Cập nhật mới

Đam Mỹ Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 80: Vào vai gã streamer chuyên đi lừa bịp (4)


⭒°. ݁✮

<i>Bạn học cũ... làm bên mảng livestream ư?</i>

Sầm Úc chỉ cần ngẫm nghĩ một thoáng là đã nhớ ra ngay người này là ai.

Hạ Vĩnh Ninh, ứng cử viên sáng giá cho vị trí công chính No.1 của truyện.

Giống như Bùi Hằng Quân, anh ta cũng xuất thân từ ngôi trường cấp ba ở cái làng hẻo lánh nọ. Hạ Vĩnh Ninh thuộc dạng hai bàn tay trắng làm nên sự nghiệp, đúng chuẩn một doanh nhân tự thân điển hình.

Trước đây, anh ta và Bùi Hằng Quân vốn không được thân quen cho lắm. Mãi cho đến sau này, khi cả nhóm vô tình bị cuốn vào buổi họp lớp đầy rẫy những chuyện quái gở kia, tình cảm giữa hai người họ mới dần dà nảy nở.

Về tính cách, Hạ Vĩnh Ninh là người điềm tĩnh và có xu hướng ưa sạch sẽ. Lại thêm nền tảng giàu có “tự thân lập nghiệp” đáng tin cậy, quả không ngoa khi nói anh ta là một hạt giống tiềm năng cho vị trí công chính.

Phải, sau khi nghiền ngẫm thật kỹ thế giới này, Sầm Úc mới vỡ lẽ ra rằng: cái vỏ bọc truyện kinh dị gì đó chỉ là trá hình thôi, chứ bản chất thì vẫn phảng phất mùi của một bộ gay lọ toàn harem.

“Hạ Vĩnh Ninh?” Sầm Úc buột miệng gọi tên công chính: “Bạn học của Quân đó hả?”

Nụ cười dịu dàng trên môi Bùi Hằng Quân vẫn còn vẹn nguyên: “Lâu lắm rồi bọn anh chưa gặp nhau.” Y vừa lái xe vừa nói: “Tiện thể em về cùng anh lần này, biết đâu cậu ta thấy em có khiếu livestream rồi muốn đầu tư cho em luôn thì sao.”

Hệt như sự si mê mù quáng mà Ngu Sân Ngọc từng dành cho Sầm Úc ở thế giới trước, Bùi Hằng Quân của thế giới này cũng vậy. Y chẳng hề thấy có gì bất ổn khi phải “nuôi” một em bạn trai kiếm không được mấy đồng như cậu.

Thậm chí, dù nhát đến mức chỉ cần nghe tới hai chữ “phim ma” là đã co rúm mình lại trong lòng Sầm Úc, Bùi Hằng Quân vẫn không ngần ngại lái xe đi đón người thương ngay giữa lúc nguy nan.

Sầm Úc cũng đang tò mò về kết cục của cuốn truyện chết đi được.

<i>Rốt cuộc thì cái câu “Buổi họp lớp là một âm mưu động trời, tất cả mọi người đều bị lừa hết rồi” nghĩa là thế nào nhỉ?</i>

Hiếu kỳ không chịu nổi, cậu định bụng sẽ lật xem thử đoạn kết kịch bản, thì bỗng dưng nhận được một dòng thông báo:

<b>【 Nhân vật không thuộc cốt truyện, cấm gian lận 】</b>

<i>Hoá ra chết sớm là không có quyền xem full kịch bản hả?</i>

Sầm Úc lại được dịp chửi thầm hệ thống trong bụng!

“Hồi cấp ba Quân học ở đâu thế?” Cậu biết tỏng mà vẫn cố tình hỏi.

“Trường Mỹ Mãn ấy em.” Bùi Hằng Quân đáp ngay: “Chỗ bọn anh có mỗi một trường cấp ba thôi, cả khối cũng chỉ có đúng một lớp.”

Y cong môi cười cười, đoạn tiếp lời: “Vừa tròn mười năm tốt nghiệp nên lớp trưởng mới rủ mọi người về tụ tập một bữa.”

Sầm Úc nhớ rõ rằng: trong truyện gốc, nhà cũ của Bùi Hằng Quân đã bị một trận sạt lở đất cuốn phăng đi mất, thế là họ đành phải qua tá túc bên chỗ Giang Thoan.

Giang Thoan là con trai trưởng làng, nhà lại vừa xây xong nên có sẵn phòng trống cho nhóm Bùi Hằng Quân ở nhờ. Vốn dĩ hắn ta đã thầm mến Bùi Hằng Quân từ thời cấp ba, nay không ngờ “crush đầu đời” bỗng dưng về quê họp lớp, nên đương nhiên là phải tỏ ra nhiệt tình hết mức.

Cũng chính vì thế, hắn mới cực kỳ gai mắt Sầm Úc cứ kè kè theo Bùi Hằng Quân với cái mác “bạn thân”. Hắn thấy cậu suốt ngày chỉ toàn cầm điện thoại livestream, đúng là thứ đàn ông lông bông ăn không ngồi rồi.

⭒°. ݁✮

Chẳng mấy chốc, xe đã về đến nội thành.

Thằng Nhạc ngồi ghế sau thấy sắp tới nhà mình, liền vội lên tiếng cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người: “Anh Bùi, anh Sầm, đến nhà em rồi ạ.”

Bùi Hằng Quân bèn tấp xe vào lề đường.

Nhà thằng Nhạc nằm trong một khu tái định cư, cổng vào lúc nào cũng đông vui tấp nập. Dù đã hơn hai giờ sáng, mấy hàng quán chợ đêm ven vỉa hè vẫn sáng choang đèn đuốc.

Cái không khí đời thường ấy cũng khiến cậu nhóc trợ lý thấy an tâm hơn phần nào.

Trước khi xuống xe, nó ngước nhìn Sầm Úc và điệu bộ hiền lành của Bùi Hằng Quân đang ngồi ở ghế lái, đắn đo một chốc rồi mới nói:

“Anh Sầm, mai em không tới làm nữa đâu.”

“?” Sầm Úc không ngờ thằng Nhạc lại đột ngột xin nghỉ.

“…Em thực sự không nuốt trôi nổi chuyện tối nay.” Nó bộc bạch, dường như lại nhớ đến cảnh tượng lúc mình choàng tỉnh dậy, hai chân vẫn còn run lẩy bẩy. Nó nhìn Sầm Úc: “Xin lỗi anh, em hèn quá.”

Sầm Úc hoàn toàn không lường trước được việc thằng Nhạc sẽ xin nghỉ.

<i>Mà cũng chả sao cả… Đằng nào thì mình cũng sắp sửa bay màu khỏi cái làng đó rồi.</i>

Thế là cậu lại giả vờ bực dọc, làu bàu mấy câu như kiểu “đã bảo làm gì có ma”, “ảo giác mà cũng tin”, rồi vẫn bắn cho thằng Nhạc ít tiền, sau đó đuổi cổ nó về.

Đợi bóng lưng nó khuất hẳn sau cánh cổng khu ồn ã, Sầm Úc mới quay sang than thở tiếp với Bùi Hằng Quân:

“Hồi nãy Quân cũng thấy người đó rồi đúng không?”

“Một thằng cha bụi đời thôi mà, có quái gì đáng sợ đâu chứ?” Cậu bắt đầu quen thói cằn nhằn.

Bùi Hằng Quân liền tỏ vẻ thấu hiểu: “Nhưng anh thấy thứ đó trông không giống người lắm đâu.” Y đáp, đoạn hỏi dò Sầm Úc: “Hay là nghỉ làm cái này đi em?”

Y ngẫm nghĩ trong thoáng chốc: “Em chuyển sang stream game cũng được. Anh nghe nói nghề đó kiếm ổn áp phết đấy.”

“Rồi tôi ngồi chơi xếp gạch trước cam cho cả thiên hạ coi hay gì?”

Gã <i>Sầm Úc</i> trong truyện gốc cũng từng mon men làm streamer game, nhưng khổ nỗi cậu ta chơi game gì cũng như hạch, thứ duy nhất tàm tạm chỉ có mỗi trò xếp gạch.

Dĩ nhiên, cậu ta cũng từng tính đến chuyện làm streamer khoe mặt.

Ấy thế mà chẳng hiểu vì sao, dường như chả có ma nào thẩm nổi vẻ ngoài của cậu ta. Hiếm hoi lắm mới có người lạc vào, mà họ cũng chỉ để lại đúng một câu:

【 Mặt mũi thế này mà cũng bày đặt làm streamer bán visual á? Mày tính tấu hài chắc? 】

Thế là gã <i>Sầm Úc</i> cay cú ngay, cuối cùng vẫn quyết định trung thành với sự nghiệp streamer săn ma liều mạng.

Sầm Úc đã tự ngắm mình qua kênh live, chắc mẩm rằng ngoại hình cậu vẫn y nguyên.

<i>Vô lý, ở thế giới trước ai cũng khen cậu sáng sủa đẹp trai cơ mà, chẳng lẽ qua đây lại thành 6677 mất rồi?</i>

Sầm Úc lại liếc qua gương chiếu hậu lần nữa.

Và xác nhận rằng cậu vẫn y như cũ <i>(kể ra thì đây mới là mặt thật của cậu)</i>.

“…Quân thấy tôi trông thế nào?” Sầm Úc không nhịn được, tò mò buột miệng hỏi.

Bùi Hằng Quân vẫn chưa nổ máy. Nghe vậy, y bèn quay sang nhìn Sầm Úc.

Mái tóc cậu đã hơi dài, chấm đến gáy, lại còn tẩy màu xám khói để lên hình cho chất chơi người dơi. Gương mặt điển trai vừa lạnh lùng vừa nhuốm đôi phần uể oải, điểm xuyết thêm hai nốt ruồi lệ nom càng hút mắt gấp bội…

Đường nhìn Bùi Hằng Quân nán lại nơi nốt ruồi lệ của đối phương một thoáng, rồi mới chậm rãi cất lời đáp: “Dĩ nhiên bé cưng của anh là đẹp nhất rồi.”

“…Thế mắc quái gì tôi lại không làm streamer khoe mặt được chứ?” Sầm Úc ngớ người thắc mắc.

Cậu thật sự không tài nào hiểu nổi tại sao gã <i>Sầm Úc</i> lại bị chê xấu tới mức đó?

Chẳng rõ đã đột nhiên nghĩ đến điều gì, Bùi Hằng Quân bỗng vui sướng cười rộ lên: “Chắc là họ không có mắt đấy em.”

“Trong lòng anh, bé cưng lúc nào cũng đẹp trai nhất cả.”

“…Bớt sến lại giùm cái.” Sầm Úc vội xoa đi lớp da gà vừa nổi rần rần khắp người mình.

Theo kịch bản, Bùi Hằng Quân lớn hơn Sầm Úc ba tuổi, nên lúc nào y cũng rất mực bao dung, răm rắp chiều theo ý cậu.

Bùi Hằng Quân được tác giả xây dựng theo hình tượng thụ “vợ hiền đảm đang”, còn Sầm Úc thì vào vai công “chó sói nhỏ” <i>(thật ra là loại ché đỏ mới đúng)</i>.

Chẳng mấy chốc, cả hai đã về đến căn nhà mà Bùi Hằng Quân mua.

Nhà không lớn lắm, nhưng được bài trí vô cùng ấm cúng.

Ánh mắt Sầm Úc lập tức bị thu hút bởi bức tranh treo trên tường ngay khi vừa bước vào. Cảnh vật trong tranh hết sức đơn sơ, chỉ có hình ảnh một ngôi trường cấp ba. Khi ghé lại gần quan sát, cậu còn thấy được cả bóng dáng những học sinh đang ngồi trong các dãy phòng.

Dòng chữ ký bên dưới cũng rất ngắn gọn.

<b>Trường Trung học Mỹ Mãn • Mùa hạ năm 2012</b>

Chắc là Bùi Hằng Quân vẽ trường cũ của y đây mà.

<i>Lạ thật, không ngờ thụ chính lại quyến luyến những năm tháng học trò đến thế.</i>

Sầm Úc nhìn chằm chằm vào bức tranh, một ý nghĩ mơ hồ chợt lóe lên trong tâm trí cậu.

<i>Sao mình nhớ là Bùi Hằng Quân có về thăm trường bao giờ đâu ta?</i>
 
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 81: Vào vai gã streamer chuyên đi lừa bịp (5)


⭒°. ݁✮

“Thời cấp ba của Quân chắc là vui lắm nhỉ?” Sầm Úc vừa ngắm nghía bức tranh trước mặt vừa lên tiếng hỏi.

Bùi Hằng Quân đứng sát bên cạnh cậu, dáng người cao hơn Sầm Úc đôi chút. Y cũng đang hướng mắt về khung cảnh trên tường, ánh nhìn đong đầy một nỗi niềm xưa cũ: “Cũng bình thường thôi em.”

“Nhưng mà… anh rất nhớ năm ấy.”

<i>Năm ấy ư?</i>

Sầm Úc lập tức liếc xuống dòng đề tên, thắc mắc: “Năm 2012 sao?”

Bùi Hằng Quân khẽ gật đầu.

Thế là Sầm Úc bèn cố lục lọi thử những ký ức thuở còn cắp sách đến trường của mình. Nhưng rồi, cậu lại nhanh chóng phát hiện ra toàn bộ đều đã sớm chìm trong mờ mịt.

Tâm trí cậu hiện giờ chỉ còn chắp vá bởi vài mảnh vụn về mấy buổi học thêm lặt vặt và các kỳ thi cử khác mà thôi.

<i>Có lẽ là vì hệ thống chủ lười đến độ chả thèm dựng cái quá khứ nào ra hồn cho một NPC tép riu như cậu chăng?</i>

“Năm 2012 có chuyện gì đặc biệt hở?” Sầm Úc thoáng chút tò mò: “Mà Quân cứ nhớ mãi không quên vậy?”

Năm 2012, vừa tròn mười năm trước, cũng là lúc khóa của Bùi Hằng Quân tốt nghiệp.

<i>Tính tới tính lui, chẳng phải lúc đó y đang học lớp mười hai hay sao?</i>

Trong truyện gốc, sau này Bùi Hằng Quân đã đỗ vào được một trường đại học rất danh tiếng.

<i>Vậy ra đây chính là lý do khiến đối phương cứ ôm lòng hoài niệm về năm cuối cấp của mình ư?</i>

Nhưng Sầm Úc vẫn thấy có gì đó sai sai.

Quả truyện kinh dị này đã hé lộ rằng buổi họp lớp là một cú lừa ngoạn mục, và tất cả mọi người rồi sẽ bị cuốn sâu vào đống âm mưu chồng chất ấy…

Thật ra Sầm Úc không phải kẻ bay màu đầu tiên.

Người bỏ mạng sớm hơn cả là một cậu ấm nhà giàu, bị phát hiện chết bất đắc kỳ tử tại nhà ngay trong đêm đầu của buổi họp lớp.

Tuy nhiên, điều rợn gáy nhất vẫn chưa dừng lại ở đó: vào ngày hôm sau, một trận sạt lở đất đã bất ngờ ập xuống.

“Khéo” làm sao, nó lại tình cờ chặn đứng lối duy nhất để ra ngoài, biến ngôi làng thành một hòn đảo biệt lập.

Trước khi đường sá được khai thông, mọi người không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bó gối ngồi chờ cứu hộ.

Tất nhiên, trong số họ cũng có kẻ lên tiếng muốn rời khỏi trước. Khi phải chứng kiến cảnh đồng bạn cứ chết dần chết mòn như thế, chẳng một ai đủ can đảm để ở lại cái chốn quái quỷ này thêm một phút giây nào nữa.

Thế nhưng, dường như cuối cùng đám người bỏ đi ấy cũng mất tích trong núi rừng và vĩnh viễn không trở về.

Mãi đến tận cuối truyện, đội cứu hộ mới tìm thấy Bùi Hằng Quân đang ngất xỉu bên vệ đường. Vừa tỉnh lại, y đã vội vàng báo rằng vẫn còn một người khác ở gần đó.

Thế là đội cứu hộ bèn nhìn qua, phát hiện một bóng dáng đã rơi xuống ngay dưới sườn đồi.

Câu chuyện kết thúc lấp lửng ngay tại đây, chẳng kẻ nào biết người sống sót tới cuối cùng thực sự là ai.

Riêng Sầm Úc thì đoán là một trong mấy công chính.

<i>Thụ chính đã nhấn mạnh năm 2012 đến thế, kiểu gì đây cũng là một nút thắt cực kỳ quan trọng trong truyện cho mà xem.</i>

<i>Chắc chắn năm đó phải xảy ra chuyện động trời lắm, thì mới dẫn đến thảm kịch cả đám lần lượt bỏ mạng khi quay về họp lớp.</i>

Vẫn còn đang mải mê chìm giữa trầm ngâm, Sầm Úc bỗng thấy điện thoại của Bùi Hằng Quân rung lên.

Y nhanh chóng lùi ra xa vài bước để nghe máy.

Một lát sau, y hơi hơi gật đầu, ậm ừ thêm vài tiếng rồi cúp điện thoại.

Bùi Hằng Quân quay lại nhìn Sầm Úc: “Lớp trưởng bảo đã liên lạc xong xuôi cả rồi.”

Y cong môi cười tủm tỉm: “Ngoài bọn mình ra thì còn có tám người nữa, đều là bạn học cũ của anh cả. Chắc do đợt này ai cũng rảnh nên mới tiện đường về họp lớp luôn.”

⭒°. ݁✮

Đúng sáu giờ chiều ngày mười tám tháng bảy, họ đến làng Tứ Bình, quê của Bùi Hằng Quân.

Sầm Úc say xe sấp mặt, vừa dừng lại đã phải chạy vội ra vệ đường nôn thốc nôn tháo…

Tới lúc cậu ngẩng đầu lên, Bùi Hằng Quân đã chìa sẵn chai nước ra.

“…Cảm ơn.” Sầm Úc nhận lấy rồi súc miệng qua loa vài lần. Sau đó, đập vào tầm nhìn cậu là một người đàn ông đang đứng ngay ở cổng làng.

Hắn ta mặc áo phông và quần short đi biển, chân xỏ thêm đôi dép lê. Trông thấy bóng dáng Bùi Hằng Quân, hắn lập tức cất tiếng gọi í ới:

“Hằng Quân, mình đây này!”

“Giang Thoan?” Bùi Hằng Quân thoáng vẻ ngạc nhiên: “Cậu ra tận đây đón bọn tớ đấy à?”

Giang Thoan mang một vẻ đẹp trai đầy hoang dã, với làn da rám nắng màu lúa mì và vết sẹo nơi khóe miệng. Nhìn thoáng qua cũng đủ biết hắn là kiểu người thường xuyên hoạt động ngoài trời.

Nét mặt đang hớn hở của hắn chợt sững lại khi nghe thấy hai tiếng “bọn tớ”, rồi ánh mắt mới từ từ chuyển sang Sầm Úc đứng bên cạnh.

Nụ cười trên môi gã đàn ông sượng đi thấy rõ.

“Đây là…?”

“Bạn thân của tớ đó.” Bùi Hằng Quân nhanh nhảu kéo Sầm Úc đến trước mặt Giang Thoan: “Em ấy đang rảnh nên muốn ghé qua đây chơi một chút.”

“Cậu ta cũng là giáo viên giống Hằng Quân hả?” Giang Thoan dò hỏi.

Hắn ta nghĩ thầm: <i>buổi họp lớp này cũng phải ngót nghét cả tuần trời. Ngoài mấy người xin nghỉ phép năm ra, hoặc làm giáo viên có kỳ hè dài như Bùi Hằng Quân, thì làm gì còn ai rảnh rang để “ghé chơi” lâu như thế.</i>

“À… không phải.” Sầm Úc đáp.

Hôm nay cậu mặc áo phông đến đây. Khi đưa tay lên vẫy chào Giang Thoan ban nãy, hình xăm thiên thần trên cánh tay Sầm Úc liền lộ ra rõ mồn một.

Đã vậy, lúc cất lời, chiếc khuyên lưỡi thấp thoáng trong miệng cậu cũng lập tức lọt vào tầm mắt Giang Thoan. Thế nên hắn ta mới đâm ra ác cảm với Sầm Úc, bụng bảo dạ kẻ này chắc chả phải hạng người tử tế gì cho cam.

“Tôi làm việc tự do thôi.” Dĩ nhiên Sầm Úc cũng thừa sức nhận ra sự khó chịu trong mắt đối phương, nhưng cậu vẫn tỉnh bơ vờ như không nhìn thấy: “Nghe nói chỗ các anh vui lắm nên tôi ghé qua xem thử ấy mà.”

“Ừa ừa, em Úc làm video với livestream ấy.” Bùi Hằng Quân cũng đỡ lời.

“Làm video á?” Chẳng biết vừa nghĩ đến điều gì, vẻ chán ghét trên nét mặt Giang Thoan càng lúc càng lộ rõ: “Làng bọn này có cái quái gì hay ho đâu mà quay với chả chụp.”

“Rồi lúc về lại thêm mắm dặm muối lung tung nữa.”

Dù gai mắt Sầm Úc là thế, song khi quay sang Bùi Hằng Quân, thái độ của Giang Thoan lại bất giác dịu đi đôi chút.

“Phòng cho cậu thì mình dọn sẵn rồi…”

Nói đến đây, Giang Thoan bỗng hơi ngập ngừng: “…có điều là không còn phòng trống nào khác.”

“Hạ Vĩnh Ninh cũng bảo muốn ở lại chỗ mình.” Hắn bồi thêm một câu với Bùi Hằng Quân.

Nhà của Giang Thoan là một căn ba tầng vừa cất, bên trong chỉ mới bài trí khá sơ sài. Thế nên, sắp xếp được hai phòng cho khách đã là cả một sự cố gắng không hề nhỏ của hắn ta.

“Cơ mà ngoài thị trấn cũng có nhà nghỉ đó.” Giang Thoan nói tiếp, cố tình lơ đẹp Sầm Úc: “Nếu bạn cậu không quen thì cứ ra đấy thuê phòng.”

“Không sao đâu.” Bùi Hằng Quân khẽ khàng mỉm cười: “Cũng tại tớ không báo trước thôi.”

“Để Úc ở chung phòng với tớ là được.”

“Hai người ngủ một phòng á?!” Mặt Giang Thoan lập tức sa sầm lại.

Hắn ta liếc sang Sầm Úc, nhưng vài giây sau đã vội ngoảnh đi như thể vừa nhìn thấy thứ gì cay mắt lắm: “…Thế để mình đi lấy thêm cái chăn cho hai người đắp.”

“Đừng tưởng hè mà không lạnh, nhiều lúc trời cũng se se lắm đấy.”

Lời nói của Giang Thoan khiến Sầm Úc phải chú ý ngay. Quả thật, cậu cũng cảm thấy ngôi làng này có phần lạnh hơn bình thường thì phải.

<i>Lẽ nào là do nằm sâu trong núi ư?</i>

Cậu khẽ xoa xoa cánh tay, ước chừng nhiệt độ mà cơ thể cảm nhận chỉ rơi vào khoảng hai mươi mấy độ… Chả hề giống cái nóng đổ lửa đặc trưng của tháng bảy chút nào.

Trong lúc cả ba đang say sưa buôn chuyện, một chiếc xe khác đã lặng lẽ xuất hiện ở cổng làng.

Sầm Úc bèn nheo mắt nhìn, bụng bảo dạ con hàng này trông cũng bộn tiền ra phết.

Chiếc xe chẳng mấy chốc đã dừng lại ngay trước mặt cả nhóm. Sau đó, một người đàn ông trong bộ áo sơ mi và quần âu mở cửa bước xuống.

“Hạ Vĩnh Ninh?” Vừa thấy rõ mặt đối phương, Giang Thoan đã vẫy tay chào lia lịa.

Ánh mắt Sầm Úc cũng hướng về phía công chính của bộ truyện này.

Dù đang vào độ giữa hè, gã ấy lại chẳng rịn lấy một giọt mồ hôi nào. Quần áo trên người cũng phẳng lì, không hề có chút nhăn nheo. Bắt gặp Giang Thoan và Bùi Hằng Quân đang đứng hàn huyên, anh ta chỉ mỉm cười, gật đầu chào nhẹ.

Nhưng khi nhìn sang Sầm Úc, ánh mắt anh ta lại thoáng chút bối rối, dường như không nhớ ra nổi đây là cậu bạn học nào.

<i>Đồ căng phông kẻ bạt.</i>

Sầm Úc nghĩ thầm.

Thế là cậu cố ý nặn ra một nụ cười toe toét:

“Trời đất ơi! Sếp Hạ đây rồi!” Sầm Úc vội sấn lại gần, hào hứng chụp lấy tay Hạ Vĩnh Ninh: “Tôi là streamer trên app Quả Táo của sếp đó ạ! Sếp cứ gọi tôi cậu Sầm là được.”

“Không ngờ ngoài đời sếp còn phong độ hơn trong ảnh nữa!”

Cậu cố tình siết tay Hạ Vĩnh Ninh thật chặt, vờ như không hề thấy đôi mày đã cau lại đến mức sắp sửa hôn nhau của đối phương: “Bạn học cũ mà, mong sếp nâng đỡ tôi nhiều chút nha!”
 
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 82: Vào vai gã streamer chuyên đi lừa bịp (6)



 
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 83: Vào vai gã streamer chuyên đi lừa bịp (7)


⭒°. ݁✮

Bước vào phòng tắm rồi, Sầm Úc mới ngỡ ngàng nhận ra nơi này còn tồi tàn hơn cả tưởng tượng của cậu.

Nền xi măng trát qua quýt mỗi một lớp, tường thì để mộc chẳng trang hoàng gì sất. Chưa kể, chỗ treo đồ chỉ là một cái túi ni lông giản đơn nằm vắt vẻo trên móc sắt.

Trên túi còn in rành rành bốn chữ “Siêu thị Táo Đỏ”.

Khỏi nói cũng thừa biết là của nợ Giang Thoan tha về lúc đi mua đồ đây mà.

Sầm Úc loẹt quẹt đôi dép lê dưới chân, cởi bỏ bộ đồ bẩn rồi treo lên móc, còn quần áo sạch thì cho vào túi ni lông. Xong xuôi, cậu vặn vòi nước nóng và ——

“Vãi đạn!”

Dòng nước lạnh buốt bất ngờ dội thẳng xuống khiến Sầm Úc giật nảy cả người. Nhìn kỹ lại, cậu mới té ngửa phát hiện ra bình nóng lạnh còn chưa được cắm điện.

“…” Sầm Úc quệt vội mớ nước lạnh căm trên mặt.

<i>Mình đang quay show Vượt Lên Chính Mình hả trời?</i>

“Sao thế bé?” Nghe tiếng chửi thề của Sầm Úc vọng ra từ phòng tắm, Bùi Hằng Quân bên ngoài tức khắc cuống cuồng cả lên: “Xảy ra chuyện rồi phải không?!”

“…Không có gì đâu.” Sầm Úc đáp, thật sự chẳng thể hiểu nổi vì sao thụ chính trong truyện kinh dị lại nhát cáy đến mức này.

Cậu hít một hơi thật sâu, đoạn lại bước vào dưới vòi sen.

Tiết trời trong núi vốn đã mát mẻ hơn hẳn bên ngoài, thế nên Sầm Úc phải mất một lúc để làm quen với việc “tắm nước lạnh giữa mùa hè”…

Đến khi định gội đầu, cậu mới để ý đồ dùng trong phòng tắm Giang Thoan sơ sài tới mức khó tin.

Chỉ có một bánh xà phòng nằm chỏng chơ nơi góc tường.

<i>Vậy là từ gội đầu, rửa mặt cho đến tắm táp, tất tần tật đều phải trông cậy vào em nó rồi.</i>

Sầm Úc bất giác đưa tay sờ lên mái tóc tẩy của mình.

<i>Nếu dùng thứ đó, thể nào quả đầu bạc trắng này cũng biến thành quả “đuồi bầu” rối tung rối nùi cho mà xem…</i>

Thế là cậu bèn hướng mắt về phía cánh cửa gỗ bên cạnh.

“Anh Quân ơi.”

Có lẽ là vì Bùi Hằng Quân hơn Sầm Úc ba tuổi, nên cứ mỗi lần muốn dỗ ngọt người kia, cậu sẽ gọi y bằng hai tiếng “anh ơi”.

“Lấy giúp em chai dầu gội với dầu xả được không anh? Trong này chả có gì cả.”

Bị cánh cửa và âm thanh nước chảy át đi, giọng Bùi Hằng Quân nghe có phần lùng bùng: “Bé đợi anh chút nhé, anh quay lại ngay.”

Vừa dứt lời, tiếng bước chân người kia cũng vội vã rời đi…

Sầm Úc lại tiếp tục đứng dội nước lạnh. Khoảng độ vài phút sau, một tràng gõ cửa đột ngột vang lên.

“Anh Quân ạ?” Cậu lập tức cất tiếng hỏi.

“Đây.” Người kia đáp lại ngay. Có lẽ là do cách một lớp cửa và tiếng nước xối xả, âm thanh trả lời nghe vẫn không thực sự rõ ràng cho lắm.

Thấy Bùi Hằng Quân đã đến, Sầm Úc bèn hé cửa ra… Tức thì, dầu gội và dầu xả được luồn vào khe hở cho cậu.

“Cảm ơn anh.” Cậu nói rồi nhanh chóng đóng sầm cửa lại.

Sầm Úc vội đổ dầu gội lên tóc, xoa xoa vài lượt. Khi bọt bắt đầu trượt xuống, cậu lập tức nhắm chặt mắt, ngửa mặt lên để hứng trọn làn nước lạnh buốt từ vòi sen.

Và cũng chính vào khoảnh khắc đó, một cảm giác là lạ bỗng dưng xâm chiếm lấy Sầm Úc.

<i>Dường như có thứ gì đấy vừa chạm vào bắp chân mình thì phải.</i>

Thoạt đầu, cậu cứ nghĩ đó chỉ là ảo giác do bọt xà phòng chảy xuống. Thế nhưng, Sầm Úc càng lúc càng cảm nhận rõ một bàn tay đang lặng lẽ m*n tr*n nhẹ trên da thịt mình.

Cậu tức khắc giật bắn cả người!

Chẳng buồn bận tâm xem liệu bọt có làm cay mắt hay không, Sầm Úc vội mở bừng đôi mi nhắm chặt ra.

Thì chỉ thấy bắp chân cậu bóng loáng trơn tru, hoàn toàn chẳng có gì bất thường.

Tuyệt nhiên không xuất hiện dấu vết của bất kỳ bàn tay nào hết.

Cứ như thể tất cả chỉ là do cậu tưởng tượng ra mà thôi.

Sầm Úc lập tức ngẩng đầu lên. Bóng đèn trong phòng tắm cũng đã hỏng, nguồn chiếu sáng duy nhất hiện giờ là vệt sáng yếu ớt hắt vào từ giếng trời trên trần nhà.

Ngoài ô cửa ấy, đương nhiên cũng trống không…

Dòng nước lạnh buốt vẫn ồ ạt xối lên thân thể, khiến Sầm Úc tự dưng thấy gai gai sống lưng.

“…Anh Quân ơi?” Cậu bất giác gọi tên Bùi Hằng Quân.

Nhưng không một ai lên tiếng trả lời.

<i>Lạ thật.</i>

<i>Chẳng phải y đã nói sẽ đứng đợi ngay ngoài cửa hay sao?</i>

Giờ thì Sầm Úc nào dám nhắm mắt nữa.

“Bùi Hằng Quân?” Cậu gọi mãi tên y, song đáp lại vẫn chỉ là sự im lặng kéo dài… Sầm Úc cau mày, nấp mình sau cánh cửa rồi mở hé ra một khe nhỏ.

Sau đó, cậu bắt gặp Hạ Vĩnh Ninh đang đứng nghe điện thoại ngoài sân.

Có lẽ anh ta cũng không ngờ lại có người bất chợt ló đầu ra, bèn ngạc nhiên liếc sang cậu ngay. Nhưng khi thấy Sầm Úc đang ở trần, Hạ Vĩnh Ninh lập tức xoay lưng đi, nói thêm vài câu rồi cúp máy.

Bấy giờ, anh ta mới quay người lại, nhìn Sầm Úc vẫn còn đang lén lút thập thò sau ngưỡng cửa: “Cậu quên mang quần áo à?”

Ngoài lý do đó ra, anh thật sự không hiểu nổi vì sao một người lại cứ trốn tránh như vậy.

“Không phải!” Sầm Úc vội ngắt lời, cậu nhìn thẳng vào Hạ Vĩnh Ninh: “Anh tới đây từ lúc nào?”

Hạ Vĩnh Ninh chẳng hiểu Sầm Úc đang nói mô tê gì, nhưng thấy cậu có vẻ sốt sắng ra mặt, anh cũng ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: “Chừng ba phút trước.”

“Ba phút trước ư?”

<i>Thế thì là sau khi Bùi Hằng Quân đưa dầu gội cho mình…</i>

<i>Nhưng đó có thật là “Bùi Hằng Quân” không?</i>

Một nỗi nghi ngờ tức khắc nhen nhóm dưới đáy lòng Sầm Úc.

“Bùi Hằng Quân rời khỏi đây lúc nào?” Cậu bèn đổi cách hỏi khác.

“Bùi Hằng Quân á?” Hạ Vĩnh Ninh liền trưng ra bộ mặt đầy dấu hỏi chấm: “Cậu ta có ở đây đâu.”

Nhận ra Sầm Úc đang tìm Bùi Hằng Quân, anh ta nhanh chóng tiếp lời: “Lúc tôi vừa đến, trong sân này không có ai hết.”

“…”

<i>Toang thật rồi.</i>

Sầm Úc rủa thầm trong bụng.

<i>Vậy thì kẻ ban nãy chắc chắn không phải Bùi Hằng Quân! Đã thế, Hạ Vĩnh Ninh còn bảo ngoài sân trống không, tức là trước đó chả có ai mò tới đây cả?</i>

<i>Rốt cuộc khứa nào vừa đưa dầu gội cho mình chứ?!</i>

<i>Giờ ngẫm kỹ lại mới thấy, giọng nói ấy đúng là hơi trầm, không giống tông điệu thường ngày của Bùi Hằng Quân chút nào.</i>

Giữa lúc miên man suy nghĩ, Bùi Hằng Quân cũng đang thở hổn hển chạy vội ra từ trong nhà. Vừa thấy Sầm Úc đã mở cửa phòng tắm, y càng thêm phần áy náy:

“Xin lỗi em nhiều nhé, tại anh lỡ nán lại hơi lâu.”

Nói rồi, Bùi Hằng Quân tức khắc tiến đến bên cạnh cậu, vừa hay chắn mất tầm nhìn chằm chằm của Hạ Vĩnh Ninh đang đứng ngoài sân.

Ánh mắt y dừng lại một thoáng trên xương quai xanh ướt đẫm nước của em người yêu, đoạn mới nâng mi lên: “Ban nãy anh không thấy dầu gội với dầu xả đâu nên phải đi hỏi Giang Thoan.”

Vừa nói, y vừa giơ chai dầu gội còn nguyên tem trong tay lên: “Giang Thoan vừa tìm cho anh cái này đó.”

Đúng lúc ấy, Giang Thoan cũng đủng đỉnh bước tới. Có lẽ là vì thấy Sầm Úc quá mức phiền phức, hắn ta ngứa miệng buông lời châm chọc ngay: “Sao nào, cậu ấm đây không quen dùng xà phòng hay gì?”

Sầm Úc lặng thinh.

Ánh mắt cậu chỉ dán chặt vào chai dầu gội trên tay Bùi Hằng Quân, rồi lại liếc sang Giang Thoan đang đứng ngay sau y.

“Ban nãy hai người ở cùng nhau à?” Sầm Úc cất tiếng hỏi.

Tuy chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao, song Bùi Hằng Quân vẫn gật đầu: “Anh thấy không có dầu gội nên đi tìm Giang Thoan luôn.”

Nói đoạn, y lại tỏ vẻ áy náy khôn cùng: “Chắc do anh soạn đồ vội quá nên lỡ quên mất.”

Sầm Úc vẫn im lặng không đáp lời. Cậu chỉ lùi lại một bước, quấn vội chiếc khăn tắm quanh hông rồi kéo toang cánh cửa gỗ đang che chắn trước mặt mình ra.

Bùi Hằng Quân không thể ngờ cậu lại đột ngột làm vậy, muốn ngăn cản cũng đã muộn.

Thế là, tất cả mọi người ngoài sân đều được dịp chiêm ngưỡng Sầm Úc với đúng mỗi chiếc khăn tắm quấn ngang hông.

Hạ Vĩnh Ninh bất giác lảng mắt sang chỗ khác. Nhưng trước khi ngoảnh mặt đi, anh vẫn kịp trông thấy hình xăm xương rắn nơi bụng dưới của Sầm Úc.

Riêng Giang Thoan thì cứ đứng đực ra đó. Hắn nhìn thẳng vào Sầm Úc, mặt mày đỏ lựng, nói năng lắp ba lắp bắp.

Sầm Úc đếch thèm quan tâm đám người này đang nghĩ gì.

Cậu chỉ đưa chân đá nhẹ vào hai chai dầu gội nằm trước ngưỡng cửa, rồi ngước nhìn Bùi Hằng Quân:

“Quân nói tìm không ra… mấy cái này à?”
 
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 84: Vào vai gã streamer chuyên đi lừa bịp (8)



 
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 85: Vào vai gã streamer chuyên đi lừa bịp (9)



 
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 86: Vào vai gã streamer chuyên đi lừa bịp (10)


⭒°. ݁✮

Sầm Úc nằm trong chăn, miệng tru tréo chửi rủa không ngớt lời!

Cậu nhớ người ta hay bảo rằng: <i>bị bóng đè thì cứ rống càng bậy càng tốt, thể nào cũng linh nghiệm cho mà xem!</i>

Không rõ là do màn rủa xả thâm độc của Sầm Úc đã có tác dụng, hay tại người nằm cạnh bắt đầu cựa quậy khiến “con ma” kia phải kiêng dè… Mà đúng lúc Bùi Hằng Quân vừa lơ mơ tỉnh giấc, cái bàn tay mất nết ấy liền rút khỏi chăn, tức tốc biến mất không còn dấu vết.

“…Úc ơi?” Bùi Hằng Quân khẽ dụi mắt, rầm rì chống người ngồi dậy.

Y vươn tay bật công tắc đèn ở đầu giường lên, đoạn nheo mi nhìn Sầm Úc: “Sao vậy bé? Em vừa nói gì à?”

Sầm Úc lúc này vẫn đang nằm ườn trên giường, đôi chân hơi cựa quậy dưới lớp chăn. Quả nhiên, bàn tay ma quái kia đã lặn đi đâu mất.

Dĩ nhiên, cậu đời nào lại kể với Bùi Hằng Quân chuyện mình bị ma sàm sỡ lúc nửa đêm cho được. Thế là Sầm Úc đành nói lảng đi:

“Đâu có, tại đọc được cái tin ngứa mắt quá nên lỡ miệng chửi vài câu thôi ấy mà.”

“Tin nào thế em?” Cơn buồn ngủ dường như đã bị xua tan, Bùi Hằng Quân bỗng nổi hứng muốn tâm sự tuổi hồng với em người yêu. Y chống tay lên giường, tò mò nghiêng đầu hỏi.

“Chả có gì.” Sầm Úc đáp gọn lỏn: “Thấy bảo có thằng cha nào đấy không biết điều, giở trò sàm sỡ nên bị người ta dạy cho một bài học. Đánh gãy chân gãy tay, còn cái của nợ thì bị vứt luôn vào máy xay rồi.”

Cậu cười cười nói với Bùi Hằng Quân: “Dòng thứ dâm dê chỉ biết giở trò sau lưng thì phải đập cho què luôn mới đáng đời. Nhỉ, Quân?”

Bùi Hằng Quân trông có vẻ hơi hoang mang. Nhưng thấy hình như Sầm Úc đang rất bực mình, y bèn gật đầu phụ hoạ: “Ừa… đúng.”

Y lặp lại lời Sầm Úc: “…Giở trò sàm sỡ người khác.”

“Đúng là bỉ ổi thật…”

<i>Hờ.</i>

Sầm Úc cười khẩy trong bụng.

<i>Mày</i><i> cứ cầu trời khấn phật đừng để tao biết mày là đứa nào đi.</i>

Giờ thì cậu đã chắc chắn một điều: cái bàn tay trong nhà tắm và cả bàn tay trong chăn ban nãy, đều là của “con ma” vẫn luôn lẩn khuất trong suốt câu chuyện.

Nghĩ lại thì, dù là truyện kinh dị, “con ma” này thực chất chưa một lần nào xuất hiện đàng hoàng. Chỉ khi những cái chết cứ liên tiếp xảy ra, cùng hàng loạt sự kiện quái đản lũ lượt ập đến, người ta mới nhận ra rằng đã có một “con ma” trà trộn vào từ lâu.

Hơn nữa, lúc nghiền ngẫm lại kịch bản, Sầm Úc còn phát hiện ra thêm một điểm.

Con ma ấy không ra tay diệt gọn cả nhóm ngay từ đầu, mà lại chọn cách hạ gục từng người một.

Cách làm này cứ như thể nó đang tuân theo thứ luật lệ nào đó, hoặc bị một thế lực vô hình khác kiềm hãm, buộc nó phải từ từ gặm nhấm và bào mòn ý chí của mọi người.

Bùi Hằng Quân chuyện trò với Sầm Úc thêm một lát, rồi cơn buồn ngủ lại ập đến. Y từ từ ngả đầu lên gối, dần dà thiếp đi tự lúc nào chẳng hay.

Sầm Úc liếc sang người bên cạnh. Có lẽ vì sợ thứ kia sẽ mò đến, lần này cậu quyết định để đèn sáng…

May thay, cho đến tận lúc Sầm Úc chìm vào giấc ngủ, nó cũng không hề bén mảng tới làm phiền thêm nữa.

⭒°. ݁✮

Hôm sau, khi Sầm Úc tỉnh giấc thì đã không thấy bóng dáng Bùi Hằng Quân đâu cả.

Cậu vệ sinh cá nhân qua quýt rồi xỏ dép lê đi xuống nhà, tình cờ bắt gặp Giang Thoan đang xách bữa sáng về.

Vừa trông thấy cậu, vẻ mặt hắn ta thoáng chút gượng gạo. Sầm Úc ngáp một cái dài thượt, định bụng lướt qua thì đột nhiên bị gọi giật lại.

“…Này, cậu kia.” Giang Thoan ngập ngừng.

“?” Sầm Úc lập tức trưng ra bộ mặt <i>“có gì thì rắm lẹ cho xong”.</i>

Ánh nhìn chòng chọc của Sầm Úc khiến Giang Thoan càng thêm phần lúng túng. Hắn bèn dúi thẳng túi sữa đậu nành và cái bánh bao vào tay cậu: “Mọi người ăn cả rồi.”

“Phần này mua cho cậu đấy.”

“…Mua riêng cho tôi luôn?” Sầm Úc không khỏi ngạc nhiên.

Cậu nhớ Giang Thoan trong truyện gốc vốn coi cậu chẳng khác nào cái gai trong mắt, một khối u ác tính chỉ chực chờ di căn sang Bùi Hằng Quân.

“Không ăn thì thôi!” Giang Thoan cuống quýt nói, đặt phịch bữa sáng xuống bàn khách rồi chuồn thẳng về phòng.

Dù hắn bước đi rất vội, song Sầm Úc vẫn kịp liếc thấy vành tai đã ửng sắc đỏ của đối phương. Trên nền da màu lúa mì khỏe khoắn kia, vệt hồng hồng ấy trông lại càng thêm phần nổi bật.

“?”

<i>Đã ai làm gì đâu mà chạy bán sống bán chết vậy trời?</i>

Sầm Úc thật chẳng tài nào đoán nổi suy nghĩ của ông tướng Giang Thoan.

Thôi thì kệ, thấy bánh bao với sữa đậu nành vẫn còn nóng hôi hổi, cậu bèn kéo một chiếc ghế đẩu ra rồi ngồi chén luôn tại chỗ.

Sữa đậu nành được đựng trong bịch ni lông dài ngoằng. Sầm Úc lười đến độ còn chẳng thèm cắm ống hút, cứ thế cắn toẹt một góc mà tu ừng ực.

Sau đó, cậu bắt gặp Hạ Vĩnh Ninh trong bộ đồ thể thao, trông có vẻ như vừa chạy bộ về.

<i>Mấy giờ rồi cơ chứ?</i>

Sầm Úc liếc nhìn đồng hồ.

<i>Mới chín giờ sáng thôi mà?</i>

<i>Vậy mà người ta đã chạy xong cả một vòng rồi.</i>

“Ừm hửm.” Sầm Úc hất cằm về phía Hạ Vĩnh Ninh, điệu bộ vừa như chào buổi sáng, vừa như muốn hỏi: <i>đi đâu về đấy?</i>

Vầng trán Hạ Vĩnh Ninh đã lấm tấm mồ hôi. Anh ta mặc bộ đồ thể thao hai màu xám trắng, trên đầu đeo một chiếc băng đô.

Trông khác hẳn với vẻ ngoài chỉn chu đến từng chân tơ kẽ tóc thường ngày, thậm chí còn trẻ ra tới tận vài tuổi.

Thấy Sầm Úc vừa ngậm túi sữa vừa chào mình, Hạ Vĩnh Ninh thực sự rất ngứa mắt với cái tướng lôi thôi lười chảy thây của đối phương. Dù vậy, anh ta vẫn gật đầu:

“Chào buổi sáng.”

Sầm Úc liền làm một hơi siêu tốc, tu cạn sạch bịch sữa đậu nành rồi mới lên tiếng hỏi: “Anh có thấy Bùi Hằng Quân đâu không?”

“Bùi Hằng Quân hử?” Hạ Vĩnh Ninh ngẫm nghĩ một lát, đoạn đáp: “Tôi không.”

Anh nhìn sang Sầm Úc: “Hôm qua hai người ngủ chung một phòng mà, cậu không biết à?”

Ban đầu, anh cũng từng nghĩ họ chỉ là bạn bè. Nhưng thấy cái cách Bùi Hằng Quân lấy thân mình che chắn cho Sầm Úc trong phòng tắm, rồi cả thái độ quyến luyến bám dính không rời sau đó…

Anh ta đã biết tỏng mối quan hệ này tuyệt không trong sáng như vẻ bề ngoài.

“Tôi có buộc dây vào người Quân đâu.” Sầm Úc đáp, cậu khó hiểu vô cùng.

Song Hạ Vĩnh Ninh chẳng buồn đôi co.

<i>Ừ, cậu thì không.</i>

<i>Vấn đề là Bùi Hằng Quân ấy, trông chỉ thiếu mỗi nước lôi đâu ra sợi dây để xích cậu vào người cho chắc.</i>

Hạ Vĩnh Ninh cũng chẳng có hứng thú đứng đây tán chuyện mãi. Vừa chạy bộ về còn mồ hôi nhễ nhại, anh ta chỉ muốn đi tắm ngay lập tức.

Thế là Hạ Vĩnh Ninh lại gật đầu chào Sầm Úc lần nữa, rồi đi vòng qua người cậu, tiến thẳng lên tầng hai.

Sầm Úc cứ thế cầm bánh bao ra sân, vừa đi vừa gặm.

Tuy gọi là làng nhưng nơi này không hề hẻo lánh, từ nhà Giang Thoan đi bộ một đoạn là tới ngay một khu chợ khá sầm uất.

<i>Chắc là Giang Thoan đã mua bánh bao ở đó…</i>

Cậu vừa ăn bánh bao vừa lững thững đứng ở cổng, định bụng thăm thú quanh đây xem sao.

Đúng lúc ấy, một người đàn ông đeo kính bỗng từ xa đi tới.

Trông thấy Sầm Úc, ánh mắt người đó thoáng chút lạ lẫm, nhưng vẫn bước thẳng đến chỗ cậu.

“…Cậu là?” Gã đàn ông nhìn Sầm Úc, cất tiếng hỏi.

Có lẽ là chợt nhớ ra mình vẫn chưa giới thiệu, anh ta vội tiếp lời: “Tôi là Vu Thịnh, bạn học của Giang Thoan.”

<i>Vu Thịnh.</i>

Sầm Úc nhận ra ngay người này là ai.

Đây chính là tay lớp trưởng đã đứng ra tổ chức buổi họp lớp. Hiện tại, anh ta đang là giáo viên dạy toán của trường trung học Mỹ Mãn, và cũng từng là một học sinh giỏi có tiếng thời cấp ba.

“Anh là lớp trưởng phải không ạ?” Sầm Úc chìa tay ra: “Tôi là bạn của Bùi Hằng Quân. Lần này tôi theo anh ấy về quê chơi thôi.”

“À, Bùi Hằng Quân.” Vu Thịnh gật gù tỏ vẻ đã hiểu.

“Nghe nói bây giờ cậu ấy làm giáo viên mỹ thuật nhỉ?”

“Tôi nhớ hồi trước cậu ấy thích vận động lắm, còn tưởng sẽ theo ngành thể thao luôn chứ.” Sắc mặt Vu Thịnh rất điềm đạm, toát ra khí chất của người hay đọc sách. Nom anh ta có phần rụt rè, chỉ vừa nắm tay Sầm Úc được vài giây là đã vội buông.

“Lớp trưởng.” Đúng lúc ấy, tiếng của Bùi Hằng Quân bất ngờ vọng tới từ một hướng khác.

Sầm Úc quay đầu lại, tức khắc bắt gặp y đang xách theo một chiếc bánh rán.
 
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 87: Vào vai gã streamer chuyên đi lừa bịp (11)



 
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 88: Vào vai gã streamer chuyên đi lừa bịp (12)


⭒°. ݁✮

<i>Thầy Nhạn à?</i>

Sầm Úc cố vắt óc nhớ lại cốt truyện gốc. Cậu nhận ra thầy Nhạn này vốn chẳng có đất diễn gì mấy, gần như chỉ là một nhân vật làm nền cho có lệ.

Hơn nữa, trong chuỗi những sự kiện kinh hoàng liên tiếp xảy ra về sau, bóng dáng của thầy cũng hoàn toàn không hề xuất hiện.

Sầm Úc lặng lẽ đảo mắt quan sát phản ứng của từng người.

Giang Thoan tỏ vẻ ngạc nhiên thấy rõ, như thể không tin nổi thầy Nhạn cũng sẽ đến góp vui. Trùng hợp thay, Hạ Vĩnh Ninh lại đang cắm mặt vào màn hình điện thoại, tình cờ né được ánh nhìn của cậu.

Còn Bùi Hằng Quân thì sao? Y vẫn giữ nguyên nụ cười dịu dàng trên khoé môi.

Chẳng bao lâu sau, Vu Thịnh đã nhận được phản hồi từ cả nhóm.

Không một ai thấy phiền khi có thêm người, thậm chí còn cho rằng càng đông sẽ càng vui. Huống chi đây lại là bạn đi cùng Bùi Hằng Quân, nên ai nấy đều nhiệt tình chào đón.

Nghe thấy thế, Sầm Úc bèn quay sang hỏi Bùi Hằng Quân đứng cạnh: “Hồi đi học, Quân được lòng mọi người lắm à?”

<i>Sao mỗi lần nhắc tới bạn của Bùi Hằng Quân là ai cũng niềm nở đon đả thế nhỉ?</i>

<i>Chẳng lẽ họ nghĩ rằng bạn của một người như y thì tính cách cũng na ná vậy ư?</i>

Sầm Úc chợt nhớ đến bức tranh treo trong nhà y: “Xem ra thời cấp ba của Quân cũng vui vẻ phết.”

“Hồi cấp ba ấy à…” Giang Thoan chen vào, định kể lể rằng Bùi Hằng Quân ngồi ngay sau lưng mình, dạo đó hai đứa còn hay rủ nhau đi chơi bóng rổ.

Trường làng của họ thì làm gì có cơ sở vật chất nào xịn xò, sân bóng rổ trong nhà chuyên nghiệp lại càng là thứ xa xỉ. Cả đám chỉ có mỗi cái sân xi măng tuềnh toàng để chơi, thế mà vẫn vui tới độ quên lối về.

Hắn vẫn nhớ như in những lần í ới gọi Bùi Hằng Quân và Hạ Vĩnh Ninh đi ném bóng cùng…

Nhưng lời vừa đến đầu môi, Giang Thoan bỗng dưng khựng lại.

Hắn lặng lẽ liếc sang Bùi Hằng Quân. Giữa tiết trời mùa hè mà y vẫn đóng nguyên bộ sơ mi quần tây chỉn chu, khiến hắn bất giác nảy ra một suy nghĩ:

<i>Ngày xưa Bùi Hằng Quân có thế này đâu nhỉ?</i>

<i>Sao mình nhớ khi ấy Bùi Hằng Quân là lớp phó thể dục, cứ hễ tan học là lại rủ mình với Hạ Vĩnh Ninh ôm bóng ra sân cơ mà.</i>

<i>Chứ nhìn cái tướng tá bây giờ, khéo cả cách lên rổ ba bước cũng chẳng biết nữa là.</i>

“Hồi cấp ba các anh hay làm gì thế?” Thấy Giang Thoan bỗng dưng nhắc đến chuyện cũ, Sầm Úc cũng tò mò muốn hóng hớt.

Bao nhiêu suy nghĩ bỗng chốc lướt qua tâm trí Giang Thoan. Hắn lập tức quay sang Hạ Vĩnh Ninh, như để tìm kiếm một sự xác nhận: “Hồi đó tụi mình hay chơi bóng rổ với nhau lắm, đúng không?”

“Toàn chơi ba đấu ba, ba đứa mình lúc nào cũng chung một đội.”

Hạ Vĩnh Ninh hồi tưởng một thoáng, nhìn sang Bùi Hằng Quân và Giang Thoan đang bày ra vẻ ngơ ngác bên cạnh, anh đáp: “Ừ.”

“Dạo đó Vu Thịnh chỉ ru rú trong lớp đọc sách, còn chúng mình thì ra ngoài chơi bóng.”

Nghe Giang Thoan gợi lại, những ký ức thời cấp ba của Hạ Vĩnh Ninh cũng dần rõ nét hơn. Anh nhớ hồi ấy mình và Bùi Hằng Quân ngồi cùng bàn, còn Giang Thoan thì ngồi ngay bàn trên. Hắn ta vốn là một đứa hiếu động, nên lúc nào cũng lôi cả ba thằng ra sân bóng.

<i>Nhưng mà…</i>

Ánh mắt Hạ Vĩnh Ninh nhìn Bùi Hằng Quân cũng dần dà pha thêm chút dò xét.

Anh cứ có cảm giác, Bùi Hằng Quân trong ký ức của mình hoàn toàn không phải là người có tính cách thế này.

<i>Năm tháng và xã hội đúng là đủ sức đổi thay một con người, nhưng liệu chúng có khiến kẻ đó biến hoá tới mức khác xa một trời một vực như vậy không?</i>

Vu Thịnh thì lại chẳng hề nhận ra sự im lặng bất thường của hai người kia, vẫn hồ hởi giới thiệu với Sầm Úc: “Bây giờ trường khang trang hơn xưa nhiều, sân bóng rổ cũng đẹp hơn trước…”

Anh ta quay sang Hạ Vĩnh Ninh: “Nhờ Vĩnh Ninh cả đấy.”

Hạ Vĩnh Ninh vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên vô cùng, cứ như thể mình chẳng góp công sức gì to tát.

Còn Sầm Úc nghe qua là hiểu liền.

<i>Sếp Hạ làm ăn phát đạt nên mới tài trợ để sửa sang lại trường cũ đây mà!</i>

“Thế từ lúc ra trường tới giờ, sếp Hạ có về quê lần nào không?” Cậu tò mò thắc mắc.

Nhìn cái dáng vẻ lạ lẫm của anh ta, cậu đoán cũng phải cả thập kỷ rồi vị này mới hạ cố ghé về.

“Bình thường bận quá nên không có thời gian.” Hạ Vĩnh Ninh đáp.

Nhưng có lẽ chỉ mình anh mới biết rõ… Rằng mỗi khi nghĩ về quê hương, về ngôi trường cũ, thứ lấp đầy tâm trí anh không phải là nỗi nhớ, mà là một sự chối bỏ đến từ tận sâu đáy lòng.

Cứ như thể nơi đây đã từng khắc ghi một sự kiện kinh khủng nào đó, khiến anh ta khó lòng đối mặt nổi.

Nghịch lý là, dù Hạ Vĩnh Ninh có vắt kiệt óc để nhớ thế nào, tất cả những gì hiện về cũng chỉ là một thời cấp ba yên ả. Có vất vả đó, nhưng vẫn rất mỹ mãn. Đỗ vào ngôi trường đại học mình ao ước, chẳng còn gì để nuối tiếc cả.

Vu Thịnh liếc qua điện thoại rồi bảo: “Thôi, chuyện trò để dành đến quán rồi nói tiếp.”

“Tôi đặt một quán ăn sân vườn rồi, bên đấy toàn món dân dã thôi. Không biết mấy cậu ăn có quen miệng không đây.”

⭒°. ݁✮

Sầm Úc sóng bước bên cạnh Bùi Hằng Quân. Quán ăn cũng chẳng cách nhà Giang Thoan là bao, cả bọn quyết định đi bộ cho tiện.

Trên đường đi, cậu cứ tò mò nhìn đông ngó tây miết. Cậu nhớ trong truyện có nói nhà của Bùi Hằng Quân đã bị một trận sạt lở đất vùi lấp, thế nên y mới phải ở nhờ bên chỗ Giang Thoan…

Sầm Úc đảo mắt nhìn quanh một hồi, nhưng vẫn chẳng thấy căn nào có vẻ là của y cả.

Mãi đến khi không thể kìm được nữa, cậu mới quay sang hỏi thẳng Bùi Hằng Quân: “Nhà Quân ở đâu thế?”

Giang Thoan đang đi phía trước loáng thoáng nghe thấy, liền quay đầu lại, buột miệng nói với y: “Hồi đó mình gọi cho cậu mãi mà không được…”

“Nhà cậu cũng dọn dẹp sơ sơ rồi, nhưng giờ vẫn chưa vào ở được. Hay lát nữa mọi người ghé qua xem một chút không?”

Nghe Giang Thoan nhắc chuyện gọi điện, Bùi Hằng Quân chỉ ngại ngùng cười trừ: “Dạo đó tớ bận quá, không giữ liên lạc với mọi người được.”

Nói đoạn, y quay sang hỏi Sầm Úc: “Bé có muốn qua xem thử không?”

“Cơ mà nhà gần sập hết rồi, không ở được nữa đâu.”

Bùi Hằng Quân lúc nào cũng nói chuyện với phong thái ấy – nụ cười mỉm trên môi, giọng điệu đều đều không nhanh không chậm, mang đến cho người đối diện một cảm giác điềm tĩnh lạ lùng.

Vậy mà chẳng hiểu sao, dù tông giọng của y vẫn dịu dàng là thế, song Sầm Úc lại chợt nhận ra một điều mơ hồ: <i>từ tận đáy lòng, y dường như không hề muốn cậu bén mảng đến ngôi nhà cũ kỹ đó.</i>

…Nhưng nói thế cũng chưa chuẩn. Không hẳn là “không muốn”, mà là y đang đặt toàn bộ quyền quyết định vào tay Sầm Úc thì đúng hơn.

Cứ như thể, ẩn giấu giữa đống tàn tích bị đất đá vùi lấp kia là một sự thật động trời nào đấy.

Sầm Úc chợt nhớ ra mình đang ở trong một cuốn truyện kinh dị.

Quy tắc chung của thể loại này là: “ma” không tự dưng xuất hiện hại người, mà là do đã lỡ kích hoạt một cái flag nào đó…

<i>Bùi Hằng Quân sống sót đến cuối cùng, ngoài hào quang nhân vật chính ra… chẳng lẽ còn bí mật khác liên quan đến căn nhà của y sao?</i>

Sầm Úc miên man nghĩ ngợi một hồi lâu.

Rồi cậu ngẩng lên, dứt khoát gật đầu trước ánh nhìn trực diện của Bùi Hằng Quân: “Tôi muốn đi.”

Đáy mắt y thoáng chút trĩu nặng, nhưng nụ cười trên môi vẫn vẹn nguyên chẳng đổi dời: “Được, vài hôm nữa anh dẫn em đi xem.”

“Để mình dẫn đường cho.” Giang Thoan lại xen vào: “Đường đến đó cũng hỏng hết rồi, khó đi lắm.”

Nói xong, hắn tò mò hỏi Hạ Vĩnh Ninh đang theo ngay sau lưng lớp trưởng: “Vĩnh Ninh thì sao? Có tính mấy bữa nữa về lại nhà cũ một chuyến không?”

Thực ra, nhà cũ của Hạ Vĩnh Ninh bị bỏ hoang lâu ngày nên trông hơi đìu hiu, chứ cũng chưa đến nỗi sắp sập.

Chỉ có điều, giờ cỏ dại đã mọc um tùm trước cửa, còn bên trong thì biến thành thiên đường của đủ loại côn trùng lớn nhỏ. Không chừng mạng nhện ở đó giăng to đến mức bắt sống được cả Đường Tăng đi thỉnh kinh cũng nên.

Bởi thế, Hạ Vĩnh Ninh đã chẳng hề có ý định quay lại ngay từ đầu.

Nhưng không rõ là vì nỗi nhớ quê bất chợt dâng trào, hay bởi một lý do nào khác, mà khi nghe Giang Thoan hỏi…

Hạ Vĩnh Ninh sực nhớ ra sau nhà mình có một con suối nhỏ, nhớ cả những buổi hè cùng chúng bạn cấp ba đi nghịch nước…

Nghĩ đoạn, anh ta bèn quay sang Giang Thoan: “Ừ, tôi cũng về xem sao.”
 
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 89: Vào vai gã streamer chuyên đi lừa bịp (13)



 
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 90: Vào vai gã streamer chuyên đi lừa bịp (14)


⭒°. ݁✮

Sau khi đã yên vị, cả đám bắt đầu rôm rả ôn lại chuyện thời cấp ba.

“Người ngoài Sầm Úc” quyết định sống theo phương châm im lặng là vàng, lén lút dỏng tai lên hóng hớt.

Riêng Bùi Hằng Quân cũng không nói gì nhiều. Y chỉ lịch sự đáp lại vài câu cho phải phép khi khi bị mọi người réo tên, lôi vào những câu chuyện cũ như: “Nhớ hồi đó hai cậu thân nhau lắm” hay “Ngày xưa Bùi Hằng Quân là lớp phó thể dục mà, sao giờ lại đi dạy vẽ thế?”

Có lẽ là sợ Sầm Úc buồn chán, Bùi Hằng Quân vẫn luôn để mắt đến cậu ngay cả khi đang nói chuyện với người khác. Hễ thấy bát Sầm Úc vơi đi, y lại lặng lẽ gắp thêm thức ăn vào.

Ai ở đây mà chẳng từng lăn lộn ngoài xã hội đến mòn cả mặt, nên chỉ cần nhìn vài cử chỉ vụn vặt kia là đủ biết quan hệ giữa hai người không hề bình thường.

Hạ Vĩnh Ninh thì ngồi ngay bên phải Bùi Hằng Quân. Giữa lúc đang lơ đãng quan sát cả nhóm, Sầm Úc tình cờ chạm phải tầm mắt của anh ta.

Đối phương lập tức quay ngoắt đi, nhìn sang hướng khác.

Cảm thấy cuộc vui đã bắt đầu nhạt nhẽo, Sầm Úc bèn quay qua thì thầm với Bùi Hằng Quân: “Tôi ra ngoài một lát.”

Nói đoạn, cậu chào mọi người rồi rời khỏi quán.

⭒°. ݁✮

Sầm Úc đứng bên ngoài, châm một điếu thuốc vừa lục được trong túi.

Có lẽ vì đã vãn khách trưa, ông chủ cũng tranh thủ ra đây làm một điếu. Hai người đứng cách nhau không xa, ông ta cứ vừa rít thuốc vừa nhìn Sầm Úc chằm chằm.

Bị săm soi một hồi lâu, Sầm Úc cuối cùng cũng mất hết kiên nhẫn: “Bác ngắm cháu đủ chưa ạ?”

Không ngờ cậu chàng lại đột ngột lên tiếng, ông chủ chỉ đành cười gượng: “…Tại bác thấy cháu quen mắt quá thôi.”

Sầm Úc kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, đáp: “Cháu chưa từng đến đây.”

Ông chủ ngậm điếu thuốc lá trong miệng, giọng nói nghe có phần ngọng nghịu: “…Nhưng mà thật, nhìn cháu quen lắm.”

Vẻ mặt ông lúc này trông khổ sở vô cùng, như thể đang cố lục tung ký ức của mình lên mà vẫn chẳng tài nào nhớ ra nổi.

Khi một nhân vật qua đường trong truyện kinh dị cứ lặp đi lặp lại một từ khóa thế này, thì thường chỉ có một lời giải thích duy nhất ——

Đây chính là mấu chốt của toàn bộ vấn đề.

Sầm Úc nhìn ông chủ, hỏi lại: “Vậy ạ? Bác từng gặp ai trông giống hệt cháu rồi sao?”

Cậu bông đùa: “Hay tại mặt cháu dễ đụng hàng quá nhỉ.”

“Không phải thế.” Ông chủ vỗ trán cái đét: “Bác… nói chung là cái cảm giác cháu mang đến ấy, nó quen thuộc lắm.”

<i>Xem ra không moi thêm được manh mối nào từ chỗ ông chủ rồi.</i>

<i>Tính ra quả tình tiết này cũng có khác gì mấy game giải đố đâu. Gặp cha NPC chỉ biết nhai đi nhai lại mỗi một câu thoại, thì auto là người chơi phải tự vác xác đi tìm quest item.</i>

Điếu thuốc trên tay Sầm Úc đã cháy được quá nửa.

“Bác biết nhà Bùi Hằng Quân ở đâu không ạ? Ý cháu là cái căn bị sạt lở đất cuốn đi mất ấy.”

Vừa thấy có câu hỏi mình trả lời được, nét mặt ông chủ tức khắc giãn hẳn ra.

Ông vừa ngậm điếu thuốc vừa chỉ đường cho Sầm Úc:

“Từ đây, cháu cứ đi thẳng theo con đường này. Thấy cái tiệm tạp hoá nhỏ thì quẹo vào con dốc. Qua thêm một vạt bắp nữa là tới nhà thằng Quân.”

⭒°. ݁✮

Đến nơi rồi, thứ hiện ra trước mắt Sầm Úc khó có thể được gọi là một “ngôi nhà”.

Bởi lẽ, nó gần như chỉ còn là đống hoang tàn đổ nát mà thôi.

Dù nghe nói đã có người dọn dẹp qua, nhưng vì bị bỏ hoang quá lâu, cả khu đất giờ đã bị đá vụn và cỏ dại um tùm nuốt chửng.

Sầm Úc đứng lặng trước cửa nhà Bùi Hằng Quân.

Trận sạt lở năm xưa có lẽ đã đổ ập xuống từ trên núi. Cơn lũ bùn đá phá hủy một nửa căn nhà, để lại một nửa chênh vênh như chực chờ sụp đổ bất cứ lúc nào…

Sầm Úc chăm chú ngắm nghía một lúc, chuẩn bị tìm đường trèo vào trong.

Bất thình lình, sau lưng cậu chợt vang lên tiếng bước chân gấp gáp.

Sầm Úc quay phắt lại.

Bùi Hằng Quân đang thở hổn hển không ra hơi, xem chừng y đã chạy thục mạng đến.

“Bé Úc.” Y bước vội tới, vẻ mặt không giấu nổi sự lo lắng: “Sao em lại chạy một mình ra tận đây thế hả?”

Nhận thấy mình phản ứng có phần hơi thái quá, y nhanh chóng dịu giọng lại:

“…Anh mà không hỏi chủ quán thì cũng không biết bé tới đây.”

Bùi Hằng Quân liếc nhìn căn nhà xiêu vẹo trước mắt, đoạn mới quay sang khuyên Sầm Úc: “Chỗ này nguy hiểm lắm.”

“Sao tự dưng bé lại ra đây thế?”

Sầm Úc nhìn sâu vào đáy mắt đong đầy sự quan tâm của đối phương.

Dường như y thực sự sợ cậu sẽ gặp phải chuyện chẳng lành.

Tất nhiên, chả đời nào Sầm Úc chịu khai thật là mình đang đi dò la manh mối cho được. Thế nên cậu chỉ lôi điện thoại ra, tỉnh bơ đáp: “Quân không thấy nửa đêm mà lên live ngay đây là chuẩn bài luôn sao?”

“Đảm bảo kiểu gì cũng viral cho mà xem.”

Bùi Hằng Quân vẫn giữ nguyên ánh nhìn trĩu nặng về phía em người yêu. Chỉ đến khi Sầm Úc nhắc tới chữ “live”, nét mặt y mới thả lỏng hơn đôi chút.

“Nhưng mà nguy hiểm lắm.” Bùi Hằng Quân lo lắng khôn nguôi: “Mình về trước nha em?”

“Trước giờ cậu chưa từng quay lại đây à?”

Đúng lúc ấy, một câu hỏi bất ngờ vang lên.

Là Hạ Vĩnh Ninh.

Anh ta đang đứng trên con đường lát sỏi cạnh đó, hẳn là đã đi cùng Bùi Hằng Quân đến đây. Bắt gặp ánh mắt của Sầm Úc, Hạ Vĩnh Ninh chỉ khẽ gật đầu một cái.

“Cậu có lăn xả cách mấy thì tôi cũng không cho cậu lên top đề xuất đâu.”

“…” <i>Tu</i><i>i chống mắt lên coi tuần sau anh có còn thở để bốc phét tiếp không nha.</i>

Sầm Úc lèm bèm trong bụng.

Chuyến thám hiểm một mình lần này của cậu xem như đã thành công cốc. Sầm Úc bắt đầu nghi ngờ: <i>phải chăng cốt truyện đang cố tình ngáng đường, không cho cậu phá đảo sự thật quá nhanh?</i>

Nghĩ vậy, cậu đành nghe theo lời Bùi Hằng Quân, quay lưng rời khỏi đống tàn tích.

Nhưng rồi, Sầm Úc lại đưa mắt nhìn về phía ô cửa sổ vỡ nát.

<i>Hình như… chỗ mình đang đứng là một phòng ngủ thì phải.</i>

Ngay lập tức, bất chấp lời can ngăn của Bùi Hằng Quân bên cạnh, Sầm Úc cứ thế tiến thẳng đến bên cửa sổ, nhoài cả người vào trong để quan sát kỹ hơn.

Căn phòng giờ là một mớ hỗn độn đổ nát. Bùn đất, gạch vụn, đồ đạc nằm chỏng chơ, tường thì chi chít toàn những vết nứt. Sầm Úc tinh mắt chú ý tới vài tấm áp phích ngôi sao bóng rổ vẫn còn dán trên đó…

Cậu quay lại nhìn Bùi Hằng Quân đang lo lắng dõi theo mình, cất tiếng hỏi: “Hồi trước Quân mê thể thao lắm hở?”

<i>Thế sao giờ trong nhà y lại chẳng còn chút dấu vết nào của sở thích đó vậy?</i>

“Cậu ấy là lớp phó thể dục mà.” Hạ Vĩnh Ninh bước từ con đường sỏi lại gần, ngắm nghía mấy tấm poster dán trên tường: “Tôi còn tưởng sau này cậu sẽ theo ngành thể thao luôn cơ.”

Bùi Hằng Quân cũng tiến tới, nhìn vào căn phòng ngủ đổ nát.

Y đứng sát sau lưng Sầm Úc, hoàn toàn lờ đi câu hỏi của Hạ Vĩnh Ninh. Bùi Hằng Quân chỉ khẽ khàng thì thầm vào tai em người yêu: “Bé Úc ơi… anh hơi sợ.”

“Hay là tụi mình về trước đi, được không em?”

Hai tay y đặt lên vai Sầm Úc. Thế nhưng, hành động này chẳng mang chút dáng vẻ nào của kẻ đang sợ hãi tìm chỗ nấp, mà ngược lại, nó càng giống một cử chỉ âm thầm áp chế hơn.

Bùi Hằng Quân nheo mắt nhìn vào từng ngóc ngách trong căn phòng cũ, cứ như thể chỉ một giây sau là sẽ có quái vật nhảy xổ ra ngay.

“Chỗ này bị bỏ hoang lâu quá rồi…”

“Anh sợ… có thứ đó.”

“Thứ đó?” Sầm Úc sực nhớ đến tính cách trong truyện gốc của Bùi Hằng Quân: “Ý Quân là ma á?”

“Đừng nói từ đấy!” Bùi Hằng Quân tức khắc đưa tay che miệng Sầm Úc lại: “Lỡ nó xuất hiện thật thì sao!”

“Ưm… ưm!” Bị bịt chặt cả mũi lẫn miệng, Sầm Úc sắp sửa ngạt thở tới nơi. Cậu vội vàng đập thùm thụp vào bả vai đối phương…

Mãi đến lúc này, Bùi Hằng Quân mới bàng hoàng nhận ra mình mất kiểm soát, y bèn cuống cuồng buông tay.

“Anh xin lỗi bé…” Bùi Hằng Quân rối rít xin lỗi, trông tội nghiệp hệt như một chú chó lớn xác vừa nghịch dại.

“Tại lúc nãy anh hoảng quá… nên mới lỡ tay.”

Sầm Úc thở hổn hển, nhíu mày nhìn y: “Giờ thì tôi tin hồi xưa Quân thích chơi thể thao rồi đấy.”

“?” Bùi Hằng Quân lập tức trưng ra bộ mặt đầy dấu hỏi chấm.

“Khỏe như trâu ấy.” Sầm Úc chỉ vào mình: “Suýt nữa thì cho tôi đi đầu thai kiếp khác luôn.”
 
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 91: Vào vai gã streamer chuyên đi lừa bịp (15)


⭒°. ݁✮

Hạ Vĩnh Ninh chỉ đứng yên một bên, lặng lẽ quan sát cảnh hai người đang chim chuột ngay trước mặt mình.

“Hồi xưa cậu đâu có sợ…” Anh định buột miệng nói thẳng từ “ma”, nhưng có lẽ vì ngại Bùi Hằng Quân lại hoảng lên lần nữa, nên đành phải vội chữa lời: “...sợ cái thứ ấy đến thế.”

“Lúc nghỉ đông bọn mình còn chơi trò đó trong lớp mà.”

“Trò gì cơ?” Sầm Úc lập tức quay phắt sang hỏi.

Trước sự háo hức bất ngờ của cậu chàng, Hạ Vĩnh Ninh đăm chiêu một thoáng:

“Là cái trò đứng ở góc lớp rồi đi vỗ vai nhau thôi.”

Vừa nói, anh ta vừa liếc mắt về phía Bùi Hằng Quân: “Tôi nhớ dạo ấy cậu gan lắm.”

Ai rồi cũng sẽ khác sau khi ra trường, Hạ Vĩnh Ninh biết. Nhưng thay đổi đến mức như Bùi Hằng Quân thế này thì vẫn khiến anh có hơi bất ngờ.

Dường như ký ức về trò chơi thời cấp ba cũng đã ùa về trong tâm trí Bùi Hằng Quân.

Y lí nhí giải thích với Sầm Úc: “Chính vì cái trò đó… nên sau này anh mới sợ á bé…”

Nói rồi, Bùi Hằng Quân kéo tay Sầm Úc rời khỏi căn nhà cũ.

Cả ba chầm chậm rảo bước trên con đường lát sỏi. Trông Bùi Hằng Quân vẫn đầy vẻ thấp thỏm, cứ nơm nớp lo rằng sẽ có thứ gì đấy lao vọt ra giữa màn đêm đen.

“Hình như lúc đó... đúng là đã có một ‘người’ bị thừa thì phải.” Y nói tiếp.

Đương nhiên, Sầm Úc đã quá quen với cái trò nổi như cồn này rồi.

Luật chơi đơn giản như sau: bốn người đứng ở bốn góc phòng tối. Người đầu tiên lần lượt đi theo thứ tự, vỗ vai người kế tiếp rồi đọc tên mình.

Theo lý thuyết, sẽ luôn có một góc phòng bị bỏ trống.

Thế nhưng…

Thường thì khi trò chơi gần kết thúc, cả bốn người sẽ giật mình nhận ra: ở góc trống ấy, lại vang lên một cái tên hoàn toàn xa lạ.

Mà mấy trò này nhằm nhò gì với tay streamer bịp bợm chuyên giở mánh câu view như Sầm Úc.

Bởi vì giọng nói kia phát ra từ một chiếc máy ghi âm được cậu giấu sẵn từ trước.

Chỉ cần thu một cái tên lạ, bóp giọng cho khác đi rồi bật lên đúng lúc là xong. Tới lượt ai đổi chỗ thì người đó cầm máy di chuyển sang góc kế tiếp.

Thành thử ra, trước đây Sầm Úc cứ đau đáu thắc mắc mãi: <i>lấy đâu ra ma trong một bộ truyện học đường yên ả thế này?</i>

Thì giờ cậu mới vỡ lẽ rằng…

<i>Hóa ra là do nhân vật chính chơi ngu có thưởng cả!</i>

Liếc thấy Bùi Hằng Quân đang run bần bật vì mớ chuyện cũ rối ren, Sầm Úc bèn quay sang hỏi Hạ Vĩnh Ninh: “Vậy các anh nghe thấy một cái tên lạ thật sao?”

Ánh mắt anh ta đong đưa qua lại giữa Sầm Úc và Bùi Hằng Quân hồi lâu, dường như cũng đang bị kéo về miền ký ức xa xăm nào đấy. Mãi sau, anh ta mới khẽ gật đầu: “Phải.”

“Tên gì?”

“Chả biết nữa.” Hạ Vĩnh Ninh cau nhẹ hàng mày: “Giờ mọi thứ cứ mờ nhạt thế nào ấy…”

Anh ta nhìn sang Bùi Hằng Quân: “Có phải cậu đã nói gì đó với ‘người’ kia không?”

Nghe thế, Bùi Hằng Quân tỏ vẻ ngơ ngác ra mặt: “Tớ nói á?”

“Ừ.” Hạ Vĩnh Ninh đáp: “Tôi nhớ mang máng là cậu có hỏi một câu.”

Nhưng mỗi khi cố gắng đào sâu hơn, anh chỉ thấy mảng ký ức ấy nhòe hẳn đi, cứ như có một cơ chế phòng vệ nào trong não bộ đang chủ động niêm phong đoạn hồi ức này lại.

Dẫu Hạ Vĩnh Ninh có vắt óc suy nghĩ cách mấy, thứ duy nhất còn sót lại cũng chỉ là một cảm giác.

Cảm giác cả đám chết điếng người khi cái tên lạ hoắc ấy đột ngột vang lên giữa căn phòng tối om.

Và cả câu hỏi mà Bùi Hằng Quân đã thốt ra lúc đó.

“Vậy… các anh có nghe lời đồn nào về chuyện này không?” Sầm Úc bắt đầu vào việc điều tra.

Theo motif kinh điển, mấy thứ được gọi hồn trong lớp kiểu gì cũng dính dáng đến quá khứ của trường cho mà xem.

“Mà đang yên đang lành tự nhiên bày ra trò đó chi vậy mấy ba?”

Hạ Vĩnh Ninh thì đúng là chịu, chẳng thể nhớ ra được gì hơn.

Song, Bùi Hằng Quân vẫn đang run bần bật lại đột ngột lên tiếng:

“Có một lời đồn... rằng khi ‘kẻ lạ mặt’ xuất hiện, người ta có thể cầu nguyện với ‘nó’.”

“?” Sầm Úc lập tức quay sang y: “...Thế Quân cầu nguyện rồi à?”

Bùi Hằng Quân ngập ngừng một thoáng: “Nếu Vĩnh Ninh bảo là anh đã nói chuyện với người ấy... thì có lẽ là vậy thật chăng?”

Rõ ràng, chính y cũng không quá tin tưởng vào lời nói của mình.

“…” <i>Hay lắm, giờ thì cả lũ cùng nhau mất trí nhớ nữa cơ đấy.</i>

Sầm Úc lại được dịp réo mười tám đời tổ tông con hệ thống béo ú trong bụng.

Có lẽ vì thấy họ đi lâu quá, điện thoại của Bùi Hằng Quân bỗng đổ chuông.

Sầm Úc liếc mắt sang, bắt gặp tên lớp trưởng Vu Thịnh đang nhấp nháy trên màn hình.

Bùi Hằng Quân nghe máy, đáp lời vài câu rồi quay sang báo lại với hai người đi cùng:

“Lớp trưởng bảo họ qua trường trước rồi, không đợi mình nữa. Cậu ấy kêu mình cứ tự tới đó sau.”

⭒°. ݁✮

Mãi cho đến khi đứng trước cổng trường trung học Mỹ Mãn, Sầm Úc mới ngỡ ngàng nhận ra: nơi đây khác xa một trời một vực so với tưởng tượng của cậu.

Nào là đường chạy chuẩn chỉnh, nào là khu lớp mới tinh…

Sầm Úc phóng tầm mắt qua sân thể dục, rồi chợt khựng lại tại một dãy nhà học cũ kỹ nằm lọt thỏm giữa những tán hòe rợp bóng.

Phần tường bên ngoài được ốp gạch men, xen kẽ với đó là mấy mảng sơn màu xanh loang lổ. Có lẽ vì đã bị bỏ hoang quá lâu, cả tòa nhà tỏa ra một thứ không khí rất mực nặng nề, khiến bất cứ ai nhìn vào cũng phải vô thức rợn tóc gáy.

Bắt được ánh mắt của Sầm Úc, Bùi Hằng Quân vội thì thầm giải thích: “Bên đó là dãy nhà học cũ ấy em.”

Nghe vậy, Vu Thịnh cũng nhanh nhảu tiếp lời: “Đúng rồi! Nhờ Hạ Vĩnh Ninh quyên góp một khoản lớn mà trường mình mới được thay áo đấy.”

Nói đoạn, anh ta hồ hởi gọi mọi người: “Anh em qua dãy nhà mới tham quan một vòng không?”

Nãy giờ không thấy bóng dáng thầy Nhạn Phi Loan đâu. Có lẽ là vì chân thầy không tiện đi lại, hoặc giản đơn là bởi thầy tinh tế, không muốn sự góp mặt của mình làm đám học trò mất vui. Dù gì thì cũng ra trường cả chục năm rồi, có thầy giáo cũ kè kè bên cạnh thì ai mà thoải mái cho nổi.

Sầm Úc thoáng liếc mắt qua dãy nhà hoang.

Nó trông giống hệt như khung cảnh trong tranh Bùi Hằng Quân.

Thấy cả nhóm đang chuẩn bị đi tham quan khu nhà mới, Sầm Úc bỗng khựng bước, quay sang nói với Bùi Hằng Quân: “Tôi qua đó xem một lát.”

Bùi Hằng Quân vừa định cản cậu lại, Vu Thịnh đã vội chen vào: “Chỗ đấy có gì hay ho đâu, trống không hết cả rồi. Giờ còn mỗi mấy bộ bàn ghế cũ thôi.”

Sầm Úc chỉ rút điện thoại ra, đáp: “Chả sao cả, tôi đang tính tìm chỗ livestream đây…”

“Bên đó trông cũng tâm linh phết ấy chứ.”

Nghe thế, Vu Thịnh tỏ vẻ “đã hiểu”, đoạn lục tục dẫn cả nhóm đi về phía khu nhà mới.

Giang Thoan còn ngoái đầu lại nhìn Sầm Úc, bộ dạng ngập ngừng như muốn nói điều gì.

Hạ Vĩnh Ninh thì tuyệt nhiên chẳng chút để tâm nào.

Chỉ có Bùi Hằng Quân là rất muốn đi cùng em người yêu, nhưng ngặt nỗi lại bị nỗi sợ hãi níu chân. Cuối cùng, y đành quyến luyến dặn dò mãi: “Lúc nào ra thì nhớ gọi cho anh đấy.”

Sầm Úc gật đầu.

Rồi, không một lần nhìn lại, cậu cứ thế rảo bước thẳng đến dãy nhà học cũ kỹ.

⭒°. ݁✮

Nơi đây có quy mô khá nhỏ, có lẽ vì ngày xưa trường vốn không đông học sinh mấy.

Tòa nhà được xây theo kiến trúc hình chữ L, mỗi tầng chỉ vỏn vẹn hai lớp học, phần còn lại là khu văn phòng dành cho giáo viên.

Bước lên cầu thang, Sầm Úc bất ngờ bắt gặp một tấm gương lớn đã vỡ nát ngay chỗ khúc ngoặt. Thậm chí, dòng chữ “Học, học nữa, học mãi” nằm bên trên vẫn còn nguyên vẹn.

Nhưng giờ đây, giữa dãy nhà hoang vắng lặng không một bóng người này, hình ảnh ấy lại trở nên ma quái lạ thường.

Lên đến tầng hai, Sầm Úc dừng bước trước một bảng vàng vinh danh những học sinh xuất sắc.

Dẫu mười năm đã trôi qua, tấm chân dung của Hạ Vĩnh Ninh vẫn còn chễm chệ trên đó.

Trong ảnh, cậu thiếu niên Hạ Vĩnh Ninh mặc đồng phục, đôi mắt lặng lẽ nhìn thẳng vào ống kính.

Bên cạnh là một cuốn nhật ký tuần mà anh ta đã viết hồi cấp ba ——

<b>《 Bạn thân nhất của mình 》</b>

Tiếc thay, có lẽ vì mưa gió bão bùng mà chữ viết đã nhòe đi gần hết. Sầm Úc chỉ loáng thoáng nhận ra vài cụm từ rời rạc: “thích thể thao”, “bạn cùng bàn của mình”,…

<i>Bạn cùng bàn của Hạ Vĩnh Ninh… là Bùi Hằng Quân ư?</i>

Sầm Úc vội chụp một tấm ảnh để lưu lại, sau đó cúi xuống, chăm chú lần đọc những dòng thông tin bên dưới bảng vinh danh.

Bất thình lình, cậu thấy gáy mình bỗng dưng lạnh toát.

Cảm tưởng như vừa bị vật gì đó chạm nhẹ vào da thịt.

Sầm Úc còn chưa kịp ngẩng đầu lên, một bàn tay buốt giá hết sức quen thuộc đã siết lấy cổ cậu, rồi những ngón tay không chút hơi ấm bắt đầu miết dọc xuống…

Thế nhưng, khi Sầm Úc liếc nhìn ảnh phản chiếu trên tấm kính bảng vàng, phía sau cậu lại chẳng có lấy một bóng dáng nào cả.

Hoàn toàn trống rỗng.

“Bộ mày là yêu râu xanh đầu thai làm ma hay gì?!” Hết chịu nổi nữa, Sầm Úc bắt đầu nổi máu lên: “Sao cứ thấy người là sáp vào sờ mó thế hả?!”
 
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 92: Vào vai gã streamer chuyên đi lừa bịp (16)



 
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 93: Vào vai gã streamer chuyên đi lừa bịp (17)


⭒°. ݁✮

Sầm Úc đâu có ngốc đến nỗi không nhận ra sự căng thẳng âm ỉ giữa Bùi Hằng Quân và Hạ Vĩnh Ninh.

Theo cốt truyện gốc, hai người này vốn ngồi cùng bàn với nhau, đã thế lại còn là công thụ chính.

Đúng là cuộc đối thoại của họ nghe không hề có bất cứ một lời móc mỉa nào, nhưng Sầm Úc vẫn cứ ngờ ngợ rằng…

<i>Dường như Hạ Vĩnh Ninh đang cố tình chĩa mũi dùi vào Bùi Hằng Quân thì phải.</i>

“Mọi người đâu hết rồi?” Cậu hỏi.

“Về trước cả rồi.” Hạ Vĩnh Ninh đáp: “Còn đám bọn mình muốn nán lại đi dạo thôi.”

Nói đoạn, anh ta hướng mắt về phía Bùi Hằng Quân: “Giờ xuống làm một trận luôn không?”

“Tự dưng thấy nhớ mấy đường bóng của cậu ghê.”

Bùi Hằng Quân khẽ nhếch môi, lờ đi câu hỏi của Hạ Vĩnh Ninh. Chỉ khi quay sang Sầm Úc, nụ cười ấy mới trông thật lòng hơn đôi chút.

“Mình xuống dưới trước đi em.” Giọng y thoáng vẻ e sợ: “…Anh thấy chỗ này cứ âm u thế nào ấy.”

Nghe vậy, Sầm Úc lại giở bài ca muôn thuở ra: “Đã bảo Quân bao nhiêu lần rồi, làm quái gì có ma đâu, toàn là ba cái trò nhảm nhí cả!”

Dường như đã bắt sóng được câu nói của cậu, Hạ Vĩnh Ninh liền hỏi: “Thế cơ à? Cậu dám chắc trên đời này không có ma ư?”

“Chứ còn gì nữa!” Sầm Úc đáp lại ngay tắp lự.

“Vậy giải thích sao về mấy thứ trong livestream của cậu đây?”

“Làm content ấy mà.” Vừa dứt lời, Sầm Úc liền liếc sang Hạ Vĩnh Ninh: “Bộ anh đi xem lại mấy buổi live của tôi hả?”

“Ừ.” Hạ Vĩnh Ninh thản nhiên thừa nhận, ánh mắt đảo qua Sầm Úc và Bùi Hằng Quân một lượt: “Tôi chỉ xem cái mới nhất thôi, hôm mà cậu vào căn biệt thự ma ám ấy.”

Nói đoạn, anh ta nhìn chằm chằm vào Sầm Úc, đôi ngươi sâu thẳm đong đầy vẻ dò xét: “Rốt cuộc thứ xuất hiện ở cuối video là gì?”

“Tôi có cảm giác buổi live đó đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”

“Vậy nó là… con người, hay một sinh vật nào khác?”

<i>Ông cháu có hẳn hai con mắt mà không biết là ma hả trời?</i>

Sầm Úc thầm lườm Hạ Vĩnh Ninh một cái cháy máy.

<i>Rõ rành rành ra thế kia mà ông cháu cũng phải lè nhà lè nhè mãi.</i>

Nhưng để tròn vai diễn, cậu vẫn tỉnh bơ đáp lời anh ta: “Là người.”

“Một gã bụi đời tôi thuê về thôi.”

“…” Hạ Vĩnh Ninh cau chặt mày, xem chừng không lường trước được thái độ trơ tráo này của Sầm Úc.

Bùi Hằng Quân đứng bên cạnh lại bật cười: “Tính của bé Úc xưa nay thế đấy, ma cỏ gì cũng chẳng bao giờ tin.”

“Em ấy thuộc kiểu duy vật chính hiệu mà.”

Lời Bùi Hằng Quân khiến Sầm Úc chợt nhận ra một điều: gã <i>Sầm Úc</i> trong truyện gốc vốn là một kẻ vô thần cực kỳ cứng đầu.

Hễ gặp chuyện ma quái là y như rằng lại cãi chày cãi cối, cố bịa ra một mớ lý giải khoa học mà đến chính bản thân cũng không tài nào tin nổi.

Sự ngoan cố đó kéo dài mãi cho tới đêm họp lớp định mệnh, khi <i>cậu</i> thực sự cảm nhận được sự hiện diện của “nó”. Tối hôm ấy, <i>cậu</i> sợ đến mất hồn mất vía, cuống cuồng nhốt Bùi Hằng Quân trong phòng rồi cong giò bỏ chạy một mình ——

Kết cục là khi được tìm thấy, “con ma” kia đã cho <i>cậu</i> bay màu từ lúc nào không hay.

Còn đến lượt Sầm Úc xuyên vào thì…

Chỉ vừa mới tới cái làng này thôi mà cậu đã bị con ma chết tiệt đó sờ mó tận ba lần rồi!

<i>Truyện gốc làm quái gì có đoạn đấy? Kể cả có là sạn thì cũng ảo ma quá thể?!</i>

<i>Khoan đã…</i>

Một giả thuyết chợt lóe lên trong óc Sầm Úc. Nhưng để kiểm chứng được nó, cậu phải đợi bàn tay kia xuất hiện thêm lần nữa.

Bỗng, từ dưới sân vọng lên tiếng gọi í ới của Giang Thoan. Đoán chừng hắn ta đã mượn được bóng, cả bọn bèn lục tục rời khỏi phòng học.

Hạ Vĩnh Ninh đi trước dẫn đầu, Sầm Úc và Bùi Hằng Quân sóng bước ngay sau.

Bùi Hằng Quân đang rủ rỉ bàn với Sầm Úc về kế hoạch cho ngày mai, rồi cả hai dần dà tiến đến khúc ngoặt cầu thang…

Vì lối đi khá hẹp, cậu chủ động đi chậm lại một nhịp để lùi về sau y.

Và chính vào khoảnh khắc này, chuyện kỳ quái bất thình lình ập đến.

Hạ Vĩnh Ninh đã đứng ngay khúc ngoặt, Bùi Hằng Quân đang lững thững đi được nửa đường, còn Sầm Úc thì vừa đặt chân xuống bậc đầu tiên…

Ngón tay cậu gõ nhịp lên tay vịn, mắt lơ đãng lướt qua tấm gương cũ đặt ở góc tường, bụng bảo dạ cái của nợ này mà để đây thì khối đứa đi học buổi đêm có mà tè ra quần.

Sầm Úc cứ nhìn chằm chằm vào ảnh phản chiếu của bản thân, rồi bỗng dưng thấy có gì đó sai sai.

<i>Hình như… “mình” đang cười với chính mình thì phải?</i>

Cậu cau mày, vô thức sờ tay lên mặt mình.

Nhưng vô ích.

Cái bóng trong gương không hề nhúc nhích, nụ cười mỉm vẫn trơ ra đó.

<i>Thôi toang! Nó lại đến rồi!</i>

Sầm Úc cuống cuồng định lên tiếng cảnh báo Bùi Hằng Quân, nhưng đã quá muộn.

Vì qua tấm gương, cậu thấy y cũng đang nhìn mình, tủm tỉm cong môi đáp lại…

Bùi Hằng Quân hé miệng, dường như đang chuẩn bị gọi tên Sầm Úc.

Thế rồi, hai dòng máu tươi bắt đầu ứa ra từ khoé mắt “Sầm Úc” trong gương. Chỉ một khắc sau, “cậu” bỗng biến dạng thành một con ác quỷ gớm ghiếc, gầm rú lên rồi chực lao ra khỏi mặt kính!

Bị ăn một cú jump scare thẳng mặt thế này, Sầm Úc dù đã chuẩn bị tinh thần cũng phải giật bắn mình, suýt trượt chân ngã ngửa. May là bàn tay đang vịn lan can kịp siết chặt lại, giúp cậu đứng vững trước cơn thót tim.

Nhưng Bùi Hằng Quân thì không có được may mắn đó…

Đang dở bước giữa cầu thang, y bỗng bị một phen hù chết khiếp. Mà khốn nỗi, kẻ trong gương lại mang đúng khuôn mặt của bạn trai mình.

Sầm Úc còn chưa kịp vươn tay ra, Bùi Hằng Quân đã loạng choạng bước hụt. Cả thân thể đột ngột mất thăng bằng, y cứ thế lăn lông lốc xuống dưới.

Đứng ở khúc ngoặt, Hạ Vĩnh Ninh liếc nhanh về tấm gương sau lưng rồi lập tức lao tới, kịp thời đỡ lấy Bùi Hằng Quân đang lăn đến chân mình.

Cùng lúc đó, Sầm Úc cũng vội vàng chạy xuống xem tình hình của y.

“Úc ơi…” Cậu vừa tới nơi đã thấy mình mẩy Bùi Hằng Quân đầy vết xây xước, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu.

Y lập tức ôm chầm lấy em người yêu, vùi mặt vào lồng ngực Sầm Úc, giọng nói run lên bần bật: “Em thấy nó rồi… đúng không…”

“Cái thứ đó…”

Xem ra Bùi Hằng Quân đã bị doạ sợ mất mật, hoảng đến nỗi nói năng mà người cứ run lẩy bẩy.

Sầm Úc cúi xuống kiểm tra mắt cá chân của y. Chỗ đó giờ đã tấy đỏ, sưng vù cả lên.

Cậu vừa đưa tay chạm nhẹ vào, Bùi Hằng Quân liền xuýt xoa một tiếng vì đau.

“Trật chân rồi.” Sầm Úc chỉ cần nắn qua loa là đưa ra kết luận ngay.

“Giang Thoan!” Nói đoạn, cậu lập tức quay ra ngoài, hét lớn: “Ở đây có trạm xá không?”

Nghe tiếng gọi, Giang Thoan và Vu Thịnh tức tốc chạy vào.

Cảnh tượng đập vào mắt họ là Bùi Hằng Quân đang ngồi nép vào lòng Sầm Úc, mắt cá chân sưng đỏ lên.

Ấy vậy mà, Giang Thoan lại chẳng vội đến hỏi han người bị thương gì cả. Hắn chỉ liếc sang Hạ Vĩnh Ninh: “Sao thế?”

Không đợi anh ta trả lời, Sầm Úc đã chen vào: “Ngã cầu thang, trật chân rồi.”

Sau đó, cậu ngồi xổm xuống trước mặt Bùi Hằng Quân: “Lên đây, tôi cõng Quân.”

Gương mặt y vẫn còn vương vài vệt nước mắt chưa khô, chẳng rõ là vì đau đớn hay do quá sợ hãi. Nghe cậu nói vậy, Bùi Hằng Quân liền ngoan ngoãn trèo lên lưng em người yêu.

Sầm Úc nhanh chóng đứng thẳng dậy.

<i>Nhẹ hơn mình nghĩ.</i>

Vì là dân bản địa rành đường, Giang Thoan và Vu Thịnh chủ động đi trước dẫn lối…

Vu Thịnh bước tới gần Sầm Úc: “Có cần tôi đỡ phụ một tay không?”

Cậu chàng chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt hướng về bước chân vội vã của Giang Thoan tít đằng trước.

<i>Lạ nhỉ, lẽ ra Giang Thoan phải là người sốt sắng đòi cõng Bùi Hằng Quân mới đúng chứ?</i>

Hạ Vĩnh Ninh thì thong thả phủi bụi trên đầu gối, chăm chú dõi theo bóng lưng ba người họ xa dần.

Anh ta khẽ lẩm bẩm: “Trốn được rồi.”

Hạ Vĩnh Vinh biết ngay Bùi Hằng Quân sẽ không đời nào chịu ở lại chơi bóng rổ.

Dù chưa rõ ngọn ngành thế nào, nhưng Bùi Hằng Quân của hiện tại… quả thực đã khác một trời một vực so với người trong ký ức anh ta.

Hạ Vĩnh Ninh liếc nhìn bóng mình vỡ vụn theo từng mảnh gương cũ.

<i>Trên đời này, liệu có tồn tại sự trùng hợp đến mức đó không?</i>
 
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 94: Vào vai gã streamer chuyên đi lừa bịp (18)



 
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 95: Vào vai gã streamer chuyên đi lừa bịp (19)


⭒°. ݁✮

“Anh đang nói đến ai cơ?” Sầm Úc tỉnh bơ giả ngơ.

“Cậu biết mà.” Hạ Vĩnh Ninh đáp. Cậu chàng đã không muốn gọi tên, thì anh ta cũng chẳng dại gì mở lời trước.

Sầm Úc méo quan tâm lắm.

<i>Thích chơi trò úp mở hả? Chiều luôn. Đằng nào thì cả hai đều biết tỏng người kia là ai rồi.</i>

“Sao anh lại nghĩ thế?”

Sầm Úc nhìn chằm chằm Hạ Vĩnh Ninh, cố đọc vị xem anh zai công chính này đã ngửi thấy mùi gì bất thường chưa…

Thú thật, chính cậu cũng thấy Bùi Hằng Quân dạo này rất lạ, nhưng cậu vẫn cần thêm bằng chứng để chắc chắn hơn.

<i>Vậy còn Hạ Vĩnh Ninh thì sao?</i>

Ánh mắt Sầm Úc toát lên vẻ ngờ vực: “Anh tìm ra được gì rồi à?”

“Chả có manh mối nào cả.” Hạ Vĩnh Ninh đáp thực lòng, tuyệt nhiên chẳng chút dối trá hay lừa lọc. Bởi lẽ, điều duy nhất anh nắm trong tay chỉ là một mảnh ký ức mà thôi – một hình ảnh bất chợt ùa về khi anh bắt gặp chiếc bàn học cũ kỹ…

Rằng bóng hình kia không phải Bùi Hằng Quân.

Dù chẳng tài nào hình dung nổi mặt mũi cậu bạn cùng bàn năm xưa, nhưng Hạ Vĩnh Ninh vẫn nhớ như in cái vẻ thờ ơ cố hữu của cậu ta.

Không rõ vì cớ gì, cảm giác ấy lại khiến anh vô thức liên tưởng đến Sầm Úc…

Hạ Vĩnh Ninh tự hiểu mình vốn là người cứng nhắc, sống rập khuôn như một cỗ máy chỉ biết tuân theo nề nếp. Chính vì lẽ đó, anh luôn ghét cay ghét đắng những kẻ lơ đễnh, nói năng lúc nào cũng vương vẻ bông đùa.

Nhưng trớ trêu thay, Sầm Úc lại mang một gương mặt quá mức xuất chúng. Dù cậu chỉ mỉm cười buông lời nghiêm túc, người đối diện vẫn cứ ngỡ rằng mình đang bị chàng trai bảnh bao này trêu ghẹo.

Dẫu biết rõ bản thân chả ưa gì hạng người ấy, song Hạ Vĩnh Ninh lại không thể “ghét” Sầm Úc nổi. Cứ như thể, sâu thẳm trong anh đã sớm có một niềm tin chắc nịch rằng: cậu vốn sinh ra là vậy, và đó mới chính là dáng hình thật sự của cậu.

Thậm chí, khi ánh nhìn chạm phải hai nốt ruồi lệ dưới mi Sầm Úc, đáy lòng Hạ Vĩnh Ninh còn dâng lên một nỗi xao động… gần như là hoài niệm.

Hoài niệm, nhưng cũng thật rỗng không. Tựa như một buổi chiều tà vô danh nhiều năm sau ngày tốt nghiệp, cả quãng trời áo trắng bỗng ùa về tâm trí ta mà chẳng cần lời mời gọi.

Linh hồn bị níu giật ngược về quá khứ, nhưng thẳm sâu con tim đã thừa biết tất thảy chỉ còn là bóng hình của dĩ vãng.

Bởi thời gian là thứ mãi mãi không thể quay đầu.

Vì đã chắc chắn cậu bạn cùng bàn kia không phải Bùi Hằng Quân, Hạ Vĩnh Ninh mới bắt đầu giăng bẫy, cố tình thử xem đối phương có để lộ sơ hở gì không.

Nào ngờ, Bùi Hằng Quân còn ranh mãnh hơn anh ta tưởng…

Y thà tự làm mình bị thương, cũng nhất quyết không chịu sa lưới.

Điếu thuốc trên tay Hạ Vĩnh Ninh đã cháy đến tận đầu lọc.

Anh ta lại liếc về phía gian nhà tắm – nơi hôm qua Sầm Úc từng ầm ĩ la làng là có ma…

“Cậu biết tỏng đó không phải đồ giả mà.” Hạ Vĩnh Ninh cất giọng, ánh nhìn vẫn ghim chặt vào cánh cửa.

Dù câu nói nghe chẳng ăn nhập vào đâu, nhưng Sầm Úc chỉ cần dõi theo hướng mắt anh ta là hiểu ra vấn đề ngay.

Có điều, biết là một chuyện, còn chịu thừa nhận lại là chuyện hoàn toàn khác. Thế là cậu tiếp tục giả ngu:

“Tôi chả hiểu anh đang nói cái gì cả.”

Sự ngoan cố của Sầm Úc thật sự khiến Hạ Vĩnh Ninh thấy khó hiểu vô cùng.

Buổi livestream hôm ấy anh cũng đã xem. Dù khung hình rung lắc dữ dội, nhưng cái thứ lù lù xuất hiện bên cạnh hình nộm… trông không hề giống người sống một chút nào.

Hạ Vĩnh Ninh thừa biết Sầm Úc chả phải hạng ngu ngơ khù khờ gì cho cam.

<i>Vậy sự chối bỏ này là sao? Là cố tình lảng tránh sự thật, hay đằng sau còn ẩn giấu một nguyên do nào khác?</i>

Hạ Vĩnh Ninh khẽ gật đầu, chẳng nói chẳng rằng mà chỉ quay lưng bước vào phòng khách.

“…?” <i>Ơ, dỗi à?</i>

Dõi theo bóng lưng im lặng của người đàn ông, Sầm Úc tự nhủ: <i>chắc cái kiểu chối bay chối biến của mình làm sếp Hạ mất hứng nói chuyện tiếp rồi…</i>

Cậu vừa định đi lượn lờ chỗ khác, ai dè Hạ Vĩnh Ninh đã bất ngờ quay trở lại, trên tay còn cầm theo một chiếc gạt tàn.

“…” Sầm Úc ngớ người nhìn Hạ Vĩnh Ninh đang chìa cái gạt tàn ra trước mặt mình.

“C-cảm ơn?” Cậu ngập ngừng đáp, máy móc dụi mẩu thuốc lá vào.

Hạ Vĩnh Ninh chỉ khẽ gật đầu, đoạn lặng lẽ mang gạt tàn vào trong. Một lát sau, anh ta lại thong dong bước ra.

Ngay lúc Sầm Úc còn đang ngơ ngác chả hiểu gã này đi tới đi lui làm trò gì, thì anh ta bỗng đột ngột lên tiếng:

“Có muốn sang nhà tôi xem thử không?”

<i>Nhà của Hạ Vĩnh Ninh ư?</i>

Sầm Úc sững người.

<i>Chẳng phải căn nhà đó đã bị bỏ hoang từ rất lâu rồi à?</i>

<i>Sáng nay anh ta còn bảo khi nào rảnh sẽ ghé về, sao mới chiều thôi mà đã nổi hứng muốn đi ngay thế này?</i>

Sầm Úc khẽ liếc sang Hạ Vĩnh Ninh, lập tức nhận ra bộ đồ mới của anh ta trông năng động và linh hoạt hơn hẳn.

Mà bản thân cậu cũng đang trong chiếc quần short và giày thể thao, sẵn guồng chân để chạy nhảy tung tăng.

<i>Chẳng lẽ vừa về tới đây là gã này đã tính quay lại nhà cũ luôn rồi?</i>

Dù trong đầu còn ngổn ngang trăm mối tơ vò, song Sầm Úc vẫn gật đầu rất dứt khoát: “Tôi đi với anh.”

Nói đoạn, cậu đưa tay s* s**ng khắp người. Một túi là điện thoại, túi kia là thuốc lá và ít tiền lẻ còn thừa…

Nhưng cứ thấy thiêu thiếu cái gì đó.

Sầm Úc nhanh chóng đảo mắt quanh sân, rồi dừng lại ở một cây búa đang nằm lăn lóc trong góc.

Không một giây chần chừ, cậu bước thẳng tới, nhặt lấy cây búa rồi quay sang Hạ Vĩnh Ninh:

“Ok, đi được rồi chứ?”

Hạ Vĩnh Ninh nhìn Sầm Úc bằng một ánh mắt hết sức khó tả, như thể vừa phát hiện ra cậu chàng này đến từ hành tinh khác.

Tuy có cả ngàn câu hỏi về cây búa trên tay đối phương, nhưng sau một hồi cố gắng nín nhịn, cuối cùng anh ta cũng nén được cơn tò mò xuống.

Đúng lúc hai người vừa định cất bước đi, Sầm Úc chợt ngẩng phắt đầu lên.

Trên tầng ba, Bùi Hằng Quân đang tựa người vào ô cửa sổ mở toang, lặng lẽ dõi theo họ từ phía xa…

Từ đầu đến cuối, y chưa hề hé môi nửa lời, chỉ âm thầm quan sát từng cử chỉ của cả hai. Nếu Sầm Úc không tình cờ ngước lên, có lẽ sự hiện diện ấy sẽ mãi mãi chìm vào bóng khuất.

Trong bộ đồ ở nhà, dáng hình Bùi Hằng Quân càng hiện rõ vẻ mảnh khảnh. Từ y tỏa ra thứ khí chất dịu dàng khôn cùng, phảng phất nét lãng mạn rất riêng của người làm nghệ thuật.

Ấy vậy mà… nếu có ai đứng trong căn phòng kia, ắt hẳn sẽ kinh hãi khi nhận ra những ngón tay của y đang cắm ngập sâu vào vách tường bên cạnh.

Bùi Hằng Quân cứ lặng lẽ nhìn Sầm Úc như thế. Chỉ đến khi bắt gặp ánh mắt của em người yêu, nụ cười rạng rỡ mới bừng lên trên môi y.

“Ra ngoài hả bé?” Giọng y tuy không lớn, nhưng vẫn vọng đến tai Sầm Úc rõ mồn một.

“Ừa, tôi với sếp Hạ đi dạo chút thôi.” Sầm Úc vừa nói vừa chỉ về phía mình và Hạ Vĩnh Ninh.

“Quân cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe.”

“Anh nghe bé ạ.” Bùi Hằng Quân tủm tỉm đáp lời.

Nhưng ở nơi góc khuất Sầm Úc không hề hay biết, ngón tay y đã sớm lún thật sâu vào vách tường.

Ánh mắt Bùi Hằng Quân dán chặt lên người Hạ Vĩnh Ninh, nhuốm một sắc tối tăm mờ đục. Y chỉ còn biết bất lực dõi theo, chẳng thể làm gì hơn được.
 
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 96: Vào vai gã streamer chuyên đi lừa bịp (20)


⭒°. ݁✮

Căn nhà cũ của Hạ Vĩnh Ninh trông hệt như những gì họ đã mường tượng trước đó: cỏ dại um tùm mọc lút cả lối vào, những ô cửa sổ vỡ nát tự bao giờ, còn bên trong là một khung cảnh vô cùng hỗn độn.

Sầm Úc bất giác liếc sang dáng vẻ lúc nào cũng tươm tất đến phát sợ của Hạ Vĩnh Ninh, bụng bảo dạ chắc gã này sẽ chẳng đời nào thèm đặt chân vào.

Ai ngờ, Hạ Vĩnh Ninh lại không chút đắn đo. Anh ta cứ thế bước thẳng tới, đưa tay đẩy bật cánh cửa ra.

Và cũng đúng khoảnh khắc ấy, cả hai mới biết nó chỉ được khép hờ chứ hoàn toàn chẳng hề khoá.

“Anh không khoá cửa à?” Sầm Úc liền quay sang hỏi đối phương.

<i>Tự dưng cây búa mình mang theo thành ra vô dụng mất rồi, uổng công mình còn định trổ tài phá cửa giúp anh ta cơ đấy.</i>

Hạ Vĩnh Ninh chỉ đăm đăm nhìn xuống lòng bàn tay mình, đoạn đáp: “Quên mất.”

Ấy tất nhiên là lời dối trá.

Bởi làm gì có ai xa nhà biền biệt mười năm trời mà lại quên khoá cửa bao giờ…

Kỳ thực, chính Hạ Vĩnh Ninh cũng chẳng thể nhớ nổi vì sao mình lại không muốn quay về nơi này. Dường như ngay cái ngày xách vali lên thành phố nhập học, đã có một giọng nói văng vẳng bên tai anh rằng: <i>“Đừng trở lại đây nữa.”</i>

Cánh cửa hé mở, nhưng Hạ Vĩnh Ninh vẫn chưa vội bước vào. Anh chỉ lẳng lặng đi vòng ra sau nhà, tìm về con suối nhỏ thuở xa xưa…

Bao năm trôi qua, con suối ngày nào giờ đã thành cái mương tù đọng, hai bên bờ toàn là hoa màu người ta trồng kín cả.

Nhà Hạ Vĩnh Ninh mà không nằm chình ình ở đấy, khéo mảnh đất này biến thành ruộng nương từ lâu rồi cũng nên.

Sầm Úc ngồi ngẫm lại những tình tiết trong truyện.

Miêu tả về nhân vật Hạ Vĩnh Ninh vốn rất nhạt nhoà: anh ta chỉ được nhắc đến như bạn học cũ của Bùi Hằng Quân, là cấp trên của Sầm Úc, tính tình điềm tĩnh. Thậm chí, ngay cả khi “ma” xuất hiện giết người, anh ta vẫn giữ được cái đầu lạnh để phân tích tình hình.

<i>Một kẻ như thế, thật khó mà tin nổi lại đi chơi cái trò “bốn góc” đầy ma quái kia.</i>

Thấy Hạ Vĩnh Ninh cứ đứng lặng bên con mương, Sầm Úc bèn tò mò hỏi: “Anh đang nhìn gì thế?”

Đợi đến khi cậu chàng tiến lại gần mình rồi, Hạ Vĩnh Ninh mới lên tiếng giải thích:

“Ngày trước, chỗ này vốn là một con sông.”

Anh đưa tay chỉ về con mương phía trước: “Nó rộng gấp bốn, năm lần bây giờ. Hồi đó bọn tôi chẳng có gì chơi cả, cứ hè đến là lại rủ nhau ra đây mò cua bắt ốc.”

Sầm Úc thử đoán xem “bọn tôi” gồm những ai: “…Là Bùi Hằng Quân à? Hay có cả Giang Thoan với Vu Thịnh nữa?”

Ký ức của Hạ Vĩnh Ninh có thể đã phai nhoà theo năm tháng, nhưng có một điều anh biết chắc: người kia không phải Bùi Hằng Quân, cũng chẳng là Giang Thoan hay Vu Thịnh.

Thậm chí, đến giờ phút này, anh đã có thể khẳng định dứt khoát rằng ——

Bùi Hằng Quân tuyệt đối chưa từng là bạn học của anh.

Nhưng Hạ Vĩnh Ninh chọn cách không nói ra điều đó. Anh chỉ đưa mắt nhìn con mương thêm lần cuối, rồi mới quay sang bảo Sầm Úc: “Vào nhà thôi.”

⭒°. ݁✮

Hiển nhiên, trong suốt những năm dài vắng chủ, căn nhà đã bị trộm khoắng sạch sành sanh. Phòng ngủ là nơi chịu cảnh tan hoang nhất, đến một chỗ đặt chân cũng khó.

Sầm Úc nhìn mà chỉ biết tặc lưỡi: “Trộm vào dọn nhà giùm anh luôn rồi à?”

Cậu thấy Hạ Vĩnh Ninh chẳng thèm ngó nghiêng gì, cứ thế băng băng đi thẳng về một góc phòng.

Sầm Úc cũng nhanh chóng men theo. Cậu lách qua đống đồ đạc ngổn ngang, né những mảng mạng nhện giăng kín lối, rồi dừng lại trước một chiếc bàn học cũ.

Dĩ nhiên, nó cũng đã bị lật chỏng vó.

Sách vở đồ đạc bên trong vương vãi khắp sàn nhà.

Sầm Úc thầm phán xét: <i>cái đống bầy hầy này có giống trộm cắp gì đâu, nói đúng hơn là bị vòi rồng quật cho một trận á chớ…</i>

Cậu đứng nhìn Hạ Vĩnh Ninh ngồi xổm xuống, bắt đầu nhặt nhạnh lại từng quyển vở, từng tập bài cũ.

Và cả những cuốn sách của ngày xưa.

Giống hệt như ấn tượng về chiếc bàn học ngay ngắn ở trường Mỹ Mãn, sách vở của Hạ Vĩnh Ninh cũng gọn gàng tinh tươm, không dính một vệt bút nguệch ngoạc nào.

Sầm Úc cứ nhìn anh ta cẩn thận gom góp những cuốn tập rơi vãi khắp nền đất, trong đầu đã tự vẽ ra cả một kịch bản: <i>chắc ổng lại định tha đống này về căn penthouse của mình để “ôn nghèo nhớ khổ”, tiện thể họp hành truyền cảm hứng cho đám nhân viên về tinh thần vượt khó đây mà.</i>

Ai dè, Hạ Vĩnh Ninh chỉ mở đúng một cuốn sách ngữ văn cũ, tìm đến ngăn bìa rồi rút ra một bức hình.

“…?” Sầm Úc nhanh chóng ghé đầu qua hóng hớt.

Thì ra đó là một tấm ảnh tập thể đã bị xé mất một nửa. Nửa còn lại chỉ có gương mặt Vu Thịnh và chính Hạ Vĩnh Ninh thời còn đi học.

Cậu ngẩng lên nhìn anh ta, hỏi: “Nửa kia đâu rồi?”

Hạ Vĩnh Ninh khẽ mân mê tấm ảnh cũ, để những ký ức mơ hồ từ từ hiện về. Anh lờ mờ nhớ ra rằng: <i>ngày tốt nghiệp cấp ba, có một thầy giáo thực tập mang theo chiếc máy ảnh polaroid…</i>

Nghĩ đoạn, Hạ Vĩnh Ninh lại nhìn vào tấm bằng khen trên tay mình và Vu Thịnh trong bức ảnh.

Hình như hôm ấy cả bọn vừa được giải gì đó, nên thầy mới ngỏ ý chụp cho một pô làm kỷ niệm.

Vu Thịnh kéo bạn cùng bàn vào khung hình, còn anh thì cũng lôi cậu bạn cùng bàn của mình ra chụp cùng.

<i>Vậy thì nửa còn lại chắc là Giang Thoan và người kia rồi.</i>

“Ngày ấy thầy chỉ còn đúng hai tấm phim, thế là đành chụp hai kiểu y hệt nhau.” Hạ Vĩnh Ninh giải thích: “Lúc đó chả ai nghĩ ngợi gì nhiều cả, tại hiếm lắm mới có một dịp nên mỗi đứa cứ xé một nửa đem về.”

“Hẳn là bên Giang Thoan vẫn đang giữ nửa còn lại.”

Sầm Úc tinh ý nhận ra một điều: từ đầu đến giờ, Hạ Vĩnh Ninh tuyệt nhiên không hề nhắc đến tên Bùi Hằng Quân. Ngay cả khi nói về nửa tấm ảnh còn lại, anh ta cũng chỉ khẳng định nó vẫn đang nằm trong tay Giang Thoan.

<i>Với cái tính của Hạ Vĩnh Ninh, đáng lẽ anh ta phải trả lời là “Bùi Hằng Quân và Giang Thoan” mới phải.</i>

<i>Vậy mà anh ta lại cố tình lờ đi sự tồn tại của một người…</i>

Bất thình lình, điện thoại trong túi Sầm Úc bỗng rung lên. Cậu nhanh chóng mở ra xem, là tin nhắn từ nhóc trợ lý.

【 <b>Nhóc Nhạc:</b> Em mới ngủ dậy, có gì không anh ơi? 】

Lúc đứng hút thuốc ngoài sân ban nãy, Sầm Úc đã nhắn cho nó, bảo khi nào dậy thì hú một tiếng.

Thấy nó đã trả lời, cậu liền gõ một tràng những việc cần làm rồi gửi đi, đoạn đút điện thoại lại vào túi.

Có lẽ là vì đã tìm thấy thứ mình muốn, Hạ Vĩnh Ninh bèn quay gót rời khỏi căn nhà hoang.

Sầm Úc cũng lững thững bước theo sau.

Thế nhưng, ngay khi vừa đặt chân đến ngưỡng cửa, một bàn tay đã bất ngờ tóm lấy cổ chân cậu.

“…” Sầm Úc lập tức cúi xuống nhìn.

Quả nhiên, dưới sàn nhà vẫn trống không.

Vậy mà cái siết lạnh buốt kia cứ ghì chặt lấy cậu chàng, nhất quyết không chịu buông.

Bấy giờ, Hạ Vĩnh Ninh đã bước ra ngoài. Bâng quơ ngoảnh lại, anh chợt thấy Sầm Úc đang đứng sững người trước cửa phòng ngủ, không hề nhúc nhích.

Hạ Vĩnh Ninh vừa định mở miệng hỏi cậu làm sao thế, thì bỗng như nhận ra chuyện chẳng lành, anh lập tức lao ngược trở vào.

Nhưng đúng lúc này, đồ đạc lặt vặt trong phòng bắt đầu bay lên tứ tung, chặn đứng đường của anh ——

<i>“RẦM!”</i>

Cánh cửa cứ thế đóng sập lại ngay trước mắt Hạ Vĩnh Ninh, vang lên một tiếng động điếc tai.

Dĩ nhiên, Sầm Úc cũng đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng vừa diễn ra. Bàn tay vô hình kia lại tỏ vẻ hết mực dịu dàng với cậu, chỉ nhất quyết níu giữ, không cho cậu rời đi.

Sầm Úc cố sức giằng chân ra, nhưng hoàn toàn vô ích. Thứ đó vẫn siết chặt cứng…

“Chậc.” Cậu mất kiên nhẫn, bực bội lườm xuống sàn nhà trống trơn rồi giơ cao cây búa lên: “Mày không buông ra thì đừng trách tao.”

Bàn tay ấy vẫn lì lợm ghì chặt khừ, chẳng thèm đếm xỉa đến lời hăm dọa của cậu chàng.

Sầm Úc vung thử cây búa vào không khí, bụng dạ thầm nhủ: <i>nếu cứ nhắm mắt đập bừa thế này, khéo chưa trúng con ma mà chân mình đã gãy làm đôi rồi cũng nên…</i>

Đột nhiên, một ý nghĩ khác chợt lóe lên trong đầu cậu.

“Nhưng mà…” Sầm Úc nói với khoảng không trước mặt: “…mày đến đúng lúc lắm.”

Cậu từ từ hạ cây búa xuống.

“Để tao thử cái này xem có đúng không.”

Nói đoạn, Sầm Úc lại chậm rãi nhấc chân lên.

Lần này, không còn bất cứ thứ gì cản trở nữa…

Cậu nhoẻn miệng cười với khoảng không vô định: “Bí mật của mày… tao biết cả rồi.”
 
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 97: Vào vai gã streamer chuyên đi lừa bịp (21)


⭒°. ݁✮

Mới lúc nãy thôi, đầu Sầm Úc chợt loé lên một câu hỏi: <i>gã Sầm Úc trong truyện gốc có bao giờ đụng phải “con ma” ấy đâu, sao tự dưng tới đêm thứ tư thì lại bị nó g**t ch*t trên đường tháo chạy?</i>

Gã ta vốn là một kẻ vô thần chuyên đi tôn sùng khoa học, lúc nào cũng chắc nịch rằng trên đời này làm đếch gì có ma.

Ấy thế mà sau buổi họp lớp, hàng loạt chuyện quái gở cứ dồn dập ập tới, bào mòn đi lý trí của một kẻ chẳng khi nào tin vào tâm linh như gã.

Đỉnh điểm là tới lúc bị nhốt chung phòng với “ma”, gã đã sợ đến vỡ mật rồi cuống cuồng tìm đường bỏ chạy.

Gã đã tin là có ma.

Và vì tin, nên gã phải chết.

“Mày không thể chạm vào một kẻ không tin vào sự tồn tại của mày.” Dứt lời, Sầm Úc lách mình qua mớ đồ đạc đang bay loạn xạ, ung dung đẩy cửa bước ra ngoài.

Hạ Vĩnh Ninh đã đứng đợi sẵn.

Sầm Úc giơ cây búa trong tay lên, ném cho cái bóng vô hình trong phòng một câu cuối: “Bye bye nhé, bé Ngọc.”

Thấy cậu chàng bước ra lành lặn, Hạ Vĩnh Ninh mới khẽ thở phào một hơi nhẹ nhõm. Ngay sau đó, anh nghe được cái tên Sầm Úc vừa thốt ra ——

Dĩ nhiên, anh ta vẫn nhớ như in lời Vu Thịnh kể về người chủ ngôi mộ cổ.

Hạ Vĩnh Ninh ngoảnh lại nhìn vào căn phòng, mọi thứ đã hoàn toàn tĩnh lặng. Đống đồ đạc ban nãy còn bay tứ tung giờ nằm im lìm dưới sàn nhà.

Tuy tò mò không biết Sầm Úc lần ra được lai lịch của thứ kia bằng cách nào, nhưng Hạ Vĩnh Ninh cũng hiểu đây chẳng phải nơi để nán lại chuyện trò.

Anh ta vội vàng nắm lấy tay Sầm Úc, kéo cậu đi.

Thấy đối phương đực mặt ra, Hạ Vĩnh Ninh cứ ngỡ cậu vẫn chưa hoàn hồn sau cú hú vía ban nãy, bèn chủ động nhẹ nhàng hơn. Nào ngờ đâu, Sầm Úc chỉ đang bận gân cổ cãi nhau với hệ thống trong đầu.

“Cậu không tin nó là ma, vậy cậu nghĩ nó là cái gì?” Con mèo ú cất tiếng hỏi. Nó đã nghe lỏm được câu tạm biệt ngứa đòn vừa rồi, thậm chí còn đọc được tuốt mọi suy nghĩ của ký chủ nhà mình.

“Hồ ly tinh chứ gì.” Sầm Úc đáp gọn lỏn.

“…?” Con mèo ú tức khắc đứng hình: “Vậy cũng được luôn hả?”

“Sao lại không?!” Sầm Úc gào mồm lên cãi tiếp: “Đây là truyện ma mà! Ma chỉ làm hại được đứa nào tin vào nó thôi.”

Lý luận xong xuôi, cậu lại quay sang trả giá với hệ thống: “Nhiệm vụ của nhóc có sửa được không đấy?”

Con mèo ú nhìn Sầm Úc bằng một ánh mắt đầy cảnh giác: “Sửa cái gì?”

“Nhóc không thấy cái nhiệm vụ này củ chuối vãi ra à?” Cậu chàng cằn nhằn không ngớt lời: “Bắt anh mày lặn lội tới đây chỉ để nộp mạng cho ma thôi chắc?”

“…” <i>Ừ, kể ra cũng chuối thật.</i>

Con mèo ú nghĩ bụng.

“Với lại anh mày biết tỏng vì sao cả lũ ngỏm hết rồi.” Sầm Úc lườm nó: “Giờ kêu anh diễn cảnh ba ngày đầu thì cứng, sang ngày thứ tư thì đột nhiên bị tẩy não hay gì?”

“Cứ phải lật mặt như lật bánh tráng thế hả?”

Mới ban nãy, Sầm Úc đã vỡ lẽ ra quy luật của thế giới này.

Gã <i>Sầm Úc</i> trong truyện gốc vốn là một kẻ vô thần, nên trước giờ chưa từng chạm mặt yêu ma quỷ quái gì sất. Mọi chuyện chỉ thực sự bắt đầu vào đêm thứ tư, khi niềm tin bấy lâu của gã hoàn toàn sụp đổ.

Còn cậu thì khác.

Ngay từ đầu cậu đã biết đây là một cuốn truyện kinh dị, và ma trong đây là ma thật.

Thế nên khi vừa xuyên vào, cậu đã mặc định trong đầu rằng “nó” tồn tại.

Bởi vậy, “nó” mới có thể chạm vào cậu.

Nhớ lại cái tên “Bé Ngọc” từng xuất hiện trên kênh live, Sầm Úc đã mường tượng ra được phần nào đường đi nước bước của nó ——

Nó cố tình dụ cậu vào căn nhà hoang đó, vì ở đấy chắc cú là có ma. Và chỉ cần cậu tin vào sự tồn tại của ma quỷ, nó sẽ nghiễm nhiên chạm được vào người cậu.

“…Nghe cũng xuôi đó.” Con mèo ú lầm bầm.

“Để tôi đi báo cáo xem sao.” Nó làu bàu, giọng điệu y hệt một ông sếp khó tính hay hoạnh hoẹ: “Nhưng nói trước, không phải lúc nào cũng sửa được đâu đấy nhé.”

“Tại thấy nhiệm vụ trước cũng tàm tạm…”

“Rồi rồi, biết rồi sếp Mèo.” Sầm Úc xua tay với nó trong đầu: “Đi lẹ về lẹ giùm cái.”

⭒°. ݁✮

Lúc Hạ Vĩnh Ninh và Sầm Úc về đến cửa, cả hai vẫn còn thở hổn hển không ra hơi.

Giang Thoan đứng nhìn họ, ngờ vực cất tiếng hỏi: “Hai người đi đâu về thế?”

Rồi, ánh mắt hắn chợt khựng lại trên cây búa Sầm Úc đang cầm. Hắn đăm chiêu ngó tới ngó lui, bụng bảo dạ sao mà nó giống y hệt cái búa nhà mình vứt ngoài sân thế không biết…

“Bọn tôi vừa ghé qua nhà cũ một lát.” Hạ Vĩnh Ninh đáp, đoạn nhìn thẳng vào Giang Thoan: “Tôi có chuyện muốn hỏi cậu.”

Sầm Úc đứng nhìn cho đến khi bóng Hạ Vĩnh Ninh và Giang Thoan khuất hẳn. Cậu vừa ngẩng lên, liền bắt gặp ánh mắt của Bùi Hằng Quân từ cửa sổ tầng ba ——

“Nhà Vĩnh Ninh sao rồi bé?” Y hỏi vọng xuống.

“Nát bét.” Sầm Úc đáp: “Trộm nó dọn sạch rồi.”

Cậu đứng thở lấy hơi một chút, sau đó mới vào nhà. Đặt cây búa lên bàn, Sầm Úc tiếp tục leo một mạch thẳng lên tầng ba.

Đến nơi, cậu thấy Bùi Hằng Quân không nằm trên giường mà lại đang ngồi ngoài ban công.

Sầm Úc vừa bước vào, y liền quay đầu lại: “Trộm vào nhà thật à em?”

Vẻ sợ hãi thoáng hiện trên gương mặt Bùi Hằng Quân: “Vậy… có mất mát nhiều không?”

<i>Bro đoán thử xem?</i>

Sầm Úc nghĩ thầm, đoạn đáp: “Nhà ổng cóc có gì đáng tiền cả.”

Đó không phải là một câu nói đùa, nhà của Hạ Vĩnh Ninh đúng là chẳng có món nào giá trị.

Từ dòng suy nghĩ vẩn vơ đó, một sự tò mò khác bất ngờ trỗi dậy. Sầm Úc bèn quay sang hỏi Bùi Hằng Quân: “Mà sao bao năm nay Quân không về đây vậy?”

Cậu ngồi xuống mép giường, vờ như đang buôn chuyện vu vơ: “Thấy Quân vẽ bức tranh đó, tôi còn tưởng Quân phải nặng lòng với cấp ba lắm.”

Dĩ nhiên, Sầm Úc thừa hiểu vì sao Bùi Hằng Quân không bao giờ quay lại quê hương. Nhà y chỉ còn mỗi một người bà, mà bà cũng đã qua đời từ khi y mới mười bảy tuổi. Mảnh đất này chẳng còn tình thân nào níu giữ, nên thi đại học xong là y gói ghém hết của cải rồi bỏ đi biệt xứ.

<i>Còn “Bùi Hằng Quân” bây giờ thì…</i>

Sầm Úc từ từ ngả người ra sau, hai tay chống lên giường, mắt nhìn thẳng vào Bùi Hằng Quân: “Mà hình như… tôi vẫn chưa nghe Quân kể chuyện gia đình mình bao giờ nhỉ?”

Sầm Úc chợt nhận ra ký ức của cậu cứ mờ mịt như một màn sương.

Điều này vốn rất vô lý.

Ở thế giới trước, cậu vẫn nhớ rõ mấy chuyện cơ bản như lần đầu gặp Ngu Sân Ngọc hay những tháng ngày làm bạn với Tang Thiên Sơn…

Nhưng giờ đây, cứ hễ ký ức đó dính dáng đến Bùi Hằng Quân – từ việc quen nhau ra sao, cho đến hoàn cảnh gia đình của cả hai thế nào – thì tất cả chỉ còn là một khoảng trắng xoá.

Lúc đầu, Sầm Úc đinh ninh rằng mình sắm vai phụ nên hệ thống mới chẳng buồn dựng cho một bối cảnh ra hồn.

<i>Thế nhưng giờ nghĩ lại… có lẽ mọi chuyện còn phức tạp hơn nhiều.</i>

Bùi Hằng Quân im lặng lắng nghe em người yêu, tư thế ngồi vẫn không hề thay đổi, như thể đang cố tình che giấu thứ gì đó sau lưng.

“Nhà anh…” Y chìm vào dòng hồi ức: “Người thân của anh… không còn ai nữa rồi.”

Dù đã đoán trước được phần nào, nhưng khi nghe tận tai câu này, Sầm Úc vẫn vô thức đứng hình.

Đúng lúc ấy, điện thoại trong túi cậu bỗng rung lên bần bật.

Sầm Úc vội vàng ôm bụng: “Đi vệ sinh cái đã.”

Nói đoạn, cậu cứ thế bước thẳng ra ngoài trước ánh nhìn chòng chọc của Bùi Hằng Quân.

Bùi Hằng Quân vẫn ngồi bất động tại chỗ, mắt đăm đăm dõi theo bóng lưng tất tả của Sầm Úc. Y khẽ nhích người, để lộ mảng tường chi chít những dấu tay hằn sâu ngay phía sau.

“Bé Úc à..”

“Em đã phát hiện ra rồi mà.”

⭒°. ݁✮

Vừa chạy vào nhà vệ sinh, Sầm Úc đã vội rút điện thoại ra xem.

Tin nhắn của cậu trợ lý rất ngắn gọn, chỉ vẻn vẹn hai dòng ——

【 <b>Nhóc Nhạc:</b> TRỜI ĐẤT ƠI!!! ANH BỊ BỊP THIỆC HẢ?!!! 】

【 <b>Nhóc Nhạc:</b> Em hỏi trường đó rồi, làm gì có giáo viên mỹ thuật nào tên Bùi Hằng Quân đâu! 】
 
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 98: Vào vai gã streamer chuyên đi lừa bịp (22)



 
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 99: Vào vai gã streamer chuyên đi lừa bịp (23)



 
Back
Top Bottom