Cập nhật mới

Đam Mỹ Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 120


⭒°. ݁✮

Đứng khuất trong bóng tối, Khương Quyết Minh lặng thinh xem trò hề bên đó. Anh ta nheo mắt, âm thầm rời đi trước khi hai người kia nhận ra mình.

⭒°. ݁✮

Hăm dọa Tạ Cẩn Thần đâu vào đấy rồi, Sầm Úc mới thấy nhẹ cả người.

Đúng lúc định quay mông chuồn đi, cậu chợt cảm thấy vạt áo bị ai đó kéo lại. Vừa ngoảnh đầu, Sầm Úc đã bắt gặp Tạ Cẩn Thần đang đứng bẽn lẽn, trông rõ là ngại ngùng vô cùng.

<i>Bị sao vậy trời?</i>

Tuy ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì sất, nhưng Sầm Úc vẫn cố gồng cho ra cái mặt trap boy sành sỏi: “Gì nữa đây?”

Nói đoạn, cậu hất phắt tay y ra: “Đừng có để người khác thấy.”

Bị gạt phăng phũ phàng là thế, song Tạ Cẩn Thần cũng chả thèm tức giận mảy may. Y vẫn đứng đó, trong chiếc sơ mi trắng tinh, gương mặt hiền khô nom ngây thơ hết phần thiên hạ: “Úc sờ Thần đi.”

Sầm Úc suýt nữa thì tưởng tai mình có vấn đề.

“Sờ đầu Thần ấy.” Tạ Cẩn Thần vội bổ sung.

<i>Sớm muộn gì anh cũng bị cái kiểu nói chuyện úp mở của chú doạ rớt tim!</i>

Cậu rủa thầm trong bụng.

Đang định bước tới xoa đầu Tạ Cẩn Thần cho xong chuyện… chân Sầm Úc bất chợt sững lại.

<i>Khoan đã, mình đang đóng vai gã bội bạc cơ mà! Làm quái gì có chuyện người ta bảo gì mình cũng làm nấy chứ?</i>

“Ha.” Sầm Úc lập tức bật cười: “Cậu nghĩ cậu có cửa à?”

Dứt lời, cậu chàng ghé sát gần Tạ Cẩn Thần, lấy mu bàn tay vỗ vỗ lên má y: “Bớt ảo tưởng đi.”

Lần này Sầm Úc không nán lại thật. Cậu bước thẳng một mạch ra ngoài rồi khuất dạng sau cánh gà tĩnh lặng, chẳng thèm ngoái đầu nhìn lấy một lần.

Sau khi Sầm Úc đi rồi, Tạ Cẩn Thần vẫn cứ đứng ngây ra đó. Tay y bấu chặt lấy vạt áo, cả mặt đỏ bừng lên vì phấn khích quá đỗi…

Hồi lâu sau, y mới từ từ áp tay lên gò má, khẽ thì thầm: “Cảm ơn bé Úc ạ.”

⭒°. ݁✮

Sầm Úc vừa ra khỏi cánh gà đã đụng mặt ngay Khương Quyết Minh. Anh ta đang đứng cạnh thùng rác, tay nghịch cái bật lửa.

Khương Quyết Minh là công chính – center mới debut với cái mác ACE của nhóm. Độ nổi tiếng thì khỏi phải bàn, gia thế cũng thuộc hàng cực khủng. Nhà giàu, tính hướng nội, chẳng mấy khi qua lại với ai. Suốt thời gian thi show, quan hệ của anh ta với mọi người chỉ dừng ở mức xã giao.

Còn <i>Sầm Úc</i> á hả… hơ hơ.

Nghĩ đến đây, Sầm Úc chỉ muốn lôi con mèo béo ra chửi cho một trận xối xả.

Cái nết của <i>Sầm Úc</i> chính là một thằng chuyên đi bợ đít!

Hễ thấy ai nổi là <i>cậu</i> bợ người đó!

Suốt ngày cứ quen thói vờ vờ vịt vịt, ra chiều thân thiết với đứa này đứa nọ để ké fame… Mà ngặt một nỗi, nhóm 9 đứa thì quá nửa đã nổi hơn <i>cậu</i> rồi.

Thành thử ra, <i>cậu</i> phải đi bợ 4, 5 người là ít nhất.

Thế nên, ngay khi thấy bóng dáng Khương Quyết Minh, Sầm Úc chỉ thầm mong thằng cha này hóng xong thì lượn mịa đi cho rảnh nợ. Nhưng khổ lắm, cậu vẫn phải lân la bước tới bắt chuyện <i>(để tránh OOC ấy mà)</i>…

“Anh Khương đứng đây một mình à?” Sầm Úc vờ làm ra vẻ ngạc nhiên.

Chỗ này gần cánh gà quá, cậu vẫn hơi rén, sợ Khương Quyết Minh nghe lỏm được gì. Thế là Sầm Úc bèn đánh tiếng hỏi dò: “Anh đợi ai hả? Sao tôi chả thấy anh em nào hết vậy?”

Khương Quyết Minh thừa sức nhận ra Sầm Úc đang thử mình.

Anh ta híp mắt, đăm đăm nhìn xoáy vào cậu chàng.

Chỗ họ đang đứng vốn đèn đóm tù mù, nhưng vẫn đủ sáng để anh ta thấy rõ nét dè dặt xen lẫn chút tò mò trên gương mặt nọ.

<i>Tiếc thật.</i> Khương Quyết Minh đóng sập chiếc bật lửa trong tay, thầm nghĩ bụng.

<i>Rõ là hợp gu mình đến thế kia mà.</i>

Thật ra, Khương Quyết Minh đã để ý Sầm Úc ngay từ những buổi đầu rồi. Anh ta rất thích cái vẻ hờ hững và nước da trắng bật tông của cậu. Đã thế, hai nốt ruồi lệ ngay dưới vành mắt trông lại càng thêm khó quên gấp bội.

Hồi đầu, hai đứa còn ở chung phòng ký túc xá.

Có lần Sầm Úc vừa tắm xong, bên dưới chỉ mặc độc chiếc quần ban tổ chức phát, còn nửa trên thì đang loay hoay xỏ nốt cái áo hoodie.

Chính lúc đó, Khương Quyết Minh mới thấy Sầm Úc có hình xăm ở cả bụng dưới lẫn trên cánh tay… Điều này làm anh ta không khỏi bất ngờ.

Nhưng sau khi ở chung một thời gian, Khương Quyết Minh dần nhận ra con người Sầm Úc hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với vẻ bề ngoài.

Cái mã lạnh lùng trông rõ là bảnh trai, mà bản chất thì lại là một thằng ham danh hão, chuyên đi nịnh trên đạp dưới…

Hồi mới vào, Khương Quyết Minh còn bỡ ngỡ chưa quen. Màn xếp lớp đầu tiên thể hiện hơi non tay, nên bị đá thẳng xuống hạng C.

Đến vòng chia đội, Khương Quyết Minh vốn định rủ Sầm Úc <i>(cậu bạn chung phòng)</i> về team. Nào ngờ cậu chỉ liếc anh ta một cái rồi phán: “Thôi.”

Có lẽ vì lúc đó không có máy quay, Sầm Úc thậm chí còn ghét ra mặt luôn: “Cậu trình C thì đừng có làm tạ kéo tôi.”

Khương Quyết Minh không ngờ Sầm Úc lại dám ăn nói thẳng thừng đến vậy. Anh ta cau mày, vừa định bụng giải thích là do mình chưa quen thì Sầm Úc đã quay sang bắt chuyện rồi rủ rê Lê Yến Kiêu <i>(cũng là bạn cùng phòng lúc ấy)</i> về chung team.

Về sau Khương Quyết Minh hot lên, Sầm Úc cũng có lân la “nối lại tình xưa”, nịnh bợ dăm ba lần. Nhưng cậu càng làm thế, Khương Quyết Minh lại càng ghét cay ghét đắng hơn bao giờ hết.

Thế nên lần này, thấy Sầm Úc giở cái bài hỏi dò ra, anh ta chỉ liếc cậu một cái.

“Tôi đợi ai cơ?”

“Lê Yến Kiêu à?”

Cái tên Lê Yến Kiêu vừa vang lên, Sầm Úc lập tức đứng hình mất một giây.

Khương Quyết Minh là chàng công tử nhà giàu debut ở vị trí center, còn Lê Yến Kiêu chính là “đấng top” của cả cái show này!

Fanfic nào cũng thế, hắn auto nằm trên!

<i>Bro là công chính cơ mà, nhắc tới Lê Yến Kiêu làm cái quái gì?!</i>

Chuông báo động trong óc Sầm Úc bắt đầu réo lên inh ỏi.

Cậu biết thừa Lê Yến Kiêu hot cỡ nào. Hắn ta debut ngay hạng hai, profile thì nổi bần bật: con lai nhà siêu giàu, cao mét tám bảy, mê thể thao, đã thế còn ngập cái vibe top chúa ngời ngời. Chưa kể… cặp mắt xanh xám đầy vẻ đào hoa kia mới chết…

Oái oăm thay, Lê Yến Kiêu và Khương Quyết Minh lại được dân tình chèo thuyền nhiệt tình với nhau.

Mà còn là chiến hạm bự nhất trong giới luôn!

<i>Đệt mợ, không được! Bọn bây phải vào hậu cung của Tạ Cẩn Thần hết chứ… sao lại quay ra hốt nhau thế này?!</i>

“Cậu Yến đang ăn mừng với gia đình mà, nhỉ?” Sầm Úc vờ thắc mắc: “Anh đứng đây đợi cậu ấy à?”

Cậu cố tình nhấn nhá vụ này là tại nhà Lê Yến Kiêu có mỏ thật chứ chẳng điêu!

Kịch bản ghi nhà người ta không chỉ có mỏ đồng mà còn có cả mỏ kim cương nữa cơ! Sầm Úc thấy ảo ma vãi, nhưng truyện nó viết thế đấy, phải chịu.

Và đã là nhà họ Lê, thì nổi tiếng là bảo thủ thôi rồi. Thế nên đừng hòng họ chấp nhận một chàng dâu như Khương Quyết Minh.

Còn Tạ Cẩn Thần á?

Hơ hơ, người ta là thụ chính hẳn hoi đó nhé, cái tầm nó phải khác chứ?

Chuyện này chính Lê Yến Kiêu cũng từng kể hồi còn thi. Hắn bảo nhà mình cổ hủ lắm, hắn chịu hết nổi nên mới chuồn ra ngoài tự bươn chải.

Thuở đó, Sầm Úc còn đùa: <i>“Chắc nhà ông không đến nỗi quản luôn cả chuyện ông cưới ai yêu ai đâu nhỉ.”</i>

Ai dè Lê Yến Kiêu chỉ nhìn cậu, ngẫm ngợi chốc lát rồi đáp: <i>“…Chắc là có đấy.”</i>

“Không phải.” Khương Quyết Minh vốn ghét Lê Yến Kiêu muốn chết. Ban nãy anh cố ý nhắc tên hắn là để chọc Sầm Úc thôi.

Giờ thấy cậu cứ lảm nhảm cái vụ Lê Yến Kiêu đang bận việc với gia đình mãi, anh lại đâm ra bực bội không đâu.

<i>Mắc gì cậu ta rành rẽ thế nhỉ?</i>

Khương Quyết Minh cau mày nhìn Sầm Úc: “Sao cậu biết tên đó đang ở cùng người nhà?”
 
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 121


⭒°. ݁✮

<i>Chuyện thừa</i>, Sầm Úc nghĩ bụng, <i>anh đây đọc truyện rồi nên biết tỏng chớ sao.</i>

Đúng theo kịch bản thì hẳn Lê Yến Kiêu đang bận cãi nhau sứt đầu mẻ trán với hai cụ ở nhà. Bố mẹ hắn không ngờ con mình lại im ỉm làm một vố động trời đến thế, nhưng cũng đành phải xuống nước trước.

Đôi bên chốt kèo là: sau khi cái nhóm nhạc một năm rưỡi này tan đàn xẻ nghé, hắn phải lo mà cuốn gói về nối nghiệp gia đình.

Cơ mà, Sầm Úc vẫn ngửi ra cái mùi cay cay trong câu hỏi của Khương Quyết Minh.

<i>Cứ như thể đang ghen ăn tức ở vì lỡ để mình biết bí mật nào rồi vậy.</i>

<i>Đùa nhau à?</i> Sầm Úc liếc xéo Khương Quyết Minh, ánh mắt đầy ngờ vực: <i>cha nội này là trai thẳng trăm phần trăm cơ mà?!</i>

“Tôi bấm quẻ ra đó.” Sầm Úc làm bộ bấm đốt ngón tay.

Khương Quyết Minh thừa biết cậu chàng đang chém gió. Anh ta đoán Sầm Úc tình cờ thấy Lê Yến Kiêu với nhà hắn trước khi ra đây, nên cũng chả mấy bận tâm.

Anh đóng nắp chiếc bật lửa đang cầm trên tay, đáp: “Nãy giờ có mỗi mình tôi ở đây.”

Trong khi đó, giờ Tạ Cẩn Thần mới lò mò bước ra từ cánh gà… Y cứ tưởng Sầm Úc đã đi rồi, ai dè lại đụng ngay cảnh cậu đang buôn chuyện gần đấy.

Vừa liếc thấy Khương Quyết Minh, gương mặt khuất trong bóng tối của Tạ Cẩn Thần tức khắc đanh lại.

Ấy thế mà chỉ vài bước chân, y đã vội khoác lên mình lớp vỏ ngây ngô như mọi khi. Tạ Cẩn Thần nhìn hai người đang đứng cạnh thùng rác, không giấu nổi sự hốt hoảng.

Y rối rít nói: “Xin lỗi ạ…”

“Hửm?” Khương Quyết Minh lại bật lửa lên, mắt dán vào ngọn sáng đang nhảy múa: “Cậu là ai?”

“Sao lại lảng vảng ở đây?”

Anh ta tựa lưng vào vách tường hành lang, quan sát mặt mũi Tạ Cẩn Thần đang cuống cuồng cả lên. Ngay khi nhận ra đây là người yêu của Sầm Úc, Khương Quyết Minh hừ khẽ trong bụng.

<i>Gu của cậu ta cũng chả ra làm sao.</i>

“Fan cuồng ư? Hay chó săn?” Vừa dứt lời, Khương Quyết Minh đã đóng bật lửa, đút vào túi quần.

“Hay là để tôi gọi bảo vệ tới…”

“Khoan đã!” Sầm Úc vội chộp lấy bàn tay đang định móc điện thoại ra của anh ta.

“Bạn đại học của tôi thôi!” Cậu nhanh miệng thanh minh!

Nói xong, Sầm Úc liếc Tạ Cẩn Thần liền. Y ngần ngừ đúng một giây, rồi cũng gật đầu phối hợp theo em người yêu.

“Thế à.” Khương Quyết Minh gật gù. Anh ta quay sang Sầm Úc: “Đi nào, quản lý tìm rồi.”

Bấy giờ, Sầm Úc mới nhẩm lại kịch bản: tiếp theo cả bọn sẽ về ký túc xá chung… Thế là cậu đành chào Tạ Cẩn Thần, tiện thể quắc mắt dọa y chớ có mồm mép lung tung, rồi rời khỏi khu cánh gà.

Tạ Cẩn Thần vẫn lẳng lặng đứng đó, dõi theo bóng lưng cả hai khuất dần.

Càng lúc, y càng thấy cái tên Khương Quyết Minh kia sao mà chướng tai gai mắt hết sức.

⭒°. ݁✮

“Đi đâu về đấy?”

Vừa ló mặt vào phòng nghỉ, Sầm Úc với Khương Quyết Minh đã chạm mặt quản lý của cả nhóm – Hạ Từ.

Gọi quản lý vậy thôi, chứ thực chất Hạ Từ là dạng cây đa cây đề trong giới, mạng lưới quan hệ rộng vô cùng. Bắt gã đi kèm cặp một đám newbie như họ thì đúng là phí của giời.

Cơ mà nhóm này là gà cưng của công ty năm nay, nên việc Hạ Từ ra mặt làm quản lý cũng chả có gì lạ. Sầm Úc đoán, đến lúc công việc thực sự vào guồng, khéo lại có người khác trong công ty lo ấy chứ.

Chắc vì là buổi đầu nên Hạ Từ mới chịu vác mặt tới. Gã diện bộ com-lê ba mảnh phẳng phiu, không có lấy một nếp nhăn.

Dường như thói quen thức đêm làm việc đã sớm ăn sâu vào máu, nên trông gã lúc nào cũng mang cái vẻ u tối, mà vẫn cứ điển trai lạ kỳ…

Giờ đây, ánh mắt gã liếc Sầm Úc đã không giấu nổi vẻ thiếu kiên nhẫn.

“Khương Quyết Minh mà không lôi cậu về, chắc tôi gọi công an báo cậu bị bắt cóc rồi đấy?”

Nghe thế, mấy thành viên vốn ngứa mắt Sầm Úc còn chưa kịp nhếch mép thì đã bị ánh nhìn sắc lẹm của Hạ Từ quét trúng: “Buồn cười lắm hả? Bộ tôi lên đây diễn hài cho mấy cậu xem à?”

“…” Đám người vừa định cười liền sượng trân.

“…” Sầm Úc <i>(đang tính hùa vào)</i> cũng đành im re.

Khương Quyết Minh thì chả thèm đếm xỉa đến thái độ của Hạ Từ. Anh ta đi thẳng vào phòng, kéo ghế ngồi phịch xuống.

Còn Sầm Úc <i>(cái “thằng mất tích” vừa bị Khương Quyết Minh lôi về)</i> thì lấy đâu ra gan mà láo nháo. Huống chi, cậu đang phải gồng mình đóng vai khúm núm nịnh sếp cơ mà.

Thế là Sầm Úc vội lên tiếng nhận sai: “Em xin lỗi anh Hạ, ban nãy em gọi điện về nhà, có hơi mất thời gian một chút ạ.”

Khương Quyết Minh không khỏi nhướn mày ngạc nhiên. Anh ta không ngờ Sầm Úc lại có thể bịa chuyện tỉnh queo đến thế.

Hạ Từ ngả lưng ra ghế, ngón tay gõ mấy nhịp lên đầu gối: “Cậu nghĩ cứ lôi gia đình ra làm cái cớ là tôi bỏ qua à?”

<i>Khó dỗ dành</i>, Sầm Úc thầm bĩu môi.

Nhưng may là Hạ Từ đến để bàn việc chính, nên cũng chả lằng nhằng vụ này nữa. Gã chỉ khẽ hất ngón tay, ra hiệu Sầm Úc qua ngồi cho ngay ngắn. Sau đó, gã bắt đầu phổ biến nội quy và lịch làm việc sắp tới.

“Nửa tháng nữa có một sự kiện thời trang, xem như màn chào sân chính thức cho mấy cậu.” Hạ Từ vào thẳng vấn đề: “Hôm đó toàn tai to mặt lớn, tôi không kè kè theo mấy cậu cả buổi được đâu.”

Dù gì gã cũng đang dẫn dắt cả dàn sao cộm cán, hơi đâu mà đi trông cái đám lính mới tò te này.

“Còn mấy việc cần lưu ý, quản lý riêng sẽ dặn lại sau.”

“Giờ bàn tới chuyện chia phòng.”

Hạ Từ liếc đám Sầm Úc: “Mấy cậu sẽ tạm ở căn hộ cao cấp của công ty, hai người một phòng. Còn phòng lẻ…” Gã quay sang Khương Quyết Minh: “Cậu ở.”

Đây chẳng khác nào một lời khẳng định ngầm: Khương Quyết Minh hot nhất, nên dĩ nhiên được hưởng đặc quyền phòng riêng.

“Mấy phòng còn lại thì bốc thăm.”

Hạ Từ lướt mắt nhìn họ: “Tôi biết, trong số các cậu, có người thân thiết, cũng có người vốn chẳng ưa gì nhau.”

“Nhưng đã chung một nhóm rồi, tôi không muốn thấy cái cảnh ghét nhau đến mức giả nai cũng không xong. Ai mà thế thì lo về tập diễn dần đi.”

Sầm Úc vẫn cứ chill chill. Cậu nhớ mình bốc trúng phòng chung với một tay mờ nhạt nào đó trong truyện gốc.

Trợ lý lập tức bưng chiếc hộp ra, Hạ Từ bảo cả nhóm tới bốc thăm. Rồi, gã quay phắt sang nhìn Sầm Úc ——

“Cậu, lên trước.”

<i>Mình á?</i>

<i>Ông anh à, đừng nói là ông muốn gài tui nha?</i>

Sầm Úc chả tài nào nhớ nổi truyện gốc có đoạn này. Rõ là phải bốc theo thứ hạng debut cơ mà.

Nhưng Hạ Từ đã phán thì bố ai dám cãi. Dù Sầm Úc không chắc pha này có làm lệch kịch bản hay không, cậu vẫn phải cun cút lết lên, bốc một lá thăm.

Mở ra thấy: <b>Phòng số 2</b>.

“Tới em! Tới em!” Lê Yến Kiêu bỗng hăng hái giơ tay.

Sầm Úc vừa liếc sang đã bắt gặp ngay nụ cười hắn dành cho mình.

Đôi mắt xanh xám kia đúng là kiểu nhìn cái thùng rác cũng thấy tình bể bình.

Vốn dĩ Lê Yến Kiêu là con gà đẻ trứng vàng, lại chưa từng gây rắc rối gì cả, nên thái độ của Hạ Từ cũng dễ thở hơn hẳn.

Vì vậy, gã chỉ gật đầu cho Lê Yến Kiêu bốc.

Thế là hắn ta lon ton chạy qua bốc số, rồi tót thẳng xuống ngồi cạnh Sầm Úc.

“Úc ơi, cậu phòng nào thế?” Hắn thì thầm hỏi.

Gương mặt Lê Yến Kiêu sắc lẹm, góc cạnh rõ ràng, lẽ ra phải thuộc dạng lạnh lùng trầm tính mới phải.

Nhưng vì hắn rất hay cười, nên cái nét bén như dao ấy tự dưng lại mềm mại hẳn đi, tạo nên một sự tương phản nom cuốn hút lạ kỳ.

Kết hợp với đôi mắt xanh xám cùng vóc dáng cao lớn cố hữu, độ hot của hắn cứ thế vọt lên top, bỏ xa những thành viên còn lại.

Lê Yến Kiêu chơi với Sầm Úc cũng khá thân. Chẳng biết là do hai đứa vốn chung team từ đầu, hay tại hắn ta thấy cậu “xởi lởi” quá.

“Số 2.” Sầm Úc chìa mẩu giấy cho Lê Yến Kiêu xem. Cậu liếc lá thăm trong tay hắn, hỏi: “Còn cậu?”

“Cậu mở giùm mình đi.” Lê Yến Kiêu sáp lại gần, dựa vào người Sầm Úc: “Mình hơi run, hông dám coi.”

“…” <i>Có cái quái gì mà rén hả bro?</i>

Sầm Úc thấy xàm vãi.

<i>Đã thế cái thây còn to tổ chảng, đừng có đè qua đây nữa!</i>

Sầm Úc gào thét ầm ĩ trong bụng, định đẩy phắt tên của nợ Lê Yến Kiêu này ra… Nhưng chợt nhớ tới setting chuyên đi “bợ đít” của mình, cậu chàng đành khựng lại, đáp: “Ừa.”

Ngồi ngay sau, dĩ nhiên Khương Quyết Minh đã thu hết mấy trò mèo của Lê Yến Kiêu và Sầm Úc vào mắt.

Anh ta thấy Lê Yến Kiêu còn cố tình chùng người xuống để tựa đầu lên vai Sầm Úc. Nhìn cảnh này, anh chỉ muốn nhếch mép cười khẩy.

Đến khi Sầm Úc giơ tay định đẩy Lê Yến Kiêu ra rồi lại rụt về, Khương Quyết Minh càng thêm chướng mắt hơn.

Anh ta cau mày, nhìn chằm chằm vào bóng lưng cậu chàng.

<i>Thiếu hơi trai đến thế là cùng?! Bộ cứ đẹp mã là húp hết à?!</i>

Ngón tay Khương Quyết Minh vô thức gõ nhịp lên cánh tay, trông rõ là bực bội. Sau cùng, anh ta quyết định mặc kệ trò hề của hai đứa ngồi trên.

Hạ Từ cũng đã bắt trọn màn chim chuột ngay giữa ban ngày ban mặt kia… Thậm chí, gã còn chạm phải ánh mắt Lê Yến Kiêu đang hướng thẳng về phía mình.

Giờ phút này, Lê Yến Kiêu làm gì còn vẻ hiền lành ngây thơ như chú cún bự nữa.

Thấy cái tướng không xương cứ dặt dẹo vào người Sầm Úc, đầu Hạ Từ bỗng loé lên mấy lời đồn về nhà họ Lê.

Nhà này phất lên từ thời sốt đào vàng, vây cánh đã cắm rễ ở xứ ngoài sâu lắm rồi. Chứ không thì sao mà nuốt nổi cả mỏ đồng lẫn mỏ kim cương như thế?

Còn cách họ làm ăn thì…

Hạ Từ liếc Sầm Úc, tự động gán cho cậu cái mác “gối ôm di động” chuyên dùng để dỗ dành cậu ấm.

Hạ Từ thừa biết Lê Yến Kiêu tới đây chơi cho vui là chính, nhưng nhóm nhạc này cũng chỉ hoạt động được một năm rưỡi. Nhiệm vụ của gã là: trong một năm rưỡi đó, phải tìm mọi cách để vắt kiệt tối đa lợi nhuận cho công ty.

“Tiếp.”

Nghĩ thông rồi, Hạ Từ cũng chả thèm xoắn xuýt nữa.

Sáu mống còn lại bốc cái vèo là xong.

Lê Yến Kiêu bốc trúng phòng số 1, chung với một thành viên ít tiếng tăm khác trong nhóm.

Anh chàng tàng hình kia không ngờ mình vớ được “hàng nóng”, mặt vừa mừng vừa lo.

Đùa chắc, ai mà chả biết nhà họ Lê khủng cỡ nào. Ngay cả bên show cũng phải gọi bằng bố ấy chứ.

Lê Yến Kiêu nghịch mẩu giấy Sầm Úc vừa mở, xoay xoay mấy vòng rồi chìa ra.

“Coi nè, hạc giấy.” Hắn cười tít cả mắt, hớn hở dâng vật báu cho Sầm Úc, trông chả có vẻ gì là bận tâm mình ở chung phòng với ai.

Sầm Úc liếc con hạc giấy nhăn nhúm, khen lấy lệ vài tiếng: “Ghê ghê ghê!”

“Đỉnh của chóp!”

Lê Yến Kiêu dường như điếc đặc, chẳng hề nhận ra Sầm Úc đang khen cho có. Hắn vẫn cứ dính chặt lên vai cậu chàng. Rồi hắn cầm lấy tay Sầm Úc, đặt con hạc giấy vào, thậm chí còn mân mê đầu ngón tay cậu: “Cậu thích là mình vui rồi.”

“…” <i>Bộ chú thấy anh mày hào hứng lắm hả?</i>

Sầm Úc liếc xuống con hạc giấy xấu ói.

<i>Chắc chắn tay thằng cha này đếch phải tay người. Mà là năm khúc gừng già thì có! Chứ sao gấp nổi cái của nợ này được?!</i>

Mà thôi, đây cũng chả phải vấn đề chính.

Sầm Úc cầm mẩu giấy “Phòng số 2”, đưa mắt ngó xem ai sẽ chung phòng với mình.

Đến khi thấy người kia giơ tay, cậu lập tức câm nín.

<i>Sao lại là Chiêm Không Thanh chứ?!</i>

Chiêm Không Thanh này vai vế hơi bị khó nói. Cậu ta không nằm trong dàn công chính, nhưng nếu phải xếp, thì chắc là “chị em bạn dì” với Tạ Cẩn Thần.

Chiêm Không Thanh có cái mặt tiền kiểu hoa sen trên núi tuyết, nên trong ficdom của nhóm, fan toàn gọi cậu ta là “hoa khôi”.

Khổ một nỗi, hoa sen tuyết Chiêm Không Thanh ấy… lại nằm trong hội anti cứng Sầm Úc.

Thế nên lúc thấy Sầm Úc giơ tay, Chiêm Không Thanh hơi nhíu mày. Nhưng cậu ta nhanh chóng lạnh mặt ngay, rồi ngoảnh đi hướng khác.

<i>Ha ha</i>, Sầm Úc thầm lắc đầu cười khổ.

<i>Chia phòng kiểu này thì đúng là peak vl rồi!</i>

Dĩ nhiên, Hạ Từ thừa sức cảm nhận được sự gượng gạo ngấm ngầm giữa cả bọn sau khi chia phòng. Trước khi gặp mặt hôm nay, gã đã cày hết cả show idol, cũng từng có dịp ghé qua trường quay vài lần.

Gã biết tỏng mối quan hệ giữa từng thành viên, hay nói trắng ra là ai được lòng mọi người, và ai bị cho ra rìa.

“Phòng ốc xong xuôi rồi.” Hạ Từ chốt hạ: “Về trước đã.”
 
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 122


⭒°. ݁✮

“Đi đâu về đấy?”

Vừa ló mặt vào phòng nghỉ, Sầm Úc với Khương Quyết Minh đã chạm mặt quản lý của cả nhóm – Hạ Từ.

Gọi quản lý vậy thôi, chứ thực chất Hạ Từ là dạng cây đa cây đề trong giới, mạng lưới quan hệ rộng vô cùng. Bắt gã đi kèm cặp một đám newbie như họ thì đúng là phí của giời.

Cơ mà nhóm này là gà cưng của công ty năm nay, nên việc Hạ Từ ra mặt làm quản lý cũng chả có gì lạ. Sầm Úc đoán, đến lúc công việc thực sự vào guồng, khéo lại có người khác trong công ty lo ấy chứ.

Chắc vì là buổi đầu nên Hạ Từ mới chịu vác mặt tới. Gã diện bộ com-lê ba mảnh phẳng phiu, không có lấy một nếp nhăn.

Dường như thói quen thức đêm làm việc đã sớm ăn sâu vào máu, nên trông gã lúc nào cũng mang cái vẻ u tối, mà vẫn cứ điển trai lạ kỳ…

Giờ đây, ánh mắt gã liếc Sầm Úc đã không giấu nổi vẻ thiếu kiên nhẫn.

“Khương Quyết Minh mà không lôi cậu về, chắc tôi gọi công an báo cậu bị bắt cóc rồi đấy?”

Nghe thế, mấy thành viên vốn ngứa mắt Sầm Úc còn chưa kịp nhếch mép thì đã bị ánh nhìn sắc lẹm của Hạ Từ quét trúng: “Buồn cười lắm hả? Bộ tôi lên đây diễn hài cho mấy cậu xem à?”

“…” Đám người vừa định cười liền sượng trân.

“…” Sầm Úc <i>(đang tính hùa vào)</i> cũng đành im re.

Khương Quyết Minh thì chả thèm đếm xỉa đến thái độ của Hạ Từ. Anh ta đi thẳng vào phòng, kéo ghế ngồi phịch xuống.

Còn Sầm Úc <i>(cái “thằng mất tích” vừa bị Khương Quyết Minh lôi về)</i> thì lấy đâu ra gan mà láo nháo. Huống chi, cậu đang phải gồng mình đóng vai khúm núm nịnh sếp cơ mà.

Thế là Sầm Úc vội lên tiếng nhận sai: “Em xin lỗi anh Hạ, ban nãy em gọi điện về nhà, có hơi mất thời gian một chút ạ.”

Khương Quyết Minh không khỏi nhướn mày ngạc nhiên. Anh ta không ngờ Sầm Úc lại có thể bịa chuyện tỉnh queo đến thế.

Hạ Từ ngả lưng ra ghế, ngón tay gõ mấy nhịp lên đầu gối: “Cậu nghĩ cứ lôi gia đình ra làm cái cớ là tôi bỏ qua à?”

<i>Khó dỗ dành</i>, Sầm Úc thầm bĩu môi.

Nhưng may là Hạ Từ đến để bàn việc chính, nên cũng chả lằng nhằng vụ này nữa. Gã chỉ khẽ hất ngón tay, ra hiệu Sầm Úc qua ngồi cho ngay ngắn. Sau đó, gã bắt đầu phổ biến nội quy và lịch làm việc sắp tới.

“Nửa tháng nữa có một sự kiện thời trang, xem như màn chào sân chính thức cho mấy cậu.” Hạ Từ vào thẳng vấn đề: “Hôm đó toàn tai to mặt lớn, tôi không kè kè theo mấy cậu cả buổi được đâu.”

Dù gì gã cũng đang dẫn dắt cả dàn sao cộm cán, hơi đâu mà đi trông cái đám lính mới tò te này.

“Còn mấy việc cần lưu ý, quản lý riêng sẽ dặn lại sau.”

“Giờ bàn tới chuyện chia phòng.”

Hạ Từ liếc đám Sầm Úc: “Mấy cậu sẽ tạm ở căn hộ cao cấp của công ty, hai người một phòng. Còn phòng lẻ…” Gã quay sang Khương Quyết Minh: “Cậu ở.”

Đây chẳng khác nào một lời khẳng định ngầm: Khương Quyết Minh hot nhất, nên dĩ nhiên được hưởng đặc quyền phòng riêng.

“Mấy phòng còn lại thì bốc thăm.”

Hạ Từ lướt mắt nhìn họ: “Tôi biết, trong số các cậu, có người thân thiết, cũng có người vốn chẳng ưa gì nhau.”

“Nhưng đã chung một nhóm rồi, tôi không muốn thấy cái cảnh ghét nhau đến mức giả nai cũng không xong. Ai mà thế thì lo về tập diễn dần đi.”

Sầm Úc vẫn cứ chill chill. Cậu nhớ mình bốc trúng phòng chung với một tay mờ nhạt nào đó trong truyện gốc.

Trợ lý lập tức bưng chiếc hộp ra, Hạ Từ bảo cả nhóm tới bốc thăm. Rồi, gã quay phắt sang nhìn Sầm Úc ——

“Cậu, lên trước.”

<i>Mình á?</i>

<i>Ông anh à, đừng nói là ông muốn gài tui nha?</i>

Sầm Úc chả tài nào nhớ nổi truyện gốc có đoạn này. Rõ là phải bốc theo thứ hạng debut cơ mà.

Nhưng Hạ Từ đã phán thì bố ai dám cãi. Dù Sầm Úc không chắc pha này có làm lệch kịch bản hay không, cậu vẫn phải cun cút lết lên, bốc một lá thăm.

Mở ra thấy: <b>Phòng số 2</b>.

“Tới em! Tới em!” Lê Yến Kiêu bỗng hăng hái giơ tay.

Sầm Úc vừa liếc sang đã bắt gặp ngay nụ cười hắn dành cho mình.

Đôi mắt xanh xám kia đúng là kiểu nhìn cái thùng rác cũng thấy tình bể bình.

Vốn dĩ Lê Yến Kiêu là con gà đẻ trứng vàng, lại chưa từng gây rắc rối gì cả, nên thái độ của Hạ Từ cũng dễ thở hơn hẳn.

Vì vậy, gã chỉ gật đầu cho Lê Yến Kiêu bốc.

Thế là hắn ta lon ton chạy qua bốc số, rồi tót thẳng xuống ngồi cạnh Sầm Úc.

“Úc ơi, cậu phòng nào thế?” Hắn thì thầm hỏi.

Gương mặt Lê Yến Kiêu sắc lẹm, góc cạnh rõ ràng, lẽ ra phải thuộc dạng lạnh lùng trầm tính mới phải.

Nhưng vì hắn rất hay cười, nên cái nét bén như dao ấy tự dưng lại mềm mại hẳn đi, tạo nên một sự tương phản nom cuốn hút lạ kỳ.

Kết hợp với đôi mắt xanh xám cùng vóc dáng cao lớn cố hữu, độ hot của hắn cứ thế vọt lên top, bỏ xa những thành viên còn lại.

Lê Yến Kiêu chơi với Sầm Úc cũng khá thân. Chẳng biết là do hai đứa vốn chung team từ đầu, hay tại hắn ta thấy cậu “xởi lởi” quá.

“Số 2.” Sầm Úc chìa mẩu giấy cho Lê Yến Kiêu xem. Cậu liếc lá thăm trong tay hắn, hỏi: “Còn cậu?”

“Cậu mở giùm mình đi.” Lê Yến Kiêu sáp lại gần, dựa vào người Sầm Úc: “Mình hơi run, hông dám coi.”

“…” <i>Có cái quái gì mà rén hả bro?</i>

Sầm Úc thấy xàm vãi.

<i>Đã thế cái thây còn to tổ chảng, đừng có đè qua đây nữa!</i>

Sầm Úc gào thét ầm ĩ trong bụng, định đẩy phắt tên của nợ Lê Yến Kiêu này ra… Nhưng chợt nhớ tới setting chuyên đi “bợ đít” của mình, cậu chàng đành khựng lại, đáp: “Ừa.”

Ngồi ngay sau, dĩ nhiên Khương Quyết Minh đã thu hết mấy trò mèo của Lê Yến Kiêu và Sầm Úc vào mắt.

Anh ta thấy Lê Yến Kiêu còn cố tình chùng người xuống để tựa đầu lên vai Sầm Úc. Nhìn cảnh này, anh chỉ muốn nhếch mép cười khẩy.

Đến khi Sầm Úc giơ tay định đẩy Lê Yến Kiêu ra rồi lại rụt về, Khương Quyết Minh càng thêm chướng mắt hơn.

Anh ta cau mày, nhìn chằm chằm vào bóng lưng cậu chàng.

<i>Thiếu hơi trai đến thế là cùng?! Bộ cứ đẹp mã là húp hết à?!</i>

Ngón tay Khương Quyết Minh vô thức gõ nhịp lên cánh tay, trông rõ là bực bội. Sau cùng, anh ta quyết định mặc kệ trò hề của hai đứa ngồi trên.

Hạ Từ cũng đã bắt trọn màn chim chuột ngay giữa ban ngày ban mặt kia… Thậm chí, gã còn chạm phải ánh mắt Lê Yến Kiêu đang hướng thẳng về phía mình.

Giờ phút này, Lê Yến Kiêu làm gì còn vẻ hiền lành ngây thơ như chú cún bự nữa.

Thấy cái tướng không xương cứ dặt dẹo vào người Sầm Úc, đầu Hạ Từ bỗng loé lên mấy lời đồn về nhà họ Lê.

Nhà này phất lên từ thời sốt đào vàng, vây cánh đã cắm rễ ở xứ ngoài sâu lắm rồi. Chứ không thì sao mà nuốt nổi cả mỏ đồng lẫn mỏ kim cương như thế?

Còn cách họ làm ăn thì…

Hạ Từ liếc Sầm Úc, tự động gán cho cậu cái mác “gối ôm di động” chuyên dùng để dỗ dành cậu ấm.

Hạ Từ thừa biết Lê Yến Kiêu tới đây chơi cho vui là chính, nhưng nhóm nhạc này cũng chỉ hoạt động được một năm rưỡi. Nhiệm vụ của gã là: trong một năm rưỡi đó, phải tìm mọi cách để vắt kiệt tối đa lợi nhuận cho công ty.

“Tiếp.”

Nghĩ thông rồi, Hạ Từ cũng chả thèm xoắn xuýt nữa.

Sáu mống còn lại bốc cái vèo là xong.

Lê Yến Kiêu bốc trúng phòng số 1, chung với một thành viên ít tiếng tăm khác trong nhóm.

Anh chàng tàng hình kia không ngờ mình vớ được “hàng nóng”, mặt vừa mừng vừa lo.

Đùa chắc, ai mà chả biết nhà họ Lê khủng cỡ nào. Ngay cả bên show cũng phải gọi bằng bố ấy chứ.

Lê Yến Kiêu nghịch mẩu giấy Sầm Úc vừa mở, xoay xoay mấy vòng rồi chìa ra.

“Coi nè, hạc giấy.” Hắn cười tít cả mắt, hớn hở dâng vật báu cho Sầm Úc, trông chả có vẻ gì là bận tâm mình ở chung phòng với ai.

Sầm Úc liếc con hạc giấy nhăn nhúm, khen lấy lệ vài tiếng: “Ghê ghê ghê!”

“Đỉnh của chóp!”

Lê Yến Kiêu dường như điếc đặc, chẳng hề nhận ra Sầm Úc đang khen cho có. Hắn vẫn cứ dính chặt lên vai cậu chàng. Rồi hắn cầm lấy tay Sầm Úc, đặt con hạc giấy vào, thậm chí còn mân mê đầu ngón tay cậu: “Cậu thích là mình vui rồi.”

“…” <i>Bộ chú thấy anh mày hào hứng lắm hả?</i>

Sầm Úc liếc xuống con hạc giấy xấu ói.

<i>Chắc chắn tay thằng cha này đếch phải tay người. Mà là năm khúc gừng già thì có! Chứ sao gấp nổi cái của nợ này được?!</i>

Mà thôi, đây cũng chả phải vấn đề chính.

Sầm Úc cầm mẩu giấy “Phòng số 2”, đưa mắt ngó xem ai sẽ chung phòng với mình.

Đến khi thấy người kia giơ tay, cậu lập tức câm nín.

<i>Sao lại là Chiêm Không Thanh chứ?!</i>

Chiêm Không Thanh này vai vế hơi bị khó nói. Cậu ta không nằm trong dàn công chính, nhưng nếu phải xếp, thì chắc là “chị em bạn dì” với Tạ Cẩn Thần.

Chiêm Không Thanh có cái mặt tiền kiểu hoa sen trên núi tuyết, nên trong ficdom của nhóm, fan toàn gọi cậu ta là “hoa khôi”.

Khổ một nỗi, hoa sen tuyết Chiêm Không Thanh ấy… lại nằm trong hội anti cứng Sầm Úc.

Thế nên lúc thấy Sầm Úc giơ tay, Chiêm Không Thanh hơi nhíu mày. Nhưng cậu ta nhanh chóng lạnh mặt ngay, rồi ngoảnh đi hướng khác.

<i>Ha ha</i>, Sầm Úc thầm lắc đầu cười khổ.

<i>Chia phòng kiểu này thì đúng là peak vl rồi!</i>

Dĩ nhiên, Hạ Từ thừa sức cảm nhận được sự gượng gạo ngấm ngầm giữa cả bọn sau khi chia phòng. Trước khi gặp mặt hôm nay, gã đã cày hết cả show idol, cũng từng có dịp ghé qua trường quay vài lần.

Gã biết tỏng mối quan hệ giữa từng thành viên, hay nói trắng ra là ai được lòng mọi người, và ai bị cho ra rìa.

“Phòng ốc xong xuôi rồi.” Hạ Từ chốt hạ: “Về trước đã.”

⭒°. ݁✮

Sầm Úc nhìn hai chiếc van trước mắt, nghĩ bụng: <i>nếu nhóm này mà đông hơn tí nữa, khéo công ty còn chả thèm xếp hai xe mà quất thẳng một con xe khách luôn cũng nên.</i>

Vụ chia chỗ cũng khá đơn giản: tạm thời cứ ngồi theo số phòng.

Phòng 1, phòng 2, thêm Khương Quyết Minh <i>(chơi solo)</i> và Hạ Từ lên xe trước. Những người còn lại đi xe sau.

Vừa đặt mông xuống ghế, Sầm Úc đã thấy cái bản mặt của Lê Yến Kiêu chễm chệ ngay cạnh mình.

“?”

Sầm Úc nhìn hắn chằm chằm. <i>Ủa, không phải bảo ngồi theo số phòng hả bro?</i>

Đang định ngó tìm bạn cùng phòng, thì Chiêm Không Thanh đã đi tuốt xuống hàng ghế sau ngồi, tỏ rõ là chả muốn dính dáng gì đến cậu.

Khương Quyết Minh ngồi ngay ghế trên Sầm Úc, cùng với Hạ Từ.

Anh chàng tàng hình còn lại thì ngồi cạnh Chiêm Không Thanh…

Cửa xe vẫn chưa kịp đóng, Sầm Úc chợt cảm giác có người đang chĩa máy quay về phía mình.

Cậu vô thức liếc mắt ra, đúng lúc Lê Yến Kiêu hơi nhích người lên, che khuất đi tầm nhìn ít ỏi.

Ngay sau đó, cửa xe đóng sập lại.

Ở tít ngoài kia, fan vẫn chưa chịu về.

“Lát nữa vẫy tay chào một cái.” Hạ Từ ngả người ra ghế, dặn dò bằng tông giọng đều đều.

Sầm Úc vẫn chưa thấm nổi việc mình là người nổi tiếng ở thế giới này.

Xe càng tiến đến gần cổng chính, tiếng gào thét tên các thành viên càng dội tới rõ rệt, ầm ĩ như muốn xé toạc cả màng nhĩ.

Nhìn qua kính chắn gió, cậu thấy đám fan vẫn còn lưu luyến nán lại, tay giơ cao băng rôn và bảng led.
 
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 123


⭒°. ݁✮

“KHƯƠNG QUYẾT MINH!!!!”

“LÊ YẾN KIÊU!!!!”

Chắc tại hai nhà này vốn không đội trời chung từ lâu, nên fan Khương Quyết Minh vừa réo lên, fan Lê Yến Kiêu cũng chẳng chịu thua, gào rú đáp trả ngay tắp lự.

Cái đầu xe van mới lách qua được khỏi cổng, cả một biển fan đã ầm ầm ùa tới, bâu đặc cứng hai bên sườn xe.

Sầm Úc ngồi sát cửa kính, đập vào mắt cậu là không biết bao nhiêu bàn tay, gương mặt đang dí sát rạt…

Khoảng cách quá gần, tới độ ngoài sức tưởng tượng của cậu.

Cửa sổ đã khóa cứng. Bác tài vẫn đang rồ máy, cho xe nhích từng li từng tí một hòng lách ra khỏi đám đông vỡ trận.

Đúng lúc đó, chiếc xe phía sau cũng vừa trờ tới, kéo bớt một phần sự chú ý.

Vật vã hồi lâu, cuối cùng hai chiếc van cũng thoát ra được một đoạn. Cùng lúc ấy, đội an ninh đã dồn được đám fan dạt ra xa.

Mãi đến khi xe bắt đầu lăn bánh, cửa sổ mới từ từ trượt xuống một nửa.

Lập tức, cả Khương Quyết Minh, Sầm Úc lẫn Lê Yến Kiêu đều vẫy tay với fan.

Fan nhà Lê Yến Kiêu mới đầu thấy Sầm Úc thì có hơi xìu. Ai dè, mặt cậu vừa ló ra, Lê Yến Kiêu cũng dí sát vào ngay. Thế là cả hai chen nhau vẫy tay qua cái khe cửa sổ con con.

“…” Sầm Úc tưởng mình sắp bị tên này đè bẹp dí đến nơi.

May là màn giao lưu từ xa cũng chỉ tầm 1 phút là cùng.

Cửa sổ lại kéo kịch lên, chiếc xe chở cả nhóm vọt đi mất.

Sau một hồi gào thét khản cả cổ, đám fan nhà Lê Yến Kiêu bỗng dưng khựng lại, im đi một lúc ——

“…Hai ổng thân nhau dữ vậy cà?…Hồi trước có thấy gì đâu ta?”

Lúc coi show, toàn là cảnh Sầm Úc mặt dày lân la bắt chuyện, còn Lê Yến Kiêu thì bơ đẹp cậu luôn.

Cũng bởi cái tật bám dai như đỉa đó mà fan Lê Yến Kiêu mới ghét cay ghét đắng Sầm Úc.

<i>Sao giờ coi bộ hai người này cũng ổn áp lắm á chớ?</i>

Ngay giây sau, đám fan only của Lê Yến Kiêu đã nhảy xổ vào la ó tới tấp ——

“Đếch thể nào! Dám cá 100% là công ty ép!”

“Công ty chó má! Anh nhà tao khổ vãi chưởng, bị bắt xào couple với cái thằng bợ đít kia!”

Ở một góc khác, fan của Sầm Úc nhìn nhau, rồi mở ngay group chat hội chị em ra ——

【 <b>Group chat</b>: Lũ đực rựa cứ suốt ngày la l**m vợ tao! <i>(191)</i> 】

【 <b>Bà Xã Em Number One</b>: Đù! Tụi bây phải có mặt ở đây mới hiểu được! Tao bắn luôn rồi! 】

【 <b>Vợ Mày Cũng Là Vợ Tao</b>: ? Hú hú khẹc khẹc, cả lò cho tui xin tí lửa với, lạnh quá. 】

【 <b>Bà Xã Em Number One</b>: <i>(Video 1) (Video 2) (Video 3)</i> 】

【 <b>Bà Xã Em Number One</b>: <i>Cận_cảnh_Lê_Yến_Kiêu_dính_Sầm_Úc.jpg, Lê_Yến_Kiêu_vẫy_tay_cùng_Sầm_Úc.jpg.</i> 】

【 <b>Bà Xã Em Number One</b>: Mấy chồng vô hít ke với bíe lẹ lẹ <i><b>@All</b></i> 】

【 <b>Vợ Mày Cũng Là Vợ Tao</b>: Oi thoi chéc? Đây hong phải anh đấng top huyền thoại nhà ai hả ta? Mới mấy bữa không gặp mà rớt giá dữ vầy nè? Tưởng hồi đó tuyên bố xanh rờn là không ưa, không thèm vợ tao cơ mà? 🤭 】

【 <b>VLXD Chị Vương AAAA</b>: Đờ mờ, tao nói bao nhiêu lần rồi! Bọn show khốn nạn chuyên trò edit bẩn! Thằng chó họ Lê kia nó l**m vợ tao không trượt phát nào! Dân tình có mặt ở đó ai mà chả biết, nó toàn rình rình lôi vợ tao vô toilet thôi! 】

【 <b>Vợ Mày Cũng Là Vợ Tao</b>: Kể chi tiết vụ toilet coi ☺️ 】

【 <b>Bà Xã Em Number One</b>: Kể chi tiết vụ toilet coi ☺️ 】

【 <b>Úc Cưng Cháy Vl</b>: Kể chi tiết vụ toilet coi ☺️ 】

【 <b>VLXD Chị Vương AAAA</b>: Thì chả là hồi đó vợ tao đang có lịch phỏng vấn riêng, ông tướng kia tự dưng réo ẻm đi toilet chung. Vợ tao bảo bận rồi, không đi. Thế là nó vác mông ngồi chình ình xuống cái ghế bên cạnh, phán một câu: “Vậy nào cậu xong rồi mình đi chung”. Cái nó ngồi lì ở đó thật, đợi vợ tao phỏng vấn xong mới chịu lết xác đi. 】

【 <b>VLXD Chị Vương AAAA:</b> Cái show lỏ ứ chịu được, muốn push couple quốc dân kia nên cố tình chơi trò evil edit! 】

【 <b>Úc Cưng Cháy Vl</b>: Chị em nào phân tích giùm coi, cứ nhất quyết bắt bé cưng nhà tui đi đé chung chi zị trời 🧐😨☺️ 】

【 <b>Bà Xã Em Number One</b>: Ơi sao mà tao sợ mấy nhỏ hủ cốt này quá 😇 】

⭒°. ݁✮
 
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 124


⭒°. ݁✮

“Lê Yến Kiêu.”

Xe vừa lên cao tốc, Chiêm Không Thanh bỗng dưng cất tiếng.

Lê Yến Kiêu tháo một bên tai nghe, ngoảnh lại hỏi: “Hử?”

Với ai, hắn cũng trưng cái bộ mặt uể oải đó ra. Thấy Chiêm Không Thanh có vẻ đăm chiêu, Lê Yến Kiêu bèn bảo: “Nói huỵch toẹt ra luôn đi.”

“Tôi muốn đổi phòng với cậu.” Chiêm Không Thanh cũng vào thẳng vấn đề.

Lê Yến Kiêu khẽ nhướng mày. Hắn còn chưa kịp ậm ừ gì, Hạ Từ ngồi ghế trên đã dội ngay một gáo nước lạnh: “Không được.”

Mắt Hạ Từ vẫn dán chặt vào máy tính bảng. Dĩ nhiên, gã đã nghe không sót một chữ nào từ cuộc nói chuyện chẳng mấy nhỏ tiếng sau lưng.

“Tôi không cần biết lý do là gì. Dù là cãi cọ vặt vãnh, tính nết không hợp, hay đơn giản là các cậu ngứa mắt nhau…”

“Tôi đã nói rõ từ đầu. Phòng chia rồi, không có chuyện đổi chác.”

“Sắp tới còn phải quay show nhóm. Mấy cậu muốn vạch áo cho người xem lưng lắm à?”

“Dẹp hết cái kiểu đòi hỏi này cho tôi.”

Giọng Hạ Từ đanh lại: “Tôi không muốn nghe lần thứ hai.” Chẳng buồn quay đầu, gã tiếp lời: “Cũng đừng giở mấy trò vặt vãnh sau lưng tôi.”

Lê Yến Kiêu vân vê chiếc tai nghe chống ồn trong tay. Hắn liếc sang Chiêm Không Thanh, thấy mặt mày cậu ta đã nhăn nhó cả lại vì bị Hạ Từ sấy.

“Tiếc ghê.” Lê Yến Kiêu bâng quơ buông một câu, chẳng rõ là tiếc hộ người ta, hay đang tiếc nuối cho chính mình.

“Vẫn phải nghe lời đại ca thôi.”

“…Gọi tôi là ‘sếp’ được rồi.” Hạ Từ không chịu được, phải lên tiếng sửa lại.

“Tuân lệnh, đại ca.” Lê Yến Kiêu đáp tỉnh bơ. Đoạn, hắn ngoảnh sang Sầm Úc bên cạnh… thì thấy cậu đang đeo tai nghe, mắt nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ.

Sầm Úc vốn có nước da trắng lạnh. Lúc không cười, gương mặt lại càng đượm nét mệt mỏi, nom bất cần đến lạ.

Từ góc quan sát của Lê Yến Kiêu, hắn chỉ miễn cưỡng thấy được một bên sườn mặt cậu chàng.

<i>Đẹp thật.</i>

<i>Càng tỏ ra lạnh lùng, càng kiêu kỳ chả thèm coi ai ra gì, lại càng đẹp hơn gấp bội.</i>

Hắn nghĩ thầm.

Rồi lại đeo tai nghe vào, tựa đầu lên vai Sầm Úc.

Lê Yến Kiêu lấy mấy ngón tay của Sầm Úc ra nghịch cho đỡ chán. Như thể tò mò, hắn bắt đầu lần dọc lên cánh tay cậu, nhẹ nhàng m*n tr*n hình xăm thiên thần trên đó.

Đầu ngón tay Lê Yến Kiêu có vài vết chai sần, chẳng biết do đâu mà ra. Đúng là không hề ăn nhập gì với cái vẻ ngoài ngậm thìa vàng của hắn cả.

Hắn cứ sờ mó làm Sầm Úc thấy nhồn nhột. Cậu vừa định rụt tay về, thì lại bị Lê Yến Kiêu giữ chặt.

“Cho dựa một tí đi mò.” Lê Yến Kiêu bỗng dưng giở giọng mè nheo ra: “Tối qua mình chả chợp mắt được miếng nào hết, đêm chung kết căng thẳng quá.”

Nói đoạn, hắn còn chỉ tay vào bọng mắt mình: “Cậu coi quầng thâm của mình nè…”

Sầm Úc cũng nheo mắt lại săm soi một hồi, nhưng thiệt tình là méo thấy cái quầng thâm nằm ở xó nào cả.

Chiêm Không Thanh ngồi ngay sau lưng hai người. Cậu ta liếc qua trò diễn sâu của Lê Yến Kiêu, rồi lẳng lặng lảng mắt đi chỗ khác.

<i>Thằng bịp.</i>

<i>Căng thẳng á? Lê Yến Kiêu mà căng thẳng cái nỗi gì? Tối qua tên này lại chả ngủ ngon chán.</i>

Khương Quyết Minh cũng đã nghe rõ mồn một màn lèo nhèo ấy. Cái giọng thảo mai phát gớm của Lê Yến Kiêu khiến anh ta thấy khó chịu vô cùng.

Khương Quyết Minh vẫn không tài nào hiểu nổi.

<i>Chả biết Sầm Úc bợ đít riết rồi lú lẫn luôn, hay cậu ta mù thật nên mới không nhìn ra Lê Yến Kiêu là cái loại gì.</i>

<i>Sao lại có người đi coi sói là chó được cơ chứ?</i>

Khương Quyết Minh bực dọc gõ tay lên ghế.

Đúng lúc đó, Hạ Từ bỗng dưng cất tiếng: “Sau sự kiện thời trang kia, bên tạp chí có ngỏ ý mời mấy cậu lên bìa, đồng thời sẽ phát hành thêm một bản điện tử nữa.”

“Cơ mà, bìa chính chỉ có ba suất thôi.” Hạ Từ thong thả nói.

Gã không thèm liếc Khương Quyết Minh bên cạnh, thậm chí còn chẳng buồn ngẩng đầu lên, mà chỉ bâng quơ thông báo: “Khương Quyết Minh. Lê Yến Kiêu.”

“Bên tạp chí đã chốt hai cậu.”

“Slot cuối cùng…” Hạ Từ nói: “…chưa quyết.”

Gã ngả lưng ra ghế: “Tuỳ vào biểu hiện của các cậu hôm đó.”

Sầm Úc nghe một phát là hiểu ngay ý của Hạ Từ.

Bên tạp chí vừa muốn bào fan, lại vừa chê bào mỗi bản online thì chưa đã nư, nên mới vẽ thêm cái trò in bản cứng này.

Bản điện tử có đồng vốn nào đâu, cũng chẳng cần so fame xem ai nổi hơn. Thế thì tội gì mà không cho cả 9 thành viên lên, rồi mở thêm link order riêng, để fan war nhau sứt đầu mẻ trán mới sướng.

Còn bản in, bên tạp chí này vốn là ông lớn trong giới thời trang nên chảnh lắm. May là Hạ Từ và công ty chống lưng quá máu mặt, lại thêm background của Khương Quyết Minh với Lê Yến Kiêu cũng thuộc hàng khủng, chứ không có khi họ còn chả thèm nhả cho cái bìa.

Giỏi lắm thì bố thí mấy trang trong là cùng.

Giờ thì ý tứ của Hạ Từ đã rõ mười mươi ra đấy. Bên tạp chí đang nhắm vào sức nóng của Khương Quyết Minh và Lê Yến Kiêu, nên mới đẻ thêm trò bìa in này.

<i>Hai ông kễnh kia thì chắc suất lên bìa rồi.</i>

<i>Còn slot cuối cùng, đứa nào hôm đó vừa mắt bên tạp chí hơn thì hốt thôi.</i>

Nghĩ đến đây, Sầm Úc tự dưng thấy nực cười. Đúng lúc đó, cậu bắt gặp ánh mắt Lê Yến Kiêu đang dán chặt vào mình ——

“Cậu muốn lên bìa không?” Lê Yến Kiêu bỗng hỏi.

Hắn nhìn Sầm Úc chằm chằm, con ngươi long lanh chất chứa vẻ tò mò.

“Tôi á?”

<i>Muốn cái con khỉ</i>, Sầm Úc chửi thầm trong bụng.

<i>Theo truyện gốc thì khúc này làm gì có cửa cho mình…</i>

Thằng cha <i>Sầm Úc</i> ham hố thể hiện, diễn lố quá đà nên bị bên tạp chí đá cho rớt đài. Người được chọn cuối cùng là Chiêm Không Thanh.

Mà công nhận số tạp chí đó cháy hàng thật.

Nhưng khổ nỗi, cái vai của Sầm Úc là một thằng chuyên đi la l**m cơ mà. Vậy nên, nghe Lê Yến Kiêu hỏi, cậu đáp lại ngay tắp lự:

“Tôi muốn chứ!” Sầm Úc thở ra một câu xạo lìn mà tới chính cậu còn không lọt tai nổi: “Tôi mơ cũng muốn được lên bìa nữa là.”

Lê Yến Kiêu nhìn chằm chằm cái điệu bộ giả trân thấy rõ đó. Rồi, hắn lại tựa cằm lên vai Sầm Úc, vẫn mân mê mấy ngón tay cậu: “…Vậy à.”

“Hay là mình đi năn nỉ bên tạp chí, cho Úc lên bìa chung với mình nha?” Lê Yến Kiêu chớp chớp mi.

“Mơ hả?” Khương Quyết Minh hết nhịn nổi, hừ một tiếng.

Sầm Úc cứ tưởng anh ta khịa mình ảo tưởng, chứ đâu biết Khương Quyết Minh đang chửi Lê Yến Kiêu mới là đứa nói mớ.

Lê Yến Kiêu thì hiểu ngay. Mặt hắn vẫn tỉnh bơ, vẫn cái tướng không xương xà nẹo vào người Sầm Úc.

Hắn nhìn hàng ghế trước: “Biết đâu được?”

“Úc nhà mình cũng nổi tiếng chứ bộ.”

Lê Yến Kiêu dựa sát vào Sầm Úc, say sưa ngắm sườn mặt cậu chàng: “Lỡ bên tạp chí chấm Úc thì sao?”

Hạ Từ nghe bọn họ cãi qua cãi lại, nhưng vẫn chẳng hé răng nửa lời.

⭒°. ݁✮

Chẳng mấy chốc, xe đã dừng lại trước cửa “ký túc xá” của họ.

Khu này an ninh siết cực chặt, fan cuồng hay chó săn khó lòng mà lẻn vào được. Đây vốn là lựa chọn hàng đầu của rất nhiều nghệ sĩ trong giới.

Hạ Từ thả cả bọn ở ký túc xá xong là chuẩn bị rời đi.

“Có gì cứ nói với chú Cao.”

“Chú Cao” mà gã nói chính là người quản lý đang tạm lo lịch trình cho cả bọn.

Hạ Từ vốn tay to mặt lớn, gà nhà toàn ông hoàng bà chúa làng phim ảnh với sao hạng A. Còn mấy kiểu nhóm mì ăn liền thế này, dĩ nhiên gã đâu rảnh mà chăm bẵm từ A đến Z.

Sầm Úc liếc nhìn chú Cao, thấy anh ta gật đầu chào cả nhóm.

Ngay sau đó, Hạ Từ rời khỏi ký túc xá của họ.

Trái ngược hẳn với vẻ mặt đưa đám của Hạ Từ, chú Cao này dễ thở hơn nhiều. Gọi là “chú” thế thôi, chứ thực ra anh ta cũng chỉ tầm ba lăm.

Vừa tới nơi, anh ta đã phổ biến ngay cho cả nhóm mấy điều nằm lòng. Chủ yếu là chuyện lặt vặt, kiểu như ra đường chạm mặt paparazzi thì xoay xở thế nào, rồi gặp fan thì đối đáp ra sao.

Dặn dò xong xuôi, anh ta mới vào chuyện chính: event thời trang nửa tháng nữa.

“Hôm đó toàn sao lớn cả đấy.” Chú Cao ngồi trên sofa, thông báo.

Nghe vậy, não Sầm Úc liền nhảy số.

Cậu nhớ ra ai sẽ xuất hiện rồi.

<i>Một ông top sao hạng A với một ông top làm đạo diễn.</i>

<i>Toàn là trùm cuối của truyện cả…</i>

<i>Mà lúc đó, Tạ Cẩn Thần đã là trợ lý sai vặt cho cả nhóm, nên y cũng có mặt ở sự kiện cùng với chú Cao và Hạ Từ.</i>

<i>Và bắt đầu dây dưa với hai ông top kia.</i>

“Sắp tới, trợ lý lo sinh hoạt cũng sẽ dọn vào đây.” Chú Cao nói: “Bên công ty đang lọc hồ sơ rồi.”

Sầm Úc ngồi thu mình ở một góc sofa, đầu óc quay mòng mòng.

<i>Làm thế quái nào để nhét Tạ Cẩn Thần vào bây giờ?</i>

<i>…Truyện gốc đâu có viết khúc này.</i>

<i>Chả biết tên Sầm Úc hàng auth đã đi cửa nào mà đưa được Tạ Cẩn Thần vào nữa.</i>

Cậu liếc chú Cao, thầm tính toán.

<i>Hay là… bắt đầu từ ông này?</i>

Ban nãy cậu gáy to thế thôi, chứ thực ra là mù tịt, chả biết <i>Sầm Úc</i> bản gốc đã xoay xở ra sao.

<i>Mình đâu có được như Khương Quyết Minh hay Lê Yến Kiêu. Vừa hot nhất nhì, background lại còn khủng.</i>

<i>Nhà cũng chỉ thường thường, chẳng có vẹo gì…</i>

<i>Chả lẽ là do ăn may hả ta?</i>

“Úc đang nghĩ gì đấy?” Lê Yến Kiêu ngồi sát bên cạnh bỗng dưng lên tiếng.

Chú Cao cũng ngoảnh sang Sầm Úc ngay: “Có chỗ nào chưa hiểu à?”

Giọng anh ta vẫn đều đều, không hề gắt gỏng, xem chừng là do thấy cậu đang lơ đãng nên mới hỏi.

Tức thì, mọi ánh mắt trong nhóm đều đổ dồn về phía Sầm Úc.

Cậu biết tỏng mấy tên ngứa mắt mình đã lâu đang thầm hả hê. Nhưng cậu cũng chả thèm để vào đầu.

“Em chỉ đang nghĩ vụ trợ lý sinh hoạt…” Sầm Úc lia mắt một vòng căn hộ: “Họ sẽ ở đâu ạ?”

<i>Nãy Hạ Từ nói là ở đây làm gì có nhiều phòng đến thế nhỉ?</i>

Chú Cao có vẻ ngạc nhiên vì Sầm Úc lại đi thắc mắc cái này. Anh ta vội đáp: “À, ở đây vẫn còn một phòng trống.”

“…Phòng cho giúp việc á?” Sầm Úc hỏi lại, không chắc chắn lắm.

Cậu từng loáng thoáng nghe nói mấy căn hộ cao cấp kiểu này hay có phòng riêng cho người ở.

“…Cũng không hẳn.” Chú Cao trông hơi lúng túng.

Vốn dĩ cái phòng đó đúng là để cho giúp việc thật. Nhưng giờ trợ lý ở chung với cả nhóm, ai lại đi gọi thế.

“Nó là một phòng riêng, cũng khá xa phòng mấy đứa.” Chắc sợ có thành viên thấy bất tiện khi phải sống chung với trợ lý, chú Cao vội bồi thêm: “Vả lại, trợ lý cũng không ở đây suốt.”

“Thường thì chỉ khi nào phải chạy show hay có việc đột xuất thôi.”
 
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 125


⭒°. ݁✮

<i>Hờ hờ, Tạ Cẩn Thần mà vác xác tới là có nước cắm rễ ở đây luôn thì có.</i>

Sầm Úc nghĩ bụng.

Ấy thế mà ngoài mặt, cậu vẫn gật gù ra chiều ngoan ngoãn, tỏ vẻ biết ơn chú Cao lắm vì đã gỡ rối cho mình.

Khương Quyết Minh đang ngồi ngay gần đó, dĩ nhiên cũng kịp bắt được nét mặt đổi khác của Sầm Úc…

Anh ta chợt nhớ lại màn thì thầm to nhỏ ở cánh gà ban nãy, và cả chuyện cậu ta muốn đưa người kia vào.

Chẳng rõ vì đâu, anh bỗng không muốn để kẻ đó làm trợ lý cho cả nhóm chút nào.

Thế là Khương Quyết Minh ngả người ra sofa, nhìn chú Cao, nhắc khéo: “Cái chỗ trợ lý này, chú để mắt kỹ giúp tôi nhé.”

“Lỡ để mấy kẻ không đàng hoàng trà trộn vào…” Khương Quyết Minh liếc Sầm Úc: “Chả biết còn phiền phức tới đâu nữa.”

“…” <i>Nghe rồi! Chắc kèo là nghe lỏm được rồi!</i>

Mới nhìn cái điệu bộ đó thôi, Sầm Úc biết tỏng Khương Quyết Minh đã hóng được hết chuyện mình với Tạ Cẩn Thần lúc nãy.

Thế thì cậu cũng tạm yên tâm được phần nào.

<i>Chứ tên này mà không nghe thấy là khoai phết đấy.</i>

“Cũng phải.” Chú Cao gật gù. Anh ta chỉ tưởng Khương Quyết Minh đang lo đám fan cuồng hay mấy cánh săn ảnh len lỏi vào.

Chẳng phải là cấm tiệt fan gì đâu, nhưng để fan làm trợ lý thì bao giờ mặt hại cũng lấn át mặt lợi cả.

Trời cũng trễ rồi. Chú Cao dặn dò cả bọn thêm đôi ba câu rồi ra về.

Đi được mấy bước, anh ta như sực nhớ tới điều gì đó, bèn quay lại nói thêm: “Đồ đạc của mấy đứa đã chuyển vào phòng hết rồi nhé.”

“Tranh thủ nghỉ ngơi sớm đi.”

Chú Cao vừa khuất bóng, bầu không khí trong căn hộ trở nên dễ thở hẳn ra.

Ai thân thì túm tụm lại với nhau, còn ai quen biết sương sương thì vẫn ngồi ì tại chỗ, cắm mặt vào điện thoại.

Sầm Úc để ý thấy Chiêm Không Thanh lẳng lặng về phòng, rồi đóng sập cửa lại…

<i>Coi bộ đúng là ghét mình không thèm giấu mà.</i>

Cậu nghĩ nát óc một hồi, vẫn không tài nào nhớ ra mình đã làm gì phật lòng Chiêm Không Thanh.

Chắc tại Sầm Úc cứ dán mắt vào cửa miết, Lê Yến Kiêu bèn mon men mò tới: “Úc nhìn gì đấy?”

Ánh mắt hắn cũng lướt theo Sầm Úc, rồi dừng lại nơi cánh cửa đang đóng im lìm.

Lê Yến Kiêu ngoắc ngoắc ngón tay: “Nếu cậu không muốn ở chung với tên đó…”

“…thì cứ lén chuồn qua phòng mình nè. Mình thề là hỏng có méc đại ca đâu.”

Sầm Úc nhìn chằm chằm vào mặt Lê Yến Kiêu.

Khóe môi hắn ta còn vương nụ cười lười nhác, đôi ngươi xanh xám khẽ híp lại…

<i>Đúng là cái đồ nhìn thùng rác mà cũng tình cho được</i>, Sầm Úc nghĩ bụng.

Đường nét của Lê Yến Kiêu vốn rất sắc sảo, xương mày lại còn nhô cao. Dưới ánh đèn chiếu rọi, hắn luôn đem đến cảm giác như thể đang đắm đuối si mê người đối diện lắm.

Chẳng biết đã có bao nhiêu kẻ đổ gục trước cái mã quá đỗi xuất sắc và đôi mắt xanh xám đặc trưng ấy rồi.

“Bớt giỡn lại.” Sầm Úc gạt phắt lời dụ dỗ của Lê Yến Kiêu đi.

<i>Hạ Từ có thể du di cho Lê Yến Kiêu, chứ với mình thì khó nói lắm.</i>

Cậu cũng bắt đầu thấy buồn ngủ thật. Đánh một cái ngáp rõ to, Sầm Úc đứng dậy, cứ thế lững thững lết thẳng về phòng soạn đồ, rồi đóng cửa lại ngay trước mặt Lê Yến Kiêu.

Bóng lưng Sầm Úc vừa khuất dạng, nụ cười giả tạo trên môi Lê Yến Kiêu tức khắc nhạt đi trông thấy.

Hắn ngả phắt người ra sofa, cúi đầu lướt điện thoại.

Mãi đến khi có người lân la lại gần, hắn mới ngẩng lên ——

“Anh Lê…” Hóa ra là cái cậu chung phòng với hắn.

“Hay là mình qua xem phòng ốc chút, anh ha?”

Lê Yến Kiêu vẫn nằm ườn trên sofa. Hắn vốn đô con, cặp chân dài đến độ chả còn chỗ để…

Kể cả khi cậu bạn kia bước tới, hắn cũng chẳng thèm co chân lại.

Lê Yến Kiêu vừa lướt điện thoại, vừa ngước lên nhìn anh chàng nọ.

“Không đi.”

“Cậu cứ chọn giường cậu thích. Cái còn lại để cho tôi là được.”

Hồi còn chung team trong show, anh chàng này đã lờ mờ ngửi được cái mùi “ngoài nóng trong lạnh” từ Lê Yến Kiêu. Ai ngờ giờ debut với nhau cả rồi mà vẫn bị hắn ta phũ thế này.

Nhưng bảo Lê Yến Kiêu thái độ lồi lõm á?

Cũng không hẳn. Hắn đã nói thẳng là cho cậu ta chọn trước, còn thừa cái nào hắn lấy cái đó, chứ có kén cá chọn canh gì đâu.

Giờ mà lỡ có bị quay lén rồi tung lên mạng, chắc cũng chẳng ai dám nói Lê Yến Kiêu chảnh chọe hay mắc bệnh công tử được.

Nhưng với cậu bạn vừa hỏi, đây rành rành là một cú bơ phũ phàng.

Cậu ta vẫn không thể lý giải nổi.

<i>Lúc ở cạnh Sầm Úc, Lê Yến Kiêu toàn tỏ ra cưng chiều hết mực cơ mà. Sao cứ hễ đổi sang người khác là lại lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng thế?</i>

Nếu Khương Quyết Minh đọc được suy nghĩ ấy, hẳn anh ta sẽ cười khẩy vì cái sự ngây thơ của cậu chàng này ——

<i>Lê Yến Kiêu có muốn chén cậu quái đâu, nó giả ngoan làm khỉ gì?!</i>

⭒°. ݁✮
 
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 126


⭒°. ݁✮

Sầm Úc vừa đặt chân vào phòng là thấy không khí có biến liền.

Chiêm Không Thanh đang lẳng lặng soạn đồ. Cậu ta chọn chiếc giường sát cửa, chừa lại cái bên trong cho Sầm Úc.

“…” <i>Dù gì cũng là hội chị em của thụ chính sau này mà.</i>

Sầm Úc đành tự nhủ.

<i>Cái nết mình khốn nạn vầy, bị bạn thân người ta cho ăn silent treatment cũng đáng đời thôi.</i>

Sầm Úc còn đang mặc nguyên bộ đồ diễn ban nãy, lớp nhũ mỏng thợ trang điểm dặm thêm để bắt sáng sân khấu vẫn lấm tấm trên da.

Lúc về, lười thay đồ nên cậu chỉ khoác vội cái áo ngoài. Giờ mặc cả buổi trời, da thịt bên trong đã bắt đầu thấy bí bách rồi.

Thế là Sầm Úc mở vali, lôi một cái hoodie chui đầu với chiếc quần lửng ra, định bụng tống khứ bộ đồ đang bám dính trên người đi.

Cậu lọ mọ cởi áo khoác ra trước. Nhưng tay vừa chạm vào bộ đồ diễn, Sầm Úc lập tức khựng lại ——

Để lên hình cho đẹp, phần lưng áo toàn dây nhợ lằng nhằng, lớp nọ chồng lên lớp kia. Hồi mặc vào cũng phải nhờ trợ lý giúp mới xong.

Giờ về đến phòng, tự mình vật lộn muốn cởi nó đi… Sầm Úc lại muộn màng nhận ra mình hoàn toàn bó tay với mớ bòng bong sau lưng.

<i>Chậc, phiền vãi nhái.</i>

Cậu thử vòng tay ra giật giật mấy cái, nhưng loay hoay mãi mà vẫn chẳng sờ thấy nút thắt đâu. Đã thế, người ta còn cuộn hết cả dây lại, dùng ghim băng cố định lên áo để tránh vướng vào mic.

<i>Bảo mình tự gỡ cái mớ này… đúng là đánh đố nhau mà.</i>

“…Làm phiền cậu.” Sầm Úc đành quay sang Chiêm Không Thanh vẫn đang cặm cụi dọn đồ, cầu cứu: “Giúp tôi một tay.”

Nghe vậy, Chiêm Không Thanh ngẩng đầu lên nhìn, hiểu ý ngay tắp lự.

Cậu ta lẳng lặng bước tới, ánh mắt dán vào tấm lưng của Sầm Úc.

Bộ đồ Sầm Úc đang mặc gần như chỉ là một màu đen tuyền. Mặt trước thì kín như bưng, không hở lấy một li da thịt.

Nhưng toàn bộ điểm nhấn đều phô bày ở sau lưng.

Một khe hở rộng chừng hai ngón tay xẻ dọc từ gáy xuống tận thắt eo cậu chàng…

Để rồi, mỗi khi Sầm Úc khẽ cựa mình, những đường nét cong cớn và rãnh lưng sâu hun hút lại thoáng lấp ló.

Và cũng cốt để bắt sáng, khoảng da thịt hớ hênh ấy đã được dặm một lớp nhũ óng ánh. Dưới ánh đèn phòng, chúng càng hút trọn sự chú ý hơn bao giờ hết.

Chiêm Không Thanh cứ nhìn trân trân vào lưng Sầm Úc, ánh mắt neo lại ngay mớ dây buộc đang siết quanh eo cậu.

Mấy dải lụa đan vào nhau chằng chịt, mặc lâu nên đã rối thành một nùi. Đã thế, một phần còn bị ghim băng cài chặt cứng vào mép áo.

<i>Thảo nào Sầm Úc phải nhờ vả mình.</i>

Nghĩ đoạn, Chiêm Không Thanh cúi xuống, tháo chiếc ghim băng ra trước, rồi mới tỉ mẩn lần gỡ mớ dây đan sau lưng cho Sầm Úc.

Người cậu ta vốn hơi lạnh, dây lại siết quá chặt. Thành ra lúc cởi dây, thể nào cũng có lúc tay vô tình sượt qua tấm lưng trần của Sầm Úc.

Sầm Úc khẽ rít lên một tiếng, chợt co rúm người lại.

“…” Chiêm Không Thanh liếc xuống ngón tay vừa chạm vào làn da người kia.

Cậu ta vô thức giật nhẹ ngón áp út. Cú chạm vốn khẽ khàng như cánh bướm lướt, ngờ đâu lại càng khiến Sầm Úc thêm gượng gạo, bất giác rụt vai lại.

“Đừng nhúc nhích.” Chiêm Không Thanh cất tiếng.

“…Tôi có động đậy đâu.” Sầm Úc ngoảnh đầu lại: “Cậu quáng gà à?”

<i>Mắt nào của chú thấy anh nhúc nhích cơ?</i>

Chiêm Không Thanh cau mày, không hiểu nổi tại sao Sầm Úc có thể nói nhảm với cái bộ mặt tỉnh rụi đến thế.

Ngón tay Chiêm Không Thanh lại khẽ lướt một đường dọc sống lưng Sầm Úc. Và y như rằng, cả người cậu liền vặn vẹo ——

“…” Sầm Úc.

”…” Chiêm Không Thanh.

“Cái này giống như phản xạ đầu gối thôi.” Sầm Úc quay đầu lại, chối bay chối biến: “Chứ tôi có cố ý nhúc nhích đâu.”

Chiêm Không Thanh lười đôi co. Sau khi đứng săm soi cái mớ dây rối nùi y như tai nghe vứt trong túi ba ngày kia, cậu ta đi thẳng về phía vali, lôi ra một cây kéo.

Một đường kéo dứt khoát, cậu ta cắt phăng mớ dây đang bó quanh eo Sầm Úc.

Sầm Úc thấy rõ Chiêm Không Thanh làm gì, tai cũng vừa bắt được tiếng <i>“xoẹt”</i> khi dải lụa đứt phựt.

Cậu chàng ngắc ngứ hồi lâu, rồi mới nói rào trước: “Tôi không có tiền.”

Mới đầu, Chiêm Không Thanh còn tưởng mình hiểu ý Sầm Úc. Mãi đến khi load được cái thông điệp ngầm <i>“áo hỏng tôi không có tiền đền đâu đấy”</i>, cậu ta suýt nữa bị chọc cho dở khóc dở cười.

Chiêm Không Thanh thảy cây kéo lên bàn, đáp: “Tôi thì có.”

Cũng là nói lẫy vậy thôi.

Chứ khác hẳn với mấy ông trời con như Khương Quyết Minh hay Lê Yến Kiêu, Chiêm Không Thanh lại bốc trúng secret “đẹp-giỏi-mà-khổ”.

Nhà cậu ta nghèo rớt mồng tơi…

Lý do cậu ta nhảy vào cái show sống còn này, nói ra thì nghe đơn giản đến não lòng ——

Bị bên show dụ.

Họ bảo cứ đi thi là auto được lo cơm nước. Chưa hết, càng vào sâu, thí sinh quay quảng cáo còn được chia hoa hồng.

Lúc đầu, Chiêm Không Thanh rung rinh cũng phần nhiều là vì mấy suất cơm hộp. Giờ nghe nói còn được chia chác, cậu ta không lăn tăn gì nữa, gật đầu đi góp vui.

Dù rằng cậu ta chẳng bao giờ cố tình kể khổ, nhưng cảnh nghèo cũng như cơn ho, làm sao mà qua mắt bàn dân thiên hạ được. Nhất là khi trong nhóm toàn mấy cậu ấm nhà giàu thế này.

Thế nhưng, trước nay Chiêm Không Thanh vốn hiên ngang như cây trúc xanh. Không kiêu căng mà cũng chẳng hề mặc cảm. Cậu ta chưa từng cố giấu giếm cái nghèo của mình.

Mấy trang lá cải cũng khui ra cảnh nhà cậu ta, thế là tự nhiên đắp thêm cho Chiêm Không Thanh cái mác “đẹp-giỏi-mà-khổ”.

<i>—— Cùng với cái mác “em bot nợ nần” nữa</i>, Sầm Úc nghĩ bụng.

<i>Chắc chính Chiêm Không Thanh cũng không biết tẹo nào đâu nhỉ!</i>

Trong giới fanfic, cậu ta lúc nào cũng là con nợ. Sương sương thì thiếu vài triệu, còn nặng đô hơn thì là một dãy số 0 dài dằng dặc!

Và cũng vì nợ, Chiêm Không Thanh luôn phải chịu cảnh bị mấy thành viên khác “ăn h**p”.

Sầm Úc ngắm gương mặt lạnh băng của Chiêm Không Thanh, thầm nghĩ: <i>Đúng là chị em của thụ chính có khác, đẹp như tiên giáng trần thế kia.</i>

Chiêm Không Thanh tuy không cao chọc trời 1m87 như Lê Yến Kiêu, nhưng thiệt tình, dáng người cậu ta cũng dong dỏng đáng gờm…

Sầm Úc ngồi bên mép giường, nhìn Chiêm Không Thanh đặt kéo xuống rồi đưa tay cởi áo.

Cậu vốn đinh ninh Chiêm Nguyên Thanh ắt hẳn là một người đẹp mong manh dễ vỡ, y hệt như cái vẻ ngoài xinh trai đó.

Ai ngờ, lúc tận mắt trông thấy những thớ cơ bụng rõ mồn một của người ta, Sầm Úc mới ngửi được mùi ——

<i>Cấn cấn.</i>

Sầm Úc nheo mắt săm soi Chiêm Không Thanh một lượt. Người ngợm săn cứng, dáng nhìn qua thì cao gầy, nhưng trút đồ ra mới thấy chẳng hề mảnh mai tí nào.

Chắc tại Sầm Úc nhìn sỗ sàng quá, Chiêm Không Thanh đang lột áo dở cũng phải khựng lại. Cậu ta hơi ngượng, vội xoay nghiêng người, rồi ngẩng đầu hỏi Sầm Úc: “Nhìn gì?”

“…Cơ này cậu tập kiểu gì vậy?” Sầm Úc vào thẳng vấn đề: “Pro đấy.”

Nghe hỏi, tay Chiêm Không Thanh thoáng sững lại.

Cậu ta đảo mắt sang Sầm Úc.

Người nọ đang ngồi bên mép giường, ngẩng đầu nhìn mình.

Sầm Úc vẫn còn mặc nguyên bộ đồ diễn. Mớ dây đan ở eo vừa bị cắt phăng, chiếc áo liền tuột trễ, buông lơi trên người cậu.

Phần cổ áo đằng trước vốn may rất cao, ôm siết lấy yết hầu Sầm Úc, trông kín bưng mà lại khêu gợi lạ lùng.

Thế nhưng, Chiêm Không Thanh lại biết quá rõ khung cảnh đằng sau tấm áo đó: cái khe hở rộng hai ngón tay kia…

Sầm Úc đang ngồi ỳ ra bên mép giường, hai tay chống ra sau. Nếu lúc này có ai đó đứng đằng sau, nhìn từ trên cao xuống…

Hẳn sẽ thu trọn vào mắt đường cong từ gáy, rồi lượn dọc xuống tận bờ eo lẩn khuất trong cạp quần.

Hoặc thậm chí, thấy được cả những thứ… quá trớn hơn nữa cũng không chừng.

Chiêm Không Thanh quẳng cái áo vừa cởi lên giường mình. Cậu ta ngẩng đầu, tầm mắt lướt qua Sầm Úc: “Làm thuê.”

“Làm thuê á?” Sầm Úc lập tức bật mode hóng hớt: “Làm gì thế?”

Chiêm Không Thanh nhìn Sầm Úc chòng chọc. Cậu ta không rõ là người này đang giả ngơ, hay thật sự chưa bao giờ thèm để ý đến mình.

Hoàn cảnh gia đình cậu ta là đề tài bị nhà đài xào đi xào lại không biết bao nhiêu lần. Dù chính cậu ta không muốn than nghèo kể khổ, nhưng ban tổ chức lại cứ xem đó là mồi hút view béo bở.

Lòng sĩ diện của một kẻ khốn khó, với chút riêng tư còm cõi đó, gần như là những thứ rẻ rúng nhất trần đời.

Nhất là ở cái chốn danh lợi phù hoa này.

Cái nghèo của cậu ta, éo le thay, lại trở thành một món hàng tuyệt hảo để câu kéo sự tò mò.

Dầu rằng trong bụng Chiêm Không Thanh đã sớm chán ngấy mấy trò này đến tận cổ, cậu ta vẫn phải cắn răng diễn theo cái tuồng kệch cỡm của bên show.

Nói trắng ra là vì cậu ta thật sự rất kẹt tiền.

Thế nhưng giờ đây, khi nghe thấy câu hỏi ngô nghê chẳng chút nghĩ ngợi ấy của Sầm Úc, lòng Chiêm Không Thanh bỗng dấy lên một cảm giác khó tả hết sức…

Cậu ta không vội mặc áo mới vào, mà cứ thế để trần mình trên, bước thẳng một mạch đến trước mặt Sầm Úc.

Sầm Úc vẫn chưa hiểu tại sao tên này lại tự dưng sấn tới gần vậy.

Còn Chiêm Không Thanh chỉ cụp mi nhìn cậu: “Cậu muốn biết tôi tập thế nào, phải không?”

Ánh mắt vẫn dán chặt vào người đối diện, Chiêm Không Thanh tiếp lời: “Lại gần mà xem này?”



Nguyên cả dàn sáu múi gần như đập thẳng vào mặt, Sầm Úc vội né đi.

Được vài giây…

<i>Thôi kệ, hay là… liếc lại tí nhỉ?</i>

Thế là, cậu chàng tiếp tục săm soi mấy múi bụng săn cứng của Chiêm Không Thanh.

<i>Không ngờ chị em của thụ chính lại có hàng họ thế này cơ đấy?</i>

Tầm nhìn Sầm Úc lướt dọc theo đường cơ bụng, từ từ đi lên đến lồng ngực, rồi dừng lại trên gương mặt không chút cảm xúc của người đối diện.

“Tập ngon phết.”

“Vậy túm lại là tập thế nào?”

Chiêm Không Thanh im lặng dõi theo Sầm Úc. Cậu ta đăm đăm quan sát từ lúc cậu ngẩng lên, cho đến khi vô tình va phải hai nốt ruồi lệ nằm ngay dưới đôi mắt kia.

Khi Sầm Úc mở miệng, Chiêm Không Thanh thậm chí còn thấy rõ cả khuyên lưỡi của đối phương…

“Làm phụ hồ.” Cậu ta đáp.

“Bốc vác xi măng.”

Chắc vì content này quá ngon, bên ekip cũng réo tên suốt ngày. Thành ra, Sầm Úc vừa hỏi một phát, Chiêm Không Thanh đã đinh ninh trong bụng là cậu đang cố giả nai.

Nhưng giờ xem ra…

Hình như Sầm Úc không biết thật.

Chiêm Không Thanh bắt gặp cái nhìn ra chiều tấm tắc của Sầm Úc. Len lỏi trong đó, cậu ta còn đọc được cả suy nghĩ <i>“ước gì mình cũng được thế này”</i> từ người đối diện.

Sau cùng, chính Chiêm Không Thanh lại là người lùi bước trước.

Cậu ta quay về giường, vớ cái áo vừa lấy ra tròng vào người. Mặc xong xuôi, Chiêm Không Thanh mới ngoảnh lại nhìn Sầm Úc: “…Đằng nào sau này cũng ngủ chung.”

“Tốt nhất là nên thống nhất với nhau vài điểm trước.”

Sầm Úc cũng chẳng lấy gì làm lạ trước đề nghị này.

Trong truyện gốc, Chiêm Không Thanh vốn là người có lập trường riêng và cực kỳ coi trọng nề nếp.

Cậu đứng dậy, quay lưng về phía Chiêm Không Thanh rồi cởi bỏ bộ đồ diễn…

Lớp phấn nhũ còn vương lại khiến làn da trắng lạnh càng sáng rực dưới ánh đèn.

Chỉ một thoáng sau, Sầm Úc đã tròng vội chiếc hoodie vào người, che khuất mọi thứ khỏi tầm mắt Chiêm Không Thanh.
 
Back
Top Bottom