[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 118,052
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
Kh'alzhei - Loạn Ức Trong Đêm Tối
Chương 20: Ngày thứ tư
Chương 20: Ngày thứ tư
Gặp nhau vào sáng sớm ngày thứ tư, chúng tôi lúc này đang ngồi trên một bàn nhỏ ngoài trời vừa ăn sáng vừa bàn về kế hoạch sắp tới.
- Lão đại, cậu nói xem hôm nay có kế hoạch gì.
- Chắc sẽ cố gắng đi bí cảnh cho đến chiều mai luôn.
- Chán vậy, bí cảnh độ khó này đi nhiều rồi, hay chúng ta thử cái đó đi.
- Chưa được, cái đó quá nguy hiểm.
Đợi mọi người chuẩn bị đầy đủ, lên cấp 5 rồi hãy vào.
- Anh lại thế nữa rồi, Thanh Lạc cậu nói gì đi.
Chỉ cần cậu làm nũng cậu ta chắc chắn sẽ đồng ý.
Nghe nhắc đến mình, Thanh Lạc lại chỉ cúi đầu tiếp tục ăn sáng mà không mấy quan tâm đến.
- Nguy hiểm đến tính mạng, dù có là cậu hay Thanh Lạc thì lúc này vẫn không được.
Bị tôi từ chối như vậy, Lý Hạo liền quay đầu giận dỗi mà tiếp tục ăn sáng, nhưng tôi từ chối một cách dứt khoát như vậy cũng có lý do của nó.
Điều Lý Hạo đang nói là về độ khó cuối cùng của một bí cảnh "cấp độ duy nhất".
Ở đây nghe nói hệ số nhân tăng tiến sức mạnh và số lượng của quái sẽ được tính bằng hàng đơn vị chứ không còn là những khoảng 1.5 hay 2 lần như những độ khó khác.
Tuỳ vào mỗi loại bí cảnh, mà một số điều kỳ lạ đều có thể xảy ra.
Theo vài luồng thông tin tôi nghe ngóng được từ anh Phú và các tiền bối khác, độ khó này có khả năng phát sinh một vài tính huống đặc biệt như có thêm vài con boss hay tự động phát thêm nhiệm vụ ẩn hoặc là gặp npc nào đó chẳng hạn - nói chung là rất phong phú.
Nhưng hơn hết, trong độ khó này thì mọi loại đạo cụ hay vật phẩm có chức năng giúp người sử dụng thoát khỏi bí cảnh trong tình huống nguy hiểm đều không thể hoạt động.
Điều đó tương đương với việc một khi vào độ khó này chỉ có hai khả năng xảy ra.
Một là sống sót ra ngoài và hốt được phần thưởng hậu hĩnh, hai là "Tử", vì lý do đó nên chúng tôi không thể nào mạo hiểm được.
Mặc dù là vậy, nhưng nếu sau khi đạt cấp 5 mà không đi thì sẽ phải hối hận - vì sau khi cấp độ của bản thân vượt qua cấp của bí cảnh thì sẽ không thể vào được nữa.
Vì một vài sai số nhỏ trong tính toán nên khả năng cao cả đám sẽ chạm mốc cấp 5 chỉ sau vài lần tiến vào bí cảnh nữa.
Do đó chúng tôi buộc phải đưa ra quyết định có tiến vào cấp độ duy nhất hay không trước khi bí cảnh hoàn toàn đóng lại.
Nói cho ngầu vậy thôi chứ tôi vẫn chỉ ở cấp 2 - "thật mất mặt ~".
Thân là đội trưởng mà cấp độ của thành viên lại gấp hai lần mình, thậm chí về sau có khi gấp 3 gấp 4 lần là điều gần như chắc chắn.
"Tốc độ thế này cũng quá chậm rồi - chả giống nam chính chút nào cả."
Song, tôi cũng nói ra những suy nghĩ vừa rồi trong đầu với hai người bạn của mình.
Nghe được những điều đó, họ cũng lần lượt gật gù như đã hiểu rồi nói tới chủ đề tiếp theo.
Cỡ nửa tiếng sau, chúng tôi rời khỏi bàn và tiến về phía điện bí cảnh tiếp tục cày cấp.
Vẫn là chiến thuật cũ và vẫn độ khó cũ, cả nhóm liền chinh chiến một mạch đến tận giữa trưa.
[ Hoàn thành nhiệm vụ ]
Cùng với đó, một thông báo thăng cấp chợt hiện lên trên đầu cả tôi và Lý Hạo.
[ Lý Hạo - thiên phú Bảo Vệ - chức nghiệp: Khiên chiến sĩ (tập sự) - cấp 5 ]
[ Sức mạnh 37 , Thể lực 20 (+2), Nhanh nhẹn 6, Khéo léo 1, Ma lực 1, Trí lực 1 ]
[ Kỹ năng độc nhất: Khiên thuật sơ cấp lv2 ]
[ Vũ khí: Khiên lớn (+2) Thể lực ]
Nhìn về phía bảng trạng thái của Lý Hạo, tôi liền cảm thấy bất ngờ trước sức mạnh khủng bố của cậu ta.
Vì không dùng phép nên tạm bỏ qua Ma lực và Trí lực hay Khéo léo, độ Nhanh nhẹn 6 điểm cũng là con số khá đủ đối với một tanker cấp 5.
Nhưng còn cái đống chỉ số về Sức mạnh và Thể lực nghiêng hẳn về một phía đó thật sự quá khủng bố.
Không những từ 5 điểm thuộc tính tự do được phát lúc thăng cấp, cậu còn nhận được thêm vài chỉ số mỗi lần thăng cấp do thiên phú tự động cộng vào nữa.
Chưa kể đến thiên phú của cậu ta còn tăng thêm 30% tất cả chỉ số khi cầm khiên - khiến cậu giờ đây đã có thể sánh ngang với một con boss cấp 5 ở độ khó ác mộng rồi.
Không riêng gì Lý Hạo, cả Thanh Lạc và tôi đều nhận được thêm những chỉ số khác nhau tùy vào thiên phú của mỗi người.
Đoạn nhìn về phía bảng trạng thái của Thanh Lạc, tôi lại một lần nữa phải bất ngờ trước sự khủng bố này.
[ Tô Thanh Lạc - thiên phú Bao Quát - chức nghiệp: Pháp sư (tập sự) - cấp 5 ]
[ Sức mạnh 1, Thể lực 5, Nhanh nhẹn 10, Khéo léo 1, Ma lực 30 (+1), Trí lực 30 (+1) ]
[ Kỹ năng độc nhất: Quang kiếm lv2 ]
[ Vũ khí: Que gỗ (+1) Ma lực & Trí lực ]
Tuy sự chênh lệch không quá nhiều, nhưng mặt nào cũng có thể thấy chỉ số của Thanh Lạc đều nghiên hẳn về nhánh pháp sư - như tôi.
Cậu ta còn cộng thêm vào chỉ số Nhanh nhẹn, nên sự đa dạng trong phong cách chiến đấu của cô lại càng thêm phong phú.
"Pháp sư mà nâng Nhanh nhẹn cỡ này thì chắc không thua Sát thủ là mấy - đỉnh thật."
Thử nghĩ về việc tăng thêm 20% chỉ số do thiên phú của tôi nữa, không biết họ sẽ bá đạo tới mức nào.
Kế đó tôi đưa mắt hướng tới những kỹ năng độc nhất đã được thăng cấp của họ.
Lúc trước cứ mãi nghĩ tại sao dùng kỹ năng hơn nghìn lần rồi mà vẫn chưa thấy dấu hiệu tăng cấp - cứ tưởng do lỗi hay cần đạo cụ gì nhưng hoá ra nó lại thăng cấp theo người sử dụng.
Có thể thấy khi vừa đạt cấp 5 thì kỹ năng của họ cũng liền tăng cấp theo.
Do không thể đọc được hiệu ứng kỹ năng của người khác nên tôi đã thử hỏi Lý Hạo và Thanh Lạc về sự khác biệt sau khi tăng cấp.
Về phần kỹ năng của Lý Hạo thì không quá phức tạp, nó chỉ tăng khả năng chống chịu của người dùng lên thêm 10%.
"Khá vô vị..."
Mặt khác, kỹ năng của Thanh Lạc lại có chút rườm rà - nó có tăng về mặt sát thương đôi chút và cả khả năng vận chuyển Ma Lực và điều khiển cũng trở nên mượt mà hơn.
Nhưng cái chính vẫn là dòng giảm lượng Ma lực cần thiết để duy trì Quang Kiếm, từ đó mà Thanh Lạc đã có thể sử dụng kỹ năng liên tục trong 20p mà không cần ngắt đi.
Nhờ đó mà chúng tôi đã rút ngắn được kha khá thời gian nghỉ ngơi bên trong bí cảnh.
"Quan tâm người ngoài thế là đủ rồi, giờ đến lượt tôi !!"
Nói cho nghiêm túc vậy thôi chứ họ không phải người ngoài nhé.
[ Trần Thiên - thiên phú Người chơi cờ - chức nghiệp: Pháp sư hỗ trợ (tập sự) - cấp 3 ]
[ Sức mạnh 1, Thể lực 3, Nhanh nhẹn 1, Khéo léo 8, Ma lực 23 (+1), Trí lực 23 (+1) ]
[ Kỹ năng độc nhất: Thuật trói buộc lv1 ]
[ Vũ khí: Que gỗ (+1) Ma lực & Trí lực ]
Nhìn xong lại thấy chán ~
Cứ nghĩ có được thiên phú với nhiều hiệu quả ngon cũng kèm theo đó sự tăng trưởng mạnh của chỉ số.
Ai ngờ đâu sự thật lại chả khác người thường là bao.
Thậm chí còn phải đánh đổi lượng kinh nghiệm nhận vào bị giảm đi phân nửa.
Cứ mãi thế này, có khi về sau còn bị mọi người quay lưng đuổi tôi khỏi đội cũng nên...
Cái mô típ này rất hay thấy trong tiểu thuyết lắm - nam chính vô dụng sẽ bị đồng đội đá rồi thức tỉnh hệ thống.
Nhưng nếu tôi không phải nam chính, lại không thể thức tỉnh hệ thống mà còn bị đá đi thì không biết liệu tương lai còn có thể được nhận làm phụ hồ không.
Nghĩ tới đó, tôi liền gạt phăng mớ suy nghĩ vớ vẩn đi rồi hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn.
Sau khi ra khỏi bí cảnh lần thứ xx, tôi lại ghé qua chỗ anh Phú lần nữa.
Nhưng khác với mọi khi, lần này tôi đã dẫn theo hai người đồng đội của mình.
Thấy anh đang trống quầy, tôi liền vội vã kéo tay hai người chạy về phía anh Phú.
- Anh Phú, nhờ anh như mọi khi.
Vừa nói tôi vừa lấy ra số đồ thu được sau vài lần đi bí cảnh hôm nay.
Có lẽ do sức mạnh của mọi người đã có bước tiến triển khá tốt nên chỉ mất có nửa ngày mà chúng tôi đã kiếm được lượng bằng cả một ngày liên tục vào bí cảnh.
Đột nhiên có người tới, anh Phú vừa nãy đang đứng lau bàn liền bất ngờ nhìn về phía chúng tôi.
Thấy tôi lần này mang theo người tới, anh vội hỏi: - Gì đây, kéo người tới uy hiếp anh mày để nhận thêm tiền à~
Nghe anh đùa như vậy, tôi cũng vội cười đáp.
- Không dám, không dám.
Đây là hai người đồng đội em hay kể, lần này rảnh nên dẫn tới làm quen anh luôn - coi như em kiếm thêm khách cho anh.
- Với chú em thì điểm của nhóm nhỏ là nhóc hoặc cô em này quản thôi, cả ba người thế này cùng lắm chỉ một người chi tiền.
- Về sau thì tiền mỗi người cũng sẽ có thôi, em kiếm khách quen cho anh từ sớm mà còn chê.
- Đợi đến cái "về sau" của nhóc thì chắc anh mày tốt nghiệp rồi.
- Thôi mà, anh lại đùa quá...
Đứng nói chuyện một hồi sau, tôi mới sực nhớ ra một chuyện mà nhanh chóng giới thiệu.
- Đây là anh Phú - người hướng dẫn cũng như là đàn anh thân thiết của tớ mấy ngày nay.
- Đây là Lý Hạo, còn đây là Thanh Lạc.
Đoạn, cả ba cũng chào hỏi qua lại rồi anh Phú cũng đem đồ tôi mang tới vào bên trong làm thao tác kiểm tra.
- Này, lão đại.
Anh Phú này của cậu cũng khá tốt đấy chứ, sao tìm được mà làm quen hay vậy.
Bên cạnh, Thanh Lạc cũng chen vào bình luận: - Cũng được, tính cách giống Lý Hạo nhưng trưởng thành hơn.
- Ý cậu nói là tôi trẻ con hả.
- Tớ có nói vậy đâu, tai cậu có vấn đề rồi đấy.
- Thanh Lạc, cậu !!
Thấy cậu chàng tức giận nghiến răng như vậy, Thanh Lạc lại chạy ra núp sau lưng tôi mà phồng má giận dữ, mặc dù biết rằng Lý Hạo không cố ý nói xấu.
- Lý Hạo đáng ghét.
- Hừm, chỉ biết trốn sau lưng đội trưởng...
Đứng giữa cơn lửa giận từ cả hai phía, tôi liền nhanh chóng đứng ra hoà giải.
Cùng lúc cả hai vẫn đang không có cách nào dừng lại thì anh Phú lại bước ra như một vị cứu tinh.
- Trần Thiên, lần này cậu được đấy.
Đồ khá tốt, tổng được 412 điểm.
Nói xong, anh cũng đưa máy ra chuyển số điểm đó vào đồng hồ của tôi.
Vừa thấy anh chàng bước ra, cả hai con thú đang cãi nhau quanh tôi lại lập tức im bặt không có một tiếng động.
Thấy thế, tôi mới thở phào nhẹ nhõm mà quay sang nói chuyện với anh Phú.
- Anh này, có biết chỗ nào bán thuốc hồi phục thể lực với cả thuốc ma lực có thể giới thiệu cho người em này không ?
Tức khắc anh chàng liền hào hứng giới thiệu: - Cậu hỏi đúng người đấy, vừa hay chúng tôi mới nhập hàng, chú em coi thử xem sao ?
Nghe vậy, tôi cũng có chút nghi ngờ mà hỏi lại: - Chúng tôi ?
- Chưa nói với cậu sao, anh mày trong câu lạc bộ dược phẩm của trường đấy.
Nhìn vậy thôi chứ cũng là một nhóm trưởng trong câu lạc bộ, đừng có thấy anh đây đứng tiếp thị mà khinh thường.
- Vậy thì tốt, cộng thêm số điểm khi nãy thì số vốn hiện có thể chi là 500, anh xem có hàng nào tốt giảm giá cho người em này tí.
- Chưa gì đã đòi giảm giá rồi, biết vậy khỏi nói.
- *Haiz* Cũng được, coi như quà gặp mặt cả nhóm, anh tặng thêm vài bình.
Nói xong, anh liền lấy từ phía dưới bàn ra một khay thuốc với mỗi loại ba bình và kèm theo một tờ giấy hướng dẫn.
- Tuyệt vời, quả nhiên em không nhìn lầm mà.
- Thôi thôi, nhanh cầm lẹ rồi đi đi, ở đây lát nữa lại đòi thêm thì lại phiền anh mày.
Nghe vậy chúng tôi cũng tức khắc rời khỏi quầy sau khi lấy được thứ mình cần.
Sau khi đi khỏi đó không xa, Lý Hạo liền lên tiếng: - Lão Trần này, anh mua thuốc chi vậy, chúng ta đi bí cảnh mấy ngày nay cũng đâu cần dùng đến, sao lần này lại...
Cùng lúc, Thanh Lạc cũng quay đầu nhìn sang với vẻ đầy thắc mắc.
- Số này dùng để đi bí cảnh độ khó duy nhất.
Vừa nghe tới "độ khó duy nhất" Lý Hạo liền nhảy dựng lên hào hứng, đến cả Thanh Lạc vốn trầm tính cũng hưng phấn ra mặt.
Thấy thế, tôi cũng không muốn làm mất hứng mọi người mà liền nói:
- Hai người đợi đây chút, tôi đi làm thủ tục rồi chúng ta liền vào bí cảnh.
Đoạn nói xong, tôi để lại hai người bạn đang vui mừng ở đó rồi tiến về phía một quầy khác làm thủ tục vào bí cảnh.
Vì là bí cảnh cấp thấp, nên nhanh chóng tôi đã được chấp thuận và được mở khóa độ khó cuối cùng.
Tuy nhiên, Trần Thiên lại quên mất một điều nghiêm trọng rằng độ khó này không được liệt vào danh sách trên bảng xếp hạng như các bí cảnh khác.
Điều này tương đương với việc "cấp độ duy nhất" ở bí cảnh Hang nhện - cấp 5 này chưa từng có một ai hay một đội nhóm nào hoàn thành.
Một phần cũng do là bí cảnh cấp thấp ít tài nguyên nên mọi người đều lơ đãng hoặc quên mất nó cho đến khi vượt qua mức yêu cầu để tiến vào bí cảnh.
Nhưng bỏ qua lý do đó thì kể từ lần bí cảnh xuất hiện tới giờ thì chưa từng có một cá nhân hay đội nhóm nào tiến vào độ khó này mà có thể an toàn trở ra.
Cứ vậy, bọn họ cùng nhau đi vào trong bí cảnh Hang nhện này "lần cuối cùng" mà không biết về những điều trên.
...
[ Nhận diện thành công - Người chơi cờ ]
[ Bắt đầu khởi động thí luyện ]