Đam Mỹ Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,311,210
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
kiep-nay-khong-han-cung-khong-yeu.jpg

Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Tác giả: Punnie1310
Thể loại: Đam Mỹ, Cổ Đại, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Punnie1310

Thể loại: Cổ Đại, Đam Mỹ

Giới thiệu:

Trên tường thành cao chót vót, một thân long bào đứng đó nhìn xuống, phía dưới là một nam nhân đang bận áo giáp cưỡi ngựa tay cầm thanh kiếm đẫm máu ánh mắt luôn quan sát về người phía trên

“Ngôn Tuấn Hàn chỉ cần ngươi xuống đây ta lập tức tha mạng cho phi tử cùng hài tử của ngươi chỉ cần ngươi xuống ta lập tha mạng cho bọn họ”

Nam nhân bận long bào mỉm cười chua xót, Tại Chính Hiên ơi lại Tại Chính Hiên ngươi nghĩ rằng ta sẽ tin lời ngươi hay sao, trước khi ta đứng đây ta đã biết được ngươi đã giết sạch toàn bộ hậu cung của ta ngay cả đứa nhỏ vừa mới chào đời ba tháng ngươi cũng nhẫn tâm giết chết, ta còn có thể tin tưởng ngươi nửa hay sao

“Ngôn Tuấn Hàn, nếu ngươi dám nhảy xuống ta lập tức cho người đuổi giết Ngôn Tuấn Vỹ nhất định không để hắn sống, chỉ cần ngươi xuống đây ta lập tức phong ngươi làm hoàng hậu của ta cũng như tha chết hoàng thân quốc thích của người chỉ cần ngươi bước xuống”

Tại Chính Hiên hết lời đe dọa nhưng Ngôn Tuấn Hàn nữa bước cũng không di chuyển, ánh mắt nhìn về xa xăm nhất định Ngôn Tuấn Vỹ đã an toàn chạy thoát khỏi đây, y cả đời này chỉ còn lại duy nhất một người hoàng huynh này chỉ cần người bình an là đủ

Ngôn Tuấn Hàn nhìn Tại Chính Hiên mỉm cười sau đó buông mình từ trên tường thành cao ngã xuống, Tại Chính Hiên lập tức chạy đến nhưng tiếc là...​
 
Có thể bạn cũng thích !
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 1: Chương 1


Năm Bình Thiên thứ mười hai, lục hoàng tử Ngôn Tuấn Hàn chào đời, hoàng thượng hết sức vui mừng vì lục hoàng tử là do chính hoàng hậu sinh ra là hoàng nhi thứ hai sao tứ hoàng hoàng tử Ngôn Tuấn Vỹ
“Hoàng thượng người nhìn xem Hàn nhi có phải rất giống người hay không nhất là đôi mắt”
Hoàng thượng vui vẻ ôm lấy hoàng hậu cùng hài nhi trên tay
“Ta thấy Hàn nhi là giống nàng hơn nhất là khuôn mặt này, còn giống nàng nước da trắng hồng nữa, quả thật vô cùng đáng yêu”
Hoàng hậu nhìn hoàng thượng, vốn dĩ nàng không nghĩ sẽ sinh được Ngôn Tuấn Hàn vì sau khi sinh Ngôn Tuấn Vỹ sức khoẻ nàng được thái y nói rằng sẽ rất khó mang thai, thế nhưng bây giờ Ngôn Tuấn Hàn được bình an sinh ra nàng vô cùng vui mừng
“Sau này trẫm nhất định hết mực yêu thương Hàn nhi”
Năm Bình Thiên thứ hai mươi, hoàng đế lập lục hoàng tử Ngôn Tuấn Hàn làm thái tử, triều đình trên dưới bàn tán xôn xao nhưng họ cho dù muốn nói cũng không thể nói vì dựa vào thân phận là hoàng tử do chính hoàng hậu thân sinh thì lục hoàng tử hoàn toàn có khả năng trở thành thái tử
Lúc này ở Đông cung, Ngôn Tuấn Hàn vẫn con đang theo lão sư học tập, bên cạnh còn có tức ca của hắn Ngôn Tuấn Vỹ cùng với Tại Chính Hiên, còn của tể tướng Tại Văn

“Chính Hiên ca ca huynh nhìn xem đây là gì”
Ngôn Tuấn Hàn tay cầm long châu vừa mới được thái giám mang đến đưa đến trước mặt Tại Chính Hiên
“Thái tử đây là long châu, đồ quý như vậy sao người lại mang ra đây”
“Ta là muốn cho huynh a, đừng cứ suốt ngày gọi ta là thái tử gì gì đó thật khó nghe chết đi được, huynh gọi ta là Hàn nhi như lúc trước đi”
“Không được thân phận người là thái tử ta gọi như vậy không đúng lễ nghi”
“Tại sao huynh vẫn gọi tứ ca ta là Tuấn Vỹ lại không thể gọi ta là Hàn nhi chứ”
“Hàn nhi đệ không được như vậy, Chính Hiên cùng ta là huynh đệ kết nghĩa hắn gọi ta là chuyện bình thường nhưng đệ ngược lại bây giờ đên đã là thái tử không thể như lúc trước mà tuỳ tiện được”
Tuấn Hàn bỉu môi thật bất công, y không muốn làm thái tử gì gì đó từ ngày trở thành thái tử cả tứ ca lẫn Chính Hiên đều đối xử với y thận trọng y không quen chút nào, y vẫn muốn như lúc trước được Chính Hiên gọi là Hàn nhi, được tứ ca gọi là Tiểu Hàn như vậy mới vui
“Không nói nữa viên minh châu này cho huynh huynh không được trả lại nếu trả lại ta lập tức giận huynh từ nay không cho huynh đến đông cung chơi cùng ta nữa”
Chính Hiên chỉ bất lực mà nhìn thấy, tiểu thái tử này thật là, Tuấn Vỹ vỗ nhẹ vai Chính Hiên, hắn hiểu tính cách đệ đệ nhà hắn, Tuấn Hàn dù gì vẫn còn là một đứa trẻ so với bọn họ đã mười hai tuổi thật là khác xa cộng thê tuổi nhỏ được nuông chiều đã quen cho nên tính cách cũng khó chiều, việc y muốn làm đương nhiên sẽ làm được còn việc y không muốn cho dù ép y cũng không thể được
Buổi học của lão sư kết thúc, Tại Chính Hiên được Ngôn Tuấn Vỹ tiễn ra khỏi cung
“Chính Hiên tại sao từ lúc tiểu Hàn nhi trở thành thái tử ngươi đối với y lạnh nhạt như vậy, đệ ấy còn nhỏ ngươi cũng không nên xa cách như vậy”
“Ta không có xa cách y nhưng bây giờ thân phận y là thái tử không phải như lúc trước được thêm vào nó chỉ ba năm nữa ta sẽ không còn có thể đến đây học cùng các người nữa vẫn là dứt khoác một tí nếu không đến lúc đó lại không nỡ”
Tuấn Vỹ nghe Chính Hiên sắp đi lập tức hỏi
“Ngươi đi đâu, cha ngươi là tể tưởng đương triều ngươi muốn học ở đây cùng bọn ta bao lâu cũng được tại sao lại đi”
Tuấn Vỹ khó khăn lắm trong cái hoàng cung này mới tìm được một người chạc tuổi hắn có thể cùng hắn vui vẻ quen biết không xem hắn như một hoàng tử mà đối xử

“Ta theo đại ca ta học võ, ta muốn sau này thật tài giỏi và mạnh mẽ để có thể phò tó Hàn nhi”
Chính Hiên nói, Tuấn Vỹ lúc này mới bình tĩnh lại, Tại Chính Hiên nói đúng, ba năm nữa bọn họ cũng đã đến độ tuổi trưởng thành như vậy cũng tốt, ra thao trường học võ học điều binh khiển tướng cũng tốt
“Nhưng ngươi nhớ phải thường xuyên đến thăm ta và Hàn nhi đó biết chưa”
Tại Chính Hiên gật đầu
Thế là ba năm trôi qua một cách bình yên, Tuấn Hàn bây giờ đã mười một tuổi đã làm thái tử ba năm suốt ba năm qua nét ngây thơ của y cũng không còn đổi lại tính cách có chút trầm lắng cũng có chút ôn hoà hơn nhưng lúc nào cũng là làm nũng với Chính Hiên cùng Tuấn Vỹ
“Chính Hiên ca ca, vậy ngày mai ta không còn được gặp huynh nữa sao”
“Thái tử người có thể đến thao trường gặp ta”
Chính Hiên ôn nhu nói
“Nhưng từ nay sẽ không còn được gặp Chính Hiên ca ca ở đông cung, ta sẽ rất buồn phải không tứ ca”
Tuấn Vỹ gật đầu nhưng hắn biết Chính Hiên lựa chọn như vậy là đúng đắn, Chính Hiên muốn bảo vệ Tuấn Hàn nhất định phải mạnh mẽ hơn như vậy mới thể bảo vệ hoàng đệ của hắn bình an chứ
“Ta nhất định sẽ thường xuyên đến thăm thái tử, người đừng buồn a”

Tuấn Hàn mặt dù không nỡ nhưng vẫn gật đầu, từ nay trong hoàng cung y lại mất đi một người bạn a nhưng y biết sớm muộn rồi cũng phải như vậy, Tại Chính Hiên là con trai tể tướng không thể cứ sớm hôm ra vào đông cung như vậy sẽ có những lời đồn không hay
Cũng từ đó mà Tuấn Hàn dần mất đi nét cười, y thường xuyên buồn bã, hoàng hậu nương nương nhìn hài tử mà có chút xót xa, hoàng thượng lập thái tử quá sớm cho nên tất cả mọi người trong hoàng cung đối với y đều kiên dè, ngay cả các vị hoàng tử khác cũng đối với y là trước mặt một kiểu sau lưng một kiểu, ở hoàng cung không có lấy một người có thể làm bạn cùng y
“Mẫu hậu ta thật sự buồn a, ta không muốn làm thái tử”
Hoàng hậu nhìn con trai mà chua xót
“Ta biết Hàn nhi con không muốn làm thái tử nhưng phụ hoàng con đặt hết hy vọng vào con như vậy Hàn nhi không thể làm phụ hoàng thất vọng được”
“Nhưng làm thái tử mọi người đều đối xử với con rất khác, lúc trước Chính Hiên ca ca huynh ấy luôn gọi con là Hàn nhi, nhưng sau này thì luôn miệng thái tử thái tử, còn có chỉ vì huynh ấy là con tể tướng cho nên ra vào đông cung cũng có nhiều lời ra tiếng vào cho nên…cho nên bây giờ huynh ấy cũng không còn đến gặp con nữa”
“Hàn nhi đừng nghĩ như vậy, Tại Chính Hiên hắn là đã đến tuổi phải đến thao trường tập luyện không thể đến đây được, Hàn nhi đên tuổi cũng sẽ phải đi a, đến lúc đó con lại được gặp Chính Hiên không phải sao”
Hoàng hậu xoa đầu y, đứa trẻ này ngây thơ như vậy nhưng hoàng đế lại đặt lên nó nhiều kỳ vọng như vậy không biết sẽ như thế nào đây.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 2: Chương 2


Bốn năm sau, thái tử Ngôn Tuấn Hàn tròn mười lăm tuổi gốt cuộc bốn năm chờ đợi y cũng được đến thao trường nhưng đổi lại sự mong ngóng của y là xuất hiện bên cạnh Tại Chính Hiên là một bóng dáng bé nhỏ của một nữ nhân nàng ta là Phùng Kiều Ngọc, là con gái của Phùng đại thượng thư, nổi tiếng xinh đẹp cầm kỳ thi hoạ đều giỏi cả
Ngôn Tuấn Vỹ nhìn thấy đệ đệ từ xa lập tức đi lại
“Hàn nhi hoàng huynh thật nhớ đệ”
Hai năm qua Ngôn Tuấn Vỹ vì luyện tập ở thao trường mà ít có thời gian gặp mặt đệ đệ bây nhờ nhìn lại y cao lên rất nhiều cũng dần coa khí thế của một thái tử
“Hoàng huynh người đó gì của Chính Hiên ca ca vậy”
“À nàng ta là Phùng Kiều Ngọc là con gái của Phùng đại thượng thư, nàng ta với Chính Hiên vốn là thanh mai trúc mã từ nhỏ cho nên mấy năm nay mỗi lần sau khi luyện tập xong nàng ta đều đến đợi Chính Hiên cả”
Tuấn Hàn gật đầu, thì ra vốn dĩ Chính Hiên đã có thanh mai chúc mã, Tuấn Hàn còn cho rằng bản thân mới thật sự là thanh mai chúc mã của người nhưng tất cả chỉ là một mình y tự suy diễn mà thôi
“Nàng thật đẹp a” Tuấn Vỹ gật đầu với ý kiến của hoàng đệ nhưng đột nhiên lại sững người quay sang

“Hoàng đệ đừng nói đệ nhắm đến nàng ta”
Tuấn Hàn lắc đầu
“Ta chỉ khen vậy thôi”
Tuấn Hàn nói xong rồi rời đi hôm nay y phải bắn cung cưỡi ngựa, còn có có phải luyện tập võ công không thể lãng phí thời gian được
Tại Chính Hiên từ xa đã nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn nhưng không biết làm sao hắn lại không bước lại cùng y chào hỏi
“Chính Hiên huynh đang nhìn gì vậy”
Phùng Kiều Ngọc bên cạnh nhìn hắn, sau đó nhìn theo ánh mắt của hắn, người đó không phải là tứ hoàng tử sau, đối diện tứ hoàng tử là ai vậy nhìn rất có khí phách
“Không có gì, Ngọc nhi cũng muội trở về đi ta còn phải luyện tập”
Phùng Kiều Ngọc gật đầu sau đó cũng rời đi, nàng quay sang cung nữ bên cạnh hỏi
“ Ngươi biết người đối diện tứ hoàng tử là ai không”
“Nô tỳ không biết nhưng nô tỳ có nghe nói hôm nay thái tử đến thao trường luyện tập”
Phùng Kiều Ngọc gật đầu sau đó nhìn về phía Ngôn Tuấn Vỹ, ở thao trường này ngoài Tại Chính Hiên có thể cùng tứ hoàng tử trò chuyện ra thì không có kẻ khác, nàng cũng đoán được người đó chính là Ngôn Tuấn Hàn thái tử điện hạ
Tuần Hàn một bên luyện tập gốt cuộc cũng luyện tập xong, y nhìn xung quanh lại thấy Tại Chính Hiên đang đứng đó nhìn mình còn có tứ ca cũng đang đứng đó y từ từ tiến lại
“Tứ ca huynh chưa về sao”
“Ta đợi đệ về hôm nay ta vào cung thăm mẫu hậu”

Ngôn Tuấn Vỹ vào hai năm trước đã được hoàng thượng ban phủ vệ bên ngoài cung cho nên cứ cách vài ngày lại vào hoàng cung thăm mẫu hậu hắn
“Thần tham kiến thái tử điện hạ”
Tại Chính Hiên quỳ xuống hành lễ, Tuấn Hàn im lặng một lúc, chỉ bốn năm bọn họ đã xa cách đến mức này rồi sao
“Miễn lễ”
Tuấn Hàn nói sau đó quan sát Tại Chính Hiên, hắn quả nhiên là cao lớn rồi so với luac trước thay đổi rất nhiều, nghe nói sắp tới Tại tể tướng đề xuất với phụ hoàng cho Tại Chính Hiên làm phó tướng trong trận chiến với quân Hà quốc
“Đã lâu không gặp Chính Hiên huynh vẫn khoẻ chứ”
“Được thái tử điện hạ quan tâm thần vẫn khoẻ”
Tuấn Hàn có chút khó chịu, xưng hô như vậy y không quen một tí nào cả
“Tứ ca đã không còn sớm ta cùng huynh cũng nên trở về hoàng cung”
Tuấn Vỹ gật đầu, Tại Chính Hiên nhìn theo bóng dáng hai người đã đi xa có chút buồn, nhưng Ngôn Tuấn Hàn là thái tử điện hạ cao quý hắn không thể không đối với y như lúc trước được bây giờ giữa cả hai đã là khoảng cách vô cùng lớn hơn nữa hai năm nữa hắn và Phùng Kiều Ngọc sẽ thành thân tốt nhất những ý niệm không nên có đó vẫn là dập tắt từ bây giờ
Trên đường trở về cung, nhìn biểu tình của hoàng đệ có chút không vui Ngôn Tuấn Vỹ lập tức hiểu được

“Hàn nhi đệ đừng trách Chính Hiên, mấy năm qua ở bên ngoài tính cách hắn có chút thay đổi lúc đầu đối với ta cũng một tiếng tứ hoàng tử hai tiếng tứ hoàng tử nhưng dần về sau hắn cũng đã gọi ta là Tuấn Vỹ như lúc trước vậy”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, đương nhiên đối với huynh là vậy nhưng đối với ta thì không, chỉ là huynh không nhận ra được từ lúc ta thành thái tử thì Chính Hiên cũng không còn như lúc trước nữa
“Tứ ca ta có chút mệt ta về đông cung trước huynh hãy đến thăm mẫu hậu đi”
Tuấn Vỹ hiểu được tâm trang của hoàng đệ, suốt bốn năm qua Tuấn Hàn là luôn trong ngóng đến ngày được đến thao trường luyện tập được gặp lại Tại Chính Hiên nhưng không ngờ gặp lại cả hai lại là sự gượng gạo giữa quân thần, ngay cả hắn cũng nhận ra tâm tư nhỏ này của đệ đệ mình thì làm sao Tại Chính Hiên không nhận ra chứ nhưng thật sự Tại Chính Hiên không hề nhận ra
Ngôn Tuấn Hàn trở về đông cung, gần đây y đã bắt đầu thay hoàng đế xử lí một vài tấu chương, hoàng đế đối với y đặt kỳ vọng vô cùng lớn, nhưng Ngôn Tuấn Hàn hiểu rõ bản thân không thể nào gánh nỗi trọng trách lớn lao
Thời gian thắm thoát trôi đưa lúc này cũng đã ba năm trôi qua, thái tử Ngôn Tuấn Hàn đã trưởng thành không còn dáng vẻ của thiếu niên năm nào nữa, nhưng năm này triều đình cũng có những sự thay đổi vô cùng lớn như việc, Tại tể tướng bị phế truất vì tham ô hối lộ, Tại Chính Hiên vì thế cũng không còn có thể như trước được, hắn từ một kẻ đang ở địa vị cao có thể trở thành tướng quân tương lai lại bị đẩy đến hoàng cung làm thị vệ hèn mòn
Ngôn Tuấn Hàn mặc dù biết nhưng cũng không thể giúp được gì chỉ có thể âm thầm điều hắn từ từ đến bên cạnh mình làm thị vệ, Tại Chính Hiên cũng đã đi theo y được một năm này.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 3: Chương 3


Một năm này đối với Tại Chính Hiên là một chuỗi ngày không biết như thế nào nói được
Ngôn Tuấn Vỹ cũng thường xuyên đến tìm hắn trò chuyện, Ngôn Tuấn Vỹ hiện tại cũng đã được phong làm vương gia, cuộc sống khá an nhàn cho nên thường xuyên chạy đến đông cung tìm hắn, nhưng hắn thì ngược lại phải bảo vệ thái tử thời gian không hề rãnh rỗi
“Chính Hiên nói xem ngươi đã theo đệ ấy một năm rồi cũng chưa mở miệng nói quá ba câu với đệ ấy là như thế nào”
“Ta thân phận thấp kén thân lại đang mang trọng tội làm sao có thể nói chuyện với thái tử được”
Ngôn Tuấn Vỹ lắc đầu, chuyện của Tại tể tướng ai cũng rõ là bị người khác ám hại nhưng không có bằng chứng rõ ràng làm sau minh oan đây, chỉ có đệ đệ hắn mấy năm nay âm thầm cho người điều tra hơn nữa còn từng vì cầu xin chuyện này mà bị phụ hoàng trách phạt chỉ hắn biết mà thôi
“Chuyện của Tại đại nhân sớm sẽ được minh oan lúc đó ngươi lại có thể trở lại như trước yên tâm đi, nhưng ta thấy Tuấn Hàn đệ ấy thật sự không xa cách ngươi chỉ có ngươi xa cách đệ ấy mà thôi”
Tại Chính Hiên im lặng không nói, không phải là xa cách chỉ là có một cái gì đó không thể nói rõ cho nên hắn mới không thể cùng Ngôn Tuấn Hàn như lúc nhỏ được
Ngôn Tuấn Hàn sau khi từ chánh điện trở về vô cùng mệt mỏi, hôm nay đám đại thần thật phiền phức lại nhắc đến chuyện y đã đến tuổi thành thân nên sớm thành gia lập thất mau chóng chọn thái tử phi, y thật tức chết mà
“Tại thị vệ đâu”
Về đến đông cung lại không thể thấy người mình muốn gặp y càng có chút không vui
“Bẩm thái tử, Tại thị vệ đã được vương gia kéo đi rồi”

Ngôn Tuấn Hàn thở dài, đối với ca ca y thì Tại Chính Hiên luôn một bộ mặt hoà còn có thể trò chuyện nhưng đối với y một câu cũng chưa bao giờ lên tiếng trừ lúc y sai người đi làm việc ra mà thôi, Tuấn Hàn thật không biết gốt cuộc là vì điều gì khiến cho hai người kucs nhỏ thân thiết nhưng đến bây giờ ngay cả trò chuyện xã giao một vài câu cũng khó đến như vậy
“Tôn Tình vào đây”
“Thái tử cho gọi thuộc hạ”
Ngôn Tuấn Hàn nhìn Tôn Tình, sau đó nhẹ giọng nói
“Ngươi đi gọi Tại thị về về đây ta có việc dặn dò”
Tôn Tình lập tức đi làm ngay, nàng không hiểu vì sao thái tử đối với Tại thị vệ lại tốt như vậy, tốt còn hơn đối xử với nàng, đi theo thái tử lâu như vậy còn chưa được người cho phép rời đi thoải mái như vậy, bây giờ còn kêu nàng đi tìm Tại thị vệ về thật thiên vị
Đi đến đình viện chỗ Tại Chính Hiên cùng Ngôn Tuấn Vỹ ngồi nàng liền hành lễ
“Tham kiến vương gia”
“Không cần đa lễ, ngươi không ở bên chỗ Hàn nhi, đến đây làm gì”
“Thái tử cho gọi Tại thị vệ trở về”
Ngôn Tuấn Vỹ liền hiểu ý nhìn sang Tại Chính Hiên, hắn không nói gì đứng dậy hành lễ sau đó theo Tôn Tình trở về
Tại Chính Hiên đứng bên ngoài, Ngôn Tuấn Hàn liền lên tiếng
“Vào đi”
“Thái tử có gì dặn dò”
“Đã lâu chúng ta không cùng trò chuyện, Chính Hiên từ khi nào chúng ta phải xa cách như vậy”
“Người là thái tử điện hạ, ta chỉ là con của tội thần, không xứng cùng người trò chuyện”
Ngôn Tuấn Hàn mỉm cười chua xót
“Thì ra là vậy, vậy ngươi ra ngoài canh giữ đi, đừng quên chức trách của mình là thị vệ không phải tối ngày có thể cùng người khác trò chuyện”
Ngôn Tuấn Hàn quát sau đó quay mặt đi không thèm nhìn đến nữa, y cho rằng bản thân đã làm sai việc gì nhưng thật chất Tại Chính Hiên đã không còn là Tại Chính Hiên năm xưa nữa, không còn là người mà Ngôn Tuấn Hàn có thể cùng trò chuyện, chỉ trách lòng người thay đổi mà thôi
Tôn Tình nghe động tỉnh bên trong liền bước vào

“Tại thị vệ người ra ngoài đi, hôm nay thái tử không được vui cho nên mới như vậy, hôm nay ở trên triều các vị đại thân luôn miệng kêu người lập thái tử phi cho nên người mới như vậy”
Tại Chính Hiên lắc đầu đứng vậy
“Tôn Tình cô nương không cần nói vậy, là ta làm sai bị thái tử mắng cũng là bình thường”
Tôn Tình nhìn theo bóng Tại Chính Hiên đi ra có chút khó nói, nàng cứ cảm thấy thái tử và Tại thị vệ như có gì đó khó nói nhất là sự việc vào hai năm trước dường như từ lúc đó cả thái tử lẫn Tại thị vệ đều như có rất nhiều tâm sự trong lòng thì phải
Ngày hôm sau, Ngôn Tuấn Hàn thuận theo ý chỉ của hoàng thường mùng mười tháng sau đại lễ tuyển thái tử phi
“Tôn Tình ngươi gần đây điền tra được gì rồi”
“Bẩm thái tử chuyện của Tại tể tướng quả thật có vấn đề nhưng thuộc hạ điều tra giữa chừng thì lại mất giấu e rằng đây không phải sự việc đơn giản”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, y đương nhiên biết làm sao trùng hợp như vậy, khi Tại Chính Hiên chuẩn bị trở thành phó tướng thì Tại tể tướng lại bị người dân tấu sơ tham ô hối lộ vô kéo theo đầy đủ chứng cứ cứ như có người cố ý sắp đặt, sợ thế lực của Tại tể tướng một khi lớn mạnh sẽ ảnh hướng vậy
“Thái tử vậy tiếp tục điều tra hay không”
“Tạm thời không cần điều tra sợ rằng bứt dây động rừng, ta có việc quan trọng cho ngươi làm”
Ngôn Tuấn Hàn nói nhỏ vào tai nàng, Tôn Tỉnh sững người, việc này có hơi
“Ngươi cứ đi làm là được, tuyệt đối không để nàng ta xuất hiện ở đại lễ tuyển chọn thái tử phi”
Tôn Tình vâng lệnh đi làm
Ngôn Tuấn Hàn một mình đi dạo thì nhìn thấy Tại Chính Hiên, y đứng từ xa quan sát, Tại Chính Hiên đang trò chuyện cùng một người thì phải

Nhận ra có người đến Tại Chính Hiên liền cho người kia đi, nhìn lại thấy Ngôn Tuấn Hàn hắn liền quỳ xuống hành lễ
“Tham kiến thái tử điện hạ”
“Bình thân, ngươi không ở đông cung chạy đến đây làm gì”
“Bẩm thuộc hạ được đại thị vệ sai đi làm việc”
Hắn liền nói dối, tránh y nghi ngờ, Ngôn Tuấn Hàn nhìn hắn sau đó cũng không hỏi nhiều nữa, nếu người đã muốn che giấu, y cần gì phải vạch trần chứ
“Ngươi là thị vệ bên cạnh ta không phải là thị vệ ở đông cung, từ nay ngoài trừ ta không ai có quyền sai bảo ngươi”
“Thuộc hạ tuân lệnh”
Ngôn Tuấn Hàn bước ngang qua trước mặt Tại Chính Hiên
“Còn ngây ra đó làm gì, về đông cung”
Tại Chính Hiên liền vâng mệnh đi theo không quên liếc nhìn về hòn đá phía sau, chỉ nhém chút nữa hắn đã bị phát hiện, lận sau phải cẩn thận hơn để tránh làm lỡ đại sự.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 4: Chương 4


Một tháng sau, đại lễ tuyển chọn thái tử phi cũng đến, Ngôn Tuấn Hàn chán nản nhìn những mỹ nhân bên dưới, thật là diêm dúa, người nào người nấy như muốn lấy lòng y, nhưng y cũng không muốn để tâm, đây chỉ là vì để tránh sự nghị luận của văn võ bá quan mà thôi
Ngôn Tuấn Hàn lười nhát nhìn, lập tức nhận ra khuôn mặt quen thuộc liền nhìn sang Tôn Tình bên cạnh, Tôn Tình lúc này cũng bất ngờ, không phải nàng đã bỏ thuốc rất nặng sao, sau nàng ta còn có thể xuất hiện ở đây
“Tôn Tình”
“Bẩm thái tử, thuộc hạ….

.


“Không sao, dù gì ta cũng không chọn nàng ta”
Ngược lại Tại Chính Hiên từ khi nhìn thấy người bên dưới lập tức lo lắng, nếu không phải tình cảnh Tại gia xảy ra biến cố thì nàng ấy hiện tại đã là thê tử của hắn, bây giờ lại bị bắt ép đến đây thật thiệc thòi cho nàng, nếu Ngôn Tuấn Hàn lựa chọn nàng thì phải làm sao
“Hàn nhi con đã chấm được cô nương nào chưa”
Hoàng hậu nương nương bên cạnh nhìn Ngôn Tuấn Hàn đang lười nhác kia chỉ biết thở dài, nàng đương nhiên biết hài tử của mình không muôn lập thái tử phi, nếu không phải bị ép quá mức cũng còn chẳng muốn ngồi đây
“Tất cả theo ý mẫu hậu đi”
“Làm sao có thể theo ý ta được, thái tử phi là người đồng giường cộng chẩm với thái tử đương nhiên phải do con chọn, ta thấy con gái của Phùng thượng thư rất vừa ý”

Ngôn Tuấn Hàn liền giật mình, ngay cả Tại Chính Hiên cũng thở mạnh, hoàng hậu là nhìn đến Phùng Kiều Ngọc rồi sao
“Nàng ta ốm yếu như bệnh chết, không hợp ý nhi thần, ngược lại nhi thần thấy còn không bằng Tôn Tình”
Tôn Tình lập tức xanh mặt, thái tử đừng đùa thuộc hạ tim không tốt sẽ sợ chết mất
“Nói đến đây, Tôn Tình đã theo con bao nhiêu năm cũng chưa có danh phận thích đáng sẽ khiến người dị nghị, danh phận thái tử phi không được nhưng thiếp thất thì có thể”
Tôn Tình liền nhìn sang Ngôn Tuấn Hàn cầu cứu, Ngôn Tuấn Hàn chỉ mỉm cười
“Mẫu hậu nghĩ nhiều, ta vốn xem Tôn Tình như muội muội sau này kiếp người thích hợp gả nàng đi như vậy tốt hơn, ta thấy con gái của Phan tướng quân rất vừa ý ta”
Ngôn Tuấn Hàn nhìn xung quanh, gốt cuộc cũng nhìn thấy Phan Mạch, con gái của Phan đại tướng quân nổi tiếng là người chính trực, nàng còn tinh thông võ nghệ, thay vì chọn một cô nương chỉ suốt ngày biết thi thư cầm kỳ thi hoạ gì đó, y thà chọn một nữ nhân tinh thông võ nghệ sẽ không phải phiền não mỗi ngày
Hoàng hậu gật đầu, Phan tướng quân là người anh dũng đã nhiều lần lập công cho triều đình còn nắm giữ nhiều binh má rất thích hợp phò tá cho Ngôn Tuấn Hàn sau này
“Ngoài Phan tiểu thơ ra con còn nhìn được vị tiểu thơ nào nữa hay không, trong cung có thêm vài người hầu hạ”
“Mẫu hậu vừa ý ai cứ chọn, miễn là không một bộ dạng yếu ớt như Phùng tiểu thơ, ta nhìn rất chán”
Ngôn Tuấn Hàn nói rồi rời đi, thay vì ở đây hắn ra ngoài chơi vẫn thích hợp hơn
“Tại Chính Hiên ngươi ở lại đi, Tôn Tình đi theo ta”
Tôn Tình liền chạy theo Ngôn Tuấn Hàn, thái tử điện hạ lại làm gì không biết
“Ngươi có cần giải thích gì không”
Ở một góc khác, Tôn Tình liền quỳ xuống
“Thuộc hạ có tội không hoàn thành việc thái tử giao phó, xin thái tử trị tội”
“Đứng lên đi, bổng lộc tháng này của ngươi giảm một nửa là được”
Tôn Tình khóc không ra nước mắt, càng căm ghét Phùng Kiều Ngọc hơn quả thật đáng ghét trăm bề
“Cùng ta ra ngoài cung chơi, đã lâu không gặp vài vị bằng hữu”
Tôn Tình liền hiểu ý, thái tử mặc dù không muốn làm hoàng đề nhưng bên người vẫn có những thế lực sẵn sàng kết thân cùng người, nàng lần đầu tiên thấy thái tử như vậy mà lại có rất nhiều bằng hữu giang hồ, nhất là một vị mà ngay cả nàng cũng có chút sợ a
Bên ngoài hoàng cung, tại một tửu lâu vô cùng náo nhiệt, Ngôn Tuấn Hàn bước vào, theo sau là Tôn Tình, cả hai tiến lên lầu trên có một giang phòng đã chuẩn bị sảng
“Tống giáo chủ đã lâu không gặp, không biết là ngọn gió nào đưa người đến đây vậy”
“Vậy không biết ngọn gió nào đưa thái tử điện hạ đến tìm ta vậy”
“Bằng hữu lâu ngày không gặp ta còn tưởng Tống giáo chủ đang bận bịu chuẩn bị kế vị lão giáo chủ chứ, lại có thời gian chạy đến đây”
“Quả thật đã để thái tử quan tâm nhiều, Tống mỗ thật cảm kích, Tống mỗ là nghe được náo nhiệt của đại lễ tuyển chọn thái tử phi nên đến, vốn muốn bắt vài mỹ nhân về làm ấm giường mà thôi”
“Tống giáo chủ thật biết nói đùa mà, mỹ nhân của Bình Thiên quốc làm sao bằng được mỹ nhân Thịnh Hà quốc chứ”

“Nói nảy giờ gốt cuộc Chu Đình đâu nhỉ”
Ngôn Tuấn Hàn nhìn quanh, Chu Đình vẫn chưa đến
“Chu Đình sao hắn chắc lại trốn ở chỗ nào uống rượu ngon rồi”
Tống Kỳ Nam nói
“Ta làm sao lại trốn đi uống rượu ngon, Tống giáo chủ quả thật vu khống người mà, ta là vì biết thái tử điện hạ buồn chán nên đi kiếm vài vò rượu ngon đem đến cho ngài dùng”
Chu Đình con trai Chu minh chủ, nổi tiếng trăng hoa nhưng cũng là một kỳ tài võ học
“Thật vậy sao ta còn tưởng Chu Đình huynh lại chạy đi cùng mỹ nhân uống rượu”
“Lúc nào cũng nghĩ xấu ta”
Chu Đình ngồi xuống đặt hai ba bốn bình rượu hắn ăn cắp ở chỗ phụ thân mình
“Nào nào uống thôi”
“Khoan đã Từ Chấn Thiên còn chưa đến mà, đợi hắn đến”
Chu Đình ngăn cái bàn tay đang lấy rượu của Tống Kỳ Nam
“Chu Đình a Chu Đình sao lúc nào ngươi cũng chờ Từ Chân Thiên vậy, hay ngươi để ý hắn, hắn sớm muộn cũng là tỷ phu của ngươi”
“Ngươi bớt nói ai bảo ngươi câm không”
Chu Đình liếc xéo Tống Kỳ Nam, hắn nhún vai nói đúng sự thật thôi làm gì mà nhìn hắn dữ vậy
Ngôn Tuấn Hàn phì cười, cuộc đời hắn có được ba vị bằng hữu Tống Kỳ Nam, Chu Đình và Từ Chấn Thiên là một may mắn so với những người đấu đá trong hoàng cung kia bọn họ chính là nơi chốn yên bình của y
Từ Chân Thiên lúc này cũng tới
“Thái tử điện hạ, Tống giáo chủ, Chu đệ xin lỗi ta đến trễ”
“Không sao đến rồi mau ngồi đi, Tôn Tình ngươi cũng ngồi đi đứng đó làm gì”

Tống Kỳ Nam lên tiếng, Tôn Tình liền cảm thấy sợ a
“Nô tỳ chỉ lạ phận tôi tớ, nô tỳ ra ngoài trước, thái tử điện hạ ta ở ngoài chờ người”
Tôn Tình liền chạy ra ngoài, Tống Kỳ Nam phì cười, quả thật trêu chọc một tiểu cô nương thật thú vị
“Tuấn Hàn ta thấy Tôn Tình đi theo ngươi lâu như vậy cũng cho nàng danh phận đi chứ”
Chu Đình uống một ngụm nói
“Ngươi đừng hiểu lầm Tôn Tình ta xem nàng như muội muội, nàng đối với ta như chủ nhân không hơn không kém, lúc nãy mẫu hậu ta vừa nhắc đến việc cho nàng danh phận mặt nàng liền tái méc thiếu điều muốn chạy trốn”
“Haha tiểu cô nương khả ái a”
Tống Kỳ Nam cười
“Sao rồi hôm nay ngươi chọn được ai rồi, ta nghe nói tất cả nữ nhân xinh đẹp của Bình Thiên đều đến”
Từ Chấn Thiên hỏi
“Là Phan Mạch, con gái Phan tướng quân”
Chu Đình cười
“Khẩu vị của thái tử điện hạ thật lạ ai cũng chọn cô nương thuỳ mị nhẹ nhàng, còn người lại chọn một đại cô nương luyện võ nhiều năm như Phan Mạch”.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 5: Chương 5


Ngôn Tuấn Hàn cười cười
“Những nữ nhân phấn son phiền phức lắm, dù gì ta cũng là theo ý phụ hoàng mà lập thái tử phi mà thôi, còn lại ta không quan tâm”
Tống Kỳ Nam nhìn y lập tức hiểu được tâm sự
“Ta biết ngươi ngoài tên phế nhân họ Tại ra thì không để mắt đến ai, làm vậy đáng ư”
Ngôn Tuấn Hàn không nói
“Đáng, khi nào ngươi gặp được một người khiến ngươi có thể thật tâm yêu y ngươi sẽ hiểu Kỳ Nam”
Tống Kỳ Nam cười nhẹ, nếu thật sự có người khiến hắn phải rung động mà yêu thì chắc chắn ngày đó Tống Kỳ Nam hắn sẽ đổi họ ( nghiệp quật không chừa ai, gửi Tống ca)
“Yên tâm đi trên đời này không ai khiến ta có thể thật lòng yêu như ngươi đâu Tuấn Hàn”
“Gần đây Từ huynh có vẻ bận rộn, võ lâm Bình Thiên lại có chuyện gì sao”
“Không có gì chỉ là gần đây sức hiện một đám người võ công cao cường ra tay đáng sợ, rất nhiều mệnh quan triều đình bị giết một cách kỳ bí, Chu minh chủ cảm thấy sự việc không bình thường sai ta điều tra”
“Ta cũng có nghe nói gần đầy trong triều đồn đại ra rất nhiều chuyện đa phần những kẻ bị giết đều là tham quan”
Ngôn Tuấn Hàn nói, trong lòng thầm mắng những kẻ đó đáng chết, y biết đường những kẻ đó đều là những kẻ có liên quan đến vụ việc Tại tể tướng năm đó cả

“Chu Đình, phụ thân ngươi nhắc ngươi mau trở về nếu không người đập gãy chân ngươi”
Từ Chấn Thiên nhìn sang Chu Đình
“Mặc kệ đi ba lần bốn lượt hâm doạ đánh gãy chân ta, có lần nào đánh đâu ta sợ sao, gãy thì thôi”
Chu Đình đương nhiên không sợ, ai cũng biết Chu minh chủ chỉ có một mình Chu Đình là con trai đương nhiên làm sao dám phế bỏ, không lẻ để con gái là Chu Vân làm người kế vị sao
Từ Chân Thiên lắc đầu, quả thật gia môn Chu minh chủ thật vô phước
Cả bốn người cùng nhau trò chuyện cũng gàn đến tối, hoàng cung sắp đóng cửa, Ngôn Tuấn Hàn cáo từ về trước ba người còn lại sau đoa cũng rời đi
Trên đường về hoàng cung, Ngôn Tuấn Hàn nhìn qua Tôn Tình, tiểu cô nương này theo y cũng đã được mười năm năm đó trong hoàng cung vì thấy nàng bị một đám cung nữ ức h**p mà nàng không sợ còn đánh lại y thấy vậy liền đem nàng đến đông cung cho nàng học võ nghệ cũng coi như thân tín bên mình, quả thật không phụ sự kỳ vọng của y Tôn Tình thông minh lanh lợi lại làm việc vô cùng hiệu quả ra tay voi cùng tàn nhẫn chỉ có điều một tiểu cô nương mới mười sau tuổi lại như vậy y có chút có lỗi
“Tôn Tình sau này nếu ngươi vừa ý ai, nói với ta ta sẽ cho ngươi rời đi thành thân cùng người đó”
Tôn Tình liền bất ngờ quay sang sau đó mỉm cười nói
“Ta còn nhỏ a, mấy chuyện đó thái tử điện hạ khoan hãy nói, ta còn muốn theo bên cạnh ngài bảo vệ ngài a”
Ngôn Tuấn Hàn cười, tiểu cô nương vẫn là tiểu cô nương mà thôi
Trở về đông cung, Tại Chính Hiên đứng đó nhìn bên ngoài, trời đã tối Ngôn Tuấn Hàn và Tôn Tình vẫn chưa trở về hắn liền lo lắng vừa định về thì thấy cả hai bước vào, Ngôn Tuấn Hàn dường như uống khá nhiều có chút không đứng vững Tôn Tình đang đỡ lấy
“Thái tử điện hạ làm sao vậy”

“Thái tử uống hơi nhiều, ngươi còn đứng đó nhìn không đỡ tiếp ta”
Tại Chính Hiên đỡ lấy Ngôn Tuấn Hàn đưa người vào trong, Tôn Tình lúc này mới thở phào mệt muôn chết đi được mà
Tại Chính Hiên đỡ Ngôn Tuấn Hàn vào phòng, vừa định đi thì bị kéo lại
“Tại sao luôn trốn tránh ta, tại sao ngay cả nói chuyện với ta cũng không được”
Tại Chính Hiên thở dài
“Thái tử người uống nhiều rồi, thuộc hạ sai người nấu canh giải rượu”
“Ta không cần mấy thứ đó, ngươi nói cho ta biết tại sao tại sao ngươi lại xa cách ta như vậy”
Ngôn Tuấn Hàn say vào sức lực thêm một phần, kéo Tại Chính Hiên lại, hắn bị kéo đè lên người y
Ở khoảng cách gần như vậy nhìn khuôn mặt đỏ ửng vì rượu của vị điện hạ này, Tại Chính Hiên tim đập lệch một nhịp
“Chính Hiên, Chính Hiên ngươi rõ ràng biết hơn ai hết…là ta thích ngươi mà”
Một lần nữa nghe lời này từ miệng Ngôn Tuấn Hàn hắn liền lấy lại bình tĩnh đẩy người ra
“Thái tử uống nhiều thuộc hạ cáo lui”

Ngôn Tuấn Hàn ngồi đó thẫn người, sau đó cười phá lên, thật nực cười cho chính mình vì cớ gì lại cố chấp đến như vậy cơ chứ vì cái gì phải như vậy cơ chứ
Sáng hôm sau, thái tử trở bệnh không ra khỏi phòng, hoàng hậu lo lắng nhưng đến nơi thì lại không vào được vì Tôn Tình chuyển lời từ thái tử rằng ngươi mệt không muốn gặp ai, hoàng hậu đành trở về, vừa bước ra ngoài nàng nhìn thấy Tại Chính Hiên sau đó chỉ biết thở dài
Ngôn Tuấn Vỹ nghe đệ đệ bị bệnh lập tức vào cung nhưng vẫn là không được gặp người, đành bất lực kéo Tại Chính Hiên ra ngoài nói chuyện
“Xảy ra chuyện gì vậy, ngươi và Hàn nhi lại xảy ra chuyện gì, lần trước ngươi nói chuyện cùng Hàn nhi xong y lại bệnh lần này cũng vậy ta thật nghi ngờ gốt cuộc có cái gì”
Tại Chính Hiên im lặng, một lời khó mà nói hết được
“Tại Chính Hiên ngươi, đến ta bây giờ cũng không biết gốt cuộc chúng ta có còn là bằng hữu nữa hay không, ngươi thay đổi nhiều quá rồi”
Ngôn Tuấn Vỹ thở dài sau đó bỏ đi
Lúc này một bóng đen xuất hiện quỳ xuống trước mặt Tại Chính Hiên
“Thiếu chủ việc của Phùng cô nương lần trước bị người ám hại thuộc hạ đã điều tra, có người nhìn thấy một thân ảnh nhỏ là nữ nhi nửa đêm lén vào phủ bỏ thứ gì đó vào hương mà Phùng cô nương hay dùng, thứ đó không độc nhưng nếu sử dụng nhiều sẽ thành độc trong cơ thể”
Tại Chính Hiên im lặng không nói, thân ảnh nhỏ sao, là người đó
“Được rồi việc này cứ để ta giải quyết, ngươi chuẩn bị mọi thứ cẩn thận, bảo vệ Kiều Ngọc, tuyệt đối không để ai làm hại nàng ấy”
“Thuộc hạ tuân lệnh”
Thân ảnh áo đen liền rời đi
Tại Chính Hiên quay lại đông cung sau đó nhìn thấy Tôn Tình ở bên ngoài cửa phòng của Ngôn Tuấn Hàn đang nghịch gì đó liền nhìn chầm chầm, thân ảnh nhỏ sao, thật quen mắt
Tôn Tình có cảm giác bị người nhìn quay sang liền thấy Tại Chính Hiên nhìn mình liền lên tiếng

“Nhìn ta làm gì, ta còn chưa hỏi ngươi đó làm sao thái tử lại bệnh đêm qua ngươi canh chừng ngài kiểu gì vậy”
“Ta chỉ có việc bảo vệ điện hạ còn người chăm sóc điện hạ là cô mới đúng”
Tôn Tình im bặt miệng, hôm qua nàng tạo điều kiện cho thái tử a, mới rời đi chứ bộ tốt xấu gì nàng cũng là có ý tốt
Ba ngày sau Ngôn Tuấn Hàn cũng khỏi bệnh mà ra ngoài, lần bệnh này hắn thay đổi hoàn toàn khác, ngày trước còn chăm chỉ giúp hoàng thượng xử lí tấu chương, gần đây đều chạy ra ngoài đến trời tối mới trở về, lần nào cũng chỉ có Tôn Tình đi theo, lúc đi tỉnh táo lúc về sai khước không ra gì cả
Ngay cả hoàng thượng cũng bắt đầu trách phạt y, cấm túc y ở đông cung chép phạt đến ngày thành thân với Phan Mạch mới cho ra ngoài
Nửa tháng sau ngày thành thân của Phan Mạch và Ngôn Tuấn Hàn ai nấy đều đến chúc mừng, bá quan văn võ gửi vô số lễ vật đến, Ngôn Tuấn Hàn sau khi lễ nghi rườm rà vừa xong liền uống rượu đến say khước, đến nửa đên mới vào phòng của Phan Mạch, nàng bận hỷ phục đỏ rất xinh đẹp chỉ tiếc là Ngôn Tuấn Hàn lại không quan tâm, mà thực chất Phan Mạch cũng không muốn người phải quan tâm
Tôn Tình đỡ y vào phòng trong lòng thầm mắng, thái tử điện hạ nặng như heo, khổ thân nàng
Thấy Tôn Tình khổ sở, Phan Mạch liền chạy đến đỡ phụ, sau khi đưa được Ngôn Tuấn Hàn lên giường Phan Mạch liền hiểu ý lui ra thì bị Tôn Tỉnh cản lại
“Thái tử phi người đi đâu vậy”
“Ta biết thái tử không thích ta, chỉ là vì người muốn né tránh hôn sự với những nữ nhân khác nên chọn ta, ta biết thái tử thích ngươi”
Tôn Tình lập tức muốn đập đầu a, sao ai cũng cho rằng thái tử thích nàng vậy, thái tử thích người khác thì được thích nàng nàng liền sợ
“Người chớ hiểu lầm a, mặc dù từ nhỏ ta ở bên cạnh thái tử nhưng giữa chúng ta là giữa chủ nhân với thuộc hạ, không hơn không kém a”
Phan Mạch khó hiểu nhìn Tôn Tình sau đó nhìn sang Ngôn Tuấn Hàn.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 6: Chương 6


“Lời ta nói là thật, thái tử phi người ở lại chăm sóc thái tử đi”
Phan Mạch nhìn nàng không có biểu hiện gì nói dối cả
“Nhưng ta quen ở chiến trường, không giỏi mấy việc chăm sóc người khác”
“Vậy thì mặc kệ a, thái tử không chết được đâu đừng lo, hay là ta và người ăn bánh uống trà đi dù gì thái tử cũng say mà người thì cũng không muốn động phòng”
Phan Mạch nghe vậy liền đồng ý
Cả hai người cùng ăn cùng trò chuyện, Phan Mạch lúc này cũng hiểu ra được một vài điều về Ngôn Tuấn Hàn, nàng nhìn y mỉm cười như đang nhìn một đệ đệ vậy ngược lại nàng thấy Tôn Tình rất đáng yêu
Sáng hôm sau trời vừa sáng bên ngoài truyền đến tiếng của hoàng hậu Tôn Tình lập tức gọi cả Ngôn Tuấn Hàn và Phan Mạch dậy, hai người còn ngơ ngác, nghe tiếng hoàng hậu lập tức hiểu ra cả hai luống cuống, hoàng hậu chắc chắn đến xem bọn họ đã động phòng chưa nếu biết bọn họ chưa động phòng e là có chuyện mất
Phan Mạch nhanh chóng cởi y phục leo lên giường, Ngôn Tuấn Hàn vẫn là y phục rắc rối chưa cởi xong thấy vậy Tôn Tình và Phan Mạch đành phải giúp đỡ xé ra cho lẹ
Hoàng hậu mở cửa bước vào, Tôn Tình liền trốn lên trần nhà, nàng thở phào nhẹ nhõm
Hoàng hậu nhìn hai ngươi trên giường lập tức mỉm cười vừa y mặc dù nàng hiểu rõ hoàng nhi của mình đã thiệc thòi rồi
Hoàng hậu không nói gì mà rời đi chỉ cho người mang đến ngọc lưu ly quý giá thưởng cho Phan Mạch
Ba người trong phòng liền thở phào

“ Phan cô nương ta ….


Ngôn Tuấn Hàn nhìn qua Phan Mạch
“Không sao ta hiểu được mà, ngài không cần lo lắng”
“Ta thật sự có lỗi”
“Không sao nếu sau này có một ân huệ xin ngài hãy cho ta được cống hiến tài năng của mình ở ngoài xa trường”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu
Mọi chuyện như vậy cứ thế mà bình yên trôi qua, mùa xuân đến hoàng thượng sức khoẻ ngày một yếu, không biết còn có thể đến chừng nào, ngược lại Ngôn Tuấn Hàn cũng bận rộn xử lí triều chính thay phụ hoàng y
“Tôn Tình”
“Thái tử cho gọi ta”
“Có tin tức gì không”
“Thuộc hạ đã điều tra quả thật có một nhóm sát thủ đang âm thầm giết rất nhiều mệnh quan triều đình nhưng bọn chúng đều là một bọn tham ô đáng chết”
“Nhưng chuyện này không thể cứ như vậy, dù gì cũng là mệnh quan triều đình, ngươi đi điều tra xem là ai, còn nữa cho gọi Tại thị về vào đây”
Tôn Tinh tuân lệnh
“Tại thị vệ, thái tử điện hạ gọi ngươi vào”
Tại Chính Hiên gật đầu sau đó đi vào
“Thuộc hạ tham kiến thái tử”
“Đứng dậy đi”
“ Việc Tại tể tướng bị người đổ oan ta đang cho người điều tra tại thị về ngươi gần đây chắc có nghe được việc những quan lại từng làm chứng cha ngươi hối lộ đều đã bị gi3t chết đúng chứ”
Tại Chính Hiên im lặng một lát

“Thuộc hạ có nghe đến”
“Ta không biết phải như thế nào để giải oan cho phụ thân ngươi khi bọn chúng gần như chết hết rồi, Tại Chính Hiên ta biết ngươi có ý muốn ra xa trường giết giặc, vài hôm nửa trên triều ta sẽ cầu xin phụ hoàng cho ngươi trở lại doanh trại, ở cái đông cung này chỉ uổng phí tài năng của ngươi”
Tại Chính Hiên bất ngờ nhìn chầm chầm Ngôn Tuấn Hàn, chỉ thấy trong mắt y đang nhìn về xa xăm
“Thuộc hạ cảm tạ thái tử”
“Được rồi lui ra đi”
Lúc này Phan Mạch liền đi vào trong nhìn thấy Tại Chính Hiên cũng mỉm cười một cái, nàng biết Tại Chính Hiên lúc ở doanh trại trước đó có gặp qua người này phụ thân nàng cũng nói hắn là một người có tài sẽ phò tá tốt thái tử
Tại Chính Hiên đi ra, Phan Mạch liền thuận tay đóng cửa
“Tiểu Hàn a ngươi sao vậy gặp Tại thị về liền trở thành bộ mặt lạnh tanh vậy”
Phan Mạch bước đến
“Suỵt nhỏ tiếng một chút người muốn người khác nghe được sao”
Ngôn Tuấn Hàn lắc đầu từ ngày hôm đó y và Phan Mạch cứ như vậy gọi nhau tỷ đệ, Phan Mạch thật sự rất hiểu chuyện không những vậy còn dạy cho y rất nhiều thứ kể cho y nghe nhiều chuyện ở chiến trường
“Yên tâm ta đóng cửa rồi, bên ngoài cũng không có ai, Tiểu Hàn nói ta biết có phải người thích Tại Chính Hiên không”
Ngôn Tuấn Hàn liền có chút ão não, y thích hắn như vậy ngay cả một người như Phan Mạch còn nhận ra tại sao Tại Chính Hiên đến cho cùng là vì cái gì
“Thật vậy sao”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu sau đó tiếp lời

“Nhưng hắn đã sớm có người thích, là Phùng Kiều Ngọc, nếu năm đó không xảy ra biến cố thì hai người bọn họ đã thành thân rồi”
Phan Mạch gật đầu, Phùng Kiều Ngọc nàng từng gặp qua vị Phùng tiểu thơ này, rất xinh đẹp khả ai, nghe bảo cầm kỳ thi hoạ đều giỏi phải nói là một mỹ nhân ai cũng muốn cưới về
“Thật tiếc a, Tiểu Hàn ngươi đừng buồn nữa, ngày mai phải đi săn với hoàng đế, ta cũng rất muốn săn nhưng bây giờ thân phận đã là thái tử phi e rằng không được a”
Nhìn Phan Mạch ánh mắt cầu mong Ngôn Tuấn Hàn liền hiểu ra
“Được rồi ngày mai ta sẽ đánh tiếng với phụ hoàng mẫu hậu để ngưởi cùng ta đi săn được chưa”
Phan Mạch liền mỉm cười, còn gì bằng
Bình Thiên quốc có một tục lệ cứ vừa qua mùa xuân liền có đại hội săn bắn, tất cả hoàng thân quốc thích nếu không phải có chuyện thì bắt buột phải tham gia, đương nhiên là một thái tử năm nào Ngôn Tuấn Hàn cũng tham gia cả và nói thế nào đi nữa y vẫn không săn lại Ngôn Tuấn Vỹ được, ca ca hắn rất giỏi bắn cung
Ngày hôm sau tại bãi săn bắt Phan Mạch đi bên cạng Ngôn Tuấn Hàn ai cũng khen ngợi vị thái tử phi này thật xứng đôi với thái tử
Tại Chính Hiên vẫn vậy làm thị vệ theo bên cạnh Ngôn Tuấn Hàn
Hoàng đế vì long thể bất an, cho nên mọi việc đều giao lại cho Ngôn Tuấn Hàn làm chủ, hoàng hậu vì lo cho người nên cũng không xuất hiện
Ngoài các vị hoàng tử vương gia ra còn có xuất hiện thêm một vài phi tử của hoàng đế cùng với thiếp thất của thái tử.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 7: Chương 7


Ngôn Tuấn Vỹ kể từ ngày hôm đó đã không còn thân thiết với Tại Chính Hiên nữa ngay cả một câu cũng không nói với hắn
“Hàn nhi”
Nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn từ xa, Ngôn Tuấn Vỹ liền thúc ngựa đến
“Tứ ca, huynh sao lại ở đây không đi săn sao”
“Đệ ở đây một mình như vậy nguy hiểm, Tôn Tình đâu, còn Tại Chính Hiên bọn họ không bảo vệ đệ sao”
“Tôn Tình có việc còn Tại thị vệ hắn chắc ở xung quanh đây, ở đây có nhiều cẩm y vệ như vậy sẽ có chuyện gì được”
Ngôn Tuấn Hàn nói
“Tứ ca huynh đi săn đi, hôm nay chúng ta xem thử ai săn nhiều hơn ai”
Ngôn Tuấn Hàn nói rồi thúc ngựa đi, Ngôn Tuấn Vũ bất lực đuổi theo
Ở một góc khác Tại Chính Hiên lại cùng người áo đen nói chuyện
“Bẩm thiếu chủ mọi thứ đã sắp xếp xong”
Hắn gật đầu sau đó cũng âm thầm đi theo con đường nhỏ ngoài bãy săn,nhìn thấy người chạy đến là Ngôn Tuấn Hàn hắn có chút sững sốt vốn dĩ là muốn động tay với Phan Mạch để bày kế khiến Phan tướng quân cho rằng thái tử không yêu thương con gái mình mà từ đó có lòng bất chính, thế nào Ngôn Tuấn Hàn lại chạy đến
Tại Chính Hiên không nói nhiều liền đuổi theo
Ngựa đang chạy giữa chừng lập tức bị thứ gì đó làm cho ngã nhào, Ngôn Tuấn Hàn vì thế cũng từ trên ngựa ngã xuống

“Aa”
Y nhíu mày, có thể là đã bị thương không nhẹ rồi, nhưng nơi đây cách xa bãy săn như vậy e rằng cũng không kêu cứu được, Ngôn Tuấn Hàn cố gắng tự mình đứng dậy, thế nhưng lại không đứng dậy được
Y thở dài, quả thật đến cả ông trời còn muốn trêu y thì biết làm sao được chứ
Lúc này Tại Chính Hiên thúc ngựa đến nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn đang ngồi đó chân chảy nhiều máu liền đên
“Thái tử điện hạ người không sao chứ”
“Chưa chết được đâu”
Ngôn Tuấn Hàn lười nhác nói, trong lòng y hiểu rõ nếu không sớm lạnh nhạt với người này sẽ có một ngày y lại động tâm như vậy sẽ làm nên những chuyện y không ngờ được
“Để thuộc hạ đỡ người đứng dậy”
Tại Chính Hiên dìu lấy Ngôn Tuấn Hàn, Ngôn Tuấn Hàn rất muốn đứng dậy nhưng chân là không thể đứng nổi nữa, Tại Chính Hiên đành bế hắn lên sau đó thúc ngựa trở về lại lều trại
Ngôn Tuấn Vỹ giữa đường cũng nhìn thấy liền chạy đến hỏi
“Hàn nhi đệ làm sao vậy”
“Không sao chỉ là đệ bất cẩn ngã ngựa”
Ngôn Tuấn Hàn đương nhiên biết nếu không phải có người động tay động chân thì làm sao có chuyện nhưng y vẫn một mực im lặng
Tin tức thái tử ngã ngựa liền truyền đi, cuộc săn bắn lần dừng lại, thái y xem xét bảo rằng tịnh dưỡng một thời gian sẽ không sao sau đó lui ra
Ngôn Tuấn Hàn nằm trên giường liền ngủ nột giấc đến khi tỉnh lại nhìn thấy Tôn Tình đang đứng nhìn chầm chầm mình
“Thái tử a ta nghe nói người bị thương liền đến”
“Không sao việc ta giao ngươi làm đến đâu rồi”
“Thuộc hạ điều tra được, Phùng thượng thư có liên quan đến chuyện năm đó, nhưng Phùng đại thượng thư là người của hoàng thượng, chuyện này….


Tôn Tình ngập ngừng nói
“Được rồi ngươi lui ra đi, gọi thái tử phi đến ta có việc muốn bàn với nàng”
Phan Mạch bước bào nhìn chân Ngôn Tuấn Hàn liền xót
“Tiểu Hàn có đau không”
“Yên tâm ta không sao, Mạch tỷ ta có việc muốn nhờ”
“Chuyện gì khiến người phải nhờ đến ta vậy có phải liên quan đến Tại Chính Hiên”

Ngôn Tuấn Hàn liền gật đầu
“Vài ngày nữa ở ta muốn nhờ tỷ đánh tiếng với Phan tướng quân để Tại Chính Hiên trở lại doanh trại được không”
Phan Mạch tròn mắt, không phải ở bên cạnh Ngôn Tuấn Hàn mới không có kẻ dám làm gì hắn hay sao tại sao lại muốn hắn quay lại quân đội chứ
“Tại sao lại muốn đưa hắn trở về doanh trại về đó chỉ có thể làm một tướng sĩ quèn không hơn không kém”
“Ta…ta muốn từ bỏ với lại ta là không muốn cản trở tiền đồ của hắn, hắn tài giỏi như vậy đi theo bên ta làm thị vệ thật không đáng, để hắn ra trận giết giặt thì thích hợp hơn”
Phan Mạch thở dài, nàng thật không hiểu nỗi vị thái tử này nhưng cũng gật đầu đồng ý
Bà ngày sau trên triều Phan tướng quân liền đề xuất muốn chọn một người cho vị trí phó tướng của mình, bá quan văn võ đều tò mò đến khi Phan tướng quân nói ra cái tên liền sững sốt, ai nấy đều can ngăn nhất là nhưng hiện tại do thái tử điện hạ nhiếp chính thế là việc này được chấp thuận
Tại Chính Hiên rời khỏi đông cung trở thành phó tướng bên cạnh Phan tướng quân
Trước lúc rời khỏi đông cung, hắn đến tìm Ngôn Tuấn Hàn, nhìn qua y một lần liền nói
“Đa tạ thái tử điện hạ”
“Không cần phải đa tạ, ngươi rời đi coi như ta buông bỏ”
Tại Chính Hiên im lặng không nói quay đầu rời đi
Đêm đó thái tử điện hạ ở bên ngoài cung uống sai đến quên trời đất
“Ngươi cần gì khổ mình gì vậy hả Tuấn Hàn”
Tống Kỳ Nam tay cầm quạt vừa uống vừa nói
“Ngươi làm sao hiểu được chứ, mà sao ngươi cứ ba ngày bảy hôm lại đến Bình Thiên quốc bộ Bình Thiên và Thịnh Hà gần như vậy hay sao, bộ ma giáo sụp đổ rồi hay sao”
Tống Kỳ Nam liền muốn phun rượu, cái tên thái tử điện hạ này nếu không phải nể tình y là huynh đệ chắc chắn hắn đã đánh một trận, ma giáo của hắn đang an yên làm loạn thế mà lại bảo ma giáo của hắn sụp đổ
“Ngươi uống ít thôi”

“Ta phải uống ta nhất định phải uống”
“Được rồi được rồi, nhưng kể ta nghe được không việc gì”
Ngôn Tuấn Hàn thở dài
“Ta phát hiện ra được phụ hoàng của ta thế mà lại là người đứng đằng sau sự kiện năm đó Tại tể tướng bị ngươi ta vu oan là tham ô, ta nhận ra ta điều tra lâu như vậy chính là sai lầm, ta còn nhận ra cái nữ nhân đó không thật lòng với hắn cũng là nữ nhân đó âm thầm giúp phụ thân mình, ta ta rất muốn nói cho hắn biết nhưng ta….

.


Ngôn Tuấn Hàn nói chưa xong liền gục xuống bàn, Tống Kỳ Nam cười khổ, nhân sinh chỉ một chữ tình thật là
Hắn đành phải vận dụng hết khả năng lẻn vào đông cung thôi, chứ không thể để một cô nương như Tôn Tình vác Ngôn Tuấn Hàn về được
Tôn Tình nhìn chủ nhân say khước chỉ biết lắc đầu theo sau
Sâng hôm sau sao khi tỉnh lại Ngôn Tuấn Hàn liền nhứt cả đầu, nhưng y còn phải lên thượng triều nên đành gắng gượng
Tình hình hoàng đế ngày càng tệ hơn, Ngôn Tuấn Hàn cũng ngày ngày đi lại giữa tẩm cung hoàng đế và chánh điện, cũng không có thời gian quan tâ m đến chuyện khác nữa.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 8: Chương 8


Tại Chính Hiên khi rời doanh trại liền trở về Tại phủ
Tại Chính Hiên ở trong sân, người áo đen liền báo cáo tình hình
“Thiếu chủ hoàng đế e rằng sẽ băng hà sớm mà thôi, người có chuẩn bị gì không”
“Tạm thời chúng ta cứ nuôi binh không cần gấp, còn nữa tạm tha cho các lão quan đó rút hết sát thủ về đây”
Người áo đen tuân lệnh rời đi
Bên trong tẩm cung, hoàng đế vô cùng yếu ớt nói
“Hàn nhi, lại đây”
Ngôn Tuấn Hàn tiếng lại
“Ta biết ta đã sắp không qua khỏi nhưng có nhiều việc vẫn là căn dặn con Hàn nhi, ta viết con điều tra việc Tại tể tướng năm đó đã điều tra được rồi đúng không, Tại tể tướng hắn đã sớm có lòng khác sớm hay muộn cũng sẽ tạo phản con tuyệt đối không để Tại gia có được chức vị cao …khụ…khụ”
Hoàng đế nói
“Phụ hoàng nhi thần biết”

Y biết làm sao y không biết được kết quả y điều tra được thật sự không phải Tại tể tướng muốn mưu đồ làm phản mà là huynh đệ Tại Chính Hiên sớm đã sớm đã mưu đồ tạo phản
Tại Chính Hiên không còn thân thiết với y nữa khi y làm thái tử chứng minh cho điều đó, chuyện này y đương nhiên biết rõ chỉ là y đối với hắn đã sớm thật lòng mất rồi nhưng bản thân ở trong hoàng cung này làm gì có tình cảm thật, ở trong cái ngai vàng này làm gì có lựa chọn chứ nhưng y vẫn lựa chọn đó là làm sao để Tại Chính Hiên từ bỏ lòng mưu phản mà thôi
“Con biết thì tốt, biết thì tốt, tuyệt đối không được giữ lại Phùng thượng thư, hắn đã biết quá nhiều, hơn nữa cũng sớm thì muộn hắn sẽ đem những chuyện này uy h**p cơ nghiệp của chúng ta, Hàn nhi….

ta ….

trông cậy vào con”
Hoàng đế nói dứt lời liền ngưng thở, Ngôn Tuấn Hàn nhìn phụ hoàng ngừng thở liền khóc rồi la lớn
“Hoàng Thượng Băng Hà”
Tin tức Hoàng thượng băng hà liền triền khắp, trên dưới Bình Thiên quốc để tang ba ngày
Tang lễ của hoàng đế diễn ra vô cùng long trọng, ba ngày này Ngôn Tuấn Hàn vữa chủ trì tang lễ vừa tiếp tục nhiếp chính xử lí tấu chương, y nhất định không phụ lòng mà trở thành một vị vua tốt như lời phụ hoàng nhưng mối hoạ Phùng thượng thư nhất định phải trừ
“Tôn Tình”
Tôn Tình nghe gọi lập tức đi đến
“Ta giao cho ngươi xử lí sạch sẽ Phùng gia trên dưới không để xót một người”
Tôn Tình hơi sững người một chút nhưng sau đó vẫn tuân lệnh mà làm
Đêm đó phủ đệ của Phùng đại nhân cháy lớn, cả nhà đều mất trong biển lửa, Tại Chính Hiên lúc chạy đến thì trong ngoài Phùng phủ đều là lửa lớn gần như thiêu rụi tất cả, hắn chạy vào tìm kiếm thân ảnh Phùng Kiều Ngọc, lật tung mọi thứ gốt cuộc cũng tìm được nàng, trong tay Phùng Kiểu Ngọc đang nắm chặt thứ gì đó, mà một tấm vải trên đó được viết nhiều chữ, hắn giấu đi tấm vải ôm lấy thân xác Phùng Kiều Ngọc khóc lớn, hắn còn hứa sẽ thú nàng làm thê tử còn đợi đại nghiệp thành sẽ cho nàng một cuộc sống như nàng muốn, lo cho nàng cả đời, hắn biết thái tử điện hạ thích mình sợ rằng thái tử sẽ vì một phút nóng giận mà hãm hại Phùng Kiều Ngọc nên đã âm thầm cho người bảo vệ nàng
Nhưng gốt cuộc cũng là quá muộn tất cả đều đã muộn hết rồi
Tại Chính Hiên ôm chặt thi thể trong ngực thề nhất định sẽ trả thù, trả thù cho Phùng Kiều Ngọc cũng như hài tử của mình
Phải Phùng Kiều Ngọc đã mang tại con của hắn vì vậy hắn đã tính toán sau khi hoàng đế chết liền tìm cách đưa Phùng Kiều Ngọc đi để bảo vệ nàng, hắn biết Phùng gia làm việc cho hoàng thượng nhiều năm sớm hay muộn hoàng thượng cũng sẽ không để sống chỉ là hắn không ngờ được hoàng thượng không ra tay mà chính là tân đế kế vị ra tay

Từ ngày hôm đó hắn quyết tâm xây dựng một kế hoạch hoàn hảo nhưng kế hoạch đầu tiên chính là phải khiến Ngôn Tuấn Hàn đau khổ, phải khiến y mất đi tất cả như vậy mới hài lòng
Ba tháng sau đại điển đăng cơ của thái tử Ngôn Tuấn Hàn trở thành tân đế kế vị của Bình Thiên quốc, thái tử phi Phan Mạch được lập làm hoàng hậu, chuyện cả nhà Phùng thượng thư chết trong biển lửa không ai dám nhắc đến nó như cái tên cấm kỵ vậy
Còn về Tại Chính Hiên hắn đã âm thầm lên một kế hoạch hoàn hảo, đầu tiên chính là lấy lòng tân đế và quan trọng hơn đó chính là phải chặt đứt đường sống của Ngôn Tuấn Hàn là Tôn Tình, thuộc hạ th ân tín nhất của Ngôn Tuấn Hàn
Tại Chính Hiên sai Dinh Lâm thuộc hạ của mình âm thầm tiếp cận Tôn Tình, tiểu cô nương này dù gì cũng còn nhỏ đối với tình cảm vẫn là một mặt ngây thơ như vậy liền dễ hành động
Dinh Lâm theo lời Tại Chính Hiên tiếp cận Tôn Tình với thân phận là một thị vệ
“Aa, ngươi mắt để đâu vậy đụng trúng ta”
Tôn Tình khó chịu quát, nàng đang phải chạy đi xử lí việc cho hoàng thượng, kẻ nào không có mắt còn đụng nàng
“Nô tài xin lỗi, xin lỗi đụng phải người”
Tôn Tình nhìn người trước mặt sau đó liền hỏi
“Ngươi là thị vệ sao, tên gì, làm việc ở đâu, sao mắt mũi không nhìn thấy bổn cô nương”
“Nô tài là Dinh Lâm là thị vệ mới đến, đã đắc tội, xin chủ tử tha tội”
Tôn Tình xua xua tay
“Ta không phải chủ tử gì cả ngươi đừng như vậy chúng ta đều là người dưới trướng hoàng thượng, được rồi ngươi đi làm nhiệm vụ của mình đi”
Tôn Tình nói xong liền đi thì vị thị vệ kia lên tiếng

“Không biết cô nương là ai, ta đụng người có thể bồi thường cho người không”
Tôn Tình liền cười đáp
“Ta là Tôn Tình là thị nữ bên cạnh hoàng thượng, không cần ngươi bồi thường rãnh rỗi cùng ta nói vài câu là được”
Tôn Tình nói rồi sau đó liền đi mất, Dinh Lâm mỉm cười thành công tiếp cận được Tôn Tình, mọi chuyện được như ý muốn
Từ lúc đăng cơ hoàng đế Ngôn Tuấn Hàn vô cùng mệt mỏi, gần đây biên cưởng gửi thư về báo Tại Chính Điền lập được công lớn phá tan việc lâm le dẫn quân xâm lược của nước láng giềng, Ngôn Tuấn Hàn liền đau đầu
Tính cho cùng đã mấy tháng hắn không cùng Tống Kỳ Nam, Chu Đình, Từ Chấn Thiên đã lâu không cùng bọn họ uống rượu rồi
Gần đây bá quan dâng tấu muốn hắn nhanh chóng tuyển tú để bù đắp những vị trí phi tần còn trống, hắn liền mắt nhắm mắt mở để thái hậu định đọt, thái hậu từ khi tiên đế qua đời đều buồn bã người cũng là đang muốn đi theo tiên đế mất rồi
Tôn Tình sau khi làm xong việc liền trở lại bên cạnh Hoàng thượng
“Hoàng thượng lúc nãy thuộc hạ nhận được thư của Tống giáo chủ, người bảo rằng ba ngày nữa sẽ đến Bình Thiên quốc mong rằng Hoàng thượng đến cùng trò chuyện đã lâu không gặp”
Ngôn Tuấn Hàn nhíu mày, đã lâu không gặp sao, bọn họ chỉ vừa không gặp vài tháng Tống Kỳ Nam thật biết bày trò, không phải nói Bình Thiên quốc có rượu ngon nếu không hắn làm sao lại chạy tới được.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 9: Chương 9


Ba ngày sau nữa đêm đúng như lời hẹn Ngôn Tuấn Hàn dẫn Tôn Tình trốn ra khỏi cung tụ họp cùng Tống Kỳ Nam
“Hoàng đế bệ hạ đến rồi”
Tống Kỳ Nam cười cười nói
“Ta tưởng rằng ngươi làm hoàng đế rồi sẽ không cùng bọn ta uống rượu được nữa, sao lại rãnh rỗi đến đây vậy”
Chu Đình trêu chọc
“Không phải có kẻ gửi thư bảo ta là huynh đệ lâu quá không cùng nhau uống rượu sao”
“Ta là thấy ngươi trở thành hoàng đế rất bận rộn cho nên mới đến rủ ngươi đi uống rượu không phải sao”
Ngôn Tuấn Hàn liếc một cái
“Từ Chấn Thiên đâu sao không thấy”
“Hắn ta bây giở đang bận làm hiền tế tương lai của phụ thân ta rãnh đâu mà đến, mặc kệ đi ba chúng ta cùng uống, hôm nay ta vừa chôn được vài bình rượu ngon, không sai không về”
Cả ba người liền nâng rượu uống
Tôn Tình ở bên ngoài canh chừng thầm nghĩ rằng nếu để người khác biết được hoàng đế bệ hạ ở đây uống rượu cho dù có mười cái đầu chắc chắn vẫn bị chém xuống
Lúc này Tôn Tình liền nhìn thấy tứ vương gia nàng liền quay đi muốn trốn nhưng ánh mắt Ngôn Tuấn Vỹ rất tốt vừa lướt qua đã nhìn thấy Tôn Tình liền đi đến
“Ngươi sao lại ở đây, không ở trong cung bảo vệ hoàng thượng”

“Thuộc…thuộc…hạ.

.


Tôn Tình liền ấp úng trong lòng tự mắng bản thân miệng quạ mà vừa nghĩ lại thành thật
“Hoàng thượng có phải ở đây không”
Đối với sự chất vấn từ Ngôn Tuấn Vỹ nàng liền gật đầu, trong lòng khóc thầm, được rồi được rồi coi như là nàng sai đi được chưa sao ông trời lại trêu ngươi vậy chứ
“Khi nào hoàng thượng ra nói với người ta ở bên ngoài đợi”
Ngôn Tuấn Hàn uống nhiều đến mức không thấy trời đất mây gió gì được Tôn Tình đỡ vừa bước ra khỏi tửu lâu liền nhìn thấy Ngôn Tuấn Vỹ suýt chút nữa té nhào
“Hoàng huynh….

huynh sao ở đây”
“Cái này ta phải người bệ hạ”
Ngôn Tuấn Hàn nhìn sang Tôn Tình tiểu cô nương này liền muốn trốn tránh
“Ở đây không tiện nói chuyện, đến phủ của ta đi”
Ngôn Tuấn Hàn đành đi theo, hoàng đế ra ngoài uống rượu còn bị vương gia bắt gặp thật không xong mà
Ngôn Tuấn Vỹ sai người chuẩn bị canh giải rượu
“Đây chắc không phải lần đầu đúng chứ”
Ngôn Tuấn Hàn im lặng
“Ta biết đệ là hoàng đế muốn làm gì làm nhưng nửa đêm trốn khỏi cung đi uống rượu còn say khướt như vậy ra thể thống gì, tiên đế mất rồi mẫu thân không quản đệ ta liền quản đệ”
Ngôn Tuấn Hàn im lặng không nói ánh mắt nhìn Ngôn Tuấn Vỹ, coi như y biết sau rồi ra ngoài uống rượu mà quên coi ngày vậy đi
“Hoàng huynh ta biết sai rồi, huynh đừng giận nữa”
Ngôn Tuấn Vỹ thở dài
“Đệ đã là hoàng đế ta không quản nữa, được rồi cũng đã khuya Tôn Tình đưa đệ vào hoàng cung không an toàn ta đã sai người kêu Chính Hiên hắn đến đưa đệ về cung, dù gì hắn cũng là phó tướng cũng từng là thị vệ của đệ ta cũng yên tâm”

Ngôn Tuấn Vỹ sẽ không ngờ được rằng bản thân mình đã tiếp tay cho người tổn thương đệ đệ mình
Tại Chính Hiên còn đang suy nghĩ cách nào để tiếp cận được Ngôn Tuấn Hàn như lúc trước thì có người bẩm bảo tứ vương gia cho mời hắn đến phủ, đến nơi nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn đang ngồi đó trên người mùi rượu nồng nặc bên cạnh chỉ dẫn theo Tôn Tình
“Tham kiến hoàng thượng, vương gia”
“Tại phó tướng miễn lễ, ở đây không có người ngoài không cần câu nệ”
Tại Chính Hiên đứng dậy, Ngôn Tuấn Vỹ liền mở lời
“Ngươi đưa hoàng thượng về cung an toàn, một mình Tôn Tình ta không yên tâm”
Tại Chính Hiên liền tuân lệnh
Trên đường trở về hoàng cung là một khoảng im bặt
Tại Chính Hiên liền chóp lấy thời cơ
“Hoàng thượng nửa đêm tại sao ở đây”
“Tại phó tướng khi nào quan tâ m đến chuyện của hoàng đế vậy”
Ngôn Tuấn Hàn thấy hắn quan tâm mình trong lòng liền có chút rung động nhưng vẫn bình tĩnh mà nói
“Người đối với người khác là quân đối với thần vừa là quân vừa là tri kỷ, nửa đêm người ra khỏi cung thần lo lắng cho an nguy của người”
“Không phiền đến Tại phó tướng ta vẫn bình an không phải sau, sắp đến cổng cung rồi ngươi không cần theo ta đi vào Tôn Tình có thể bảo vệ ta được”
Ngôn Tuấn Hàn nói sau đó bước xuống khỏi xe ngựa, Tại Chính Hiên làm sao bỏ qua cơ hội liền chạy chạy theo đỡ lấy Ngôn Tuấn Hàn
“Chúng ta không thể bình thường như trước đây hay sao”
“Ta rất muốn bình thường như trước nhưng ngươi nghĩ như thế nào bình thường được khi đối mặt với một người mình có tình cảm ba lần bốn lượt này tỏ đều bị cự tuyệt hả”

Ngôn Tuấn Hàn nhịn không được quát
“Hàn nhi ta là có nỗi khổ”
Một câu Hàn nhi của Tại Chính Hiên phá bỏ lớp phòng bị mạnh mẽ suốt thời gian qua mà Ngôn Tuấn Hàn xây dựng y liền không kiềm được ôm lấy Tại Chính Hiên
Tại Chính Hiên cũng ôm lấy y nhưng lại âm thầm nở một nụ cười
Tôn Tình liền bịnh mắt lại, trẻ nhỏ không nên nhìn
Kể từ đêm hôm đó quan hệ giữa Tại Chính Hiên và Ngôn Tuấn Hàn liền thay đổi, thường xuyên triệu Tại Chính Hiên vào cung, bá quan văn võ không phải không biết nhưng không dám lên tiếng, nhiều kẻ nịnh nọt bắt đầu về phía Tại Chính Hiên
Ngôn Tuấn Vỹ nhìn thấy Tại Chính Hiên cùng Ngôn Tuấn Hàn có thể như trước liền an tâm nhưng có điều hắn lại không ngờ được sau này bản thân lại hối hận không kịp vì đêm hôm đó đã kêu Tại Chính Hiên đến
Trong chính điện, Ngôn Tuấn Hàn đang phê duyệt tấu chương, nhìn quanh lại không thất Tôn Tình liền có nhíu mày, gần đây tiểu cô nương này rất hay chạy đi đâu mất mặc dù y chưa giao nhiệm vụ gì cho nàng
Ở một góc khác bên ngoài chính điện
“Ta có cái này cho muội”
Dinh Lâm lấy ra một cây trâm ngọc đưa cho Tôn Tình
“Ta không lấy đâu, huynh chỉ là một thị vệ bên cạnh hoàng thượng bổng lộc không bao nhiêu, thứ này rất đắc ta không nhận”
Kể từ hôm hai người đụng mặt Tôn Tình và Dinh Lâm ngày càng thân thiếc hơn, đương nhiên tiểu cô nương chưa bao giờ trãi qua ái tình lần đầu tiên được người khác quan tâm như vậy liền rung động chỉ là không nói ra mà thôi.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 10: Chương 10


“Muội nhận lấy đi, đây là bảo vật gia truyền nhà ta, mẫu thân ta dặn là nếu ta để ý cô nương nhà nào liền tặng cho người đó làm tín vật”
Tôn Tình nghe thấy liền đỏ mặt sau đó cũng nhận lấy, Dinh Lâm biết bản thân đã bước đầu thành công trong việc chiếm được lòng của Tôn Tình, chỉ cần thời gian chín mùi nửa mà thôi
Tôn Tình vui vẻ cầm trâm sau đó rời đi trở lại bên Ngôn Tuấn Hàn
“Ngươi lại chạy đi đâu nữa vậy”
“Thuộc hạ ra đến chỗ hoàng hậu người nhờ thuộc hạ chuyển lời đến hoàng thượng mai là mùng một người đến cung hoàng hậu dùng cơm hoàng hậu đã chuẩn bị rất nhiều món ngon”
“Được rồi ngày mai đến cung hoàng hậu, lát nữa Tại phó tướng đến thì thông báo với ta”
Tôn Tình tuân lệnh lui ra, Tại Chính Hiên hôm nay lại vào cung mặc dù hắn là đang diễn kịch nhưng cũng phải thừa nhận bản thân đối với Ngôn Tuấn Hàn mặc dù câm hận nhưng không thể xuống tay được, nhất là khi nhìn thấy bộ dạng Ngôn Tuấn Hán mỉm cười nhìn mình thì lại càng không thể ra tay, nhưng nhớ đến hài tử của mình và Phùng Kiều Ngọc là do chính tay Ngôn Tuấn Hàn cho người giết liền không nhịn được, cảm xúc mâu thuân
Ca ca hắn Tại Chính Điền đã gửi cho hắn bức thư, binh mã được được chuẩn bị bây giờ chỉ còn đợi thời cơ cũng như Tại Chính Hiên thành công lên chức tướng quân đạp đổ Phan tướng quân liền có thể thực hiện kế hoạch
Tại Chính Hiên bước vào, Ngôn Tuấn Hàn đang ngồi đó phê duyệt tấu chương, hắn từ từ tiến đến nhẹ nhàng đặt tay lên vai y

“Ngươi đến rồi sao, hôm nay trẫm có việc muốn cùng ngươi nói”
“Hàn nhi ngươi muốn nói gì”
“Tây quốc lâm le dẫn binh chiếm đánh nước ta nhưng hiện nay ta lại không chọn được người nào có khả năng dẫn binh đi đánh chúng, Phan tướng quân là hắn phải ở kinh thành không thể đi được, Chính Hiên ngươi có muốn dẫn binh hay không”
Tại Chính Hiên liền mừng thầm trong lòng
“Nhưng ta tài mọn nếu như làm tướng quân dẫn binh đi như vậy e rằng bá quan lại làm khó ngươi, gần đây lời ra tiếng vào rất nhiều”
“Mặc kệ bọn họ nói gì cũng được, Chính Hiên ngươi muốn dẫn binh hay không”
“Tuỳ vào hoàng thượng quyết định”
Tại Chính Hiên nói xong liền hôn lấy Ngôn Tuấn Hàn nụ hôn
Ngày hôm sau ở trên triều bá quan văn võ ngay cả Phan tướng quân đều khuyên hoàng thượng rút lại thánh chỉ, mặc dù Tại Chính Hiên có tài nhưng là kẻ tham vọng quá lớn hơn nữa Tại tể tướng cha hắn cũng từng bị tiên đế phế bỏ chức quan vì có mưu đồ tạo phản còn tham ô hối lộ vô số kể, cho nên nếu để hắn dẫn binh chả khác gì thả hổ về rừng cả
Nhưng Ngôn Tuấn Hàn vẫn kiên quyết ba ngày sao Tại Chính Hiên phong làm tướng quân dẫn binh đi biên cương đánh nhau với quân Tây quốc
Đêm hôm đó Ngôn Tuấn Hàn đến cung hoàng hậu
“Tiểu Hàn người lại quyết định chuyện gì vậy, ta nghe phụ thân nói ngươi phong Tại Chính Hiên làm tướng quân còn cho hắn dẫn binh đi đánh Tây quốc, người không sợ sao”
Ngôn Tuán Hàn thở dài
“Phan Mạch tỷ nói xem mặc dù đời Tại tể tướng mang trọng tội nhưng ta tin Chính Hiên hắn nhất định sẽ không làm chuyện như vậy, hơn nữa ta muốn bù đắp cho hắn”
Phan Mạch nhìn Ngôn Tuấn Hàn, nàng đương nhiên hiểu được nhưng như vậy chả khác nào cho bá quan văn võ bàn tán hơn về việc đêm nào hoàng đế cũng triệu kiến Tại Chính Hiên vào cung đến gần sáng hết tin đồn đã lang khắp nơi nói Tại Chính Hiên lấy lòng hoàng đế sẵn sàng hạ mình
“Phan Mạch nếu tỷ một ngày phát hiện ra bản thân đã làm một chuyện có lỗi vô cùng thì sao”
“Ta không biết đó là việc gì nhưng Tiểu Hàn nếu người sẵn sàng chia sẻ ta xin nghe”

Ngôn Tuấn Hàn thở dài
“Chuyện của Phùng gia ta vừa biết được Phùng Kiều Ngọc mang thai ta…ta…là ta có lỗi với hắn”
Phan Mạch bất ngờ, Phùng Kiều Ngọc thế mà lại mang thai thật sự bất ngờ
“Đây không phải lỗi của người, Phùng gia đã biết quá nhiều nếu giữ lại sớm muộn sẽ ảnh hưởng đến hoàng thượng”
Phan Mạch tuy là nữ tử nhưng sớm đã theo phụ thân chinh chiến xa trường nàng biết được nhiều chuyện cho nên hiểu được
“Ta muốn bù đắp lại cho hắn”
Ngôn Tuấn Hàn nói
Dùng cơm cùng hoàng thượng xong, Ngộ Tuấn Hàn trở về tẩm cung, Tại Chính Hiên đã đợi sẵn bên trong trong
“Hàn nhi ngươi về rồi sao”
Tại Chính Hiên liền bước đến giúp y thay y phục
“Hai ngày nữa người phải lên đường rồi, cẩn thận ta chờ người về”
“Hàn nhi yên tâm ta nhất định không phụ lòng ngươi”

Tại Chính Hiên ôm Ngôn Tuấn Hàn vào lòng mình, hắn thở mạnh trận lần này ít nhất đánh cũng nửa năm trong thời gian đó hắn phải nghĩ cách để khiến Phan đại tướng quân bị Ngôn Tuấn Hàn trách tội sau đó bản thân hắn thành công lên được chức vị đại tướng quân, còn có phải kêu Dinh Lâm đẩy nhanh kế hoạch, hắn cảm nhận được rằng nếu không duyệt Phan đại tướng quân sớm hay muộn người này cũng cản trở con đường của hắn, hắn cũng biết Ngôn Tuấn Vỹ gần đây cũng đã có ít động tĩnh gì đó rồi
Ba ngày sau Tại Chính Hiên xuất chinh, Ngôn Tuấn Hàn còn tiễn đến tận cổng thành, bá quan văn võ nhìn nhau im lặng
Tối đêm đo Ngôn Tuấn Hàn sai Tôn Tình đưa thư cho Tống Kỳ Nam nhờ một việc sau đó liền như vậy đến phủ vương gia trò chuyện cùng Ngôn Tuấn Vỹ
“Hắn xuất chinh rồi sao”
“Đúng vậy”
“Hàn nhi đệ làm sao quen biết với giáo chủ ma giáo vậy”
Lần trước sau khi thấy Ngôn Tuấn Hàn đến tửu lâu uống rượu hắn liền lo lắng tự mình điều tra, mặc dù không có được thông tin gì rõ ràng nhưng dựa theo những gì hắn biết từ ông chủ tửu lâu, có một nam nhân họ Tống thường xuyên bao trọn nơi đó và thường chỉ có bốn nam nhân và một tiểu cô nương xuất hiện
Dựa theo lời của ông chủ Ngôn Tuấn Vỹ ở đó theo dõi vào ngày đến một ngày cũng nhìn thấy người đó hắn dựa theo mọi chị tiết liền nhớ ra một điều họ Tống ở Bình Thiên quốc chỉ có một, còn là người mà khiến cả giang hồ đều phải nể sợ vài phần hắn liền chắc chắn chỉ có thể là một người.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 11: Chương 11


Ngôn Tuấn Hàn liền chột dạ nhưng sau đó cũng nói ra
“Ta biết hắn trong một lần trốn khỏi cung ra ngoài chơi, Kỳ Nam hắn rất tốt mặc dù ma giáo làm nhiều chuyện ác nhưng hắn ngược lại rất tốt, bọn ta kết nghĩa huynh đệ”
Ngôn Tuấn Vỹ cũng gật đầu, hắn đương nhiên hiểu có nhiều chuyện vẫn là nên để Ngôn Tuấn Hàn tự quyết định
“Vậy chuyện của Phùng gia là do đệ sai Tôn Tình đi làm”
Ngôn Tuấn Hàn sững sờ một lát, Ngôn Tuấn Vỹ đó giờ chưa quan tâm những chuyện này tại sao hôm nay lại hỏi đến
“Cả chuyện của Tại gia cũng là đệ làm”
Ngôn Tuấn Hàn liền giải thích
“Hoàng huynh ta thừa nhận chuyện của Phùng gia là ta sai Tôn Tình làm nhưng chuyện hại Tại gia ta không làm, là phụ hoàng người cho người làm”
Ngôn Tuấn Hàn thở dài sau đó nói tiếp
“Phụ hoàng vì lo sợ Tại tể tướng làm phản hơn nữa Phùng đại nhân hắn thật sự đã biết quá nhiều chuyện không thể để sống được”

“Nhưng đệ biết Phùng Kiều Ngọc là người trong lòng Chính Hiên mà đúng không, đệ có từng nghĩ bây giờ Chính Hiên đối xử tốt với đệ đột nhiên chấp nhận đệ là ý muốn trả thù hay không”
Ngôn Tuấn Vỹ nói
“Ta đương nhiên biết cũng đã từng nghĩ đến nếu thật sự Chính Hiên hắn muốn trả thù ta chấp nhận, nhưng ta tin Chính Hiên hắn không làm như vậy”
Ngôn Tuấn Vỹ thở dài, tham vọng của Tại Chính Hiên hắn đương nhiên biết làm huynh đệ lâu như vậy làm sao nhìn không ra hơn nữa Hàn nhi lại hại chết nữ nhân trong lòng hắn bây giờ hắn đột nhiên tốt với Hàn nhi, nếu là kẻ ngốc cũng nhìn ra Tại Chính Hiên đang muốn trả thù, chỉ có hoàng đệ hắn ngu ngốc mà vẫn tin
“Hoàng huynh ta sẽ bù đắp lại cho hắn, ta… hai người là bằng hữu tốt huynh nghi ngờ hắn lợi dụng để muốn làm phản sao”
Ngôn Tuấn Vỹ rất muốn nói có, nhưng nhìn Ngôn Tuấn Hàn bây giờ hắn lại không dám nói ra
“Được rồi Hàn nhi tốt nhất vẫn là nên cẩn thận”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu sau đó quay về hoàng cung, gần đây hắn quan sát thấy tiểu cô nương Tôn Tình như đang có tâm sự trong lòng, đúng là cô nương lớn rồi quản không nỗi nữa mà
Gần đây trời đã vào đông, chiến sự ở biên giới thế nhưng lại kéo dài hơn nửa năm, bọn người Tây quốc quả thật dai như đ ĩa bọn chúng kiến quyết phải chiếm được biên giới của Bình Thiên quốc, đã hơn nửa năm Ngôn Chính Hàn không gặp lại Tại Chính Hiên rồi
“Hoàng thượng, Lý công công ngài ấy trở lại rồi”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, Lý công công theo hầu phụ hoàng hắn sau khi ở hoàng lăng để tang người liền trở về bên cạnh hắn tiếp tục hầu hạ tân đế, gần đây trong triều nổi lên nhiều lời đồn cho rằng Phan đại tướng quân đang muốn làm phản vì con gái là hoàng hậu nhưng bị hoàng thượng ghẻ lạnh
Ngôn Tuấn Hàn cũng mặc kệ không để ý, bây giờ y là đang lo cho Tại Chính Hiên ở biên cương có bình an hay không
“Tôn Tình, Tồng Kỳ Nam đã đưa đồ đến chưa”
Nửa năm nay vì bận rộn chính sự y không có thời gian cùng Tống Kỳ Nam cùng hai người kia uống rượu như lúc trước nữa
“Bẩm hoàng thượng, Tống giáo chủ nói sẽ đích thân mang đến vì dược này khó điều chế cho nên mất khá nhiều thời gian”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, y cũng không gấp dù gì Tại Chính Hiên vẫn chưa trở về
Hôm nay là mùng một Ngôn Tuấn Hàn lại đến chỗ hoàng hậu
Phan Mạch vẫn như trước vẫn chuẩn bị thức ăn cho y
“Tiểu Hàn ngươi đến rồi”

“Phan Mạch tỷ lần nào cũng vất vả như vậy”
“Ta không vất vả, à đệ đã nhìn qua các phi tử mới vào chưa”
Sau khi Tại Chính Hiên xuất chinh một thời gian bá quan văn võ đóc thúc y mau chóng tuyển tủ để vị trí phi tử trong cung không trống trãi cũng như để mau chóng có con nối dỗi, y đành mắt nhắm mắt mở mà đồng ý mà thôi
“Ta chưa nhìn qua nhưng cũng không có hứng thú nhìn qua, Phan Mạch tỷ cứ sắp xếp cho họ thật tốt, cũng là ta làm lỡ đời của họ”
Phan Mạch gật đầu nàng đương nhiên hiểu được lời này
“À gần đây bọn họ có nhiều tin đồ về phụ thân tỷ, yên tâm đi ta nhất định không nghe bọn họ, Phan đại tướng quân hắn là một người trung thành ta tin”
Phan Mạch vốn không muốn nói đến chuyện này nhưng Ngôn Tuấn Hàn nhắc đến nàng nghe vậy cũng yên lòng, vốn dĩ thân làm hoàng hậu phụ thân nàng chắc chắn sẽ bị những kẻ ghét ngài đặt điều nói xấu nhưng nàng tin Ngôn Tuấn Hàn là một minh quân sẽ không tin theo loạn thần tặc tử
“Tiểu Hàn gần đây ta thấy Tôn Tình dường như là đang để tấm đến ai thì phải”
Nghe Phan Mạch nói vậy y cũng để ý thấy tiểu cô nương này gần đây rất là hai tự mỉm cười, còn có bên cạnh tiểu cô nương này lại xuất hiện một cây trâm ngọc, y dò hỏi thì thì tiểu cô nương liền đỏ mặt
“Lớn rồi không quản được nữa”
Nghe Ngôn Tuấn Hàn nói, Phan Mạch phì cười, nghe cứ như là phụ thân đang nói con gái mình vậy
Bốn tháng sau gốt cuộc thì trận chiến với Tây quốc cũng thắng lợi, Tại Chính Hiên chiến thắng trở về
Ngôn Tuấn Hàn trên triều nghe báo về liền vui mừng, gốt cuộc hắn cũng trở về rồi lần này lập công lớn như vậy y thật mừng cho hắn
Đêm hôm đó, Tống Kỳ Nam liền xuất hiện cầm theo một cái hợp, Tống Kỳ Nam tốn mười tháng để tìm đủ nguyên liệu quý giá mà chế ra với số lượng có hạn, liền mang đến Bình Thiên quốc đưa cho Ngôn Tuấn Hàn

“Đa tạ ngươi Kỳ Nam”
“Ta với ngươi cần gì đa tạ chỉ là Tuấn Hàn ta muốn hỏi một câu, vì hắn đáng không”
Ngôn Tuấn Hàn mỉm cười
“Đáng, rất đáng, dù gì cũng là lỗi của ta ta bù đắp lại cho hắn”
Tống Kỳ Nam nhìn Ngôn Tuấn Hàn sau khi căn dặn vài thứ về đan dược này sau đó rời đi còn bỏ lại một câu
“Lần sau quay lại chúng ta cùng nhau uống rượu”
Ngôn Tuấn Hàn mỉm cười, nhất định rồi, lần sau sẽ không sai không về chỉ tiết là không có lần sau mà thôi
Ngày Tại Chính Hiên trở về kinh thành, Ngôn Tuấn Hàn dẫn theo bá quan văn võ ra nghênh đón hắn trở về
Ai ai cũng biết chắc chắn vị tướng quân trẻ tuổi này rất tài giỏi cho nên mới được hoàng thượng đặc biệt xem trọng như vậy nhưng một số kẻ thì khinh bỉ, leo lên long sàn của hoàng đế sau đó liền làm tướng quân thật là sỉ nhục không hơn không kém cho người làm quân.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 12: Chương 12


Đêm hôm đó Ngôn Tuấn Hàn mở tiệc linh đình mừng Tại Chính Hiên chiến công trở về
“Tại tướng quân thật tài giỏi chúc mừng ngài”
Một vị quan nịnh nọt hắn, Ngôn Tuấn Hàn nãy giờ vừa uống vừa nhìn chầm chầm Tại Chính Hiên, đã lâu như vậy không gặp hắn trong gầy đi rất nhiều, y có chút xót
Tiệc rượu tàn, bá quan văn võ đều đã lui hết, Tại Chính Hiên đỡ lấy Ngôn Tuấn Hàn đang say khướt trở về tẩm điện, Ngôn Tuấn Hàn lén lút uống viên đan dược vào sau đó thuận theo mọi thứ mà hôn lấy Tại Chính Hiên
“Ta nhớ ngươi, ngươi có nhớ ta không”
“Đương nhiên ta rất nhớ ngươi Hàn nhi”
Mặc dù không biết là thâm tình hay giả ý Ngôn Tuấn Hàn liền vui vẻ hôn lấy Tại Chính Hiên
Cả hai người thẳng tới long sàn, Ngôn Tuán Hàn bây giờ mặt vô cùng đỏ không biết vì say hay vì ngượng ngùng
Tại Chính Hiên nhìn gương mặt y liền không nhịn được hôn lấy, tay nhanh chóng thoát hết y phục trên người cả hai xuống
………….

Một đêm xuân sắc nhue vậy trôi qua, sáng hôm sau Ngôn Tuấn Hàn tỉnh dậy liền mệt đến rã rời, nhưng y vẫn phải thượng triều không thể chậm trễ được

“Ngươi mệt, nghỉ ngơi đi”
Tại Chính Hiên thấy Ngôn Tuấn Hàn dậy liền ngăn cản
“Ta không sao, hơn nữa ta là hoàng đế không thể không thượng triều”
“Vậy để ta giúp ngươi thay y phục”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu
Hai tháng sau ở trên triều một vị đại thần dâng tấu bên trong là chứng cớ nuôi binh tạo phản của Phan đại tướng quân, y liền nhìn về phía Tại Chính Hiên sau đó im lặng
“Xin hoàng thượng hãy điều tra rõ vụ này, Phan đại tướng quân là ngươi ngay thẳng, chính trực làm sau lại nuôi binh tạo phản được”
Một vị quan võ lên tiếng
“Chính trực ngay thẳng hay không làm sao biết được, hơn nữa ta nghe nói hoàng thượng lạnh nhạt hoàng hậu có khi nào Phan đại tướng quân không nhịn nổi mà muốn uy h**p hoàng thượng đối xử tốt với hoàng hậu hợ hay không”
Một vị quan, tên này là người dưới trướng Tại tể tướng năm đó
“Im miệng, chuyện này trẫm tự biết điều tra, các khanh nếu không còn việc gì bẩm báo liền bãi triều, Phan đại tướng quân ngươi ở lại”
Mọi người nhìn nhau sau đó lui ra
“Hoàng thượng người có gì muốn hỏi thần”
“Phan đại tướng quân ta tin ngươi, nhưng bây giờ tất cả chứng cứ đều chống lại ngươi, ngươi là phụ thân của hoàng hậu ta không muốn nàng buồn nhưng ngươi cũng nhìn thấy trên triều lúc nãy, Phan đại tướng quân ngươi cũng có tuổi rồi nên là hãy cáo lão hồi hương đi như vậy mới có thể mà sống được vài năm”
“Nếu hoàng thượng đã nói vậy ta cũng đành phải cáo lão hồi hương, nhưng hoàng thượng người tuyệt đối đừng giao vị trí đại tướng quân này cho Tại Chính Hiên nếu không xã tắc sẽ lâm nguy”
Ngôn Tuấn Hàn thở dài nói
“Yên tâm trẫm tự có sắp xếp, Phan đại tướng quân khanh đã nhọc lòng rồi”
Phan đại tướng quân đương nhiên không muốn cáo lão hồi hương nhưng con gái y thân là hoàng hậu y không muốn nàng phải khó xử cũng không muốn hoàng thượng phải khó xử nhưng người đương nhiên biết trong lòng Tại Chính Hiên là kẻ như thế nào
Sau khi sự việc Phan đại tướng quân cáo lão hồi hương, cũng không còn ai nhắc đến việc làm phản, chỉ là chức vụ đại tướng quân không thể để trống như vậy vẫn là nên sớm có ngươi thay vào
Đa số bá quan văn võ đều đồng tình để Tại Chính Hiên trở thành đại tướng quân nhưng cũng cơ rất nhiều lão thần phản đối
Trong tẩm cung, Ngôn Tuần Hàn đang nằm trong vòng tay Tại Chính Hiên
“Chính Hiên, ngươi muốn làm đại tướng quân không”
“Hàn nhi việc đó không phải ta muốn hay không mà là do ngươi quyết định”

Ngôn Tuấn Hàn mỉm cười hôn lấy Tại Chính Hiên
Ngày hôm sau trên triều y liền phong hắn làm đại tướng quân uy nghiên thần võ đúng như dự đoán có rất nhiều ngươi phản đối ngay cả Ngôn Tuấn Vỹ hay việc này cũng vào cung gặp Ngôn Tuấn Hàn
Ngược lại Tại Chính Hiên sau khi thành công trở thành đại tướng quân liền lập tức gửi thư cho Tại Chính Điền âm thầm điều binh về kinh thành, bây giờ binh quyền trong tay hắn muốn tạo phản là việc dễ dàng
“Dinh Lâm ngươi ngày mai gặp Tôn Tình hãy ngỏ ý muốn lấy nàng ta, sau đó ta sẽ ở bên chỗ Ngôn Tuấn Hàn nói vài câu, ngày hai ngươi thành thân cũng là ngày chúng ta khởi binh”
Dinh Lâm nghe vậy liền gật đầu
“Thiếu chủ ta có lời này xin người chấp thuận”
“Việc gì ngươi cứ nói”
“Có thể tha mạng cho Tôn Tình được không nàng ấy còn nhỏ, nàng ấy vô tội”
Tại Chính Hiên liền đen mặt, vô tội, vô tội vậy mấy chục mạng người Phùng gia thì làm sao, vậy Phùng Kiều Ngọc và hài tử hắn thì làm sao
“Dinh Lâm ngươi là có tình ý với nàng”
“Thuộc hạ không có chỉ là Tôn Tình chỉ là thuộc hạ làm việc cho hoàng đế nàng ấy….


“Nếu ngươi thật sự tội nghiệp nàng ta vậy được đến lúc đó ta chừa cho nàng ta một đường sống”
Dinh Lâm liền mừng rỡ, mặc dù tất cả đều là giả dối nhưng Dinh Lâm thật sự không nỡ làm tổn thương Tôn Tình, Tôn Tỉnh vẫn là một tiểu cô nương hắn không nỡ nhìn tiểu cô nương này cứ như vậy phải chết theo hoàng đế
Lúc này trong hoàng cung, Ngôn Tuấn Vỹ đang bàng hoàng khi nghe lời nói của Ngôn Tuấn Hàn

“Hàn nhi đệ điên rồi hay sao, đệ đệ”
“Hoàng huynh ta không điên ta thật sự quyết định rồi, ta hại hài tử hắn bây giờ ta trả lại hài tử cho hắn được không”
“Nhưng đệ có biết…đệ”
“Hoàng huynh người có thương đệ không, nếu thương thì xin huynh đừng nói chuyện này ra hãy vì đệ được không”
Ngôn Tuấn Vỹ thở dài, hắn là không tin được Ngôn Tuấn Hàn làm đến mức này nhưng hắn cũng là có cản cũng không cản được chỉ muôn Ngôn Tuấn Hàn có thể bình an hạnh phúc là được
“Hàn nhi nhưng đệ có biết như vậy nguy hiểm hay không, nếu chẳng may đệ sinh đứa bé xảy ra chuyện gì thì làm sao hả”
“Hoàng huynh ta đã có tính toán huynh yên tâm”
“Được rồi ta biết nói gì đệ cũng không nghe lọt nhưng Hàn nhi đệ nhớ rõ nếu có chuyện gì xảy ra nhất định phải nói cho ta biết được chứ”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, Ngôn Tuấn Vỹ rời đi chở về vương phủ
Ngày hôm sau, thượng triều xong Ngôn Tuấn Hàn trở về chính điện phê duyệt tấu chương, nhìn thấy bên Tôn Tình cứ mỉm cười y liền tò mò, tiểu cô nương này có chuyện gì vui vậy
“Tôn Tình ngươi có chuyện gì vậy”
“Hoàng thượng người từng nói sẽ gả thuộc hạ đúng chứ”.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 13: Chương 13


Ngôn Tuấn Hàn liền bỏ tấu chương sang một bên nhìn nàng
“Đúng vậy, có chuyện gì”
“Hoàng thượng ta có để ý một người, hôm nay hắn hỏi ta có muốn gả cho hắn hay không”
Ngôn Tuấn Hàn liền hiểu ra là có việc gì
“Hắn thật lòng với ngươi không”
“Thuộc hạ không biết như thế nào là thật lòng nhưng hắn rất tốt, trâm ngọc này là vật gia truyền nhà hắn hắn cũng tặng ta”
“Hắn tên là gì, ở đâu”
“Hắn là thị vệ canh giữ bên ngoài tẩm cung a, tên là Dinh Lâm”
Ngôn Tuấn Hàn suy nghĩ một lát liền lên tiếng
“Ngươi thật sự thích hắn sao”
Tôn Tình gật gật đầu
“Được rồi ta đồng ý thành toàn cho hai ngươi nhưng trước hết gọi tên thị vệ đó vào đây”
Tôn Tình liền vâng lệnh đi làm, lúc này Tại Chính Hiên cũng đến nhìn thấy bộ dạng hấp tấp của Tôn Tình liền hỏi

“Tôn cô nương chạy đi đâu gấp vậy”
“Tiểu cô nương ấy chạy đi tìm lang quân rồi, thật hết nói nổi”
Tại Chính Hiên tiến đến bên cạnh Ngôn Tuấn Hàn
“Có chuyện gì sao”
“Hôm nay Tôn Tình cứ mỉm cười suốt, ta liền gặn hỏi thì ra là tên thị vệ kia muốn hỏi cưới nàng, Tôn Tình không cha không mẹ năm đó là ta đem nàng từ một tiểu cung nữ trở thành thân cận của ta, đâu phải muốn cưới là cưới được”
“Ngươi thật biết bày trò mà”
Tại Chính Hiên nhéo mũi y
Dinh Lâm theo Tôn Tình bước vào nhìn thấy chủ nhân mình và hoàng đế đang thân mật liền quỳ xuống
“Thuộc hạ Dinh Lam tham kiến hoàng thuọnge và đại tướng quân”
“Được rồi bình thân đi”
Dinh Lâm đứng dậy, ánh mắt không dám nhìn thẳng
“Ta nghe nói ngươi muốn hỏi cưới Tôn Tình sao”
“Bẩm hoàng thượng thuộc hạ là thật lòng thích Tình nhi mong hoàng thượng chấp nhận”
“Tôn Tình từ nhỏ đã theo bên cạnh ta, nàng là một nữ nhân tốt, nhưng ngươi chỉ là thị vệ bổng lộc hằng năm được bao nhiêu có lo được cho Tôn Tình một cuộc sống ấm no hay không”
“Thuộc hạ biết bản thân chỉ là một thị vệ nhưng thuộc hạ nhất định sẽ lo lắng chăm sóc tốt cho Tình nhi, xin bệ hạ thành toàn”
Dinh Lâm liền quỳ xuống nói
Tại Chính Hiên thấy vậy liền lên tiếng
“Hàn nhi đừng làm khó hắn nữa ta thấy hắn là thật lòng a”
“Được rồi ngươi đứng dậy đi, nếu ngươi là thật lòng vậy được ta thành toàn cho ngươi và Tôn Tình, tháng sau chọn một ngày tốt mà thành hôn, ta phong ngươi làm nhất đẳng thị vệ, như vậy mới có thể xứng với Tôn Tình được”
“Đa tạ hoàng thượng”
Cả hai người liền quỳ xuống tạ ơn
Sau khi hai người vui vẻ ra ngoài, Ngôn Tuấn Hàn liền quay sang nhìn Tại Chính Hiên
“Chính Hiên nếu chúng ta có thể như bọn họ thì hay biết mấy”

“Chúng ta bây giờ không tốt sao”
“Tốt nhưng ta lại không muốn mọi người nói ngươi là nam sủng của ta ta muốn danh chính ngôn thuận”
Tại Chính Hiên liền nhìn chầm chầm Ngôn Tuấn Hàn chỉ thầm trách nếu như nếu như mà thôi
Một tháng sau, hôn lễ của Tôn Tình và Dinh Lâm cũng sắp tới, hoàng hậu vì nghe Tôn Tình thành hôn mà chính tay chuẩn bị sính lễ, còn lệnh phủ nội vụ làm hỷ phục đẹp thật đẹp cho nàng
Hoàng thượng ngược lại liền cho nàng ba mảnh đất ở phía đông ngoài cung cho nàng có thể xây phủ đệ hoặc làm gì cũng được, cũng chuẩn bị rất nhiều thứ tốt tặng cho Tôn Tình
“Hoàng thượng, thuộc hạ không dám nhận”
“Không dám nhận cái gì, bảo ngươi nhận thì cứ nhận nếu không liền chém ngươi”
Tôn Tình nghe vậy liề nhận lấy, Ngôn Tuấn Hàn cười, vốn dĩ muốn phong nàng làm công chúa nhưng vì nàng không phải là người của hoàng thất nhưng hồi môn gả đi đều chuẩn bị theo công chúa cả, mọi thứ đều chuẩn bị đầy đủ, còn chính tay Ngôn Tuấn Hàn làm chủ hôn
“Tôn Tình rời cung rồi ngươi nhất định phải sống cho tốt biết không, sau này đã không còn là người bênh cạnh ta nữa không cần phải giết chóc nữa cứ như vậy mà sống biết không”
Tôn Tình gật đầu mặc dù không hiểu sao hoàng thượng lại nói ra những lời này cứ như là sắp có chuyện xảy ra vậy
“Được rồi ba ngày nửa ngươi thành hôn rồi còn mấy ngày theo hầu ta hầu hạ cho tốt vào”
Tôn Tình mỉm cười tuân lệnh
Lúc này Tại Chính Hiên cũng đã bố trí xong tất cả, ngày hôm đó tiếng pháo nổ liền là lúc lúc khởi binh, hắn nhất định phải trả thù trả thù cho phụ thân vì bị hàm oan mà phải chết, trả thù cho nữ nhân mà hắn yêu và cả hài tử của hắn nhất định sẽ khiến Ngôn Tuấn Hàn đau khổ tột cùng, sẽ không giết y nhưng đem mọi sỉ nhục lên đầu y khiến y sống trong hổ thẹn cùng sỉ nhục cả đời
“Bẩm thiếu chủ mọi việc đã sắp xếp xong, quân đội của đại công tử đã đến kinh thành âm thầm trà trộn vào”
“Được rồi Dinh Lâm ngươi làm tốt lắm, ta nhất định sẽ trọng thưởng”
“Thuộc hạ không cần thưởng gì chỉ xin người chừa lại cho Tôn Tình một con đường sống”

“Ngươi yên tâm ngươi hết lòng làm việc cho ta ta nhất định sẽ chừa lại cho Tôn Tình một con đường sống”
Đên nay trăng thanh gió mát, Ngôn Tuấn Hàn một mình ở đó ngắm trăng, lúc này một bóng đen liền đi đến
“Tuấn Hàn ngươi đáng hay không”
“Đáng, cho dù ta trả lời trăm ngàn lần vẫn là một câu đáng, Kỳ Nam ngươi đến đây làm gì, chỗ hoàng huynh ta ngươi sắp xếp ổn thoã chưa”
“Ta đã sắp xếp ổn thoã rồi, ngày mốt liền đưa hắn đi, yên tâm ta hứa với ngươi nhất định làm được”
Ngôn Tuấn Hàn mỉm cưởi nhìn ánh trăng có lẽ đây là lần cuối
“Tuấn Hàn ngươi vì hắn làm nhiều việc như vậy vẽ sẵn con đường cho hắn tạo phản, ngươi cũng thật là mù quáng rồi”
“Không có gì là mù quáng, triều đình vốn đã mục nát rồi, ta thân làm hoàng đế lại bất tài sớm hai muộn Bình Thiên quốc này cũng cần một minh quân mới mà thôi, hơn nữa phụ thân ta giết phụ thân hắn, ta giết người hắn yêu và hài tử của hắn, bây giờ trả lại tất cả xem như không ai nợ ai nữa đi, ta cũng mệt rồi”
“Tuấn Hàn nếu ngươi suy nghĩ muốn sống thì nói với ta ta nhất định có cách cứu ngươi, đưa đến Thịnh Hà quốc”
“Ta đã quyết định rồi, triều đình sụp đổ ta thân là hoàng đế nhất định phải có trách nhiệm”
Tống Kỳ Nam im lặng, mọi chuyện đã là ý trời cả rồi cũng là quyết định của Ngôn Tuấn Hàn hắn chỉ tiếc là khó khăn lắm mới có được một vị bằng hữu thế nhưng lại không thể cùng nhau uống rượu nữa rồi
Ba ngày sau Tôn Tình thân bận hỷ phục vô cùng xinh đẹp chuẩn bị thành tân nương, Ngôn Tuấn Hàn hôm nay là chủ hôn cho nàng nhìn Tôn Tình xinh đẹp mỉm cười y liền vui vẻ.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 14: Chương 14


Ngôn Tuấn Hàn ngồi đó chuẩn bị nhận khấu đầu của hai người trước mặt thì một tiếng pháo nổ lớn vang lên
“Bắt cẩu hoàng đế”
Lập tức những kẻ bận áo giáp liền chạy đến ngay cả Dinh Lâm cũng lấy kiếm ra chĩa về hướng Ngôn Tuấn Hàn, Tôn Tình thấy vậy liền chắn trước mặt Ngôn Tuấn Hàn bảo vệ, Phan Mạch cũng có mặt cũng lấy thân mình chắn bảo vệ Ngôn Tuấn Hàn
“Tôn Tình muội mau tránh ra, chỉ cần muội giao tên hoàng đế này cho ta chúng ta liền có thể tiếp tục thành hôn”
Tôn Tình nhìn nam nhân trước mặt sau đó liền cười lớn, thế mà nàng nàng lại tin tưởng nam nhân này để rồi nhìn xem hắn đang muốn giết hoàng thượng, giết người mà nàng nhiều năm bảo hộ
“Dinh Lâm ta có chết cũng không giao hoàng thượng cho ngươi”
Tôn Tình liền lao đến đánh nhau với binh lính sau đó cấm lấy kiếm hướng thẳng về phía Dinh Lâm, Dinh Lâm vì không muốn tổn thương nàng cho nên cơ bản điều né tránh, binh linh xung quanh thấy chủ soái không tiến lên bọn chúng cũng không dám tiếng lên lúc này Phan Mạch để Ngôn Tuấn Hàn ở bên cạnh mình theo sau Tôn Tình
Đám binh lính không dám manh động vì đã có lời dặn từ Tại Chính Hiên nhất định không được làm tổn thương hoàng đế chỉ bắt người về mà thôi
Thấy cả ba người đã đi ra được đến sân một tên thuộc hạ không nhịn được nữa xong lên, mấy tên còn lại liền xong lên, Phan Mạch liền đành nhau với bọn chúng, đấy Ngôn Tuấn Hàn về phía Tôn Tình
“Ngươi bảo vệ hoàng thượng đi trước mau lên”

Tôn Tình thấy vậy liền nắm lấy tay hoàng thượng dồn lực dùng khinh công phóng lên mái nhà, Dinh Lâm cùng một đám thuộc hạ liền đuổi theo, đám còn lại ở lại ngăn cản Phan Mạch
“Hoàng thượng yên tâm ta sẽ bảo vệ người”
Tôn Tình nắm lấy tay Ngôn Tuấn Hàn nói
“Tôn Tình ngươi đi đi, đừng như vậy nữa, Tại Chính Hiên đã bao vây cả kinh thành cho dù chạy cũng chạy không thoát”
“Hoàng thượng người đừng nói như vậy, yên tâm ta có thể tìm Chu thiếu hiệp, Từ thiếu hiệp còn có có thể tìm Tống giáo chủ nhất định được mà, hoàng thượng”
Ngôn Tuấn Hàn lắc đầu giựt tay ra khỏi tay Tôn Tình
“Tống Kỳ Nam hắn đã đưa Ngôn Tuấn Vỹ rời đi rồi, Tôn Tình triều đình này đã sớm mục nát rồi, ta cũng không phải là hoàng đế tốt ngươi đừng vì ta mà hy sinh đi đi”
“Không được ta không đi”
Tôn Tình nói sau đó tiếp tục kéo Ngôn Tuấn Hàn chạy lên đến cổng cung, Tôn Tình yểm hộ phía sau cho Ngôn Tuấn Hàn có thể đi lên tường thành, Dinh Lâm đuổi theo
Lúc này một toán binh lính tấn công từ phía khác lao đến chỗ Ngôn Tuấn Hàn, Tôn Tính liền lấy thân mình đỡ đao cho Ngôn Tuấn Hàn, bản thân nhất định phải bảo vệ Ngôn Tuấn Hàn
Dinh Lâm nhìn thấy vậy liền lao đến chém mấy tên vừa nãy sau đó ôm lấy Tôn Tình đang bị thương
“Hoàng thượng ca người mau chạy đi”
Ngôn Tuấn Hàn nhìn thấy Tôn Tình vì mình mà bị thương liền không muốn đi y cũng không nghĩ là sẽ đi, y đã chọn cái chết để tạ tội ngay từ đầu, Tôn Tình cố hết sức vùng vẫy khỏi Dinh Lâm sau đó cố gắng đánh trả mấy tên thuộc hạ bảo vệ Ngôn Tuấn Hàn thành toàn đi lên phía tường cao, một tên thị vệ đâm thẳng một kiếm xuyên ngực nàng, Dinh Lâm liền lao đến, Tôn Tình bận hỷ phục đang mỉm cười, nàng đã thành công bảo vệ hoàng thượng để người có thể chạy lên trên kia
“Tình nhi, không sao muội nhất định sẽ không sao”
Dinh Lâm ôm lấy Tôn Tình lúc này hắn mới nhận ra hắn thật sự đã yêu Tôn Tình mất rồi nhưng quả thật đã muộn
“Dinh Lâm ngươi …đừng khóc….

ta không….

hận ngươi….

ta chỉ trách….

trách bản thân mình….

nếu như có…có kiếp sau….

chúng ta ….

đừng gặp lại
Tôn Tình nhìn về phía Ngôn Tuấn Hàn chạy đi trong lòng thầm nói, hoàng thượng người bảo trọng, nếu có kiếp sau ta nhất định sẽ vẫn đi theo ngươi vẫn làm thuộc hạ của người, sau đó nàng liền mỉm cười nhắm mắt
“Tình nhi”
Tiếng thét lớn vang lên, Ngôn Tuấn Hàn rơi nước mắt, y vốn dĩ cho rằng Dinh Lâm chắc chắn sẽ có thể bảo vệ được Tôn Tình đưa nàng đi, nhưng thật chất Tôn Tình vẫn là vì y mà chết, suy cho cùng y vẫn không làm được gì cả, y chỉ mong Tống Kỳ Nam thành công đưa Ngôn Tuấn Vỹ rời khỏi

Lúc này Tại Chính Hiên một thân áo giáp đứng dưới tường thành nhìn lên trên, Ngôn Tuấn Hàn một thân hoàng bào đang đứng trên đó hắn liền thúc ngựa chạy đến
Phía sau Ngôn Tuấn Hàn là binh lính đang đứng, bọn chúng không dám manh động sợ rằng nếu Ngôn Tuấn Hàn nhảy xuống, bọn họ có mười cái đầu cũng không gánh nỗi
Tại Chính Hiên thúc ngựa đi đến sau đó nhìn Ngôn Tuấn Hàn mà hét lớn
Trên tường thành cao chót vót, một thân long bào đứng đó nhìn xuống, phía dưới là một nam nhân đang bận áo giáp cưỡi ngựa tay cầm thanh kiếm đẫm mãu ánh mắt luôn quan sát về người phía trên
“Ngôn Tuấn Hàn chỉ cần ngươi xuống đây ta lập tức tha mạng cho phi tử cùng hài tử của ngươi chỉ cần ngươi xuống ta lập tha mạng cho bọn họ”
Nam nhân bận long bào mỉm cười chua xót, Tại Chính Hiên ơi lại Tại Chính Hiên ngươi nghĩ rằng ta sẽ tin lời ngươi hay sao, trước khi ta đứng đây ta đã biết được ngươi đã giết sạch toàn bộ hậu cung của ta ngay cả đứa nhỏ vừa mới chào đời ba tháng ngươi cũng nhẫn tâm gi3t chết, ta còn có thể tin tưởng ngươi nửa hay sao
“Ngôn Tuấn Hàn, nếu ngươi dám nhảy xuống ta lập tức cho người đuổi giết Ngôn Tuấn Vỹ nhất định không để hắn sống, chỉ cần ngươi xuống đây ta lập tức phong ngươi làm hoàng hậu của ta cũng như tha chết hoàng thân quốc thích của người chỉ cần ngươi bước xuống”
Tại Chính Hiên hết lời đe doạ nhưng Ngôn Tuấn Hàn nữa bước cũng không di chuyển, ánh mắt nhìn về xa xăm nhất định Ngôn Tuấn Vỹ đã an toàn chạy thoát khỏi đây, y cả đời này chỉ còn lại duy nhất một người hoàng huynh này chỉ cần người bình an là đủ
Ngôn Tuấn Hàn nhìn Tại Chính Hiên mỉm cười sau đó buông mình từ trên tường thành cao ngã xuống, Tại Chính Hiên lập tức chạy đến nhưng tiếc là hắn vẫn không đỡ kịp y.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 15: Chương 15


Ngôn Tuấn Hàn cứ thề từ trên tường thành rơi xuống, Tại Chính Hiên chạy đến đỡ lấy thân thể y đang chảy máu, hơn nữa phía dưới long bào một vũng mãu vô cùng lớn khiến Tại Chính Hiên sợ hãi
“Ngôn Tuấn Hàn ngươi không được chết, tuyệt đối không được chết”
“Tại…Chính…Hiên,xem như tất cả mọi thứ ……ta trả lại cho ngươi cũng ….

.

xem như tiên đế trả lại cho ngươi, chúng ta từ nay không….

ai …nợ …ai”
Tại Chính Hiên ôm lấy Ngôn Tuấn Hàn vào lòng thét lớn

“Ngôn Tuấn Hàn ai cho ngươi chết, phụ hoàng ngươi chết xem như trả mạng cho phụ thân ta rồi, ngươi chết xem như trả mạng cho Ngọc nhi nhưng còn hài tử hài tử của trúng ta ngươi làm sao trả lại được”
Ngôn Tuấn Hàn mỉm cười đưa tay kéo tay Tại Chính Hiên đặt ở bụng mình, Tại Chính Hiên nhìn y
“Ta…ta…trả lại cho…ngươi rồi….

kiếp sau….

chúng ta….

đừng gặp lại”
Ngôn Tuấn Hàn mỉm cười mà nhắm mắt, tất cả coi như kết thúc đi
Lúc này Ngôn Tuấn Vỹ chạy đến xô ngã Tại Chính Hiên ôm lấy thi thể của Ngôn Tuấn Hàn
“Tại Chính Hiên, ngươi hài lòng chưa, ngươi hài lòng chưa, Hàn nhi chết rồi ngươi hài lòng chưa”
Tại Chính Hiên sững người nhìn Ngôn Tuấn Vỹ ôm lấy thi thể Ngôn Tuấn Hàn, Ngôn Tuấn Hàn không thể chết, hắn còn chưa báo thù chuw hành hạ y ai cho phép y chết, Tại Chính Hiên lao đến muốn giành lại Ngôn Tuấn Hàn thì một hắc y xuất hiện trước mặt hắn
“Hắn đã trả lại cho ngươi tất cả rồi ngươi cũng là nên buông tha cho hắn đi”
“Trả cái gì, hắn trả cái gì, hài tử của ta hắn còn chưa trả lại hắn không được chết”
Tại Chính Hiên quát lớn
Ngôn Tuấn Vỹ không nhịn được giao thi thể Ngôn Tuấn Hàn cho nam tử hắc y sao đó đấm cho Tại Chính Hiên một cái
“Trả, đệ ấy đã trả cho ngươi đứa trẻ ba tháng trong bụng đệ ấy đã trả cho ngươi rồi, ngươi không nhìn thấy sao phía dưới long bào rất nhiều máu, Hàn nhi vì biết bản thân đã nợ ngươi đệ ấy bất chấp tất cả để có thể mang thai hài tử của ngươi, còn có đệ ấy sớm biết ngươi làm phản sớm biết kế hoạch của ngươi nhưng vẫn là không những không vạch trần ngươi mà còn giúp ngươi, ngươi cho rằng mọi thứ diễn ra suông sẻ như vậy hay sao ngươi cho rằng đệ ấy thật sự ngu ngốc hay sao”

Tại Chính Hiên sững người, Ngôn Chính Hàn mang thai hài tử của hắn làm sao được chắc chắn là gạt người, chắc chắn là gạt người
“Ngươi không tin đúng không, đệ ấy thật sự mang hài tử của ngươi nhờ vào đang dược do Tống Kỳ Nam điều chế ra, đệ ấy bất chấp việc này nguy hiểm như thế nào vẫn chấp nhận mang hài tử, còn dọn sẵn đường cho người để ngươi thành công thực hiện kế hoạch tạo phản, Tại Chính Hiên ngươi có biết hay không gốt cuộc năm đó ngươi đã đứng sau cái chết phụ thân ngươi là ai không”
Ngôn Tuấn Vỹ dừng lại một chút rồi nói
“Hoàng thượng là ra lệnh cho Phùng thượng thư nhưng ngươi có biết ai mới là ngươi đem những bằng chứng đó giấy ở Tại phủ hay không, chính là nữ nhân mà ngươi hết lòng yêu thương Phùng Kiều Ngọc chính nàng ta đã đem các chứng cứ đó để ở Tại gia, ngươi cho rằng đó bạch liên hoa đó tốt bụng hay sao, thật nực cười”
Ngôn Tuấn Vỹ nói xong liền ôm lấy thi thể của Ngôn Tuấn Hàn lên ngựa đi
“Ngươi không được mang y đi”
Tại Chính Hiên quát lớn
“Ngươi có tư cách gì để bảo ta không được mang đệ ấy đi, Tại Chính Hiên ngươi không có tư cách gì cả, Tống giáo chủ mời mở đường chúng ta đem Hàn nhi đi, đệ ấy đã mệt rồi”
Tống Kỳ Nam im lặng không nói, đám binh lính nhìn thấy sát khí của Tống Kỳ Nam cũng không dám cản đường lúc nãy xông vào đây một mình hắn đánh chết mấy trăm tên lính, không phải là kẻ tầm thường
Tại Chính Hiên đứng đó nhìn theo như một tên ngốc, đến khi Tại Chính Điền đến hắn mới hồi phục tinh thần
Nửa tháng sau Tại Chính Hiên xưng đế, hôm nay Dinh Lâm ở trước mặt hắn quỳ xuống xin đến biên cương canh giữ, hắn nhìn theo bóng dáng Dinh Lâm đi mà không thể ngăn cản được vì hắn và Dinh Lâm cùng tâm trạng mất đi người mà mình thật lòng yêu nhất
Tại Chính Điền nhìn đệ đệ của mình chỉ biết thở dài, hắn là không nghĩ đến Tại Chính Hiên thế nhưng thật lòng với Ngôn Tuấn Hàn còn vì cái chết của y mà bản thân trở thành một kẻ vô hồn, ở trên triều thì vô cùng đáng sợ khi trở về tẩm điện lại ôm lấy những bộ y phục của Ngôn Tuấn Hàn mà nói nhảm
“Chính Hiên ngươi cũng đã mất rồi, đệ đừng hành hạ mình nữa được không”

Tại Chính Hiên im lặng không nói, nhìn xung quanh như tìm kiếm bóng hình của Ngôn Tuấn Hàn, nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn đang mỉm cười nhìn mình, nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn nhẹ nhàng gọi hắn Chính Hiên, nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn ở trong vòng tay y ngon giấc tất cả lập đi lập lại khiến hắn muôn phát điên lên
Nhớ đến câu nói của Ngôn Tuấn Vỹ, Ngôn Tuấn Hàn vì hắn mà dùng đan dược mang thai là vì muốn trả lại hài tử cho hắn còn có…còn có
Tại Chính Hiên nước mắt đầy mặt hắn hối hận rồi hắn hối hận rồi, hắn là mù quáng là bị điên cho nên mới khiến Ngôn Tuấn Hàn chết, nếu hắn sớm nhận ra tất cả mọi chuyện nếu hắn không tham vọng nếu hắn không vì muốn báo thù không vì ngai vàng bây giờ có thể hắn cùng Ngôn Tuấn Hàn có thể nhìn nhau mà mỉm cười, có thể cùng nhau nói chuyện chứ không phải âm dương cách biệt
Hắn nhớ Ngôn Tuấn Hàn từng nói muốn hắn cùng mình quang minh chính đại mà ở bên nhau, hắn nhớ nhớ tất cả mọi chuyện, nhớ có một tiểu hài tử chạy theo hắn gọi hắn là Chính Hiên, Hiên ca, nhớ một thân ảnh vì thấy hắn không vui liền tìm mọi cách khiến hắn vui vẻ
Nhớ hai người còn nhỏ hắn thường hay đưa Ngôn Tuấn Hàn trốn ra ngoài cung chơi đùa, nhớ Ngôn Tuấn Hàn mỉm cười khi được hắn gọi là Hàn nhi
Nhớ lần đầu tiên Ngôn Tuấn Hàn say rượu nói ra bản thân thích hắn
Tất cả hắn đều nhớ nhớ rất rõ…….

.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 16: Chương 16


Ngôn Tuấn Hàn nhíu mày, không phải y đã chết rồi hay sao, đây là địa ngục sao sao y lại nhìn thấy được giường của mình khi còn ở dông cung
“Thái tử người tỉnh rồi ta thật lo a”
Nghe giọng Tôn Tình y liền ngồi dậy, nhìn xung quanh, đúng đây là đông cung và trước mặt y là Tôn Tình, gốt cuộc có chuyện gì xảy ra vậy chứ
“Tôn Tình ngươi còn sống sao”
Tôn Tình tròn mắt
“Thái tử điện hạ ta chết khi nào chứ”
Ngôn Tuấn Hàn liền nghĩ không lẻ ông trời muốn hắn sống lại hay sao
“Bây giờ là lúc nào rồi”
“Bây giờ là ba ngày sau sinh thần của người a, từ hôm người cãi nhau với hoàng thượng để cho Tại Chính Hiên trở thành thị về của mình a”

Ngôn Tuấn Hàn đương nhiên nhớ năm sinh thần thứ mười bảy của hắn vì nhìn thấy Tại Chính Hiên chỉ nhém chút nữa bị đem đưa đến nội vụ phủ làm thái giám hắn liền bất chấp cầu xin phụ hoàng không những vậy còn làm bị thương mình đến mức ba ngày sau mới tỉnh lại
“Tôn Tình ngươi đưa thư đến chỗ Chu Đình bảo tối mai cùng đến tửu lâu uống rượu”
Tôn Tình gật đầu tuân lệnh rời đi
Ngôn Tuấn Hàn ngồi trên giường suy nghĩ nếu thật sự sống lại một đời vậy y sẽ không lặp lại những sai lầm kiếp trước nữa cũng không làm hoàng đế nữa cũng không để hoàng thất diệt vong càng không bao giờ yêu Tại Chính Hiên mù quáng nữa
Nghĩ là làm Ngôn Tuấn Hàn liền xuống giường thay y phục, để không làm hoàng đế nữa có một cách a đó là khiến phụ hoàng phế bỏ hắn, nhưng để phụ hoàng phế bỏ hắn hắn nhất định phải làm những việc khiến cho bá quan văn võ bàn tán cũng như làm cho cái hình tượng của bản thân tồi tệ càng tồi tệ càng tốt
Ngôn Tuấn Hàn thay y phục bước ra khỏi phòng liền nhìn thấy Tại Chính Hiên ở đó, nhìn thấy người kiếp trước bản thân mù quáng mà yêu y liền cảm thấy có chút đau ở ngực nhưng cũng hít sâu một cái bình thản bước qua
Tại Chính Hiên nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn đi liền đi theo phía sau
“Ngươi không cần đi theo ta, ở lại đông cung canh chừng đi”
Ngôn Tuấn Hàn quay lại nói sau đó rời đi
Y muốn đến nhìn mẫu hậu một lần kiếp trước sau khi phụ hoàng mất mẫu thân y liền như vậy mà không bước ra khỏi cung của mình, trước lúc Tại Chính Hiên tạo phản y đã âm thầm đưa mẫu hậu rời đi có điều vẫn chưa kịp nhìn mẫu hậu một lần nữa y liền muốn đến thăm người
Đứng trước cung của mẫu hậu y, Ngôn Tuấn Hàn bước vào
“Thái tử điện hạ sao lại đến đây, để nô ty vào bẩm báo hoàng hậu nương nương”
Y đưa tay ra hiệu không cần, nô tỳ liền hiểu ý lui ra, Ngôn Tuấn Hàn bước vào bên trong nhìn thấy mẫu hậu hắn đang đọc sách, đúng vậy mẫu hậu hắn vốn là công chúa Nam quốc, người giỏi cả cầm kỳ thi hoạ lại là một người đối nhân xử thế vô cùng tốt, không những vậy mặc dù là hoàng hậu nhưng nàng chưa bao giờ quan tâ m đến chuyện đấu đá hậu cung đối xử với tất cả cung phi của phụ hoàng hắn đếu rất tốt
“Hàn nhi sao lại đến đây, không lên triều cùng phụ hoàng con sao, chắc chắn phụ hoàng con sẽ nổi giận”
Ngôn Tuấn Hàn im lặng xà vào lòng hoàng hậu, nàng liền xoa đầu y, hiểu rằng đứa trẻ này chắc chắn lại có tâm sự gì đó rồi
“Mẫu hậu con không muốn làm thái tử”

Hoàng hậu liền tròn mắt mặc dù người biết y không muốn làm thái tử từ lâu chỉ là lần đầu tiên nghe thấy Ngôn Tuấn Hàn chính miệng nói không muốn làm thái tử
“Ta biết con vốn không thích làm thái tử, nhưng phụ hoàng con đặt nhiều kỳ vọng vào con”
“Mẫu hậu nếu con không làm thái tử nữa người có buồn không”
Hoàng hậu xoa đầu y nói
“Không buồn, đó giờ việc ta muốn không phải con có làm thái tử hay không mà chính là muốn con có thể bình an vui vẻ là được”
“Vậy nếu con khiến phụ hoàng phế bỏ thái tử thì được không”
Hoàng hậu thở dài một tiếng
“Ta không biết con muốn làm gì nhưng nếu con thật sự cảm thấy bản thân làm việc đó là đúng con cứ làm, cùng lắm phụ hoàng con chỉ giận con mà thôi không trách tội nặng đâu”
Làm phu thê bao nhiêu năm hoàng hậu còn không hiểu hoàng thượng hay sao, mặc dù nói người đặt nhiều hy vọng vào Ngôn Tuấn Hàn nhưng nếu Ngôn Tuấn Hàn không muốn làm thái tử nữa người cùng lắm là giận trách phạt một trận chứ không nặng tay vì từ lúc sinh ra hoàng đế đã yêu thương Ngôn Tuấn Hàn vô cùng
“Mẫu hậu hôm nay con có thể ăn món người nấu hay không”
Hoàng hậu mỉm cười gật đầu

“Được rồi mau đi xử lí chính sự phụ hoàng giao cho con đi, tối đến chỗ mẫu hậu sẽ chuẩn bị thức ăn cho con”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu rời đi, mẫu hậu y nấu ăn rất ngon nhưng vì là hoàng hậu cho nên người không thể xuống bếp được chỉ trừ khi nấu cho phụ hoàng và huynh đệ y thì người mới đích thân làm
Ngôn Tuấn Hàn rời đi, y muốn đi tìm ca ca trước lúc chết vẫn chưa có dịp gặp lại ca ca y hối hận vô cùng, suy cho cùng người yêu thương y nhất sau phụ hoàng mẫu hậu chính là ca ca y Ngôn Tuấn Vỹ
Ngôn Tuấn Vỹ đã sớm ở ngoài cung lập phủ, cho nên muốn gặp người cũng phải đi đến đó
“Tôn Tình ngươi đến tửu lâu của chúng ta mua hai bình rượu ngon cho ta mang đến phủ ca ca ta”
Tôn Tinh vâng lệnh đi làm nhưng nàng vẫn có chút khó hiểu, sao khi tỉnh lại thái tử điện hạ cứ như một người khác vậy
Ngôn Tuấn Hàn một mình đi đến vương phủ của Ngôn Tuấn Vỹ vừa đi vừa ngẫm nghĩ lại mọi sự việc kiếp trước nếu như Tại tể tướng không chết, nếu như y không ra tay với Phùng gia như di nguyện của phù hoàng có phải hay không mọi chuyện sẽ không đến bước đường cùng, nếu như y không yêu kẻ kia mù quáng thì sẽ không khiến Phan Mạch, Tôn Tình và những phi tử trong hậu cung oan mạng
Kiếp này sống lại y tuyệt đối sẽ không lập lại sai lầm đó nữa, cũng như nhất định không để Tôn Tình vì mình mà chết, tiểu cô nương ấy vẫn còn quá trẻ và cũng không để Tôn Tình gặp Dinh Lâm càng tốt.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 17: Chương 17


Ngôn Tuấn Hàn đến cửa vương phủ, lúc này Ngôn Tuấn Vỹ cũng vừa trở về nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn liền đi đến
“Hàn nhi sao đệ ở đây”
“Hoàng huynh người vừa trên triều về sao”
Ngôn Tuấn Vỹ gật đầu sau đó cùng Ngôn Tuấn Hàn bước vào, căn dặn nô tỳ trong phủ chuẩn bị trà
“Phụ hoàng nói ngươi vẫn chưa khoẻ cho nên mấy ngày tiếp theo không cần lên triều, tại sao lại đến đây”
“Huynh đệ chúng ta lâu ngày không cùng trò chuyện ta nhớ huynh cho nên muốn đến”
“Hàn nhi đệ có tâm sự gì sao”
Thật ra từ lúc Ngôn Tuấn Vỹ hắn lập phủ thì đã không còn cùng Ngôn Tuấn Hàn trò chuyện như lúc trước, huynh đệ họ chủ yếu gặp nhau nói vài câu ở trên triều còn lại đều chưa từng có thời gian cùng ngồi xuống nói chuyện
“Không có việc gì, hoàng huynh ta sai Tôn Tình đi mua rượu đến, huynh đệ chúng ta lâu rồi không uống cùng nhau”
Ngôn Tuấn Vỹ gật đầu, nếu Ngôn Tuấn Hàn không muốn nói hắn sẽ không ép, khó lắm huynh đệ họ mới có dịp cùng nhau uống rượu trò chuyện, quan tâm việc khác làm gì
“Hàn nhi Chính Hiên làm thị vệ ở chỗ đệ tốt chứ”

Đột nhiên nhắc đến Tại Chính Hiên, Ngôn Tuấn Hàn có chút không thoải mái, đối với tình cảm của bản thân nói buông bỏ thật không dễ dàng gì
“Hoàng huynh yên tâm hắn ở chỗ ta vẫn tốt”
“Hôm đó đên vì hắn tổn thương chính mình để cầu xin phụ hoàng thật khiến ta lo lắng, Hàn nhi đệ có ý khác với Chính Hiên đúng chứ”
Ngôn Tuấn Vỹ ban đầu còn cho rằng vì bọn họ cùng nhau lớn lên cho nên Ngôn Tuấn Hàn đối với Tại Chính Hiên như bằng hữu thân thiết cho nên hết lần này đến lần khác ra mặt giúp hắn nhưng lần này vì Tại Chính Hiên mà y dám đứng trước mặt phụ hoàng làm chuyện tổn thương bản thân Ngôn Tuấn Vỹ liền biết y đối với hắn không phải là bằng hữu bình thường
“Hoàng huynh đừng hiểu lầm ta đối với Tại Chính Hiên như huynh đối hới hắn vậy là huynh đệ bằng hữu không hơn không kém, nếu ta thật sự có ý khác thì sẽ nói cho huynh biết đầu tiên”
Ngôn Tuấn Vỹ cười khổ, hoàng đệ của ta chúng ta cùng nhau lớn lên ngươi làm sao giấu được ta, nếu ngươi không có tình cảm với Tại Chính Hiên vì sao nhiều lần cầu xin phụ hoàng thay hắn như vậy
Trời cũng bắt đầu tối, Ngôn Tuấn Hàn cáo từ Ngôn Tuấn Vỹ để trở về cung, y còn đến chỗ mẫu hậu dùng cơm
Ngôn Tuấn Vỹ đương nhiên không kéo người lại chỉ là trước khi đi vẫn nói một câu
“Hàn nhi nếu đên thích Chính Hiên ta đành phải nói một câu Chính Hiên hắn đã có người trong lòng rồi, đừng cố chấp sẽ đau khổ”
Ngôn Tuấn Hàn mỉm cười gật đầu, y không cố chấp nữa, tất cả đều buông bỏ rồi, một kiếp như vậy đã đủ rồi
“Điện hạ người thật sự không có ý gì với Tại thị vệ nữa sao”
Tôn Tình tò mò, nàng đi theo Ngôn Tuấn Hàn lâu như vậy làm sao không hiểu được
“Ta suy nghĩ rồi thay vì ép buột người bên cạnh thì ta thả cho ngươi đi, không muốn cưỡng cầu gì”
Tôn Tình mặc dù không hiểu chuyện gì nhưng vẫn gật đầu
“Tôn Tình ngươi sau này cũng phải như vậy biết chưa đừng vì trong một lúc người ta đối xử tốt với ngươi mà cho rằng người ta yêu ngươi, trên đời này thứ khó có được nhất chính là tình yêu”
Tôn Tình liền gật đầu, nhưng hôm nay thái tử điện hạ thật lạ cứ như một người khác vậy nói nhiều chuyện nàng có chút không hiểu, nhưng mà mặc kệ đi chủ nhân nói thì thuộc hạ nghe theo vậy
Ngôn Tuấn Hàn về cung đến chỗ hoàng hậu, lúc này hoàng đế cũng có mặc, nhìn thấy hoàng nhi mà mình yêu thương cũng như tức giận liền nhíu mày, người vẫn nhớ chuyện lần trước
“Hoàng thượng không phải người đã nói không giận Hàn nhi nữa sao, sao lại làm vẽ mặt này”
Hoàng hậu tiến lại bên cạnh hoàng thượng, lúc nãy là ai nói không để tâm không giận Ngôn Tuấn Hàn nữa không trách tội y, sao bây giờ lại trở mặt nhanh như vậy
“Nhi thần tham kiến phụ hoàng, mẫu hậu”
“Được rồi đứng dậy đi, chúng ta cùng dùng bữa, hôm nay ta có cho người đến phủ Tuấn Vỹ mời hắn đến nhưng đứa trẻ này liền bảo có việc hôm khác sẽ đến cùng chúng ta dùng bữa”

Ngôn Tuấn Hàn gật đầu
Không khi có lúc dùng bữa có chút im ắng, hoàng thượng chỉ nhìn Ngôn Tuấn Hàn sau đó thở dài, hoàng hậu nhìn hai cha con này có chút không biết nói gì, tính tình cố chấp như nhau
“Hoàng thượng không phải người lo lắng cho Hàn nhi sao, y trước mặt người người lại không nói gì”
“Hoàng hậu nàng xem đứa nghịch tử này ngay cả nói với trẫm cũng không nói, nàng xem hoàng nhi của nàng kìa”
Hoàng hậu phì cười, không phải người làm mặt căng trước hay sao
“Được rồi Hàn nhi ngươi nói vài câu với phụ hoàng ngươi đi”
“Phụ hoàng lẫn trước Hàn nhi lỗ m ãng xin phụ hoàng tha tội”
Hoàng thượng hừ mạnh
“Còn biết mình lỗ m ãng ngươi có biết lúc đó trẫm giận đến mức nào hay không hả, ngươi còn có coi trẫm là phụ hoàng không”
“Được rồi được rồi, hoàng thượng Hàn nhi y biết lỗi rồi mà”
“Biết lỗi biết lỗi thì hôm đó đừng làm”
Ngôn Tuấn Hàn nghĩ lại bản thân thật có chút liều lĩnh như vậy mà dám trước mặt hoàng thượng cùng bá quan văn võ tự mình làm bản thân bị thương chỉ vì cầu xin phụ hoàng đừng đưa Tại Chính Hiên ra biên cương, xin phụ hoàng cho hắn làm thị vệ bên cạnh mình, lúc này nghĩ lợi thật cười nhạo bản thân, bởi vậy lúc y lên làm hoàng đế bá quan văn võ liền cứ như vậy không xem y ra gì còn có lòng khác là phải vì bọn họ làm sao không nhìn ra hoàng đến với hắn có cái gì đó hay sao, có mù cũng biết được
“Nếu còn lần sau, trẫm nhất định phế truất ngươi”
Hoàng thượng hừ mạnh
“Nhi thần tuân mệnh”

Dùng bữa cùng phụ hoàng và mẫu hậu xong, Ngôn Tuấn Hàn trở về đông cung, lúc này Tại Chính Hiên vẫn ở đó canh giữ, Ngôn Tuấn Hàn cứ vậy lướt qua
Tại Chính Hiên nhìn theo bóng dáng y có chút chua xót, có cảm giác Ngôn Tuấn Hàn trước mắt càng ngày càng xa cách với mình hơn mà thở dài
Tôn Tình nhìn hai người liền lắc đầu thật là gốt cuộc hai vị có cần cái gì đó nói rõ hay không vậy
Ngày hôm sau Ngôn Tuấn Hàn lại lần nữa trốn không lên triều, hoàng đế nhìn vị trí thái tử đứng lại trống có chút nổi giận, hôm nay bá quan văn võ liền khổ khi bị mắng chửi cả buổi
Ngôn Tuấn Hàn lại thông thả thay y phục sau đó kéo Tôn Tình trốn ra ngoài cung, Tại Chính Hiên nhìn theo bóng dáng đó liền lắc đầu, bây giờ nói chuyện với hắn Ngôn Tuấn Hàn còn không nói đến
Tôn Tình đi theo Ngôn Tuấn Hàn chạy đông chạy tây khắp kinh thành mệt muốn ngất đi, thái tử điện hạ, hôm nay người lại muốn làm gì vậy
“Tôn Tình ngươi nghĩ bọn họ thích gì”
Tôn Tình liền hiểu từ bọn họ là nhắc đến ai nhưng không phải ngày mốt bọn họ mới tự họp cùng ngày sao, tại sao sớm như vậy loi thuộc hạ chạy khắp nơi chứ, đày đọ một tiểu cô nương người thật quá đáng mà
“Thuộc hạ thấy các vị ấy không có thứ gì không có cả, suy cho cùng rượu ngon cũng là thứ mà các vị ấy thích nhất thôi, thái…công tử người vẫn nên kiếm rượu ngon cho họ thì hơn”
Tôn Tình nói, Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, bọn họ đúng thật không thiếu thứ gì cả ở trong giang hồ thứ gì không có được cơ chứ chỉ là muốn có hay không mà thôi, nhưng mà rượu ngon vẫn là thứ khó kiếm nhất.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 18: Chương 18


Tôn Tình bây giờ tay đầy đồ mà Ngôn Tuấn Hàn mua, nàng có chút mang không hết biết vậy đã loi tên Tại thị vệ theo, dù gì cũng là thị vệ của đông cung bên cạnh thái tử chỉ tối ngày ở đông cung thì thôi đi quá nhàn hạ rồi
“Công tử thuộc hạ thật không còn tay để cầm mấy thứ đồ này nữa”
Tôn Tình có chút tò mò, tất cả đồ thái tử điện hạ mua đều là đồ cho nữ nhân, người đổi ý thích nữ nhân rồi sao
“Đồ cho ngươi ngươi cứ cầm lấy”
Tôn Tình tròn mắt, thái tử cho nàng, không lẻ người thật sự như nàng nghĩ sao
“Đừng có làm bộ dạng như vậy ta thấy ngươi đi theo ta lâu như vậy liền thấy ngươi thiệc thòi, hơn nữa đồ trong cung không thể nói cho là cho được a, cho nên ta đưa ngươi ra ngoài kinh thành mua cho ngươi, không đươhc trả lạ, còn một phần đem đến chỗ phủ Phan tướng quân tặng cho Phan tiểu thơ”
Tôn Tình càng mở to mắt hơn, thái tử từ khi nào để ý đến Phan tiểu thơ vậy, nàng có chút theo không kịp, được rồi coi như nàng ngu ngốc đi nhưng thái tử làm người ta thật không hiểu được người muốn làm gì
“Tôn Tình ta nhờ không lầm lần trước sinh thần của ta được tặng rất nhiều thứ trong đó có rượu cống phẩm của Thuận An quốc thì trở về ngươi xem một chút ngày mốt mang theo đến tửu lâu”

Tôn Tình vâng lệnh
Cả ngày dạo chơi bên ngoài kinh thành Ngôn Tuấn Hàn liền vui vẻ, kiếp trước chưa từng có dịp thoải mái đi dạo cũng như chưa từng được cảm giác này biết vậy kiếp trước y đã mặc kệ tất cả thì hay biết mấy như vậy có thể như một người bình thường mà sống rồi
Trở về đông cung Tại Chính Hiên đứng ở đó nhìn Ngôn Tuấn Hàn và Tôn Tình trên tay thật nhiều đồ liền có chút khó hiểu, thái tử hôm nay không lên triều, lại cùng nô tỳ thân cận ra ngoài kinh thành hay sao
Ngôn Tuấn Hàn cứ vậy lướt ngang qua Tại Chính Hiên
Tôn Tình nhìn thấy vậy liền tiếp tục cái suy nghĩ không lẽ thái tử thật sự là thích nữ nhân rồi sao, không phải mấy hôm trước còn vì nam nhân kia cầu xin hoàng thượng hay sao, sao bây giờ lại nhìn cũng không nhìn đến
“Tôn Tình ngươi mau đi làm việc ta căn dặn đi”
Tôn Tình biểu môi, đày đò người mà vây giờ kêu nàng đi lục lại cái đóng lễ vật như núi kia, bớ người ta thái tử ức h**p người ức h**p tiểu cô nương
Những lời này nàng cũng chỉ dám hét trong lòng, bước ra bên ngoài thấy Tại Chính Hiên liền kéo hắn theo tìm giúp, một mình nàng lục hết cũng không biết khi nào kiếm hết được cơ
“Tại thị vệ thái tử ra lệnh cho ngươi cùng ta đi sắp xếp lại lễ vật hôm sinh thần của người, tìm cho người loại rượu công phẩm của Thuận An quốc”
Tại Chính Hiên liền tuân lệnh đi theo
Nhìn số lễ vật trước mắt hắn cũng có chút đau đầu, lục hết đóng này kiếm hay sao quá doạ người rồi đó, đây không chỉ có lễ vật từ một lần sinh thần vừa rồi mà từ mấy lần trước nữa nhưng Ngôn Tuấn Hàn chính là không thèm nhìn đến cũng cho người để đại ở đó cho nên sớm đã thành cái núi rồi, muốn tìm không phải một ngày sẽ xong
Gốt cuộc công cuộc tìm kiếm cũng đã xong, có điều Tại Chính Hiên nhận ra tất cả lễ vật sinh thần mà hắn tặng cho y đều không có ở đây, không nói đến một năm trước phụ thân hắn đột nhiên bị vu oan cho nên không còn có thể gửi lễ vật cho Ngôn Tuấn Hàn thì tất cả lễ vật trước đó hắn gửi đều không có ở đây, vậy gốt cuộc ở chỗ nào
“Aaaa, gốt cuộc cũng tìm thấy, thái tử quả thật biết cách đày đọ người khác mà”
Tôn Tình thở phào, gốt cuộc cũng tìm thấy rồi, nàng còn tưởng là tìm không ra
Tay liền ôm hai hủ rượu to đùng, hai hủ còn lại để Tại Chính Hiên ôm đi, đem đến chỗ Ngôn Tuấn Hàn

Nhìn thấy Tại Chính Hiên bước vào y có chút giật mình, sau đó nhìn sang Tôn Tình liền đen mặt, chắc chắn có người lại giả truyền lời y rồi đây, thấy y không nói liền được đằng chân lên đằng đầu thì phải
Tôn Tình biết bản thân bị Ngôn Tuấn Hàn đen mặt nhìn liền cười cười, thái tử điện hạ thuộc hạ không có làm gì hết chỉ là một mình sắp xếp kiếm đống lễ vật có chút nhiều a, nên mới nhờ Tại thị vệ rãnh rỗi giúp một tay
Tại Chính Hiên nhìn Ngôn Tuấn Hàn một cái sau đó lui ra ngoài, Ngôn Tuấn Hàn cứ như nhìn thấy hắn liền chán ghét, hắn không biết phải làm sao cả
Ngày hôm sau Ngôn Tuấn Hàn vẫn là trốn không lên triều, Ngôn Tuấn Vỹ thấy vậy liền đến tìm y, phụ hoàng đã nổi giận mặc dù người nói không để ý đến y nhưng Ngôn Tuấn Vỹ vẫn lo lắng cho hoàng đệ mình, vừa bãi triều liền đến đông cung tìm Ngôn Tuấn Hàn thấy y thế nhưng đang thông thả ngồi đó uống rượu no nê, Tôn Tình thế mà không ngăn cản
Ngôn Tuấn Vỹ nhìn Tại Chính Hiên gật đầu một cái liền bước vào trong
“Ta còn lo rằng đệ không khoẻ nên không lên triều thì ra đệ ở đây uống rượu thật vui đấy”
Ngôn Tuấn Hàn nhìn thấy Ngôn Tuấn Vỹ liền tỉnh táo cười cười, y không ngờ phụ hoàng không trách tội mà ca ca hắn thế mà lại đến đây rồi thật là ngoài ý muốn
“Hoàng huynh ta là thấy thật nhức đầu a”
“Đừng có mà làm nũng, Hàn nhi đệ lại muốn quậy cái gì nữa, đã ba ngày đệ trốn không lên triều, phụ hoàng không nói đến đệ nhưng đệ thân là thái tử làm vậy có đúng hay không”
Ngôn Tuấn Hàn cười cười
“Không phải phụ hoàng bảo đệ không khoẻ không cần phải lên triều hay sao, hoàng huynh ta vẫn còn không khoẻ”

Ngôb Tuấn Hàn làm nũng với Ngôn Tuấn Vỹ, Tôn Tình không phải lần đầu thấy thái tử như vậy nên cũng không bất ngờ mấy chỉ là lâu rồi mới nhìn thấy thái tử điênn hạ như vậy quả thật nếu nói nàng thích thái tử như bây giờ nhất vì cảm giác người như được làm chính mình không phải áp lực vì việc làm thái tử
“Ta thật hết nói nổi đên, Hàn nhi đệ muốn chọc phụ hoàng tức chết mời vui hay sao, bá quan văn võ không nói nhưng nếu đệ tiếp tục không lên triều như vậy e rằng sẽ có người nói”
“Nói thì nói đệ mặc kệ, làm thái tử thật mệt nỏi, đệ nghĩ rồi nếu phụ hoàng phế đệ thì càng tốt, tốt vô cùng luôn, hoàng huynh làm vương gia thật vui mà”
Ngôn Tuấn Vỹ liền muốn đánh, nhưng liền cảm thấy có phải lần đó Ngôn Tuấn Hàn làm bị thương bản thân nên đầu óc xảy ra chút vấn đề hay không sao lại đột nhiên thay đổi như vậy chứ
“Hàn nhi đệ làm như vậy mẫu hậu sẽ thất vọng lắm đấy”
“Hoàng huynh yên tâm mẫu hậu người bảo chỉ cần đệ vui vẻ là được”
Ngôn Tuấn Vỹ lắc đầu thật không biết nói gì cho vừa đây, hắn coi như thua.
 
Kiếp Này Không Hận Cũng Không Yêu
Chương 19: Chương 19


Ngôn Tuấn Hàn tiếp tục uống rượu, Ngôn Tuấn Vỹ liền ngăn cản
“Tôn Tình ngươi không can ngăn thái tử hay sao”
Tôn Tình thật muốn nói ta có can thưa vương gia nhưng mà là can không được a
“Thuộc hạ bất lực”
Ngôn Tuấn Vỹ thật muốn xem xem trong đầu hai chủ tử nhà họ chứa cái gì không biết nữa, thật là
“Được rồi ta không biết đệ làm sao, nhưng ta nói đệ tiếp tục không lên triều không được, hôm nay uống nhiêu đây là đủ rồi, Tôn Tình đỡ thái tử đi nghỉ ngơi mau lên”
Tôn Tình vâng lệnh đi làm, Ngôn Tuấn Hàn không muốn đi nhưng nhìn biểu cảm nổi giận của Ngôn Tuấn Vỹ liền hậm hực mà đi
Ngôn Tuấn Vỹ sau khi thấy Ngôn Tuấn Hàn đườ Tôn Tình đỡ đi liền ra bên ngoài kêu Tại Chính Hiên nói chuyện một lát
“Vương gia có gì căn dặn”
“Chính Hiên chúng ta không phải người lạ, không cần khách khí gọi ta vương gia”
Tại Chính Hiên gật đầu
“Ngươi làm thị vệ bên cạnh y tại sao không can ngăn y lại, ngươi có biết từ sau việc y cầu xin cho ngươi mà bá quan văn võ đã có biết bao nhiêu lời đồn hay không hả”

Tại Chính Hiên đương nhiên biết
“Ngươi gốt cuộc với đệ ấy là cái dạng vì không biết ta thật không hiểu hai người các ngươi nghĩ gì mà”
Ngôn Tuấn Vỹ thở dài
“Ta chỉ là thị vệ không can ngăn được thái tử là lỗi của ta”
“Lỗi với phải gì, Hàn nhi y từ nhỏ người y nghe lời nhất không phải phụ hoàng mẫu hậu cũng không phải ta mà là ngươi, ngươi nói xem từ lúc nào ngươi và đệ ấy xa cách như vậy hả”
Tại Chính Hiên thở dài hắn đương nhiên biết lúc còn nhỏ chỉ cần hắn nói y liền ngoan ngoãn nghe theo so với hoàng hậu nói còn nghe lời hơn, chỉ là sau này thật nhiều biến cố xảy ra hắn cũng không còn là thiếu niên lúc nhỏ nữa, Ngôn Tuấn Hàn cũng không còn là tiểu hoàng tử nữa bọn họ đều chính là đã trưởng thành cả rồi
“Nhưng bây giờ ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn đến ngươi nghĩ y còn nghe lời ta nói hay sao”
Ngôn Tuấn Vỹ cười khinh, không phải do ngươi thì là do ai nữa
“À ta quên mất ngươi và Hàn nhi từ lâu đã không còn như trước nữa, ta không biết ngươi đối với Hàn nhi là như thế nào nhưng ta biết một điều Hàn nhi y thích ngươi, chỉ có điều ngươi trong lòng đã có Kiều Ngọc mà thôi”
Tại Chính Hiên thở dài, quả thật có nhiều chuyện không còn trong phận sự quản lí của hắn nữa, hắn không biết tại sao Ngôn Tuấn Hàn lại đột nhiên thay đổi như hiện tại
Tôn Tình đỡ Ngôn Tuấn Hàn đi nghỉ ngơi thì nhận thấy chủ nhân mình không hề say hơn nữa người còn tỉnh hơn bao giờ hết
“Thái tử người không say à”
Ngôn Tuấn Hàn cười, say thế nào được chứ y đã uống bao nhiêu đâu chỉ là muốn diễn cho hoàng huynh y tin là y bây giờ ngoài uống rượu ra chẳng thích gì nữa cả nếu hoàng huynh y tin thì chắc chắn bá quan văn võ càng tin, như vậy sớm hay muộn bọn họ cũng dâng tấu phế thái tử mà thôi
“Ngươi nghĩ lúc nãy ta uống bao nhiêu”
“Một bình a”
“Vậy làm sao say được, à Tôn Tình ngày kia người mang vài nữ nhân đến nhất định phải lựa nữ nhân xinh đẹp càng xinh đẹp càng tốt đưa đến hầu rượu ta”
Tôn Tình mở to mắt, nàng nghe nhằm a, thái tử người muốn mỹ nữ sao, ta còn nghĩ ngày kêu ta mang mỹ nam đến thì hợp lí hơn
“À thêm vài nam nhân có mỹ mạo xinh đẹp nữa”
Tôn Tình mặc dù không biết thái tử đang muốn làm gì nhưng vẫn vâng lệnh mà đi làm
Ngày hôm sau trời vừa sáng thái tử điện hạ liền kéo Tôn Tình ra ngoài, Tại Chính Hiên chỉ biết nhìn theo, bây giờ hắn là thị vệ không thể tự do mà ra ngoài cung như trước chỉ đành sai Dinh Lâm âm thầm theo sát Ngôn Tuấn Hàn
“Thái tử sao chúng ta lại rời cung sớm như vậy”
“Đương nhiên là đi đón Kỳ Nam đó, hắn ta theo như ta đón chắc là sắp đến, chúng ta đến cổng thành đợi y”
Đúng như dự đón của Ngôn Tuấn Hàn, Tống Kỳ Nam vừa mới vào cổng thành, nhìn thấy Ngôn Tuấn Hàn liền xuống ngựa bước đến, quăng ngựa lại cho thuộc hạ

“Sao ngươi đến đây”
“Ta đến đón ngươi, sao vậy nhìn ta lạ lắm sao”
Tống Kỳ Nam cười
“Không lạ chỉ là tò mò bây giờ là sáng sớm người không cần lên triều sao thái tử điện hạ”
Bốn từ thái tử điện hạ Tống Kỳ Nam nói cực kỳ nhỏ đủ để bọn họ nghe được
“Không cần, mà một thời gian nữa thôi ta sẽ không còn là thái tử điện hạ, được rồi Kỳ Nam chúng ta đi thôi”
“Khoang đi đã, ngươi bất cẩn thế sao Tôn Tình, ngay cả ngươi và y đến đây còn không phát hiện có ngươi đi theo sau sao”
Tống Kỳ Nam quay sang nhìn Tôn Tình, tiểu cô nương này lớn lên cơ chút xinh đẹp đấy
“Hả”
Tôn Tình tròn mắt, nàng có cảm nhận được có người nhưng vẫn không thấy được
“Được rồi để ta sai thuộc hạ đi xử lí một chút, chúng ta đến tửu lâu trước đợi bọn Chu Đình”
Ngôn Tuấn Hàn gật đầu, Tống Kỳ Nam nhìn theo thuộc hạ sau đó thuộc hạ liền hiểu ý ngay lập tức âm thầm đến chỗ Dinh Lâm gây sự
Dinh Lâm bất ngờ bị người tấn công cho nên không để ý liền mất giấu của Ngôn Tuấn Hàn, hắn đành quay về báo cáo cho Tại Chính Hiên biết
“À ta tặng ngươi một loại cao dược, rất thích hợp trong việc đó, ta nghe bảo người ngươi thầm thương trộm nhớ đang làm thị vệ bên cạnh ngươi”
Ngôn Tuấn Hàn liền đen mặt, quả thật ma giáo cái gì cũng nói ra được
“Quà này của ngươi quá lớn ta nhận không nói, mang về một mình mà dùng, không thì tặng Chu Đình ấy, hắn cần”

Ngôn Tuấn Hàn mỉm cười nhưng nụ cười có chút đang sợ
Tống Kỳ Nam thì cười rộ lên, huynh đệ à ta còn không hiểu ngươi sao, làm bản thân mình bị thương để xin cho kẻ kia làm thị vệ ở đông cung, đơn giản vậy sao ta chỉ là có ý tốt sợ ngươi bị thương thôi
Ba người đến tửu lâu, Tôn Tình đứng bên ngoài cửa canh giữ
“Ta có mang rượu ngon của Thuận An quốc đến, đợi bọn Chu Đình đến rồi uống”
Tống Kỳ Nam gật đầu
“Dạo này ngươi ổn không, đột nhiên muốn gặp bọn ta thật là bất ngờ đấy, bình thường đều là bọn ta tìm ngươi”
Tống Kỳ Nam nhìn ra được thay đổi của Ngôn Tuấn Hàn, trong bốn người bọn họ Tống Kỳ Nam là người hiểu y nhất
“Có một số chuyện nói ngươi cũng không hiểu, chỉ là ta cảm thấy không thích làm thái tử nữa mà thôi, muốn cùng các ngươi du nhập giang hồ”
Tống Kỳ Nam cười lớn
“Được rồi lúc nào ngươi muốn nói thì nói ta sẵn sàng nghe, còn chuyện ngươi không làm thái tử ta thấy tốt đấy, ngươi không thích hợp làm thái tử”
Ngôn Tuấn Hàn đồng tình y không thích hợp để kế vị, y không đủ tài đức cũng không nỡ xuống tay được.
 
Back
Top Bottom