Ngôn Tình Kim Cương Khế Ước

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Kim Cương Khế Ước
Chương 20: Cuộc Điện Thoại Của Người Thần Bí


Edit: Tiểu Ngọc Nhi
Mặc Thiên Trần xuống xe, lập tức tìm nơi bí mật, gọi lại số điện thoại vừa rồi, thế nhưng lại biểu hiện điện thoại là tắt máy , cô chưa từ bỏ ý định lại bấm nhiều lần, sau đó nghe được đều là: " Thuê bao quý khách vừa gọi….!" (Dan : hắc hắc, đổi lại câu cho nó mang tính Thuần Việt chút mà)
cô thất hồn lạc phách lên công ty đi làm, sau đó bị đám nữ thư ký vây quanh.
"Bà chủ Cúc thị, sau ngày tân hôn đầu tiên đã đi làm muộn..."
"Tân hôn thôi, tóc mây hoa nhan kim trâm cài, phù dung trướng ấm độ đêm xuân..." "Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi, từ đó quân vương không còn sớm hướng*…."
"Cúc thái thái, Cúc tiên sinh nhà cô đâu chắc cũng đến muộn đi..."
Mặc Thiên Trần tân hôn ngày đầu tiên đi làm, liền bị chúng bọn tỷ muội vây quanh, bởi cô bình thường giản dị gần gũi, làm việc luôn cẩn trọng, mặc dù là Mặc thị đại tiểu thư, cũng vẫn như cũ rất được chúng chị em thích.
cô nói, lấy một cái túi lớn đặt trên bàn "Đây là quà tặng các cậu."
cô cũng không biết là cái gì, dù sao là do quản gia Đào Trung Ngọc vì cô chuẩn bị, dặn là hôm nay vào công ty đưa lại cho các chị em cô.
"Oa, khăn lụa này tớ đã để ý rất lâu ..."
"Úc, đây là cài áo của tớ ..."
"Ha ha, còn có vòng tay của tớ..."
"Trời ạ, tất cả đều là quà nổi danh trên thế giới nha..."
Mặc Thiên Trần nhìn bọn họ vui mừng vì quà tân hôn như vậy cũng vui lây, này Cúc gia toàn người lớn nhỏ trên dưới thực sự đều có bí quyết nhất đẳng làm ình rạng rỡ mặt mũi.
Mọi người chia xong sau đó cùng nhau "Bức cung" cô: "Cúc phu nhân, đi chỗ nào trăng mật ?"
"Tại ngay nhà a!" Mặc Thiên Trần ngay gia nhìn nhìn thư, ngủ một chút.
Triển Thanh Thanh lập tức kêu lên: "Đó chính là cùng Cúc tiên sinh một mực trên giường sầu triền miên ..."
Mặc Thiên Trần trừng nàng, nhóm chị em khác lại cùng nhau bu lại.
"Cúc tiên sinh cái kia công phu thế nào..."
"Có phải hay không có dục tiên dục tử cảm giác còn hơn sống thần tiên..."
"Như Cúc tiên sinh nam nhân lãnh khốc tuấn mỹ, trên giường lúc cuồng dã cùng phủ..."
Mặc Thiên Trần vỗ bàn một cái, đỏ mặt nói: "Ai dám nói thêm câu nữa, tôi lập tức thu hồi quà !"
Quả nhiên, Cúc gia tặng xuất quà quý báu cực có lực sát thương, nữ nhân sở hữu len lén cười cướp quà về tới chỗ ngồi của mình.
Mặc Thiên Trần cũng về tới trong phòng làm việc của mình, cô ở trước bàn làm việc bấm thêm một lần điện thoại, vẫn không có người nào tiếp.
cô để điện thoại di động xuống, tâm loạn như ma muốn biết chuyện của con gái.
Mãi cho đến lúc tan tầm sau, cô vẫn là thất hồn lạc phách, làm việc không có hiệu suất, thời gian họp thất thần, thời gian ký tên ký sai vị trí rồi lúc uống cà phê lại bị phỏng môi...
Khi cô trở lại Cúc gia, thấy được Cúc Ác Du cùng Cúc Như Khanh đều ở phòng khách, lòng của cô nghĩ đến con gái càng đau đớn tới không thể hô hấp.
"Thiếu phu nhân, thỉnh lên bàn ăn cơm chiều!" Đào Trung Ngọc đi tới.
"Tôi không có khẩu vị, muốn trở về phòng nghỉ ngơi một chút." Mặc Thiên Trần nhàn nhạt nói.
Lúc cô đi qua bên người Cúc Ác Du, ngừng một chút: "Ác Du, thân thể khá hơn chút nào không?"
Cúc Ác Du chỉ là gật gật đầu tỏ vẻ không sao.
Mặc Thiên Trần hơi xả ra vẻ tươi cười, lúc này tin ngắn di động vang lên, sắc mặt cô hơi đổi, lập tức chuyển người chạy lên lầu hai.
cô vừa về tới phòng liền khóa trái cửa, lấy điện thoại di động ra vừa nhìn đến, thì ra là Triển Thanh Thanh nhắn lại, càm ơn quà của cô.
Mặc Thiên Trần thất vọng đưa điện thoại di động đặt ở một bên, sau đó hai tay che mặt ngồi ở trên sô pha.
Tiện đà, cô lần thứ hai bấm gọi điện thoại số lúc nãy, lúc này, lại ngoài ý muốn bấm... ——
*Là bài thơ « TRƯỜNG HẬN CA » Nguyên tác: Bạch Cư Dị
白居易
長恨歌
漢皇重色思傾國, 御宇多年求不得。
楊家有女初長成, 養在深閨人未識。
天生麗質難自棄, 一朝選在君王側;
回眸一笑百媚生, 六宮粉黛無顏色。
春寒賜浴華清池, 溫泉水滑洗凝脂;
侍兒扶起嬌無力, 始是新承恩澤時。
雲鬢花顏金步搖, 芙蓉帳暖度春宵;
春宵苦短日高起, 從此君王不早朝。

承歡侍宴無閑暇, 春從春遊夜專夜。
後宮佳麗三千人, 三千寵愛在一身。
金星妝成嬌侍夜, 玉樓宴罷醉和春。
姊妹弟兄皆列士, 可憐光彩生門戶;
遂令天下父母心, 不重生男重生女。
驪宮高處入青雲, 仙樂風飄處處聞;
緩歌慢舞凝絲竹, 盡日君王看不足。
漁陽鼙鼓動地來, 驚破霓裳羽衣曲。
九重城闕煙塵生, 千乘萬騎西南行。
翠華搖搖行復止, 西出都門百餘里。
六軍不發無奈何? 宛轉蛾眉馬前死。
花鈿委地無人收, 翠翹金雀玉搔頭。
君王掩面救不得, 回看血淚相和流。
黃埃散漫風蕭索, 雲棧縈紆登劍閣。
峨嵋山下少人行, 旌旗無光日色薄。
蜀江水碧蜀山青, 聖主朝朝暮暮情。
行宮見月傷心色, 夜雨聞鈴腸斷聲。
天旋地轉迴龍馭, 到此躊躇不能去。
馬嵬坡下泥土中, 不見玉顏空死處。
君臣相顧盡霑衣, 東望都門信馬歸。
歸來池苑皆依舊, 太液芙蓉未央柳;
芙蓉如面柳如眉, 對此如何不淚垂?
春風桃李花開日, 秋雨梧桐葉落時。
西宮南內多秋草, 落葉滿階紅不掃。
梨園子弟白髮新, 椒房阿監青娥老。
夕殿螢飛思悄然, 孤燈挑盡未成眠。
遲遲鐘鼓初長夜, 耿耿星河欲曙天。
鴛鴦瓦冷霜華重, 翡翠衾寒誰與共?
悠悠生死別經年, 魂魄不曾來入夢。
臨邛道士鴻都客, 能以精誠致魂魄;
為感君王輾轉思, 遂教方士殷勤覓。
排空馭氣奔如電, 升天入地求之遍;
上窮碧落下黃泉, 兩處茫茫皆不見。
忽聞海上有仙山, 山在虛無縹緲間;
樓閣玲瓏五雲起, 其中綽約多仙子。
中有一人字太真, 雪膚花貌參差是。
金闕西廂叩玉扃, 轉教小玉報雙成。
聞道漢家天子使, 九華帳裡夢魂驚。
攬衣推枕起徘徊, 珠箔銀屏迤邐開,
雲鬢半偏新睡覺, 花冠不整下堂來。
風吹仙袂飄飄舉, 猶似霓裳羽衣舞;
玉容寂寞淚闌干, 梨花一枝春帶雨。
含情凝睇謝君王, 一別音容兩渺茫。
昭陽殿裡恩愛絕, 蓬萊宮中日月長。
回頭下望人寰處, 不見長安見塵霧。
唯將舊物表深情, 鈿合金釵寄將去。

釵留一股合一扇, 釵擘黃金合分鈿;
但教心似金鈿堅, 天上人間會相見。
臨別殷勤重寄詞, 詞中有誓兩心知。
七月七日長生殿, 夜半無人私語時。
在天願作比翼鳥, 在地願為連理枝。
天長地久有時盡, 此恨綿綿無絕期。
Bản dịch của Trường Xuân Phạm Liễu
Bài ca Trường Hận
Đường minh Hoàng , người say mê sắc đẹp
đã bao năm ngự trị chốn Đô thành
Mải kiếm tìm cho được gái xuân xanh
Đành thất vọng ! Bổng một chiều xuân ấy
Nhà họ Dương có gái hiền lộng lẫy
Chốn khuê phòng chưa ai biết ai hay
Trời sinh ra nhan sắc đẹp thế này
Sao nỡ để rơi vào trong quên lãng !
một buổi mai kia trời bừng xán lạn
Nơi ngai vàng nàng được tuyển vào cung
một nụ cười càng thêm một não nùng
Bao cung nữ sáu cung đành khuất phục
Dẫu trau giồi phấn son cùng một lúc
Khi nhìn nàng tắm ở suối xuân mơ
Da trắng mịn ngà ngọc đẹp ý thơ
Xuân bớt lạnh thiết tha tình thăm thẳm
Kẻ hầu hạ nàng giai nhân say đắm
Tóc mây tha thướt nhè nhẹ bước vàng
Màn phù dung êm ái với thời gian
Đêm xuân ngắnđêm tàn ngày ẻo lả
Buổi ngự triều vua ngự ra chậm quá
Yến tiệc vuiân ái mãi tưng bừng
Xuân dù đi xuân lại vẫn còn xuân
Ba nghìn cung nử dung nhan sáng chói
Chỉ mình nàng được đúc vua sũng ái
Đúc nhà vàng để cung phụng người yêu
Lầu ngọc cao ân ái mãi nuông chiều
Anh em nàng dù trai hay là gái
Bổng lộc nhiều, tước phong vui thư thái
Được vinh quang ở toà rộng dãy dài
Làm cho thiên hạ những ai ai
Ao ước được sinh ra nhiều con gái
Khúc nhạc tiên phiêu diêu cao vọng mãi
Chốn Ly cung rờn rợn tít mây xanh
Hát ca vũ khúc, nhạc trổi lay thành
Vua say đắm suốt ngày như chưa đủ

Bỗng từ đâu trống Ngư dương nước lũ
Niềm hãi kinh đâu vũ khúc nghê thường
Chốn Đô thành khói bụi mịt mù tung
Nghìn xe ngựa miền tây nam tẩu thoát
Dìu nhau đi từng bước đường ngơ ngác
Cờ Thuý hoa phơ phất lại phất phơ
Sáu quân đi trong thù hận dật dờ
Mà trước ngựa Quí Phi ôi đâu nữa
Chiếc thoa rơi ai người thu lên hộ
Ngọc Thuý kiều Kim tước đã ly tan
Đức vua ta che mặt nỗi kinh hoàng
Ngoảnh mặt lại máu trào sôi ngấn lệ
Vàng bụi mờ tung gió sầu kể lể
Đường thang mây lên Kiếm các tan tành
Sừng sửng Nga mi không kẻ bộ hành
Bóng cờ rũ, bóng tà dương nhớ tiếc
Đất Ba Thục non xanh xanh nước biếc
Riêng vua ta mai tối khổ vì tình
Chốn Hành cung nhìn trăng nhạt bất bình
Đau lòng quá sắc màu trôi ảm đạm
Mưa đêm buồn chuông sầu rơi thê thảm
Vận đất trời quay tít cuốn nhanh nhanh
Đất Mã ngôi một chuyến lại du hành
Giai nhân hỡi ,đây bùn lầy khô đóng
Cả vua tôi lệ mờ mi mắt đọng
Áo lệ sầu nguời đẹp đã ra đi
Vĩnh biệt ôi đứng lặng chẳng nói gì
Quay về đông ngựa người xuyên một mạch
Chốn hoàng thành qua bao ngày ly cách
Cung Vị ương, cánh dương liễu phù dung
Hồ Thái dịch nước sao có ngại ngùng
Chừng nấn ná mặt người yêu như thể
Vóc phù dung mày liễu sao đẹp thế
Cảnh tượng này không nhỏ lệ làm sao
Gió xuân sang đào lý mỉm cười chào
Ngô đồng rụng mưa thu về tơi tả
Vườn Nam uyển Tây cung sầu héo lá
Ngổn ngang sầu hồng rụng lá hoa rơi
Chẳng cần một ai quét nhặt hộ cho nguời
Vườn lê đó bao nhiêu là con hát
Mà chừ đây mái đầu xanh đã bạc
Bao cung nga thư thái chốn tiêu phòng
Đến nay chừng duyên số vẫn long đong
Nhìn cung điện nhuộm màu thê lương quá
Ánh đóm bay chập chờn như tàn tạ
Ngọn đèn đơn bấc lụn dĩa dầu vơi
Giấc mơ tan thổn thức, giấc rã rời
Trống sang canh chậm buồn xao xuyến lạ
Sông Ngân hà chiếc sao rơi lả tả
Đêm vẫn dài trời chưa sáng đêm ơi
Mái uyên ương sương nặng hạt rơi rơi
Nệm phỉ thuý lạnh lùng trong da diết
Mang mang buồn bao thu thương tử biệt
Phách hồn ai chẳng vào mộng cùng ta

Đất Lâm cùng có đạo sĩ không xa
Miền Hồng đô đã bao ngày không sá
Biến phách nhâphồn thần thông phép lạ
Cảm vì vua từng thổn thức băn khoăn
Lời trao lời dặn bảo rất ân cần
Lướt gió tung mây trá hình tan biến
Vào trời xanh xuyên đất dày biến chuyễn
Chốn Hoàng tuyền Bích lạc cố khai thông
Đôii nơi mờ mịt không lại hoàn không
Bỗng lại nghe xa xa ngoài hải đảo
Chốn non Bồng lung linh trong huyền ảo
Cung điện ngọc ngà ,cung điện vàng son
Năm sắc mây lồng chiếu ánh tươi ròn
Bao tiên nữ cùng nhau say mộng ước
Có Thái Chân vóc diễm kiều tha thước
Mặt như hoa ,da như tuyết trắng ngần
Có phải chăng người cũ đã dự phần
Nên mái tây chốn cửa vàng then ngọc
Nhờ hầu tiên Song thành và Tiểu ngọc
Mách Thái chân có sứ giả Đường đình
Giấc mộng vàngtrong truớng bổng hãi kinh
Bâng khuâng nàng vội vàng cài xiêm áo
Mở rèm châu nàng rón rén bước ra
Mũ đội lệch từ thềm cao ảo não
Gió hiu hiu đưa đẩy áng mây tà
Vóc ngọc ấy lệ sầu rơi lả tả
Cành hoa lê lấm tấm hạt mưa xuân
Tình ngưng đọng nàng cúi đầu bái tạ
Ân trùng phùng xin cảm mến quân vương
Thuở cách trở âm dương từ chia biệt
Điện Chiêu dương ân ái cũng tan tành
Chốn Bồng lai tháng ngày dài nhớ tiếc
Cõi trần hoàn vời vợi nổi monh manh
Tràng an đâu nữa bụi mờ tung gió
Tình hận sầu kỷ vật mối tình xa
Hợp khảm, thoa vàng của ngày xưa đó
Nửa gởi nàng còn nử a để cho ta
Nguyện một lòng khắc sâu vào xương tuỷ
Bền chặt nhu vàng có thuở nào phai
Rồi ra ta sẽ có ngày gặp lại
Dù cõi trần tiên giới vẫn là hai
Giờ chia cách lòng dặn lòng chắc nịch
Giữ lời thề gắn bó giữa đôi ta
Hễ cứ mổi năm vào đêm thất tịch
Điện Trường sinh ân ái sẽ chan hoà
nói nhỏ với nàng một lời chí thiết
Xin luân hồi quay mãi đến kiếp sau
Ở trên trời làm đôi chim mải miết
Sãi cánh bay đôi cánh vỗ vào nhau
Ở dưới đất làm đôi cây liền nhánh
Đẹp xanh rờn cành nọ tiếp cành kia
Trời đất hỡi muôn đời còn tan tác
Chớ hận này man mác thuở nào quê
 
Kim Cương Khế Ước
Chương 21: Cúc Tiên Sinh Chúng Ta Ly Hôn Đi


Edit : Nhã Nhược
Beta: Tiểu Ngọc Nhi
Mặc Thiên Trần dồn dập khẩn trương toàn thân máu chạy ngược trở về , đây chính là thời khắc mà hôm nay cô mong chờ nhất a.
Nhưng điện thoại chỉ vang, đối phương lại không chịu tiếp, cô chưa từ bỏ ý định, lại gọi.
Rất nhanh, cô nhận được tin nhắn người thần bí: "Mặc Thiên Trần, cô không li hôn tất cả không bàn nữa."
Mặc Thiên Trần lập tức trả lời: "Tôi có thể ly hôn, nhưng điều kiện tiên quyết là cô biết gì về chuyện đã xảy ra sáu năm trước sao?"
Người thần bí: "Mặc Thiên Trần, cái từ “đẻ thay” có lẽ cô quá quen thuộc!"
Mặc Thiên Trần vừa kinh vừa sợ, người này thực sự biết tất cả sao? cô lại hỏi: "không thể gặp mặt nói sao?"
Người thần bí: "Đừng vòng vo , mau nhanh ly hôn đi!"
Mặc Thiên Trần: "cô biết người đàn ông đêm đó là ai sao?"

Người thần bí: "Biết, ly hôn sẽ nói cho cô biết."
Mặc Thiên Trần: "Tôi làm sao tìm được cô?"
Người thần bí: "Sau khi cô ly hôn, tôi sẽ gửi cho cô tư liệu về người đàn ông ấy. Cho cô kỳ hạn ba ngày, bằng không..."
Mặc Thiên Trần co quắp ngã xuống sô pha, người kia là ai, biết cô đẻ thay, biết người đàn ông đêm đó là ai, cô nên làm gì bây giờ?
cô muốn lập tức liền cùng Cúc Như Khanh ly hôn, sau đó ngay tức khắc có thể biết con gái đang lưu lạc ở nơi nào.
Nghĩ đến đây, cô lập tức mở cửa phòng ra, lại nhìn thấy Cúc Như Khanh không biết khi nào đã đứng ở ngoài cửa.
"Cúc tiên sinh..."
Cúc Như Khanh nhìn cô thất kinh ( hết hồn), trên khuôn mặt nhỏ nhắn còn ngấn lệ, mà sắc mặt cũng tái nhợt không có huyết sắc ( trắng ko còn giọt máu), anh cơm nước xong lên lầu, lại phát hiện cửa phòng khóa trái .
"cô đang làm gì?" Anh trầm giọng hỏi cô.
"Tôi..." Mặc Thiên Trần ngóng nhìn anh ta, trong miệng cũng thốt ra: "Cúc tiên sinh, chúng ta ly hôn đi!"
Khuôn mặt tuấn tú của Cúc Như Khanh trong nháy mắt băng lãnh như tuyết, mà càng như băng tiễn( cây tên lạnh?) đâm thẳng trên người của cô,tay anh lôi kéo cô vào trong phòng.

"Thế nào? Hôm nay về Mặc thị đi làm, cảm thấy cô có thể nắm trong tay Mặc thị sao?" Anh lạnh lùng uy h**p cô.
"không..." Mặc Thiên Trần chỉ muốn biết chuyện con gái, quên anh cũng dùng công ty Mặc thị uy h**p cô muốn làm theo khuôn phép cũ an phận làm một Cúc phu nhân .
Cúc Như Khanh nhìn chăm chú vào hai mắt của cô càng ngày càng lạnh: "Lần sau lại nói lời này, tôi trực tiếp diệt công ty Mặc thị."
Mặc Thiên Trần lần thứ hai nhớ tới cha bị bỏ tù cùng mẹ sinh bệnh, cô liều mạng lắc đầu thỉnh cầu anh không nên làm như vậy. Nhưng con gái của cô thì phải làm sao bây giờ?
"Cúc tiên sinh..." cô nhìn anh nước mắt rơi như mưa, thân thể nho nhỏ run rẩy, trong lòng của cô thật khổ, lại không có bất luận điều gì để nói ra.
Cúc Như Khanh thấy cô khóc tới thở không ra hơi, cả người đều muốn ngã xuống, anh vẫn trầm giọng hỏi: "đã xảy ra chuyện gì?"
"không... không có..." Mặc Thiên Trần lập tức lắc đầu phủ định, thế nhưng nước mắt lại rơi nhiều hơn !
Cúc Như Khanh nhìn chằm chằm bộ dạng bất lực của cô, không nói gì thêm, xoay người đi ra ngoài.
Mặc Thiên Trần khóc ngã xuống trên sô pha, cô sợ hãi Cúc Như Khanh sẽ ra tay đối với công ty Mặc thị mà xúc phạm tới cha mẹ, lại lo lắng tìm sẽ không được con gái đang lưu lạc , thống khổ cả đời.
**¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥
Ở biệt thự lưng chừng núi, tinh quang ánh sáng ngọc.
Chu Tiểu Kiều đang ngồi ở trong đình, nghe bài tình ca buồn, nước mắt cô theo khuôn mặt nhỏ nhắn trắng đẹp trượt xuống.
cô nhắm hai mắt lại, lần thứ hai mở ra, lại gặp được một người đàn ông cao lớn mà kiện mỹ ( thể hiện vẻ đẹp săng chắc) đứng ở trước cô.
"Khanh..." cô không thể tin được nhìn anh, cho là mình hoa mắt, cô lại xoa xoa mắt, lần thứ hai xác nhận, "thật là anh sao? Khanh..." ——
 
Kim Cương Khế Ước
Chương 22: Quà Sinh Nhật Của Con Gái


Edit : mocphong
Beta: Tiểu Ngọc Nhi
Cúc như khanh ở trong biệt thự vịnh Aegean thấy Mặc Thiên Trần khóc đến ruột gan đứt từng khúc lại cái gì cũng không chịu nói, amj trực tiếp lái xe đến chỗ của Chu Tiểu Kiều ở trong biệt thự giữa núi.
Kết quả, anh đi tới chỗ Chu Tiểu Kiều nhưng cũng nhìn thấy cô khóc đến lê hoa đái vũ ( nói về vẻ đẹp của cô gái), đè nén và thống khổ.
Hôm nay trời thủng lỗ sao? Thế nào mà những nữ nhân này tất cả đều đang khóc !

“Mặc Thiên Trần là vợ tôi, nam nhân Cúc gia tuyệt đối sẽ không để người ngoài khi dễ vợ mình” Cúc như khanh nhàn nhạt nói.
Chu Tiểu kiều sửng sốt: “Khanh, anh nói với em những lời này là có ý gì?”
Cúc Như Khanh hai mắt tựa như hàn băng nhìn chằm chằm vào Chu Tiểu Kiều, nhìn không ra trên mặt cô có bất kỳ sơ hở nào, hắn mới nói: “Chỉ những thứ này”
“Khanh đã xảy ra chuyện gì? Mặc Thiên Trần làm sao rồi?” Chu Tiểu kiều lo lắng hỏi thăm hắn.
Cúc Như Khanh trước mắt còn không biết là ai ở sau lưng uy h**p Mặc Thiên Trần muốn cô phải ly hôn nhưng hiềm nghi lớn nhất là Chu Tiểu Kiều nhưng Chu Tiểu Kiều tựa hồ thực sự cũng không biết gì.
“không có gì” Anh nói xong cũng đi.
“Khanh!” Chu Tiểu kiều từ phía sau ôm lấy anh: “Em nhớ anh, em nhớ anh, Khanh tối nay hãy ở bên cạnh em được không?”
Cúc Như Khanh thẳng thừng gỡ từng ngón từng ngón tay thon dài đang ôm lấy anh của cô ra, vô cùng tàn nhẫn nói: “Chúng ta sáu năm trước đã kết kết thúc rồi”
“Vậy anh hôm nay tới đây là vì vợ mới cưới hưng sư vấn tội (hỏi tội) em sao? Anh cho rằng em gây chuyện bất lợi cho cô ta sao?” Chu Tiểu Kiều gào lớn lên hỏi.
Cúc Như Khanh thân thể hơi chấn động một chút, Chu Tiểu Kiều đơn thuần và thiện lương cô ấy là sẽ không làm chuyện này (mocphong: tới h mà anh vẫn còn ngu thế sao?haizz// Dan: ưh`! ghét, nhưng nhờ vậy mới có chuyện cho chúng ta đọc đấy =) nhưng anh không có quay đầu lại, anh hiện tại cũng không cho phép mình quay đầu lại mà là thẳng sống lưng đi về phía trước.

**¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥
Ba ngày sau
Mặc Thiên Trần vượt qua ba ngày trong hoảng sợ , không có lại nhận được tin nhắn cùa người thần bí nhân, cũng nghênh đón ngày sinh nhật con gái đến.
Ngày 1 tháng 5, ở nơi đây là ngày Quốc Tế lao động, cách ngày cô sanh đẻ gần 1 năm, thành quả lao động (con gái) liền bị người ôm đi.
Trước sinh nhật một ngày, sau khi tan làm Mặc Thiên Trần đi mua quà tặng cho con gái, ngày này mỗi năm cô đều mua 1 phần quà tặng, tất cả bỏ vào 1 hộp nhỏ xinh đẹp, cô mơ ước có 1 ngày có thể tự tay đưa chúng cho con gái.
Năm nay là sinh nhật năm tuổi của con, cô đi vào một cửa hàng trang sức.
“Tiểu thư! Xin hỏi tôi có thể giúp gì được cho cô?” Nhân viên cửa hàng nhiệt tình chào hỏi cô.

Mặc Thiên Trần ngẩng đầu nhìn một chút khắp nơi đều là kim cương lóe sáng lóe sáng làm cho ánh mắt của người ta cũng đau đớn, cô vốn định rời đi lại nghe được một nhân viên đang nói chuyện với khách hàng.
Nhân viên đó nói: “Kim cương là do than tinh khiết 99. 95% cùng các loại nguyên tố vi lượng tạo thành, trong điều kiện nhiệt độ 2800 dưới áp lực là 106000 kg/cm2 mới có thể sinh ra, sau đó sẽ trải qua núi lửa bộc phát (núi lửa phun trào) cùng với sự thay đổi của vỏ trái đất rồi ở đó chờ sự biến hóa của hoàn cảnh tự nhiên tinh thể kim cương mới có thể đi tới lớp mặt ngoài địa tầng, quá trình này có thể mất từ 600 ngàn năm tới 3 tỷ 200 trăm triệu năm, cho nên người ta nói kim cương đại biểu cho tình yêu vĩnh hằng, tặng nó cho người mình yêu là thích hợp nhất”.
Đoạn đối thoại này hấp dẫn Mặc Thiên Trần, cô đi đến hỏi cô nhân viên: “Người thân nhất cũng có thể tặng sao?”
“Dĩ nhiên có thể, thân tình là huyết mạch tương liên Vĩnh Hằng Bất Biến ( vĩnh viễn không đổi ), cùng kim cương có ý nghĩa giống nhau đến kì diệu, tiểu thư nếu cô muốn tặng quà cho người nhà thì tốt nhất là nên tặng kim cương cài áo, để người thân có thể đeo vào ngực, nơi cách tim gần nhất, sẽ có thể cảm thụ phần thân tình vĩnh hằng”. Nhân viên cửa hàng lập tức lấy ra vài cây kim cương cài.
Mặc Thiên Trần chọn một cái kim cài áo kiểu dáng đơn giản, cô thích đơn giản mà thoải mái, cô nghĩ con gái cũng có thể sẽ di truyền đặc điểm này của cô ——
 
Kim Cương Khế Ước
Chương 23: Sinh Nhật Cùng Song Sinh Bảo Bối Cùng Ba Ba


Edit : mocphong
Beta: Tiểu Ngọc Nhi
Hôm nay Cúc gia trên dưới vô cùng nhộn nhịp, vui vẻ bởi vì Cúc Như Khanh cùng con trai Cúc Ác Du trùng ngày sinh nhật. không ai biết mẹ Cúc Ác Du là ai, ngay cả Cúc Như Khanh trong đầu cũng chỉ mơ hồ nhớ về một hình ảnh đó là có một cô gái thanh tú mang bịt mắt màu đen, hắn chỉ cần thân thể cô trong sạch là đủ.
Mặc Thiên Trần trở về nhà thấy mỗi người đều đang bận bận rộn rộn, Lục Thẩm thấy nàng cô hiểu nên tốt bụng nói: “Thiếu phu nhân tan việc! Chúng ta đang chuẩn bị ăn mừng sinh nhật!”.
“Sinh nhật? Là Cúc tiên sinh hay là Ác Du?” Long trọng như vậy nên cô đoán nhất định là một trong hai người đó.

Lục Thẩm hưng phấn không thôi: “Thiếu phu nhân đoán thử xem”
Mặc Thiên Trần bởi vì lần trước chăm sóc Cúc Ác Du, nên cùng với Lục Thẩm quan hệ rất tốt, hơn nữa cô bình dị gần gũi, Lục Thẩm cũng cùng trò chuyện với cô rất thoải mái.
“Tôi đoán là Cúc tiên sinh đi!” cô nghĩ Cúc Ác Du dù sao cũng còn nhỏ không cần phô trương như vậy đâu.
“Thiếu phu nhân đoán lại lần nữa đi!” Lục Thẩm cười không khép miệng.
“Chẳng lẽ là Ác Du?” Mặc Thiên Trần cũng cười.
Lục Thẩm nhìn thấy từ đằng xa xe của Cúc Như Khanh đã trở lại, cô vội vã nói: “Thiếu phu nhân, Cúc tiên sinh trở lại, tôi phải đi làm việc đây, là sinh nhật của Cúc tiên sinh cùng tiểu thiếu gia ”.
“Cái gì?” Mặc Thiên Trần kinh ngạc che miệng, hai cha con cư nhiên cùng một ngày sinh nhật!
cô trong lòng vừa suy nghĩ vừa đi vào phòng khách, lúc này Cúc Như Khanh cùng Cúc Ác Du cũng đi vào, cô nhìn Cúc Như Khanh: “Cúc tiên sinh trở lại!”
Cúc Như Khanh gật đầu một cái, Mặc Thiên Trần đi tới bên người Cúc Ác Du cô cúi thấp người: “Ác Du dì không biết hôm nay là sinh nhật con, dì không có chuẩn bị quà sinh nhật, giờ dì đi ra ngoài mua được có được hay không?”

Cúc Như Khanh vừa nghe nàng cô nói như vậy, trong lòng khó chịu, cô rõ ràng là cố tình làm như không biết sinh nhật anh,khuôn mặt lạnh lẽo xoay người liền lên lầu.
Trong phòng khách chỉ còn lại Cúc Ác Du cùng Mặc Thiên Trần, Cúc Ác Du chưa từng hưởng thụ qua tình thương của mẹ mà Mặc Thiên Trần lần trước đội mưa ôm bé, trong lòng của bé đã bắt đầu lay động chỉ là trên mặt không chịu biểu hiện ra mà thôi.
“Ngày mai là sinh nhật của tôi cùng cha”. Cúc Ác Du nhỏ giọng nói.
Mặc Thiên Trần lần này là trợn mắt há hốc mồm, cô không thể tin được trên thế giới này có chuyện kỳ diệu như vậy hơn nữa còn có thể để cho cô gặp được, con gái của cô cũng là ngày mai sinh nhật vậy là con gái cùng với Ác Du là sinh cùng một lúc. ( Dan: *Trợn mắt* song sinh mà người sanh trước một tháng, người sanh sau một tháng mới là chuyện " kỳ diệu" đấy cô hai !!! )
cô ở trong phòng khách kinh ngạc thật lâu, ngay cả Cúc Ác Du rời đi lúc nào cô cũng không biết, cô suy nghĩ không biết nên tặng Cúc Ác Du quà gì vì vậy lại xoay người đi ra khỏi phòng khách.
Ngày 1 tháng 5, buổi tối, Cúc Như Khanh ở vịnh Aegean chiêu đãi người thân bạn tốt, người nhà Cúc gia toàn bộ tới, ngoài ra còn có các nhân vật nổi tiếng trong cả hai giới chính thương, cùng các minh tinh trong làng giải trí, dĩ nhiên còn có một người đó chính là Chu Tiểu Kiều.

Khi Cúc Như Khanh, Mặc Thiên Trần, Cúc Ác Du ba người cùng nhau tay nắm tay đi ra, toàn sảnh tiếng vỗ tay oanh động, Cúc Như Khanh một thân tây trang cao cấp màu lam nhạt dung hợp với một chút sắc điệu lãnh khốc của anh thường ngày, mà Mặc Thiên Trần một bộ quần áo màu violet, quần dài cao nhã mà phóng khoáng, hai người cùng nắm tay Cúc Ác Du mặc tây tranh nhỏ tiểu thọ tinh đi ra.
Chu Tiểu kiều vừa nhìn thấy cả nhà bọn họ ba người, trong lòng chua xót lần nữa dâng lên, tiền đồ xán lạn vốn nên thuộc về của nàng mà lúc này lại chỉ có là âm thầm đau đớn trong lòng. ( Dan: A!! hóa ra là mê tiền chứ hk phải mê anh Khanh s???)
trên bàn rượu Chu Tiểu Kiều đi qua mời rượu, cô đứng bên cạnh Cúc Như Khanh: “Khanh! Sinh nhật vui vẻ!”
Mặc Thiên Trần nghe được thanh âm ngẩng đầu lên, nhớ nữ nhân này đã từng xuất hiện ở ngày kết , cô nhìn về phía Chu Tiểu Kiều
“Cám ơn!” Cúc Như Khanh chẳng qua là nhàn nhạt nói sau đó uống một hơi cạn sạch rượu trong chén ——
 
Kim Cương Khế Ước
Chương 24: Cúc Ác Du Gọi Cô Là Mẹ


Edit: Tiểu Ngọc Nhi
Chu Tiểu Kiều căn bản cũng không có nhìn Mặc Thiên Trần, đứng bên người Cúc Như Khanh như cũ, sau đó nhìn về Cúc Ác Du.cô không biết là ai sinh con trai cho Cúc Như Khanh, nhưng đứa con trai này lại là người thừa kế Cúc Thị trong tương lai.
Nếu như cô sáu năm trước không có xuất ngoại, nếu như cô chịu ở lại bên cạnh anh, như vậy sinh nhật hôm nay chính là củ chồng cùng con trai cô.
cô nắm chén rượu trên tay nhẹ nhàng phát run, giọng nói cũng có chút khổ sở.
"Ác Du, sinh nhật vui vẻ!"
"Cám ơn!" Cúc Ác Du lời nói y như Cúc Như Khanh ngắn gọn mà hữu lực.
"Chúng ta cụng ly, được không?" Chu Tiểu Kiều cùng bé huých chạm cốc.

Cúc Ác Du vừa bưng lên, vẫn trầm mặc thì thấy Mặc Thiên Trần lập tức đoạt lại: "Xin lỗi, Ác Du quá nhỏ không thể uống rượu!"
"cô là..." Chu Tiểu Kiều biết rõ cô là ai, lại cố ý đốn ở trong này không nói tiếp.
trên tiệc rượu nhất thời lặng ngắt như tờ, Mặc Thiên Trần cũng hơi trắng mặt, Cúc Như Khanh nói qua, cô chỉ là bà chủ Cúc trên danh nghĩa, cô không có quyền để ý đến bất luận cái gì có liên quan đến chuyện Cúc Ác Du. Thế nhưng, Ác Du chỉ là đứa nhỏ,cô không đành lòng nhìn bé hiện tại đã biết học được cách uống rượu xã giao.
Cúc Như Khanh ánh mắt mặc dù đang nhìn trên bàn cơm, nhưng khuôn mặt Mặc Thiên Trần trong nháy mắt trắng sát lại ánh vào trong khóe mắt anh, hơi im lặng sau, anh nhàn nhạt nói: "Ác Du, còn không cám ơn mẹ thay con cụng ly!"
Lời này của anh vừa nói ra, tất cả mọi người trên bàn cơm Cúc gia không cảm thấy có cái gì là lạ, mà Cúc Ác Du cũng vẫn nghe theo Cúc Như Khanh làm việc, không dám có chút làm trái, Mặc Thiên Trần lại nghĩ chắc lỗ tai của mình nghe lầm, Cúc Như Khanh mà lại chịu cho Cúc Ác Du gọi cô làm mẹ sao?
"Mẹ, cám ơn người thay con cụng ly." Cúc Ác Du hướng Mặc Thiên Trần lễ phép nói.
Mặc Thiên Trần hoàn toàn có thể xác nhận chính mình không có nghe lầm, Ác Du gọi cô là mẹ ! cô mất đi một con gái, lại vào hôm nay có một đứa con trai, cô kích động lệ nóng doanh tròng, chân tay luống cuống.
Chu Tiểu Kiều cũng thật không ngờ Cúc Như Khanh sẽ bảo Cúc Ác Du gọi Mặc Thiên Trần- người mẹ kế này là mẹ, lòng của cô thì lại là đau càng thêm đau, cô thấy Mặc Thiên Trần cao hứng muốn rơi lệ , không khỏi nhẹ giọng ám mang trào phúng: "Thế nhưng cô thật giống như không muốn cùng tôi cụng ly ?"

Mặc Thiên Trần lập tức thu hồi tâm thần, cô điều chỉnh lại tâm tình mình, đứng lên hướng Chu Tiểu Kiều nâng chén: "Đa tạ Chu tiểu thư, tôi thay Ác Du uống một chén này."
cô nói xong, đem rượu đỏ trong ly uống một hơi cạn sạch, mặc dù cô có đôi khi tham dự tiệc tối cũng sẽ uống một chút rượu, lại không có như lúc này hào sảng một hơi tới hết, cô vừa uống xong, lập tức cảm thấy có hơi choáng váng.
Thế nhưng, cô hài lòng loại cảm giác này! Ngay cả Chu Tiểu Kiều u oán nhìn cô, cô cũng không cảm thấy chói mắt .
Lúc cô ngồi xuống liền lung lay nhoáng lên, Cúc Như Khanh đưa tay vịn cô, "Có phải hay không say?"
"không có..." Mặc Thiên Trần lắc lắc đầu, trên mặt tươi cười tràn đầy nét rung động lòng người, ảnh hưởng của rượu đỏ khiến hai má cô đỏ ửng, làm cho cô bình thường đã thanh đạm nay lại có hơn mấy phần dịu dàng của người phụ nữ.
Cúc Như Khanh nhìn nàng, trong lòng chậm rãi tỏa ra tràn đầy màu sắc khác thường.
Mà Chu Tiều Kiều đứng ở bên cạnh Cúc Như Khanh , thì càng thêm đau lòng, cô đi tới bên người Cúc Hoành Nghiêu, "Gia gia, con mời ngài một chén!"
Cúc Hoành Nghiêu cười nói: "Gia gia trước đây còn cho rằng con sẽ là cháu dâu của ta, hiện tại Như Phong còn chưa kết hôn, có muốn hay không suy nghĩ một chút?"
"Gia gia, ngài biết, con chỉ thích anh ấy." Chu Tiểu Kiều ngay trước mặt của mọi người nói.
Cúc Như Khanh nghe xong vẫn là vẻ mặt không biểu tình, mà Mặc Thiên Trần chóng mặt lại đang chiếu cố Cúc Ác Du tựa hồ không có nghe được lời cô ấy nói
 
Kim Cương Khế Ước
Chương 25: Hai Người Lần Đầu Tiên Kiss


Edit : mocphong
Beta: Tiểu Ngọc Nhi
Tiệc rượu kết thúc, Lục Thẩm mang theo Cúc Ác Du trở về phòng nghỉ ngơi mà Mặc Thiên Trần mơ mơ màng màng kéo cánh tay Cúc Như Khanh tiễn khách.
Bước chân của nàng có chút lảo đảo sức nặng toàn thân cơ hồ đều đặt ở trên người của anh nhưng Cúc Như Khanh lại xem như không có gì, từ tốn lễ phép mà lạnh nhạt tiễn khách.

Người khách cuối cùng là Chu Tiểu Kiều thì lại đang ngủ trên sofa phòng khách của bọn họ.
Lúc Cúc Như Khanh mang theo Mặc Thiên Trần trở lại phòng khách liền gặp được Chu Tiểu Kiều đang mặt đầy nước mắt đau lòng khóc thút thít.
Anh ngớ ngẩn nhìn Mặc Thiên Trần mặt đỏ ửng trong ngực lại nhìn đến Chu Tiểu Kiều đang đè nén khóc thút thít trên ghế sofa.
“Khang Hạo, đưa cô ấy trở về!” Anh gọi trợ thủ ngoài cửa.
“không! Gia gia nói giờ đã muộn nên có tôi thể ở chỗ này, tôi không cần một mình trở về”. Chu Tiểu Kiều bởi vì uống rượu say mà điên khùng, cô khóc không chịu đi.
Mặc Thiên Trần dù có chút mê mang nhưng coi như vẫn còn một chút thanh tĩnh, cô có lòng lòng tốt kết hợp Chu Tiểu Kiều cùng Cúc Như khanh, như vậy cô có thể rút người ra rồi.
“Chu tiểu thư, tối nay ở lại đi!” Lời của cô khiến Cúc Như Khanh chấn động.
Dĩ nhiên anh rất nhanh hiểu ý đồ của cô, anh lôi kéo cô lên lầu, Chu Tiểu kiều cũng bị Khang Hạo đỡ lên lầu.

“Tôi muốn ở căn phòng kế bên phòng của Khanh” Chu Tiểu kiều chả.y nước mắt nói. ( Dan: chẳng hĩu s lại có người trơ trẽn như CTK thế nhĩ ~.~ )
đang lúc Cúc Như Khanh lôi kéo Mặc Thiên Trần đi tới cửa, anh thấy Chu Tiểu Kiều cùng Khang Hạo cũng theo đuôi tới vì vậy đem Mặc Thiên Trần khống chế ở bên cạnh cửa, cúi đầu hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cô.
“Ngô … ừ”
Mặc Thiên Trần còn không biết chuyện gì đang xảy ra đã bị nam nhân vững vàng khống chế, một luồng hơi thở nam tính nồng đậm lao thẳng tới từ từ tràn ngập nhấn chìm lấy cô sau đó dần dần cắn nuốt rồi cuối cùng là điên cuồng mà gặ.m cắn.
cô chưa từng có một nụ hôn thật sự nào cả, cho dù là khi cùng Nhâm Thần Phong yêu đương quá lắm cũng chỉ là một nụ hôn nhẹ lên má mà thôi, nhưng người đàn ông này lại bá đạo hơn nữa cực kỳ có lực mà cạy mở hàm răng đều đặn của cô ra, đầu lưỡi linh hoạt cuống tứ bắn phá, càn quét trong cái miệng ngọt ngào của cô.
Vừa mới bắt đầu cô đã ở thế hạ phong không hề có lực chống đỡ. Tim của cô đập bang bang tựa như nhịp trống càng gõ càng nhanh tựa như trống trận trên chiến trường tới thời điểm chiến đấu sẽ bắt đầu. Có thể là do tác dụng của chất cồn trong rượu làm cô không có sợ Cúc Như Khanh như lúc thường chẳng qua là bị hắn hôn nên mặt càng ngày càng đỏ, hơi thở càng ngày càng gấp, thân thể càng ngày càng mềm.

Mà đối với Cúc Như Khanh nụ hôn này mang theo nồng đậm mùi vị trừng phạt cho dù anh gặp lại bạn gái cũ cùng vợ hợp pháp thì anh cũng chưa bao giờ có ý muốn có người bên ngoài nhưng là Mặc Thiên Trần cho phép Chu Tiểu Kiều lưu lại lại chọc giận đến anh. Anh biết cô muốn rời đi, anh không chịu buông, nếu đẩy cô ra cô sẽ để cho Chu Tiểu Kiều vào ở. Cho nên nụ hôn này vừa là làm cho Chu Tiểu Kiều nhìn cũng là trừng phạt Mặc Thiên Trần .
Nhưng điều Cúc Như Khanh không nghĩ tới chính là Mặc Thiên Trần căn bản sẽ tiếp nhận nụ hôn của anh mặc dù cô không lưu loát còn vụng về rồi lại trong veo tựa như sơn tuyền (dòng suối) để cho anh không nhịn được nâng khuôn mặt nhỏ nhắn thanh nhã lên càng hôn càng kịch liệt.
Chu Tiểu Kiều nhìn Cúc Như Khanh cao lớn đẹp trai cùng Mặc Thiên Trần còn chưa kịp vào cửa đã bắt đầu quấn lấy nhau như vậy mà cô cũng chỉ có thể ở phía sau yên lặng mà chảy nư.ớc mắt, cô biết Cúc Như Khanh tính tình mặc dù lãnh khốc nhưng lúc ở cùng nữ nhân ho.an ái lại nồng nhiệt như lửa nhưng giờ đây tất cả những điều này đều là ột nữ nhân khác hưởng thụ rồi.
“Khanh, anh sao có thể làm như vậy!” Chu Tiểu Kiều chạy lên vươn tay nhỏ bé ra trước đánh vào sau lưng Cúc Như Khanh: “Cầu ngươi, không cần làm như vậy với nữ nhân khác có được hay không?”
 
Kim Cương Khế Ước
Chương 26


Edit: Tiểu Ngọc Nhi
----
Ngốc trợn mắt há hốc mồm không chỉ có Khang Hạo, còn có Mặc Thiên Trần, cồn còn đang tác dụng trên người của cô, cho nên cô cũng không ghét nụ hôn của Cúc Như Khanh, vô ý liế.m liế.m môi của mình. (Dan: đoạn này thấy sao sao á nên lượt bớt )
Cử động vô ý thức của cô, lại làm cho Cúc Như Khanh rung động thật lớn, nữ nhân của anh nhiều không kể xiết, nhưng không ai như Mặc Thiên Trần say rượu mơ hồ, bình thường bộ dáng giảo hoạt, bình thường trong cô ích ra còn có mấy phần thông minh, nhưng uống rượu xong liền ngoan hơn.
Phía sau Chu Tiểu Kiều đã khóc sướt mướt, quả đấm nhỏ của cô còn đập vào trên người Cúc Như Khanh, nhưng Cúc Như Khanh căn bản chưa từng phát giác cô đang đánh anh, chỉ nhìn nữ nhân của anh- Mặc Thiên Trần.

"Khanh... Khanh..." Chu Tiểu Kiều khàn cả giọng gọi anh, lúc nắm tay hạ xuống, không để ý lại đánh vào cổ tay Mặc Thiên Trần.
Mặc Thiên Trần đau xót, mở to hai mắt, rốt cuộc thanh tỉnh mấy phần, cô nhìn mình còn bị Cúc Như Khanh giam cầm ở phía sau cửa, mà Chu Tiểu Kiều lại ôm thắt lưng Cúc Như Khanh khóc ruột gan đứt từng khúc...
Trời ạ! Bọn họ đây là đang làm cái gì?
Mặc Thiên Trần suy nghĩ giãy giụa cố thoát ra từ trong lòng Cúc Như Khanh,cô không nên cùng bất kỳ nữ nhân nào tranh nam nhân, cô chỉ nghĩ Cúc Như Khanh cùng nữ nhân này yêu nhau, sau đó buông tha cô một con đường sống.
Cúc Như Khanh đương nhiên hiểu ý đồ Mặc Thiên Trần, anh hơi buông lỏng cánh tay ra, để Mặc Thiên Trần làm bộ hướng ra phía ngoài chạy, nhưng lại cực độ phúc hắc nhẹ nhàng dùng chân gạt ngang chân của cô.
"Phanh" một tiếng, Mặc Thiên Trần ngã bịch trên mặt đất, cô còn tưởng rằng là chính mình uống rượu nên đi không vững, vì thế ngã nằm trên mặt đất.

Thế nhưng, nam nhân lại ngữ mang trêu tức nhạo báng cô: "Nhanh như vậy đã nghĩ muốn hầu hạ tôi, cũng muốn chờ vào phòng mới đến a..." ( Dan : e bắt đầu sợ anh !!!! )
Mặc Thiên Trần không rõ ngẩng đầu, mới phát hiện nơi mình ngã thật cân bằng, vừa vặn quỳ gối dưới chân của anh, mà đầu lại mạnh mẽ vừa lúc để ngay cái giữa chân anh, mà dục vọ.ng trong lúc đó thức tỉnh,chóp mũi vừa vặn sát qua khóa kéo trong cổ lên chỗ lửa nóng của anh. (Dan : O,O !! ngã đẹp ghê),
cô mặc dù có một một lần kinh nghiệm đêm bão tố kia, cũng hiểu đó chính là hung khí để nam nhân khi dễ nữ nhân a!
cô lần sau nhất định không thể uống rượu, cô tại sao có thể như thế khứu!
Chu Tiểu Kiều cũng nhìn thấy Mặc Thiên Trần trên khuôn mặt thanh nhã nhuộm đỏ ửng, chính là bởi vì cô thanh đạm lại lịch sự tao nhã, lúc làm động tác tình sắc như thế, thì càng có thể trêu chọc mỗi dây thần kinh nam nhân .
Lúc cô còn đang nhìn Mặc Thiên Trần, Cúc Như Khanh đã thoát khỏi của ôm ấp cô, anh vẫy tay bảo Khang Hạo rời đi, tiện tay đem Mặc Thiên Trần trên mặt đất bế lên, "Chúng ta trở về phòng tiếp tục..."
"Khanh..." Chu Tiểu Kiều một người đập cửa bên ngoài, Cúc Như Khanh tại sao có thể đem cô đuổi ở ngoài cửa, mà anh và nữ nhân khác đi ho.an ái. ( Dan
"Có người đến gõ cửa!" Mặc Thiên Trần nghe được sau, thất tha thất thểu muốn đi mở cửa, vẫn chưa đi được mấy bước, liền bị nam nhân bắt thắt lưng thật nhỏ, hơi thở nồng đậm nam tính bao phủ cô , cô còn chưa có thấy rõ ràng anh, đã bị anh lực mạnh xô, liền ngã lên anh luôn luôn độc chiếm giường lớn ——
 
Kim Cương Khế Ước
Chương 27: Cúc Tiên Sinh, Tôi Nhột


Edit: Dandelion
Mặc Thiên Trần vốn là uống rượu tới đầu óc choáng váng, lúc này bị Cúc Như Khanh tức giận ném một cái, làm sao cô ở trên giường tìm được phương hướng?

"Ngô..." cô chu chu môi, cô thế nào có cảm giác cả người mình đang chấn động!
Cúc Như Khanh nhìn cô như con rùa đen nhỏ tứ chi bò sát đất, làn váy vất phơ hất hất , lộ ra đôi chân nhỏ trắng tinh như ngọc, mỗi một cái động tác của cô trúc trắc không có một chút ý dụ hoặc, lại có thể làm cho tim của anh hơi rung động.
"Khanh... Van anh... Khanh... Hãy cho em vào..." Chu Tiểu Kiều chưa từ bỏ ý định, còn ở bên ngoài gõ cửa.

Cúc Như Khanh nghe tiếng gõ cửa này, tâm thoáng cái thấy chán, đều do Mặc Thiên Trần để cho cô ấy ở lại , hiện tại mới có thể làm cho anh tâm phiền ý loạn.
Anh tiến lên hai bước, đi tới bên giường, một phen đem chân của cô bắt lại, cởi bỏ giầy trên chân của cô, cầm lấy tâm bông trên tủ đầu giường quấy nhiễu làm cho cô ngứa,khuấy ở dưới lòng bàn chân của cô. ( t chém ra cái tâm bông
Cúc Như Khanh nghe cô khép cửa phòng lại, biểu tình lãnh ngạnh vẫn là không thả lỏng, mà kẹo trong miệng còn đang dần hòa tan, anh nhẹ nhàng cắn cắn, một vị ngọt thanh thuần theo khoang miệng bắt đầu tỏa ra, theo miệng tới thần kinh rồi tràn ngập đến toàn thân.
Nửa giờ trôi qua, còn chưa có nhìn thấy Mặc Thiên Trần đi ra, Cúc Như Khanh cũng muốn tẩy đi một thân mùi rượu, anh đẩy cửa ra vừa nhìn thấy thân hình mỏng manh của cô nằm ở trong bồn tắm của anh, nước trong suốt, chiếu vào da thịt trong sáng như thủy tinh cô, nước bồn tắm tương đối ấm, đem khuôn mặt nhỏ nhắn say ngủ nhuộm tí hồng hồng...
 
Kim Cương Khế Ước
Chương 28: Cô Nằm Trong Bồn Tắm Của Anh


Edit: Dandelion
Cúc Như Khanh thấy Mặc Thiên Trần như nai con mới ra đời, lúc đang nhìn anh, con ngươi mỹ lệ dịu dàng ứa nước nhuận sáng bóng, chóp mũi tiếu tiếu hơi thở gấp, môi phiến đỏ tươi như thơ như họa Hồng Phong.
Trong tim của anh lại lan ra tia rung động không hiểu, nhưng sắc mặt vẫn như cũ tuấn mỹ vô cùng lạnh lùng nghiêm nghị.
"Bởi vì em không có tặng quà sinh nhật tôi!" Anh nói xong ở trong lòng cũng vì lời nói dối của mình mà cảm thấy buồn cười

Anh biết, cô đưa Cúc Ác Du một bộ bao cổ tay, đầu gối, là muốn bảo hộ Cúc Ác Du trong thời gian tập võ không bị thương tổn, lễ vật của cô nhìn qua thấy keo kiệt, nhưng là phi thường dụng tâm đầy thương yêu.
"Tôi có!" Mặc Thiên Trần lớn tiếng nói. cô cũng có mua lễ vật cho Cúc Như Khanh , chỉ là còn chưa kịp đưa mà thôi.
Lần này, đến phiên Cúc Như Khanh nao nao.
Mặc Thiên Trần nhìn thấy vẻ mặt của anh, bỗng nhiên liền vui vẻ, cô từ trên giường bò dậy, đi đến sô pha tìm túi xách tay của cô, sau đó cầm một túi kẹo đưa đến trong tay của anh."Cúc tiên sinh, sinh nhật vui vẻ!"

"Em..." Anh ba mươi tuổi một đại nam nhân còn ăn kẹo như đứa nhỏ ba tuổi? Cúc Như Khanh trong lòng mang một bụng hỏa, Mặc Thiên Trần chọn lễ vật căn bản là đối với anh không cần dụng tâm! Còn có a, cô có thể là chọn cho Cúc Ác Du , hiện tại lấy đến thật giả lẫn lộn đưa cho anh.
Mặc Thiên Trần không có ngẩng đầu nhìn anh, mà là hài lòng mở ra kẹo hộp, hoàn hảo cô có chuẩn bị lễ vật, coi như là đáp tạ anh bảo Cúc Ác Du gọi cô là mẹ. cô lấy ra một cục kẹo, bởi còn có chút chóng mặt, lột một hồi mới mở ra cục kẹo, sau đó đưa tới bên môi anh như hiến vật quý.
"Cúc tiên sinh, mau nếm thử! Chủ tiệm nói loại kẹo này cai thuốc rất hữu hiệu, rất nhiều nam nhân đều là ăn loại này đễ cai thuốc đường đó, cũng sẽ không hút thuốc nữa, hút thuốc rất hại thân thể dẽ không khỏe mạnh, anh nhanh lên một chút thử ăn một lần..."
Cúc Như Khanh nhìn cô, anh sở hữu nữ nhân tất cả đều biết anh hút thuốc, thậm chí cảm thấy bộ dáng anh hút thuốc càng suất càng khốc rất có hình tượng, chỉ có Mặc Thiên Trần như « gấu mẹ vĩ đại » ( ta chém
Cúc Như Khanh nghe cô khép cửa phòng lại, biểu tình lãnh ngạnh vẫn là không thả lỏng, mà kẹo trong miệng còn đang dần hòa tan, anh nhẹ nhàng cắn cắn, một vị ngọt thanh thuần theo khoang miệng bắt đầu tỏa ra, theo miệng tới thần kinh rồi tràn ngập đến toàn thân.
Nửa giờ trôi qua, còn chưa có nhìn thấy Mặc Thiên Trần đi ra, Cúc Như Khanh cũng muốn tẩy đi một thân mùi rượu, anh đẩy cửa ra vừa nhìn thấy thân hình mỏng manh của cô nằm ở trong bồn tắm của anh, nước trong suốt, chiếu vào da thịt trong sáng như thủy tinh cô, nước bồn tắm tương đối ấm, đem khuôn mặt nhỏ nhắn say ngủ nhuộm tí hồng hồng...
 
Kim Cương Khế Ước
Chương 29: Bọn Họ Tối Hôm Qua Có Hay Không Gì Kia?


Edit: mocphong
Beta: Tiểu Ngọc Nhi
----
Cúc Như Khanh không nghĩ tới tửu lượng của cô lại kém như vậy, anh đi vào bên bồn tắm nghe tiếng hít thở đều đều của cô,anh cầm lấy khăn tắm lớn trên kệ inox đem cô từ trong nước vớt đứng lên sau đó bao lấy thân thể của cô ôm đi ra, đặt cô nằm trên mặt giường lớn rồi anh mới đi tắm.
Sáng sớm ngày thứ hai Chu Tiểu Kiều tới gõ cửa phòng, Cúc Như Khanh một thân áo ngủ màu lam nhạt đứng dậy đi mở cửa, anh vừa mở cửa ra Chu Tiểu Kiều liền thấy Mặc Thiên Trần ngủ ở trên mặt giường lớn trên người của cô đang đắp một tấm chăn mỏng hai cánh tay mảnh khảnh cùng hai chân từ đầu gối trở xuống lại lộ ra ngoài,

Chu Tiểu Kiều đoán trên người của Mặc Thiên Trần khẳng định cái gì cũng không có mặc. “Khanh! Hôm nay là ngày nghỉ, chúng ta đi ăn điểm tâm đi!” Chu Tiểu Kiều không có giống tối hôm qua sống chết quấn lấy dây dưa mà là nhẹ nhàng nói.
Cúc Như Khanh cũng nhìn cái người trên mặt giường lớn đã tỉnh cũng không dám mở mắt Mặc Thiên Trần: “cô cứ xuống trước đi, một lát nữa chúng ta xuống”. nói xong anh khép cửa phòng lại, thanh âm vừa vang lên Mặc Thiên Trần ngay lập tức đem mình giấu trong drap giường, cô làm sao lại ngủ trên giường của Cúc Như Khanh hơn nữa trên người cái gì cũng không có mặc, bọn họ tối hôm qua có hay không… có hay không…
Cúc Như Khanh nhìn cô giống như đà điểu vùi mình: “đã dậy!” Cũng không nói chuyện tiếp mà là trực tiếp vào phòng tắm đi rửa mặt.
Mặc Thiên Trần thừa dịp này lập tức nhảy xuống giường sau đó chạy vội tới phòng thay đồ mặc vào một bộ váy có biên gấp màu xanh lá sen đầu mùa hè, giống đóa sen hồng trong hồ nhẹ nhàng nở rộ một dạng thủy nộn (non nớt, e thẹn) mà thanh nhã.
cô cùng anh đều mặc đồ tươm tất xong, cùng nhau chuẩn bị ra ngoài, anh hướng cô đưa tay ra mời, cánh tay cô lập tức đặt trên cánh tay của anh hai người phối hợp ăn ý cùng đi ra cửa, đi xuống lầu.

Sau khi thanh tĩnh Mặc Thiên Trần tuyệt không dám càn rỡ, mặc dù cô đối với việc tối hôm qua uống rượu say không có ấn tượng gì nhưng lúc nhìn thấy Chu Tiểu Kiều ở lầu dưới liền lập tức đánh một cái giật mình.
Chu Tiểu Kiều thấy Cúc Như Khanh mang theo Mặc Thiên Trần cùng nhau: “Khanh! Em có chuyện muốn nói riêng cùng anh”. Mặc Thiên Trần lập tức nói: “Vậy tụi anh đi đi!” Nhưng là tại sao lời cô nói ra tất cả trong cổ họng đều là khàn khàn? Thanh âm của cô giống như là bị vỡ ra, cổ họng cũng đau rát, cô tại sao có thể như vậy? cô hồ nghi nhìn về Cúc Như Khanh. “Em tối hôm qua kêu quá lớn tiếng cho nên hôm nay giọng mới khàn như vậy đó”. Cúc như khanh chi tiết nói.
Chu Tiểu Kiều vừa nghe sắc mặt lập tức biến đổi Cúc Như Khanh người này, sau khi ho.an ái cũng sẽ không nói những loại lời nói như thế này mà hôm nay thế nhưng anh lại Đồng thời đổi sắc mặt còn có Mặc Thiên Trần, cô nhớ mang máng là anh ngoáy lòng bàn chân của cô làm cô nhột chịu không nổi kêu “A a a” không ngừng, giờ đã tỉnh táo lại thấy được khuôn mặt biến sắc của Chu Tiểu Kiều, cuối cùng cũng hiểu được dụng ý của anh.
Cái nam nhân này này phúc hắc đến nham hiểm, đêm tân hôn làm thương chân cô làm người khác nghĩ là cô cùng anh đêm tân hôn như lang như hổ. Mà tối hôm qua cô lại lần nữa trở thành con cờ giúp anh bức lui Chu Tiểu Kiều, làm cô ta lầm tưởng cô giống như cọp mẹ ở trên giường không biết xấu hổ.
Anh cưới cô? Đến tột cùng là vì cái gì? Mặc Thiên Trần vốn là muốn giải thích nhưng tay Cúc Như Khanh giữ trên eo cô vô cùng dùng sức mặc dù ánh mắt trước sau như một thâm trầm nhưng cô cũng hiểu anh đang cảnh cáo cô không nên nói chuyện lung tung.
thật ra thì Mặc Thiên Trần coi như muốn nói chuyện cũng nói không ra, cô là câm ăn hoàng liên khổ mà không nói được. Chỉ đành mặc cho Cúc Như Khanh nắm trong tay tiến lùi do anh,, công thủ do anh.
 
Kim Cương Khế Ước
Chương 30: Nói Cho Cô Biết Một Bí Mật


Edit: Nhã Nhược
Beta: Tiểu Ngọc Nhi
Cúc Như Khanh luôn luôn làm việc có tính toán trong lòng, anh ôm thắt lưng Mặc Thiên Trần: “Chu tiểu thư là thiên kim tiểu thư của chủ tịch ngân hàng Hoa Kỳ, Chu tiểu thư mời ăn điểm tâm sáng, vợ chồng chúng ta nên cùng đi trước.”
Mặc Thiên Trần vừa nghe, yết hầu khàn giọng nói không ra lời, nhưng cô dùng con ngươi lóe sáng hạnh nước hỏi anh: vì sao anh không cưới người có bối cảnh tốt như Chu tiểu thư!
Tay Cúc Như Khanh chỉ nhẹ véo ở hông của cô, trừng phạt tính tò mò, Mặc Thiên Trần lập tức gật đầu nguyện ý cùng đi trước.
Mặc Thiên Trần sau đó cũng hiểu một vấn đề, chính là cô cùng Cúc Như Khanh không thể đắc tội tiểu chủ nhân Chu Tiểu Kiều, Mặc Thiên Trần mặc dù lần đầu trải qua Thương Hải năm năm nhưng hiểu ngân hàng cao cấp chính là mấu chốt bóp chặt cổ họng xí nghiệp
Như vậy cô thực sự chỉ là quân cờ ở trong tay của Cúc Như Khanh, cô đoán, cô hẳn là một con sĩ đi! Vĩnh viễn chỉ có thể đi tới không thể có cơ hội lui.

Hôm nay Khang Hạo nghỉ, Cúc Như Khanh tự mình lái xe, để lại Chu Tiểu Kiều cùng Mặc Thiên Trần hai người ở trong vườn hoa chờ anh.
Mặc Thiên Trần không dám nói lời nào, hoàn hảo cũng không thể nói chuyện. Mà Chu Tiểu Kiều xoay người dừng ở cô: “cô không xứng với Khanh!”
Mặc Thiên Trần biết cô không xứng với thân gia bối cảnh nhân tài ưu tú Cúc Như Khanh, thế nhưng, nghe Chu Tiểu Kiều nói đến, lòng của cô vẫn hơi đau xót.
“Khanh là người yêu của tôi, cô biết không? Anh ấy nói cả đời này chỉ yêu một mình tôi.” Chu Tiểu Kiều tiếp tục nói, “Lúc 20 tuổi, chúng tôi đã ở cùng một chỗ, tôi và Khanh đã quen nhau 10 năm, mà cô chẳng qua là một cô nàng lạc phách nhà giàu thôi, cho dù công phu trên giường của cô tốt, thì cũng không hiểu được tim của Khanh, anh ấy bất quá chỉ xem cô là con cờ lợi dụng thôi.”
Mặc Thiên Trần suy nghĩ để trả lời cho Chu Tiểu Kiều, cô cho tới bây giờ không muốn cùng Chu Tiểu Kiều tranh Cúc Như Khanh, cô cũng muốn Cúc Như Khanh thả cô, cô càng hy vọng Cúc Như Khanh có thể cùng Chu Tiểu Kiều bên nhau, thế nhưng tất cả lời muốn nói đều nghẹn lại ở cổ họng không thể thốt nên lời.
Chu Tiểu Kiều nhìn Mặc Thiên Trần có chút trắng bệch, cô dương dương đắc ý cười nói: “Tôi có một bí mật muốn nói cho cô!”
Mặc Thiên Trần lập tức lắc lắc đầu, nghe xong bí mật của người khác, nhẹ thì bị người uy h**p, nặng thì sẽ không có tính mạng , cô chỉ nghĩ đơn thuần sống được, sau đó tìm được con gái của cô.

“Tôi cho cô biết, cô cũng không nên nói cho người khác biết nha! Ác Du là con của tôi Tôi cùng Khanh sinh ra!” Chu Tiểu Kiều kề sát bên tai cô, nhỏ giọng nói.
Cái gì? Mặc Thiên Trần sợ đến nhảy dựng lên, Cúc gia trên dưới không ai biết mẹ Cúc Ác Du là ai, sao lại là Chu Tiểu Kiều. Giữa bọn họ, rốt cuộc có bao nhiêu bí mật bị giấu đi? Vì sao Cúc Như Khanh còn không chịu lấy Chu Tiểu Kiều làm vợ?
Lúc này, Cúc Như Khanh lái xe qua đây, anh đi xuống xe vòng qua đầu xe đi tới thân xe bên phải mở cửa xe, Chu Tiểu Kiều đứng ở phía trước Mặc Thiên Trần, rất rõ ràng , cô muốn cùng Cúc Như Khanh ngồi ở phía trước.
“Bà chủ Cúc, qua đây!” Cúc Như Khanh kêu một tiếng.
Mặc Thiên Trần cắn môi nhìn anh, sau đó đi tới, ngoan ngoãn lên xe ngồi ở hàng trước.
“Chu tiểu thư, mời!” Cúc Như Khanh lại mở xe chỗ ngồi phía sau, cho Chu Tiểu Kiều đi vào ngồi.
Trước đây đều là Chu Tiểu Kiều ngồi ở hàng trước cùng anh ở cùng trên một trận chiến tuyến, hiện tại cô lại muốn lui hai bước , bởi vì bên cạnh anh đã có một người.
“Khanh, còn nhớ rõ em trước đây yêu nhất bối kia một thủ từ sao?” Chu Tiểu Kiều đè nén đau xót xuống đáy lòng hỏi.
Cúc Như Khanh lái xe đáp nàng: “Tô thức 《 niệm nô kiều Xích Bích hoài cổ 》.”
.Sao chương này có nhiều từ khó hiểu qá muội nên muội beta giùm tỉ nha .___. ( T.T)” khóc ròng” muội sẽ cố gắng dù cho cũng hk hĩu T.T
 
Kim Cương Khế Ước
Chương 31: Sóng Gió Cúc Gia


Edit: Nhã Nhược
Beta: Tiểu Ngọc nhi
Mặc Thiên Trần trong lòng chấn động,Tiểu Kiều sơ gả…” Chu Công Cẩn chính là Chu Du, Chu Du cùng Tiểu Kiều quan hệ mọi người đều biết là vợ chồng? Mặc Thiên Trần trong nháy mắt hĩu rõ, Chu Tiểu Kiều là ám chỉ cô: Chu Tiểu Kiều cùng Cúc Ác Du có quan hệ?
Mặc Thiên Trần viền mắt ẩm ướt, cô cũng làm mẹ, tự nhiên bị chia lìa cốt nhục, cô nghĩ tới con gái của mình, hôm qua là ngày sinh nhật của bé con năm tuổi rốt cuộc ở nơi nào? Nghĩ đến lệ tuôn ra, sau đó quay mặt về phía ngoài cửa sổ.
Tất cả mọi chuyện diễn ra sau ăn điểm tâm cô không nói cho Cúc Như Khanh, liền trốn ở trong phòng, cầm cài áo kim cương xem, đây là quà cô mua cho con gái, lại không thể tận tay đeo cho con.
**¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥
Cúc thị trên danh nghĩ là sản nghiệp ám dạ.

Cúc Như Khanh ít nhất hai ngày một tuần sẽ đến nơi này đi làm, dù là thời gian nghỉ, anh vẫn tới đây.
“Cúc tiên sinh, ngài đã tới!” Khang Hạo ở nơi làm việc.”Về nguyên nhân cái chết của nhị lão gia, chúng ta đã có một ít manh mối mới .”
Cúc Như Khanh đến bây giờ cũng không tin phụ thân Cúc Thiên Kỳ đột ngột tử vong, anh ở vị trí Cúc thị ngồi mười lăm năm, mới lấy được một ít dấu vết, tột cùng chuyện này có thể dính dáng bao nhiêu người, lại có rất nhiều bí mật ở bên trong.
“nói!” Cúc Như Khanh môi lạnh bạc hé mở.
Khang Hạo lấy ra một tờ sao chép ngân hàng gửi, “Số tiền này là lần gửi ngân hàng cuối cùng của nhị lão gia nhưng ta điều tra ngân hàng lại không nhập rõ số lượng, mà ngân hàng phương kinh lại có người ký tên.”
Cúc Như Khanh cầm lấy nhìn, là ngân hàng Hoa Kỳ! nói cách khác Chu Truyền Mậu cha của chu Tiểu Kiều có liên quan . Anh nắm ở lòng bàn tay, một khoản cũng không lớn, chỉ có một trăm ngàn, chẳng lẽ đây là nguyên nhân cha chết sao?
“Tiếp tục điều tra, nhớ kỹ: không nên kinh động bất luận kẻ nào, cũng không được nói với ai, có bất kỳ tiến triển trước tiên đều phải gặp tôi báo cáo.” Cúc Như Khanh trầm giọng hạ lệnh.
“Vâng Cúc tiên sinh.” Khang Hạo lập tức lĩnh mệnh.

Buổi tối, Cúc Như Khanh hết bận một ngày làm việc sau khi trở về, nhìn thấy Mặc Thiên Trần vẻ mặt lệ ngân nằm trên ghế sa lon đang ngủ, trên tay còn cầm một cài áo tinh xảo.
Anh hơi ngớ ngẩn, cuối cùng trở lại phòng tắm tắm rửa, có thể do thanh âm của nước chảy đã thức tỉnh cô, lúc Cúc Như Khanh đi ra, cô đã ngồi dậy.
“Cúc tiên sinh, anh có thì giờ rảnh không? Tôi muốn cùng anh nói chuyện một chút.” Mặc Thiên Trần đứng lên đi tới trước mặt anh, cô đã đi bác sĩ, yết hầu cũng khá hơn.
“nói!” anh lời ít mà ý nhiều.
Mặc Thiên Trần cắn cắn môi: “Tôi cảm thấy, một nhà ba người hẳn là hạnh phúc sinh hoạt chung một chỗ, anh cảm thấy thế nào?”
Cúc Như Khanh con ngươi từ từ chặt lại, ngữ khí của anh cũng càng thêm lãnh ngạnh: “Có gì nói rõ!”
“Ác Du là anh cùng Chu tiểu thư sinh ra nó, chẳng lẽ anh không nên cho Ác Du một gia đình hoàn chỉnh sao?” Mặc Thiên Trần vừa khóc vừa nói.
Cúc Như Khanh nhớ tới hôm nay cô ở trên xe chuyển hướng ngoài cửa xe khóc, anh cắn răng trách mắng: “Ai nói cho cô biết Ác Du là con của tôi cùng cô ta sinh ra?”
Mặc Thiên Trần bị biểu tình băng lãnh của anh làm sợ đến lui một bước: “《 niệm nô kiều Xích Bích hoài cổ 》 lý, du kiều chính là người một nhà…”
thì ra là Chu Tiểu Kiều đang làm trò quỷ! Cúc Như Khanh lập tức hiểu rõ, anh một tay kéo cô, đem cô đặt ở trên bàn sách, cầm một cây bút viết ở trên trán cô một chữ.
 
Kim Cương Khế Ước
Chương 32: Viết Chữ


Edit: Nhã Nhược
Beta: Tiểu Ngọc Nhi
Cúc Như Khanh ngưng mắt nhìn cái trán láng bóng của cô, lông mi thật dài còn ướt nước nhẹ nhàng giống như cánh bướm rung động, chóp mũi bởi vì khóc thút thít quá lâu hơi có chút sưng đỏ hồng nộn, cái miệng nhỏ nhắn đang 0 0 kinh ngạc trương thành một chữ O.
Tay trái của anh cố định đầu của cô tay phải nắm bút viết một chữ trên trán cô sau đó mỉm cười ngưng mắt nhìn bộ dạng vừa sợ vừa kinh ngạc của cô.
Mặc Thiên Trần chưa từng gặp qua dáng vẻ anh cười, bình thường cũng sẽ cười mặc dù chỉ là khóe miệng nhàn nhạt nâng lên đường cong thật nhỏ cơ hồ không thể thấy nhưng cùng Cúc Như Khanh bình thường lãnh khốc tuấn mỹ hoàn toàn không giống nhau.

Cúc Như Khanh phục hồi tinh thần lại lập tức khôi phục bộ dáng lãnh khốc, anh buông cô ra sau đó trầm giọng nói: bởi vì nếu so với động vật cao cấp người sẽ dùng não,còn với động vật không biết suy nghĩ thì, cô so với động vật cũng không bằng.
Mặc Thiên Trần bị anh mắng, sửng sốt nhưng lại không dám trả lời, cô nhỏ giọng nói: Ác du không phải là con của Chu Tiểu Kiều sao?
đi xem chữ trên trán là biết. Cúc Như Khanh nói xong đi ra ngoài thư phòng.
Mặc Thiên Trần chờ anh đi lập tức chạy đi nhìn vào gương xem anh viết chữ gì. cô vừa nhìn lập tức liền đỏ mặt anh tại sao có thể đối với cô như vậy?
Từ nhỏ đến lớn cô là một người thông minh đáng yêu ngoan ngoãn lại bị Cúc Như Khanh bỡn cợt không đáng giá một đồng, vẽ trên trán của cô một chữ “Ngốc” thật to.
Cúc Như Khanh tại sao anh có thể đáng ghét như vậy tại sao anh! Mặc Thiên Trần dậm chân vội vàng lấy tay lau.

Chợt cửa mở ra anh đi vào nhìn bộ dáng Mặc Thiên Trần vừa vội vừa xấu hổ bộ dáng xinh đẹp nặng nề hừ một tiếng.
"Anh anh không có đi" Mặc Thiên Trần dùng bàn tay che cái trán đỏ mặt.
Cúc Như Khanh mở ngăn kéo cầm một xấp tài liệu sau đó trừng mắt nhìn cô cũng cho là cô ngây thơ chứ? Còn cố ý ở ngoài cửa quay trở lại ! Anh chỉ là đến thư phòng mới nhớ không có đem tài liệu theo.
Mặc Thiên Trần thấy anh lãnh khốc lại cao ngạo,cô nhìn theo bóng lưng anh : "Cúc Tiên Sinh mẹ của Ác du không phải Chu tiểu thư thì là ai?"
Thân ảnh của Cúc Như Khanh hơi chấn động, ,anh không phải là đối với cô thật tốt quá! cô không biết nặng nhẹ muốn nói cái gì là nói anh xoay người lại cặp mắt như hai đạo cực hàn băng tiễn bắn về phía cô( nói một cáh dễ hiểu là ánh mắt hình viên đạn í
Mặc Thiên Trần ghi tạc chú ý thứ nhất anh không cho phép cô nói ly hôn, chuyện thứ hai không cho phép cô hỏi mẹ của Cúc Ác Du cô nếu phạm vào chắc cô không những không tìm được con giá mà còn bị chết oan nữa.
Nghĩ tới số điện thoại của nữ nhân bí ẩn trong lòng cô muốn chủ động xuất kích sao?
 
Kim Cương Khế Ước
Chương 33: Đào Cạm Bẫy Làm Cho Người Ta Nhảy


Edit: Nhã Nhược
Beta: Tiểu Ngọc nhi
Thế nhưng, Mặc Thiên Trần mỗi lần ghi chữ số vào, cuối cùng lại bồi hồi, như vậy lặp lặp lại nhiều lần.
muốn biết tin con bị lạc từ người thần bí, nhưng lại bị Cúc Như Khanh quản chế dám đề hai chữ "Ly hôn", vốn tưởng rằng Chu Tiểu Kiều ở tiệc sinh nhật xuất , có thể làm cho Cúc Như Khanh cùng Chu Tiểu Kiều tình cũ bén lửa, nhưng tại xem ra, Cúc Như Khanh đối Chu Tiểu Kiều như màn sương mù dày đặc, căn bản thấy tâm tư của anh.
Mặc thị công ty.
Mặc Thiên Trần vừa về tới công ty làm, liền thấy baba Mặc Chấn Đông ngưng trọng thần sắc, Mặc thị công ty là công ty chuyên về đồng phục, trong đó đủ nhà thiết kế, vì Làng giải trí các minh tinh đo thân chế tạo đồ dạ hội .
"Cha làm sao rồi?" Mặc Thiên Trần khỏi hỏi.

Mặc Chấn Đông sâu hít thở cái : "Thiên Thiên, con đến rồi! Chúng ta đầu tháng sau ra nhóm đồ hóa trang bị trả lại hàng rồi ."
"Chúng ta có ký kết hợp đồng phải bọn họ có thể lui liền lui ,Thanh Thanh hợp đồng cho ta xem. ." Mặc Thiên Trần khỏi kỳ quái.
Triển Thanh Thanh đỏ hồng mắt, vội vàng lấy ra văn kiện trong tủ, "Đại tiểu thư, xem."
Mặc Thiên Trần cầm lấy: "Cha , bọn họ trả lại hàng lý do là gì?"
Mặc Chấn Đông than tiếng: "Bọn họ trang phục loại A chất liệu quá tốt giá rất cao, bọn họ chịu giao nhiều như vậy, hợp đồng ta cũng xem qua, vẫn chưa vấn đề chất liệu ở trang phục, bây giờ chúng ta đuối lý. Biện pháp giải quyết chính là : lần nữa ra nhóm B trang phục loại chất liệu kém chút cho bọn họ, hai: lấy giá loại chất liệu B chúng ta đem loại A chất liệu trang phục mua cho bọn họ. Nhưng nếu như lấy giá loại B bán trang phục loại A, chúng ta giá vốn đều lấy trở lại, chớ chi là kiếm tiền."
"Thanh Thanh, là ký đơn độc? Tại sao có thể phạm vào lỗi này chứ?" Mặc Thiên Trần mở ra xem khỏi trách cứ đứng lên, Triển Thanh Thanh là phụ tá của , làm việc luôn luôn cơ trí.
"Xin lỗi đại tiểu thư, lúc đó nhìn kỹ liền ký đơn, tôi bù đắp cho tổn thất lần này của công ty." Triển Thanh Thanh khóc ra tiếng.
Mặc Thiên Trần lấy ra khăn tay đưa cho "! Chúng ta cùng tìm công ty Thiên Địa giả trí mua quản lý."

Hai người cùng tới công ty Thiên Địa giải trí, Triển Thanh Thanh vừa thấy quản lý Thiên Mộ Dương, lập tức che mặt khóc mắng: "Thiên Mộ Dương, anh giở thủ đoạn với tôi?"
Thiên Mộ Dương lại đưa mắt nhìn về Mặc Thiên Trần: "Mặc đại tiểu thư tự mình đến đây, úc, đúng, hẳn là bà chủ Cúc tự mình đến, về đồ hóa trang tôi cùng Mặc tổng xong, có khả năng thay đổi, vì thế, cho dù bà chủ Cúc tự mình đến cũng vô ích."
Mặc Thiên Trần lập tức hiểu hai việc.
Thứ nhất: Triển Thanh Thanh cùng Thiên Mộ Dương chỉ là bằng hữu bình thường, mà là người .
Thứ 2: Thiên Mộ Dương nhằm vào danh hiệu "Bà chủ Cúc" mà đến, vì gả cho Cúc Như Khanh, là được cái ọi người chỉ trích.
"Thiên Mộ Dương, anh khiến tôi sập bẫy! xin lỗi công ty xin lỗi Đại Tiểu Thư, lòng dạ nam nhân súc vật này! " Triển Thanh Thanh hổn hển mắng.
Thiên Mộ Dương tức giận, mà thản nhiên : "Là ai ở ta đây cái lang tâm cẩu phế nam nhân dưới thân, hàng đêm đều hát tiếng trời chi khúc?"
"Tên hỗn đản!" Triển Thanh Thanh về phía , liền nhào đến Thiên Mộ Dương.
Mặc Thiên Trần còn kịp kéo Triển Thanh Thanh nhào tới bên người Thiên Mộ Dương, Triển Thanh Thanh bị nam nhân tát cái.
Canh thứ nhất! Phía sau màn đặc sắc gần xuất , thân môn, Tiểu Lam vì mọi người chúc ngủ ngon!
 
Kim Cương Khế Ước
Chương 34: Dám Nói Lung Tung Giết Không Tha


Edit: Quảng Hằng
“Thanh Thanh”
Mặc Thiên Trần chạy tới đỡ dậy Triển Thanh Thanh dậy, cô đau lòng nhìn Triển Thanh Thanh sưng đỏ nửa bên mặt, người đàn ông này xuống tay vừa độc vừa nặng.
“Thanh Thanh chúng ta đi thôi!”
“thật xin lỗi, Đại Tiểu Thư.” Triển Thanh Thanh nhào vào trong ngực của cô khóc lớn lên, đều do cô lần lượt thay đổi bạn trai mới tạo thành tổn thất cho công ty lớn như vậy.
Mặc Thiên Trần nâng cô dậy hai người cùng nhau đi ra ngoài cửa.

“Thanh Thanh, đối tượng của bọn họ không phải em. Người đó đã bày kế sẵn hết là nhằm vào công ty Mặc thị.
“Nhưng em lại đã thành con cờ bị người ta lợi dụng.” Triển Thanh Thanh khóc nức nở.
Mặc Thiên Trần chấn động không ngừng, Triển Thanh Thanh là bị người đàn ông này lợi dụng, nhưng Cúc Như Khanh cô cũng có khác gì hơn, nhìn vẻ bề ngoài bình tĩnh như mặt nước hồ không chút gợn sóng của cô, thế nhưng bên trong đã có lớp sóng ngầm đang chuẩn bị chờ bộc phát.
Khi Mặc Thiên Trần đưa Triển Thanh Thanh rời khỏi công ty giải trí Thiên Địa Thiên Mộ Dương ngồi trên ghế da màu đen cao cấp trầm tư, khi minh tinh Hồng cùng Thiên Mộ Đình đi vào.
“Anh trai giỏi thật! Ả đàn bà kia muốn làm Cúc phu nhân thì cũng phải xem ả ta có bản lãnh đó hay không, em muốn ả ta giống như con chó rơi xuống nước cút khỏi người Như Khanh!”
Thiên Mộ Dương suy nghĩ một chút: “Em tin chắc Cúc Như Khanh sẽ không ra tay giúp cô ấy?
“Anh yên tâm đi, Như Khanh hoàn toàn cũng không thích cô ta đâu, anh ấy chỉ tuân lệnh của ông cụ Cúc nên mới cưới cô ta, phu nhân nhà họ Cúc, Mặc Thiên Trần đảm đương nổi sao? Chờ sau khi em ngồi vào vị chí phu nhân đó, đừng nói chức quản lí công ty giải trí Thiên Địa nhỏ nhoi này, ngay cả chức tổng tài cũng làm được.”
Thiên Mộ Đình hất khuôn mặt nhỏ nhắn trang điểm tinh xảo của cô ta lên.
“Được, anh sẽ giúp em.” Thiên Mộ Dương mỉm cười nói.
**¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥
Trong bóng đêm một chiếc xe cứu thương cao cấp đang chạy vùn vụt trong đêm tối.

“Tiên sinh cố gắng một chút!”
Ánh mắt của Khang Hạo nhìn chằm chằm mặt đường, chân nhấn ga. “Chúng ta cũng sắp đến nhà rồi!”
Cúc Như Khanh cùng Khang Hạo dịch dung cải trang lấy thân phận giả đang ở bên ngoài điều tra nguyên nhân cái chết của cha là Cúc Thiên Kỳ, đột nhiên bị tập kích, viên đạn bắn trúng eo của hắn, lúc này sắc mặt hắn lạnh như băng, đây càng thêm chứng minh cái chết của cha mình càng them bí ẩn.
Đến công ty Mặc thị. Lúc xe Cúc Như Khanh đi ngang qua khu cao ốc Mặc thị nhìn thấy phòng làm việc của Mặc Thiên Trần vẫn sáng đèn.
“Két.” Khang Hạo ngay lập tức đem xe lái đến lầu dưới Công ty Mặc thị.
Cả trong phòng làm việc chỉ có Mặc Thiên Trần vẫn còn đang làm thêm giờ, hiện tại cô đang vì công ty giải trí cố ý hủy hợp đồng mà phiền não. Lúc này thấy Cúc Như Khanh cùng Khang Hạo đồng thời đến phòng làm việc của cô, cô đứng bật dậy không thể tin được nhìn bọn họ.
“Cúc tiên sinh.”
Khang Hạo tắt truyền hình cáp phòng làm việc. Cúc Như Khanh ra lệnh cho Khang Hạo. “Đến phòng cứu thương cầm rượu cồn, đao giải phẩu, băng gạc, thuốc chống sưng nhanh đi!” Cúc Như Khanh vươn tay kéo Mặc Thiên Trần đang đứng sững sờ ở một bên qua,

Mặc Thiên Trần bị hắn kéo, cô hoảng sợ: “Ai bị thương, nên đưa nguwoif đó đến bệnh viện mới được, Cúc tiên sinh, là anh…”
Lời của cô vẫn chưa nói hết liền nhìn thấy bên hông áo sơ mi của hắn bị máu tươi nhuộm đỏ, lúc chạm vào tầm mắt lạnh như băng của Cúc Như Khanh, cô cũng không nói được nữa.
“Tiên sinh tôi đến rồi!”
Khang Hạo trở lại, Cúc Như Khanh lập tức nói: “Đưa cô ấy đi cùng, nếu cô ấy dám nói lung tung, giết không tha!”
Mặc Thiên Trần sợ tới mức đôi mắt trợn to, sắc mặt tái nhợt, cô đã hiểu ý nghĩa của câu giết không tha đó. Đó chính là Cúc Như Khanh không để cho bất luận kẻ nào biết hắn bị thương, Khang Hạo là người hắn tin thưởng nhất, mà mình chỉ là một người xa lạ thôi.
 
Kim Cương Khế Ước
Chương 35: Cô Cũng Đang Đau Đớn Như Hắn


Như vậy Cúc Như Khanh sau khi lợi dụng cô trị vết thương trên người xong, sau đó có thể diệt khẩu cô tại chỗ hay không?
Mặc Thiên Trần nghĩ như vậy, nên cố gắng nâng đôi chân nặng như đổ chì dưới sự thúc giục của Khang Hạo đi tới trong phòng cứu thương, Khang Hạo cầm lấy mọi thứ cần thiết, sau đó hai người cùng nhau xoay người quay trở lại phòng làm việc của cô.
cô bây giờ nên làm gì? Báo cảnh sát sao? Nhưng cô căn bản cũng không có cơ hội, huống chi cho dù báo cảnh sát, Cúc Như Khanh cũng sẽ không bỏ qua cho cô. Chẳng lẽ cô cứ mặc hắn lợi dụng xong rồi gi.ết ch.ết mình như vậy sao? Nhưng cô còn có thể làm như thế nào đây?
Cúc Như Khanh nằm ở trên bàn làm việc của cô, đã thoát áo khoác cùng áo sơ mi, lộ ra cả nửa người dưới đầy máu tươi từ eo bên trái của hắn chảy ra, sắc mặt của hắn lạnh lùng khốc mỹ, cả người rơi vào trong một mảnh khắc nghiệt.
Khang Hạo đã cầm đao giải phẩu bắt đầu khử trùng, sau đó đem vật dụng cần thiết bày lên trên bàn: “Thiếu phu nhân, cô đứng đây phụ giúp tôi được không?

“Được.”
Mặc Thiên Trần cảm giác giọng nói của mình xa xôi nwh đang ở trên đám mây, cô không dám hỏi sao Cúc Như Khanh lại trúng đạn, cũng không dám hỏi tất cả nwhngx chuyện này rốt cuộc là như thế nào, bây giờ đối với hôn nhân của mình càng hiểu sâu them một bước là, cô không chỉ là mê cung hơn nữa còn là một mê cung sinh tử.
Trong toàn bộ quá trình, Khang Hạo tay chân lanh lẹ cắt da Cúc Như Khanh lấy viên đạn ra, Mặc Thiên Trần theo lời của hắn lần lượt đưa đồ mà hắn cần.
Cúc Như Khanh đau đến mức trên đầu mồ hôi lạnh chảy ròng, nhưng không có một chút âm thanh phát ra, ngay cả biểu tình khắc nghiệt cũng không từng thay đổi.
không biết vì sao, khi Mặc Thiên Trần đang nhìn Cúc Như Khanh giờ khắc này sâu trong đáy long cô, có một sợi dây mềm mại nào đó như rung lên làm cô xúc động, cô từng bị người ta cưỡng bách ép trên bàn mổ cứng rắn lấy đi đứa con gái chưa đủ tháng của mình. Mà Cúc Như Khanh chỉ có thể ở trong phòng làm việc của cô, vụng trộm lấy ra viên đạn trên người, thì ra bọn họ đều là người thân bất do kỷ, đều không thể khống chế được chuyện của chính mình.

cô lấy ra khăn giấy nhẹ nhàng lau mồ hôi lạnh trên trán Cúc Như Khanh, nói cô là đồng cảm cũng được, hay nói cô là quên mất hắn muốn giết cô cũng được. Giờ phút này cô giống như chịu cùng vết thương trên người hắn Đau đớn không cần ngôn ngữ trực tiếp chậm rãi lưu thông trong không khí. ...
Cúc Như Khanh không phải lần đầu tiên bị thương, lần này hắn lựa chọn ở trước mặt của Mặc Thiên Trần lấy đạn ra, là trong tiềm thức hắn nguyện ý tin tưởng người phụ nữ thật lòng yêu con trai mình, có thể cùng hắn cùng nhau đối mặt khó khăn cùng mê cảnh phía trước. Khi cô từ sự sợ hãi lúc ban đầu, giờ phút này biến thành đau lòng, sau nhìn ngón tay cô run rẩy không ngừng lau mồ hôi cho hắn, khi cô lau lớp mồ hôi trên má phải của hắn, hắn đưa ngón tay mảnh khảnh của cô, khẽ cắn.
“Đau.”
Mặc Thiên Trần lập tức đau đớn đến mức run rẩy, nhưng khi nhìn thấy vết thương bên hông trái của hắn, lập tức liền cắn chặt răng không hé môi nữa.
cô ở hôm sau đêm tân hôn bị hắn làm đứt vết thương dài gần một phân mà đau đến mức phải khóc thút thít thật lâu, mà hắn bị đạn bắn thủng một lỗ, nhất định là đau đến khó có thể chịu được.
Nhưng người đàn ông này là một người mạnh mẽ cứng rắn như sắt thép, kiên cường không hề hé môi rê.n rỉ tiếng nào, lúc này cắn cổ tay của cô giống như một dòng điện truyền vết đau đớn từ hông hắn sang cô.
Giờ phút này trong phòng làm việc chỉ có thanh âm Khang Hạo yêu cầu dụng cụ giải phẫu, còn có tiếng xuýt xoa của Mặc Thiên Trần nén đau.
 
Kim Cương Khế Ước
Chương 36: Cúc Tiên Sinh Âm Thầm Ra Tay Giúp Cô


Edit: Quảng Hằng
Ở chỗ này mỗi một phút mỗi một giây, cũng làm cho Mặc Thiên Trần cảm thấy là ngày cuối cùng ở trên thế giới này, luôn mãi sợ mình sẽ chết bất cứ lúc nào, nhưng lại có một loại chờ mong rằng nó cũng nên nhanh chóng kết thúc.
Tuy chỉ có ngắn ngủn 30 phút, nhưng cô lại cảm giác dài như ba mươi thế kỷ vậy, khi Khang Hạo giúp Cúc Như Khanh khử trùng, băng bó bên hông, Cúc Như Khanh mới buông lỏng cổ tay Mặc Thiên Trần trong miệng hắn.
Nhìn nước mắt của cô đong đầy trong vành mắt, ngần ngận nước mắt, nhưng kiên cường không chịu rơi xuống, hắn chợt nhớ lại vết thương nho nhỏ sau hôm tân hôn cô lại khóc bù lu bù loa, khi ánh mắt rơi vào trên cổ tay cô, một hàng dấu răng chỉnh tề, dấu răng thật sâu, còn rướm máu.
Mặc Thiên Trần không biết phải nói gì, cũng không biết phải làm gì, Khang Hạo đang xử lý máu băng gạc và dụng cụ, cô liền im lặng không tiếng động đứng ở bên cạnh Cúc Như Khanh, mặc hắn quan sát, sau đó mặc hắn xâm lược.
Rốt cuộc, Cúc Như Khanh cũng không nói lời nào, mà là đi tới trên ghế sa lon ngồi xuống, sau đó nhắm hai mắt lại nghỉ ngơi.

Mặc Thiên Trần đứng tại chỗ một hồi, mà Khang Hạo đã xử lý xong mọi thứ, cô cầm lên áo khoác của cô giắt trên ghế dựa, nhẹ nhàng đi tới bên cạnh hắn, sau đó khoác ở trên người hắn. Đầu mùa hè mặc dù đã không lạnh, nhưng hắn bị thương chảy máu không thể bị lạnh.
Cúc Như Khanh không nói lời nào, Mặc Thiên Trần cũng không dám hỏi gì, chỉ là ở bên cạnh hắn đứng một lát, lại đi trở về đến bên bàn làm việc của mình, đờ đẫn nhìn đơn đặt hàng công ty giải trí Thiên Địa trả lại.
Khang Hạo như vệ binh uy nghiêm, bảo vệ Cúc Như Khanh bị thương, mà Cúc Như Khanh vẫn nhắm mắt lại, không mở ra nữa.
Cả trong phòng làm việc tĩnh như ve mùa đông, Mặc Thiên Trần lo lắng khổ sở cũng không biết chờ đến mấy giờ, Cúc Như Khanh vẫn không hề có ý định rời đi cô thật sự là quá mệt mỏi nên đã ngủ gật, liền bò tới trên bàn ngủ thiếp đi.
Năm giờ sáng, Cúc Như Khanh nghỉ ngơi xong, nơi hông truyền đến trận trận đau đớn, hắn đứng lên, nhìn cô gái nhỏ cau mày ngủ được không yên ổn. một bên mặt của cô dính vào một phần trên văn kiện, mà trên tay còn cầm một văn kiện hủy hợp đồng khác, hắn sơ lược nhìn lướt qua, cũng hiểu nguyên nhân cô trễ như thế vẫn không có tan việc .
Cuối cùng, hắn vẫn là không có để lại một câu nói, xoay người rời đi.
Sau khi lên xe, hắn dặn dò Khang Hạo : "Bảy giờ rưỡi thông báo cho các kí giả đến moi móc thong tin Công ty Thiên Địa gần đây thiếu hụt tiền bạc vì đầu tư cho bộ phim mới, nên bộ phim mới này dự định sẽ hoãn lại vô thời hạn.”

"Dạ! Tiên sinh." Khang Hạo theo lời mà đi.
**¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥*¥
Tám giờ sáng, công ty Mặc thị.
Triển Thanh Thanh một đường chạy vội đến
Phòng làm việc của Mặc Thiên Trần, nhìn thấy Mặc Thiên Trần còn nằm ở trên bàn ngủ, cô vui vẻ đẩy Mặc Thiên Trần."Đại tiểu thư, Công ty giải trí Thiên Địa chịu mua trang phục A của chúng ta rồi.”
Mặc Thiên Trần mơ mơ màng màng mở mắt, đã nhìn thấy Triển Thanh Thanh hào hứng đến mức nước miếng văng tung tóe, nhưng trung tâm tư tưởng chính là: cô ấy thông báo chuyện số lô đồng phục A sẽ được bán cho Công ty giải trí Thiên Địa theo y như giá ban đầu.
"Đại tiểu thư, sao cô lại ngủ ở nơi này? Chẳng lẽ là cả đêm không về nhà?" Triển Thanh Thanh kêu lên.
Mặc Thiên Trần lập tức nhảy lên, tối hôm qua Cúc Như Khanh bị thương đã tới chỗ này của cô, cô nhớ hắn vẫn ngồi ở trên ghế sa lon nhắm mắt lại giống như đã ngủ say, hắn rời đi lúc nào, cô không biết.
Hơn nữa, hắn không có giết cô diệt khẩu sao? Nghĩ đến đây, cô lập tức bụm miệng.
 
Kim Cương Khế Ước
Chương 37: Chơi Trò Chơi Của Người Cuối Cùng Chịu Thiệt Cũng Là Mình


Edit: Quảng Hằng
Mặc Thiên Trần cố gắng hồi tưởng lại chuyện tối ngày hôm qua, sau đó lúc mắt thấy vết răng chỗ cổ tay tay trái bị người đàn ông đó cắn bị thương, cô càng thêm khẳng định tất cả mọi chuyện đều không phải là mộng.
Nhưng sau khi hắn bị thương, lại đi đâu?
"Hôm nay có xem tin tức hay không?" Mặc Thiên Trần cảm thấy việc Cúc Như Khanh bị thương giống như một tin tức chấn động.

"Chính là Công ty giải trí Thiên Địa bị truyền thông đưa ra ánh sáng, nói bọn họ ngay cả phục trang A cũng mua không nổi, đừng nói chi là đầu tư đóng phim." Triển Thanh Thanh mở to hai mắt."Cho nên, bọn họ bị bất đắc dĩ, chỉ đành phải mua trang phục của chúng ta thôi."
"Chỉ những thứ này?" Mặc Thiên Trần hồ nghi: "không có gì khác?"
"Đây đã là tin tức chấn động nhất rồi đó!" Triển Thanh Thanh ngưng mắt nhìn Mặc Thiên Trần, "Đại tiểu thư, tôi lập tức làm đơn hàng, cùng Công ty Thiên Địa tiến hành thanh toán tiền hàng."
"Được!" Mặc Thiên Trần gật đầu, trong lòng suy nghĩ giới truyền thông đưa tin thực đúng lúc, để cho cô nhận được đơn đặt hàng này giống như được khởi tử hồi sinh.
Buổi chiều, Mặc Thiên Trần nhận được điện thoại Công ty Thiên Địa, yêu cầu cô có thể cùng đến công ty Thiên Địa tham dự cuộc họp ký giả, chủ yếu cũng chính là giải thích công ty Thiên Địa đã chọn phục trang A của công ty cô, mọi người đối với bộ phim mới này cũng nên ký thác kỳ vọng.
Mặc Thiên Trần dĩ nhiên hiểu đạo lý này, khi vấn đề phục trang của công ty Mặc thị cùng công ty Thiên Địa được giải quyết, Mặc Thiên Trần đáp ứng tham gia.
Buổi họp kí giả.
Chủ cuộc họp báo của công ty giải trí Thiên Địa phái lần này là Thiên Mộ Đình còn có quản lý Thiên Mộ Dương cũng cùng đến, mà đại biểu công ty Mặc thị lại là Mặc Thiên Trần. Ba người cùng nhau đáp những câu hỏi mà kí giả đề ra, trong buổi chiêu đãi ngắn ngủi, ba người đều có nói có cười, duy trì nụ cười chiêu bài kinh doanh. “Nụ cười vĩnh viễn không thay đổi của đối tượng hợp tác”
Sau khi ký giả rời đi, Mặc Thiên Trần cũng chuẩn bị rời đi, lúc này, cô nghe được Thiên Mộ Dương cắn răng nghiến lợi nói: "Cúc phu nhân, chiêu này của cô cũng quá lợi hại nhỉ! Tôi không chỉ phải mua phục trang của công ty Mặc thị, còn bị lãnh đạo mắng một trận, Cúc phu nhân quả thật là vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn nhỉ!"

Mặc Thiên Trần cũng biết trên thương trường không có kẻ địch vĩnh viễn, cũng không có bằng hữu vĩnh viễn, cô chỉ là nhàn nhạt nói, "Trong lòng tôi và anh đều hiểu, người muốn giở trò là anh không phải tôi, nếu như Công ty Thiên Địa không có chột dạ, cần gì phải gọi tôi tới hội chiêu đãi ký giả để giải thích?"
"cô. . . . . ." Thiên Mộ Dương khóa chặt mày.
"Còn nữa..., tôi khuyên anh một câu, người thích chơi trò nhiều quá, cuối cùng thiệt hại cũng chính là mình." Mặc Thiên Trần nói xong liền xoay người rời đi.
Chuyện của công ty giải quyết xong, Mặc Thiên Trần đúng giờ tan việc trở lại trong nhà, nhưng không có thấy bóng dáng của Cúc Như Khanh, vì vậy cô đi tới phòng của Cúc Cầm Du, nhưng ngay cả đứa bé cũng không có nhìn thấy, Lục Thẩm đang dọn dẹp gian phòng.
"Thiếu phu nhân, ngài tìm tiểu thiếu gia sao! đang trong rừng trúc luyện công !" Lục Thẩm nhiệt tình nói.
"Tôi đi xem một chút." Vô hình trung, Mặc Thiên Trần đem tình thương của mẹ, cũng nghiêng vào trên người của Cúc Cầm Du.

Mặc Thiên Trần thấy trong rừng trúc không chỉ có bóng dáng luyện công của Cúc Cầm Du, còn có Cúc Như Khanh ở nơi đó dạy nó luyện công, anh ta không phải anh ta bị thương sao? Tại sao có thể. . . . . .
cô đi nhanh mấy bước, đi tới trước mặt của Cúc Như Khanh: "Cúc tiên sinh, anh không thể. . . . . ."
Vù vù tiếng gió xuyên thấu qua thanh âm của Mặc Thiên Trần, Cúc Như Khanh quả đấm của phá không mà đến sắp đánh vào trán của cô, Mặc Thiên Trần bị hắn làm sợ tới mức câu nói kế tiếp cũng nghẹn ở trong cổ họng, chỉ có thể trơ mắt mặc hắn vung nắm đấm về phía cô, đầu óc cô gần như ngừng hoạt động. . . . . .
 
Kim Cương Khế Ước
Chương 38: Cô Không Khỏi Đau Lòng Vì Anh


Edit: Diệu Hoa
Beta: Quảng Hằng
Cúc Như Khanh nhìn thấy cô lúc tan tầm trở về, đã vội chạy tới tìm Cúc Cầm Du , hơn nữa còn đối với anh hoa chân múa tay , chứng kiến con nai tơ Bambi mở to đôi mắt sáng nhìn anh thì mọi cứng rắn trong lòng anh bị ánh mắt của cô nhìn có chút cảm động, rốt cục , anh cũng thu hồi quả đấm trên tay lại, sau đó lạnh lung nói: “ Rời khỏi chỗ này đi”
Mặc Thiên Trần không biết chuyện luyện công của người học võ có phải hay không giống như trên TV ,nhìn bộ dáng kia mà nói chỉ khiến cho lỗ tai mình kêu “ ong ong”, giờ phút này cô bị anh làm cho giận mình, chỉ cảm thấy âm thanh của anh giống như vẫn ở phiêu du ở trên đỉnh đầu mình
Khi Cúc Như Khanh một lần nữa dạy Cúc Cầm Du động tác vật người thì Mặc Thiên Trần liều mạng nhào tới, từ phía sau ôm lấy anh, “ Cúc tiên sinh, anh hôm nay không được!”
Cúc Như Khanh hơi hơi thả lòng người rủ mắt xuống, anh biết anh bị thương không thể dạy Cúc Cầm Du luyện công, nhưng mỗi ngày thứ ba, anh đều dạy Cúc Cầm Du luyện công, nếu như anh một khi vắng mặt, chắc chắn sẽ khiến mọi người hoài nghi, sau đó sẽ bị người ta khống chế

Nhưng Mặc Thiên Trần không biết những việc này, cô chỉ là cảm thấy đau lòng thay cho anh, đau lòng vì anh bị thương mà vẫn còn có trách nhiệm tới dạy con trai. “ Hôm nay không cần dạy có được không”
“Làm sao mà cô thích xen vào việc của người khác vậy?” Cúc Như Khanh cau mày nói
Mặc Thiên Trần tay từ từ buông lỏng, đúng há! cô không phải là người đặc biệt gì của anh, cũng không có bất kỳ quyền lợi gì mà quản anh, trong lòng cô chỉ muốn tốt cho anh, còn bị anh châm chọc vì mình xen vào việc của người khác
Khi cô từ từ thả lỏng cánh tay nhỏ bé ra, Cúc Như Khanh thậm chí có một loại cảm giác mất mát, giống như tối hôm qua hình ảnh kiên cường của cô lại hiện lên trong trí nhớ của anh ,anh đương nhiên nhìn thấy rõ tâm tư của cô, nhưng mà anh không chịu nổi!
“thật xin lỗi….” cô rốt cuộc cũng buông đôi tay ra đồng thời cũng nhẹ nhàng thở ra một hơi dài, anh có nỗi khổ tâm của anh, cô cũng có ẩn tình của cô, cho nên , hai người giống như trước kia, bình an vô sự qua là tốt rồi
Anh không nên tiến vào cuộc sống riêng tư của cô, cô cũng không nên đi phá hư những quy định mà anh đã quyết định ra
Như thế hai người, giống như là nước sông không phạm nước giếng, bởi vì có chung một con sông, nên hai người mới tiến lại gần nhau hơn. cô cùng anh, trong lòng có một khoảng cách riêng không thể vượt qua được, cũng là bước tường phân chia hai người

Mặc Thiên Trần lui ra, sau đó dùng tay áo lau mồ hôi trên trán của Cúc Cầm Du, cô nhìn đứa bé này cẩn thận tỉ mỉ luyện tập, chỉ là yên lặng đứng ở nơi xa, lẳng lặng nhìn cha con bọn họ luyện công
Rốt cuộc, buổi luyện tập hôm nay cũng đã xong, Mặc Thiên Trần vui sướng chạy lại tiếp tục lau mồ hôi trên trán của Cúc Cầm Du
Chợt , cô nhìn thấy thân thể Cúc Như Khanh lung lay mấy cái,” Cúc tiên sinh….”cô chạy thật nhanh tới đỡ anh, thân thể Cúc Như Khanh thật lớn, thân thể nhỏ bé của cô không thể đỡ nổi
“ Cúc tiên sinh…..” âm thanh của quản gia Đào Trung Ngọc truyền tới
“ Cầm Du về trước đi!” Cúc Như Khanh trầm giọng hạ lệnh
“Dạ ! Cha” Cú Cầm Du lập tức rời đi, đi ngang qua Mặc Thiên Trần cùng với Cúc Như Khanh thì âm thanh nhỏ nhất cũng rất lãnh khốc như cũ nói: “Cám ơn, mẹ!”
Mặc Thiên Trần trong lòng cảm thấy ấm áp, đột nhiên cảm thấy có sức nặng cao lớn của Cúc Như Khanh đè ở trên người mình cũng nhẹ như lông vũ vậy, trên người của cô toát ra một mùi vị hanh phúc, đang không ngừng lan tràn ra
“Cúc tiên sinh, thiếu phu nhân cũng ở đây a…” Quản gia Đào Trung Ngọc vừa nhìn thấy Cúc Như Khanh cùng Mặc Thiên Trần đang ôm nhau, từ góc độ của cô nhìn qua, hai người như đang triền miên đang ngưng lại nhìn vào mắt đối phương
 
Kim Cương Khế Ước
Chương 39: Trừng Phạt Cô Nhìn Lén Cha Con Chúng Tôi Luyện Công


Edit: Diệu Hoa
Beta: Quảng Hằng
thật ra thì , Cúc Như Khanh chỉ đem sức nặng toàn thân đặt ở trên người Mặc Thiên Trần, vừa rồi lúc anh dạy Cúc Cầm Du luyện công cũng là lúc vết thương bị nứt toác ra một lần nữa, bây giờ căn bản không có hơi sức để đứng thẳng người lên, mà Mặc Thiên Trần thì bị anh ép đén nỗi khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên, cô biết anh đang bị thương lại không dám tùy tiện đảy anh ra

Cho nên, từ khi Quản gia Đào Trung Ngọc từ nơi này nhìn sang, vừa hay lại nhìn thấy khuôn mặc nhỏ nhắn đỏ bừng của Mặc Thiên Trần đang tựa vào cổ của Cúc Như Khanh, mà bàn tay của Cúc Như Khanh lại khí phách dính trên lưng cô, đầu của anh khẽ khiêng về một bên, xuyên qua rừng trúc lúc trời chiều, vừa lúc ánh mặt trời chiếu sáng vào nơi anh đang nghiêng , cũng có một ít màu hồng đỏ nhàn nhạt. Đây chính đang đóng cảnh tình cảm của một đôi yêu nhau, hoàng hôn buông xuống ở phía tây lại khiến cảnh vật như một bức tranh tuyệt đẹp
Mặc Thiên Trần muốn kêu Đào Trung Ngọc đi lên giúp mình một tay đỡ Cúc Như Khanh trở về phòng, cánh môi khéo léo của cô vừa động, Cúc Như Khanh đã phát hiện ra tâm tư của cô, anh cúi đầu thấp xuống, bạc môi lạnh lùng chiếm hữu cái miệng nhỏ nhắn của cô.
Nếu như nói lần trước tại sinh nhật của Cúc Như Khanh và Cúc Cầm Du vì cô uống say nên mới cùng anh hôn lần đầu tiên, cô chỉ có một chút mơ hồ ngắt quảng, mà giờ khắc này, cô lại cực kỳ thanh tỉnh, thanh tỉnh đến mức có thể nhìn thấy khuôn mặt tuấn mỹ của anh bóng loáng trơn nhẵn ở trước mặt, không có một chút tỳ vết nào, thanh tĩnh để có thể nhìn thấy hai ánh mắt thâm thúy sâu như vũ trụ của anh, thanh tĩnh để có thể cảm thụ được đôi môi lạnh lùng không có chút nhiệt độ của anh
“Ngô…………” Mặc Thiên Trần rên khẽ một tiếng, làm cho quản gia Đào Trung Ngọc có chút ngượng ngùng, bà cúi đầu nhìn chân bà. Mà Mặc Thiên Trần lần nữa đặt danh hiệu “ Dã man” cho Cúc Như khanh. Bởi cô lại bị bàn tay anh bóp chặt ở phía ngang hông đau đớn kêu lên truyền ra , lại bị Đào Trung Ngọc cho rằng đây là thanh âm độn.g tình
không nghĩ tới nụ hôn này, khiến Cúc Như Khanh giống như hấp thụ được một sự thanh tỉnh, anh cảm thấy thân thể mình đang chậm rãi phục hồi như cũ, có một luồng lực lượng đang chậm rãi rót vào đan điền, hai ánh mắt của anh bình tĩnh thâm túy như hồ, đưa mắt nhìn khuôn mặt xâu hổ của cô vừa hôn môi nên trở lên đỏ bừng, nhưng anh cũng không muốn thả cô ra , để phòng hai tay cô làm loạn mà động đến vết thương của anh , anh đã âm thầm nắm chặt hai bàn tay nhỏ bé của cô, vững vàng đem cô giam cầm vàotrong ngực
Khi Cúc Như Khanh cảm thấy thân thể mình đã khỏe hơn trước, ạnh mới từ từ buông lỏng môi của cô: “ Đào quản gia, có chuyện gì?”

Lúc này, Mặc Thiên Trần có lời cũng không thể nói được, cô chưa bao giờ biết hôn sẽ khiến cho người ta không thể thở được vì thiếu khí, đầu của cô tựa vào ngực của Cúc Như Khanh, miệng nhỏ nhắn mở lớn thở “ hồng hộc”, vội vàng hít thở không khí mới
Đào Trung Ngọc không bị ảnh hưởng bởi hô hấp của Mặc Thiên Trần, một mực cung kính nói :” Cúc lão gia gọi Cúc tiên sinh trở về Cúc thị một chuyến”
“ Tôi biết rồi!” trên mặt Cúc Như Khanh không có bất kỳ biểu tình nào,” đi chuẩn bị xe, tôi lập tức tới ngay”
“ Dạ! Cúc tiên sinh” Đào Trung Ngọc lập tức xoay người rời đi

Mặc Thiên Trần rốt cuộc cũng có hơi sức có thể nói chuyện, cô từ trong ngực anh nhảy ra, khuôn mặt hồng hồng nhỏ nhắn giống như ánh nắng mặt trời chiều, trông rất đáng yêu.
Tâm tình Cúc Như Khanh chợt tốt lên, môi mỏng của anh giương lên : “ Trừng phạt cô vì nhìn lén hai cha con chúng tôi luyện công!
“Đây là cái lý do gì vậy! Nếu như anh muốn trừng phạt tôi vì nhìn lén cha con các người luyện công, lúc sớm thì không hôn, còn chờ đến khi Đào quản gia tới đây mới hôn? Anh rõ ràng chính là có tật giật mình, sợ bà ấy phát hiện anh có điều gì không ổn? Anh cho tôi là người ngốc sao!” Mặc Thiên Trần hai má hồng hồng phình to.
 
Back
Top Bottom