Khác [Keonhyeon] Phía Sau Lớp Kính Một Chiều

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
360,387
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
407222474-256-k683352.jpg

[Keonhyeon] Phía Sau Lớp Kính Một Chiều
Tác giả: Yzzyui
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Crime themes./ Massive ooc.

Một người không biết đau.

Một người đau thay cho cả thế giới.



seonghyeon​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [Keonhyeon] The Whisper
  • [Keonhyeon] Đanh Đá Giả Tạo
  • Dear, Santa [Keonhyeon]
  • [keonhyeon] Cá ăn thịt Mèo
  • [keonhyeon] Đệ Nhất Gian Thần
  • [Keonhyeon] Phía Sau Lớp Kính Một Chiều
    1


    Hai giờ sáng.

    Seoul chìm trong một khoảng lặng hiếm hoi thứ yên tĩnh chỉ xuất hiện khi thành phố mệt mỏi đến mức không còn đủ sức ồn ào.

    Ngoài trời, cái lạnh tháng đêm len vào từng khe hở, kéo theo cảm giác cô đơn quen thuộc.

    Nhưng có những nơi, cái lạnh không đến từ thời tiết.

    Nó nằm sẵn trong lòng người, âm ỉ và trơ lì.

    Ahn Keonho đang đứng trong một căn hộ ở phía nam Seoul, khu Seocho.

    Ánh đèn trần trắng lạnh soi rõ từng chi tiết: sàn gỗ, chiếc bàn ăn chưa dọn, và thi thể treo lơ lửng giữa phòng khách.

    Nạn nhân một người đàn ông trung niên được phát hiện tử vong tại nhà riêng.

    Hai ngày trước, ông ta vừa thắng một vụ kiện dân sự.

    Hai ngày sau, ông ta treo cổ tự sát.

    Không thư tuyệt mệnh.

    Không dấu hiệu xô xát.

    Mọi thứ quá gọn gàng gọn gàng đến mức đáng ngờ.

    Keonho đứng yên, hai tay đút trong túi áo khoác, ánh mắt dừng lại ở sợi dây thừng đã siết chặt đến hằn tím cổ nạn nhân.

    Anh không nhíu mày.

    Không tỏ ra thương xót.

    Cũng không có phản ứng nào đặc biệt.

    Với Keonho, cái chết luôn là một sự thật cần được giải thích, không phải một bi kịch để cảm thông.

    Nhưng ngay khoảnh khắc đó, trong căn phòng lạnh lẽo và im lặng đến nghẹt thở ấy, một câu hỏi vô hình bắt đầu hình thành

    Nếu đã thắng kiện… vì sao lại chọn cái chết?

    Một khoảnh khắc rất khẽ, Ahn Keonho nhận ra có thứ gì đó đang nhìn mình.

    Không phải con người.

    Là ánh nhìn lạnh lẽo, bất động.

    Anh xoay sang trái.

    Một chiếc gương toàn thân dựng sát tường.

    Trên bề mặt gương, những vệt đỏ sẫm còn chưa khô hẳn.

    Có chữ.

    Keonho bước lại gần.

    Mỗi bước chân vang lên rõ ràng trong căn hộ im phăng phắc.

    “Tôi đã sai khi kiện một người vô tội.

    Tôi xin chết để xoa dịu nỗi đau của người đó.”

    Chữ viết nguệch ngoạc, run rẩy nhưng không hoảng loạn.

    Như thể người viết đã chấp nhận kết cục của mình từ rất lâu.

    Keonho xoay người, nhìn thẳng vào thi thể đang treo lơ lửng giữa phòng.Gương đối diện xác chết.

    Xác chết đối diện gương.

    Một bố cục được sắp đặt có chủ ý.

    Đúng lúc đó, một viên cảnh sát trẻ bước vào, phá vỡ sự im lặng nặng nề.

    “Báo cáo.

    Nạn nhân tên Jang Seong-ji, 35 tuổi.”

    Keonho khẽ gật đầu.

    Không hỏi thêm.

    Anh bước về phía giường ngủ của nạn nhân.

    Ga giường được trải phẳng phiu, không một nếp nhăn.

    Trên đầu giường, chiếc điện thoại được đặt ngay ngắn, màn hình tắt đen.

    Mọi thứ trong căn hộ này đều quá… trật tự.

    Và Keonho biết đây không phải là một cái chết bộc phát vì hối hận.

    Đây là một lời thú tội được dàn dựng.

    Keonho khẽ thở hắt ra một hơi.

    Rất nhẹ, gần như không ai nhận ra.

    “Đơn kiện.”

    Anh lên tiếng, giọng trầm thấp, không gắt, cũng không lạnh một thứ âm sắc đủ khiến người khác phải tập trung.

    “Chủ tọa của vụ kiện đó là ai?”

    Viên cảnh sát trẻ đứng thẳng người hơn theo phản xạ.

    “Dạ, là vụ kiện dân sự ạ.”

    Cậu ta nói nhanh, rồi dừng lại một nhịp như đang sắp xếp lại thông tin trong đầu.

    “Nguyên đơn là một nhóm lao động tự do.

    Họ kiện nạn nhân vì biển thủ tiền công, không thanh toán sau khi hoàn thành hợp đồng.”

    Cảnh sát nuốt khan, hít một hơi rồi nói tiếp: “Nạn nhân có thuê luật sư bào chữa.

    Phiên xử kết thúc cách đây hai ngày.”

    “…Chủ tọa phiên tòa là Yang Jinyoon.”

    Tên đó vừa dứt, không khí trong phòng như trĩu xuống thêm một tầng vô hình.

    Keonho không phản ứng ngay.

    Ánh mắt anh vẫn đặt đâu đó giữa căn phòng nơi chiếc gương và thi thể nằm trên cùng một trục nhìn.

    Hai ngày.

    Một vụ kiện thắng.

    Một lời thú tội viết bằng máu.

    Và một cái chết được sắp đặt hoàn hảo.

    Quá sạch sẽ để là ăn năn.

    Quá đúng thời điểm để là trùng hợp.

    Keonho khẽ nghiêng đầu, như thể đang lắng nghe một âm thanh mà người khác không nghe thấy.

    “Hiểu rồi.”

    Chỉ một câu ngắn.

    Nhưng trong đầu anh, vụ án này đã chính thức không còn là tự sát.

    _____________

    Ở một nơi nào đó.

    Trong phòng làm việc tối, ánh đèn bàn duy nhất rọi thẳng xuống một chồng hồ sơ dày.

    Phần còn lại của căn phòng chìm trong bóng tối, như thể bị cố tình che giấu.

    Người con trai ngồi trước bàn khẽ nghiêng đầu.

    Mắt nhắm nghiền nhưng bàn tay đặt trên mặt bàn lại cử động nhẹ, những ngón tay gõ nhịp đều đặn, chính xác đến lạnh lùng.

    Dáng ngồi thẳng lưng.

    Vai không thả lỏng.

    Trên sống mũi là cặp kính gọng mảnh, phản chiếu ánh đèn thành một vệt sáng sắc lạnh.

    Cậu không ngủ.

    Cậu đang suy nghĩ.

    Eom Seonghyeon.

    Một cái tên lặng lẽ, nhưng mang theo thứ áp lực khiến không gian xung quanh như co rút lại.

    Trên tập hồ sơ trước mặt cậu, bìa giấy lật mở.

    Dòng chữ in đậm nằm chễm chệ ở trang đầu tiên:

    JANG SEONG-JI — TỬ VONG (NGHI VẤN TỰ SÁT)

    Seonghyeon khẽ mở mắt.

    Trong khoảnh khắc đó, ánh nhìn phía sau lớp kính không mang theo cảm xúc của người sống mà giống như ánh mắt của kẻ đang nhìn thẳng vào tâm trí của một người đã chết

    Seonghyeon khẽ thở dài.

    Âm thanh rất nhỏ, gần như bị nuốt chửng bởi không gian tĩnh lặng.

    “Chết tiệt…”

    Cậu lẩm bẩm, giọng trầm thấp, chỉ vừa đủ cho chính mình nghe: “Lại phải làm việc nữa rồi.”

    Rõ ràng là khó chịu.

    Cơ thể cậu muốn đứng dậy, rời khỏi căn phòng này, đóng sập tập hồ sơ lại như chưa từng mở ra.

    Nhưng đầu óc thì không nghe lời.

    Những mảnh ghép bắt đầu tự động xếp chồng lên nhau không cần ép buộc, không cần chủ ý.

    Một người đàn ông vừa thắng kiện.

    Hai ngày sau, treo cổ tự tử.

    Lời thú tội viết bằng máu, đặt ngay trước gương.

    Seonghyeon nhíu mày rất khẽ.

    Không phải hối hận.

    Là bị dẫn dắt.

    Hung thủ không cần ra tay.

    Hắn chỉ cần đặt nạn nhân trước chính mình và để phần tội lỗi tự bóp chết con người đó.

    Ngón tay Seonghyeon dừng lại trên mặt bàn.

    Trong đầu cậu, một giọng nói khác vang lên không phải của cậu, mà là của kẻ đã chết.: “Nếu tôi chết, mọi thứ sẽ được tha thứ.”

    Seonghyeon mở mắt hoàn toàn.

    Ánh nhìn phía sau lớp kính tối đi một chút.

    “Không…”

    Cậu thì thầm: “Có người đã dạy ông nghĩ như vậy.”

    Và ở đâu đó, rất xa

    Ahn Keonho cũng đang đứng trước chiếc gương kia, bắt đầu cảm nhận được một thứ không thuộc về mình.
     
    [Keonhyeon] Phía Sau Lớp Kính Một Chiều
    2


    Ngày hôm sau.

    Seonghyeon đang ngồi trong văn phòng thì có tiếng gõ cửa vang lên.

    “Có người muốn gặp cậu.”

    Seonghyeon khẽ nhíu mày.

    Trong đầu cậu thoáng qua một câu chửi thầm không thấy đang trong giờ làm việc à?

    Nhưng đó cũng chỉ là suy nghĩ.

    Dù sao thì cậu vẫn đang ở đây để làm việc.

    “Mời vào.”

    Người kia gật đầu, quay người bước ra ngoài.

    Vài giây sau, cánh cửa lại mở ra lần nữa, nhường chỗ cho người đang đứng phía sau bước vào.

    Seonghyeon ngẩng lên.

    Và ngay khoảnh khắc đó, cậu biết cuộc gặp này không hề nằm ngoài vụ án.

    Keonho bước vào phòng.

    Anh không mặc đồng phục.

    Chỉ là một chiếc áo thun đen đơn giản, quần dài tối màu gọn gàng đến mức gần như vô hình giữa không gian văn phòng lạnh lẽo.

    Seonghyeon liếc nhìn một cái, thầm đánh giá.

    Điều tra viên, nhưng không thích để lộ mình là cảnh sát.

    “Chào cậu.”

    Keonho lên tiếng trước, giọng trầm, bình tĩnh: “Tôi là điều tra viên Ahn Keonho.”

    Anh đưa tay ra.

    Seonghyeon đứng dậy, bắt lấy cái bắt tay đó.

    Bàn tay đối phương lạnh, lực vừa đủ, không thừa không thiếu.

    “Tôi là Eom Seonghyeon,” cậu nói.

    “Chuyên gia hành vi tội phạm.”

    Hai bàn tay buông ra.

    Khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cả hai đều có cùng một cảm giác như thể họ đã từng đứng đối diện nhau ở đâu đó, qua một lớp kính vô hình.

    Và vụ án này… chỉ là cái cớ?.

    Cả hai cùng ngồi xuống.

    Lần này, Seonghyeon là người mở lời trước

    “Anh đến đây vì vụ án Jang Seong-ji, đúng không?”

    Keonho gật đầu.

    “Cậu đã có câu trả lời chưa?”

    Trong đầu Seonghyeon, một cơn bực bội thoáng qua.

    Mới gửi hồ sơ hôm qua mà đòi kết quả ngay, bị khùng à?

    Nhưng nét mặt cậu không đổi.

    “Chưa,” Seonghyeon đáp thẳng: “Tôi vẫn chưa có kết luận cuối cùng.”

    Cậu dừng lại một nhịp, rồi nói tiếp, giọng bình tĩnh hơn: “Nhưng tôi có thể phân tích sơ bộ cho anh nghe.”

    Keonho nhìn cậu vài giây, rồi gật đầu: “Được.

    Cậu phân tích thử xem.”

    Ngay khi nghe câu đó, Seonghyeon khẽ nở một nụ cười rất nhẹ gần như là thói quen nghề nghiệp.

    Cậu với tay lấy tập giấy đặt bên cạnh, mở ra.

    Đó là bản phân tích được viết suốt đêm hôm trước.

    Và Keonho biết kể từ giây phút này, vụ án sẽ không còn đi theo lối cũ nữa.

    Trên bản phân tích trước mặt Keonho, từng dòng chữ được ghi lại rõ ràng và tỉ mỉ.

    [Nghi vấn 1:]

    Hung thủ đã liên tục gieo vào đầu nạn nhân những từ ngữ thối nát nhồi nhét cảm giác tội lỗi, bóp méo nhận thức, khiến nạn nhân tin rằng cái chết là cách duy nhất để chuộc lỗi.

    [Nghi vấn 2:]

    Hiện trường được dàn dựng một cách có chủ ý.

    Nạn nhân bị cho uống thuốc an thần liều nhẹ, đủ để làm chậm phản xạ.

    Hung thủ đặt nạn nhân lên dây, rồi buông tay.

    Seonghyeon gập tập giấy lại.

    “Đó là hai nghi vấn của tôi.”

    Keonho nhướng mày, ánh mắt thoáng sắc lên.

    “Cách thứ hai,” anh nói chậm rãi: “Cậu nghĩ ông ta ngốc đến mức không giãy giụa hay nhảy xuống sao?

    Seonghyeon lắc đầu: “Không.”

    Cậu đáp ngay, không do dự: “Vì tôi cho rằng… hung thủ đã đứng đó.”

    Căn phòng im lặng trong một nhịp rất ngắn.

    “Đứng nhìn,”

    Seonghyeon nói tiếp, giọng trầm xuống.

    “Cho đến khi nạn nhân thật sự chết.”

    Và Keonho nhận ra người ngồi trước mặt mình không chỉ đang phân tích một vụ án.

    Cậu ta đang nhìn thẳng vào tâm trí của kẻ giết người.

    “Còn cách thứ nhất,” Keonho chợt lên tiếng: “Cậu nghĩ hung thủ đã nói gì?”

    Seonghyeon khựng lại một nhịp.

    Như thể bị chạm đúng vào điểm quen thuộc.

    Cậu khẽ mỉm cười nụ cười không mang ý vui: “Để tôi cho anh nghe.”

    Seonghyeon nói nhẹ.

    “Xin phép.”

    Keonho chỉnh lại tư thế ngồi, lưng thẳng hơn.

    Ánh mắt anh không rời người đối diện, chờ đợi.

    Seonghyeon tháo chiếc kính gọng mảnh đang đeo, đặt xuống bàn.

    Rồi cậu bước đến gần.

    Quá gần.

    Bàn tay Seonghyeon đặt lên vai Keonho lực không mạnh, nhưng đủ để khiến người ta nhận ra sự hiện diện của cậu.

    “Cậu biết không…”

    Giọng Seonghyeon hạ thấp, chậm rãi: “Trong cuộc đời này, thứ ghê tởm nhất…”

    Cậu cúi xuống, nói sát bên tai Keonho:

    “…là sự thối nát của một con người làm sai, mà vẫn tin mình vô tội.”

    Keonho khựng lại trong tích tắc.

    Chỉ là diễn tả thôi mà, anh nghĩ, có cần đến mức này không?

    Nhưng Seonghyeon chưa dừng lại.

    “Cảm giác chà đạp lên những con người cần tiền để chữa bệnh cho mẹ già…”

    Giọng cậu trầm xuống, từng chữ như ép ra từ kẽ răng: “…cho con có sữa uống, hay chỉ để một gia đình được sống tiếp…”

    Bàn tay trên vai Keonho siết nhẹ: “Và tất cả những thứ đó,”

    Seonghyeon nói, giọng lạnh đi,

    “đã bị cậu cướp mất.”

    Không khí trong phòng như đông cứng.

    Và Keonho nhận ra đây không còn là một màn mô phỏng.

    Seonghyeon đang trở thành hung thủ, ngay trước mắt anh.

    Seonghyeon buông tay khỏi vai Keonho, bước chậm ra phía sau lưng ghế.

    Cậu cúi xuống.

    Những ngón tay lạnh đặt lên cằm Keonho, nâng nhẹ khuôn mặt anh lên không ép buộc, chỉ dẫn hướng.

    Trước mặt họ là chiếc gương Seonghyeon đã đặt sẵn từ lúc nào.

    “Nhìn đi.”

    Giọng cậu trầm và đều: “Họ có tội tình gì đâu…”

    Seonghyeon nói chậm rãi, từng chữ rơi xuống như giọt nước lạnh: “…mà lại bị cậu hại đến mức đó?”

    Ánh mắt trong gương phản chiếu khuôn mặt Keonho nhưng giọng nói kia không dành cho anh.

    Nó dành cho người đã chết.

    “Không còn nữa.”

    Seonghyeon thì thầm.

    “Giờ thì cậu thật sự là kẻ giết người rồi.”

    Cậu nghiêng đầu, môi gần sát tai Keonho: “Không phải bằng tay.”

    Giọng hạ thấp thêm một tầng: “Mà bằng cách kéo luật sư vào.”

    Khoảnh khắc đó, Keonho hiểu ra.

    Hung thủ không bóp cổ.

    Không treo dây.

    Hắn chỉ cần biến công lý thành con dao, và để nạn nhân tự bước tới.

    Và lần đầu tiên, giữa căn phòng kín và chiếc gương vô tri ấy Keonho cảm thấy lạnh.

    Seonghyeon đứng thẳng người, rút tay về, rồi khẽ cười nhẹ: “Xong rồi.”

    Keonho hít vào một hơi, đứng dậy khỏi ghế.

    Anh xoay người nhìn cậu, ánh mắt đã khác lúc ban đầu.

    “Cậu biết tôi sẽ hỏi câu này,” Keonho nói: “Nên mới đặt sẵn chiếc gương, đúng không?”

    Seonghyeon bật cười.

    Lần này là một nụ cười thật không còn sắc lạnh, không mang theo vai diễn nào.

    “Ừ.”

    Cậu thừa nhận thẳng thắn: “Vì kiểu gì anh cũng sẽ hỏi.”

    Hai người nhìn nhau trong vài giây ngắn ngủi.

    Không ai nói thêm.

    Nhưng cả hai đều hiểu từ khoảnh khắc này, họ đã không còn đứng ở hai phía khác nhau của lớp kính nữa.
     
    Back
    Top Bottom