Cập nhật mới

Ngôn Tình Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60

Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 260


Những buổi mít tinh đấu tố cũng được tổ chức thường xuyên. Không nói đâu xa, chính là ở nhà máy cơ khí nơi Thạch Lỗi làm việc, anh nói đã có mấy người bị đấu tố, trong đó có một người là đồng nghiệp cùng bộ phận với anh.

Bây giờ Diệp Thư và Thạch Lỗi đi làm cũng mặc quần áo cũ, có bộ còn vá víu. Ở cơ quan càng phải cẩn thận lời nói, một chữ cũng không dám nói thừa.

Làng của họ tuy có phần khá hơn một chút, mọi người cơ bản đều là cùng một dòng tộc, nghe nói làng của họ trước đây là tá điền của một địa chủ lớn.

Để tiện quản lý, địa chủ cho mọi người sống chung với nhau, sau này giải phóng, địa chủ ra nước ngoài, nhà nước chia ruộng đất cho họ, từ đó mới có làng của họ.

Trong làng họ hiện tại không có địa chủ hay gì cả, mọi người đều xuất thân giống nhau, cho nên mới yên bình như vậy.

Nghe nói các làng khác cũng đã bắt đầu cách mạng, náo nhiệt lắm.

Vì vậy, Diệp Thư mới không mua quần áo mới cho ông bà nội, mặc dù trong làng họ tạm thời chưa có động tĩnh gì, nhưng tốt nhất là họ vẫn nên kín tiếng một chút.

Người trong làng đều mặc quần áo vá víu chồng chất, chỉ có nhà họ là ngày nào cũng mặc quần áo mới, quá phô trương.

Hơn nữa, sau này quần áo của họ cũng phải vá víu lại, cố gắng đừng khác biệt quá nhiều so với dân làng.

Cả nhà họ đều là công nhân, điều kiện khá giả hơn một chút là chuyện bình thường, nhưng nếu khác biệt quá nhiều, sợ rằng sẽ khiến những kẻ có ý đồ nghi ngờ.

Cũng sợ rằng lỡ như có kẻ xấu đi tố cáo, họ sẽ bị điều tra.

Diệp Thư vừa nghĩ ngợi vừa tiếp tục mặc quần áo cho hai đứa nhỏ.

Hai đứa trẻ được ăn mặc đẹp đẽ, trắng trẻo, mũm mĩm, nhìn Diệp Thư cười toe toét. Diệp Thư càng nhìn càng yêu, hôn chụt chụt vào má từng đứa, hôn đến nỗi hai đứa nhỏ chui rúc vào lòng cô.

Thạch Lỗi đứng bên cạnh nhìn ba mẹ con cười đùa, trong lòng vừa vui mừng vừa mãn nguyện, những tổn thương do thiếu thốn tình cảm bố mẹ khi còn nhỏ đang dần được chữa lành bởi hạnh phúc bình dị lúc này.

Nghe tiếng cười đùa của Diệp Thư và các con từ nhà trên vọng ra, ông bà nội nhìn nhau, cũng mỉm cười.

Trong lòng không khỏi cảm thán, cuộc sống như vậy thật tốt! Cả nhà vui vẻ, hòa thuận.

Không giống như trước đây, trong nhà chỉ có hai ông bà lão với Thạch Lỗi, dù là Tết nhất, trong nhà cũng lạnh lẽo, vắng vẻ, không có chút không khí nào của ngày Tết.

Diệp Thư chơi với hai đứa nhỏ trên giường một lúc, Thạch Lỗi ra ngoài giúp bà nội chuẩn bị bữa sáng.

Mãi đến khi Thạch Lỗi gọi ba mẹ con vào ăn cơm, Diệp Thư mới dắt hai đứa nhỏ xuống giường đánh răng rửa mặt.

Ba mẹ con rửa mặt xong liền ngồi vào bàn ăn. Thạch Lỗi bê bát trứng hấp cho hai con ra, rồi lấy thêm thìa.

Anh đưa bát trứng hấp cho con gái, để con bé tự xúc ăn. Còn cậu con trai thì chị Diệp Thư đút cho ăn.

Nhìn hai đứa trẻ ăn ngon lành từng miếng một. Diệp Thư và Thạch Lỗi nhìn nhau mỉm cười, trong mắt ánh lên niềm hạnh phúc.

Cả nhà ăn sáng xong, Diệp Thư để ông bà trông cháu, còn mình và chồng đi rửa bát, chuẩn bị cơm trưa.

Bữa trưa nay cũng rất thịnh soạn, ngoài món thịt kho tàu không thể thiếu, năm nay còn có thêm tôm om dầu, cá diêu hấp, gà kho…

Món xào có thịt xào nấm, thịt lợn xông khói sốt tương, mộc nhĩ xào trứng.

Món nguội vẫn là đĩa thịt hầm thập cẩm, còn trộn thêm nộm củ cải trắng để đỡ ngấy.

Cả nhà quây quần bên nhau, thưởng thức bữa trưa thịnh soạn.

Trên bàn ăn, tiếng bi bô của con gái, tiếng ê a của con trai, xen lẫn tiếng trò chuyện rôm rả của người lớn, bữa cơm trưa tràn ngập hạnh phúc.

Ăn cơm xong nghỉ ngơi một lát, mọi người lại làm sủi cảo như mọi năm.

Năm nay, cả nhà gói sủi cảo nhân thịt lợn bắp cải, sủi cảo nhân dưa chua tóp mỡ, và sủi cảo nhân thập cẩm.

Mỗi loại đều gói rất nhiều, để dành trong những ngày Tết, muốn ăn lúc nào thì luộc, không cần phải gói nữa.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 261


Sáng mùng một Tết, Diệp Thư dậy sớm lì xì cho hai con, rồi cùng Thạch Lỗi đi chúc Tết ông bà, nhận lì xì.

Ăn sáng xong, hai vợ chồng dẫn con gái đi chúc Tết. Còn con trai thì còn nhỏ quá nên để ở nhà với ông bà.

Hai người dẫn con gái đến nhà ông bác trước, quà năm mới đã được gửi đến từ trước nên hôm nay chỉ cần đến chơi là được.

Từ nhà ông bác ra, hai người lại đến nhà đội trưởng, nhà bà Hai, nhà dì Ba, nhà bà Cao… tất cả những nhà nào có quan hệ tốt đều đến chúc Tết một lượt.

Trên đường đi chúc Tết gặp những người quen biết, chị em, cô dì đều dừng lại chúc Tết lẫn nhau.

Mãi đến hơn 10 giờ, hai vợ chồng mới dẫn con gái về nhà.

Mùng một Tết sau khi chúc Tết xong, Diệp Thư cũng rảnh rỗi. Mùng hai Tết là ngày về nhà ngoại, nhà mẹ Diệp Thư không cần về, nhà cũng không có họ hàng gì cần phải đi lại. Vì vậy, cả nhà chỉ ở nhà ăn uống vui vẻ.

Những ngày ăn uống vui vẻ trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến mùng bốn Tết, ngày mai lại phải lên huyện đi làm.

Chiều ngày mùng 4 Tết, Diệp Thư đang thu dọn đồ đạc ở nhà thì Xuân Hạnh bất ngờ dẫn các con đến.

Thạch Lỗi dẫn Xuân Hạnh vào, Diệp Thư suýt chút nữa không nhận ra cô ấy. Bởi vì Xuân Hạnh gầy đến mức chỉ còn da bọc xương. Nếu mà ban đêm nhìn thấy chắc chắn sẽ sợ hãi.

Thạch Lỗi đưa Xuân Hạnh vào nhà xong liền bế con trai ra ngoài. Để Diệp Thư và Xuân Hạnh nói chuyện.

Diệp Thư cũng không dọn dẹp nữa, tiến lên nhận đứa bé từ tay Xuân Hạnh, rồi bảo Xuân Hạnh lên giường, trên giường ấm hơn.

Từ Thị đột nhiên bị người lạ ôm, oa oa bắt đầu khóc.

“Đưa cho tôi!” Giọng Xuân Hạnh khàn đặc, cô ấy đưa tay đón lấy con.

Diệp Thư nhìn Xuân Hạnh ngồi xuống giường, vén áo cho con bú.

Diệp Thư nhìn mà sững sờ, tuy biết phụ nữ nông thôn không câu nệ. Đặc biệt là những người phụ nữ có con nhỏ, chỉ cần con đói là bất kể thời gian, địa điểm, họ đều trực tiếp vạch áo cho con bú.

Hơn nữa, Diệp Thư cũng không ít lần nhìn thấy những người chị, người dì cho con b.ú ở bên ngoài.

Nhưng Diệp Thư chưa bao giờ nghĩ rằng, người bạn của mình cũng sẽ trở thành một trong số họ. Điều này thực sự khiến chị Diệp Thư không thể chấp nhận được.

Xuân Hạnh nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Diệp Thư, nghĩ đến khoảng cách giữa mình và Diệp Thư, cô ấy xấu hổ cúi đầu xuống.

Cô ấy cũng không biết sao cuộc sống của mình lại trở nên như thế này, rõ ràng cô ấy cũng có bằng tốt nghiệp trung học cơ sở. Ở nông thôn cũng coi như là có học rồi.

Hơn nữa bố cô ấy lại còn là đội trưởng, bố mẹ cô ấy tuy cũng coi trọng các anh trai hơn, nhưng đối với cô ấy cũng không tệ, nếu không thì cô ấy cũng không thể học hết trung học cơ sở.

Mà lúc đó rõ ràng Diệp Thư không bằng cô ấy, bố mẹ cô mất sớm. Sống với ông bà nội, sau đó ông nội cũng qua đời. Lại qua hai năm, bà nội cũng không còn.

Cuối cùng chỉ còn Diệp Thư là một đứa trẻ mồ côi, trong làng ai mà không nói Diệp Thư số khổ. Vậy mà bây giờ thì sao? Diệp Thư thi đỗ đại học, được phân công công việc, lấy được người chồng tốt.

Nhìn lại mình, cuộc sống sau khi lấy chồng giống như ngâm trong nước khổ. Những ngày ở nhà chồng khiến cô ấy ngột ngạt không thở nổi.

Ngay lúc này, đứa trẻ trong lòng cô ấy lại khóc ré lên. Diệp Thư vội vàng hỏi có chuyện gì.

Xuân Hạnh bế con, vừa dỗ "Ngoan nào, ngoan nào", vừa nói với Diệp Thư: "Chắc là chưa no, sữa của tôi sớm đã không đủ rồi. Bình thường đều phải cho ăn thêm chút cháo loãng gì đó.”

Nghe vậy, Diệp Thư đi đến nồi hấp trên bếp ở gian ngoài bưng bát trứng hấp đang hâm nóng cho con trai vào. Lại lấy một cái thìa đưa cho Xuân Hạnh để đút cho con ăn.

Xuân Hạnh thấy Diệp Thư mang trứng hấp đến, vội vàng từ chối: "Diệp Thư, cậu mau mang đi, tôi không có ý muốn xin đồ ăn đâu. Tôi dỗ một chút là con bé sẽ nín thôi, ở nhà cũng vậy. Không cần phải ăn thứ quý giá này."
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 262


"Mang đến rồi thì cho con ăn đi, còn khách sáo với tôi cái gì?" Nói rồi nhét thìa vào tay Xuân Hạnh: "Mau đút đi, để con bé khóc tôi thấy khó chịu quá."

Nước mắt Xuân Hạnh đảo quanh hốc mắt, cầm lấy thìa múc một thìa trứng hấp, đút vào miệng con.

Đứa trẻ há miệng ăn, có lẽ là nếm được vị ngon, cũng có lẽ là quá đói. Tóm lại là ăn ngấu nghiến, suýt thì bị nghẹn mấy lần, may mà có Diệp Thư ở bên cạnh vỗ lưng mới nuốt xuống được.

Nhìn Diệp Thư ở bên cạnh liên tục nói "Chậm thôi, chậm thôi."

Ăn hết một quả trứng hấp, đứa trẻ vẫn nhìn bát không "A a" gọi. Rõ ràng là vẫn chưa no.

Xuân Hạnh "Bốp bốp" đánh vào m.ô.n.g con hai cái. Diệp Thư cũng không nói gì, tự mình đi đến phòng phía đông lấy hộp bánh quy đến.

Đến phòng phía tây mở hộp ra, lấy bánh quy nhét vào tay đứa bé, để nó tự cầm ăn.

Xuân Hạnh thật sự ngại quá, rõ ràng bát trứng hấp vừa rồi là Diệp Thư chuẩn bị cho con trai cô.

Đã để cái con nợ này ăn hết rồi, lại còn ăn bánh quy của người ta nữa, thế này thì làm sao nói tiếp những lời định nói đây. Biết thế đã không mang theo cái con nợ này đến.

Xuân Hạnh nhìn Diệp Thư muốn nói gì đó, Diệp Thư nhìn ra tâm tư của cô ấy. Bảo cô ấy đừng bận tâm đến những thứ này, mình là dì cho cháu ăn mấy miếng bánh quy thì đã sao? Bảo cô ấy đừng để bụng.

Lúc này Xuân Hạnh thực sự không nhịn được nữa, nước mắt tự nhiên tuôn rơi.

Biết ngày Tết mà khóc lóc ở nhà người khác là không tốt, nên rất nhanh đã kìm nén lại. Nhưng nhìn từ hốc mắt đỏ hoe vẫn có thể nhận ra sự xúc động trong lòng cô ấy.

Diệp Thư nhìn hai mẹ con trước mặt, không khỏi lo lắng lên tiếng hỏi: "Xuân Hạnh, bây giờ cậu thế nào rồi?"

Không trách Diệp Thư lo lắng, thực sự là nhìn tình trạng của hai mẹ con đều không tốt lắm.

Nhìn Xuân Hạnh hốc mắt trũng sâu, chỉ là một lớp da bọc xương, nhìn như sắp ngã quỵ đến nơi không nói.

Tình trạng của đứa trẻ cũng chẳng khá hơn là bao, trên đầu không có mấy sợi tóc, mấy sợi tóc ít ỏi còn lại khô vàng giống như mấy cọng cỏ dại mọc trên đầu.

Diệp Thư nhớ con của Xuân Hạnh còn lớn hơn con trai mình ba bốn tháng, vậy mà bây giờ nhìn nhỏ hơn con trai mình không chỉ một vòng.

Bàn tay nhỏ bé gầy gò trông giống như chân gà, không có chút thịt nào. Hoàn toàn trái ngược với bàn tay mũm mĩm có ngấn thịt của con trai mình.

Nhìn cảnh ngộ này, người làm mẹ như Diệp Thư không khỏi chạnh lòng thương cảm.

Diệp Thư vừa hỏi, nước mắt Xuân Hạnh lại chực trào ra, cô ấy ngước nhìn lên trời, cố kìm nén không khóc.

"Ngày tháng của tôi cứ trôi qua như vậy đấy! Đúng là cái bụng tôi không nên nết, lại sinh thêm một đứa con gái nữa. Mẹ chồng thì khỏi phải nói rồi, từ ngày tôi sinh đứa thứ hai, bà ấy lúc nào cũng mặt nặng mày nhẹ."

"Lần này, ngay đến chồng tôi cũng trách móc tôi chỉ biết sinh con gái, khiến anh ấy không ngẩng mặt lên được với anh em họ hàng."

"Nếu không phải vì mấy đứa nhỏ, tôi đã c.h.ế.t quách cho xong, sống thế này còn ý nghĩa gì nữa?" Xuân Hạnh cười khổ nói.

Diệp Thư cũng không biết nên nói gì, nói chuyện sinh con trai hay con gái là do người chồng thì Xuân Hạnh cũng đâu hiểu được.

Những lời an ủi động viên lúc này cô cũng chẳng biết nên nói như thế nào. Bảo cô ấy vui vẻ lên, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi ư? Những lời này chính Diệp Thư cũng chẳng thể thốt ra được.

Nếu là cô, sống trong cảnh ngộ như vậy chắc chắn Diệp Thư không chịu đựng nổi một ngày nào nữa, ly hôn quách cho rồi.

Nhưng bảo cô khuyên Xuân Hạnh ly hôn ư? Cô cũng đâu có tàn nhẫn như vậy. Xuân Hạnh có muốn ly hôn hay không là chuyện của cô ấy.

Hơn nữa, nếu để người khác biết cô xúi giục Xuân Hạnh ly hôn thì e rằng chính cô mới là người bị người ta dìm c.h.ế.t trong nước bọt.

Vả lại, Xuân Hạnh không phải là cô, nếu Xuân Hạnh ly hôn, những lời đàm tiếu của người đời có thể khiến cô ấy phát điên lên mất. Hơn nữa, nhà ngoại có dung túng cho cô ấy hay không cũng là một chuyện cần phải suy nghĩ. Bố mẹ có thể bao dung nhưng anh chị em chưa chắc đã chấp nhận.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 263


Nhưng cứ thế này cũng không được, nhìn Xuân Hạnh như vậy, Diệp Thư thật sự rất đau lòng.

Nghĩ tới nghĩ lui, Diệp Thư chỉ nghĩ ra được một cách, đó là ly thân. Nhưng điều này còn phải xem chồng của Xuân Hạnh nghĩ như thế nào?

Diệp Thư thăm dò ý kiến của Xuân Hạnh, Xuân Hạnh cười khổ nói: "Tôi nào có muốn sống chung như vậy, nhưng mà mẹ chồng tôi chắc chắn sẽ không đồng ý đâu, còn chồng tôi thì nghe lời mẹ anh ấy lắm!"

Nghe Xuân Hạnh nói vậy, trong lòng Diệp Thư đã hiểu rõ, đây đúng là điển hình của một người đàn ông "mẹ bảo sao thì làm vậy" rồi!

Nếu cách này không được, Diệp Thư cũng chẳng còn cách nào khác.

Sau khi Xuân Hạnh rời đi, tâm trạng Diệp Thư vẫn còn nặng trĩu. Đối với Xuân Hạnh, cô vừa thương cảm vừa bất bình.

Đây chính là hình ảnh thu nhỏ của hầu hết những người phụ nữ nông thôn, bất kể bị nhà chồng đối xử tệ bạc như thế nào, chỉ cần còn có thể nhẫn nhịn thì họ sẽ không bao giờ ly hôn.

Thạch Lỗi thấy Diệp Thư buồn bã liền bế con trai đến nhét vào lòng cô.

"Ôm con trai một lát đi, mai chúng ta lại phải đi làm rồi, tranh thủ mà ôm con cho đỡ nhớ."

Diệp Thư ôm cậu con trai bụ bẫm trong lòng, thở dài một tiếng, thôi thì, tốt nhất là nên sống tốt cuộc sống của chính mình, chuyện của người khác cô không quản được.

Ôm con trai trong lòng, nghĩ đến ngày mai phải xa các con, Diệp Thư cũng không nỡ, cô ôm con hôn mãi không thôi.

Đêm đó trôi qua êm đềm, sáng hôm sau Diệp Thư dậy từ rất sớm, hai đứa trẻ vẫn còn đang say giấc nồng.

Diệp Thư hôn lên má hai đứa con, vội vàng ăn sáng rồi cùng Thạch Lỗi đạp xe về huyện.

Đến huyện, Thạch Lỗi đi thẳng đến chỗ làm, còn Diệp Thư thì đạp xe về nhà.

Mấy ngày Tết nhà không có ai nên căn phòng lạnh lẽo vô cùng. Vừa vào nhà, Diệp Thư vội vàng nhóm lửa cho ấm.

Cô đặt ấm nước lên bếp lò, sau đó khóa cửa vào siêu thị.

Diệp Thư dự định tranh thủ lúc chưa đi làm sẽ chuẩn bị nhiều thức ăn một chút để khi nào tan làm về mệt không muốn nấu nướng thì có cái mà ăn.

Trước tiên, cô dùng thịt ba chỉ hấp mười bát thịt bột gạo, bột gạo là do cô tự tay rang gạo rồi xay nhuyễn.

Sau đó, cô lấy hẳn mười cân thịt ba chỉ thái miếng nhỏ chần qua nước sôi, xào đường cho đến khi chuyển sang màu cánh gián, cho thịt đã chần vào đảo đều, xào đến khi thịt săn lại, cho nước tương, xì dầu vào đảo tiếp một lúc, thêm nước sôi. Sau đó cho gừng, hành, hoa hồi, thảo quả, quế chi... vào.

Đun sôi nước rồi vặn lửa nhỏ ninh liu riu, đến khi thịt gần chín thì nêm muối, vậy là đã có ngay một nồi thịt kho tàu thơm phức.

Trong lúc ninh thịt, Diệp Thư tranh thủ dọn dẹp siêu thị, sắp xếp lại những thứ có thể bày bán để nắm rõ tình hình.

Mấy năm nay, cô cũng đã lần lượt bán đi không ít thứ, rau củ quả trong siêu thị tầng một mấy năm nay cũng đã ăn hết, thịt lợn trong kho lạnh nhỏ cũng chẳng còn nhiều, chắc còn khoảng hơn một nghìn cân.

Cá mấy năm nay không bán, vẫn còn khá nhiều. Đùi gà các loại cũng còn, nhưng cũng không nhiều lắm.

Các loại tôm cũng còn lại không ít, nhưng mà cô cũng không định bán, cứ để dành sau này nhà mình ăn.

Gạo mì những thứ này thì cũng đủ nhà mình ăn rồi, những thứ này cũng không thể bán. Dù sao sau này còn hơn mười năm nữa? Không thể bán hết được, rồi lại không đủ ăn.

Vài kệ bánh gato, bánh điểm tâm, bánh mì các loại còn lại trong siêu thị, mấy năm nay tuy rằng cũng đã ăn không ít, nhưng cũng còn lại rất nhiều.

Sữa thì phải tiết kiệm một chút rồi, sữa những thứ này hạn sử dụng ngắn, siêu thị nhập vào cũng không nhiều. Bây giờ trải qua mấy năm tiêu hao, cũng chẳng còn bao nhiêu.

Gia vị thì cô không quản, dù sao bản thân cho dù mười năm nữa cũng không cần mua.

Còn về phần xoong nồi bát đĩa thì cô cũng không quản, những thứ này phần lớn là bằng thép không gỉ, bên ngoài căn bản là không có. Không cần nói đến việc mang ra ngoài bán, chính là tự mình dùng cũng không dám mang ra ngoài.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 264


Giấy vệ sinh, băng vệ sinh cũng phải để dành nhà mình dùng. Đồ trong siêu thị đều là không thể tái tạo, dùng hết thì chẳng còn. Cho nên có vài thứ cô hoàn toàn không có ý định bán đi đổi lấy tiền. Đều là để dành nhà mình ăn uống sử dụng.

Dọn dẹp qua một chút, thịt kho tàu cũng đã xong, cô múc thịt ra, rửa sạch nồi.

Lúc này thịt hấp bột gạo cũng đã đến lúc, tắt bếp rồi om thêm một lát là được.

Nhìn thời gian cũng không còn sớm, lát nữa Thạch Lỗi tan làm sẽ về, Diệp Thư bèn đi ra khỏi siêu thị, chuẩn bị nấu cơm.

Cô định dùng nồi lớn để nấu cơm, trong siêu thị còn cà tím cất giữ từ mùa hè, lúc nấu cơm thì hấp cùng luôn.

Cà tím trộn, thịt kho tàu vừa mới nấu xong, lại thêm một đĩa kim chi, vậy là có một bữa trưa thịnh soạn.

Thạch Lỗi về nhà nhìn thấy cơm canh trên bàn quả nhiên rất hài lòng.

Ngồi bên cạnh giường đất, trước tiên gắp một miếng thịt kho tàu, đây là món anh thích nhất. Từ ngày cưới Diệp Thư, món này ở nhà gần như chưa từng ngắt quãng, chỉ cần muốn ăn, bất cứ lúc nào cũng có.

Ăn một miếng thịt, rồi ăn một miếng cơm to, lại ăn một miếng cà tím trộn. Thạch Lỗi ăn đến vừa lòng thỏa ý.

Diệp Thư thấy Thạch Lỗi ăn ngon lành thì cũng vui trong lòng.

Hai người ăn ba món này đến sạch sẽ, Thạch Lỗi buông đũa xuống, thỏa mãn thở dài một hơi.

"Mọi người trong xưởng đều cười anh không rời nổi vợ, nghỉ trưa có hơn một tiếng đồng hồ cũng phải về nhà, bọn họ nào biết cơm nhà anh ngon đến mức nào.

Hừ! Còn cười anh, anh mới không thèm ăn bánh bao ở nhà ăn với bọn họ." Thạch Lỗi vừa nói vừa xoa cái bụng no căng.

Diệp Thư buồn cười nhìn anh: "Sao thế? Bọn họ cười anh à? Nói thật thì buổi trưa anh cũng ở nhà ăn ăn đại đi, đỡ phải chạy đi chạy lại."

"Anh mới không nghe lời bọn họ! Bọn họ chính là ghen tị anh có được người vợ tốt như em. Anh cứ về nhà ăn, cho bọn họ ghen tị chết." Thạch Lỗi có chút đắc ý nói.

"Kệ anh, anh muốn về thì về!" Diệp Thư lắc đầu: "Anh đứng dậy đi lại cho tiêu thực đi, rồi đi rửa bát."

Thạch Lỗi nghe lời vợ đi rửa bát. Còn Diệp Thư thì tìm hết quần áo cũ của hai người ra, chỗ nào sắp rách thì vá lại.

Chờ Thạch Lỗi đi làm, cô cầm giấy kẹp, dụng cụ làm giày sang nhà bà Ngụy bên cạnh.

Cô không biết làm giày, bây giờ muốn học làm, bèn đến tìm bà Ngụy dạy cho mình.

Nhà bà Ngụy náo nhiệt như mọi khi.

Bà Triệu và chị Lý cũng ở nhà bà Ngụy, bà Triệu đang đan áo len, chị Lý đang khâu đế giày.

Trên giường đất còn có một chiếc giày làm dở, hẳn là bà Ngụy làm.

Diệp Thư cũng ngồi xuống giường đất, bà Ngụy bọn họ nhìn thấy cô cầm giấy kẹp, còn khá ngạc nhiên. Suy cho cùng bọn họ đều biết cô không biết làm giày.

Thấy mọi người đều đang nhìn chằm chằm vào tờ giấy kẹp trong tay mình, Diệp Thư ngại ngùng nói rõ mục đích đến.

Nghe Diệp Thư nói muốn mình dạy làm giày, bà Ngụy liền nói: "Thì ra là chuyện này? Chuyện nhỏ, đến đây, bà dạy cho."

"Không phải bà khoe khoang đâu, giày bà làm ở cái vùng này rất có tiếng đấy. Ưng chân lại dễ đi." Bà Ngụy nhận lấy tờ giấy kẹp trong tay Diệp Thư rồi hỏi: "Cháu định làm cỡ bao nhiêu? Có mẫu giày chưa?"

Diệp Thư lắc đầu: "Cháu định làm cho Chấn Hưng một đôi trước. Anh ấy đi giày cỡ 42. Nhưng cháu không có mẫu giày."

"Biết cỡ giày là được rồi, mẫu giày bà có." Nói rồi bà xuống giường đi tìm mẫu giày.

Một lát sau, bà Ngụy cầm một cuốn sách trở lại, bên trong kẹp toàn là mẫu giày cắt từ báo ra.

Bà Ngụy tìm được mẫu giày cỡ 42, bảo Diệp Thư trải tờ giấy kẹp lên giường.

Sau đó áp mẫu giày lên tờ giấy, dùng kim chỉ khâu mẫu giày cố định vào tờ giấy để tránh bị xê dịch khi cắt.

Hai ngày sau, Thạch Lỗi đi làm, Diệp Thư tiếp tục sang nhà bà Ngụy bên cạnh để học làm giày. Gần đến giờ Thạch Lỗi tan làm thì cô về nhà nấu cơm cho anh.

Cứ như vậy, chỉ trong hai ngày, Diệp Thư đã thực sự làm xong một đôi giày. Tất nhiên, bà Ngụy cũng giúp đỡ rất nhiều. Ít nhất cũng đã vừa dạy Diệp Thư vừa may xong một chiếc đế giày.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 265


Lúc đưa đôi giày mới làm xong cho Thạch Lỗi, anh rất ngạc nhiên, anh biết Diệp Thư muốn học làm giày, nhưng không ngờ cô lại làm xong một đôi nhanh như vậy, lại còn là làm cho anh.

Hôm sau, Thạch Lỗi liền đi làm với đôi giày vợ mới làm.

Nhìn Thạch Lỗi đi làm với đôi giày mới, trong lòng Diệp Thư tràn đầy cảm giác thành tựu.

Tinh thần hăng hái dâng cao, cô dự định sẽ làm cho mình một đôi giày vải bít mũi.

Nhưng cô cũng phải đi làm rồi, chỉ có thể tranh thủ làm vào buổi sáng sớm và tối muộn. Có lẽ phải một thời gian nữa mới được đi đôi giày do chính tay mình làm.

Hôm nay là ngày đầu tiên đi làm sau Tết, Diệp Thư xuất phát sớm hơn mọi ngày vài phút.

Đến văn phòng thì chị Lưu đã đến rồi, đang quét dọn văn phòng, lau bàn.

Thấy vậy, Diệp Thư vội vàng chạy tới giúp đỡ.

Hai người cùng nhau dọn dẹp vệ sinh văn phòng, sau đó rót đầy nước nóng vào phích.

Mỗi người rót một cốc nước nóng, sau đó mới ngồi xuống vừa chuẩn bị làm việc vừa trò chuyện.

Nhìn chị Lưu có vẻ hồng hào, Diệp Thư trêu chọc: "Chị Lưu, nhìn chị có vẻ hồng hào thế, Tết ăn gì ngon vậy?"

Chị Lưu thở dài một tiếng: "Ăn gì mà ngon, không phải bánh bao thì là màn thầu. Nhưng mà mấy hôm nay tâm trạng chị tốt thật."

Chị Lưu không đợi Diệp Thư hỏi, liền tự mình kể.

"Mùng một Tết chị với mẹ chồng cãi nhau một trận, mấy ngày nay ấm ức quá nên chị nói thẳng toẹt ra hết. Bà ấy suốt ngày bóng gió nói móc mỉa chị.

Chị nói thẳng với chồng chị rồi, sau này chị sẽ không chiều theo ý bà ấy nữa. Suốt ngày ăn của chị, uống của chị, còn muốn tính kế chị.

Chồng chị còn định bênh mẹ, chị nói thẳng luôn, anh ta mà không muốn sống nữa thì ly hôn.

Nhưng mà nếu ly hôn thì chị sẽ không để anh ta sống yên ổn đâu, để anh ta tự mình cân nhắc xem nên về phe mẹ anh ta hay là phe chị.

Cuối cùng chồng chị cũng chịu nhún nhường." Chị Lưu vừa nói vừa có vẻ đắc ý.

Diệp Thư không muốn bình luận gì về mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu, vợ chồng của họ.

Trong lúc chị Lưu nói chuyện, Diệp Thư ngoại trừ thỉnh thoảng "ừm" vài tiếng để thể hiện mình đang nghe, thì không nói gì cả.

Chị Lưu còn đang nói thì Tiểu Lý bước vào.

Tiểu Lý trông có vẻ rất vui, vừa đi vừa ngân nga bài hát. Cô ấy bước vào chào hỏi hai người một cách nhiệt tình.

"Tiểu Lý, gặp chuyện gì vui à?" Chị Lưu hỏi Tiểu Lý.

Nghe chị Lưu hỏi, mặt Tiểu Lý đột nhiên đỏ bừng, cô ấy nói với vẻ ngại ngùng: "Em... chỉ là... cái đó... đi xem mắt về ạ."

Chị Lưu và Diệp Thư nhìn nhau, cả hai đều hiểu, xem ra cuộc gặp mặt mai mối này đã thành công rồi.

Thấy hai người nhìn mình chằm chằm, mặt Tiểu Lý đỏ bừng, ấp úng nói: "Hai...hai người nhìn em làm gì thế? "

"Không có gì, đối tượng xem mắt của em làm nghề gì? Ai giới thiệu cho em? Kể chi tiết cho chúng ta nghe nào." Diệp Thư cười dụ dỗ.

"Đúng đấy, kể cho chúng tôi nghe, chúng tôi cho em ý kiến." Chị Lưu cũng nói.

"Chuyện này có gì mà phải nói, em..." Cô gái trẻ khi nói về đối tượng xem mắt vẫn còn rất ngại ngùng.

"Kể đi, chị và chị Thư đều là người từng trải, kể ra để chúng ta xem hai đứa có hợp nhau không.

Em còn nhỏ chưa hiểu chuyện đâu, trong này học vấn lớn lắm, bây giờ không sáng mắt ra thì sau này hối hận cũng không kịp."

Nghe chị Lưu nói vậy, Tiểu Lý cũng cảm thấy nên kể ra, để hai người chị lớn trong văn phòng tham mưu cho.

Sau đó, Tiểu Lý mới kể chi tiết về đối tượng xem mắt cho Diệp Thư và chị Lưu nghe.

Đối tượng của Tiểu Lý là do đồng nghiệp của mẹ cô ấy giới thiệu, hai người vừa mới xem mắt thành công cách đây hai ngày.

Đối tượng của Tiểu Lý năm nay cũng hai mươi tuổi, bằng tuổi Tiểu Lý, làm việc ở rạp chiếu phim, chuyên phụ trách chiếu phim, lương một tháng là hai mươi chín đồng tám.

Nhà có sáu người. Ngoài bố mẹ, đối tượng của Tiểu Lý còn có một anh trai, một em gái. Bố mẹ đều là công nhân, anh trai cũng đã kết hôn, em gái thì vẫn đang đi học.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 266


Ngoài bố mẹ, anh chị em, đối tượng của Tiểu Lý còn có một bà nội, thường ngày cũng sống chung với họ. Tuy nhiên, các con khác của bà nội có chu cấp tiền sinh hoạt phí, họ chỉ là chăm sóc bà hàng ngày mà thôi.

Nghe Tiểu Lý giới thiệu xong hoàn cảnh của đối tượng, Diệp Thư hoàn toàn không có kinh nghiệm về khoản này.

Bản thân Diệp Thư không có bố mẹ chồng, cũng không có chị em chồng, ông bà nội ở nhà cũng rất dễ tính. Vì vậy, cô không có kinh nghiệm gì trong chuyện này.

Tiểu Lý nhìn hai người với ánh mắt đầy hy vọng, Diệp Thư "khụ" một tiếng nói: "Chuyện này đừng hỏi chị, chị hoàn toàn không có kinh nghiệm."

Tiểu Lý lại hướng ánh mắt về phía chị Lưu.

Diệp Thư cũng nhìn chị Lưu.

Chị Lưu bị ánh mắt của hai người nhìn chằm chằm, cố tỏ vẻ bình tĩnh hắng giọng, nói: "Đối tượng của em ấy hả! Cũng coi như tạm được, nhưng mà còn những mặt khác cũng cần phải chú ý."

"Như thế nào ạ?" Tiểu Lý bê một cái ghế, ngồi ngay ngắn đối diện với chị Lưu.

Chị Lưu bèn tỉ tê giảng giải cho Tiểu Lý nghe.

"Em xem? Gia cảnh nhà đối tượng của em đúng là không tệ, bố mẹ đều là công nhân, có anh trai đã lập gia đình, bà nội cũng có các chú bác khác chu cấp tiền sinh hoạt. Gánh nặng duy nhất là một cô em gái đang đi học.

Nghe qua thì điều kiện như vậy là rất tốt, cũng rất khiến người ta động lòng. Nhưng mà em còn phải xem xét mẹ chồng, chị dâu có dễ sống chung hay không.

Nếu trong nhà mà mẹ chồng khó tính thì cho dù chàng trai kia có tốt đến đâu cũng không nên gả.

Còn chị dâu cũng vậy, nếu chị dâu khó sống chung thì sau này chuyện bực mình sẽ rất nhiều.

Những trường hợp như vậy rất nhiều, ở nhà chồng mà mẹ chồng nàng dâu chị dâu khó hòa thuận. Nếu là loại thẳng tính thì còn đỡ.

Sợ nhất là gặp phải kiểu người miệng nam mô bụng bồ d.a.o găm, loại người đó mới thực sự là khiến người ta có nỗi khổ không nói nên lời, có thể bức c.h.ế.t người.

Còn nữa! Bạn trai em là con thứ hai, vậy có được lòng bố mẹ không? Nếu được lòng thì còn đỡ.

Nếu không được lòng thì sau này vợ con chắc cũng không được coi trọng cho lắm. Trừ khi vợ con là kiểu người khéo léo, mọi bề chu toàn.

Tất nhiên, chị chỉ là nhắc nhở cho em, để em tìm hiểu cho kỹ."

Nghe chị Lưu nói một tràng như vậy, Tiểu Lý rõ ràng có chút sợ hãi.

Cô ấy nhìn chị Lưu với ánh mắt đầy kính nể.

Chị Lưu cũng nhận ra Tiểu Lý có chút sợ hãi, sợ cô ấy bị dọa đến mức không dám yêu đương nữa, chị Lưu vội vàng an ủi cô ấy: "Em cũng đừng sợ, ai cũng phải trải qua chuyện này thôi. Tìm được gia đình chồng tốt đến đâu thì cũng sẽ có vấn đề mẹ chồng nàng dâu, chị dâu em chồng. Chỉ là vấn đề lớn hay nhỏ mà thôi.

Chị nói vậy, chỉ là để em tìm hiểu cho kỹ càng, hai đứa là do người quen giới thiệu, chắc là không có vấn đề gì đâu."

Nghe chị Lưu nói xong, trong lòng Tiểu Lý có chút bất an, cô ấy thầm nghĩ hay là thôi không lấy chồng nữa.

Những vấn đề chị Lưu nói, bản thân cô ấy chắc chắn không thể ứng xử được, nếu thực sự gặp phải mẹ chồng, chị chồng như vậy, cô ấy chỉ có thể chịu ấm ức.

Diệp Thư không biết Tiểu Lý có bị ảnh hưởng bởi những lời nói của chị Lưu hay không.

Vậy mà nửa tháng sau, Tiểu Lý lại thông báo ở văn phòng rằng cô ấy sắp đính hôn.

Chị Lưu và Diệp Thư đều rất bất ngờ, sau khi nghe chị Lưu nói hôm đó, Tiể Lý đã ủ rũ mấy ngày liền. Họ còn tưởng chuyện của Tiểu Lý và bạn trai đã tan vỡ rồi?

Không ngờ lại sắp đính hôn rồi. Tuy nhiên, Diệp Thư cũng không nói gì để phá hỏng không khí, mà là chúc mừng Tiểu Lý.

Nhìn Diệp Thư và mọi người chúc mừng mình, trong lòng Tiểu Lý vui sướng vô cùng.

Tiểu Lý định chủ nhật tuần này đính hôn, thứ bảy cô ấy đã xin nghỉ ở nhà chuẩn bị.

Chị Lưu còn nói với Diệp Thư một câu: “Xem ra nhà bạn trai Tiểu Lý chắc chắn là người đàng hoàng tử tế.”
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 267


“Không giống như một số gia đình, bề ngoài điều kiện các thứ đều rất tốt, nhưng chỉ cần tìm hiểu kỹ một chút sẽ thấy có vấn đề ở nhiều mặt.”

Diệp Thư cũng không quá quan tâm đến chuyện của người khác, chủ nhật lại là một ngày về nhà ông bà thăm con.

Tuy nhiên, từ sau khi đính hôn, bạn trai của Tiểu Lý thường xuyên đến cổng hợp tác xã cung ứng đưa đón cô ấy tan làm.

Dần dần cũng trở nên quen thuộc với Diệp Thư và những người khác, bạn trai Tiểu Lý nhìn bề ngoài là người hiền lành, thật thà, ngoại hình cũng không tệ, cao khoảng 1m7 mấy, đứng với Tiểu Lý trông rất xứng đôi vừa lứa.

Tuy nhiên, tiếp xúc càng nhiều, thêm vào đó Tiểu Lý cũng hay kể về chuyện tình cảm của hai người ở văn phòng, Diệp Thư dần dần phát hiện ra vấn đề.

Bạn trai Tiểu Lý bất kể chuyện gì cũng thích nói “Để anh hỏi mẹ anh đã” hoặc “Mẹ anh nói”. Lúc ở bên Tiểu Lý cũng vậy, cái gì cũng là mẹ anh ta lên kế hoạch.

Dẫn Tiểu Lý đi xem phim, đi công viên, những việc này đều là mẹ anh ta bảo anh ta làm, dường như bản thân anh ta không có chút chủ kiến nào.

Diệp Thư nhìn mà trong lòng không khỏi thầm nghĩ, đây chẳng khác gì một “mama boy” chính hiệu!

Nghĩ đến tình bạn cùng văn phòng với Tiểu Lý, cô muốn nhắc nhở cô ấy một cách khéo léo.

Nhân lúc chưa kết hôn, vẫn còn kịp, nếu không đợi đến lúc kết hôn rồi, Tiểu Lý sẽ không khỏi phải bực mình vì chuyện này, đến lúc đó thì đã muộn.

Vì vậy, một hôm, nhân lúc ba người đang nói chuyện, Diệp Thư đã bóng gió nói về chuyện này.

Tất nhiên, Diệp Thư không nói đến bạn trai Tiểu Lý, mà chỉ nói rằng cô có một người bạn học, sau khi kết hôn, người chồng quá nghe lời mẹ, hai vợ chồng thường xuyên cãi nhau vì chuyện này.

Nhưng Tiểu Lý không hề nhận ra, còn nói bạn học của Diệp Thư không đúng, con trai nghe lời mẹ chẳng phải là chuyện nên làm sao?

Diệp Thư nhìn Tiểu Lý, trong lòng không biết nói gì, cô gái ngốc nghếch này thật sự khiến người ta không biết nói gì hơn. Chỉ hy vọng sau này cô ấy sẽ không hối hận.

Chị Lưu thì nghe ra chút ý tứ, nhưng thấy Tiểu Lý không để ý, chị ấy cũng chỉ nhìn Diệp Thư một cái rồi không nói gì.

Diệp Thư cũng chỉ nói đến đó, nói nhiều thêm sẽ khiến người ta khó chịu.

Dù sao những gì nên nhắc nhở cô cũng đã nhắc nhở, còn lại thì tùy vào Tiểu Lý. Biết đâu sau khi kết hôn bạn trai Tiểu Lý sẽ không như vậy? Chuyện này cũng chưa biết trước được.

Diệp Thư liền chuyển chủ đề, ba người lại nói chuyện khác.

Ngày nào cũng lặp đi lặp lại những ngày tháng đi làm, tan làm, thời gian trôi qua rất nhanh. Cởi bỏ áo khoác mùa đông, thay vào đó là áo khoác mỏng, rồi lại nhanh chóng cởi bỏ áo khoác mỏng, mặc áo ngắn tay.

Thời gian bước vào tháng sáu, sinh nhật con trai sắp đến. Sinh nhật một tuổi của con là ngày trọng đại, Diệp Thư và Thạch Lỗi đã sớm bắt đầu chuẩn bị.

Quê của Diệp Thư rất coi trọng sinh nhật một tuổi của trẻ con: Giày của cô, mũ của dì, áo khoác của bà ngoại, quần của cậu. Ngày đầy tháng phải mặc vào, nói như vậy đứa trẻ sau này sẽ dễ nuôi.

Tuy nhiên, bố mẹ Diệp Thư mất sớm, cũng không có anh chị em, ông bà ngoại đã mất từ lâu, cô dì chú bác cũng không có.

Thạch Lỗi tuy có một cô em gái, nhưng cũng chẳng khác gì không có, vì vậy có thể nói là không có cô.

Mấy thứ cầu kỳ này, Diệp Thư đều chuẩn bị hết rồi. Dù Diệp Thư cũng biết mấy thứ này toàn là mê tín dị đoan, chẳng đáng tin chút nào.

Ấy thế mà, Diệp Thư vẫn chuẩn bị cho con. Không vì gì khác, chỉ là muốn gửi gắm mong ước tốt đẹp cho con mà thôi. Mong con sau này lớn lên khỏe mạnh.

Vợ chồng Diệp Thư đã xin nghỉ phép từ sớm, hôm trước ngày sinh nhật con trai đã xách rau thịt về nhà.

Cổng nhà bây giờ nhộn nhịp hẳn, mấy cụ già và đám trẻ con trong làng không phải đi làm, đi học đều tụ tập ở gốc cây trước cổng.

Cảnh tượng này cũng hình thành trong vòng hai năm trở lại đây thôi, trước đó có mấy khi có ai bén mảng đến cổng nhà Diệp Thư đâu.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 268


Bây giờ, ông bà nội lúc nào cũng ở nhà, mùa hè lại hay trông cháu ở cổng.

Thế là dần dần, người đến cổng nhà ngày một đông. Ông bà nội cũng vui vẻ khi mọi người đến nhà trò chuyện.

Vì chuyện này, ông nội còn cất công kê thêm hai phiến đá dài ở cổng. Lại nhờ ông bác Diệp đóng thêm chục cái ghế đẩu. Chuẩn bị sẵn cho mọi người đến ngồi chơi.

Mọi người đang ngồi chơi ở cổng thấy vợ chồng Diệp Thư về thì hơi ngạc nhiên, bởi vì hôm nay đâu phải Chủ nhật.

Hai vợ chồng Diệp Thư cứ mỗi chủ nhật là lại về quê, đã thành lệ rồi.

"Nhà thằng Chấn Hưng hôm nay sao lại về?" Một bác đang ngồi trên phiến đá hỏi.

"Đúng đấy, hôm nay là thứ mấy nhỉ? Không phải hai đứa chỉ nghỉ chủ nhật sao?"

"Đúng rồi!"

Mọi người hỏi dồn dập khiến hai vợ chồng Diệp Thư chẳng biết trả lời ai trước.

Hai người dắt xe vào sân, sau đó Diệp Thư xách đồ vào nhà, còn Thạch Lỗi thì ra cổng nói chuyện với mọi người.

Hai năm nay, cứ chủ nhật là hai người lại về quê. Bây giờ, anh đã quen thân với mọi người trong làng rồi.

Ngay cả người mà Diệp Thư không quen, anh cũng biết.

Vì thế, từ lúc vào làng, anh đã chào hỏi các bác, các cô, ông bà không ngớt lời.

Ai không biết lại tưởng anh là người trong làng từ bé.

Bởi vậy nên bây giờ anh được lòng mọi người trong làng hơn Diệp Thư nhiều.

Kể cả bà Hồ có hiềm khích với Diệp Thư mà gặp anh cũng chào hỏi, thậm chí còn nói sau lưng là Diệp Thư không xứng với anh.

Khi những lời này đến tai Diệp Thư, cô chẳng hề tức giận, chỉ coi như họ đang ghen tị với mình thôi.

Hơn nữa, đây cũng là điều mà Diệp Thư mong muốn. Dù sao thì ông bà nội vẫn đang sống ở quê, nếu như hai vợ chồng cô không được lòng mọi người thì ông bà nội ở quê cũng không thoải mái.

Đến lúc Diệp Thư dọn dẹp đồ đạc xong đi ra thì Thạch Lỗi đang bế con trai, nói chuyện rôm rả với mấy bác gái, mấy dì ở cổng.

Anh đang kể cho mọi người nghe chuyện ở nhà máy của mình.

Thấy Diệp Thư đi ra, anh liền kéo cái ghế đẩu bên cạnh chỗ mình cho cô ngồi.

Diệp Thư ngồi xuống, đón lấy con trai từ tay anh. Cậu bé vừa được mẹ bế đã giãy nảy đòi xuống.

Diệp Thư đặt con xuống đất, cậu bé lon ton chạy về phía trước, cô đưa hai tay ra sau đề phòng con bị ngã.

Cậu bé bây giờ mới tập đi, nên bước đi còn chưa vững, cần người lớn đi sau đỡ.

Lúc này, cô con gái từ xa chạy ào đến, đằng sau còn có mấy đứa trẻ khác.

Cô bé vừa nhìn thấy mẹ đã chạy ngay đến ôm chầm lấy chân mẹ.

Diệp Thư bảo chồng bế con trai, còn mình thì bế con gái lên.

Vừa đi vào nhà vừa hỏi con bé đi chơi ở đâu.

Đến ngày mùng bảy tháng sáu, đúng sinh nhật con trai, Diệp Thư dậy từ sớm, mặc cho con bộ quần áo mới và đôi giày mới mà mình đã chuẩn bị sẵn.

Rồi lại lấy cho con gái một bộ quần áo mới may, gồm quần đùi và áo cộc tay. Đây cũng là đồ cô chuẩn bị từ trước, sợ con trai có đồ mới mà con gái không có sẽ tủi thân.

Cho hai đứa thay đồ đẹp đẽ xong, Diệp Thư giao con cho ông bà nội, để ông bà dẫn hai đứa ra cổng chơi như mọi khi.

Còn cô và Thạch Lỗi thì ra vườn sau dọn dẹp.

Vườn sau trồng một nửa là ngô, một nửa là khoai lang, quanh bờ rào là một vòng hoa hướng dương, giờ chúng đã cao lắm rồi.

Hai vợ chồng ra vườn sau nhổ cỏ, vừa làm vừa nói cười nên chẳng mấy chốc đã xong. Vườn sau xong xuôi, họ lại ra vườn trước.

Vườn trước trồng đủ loại rau, dưa chuột, đậu đũa, cà tím, ớt, cà chua.

Hành lá, tỏi, hẹ, rau diếp, cải thìa, loại rau nào nhà ăn cũng có.

Dọc theo tường rào là hoa hướng dương, góc tường trồng bí ngô, dưa chuột, còn có hai cây dưa hấu nữa.

Hai vợ chồng dọn dẹp vườn trước vườn sau gọn gàng ngăn nắp.

Đang làm thì bác gái Diệp cùng hai chị dâu Ngọc Bình và Anh Tử đến.

Trên tay họ còn cầm theo đồ đạc, thấy ba mẹ con đến, bà nội cũng bế cháu vào nhà.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 269


Cô bảo mọi người vào nhà trước, hai vợ chồng cũng thôi không làm nữa, rửa tay rồi vào nhà theo.

Vừa vào nhà, bác gái đã cầm một chiếc áo ngắn mới may, nói: "Đây là áo bà ngoại may cho cháu ngoại, mặc vào cho mau ăn chóng lớn, bình an khỏe mạnh nhé."

Nói xong bà mặc áo cho cậu bé.

Rồi chị dâu Ngọc Bình liền lấy ra một chiếc quần nhỏ mặc cho cậu bé, vừa mặc vừa nói: "Mặc quần dì may vào, sau này sống lâu trăm tuổi nha."

Chị dâu Anh Tử lấy ra một đôi giày nhỏ thay cho cậu bé.

Vừa nói vừa bảo nhà không có cô, dì thay cô xỏ giày cho cháu.

Cuối cùng, bác gái lại lấy ra một chiếc mũ nhỏ, kiểu mũ tự nhà làm.

Bà nói với cô: "Cái này là bác nhờ chị cả cháu làm, coi như là dì của Chính Hồng đấy."

Nói rồi đội mũ lên đầu cho cậu bé.

Nhìn bác gái và hai chị dâu, trong lòng Diệp Thư cảm động vô cùng. Không phải vì mấy món đồ này, mà vì tấm lòng của họ dành cho con trai cô.

Nói thật, mấy thứ này cũng chẳng đáng là bao. Nhưng việc họ đến đây đã chứng tỏ họ coi cô như con gái trong nhà, coi như người một nhà với cô rồi.

Cô cũng không nói lời khách sáo với họ, có những lời không cần nói ra, giữ trong lòng là được.

Cô chỉ bảo mọi người ở lại ăn cơm trưa, lát nữa lại bảo Thạch Lỗi đi gọi hai ông bà bác cùng đến.

Ba mẹ con ngồi một lát rồi về, nhà còn nhiều việc, giờ nhà cô cũng không có việc gì, chỉ cần trưa quay lại ăn cơm là được.

Sau khi mọi người về, hai vợ chồng bàn bạc rồi báo với bà nội một tiếng, sau đó lại đạp xe lên huyện.

Cô không ngờ mọi người lại đến mừng sinh nhật con trai, nên cũng chẳng chuẩn bị nhiều thức ăn.

Ban đầu chỉ định cả nhà ăn qua loa một bữa, ai ngờ mọi người lại đến, số thức ăn đó xem ra không đủ.

Trong siêu thị của cô tuy có, nhưng cũng không thể ngang nhiên lấy ra. Chỉ có thể hai vợ chồng lên huyện một chuyến, lúc về sẽ có cớ để lấy thêm rau thịt.

Hai người đi một vòng quanh huyện, lúc về đã xách theo lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ.

Về đến nhà, chưa kịp nghỉ ngơi đã vội vàng chuẩn bị cơm trưa.

Cô bắt nồi thịt kho tàu lên trước, bảo anh đi nấu cơm, hôm nay vẫn là cơm độn ngô, gạo tẻ và kê.

Thịt đã ninh, cô bắt đầu chuẩn bị các món khác.

Vừa nhặt rau cô vừa tính toán xem hôm nay nhà có thể làm món gì.

Cà chua xào trứng, ớt xanh xào thịt, cà tím om, lại xào thêm đĩa bí ngô non.

Món nguội thì làm nộm cà chua, dưa chuột trộn. Lòng lợn hầm trong siêu thị của cô tuy còn nhiều, nhưng giờ cũng không thể lấy ra, nếu không cô biết giải thích thế nào về việc chẳng chuẩn bị gì mà lại có thể lấy ra được số lòng hầm này.

Nhìn mâm cơm trước mặt, cô thấy hơi đạm bạc.

Có thể ở nhà khác, đây đã là một bàn ăn thịnh soạn rồi, nhưng cô vẫn thấy chưa đủ.

Nghĩ một lúc, cô bảo chồng ra vườn làm thịt con gà, lát nữa làm món gà xào cay.

Thạch Lỗi vo gạo bỏ vào nồi, nhét thêm hai thanh củi vào bếp cho lửa cháy liu riu.

Rồi anh ra vườn, bắt một con gà trống làm thịt, đun nước sôi nhổ lông. Xong xuôi đâu đấy, anh lại chặt gà thành từng miếng nhỏ.

Thấy Thạch Lỗi chuẩn bị xong mọi thứ, cũng sắp đến giờ tan ca, cô bảo anh sang nhà ông bác mời mọi người sang ăn cơm.

Để chồng đi mời ông bà bác, còn cô bắt đầu xào thức ăn.

Lúc này thịt kho tàu đã nhừ, cô múc ra trước.

Rồi cô bắt tay vào làm món gà xào cay. Đổ dầu vào chảo, đợi dầu nóng sáu phần, cho hành gừng, tương đậu lên phi thơm. Sau đó cho gà vào đảo đều, cuối cùng cho khoai tây, hành tây, ớt vào xào đến khi chín tái là được.

Lúc Thạch Lỗi dẫn ông bà bác sang, Diệp Thư cũng vừa xào xong thức ăn.

Hôm nay vẫn chia làm hai mâm, người lớn một mâm, trẻ con một mâm.

Mọi người ngồi vào bàn, Thạch Lỗi lấy chai rượu ra rót đầy cho ông bác, bác trai và hai anh trai, cũng rót cho bà bác và bác gái một ít.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 270


Đáng lẽ cũng muốn rót cho hai chị dâu một ít, nhưng hai chị đều nói không biết uống rượu nên thôi. Còn ông nội và anh thì rót nửa ly.

Thạch Lỗi nâng ly cảm ơn mọi người đã đến dự sinh nhật con trai. Uống xong, anh mời mọi người ăn cơm, lại rót đầy cho ông nội và các bác. Bảo mọi người cứ từ từ uống, anh tửu lượng kém, không uống cùng được.

Ông bác bảo anh cứ ăn uống thoải mái, không cần để ý đến mọi người.

Nói rồi liếc anh hai Diệp một cái, anh hai đã tự rót tự uống hết mấy ly rượu rồi, vừa ăn thịt vừa uống rượu rất khoái trá.

Không ngờ lại bị ông nội liếc, anh hai ngẩn người, không hiểu ông liếc mình làm gì?

Nghĩ một lúc, hôm nay mình cũng có làm gì sai đâu. Thế là quên bẵng chuyện ông nội liếc mình, lại tiếp tục ăn nhậu.

Ông Diệp cũng hết cách với anh hai. Đứa cháu trai này, bảo nó khôn cũng không hẳn! Làm ra mấy chuyện chẳng biết nói sao.

Bảo nó ngốc cũng không đúng, nó chẳng bao giờ chịu thiệt, lúc nào cũng muốn kiếm chác chút lợi.

Ông lại nhìn sang Diệp Thư và Thạch Lỗi, sợ hai người có ấn tượng không tốt về anh hai.

Thật ra Diệp Thư cũng chẳng có cảm tình gì với anh hai Diệp, anh ta không đến nỗi xấu xa, chỉ là hay khôn lỏi vặt.

Thích kiếm chút lợi, vợ chồng anh ta đều vậy. Bảo là thích thì không, mà ghét thì cũng không đến nỗi.

Người cô thực sự quý mến là ông bác và anh cả Diệp. Tính cách hai người họ rất giống nhau. Nếu không có ông bác và anh cả Diệp, chắc cô cũng chẳng thân thiết gì với họ.

Tổ chức sinh nhật cho con xong, hai vợ chồng lại về huyện thành đi làm.

Đi làm liên tục sáu ngày, lại đến chủ nhật. Hai vợ chồng cô mua gạo ở cửa hàng lương thực xong, lại đến cửa hàng thực phẩm mua hết số thực phẩm trong sổ của tháng này, rồi mới xách đồ về quê.

Về đến nhà, ông bà nội đang bế cháu ngồi nói chuyện, khâu vá với mấy cụ ngoài cửa.

Thấy hai vợ chồng về, con gái từ xa đã gọi "Mẹ ơi" rồi chạy đến. Cậu con trai cũng lon ton chạy theo sau chị.

Hai vợ chồng dừng xe đạp, đợi hai con đến gần.

Thạch Lỗi bế con gái đặt lên gióng xe đạp, Diệp Thư cũng bế con trai lên. Xong xuôi đâu đấy, hai người mới đạp xe về nhà.

Tới cửa nhà, hai người đặt hai đứa nhỏ xuống, đẩy xe đạp vào sân.

Đem mọi thứ vào nhà xong, cô mới ra chơi với hai đứa nhỏ.

Cô trò chuyện với các bác gái đang đứng ở cửa, trả lời đủ thứ câu hỏi của mọi người.

Lại gọi Thạch Lỗi ra cắt ít rau hẹ, nhặt sẵn để trưa nay cả nhà ăn sủi cảo.

Gần trưa, mọi người giải tán về nhà nấu cơm. Nhà Diệp Thư cũng vào nhà nấu cơm.

Diệp Thư nhào bột, Thạch Lỗi băm nhân. Trưa nay cả nhà ăn sủi cảo nhân thịt lợn hẹ.

Cả nhà cùng xắn tay vào, người cán bột, người gói bánh. Chẳng mấy chốc đã gói xong đủ cho cả nhà ăn.

Lúc ăn cơm, bà nội nói với Diệp Thư, hôm trước Xuân Hạnh có đến tìm cô.

Cô không có nhà, bà bảo với cô ấy là chủ nhật nào cô cũng về. Lúc về cô ấy có nói là chủ nhật sẽ quay lại.

Diệp Thư gật đầu, bảo đã biết rồi. Trong lòng cũng thắc mắc, không biết cô ấy tìm mình có chuyện gì?

Nhưng thôi đợi cô ấy đến rồi sẽ biết, bất kể cô ấy có chuyện gì, nếu không khó quá thì cô sẽ giúp một tay.

Đã quyết định trong lòng, cô cũng không nghĩ đến chuyện đó nữa, chuyên tâm đút cơm cho con trai.

Bây giờ c* cậu đã có thể ngồi ăn cơm cùng người lớn rồi. Chỉ là giữa hai bữa cơm vẫn phải uống thêm một bữa sữa bột.

Cô gắp một miếng sủi cảo nhỏ cả vỏ lẫn nhân đưa lên miệng cậu bé, cậu bé chóp chép ăn ngon lành.

Diệp Thư vừa cho con trai ăn, vừa thỉnh thoảng tự mình ăn một miếng. Con gái bây giờ ăn cơm không cần phải trông, tự xúc ăn rất giỏi.

Con trai ngồi trong lòng mẹ, con gái ngồi bên cạnh. Ba mẹ con cứ như vậy ăn cơm trưa.

Ăn cơm xong, Thạch Lỗi đi rửa bát, Diệp Thư chơi với hai con.

Lúc này Xuân Hạnh đến, lần này cô ấy đến một mình, không dẫn theo đứa nhỏ nào.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 271


Vừa bước vào nhà, Xuân Hạnh đã thấy Thạch Lỗi đang rửa bát ở nhà ngoài, tiếng cười đùa của Diệp Thư và con trẻ vọng ra từ trong nhà.

Cô ấy không khỏi ghen tị, số Diệp Thư thật tốt. Nhìn chồng của cô rửa bát, lại nghĩ đến chồng mình.

Ở nhà đừng nói là rửa bát, lúc cô ấy bận bịu bảo anh ta trông con một chút cũng không chịu, huống chi là như chồng của Diệp Thư, để vợ nghỉ ngơi, còn mình thì rửa bát.

Thấy Xuân Hạnh đến, Thạch Lỗi cũng chẳng lấy làm lạ. Vừa nãy trên bàn ăn anh cũng nghe bà nội kể chuyện cô ấy đến tìm vợ mình.

Anh chào hỏi đơn giản, rồi gọi to vào trong: "Tiểu Diệp, Xuân Hạnh đến rồi kìa."

"Ồ, em biết rồi!" Diệp Thư đáp lời.

Diệp Thư dỗ dành hai đứa con chưa kịp chơi với mẹ, để chúng chơi với ông bà nội.

Con gái lớn hơn một chút, hiểu chuyện nên không quấy nữa. Con trai còn nhỏ, cứ mè nheo trong lòng mẹ.

Đến khi Xuân Hạnh vào nhà, Diệp Thư cũng mặc kệ con trai, nhét luôn cậu bé vào lòng bà nội.

Nhìn Xuân Hạnh tuy trên mặt vẫn còn vết thương, người cũng gầy yếu, nhưng tinh thần đã tốt hơn lần trước rất nhiều.

Cô cũng không nói nhiều, dẫn cô ấy vào phòng mình.

Bảo cô ấy ngồi lên giường, cô ra vườn hái dưa chuột với cà chua, rửa sạch mang vào, lại rót cho cô ấy một cốc nước nguội.

Thấy cô ấy mồ hôi nhễ nhại, cô bảo cô ấy nghỉ ngơi một chút, uống miếng nước cho đỡ nóng.

Xuân Hạnh đúng là đang rất khát, bưng cốc nước lên tu ừng ực một hơi hết nửa cốc.

Cô đưa đĩa dưa chuột và cà chua cho cô ấy, bảo cô ấy ăn.

Xuân Hạnh thấy đều là rau nhà trồng nên cũng không khách sáo, cầm ngay một quả dưa chuột lên cắn một miếng.

Diệp Thư cũng lấy một quả cà chua rồi chậm rãi ăn.

“Sao trưa nắng thế này lại qua đây, không đợi trời mát chút rồi hẵng qua?” Cô hỏi Xuân Hạnh.

“Tranh thủ lúc nghỉ trưa qua đây, chiều tôi lại phải lên công xã.” Xuân Hạnh giải thích.

Cô gật đầu, không nói gì thêm. Thực ra trong lòng cô cũng muốn nói, lỡ một ngày cũng không sao.

Nhưng cô vẫn nén lời, bởi cô cũng biết, công điểm liên quan đến lương thực cuối năm, không phải nói không cần là được.

“Công điểm, công điểm, mạng sống của người nông dân.” Chỉ nghe câu này thôi cũng đủ biết công điểm quan trọng với người nông dân như thế nào.

Nếu cô nói ra câu đó, vốn dĩ là có ý tốt. Nhưng nghe vào tai Xuân Hạnh, có thể sẽ khiến Xuân Hạnh cảm thấy cô “đứng nói không đau lưng”.

Thế là cô đành nuốt lời định nói vào bụng, lại không biết nói gì. Cuối cùng chỉ đành im lặng.

Xuân Hạnh nhìn cô, ấp a ấp úng, rõ ràng là có chuyện nhưng lại không tiện nói ra.

“Có chuyện gì thì cứ nói, giữa cậu với tôi còn khách sáo gì nữa?" Cô bảo Xuân Hạnh cứ nói thẳng ra.

Xuân Hạnh vốn là người thẳng thắn, nghe cô nói vậy. Dù hơi ngại ngùng, nhưng cô ấy quyết định không giấu giếm nữa, nói thẳng với cô.

“Lần này tôi đến là muốn vay cậu một ít tiền." Xuân Hạnh nói đến chuyện vay tiền vẫn hơi ngại ngùng. Cô ấy cúi đầu không dám nhìn Diệp Thư.

Diệp Thư không bất ngờ lắm, kỳ thực cô cũng đoán được phần nào. Ngoại trừ chuyện vay tiền ra, chắc Xuân Hạnh cũng chẳng còn chuyện gì cần đến cô.

“Được, cậu cần bao nhiêu?” Cô sảng khoái đồng ý.

Xuân Hạnh không ngờ cô lại đồng ý nhanh như vậy. Cô ấy ngẩng phắt đầu nhìn cô, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.

“Năm… năm mươi, hoặc ba mươi cũng được.” Xuân Hạnh kích động đến mức nói năng có chút lộn xộn.

Cô bảo Xuân Hạnh đợi một lát, cô ra ngoài gọi Thạch Lỗi vào.

Diệp Thư không nói gì thêm, chỉ bảo anh đưa hết tiền trên người cho cô, lại bảo anh đi lấy của ông bà hai mươi đồng.

Xuân Hạnh ở bên cạnh lo lắng nhìn, sợ Thạch Lỗi phản đối.

May mà Thạch Lỗi không hỏi gì, chỉ móc hết hơn mười đồng trong túi đưa cho Diệp Thư. Sau đó quay người đi ra ngoài, vào nhà chính tìm ông bà. Một lát sau thì quay lại đưa cho cô thêm hai mươi đồng.

Mặc dù Thạch Lỗi không hỏi, nhưng cô vẫn nói với anh một tiếng, là muốn đưa tiền cho Xuân Hạnh vay.

Thạch Lỗi nghe xong thì gật đầu, nói “Anh biết rồi.” rồi lại ra ngoài.

Cầm hơn ba mươi đồng của Thạch Lỗi và ông bà, Diệp Thư lại lấy từ trong túi (thực ra là từ trong siêu thị) ra hai mươi đồng. Đếm đủ năm mươi đồng đưa cho Xuân Hạnh.

Không phải cô không thể lấy trực tiếp năm mươi đồng từ trong siêu thị đưa cho Xuân Hạnh.

Nhưng cô cân nhắc, năm mươi đồng vào thời buổi này không phải là số tiền nhỏ, có khi cả nhà làm lụng vất vả cả năm cũng chưa chắc đã kiếm được.

Hơn nữa số tiền đó còn phải gánh vác chi tiêu cho cả gia đình trong một năm.

Vì vậy người trong làng quanh năm suốt tháng chẳng để dành được mấy đồng, có nhà thậm chí còn “cháy túi”.

Cho dù nhà cô đều là công nhân, cũng không thể cứ như vậy dễ dàng lấy ra năm mươi đồng.

Chỉ có thể hai người góp lại, rồi vay thêm của ông bà một ít. Mới không khiến người ta nghi ngờ.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 272


Diệp Thư đưa tiền cho Xuân Hạnh.

Xuân Hạnh nhận tiền, lời cảm ơn không ngừng tuôn ra từ miệng.

"Cảm ơn, cảm ơn, Diệp Thư, cảm ơn cậu." Xuân Hạnh nắm chặt số tiền trong tay.

"Cậu yên tâm, mình nhất định sẽ trả cậu sớm nhất có thể." Xuân Hạnh đảm bảo.

Diệp Thư bảo cô ấy cứ từ từ, không cần phải lo lắng.

Chuyện vay tiền được giải quyết, Xuân Hạnh mới có tâm trạng kể về lý do mình phải mượn tiền.

Hoá ra lần này Xuân Hạnh mượn tiền là để xây nhà. Hai vợ chồng cô ấy đã ra ở riêng rồi.

Diệp Thư cũng tò mò, chồng Xuân Hạnh là con cả, chưa kể ở nông thôn rất coi trọng việc bố mẹ còn sống thì con cái không được ra ở riêng.

Cho dù có chia nhà thì bố mẹ cũng sẽ ở với con cả, không có lý nào lại để con cả ra ở riêng.

Nghĩ vậy, Diệp Thư cũng hỏi vậy.

Lúc này Xuân Hạnh mới kể chi tiết cho Diệp Thư nghe đầu đuôi câu chuyện.

Nguyên nhân của sự việc lần này là vì con gái út của Xuân Hạnh.

Hoá ra là bố mẹ chồng Xuân Hạnh bị hai người em dâu xúi giục muốn đem con gái út của Xuân Hạnh cho người ta.

Nếu cho nhà nào không có con thì thôi, đằng này lại cho nhà trên núi đã có mấy đứa con trai rồi. Ý đồ thế nào thì ai cũng rõ.

Ban đầu nhà đó muốn con gái lớn của Xuân Hạnh, nhưng bố mẹ chồng cô ấy nhất quyết không cho, cứ muốn cho con gái út.

Bố mẹ chồng Xuân Hạnh không cho con gái lớn không phải vì thương cháu, mà vì con lớn đã có thể làm việc nhà, thêm vài năm nữa là có thể xuống đồng kiếm công điểm, nên họ mới không đồng ý.

Ban đầu chuyện này được giấu nhẹm không cho Xuân Hạnh và chồng biết. Con gái lớn của Xuân Hạnh nghe lén được cuộc trò chuyện của bà nội và hai người em dâu.

Biết được họ muốn cho em gái mình, con bé mới chạy ra đồng báo cho Xuân Hạnh. Nhờ vậy mà Xuân Hạnh mới kịp thời chạy về giành lại con gái út đang bị bế đi.

Sau lần đó, Xuân Hạnh mới làm ầm ĩ lên, vết thương trên mặt là do mẹ chồng đánh.

Thấy Xuân Hạnh làm lớn chuyện, nhà kia bèn đòi lại tiền đã đưa cho mẹ chồng cô ấy.

Nhìn số tiền sắp cầm chắc trong tay lại bị người ta đòi lại, mẹ chồng Xuân Hạnh vừa lăn lộn vừa muốn cô ấy xuống nước.

Nhưng lần này Xuân Hạnh kiên quyết, nói gì cũng không đồng ý.

Hơn nữa, cô ấy còn về nhà mẹ đẻ tìm bố. Ông đội trưởng nghe chuyện nhà thông gia định bán cháu ngoại thì tức giận vô cùng.

Ông lập tức đạp xe đến nhà thông gia tìm con rể nói chuyện.

Bố chồng Xuân Hạnh thấy ông đội trưởng đến, nghe ông nói xong thì chối bay chối biến, bảo là vợ làm, ông ta không hề hay biết.

Ông ta còn bảo ông đội trưởng cứ yên tâm, ông ta về nhà sẽ dạy dỗ vợ, chuyện này tuyệt đối sẽ không bao giờ xảy ra nữa.

Thật ra ai cũng biết chuyện này bố chồng Xuân Hạnh không thể không biết, chỉ là thấy vợ chồng cô ấy bị ức h.i.ế.p thế nào cũng không phản kháng.

Nhà ngoại cũng chưa từng nhúng tay vào, nên họ mới ngày càng được nước lấn tới, đến mức định bán cả con của Xuân Hạnh.

Ông đội trưởng cũng chẳng tin lời bố chồng Xuân Hạnh nói, nhưng cũng không nói gì. Không biết ông nói thế nào mà vợ chồng Xuân Hạnh được ra ở riêng.

Chỉ là bố mẹ chồng cô ấy vẫn còn giận, thêm vào đó, vốn dĩ họ đã không ưa gì vợ chồng cô ấy vì sinh toàn con gái, không có con trai.

Cho nên khi chia nhà, họ chia cho vợ chồng cô ấy rất ít đồ, tiền thì chỉ có 30 đồng.

Họ còn nói căn nhà này không có phần của vợ chồng cô ấy, bảo họ tự xây nhà mà ở.

Tuy nhiên, dù vậy Xuân Hạnh vẫn rất vui. Cô ấy không quan tâm đến việc bố mẹ chồng thiên vị, bản thân cô ấy và chồng đều siêng năng, chỉ cần cố gắng thì nhất định sẽ sống tốt.

Hơn nữa, cho dù cuộc sống sau khi ra ở riêng có vất vả thì vẫn hơn là ở nhà chồng chịu ấm ức.

Bản thân Xuân Hạnh có thể nhẫn nhịn được, nhưng nhìn mấy đứa con gái sống khổ sở ở nhà chồng, đôi khi cô ấy thật sự không thể nhịn được nữa.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 273


Nhưng sau này sẽ ổn thôi, sau này khi họ tách ra ở riêng. Tự mình làm chủ, các con gái sẽ không phải nhìn các em trai ăn trứng mà nuốt nước miếng nữa.

Xuân Hạnh nói xong những lời này, lại nói: "Bố tôi cũng rất hối hận, nói là không biết bố mẹ chồng tôi lại là người như vậy. Nếu biết thì nhất định sẽ không để tôi gả vào nhà họ."

Lúc đó nghĩ bố chồng tôi cũng là đại đội trưởng, ở trong làng tiếng tăm cũng khá tốt. Hơn nữa là đại đội trưởng trong làng, điều kiện gia đình cũng rất khá giả.

Hơn nữa so với nhà tôi cũng là môn đăng hộ đối. Không ngờ họ lại là người có nhân phẩm như vậy."

Diệp Thư cũng thở dài theo, chuyện này cũng không thể trách bố Xuân Hạnh được. Ai mà chẳng muốn con gái mình tìm được nhà chồng điều kiện tốt.

Chỉ là không ngờ nhà chồng Xuân Hạnh lại là người không ra gì như vậy.

Việc này cũng không có gì lạ, biết người biết mặt không biết lòng. Không gặp phải chuyện, thì không ai biết được ai như thế nào.

Chỉ có khi gặp chuyện, mới biết được rốt cuộc đây là người hay là quỷ.

Tuy nhiên Xuân Hạnh đây coi như là trong cái rủi có cái may, nếu không phải xảy ra chuyện này. Xuân Hạnh còn không biết đến bao giờ mới được tách ra ở riêng. Cho dù có tách ra ở riêng, ước chừng cũng không thoát khỏi bố mẹ chồng.

Vì buổi chiều còn phải đi làm, Xuân Hạnh nói xong liền cầm tiền vội vàng rời đi.

Đợi Xuân Hạnh đi rồi, Thạch Lỗi mới vào.

Con đã ngủ trong phòng ông bà nội rồi.

Hai vợ chồng nằm trên giường đất nói chuyện của Xuân Hạnh, nói chuyện một lúc thì ngủ thiếp đi.

Ngủ một giấc đến sáng, nghe thấy ngoài cửa lớn ồn ào hẳn lên, các bà các dì lại mang đồ thủ công tới.

Hai ông bà cũng dẫn theo cháu ra cửa chơi. Diệp Thư và Thạch Lỗi cũng ra cửa chơi cùng bọn họ.

Đến chiều tối, hai người hái hết rau trong vườn, chỉ chừa lại một ít.

Lát nữa khi về sẽ mang lên huyện thành, cả tuần không cần phải mua rau.

Thật ra một tuần hai người cũng không ăn hết nhiều rau như vậy, số rau không ăn hết Diệp Thư đều cất vào trong siêu thị, để dành đến mùa đông ăn.

Không chỉ có rau hái ở nhà, mà đồ mua ở cửa hàng thực phẩm, ăn không hết cũng đều cất vào trong đó.

Đồ Diệp Thư mua ở cửa hàng thực phẩm cũng đều là do chị Vương để dành cho cô từ trước. Đều là đồ ngon. Đây cũng là lợi ích của việc quen biết nhiều người nhỉ!

Diệp Thư và Thạch Lỗi lại xách túi lớn túi nhỏ trở về nhà ở huyện thành. Nhân lúc trời còn chưa tối, hai người lại dọn dẹp vườn trước vườn sau một lượt.

Rau nào cần hái đều đã hái hết, để riêng ra một phần ngày mai mang cho Ngô Tú Hòa. Số còn lại đều cất vào siêu thị.

Thật ra rau trong vườn cũng trồng không ít, hoàn toàn đủ cho hai người bọn họ ăn, căn bản không cần phải mang từ quê lên.

Diệp Thư chỉ là muốn cất vào siêu thị, để dành đến mùa đông không có rau ăn.

Mới kiếm cớ nói rau trong vườn của mình chia cho bạn bè hết rồi, hai người bọn họ không đủ ăn. Nên mới phải mang từ quê lên.

Đương nhiên Diệp Thư cũng không phải hoàn toàn nói dối, cô đúng là cũng sẽ chia cho Ngô Tú Hòa một ít rau ăn không hết.

Ngô Tú Hòa ở nhà tập thể, không có chỗ trồng rau. Tuy nhà chồng cô ấy ở nhà cấp 4, nhưng nhà chồng cô ấy đông người, sau đó lại xây thêm bếp, xây thêm phòng, cho nên diện tích còn lại có thể trồng rau không nhiều.

Diệp Thư thỉnh thoảng lại hái rau ở nhà mang cho Ngô Tú Hòa một ít.

Thời gian trôi qua thật nhanh, thoáng chốc đã qua một nửa mùa hè.

Tĩnh Nghi đã được sáu tuổi mụ, sắp đến năm tuổi rồi, chuyện đi học cũng nên được đưa vào danh sách những chuyện cấp thiết của gia đình.

Diệp Thư và Thạch Lỗi bàn bạc để con gái học lớp mầm non của trường mẫu giáo trực thuộc nhà máy cơ khí. Như vậy Thạch Lỗi đi làm có thể tiện đường đưa con bé đi, tan làm lại đón về.

Thật ra nhà máy cơ khí là một nhà máy lớn, không chỉ có trường tiểu học, trường mẫu giáo mà còn có cả nhà giữ trẻ. Những gia đình không có ai trông con, đều gửi con từ lúc con còn mấy tháng tuổi.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 274


Chỉ là nhà có ông bà nội giúp trông cháu, hơn nữa một giáo viên nhà trẻ phải trông mấy đứa trẻ thậm chí là mười mấy đứa trẻ, Diệp Thư không nỡ.

Cho nên đến sang năm con bé đến tuổi đi học, mới dự định đón con bé về. Cho con bé đi học lớp mầm non một năm để thích nghi trước.

Diệp Thư bảo Thạch Lỗi khi đi làm thì hỏi thăm về chuyện này, hỏi xem khi nào đăng ký để còn đón con gái về.

Thạch Lỗi cũng biết là chuyện lớn nên vừa đi làm về là vội vàng đi hỏi han ngay.

Mọi người nói với anh rằng, học lớp mầm non thì đơn giản lắm, chỉ cần đến ngày mang theo giấy tờ đến đăng ký là được.

Thạch Lỗi lại đến trường hỏi xem khi nào thì đăng ký, được biết là hai ngày cuối tháng trước ngày khai giảng một tháng, tức là chỉ còn bốn ngày nữa.

Thạch Lỗi không khỏi mừng thầm, may mà vợ bảo anh đi hỏi trước, chứ nếu đợi đến ngày khai giảng mới hỏi thì lỡ mất ngày đăng ký rồi.

Thạch Lỗi nghe xong liền quay về kể với Diệp Thư, Diệp Thư cũng mừng thầm, tuy rằng lỡ mất ngày đăng ký chưa chắc đã không xin được, nhưng chắc chắn sẽ rất phiền phức, nói không chừng còn phải nhờ vả người khác, bây giờ như vậy là tốt nhất, đăng ký bình thường, không có bất kỳ phiền phức nào.

Hai ngày nữa là đến chủ nhật, hai người quyết định ngày hôm đó sẽ đón con gái về.

Sau khi đăng ký xong, hai người lại đưa con bé về quê, để con bé chơi ở quê thêm một tháng nữa rồi mới đón về.

Chớp mắt đã đến ngày 1 tháng 9, cũng là ngày Tĩnh Nghi bắt đầu đi học.

Hôm đó, Diệp Thư và Thạch Lỗi đều xin nghỉ phép để đưa con gái đến trường.

Diệp Thư mặc cho con gái chiếc váy nhỏ, đi đôi giày vải mới làm, buộc hai b.í.m tóc nhỏ, trên mỗi b.í.m tóc lại thắt thêm một chiếc nơ bướm.

Nhìn con gái, hai người đều cảm khái muôn phần, hình ảnh hai người kết hôn dường như vẫn còn hiện ra trước mắt, vậy mà chớp mắt con gái đã lớn thế này rồi.

Hai người nhìn nhau mỉm cười, đều nhìn thấy trong mắt đối phương tình cảm thăng hoa của hai người.

Tĩnh Nghi đeo chiếc cặp sách nhỏ mẹ mua cho, trong cặp sách có vở, hộp bút, trong hộp bút có hai chiếc bút chì.

Đạp xe đến trường, hôm nay là ngày khai giảng, trước cổng trường rất đông người, đều là người đưa con cái đến trường.

Có đứa trẻ biết mình sắp được đi học nên rất hào hứng như Tĩnh Nghi, cũng có đứa thì khóc nháo.

Hai người Diệp Thư dắt tay con gái đến thẳng lớp học, giao con gái cho giáo viên chủ nhiệm.

Giáo viên là một phụ nữ hơn ba mươi tuổi, trông có vẻ hiền lành và dễ tính.

Trong lớp đã có vài đứa trẻ, có đứa đang thút thít, có đứa chạy nhảy lung tung trong lớp.

Cô giáo dắt Tĩnh Nghi đến chỗ ngồi của mình, bạn cùng bàn với Tĩnh Nghi là một bé gái tóc ngắn.

Diệp Thư và Thạch Lỗi đứng bên ngoài cửa sổ nhìn cô giáo sắp xếp chỗ ngồi cho Tĩnh Nghi, sau đó mới đi lo những việc khác, lúc này con gái đã bắt chuyện được với bạn cùng bàn.

Lúc này lại có người đưa con đến, hai người Diệp Thư đành phải nhường chỗ ở cửa, nhưng cũng không rời đi ngay mà lại đứng bên cửa sổ, nhìn vào trong.

Bên cạnh cũng có mấy phụ huynh không yên tâm, thấy Diệp Thư và Thạch Lỗi đến, họ nhích lại nhường chỗ cho hai người.

Hai người gật đầu cảm ơn mọi người, sau đó tiến đến bên cửa sổ nhìn vào trong.

Chỉ thấy bên cạnh con gái đã có mấy đứa trẻ vây quanh, con gái đang đứng ở giữa khoa tay múa chân nói gì đó.

Người đàn ông lúc nãy nhường chỗ cho hai người hỏi: "Hai người cũng làm ở nhà máy cơ khí à? Đứa trẻ nào là con của hai người?"

Thạch Lỗi gật đầu nói đúng, rồi chỉ vào Tĩnh Nghi nói đó là con gái mình.

Người đàn ông chỉ vào cô bé bên cạnh Tĩnh Nghi nói: "Trùng hợp thật, đó là con gái tôi, ngồi cùng bàn với con gái anh."

Cũng trùng hợp thật, hai người lại nhìn vào trong một lúc, thấy con gái không khóc nháo, chơi đùa rất vui vẻ với các bạn nhỏ khác.

Nên quyết định trở về, trưa sẽ quay lại đón con bé.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 275


Người đàn ông thấy hai người Diệp Thư định về thì cũng đi theo.

Hỏi Thạch Lỗi có phải quay về nhà máy không, hai người có thể đi cùng nhau.

Hôm nay Thạch Lỗi và Diệp Thư đều xin nghỉ nửa ngày, bây giờ không cần phải về nhà máy, chiều sẽ đến làm việc.

Còn người đàn ông chỉ xin nghỉ một tiếng, bây giờ phải về làm việc.

Thạch Lỗi nói với người đàn ông là chiều mình mới đi làm, thế là người đàn ông tự mình đi trước.

Diệp Thư và Thạch Lỗi lại ngoái đầu nhìn trường thêm lần nữa, trong lòng dù lo lắng nhưng cũng không thể cứ đứng mãi ở cổng trường chờ được. Thôi thì về nhà trước vậy, trưa lại ra đón con.

Hai người về đến nhà, cũng chẳng còn tâm trí nào mà làm việc. Trong lòng cứ lo lắng không biết con gái ở trường có khóc nhè không, có xảy ra mâu thuẫn gì với bạn bè không.

Thạch Lỗi thấy hai người cứ ở nhà đứng ngồi không yên cũng không phải cách, bèn kéo Diệp Thư ra phố đi dạo, xem có gì cần mua thì mua.

Diệp Thư nghĩ ở nhà cũng chẳng làm được việc gì nên đồng ý đi cùng anh.

Thật ra, hai người rất ít khi đi dạo phố, bởi vì trong siêu thị cái gì cũng có, căn bản không cần phải ra ngoài mua.

Bình thường, ngoài việc mua lương thực theo sổ gạo, sổ thực phẩm thì chưa bao giờ mua thêm thứ gì khác.

Mua những thứ đó, một phần là vì không muốn lãng phí sổ gạo, sổ thực phẩm, một phần là để cho người ngoài thấy.

Nếu không, nhà cái gì cũng không mua, vậy mà ăn uống lại không thiếu thứ gì, ai nhìn vào cũng biết nhà bọn họ có vấn đề.

Hơn nữa, trong siêu thị chỉ có gạo trắng, bột mì, còn lương thực thô thì vốn đã không nhiều, ngần ấy năm đã tiêu hết từ lâu rồi.

Dùng sổ gạo mua thêm chút lương thực thô thì vừa hay. Thực phẩm cũng vậy, tuy gia đình không thiếu gia vị, nhưng trứng và rau thì vẫn cần.

Hai người cũng không đạp xe mà cứ thế tản bộ.

Hai người dạo quanh cửa hàng bách hoá một vòng, ngoài việc mua cho con gái hai chiếc dây buộc tóc đẹp thì không mua gì khác, lại tản bộ về.

Thạch Lỗi vốn định mua cho vợ một bộ quần áo mới, nhưng đi một vòng lại thấy không có cái nào đẹp bằng trong siêu thị của Diệp Thư.

Thêm vào đó, Diệp Thư cũng nói tình hình hiện tại bọn họ cần phải sống khiêm tốn một chút, cuối cùng Thạch Lỗi nghe lời vợ, không mua gì cả mà trở về nhà.

Về đến nhà, Thạch Lỗi vẫn cảm thấy có lỗi với vợ. Nếu không phải lấy anh, Diệp Thư hoàn toàn có thể muốn mặc gì thì mặc.

Thạch Lỗi thực sự cảm thấy Diệp Thư theo anh là thiệt thòi. Xét cho cùng, vợ anh có năng lực, có thể dựa vào chính mình để thi đỗ đại học, lại được giữ lại Bắc Thành công tác.

Hơn nữa, cô có không gian siêu thị bên người, gia thế lại tốt. Nếu không lấy anh, Diệp Thư hoàn toàn có thể sống một cuộc sống thoải mái ở Bắc Thành.

Cũng không cần phải giống như bây giờ, vì gia đình anh mà lo lắng mọi bề, lại còn đưa cả nhà về cái huyện nhỏ này.

Bây giờ, ngay cả việc mặc một bộ quần áo mới cũng phải cân nhắc kỹ càng.

Nghĩ đến những điều này, Thạch Lỗi càng cảm thấy bản thân có đối xử tốt với vợ đến đâu cũng không đủ.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mùa hè đã qua.

Tiếp nối mùa hè là mùa thu bội thu.

Lại một ngày chủ nhật, hai vợ chồng đưa con gái về nhà.

Lần này về, trước cửa nhà rất yên tĩnh, các bác, các dì đều tham gia đội thu hoạch mùa màng. Ngay cả ông nội cũng ra sân phụ giúp phơi thóc.

Trong nhà chỉ có bà nội đang trông cháu.

Nghe thấy tiếng hai người nói chuyện, Chính Hồng đang chơi ở sân sau liền chạy ra, vừa gọi "Mẹ ơi" vừa ôm chầm lấy chân Diệp Thư.

Diệp Thư vội vàng cúi xuống ôm con trai lên, hôn lên má con.

“Chính Hồng có nhớ mẹ không?" Diệp Thư ôm con trai hỏi.

“Nhớ ạ, nhớ mẹ, nhớ ba, nhớ chị nữa.” Cậu bé chẳng bỏ sót ai.

Nghe giọng nói ngây thơ của con trai, trái tim Diệp Thư như tan chảy.

Diệp Thư ôm con trai vào nhà, bảo Thạch Lỗi xách đồ ăn ngon cô mua cho con vào.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 276


Thạch Lỗi dựng xe đạp xong, xách đồ đi vào.

Còn Tĩnh Nghi, cô bé vừa về đến nhà đã chạy đi tìm bạn bè chơi rồi.

Diệp Thư lấy bánh mì, bánh gato, bánh quy… ra, để con trai tự chọn muốn ăn gì.

Thấy hai vợ chồng cháu trai về, bà nội vội vàng lại gần kể cho họ nghe một tin.

Thì ra là mấy hôm trước, trong làng có mấy thanh niên trẻ mười sáu, mười bảy tuổi đến, nghe nói là thanh niên trí thức về giúp làng xây dựng nông thôn.

Không chỉ có ở làng cô, đội trưởng nói mấy làng lân cận cũng có.

Thanh niên trí thức à? Diệp Thư biết chứ. Trước đây cô rất hay đọc tiểu thuyết về thời kỳ này.

Theo như tiểu thuyết cô đọc thì thanh niên trí thức xuất hiện vào năm 66 hay 68 gì đó. Chỉ là ở đây chưa từng có, cô còn tưởng cái làng nhỏ hẻo lánh này sẽ chẳng có thanh niên trí thức nào đến đâu.

Không ngờ giờ lại có. Đã có đợt đầu tiên rồi thì sau này sẽ còn nhiều đợt nữa. Hiện tại vẫn là tự nguyện, sau này sẽ phát triển thành diện bắt buộc, mỗi gia đình chỉ được giữ một con bên cạnh, những đứa còn lại chưa có việc làm đều phải xuống nông thôn.

Hơn nữa thanh niên trí thức đã đến thì chuyện những phần tử phản cách mạng bị đưa xuống cũng chẳng còn xa nữa.

Diệp Thư nói với bà nội, những chuyện này không liên quan đến nhà mình. Mình cứ sống cuộc sống của mình là được.

Nhưng có một điều, đừng tiếp xúc gần gũi với họ. Những thanh niên trí thức này đều có học thức, hơn nữa thời buổi này mà tình nguyện xuống nông thôn thì đều là phần tử tích cực. Lỡ mà tiếp xúc gần gũi rồi họ phát hiện ra điều gì thì chuyện này sẽ chẳng êm đẹp đâu.

Diệp Thư nói rõ mối nguy hiểm với bà. Bà nội nói mình đã hiểu.

Lý do kể chuyện này cho Diệp Thư nghe là muốn nghe xem ý kiến của cô thế nào. Bởi vì hai ông bà cũng nhận ra, Diệp Thư có trực giác rất nhạy bén trong những chuyện thế này.

Xét cho cùng, nếu không có Diệp Thư thì bây giờ tình cảnh của họ ở Bắc Thành chắc chắn sẽ vô cùng tồi tệ.

Họ đều không nhận ra rằng, bây giờ hễ có chuyện gì họ đều hỏi ý kiến của Diệp Thư rồi mới đưa ra quyết định. Diệp Thư dường như đã trở thành trụ cột tinh thần của gia đình này lúc nào không hay.

Đã có cháu dâu nói không sao rồi thì bà nội cũng yên tâm. Bà bắt đầu thảo luận với Diệp Thư xem trưa nay ăn gì.

Buổi trưa ông nội về, Diệp Thư lại nói với ông là phải tránh xa điểm thanh niên trí thức ra. Nói năng, làm việc gì cũng phải cẩn thận, đừng để họ bắt được thóp.

Thanh niên trí thức đều đến từ thành phố lớn, lại có học thức. Không giống như bà con trong làng chất phác, thật thà.

Hơn nữa bà con trong làng đều không có học thức, không hiểu gì về những phong trào bên ngoài.

Nhưng những thanh niên trí thức này thì khác, đang ở độ tuổi bốc đồng, trong thời đại cấp tiến này, bọn họ cái gì cũng có thể làm ra được.

Nói rõ hết mọi chuyện, lại chơi với con trai cả buổi chiều. Thế là lại đến lúc phải quay về huyện thành.

Ngoài cậu con trai mè nheo không nỡ để bố mẹ đi, cuối cùng được ông cố bế ra ngoài chơi thì ba người nhà Diệp Thư vẫn về huyện thành như thường lệ.

Hôm sau, người đi làm, người đi học. Ngày tháng cứ thế trôi qua.

Cho đến một ngày chủ nhật của một tháng sau đó, khi Diệp Thư và gia đình về làng thì biết được một tin.

Quả nhiên như Diệp Thư nghĩ, trong làng có mấy phần tử xấu bị đưa xuống.

Không giống như lúc thanh niên trí thức đến, nhìn mấy phần tử xấu này là biết đã phải chịu khổ rồi.

Quần áo mỏng manh trên người rách nát tả tơi, trên người còn đầy vết thương. Cũng chẳng mang theo hành lý gì.

Hơn nữa theo đội trưởng nói thì cấp trên bảo mấy người này xuống để cải tạo. Phải bắt họ làm những việc nặng nhọc nhất. Còn phải thường xuyên tổ chức mít tinh phê bình.

Đội sản xuất còn phải giám sát họ, bắt họ thường xuyên báo cáo tư tưởng.

Hiện tại đội trưởng đã sắp xếp cho họ ở trong cái lán tạm trú ngày trước dùng để trông lúa (lúc lúa sắp chín, đề phòng có người đến trộm, phải có người chuyên canh gác, gọi là trông lúa) dưới chân núi.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 277


Trong làng đã tổ chức một buổi mít tinh phê bình rồi. Cả làng đều phải tham gia, không ai được vắng mặt.

Người lớn trong làng thì không sao, lúc mít tinh phê bình chỉ ngồi nghe chứ không có hành vi quá khích nào.

Chỉ là đám thanh niên trong làng, dưới sự dẫn dắt của thanh niên trí thức, vừa đánh vừa mắng mấy phần tử xấu kia. Đến cả khẩu hiệu hô hào cuối cùng cũng khiến hai ông bà nghe mà run sợ.

Diệp Thư đã sớm lường trước được chuyện về phần tử xấu, đến giờ mới đến làng cô coi như là muộn rồi.

Chuyện này Diệp Thư cũng không còn cách nào khác, ngoài việc dặn dò hai ông bà ngày thường phải cẩn thận lời ăn tiếng nói ra thì cũng chẳng có năng lực gì giúp đỡ những người kia.

Trong lòng họ tuy biết những người bị gọi là phần tử xấu kia chưa chắc đã xấu. Nhưng trong thời buổi này, bản thân họ cũng phải cẩn thận từng li từng tí, như đi trên lớp băng mỏng. Dù có thương cảm cho người khác thì ngoài việc thở dài trong lòng ra cũng chẳng còn cách nào khác.

Hôm nay, cả nhà đều nặng lòng. Ông bà nội và Thạch Lỗi, ngoài việc lo lắng cho gia đình mình, còn lo cho những người bạn cũ ở Bắc Thành. Không biết bây giờ họ ra sao? Có lẽ ông bà còn phải thêm phần lo cho con trai của họ nữa.

Còn Diệp Thư, cô đang chìm trong cảm giác bất lực sâu sắc trước thời đại này. Giờ đây, khi bản thân đang sống trong đó, cảm giác hoàn toàn khác với lúc đọc truyện về thời kỳ này.

Khi đọc truyện, cô chỉ cảm thán một chút rồi thôi, chứ không hề có cảm giác mãnh liệt như lúc này, khi bản thân thực sự sống trong đó.

Nghe những giáo sư, bác sĩ... những người có công việc ổn định, có đóng góp cho đất nước, giờ đây lại rơi vào kết cục bi đát như vậy.

Nỗi lòng nặng trĩu của Diệp Thư, không ai có thể hiểu được. Mặc dù cô biết quãng thời gian này rồi cũng sẽ qua đi, những vụ án oan sai rồi cũng sẽ được minh oan. Nhưng ai mà biết được, trong khoảng thời gian này, sẽ còn bao nhiêu người không thể vượt qua được.

Hai vợ chồng nặng lòng trở về huyện. Dù bên ngoài có ra sao, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn.

Cuộc sống của hai vợ chồng chẳng có gì thay đổi, ngoài việc họ sống kín tiếng hơn.

Ngoài giờ làm việc, thỉnh thoảng họ lại cùng Ngô Tú Hòa và mọi người tụ tập ăn uống. Vì bố chồng của Ngô Tú Hòa là Bí thư huyện ủy nên cô ấy biết nhiều hơn về tình hình chính trị.

Nhà Ngô Tú Hòa giờ cũng sống kín tiếng hơn, trên người cô ấy cũng bắt đầu xuất hiện những miếng vá.

Vì có mối quan hệ tốt với Diệp Thư, cô ấy cũng kể cho Diệp Thư nghe những lời bố chồng dặn dò người nhà.

Dù trong lòng Diệp Thư đã biết trước, nhưng cô vẫn cảm ơn Ngô Tú Hòa. Tình cảm hai nhà càng thêm gắn bó.

Đi làm, về nhà bố mẹ đẻ, đi làm. Cuộc sống cứ thế trôi qua một năm.

Năm nay con gái đã vào lớp 1, học tại trường tiểu học của nhà máy cơ khí.

Hầu hết học sinh đều được chuyển tiếp từ lớp mầm non lên. Mọi người đều quen biết nhau nên con gái cô cũng không gặp vấn đề gì về việc thích nghi.

Hôm nay lại là ngày về nhà bố mẹ đẻ, hai vợ chồng lại tay xách nách mang, đưa con gái về quê.

Chưa vào đến làng, họ đã thấy rất đông người ở đầu làng, ồn ào náo nhiệt.

Thì ra là có một gia đình trong làng thấy những người bị đưa xuống nông thôn nghèo đói, tội nghiệp nên đã cho họ một ít đồ ăn.

Vì không hiểu rõ sự nghiêm trọng của vấn đề ở đây, họ cũng không tránh né ai. Điều này đã khiến đám thanh niên trí thức nắm được thóp, vu khống họ là thân thiết với phần tử xấu, rồi đi báo cáo.

Nhận được tin báo, đám người hung hăng kia liền kéo đến làng để bắt người.

Đều là người cùng làng, bà con không thể nào khoanh tay đứng nhìn họ bắt người được. Thế là xảy ra xung đột với đám người kia.

Giờ đến cả cán bộ xã cũng đã đến. Chưa biết chuyện này sẽ được giải quyết như thế nào.

Thật ra, chuyện này cũng không có gì to tát. Trong làng cũng có người khác cho những người đó đồ. Ngay cả ông bà nội cũng cho họ đồ.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 278


Chỉ là ông bà nội biết chuyện này nghiêm trọng nên khi cho họ đồ, ông bà đều làm vào buổi tối, lúc không có ai.

Ông bà cũng không tiếp xúc với họ, chỉ đặt đồ ở cửa, gõ cửa rồi quay người bỏ đi luôn, không đợi họ ra.

Chỉ là dân làng không hiểu những chuyện này, thấy mấy ông bà già tội nghiệp nên cho hai củ khoai lang. Người khác trong làng nhìn thấy cũng không để ý.

Ngay cả đội trưởng cũng không để tâm. Không ngờ đám thanh niên trí thức này lại làm ầm ĩ lên như vậy.

Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, hai vợ chồng Diệp Thư cũng không quan tâm nữa. Dù sao có đội trưởng ở đó, đám thanh niên trí thức cũng không thể nào bắt người đi được.

Hai vợ chồng định về nhà luôn. Thấy bố mẹ không xem náo nhiệt nữa, Tĩnh Nghi không chịu, nhất quyết đòi xuống xe, cô bé đã nhìn thấy bạn bè chơi ở bên cạnh.

Hai vợ chồng cho con gái xuống xe, dặn dò con bé chơi xong thì về nhà sớm, rồi mới về nhà mình.

Ông bà nội đều ở nhà, cũng không đi xem náo nhiệt. Thấy hai vợ chồng Diệp Thư về, tuy ông bà có cười nhưng thà rằng đừng cười còn hơn, nụ cười đó khiến hai vợ chồng họ nhìn mà thấy xót xa.

Đợi hai vợ chồng cất đồ xong, cả nhà ngồi xuống nói chuyện. Lúc này, Diệp Thư mới biết trong làng cũng đang rất lộn xộn.

Mấy thanh niên trí thức kia ngày nào cũng lăng xăng, hôm nay nói là phê phán, ngày mai lại nói là truyền đạt tinh thần hội nghị.

Khiến cho đám thanh niên trong làng cũng bị ảnh hưởng, không chịu làm việc tử tế, suốt ngày chạy theo đám thanh niên trí thức kia, mấy người lớn trong nhà đều đau đầu.

Có đứa nghe lời, bị người lớn mắng một trận là thôi. Nhưng cũng có đứa không nghe lời, bị đánh, bị mắng cũng không sợ, vẫn chứng nào tật nấy, ngày nào cũng lẽo đẽo theo sau đám thanh niên trí thức, hùa theo bọn họ.

Ở nhà thì cứ lặp đi lặp lại mấy câu cửa miệng như là "lãnh đạo nói...". Rồi còn dọa sẽ đi tố cáo nữa chứ, làm cho cả nhà chẳng ai dám hó hé gì.

Bây giờ thì đến lượt ông đội trưởng cũng đau đầu nhức óc.

Ông nội lại nói đến mấy người thanh niên xung phong bị đưa xuống. Ông nội từng gặp mặt họ vài lần. Tuy không nói chuyện, nhưng ông nội khẳng định chắc nịch, trong đó có hai người chắc chắn xuất thân là quân nhân.

Còn hai người nữa thì chắc là trí thức. Quân nhân đi đứng, nói năng đều khác người thường, nhìn một cái là nhận ra ngay.

Trí thức thì cũng thế, coi như là cùng tầng lớp với hai ông bà.

Ông nội còn kể, đám thanh niên xung phong còn nghi ngờ hai ông bà, bảo nhìn họ không giống công nhân mà lại giống trí thức.

Chúng còn định đến nhà xem có sách báo hay vật cấm gì không.

Chuyện này bị hai cậu thanh niên trong làng đi cùng ngăn lại.

Hai cậu này cũng là người họ Diệp, cùng họ với Diệp Thư. Người lớn trong nhà có quan hệ tốt với hai ông bà, cũng thường đến nhà Diệp Thư nói chuyện với hai ông bà.

Chuyện này cũng là do hai cậu ấy về nhà kể với người lớn, rồi người lớn mới nói lại cho hai ông bà nghe.

Nghe xong hai ông bà sợ đến mất vía, vội vàng dọn dẹp lại nhà cửa, cất hết những thứ không nên xuất hiện đi.

Rồi còn đem một ít đồ đến nhà hai cậu thanh niên kia. Mặc dù chuyện cuối cùng cũng chẳng ầm ĩ gì, nhưng hai ông bà vẫn còn sợ.

Hôm nay có náo nhiệt thế nào hai ông bà cũng không dám ra xem, cứ ru rú trong nhà.

Đang nói chuyện thì mấy bà, mấy dì lại đến nhà hai ông bà chơi.

Diệp Thư cũng ra ngoài ngồi cùng, họ vừa đi xem náo nhiệt về.

Diệp Thư hỏi chuyện được giải quyết thế nào, họ nói cuối cùng ông đội trưởng đã dàn xếp ổn thỏa, chỉ trừ của người kia một tháng công điểm.

Nhưng nghe ý tứ trong lời nói của họ, Diệp Thư đoán rằng cuộc sống của mấy người thanh niên xung phong kia sau này sẽ không dễ dàng gì.

Cũng đúng thôi, trước đây ông đội trưởng dung túng cho họ làm càn làm quấy, là vì chưa động chạm đến lợi ích của làng.

Lần này thì họ đụng phải vảy ngược của ông ấy rồi. Phải biết rằng nếu trong làng mà xuất hiện một phần tử xấu thì ông đội trưởng chắc chắn cũng sẽ bị phê bình.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 279


Sau này người trong làng cũng sẽ không còn đối xử tốt với đám thanh niên xung phong nữa, bởi vì hôm nay họ có thể tố cáo người khác, ngày mai chưa biết chừng sẽ tố cáo đến mình. Người như vậy ai mà dám kết thân.

Từ nay về sau, người dân trong làng cũng sẽ không để con em mình chạy theo đám thanh niên xung phong quậy phá nữa.

Về sau đám thanh niên xung phong sẽ biết được hành động của họ gây ra hậu quả nghiêm trọng đến mức nào.

Hôm nay hai người Diệp Thư không ở nhà lâu, đến chiều đã về.

Những ngày tiếp theo, trên đường thỉnh thoảng lại có đoàn người diễu hành đi qua. Học sinh trong trường cũng chẳng còn tâm trí đâu mà học hành, ngày nào cũng tổ chức diễu hành, hoặc là đi đấu tố.

May mà con gái còn nhỏ, chứ lớn hơn một chút nữa thì hai người cũng không yên tâm cho con bé đến trường.

Nghe Thạch Lỗi kể lại, hiện tại xưởng cơ khí cũng rất lộn xộn. Bây giờ trong xưởng đã đấu tố một loạt người.

Đám thanh niên trong xưởng còn thành lập hẳn một bộ phận, chuyên trách việc lôi kéo những người có vấn đề.

Bọn thanh niên bây giờ ra tay tàn nhẫn lắm, cứ thấy ai có vấn đề là bất chấp đúng sai thế nào cũng lôi ra đấu tố, lục soát nhà cửa.

Chỉ cần có một chút gì không đúng quy định, là họ sẽ quy chụp cho là phản động, nhẹ thì mất việc, nặng thì bị đưa đi cải tạo.

Hiện tại trong xưởng ai nấy đều lo sợ, đi làm cũng không dám nói năng gì, sợ lỡ lời một cái là bị Hồng vệ binh lôi ra đấu tố, lục soát nhà cửa.

Vì chuyện này, Diệp Thư đã đặc biệt đến hỏi Ngô Tú Hòa. Bố của Ngô Tú Hòa là xưởng trưởng nhà máy cơ khí. Chắc chắn là biết tin tức nội bộ.

Ngô Tú Hòa nói với Diệp Thư là không cần lo lắng, bố cô ấy đang chờ thời cơ, nhà máy cơ khí sẽ không như vậy mãi.

Cứ để Thạch Lỗi đi làm bình thường, bình thường chú ý một chút, đừng để người ta bắt được thóp là được.

Nghe Ngô Tú Hòa nói vậy, Diệp Thư cũng yên tâm phần nào. Xem ra bố của Ngô Tú Hòa chắc chắn có cách đối phó. Chỉ cần Thạch Lỗi giữ vững lập trường, đừng để người ta bắt được thóp vào lúc này. Qua khoảng thời gian này nhà máy cơ khí sẽ ổn định thôi.

Diệp Thư cũng đã nói với Thạch Lỗi, dặn anh phải cẩn thận trong thời gian này. Một thời gian nữa sẽ ổn thôi.

Thời gian trôi nhanh, thoáng chốc đã sang năm 1971, lúc này là mùa đông.

Diệp Thư đang trên đường tan làm về nhà, bụng cô đã lớn lắm rồi.

Đúng vậy, Diệp Thư lại có thai. Cô và Thạch Lỗi đã có một trai một gái, vốn không định sinh thêm. Ai ngờ chỉ vì một lần lơ là, nhóc tì này đã đến báo danh.

Mặc dù không có kế hoạch sinh thêm, nhưng đã lỡ rồi, cả hai vợ chồng cũng chưa từng nghĩ đến chuyện bỏ con.

Thế nên hiện tại Diệp Thư đã mang thai hơn bảy tháng, cô không còn đạp xe đi làm nữa mà đi bộ.

Diệp Thư chậm rãi bước đi, trong lòng nghĩ đến chuyện trong nhà.

Hai hôm trước, có người nhắn với vợ chồng cô là cuối tuần này về nhà một chuyến. Người đó cũng không rõ chuyện gì, chỉ nói là ông bà ở quê vẫn ổn.

Vì Diệp Thư đang mang thai, hơn nữa nửa tháng trước lại có một trận tuyết lớn nên hai người đã hai tuần rồi chưa về.

Thật ra cho dù ông bà không nhắn, hai người cũng định cuối tuần này về. Nhưng đột nhiên ông bà lại nhờ người sang nhắn, không biết có phải ở quê đã xảy ra chuyện gì hay không.

Suốt những năm qua, ông bà chưa từng nhắn bảo hai người về nhà.

Diệp Thư đang miên man suy nghĩ thì về đến nhà. Thạch Lỗi và con gái đã về trước.

Thạch Lỗi đang nấu cơm, con gái ngồi trong nhà làm bài tập. Con gái giờ đã 9 tuổi, học lớp ba rồi.

Thấy Diệp Thư về, Thạch Lỗi bảo cô vào nhà nghỉ ngơi rồi gọi con gái rót cho mẹ cốc nước.

Diệp Thư vào nhà, ngồi xuống giường, nhận cốc nước từ tay con gái. Cô thổi thổi, uống một ngụm nước nóng.

Cô hỏi con gái vài câu về tình hình ở trường, nghe con bé nói mọi thứ đều tốt, cô không hỏi gì thêm mà để con bé làm bài tập.
 
Back
Top Bottom