Khác (JOYLADA) HOA SEN ĐEN TÁI SINH

(Joylada) Hoa Sen Đen Tái Sinh
CHƯƠNG 19


Sau tang lễ của Anawin.

Biệt thự tại Sukhumvit chìm trong im lặng.

Phuwin ngồi trong phòng khách, một chiếc chăn mỏng phủ trên vai.

Bên ngoài, cậu trông giống hệt kiếp trước.

Yếu ớt.

Im lặng.

Như thể chỉ cần một cơn gió mạnh cũng có thể làm cậu vỡ vụn.

Nhưng bên trong…

Phuwin đang tính toán rất nhiều thứ.

“Em uống chút sữa đi.”

Pond đặt một ly sữa ấm trước mặt Phuwin.

Ánh mắt anh vẫn đầy áy náy, Phuwin nhìn ly sữa.

Ký ức cũ thoáng qua.

Kiếp trước, sau khi Anawin chết…

Pond đã luôn chăm sóc cậu như vậy.

Cho đến khi chính cậu rơi xuống hồ bơi.

Phuwin ngẩng lên, cậu nắm tay Pond.

“Anh phải ngủ đi.”

Pond khẽ lắc đầu.

“Anh ổn.”

Phuwin nhìn sâu vào mắt anh.

“…Anh không ổn.”

Pond im lặng.

Phuwin mỉm cười rất nhẹ, một nụ cười dịu dàng.

“Lần này… em sẽ bảo vệ anh.”

Pond không hiểu câu nói đó.

Nhưng bản ngã phía sau Phuwin thì hiểu.

Người mặc đồ đen đứng tựa vào tường.

Cười nhạt.

“Bắt đầu rồi.”

---

Buổi chiều Acare đến thăm, cô mang hoa trắng.

Phuwin nhìn bó hoa.

Trong đầu cậu hiện lên ký ức của kiếp trước.

Hai mươi năm.

Hai mươi năm nhìn cô sống trong nhà mình.

Ngủ trên giường của mình, Phuwin đứng dậy.

“Cảm ơn cậu đã đến.”

Acare nắm tay cậu.

“Phuwin… tớ rất tiếc.”

Ánh mắt cô dịu dàng, nếu không biết sự thật.

Không ai có thể nghĩ người phụ nữ này sẽ giết một đứa trẻ.

Phuwin mỉm cười.

“Anawin thích cậu lắm.”

Acare hơi khựng lại, chỉ một giây.

Nhưng Phuwin nhìn thấy một vết nứt rất nhỏ.

---

Buổi tối Dunk đến thăm Phuwin, y mang theo đồ ăn.

“Mày phải ăn chút gì đi.”

Phuwin ngoan ngoãn gật đầu, cậu ăn rất chậm.

Giống như người chưa hồi phục sau cú sốc.

Nhưng thực ra… cậu đang quan sát.

Joong vẫn chưa đến, Phuwin biết hắn sẽ đến.

Và đúng như vậy.

Cửa mở.

Joong bước vào.

Áo sơ mi đen, mùi rượu nhè nhẹ.

Ánh mắt hắn lập tức dừng lại trên Dunk.

Phuwin nhìn thấy, giống hệt kiếp trước.

Bản ngã phía sau cậu thì thầm.

“Bắt đầu đi.”

Sau bữa ăn tối, Phuwin nhìn Dunk.

“Tao có người muốn giới thiệu cho mày.”

Dunk ngẩng lên.

“Giới thiệu?”

Joong cũng nhìn sang, Phuwin gật đầu.

“Anh ấy là bạn của Pond.

Một người rất tốt.”

Joong khẽ nhướng mày, Dunk bật cười nhẹ.

“Phuwin… tao không cần mai mối.”

Phuwin nắm tay y.

“Chỉ gặp thử thôi, mày là gia đình của tao.

Tao cũng muốn chăm sóc cho mày.”

Ánh mắt Phuwin rất nghiêm túc, Dunk hiếm khi thấy cậu như vậy.

“…Được rồi.”

Joong đặt ly rượu xuống bàn, âm thanh vang lên khô khốc.

---

Đêm đó, Dunk rời khỏi biệt thự, Joong cũng đi theo.

Hai người đứng trước xe, Joong châm thuốc.

“Cậu thật sự định đi gặp người đó à?”

Dunk nhún vai.

“Sao không?”

Joong nhìn y, ánh mắt khó đoán.

“Cậu tin Phuwin đến vậy?”

Dunk trả lời rất đơn giản.

“Cậu ấy là người thân của tôi.”

Joong cười khẽ, một nụ cười không rõ ý nghĩa.

Trong nhà

Phuwin đứng trên ban công nhìn hai chiếc xe rời đi.

Bản ngã kia đứng cạnh cậu.

“Ngươi đang chơi một trò nguy hiểm.”

Phuwin nhìn xuống con đường tối.

“Joong không phải người dành cho Dunk.”

Bản ngã nghiêng đầu.

“Nhưng họ sẽ ngủ với nhau.”

Phuwin im lặng.

Cậu biết, ở kiếp trước vô số lần cậu nhìn thấy họ ân ái nhau.

Ngoài việc trốn đi chỗ khác thì cậu chẳng làm gì được cả.

Phuwin khẽ nói.

“Lần này sẽ không xảy ra bất kỳ chuyện gì.”

---

Trong phòng làm việc.

Phuwin mở laptop, cậu tìm một hồ sơ cũ.

Hồ sơ của bảo mẫu, người đã chết trước khi Anawin chết.

Phuwin nhìn màn hình.

“…Kiếp trước đã bỏ qua chi tiết này.”

Bản ngã mỉm cười.

“Bây giờ thì không.”

Phuwin bắt đầu gửi email đến một công ty điều tra tư nhân tại Bangkok.

Nội dung chỉ một dòng:

“Tôi muốn toàn bộ thông tin về cái chết của bảo mẫu.”

Nửa đêm.

Pond bước vào phòng làm việc, Phuwin vẫn chưa ngủ.

Anh ngồi xuống cạnh cậu.

“Em lại thức khuya.”

Phuwin tắt laptop, cậu tựa đầu vào vai anh.

“…Em sợ.”

Pond ôm cậu.

“Anh ở đây.”

Phuwin nhắm mắt.

Trong vòng tay Pond cậu cảm thấy một thứ gì đó kỳ lạ.

Không còn yếu đuối, không còn tuyệt vọng.

Chỉ còn…

Quyết tâm.

Bản ngã kia đứng ở góc phòng, khói đen cuộn quanh.

“Trò chơi bắt đầu rồi.”

---

Cùng lúc đó

Ở Thonglor, Joong đang uống rượu.

Nhưng lần đầu tiên trong nhiều năm, hắn không nhìn những người xung quanh.

Ánh mắt hắn dừng lại trên điện thoại.

Tin nhắn từ Dunk:

“Tôi sẽ gặp người mà Phuwin giới thiệu vào ngày mai.”

Joong đọc tin nhắn.

Một cảm giác khó chịu lan trong lồng ngực.

Hắn nhấp một ngụm whisky.

Lần đầu tiên…

Joong Archen cảm thấy thứ gì đó giống như ghen.

---

Vote, cmt nha
 
(Joylada) Hoa Sen Đen Tái Sinh
CHƯƠNG 20


Anawin đã chết.

Ở cả hai kiếp, Phuwin hiểu rất rõ điều đó.

Không có phép màu, không có thay đổi số phận.

Cậu bé ba tuổi với nụ cười rạng rỡ trong khung ảnh… sẽ không bao giờ quay lại.

Vì vậy lần sống thứ hai của Phuwin không phải để cứu Anawin.

Mà là để trả thù.

---

Buổi sáng

Ánh nắng chiếu vào biệt thự trên Sukhumvit.

Phuwin ngồi trong phòng ăn, cậu mặc áo len trắng rộng, tóc hơi rối.

Trông yếu ớt như một người vẫn chưa thoát khỏi tang lễ của con trai.

Pond bước vào, anh cuối đầu hôn lên trán cậu.

“Em ngủ được không?”

Phuwin gật đầu nhẹ.

“Có một chút.”

Pond kéo ghế ngồi cạnh cậu.

“Anh đã hủy hết lịch làm việc tuần này.”

Phuwin nhìn anh.

Trong kiếp trước…

Pond cũng làm vậy.

Anh đã cố gắng ở bên cậu từng phút một.

Nhưng cuối cùng vẫn mất tất cả, Phuwin nắm tay anh.

“…Đừng bỏ bê công việc.”

Pond nhíu mày.

“Anh không quan tâm.”

Phuwin mỉm cười rất dịu dàng.

“Em vẫn còn anh mà.”

Nhưng trong đầu cậu vang lên giọng nói quen thuộc.

Bản ngã mặc đồ đen đứng cạnh cửa sổ.

“Ngươi đang nói dối.”

Phuwin không trả lời.

---

Buổi chiều.

Một chiếc xe Mercedes‑Benz S‑Class dừng trước biệt thự.

Một người đàn ông bước xuống.

Cao.

Lịch thiệp.

Ánh mắt trầm tĩnh.

Tên anh là Top, bạn làm ăn của Pond.

Phuwin đứng trong phòng khách, Dunk ngồi bên cạnh.

Dunk nhìn người đàn ông kia rồi quay sang Phuwin.

“…Mày thật sự mai mối cho tao à?”

Phuwin cười nhẹ.

“Chỉ là gặp mặt thôi mà.”

Top cúi đầu chào Dunk.

“Rất vui được gặp cậu.”

Dunk đáp lại lịch sự.

Ở góc phòng.

Joong đứng tựa tường, ánh mắt hắn tối lại.

Hắn nhìn cảnh trước mặt.

Dunk cười, Dunk nói chuyện với người đàn ông kia.

Một cảm giác khó chịu lan trong lồng ngực Joong.

Phuwin nhìn tất cả, mọi biểu cảm, mọi ánh mắt.

Bản ngã đứng cạnh cậu.

“Ngươi thật sự định chia rẽ họ.”

Phuwin nhấp một ngụm trà.

“…Joong không phải người tốt.”

Bản ngã cười nhạt.

“Ngươi cũng không còn là người tốt.”

Phuwin không phủ nhận.

---

Trong vườn, Top và Dunk nói chuyện riêng.

“Phuwin nói cậu là nhà thiết kế.”

Dunk gật đầu.

“Ừ.”

Top mỉm cười.

“Tôi rất thích phong cách của cậu.”

Dunk hơi bất ngờ.

“Anh biết à?”

Top gật đầu.

“Tôi có vài cửa hàng thời trang ở Bangkok.”

Dunk bật cười.

Cuộc trò chuyện rất tự nhiên.

Phuwin đứng trên ban công nhìn xuống.

Joong đứng cạnh cậu, im lặng một lúc.

Joong hỏi:

“Cậu thật sự nghĩ họ hợp nhau?”

Phuwin quay sang nhìn hắn.

“Anh không nghĩ vậy sao?”

Joong nhếch môi.

“Tôi không quan tâm.”

Phuwin nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Thật không?”

Joong im lặng.

---

Tối muộn.

Acare xuất hiện, cô mang bánh đến.

“Phuwin, tớ làm cho cậu.”

Phuwin mỉm cười.

“Cảm ơn.”

Cậu cắt bánh phát cho mọi người.

Nhưng khi Acare quay đi, Phuwin lặng lẽ đặt phần của cậu sang một bên.

Bản ngã hỏi:

“Ngươi sợ cô ta đầu độc à?”

Phuwin khẽ nói:

“Chỉ là thói quen cẩn thận.”

---

Đêm.

Phuwin mở laptop, email từ công ty điều tra đã đến.

Cậu đọc từng dòng, thông tin về cái chết của bảo mẫu.

Một chi tiết nhỏ hiện lên.

Thời gian tử vong sớm hơn báo cáo của cảnh sát.

Phuwin khẽ cười.

“Bắt đầu rồi.”

Bản ngã đứng sau lưng cậu.

“Ngươi định làm gì với Acare?”

Phuwin đóng laptop, ánh mắt lạnh.

“Tôi sẽ không giết cô ta ngay, cô ta sẽ mất từng thứ một.”

“Danh tiếng.”

“Tiền bạc.”

“Niềm tin của mọi người.”

Phuwin nhìn ra ngoài cửa sổ, đèn của Bangkok lấp lánh trong đêm.

“…Rồi cuối cùng là mạng sống.”

--

Nửa đêm.

Pond bước vào phòng làm việc, anh thấy Phuwin vẫn thức.

“Em lại làm việc?”

Phuwin quay sang.

Nụ cười dịu dàng xuất hiện ngay lập tức.

“Em chỉ đọc email.”

Pond nhìn cậu rất lâu.

“Phuwin, em thay đổi rồi.”

Phuwin khẽ nghiêng đầu.

“Thay đổi?”

Pond gật đầu.

“Anh không biết giải thích thế nào.

Nhưng em… khác trước.”

Phuwin bước tới ôm anh.

“Có lẽ vì em đã mất Anawin.”

Pond siết chặt cậu, anh tin lời đó.

Nhưng vẫn có một cảm giác bất an mơ hồ.

Sau khi Pond rời đi, Phuwin đứng trước gương.

Bản ngã xuất hiện phía sau, khói đen cuộn quanh.

“Ngươi đang chơi rất tốt.”

Phuwin nhìn chính mình trong gương.

“Đây mới chỉ là bắt đầu.”

Bản ngã cười.

“Ta rất mong chờ.”

---

Bên ngoài.

Thành phố Bangkok vẫn sáng đèn.

Nhưng một trò chơi nguy hiểm đã bắt đầu.

Và lần này…

Phuwin không còn là nạn nhân nữa.

Cậu là kẻ săn mồi.

---

Vote, cmt nha
 
Back
Top Dưới