Ngôn Tình Kết Hôn Mà Thôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 40


- -----

Buổi tối cuối tuần náo nhiệt hơn thường ngày.

Vốn Mạnh Nguyên Ca còn định kéo Trình Ly đến quán rượu chơi, Mạnh Nguyên Ca là thích ngoại giao rộng nên có thể kết thân với bất kì ai.

Nhất là sau khi cô ấy trở thành phóng viên tài chính, quả thật như cá gặp nước.

Trình Ly vốn chỉ muốn ra ngoài ăn cơm thả lỏng mà thôi, nghe tới quán rượu thì xin miễn.

Nhất là qua chuyện lần đó, mãi đến tận bây giờ mỗi khi nhớ lại cô đều cảm thấy tê hết cả đầu.

Trình Ly và Mạnh Nguyên Ca tạm biệt nhau, lúc ngồi trên xe về nhà, bên ngoài lác đác mưa rơi, ban đầu còn rất nhỏ, sau đấy mỗi lúc một lớn.

Cô nhàm chán ngồi trên xe, móc điện thoại ra.

Cô bật WeChat lên nhìn chân dung của Dung Kỳ vẫn ghim trên đầu.

Nghĩ thầm hay là nhắn tin hỏi thử một chút khi nào anh về Thượng Hải?

Nhưng khi nghĩ đến mối quan hệ của bọn họ, nói quen thuộc thì cũng chẳng quá quen.

Nếu hỏi thế, có vẻ kỳ kỳ.

Nghĩ tới nghĩ lui, cô quyết định đăng tin trên vòng bạn bè thể hiện cảm giác tồn tại.

- - [hẹn hò kết thúc]

Kèm với bức ảnh cô chụp với Mạnh Nguyên Ca trong quán ăn đêm nay. Hôm nay các cô ăn món Nhật, hai người nghiêng đầu kề sát mặt vào nhau trong quán trang trí kiểu Izakaya ấm áp.

Cộng thêm bức ảnh Trình Ly chụp một mình, để tay hình chữ V.

Trình Ly rất ít khi đăng tin trên vòng bạn bè, có đôi khi một tháng còn chẳng có một tin.

Tự chụp càng hiếm thấy hơn.

Bởi vậy khi vừa đăng tin, chẳng mấy chốc lượt thích và bình luận tràn ngập.

Có vô số bạn bè thời đại học bình luận bên dưới.

Ngồi trên xe taxi mãi khi gần đến nhà, Trình Ly vẫn chưa tìm thấy được bóng dáng Dung Kỳ trong đống bình luận của bạn bè bên dưới.

Chắc chắn anh không thích lướt tin trong vòng bạn bè.

Sau khi xuống xe, Trình Ly phát hiện mưa càng lúc càng lớn, thế mà cô lại không mang ô.

Cô chỉ đành để túi xách lêи đỉиɦ đầu chạy về phía nhà mình.

Mưa mùa hè vừa đến nhanh vừa dữ dội, cơn mưa tầm tã bao trùm cả đất trời, đường phố đã không có ai đi, chỉ còn ánh đèn lẻ loi ven đường tiếp tục soi sáng.

Hạt mưa đánh vào người Trình Ly, cô vốn chỉ mặc một chiếc áo sơ mi bằng tơ tằm, giờ lại bị ướt nhẹp hết cả khiến áo dính lên người.

Nội y đều bị lộ ra bên dưới lớp vải ngoài.

Trình Ly biết bản thân bây giờ rất mất mặt nhưng cũng không còn cách nào, chỉ biết mau chóng chạy về nhà.

“Trình Ly.”

Đột nhiên có một giọng nói truyền đến giữa làn mưa phùn dày đặc.

Trình Ly ngoái đầu theo bản năng nhưng sau lưng làm gì có ai.

Vì thế cô lại vùi đầu định chạy tiếp.

“Trình Ly.”

Lại thêm một tiếng nữa, lần này cô mới nhìn nghiêng về phía cánh cổng lớn trước khuôn viên của căn nhà kiểu Tây đằng trước.

Hai ngọn đèn trước cổng giờ đây lóe lên ánh sáng nhàn nhạt trong mưa, phác họa nên bóng sáng được mưa bụi thêu dệt.

Một chiếc ô che mưa màu đen xuất hiện, giọt mưa dừng trên mặt ô rồi chảy xuống.
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 41


- ---

Mặt ô che nửa khuôn mặt của Dung Kỳ, anh đột nhiên xuất hiện trong màn mưa trước mắt cô.

Mỗi bước anh tiến về phía cô, hình ảnh chung quanh như thể bị cố tình tua chậm, như bộ phim điện ảnh cũ được phục chế lại.

Mãi đến khi Trình Ly không cảm nhận được nước mưa đánh vào mặt nữa thì cả người cô đã đứng dưới ô rồi.

“Tôi gọi cậu, cậu không nghe ư?”

Không biết tại sao Trình Ly đột nhiên cảm thấy giọng nói của Dung Kỳ cũng không lạnh lùng như cô nghĩ.

Cô khẽ xin lỗi: “Ngại quá, tôi không đeo mắt kính nên mắt không tốt cho lắm.”

Trịnh Ly bị cận thị, nhưng khi không làm việc thì không quen đeo kính.

Cũng lười đeo kính áp tròng.

Đôi mắt đen láy của Dung Kỳ nhìn chằm chằm cô, vô cớ cười nhạt: “Quả thật ánh mắt không đủ tốt.”

Trình Ly chớp mắt, sao lời này cứ kỳ kỳ thế nào ấy.

Nhưng sau đó Dung Kỳ đưa cán ô vào trong tay cô, thấp giọng nói: “Cầm lấy.”

Trình Ly tiện tay cầm lấy cán ô ấm áp, là độ ấm còn sót lại từ tay Dung Kỳ.

Ngón tay lạnh lẽo của cô nhẹ nhàng nắm chặt, độ ẩm theo cán ô truyền đến đầu ngón tay cô.

Đột nhiên, khoảng cách giữa hai người chợt rút ngắn, là Dung Kỳ nhích lại gần cô.

Cô hơi mím môi, khắc chế bản năng muốn lui ra sau.

Ngay giây sau, cô cảm giác mình được một thứ ấm áp bao trùm, áo khoác của Dung Kỳ được khoác lên người cô.

“Có phiền không?” Dung Kỳ vén cổ tay áo nhỏ giọng hỏi.

Trình Ly ngẩng đầu: “Hả?”

Trong thoáng chốc cô cảm thấy khó hiểu, Dung Kỳ kéo tay áo lau nước mưa đọng trên mí mắt cô.

“Lau khô rồi, ánh mắt sẽ tốt hơn một chút đúng không?”

Anh nhàn nhạt nói, lúc này Trình Ly mới bình tĩnh lại.

Cô biện giải thay cho bản thân: “Hồi nãy tôi chỉ không đeo kính nên mới không thấy cậu mà thôi.”

Nghe cô giải thích, Dung Kỳ khịt mũi.

Trình Ly cảm thấy vừa rồi người ta gọi hai lần cô mới thấy, quả thật rất đuối lý.

Vì vậy cô im ru, không mở miệng cãi lại.

Mưa vẫn chưa ngừng, đã vậy còn tầm tã hơn, hơi nước lan tràn bao phủ toàn bộ thế giới trong sự mông lung.

Ô tô ven đường chạy qua như bay khiến nước đọng dưới đường bắn tung tóe, sau đó chỉ để lại một bóng mờ nhàn nhạt.

Hai người đứng dưới chiếc ô lớn tựa như một khoảng trời nho nhỏ ngăn cách hoàn toàn với làn mưa bụi.

Dung Kỳ rũ mắt, đột nhiên hỏi: “Vậy bây giờ cậu thấy tôi chưa?”

Không biết vì sao, rõ ràng anh ở ngay trước mặt nhưng Trình Ly lại cảm thấy giọng nói của anh có chút xa xăm.

Cùng với tiếng mưa rơi chung quanh như vang vọng quanh tai cô.

Và câu anh hỏi cũng kỳ lạ không kém.

Trình Ly không chút do dự đáp: “Đương nhiên là thấy.”

Có lẽ là do cơn mưa giữa đêm hè, cảm tính của Trình Ly đột nhiên vô cớ bùng nổ.

“Cậu ở ngay trước mắt tôi mà.”
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 42


- ---

Tiếng mưa rơi vẫn quanh quẩn, sau khi Trình Ly nói xong, hai người đồng thời yên tĩnh.

Chỉ là đứng cạnh nhau dưới tán ô, hơi gần nhau nên hơi thở cũng phả vào nhau.

Bầu không khí thế này khiến Trình Ly muốn nói gì đó.

Nhưng những dòng suy nghĩ hỗn loạn khiến đầu óc cô trống rỗng.

Vốn dĩ cô không phải một người đủ bản lĩnh xử lý được tất cả tình cảnh quẫn bách chung quanh.

“Cậu muốn đứng ở đây ngắm mưa với tôi mãi à?”

Giọng nói của Dung Kỳ lại đột ngộy vang lên trong làn mưa gió khiến Trình Ly giật mình ngẩng đầu nhìn.

Câu nói này bất chợt nhắc nhở Trình Ly.

Cô gật đầu, như vừa mới tỉnh mộng:

“Đúng rồi ha, chúng ta nhanh chân về nhà thôi.”

Vừa dứt câu, Dung Kỳ lại rũ mắt nhìn, tầm mắt của hai người chạm vào nhau.

Sau khi anh khẽ nhướng mày thì Trình Ly mới nhận ra lời này của mình còn có ý nghĩa khác.

"Trình Ly, trước khi nói chuyện mày làm ơn gắn não giùm tao với!!!"

Cô cạn lời, âm thầm cảnh cáo bản thân.

“Ý của tôi là trời mưa to quá, chúng ta nên nhanh chân trở về nhà của mình thôi.” Trình Ly giải thích.

Nếu cô chỉ xem Dung Kỳ là bạn cùng trường cấp ba bình thường thì câu nói này của cô lại chẳng có gì.

Nhưng bây giờ ở trong lòng Dung Kỳ, cô là một người thèm anh đến nhỏ dãi nhưng không với tới được, chắc anh sẽ cho rằng cô cố tình nói câu đó.

Dừng! Dừng!

Trình Ly nhanh chóng cấm bản thân suy nghĩ miên man, bởi vì cô lại nhận ra một vấn đề khác.

Bây giờ bọn họ chỉ có một chiếc ô, nếu Trình Ly mượn chiếc ô này về nhà thì chẳng phải Dung Kỳ sẽ dầm mưa trở về hay sao.

Tuy rằng ngôi nhà kiểu Tây ở ngay phía trước nhưng chắc chắn khi về tới nhà thì ống anh cũng sẽ ướt sũng.

Vì thế Trình Ly chủ động đề nghị: “Hay là tôi đưa cậu về nhà trước, sau đó cậu lại cho tôi mượn ô về nhà. Thế nào?”

Thế thì ai cũng không dầm mưa.

Phương án hoàn hảo!

Dung Kỳ cúi đầu nhìn sắc mặt của cô, từ từ nói: “E rằng không thể.”

Trình Ly: “???”

Vậy cậu gọi tôi lại làm gì?

Là để cho một người đang mắc mưa biết cậu có một chiếc ô hay sao?

Nhưng khi chuyển động, cô cảm nhận được chiếc áo khoác trên người thì nhanh chóng thu hồi cảm xúc, rốt cuộc trên người cô còn đang khoác áo khoác của người ta cơ mà.

Không thể làm kẻ vong ơn phụ nghĩa được.

“Ngại quá, còn người nhà của tôi cần dùng nữa.”

Dung Kỳ thong thả ung dung nói: “Tôi chỉ có một chiếc ô này cho cậu mượn thôi.”

Trình Ly yên lặng gật đầu.

Ok.

Lý do này hoàn hảo, chân thật, hợp lý.

“Vậy tôi đi trước...” Trình Ly nghe người ta đã nói đến nước này rồi, tất nhiên không thể mượn dù được nữa, bèn chuẩn bị chào tạm biệt về nhà.
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 43


- ---

“Nhưng tôi có thể đưa cậu về.”

Khi cô còn chưa nói xong, Dung Kỳ đã cắt ngang lời cô muốn nói.

Trình Ly: “...”

Trước khi cạn lời trở thành tiếng mẹ đẻ, Dung Kỳ đã duỗi tay cầm lấy ô che mưa từ tay cô.

“Đi thôi.”

Cứ như vậy, Trình Ly bước đi bên cạnh anh hướng căn nhà của mình.

Hai người sóng vai bước dưới chiếc ô, đèn đường phản chiếu lên vũng nước trên nền, hạt mưa rơi xuống cũng phản chiếu bóng dáng hai con người.

Hai người cũng chẳng nói thêm gì.

Mãi đến khi tới khu nhà Trình Ly ở thì cô mới lên tiếng: “Đằng trước, rẽ trái là đến nhà của tôi rồi.”

“Ừ.”

Nhưng trước khi Trình Ly nói tiếp thì Dung Kỳ đã cất bước rẽ sang bên trái.

Khi đến cửa nhà, Trình Ly ngẩng đầu nhìn lên tầng trên, theo lý mà nói, người ta đưa cô về nhà, ít nhất cô phải mời vào trong uống ly nước.

“Hôm nay muộn quá rồi, cậu vào nhà nghỉ ngơi sớm chút đi.”

Ngược lại Dung Kỳ là người mở miệng nói trước.

Trình Ly nhìn anh, đây là sợ mình mời vào nên đánh đòn phủ đầu sao?

“Quả thật muộn rồi, nếu bình thường tôi sẽ mời cậu vào nhà ngồi chơi.” Trình Ly mỉm cười, đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, cô chỉ vào áo khoác trên người mình:

“Cái áo khoác này...”

“Tôi đem về trước...” Trình Ly trưng cầu ý kiến của anh.

Suy cho cùng cô mặc áo của người ta nên cứ giặt sạch rồi trả lại, cũng giống như đôi dép lần trước.

Dung Kỳ tỏ vẻ đã hiểu, anh gật đầu, bình tĩnh chậm rãi nói: “Cứ giữ đó rồi lần sau trả lại cho tôi.”

Trình Ly: “...”

Không phải.

Tại sao từ những lời này của anh cô lại nghe ra ý ‘Tôi biết ngay cậu đang tìm mọi cách tạo cơ hội để gặp tôi mà’ thế này?

Ngẫm lại, tuy cô có nói nhưng không phải có ý thế này.

Có điều chẳng phải chính là kết quả mà cô muốn đạt được sao?

Lần này xem như anh không nghĩ oan cho mình.

Vì thế Trình Ly ôm ý tưởng ‘không đánh lại thì nhập bọn’.

“Ok, tôi giặt sạch xong sẽ trả lại cho anh.”

Lần này Trình Ly đứng tại chỗ nhìn theo Dung Kỳ rời đi.

Mãi đến khi bóng dáng của anh biến mất trong màn mưa, cô mới xoay người mở cửa đi vào.

Sau khi vào nhà, Trình Ly bước vào phòng.

Cô cởϊ áσ khoác trên người ra, phát hiện nó cũng không bị dính nước mưa như cô nghĩ, ngay cả tay áo dễ bị dính mưa cũng vô cùng khô ráo.

Trình Ly nhìn chằm chằm cái áo rất lâu, mãi đến khi mất tập trung.

......

“Sao lại là thứ hai chứ?” Sau khi Trình Ly bị đánh thức, cô đi ra phòng khách, vẫn cảm thấy buồn ngủ.

Lăng Sương Hoa nhắc nhở: “Con hành động nhanh nhẹn xíu đi, nếu không sẽ đi làm muộn đó.”

Trình Ly nhìn đồng hồ, xách túi lên bèn đến cửa định thay giày.
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 44


- ---

“Không ăn sáng hả?” Trình Định Bá thấy dáng vẻ của cô nên hỏi.

Trình Ly: “Dạ không, không kịp rồi ạ.”

Trình Định Bá nhanh đuổi theo dúi một hộp sữa bò cho cô:

“Trên đường uống lót bụng, sáng không ăn làm sao mà được.”

Trình Ly cũng không từ chối, cô cầm hộp sữa ra khỏi nhà.

Trên đường từ khu nhà ở đến chỗ tàu điện ngầm, Trình Ly có đi ngang khu nhà kiểu Tây kia, bèn thấy chiếc Maybach đỗ trước cổng.

Tài xế đón cô hôm ấy đang ngồi trên ghế lái.

Quả nhiên Trình Ly nhìn qua hàng rào hoa viên thì thấy Dung Kỳ mở cửa bước ra.

Có điều bà cụ Hướng cũng đi theo sau anh, dường như khuyên anh vài câu, anh khẽ lắc đầu.

“Buổi sáng tốt lành.” Trình Ly vẫn đứng đợi, chủ động chào hỏi.

Dung Kỳ hơi nhấp môi: “Chào.”

Trình Ly suy nghĩ một chút rồi khách khí hỏi: “Cậu ăn sáng chưa đó?”

“Vẫn chưa.”

Anh nhìn thoáng qua hộp sữa bò cô đang cầm trong tay.

Trình Ly ngẩn ra đưa hộp sữa tới: “Sao có thể không ăn sáng được chứ, cho anh hộp sữa nè, lót bụng được đấy.”

Không đợi Dung Kỳ từ chối, cô nhét thẳng vào tay anh, nhanh chóng xua tay rồi chạy mất.

Cô còn phải nhanh nhanh tới kịp chuyến tàu.

Dung Kỳ lên xe, anh cầm hộp sữa bò trong tay nhìn chằm chằm nó một lúc lâu.

Tài xế ngồi trên ghế lái đột nhiên mở miệng hỏi: “Dung tổng, vị vừa rồi là cô Trình phải không?”

Tài xế chỉ chở Trình Ly một lần nhưng có ấn tượng sâu sắc về cô.

“Ừ.”

Dung Kỳ thấp giọng đáp lời, cuối cùng vẫn không buông hộp sữa xuống mà cầm ở trong tay.

“Cô Trình rất quan tâm đ ến ngài.” Tài xế khởi động xe, cười nói.

Dung Kỳ chống tay, ngước mắt, nhướng mày hỏi: “Cảm giác được à?”

Tài xế không quay đầu lại, nhưng rõ ràng nhận ra tâm trạng của anh khá tốt nên gật đầu theo:

“Tất nhiên rồi.”

“Vậy quả thật là cô ấy thể hiện rất rõ.”

Dung Kỳ quay đầu nhìn ra ngoài, dường như cũng bị câu nói của mình lấy lòng, anh không kiềm được khẽ nhếch môi.

Mãi đến giữa trưa, hộp sữa vẫn được đặt trên bàn làm việc của Dung Kỳ.

Vài cấp dưới tiến vào tìm anh đều không nhịn được mà nhìn thoáng qua hộp sữa đó.

Công ty Internet thích tăng ca, cà phê luôn được cung cấp mọi lúc.

Gần như ai cũng không để ly cà phê rời tay.

Trước đó Dung Kỳ cũng uống cà phê, bây giờ đổi thành hình thức dưỡng sinh rồi à?

Còn người còn tìm kiếm theo nhãn hiệu của hộp sữa.

Một nhãn hiệu bình thường trong siêu thị, giá cả bình thường, đánh giá trên mạng cũng tạm ổn.

Có lẽ là do Dung tổng thích nhãn hiệu này.
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 45


- ----

Tháng chín đến gần, một hồi mưa thu một hồi lạnh cóng, nhiệt độ cả thành phố đều bị hạ thấp đôi chút, đã không còn chút khô hanh như ngày nào.

Trình Ly một đường đi đến được công ty, cuối cùng cũng không trễ giờ.

Thực tế thì công ty Phiếm Hải áp dụng thời gian làm việc linh hoạt, nhưng bình thường đều cần tăng ca trước một ngày.

Buổi chiều, Trình Ly được Nhậm Khuông gọi vào văn phòng.

“Ngày mai sẽ có một diễn đàn hội nghị thượng đỉnh về công nghệ điều khiển tự động, đến lúc đấy không ít xí nghiệp sản xuất xe nổi danh và cả những xí nghiệp hàng đầu trong giới khởi nghiệp điều khiển tự động đều tham gia.

Lần này em đi với anh em cũng có thể nhân cơ hội quen biết một số người. Có đôi khi trong giới này của chúng ta không phải chỉ biết kỹ thuật là được.”

Đương nhiên Trình Ly rất vui vẻ: “Được, nhất định em ẽ theo anh học tập thật tốt.”

Nhậm Khuông nói: “Hội nghị thượng đỉnh lần này chúng ta chỉ đến giao lưu học tập là chính, nhưng buổi triển lãm khoa học kỹ thuật vào sáu tháng cuối năm chúng ta sẽ thể hiện thế mạnh của mình.”

Triển lãm khoa học kỹ thuật được coi như sự kiện lớn giữa các công ty khoa học kỹ thuật trong nước.

Các công ty lớn sẽ mượn sự kiện này để triển lãm thành tựu khoa học kỹ thuật của mình, tìm kiếm cơ hội hợp tác.

“Trước mắt, hệ thống bãi đậu xe của chúng ta đã bước vào giai đoạn kiểm tra cuối cùng, chỉ cần tìm được công ty sản xuất xe bằng lòng hợp tác, tôi tin rằng nó sẽ được thương mại hóa thành công.”

Trình Ly tự tin nói.

Nhậm Khuông cười khổ: “Tốt lắm, điều quan trọng trước mắt chính là triển khai công nghệ cốt lõi của mình.”

Vì lời nói của Nhậm Khuông mà Trình Ly lại tăng ca đến tận 11 giờ tối.

Tăng ca liên tục hai ngày, Trình Ly cũng chẳng tìm được thời gian rảnh rỗi để trả áo lại cho Dung Kỳ.

Chỉ đành nhắn tin WeChat cho anh trước.

Trình Ly: [Ngại quá, hai hôm nay tôi hơi bận bịu, áo khoác đã giặt sạch rồi, khi nào cậu rảnh đấy? Tôi trả áo lại cho cậu.]

Nhắn tin xong, Trình Ly bèn đi tắm rửa.

Đến khi ra khỏi nhà tắm thì Dung Kỳ vẫn chưa trả lời.

Cô nghĩ là người ta cũng bận nên cũng chẳng để ý.

Đến sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, Trình Ly phát hiện tới tận bây giờ mà Dung Kỳ vẫn chưa trả lời dòng tin nhắn WeChat kia.

Cô nhìn điện thoại chằm chằm, nhìn một lúc lâu, đáy lòng có cảm giác khó tả.

Có điều cô lấy lại tâm trạng rất nhanh.

Cũng phải thôi, người ta bận rộn như thế thì làm sao có thời gian ôm điện thoại cả ngày.

Nói không chừng khi anh thấy sẽ nhắn lại ngay cho cô.

Vì hôm nay phải đi tham gia hội nghị thượng đỉnh, không cần đến công ty nên buổi sáng Trình Ly có trang điểm một chút.

Không mặc mấy áo thun quần jean như ngày thường.

Cô mặc một chiếc áo sơ mi làm bằng tơ tằm màu xanh biếc kết hợp với chiếc váy trắng, váy vượt quá đầu gối, kiểu dáng bó eo kinh điển tôn lên dáng người mảnh mai và tinh tế của cô, đường cong mượt mà chẳng hề có một chỗ dư thừa nào.

Trình Ly trang điểm xong thì mở tủ giày.

Chỉ thấy giày của cô cơ bản đều là giày thể thao, giày cao gót cũng không có mấy đôi.

Nghĩ tới nghĩ lui, cô vẫn mang đôi giày cao gót trước đó.

Suy cho cùng thì tới những buổi hội nghị kiểu này cần chú trọng cách ăn mặc.

Khi đến hội trường Trình Ly mới phát hiện dường như bản thân đã tưởng tượng quy mô của hội nghị này quá nhỏ rồi.

Ban tổ chức đã đặt biệt bao hết sảnh lớn nhất trong khách sạn, màu sắc chủ đạo của cả hội trường là màu xanh lam, còn có phông nền chuyên dụng, bên trên ghi đầy tên của các xí nghiệp tham gia và nhà tài trợ.

Trình Ly bắt xe đến đây, sau khi tới cô nhanh chóng liên lạc với những người khác trong công ty.

Lần này Nhậm Khuông còn đưa cả tổng giám đốc bộ phận tiêu thụ và các quản lý cấp cao cùng tới.

Ghế ngồi cho người tham gia đều được sắp xếp từ trước.
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 46


- ---

Vừa vào hội trường, Trình Ly bèn đi đến hàng ghế thứ sáu như lời đồng nghiệp nói.

“Nhậm tổng đâu?” Sau khi ngồi xuống, Trình Ly cúi đầu nhìn Đường Thụy Nguyên ngồi bên cạnh.

Anh ta là giám đốc R&D, có bằng tiến sĩ về điều khiển tự động, là nòng cốt kỹ thuật của Phiếm Hải.

Đường Thụy Nguyên thấp giọng nói: “Ngồi ở hàng ghế thứ hai đằng trước ấy, dù sao người ta là ông chủ, chúng ta được ngồi ở vị trí này đã là không tệ rồi.”

Trình Ly ngẩng đầu nhìn qua, quét một vòng, quả nhiên nhìn thấy Nhậm Khuông.

Việc sắp xếp chỗ ngồi như này ban tổ chức đã suy nghĩ rất cặn kẽ.

Vì hội nghị vẫn chưa bắt đầu, mọi người đều đi trò chuyện với những người họ quen.

Trình Ly ngồi yên lặng ở chỗ của mình, nhưng thỉnh thoảng vẫn có người đi tới.

Có những người từ các công ty khác mà cô quen trước đây, cũng có người chưa từng gặp, chủ động lại đây chào hỏi.

Nói một hồi, trong tay Trình Ly đã đầy danh thϊếp, danh thϊếp của chính cô cũng đã đưa ra không ít.

“Bề ngoài đúng là bề ngoài mà, cho dù ngồi ở đây cũng có hằng hà sa số người đi đến bắt chuyện với cô.”

Đợi đến khi một người nữa rời đi, rốt cuộc Đường Thụy Nguyên không nhịn được nữa buông lời trêu ghẹo.

Trình Ly liếc nhìn anh ta một cái: “A, vậy lát nữa tôi sẽ lấy anh làm lá chắn.”

Đường Thụy Nguyên: “Đừng, đừng, người ta đến đây vì cô mà.”

Trong diễn đàn hội nghị thượng đỉnh công nghệ kiểu này, vốn dĩ tỉ lệ nam nữ tham gia đã không công bằng cho lắm rồi, nhìn thoáng qua một lượt thì cảm giác như nơi đây đều là đàn ông.

Một người như Trình Ly dẫu có ném vào trong đám người cũng vẫn khiến người ta nhìn thấy.

Cô ngồi lặng lẽ, chung quanh thỉnh thoảng có người quay đầu nhìn sang.

Tuy sắc mặt của Trình Ly không thay đổi, nhưng bị người ta nhìn chằm chằm đánh giá mãi như thế thì khó tránh khỏi cảm thấy khá mất kiên nhẫn trong lòng, cô cúi đầu nhìn điện thoại rồi nói thầm:

“Sao vẫn chưa bắt đầu nhỉ.”

Chung quanh vẫn vọng vang tiếng người ồn ào ầm ĩ.

Nhưng đột nhiên cánh cổng phía bên trong mở ra, có một nhóm người bước ra từ trong đó.

Nhϊếp ảnh gia vốn đang cầm camera một cách chán nản, ngay khoảnh khắc này anh ta ấn nút chụp xuống, đèn flash vang lên bốn phía, lần này có không ít truyền thông đến tham gia hội nghị.

“Công ty Khải Vực thế mà cũng tham dự.” Đường Thụy Nguyên ngồi cạnh kinh ngạc thốt lên.

Trình Ly nghe thấy bốn chữ công ty Khải Vực, ngẩng đầu theo bản năng.

Thì thấy người đàn ông dẫn đầu mặc một bộ vest đen đơn giản, cũng không đeo cà vạt, cổ áo của chiếc áo sơ mi hơi mở. Cả người anh mang một sự cao lớn đ ĩnh đạc hơn so với những người bên cạnh.

Quả nhiên một số người đã là tiêu điểm trời sinh, vừa xuất hiện đã hấp dẫn hết sự chú ý của mọi người.

Một hội trường to như thế, sau khi anh xuất hiện lại trở nên lặng ngắt như tờ.

“Một người đàn ông có thể làm được như thế này.”

Đường Thụy Nguyên ngồi cạnh cũng cảm giác được bầu không khí trong hội trường đã thay đổi rõ rệt sau khi Dung Kỳ đến, tấm tắc nói:

“Coi như không uổng phí cuộc đời.”

Trình Ly nhìn anh ta, thản nhiên nói: “Vậy à?”

“Cô dùng giọng điệu gì đấy?” Đường Thụy Nguyên kinh ngạc cảm thán.

Người trong giới tôn vinh Dung Kỳ cũng chẳng phải ngày một ngày hai.

Thậm chí còn có người từng nói một cách hài hước rằng nếu một ngày nào đó Dung Kỳ không làm kỹ thuật nữa thì gương mặt đó của anh cũng có thể kiếm cơm ở giới giải trí.

Bây giờ tầng lớp trong giới cũng không có giới hạn rõ ràng như vậy, rất nhiều nhà lãnh đạo doanh nghiệp cũng sẽ bị mời tham gia tiết mục trái ngành.

Trình Ly nhìn chằm chằm người đàn ông vừa ngồi xuống trên sân khấu, giọng điệu bình thản nói:

“Tôi cảm thấy có lẽ ánh mắt anh ta không tốt lắm.”

“Hả? Ánh mắt không tốt?”

Nếu không thì làm sao không trả lời tin WeChat.

Là không nhìn thấy thật hay là giả vờ không thấy?

Trình Ly cũng chẳng phải loại người keo kiệt gì, chỉ cảm thấy ít nhất anh cũng nên lịch sự trả lời tin WeChat một chút mới phải.
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 47


- ---

Ban đầu cô còn tưởng rằng Dung Kỳ vẫn bận bịu đi công tác ở nơi khác như trước kia.

Nhưng ngay khi gặp được anh trong hội trường này, đáy lòng cô xuất hiện một cảm giác không nói nên lời.

Cô nhanh chóng phát hiện tâm trạng của mình không ổn.

Có lẽ thời gian gần đây tiếp xúc khá thường xuyên với Dung Kỳ nên cô đã tự đặt mình ở vị trí người quen hoặc là thân thiết với anh hơn.

Rốt cuộc hai người chỉ là bạn cùng trường thời cấp ba nhiều năm không gặp, mới gặp lại gần đây mà thôi.

Nếu nói có gì đó khác thì có lẽ là hôm ấy đầu óc cô nóng lên nói muốn thành đối tượng xem mắt của anh.

Thực tế thì người ta cũng chẳng có nghĩa vụ phải đáp lại cô.

Dù sao người trăm phương nghìn kế muốn tiếp cận là cô.

Cũng may người chủ trì đã bắt đầu nói chuyện, hội nghị chính thức bắt đầu.

Trình Ly lấy cuốn sổ và cây viết được đội nghị phát ghi lại những điều quan trọng.

Người có thể đứng diễn thuyết ở đây đều là người có kinh nghiệm lâu năm trong giới điều khiển tự động.

Nhất là người diễn thuyết đầu tiên đang nói chủ đề cuộc đổ bộ của ngành thương mại kỹ thuật và xu hướng trong ngành điều khiển tự động.

Đối với những công ty được tài trợ bởi các công ty có nguồn vốn mạnh, giai đoạn nghiên cứu phát triển ban đầu chính là đốt tiền.

Nhưng đối với mới như Phiếm Hải mà nói, cuộc đổ bộ thương mại chính là vấn đề bọn họ cần suy xét.

Vì thế Trình Ly cặm cụi viết viết vẽ vẽ vào quyển sổ.

Bất chợt điện thoại đang đặt trên đùi cô rung lên.

Cô mở điện thoại lên, khi thấy tin WeChat mình nhận được, nhất thời sửng sốt.

Dung Kỳ: [Không nghiêm túc nghe diễn thuyết à?]

Trình Ly ngẩng đầu nhìn lên trên sân khấu.

Bấy giờ tầm mắt của Dung Kỳ cũng nhìn về phía này.

Rõ ràng hai người cách xa như thế nhưng tầm mắt vẫn chạm nhau.

Cách hơi xa nên Trình Ly chỉ loáng thoáng thấy được khóe miệng anh khẽ nhếch lên.

Không biết tại sao khi nhìn thấy tin nhắn WeChat này, thứ cảm xúc không tên trong đáy lòng của Trình Ly lại lập tức tan biến.

Cô suy nghĩ một chút, trả lời: [Tôi đang nghiêm túc ghi chú lại đây.]

Dung Kỳ không trả lời ngay.

Ngón tay Trình Ly đặt lên trên màn hình, suy nghĩ một lúc lâu rồi vẫn quyết định nhắn tiếp.

Trình Ly: [Khi nào cậu rảnh, tôi trả áo lại cho cậu. Trước đó có hỏi rồi nhưng cậu không đáp.]

Một giây sau.

Dung Kỳ: [Trước đó cậu có gửi tin WeChat cho tôi?]

Trình Ly chỉ vừa nhìn chằm chằm WeChat, điện thoại lại rung lên.

Dung Kỳ: [Tôi có hai cái điện thoại, trước đó đăng nhập WeChat trong một cái điện thoại khác, hôm qua cái đó có vấn đề.]

Trình Ly biết một khi sử dụng WeChat đăng nhập qua điện thoại khác thì lịch sử trò chuyện trước đó sẽ biến mất.

Nhìn hai tin nhắn này, đột nhiên Trình Ly có cảm giác.

Cậu ta đang giải thích với mình đấy à?
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 48


- ---

Phải không?

Phải không đây!!

Trình Ly nhấp môi cười khẽ: [Biết rồi.]

Cô nhìn chằm chằm màn hình, vừa lúc thấy tên của Dung Kỳ biến thành ‘Đối phương đang soạn tin nhắn’.

Lặp lại vài lần, cuối cùng vẫn không thấy tin nào được gửi tới.

Vốn Trình Ly định nhắn WeChat dò hỏi nhưng ngẫm lại hiện giờ anh đang ngồi trên sân khấu, bên dưới đều là cánh truyền thông đang quay phim chụp ảnh. Nếu chụp được anh cứ mãi bấm điện thoại thì cũng không tốt lắm.

Vì thế cô tắt điện thoại đi, ngẩng mặt lên nghiêm túc nghe diễn thuyết.

Toàn bộ buổi sáng có tổng cộng hai bài diễn thuyết của hai người dày dặn kinh nghiệm trong nghề, cộng thêm một màn hỏi đáp.

Bởi vậy sau khi người thứ nhất nói xong, giữa chừng sẽ có thời gian nghỉ giải lao.

Trình Ly đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi đi vào nhà vệ sinh.

Nhưng do khách quá nhiều, nhất là thời gian sử dụng nhà vệ sinh dài hơn đáng kể so với nhà vệ sinh nam, đợi một lúc lâu vẫn chưa thấy ai đi ra. Trình Ly đành phải đi lên tầng hai tìm nhà vệ sinh khác.

Đợi đến khi cô đi vệ sinh xong, nhìn vào chiếc gương to lớn trong nhà vệ sinh. Cô suy nghĩ một lát rồi vẫn lấy thỏi son trong túi ra.

Trang điểm lại lần nữa cho mình.

Nhìn bản thân trong gương, Trình Ly hài lòng sửa sang lại mái tóc dài của mình, bấy giờ mới rời đi.

Chỉ là chưa ra ngoài được bao lâu, Trình Ly gặp được một người ngoài dự đoán.

“Dư tổng.” Trình Ly khá kinh ngạc nhìn đối phương.

Dư Thành, cựu kỹ trúc sư trưởng của công ty Phiếm Hải, cũng là người lãnh đạo trực tiếp của Trình Ly.

Lúc này khi Dư Thành nhìn thấy Trình Ly, vẻ mặt của anh ta khá hờ hững.

Trình Ly mỉm cười, khách sáo nói: “Anh cũng đến hội nghị này ư?”

Thực tế, cô và Dư Thành cũng chẳng có xích mích gì với nhau, nếu có xích mích thì chắc là xích mích với Nhậm Khuông thôi.

Trước mắt, đoàn đội Trình Ly đang dẫn dắt chịu trách nhiệm chính về mảng bãi đậu xe tự động trong mọi trường hợp, gồm cả cấp bậc L0-L4.

Nhìn bao quát công nghệ xe tự hành thì bãi đậu xe chỉ là một bộ phận nhỏ.

Sở dĩ Trình Ly sẵn sàng dốc hết sức lực cho dự án lần này là bởi vì sản phẩm của dự án này có thể hoàn thành nhanh nhất, chỉ cần có xí nghiệp sản xuất ô tô chịu hợp tác với họ thì họ có thể thực hiện bất kỳ lúc nào.

Mục tiêu của Dư Thành vẫn là công nghệ lái xe tự động, nhưng Nhậm Khuông càng thích tập trung vào những mục tiêu nhỏ nhặt hơn.

Khi Trình Ly đưa ra đề xuất phát triển bãi đậu xe tự động, Nhậm Khuông đã lựa chọn đề xuất của Trình Ly.

Do đó trong lòng Dư Thành không cảm thấy hài lòng.

Có lẽ đây là một trong những lí do khiến Thành Dư rời đi.

Thấy Dư Thành cũng chẳng thèm để ý đến mình, Trình Ly không nhiệt tình quá mức nói tiếp: “Vậy tôi đi trước.”

“Trình Ly.”

Khi cô chuẩn bị rời đi, Dư Thành lại gọi cô.

Trình Ly dừng bước.

Dư Thành quay đầu nhìn cô, lạnh lùng nói: “Cô cho rằng không có tôi thì cô sẽ yên ổn ngồi vào vị trí kỹ sư trưởng của Phiếm Hải sao?”

“Anh Dư, chuyện này không do anh hay tôi.”

Giọng điệu của Trình Ly rất lịch sự và tràn đầy ẩn ý.

Vị trí này không phải Trình Ly chủ động giành lấy, sau khi Dư Thành lựa chọn rời khỏi Phiếm Hải thì Nhậm Khuông mới lựa chọn tin tưởng cô.
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 49


- ----

Nếu Dư Thành đã chọn rời khỏi Phiếm Hải thì cũng nên giữ lấy thể diện của một người đồng nghiệp cũ.

Dư Thành buông lời châm chọc: “Loại phụ nữ như cô tôi thấy nhiều rồi, ỷ vào bản thân xinh đẹp trẻ tuổi nên quyến rũ đàn ông làm cầu nối cho mình.

Công việc này yêu cầu một người có kỹ năng thực sự, để tôi chống mắt lên xem Nhậm Khuông có thể che chở cô đến khi nào.”

Đối với việc trước kia Nhậm Khuông lựa chọn dự án của Trình Ly mà từ chối dự án của mình.

Dư Thành liền nhận định Trình Ly thăng tiến nhờ vào quan hệ ngoài luồng với Nhậm Khuông.

Trình Ly ngước mắt, vẻ mặt không nao núng.

“Anh nói tôi dựa vào việc quyến rũ đàn ông để thăng tiến?” Trình Ly bị chọc cười, cô híp mắt nhìn Dư Thành:

“Tôi không ngờ rằng, đã là thời đại nào rồi mà còn có người ngu xuẩn như thế này, vẫn giữ định kiến ban đầu về nữ nhân viên kỹ thuật, một người có được vẻ ngoài xinh đẹp thì không thể có IQ cao sao?”

“Anh Dư à, xem ra không chỉ quan điểm về kỹ thuật của anh lạc hậu mà ngay cả quan niệm làm người của anh cũng lạc hậu không kém.”

Dư Thành chẳng thể ngờ tới, cô chẳng những không thẹn quá hóa giận mà ngược lại còn bình tĩnh bác bỏ.”

Điều này càng khiến anh ta trông giống một tên hề đang nổi đóa trong vở kịch hơn.

Cuối cùng Trình Ly khẽ mỉm cười, quay đầu nhìn Dư Thành, nhẹ giọng nói: “Còn về xinh đẹp trẻ tuổi, không cần ông nhắc nhở đâu, điểm này tôi tự biết.”

Cô vừa dứt câu, bên cạnh truyền tới một tiếng cười.

Trình Ly quay đầu nhìn thì thấy một nhóm người không biết đến đây từ lúc nào.

Có lẽ bọn họ cũng không ngờ lại gặp được trường hợp như thế ở đây.

Khi nghe Trình Ly bình tĩnh nói xong một câu cuối cùng, có người thật sự không nhịn được nữa mà bật cười thành tiếng.

Trình Ly kinh ngạc nhìn họ, giờ khắc này trong lòng của cô lại chẳng có cảm giác chiến thắng sau cuộc tranh cãi chút nào.

Nhưng ngay khoảnh khắc thấy được Dung Kỳ cũng đang nhìn mình.

Cô cảm thấy cuộc đời này của mình chắc chắn sẽ chết trước mặt Dung Kỳ.

Xấu hổ muốn độn thổ luôn.

Nhất là con ngươi đen láy của Dung Kỳ vẫn đang bình tĩnh dán vào mặt cô.

Ánh mắt đang cẩn thận đánh giá từng li từng tí.

Như thể đang nói ‘để tôi nhìn thử xem rốt cuộc vẻ ngoài đẹp đến mức nào mới khiến cô biết tự lượng sức mình như vậy’.

Về phần người xa lạ đứng cạnh đang cố nhịn cười thì đã bị Trình Ly hoàn toàn bỏ qua.

Cô ngẩng đầu ưỡn ngực, vẫn duy trì vẻ mặt vô cảm, nhấc chân đi về phía trước, định trốn khỏi nơi có bầu không khí khiến người ta hít thở không thông này.

“Trình Ly.”

Giọng nói thản nhiên bất chợt vang lên.

Trình Ly nhắm mắt lại.

Thật sự không thể đoán được Dung Kỳ lại ngay lúc này.

Một tiếng gọi này cũng khiến những người khác nhanh chóng đảo mắt chuyển qua chuyển lại giữa hai người họ, dường như đều đang tò mò chuyện Dung Kỳ quen biết cô?

Dư Thành đứng đối diện cũng cảm thấy khϊếp sợ.

Anh ta ở công ty lâu như thế, đến tận bây giờ vẫn chưa từng nghe nói Trình Ly lại quen biết được một người như vậy.

Mãi đến khi Dung Kỳ nghiêng đầu nhìn cô, đột nhiên khóe môi anh cong lên.

“Làm tốt lắm.”
 
Kết Hôn Mà Thôi
Chương 50


- ---

Giọng nói loáng thoáng vang lên, sau khi nghe Dung Kỳ nói, tất cả mọi người đều nhìn anh.

Trong ánh mắt của họ đều có vẻ kinh ngạc.

Trình Ly cũng kinh ngạc.

Sau vài giây đầu óc choáng váng thì Trình Ly mới hiểu được ý của Dung Kỳ.

Còn thêm ý cười thắng lợi trên mặt Dung Kỳ là sao?

Người vừa cãi tay đôi thắng lợi như cô còn chưa kịp hưởng thụ thành quả mà.

Vậy sao anh đã cười trước rồi?

Nhưng cảm giác bị người ta xếp chung một chỗ với Dung Kỳ thế này thật sự rất tốt.

Trình Ly khẽ hếch cằm ra vẻ ‘đây chỉ là chuyện nhỏ, sao mà làm khó tôi được chứ’.

Dư Thành đứng tại chỗ, là người đầu tiên không chịu nổi cảnh này.

Vốn dĩ rời khỏi công ty với sự hậm hực, khi nhìn thấy Trình Ly, anh ta muốn ỷ vào thân phận sếp cũ và kinh nghiệm lâu năm để dạy cho Trình Ly một bài học.

Để loại người non nớt chẳng biết trời cao đất dày như cô hiểu rằng cho dù anh ta rời công ty thì cô cũng chẳng là cái thá gì cả.

Ai ngờ bây giờ chính anh ta lại là người bị sượng mặt.

Lời Dung Kỳ nói ra như tát thẳng vào mặt Dư Thành, cho dù anh ta tự nhân bản thân đã quen nghe người ta nói ra nói vào. Nhưng giờ phút này vẫn cảm thấy xấu hổ đến mức suýt nữa không đứng vững, quả thật chẳng biết nên làm sao cho phải.

Huống hồ hiện giờ bên cạnh chẳng có một ai, ngay cả một người giúp hòa giải cũng không.

Khi bầu không khí trở nên ngột ngạt thì có một giọng nói mang theo sự kinh ngạc truyền đến:

“Lão Dư, Trình Ly.”

Trình Ly ngẩng đầu nhìn, là Nhậm Khuông và Đường Thụy Nguyên.

“Nhậm tổng.” Hiện giờ, Dư Thành nhìn thấy Nhậm Khuông như thấy được cứu tinh.

Nhậm Khuông không ngờ bọn họ sẽ gặp nhau, kết quả vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Dung Kỳ ở bên này.

Người đến tham gia hội nghị này chẳng có ai mà không biết Dung Kỳ.

Lúc anh đang cảm thấy là lạ với tổ hợp này thì Dư Thành thấp giọng nói:

“Nhậm tổng, tôi đi về trước, sau này có cơ hội chúng ta sẽ nói chuyện với nhau sau.”

“Aizzz, lão Dư à.” Nhậm Khuông giữ Dư Thành lại nhưng anh ta vẫn nhanh chóng rời đi, không hề ngoái đầu.

Nhậm Khuông thở dài bất đắc dĩ, anh cho rằng trong lòng Dư Thành vẫn còn nghĩ tới người sếp cũ này.

Tuy Trình Ly đoán được suy nghĩ của Nhậm Khuông nhưng cô không định giải thích.

Nhậm Khuông quay đầu nhìn về phía Dung Kỳ:

“Dung tổng, chào cậu, vấn đề triển khai thương mại dòng xe tự động mà cậu nói trong buổi hội nghị khiến tôi nghe xong cũng hưởng lợi không nhỏ.”

Vừa rồi sau khi người thứ nhất kia diễn thuyết xong thì có một khoảng thời gian ngắn để thảo luận.

Người ở đây cũng đưa ra vấn đề với Dung Kỳ, điều Nhậm Khuông nói là câu trả lời của anh khi nãy.

Dung Kỳ vuốt cằm: “Cảm ơn, mọi người đến tham gia hội nghị cũng là vì muốn trao đổi với nhau mà.”

Nhậm Khuông không ngờ Dung Kỳ dễ bắt chuyện thế này, tiếp tục nói: “Tôi là giám đốc điều hành của công ty Phiếm Hải, Nhậm Khuông, đây là danh thϊếp của tôi.”

Tuy tuổi của Nhậm Khuông lớn hơn Dung Kỳ nhưng trong chốn thương trường, sức ảnh hưởng của Dung Kỳ khiến cho không một ai dám phớt lờ anh.

Bởi vậy khi hai người nói chuyện, người chủ động trao đổi danh thϊếp là Nhậm Khuông.

Dung Kỳ nhận lấy, cũng đưa ra danh thϊếp của mình.

Sau khi Nhậm Khuông cầm lấy thì cười toe toét.

“Vậy chúng ta sẽ nói chuyện sau.” Dung Kỳ nói một câu khách sáo rồi định rời đi.

Đương nhiên Nhậm Khuông cũng biết anh đang khách sáo, cười đáp:

“Được, được, rất mong lần sau gặp lại.”

Hai bên giao lưu công việc trong khoảng thời gian ngấn, mắt thấy đợt diễn thuyết tiếp theo cũng sắp đến nên họ chuẩn bị trở về hội trường.
 
Back
Top Bottom