Cập nhật mới

Ngôn Tình Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60

Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 280


Thạch Lỗi nấu cơm xong, con gái cũng đã làm bài tập xong. Ba người dọn cơm tối.

Tối nay Thạch Lỗi nấu cháo, lại nướng thêm bánh bột ngô, trứng rán và kim chi muối chua.

Từ ngày có con, hơn nữa con gái cũng đã lớn, Diệp Thư không còn nấu nướng gì ở siêu thị nữa, cũng không làm nhiều đồ ăn để dành ở đó.

Cô sợ con gái phát hiện ra điều gì bất thường. Bây giờ gia đình cô cũng giống như những gia đình khác, nấu ngày nào ăn hết ngày đó.

Món ăn cũng tùy theo mùa mà nấu nướng chứ không còn giống như lúc chưa có con, chỉ có hai vợ chồng, mùa đông mà vẫn ăn rau củ để dành từ mùa hè.

Giờ số lần ăn thịt cũng ít đi, sợ con nít chưa hiểu chuyện, ra ngoài lại khoe khoang.

Tuy vậy, so với các nhà khác, cuộc sống của gia đình cô vẫn hơn hẳn.

Ba người ăn cơm tối xong thì đi ngủ sớm.

Con gái cô từ năm ngoái đã không ngủ chung với bố mẹ nữa mà tự ngủ một mình trong phòng phía Tây.

Mùa đông, để tiết kiệm than, các nhà khác đều dồn vào ngủ chung cho ấm. Nhưng Diệp Thư không bắt con gái dọn sang, nhà cô không thiếu than, không cần thiết phải chuyển đi chuyển lại.

Hơn nữa con gái đã lớn, ngủ chung với bố mẹ quả thật không tiện. Không có điều kiện thì thôi, đã có điều kiện thì những chuyện này vẫn nên chú ý một chút.

Hôm sau, ba người dậy từ rất sớm. Vì bận tâm chuyện về quê, Thạch Lỗi chỉ hâm nóng tạm bát cháo thừa từ hôm qua, lấy thêm mấy miếng bánh ngọt ra ăn cho xong bữa sáng rồi thu dọn đồ đạc.

Vừa thu dọn xong thì anh cả Diệp đã đánh xe bò đến. Mọi người không nói nhiều, chất đồ lên xe rồi lên đường.

Trên đường đi, Diệp Thư hỏi anh ấy xem có phải nhà có chuyện gì không.

Anh cả Diệp nói ông bà vẫn khỏe, cháu con không ai ốm đau, cũng không nghe nói có chuyện gì.

Diệp Thư lo nhất là ông bà không khỏe, dù sao ông bà cũng đã ngoài bảy mươi rồi, nhỡ đâu ốm đau mà không có ai bên cạnh chăm sóc thì sao.

Nếu không phải vì sức khỏe của ông bà, Diệp Thư thật sự không nghĩ ra lý do gì mà ông bà lại nhắn họ về nhà.

Xe bò đi rất nhanh, chưa đầy một tiếng đồng hồ đã về đến nhà.

Nghe thấy tiếng động, ông bà lão ra tận cửa đón, nhường Diệp Thư vào nhà trước, còn hai người và Thạch Lỗi thì mang đồ vào. Đã hẹn với anh Diệp là chiều sẽ đưa họ về.

Anh Diệp từ chối lời mời vào nhà uống nước, tự mình đánh xe bò rời đi.

Chỉ còn lại gia đình quây quần bên chiếc giường đất.

Nhìn Diệp Thư và Thạch Lỗi, ông bà nội mấy lần định nói lại thôi.

Đúng lúc Diệp Thư nhịn không được muốn hỏi thì ông nội như sực nhớ ra điều gì. Bảo bọn họ đợi chút rồi nói chuyện. Ông muốn đưa bọn trẻ sang nhà ông bác chơi với các anh chị.

Nhìn biểu hiện của ông nội, Diệp Thư biết chuyện lần này rất nghiêm trọng, hơn nữa không thể để bọn trẻ biết được.

Diệp Thư nén lại nghi vấn trong lòng, cúi xuống mặc áo bông cho hai đứa nhỏ, sau đó lại nhét kẹo bánh vào túi áo cho chúng.

Dặn dò hai đứa đến nhà chú thì cùng các anh chị ăn kẹo bánh, lúc này mới để ông nội dẫn chúng ra ngoài.

Diệp Thư nhìn bà nội, mong bà có thể cho bọn họ biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao lại nghiêm trọng đến mức phải đưa cả bọn trẻ đi.

Nhưng bà nội chỉ lắc đầu, bảo bọn họ đợi lát nữa, ánh mắt nhìn bọn họ mang theo sự day dứt và áy náy.

Diệp Thư và Thạch Lỗi nhìn nhau, khó hiểu trước ánh mắt của bà nội. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà bà phải áy náy với bọn họ?

Nhưng bọn họ biết dù có hỏi thì bà cũng sẽ không nói, chỉ đành đè xuống nghi hoặc trong lòng, đợi lát nữa ông nội về rồi nói.

Ông nội về rất nhanh, nhưng cũng không ngồi xuống mà đi đi lại lại trong nhà. Có thể thấy những lời ông sắp nói ra khó mở miệng đến mức nào.

Ông nội đi tới đi lui, ba người Diệp Thư ngồi trên giường đất, không ai lên tiếng.

Một lúc sau, có lẽ ông đã sắp xếp được lời nói, nghĩ ra cách nói với bọn họ.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 281


Ông lại ngồi xuống giường đất, "Khụ" một tiếng rồi mở miệng, câu đầu tiên lại là xin lỗi bọn họ.

"Trước tiên, ông muốn xin lỗi hai đứa, đặc biệt là cháu, Tiểu Diệp. Ông biết yêu cầu này rất vô lý, nhưng vẫn mong cháu thông cảm cho nỗi lòng làm bố mẹ của chúng ta."

Nghe ông nói vậy, tim Diệp Thư như thắt lại. Chẳng lẽ Thạch Chí Viễn xảy ra chuyện rồi? Nếu không, ông bà sẽ không nói như vậy.

Linh cảm chẳng lành trong lòng Diệp Thư ngày càng mãnh liệt.

Cảm giác của Diệp Thư cũng là cảm giác của Thạch Lỗi. Anh còn hiểu ông bà hơn Diệp Thư. Nếu không phải chuyện cực kỳ nghiêm trọng, ông bà sẽ không như thế này.

Cả hai đều không nói gì, chờ ông nội nói tiếp.

Đã mở lời rồi, những lời sau đó cũng dễ nói ra hơn.

Quả nhiên là Thạch Chí Viễn xảy ra chuyện. Ông ta bị người tố cáo gia đình có người từng đi du học, còn là gã Trần Thế Mỹ bỏ vợ bỏ con.

Người tố cáo ông ta không ai khác, chính là đứa con trai ngoan mà ông ta sinh sau này.

Nguyên nhân là do Thạch Chí Viễn nhận được thư của bố mẹ, cộng thêm việc bản thân cũng nhận ra có gì đó không ổn nên muốn xin chuyển công tác đến vùng Tây Bắc xa xôi.

Nhưng chuyện này lại khiến gia đình ông ta dậy sóng.

Dưới sự phản đối kịch liệt của cả nhà, chuyện này đành phải gác lại.

Nhưng theo tình hình bên ngoài ngày càng căng thẳng, cuộc sống của Thạch Chí Viễn trong quân đội cũng ngày càng khó khăn.

Cho đến mùa xuân năm nay, chuyện mà Thạch Chí Viễn luôn lo lắng cuối cùng cũng xảy ra.

Thực ra quân đội yên bình hơn bên ngoài rất nhiều. Nếu gia đình Thạch Chí Viễn ngày thường sống kín đáo một chút, đừng tùy tiện đắc tội với người khác thì hoàn toàn có thể tránh được kiếp nạn này.

Mọi rắc rối đều bắt nguồn từ Thạch Tân - đứa con trai do Thạch Chí Viễn sinh ra sau khi tái hôn. Thạch Tân vốn là một kẻ lười biếng, vô công rồi nghề. Dù Thạch Chí Viễn vất vả lắm mới xin được việc cho nhưng làm chưa được ba hôm, anh ta đã kêu ca mệt mỏi rồi bỏ, hoặc là bị người ta đuổi vì làm ăn không ra gì.

Nhờ thế lực của bố mà tuy đã có vợ con nhưng sau khi kết hôn, Thạch Tân vẫn ăn bám bố mẹ như thường. Trước đây anh ta một mình ăn bám thì thôi, giờ còn rủ rê vợ con cùng ăn bám.

Gia đình ba người họ chính là những người phản đối kịch liệt việc Thạch Chí Viễn chuyển công tác xa nhà nhất.

Thạch Tân ngày nào cũng la cà la cà chơi với đám lưu manh. Không phải là hai năm trước, các địa phương đều thành lập Ủy ban Cách mạng sao? Thế là đám lưu manh này như tìm được tổ chức, ồ ạt gia nhập Ủy ban Cách mạng.

Tuy trong đó cũng chỉ là một tên tép riu, nhưng ra ngoài lại ra oai a! Mọi người nhìn thấy bọn chúng đều tránh xa. Thạch Tân không những không xấu hổ mà còn vênh váo tự đắc.

Mấy năm nay Thạch Tân ở bên ngoài hôm nay tịch thu nhà, ngày mai đấu tố.

Cũng chẳng cần biết người ta có vấn đề gì hay không, chỉ cần nhìn không vừa mắt là lôi kéo một đám lưu manh đến nhà người ta đập phá, cướp bóc.

Bọn người này ở địa phương đều là những kẻ bốc mùi. Tôn Tú Lệ không những không khuyên can hành vi của con trai mà còn ra sức ủng hộ.

Hơn nữa còn mang đồ đạc cướp được từ nhà người khác đi khoe khoang khắp nơi.

Thạch Tân chỉ cần ở bên ngoài làm loạn là được rồi. Để thăng quan phát tài, anh ta còn nhắm vào quân đội.

Lãnh đạo cấp trên của Thạch Chí Viễn, cũng chính là sư trưởng của sư, nhà vợ ông ta là thương nhân lớn. Chính vì lấy chồng quân nhân nên bà ta mới bình an vô sự cho đến ngày nay.

Ai ngờ Thạch Tân biết chuyện này, vì muốn lấy lòng. Bèn đem chuyện này nói với tên đầu sỏ của đám tạo phản.

Tên đầu sỏ đó cũng là một kẻ ngu ngốc, lập tức dẫn người xông vào khu tập thể của quân đội.

Vào nhà sư trưởng là một trận đập phá.

Đó dù sao cũng là khu tập thể của quân đội, làm sao có thể để bọn chúng hoành hành được? Huống chi lại còn là nhà của sĩ quan cấp cao của quân đội.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 282


Lúc đó có rất nhiều người lính cầm s.ú.n.g chạy đến. Hai bên xảy ra xung đột gay gắt. Tuy không có người chết, nhưng người bị thương không ít.

Chuyện này cuối cùng cũng được cấp trên dàn xếp ổn thỏa.

Tuy nhiên, sau sự việc này, cuộc sống của Thạch Chí Viễn trong quân ngũ càng thêm khó khăn. Lãnh đạo không ưa, đồng nghiệp cũng tránh xa, cấp dưới cũng không phục.

Thỉnh thoảng lại có người gây cho ông ta một chút vấp ngã hay gì đó. Không biết cuối cùng là ai báo cáo, nói rằng ông ta lạm dụng quyền lực của mình.

Khi đó Thạch Chí Viễn bị cách ly thẩm tra. Sau khi điều tra, Thạch Chí Viễn quả thực không hề làm điều gì vi phạm pháp luật. Tuy nhiên, Tôn Tú Lệ và hai đứa con của bà ta đã lợi dụng quyền của Thạch Chí Viễn để mưu cầu tư lợi.

Vốn dĩ chuyện này cũng không đến mức nghiêm trọng như vậy, cùng lắm là xuất ngũ về quê.

Đáng tiếc là người con trai tốt Thạch Tân của Thạch Chí Viễn lại tố cáo bố mình.

Nói ông bà nội đều là du học sinh nước ngoài trở về, hiện tại mẹ của anh cả vẫn còn ở nước ngoài.

Hơn nữa năm đó Thạch Chí Viễn còn ruồng bỏ vợ con. Nói Thạch Chí Viễn năm đó giở trò lưu manh bắt nạt Tôn Tú Lệ.

Nhân chứng chính là Tôn Tú Lệ, mà vật chứng chính là Thạch Tĩnh, đứa con gái sinh ra khi họ kết hôn được bảy tháng.

Tôn Tú Lệ khóc lóc thảm thiết trước mặt lãnh đạo, yêu cầu lãnh đạo cho bà ta một câu trả lời.

Đồng thời trước mặt lãnh đạo, đơn phương tuyên bố ly hôn với Thạch Chí Viễn.

Thạch Tĩnh và Thạch Tân cũng nối gót nhau đoạn tuyệt quan hệ bố con với Thạch Chí Viễn.

Lúc này Thạch Chí Viễn có trăm cái miệng cũng không nói nên lời, vợ con đều đứng ra tố cáo ông ta. Ai còn tin ông ta trong sạch?

Chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ gán cho ông ta tội danh phản cách mạng, bị thẩm tra, phê phán ở địa phương. Cuối cùng lại bị đưa đi cải tạo.

Chuyện này vốn dĩ ông bà cũng không biết, dù sao nơi đóng quân của Thạch Chí Viễn cách nơi này cũng phải mấy trăm dặm. Không cố ý dò hỏi thì căn bản sẽ không biết tình hình gần đây của họ.

Chuyện này cũng là trùng hợp, nếu không sao lại nói không có gì là không thể?

Nơi Thạch Chí Viễn bị đưa đi cải tạo chính là đại đội nơi Diệp Thư đang ở, mấy năm nay ông bà đã có sự ăn ý với những người bị đưa đi cải tạo sống ở lán.

Lần nào ông nội cũng đem đồ đạc cho họ đặt trước cửa, gõ cửa một cái. Chưa kịp để họ mở cửa đã xoay người bỏ đi.

Mấy năm trôi qua, tuy hai bên chưa từng nói chuyện với nhau, đi ngang qua cũng coi như không quen biết. Nhưng người của hai bên đều không xa lạ gì nhau.

Những người bị đưa đi cải tạo đều biết ai là người đã giúp đỡ họ.

Cuộc gặp gỡ lần này cũng khiến ông bà bất ngờ. Bởi vì nhà của Diệp Thư cũng ở dưới chân núi, cách chỗ họ ở chỉ 100 mét. Vì vậy ra vào thường xuyên gặp nhau.

Hai ông bà tuy nghe nói có thêm hai người bị điều đến đây nhưng cũng chẳng mấy để tâm.

Hôm nay, ông nội vẫn như thường lệ, định lên núi nhặt ít củi về nhóm lửa.

Ai ngờ đâu, khi vừa đi ngang qua họ, ông nội lơ đãng liếc mắt nhìn thì bị một người trong số đó dọa cho rơi cả d.a.o bổ củi trong tay. Ông không ngờ Thạch Chí Viễn lại đột ngột xuất hiện ở đây.

Thạch Chí Viễn khi nhìn thấy ông nội thì cũng giật nảy mình, môi run run định nói gì đó.

Ông nội đỏ hoe mắt, vội cúi đầu bước nhanh lên núi.

Đi được một đoạn, ông dừng lại đợi Thạch Chí Viễn.

Chẳng mấy chốc, Thạch Chí Viễn quả nhiên đuổi theo. Thấy ông ta đã theo kịp, ông nội lại tiếp tục đi lên núi. Cho đến khi tìm được một nơi hẻo lánh, vắng người, ông mới dừng lại đợi Thạch Chí Viễn.

Thạch Chí Viễn đến trước mặt ông lão, không nói một lời, lập tức quỳ xuống.

Ông ta ôm chân ông lão khóc nức nở.

Nhìn Thạch Chí Viễn như vậy, mắt ông lão cũng ngấn lệ. Dù sao ông ta cũng là con trai của ông. Người ta nói “con không chê mẹ khó, chó không chê nhà nghèo”.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 283


Câu nói này cũng đúng với bậc làm bố mẹ. Dù con cái có gây ra lỗi lầm gì, dù lúc đó có tức giận, có thất vọng đến đâu. Họ cũng sẽ không bao giờ thực sự từ bỏ con cái của mình.

Nhìn con trai tiều tụy, quần áo rách rưới, trời đã vào đông mà chân vẫn đi chân đất. Lòng ông nội sao có thể không đau xót.

Đợi Thạch Chí Viễn khóc xong, ông nội đỡ con trai dậy. Tìm một tảng đá lớn, hai bố con ngồi xuống, ông nội mới hỏi Thạch Chí Viễn chuyện gì đã xảy ra, tại sao ông ta lại bị điều đến đây?

Thạch Chí Viễn kể lại nguyên nhân, rồi lại nhìn ông lão ấp úng. Trông ông ta có vẻ như có điều gì khó nói.

Ông nội bảo ông ta có chuyện gì cứ nói, đừng nói nửa chừng.

Thạch Chí Viễn lúc này mới nói, thì ra Tôn Tú Lệ và ba mẹ con bà ta ngoài việc từ mặt ông ta. Còn nói ra một chuyện mà ông ta thà rằng cả đời không bao giờ biết đến.

Thì ra Thạch Tân không phải là con trai của Thạch Chí Viễn, mà là con của Tôn Tú Lệ với một người đàn ông trong làng bà ta.

Trước khi đến với Thạch Chí Viễn, Tôn Tú Lệ đã có một người yêu. Chỉ là nhà người đàn ông đó nghèo, không lo nổi số sính lễ mà nhà Tôn Tú Lệ yêu cầu. Nên cứ lần lữa mãi không cưới.

Sau này, Thạch Chí Viễn đến nhà Tôn Tú Lệ để dưỡng thương, Tôn Tú Lệ vừa nhìn đã biết gia cảnh Thạch Chí Viễn chắc chắn rất khá giả. Bà ta luôn giả vờ đáng thương trước mặt Thạch Chí Viễn.

Khiến Thạch Chí Viễn động lòng thương cảm, Tôn Tú Lệ từng chút, từng chút một tiếp cận Thạch Chí Viễn. Còn Thạch Chí Viễn thì không hề đề phòng Tôn Tú Lệ.

Dần dần, mối quan hệ của hai người ngày càng thân thiết. Lúc đó, tuy thương cảm cho Tôn Tú Lệ, nhưng Thạch Chí Viễn chưa từng có ý định bỏ vợ con để đến với bà ta.

Ông chỉ thương hại và muốn giúp đỡ bà ta.

Cho đến khi vết thương của Thạch Chí Viễn sắp lành, sắp đến ngày ông ta phải trở về đơn vị.

Không biết Tôn Tú Lệ từ đâu kiếm được một bình rượu, nói là để chúc mừng ông ta sắp được trở về, nhất quyết bắt ông ta uống vài chén.

Ông ta cũng không ngờ rằng chỉ sau chén rượu đó, chuyện lớn đã xảy ra.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, ông ta thấy mình đang ngủ cùng Tôn Tú Lệ. Tôn Tú Lệ khóc lóc nói rằng tối hôm qua ông ta say rượu, cứ ôm lấy bà ta.

Khi đó, Tôn Tú Lệ nói rằng bà ta không trách ông ta, bảo ông ta không cần phải bận tâm đến mình.

Câu nói đó khiến Thạch Chí Viễn vô cùng áy náy. Trong lòng ông ta đối với Tôn Tú Lệ vừa có lỗi, vừa thương xót.

Nhưng nghĩ đến việc mình đã có vợ con, ông ta đành để lại cho bà ta một khoản tiền rồi trở về đơn vị.

Ông ta cứ nghĩ mọi chuyện đến đây là kết thúc, tuy trong lòng vẫn còn chút vương vấn Tôn Tú Lệ. Nhưng ông ta cũng không có ý định liên lạc lại với bà ta.

Điều khiến Thạch Chí Viễn không ngờ là, hai tháng sau, Tôn Tú Lệ lại tìm đến ông ta. Thì ra sau đêm hôm đó, Tôn Tú Lệ đã có thai.

Điều này dẫn đến việc Thạch Chí Viễn ly hôn vợ cũ và cưới vợ mới.

Sau khi kết hôn, hai người đã có một khoảng thời gian ngọt ngào, Tôn Tú Lệ rất biết cách nắm bắt tâm lý đàn ông. Lúc ở bên Thạch Chí Viễn, bà ta chăm sóc ông ta rất chu đáo.

Dáng vẻ xem Thạch Chí Viễn là trời của bà ta, thỏa mãn tính gia trưởng trong lòng Thạch Chí Viễn.

Cho đến khi tâm tư Tôn Tú Lệ ngày càng nặng, nhà mẹ đẻ bà ta lấy cớ chăm sóc bà ta nên thường xuyên lui tới nhà họ.

Còn Tôn Tú Lệ thì dung túng cho nhà mẹ đẻ một cách vô điều kiện. Thạch Chí Viễn không thể nói một lời nào, chỉ cần ông ta nói, Tôn Tú Lệ sẽ khóc lóc nói rằng ông ta coi thường bà ta, coi thường nhà mẹ đẻ của bà ta.

Khoảng thời gian đó khiến Thạch Chí Viễn vô cùng mệt mỏi. Lúc đó, ông ta mới nhận ra sự khác biệt về trình độ văn hóa, sự khác biệt về gia đình giữa hai người. Giữa họ như có một con sông lớn, không thể vượt qua được.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 284


Lúc đó, Thạch Chí Viễn mới hiểu, câu nói môn đăng hộ đối của người xưa là có lý do.

Đến lúc ông ta hiểu ra thì đã muộn.

Hai người thực sự rạn nứt là lúc sinh con gái Thạch Tĩnh xong, trước lúc đó tuy quan hệ của hai người không còn như xưa nhưng cũng chưa đến mức rạn nứt.

Bởi vì Tôn Tú Lệ sinh con gái, trong lòng Thạch Chí Viễn vẫn rất yêu quý con gái.

Hôm nay, Thạch Chí Viễn về sớm hơn một chút, ông ta về đến nhà là muốn vào xem con gái luôn. Vừa đến cửa, ông ta đã nghe thấy Tôn Tú Lệ đang khoe khoang với em gái đến chăm bà ta ở cữ.

"Chị, vẫn là chị thông minh. Nhìn chị lấy anh rể xong, cuộc sống của chị bây giờ sung sướng quá. Người trong làng ai cũng ghen tị chị lấy chồng tốt phải không?" Em gái Tôn Tú Lệ nói với vẻ ngưỡng mộ.

"Đó là đương nhiên, nếu không sao chị có thể nghĩ cách gả cho anh ấy được. Lúc đó, vừa nhìn thấy anh ấy, chị đã nghĩ nhất định phải gả cho anh ấy, sau đó sống một cuộc sống sung sướng." Tôn Tú Lệ nói với vẻ đắc ý.

"Chị, chị đã dùng cách gì vậy? Chị kể cho em nghe đi, biết đâu em cũng có thể gả cho một anh sĩ quan nào đó?"

"Cách này của chị rất hiệu quả, chị nói cho em nghe nhé. Những người đàn ông này đều như nhau cả thôi, chỉ cần em giả vờ đáng thương, khóc lóc trước mặt họ vài tiếng. Họ sẽ tự coi mình như vị cứu tinh.

Tuy nhiên, cách này cũng không thể sử dụng bừa bãi, phải nhắm đúng mục tiêu." Tôn Tú Lệ nói với vẻ dương dương tự đắc.

"Vậy là chị đối xử với anh rể như vậy sao? Chẳng trách anh ấy vì chị mà ly hôn."

"Đương nhiên là không chỉ như vậy, chị còn…." Chị Tôn Tú Lệ dường như nghĩ đến điều gì đó, kịp thời ngậm miệng lại.

"Chị, chị còn làm gì nữa? Chị nói cho em nghe đi mà. Chị…" Em gái Tôn Tú Lệ nài nỉ.

"Chị đã chuẩn bị rượu, chuốc say anh rể của em, sau đó… sau đó….". Cuối cùng, Tôn Tú Lệ cũng nói ra.

Hai chị em vui vẻ nói chuyện trong phòng, hoàn toàn không ngờ rằng Thạch Chí Viễn đã về sớm và nghe thấy hết.

Nghe những lời của Tôn Tú Lệ, Thạch Chí Viễn tức giận đến run người.

Ông ta không ngờ rằng mình vì bà ta mà bỏ vợ con, vì bà ta mà ảnh hưởng đến cả tiền đồ.

Mặc dù gần đây hai người thường xuyên cãi nhau vì đủ thứ chuyện. Mặc dù bản thân ông ta cũng có chút hối hận về việc ngoại tình lúc đó đã làm tổn thương bố mẹ, vợ con cũ.

Nhưng nghĩ đến Tôn Tú Lệ cũng là người đáng thương, là do mình làm tổn thương bà ta, mình cũng nên có trách nhiệm với bà ta, ông ta lại cảm thấy mình không làm gì sai.

Không ngờ, cái gọi là trách nhiệm của ông ta rốt cuộc chỉ là một trò cười. Thạch Chí Viễn tự tát vào mặt mình hai cái thật mạnh, cũng không vào nhà, loạng choạng bỏ đi.

Hai chị em trong phòng nghe thấy động tĩnh, nhìn thấy bóng lưng của Thạch Chí Viễn.

Nghĩ một lúc là hiểu chuyện gì đã xảy ra. Có lẽ những lời nói vừa rồi đã bị Thạch Chí Viễn nghe thấy hết.

Tôn Tú Lệ lúc này mới hốt hoảng, vội vàng bảo em gái ra ngoài tìm người.

Từ đó về sau, mãi đến khi Tôn Tú Lệ hết thời gian ở cữ mới gặp lại Thạch Chí Viễn.

Chưa kịp vui mừng thì bà ta đã nhận được đơn ly hôn của Thạch Chí Viễn.

Tôn Tú Lệ c.h.ế.t lặng, vội vàng muốn giải thích.

Nhưng Thạch Chí Viễn đã quyết tâm, mặc cho Tôn Tú Lệ có khóc lóc van xin thế nào cũng không lay chuyển được.

Tôn Tú Lệ thấy mềm mỏng không được, lập tức định làm ầm ĩ đến đơn vị quân đội gây chuyện.

Lúc bấy giờ, chuyện Thạch Chí Viễn ly hôn rồi kết hôn lần nữa chỉ mới lắng xuống được một chút. Lãnh đạo đơn vị cũng có thành kiến rất lớn với Thạch Chí Viễn. Nếu Tôn Tú Lệ mà đến đơn vị làm ầm ĩ nữa, e rằng sự nghiệp quân ngũ của ông ta coi như chấm dứt.

Bất đắc dĩ, Thạch Chí Viễn đành phải thỏa hiệp. Tuy nhiên, tuy không ly hôn nhưng cuộc sống của Tôn Tú Lệ cũng chẳng dễ chịu gì.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 285


Mối quan hệ của hai người đã rơi xuống điểm đóng băng. Thạch Chí Viễn có thể không về nhà thì sẽ không về. Tôn Tú Lệ vì đuối lý nên cũng không dám làm ầm ĩ nữa.

May mà Thạch Chí Viễn tuy giận nhưng hàng tháng vẫn đưa tiền sinh hoạt cho Tôn Tú Lệ. Ngày tháng cứ thế trôi qua được hai năm.

Trong hai năm này, Thạch Chí Viễn đều ở trong đơn vị, cho dù có về nhà cũng ngủ riêng với Tôn Tú Lệ.

Tôn Tú Lệ buồn chán trong lòng, dần dần lại liên lạc với người tình cũ.

Cho đến tháng này, kỳ kinh nguyệt không đến, Tôn Tú Lệ mới hốt hoảng.

Thời đó không giống như bây giờ, muốn phá thai mà không có chữ ký của chồng, không có giấy giới thiệu thì không được phép.

Đang lúc Tôn Tú Lệ lo lắng đến mức sứt đầu mẻ trán vì chuyện này, thì Thạch Chí Viễn vì về nhà lại không được bố mẹ tha thứ, ngay cả cổng nhà cũng không vào được, uống say rượu nên được đưa về nhà.

Nhìn Thạch Chí Viễn say mèm, trong lòng Tôn Tú Lệ nảy ra một ý.

Một tháng sau khi Thạch Chí Viễn say rượu, Tôn Tú Lệ tuyên bố mình có thai.

Thạch Chí Viễn nghĩ rằng chuyện đã rồi, chỉ đành nhắm mắt cho qua.

Bao nhiêu năm cứ thế trôi qua, không tốt cũng không xấu. Cho đến lần này, ba mẹ con Tôn Tú Lệ không những tố cáo mà còn cắt đứt quan hệ với ông ta. Hơn nữa còn để cho ông ta biết được bố ruột của Thạch Tân là người khác.

Hơn nữa, bố con, vợ chồng người ta đã đoàn tụ rồi. Điều này khiến Thạch Chí Viễn muốn c.h.ế.t quách đi cho xong. Trong lòng cũng cảm thấy đây là báo ứng cho việc mình bỏ vợ con năm xưa.

Thạch Chí Viễn vừa khóc vừa kể với bố mọi chuyện từ đầu đến cuối. Ông lão nhìn con trai, cũng không kìm được nước mắt.

Trách ông ta năm xưa hồ đồ bỏ rơi vợ và con trai, mới phải gánh chịu báo ứng như thế này. Nuôi con trai người ta bao nhiêu năm trời, trên đầu không biết đội bao nhiêu cái mũ xanh rồi.

Cũng xót con trai bao năm khổ sở, dù sao cũng là con mình, cho dù có giận đến cách mấy thì khi thấy nó ra nông nỗi này, trong lòng cũng không khỏi đau lòng.

Hai bố con khóc lóc một hồi, Thạch Chí Viễn mới hỏi bố: "Bố, sao bố lại ở đây, mẹ đâu?"

Ông lão bèn giải thích cho ông ta lý do họ ở đây.

"Mấy năm nay bố mẹ may mà có Tiểu Diệp! Nếu không thì còn sống được đến bây giờ hay không cũng không biết." Ông lão vừa nói vừa cảm khái với Thạch Chí Viễn.

Thạch Chí Viễn cũng im lặng, trong lòng thừa nhận. Nếu không trốn ra ngoài sớm, có lẽ hai ông bà thật sự không chịu nổi.

Bản thân Thạch Chí Viễn đã trải qua nên rất hiểu, đám người tạo phản này quả thật không phải là người. Đúng là một lũ ác quỷ.

Bản thân Thạch Chí Viễn suýt chút nữa đã không vượt qua được, huống chi là hai ông bà tuổi đã cao.

Hai bố con nói chuyện một lúc, ông lão bèn giục Thạch Chí Viễn về. Dặn ông ta đừng nói với ai về mối quan hệ của hai người, tránh sau này lại sinh chuyện.

Thạch Chí Viễn về rồi, ông lão cũng nhặt đại một ít cành cây rồi về.

Về đến nhà, ông lão bèn kể lại mọi chuyện cho vợ nghe. Bà lão nghe xong kích động muốn đi gặp con trai ngay lập tức, nhưng đã bị ông lão khuyên can.

Ông bảo bà bình tĩnh, nếu để người khác biết được mối quan hệ của họ, e là cả nhà đều sẽ bị liên lụy.

Chuyện này cả nhà phải bàn bạc kỹ càng xem nên làm thế nào.

Vì vậy mới nhờ người nhắn với vợ chồng Diệp Thư quay lại một chuyến.

Diệp Thư nghe xong những lời này, trong lòng thầm kêu lên một tiếng "trời ạ". Cái rắc rối này đúng là muốn tránh cũng không tránh được.

Nhìn ánh mắt đầy mong đợi của hai ông bà, Diệp Thư cũng chỉ đành khiến họ thất vọng. Chưa nói đến việc bây giờ thật sự không có cách nào, cho dù có cách thì Diệp Thư cũng không muốn quản.

Diệp Thư nhìn Thạch Lỗi, muốn xem anh nghĩ gì.

Hai ông bà cũng nhìn anh, tuy không nói gì nhưng ánh mắt đầy mong đợi ai nhìn cũng hiểu.

Diệp Thư thấy thật không đáng cho Thạch Lỗi, càng thêm đau lòng cho anh.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 286


"Chuyện này chúng ta không thể làm gì được, bây giờ tình hình bên ngoài phức tạp như thế, vợ chồng cháu cũng phải cẩn thận từng li từng tí. Chúng ta có thể làm gì được chứ?" Diệp Thư lên tiếng.

Diệp Thư trực tiếp từ chối. Cô quyết định làm kẻ ác. Bởi vì cô thật sự rất thương chồng mình.

Lúc này, cô thậm chí có chút oán hận hai ông bà. Họ chỉ biết đau lòng cho con trai mình, chẳng lẽ họ không biết chuyện này nếu không cẩn thận, sẽ liên lụy đến cả nhà sao?

Hơn nữa hỏi Thạch Lỗi, anh biết nói gì đây? Nói cái gì?

Lo liệu hay không đều không xong.

Không cần nói hiện tại thật sự không có cách nào, Thạch Lỗi cũng không phải nhân vật tầm cỡ gì. Cả nhà có thể bình an vô sự, là bởi vì Diệp Thư biết trước lịch sử, đã sớm chuẩn bị.

Cho dù có cách, e rằng Thạch Lỗi cũng không vượt qua được rào cản trong lòng mình.

Lúc trước đã chọn từ bỏ, vậy thì từ bỏ triệt để đi. Bây giờ như vậy là sao?

Nói là không quan tâm, nhìn thái độ của hai ông bà, e rằng sẽ không đồng ý. Hiện tại chắc chắn sẽ không nói gì với hai người họ.

Lỡ như sau này Thạch Chí Viễn có mệnh hệ gì, hai ông bà cũng sẽ trách móc hai người.

Vì vậy, Diệp Thư giành nói trước. Cô muốn tự mình làm kẻ ác.

Thạch Lỗi hiểu ý vợ, nhìn Diệp Thư ánh mắt đầy biết ơn.

Trong lòng Thạch Lỗi không khỏi nghĩ, việc tốt nhất mình làm trong đời này chính là cưới được Diệp Thư.

Thấy Diệp Thư từ chối thẳng thừng, hai ông bà vô cùng thất vọng. Tuy rằng họ cũng biết có thể Diệp Thư cũng không có cách nào. Nhưng khi thật sự nghe được câu trả lời này, trong lòng vẫn không khỏi thất vọng.

Diệp Thư suy nghĩ một chút, lại nói với hai ông bà một lần nữa về mức độ nghiêm trọng của sự việc.

Diệp Thư biết để hai ông bà hoàn toàn không quan tâm đến Thạch Chí Viễn là điều không thể. Vậy nên chỉ có thể dặn dò hai ông bà nhất định phải cẩn thận, đừng để người khác nhìn ra sơ hở. Đừng để đến lúc đó liên lụy đến cả nhà.

Tuy hai ông bà gật đầu đồng ý, nhưng trong lòng Diệp Thư vẫn không yên tâm. Mấy năm nay đám thanh niên trí thức dưới sự quản lý của đội trưởng, đã ngoan ngoãn hơn nhiều.

Nhưng cũng khó đảm bảo còn có kẻ bất mãn đang đợi để bắt thóp.

Nhưng bảo hai ông bà hoàn toàn không liên lạc với Thạch Chí Viễn cũng là điều không thể.

Diệp Thư cũng là một người mẹ, hiểu được tấm lòng bố mẹ. Dù con cái có phạm sai lầm lớn đến đâu, bố mẹ cũng sẽ không nỡ lòng nào thật sự bỏ mặc con cái, nhất là khi con cái gặp khó khăn.

Nhìn Thạch Lỗi cúi đầu, im lặng không nói, Diệp Thư cũng đau lòng không thôi.

Kéo Thạch Lỗi về phòng, để anh ngồi xuống mép giường, Diệp Thư đứng trước mặt anh, vươn tay ôm lấy anh, để anh tựa đầu vào vai mình.

Hai người cứ như vậy ôm nhau, Diệp Thư không nói gì, chỉ lặng lẽ ở bên anh.

Qua một lúc lâu, Thạch Lỗi mới đẩy cô ra.

Nhìn đôi mắt đỏ hoe của Thạch Lỗi, Diệp Thư an ủi anh: "Đừng buồn nữa, trong lòng em và các con, anh là quan trọng nhất. Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên anh."

Thạch Lỗi nhìn vợ, thầm nghĩ may mà còn có vợ và hai đứa con do vợ sinh ra.

Nếu không anh thật sự không tìm thấy ý nghĩa tồn tại của mình.

Bố ruột bỏ rơi anh chọn vợ con sau. Mẹ ruột cũng bỏ anh ra nước ngoài, rồi cũng có gia đình con cái riêng.

Tưởng chừng ông bà nội luôn ở bên cạnh, nhưng mỗi lần lựa chọn của ông bà cũng không phải là anh.

Lần nào cũng ép buộc anh, muốn anh chấp nhận Thạch Chí Viễn. Vì con trai của họ, rõ ràng biết anh không muốn, vậy mà vẫn bất chấp ý muốn của anh, ép anh làm theo ý họ.

Giống như hai nghìn đồng kia, giống như việc đi dự đám cưới của Thạch Tĩnh, bao gồm cả lần này. Sau này có lẽ còn vô số lần nữa.

Nghĩ đến đây, Thạch Lỗi tự giễu cười.

Nghĩ đến đây, anh lại thấy có lỗi với vợ con. Lỡ như có chuyện gì xảy ra, anh không dám tưởng tượng nữa...
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 287


"Vợ à, nếu sau này có chuyện gì xảy ra. Em hãy dẫn con theo và ly hôn với anh. Mấy mẹ con đừng bận tâm đến anh nữa, chỉ cần mẹ con em sống tốt là anh yên tâm rồi." Thạch Lỗi nhìn Diệp Thư nói.

"Phi phi phi!" Diệp Thư vội vàng phun mấy cái.

"Nói linh tinh cái gì đấy? Chắc chắn sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu. Cho dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta cũng sẽ không bỏ anh mà đi đâu. Cùng lắm thì chúng ta sẽ vào trong núi sống. Anh biết đấy, em có siêu thị, ở đâu chúng ta cũng sẽ không c.h.ế.t đói đâu."

Buổi chiều, Diệp Thư và Thạch Lỗi lại ngồi xe bò về huyện. Tuy trong lòng vẫn còn lo lắng, nhưng cô cũng không còn cách nào khác. Chỉ có thể hy vọng hai ông bà có chút lý trí, đừng để người khác nhìn ra sơ hở mà liên lụy đến cả nhà.

Ngày tháng vẫn trôi qua như thường lệ, Thạch Lỗi sau hai ngày đầu tâm trạng có chút sa sút thì sau đó cũng trở lại bình thường.

Chớp mắt lại đến Tết, vì năm nay lại mua thêm hơn hai nghìn cân thịt lợn từ chỗ Chu Đại Chí nên đã tiêu tốn một khoản tiền kha khá, bởi vậy Diệp Thư lại tiếp tục hợp tác làm ăn với anh Cường. Không những kiếm lại được số tiền đã bỏ ra mà còn lãi được kha khá.

Mấy năm nay đã thành thói quen, năm nào Diệp Thư cũng mua thịt lợn từ chỗ Chu Đại Chí.

Nhà Chu Đại Chí cũng vậy, năm nào cũng để phần thịt lợn cho Diệp Thư trước, sau khi nhà cô lấy đủ thì họ mới bán ra ngoài.

Hiện tại trong siêu thị của Diệp Thư đã tích trữ được rất nhiều thịt, nếu chỉ để gia đình ăn thì có thể mấy năm không cần mua thêm.

Thế nhưng Diệp Thư vẫn chưa hài lòng, cô dự định chỉ cần nhà Chu Đại Chí còn thịt, cô sẽ mua hết. Dù sao thì thời gian trong siêu thị như ngừng lại, bất kể để bao lâu, lấy ra vẫn tươi ngon như mới.

Cô biết rõ, thịt lợn thời sau này đều là lợn nuôi tăng trọng. Không thể nào ngon bằng thịt lợn nuôi tự nhiên như bây giờ. Hơn nữa còn không có hormone tăng trưởng. Cho nên nhân lúc này, tích trữ được bao nhiêu thì tích trữ.

Cô đã nói rõ với Chu Đại Chí, chỉ cần nhà anh ấy có thịt, lợn lại không bị bệnh, cô đều mua hết.

Dù sao thì năm nào cô cũng lấy một phần đồ trong siêu thị ra bán cho anh Cường.

Thịt lợn và gạo trong siêu thị cũng sắp hết rồi, hai năm nay Diệp Thư không bán ra ngoài nữa, mà để dành cho gia đình ăn.

Đồ bán ra ngoài chủ yếu là đồ dùng hàng ngày, thêm vào đó là len sợi, áo len, áo khoác dạ lông cừu, áo phao cũng bán được vài chiếc.

Đồ dùng hàng ngày giá không cao, nhưng quần áo thì rất đắt. Hầu hết đều có giá vài chục hoặc vài trăm đồng.

Mỗi năm Diệp Thư cũng không bán nhiều, len sợi bán khoảng hai ba mươi cân, thu nhập được vài trăm đồng. Áo len trong siêu thị còn khá nhiều, cộng lại còn khoảng năm sáu trăm chiếc, cô lấy ra bán nhiều hơn một chút, nhưng cũng chỉ khoảng năm mươi chiếc, có thể bán được hai ba nghìn.

Áo khoác dạ lông cừu thì năm nay mới lấy mười chiếc đưa cho anh Cường, mỗi chiếc hai trăm tám mươi đồng. Áo khoác phao cũng mới đưa trong năm nay, chỉ đưa năm chiếc, mỗi chiếc ba trăm năm mươi đồng.

Anh Cường không hề mặc cả, đưa tiền xong là lấy hàng đi ngay.

Sau đó anh Cường lại đến một lần nữa, hỏi Diệp Thư còn áo khoác dạ lông cừu và áo khoác phao không. Nếu có thì anh ấy có thể trả thêm tiền để Diệp Thư lấy thêm cho.

Nhưng Diệp Thư không đồng ý, anh Cường ra về với vẻ mặt tiếc nuối.

Trước khi đi còn dặn Diệp Thư, nếu còn hàng thì nhất định phải giữ lại cho anh ấy, tiền không thành vấn đề.

Diệp Thư không hề biết rằng, số áo khoác dạ lông cừu và áo khoác phao mà anh Cường lấy, anh ấy không bán chiếc nào, mà đem tất cả đi tặng để tạo mối quan hệ.

Những người nhận được quà đều rất yêu thích và không nỡ rời tay những chiếc áo khoác đó. Điều này đã mang lại rất nhiều lợi ích cho công việc kinh doanh của anh Cường.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 288


Điều này cũng khiến anh Cường càng thêm coi trọng mối quan hệ với Diệp Thư.

Năm nay tuy có chuyện ngoài ý muốn của Thạch Chí Viễn, nhưng nhìn chung vẫn là chuyện vui nhiều hơn.

Không những lại mua được đủ số thịt lợn dự trữ, mà còn để dành được một khoản kha khá. Hơn nữa, gia đình cô lại sắp sửa chào đón thành viên mới.

Vì vậy, Tết năm nay Diệp Thư đã mua cho mỗi người trong nhà một bộ quần áo mới.

Đến kỳ nghỉ cuối năm, ba người lại tay xách nách mang trở về nhà.

Lần này vẫn là anh cả Diệp ra đón bọn họ. Diệp Thư bụng đã lớn, đường đi lại toàn là tuyết, không thể đi xe đạp được nữa.

May mà xe bò của đội sản xuất chỉ cần một đồng tám hào là có thể thuê được. Cũng coi như giúp hai người giải quyết được một vấn đề lớn.

Về đến nhà dọn dẹp xong xuôi, tối đến cô lại theo lệ cũ mang ít đồ sang nhà đội trưởng ngồi chơi.

Từ cái năm Xuân Hạnh sang chỗ Diệp Thư vay tiền, vợ ông đội trưởng thấy hai người họ là lại xởi lởi hẳn ra.

Lần này cũng không ngoại lệ, vừa nhìn thấy hai người bước vào đã nhiệt tình rót nước. Diệp Thư uống một ngụm, phát hiện vẫn là nước đường.

Nhìn dáng vẻ vui mừng của vợ đội trưởng, Diệp Thư liền hỏi: "Bác gái, nhà mình có chuyện gì vui à?"

Mẹ Xuân Hạnh vui vẻ nói: "Không phải nhà bác, mà là nhà Xuân Hạnh, bác vui thay cho nó ấy mà. Hôm nay chồng nó vừa báo tin mừng, hôm qua nó mới sinh con trai."

"Thật ạ? Thế thì tốt quá." Diệp Thư cũng vui lây cho Xuân Hạnh.

"Còn phải nói, bác đây này, giờ thì yên tâm rồi, cuối cùng cũng có cháu đích tôn, sau này về già cũng có chỗ dựa rồi." Mẹ Xuân Hạnh cảm khái nói.

"Vâng ạ! Từ giờ Xuân Hạnh coi như sướng rồi." Mặc dù không đồng tình với suy nghĩ của mẹ Xuân Hạnh lắm, nhưng Diệp Thư cũng không nói ra.

Từ nhà đội trưởng đi ra, hai người lại xách đồ sang nhà ông bác Diệp.

Đi hai nhà này xong cũng không còn việc gì khác nữa.

Cứ chuẩn bị mọi thứ cho năm mới và chỉ tập trung chờ đợi năm mới thôi.

Hấp bánh màn thầu, hấp bánh bao, hầm thịt, còn có món lòng lợn hầm không thể thiếu mỗi năm.

Mọi thứ đã chuẩn bị xong, cũng là đến đêm giao thừa.

Buổi trưa như thường lệ làm một bàn đầy đồ ăn ngon, cả nhà quây quần bên nhau ăn uống vui vẻ.

Ngoại trừ bà nội nhắc đến Thạch Chí Viễn hai câu, Diệp Thư và mọi người đều không ai lên tiếng, không vì Thạch Chí Viễn mà ảnh hưởng đến tâm trạng, ăn cơm xong trong vui vẻ.

Buổi chiều vẫn là gói sủi cảo với mấy loại nhân. Đến tối lúc luộc sủi cảo, bà nội lại không nhịn được nữa.

Bà thăm dò hỏi Thạch Lỗi: "Hay là chúng ta gọi bố cháu đến ăn sủi cảo nhé? Bây giờ trời tối rồi, ngoài đường cũng chẳng còn ai, không ai phát hiện ra đâu."

Bà nội vừa dứt lời, ánh mắt của ông nội cũng nhìn sang.

Diệp Thư không thể nào nhìn nổi họ được đằng chân lân đằng đầu như thế, ép buộc Thạch Lỗi, định lên tiếng.

Nhưng Thạch Lỗi nắm lấy tay cô, không cho cô nói.

Tự mình hít sâu một hơi, nói với hai ông bà: "Cháu không đồng ý, không chỉ không đồng ý cho ông ta về nhà ăn sủi cảo, cháu cũng không đồng ý việc mọi người lấy danh nghĩa của Tiểu Diệp để xin cho ông ta một công việc nhẹ nhàng."

"Đã nói đến đây rồi, cháu cũng nói thẳng luôn."

"Cháu biết bảo mọi người đừng qua lại với ông ta là không thể, cháu cũng không yêu cầu mọi người làm vậy."

"Nhưng hôm nay cháu nói rõ, cháu hi vọng mọi người khi qua lại với ông ta thì chú ý chừng mực một chút. Đừng để người khác nắm thóp."

"Nếu để người ta nắm được thóp, đến lúc đó thì ai cũng không cứu nổi mọi người đâu."

"Lỡ như thật sự có ngày đó, cháu sẽ đoạn tuyệt quan hệ với mọi người. Không phải cháu nhẫn tâm, mà cháu cũng có gia đình của mình. Cháu có vợ con, cháu không thể để họ bị liên lụy vì mọi người."

"Nhất là Tiểu Diệp, cô ấy không nợ gì mọi người. Mọi người đừng có chuyện gì cũng tìm đến cô ấy. Cô ấy đối với cháu, đối với mọi người, đối với cái nhà này đã bỏ ra đủ nhiều rồi."
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 289


Thạch Lỗi nói ra hết những lời chôn giấu trong lòng. Nói xong liền xoay người đi ra ngoài.

Diệp Thư cũng lập tức đi theo anh ra ngoài. Trong nhà chỉ còn lại hai ông bà lão và hai đứa nhỏ.

Bà nội nhìn Thạch Lỗi và Diệp Thư ra ngoài, liền lấy tay che miệng khóc nức nở.

Ông nội cũng thở dài nói: "Tôi đã bảo bà đừng nói mà, bà xem bây giờ thành ra thế nào."

"Tôi không phải là thấy con trai mình chịu khổ mà đau lòng sao? Đó là miếng thịt rớt ra từ trên người tôi, tôi làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn."

"Không nhìn thì biết làm sao? Giờ thì hay rồi, cháu trai cũng đắc tội luôn rồi."

Bữa sủi cảo đêm 30 này, ngoại trừ hai đứa trẻ, những người khác đều không còn tâm trạng nào để ăn nữa.

Từ sau đêm 30 Thạch Lỗi nói ra những lời đó, tuy không ai nhắc lại chuyện này nữa, mọi người coi như chuyện này chưa từng xảy ra, vẫn như thế nào thì cứ như thế.

Nhưng Diệp Thư vẫn cảm nhận được có gì đó không đúng lắm, mọi người nói chuyện đều rất cẩn thận, sợ bản thân nói sai điều gì lại gây ra mâu thuẫn. Đặc biệt là hai ông bà lão, đối xử với Thạch Lỗi càng thêm cẩn thận.

Nhưng Diệp Thư chẳng mảy may thương cảm, tự làm tự chịu thôi, hai ông bà đúng là được voi đòi ngà mà.

Vì chuyện của Thạch Chí Viễn, Diệp Thư và Thạch Lỗi vẫn luôn nhường nhịn ông bà.

Cô biết chắc chắn ông bà không thể nhìn con trai thiếu ăn thiếu mặc, kiểu gì cũng sẽ chu cấp cho Thạch Chí Viễn. Thế nên hai lần về quê, Diệp Thư đều cố tình mang nhiều đồ ăn hơn, chính là để dành cho ông bà mang cho Thạch Chí Viễn.

Lần trước về, Diệp Thư phát hiện ra áo bông của ông nội đã bị thay bằng cái áo cũ ông vẫn mặc hồi ở Bắc Thành. Không cần nói cũng biết cái áo Diệp Thư mua năm kia đi đâu rồi.

Thế là cô lại mua cho ông một cái áo mới.

Nói thật lòng, cách hành xử của ông bà khiến Diệp Thư rất chạnh lòng.

Cô có thể hiểu được tâm trạng của ông bà, nhưng cô không đồng tình với cách làm của ông bà. Ông bà gây sức ép với Thạch Lỗi như thế, khiến Diệp Thư thấy rất thương chồng.

Qua chuyện này, Diệp Thư quyết định sau này cũng không cần đối xử tốt với ông bà như vậy nữa.

Cô cảm thấy ông bà bị hai vợ chồng cô chiều đến mức sinh hư rồi.

Mấy năm nay, Diệp Thư thực sự đối đãi với ông bà rất tốt, có thể nói là ở Bắc Thành, hai người cũng chưa từng sống sung sướng như vậy.

Cô chưa bao giờ để ông bà phải lo lắng về chuyện ăn mặc, che chắn mọi giông bão bên ngoài, khiến họ quên mất tình hình bên ngoài hiện nay khắc nghiệt như thế nào.

Họ quên mất cuộc sống bình yên hiện tại của họ khó khăn đến nhường nào.

Họ cũng quên mất những người bạn cũ của họ hiện đang ở đâu, đang làm gì?

Thậm chí họ còn quên mất thân phận của họ chính là quả b.o.m hẹn giờ, không biết lúc nào sẽ phát nổ.

Mãi cho đến mùng 5 Tết, khi hai vợ chồng quay trở lại huyện thành làm việc, ông bà cũng không nhắc lại chuyện này nữa.

Diệp Thư và Thạch Lỗi cũng vui vẻ giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Trở lại huyện thành, ngoài công việc, hai vợ chồng chỉ lo chuẩn bị những thứ cần thiết cho việc sinh nở. Thực ra cũng không có gì phải chuẩn bị nhiều, chăn màn, quần áo trẻ con gì đó, dùng lại của anh chị nó là được.

Bây giờ nhà nào cũng thế, anh cả dùng xong đến em, em xong đến út, hỏng thì vá lại cho đứa sau dùng tiếp.

Nhưng Diệp Thư cũng không để con trai út phải dùng đồ cũ hoàn toàn, cô vẫn tự tay làm cho con một cái chăn và một bộ quần áo mới.

Thời gian trôi qua rất nhanh, ngày Diệp Thư sinh cũng đã đến, ông bà nội đưa theo hai đứa nhỏ lên từ trước, mọi thứ đã được chuẩn bị chu đáo.

Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ còn chờ cậu út chào đời.

Sau ngày dự sinh hai hôm, tức là ngày 2 tháng 2 năm 1972, ngày đầu rồng ngẩng, cậu út đã vội vàng đến với thế giới này.

Lần sinh nở này cũng giống như hai lần trước, diễn ra suôn sẻ. Đến bệnh viện chưa đầy hai tiếng đồng hồ, đứa trẻ đã chào đời.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 290


Lần này cũng là một bé trai, nặng 3,5kg, đúng là một cậu bé bụ bẫm.

Ở bệnh viện hai ngày, Diệp Thư được xuất viện về nhà để ở cữ.

Lần này cũng giống như hồi sinh Chính Hồng, ông bà nội ở lại chăm cháu đến khi cháu được bốn tháng thì đưa cháu về quê.

Vợ chồng Diệp Thư lại trở về cuộc sống mỗi cuối tuần về quê.

Lần này con trai lớn ở lại thành phố, không về quê cùng ông bà nội.

Diệp Thư cho con trai lớn vào học lớp mầm non, sáng tối nhờ Thạch Lỗi đưa đón hai chị em.

Cả nhà bốn người, từ thứ Hai đến thứ bảy người lớn thì đi làm, trẻ con thì đi học, đến chủ nhật lại về quê thăm ông bà và em út.

Chớp mắt đã đến kỳ nghỉ hè, hai đứa trẻ được nghỉ học. Thạch Lỗi đưa hai con về quê với ông bà.

Diệp Thư và Thạch Lỗi lại trở về cuộc sống của hai người.

Không có con cái ở bên, siêu thị của Diệp Thư lại được sử dụng triệt để.

Hai vợ chồng tranh thủ lúc rảnh rỗi nấu sẵn đồ ăn cho cả tuần, như vậy mỗi ngày tan làm về sẽ đỡ mất công nấu nướng, có thể nghỉ ngơi nhiều hơn.

Cuộc sống không có con cái bên cạnh thật sự rất thoải mái. Đến nỗi Thạch Lỗi cũng phải thốt lên rằng, anh mong các con nhanh lớn.

Đợi chúng nó lớn hết, để chúng nó tự lập, lúc đó trong nhà chỉ còn lại hai vợ chồng, cuộc sống lúc ấy mới thực sự thoải mái.

Diệp Thư cười bảo anh suy nghĩ xa xôi quá, con út mới có 5 tháng tuổi, còn ít nhất 20 năm nữa mới đến lúc tự lập.

Nghe vậy, Thạch Lỗi cũng cười, thật lòng nói rằng đó cũng là mong ước của anh.

Cả nhà cứ thế mà tận hưởng một kỳ nghỉ hè vui vẻ, thoắt cái đã đến lúc hai đứa nhỏ phải về đi học.

Vào ngày chủ nhật cuối cùng của tháng Tám, Diệp Thư và Thạch Lỗi lại về quê.

Lần này về là để đón hai đứa nhỏ về luôn. Hai đứa khỏi phải nói, được chơi ở quê đã đời nên chẳng đứa nào muốn về đi học cả.

Con gái thì còn đỡ, dù sao cũng gần mười tuổi rồi, cũng đã hiểu chuyện.

Còn cậu con trai lớn, biết lần này phải về theo bố mẹ đi học là giở đủ mọi chiêu trò nũng nịu, mè nheo, quyết không chịu về.

Thấy mẹ không đồng ý, cuối cùng cậu bé chạy biến đi, giận dỗi.

Diệp Thư bảo Thạch Lỗi đi theo xem con trai đi đâu, đừng để lại chạy lên núi chơi.

Nói đến đây, không thể không nhắc đến một chuyện không lớn cũng không nhỏ xảy ra trong kỳ nghỉ hè.

Chuyện cũng không có gì to tát, chỉ là hai đứa nhỏ khi theo bạn bè lên núi cắt cỏ cho lợn thì gặp và nói chuyện với một tên phần tử xấu bị đưa về đây.

Nói không to tát, nhưng tên phần tử xấu đó lại chính là bố chồng của Diệp Thư. Cô giấu nhẹm chuyện này đi, sợ người khác phát hiện ra, ai ngờ đâu Thạch Chí Viễn lại nhìn thấy hai đứa nhỏ, không những không tránh mặt mà còn chủ động bắt chuyện.

Đến tối chủ nhật, hai đứa nhỏ về kể lại chuyện này, khiến Diệp Thư tức đến phát điên. Nếu lúc đó Thạch Chí Viễn ở đó, chắc chắn cô ẽ muốn bóp c.h.ế.t ông ta.

Đúng là đồ sao chổi, không phá hoại gia đình cô thì ông ta không cam tâm phải không?

Bản thân đang trong tình cảnh nào mà không biết, còn dám lại gần hai đứa nhỏ?

Lỡ như bị người ta phát hiện ra họ giống nhau thì phải làm sao?

Thạch Lỗi rất giống Thạch Chí Viễn, hai đứa nhỏ lại giống Thạch Lỗi, vậy nên hai đứa nhỏ cũng có nét giống Thạch Chí Viễn.

Chỉ là Thạch Chí Viễn phải chịu khổ cực nên gầy hẳn đi, trông khác xa so với trước đây. Thêm nữa, ông ta lại là phần tử xấu nên người dân trong làng không ai tiếp xúc, vì vậy mà không ai phát hiện ra điểm này.

Bây giờ hay rồi, ông ta còn chủ động làm thân với hai đứa nhỏ.

Diệp Thư tức giận đến mức tối hôm đó không về nhà, bảo ông nội đi tìm Thạch Chí Viễn, cảnh cáo ông ta không được phép đến gần hai đứa nhỏ nữa.

Ông bà nội thấy Diệp Thư tức giận như vậy, định bênh vực cho Thạch Chí Viễn vài câu nhưng cô không nghe, chỉ dặn họ nói với Thạch Chí Viễn là không được phép lại gần con mình. Nếu để người khác phát hiện ra thì sẽ liên lụy đến cả bọn họ.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 291


Nếu ông ta còn tiếp tục, sau này cô sẽ không cho hai đứa nhỏ về quê nữa.

Câu nói này vừa là để cảnh cáo Thạch Chí Viễn, vừa là nói với hai ông bà lão.

Nếu họ vẫn tiếp tục sai lầm như vậy, thì gia đình cô sẽ không quay về đây nữa.

Thậm chí, có thể cô sẽ chuyển cả nhà đến nơi khác sinh sống. Mặc dù làm như vậy sẽ rất phiền phức, nhưng còn hơn là sau này bị Thạch Chí Viễn liên lụy.

Không biết ông nội đã nói gì với Thạch Chí Viễn, từ đó về sau Diệp Thư không còn nghe hai đứa nhỏ nhắc đến ông ta nữa.

Ngày tháng cứ thế trôi qua, ba năm nhanh chóng trôi qua, giờ đã là năm 1975.

Ba năm này, cuộc sống của gia đình Diệp Thư rất yên bình, ba đứa con đều khỏe mạnh, ông bà tuy tuổi đã cao nhưng sức khỏe vẫn tốt, thỉnh thoảng có ốm đau lặt vặt nhưng không có bệnh gì nghiêm trọng.

Điều đáng nói nhất là Thạch Lỗi, ba năm qua, anh đã dựa vào năng lực của mình để trở thành chủ nhiệm kỹ thuật của nhà máy.

Tất nhiên, kỹ thuật giỏi là một chuyện, nhưng bố của chị Ngô Tú Hòa - ông xưởng trưởng nhà máy Ngô cũng góp phần không nhỏ.

Mấy năm nay, mối quan hệ giữa Diệp Thư và Ngô Tú Hòa ngày càng tốt, cô cũng quen biết với bố mẹ và anh chị em của Ngô Tú Hòa.

Những dịp lễ Tết, Diệp Thư đều đến thăm hỏi gia đình họ. Quả nhiên câu nói "Một người làm quan, cả họ được nhờ" là có lý do cả. Nhờ vậy mà Thạch Lỗi mới được lên chức chủ nhiệm.

Nhà máy cơ khí cũng có hai năm hỗn loạn, cuối cùng xưởng trưởng Ngô đã nắm được cơ hội, mạnh tay chấn chỉnh, nhà máy mới dần ổn định trở lại.

Thạch Lỗi mới dám thể hiện năng lực của mình. Nếu không có xưởng trưởng Ngô mạnh tay dẹp loạn đám Hồng Vệ Binh thì dù anh có giỏi đến đâu cũng không dám thể hiện.

Bây giờ tình hình bên ngoài không còn căng thẳng như trước nữa. Diệp Thư biết phong trào này sẽ sớm qua thôi.

Sáng sớm chủ nhật, Diệp Thư đã dậy chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, tiện thể chuẩn bị bữa trưa cho con gái đi dã ngoại.

Tĩnh Nghi - con gái cô năm nay đã 14 tuổi mụ, 13 tuổi thật, hiện đang học lớp 7, đã là một thiếu nữ rồi.

Hôm nay, lớp con bé rủ nhau đi dã ngoại ở bờ sông ngoại ô, không về ăn trưa mà ăn luôn ở ngoài.

Hôm qua Diệp Thư đã nhào bột sẵn, định hấp bánh bao, ngoài việc để con gái mang đi ăn trưa, thì cả nhà cũng ăn bánh bao cho bữa sáng.

Hấp bánh bao xong, cô lại nấu cháo, rồi gọi ba đứa nhỏ dậy.

Đúng vậy, là ba đứa nhỏ, năm nay Diệp Thư đã đón Chính Khải - con trai út lên huyện thành và gửi cậu bé đến nhà trẻ.

Hai ông bà dù sao cũng đã lớn tuổi, đã ngoài bảy mươi gần tám mươi rồi, tuy sức khỏe vẫn còn tốt, nhưng chăm thêm c* cậu Chính Khải nghịch ngợm thì hơi đuối.

Thế là Diệp Thư đón thẳng con trai út lên thành phố và gửi cậu bé đến nhà trẻ.

Cả nhà cô vẫn giữ thói quen về quê vào chủ nhật, chủ yếu là về thăm hai ông bà, tranh thủ làm những việc nặng nhọc như bổ củi, gánh nước, những việc này đều do Thạch Lỗi làm.

Mỗi lần về, hai vợ chồng đều chuẩn bị đủ thứ cho hai ông bà dùng trong một tuần, để hai ông bà khỏi phải động tay động chân.

Thực ra, ban đầu Diệp Thư muốn đón ông bà lên huyện thành sống cùng luôn, dù sao hai ông bà cũng đã lớn tuổi, lỡ có ốm đau gì không có ai bên cạnh cũng không được.

Nhưng hai ông bà nhất quyết không chịu, nói gì cũng không lên, Diệp Thư hết cách, chỉ đành để Thạch Lỗi chạy đi chạy về nhiều hơn.

Diệp Thư cũng biết, hai ông bà không muốn xa con trai, ở quê, hai ông bà có thể thi thoảng gửi đồ ăn thức uống cho con, chủ nhật nào vợ chồng cô cũng về.

Nếu hai ông bà cũng lên thành phố, chắc chắn vợ chồng cô sẽ không về thường xuyên nữa, hơn nữa muốn hỗ trợ con trai cũng bất tiện.

Mấy năm nay, tuy ngoài miệng nói không quản Thạch Chí Viễn nữa, nhưng mỗi lần chuẩn bị lương thực cho ông bà, Diệp Thư vẫn chuẩn bị thêm một ít.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 292


Không phải cô muốn hỗ trợ Thạch Chí Viễn, mà là sợ hai ông bà lấy lương thực của mình để hỗ trợ con trai, rồi lại thiếu ăn.

Hai ông bà cũng biết điều này, nên tháng nào cũng đưa cho Diệp Thư mười đồng, lấy danh nghĩa là cho cháu.

Ban đầu, Diệp Thư từ chối vài lần, nhưng hai ông bà rất kiên quyết, nên sau này cô không từ chối nữa, đưa thì nhận vậy.

Hôm nay cũng vậy, ngoại trừ con gái đi dã ngoại không về quê, bốn người còn lại đều về quê.

Lúc này đang là mùa vụ gieo trồng, thanh niên trai tráng đều xuống ruộng kiếm công điểm.

Các bác, các cô trong làng bế cháu, tay cầm kim chỉ, ngồi trước cửa nhà trò chuyện với hai ông bà.

Thấy gia đình Diệp Thư trở về, mọi người đều chào hỏi.

Mấy năm nay, Diệp Thư cũng giúp dân làng mua không ít thứ, đầu tiên là con trai cả nhà anh cả Diệp kết hôn, nhà gái đòi phải có một trong ba món đồ lớn là đồng hồ.

Anh cả cầm tấm phiếu mua đồng hồ vất vả lắm mới đổi được, đến cửa hàng bách hóa mua, thì lại được thông báo là tạm thời hết hàng.

Anh cả không còn cách nào khác đành phải tìm đến Diệp Thư, cô cũng không để anh thất vọng, nhận phiếu và tiền, đến tuần sau là mua được đồng hồ.

Thực ra chuyện này đối với Diệp Thư không khó, làm việc lâu năm ở cửa hàng bách hóa nên cô biết, họ sẽ không bày bán hết tất cả mọi thứ, đặc biệt là những mặt hàng khan hiếm như "ba món đồ lớn".

Họ đều sẽ để dành một ít, nhỡ đâu có nhà lãnh đạo nào cần mua thì sao? Không có để bán chẳng phải là đắc tội với người ta sao?

Vì vậy, những thứ mà anh cả đến mua không có, thì Diệp Thư đến đó đều mua được.

Không chỉ đồng hồ, mà cả phích nước, ga trải giường, những thứ này đều là hàng lỗi do Diệp Thư giúp mua, lại còn dùng giá của hàng lỗi để mua cho cô dâu mới một đôi giày da chỉ bị xước một chút.

Hôm nhà chồng mang lễ vật đến, khi lấy đôi giày da ra, cả nhà gái đều kinh ngạc, mấy cô em gái của cô dâu mới thì ghen tị đến mức không chịu nổi.

Đôi giày da nhỏ này đã giúp nhà trai và nhà gái đều giữ thể diện.

Từ đó về sau, mọi người trong làng đều biết Diệp Thư có thể mua được những thứ mà người khác không mua được.

Thỉnh thoảng, bà con trong làng cũng nhờ Diệp Thư mua giúp một số thứ.

Những gì bà con thực sự cần mà không thể tự mua được, và trong khả năng của mình, Diệp Thư đều giúp đỡ.

Tất nhiên, có những người rõ ràng là đến để lợi dụng, Diệp Thư cũng thẳng thừng từ chối.

Dần dần, người trong làng cũng biết, chỉ cần thực sự khó khăn cần giúp đỡ, mà Diệp Thư không khó xử, thì cô nhất định sẽ giúp.

Còn nếu là muốn đến để lợi dụng, Diệp Thư cũng sẽ không nương tay từ chối.

Vì vậy, mối quan hệ của Diệp Thư với mọi người trong làng lại tốt hơn rất nhiều.

Kỳ thực, những năm gần đây, trong làng không phải là không có ai phát hiện ra việc hai ông bà và Thạch Chí Viễn qua lại với nhau. Chỉ là gia đình họ có mối quan hệ tốt với mọi người trong làng, thêm vào đó Diệp Thư và Thạch Lỗi đều làm việc trong huyện thành. Sau này khó tránh khỏi có lúc cần đến hai người.

Thanh niên trí thức hiện tại bị đội trưởng quản lý rất nghiêm, không ai dám hó hé gì. Hơn nữa, chuyện này cũng không ảnh hưởng đến người khác, nên mới không bị vỡ lở, yên ổn cho đến tận bây giờ.

Kỳ thực, việc Diệp Thư họ đột ngột về quê, có lẽ ban đầu mọi người đều tin lời bào chữa của họ.

Nhưng từ khi Cách mạng Văn hóa bắt đầu, trong làng có người được điều về. Những người có tâm cơ khó tránh khỏi việc đoán ra nguyên nhân họ về quê.

Người khác Diệp Thư không biết, nhưng đội trưởng, Ngô Tú Hòa và bố của Ngô Tú Hòa - xưởng trưởng Ngô - chắc chắn là đã đoán được đôi chút.

Nhưng chẳng qua là không ai nói ra mà thôi.

Hơn nữa, theo như Diệp Thư được biết, trường hợp như họ tuy ít nhưng không phải là không có.

Lần này về quê, ngoài lương thực, Diệp Thư còn mang về cho hai ông bà khá nhiều ngô khoai. Số ngô khoai này là dành cho ai thì không cần phải nói cũng biết.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 293


Hai ông bà cũng biết là để họ có cái mà hỗ trợ con trai, trong lòng rất biết ơn Diệp Thư. Cách thể hiện sự biết ơn chính là dúi tiền cho các cháu.

Diệp Thư biết tâm ý của ông bà, nhưng cô cũng không nói toạc ra.

Nói thật, Diệp Thư làm vậy thật ra không phải là vì ông bà. Cô chỉ là vì người đàn ông của mình - Thạch Lỗi.

Tuy ngoài miệng Thạch Lỗi nói không quan tâm đến Thạch Chí Viễn, nhưng để cho Thạch Chí Viễn phải chịu khổ sở trước mắt mình, e rằng anh cũng không đành lòng. Thạch Lỗi chưa bao giờ là người cứng rắn.

Thực ra chuyện này đối với Thạch Lỗi mà nói, đúng là một bài toán nan giải. Lo lắng ư, khúc mắc trong lòng anh bấy lâu nay không thể nào gỡ bỏ được. Muốn anh đối xử với Thạch Chí Viễn như những người con trai bình thường khác, anh chắc chắn không làm được.

Không lo lắng ư, dù sao đó cũng là bố ruột của anh, tuy không nuôi nấng anh ngày nào, nhưng cũng chưa từng ngược đãi hay đối xử tệ bạc gì. Hơn nữa, ở giữa còn có ơn nghĩa dưỡng dục của hai ông bà bao nhiêu năm qua.

Nếu Thạch Lỗi nhất quyết không quan tâm, nhỡ đâu Thạch Chí Viễn có chuyện gì, khó đảm bảo ông bà sẽ không trách Thạch Lỗi.

Đây mới chính là điều khó xử nhất đối với Thạch Lỗi, nếu như vì Thạch Chí Viễn mà khiến Thạch Lỗi bị ông bà oán trách. Trong lòng Thạch Lỗi sẽ khó chịu đến mức nào.

Tuy Diệp Thư không thể cảm nhận được hết những gì Thạch Lỗi phải trải qua, nhưng ít nhiều cũng có thể hiểu được cảm giác của anh.

Vì vậy, Diệp Thư quyết định mỗi lần mang đồ cho ông bà, cô đều mang nhiều hơn một chút. Cũng là để ông bà có thể hỗ trợ cho Thạch Chí Viễn.

Như vậy, Thạch Lỗi sẽ không phải băn khoăn trong lòng nữa. Sau này cũng có thể đường hoàng đối diện với ông bà.

Tất cả những gì Diệp Thư làm đều là vì Thạch Lỗi.

Bản thân Thạch Lỗi cũng biết điều đó, ngoài việc cảm thán rằng mình đúng là trúng số độc đắc khi lấy được người vợ tốt như vậy, anh còn đối xử với Diệp Thư tốt hơn nữa.

Tất nhiên, hai đứa trẻ không quan tâm đến những chuyện này, cứ về đến nhà ông bà là lại ríu rít chạy ra ngoài chơi.

Hai đứa còn giận dỗi nhau một trận, nguyên nhân là do em muốn đi chơi cùng anh, anh không muốn dẫn theo, chê dắt em theo vướng víu.

Cậu em khóc lóc không cho anh đi, khiến anh trai bực bội giậm chân. Mãi đến khi ông nội ra bế cậu em út đi, anh trai mới thở phào nhẹ nhõm, chạy đi tìm bạn bè chơi.

Cứ ra ngoài như vậy, đến bữa cơm mới về. Chủ nhật nào cũng vậy, Diệp Thư đã quen rồi.

Diệp Thư ra ngoài nhà bếp nấu cơm, bây giờ chân tay bà nội ngày càng yếu. Chỉ cần Diệp Thư ở nhà, cô sẽ không để bà nội phải động tay động chân.

Mỗi lần cô còn làm dư ra một ít, để khi nào vợ chồng cô về, ông bà hâm nóng lên là có thể ăn được ngay.

Thêm nữa, sữa bột cho người già, bột mè đen, bánh ngọt, điểm tâm, cô đều chuẩn bị sẵn cho ông bà khá nhiều. Cô muốn để ông bà sáng tối không muốn nấu nướng gì thì cũng có cái lót dạ.

Phải nói là Diệp Thư, với tư cách là cháu dâu, làm được đến mức này thì đúng là không còn gì để chê.

Bởi vậy nên ông bà cũng sớm giao cả gia sản cho Diệp Thư, phòng trường hợp hai người lớn tuổi rồi, lỡ có ngày tối hôm trước còn ngủ ngon, sáng hôm sau đã không dậy được nữa, chi bằng dặn dò rõ ràng sớm vẫn hơn.

Hơn nữa, trải qua ngần ấy năm chung sống, hai người họ rất tin tưởng vào nhân phẩm của Diệp Thư. Dù trong tay hai người không có tiền, Diệp Thư cũng sẽ không bỏ mặc họ.

Huống chi, dù đã giao hết tiền tiết kiệm, thì hai người vẫn còn tiền lương hưu hàng tháng, hoàn toàn đủ cho hai người chi tiêu.

Diệp Thư nấu cơm, Thạch Lỗi ở bên cạnh phụ giúp. Từ ngày cưới đến giờ, chỉ cần Thạch Lỗi ở nhà, anh chưa bao giờ để Diệp Thư phải một mình vất vả, còn mình thì ngồi chờ cơm bưng nước rót. Anh luôn cùng làm với Diệp Thư, dù chỉ là ngồi nhóm lửa, anh cũng muốn ở bên cạnh cô.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 294


Hôm nay Diệp Thư nhào một thau bột lớn, chuẩn bị rán bánh tiêu và quẩy.

Những thứ này để được lâu, ông bà có thể ăn nhiều ngày.

Tuy để đến bữa sau ăn sẽ hơi cứng, nhưng chỉ cần chan thêm chút canh, nhúng bánh tiêu vào là mềm ra, ăn vẫn ngon.

Hai vợ chồng cùng nhau rán một chậu bánh tiêu, một chậu quẩy.

Rán xong, Diệp Thư đổ chỗ dầu ăn thừa ra, dùng luôn chiếc chảo đó để nấu canh trứng.

Bữa trưa nay của cả nhà coi như đã xong.

Cả nhà ăn trưa xong, buổi chiều lại ra vườn trước, vườn sau trồng cây.

Vườn trước vẫn trồng rau, vườn sau năm nay vẫn trồng một nửa ngô, một nửa khoai lang.

Hai vợ chồng cùng nhau làm việc đến tận khi trời sắp tối mới trồng xong cả vườn trước và vườn sau.

Trồng xong cũng không nấn ná lâu, hai người vội vàng đưa hai con về huyện.

Không biết con gái lớn đi dã ngoại về chưa, trong lòng Diệp Thư rất lo lắng cho con, đôi chân đạp xe càng thêm nhanh.

Về đến nhà, thấy đèn trong nhà vẫn sáng, Diệp Thư biết con gái đã về rồi.

Diệp Thư đẩy cửa lớn, bước vào sân. Nghe thấy tiếng động, con gái từ trong nhà chạy ra.

“Mẹ, sao giờ bố mẹ mới về? Con cứ tưởng hôm nay bố mẹ không về nữa chứ!" Tĩnh Nghi có chút trách móc.

"Con ở nhà, sao bố mẹ có thể không về được? Chỉ là hôm nay phải trồng cây ở vườn nhà ông bà nên về muộn một chút." Diệp Thư mỉm cười giải thích.

Thạch Lỗi bế cậu con trai út xuống khỏi xe đạp, cậu bé vừa gọi "Chị ơi" vừa chạy về phía chị.

Tĩnh Nghi đưa tay đón lấy, bế em trai lên. Cô bé vừa đi vừa nói: "Bố mẹ về vừa lúc, cơm đã nấu xong rồi, vào ăn luôn đi ạ. Con còn sợ bố mẹ về muộn, cơm nguội mất."

Diệp Thư nhìn con gái bế đứa con trai út từ phía sau, trong lòng tràn đầy cảm giác thành tựu.

Chớp mắt một cái, con gái đã mười bốn tuổi, giờ đã cao bằng cô rồi.

Bản thân Diệp Thư cũng đã ngoài ba mươi. Nhìn con gái đang xới cơm cho cả nhà, con trai lớn đang rửa mặt, con trai út thì cứ quấn quýt bên chị, lòng cô dâng lên muôn vàn cảm xúc.

Diệp Thư bỗng chìm vào dòng suy nghĩ miên man, mới đó mà đã 16 năm trôi qua kể từ ngày cô đến thời đại này. Cô không chỉ tìm được người bạn đời của mình ở đây mà còn sinh được ba đứa con ngoan ngoãn.

Những năm tháng qua tuy cũng có lúc thăng trầm, nhưng đều vượt qua được một cách ngoan cường.

Nghe tiếng con gái giục cả nhà mau ăn cơm, Diệp Thư vội ngừng suy nghĩ miên man, bước tới phụ con gái dọn cơm.

Nhìn mâm cơm trên bàn, Diệp Thư và Thạch Lỗi không ngớt lời khen ngợi con gái.

"Món nào cũng ngon! Con gái bố giỏi thật, đã biết nấu cơm cho bố mẹ rồi." Thạch Lỗi vừa ăn vừa khen.

"Hay quá! Cuối cùng mẹ cũng được hưởng phúc rồi, tối về có cơm ngon con gái nấu sẵn." Diệp Thư cũng tiếp lời chồng.

Nghe bố mẹ khen, Tĩnh Nghi có chút ngại ngùng.

Diệp Thư và Thạch Lỗi cố ý khen ngợi, tuy con gái nấu ăn cũng chỉ ở mức bình thường. Nhưng để con bé không nản chí, hai người vẫn thay nhau khen ngợi.

Thực ra không chỉ trẻ con, mà người lớn làm việc gì cũng mong được khen ngợi vài câu.

Hơn nữa, được khen ngợi thì lần sau sẽ có thêm động lực để làm nhiều việc hơn.

Vì vậy, Diệp Thư và Thạch Lỗi không tiếc lời khen ngợi, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của Tĩnh Nghi đỏ bừng. Trong lòng càng thêm quyết tâm, sau này nhất định phải giúp bố mẹ làm nhiều việc hơn.

Ngay cả hai cậu con trai, tuy thằng bé nhỏ nhất nghe chưa hiểu lắm. Nhưng thằng lớn đã thẳng thắn bày tỏ, sau này cũng sẽ nấu cơm và rửa bát cho bố mẹ.

Diệp Thư và Thạch Lỗi cũng khen con trai lớn vài câu, đồng thời nhân cơ hội giao luôn nhiệm vụ rửa bát buổi tối.

Thoáng chốc đã một năm trôi qua, năm nay đã là năm 1976. Chính sách năm nay rõ ràng đã nới lỏng hơn. Trên đường phố cũng chẳng còn thấy mấy bóng Hồng Vệ Binh nữa.

Cuối năm ngoái, khi giao dịch cuối cùng với anh Cường, anh Cường cũng nói, bất kể cấp trên nói gì, thì bên dưới cũng không còn nhiều chuyện như vậy nữa.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 295


Hồng Vệ Binh tuy vẫn hoạt động, nhưng không còn hung hăng như trước.

Đây là điều tốt, tin rằng không lâu nữa, những người bị điều động xuống nông thôn sẽ lần lượt được minh oan và trở về.

Quả nhiên, lần sau khi Diệp Thư về quê, nghe ông nội nói, một người trong làng bị điều động xuống nông thôn đã được minh oan và được xe con đến đón đi.

Sau đó, lại có hai người nữa được đón đi, trong chuồng bò chỉ còn lại Thạch Chí Viễn và một người được cho là giáo sư trường y.

Hai tháng sau, vị giáo sư cũng được đón đi, trong chuồng bò chỉ còn lại một mình Thạch Chí Viễn.

Không biết tâm trạng của Thạch Chí Viễn thế nào, nhưng hai ông bà thì sốt ruột lắm.

Lúc Diệp Thư về quê, ông bà còn cố ý hỏi Diệp Thư xem có thể giúp hỏi thăm khi nào Thạch Chí Viễn được minh oan không.

Diệp Thư cũng mong Thạch Chí Viễn sớm được minh oan, dù sao ông ta được minh oan thì ông bà nội yên tâm, mà đối với gia đình cô cũng chỉ có lợi chứ không có hại.

Tuy nhiên, Diệp Thư tuy mong Thạch Chí Viễn sớm được minh oan, nhưng nói đến việc giúp đỡ thì cô thực sự không có khả năng đó.

Chỉ có thể nói với hai ông bà, để Thạch Chí Viễn viết thư cho lãnh đạo cũ và đồng đội cũ, nhờ họ giúp đỡ.

Không biết Thạch Chí Viễn nhờ ai giúp đỡ, hay là chuyện của ông ta vốn không phải là chuyện gì to tát. Dù sao thì chưa đầy một tháng, Thạch Chí Viễn cũng được minh oan.

Trước khi đi, ông ta còn muốn đón hai ông bà đi cùng. Hai ông bà không đồng ý đi cùng ngay lúc đó, nhưng hứa sau khi thu xếp ổn thỏa sẽ để Thạch Chí Viễn đến đón.

Thạch Lỗi và Diệp Thư không có ý kiến gì về chuyện này. Chuyện này đều tùy ý ông bà nội. Ông bà muốn sống với ai cũng được, họ không ý kiến.

Vẫn là câu nói cũ, nếu ông bà sống không vui ở chỗ Thạch Chí Viễn, họ luôn chào đón ông bà trở về.

Sau khi Thạch Chí Viễn rời đi, Diệp Thư và Thạch Lỗi bàn bạc một chút, Thạch Lỗi liền xin nghỉ phép ở nhà máy, trở về Bắc Thành để xem tình hình.

Trước tiên giải quyết ổn thỏa chuyện nhà cửa, sau đó đến nhà máy tìm lãnh đạo, xem hai người có thể điều động về không.

Trước khi Thạch Lỗi đi, Diệp Thư cũng nói rõ với anh, nếu hai người không thể cùng nhau điều động về, thì trước tiên ưu tiên cho Thạch Lỗi.

Nếu cô không thể điều động về cũng không sao, có thể xin nghỉ việc trước. Cả nhà về đó rồi tính.

Thực sự không được thì mua một cửa hàng nhỏ kinh doanh, cũng không đến nỗi nào.

Tiền bạc trong nhà không ít, Diệp Thư vốn cũng định mua thêm vài căn nhà và cửa hàng.

Bản thân cô và Thạch Lỗi đều không có đầu óc kinh doanh, muốn tự mình làm ăn lớn thì chắc chắn không làm được.

Vì vậy, Diệp Thư đã lên kế hoạch từ sớm, cố gắng mua càng nhiều nhà cửa và cửa hàng càng tốt, đến lúc đó chỉ việc ngồi thu tiền thuê. Nếu có thể gặp đúng lúc giải tỏa di dời thì càng tốt.

Bàn bạc xong mọi chuyện, Thạch Lỗi cũng lên đường trở về Bắc Thành.

Diệp Thư ở nhà yên tâm đi làm và chăm sóc con cái.

Diệp Thư không lo lắng chuyện Thạch Lỗi mua nhà, những năm qua họ vẫn luôn giữ liên lạc với người bạn làm ở cục công an của Thạch Lỗi. Mùa đông năm nào cũng gửi cho người bạn đó nấm hương, mộc nhĩ các loại đặc sản. Thậm chí thịt lợn cũng gửi không ít.

Dĩ nhiên rồi, bạn thân của anh cũng không nhận đồ của vợ chồng anh không công, cũng sẽ gửi đồ từ Bắc Thành cho họ.

Mấy năm nay quan hệ qua lại giữa mọi người càng thêm khăng khít hơn trước.

Hơn nữa năm ngoái bạn thân của anh đã được thăng chức làm Cục trưởng Cục Công an. Chính là người quản lý khu vực căn nhà của vợ chồng cô đấy.

Trước khi đi Thạch Lỗi đã gọi điện thoại cho người bạn đó rồi. Tin chắc là việc này sẽ được giải quyết thôi.

Kế hoạch của Diệp Thư là năm nay cả nhà sẽ về Bắc Thành ăn Tết. Việc này cô cũng đã bàn bạc kỹ với ông bà rồi. Ba đứa trẻ cũng biết là cả nhà sắp về Bắc Thành rồi. Chúng vui đến mức reo hò ầm ĩ cả lên.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 296


Chẳng trách bọn trẻ con lại mừng rỡ như vậy, ba đứa thì có hai đứa sinh ra và lớn lên ở huyện.

Con gái tuy là sinh ra ở Bắc Thành, những chuyện trước kia có thể còn chút ít ký ức, nhưng ngần ấy năm trôi qua, chắc cũng quên gần hết rồi.

Thêm nữa bình thường cả nhà cũng chưa bao giờ nhắc đến Bắc Thành. Cho nên bọn trẻ đâu có biết gia đình mình là người Bắc Thành.

Phải biết rằng Bắc Thành là thủ đô, là nơi mà ai cũng mong muốn. Giờ biết gia đình mình là người Bắc Thành, lại sắp được đến Bắc Thành sinh sống, làm sao bọn trẻ có thể không phấn khích cho được?

Vài ngày sau, Thạch Lỗi gọi điện thoại đến, nói là hai căn nhà đều đã dọn xong rồi.

Mọi việc diễn ra rất suôn sẻ, còn nói là may mà có bạn của anh giúp đỡ, nếu không thì chuyện căn nhà này thật khó nói.

Ban đầu Thạch Lỗi tự mình đến đó, kết quả là đến nơi, những người đó cứ lần lữa hết cách này đến cách khác, nhất quyết không chịu trả lời dứt khoát.

Lần thứ hai Thạch Lỗi liền rủ người bạn đó đi cùng, đến nơi chẳng nói lời nào thừa, chưa đầy hai ngày đã dọn dẹp xong căn nhà.

Còn căn cho người ta mượn ở thì đúng là có chút rắc rối.

Ban đầu tìm đến thì hai vợ chồng ấy không con không cái, ai ngờ đâu lại mọc ra một người cháu trai không biết từ đâu ra.

Mà người cháu trai đó thế mà cũng dọn đến đó ở.

Sự xuất hiện đột ngột của Thạch Lỗi rõ ràng khiến họ trở tay không kịp. Hai vợ chồng kia cũng luống cuống vô cùng.

Bao nhiêu năm trời không có tin tức gì, hai vợ chồng kia cứ nghĩ gia đình này sẽ không quay về nữa, nên đã coi căn nhà này như của mình.

Trùng hợp là người cháu trai không biết nghe được từ đâu về căn nhà lớn mà họ đang ở, liền lấy cớ là đến chăm sóc họ để xin dọn đến ở cùng.

Hai vợ chồng sống cả đời không con không cái, cũng sợ sau này về già không ai chăm sóc. Nên đã ngầm đồng ý cho gia đình người cháu trai dọn đến ở.

Thế nên Thạch Lỗi vừa quay về, gia đình người cháu trai kia không chịu dọn đi đúng không?

Thạch Lỗi cũng chẳng nhiều lời với họ, trực tiếp báo cảnh sát. Khu vực này vốn dĩ nằm trong phạm vi quản lý của bạn anh.

Vì vậy, tuy có hơi rắc rối một chút, nhưng cũng đã lấy lại được căn nhà một cách suôn sẻ.

Chỉ cần tìm người dọn dẹp lại hai căn nhà là có thể dọn vào ở được rồi.

Còn may là hai căn nhà một căn là nơi làm việc, một căn tuy có người ở, nhưng vì nghĩ là nhà của mình nên họ bảo dưỡng cũng khá cẩn thận.

Về phần công việc, đúng như Diệp Thư dự đoán. Thạch Lỗi với tư cách là kỹ sư cao cấp nên nhà máy rất hoan nghênh anh quay lại.

Chỉ là về phía Diệp Thư thì hơi khó khăn một chút, hiện tại phòng tài vụ của nhà máy không thiếu người, nên cũng khó sắp xếp.

Thạch Lỗi cũng không làm khó nhà máy, hai vợ chồng anh cũng đã lường trước được tình huống này rồi. Chủ yếu là bản thân anh đã giải quyết được vấn đề công việc, cả gia đình có thể thuận lợi quay về. Việc của Diệp Thư cứ từ từ tính sau.

Thạch Lỗi đã bàn bạc xong xuôi chuyện công việc với nhà máy, nhà máy cũng đã làm giấy điều động công tác cho anh. Thạch Lỗi cũng đã nói với ban lãnh đạo là cuối năm sẽ quay lại làm việc.

Phải dành thời gian cho nhà máy cơ khí chứ, dù gì cũng đã làm việc ở đó 10 năm rồi, không thể nói đi là đi ngay được, bỏ bê nhà máy như thế.

Hơn nữa, lãnh đạo nhà máy cơ khí là bố của Ngô Tú Hòa, người quen của bọn họ. Càng không thể nói bỏ là bỏ được. Nếu không thì sau này còn mặt mũi nào nhìn nhau nữa.

Chuyện này ban lãnh đạo nhà máy cũng rất thông cảm, họ cũng thích cách làm việc của Thạch Lỗi. Xét cho cùng thì chẳng có lãnh đạo nào lại không thích những công nhân có trách nhiệm với công việc từ đầu đến cuối.

Sắp xếp xong mọi việc, Thạch Lỗi lại quay về huyện.

Tuy Thạch Lỗi đã thu xếp ổn thỏa mọi việc, nhưng cả nhà cũng không lập tức quay về ngay.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 297


Một là chuyện công việc, Thạch Lỗi thì được điều động về. Còn việc của Diệp Thư thì có thể bán đi được.

Còn có ông bà nữa, ông bà đã nói rõ là muốn sống cùng Thạch Chí Viễn, cho dù Diệp Thư và Thạch Lỗi có khuyên thế nào cũng không thay đổi chủ ý.

Chỉ nói là bao năm không ở bên con trai, muốn bù đắp lại quãng thời gian thiếu thốn tình cảm bố con, mẹ con bấy lâu nay.

Hơn nữa, họ đã nuôi nấng Thạch Lỗi trưởng thành, lấy vợ sinh con, chuyện đã hứa với mẹ Thạch Lỗi năm xưa cũng đã làm được. Từ nay về sau họ muốn sống theo ý mình.

Vả lại, Thạch Chí Viễn cũng mong muốn được sống cùng hai ông bà.

Đây đã là tâm nguyện của hai ông bà, Thạch Lỗi cũng chỉ đành thuận theo ý nguyện của họ.

Thế nhưng hiện tại Thạch Chí Viễn vẫn chưa đến đón hai ông bà, có lẽ là công việc vẫn chưa giải quyết xong. Diệp Thư và Thạch Lỗi không yên tâm để hai ông bà tự ở lại đây, nên chỉ có thể đợi Thạch Chí Viễn đến đón hai ông bà đi rồi tính tiếp.

Dù sao Thạch Lỗi cũng đã nộp đơn chuyển công tác lên nhà máy, cũng đã nói riêng với xưởng trưởng Ngô rồi.

Xưởng trưởng Ngô tuy không nỡ từ bỏ Thạch Lỗi, nhưng cũng biết không thể giữ Thạch Lỗi lại được, nên bất đắc dĩ đành ký tên.

Chỉ là dặn Thạch Lỗi trong khoảng thời gian này chưa đi được thì thỉnh thoảng ghé qua nhà máy. Nếu thợ sửa chữa trong nhà máy không xử lý được thì giúp đỡ một tay.

Đương nhiên là Thạch Lỗi đồng ý ngay.

Về phần công việc của Diệp Thư lại càng dễ dàng hơn, cô chỉ cần tung tin muốn bán là có người muốn mua ngay.

Tuy nhiên, trước khi nói ra ngoài, Diệp Thư vẫn hỏi ý kiến Ngô Tú Hòa trước. Xét cho cùng, mối quan hệ của hai người vẫn còn đó. Không thể gạt cô ấy được.

Diệp Thư đem chuyện này nói với Ngô Tú Hòa, đồng thời cũng kể lại toàn bộ nguyên nhân cả nhà đổi tên đổi họ đến đây. Cũng nhân đó xin lỗi Ngô Tú Hòa, không phải cố ý giấu giếm, thật sự là tình thế lúc bấy giờ bắt buộc phải làm vậy.

Tuy Ngô Tú Hòa có chút kinh ngạc, nhưng cũng tiếp nhận rất nhanh. Lại nói với Diệp Thư, thực ra cô ấy đã sớm đoán được việc Diệp Thư họ đột nhiên về quê chắc chắn là có chuyện, mãi đến khi phong trào nổ ra, cô ấy mới mơ hồ biết được nguyên nhân Diệp Thư họ quay về.

Không chỉ mình cô ấy, chồng cô ấy, bố chồng cô ấy, bố cô ấy đều đã đoán được.

Chỉ là thời buổi này ai cũng sống chật vật, hơn nữa tiếp xúc mới biết Diệp Thư họ đều không phải người xấu. Nên mới giả vờ như không biết mà thôi.

Nhà chồng và nhà mẹ đẻ của Ngô Tú Hòa đều làm chính trị, tuy chức vị không cao, nhưng cũng đều biết được chính sách hiện nay nghiêng về hướng nào.

Cho nên, hiện tại Diệp Thư nói muốn bán công việc để trở về Bắc Thành, Ngô Tú Hòa không hề ngạc nhiên.

Về phần công việc của Diệp Thư, Ngô Tú Hòa bảo Diệp Thư đừng bán cho người khác. Vừa hay cô ấy có đứa cháu gái tốt nghiệp cấp 2 vẫn chưa tìm được việc. Bán cho nó là vừa.

Chỉ là muốn nhờ Diệp Thư dẫn dắt nó vài ngày.

Việc công việc đã giải quyết xong xuôi, Diệp Thư cũng vui vẻ đồng ý với Ngô Tú Hòa sẽ dẫn dắt cháu gái cô ấy một thời gian. Dù sao họ cũng chưa vội về Bắc Thành.

Thật ra Thạch Lỗi rảnh rỗi cũng muốn sớm quay về Bắc Thành, nhưng Diệp Thư cứ giữ anh lại không cho về.

Thạch Lỗi không biết, nhưng Diệp Thư thì biết, năm nay là một năm không mấy yên bình, cả nhà mình cứ đợi đến cuối năm, khi nào thực sự yên bình rồi hãy về.

Quả nhiên những ngày tháng sau đó, lịch sử đã phát triển đúng như dự đoán, đầu tiên là tứ nhân bang bị lật đổ, sau đó là trận động đất Đường Sơn, rồi đến việc vị lãnh đạo vĩ đại qua đời.

Chuỗi sự kiện liên tiếp này đã tạo nên một cơn chấn động không hề nhỏ đối với đất nước Hoa Quốc. May mắn là mọi chuyện đều đang phát triển theo hướng tích cực.

Trong khoảng thời gian này, cuối cùng Thạch Chí Viễn cũng đến đón hai ông bà về
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 298


Nói đến Thạch Chí Viễn thì không thể không nhắc đến ba mẹ con Tôn Tú Lệ.

Ba người sau khi tố cáo Thạch Chí Viễn quả thực đã sống những năm tháng sung sướng, Tôn Tú Lệ cũng kết hôn với bố ruột của Thạch Tân.

Thạch Tân gia nhập Ủy ban Cách mạng, tuy chỉ là một tên tép riu nhưng cũng vơ vét không ít lợi ích.

Thạch Tĩnh cũng bởi vì có đứa em trai trong Ủy ban Cách mạng mà tác oai tác quái ở nhà chồng, nhà chồng cũng chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt.

Ba mẹ con này đều không phải người biết điều, dựa vào việc Thạch Tân ở Ủy ban Cách mạng mà đắc tội không ít người.

Đến khi tứ nhân bang bị lật đổ, Ủy ban Cách mạng giải tán, ba mẹ con lúc này mới thật sự ngớ người ra.

Thạch Tân lại càng bởi vì trước đây đắc tội quá nhiều người, ở trong Ủy ban Cách mạng cũng chỉ là một tên tép riu, kết quả bị đẩy ra làm dê thế tội.

Lúc Thạch Chí Viễn được minh oan trở về, Thạch Tân đã bị đưa đi cải tạo lao động rồi.

Dù Tôn Tú Lệ vẫn sống với bố đẻ của Thạch Tân nhưng cuộc sống đã không còn sung sướng như xưa. Ngày nào cũng phải ra đồng làm việc, mà làm không tốt là bị đánh chửi.

Cuộc sống của Thạch Tĩnh so với trước đây cũng một trời một vực. Nhà chồng trước đây nâng niu cô ta, bây giờ cũng hoàn toàn thay đổi thái độ.

Mẹ chồng, anh chồng, chị chồng trước đây luôn tươi cười với cô ta, bây giờ đã hoàn toàn thay đổi. Ngay cả chồng cô ta cũng đối xử với cô ta khác hẳn.

Chưa kể từ khi Thạch Tân đi cải tạo, Thạch Tĩnh cũng bị nhà máy tìm cớ đuổi việc.

Nói là tìm cớ cũng không hẳn, trước đây Thạch Tĩnh dựa vào việc em trai mình ở Ủy ban Cách mạng nên ở nhà máy muốn làm gì thì làm, việc nhẹ thì nhận, việc nặng thì thoái thác. Lãnh đạo vì nể mặt Thạch Tân nên chỉ dám giận mà không dám nói.

Bây giờ cuối cùng cũng đợi được đến lúc Thạch Tân bị bắt, lãnh đạo liền nhanh chóng tìm cơ hội đuổi việc cô ta.

Lúc Thạch Chí Viễn được minh oan trở về cũng là lúc Thạch Tĩnh bị nhà máy đuổi việc. Ở nhà chồng ngày càng không có chỗ đứng.

Biết Thạch Chí Viễn được minh oan, Thạch Tĩnh lập tức đến khu đại viện quân khu tìm ông.

Nhưng Thạch Chí Viễn đã bị cô ta làm tổn thương, không chỉ không tha thứ cho cô ta mà còn dặn dò chiến sĩ canh cổng sau này không cho cô ta vào nữa. Ông không muốn gặp cô ta.

Nghe nói Thạch Tĩnh còn dẫn Tôn Tú Lệ đến cổng khu đại viện làm ầm ĩ. Nhưng Thạch Chí Viễn không gặp họ.

Những điều này đều là bà nội tâm sự khi viết thư cho hai vợ chồng.

Hai ông bà còn nói trong thư lý do họ đi theo Thạch Chí Viễn.

Chủ yếu là thấy con trai gia đình ly tán, sợ con trai về nhà sẽ cô đơn, cũng sợ Thạch Chí Viễn lại bị Tôn Tú Lệ dụ dỗ mà tha thứ cho bà ta.

Thêm nữa, hai ông bà nghĩ đi theo con trai, dù sao thì cháu trai cũng không bỏ mặc ông bà, như vậy từ từ có thể sẽ hòa hoãn quan hệ với Thạch Chí Viễn cũng nên.

Đối với suy nghĩ của hai ông bà, Diệp Thư chỉ có thể nói hai ông bà vì Thạch Chí Viễn mà tính toán rất nhiều.

Nhưng sự việc có diễn ra theo ý muốn của hai ông bà hay không thì không ai biết được.

Diệp Thư cũng không muốn đưa ra bất kỳ ý kiến gì về việc này. Chuyện sau này ai biết được?

Biết đâu sau này Thạch Lỗi sẽ thay đổi thái độ thì sao? Điều này cũng không chắc chắn.

Dù sao thì bây giờ cũng đã biết Thạch Tân không phải là con ruột của Thạch Chí Viễn.

Còn Thạch Tĩnh dù sao cũng là con gái, theo truyền thống của người Hoa Quốc, con gái lấy chồng như bát nước đã hắt đi. Cho dù Thạch Tĩnh có muốn quản, chắc nhà chồng cô ta cũng sẽ có ý kiến.

Hơn nữa với nhân phẩm của Tôn Tú Lệ, con cái được bà ta dạy dỗ chắc cũng chẳng ra gì.

Nhìn việc năm xưa có thể không chút do dự tố cáo bố ruột của mình là biết, sau này chắc cũng đừng mong dựa dẫm được vào cô ta lúc về già.
 
Kệ Hàng Rơi Trúng đầu, Tiểu Thư Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 299


Cuối cùng cũng đến ngày cả nhà về Bắc Thành, Diệp Thư và Thạch Lỗi đã sớm cất những đồ đạc cồng kềnh vào siêu thị. Nói với lũ trẻ là đã gửi về trước.

Hiện tại siêu thị của Diệp Thư đã trống trơn, cái gì bán được đều đã bán hết. Năm nay Diệp Thư không buôn bán với anh Cường nữa.

Ngoài việc năm nay cũng mua hơn hai nghìn cân thịt lợn, Diệp Thư còn mua thêm rất nhiều nấm từ nhà người quen.

Hơn nữa, mấy hôm trước nhân dịp về quê, Diệp Thư và Thạch Lỗi còn đi vào sâu trong núi một chuyến, lần này lại càng đi từ sáng sớm, đến tối mịt mới về, hai người không làm gì khác, chỉ nhặt rất nhiều củi khô về.

Trong núi sâu không có gì nhiều, chỉ có củi khô là nhiều. Hai người không tốn nhiều công sức đã kiếm đủ củi cho cả nhà đốt mười năm.

Cả nhà tiễn hai ông bà xong, lại ở quê thêm hai ngày. Biết họ sắp về Bắc Thành, những người hàng xóm thân thiết mấy năm nay đều tranh thủ đến trò chuyện, tặng ít đặc sản.

Ở quê hai ngày, cả nhà lại về huyện thành, tụ tập ăn uống với bạn bè một bữa.

Những người bạn này bao gồm vợ chồng Ngô Tú Hòa, vợ chồng chị Vương ở cửa hàng thực phẩm, Vương Đào Hoa ở khách sạn và chồng cô ấy. Còn có mấy người bạn ở nhà máy cơ khí của Thạch Lỗi.

Một bàn ăn đầy ắp. Mọi người vừa ăn uống vừa trò chuyện rôm rả.

Nói đến Thạch Lỗi, mọi người vẫn quen gọi anh là Cao Chấn Hưng, còn chưa biết tên thật của anh là Thạch Lỗi.

Diệp Thư tiện thể nói tên thật của Thạch Lỗi cho mọi người biết, đồng thời cũng gửi lời xin lỗi đến mọi người, nói rằng lúc đó tình huống thực sự không còn cách nào khác, nên mới phải đổi tên đổi họ, không phải cố ý lừa gạt mọi người, mong mọi người thông cảm.

Những người ngồi đây đều là bạn tốt của hai người, đương nhiên đều nói là hiểu.

Hơn nữa vào thời buổi này, Diệp Thư bọn họ làm như vậy, mọi người cũng thực sự thấu hiểu.

Xét cho cùng, mọi người đều đã chứng kiến quá nhiều người bị đấu tố thê thảm như thế nào, thậm chí không ít người vì thế mà bỏ mạng.

Những người như Diệp Thư bọn họ, có thể dự liệu trước tình hình và chuẩn bị kỹ càng như vậy, chỉ khiến mọi người khâm phục.

Ăn cơm xong, cả nhà Diệp Thư chuẩn bị về.

Đóng cửa sổ cẩn thận, Diệp Thư lại quay đầu nhìn căn nhà mà cả gia đình đã sống trọn vẹn mười năm, lưu luyến khóa cổng.

Thạch Lỗi bước tới nắm lấy tay Diệp Thư, anh biết cô không nỡ, dù sao cũng là ngôi nhà đã gắn bó ngần ấy năm.

“Sau này có thời gian, anh lại đưa em về.” Thạch Lỗi an ủi cô.

“Không sao, đi thôi.” Diệp Thư mỉm cười với Thạch Lỗi.

Ba đứa trẻ cũng ở bên cạnh gọi: “Mẹ, đi thôi!”

Ba đứa trẻ ngoài sự hào hứng, dường như không có gì luyến tiếc.

Cả nhà mang theo lỉnh kỉnh đồ đạc, đến ga xe lửa.

Lần này bọn họ không mua được vé giường nằm, cả nhà đành phải ngồi ghế cứng đến tận Bắc Thành.

May là bọn trẻ đều ngoan ngoãn, cả nhà vừa đi vừa nói chuyện cũng không đến nỗi nhàm chán, rất nhanh hai ngày một đêm đã trôi qua.

Đến ga Bắc Thành, Thạch Lỗi thuê hai chiếc xe ba gác, tốn một đồng để chở cả nhà năm người cùng đồ đạc về đến tận cửa.

Họ về căn nhà cũ của Diệp Thư, còn căn nhà của ông bà thì Diệp Thư tạm thời để đó, nhỡ đâu ông bà ở với con trai không thoải mái vẫn có thể về.

Mở cổng, cả nhà bước vào sân.

Diệp Thư và Thạch Lỗi ngoài cảm xúc cuối cùng cũng trở về, dường như không còn cảm giác gì khác.

Tuy nhiên, ba đứa trẻ nhìn thấy căn nhà rộng lớn này đều ngạc nhiên không thôi.

Bây giờ, chúng cũng không còn mệt mỏi hay buồn ngủ nữa, nhao nhao hỏi: “Mẹ ơi, đây là nhà của chúng ta sao?"

"Nhà chúng ta lớn thật, lớn hơn nhà cũ nhiều."

"Mẹ, con muốn vào trong xem."

"Mẹ, con muốn ra vườn sau xem."

"Mẹ…"

Diệp Thư nghe đến đau cả đầu, vội vàng ngăn chúng lại.

“Được rồi, đây là nhà của chúng ta, các con có thể thoải mái xem.” Nói xong, mặc kệ lũ trẻ, cô và Thạch Lỗi bê đồ vào nhà.
 
Back
Top Bottom