Ngôn Tình Kim Cương Khế Ước

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Kim Cương Khế Ước
Chương 345: Thành Tây Kì Quái


Mà Mặc Thiên Trần áo lót cũng không mặc, càng khiến Cúc Như Khanh kích động hưng phấn. Hắn đã làm hòa thượng mấy tháng rồi. Hôm nay rốt cuộc có thể ăn lại rồi!
Mặc Thiên Trần ôm lấy cổ của hắn, mặc hắn lửa nóng hôn hôn khơi dậy tất cả tâm tình c*̉a cô. Cô biết, mấy tháng nay hắn một lòng cẩn thận chăm sóc cô từng chút, chưa bao giờ dám trong chuyện quan hệ vợ chồng thân thiết đi quá mức.
Mà lúc này, cô cũng thoải mái ngồi trong lòng hắn, cùng hắn ở trong thư phòng bắt đầu một đêm kích tì.nh. . . . . .
"Trần. . . . . ." Hắn ôm thân thể nho nhỏ của cô .
"Ừ. . . . . ." Mặc Thiên Trần thẹn thùng cười uyển chuyển. . . . . .
Ngày thứ hai, Mặc Thiên Trần tới công ty, thân thể và tinh thần đều thoải mái gấp trăm lần. Triển Thanh Thanh vẫn còn ở trong bệnh viện, theo thói quen không có ai nhạo báng cô.
"Tổng tài, cà phê của cô." Lý Thiên Tranh bưng cà phê đi vào.
"Cảm ơn." Mặc Thiên Trần cười cười: "Tôi không uống cà phê. Lý tiểu thư, cô cứ đi làm việc! Tôi tự mình đi lấy là được."
"Tổng tài muốn uống gì? Cứ để tôi làm là được." Lý Thiên Tranh nhìn cô, không rời đi.
Mặc Thiên Trần nói: "Cô làm tốt việc công ty là được rồi."

"Dạ! Tổng tài." Lý Thiên Tranh nói: "Buổi chiều công ty Thành Tây muốn cùng chúng ta ký hợp đồng."
"Được. Trước hết cô chuẩn bị tài liệu rồi chúng ta cùng đi." Mặc Thiên Trần đem cà phê đặt ở một bên. Cô bắt đầu nhớ nước chanh c*̉a Triển Thanh Thanh rồi.
Buổi chiều, tại Thành Tây.
Mặc Thiên Trần lần nữa tới miếng đất này thì không khỏi có những cảm xúc hỗn độn. Ban đầu vì miếng đất này, mà còn cả toàn nhà rao bán và cho thuê kia đều có liên quan đến Phí Cường Liệt, mà Phí Cường Liệt lại vừa sát hại cha mẹ cô.
Cô vừa nghĩ tới nơi này, thân thể không khỏi run lên một chút. Cô cho là cô có thể thoát khỏi ám ảnh như vậy, nhưng vẫn là thấy vật nhớ tình, không khống chế được tâm tình của mình.
"Cha, mẹ. . . . . ." Mặc Thiên Trần nhìn lên trên, "Cha, mẹ có khỏe không?"
Chợt, thân thể rơi vào hôn mê, Mặc Thiên Trần chỉ cảm thấy một loại mặt đất như nghiêng đi. Cô nghe được thanh âm tiếng còi ôtô. Sau đó cô muốn đi, nhưng bước chân lại không bước đi được.
"Tổng tài cẩn thận!" Lúc Lý Thiên Tranh còn chưa kịp đỡ Mặc Thiên Trần, Trần Ngạn đã bước đến đỡ lấy Mặc Thiên Trần.
"Thiếu phu nhân, cô thấy như thế nào. . . . . ."
Sau đó, Mặc Thiên Trần được đưa ngay vào bệnh viện gần đó, Cúc Như Khanh chạy tới.
"Chưởng Môn Nhân, ngài đã tới!" Trần Ngạn đứng ở ngoài cửa, "Thiếu phu nhân đã tỉnh lại rồi !"
Cúc Như Khanh gật đầu một cái, đi qua Trần Ngạn cùng Lý Thiên Tranh bên cạnh, tiến vào phòng bệnh."Trần, tại sao lại như vậy?"
"Như Khanh, em không sao. . . . . ." Mặc Thiên Trần thấy hắn, yếu đuối cười một tiếng.
Cúc Như Khanh đưa tay vuốt tóc cô, sau đó hỏi bác sĩ: "Tình trạng c*̉a cô ấy như thế nào?"
"Cúc phu nhân có tâm bệnh. Trong lòng có chút ưu tư, sau đó thấy cảnh sinh tình, cho nên mới té xỉu. Về sau nhớ chú ý điều chỉnh tâm trạng, qua một đoạn thời gian sẽ khá hơn." Bác sĩ nói.
Sau khi bác sĩ rời khỏi, Cúc Như Khanh ngồi ở bên giường Mặc Thiên Trần, nắm tay cô, một hồi lâu cũng không nói chuyện.
Hắn và cô đều biết, đến tột cùng cô lo lắng cái gì, nhưng phải hoàn toàn giải quyết xong những lo lắng này.
"Em không sao , Như Khanh, chúng ta về thôi!" Mặc Thiên Trần nhìn hắn.
Cúc Như Khanh đỡ cô đứng dậy, đi ra khỏi phòng, Trần Ngạn cùng Lý Thiên Tranh lập tức cũng đứng lên.

"Lý tiểu thư, cô về công ty trước đi!" Mặc Thiên Trần nhìn cô.
"Tổng tài, thân thể cô không có vấn đề gì chứ?" Lý Thiên Tranh có chút lo lắng.
"Tôi không sao, đã dọa đến cô rồi, trở về làm việc đi!" sau đó Mặc Thiên Trần cùng Cúc Như Khanh rời đi.
Hai người lên xe. Trần Ngạn lái xe. Cúc Như Khanh ôm Mặc Thiên Trần trong ngực: "Trần, tại sao anh chưa từng nhìn thấy cô ấy?"
"Cô ấy là trợ lý mới c*̉a em, tên là Lý Thiên Tranh." Mặc Thiên Trần nói, " Hôm nay em vốn là đến Thành Tây để ký hợp đồng với khách hàng, không nghĩ tới thân thể nhất thời khó chịu. Như Khanh, em thật sự không có chuyện gì. . . . . ."
Cúc Như Khanh nhíu nhíu mày. Hắn cũng biết Thành Tây, chỗ này từng để lại cho Mặc Thiên Trần ấn tượng xấu, nhưng, hắn nói chính là: "Trần, nếu là trợ lý mới, em để cho cô ấy ở công ty làm quen nghiệp vụ là được, sao lại dẫn cô ấy đi?"
"Hiện tại công việc của công ty càng ngày càng nhiều, một mình Thanh Thanh không giúp được, đúng lúc này cô ấy lại ngã bệnh. Cho nên liền do Lý Thiên Tranh làm rồi. Cô ấy làm việc rất tốt, nói ít làm nhiều." Mặc Thiên Trần giải thích.
" Sự tin tưởng của con người là từ từ xây dựng. Em không thể đối với một người xa lạ lại tin tưởng hoàn toàn như thế. Lần sau ra ngoài làm việc thì nhớ mang theo người bên cạnh mà em tin tưởng, biết không?" Cúc Như Khanh than một tiếng.
Mặc Thiên Trần gật đầu một cái: "Được, em hiểu rồi. Anh cũng đừng trách cô ấy. Cô ấy cũng không biết em đối với Thành Tây nhạy cảm như vậy. Hơn nữa khách hàng ở Thành Tây, là em yêu cầu tới ký hợp đồng. Anh đi làm đi! Trần Ngọn đưa em về là được."
"Anh cùng em về nhà trước." Cúc Như Khanh yêu thương cô, "Em nghỉ ngơi mấy ngày nữa, có được không?"
"Không có chuyện gì, Như Khanh, ngày mai em có thể đi được rồi." Mặc Thiên Trần lắc đầu một cái, "Em làm được, Như Khanh. . . . . ."
Cúc Như Khanh nặng nề gật đầu một cái.
Hôm sau Mặc Thiên Trần đi làm, Lý Thiên Tranh đi vào: "Tổng tài, thân thể cô đã khỏe chưa?"

"Tôi không sao, Lý tiểu thư, ngày hôm qua đã dọa cô rồi!" Mặc Thiên Trần khẽ mỉm cười.
"Vậy thì tốt rồi. Tổng tài, đây là tài liệu khách hàng ở Thành Tây gửi bằng email tới, tôi đặt ở đây trước." Lý Thiên Tranh đem tài liệu đặt ở trên bàn làm việc c*̉a Mặc Thiên Trần .
"Được." Mặc Thiên Trần lấy tới xem, "Cô đi ra ngoài làm việc đi!"
Đầu của cô hơi đau một chút. Tối hôm qua cô ngủ rất ít. Không biết vì sao, sau chuyến đi Thành Tây, trong đầu cô lại luôn hiện ra hình ảnh cha mẹ khi còn sống. Cô đã cố gắng vượt qua nhớ thương như vậy, nhưng là, càng khống chế, thì càng chui vào trong đầu, giống như là mọc rễ không thể thoát khỏi.
Cô giống như trúng tà, vừa nghe đến hai chữ "Thành Tây" sẽ rơi vào nhớ thương không thoát ra được. Mặc Thiên Trần nhắm mắt lại, ở trên ghế nghỉ ngơi chốc lát, sau đó tiếp tục công việc.
Lúc xế chiều, cô dẫn theo trợ lý Tiểu Ngô rời đi.
"Đại tiểu thư, chúng ta đã đến!" Tiểu Ngô nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ.
Mặc Thiên Trần không khỏi khẽ cười, Tiểu Ngô và Triển Thanh Thanh đều hoạt bát hiếu động, còn Lý Thiên Tranh tương đối nghiêm túc. Cùng Tiểu Ngô ở chung một chỗ, đầu của cô tựa hồ không còn đau đớn nữa.
"Chờ một lát, khi chúng ta gặp khách hành thì do cô ra mặt đàm phán." Cô cũng muốn bồi dưỡng người mới.
Tiểu Ngô trợn to hai mắt: "Ngộ nhỡ tôi nói sai thì làm thế nào? Đại tiểu thư, đây là lần đầu tiên tôi ra ngoài với cô. Trước tiên tôi theo cô học tập được không?"
 
Kim Cương Khế Ước
Chương 346: Tuyệt Vọng Sẽ Điên Cuồng


Mặc Thiên Trần nhìn bộ dạng khẩn trương của cô, không khỏi gật đầu. Bồi dưỡng nhân tài cần phải có thời gian, mà trực tiếp dùng người tài có thể giảm đi rất nhiều thứ không cần thiết, mà lúc này Tiểu Ngô cùng Lý Thiên Tranh như vậy chính là đối bỉ rồi!!!!
Nói chuyện với khách hàng xong, Mặc Thiên Trần có chút nhức đầu. Cô đứng tại chỗ, xoa xoa đầu. Trần Ngạn lập tức đi tới “Thiếu phu nhân, cô thấy sao rồi?”
“Không có chuyện gì. Trần Ngạn, không cần nói với Như Khanh, tôi chỉ hơi mệt một chút, ngồi một lát là tốt thôi.” Mặc Thiên Trần vội nói
Thành Tây đối với cô mà nói, giống như một giấc mộng. Cô biết mình tại sao lại có tình trạng này. Cúc Như Khanh cũng đã từng vì vậy mà đau lòng. Chỉ là, con người luôn muốn hướng về phía trước, còn những thứ kia cũng đã là chuyện cũ, cũng chỉ có thể chôn trong lớp đất.
“Đại tiểu thư, có phải quá căng thẳng vì đàm phán với khách hàng lúc nãy nên hiện tại mới nhức đầu không?” Tiểu Ngô thấy cô xoa đầu, lập tức quan tâm hỏi
Mặc Thiên Trần bị lời nói ngây thơ của cô chọc cười “Đúng nha! Ai kêu cô không đàm phán với họ?”
“Thật xin lỗi, đại tiểu thư. Lần sau tôi nhất định sẽ đi” Tiểu Ngô đưa tay với đầu Mặc Thiên Trần, êm ái day day vài cái “Đại tiểu thư, thoải mái không?”

“Tốt vô cùng, cảm ơn cô, Tiểu Ngô” Mặc Thiên Trần nhắm mắt lại
Tiểu Ngô nhỏ giọng nói: “Đại tiểu thư, ngàn vạn lần đừng khách khí. Tôi biết tôi ăn nói không khéo léo như Thanh Thanh, cũng không nhẫn nhịn được như Lý tiểu thư, cho nên mới hại cô bị nhức đầu”
“Chớ dại dột, họ là họ, cô là cô. Cô xem không phải bây giờ cô giúp tôi rất tốt sao. Điều này họ không làm được!” Mặc Thiên Trần hơi mở mắt
Sau khi được Tiểu Ngô xoa bóp một lúc, cô cảm thấy khá hơn một chút. Lúc mọi người chuẩn bị rời đi lại thấy Thiên Mộ Dương đi về phía bọn họ.
Trần Ngạn đứng chắn trước người Mặc Thiên Trần: “Thiên Mộ Dương, anh muốn gì?”
Thiên Mộ Dương nhìn Mặc Thiên Trần “Cô nhất định phải đuổi cùng giết tận Thiên Gia chúng tôi sao?”
Mặc Thiên Trần hơi ngẩn ra, sau đó đi đến bên cạnh Trần Ngạn: “Thiên tiên sinh, anh đây là có ý gì? Tôi đã làm gì anh?”
“Thân thể Mộ Đình mới vừa khôi phục, cô cũng không chịu buông tha. Cô không những quay phim hại người, không những đem cô ấy hại chết. Hiện tại lại tới hại cô ấy không có việc làm. Cho dù có cũng chỉ là loại việc làm thấp kém. Các người như vậy còn nói không phải đuổi cùng giết tận sao?” Thiên Mộ Dương giận đến gân xanh đều nổi lên
Mặc Thiên Trần hiểu được, gần đây có nhiều phim điện ảnh hạn chế độ tuổi, đều là do chụp được ở chỗ của ngọc nữ minh tinh Thiên Mộ Đình. Chỉ mới có một năm, cô ấy liền lưu lạc đến tận đây “Đây chính là con đường mà cô ấy muốn chọn, anh không có lý do đem lựa chọn của cô ấy trách tội ở trên người khác, Thiên tiểu thư nếu không làm, cũng sẽ không ai hại cô ấy. Mà bây giờ việc chụp ảnh này, cũng là do cô ấy lựa chọn. Thiên tiên sinh, cô ấy hoàn toàn có thể lựa chọn không chụp. Anh đến trách chúng tôi, không cảm thấy việc làm này rất hoang đường sao?”
Thiên Mộ Dương giống như nổi điên xông lên “Nếu như không phải Cúc Như Khanh sử dụng thủ đoạn chèn ép cô ấy, làm sao cô ấy có kết cục như hôm nay? Cô ấy yêu Cúc Như Khanh là có lỗi sao? Mà Cúc Như Khanh lại đối đãi với Mộ Đình như vậy?”
Cho tới bây giờ người nổi điên ai cũng như nhau, bất cứ ở chỗ nào, tất cả đều giống nhau.
Mặc Thiên Trần than thầm một tiếng, cô không biết Cúc Như Khanh sử dụng thủ đoạn gì, nhưng Thiên Mộ Đình dùng thân thể dụ dỗ anh là thật. Không chỉ thế, còn mượn thân thể để leo lên vị trí cao hơn, nếu như cô ấy dùng chiêu đó với một người đàn ông khác, có thể còn có hy vọng. Nhưng cô ấy lại dùng với người như Cúc Như Khanh. Anh làm sao có thể để người khác lợi dụng? Làm sao anh có thể không phản kích lại cơ chứ? Anh làm sao có thể để Thiên Mộ Đình làm xằng làm bậy?
Bởi vậy, Thiên Mộ Đình mới có kết cục hôm nay. Mặc Thiên Trần cho dù không hỏi Cúc Như Khanh, cô cũng ít nhiều biết được nguyên do trong đó.

“Thiên tiên sinh, đối với chuyện của Thiên tiểu thư, tôi rất tiếc nuối. Hơn nữa Như Khanh là hạng người gì, mọi người trong chúng ta ai cũng rất rõ ràng. Ở trong lòng tôi, anh ấy là người tôi thương, mà tôi lại không phải người công bằng. Cho nên, không có ai đúng ai sai, cũng không nói đến thứ tự trước sau” Mặc Thiên Trần kiên nhẫn nói.
Thiên Mộ Dương bị Trần Ngạn đẩy ra từ phía sau, hắn lùi mấy bước mới đứng lại : “Dĩ nhiên, cô đúng, người khác thì không phải sao? Cô cũng biết, khi người ta tuyệt vọng, sẽ làm ra những chuyện gì đấy?”
Sắc mặt Mặc Thiên Trần trong nháy mắt trắng bệnh, tuyệt vọng sẽ làm con người ta phát điên, làm ra những việc điên cuồng. Giống như Chu Tiểu Kiều điên cuồng nổ súng bắn cô lại làm thương Thần Công; giống như Phí Cường Liệt nổi điên nổ súng bắn chết cả nhà cô, hại cô vĩnh viễn mất đi cha mẹ. Mà lúc này sự tuyệt vọng của Thiên Mộ Dương cùng Thiên Mộ Đình, sẽ làm ra những chuyện gì nữa?
Trần Ngạn thấy vậy liền nói với Mặc Thiên Trần: “Thiếu phu nhân, chúng ta đi thôi! Không cần để ý hắn, anh tôi sẽ xử lý”
Mặc Thiên Trần khôi phục lại bình tĩnh, cô nói sâu xa: “Thiên tiên sinh, tôi hi vọng anh cùng Thiên tiểu thư có cuộc sống tốt, thị phi trong làng giải trí vốn rất nhiều, cũng không nhất định chỉ làm công việc này. Huống chi kết quả của ngày hôm nay, anh hẳn nên tự cảnh tỉnh mình, mà không phải là đem sai lầm đổ lên người khác”
“Thiếu phu nhân, không cần phí lời với hắn” Trần Ngạn trực tiếp nói
Hắn nói xong, liền đem quả đấm nhắm ngay Mộ Dương. Thiên Mộ Dương sao có thể là đối thủ của Trần Ngạn. Chưa đánh được mấy chiêu liền bị Trần Ngạn đánh bỏ chạy “Tiểu tử, cậu tự giải quyết cho tốt, lần sau tôi gặp được, cậu không có cơ hội chạy trốn đâu”
“Tốt lắm, Trần Ngạn, chuyện còn chưa tới mức không thể cứu vãn, khuyên người phải có lòng khoan dung. Anh cùng Trần Ích, nếu bọn họ không làm loạn nữa, liền bỏ qua cho họ đi!” Mặc Thiên Trần than một tiếng
Trần Ngạn đi lái xe tới “Tôi đã hiểu, thiếu phu nhân”

Không lâu sau ba người tới Mặc Thị, Tiểu Ngô nhìn Trần Ngạn “Trần đại ca, anh thật uy vũ nha!”
Trần Ngạn chỉ hơi gật đầu, coi như đáp lại câu nói của Tiểu Ngô
Mặc Thiên Trần buổi tối về nhà, ngâm mình trong bồn tắm để thanh tỉnh bản thân, đối với sự việc ban ngày, cô chỉ vừa nghĩ đến Thành Tây, cả người liền khẩn trương.
Cúc Như Khanh đẩy cửa phòng tắm đi vào, anh đã nghe Trần Ngạn kể chuyện ban ngày cô gặp phải, anh đi tới bên bồn tắm của Mặc Thiên Trần “Trần, sao vậy?”
“Như Khanh, anh về rồi!” Mặc Thiên Trần từ từ mở mắt “Em không sao”
Cúc Như Khanh đưa tay thử nước “Nước đã bắt đầu lạnh, anh ôm em đứng dậy! Đừng để bị cảm lạnh”
Anh dùng khăn tắm lớn ôm cô lên, Mặc Thiên Trần tựa vào lồng ng.ực của anh “Như Khanh, chuyện của Thiên Mộ Đình coi như xong đi! Được không?”
 
Kim Cương Khế Ước
Chương 347: Không Thể Thay Đổi Lương Bạn


Cúc Như Khanh dùng khăn lông lớn lau tóc cho cô “Trần, có vài người, không phải cứ nói đã định rồi thì người ta sẽ không tìm đến gây phiền toái”
“Em biết rõ. Chỉ là, cô ấy cũng đã rất thảm rồi” Mặc Thiên Trần than
“Đó là do cô ấy tự tìm!” Cúc Như Khanh nặng nề hừ một tiếng
Mặc Thiên Trần ngẩng đầu lên nhìn anh “Cô ấy bởi vì không có cuộc sống như mong muốn, cho nên tất cả mọi chuyện đều là tự gánh lấy cực khổ. Nhưng em không như vậy, anh cho em rất nhiều, rất nhiều; cho nên cuộc đời em mới khác với cô ấy”
Cúc Như Khanh khẽ mỉm cười, đồng thời ngắm nhìn cô, Mặc Thiên Trần là dạng phụ nữ hiếm khi biểu lộ lòng mình. Nội tâm của cô nhỏ nhắn mềm mại. Hơn nữa, tình cảm trông có vẻ như nguội lạnh, nhưng bởi vì một phần tình cảm đau khổ trước đây, cái hai người có được lại càng nhiều.
“Trần, em cũng là một người trong cuộc đời anh” Cúc Như Khanh vuốt vuốt mái tóc cô “Tất cả phụ nữ đều phải cách xa anh ba thước. Vượt qua khoảng cách an toàn đó, họ chính là tự mình tìm phiền toái”
Mặc Thiên Trần bật cười “Xì” một tiếng, sau đó lại nói “Em cũng rất may mắn, cả cuộc đời có người như anh bên cạnh, mãi không thay đổi” Cúc Như Khanh làm đến nơi đến chốn, tình cảm không thể thay đổi, hướng Mặc Thiên Trần ở trong lòng mà in xuống dấu ấn bất diệt. Như vậy, từ đầu đến cuối, cô đều là của anh.

Cúc Như Khanh đưa tay ôm cô vào trong ngực, tình cảm nằm sâu trong lòng, bình thường cũng chỉ một câu, đều sẽ khắc sâu ở trong lòng đối phương.
“Có muốn đi tới bờ biển nghe âm thanh của sóng biển một chút không?” Một lát sau, anh hỏi cô
Mặc Thiên Trần chớp chớp mắt, anh lại nói “Nghe Trần Ngạn nói hôm nay ở Thành Tây em bị đau đầu. Có phải là do áp lực công việc quá lớn không? Trước kia khi tâm tình không tốt, anh sẽ tới bờ biển ngồi một chút, biển rộng có thể mang đi tất cả phiền não, sau đó ngày mai lại bắt đầu một ngày mới.
“Được!” cô cũng biết, Trần Ngạn sẽ báo cáo hết mọi chuyện cho Cúc Như Khanh
Cô mặc y phục xong, Cúc Như Khanh liền ôm cô ra cửa “Em cũng đừng trách Trần Ngạn, là anh hỏi cậu ta, anh chỉ là lo lắng cho thân thể của em”
“Em không có trách cậu ấy, em biết rõ thân thể của mình, cũng không cần anh lo lắng” Mặc Thiên Trần khẽ mỉm cười
Hai người đến bờ biển, gió liền nổi lên, từng đợt sóng cuồn cuộn dưới ánh trăng, nhìn sâu vào màn đêm, cũng chỉ là sự vô biên vô hạn.
Cúc Như Khanh ngồi xuống trước, sau đó ôm cô vào trong lòng. Mặc Thiên Trần ngẩng đầu nhìn anh: “Như Khanh, chuyện thay thế năm đó vẫn không có manh mối sao?"
“Em cũng biết anh đang tra xét?” Anh cúi đầu.
“Đúng vậy, khi anh đi tìm Thiên Mộ Đình, em đã đoán được” Mặc Thiên Trần cười khẽ “Anh sẽ không chủ động đi tìm người phụ nữ khác, huống gì người phụ nữ đó muốn lợi dụng anh.”
Cúc Như Khanh vòng tay qua hông cô, nhất thời không nói gì, lúc anh không nói, thường là không muốn làm tổn thương cô. Mà bây giờ, cô lại chủ động nói ra.
“Em không sao, chuyện đã qua lâu như vậy, cho dù có phải là âm mưu hay không, em đều có thể tiếp nhận” Mặc Thiên Trần kiên định nói.
“Tốt lắm, bây giờ anh sẽ cho em biết. Năm ngoái, sau khi chúng ta tân hôn, Thiên Mộ Đình có gửi bức thư uy h**p em. Sau khi cô ta có vấn đề, chúng ta bị cắt đứt đầu mối. Khi cô ta tỉnh lại, anh đi hỏi thì cô ta nói là Chu Tiểu Kiều cung cấp những thông tin này cho cô ta” Cúc Như Khanh đem tình hình thực tế nói ra, sau đó anh nói tiếp “Trần, anh biết những chuyện này đã trở thành ám ảnh rất lớn đối với em, nhưng anh chỉ muốn biết rõ chuyện năm đó có thật hay không, nếu chuyện này tiếp tục tra xét mà làm tổn thương đến em, như vậy, anh sẽ không tiếp tục nữa”
Mặc Thiên Trần tựa vào lồng n.gực của anh: “Như Khanh, chuyện lớn hơn nữa chúng ta cũng đã cùng trải qua, sóng gió nhiều hơn nữa cũng đã nếm trải, nếu chuyện này thật sự là một âm mưu, chúng ta nên đem nó tra rõ. Em không sợ bị thương, chỉ sợ anh sẽ không ở bên cạnh em…”

“Anh biết rồi, anh nhất định sẽ ở bên cạnh em” Cúc Như Khanh lại đem cô ôm thật chặt
Hai người nói đến chỗ này cũng không tiếp tục nói nữa, lẳng lặng hưởng thụ giây phút yên tĩnh này, tận hưởng thời gian bên bờ biển của họ
Gió biển thổi cả mái tóc dài của Thiên Trần, tóc cô quấn quanh cổ Cúc Như Khanh, chính là cô nói cũng không ra tình ý.
“Trần, ngủ rồi sao?” Cúc Như Khanh cúi đầu nhìn cô.
Mặc Thiên Trần lắc đầu, “Như Khanh, anh vừa nói Thiên Mộ Đình biết được tin tức từ Chu Tiểu Kiều. Với trí tuệ của Chu Tiểu Kiều mà nghĩ ra chuyện này, chắc phải có người sắp đặt”
“Anh chính là đang đợi. Chỉ là hiện tại Chu Tiểu Kiều biến mất không rõ tung tích, nếu bắt được cô ta, nhất định phải hỏi rõ ràng chuyện năm đó” Cúc Như Khanh đồng ý cách nghĩ của cô “Em không cần phải suy nghĩ tiếp những chuyện này, anh nhất định tìm được cô ta”
“Mọi chuyện đều có thể khiến con người ta mất đi lý trí, Chu Tiểu Kiều thật ra có thể là một nữ nhân rất tốt, chỉ là trong thế giới của cô ấy, không có được thứ cô ấy muốn, mới có thể trở nên điên cuồng không suy nghĩ như vậy. Em không hy vọng Thiên Mộ Đình cũng như vậy. Huống chi sau khi hôn mê cô ấy, tai nạn trước tới tai nạn sau, tốt hơn nên quý trọng cuộc sống cuồng nhiệt, đầy tình yêu thương này, mà không phải là chà đạp cuộc sống. Chỉ là, tại sao có nhiều người vẫn nghĩ không ra?” Mặc Thiên Trần có chút đau khổ nghi hoặc
Cúc Như Khanh nhìn biển rộng đen như mặc, thứ mà ánh đèn ảm đạm có thể phản chiếu là từng đợt sóng bọt màu trắng “Trần, không phải ai cũng có năng lực lĩnh hội cuộc sống như em. Trong cuộc sống của em, là nhiệt tình yêu thương cùng quý trọng, nhưng là, em có chút cứng đầu, bọn họ cố chấp với những thứ không thuộc về mình, cho nên cả đời đều cùng cực mà truy tìm.”
“Năng lực lĩnh ngộ của em cao sao?” Mặc Thiên Trần cười khẽ một hồi “Nhưng mà có người sẽ cho rằng, buông tha chính là mềm yếu!”
Cúc Như Khanh cúi đầu hôn lên gò má của cô: “Buông tha trong cuộc sống, đó chính là dũng cảm đối mặt, dĩ nhiên, nếu em buông tha anh, chính là biểu hiện đáng đánh đòn nhất rồi!”

“Anh đúng là tự dát vàng lên mặt!” Mặc Thiên Trần bị anh chọc cười
Cúc Như Khanh nhìn cô cười trong bóng đêm, giống như khi hoa Ngọc Lan nở, an tĩnh mà thơm ngát, anh nhất thời ngây người
“Làm sao vậy?” Cô không rõ chân tướng trừng mắt nhìn anh
“Nếu như nhất định phải hình dung nữ nhân với một loài hoa như người ta hay nói, vậy Trần, em chính là hoa Ngọc Lan” Cúc Như Khanh mỉm cười nói
“Hoa Ngọc Lan” Cô lặp lại lời nói của anh
Cúc Như Khanh gật đầu” Đúng vậy, hoa Ngọc Lan. Chính là hoa Ngọc Lan ẩn mình trong cành lá rậm rạp, nhưng hương thơm đã sớm truyền vào lòng anh, anh men theo mùi hương mà đến, mới phát hiện ,em là một loài hoa thong dong mà điềm tĩnh mỹ lệ.”
Mặc Thiên Trần che miệng cười “Anh có phải nhìn lén tập thơ của Mộ Dung không, nói chuyện đều có ý vị thơ ca!”
 
Back
Top Bottom