Thị trấn Oletus phải nói là một địa danh kì lạ.
Có lẽ trong đời chưa ai từng đặt chân đến nơi đây, quả thật, khi nhắc đến Oletus người ta chỉ nghỉ ngay đến hình ảnh một thị trấn u ám ma mị, với sự ớn lạnh bao trùm mọi ngõ ngách của khu phố.
Nơi đây nổi tiếng với những truyền thuyết về những chủng loài ngoại lai, một xã hội của những thực thể kì lạ sống cận kề nơi trú ngụ của con người.
Ma cà rồng, ma sói, quỷ,... những loài quái vật bạn từng nghe qua trong sách truyện dường như đã thành điều đặc trưng của nơi này, khi đi đâu cũng là những lời đồn thổi về sự xuất hiện của chúng trong thị trấn.
Tuy nhiên, người dân ở đây luôn làm ngơ khi bị hỏi đến những truyền thuyết này, vì đối với họ, nó chẳng khác nào câu chuyện dọa ma của bọn con nít...
Cũng đúng thôi, vì chưa từng có sự ghi nhận về quái vật xuất hiện tại thị trấn, nên những gì mà người dân nơi đây biết về bọn chúng chỉ đơn thuần là những câu chuyện truyền thuyết viển vông.
Có lẽ là cho đến đêm nay
—---------------------------------------------------------
"NGƯƠI NGHĨ MỘT CON NGƯỜI YẾU ĐUỐI NHƯ NGƯƠI CÓ THỂ LÀM GÌ ĐƯỢC TA!"
Tiếng gào thất thanh như thể muốn xé tan tấm màn yên tĩnh bao phủ khắp thị trấn, thiếu điều muốn san phẳng cả một khu rừng rộng ngàn thước.
Dường như đâu đó đang xảy ra một trận hỗn chiến, hàng loạt tiếng thét cộng với âm thanh của vũ khí, hòa chung với mùi máu tanh nồng tạo nên một khung cảnh mang âm khí của sự chết chóc.
Dưới ánh trăng huyết đỏ, hình ảnh cuộc giao chiến dần hiện ra, nhưng đây không đơn thuần là trận chiến giữa bọn giang hồ thường thấy trong thị trấn, hay giữa bọn thợ săn tranh giành chiến lợi phẩm...Đây là một cuộc giao chiến giữa con người với một trong những thực thể tưởng chừng chỉ tồn tại trong những lời đồn thổi quanh thị trấn, chính xác hơn là giữa một cậu thanh niên trẻ với loài sinh vật khát máu mà ai cũng cho là viển vông và phi thực tế...
Một con ma cà rồng
Con quái vật hiện lên trước mặt chàng thanh niên với vẻ bề ngoài có thể giết chết bất kì ai chỉ bằng sự đáng sợ của nó.
Ánh mắt rực lên màu đỏ của máu, với hàm răng nanh sắc nhọn còn vương lại vết tích sau một cuộc tấn công bất ngờ.
Thứ quỷ ấy lăm le trên tay một con dao sắc nhọn, gần như có thể đâm xuyên cả những bộ giáp chắc chắn nhất lúc bấy giờ.
Không ai rõ nó đến từ đâu, chỉ biết nó bất thình lình tấn công ngôi làng ở bìa rừng, và giờ đây đang muốn xé xác và xơi tái cậu thanh niên trước mặt.
Rõ ràng đây là một cuộc chiến không hề cân sức, sức mạnh và tốc độ của con quái vật khát máu tạo cho nó một thế trận hơn hẳn đối thủ của nó-một cậu thanh niên trẻ tuổi với ít trang bị phòng thân.
Một tiếng vút, con dao sắc nhọn của nó bay vụt về phía cậu, và con quái vật bằng cách nào đó đã dịch chuyển về sau lưng khiến cậu trở tay không kịp.
Tuy nhiên, bản thân cậu không hề yếu thế, dù mất cảnh giác nhưng cậu vẫn nhanh chóng tránh khỏi đòn tấn công đang nhắm về phía mình.
Dường như con ma cà rồng bắt đầu cảm thấy khó chịu, khi liên tục ra những đòn đánh dữ dội và liên tiếp nhằm kết liễu cậu nhanh hết mức có thể.
Cũng phải thôi, chính cậu là người đã cản trở cuộc thảm sát của nó, khiến nó vụt mất con mồi trong giây lát, đâu ai muốn để yên cho kẻ phá hoại cuộc đi săn của mình kia chứ.
Về phần cậu thanh niên, trước những đòn tấn công liên tục của con quỷ hút máu, bản thân cậu vẫn xử lý chúng một cách điêu luyện như thể đã quá quen với việc này.
Sự linh hoạt của cậu trong việc né tránh những đòn tấn công của nó, cũng như cách cậu dùng trang bị của mình để bảo vệ bạn thân trước móng vuốt sắc nhọn của con quái vật.
Đối với một người bình thường thì cán cân cuộc chiến rõ ràng nghiêng về con quỷ hút máu, tuy nhiên đối với cậu, đây trở thành cuộc giao đấu cân bằng.
Con quái vật bắt đầu gào lên những tiếng kêu đáng sợ, bản năng giết chóc tăng lên tột độ và mục tiêu duy nhất của nó ngay giờ đây là xé xác cậu thành từng mảnh.
Nó lao nhanh về phía cậu, hàm răng sắc nhọn cắn vào tay khiến cậu mất thăng bằng ngã xuống và đánh rơi vũ khí trên tay.
Có được thế đà, nó ấn cả người cậu xuống bãi cỏ, một tay giữ chặt, còn tay kia với lấy con dao toang moi móc trái tim từ lồng ngực cậu và xơi tái trong gang tấc.
"Nhìn ngươi xem con người nhỏ bé, lẽ ra ngay từ đầu ngươi đừng động đến ta."
Có lẽ như vì bản tính cao ngạo, mà con quái vật vẫn chưa giết chết cậu ngay, mà thay vào đó bắt đầu buông những lời mỉa mai và chế giễu cậu.
"Ngươi biết đấy..." nó nói: "Nhờ ngươi mà bữa tối của ta mới thêm phần thịnh soạn, có lẽ ta nên lấy luôn cả cái đầu của ngươi treo lên ngọn thông kia, để bọn nhãi kia thấy mà quy phục trước sức mạnh của ma cà rồng bọn ta.
Khá khen cho cái gan to của mày, mày làm tao thấy hứng thú rồi đấy.
Nào, trước khi chết hãy xưng danh đi, coi như tao để mày trăn trối lời cuối cùng.
Hahahaa..."
Nó cười lên một cách man rợ, ánh mắt trợn lên ngầu đục đang chực chờ câu trả lời từ con mồi của mình.
Tuy nhiên, những gì nó nghe được là tiếng khúc khích lí nhí, như thể ai đó đang bắt đầu cười nhạo nó.
Điều này đã chọc tức con quỷ hút máu, nó bực bội giật phăng chiếc mặt nạ đang che đậy gương mặt của cậu thanh niên trẻ, và những gì hiện ra trước mắt nó không phải là một biểu cảm sợ hãi quy hàng, mà là nụ cười méo mó còn đáng sợ hơn cả bản thân nó.
Một nụ cười trông có vẻ bệnh hoạn và lệch lạc, cộng thêm cái ánh nhìn trợn trừng như nhìn thấu vào tâm can nó.
"Ngươi biết gì không, liệu ngươi có biết con người và quái vật giống nhau chỗ nào không?".
Nghe đến đây, sinh vật khát máu chưa kịp định hình thì có cảm giác thứ gì sắc nhọn đâm vào phần bụng của mình...
"LÀ SỰ CHỦ QUAN ĐÓ CON QUÁI VẬT HÚT MÁU!"
Con ma cà rồng quay về sau, giờ đây nó mới nhận ra lưỡi dao bung ra từ đế giày của cậu thanh niên đã đâm vào bụng của nó.
Đến lúc này, con quái vật bắt đầu hoảng loạn, vì nó bắt đầu cảm nhận sự đau đớn tột cùng dần dần chiếm lấy cơ thể nó.
Không thể nào, ma cà rồng không dễ bị tổn thương bởi vũ khí của con người, nhưng trừ khi đó là...
Chất độc hoa hồng vàng.
Sự buông lõng cảnh giác của nó đã giúp cậu thanh niên có thể dễ dàng thoát ra được sự chế ngự của nó.
Mặc cánh tay chảy máu, cậu với lấy con dao thứ hai và đâm thêm nhát nữa vào bụng nó, và tiếp tục bung lưỡi con lại từ gót giày thứ hai và đâm liên tiếp vào nó.
Chất độc từ loài hoa hồng này đã làm con quái vật mất đi khả năng chống chọi, toàn thân nó tê liệt như thể cả sinh khí bị hút ra ngoài.
Con ma cà rồng hét lên trong đau đớn, nó không thể nào rút ba thứ vũ khí sắc nhọn ra khỏi cơ thể khi còn dưới sự kiểm soát của thứ chất độc chết chóc.
Từ một con quái vật khát máu ghê sợ, nó giờ đây gần như đã yếu thế hơn so với con người nhỏ bé trước mặt, cả thân người đổ rạp xuống với đôi mắt trợn tròn vì sự ngạc nhiên cùng cực.
Chắc có lẽ nó không thể ngờ được thứ chất độc quý hiếm có thể chế ngự lại giống loài như nó lại nằm trong tay một con người nhỏ bé yếu đuối, người mà hắn có thể dễ dàng nhai tươi nuốt trọn vài giây sau khi chạm mặt.
Tên này quả thật không phải người bình thường, hắn ta quả thật là thứ gì đó rất ghê rợn.
"Thấy thế nào, thứ quà tặng thú vị chứ.
Coi như là quà chào hỏi của ta đến các ngươi, cất công đến đây rồi mà không có thứ gì để tiếp đón thì thật là thất lễ..."
Cậu đi đến trước mặt con quỷ khát máu, trên tay là chiếc cọc nhọn hình chữ thập.
"Thật buồn khi chưa được trò chuyện với ngươi lâu hơn, nhưng tiếc thay, loài quỷ như ngươi nên mãi chìm trong sự câm lặng".
Một tiếng "phập", khu rừng lại lần nữa chìm vào sự lặng yên vốn có, như thể chưa hề có cuộc giao chiến đẫm máu nào xảy ra.
Tất cả chỉ còn lại tiếng hú của những sinh vật trong rừng, tiếng hú bi thương xen lẫn mùi khói của một đống lửa vừa được đốt lên đâu đó.
"Only ashes will remain..."
Cậu ngồi xuống bãi cỏ, lặng lẽ thu dọn đồ đạc và cố lau sạch những vết máu đỏ ối khó chịu dính trên dụng cụ và quần áo.
Đây rõ không phải lần đầu tiên cậu vướng vào mấy vụ thế này, nhưng mùi máu tanh vẫn là thứ gì đó khiến cậu không cảm thấy thoải mái.
Nhẹ nhàng sơ cứu vết thương, cậu cảnh giác nhìn xung quanh xem xét tình hình.
Nơi cậu đang ngồi là nơi bọn ma quỷ thường hay lui tới, nhưng bọn chúng thoắt ẩn thoắt hiện nên người dân nơi đây không biết đến sự tồn tại của chúng.
Cũng phải thôi, bọn chúng hay mở các cuộc tấn công trong im lặng, nên ít có ai để ý chuyện gì đã thực sự xảy ra, và dù cho có mất người thì họ chỉ cho rằng do thú dữ hoặc tai nạn trong quá trình đi làm.
Dù sao thì nơi đây cũng là một nơi đầy rẫy nguy hiểm, nên mấy thứ như vậy sớm trở cái cái vỏ bọc hoàn hảo cho bọn quái vật, vì dân chúng chỉ quy cho sự cố tự nhiên khi trong làng có người gặp nạn.
Vì vậy mà họ vẫn luôn cho rằng ma vật chỉ là những câu chuyện trào phúng nhảm nhí, mà vì thế không mấy ai chịu rời khỏi làng sau nhiều biến cố xảy ra...họ vô tình khiến bản thân nằm gọn trong dĩa thức ăn của bọn sinh vật khát máu mà không hay biết.
Đúng là bọn ngu xuẩn, chỉ tội cho những người trừ tà như cậu phải ngày đêm dấn thân vào cửa tử.
Có bao giờ bọn họ chịu nghĩ cho những người như cậu chứ, mà cũng vì điều này mà họ trở nên chủ quan, vì dẫu sao hội trừ tà luôn làm việc trong thầm lặng nên không một ai biết rằng đám ma quỷ hầu hết đã bị xử gọn trước khi kịp tiếp cận ngôi làng.
Chắc là trừ con đêm nay, cậu hơi mất cảnh giác mà nó đã lộng hành, giờ xong thì tranh thủ đi chứ không khéo sáng mai lại vướng vào đám rùm beng.
Bản thân cậu còn nhiều việc phải làm chứ không rảnh để nán lại đây thêm chút nào.
"Bình tĩnh nào Aesop Carl, nếu thầy có hỏi thì chỉ nói mình lỡ ngã xuống dốc khi đang xử lí một con thú ăn thịt.
Việc mình bị thương khi giao đấu với ma cà rồng là điều không bao giờ xảy ra, nếu ai biết được sẽ gây nên phiền toái rất lớn..."
"Đúng vậy Aesop, những con ma cà rồng tầm thường sẽ không thể nào làm con bị thương, dù chỉ là một vết sẹo nhỏ.
Và nếu nó có xảy ra, con sẽ phải chịu hình phạt dù cho có giết được con quái vật nó đi chăng nữa...
Hội trừ tà không có chỗ chứa cho bọn vụng về và yếu đuối..."
Lời dặn của sư phụ văng vẳng trong tai khiến cậu chợt thấy bất an, nhưng cậu đã nhanh chóng trấn tĩnh bản thân và che giấu đi sự hoản loạn trong tâm trí.
Trận đấu vừa nãy đúng là làm cậu xoay chuyển tinh thần khi liên tục mắc lỗi đến những hai lần.
Phải cực kì bình tĩnh mới xoay chuyển được tình thế như lúc cuối, nhưng không phải lúc nào cũng làm được.
Thân là học trò của thầy trừ tà quyền năng nhất vùng, bản thân cậu cũng có nhiều năm kinh nghiệm, trông thì phải luôn giữ phong độ nhưng liệu mấy ai có thể giữ được sự bình tĩnh khi phải đối đầu với bọn quái với sức mạnh hơn người và nhiều trong số chúng có thể tiễn cậu về suối vàng chỉ trong giây lát.
Con người ai cũng đều cảm nhận sự sợ hãi, không một ai có thể mang cái nét mặt sắt lạnh khi đứng trước tình huống cân treo sợi tóc.
Aesop, mày không phải là một đứa yếu đuối!
Trời có vẻ gần như sắp sáng nên cậu tranh thủ thu dọn những món đồ cuối cùng rồi nhanh chóng đứng dậy.
Vết thương ban nãy làm cậu di chuyển chậm chạp nhưng cậu cố gượng để rời đi thật nhanh trước khi bị ai đó thấy.
Bản thân cậu cũng không quên đắp cho nạn nhân xấu số của con ma cà rồng khi nãy một ngôi mộ, coi như giúp ông ta về với thánh địa linh thiêng.
Lặng lẽ bước đi trong khu rừng, tâm trí cậu vẫn còn nhiều suy nghĩ hỗn độn và cậu cứ thế bị cuốn vào vòng xoáy của chúng, cho đến khi một tiếng kêu của một loài chim khiến cậu giật mình bừng tỉnh.
Một con cú trắng đứng trên cành cây đối diện với cậu, đôi mắt xanh dương nhìn chằm chằm vào cậu như thể muốn cậu chú ý đến nó.
Aesop bước lại gần chú chim, cậu chợt nhận ra trên mỏ của nó ngậm một lá thư kì lạ không đề tên người gửi phía ngoài.
Sinh vật ấy ra hiệu cho cậu như muốn cậu nhận lấy lá thư, Aesop chần chừ một lúc mới quyết định gỡ nó ra xem.
Nội dung bên trong thư tuy chỉ vỏn vẹn vài dòng nhưng nó đủ để làm sắc mặt trên người cậu thay đổi.
"Aesop Carl, yêu cầu triệu tập từ hội trưởng với một nhiệm vụ quan trọng cần cậu gánh vác.
Hãy đến tháp đồng hồ lúc 6 giờ tối nay để được thông tin rõ ràng hơn."
Kí tên,
Nhà tiên tri của hội trừ tà Huyết Nguyệt, Eli Clark
Hết chương 1