[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 91,200
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
Khẳng Ái Thiên Kim Nhất Tiếu
Chương 99: Phong khởi thanh bình (22)
Chương 99: Phong khởi thanh bình (22)
Thiên Kim bị thiêu đến mức ngẩn ngơ, lê bước tới, không thoải mái, dùng đầu cọ vào chân cậu.
Thi Khê ngồi xổm xuống xoa đầu nó, chẳng biết làm sao cười một tiếng, áy náy nói: "Xin lỗi nhé, sớm biết lúc đó Từ Bình Nhạc từ chối, ta cũng nên nhét ngươi cho hắn."
Thiên Kim ra sức lắc đầu.
Để giảm diện tích chịu nhiệt, nó cuộn mình thành một khối vuông nhỏ, lăn vào lòng bàn tay Thi Khê.
Thi Khê nâng niu trong tay, cúi đầu, mái tóc dài dính đầy máu rũ xuống đất, sắc mặt trắng bệch, khẽ mím môi.
Từ sau khi Vân Ca sụp đổ, cảm xúc của cậu luôn như băng giá đóng kín.
Khoảnh khắc này băng tan tuyết chảy, cậu tìm lại được niềm vui nỗi buồn, nhưng lại là ở thời khắc cuối cùng của cuộc đời, làm sao có thể không gọi là số mệnh vô thường?
Khi nhảy xuống đây, cậu đã ôm quyết tâm phải chết.
Vì cậu quá đau khổ.
Những ngày đêm ở Lang Gia, mở mắt nhắm mắt đều là cảnh xương trắng rời quan tài ở hoàng lăng nước Vệ.
"Cứu ta một chút đi," đó là lời cầu xin thầm lặng của cậu khi chịu lời nguyền【 Điếu Nguyện 】, khi ý thức mơ hồ.
Nhưng nó lại trở thành cơn ác mộng không thể xua tan trong suốt quãng đời sau này của cậu.
Tối nay, cú nhảy xuống cấm địa Thần Nông cuối cùng cũng hoàn toàn gỡ bỏ nút thắt trong lòng cậu, nghiền nát cơn ác mộng này.
Rõ ràng đáng lẽ phải nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, nhưng giờ đây đầu óc Thi Khê rất trống rỗng, chỉ nghĩ đến một chuyện, tự cười tự nói: "Thì ra không phải vô tình đạo sao."
Thiên Quyền đứng cách đó không xa nhìn cậu, lần đầu tiên không biết nên nói gì.
Ấn tượng của anh ta về Thi Khê không ngừng thay đổi.
Khi nghỉ ngơi bên cửa sổ ở quán trọ, Thi Khê mệt mỏi chán chường.
Khi đối đầu ở Thần Nông Viện, Thi Khê lạnh lùng, nguy hiểm.
Đôi mắt như sương xám ấy giống như dã thú săn mồi trong rừng.
Nhưng cuối cùng, khi nhảy vào lòng cây, trong quá trình chờ đợi【 Mặt trời mọc 】, anh ta mới dường như thực sự hiểu Thi Khê một chút.
Nỗi đau của cậu, sự kiên cường của cậu.
Lòng tốt của cậu, sự chân thành của cậu.
Thiên Quyền nghĩ trên đời này, tuyệt đối không còn thiên tài nào có trải nghiệm gập ghềnh hơn Thi Khê.
Cậu hai mươi tuổi thành Thánh, nhưng suốt chặng đường, thất bại và tiếc nuối lại chiếm đến chín phần.
Nhưng không có những trải nghiệm này, có lẽ cũng không tôi luyện được một linh hồn như vậy.
Một linh hồn phiêu bạt mà thương xót, tĩnh lặng mà mạnh mẽ.
Thiên Quyền trung thành với Trưởng Tôn Hoàng hậu, xét về tình về lý, anh ta nên thêm một mồi lửa nói rõ sự thật cho Thi Khê, để ngọc bội của thiếu chủ không bị uổng phí.
Nhưng anh ta cúi đầu, trong lòng thoáng qua vài tia đồng cảm, thở dài, có lẽ vì tình nghĩa cùng sống cùng chết.
Cuối cùng anh ta nói: "Thật ra, cậu cũng có thể coi như thiếu chủ tu luyện vô tình đạo."
Thi Khê ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn anh ta.
Thiên Quyền nói: "Gọi là phu nhân vì ngọc bội ở đỉnh Anh Ninh, ngoài gia chủ thì chỉ có đạo lữ của gia chủ mới được sở hữu.
Nhưng ta đoán, khi thiếu chủ tặng nó đi, chắc y không nghĩ đến điều này."
Thiên Quyền nói tiếp: "Ta đã ở bên Trưởng Tôn Hoàng hậu nhìn thiếu chủ trưởng thành.
Nếu thiếu chủ thực sự thích ai, y sẽ không chờ đợi, y sẽ bất chấp thủ đoạn giữ người đó bên mình."
Thi Khê nghe xong, cười: "Thế à."
Thiên Quyền nhẫn tâm nói: "Vậy nên cậu cũng đừng tiếc nuối nữa."
Thi Khê gật đầu, trong lòng không bình tĩnh "ừ" một tiếng.
Cậu đứng dậy từ mặt đất, cũng không biết là tin hay không, sương mù màu xám trong mắt tan đi, để lộ đôi đồng tử đen nhánh sạch sẽ ban đầu.
Thi Khê cười nói: "Vậy trả lời ta một câu hỏi cuối cùng nhé, sau khi Thiên Kim Lâu sụp đổ, hắn ở đỉnh Anh Ninh có vui không?"
Thiên Quyền nhíu mày, nghiêm túc suy nghĩ một lúc, mới nói: "Sau khi Thiên Kim Lâu sụp đổ, thiếu chủ bế quan đột phá thành Thánh.
Nhưng từ trước đến nay, y cũng không hẳn là vui hay không vui."
Thi Khê thở phào: "Tốt."
Thi Khê cười, ôm Thiên Kim, đối diện ngọn lửa cháy bừng bừng cùng ánh sáng, theo sau Thần Nông, bước vào trong cột sáng.
Thời khắc【 Mặt trời mọc 】.
Cậu ngẩng đầu, nheo mắt, linh hồn dường như hóa thành một mảnh trắng tinh.
Nhiều người ở sáu châu khen cậu là thiên tài, ngưỡng mộ thiên phú của cậu, nhưng từ khi xuyên không đến giờ, Thi Khê thực ra không có cảm giác thực tế về tất cả những điều này.
Trước Vân Ca, cậu chậm chạp, mơ hồ; sau Vân Ca, bị ép nhập thế, cậu đau khổ, khép kín.
Đến tận điểm cuối của sinh mệnh, cuối cùng cậu mới được giải thoát.
Nhìn lại hành trình này, Thi Khê nhận ra, quả nhiên như Thần Nông nói: Đây không phải thời đại quá tốt, nhưng cũng không quá tệ.
Ít nhất ở Thiên Kim Lâu, cậu gặp lão Hoàng, Dao Nương, Từ Bình Nhạc, gặp đủ loại hàng xóm náo loạn thú vị.
Trong thành Vân Ca, mặc dù gió mưa quỷ quyệt, vương triều mục nát, nhưng cũng có La Văn Dao cố gắng chống đỡ thời cuộc đang nghiêng ngả, có nhà họ La toàn tộc trung liệt chết vì nước.
Trên Tháp Cao Đường, còn có sự hy sinh của Chung Vĩnh Nguyên, sự thỏa hiệp của Địch Tử Du.
Trên đời có rất nhiều người vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, coi thường và chà đạp kẻ yếu.
Nhưng ở biển cát Xuyên La, cũng có thiếu nữ đã ngắm hoàng hôn ba nghìn lần trong căn gác tối tăm, nghiêm túc ghi lại truyền kỳ cho từng người trên giấy Tuyên Thành.
Lá vàng rơi rụng của Phù Tang.
Tuyết trắng ngập trời của Xuân.
Đây là một thế giới kỳ lạ, đẹp đẽ, lại điên cuồng.
Một bên là Lưu Kinh, máy móc và dầu hỏa thúc đẩy cách mạng, người dân hô hào bình đẳng, đối kháng với quý tộc, sống trong Thành Cơ Quan khổng lồ nơi tội ác và hy vọng cùng tồn tại.
Một bên là Vân Ca, sau khi hoàng quyền tranh đấu khiến vương thất suy tàn, bách tính rơi lệ rời bỏ quê hương, không tiếc thân mình đi vào chỗ chết, chỉ mong lập nên một vị chủ nhân thiên hạ mới.
Bách Gia Chư Tử, sự đối đầu của thuật pháp, sự đối đầu của tư tưởng, khiến thời đại này đủ hỗn loạn, nhưng cũng đủ đặc sắc.
Như ở Thần Nông, cậu đọc được ý nghĩa thực sự của "Mẫn".
Như trong câu chuyện của Nạp Lan Thác, thấy được ngọn lửa vàng bất diệt của Binh gia, hiểu được ý nghĩa cụ thể của chiến thắng.
"Thời đại này không quá tốt, nhưng cũng không quá tệ."
Thi Khê khẽ lặp lại lời Thần Nông, mỉm cười nhẹ nhõm.
Khi sắp rời khỏi nơi đây, cuối cùng cậu không còn bài xích nơi này nữa.
Những ký ức rõ ràng như đèn kéo quân, lướt qua trước mắt, nhưng người cuối cùng cậu nghĩ đến, quả nhiên là Cơ Quyết.
Trên thuyền bay Lang Gia, khi hắn cúi xuống nâng khuôn mặt cậu lên, áo choàng đỏ như máu, tóc đen tĩnh lặng rũ xuống, ánh mắt sâu thẳm lạnh lẽo mà xa xăm, như ngân hà vĩnh cửu.
— Từ Bình Nhạc, lúc đó anh nghĩ gì vậy?
Thiên Quyền nói anh không từ thủ đoạn, nhưng anh mà tôi biết, rõ ràng bình tĩnh mà bi quan.
Đây có phải là bệnh chung của người hiện đại không?
Quen lý trí ích kỷ, quen cân nhắc lợi hại, nên khi gặp chuyện không kiểm soát được thì muốn rút lui.
Anh từng chứng kiến biết bao yêu hận, ngồi trên ghế khán giả buồn ngủ gà gật, nên anh tuyệt đối không cho phép bản thân mình có một ngày sa vào đó — như nhân vật chính trong bộ phim anh chán ghét, cảm xúc lên xuống mãnh liệt.
Cũng tốt.
Dây đàn trong đầu Thi Khê khẽ rung, tựa như sương mù tan hết.
Sắc mặt cậu trắng bệch, rũ mi, khẽ cười.
Cuối cùng cậu cũng hiểu được nhiều ánh mắt của Từ Bình Nhạc, hiểu được mỗi câu "phiền" của hắn.
Nếu cẩn thận nhớ lại, lúc Thiên Kim Lâu, rất nhiều cử chỉ nhỏ nhặt ấy, ẩn sau đều là tình cảm của thiếu niên — mỏng như tơ nhện, nhưng cháy bỏng như lửa ngoài đồng nội.
Từ Bình Nhạc lúc đó cũng rất hoang mang phải không?
Mười tám tuổi muốn giả vờ rất hiểu đời, nhưng thật ra chẳng hiểu gì cả.
Không thể ứng phó trơn tru, đành sinh ra bực bội, rồi nửa đùa nửa thật buột miệng một câu: "Phiền quá."
Tối đêm trăng đôi cùng treo trên trời ấy, Từ Bình Nhạc ghé sát tai cậu, giọng nghiêm túc mang ý cười, nói lời chia tay như thể thổ lộ một câu tình ý mập mờ.
Hắn để tóc dài, trở lại thành Cơ Quyết, thiếu chủ đỉnh Anh Ninh tài hoa xuất chúng, dung mạo tuyệt sắc trong truyền thuyết, quay người, ánh mắt cuối cùng nhìn cậu lại sâu sắc đến vậy.
Sâu sắc đến mức Thi Khê không thể nào quên được.
Đôi mắt đen kịt phản chiếu ánh lửa và trăng rằm đỏ, tựa như giọt lệ nhuốm máu.
Dịu dàng, đau đớn, lại tĩnh lặng, quyết tuyệt.
Thi Khê cuối cùng cũng chậm rãi nhận ra, Cơ Quyết lúc đó đã muốn cắt đứt đoạn tình cảm này, phải không?
Hắn muốn quên cậu đi, muốn từ bỏ.
...Và có lẽ hắn đã thành công.
Thi Khê lấy ra chiếc ngọc bội hoa Toàn, tầm mắt có chút mơ hồ, dở khóc dở cười.
Không phải là cậu thất vọng, chỉ là có chút tiếc nuối.
Tiếc rằng ở Thiên Kim Lâu, cậu được một người yêu suốt cả mùa hè, vậy mà chẳng hay biết gì.
Tiếc rằng khi cậu chậm chạp ngộ ra mình thích Cơ Quyết, thì thiếu niên đó đã đứng dậy rời khỏi khán đài.
"Sao cậu lại nghĩ đỉnh Anh Ninh có tuyết chứ?"
"Sai đến mức khó tin rồi đấy, Thi Khê.
Ngày có tuyết không thích hợp để Quan Tinh, mà đỉnh Anh Ninh thì đến cả mây mù cũng hiếm thấy."
— Lúc trùng phùng, anh lại còn mệt mỏi chán chường hơn cả tôi.
Thi Khê nắm chặt lại ngọc bội, thở ra một hơi.
Trước khi【 Mặt trời mọc 】nuốt chửng cậu.
Cậu nhắm mắt lại.
Bất ngờ thay, điều khép lại hành trình dị thế này của cậu không phải là bất kỳ trải nghiệm nào cậu đã trải qua ở đây.
Mà là một việc cực kỳ nhỏ bé, đến nỗi chính cậu cũng không còn ấn tượng.
Ánh hoàng hôn kéo dài bóng của biển báo trạm xe, cậu cắn que kem, mặt lạnh tanh giả vờ ngầu, nghe mẹ mình lải nhải dạy dỗ.
Gió hè thổi qua ngọn cây ngô đồng.
Thành phố này không cấm còi, sau khi đèn giao thông đổi màu, trong tiếng còi xe vang lên không đếm xuể, cậu nghe thấy một tiếng cười khẽ, từ xa vọng đến.
Mẹ cậu tức đến nghiến răng: "Thi Khê, sao con lại dễ bị lừa thế chứ."
Rồi cậu ngẩng đầu lên, vừa hay nhìn thấy cách đó không xa, một thiếu niên với sườn mặt xuất sắc ở ghế sau của một chiếc xe màu đen đắt tiền.
Ầm —
Chiếc xe màu đen hòa vào dòng đường tấp nập.
Ầm —
Bên tai Thi Khê, cũng vang lên tiếng khóc kỳ lạ.
Nức nở nghẹn ngào, như đau đớn, như ai oán.
Cậu vốn nghĩ đối đầu với【 Mặt trời mọc 】chắc chắn sẽ chết.
Nhưng khi bước vào cột sáng, cậu đột nhiên cảm nhận rõ ràng hai luồng sức mạnh đang giằng xé.
Một kín đáo, một ngang ngược, một chìm xuống, một trồi lên.
Hai luồng sức mạnh lôi kéo trong cơ thể Phù Tang, khiến cơn bão trên bề mặt mặt trời này cũng biến hóa khôn lường!
...Đây là cái gì?
Thi Khê kinh ngạc, mở mắt ra, cảm xúc còn chưa kịp thu lại, nơi khóe mắt vẫn vương chút lệ, thậm chí còn không kịp nghĩ về cái nhìn đầy rung động thoáng qua ở thế giới hiện đại, giây tiếp theo, Thi Khê xoay người, nhạy bén nhận ra một luồng hơi thở vô cùng huyền diệu.
Cậu từng trải qua ảo cảnh của Nạp Lan Thi, hiểu rằng cái nóng ran này là từ Lâu Lan... là hơi thở của Lâu Lan.
Hạt châu di tích Lâu Lan mà cậu từng dùng để chữa lành rễ Phù Tang.
Nó đã hoàn toàn bị Phù Tang hấp thụ và tinh lọc, nhưng sự tồn tại của nó cho phép Thi Khê nắm bắt được một vài chuyện xưa.
Khiến cậu nghe thấy tiếng khóc của hàng triệu, hàng chục triệu người.
Thi Khê đột nhiên tỉnh táo lại.
Cậu bơi về phía trước trong ánh sáng trắng rực cháy ở nhiệt độ hơn vạn độ, sau đó nhìn thấy Thần Nông đã hấp hối, gần kề cái chết, Thi Khê nghiến răng, bò tới, lay lay thân thể Thần Nông.
Tay chân Thần Nông đã hóa thành xương trắng, ông mở mắt, thấy Thi Khê, chẳng nói nổi lời nào, chỉ dùng ánh mắt lặng lẽ dò hỏi.
Tim Thi Khê như nghẹn nơi cổ họng, cố giữ bình tĩnh, nói nhanh: "Có người, bên trong này có người."
Thần Nông lặng lẽ nhìn cậu.
Thi Khê nói ngắn gọn: "Ta nghe thấy tiếng khóc."
Cậu nghe được câu chuyện của mỗi người trong số họ.
Thần Nông hỏi cậu: Trong mắt cậu, thế nhân là gì?
Là những con kiến hôi bị gắn mặt nạ trong thời loạn thế sao?
— Hễ gặp kiếp nạn thì khóc lóc kêu la, được người cứu thì quỳ xuống đất cảm kích rơi lệ.
Ý nghĩa duy nhất của việc sống là chứng kiến hào quang vô tận của chúa cứu thế, ca tụng công đức của người đó, rồi khen một câu "quang minh lỗi lạc, phẩm hạnh thanh cao".
Có phải vậy không?
Nhưng họ đâu có cùng một gương mặt, cũng chẳng phải không có mặt...
Thần Nông: "Tiếng khóc..."
Thi Khê: "Phải, tiếng khóc.
Hai mươi năm nay, mỗi một người bị Phù Tang hút cạn sức sống — dường như đều đang khóc trong này."
Hai mươi năm dọc bờ Thước Giang không một hạt thóc, nước Triệu đất đỏ ngàn dặm, đến cả chuột lớn cũng chọn chạy trốn.
Người chết bao nhiêu rồi, vài triệu, hay mấy chục triệu?
Chắc là mấy chục triệu rồi nhỉ...
Dù sao thì, để duy trì sinh cơ cho Phù Tang suốt hai mươi năm, cũng cần đến ngần ấy mạng người.
Thần Nông run rẩy giơ tay lên.
Ông thổi tắt con đom đóm cuối cùng đang nắm trong tay.
"Thi Khê," Gương mặt Thần Nông khẽ co giật, nở một nụ cười, ông nói: "Có lẽ cậu vẫn còn cơ hội sống sót mà ra ngoài.
Gắng gượng đi, để xem ta đoán có đúng không."
Thi Khê nghiến răng, cậu bắt đầu vận dụng toàn bộ tu vi cả đời mình để chống lại quả cầu lửa đang trồi lên.
Nhiệt độ cao thiêu đốt da thịt, mồ hôi chưa kịp rơi xuống đất đã bốc hơi ngay lập tức.
Thiên Quyền không bước vào cột sáng, anh ta chưa cao thượng đến mức dùng nỗi đau của mình để trì hoãn sát chiêu.
Dù sao cũng là chết, làm mấy chuyện vô ích này để làm gì.
Anh ta ngồi xổm ở bên ngoài, nghịch ngợm ngọc bội cá đỏ của mình, đột nhiên một thứ gì đó màu trắng lướt qua trước mắt, anh ta sững sờ, ngồi thẳng dậy.
— Đây là cái gì?
Những con đom đóm hóa từ cỏ mục đã hút máu của Tông Chính Tuyền.
Khi chúng hoàn toàn tan thành mây khói, Tông Chính Tuyền ở bên ngoài đột chợt khựng lại, lòng run rẩy.
Thần Nông Viện chìm trong bầu không khí u ám sầu thảm, gương mặt ai ai cũng nặng trĩu đau thương.
Tông Chính Đế Hậu, Tông Chính Thời, cũng từ phản ứng của mọi người mà chậm rãi nhận ra điều gì sắp xảy đến với Thước Đô — sắc mặt họ tái nhợt, trắng bệch như tờ giấy.
Lão Đậu lặng lẽ lấy tay che mắt, Âu Dương trưởng lão không nói một lời.
Người có cảm xúc dữ dội nhất là mấy sứ giả đến Thước Đô để thương nghị chọn địa điểm cho Tắc Hạ.
Bản thân bọn họ vốn là thuật sĩ, không dễ bị lừa như người thường, sau khi muốn chạy trốn nhưng phát hiện không thể trốn thoát, họ gần như tức đến trợn trừng mắt mà chất vấn, đòi Thần Nông Viện phải đưa ra một cách giải quyết.
Thế nhưng, người của Thần Nông Viện chỉ biết im lặng.
Người trong cung ngoài cung đều cảm nhận được chấn động của mặt đất, cũng cảm nhận được nhiệt độ ngày càng tăng, như một đám cháy rừng sắp phá đất mà ra, cao hàng nghìn mét.
Gương mặt mỗi người đều hoảng sợ, tuyệt vọng.
Tông Chính Tuyền đứng ở trong góc, không nói lời nào, da nàng thối rữa, tóc trắng xóa.
Bên tai nàng rất ồn.
Tiếng khóc, tiếng chửi, tiếng than thở, tiếng bàn tán, tiếng thét chói tai, tiếng ồn ào hỗn loạn — từng lớp từng lớp dội tới không dứt.
Sau khi rời cấm địa, chỉ cần nhìn vẻ mặt dữ tợn giận dữ của mấy sứ giả kia, Tông Chính Tuyền đã hiểu rõ cục diện hiện tại.
Nàng nhìn vẻ mặt thất hồn lạc phách của huynh trưởng, những lời muốn nói đều trở nên yếu ớt vô lực, chẳng còn lời nào để an ủi.
Huynh trưởng của nàng lặng người thật lâu, rồi đột nhiên rút kiếm, muốn tự vẫn để tạ tội, nhưng bị phụ vương mẫu hậu gào thét ngăn lại.
Lúc này Tông Chính Tuyền ngay cả thở cũng đau, nhưng ngoài Phương Ngọc Tuyền ra, chẳng ai để ý đến nàng.
"Tông Chính Tuyền, người làm sao vậy?"
Khoảnh khắc đom đóm tan biến.
Tông Chính Tuyền đột nhiên cảm thấy đầu ngón tay đau nhói, nàng cúi đầu, đôi mắt ngấn lệ mơ hồ nhìn thấy một con côn trùng nhỏ chui ra từ vết thương từng lấy máu trước đó.
Là ấu trùng của đom đóm, nó nhanh chóng lớn lên, nhanh chóng thành nhộng, nhanh chóng phá kén, cuối cùng thành một con đom đóm đỏ như máu bay đến trước mặt nàng.
Sắc mặt Tông Chính Tuyền thay đổi, đột nhiên như được khai sáng, quay người chạy về phía Nguyên Sở.
"【 Xuân 】đâu!
Chẳng lẽ【 Xuân 】không thể ngăn cản Phù Tang sao!"
Một sứ giả gay gắt chất vấn.
Một Thánh giả của Thần Nông Viện khàn giọng đáp: "【 Xuân 】không có sát chiêu, vì nó căn bản không chết được."
"Vậy thì phải làm thế nào!
Hiện giờ rốt cuộc nên làm thế nào mới phải?!"
"Tông Chính Tuyền, người đi đâu vậy!"
Giọng của Phương Ngọc Tuyền thu hút sự chú ý của không ít người.
---Tác giả có lời muốn nói---
Aaaa, tôi thật sự muốn viết cho xong đoạn kết của phần Thước Đô, nhưng cảm giác vẫn còn phải viết thêm hai ba ngàn chữ nữa.
Sợ không kịp, mất luôn phần thưởng chuyên cần mất... hu hu hu hu.
Tiểu Khê à, cậu có thấy không?
Muốn làm đấng cứu thế vốn dĩ đã là một sự kiêu ngạo rồi.
Chủ đề chính của phần Thước Đô này chắc là "sinh mệnh" đó.
---Editor có lời muốn nói---
Hèn gì từ đợt trước tết tự dưng tác giả ngày nào cũng tằng tằng tằng đẻ chương mới 🙂 hồi đầu năm tui còn ảo tưởng tui đuổi kịp tốc độ ra truyện của chị ta, nhưng ai dè tui lười tui sủi hơn tháng gì đó xong giờ thì bò bò bò bò z