Khác Khúc Hòa Tấu Cuối Cùng | Marhoon [drop]

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
399185788-256-k491726.jpg

Khúc Hòa Tấu Cuối Cùng | Marhoon [Drop]
Tác giả: luv_eomsean
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

năm 17xx, câu chuyện của tay chơi violin và người đánh khúc hòa tấu cuối cùng

truyện chỉ mang tính chất giải trí, author không áp đặt lên người ở ngoài



martin​
 
Related threads
  • Một khúc ca thời Lê
  • Trường dạ khúc
  • Tình khúc dưới ánh trăng xanh
  • Tình Khúc Biệt Ly
  • Trung Khúc Thiều Hoa
  • Khúc Hoa Cúc Dại
  • Khúc Hòa Tấu Cuối Cùng | Marhoon [Drop]
    1


    Năm 1767-Thị trấn Ashborne, miền Bắc nước Anh.

    Thị trấn nhỏ lặng lẽ được ôm trọn bởi những ngọn đồi phủ sương và rừng thông già rì rào trong gió.

    Ở trung tâm quảng trường lát đá xám, có một ngôi nhà gạch đỏ cũ kỹ, nơi lưu giữ tiếng đàn piano đã vang lên suốt hơn nửa thế kỷ.

    Người ta bảo, mỗi khi tiếng nhạc ấy cất lên vào một đêm gió lớn, là một linh hồn lang thang tìm thấy đường trở về.

    Martin, chàng trai trẻ có mái tóc nâu sẫm, sống khép mình cùng chiếc đàn piano cổ trong căn nhà thừa kế từ người ông ngoại quá cố, vốn chẳng bận tâm đến chuyện tình cảm hay giao thiệp ngoài xã hội.

    Mọi khoảnh khắc của Martin trôi qua cùng bản nhạc dở dang mà anh không bao giờ hoàn thành được, bản hòa tấu kỳ lạ chưa có đoạn kết, như thể đang chờ một nốt nhạc bị lãng quên từ lâu.

    Vào một chiều thu, khi sương mù giăng kín lối về, Martin tình cờ gặp một người lạ với vẻ ngoài phong trần, ánh mắt sâu như biết những điều không ai biết, mang theo một hộp đàn violin cũ kỹ và nụ cười đầy ẩn ý.

    Họ gặp nhau trong một quán trà vắng khách, khi Martin vô tình đánh một đoạn nhạc lạc điệu trên chiếc piano bụi phủ ở góc phòng, và người đàn ông lúc ấy đã ngẩng đầu, bảo rằng

    "Tôi biết nốt nhạc còn thiếu"

    Martin khựng lại, tay vẫn lơ lửng trên phím đàn.

    Câu nói của người lạ như xuyên qua lớp sương mờ đang bám trên tâm trí anh, đánh thức điều gì đó... quen mà lạ.

    Anh nhìn người đó lần đầu tiên thật kỹ.

    Người đàn ông ấy ngồi đối diện, tựa nhẹ vào ghế gỗ cũ kỹ, tay đặt hờ lên chiếc hộp đàn violin cũ đến mức quai da đã sờn bạc.

    Cậu ta mặc một chiếc áo choàng dài màu đen, viền bạc ánh lên dưới ánh nến leo lét.

    Làn da nhợt nhạt như được tạc từ sương sớm, và đôi mắt xám sâu thẳm như chứa đựng cả những mùa đông dài của phương Bắc.

    "Tôi chưa từng chia sẻ bản nhạc đó với ai,"

    Martin nói, có phần cảnh giác.

    Người kia không đáp ngay.

    Cậu ta chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười không hẳn là thân thiện, nhưng không khiến người ta cảm thấy nguy hiểm.

    Nó như một lời gợi mở.

    "Tôi nghe thấy nó từ xa.

    Không phải bằng tai, mà bằng một cách khác.

    Có lẽ... bằng ký ức."

    "Ký ức của ai?"

    Martin hỏi, giọng nhỏ lại, lòng đầy nghi hoặc.

    Người kia nhấc chiếc hộp đàn, đặt lên đùi, mở nắp.

    Bên trong là một cây violin đã cũ đến mức lớp véc-ni tróc gần hết, nhưng dây đàn thì vẫn sáng bóng như thể vẫn thường xuyên được chơi.

    "Của tôi.

    Và có lẽ là của cậu nữa."

    Martin cứng người.

    Anh không biết vì sao tim mình đập mạnh đến thế, là vì tò mò, hay vì sợ?

    "Tôi tên là Juhoon"

    Người đó nói, tay chạm nhẹ lên cần đàn.

    "Tôi đang tìm một bản nhạc bị lãng quên.

    Và tôi tin, cậu có một phần của nó."

    Ngoài khung cửa sổ mờ sương, rừng thông già rì rào mạnh hơn khi gió bắc thổi qua.

    Trong không khí có mùi của lá mục và nhựa thông mùi của ký ức, của những điều đã cũ kỹ nhưng chưa từng chết hẳn.

    Martin bối rối.

    Anh không phải người dễ tin vào chuyện hoang đường.

    Nhưng có một điều gì đó ở Juhoon một luồng khí, một cảm giác - khiến anh không thể nào quay lưng.

    "Giả sử tôi tin cậu...?"

    Anh chậm rãi nói

    "Thì nốt nhạc còn thiếu ấy là gì?"

    Juhoon mỉm cười, lần đầu tiên ánh lên chút ấm áp.

    "Không phải một nốt...Mà là một người."

    Rồi cậu nâng cây violin lên, kéo nhẹ một đoạn giai điệu.

    Âm thanh vang lên, không chói tai, không quá hoàn hảo nhưng lạ thay, nó vừa vặn khớp vào khúc nhạc dang dở trong đầu Martin.

    Một mảnh ghép.

    Một phần linh hồn.

    Cả hai người, trong khoảnh khắc ấy, đều không nói gì.

    Nhưng có điều gì đó, âm thầm, bắt đầu chuyển động.

    Như thể thời gian vừa dịch chuyển một nấc, như thể định mệnh vừa mở ra một cánh cửa đã lâu không ai chạm đến.

    Quán trà hôm đó vẫn vắng như mọi ngày, chỉ có ánh nến lập lòe và hương trà Earl Grey lan nhẹ trong không khí ẩm ướt.

    Chủ quán - bà Marlowe già nua đã ngủ gục sau quầy, chẳng ai phiền lòng.

    Đây vốn là một nơi như thế nó dành cho những kẻ không vội vã.

    Martin kéo lại chiếc ghế bên cây đàn, đối diện Juhoon.

    Anh vẫn chưa thể lý giải tại sao mình không đứng dậy bỏ đi ngay sau câu nói kỳ lạ kia.

    Có lẽ... vì một phần nào đó trong anh cũng muốn tin.

    "Vậy... cậu từ đâu đến?"

    Anh mở lời, giọng trầm và khàn, như thể tiếng nói cũng phủ bụi theo thời gian giống chiếc piano kia.

    Juhoon đặt cây violin sang một bên, tựa cằm lên tay, nhìn Justin như thể đang đọc một bản nhạc phức tạp.

    "Tôi đến từ phương Bắc,"

    Cậu nói.

    "Một thị trấn không ai nhớ tên.

    Và tôi đi, bởi tôi không thể ở yên được nữa."

    "Đi tìm một bản nhạc à?"

    "Không.

    Đi tìm điều khiến tôi nghe được nó."

    Câu trả lời khiến Martin im lặng.

    Anh rót thêm trà vào hai tách, ngón tay khẽ run.

    Dù gì thì đây cũng là lần đầu tiên sau rất nhiều năm anh nói chuyện lâu đến vậy với một người lạ.

    Juhoon nhận lấy tách trà, nhấp một ngụm, rồi bật cười khẽ.

    "Trà ở đây đắng thật."

    "Vì bà Marlowe luôn để lá quá lâu,"

    Justin đáp.

    "Nhưng tôi thích vị này.

    Nó thật."

    Juhoon gật nhẹ.

    "Anh... luôn sống một mình à?"

    Câu hỏi ấy như lỡ tay chạm vào một sợi dây nào đó trong lòng Martin.

    Anh không giấu sự ngập ngừng.

    "Từ năm mười sáu tuổi.

    Sau khi ông ngoại mất."

    "Ông cậu là người chơi piano?"

    "Phải.

    Ông để lại cho tôi căn nhà, cây đàn, và bản hòa tấu chưa bao giờ viết xong."

    Juhoon im lặng một lúc.

    Rồi anh nói, như thì thầm.

    "Tôi cũng có một bản nhạc chưa bao giờ hoàn thành.

    Violin của tôi vẫn chờ một giai điệu mà tôi không thể tự viết ra."

    Martin ngước lên nhìn Juhoon, lần này là thật sự nhìn.

    Đằng sau lớp áo choàng, ánh mắt sắc sảo và giọng nói có vẻ bí ẩn, là một thứ gì đó rất giống... sự cô độc.

    Không hiểu sao anh thấy thân thuộc đến lạ.

    "Cậu muốn thử... chơi cùng tôi không?"

    Martin hỏi, giọng vẫn cẩn trọng, nhưng đã bớt lạnh.

    Juhoon nghiêng đầu, khóe môi cong lên.

    "Ngay bây giờ?"

    "Đúng, ngay bây giờ"

    Tiếng đàn vang lên trong căn phòng yên tĩnh, ban đầu lạc lõng như hai con người chưa từng hiểu nhau.

    Martin chơi một đoạn trong bản hòa tấu cũ của ông ngoại đoạn mở đầu anh đã thuộc lòng, nhưng lúc này lại run rẩy như chơi lần đầu tiên.

    Juhoon lắng nghe, không chơi ngay cậu chờ, như một bản năng.

    Chờ cho đến khi Martin đến đoạn chuyển điệu quen thuộc... rồi mới nâng violin, kéo một nốt thật nhẹ.

    Tiếng violin hòa vào như khói mờ, mong manh nhưng lại gắn chặt lấy tiếng đàn piano.

    Chúng không đối chọi, không chen lấn, mà đan vào nhau, như thể từng được viết ra để đồng hành.

    Một đoạn, rồi hai đoạn.

    Rồi một khúc nhạc chưa từng tồn tại bắt đầu được tạo thành.

    Cả hai không ai nói gì, nhưng trong mắt họ đều ánh lên điều gì đó.

    Một sự công nhận.

    Một cảm giác... như tìm thấy điều gì đã mất rất lâu rồi.

    Khi bản nhạc dừng lại, Martin là người đầu tiên phá vỡ im lặng

    "Anh thực sự biết mình đang làm gì."

    Juhoon nhún vai.

    "Tôi chỉ đang nhớ lại."

    "Nhớ lại...

    điều chưa từng xảy ra?"

    "Hoặc đã xảy ra, nhưng bị lãng quên."

    Martin không đáp.

    Nhưng tay anh vẫn đặt trên phím đàn, chưa rút lại.

    Juhoon đứng dậy, cúi đầu nhẹ.

    "Tôi sẽ ở lại thị trấn này vài hôm.

    Có lẽ lâu hơn.

    Nếu cậu muốn... chúng ta có thể chơi thêm lần nữa."

    Martin nhìn Juhôin bước ra khỏi quán trà, chiếc áo choàng đen lướt qua nền gạch lạnh như bóng đêm.

    Cánh cửa khép lại, chuông gió leng keng như một lời chào tạm.

    Lúc đó, anh mới nhận rằng bản hòa tấu dở dang trong anh có lẽ thật sự đang sống lại.

    Khoảnh khắc tiếng violin hòa vào cùng khúc hòa tấu đã thiếu đi một nốt do chính ông ngoại của anh biên soạn đã để lại một ấn tượng sâu sắc về con người thật của Michael.

    Sau ngày hôm ấy, đã có rất nhiều câu hỏi luôn lặp đi lặp lại trong đầu của anh cùng với thứ âm thanh mà anh đã được nghe nó tại quán trà gần nhà mình chỉ cách vài bước chân.

    Đã có rất nhiều khoảnh khắc Martin muốn níu kéo một tay chơi violin về bên mình cùng thứ âm thanh đang là một dấu chấm lớn của những nốt nhạc cuối cùng, điều đó có thật sự là một nốt chưa rõ nguồn gốc về khúc hòa tấu mà người ra đi đã chưa từng nói cho anh biết, hay thật sự những khúc mắc trong đầu ngay bây giờ chỉ hoàn toàn là sự trùng hợp đến bất ngờ.

    HT: 1/8/2025

    qua chỉnh sửa : 27/1/2026

    bản thảo này tui ủ lâu lắm rồi nay mới dám đăng ý, kiểu sao ta=))) ban đầu không phải tui viết Marhoon đâu, là ô tê pê trước đó ý, về sau tui sửa thành fic Marhoon luôn=))))
     
    Khúc Hòa Tấu Cuối Cùng | Marhoon [Drop]
    2


    Martin luôn tin vào trật tự của những điều quen thuộc, một tách trà đen mỗi sáng, ánh nắng nghiêng bên cửa sổ lúc 9 giờ, tiếng đàn vang vọng trong căn phòng cũ kỹ.

    Cuộc sống của anh vốn không có chỗ cho những bất ngờ, cho đến khi Juhoon bước vào như một nốt lạc quẻ, đầy ẩn ý và xáo trộn.

    Sau lần gặp ở quán trà chiều ấy, Martin những tưởng mình sẽ không còn thấy Juhoon nữa.

    Nhưng rồi, vài hôm sau, khi anh bước vào hiệu sách cũ ở góc phố Chestnut để tìm bản chép tay của Concerto in D minor, giọng nói quen thuộc đã khiến anh khựng lại.

    "Cậu tìm quyển này sao?"

    Juhoon đứng đó, tự nhiên như thể nơi ấy thuộc về cậu.

    Trên tay là cuốn sách Martin định tìm, bìa đã sờn, góc dính mực tím, nhưng tiêu đề vẫn rõ ràng "The Forgotten Harmonies".

    Martun nhìn anh đầy nghi ngờ.

    "Lại là cậu?"

    Juhoon chỉ nhún vai, nụ cười nhẹ đến mức như thể chẳng bao giờ mang theo câu trả lời.

    "Chẳng phải Ashborne này rất nhỏ sao?

    Có lẽ chúng ta sẽ còn gặp nhau nhiều đấy."

    Martin không đáp.

    Anh cầm lấy quyển sách, tay lướt qua ngón tay Juhoon trong một khoảnh khắc không thể lẩn tránh.

    Cảm giác như điện chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ, mà vì một cảm giác lạ lẫm, rất giống… nhớ nhung.

    Lần kế tiếp là ở nhà thờ cổ St.

    Elric vào một chiều chủ nhật lộng gió.

    Martin vốn chỉ định vào đó để tránh cơn mưa bất chợt, nhưng khi bước qua dãy ghế dài, anh nghe tiếng violin vang vọng.

    Không phải âm thanh thánh ca quen thuộc, mà là một giai điệu buồn, trầm, lạ thường…đó là phần mở đầu trong bản hòa tấu chưa hoàn chỉnh của anh.

    Tim Martin thắt lại.

    Ở phía bên kia điện thờ, Juhoon đang chơi đàn.

    Mắt cậu nhắm nghiền, gương mặt nghiêng nghiêng theo từng nhịp kéo.

    Khi dứt khúc nhạc, Juhoon mở mắt và bắt gặp Martin đang đứng lặng yên, tay siết mép ghế gỗ.

    "Tôi không biết ai đã viết bản này,"

    Juhoon nói, đặt cây vĩ lên hộp đàn,

    "Nhưng nó cứ luẩn quẩn trong đầu tôi từ khi gặp cậu."

    Martin không đáp.

    Anh đến gần, như bị cuốn vào vùng không khí kỳ lạ bao quanh Juhoon.

    "Cậu biết phần tiếp theo của bản nhạc không?"

    Martin hỏi, giọng gần như thì thầm.

    Juhoon lắc đầu.

    "Chỉ một đoạn nữa thôi.

    Sau đó… tôi quên mất."

    Một khoảng im lặng phủ xuống.

    Cơn mưa ngoài kia đã ngừng, nhưng trong lòng Martin lại như có sóng dâng lên.

    Sau hôm đó, họ bắt đầu nói chuyện nhiều hơn.

    Những cuộc gặp ban đầu ngập ngừng đã dần trở thành những lần ngồi bên nhau hàng giờ trong phòng đàn của Martin.

    Juhoon sẽ chơi một đoạn ngẫu hứng bằng violin, còn Martin thì gõ từng phím đàn để nối tiếp, như thể họ đang gọi hồn của một giai điệu cổ xưa.

    Có lần Juhoon hỏi

    "Cây đàn piano này… là di vật ông ngoại cậu để lại à?"

    Martin gật đầu.

    "Ông là người duy nhất từng chơi trọn bản hòa tấu đó…

    ít nhất là tôi nghĩ vậy."

    Juhoon nhìn cây đàn một lúc lâu, rồi bất ngờ hỏi:

    "Nếu một bản nhạc có thể đưa linh hồn trở về, cậu sẽ chơi nó chứ?"

    Martin im lặng.

    Anh nhìn Juhoon, không phải như một người đang cố hiểu câu hỏi, mà như một người đang sợ chính điều mình muốn trả lời.

    "Có lẽ…"

    Anh nói khẽ

    "Nếu người đó từng làm tim tôi rung động."

    Và Juhoon nhìn anh.

    Rất lâu.

    Không một nụ cười, không một câu nói, chỉ là đôi mắt đầy những tầng nghĩa khó đọc.

    Như thể trong khoảnh khắc đó, thời gian ngưng đọng giữa một nốt nhạc chưa đánh và một nhịp tim chưa dám thành lời

    Juhoon là người rời mắt trước, nhưng không rời đi.

    Cậu quay trở lại bên hộp đàn, mở nắp, lấy ra một bản nhạc cũ gấp tư, giấy đã ngả màu, mép hơi cháy xém như từng bị giữ quá gần ánh nến.

    “Cậu có từng thấy cái này chưa?”

    Juhoon hỏi, chìa ra bản chép tay với những dòng nhạc ngắt quãng, nét bút đậm mảnh không đều, như được viết vội trong một đêm không ngủ.

    Martin cầm lấy, lặng người.

    “Đây là… một phần của bản hòa tấu ấy, đúng không?"

    Anh thốt lên, tim anh lỡ một nhịp.

    “Nhưng… không phải bản tôi có.

    Giai điệu ở đoạn này hơi khác.

    Cổ hơn.

    Tối hơn.”

    Juhoon gật đầu.

    “Tôi tìm thấy nó trong một cây đàn cũ ở tiệm đồ cổ cuối phố.

    Kẹp sau hộp cộng hưởng.

    Như thể ai đó cố tình giấu đi.”

    Không ai nói gì thêm.

    Căn phòng như co lại, chỉ còn lại tiếng mưa cũ đọng lại trên mái ngói, tiếng tim đập hoài nghi và nỗi trầm mặc bao phủ lấy hai người.

    Kể từ hôm đó, hành trình của họ bắt đầu.

    Không phải bằng một lời hứa, cũng chẳng phải bằng một cái nắm tay, mà bằng những buổi chiều ngồi cạnh nhau, nghiên cứu từng đoạn nhạc vụn vặt.

    Những đêm dài lần mò từng phím đàn, từng dấu lặng, từng khoảng trống không ai dám điền nốt.

    Và lạ lùng thay, khi Martin chơi phần của anh, Michael luôn biết cách nối tiếp.

    Không cần bàn bạc, không cần ra hiệu.

    Violin của cậu như thể sinh ra để hoàn thiện tiếng đàn của Martin.

    Mỗi lần họ chơi cùng nhau, có điều gì đó rất xa xưa sống dậy, một giai điệu quen thuộc nhưng chưa từng nghe trọn.

    “Cậu có nghĩ chúng ta từng chơi bản này... trước đây không?”

    Juhoon hỏi một tối nọ, khi tiếng đàn vừa dứt.

    Martin ngẩn ra.

    “Ý cậu là... trong kiếp trước à?”

    Juhoon không trả lời ngay.

    Cậu đứng dậy, bước ra phía cửa sổ, nơi ánh trăng len qua tấm rèm mỏng như sương.

    Một lúc sau, cậu quay lại, giọng trầm hẳn:

    “Đôi khi tôi mơ thấy mình đứng trong một hội trường lớn, ánh đèn mờ ảo, phía sau là một cây piano cũ, phía trước là dàn nhạc... và cậu, ở đó.

    Không phải cậu bây giờ.

    Nhưng... vẫn là cậu.”

    Martin nín thở.

    “Còn tôi thì luôn mơ thấy tiếng violin vọng lên từ tầng hầm,”

    Anh nói khẽ.

    “Mỗi lần tỉnh dậy, tim tôi đập rất nhanh… nhưng lại chẳng nhớ nổi nốt nhạc nào.”

    Juhoon khẽ mỉm cười.

    “Có lẽ… bản hòa tấu ấy là lời hứa chưa hoàn thành.”

    Và rồi cậu nhìn thẳng vào mắt Martin.

    “Và lần này… tôi không muốn bỏ lỡ.”

    Câu nói ấy rơi vào đêm như một nốt ngân dài, để lại dư âm mơ hồ mà mãnh liệt.

    Martin không đáp.

    Anh chỉ đưa tay chạm nhẹ vào phím đàn, và bản nhạc lại bắt đầu.

    Không ai nói ra, nhưng cả hai đều biết: đây không chỉ là âm nhạc.

    Đây là ký ức.

    Là định mệnh.

    Là một chuyện tình đang viết lại chính mình bằng những nốt nhạc thất lạc của thời gian.

    Kể từ đêm ấy, mọi thứ giữa Martin và Juhoon thay đổi không ồn ào, không rõ rệt, nhưng hiển hiện trong từng ánh mắt, từng lần chạm tay thoáng qua, từng khoảng lặng bất chợt sau một đoạn nhạc tròn trịa.

    Martin bắt đầu chú ý nhiều hơn đến những điều nhỏ nhặt như cách Juhoon cắn nhẹ môi dưới mỗi khi suy nghĩ, thói quen nghiêng đầu khi nghe nhạc, và cả ánh nhìn xa xăm của cậu mỗi lần bản hòa tấu vang lên những nốt quá quen thuộc đến mức khiến người ta rùng mình.

    Còn Juhoon, dường như cũng chẳng giấu được ánh mắt dõi theo Martin lâu hơn cần thiết, dù ngay sau đó luôn quay đi, vờ như đang mải ngắm tàn tro trong lò sưởi.

    Một lần, khi cả hai cùng ngồi nghiên cứu đoạn nhạc ở phần giãn cách, nơi những nốt như rơi lạc khỏi dòng chính, Juhoon đã vô thức dựa đầu lên vai Martin.

    Chỉ là một thoáng thôi.

    Chưa đến năm giây.

    Nhưng tim Martin như ngừng đập.

    Juhoon giật mình ngồi dậy, lúng túng quay đi.

    “Xin lỗi, tôi… buồn ngủ quá.”

    Martin gật đầu, không nói gì.

    Nhưng bàn tay đang đặt dưới bàn vẫn siết nhẹ, như muốn giữ lại khoảnh khắc ấy, dù chỉ trong lòng mình.

    Những đêm sau đó, Martin thường ngồi một mình bên đàn, chơi lại những đoạn mà họ cùng nhau soạn thảo.

    Anh phát hiện ra rằng nếu nhắm mắt lại, anh có thể hình dung chính xác cách Juhoon sẽ nối tiếp, dù cậu không có ở đó.

    Một sự ăn ý lạ lùng, vượt qua lý trí.

    Nhưng chính điều đó lại khiến Martin hoang mang.

    Tình cảm này... là gì?

    Sự đồng điệu trong âm nhạc?

    Hay thứ gì đó sâu hơn, chạm vào phần anh không dám gọi tên?

    Anh sợ.

    Sợ gọi nhầm, và rồi mất tất cả.

    Có lần, khi hai người cùng đi ngang khu hội họa của học viện, Juhoon đột ngột dừng lại trước một bức tranh sơn dầu cũ, hình một nhạc công violin đứng dưới ánh trăng, quay lưng lại với một cây piano.

    Không rõ mặt, không rõ tên, chỉ có ánh sáng dịu mờ và dáng đứng lặng lẽ như đang đợi điều gì đó.

    Juhoon nhìn chằm chằm vào tranh, mãi không rời mắt.

    “Anh nghĩ,”

    Cậu nói,

    “Nếu người kia không bao giờ quay lại thì sao?”

    Martin đứng bên cạnh, không nhìn tranh, chỉ nhìn Juhoon

    “Thì người đang đợi… có thể sẽ chơi một mình.

    Cho đến khi quên mất lý do mình bắt đầu.”

    Juhoon quay lại nhìn anh, ánh mắt không buồn cũng không vui chỉ có một vệt suy tư rất sâu.

    Và rồi cậu cười nhẹ, gần như thì thầm

    “Đừng chơi một mình.

    Nhé?”

    Tối hôm đó, Juhoo không về ngay như mọi khi.

    Cậu ngồi lại bên Martin rất lâu, cả hai chẳng chơi đàn cũng chẳng nói gì, chỉ là hai cái bóng ngồi bên nhau dưới ánh nến, lặng im như hai chương chưa viết trong cùng một bản nhạc.

    Martin định nói điều gì đó.

    Điều gì đó mơ hồ đã nằm sẵn trong cổ họng, như một lời thú nhận chưa thành hình.

    Nhưng rồi anh nhìn sang Juhoon, và thấy cậu đã nhắm mắt, hơi thở đều đều, tựa đầu vào lưng ghế.

    Anh khẽ cười.

    Tim vẫn đập nhanh, nhưng không còn nỗi sợ nữa.

    Vì có lẽ... tình cảm cũng giống như âm nhạc.

    Không cần nói ra quá sớm.

    Chỉ cần đúng nhịp, đúng lúc, nó sẽ tự vang lên.

    HT : 7/8/2025

    qua chỉnh sửa 30/1/2026

    sửa lòi le👽
     
    Back
    Top Dưới