Khác Kh'Alzhei - Loạn ức trong đêm tối

Kh'alzhei - Loạn Ức Trong Đêm Tối
Chương 20: Ngày thứ tư


Gặp nhau vào sáng sớm ngày thứ tư, chúng tôi lúc này đang ngồi trên một bàn nhỏ ngoài trời vừa ăn sáng vừa bàn về kế hoạch sắp tới.

- Lão đại, cậu nói xem hôm nay có kế hoạch gì.

- Chắc sẽ cố gắng đi bí cảnh cho đến chiều mai luôn.

- Chán vậy, bí cảnh độ khó này đi nhiều rồi, hay chúng ta thử cái đó đi.

- Chưa được, cái đó quá nguy hiểm.

Đợi mọi người chuẩn bị đầy đủ, lên cấp 5 rồi hãy vào.

- Anh lại thế nữa rồi, Thanh Lạc cậu nói gì đi.

Chỉ cần cậu làm nũng cậu ta chắc chắn sẽ đồng ý.

Nghe nhắc đến mình, Thanh Lạc lại chỉ cúi đầu tiếp tục ăn sáng mà không mấy quan tâm đến.

- Nguy hiểm đến tính mạng, dù có là cậu hay Thanh Lạc thì lúc này vẫn không được.

Bị tôi từ chối như vậy, Lý Hạo liền quay đầu giận dỗi mà tiếp tục ăn sáng, nhưng tôi từ chối một cách dứt khoát như vậy cũng có lý do của nó.

Điều Lý Hạo đang nói là về độ khó cuối cùng của một bí cảnh "cấp độ duy nhất".

Ở đây nghe nói hệ số nhân tăng tiến sức mạnh và số lượng của quái sẽ được tính bằng hàng đơn vị chứ không còn là những khoảng 1.5 hay 2 lần như những độ khó khác.

Tuỳ vào mỗi loại bí cảnh, mà một số điều kỳ lạ đều có thể xảy ra.

Theo vài luồng thông tin tôi nghe ngóng được từ anh Phú và các tiền bối khác, độ khó này có khả năng phát sinh một vài tính huống đặc biệt như có thêm vài con boss hay tự động phát thêm nhiệm vụ ẩn hoặc là gặp npc nào đó chẳng hạn - nói chung là rất phong phú.

Nhưng hơn hết, trong độ khó này thì mọi loại đạo cụ hay vật phẩm có chức năng giúp người sử dụng thoát khỏi bí cảnh trong tình huống nguy hiểm đều không thể hoạt động.

Điều đó tương đương với việc một khi vào độ khó này chỉ có hai khả năng xảy ra.

Một là sống sót ra ngoài và hốt được phần thưởng hậu hĩnh, hai là "Tử", vì lý do đó nên chúng tôi không thể nào mạo hiểm được.

Mặc dù là vậy, nhưng nếu sau khi đạt cấp 5 mà không đi thì sẽ phải hối hận - vì sau khi cấp độ của bản thân vượt qua cấp của bí cảnh thì sẽ không thể vào được nữa.

Vì một vài sai số nhỏ trong tính toán nên khả năng cao cả đám sẽ chạm mốc cấp 5 chỉ sau vài lần tiến vào bí cảnh nữa.

Do đó chúng tôi buộc phải đưa ra quyết định có tiến vào cấp độ duy nhất hay không trước khi bí cảnh hoàn toàn đóng lại.

Nói cho ngầu vậy thôi chứ tôi vẫn chỉ ở cấp 2 - "thật mất mặt ~".

Thân là đội trưởng mà cấp độ của thành viên lại gấp hai lần mình, thậm chí về sau có khi gấp 3 gấp 4 lần là điều gần như chắc chắn.

"Tốc độ thế này cũng quá chậm rồi - chả giống nam chính chút nào cả."

Song, tôi cũng nói ra những suy nghĩ vừa rồi trong đầu với hai người bạn của mình.

Nghe được những điều đó, họ cũng lần lượt gật gù như đã hiểu rồi nói tới chủ đề tiếp theo.

Cỡ nửa tiếng sau, chúng tôi rời khỏi bàn và tiến về phía điện bí cảnh tiếp tục cày cấp.

Vẫn là chiến thuật cũ và vẫn độ khó cũ, cả nhóm liền chinh chiến một mạch đến tận giữa trưa.

[ Hoàn thành nhiệm vụ ]

Cùng với đó, một thông báo thăng cấp chợt hiện lên trên đầu cả tôi và Lý Hạo.

[ Lý Hạo - thiên phú Bảo Vệ - chức nghiệp: Khiên chiến sĩ (tập sự) - cấp 5 ]

[ Sức mạnh 37 , Thể lực 20 (+2), Nhanh nhẹn 6, Khéo léo 1, Ma lực 1, Trí lực 1 ]

[ Kỹ năng độc nhất: Khiên thuật sơ cấp lv2 ]

[ Vũ khí: Khiên lớn (+2) Thể lực ]

Nhìn về phía bảng trạng thái của Lý Hạo, tôi liền cảm thấy bất ngờ trước sức mạnh khủng bố của cậu ta.

Vì không dùng phép nên tạm bỏ qua Ma lực và Trí lực hay Khéo léo, độ Nhanh nhẹn 6 điểm cũng là con số khá đủ đối với một tanker cấp 5.

Nhưng còn cái đống chỉ số về Sức mạnh và Thể lực nghiêng hẳn về một phía đó thật sự quá khủng bố.

Không những từ 5 điểm thuộc tính tự do được phát lúc thăng cấp, cậu còn nhận được thêm vài chỉ số mỗi lần thăng cấp do thiên phú tự động cộng vào nữa.

Chưa kể đến thiên phú của cậu ta còn tăng thêm 30% tất cả chỉ số khi cầm khiên - khiến cậu giờ đây đã có thể sánh ngang với một con boss cấp 5 ở độ khó ác mộng rồi.

Không riêng gì Lý Hạo, cả Thanh Lạc và tôi đều nhận được thêm những chỉ số khác nhau tùy vào thiên phú của mỗi người.

Đoạn nhìn về phía bảng trạng thái của Thanh Lạc, tôi lại một lần nữa phải bất ngờ trước sự khủng bố này.

[ Tô Thanh Lạc - thiên phú Bao Quát - chức nghiệp: Pháp sư (tập sự) - cấp 5 ]

[ Sức mạnh 1, Thể lực 5, Nhanh nhẹn 10, Khéo léo 1, Ma lực 30 (+1), Trí lực 30 (+1) ]

[ Kỹ năng độc nhất: Quang kiếm lv2 ]

[ Vũ khí: Que gỗ (+1) Ma lực & Trí lực ]

Tuy sự chênh lệch không quá nhiều, nhưng mặt nào cũng có thể thấy chỉ số của Thanh Lạc đều nghiên hẳn về nhánh pháp sư - như tôi.

Cậu ta còn cộng thêm vào chỉ số Nhanh nhẹn, nên sự đa dạng trong phong cách chiến đấu của cô lại càng thêm phong phú.

"Pháp sư mà nâng Nhanh nhẹn cỡ này thì chắc không thua Sát thủ là mấy - đỉnh thật."

Thử nghĩ về việc tăng thêm 20% chỉ số do thiên phú của tôi nữa, không biết họ sẽ bá đạo tới mức nào.

Kế đó tôi đưa mắt hướng tới những kỹ năng độc nhất đã được thăng cấp của họ.

Lúc trước cứ mãi nghĩ tại sao dùng kỹ năng hơn nghìn lần rồi mà vẫn chưa thấy dấu hiệu tăng cấp - cứ tưởng do lỗi hay cần đạo cụ gì nhưng hoá ra nó lại thăng cấp theo người sử dụng.

Có thể thấy khi vừa đạt cấp 5 thì kỹ năng của họ cũng liền tăng cấp theo.

Do không thể đọc được hiệu ứng kỹ năng của người khác nên tôi đã thử hỏi Lý Hạo và Thanh Lạc về sự khác biệt sau khi tăng cấp.

Về phần kỹ năng của Lý Hạo thì không quá phức tạp, nó chỉ tăng khả năng chống chịu của người dùng lên thêm 10%.

"Khá vô vị..."

Mặt khác, kỹ năng của Thanh Lạc lại có chút rườm rà - nó có tăng về mặt sát thương đôi chút và cả khả năng vận chuyển Ma Lực và điều khiển cũng trở nên mượt mà hơn.

Nhưng cái chính vẫn là dòng giảm lượng Ma lực cần thiết để duy trì Quang Kiếm, từ đó mà Thanh Lạc đã có thể sử dụng kỹ năng liên tục trong 20p mà không cần ngắt đi.

Nhờ đó mà chúng tôi đã rút ngắn được kha khá thời gian nghỉ ngơi bên trong bí cảnh.

"Quan tâm người ngoài thế là đủ rồi, giờ đến lượt tôi !!"

Nói cho nghiêm túc vậy thôi chứ họ không phải người ngoài nhé.

[ Trần Thiên - thiên phú Người chơi cờ - chức nghiệp: Pháp sư hỗ trợ (tập sự) - cấp 3 ]

[ Sức mạnh 1, Thể lực 3, Nhanh nhẹn 1, Khéo léo 8, Ma lực 23 (+1), Trí lực 23 (+1) ]

[ Kỹ năng độc nhất: Thuật trói buộc lv1 ]

[ Vũ khí: Que gỗ (+1) Ma lực & Trí lực ]

Nhìn xong lại thấy chán ~

Cứ nghĩ có được thiên phú với nhiều hiệu quả ngon cũng kèm theo đó sự tăng trưởng mạnh của chỉ số.

Ai ngờ đâu sự thật lại chả khác người thường là bao.

Thậm chí còn phải đánh đổi lượng kinh nghiệm nhận vào bị giảm đi phân nửa.

Cứ mãi thế này, có khi về sau còn bị mọi người quay lưng đuổi tôi khỏi đội cũng nên...

Cái mô típ này rất hay thấy trong tiểu thuyết lắm - nam chính vô dụng sẽ bị đồng đội đá rồi thức tỉnh hệ thống.

Nhưng nếu tôi không phải nam chính, lại không thể thức tỉnh hệ thống mà còn bị đá đi thì không biết liệu tương lai còn có thể được nhận làm phụ hồ không.

Nghĩ tới đó, tôi liền gạt phăng mớ suy nghĩ vớ vẩn đi rồi hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn.

Sau khi ra khỏi bí cảnh lần thứ xx, tôi lại ghé qua chỗ anh Phú lần nữa.

Nhưng khác với mọi khi, lần này tôi đã dẫn theo hai người đồng đội của mình.

Thấy anh đang trống quầy, tôi liền vội vã kéo tay hai người chạy về phía anh Phú.

- Anh Phú, nhờ anh như mọi khi.

Vừa nói tôi vừa lấy ra số đồ thu được sau vài lần đi bí cảnh hôm nay.

Có lẽ do sức mạnh của mọi người đã có bước tiến triển khá tốt nên chỉ mất có nửa ngày mà chúng tôi đã kiếm được lượng bằng cả một ngày liên tục vào bí cảnh.

Đột nhiên có người tới, anh Phú vừa nãy đang đứng lau bàn liền bất ngờ nhìn về phía chúng tôi.

Thấy tôi lần này mang theo người tới, anh vội hỏi: - Gì đây, kéo người tới uy hiếp anh mày để nhận thêm tiền à~

Nghe anh đùa như vậy, tôi cũng vội cười đáp.

- Không dám, không dám.

Đây là hai người đồng đội em hay kể, lần này rảnh nên dẫn tới làm quen anh luôn - coi như em kiếm thêm khách cho anh.

- Với chú em thì điểm của nhóm nhỏ là nhóc hoặc cô em này quản thôi, cả ba người thế này cùng lắm chỉ một người chi tiền.

- Về sau thì tiền mỗi người cũng sẽ có thôi, em kiếm khách quen cho anh từ sớm mà còn chê.

- Đợi đến cái "về sau" của nhóc thì chắc anh mày tốt nghiệp rồi.

- Thôi mà, anh lại đùa quá...

Đứng nói chuyện một hồi sau, tôi mới sực nhớ ra một chuyện mà nhanh chóng giới thiệu.

- Đây là anh Phú - người hướng dẫn cũng như là đàn anh thân thiết của tớ mấy ngày nay.

- Đây là Lý Hạo, còn đây là Thanh Lạc.

Đoạn, cả ba cũng chào hỏi qua lại rồi anh Phú cũng đem đồ tôi mang tới vào bên trong làm thao tác kiểm tra.

- Này, lão đại.

Anh Phú này của cậu cũng khá tốt đấy chứ, sao tìm được mà làm quen hay vậy.

Bên cạnh, Thanh Lạc cũng chen vào bình luận: - Cũng được, tính cách giống Lý Hạo nhưng trưởng thành hơn.

- Ý cậu nói là tôi trẻ con hả.

- Tớ có nói vậy đâu, tai cậu có vấn đề rồi đấy.

- Thanh Lạc, cậu !!

Thấy cậu chàng tức giận nghiến răng như vậy, Thanh Lạc lại chạy ra núp sau lưng tôi mà phồng má giận dữ, mặc dù biết rằng Lý Hạo không cố ý nói xấu.

- Lý Hạo đáng ghét.

- Hừm, chỉ biết trốn sau lưng đội trưởng...

Đứng giữa cơn lửa giận từ cả hai phía, tôi liền nhanh chóng đứng ra hoà giải.

Cùng lúc cả hai vẫn đang không có cách nào dừng lại thì anh Phú lại bước ra như một vị cứu tinh.

- Trần Thiên, lần này cậu được đấy.

Đồ khá tốt, tổng được 412 điểm.

Nói xong, anh cũng đưa máy ra chuyển số điểm đó vào đồng hồ của tôi.

Vừa thấy anh chàng bước ra, cả hai con thú đang cãi nhau quanh tôi lại lập tức im bặt không có một tiếng động.

Thấy thế, tôi mới thở phào nhẹ nhõm mà quay sang nói chuyện với anh Phú.

- Anh này, có biết chỗ nào bán thuốc hồi phục thể lực với cả thuốc ma lực có thể giới thiệu cho người em này không ?

Tức khắc anh chàng liền hào hứng giới thiệu: - Cậu hỏi đúng người đấy, vừa hay chúng tôi mới nhập hàng, chú em coi thử xem sao ?

Nghe vậy, tôi cũng có chút nghi ngờ mà hỏi lại: - Chúng tôi ?

- Chưa nói với cậu sao, anh mày trong câu lạc bộ dược phẩm của trường đấy.

Nhìn vậy thôi chứ cũng là một nhóm trưởng trong câu lạc bộ, đừng có thấy anh đây đứng tiếp thị mà khinh thường.

- Vậy thì tốt, cộng thêm số điểm khi nãy thì số vốn hiện có thể chi là 500, anh xem có hàng nào tốt giảm giá cho người em này tí.

- Chưa gì đã đòi giảm giá rồi, biết vậy khỏi nói.

- *Haiz* Cũng được, coi như quà gặp mặt cả nhóm, anh tặng thêm vài bình.

Nói xong, anh liền lấy từ phía dưới bàn ra một khay thuốc với mỗi loại ba bình và kèm theo một tờ giấy hướng dẫn.

- Tuyệt vời, quả nhiên em không nhìn lầm mà.

- Thôi thôi, nhanh cầm lẹ rồi đi đi, ở đây lát nữa lại đòi thêm thì lại phiền anh mày.

Nghe vậy chúng tôi cũng tức khắc rời khỏi quầy sau khi lấy được thứ mình cần.

Sau khi đi khỏi đó không xa, Lý Hạo liền lên tiếng: - Lão Trần này, anh mua thuốc chi vậy, chúng ta đi bí cảnh mấy ngày nay cũng đâu cần dùng đến, sao lần này lại...

Cùng lúc, Thanh Lạc cũng quay đầu nhìn sang với vẻ đầy thắc mắc.

- Số này dùng để đi bí cảnh độ khó duy nhất.

Vừa nghe tới "độ khó duy nhất" Lý Hạo liền nhảy dựng lên hào hứng, đến cả Thanh Lạc vốn trầm tính cũng hưng phấn ra mặt.

Thấy thế, tôi cũng không muốn làm mất hứng mọi người mà liền nói:

- Hai người đợi đây chút, tôi đi làm thủ tục rồi chúng ta liền vào bí cảnh.

Đoạn nói xong, tôi để lại hai người bạn đang vui mừng ở đó rồi tiến về phía một quầy khác làm thủ tục vào bí cảnh.

Vì là bí cảnh cấp thấp, nên nhanh chóng tôi đã được chấp thuận và được mở khóa độ khó cuối cùng.

Tuy nhiên, Trần Thiên lại quên mất một điều nghiêm trọng rằng độ khó này không được liệt vào danh sách trên bảng xếp hạng như các bí cảnh khác.

Điều này tương đương với việc "cấp độ duy nhất" ở bí cảnh Hang nhện - cấp 5 này chưa từng có một ai hay một đội nhóm nào hoàn thành.

Một phần cũng do là bí cảnh cấp thấp ít tài nguyên nên mọi người đều lơ đãng hoặc quên mất nó cho đến khi vượt qua mức yêu cầu để tiến vào bí cảnh.

Nhưng bỏ qua lý do đó thì kể từ lần bí cảnh xuất hiện tới giờ thì chưa từng có một cá nhân hay đội nhóm nào tiến vào độ khó này mà có thể an toàn trở ra.

Cứ vậy, bọn họ cùng nhau đi vào trong bí cảnh Hang nhện này "lần cuối cùng" mà không biết về những điều trên.

...

[ Nhận diện thành công - Người chơi cờ ]

[ Bắt đầu khởi động thí luyện ]
 
Kh'alzhei - Loạn Ức Trong Đêm Tối
Chương 21: Hang nhện 1 - Dạo đầu


Tiến vào bên trong bí cảnh ở độ khó cấp duy nhất đó.

Trong đầu tôi đâu đó lại thoáng nghĩ tới cái chế độ "hardcore" mình thường chơi trong mấy trò tu tiên hoặc trò chơi nổi tiếng Khối Vuông ở kiếp trước

"Hình như chúng đều có điểm chung là mất mạng thì sẽ tự xoá dữ liệu thế giới nhỉ."

Nghĩ vu vơ thế rồi, chúng tôi liền xuất hiện bên ngoài hang động quen thuộc.

Nhìn qua một lượt, tôi có cảm giác như cấu trúc hang vẫn không thay đổi gì so với lần đầu chúng tôi tới đây.

Như thể cũng nghĩ tới điều tương tự, Thanh Lạc nhăn mặt khó chịu:

- Không khác lắm...

"- Vậy sao ?

Tớ thì không để ý mấy nên không biết.", Lý Hạo khó hiểu nói.

Tuy là người hay e dè và ít nói nhất nhóm, nhưng mỗi lần vào bí cảnh thì Thanh Lạc lại như thể biến thành một con người khác.

Cô nói nhiều hơn, thi thoảng còn tham gia phân tích và luôn đưa ra những thắc mắc và sáng kiến ngay lập tức mà không hề do dự.

Trong một trận chiến thì ý kiến của tôi tuy khả nhanh nhạy và chuẩn xác do đã quen lúc chinh chiến nhiều game và tiểu thuyết ở kiếp trước.

Nhưng đó lại đều là những kinh nghiệm tích góp từ những thứ "ảo" mà thôi, đối với thế giới thực thì kinh nghiệm thực chiến của tôi thì gần như bằng không.

Do đó mà có thêm ý kiến từ những góc nhìn khác nhau sẽ là một đóng góp rất lớn cho tôi và cả đội về mặt chiến lược cũng như tính toàn diện trận chiến.

Bên cạnh đó, thấy được một mặt khác của cô thế này khiến tôi có cảm giác rằng mình đã phần nào giúp cô chữa căn bệnh hướng nội kia - mặc dù bản thân mình cũng có đôi lúc mắc phải.

- Đúng thật, cấu trúc bên ngoài không có gì thay đổi.

Nói xong, tôi liền đưa tay vào bên trong áo khoác lấy ra một cây rìu nhỏ rồi ném về phía Lý Hạo.

[ Rìu sắt một tay: Sức mạnh (+2) ]

Bắt lấy chiếc rìu, Lý Hạo vẻ mặt đầy khó hiểu nhìn tôi.

"- Tặng cậu đấy, lúc trước thấy cậu hay dùng khiên khó khăn phá phép của tôi nên tôi thấy có thứ này sẽ tiện hơn.", tôi liền nói.

- Ra thế, không ngờ cậu để ý nhiều tới vậy - lúc trước tớ cũng không quan tâm lắm nhưng lão đại đã có lòng thì tớ xin nhận.

Cạnh vẻ mặt hớn hở vì được nhận món vũ khí mới của Lý Hạo, bên phải tôi lại như có một cơn hàn khí lạnh lan tới.

Đoán được chuyện gì đang diễn ra tiếp theo, tôi vội quay về phía Thanh Lạc đang uất ức bên cạnh.

- Trần Thiên quên tớ rồi...

Tớ không còn quan trọng nữa...

Thấy thế tôi cũng chỉ biết thở dài mà vội tìm cớ an ủi cô.

"- Không phải đâu Thanh Lạc...", tôi vừa nói vừa giơ tay đặt lên vai cô nàng.

Đoạn khuỵu gối xuống để mặt mình đối diện với mặt cô, tôi nói tiếp.

- Tớ định sau khi ra khỏi bí cảnh sẽ tặng cậu một bất ngờ lớn, không ngờ lại làm cậu buồn đến thế.

- B-ất n-hờ ?

- Ừm.

Một bí mật lớn dành cho cậu.

"- Chỉ riên-g mình tớ ?", cô nhỏ giọng hỏi lại.

- ờm... có thể coi là vậy.

- Cậu nhớ đấy nhé!!

Tớ không quên đâu đấy ~

Nghe tới đây, cô nàng mới dừng khóc mà vui vẻ trở lại hệt như một đứa trẻ vừa đạt được điều ước.

Thấy vậy tôi cũng bất lực khi biết rằng mình bị tính kế như vậy.

Biết rằng tôi không thể chịu được khi nhìn cô làm vẻ mặt trẻ con làm nũng như thế rồi dụ tôi vào bẫy.

Không ngờ một Thanh Lạc nhút nhát như thế lại có thể làm lên một phi vụ như vậy, tôi liền đoán được rằng đã có người dạy cô điều này mà nhìn thẳng về phía Lý Hạo.

Thấy tôi liếc tới, cậu ta liền quay mặt về hướng khác rồi huýt sáo giả ngơ.

"Được lắm, tôi coi cậu là anh em - không ngờ cậu lại giở trò như vậy.

Xem ra tôi không dạy cậu một bài học là không được nhỉ."

Lát sau, tôi thu lại ánh mắt và cảm xúc muốn xé xác tên phản bội đó lại, quay về dáng vẻ nghiêm túc thường ngày mà đưa ra phân tích.

- Được rồi, cả hai tập trung chút.

- Nên nhớ chúng ta đang ở trong độ khó căng nhất, nên dù chỉ một thoáng lơ đãng đều sẽ có thể mất mạng bị thương hoặc thậm chí là mất mạng.

Do đó phải hết sức cẩn trọng và nâng cao cảnh giác lên mức tối đa.

- Chúng ta hiện tại vẫn giữ chiến thuật cũ, Lý Hạo tiên phong dò xét, Thanh Lạc tuyến giữa và tôi trông trừng sau cùng.

Vừa nói, tôi lấy ra mấy bình thuốc lúc trước đã mua được từ anh Phú rồi phân chia cho mọi người.

- Mỗi người lấy một bình hồi phục đi.

Nói xong, tôi liền lấy hai bình Ma Lực đưa cho Thanh Lạc.

- Thanh Lạc, cậu là sát thương chủ chốt của đội - Quang Kiếm tốn nhiều Ma Lực hơn nên giữ lấy hai bình này đi.

Dứt lời, Lý Hạo cũng xen vào nói: - Đúng đó, tớ không dùng ma thuật nên chỉ cần bình Thể Lực là đủ rồi.

Thấy vậy, Thanh Lạc cũng không từ chối gì mà cầm lấy hai bình Ma Lực cất vào trong túi bên hông.

- Tạm thời phân chia như thế, về sau có cần thì chúng ta sẽ phân chia lại tuỳ theo chiến thuật lúc đó.

- Nhưng nếu gặp trường hợp nguy hiểm thì hãy dùng đừng do dự, tính mạng mới là quan trọng nhất.

Dặn dò xong, chúng tôi bắt đầu tiến vào bên trong hang động dựa theo kế hoạch như mọi khi.

Vì vẫn chưa biết trong bí cảnh đã có sự thay đổi gì nên tôi cũng không thể đưa ra một chiến lược gì khác, chỉ có thể nâng cao cảnh giác hơn để xử lý tình huống thôi.

Đi vào bên trong hang không lâu, chúng tôi liền gặp phải một nhóm nhện nhỏ gồm 3 con tại thượng nguồn của dòng nước ngầm.

Thấy vậy, tôi liền ra dấu dừng lại nấp sau mỏm đá mà cẩn thận quan sát tình hình trước.

[ Nhện nhỏ - cấp 3 - Máu: 500, Sức mạnh 5, Thể lực 5, Nhanh nhẹn 10, Khéo léo 2, Ma lực 1, Trí lực 1 ]

Nhìn vào bảng chỉ số của lũ nhện, tôi liền nhận ra có điều kỳ lạ.

Chỉ số của chúng không hề khác gì độ khó trước, chỉ có điều cả ba đều đạt cấp tối đa mà nhện nhỏ có thể đạt.

Phải biết lúc trước bọn này thường được phân bố từ cấp 1 đến 3, mà đối với cấp 3 là độ trưởng thành cao nhất lại rất ít khi gặp phải - cùng lắm thì trong trăm con chỉ xuất hiện được mười con.

Không biết có phải là tình cờ hay không mà lại có thể gặp 3 con loại trưởng thành cùng lúc thế này.

Nhưng nếu đây không phải tình cờ thì có khả năng tất cả nhện nhỏ trong hang đều đạt cấp tiến hoá cuối cùng rồi.

Nếu giả thuyết này là đúng, thì cả nhện thợ và Nữ hoàng nhện cũng sẽ đạt cấp độ trưởng thành cao nhất.

Từ đó sẽ chia ra hai trường hợp khác là Nữ hoàng một sẽ có trí khôn cao hơn hẳn các độ khó trước hoặc có kỹ năng liên quan tới tăng cường sinh trưởng của đồng loại.

"Nếu là trường hợp 1 thì khá căng đấy."

Tuy cả nhện nhỏ và nhện thợ lúc này đều không phải đối thủ của bọn tôi khi một chiêu là có thể tiêu diệt.

Nhưng nếu Nữ hoàng có trí khôn và dẫn cả đoàn nhện bao vây và tấn công đồng loạt thì chúng tôi chắc chắn sẽ thất bại.

Suy nghĩ một hồi, tôi liền đưa ra kế sách đối với đám quái trước mặt.

Chuẩn bị đôi chút, tôi quay sang nói với Lý Hạo: - Được rồi, ném khiên của cậu tới chỗ bọn chúng đi.

Nhớ quay mặt trước hướng về phía chúng.

- Tuân lệnh.

Nói xong, tôi lại quay về phía Thanh Lạc mà nói.

- Còn Thanh Lạc hiện tại đừng tham chiến, tiết kiệm Ma Lực hết mức có thể.

- Được.

Nghe vậy, chúng tôi liền bắt đầu kế hoạch càn quét nhanh chóng.

Chiếc khiên lớn gần hai mét bay tới đâm mạnh xuống đất cạnh chỗ lũ nhện như lời tôi bảo mà hướng mặt trước về phía trước.

Trong lúc bọn chúng vừa giật mình trước chấn động chiếc khiên tạo ra khi đâm thẳng xuống đất, từ mặt trước của khiên đã liền phóng ra ba sợi roi đầy gai trói chặt bọn chúng.

Cùng lúc, cả bọn liền xông về phía bọn quái trực tiếp giáng đòn kết liễu trong nháy mắt.

Cứ thế, chúng lập tức tan biến vào không trung.

Để lại đó là dòng thông báo nhận điểm kinh nghiệm quen thuộc.

Khá bất ngờ là tuy ở độ khó cao hơn nhưng lượng kinh nghiệm nhận được từ quái lại không tăng lên chút nào.

- Khá tiếc.

[ Tiêu diệt nhện nhỏ - cấp 3, +3 exp ] x3

Tiêu diệt xong bọn quái, chúng tôi liền đi sâu vào bên trong mà không hề dừng lại.

Trên đường đi, số lần chúng tôi bắt gặp lũ nhện dường như đã nhiều hơn trước và mỗi lần đều gặp một nhóm cỡ ba con trở lên.

Và đúng như những gì tôi suy đoán từ trước, bọn quái chúng tôi gặp trên đường đều ở mức trưởng thành tối đa - có thể thấy không chỉ trạng thái mà cả số lượng cũng đã tăng mạnh so với các độ khó trước đây.

Có thể coi rằng đây là một phần trong sự thay đổi của độ khó cấp duy nhất này.

Xác nhận xong, tôi vẫn đề cao cảnh giác mà thầm trong đầu rằng không chỉ có như thế.

Bên cạnh sự thay đổi của lũ quái, Thanh Lạc đã nhận ra thêm sự thay đổi về địa hình trong hang động.

Theo cậu ấy nói thì các bức tường và tình trạng của đá bên trong hang có vẻ như đã cũ hơn trước - trông giống một hang động lâu đời vậy.

Không những thế, trong hang còn xuất hiện cả "thạch nhũ" - thứ chỉ được hình thành trong những hang động có tuổi thọ hơn trăm năm.

Thứ này là một con dao hai lưỡi khi có thể sử dụng như một vũ khí hoặc cũng có thể sẽ kết liễu chúng tôi trong một vài tình huống.

Nhưng tôi lại có cảm giác rằng nhiêu đây vẫn chưa đủ để một bí cảnh cấp độ duy nhất - đâu đó trong tôi cứ cảm giác như bên trong hang đang tồn tại một thứ gì đó nguy hiểm.

Tuy vậy nhưng chúng tôi lại không có bằng chứng hay thông tin gì khác để có thể chúng minh điều đó.

Do vậy mà chỉ có thể tiếp tục tiến về phía trước với một nỗi lo không thực, không chỉ tôi mà cả Lý Hạo và Thanh Lạc chắc cũng có cảm giác giống vậy.

Cả đường đi, bầu không khí trong nhóm dường như không còn chút vui đùa như lúc bên ngoài hang nữa.

Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên mọi người phải đối đầu với tình huống có khả năng mất mạng nên lo lắng là điều không thể tránh.

Là một đội trưởng, tôi không thể để đồng đội của mình có trạng thái không tốt trong lúc chiến đấu được nên đôi lúc phải dừng lại nghỉ ngơi và ổn định tinh thần mọi người.

Được chừng mười lăm phút kể từ khi vào bí cảnh, chúng tôi dừng lại tại một hang nhỏ phía trên mà kiểm tra lại mọi thứ trước trận chiến cuối cùng.

Để hai người bạn của mình nghỉ ngơi đôi chút, tôi tiến về phía lối ra để thăm dò tình hình bên ngoài.

******

Chương 22: Hang nhện 2 - Bất trắc

Tiến về phía ngoài, đứng nép mình vào một tảng đá gần đó, tôi bắt đầu dò xét tình hình xung quanh.

Địa hình trong hang lớn lúc này có thể nói là không có quá nhiều sự thay đổi, những thứ quan trọng như nguồn nước, lối đi và khu vực con trùm vẫn như cũ.

Chỉ có điều rằng xung quanh có khá nhiều mạng nhện - thứ chúng tôi không quá để ý ở những lần đi bí cảnh trước.

Không nhưng thế, ở đây còn có nhiều lối đi khác ở nhiều phía.

Có khả năng lũ nhện sẽ không chỉ xuất hiện từ một chỗ mà còn từ cả những lối đi khác từ khắp nơi.

Do đó mà chiến thuật dọn quái về sau sẽ có chút rắc rồi khi phải chia đội hình ra và giải quyết nhiều hướng cùng lúc.

Bên cạnh đó, sự xuất hiện của thạch nhũ còn là một điều khó lường khi nó vừa có thể là bạn và cũng có thể là kẻ thù.

Xác nhận xong tình hình, tôi quay lại nói với những đồng đội của mình về những gì đang diễn ra.

Thấy tôi quay lại, cả hai liền đồng thanh hỏi han tình hình:

- Sao rồi, lão đại ?

Có gì bất thường không ?

- Cậu thấy thế nào ?

Có cần thay đổi chiến thuật không ?

Nghe vậy, tôi cũng nhanh chóng trình bày về sự thay đổi trong hang lớn.

- Sẽ có chút thay đổi trong kế hoạch, nhưng những bước chính thì vẫn giữ nguyên như vậy.

Về phần con trùm thì không có gì khác lúc trước.

Nhưng vấn đề là sau đó, xung quanh quá nhiều hang nhỏ, khả năng cao lũ nhện con sẽ ập vào từ nhiều hướng cùng lúc.

- Vậy phải làm sao đây ?

- Có thể lợi dụng thạch nhũ không, Trần Thiên ?

- Được, có một vài hang nằm phía trên chỗ thạch nhũ, nếu có thể đánh bất ngờ thì chúng sẽ tự động rớt thẳng xuống phía dưới cái bẫy đó.

Nhưng cách này chỉ có thể hạn chế một vài vị trí mà thôi, vẫn còn đó những lối vào khác.

...

Bầu không khí dần trở nên tĩnh lặng khi không còn ai đưa ra ý kiến nữa, dường như mọi người đều có thể hiểu tình hình hiện tại đang khá khó khăn.

Trong chiến thuật hiện tại, cả nhóm dự tính sẽ kết liễu Nữ hoàng trong vòng năm phút.

Sau đó sẽ đối phó với bọn nhện nhỏ được kêu tới theo từng đợt.

Có tổng cộng bảy lối vào mà nhện nhỏ có thể xuất hiện, trong đó có hai vị trí có bẫy thạch nhũ phía dưới có thể tận dụng làm đòn bất ngờ.

Tuy lũ nhện không thông minh, nhưng chúng cũng không dại gì mà chọn lối đi đã khiến đồng loại của mình bị tiêu diệt trước mắt.

Do đó mà số lượng thông đạo sẽ giảm xuống còn năm, nhờ dòng nước ngầm mà lối vào khu "nghỉ dưỡng" nằm sát trong góc của Nữ hoàng chỉ còn ba lối và cạnh nhau.

Vì ba con đường này cách nhau không quá xa nên chúng tôi hoàn toàn có khả năng chống đỡ được cơn lũ nhện - nhưng khả năng cao là chỉ trong giới hạn mười lăm phút vì tiêu hao Thể lực và Ma lực.

Nghĩ rồi, tôi quyết định vẫn để cả đội thực hiện chiến thuật cũ.

Nhưng trước khi vào trận chiến tôi vẫn đưa ra một số nhắc nhở: - Phải đề cao cảnh giác, cố gắng hạn chế sự tiêu hao và hạn chế dùng thuốc nữa.

Tớ cảm giác rằng hang động này không chỉ có như thế.

Thật vậy, từ lúc đặt chân vào trong hang tới giờ tôi luôn có một dự cảm không lành đối với hang động cũ kỹ này.

Do vậy mà tôi luôn nhắc nhở những người bạn của mình cẩn thận xung quanh phòng bất trắc.

Nghỉ ngơi thêm một lúc để lấy lại tinh thần, chúng tôi cùng nhau tiến vào khu vực hang lớn.

Nhưng tôi chưa vội khai chiến mà chạy quanh hang đặt bẫy, may thay Nữ hoàng nhện vẫn đang chìm trong giấc ngủ nên những cái bẫy nhanh chóng đã được sắp đặt.

Ngay khi tôi ra hiệu bắt đầu, Lý Hạo đang ở phía xa liền dồn hết lực ném thẳng chiếc khiên của mình về phía tôi - cùng lúc bốn sợi dây gai liền lần lượt xuất hiện trước đường bay của chiếc khiên sắt.

Khiên vừa bay tới ngay sát bên người Nữ hoàng nhện, liền lập tức cắt đứt những phép Trói buộc vừa được phóng ra, gây một lượng sát thương khổng lồ.

[ - 411 ] x4

Vì đòn tấn công của Lý Hạo được xét theo dạng sát thương vật lý, mà chỉ số Sức Mạnh của tôi chỉ có vỏn vẹn 1 điểm, nên hiệu ứng cộng dồn từ tôi là không đáng kể.

Nhận lượng sát thương bằng gần nửa thanh máu đó, Nữ hoàng liền tức giận tỉnh dậy mà giáng một đòn quét ngang khắp khu vực.

Rồi kế đó liền dùng sáu cái chân to lớn đó dậm mạnh xuống sàn tạo một động tĩnh không hề nhỏ.

Biết trước điều này, tôi và Lý Hạo đã nhanh chóng một tảng đá lớn cạnh đó mà núp vào.

Song, chúng tôi liền phóng ra chạy quanh Nữ hoàng mà dùng chiến thuật "hit and run" lúc trước.

Tuy nhiên lần này sẽ không có sự góp mặt của Thanh Lạc vì cô cần bảo tồn lượng Ma lực của mình và còn có một nhiệm vụ quan trọng hơn về sau.

Lần này chiến thuật đó vẫn khá suôn sẻ mặc dù mất đi nguồn sát thương chính từ Thanh Lạc nhưng nhờ việc chỉ số đã tăng và Lý Hạo đã có thêm đoản kiếm khiến việc gây sát thương liền trở nên dễ dàng hơn.

Mất khoảng năm phút như dự liệu từ trước, boss Nữ hoàng nhện cấp 5 đã nằm xuống - tuy lần này có chút khó khăn khi có những lúc nó giáng những đòn diện rộng khó đoán nhưng may mà có Lý Hạo nên không phải vấn đề gì lớn.

[ Tiêu diệt Nữ hoàng nhện - cấp 5, +100 exp ]

[ Rơi Tơ nhện x3, Chân nhện x2 ]

Đứng thở dốc trong lúc đợi lũ nhện tràn tới sau tiếng thét của Nữ hoàng, tôi ra hiệu cho Lý Hạo về vị trí được phân, cùng lúc tôi cũng đi tới chỗ Nữ hoàng ngã xuống để nhặt vật phẩm.

- Tới rồi!!

Nghe thông báo từ Thanh Lạc, chúng tôi liền yên lặng vùi mình vào những tảng đá mà nấp đi.

Ngay khi thấy được đợt nhện đầu tiên, chúng tôi vẫn yên tĩnh chờ đợi thời cơ.

Vì bọn Lý Hạo và Thanh Lạc đều đang đứng ngay phía dưới một mỏm đá nên tầm nhìn của họ không thể bao quát cả hang giống tôi.

Lũ nhện vừa điên cuồng lao vào lại không thấy gì bất thường trừ việc Nữ hoàng của chúng đã biến mất, đợt đầu tiên liền đi vòng bên ngoài dò xét khu vực của Nữ hoàng.

Vừa khi đợt thứ hai xuất hiện, tôi liền nắm chặt tay đang giơ trên không như một tín hiệu bắt đầu.

Thấy vậy, Thanh Lạc liền xuất kiếm chém phăng mỏm đá phía trên đầu.

Đối diện đó Lý Hạo cũng ném khiên phá huỷ mỏm đá tương tự khiến vài chú nhện xấu số vừa xuất hiện liền bất ngờ rơi thẳng xuống đống thạch nhũ phía dưới.

Cứ thế, hàng loạt thông báo tiêu diệt nhện nhỏ liền xuất hiện bên cạnh.

...

Sau khi thực hiện xong bước một, Lý Hạo và Thanh Lạc đã nhanh chóng chạy vòng sau các tảng đá lớn rồi quay về phía tôi.

Chiếc khiên đang lơ lửng trên không của Lý Hạo liền được một thực vật phát sáng xuất hiện đánh mạnh vào mà bay thẳng qua phía Trần Thiên đang đứng.

Thấy đồng loại mình sập bẫy phía trước, hai lối đi nguy hiểm phía trên liền được phong tỏa mà không còn xuất hiện thêm bất kỳ chú nhện nào.

Nhưng mọi việc đều không được thuận lợi như vậy khi bỗng nhiên cả hai người bạn của cậu đều bất ngờ hoảng hốt mà hét lớn:

- Cúi xuống, Trần Thiên!!!

Nghĩ rằng không tự nhiên mà họ lại hét lớn thế, Trần Thiên nhanh chóng trượt một chân ra phía xa rồi nhanh chóng hạ trọng tâm của mình lập tức.

Cùng lúc, một chiếc chân lớn đầy lông nhọn cắt xéo xuống vị trí cậu vừa đứng.

Nhờ việc nhanh chóng phản ứng kịp nên Trần Thiên chỉ bị chém mất một mảnh thịt bên tay trái.

Lập tức, cơn đau liền kéo tới khiến cậu nghiến răng khuỵu thẳng xuống gắng chịu cơn đau.

Không chỉ có thế, đòn tiếp theo không hề chờ đợi mà tiếp tục giáng xuống ngay trên đầu cậu.

Vì cơn đau khi bị cắt mất một mảng lớn cánh tay đó khiến Trần Thiên đã không còn sức mà quan tâm tới tình hình xung quanh được nữa.

Ghì chặt mắt lại, cậu đưa tay còn lại sờ vào vết thương thì lại làm cơn đau trở nên gắt hơn khiến nước mắt ứa ra.

Không thể nào cử động nổi nữa, cậu chỉ biết ngồi đó chờ bị xét xử.

"Chết tiệt...

Lẽ nào lại phả-"

Ngay lúc Trần Thiên đã chìm vào tuyệt vọng cùng cực - Lý Hạo đã chạy thẳng tới lộn mình vài vòng, nhặt lấy chiếc khiên dưới đất rồi thuận đà lập tức ném về phía trên đầu Trần Thiên mà đánh bay cái chân đã nhuốm máu của con quái vật.

Cùng lúc, Thanh Lạc cũng chạy tới chém ngang một đòn dưới đất chặt phăng những cái chân còn lại của mục tiêu khiến nó liền mất thăng bằng ngã sụp xuống.

Nhìn thấy Thanh Lạc chạy tới, Trần Thiên gắng gượng chịu đựng nỗi đau gần như mất đi cánh tay đó mà kích hoạt ba cái bẫy được đặt sẵn trong giày của mình khiến đòn chém của Thanh Lạc tăng thêm vài phần uy lực.

Cô vừa tới liền vội lấy trong túi ra một bình thuốc màu đỏ máu, cắn mạnh nắp bình, giật phăng ra, rồi đổ thẳng lên vết thương.

Cơn đau điếng người liền ập tới lần nữa khi thuốc vừa ngấm vào trong da thịt - nhưng ngay sau đó nó liền dịu lại đôi chút.

Vừa xong, Lý Hạo liền vác cậu lên người rồi nhanh chóng chạy đi.

Vụt mất con mồi, một tiếng hét lớn liền vang lên vọng khắp căn phòng, không biết vì sao, tức khắc lũ nhện nhỏ như quên mất đặc tính sợ nước mà điên cuồng lao thẳng tới.

Thanh Lạc thì ở phía sau ngăn cản lũ quái nhỏ bám theo, còn kẻ đã khiến tôi ra nông nỗi này thì chỉ còn lại hai chân và đang nằm yên một chỗ.

Nhưng bọn quái lại như được tiếp thêm sức mạnh mà điên cuồng lao tới, thấy vậy Trần Thiên cố gắng gượng dậy chỉ tay về hang động không có lũ nhện xuất hiện.

- H-hướng đó...

Nghe vậy, Lý Hạo và Thanh Lạc liền tăng tốc chạy thẳng tới hang động mà không hề suy nghĩ gì thêm.

Vừa vào bên trong, cậu liền cho tay vào túi kích hoạt một nút bấm.

Lập tức quả bom được cài sẵn từ trước liền được kích nổ làm đống thạch nhũ to lớn phía trên hang động liên tục rơi xuống càn quét lũ nhện cùng con quái chết tiệt vừa xuất hiện kia.

[ Tiêu diệt Nữ hoàng nhện (tinh anh) - cấp 5, +50 exp ]

[ Tiêu diệt nhện nhỏ - cấp 3, +3 exp ] x26

[ Tiêu diệt nhện thợ - cấp 4, +8 exp ] x10

Cú nổ cũng làm những tảng đá rơi xuống lấp đi lối vào cái hang chúng tôi vừa vào.

Cứ thế, cậu may mắn được những người bạn kịp thời cứu mạng rồi chạy trốn vào một hang động gần đó.

Cả bọn vừa chạy vào hang liền ngã quỵ xuống thở dốc - Trần Thiên sau đó đã liền chìm vào cơn mê vì nỗi đau đớn kinh người lần đầu trải nghiệm.

Thấy vậy, Thanh Lạc liền quên đi sự mệt mỏi mà lao tới hét lớn tên Trần Thiên - cả Lý Hạo cũng hết sức lo lắng gọi tên lão đại trong sự tuyệt vọng.

"Những lần may mắn như vậy liệu có còn tiếp tục cứu mạng chúng tôi nữa hay không ?"
 
Kh'alzhei - Loạn Ức Trong Đêm Tối
Chương 22: Hang nhện 2 - Bất trắc


Tiến về phía ngoài, đứng nép mình vào một tảng đá gần đó, tôi bắt đầu dò xét tình hình xung quanh.

Địa hình trong hang lớn lúc này có thể nói là không có quá nhiều sự thay đổi, những thứ quan trọng như nguồn nước, lối đi và khu vực con trùm vẫn như cũ.

Chỉ có điều rằng xung quanh có khá nhiều mạng nhện - thứ chúng tôi không quá để ý ở những lần đi bí cảnh trước.

Không nhưng thế, ở đây còn có nhiều lối đi khác ở nhiều phía.

Có khả năng lũ nhện sẽ không chỉ xuất hiện từ một chỗ mà còn từ cả những lối đi khác từ khắp nơi.

Do đó mà chiến thuật dọn quái về sau sẽ có chút rắc rồi khi phải chia đội hình ra và giải quyết nhiều hướng cùng lúc.

Bên cạnh đó, sự xuất hiện của thạch nhũ còn là một điều khó lường khi nó vừa có thể là bạn và cũng có thể là kẻ thù.

Xác nhận xong tình hình, tôi quay lại nói với những đồng đội của mình về những gì đang diễn ra.

Thấy tôi quay lại, cả hai liền đồng thanh hỏi han tình hình:

- Sao rồi, lão đại ?

Có gì bất thường không ?

- Cậu thấy thế nào ?

Có cần thay đổi chiến thuật không ?

Nghe vậy, tôi cũng nhanh chóng trình bày về sự thay đổi trong hang lớn.

- Sẽ có chút thay đổi trong kế hoạch, nhưng những bước chính thì vẫn giữ nguyên như vậy.

Về phần con trùm thì không có gì khác lúc trước.

Nhưng vấn đề là sau đó, xung quanh quá nhiều hang nhỏ, khả năng cao lũ nhện con sẽ ập vào từ nhiều hướng cùng lúc.

- Vậy phải làm sao đây ?

- Có thể lợi dụng thạch nhũ không, Trần Thiên ?

- Được, có một vài hang nằm phía trên chỗ thạch nhũ, nếu có thể đánh bất ngờ thì chúng sẽ tự động rớt thẳng xuống phía dưới cái bẫy đó.

Nhưng cách này chỉ có thể hạn chế một vài vị trí mà thôi, vẫn còn đó những lối vào khác.

...

Bầu không khí dần trở nên tĩnh lặng khi không còn ai đưa ra ý kiến nữa, dường như mọi người đều có thể hiểu tình hình hiện tại đang khá khó khăn.

Trong chiến thuật hiện tại, cả nhóm dự tính sẽ kết liễu Nữ hoàng trong vòng năm phút.

Sau đó sẽ đối phó với bọn nhện nhỏ được kêu tới theo từng đợt.

Có tổng cộng bảy lối vào mà nhện nhỏ có thể xuất hiện, trong đó có hai vị trí có bẫy thạch nhũ phía dưới có thể tận dụng làm đòn bất ngờ.

Tuy lũ nhện không thông minh, nhưng chúng cũng không dại gì mà chọn lối đi đã khiến đồng loại của mình bị tiêu diệt trước mắt.

Do đó mà số lượng thông đạo sẽ giảm xuống còn năm, nhờ dòng nước ngầm mà lối vào khu "nghỉ dưỡng" nằm sát trong góc của Nữ hoàng chỉ còn ba lối và cạnh nhau.

Vì ba con đường này cách nhau không quá xa nên chúng tôi hoàn toàn có khả năng chống đỡ được cơn lũ nhện - nhưng khả năng cao là chỉ trong giới hạn mười lăm phút vì tiêu hao Thể lực và Ma lực.

Nghĩ rồi, tôi quyết định vẫn để cả đội thực hiện chiến thuật cũ.

Nhưng trước khi vào trận chiến tôi vẫn đưa ra một số nhắc nhở: - Phải đề cao cảnh giác, cố gắng hạn chế sự tiêu hao và hạn chế dùng thuốc nữa.

Tớ cảm giác rằng hang động này không chỉ có như thế.

Thật vậy, từ lúc đặt chân vào trong hang tới giờ tôi luôn có một dự cảm không lành đối với hang động cũ kỹ này.

Do vậy mà tôi luôn nhắc nhở những người bạn của mình cẩn thận xung quanh phòng bất trắc.

Nghỉ ngơi thêm một lúc để lấy lại tinh thần, chúng tôi cùng nhau tiến vào khu vực hang lớn.

Nhưng tôi chưa vội khai chiến mà chạy quanh hang đặt bẫy, may thay Nữ hoàng nhện vẫn đang chìm trong giấc ngủ nên những cái bẫy nhanh chóng đã được sắp đặt.

Ngay khi tôi ra hiệu bắt đầu, Lý Hạo đang ở phía xa liền dồn hết lực ném thẳng chiếc khiên của mình về phía tôi - cùng lúc bốn sợi dây gai liền lần lượt xuất hiện trước đường bay của chiếc khiên sắt.

Khiên vừa bay tới ngay sát bên người Nữ hoàng nhện, liền lập tức cắt đứt những phép Trói buộc vừa được phóng ra, gây một lượng sát thương khổng lồ.

[ - 411 ] x4

Vì đòn tấn công của Lý Hạo được xét theo dạng sát thương vật lý, mà chỉ số Sức Mạnh của tôi chỉ có vỏn vẹn 1 điểm, nên hiệu ứng cộng dồn từ tôi là không đáng kể.

Nhận lượng sát thương bằng gần nửa thanh máu đó, Nữ hoàng liền tức giận tỉnh dậy mà giáng một đòn quét ngang khắp khu vực.

Rồi kế đó liền dùng sáu cái chân to lớn đó dậm mạnh xuống sàn tạo một động tĩnh không hề nhỏ.

Biết trước điều này, tôi và Lý Hạo đã nhanh chóng một tảng đá lớn cạnh đó mà núp vào.

Song, chúng tôi liền phóng ra chạy quanh Nữ hoàng mà dùng chiến thuật "hit and run" lúc trước.

Tuy nhiên lần này sẽ không có sự góp mặt của Thanh Lạc vì cô cần bảo tồn lượng Ma lực của mình và còn có một nhiệm vụ quan trọng hơn về sau.

Lần này chiến thuật đó vẫn khá suôn sẻ mặc dù mất đi nguồn sát thương chính từ Thanh Lạc nhưng nhờ việc chỉ số đã tăng và Lý Hạo đã có thêm rìu nhỏ khiến việc gây sát thương liền trở nên dễ dàng hơn.

Mất khoảng năm phút như dự liệu từ trước, boss Nữ hoàng nhện cấp 5 đã nằm xuống - tuy lần này có chút khó khăn khi có những lúc nó giáng những đòn diện rộng khó đoán nhưng may mà có Lý Hạo nên không phải vấn đề gì lớn.

[ Tiêu diệt Nữ hoàng nhện - cấp 5, +100 exp ]

[ Rơi Tơ nhện x3, Chân nhện x2 ]

Đứng thở dốc trong lúc đợi lũ nhện tràn tới sau tiếng thét của Nữ hoàng, tôi ra hiệu cho Lý Hạo về vị trí được phân, cùng lúc tôi cũng đi tới chỗ Nữ hoàng ngã xuống để nhặt vật phẩm.

- Tới rồi!!

Nghe thông báo từ Thanh Lạc, chúng tôi liền yên lặng vùi mình vào những tảng đá mà nấp đi.

Ngay khi thấy được đợt nhện đầu tiên, chúng tôi vẫn yên tĩnh chờ đợi thời cơ.

Vì bọn Lý Hạo và Thanh Lạc đều đang đứng ngay phía dưới một mỏm đá nên tầm nhìn của họ không thể bao quát cả hang giống tôi.

Lũ nhện vừa điên cuồng lao vào lại không thấy gì bất thường trừ việc Nữ hoàng của chúng đã biến mất, đợt đầu tiên liền đi vòng bên ngoài dò xét khu vực của Nữ hoàng.

Vừa khi đợt thứ hai xuất hiện, tôi liền nắm chặt tay đang giơ trên không như một tín hiệu bắt đầu.

Thấy vậy, Thanh Lạc liền xuất kiếm chém phăng mỏm đá phía trên đầu.

Đối diện đó Lý Hạo cũng ném khiên phá huỷ mỏm đá tương tự khiến vài chú nhện xấu số vừa xuất hiện liền bất ngờ rơi thẳng xuống đống thạch nhũ phía dưới.

Cứ thế, hàng loạt thông báo tiêu diệt nhện nhỏ liền xuất hiện bên cạnh.

...

Sau khi thực hiện xong bước một, Lý Hạo và Thanh Lạc đã nhanh chóng chạy vòng sau các tảng đá lớn rồi quay về phía tôi.

Chiếc khiên đang lơ lửng trên không của Lý Hạo liền được một thực vật phát sáng xuất hiện đánh mạnh vào mà bay thẳng qua phía Trần Thiên đang đứng.

Thấy đồng loại mình sập bẫy phía trước, hai lối đi nguy hiểm phía trên liền được phong tỏa mà không còn xuất hiện thêm bất kỳ chú nhện nào.

Nhưng mọi việc đều không được thuận lợi như vậy khi bỗng nhiên cả hai người bạn của cậu đều bất ngờ hoảng hốt mà hét lớn:

- Cúi xuống, Trần Thiên!!!

Nghĩ rằng không tự nhiên mà họ lại hét lớn thế, Trần Thiên nhanh chóng trượt một chân ra phía xa rồi nhanh chóng hạ trọng tâm của mình lập tức.

Cùng lúc, một chiếc chân lớn đầy lông nhọn cắt xéo xuống vị trí cậu vừa đứng.

Nhờ việc nhanh chóng phản ứng kịp nên Trần Thiên chỉ bị chém mất một mảnh thịt bên tay trái.

Lập tức, cơn đau liền kéo tới khiến cậu nghiến răng khuỵu thẳng xuống gắng chịu cơn đau.

Không chỉ có thế, đòn tiếp theo không hề chờ đợi mà tiếp tục giáng xuống ngay trên đầu cậu.

Vì cơn đau khi bị cắt mất một mảng lớn cánh tay đó khiến Trần Thiên đã không còn sức mà quan tâm tới tình hình xung quanh được nữa.

Ghì chặt mắt lại, cậu đưa tay còn lại sờ vào vết thương thì lại làm cơn đau trở nên gắt hơn khiến nước mắt ứa ra.

Không thể nào cử động nổi nữa, cậu chỉ biết ngồi đó chờ bị xét xử.

"Chết tiệt...

Lẽ nào lại phả-"

Ngay lúc Trần Thiên đã chìm vào tuyệt vọng cùng cực - Lý Hạo đã chạy thẳng tới lộn mình vài vòng, nhặt lấy chiếc khiên dưới đất rồi thuận đà lập tức ném về phía trên đầu Trần Thiên mà đánh bay cái chân đã nhuốm máu của con quái vật.

Cùng lúc, Thanh Lạc cũng chạy tới chém ngang một đòn dưới đất chặt phăng những cái chân còn lại của mục tiêu khiến nó liền mất thăng bằng ngã sụp xuống.

Nhìn thấy Thanh Lạc chạy tới, Trần Thiên gắng gượng chịu đựng nỗi đau gần như mất đi cánh tay đó mà kích hoạt ba cái bẫy được đặt sẵn trong giày của mình khiến đòn chém của Thanh Lạc tăng thêm vài phần uy lực.

Cô vừa tới liền vội lấy trong túi ra một bình thuốc màu đỏ máu, cắn mạnh nắp bình, giật phăng ra, rồi đổ thẳng lên vết thương.

Cơn đau điếng người liền ập tới lần nữa khi thuốc vừa ngấm vào trong da thịt - nhưng ngay sau đó nó liền dịu lại đôi chút.

Vừa xong, Lý Hạo liền vác cậu lên người rồi nhanh chóng chạy đi.

Vụt mất con mồi, một tiếng hét lớn liền vang lên vọng khắp căn phòng, không biết vì sao, tức khắc lũ nhện nhỏ như quên mất đặc tính sợ nước mà điên cuồng lao thẳng tới.

Thanh Lạc thì ở phía sau ngăn cản lũ quái nhỏ bám theo, còn kẻ đã khiến tôi ra nông nỗi này thì chỉ còn lại hai chân và đang nằm yên một chỗ.

Nhưng bọn quái lại như được tiếp thêm sức mạnh mà điên cuồng lao tới, thấy vậy Trần Thiên cố gắng gượng dậy chỉ tay về hang động không có lũ nhện xuất hiện.

- H-hướng đó...

Nghe vậy, Lý Hạo và Thanh Lạc liền tăng tốc chạy thẳng tới hang động mà không hề suy nghĩ gì thêm.

Vừa vào bên trong, cậu liền cho tay vào túi kích hoạt một nút bấm.

Lập tức quả bom được cài sẵn từ trước liền được kích nổ làm đống thạch nhũ to lớn phía trên hang động liên tục rơi xuống càn quét lũ nhện cùng con quái chết tiệt vừa xuất hiện kia.

[ Tiêu diệt Nữ hoàng nhện (tinh anh) - cấp 5, +50 exp ]

[ Tiêu diệt nhện nhỏ - cấp 3, +3 exp ] x26

[ Tiêu diệt nhện thợ - cấp 4, +8 exp ] x10

Cú nổ cũng làm những tảng đá rơi xuống lấp đi lối vào cái hang chúng tôi vừa vào.

Cứ thế, cậu may mắn được những người bạn kịp thời cứu mạng rồi chạy trốn vào một hang động gần đó.

Cả bọn vừa chạy vào hang liền ngã quỵ xuống thở dốc - Trần Thiên sau đó đã liền chìm vào cơn mê vì nỗi đau đớn kinh người lần đầu trải nghiệm.

Thấy vậy, Thanh Lạc liền quên đi sự mệt mỏi mà lao tới hét lớn tên Trần Thiên - cả Lý Hạo cũng hết sức lo lắng gọi tên lão đại trong sự tuyệt vọng.

"Những lần may mắn như vậy liệu có còn tiếp tục cứu mạng chúng tôi nữa hay không ?"
 
Kh'alzhei - Loạn Ức Trong Đêm Tối
Chương 23: Hang nhện 3 - Đối diện


Trong không gian tĩnh lặng được thắp sáng bởi những tia sáng nhỏ yếu ớt từ thanh kiếm nọ được gác lại bên tường.

Không một hành động hay một tiếng nói nào, tất cả sự ấm áp từ luồng sáng ấy như thể không hề tồn tại.

Chỉ có những tiếng khóc đôi lúc khẽ vang lên từ một phía.

Lần theo cái âm thanh bị ngắt quãng yếu ớt ấy, ta trông thấy hai bóng hình mảnh khảnh bên trong góc tường.

Người con gái đang dù cố gắng kìm nén tiếng rên khóc của mình nhưng vẫn không thể cản được những dòng nước mắt rơi.

Dưới chân là một cậu trai đang nằm ngủ trên đùi cô, mái tóc dài thư sinh đẹp đẽ của cậu giờ đây đã bị hai dòng nước đỏ trắng xen lẫn bám ướt mà rủ xuống.

Bên cạnh đó, ở ngoài lối ra của hang động đang được một cậu bạn to lớn đang đứng sừng sững canh gác - mạnh mẽ là vậy, nhưng cả người cậu giờ đây chỉ có thể bám chặt lấy chiếc khiên dưới đất để đứng vững.

Biết mình là người cuối cùng còn tỉnh táo, là một người đàn ông cậu không cho phép mình gục ngã - vì biết rằng chỉ cần bản thân mất đi sự tỉnh táo thì cả đội sẽ chấm hết tại đây.

Vì lẽ đó, cậu cũng không dám quay đầu nhìn vào tình hình bên trong hang, sợ rằng chỉ cần nhìn thấy cậu sẽ hoàn toàn đổ gục ngay lập tức.

Đôi lúc nghe thấy những tiếng nói tự trách bản thân yếu ớt vang ra từ trong hang, cậu cũng chỉ có thể nghiến răng mà cố gắng trấn tỉnh bản thân.

Ngay cả đôi bàn tay cứng rắn lúc này đều đã bị cậu nắm chặt đến rách cả da.

- X-xin lỗi...

T-tớ không... bảo vệ được cậu.

- Tr-ần Thiên...

Mỗi lần nhắc tới cái tên ấy, trái tim Thanh Lạc liền nhói lên một cơn đau khó tả - dù bản thân không bị thương, nhưng tại sao lại đau đến thế.

- Làm ơn... tỉnh lại...

đi...

- Đừng...

đừng làm tớ sợ.

...

Như thể cảm nhận được sự lạnh lẽo ướt át trên khuôn mặt mình, cậu chàng đang nằm yên lúc này khẽ lay động.

Đẩy mí mắt nặng trĩu lên, cậu lại nở một nụ cười kỳ lạ.

- Lại khóc nữa à ?

Nghe thấy động tĩnh, Thanh Lạc đang nức nở liền oà khóc lớn hơn.

Tôi khẽ động tay mình, dù không biết vết thương ra sao tôi liền gạt phăng điều đó qua một bên mà đưa tay chạm lấy khuôn mặt của người con gái trước mặt.

Chạm nhẹ vào bờ má cô, cảm giác lạnh lẽo và ướt át trên làn da khiến tôi thấy xót người.

Không biết cô có hiểu hành động này của tôi có đang quá mức gần gũi hay không, nhưng dường như cô không để ý đến mà chỉ đưa đôi bàn tay đang che mắt khóc ra có thể để nhìn tôi rõ hơn.

Lấy ngón tay mình gạt đi những giọt nước lấp lánh vẫn còn đọng trên khóe mi cô, tôi khẽ nói.

- Xin lỗi, lại làm cậu khóc rồi.

Cảm nhận được lời nói và hành động của tôi, cô chỉ nhẹ nhàng gật đầu mà "ừm" một cái.

- Sợ không ?

- ừm.

- Vậy...

Chưa kịp dứt lời, cô liền đưa đầu ngón tay mình lên miệng tôi như thể đã biết lời tôi sắp nói ra.

- Đừng xin lỗi.

Nghe vậy, tôi liền chấp nhận.

Đối với Thanh Lạc, hẳn đây là một cú sốc lớn.

Tuy đã cứu được tôi, nhưng tâm trí cô hẳn vẫn đang tự trách bản thân rất nhiều, vì thế tôi không nên từ chối cô nàng, ít nhất là lúc này.

- Tớ ngồi dậy được không ?

Nhận ra sự mềm mại dưới đầu mình, tôi liền hỏi ngay mà không muốn liên tưởng tới nó.

Nhưng Thanh Lạc chỉ đáp lại tôi bằng cái lắc đầu nhẹ.

Rồi xong, coi như phải an bài trên cặp đùi trắng mịn này thêm vài phút nữa.

Không phải tôi không thích, chỉ có điều cả hai đứa không có mối quan hệ thân thiết đến mức có thể làm điều này.

- Cậu không mỏi chân sao, đầu tớ nặng lắm đấy.

- Không, như thế này còn ấm nữa ~

Cô cười cười đáp.

Mấy thằng nam sinh khác mà nhìn thấy cảnh này chắc tức chết quá.

Nghĩ vậy, tôi liền nhớ tới cậu bạn của mình mà bèn hỏi.

- Lý Hạo đâu ?

- Đang canh bên ngoài rồi, cậu cứ nghỉ tí đi.

- ừm...

Chừng năm phút sau, Lý Hạo bước vào hỏi: - Thanh Lạc, lão Trần tỉnh chưa ?

Nhưng khi thấy cảnh tôi đang nằm trên đùi Thanh Lạc lúc này, cậu liền phát hoảng mà nói lớn: - C-cái...Hai người...

Không đúng, Thanh Lạc tôi coi cậu là bạn mà cậu lại muốn làm chị tôi sao ?

Nghe vậy, hai tai Thanh Lạc tức khắc đỏ bừng lên khiến đôi chân dưới đầu tôi cũng có chút run nhẹ.

Thấy cô không nói gì, tôi liền hoảng loạn ngồi dậy rồi lắp bắp giải thích.

- Đ-đừng nói khùng.

Cậu nghĩ quá lên rồi.

Đoạn liếc sang Thanh Lạc, tôi lại thấy cô tỏ vẻ có chút tiếc nuối.

"Bộ mình làm gì sai sao?"

- Được rồi, bỏ chuyện đó qua đi.

Tình hình thế nào ?

Vừa nhắc đến, Lý Hạo liền nghiêm mặt báo cáo: - Tạm thời trốn được bọn nhện, nhưng có lẽ chúng ta đã lạc một đoạn khá xa rồi.

Lần đầu tiên thấy khía cạnh này của Lý Hạo, tôi thoáng bất ngờ vì từ trước giờ trong mắt tôi cậu luôn là một người vui vẻ hài hước ít khi nghiêm túc như vậy - người khác nhìn vào cứ tưởng cậu là lính ấy chứ.

- Ra vậy.

Nhưng chưa được bao lâu, cậu lại gạt phăng vẻ mặt nghiêm nghị kia quay về bộ dạng thường ngày mà hỏi tới.

- Nè nè lão đại, không ngờ anh vẫn còn dấu bài đấy.

May mà có quả bom đó diệt luôn bọn nhện bám đuôi, cả con bí ẩn kia cũng tiêu luôn.

Nghe tới đây, tôi liền nhớ tới vũ khí bí mật đã được kích nổ trước lúc tôi ngất đi.

- Cũng phải cảm ơn anh Phú, khi biết chúng ta định vào bí cảnh cấp duy nhất thì liền kéo tôi qua một bên đưa vài quả bom tự chế.

- Ra thế, anh Phú đúng là dày dặn kinh nghiệm, may mà anh quen được anh ta.

Bên cạnh, Thanh Lạc cũng gật đầu lia lịa ra vẻ đồng tình.

Đoạn tôi lấy ra vài bình thuốc và quả bom còn lại trong túi rồi nói.

- Chúng ta kiểm tra lại đồ dùng đã.

Thấy thế, cả Lý Hạo và Thanh Lạc đều lấy ra mấy bình thuốc khi trước tôi đưa.

- Hồi phục còn hai bình, ba bình Ma lực và một quả bom...

Tôi lại thò tay vào trong túi lấy ra thêm một số món đồ rồi chia cho hai người bạn của mình.

- Hai người cầm lấy ăn đi, là lương khô.

Chúng tôi ngồi thành vòng tròn vừa ăn vừa bàn chiến thuật - vì vẫn còn trong bí cảnh nên tôi vừa ăn liền dặn họ đừng ăn no quá.

- Được rồi, vậy giờ tớ sẽ tóm tắt lại tình hình hiện tại.

- Chiến thuật chúng ta đã hoàn tất giai đoạn 1, nhưng vì một lý do nào đó mà lại xuất hiện thêm một Nữ hoàng nữa.

Nói đến đây, cả hai liền tối mặt đi như thể vừa nhớ tới một cơn ác mộng.

- Lúc đó tôi bị khuất tầm nhìn, lúc đó các cậu có thấy nó xuất hiện thế nào hay có gì khác đặc biệt không ?

- Tôi cũng không chắc nữa, lúc đó vội chạy tới cứu anh nên không nhìn rõ xung quanh.

- Còn Thanh Lạc ?

Tôi chợt dừng lại, nhìn về phía Thanh Lạc với vẻ mặt như muốn nói rằng - cậu không biết cũng không sao.

Nhưng trái ngược lại, cô đã đem tới một thông tin khá hữu ích.

- Lúc chạy theo Lý Hạo, tớ có để ý phía sau khu vực nghỉ ngơi của Nữ hoàng còn có một lối đi khá lớn, có vẻ nó đi ra từ đó...

- Ra thế, tớ nghĩ ra được hai giả thuyết thế này.

- Một là Nữ hoàng chúng ta giết lúc đầu không phải boss của bí cảnh mà đằng sau lối đi kia mới là nơi con trùm thực sự cư ngụ - từ đây có thể hiểu sự xuất hiện của Nữ hoàng thứ hai là một trong những kỹ năng của con trùm.

- Hai là một kỹ năng ẩn Phân thân của cá thể Nữ hoàng thật sự - nhưng tỉ lệ giả thuyết này đúng là khá thấp.

- Các cậu nghĩ sao ?

"- Không biết nữa, mấy vụ này tớ không rành bằng cậu."

- Lý Hạo nói.

Cạnh đó, Thanh Lạc lên tiếng đồng tình với giả thuyết đầu tiên.

Kế tiếp tôi liền đưa ra chiến thuật dựa theo giả thuyết trên.

- Vậy dựa vào giả thuyết 1, chúng ta có khả năng sẽ phải đối đầu với cả đàn nhện cùng Nữ hoàng và con trùm thực sự.

- Với những gì hiện có thì chiến đấu lâu dài hoàn toàn bất lợi với chúng ta, kèm theo đó đối thủ có khả năng sinh sôi gần như là vô tận - vì thế nên thứ chúng ta cần là một chiến thuật tốc chiến tốc thắng.

- Dựa vào trận chiến vừa rồi, ta có thể tận dụng quả bom còn lại để tạo đợt mưa thạch nhũ để càn quét diện rộng - nhưng số lượng có hạn nên cần phải suy xét cẩn thận.

- Về việc đó tớ có hai cách để sử dụng, một là để tiêu diệt một lượt bọn quái con, còn lại là để tiêu diệt con trùm.

Ở trường hợp hai nguy hiểm hơn vì có khả năng sẽ không thể tiêu diệt nó ngay lập tức.

Nghe tôi nói xong, cả hai liền chìm vào suy tư mà không nói gì.

Tình hình hiện tại là thực sự nguy hiểm khi lượng lương thực còn dư chỉ đủ để chúng tôi cầm cự cho tới buổi tối.

Hơn hết, vì chưa xác định được con trùm có khả năng sinh sản hay không khiến chúng tôi không có thời gian để đánh một trận chiến kéo dài.

Một lúc sau, Thanh Lạc lên tiếng.

- Tớ nghĩ vẫn nên tiêu diệt hết bọn nhện nhỏ.

"- Ừm", tôi gật đầu đáp.

Rồi tiếp đó tôi lại đề cập tới một vấn đề khác khá phiền phức.

- Còn về Nữ hoàng và con trùm, khả năng là chúng ta sẽ phải đánh một trận chiến bị chênh lệch về số lượng - tuy chỉ số của chúng ta đã được nâng cao nhưng đây vẫn là một ván cược lớn.

Nói xong, ngừng lại một lúc, rồi tôi nghiêm túc nhìn vào mặt Lý Hạo nói.

- Cậu sẽ phải một mình đấu với Nữ Hoàng, nếu tình hình tệ hơn, có thể sẽ là hai Nữ Hoàng cùng một lúc.

Nếu-

Không để tôi nói hết câu, Lý Hạo đã cắt ngang vào nói.

- Lão Trần, không cần phải nói nữa.

Anh là cấp trên, tôi nghe lệnh anh.

Tuy tôi muốn nói vài câu đùa để làm dịu bầu không khí nhưng khi chạm vào ánh mắt quyết tâm đó thì tôi lại thôi.

- Được, tôi tin cậu.

Về phần con trùm thì tôi và Thanh Lạc sẽ xử lý nó, tùy vào chỉ số và kỹ năng mà có thể sẽ phải tốn hơn mười phút.

Dứt câu, tôi liền với tay lấy hai bình hồi phục đưa hết cho Lý Hạo.

- Cái này...

- Nhận lấy đi, nhiệm vụ của cậu là cầm cự, không phải kết liễu bọn chúng !!

- Được.

Thế rồi, tôi quay về phía Thanh Lạc nói đôi lời: - Về phần chúng ta thì tớ sẽ lên kế hoạch sau khi tới chỗ con trùm.

- ừm.

Nghe câu đồng ý không hề do dự lấy một giây, tôi liền nghi ngờ hỏi.

- Tin tớ vậy sao ?

Lúc nãy tớ xém khiến các cậu mắc kẹt ở đây mãi đấy.

- Không được nói như thế nữa !!!

Cô chống tay lên hông giận dữ quát.

Lần đầu tiên thấy cô nổi giận đến vậy, tôi cũng bất ngờ mà giữ lấy miệng mình không nói vậy nữa.

Nhưng dù là thế, tôi vẫn muốn biết cô nàng vì sao lại tin tưởng tôi đến thế.

- Cậu là người giỏi nhất mà tớ từng gặp, cậu là đội trưởng, nên tớ tin...

Dường như dáng vẻ tức giận lúc nãy chỉ là do tôi tưởng tượng vậy, cô lúc này như một thiếu nữ e thẹn sắp thổ lộ tình cảm vậy.

Tôi bất giác đặt tay lên đầu cô.

- Cảm ơn.

...
 
Kh'alzhei - Loạn Ức Trong Đêm Tối
Chương 24: Hang nhện thật sự


Ba bóng hình đầy cẩn trọng tiến bước trên lối đi nhỏ hẹp.

Lý Hạo cầm khiên vẫn đi đầu như thường lệ, phía sau là Thanh Lạc đang víu lấy tay áo Trần Thiên không buông.

Đi đến một ngã ba, Trần Thiên liền liếc nhìn bản đồ ba chiều trên tay rồi chỉ về một hướng.

Không chần chừ cả ba lập tức đi theo hướng cậu vừa chỉ.

Vì lối thoát ở hang lớn lúc trước đã bị thạch nhũ và đá tảng chôn vùi nên giờ đây cả bọn phải tìm một lối đi khác dẫn tới khu vực hang lớn.

Trên đường đi đến đó, họ đã gặp phải một số nhóm nhện nhỏ đi tuần tra, nhưng chúng đều bị cả ba tiêu diệt ngay tức khắc mà không kịp nhận ra chuyện gì.

Tuy địa hình trong hang đã có sự thay đổi vì thời gian, nhưng những con đường trong hang lại không có gì khác biệt nên rất nhanh cả bọn đã tìm đến hang lớn.

Đứng ở một cửa nhỏ phía trên, Trần Thiên đưa mắt quan sát tình hình trong hang.

Bên trong căn phòng rộng lớn trống trãi giờ đây đã bị đá tảng che lấp đi một phần, những chiến tích của trận chiến vài phút trước vẫn còn lưu giữ tại đây.

Tuy vậy, nhưng tung tích bọn nhện và Nữ hoàng bí ẩn kia đều đã mất tích không một dấu vết.

Lúc nãy có nghe bọn Lý Hạo và Thanh Lạc xác nhận là đã thấy thông báo Nữ hoàng đã chết, nhưng giờ quay trở về lại không tìm thấy một cái xác nào.

"Như thể nó không hề tồn tại vậy."

Bọn nhện không thể nào thông minh đến mức có thể xử lý xác chết của đồng bọn được.

Vậy tình hình lúc này là sao...

Có khi nào chúng đã ăn thịt đồng loại không ?

Cũng đúng, thức ăn trong hang khan hiếm, không biết chúng có lương thực dự trữ hay không nhưng để có thể nuôi hết hàng trăm cá thể là điều rất khó khăn.

Xác quái vật cũng không cứ thế biến mất vào không khí như trong game được nên độ chính xác giả thuyết này là khá cao.

Nhưng cũng không thể loại trừ những phương án khác được.

Nếu tệ hơn thì bọn chúng có thể đã tiến hoá quái thai đến mức có khả năng dùng xác đồng loại để tạo ra những cá thể mới.

Không đúng, lúc Nữ hoàng thứ hai xuất hiện thì xác con trùm lúc đầu vẫn ở ngay cạnh mình - vậy khả năng... không, vẫn chưa thể kết luận được.

Suy nghĩ một hồi, tôi quay trở lại với hai người bạn của mình.

Trước khi quay về tôi đưa mắt liếc nhìn về cái hang có kích thước lớn hơn những lối đi khác vài phần mà Thanh Lạc nói lúc trước, suy ngẫm đôi chút rồi mới rời đi.

Vừa quay về, Lý Hạo đã lên tiếng hỏi: - Sao rồi, có thấy gì bất thường không ?

"- Rất kỳ lạ, xác bọn chúng đã biến mất hết.", tôi trả lời.

Nghe vậy, Thanh Lạc nghi hoặc hỏi lại: - Một con cũng không còn sao ?

- ừm.

- Có khi nào bị đè dưới đất đá không ?

- Cũng có khả năng, nhưng cái xác của Nữ hoàng lúc đầu cách xa chỗ thạch nhũ cũng đã biến mất.

Cứ thế cả ba chìm vào trầm tư.

Lát sau, tôi lên tiếng hỏi lại về vấn đề lúc trước.

- Các cậu thử nhớ lại xem có thật sự là Nữ hoàng thứ hai đã chết không, hoặc là khi chết có gì đặc biệt không ?

Nghe thấy tôi hỏi vậy, hai người liền vắt óc nhớ lại khoảnh khắc ngắn ngủi lúc đó.

Lý Hạo đưa tay lên cằm nhăn mặt một lúc xong vẫn không thể nhớ ra gì.

Nhưng Thanh Lạc thì khác, cô tức khắc đã nhớ ra một chi tiết quan trọng.

- Hình như lúc đó thông báo tiêu diệt Nữ hoàng có một điểm kỳ lạ, kinh nghiệm nhận vào chỉ được một nửa mọi lần.

Lúc đó cũng có cảm giác nó có vẻ yếu hơn trước, chỉ một kiếm đã chém đứt vài cái chân rồi.

- Ra thế, tin tức quan trọng đấy.

Nói xong, tôi nâng cằm nhìn xuống đất với vẻ mặt đầy suy tư.

Tôi chìm sâu vào thế giới của mình đến mức những dòng suy nghĩ như suối không biết lúc nào đã tuôn trào ra từ miệng lúc nào không hay.

Lý Hạo và Thanh Lạc thoạt đầu khá ngạc nhiên nhưng tức khắc đã chăm chú lắng nghe vì tưởng rằng tôi chủ động nói cho họ biết.

- Kinh nghiệm ít hơn và yếu hơn trước sao...

Có khả năng do chỉ số của Thanh Lạc đã tăng cao hơn so với trước không...

- Không đúng, lúc trước đã vào bí cảnh cấp ác mộng vài lần với cấp độ hiện tại rồi - không thể nào lại có cảm nhận khác biệt vậy được.

- Vậy là chỉ số của Nữ hoàng thứ hai có vấn đề hoặc cấp của nó đã bị giảm.

Vì cái chết của Nữ hoàng một đã được mình đích thân xác nhận nên không thể nào chúng là cùng một cá thể nên đã loại trừ khả năng là Phân thân.

- Vậy vấn đề là sinh sản, con chúng ta gặp chỉ là một dạng quái tinh anh chứ không phải con trùm thật sự.

Theo hướng này thì có vẻ mọi bí mật đều nằm trong cái hang kỳ lạ đó...

Chốt được vấn đề, tôi đưa mắt nhìn thẳng về phía hai người bạn mình mặt nghiêm trọng nói.

- Tình hình hiện tại khá căng thẳng, vẫn chưa xác nhận được trong hang còn lại bao nhiêu cá thể Nữ hoàng - nhưng khả năng cao hai con chúng ta gặp lúc trước là hai cá thể mạnh nhất.

- Vấn đề là liệu còn có con trùm nào khác không, và bên trong cái hang kia có mai phục hay gì bí ẩn nữa không ?

- Khả năng cao ngay khi đặt chân vào cửa hang chúng ta sẽ bị mai phục và lập tức vào chiến đấu mà không thể chuẩn bị thêm gì.

Tôi ngừng lại hít vào một hơi sâu rồi mới nói tiếp.

- Chiến thuật vẫn như đã bàn khi trước, tuy không biết bên trong còn có những điều bí ẩn gì đang chờ, nhưng cậu sẽ phải một mình đối đầu với lũ tinh anh trong lúc chúng tôi xử lý vấn đề chính.

Nhìn về phía Lý Hạo, tôi đặt tay lên vai cậu nắm chặt chần chừ khi phải giao cho bạn mình một nhiệm vụ khó khăn có thể khiến cậu mất mạng.

Nhưng không còn cách nào khác, nếu không có ai giữ chân bọn nhện thì chúng tôi không thể làm gì khác ở bên trong.

Như hiểu nỗi lo của tôi lúc này, Lý Hạo cười to nói.

- Không sao, đã biết chúng không còn mạnh như trước thì giờ có thêm hai ba con đối với tôi cũng không nhằm nhò gì.

Nghe vậy, nút thắt trong lòng tôi như được dãn ra đôi chút, tôi cười cười nói: - Tốt, vì không thể chuẩn bị gì nên tôi sẽ đặt nửa số bẫy lên người cậu, phòng hờ bất trắc.

Cứ thế, Lý Hạo liền đồng ý không chút do dự gì.

- Cảm ơn, lão đại.

- Cảm ơn gì chứ, cố giữ cho tốt.

- Được.

Giờ là kế hoạch tạm thời, cậu nhớ kỹ khi tôi bảo...

Xong phần Lý Hạo, tôi liền quay sang thiết lập thêm bẫy lên người bản thân và cả Thanh Lạc.

Tính toán một cách tối ưu với số lượng giới hạn mười phép trói buộc, tôi đoạn lấy ra quả bom trên người rồi suy tư đôi chút.

Lát sau, khi đã ổn định mọi thứ, chúng tôi bắt đầu tiến vào hang động phía trước.

Trên đường, cả đám đều lộ rõ vẻ mặt căng thẳng do đã trải qua lần nguy hiểm vài phút trước, sợ rằng điều tương tự sẽ xảy ra.

Vì chưa nói trước được gì nên tôi cũng không biết phải an ủi họ thế nào.

Vào tới bên trong, trước mắt liền hiện ra một căn phòng to lớn được phủ đầy những tảng pha lê màu tím phát sáng.

Tơ nhện chi chít xung quanh tạo thành những con đường phức tạp nối liền với nhau hướng về vị trí trung tâm.

Khắp nơi là hàng hà sa số quả cầu màu trắng - trông giống như những quả trứng.

"Xem ra phán đoán của tôi là đúng, chúng đã tiến hoá khả năng sinh sản và quy mô có vẻ rất khủng."

Nhìn về phía giữa hang, nơi vị chủ nhà đang nằm ngủ khá yên tĩnh.

[ Nhện chúa (đặc biệt) - cấp 5 - Máu: 25000 - Sức mạnh 15, Thể lực 50, Nhanh nhẹn 15, Khéo léo 51, Ma lực 32, Trí lực 47 ]

[ Kỹ năng: Tơ thuật, Trinh sản (mạnh) - Đặc tính: Chỉ huy ]

Chưa kịp đọc qua thông tin kỹ năng của Nhện chúa, Lý Hạo hét lớn.

- Cẩn thận !!

Cùng lúc, cậu giơ khiên đứng chặn trước mặt chúng tôi.

Cú va chạm lớn đến mức vang vọng khắp hang khiến đất đá phải rung chuyển.

Khiến cả con trùm đang yên giấc cũng chợt thức tĩnh mà giương mắt tức giận nhìn về phía những kẻ phá hoại giấc ngủ của mình.

Đoạn Lý Hạo hất mạnh khiên tôi mới nhìn rõ thứ gì vừa tấn công tới.

Khói bụi dần tan đã để lộ ba bóng hình to lớn của Nữ hoàng nhện - hay lúc này là Nhện tinh anh.

Thấy vậy, tôi nhăn mặt lộ rõ vẻ khó chịu rồi lập tức tính toán chiến thuật.

- Giữ chân chúng ở đó, đừng để chúng ra ngoài hay rút khỏi khu vực cửa hang.

Để lại lời đó, tôi kéo tay Thanh Lạc chạy thẳng về phía Nhện chúa đang tức giận phía xa.

Nó gầm lên một tiếng đến chói tai.

"Gọi đồng bọn đến sao, chết tiệt !!"

Không có thời gian để chần chừ, tôi dùng hết mọi phép để lại trên người Lý Hạo nhằm trói chân một Nữ hoàng - như là lần hỗ trợ cuối cùng mà tôi có thể làm cho cậu.

Vừa chạy, tôi quét mắt kiểm tra tình hình xung quanh hang.

Phía sau Nhện chúa có năm cái vỏ với kích thước lớn hơn hẳn những quả trứng xung quanh.

Có vẻ đó của Nữ hoàng nhện và chúng có ít nhất năm con như vậy, hai con đã bị diệt trước đó và giờ đây ba con còn lại đang vây lấy Lý Hạo.

Không để tôi có thêm thời gian suy nghĩ, cạnh Nhện chúa liền xuất hiện một vòng tròn ánh sáng kỳ lạ.

"Đừng nói là..."

Chưa kịp nghĩ gì, một luồng khí lạnh liền dâng lên khiến tôi theo cảm giác mà đẩy mạnh Thanh Lạc sang một bên.

Một phép tạo tơ nhện liền phi tới bằng tốc độ siêu thanh sượt qua tóc.

"Ra vậy, hiểu sao mày lại có những chỉ số khác hoàn toàn những con nhện khác rồi - Đồng Loại à."

Với các điểm nghiêng hẳn về một phía đó kèm theo chiêu thức vừa rồi thì không còn nghi ngờ gì nữa, mày là một pháp sư.

Nhưng vấn đề nhức nhối là...

Khẽ liếc nhìn vị trí bị Tơ thép bắn trúng, tại đó như thể vừa bị một chất dịch gì đó ăn mòn một mảng lớn.

"Còn có acid nữa - mày mà là quái dành cho tân binh à.

Hiện tại hai bình thuốc hồi phục đều đã đưa cho Lý Hạo, do đó yêu cầu bài toán lúc này là phải tiêu diệt Nhện chúa mà không để bị dính chiêu - gây thật !!"

Vài giây sau, một phép tơ khác liền được bắn tới nhưng đã được tôi đoán trước mà né đi.

- Bảy giây!!

Một phép.

Trình bày thông tin một cách ngắn gọi nhất cho Thanh Lạc, tôi liền thi phép triệu hồi ba đường thực vật dây gai trói lấy một cái chân của Nhện chúa.

Vừa thấy tôi thi phép, Thanh Lạc không nghĩ ngợi gì mà lập tức triệu hồi Quang kiếm chặt đứt dây trói - chém đứt một chân mục tiêu.

[ - 624 ] x3

Như không mảy may quan tâm đến chiếc chân vừa bị chặt đứt, Nhện chúa tiếp tục thi phép tạo thêm vòng tròn phép xung quanh.

Với bảy giây thi phép, tuy ngắn nhưng với tốc độ bay siêu thanh khiến chúng tôi khá chật vật.

- Thanh Lạc, bên phải !!

Cùng lúc, phép trói vừa xuất hiện liền bị Thanh Lạc nhanh chóng chặt đứt.

[ - 624 ]

Nhờ điểm Trí Lực gần đạt 50, nó nhanh chóng nhận ra tôi là đầu não của cả nhóm mà nhắm hết mọi phép vào người tôi.

Nhưng bản thân nó lại không biết, đây là điều mà tôi mong muốn.

Với kinh nghiệm chinh chiến vạn phép kiếp trước mà giờ đây khả năng tính toán hướng bay của phép không còn là điều khó khăn nữa.

Chỉ có điều đòn tấn công của nó liên tục quá dày đặt khiến việc tính toán của tôi trở nên khó khăn hơn khi phải vừa né vừa tính toán tình hình.

"Kiếp trước chỉ cần động vài ngón tay là né được hết rồi, giờ phải vận động toàn thân nên vẫn chưa quen phân tích trong tình huống này."

Tuy là vậy nhưng nhịp độ tấn công của chúng tôi không vì thế mà giảm xuống mà còn tăng lên.

Nhưng không để chúng tôi cứ thế thuận lợi, quân chi viện của kẻ thù đã tới tiếp ứng.

Vì chỉ có một lối vào nên phía Lý Hạo đang gặp nguy hiểm.

Lúc này cậu ta đã dùng một bình hồi phục, tuy đã cơ bản khống chế một Nữ hoàng nhưng cân hai với Lý Hạo hiện tại vẫn là một việc quá sức.

Cây rìu nhỏ trên tay, lúc này cũng đã xuất hiện vài vết lõm khiến cậu gần như hoàn toàn rơi vào thế bị động.

Lũ nhện đã tràn vào bên trong khiến tình huống lúc này càng thêm tồi tệ.

- Lý Hạo, chạy qua đây!!

Thấy cậu chạy vào, lũ nhện nhỏ và nhện tinh anh liền dí theo sát sao không để vụt mất con mồi.

- Switch!!

Giọng tôi vừa vang lên, Thanh Lạc liền xuất hiện phía sau tôi đỡ lấy đòn tấn công vừa lao tới từ Nhện chúa.

Cùng lúc tôi quay lưng chạy về phía Lý Hạo mà để lại phía sau cho Thanh Lạc một mình chống đỡ.

Không hề nao núng hay nghi ngờ, cô lập tức chấp nhận mà chạy tới đỡ hết mọi đòn của Nhện chúa câu thêm thời gian cho tôi chạy đi.
 
Kh'alzhei - Loạn Ức Trong Đêm Tối
Chương 25: Thu hoạch


- Ném khiên lên đi, Lý Hạo !!

Lập tức, Lý Hạo ném thẳng chiếc khiên nặng nề lên không trung trên đầu đám quái vật.

Như trút được một gánh nặng, cậu bứt tốc chạy một mạch tới chỗ tôi.

Vừa lúc cậu ném khiên, tôi lập tức tính toán sơ bộ quỹ đạo, rồi lấy từ trong túi áo một quả bom nhỏ mà ném thẳng tới vị trí đã dự đoán rằng chiếc khiên sẽ bay tới.

Nhưng vì lực không đủ, quả bom dường như không thể bay tới vị trí mong muốn.

Thì từ viên đá dự phòng được dán kèm theo quả bom liền xuất hiện một sợi dây gai phát sáng, nó dùng lực xuất hiện đẩy mạnh quả bom bay thêm một đoạn.

*Cạch*

Kích hoạt công tắc, một tiếng nổ vang trời liền xuất hiện trên đầu bọn nhện đang đuổi theo Lý Hạo.

Vụ nổ khiến đống thạch nhũ trên đầu lũ nhện lần lượt rơi thẳng xuống con đường duy nhất phía dưới.

Nhận ra ý định của tôi, Nhện chúa liền thi phép bắn hàng loạt tơ nhện cứng cáp tới phá bỏ đống thạch nhũ đang đe doạ tính mạng đám con của mình.

- Biết ngay mà.

Cùng lúc, chiếc khiên đang lơ lửng trên không lúc trước liền bị cuốn theo vụ nổ mà bay thẳng về phía tơ nhện chặn lấy loạt phép vừa bắn tới như thể được dự tính từ trước.

[ - 108 ] x 3

Thừa cơ Thanh Lạc tức tốc giáng mạnh hàng loạt vết chém lên người Nhện chúa khiến nó hét toáng lên.

[ Tiêu diệt nhện nhỏ - cấp 3, +3 exp ] x27

[ Tiêu diệt nhện thợ - cấp 4, +8 exp ] x12

Đối diện, lũ nhện con cũng không khá hơn là mấy khi bị thạch nhũ vừa cứng vừa nhọn rơi thẳng vào đầu mà chết sạch không một dấu vết.

Bọn phía sau may mắn không bị đâm trúng thì bị đất đá chắn hết cửa hang nên không thể tiến vào bên trong.

Cả bọn Nữ hoàng cao ngạo cũng bị cuốn theo đó mà nằm thoi thóp một chỗ.

Nhảy lên bắt lấy chiếc khiên đang phi tới, Lý Hạo thuận đà xoay người một vòng trên không rồi ném thẳng chiếc khiên về phía Nhện chúa.

[ - 61 ]

Lập tức, tôi vẫn không dừng lại mà liên tục tạo phép về phía Nhện chúa.

Với thân hình mập mạp khiến nó chỉ biết đứng một chỗ nhận đòn mà không thể tránh né, chỉ có thể tấn công trong vô vọng.

Thấy đàn con mình cứ thế chết trước mặt mình, bà ta phát điên lên gầm thét như thể muốn nói "Tao sẽ giết hết bọn mày!!".

Nhưng dù có tức giận, ả ta vẫn rơi vào thế hạ phong khi không còn lấy một quân bài tẩy nào.

Có thêm Lý Hạo che chắn, tôi và Thanh Lạc đã có thêm không gian và sự tự do khiến mọi đòn tấn công gây ra đều nhắm thẳng vào điểm yếu.

Lúc này, đâu đó trong lòng tôi lại nổi cơn tiếc thương một điều.

"Tiếc là không thể tận dụng cơ chế sinh sản vô hạn này để farm kinh nghiệm ~"

[ Tiêu diệt Nhện chúa (đặc biệt) - cấp 5, +1000 exp ]

Cứ thế, con quái vật đã khiến chúng tôi trải qua biết bao nhiêu cảm xúc thăng trầm đã nằm xuống.

"- Cuối cùng cũng xong !!", Lý Hạo nhảy cẫng lên vui mừng.

Cạnh đó, Thanh Lạc đã mỏi lỳ cả đôi chân cũng ngồi phịch xuống mặt đất.

Tuy đã kết thúc, nhưng vẫn còn một điều chúng tôi phải làm.

Quay mặt ra đằng rồi nở một nụ cười đầy nham hiểm.

- Đã không thể farm kinh nghiệm được thì bọn mày cũng phải...

[ Tiêu diệt Nữ hoàng - cấp 5, +50 exp ]

[ Tiêu diệt Nữ hoàng - cấp 5, +25 exp ] x2

Nhưng sau khi kết liễu bọn chúng, tôi thở dài: - Haiz, thật là bọn này vẫn chưa trưởng thành, kinh nghiệm nhận được lại giảm thêm một nửa rồi ~

Xong, tôi quay sang Thanh Lạc xoè tay ra nói:

- Cho tớ mượn kiếm một chút.

Thấy thế, Thanh Lạc bình thường tin tưởng tôi hết mực lại dè dặt hỏi khi nhìn thấy vẻ quái dị trên mặt tôi lúc này.

- Cậu...

định làm gì ?

- Dù sao thì cũng không cần nữa, để tớ thành toàn cho nó nhiệm vụ cuối cùng.

Mặc dù không biết tôi định làm gì với cây trượng kiếm, nhưng Thanh Lạc vẫn ngoan ngoãn đưa cho tôi.

Tôi đưa tay xoa đầu cô nói: - Ngoan lắm ~

Thấy vậy, cô từ dáng vẻ hoài nghi lúc nãy liền tươi cười rạng rỡ như mối lo ban nãy không hề tồn tại.

Đoạn, tôi tìm lấy hai tảng đá lớn rồi đặt tất cả phép Trói buộc lên cả hai.

Cầm lấy đầu dây trói, tôi kéo dãn nó về sau hết mức có thể.

Cảm thấy chưa đủ, tôi liền bảo: - Hai người cũng phụ đi.

Tuy không hiểu tôi đang làm gì, Lý Hạo và Thanh Lạc vẫn tiến lại cùng tôi kéo dãn dây gai hết sức có thể.

Khi đã đủ xa, tôi liền đặt trượng thanh kiếm của Thanh Lạc vào vị trí chính giữa.

Như vừa hiểu được ý định của tôi, Thanh Lạc hét lớn: - Này, chờ đã...

Nhưng chưa kịp ngăn cản, thanh kiếm đã bị bắn đi như một mũi tên trong thanh nỏ tự chế mà lao thẳng về phía cánh cửa đã bị thạch nhũ lấp đầy trước đó.

[ Tiêu diệt nhện nhỏ - cấp 3, +3 exp ] x41

[ Tiêu diệt nhện thợ - cấp 4, +8 exp ] x37

...

[ Hoàn thành nhiệm vụ ]

Cứ thế, cây gậy gỗ đã gắn bó với Thanh Lạc từ hồi thi tuyển sinh đến giờ đã hoàn thành nhiệm vụ của nó mà ra đi mãi mãi.

- An nghỉ nhé ~

Nói xong, tôi quay ra đằng sau thì lại bắt gặp bộ dạng Thanh Lạc đang nhõng nhẽo oà khóc như đứa trẻ bị người lớn lấy đi món đồ chơi yêu thích.

- Anh tự lo đi.

Quay về phía Lý Hạo thì lại bị cậu quăng cho vẻ mặt như chuyện này không liên quan tới cậu vậy.

Hết cách, tôi đành phải tự mình an ủi cô nàng.

- Ra ngoài thôi, Thanh Lạc.

- Nhưng... hic, hic...

- Tớ sẽ mua cho cậu cái khác mà.

- T-thật không ~

- Lúc trước đã hứa rồi mà.

Nghe vậy, trong đầu cô như một thước phim được tua ngược lại tìm xem tôi có nói điều đó hay không.

Chợt nhớ tới lúc ở cổng hang - khi tôi tặng rìu sắt cho Lý Hạo.

[ - Tớ định sau khi ra khỏi bí cảnh sẽ tặng cậu một bất ngờ lớn, không ngờ lại làm cậu buồn đến thế. ]

[ - B-ất n-hờ ? ]

[ - Ừm.

Một bí mật lớn dành cho cậu. ]

[ - Chỉ riên-g mình tớ ? ]

[ - Có thể coi là vậy... ]

Tức khắc, cô liền trở mặt lộ vẻ tươi cười mà bám lấy người tôi.

- Trần Thiên là nhất ~

- Rồi, rồi...

Cứ vậy, chúng tôi tiến vào cánh cổng lớn vừa được mở ra.

[ Chúc mừng vượt qua thử thách: Hang nhện - cấp duy nhất ]

[ Kỷ lục - 00:41:23:05':56" ]

[ Khu vực nhận thưởng ]

[ Nhận Ma thạch của Nhện chúa ] x1

[ Xác nhận lần đầu thông qua cấp duy nhất của bí cảnh ]

[ Lượng kinh nghiệm nhận được trong bí cảnh được nhân đôi ]

[ Bể chứa kinh nghiệm: 1950 (x2) ]

Cùng lúc những dòng tin nhắn liên tiếp xuất hiện, xung quanh cả ba liền hiện lên vầng hào quang khi lên cấp.

[ Lên cấp ]

[ Lên cấp ]

Bước liền hai cấp bậc, tôi hét lớn ăn mừng trong lòng.

Nhìn về phía đồng đội của mình, cả hai đều đã thăng lên cấp 6, thậm chí Thanh Lạc còn xém nhảy lên cấp 7.

Lúc này tôi như được giải đáp một điều mình đã thắc mắc bấy lâu.

"Thì ra đây là lý do vì sao cứ giết mãi mà chả thấy tăng chút kinh nghiệm nào.

Lưu trữ lượng kinh nghiệm nhận được cho đến khi hoàn thành bí cảnh để không làm gián đoạn thử thách và kiềm chế mọi người thăng cấp làm mất cân bằng bí cảnh."

- Cũng được tính toán ra trò đấy nhỉ.

Sau khi cả ba phân bổ xong điểm chỉ số, một thông báo mới liền hiện ra trước mặt tôi và Lý Hạo.

[ Phần thưởng kỹ năng: Chuyển dời thuộc tính - Có thể rút thuộc tính Ma Lực từ những vật vô tri và truyền vào vật khác ]

[ Phần thưởng kỹ năng: Bước nhảy che chắn - Lập tức dịch chuyển tới che chở cho đồng đội chỉ định trong phạm vi 5 mét ]

Đánh giá sơ bộ, kỹ năng của tôi là thuật thức khá phức tạp cần dày công mày mò mới có thể hiểu sâu và biết cách vận dụng tốt được.

Còn về "Bước nhảy che chắn" của Lý Hạo thì lại quá dễ hiểu, một kỹ năng quá chuẩn dành cho tanker.

- Chúc mừng nhé, Lý Hạo.

Cuối cùng cũng có được một kỹ năng rồi.

- Đúng vậy, lão đại.

Tốt quá rồi, tôi có thể bảo vệ mọi người tốt hơn rồi.

Đoạn bỏ qua Lý Hạo đang vui mừng nhảy nhót, tôi quay sang định hỏi thăm Thanh Lạc thì nhận thấy vẻ mắt cô có vẻ không vui

"- Sao vậy, kỹ năng không như mong muốn hả ?", tôi hỏi.

- Không...

Nghe giọng nói yếu ớt lẫn theo vài phần chán nản ấy, tôi hỏi tiếp.

- Nói tớ nghe thử, để tớ nghĩ xem tìm được cách vận dụng nào không ?

Lo rằng kỹ năng Thanh Lạc nhận được có vẻ không tốt, tôi liền tìm cách an ủi cô.

Nhưng câu trả lời của cô lại khiến tôi ngạc nhiên không ngờ tới.

- Tớ không nhận được kỹ năng nào cả.

Nghe vậy, tôi mới hiểu rằng cũng có khả năng không nhận được kỹ trong bí cảnh cấp duy nhất.

Mặc dù đã liều mạng xông vào nguy hiểm đến mức gần như bị mắc kẹt bên trong bí cảnh mãi mãi nhưng lại không nhận được gì khiến tâm trạng chiến thắng vừa rồi lập tức tan biến.

- Không sao, chúng ta cùng tìm cách khác.

Tôi tìm cách an ủi cô.

Nhưng tâm trạng Thanh Lạc lại không mấy khá hơn mà buồn rầu không nói gì thêm.

"Phải làm sao đây..."

Trong khi Trần Thiên đang không biết phải làm gì để giúp Thanh Lạc thì một chuyện bất ngờ đã xảy ra.

Từ đâu phả tới một luồng gió mạnh như bão tố.

Không gian phía trên liền xuất hiện một đường kẻ trông khá quen thuộc.

Vừa nhớ lại làn ranh kỳ lạ đó thì đường kẻ nguệch ngoạc liền tách ra làm đôi.

Không khí xung quanh liền theo đó mà bị hút vào như hố đen.

"Lại gì nữa đây !!"

Từ bên trong vết nứt, một bàn tay kỳ lạ được hình thành từ nguồn Ma Lực khủng khiếp và dày đặc liền vươn tới chạm vào không gian bên trong khu vực bí cảnh.

Như thể đang lấy ra thứ gì từ bên trong, cánh tay lục lọi một lúc rồi mới buông tay ra ngoài.

Đi kèm theo là một quyển sách rách nát kỳ lạ trên ngón tay.

Đoạn thả xuống trước mặt tôi, rồi thực thể bí ẩn đó liền biến mất mà không để lại dấu vết gì.

Đang khi ngỡ ngàng vì sự kiện vừa rồi, trước mặt tôi liền hiện ra thông tin của quyển sách.

[ Tiên tri tóm lược Ngoại thư ]

Không kìm được tò mò, cậu mở ra đọc nhanh những dòng chữ trên quyển sách mỏng.

Nhưng một lúc sau Trần Thiên bất lực đóng nó lại vì không hiểu gì cả.

Cơ bản ngôn ngữ được dùng trong sách là thứ cậu chưa thấy qua bao giờ nên hoàn toàn không hiểu nó muốn nói gì.

Thấy cậu đứng ngơ ra một lúc lâu, Thanh Lạc bối rối hỏi: - Trần Thiên, cậu sao đấy ?

Nhận ra sự bất thường của Thanh Lạc, Trần Thiên liền hỏi ngược lại:

- Ban nãy cậu không thấy gì sao ?

- Thấy gì ?

Nghe vậy, cậu bắt đầu nghi hoặc quay sang hỏi Lý Hạo nhưng chỉ nhận được câu trả lời tương tự.

Không chịu đầu hàng, cậu lập tức giơ cao quyển sách trên tay lên trước mặt Thanh Lạc.

Nhưng như thể nó có linh trí mà đã tức khắc chui vào trong lòng bàn tay Trần Thiên, chỉ để đó lại một dấu ấn lớn kỳ bí tràn khắp cả tay cậu.

"Không lẽ chỉ có mình mình nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi.

Nhưng lúc ở kỳ tuyển sinh ai cũng nhìn thấy mà, quái lạ thật..."

Cứ thế, tôi ra khỏi bí cảnh với vô vàn thắc mắc trong đầu.

"Thứ bí ẩn kia là gì, sao lại nhắm tới mình, liệu nó đang giúp mình hay có ý đồ gì khác, quyển sách đó là gì..."
 
Kh'alzhei - Loạn Ức Trong Đêm Tối
Chương 26: Giờ mới bắt đầu ư!!


Vài phút trước khi nhóm Z thành công chinh phục bí cảnh Hang nhện - cấp duy nhất.

Ở một bên góc trong sảnh điện bí cảnh đang có một nhóm bốn người tụ họp bàn chuyện xôn xao.

"- Chào mọi người !!

Tôi vừa bận tí việc, đến trễ chút.", một anh chàng cơ bắp vác theo tấm khiên sau lưng vẫy tay nói.

- Vậy phải phạt mới được, bao anh em một chầu tối nay, mọi người thấy sao.

Nghe vậy, cô nàng pháp sư tóc vàng bên cạnh cũng đâm vào trêu chọc nói: - Được đó, Lục Tử.

Tôi tán thành.

Đang lúc bầu không khí vui vẻ tràn ngập khắp sảnh chờ thì chợt có tiếng kèn lớn ngân dài khắp điện.

Cùng với đó, chiếc chuông khổng lồ cũ kỹ phía trên cao tầng liền rung lắc dữ dội.

- Có chuyện rồi !!

Có chuyện rồi...

- Nhanh, nhanh !!

Kẻo lại mất chỗ.

- Ở đâu thế ?

Có ai biết là bí cảnh không ?

Thấy mọi người xung quanh mặt mày hớn hở chạy vội đi xem náo nhiệt, anh bạn đô con ban nãy liền thắc mắc hỏi: - Có chuyện gì à ?

Sao làm hoành tráng thế.

- Tôi cũng không biết nữa ~

- Để tôi hỏi thử xem sao.

Vừa nói, cậu liền tiện tay túm lấy một cậu chàng mọt sách vừa chạy tới bên cạnh rồi hỏi: - Cho hỏi, có chuyện gì đang xảy ra vậy ?

"- Hả ?", anh bất ngờ đáp.

- Chúng em mới vào học viện, không biết chuyện gì đang xảy ra ?

- À, mấy cậu là năm nhất nên chưa biết vụ này sao.

- Đúng đúng đúng, xin tiền bối chỉ dạy.

Nghe thế, cậu chàng vừa nãy còn bối rối liền hất mặt giải thích với vẻ mặt cao ngạo, hiểu biết sâu rộng.

- Cậu có nghe dàn kèn đó không ?

Khi tiếng kèn ấy vang lên khắp sảnh thì trong khoảnh khắc đó, bảng xếp hạng của một bí cảnh đã được thay đổi.

Kế đó, anh bạn to con liền gật gù hiểu rõ rồi lại hỏi tiếp: - Ra là thế, vậy còn cái chuông lớn phía trên... sao nó cũng rung lắc vậy ?

Tới đây, cậu chàng đeo kính vừa nãy liền ra vẻ bối rối trong giây lát - không biết nên nói thế nào.

- Ờm thì...

Tôi ở học viện hai năm rồi, chưa bao giờ thấy hiện tượng này cả.

- Thiệt à ?

- Thế nên mới chạy theo hóng biến, nhanh nhanh !!

Hết chỗ thì tới mười năm sau cậu vẫn chưa biết nó là gì.

Thấy vậy cậu chàng cơ bắp liền nhanh chóng kéo theo đám bạn của mình chạy theo vị tiền bối kia đi hóng biến.

Nhưng khi cả đám đến nơi, mọi người đã tụ tập kín mít khắp khu vực cổng vào nên họ chỉ có thể cố gắng chen chúc ở phía sau.

- Hang nhện sao !!!

- Ra là hang nhện, cấp thấp nhất, xem ra chuyến này mất công rồi.

Tức khắc, đám đông liền giảm xuống gần phân nửa.

Để lại đó chỉ là những sinh viên năm nhất, năm hai - chưa từng thấy sự việc hoành tráng này lần nào.

- Không phải là phá kỷ lục à, sao lại nói là mất công ?

- Nhóc em vậy là không biết rồi.

Hang nhện này trên diễn đàn bí cảnh của trường được coi là thấp kém nhất, cả độ khó cấp duy nhất còn không có nổi.

- Đúng đó, nhớ hai năm trước vừa vào trường tôi đã mở khoá nó, nhưng chỉ đâu đó một tuần là đã vượt cấp 5, không thể vào trong nữa.

- Không có cấp duy nhất, tức là không có cơ hội kiếm kỹ năng, cũng không có phần thưởng quý giá gì, do đó mà đã vài năm rồi không ai quan tâm tới bí cảnh này.

...

Đang lúc mọi người bàn tán to nhỏ, một tiếng hét lớn liền vang tới:

- Mau nhìn, ra rồi kìa !!

Lập tức, đám đông đã rơi vào yên lặng mà cùng nhau nhìn về một hướng.

- Thôi thì xem thử, tân binh năm nay thế nào vậy ~

Từ bên trong cánh cổng vang ra ba tiếng bước chân, một nhóm người hai nam một nữ đang vui vẻ cười đùa với nhau liền xuất hiện.

Thấy vậy, đám tân binh liền náo loạn cả lên mà chen tới hỏi han.

Ngược lại với đó, những sinh viên lão làng chỉ yên lặng đứng sau liếc mắt đánh giá nhóm người vừa xuất hiện kia.

- Hai người cấp 6 và một người cấp 5, không tồi.

- Nhìn kỹ đi, là hai pháp sư một chống chịu.

Đội hình ba người thiên hẳn về mặt tấn công, tuy số lượng ít nhưng ổn định.

- Không phải là tân sinh sao ?

Mỗi người cùng lắm chỉ có một kỹ năng, ba người bọn họ làm sao phá kỷ lục của đội nhóm 6 người được ?

- Nhìn thử bảng xếp hạng đi rồi biết...

Nghe xong, bọn họ liền mở ra bảng hiển thị ba chiều chiếu to trước mặt cho tất cả mọi người cùng xem.

[ Bảng xếp hạng điện bí cảnh: Hang nhện - cấp 5 ]

[ Hạng nhất: Nhóm Z (00:41:23:05':56") - cấp duy nhất ]

Tức khắc, nhìn thấy điều kỳ lạ trên bảng xếp hạng, một người lên tiếng.

- Hình như hỏng rồi, sao chỉ có mỗi hạng nhất vậy.

Thấy thế, một anh chàng trông có vẻ cao tuổi nhất trong đám người liền đi từ xa tới nâng gọng kính lên giải thích:

- Không phải hỏng, bảng xếp hạng chỉ hiển thị độ khó cao nhất.

Nếu độ khó này chỉ có một nhóm vượt qua được thì chỉ có thể hiển thị mỗi nhóm đó, điều này rất thường gặp ở các bí cảnh cấp cao.

...

- Nhưng đây là hang nhện cấp thấp mà...

Bí cảnh nhập môn đó ?

Xong, anh chàng lúc nãy vừa đứng ra giải thích liền há hốc mồm ngạc nhiên.

- Cậu nói gì !!

Bí cảnh nào cơ ?

- Bí cảnh cấp thấp... ?

- Không phải !!

Vế sau cơ.

- H-hang nhện... ?

Ngay tức khắc, anh chàng vừa rồi đang ra vẻ thanh cao liền xách dép phóng thẳng về phía máy điều khiển của bí cảnh mà kiểm tra.

Thao tác nhanh chóng, anh liền nở mặt hớn hở quay sang lớn tiếng tìm đội nhóm vừa ra ngoài.

- Là đội nào !!

Nghe anh lớn tiếng như vậy, cả đám tân sinh liền né qua một bên chừa lại một lối đi nhỏ dẫn tới nhóm ba người ban nãy.

Vừa đi tới anh đã hỏi dồn dập hàng tá câu:

- Nhóm Z ?

Ai là đội trưởng ?

Tên gì ?

Là tân sinh ?

Vào bí cảnh khi nào, làm sao ?

Thấy dáng vẻ dữ dội ấy, cậu bạn đeo kính đen thoáng bất ngờ rồi sau đó liền bình tĩnh trả lời từng câu hỏi.

- Đúng là Nhóm Z, tôi là đội trưởng - tên Trần Thiên, năm nhất, vào bí cảnh gần 1 tiếng trước, đã làm thủ tục xác định.

- Ờm, ra vậy...

- Không, không đúng.

Tôi hỏi cậu sao lại vào được độ khó cấp duy nhất.

Tới đây, đám sinh viên lão làng bên cạnh liền há hốc mồm ngạc nhiên hệt như cách anh chàng kia vừa làm.

Bên cạnh các tân sinh khác cũng quay sang bên cạnh khó hiểu hỏi han xung quanh.

- Tránh ra !!

Chưa để mọi người hiểu chuyện gì đang xảy ra, một giọng đàn ông khàn đặc quát lên cùng khí thế kinh người khiến đám đông dè dặt né sang bên tường.

Cạnh đó còn có ba bốn người khác trông dáng đi như là giảng viên hừng hực bước tới.

- Ch, là lão Lương, máu tránh.

Thấy người tới là ai, cậu chàng vừa nãy đang hỏi dồn Trần Thiên cũng lấm tấm mồ hôi mà đứng nép sang một góc.

- Việc này là do cậu ?

Câu hỏi vừa ra, khí thế của ông như có thể ăn tươi nuốt sống cậu bất cứ lúc nào nếu có ý định nói dối, khiến xung quanh ai nấy liền tái mặt mà cầu phúc cho cậu chàng.

Nhưng ngược lại với mọi người, cậu lại nhẹ nhàng như không có điều gì đặc biệt lớn đáp: - Không, là cả đội tôi làm.

Nghe thế, sắc mặt ông liền dãn ra rồi cười phá lên.

Một người phụ nữ bên cạnh liền nhíu mày tỏ vẻ phiền phức mà gạt thẳng ông qua một bên, rồi tươi cười nói với cậu học viên:

- Cô là Quỳnh Hoa, mời tụi em theo tụi cô một chút.

- Xin lỗi, tạm thời thì không được.

Cả đội vừa rơi vào cửa tử, tinh thần hiện đang bất ổn nên có thể để khi khác không ạ ?

Cô liền hiểu ra vấn đề mà vẫn tươi cười đáp lại: - Được, vậy mai tới gặp cô ở phòng giáo vụ, không sa- nói rõ không về.

"Vừa rồi không phải định nói là không say không về sao ~"

Quyết định xong, cô liền ngước mặt lên nhìn ra xung quanh, vỗ tay vài cái rồi thông báo: - Tất cả giải tán !!

Việc này tạm thời để giáo viên xử lý.

Nghe thế, đám sinh viên xung quanh liền nhanh chóng chạy khỏi điện bí cảnh không còn một bóng người.

Cứ thế đám đông liền được dọn sạch, bọn người Trần Thiên cũng không muốn dính díu gì mà nhanh chóng chào hỏi rồi phi thẳng về ký túc xá.

Ngày hôm đó, bài viết về sự việc bất ngờ ở điện bí cảnh đã lên top thịnh hành chỉ trong vài giờ lên bài với nguyên dàn năm người giảng viên đứng ngay trang đầu.

Nhưng mọi việc đều đã được nhà trường kiểm soát không để lộ bất cứ hình ảnh nào về nhóm Trần Thiên.

Những người có mặt ngày hôm đó đều đã được nhà trường nhắc nhở giữ kín bí mật về tụi Trần Thiên.

[ Chấn động !!

Bí cảnh Hang nhện gặp sự cố bất ngờ ]

[ Khủng !!

Bí cảnh nhập môn giờ đã có cấp duy nhất !!! ]

[ Phân tích sự việc ở điện bí cảnh - mới nhất ]

...

Tối hôm đó, tin tức ở điện bí cảnh đã đến tai cao tầng của học viện.

Một cuộc họp đã diễn ra với các giảng viên có mặt lúc đó cùng vài cấp cao khác.

- Đó là tất cả những gì xảy ra, tôi đã hẹn với cậu nhóc ngày mai đến văn phòng trình bày chi tiết sau vì lo cho tình trạng của tụi nhỏ.

Một người đàn ông vạm vỡ ngồi đối diện liền đập bàn quát lớn:

- Chuyện lớn như vậy, lại hẹn chúng ngày hôm sau.

Cô làm ăn kiểu gì vậy ?

Bên cạnh, thầy Lương - người đã có mặt ở điện bí cảnh, cũng lên tiếng thắc mắc: - cô Hoa, lúc chiều tôi thấy thằng nhóc vẫn bình thường mà, sao phải dời việc để việc điều tra.

Tuy là người trung lập, nhưng lão Lương lần này đã đứng về phía thầy giáo kia vì lúc chiều ông đã nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh của Trần Thiên nên nghĩ rằng không có chuyện gì lớn xảy ra.

Nghe vậy, tất cả các giảng viên khác đều đưa mắt nhìn về phía cô Hoa.

Trái với thầy giáo vừa đứng dậy đã đập bàn kia, cô bình tĩnh giải thích:

- Chính tụi nhóc đã nói chúng gặp chuyện trong bí cảnh, vừa mới thức tỉnh không lâu và còn là năm nhất mà đã phải đối đầu với tử thần trong bí cảnh cấp duy nhất, nghĩ xem, ông lúc đó có dám không ?

Tức khắc, lão liền đứng hình mà lẳng lặng ngồi xuống không ý kiến gì thêm.

Thấy không ai ý kiến gì nữa, từ trong ngọc truyền âm trên bàn liền vang lên tiếng một người phụ nữ: - Vậy việc này giao cho...

Chưa kịp dứt lời, một giáo viên khác liền giơ tay lên tỏ vẻ có ý kiến.

- Có việc gì sao, cô Tô ?

Nghe hiệu trưởng báo tên mình, cô lại nở mặt vui vẻ nhìn về phía cô Hoa mỉm cười nói: - Có thể giao cho chị việc hỏi chuyện cậu tân sinh kia không ?

- À, cũng được.

- Chị cảm ơn.

Giải quyết một cách nhanh chóng, xung quanh mọi người trông có vẻ đều kính trọng và e sợ cô nàng nên không ai dám hó hé thêm gì.

Cứ thế, cuộc họp kết thúc trong hoà bình.

...

[ Còn tương lai của Trần Thiên thì không chắc lắm. ]
 
Kh'alzhei - Loạn Ức Trong Đêm Tối
Chương 27: Quá khứ


Trên con phố đang hòa mình vào bầu không khí nhộn nhịp khi đêm về với những gian hàng ăn vặt, thời trang...

Đâu đâu cũng là những hội bạn bè; hội những người bạn thân và cả những cặp đôi đang khoác tay nhau vui vẻ dưới trời sao.

Bên cạnh đó không xa, cũng có một hội ba người trông có chút quen thuộc đang đi tới.

Một nhóm hai nam và một nữ đang cười đùa với nhau trên cung đường tấp nập người qua lại.

Tuy chỉ mới gặp nhau được một tuần, nhưng nhìn họ lại mang đến cho người khác cảm giác như những người bạn thân từ thuở nhỏ đang cùng nhau sánh bước.

Vài giờ trước thì họ còn là nhóm người đang vội vàng chạy trốn khỏi Điện bí cảnh.

Nhưng giờ đây, họ lại đang rất thong thả mà bước cùng nhau công khai trên con phố.

Vì dù sao thì sự việc ấy trước mắt chỉ có những người có mặt lúc đó biết được, nên cả ba người họ đang cố gắng tận hưởng giây phút yên bình này.

Đoạn, cậu bạn áo cam trông có chút mập mạp lên tiếng:

- Người anh em...

Tôi vẫn không thể tin được, chúng ta vừa vượt qua bí cảnh cấp duy nhất đó - còn là đội nhóm đầu tiên thành công nữa.

Nghe vậy, cậu bạn đeo kính đen vừa được nhắc tên ấy liền đáp: - Điều đó cho thấy cả ba chúng ta đều không hề yếu như mọi người thường nghĩ, chỉ là chưa biết cách vận dụng điểm mạnh của mỗi người.

- Cậu nói đúng, cả lúc đánh với tụi Thiên Vũ ở phòng Thể chất nữa.

Chúng ta thật sự đã làm mọi người phải lóa mắt !!

Trái với suy nghĩ đó, cô gái duy nhất của nhóm lại dè dặt lên tiếng:

- Tớ cảm thấy mình không hợp làm đồng đội của cậu cậu, Trần Thiên...

Lập tức gã áo cam liền cúi gầm mặt xuống, thêm lời:

- Đúng đó, lão đại !!

Lần này là lỗi của tôi khi không thể bảo vệ cậu chu toàn...

Là một hiệp sĩ đỡ đòn, vậy mà tôi lại để đồng đội mình phải đến gần cửa tử.

Chưa kịp lên tiếng đáp lời, Thanh Lạc bên cạnh cũng nói lên những lời tương tự.

Thấy cả hai người bạn của mình đột nhiên lại trở nên suy sụp như thế, anh bạn kia liền thở dài một hơi rồi quay lại nói:

- Mấy cậu lại nói cái gì vậy ?

Đã bảo là đừng nói thế nữa rồi mà, sự việc lần này là do sơ xuất của cả ba.

Không phải lỗi lầm của riêng ai cả.

Cứ thế cậu chàng quay lưng bước tiếp về phía trước.

Phải nói tình huống đó thật sự là ngàn cân treo sợi tóc.

Chỉ một lỗi nhỏ nữa thôi là cả đám đã không thể thoát ra trọn vẹn... là đội trưởng và là quân sư của cả nhóm, cậu đã phạm một sai lầm rất lớn.

"Nếu lúc trước cậu điều tra kỹ hơn... nếu cậu cố gắng nâng cao sức mạnh hơn nữa... nếu như cả đám được trang bị đầy đủ hơn.

Có lẽ việc đó đã không xảy ra."

Tự trách móc bản thân mình, anh chợt nhận ra một điều mà quay đầu lại phía sau... hai người họ vẫn đứng mãi ở đó buồn bã không dám nhìn về phía Trần Thiên.

Nhận ra không có ai đi cùng mình, cậu liền giơ tay gãi đầu rồi lập tức quay trở lại chỗ vừa nãy.

"- Hai người có chịu đi không ?", cậu có chút tức giận hỏi.

- Thật hết cách với mấy cậu...

Thấy hai người vẫn không chịu nói gì, cậu đoạn thở dài mà hết cách vươn tay đặt lên vai hai người rồi kéo họ chụm lại một chỗ.

- Lý Hạo, Thanh Lạc nhìn vào mắt tôi đây này.

Song hai người bạn ấy cũng ngơ ngác trước hành động này của cậu mà ngước nhìn.

Thấy họ cuối cùng mới chịu nhìn mình, cậu mới từ tốn nói.

- Cả hai cậu đều rất đặc biệt đối với tớ, là những người bạn đầu tiên mà tớ rất trân quý.

Chúng ta có chung một hoàn cảnh vì thế mà tình cờ đến được với nhau rồi lập lên nhóm Z này.

Nhưng nhờ sự tình cờ đó tớ mới gặp được hai con người có những tính cách đặc biệt này.

- Lý Hạo, cậu nói cậu không làm được gì, nhưng hãy nhớ lại đi !!

Ai là người đã vác tớ chạy khỏi bầy nhện, ai là người đã một mình chống đỡ bọn Nữ Hoàng để tranh thủ thời gian cho cả đội.

- Cậu là một Khiên sĩ, người có trọng trách duy nhất là chống đỡ đã hoàn toàn làm trọn nghĩa vụ của mình.

Không những vậy, những gì cậu đã làm còn hơn thế nữa.

Nói tới đây, cậu chợt quay sang phía Thanh Lạc nhìn thẳng vào mặt cô rồi nói.

- Thanh Lạc, tuy tớ không biết trước đây cậu sống thế nào và vì sao lại có cảm giác tự ti về bản thân như thế.

Nhưng tớ chỉ biết, trước mặt tớ là một con người rất thông minh, dũng cảm, hay giúp đỡ bạn bè và còn rất kiên định.

- Cũng nhờ có cậu, chúng tớ đã không phải đau đầu nghĩ cách giải quyết những điểm yếu chết người trong mớ kỹ năng, cũng nhờ có cậu mà bầu không khí trong cả nhóm lại có thêm một hình dạng khác, không còn vẻ cứng nhắc như khi chỉ có tớ với Lý Hạo.

...

Sau khi nói xong một tràng dài như thế, cậu lại càng giữ chặt tay mình hơn nữa như thể không muốn mất đi những người thân duy nhất này.

Khi nói ra những lời như thế, trong lòng cậu lại dâng lên một cảm giác khó tả khiến cậu không kìm được nỗi xúc động.

Là một người xuyên không, trong vòng ba năm này những người thân duy nhất của cậu chỉ đơn giản đếm được với hai bàn tay.

Cảm giác đột nhiên mất đi cuộc sống đang có, mất đi những người bạn vài giờ trước đó vẫn vui cười bên nhau, mất đi cả gia đình...

Hơn nữa vừa khi xuyên không, trước mặt cậu lại là vô vàn những thi thể chất đống cùng những công trình đang bốc cháy rồi dần sụp đổ.

Dưới chân mình lại là một vũng máu vẫn còn hơi nóng mà len lỏi qua những khe gỗ chảy đến.

Khắp nơi đều là những tiếng kêu la thảm thiết của những người lạ mặt đang vội vàng chạy trốn một thứ gì đó.

Cảm giác yếu ớt không thể làm gì mà chỉ trơ mắt ra nhìn đó.

Cậu không muốn trải qua cảm giác đó nữa.

Như thể cảm nhận được sự giao động, mềm yếu trong trái tim Trần Thiên lúc này.

Lý Hạo và Thanh Lạc mới chợt nhận ra người bạn mà họ coi là cao cả trước mặt cũng chỉ là một con người mềm yếu.

Trần Thiên lúc này như thể chỉ cần một luồng gió khẽ động cũng có thể đánh tan cậu vào không khí, như một hạt cát yếu ớt không có sức chống trả bên cạnh một đại dương rộng lớn.

Đoạn, Thanh Lạc lên tiếng: - Trần Thiên !?

Cùng lúc Lý Hạo cũng nhìn về phía người anh em vẫn đang nắm chặt lấy vai anh bên cạnh mà lo lắng hỏi.

- Lão đại... anh ổn chứ ?

Một lúc sau đó, nhận ra hai người bạn đáng lẽ ra đang được mình an ủi lại quay sang lo lắng cho mình, cậu liền đè nén cơn sóng vừa dâng lên đó xuống.

- Không sao !!

Tôi chỉ hơi xúc động tí thôi.

Nói rồi, cậu liền nở một nụ cười trên mặt rồi xua tan bầu không khí kỳ lạ này của cả nhóm.

- Thôi. thôi.

Không nói nữa !!

Song, anh nhanh chóng tiến thẳng về phía trước mà không chờ những người bạn mình.

Sau đó cả hai người cứ vậy đi theo.

Nhưng lúc này đây, trong lòng hai người đều đã dâng lên một cảm giác khó tả với đội trưởng trước mặt mình.

Cảm giác lúc đó họ đã cảm nhận được cậu chàng đã phải trải qua một điều rất khủng khiếp đến mức một người mạnh mẽ và kiên định như thế cũng phải sụp đổ mà trở nên mềm yếu đến thế.

Cảm giác như gánh nặng quá khứ mà cậu đã trải qua còn lớn hơn cả quá khứ của chính mình.

Tuy không biết quá khứ đó ra sao, nhưng hai người họ chỉ biết rằng kể từ giờ phút này, họ phải trở nên mạnh mẽ hơn nữa để có thể bảo vệ người đội trưởng này - cũng là người bạn quan trọng của mình.
 
Back
Top Dưới