Ngày hôm sau.
Seonghyeon đang ngồi trong văn phòng thì có tiếng gõ cửa vang lên.
“Có người muốn gặp cậu.”
Seonghyeon khẽ nhíu mày.
Trong đầu cậu thoáng qua một câu chửi thầm không thấy đang trong giờ làm việc à?
Nhưng đó cũng chỉ là suy nghĩ.
Dù sao thì cậu vẫn đang ở đây để làm việc.
“Mời vào.”
Người kia gật đầu, quay người bước ra ngoài.
Vài giây sau, cánh cửa lại mở ra lần nữa, nhường chỗ cho người đang đứng phía sau bước vào.
Seonghyeon ngẩng lên.
Và ngay khoảnh khắc đó, cậu biết cuộc gặp này không hề nằm ngoài vụ án.
Keonho bước vào phòng.
Anh không mặc đồng phục.
Chỉ là một chiếc áo thun đen đơn giản, quần dài tối màu gọn gàng đến mức gần như vô hình giữa không gian văn phòng lạnh lẽo.
Seonghyeon liếc nhìn một cái, thầm đánh giá.
Điều tra viên, nhưng không thích để lộ mình là cảnh sát.
“Chào cậu.”
Keonho lên tiếng trước, giọng trầm, bình tĩnh: “Tôi là điều tra viên Ahn Keonho.”
Anh đưa tay ra.
Seonghyeon đứng dậy, bắt lấy cái bắt tay đó.
Bàn tay đối phương lạnh, lực vừa đủ, không thừa không thiếu.
“Tôi là Eom Seonghyeon,” cậu nói.
“Chuyên gia hành vi tội phạm.”
Hai bàn tay buông ra.
Khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cả hai đều có cùng một cảm giác như thể họ đã từng đứng đối diện nhau ở đâu đó, qua một lớp kính vô hình.
Và vụ án này… chỉ là cái cớ?.
Cả hai cùng ngồi xuống.
Lần này, Seonghyeon là người mở lời trước
“Anh đến đây vì vụ án Jang Seong-ji, đúng không?”
Keonho gật đầu.
“Cậu đã có câu trả lời chưa?”
Trong đầu Seonghyeon, một cơn bực bội thoáng qua.
Mới gửi hồ sơ hôm qua mà đòi kết quả ngay, bị khùng à?
Nhưng nét mặt cậu không đổi.
“Chưa,” Seonghyeon đáp thẳng: “Tôi vẫn chưa có kết luận cuối cùng.”
Cậu dừng lại một nhịp, rồi nói tiếp, giọng bình tĩnh hơn: “Nhưng tôi có thể phân tích sơ bộ cho anh nghe.”
Keonho nhìn cậu vài giây, rồi gật đầu: “Được.
Cậu phân tích thử xem.”
Ngay khi nghe câu đó, Seonghyeon khẽ nở một nụ cười rất nhẹ gần như là thói quen nghề nghiệp.
Cậu với tay lấy tập giấy đặt bên cạnh, mở ra.
Đó là bản phân tích được viết suốt đêm hôm trước.
Và Keonho biết kể từ giây phút này, vụ án sẽ không còn đi theo lối cũ nữa.
Trên bản phân tích trước mặt Keonho, từng dòng chữ được ghi lại rõ ràng và tỉ mỉ.
[Nghi vấn 1:]
Hung thủ đã liên tục gieo vào đầu nạn nhân những từ ngữ thối nát nhồi nhét cảm giác tội lỗi, bóp méo nhận thức, khiến nạn nhân tin rằng cái chết là cách duy nhất để chuộc lỗi.
[Nghi vấn 2:]
Hiện trường được dàn dựng một cách có chủ ý.
Nạn nhân bị cho uống thuốc an thần liều nhẹ, đủ để làm chậm phản xạ.
Hung thủ đặt nạn nhân lên dây, rồi buông tay.
Seonghyeon gập tập giấy lại.
“Đó là hai nghi vấn của tôi.”
Keonho nhướng mày, ánh mắt thoáng sắc lên.
“Cách thứ hai,” anh nói chậm rãi: “Cậu nghĩ ông ta ngốc đến mức không giãy giụa hay nhảy xuống sao?
Seonghyeon lắc đầu: “Không.”
Cậu đáp ngay, không do dự: “Vì tôi cho rằng… hung thủ đã đứng đó.”
Căn phòng im lặng trong một nhịp rất ngắn.
“Đứng nhìn,”
Seonghyeon nói tiếp, giọng trầm xuống.
“Cho đến khi nạn nhân thật sự chết.”
Và Keonho nhận ra người ngồi trước mặt mình không chỉ đang phân tích một vụ án.
Cậu ta đang nhìn thẳng vào tâm trí của kẻ giết người.
“Còn cách thứ nhất,” Keonho chợt lên tiếng: “Cậu nghĩ hung thủ đã nói gì?”
Seonghyeon khựng lại một nhịp.
Như thể bị chạm đúng vào điểm quen thuộc.
Cậu khẽ mỉm cười nụ cười không mang ý vui: “Để tôi cho anh nghe.”
Seonghyeon nói nhẹ.
“Xin phép.”
Keonho chỉnh lại tư thế ngồi, lưng thẳng hơn.
Ánh mắt anh không rời người đối diện, chờ đợi.
Seonghyeon tháo chiếc kính gọng mảnh đang đeo, đặt xuống bàn.
Rồi cậu bước đến gần.
Quá gần.
Bàn tay Seonghyeon đặt lên vai Keonho lực không mạnh, nhưng đủ để khiến người ta nhận ra sự hiện diện của cậu.
“Cậu biết không…”
Giọng Seonghyeon hạ thấp, chậm rãi: “Trong cuộc đời này, thứ ghê tởm nhất…”
Cậu cúi xuống, nói sát bên tai Keonho:
“…là sự thối nát của một con người làm sai, mà vẫn tin mình vô tội.”
Keonho khựng lại trong tích tắc.
Chỉ là diễn tả thôi mà, anh nghĩ, có cần đến mức này không?
Nhưng Seonghyeon chưa dừng lại.
“Cảm giác chà đạp lên những con người cần tiền để chữa bệnh cho mẹ già…”
Giọng cậu trầm xuống, từng chữ như ép ra từ kẽ răng: “…cho con có sữa uống, hay chỉ để một gia đình được sống tiếp…”
Bàn tay trên vai Keonho siết nhẹ: “Và tất cả những thứ đó,”
Seonghyeon nói, giọng lạnh đi,
“đã bị cậu cướp mất.”
Không khí trong phòng như đông cứng.
Và Keonho nhận ra đây không còn là một màn mô phỏng.
Seonghyeon đang trở thành hung thủ, ngay trước mắt anh.
Seonghyeon buông tay khỏi vai Keonho, bước chậm ra phía sau lưng ghế.
Cậu cúi xuống.
Những ngón tay lạnh đặt lên cằm Keonho, nâng nhẹ khuôn mặt anh lên không ép buộc, chỉ dẫn hướng.
Trước mặt họ là chiếc gương Seonghyeon đã đặt sẵn từ lúc nào.
“Nhìn đi.”
Giọng cậu trầm và đều: “Họ có tội tình gì đâu…”
Seonghyeon nói chậm rãi, từng chữ rơi xuống như giọt nước lạnh: “…mà lại bị cậu hại đến mức đó?”
Ánh mắt trong gương phản chiếu khuôn mặt Keonho nhưng giọng nói kia không dành cho anh.
Nó dành cho người đã chết.
“Không còn nữa.”
Seonghyeon thì thầm.
“Giờ thì cậu thật sự là kẻ giết người rồi.”
Cậu nghiêng đầu, môi gần sát tai Keonho: “Không phải bằng tay.”
Giọng hạ thấp thêm một tầng: “Mà bằng cách kéo luật sư vào.”
Khoảnh khắc đó, Keonho hiểu ra.
Hung thủ không bóp cổ.
Không treo dây.
Hắn chỉ cần biến công lý thành con dao, và để nạn nhân tự bước tới.
Và lần đầu tiên, giữa căn phòng kín và chiếc gương vô tri ấy Keonho cảm thấy lạnh.
Seonghyeon đứng thẳng người, rút tay về, rồi khẽ cười nhẹ: “Xong rồi.”
Keonho hít vào một hơi, đứng dậy khỏi ghế.
Anh xoay người nhìn cậu, ánh mắt đã khác lúc ban đầu.
“Cậu biết tôi sẽ hỏi câu này,” Keonho nói: “Nên mới đặt sẵn chiếc gương, đúng không?”
Seonghyeon bật cười.
Lần này là một nụ cười thật không còn sắc lạnh, không mang theo vai diễn nào.
“Ừ.”
Cậu thừa nhận thẳng thắn: “Vì kiểu gì anh cũng sẽ hỏi.”
Hai người nhìn nhau trong vài giây ngắn ngủi.
Không ai nói thêm.
Nhưng cả hai đều hiểu từ khoảnh khắc này, họ đã không còn đứng ở hai phía khác nhau của lớp kính nữa.