[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Khi Em Không Còn Là Em
CHƯƠNG 20: KHI HAI LINH HỒN BẮT ĐẦU TRANH DÀNH
CHƯƠNG 20: KHI HAI LINH HỒN BẮT ĐẦU TRANH DÀNH
Hân rơi vào trạng thái ngủ sâu, trong mơ có hai người con gái.
Cùng một gương mặt, một người mặt váy trắng, tóc buông dài, ánh mắt trầm buồn.
Một người diện váy đen, tóc ngắn, ánh mắt cháy bỏng sự hận thù.
Họ đứng đối diện nhau giữa căn phòng trống rỗng và Hân như một kẻ ngoài cuộc, không thể can thiệp.
"Mày là ai?"
"Tao là Hân."
"Hân chết rồi."
"Không, mày chỉ đang cướp thể xác tao, trả lại cho tao."
Họ lao vào nhau, giọng hét đan xen.
Tay túm lấy tóc, móng cào vào mặt nhau.
Máu trào ra nhưng không ai biến mất.
Cô giật mình choảng tình, mồ hôi lạnh ướt chán, tim đập loạn.
Cô không dám ngủ nữa.
Từ hôm đó, Kiều chiếm lấy phần lớn thời gian trong cô.
Cô bắt đầu ăn mặt khác, váy bó sát, ánh mắt dắc lạnh.
Cô không còn sợ khi nhìn vào gương vì thứ cô thấy là một người có thể khiến người khác gục ngã chỉ bằng nụ cười nửa miệng.
Kiều là thế.
Cô ta xuất hiện trong cô, mạnh mẽ, dữ dội, khinh tthường mọi cảm giác yếu đuối, cô ta ghét Duy An.
"Cậu ta từng bỏ rơi mà nhưng giờ mày lại cho hắn chạm vào?
Đáng thương."
"Yêu đương gì?
Đàn ông chỉ lợi dụng mày về thể xác thôi."
Một hôm, Duy An đưa cô đi dạo.
Cậu ấy mua cho cô một que kem bạc hà, cô nhìn nó như vật thể lạ.
Kiều khẽ cười.
"Trẻ con thật."
Duy an không nói gì nhưng ánh mắt cậu ấy lần đầu tiên thể hiện rõ sự nghi ngờ.
"Em không thích kem bạc hà sao?"
Cô cười nhẹ, lắc đầu.
"Em chưa bao giờ thích mấy thứ ngọt ngào và mát lạnh như thế này."
Duy An đứng lặng như thể lạc giữa hồi ức cũ.
Ánh mắt cậu trở nên đau đớn.
"Hân của anh từng nói chỉ cần có kem bạc hà là em sẽ tha thứ cho tất cả."
Cô không biết phải đáp lại như thế nào vì cô không còn là Hân nữa.
Tối hôm đó, cô soi gương.
Kiều đứng đằng sau, không phải ảo ảnh, không phải mơ.
Cô ta khẽ thì thầm:
"Tao sẽ giúp mày mạnh lên, mày yếu quá Hân.
Mày không xứng để tồn tại."
"Nhưng tao yêu Duy An."
"Mày yêu hắn?
Để bị hắn làm tổ thương thêm nữa à?"
Hân nghẹn lời vì có phần nào đó tong cô thấy Kiều nói đúng.
Cô ta tiến đến, đưa tay vuốt tóc cô như một người chị gái đang dỗ dành đứa em gái yếu đuối.
"Ngủ đi Hân, từ giờ để tao sống thay mày."
Hân thiếp đi nhưng trong sâu thằm có một giọt nước mắt rơi xuống trong tâm trí, Hân đang khóc và không ai nghe cả.