Ngôn Tình Kết Hôn Mà Thôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 20: Chương 20


----Tuy rằng bà cụ Hướng vô cùng kinh ngạc khi hai người mang về bó hoa ngọc lan to đùng, nhưng khi bà nghe được bó hoa đó mua từ đâu thì cũng không nói gì.

Tóm lại chỉ những người đã từng dầm mưa mới biết cách cầm ô như thế nào.

Chẳng mấy chốc, bà cụ Hướng đã vào bếp làm bánh.

Tất nhiên Trình Ly sẽ không chỉ biết ngồi ở một góc ngại ngùng chờ ăn.

Cô chủ động vào bếp, hỏi bà: "Bà Hướng, con giúp bà rửa củ cải nha.

""Không cần đâu, con cứ ra kia ngồi chờ một lát.

Bà làm nhanh lắm, sắp xong rồi.

" Chân tay bà cụ Hướng vẫn còn nhanh nhẹn hoạt bát chẳng thua kém năm xưa là bao.

Khi hai người trẻ đi siêu thị thì bà cụ Hướng đã chuẩn bị bột xong.

Trình Ly cũng không khách sáo, cô lấy củ cải mới mua bỏ vào bồn rồi rửa sạch.

Bà cụ Hướng nói: "Mấy thứ này con đâu có biết làm.

Con ra ngoài kia nói chuyện phiếm với Dung Kỳ đi.

"Nói chuyện phiếm với cậu ta sao?Trước đó hai người bọn họ nói chuyện dở đến mức suýt nữa không vui vẻ rồi, hay là thôi đi.

"Con ở trong này nhìn bà làm.

"Trình Ly khẽ cười nói:"Hay là bà lo con học trộm nghề của bà ạ?"Bà cụ Hướng vui vẻ nói:"Nếu con muốn học, bà sẽ dạy con.

Bà chỉ sợ con không muốn thôi, dù sao bây giờ chả có mấy cô gái muốn vào bếp nữa.

"Chưa làm bao lâu thì bà cụ Hướng lén nhìn ra ngoài cửa phòng bếp, thấy Dung Kỳ đi ra ngoài nghe điện thoại.

Bà thấp giọng hỏi: "Ly Ly, bà cụ Hướng nhờ con giúp một việc được không?""Tất nhiên là được rồi ạ.

" Trình Ly lập tức đáp lời.

Bà cụ cất giọng nói:"Con cũng biết đấy, chúng ta vừa mới quay về Thượng Hải, trước sau chả quen biết người nào.

Dung Kỳ thì suốt ngày cắm đầu vào công việc, cũng không biết tìm một cô bạn gái cho mình.

Bà nghĩ, các con vừa là bạn từng học chung, lại vừa trẻ trung.

Nếu con quen biết cô gái nào thì có thể giới thiệu cho Dung Kỳ của bà được không?""Cậu ấy cần hẹn hò ạ?" Trình Ly kinh ngạc.

Bà cụ Hướng nhẹ nhàng than thở:"Sao lại không cần được, cả ngày nó chỉ biết đến công việc thôi.

"Đây là lần đầu tiên Trình Ly gặp phải chuyện như thế này, cô chưa từng đóng vai bà mối bao giờ nên chỉ có thể trả lời:"Con thấy có lẽ là cậu ấy muốn lo cho sự nghiệp trước nên tạm thời không nghĩ đến việc tìm bạn gái.

Nếu không công việc của cậu ấy phải tiếp xúc với nhiều người như thế, cũng không đến mức không quen biết cô gái nào.

""Ai mà chẳng biết thế.

Trước đây bà cũng bảo nó rồi, bảo nếu nó có gặp được cô gái nào thích hợp thì dẫn về cho bà xem.

Ai ngờ đâu nó nói cái gì mà sẽ không liên lụy dính dáng đến phụ nữ trong công ty, cái gì mà dễ dàng!.

"Trình Ly thấy bà cụ Hướng rối rắm liền nói hộ bà:"Không phân biệt được việc công và tư ạ?""Đúng, đúng rồi.

"Bà cụ Hướng cười khổ, có vẻ lo lắng nói:"Nhưng tầm tuổi của nó cũng nên tìm bạn gái để kết hôn rồi.

Không thì không biết bà còn có thể nhìn thấy cháu trai hay không.

"Trình Ly an ủi bà:"Bà à, bà đừng sốt ruột, mấy chuyện liên quan đến duyên phận này không nói chắc chắn được.

Nói không chừng vài ngày sau cậu ấy lại gặp được cô gái cậu ấy ưa thích, rồi đùng một cái kết hôn thì sao.

""Nếu được như vậy thì bà mừng lắm.

"Bà cụ nhìn Trình Ly, vẻ mặt đầy nuối tiếc.

Ngày hôm ấy trò chuyện với Lăng Sương Hoa bà mới biết hiện tại Trình Ly đã có bạn trai.

Nếu không thì bà rất muốn chọn Trình Ly làm cháu dâu của mình.

Ngoại hình xinh đẹp, tính tình cũng tốt, hơn nữa cô còn là bạn học thời cấp ba của Dung Kỳ, quen biết nhau, rất phù hợpĐáng tiếc thật.

Bà cụ Hướng vỗ vỗ mu bàn tay của Trình Ly, thở dài: "Ly Ly này, mong cháu giúp bà.

""Dạ được ạ.

"Trình Ly ngại phải từ chối người già, nhưng cô vẫn rào trước:"Thế nhưng bà phải bàn bạc với cậu ấy trước đó.

Nhỡ đâu con thật sự tìm được một cô bạn gái phù hợp giới thiệu cho cậu ấy nhưng cậu ấy lại không muốn thì xấu hổ lắm.

"Bà cụ Hướng thấy cô đã đồng ý, hài lòng đáp:"Con yên tâm, bà chắc chắn sẽ khiến nó đồng ý.

""Dạ tốt rồi, nếu cậu ấy đồng ý thì bà cứ gọi điện thoại cho con.

Lúc đó con sẽ xem xem có người nào phù hợp để giới thiệu cho cậu ấy không.

"Trình Ly đồng ý khiến tâm tình bà cụ thư thái hơn phần nào.

Những chiếc bánh củ cải chiên ra lò đã khơi lại hương vị tuyệt vời năm đó cho Trình Ly.

.
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 21: Chương 21


----Cuối tuần trôi qua thật nhanh, ngày thứ hai đen tối sắp kéo đến.

Trình Ly vừa bước vào công ty đã nhìn thấy một khách sạn cao tầng cách không xa, nơi mà cô và Hứa Ký Hành đã chia tay nhau ngày hôm đó.

Ký ức ghê tởm lại ùa về.

Nếu ngày đó cô sớm biết đó là nơi cô và anh ta chia tay thì cô sẽ chọn chỗ nào xa xa một chút.

Vị trí hiện tại rất gần công ty, vừa ngẩng đầu là thấy.

Đáng tiếc là trên thế giới này làm gì có thước hối hận.

Nếu có thể uống một viên thuốc hối hận, cô nhất định sẽ ngăn cản bản thân mình trong quá khứ qua lại với Hứa Ký Hành.

Vài ngày đi làm sau đó, Trình Ly đều cố ý né tránh, không nhìn vào mấy toà cao ốc.

Cho đến tận cuộc họp sáng thứ tư, Trình Ly bị Nhậm Khuông gọi đến văn phòng rồi nói:"Em chuẩn bị tài liệu kỹ một chút.

Chiều nay cô quay lại mở cuộc họp với chúng tôi.

"Công ty đang chuẩn bị cho vòng kêu gọi vốn A+ và đã tìm được một số công ty đầu tư.

"Em cũng phải tham gia sao?"Bởi vì trước đây người đi họp là Dư Thành nên Trình Ly hơi ngạc nhiên.

Nhậm Khuông đáp:"Chuyện Dư Thành rời đi sớm muộn gì cũng không giấu được nữa.

May mắn là công ty chúng ta nói đến lần này là Zarlink Capital, họ là công ty đầu tư đã tham gia tài trợ vòng A của chúng ta.

Hy vọng có thể thương lượng thành công, mấu chốt nằm ở giá cả.

"Lòng Trình Ly có chút nhộn nhạo, Zarlink Capital chính là công ty mà Hứa Ký Hành đang làm việc.

Trước đó bọn họ quen biết nhau cũng là nhờ chuyện tài chính của công ty.

Trong vô thức, Trình Ly muốn từ chối, nhưng Nhậm Khuông lại làm như thể cô sắp trở thành kiến trúc sư trưởng của công ty đến nơi.

Cho rằng cô nên nên tham gia vào việc ra quyết định của công ty, quan trọng hơn hết là anh ta cần kỹ năng của Trình Ly để thuyết phục lòng tin của các nhà đầu tư.

"Được, em đi chuẩn bị.

" Trình Ly gật đầu.

Chỉ vì né tránh gã tồi tệ kia mà bỏ lỡ cơ hội làm ăn mới là việc làm ngu xuẩn.

Huống hồ chắc gì Hứa Ký Hành đã phụ trách hạng mục lần này.

Có điều trời không chiều lòng cô.

Khi cô vừa nhìn thấy Hứa Ký Hành ở công ty, cảm giác chán ghét từ đáy lòng vẫn không thể kìm nén mà nhen nhóm bùng lên.

Cũng may là cô còn tỉnh táo để đặt công việc lên trước, không cho người khác nhận ra sự khác thường.

Kết thúc cuộc họp, Nhậm Khuông mời đoàn thể công ty Zarlink Capital đi ăn tối.

Đoàn người nối đuôi nhau xuống ga ra dưới hầm bằng thang máy.

Trong thang máy, Nhậm Khuông liếc Hứa Ký Hành một cái, đột nhiên cười nói: "Ký Hành, đồng hồ đẹp đó.

"Trình Ly đứng sau hai người, nghe Nhậm Khuông nói như vậy theo bản năng nhìn về phía cổ tay của Hứa Ký Hành.

Cô ngay lập tức thấy một chiếc Rolex màu bạc nổi bật trên cổ tay anh ta.

Vì Nhậm Khuông nể Hứa Ký Hành là bạn học, là anh em, lại thêm mối quan hệ giữa Trình Ly và Hứa Ký Hành khiến anh ta vẫn coi anh ta người một nhà, nói chuyện không khỏi có chút thân thiết thoải mái:"Cậu nói xem, sự nghiệp của cậu thành công, chuyện tình cảm cũng thuận lợi.

Anh đây chắc cũng phải nhờ cậu chỉ bảo thêm.

"Tuy Trình Ly không biết nhiều về đồng hồ, nhưng cô lại biết đồng hồ mà Hứa Ký Hành đeo.

Ít nhất cũng hơn một trăm nghìn.

Ha ha, đúng là ăn cơm mềm có khác.

Hứa Ký Hành không nhịn được mà nhìn thoáng qua Trình Ly, vẻ mặt có chút xấu hổ.

Chờ đến khi ra khỏi thang máy, Nhậm Khuông khẽ nói với Trình Ly:"Dù sao chúng ta cũng từng hợp tác với nhau rồi nên em cũng không cần căng thẳng như vậy.

Tất cả mọi người đều biết mối quan hệ giữa em và Ký Hành rồi, thoải mái chút đi.

"Hoá ra Nhậm Khuông đã phát hiện Trình Ly chưa nói câu nào với Hứa Ký Hành kể từ khi bước khỏi phòng họp.

Anh tưởng là cô vẫn đang băn khoăn chuyện công việc.

Quả thực Trình Ly từ nãy đến giờ giả câm giả điếc, khổ không nói nên lời.

Cô không thể nói thẳng với Nhậm Khuông là mình bị Hứa Ký Hành cắm sừng, đã chia tay với hắn rồi trong thời gian này.

Cô không thể để mất mặt thế này được.

.
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 22: Chương 22


---Bữa ăn cơm tối nay như khúc gỗ nghẹn ở họng Trình Ly.

Đặc biệt là khi Hứa Ký Hành chủ động nâng ly chúc mừng cô, Trình Ly không kìm được phải viện cớ vào nhà vệ sinh.

Còn gì tệ hơn việc phải hợp tác làm ăn với bạn trai cũ ngay sau khi chia tay.

Cũng may là hơn tám giờ rồi, bữa tối không khác gì một trận tra tấn đối với Trình Ly đã kết thúc.

Bởi vì Trình Ly đến bằng xe của công ty nên Nhậm Khuông hỏi: "Em vẫn ngồi xe của công ty, hay là để cho Ký Hành chở về?"Lời vừa dứt, đột nhiên có một giọng nói xinh đẹp vang lên: "Ký Hành.

"Giọng nói này đã thu hút sự chú ý của mọi người.

Một cô gái mặc bộ đồ màu hồng đang đi về phía cửa với mái tóc dài và chiếc khăn choàng.

Cô ta không quá xinh đẹp nhưng ăn mặc khá sành điệu, đi thẳng đến trước mặt Hứa Ký Hành.

Trong khoảnh khắc Hứa Ký Hành nhìn thấy cô gái này, anh ta có chút kích động.

Hứa Ký Hành không nhịn được mà nhẹ nhàng hỏi:"Sao em lại tới đây?""Em biết anh uống rượu nên đặc biệt tới đón anh về nhà đó.

"Uông Thư Nhan khẽ cười, vươn tay phủi phủi áo sơ mi của hắn: "Em có chu đáo không?"Mọi người có mặt đều bị sốc bởi cảnh tượng diễn ra trước mắt.

Đặc biệt là những đồng nghiệp khác của Phiếm Hải, bao gồm cả Nhậm Khuông, tất cả đều quay đầu nhìn Trình Ly.

Tất cả đều trưng ra vẻ mặt nghi hoặc, không hiểu tình huống đang diễn ra hiện tại là tình huống gì.

Nhưng lúc này cánh tay của Uông Thư Nhan đã choàng qua cánh tay của Hứa Ký Hành, ánh mắt nhìn về phía này.

Rõ ràng tất cả mọi người đang túm tụm lại ở một chỗ, nhưng ánh mắt cô ta lại chỉ nhìn chằm chằm một mình Trình Ly.

Hiển nhiên cô ta đã biết rõ mối quan hệ giữa Trình Ly và Hứa Ký Hành.

Ánh mắt hai bên chạm nhau, lúc này Trình Ly có thể nhìn thấy trong mắt đối phương không hề che giấu sự đắc ý của kẻ chiến thắng.

Giờ phút này, Hứa Ký Hành chính là chiến lợi phẩm mà cô ta ôm trên tay để khoe khoang.

Vẻ mặt Hứa Kế Hoành hơi cứng lại, chắc anh cũng không ngờ rằng cô lại tới thẳng chỗ này.

Nhưng anh ta vẫn đưa tay vuốt tóc Uông Thư Nhan.

Giờ phút này, Trình Ly cảm thấy mình như đang ngụp lặn trong dung nham.

Cơn giận tích tụ trong lòng cô đã đạt đến cực hạn, cô cảm thấy cơ thể mình như thể sắp nổ tung.

Sao lúc này người vây quanh lại không đoán được chuyện gì đang xảy ra.

Chỉ những ánh mắt đồng cảm thôi cũng đã đủ để cô muốn ngất đi rồi.

May mắn là Nhậm Khuông có nhiều kinh nghiệm ứng phó, mở miệng phá vỡ bầu không khí:"Xe tới rồi này, chúng ta nhanh chân lên xe đi.

"Anh đang giúp Trình Ly đỡ bối rối.

Trình Ly cũng không thèm liếc nhìn hai con người tre trẽn kia, đi thẳng ra ngoài cửa.

Đợi cô lên xe rồi, những đồng nghiệp khác cũng lên xe.

Sự yên lặng chết chóc bao trùm toàn bộ chiếc xe.

Nhưng bầu không khí này lại khiến lửa giận trong lòng Trình Ly cuộn trào.

Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy giận đến mức lồ ng ngực như muốn nổ tung bất cứ lúc nào.

Cô hướng ánh mắt ra cửa sổ, nhưng sự chú ý của cô thì không hướng theo ánh mắt.

Trước mắt cô, cảnh đêm lặng lẽ lướt qua kèm thêm những gì vừa mới xảy ra, hình ảnh cô gái kia kéo tay Hứa Ký Hành, ra vẻ ân ân ái ái trước mặt cô và mọi người.

Vốn là cô muốn giải quyết chuyện chia tay một cách nhẹ nhàng, cô không thể cắn lại con chó đã cắn mình được.

Ngay cả khi cô gái đó xuất hiện, Trình Ly vẫn hy vọng rằng Hứa Ký Hành có thể giữ lại chút tôn trọng cuối cùng cho cô, lặng lẽ mang người kia đi.

Không thì ít nhất cũng không làm cho cô cảm thấy khó xử trước mặt các đồng nghiệp.

Dù gì thì đêm Thất Tịch mấy hôm trước cô còn nhận được bó hoa tươi từ anh ta.

Khi đó người trong công ty đều biết bọn họ vẫn chưa chia tay.

Nhưng khi Hứa Ký Hành vươn tay vuốt mái cô gái kia, lửa giận đã nuốt lấy Trình Ly.

.
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 23: Chương 23


----Khó trách anh ta lại khuyên cô cần phải phải thực tế hơn một chút.

Để bây giờ anh ta như tát một cái thật mạnh vào mặt cô, hất văng tất cả sự che đây và tự cho mình là đúng của cô.

Hứa Ký Hành không quan tâm đ ến việc để người khác biết sự thật là anh ta đã phản bội cô.

Để lấy lòng cô bạn gái mới giàu có, anh ta hoàn toàn có thể dẫm mặt cô bẹp dí dưới lòng đường.

May mắn thay, Trình Ly vẫn giữ bí mật trước mặt gia đình và đồng nghiệp.

Giờ khắc này, cô mới cảm nhận rõ, mình mới chính là chú hề trong vở kịch.

Rõ ràng người bị lừa dối là cô nhưng đến cuối cùng người mất hết mặt mũi cũng lại là cô.

Ngay khi cơn tức giận tích tụ trong lòng khiến đầu óc cô trống rỗng, tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.

Trình Ly cúi đầu nhìn màn hình, là một cái tên cô không ngờ đến.

"Alo, Ly Ly đó có phải không?" Giọng nói của bà cụ Hướng từ điện thoại vang lên.

Trình Ly thấp giọng đáp: "Dạ vâng, cháu đây ạ.

"Bà cụ Hướng vui vẻ hỏi: "Cháu còn nhớ chuyện hôm trước bà nói với cháu không?"Trình Ly ngẩn người ra.

Cô bỗng nghe thấy bà cụ vui vẻ lẩm bẩm:"Dung Kỳ đã đồng ý với bà là sẽ đến buổi xem mắt.

Cho nên bà nhờ cháu tìm hộ bà một cô gái thích hợp.

"Giọng nói của bà cụ bên kia rất vui vẻ trái ngược với Trình Ly bên này như thùng thuốc nổ sắp nổ tung.

Cô nhẹ nhàng trả lời:"Dạ vâng, cháu chắc chắn sẽ tìm.

"Đúng lúc chiếc xe đã chạy đến gần nhà mình, Trình Ly cúp điện thoại, nói cầu tài xế dừng lại.

Một đồng nghiệp nhịn không được, thấp giọng hỏi: "Kỹ sư Trình, cô có chắc là cô về một mình được không?"Nghe giọng điệu thận trọng của người này, sao Trình Ly có thể không đoán được đối phương đang suy nghĩ gì.

Sợ cô quá đau lòng mà làm chuyện dại dột ấy hả?"Không có việc gì, nhà của tôi ngay phía trước thôi, tôi đi vài bước là tới ấy mà.

"Nghe cô nói vậy, mọi người cũng không tiện nói thêm cái gì, tài xế đóng cửa xe rồi khởi động xe rời đi.

Trình Ly vừa định bước chân vào nhà đã nhìn thấy đối diện có một chiếc ô tô màu đen đậu ở ven đường.

Đường nét thân xe uyển chuyển sang trọng, phía trước xe có hai cái logo nổi bật.

Một người đàn ông trẻ tuổi đang đứng bên cạnh chiếc xe, dường như đang gọi điện thoại.

Ánh sáng mờ ảo chiếu từ đỉnh đầu xuống khiến người này trông như đang chìm trong quầng sáng, phát ra hào quang.

Cho dù người này mặc nguyên một cây đen đơn giản sạch sẽ nhưng vẫn không giấu được thân hình gọn gàng, cứng cáp.

Trình Ly đứng lại nhìn chằm chằm.

Trong đầu cô bỗng có tiếng Mạnh Nguyên Ca lướt qua.

- "Cậu nói thử xem, nếu cậu có thể nắm lấy một người đàn ông như Dung Kỳ trong tay thì chẳng phải đã vả mặt tên Hứa Ký Hành kia bảy bảy bốn mươi chín lần sao?"Lời này như hóa thành một ngọn lửa khác nhen nhóm cháy lên trong lòng Trình Ly.

Tất cả lý trí và sự bình tĩnh đều bị đốt cháy hết rồi, không còn sót lại chút nào.

Giờ khắc này, ma xui quỷ khiến Trình Ly nâng bước chân tiến nhanh đến chỗ đối phương.

Dung Kỳ thấy cô thì có chút ngạc nhiên.

Còn Trình Ly thì không thèm quan tâm anh ngạc nhiên hay không.

Nhìn khuôn mặt điềm đạm tuấn tú của đối phương, Trình Ly ngẩng đầu ưỡn ngực: "Nghe nói cậu muốn đi xem mắt, tìm lạ không bằng tìm quen.

Tôi và cậu là bạn học Cao trung, cậu cảm thấy tôi thế nào?".
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 24: Chương 24


----Lúc những lời này vừa ra khỏi miệng, Trình Ly cảm thấy đầu óc mình tràn ngập tiếng ong ong xen lẫn với tiếng ô tô chạy ngang trên đường.

Cô nhìn thấy trên gương mặt người đàn ông trước mắt dần dần xuất hiện sự khiếp sợ và kinh ngạc.

Đợi một chút…Như một cảnh phim bị bấm dừng.

Trình Ly đã tỉnh táo lại.

.

Nhưng mà lời nói đã thốt ra rồi.

Mặc dù cô không thể nhìn thấy biểu cảm của bản thân vào lúc này nhưng cô có thể cảm giác hai tai mình đang nóng lên.

Cô đứng yên tại chỗ, đầu óc lại không ngừng suy nghĩ.

Bây giờ cô phải làm sao?Giả vờ đêm nay mình uống rượu say nên ăn nói bậy bạ sao?Cái cớ này đúng là có thể nhưng vào lúc này, một hình ảnh đã biến mất lại xuất hiện trong tâm trí cô.

Trong sảnh nhà hàng, Uông Thư Nhan nhìn cô với ánh mắt đắc thắng, Hứa Ký Hành đưa tay vuốt v3 tóc cô ta, quan trọng nhất là tất cả những người khác đều nhìn cô với ánh mắt đồng tình và thương hại.

Qua đêm nay, có lẽ tất cả nhân viên của Phiếm Hải đều sẽ biết.

Trình Ly bị người ta bỏ rơi.

Bạn trai cũ quang minh chính đại ôm đùi một kẻ giàu có, vứt bỏ cô.

Tất cả mọi người sẽ dùng ánh mắt như thấy kẻ bị chồng ruồng bỏ để nhìn cô.

Điều này khiến Trình Ly, một người đã sống hơn hai mươi năm, luôn được người khác theo đuổi, không thể chịu đựng được.

Lòng tự trọng của cô không cho phép cô chấp nhận những ánh mắt như vậy.

Lúc này, cô nắm chặt tay, lấy dũng khí đập nồi dìm thuyền*, nhìn về phía Dung Kỳ, giọng điệu bình tĩnh thản nhiên nói:"Trước tiên cậu cứ thử cân nhắc đề nghị của tô đii.

"(* ý chỉ quyết đánh đến cùng.

)Nói xong, cô không thể chịu đựng được nữa mà quay đầu, muốn nhanh chóng trốn mất.

Nhưng cô mới đi được mấy bước thì có một giọng nói vang lên:"Chạy cái gì?"Trình Ly dừng bước.

Chạy cái gì?Đương nhiên là bởi vì sợ bị cậu trực tiếp từ chối rồi.

Có câu nói rất hay, chỉ cần cô chạy đủ nhanh thì lời từ chối sẽ không đuổi kịp cô.

Nhưng Dung Kỳ đã mở miệng, cô cũng chỉ có thể dừng lại.

Cô chậm rãi quay đầu lại nhìn Dung Kỳ, anh chậm rãi khóa điện thoại bỏ vào túi quần, bình tĩnh đi về phía cô, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm cô, chậm rãi nói:“Tôi có thể lý giải là vừa rồi cậu đang bắt nạt tôi phải không?"Trình Ly bị nhìn đến mức da đầu tê dại.

Lời đã nói ra hết rồi, giờ rút lại chẳng phải càng giống thằng hề sao.

Dung Kỳ hơi nghiêng đầu, con ngươi đen láy sáng ngời chăm chú vào cô, hình như ý thức được điều gì, trên khuôn mặt lạnh lùng xuất hiện một nụ cười hiếm thấy:“Ồ, thì ra là thế.

”Thì ra là thế là thế nào?Trình Ly nghe mà bối rối, khó hiểu.

Nhưng cô vẫn giải thích:"Tôi nghĩ rằng chúng ta từng là bạn cùng lớp, hiểu nhau và thân thiết hơn.

Thay vì xấu hổ ngồi với những người hoàn toàn xa lạ, chúng ta như thế này chẳng phải sẽ thích hợp hơn sao?"“Không cần giải thích.

”Dung Kỳ lại liếc nhìn cô:“Cậu nghĩ thế này cũng không sao.

”Nhìn anh giống như đang tốt bụng giải thích nhưng lại khiến Trình Ly thoáng nghẹn lời.

Nếu cô nói thêm gì nữa tiếp tục nói, càng giống như cô đang cố giải thích để che đậy.

Nhưng Trình Ly nhìn vẻ mặt của Dung Kỳ lúc này, đột nhiên nhận ra điều gì đó.

.
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 25: Chương 25


----Không phải Dung Kỳ cảm thấy mình cố ý tiếp cận cậu ta chứ?Trình Ly cố gắng sắp xếp những chuyện xảy ra sau khi bọn họ gặp nhau.

Trong quán bar, cô đá một phát khiến chiếc giày của mình bắn về phía Dung Kỳ.

Sau đó không may, dép lê lại hỏng ngay trước mặt người ta.

Mượn cơ hội trả lại đôi dép, nhân dịp tiến vào nhà Dung Kỳ.

Nhưng quan trọng nhất là những gì cô đã nói tối nay.

Dù giải thích thế nào thì cô cũng không thể giải thích rõ ràng được.

Cho dù trước đó cô thật sự không có bất kỳ suy nghĩ gì với Dung Kỳ, nhưng từ đêm nay trở đi, anh chính là một hình tượng cô ngưỡng mộ, cầu mà không được.

Không đúng.

Có thể ngưỡng mộ Dung Kỳ.

Nhưng cầu mà không được thì không phải!Vừa nghĩ đến hành vi của Hứa Ký Hành, lửa giận trong lòng Trình Ly lại bùng lên.

Hôm nay anh ta chà đạp tôn nghiêm của cô như thế nào, cô cũng sẽ hung hăng trả lại như thế ấy.

Trình Ly không chờ mong Hứa Ký Hành sẽ quỳ xuống trước mặt mình xin tha thứ, bởi vì cô cũng sẽ không tha thứ.

Cô chỉ muốn đối phương biết rõ nếu cô rời bỏ anh ta, cô sẽ tìm được người tốt hơn.

Không phải, là người tốt nhất.

Dung Kỳ trước mắt chính là người đàn ông tốt nhất.

Bất kể là ngoại hình, thân thế hay là sự nghiệp, Dung Kỳ đều hơn hẳn Hứa Kế Hành.

Trình Ly nhanh chóng sắp xếp lại những suy tư của mình.

Cô nghiêm túc nói: "Được rồi, cậu cứ thử nghiêm túc cân nhắc lời của tôi nha.

"Nói xong, cô không lảng tránh nữa, ngẩng đầu nhìn thẳng Dung Kỳ, chuẩn bị đối phó với phản ứng của anh.

Nhưng Dung Kỳ rất bình tĩnh, biểu cảm không thay đổi chút nào.

Đúng rồi, Dung Kỳ cũng không lạ lẫm gì khi nghe những cô gái nói lời này.

Tối đó, trong quán bar, cô đã nhìn thấy anh từ chối ba cô gái có ý muốn làm quen.

Nghĩ đến đây, Trình Ly không khỏi ưỡn ngực ngẩng cao đầu.

Dù sao lời cũng đã nói, cho dù bị từ chối thì cô cũng phải phải tỏ vẻ lãnh đạm.

Ít nhất theo cách này cô sẽ không bớt được sự xấu hổ.

Cuộc sống mà, chẳng phải chỉ thất bại và nhiều lần thất bại lặp đi lặp lại thôi sao.

Nhưng Dung Kỳ cũng không từ chối như cô tưởng tượng.

Trái lại, anh chẳng qua chỉ lặng lẽ đứng đó, không nói tiếp.

Đây là đùa cô hả?Trình Ly không khỏi thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy mình nên tranh thủ thời gian anh chưa kịp phản ứng mà nhanh chóng rời đi, vì vậy cô nói thẳng:"Muộn như vậy rồi, tôi không làm phiền cậu nữa.

""Ngủ ngon.

"Nói xong hai chữ này, cô chuẩn bị rời đi.

Nhưng lúc này Dung Kỳ đột nhiên nói: "Cứ đi như vậy sao?"Bằng không thì sao?.
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 26: Chương 26


----“Cậu còn có chuyện gì sao?” Trình Ly hít một hơi thật sâu, có chút bất đắc dĩ với thái độ chậm chạp của người bạn này.

Có thể nói một lần cho xong được không.

Anh như vậy khiến tim cô đập thình thịch không ngừng.

Dung Kỳ liếc nhìn cô một cái, dùng giọng điệu lãnh đạm hỏi:"Cân nhắc thì có thể, nhưng chờ tôi suy nghĩ kỹ đã, làm thế nào để báo cho cậu biết?"Báo cho cô biết?Anh tưởng đây là tuyển dụng nhân sự à, cô Trình Ly, xin chúc mừng, cô đã phỏng vấn thành công cho vị trí người hẹn hò với anh Dung Kỳ.

Nhưng phàn nàn thì phàn nàn, lúc này Trình Ly mới nhớ tới một chuyện quan trọng nhất.

Cô lấy điện thoại di động ra, chủ động nói: "Nếu không thì chúng ta thêm WeChat trước, cậu cứ suy nghĩ kỹ.

""Còn nữa, không phải tôi từng nói sẽ mời cậu ăn cơm sao, cậu cứ suy nghĩ đi, tôi sẽ sắp xếp thời gian và địa điểm.

"Dù nói thế nào thì cô cũng nên thêm WeChat Dung Kỳ, chuyện mời một bữa thì cô còn nhiều cơ hội.

Dung Kỳ thản nhiên nói: "Cậu rất chu đáo.

"Cũng không phải như vậy.

Trước kia đều là người khác theo đuổi cô, có khi nào cô phải làm chuyện này đâu.

Nhưng cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, mặt mày tuấn tú, lông mày đậm, dưới ánh sáng như phủ thêm hào quang làm cô cảm thấy say mê.

Không thể không nói dáng vẻ của Dung Kỳ rất hợp với gu thẩm mỹ của cô.

Đáng tiếc khi còn đi học, cô bị Lăng nữ sĩ quản rất nghiêm khắc nên cô cũng không có hứng thú yêu sớm.

Trong trường học, khi những cô gái khác điên cuồng vì ngoại hình và thành tích của Dung Kỳ, cô cũng chỉ coi anh như một người bạn cùng lớp bình thường.

Dung Kỳ nhìn chằm chằm vào điện thoại di động của cô, nhưng không trả lời ngay.

Chỉ nở một nụ cười khó hiểu.

Trình Ly có chút bất đắc dĩ, nhỏ giọng nói: "Cũng không thể dùng bồ câu đưa thư được.

"Rất nhanh, cô kịp nhận ra:"Cậu yên tâm, tôi sẽ không đưa WeChat của cậu cho người khác.

"Với thân phận hiện tại của Dung Kỳ, đúng là có rất nhiều người muốn lấy WeChat của anh.

"Mở WeChat.

"Trình Ly nghe theo lời anh, mở WeChat ra, nhưng ngay lúc cô định mở mã QR thì anh đột nhiên nói:"Không có cái này.

"A…Chẳng lẽ anh muốn mở mã QR, để cô quét?Cũng được, Trình Ly vừa định mở ra để quét lại.

Lần này, Dung Kỳ không thể nhịn được mà nói ra:"Danh sách liên lạc.

"Trình Ly ngạc nhiên ngẩng đầu, mặc dù có chút khó hiểu nhưng vẫn làm theo.

"Lướt xuống.

"Vì vậy, cô cứ từ từ lướt xuống, nhưng càng lướt, trong lòng cô càng cảm thấy bất an.

Cảm giác có cái gì đó sai sai.

Mãi đến khi cô trượt đến chữ T, Dung Kỳ mới mở miệng: "Dừng lại.

"Trình Ly dừng lại, ngón tay thon dài của đối phương chạm lên màn hình điện thoại của cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng ấn tên của một người dùng WeChat có biệt danh là "Thiên Lý".

Giọng nói trầm tĩnh của anh từ trên đỉnh đầu vang lên: "Đây là WeChat của tôi.

"Trình Ly: "! ".
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 27: Chương 27


----Điều này thật sự không hợp lý, Trình Ly không nhịn được mà muốn kêu lên "ai đó cứu tôi với".

Cô đã thêm WeChat của Dung Kỳ từ lúc nào?Dù suy nghĩ nát óc cô cũng không nhớ ra đây là WeChat của anh.

Xấu hổ nhất chính là cô bị nhắc nhở mới ý thức được chuyện này, câu bạn học hiểu rõ mọi chuyện như tát thẳng vào mặt cô một cái.

Hơn nữa trên tài khoản WeChat này cũng không có ghi chú, có lẽ là do sau khi thêm vào cô vẫn chưa từng xem qua.

Cô không có thói quen xóa bạn bè thường xuyên, vậy nên WeChat của đối phương vẫn nằm chết đống trong danh sách liên lạc của cô.

Trình Ly không khỏi nghĩ đến Mạnh Nguyên Ca, lúc trước cô ấy còn thở ngắn than dài rằng không thể lấy được phương thức liên lạc với Dung Kỳ.

Nếu để cô ấy biết chuyện này, chắc chắn sẽ muốn bóp ch3t Trình Ly cô đó.

“Còn chưa nhớ ra sao?” Dung Kỳ chậm rãi hỏi.

Trình Ly áy náy ngẩng đầu, cố gắng vùng vẫy: “Chuyện này…”"Hóa ra chúng ta từng thêm WeChat… Vì chưa từng nói chuyện với nhau nên tôi mới không thêm ghi chú.

"Được rồi, chỉ cần thành công đổi chủ đề thì cô sẽ đỡ xấu hổ hơn.

Nhưng cô nhìn tên WeChat của anh, theo bản năng hỏi: "Đây là biệt danh của cậu sao?"Internet từng nổi lên trào lưu đặt biệt danh.

Trong công ty sẽ không dùng tên để gọi mà dùng một biệt danh tương đương, nghe nói là vì để thúc đẩy giao tiếp bình đẳng, tạo bầu không khí tự do trong công ty.

Thiên Lý, cái tên khá đẹp.

Ý nghĩa không tệ, chí tại ngàn dặm.

"Không phải.

" Ánh mắt của Dung Kỳ hơi lóe lên.

Thấy chủ đề được thay đổi thành công, Trình Ly cũng không nói sâu vào nữa.

Một lúc sau, Trình Ly nói: "Nếu không có chuyện gì nữa, tôi về nhà trước đây.

""Được.

"Dung Kỳ bình tĩnh đáp lại.

Trình Ly vẫy tay, xoay người rời đi.

Dung Kỳ đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng của cô.

Cô đã đi rất xa, xa đến mức trở nên nhỏ xíu thì đột nhiên dừng bước, quay người lại.

Trình Ly không nghĩ tới Dung Kỳ vẫn đứng đó.

Cô nở một nụ cười nhạt, vẫy vẫy tay với Dung Kỳ.

Sau khi cô biến mất, Dung Kỳ lại lấy điện thoại ra, gọi lần nữa.

Khi người bên kia bắt máy, Dung Kỳ hỏi: "Bà ơi, lúc trước bà nói đi xem mắt, rốt cuộc là chuyện gì?""Ly Ly nói cho cháu biết sao?" Bà cụ Hướng sợ anh đổi ý liền nói: "Ta nhờ Ly Ly giới thiệu cho cháu một người để xem mắt, cháu không được cãi lời.

"Dung Kỳ khẽ ậm ừ.

Hóa ra trước đây anh đã hiểu lầm.

Không phải cô là đối tượng xem mắt của anh mà là cô sẽ giới thiệu đối tượng xem mắt cho anh.

.
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 28: Chương 28


----Trình Ly vừa tắm rửa xong, một tiếng sét đánh vang bên ngoài cửa sổ.

Mùa hè ở miền nam lúc nào cũng nhiều cơn mưa, chỉ trong chốc lát mà bên ngoài đã lộp bộp tiếng mưa rơi, dường như át đi tất cả âm thanh trên đời.

Trình Ly vừa dùng khăn lau tóc vừa lấy điện thoại ra.

Càng nghĩ cô càng thấy chuyện này kỳ lạ, rốt cuộc là cả hai kết bạn Wechat từ khi nào vậy?Nhưng nghĩ đi nghĩ lại Trình Ly cũng không nghĩ ra.

Dù cho cô có trí nhớ tốt đi chăng nữa thì cũng đâu thể nhớ cách cô kết bạn với từng người trong vòng bạn bè mấy trăm người được.

Huống hồ Dung Kỳ còn chưa bao giờ nói chuyện với cô, nên chẳng thể trách cô hoàn toàn không nhớ ra trong vòng bạn bè của mình lại có một người như Dung Kỳ.

Trình Ly cầm điện thoại, không kìm được mà mở xem vòng bạn bè của Dung Kỳ.

Cô không phải kiểu người hay rà soát vòng bạn bè, vì vòng bạn bè của cô hiện tại có rất nhiều người bán hàng online.

Cả màn hình toàn bài quảng cáo, nên bình thường cô sẽ không đọc được mấy bài chia sẻ hằng ngày của những người khác.

Vừa nhấn vào xem là cô đã thấy ngay vòng bạn bè của Dung Kỳ, anh không cài đặt phải kết bạn ba ngày mới được xem vòng bạn bè.

Cô thấy những gì anh đăng lên hầu hết toàn liên quan tới Khoa học Kỹ thuật Khải Vực.

Trình Ly lướt xem từ đầu tới cuối, cuối cùng cũng tìm ra lý do vì sao mình không có ấn tượng gì về chuyện kết bạn hết.

Về cơ bản, anh chẳng bao giờ chia sẻ cuộc sống hằng ngày của mình lên chứ đừng nói là ảnh selfie hay cái gì khác, đến cả những bức ảnh trong kỳ nghỉ cũng không có.

Cho dù cô có biết Dung Kỳ trong vòng bạn bè từ trước thì Trình Ly sẽ chỉ nghĩ rằng đây là một nhân viên nô lệ tư bản cuồng việc của Khải Vực mà thôi.

Đúng lúc này, Mạnh Nguyên Ca gọi điện tới.

Trình Ly vừa bắt máy thì đã nghe cô ấy nói một mạch:"Chị em ơi, tớ phạm tội rồi, cậu phải tha tội cho tớ trước đã.

""Phạm tội gì rồi, kể mình xem nào.

"Nghe giọng điệu của cô khá thoải mái, lúc này Mạnh Nguyên Ca mới lên tiếng trả lời:"Không phải lúc trước cậu bảo tớ đừng chửi con tiểu tam kia sao, cậu nói có thể cô ta cũng bị Hứa Ký Hành lừa.

"Trình Ly nhớ lại, đúng là cô có nói mấy lời này.

Khi biết Hứa Ký Hành vụng trộm bên ngoài, cô đã đi uống rượu với Mạnh Nguyên Ca, Mạnh Nguyên Ca như chửi rủa Hứa Ký Hành vô số, cũng tiện thể mắng tiểu tam mấy câu.

Trình Ly ngăn cô, bảo cô đừng vội mắng đằng gái, nói không chừng người ta cũng bị lừa thì sao.

Trước đó Trình Ly cũng không nghĩ về việc có nên hỏi bên kia cho rõ ràng hay không.

Nếu đúng thật là người ta cũng bị lừa, vốn không biết Hứa Ký Hành đã có bạn gái thì mắng vậy là không đúng rồi.

"Tớ rút lại mấy lời này.

"Trình Ly thản nhiên nói:"Cô ta không phải bị lừa, cô ta biết mối quan hệ giữa tớ và Hứa Ký Hành.

"Ngay khi gặp được Uông Thư Nhan trước lúc lên xe thì cô biết người kia đã có chuẩn bị từ trước.

Cố tình chạy tới nhà hàng để làm cô bị mất mặt trước đám đông.

"A? Sao cậu biết?" Mạnh Nguyên Ca bị cô làm cho bối rối.

Trình Ly từ tốn nói:"Hôm nay công ty tớ và công ty Hứa Ký Hành thảo luận về vấn đề tài chính, sếp Nhậm đã sắp xếp dùng bữa tối cùng nhau, vậy mà cô ta gấp rút lao tới.

Ngay trước mặt mọi người, cô ta ôm lấy cánh tay Hứa Ký Hành.

""Chết tiệt, tớ không nhịn nổi nữa, cái con này có ý gì đây?Làm tiểu tam mà không có tính tự giác của tiểu tam à, lại còn đi diễu võ dương oai trước mặt mọi người nữa?"Trình Ly bình tĩnh đáp lời:"Có lẽ là sợ tớ và Hứa Kỳ Hành làm việc với nhau sẽ có dính líu gì đó.

""Tớ nhổ vào ấy, mẹ nó cái món hàng này ai mà thèm chứ.

"Mạnh Nguyên Ca chỉ nghe thôi đã thấy kinh tởm.

Trình Ly giơ tay xoa nhẹ huyệt thái dương:"Lúc ấy, nếu không phải vì nghĩ có đồng nghiệp ở đó, tớ mà không làm cho quan hệ của bọn họ trở nên căng thẳng thì tớ cũng phải nói thẳng mặt cho cô ta biết, tớ không phải cái thùng rác, không có hứng đi thu gom rác thải.

"Hai bên công ty đang bàn chuyện hợp tác, Trình Ly không muốn vì mình tức giận nhất thời mà chấm dứt chuyện làm ăn.

Hơn nữa, với công ty mà nói, vấn đề tài chính đang vô cùng quan trọng, lỡ mà có xích mích thật, Nhậm Khuông sẽ gạt cô ra khỏi dự án, cô sợ rằng việc thăng chức của mình cũng sẽ tan thành bọt nước.

Cô làm việc chăm chỉ trong thời gian dài như vậy, không thể nào vì một kẻ đê tiện mà từ bỏ sự nghiệp của mình được.

"Chị em, làm tốt lắm, cậu nhất định phải nén nhịn.

" Mạnh Nguyên Ca ngẫm nghĩ một lát, quả đúng là phải vậy.

Mọi người cũng bước vào xã hội của người trưởng thành cả rồi, đã qua cái tuổi chỉ cần một lời không hợp nhau là đi làm lại ở chỗ khác từ lâu.

Nếu Trình Ly thật sự gây rối trước mặt mọi người, thì khi đó bất kể là cấp trên hay đồng nghiệp cũng đều sẽ thấy cô thiếu chuyên nghiệp.

"Cậu vẫn chưa nói cậu gây chuyện gì mà phải tạ lỗi với tớ đâu?".
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 29: Chương 29


----Mạnh Nguyên Ca lặng im, lát sau cô mới nói lí nhí:"Không phải cậu nói với tớ là cậu lần theo tung tích Weibo của Hứa Ký Hành mà tìm được người phụ nữ đó sao.

Vậy nên tớ cũng lần theo Weibo của anh ta tìm ra người đó, rồi nhắn tin cảnh báo cô ta Hứa Ký Hành đã có bạn gái từ trước rồi.

""Xong rồi tớ phát hiện con nhỏ đó kéo tớ vào danh sách đen luôn, nhưng sau đó lại đăng một tin Weibo rất âm dương quái khí.

"Trình Ly bỏ điện thoại ra, thoát khỏi cuộc gọi rồi mở Weibo.

Cô vào mục "Nơi ghé thăm thường xuyên của tôi", mở Weibo của Uông Thư Nhan.

Cô thấy bài Weibo mới nhất của Uông Thư Nhan, đó là một bài Weibo văn bản.

"So với việc đi nhìn trộm người khác từ nơi cống rãnh, chi bằng chăm chỉ học hỏi nâng cao bản thân nhỉ.

"Tầm mắt của Trình Ly rơi xuống chữ "nhỉ" ở cuối câu, rõ ràng đây chỉ là một trợ từ phổ thông, nhưng Trình ly lại nghe ra sự châm chọc và chế nhạo ẩn giấu sau đó.

"Tớ đúng là bị điên rồi, lại còn nhắn tin cảnh cáo cô ta nữa chứ.

" Mạnh Nguyên Ca cả giận.

Cô nhắn tin không chỉ đơn giản là vì muốn cảnh cáo Uông Thư Nhan, mà còn là vì muốn làm tan vỡ mộng đẹp của thằng chó Hứa Ký Hành kia.

Lỡ như anh ta lừa gạt cả hai cô gái, vậy nếu cô nói cho người kia biết sự thật thì sẽ khiến cho Hứa Ký Hành bị đá rồi.

Giấc mộng ăn bám của Hứa Ký Hành từ đó tan thành mây khói.

Sung sướng biết bao nhiêu!"Tớ không trách cậu, đâu ai ngờ rằng hai người bọn họ lại là Vương Bát và đậu xanh (*) trùng hợp lại vừa mắt nhau đâu chứ.

"Giọng nói của Trình Ly vẫn bình tĩnh, thế nhưng khi nghe kỹ lại có thể lờ mờ nghe được từng chữ cô nói dường như hơi nghiến răng.

(*): ý chỉ hai người tâm đầu ý hợpMạnh Nguyên Ca cảm động: "Tớ biết là Cm của tớ sẽ hiểu tớ mà.

"Cm (Centimet) là nick name mà Mạnh Nguyên Ca đặt cho Trình Ly, sau này có nhiều người bạn cũng gọi cô như vậy.

Trình Ly khẽ cười: "Đương nhiên tớ không trách cậu, cậu có lòng tốt mới nhắc nhở người ta mà.

""Tớ cứ nghĩ nếu như cô gái này cũng bị lừa thì hai người các cậu sẽ có thể bắt tay cùng xử lý thằng đểu kia cơ.

"Mạnh Nguyên Ca không biết nên nói gì:"Cậu thấy tên Hứa Ký Hành như thế nào? Gia thế của tiểu tam không tệ, sao lại phải đi giật bạn trai của người khác chứ?Tớ thật sự không hiểu nổi loại phụ nữ không não này nữa, đàn ông ba chân bốn cẳng thì khó tìm, chứ đàn ông hai đùi đâu có thiếu?""Chắc là do có hạng người thích cảm giác vụng trộm chăng.

" Trình Ly bình tĩnh đáp.

Hai người tán gẫu một hồi, lúc đầu Trình Ly đang muốn nói cho Mạnh Nguyên Ca về chuyện Dung Kỳ.

Nhưng bây giờ hai người đến bát tự còn chưa viết (*), cô suy nghĩ một lát, thấy chưa nên kể vội.

(*) ẩn dụ chỉ sự việc không có manh mối Sau này nếu có thể thì cô sẽ giúp Mạnh Nguyên Ca thám thính về tình sử của Dung Kỳ.

Dù sao thì bạn thân cũng đáng dựa dẫm hơn đàn ông, nếu có thể giúp cho sự nghiệp của bạn thân, đương nhiên cô sẽ không thể chối từ.

Trình Ly sắp xếp mọi thứ ổn thoả, tắt điện thoại rồi lặng lẽ nằm xuống.

Thế nhưng khi căn phòng chìm trong bóng tối.

Trình Ly nhắm mắt lại, một suy nghĩ chợt đập vào não cô.

Trình Ly bật người dậy, cô lấy điện thoại ra, mở xem vòng bạn bè của mình.

Cô đúng là ngu ngốc, đến tận bây giờ mới nhận ra vấn đề.

Nếu Dung Kỳ vẫn luôn ở trong danh bạ Wechat của cô, vậy chắc chắn là anh cũng từng lướt vòng bạn bè của cô rồi.

Lúc trước hình như có vài lần cô đăng Wechat về Hứa Ký Hành.

Trình Ly không phải kiểu người thích khoe tình cảm trong vòng bạn bè.

Nhưng Hứa Ký Hành từng nhắc mấy lần, nói đại khái là anh ta thấy tủi thân vì cô không nhắc đến anh ta trong vòng bạn bè.

Vậy nên hồi đó Trình Ly có đăng mấy tấm ảnh, có những tấm chụp khi hai người hẹn họ, tuy rằng anh ta không lộ mặt, nhưng vẫn để lộ ra một bên tay, có khi thì lộ nửa người.

Từ khi hai người chia tay thì Trình Ly đã lập tức xoá hết những tấm ảnh này.

Nhưng xoá đi không có nghĩa là nó không tồn tại.

Lỡ như trước đây Dung Kỳ từng lướt thấy thì sao, nghĩ đến đây, Trình Ly không khỏi thót tim.

Cô lại tắt điện thoại đi, rồi nằm vật xuống giường.

Cứ nghĩ đến sắc mặt của Hứa Ký Hành và Uông Thư Nhan, Trình Ly lại thấy giờ đây đã chẳng còn gì có thể làm khó được cô nữa.

Ai mà chưa từng có một mối tình thất bại kia chứ.

Quá khứ là quá khứ, điều quan trọng là hiện tại.

Sáng sớm, Lăng Sương Hoa thấy Trình Ly từ tốn ăn bữa sáng thì ngạc nhiên thốt lên:"Mọi ngày con toàn cuống cuồng mang bữa sáng đi làm, sao hôm nay lại chẳng sốt ruột chút nào vậy.

"Trình Ly cắn một miếng trứng chần, chậm rãi đáp: "Không cần phải vội.

".
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 30: Chương 30


----Sáng nay, khi vừa mở mắt ra thì cô đã cảm thấy đi làm chẳng khác gì đi xuống mồ.

E rằng chuyện tối qua đã bị lan truyền đi khắp công ty luôn rồi.

Điều kỳ lạ là cứ nhóm nào của công ty mà có mặt Trình Ly thì lại vô cùng yên tĩnh suốt từ tối qua.

Mọi ngày đám người này mà không có gì làm là sẽ spam trong nhóm.

Trình Ly gần như có thể tưởng tượng ra cảnh họ đang spam rầm rộ trong những hội nhóm khác.

Cuối cùng cũng tới công ty, Trình Ly đặt túi lên bàn mở máy tính ra.

Chỉ lát sau, trợ lý Tả Thanh Thanh đã cầm ly cà phê vừa cười vừa nói đi tới, nhưng ngay khi nhìn thấy Trình Ly, nụ cười trên gương mặt cô đã vụt tắt.

"Chào buổi sáng, chị Ly Ly.

" Tả Thanh Thanh cười ha ha.

Chỉ là, trong lúc cười cô vẫn cẩn thận dè dặt quan sát sắc mặt Trình Ly.

"Chào buổi sáng.

" Sắc mặt Trình Ly vẫn như bình thường.

Tả Thanh Thanh mới thở phào một hơi.

Không bao lâu sau thì những người khác trong công ty cũng liên tục tới, so với sự náo nhiệt thường ngày, thì hôm nay lại yên tĩnh lạ thường, dường như ai cũng sợ nói sai câu gì.

Cho đến tận mười giờ sáng, Trình Ly đang xử lý bảng kế hoạch tiến độ thì bị Nhậm Khuông gọi vào phòng làm việc.

Nhậm Khuông thấy cô đi vào, chỉ tay về phía chiếc sô pha tiếp khách trong phòng:"Em ngồi đi.

"Trình Ly yên lặng ngồi xuống.

"Giữa em và Hứa Ký Hành đã xảy ra chuyện gì vậy?" Nhậm Khuông nhịn nửa ngày trời, cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa.

Tuy rằng anh biết đây là chuyện riêng của Trình Ly, nhưng bây giờ Hứa Ký Hành là nhân viên bên Zarlink Capital , hiện đang đàm phán với công ty của họ về vòng tài trợ A +.

Hiện tại, về cơ bản thì hai bên vẫn chưa thống nhất được giá cả.

Nhậm Khuông định giá công ty ở ngưỡng 100 triệu USD, thế nhưng Zarlink Capital chỉ ra giá 400 triệu nhân dân tệ, khoảng cách định giá giữa hai bên gần gấp đôi.

May mắn là đôi bên vẫn còn chỗ để đàm phán và các cuộc đàm phán vẫn chưa đến mức sụp đổ.

Nhưng bây giờ lại đột nhiên xảy ra chuyện như vậy, làm sao mà Nhậm Khuông không lo lắng cho được.

Trình Ly kể lại đúng như sự thật: "Như anh thấy đấy, anh ta ngoại tình rồi có bạn gái mới.

""Thằng chó, thứ cặn bã.

" Nhậm Khuông chửi thẳng không che đậy gì.

Nghe vậy, Trình Ly thật lòng rất cảm động, ít nhất vẫn còn Nhậm Khuông đứng về phía cô.

"Em biết công ty đang bàn chuyện hợp tác với Zarlink Capital, em nhất định sẽ không để chuyện tư của mình ảnh hưởng đến tình hình chung của công ty.

"Trình Ly trịnh trọng nói.

Nhậm Khuông buông một tiếng thở dài:"Anh còn sợ rằng em sẽ không nhịn được, dù sao thì ai mà gặp phải chuyện này cũng sẽ đều không chịu được thôi.

Em có thể suy xét cho công ty thật sự quá tốt.

"Trình Ly: "Vấn đề chính là em sợ rằng Hứa Ký Hành có thể sẽ đắn đo, điều này sẽ gây ra ảnh hưởng không tốt cho chuyện hợp tác giữa hai bên.

""Thằng đó dám sao!" Nhậm Khuông đập bàn nổi giận đùng đùng:"Cậu ta là cái thá gì, kể cả hạng mục này có do cậu ta phụ trách đi chăng nữa thì cậu ta cũng chẳng phải nhân vật quan trọng gì ở bên đó cả.

Nếu cậu ta thật sự dám nhân cơ hội này mà ép giá làm ngáng chân chúng ta, anh nhất định sẽ đích thân đi tìm chủ tịch của tập đoàn đó, khiến cậu ta không thể làm ở đó nữa.

"Trình Ly gật đầu.

Nhậm Khuông nói: "Hứa Ký Hành không ngu đến mức vậy, dù sao đây cũng là dự án riêng của cậu ta.

Nếu có chuyện gì anh sẽ nói chuyện riêng với cậu ta.

"Nghe đến đây, Trình Ly cũng hiểu lập trường của Nhậm Khuông.

Trên phương diện cảm xúc cá nhân, anh ta chắc chắn sẽ kiên quyết đứng về phía Trình Ly.

Nhưng trên góc độ việc công, anh ta mong rằng Trình Ly có thể lo cho đại cục mà đặt ân oán cá nhân giữa cô và Hứa Ký Hành sang một bên.

Rời khỏi phòng làm việc, Trình Ly đi tới phòng rửa tay.

Không ngờ mới vừa vào sau vách ngăn thì nghe thấy tiếng truyền ra từ bên ngoài.

Nói tới những nơi tụ tập buôn chuyện đồn nhảm trong công ty thì chỉ có hai nơi, toilet và phòng giải khát, đúng là không chọn được nơi nào là hạng nhất nữa.

"Tôi thấy Trình Ly trâu thật đấy, gặp phải chuyện tối qua mà còn có thể tỏ ra như bình thường.

""Nếu không thì sao mà người ta có thể trở thành kiến trúc sư trưởng tương lai của công ty được.

""Chuyện này là thật á? Cô ấy mới có mấy tuổi chứ.

""Dư tổng đi rồi, trong những người ở lại cũng chỉ có cô ấy là có thể gánh vác trọng trách này thôi, huống chi cô ấy còn là nhân viên trực tiếp của Nhậm tổng, tất nhiên Nhậm tổng sẽ coi trọng cô ấy hơn rồi.

".
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 31: Chương 31


-----Hai người đồng nghiệp nữ kia cứ tôi một câu chị một câu, khỏi phải nói sôi nổi đến mức nào.

"Tên Hứa Ký Hành kia tìm loại tiểu tam gì vậy chứ, cắm sừng Trình Ly luôn cơ đấy.

"Nghe được từ "cắm sừng", Trình Ly không không khỏi siết chặt nắm đấm.

"Nghe nói là người có tiền, với cả tôi nghe đồng nghiệp đi ăn chung tối qua kể lại rằng cô gái đó đeo cả một chiếc túi Hermes bạch kim đấy, từ quần áo đến đồ trang sức chẳng có món nào là rẻ cả.

""Đàn ông đúng là thực dụng, đứng trước kẻ có tiền thì ngay cả đại mỹ nữ cũng bị nốc-ao.

"Chờ hai người thảo luận xong, Trình Ly mới đi ra khỏi vách ngăn.

Cô rửa tay rồi lau tạm vào đâu đó, sau đó lấy điện thoại ra nhắn Wechat cho Mạnh Nguyên Ca.

[Bây giờ ở công ty tớ thành một trò hề rồi.

]Lúc quay về làm việc, Trình Ly lấy điện thoại ra xem lại thì thấy đã có tin nhắn trả lời Wechat.

Nhưng khi mở ra cô lại thấy dấu chấm nhỏ màu đỏ xuất hiện trên một chiếc ảnh đại diện hơi lạ.

Dung Kỳ: [?]Trình Ly chớp mắt mấy cái, nhanh chóng mở cuộc trò chuyện của hai người.

Ngay sau đó, mắt cô tối sầm lại.

Cái tin Wechat lúc nãy cô nhắn cho Mạnh Nguyên Ca bị gửi nhầm sang cho Dung Kỳ rồi.

Tối qua, để tỏ lòng coi trọng của mình với Dung Kỳ, cô đã ghim Wechat của anh lên đầu.

Mà người lúc trước được ghim luôn là Mạnh Nguyên Ca.

Cho nên khi nãy cô đã quen tay ấn vào ảnh đại diện ở đầu tiên để nhắn tin.

Trình Ly nhìn dấu chấm hỏi mà anh nhắn, cô rơi vào trầm tư.

Tối qua thì bị anh bắt tại trận rằng cô còn chẳng nhớ đến trong Wechat của mình có mặt anh, ngày hôm nay thì lại nói cho anh biết là mình nhắn tin nhầm người.

Ấn tượng của anh về cô e rằng đã xuống âm vô cùng rồi.

Trình Ly nghĩ đi nghĩ lại, ngón tay chọc qua chọc lại trên màn hình:[Các đồng nghiệp đang bàn nhau gọi đồ ăn ngoài về, vậy mà tớ lại quên mất.

Chỗ chúng tớ ăn cơm trưa cũng vất vả lắm, phải đặt trước ít nhất một tiếng cơ.

]Cô mặt không đỏ tim không thót mà bịa chuyện: [Vậy nên tớ mới nói mình như thế.

]Chứ tuyệt đối không phải vì lý do chó má như kiểu cô bị cắm sừng đâu.

Lần này bên kia không nhắn lại.

Trình Ly thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.

Cho đến giờ tan tầm buổi trưa, điện thoại của cô lại reo chuông.

Một số lạ hoắc.

Trình Ly nhận cuộc gọi rồi kẹp điện thoại giữa tai và cổ, ngón tay cô vẫn không ngừng gõ phím, thờ ơ hỏi:"Alo, ai vậy?""Là tôi.

" Một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng cất lên.

Uỳnh.

Chiếc điện thoại đang kẹp ở cổ của Trình Ly rơi thẳng xuống sàn nhà.

Cô vội cúi người nhặt lên.

Trình Ly hơi bối rối, không thể không hỏi anh: "Sao cậu lại có số điện thoại của tôi?""Không phải cậu nói muốn mời tôi ăn một bữa sao?" Dung Kỳ không trả lời trực tiếp câu hỏi này.

Trình Ly càng lúng túng hơn, vô thức hỏi lại: "Hôm nay sao?"Đúng là cô đã nói rằng anh cứ suy nghĩ kỹ rồi cô sẽ chọn thời gian và địa điểm đi ăn với nhau.

"Bây giờ.

"Trình Ly trừng mắt, tự hỏi sao cô lại thấy cảm giác nóng lòng từ hai cái chữ này chứ.

.
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 32: Chương 32


----Cơ hội tốt như vậy, tất nhiên Trình Ly sẽ không từ chối.

Cô ngay lập tức trả lời lại: "Được thôi, tôi đi tìm nhà hàng ngay đây.

""Công ty cậu ở đâu?"Giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng của Dung Kỳ vang lên lần nữa.

Trình Ly báo địa chỉ, chợt nghe đầu dây bên kia nói: "Cách chỗ tôi khá gần, năm phút nữa cậu xuống dưới tầng.

"Đến khi cúp máy Trình Ly vẫn không ngờ rằng mọi chuyện lại suôn sẻ như vậy.

Từ khi gặp lại đến giờ, Trình Ly nhận ra hình như anh vẫn mang dáng vẻ như trong trí nhớ của cô, không nói đến ngoại hình, dù sao thời cấp ba đã trôi qua nhiều năm rồi, anh đã mất đi vẻ trẻ trung như xưa, cả thân hình và tướng mạo của anh đều đã không còn hơi thở của tuổi trẻ, đã hoàn toàn trở thành diện mạo của một người đàn ông trưởng thành.

Nhưng anh lại đem đến cho người khác cảm giác, anh chỉ cần đứng đó, tựa như một vùng biển bao la vô biên, mặc cho bên ngoài có sóng to gió lớn tàn phá đến cỡ nào, tháng năm luân chuyển, trên người anh vẫn luôn duy trì sự kiêu ngạo bẩm sinh như thế.

Người ta hay nói kể từ khi bước chân vào xã hội, mọi người đều bị ép phải mặc quần áo người lớn, học cách đạo đức giả.

Nhưng dường như anh vẫn không thay đổi gì cả, vẫn luôn nhìn mọi người bằng đôi mắt trong sạch và bình tĩnh khi xưa.

Có lẽ là do anh đã quá thành công, không cần phải lá mặt lá trái với ai, không cần phải nỗ lực biến mình thành khuôn mẫu được nhiều người quý mến.

Chỉ là khi Dung Kỳ vừa mới bộc lộ tài năng thì đã có người bất ngờ tiết lộ về gia thế của anh.

Thậm chí người đó còn lấy Bill Gates làm ví dụ, người đó cho rằng trước đây truyền thông chỉ toàn nói đến Bill Gates thành công nhờ tự mình khởi nghiệp, nhưng chưa ai đề cập đến chuyện mẹ ông là giám đốc Goldman Sachs.

Vì thế mấy năm gần đây những lời đồn về gia thế của Dung Kỳ bay tứ tungNhưng anh chưa bao giờ đích thân trả lời bất kỳ câu hỏi nào về chuyện này.

Trình Ly biết, từ trước đến nay, tất cả gia thế mà Dung Kỳ có chỉ là một mình anh.

Tuy rằng Trình Ly không biết cụ thể về chuyện ba mẹ anh, nhưng cô biết là từ khi anh vào cấp ba thì đã sống cùng với ông bà, mà ông bà của anh nuôi nấng anh nhờ sạp hàng.

Trình Ly đang nghĩ miên man thì Wechat rung lên hai tiếng.

Cô lập tức mở ra, thấy Dung Kỳ gửi tin nhắn tới.

[Xuống đi.

]Trình Ly nhanh chóng tắt máy tính, xách túi chạy xuống dưới tầng.

Cô vừa xuống dưới thì đã thấy một chiếc Maybach đang chạy ngang qua, chính là chiếc xe mà cô đã nhìn thấy bên vệ đường đêm qua.

Xe đỗ lại ở ven đường, tài xế đang định rời khỏi ghế lái xuống mở cửa, Trình Ly cũng không kiểu cách, cô mở luôn cửa ghế sau ra, dặn dò: "Ngã tư đường bên này có cảnh sát giao thông, không đỗ xe lâu được đâu, nếu không sẽ bị phạt tiền đó.

"Tài xế không ngờ cô gái mà ông tới đón lại thực tế đến mức này, còn lo chuyện này thay người khác nữa.

Trình Ly ngồi vào trong xe, lúc này Dung Kỳ mới ngẩng đầu rời khỏi màn hình điện thoại.

"Lái xe đi.

" Dung Kỳ phân phó.

Tài xế nổ máy một lần nữa, rồi lại không nén nổi tò mò mà liếc qua gương chiếu hậu.

Chuyện đón người giúp sếp là chuyện bình thường mà ông vẫn luôn làm.

Thế nhưng đón một cô gái, thì đây là lần đầu tiên từ xưa đến nay.

Vậy nên tài xế không khỏi có chút bất ngờ về Trình Ly.

Trình Ly hỏi: "Cậu muốn ăn gì? Tôi tra được mấy nhà hàng khá ổn ở gần đây.

"Hiện nay những nhà hàng xịn đều mắc chung một căn bệnh, bệnh đặt bàn trước.

Ví dụ như nhà hàng J kia, nếu muốn ngồi chỗ ngắm cảnh được thì phải đặt trước ít nhất một tuần.

"Đồ Trung đi.

" Dung Kỳ trả lời.

Trình Ly gật đầu, tốt quá, cô sợ nhất là anh nói ra hai chữ "tùy cậu", cô sẽ phải vắt nát óc xem nên ăn gì.

Vì bây giờ đang là buổi trưa, thời gian nghỉ ngơi chỉ có hai tiếng rưỡi.

Những món nặng mùi như lẩu, thịt nướng nên loại trừ.

Món Tứ Xuyên thì cay quá nên cũng không được.

Cả hai đều là người phía nam Dương Tử, nên khẩu vị anh chắc không khác cô lắm, thích những món thanh đạm.

.
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 33: Chương 33


----Món địa phương, món Hàng Châu, món Hoài Dương, món Quảng Đông, mấy món này đều ổn, sẽ không giẫm phải mìn(*).

(*)Giẫm phải mìn: chạm vào điểm mà người khác rất cấm kỵ và không thể dung thứ.

Đầu óc Trình Ly như một bộ máy đang vận hành với tốc độ cao, nhanh chóng lọc ra số liệu, cô hỏi: "Đồ ăn Hàng Châu thì sao?""Được.

"Nghe Dung Kỳ trả lời vậy cô thấy khá hài lòng, không khỏi kể lại:"Lần trước tôi đến Hàng Châu, được ăn một món tên là gân bò nước trong, ngon cực kỳ.

"Cô hay phải đi công tác xa, có một lần cô tới Hàng Châu.

Đối tác ở địa phương đã đưa cô đến một nhà hàng tư nhân rất nổi tiếng.

Dung Kỳ khẽ cười: "Ngon đến mức nào?""Đến mức tôi muốn ăn thêm lần nữa.

" Trình Ly thành thật đáp.

Nghe thấy câu trả lời này, dường như khóe miệng Dung Kỳ đã nhếch lên mọt nụ cười mơ hồ, từ nụ cười của anh, Trình Lực lờ mờ nhìn ra một tia giễu cợt.

Chẳng lẽ là cười cô thiếu vốn từ sao?"Tôi là học sinh khoa học tự nhiên, hơi thiếu vốn từ vựng.

" Trình Ly giành nói trước.

Chỉ cần dám đối mặt với những thiếu sót của chính mình là sẽ đứng ở vị trí bất bại.

Dung Kỳ tựa lưng vào ghế, từ tốn nghiêng đầu nhìn Trình Ly:"Chỉ là tôi muốn biết món gân bò nước trong ngon đến mức nào mà thôi.

""Lần sau tôi đưa cậu đi ăn thử.

" Trình Ly thuận miệng đáp.

Vừa dứt lời, cô lại cảm thấy có chỗ nào sai sai.

Ánh mắt Dung Kỳ cuối cùng cũng rơi xuống gương mặt cô, có vẻ như anh đang cười, lát sau, anh mới chậm rãi nói: "Đến lý do cho buổi sau cũng nghĩ luôn rồi sao.

" Hả?Trình Ly: "! "Không phải đâu, cô chỉ nói bâng quơ thôi, sao anh lại tưởng thật vậy.

Bỗng nhiên Trình Ly rất muốn biết, mấy năm hai người không gặp nhau, rốt cuộc thì người bạn này đã trải qua những gì.

Mà khiến anh có thể nói ra những lời này với gương mặt bình tĩnh đến vậy.

Cũng may là có một nhà hàng ẩm thực Hàng Châu gần đó, Trình Ly đã chọn nơi có giá cao hơn một chút, vì dẫu sao thì mấy nhà hàng bình dân xếp hàng chờ đến tên lâu muốn chết.

Quả nhiên, lúc đến nhà hàng, dù có đông khách như vẫn còn bàn trống.

Trùng hợp có một cặp đôi cũng vừa ăn xong, nên đúng lúc trống hai chỗ ngồi cạnh cửa sổ, chờ người phục vụ dọn bàn rồi trải khăn trải bàn sạch sẽ lên, hai người mới ngồi xuống.

Người phục vụ lấy thực đơn đi tới, Trình Ly đưa cho Dung Kỳ, nghe thấy anh nói:"Cậu gọi đi, tôi làm khách, tùy theo chủ thôi.

"Thế nên Trình Ly nhìn qua thực đơn, gọi mấy món ăn tạm ổn.

"Nhà hàng này không có gân bò nước trong sao?" Chờ cô gọi xong Dung Kỳ đột nhiên hỏi.

Ký ức vừa mới biến mất lại tấn công Trình Ly lần nữa.

Cô có cảm giác nếu cứ tiếp tục như vậy, thì sau này cô sẽ không thể nào nhìn thẳng vào cái món này được.

Gân bò nước trong vô tội mà.

Sau khi chọn món xong, hai người ngồi đối diện nhau trong sự trầm lặng yên tĩnhNhất là khi so với những bàn ăn khác trong căn phòng rộng lớn này, bầu không khí hài hòa mà náo nhiệt, nhìn bàn ăn của hai người trông càng yên tĩnh hơn.

Trình Ly thôi đưa mắt nhìn đi nơi khác, trong lòng đang muốn tìm chuyện gì mở đầu.

Khi cô nhìn Dung Kỳ, thấy anh đang đặt tay trên ly nước, mí mắt hơi nhếch lên.

Hai ánh nhìn đụng nhau giữa không trung.

"Công ty cậu chắc bận rộn lắm ha.

" Trình Ly ấp úng cả buổi, cuối cùng chỉ nói ra một câu nhảm nhí này.

Nói xong đến cả bản thân cô cũng chê, người ta là CEO ngày nghìn việc đó, sao mà không bận được.

.
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 34: Chương 34


----Ngón tay Dung Kỳ mân mê thành cốc: "Cũng bình thường.

"Trình Ly thật sự không nghĩ ra gì để nói nữa, dù hai người có quen biết nhau, thì cũng chỉ là bạn cùng cấp ba đã không gặp nhau cỡ mười năm mà thôi, trong cuộc sống hai người không nói chuyện bao giờ, thậm chí còn như cách nhau cả một dải ngân hà.

Thảo nào hôm đó Mạnh Nguyên Ca lại xúc động như vậy.

Ai mà ngờ, đều là học sinh ngồi cùng một lớp cả, mà lại có thể khác nhau một trời một vực như vậy.

"Hiện giờ cậu đang làm việc ở công ty nào?" Dung Kỳ bỗng mở miệng hỏi.

Trình Ly đang đờ đẫn, tự dưng bị hỏi như vậy nên hơi ngơ ngẩn.

Trình Ly không nghĩ rằng anh lại hỏi về chuyện này, đành phải trả lời: "Phiếm Hải.

"Dung Kỳ nhướng mày: "Ồ, là công ty về xe tự động.

""Cậu từng nghe đến tên rồi sao?" Trình Ly hơi bất ngờ, dẫu sao trong ngành công nghiệp xe lái tự động, Phiếm Hải không phải công ty to lớn gì cả, chỉ là một công ty mới được thành lập thôi.

Mặc dù công ty đã nhận được hai vòng tài trợ, nhưng nếu so với các công ty hàng đầu thì cũng chỉ như voi với kiến.

Dung Kỳ khẽ cười: "Tên công ty như vậy, không đoán được cũng khó.

"Trình Ly nhìn anh, chậm rãi nói: "Khoa học Kỹ thuật Khải Vực chắc hẳn là sẽ không để người ta đoán ra được đây là một công ty về Internet đâu ha.

""! "Trình Ly tự đánh giá tính cách của mình khá nhã nhặn, không phải kiểu tính cách trẻ con.

Nhưng tại giọng điệu khi nãy của Dung Kỳ có hơi kiêu căng, làm cô thấy khó chịu.

Trong mắt anh có thể Phiếm Hải thật sự không đáng nhắc tới, nhưng với Trình Ly mà nói, đây chính là tâm huyết của cô.

Giống như kiểu dù cho con cái mình không tốt đi chăng nữa, nhưng nếu bị người khác nói thì cũng sẽ không vui.

Chỉ là vừa nói dứt lời thì cô đã thấy hối hận rồi, đâu phải anh đang giễu cợt gì đâu.

Để vớt vát lại ấn tượng về mình, cô nhanh chóng nói thêm:"Cái tên Khoa học Kỹ thuật Khải Vực nghe như một khuôn mẫu dành riêng cho những gã khổng lồ về Internet ấy, tiếp bước tương lai, khai mở tri thức.

"Dùng Kỳ: "Cấp bậc kỹ thuật chủ yếu công ty cậu là gì?"Trình Ly không hiểu vì sao tự dưng anh lại thấy hứng thú về tình hình công ty cô, nhưng mấy chuyện này cũng không phải bí mật gì cả, nên cô kiên nhẫn đáp:"Chúng tôi làm ở cả ba cấp độ L2, L3 và L4.

"Ngành công nghiệp xe tự hành luôn được chia thành các cấp bậc từ L0 đến L5, trình độ tự động hóa cũng tăng dần theo các cấp.

"Loại xe hỗ trợ như L2 mà các cậu cũng làm sao?"Trình Ly gật đầu:"Quy mô công ty bọn tôi không lớn lắm, nên không thể chỉ bám víu lấy L4 như những công ty xe tự hành hàng đầu được.

"Có một vài công ty xe tự hành có rất nhiều chuyên gia công nghệ nội bộ tài giỏi và trang thiết bị vượt trội, thế nên không cần để mắt tới các thiết bị lái hỗ trợ, họ chỉ luôn nhắm tới việc vượt qua các rào cản kỹ thuật hiện tại và trở thành người tiên phong tiếp theo dẫn đầu làn sóng cải tiến kỹ thuật.

Về việc này, thực ra Trình Ly khá thích tính thiết thực của Nhậm Khuông.

"Đúng vậy, hiện nay có rất nhiều các công ty công nghệ có tham vọng cao, những công ty có thể làm về thiết bị lái hỗ trợ ổn định như công ty cậu sẽ có lợi hơn đối với sự ra đời của thương nghiệp hóa công nghệ.

"Hai người bàn về chuyện của công ty, càng nói càng ăn ý.

Không thể phủ nhận rằng Dung Kỳ hoàn toàn có quyền phát biểu về cả lĩnh vực kinh doanh và lĩnh vực công nghệ, khi Trình Ly nói chuyện phiếm với anh, cô thấy anh toát ra một loại cảm giác mà cô chưa từng thấy ở người khác.

Chỉ là khi người phục vụ dọn đồ ăn lên bàn, Trình Ly mới nhận ra một vấn đề nghiêm trọng.

Cô và Dung Kỳ đi ăn là để nói chuyện về quan hệ tình cảm, chứ không phải bàn chuyện công việc.

Sao bây giờ lại như thể một giây sau cô sẽ đi phỏng vấn cho Khải Vực ngay vậy.

Trình Ly quyết định kéo lại chuyện chính giữa hai người về.

Cô mỉm cười: "Hay là chúng ta nói về chuyện khác đi?Bây giờ đang là giờ nghỉ trưa mà, đừng nên chỉ nói về công việc.

"Dung Kỳ cũng không từ chối, bình tĩnh gật đầu.

Trình Ly thầm nghĩ, lần này cô nhất định phải nắm chặt cơ hội.

Điều quan trọng nhất bây giờ là đôi bên phải hiểu rõ về nhau.

Cô mở miệng hỏi: "Cậu thích gì nhất?"Biết người biết ta, thấu hiểu sở thích của đối phương mới có thể thuận theo chiều gió được.

.
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 35: Chương 35


----Hỏi hay lắm!Đôi tay đang cầm đũa của Dung Kỳ ngừng lại, anh nghiêng đầu nhìn cô, trong ánh mắt có sự dò hỏi, khiến Trình Ly có chút hoảng hốt, lẽ nào đây là vấn đề không thể hỏi sao?Cô đang định nhường anh một đường lui, không nói thì thôi vậy.

Dung Kỳ yên lặng nhìn cô, Trình Ly hôm nay không để tóc dài như mọi khi mà buộc thành đuôi ngựa giống hồi cấp ba.

Ánh nắng ngoài cửa sổ rọi vào, chiếu lên đôi gò má trắng nõn.

Tiếng ve mùa hạ năm ấy như chợt vang bên tai.

"whitemoon.

"Không biết do cô nhầm hay là thật, nhưng Trình Ly thấy khi Dương Kỳ nói hai từ này có vẻ hơi trúc trắc.

Buổi tối Trình Ly tăng ca đến hơn mười giờ, Trình Ly rời khỏi công ty, cô đứng ven đường chờ xe đặt online.

Cô vừa nhìn lên trời thì đã thấy một vầng trăng lưỡi liềm ngay trên đỉnh đầu.

Ánh trăng màu trắng sao?Dung Kỳ thích thứ này nhất à?Cô thật sự không thể hiểu rốt cuộc nó là gì.

Cho đến khi cô ngồi xe về nhà, đang nhàm chán lướt vòng bạn bè thì tình cờ thấy trạng thái của một người bạn cũ thời đại học, người bạn này từ khi học đại học đã có nghề nghiệp mà mình đam mê, trùng hợp hôm nay lại chia sẻ một số bức vẽ.

Trong đó, có một bức tranh vẽ cảnh vầng trăng sáng trên biển, một vầng trăng tròn treo thật cao trên mặt biển gợn sóng lăn tăn.

Cô ngắm nhìn chăm chú, một lát sau cô mở khung trò chuyện với người này ra.

Trình Ly: [Tớ hỏi chuyện này được không? Có ánh trăng nào màu trắng ư? Tớ nghe một người bạn nói cậu ấy thích nhất là ánh trăng màu trắng.

]Người kia trả lời chỉ trong giây lát: [Tất nhiên là có rồi]Bạn học: [Có phải ý cậu ấy là siêu trăng không.

]Bạn học: [Để tớ tìm ảnh cho cậu xem, hồi trước tớ chụp được một tấm ảnh siêu trăng đó, đẹp lắm luôn.

]Bạn học: [Bạn của cậu cũng là một người đam mê nhiếp ảnh à?]Một lúc sau, mấy tấm hình liên tục được gửi đến.

Trình Ly không hiểu biết về nhiếp và siêu trăng cho lắm, nhưng khi thấy những bức ảnh mà người bạn kia gửi tới, cô quả thật đã bị sốc.

Một vầng trăng to lớn sáng rỡ, tỏa ra vầng hào quang trắng mờ ảo, dù chỉ là tấm ảnh chụp, nhưng cô vẫn bị vẻ đẹp ấy làm rung động.

Giây phút ấy, Trình Ly cũng hiểu ra vì sao Dung Kỳ lại thích ánh trăng trắng.

Thì ra bây giờ Dung Kỳ có sở thích chụp ảnh.

Ở Khoa học Kỹ thuật Khải Vực, lúc này đã mười giờ hơn, nhưng phòng hội nghị vẫn còn sáng đèn.

Dung Kỳ đang tập trung tinh thần nghe báo cáo, vì cuộc hội nghị sắp tới còn có cả bộ phận nghiên cứu ở bên Mỹ tham gia, nên anh vẫn phải làm việc tới tận giờ này.

Bỗng, điện thoại anh rung lên.

Dung Kỳ tiện tay mở ra, thấy có một tin Wechat mới.

Cm: [Ting ting ting, whitemoon mà cậu thích nhất đến rồi đây.

]Ngay lập tức, nhịp tim của Dung Kỳ đập nhanh hơn.

Tựa như một người đang đi trên sa mạc bỗng thấy được ốc đảo ngay trước mắt.

Nhưng một tin Wechat khác được gửi tới rất nhanh ngay sau đó.

Một bức ảnh chụp vầng trăng to rạng sáng xuất hiện trước mắt Dung Kỳ.

"! "----Dịch giả: Cười vỡ bụng, whitemoon, ý chỉ chị nữ chính là bạch nguyệt quang của Dung Kỳ, mà chị không hiểu lại gửi mặt trăng 😀DDDDD.
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 36: Chương 36


----Cho đến tận khi về đến nhà, Trình Ly vẫn không nhận được tin hồi âm của Dung Kỳ.

Cậu ấy ngủ sớm vậy sao?Không thể nào, người làm về Internet sao có thể ngủ lúc mười giờ hơn được?Hay là chưa đọc được? Hay là đọc rồi nhưng lười trả lời?Trình Ly chỉ sợ là vế sau, nhưng đây là bức ảnh cô thấy đẹp nhất trong mấy tấm ảnh siêu trăng mà người bạn cũ kia gửi, cô đã phải chọn lựa rất cẩn thận mà.

Cả độ to và độ trắng sáng của trăng đều đạt tới mức hoàn mỹ.

Vầng trăng màu trắng đẹp đến thế mà còn không thích sao?Trình Ly đang nhìn chòng chọc vào khung trò chuyện của hai người thì bất ngờ nhìn thấy tên Dung Kỳ ở phía trên cùng đã biến thành mấy chữ người này đang nhập tin nhắnThấy rồi, thấy rồi.

Trình Ly bật người ngồi dậy, hai tay giơ điện thoại lên.

Chờ tin Wechat của Dung Kỳ tới.

Nhưng cô đợi suốt một phút, chỉ thấy tên người kia đổi thành dòng chữ đang nhập tin nhắn rồi lại đổi thành tên bình thường, cứ đổi đi đổi lại.

Đang làm gì vậy nhỉ?Trình Ly quyết định không chờ đợi nữa, cơ hội chỉ đến với những người có sự chuẩn bị.

Chủ động tấn công mới là cách để giành chiến thắng.

Trình Ly: [Tớ chọn tấm ảnh siêu trăng đẹp nhất đó]Trình Ly: [Thích không?]Lần này thì phía bên kia cũng chịu nể mặt mà đáp lại.

Dung Kỳ: [Có.

]Ơ.

Sao phản ứng lạnh nhạt thế.

Trình Ly không biết phải tiếp tục thế nào nữa.

May mà lúc này Dung Kỳ ở phía bên kia gửi lại một tin: [Ảnh cậu chụp sao?]Trình Ly: [Đương nhiên là không rồi, tớ nào có tài cán này]Trình Ly: [Là một người bạn đại học của tớ chụp, cậu ấy cũng có đam mê chụp ảnh giống cậu đó.

]Lần này thì phía bên kia im ắng suốt một lúc lâu.

Cô nhìn đồng hồ, gần mười một giờ rồi, chắc là sẽ không nhắn lại nữa đâu nhỉ.

Nhưng lúc cô chuẩn bị tắt đèn đi ngủ thì điện thoại lại rung lên.

Dung Kỳ: [Nếu đã muốn gửi ảnh cho tôi, chẳng phải cậu nên chân thành hơn sao?]Trình Ly đang cầm điện thoại nằm trên giường, đọc mấy chữ này xong, đầu óc cô ngơ ngẩn.

Điện thoại rơi xuống đập thẳng vào mặt cô.

Làm cô suýt thì ch ảy nước mắt.

Nhưng cô ngồi dậy, đọc dòng tin này, nghĩ đi nghĩ lại.

Chân thành hơn á?.
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 37: Chương 37


----Ý là chê cô thiếu thành ý khi gửi ảnh người khác chụp ấy hả?Ok, hiểu rồi.

Trình Ly lập tức đứng dậy đi đến bên cửa sổ, nhưng lúc nhìn lên vầng trăng trên bầu trời thì nhất thời câm nín.

Không đúng dịp rồi, vẫn chưa tới rằm.

Lúc cô đang nghĩ xem nên trả lời thế nào, thì lại nhớ đến chuyến đi chơi ở Tây Tạng với Mạnh Nguyên Ca lần trước.

Hình như hôm đó hai người chụp khá nhiều ảnh bầu trời sao thì phải.

Thế là cô rời giường đi lấy máy tính, vì dung lượng điện thoại không đủ nên cô lưu rất nhiều ảnh trong máy tính.

Tìm được ảnh chụp đợt đi du lịch Tây Tạng, Trình Ly xem thử từng cái.

Không ngờ, thực sự có một tấm ảnh.

Đó là ảnh cô đang đứng trên đỉnh núi, vươn đôi tay về phía ánh trắng, canh góc đánh lừa thị giác để chụp ra một tấm ảnh nhìn giống như cô đang bắt lấy vầng trăng vậy.

Tấm ảnh này là Mạnh Nguyên Ca chụp cho cô, khi ấy hai người cũng rất kinh ngạc trước vẻ đẹp của ánh trăng và bầu trời sao nơi cao nguyên.

Thế là Trình Ly cắt ảnh của cô ra, chỉ để lại vầng trăng tròn vành vạnh trắng sáng hoàn mỹ trên bầu trời.

Cô gửi bức ảnh đi, nghĩ lần này sẽ ổn thôi.

Quả nhiên bên kia trả lời rất nhanh.

Dung Kỳ: [Phía dưới mặt trăng là gì vậy?]Trình Ly căng mắt nhìn kỹ, tự hỏi người này có đôi mắt laser 24k gì đó hay sao vậy?Cô cắt ảnh cẩn thận đến thế mà anh vẫn phát hiện ra chỗ sai sai được.

Trình Ly chỉ đành nói thật: [Là tay của tôi, vốn dĩ nó là bức ảnh chụp tôi đang cầm mặt trăng.

]Trình Ly: [Giống kiểu đánh lừa thị giác nổi tiếng trên mạng lắm ấy.

]Trình Ly nghĩ chắc Dung Kỳ cũng không đến mức còn chẳng biết đánh lừa thị giác là gì.

Dung Kỳ: [Gửi tôi ảnh gốc đi.

]Trình Ly thừa nhận, lúc nhìn thấy tin nhắn Wechat này cô còn sửng sốt hơn cả khi nãy.

Cũng may giờ cô đang cầm điện thoại, nếu không thì đã phải tát vào mặt mình một cái rồi.

Hiện giờ cô đang suy nghĩ xem, mấy lời anh nói rốt cuộc là có ý gì?Biết là ảnh gốc có mặt cô rồi mà vẫn muốn cô gửi ảnh gốc! Không phải là thật ra anh đang muốn nhìn ảnh cô đó chứ?Dung Kỳ: [Bức ảnh này cắt viền không đẹp lắm.

]Dung Kỳ: [Trông khó chịu.

]Trình Ly: "! "À, cô nghĩ nhiều rồi.

Người ta chỉ đang bị chứng ám ảnh cưỡng chế mà thôi.

Thế là cô gửi tấm ảnh gốc qua không chút e ngại, để anh tự cắt ảnh.

Dung Kỳ cũng vừa về đến nhà, bình thường anh không ở cùng với ông bà.

Mà là ở một mình tại một khu chung cư cao cấp ngay gần công ty.

.
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 38: Chương 38


----Lúc anh đang uống nước thì thấy bức ảnh Trình Ly gửi tới.

Trong tấm ảnh, cô mặc một chiếc áo choàng màu trắng tinh, trên cổ quàng khăn lên tới cằm, nhìn vừa ấm áp vừa khoan khoái.

Nụ cười vô cùng xinh đẹp đáng yêu.

Hai tay cô giơ về phía bầu trời đêm, vầng trăng sáng như đang nhẹ nhàng nằm trong lòng bàn tay cô.

Mà lúc này, anh đang cầm điện thoại, dường như cô cũng đang nằm trong lòng bàn tay anh.

Những tưởng có thể nhân cơ hội đi ăn để thu hẹp khoảng cách giữa hai người.

Thế nhưng suốt một tuần sau, Dung Kỳ vẫn không xuất hiện quanh căn nhà đó.

Trình Ly không thể nào mặt dày mà đi nhắn tin hỏi được, dù sao thì giờ cô vẫn chưa được coi là đối tượng hẹn hò chính thức, không nên tùy tiện hỏi việc nhà người ta.

Học trò của Lăng nữ sĩ tặng một hộp lựu, Trình Ly mượn hoa cúng phật, đưa cho đôi vợ chồng bà cụ Hướng ăn thử.

Vậy nên cô mới biết Dung Kỳ phải đi Bắc Kinh từ tuần trước, đến giờ vẫn chưa quay về Thượng Hải.

Ngẫm lại thấy cũng đúng, với sự nghiệp hiện giờ của anh sao mà có thể sa vào lưới tình được.

Huống chi giữa hai người còn chẳng có tình cảm gì.

Trình Ly cũng có thời gian để giải tỏa suy nghĩ, cuối tuần Mạnh Nguyên Ca hẹn cô đi ăn.

"Sao mà cậu buồn bã ỉu xìu thế?" Mạnh Nguyên Ca nhìn sắc mặt cô, không thể không hỏi.

Trình Ly: "Nếu cậu cũng đi làm đến mức như đang xuống mồ giống tớ thì có khi cậu còn buồn bả ỉu xìu hơn tớ ấy.

"Mạnh Nguyên Ca nhớ ra một chuyện: "Công ty của cậu với công ty Hứa Ký Hành vẫn còn bàn chuyện hợp tác à?""Hôm qua vừa họp xong.

"Trình Ly vừa nhớ đến cảnh Hứa Ký Hành ngồi ngay phía đối diện là trong lòng lại nổi giận, cô mỉa mai:"Tất cả những người ngồi trong phòng hội nghị hôm qua đều biết chuyện xảy ra giữa tớ và anh ta, nhưng họ đều làm như không có chuyện gì xảy ra hết.

"Cũng đúng thôi, dù sao họ cũng không phải người trong cuộc, người bị phản bội đâu phải họ.

Mạnh Nguyên Ca không biết phải nói gì: "Mẹ kiếp, thế thì tra tấn người ta quá rồi.

"Trình Ly thở dài, có ai nói không phải đâu.

"Không được, tớ không chịu nổi nữa, chúng mình phải đi tìm một người siêu đẹp trai ngay lập tức, tuần sau cậu kéo người ta đi khắp công ty một vòng, như vậy chí ít cậu sẽ không bại trận.

Tuy là trận trước bọn mình thua, nhưng bây giờ phải lấy lại thể diện thôi.

"Mạnh Nguyên Ca vừa nói vừa bắt đầu lấy điện thoại ra.

Cô thầm thì: "Bí mật nhé, trong tay tớ có khá nhiều tài nguyên đấy.

""Không cần đâu.

" Thấy cô ấy nhiệt tình như vậy, Trình Ly từ chối.

Mạnh Nguyên Ca tưởng rằng cô sợ mất mặt nên khuyên nhủ:"Yên tâm đi, chắc chắn tớ sẽ tìm cho cậu một người vừa cao vừa đẹp, nếu không được thì tìm người đóng giả vậy.

Nếu không lỡ sau này cô gặp phải Hứa Ký Hành, nói không chừng tên đó tưởng cậu không yêu người mới là vì lưu luyến đó.

"Dẫu sao hiện nay có rất nhiều tên đàn ông tự tin đến mức vậy.

Nghĩ rằng bạn gái cũ mãi mà không bước vào mối quan hệ mới là vì chưa quên được mình.

Cuối cùng thì Trình Ly cũng kể sự thật: "Thật ra tớ đã chọn được một người phù hợp rồi.

""Ai thế?"Trình Ly vẫn không dám kể toàn bộ, cô sợ Mạnh Nguyên Ca phấn khích lên sẽ kéo cô đi tìm Dung Kỳ.

Cô chỉ đành nói qua loa: "Là một người có thể vả mặt Hứa Ký Hành trên tất cả các mặt như cậu muốn.

"Mạnh Nguyên Ca híp mắt nhìn cô: "Cỡ Dung Kỳ ấy hả?"Trình Ly: "! ".
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 39: Chương 39


----Cô cầm cốc nước lên, nhấp một ngụm, tránh nặng tìm nhẹ nói: "Cũng không khác lắm.

""Vậy thì còn do dự cái gì.

"Mạnh Nguyên Ca khí thế bừng bừng:"Cậu do dự một giây thôi cũng là không tôn trọng người ta đó.

Cậu tưởng kiểu đàn ông thế này tìm đâu cũng được hả?Đàn ông ba chân có thể tìm được, chứ cỡ đàn ông này là phải may mắn đến mức bị bánh rơi từ trên trời xuống đập trúng đầu mới gặp được đó.

"Trình Ly im lặng.

Mạnh Nguyên Ca: "Thế này nhé, giữa năm triệu và Dung Kỳ, thì cậu chọn cái nào?"Dung Kỳ.

Trình Ly nghĩ không chút chần chừ.

Mạnh Nguyên Ca nhún vai: "Cậu thử nghĩ xem, khả năng người bình thường có được năm triệu tệ thấp đến mức nào, nếu như cậu gặp được một người đàn ông cỡ như Dung Kỳ thì nghe tớ, tóm lấy anh ta đi.

""Nhưng mà nếu tớ theo đuổi anh ấy chỉ vì trả thù Hứa Ký Hành thì có phải bất công với anh ấy quá rồi không?"Mạnh Nguyên Ca quay đầu lại, làm như vừa nghe được một chuyện gì đó khó tin.

"Trình Ly, cậu soi gương đi, nhìn lại bản thân mình đi.

"Mạnh Nguyên Ca vô cùng đau đớn:"Cậu biết kiểu người như cậu được gọi là gì không?""Là thành phần người đẹp trí thức đó, học vấn cao, công việc tốt, lại còn xinh đẹp, kể cả cậu có một tí xíu mưu đồ thì cũng đâu có sao.

""Vốn dĩ yêu đương cũng cần phải có mưu đồ mà.

""Cùng lắm là mưu đồ của cậu khác với những người khác thôi.

"Trình Ly nhìn cô: "Cuối cùng tớ cũng hiểu bộ lọc mà các fan dành cho idol lớn đến cỡ nào rồi.

"Cũng như bộ lọc mà Mạnh Nguyên Ca đang dùng với cô vậy.

Ngay cả khi mục đích của Trình Ly chẳng trong sáng gì, Mạnh Nguyên Ca vẫn có thể tìm đủ loại lý do để cổ vũ cô can đảm lên.

Mạnh Nguyên Cả không áy náy xíu nào mà còn cười hì hì nói: "Cm cứ bay về phía trước, Nguyên Ca mãi mãi theo sau cậu.

""Ăn gì chưa?" Tưởng Triết hỏi Dung Kỳ.

Dung Kỳ giơ tay xoa huyệt thái dương, anh xuống máy bay ở sân bay Phổ Đông lúc sáu giờ chiều rồi chạy thẳng đến đây luôn.

Vẫn là vấn đề về việc mua lại công ty.

Đối tác vừa rời đi, lúc này Dung Ky mới có thời gian để thở.

Đợt này anh bận rộn ở Bắc Kinh đến mức chân không chạm đất, hôm nay vừa quay về thì đã phải tới đây đàm phán.

Đúng là phải cố gắng lắm mới chịu được đến tận bây giờ.

Tưởng Triết: "Cậu không ăn gì thật hả? Đừng nói là từ lúc hạ cánh đến giờ cậu vẫn chưa ăn gì đấy nhé.

"Dung Kỳ lườm cậu ta: "Không muốn ăn.

"Tưởng Triết thấy chẳng khuyên nổi anh, nên hai người cùng nhau đi ra ngoài.

Lúc ra khỏi cửa hội sở, đang đứng chờ xe thì có một đôi tình nhân đi về phía họ.

"Tưởng tổng.

" Người nam kia bất ngờ cất tiếng chào hỏi Tưởng Triết.

Tưởng Triết quay đầu, thấy người kia trông hơi quen.

Người đó cười: "Tôi là Hứa Ký Hành ở Zarlink Captial, trước đây tôi và Cố tổng từng gặp mặt ngài.

"Tưởng Triết bừng tỉnh: "À à, chào anh.

"Thật ra cậu ta vẫn không nhớ rõ là đã gặp người này ở đâu.

Nhưng mà anh quen Cố tổng của Zarlink Capital.

Cậu nhìn cô gái đứng cạnh anh ta, lịch sự nói: "Anh đi hẹn hò với bạn gái sao.

".
 
Back
Top Bottom