Xuyên Không Khẩu AK Ta Bá Chủ Thế Giới Song Song Cổ Đại

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Khẩu AK Ta Bá Chủ Thế Giới Song Song Cổ Đại
Chương 80: 80: Bị Lộ Và Ám Sát


Thế là ngoài số vũ khí còn có mấy chuyên gia sử dụng cung nỏ loại mới của hắn còn có mấy tàu này, nói là 5 tàu thì Ha Oai đấy nhưng trên tàu ngoài vũ khí còn có lương thực, nước ngọt, tiền vàng, châu báu.

Chưa kể tàu hắn có cũng không phải loại tàu lớn nhất nên số lượng vũ khí 5 tàu này đủ cho ngự lâm quân và quân phòng thủ kinh thành mà thôi.

Chưa kể Lưu Cầu ko có nhiều gỗ tự nhiên vì toàn là đảo, nên họ nhập rất nhiều gỗ, vì vậy mà chi phí làm 1 cây giáo của họ cao hơn so với các nước trong đất lienf nên họ mua luôn cả cây cho tiện ko mua mũi riêng nữa.

Vì vậy mà chuyến hàng này của Bân ko mang nhiều giáo như trước vì có cả đống cán giáo đi kèm.
Thời vũ khí lạnh giáo là vũ khí chủ chốt của quân đội vì nó rẻ, ít tốn nguyên liệu là kim loại khan hiếm thời bấy giờ khi chỉ tốn có tí săt phần đầu, dễ chế tạo, hiệu quả cao trong chiến đấu, tính sát thương lớn, lại cực kì thực dụng và dễ đào tạo người sử dụng, là vua của các loại vũ khí.

Ngoài chức năng đâm ra thì nó có thể làm thành gậy chống, gậy đánh, que gẩy lửa, làm gậy lều, làm quang gánh nước, dây phơi quần áo, thứ đo độ sâu của nước, quang gánh đồ, lúc cần thiết có thể dễ dàng chế thành cáng cứ thương.

Vì tính sát thương lớn, tính thực dụng cao, cực kì dễ sử dụng và đào tạo người mới, lại được dùng làm nhiều thứ khác phục vụ đời sống nên quân đội các nước luôn ưu tiên dùng nó cho đại trà binh lính dù Phương Đông hay phương Tây.

Chính vì lí do này mà Giaos luôn là mặt hàng nhiều nhất mà Bân hay bất kì tay buôn vũ khí nào bán cho quân đội, cũng vì đố mà 1 phần nguyên nhân hắn ko chở được nhiều vũ khí khi mà chỗ gỗ cán giáo chiếm tải trọng khá lớn.
Cung nỏ cũng vậy, mấy cái nỏ gia cát cỡ lớn cũng được mang lên khiến không gian càng thêm chật và nặng, sàn tàu thời này cũng ko được thiết kế chịu được trọng tải quá lớn vì lí do công nghệ nên sức tải của nó cũng ko được cao như các tàu sau này.

Tuy nhiên số vũ khí này đủ cho Lưu Cầu thở phào 1 phen, dù chưa đủ nhưng cũng làm cho kinh đô vững mạnh, đủ sức chống chịu chiến tranh gáp đôi quân số.

Lâm Ấp lúc này do đc buff đầu tiên với số lượng lớn nên đã giảm dần nhập vũ khí vì kho của họ đã đầy ắp, đủ đánh nhau với quân Tùy cả Năm nếu như những ngày trước.

Thế nên Bân mới có dư vũ khí cung cấp cho Lưu Cầu, nhưng vũ khí của Lưu cầu còn lâu mớ bằng đc Lâm Ấp hiện tại nên cung cấp cho Lưu Cầu cực kì dễ thở.

Chỗ còn thừa hắn cung cấp thêm cho Cao Câu Ly bán cho các tộc du mục phương bắc và 1 số chư hầu cát cứ trong tương lai của Nhà Tùy nội loạn.

Tóm lại hiện giờ vùng đông á và đông dương bị hắn chôn 1 đống thùng thuốc nổ, kíp nổ đã được chuẩn bị sẵn sàng và chôn dưới đất, chỉ chờ thằng nào ko may mắn dẫm lên kích hoạt hiệu ứng dây chuyền domino mà thôi.

Nhưng hắn éo ngờ và cũng quên mất lịch sử vì hắn quan tâm sử Tàu làm éo gì khi mà sử Việt còn chưa học xong, con dê tế thần đầu tiên lại là Lưu Cầu.
Dù biết Lưu Cầu chắc chắn thua nhưng Bân biết lúc hắn chưa buff tí nào mà vua Lưu Cầu còn éo thèm thuần phục và có thái độ bướng với Dương Quảng.

Con người dù là gì nhưng cái thái độ là trên hết, Tùy Dạng đế éo muốn đánh diệt Lưu Cầu đâu, đánh vì ghét là ghét cái thái độ mà thôi.

Chứ thực ra Dương Quảng muốn xâm chiếm Lưu Cầu từ lâu rồi vì nó có vị trí giao thương thuận lợi lại rất giàu có do thương nghiệp phát triển.

Chiếm Lưu cầu giải quyết tất cả vấn đề của Đại Tùy hiện nay đó là tiền trong quốc khố giờ thu đã bằng chi, trong tương lai nếu chẳng may có thiên tai, địch họa, xây dựng thêm các đại công trình thì chắc chắn thâm hụt ngân sách nặng.

Vì vậy nếu chiếm được Lưu Cầu chiếm được quốc khố và tài sản cướp bóc các vương công quý tộc Lưu Cầu, dân chúng Lưu Cầu chắc chắn sẽ làm đầy tràn quốc khố, kho lương thêm đầy.

Nô lệ vùng đấy được bắt sẽ thay dân chúng Đại Tùy đang bất mãn vì phu phen quá cao xây dựng các đại công trình hay phu phen quân đội, từ đó tiếng nói bất mãn trong dân chúng giảm đi, có nhiều người hơn tham gia làm nông khí ko còn lo nạn đói nữa.

1 mũi tên trúng quá nhiều đích, sức hấp dẫn quá lớn khiến Dương Quảng ko ngại tạo cớ để xâm lược tiểu quốc đảo này.
Hiện giờ Lưu Cầu được hắn buff thì đám này càng bướng, càng coi khinh Dương Quảng ra mặt vì bọn chúng có thế mạnh về hải quân, chắc chắn, nhiều tàu và có nhiều kinh nghiệm tác chiến hơn nhà Tùy nhiều.

Bố mày éo sợ mày đấy vì có biển xanh bao bọc và bảo vệ, giờ được ăn doping thì bố lại sợ mày quá cơ, giỏi thì đánh nhau hộ trên biển hộ bố mày cái.

KHổ cái Lưu Cầu đôi khi quên mất 1 điều thời gian và số lượng đôi khi đè bẹp chất lượng khiến đám này diệt quốc.

Có thể đám này giỏi hải chiến hơn nhưng nếu có 10 tàu quân Tùy đấu với 1 tàu Lưu Cầu thì đảm bảo Lưu Cầu thua và khi quân Tùy đổ bộ xuống được đất liền thì lúc đấy sở trường mạnh nhất quân Tùy phát huy hết mức cũng là lúc Lưu Cầu diệt quốc.

Đó là câu chuyện diễn ra về sau, còn hiện tại Bân đã liên hệ với người của Mình tại Cao Câu Ly giúp đỡ về vấn đề cung tên và vũ khí vì Bân đầu tư dàn trải quá nhiều, nền sản xuất bán công nghiệp hiện nay của hắn chưa kham hết.

Đầu mũi tên người của hắn có thể làm đủ sản lượng nhưng còn thân tên thì hắn sẽ đặt hàng các nơi để làm, sau đó mang tới vùng làm thân tên lắp ráp lại như vậy vừa nhanh, vừa tiết kiệm thời gian đi lại để cung cấp đủ cho Lưu Cầu và Cao Câu Ly.

Cao Câu Ly lần này vớ bở khi có những đơn hàng lớn mà hắn đặt làm thân tên và lắp ráp khiến nội khố riêng của Hoàng đế càng ngày càng tràn đầy, khiến anh dương vương cười không khép được miệng.
Lưu cầu đợt này được hắn cho các loại nỏ liên thanh loại lớn, thời chiến tranh lạnh thì người ta đã phát hiện ra rằng hỏa lực tầm xa như cung nỏ là phù hợp nhất với thủy chiến.

Ngoài các loại mũi tên thường còn có các loại nỏ lớn bắn mũi tên to nặng với mục đích chính là phá hủy vỏ tàu, phá hủy kết cấu tàu để chúng khó chống chịu sóng gió, dễ gãy vỡ thân tàu.

Đó cũng là lí do vì sao mà Chu Du và gia cát lượng bắt buộc phải có 10 vạn mũi tên, chưa kể số tên khổng lồ mà Tào tháo mang theo để cung cấp hỏa lực chỉ riêng đội Thủy quân của mình.

Vì vậy mà số lượng cung tên của Lưu Cầu đặt đặc biệt nhiều, Thân tên họ ko thiếu vì nhập rất nhiều gỗ cũng như nó dễ chế tạo, nhưng đầu mũi tên sắt có thể phá giáp thì ko sản xuất nhanh được, nhất là khâu tạo hình cho chuẩn dáng và mài mũi tên.

1 người thợ rèn làm mũ tên có thể cung cấp nguyên liệu cho 5-7 người mài tên vào đá mài, mài thật lực, maì chết mẹ ra mới được mũi tên hợp cách.

Đã thế thời buổi chiến tranh loạn lạc không có đủ nhân lực và người mài vũ khí thì mũi tên chỉ được tạo hình, sau đó mài sơ cua, rồi phát luôn cho binh sĩ để họ tự đi mà mài theo ý muốn của mình.

Điều đó khá dễ với bân khi hắn đã hoàn thành nghiên cứu máy mài từ lâu rồi, giờ người làm của hắn mãi tên rất nhanh và dễ dàng để làm sắc bén vũ khí để cung cấp cho người lính ngay và luôn, họ mài còn nhanh hơn người rèn.
Vì là 1 cường quốc về hải quân do địa hình là biển đảo nên hải quân Lưu Cầu thực sự rất mạnh nhất là với con ngáo ộp Đại Tùy ngay bên cạnh, chính vì thế ko mạnh về hải quân thì họ sẽ bị Đại Tùy làm thịt.

Họ cũng hiểu thế mạnh của mình ở đâu và yếu ở đâu nên họ biết mình cần phát triển cái gì, vì vậy mà về mặt hải quân thì Đại Tùy ko là gì so với Lưu Cầu.

Tuy nhiên, ĐẠI TÙY có 1 thứ mà Lưu Cầu ko có đó là đông dân, đông Tàu, lắm vũ khí, cho dù hạm đội Lưu cầu có mạnh thế nào đi nữa nhưng đây vẫn là thời đại vũ khí lạnh.

Đông quân, lắm vũ khí vẫn là yếu tố then chốt để chiến thắng mọi cuộc chiến, Đại Tùy có thê yếu hơn về hải quân nhưng số lượng vẫn đủ đè bẹp chất lượng.

Chỉ cần bây giờ 1 tàu của Lưu cầu trước khi áp sát được 1 tàu của quân Tùy thì phải trải qua trận mưa tên của 10 tàu quân Tùy thì cho dù tàu mày có lắm tên thế nào, hải quân Tinh nhuệ thế nào thì mày cũng bị bắn thành nhím.

Đó là chưa kể chất lượng tàu sẽ giảm khi bị biến thành nhím, đâm húc nhau sẽ bất lợi hơn, mà đó là chiến thuật thường dùng của hải quân thời này.

Đã thế nếu như mà áp sát được 1 tàu , cho người lên sang tàu địch solo thì xin lỗi Lưu cầu sẽ bị 1 thằng thích chơi hội đồng có thêm 4-5 tàu quân Tùy áp sát hỗ trợ tàu bị đánh thì Lính Lưu Cầu chỉ có chết.
Vốn dĩ vì thiện Thủy chiến lại có hải quân mạnh, biết quân Tùy có hải quân yếu kém, nên Lưu Cầu mới bướng ra mặt ko coi Dương quảng ra gì.

Làm thằng bé nó ghi hận huấn luyện thủy quân đông đảo lấy số lượng đè chất lượng làm anh Lưu Cầu phải diệt quốc và đó là suy nghĩ chung của tầng lớp thống trị Lưu cầu.
Hiện tại Bân đang bù đầu làm sao mà giữ bí mật khi cơ đồ của hắn càng ngày càng lớn, hiện tại đám thái thú 3 quận đưa người điều tra càng ngày càng nhiều, khám xét ngày 1 gắt gao.

Nếu ko phải hiện tại hắn cho mấy người thuộc căn cứ sâu trong rừng núi vứt đồ ra thì đám Qúy tộc người Việt ủng hộ hắn sẽ bị đánh thiệt hại dài dài.

Số lượng mật thám 3 thái thú bị giết ngày 1 cao, Thái thú Nhật Nam hiện tại đã giảm hoạt động vì hắn ko có nhiều người, 2 thái thú còn lại tì tăng cường tình báo, xuất hiện cả cá lọt lưới rồi.

May mắn hệ thống trinh sát, tuần tra các địa điểm của cường hào, quý tộc người Việt được Bân đào tạo thêm công với thiên phú đánh rừng số 1 người Việt nên bọn lọt lưới bị chặn tại đây.

Ngoài ra hệ thống tình báo báo cáo lại thậm chí có cả trường hợp nhân viên phải dùng vũ khí nóng như súng ngắn, bộc phá tiêu diệt kẻ địch, dẫn đến việc phải hủy cơ sở, thiết lập lại cơ sở mới.

May mắn là nhờ vào vũ khí và các loại chất độc thần kinh hiện đại mà Bân có được nhờ thằng khựa kia thu thập mà nhiều cao thủ võ công tầm võ sư cũng như những kẻ chuyên dùng độc bị giết.

Bởi vì Bân biết những kẻ lõi đời chốn giang hồ, sát thủ, kẻ chuyên dùng độc có giác quan cực kì nhạy bén, các loại chất độc cổ đại thông thường ko có khả năng làm hại.

Vì vậy muốn diệt chúng phải cho chúng biết sức mạnh của khoa học, của hiện đại, loại độc hắn hay cho nhân viên của mình ám sát là Botox, vua của tát cả lọai độc, được dùng trong mĩ phẩm chống nhăn da, căng da cho các chị em, không màu, ko mùi, ko vị ( đúng là phụ nữ luôn chết vì thẩm mĩ dù có tiêm chất độc mạnh nhất thế giới vào người cũng mặc kệ cứ đẹp cái đã, còn lại tính sau).
Nhưng chiến thuật thành công nhất của hắn là đầu độc 3 vị Thái Thú Lê Ngọc, Khâu Hòa, Lí Giáo, hiện tại 3 vị này vẫn không biết mình đang bị đầu độc hàng ngày, hàng giờ, hàng đêm.

Vì để cho cuộc chiến thuận lợi lúc khởi sự, bớt đi lực cản lúc Nhà Tùy sụp, hắn cẩn thời gian chuẩn bị đánh nhà Đường nên 2 thàng Lê Ngọc và Khâu Hòa là những kẻ nguy hiểm nhất phải chết.

Bởi vì thời cổ đại kiến thức con người ko đủ nên ko biết nhiều thứ tưởng bình thương lại cực kì nguy hiểm nếu tiếp xúc thời gian dài.

Bân cho Lí giáo và Lê Ngọc vì ít có nợ máu nên hắn cho chết nhẹ nhàng cho người thâm nhập vào các vị trí thấp như nấu bếp, chặt củi, gia đinh.

Lê Ngọc hiện tại ko sao vì Bân chưa hạ lệnh giết hắn, hắn cần lần lượt từng thằng đổ theo thời gian nhất định phù hợp với bước tiến của hắn.
Vậy nên ngay sau tết hắn đã hạ lệnh bắt đầu đầu độc Lí giáo bằng cách quỷ ko biết thần ko hay, ko ai tìm ra được dấu vết đó là cho thằng này nhiễm độc kim loại nặng, ở đây là chì.

Khi tiếp xúc ở một mức độ nhất định, chì là chất độc đối với động vật cũng như con người.

Nó gây tổn thương cho hệ thần kinh và gây ra rối loạn não.

Tiếp xúc ở mức cao cũng gây ra rối loạn máu ở động vật.

Giống với thủy ngân, chì là chất độc thần kinh tích tụ trong mô mềm và trong xương.

Chì là một kim loại độc có thể gây tổn hại cho hệ thần kinh, đặc biệt là ở trẻ em và có thể gây ra các chứng rối loạn não và máu.

Ngộ độc chì chủ yếu từ đường thức ăn hoặc nước uống có nhiễm chì; nhưng cũng có thể xảy ra sau khi vô tình nuốt phải các loại đất hoặc bụi nhiễm chì hoặc sơn gốc chì.

Tiếp xúc lâu ngày với chì hoặc các muối của nó hoặc các chất oxy hóa mạnh có thể gây bệnh thận, và các cơn đau bất thường giống như đau bụng.

Đối với phụ nữ mang thai, khi tiếp xúc với chì ở mức cao có thể bị sẩy thai.

Tiếp xúc lâu dài và liên tục với chì làm giảm khả năng sinh sản và sinh dục ở nam giới.

Hắn cho thằng này, cả nhà thằng này tuyệt tự, thậm chí là chết bởi chính những đồ ăn uống hàng ngày.
Người Hán thời này muốn hại người thảo nguyên du mục và cũng như tăng lợi nhuận nên nhiều kẻ cũng đã chơi trò trộn bột mì với bột chì để ăn bớt.

Người vùng thảo nguyên ko biết, cùng với điều kiện sống khắc nghiệt khiến họ tuổi thọ thấp, điều này chỉ bị phát hiện sau khi Nhà Tùy bị diệt.

Hắn ko chơi như vậy với Lí giáo, hắn chơi trò xâu xa hơn đó là nồi niêu đất, thời này có thể dùng đồng làm nồi nấu thức ăn nhưng vi đồng nhiều tạp chất độc hại và ko phải nhà nào cũng có nồi đồng nên ít người sử dụng.

Ngoài ra nhiều món ăn dùng nồi niêu đất nung thì vẫn ngon hơn dùng nồi đồng.

Ví dụ như nấu cơm mà dùng nồi đồng cơm sẽ có vị khác và khó ăn hơn, nấu canh cũng vậ, vì thế mà nhiều món hay nấu cháo, nấu thuốc người ta vẫn dùng nồi đất nung.

Nếu đó là nồi đất nung sạch, đất nhiều nơi nhiễm kim loại nặng mà nấu đồ ăn thì chả khác nào đầu độc dần dần.

Nồi đất hắn cho người nấu đồ ăn của Lí giáo cũng vậy, nếu đổ 1 chút nước và nung khô nồi thì dưới đáy có cặn 1 ít chì, đảm bảo sau 6 tháng – 1 năm cả nhà Lí giáo đái ra máu mà chết vì nhiễm độc chì vào hệ thần kinh, suy thận.
Khâu Hòa là đối tượng thứu 2 làm chết dần chết mòn nhưng vì thằng này nợ máu với dân tộc nhiều nhất nên Bân cho thằng này ko chết vì nhiễm độc chì mà chết vì nhiễm phóng xạ, khiến hắn chết 1 cách khốn khổ, khốn nạn, đau đớn nhất có thể.

Hắn nảy ra chủ ý này khi mà hắn nhớ lại 1 bộ phim hình sự hồng kong gì đó mà hắn quên nhưng có 1 tập hắn rất nhớ vì tập đó hắn xem lại nhiều lần.

Tập phim nói về 2 dòng họ thù hằn nhau hơn 150 năm vì 1 dòng họ gây thù trước.

Con cháu dòng họ nạn nhân trả thù bằng cách áp dụng kiến thức anh ta học ở Đức thời đó chôn 1 hòn đá phóng xạ cực mạnh xuống đất tại nhà thờ tổ của dòng họ đối thủ.

Hậu quả là cả dòng họ đời sau thường xuyen có người bị mắc bệnh ung thư mà chết ko tìm ra nguyên nhân cho đến khi được cảnh sát tìm ra.

Cục đá đó là Polonium một kẻ giết người chậm rãi không có thuốc chữa.

Một gam polonium bay hơi có thể g**t ch*t khoảng 1,5 triệu người trong vòng vài tháng.

Trường hợp ngộ độc polonium nổi tiếng nhất là cựu điệp viên cũ của Nga Alexander Litvinenko.

Polonium đã được tìm thấy trong tách trà của nạn nhân - một liều cao hơn 200 lần so với liều gây chết trung bình trong trường hợp nuốt phải.

Nạn nhân qua đời sau ba tuần.
Bân thấy được và phát hiện ra cái này khi mà hắn tìm trong đống đồ thằng Tàu khựa kia có 2 cái thùng có đánh dấu nguy hiểm phóng xạ.

Bân khi nhìn màu cua nó thì phát hiện đây ko phải Urani hay Plutonium dùng cho bom hay nhà máy điện mà là rác thải phóng xạ mà thôi, còn thực ra có 1 thanh urani 1kg để trong hộp chì dày thật, tuy nhiên nó ko đủ chế bom mà nó còn chưa đủ làm nguyên liệu nhà máy điện.

( thực ra trong lịch sử Việt nam những năm 80-90 có 1 vụ án mà công an đã bắt nhóm 3 đối tượng buôn bán chất phóng xạ với giá 23-25 triệu là 1 thanh uranium 1kg).

Còn lại là là mấy hộp nữa chứa tầm chục viên đá Polonium.

Bân ko biết thằng này định làm gì với đống đồ nguy hiểm thế này nhưng chắc chắn hắn ta ko có ý định gì tốt đẹp và nó cũng giống với hắn bây giờ .
Hắn đành tàn độc với quân xâm lược và đồng bào mình lúc này vậy, tội lỗi sao hắn chịu, hắn bây giờ thấy mình giống các đế vương phong kiến hơn là 1 con người được giáo dục hiền lành thời hiện đại.

Viên đá được mang tới Long biên nghiền thành bột 1 nửa, 1 nửa đập vỡ ra thành vài mảnh.

Bột thì rải lên xà nhà thư phòng, phòng ngủ Khâu Hòa, trộn chung đất trong mấy chậu hoa nhỏ trong thư phòng, mấy viên nhỏ hơn thì có viên sđể dưới đế các cột đèn chiếu sáng trong phòng, viên thì vứt dưới lớp gạch dưới giường.

Vậy là hắn được ít phóng xạ hàng ngày.

Người của hắn ngoài những người tham gia vận chuyển được bảo hộ kĩ càng ra ko bị nhiễm thì cái xưởng đá người Hán nhờ đập vụn đá đã bị nhiễm, có thể lâu chết hơn nhưng nững người thợ đã tiếp xúc chắc chắn bị ung thư.

Những người hầu, nô tỳ, gia đinh là người việt mà tiếp xúc chắc chắn cũng bị ung thư, Khâu hòa và cả nhà hắn chác chắn cung xbij và chết còn nhanh hơn.
Quay lại với Bân hiện tại, Hắn cũng học những quyền gia thế tộc ko dặt trứng vào 1 giỏ nên hắn mới lập số lượng căn cứ đủ đẻ mất cái này có cái khác bù vào, hắn cũng ko chỉ đặt ở đất liền mà còn có hải đảo với cái trạm tiếp tế và buôn bán to đùng với Cao Câu Ly, Lâm ấp cũng tham gia.

Tất nhiên là người của Vua Cao Câu Ly ko lo vì họ đều là người và nô bộc Của anh Dương vương, nhưng đám Lâm Ấp lại khác khi danh tiếng của nó bị đồn thổi và các thái thú đã nghe được phong phanh gì đó
 
Khẩu AK Ta Bá Chủ Thế Giới Song Song Cổ Đại
Chương 81: 81: Cuộc Chiến Lưu Cầu 1


Chỉ cần nghe phong phanh,cùng với việc 1 lượng lớn các thám tử, đám người do thám bị mất liên lạc, chưa kể sự sung túc vũ khí và mạnh lên bất thường của quý tộc người Việt thì có đầu đất thì Lê Ngọc và Khâu Hòa có thể suy ra 2 khả năng:
-Thứ nhất là có 1 thương đoàn thuộc thế lực ngoài nhòm ngó đất Giao Chỉ, muốn chiếm làm đất riêng, thế nên cung cấp tiền bạc, vũ khí cho người Việt đánh nhau với bọn hắn đến lưỡng bại câu thương rồi đi vào thu dọn tàn cục.
-Thứ 2 là cái bọn chúng ko muốn nhất là có 1 thế lực người Việt đang tích lũy lực lượng tiền bạc, nhân lực muốn khôi phục lại đất Vạn Xuân cũ.

Chúng đang chuẩn bị khởi sự và vùng đất chúng ngắm tới là Cửu chân và Bắc Nhật Nam, chúng chiếm lấy 2 vùng này làm bàn đạp để củng cố lực lượng, sau đó phát quân chiếm nốt Giao Châu.

Bọn này chắc chắn có Liên hệ với Lâm Ấp để ân chia ranh rới chiếm đóng, bọn này chiếm vùng phía Bắc, còn mấy quận Lâm Ấp cũ chúng trả cho Lâm Ấp.
Nghĩ đến đây cả Khâu Hòa và Lê Ngọc đều rét lạnh trong lòng khi mà đường nào cũng đầy giặc, nếu như nó ở vế thứ nhất còn dễ vì đám người ngoài dễ xử lí nhất là với uy danh, sức mạnh như mặt trời ban trưa của đại Tùy.

Quân giặc lại từ xa tới ko quen thủy thổ, lại đi đường dài mệt nhọc nên đánh bại rất dễ, nếu có thêm Lâm Ấp trợ chiến thì giỏi lắm mất mấy quận mới chiếm ko tổn hại gì.

Nhưng nếu nó thuộc về vế thứ 2 thì nguy hiểm hơn nhiều, người Việt thông thuộc địa bàn quen với thủy thổ.

Lại từ khi bọn chúng độc lập 60 năm nên cách chiến đấu và kinh nghiệm chiến trận vượt trội hơn thời kì Nhà Hán rất nhiều, vũ khí bằng sắt bọn chúng hiện tại ko thiếu.

Nếu đánh chính quy thì bọn họ thắng chắc, nhưng nếu bọn chúng đánh kết hợp cách chiến đấu người Việt và trận pháp người Hán thì cực kì nguy hiểm, có khả năng Cửu Chân, Nhật nam sẽ mất.

Lê Ngọc và Lí giáo thì lo sót vó còn Khâu Hòa thì hắn bình chân như vại vì chỉ cần bọn này với 2 thái thú kia đánh hau dù bên nào thắng cũng Lưỡng bại câu thương, hiện tại đất của hắn vẫn yen bình.

Cả 2 kiệt sức lúc đó hắn đi vào ngư ông đắc lợi vừa có quân công, vừa được triều đình trọng thưởng, vừa làm thổ hoàng đế, vừa đánh cướp đống của cải.
Quay trở lại cuộc chiến Lưu cầu, sau vài tháng liên tục Buff vũ khí cho Lưu Cầu, vì ko còn bận tâm vào vũ khí Lưu Cầu đã tập trung đóng mới và bảo dưỡng t** ch**n.

Các đảo xung quanh cũng được tuồn vũ khí, tình trạng vũ khí đắt đỏ trước kia đã được cung cấp với giá rẻ, KiỆT Thích quyết định mở rộng quân đội.

Kiệt Thích biết rồi sẽ đánh nhau với nhà Tùy, nên lợi dụng cơ hội này mở rộng quân đội cả hải quân đến bộ binh, chủ yếu là hải quân, tổng số quân thêm là 1 vạn người, trong đó có đến 7000 người là hải quân, thêm hơn 40 t** ch**n.

Hải quân đào tạo dễ hơn bộ binh tại Lưu Cầu vì người dân Lưu Cầu đều là ngư dân, thủy thủ nên chỉ cần huấn luyện mấy tháng là có thể chiến đấu được, trong khi bộ binh khó dào tạo hơn.

Hiện tại 20 t** ch**n đã được đóng xong, còn lại đang trong quá trình đóng dở, tiến độ rất mau chóng vì trong thế giới cũ Lưu Cầu đã bướng rồi, hiện tại sau khi bom máu lại càng bướng.

Nhất là việc Chu Khoan sứ giả Nhà Tùy Đến phủ dụ nước Lưu Cầu, yêu cầu vua sang chầu nhưng bị Lưu Cầu cự tuyệt.

Khi sứ giả về thời gian sau, thám báo báo cáo việc Dương Quảng cực kì tức giận và sẽ đưa quân sang đánh Lưu Cầu.
Kiệt thích biết Dương Quảng nói là làm, thế nên hắn điên cuồng đốc thúc đóng t** ch**n, huấn luyện, mở rộng quân đội, nhất là vùng kinh đô.

Bởi vì Kiệt Thích biết đất nước của hắn toàn là đảo, mà nó ko phải là cụm quần đảo xoay tròn mà là các đảo đơn độc nằm dài như con rắn, mỗi đảo lớn chỉ có 1 vài đảo nhỏ bao bọc.

Chỉ cần Quân Tùy bỏ qua các đảo còn lại rồi tấn công đảo của hắn là hắn chết ko kịp ngáp.

Tuy nhiên, về mặt lí thuyết là như vậy, nhưng quân Tùy mang số lượng lớn binh sĩ và t** ch**n, nhiều người ko quen nhiều với sóng biển ko đi được xa.

Chưa kể về mặt bản đồ thì kinh đô Lưu cầu nhìn thì gần nhưng nếu theo dạng 3d hình cầu thì nó xa hơn nhiều và không có đảo nghỉ chân, chỉ là biển mênh mông khó xác định phương hướng, nhất là thời đại ko có La bàn hằng hải như này.

Vì vậy mà tuyến đường bình thường thì người ta sẽ đi triền theo hình dạng con rắn các đảo của Lưu Cầu, vừa dễ xác định phương hướng, vừa có điểm dừng chân nghỉ ngơi lấy nước ngọt.
Tất nhiên Kiệt Thích biết điều này nên hắn mới có thời gian chuẩn bị quân đội, và t** ch**n, vũ khí.

Hơn 1 tháng trước khi Quân Tùy xuất binh, khi nhận tin sứ gải, Kiệt thích đã điên cuồng đặt lượng hàng lớn Với Lão Phần.

Điều bắt buộc Bân phải điều đình với Anh Dương vương Tạm dừng cung cấp vũ khí nhất là cung tên, nỏ lớn để bán cho Lưu Cầu trong 1 tháng.

Anh dương vương cũng biết sự kiện tại cuộc yến tiệc đó và ngửi thấy kèo thơm để tăng ngân sách nên hào sảng đồng ý.

Đơn đặt hàng vũ khí như cung tên, vũ khí, áo giáp tăng vọt, các xưởng của Anh Dương vương và cận thần cũng như trong Cao Câu Ly hoạt động hết công suất, kể cả xưởng của triều đình.

Các đại gia thế tộc Cao Câu Ly cũng tham gia khi bọn họ cũng được nghe thông tin về cuộc chinh phạt này.

Bọn này làm ăn máu lửa hơn khi mà ko chỉ bán cho Lưu Cầu mà còn bán cả cho Nhà Tùy ăn hai mang, vì mấy khi có cuộc chiến gần nhà mình để buôn bán thuận tiện kiếm đầy bát, 2 thằng này giàu và cực giàu nên ko tiếc tiền.

Các tàu Lưu Cầu đóng mới hết hơn 20 con thì ko kịp nên Kiệt thích quyết định cho người sang Câu Câu Ly thuê thợ về nước mình đóng tàu, tiện thể dồn toàn bộ nhân lực đóng 20 tàu vào 10 con tàu.

Cuối cùng khi đại chiến nổ ra thì 10 con tàu đã đóng xong và cho lính làm quen vài ngày diễn luyện, còn lại trưng dụng tàu thương thuyền của dân.

Cuối cùng vào giữa tháng 3 cuộc chiến Lưu Cầu và Đại Tùy chính thức nổ ra bắt đầu 1 chương mới lịch sử cho vùng Đông á.
Cuộc chiến bằng việc Quân Tùy cho 4 vạn quân chia làm 2 đợt vận chuyển, cuộc chiến đầu tiên và là bước khởi đầu cho cuộc xâm lăng này là đánh chiếm quần đảo Yaeyama gần Đài Loan.

Cuộc hải chiến được báo động bởi các tàu tuần tra Lưu Cầu, phất tín hiệu về đất liền, các trạm tin tại đất liền báo về cho toàn quần đảo.

Tại các quần đảo có thuyền cấp tốc rẽ song về thủ đô thông báo cho Kiệt Thích về chiến sự, vì họ cần cả đi và về nhiều ngày.

Chính vì lẽ đó nên khi chiến báo này tới tay Kiệt thích cũng là lúc hắn huy động quân đội của mình trực chiến, vì sau vài ngày truyền thông tin thì cuộc chiến cố thể đã thay đổi hết rồi, có khi quần đảo Yaeyama đã thất thủ.
Quần đảo Yaeyama vì ở gần Đài Loan, nó lại rất gần nhà Tùy nên nó được bố trí đội hải quân và bộ binh mạnh, Kiệt thích cũng ưu tiên nhiều vũ khí và tàu bè cho nó vì nó là chốt chặn đầu tiên.

Nhiệm vụ của nó là gây thiệt hại lớn nhất cho quân Tùy, làm chậm bước tiến của quân Tùy, làm chúng yếu sức nhất hoặc ko có sức khi đánh vào những vùng phía sau, lúc này đội ngũ hùng mạnh phía sau ko hao tổn gì sẽ giải quyết nốt.

Đó là chiến lược của Lưu Cầu trong suốt chiều dài lịch sử trước và sau năm 1300 , cuối cùng nếu quân địch mạnh quá có thể đánh đến quần đảo thứ 2.

Lúc này chúng bị đội ngũ mạnh ở đây đánh phế, khi mà cao tầng đã rút xuống quần đảo thứ 3, nếu bọn chúng đủ sức thì đến quần đảo thứ 3 bị những hạm đội hung mạnh cuối cùng tiêu diệt.

Đó là lí thuyết,
Tại căn cứ của mình, Bân đang cùng các đại lão họp tại nhà chính, hắn nghĩ Lưu Cầu thế giới cũ bị hạ trong 1 tháng, nhưng Lưu cầu thời này nhận được đồ tiếp tế của Bân và bọn chúng có nhiều quân đội hơn, nhiều t** ch**n hơn , vì vậy chưa chắc 1 tháng đã hạ được.

Bân nói:
-Theo như tình hình trước khi chúng ta tới Lưu Cầu, thì nếu như quân Tùy đánh với Lưu Cầu thì khả năng cao Lưu cầu thắng vì Nhà Tùy chỉ có thủy quân đánh sông mạnh đấy nhưng đây là đánh trên biển, khác hoàn toàn đánh sông.

Quân Tùy ko có kinh nghiệm đánh biển mạnh như quân Lưu Cầu, không có các đội hải quân mạnh như thế, vì vậy bọn chúng chắc chắn thua.
-Tuy nhiên hiện tại Theo như người chúng ta báo và những gì chúng ta phân tích thì Dương Quảng đã chuẩn bị trước rất lâu trước khi có tuyên bố diệt Lưu Cầu.

Bằng chúng là chúng chuẩn bị cả vài vạn quân để vượt biển đánh Lưu cầu, với số lượng thuyền khổng lồ cũng như thủy quân đã được cho ra tập trên biển để quen sóng nước.
-Bây giờ có gây chiến đã đủ nên chỉ trong thời gian ngắn mà bọn chúng đã huy động đủ người và tàu, vũ khí đánh Lưu Cầu.

( thời này t** ch**n của triều đình ko có nhiều vì duy trì thủy quân tốn hơn là bộ binh nên chỉ có 1 số t** ch**n làm chủ lực, khi có chiến tranh thì có thể mua hoặc trưng thu của dân như các loại thuyền đánh cá lớn hoặc thương thuyền của các thương đoàn.

Vì vậy với số lượng tàu bè trong dân lớn mà thủy quân Nhà Tùy có thể ko cần nhiều tàu vẫn có tàu bổ sung chở quân đội trong trường hợp cần thiết).
-Chính vì thế mà hiện tại tình hình đã biến chuyển ngược lại, với số lượng lớn tàu bè như này, dù Lưu Cầu có hải quÂn mạnh thì với biển tàu thì vẫn thua.

Chúng ta nên nhớ quân số của Nhà tùy mang đi đánh Lưu Cầu còn lớn hơn tổng quân số của Lưu Cầu.

Nói chính xác mỗi quần đảo Lưu Cầu phải đấu với quân số gấp mấy lần.
Lão Tùng:
-Chúa công, nhưng hải quân Lưu Cầu rất mạnh, tuy họ ít tàu hơn thì họ vẫn có thể lật ngược thế cờ.
Bân :
-Đúng là mạnh hơn nhưng đôi khi đông người hơn sẽ san bằng mọi khoảng cách, mọi người nên nhớ số quân mà Dương quảng mang đi đánh Lưu Cầu lần này không phải là huy động tráng đinh huấn luyện vội vàng mà là thủy quân, hải quân chân chính chân chính.

Họ chỉ mất thời gian làm quen với song biển thôi, chưa kể đây là quân chính quy nhà Tùy dù họ có yếu hơn nhưng khi áp sát tàu đấm nhau thì họ vẫn là những chiến binh thực thụ.

Chưa kể đám hải Quan nhà Tùy ko chỉ đông mà còn là lá chắn để cho các tàu thương thuyền chở quân phía sau đổ bộ lên bờ.

Chỉ cần đám này đổ bộ được lên bờ thì cuộc chiến coi như xong.

Lúc này các Tàu Lưu cầu chỉ có thể chạy về các quần đảo phía sau mà hợp sức với các hạm đội của các đảo phía hậu phương mà làm 1 trận chiến chống quân Tùy tiếp theo.
Cuộc chiến Lưu Cầu thực sự diễn ra rồi, diễn ra lâu và khốc liệt hơn nhiều so với lịch sử, lịch sử thì cuộc chiến này diễn ra trong vòng hơn 1 tháng là Lưu Cầu bại trận hoàn toàn.

Nhưng trong gần nửa năm nay tuy đã được Buff của Bân nhưng chỉ vài tháng ko đủ để thay đổi bộ mặt Lưu Cầu, nhất là quân sự, chỉ có số lượng binh lính và t** ch**n tang lên mà thôi.

Tuy nhiên số lượng vũ khí thì đảm bảo lính Lưu Cầu đánh tẹt ga cũng ko hết.
Cuộc hải chiến trên quần đảo quần đảo Yaeyama gần Đài Loan, diễn ra cực kì khốc liệt vì thủy quân Nhà Tùy lấy lợi thế đông tàu mà đánh, khi các t** ch**n đang đánh nha thì có xu hướng áp xát rồi nhảy tàu đánh giáp lá cà.

Tuy nhiên trận chiến này có hơi khác khi các t** ch**n của Lưu Cầu đợt này cũng đông hơn, cung tên cực nhiều b*n r* như mưa ko nề hà vì chưa bao giờ nhiều tên như thế này.

Đã thế, nỏ lớn nỏ bắn nhiều mũi lien thanh nỏ gia cát loại lớn cũng được lăp lên tàu xả tên liên tục.

Quân Tùy trên các t** ch**n cực kì khổ sở khi mà đám Lưu Cầu này lấy đâu mà lắm tên thế, bao nhiêu tay cung trên tàu mới bắn được nhiều tên như này.

Người chết trên sàn tàu cả đống, lính trên tàu vừa làm việc, vừa dung khiên che chắn, những tay cung thủ cũng đã bị hạ nhiều do ko có người che và bọn chúng cũng ko có tay để che.

Chưa kể bọn họ còn bị những mũi tên thô to bắn phá vào sườn tàu, làm sườn tàu có nhiều lỗ hổng to lớn, nhưng họ vẫn có ưu thế về số lượng khi mà có tới 3- 4 cái tàu của quân tùy đánh 1 tàu Lưu Cầu, mà đây mới là đám tiên phong.

Mất 1 con thì còn 2 con còn lại bón hành, sau đó những thương thuyền chở quân cũng nhập bọn, sàn tàu có người bắn tên áp chế nhưng cái đáng sợ của bọn này ko phải dung mũi đục tàu đối phương vì nó ko đc thiết kế làm vậy như thuyền chiến.

Nhiệm vụ của chúng là áp sát tàu đối pơhuowng rồi cho quân nhảy tàu giáp lá cà hội đồng đối phương bằng ưu thế áp đảo về quân số.

Nhiều chiếc tàu của Lưu Cầu đã bị hạ như vậy, Quân Lưu Cầu tại quần đảo Yaeyama dần bị yếu thế, nhiều tàu thương thuyền chở quân đã đột phá phòng tuyến, chạy phăm phăm vào đảo.

Lúc này tại bờ biển, hệ thống công sự tường thành chống đổ bộ của quân Lưu Cầu trên đảo đã bắt đầu chạng thái chiến đấu, cung tên, nỏ lớn, máy bắn đá, tất cả đã sẵn sang cho cuộc chiến 1 mất 1 còn
 
Khẩu AK Ta Bá Chủ Thế Giới Song Song Cổ Đại
Chương 82: 82: Cuộc Chiến Lưu Cầu 2


Đúng vậy là 1 mất 1 còn, vì Dương Quảng quyết diệt Lưu Cầu, cuộc chiến trên biển rất khốc liệt khi mà hải quân Lưu Cầu tại quần đảo Yaeyama đã thiệt hại 1 nửa quân số.

Bình thường đội quân thiệt hại 1/10 đã tinh thần dao động mạnh, tổn thất 30% thì coi như thất bại chỉ có thể thủ ko công, gần như ko còn ý chí chiến đấu.

Nếu đội quân mất 1 nửa thì coi như thua, quân đội còn lại ko còn ý chí chiến đấu gì hết, tất cả trong đầu chỉ có 1 chữ là chạy mà thôi.

Hiện tại Hải quân Lưu Cầu tại đây cũng chả khác gì khi họ bị thiệt hại nặng với chiến thuật 1 đỏi 1 của hải quân nhà Tùy, đội quân Lưu Cầu thiệt hại nặng khi mà số tàu của họ thiệt hại còn nhiều hơn.

Vì có những tàu bị 4-5 tàu hội đồng nên cả về số lượng lẫn tỉ lệ Lưu Cầu đều thiệt hại nặng hơn, vì vậy mấy tàu còn lại phất cờ cảnh báo cho trên đất liền là họ đã rút.

Lúc này đội phòng thủ trên bờ đã nghe được thông tin, tướng trấn thủ hạ lẹnh chuẩn bị chiến đấu, các thương thuyền chở lính lao phăm phăm vào bờ.
Vì đây là thương thuyền và người Hán có truyền thống đóng tàu đáy bằng nên tàu đi được rất sâu gần vào bờ chớ ko phải đỗ ở xa và phải cho tàu nhỏ đổ bộ như t** ch**n.

Khi tàu vào gần bờ và thủy thủ tháy có dấu hiệu sắp chạm đáy thì ra hiệu tàu thả neo tạm dừng rồi thả dây, lưới để cho lính trèo thuyền mà vào.

Tất nhiên các tàu chuẩn bị thì ko phải họ đơn độc mà xông lên, họ đợi các tàu khác cũng vào gần đấy rồi mới thả thuyền cho lính chèo vào.

Họ làm vậy để tang số lượng lính cói thể đổ bộ 1 lúc, chứ cứ thằng nào thằng đấy lên bờ trước thì sẽ bị quân phòng thủ bờ biển diệt từng cụm.

Để tăng nhanh hiệu suất chở lính thì các thuyền chở lính chỉ chở đến vùng nước ngập đến bụng người rồi thả người xuống, để họ tiết kiệm sức và thời gian chèo về đưa lính mới tang viện.
Đội Quân trên bờ cũng đâu có ăn chay, Nỏ lớn phóng tên to phá tàu, phóng tên nhỏe chặn đổ bộ, chưa kể 1 loạt máy bắn đá đã được phóng đi nhằm phá các thuyền đổ bộ.

Cung thủ trên bờ cũng bắn tên như mưa, các tàu cũng xoay ngang mạn tàu với mục đích chính bắn tên yểm hộ cho đội quân đổ bộ.

Lúc này những mũi tên thô to phá tàu ko làm các con tàu sợ nữa, vì bố mày sắm chạm đáy biển rồi, giờ có cho nước vào thì éo bao giờ chìm được nên chấp, tàu có hỏng thì trên đảo này thiếu gì thợ thuyền giỏi để sửa.

Chưa kể nhiệm vụ của họ ko chỉ bắn áp chế đám trên thành phòng hộ, mà bọn chúng còn bắn áp chế cung thủ gần bờ biển, để cho đội quân đang ngập nước ngang bụng lóp ngóp lên bờ.
Họ còn phải kiêm thêm nhiệm vụ bắn những đội quân càn quét bờ biển đối phương nhằm giết những người lính cô đơn vừa lên bờ chưa kịp chuẩn bị gì, người đang ướt sũng khó vận động, cầm vũ khí ko chắc.

Tất cả mọi nỗ lực 2 phe để đi đén 1 kết quả là 1 bên cố gắng giảm tối đa số lượng quân đối phương lên được bờ, 1 bên cố gắng tối đa để nhiều quân lên bờ nhất.

Ngày đầu tiên cuộc chiến kết thúc khi mà quân Tùy đang ở trên thuyền còn Lưu cầu vẫn ở đất Liền, cuộc chiến thảm liệt diễn ra trên lúc đổ bộ, quân Tùy chưa có kinh nghiệm chiến đấu kiểu này, trong khi Lưu Cầu quá rành về nó.
Buổi tối 2 bên nghỉ ngơi, cứu chữa thương binh, những binh lính buổi sang đổ bộ của Quân Tùy đã bị tiêu diệt hết,, 1 phần nhỏ là chạy về thuyền được.

Trận này cả hải quân và quân đổ bộ Quân Tùy thiệt hại 6 ngàn lính, trong đó 4000 chết trong hải chiến, còn 2000 là lính đổ bộ.

Lưu Cầu cũng vậy thiệt hại nặng với 2000 lính hải quân chết, quân trên đảo thiệt hại ít hơn chỉ có 500 chết và bị thương , trong đó 200 người còn khả năng chiến đấu do họ đã nắm địa lợi cũng như có kinh nghiệm tác chiến đổ bộ kiểu này.

Cuộc chiến ngày đầu tiên kết thúc như vậy, đêm tối đội tàu còn lại 1 nửa quân số của Lưu Cầu tại đảo chưa chạy về 2 đảo còn lại mà nó vòng vào phía sau đảo cứu chữa người bị thương và sửa tàu, bổ sung vũ khí.
Lúc này tàu của quân Tùy mới đến chưa bao vây hòn đảo nên các tàu này mới có thể đi vòng ra sau đảo để bổ sung thiết bị cũng như quân đội.

Vì lợi dụng sự thông thuộc địa hình, con nước và lính Lưu Cầu với chế độ ăn ngoài ngũ côc thì còn chuyên ăn các loại cá và rong biển nên đám này ko mắc 1 căn bệnh chết người với người Hán là quáng gà.

Vì vậy mà bắt đầu vào buổi sáng,không phải nói là tờ mờ sáng khi mà mặt trời chưa ló rạng hạm đội Lưu Cầu đã xuất phát đi về hướng hạm đội của quân Tùy để tiến hành lần tấn công hủy diệt cuối cùng.
Ngay trong tối đấy khi vừa mới trải qua trận hải chiến sáng nay, các tướng lĩnh và thuyền trưởng Lưu Cầu đã họp, bọn họ nhất trí là lúc tờ mờ sáng tấn công.

Vì đơn giản họ biết thừa đám người hán này bị quáng gà, lúc tờ mờ này là lúc chúng bị mù, dù đã tập ăn đồ biển nhưng chưa khỏi ngay được.

Chưa kể, hiện tại là đầu xuân đêm dài hơn ngày thời gian tờ mờ sáng càng kéo dài, bọn này càng mù lâu nên đánh lúc này là đẹp nhất.

Nhưng ko phải ko có tranh cãi, người thì bảo là nên đánh t** ch**n vì bọn chúng là nguyên nhân chính gây thiệt hại hạm đội ta và mở đường cho thương thuyền chở quân đánh vào đất liền.
Vì vậy đánh gãy bọn này thì các thương thuyền chở quân của giặc chỉ như trinh nữ l*t s*ch quần áo chờ vào mà thịt, vì chúng có sức phòng ngự cũng như là tàu thương thuyền nên ko có khả năng đâm húc,vũ khí phòng hộ.

Người thì bảo nên đánh thương thuyền vì đám hải quân đánh trên biển thì ok đấy nhưng đổ bộ trên bờ thì ko đc.

Thuyền đấy ăn nước sâu, phải đỗ xa, thuyền chở quân vào tốp nào thì top đấy bị diệt, thuyền cũng ko yểm hộ lên bờ được, lúc đấy chúng ta vừa giữ được đảo ko có các thuyền chở đầy lính kia vào, vừa có thể huy động quân các đảo sau tấn công tổng lực cuối cùng diệt nốt đám hải quân của địch.
2 bên cãi nhau rất hăng, cuối cùng thì chủ tướng quyết định là đấm bọn tàu chở quân, vì bọn này mới có sức uy h**p tới bọn họ, bọn này mưới có uy h**p chiếm đảo,chứ đám thuyền chiến thì ko sợ, t** ch**n của họ có thừa sức, lúc sau huy động cả hải quân đằng sau hỗ trợ thì trận này họ thắng chắc.

Tất cả mọi người tràn đầy tự tin, 1 thương thuyền được cho chạy về phía đảo sau khi nói rõ kế hoạch, để đằng sau cho thuyền chiến tiếp ứng bọn họ diệt đám t** ch**n nhà Tùy.
Trận chiến bắt đầu khi 3h sáng, trời vẫn còn tối đen như mực, nhưng nó ko làm khó các thủy thủ Lưu Cầu những người đã thuộc như lòng bàn tay con nước nơi đây.

Bọn hắn biết trời mùa này đánh đám 2 canh giờ mới có mặt trời, mà mặt trời bắt đầu ló rạng thì nó cũng phải từ từ, lúc này Hạm đội Lưu Cầu đủ sức đánh vài cái rồi chạy.

Vì vậy mà lúc này các tàu thuộc hạm Đội Lưu Cầu chạy phăm phăm tiến về vị trí đóng quân của hạm đội Nhà Tùy.

Sau đó, Mọi chuyện diễn ra, làm gì còn sau đó nữa, lực lượng của Lưu cầu vì chỉ nhìn thấy mờ mờ do trời tối nhưng thế cũng là đủ để họ cho tàu lên húc và bắn tên , bắn tên lửa và ném vò gốm bằng dầu.

4h 30 sáng cuộc tấn công bắt đầu, hạm đội Lưu cầu chỉ có ánh đèn leo lét đặt đằng sau mỗi tàu để tránh bị phát hiện cũng như đủ nhận ra nhau.
Trong khi đó, hạm đội Nhà Tùy lúc này đèn đuốc sáng trưng, các tàu tuy ko kết nối với nhau như kiểu tàu Tào tháo trận xích bích, nhưng nó cũng đặt khá gần nhau đủ để các tàu nhìn thấy nhau và yểm hộ nếu bị tấn công.

Tuy nhiên nó cũng là bia ngắm cho bên tấn công khi các ánh lửa đuốc ko đủ để cho soi sáng trên mặt biển mênh mông.

Lúc này tất cả các tàu thuộc hạm đội tiến tới tiến hành dùng mũi nhọn bọc đồng cứng cáp đâm húc các tàu vòng ngoài cùng.

Khi các tàu của Lưu Cầu tiến quá gaanfthif lúc này các Thủy thủ Nhà Tùy mới phát hiện và cảnh báo.
Tuy nhiên, nó ko còn kịp đẻ tránh né nữa, các tàu nhà Tùy cái bì bị đâm ở giữa mà vỡ, cái thì bị đâm mất phần đầu , cái thì bị đâm trước mũi nhưng cũng đã thua vì tàu của Lưu cầu chuyên thiết kế để đánh hải chiến với các tình huống này.

Sau khi đâm xong nếu như ko vỡ và có nguy cơ chìm thì các thủy thủ Lưu Cầu lấy hết sức bình sinh người thì bắn tên sang, người thì ném bình gốm chứa dầu.

Lưu Cầu còn chưa kịp bắn tên lửa thì số dầu đó đã bắt lửa từ dám đèn đuốc, chậu lửa rơi vãi than hồng thắp đầy tàu Quân Tùy, ngọn lửa bùng lên mạnh mẽ.

Quân Tùy còn choáng váng chưa kịp định thần thì tàu của bọn họ đã bị bùng cháy dữ dội, 1 số người bị bỏng, lửa cháy thấm vào ;lớp áo bông dễ bắt lửa để chống cái lạnh đầu năm.
Những người định thần được muốn chạy ra cưu hỏa thì bị vài loạt tên bắn gục, 1 số kẻ khôn lỏi đập các thùng chứa nước ngọt quý giá cứu hỏa thì càng làm ngọn lửa cháy dữ dội.

Các tàu Lưu Cầu lúc này mục tiêu ko phải là các t** ch**n vì bọn này chỉ cần cháy buồm là báo phế, và họ cũng đã làm như vậy khi mà 1 con tàu đi qua luôn có hang loạt mũi tên lửa bắn vòng cung.

Bắn kiểu này ko chỉ bắn kẻ địch ở dưới tàu mà nó còn bắn vào các cánh buồm động lực chính cho tàu chạy.

Nhiều buồm bị cháy nhưng đa phần cháy ko lớn vì các tàu đã dừng và thu buồm lại, những cánh buồm này hoàn toàn có thể sửa chữa lại và đi được.

Quân Lưu Cầu cố gắng bắn nó cắm nhiều mũi tên lửa nhất có thể để nó cháy nhiều nhất có thể để những chiếc tàu này yếu hơn cho những trận chiến sau này.
Các tàu Lưu Càu cũng ko ham chiến vì họ muốn tiến nhanh nhất đến đám tàu chở quân kia, phá hủy nó nhiều nhất có thể sau đó 1 đường thẳng đi ra rồi vòng về sau đảo hướng phía bên kia đảo rồi rút.

Các Tàu quân Tùy cố gắng xoay xở phản công, đại tướng quân Tùy Tiên Phong là Trần Chu lúc này nhìn thấy tình cảnh cũng lo sốt hết vó khi sáng mới đánh nhau xong thiệt hại nặng cả 2 bên mà bọn này vẫn còn sức mà tập kích.

1 giờ sau, các t** ch**n quân Tùy lúc này cũng đang chạy vào ứng chiến, chặn đường tiến công hải quân Lưu Cầu, do lúc này chỉ có ánh sáng từ các tàu cháy và sự sụp đổ của các co0n tàu khác nên Quân Tùy mới xác định được quân Lưu Cầu tấn công hướng nào.

Tuy nhiên do trời tối nên Thủy Thủ ko xác định có bao nhiêu tàu tấn công cũng như độ rộng phạm vi tấn công.

Chỉ khi cho lính trèo lên cột buồm và nhìn ra xa thì lúc này Trần Chu mới xác định là Quân Lưu Cầu chỉ cố gắng làm yếu hạm đội của ông ta.

Mục tiêu chính của bọn chúng chính là những chiếc thương thuyền chở quân có khả năng phòng vệ kém cung như ko chống chịu được sự đâm húc kinh khủng của t** ch**n.

Bọn chúng cố gắng muốn chặn quân đổ bộ, làm ít quân đổ bộ nhất có thể vì chỉ có quân đổ bộ mới có khả năng chiếm đảo chứ ko phải hải quân.

Lúc này Trần Chu sợ hãi, chân hơi nhũn, sốc tận óc miệng lẩm bẩm :
-Thôi! Bỏ mẹ rồi! thế này thì chết cả lũ.
-Mau ! Mau lên thông báo cho các t** ch**n khác từ bỏ phòng thủ các mặt, dồn hết tốc lực bằng mọi giá chặn đám t** ch**n Lưu Cầu đang đánh phá chúng ta.
-Mau Lên! Thông báo cho các tàu là bọn chúng đang ngắm vào tàu chở quân của ta để cản ta ko cho đổ bộ lên tàu.

Mau Lên! Trận này mà thua hay bị làm sao thì bệ hạ sẽ chém đầu chúng ta!
-Mà ko cần phải bệ hạ đâu.

Trần Lăng Tướng quân cũng sẽ tùng xẻo chúng ta.
-Tất cả mau lên, kể cả soái thuyền cũng lên chặn chúng, nếu tàu chở quân làm sao thì chúng ta chết cả đám.
Lúc này, chiếc soái thuyền lớn nhất nơi Trần chu đang đứng bắt đầu nghe theo tiếng hò hét của ông ta phát tín hiệu yêu cầu các t** ch**n bằng mọi giá xông lên tiêu diệt các t** ch**n của Lưu Cầu.

Khổ nỗi, giờ là buổi tối , lại trên biển, cùng với đang đánh nhau rầm trờ nên có bắc loa gọi cũng khó.

Đốt lửa làm tín hiệu thì ngoài tia sáng của lửa và 1 chút khói thì mắt thường với bệnh nhân quáng gà kinh niên khó mà nhận biết màu ngọn lửa hay màu khói là màu gì.

Lúc này soái thuyền truyền lệnh bằng ánh sáng bằng các cái đèn được treo lên và bớt hay thêm theo các quẻ kinh dịch, từ xa nhìn như các chấm sáng theo quẻ, từ các quẻ này mà các tàu sẽ nhận biết được là mệnh lệnh chủ tướng là gì.

Nhưng nhiều lính quáng gà buổi tối cũng phải căng mắt hoặc trèo cột buồm mà nhìn xem hiệu lệnh nhưng nó nhòe nhoẹt lắm.

mãi mới hiểu ý chủ tướng mà hành động ( cái này hoàn toàn có thật trong lịch sử , tại kinh đô Trường An thời nhà Đường có sử dụng loại mật mã này để báo hiệu giữa các đài quan sát, phong hỏa đài kiểm soát thành Trường An).
 
Khẩu AK Ta Bá Chủ Thế Giới Song Song Cổ Đại
Chương 83: 83: Cuộc Chiến Lưu Cầu 3


Đoàn t** ch**n của Lưu Cầu vẫn tưng bừng đâm húc, tưng bừng bắn tên và ném vò gốm dầu, lửa cháy dọc theo đường đi của Tàu Lưu Cầu.

Các t** ch**n của quân Tùy đã dong buồm đuổi theo để chặn được đám tàu điên này.

Thời gian đi tới thì lâu trong khi đám tàu điên của Lưu Cầu vẫn làm chìm và cháy càng ngày càng nhiều chiến hạm của quân Tùy, hiện tại đã có 2 chiếc tàu chở quân bị đánh cháy và chìm, các tàu chở quân còn lại đang vội vã dong buồm tách nhau chạy trốn.

Chạy thì chạy nhưng thương thuyền chủ yếu thiết kế tang sức tải nên về khoản tốc độ thuyền chiến ăn đứt.

Chưa kể những thuyền này mà muốn chạy thì phải quay đầu nên càng chậm, trên sàn thuyền các tay cung thủ những thương thuyền này cũng liên tục bắn tên về phía chiến thuyền Lưu Cầu hòng làm chậm tốc độ.
Khi số lượng thuyền chở quân càng ngày càng nhiều bị đắm, cháy, vỡ 1 phần và bị nước tràn vào, 1 số thương thuyền vòng ngoài của 1 số chỉ huy có đầu óc bình tĩnh nhất vì bọn họ ko nằm trong phạm vi tấn công quyết định chạy thẳng vào thuyền chiến.

Ko phải họ muốn đâm húc, mà đâm húc cũng là chuyện tốc khi mà họ có thể đâm ngang tàu để làm chậm, đưng thế tiến công như chẻ tre của các tàu này.

Tuy nhiên ,mục đích chính của họ ko phải chỉ đâm ngang tàu mà áp sát được nó, khiến nó bị dừng và cho người nhảy tàu sang solo, lấy ưu thế dông người và thiện chiến đánh bại kẻ thù.
Họ phát tín hiệu cho các tàu khác và cả soái hạm về kế hoạch của mình để chặn đứng đà tiến quân cuả hải quân Lưu Cầu, ngoài ra họ còn muốn đánh bại hoặc tiêu diệt hoàn toàn đám cô quân này để chúng ko phối hợp được các đảo phía sau.

Điều này xảy ra làm tăng số lượng quân địch các trận sau, nhất là hải chiến luôn cần số lượng tàu đông đảo để chiếm ưu thế tiêu diệt kẻ thù.

Vì vậy bọn họ cần cố gắng ko chỉ đánh diệt đám t** ch**n này mà còn hạn chế nhất số tàu chở quân đằng sau, thiệt hải nặng hải quân thì còn có thể giải thích do ko bằng hải chiến nhưng để mất nhiều lính bộ binh thì coi như mất đầu, nhẹ mất chức.

Vì vậy bọn chúng dùng số lượng vượt trội dùng biển tàu, biển người tiêu diệt đám cô quân này, các tàu gần nhất thì bọn nọ cố gắng đánh những tàu ở mũi, những tàu ở xa thì cố gắng những tàu ở đuôi.

Quân Tùy biết, Quân Lưu Cầu biết lần này đánh trận các tàu Lưu Cầu ko hỗ trợ được với nhau, quân Lưu Cầu chỉ có thể đi đường thẳng , đi hết lớp tàu của quân Tùy rồi mới lợi dụng trời chưa sáng mà vòng 1 vòng rộng đi ra sau đảo rồi đi về đảo sau.

Vì vậy có bất kì tàu nào bị đánh chặn thì coi như đó là quân cảm tử mà thôi, các tàu sẽ ko cứu vì làm vậy tức là bị bao vây ko thoát được, bây giờ cố mà chạy thì còn có tàu thoát mà báo tin.

Đồng thời cũng giảm số lượng lính Lưu Cầu cả hải quân lẫn bộ binh, sau này chúng có nhảy lên chiếm đảo cũng bọi quân trên đảo làm thiệt hại nặng, vào đảo sau bị số lượng tương đương đánh phế , từ đó mà Quân Tùy chiến thắng.
Cuộc chiến diễn ra càng ngày càng khốc liệt theo chiều hướng bất lợi cho hải quân Lưu cầu, vì hiện tại đã bắt đầu có những thuyền của bọn hắn bị chặn ko phải 1 tàu mà là 2-3 tàu.

2-3 con tàu bao vây 3 phía va chạm vào nhau, thủy thủ quân Tùy lúc này nhảy sang đánh giáp lá cà với lính Lưu Cầu.

Lính bắn tên của Lưu cầu lúc nảy cũng choáng váng, 1 số người ổn định sớm bắn 1 lượt tên cuối cùng rồi rút gươm ra mà chiến.

Xạ thủ nỏ liên thanh thì cũng cố gắng bắn những đợt tên cản trở quân Tùy vượt sang, 1 vài người khác thì ném bình dầu đã cháy về phía thuyền địch.

Quân Tùy lúc này 1- 2 lớp ngã xuống biển nhưng số còn lại vẫn chảy qua được, có kẻ bị giáo đâm, có người nhảy lên xác đồng bọn để vào thuyền, cung thủ quân Tùy cũng hoạt động hết công suất để hỗ trợ đồng bọn.

Vì phải quay tàu, điều chỉnh buồm, tháo buồm, điều chỉnh hướng nên còn đi chậm, chỉ có 2-3 Tàu Lưu Cầu bị chặn Và lâm vào hỗn chiến, có cái bị cháy.
Lúc này những tàu Lưu Cầu tưởng chửng đâm những tàu cuối cùng để mở lối thoát ra khỏi vòng phong tỏa, gây thiệt hại lớn nhất cho quân Tùy và vòng về sau chạy thoát khỏi rồi cho tàu nghỉ ngơi sau đảo.

Tại đây bổ sung nước và lương thực cứu chữa người bị thương, rồi cho tàu chạy về các đảo sau để sửa chữa tàu thuyền hợp hạm đội khác để chống cự đợt tấn công tiếp theo.

Tuy nhiên đời không là mơ khi 1 số tàu thương thuyền chở quân đã điều hướng xong do họ có thời gian chờ lâu hơn đã hợp nhau 2-3 tàu, có cái 4 tàu hợp lực cứng chọi cứng.

Các tàu cảm tử này đâm húc mũi tàu và 2 bên mạn suờn với mục đích duy nhất là dung số lượng đè bẹp các con tàu này ko cho nó đâm húc nữa.

Nếu như được thòi giỏi lắm bị mất 1 tàu đổi 1 tàu của địch, nếu như thuận lợi chỉ cần 2 tàu đâm mạn sườn tàu có thể chiến thắng mà ko mất 1 tàu nào.

1 vài tàu làm vậy, các tàu khác cũng học theo chiến thật này, bắt đầu cuộc đấu dâm húc tàu sinh tử, thằng nào nhanh hơn thì thằng đấy sống.
Lúc này mới lộ rõ kế hoạch của Lư Cầu có điểm yếu chết người đó là dung sự bất ngờ và vượt trội vè thuyền đánh nhanh, chạy nhanh, tuy nhiên nó để lộ ra 2 sườn ko được bảo vệ, các tàu ko hỗ trợ được nhau.

Thằng nào bị đánh chặn thì thằng đấy chết ko có ai ứng cứu, bọn còn lại muốn sống thì phải chạy thật nhanh nếu còn quay lại cứu thì ko bị thuyền địch đâm chết cũng bị tàu mình đằng sau đâm nát.

Tàu Lưu Cầu ở lại lâu thì càng bị cuốn vào vòng vây của biển tàu quân Tùy.

Vì vậy mà ko thiếu t** ch**n của Lưu Cầu bị các tàu thương thuyền chở quân của quân Tùy đâm vỡ mạn sườn, nhất là các tàu vòng ngoài.

Các tàu bên trong cố gắng thoát vì các thuyền trưởng sau khi thấy đông bọn của mình bị đâm thì cũng ý thức được quân Tùy đã phá được kế hoạch bọn họ ko nhanh mà chạy thì chết cả lũ.

Thậm chí có những tàu điều khiển từ xa tránh các tàu của quân Tùy để khỏi phải đâm bị kẹt lại để chạy cho nhanh.

Cung nỏ 2 bên vẫn bắn liên hồi sang tàu quân Tùy để cho bọn chúng ko vào gần cũng như chạy được nhanh, đồng thời tiêu diệt quân Tùy nhiều nhất có thể.

Các tàu cho lính của mình vứt xuống biển gần như toàn bộ nước ngọt và lương thực mang theo, chưa kể 1 đống đồ gia dụng ko cần thiết bị ném xuống biển với mục đích giảm trọng lượng chạy cho nhanh.

Tất cả mục tiêu là giảm áp lực cho trên bờ và có nhiều tàu nhất trốn về căn cứ đảo còn lại để hợp lực đánh bại cuộc tiến công tiếp theo.
Cuộc chiến đang kéo dài, trời tuy vẫn còn âm u nhưng đã bắt đầu có tảng sáng, bây giờ khoảng 5 rưỡi-6h sáng, trời càng sáng rõ thì căn bệnh quáng gà của quân Tùy càng khỏi nhanh, tuy nhiên lúc nhập nhoạng này lại là lúc quân Tùy mù nhất.

Các thuyền trưởng Lưu Cầu biết vậy nên họ càng mau chóng thúc dục quân lính chèo à điều khiển thuyền chạy càng nhanh, hết lực mà chạy, vì họ biết càng ở lâu càng bất lợi.

Giờ chỉ còn 1-2 khắc nữa trời sáng rõ, lúc đấy mà ko chạy nhanh thì quân Tùy nhìn thấy được mà vây chết bọn họ.

Tuy nhiên do ánh lửa bập bùng và các tàu vỡ đổ nên quân Tùy đã biết rõ tình hình rồi, họ cũng nhìn được rồi nên Lưu Cầu có chạy đua với thời gian tránh khỏi tầm mawtrs quân Tùy cũng gần như vô dụng.
Sau khi Những chiếc tàu của Lưu cầu dã đục được 1 lỗ hổng chỗ phòng ngự cuối cùng, các tàu này mặc kệ 3,7,21 mà chạy 1 mạch, các tàu sau cũng cố gắng, những có con bị chặn, cọn vì bị đâm húc nhiều mà có hiện tượng vỡ, nước tràn.

Quân Lưu cầu chạy thục mạng về trước.

Có tàu quân Tùy vòng ngoài cố gắng đuổi theo hoặc chặn các tàu phía sau, họ cố gắng tiêu diệt bằng được đám cô quân vũ nhục họ, đám cô quân có thể làm họ khó khăn thêm trong thời gian sắp tới.

Được 1 đoạn các hoa tiêu trên tàu nhìn thấy khói lệnh của soái thuyền, rút hết trở về cứu chữa và vớt vát các thuyền còn cứu được cũng như binh lính còn sống.
Cuộc rượt đuổi cuối cùng cũng kết thức khi các hoa tiêu Lưu Cầu nhìn thấy quân Tùy đã quay đầu, họ thở phào 1 hơi rồi bắt đầu kiểm kê quân số, cứu chữa người bị thương.

Trận đánh tuy có sự bất ngờ nhưng do quân địch quá đông và cũng thuộc dạng tinh nhuệ mà lúc kiểm kê thì vị hạm trưởng soái hạm mới giật mình thoảng thốt.

Hạm đội còn lại của họ thiệt hại nặng hơn những gì họ tưởng, vì là tuyến đầu nên hạm đội này có đến 30 t** ch**n, trận đầu mất gần nữa chỉ còn 18 tàu, sau đêm qua còn lại 7 tàu.

Hiện tại trong vùng đóng quân của quân Tùy vẫn còn cảnh các tàu Lưu Cầu chiến đấu trong tuyệt vọng vì họ biết ko còn ai cứu Viện nữa.

Những tàu nào ko trụ được thì vẫn tiếp tục chiến đấu kéo địch cùng chết, sự thực chứng minh là họ dung các bình gốm dầu làm cháu cả tàu mình lẫn tàu áp sát.

Tàu nào còn chạy và chưa vỡ thì cố gắng tránh né và cũng chạy hết tốc lực thoát thân, các tàu quân Tùy cũng cố gắng đuổi theo và tiêu diệt bằng được họ.

Đồ đạc trên tàu họ cũng bị ném hết cho nhẹ cũng như ném cản bước quân địch áp sát tàu, cả tàu ngoài vũ khí còn lại chưa dung hết thì chỉ cài vài thùng nước ngọt mà thôi.

Các tàu còn cố chạy lại gặp mấy con tàu truy đuổi đi về, cuộc chiến lại diễn ra mặc dù ko có nhiều ấn tượng vì tàu Lưu Cầu cố gắng mà chạy, tránh né, tàu họ tuy thương tích nhưng nhanh hơn và nhẹ hơn vì đồ đạ ném hết xuống biển.

Khi gặp thuyền quân mình thì đội quân đến chăn màn ko còn, chỉ còn lại 3 tàu chạy được, nâng tổng số tàu lên 10 tàu nhiều thương tích.

Đoàn tàu cố chạy về hòn đảo nhỏ căn cứ, cứu chữa vết thương và an táng cho người chết, sau đó sửa chữa lại tàu rồi dong thuyền về hòn đảo phía sau, bỏ mặc những người lính cô quân trên đất liền.
Quân Tùy cũng ko có tinh lực đuổi theo khi mà chúng có 1 loạt việc cần phải làm đó là dồn quân tiêu diệt hết các Tàu Lưu Cầu mắc kẹt, dập lửa những tàu bị cháy, cứu những tàu có nguy cơ chìm và cứu những binh lính quân Tùy dang lóp ngóp dưới biển.

Họ cũng thiệt hại nặng trận này , cả 2 trận chiến thì mất nửa t** ch**n, tàu thương thuyền chở quân cũng mất 1/3.

Số người chết càng kinh dị khi mà cuộc chiến lúc đầu họ mất 20% quân số trong số 3 vạn quân tiên phong, tức 6000 lính trong cả ngày chiến đấu, thế mà chỉ có 2 canh giờ sáng tức 4h thì bọn chúng mất hơn 1 vạn quân thủy bộ.

Hiện tại chúng chính thức mất 1 nửa quân số, quân tâm dao động mạnh, ý chí chiến đấu xuống thấp và các vị chỉ huy đứng đầu đang xem xét có nên tấn công hay ko hay dừng nghỉ chờ quân chủ lực phía sau hỗ trợ.
 
Khẩu AK Ta Bá Chủ Thế Giới Song Song Cổ Đại
Chương 84: 84: Cuộc Chiến Lưu Cầu 4 Và Ôi Đàn Bà


Cuộc chiến trên biển đã xong, lúc này quân Lưu Cầu trên đất liền cũng chứng kiến toàn bộ, cuộc chiến kết thức cũng là lúc họ nhận ra mình là 1 đám cô quân rồi.

Hạm đội Lưu Cầu thất trận chạy về được đảo sau để sửa chữa lại tàu bè và bổ sung vũ khí cũng như cứu chữa thương binh, bổ sung thêm người cho hạm đội, đồng thời báo cáo cuộc chiến cho tướng lĩnh đảo còn lại.

Đám quân Tùy cũng ko còn tinh lực mà thực hiện truy quét cũng như tấn công lên đảo vì họ cũng thiệt hại nặng.

Họ hiện giờ cố gắng giảm bớt thiệt hại bằng viecj cứ những người đang còn sống dưới biển và tham gia chiến với những người giải quyết nốt đám hải quân Lưu cầu còn sót lại.
Buổi chiều trong phòng họp của soái hạm, đại tướng chỉ huy đoàn quân Tiên phong là Trấn Chu lúc này mặt mày âm trầm, ủ rũ, cả các tướng lĩnh khác cũng như vậy, đêm qua họ thiệt hại nặng, không ai dám thở mạnh hay nói gì.

Tối hôm bị tập kích thì họ cũng nhận được báo cáo thương vong của trận chiến này.

Hôm nay chỉ trong hơn 2 canh giờ buổi sáng , bọn hắn đã mất đến ¼ số t** ch**n còn lại, gần 1 nửa số tàu chởi quân, trong số 1 gần nửa tàu chở quân thì hơn nửa bị đánh đắm, còn lại là bị thương nhiều dạng khác nhau, nhiều cái mất buồm , mái chèo báo phế, than tàu bị thủng, cháy, tóm lại gần báo phế nếu như để giữa đại dương.

Binh sĩ có đến 9000 người thương vong, hơn 5000 người chết kể cả mất tích, còn lại là thương nặng nhẹ khác nhau, chỉ có 2000 người thương nhẹ có thể chiến đấu được, còn lại là thương nặng ko thể phục hồi hoặc thương nặng chờ 1 thời gian dài mới hồi phục chiến đấu được.
Tóm lại số quân mà hắn mất trong 2 lần tiến công khoảng 1 nửa binh sĩ của 3 vạn quân tiên phong.

Thế có khác gì quân đội bách chiến bách thắng đại Tùy bị đánh tan bởi 1 đội quân chip hôi của 1 tiểu quốc khi mà tổng số quân đội mà đại Tùy mang đi chinh chiến còn nhiều hơn tổng quân số thường trực quốc gia đó.

1 nửa quân số bị đánh tan này chính là cái thòng lọng mà quân pháp và Dương QUảng thít vào cổ họ vì đã làm mất hết bộ mặt quốc gia.

Trận này tuy thiệt hại nagj mà thắng thì có thể lấp l**m được, nếu mà bại thì cả lũ chết, Dương Quảng nói là làm vì hắn là vua, là hoàng đế, mà bất cứ hoàng đế nào cũng là người trọng thể diện.

Vì vậy bọn họ mất đến 2 ngày để dọn dẹp tràn cuộc và cho tàu trinh sát quanh đảo, đến tối, tàu trinh sát báo về các vị trí của hòn đảo.

Đúng là có những chỗ đổ bộ được đều bị phòng thủ chắc chắn hết cả, vị trí đẹp nhất hiện nay là vị trí trước mặt họ.

Lúc này, Trấn Chu cũng nói với các tướng lĩnh:
-Trong ngày mai chúng ta phải chiếm được hòn đảo này, chiếm được nó là mở toang cánh cửa tiêu diệt Lưu Cầu.
-Các ngươi cũng biết chúng ta mà thua thì nhẹ nhàng nhất là được Trần Lăng tướng quân chém đầu tại đây.

Còn nếu như chúng ta bị giải vè kinh xử lý thì ko chỉ có chúng ta mà cả toàn gia chúng ta cũng phải chịu tội theo.
- Vậy nên, chúng ta bắt buộc phải chiến thắng trong cuộc chiến ngày mai, kẻ nào chạy lập tức xử trảm.
-Trận chiến ngày mai chúng ta bắt buộc phải thắng ko đc bại.

Thắng thì chúng ta mới sống, toàn gia chúng ta mới sống, tuy tội và công sau này bù trừ nhau mất hết nhưng tiền bạc cướp được lại rủng rỉnh.

Vì vậy ngày mai cố sống cố chết mà đánh cho ta, ko kể bất cứ thủ đoạn gì.
Chúng tướng nghe vậy lòng sợ nhưng vững tâm hơn mà hét to:
-Rõ thưa tướng quân! Chúng tôi ngày mai xuất quân nhất định chiến thắng trở về.
Cuộc chiến bắt đầu vào sáng ngày hôm sau khi mà trời đã sáng rõ và quân sĩ 2 bên đã ăn uống đầy đủ hồi phục đước sức mạnh.

Hôm nay cả 2 bên đã cho binh sĩ của mình ăn no, ăn ngon hết mức có thể, đến cả động vật nuôi trên tàu Quân Tùy cũng được đem ra thịt hết thiết đãi quân sĩ.

Vì tất cả họ đều biết rằng hôm nay ko chơi tất tay thì chết cả lũ, đánh tất tay tức là hôm nay trận chiến sẽ cực kì ác liệt, chết rất nhiều.

Vì vậy mà các tướng lĩnh 2 phía ko tiếc của mà thiết đãi binh sĩ của mình vì bữa ăn này có thể là bữa ăn cuối cùng của họ, Hải sản lẫn động vật trên cạn đều được cho vào thực đơn.

Cháo kê hoặc cháo trắng, bát cơm xới vơi này được xới đầy ú ụ ăn bao no, ăn hết xới thêm ăn tiếp, ăn khi nào ko ăn được nữa thì thôi, mấy canh giờ sau có khi họ thành xác lạnh rồi nên ko tiếc gì cả.
Việc ăn uống của binh sĩ luôn là vấn đề đau đầu của các quốc gia từ xưa cho đến nay, ko phải vấn đề là ăn cái gì hay ăn đồ gì bảo quản lâu lại cung cấp đủ năng lượng dưỡng chất cho người lính.

Cái này thì các nhà khoa học, chuyên gia dinh dưỡng sau cả ngàn năm cùng với nghiên cứu chuyên sâu đã tìm ra và làm cho bữa ăn người lính hiện đại phong phú, dễ tiêu hóa, hợp khẩu vị, gọn nhẹ cho hành quân.

Nhưng có 1 vấn đề nhức nhối giữa tâm lí đạo đức và khoa học khiến các nhà quân sự, y tế cái nhau đau đầu đó là bữa ăn cuối của các binh sĩ trước khi vào trận chiến .
Các nhà y tế, bác sĩ ko hề thích, luôn phản đối các chỉ huy quân sự cho binh sĩ ăn no, ăn ngọn trong điều kiện cho phép với binh lính của mình trước khi diễn ra trận đánh.

Các bác sĩ và khoa học ko thích điều này vì họ biết rằng làm điều này chả khác nào khiến cho binh sĩ chết nhanh hơn trước khi kịp cứu chữa.

Chưa kể thức ăn làm k*ch th*ch dạ dày và ruột khiến cho tình trạng co thắt dạ dày,nôn mửa, trào ngược dạ dày trong lúc chiến đấu vận động mạnh cả về thần kinh cũng cơ thể, điều này sẽ khí binh sĩ mất sức chiến đấu và dễ bị kẻ thù giết .
Vấn đề thứ 2 đó là việc ăn trước trận chiến dù cho vài giờ nghỉ ngơi khỏi xóc bụng thì ok nhưng thức ăn mất 6h mới tiêu hóa xong ở ruột,các mạch máu tăng cường bơm máu tới ruột hấp thu chất dinh dưỡng và bổ trợ cho việc tiêu hóa.

Nhưng mà phần bụng, ruột là những nơi bị thương chính trong các trận chiến dù hiện đại hay cổ đại, vì con người luôn có xu hướng kết liễu đối thủ hay đánh đối thủ và các vị trí dễ dàng nhất, to nhất thay vì các phần nhỉ như cổ, tay chân, vì đơn giản nó dễ trúng hơn ko mất nhiều thời gian căn chuẩn.

Phần bụng và lưng hoàn toàn phù hợp với mọi tiêu chí này, đủ rộng để đánh vào, đủ chí mạng nếu như đánh bị thương nội tạng, vì vậy đánh vị trí này người bị dánh trúng có khả năng bị chết vì mất máu và tổn thương nội tạng nhiều hơn.

Vì vậy việc cho binh sĩ ăn no trước trận chiến luôn bị các bác sĩ ngăn cấm vì làm vậy là tăng tỉ lệ chết của các binh sĩ nếu như bị thương , người lính dễ dàng chết do mất máu vì ko cầm máu nổi, có thể chết vì nhiễm trùng do thức ăn từ ruột trào ra.

Nhất là việc thời cổ đại số binh sĩ chết trên chiến trường chỉ chiếm 30%, 60% lại là chết lúc mang binh sĩ về cứu chữa bị thương, người lính sẽ chết vì mất máu và nhiễm trùng chủ yếu, 10% chết do bệnh tật và vi phạm kỉ luật.
Tuy nhiên các chỉ huy quân sự luôn chú trọng vào tinh thần binh sĩ hơn vì họ biết sự nguy hiểm của việc mất tinh thần binh sĩ là như thế nào.

Cho binh sĩ ăn no trước khi đánh trận thì tinh thần binh sĩ sẽ lên cao vút, mà lên cao thì đánh trận hăng cũng như máu lửa hơn, tỷ lệ tahwngs trận cao hơn.

Chưa kể những chỉ huy quân sự cũng là lính nên họ biết ý nghĩa bữa ăn người lính là như thế nào, nhất là bữa ăn trước khi ra trận.

Nhiều người còn ví bữa ăn trước khi ra trận của người lính giống như bữa ăn cuối cùng của tử tù vậy, nó là bữa ăn cuối cùng của họ, chỉ khác 1 người sau khi chết được vinh danh, nguời sau khi chết là tội đồ.

Vì bữa ăn trước khi ra trận cũng có thể là bữa ăn cuối cùng của người lính nên sĩ quan sẽ cho lính mình ăn ngon và no nhất có thể.

Đó là biểu hiện của tình người, biểu hiện của phần con người trong hoàn cảnh đồng loại xông vào chém giết kết thúc mạng sống đối phương không khoan nhượng bằng bất kì thủ đoạn gì.

Vì có thể sẽ chết nên các chỉ huy ko tiếc gì cho binh lính của mình, nhất là khoản ăn uống trước giờ ra trận vì khả năng cao đằng nào cũng chết nên ăn bữa ăn ngon có xá gì đâu.
-Ví dụ điển hình nhất là trận đổ bộ Noocmandy nổi tiếng D-day, trước đó mấy giờ các đầu bếp các t** ch**n của hải quan Anh, Pháp, Mĩ đã làm cho binh lính của mình 1 bữa ăn thịnh soạn đầy đủ dinh dưỡng và ngon miệng.

Hậu quả trong đợt đầu tiên của D-day, binh lính đồng minh thiệt hại cực kì nặng do nhiều người mất sức chiến đấu choáng váng do nôn mửa khi họ mới đi thuyền đổ bộ vào bờ biển.

Khi đổ bộ lên đất liền thì người lính di chuyển theo phản xạ luyện tập, não hoạt động chậm ko xử lí đươc tình huống bất ngờ là bị quân Đức bắn xối xả như mưa.

Sau đó , những đợt đổ bộ tiếp theo đến khi thành công thì quân Đồng minh còn bị thiệt hại năng hơn do các binh sĩ ăn no, ăn ngon với nhiều đố khó tiêu bị thương phần bụng chở về thuyền cứu chữa.

Lúc này thảm họa thực sự bắt đầu khi số lượng binh sĩ chết do mất máu và nhiễm trùng cực cao, do phần ruột của họ bắn thủng, máu tuôn xối xả ko cầm được mà chết.
-Điều này cũng xảy ra với quân Đức tại mặt trận phía đông với Liên xô khi các bác sĩ của Đức quốc xã còn phải yêu cầu các sĩ quan chỉ huy, thống chế, thậm chí cả Hittler cho ra lệnh cấm các binh sĩ ăn trong 6h trước trận đánh vì lí do nêu trên.

Tuy nhiên, bữa ăn có thể cuối cùng này với mỗi người lính cực kì quan trọng về tinh thần hơn là sức khỏe hay mạng sống nên các nhà quân sự luôn phớt lờ nó.

Điều họ làm để hạn chế tình trạng này là nghiên cứu, sản xuất những loại thực phẩm đóng hộp, túi gọn nhẹ, ngon, đầy đủ dinh dưỡng, năng lượng nhưng lại dễ tiêu hóa để binh sĩ ko mất quá nhiều máu, đủ sức sống về đến bệnh viện chữa trị nếu ko may bị thương vào bụng.
Trận chiến cuối cùng tại quần đảo Yaeyama đã bắt đầu, quân Tùy chơi tất tay, hải quân và bộ binh nhiều kẻ dồn vào các thương thuyền chở quân để tiến hành đổ bộ chết.

Các vật dụng ko cần thiết được vứt hết đi, lương thực, nước ngọt trên các thương thuyền cũng được ném xuống biển.

Tất cả để cho thuyền chở được nhiều người nhất do dồn quân từ t** ch**n cũng như quân từ các tàu bị chìm, hỏng, chưa kể để cho thuyền nhẹ ăn ít nước đi vào bờ gần nhất.

Ngoài ra để chặn đường lui binh sĩ, khiến họ cố sống, cố chết mà leo được lên bờ đánh thắng đối thủ, vì tàu họ hết nước, hết đồ ăn rồi, đi về cũng chết, muốn sống thì chỉ có cách là đổ bộ được lên bờ mới có nước ngọt và cái ăn.
Ngay sáng, các thương thuyền chở quân của quân Tùy lướt phăm phăm trên mặt biển với tốc độ nhanh nhất mà đổ bộ.

Quân phòng thủ trên đảo mới đầu, cũng có tâm lí chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, những vị chị huy bắt đầu thấy lạ khi gần vào bờ rồi mà tốc độ tàu chở quân ko có giảm, ko có hiện tượng xoay ngang than tàu, tất cấc tàu đều thẳng tiến.

Lúc này họ có ngu cũng biết là bọn lính Tùy muốn đổ bộ chết rồi, loa, tù và, kèn, trống kêu âm thanh liên hồi, báo hiệu trận chiến ác liệt sắp diến ra rồi, Quân Tùy chơi tất tay rồi.

Tất cả máy móc sẵn sàng, cung thủ được tăng cường, máy bắn đá cũng vậy, vò dầu cũng thế, cuộc chiến khốc liệt bắt đầu khá muộn khi ko ai châm ngòi trước.

Phía Lưu Cầu khi đợi tàu của Quân Tùy chạm đáy biển dừng hẳn lại thì họ mới hành động.

Lúc này các con thuyền to đùng này chả khác nào cái bia ngắm , lính trên bong chưa kịp định thần sau cú va chạm thì được 1 màn mưa tiễn, đá, dầu hỏa bốc cháy bắn tới tấp.
Thuyền tiên phong đang bị bón hành, các thuyền sau cũng ko ngừng tiến lên và thu hút hỏa lực của quân Lưu Cầu, các thuyền đã được giàn trải đều nên binh sĩ có thể xuống nhảy xuống nước hoặc thuyền để chạy lên bờ.

Quân Tùy leo lên ngày 1 đông, các đội càn quét bờ biển của Lưu Cầu hoạt động hết công suất với sự trợ giúp của cung tên trên bờ.

Lúc này, quân Tùy đã lên rất nhiều đội càn quét bờ biển cũng bị đánh cho tan nÁT mà phải chạy về tường thành hay đồn lũy bờ biển.

Quân Tùy lúc này như những con thú xổng chuồng đánh tất tay về phía Lưu Cầu với đủ mọi loại vũ khí mà học có được.

Hết làn song người này đến làn song người khác tiến về thành lũy cao vài mét, quân đội trên thương thuyền đã lên hết thì đến quân đội hải quân trên thuyền chiến cũng đã lên bờ hỗ trợ.
Lúc này, toàn bộ thành lũy của quân Cao Câu Ly đã bùng lửa và tiếng chém giết, Quân Tùy lúc này dày đặc nhiều đoạn tường lũy dung ưu thế tinh nhuệ và số lượng mà mở rỘNG vùng bị chiếm.

Quân Lưu cầu đã điều hết đội dự bị lên chiến để bảo vệ bằng được cổng thành vì chiếm lại tường thành còn có thể chứ cổng bị phá là toi.

2 bên chém giết nhau đỏ mắt, thân binh tướng lĩnh thủ đồn cũng được xông lên đốc chiến, chuyên giải quyết các dịa điểm quân tùy đang tấn như vũ bão có thế áp đảo.
Trấn Chu cũng đã đổ bộ thành công lên đảo, hán và các tướng lĩnh huy động toàn bộ thân binh của mình, những người được huấn luyện tốt nhất, trang bị tốt nhất cùng nhau xông lên vị trí nhiều quân Tùy nhất để an toàn.

Từ chỗ này những đội than binh tinh nhuệ sẽ là những mũi khoan đánh tạt quân Lưu Cầu để mở đường và không gian cho những đội quân sau tiến lên.
Cuộc đổ bộ và kế hoạch thành công như mong đợi khi mà những đội quân thân binh đông đảo, tinh nhuệ đột phá quân Lưu Cầu.

đội này càn quét cả đội thân binh tướng thủ đảo vốn đã ít quân và mệt mỏi sau trận chiến dài.

2 bên đánh nhau ko ăn ko nghỉ vì quân Tùy biết mình làm đéo gì còn gì mà ăn, hết đường về trong quân Lưu Cầu liều chết bảo vệ đảo.

Đầu giờ chiều, tướng thủ thành chết, cổng thành mở toang, quân Tùy như vũ bão tiến vào mà tàn sát quân Lưu Cầu.

Quân Lưu Cầu vừa đánh vừa rút cuối cùng rút về thành lũy cuối cùng là toà thành nhỏ của thành chủ hay đảo chủ.
Quân Tùy kiểm soát toàn thành, sau khi đợi đoàn quân tiếp viện đông đảo thì cả 4 cổng tòa thành nhỏ đều bị tấn công, vũ khí công thành như thang, khúc cây phá cửa cũng đã mang đến mà điên cuồng đập vào cái cổng thnahf nhở nhoi.

Đến tối, người nhà đảo chủ đã chạ đi hết rồi, chỉ có mình vị đứng đầu hòn đảo này chỉ huy quân sĩ điên cuồng chống trả.

Đến tối 2 bên vẫn chém giết điên cuồng, thây chất đầy khắp nơi, tòa thành nhỏ cũng đã bị quân Tùy xâm nhập chém giết khắp nơi mặc dù trên tường thành vẫn đánh nhau rầm trời.

Lửa bắt đầu cháy khắp nơi, trận chiến khốc liệt vì ai cũng giết nhau vì sự sống, thành chủ cũng lên thành chiến đấu như lính.
Đến sáng, khoảng 7-8h cuộc chiến chính thức kết thúc khi đầu vị đảo chủ treo trên cổng thành và quân Tùy đang cố gắng cứu chữa thương binh, thu dọn chiến trường và xử lí tù binh.

Lương thực trong đảo thừa sức nuôi đội quân vạn người mà Quân Tùy mang đến, quân Tùy tức tốc nấu cơm phân phát cho binh sĩ để họ có thể bù lại sức lực đã mất trong nguyên 1 ngày chém giết.

Lúc đánh nhau hăng thì ko cảm thấy gì, sau khi chiến sự kết thúc cơ thể và tâm lí thả lỏng là lúc con người lúc này mới thấy mệt và đói.

Nhiều người khi chiến sự kết thúc, thì lúc này mới bị trụy tim đột quỵ chết ngay lập tức do kiệt sức, khung cảnh này diễn ra trong cả quân Tùy lẫn quân Lưu Cầu.
Tổng kết cuộc chiến này thì thương vong Lưu Cầu ko ai quan tâm vì chỉ còn tầm khoảng 2000 người bị bắt với thương tích có thể đi lại được, còn lại những ai ko đi lại được đều bị quân Tùy cho 1 đao tiễn về ông bà cho đỡ lắm việc.

Thương vong quân Tùy mới thực sự nặng nề và đó mới là thứ Trấn Chu sợ hãi lúc này khi mà quân đằng sau của chủ soái đang tới.

Hắn còn hơn 1 vạn quân, tức là đã bị tước mất hơn nửa binh lực, mất 2/3, cuộc chiến thông thường thì coi như bại trận rồi, quân sĩ mất luôn ý chí chiến đấu.

Hắn mà về kinh có khi bị chém, thua thì cả nhà chết, may mà thắng dù thắng thảm nhưng được cái đã thắng cả về chiến thuật lẫn chiến lược, cánh cửa Lưu cầu chính thức mở toang để tiến đé kinh đô Lưu Cầu.

2 ngày sau, tòa thành được thu dọn , đội quân hơn 5 vạn người của Trần Lăng chính thức lên đảo, đội quân này cũng chia ra làm 2 đợt, 3 vạn đi trước, còn 2 vạn đi sau làm hậu quân để tải lương thảo và khí giới.

Trận chiến Lưu Cầu chính thức bước vào hồi ác liệt nhất, cuộc chiến thảm khốc 4 ngày này chỉ là mở màn mà thôi.
Đó là ở Lưu Cầu còn tại Giao Châu, Bân đã nhận được tin báo trận chiến, những đơn hàng cuối cùng cho Lưu Cầu vẫn tiếp tục diễn ra, Vàng bạc châu báu của quốc khố Lưu Cầu được đổ cuộn cuộn về quốc khố, nội khố Cao Câu Ly và túi tiền của Bân.

Nói không ngoa khi Quân Tùy chiếm được Lưu Cầu thì chỉ có số vàng ít ỏi ko đủ để đóng tàu và tiền tuất binh sĩ bù vào chiến tranh chứ đừng nói lãi cao sau cuộc chiến.

Các Thương nhân và những người giàu có cũng chuyển 1 lượng lớn của cải, ra Cao Câu Ly hay Sin la, Bách Tế mà chốn chiến sự.

Tất cả chỉ có hàng hóa của họ phải ở lại vì Vua Lưu Cầu Kiệt thích ra lệnh cấm vì đó là đồ cần thiết cho cuộc sống người dân, binh lính phục vụ chiến tranh.

Vàng bạc, châu báu hiện nay là vật ngoài thân mà thôi, ko có tác dụng gì, lúc này cần người, lương thực, vũ khí, đồ thiết yếu mới là thứ cần kíp.
Tại căn cứ, tin báo chiến sự sau 3 ngày cũng đã được chuyển về cho Bân, do hắn đã áp dụng công nghệ tiên tiến vào.

Chứ nhiều nước bây giờ thì tin tức bắt đầu cuộc chiến có khi vẫn còn đang trên đường tới tay người cần nó, có khi giờ Dương Quảng còn chưa biết cuộc chiến thua hay thắng.

Bộ máy hoạt động với những điều chuyển để Bân đưa ra quyết sách hợp lí cũng như để nhân viên dưới quyền ở nước ngoài tự hành động.
Đó là chuyện của hải ngoại, hiện tại là chuyện của nội địa căn cứ, việc đời sống tăng cao, thừa tinh lực, mặc dù việc chung bộn bề nhưng long gà vỏ tỏi cũng rất nhiều, kiện có cũng có.

Nhân viên dưới quyền của hắn sau này tiếp quản địa bàn cũng cần có kinh nghiệm xử lí kiện cáo , từ đó có thể giải quyết công việc tốt hơn, tạo niềm tin nơi người dân, khiến cho công cuộc ổn định vùng tạm chiếm diễn ra nhanh chóng, đồng thời cũng tạo tiếng vang đánh bại các thế lực nổi dậy khác.
Đó là tầm vĩ mô, còn hiện giờ là vi mô khi hiện tại Bân đang đau đầu xử lí vụ kiện cáo liên quan đén lãnh đạo đội quân khởi nghĩa khi mà các nhân viên dưới quyền ko giải quyết đc.

Hắn ghim tụi này, nếu sau này đến việc này ko giải quyết dược thì khi hòa bình chiến thắng ko thiếu người dung quyền lực làm bạy vượt trên pháp luật, nhất là việc liên quan đến con em người có quyền lực.

Thôi hắn đánh làm mẫu và dạy dỗ đám này sau vì ai cũng có lần đầu tiên, hắn cũng cần lấy kinh nghiệm này dạy dỗ con cái hắn sau này.
Hiện tại hắn đang xử án liên quân đến con trai út lão Tùng tên Tiến năm nay vừa tròn 18 tuổi, bị bắt vì tội làm 1 cô gái người ngoại lai có tóc hung, da trắng, mắt xanh có bầu.

Cô gái này là món hàng mà bọn hắn mua về từ Vương gia, được giới thiệu là người hồ hay người Tây Vực, từ Bân cũng có thẻ đoán cô gái này là người Tây Á hoặc người Tây Vực theo kiểu người Hán Hay là người thuộc vùng khu tự trị Duy Ngô Nhĩ.

Tuy nhiên ko loại trừ cô gái này ngườ Châu âu vì người Tung quốc thời này nói những ngupowif từ phía tay đi xuống đều là Tây Vực, người Hồ, ko phân biệt dân tộc hay chủng tộc nào.

Vùng đất bất ổn với những Mĩ nhân Tây Vực, vẻ đẹp lai Á Âu, kết tinh những gì tốt nhất 2 chủng tộc, đắm lòng bao nhiêu Hoàng đế, quý tộc người Hán cũng như bao thanh niên Trung Quốc hiện đại.

Thằng này bị bắt mới đầu mọi người quy nó tội h**p dâm làm cô gái có bầu.

Nhưng bên kiện ko có nói là h**p dâm mà nói là hắn ;làm cho cô ta có bầu mặc dù cô ta ko đồng ý.

Bân và mọi người thấy lạ lắm, vì quan hệ t*nh d*c mà đối phương ko đồng ý là cưỡng ép, mà cưỡng ép QHTD là hành vi h**p dâm.

Nhưng tại sao cô gái này mặc dù nói là cưỡng ép nhưng ko nói hắn h**p dâm cô, hay là sợ thế lực, quyền lực người cha nên mới nói vậy.

Bân nói với người phiên dịch để họ nói cho cô gái hiểu:
-Cô gái này có phải thằng này.

À nhầm! có phải bị cáo Tiến h**p dâm cô vào buổi chiều đầu tháng tước đúng ko?
Cô gái:
-Ko phải ! anh ý ko h**p dâm tôi, anh ý chỉ mạnh bạo cưỡng ép làm chuyện đó với tôi mặc dù tôi có phản kháng và không đồng ý
Mọi người cũng đơ luôn rồi, lão Tùng thì đang lo sốt vó cho con trai mình, Bân và các bô lão khác cũng ngơ vì như thế có khác đéo gì h**p dâm đâu.

1 cái nói ngắn gọn và 1 cái là chú thích rõ nghĩa thôi mà, Bân nói:

-Từ lời nói của cô thì chúng ta có thể biết cô đang kiện bị cáo tội danh h**p dâm khiến cô có bầu.

Đúng ko cô gái?
Cô gái nói:
-Thưa thủ lĩnh! Anh ấy ko h**p dâm tôi, anh ý chỉ mạnh bạo cưỡng ép làm chuyện đó với tôi mặc dù tôi có phản kháng và không đồng ý khiến tôi mang thai mà thôi.
Bân tức khí nói:
-Thế thì có khác gì nhau đâu!
Cô gái nói:
-Khác chứ nên tôi có kiện anh ấy h**p dâm tôi đâu, tôi chỉ muốn anh ấy chịu trách nhiệm với đứa trẻ trong bụng tôi.
Bân nói:
-Hắn ta bị tội h**p dâm thì dù có trịu trách nhiệm với mẹ con cô thì vẫn bị xử phạt như thường.
Cô gái nói:
-Tôi cũng đâu có kiện anh ấy hoieeps dâm tôi, tôi chỉ thưa thủ lĩnh chịu trách nhiệm với mẹ con tôi .
Lúc này mọi người mới thở phào và bật cười khi biết cô gái này lại muốn bẫy 1 chàng trai người Việt rồi, việc này xảy ra nhiều rồi, quen rồi.

Nhưng đen lần này là mọi việc xảy ra với lão Tùng người có quyền có chức của căn cứ.

Lão Tùng lúc này cũng thở phào nhẹ nhõm, ko h**p dâm là may rồi, chịu trách nhiệm thì ok đi, nhà còn 1 thằng con giai long bông suốt, giờ có vợ con quản lí nó, dù vợ nó từng là nô lệ cũng ko sao, tự do rồi, ngoại tộc cũng vậy, miễn đó là cháu mình là được.
Bân cũng hết nước với cô gái này, hắn bèn quay sang hỏi Tiến :
-Tiến! sao mày lại vui chơi rồi cưỡng ép con nhà người ta ra sản phẩm.
-À nhầm! Khụ! Khụ !
-Tiến ! có phải mày h**p dâm cô gái này ko?
TiẾN hốt hoảng nói:
-Oan quá! Em thề là em ko h**p dâm, cả 2 đều tự nguyện.
Bân:
-Láo! ở đây ko phải cái chợ ko phải nahf ngươi mà xưng hô theo thói quen.

Gọi ta là thủ lĩnh.
Tiến chột dạ bình tĩnh nói:
-Thưa thủ lĩnh tôi bị oan ạ! Tôi ko hề h**p dâm cô gái này, chúng tôi là cả 2 bên tự nguyện, sau tôi cứu cô gái này khỏi đuối nước.
Bân:
-Cô gái, sao bị cáo Tiến lại bảo cô và hắn đồng thuận ko có hành vi cưỡng ép hay h**p dâm, anh ấy còn nói cô đồng thuận sau khi anh ta cứu cô khỏi đuối nước?
Cô gái :
-Không hề! tôi ko hề đồng thuận, tôi ko muốn trả ơn bằng cách trao thân! Mãi khi biết mình chịu chấp nhận số phận nên tôi mới đồng thuận và mạc cho anh ấy làm gì thì làm.
Bân hơi choáng, Hắn nghĩ:
-“ mẹ nó chứ, sao gặp cái tình trạng chéo ngoe này.

Thời hiện đại trường hợp này cũng gây tranh cái nhiều thậm chí là các nước phát triển về việc quy định hành vi này có gọi là h**p dâm hay ko.

Vì nạn nhân mặc dù lúc đầu ko đồng thuận và bị cưỡng ép nhưng sau đó là đồng thuận và chơi tới bến với hung thủ.

Tóm lại cả 2 cùng sướng.”
- Nhưng hắn từng xem 1 bộ phim cũng nói về việc này khi nhiều nước ngoài chính luật họ còn áp dụng 1 thứ là Thông luật để giải quyết những vụ kiện dính dáng đến phong tục , luật bất thành văn.

Tóm lại những vụ án kiểu này thường tòa xử như ý kiến cuối cùng và có giá trị pháp lí nhất là khi nạn nhân chấp thuận QHTD 1 cách bình thường với hung thủ, thì nó coi như là QHTD bình thường ko có phạm lỗi.

sự phản kháng kia coi như là 1 chút phản đối 1 chút k*ch th*ch cho cuộc vui kia.

1 lí dô vì sao nhiều bản án Việt Nam gây nhiều tranh cãi dù xử đúng luật do người Việt Nam có quan niệm “ trăm cái lí không bằng 1 tý cái tình” gây nên
Bân chưa nói vội mà muốn hỏi cặn kẽ nguyên nhân, hắn biết Tiến là con người như nào khi chính hắn tiếp xúc nhiều với thằng này nên rõ.

Tiến tốt tính, tam lí vững, ko có chuyện h**p dâm con gái nhà lành cả.

Nhưng thanh niên 17-18 tuổi bẻ gẫy sừng trâu, hoocmon đang cao, khó kiềm chế nếu như gặp những hình ảnh,hành động có tính chất bất ngờ và k*ch th*ch mạnh thì ko chừng ko kiềm chế bản thân.

Bân nói:
-Tiến ! sao cô gái này nói cô ấy ko hề đồng thuận trả ơn bằng cách trao thân gửi phận cho mày mà mày dám cưỡng ép quan hệ với người ta.
-Nhìn cô gái cũng xinh xắn, trắng trẻo, ngực nở, mông nở, mặc áo bị ướt bó sat lên người có phải ;lúc đấy mày ko kìm được mà h**p dâm con nhà người ta ko.

Mày làm con nhà người ta có bầu mà còn ko chịu trách nhiệm là sao?
Lõa Tùng cũng ở ngoài hô lớn:
-Thằng nghich tử! Là đàn ông thì dám chơi dám chịu, làm con nhà người ta có bầu ko chịu trách nhiệm là mật dậy chưa con.

Mày làm tao mất mặt với mọi người.

Mày bỏ con mày ko nhận, làm tao mất cháu là mày bất hiếu, bất nghĩa nghe con.
Tiến kêu:
-Oan quá thủ lĩnh, bố ơi! Cô gái này rõ ràng đồng ý mà! Cô ấy ko đồng ý thì tôi cũng ko dám làm gì cô ấy đâu.

Chính miệng cô ấy nói sau khi con cứu cô ấy là : h**p đi! h**p đi! h**p đi mấy lần mà.
Cô gái đang nghe dịch, Bân cũng nói:
-Cô gái, nó cứu cô rồi cô nói “ h**p đi” mấy lần thì khác nào mời nó xơi, giờ còn kiện cáo gì? Cô đùa tôi à!
Cô gái nói lớn hoảng hốt :
-Thưa thủ lĩnh, tôi chỉ nói “cứu tôi,cứu tôi” chứ ko nói h**p đi mời gọi.

Lúc đấy tôi đang mệt tưởng chết vì đuối nước nên tôi chỉ nói Cứu tôi với người dàn ông này.
Bân nghe giọng cô gái nói, thì hắn đã hiểu vì sao có chuyện trái khấy này.

Cả 2 ko sai, cái sai ở đây là sự bát đông ngôn ngữ mà ra, thanh niên Tiến đen nên dính, tuổi đang ăn chơi sướng thích tự do tự dung có đứa vác bụng bầu phạt vạ thằng nào chả sợ, chả hãi ko nhận.

Đơn giản hắn nhận ra ngôn ngữ cô gái nói là tiếng Anh, chính xác hơn là tiếng Anh cổ, chắc chắn cô gái này là người Anh rồi.

Thảo nào hiểu nhầm vì từ cứu tôi tiếng Anh là Help me, tiếng Anh cổ tuy có khác nhưng cũng gần giống, người Việt chưa nghe bao giờ có khi nghe nhầm.

Người chưa nghe bao giờ, nhất là lúc nạn nhân mê sảng, bị thương thường có xu hướng nói sai nên người nghe thường có xu hướng hiểu nghĩa theo cách phát âm thông dụng vùng mình sống.( Mình ko biết tiếng anh cổ nói help me là như thế nào nên chém đó, chứ tiếng anh hiện đại nói help me với những người chưa nghe bao giờ đúng là như nghe là h**p đi thật).

Xem ra phải xử kết hợp giữa điều luật và thông luạt rồi.

Bân nói:
-Thông qua 2 người nguyên cáo và bị cáo nói ta đã hiểu nguyên nhân vấn đề và đã có hướng xử lí thỏa đáng.
-Tất cả mọi chuyện nên cơ sự này do sự bất đồng ngôn ngữ mà ra
-Cô gái ko nói “ h**p đi”, cô ấy nói là “cứu tôi”.

Từ “Cứu tôi” trong tiếng của dân tộc cô gái này nếu như ai chưa nghe bao giờ thì nó nghe ná ná như “h**p đi”.

Nhất là cô gái này đang mới thoát khỏi cửa tử, đầu óc choáng váng nên nói nhiều từ nói sai, nói lứu lưỡi, người nghe ko rõ hiểu nhầm
-Vì vậy, nguyên nhân tiền căn hậu quả là do bất đồng ngôn ngữ mà nên.

Cậu tiến cũng vì đen đủi nên mới phải lên đây.
Mọi người lúc này mới ồ và vỡ lẽ.

hóa ra như vậy, tất cả ko hiểu ý nhau, ko hiểu ngôn ngữ mà ra.

1 số thanh niên tếu táo nói to true đùa thanh niên Tiến đang đứng bị trói:
-Ui! Bất đông ngôn ngữ, hiểu sai ý như này tao cũng muốn hiểu Tiến ơi
-Mẹ nó! Sướng nhất mày, được cả trâu lẫn nghé
-Sao nó ko va phải tao cái sự den đủi này
-ĐI lanh quanh bờ sông mà có vợ thì tao cũng muốn
Bân gõ búa gỗ lên bàn kêu mọi người:
-Trật tự! Trật tự.

Tất cả ,mọi người yên lặng để nghe tòa….

À nhầm ta tuyên án đây
-Bị cáo Tiến và cô gái do bất đồng ngôn ngữ nên hiểu sai dẫn đến hậu quả nghiêm trọng.

vì vậy Tòa.

À nhầm ta tuyên bố bị cáo Tiến có lỗi, trong đó bị cáo Tiến có lỗi do lúc đầu có cưỡng ép cô gái dẫn đén mang thai.

Cho nên bị Cáo Tiến phải chịu hình phạt sau đây
-Bị giam giữ 1 năm tính từ ngày bị bắt và cung cấp đủ tiền trợ cấp cho cô gái và đứa con cho đến khi đứa con đủ 18 tuổi.

Nếu trong trường hợp bị cáo Tiến ko chịu chấp nhận đứa con cũng như ko chịu cưới cô gái làm vợ, bên nguyên cáo ko rút đơn kiện.
-Nếu như bị cáo chấp nhận cưới cô gái làm vợ và chấp nhận đứa con cũng như bên nguyên rút đơn kiện ko truy cứu trách nhiệm thì bị cáo ko bị giam giữ cũng như xuy xét tội trạng.

Chỉ bị phạt hèo 30 cái rồi trở về gia đình làm lễ cưới, 2 bên tiến hành hòa giải, ko làm sự việc nặng nề hơn.

Vụ việc chỉ xét như tranh chấp dân sự ko phạm tội hình sự.

Nếu bị cáo sau này ko làm đúng viecj cưới cô gái thì bên nguyên có quyền kiện lại ta sẽ xem xét hình phạt nặng hơn.
-Bị cáo và nguyên cáo chấp nhận Phương án nào?
Lão Tùng đằng sau nói với con:
-Chấp nhận nhanh đi con, mày làm sai mày phải chịu trách nhiệm.

Trách nhiệm nhẹ nhất bày trước mặt mày rồi đấy.

Mày mà ko nhận mẹ con nó tao từ mặt mày.
Tiến lúc này cũng cúi đầu nói:
-Bị cáo chấp nhận cưới và chăm sóc mẹ con cô ấy cùng phạt hèo.
Bân hỏi cô gái:
-Nguyên cáo chọn phương án nào.

Nếu như cô muốn chọn phương án thứ 1 thì chúng ta tiếp tục vụ kiện và ta sẽ đứng ra bảo lãnh cho cô tìm công lý.
Cô gái lí nhí nói:
-Tôi chọn giống như anh Tiến
Bân quát:
-Nói to lên.
Vô gái hô:
-Tôi chọn giống anh Tiến.
Bân :
-Giờ vụ kiện đã xong, ai vè nhà nấy, tan phiên xử.

Người đâu lôi bị cáo ra đánh đủ 30 hèo.
-Cô gái giờ cô có thể về nhà nghỉ ngơi và tiếp tục làm công việc cùng đội đánh cá, nuôi trông thủy sản.

ta sẽ bảo đội đấy bố trí cô việc nhẹ nhàng dưỡng thai, ko cần phải ngụp lặn dưới sông, hồ gây nguy hiểm cho cô và đứa trẻ, làm gì cũng phải nghĩ cho con cái mình
Bân có ý tốt nhắc nhở.

Lúc này Tiến và mọi người, cả hắn mới giật mình kêu:
-Ơ! Hả ! Đuối nước
Bân nghĩ nhanh:
-Chết mẹ , bị lừa rồi!
-Ôi! Đàn bà thật nguy hiểm
 
Khẩu AK Ta Bá Chủ Thế Giới Song Song Cổ Đại
Chương 85: 85: Cuộc Chiến Lưu Cầu 5


Quay lại cuộc chiến Lưu Cầu, hiện tại Kiệt Thích đã sốc khi mà biết hải quân hung mạnh của mình chỉ thất bại trong 2 ngày , từ tình hình này hắn biết quân phòng thủ trên đảo chắc chắn ko trụ được lâu.

Quân tùy cũng cực đông, cực tinh nhuệ, đánh trên đất liền Là sở trường của chúng, nếu như cho bọn chúng đổ bộ với số quân đông đảo thì chỉ trong 1 vài ngày là đảo thất thủ.

Đoàn hải quân thất trận đã đi được 3 ngày, vậy tức là đảo tiền tiêu đã bị đánh chiếm rồi, hiện tại có thể chúng đang củng cố đội ngũ chờ quân chủ lực phía sau tới.
Như vậy khả năng cao trong 1 tuần tới chúng sẽ đánh chúng ta, bây giờ các thuyền chiến đang vào giai đoạn cuối cùng rồi, vài ngày nữa là xong, các thủy thủ đã được ổn định, vũ khí tràn đầy.

Lúc này Kiệt thích nhẩm tính toán khi mà có thêm 10 t** ch**n cộng thêm 5 cái mới đóng là 15 tàu, thủy thủ có đủ cả, cộng thêm số tàu hiện có là 30 tàu, vậy tổng cộng có đến 45 t** ch**n.

Ngoài ra cộng thêm 1 số thương thuyền có thể cải biến thành t** ch**n đáy bằng như quân Tùy, vậy thì tổng số 60 t** ch**n.

Số thuyền chiến này đủ sức quần nhau với quân Tùy trên biển, Thương thuyền chở quân thì thoải mái đê, đây là kinh đô nên Kiệt thích có số quân cả vạn đông hơn nhiều so với quân đảo tiền tiêu, nó có thể đánh bật bất kì cuộc đổ bộ nào.
Nếu như chẳng may hắn thua thì hắn có thể bảo lưu 1 nửa số t** ch**n của mình về đảo cuối cùng, tại đây cộng lại tất cả hắn có đủ số tàu như lúc ở kinh đô, cộng thêm quân đội và binh lính chạy về được từ thủ đô hắn thừa sức đánh bại cuộc đổ bộ cuối cùng này của quân Tùy.

Đơn giản là hắn biết 2 thằng mạnh ở đâu, chỉ cần đánh thắng trận chiến cuối cùng thì hắn hoàn toàn có thể đánh gãy Hải quân nhà Tùy vì hắn biết hải quân nhà tùy dồn tổng lực cho cuộc chiến này rồi.

đánh tiêu diệt xong thì bọn trên đảo là cô quân, binh lính của hắn thông thuộc đảo đủ sức tập kích tiêu diệt đám này.
Chưa kể quân Tùy đi đánh sẽ mang theo thương thuyền chở quân nên diệt được t** ch**n thì bọn chúng thừa sức bón hành cho bọn thương thuyền, lúc này quân số ko còn là ưu điểm nữa rồi.

Đám quân Tùy trên 2 đảo còn lại chắc chắn ko còn nhiều nữa, quân của ahwns thừa sức hốt, hốt xong hắn sẽ có ít nhất 10 năm hồi phục trước khi Dương quảng cho lập được đội hải quân mới vì hắn thừa biết hải quân ko có vài năm và tiền bạc khổng lồ nhất là với kiểu số lượng đè chất lượng như Quân Tùy thì còn lâu.
Đó là những gì Kiệt thích nghĩ khi hắn tưởng số t** ch**n quân Tùy tương đương với hắn hoặc giỏi lắm gấp rưỡi do đám hải quân thua trận báo về , vì bọn chúng căn cứ theo số tàu chúng đánh đắm cùng với tính toán số tàu có thể mang theo của trung quân và hậu quân quân tùy.

Xin lỗi Dương quảng ko phải thằng ngu, hắn cho quân xuất trong 1 thời gian ngắn để đánh Lưu Cầu chứng tỏ hắn đã lên ké hoạch từ lâu, đào tạo bài bản hải quân.

t** ch**n đóng nhiều hàng đàn, lường trước mọi tình huống nhất là hắn đã tính chơi trò biển tàu này thì hắn có thể tự tin rằng bố mày chấp tàu mày đâm nhau.

Lượng tàu chở quân và t** ch**n cực kì lớn , trừ đi khấu hao 1 nửa mỗi trận thì Dương quảng tự tin rằng mình vẫn có số tàu đông gấp đôi đối phương tại trận cuối cùng.

Đó là sự thiên tài, bản lĩnh quân sự và tầm nhìn xa vượt Kiệt Thích của Dương quảng, vì Dương quảng leo lên ngai vàng từ cầm gươm mà lên, nhà quân sự đại tài chứ ko phải ất ơ ko hiểu gì.

Đó cũng là cái tầm của 1 hoàng đế đế quốc rộng lớn, 1 vương tiểu quốc nhỏ bé ko thể so sánh được nhất là về tầm nhìn và độ chịu chơi để đạt được mục đích chấp nhận hi sinh để đạt lợi ích lớn và lâu dài cho đời con cháu.
Dương quảng ko phải chỉ đánh Lưu Cầu vì dám bướng và bố láo với mình, đó chỉ là nguồn cơn và 1 trong số những lí do quan trọng.

Quan trọng hơn là Dương quảng nhìn thấy sự giàu có của Lưu Cầu chỉ qua nơi chung chuyển thông thương mậu dịch các nước đông Á và các nước phía nam.

Lưu Cầu ở vị trí quá đẹp, nếu chiếm được thì hắn sẽ có được nguồn tài phú hiện hữu thông qua quốc khố , tài sản quý tộc Lưu Cầu, tài sản tương lai vượt xa mong đợt cuồn cuộn trong tương lai ở Lưu Cầu.

Số tài sản hiện hưu và tương lai này sẽ có vai trò cực kì quan trong trong việc tái thiết, xây dựng đại Tùy, nhất là các đại công trình mà ko cần tăng thuế, nhờ vậy mà quóc khố nhà Tùy luôn tràn đầy , ko phải căng mình chống chịu như hiện nay.
Hiện tại tại quần đảo Yaeyama hòn đảo chính rộng lớn nhất nằm ở giữa là đảo IRIOMOTE, Trần Lăng là kẻ chủ soái ở đây ngồi ở đại điện đang họp bàn với các tướng.

Ngồi trên ghế chủ soái Trần Lăng nói:
-Trấn Chu, ngươi có gì để nói không?
Trấn Chu quỳ xuống nói:
-Thưa tướng quân thuộc hạ đã cố gắng hết sức, ko ngờ tụi Lưu Cầu lại xảo trá như vậy.
Trần Lẵng quát lớn:
-VÔ DỤNG! Ngươi còn giảo biện cho sự kém cỏi và khinh suất của mình.

Ta ko đến đây để nghe như lời nói sáo rỗng này.
- Ngươi làm trận này tuy thắng nhưng mà thắng thảm khiến đại quân bị chững lại để tổ chức lại đội ngũ.

Quân đội mất đi hơn nửa có khác nào thua ko, mà cái thua này ko chỉ ảnh hưởng tới binh sĩ của ngươi àm còn của cả bọn ta nữa.
-Ngươi ăn lộc triều đình mà đánh đấm như vậy à.

Tội của ngươi đem đi chém đầu giảm bớt phẫn uất lòng binh lính cũng đáng.
-Người đâu
Trấn Chu im thin thít như cún con phạm lỗi, vì lúc này hắn càng nói càng khiến Trần Lăng tức giận, nói nhiều quá Trần Lăng ko kìm được tức giận mà chém đầu hắn tế cờ ổn định lòng quân thì bỏ mẹ.

Lúc này những bộ tướng đi theo Trần Lăng đến cũng đã đứng ra nói đỡ cho Trấn Chu vì họ biết trận này Quân Tùy ngoài đông quân hơn thì chả có lợi thế gì.

Ngoài ra họ cũng có suy nghĩ rằng, mình tổ chức chiến tranh mà dung sở đoản của mình đấu sở trường của người ta nên bị ăn hành là đúng, lúc ăn hành thì có người nói đỡ giúp mình cũng tốt.

Vì vậy mà cả bọn nhao nhao lên mà nói đỡ:
-Tướng quân! Tướng quân bớt giận.

Xin Tướng quân bớt giận.

Trấn Chu Tướng quân đã cố gắng hết sưc
-Tướng quân, Trấn chu tướng quân dù thắng trận này thảm nhưng cũng nguyên do chúng ta ko có thiện hải chiến như quân Lưu Cầu.

Chưa kể, chúng ta ko thuộc đường biển và đảo vùng này nên ko lường trước hết được các cạm bẫy mà hải quân Lưu cầu thực sự đã thiệt hại nặng khi ngài ấy khiến chúng còn chưa tới 10 tàu.
-Thưa tướng quân ,Với kinh nghiệm hiện nay của Trấn tướng quân thì chúng ta có thể hiểu cách đánh cũng như cạm bẫy mà quân Lưu Cầu làm ra.

Tôi tin chắc rằng trận sau nếu đánh vào kinh đô Lưu Cầu thì chúng ta thắng chắc vì mưu hèn kế bẩn của chúng bị chúng ta nắm rõ cũng như cách khắc chế chúng.

Vì vậy mà trận sau chúng ta không thiệt hại nặng như này.
Trấn Chu cũng lồm cồm bò mà nói:
-Tướng quân bình tĩnh, tiểu tướng mặc dù gây tội lớn nhưng trận chiến này thực sự chúng ta bị động rất nhiều.

Cuộc chiến lần này chúng ta tổn thất nặng mặc dù lỗi tiểu tướng nhưng cũng phải nói chúng ta mặc dù có kinh nghiệm chiến đấu thủy chiến trên sông nhưng thực sự thì chiến đấu trên biển mặc dù có đạo lí cung tiễn là hợp nhất nhưng còn cái khác nó khác hoàn toàn.
-Trên sông chúng ta có sóng nhẹ hơn bớt chòng chành, nhưng trên biển mưới là chòng chành kinh khủng, muốn nhắm tên chuẩn mà bắn trên biển là vô dụng, đành phải lấy số lượng bù chất lượng.

Chưa kể chúng ta mới cho binh sĩ và chúng tướng chiến đấu , diễn luyện tại biển ven bờ, song nhỏ, còn đây là tác chiến xa bờ song lớn, lớn cao hơn cả thuyền.

Duy chỉ việc điều khiển thuyền không bị lật do sóng cao đánh đã là kì tích rồi chưa nói đến chiến đấu.

-Chúng ta mới huấn luyện hải chiến 1 thời gian nhưng quân Lưu Cầu thì từ khi lập quốc đến nay chúng đã mạnh về hải quân rồi, từ kinh nghiệm, chiến thuật đến tố chất binh lính hải quân chúng hơn hẳn chúng ta.
-Chúng ta ta chỉ thắng chúng ở 1 điểm là chúng ta đông hơn và tinh nhuệ hơn khi đánh trên bờ.
-Đó là tất cả lời bộc bạch của tiểu tướng, cúi lạy tướng quân cho tiểu tướng lấy công chuộc tội
Trần lăng mặt lúc này mới hòa hoãn hơn, nhưng vị trận đầu tiên gần như phế quân tiên phong nên tội Trấn chu vẫn phải trị.

Ông ta nói:
-Ra trận chém tướng là đại kị binh gia, thực lòng ta cũng ko muốn chém ngươi nhưng vì để ổn định lòng quân ta cho ngươi 1 cơ hội chuộc tội.
-Trong 3 ngày này vừa để ta chỉnh đốn quân kỉ và ổn định hồi sức tướng lĩnh sau chuyến đi biển dài ngày, ngươi bắt buộc phải chiếm được đảo cực Tây cho ta.

Chiếm được thì lòng quân mới lên cao, chiến thắng sau này ta dễ ăn nói với triều đình, với Hoàng Thượng, dùng chiến tích này mới lấp được tội lỗi của ngươi.
-Nhưng nếu ngươi thua thì đao bản tướng ko ngại chém tướng tế cờ đâu.
Trấn Chu mừng như bố đẻ em bé mà vái tạ rồi nói:
-Tướng quân yên tâm, tiểu tướng đã có kinh nghiệm và phá thế của quân Lưu Cầu, mặt tướng xin thề trong 3 ngày sẽ chiesm đc đảo cực tây.

Thất bại thì ko cần tướng quân rat ay, tiểu tướng nguyện tự mình đem đầu cho ngài tế cờ, ổn định lòng quân.
Trần lãng nghe vậy phất tay nói:
-Ngươi đi chuẩn bị đi .
Trấn Chu:
-Mạt tướng cáo lui.
Trấn Chu vì bị Trần Lăng Phạt với lí do đã để quân thiệt hại quá nhiều ngay đợt đầu nên bị hắn Phạt dẫn toàn bộ quân bản bộ còn sót lại khoảng 1 vạn người trong 1 ngày phải tiêu diệt đảo lớn thứ 2 nằm ở cực đông là đảo Ishigaki.

Hạn cho trong vòng 3 ngày với 1 ngày di chuyển, 1 ngày nghỉ ngơi dưỡng sức và 1 ngày thanh lí toàn bộ hòn đảo.

Nếu ko thì phần chiến công cũng như tính mà của hắn xác định để cho Trần Lẵng tế cờ trước trận quyết chiến vào quần đảo trung tâm kinh đô Lưu Cầu.
Trấn Chu vội chạy ra khỏi trướng bồng mà điều động tất cả binh lính chiến đấu được chuẩn bị tàu và đồ đạc để ngày mai khởi hành lên đường chiếm đảo, ko thì hắn chết.

Ko phụ sự mong đợi của Trần Lãng, vì bị thúc ép cùng đường cũng như Trần lẵng cho hắn 1 cơ hội cuối cùng lấy công chuộc tội, binh lính cũng như tRẤN Chu có kinh nghiệm đổ bội lần trước.

Lần này Trấn Chu ko chơi hình thức thường thấy vì hắn biết bọn Lưu Cầu này vũ khí cung nỏ cực kì lắm, tầm bắn xa và nhiều, chiến hạm và các tàu chở quân hắn cũng có 1 cơ số cung nỏ thu được của Lưu Cầu.

Kinh nghiệm ở đây là quân Tùy đi cùng nhau nhưng ko cách nhau quá xa, nếu muốn đổ bộ thì tổng lực mà tấn, ko thì sẽ bị các đội càn quét bờ biển.
Trấn chu đã biết hải quân đảo này đã chạy rồi nên đảo lớn chỉ còn lại đám cô quân cuối cùng với quân số ít ỏi hơn rất nhiều so với số quân đảo chính.

Bọn hắn thấy vậy bèn cho khaongr 2000 quân chạy vào thăm dò, nhưng tới nơi đến thành ốc chống không, trong thành chỉ có 1 vài người dân đang lục lọi đồ đạc.

Trấn Chu bắt 1 tên rồi hỏi:
-Quân thủ thành đâu ?
Người dân trên đảo này sợ hãi nói:
-Tướng quân, quân triều đình mấy hôm trước khi có mấy tàu từ đảo lớn đến liền đi thuyền dong ra biển rồi ạ.
Trấn chu:
-Bọn chúng đi đâu?
Người dân :
-Tiểu nhân ko biết nhưng nghe mấy người đi sau cùng nói hình như là đi lên kinh đô rồi ạ.
-Tiểu nhân chỉ là dân lành ko biết gì.

Tiểu nhân cầu xin tướng quân tha mạng.

Nhà tiểu nahan con mẹ già, con nhỏ.
Trấn chu :
-Dừng! im mồm.

gọi mấy người ngoài kia vào đây, ta có việc kiếm nhiều tiền cho các ngưới.
Người dân :
-Dạ dạ.

tiểu nhân đi ngay.
Người dân chạy biến cùng mấy người Lính Tùy.

Trấn chu nói:
-Có thể là bẫy cũng có thể ko, vì chúng sẽ dồn quân tại kinh đô tử chiến, để an toàn ngoài hải quân ra.

Truyền lệnh ta ngươi gọi toàn bộ bộ binh chúng ta lên bờ, lùng xem còn kẻ nào tính dấu quân tập kích nơi đây hay ko?
Người lính dưới nói:
-Dạ thưa tướng quân.
 
Khẩu AK Ta Bá Chủ Thế Giới Song Song Cổ Đại
Chương 86: 86: Trận Chiến Lưu Cầu 6


Qua điều tra và khám xét chi tiết thì đúng là Trấn chu đã xác định toàn bộ quân Lưu Cầu ở đây đã chạy hết về kinh đô để tăng cường quân đội cho trận tử chiến tiếp theo.

Đoàn quân nói vui thì cũng vui nhưng buồn thì cũng buồn vì công trạng đã bị giảm nhiều.

Trấn chu phát hiện các cư dân địa phương vẫn còn, hắn ko phải người hiếu sát nên ko có cái trò chặt đầu dân chúng lập công.

Thực ra dân tại vùng này đều yêu thích ngư nghiệp và buôn bán cũng như hiểu rõ dòng chảy của biển, chưa kể nếu đây là trạm tiếp viện cho quân đội trong trận đánh tiếp theo thì ko gì tuyệt vời hơn do nó gần với kinh đô nhất, dân chúng lợi dụng được.
Từ đó dẫn đến hiện trạng trong khi Lưu Cầu , đại diện là triều đình và quốc vương Kiệt Thích ra sức hô hào chuẩn bị và chiến đấu chống quân xâm lược thì người dân nhiều người đi buôn bán với quân Tùy những nhu yếu phẩm cần thiết.

Thậm chí nhiều người ko chỉ buôn bán lương thực mà còn cả vũ khí, các trang bị khác như dép, vải vóc, tóm lại quân Tùy ở đây chả thiếu thứ gì do dân nước bị xâm lược cung cấp, thậm chí quân Kỹ cũng có.

Điều này khá là trớ trêu khi đội quân ở 1 đất nước ăn nhiều ngũ cốc và thịt là một mặt hàng xa xỉ nhưng khi đi xâm lược thì nó lại cực kì nhiều thịt, cuộc sống như ở thiên đường so với quê nhà .
2 phe chuẩn bị Kĩ Lưỡng tất cả mọi thứ cho cuộc chiến này, Kiệt Thích và tầng lớp quý tộc lục đục cho người nhà của mình đi về đảo cuối cùng để trốn cuộc chiến này.

Nó là pháo đài cuối cùng của họ, Kiệt thích muốn huy động lực lượng đông nhất, tận dụng ưu thế của mình đánh thiệt hại quân Tùy nặng nhất.

Khi quân Tùy tới đảo cuối cùng thì lúc này chúng thiệt hại nặng ko thể tiến công mà rú đi vì chúng ko còn lực mà đánh đấm nữa rồi.

Đó là tất cả Những gì mà Kiệt Thích có thể nghĩ lúc này, hắn còn dặn 1 số cận thần của mình :
-Các ngươi khi sang chốt cuối tại đảo Hanzan thì lập ngay triều đình mới, cho Hoan Tư Khác Tứ Đâu làm nhiếp chính.

Khi nào hắn chẳng may cuộc chiến tại Kinh đô ChUZAN thất bại và ta chết thì nhận được tin ngay lập tức cho Hoan Tư Khác Tứ lên ngôi lãnh đạo mọi người trận chiến tiếp theo.
-Ta cố gắng dẫn nhiều binh trở về và cố sống trở về chiến đấu cùng các ngươi, ta cũng sẽ cho quân Tùy thiệt hại nặng nhất , để chúng ko dám xâm lược chúng ta lần nào nữa.
Quần thần và mọi người vái lậy vị vua của mình mà đi.

Tại kinh đô Kiệt thích ngoài tăng cường bố phòng và vũ khí, hắn ta còn cho những người lính ở đây tác chiến chiều sâu với các tiểu đội nhỏ chuyên bắn tên và các đội lính 100 người- 300 người do bách phu trưởng đứng đầu.

Vì khí quân Tùy vào Kinh đô, tường thành vẫn chiến đấu, nhuywng quân Tùy bị kéo mỏng, với các đội hình tập kích bất ngờ thì họ có thể hoàn toàn diệt, thiệt hại nặng được các tốp lính Tùy đi lẻ và các nhóm quân lớn rồi rút chạy nhờ thông thuộc địa hình.

Chưa kể trong thành các nhóm lính được trang bị cung tên, nỏ, dầu cháy, bẫy trong các ngôi nhà, ngõ phố rất nhiều.

Ngoài thành thì các hồm chông, hố bẫy chống kỵ binh, chống người rất nhiều, đến sông hộ thành ngoài nước ra thì sâu trong đó là các chông cắm vút thẳng lên trên.
Ngoài tường thành ven biển cũng vậy, hàng loạt hố bẫy, con hào cách tường thành chục mét cũng có đầy chông để chặn đứng quân Tùy, tất cả là làm chậm nhất quá trình quân Tùy tụ quân và đổ người lên đảo.

Hải quân Lưu Cầu cũng được huy động tối đa những thủ thủ dày dặn kinh nghiệm tham gia chiến đấu, tàu bè cũng đã được huy động hết mức cả trăm tàu.

Lần này Lưu Cầu hạ toàn bộ vốn vì nước họ nhỏ, dân ít, nên chỉ có thể đánh theo chiều sâu, đánh thiệt hại từng mảng quân địch, cho đén khi quân địch ko chịu nổi mà về.
Ngày thứ 15 của cuộc chiến, trận chiến lớn nhất chính thức bắt đầu, Kiệt thích lúc này chơi tất tay vì vợ con, gia đình ko còn là vướng bận của hắn nữa.

Cuộc chiến ko báo trước cũng ko có cảnh 2 bên dàn trận, vì trên biển khác đất liền.

Lưu Cầu có thể dàn trận nhưng quân Tùy thì ko, bọn họ tấn công bằng đội hình tàu bảo vệ thương thuyền chở quân.

Kiệt Thích ra lệnh cho tàu của mình tấn thẳng vào quân Tùy đang di chuyển kia.

Hắn tấn công chiều sâu ngay cả trên biển vì kinh đô được các đảo nhỏ bao bọc, vài tốp tàu sẽ ra đánh thẳng vào mạn sườn đội hình tàu địch gây rối loạn, sau đó đại quân thuyền chiến sẽ lựa theo gió và dòng hải lưu mà tiến như chiếc khoan khổng lồ mà đâm vào tàu địch, phá hoại hoàn toàn bọn chúng.

Tàu thời này vẫn chưa được như thời kì Phục hung ở Châu Âu, hau thời nhà Thanh, nhà Minh.

Tàu thời này chú trọng ngoài chở được nhiều người nhưng phải đâm húc được, đâm húc càng mạnh, càng tốt, 1 phát chìm tàu đối phương luôn là tuyệt vời, Vì vậy mà thời này mới cho bọc kim loại đầu mũi hoặc cho cái cọc trước tàu, tất cả phục vụ mục đích đâm húc.

Ngày xưa Bân xem phim có thấy chiến thuyền thời đó thường hay có hoa văn kim loại trước mũi nhất là tàu mũi đáy bằng, thậm chí nhiều là đằng khác với soái thuyền, hóa ra ngoài mục đích trang trí nó còn chống đâm húc và đâm húc đối thủ.

Nhưng thiết kế đâm húc này nó cũng có nhược điểm mà các tàu thời phục hưng khắc phục được là t** ch**n chuyên đâm húc thì sườn tàu khá là dễ hỏng khi va chạm.

Mặc dù là vậy nhưng con người cố gắng cải tiến và có nhiều biến chuyển khiến sườn tàu chắc hơn, nhưng vẫn chưa được như tàu thời Phục hưng.

Chưa kể tàu nhà Tùy là tàu đáy bằng có mặt sàn rộng và mũi rộng nên tàu này có đâm húc vào sườn thì nó còn khó vỡ và hỏng hay chìm như các chiến hạm của Ba tư hay La mã.
Sự việc đúng như dự kiến khi mà chiến thuật đâm húc của Lưu Cầu không hiệu quả, vì 1 khi đâm 1 tàu thì nó mắc kẹt lại, có con thành công vượt thì lúc này tốc độ cũng bị giảm nhiều.

Tuy nhiên Quân Tùy ko phải ăn chay khi mà các thủy trên tàu của nó cũng đã nhảy lên tàu của Lưu Cầu mà giáp lá cà.

Ko phải chỉ tàu của Lưu Cầu biết đâm húc, tàu của quân Tùy cũng đâu kém, cũng đâm húc đều.

Tuy nhiên lúc này đằng xa Kiệt thích thấy có điều lạ, lần này hắn thấy hải quân nhà Tùy cũng hung mãnh khác thường ko ngại đâm húc.

1 con bị đâm phải dừng thì mấy con khác cũng xông vào mà đâm vào mạ suwonff tàu của hắn, điều này khiến tàu của Lưu Cầu chịu đâm húc bên sườn yếu hơn lộ ra điểm yếu chết người của mình.

Sau đâm húc thì là cuộc giáp lá cà với mới đầu nghiêng về 1 phía là Lưu Cầu vì họ nắm lợi thế kẻ đi đâm, nhưng khi tàu cứu viện quân Tùy đến đâm ngang thân tàu Lưu cầu thì trận chiến biến chuyển, Quân Lưu cầu từ thành kẻ đi săn thành người bị săn.
Lúc này quân số đông vượt trội, tàu bè đông vượt trội của quân Tùy thể hiện ra, số tàu chơi du kích đánh chặn đã thất bại hoàn toàn trong 1 buổi sáng, tất cả thằng thì chết, thằng thì chìm, thằng thì thương tích đủ thể loại, Những chiếc còn đi được đều chạy về trận doanh của Kiệt thích.

Kiệt thích muốn các tàu nào còn tốt quay lại cùng số tàu của hắn tấn công, tấn công 3 lượt như vậy mới có thể đập chết soái thuyền của địch từ đó kết thúc chiến đấu trong thắng lợi.

Nhưng sự thật phũ phàng khi mà 1 nửa số thuyền đi tập kích bị đánh chìm, và hiện tại quân của hắn đang cố tiến công thành những mũi dùi đục thủng phòng tuyến quân địch để tìm kiếm sự chiến thắng mong manh, cuộc chiến giữa chất lượng và số lượng.
Kiệt thích đã đâm được thẳng mũi dùi của mình vào đội hình quân Tùy, nhưng hắn thấy lạ là Quân Tùy ko bọc thuyền chở quân của bọn chúng vào giữa mà cho bọn chúng ra sau.

Khi hắn tận mắt thấy những chiếc thuyền chở quân rẽ hướng sáng bên khác, còn những chiếc t** ch**n của bọn chúng đông hơn bọn hắn vài lần thì đang phăm phăm tiến tới diệt hắn.

Giờ thì Kiệt Thích đã hiểu chiến thuật của quân Tùy rồi, bọn chúng chia quân 2 đường theo đúng nhiệm vụ mà bọn chúng được giao.

Đội quân đổ bộ thì hết tốc lực mà phi lên bờ, trong khi đội quân Hải chiến thì lấy hết sức mình mà chặn đứng bọn hắn ngoài biển.

Kiệt Thích hiểu hắn lần này xong rồi, hắn tưởng quân Tùy sẽ chơi như mọi lần nên hắn muốn đục đoàn thuyền chiến rồi sẽ tới thương thuyền chở quân.
Nhưng lần này Trần Lăng rút kinh nghiệm từ vụ Trấn chu nên hắn quyết ko cho Kiệt Thích chơi chiến thuật này nữa.

Trần Lăng muốn trận chiến kết thúc ngay ngày hôm nay vì trận tập kích ban đêm mà quân Lưu Cầu gây ảnh hưởng quá lớn tới kế hoạch cũng như chiến lược của hắn và tâm lí binh sĩ.

Hắn biết người Hán hay có bị hiện tượng mù nhìn vào ban đêm, bây giờ ko giải quyết được đám hải quân này thì người của hắn bắt buộc phải lênh đênh trên biển 1 tối.

Đánh đêm ko phải thế mạnh người Hán, mà tối như này hạm đội của hắn mà bị tập kích với số lượng t** ch**n đông đảo kia thì ít nhất thiệt hại 1 nửa quân số.

Mất 1 nửa quân số thì ý chí binh sĩ sẽ tan, cuộc xâm lược sẽ thất bại, hắn mà về thì Dương Quảng sẽ chém cả nhà Hắn.

Vì vậy hắn cần phải chấm dứt trận hải chiến ngay hôm nay , lúc lên bờ thì đó là thiên hạ quân Tùy rồi, hắn ko sợ bố con thằng nào.
Cuộc chiến 1 chiều khi mà đội thuyền của Lưu Cầu chỉ bằng 1/3 so với Nhà Tùy, hạ được 1 chiếc thì bị 2 chiếc khác hội đồng.

Dù có tinh nhuệ thì giỏi lắm 1 tàu của Lưu Cầu chỉ hạ được 1 chiếc là cũng đã bị thương nặng, 2 chiếc hội đồng vào thì toi luôn.

Kiệt thích cũng nhìn thấy trên bờ cũng đã bị quân Tùy tràn ngập, đội càn quét bờ biển cũng như cung thủ phòng thủ bờ biển đã chết hết, tàu của quân Tùy cũng đã tràn ngập bờ như 1 tòa thành vĩ đại đứng yên cho quân cung thủ trên tàu thoải mái yểm hộ cho quân đổ bộ.

Các bộ nỏ gia cát loại lớn cũng như những chiếc nỏ lớn của quân Lưu Cầu mà quân Tùy thu giữ được cũng được sử dụng để bắn lại chính quân Tùy trên thành.

Trận hải chiến cũng thế, quân Lưu Cầu cũng bị chính vũ khí mình mua cho ăn hành nhưng nó vẫn còn quá ít so với bọn họ nhưng cũng làm cho tình thế khó khăn hơn.
Cuộc chiến trên biển diễn ra quyết liệt, tàu cháy, tàu đắm liên tục , người bị thương đang ngoi ngóp giữa biển, ngươi ko bị thương những ngã xuống cũng đang tranh nhau những tấm ván gỗ để cuwuas lấy mạng.

Trèo lên ván gỗ lúc này lại ăn trận mưa tên cả 2 phe khiến họ chỉ dám bám vào vào nó rồi kệ mẹ sóng nước, trên bờ thì từng đoàn quân Tùy đứng trú tên vì hiện tại họ chỉ có người chưa có khí cụ công thành chuyển tới.

Nói cho ha oai thế thôi nhưng thực chất đó chỉ là những chiếc thang , còn đồ phức tạp ko có và cũng ko cần dùng tới, Ngay cả cây gỗ phá cổng thành họ cũng lười mang vì nó quá to và nawgj, mà bọn thủ thành biết chắc nên đã dùng dùng đá tảng hay bùn đất đắp kín cổng thành rồi cũng nên, phá ko được, mang theo chi cho nặng.

Trận chiến này tất cả đều là dương mưu ko có lừa lọc gì, chỉ xem thằng nào ngoan cường hơn, tinh nhuệ hơn và đông người hơn thì chiến thắng mà thôi.
 
Khẩu AK Ta Bá Chủ Thế Giới Song Song Cổ Đại
Chương 87: 87: Cuộc Chiến Lưu Cầu Gần Kết


Kiệt thích vẫn như kế hoạch cũ vì bây giờ làm gì còn thời gian mà thay đổi kế hoạch, thôi thì đánh tới đâu tính đến đấy, về mặt chiến thuật cũng như kinh nghiệm hải chiến hắn vẫn tin tưởng rằng Lưu Cầu ăn đứt Quân Tùy.

Đúng là như thế nhưng giờ Kiệt Thích hiểu được cái gì mà trước sức mạnh tuyệt đối mọi mưu mẹo đều là tro bụi.

Hiện tại lực lượng của hắn đang bị nghiền ép theo đúng nghĩa với quân số vượt trội và độ tinh nhuệ thì 1 lính của hắn ko đấu lại được 3 người của người ta.

Tuy nhiên, Kiệt Thích ko từ bỏ, dù hắn ta có chết thì hắn cũng cho hạm đội này thiệt hại nặng ko dám đánh nữa, nếu như hắn trận này cho quân Tùy thiệt hại 2/3 hạm đội thì lúc này căn cứ cuối cùng thừa sức ngăn chặn đám này diệt Lưu Cầu.

Vì vậy mà Kiệt Thích quyết tâm đánh thệt hại nặng đám này, đánh trên biển ko xong thì đánh trên bờ, tàu có thể cho rút về căn cứ cuối bổ sung, còn người phải giét thật nhiều bộ binh đánh trên bờ phải cho đám này muốn cũng ko có người mà đổ bộ lên.
Vì vậy mà hiện nay Lưu Cầu vì dân bản địa nên họ hiểu rõ về con nước cũng như con sóng, thủy triều lên xuống, Kiệt thích lợi dụng điều này mà tận dụng hết mức ưu thế của mình là những con tàu chuyên đâm húc.

Hải quân Lưu Cầu lúc này lâm thế yếu, tuy họ là bên tấn công nhưng số lượng của họ ko bù được, nhưng qủa thật họ đã gây thiệt hại nặng cho quân Tùy, thiệt hại này cũng khiến Trần lẵng cũng phải nhíu mày khó chịu và yêu cầu cấp dưới những biện pháp giảm nhẹ thiệt hại.

Trong cuộc tấn công với Lưu Cầu hắn đã xin Dương Quảng ít nhất mất 1 nửa hoặc hơn nửa số tàu và được chấp thuận, vì vậy mà Trần lãng có thể thoải mái mà tung quân chơi trò số lượng đè chất lượng.
Cuộc chiến ngã ngũ khi mà số lượng tàu của Lưu Cầu chỉ còn hơn 40 tức là họ mất đến hơn 60% thì họ triệt để mất ý chí chiến đấu, Kiệt thích cũng phất cờ, thổi tù ra hiệu rút hết về phía căn cứ cuối cùng.

Hắn và vài tàu nữa chạy hết về phía đảo dẫn theo 3000 quân xông về phía kinh đô để tham gia chiến đấu với quân giữ thành khi họ bị bao vây 2 mặt.

Nhờ sự tinh nhuệ của 2000 quân thân binh ngự lâm tinh nhuệ mà kinh đô đã giải tỏa nhiều chỗ đang bị quân Tùy áp đảo, may mắn là hiện tại quân Tùy vẫn chưa phá được cổng thành.
Đêm đến, sau 1 ngày chém giết bão bùng, 2 bên thu dọn chiến trường, ai về nhà nấy, quân Lưu Cầu ở lì trong thành và tường thành, quân Tùy thì đóng quân ngoài bãi biển cách thành phòng thủ đảo khoảng 1 dặm ta.

Kiểm kê thương vong thì trận này kinh đô Lưu cầu có 1 vạn 8000 lính, thêm 3000 thân binh Hoàng đế là 2 vạn 1,sau trận chiến trên bờ buổi sáng chết và bị thương 5000, 2000 chết tại chỗ, 2000 nữa thì hơn nửa thương nặng có thể ko qua khỏi hôm nay, còn lại thương nặng ko thể chiến đấu, 1000 còn lại thương nhẹ vẫn có thể chiến đấu được.
Quân Tùy thì nặng hơn do là phe công thành cũng như ko thiện hải chiến.

t** ch**n mất hơn 1/3 là hơn 100 tàu , mấy chục tàu mất do lúc đầu bị tập kích, còn lại là do đánh hội đồng nên gần như 1 đổi 1 với Lưu Cầu, ngoài ra cộng 1 số thuyền bị hỏng, cháy ko thể tiếp tục sử dụng , cái tạm sử dụng được thì thành nơi cứu chữa thương binh bị thương trong hải chiến.

Người bị thương và chết của quân Tùy là khoảng hơn 1 vạn lính hải quân hơn 4000 chết và bị thương, lính bộ binh thì có đến hơn 7000 người chết và bị thương trong ngày đầu, chết đa phần, còn lại thương nặng ko chiến đấu được, thương nhẹ không nhiều, khoảng hơn 1000 chiến đấu đc.

Trần Lãng lúc này mới thấy sự khổ ải cũng như sự khốn nạn khi đánh nhau với hải quân Lưu Cầu mà Trấn Chu phải chịu đựng, đúng là nói về độ tinh nhuệ và hùng mạnh thì hải quân nhà Tùy chẳng bằng so với Lưu Cầu.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại nhờ việc này mà Hải quân Nhà Tùy mới có bước lột xác lớn về độ tinh nhuệ cũng như trình độ tác chiến, ko phải bo bo mấy con sông nội địa, lúc này có thể tác chiến vượt biển, nhất là kẻ thù truyền kiếp Cao Câu Ly.

Trần lãng lúc này tự tin thấy rõ khi mà hải quân của mình có thể lột xác, chiến đấu sau này sẽ nhiều người chết nhưng những người còn sống chả sợ bố con tahwngf nào nữa.
Sáng hôm sau khi trời sáng rõ thì lúc này quân Tùy bắt đầu tổng tấn công vào thành lần tiếp theo, lần này quân Tùy ko cần cố kỵ gì nữa mà tấn công mọi thứ theo cách nguyên thủy nhất là dùng thang và đây trèo lên thành.

Cổng thành mặc dù bị pjhong kín bằng đất đá nhưng cũng vẫn bị đập, vì chỉ khi cổng thành vỡ là quân bên ngoài mặc sức đào đất đá ở cổng thành và từ đó thoải mái mà tiến vào.

Trận chiến diễn ra khốc liệt hơn hôm qua khi toàn bộ bộ binh quân Tùy đã hồi toàn bộ sức lực khi đã lên bờ nghỉ ngơi cả đêm.

Kiệt Thích lên thành lầu đốc chiến và phái quân đến những vị trí mà lực lượng ở đó có quân Tùy leo lên được tường thành.

Quân Tùy tuy đông gấp mấy lần nhưng bọn hắn vẫn là tấn công thành trì nên phe có thành trì có lợi hơn nhiều, chưa kể Quân Tùy ko có vũ khí công thành chuyên dụng do thời gian gấp gáp cũng như viễn dương mà đánh nên ko đủ.

Trên tường thành, Kiệt Thích thấy quân Tùy như song biển đánh vào kinh đô, chúng có rất nhiều thang để công thành, gần như chỗ thành nào cũng có 1 đống từ gỗ đến tre.

Mặc dù có nguyên thủy chút nhưng bình thường cũng công thành như này, may mắn trong vạn hạnh là máy bắn đá ko có, nếu mà có thì bọn hắn cũng ăn hành nhiều hơn.

Quân Tùy cũng ko thua kém quân Tùy khi mà tên nỏ của bộ binh hay hải quân, thậm chí là cả vũ khí thu được từ trận chiến trước của chúng tập trung cho trận chiến này.
Trên tường thành vì quân Tùy quá đông Kiệt Thích đành đưa 1 trong những vũ khí thủ thành lợi hại nhất, hắn ra lệnh :
-Người đâu cho Nanh sói và Qủy Mộc ra trận để giảm áp lực cho chúng ta đi.
Máy người lính nhanh chóng cố hết sức đẩy nanh sói và quỷ mộc ra một số vị trí quân địch bắc nhiều thang để thả xuống.

Chúng thả tới đây là cả cái thang hay hàng dọc, ngay lập tức những cỗ máy thủ thành thời xuân thu chiến quốc này đã phát huy hết công dụng của nó làm giảm áp lực cho những vị trí nó thủ , Kiệt thích lúc này như được th* d*c điều bớt chỗ quân thuwqaf bổ sung với những nơi ko có nanh sói và quỷ mộc trấn thủ.
Kiệt Thích nói tiếp :
-Mấy chỗ còn lại ko có Qủy mộc và nanh sói tập hợp người lại, lập đội hình.
-ĐẨY ĐI

-Đẩy
Mọi người cùng hô:
-Đẩy
-Đẩy mạnh vào.
Hàng lớp quân Tùy trên tường thành bị đẩy xuống khỏi tường thành, 2 bên vừa đẩy vừa đâm chém nhau chặn đứng đòn tấn công đối phương.

Sau 1 lúc toàn bộ quân Tùy trên Tường thành bị đẩy xuống, kẻ ko xuống thì cũng bị quân Lưu Cầu trên thành chém giết.

Những kẻ bị đẩy xuống vô hình chung làm những kẻ đang leo thanh cũng bị cuốn theo và rơi xuống độ cao vài mét mất khả năng chiến đấu.

Quân Tùy lúc này mới th* d*c, ném xác những kẻ đã chết xuống để chặn quân xông lên và tập hợp đội hình phòng thủ.
Nói đến Nanh Sói và quỷ mộc là 2 lợi khí thủ thành, vì nó ở đâu là chỗ thành đó yên ổn vì ko ai có thể chống lại sức mạnh của nó.

Nói đến nanh sói là 1 cái xe có cẩu 1 tảng đá hoặc gỗ lớn, còn quỷ mộc thì cũng có 2 loại , 1 loại là 1 miếng gỗ lớn cắm đầy dao sức nhọn, loại 2 là n 1 khúc cây cắm đầy dao nhọn.

Khi thủ thành, nó được đẩy ra tường thành và thả xuống theo nguyên lí như máy tời, chỉ khác nó chạy bằng cơm, khi thả xuống thì nhanh và mạnh nhuwnh kéo lên thì chậm và mệt vãi lồng.

Tuy nhiên ko thể bàn cãi sức mạnh to lớn của nó khi nó có thể trấn giữ 1 ô thành ko cho thằng nào bén bảng.

Mỗi tần thả là 1 cái thang báo phế, 1 hàng dài lính đối địch ngã xuống.

Đây là điều mà không 1 hòn đá nào, ko một mũi tên nào có thể làm được, sánh ngang với nó thì chỉ có dầu sôi hoặc nước sôi thôi.

Tuy nhiên giữa chiến trường khốc liệt thằng nào rảnh tới mức mà đun sôi cả nồi nước, nồi dầu to đùng, chưa kể lúc mấy thằng đang bê dầu đổ thì bị bắn tên thì đổ hết dầu gây cháy, từ đó cho quân mình ăn hành, có đổ thì đổ dầu nguội rồi ném lửa đốt cháy mà thôi.
Thực ra khi thủ thành tất nhiên dù chuẩn bị thế nào cũng không đủ số lượng gỗ đá số lượng lớn để đánh nhiều quân địch như vậy, mà có đủ thì lúc đánh nhau tinh thần kích động luôn ném bất chấp có thấy địch hay ko.

Chính vì thế mà thực ra người thủ thành bất chấp dùng bất kì kì cái gì để ném xuống để ngăn cản quân tấn công ko lên được thành.

Nếu như hết gỗ đá thì dỡ nhà ra mà lấy đồ nghề ném xuống, nhà ko đủ thì nồi niêu xong chảo, bình hoa, chậu cây, bát đũa, mảnh tường thành vỡ, bản ghế, giường, tủ cũng dỡ ra mà ném, chưa kể còn có cả phân sống từ các hố xí, phân chuồng cũng được mang lên mà ném xuống.

Lúc này khỏi thằng nào nghĩ đến bẫn thỉu hay mặt mũi gì hết, chết mới sợ, thành phá mới đáng sợ chứ dăm ba cái này sợ gì.

Phân được ném xuống hiệu quả như đá vì nó ném thẳng vào mặt đối phương, con người phản xạ tự nhiên sẽ dùng 2 tay mà lau mà chống, lúc đấy ngã xuống thì coi như xong.

Chưa kể, khi đá và gỗ chưa đưa tới kịp thì những xác của quân địch trên tường thành cũng là nguồn nguyên liệu tốt để thủ thành khi ném xuống, đảm bảo mỗi lần ném là 1 -2 thằng ngã loại khỏi vòng chiến.
Cổng thành kinh đô Lưu cầu làm rất chắc chắn vì là kinh đô nên lại làm cực kì chắc, đinh tán, những mối đai thép, giữa cổng, vị trí hay bị đạp nhất cũng được gia cố bằng 1 miếng đồng dày cộp có nhiều hình thù dữ tợn vừa chống chịu lực đâm và dọa kẻ thù.

Bên dưới thì hò nhau vừa che tên vừa vác 3 khúc gỗ buộc với nhau mà mà hò mà đập, cũng hò nhau mà chắn tên chắn đa, bên trân bắn tên ném đá thật lực.

Cuộc chiến diễn ra cực kì khốc liệt, Quân Lưu cầu 1 số người hoảng hồn đén độ xác đồng đội cũng được ném thay đá.

Máu thẫm đẫm tường thành, quân Tùy nhiều đoạn leo lên tường thành phaỈ phái đội thân binh giải quyết, kiệt Thích cố gắng chống cự, chỉ cần chống cự và diệt khoảng 1 nửa và cầm chân đám này thời gian lâu nhất có thể thì căn cứ cuối cùng của người nối nghiệp hắn sẽ được xây dựng và hội đủ quân chống lại đợt tấn công quân Tùy đã suy yếu này.
Nhưng lúc này thì Trần Lãng cũng biết ý định của Kiệt Thích nên trận này hắn quyết trận cuối khi mà cả hải quân và tất cả các loại nỏ lớn thu của cả Lưu Cầu, đẩy hết lên chiến tuyến bắn yểm trợ cho đội leo lên.

Cuộc chiến không khoan nhượng Trần Lãng quyết tâm phải chiếm ngày hôm nay, cửa quá chắc ko phá được nên hắn dồn quân lên chiếm thành.

Thành Lầu đã cháy, Kiệt thích phải chạy xuống đẻ chỉ huy binh sĩ, 1 số quỷ mộc, nanh sói bị phá, Trần Lãng cho dồn quân những chỗ này đột phá.

Quân Tùy lên càng nhiều , nhiều chỗ đánh bật quân Thủ thành, lại có thêm mấy cái Nanh Sói và quỷ mộc bị phá hỏng, quân Tùy lại càng tấn công chỗ đấy mãnh liệt theo lệnh trần Lãng.
Kiệt thích cũng đã dồn quân và thân binh của mình vào các chỗ này để chặn thế tấn công của quân Tùy, quân Tùy theo lẹnh của Trần lãng cũng tiến vào mà cố xông lên vì đằng sau có đội đốc chiến chém bất kì thằng nào chạy về.

Hải quân tuy ko tham gia chiếm tường thành nhưng nhiệm vụ của họ là cung nỏ trợ chiến, đồng thời cũng bắn bất kì thằng nào chạy về.

Cuộc chiến khốc liệt máu người, nội tạng, phân người , thịt cháy khét lẹt, lan tỏa khắp chiến trường, nhiều người hỗn loạn chém bất kì cái gì trước mặt mình ko kể địch ta.

Cuộc chiến kinh đô kéo đến đêm , Lúc này 1 số đoạn tường thành có cầu thang đi xuống đã bị chiếm, quân Tùy Tràn vào, các tòa nhà trong kinh đô đã cháy , nó cháy như 1 con rắn theo các con đường.

Lúc này 5000, còn lại 3000 do 2000 quân đã lên thành hỗ trợ.

3000 quân đóng tại các phố bắt đầu hành động và hoạt động cực kì hiệu quả, diệt cực kì nhiều lính Tùy đi thành các đội nhỏ hay cả hàng dài quân Tùy hứng chịu trận mưa tên từ 2 phía.

Quân Tùy vẫn bị kẹt lại ở đầu kinh đô chưa tiến lên được vì những người lính Lưu Cầu này thông thuộc địa hình, bắn 1 mũi tên là chạy nhưng vài chục người đến cả trăm người thì là cả trăm mũi tên.

Những nhóm nhỏ quân Tùy cũng bị biệt đội tram người này xông lên làm thịt.
Cuộc chiến dai dẳng đến sáng hôm sau, Đao mẻ, giáo gãy, con người kiệt sức, Quân đội 2 bên đều kiệt sức nhưng quân Tùy có lợi thế hơn khi mà họ đông người có thời gian nghỉ ngơi trong khi đội khác lên đánh nhau.

Tầm 8h sáng hoàng cung đã cháy, quân Lưu Cầu vẫn căng mình chống đỡ, đội quân đường phố lúc này còn 1000 người chiến đấu được do quân Tùy đã vào thành nhiều và kết thành đội lớn có phòng hộ.

Hiệu quả đánh du kích đường phố giảm đi rõ rệt, nếu như là đêm và lúc tờ mờ sáng thì họ là sát thủ , Quân Tùy đến bao nhiêu giết bấy nhiêu, 12h trưa khi thấy tình hình hết cứu, KiỆT thích lúc này cùng quân bản bộ ko quá 5000 người tập trung tại Hoàng cung, quân đường phố cũng hộ về đây, hắn giơ kiếm chỉ ông trời vì hắn ko giữ dược lâu hơn mà hét:
-Ông trời ơi, người muốn diệt Lưu Cầu sao.
-Hỡi anh em quân sĩ, chúng ta phải cố sức tàn mà bảo vệ quê nhà chúng ta, kéo dài thời gian, giết nhiều quân địch nhất có thể.

Càng giết nhiều thì đất nước và gia đình chúng ta mới có cơ hội sống sót tại chốt chặn cuối cùng.
-Giết 1 hòa, giết 2 lời.
-Hỡi ba quân, ta Kiệt thích, vua Lưu Cầu.

TA thấy vinh dự và tự hào khi được chỉ huy và sống chết cùng an hem.
-Giết
Đội cô quân cũng kêu gào :
-Giết.
Rồi cổng hoàng cung mở toang 2 phe lại điên cuồng chém giết.
Đến 17h30 cùng ngày đầu Kiệt thích được treo trên cổng Hoàng cung , Trần Lãng lững thững ngước nhìn rồi thong dong tiến vào hoàng cung kết thúc cuộc chiến gian truân.

Bên ngoài vẫn còn tiếng chém giết và cướp bóc đồ đạc, thây 2 phe chất như núi, trận chiến này ko có tù binh nên cả 2 phe liều chết mà đánh.

Trần lãng đến tối mới giải quyết xong quân Lưu Cầu còn sót lại và cho quân sĩ nghỉ ngơi vài ngày, thống kê của cải, cứu chữa người bị thương và an trí quân đội.

Chính lúc này, 1 sự việc thay đổi hoàn toàn tiến trình lịch sử đã xảy ra mà Bân biết
 
Khẩu AK Ta Bá Chủ Thế Giới Song Song Cổ Đại
Chương 88: 88: Cuộc Chiến Lưu Cầu


Tuy nói là đã chuyển đi rất nhiều của cải nhưng thực sự thì Hoàng cung Lưu Cầu còn rất nhiều vàng bạc châu báu, nó ko chỉ hiện hữu thông qua hiện vật như châu báu hay vàng bạc thoit mà nó thông qua những thứ bình thường nhất.

Từ rèm cửa phủ chân trâu, ngọc trai, đến các loại dao thìa bằng vàng, của trong quốc khố ko còn nhiều nhưng cũng gây sự hứng thú cho quân Tùy, chưa kể còn có trang sức hay các loại trang trí bằng vật liệu quý giá tại hoàng cung.

Bên ngoài thì dân chúng bị cướp bóc hết sạch tài sản, ai chống đối thì chết, cưỡng h**p xảy ra thường xuyên, Trần lãng cũng mặc kệ binh lính, hôm nay hắn cho thả cửa binh lính cướp, h**p 1 ngày, miễn sao ko để chết nhiều người đẻ còn bắt nô lệ mà về.

Của cải trong dân gian rất nhiều.

Tuy nhiên tiền của trong quốc khố bị Kiệt Thích phân chia cho thuộc hạ và binh lính hết rồi, tất cả để nâng cao tinh thần binh sĩ và người dân.

Tất nhiên đa phần của kho bị chuyển đi rồi.
Trong quốc khô Lưu cầu và dân chúng hiện nay nhiều nhất vẫn là tiền đồng, đặc biệt là tiền đồng Nhà Tùy.Ngoài ra còn có tiền Cao Câu Ly, Oa Quốc, vì hiện nay tiền nhà Tùy là tiền quốc tế như USD hiện đại, Tiền của mỗi nước luôn có, nhưng giá đúc tiền rất cao, nhiều khi tiền đúc đồng tiền còn vượt qua cả giá trị đồng tiền.

Trung quốc thời Tống nguyên vẫn còn tình trạng này, việc này chỉ được giải quyết khi giữa triều Minh và Thanh, khi lúc này nền công nghiệp luyện kim của Trung quốc có nhiều đột phá.

Tuy nhiên thời nhà Lê, Lê Trung hung, Nguyễn của ViỆT Nam thì tiền vẫn là 1 vấn đề nan giải, Tiền Việt Nam thời lê ko đức đủ cho người dân dùng dù có nhiều cải tiến, Thời Nguyễn đã đủ nhưng lại chất lượng kém.

Tiền Việt Nam lúc này đến khi người Pháp xâm lược và làm chủ nam kì và toàn cõi đông dương thì lúc này tiền việt nam mới đủ dùng trong nước và có mệnh giá cực kì cao với dùng song song cả tiền giấy lẫn kim loại, thậm chí song song tiền người pháp đúc với tiền triều nguyễn.

Vậy nên ko phải nước nào cũng có khả năng duy trì tiền đúc liên tục, nếu đã ko có khả năng và càng đức càng lỗ thì dùng luôn tiền của nước mạnh mẽ to lớn, có khả nagw đúc tiền siêu việt mà dùng.
Việc dùng tiền nước khác làm đồng tiền chung cho quốc gia ko phải là chuyện hiếm trong thế giới cả cổ đại lẫn hiện đại.

Đơn cử là thời cổ đại vùng trung á người ta chuộng dùng đồng Dina của đế quốc Ba tư, vùng Đông á và ĐNA thì dùng tiền các triều đại trung quốc, Châu âu thì dùng tiền của thánh quốc La Mã, đến thời kì phục hung và thời kì cách mạng công nghiệp lần 1 thì đồng tiền chung là đồng bảng anh.

Thời hiện đại thì nhiều vùng lãnh thổ, các quốc gia ko được công nhận rộng rãi, hay những quốc gia quản lí yếu kém khủng hoảng kinh tế, khủng hoảng tiền tệ thường lấy đồng USD làm đồng tiền chung thay thế cho đồng tiền nước họ.

Đơn cử như Somaliland , Zimbawe, thì họ lấy đồng USD làm đồng tiền chính thức nước mình thay cho đồng nội tệ đã ko còn giá trị, giá trị còn ko bằng giấy vụn.

Apkhazia, Nam osetia, 4 vùng mới li khai của Ucraina, Transnistria lấy đồng Rup của Nga làm tiền tệ chính thức.

1 số vùng tự trị hay có ý muốn tách khỏi Mianma thì lấy đồng nhân dân tệ hoặc bạt thái làm tiền chính thức.

Ngay cả Hàn quốc hồi mới chiến tranh với triều tiên và khi đang dánh nhau với chí nguyện quân, đồng nội tệ ko có hoặc có cũng chả có giá trị nên chính phủ, người dân cũng tạm lấy đồng USD làm tiền lưu thông hàng ngày.

Vì vậy mà việc lấy đồng tiền nước khác làm đồng tiền nước mình ko hề xấu, nó chỉ xảy ra khi đất nước hay vùng đất đó bị khủng hoảng, đồng tiền mất giá, ngoài ra nếu như mình in ko được hoặc in bất kì đồng nào còn thiệt hại nhiều hơn giá trị thì khỏi in cho lành, càng in càng khủng hoảng mà thôi.
Trần lãng cho binh lính cố gắng vơ vét hết tất cả mọi thứ, tiền đồng trong dân gian hay quốc khố hắn phát hết cho binh lính, 1 số trang sức bình thường hay có giá trị cũng mặc kệ, nhưng vàng bạc, châu báu quý giá thì bắt buộc nộp hết, ai ko nộp chém đầu.

Hắn ko tham mớ này vì hắn cũng chôm được 1 số tạo tác bằng vàng bạc rồi nung chảy cất túi riêng 1 ít, ko nhiều, còn lại hắn bắt buộc tướng lĩnh phải nôn hết đồ quý giá ra.

Hắn biết đồ gì nên lấy, đồ gì ko nên lấy, có người bất mãn nhưng khi nghe hắn giaair thích thì thằng nào cũng cun cút mà nộp, thậm chí dâng 2 tay mà nộp.

Bởi vì Trần Lãng đã nói:
-Ta biết các ngươi đã đút túi ko ít từ trong kinh đô Lưu Cầu sau mấy ngày cướp bóc.

Tuy nhiên các ngươi cũng biết quốc khố Lưu Cầu ko nhiều như chúng ta tưởng tượng, có thể bọn chúng đã tẩu tán đi rồi.

Hiện tại chúng ta đang thu thập các đồ quý giá từ lũ man di và xác các binh lính, có vẻ hắn ta phân phát hết vàng bạc cho binh lính hắn rồi.
-Vì vậy ta đành phải nung các đồ vàng bạc trong cung điện này đúng thành khối mà chở về đưa cho bệ hạ, các loại nhưu rèm trân châu, các đồ trang sức quý giá cũng phải đóng thùng mà dâng lên, càng nhiều càng tốt.
-Các ngươi nghĩ với có tý của cải trong quốc khố kia mà dâng lên bệ hạ thì bệ hạ sẽ nghĩa các ngươi như thế nào, 1 lũ tham ô ko vì triều đình mà dám tham ô của cải.

Rồi kẻ thù của ta và các ngươi trên triều đường cũng nói vào, lũ quan ngự sử đại phu sẽ còn nói nhiều nữa.

Nhất là lúc này , quốc khố triều đình đang chi cực kì nhiều cho các đại công trình như xây kinh đô mới, Đại Vận Hà, xuất quân đánh các vùng man di.

Ta đảm bảo với tý của cải này thì chắc chắn các ngươi và ta ko bị chém đâu nhưng tịch thu tài sản, cả nhà bị đi đầy để bù chỗ thiếu hụt thì cái đám quan lại trên triều đường kia dám làm đấy.
-Vì vậy, muốn sống thì nôn ra, tuy chuyến đi này ko công nhưng khi về thì được phong tước lên chức, kiếm lại sau.

Tiền đồng phát hết binh lính, đồ trang sức bình thường cho họ coi như ủy lao quân sĩ.

Chúng ta ko cần chút tiền còm này, lúc này giữ mạng với tiền đồ của chúng ta quan trọng hơn.
-Đợi đến khi chúng ta đánh bại căn cứ cuối cùng của chúng thì hãy chấm m*t gì thì chấm m*t, ở đấy nhiều của hơn ở đây nhiều, có lấy 1 ít cũng ko có lo.
Tất cả chúng tướng như được khai sáng khi mà lúc này họ vươn đến tầm cao hơn khi nghĩ về bổng lộc, chức tước tương lai hoặc đống của cải kếch sù kia hơn là mấy đồng còm.

Số tiền ở đây ngoài những cái bắt buộc phải nộp vì chúng quá quý giá và giá trị lớn, còn lại chỉ là núi tiền nhưng chia đầu người thì ít, coi như cho binh lính họ đỡ tốn công những ngày khổ sở vừa rồi.
Sau 10 ngày nghỉ ngơi và phát tiết, với bao vụ cướp và h**p, quân sĩ của Trần Lãng lúc này bừng bừng khí thế với những bọc tiền lớn trong tay nải mà hằm hằm chuẩn bị xuất chinh đi diệt nốt căn cứ cuối cùng của Lưu Cầu và túi tiền của họ.

Người dân kinh đô người nào ko bị giết thì bị bắt hết đi làm dân phu cho quân Tùy, toàn bộ tài sản của họ bị cướp đoạt, thậm chí của riêng dấu dưới đất cũng bị đào hết lên, quân Tùy đào hết cả nhà, khiến kinh đô đã nhếch nhác vì chiến tranh giờ như cái công trường xây dựng.

Vàng bạc và những đồ quý gia nhất đã được đóng chặt cất giữ và 3000 lính trông coi của cải cũng như người dân đang làm phu phen, vì hiện tại họ cũng là nô lệ, tài sản của người khác rồi.

Đúng vậy họ là người dân mất nước, mới đây họ là người tự do, nhiều người là người giàu có cao cao tại thượng, giờ bị biến thành nô lệ, là kẻ cùng đáy xã hội, sắp tới có thể sẽ phải tha phương chết nơi đất khách quê người.
Đêm trước khi chuẩn bị kế hoạch tấn công căn cứ cuối cùng của Lưu Cầu, 1 cuộc tập kích của quân Lưu Cầu diễn ra.

Như các cuộc tập kích trước thì cuộc tập kích này ko nhằm thuyền chiến mà nhằm vào thuyền chở quân, tất nhiên nó ko ngu ngốc mà lao như vũ bão vào đội thuyền lần trước, nó sẽ đánh vòng ngoài , đốt được bao nhiêu tàu rồi rút, sau đó lợi dụng quân địch đuổi theo, tập kích lần nữa để tăng thiệt hại tối đa cho quân Tùy nhưng giảm thiệt hại ít nhất cho Lưu Cầu.

Cuộc chiến này có thể chiển diễn ra phần đầu khi mà họ muốn kéo dài thời gian và sức mạnh quân Tùy đổ bộ lên đảo, càng kéo dài thì họ cangf có nhiều cơ hội tiêu diệt địch nhân , càng khiến quân địch thiệt hại nạng mà rút chạy.
Nói về cuộc đột kích này, vì để tăng phần sống cho Lưu Cầu và gây thiệt hại lớn nhất cho quân Tùy mà Bân đã cho đội thuyền của mình cùng tham gia chiến đấu với hải quân Lưu cầu.

Tất cả chỉ để cho quân hắn biết thế nào là hải chiến thực sự của thời đại vũ khí lạnh, để huấn luyện quân của hắn có chiến thuật tư duy.

Vì hiện nay quân của hắn thắng nhờ học hành các kiến thức mới ko có sự sáng tạo, chiến thắng dựa nhiều vào vũ khí hiện đại, nó chả khác nào cái cây xà cừ, thân rõ to khỏe nhưng rễ lại quá nông,gỗ quá xốp, chỉ cần trận bão là đổ.

Vì vậy mà hắn cần những quân nhân chân chính, có kinh nghiệm máu lửa nơi xa trường hơn là những sĩ quan bàn giấy hiện giờ, không phụ thuộc vào vũ jhis hiện đại vẫn đánh thắng được địch, vì hiện tại hắn ko có hàng để thay.

Hắn mà có hàng để thay thì hắn thề sẽ cho toàn quân mình dùng súng.
Đội tập kích của Lưu Cầu hiện nay có cả 5 tàu của bọn hắn, đây là hắn xin Kiệt Thích lúc Kiệt thích cho người nhà và Triều đình di dời về đảo cuối cùng.

Kiệt Thích lúc này đã cùng đường, dù là lính đánh thuê cũng tốt, tăng thêm thực lực cho mình, bọn này thiện thủy chiến, có 5 tàu này thì chả khác nào loại được 10 tàu quân Tùy ra khỏi vòng chiến, quân mình cũng bớt áp lực hơn.

Chưa kể bọn này làm pháo hôi diệt thuyền chở quân của quân Tùy càng tốt, lũ yêu tiền này chỉ cần có tiền là Ok hết, chúng sẽ đánh cố sống chết mà còn tiêu tiền, tóm lại càng có nhiều càng có lợi.

Tuy nhiên đen cho hắn ngoài Tàu của Bân ra thì chả có thương đoàn nào nhập cuộc vì chả thằng nào muốn gây thù chuốc oán với nhà Tùy.
Cuộc chiến này là cuộc chiến thử lửa đầu tiên của hắn với lính của mình nên lần này thuyền của hắn chỉ có đặc công dùng súng còn lại những người khác toàn chỉ được huấn luyện với vũ khí lạnh.

Trên người mỗi người lính chia thành nhiều binh chủng như cung thủ, quân chuyên cầm gươm, đao, giáo thường , lá chắn, rìu, chùy mà tác chiến.

Hơn ai hết hắn hiểu và tất cả người lính thời đại này hiểu kiếm mới là thứ vô dụng nhất trong chiến đấu trong chiến trường đâm chém nhau này, vì mục đích kiếm sinh ra ko phải để sát thương mà dành cho vũ công để múa.Sau này nó dần dần được các bạc quý tộc dùng do nó đẹp, nhẹ, gọn gang nhưng lại đủ uy phong, có thể phòng thân , vì vậy mà kiếm chỉ có các tướng lĩnh cấp cao mới có mang tính biểu tượng cho thân phận hơn là có tác dụng trong chiến đấu.

Trong cuộc chiến giáp lá cà này, cả trên bộ lẫn trên biển thì giáo ngắn và đao, chùy, rìu mới là thứ đại sát khí giết người phù hợp nhất.

Chúng ta xem phim hay các di chỉ khảo cổ ko bao giờ thấy binh lính bình thường cầm kiếm đánh nhau bao giờ, vì nó quá mỏng yếu, có thể bị phế ngay nhát chém đầu tiên, ko có tác dụng mấy trong chiến trường ngoài dâm, cái này giáo làm tốt hơn.

Kiếm chỉ có trong các lăng mộ của các hoàng đế, quý tộc, tướng lĩnh, còn quân đội thông thường khi xung trận dù đất bằng hay công thành thì toàn dùng đao hay giáo mà đánh, sau này người ta thiết kế ra gươm lai giữa đao và kiếm giúp nó nhẹ hơn cho người lính tiện chiến đấu và công thành.
Cuộc chiến này ko có sự chỉ đạo của Bân vì đây ko phải chuyên môn của hắn, hắn cũng sẽ tham gia 1 vài trận đánh, chiến dịch nhưng ko phải bây giờ, bây giờ là lúc cho những người lính, những học viên sĩ quan thỏa sức bung lụa mà chiến đấu, như thế sau này mới chỉ huy quân đội đánh lớn mới đảm bảo họ biết đánh trận.

Chỉ những sĩ quan trải qua máu lửa chiến trận mới có thể lãnh đạo quân đội cũng như kinh nghiệm chiến đấu để xử lí những tình huống đột phát hay tầm nhìn chiến lược toàn cục mà quyết định trận đánh nào nên thua hay trận đánh nào phải thắng.
Cuộc chiến bắt đầu rồi, đêm đến đoàn thuyền buôn nhưng đóng thuyền chiến của Hoa Ban Đỏ đã lặng lẽ mà đi tới nơi đỗ tàu của quân Tùy.

Mục tiêu của họ ko phải là thuyền chiến mà đám thuyền chở quân kia, vì lúc này tập kích dễ nhất vì các tàu bị giảm nhân lực, chỉ để lại số quân tượng trưng bảo vệ và cảnh báo.

Lúc này quân Tùy cả hải lẫn bộ đều trên bờ, dù gì thì con người luôn muốn mình sống trên bờ hơn là trên mặt nước chòng chành.

Người Lưu cầu thuộc con nước nơi đay, họ hoieeur từng rạn san hô, từng vùng đá ngầm chỗ này, họ đi đêm cũng như đi ngày, tất nhiên khi đi đêm họ có con đường riêng đủ gần để tấn công , đủ xa để tránh đá ngầm.
Cuộc chiến giống với trận đánh đầu tiên nhưng có phần thuận lợi hơn vì tàu bè quân Tùy tập trung đông nghẹt ở cảng cũng như các bến cảng riêng của hoàng gia, chưa kể những chỗ nepo đậu tàu lại đèn đuốc sáng choang như lạy ông con ở bụi này vậy.

Mấy chỗ này Hải quân Lưu Cầu thuộc như lòng bàn tay, nên bọn hắn sẽ cử những chiến hạm mạnh mẽ nhất , hải quân tinh nhuệ nhất tấn công vào vị trí bến tàu hoàng cung vì bọn họ biết tàu chỉ huy sẽ ở vị trí này cho an toàn.

Còn đội pháo hôi mang danh quân tình nguyện nhưng thực chất đánh thuê mang tên Hoa ban đỏ đang bị ủi lên tuyến đầu cùng số tàu khác của Lưu Cầu để làm mũi đột phá đánh đắm , cháy nhiều tàu chở quân hay t** ch**n của địch nhất có thể.

Nhưng khổ nỗi tàu đứng sát quá nếu như mà đâm thì có mà kẹt tàu khỏi chạy, chưa kể hôm nay quân Tùy có cho tàu lượn gần bờ xung quanh chỗ đóng quân, xung quanh chỗ để tàu vì biển ngược gió.

QUÂN Tùy ít lo sợ tập kích vì ko phải ai cũng hiểu là thuyền buồm cũng có thể đi ngược gió cũng như có loại buồm có thể đi ngược gió.

Vì vậy hiện nay chúng mới có thể buông lỏng cảnh giác.

Vì đơn giản tướng lĩnh hải quan quân Tùy lúc này cũng biết loài buồm này rồi, nhưng chúng có tự tin cho rằng tàu đi ngược gió ko bao giờ có thể đâm húc như mấy cái lần bọn này bị húc tại trận chiến đầu tiên.

Vì lẽ đó mà lần này bọn chúng có vẻ buông lỏng cảnh giác, nhưng đội lính của Bân ko có ngu mà đang ngược gió, tàu thì ít mà hè nhau đi đâm húc.

Lần này,mỗi tàu chỉ có 1 khẩu súng máy hạng nặng được mang theo, 1 vài thằng cầm RPG, mỗi tàu chục người cầm súng mang tính chất yểm trợ là chính khi rút chạy hoặc đối thủ cứng đầu, còn lại là toàn những thanh niên chỉ biết dùng vũ khí lạnh, tất nhiên chúng hiện nay chỉ ,mới mang khỏi hòm súng bóng nhẫy dầu khi gần đến mục tiêu.
Chiến dịch lần này Bân để cho lính của mình tự ra quyết định, tự chịu trách nhiệm cho cuộc chiến này, hắn chỉ nhắc nhở chung chung :
-Lần này đi nhớ đùng làm mất vũ khí nóng, có chết cũng phải mang chúng về.
-Đừng đánh theo lí thuyết, lí thuyết nó bao hàm nghĩa rộng và những thứ cơ bản thôi, hãy linh hoạt trong trận chiến tùy theo tình hình.

Nếu như quân giặc có đổi thì cố gắng chạy thật nhanh ko phải dùng vũ khí nóng
-Các ngươi đi lần này ko chỉ có mỗi việc viện trợ lưu cầu và huấn luyện cho mình mà còn 1 nhiệm vụ cực kì quan trọng đó thử vũ khí.

Vũ khí mà đội Lão tượng và 1 số trại thiết kế và chế tạo.

Nếu như bọn chúng đuổi sát quá, thì có thể chạy ra vùng nước sâu rồi thả bớt những thứ đồ này xuống dưới biển.

Đồ gỗ thì đập hoặc cho nổ, mấy khẩu súng thần công thì cứ ném xuống biển ý, thách ko chúng nó vớt được, từ đó công nghệ bảo toàn
Đó là khi ở nhà khi hắn nhớ đến Lưu Cầu và chuyến cuối hắn cho chở vũ khí mới của đội mình mới nghiên cứu chế tạo.

Ngoài 1 số vũ khí lạnh thì hắn lần này cho đội ngũ của mình đi trước thế giới 700 năm dùng súng thần công, đầu tiên là khoảng cách cũng như độ phá hoại của nó với tàu bè đối phương là lớn hơn rất nhiều vưới các vũ khí hiện giờ chủ yếu là cung tên hoặc máy bắn đá.

Chưa kể sau nhiều năm phát triển, chính xác hiện tại là 7 năm với đội ngũ học sinh , kĩ sư vừa học vừa làm, các tay thợ rèn lão luyện.

Cộng thêm công nghệ luyện thép vượt trội thông qua quá trình vừa học vừa làm, cùng 1 đống bản vẽ và thiết kế cũng như những video hướng dẫn kĩ càng, dù chưa có lò Bessemer nhưng đội ngũ của Bân cũng đã chế tạo thành công súng thần công kiểu thế kỉ 16 hay còn gọi với cái tên Hồng di pháo.Pháo làm bằng thép, Vì thép làm chưa được tốt như ý muốn nên nên hắn đành phải cố gắng dùng sắt mềm thay cho sắt cứng, để an toàn hơn, hắn cho bọc đông bên ngoài đẻ có nổ nòng thì ít gây nguy hiểm.

Mỗi tàu chở khoảng vài chục khẩu pháo, tất nhiên không hẳn là chỉ hồng di pháo, trong đó có 1 số pháo dã chiến trọng lượng nhẹ, dùng để bắn các loại đạn nhỏ nhưng nhanh để sát thương lớn nhất sinh lực địch khi chúng đến gần.Vì chất lượng thép và đồng hắn làm tốt hơn chất lượng các quốc gia cùng thời kì nên pháo hồng y của hắn nhẹ hơn 200-300 kg so với các loại pháo mà hắn xem trên bảo tàng.
Đặc biệt trên tàu, chỗ mạn tàu có sắp xếp mấy Súng liên thanh 33 nòng của Leonardo da Vinci, cái này là có 1 lần hắn cho người của hắn xem bản thiết kế súng này của Leonardo da Vinci.

Đám thợ thấy sự phù hợp cũng như uy lực laoij pháo này khi chống lại chế độ biển người cũng như lắp nó trên t** ch**n thì chống được bất kì quả đổ bộ nào nên bọn này lao đầu vào nghiên cứu chế tạo, thế éo nào sau 1 năm chế tạo được thật.

Khi bắn thư diễn luyện cho Bân xem thì chính hắn cũng thấy sốc vì hắn vốn nghĩ nó cực kì vớ vẩn, chắc chắn ko chế tạo được.

Vì hắn từng xem các loại vũ khí thất bại với 2 nòng thì đã phế rồi, loại súng cầm tay 3 nòng , sáu nòng, thậm chí 36 nòng sử dụng như hạch,thời gian nạp đạn cực lâu và chỉ bắn được 1 lần là vứt vì nạp đạn quá lâu, bị loại biên chỉ trong 1 thời gian ngắn tính bằng tháng.

Vì vậy khi nhìn thấy vụ này hắn cực kì sốc, nhưng hắn cũng biết rằng với loại súng kiể này, bắn nếu như thiết kế được và vật liệu đủ tốt cũng được đấy, nhưng đó là khi bắn, nhưng khi nạp đạn mới khốn nạn.

Thời gian nạp đạn của nó còn lâu hơn thời gian nạp 36 khẩu súng hỏa mai phát 1 gộp lại, vì 36 khẩu hỏa mai có 36 người còn 1 khẩu kia chỉ có 1 người mà thôi.
Đó cũng là lí do vì sao mà thiết kế súng này của Leonardo da Vinci éo có ra đời được, vì ông chỉ là 1 nhà khoa học còn thực tế chiến trường ông ko hề có kinh nghiệm nên vũ khí ông thiết kế trông có vẻ hay và tốt nhưng theo các nhà quân sự thì nó éo hợp với chiến trường tí nào nên vứt, thực tế chiến trường luôn quyết định vũ khí có nên ra đời hay ko.

Hắn ko muốn dập tắt nhiệt huyết nên hắn bảo với bên Lão Tùng phối hợp với bên này thiết kế lại 1 chút để phù hợp với thực tế chiến trường.

Cuối cùng thì sau 1 năm nữa , tổng cộng 2 năm, với công nghệ luyện kim tốt hơn, kim loại tốt hơn và sự thiết kế cũng như phối trí nhân sự thì khẩu súng trông vô dụng với các nhà quân sự cũng đã ra đời để bắn các viên đạn to cỡ quả chanh chanh đã ra đời.

Nó bắn đc thiết kế bắn theo hàng ngang, với 3 hàng , bắn hết 3 hàng sẽ được 1 người kéo xuống khỏi giá và thay các khay đựng súng mới để bắn tiếp, người bên dưới sẽ có nhiệm vụ đổ thuốc súng và thông nòng, lắp đạn, 1 khẩu này phải có 4-5 người đi kèm sử dụng.

Bân ko biết trong thực chiến nó như thế nào , khuyên mãi éo được, thôi cho các ông dùng nó trong thực tế chiến đấu để các bố tự học hỏi và rút kinh nghiệm, ko cuộc thử nghiệm nào bằng thực tế chiến trường cả.
Cuộc đột kích này có 1 chút hiện đại khi mà người của bân ko có cái kiểu tấn công ngu mà húc tàu đâm vào giữa cả rừng tàu san sát kia, , đánh tàu từ lâu trong từ điển phương đông chỉ chốt có 2 kiểu là vũ khí tầm xa như cung tên, máy bắn đá, thứ 2 là dùng hỏa công.

Vì vậy lần này người của Bân ko chơi bắn hỏa công từ xa cho lộ vị trí, mà cũng éo bắn được cơ vì ngược gió, lửa chưa bay tới nơi đã tắt mẹ nó rồi, gió biển thổi cực mạnh.

Do đó mà nhân viên tham ra cuộc chiến này thay đổi cách thức, thay vì dùng tàu đánh thì dùng người đánh, 2 mươi người mang theo mìn định hướng hoặc các thùng dầu hỏa, cộng với can xăng mà Bân cung cấp tiến hành thâm nhập và đốt cháy thuyền của quân Tùy theo đúng chiều gió thổi của chúng lấy làm lá chắn tự nhiên mà phòng ngự.

Vì sao mà bọn này vừa mang xăng vừa mang dầu hỏa, đơn giản vì dầu thời này nếu như đổ ra sàn thì chưa chắc đã cháy luôn và lan ra khi chân lửa, nhưng nếu dẫn lửa bằng xăng thì khác, nó bùng luôn, nhiệt độ cháy vừa đủ để bùng luôn đám dầu.
Hắn tính làm 1 trận hỏa thiêu Xích Bích trên biển , đặc công của đội của Bân ngoài đám leo đổ dầu cháy thì còn khoảng 30 thằng khác đang tiềm nhập vào các con tàu giết các binh lính canh tàu và đạt bom phá hủy.

Đây là lần đầu tiên Bân cho phép các vũ khí hiện đại của mình gần với kẻ thù như vậy, hắn cực kì sợ lộ, vây nên những kẻ trèo lên thuyền đặt bom này đều là tinh anh, thậm chí 1 số là trẻ mồ côi thu nhận hồi Lưu Phương đánh Lâm Ấp nuôi dạy như tử sĩ.

Bị bắt xác định bọn này ấn nút thuốc nổ trên người cho nổ cả con thuyền cùng chết luôn và đó cũng là báo hiệu cho đồng bọn rút.

Tuy nhiên chỉ có những tàu gần bờ nhất mới cho bọn này dùng thuốc nổ, tất cả để ngăn di chuyển từ đất liền ra biển cứu hỏa, cứu tàu thuyền, còn đội phóng hỏa sẽ đốt lửa tàu sau đó.

5 tàu ở ngoài sẽ hỗ trợ bằng cách ko cho các tàu kia đi ra ngoài bằng việc bắn tên và bắn súng thần công.
Người đứng đầu đội thuyền nhìn chiếc đồng hồ đeo tay có sơn phản quang ở kim , hắn ta nhìn chằm chằm vào chiếc kim dây và kim phút nặng nề chờ đợi.

Giờ G đã điểm, Tuy nhiên, theo đúng chỉ thị của Bân thì hắn ko có ý định đánh gãy xương sống hải quân nhà Tùy, hay ngăn chặn quân Tùy đánh Lưu Cầu.

Lần này Lưu cầu mà bị diệt thì hắn cũng “ Kệ MẸ MÀY”, nhưng mục đích của hắn là làm quân Tùy thiệt hại nặng nhất có thể, khiến cho trận Cao Câu Ly làm nhà Tùy nhanh sụp hơn mà thôi, khởi nghĩa nhoieeuf hơn, cát cứ nhiều hơn.

Vì vậy Lưu Cầu lần này ắt phải diệt vong, ko diệt vong thì ko làm Tùy dạng đế quyết tâm với Cao Câu Ly bù lỗ.
Giờ G đã đến, các lính đặc công lúc này đã bơi xa khỏi cái hạm đội này rồi, đang trên đường bơi về, chỉ còn nhóm đốt lửa ở lại nhưng họ vẫn có đồng đội hỗ trợ và thiết bị lặn có thể lặn sâu xuống nước và rồi đi nhanh chóng.
Rồi có tiếng nói đếm ngược:
-5,4,3,2,1.
-Nổ
-Bùm! Bùm
Từng tiếng nổ đinh tai nhức óc kèm theo sự phá hủy của các con gtauf và ánh sáng chiếu rõ cả 1 vùng, những người dẫn lửa bắt đầu châm lửa và bắn tên lửa hoặc ném đuốc.

Sau đó là 1 hàng dài thuyền bùng cháy dữ dội lan nhanh như tên bắn, khốn nạn ở chỗ là những người lính đặc công này trước khi nhảy xuống biển thì đã chặt đứt nốt chút dây thừng còn sót lại của đoạn dây mỏ neo đã bị chặt gần đứt trước đó.

Thế là những con thuyền này chở thành những chiếc thuyền tự do trôi dạt ko ai điều khiển, chúng cứ trôi dạt và húc vào bất kì vật cản nào và truyền cho nó hơi ấm cua lửa.

Cùng với chiều gió thì hiện nay , đội tàu của quân Tùy chả khác nào thảm cảnh trận Xích Bích cả.
Sáng hôm sau sau trận tập kích đêm đấy, nhiều con thuyền vẫn còn trôi dạt vô định và ngùn ngụ cháy, bến cảng ko tan hoang nhưng lòng người ngượi lạnh.

Trần Lãng, suýt hộc máu tức giận nhưng cũng xa xẩm mặt mày phải nhờ thân binh dìu vào bên trong nhà để nghỉ ngơi.

Những thuyền ko bị cháy và chạy thoát được, cùng những thuyền dập lửa thành công liền tiến hành trục vớt đồ đạc, người bị thương, đông fthowif các thuyền bị hư hại cũng đã đưa vào trong cảng để tiến hành sửa chữa.
 
Back
Top Bottom