[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 88,961
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
Khẳng Ái Thiên Kim Nhất Tiếu
Chương 39: Nhà văn giả tưởng (9)
Chương 39: Nhà văn giả tưởng (9)
Cát vàng nhạt ánh lên ánh sáng lấp lánh trên dòng sông ngầm.
Thi Khê đặt chân xuống, cảm nhận được dòng nước bên dưới chảy chậm rãi mang theo cậu đi về phía trước.
Rời khỏi căn phòng đá, rời khỏi hang động, làn gió mát thoảng qua.
Khi bước ra khỏi đỉnh Chức Nữ, hai vách núi dựng đứng hai bên hiện ra trước mắt.
Dưới ánh trăng sáng, dòng sông dài ngàn dặm len lỏi giữa những vách núi hiểm trở.
Thi Khê tiếp tục đi về phía trước và nhìn thấy một đứa trẻ ngã trên mặt đất.
Cậu thắc mắc: "La Hoán Sinh?"
Cậu nhanh chóng bước lại gần và nhận ra đúng là La Hoán Sinh.
Đứa trẻ khóc đến mức nghẹn ngào, mặt đỏ bừng, lông mi vẫn còn ướt, trong tay nắm chặt một que kẹo hồ lô nhuốm máu.
Thi Khê có chút kinh ngạc bởi vì trong ấn tượng của cậu, đứa trẻ này rất dễ dỗ dành, chỉ cần ném cho nó một viên kẹo là có thể ngoan ngoãn yên tĩnh cả buổi.
Vậy mà giờ lại gặp phải chuyện gì khiến nó buồn bã thành như vậy?
Là người thuộc Y gia, chỉ cần liếc mắt một cái, Thi Khê ngay lập tức nhận ra La Hoán Sinh là do kiệt sức, đói đến mức ngất xỉu.
Thi Khê ngẩng đầu quan sát xung quanh, nhận ra họ đã đi gần tới lối ra.
Dòng nước chảy êm đềm, đất ven bờ ẩm ướt màu mỡ có vài cây du mộc lên.
Vỏ cây du có chứa rất nhiều tinh bột, Thi Khê bẻ mấy nhánh, lột vỏ, sau khi xử lý hết độc tố bên trong liền đưa đến bên miệng đứa trẻ.
Thi Khê nói: "Ăn đi."
May mà La Hoán Sinh đang mơ mơ màng màng, há miệng ra, thật sự nuốt vỏ cây du vào.
Thi Khê rũ mắt trầm ngâm suy nghĩ.
Lần đầu tiên cậu tiếp xúc với Nạp Lan Thi chính là thông qua cuốn thoại bản mà La Hoán Sinh đưa cho cậu.
Tuổi thơ của La Hoán Sinh có rất nhiều điểm tương đồng với Nạp Lan Thi.
Đứa trẻ này ngất xỉu giữa dòng sông vàng óng, tối nay chắc chắn đã tiếp xúc với Nạp Lan Thi rồi.
Tuy nhiên, dấu vết Nạp Lan Thi để lại quá rõ ràng, hẳn là ả không sợ bị điều tra, mà có lẽ cũng không thể tìm được manh mối gì từ La Hoán Sinh.
Sau khi đút La Hoán Sinh ăn xong vỏ cây du, Thi Khê đỡ cậu bé dậy, để cậu bé nửa nằm dựa vào vách đá ven sông.
Cậu ngồi xổm trên mặt đất chờ La Hoán Sinh tỉnh lại.
Cơ Quyết đứng lặng lẽ bên cạnh cũng không nói gì.
Thi Khê cất lời: "La Hoán Sinh mất tích, chắc cả phủ nhà họ La đang phát điên lên rồi."
Cơ Quyết khẽ "ừ" một tiếng, không đáp lại lời của Thi Khê.
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua những cây du, cây bách xanh tươi um tùm, dừng lại ở một gốc cây hoa đào mọc nghiêng ra từ kẽ đá giữa lưng chừng núi.
"Ưm."
La Hoán Sinh choáng váng tỉnh dậy, từ từ mở mắt.
Cổ họng cậu bé có vết thương bị que xiên cắt qua, mặc dù đã được Thi Khê chữa trị rồi nhưng khi nuốt vẫn cảm thấy khó chịu.
Thi Khê nói: "Tỉnh rồi?"
Cậu dùng lá cây hứng một ít sương sạch, đưa cho La Hoán Sinh uống.
La Hoán Sinh cúi đầu uống nước, dòng sương trong lành làm dịu cơn đau, giúp cậu bé tỉnh táo hẳn.
Đôi mắt cậu nhóc nhìn chằm chằm Thi Khê không chớp mắt.
Thi Khê mỉm cười với cậu nhóc: "Có sức chưa?
Có thì mau đứng dậy, chúng ta rời khỏi đây."
La Hoán Sinh đáp: "Có."
Cậu bé chống tay lên tảng đá, ngoan ngoãn đứng lên.
Sau khi tỉnh lại, La Hoán Sinh không còn buồn nữa, trẻ con cảm xúc đến nhanh cũng đi nhanh.
Cậu bé dùng tay áo lau lau vết máu trên que kẹo hồ lô, rồi cúi đầu tiếp tục ăn.
Thi Khê hỏi: "Phương Ngọc Tuyền bọn họ đâu rồi, sao chỉ có mình em xuất hiện ở đây?"
La Hoán Sinh nghĩ ngợi một lúc, rồi nói: "Bọn họ... xuống sông...
đi hết rồi."
Thi Khê hỏi: "Đi hết rồi?
Phương Ngọc Tuyền có thể đi được thì ta không lạ, nhưng chị của em và những người khác thì đi kiểu gì?"
Chỉ riêng đám sinh vật có độc dưới nước này cũng đủ giết người bình thường đến cả trăm ngàn lần rồi.
La Hoán Sinh hồi tưởng một lúc lâu, cuối cùng nhớ ra tên viên ngọc kia, liền nói: "Tị tức châu."
Thi Khê gật đầu, "Ồ" một tiếng rồi hỏi: "Phương Ngọc Tuyền không đưa tị tức châu cho em sao?"
Phương Ngọc Tuyền tuy có hơi khờ khạo ngây thơ nhưng cậu ta lớn lên trong phủ Hữu tướng, được nuông chiều từ bé, lại được giáo dục ở Thần Nông Viện, bản tính chẳng đến nỗi tệ.
Cậu ta dù có bỏ mặc mấy kẻ thần kinh kia cũng không thể quên một đứa trẻ chẳng biết gì như La Hoán Sinh được.
La Hoán Sinh cắn que kẹo hồ lô, nói: "Tị tức châu... ta đưa... cho chị rồi."
Thi Khê nhìn chằm chằm vào cậu nhóc, mỉm cười khẽ nói: "Thật sự là "đưa" sao?"
Nói thẳng ra là bị cướp hoặc bị lừa thì đúng hơn.
La Hoán Sinh cúi đầu im lặng không nói gì.
Đột nhiên, nước dưới sông bắt đầu gợn sóng dữ dội.
Đám cát mà Nạp Lan Thi để lại, ánh sáng của chúng đang dần dần tan biến.
Chúng sẽ rất nhanh trở thành những hạt cát bình thường, chìm vào lòng sông.
Mặt La Hoán Sinh trắng bệch.
Con mãng xà khổng lồ đã bám theo họ suốt dọc đường từ từ trồi lên khỏi mặt nước.
Khi ánh sáng từ cát vàng dần mờ đi, La Hoán Sinh thậm chí đã nhìn thấy rõ cái đầu khổng lồ hình tam giác của nó cùng đôi mắt dã thú xanh lè đầy tham lam.
Toàn thân cậu nhóc run rẩy.
Cảm giác tuyệt vọng và ngột ngạt khi bị bỏ rơi, một mình mắc kẹt trong căn phòng đá lại một lần nữa ùa về.
"Dưới nước... có... rắn..."
La Hoán Sinh run rẩy nói.
Thi Khê tất nhiên nhận ra thuật pháp của Nạp Lan Thi đang dần mất hiệu lực.
Cậu cúi đầu nhìn thẳng vào đôi mắt mãng xà qua dòng sông ngầm.
Sau đó cậu dùng chân đá mạnh lên mặt nước.
Con mãng xà khổng lồ bị đá một cút suýt nữa thì nổ cả mắt.
Nó cuống cuồng rụt lại lưỡi rắn, lủi xuống đáy nước bỏ chạy không dám quay đầu.
La Hoán Sinh ngây người nhìn cảnh tượng ấy.
Thi Khê: "Thuật sĩ cấp hai Nông gia bình thường là đã có thể thuần thú được rồi."
Ngoại trừ Phương Ngọc Tuyền – kẻ chuyên lười biếng trong lớp học này.
Ban đầu, cậu định tóm lấy con mãng xà này, bắt nó làm phương tiện chở người, đưa họ rời khỏi đây.
Nhưng Cơ Quyết ngăn lại, nói: "Để tôi.
Em nên tiết kiệm sức lực, đừng dùng thuật pháp nữa."
Thi Khê đáp: "Được."
Không biết từ lúc nào, trên tay Cơ Quyết đã xuất hiện một cành hoa đào.
Chỉ vài cánh hoa đào rơi xuống nước lập tức khiến trời đất mờ mịt, sương khói lan tỏa, cảnh sắc rực rỡ như chốn bồng lai.
La Hoán Sinh mở to mắt từng chút một, nhìn làn sương mờ màu hồng nhạt bồng bềnh trên mặt nước, hòa quyện với ánh trăng tựa như một giấc mộng.
Cậu bé ngẩng đầu lên, chú ý đến người đang đứng bên cạnh Thi Khê chính là người anh trai đã rời khỏi Linh Tê Đài từ sớm.
La Hoán Sinh sững sờ, sau đó lên tiếng: "Hai người... lại có thể... nói chuyện rồi sao?"
Thi Khê không hiểu vì sao cậu nhóc hỏi như vậy, liền đáp: "Em nói gì thế?"
Nhưng rất nhanh, cậu bật cười, nói tiếp: "Hóa ra em quen anh ấy à?"
La Hoán Sinh gật đầu.
Thi Khê cười đến nỗi đôi mắt cong cong như vầng trăng non: "Vậy anh trai này có bắt nạt em không?"
Cơ Quyết vốn chẳng phải người thích trẻ con, nếu tiếp cận chắc chắn chỉ vì muốn điều tra La Văn Dao.
La Hoán Sinh lắc đầu, ánh mắt trong veo: "Anh ấy không... bắt nạt ta.
Anh ấy bảo ta... nhìn anh."
Thi Khê ngẩn ra: "Nhìn ta làm gì?"
La Hoán Sinh thành thật đáp: "Ở Linh Tê Đài, anh ấy nói, lát nữa... anh sẽ rất uy phong."
Thi Khê đơ người.
Cơ Quyết bước đến, áo bào màu xanh ngọc lướt qua làn nước cùng những cánh hoa đào, mang theo phong thái tao nhã đặc biệt.
Hắn bình thản hỏi ngược lại: "Tôi nói sai à?"
Thi Khê kinh ngạc quay đầu nhìn hắn.
Cơ Quyết ngẩng mắt lên, trong ánh nhìn thoáng chút ý cười, đưa nhành hoa đào trong tay về phía Thi Khê.
Tựa như mùa hè năm ấy ở Thiên Kim Lâu, dưới cái nắng gay gắt, hắn đưa lại cây kem bạc hà chanh xanh cho cậu.
Thi Khê khẽ nói: "Hóa ra lúc đó anh cũng ở đó."
"Không có."
Cơ Quyết đáp: "Nhưng tôi đoán được kết cục."
Hoa đào màu phấn trắng, cành xanh đen nổi bật bên tay áo của hắn.
Cơ Quyết nói: "Chúc mừng nhé."
Lời chúc ấy cuối cùng cũng được nói ra theo một loại phương thức khác, dù có phần muộn màng.
Thi Khê không hiểu vì sao, khóe môi cong lên, tâm trạng bỗng trở nên đặc biệt vui vẻ.
Cậu nói: "Cảm ơn."
Mùi hương thoang thoảng quanh quẩn bên người không biết là từ hoa đào hay từ hơi thở nơi đầu ngón tay của Cơ Quyết, trong lành mà lạnh lẽo.
Đôi mắt Thi Khê ánh lên vẻ rạng rỡ: "Tôi cũng thấy tôi rất uy phong.
Chưa đột phá được【Khai Mông Cảnh 】 đã vào Giáp Viện của Thánh Nhân Học phủ.
Tôi nói tôi là thiên tài số một của sáu châu vậy mà Phương Ngọc Tuyền còn không tin, cậu ta còn nhất định lôi anh ra để làm tôi phải chịu thua."
Cơ Quyết nén cười: "Vậy thì cậu ta thật sự không có mắt mà."
Thi Khê: "Đúng vậy."
Cơ Quyết trầm ngâm một lát rồi nghiêm túc nói: "Tôi sinh trước em, mà ở cấm địa của Âm Dương gia, thời gian trôi qua không giống thế giới bên ngoài.
Nếu tôi đưa những năm tháng tu hành của tôi cho em, em cũng chắc chắn đã đột phá thành Thánh từ lâu.
Hơn nữa, chẳng phải em còn tu thêm Đạo gia sao?
Linh khí ngũ hành của đỉnh Anh Ninh là đệ nhất thế gian.
Lúc nào rảnh em có thể theo tôi về chủ gia một chuyến."
Thi Khê không ngờ lại nghe được một lời an ủi như vậy, có chút kinh ngạc.
Cậu chưa từng coi nhẹ bản thân, nhưng cậu cũng luôn hiểu rõ rằng thiên phú của Cơ Quyết là một sự tồn tại kinh khủng như thế nào.
"Thiên hạ đệ nhất" cũng không hề quá lời.
Sáu năm trước, hắn đã đột phá được cấp năm của Âm Dương gia.
Sáu năm sau đến Vân Ca với mục tiêu là【 Chùy Thiên Tử 】, dám đối đầu với Đỗ Thánh Thanh.
Phỏng chừng hắn cũng không còn cách lúc đột phá cấp sáu bao xa.
Hơn nữa, lúc ở Thiên Kim Lâu, Cơ Quyết còn từng mất sạch linh khí, phế đạo tu lại từ đầu.
Danh xưng "Yêu nghiệt quốc gia" tại thành Song Bích quả nhiên không phải là lời đồn.
Nhưng chính là người sống trong ánh mắt ngưỡng mộ của thiên hạ này lại có thể mỉm cười bình thản, nói rằng tất cả những vinh quang ấy chỉ bởi vì hắn xuyên qua sớm hơn Thi Khê một bước.
Thi Khê nói: "Anh như vậy có phải quá chiều chuộng tôi rồi không?"
Cơ Quyết: "Sao cơ?"
Thi Khê khẽ cắn lưỡi, chợt nhận ra câu nói vừa rồi của mình nghe kỳ quặc đến mức nào, cậu không được tự nhiên quay đầu sang hướng khác: "Không có gì."
Cơ Quyết lại không rời mắt, nhìn cậu một lúc lâu, dường như đã hiểu ra điều gì đó, liền bật cười khẽ: "Không đâu."
"Với mối quan hệ của chúng ta, dù có chiều chuộng thêm chút nữa cũng chẳng sao."
Thi Khê: "..."
Câu hỏi của cậu đã kỳ lạ nhưng câu trả lời của Cơ Quyết còn kỳ lạ hơn.
May mắn thay, lúc Cơ Quyết nói ra những lời này, giọng điệu rất nhẹ, không mang theo nhiều cảm xúc.
Thi Khê thở phào một hơi, chọn cách chuyển sự chú ý sang trêu chọc La Hoán Sinh.
La Hoán Sinh nhìn cậu một lúc rồi lại nhìn sang Cơ Quyết, trong mắt càng lúc càng lộ vẻ bối rối.
Tại sao lần trước ngay cả một lời chúc mừng cũng không nói ra được, vậy mà giờ đây giữa họ lại tồn tại bầu không khí kỳ lạ đến thế?
Giống như dòng sông tràn ngập mây hồng nhàn nhạt này, mờ ảo khó đoán khiến người ta nhìn mãi chẳng thấu.
Thi Khê cúi đầu, hỏi: "Này nhóc con, em đang nhìn gì vậy?"
La Hoán Sinh há mồm, rút cây kẹo hồ lô ra, ngẩng đầu nhìn tai của Thi Khê, chậm rãi nói: "Nhìn anh.
Tai anh...
đỏ rồi."
"..."
Thi Khê.
Cậu chỉ lắm mồm hỏi có một câu thôi mà!
Thi Khê thầm rủa một tiếng, vội nhét lại cây kẹo hồ lô vào miệng La Hoán Sinh, cảnh cáo: "Nhóc con, cơm có thể ăn bậy, nhưng lời thì không được nói bậy!"
La Hoán Sinh muốn giải thích, cậu nhóc không ăn bậy, cũng không nói bậy, nhưng miệng đã bị cây kẹo hồ lô chặn kín, chỉ có thể phát ra tiếng "ưm ưm" không rõ.
Cảnh tượng này bị Cơ Quyết thấy hết.
Hắn không nhịn được cười, nói: "Thi Khê, sao cậu lại không biết xấu hổ vu oan tôi thế?
Người thích bắt nạt trẻ con nhất chẳng phải là cậu sao?"
Lúc hắn nói câu này, giọng điệu có chút lành lạnh, âm điệu lười biếng kéo dài mang theo vài phần phong vị của thời ở Thiên Kim Lâu.
Nhưng lại khác biệt với sự lạnh lùng ở Chức Nữ Phong.
Giọng hắn lần này lẫn chút ý cười mờ nhạt, thoải mái hơn, không hề che giấu chút nào.
Thi Khê ngây người, kinh ngạc nhìn hắn.
Có lẽ cậu thật sự quá chậm hiểu, thế mà mãi đến bây giờ từ giọng điệu nhẹ nhõm của Cơ Quyết, cậu mới nhận ra rằng kể từ khi tái ngộ, sự im lặng, bất đắc dĩ, cùng ánh nhìn chăm chú hồi lâu của hắn, thực chất tất cả đều chứa đựng nỗi đau.
Theo dấu sợi tơ mang tên đau khổ này, Thi Khê mới dễ dàng nhìn thấu lớp ngụy trang của Cơ Quyết, đọc được cảm xúc mất kiểm soát của hắn che giấu bấy lâu.
Nhưng cảm xúc của gia chủ Âm Dương gia vốn dĩ rất nhẹ nhàng, phảng phất như tuyết nhẹ rơi, như sợi tơ bay, khó mà đoán được.
Cũng giống như lúc này đây.
Cơ Quyết cười trêu chọc Thi Khê, giọng nói lười biếng, không thể nghe ra vui buồn, không thể đoán biết yêu hận.
Tuy nhiên, khi Thi Khê quay đầu lại và nhìn vào mắt Cơ Quyết, tất cả những giả thuyết ấy lập tức bị phủ nhận.
Cơ Quyết dùng Huỳnh Hoặc Xích xua tan màn sương dày đặc, mái tóc dài bị gió thổi bay, khi không cười, hắn toát ra một vẻ lạnh lùng uy nghi.
Nhưng khi nhận thấy ánh mắt của Thi Khê, trong khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, hắn lập tức cong môi cười.
Đôi mắt ấy dường như bạc tình nhưng lại cũng đầy tình cảm, hoàn hảo để diễn tả mọi cung bậc cảm xúc, giờ đây lại dịu dàng quyến luyến như thể đang nhìn chăm chú vào người mình yêu sâu đậm.
Cả tình yêu và niềm vui đều rõ ràng, không thể che giấu.
---Tác giả có lời muốn nói---
Tiếp theo là Nhà văn giả tưởng (10) nhé.
QAQ, chương sau sẽ kết thúc phần này.
Tôi đã sửa lại vài đoạn phía sau, thực ra tôi muốn viết rằng cảm xúc của Cơ Quyết mang màu sắc của nỗi đau, điều này liên quan đến công pháp của Âm Dương gia, cũng liên quan đến tính cách của hắn.
Cảm xúc của Cơ Quyết rất nhạt nhòa, từ lúc sống trong thân phận của Từ Bình Nhạc cho đến khi trở thành Cơ Quyết, hắn có thể nhanh chóng thoát ra khỏi mọi cảm xúc.
Khi không còn mang nỗi đau sâu đậm, hắn sẽ tạo ra cho Thi Khê một cảm giác như thể không có gì là quan trọng, khó có thể nhìn thấu được.
Với sự chậm hiểu của Thi Khê, đương nhiên cậu ấy không thể nhìn thấy vực sâu sau vẻ ngoài nhẹ nhàng ấy.
Tuy nhiên, thật ra Thi Khê cũng không cần phải hiểu Cơ Quyết.
Tất cả cảm xúc của Cơ Quyết đều vì cậu ấy mà sinh ra, khi cậu ấy cười, Cơ Quyết sẽ cảm thấy thư thái, khi cậu ấy khóc, Cơ Quyết sẽ cảm thấy đau lòng.
Với góc nhìn của Thi Khê chậm hiểu, có thể mọi thứ có phần mơ hồ, và đó cũng là lý do tại sao tôi lại viết ở góc nhìn của Cơ Quyết trong chương "Thiên Kim Lâu".
---Editor có lời muốn nói---
Móa
🙂
trời ơi Quyết Quyết 🙁 bảo sao giai đoạn đầu sao cứ dằn vặt thằng bé mãi khổ vl khổ edit mà cứ thấy em nó sụp đổ tan vỡ thì lòng mình cũng tan nát theo dm
óeeeeeeee
tôi đã chết huhu mau thông suốt đi bé Khê đừng mù mờ nữa... chồng con khổ lắm rùi...