Hài Hước [Jensoo] Duyên Quê

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
358785942-256-k67220.jpg

[Jensoo] Duyên Quê
Tác giả: MyPhm270611
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Kim Trí Tú từ nhỏ đã giỏi chuyện ruộng nương đồng áng, trai tráng không làng thua xa Trí Tú vài bậc.

Kim Trân Ni tiểu thư con nhà giàu ăn chơi tiêu sài suốt ngày, ở vũ trường còn nhiều hơn ở nhà.

Cô cũng đang là dj ở đó.

Hai người gặp nhau ở quê, vì ba Trân Ni đã tống cô đến đó.

Do quen biết hai nhà nên Trân Ni đã được gửi đến nhà Trí Tú làm việc hy vọng cô sẽ sửa đổi tánh nết.

"Sống mà chỉ biết mình thì sống làm gì!

Đời cô chỉ vậy thôi sao?

Một tiểu thư suốt ngày ăn chơi tiêu sài như cô thì biết được gì!!"

"Nếu em chịu thay đổi liệu rằng chị có thể rũ lòng mà thương em được không?"



jisoo​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Nhân duyên bất ngờ
  • Duyên May Bất Ngờ
  • [JENSOO] - TIỂU MỸ NHÂN
  • [Jensoo] NGẪU
  • [Jensoo] Bến Tàu
  • [Jensoo] [Lichaeng] Đại Chiến Miền Tây
  • [Jensoo] Duyên Quê
    Chap 1


    Fic này là viết theo kiểu vui, ngôn từ theo cách nói chuyện của dân miền Tây nên có thể một số bạn hông hiểu.

    Nếu hông hiểu có thể cmt nha, từ nào khó hiểu quá tui cũng sẽ có chú thích.

    Hoan hỉ nha, có một số cách nói chuyện không đúng với chính tả.

    T thì hông thiên về văn miêu tả lắm nên là nghĩ sao viết vậy, m.n đọc thấy chỗ nào hông hay thì hoan hỉ nhe🥰

    _______

    - Trưa trời trưa trật đi chi miết ngoài đồng, chiều chiều rồi hẳn đi cho mát.

    - Má cứ ở nhà đi con lên đồng trên coi lúa, với ruộng cái rồi về.

    Mẹ Tú cứ cằn nhằn cô vì cái tật ham làm, nghe thì ngộ đời he.

    Trí Tú cười cười đáp bà, đội lên cái nón tai bèo rồi đi dọc ra trước nhà.

    Trời thì nắng gắt muốn nứt đầu Trí Tú vẫn đi cời cời ngoài nắng ra cái vỏ lãi dưới sông chạy lên đồng trên.

    Tội nó, thân con gái mà suốt ngày ngoài đồng, ngoài ruộng.

    Cha mất sớm, nhà chỉ còn hai mẹ con, với mấy trăm công đất hồi đó cha mẹ Tú đi khai hoang lúc mới về làng.

    Bà Lương thở dài đi đến bàn rót tách trà âm ấm lên hớp một miếng.

    Bà nheo nheo mắt nhìn ra trời ngoài kia nắng hắt lên nóng hừng hực, trời này mà ra đồng thứ gì chịu nổi.

    Đừng nói đàn bà, đàn ông ra đồng giờ này chịu còn hông nổi.

    Tú nó suốt ngày đi trển chi hông biết, ruộng đất đã bảo cho mướn hết đi không chịu nằng nặc một hai lấy lại 4,5 công trồng dưa hấu với khoai.

    Làm vậy nó cực thân chớ chi.

    Đang ngồi phe phẩy cái quạt mo trên tay thì bà tám Cao đi đến.

    Bà ta dỡ cái nón lá trên đỉnh đầu ngồi xuống bàn, tay phất phất cái nón lá nhăn mặt rít lên:

    - Ay da, trời chi mà nắng dữ chị Lương he.

    Đi từ đó qua đây mà muốn ná thở.

    - Mùa nắng thì chịu, với lại mới xạ lúa xong mưa thì quải lắm à.

    Bà đẩy tách trà về phía bà Cao rồi đáp lời, tay vẫn liên tục phe phẩy cái quạt trên tay.

    Mùa này nắng thì mừng, mưa mới khổ ấy chứ vui sướng gì, không có mấy cái bóng râm trước cửa nhà chắc ở đây chết hết rồi.

    Lâu lâu được vài cơn gió thoảng qua mang mát, nó đã dì đâu.

    Bà tám Cao nhấp miếng trà cho thấm giọng đột nhiên trợn tròn mắt xoay mặt hỏi bà:

    - Tú đâu?

    Lần nào qua nhà cũng hông thấy nó, con gái chi mà ở miết ngoài đồng.

    Tám Cao vừa nói vừa liếc nhìn xung quanh nhà tìm kiếm.

    Nghe xong bà Lương thở dài thường thượt lắc đầu, vẻ mặt bất lực khi nhắc đến Trí Tú:

    - Nó thì ở ngoài đồng suốt chứ đâu mà bà hỏi.

    Nó ở nhà cùng lắm là ăn cơm nghỉ trưa, cầm chừng lắm được tiếng hơn lại ra đồng.

    Không biết ở ngoài có cái gì mà nó mê dữ dị hông biết.

    - Sao hông rù nó cưới thằng chồng về, ruộng nương đồng áng để chồng nó lo.

    Đàn bà con gái lo chi cho cực thân.

    Bà tám vội đáp khi nghe được mấy câu phàn nàn của bà Lương.

    Nó hai mươi tám rồi ít ỏi gì nữa, giờ chồng con chưa có cứ cắm đầu cắm cổ làm ngoài ruộng miết.

    Cỡ tuổi nó người ta một ề con rồi.

    Nhắc đến chuyện chồng con của Trí Tú bà còn rầu rĩ hơn, vẻ mặt chán chường bà lên giọng đáp:

    - Nó thì chồng con cái gì, trong cái làng này có thằng nào lọt vào mắt nó đâu.

    Nó chê người ta không bằng nó, nó không thèm lấy.

    Đợt đó thằng Phương con ông bán mai đầu sớm đó, nhà giàu nức dách phái nó mà nó bắt con người ta gánh mấy trăm kí lúa mới chịu làm quen.

    Dân công tử làm đâu có nổi nó tiển vong đi luôn.

    Nhắc đến mấy chuyện này bà liền thở dài lắc đầu liên tục.

    Trí Tú mà không chịu thì có mười bà Lương cũng không ép nó được.

    - Nè chị, hay là để em làm mai cho nó một thằng khác, bảo đảm đẹp đôi luôn.

    - Chắc hông?

    Bà biết đây là lần thứ mấy rồi chưa!?

    - Thì..mới có ba lần chứ nhiêu.

    Tám Cao cười hề hề khiều đùi bà, mới có ba lần còn thở là con gỡ mà.

    Nghe được mấy câu văn mẫu của tám Cao bà Lương dây mặt chỗ khác thở dài.

    Làm mai làm mối cái gì hông biết, đưa ra thằng nào là Tú nó chê thằng đó.

    Thú thật là bà cũng thấy chẳng có đứa nào qua nổi Tú hết.

    Đứa thì như công tử, đưa ra đồng ra ruộng chịu sao nổi, đứa thì ốm như cây tre miễu.

    Nói chung là chả có ai vừa mắt Trí Tú hết.

    Hai người trầm tư một hồi thì tám Cao vỗ đùi đen đét kề miệng gần tai bà xù xì:

    - Hay là Tú nó không thích đàn ông?

    - Tào lao mày ơi!!

    Hông thích đàn ông chứ thích cái gì!?

    - Thì thích đàn bà, bây giờ thiếu cha gì.

    Nhắc đến đó bà Lương liền lên giọng phủ nhận.

    Không thích đàn ông chứ hông lẽ thích đàn bà?

    Tám Cao chề môi phe phẩy cái nón lá trên tay bình thản đáp lời.

    Giờ thiếu gì ba cái chuyện đàn bà yêu đàn bà đàn ông yêu đàn ông.

    - Mà giờ nó có thích bàn bà đi nữa tao cũng chịu.

    Mà ngặc cái là nó hông có thích ai hết, tao biết làm sao đây.

    Yêu đàn bà hay đàn ông gì mày có thấy tao cấm cản nó chưa tám Cao!?

    Hơi thở bà ngày càng nặng nhọc hơn khi nhắc đến Trí Tú.

    Đó giờ bà có cấm nó yêu ai đâu, nó yêu đàn bà cũng chả sao nhưng mà khổ là khổ ở chỗ đàn bà hay đàn ông nó điều không chịu yêu.

    Cứ ru rú ngoài đồng miết.

    Tám Cao nghe được thì hớn hở cười cười nhìn bà cao giọng:

    - Làm mai đàn ông không được thì đàn bà, biết đâu nó chịu rồi sao.

    - Mày kiếm được mối nào ngon ngon làm mai phức cho rồi.

    Không có chồng thì lấy con vợ về nhà lo cơm nước cho nó lúc đi đồng về, chứ tao già rồi hông biết sống được bao lâu.

    Bà xua tay giọng khàn khàn vì bệnh, nếu kiếm được mối thì lấy thí cho xong.

    Chứ ở một mình lỡ bà chết thì ai lo cho nó.

    - Bậy bạ, chị còn trẻ măng mà chết chóc gì.

    Để em tìm mối nào ngon qua làm mai cho nó, mà chị nhớ hỏi ý nó coi sao nhe.

    Thôi em dìa!

    Tám Cao vỗ nhẹ vai bà an ủi rồi đứng dậy xách cái nón lá đi te te ra trước nhà.

    - Ông thương ông độ con mình kiếm được một mối cưới cho phức đi ông.

    Trai gái gì tui có quan trọng chi, miễn nó có người bầu bạn là tui mừng rồi.

    Tui thì tuổi già sức yếu đâu có ở được với nó quài.

    Xá vài xá bà cắm cây nhang vừa đốt còn ngung ngúng khói, thở dài một hơi.

    Mong cha nó linh thiên phù hộ cho nó, chứ nó cứ sống một mình vậy bà không an tâm.

    Nhìn lên cái đồng trên tường cũng tầm hai giờ hơn rồi, chuẩn bị ra sau nấu cơm nấu nước để con Tú đi đồng về con có cái ăn.

    Bà bỏ cây quạt mo lên bàn rồi đi ra sau hè.

    .....

    Ngoài đồng trời thì như lửa thiêu Trí Tú cúi gầm người nhỏ mớ cỏ dại mọc len lỏi trong mấy dây dưa hấu dưới ruộng.

    - Trời nắng muốn tét đầu nai lưng ra làm chi dậy bây?

    - Làm siết cho xong chú ơi, chứ để rề rề thì biết chừng nào.

    Nghe tiếng chú tám Cao trên bờ đê Trí Tú giật người xoay lại, cô cười đáp tay thì vẫn nhổ đường cỏ cuối cùng.

    Công chuyện thường ngày mà, nay không làm thì mai mốt cũng làm thôi có trốn được đâu mà trốn.

    Làm hôm nay xong thì mai nghỉ khỏe có mất mát chi đâu.

    Chú tám trên bờ tặc lưỡi, Tú nó con gái mà sức trâu hay sao?

    Mình nó làm hết chuyện đồng áng, dù nó cũng có mướn bà con trong xóm làm, nhưng nhìn chung nó cũng cực hết thảy. chán cái là nhà không có đàn ông phụ giúp nó thêm phần cực.

    Trên vai là cây cuốc ông đi lai rai về phía cái chòi hồi hôm mấy chú cháu dựng tạm để có cái nghỉ ngơi lúc ra đồng.

    Chú đưa mắt nheo híp ra ngoài đồng lớn giọng gọi Tú:

    - Dô nghỉ tay đi Tú ơi, nắng quá rồi!

    - Dạ con dô liền.

    Trí Tú nói vọng đáp nhưng không vội đứng dậy vẫn nương nương theo nhổ hết đám cổ trước mặt rồi mới leo lên bờ đê.

    Cái chòi lá gió lọng dô mát rượi, được thêm cập mé sống nên hơi nóng đỡ hắt lên.

    Trí Tú nắm lên cái võng bắt sẵn gỡ cái nón tai bèo trên đầu quạt quạt mấy cái cho mát.

    Trí Tú dừng hẳn tay nhìn ra ruộng dưa với khoai ngòai động xoay mặt hỏi chú tám:

    - Chú tám thấy dưa với khoai năm nay sao chú?

    - Tốt chứ sao mậy, mấy chú cháu mình làm muốn chết mà hông tốt nữa tao bỏ làm ruộng lên sì phố luôn à.

    Hai chú cháu cười phá lên, làm ruộng thì mệt với cực lắm nhưng được cái chú cháu tụm lại làm nhanh thì nghỉ nói chuyện chém gió cho vui.

    Chú tám múc ca đá lạnh nốc một hơi cạn queo, đi ruộng mà hông có nước ra coi như đứt đường.

    - Tầm dài tuần nữa cắt dưa nhổ khoai được rồi hen Tú?

    - Dạ chắc cũng tầm đó quá chú, để thúc thúc tưới nước mấy bữa cuối cho tươi chứ nắng quá nó héo là chết luôn.

    Trí Tú nhăn mặt vì nắng ngã lưng ra võng đung đưa vài cái.

    Mấy nay nắng hết hồn nắng, không bơm nước lên thì dưa hấu khoai gì héo hết.

    Chú tám gật gù rồi nằm dài ra cái sàn chợp mắt một chút.

    Sáng giờ cuốc ba cái đường nước muốn cồng xương sống, ông cũng có tuổi rồi hơn bốn chục chứ ít ỏi đâu.

    Ai cũng mệt lả người chợp mắt giây lát rồi lại ra đồng tiếp chứ thời gian đâu mà nghỉ nhiều.

    Làm ruộng là cực ở đó, tối ngày làm miết ngoài đồng hông có ngày nghỉ.

    Cứ làm lắc nhắc chuyện này chuyện kia lây quay ay hết một ngày.

    _____

    Miền Tây người ta hay nói chuyện kiểu như:

    Chữ v hay thay bằng d

    - Vừa ---> dừa.

    - Vài ---> dài.

    - Gì ----> dì.

    Nón tai bèo là mấy nón này ở dưới quê người ta hay đội đi đồng.

    Vỏ lãi: dưới quê người hay dùng cái này để đi thăm ruộng xa, chạy dưới sông.
     
    [Jensoo] Duyên Quê
    Chap 2


    Chiều chạng dạng Trí Tú mới về tới nhà, từ trên đồng trên thì phải chảy vỏ lãi lên đó.

    Đi đường đê cũng được, có điều hơi xa với đồ đạc lũ phũ đi vỏ chở mới hết.

    Cô đi luồng vào nhà ra sau hè gặp bà Lương đang dọn chén lóc cóc dưới bếp liền lên tiếng:

    - Con mới dề má.

    - Ừm, dô lắm đi con rồi ra ăn cơm má đợi.

    Bà lấy cái nón trên tay Tú máng lên xào rồi hất mặt thúc Trí Tú đi tắm.

    Cô gật đầu cười nhẹ còn hôn lên má bà như thường ngày rồi mới đi ra phía nhà tắm sau hè.

    Đi đồng hôi khét nắng luôn rồi, con gái mà nó đen như chàm cháy.

    Trí Tú trên người là cái áo thun ngắn tay quần thì quần thun dài, dưới quê mùa này muỗi thôi rồi.

    Mặc quần đùi nó chít cho gãi lột da.

    - Nay có cá kho với canh chua hả má?

    Nhìn thèm chảy nước miếng luôn.

    - Món ruột của con mà, ăn đi con rồi dô nghỉ ngơi cho khỏe sáng giờ ngoài đồng nhìn sơ cờ hết trơn.

    Hai mắt cô sáng rực ngồi xuống bàn, xoa xoa hao lòng bàn tay vào nhau khi nhìn thấy nồi cá kho với tô canh chua đang nghi ngút khói.

    Bà cười vuốt lưng Tú rồi mới ngồi xuống bàn.

    Trí Tú bới chén cơm đầy chang miếng nước canh chua rồi đưa lên miệng dà đũa liên tục.

    Gắp miếng cá mặn mặn ngọt ngọt thêm chút cay cay của tiêu cho vào miệng, cảm giác không có gì có thể sánh bằng.

    Đi làm mệt về có bữa cơm ngon như thế thì nhức nách.

    Thấy Tú nó ăn ngon miệng bà cũng vui lây.

    Nhìn Tú là bà rơm rớm nước mắt, thân con gái mà số cực khổ tối ngày ngoài đồng, làm hông có bữa nghỉ.

    Mà nhà có thiếu chi đâu, nó ham làm, mớ đất cho mướng mớ đất thì để nó làm.

    - Má hỏi con chuyện này nha Tú?

    - Dạ má cứ hỏi đi con nghe nè.

    Miệng Trí Tú vẫn còn nhớp nhép đồ ăn tay thì gắp lên miếng cá.

    Bà hạ chén đũa xuống bàn nghiêm giọng hỏi cô:

    - Con thích con trai hay con gái?

    Trí Tú cứng người dừng hẳn miệng đang nhai vẫn còn ngốn ngấu đồ ăn độn phồng hai bên má.

    Không gian im lặng chỉ còn mấy tiếng ộp ộp của mấy con ếch ngoài đồng.

    Im được một chút Trí Tú lại tiếp tục nhai mớ đồ ăn rồi cười giả lả đáp má:

    - Má hỏi con chuyện đó chi?

    Con đã nói là sẽ ở vậy với má cả đời rồi mà.

    - Thích trai thì má gả thích gái thì má cưới vợ cho.

    Tội chi mà ở mình dị con, sau này về già rồi ai bầu bạn.

    Bà khó chịu nhíu mày với câu trả lời của Trí Tú, bà kéo một chân lên ôm lấy đầu gối nhìn ra khoảng trời đen thui.

    - Má hông cần biết!!

    Trong năm nay đem dề cho má dâu rễ gì cũng được.

    Còn nếu con hông đem thì mà kêu bà tám làm mai cho con.

    Gái trai trong làng này mê con thiếu cha gì.

    Bà Lương lên giọng tự quyết, không cần đến ý kiến của Trí Tú.

    Cô vẫn nhai ngụm cơm trong họng xem như cô chưa nghe má nói gì hết, có làm mai mấy người đi chăng nữa cô không chịu cũng vậy thôi.

    Trí Tú nhai nuốt hết ngụm cơm trong họng thì sực nhớ ra, hỏi bà:

    - Ủa, Quýt ngủ rồi hả má?

    - Ừm nó ngủ rồi.

    Trí Tú gật gù rồi đứng dậy dọn dẹp chén đũa trên bàn.

    Quýt là em cô, nhưng mà là em nuôi.

    Bà rầu rĩ thở dài liên tục, Trí Tú biết nhưng lại phớt lờ bà dọn hết đóng chén ra sau hè để đó sáng hẳn rửa.

    Rửa giờ này thì muỗi nó chít cho chết hay chi, Trí Tú ra trước nhà xoa bóp vai cho bà nhỏ giọng nói:

    - Tình yêu mà má, khi nào nó tới thì tới sao mà bắt ép được.

    Chắc tại chưa có duyên nên chưa gặp được người thương chứ sao, con còn trẻ khô mà ép uổng chi tội con.

    - Thôi đi cô nương, năm nay nữa hai chín rồi trẻ cái dì!?

    Lo mà đi kiếm đi, để má kiếm được mối là má bắt bây cưới đó nhe.

    Bà Lương đứng bật dậy cốc vào đầu Trí Tú một cái rồi đi luôn vào buồng.

    Cái chiêu xoa bóp rồi rù rì vào tai này Trí Tú dùng không biết bao nhiêu lần rồi nhưng lần này lại mất tác dụng.

    Trí Tú thở dài thành rên rỉ bước đến tắt cái bóng đèn rồi vào phòng ngủ.

    Dưới quê thì ngủ sớm bảy tám giờ hơn là ngủ rồi, bù lại sáng lại ra đồng lúc năm sáu giờ sáng.

    - Ay da..cái lưng của tui!!

    Vừa đặt lưng xuống giường cái lưng Trí Tú kêu rộp rộp khiến cô phải nhăn mặt.

    Cảm giác nó vừa mỏi vừa đau, ngồi cả ngày mằn cỏ không đau mới lạ.

    Nhưng làm riết thành quen nghỉ ngơi xíu hết ngay ấy mà.

    Trí Tú đưa tay mò mẫm chai dầu cạnh vách mùng rồi thoa thoa vào mấy đốt xương sống gần thắt lưng, dầu nong nóng làm dịu đi cơn đau một chút

    *** Thằng chạy xe wave nhưng mà yêu em thiệt lòng, vì vậy cho nên em phải cưới nó làm chồng....

    Mới lim dim mắt được một lát tiếng.

    Tiếng chuông điện thoại đã đánh thức Trí Tú, cô nheo mắt đưa tay lấy cái điện thoại đang sáng màn hình bên cạnh bắt máy.

    - Alo con nghe chú?

    - Tú có bận chi hông con?

    - Dạ hông, có gì chú cứ nói con nghe.

    Trí Tú ngồi dậy nhẹ giọng đáp, nghe được sự đồng ý của Trí Tú đầu dây bên kia có chút lấp lững nhưng vẫn nhanh đáp lại cô:

    - Cũng hông giấu gì con.

    Chú có đứa con gái, mà nó ăn chơi tiêu sài quá tiền có chất thành núi cũng bị nó sài hết.

    Chú cũng hết cách tính cho nó về quê ở để biết cảnh cực khổ để nó biết quý trọng đồng tiền hơn.

    Không biết chú có thể gửi con bé về đó vài tháng được không?

    Ông cứ ấp úng kể khổ về đứa con gái ngọc của mình.

    Trí Tú nghe mấy chữ thôi đã biết ý cũng đáp nhanh:

    - Dạ được, chú cứ gửi em nó về đây có gì con dậy bảo em nó cho.

    Bảo đảm lúc chú rước về không ngoan không lấy tiền.

    - Vậy là được hé?

    Mai mốt gì chú cho người chở em xuống, nó làm gì sai cứ dậy dỗ nó chú hông có buồn phiền dì đâu.

    Về đó cho nó làm ruộng làm đồng cho biết cảnh cực khổ với người ta.

    Trí Tú cúp máy đặt sang một bên rồi nằm dài ra giường vắt tay lên trán.

    Bên ngoài thì cười cười nói nói vậy thôi chứ có vui sướng gì đâu.

    Chuyện ngoài đồng làm con không xuể, tự dưng gánh thêm cục nợ trên trời rơi xuống.

    Haizz..chuyến này quải lắm cho coi.

    Trí Tú nhướng mắt một cái rồi nhắm híp đi, dù gì chú Bảo với cô cũng là chỗ làm ăn từ đó giờ từ chối thì kì lắm.

    Con gái chú cũng lớn rồi chắc cũng tầm hai hai cứ không nhỏ.

    .....

    Giờ là 12 giờ đêm ở Sài Gòn, tiếng nhạc sập sình trong vũ trường cứ lồng lộn.

    Người thì hò hét tay nâng ly rượu nốc ừng ực từng ngụm.

    Nhưng sự chú ý ở đây lại va vào cô em dj trên quầy, cái áo thun ôm chặt vòng một thêm cái áo khoác da bên ngoài phối với quần jean nhìn thời thượng vô cùng.

    Trân Ni tay liên tục chỉnh nút vừa phiêu theo tiếng nhạc.

    Đây là công việc của cô thường ngày mà, Trân Ni vừa hú hét nhảy theo nhạc thì một tên áo đen từ đâu chạy đến xù xì vào tai cô:

    - Cô chủ, ông chủ kêu cô về nhà có chuyện.

    Vẻ mặt Trân Ni đanh lại sau câu nói đó.

    Cô khó chịu gỡ tai nghe đặt lên bàn rồi đi theo ra xe.

    Cha cô lúc nào cũng phá đám chuyện vui của cô hết, lần này không biết là chuyện gì nữa đây.

    Xe hơi đắt đỏ đi bong bong trên đường đêm ở Sài Gòn rồi dừng bánh ở cái biệt thự lớn.

    Cổng bằng vàng cao nghều nghịu mở ra chiếc xe cũng theo đó đánh lái vào trong.

    Đến nơi Trân Ni được người mở cửa xe cho rồi còn được cả đám người cúi chào, nhìn dáng vẻ đỏng đảnh đó mặt thì ngước đến tận trời.

    Chắc là con ông cháu cha gì đó rồi.

    Cánh cửa lớn vừa mở ra bên trong là mớ nội thật gỗ vàng lẫn lộn cùng với bộ sô pha bự chảng màu trắng đặt bên trái nhà.

    Đi từ đêm về Trân Ni phải nheo mắt vì ánh đền quá sáng ở nhà.

    Cha cô chau mày khi nhìn thấy bộ đạng ăn bận hở hang của cô.

    - Cha gọi con về có chuyện gì sao?

    - Con lên rửa mặt thay đồ đi rồi xuống đây!

    Trân Ni xách cái túi rồi dậm chân đùng đùng đi lên lâu.

    Cha cô lại nữa rồi, suốt này cứ quản thúc cô từ chuyện này đến chuyện khác.

    Ngay cả đi làm cha cô cũng không cho, chỉ là làm dj ở vũ trường cần chi mà khắc khe quá vậy hông biết.

    Sau một hồi thay đồ tắm rửa Trân Ni bước xuống lầu với bộ đồ ngủ rộng thùng thình.

    Trân Ni lúc này rất khác bỏ đi lớp trang điểm dầy đạm lè trên mặt khuôn mặt búng ra sữa hai cái má bánh bao độn lên nhìn đáng yêu vô cùng.

    Ông nhấp miếng trà cho thấm giọng tựa lưng ra sau khi thấy Trân Ni vừa đặt người ngồi xuống ghế.

    Giọng ông nghiêm nghị nói:

    - Mai cha gửi con về dưới quê ở vài tháng, cho con tập lại tánh nết.

    Ở đây cha hết đường nói con rồi, con gái con nứa gì mà tối ngày dô ba cái chỗ đó mặc đồ hở bụng hở rốn nhún nhảy nhìn chẳng ra ôn ra hồn gì hết!!

    - Chaaa...con hông muốn về quê đâu, ở đó nắng noi quê mùa làm sao con sống được.

    Nghe Trân Ni nhảy đong đỏng lên ông không động lòng mà còn gằn giọng đáp:

    - Hông được cũng phải được!!

    Để con ở đây riết rồi hư thân, hồi đó cha với mẹ con cũng ở dưới quê lên Sài Gòn lập nghiệp chứ ở đâu mà bây giờ bày đặt chê quê này quê nọ.

    - Nhưng mà...

    - Lên phòng chuẩn bị đồ mai sáng đi sớm.

    Chưa kịp dứt câu đã bị cha cô lên tiếng chặn họng.

    Chiêu nước mắt cá sấu của Trân Ni mất tác dụng, cha cô đi một mạch lên lầu còn không nhìn lại một cái mặc Trân Ni cứ nằm dài dãy nảy trên sô pha.

    Trân Ni đạp chân tức tối bỏ lên lầu.

    Ngày mai là bắt đầu một ngày cực hình của cô, không có nhạc, không đến vũ trường không được đi chơi với đám bạn ở Sài Gòn.

    Aizz....đúng là tức chết mà!!

    _____

    Fic mới mong m.n ủng hộ 🥰

    Dj Kim Trân Ni 🤣
     
    [Jensoo] Duyên Quê
    Chap 3


    Mới tờ mờ sáng Trí Tú đã moi móc cái gì đó trước nhà, cô cúi xuống kiếm mấy cái cờ lê ốc vít bỏ lên vỏ lãi chuẩn bị lên đồng trên tưới rẫy.

    Trên người là cái áo thun tay dài, quần thì là quần vải vừa vặn chân trên đỉnh đầu còn là cái nón tai bèo quen thuộc.

    - Đi chi sớm dị con?

    Ăn uống gì chưa mà đi đó?

    Bà Lương tay búi lại đầu tóc giọng nhỏ nhẹ hỏi cô.

    Trí Tú gom hết mớ đồ nghề sửa máy rồi mới cười đáp bà:

    - Con ăn mì rồi má, đi sớm tưới cho mát cây chứ đi trễ nắng lên tưới nó rút cây dữ lắm.

    Má với Quýt đói thì cứ ăn trước đi khỏi đợi con.

    Nói xong Trí Tú đi tèn tèn ra trước sân, băng qua con đường đất đá bự xuống đến cập mé sông.

    Ở đó có đậu cái vỏ lãi để dành Trí Tú chạy lên đồng trên coi ruộng.

    Vừa nghe tiếng máy nổ bà mới xoay người vào trong tặc lưỡi lắc đầu:

    - Con gái gì mà cực khổ dữ dậy hông biết, làm suốt ngày ngoài đồng hông có bữa nghỉ.

    Thân con gái mà làm kiểu đó chắc chết luôn chứ đùa cái chi, kêu nghỉ thì hông chịu nghỉ.

    Bà quơ chổi quét cái sân miệng thì trách mắng Trí Tú.

    Có đứa con gái mà thấy nó làm xót trong dạ, dì đâu mà miết ngoài đồng hông cuốc đất thì cũng làm cỏ.

    Mấy cái máy dầu cũng nó sửa chứ ai, mấy chú làm gần đó nhìn Tú làm cũng phải chấp tay nhận thua.

    Mình đó làm mà bốn năm ông đàn ông làm hông lại.

    Giờ này cùng lắm là 5 giờ rưởi hơn, mới hơi he hé nắng là ở ngoài đồng rồi.

    Nhà còn mỗi bà với con bé Quýt, nếu không có noa chắc buồn chết luôn.

    - Chị hai ra đồng nữa rồi hả má?

    - Sao thức sớm dị con, dô ngủ thêm miếng nữa đi cho thẳng giấc.

    Con bé mắt nhắm mắt mở hai tay chứ dụi dụi mắt, miệng thì ngáp lớn.

    Khi nảy xe mấy tiếng lọc cọc lớn nên làm nó giật mình mới đi ra đây.

    Bà Lương gác cây chổi vào vách bước tới đẩy vai thúc nó vào phòng.

    Quýt tầm 9, 10 tuổi người nó nhỏ nhắn, có thêm hai cái má bánh bao nhìn cưng lắm.

    Tuy là con nuôi nhưng bà với Tú thương nó dữ lắm, Tú hay gọi nó là út dàng.

    .....

    Trí Tú tắt cái máy cu le trên vỏ buộc dây vào cái chân cầu rồi bước lên bờ.

    Hôm nay là cử nước cuối tưới thúc để vài ba tuần nữa là cắt dây dưa nhổ khoai.

    Trí Tú vừa đặt máy tưới xuống cặp mé sông thì gặp chú tám trên vai vác cái cuốc đi dài dài trên bờ đê.

    - Ra đồng sớm dữ he chú tám.

    Trí Tú xoay mặt cười hỏi.

    Nghe được tiếng nói chú bước tới thêm vài bước gặp Trí Tú đang ngồi cặp mé liền hạ cây cuốc chống xuống đất.

    - Bây còn ra sớm hơn tao chứ nói chi, tao mới thức nốc ca nước mưa cho tỉnh rồi ra đồng nè.

    - Nay làm gì hả chú?

    - À..đào lại mấy cái đường mương để xả nước dô dặm lúa.

    Thấy chuột nó cắn lỗ lỗ với xạ còn trống quá.

    Ông tám nhìn ra ruộng lắc đầu, mùa này coi bộ cực à nghen chuột cắn lúa thưa riu hết trơn.

    Nói rồi chú tám bước xuống ruộng cúi lưng cuốc lại mấy cái đường mương bị sụp.

    Trí Tú cũng chẳng rảnh tay, giật nổ cái máy bơm nước rồi lôi ống qua ruộng tưới.

    Đáng lí ra phải làm mương trong ruộng nhưng ngặc nổi xung quanh toàn là ruộng lúa có mỗi cái ruộng khoai với dưa là nằm lọt thỏm chín giữa.

    Trời vừa hé sáng thì người ra đồng càng nhiều, đầu vụ nên chuyện làm hông xể cứ làm từ sáng đến chiều.

    Lay hoay cũng hết ngày, coi dị thôi chứ nhanh lắm.

    Làm ruộng thì đàn ông đàn bà đều có, có cử kiêng ai đâu.

    Trí Tú kéo dây tưới dáp hết mớ dưa rồi lại tưới tới ruộng khoai.

    Gần cuối vụ nên chỉ tưới sương sương cho mát, tưới nhiều qua thành ra hư khoai hư dưa.

    Mặt trời dần lên cao nắng thì he hé chiếu qua mấy tán cây bạch đằng cặp bờ sông.

    Dưới quê thì cây cối thiếu cha gì, mọc đầy dưới mé sông.

    Trí Tú bước lên bờ chống hông thở hì hục vì mệt rồi nhìn ra đám rẫy vừa mới tưới.

    Chắc tầm hơn một tuần là thu hoạch được rồi, dưới quê thì làm việc theo mùa, có mùa làm công chuyện hông siết có mùa thì ngồi ở nhà rảnh rang không có chuyện để làm.

    - Ủa Thắm ra đồng sớm vậy em?

    - Dạ em ra đồng dặm lúa tiếp cha với má.

    Trí Tú xoay người hỏi khi thấy một cô gái nhỏ nhắn đội trên đầu là cái nón lá đang đi xuống bờ đê.

    Nghe lời Trí Tú hỏi con bé liền đáp còn cười vô cùng tươi tắn:

    Thắm là con gái của ông bà tám Cao.

    Con bé Thắm đẹp người đẹp nết, trai tráng trong làng cũng mê em nó dữ lắm mà nó tầm mười tám tuổi chứ mấy tươi mơn mởn.

    - Giỏi giang vậy ai lấy dề chắc có phước lắm he.

    - Nào có, chị Tú cứ nói quá.

    Có người thương mà người ta hông chịu em kìa.

    Trí Tú mở lời trêu chọc Thắm rồi cười rộ lên.

    Thắm tự nhiên xụ mặt, nhắc đến người thương thì lại buồn trong lòng, thương người ta mà người ta hông có chịu.

    - Thôi em làm sớm đi chứ để nắng lên làm mệt dữ lắm.

    Thấy vẻ mặt rầu rĩ của Thắm Trí Tú biết ý đánh lái sang chuyện khác rồi bước đi dài dài theo con đê coi ruộng.

    Mấy đứa con nít cứ đùa giỡn nhoi nhoi trên đường đê nhìn cũng vui lây.

    Đường quê lâu lâu mới được vài chiếc xe máy le que chạy qua lại.

    Xe hơi thì cũng hiếm trừ phi có chuyển đồ gì dữ lắm mới có chạy ngang đa số là máy cày máy xới nó chạy nhiều.

    Nắng bắt đầu hơi gắt, ngoài đồng ai cũng nai lưng ra làm không dám nghỉ tay, chỉ làm luôn tay như thế cả buổi.

    Để trời lên làm có môn le lưỡi.

    Đang đi dọc theo con đê Trí Tú nghe được giọng gọi lớn của đứa con nít liền xoay người lại:

    - Chị hai...chị hai..

    Con Quýt ba chân bốn cẳng chạy trên bờ đê miệng thì gọi lớn, khói bụi mịt mù hết trơn.

    Trí Tú đưa tay quạt quạt qua lại cho bớt bụi ho khan vài cái mới đáp:

    - Gì vậy Quýt?

    Kêu chị hai có gì hông, đi từ từ thôi chạy chi mà dữ dậy.

    - Nhà..nhà có khách.

    Má kêu em chạy lên đây gọi chị hai dề.

    Quýt thở hồng hộc chống gối đáp vội, nảy má kêu là nó chạy te lên đồng trên dép còn hông thèm mang.

    Từ nhà mà lên đây cũng nửa cây số cứ ít gì.

    Nhắc đến khách Trí Tú liền cúi người xuống gần mé nước đưa tay rửa sạch lớp đất dính trên tay rồi leo lên bờ.

    - Ai dậy Quýt?

    Má có nói dì hông?

    - Dạ em hông biết, má nói em kêu chị hai dề nhà.

    Mà có xe hơi bự lắm chị hai đang đậu trước nhà mình, mà em hông thấy ai bước ra hết.

    Nghe Trí Tú hỏi con bé ngẩn người đứng thẳng hai mắt tròn xoe miệng thì tí lia đáp.

    Mày Trí Tú bỗng nhíu lại, không biết là ai nữa, nếu là mối làm ăn chắc chắn sẽ không bất lịch sự đến nổi ngồi lì trên xe không xuống.

    Không chờ lâu Trí Tú đi xuống cầu leo trên vỏ rồi ẩm luôn con Quýt xuống.

    Cô nổ máy đưa xuống sống lên ga máy chạy về nhà.

    Trên đường về Trí Tú cứ nghĩ mãi mà chẳng hiểu nổi người tìm cô là ai.

    Trí Tú đưa mắt nhìn lên bờ từ xa xa nhà cô một chiếc xe hơi dài màu trắng đậu ngay đường.

    Cô nhíu mày đưa mắt nhìn xung quanh thì thấy cái xe vẫn còn nổ máy, Trí Tú lia cái máy bẻ lái gần bến tắt máy. buộc dây vào chân cầu.

    Quýt nó hóm hỉnh chảy tọt lên trước, theo sau là Trí Tú tay cầm theo cái giỏ xách đựng ốc vít.

    Cô không vội xem người trên xe mà đi tọt vào nhà cất gọn gàng mớ óc vít đó vào chỗ cũ.

    Bà Lương ngồi trên bàn phe phảy quạt mo mắt cứ nhìn chăm chăm cái xe hơi đang đậu ngoài đường.

    Nghe Trí Tú mở lời hỏi bà mới giật mình:

    - Ai vậy má?

    - Má có biết đâu.

    Nảy chạy tới rồi đậu lì ở đó, lúc má kêu con Quýt ra hỏi thì nói muốn gặp con.

    Mà nảy giờ má thấy người trong đó cứ ngồi lì ở trỏng có chịu bước ra đâu.

    Bà thở dài đáp, người gì mà bất lịch sự dễ sợ.

    Muốn gì thì vào nhà người ta mà nói cứ ngồi lì ở đó đợi chủ nhà ra đón vào sao.

    Trí Tú khó chịu đưa đôi mắt đang nheo híp ra chiếc xe vẫn còn đang nổ máy ngoài nắng.

    Cô không có chút thiện cảm nào hết, nếu là người muốn làm ăn cô sẵn sàng từ chối không luyến tiếc chi mấy loại người như thế.

    Tính tình đã như thế sau này khó mà làm ăn, Trí Tú định không quan tâm bước vào nhà tắm cho mát vì giờ đã trưa trật rồi.

    ** Tin...tin..tin..

    Mới quay lưng định nhóm người đi thì tiếng còi xe bóp liên hồi làm Trí Tú khó chịu xoay người lại nhìn đăm đăm ra chiếc xe.

    Tiếng kèn in ỏi đến đinh tai nhức ốc buộc Trí Tú phải bước ra ngoài xem xét.

    Đi vừa đến xe Trí Tú co tay gõ gõ vào cửa kính.

    Cửa xe đen kéo xuống một cô gái đeo kính râm bự che hết mắt chừa lại hai cái má bánh bao còn đội cái nón tai vành bự chảng, thêm bộ váy đỏ chót.

    Trí Tú đứng đó nheo nheo mắt vì nắng cố nhìn kỹ vào trong xe.

    Cô thầm nghĩ trong đầu:

    " Dề đây mà bận đồ đỏ cho trâu bò nó húc lồi ruột hay chi!!

    "

    Thấy người bên trong vẫn không nói năng dì Trí Tú còn định bước vào trong thì cô gái đó lại lên tiếng.

    - Chị là người hầu cha tui mướn để chăm sóc tui đúng hông?

    Trân Ni đẩy nhẹ kính xuống đầu sống mũi nhỏ nhìn sang Trí Tú đang đầm đìa mồ hôi trên người vẫn là bộ đồ đi đồng cũ mèm.

    Trân Ni nói xong còn thổi phù phù vào bộ móng tay chẳng xem Trí Tú ra gì hết.

    Trí Tú như ngờ ngợ ra chuyện gì đó mới lên tiếng hỏi:

    - Cô là con gái của chú Bảo?

    - Ừm!

    Cũng biết điều quá chứ.

    Ngoan nghe lời thì cô chủ đây bo cho tiền mua đồ mới.

    Nghe Trân Ni nói Trí Tú cười híp mắt nhìn lại bộ đồ đi đồng cũ trên người.

    Trí Tú bỗng nghiêm mặt cười khẩy rồi gật gù.

    Mấy đứa tiểu thư thiếu gia đưa vào tay cô thì hợp lí quá rồi còn gì.

    Kim Trí Tú này giáo huấn không ngoan không lấy tiền!

    Trí Tú cười tươi rói đáp rồi nhìn đám vệ sĩ cao to đang mở cóp xe xách dô cho Trân Ni.

    - Mấy anh cứ theo tui xách đồ vào phòng cho cô chủ.

    Nói rồi Trí Tú đi te te vào trong còn vừa cười vừa chỉ tay vào phía nhà.

    Trân Ni bước ra từ xe thì nhăn mặt vuốt vuốt lấy bắp tay rát rạt vì nắng, dù đã có người cầm dù che chắn.

    Ở trong xe có mấy lạnh thì đỡ rồi, vừa bước ra khỏi thì cứ như cái lò thêu cha bắt cô sống ở đây chắc cô sẽ chết sớm mất.

    Không máy lạnh, không bia, không rựu không bạn bè, không bị nắng chết cũng bị buồn chết.

    Tên vệ sĩ bung dù che theo Trân Ni tránh cô chủ bị nắng, Trân Ni bước đi trên đường đất lòi lõm với đôi giầy cao gót năm phân cứ đi chẹo qua chẹo lại.

    Cô sẽ nhanh tìm cách trốn về Sài Gòn nếu còn ở đây cô sẽ chết mất thôi.

    _____

    Ai rảnh cmt đi m.n😅

    Thấy im quá.
     
    [Jensoo] Duyên Quê
    Chap 4


    - Cái gì!!

    Ở đây á hả?

    Cô có lộn không đó, một tiểu thư như tui mà phải sống trong cái phòng chật hẹp tồi tàn này sao?

    Trân Ni hét toát lên tức giận khi thấy Trí Tú dẫn cô đến một căn phòng nhỏ xíu chỉ để mỗi cái giường và lối đi.

    Nhìn cứ như cái nhà kho chứ cái phòng nổi dì!!

    Trí Tú nhìn Trân Ni nhún vai hờ hững đáp:

    - Nhà tui chỉ còn lại mỗi cái phòng này là trống.

    Nếu muốn rộng hơn thì chỉ có nhà kho chuồng heo hoặc là chuồng vịt ở sau hè, bao rộng bao thoát mát cho tiểu thư.

    - Nè!!

    Cô nhận tiền của cha tui rồi mà dám ăn nói kiểu nó với chủ mình hả!!

    Có tin là tui mét cha đuổi việc cô hông!?

    Trân Ni nghe được câu đáp khinh thường đó thì tức điên lên tháo bỏ kính bự trên mắt rồi bước đến dí mặt liếc xéo Trí Tú.

    Cô vẫn tựa vai vào vách cửa chề môi nhún vai một cách bình thản, vừa định lên tiếng đính chính về chuyện tiền bạc thì điện thoại trong túi Trí Tú reo lên.

    - Alo con nghe nè chú?

    Trí Tú cầm ngang điện thoại bật loa lớn.

    - Con bé Ni tới nhà con chưa?

    - Dạ tới rồi chú, con đang dẫn em vào phòng cất đồ.

    Nghe giọng cha mình ở đầu dây bên kia Trân Ni có phần rén ngang chẳng hùng hổ như khi nảy.

    Xưng hô chú cháu với cha cô như thế chắc chắn cũng rất thân.

    Trí Tú vừa nói chuyện điện thoại vừa nhếch mày nhìn Trân Ni tỏa vẻ khoái chí.

    - Chú nhờ con coi sóc em nó.

    Nó mà lì chứ đánh cứ la nó cho chú, chú hông có buồn con đâu.

    - Dạaa!!

    Chú Bảo nói gằn thêm một câu rồi mới cúp máy, mặt mày Trân Ni bây giờ tái mét cái mỏ hỗn cũng bị phong ấn lại không nói ra được gì nữa.

    Thấy dáng vẻ im lìm đó Trí Tú chỉ biết cười trừ định bước đi thì lại nghe tiếng Trân Ni lầm bầm sau lưng:

    - Nhà thì bự xây cái phòng bằng cái lỗ mũi, còn thua cái nhà tắm của nhà mình.

    - Chê phòng nhỏ hả?

    - Tôi nói sự thật thôi.

    Trí Tú xoay lưng lại cho hai tay vào túi quần nhíu mày hỏi.

    Trân Ni vẫn thái độ cao ngạo đó đáp một câu còn khoanh tay trước ngực nhìn dáo dát trong phòng, nhà gì mà nóng như lò thiêu.

    Trí Tú không tức giận chỉ nói một câu rồi bỏ đi ra trước.

    - Cô ra đây, tui đổi phòng rộng hơn cho cô!

    - Dị coi được hơn hông.

    Nghe được đổi phòng mới Trân Ni hớn hở chạy theo Trí Tú ra bước nhà.

    Vừa bước ra tới trước nụ cười trên môi Trân Ni đột nhiên tắt lịm.

    Căn nhà gỗ mái tôn phía trái trước sân nhà Trí Tú tầm bốn năm bước chân lớn, vách thì lại vách gỗ nhưng lưa thưa nhìn từ ngoài đều thấy rõ mấy hành động bên trong.

    Trí Tú bước đến đẩy nhẹ cửa rồi xoay người lại.

    - Nơi này rộng rãi thoáng mát hơn trong kia nhiều, cô cứ ở đây đi.

    Cần gì cứ nói tui sẽ sắp xếp, cứ vào trong hành lí cô tui mang vào sau.

    Trí Tú lướt ngang qua pho tương đang há miệng Kim Trân Ni rồi đi vào nhà.

    Cái gì đây trời!!?

    Cô ta dám cho một tiểu thư cành vàng lá ngóc như cô ngủ ở ngoài đây sao, đúng là điên mất.

    Trân Ni bước tới vài bước nhìn vào trong, giường có sẵn còn có cả tủ quần áo rồi bàn ghế.

    Nhìn giống như một căn nhà thu nhỏ.

    Nhưng mà nhìn mấy miếng váng ượn ẹo trên vách khó chịu vô cùng, chả có chút riêng tư gì hết.

    Rồi sau này tắm ở đâu, đi vệ sinh ở đâu?

    Nghĩ đến mấy chuyện đó Trân Ni liền vò đầu bức tóc liên hồi cứ muốn giẫy nẩy lên.

    Cô không chịu nổi nữa liền điện cha cô mách lẻo.

    - Chaaa!!

    Cha mướn người hầu gì mà hành hạ con gái cha kia kìa!

    Cha coi cô ta cho con ở cái nơi nào nè!

    Vừa bắt máy ông đã nghe giọng ong ỏng của Trân Ni hét lên muốn điếc tai làm ông phải nhăn mặt.

    Trân Ni lia điện thoại một vòng quanh phòng miệng còn liên tục nhắc đến Trí Tú.

    - Tú nó cho con ở một nơi sang đến vậy sao!?

    Cha còn mong nó cho con ở ngoài chuồng heo hay nhà kho nào đó cho biết mặt!

    Con ngoan ngoãn ở đó đi, đừng để cha biết con có ý định trốn về Sài Gòn.

    Cha mà bắt được tống cho con lên rừng ở với khỉ sống trong hang đá chứ không phải một nơi sạch sẽ như vậy đâu.

    Ông chẳng những không bênh con gái rượu một câu mà còn buông lời đe dọa cô, tung hô một người dưng hành hạ con gái mình.

    Trân Ni sốc đến nổi há hốc miệng ú ớ chưa kịp lên tiếng thêm thì cha cô đã tắt máy khiến Trân Ni càng điên hơn.

    - Aizz...điên mất thôi!!

    Trân Ni dậm dò cành cành dưới nền đất tức tối bỏ vào bên trong nhìn quanh một vòng thì đảo mắt chán ghét.

    Sống ở đây chắc Kim Trân Ni cô chết sớm mất, muỗi nó sẽ rinh cô đi lúc ngủ!

    Đang tức tối vò đầu Trí Tú trên tay kéo hai cái va li lớn đến trước cửa nhìn Trân Ni hạ giọng:

    - Hành lí của cô đây Kim tiểu thư!

    Nói xong Trí Tú quay lưng đi không quên nở nụ cười hiền, Trân Ni nhìn thấy vẻ mặt đắc ý đó thì càng điên hơn nhưng không làm được gì hết.

    Trí Tú vừa cười vừa đi vào nhà.

    Bà Lương ngồi trên bàn ngóng ngó ra phía nhà trước khó hiểu hỏi khi thấy Trí Tú đi vào:

    - Ai vậy Tú?

    - Dạ là con của chú Bảo, chú ấy gởi xuống đây nhờ con trông giúp.

    - Bảo chủ lúa trên Sài Gòn hả con?

    Trí Tú gật đầu đáp rồi nâng tách trà uống cạn.

    Bà cười hiền, hóa ra là người quen biết.

    Hồi đó ổng ở xóm này làm lúa chứ đâu, sau này phất lên xíu chuyển lên Sài Gòn làm chủ nhà máy thu lúa trên Sài Gòn.

    Tới mùa hay về xóm này mua lúa lắm có làm ăn với Trí Tú xưa nay.

    - Thôi con đi tắm cho mát cái đã.

    - Ừm tắm đi rồi ra ăn cơm.

    Trí Tú đứng dậy đi vòng ra sau hè tắm rửa.

    Trời nóng nực mà xối một ca nước lạnh thì còn dì bằng, Trí Tú với tay lên xào lấy bộ đồ đi vào nhà tắm.

    Quýt nó lúp ló từ nảy giờ sau vách nhìn ra cái nhà gỗ trước nhà rồi chạy tọt lại má thỏ thẻ hỏi bà:

    - Má, chị gái xinh đẹp hồi nảy là ai vậy?

    - Là bạn của chị hai, con ra đó kêu chị dô ăn cơm.

    Bà Lương đáp, tay thì xới xới nồi cơm đang bóc khói.

    Nghe xong Quýt hớn hở chạy tót ra trước.

    Trân Ni đang nằm dài trên giường bấm điện thoại một cách chăm chú thì nghe tiếng con bé Quýt gọi:

    - Chị xinh đẹp ơi má em gọi chị vào ăn cơm.

    - Nhóc cũng có mắt nhìn người đó chứ, nhưng mà chị không đói cứ nói với má nhóc là chị không ăn.

    Trân Ni liếc nhìn đứa nhóc đang đứng trước cửa đáp gọn rồi lại nằm lì ở đó bấm điện thoại.

    Nghe vậy Quýt chạy nhanh vào trong thì thấy Trí Tú đã ngồi sẵn ở bàn.

    - Chị không vào sao con?

    - Dạ chị nói là hông có đói.

    Quýt nhón chân ngồi lên ghế đáp.

    Trí Tú chỉ liếc nhìn sang qua cái nhà trước đó rồi tậc lưỡi:

    - Má với Quýt cứ ăn đi, cô ta có tay có chân đói thì tự biết đi kiếm ăn.

    Bà Lương nhăn mặt trách mắng Tú:

    - Con nói vậy nghe sao được.

    Chú Bảo gửi em xuống nhờ con trông giúp, con bé lạ nước lạ cái có biết cái gì đâu.

    - Không biết hay là lười?

    Trí Tú ngẩng mặt đáp bà làm bà cũng ngây đơ ra lắc đầu.

    Tính tình Tú nó nghiêm khắc đó giờ bà còn lạ gì nữa, Kim Trí Tú không có cái gì là không biết trừ khi lười biếng không muốn học.

    Vừa dà được vài đũa cơm Trí Tú lại ngẩn mặt sao câu hỏi của bà:

    - Ăn xong con có ra đồng hông Tú?

    - Dạ hông má, con ra sau sửa lại cái mái nhà cho xong.

    Sắp tới mùa mưa làm hông kịp nó dọt nữa thì chết.

    Trí Tú gắp lên miếng cá ăn nốt miếng cơm trong chén rồi đứng dậy, bà thấy Tú cực khổ lên giọng ngăn cô lại:

    - Hay là bây nghỉ ngơi một bữa được hông Tú?

    Thấy bây làm mà má xót trong dạ, con gái con nứa dì đâu mà tay chai sần cứng đờ hết, mặt mày thì đen như chầm cháy.

    Bà níu bàn tay chai sần đánh vào lòng bàn tay Trí Tú mấy cái chừa cái tội ham làm.

    Trí Tú chỉ cười cười đưa tay xoa hai vai bà rồi đi tuốt ra sau.

    - Má đừng có lo cho con.

    Sức trẻ mà, mệt thì ngồi nghỉ lại sức mấy hồi.

    Má ăn xong kêu Quýt dọn chén để dưới sàn nước đi làm xong mái nhà con dô rửa.

    Nói mãi mà nó hông chịu nghe, ăn gì mà siêng hết phần thiên hạ hông biết nữa.

    Con người ta trông tới lúc được nghỉ còn Tú nó cứ mong tới giờ đi làm.

    Giờ này cũng trưa trời trưa trật rồi mà Tú nó trèo lên tận nóc nhà sửa lại mấy miếng ngói bị bể.

    Nhà Trí Tú là nhà mái ngói toàn bộ vách là vách hỗ nhìn đơn sơ vậy thôi chứ bên trong nhà khá rộng rãi.

    Nguyên cả khoảng sân, vườn phía sau hè trồng mấy cây bàn lớn che cho mát nhà mát cửa.

    Còn chuồng heo ở sau được cất cách nhà khá xa, nhà kho cũng được cất riêng một chỗ.

    Ta nói dưới quê đất rộng bà cố.

    Ở phía sau còn có cái bàn tròn bằn gỗ rồi xích đu.

    Nhìn ở đây bình yên đến lạ thường, trời trưa thì gió hiu hiu mát dưới quê giờ này người ta đã ngủ trưa hết rồi.

    Bà Lương ngồi phe phảy cái quạt trên tay nhìn ra khoảng sân đang nắng gắt.

    Một bóng người có phần to tướng bước đến gỡ bỏ cái nón lá trên đầu nhăn mặt nói:

    - Nắng quá hen chị hai?

    - Ừm nắng, trời gì mà muốn bức con người ta chết.

    Qua đây có chuyện chi hông tám?

    Bà tám Cao nuốt vội miếng nước trà cười hề hề:

    - Cũng hông giấu gì chị, qua đây nói chuyện làm mai cho con Tú hổm tui với chị cũng có bàn.

    Mối mang thì dọ vẫn chưa thấy nhưng mà có người thích con Tú muốn tui làm mai cho.

    - Ai?

    Bà Lương hớn hở bỏ cây quạt xuống bà hỏi nhanh, hai mắt tròn xoe mong đợi.

    - Thì...là con Thắm, con gái tui chứ đâu.

    Nó thích Tú muốn làm mai cho nhưng ngại bấy lâu nay dấu.

    Hôm qua thấy nó cứ nhìn lôm lôm con Tú làm ruộng rồi cười mỉm quài tui đè hỏi mới lòi ra chuyện.

    Bà tám Cao có chút rầu rĩ khi nhắc đến chuyện này.

    Tuy nói con Tú nó giỏi nhưng bà vẫn mong có đứa con rễ có đứa cháu hơn.

    Bà Lương thở dài một hơi lắc đầu:

    - Con Tú biết nó chịu hay hông, với lại con bé Thắm giỏi giang quen Tú sợ nó thiệt thòi rồi anh chị lại bị người ta chê cười.

    - Ông chồng tui ổng khoái con Tú gần chết, có đứa con trai nào vừa mắt ổng đâu có mỗi con Tú là ông ưng bụng.

    Làm gì với ông cũng hợp ý chú cháu cười rộn không đó.

    Tám Cao khiều vai bà, trợn trừng hai mắt lên giọng.

    Ổng còn ưng con Tú hơn mấy đứa con trai trong làng, biết bà làm mai còn nằng nặc kêu gả con Thắm cho Tú nó đặt được nhờ.

    Tuy là con gái chứ Tú có thua đứa nào con trai trong làng đâu.

    Nó không hơn thì thôi chứ làm gì có thua.

    - Tùy ý hai đứa nhỏ.

    Nếu được thì tiến tới tuy là con gái chứ tui cưới hỏi đàn hoàng.

    Mặc dù trên dành nghĩa giấy tờ thì không có nhưng mà sống theo cái tình thì con bé Thắm gả vào nhà này thì tui coi như con cái trong nhà.

    Bà Lương cười hiền dịu đáp, bà vỗ vỗ lên vai tám Cao.

    Nghe xong tám Cao cũng cười lên giọng đáp rồi xách nón lá ra về.

    - Dị để tui dề nói lại với xốp nhỏ.

    Nhờ chị chuyển lời tới Tú coi ý nó ra sao rồi hông phẳng chị em mình tính tiếp.

    Tuy là nói vậy nhưng trong lòng bà Lương cũng có chút lo lắng.

    Sợ làm vậy bà con xóm ghiền người ta cười, nhưng mà...trong cái làng này thú thật là mười đứa con gái thì hết bảy tám đứa muốn gả cho con Tú.

    Ngay cả đàn ông cũng muốn cưới nó về mà nó có chịu ưng ai đâu.

    Bây giờ nó mà ưng ai thiệt lòng bà mừng hết lớn mở tiệc đãi cả làng luôn chứ đùa.

    _____

    Đọc fic vui vẻ 🥰
     
    [Jensoo] Duyên Quê
    Chap 5


    Thoáng đó mà đã giờ chiều người làm ngoài đồng người ta cũng ùa về chuẩn bị cơm nước tắm rửa.

    Trí Tú lòm còm bước xuống cái thang đặt trên mái nhà.

    Làm từ chiều giờ mới xong cái mái ngói, ngói lâu mục cũ nên thay mới chứ để nó bể ra rớt xuống tôi mạng chứ chẳng chơi.

    Trí Tú lưng ướt đẫm mồ hôi chống hông thở mấy nhịp rồi mới cúi người xuống nhặt bao đồ nghề đem vào nhà.

    Cô đi ngang qua khu bếp nghi ngút khói hít một hơi cười khoái chí lớn giọng nói vào bếp:

    - Nấu dì mà thơm dữ vậy má?

    - Cá kho tiêu, món con thích chứ gì.

    - Chắc chiều nay ăn nửa nồi cơm quá!

    Hai má con cười rộ lên.

    Tú nó chọc bà miết, nó khoái ăn cá kho tiêu nên mỗi lần nấu cá kho nó ăn như chết đói bới liền liền ba bốn chén.

    Trí Tú bước ra nhà trước để lại mớ đồ vào góc cũ sẵn tiện ngó nghiêng ra căn phòng trước nhà.

    Chẳng có chút động tĩnh gì hết, hình như con bé ngỗ nghịch đó ngủ rồi thì phải.

    Trí Tú chỉ nhún vai rồi bước vào trong chuẩn bị dọn cơm.

    Có tay có chân nếu có đói cô ta sẽ tự mò đến.

    ....

    - Gì đây?

    Mới đó mà bốn giờ rưởi rồi hả!

    Trân Ni nheo nheo mắt vươn vai dãn người một cái, với tay bật sáng màn hình điện thoại thì có chút ngơ ngác.

    Mới nằm nghỉ lưng có xíu mà đến chiều rồi, Trân Ni lười biếng nằm lăn qua lăn lại một hồi mới chịu ngồi dậy.

    Trong phòng mền gói và mùng đã được chuẩn bị sẵn.

    Trên bàn con có bình nước, bánh mứt.

    Trân Ni chống hai tay lên cạnh giường ngồi một hồi cho tỉnh ngủ hẳn mới đứng dậy đi đến lục lội trong va li bộ đồ mới.

    Một quần thun ôm và cái áo thun đơn giản.

    Về quê mà ăn mặc hở đùi hở bụng như ở Sài Gòn thì mũi nó rinh cô đi luôn.

    Trân Ni ngáp một cái mắt nhắm mắt mở đi lững thững vào nhà trên người vẫn là cái váy ngắn đỏ phối với áo bó lộ vòng hai thon gọn.

    Lò mò đi thẳng ra sau Trân Ni chỉ thấy một người con gái bờ lưng có phần vạm vỡ hơn đang ngồi rửa chén ở sàn nước gần gốc cây.

    - Nè chị kia!

    Nhà tắm ở đâu?

    Trí Tú nghe tiếng gọi thì xoay người ngoái nhìn, chỉ thấy Trân Ni đang đứng đó khoanh tay trước ngực còn cái kiểu tóc xỏa qua vai cộng màu này cộng màu kia như con chó bảy màu nhìn không vừa mắt chút nào.

    Trí Tú đứng dậy nghiêm mặt nói:

    - Nói chuyện đàn hoàng một chút thì tôi chỉ cho.

    - Dạ thưa chị cho em hỏi nhà tắm ở đâu ạ!!

    Miệng thì dạ thưa nhưng cái vẻ mặt khinh khỉnh của Trân Ni Trí Tú đều nhìn ra nhưng lại chẳng nói gì hết.

    Trí Tú dang chân bước tới trước một chút Trân Ni sau lưng cứ khua tay múa chân miệng thì nhép nhép chửi thầm.

    Trí Tú dẫn Trân Ni đến một cái nhà không có nóc chỉ có mấy cái vách lá rồi tôn dựng lên tạm bợ.

    Trân Ni còn tưởng Trí Tú đang đùa giỡn với cô liền khó chịu lên tiếng:

    - Tui hông có giỡn với chị đâu!!

    Nhà tắm ở đâu mau chỉ cho tui nhanh lên, người tui mồ hôi rít chịt hết rồi nè!

    - Đây là nhà tắm!

    Nhận được câu trả lời của Trí Tú mặt Trân Ni đờ ra thấy rõ hai mày nhíu lại rồi cười một cách khờ khạo.

    Cô ta đang chơi khâm Kim Trân Ni cô sao??

    Đây mà là nhà tắm cái gì, là một đóng đỗ nát thì đúng hơn.

    Giọng Trân Ni ong ỏng lên hai tay thì chống vào hông phả mấy câu vào mặt Trí Tú:

    - Nhà tắm kiểu gì mà ngay cả nóc cũng không có!!

    Chỉ có mỗi cái vách tạm bỡ cũng không biết khi nào nó sập nữa.

    Trân Ni vừa nói vừa vỗ vỗ vào vách lá.

    - Cô cứ tắm đi không sập được đâu mà lo, từ nhỏ đến lớn tui đều tắm ở đây.

    Nếu cô vào bên trong mà nhà tắm sập thi là tại cô chứ hông phải tui.

    Với lại có nóc hay không có nóc đâu có liên quan, có vách là được rồi.

    Chả lẽ người ta đang bay trên máy bay thấy cô tắm ghé lại nhìn hay gì!!

    Trí Tú nhướng một bên mày nhún vai rồi chấp tay sau lừng đi tèn tèn vào nhà.

    Bỏ lại Trân Ni dậm chân đùng đùng phía sau còn hét lên như ai chọc tiết.

    Vừa bước vào nhà Trí Tú đã bị mẹ cô kéo tay vào một góc nói nhỏ:

    - Sao con hông cho em tắm ở trong nhà mà để em ra đó tắm!?

    - Nó bướng bỉnh quá con phải dậy nó mới được.

    Hứa với chú Bảo là sẽ dạy con bé thật ngoan mà.

    Má cô đánh vào bắp tay trách móc khi biết Trí Tú đang chơi khâm Trân Ni.

    Khi nảy ở trước nhà nghe tiếng cãi cọ rất lớn bà vội vàng chạy ra xem thì thấy cảnh Trân Ni và Trí Tú đứng cãi nhau ở đó.

    Vừa thấy Trí Tú bước vào bà liền tóm gọn cô hỏi chuyện.

    Trí Tú cười rồi đẩy lưng bà ra trước nhà, tránh bà lại lo cho con bé ngạo mạn đó.

    Hóa ra bên trong nhà cô có toilet và nhà tắm đàn hoàng, còn nhà phía sau là cô dựng tạm dùng lúc đang sửa sang lại nhà chưa kịp tháo gỡ thì giờ lại có chuyện dùng đến, về sau còn dùng dài dài.

    - Aizzz..tắm cũng hông yên với mấy con muỗi này nữa.

    Nhà nhìn cũng hông tệ lắm mà hông cất nổi cái nhà tằm đàn hoàng nữa.

    Trân Ni bực tức vì nảy giờ tắm mà cứ bị mấy con muỗi bay è è bên tai.

    Trân Ni bước ra khỏi nhà tắm còn liên tục quơ quơ cái khăn xung quanh để đuổi muỗi.

    Trí Tú đang đứng đấm bóp vai cho má mình thì xoay người lại khi nghe tiếng kẹt kẹt của đôi dép lào bị ướt.

    Trân Ni với mái tóc búi cao mặt mũi thì đã mất đi lớp trang điểm đậm lè để lại một khuôn mặt bây bi khó tả nhìn cúng đáng yêu dễ gần đấy chứ.

    - Ngồi đi con.

    - Dạ con cảm mơn dì.

    Bà cười khi nhìn thấy Trân Ni, con bé nhìn đáng yêu lắm cũng lễ phép biết dạ thưa.

    Trân Ni ngồi xuống đó khép nép nghe bà hỏi:

    - Con anh Bảo giờ lớn bộn hé, đẹp gái cứ như hoa hậu chứ thua kém gì đâu.

    - Dạ dì quá khen, con bình thường thôi à.

    - Cha má khỏe hông con?

    - Dạ cha má con khỏe.

    Trân Ni thẹn thùng khi được bà khen một câu như thế, đáp qua lại vài câu Trân Ni mới cúi đầu xin phép ra trước nhà.

    Vì lúc sáng đi xe từ Sài Gòn xuống đây cô vẫn còn mệt mỏi trong người.

    Trí Tú từ nảy giờ cứ nhìn lom lom con người lễ phép lúc nảy.

    Có phải không đó, nói chuyện với cô thì như vả vào mặt nhưng mà vậy cũng tốt vẫn còn dậy dỗ được.

    Đợi khi Trân Ni khuất bóng vào phòng thì bà mới níu tay Tú dặn dò:

    - Đêm hôm con bé lạ nước lạ cái đó nghe coi cho kỹ dô.

    Con gái người ta là cành dàng lá ngọc, với lại thân con gái ở ngoải một mình má không yên tâm.

    - Má không cần lo, cứ vào phòng nghỉ sớm đi.

    Tú cười gật gù rồi đẩy vai bà vào trong.

    Đợi khi bà vừa khuất bóng Trí Tú cũng đi vào phòng ôm mền mùng chiếu gói ra giường trước nhà nằm ngủ.

    Bình thường thì cô sẽ ngủ trong phòng và chốt cửa lớn nhưng có thêm một con báo con thì cô phải mở hờ cửa nằm ngủ bên ngoài để cạnh.

    Biết vậy lúc sáng cho con bé đó ngủ luôn trong phòng kia thì đỡ cực rồi.

    Trí Tú chải chiếu dăng lên bốn góc mùng dũ dũ vách mùng một cái rồi mới chui người vào trong.

    Dưới quê người ta ngủ sớm lắm, về khuya cũng chẳng có chuyện gì làm ngủ sớm thì mai thức sớm đi ruộng đỡ mệt ra.

    Vừa tấn lại mấy góc mùng định đặt lưng xuống nằm nghỉ thì lại nghe được tiếng con Quýt bên ngoài.

    Con bé kề sát mặt vào vách mùng vải còn chớp chớp hai mắt nhỏ giọng nói:

    - Em ngủ với chị hai được hông?

    - Sao đó?

    Không ngủ với má hả?

    Trí Tú dỡ nhẹ vách mùng để con bé chui vào trong, bên ngoài muỗi dữ lắm.

    Con bé tọt vào mùng trên tay còn ôm theo cái gói ghiền mà nó đã ôm từ nhỏ.

    Trí Tú cười xoa đầu nó khi thấy hai mắt nó híp chặt ngồi gục lên gục xuống.

    - Sao hông ngủ với má mà chạy ra đây?

    - Quýt nhớ chị hai nên muốn ngủ với chị hai.

    Cô nằm xuống để Quýt nằm gọn trong lòng vỗ nhè nhẹ lưng hỏi.

    Mắt nó thì hông mở nổi miệng chép chép nhưng vẫn đáp trong cơn buồn ngủ.

    Nghe xong Trí Tú cười lắc đầu với độ xạo ke của con bé, ở trong nhà ngày gặp ba bốn chục giác mà kêu nhớ là nhớ làm sao.

    Trí Tú nhéo nhẹ hai cái mà tròn ụm của Quýt giọng hoài nghi:

    - Thiệt hông đó?

    Mấy người mà nhớ tui cái gì, lại muốn hỏi cái gì đây!?

    - Quýt nhớ chị hai thiệt mà.

    Nghe Trí Tú hỏi thế con bé nhích đến gác cái chân nhỏ xíu qua eo Trí Tú ôm siết người.

    Với cách mè nheo này của nó thì Trí Tú có lạ lẫm gì, chắc lại muốn xin xỏ gì đây chứ đâu.

    - Có gì cứ nói đi cô nương, hông thôi tui ngủ là khỏi nói đó nha.

    - Mai chị hai cho Quýt đi nhỏ khoai dới.

    Ở nhà chán lắm, mai chủ nhật Quýt hông có đi học.

    Được Trí Tú mở lời trước hai mắt con bé mở ra tròn xoe sáng hực.

    Quýt ngước mặt nhìn cô còn làm ra bộ mặt chán nản như để thôi miên.

    Trí Tú hông cho nó lên đồng trên là bởi nắng, còn mấy cái đường sông sâu ở trển nguy hiểm lắm.

    Quýt thì biết bơi từ rất nhỏ bơi như mấy con nhái qua sông ào ào nhưng Trí Tú vẫn rất lo.

    Mặt Trí Tú đanh lại khi nghe lời đề nghị của con bé.

    Thấy Trí Tú cứ im im còn bé liền đu siết vào người cô hơn

    - Nhaaa!!!

    Nhaaa...chị hai...

    - Ừm!!

    Mai chị hai cho đi, nhưng mà phải ngoan đó nha nếu hông ngoan là chị hai bỏ ở nhà luôn.

    - Dạ chị hai!!

    Chị lại là số một luôn.

    Vừa đáp lời đồng ý con bé đã vương tay yeah một cái còn cười tít cả mắt vì vui sướng.

    Lâu lâu chị hai mới cho lên trển chơi, còn bình thường thì có chuyện gì gấp lắm con bé mới chạy lên đó kêu Tú về.

    Trí Tú chỉ có con bé chơi với đám con nhít xung quanh nhà thôi chớ hông cho đi xa.

    Thấy con bé vui Trí Tú cũng lây cười bất lực, rồi kéo mền lên đắp trọn người con bé.

    - Giờ thì ngủ đi cô nương.

    - Yêu chị hai nhất.

    Con bé ngóc đầu dậy hôn chụt lên má Tú một cái rồi mới chịu ngủ.

    Biết cách thao túng tâm lí người khác quá đó chứ.

    ____

    🥰
     
    [Jensoo] Duyên Quê
    Chap 6


    Sáng sớm tiếng nổ máy cành cành của xe tải ồn đến nổi khiến một con sâu mê ngủ như Kim Trân Ni phải nheo mắt thức dậy trong tức tối.

    Tiếng ồn của động cơ xe vẫn còn ở bên ngoài khiến Trân Ni phải lòm còm bò dậy dở phăng cái vách mùng đùng đùng đi ra mở toang cánh cửa chống hông hét lớn:

    - Mới sáng sớm làm cái gì mà ồn ào dữ ạ!!!

    Bộ hông định cho ai ngủ nghê hay sao!?

    Trân Ni đứng đó đầu tóc có chút rối hai mắt nhắm híp chặt chống nạnh la oai oái lên.

    Trí Tú trên xe nhìn rồi lại nheo mắt, cô mở cửa xe bước xuống đứng đối diện với Trân Ni đáp:

    - Cô ngủ nhiêu đó đủ rồi đó, vào trong thay đồ chuẩn bị ra đồng làm việc!!

    - Làm việc!?

    Nực cười, Kim Trân Ni tôi mà phải tự thân ra đồng sao?

    Trước câu nói ra lệnh Trân Ni cười khẩy đáp, tay thì vuốt vuốt lại mái tóc.

    Bây giờ mới có năm giờ sáng mà bắt con người ta ra đồng có phải là bốc lột sức lao động hay không đây.

    Trí Tú nhún vai, nói một câu rồi lại leo lên xe tải rồ ga đi.

    - Tùy cô!

    Nhưng nếu không làm thì sẽ không có ăn đâu.

    Cảm thấy bản thân không cần ăn thì cô cứ việc lười biếng nằm ở đó ngủ cho quên cơn đói, còn muốn làm thì thay đồ nhanh lên.

    Tôi không có kiên nhẫn chờ đợi cô đâu!!!

    Trân Ni thở mạnh bằng mũi rồi nhìn theo bóng xe tải đang chạy ra đường.

    Cô ta là đang uy hiếp cô sao??

    Bắt cô đi đồng làm ruộng, đen da hết thì sao.

    Tức thì tức nhưng Trân Ni vẫn dậm dò bước vào trong lục lội tìm đồ.

    - Đồ mình đem toàn là đồ hiệu mấy chục triệu giờ lại mặc đi ruộng hả!!?

    Toàn là mớ đồ hiệu xa xỉ váy ngắn áo thun được vài ba cái quân thun dài mỏng lét.

    Nhưng đồ đó mặc ra nắng thì chỉ có nước ung thư da chết.

    Trân Ni muốn phát điện lên!!

    Cha cô lúc đi còn không thèm cho cô một xu dính túi ở đây thì biết mua đồ ăn ở đâu toàn là đồng không mong quạnh.

    Cũng chẳng có dịch vụ gọi đồ ăn như ở Sài Gòn.

    *** Tin..tin..tin..

    Sau một hồi bực tức Trân Ni lại nghe thấy tiếng còi xe kéo dài mấy hồi bên ngoài liền bước ra.

    Chỉ thấy Trí Tú mở cửa kính ngồi trên xe tải đang đậu ngoài đường ấn còi liên tục.

    Trân Ni quạo quọ bước ra khỏi phòng hét to đến lấn cả tiếng kèn xe:

    - Từ từ người ta ra, mắc dóng ôn gì mà hối quài ạ!!!?

    Trí Tú nghe lời đáp thì thôi tay ấn kèn chỉ cười đắc ý tự lưng ra ghế khoanh tay trước ngực.

    Để cô xem có trị được con bé bướng bỉnh đấy không, đơn giản vì không có làm thì sẽ không có ăn thôi.

    Hôm nay là ngày nhổ khoai cắt dưa Trí Tú cũng có mướn một số bà con trong xóm.

    Bởi năm nào Trí Tú cũng làm nên tới mùa người ta cũng có công ăn chuyện làm kiếm tiền trang trải.

    *** Cốc...cốc..cốc...

    Đang ngồi nhìn mây trời Trí Tú nghe thấy tiếng gõ cửa liền nhóm người sang đẩy nhẹ cửa ra.

    - Chị hai!!

    Con bé Quýt với bộ đồ dài tay cái nón tai bèo vừa mặt nhảy tọt lên xe phía sau còn là Trân Ni.

    Trí Tú cười nhìn con bé rồi lại liếc nhìn sang Trân Ni, đợi khi Trân Ni ngồi yên vị trên ghế Trí Tú mới cất giọng hỏi:

    - Đi làm ruộng không phải đi thi hoa hậu mà cô ăn bận kiểu đó!!!

    Hai mày cô đâu lại khi thấy Trân Ni trong bộ đồ chóng nắng kính mít, còn đeo cả kính râm hầu như không lộ phần da thịt nào hết.

    Trân Ni khó chịu trước mấy câu bắt lỗi của chị ta liền nạt lại:

    - Chị đang muốn bức chết tôi hả!!

    Ăn bận sao là chuyện của tui liên quan gì đến chị, miễn sao tui có làm là được chứ gì!

    Có gì thì bận đó, chả lẽ giờ chị bắt tui mặc váy ra đồng.

    - Ừm, để tui coi cô làm được cái dì với bộ đồ dạ hội đó.

    Trí Tú không muốn phí thời gian liền rồ ga chạy một mạch lên đồng trên.

    Con bé Quýt ngồi cùng băng ghế với Trân Ni nhưng lại ở giữa hai người khiến con bé phải bịt tai chịu đựng

    Từ nhà mà chạy xe lên đồng trên cũng nhanh lắm.

    Vì nhổ khoai với cắt dưa phải để đầy khênh chất lên xe mới chở lên tỉnh được.

    *** Két..

    - Bộ chị mua bằng lái giả hay dì mà chạy xe ẩu tả dữ ạ!!

    - Là cô hông thắt dây an toàn mà, đừng có lấy cớ vụng về của bản mà trách khứ người khác.

    Vừa đến nơi Trí Tú đã đạp mạnh phanh khiến Trân Ni phải nhào đến phía trước.

    Trân Ni giật mình xoay mặt sang trách tội Trí Tú.

    Nhưng cô lại thãn nhiên tắt máy tháo dây an toàn rồi đẩy cửa sang một bên.

    Trí Tú mở cửa xe bước ra ngoài chẳng chút ngó ngàng gì đến Trân Ni hết.

    Trân Ni vừa quê vừa phải ôm cục tức chà bá mở cửa bước xuống xe.

    Trân Ni có chút kinh ngạc khi nhìn thấy khung cảnh trước mặt.

    Người ra ruộng đông ì ì ai cũng chuẩn bị sẵn sàng cho công việc.

    Đám đàn ông con trai thì mở cửa xe tải lấy hết mấy cái khênh bên trong khiên xuống ruộng, còn đàn bàn thì ngồi nhổ khoai cắt dưa.

    - Cô đi xuống đó sẽ có người hướng dẫn cô làm việc.

    Trí Tú bước đến gần làm Trân Ni có chút giật thót.

    Trân Ni hếch mặt đi rồi lần mò bước xuống ruộng, nhìn Trân Ni chả giống đi làm nông chút nào.

    Trời thì mới hé nắng mặt bộ đồ gì mà mệt muốn chết, lát nắng lên mồ hôi ra còn quá cha hơn nữa.

    Cô dang chân bước xuống ruộng tiến đến gần Thắm đang đứng đó giọng nhẹ nhàng:

    - Một lát em chỉ việc cho cô gái đó dùm Tú nha.

    - Người mới hả chị?

    - Ừm, người mới.

    Thắm cười đáp làm lộ ra hai cái ma lúm rất đáng yêu.

    Thắm nghiêng đầu hỏi xong thì gật gù sau câu đáp gọn của Trí Tú.

    Tới vụ Trí Tú sẽ mướn bà con xung quanh nhổ khoai với cắt dưa nên chuyện mướn thêm người mới là hết sức bình thường.

    Nói xong Trí Tú đi một vòng xem việc, Quýt nó cũng đi tò tò theo sau lưng cô.

    - Aizzz...cái gì đây trời!!

    Bắt mình làm hết đóng này á hở, còn bộ móng mình mới làm thì sao!?

    Trân Ni lay hoay với bộ đồ chống nắng rườm rà đứng chống hông than thở.

    Cô đưa bộ móng dài ngoằng mới làm ra trước mắt nghó nghía.

    Tay này mà phải đi làm ruộng sao trời!

    Trân Ni người nhỏ nhắn nhưng vác lên mình bộ đồ thùng thình nhìn cứ như mấy con người rơm người ta hay để ngoài ruộng để đuổi chim cò.

    - Chị là người làm mới đúng hông?

    Để em chỉ việc làm cho chị.

    Đang đứng than trời trách đất Trân Ni có chút bất ngờ với giọng nói ngọt ngào của một cô gái trẻ trạc tuổi cô.

    Thắm cười tươi nhìn Trân Ni rồi còn hớn hở nắm tay cô kéo đi đến một đường ruộng ít người.

    Như thế vừa có thể dạy Trân Ni vừa tránh làm mọi người chậm việc.

    Trân Ni không chút phản ứng chỉ đi theo lực kéo của Thắm.

    Thắm đến nơi thì đưa cho Trân Ni một cái lưỡi hái nhỏ dành cho việc cắt dưa.

    - Chị ngồi lên ghế cho đỡ mỏi chân, còn đây là cái lưỡi hái nó bén lắm nên chị nhớ phải cẩn thận một chút.

    Đầu tiên là phải cầm cuốn dưa cho dài một chút rồi cắt ngang.

    Thắm ngồi xuống cái ghế gần sát đất vừa nói vừa thị phạm cho Trân Ni xem.

    Từng bước từng bước một rất tỉ mỉ và cẩn thận.

    Trân Ni chỉ gật gù nhưng lại nhìn trời nhìn mây chả có chút chú tâm gì hết.

    - Đó, chị thấy chưa?

    Dễ mà đúng hông, giờ chị làm cho em coi thử đi nếu còn khó hiểu gì em chỉ cho chị.

    Nào làm xong dưa em chỉ cho chị cách nhổ khoai.

    Thắm bật người đứng dậy nhẹ nhàng nhìn sang Trân Ni nói một câu rồi bước lùi ra sau.

    Nhìn sơ qua đã biết Trân Ni không phải dân làm ruộng nên phải chỉ cạn kẻ một chút, với lại chị Tú nhờ vả sao cô dám lơ là được.

    - Tui làm cái này á hả!?

    - Dạ đúng ời, hông phải chị Tú thuê chị đến đây làm việc sao?

    Trân Ni thảo bỏ cái kính râm trên mắt gằn giọng hỏi lại.

    Thắm vẻ mặt ngây thơ gật gù, thì chị Tú mướn đến chỉ có cắt dưa hoặc nhổ khoai thôi chứ làm dì.

    Mấy chuyện khiên vác đã có đàn ông họ lo rồi.

    Còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì Trí Tú từ xa bước tới nhìn dáng vẻ Trân Ni rồi lại đanh giọng:

    - Tôi mướn cô không phải để làm tượng!!

    - Chị làm như tui muốn làm cho chị lắm dậy đó.

    Cái đồ khó ưa!!

    - Chắc tui ưa cô!

    Trí Tú nói một câu Trân Ni lại đáp một câu cứ lời qua tiếng lại như thế khiến Thắm ở cạnh nghe đến nhức cả đầu.

    Có ai người làm mà cãi chủ rôm rốp như Trân Ni đâu.

    Trân Ni dảnh bộ móng tay dài bóng lưỡng ra trước mặt Trí Tú giọng thách thức:

    - Bộ móng tui làm mấy triệu đó, lỡ như có gãy có xước chị đền được hông?

    Bắt tui ngồi coi đám người này làm việc thì may ra tui còn làm được.

    Trí Tú chỉ cười nhẹ không vội đáp, bước nhanh tới trước chụp lấy đôi bàn tay nhỏ xíu nắm chặt từng ngón tay rồi dùng sức búng thật mạnh.

    Mấy cái móng dài của Trân Ni đều bị Trí Tú búng cho gãy ngang rơi rớt xuống lớp đất.

    Trân Ni vùng vẫy la toát lên còn tát hát mấy cái vài bắp tay Trí Tú:

    - Yah!!!!

    Chị bị điên hả!?

    Có biết là tui phải đợi lâu lắm mới làm được bộ móng này hay không?

    - Đó là chuyện của cô!!

    Bây giờ là cắt dưa hoặc nhổ khoai.

    Không làm thì không có cơm đâu mà ăn.

    Trí Tú bỏ đi một mạch không thèm nhìn ngó gì đến Trân Ni hết.

    Trân Ni khụy xuống khóc bù lu bù loa làm cho mọi người xung quanh cũng tò mò thay.

    Tú bình thường là đứa thông minh lanh lợi tại sao lại mướn đứa điên này đến đây.

    Đúng là có gì đó kì lạ.

    Nhưng nhìn một lát ai lại làm việc náy, chứ hơi đâu mà để tâm mấy chuyện vặt vãnh chi.

    _____

    🥰

    Khênh

    Lưỡi hái
     
    [Jensoo] Duyên Quê
    Chap 7


    Trời bắt đầu nắng dần mọi người thì càng làm việc thúc hơn.

    Làm mà kéo dài đến giữa trưa chỉ có nước xĩu luôn ngoài đồng chứ đùa.

    Dưa thì cắt gần hết, chỉ có khoai là mới nhổ được một khúc.

    Trí Tú đứng trên bờ đê nhìn xung quanh một lượt thì lại nghe thấy tiếng chú tám ở sau lưng:

    Chú chống hông trên tay còn là cái khênh vừa khiên khoai đổ lên xe.

    - Con mướn con bé đó hả?

    - Dạ, có gì hông chú?

    - Tao thấy nó nhổ bụi khoai còn hông nổi nữa kìa.

    Mới làm có xíu mà than trời trách đất nó chửi bây lép nhép ở ngoải nảy giờ.

    Làm không mệt tao nghe nó la tao mới mệt.

    Trí Tú nhìn theo hướng nhếch mắt của chú tám cười trừ:

    - Bất đắc dĩ thôi chú.

    Chú với mọi người cứ làm đi đừng để ý đến cô ta.

    Nói rồi chú tám lội xuống ruộng chuẩn bị khiên lên mẻ khoai mới.

    Trí Tú nhìn ra hướng đồng chỉ thấy một con lăng quăng hai tay nắm chặt vào bụi khoai rồi dùng đến sức kéo.

    Bụi khoai bay ra khỏi lớp đất thì vừa y mông Trân Ni cũng ngã ịt ra sau.

    Mấy cục đất bự nhỏ lòn hòn khiến Trân Ni phải thét thé lên vì đau.

    Cô đứng dậy xoa xoa lấy cái mông rồi lại tiến đến cầm lấy một bụi khoai khác tiếp tục dùng sức nhổ.

    - Để coi cô lì tới mức nào!!

    Trí Tú dạo dọc theo bờ đê lần nữa, đi qua lại chỗ Trân Ni mấy vòng.

    Trân Ni chú tâm nhổ như chẳng quan tâm mọi chuyện xung quanh dù đã khát khan cả cổ nhưng vì sĩ diện nên không dám xin nước của Trí Tú.

    - Nè, uống đi.

    - Ai mà thèm uống nước của chị!!

    - Không uống làm một lát lăn đùng ra xĩu thì tôi không có chịu trách nhiệm đâu.

    Cái thói chảnh chọe nổi lên.

    Trân Ni buông lời từ chối khi thấy Trí Tú đưa bình nước đến trước mặt cô.

    Trí Tú thở dài rồi lại nghiêm giọng, cô không muốn mang tiếng là ảnh hạ người làm đâu.

    Trân Ni bầy ra vẻ mặt miễn cưỡng cầm thấy bình nước kéo mội hơi dài.

    - Àaaa...đã quá trời quá đất..

    Uống xong Trân Ni còn cảm thán một câu khiên Trí Tú cũng phải nghiên mặt cười.

    Vậy mà lúc nảy chê, nhưng mà liêm sĩ đâu có giúp Trân Ni bớt khát đâu nên mới bấm bụng uống đại.

    - Chị cười cái gì!?

    Bộ đó giờ chưa thấy người đẹp uống nước hả?

    - Đúng!

    Đó giờ tôi chưa thấy người đẹp uống nước nhưng mà bà chằn lửa uống nước thì tôi thấy rồi.

    Cũng vừa mới thấy lúc nảy thôi không quá lâu đâu.

    Máu điên trong người Trân Ni lại nổi lên sau câu trả lời móc mẻ đó.

    Ý chị ta cô là bà chằn lửa á hả!?

    Trí Tú giật lấy bình nước rồi đi nhanh về hướng bờ để lại Trân Ni tức đến run tay run chân.

    Cô bị bộ đồ bó đó làm cho khó duy chuyển, thêm việc làm từ này giờ cũng thấm mệt nên không còn chút sức lực nào để chơi rượt đuổi với Trí Tú nên đành ôm cục tức.

    - Chị cứ chờ đó đi, Kim Trân Ni tôi thù dai lắm!!!

    ....

    Trí Tú bước lên bờ đê thì lại chạm mặt Thắm nên đã bân quơ nói chuyện mấy câu:

    - Em có mệt hông?

    - Dạ..?

    Cũng có một chút...

    Nghe Trí Tú hỏi thế Thắm có chút ái ngại e thẹn đáp.

    Thú thật mà nói thì Thắm thích Tú cũng lâu rồi nhưng ngại nên không dám nói, một phần cũng vì sợ bà con cười chê vì đàn bà mà thích đàn bà.

    Nhưng lần trước nghe mẹ cô nói sẽ làm mai một đứa con gái cho Trí Tú cô liền vui ra mặt.

    Muốn can đảm thử một lần nói ra với Trí Tú biết đâu Trí Tú cũng thích cô thì sao.

    Thắm có chút ngập ngừng nhưng rồi lại thở phù một cái lấy hết can đảm xoay người hỏi Tú:

    - Dì Lương có nói gì với chị hông?

    Trí Tú có chút khó hiểu liền đáp ngay:

    - Nói cái gì em?

    - Thì là chuyện làm mai mối...

    Nhắc đến chuyện đó Trí Tú mới sực nhớ ra.

    Má bắt cô phải tìm được một người trong năm nay trai gái gì cũng được, nhưng mà cô chẳng thích ai hết thì lấy đau ra dẫn dề cho má cô đây.

    Trí Tú cười khổ mặt rầu rĩ:

    - Má kêu chị phải tìm được người trong năm nay trai gái gì cũng không thành vấn đề.

    Nhưng mà em biết đó, chị có yêu hay thích ai đâu mà dẫn dề, má đang làm khó chị thì có.

    Thắm có hơi hụt hẫng ngẩn mặt khi Trí Tú hoàn toàn không nhắc đến chuyện cô sẽ là người được làm mai cho Tú.

    Vậy là dì Lương vẫn chưa nói sao?

    Trí Tú dường như nhận ra sắc mặt trầm đi của Thắm liền níu vai hỏi:

    - Em không khỏe sao?

    Nếu không khỏe em cứ về trước đi, tiền công chị sẽ nhờ cha em cầm về.

    - Không có...em chỉ là hơi choáng nhẹ thôi.

    Giờ hết rồi...xin phép em ra làm tiếp.

    Nói rồi Thắm bỏ đi một mạch chẳng đợi Trí Tú nói thêm câu nào hết.

    Trí Tú nhìn theo chỉ biết cười mãn nguyện, cô biết ý tứ của Thắm chứ.

    Nhưng mà chuyện giữa cô và Thắm là không thể, cô chỉ xem Thắm như em út trong nhà thôi không có thứ tình cảm nào khác hết.

    Còn về chuyện Thắm cứ lắp lững thì cô cũng đoán ra được chút ít nhưng cũng không chắc lắm.

    .....

    Trời cũng nhá nhem tối ruộng dưa đã cắt xong, mớ người làm xong thì thư thả ra về.

    Người làm ở ruộng khoai thì cỡ chừng một hàng nữa là xong.

    Khoai với dưa chất đầy hết xe tải.

    Trí Tú nhìn lên mớ khênh đầy ấp đó thì cười mỉm.

    Năm nay vó vẻ trúng hơn năm ngoái một chút.

    - Chị hai...

    - Ừm, Trân Ni đâu Quýt?

    Quýt mặt mũi đen nhẻm vì táp nắng hôm nay chạy đến gần Trí Tú gọi cô.

    Trí Tú cười nhẹ xoa đầu nó rồi lại thuận miệng hỏi Trân Ni khi thấy đoàn người đã ra về hết chỉ còn mỗi Trân Ni là chưa lên khỏi ruộng.

    - Dạ đằng kia kìa.

    Nghe hỏi Quýt xoay người chỉ tay về phía Trân Ni đang nằm sải lai trên bờ đê thở hồng hộc.

    Trí Tú hết cách đành tự thân lội xuống đó xem xét tình hình, Quýt cũng chạy tọt theo sau lưng cô.

    - Đi dề, nằm đó làm dì?

    Trân Ni bật người ngồi dậy đấm đấm cái lưng mỏi nhừ hét vào mặt Trí Tú.

    Nhưng lại tiếng có tiếng hông bị mất giọng.

    - Chị là cái đồ tàn ác!!!

    Tự nhiên lại bị chửi Trí Tú cũng khó hiểu:

    - Chỗ nào?

    - Đài ải người làm của mình chứ dì!!

    - Tại cô yếu ớt làm không nổi đổi thừa ai.

    Trân Ni chỉ ngón trỏ vào ngực Trí Tú một cái thiệt mạnh làm Trí Tú đau đến nổi gạt phăng tay Trân Ni sang một bên xoa lấy ngực trái.

    Mặt trời lặng sắp hết muỗi bắt đầu dậy lên Trân Ni không muốn đôi co với Trí Tú liền bỏ một mạch ra xe làm Trí Tú cũng phải đơ mặt.

    Cô ta đang nghĩ bản thân còn là Kim tiểu thư như ở Sài Gòn sao?

    - Chị hai..nhịn chị ấy chút đi.

    - Ừm, mình về thôi.

    Quýt nắm tay Tú hai mắt tròn xoe nói.

    Trí Tú chỉ cười rồi nắm tay con bé đi theo dọc bờ đê lên trên đường.

    Vừa mở cửa xe đã thấy Trân Ni ngồi bên trong đợi sẵn.

    Trí Tú chỉ im lặng bật chìa khóa nổ mấy rồi chạy về nhà.

    Trên đường vẫn thế vẫn không ai đá động gì đến ai hết, đường về nhà thì gần nên rất nhanh cũng đến.

    Trí Tú chạy xe đậu ở cái nhà thiếc bự cô thường đỗ xe tải bên hông nhà.

    - Cô tắm trước đi.

    - Tất nhiên rồi!

    Cần chị cho phép sao!?

    Vừa mở xe bước ra Trí Tú đã đi sang bên lịch sự mở cửa mời Trân Ni nhưng với thái độ coi thường đó khiến Trí Tú phải tức sôi máu nhưng vẫn phải nhịn.

    Trân Ni hất đít bỏ đi vào trong như chưa có chuyện gì cũng quên bén luôn việc nhìn lại sắc mặt cười hớn hở của Trí Tú.

    - Em vô nhà kêu má tắm cho, chị hai bận chút chuyện.

    - Chuyện gì vậy chị hai?

    Có cho Quýt làm chung được hông?

    Nghe Trí Tú nói thế con né hớn hở nắm tay cô hỏi lại nhưng Trí Tú chỉ xoa đầu con bé đáp rồi thúc giục nó vào trong nhà.

    - Chị hai chỉ nhóm lửa thôi à, Quýt cứ dô nhà tắm đi.

    - Dạ.

    Đợi khi con bé khuất bóng trong nhà Trí Tú đi bộ ra khoảng sân trống phía trước nhặt mớ củi khô chắc rồi bước đến cái hố cô đã đốt than mấy tuần trước.

    Cái hố này cách căn nhà Trân Ni đi ngang hơn mười bước chân từ nhà chính nhìn thẳng ra là thấy rõ nhất.

    Nhưng mà Trí Tú đốt lửa để làm gì?

    Trí Tú không vội, chất từ từ mấy cái củi nhỏ để bắt lửa ở dưới rồi mấy cây củi to chắc bên trên.

    Chăm một mòi lửa vào tờ lá dừa khô nhét xuống đó, tiếng tách tách nổ của củi khô quen thuộc.

    Khói bắt đầu ngung ngúng rồi một vài tia lửa đỏ phừng lên.

    Trí Tú thổi vào đó vài luồn hơi rồi đứng dậy đi đến cái xe tải vừa đậu lúc nảy lấy ra ít củ khoai ở ghế lái đặt cạnh cái hố than rồi đứng khoanh tay nhìn đóng lửa đang cháy.

    *** Khụ..khụ..

    - Bộ chị định giết người hay sao dị?

    Trân Ni bước ra từ phía nhà ho sặc sụa vì ngộp khói.

    Nghe tiếng ho lớn với giọng nói đanh đá quen thuộc cô xoay người lại:

    - Tắm xong rồi sao?

    Đây là công của cô ngày hôm nay, tôi đã tốt bụng nhóm lửa dùm cô luôn rồi đó.

    Trí Tú cười híp mắt hai tay thì vẫn khoanh trước ngực.

    Trái ngược với khuôn mặt tươi cười đó là một Kim Trân Ni hai mắt mở trừng cứ liên tục cười một cách chua chát:

    - Chị bị ngáo hả!?

    Bộ không thấy tui làm việc từ tờ mờ sáng đến chập tối mà cho tôi ăn mấy củ khoai này hở?

    - Cô làm việc có bằng ai hông?

    -...

    Trân Ni im re không biết đáp trả làm sao.

    Người ta làm hai cô khênh thì cô chất mới được vài củ, nhưng mà đâu tới mức đối đãi với cô vậy chứ.

    - Tui là người mới thì làm sao thông việc bằng người cũ được, chị so sánh vậy là thiệt cho tui quá rồi con gì!!?

    Bắt người ta làm việc không ngừng nghỉ mà cho ăn có mấy cũ khoai, hông thấy ác sao?

    - Ăn hay không tùy cô!

    Đây là phần ăn của cô hôm nay, nếu còn la hoảng thì sẽ không có cái gì hết!!

    - Nè!!

    Kim Trí Tú!!

    Trí Tú bước vào nhà một nước bỏ lại Trân Ni dậm dò la hét um sùm ngoài đó.

    - Aizz..mình sắp bị chị ta làm cho tức chết rồi!

    Trân Ni ngồi ịch xuống đó, đối diện với đóng lửa đang chảy.

    Đầu tóc vừa gội đã bị Trân Ni vò cho rối đanh lên, cảm giác ấm ức mà không nói được nó khó chịu lắm.

    *** Ọt..ọt..

    Cái bụng đối meo của Trân Ni reo lên, hai mắt Trân Ni dán chặt vào vài ba củ khoai mật mập ù nằm trên đất.

    Trân Ni bấm bụng cầm củ khoai đó thảy vào đóng than hồng nóng hổi, thà ăn khoai còn hơn là nhịn đói đến sáng.

    Tay chân của Trân Ni run lên vì đói còn phải chờ mấy củ khoai đó chín nữa chứ.

    Trân Ni cho thêm vài khúc củi vào hố vừa phải quơ tay đập muỗi.

    Lúa mới lên nên muỗi nhiều là chuyện đương nhiên.

    Nhưng mà Trí Tú làm vậy có ác với Trân Ni quá không đây?

    ____

    Thấy fic ok hk ạ cho xin ý kiến.
     
    [Jensoo] Duyên Quê
    Chap 8


    Trí Tú bước ra từ nhà tắm ưỡn lưng một cái.

    Cả ngày hôm nay cứ đi đi lại lại chẳng nằm nghỉ được giấc nào hết.

    - Con bé Ni đâu Tú?

    Gọi nó vào ăn cơm, hôm nay nó cũng làm cả ngày rồi chứ ít dì.

    Bà Lương tay dọn chén liền hỏi khi thấy Trí Tú vừa đặt đít ngồi xuống ghế.

    Cô chỉ cười mắt lại liếc nhìn ra phía trước nhà nhưng lại khuất cái vách nên khó thấy.

    Trí Tú bình thản đáp, tay thì bê chén cơm trắng nóng hổi:

    - Cô ta không biết ăn mấy món quê này đâu.

    Khi nào đói cô ta sẽ tự mò vào nhà kiếm ăn không cần kêu đâu má.

    Nghe Tú đáp một cái thơ ở bà liền mở giọng trách khứ:

    - Con nói vậy nghe sao được, chú gửi em xuống nhờ con trông giúp.

    Vả lại em nó là người thành phố lần đầu tiên về sống dưới quê nên còn nhiều chuyện lạ lẫm không biết, con không dậy em thì thôi còn hơn thua với em làm chi.

    Trí Tú cũng thấy có chút hỗ thẹn trong trong lòng.

    Bản thân cũng khá trưởng thành bây giờ lại đi hơn thua với đứa con nít coi có được không?

    Bà nhìn Tú rồi lắc đầu, nhìn Tú vậy thôi chứ cũng còn con nít lắm.

    - Nè chị hai, đem đùi gà ra cho chị Ni ăn đi.

    Quýt một tay cầm cái đùi gà một tay thì gắp thêm một cái khác bỏ vào chén rồi đưa cho Tú.

    Trí Tú nhìn nó với vẻ mặt khó hiểu hỏi lại:

    - Không phải em thích ăn đùi gà lắm sao?

    Cho chị ấy rồi em không thấy tiếc hả?

    - Dạ có dì đâu mà tiếc, nhà mình gà nhóc muốn ăn thì em kêu má với chị hai mần cho ăn là được chứ dì.

    Hồi chiều em thấy chị Ni làm việc dữ lắm mà nếu hông ăn lỡ xĩu thì phải làm sao?

    Hai má nó độn phồng thịt gà miệng mồm thì dầu mỡ không.

    Nhai hết mớ thịt trong miệng nó cười híp mắt rồi thúc giục Trí Tú khiến cô bất lực bỏ lại chén cơm vừa mới dà được vài đũa.

    Trí Tú cầm chén gà bước ra nhà trước, cô có chút bất ngờ vì Trân Ni vẫn ngồi cạnh đóng lửa cô nhóm khi nảy.

    Ánh mắt Trí Tú có chút dao đọng cũng có chút hỗ thẹn hối lỗi.

    Từng bước chân nhẹ nhẹ chẳng có âm thanh gì hết.

    Trí Tú bước đến đứng phía sau lưng nhưng Trân Ni chẳng hay biết chỉ lo thổi thổi củ khoai đen xì đang bóc khói trên tay.

    Thổi cho nguội bớt thì Trân Ni cắn một miếng lớn, bản thân cô đã đói đến rã người rồi.

    Hai chân co lên được hai tay ôm lấy trọn vào ngực Trân Ni cạp liên lục củ khoai đến nổi lớp vỏ đen bên ngoài đã dính đầy trên miệng.

    Đầu tóc thì rũ rượi chẳng còn gọn gàng tươm tất như Kim tiểu thử ở Sài Gòn nữa.

    - Đói lắm sao?

    -...

    Trân Ni giật mình xoay nhanh người lại trong miệng vẫn là một họng khoai đầy ấp độn tròn hai bên má.

    Thấy Trí Tú đứng đó Trân Ni lại đanh mặt không muốn đáp chỉ chú tâm đến củ khoai còn phân nửa trên tay.

    Trân Ni cạp hết miếng khoai đó thì khiều ra một củ khoai khác từ trong đóng lửa.

    Trí Tú chỉ cười trước sự bướng bỉnh đó ngồi xuống cạnh đưa chén đùi gà ra trước mặt Trân Ni giọng điềm đạm:

    - Cho cô, gà nồi đó bao chắc thịt.

    - Chị đem vào nhà ăn đi tui không ăn!

    - Gà mà cũng chê sao?

    Trân Ni từ chối nhanh đến nổi ngay cả Trí Tú cũng có chút ngỡ ngàng.

    Trân Ni còn không thèm nhìn Trí Tú dù là một cái liếc mắt, miệng thì vẫn thổi phù phù vào củ khoai.

    Trí Tú cười nhẹ lắc đầu ngán ngẩm, mặt mũi Trân Ni cứ như con mèo mun, lem luốt tùm lum.

    - Là má tôi kêu tôi đem ra cho cô vì sợ cô chết đói, chứ tôi không có rảnh mà mang ra tận tay cô như này đâu.

    - Vậy chị đem vào nhà đi tôi không cần!!

    - Tôi cho cô năm tiếng điếm nếu thật sự không cần tôi sẽ mang vào trong.

    - Một...hai...ba...bốn...năm!!

    Trân Ni vẫn không đáp tay cứ cạp lấy củ khoai ăn trong rất ngon lành.

    Trí Tú đúng như lời đã nói đứng bật dậy cầm chén đùi gà đi thẳng vào trong.

    Là Trân Ni nói không ăn chứ cô đâu có đối xử tệ với Trân Ni đâu.

    Bước vào nhà với cái chén còn y thinh trên tay cả Quýt và bà điều nhìn Tú lom lom.

    Bà nhăn mặt hạ chén cơm rít giọng hỏi:

    - Sao đó?

    Sao không đưa gà cho con bé ăn.

    Trí Tú nhún vai đặt chén gà lại lên bàn ngồi ịch xuống đó nâng chén lên ăn một cách ngon lành đáp:

    - Tại cô ta không muốn ăn chứ không phải con không muốn đưa.

    Má đừng có trách con à nha.

    Bà thở dài không nói chỉ gắp miếng gà vào chén ăn tiếp tục.

    Ông Bảo mà thấy cảnh này chắc xót con chết, từ nhỏ con bé Ni có làm gì nặng nhọc đâu.

    Giờ về quê gặp Trí Tú nó đưa ra ruộng làm ngày làm đêm, với sức nó thì ai nói nhưng sức con Ni yêu ớt mà làm kiểu đó chắc có nước chết xĩu ngoài đồng.

    - Chị hai hông đem thì để em đem cho.

    Quýt nhảy xuống từ cái ghế cao hai tay bê lấy chén đùi gà chạy tọt ra trước.

    Con bé lần mò từ từ bước đến cạnh Trân Ni vẫn còn ngồi trước đóng lửa.

    - Hù...

    Trân Ni giật mình xoay lại nuốt vội mớ khoai trong miệng:

    - Nhóc ra đây chi?

    Dô nhà đi muỗi đó.

    Con bé không đáp cười tươi rói ngồi xuống cạnh Trân Ni, một tay đưa chén gà một tay thì cầm lấy cái đùi gà trên miệng ăn nhối nhép:

    - Cho chị á.

    - Sao nhóc hông ăn đi?

    - Thì em một cái chị một cái có sao đâu.

    Nè chị ăn đi ngon lắm á.

    Sau một hồi đáp qua lại con bé dúi luôn cái chén vào tay cô khiến Trân Ni có chút ngỡ ngàng.

    Cô nhìn chằm chằm vào chén gà rồi nhìn lại con bé, Quýt cười khoái miệng thì bóng lưỡng vì lớp mỡ gà.

    Trân Ni cầm lên há miệng cắn một cái ngập mồm, thịt dai ngọt khiến Trân Ni càng ăn càng cuống cắn thêm một cái to nữa.

    Hai chị em cứ ngồi cạnh đó nhai ngoàm ngoàm gà nghe mấy tiếng củi nổ tách tách.

    - Mà chị ở đây trong bao lâu dạ?

    - Chị hông biết, nhưng mà sẽ nhanh rời đi thôi.

    Đang ăn thì đột nhiên con bé xoay sang hỏi.

    Trân Ni dừng lại vài giây nhưng rất nhanh đáp.

    Cô sẽ rời khỏi đây nhanh thôi, nếu còn ở đây chắc chắn sẽ phát điện mất.

    Con bé buồn thấy rõ sau khi nghe được câu trả lời ấy, hông biết sao nữa chỉ là con bé cảm thấy rất buồn khi Trân Ni không ở lại đây.

    Quýt phồng má hỏi một câu khác:

    - Em tên Quýt, sau này chị cứ gọi em bằng tên đừng kêu nhóc con nữa em lớn rồi.

    - Ô kê!

    Trân Ni chỉ biết cười trừ đáp con bé, ở dưới quê toàn nghe mấy cái tên lạ lạ không hé.

    Tên trái cây đủ thứ loại, Trân Ni cạp sạch cái đùi gà đó rồi quăn vào đóng lửa trước mặt.

    Bây giờ bụng cô đã no căng nhưng đa số là khoai, Quýt ăn xong nó đứng dậy chạy tọt vào trong nhà.

    Trời đã tối đen muỗi bắt đầu nhiều hơn tiếng ếch nhái ngoài đồng kêu lễnh nghểnh, xung quanh đều là một khoảng không đen thui.

    Trân Ni bước đến cái lu trước phòng rửa tay miệng cho sạch sẽ rồi bước vào trong.

    Nhìn cái giường đã muốn bay lên đó nằm cho đã lưng.

    Vừa nằm xuống mấy đốt sống của Trân Ni kêu lên răng rắc, cả ngày hôm nay không được nằm nghỉ rồi, chưa bao giờ cô thấy yêu cái giường như bây giờ.

    *** Về đây bên nhau, ta nối lại tình xưa...

    Tiếng chuông điện thoại vang lên khiến Trân Ni phải mở trừng mắt lòm khòm bò dậy với lấy cái điện thoại trên bàn, bật lên nghe:

    - Alo em nghe?

    - Sao mấy nay anh không thấy em đến quán?

    Em bệnh sao?

    Đó là Hiển bạn trai Trân Ni, là một công tử nhà giàu chính hiệu.

    Chuỗi quán bar ở Sài Gòn đa phần là của nhà anh ta.

    Trân Ni nghe thế thì lại nằm dài ra giường than thở:

    - Em bị cha tống về ở dưới quê đây nè!!

    Còn bị bắt ra đồng làm việc từ sáng tới tối.

    - Là đứa nào bắt cục cưng của anh đi làm ruộng!?

    Nói anh, anh về đó xử nó cho em liền.

    Trân Ni dí điện thoại vào làng da đen nhẻm hạ đi mấy tôn của mình luôn giọng nũng nịu.

    Hiển tức tối khi thấy bạn gái mình bị ăn hiếp liền nổi máu anh hùng muốn tìm ra đứa đã đài đọa Trân Ni.

    - Còn ai ngoài bạn làm ăn của cha em!!

    Là con gái mà xuống ngày ru rú ngoài đồng da thì đen thui bởi hai mươi tám tuổi rồi mà hông ai lấy.

    Trân Ni cứ luôn miệng nói móc méo Trí Tú làm Hiển cũng có chút khó hiểu nhưng rồi lại gạt sang chuyện đó hỏi một câu khác:

    - Anh đến đón em về nha?

    Nghe đến đó Trân Ni hốt hoảng đáp:

    - Thôi..thôi không được đâu, để cha em mà biết sẽ cắt tiền của em cho coi.

    Gáng vài ngày nữa em làm bộ cực khổ nói với cha vài tiếng cha cho người rước em về chứ gì.

    Hiển gật gù cười hôn gió sang điện, Trân Ni cũng hôn một cái đáp trả rồi cúp mấy.

    - Con nhỏ đó chưa về sao anh?

    Một đứa con gái với lớp áo ngủ mỏng manh bước ra từ phía nhà tắm tiến đến ngồi hẳn lên người Hiển.

    Anh ta cười nhẹ tay bợ lấy bờ mông căng tròn.

    - Chưa!

    Chắc tầm mấy tuần nữa nó mới về, bây giờ anh và em tha hồ vui vẻ.

    Nói rồi Hiển ôm cô ta hôn ngấu nghiến rồi làm mấy chuyện mà thường ngày họ vẫn làm.

    Nó ngoại tình bao lâu nay nhưng Trân Ni hông hề hay biết.

    Nhưng mà cũng đâu có gọi là ngoại tình đâu, anh ta vốn chỉ xem Trân Ni như món đồ chơi qua đường thôi.

    Trân Ni nó khôn, dụ nó lên giường mãi mà chẳng được nên Hiển sanh chán tìm đứa khác ngoan hơn tự động dâng hiến thì có gì là sai đâu.

    ____

    Trân Ni ăn khoai🤣
     
    [Jensoo] Duyên Quê
    Chap 9


    Tiếng gà gáy tiếng chổi quét sân sạc sạc làm Trân Ni giật mình tĩnh giấc, cô ưỡn mình một cái thì phải nhăn mặt vì đau.

    Mấy khớp xương sống cứng đờ ra vừa đau vừa mỏi, Trân Ni ôm lấy cái gối lăn qua lăn lại mấy vòng cho đã lưng rồi mới chịu ngồi dậy.

    Giờ cùng lắm là 6 giờ sáng chứ có trễ chi đâu.

    Ở dưới quê người ta thức sớm lắm, nấu cơm sáng rồi lại chuẩn bị ra đồng.

    Trân Ni bước ra với mái tóc đuôi gà được buộc gọn phía sau nhìn khuôn mặt mệt mỏi thấy rõ.

    Bà dừng chổi nhìn Trân Ni giọng nhẹ nhàng hỏi:

    - Ủa?

    Sao thức sớm dị con, dô ngủ thêm tí nữa đi cho khỏe người.

    - Dạ thôi dì.

    Trân Ni cười nhẹ đáp cúi đầu xin phép, cô đi từ từ ra phía sau hè thì gặp phải Trí Tú đang đứng đó uốn tỉa mấy cây mai ngoài vườn.

    - Nè chị kia, đi vệ sinh ở đâu?

    Trí Tú ngước mặt nhìn không đáp chỉ hất mặt về phía cây cầu bắt ra mé ao xung quanh là thiết rồi gỗ, cả bao.

    Trân Ni khó hiểu hỏi lại:

    - Tui hông có giỡn!!

    Nhà vệ sinh ở đâu?

    - Đằng kia!!

    Vẫn như cũ Trí Tú nheo mày chỉ thẳng tay về cây cầu lúc nảy.

    Hai má Trân Ni xệ xuống một bên mép cứ nhếch nhếch liên tục:

    - Chị đang giỡn đó hả!?

    Sao...sao mà đi ở đó được!!

    - Tại sao không được?

    Đó giờ tôi vẫn đi có chết ai đâu?

    Dưới quê nhà ai mà hông có, nếu không đi được chắc dưới đây người ta chết hết rồi.

    Trân Ni vẫn chưa tin được sự thật liên tục cãi cọ với Trí Tú nhưng vô ích.

    Nó là sự thật....

    - Nếu cô cảm thấy nhịn được đến lúc quay lại Sài Gòn thì cứ việc.

    Trí Tú nhún vai tay vẫn cắt tỉa mớ mai trong vườn.

    Trân Ni hết sự lựa chọn chỉ biết cắn răng chịu đựng lê cái chân tê cứng bước đến đó, cái cầu thoáng mát bên dưới còn là cá bơi quợn quợn.

    Trân Ni nhắm tịt mắt không dám nhìn, bây giờ không đi thì làm sao nhịn được chứ.

    Nhịn ăn uống còn đỡ chứ nhịn cái đó có ai mà thấu.

    Trân Ni khóc trong lòng bước chân vào đó:

    - Cái gì đây trời, rốt cuộc mình có tội dì mà bị đài ải tới mức này.

    Cha ơi mau đến rước con đi mà...

    Xung quanh đều là cây cối tiếng gà vịt kêu lễnh khểnh hết trơn khiến Trân Ni càng thêm mất tự nhiên.

    Còn cả cái tên Trí Tú đó nữa, không biết chị ta có miếng lịch sự nào không nữa cứ đứng lì ở đó không chịu đi.

    Từ chỗ cô đến chỗ Trí Tú tầm hơn mười bước chân, mọi tiếng động bên đây Trí Tú đều có thể nghe hết.

    - Nè!!

    Bộ chị không biết phép lịch sự tối thiểu hả?

    - Ý cô là sao?

    - Thì..người khác đi vệ sinh chị nên tránh mặt chỗ khác chứ, cứ đứng lì ở đó ai mà đi được.

    Trân Ni ngồi đó không thể nào chịu được nữa lập tức lên tiếng đuổi khéo Trí Tú.

    Nghe được mấy câu chửi vô lí đó Trí Tú liền đáp với giọng điệu cười cợt:

    - Cô nói chuyện nghe tức cười ghê, cô đi là chuyện của cô tôi làm việc là chuyện của tôi.

    Nếu tôi đứng đây đến chiều cô sẽ nhịn đến chiều luôn sao?

    - Chị!!

    Trí Tú cứ hơn thua mặc cả với Trân Ni không chịu thôi, cả hai cứ lời qua tiếng lại một lúc thì luôn re.

    Trí Tú cứ đứng đó cắt tỉa mai hông hề điếm xỉa gì đến Trân Ni hết.

    Được một lát, cảm thấy bản thân đùa quá mức Trí Tú vờ bước đến một cây mai khác ở xa hơn.

    Nếu còn đùa giỡn nữa sợ Trân Ni nhịn đến nổi ngất luôn thì chết, nếu cô ta lọt xuống đó lại mắc công cô đi dớt lên.

    Vừa nhìn thấy Trí Tú khuất bóng xa Trân Ni thở phào nhẹ nhõm.

    ...

    Đằng này Trí Tú lại tiếp tục công việc uốn nắn mấy cây mai, còn vài tháng nữa là đến tết chuẩn bị bây giờ là vừa rồi.

    Đang tập trung quắn mấy cộng dây chì quanh nhánh mai thì Quýt nó từ trong nhà chạy đến ôm lấy chân cô.

    Quýt hai mắt tròn xoe long lanh nhìn cô giọng dò hỏi:

    - Khi nào chị hai đi lên tỉnh?

    - Trưa trưa chị hai đi, có chuyện dì sao?

    Trí Tú xoay lại cười nhẹ đáp tay vẫn tiếp tục quắn.

    Con bé dường như có điều gì đó khó nói cứ ấp a ấp úng một hồi lâu:

    - Chị hai cho em đi với được hông?

    Em hứa sẽ ngoan mà.

    - Nay thứ hai em phải đi học làm sao đi cùng hai được, với lại đi xa mệt lắm, đi làm chi.

    Quýt nó buồn xo khi nghe Trí Tú từ chối khéo nó.

    Đã mấy lần xin đi nhưng chẳng lần nào Trí Tú chịu cho nó đi hết, nó thích đi xe thích đi xa nhìn cảnh đây đó cho biết.

    Trí Tú không cho đi vì sợ con bé mệt.

    Với lại tuổi ăn tuổi học thì ăn học cho giỏi chứ đi cái đó vừa mệt vừa cực chứ sung sướng gì.

    Quýt lủi thủi đi vào nhà, chị hai không cho đi cũng vì thương nó chứ có ác ý gì đâu.

    - Trí Tú!!

    Trí Tú ơi!

    Chị có ngoài đó hông?

    Vừa mới định bước vào nhà lại nghe tiếng gọi hơi hơi của Trân Ni đằng kia vọng lại.

    Trí Tú nheo mày ngó nghiêng nhìn chỉ thấy Trân Ni vẫn ngồi trong cầu tay thì ngoắc ngoắc cô.

    Trí Tú từ từ bước ra mấy bụi mai thì mới đến nơi, cô lên giọng hỏi lại:

    - Kêu tôi có chuyện dì?

    Trân Ni hơi ngượng ngùng nhưng vẫn lí nhí hỏi:

    - Kh..ông..không có giấy hả?

    - Trong đó không có sao?

    Trí Tú khó hiểu hỏi lại nhưng nhận được cái lắc đầu e thẹn.

    Nếu trong đó không có thì đúng thật đã hết rồi, má nói vài bữa đi chợ sẽ mua nhưng má cô lại quên mất.

    Chuyện này là trùng hợp không phải cô cố ý chơi khâm Trân Ni đâu.

    Thấy vẻ mặt đanh lại của Trí Tú Trân Ni sợ đến mồ hôi nhễ nhại.

    Làm ơn đừng nói câu nói định mệnh ấy mà, nếu không cô sẽ chết ở đây mất.

    Trí Tú bình thản tay chỉ về nhánh ổi chìa ra cạnh cầu:

    - Lấy lá ổi dùng đỡ đi, giấy hết rồi vẫn chưa mua.

    - Cái dì??

    Lá..lá ổi..chị đừng có ghẹo tui nha.

    - Hông!

    Tui nói thiệt mà, hết giấy rồi.

    Tiếng sét xẹt ngang đầu của Trân Ni một cái.

    Môi cô cứ mấp máy mặt thì trắng bệt không còn miếng máu nào hết.

    Cô sẽ bị cái nơi quỷ quái này làm cho điên mất thôi.

    Trí Tú nói xong thì lượng vào nhà không làm phiền Trân Ni nữa.

    Cất lại mớ kiềm với dây chì Trí Tú bước vào phòng thay quần áo nón chuẩn bị lái xe lên tỉnh giao khoai với dưa.

    - Con đi giờ luôn sao?

    - Dạ, con đi giờ luôn chứ để trễ quá đi không kịp.

    Vừa bước ra trước bà liền hỏi Tú khí thấy cô mặc quần áo chuẩn bị sẵn.

    Trí Tú uống hết ly trà trên tay rồi mới đáp, cô bước đến bàn thờ cha với lấy cái chìa khóa trên đó rồi bước sang vách nhà bên.

    Lúc đi còn không quên nói với bà một câu:

    - Trưa mai con mới về tới nha má, ở nhà đừng có trông con.

    - Ừm! lái xe cho cẩn thận đó, có mệt thì tấp dô quán dô lề nghỉ nghen hôn chứ để lái xe mà ngủ gục nguy hiểm lắm.

    - Dạ con biết rồi, con đi nghen má.

    Nói rồi Trí Tú đi vòng qua bên nhà mở cửa xe rồi rồ ga đi, giờ mới lên nắng chạy còn khỏe chứ tới trưa cầm lái vừa mệt vừa mỏi.

    Trí Tú ngay cả lái xe tải cũng biết thì còn cái gì để chê nữa.

    Cả đám đàn ông trong làng nói so với Trí Tú thì có đứa nào dám so đâu.

    Chạy từ đây đến đến tỉnh thì cũng muốn gần ngày trời, Trí Tú sẽ ngủ lại đó một đêm rồi mới chạy về nhà.

    Lái một mạch về liền thì sức nào mà chịu cho thấu.

    ....

    Trân Ni đi từ nhà sau ra trước thì gặp con bé Quýt đang chơi cát bên hông nhà với mấy đứa trẻ trong sớm.

    Cô đứng ngó nghiêng một hồi mới chịu lên tiếng hỏi:

    - Chị hai đâu rồi Quýt?

    Nghe hỏi con bé ngẩn mặt bỏ luôn cái ly cát trên tay chạy đến.

    - Chị hai em chở khoai với dưa lên tỉnh rồi.

    - Bán sao?

    - Dạ hông phải.

    Trân Ni hơi khó hiểu khi thấy con bé cứ lắc đầu liên tục.

    Trồng ra không bán thì để làm gì?

    Vẫn chưa rõ ý Trân Ni lại hỏi thêm:

    - Trồng ra không mang bán thì để làm gì?

    Nhắc đến chuyện đó vẻ mặt tự hào của con bé thấy rõ, nó ho vài cái để lấy lại giọng rồi đáp:

    - Chị hai em chở lên tỉnh cho mấy chỗ làm từ thiện ở trển, vụ nào chị hai hái dưa với khoai xong đều chở lên cho người ta hông có lấy tiền.

    - Nhìn vậy mà cũng tốt quá ha.

    Trân Ni nghe đến đó thì gật gù cảm thán.

    Nhìn đáng ghét vậy mà cũng tốt đó chứ, con bé hếch mặt hãnh diện đáp:

    - Chứ sao nữa, chị hai em là số một mà.

    Nhìn chị hai em bề ngoai có hơi khó ưa chút nhưng mà tốt tánh lắm ai cũng yêu cũng quý chị hai em hết á.

    - Nhưng mà chị thì ngược lại!!

    Trân Ni nhăn mặt đảo mắt lên trên rồi ngồi xuống bục trước cửa.

    Sao với người khác Trí Tú đàn hoàng tự tế nhưng đối với cô Trí Tú khó ưa dữ vậy nè.

    Con bé hơi nghiêng đầu nghe rồi ngồi xuống cạnh Trân Ni.

    Sợ Trân Ni không tin con bé lại nói tiếp:

    - Tại chị hai em nhìn vậy thôi chứ tốt thiệt mà.

    - Sao em biết chị hai em tốt?

    - Tại chị hai thương em dữ lắm.

    Quýt nó tự tin tuyên bố một câu nhưng lại khiến Trân Ni cười bất lực:

    - Thì Quýt là em ruột của chị Tú nên em thấy chị ấy tốt thôi.

    Con bé nghe xong thì buồn xụ mặt, hai đầu gối khép chặt lại người bắt đầu co rúm giọng lí nhí đáp lời:

    - Em đâu phải em ruột....

    Trân Ni nghe xong thì tá hỏa, không phải em ruột thì là gì?

    Cô hơi khó xử trước tình cảnh này vỗ nhẹ lưng con bé:

    - Cho chị xin lỗi nha, chị hông có cố ý làm em buồn.

    - Dạ hổng sao...

    Con bé ngẩn mặt cười tươi trả lời.

    Dù không phải em ruột nhưng má và chị hai thương nó dữ lắm, nhìn thấy con bé vui trở lại Trân Ni thở phào nhẹ nhõm.

    Nếu để Trí Tú bắt gặp cô làm Quýt buồn thì chỉ có nước bẻ cổ cô luôn chứ nói năng gì nữa.

    - Mà khi nào chị hai mới về?

    - Dạ chắc trưa mai á chị.

    - Đi một mình sao?

    - Dạ đúng.

    Trân Ni tò mò hỏi thêm vài câu liên quan đến Trí Tú rồi mới chịu thôi, Trân Ni đứng dậy phủi phủi cái đút quần đẩy nhẹ lưng con bé:

    - Thôi ra kia chơi với bạn đi.

    Chị muốn về ngủ một chút.

    - Dạ.

    Con bé chạy ra sân cát còn Trân Ni thì đi về hướng nhà gỗ.

    Nay Trí Tú đi rồi không ai bắt cô đi ra đồng hết đúng là khỏe khoắn quá trời, đánh một giấc cho đã lưng.

    Nhưng thù với Trí Tú cô sẽ không quên đâu.

    _____

    😚
     
    [Jensoo] Duyên Quê
    Chap 10


    Trí Tú đang trên đường trở về nhà.

    Bây giờ cơ thể cô vừa mỏi vừa nhức, khi về đến nhà cô chỉ muốn lăn ra ngủ một giấc cho đã lưng.

    Lái xe mấy tiếng liền hông mệt mới là lạ, Trí Tú ngáp một cái nheo nheo mắt đưa tay với lấy ly cà phê còn chán đít hút cạn.

    Còn khoảng hai cây số nữa là đến nhà.

    Con gái mà lái được xe tải đi đường dài như thế đã quá giỏi rồi.

    Xe từ từ đánh lái sang con đường đất, Trí Tú nhẹ chân ga một chút vì trong làng toàn là con nít.

    Chạy thêm một chút cuối cùng cũng đến nhà Trí Tú de xe lại đậu gọn gàng bên vách rồi mới tắt máy xuống xe.

    - Yeahh...chị hai dề!!

    Vừa nghe thấy tiếng xe con bé phi như ngựa từ trong nhà ra nhảy lên ôm chặt lấy Trí Tú.

    Cô cười xoa đầu rồi lấy từ trong túi ra một bọc kẹo lớn:

    - Cho Quýt nè, nhớ chia cho mấy bạn ăn chung nữa đó.

    - Dạ.

    Con bé cười híp mặt kéo mạnh tay Trí Tú xuống đợi khi cô vừa cúi xuống con bé liền hôn chụt vào má giọng quan tâm:

    - Chị hai dô phòng ngủ đi cho khỏe người.

    - Ừm, mà má đâu?

    - Má đi qua nhà của bà tám có chút chuyện.

    Trí Tú gật đầu nhẹ rồi đi vào nhà, cái đít tê rần của cô còn cả cái lưng cứng đờ ra.

    Rửa mặt cho mát mẻ, cô cởi bỏ cái áo khoác dày chỉ để lại cái áo thun và quần tây rồi đi vào phòng ngủ.

    Nghỉ ngơi cho khỏe lại sức mai còn lên đồng coi ruộng chuẩn bị cho đợt trồng mới.

    Giờ đã mười hai giờ trưa rồi còn đâu, dưới quê giờ này người ta ngủ trưa hết rồi.

    Trí Tú đặt lưng xuống nhít qua lại cho thoải mái rồi lim dim mắt.

    ** Như con bà 6 ở dưới quê nó có chút xíu, giờ Như lên thành phố mặc cái áo mà gài nút thiếu....

    Trí Tú bật ngồi dậy khi bị tiếng nhạc khá lớn đánh thức.

    12 giờ trưa rồi ai còn bất lịch sự mở nhạc lớn như dậy hông biết.

    Trí Tú còn định bỏ qua nằm xuống tiếp tục ngủ.

    Vừa đặt lưng xuống Trí Tú cảm nhận được tiếng nhạc ngày một lớn hơn khiến Trí Tú càng thấy khó chịu.

    Cái vách thiếc bị nhạc đánh đến run rinh kêu xèn xèn.

    Cô tốc cái chăn đắp ngang bụng đi nhanh ra trước với bộ dạng tức giận.

    Bước ra khỏi phòng Trí Tú định vị được nơi phát ra âm thanh thì nghiến răng nghẹt nghẹt đi nhanh đến căn nhà gỗ trước nhà.

    ** Rầm..rầm..rầm..

    Trí Tú đập mạnh liên tục vào cửa nhưng rồi bên trong chẳng có chút đông tĩnh gì hết.

    Đến gần Trí Tú mới cảm nhận được cái âm thanh lớn đến nổi nhức cả tai.

    *** Đùng...

    - Kim Trân Ni!!

    Mười hai giờ trưa rồi bộ định không cho ai ngủ nghê hả!!?

    Trí Tú hết kiên nhân đẩy mạnh cửa vào trong hét lớn, nhưng chỉ thấy Trân Ni đứng đó nhún nhảy theo nhạc trên tai con nhét một cái tai nghe chùm kín.

    Trân Ni tay chỉnh chỉnh chà chà trên bàn dj đó mà chẳng để tâm đến Trí Tú.

    *** Cụp...

    Tiếng nhạc tắt lụi đi khiến Trân Ni có chút khó chịu xoay người đối diện với Trí Tú.

    Dáng vẻ khó chịu ra mặt:

    - Nè!

    Mắc tắt dì điện?

    - Do cô làm ồn, ảnh hưởng đến giấc ngủ của người khác!!

    Trí Tú nhíu chặt mày hai tay khoanh trước ngực đáp với giọng trầm khàn, nó uy nghiêm đến nổi Trân Ni cũng có chút ren rén nhưng lại rất nhanh bật lại:

    - Thì chị ngủ là chuyện của chị, chơi nhạc là chuyện của tui.

    Nếu như tui chơi nhạc đến mai thì thì thức đến mai luôn sao?

    Cái câu văn mà cô nói với Trân Ni hôm trước bây giờ bị chính Trân Ni bật lại sao?

    Trí Tú ngọ nguậy lưỡi độn phồng một bên má gật gù, nếu Trân Ni muốn đấu cô sẽ đâu đến cùng.

    Thấy vẻ mặt đắc ý còn điệu bộ lè lưỡi chọc quê Trí Tú càng thêm điên tiết cộng với phần bản thân đang rất mệt nên dễ quạo.

    - Nè!!

    Nè!

    Chị làm gì đó, mau dừng tay lại coi.

    - Buông ra!!

    Trí Tú điên lên tiến đến cầm lấy cây kéo trên bàn cắt hết mớ dây điện trên đó còn cả cái tai nghe rồi bản dj bao nhiêu dây cáp điều bị Trí Tú cắt sạch không còn một cộng.

    Trân Ni vừa níu tay Trí Tú ngăn lại vừa luôn miệng nói nhưng vô ích, Trí Tú hất mạnh tay Trân Ni rồi tiếp tục cắt hết mớ dây còn lại, dây của loa Trí Tú cũng không tha.

    Trân Ni đờ người khóc không thành tiếng.

    Nhiêu đó là mấy trăm triệu của cô đó...

    - Đây là bài học cho mấy đứa bướng bỉnh như cô!!!

    Trí Tú đặt mạnh cây kéo xuống bản hừ lạnh một cái rồi bỏ đi.

    Hai mắt Trân Ni mở trân ra nhìn đóng lộn xộn trên bàn dây nhợ gì đều bị cắt banh chành hết.

    Hai chân cô khựng khựng lại đi đến bàn sờ lên mấy món đồ trăm triệu đó rồi thét lên:

    - Kim Trí Tú!!

    Chị cứ đợi đó, tôi chắc chắn sẽ không bỏ qua dễ dàng dậy đâu!!

    Trân Ni cung tay dậm dò tức muốn bóc khói cầm điện thoại lên gọi cho cha cô:

    - Cha nghe đây?

    - Cha..hic..hic...

    - Có chuyện gì?

    Vừa bậc máy lên Trân Ni đã khóc bù lu bù loa lên làm cha cô cũng không biết đường mà lần, cứ lo lắng hỏi cô mãi nhưng chỉ nghe được tiếng nấc nghẹn của Trân Ni:

    - Này, cha nhìn xem chị ta làm gì với dàn nhạc của con...

    Trân Ni vừa khóc vừa lia điện thoại đến mớ hỗn độn trước mặt còn lên tiếng đề tội Trí Tú.

    Ông nhìn thấy thì vẫn có chút hoài nghi, Trí Tú đâu thể nào vô duyên vô cớ làm vậy được nếu có chắc nguồn lại bắt đầu từ con gái ông.

    Ông không hỏi han gì Trân Ni mà còn làm như cô là người có tội:

    - Là con gây sự trước!?

    - Cha!!

    Con gái cha đang bị người ta ức hiếp cha không bênh vực thì thôi đi, còn kiếm cớ buộc tội con gái cha nữa hả!!

    Trân Ni nảy đong đỏng lên khi nghe ông hỏi thế.

    Có ai mà như ông ấy không chứ, con gái bị người khác bắt nạn không bênh thì thôi đi.

    Giờ còn tra khảo như cô là đứa gây sự.

    Ông còn chưa kịp nói thêm câu nào Trân Ni đã tắt máy ngang nằm mạnh lên giường nấc lên tức tưởi.

    Hai con mắt đỏ trạch đầy sự căm ghét khi nhớ đến cảnh khi này.

    Kì này cô chắc chắn sẽ trả thù!!

    ....

    Trí Tú sau khi dẹp được cái dàn nhạc đó trả lại không gian im lặng thì lặt ngang ngủ queo đến chiều.

    Lúc cô dậy thì cũng đã 4 giờ mấy gần 5 giờ chiều.

    Trí Tú ngồi dậy vặn người vài cái bước ra sau hè rửa mặt cho tỉnh tảo chuẩn bị ra đồng.

    - Sau hông nghỉ ngơi cho khỏe hẳn đi?

    Đi chi ra đồng giờ này nữa.

    - Con lên coi đất chút xíu sẽ về, má với Quýt cứ ăn cơm trước đi.

    Thấy Trí Tú lục lội ở xào đồ bà liền lên tiếng hỏi.

    Bộ con nhỏ này nó hông mệt hả mấy cha, sức trâu bò còn thua sức nó nữa.

    Lái xe mấy tiếng đồng hồ liền ngủ được chút xíu lại chạy ra đồng.

    Bà lắc đầu ngao ngán, nói sao nó cũng hông nghe thì để nó muốn làm gì thì làm mẹ cho rồi.

    Trí Tú mặc thêm cái áo sơ mi mỏng bên ngoài, trời chiều hết nắng nên cô không đội nón.

    Trí Tú dạo bước ra trước nhà không quên nhìn sang căn phòng đó.

    Nhưng nó im lặng đến lạ thường, nhớ đến chuyện lúc trưa Trí Tú cũng cảm thấy bản thân có chút quá đáng.

    Đi lướt sang đó Trí Tú đi luôn xuống cái vỏ ở dưới sống nổ mái rồ ga chạy lên đồng trên.

    Nếu khỏe mai cô chạy máy cày lên xới đất chuẩn bị làm vụ mới.

    Trí Tú bớt ga lại bẻ lái vào một cái cầu buộc dây vào đó tắt máy rồi bước lên bờ.

    Giờ này chiều tối chỉ còn lát đát mấy chú chững tuổi đi rão ngoài đồng chứ có ai.

    Nếu có đứa con gái nào đi giờ này thì chắc chắn chỉ có một mình Kim Trí Tú.

    - Chú tám, lúa lên đều go hé.

    - Ừ lên đều go, dậm lúa muốn súc quần chứ có sung sướng gì.

    Vừa gặp chú tám trên đê Trí Tú đã vội bước đến ghẹo ông vài câu, hai chú cháu cười phá lên.

    Tú với ông hợp tánh nên nói chuyện được lắm, với lại Tú nó con gái chứ ba cái chuyện đồng án nó giỏi lắm.

    Làm lúa này kia là nó chỉ ông cũng bộn à, Trí Tú lội dọc theo bờ đê coi lại mấy miếng đất trồng khoai với dưa hôm đó.

    Chú tám đi cạnh cũng lên tiếng hỏi:

    - Định nào làm vụ mới?

    - Chắc mai mốt gì rảnh con xới lại là trồng luôn.

    - Làm riết chú tưởng bây đàn ông, mà đàn ông có đứa nào được như bây tao cùi sức móng.

    Ngay cả tao còn thấy thua xa bây vài bậc chứ đùa.

    - Chú cứ nói quá...

    Được khen Trí Tú ngại đến đỏ mặt chỉ biết cười cười rồi gãi đầu.

    Đang định bàn chuyện thêm với chú tám thì từ xa giọng con Quýt la hơi hới khiến Trí Tú giật mình xoay lên nhìn.

    Con Quýt hốt hoảng tay chỉ chỉ về hướng nhà giọng thì thều thào không ra hơi:

    - Chị hai...mau về nhà đi dịt của mình xỏng chuồng chạy tùm lum hết trơn á...

    Nghe đến đó Trí Tú như bay phi lên bờ đê ẫm luôn con Quýt nhảy xuống vỏ nổ máy chạy nhanh về nhà.

    *** Cạp..Cạp..Cạp..

    Chạy được một chút Trí Tú lại ngớ người khi cả đám vịt cò bơi lạng xạ dưới sông.

    Vừa cập bến Trí Tú bay cái vèo lên trên bờ nhìn khung cảnh đồng ruộng đường xá điều là vịt, con thì chạy con thì bay xuống ruộng rỉa ba cái lúa non của người ta.

    Bà con xung quanh xúm nhau ra đuổi tránh nó ăn hết lúa thì mùa này có mà chết đói.

    Trí Tú chạy nhanh ra cái chuồng lớn phía sau hè thì thấy một lỗ lưới lớn bị rách, nhưng nhìn giống như là bị ai đó cắt hơn.

    Không chút do dự Trí Tú nhận ra điều bất thường chạy đến phòng Trân Ni xong thẳng vài trong.

    Hai mắt Trí Tú trợn trừng rực lửa vung tay thành đấm lớn giọng nói:

    - Là cô làm đúng hông!!?

    Trân Ni thư thả nằm trên giường vắt chéo chân bấm điện ngây ngô đáp:

    - Làm cái dì?

    - Là cô cắt lưới chuồng dịt đúng hông!?

    Nghe thế Trân Ni bật người dậy hai tay chống xuống thành giường nhún vai hờ hững:

    - Chị thấy hông?

    Nếu thấy thì hả đến đây buộc tội, còn không thì chị chính là người vu khống.

    - Cô!!

    Trí Tú phát điện đến run cả người chỉ tay về phía Trân Ni rồi lại bực tức gạt đi.

    ** Đùng..

    Cái cửa thiếc thủng vào một lỗ khi mới bị Trí Tú đấm mạnh vào.

    Trân Ni có giật mình nhìn theo bóng lưng chạy hoảng của Trí Tú.

    Ai biểu dám đắc tội với cô chi, đó là hậu quả.

    ___

    🥰
     
    [Jensoo] Duyên Quê
    Chap 11


    Trí Tú lao ra đồng lù hết mớ vịt gần nhà vào chuồng, phải nó ở một chỗ thì đỡ.

    Đằng này nó chia ra tứ hướng lù về chắc đến mai.

    Mấy cô chú anh chị xung quanh cũng ùa ra lùa tiếp nhưng chỉ mới được ba mớ, còn mớ kia nó xuống sống lội lên tới đồng trên rồi.

    - Làm dì mà để nó xổng ra dữ ạ Tú?

    - Dạ lưới rách con hông hay bên nó xổng.

    Chú tám hai tay nắm lấy cánh hai con vịt hỏi Trí Tú.

    Cô thở hồng hộc vẻ mặt lo lắng lộ rõ, mắt vẫn dán chặt ngoài đồng.

    Hỏi rồi chú tám đi ra sau để lại hai con vịt vào chuồng chuẩn bị dí thêm mớ còn lội tủm tủm dưới mương.

    Trí Tú như muốn khóc khi thấy khung cảnh trước mắt, mấy trăm con thì ai nói gì, cái này là hơn 1 ngàn mấy con chứ ít đâu.

    Chuyến này bán lỗ là cái chắc luôn.

    Vừa đợi chú tám ra Trí Tú lên tiếng nhờ vả chú:

    - Chú với mấy bác lù tiếp con mớ ở nhà, con xuống vỏ chạy lên đồng trên lùa mớ trên đó.

    - Ừm, đi cẩn thận nghen con tối rồi đó.

    Lù hông được thì chạy dề, mùa sau mình làm lại chứ hông có cái gì gấp hết á.

    Trí Tú gật gù rồi nhanh chống bay xuống cái vỏ giật máy lên gồ ra chạy đi.

    Trên đầu còn là cái đèn pin rọi xung quanh mấy cái hàng cây um tùm cập mé sống.

    Trí Tú lần theo mấy tiếng kêu tay thì cầm cây dầm bơi nhẹ nhẹ, sợ tiếng máy nổ lớn quá làm bọn nó sợ bơi tán loạng thì khổ thêm nữa.

    Vịt cô nuôi từ nhỏ đến lớn nó dạng khừ, kêu vài ba tiếng nó nghe quen giọng là bơi lại.

    Nhưng để chắc ăn hơn Trí Tú bắt từng con bỏ vào cái bao lưới dài để trên vỏ.

    Cực là cực ở chỗ mỗi con ở một nơi chứ nếu nó ở chung một chỗ thì khỏe rồi.

    Trí Tú chèo được vài cái thì bắt được vài ba con, bơi tuốt trên đồng trên huốt luôn ruộng của cô mới bắt được tầm hơn trăm con.

    Nhưng bấy nhiêu đó sao mà đủ, nhìn thôi cô cũng ước chưng là thiếu mấy trăm con.

    Cố chèo thêm một đoạn nữa Trí Tú cảm thấy cái tay rang rát thì lia đèn nhìn vào.

    - Đấm nhẹ dậy mà cũng chảy máu nữa.

    Trên mu bàn tay cô là mấy đường máu tươi chảy ra còn ương ướt.

    Trí Tú không quan tâm đến chủ thọc cái tay xuống dưới sông quơ qua lại vài cái cho nước rửa trôi đi rồi tiếp tục bơi lên trước.

    - Tạm thời bắt nhiêu đây thôi chứ biết sao dờ.

    Bơi khá xa Trí Tú không bắt thêm được con nào hết thở dài rít một hơi quay vỏ đảo về.

    Giờ nhắm chừng chín mười giờ đêm chứ ít ỏi gì nữa.

    Giật máy lên Trí Tú chạy máy về nhà, trên đường về cô liên tục lia mắt qua hai bên coi xem có xót con nào hay không.

    Chuyến này về mất ngủ luôn chứ ngủ nghê dì nổi, mất mấy trăm là lỗ tuột quần.

    ...

    Từ phía xa xa Trí Tú đã thấy một thân ảnh người con gái thân hình mảnh mai đang đứng dưới cầu ngóng ngó gì đó.

    Trời thì tối, đèn cô lại sắp hết pin cứ mờ mờ ảo ảo chả biết ai hết.

    - Ủa Thắm?

    Giờ này sao chưa ngủ mà đứng đây?

    - Em thấy chị đi lâu quá chưa về em lo, em ngủ hông được.

    Hóa ra là Thắm, thấy Trí Tú vừa bước sụp lên cầu Thắm đã níu lấy tay cô còn lau lau mồ hôi trên trán giọng lo lắng sốt vó.

    Trí Tú chỉ biết cười trừ rồi cùng Thắm bước lên bờ, Thắm nắm tay Trí Tú chặt cứng không buông kéo luôn Trí Tú vào nhà.

    - Má con mới về.

    Bà Lương bật dậy khi thấy Trí Tú vừa bước vào nhà, bà sốt ruột sờ lên gương mặt mệt mỏi của Trí Tú:

    - Đi chi mà tối dữ dậy con, má với em ở nhà lo muốn gần chết.

    Thôi thôi ra sau tắm rửa thay đồ đi.

    Bà đẩy lưng Trí Tú thúc giục cô đi, cô chỉ cười nhẹ gỡ cái đèn trên đầu bỏ xuống bàn.

    Nhưng vừa định bước đi thì Thắm rít giọng làm ai cũng chú ý đến:

    - Sao tay chị máu không dầy nè!?

    Thắm nâng lòng bàn tay ương ướt nhuốm máu của Trí Tú hai mày đâu lại ngẩn mặt hỏi cô.

    Trí Tú lắc đầu cười ngại:

    - Chắc cạ dô mấy cái cây bị trầy thôi, không sao đâu.

    Em về nhà nghỉ ngơi đi, tối rồi.

    - Thôi chị đi tắm đi, tắm xong em băng bó cho chị rồi em mới về.

    Trí Tú bất lực miễn cưỡng đi vào trong.

    Bản thân phiền đến người khác nhiều đến vậy sao?

    Thắm nhìn theo bóng lưng mệt mỏi của Trí Tú rồi thở dài, con gái mà cực quá trời.

    Thắm trong lúc đợi có ngồi nói chuyện với bà vài câu:

    - Nếu con mệt thì dề bển nghỉ ngơi cho khỏe đi, để đó hồi nó ra dì bằn bó cho nó cũng được.

    - Dạ con hông có mệt chi đâu dì, giờ cũng khuya rồi hay dì dô nghỉ ngơi sớm đi, con ngồi đợi Tú cũng được mà.

    Bà phe phảy cái quạt, tay kia thì đẩy tách trà về hướng Thắm.

    Con bé lễ phép lại đẹp người đẹp nết cưới nó chắc phước đức ba đời, phải Tú nó ưng bà cưới nó về làm dâu thì tốt quá.

    Thắm nói dứt câu thì đứng dậy đỡ tay bà vào trong phòng nghỉ ngơi.

    Quýt thì ngủ lâu rồi.

    Vừa bước ra đặt đít xuống ghế Trí Tú với cái áo sơ mi cọc tay quần tây dài bước ra.

    Trí Tú ngó nghiêng xung quanh rồi mới hỏi Thắm:

    - Má chị đâu rồi Thắm?

    - Dạ dì dô ngủ rồi chị.

    Thắm nói xong, bước đến kéo cái tủ kính lấy ra bông gòn, keo, chai sát trùng, nhìn như đã quen với vị trí để đồ trong nhà.

    Trí Tú gật gù ngồi bàn uống tách trà cho thấm giọng.

    - Đưa tay em coi.

    - Ờ..

    Trí Tú ngoan ngoãn đưa đặt lên bàn làm lộ ra mu bàn tay bị đứt một đường khá sâu.

    Thắm nhăn mặt khi thấy vết thương đó, cái này mà gọi là cây quẹt cái gì.

    Thắm vừa nhỏ thuốc vừa thổi nhẹ vào vết thương giúp Trí Tú cảm thấy có chút dễ chịu hơn.

    Nhỏ thuốc xong lấy miếng bông gòn lau sạch thoa thêm một loại thuốc khác thì mới bó lại.

    Thắm chăm chú đến nổi khiến Trí Tú phải bật cười:

    - Chị cười cái gì?

    - Làm gì mà mặt em căng như dây đàn ạ?

    Chị bị thương nhưng nhìn mặt em còn đau hơn chị nữa.

    - Thì...

    Thắm ngượng ngùng không biết phải đáp làm sao, nếu nói cô thích Trí Tú thì thừa thải quá.

    Trí Tú thừa biết chuyện này mà cần chi đến cô nói, Thắm ậm ừ một hồi thì đứng dậy:

    - Thôi em về nhà tối rồi.

    - Chị đưa em về.

    Trí Tú đứng dậy đi theo Thắm ra trước nhà.

    Nhà cô với nhà cô chú tám cách nhau có xa đâu, đi bộ mấy trăm mét là tới nơi rồi.

    Đợi Thắm an toàn vào nhà Trí Tú mới tản bộ về, trên đường đi Trí Tú lại thở dài liên tục.

    Đi đến nhà Trí Tú định sẽ một mạch vào phòng nghỉ ngơi nhưng khi đi ngang căn phòng Trân Ni cô lại tò mò muốn vào.

    Không chút chần chừ Trí Tú đẩy cửa vào.

    - Cái tên chết bầm đó!!

    Là chị kiếm chuyện với tôi trước mà...

    Trân Ni nằm trong mùng miệng nói mớ chân tay thì quơ búa xua hết.

    Trí Tú đứng đó không nói chỉ nhìn chăm chăm vào cánh tay đang lú ra khỏi mùng mấy con muỗi thì bây è è xung quanh.

    Trí Tú không do dự tiến đến nhè nhẹ nâng tay Trân Ni lên cho lại vào trong nhưng lại nghe Trân Ni thều thào gì đó còn hức lên mấy cái.

    - Tui xin lỗi...chỉ muốn thả vài con ra trả thù chị nhưng mà...không ngờ lại ra cớ sự này...Tui xin lỗi...

    Không biết Trân Ni là tỉnh hay mơ nhưng miệng cứ luôn nói mấy câu hối lỗi, Trí Tú hình như có chút động lòng đứng đó nhìn Trân Ni một hồi lâu rồi mới rời đi.

    Lúc đi còn không quên kéo cái chăn đắp gọn lên người em.

    - Con nhóc bướng bỉnh.

    Trí Tú bước ra khỏi đó đóng nhẹ cửa lại rồi vào bên trong nhà.

    Cô bước vào phòng liền lao vội lên giường nằm dài ra đó, tay chân cô như rụng rời lưng thì sắp gãy ra làm đôi.

    Với cái đà này thì chắc vài ngày nữa cô mới lái máy ra đồng xới đất nổi quá.

    Trí Tú rất nhanh lim dim ngủ, hai mắt nặng chịt bắt đầu cụp xuống.

    ____

    🥰
     
    [Jensoo] Duyên Quê
    Chap 12


    Sáng sớm mấy con gà vịt kêu lên um trời khiến không ai có thể ngủ được hết.

    Tuy mệt nhưng Trí Tú thức quen giấc nên đã thức dậy từ rất sớm, Trí Tú bước dô từ sau hè trên tay còn là con cá bự chảng.

    - Đói bụng rồi hé?

    - Dạ đói rồi má.

    Bà cười nhìn Tú hỏi một câu dường như hiểu rõ ý.

    Trí Tú gác cây cần câu lên vách để con cá dưới sàn nước rồi đáp bà.

    Từ qua giờ cô có miếng gì trong bụng đâu, ban đêm ngủ bụng cứ cồn cào mãi sáng ra là đi kiếm cá ngay.

    - Dô nhà nghỉ đi má mần cá nấu cơm rồi dô ăn.

    À mà nhớ kêu con bé Ni dô ăn nữa nhe.

    - Dạ.

    Đáp xong Trí Tú bước ra trước nhà nhìn xung quanh một lượt.

    Nhớ đến mấy dịt dưới vỏ, Trí Tú đi ra đó bắt bọn nó bỏ vào chuồng rồi điếm cộng dồn.

    Vẫn còn thiếu nhiều lắm, Trí Tú rầu rĩ ra mặt cứ nhìn đám vịt cò đang trong chuồng.

    Trí Tú không muốn nghĩ đến nữa thở hắt một hơi đi vòng ra trước nhà, chuẩn bị vào ăn cơm sẵn tiện gọi luôn con nhóc bướng bỉnh.

    ** Cốc..cốc..cốc..

    Gõ cửa mấy tiếng chẳng thấy hồi đáp Trí Tú mạnh dạng bước vào trong.

    Đối diện với cô là một Trân Ni co rút trong chăn, còn kéo đến tận cổ chỉ chừa lại gương mặt nhỏ xíu cùng với hai cái má bánh bao vô cùng đáng yêu.

    Trí Tú không biết có bị bỏ bùa hay không bất giác lại cười mỉm.

    - Ummm.....

    Trí Tú mặt lạnh tanh khi thấy Trân Ni ưỡn người một cái.

    Hai mắt Trân Ni vẫn còn híp chặt, lăn lộn qua lại trên giường.

    Trí Tú nhoẻn miệng gõ mấy cái trên mặt bàn:

    - Vào ăn cơm!!

    Trân Ni còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì Trí Tú đã bước ra khỏi đó rồi.

    - Gì dậy trời!?

    Hồi nảy mình mới thấy chị ta nhìn mình rồi cười sao?

    Có nhìn nhằm không đó.

    Hai mắt Trân Ni mở to nheo nheo mấy cái cho tỉnh.

    Tuy là nhắm mắt nhưng cô vẫn thấy mờ mờ chứ, khung cảnh Trí Tú đứng đó nghiêng đầu nhìn cô rồi cười đúng là lạ lẫm thiệt.

    Trân Ni chỉ lắc đầu bát bỏ rồi tốc mền ra chạy đi đánh răng súc miếng.

    Cô cũng đói bụng lắm rồi, bây giờ Trân Ni cũng quen dần với cuộc sống dưới quê còn chảnh như lúc trước thì chết đói.

    ....

    - Ni dô ăn cơm nè con.

    Vừa thấy Trân Ni bước đến bà đã hớn hở ngoắc ngoắc tay gọi cô vào.

    Trân Ni khép nép bước đến cúi đầu nhẹ rồi ngồi xuống ghế đối diện với Trí Tú.

    - Xin lỗi nha, nhà tui đó giờ hông có tiếp khách nên hông có chén dư cô dùm tạm gáo dừa đi.

    Nhìn dậy thôi chứ dùng tốt lắm.

    Trí Tú đưa cái gáo dừa với giọng điệu nghe vô cùng nhẹ nhàng.

    Trân Ni đang còn mê mang thì tỉnh ngủ luôn.

    Nhà này cái chén cũng hông có nữa hả trời, chả lẽ nghèo đến vậy sao?

    Trân Ni tuy ức nhưng vẫn miễn cưỡng cầm cái gáo dừa lên.

    Có dì ở đây lớn tiếng thì không hay.

    - Cứ ăn uống thoải mái, dì xem con như con cháu trong nhà.

    Bà Lương cười tưới tắn gắp một miếng cá to cho vào chén của Trân Ni.

    Trân Ni ái ngại nâng chén cơm nóng hỏi rồi cúi đầu nhận lấy.

    Trí Tú bên này thì không nói chỉ cầm chén cơm lên gắp cá ăn một cách ngon lành.

    Trân Ni cũng chẳng chờ đợi gì nữa cắn miếng thịt trắng nõn trong chén.

    - Umm..cá này là cá gì mà ngon dữ vậy dì?

    - À là cá dồ đó con.

    - Cá dồ hả?

    Nó ra sao vậy dì, con chưa từng gặp qua.

    Mới nhai được mấy cái Trân Ni đã rít giọng cảm thản, đó giờ sao cô không biết tới con cá ngon đến vậy ta.

    Bà Lương còn chưa kịp đáp thì Trí Tú đã nhanh hớn cướp lời:

    - Cô gặp rồi còn gì?

    - Hồi nào?

    Chị có nhầm lẫn không đó, tôi gặp nó ở đầu?

    - Là mấy con cá bơi dưới hầm ở phía sau đó.

    *** Phụt...

    Trân Ni phun hết ngụm cơm cá trong họng vào thẳng mặt Trí Tú.

    Trí Tú giật mình nhắm tịt mắt, đưa tay đến vét vét cho sạch.

    Trân Ni ho sặc sụa nhìn Trí Tú với đôi mắt bỡ ngỡ, giọng Trân Ni run run lên pha chút sợ hãi:

    - Chị đừng có trêu tui kiểu đó nhe không vui đâu!!

    - Tôi nói thiệt!

    Trí Tú rút lấy mấy miếng khăn giấy trên bàn lâu cho sạch mặt bình thản đáp.

    Trong mắt Trân Ni bây giờ con cá vừa ngon vừa béo khi nảy đã tan biến thành mây khói.

    Giờ nhìn lại Trân Ni cảm thấy hơi ơn ớn miệng.

    Bà Lương thấy Trân Ni ngại khi nhắc đến nó liền lên tiếng trấn an cô:

    - Con ăn đi, dì làm sạch trơn hết rồi.

    - Dạ thôi...con ăn món khác được rồi.

    Trân Ni lắc đầu từ chối miếng cá lớn trên đũa của bà.

    Má Tú chỉ cười nhìn Trân Ni, con bé dân thành phố nhắc đến mấy con cá đó sợ là phải rồi.

    Trân Ni đảo mặt nhìn một vòng trong ba dĩa đồ ăn thì chạm phải nồi cá kho tiêu thơm phức.

    Vừa chạm đữa vào đó Trí Tú lại rít lên:

    - Nó đó!

    Đôi đũa được thu ngược lại.

    Bây giờ trên bàn toàn là cá dồ không, chả có món nào khác hết.

    Trân Ni nuốt nực một cái cố gắng ăn hết chén cơm không đó vào bụng cho đỡ đói.

    ....

    - Cha!!

    Con muốn về Sài Gòn.

    - Lại chuyện gì nữa!?

    Trân Ni nảy đỏng lên muốn lập tức trở về Sài Gòn.

    Cha cô ngán ngẩm với cái nếch của con gái mình lại hỏi một câu quen thuộc.

    Trân Ni giọng tức tưởi cứ hớt hải nói một lèo:

    - Cha coi cô ta cho con gái cha đi cầu cá, tắm ngoài trời, ăn bằng gáo dừa còn bắt con gái cha làm việc ngoài ruộng từ sớm hôm đến chiều tối, chỉ cho ăn mấy củ khoai nướng đỡ đói.

    Bây giờ cô ta còn bắt cá dưới đó cho con ăn.

    - Chuyện có vậy cũng nhảy đỏng lên, thời chưa có con cha mẹ cũng ăn mấy con cá đó chứ ở đâu!

    Con có ăn sung mặc sướng thì bầy đặt kén chọn.

    Nếu cứ giữ cái thói đó thì năm sau cha mới cho con về lại Sài Gòn.

    - Cha...

    Cha mắn Trân Ni một lèo rồi tắt máy ngang chẳng thể hiện chút nào xót thương cho đứa con gái rượu.

    Trân Ni khóc rống lên quơ tay quơ chân giẫy nẩy, nhưng tiếc cái là hông ai bênh cô hết.

    Cha cô cũng không bênh vực cô còn xua theo mấy người nhà quê ăn hiếp cô.

    Trân Ni chán nản mở toang cửa ra ngoài vì bên trong phòng giờ này khá hầm nóng.

    Vừa mở cửa ra đã thấy con bé Quýt chạy giỡn với đám con nín trong xóm:

    - Quýt, chị hai đâu?

    - Chị Tú hả?

    Chị hai em đang bắt gà ngoài vườn ở sau hè á.

    Nghe gọi con bé chạy lót tót tới, Trân Ni nhìn theo hướng tay Quýt ra sau vườn chỉ thấy có cây cầu khỉ bắt qua cái kênh nhỏ phía sau hè ngoài đó còn nguyên vườn cây.

    Quýt đột nhiên nắm lấy tay Trân Ni kéo đi miệng còn ríu rít nói:

    - Ra sau hè chơi đi ở ngoải mát lắm.

    Trân Ni bị lực kéo của con bé làm cho giật mình nhưng rồi cũng chạy đuổi theo.

    Con bé tung tăng kéo cô đi, đến một cây cầu khỉ Quýt nhanh nhẹn chạy ra kia bờ để lại Trân Ni đứng bên đây ngóng ngó gọi lớn:

    - Nè, chị hông biết qua cầu đâu đó.

    Thấy Trân Ni cứ run run đứng bên bờ con bé thì cười phá lên thích thú, mấy đứa con nít kia cũng ùa nhau chạy qua bển.

    Cả đám đứa nào cũng bước qua cầu một cách gọn hơ còn không thèm vịnh tay nữa chứ.

    Cả đám con nít cười đùa bên đây còn liên tục phẩy tay gọi cô:

    - Chị qua đây đi hông có sao hết á.

    Trân Ni nuốt nực một cái nhìn xuống cái kênh nước, nó không quá lớn nhưng không quá nhỏ.

    Nhìn thôi Trân Ni đã cảm thấy nó sâu lắm rồi, lỡ trượt chân ngã xuống đó thì làm sao.

    - Thôi..chị hông qua đâu...

    - Qua đi mà, hông có sao hết á nước cạn queo à.

    Nghe mấy đứa nhỏ hối thúc Trân Ni cũng muốn bước ra nhưng lại rất sợ.

    Mới để chân lên cầu đã vội rụt lại, Trân Ni nhăn mặt mắt nhắm mắt mở lần lần theo cái thanh vịnh bước ra bên kia bờ.

    Mấy đứa bên này vỗ tay lớn cổ vũ:

    - Chị đẹp cố lên..chị đẹp cố lên...

    *** Đùng...

    .....

    - Haizz...cuối cùng cũng bắt được mày.

    Trí Tú mồ hôi nhễ nhại một tay chống hông một tay cầm lấy con gà thở dốc, rượt nó cả buổi trời mới bắt được.

    Vừa đi được vài bước Trí Tú lại nghe tiếng của đám con nít nhôn nháo đằng xa, con bé Quýt thì từ xa hớt ha hới hải chạy đến tiếng thì cà lâm:

    - Cứu..cứu chị Ni...

    - Cứu?

    Mà cứu ở đâu?

    Bị cái gì?

    Trí Tú liên tục hỏi nó, còn nheo mày khó hiểu.

    Quýt nó lấy hơi một cái cố nói cho rõ:

    - Chị Ni đi qua cầu té xuống kênh ngoài kia.

    Còn bé lách người chỉ về phía kênh xa xa có đám con nít đang đứng trên bờ.

    Trí Tú nhận ra chuyện thì hốt hoảng đưa con gà cho Quýt ôm còn bản thân thì ba chân bốn cẳng chạy ra đó.

    - Nè cầm lấy!

    Trí Tú chạy thật nhanh ra đó thì thấy một lỗ nước đen ngồm đang quặn quặn những chả thấy ai hết.

    Không chút do dự Trí Tú bay xuống nước đó mò tìm.

    Trân Ni ngôi lên từ dưới nước thở gấp liên tục tay thì vuốt mặt.

    Trí Tú ôm siết lấy eo Trân Ni chân thì đạp dưới nước để hai người không bị chìm vì sáng nước lớn nên kênh cũng khá sâu.

    - Aaa...cứu..cứu tui..

    - Tôi đang cứu cô đây!

    Nếu còn dẫy nữa thì hai đứa chết chìm bây giờ.

    Trí Tú giữ bản thân bình tĩnh một chút để không mất sức, cô vẫn ôm chặt lấy Trân Ni.

    Nhưng Trân Ni có vẻ không chịu yên cứ la hét lên mắt thì nhắm tịt hai tay cứ bấu chặt lấy cổ Trí Tú.

    Mặt hai người gần đến nổi một chút nữa là chạm môi nhau.

    Trân Ni mở mắt ra khi cảm thấy bản thân đang trôi nổi, nhưng thật ra là được Trí Tú ôm.

    Mắt Trân Ni chạm vào cái mũi cao thẳng của Trí Tú thì có chút giật mình.

    Trí Tú không quan tâm một tay ôm Trân Ni một tay thì bơi vào bờ.

    Kênh không quá rộng nên bơi một xíu là đến bờ.

    Cả đám con nít thì ùa về, chỉ thấy hai người với thân ảnh ước như chuột lột đang bò lên trên mé.

    Trí Tú nghiêng đầu lắc nhẹ một cái, hồi nảy gấp quá bay xuống còn lặng nên khiến nước vào lỗ tai cô ù ù vô cùng khó chịu.

    Trân Ni thì vẫn ngồi trên nền đất run rẩy.

    - Lần sao không biết bơi thì đừng có mà đi ra sông kênh!!

    Lỡ như trượt té chết dưới đó thì khổ thân nhà tôi lắm, có lần sau cô không có may mắn vậy đâu.

    Nói xong một câu Trí Tú định rời đi thì con Quýt một tay ôm lấy con gà một tay nắm lấy cái áo ướt nhem của Trí Tú lí nhí:

    - Chị hai...Chị Ni hông đi được...

    Vẫn chưa rõ con Quýt đang nói cái gì Trí Tú xoay lại kiểm chứng, chỉ thấy Trân Ni nhăn mặt ngó cái cổ chân sưng chù dù ở đó.

    Trân Ni vẫn chưa hay biết Trí Tú đang nhìn lom lom cứ rít lên mấy hơi vì đau.

    Trí Tú cũng không phải con người máu lạnh, chầm chạm bước đến khụy gói xuống gỡ lấy tay Trân Ni ra để xem kỹ hơn.

    - Á aaa...

    - Đau lắm sao?

    Chạm nhẹ một cái Trân Ni đã hét ầm lên còn siết chặt lấy tay áo của Trí Tú.

    Trí Tú rụt tay lại, hai mắt trợn tròn hốt hoảng, cổ chân xưng đỏ to đùng.

    - Ngồi yên!

    - Hả?

    Chưa kịp hiểu chuyện gì thì Trí Tú đã luồng tay qua eo xốc Trân Ni lên một cái.

    Trân Ni được Trí Tú bế gọn trong lòng đi vào nhà, nhìn Trí Tú ẩm cô chẳng có chút biểu cảm gì hết.

    Nhìn như gầy gò vậy mà cũng mạnh quá chứ, nhưng mà Trí Tú vẫn là tên đáng ghét.

    ____

    Ở ẩn tuần nha🤣

    Gáo dừa.
     
    [Jensoo] Duyên Quê
    Chap 13


    - Cô ngồi yên một chút để người ta còn bó thuốc.

    Trí Tú nhìn Trân Ni đang ưỡn ẹo trên ghế nhíu mày nói một câu.

    Cứ nhút nhích như thế thì ai làm cho được, nghe được giọng lạnh tanh của Trí Tú Trân Ni liền ngồi im re không động đậy.

    Tay Trân Ni bấu chặt lấy cạnh bàn hai mắt thì nhắm chặt cứng.

    Vừa chạm nhẹ vào thôi Trân Ni đã cảm thấy đau thấu trời rồi.

    Nhìn thấy Trân Ni mím môi chịu đựng Trí Tú rít giọng nói với thầy thuốc:

    - Chú nhẹ tay một chút nha, vết thương có vẻ xưng to lắm.

    - Ừm, khá nặng đấy.

    Nhớ hạn chế đi lại cử động mạnh, cái này phải bó thuốc cả tuần mới khỏi hẳn, may là bông gân không phải trật khớp.

    Thầy ấy chống gối đứng dậy cất giọng, tay lấy mớ thuốc nam trong bị.

    Trí Tú đưa tay nhận lấy mớ thuốc cũng đưa thầy ít tiền công.

    Trân Ni vẫn ngồi đó hít hà chân thì bị bó lại một cục.

    Bây giờ đi cũng không được thì làm ăn được gì trời.

    Trân Ni không ra ruộng chắc Trí Tú sẽ bỏ đói cô quá.

    - Ăn rồi báo là hay!

    - Bộ chị nghĩ tui muốn ngồi một chỗ lắm hả!?

    Trí Tú xoay vào trong nhìn lướt sang mặt Trân Ni nói một câu mỉa mai khiến Trân Ni lại dọn mỏ chửi cho đã miệng.

    Nhưng mới nói được mấy chữ thì Trí Tú đã khuất bóng sau tấm rèm cửa.

    Trân Ni tức đến không nói nên lời cử động mạnh chân thì lại đau, chắc cô sẽ ngồi một chỗ đến chiều quá.

    Trân Ni ngồi đó ngóng ngó ngoài sân đang nắng chang chang.

    Giờ ước gì được đánh một giấc sướng biết bao nhiêu, nhưng mà làm sao cô đi ra phòng được đây.

    Đi một mình thì khó, nhờ chị ta thì nhục lắm, mới chửi người ta xong bây giờ lại đi nhờ người ta thì ai mà chịu.

    Trong nhà chỉ còn có mình cô, má Tú thì đi đâu tuốt bên cồn kia ăn đám Quýt thì chơi với đám nhỏ ngoài sân, Trí Tú thì lại múc ở sau hè.

    Trân Ni chán nản chống cầm tựa lưng ra cái ghế gỗ, cứ ngồi như thế hơn cả tiếng đồng hồ thì cái mông cũng tê cứng.

    Vừa định lim dim ngủ thì một mùi thơm xộc thẳng lên mũi làm Trân Ni bừng tỉnh mở tròn mắt.

    - Ăn đi!

    - Chị cho tui á hả!?

    - Cô nghĩ ở đây có ai?

    Trí Tú để đĩa thịt gà nướng thơm phức trên bàn nhìn Trân Ni.

    Trân Ni vẫn chưa hiểu ý Trí Tú chỉ tay vào mặt hỏi lại, cô cứ tưởng Trí Tú nói chuyện với vong chứ.

    Trân Ni bụng đói cồn cào nhìn thấy đĩa thịt ra thì thèm nhỏ dải đợi khi Trí Tú khuất bóng ra sau hè mới chịu bóc thử một cục ăn.

    Đúng là đói thì ăn cái gì cũng ngon hết trơn.

    - Quýt ơi, gọi mấy bạn vào ăn gà nè.

    Nghe đến gà cả đám con nít nhốn nháo chạy ùa vào nhà mỗi đứa bóc một cục nhai nhồm nhoàm.

    Trân Ni vừa ăn vừa cười giỡn với mấy đứa nó nhoi trời hết.

    Hồi đó mới xuống còn lạ chứ nay ở muốn cả tuần rồi còn lạ lẫm gì nữa.

    Đang ăn thì một đứa con nít nhỏ xíu nhưng miệng nó lanh dữ chời, vừa gặm miếng thịt trong miệng vừa nhí nhố:

    - Chị xinh đẹp lấy chị hai của con Quýt đi, chị Tú tốt lắm cho mấy em kẹo với bánh quài à.

    Nghe con Quýt kể chị hai nó sắp lấy vợ mà em lấy chị xinh đẹp là hợp nhất á.

    - Lấy vợ?

    Trân Ni đứng hình trước câu nói không rõ đầu đuôi của con bé ấy.

    Lấy vợ gì chứ, Trí Tú là con gái mà, làm sao lấy vợ.

    Cứ tưởng con bé nói nhầm Trân Ni cũng không chua tâm gì mấy chỉ cười giả lả cho qua.

    Nào ngờ con bé ấy là rít giọng nói thêm:

    - Gái trong làng này muốn gả cho chị Tú nhiều lắm.

    Lại một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Trân Ni.

    Vậy là con bé không nói nhầm sao?

    Quýt nó nhìn Trân Ni đang đứng hình thì vội nói:

    - Chị hai em xưa nay chưa có yêu ai hết nên má nói muốn lấy vợ má cưới còn lấy chồng thì má gả.

    - À...ra là vậy.

    Trân Ni gật gù hiểu, hóa ra Trí Tú nhìn vậy mà chưa yêu ai sao.

    Cả đám ăn xong thì ùa ra sân chơi, Trân Ni chỉ biết nhìn mấy nó chơi đùa mà ước.

    Chân cô nó tê cứng một chỗ luôn rồi.

    - Chị Ni, chị có muốn ra sau hè ngồi chơi hông, ở trong nhà hầm lắm.

    - Nhưng mà chân chị vậy sao đi được?

    Quýt ngoài sân nói vọng vào sau khi thấy Trân Ni ngồi một mình trên ghế buồn xo.

    Con bé không đáp lời nào mà chạy tọt ra sau hè, ngóng chờ mãi mà chẳng thấy còn bé trở lại Trân Ni cũng thu mắt vào trong.

    Nhưng một hồi sau con Quýt chạy ra, phía sau còn là Trí Tú với cái nón tai bèo mồ hôi thì nhễ nhại trên mặt.

    Không nói năng gì Trí Tú bước đến bế xốc Trân Ni lên tay đi ra sau hè.

    Trân Ni có hơi bất ngờ chỉ biết câu lấy cổ Trí Tú.

    Ra đến sau Trân Ni được Trí Tú thả xuống ngồi lên cái giường tre dưới góc cây bàn mát rượi, gió thì hiu hiu.

    - Nước với bánh trên bàn.

    Trí Tú thả một câu trống lỏng rồi bỏ đi một mạch.

    - Chị đừng có để ý, tính chị hai em là vậy đó.

    Quýt ngồi trên giường đung đua chân nhìn Trân Ni cười ngại.

    Nó tuy nhỏ tuổi nhưng hiểu chuyện lắm, Trân Ni chỉ gật gù nhẹ rồi nhìn theo bóng lưng Trí Tú đang căn lưới sửa lại cái chuồng vịt ngoài hè.

    - Mà em là em nuôi của Tú thiệt hả?

    Em mà hông nói chị cứ tưởng hai người là chị em ruột.

    Chị thấy Tú thương em lắm đó.

    Trân Ni đột nhiên xoay mặt sang con bé hỏi một câu.

    Quýt cười tươi đáp còn hếch mặt một cái:

    - Ai cũng nói vậy hết á, chị hai thì thương em số một rồi có ai mà bằng được chị hai em đâu.

    Cái tên Quýt cũng là do chị ai em đặt đó.

    - Mà sao lại đặt tên Quýt?

    - Lúc em còn nhỏ là má với chị hai lụm em dưới góc cây quýt ở đầu làng, nên chị hai đặt tên em là quýt luôn.

    Giọng nói non nớt ngây ngô đến đau lòng khiến cho Trân Ni phải hẵng đi một nhịp.

    Hai mắt con bé buồn thiu thấy rõ, Trân Ni lại hỏi mấy chuyện không hay nữa rồi.

    - Thôi chị nằm ở đây nghỉ ngơi đi em không làm phiền nữa.

    Quýt nhảy xuống chạy vòng ra trước chơi với đám con nít.

    Trân Ni ngáp dài một cái từ từ nằm nhẹ lưng xuống giường, ở đây vừa có gối vừa có gió mát thì đúng bài.

    Đánh một giấc cho đã cái nư.

    Mới nằm xuống Trân Ni đã ngủ khò khò nhìn hai cái má bánh bao độn độn lên nhìn vô cũng đáng yêu.

    ....

    - Chị Tú..

    - Ủa Thắm hả em, qua tìm chị có chuyện dì hông?

    Trí Tú đang đóng lại mấy cây gỗ trong chuồng thì nghe thấy tiếng gọi của Thắm liền bỏ đó bước ra ngoài.

    Thắm hơi ngại khi đối diện với Trí Tú hai tay nắm chặt lấy dĩa bánh nướng đưa ra trước mặt, cúi mặt ấp úng nói:

    - Bánh em mới làm biếu chị ăn lấy thảo, lần đầu em làm nên mong chị đừng có chê.

    Trí Tú cười khì chùi hai tay vào quần cho sạch rồi mới cầm lấy dĩa bánh.

    - Chê khen gì, có ăn là may lắm rồi.

    Với lại Thắm làm bánh thì ngon khỏi bàn rồi trong làng này ai mà qua em.

    Được Trí Tú khen Thắm vừa vui vừa ngại đến đỏ ửng mặt.

    Nhìn Trí Tú nhai ngốn ngấu cái bánh trong họng Thắm cũng vui trong lòng.

    Thắm chậm chậm cái khăn lên trán đẫm mồ hôi của Trí Tú rít giọng xót xa:

    - Giờ này chiều rồi chị vào nhà nghỉ ngơi đi, chứ em thấy chị làm miết từ sáng giờ rồi đó.

    - Ủa chiều rồi sao?

    Trí Tú nuốt hết ngụm bánh trong miệng thì trợn mắt khi nghe Thắm nói thế.

    Cô cứ lo làm quần quật trong trỏng có biết giờ giấc chi đầu, mà giờ trời cũng tôi tối làm Trí Tú mới ngớ người ra.

    Thắm nghe Trí Tú đáp thế thì vỗ vai cô trách móc:

    - Cái chị này, làm riết cho chết hay chi.

    Giờ giấc cũng hông coi nữa.

    - Ờ..thì..

    Bị Thắm mắng như thế Trí Tú không biết phải xử trí sao cứ ậm ừ một lát.

    Thắm sực nhớ ra chuyện gì đó liền lên tiếng hỏi:

    - Dì về chưa chị?

    Nghe xong Trí Tú ngóng ngó vào trong đáp:

    - Hình như má chưa về, mà chắc đang trên đường về ấy mà.

    Thôi trễ rồi về nhà coi cơm nước, chứ đi lâu quá chú thím tám lo.

    - Dạ...vậy em về nha.

    - Ừm.

    Thắm có hơi lưu luyến một chút nhưng rồi cũng rời đi.

    Lúc đi còn không quên ngoái nhìn lại mấy lần nhưng chỉ thấy bóng lưng của Trí Tú đang lúi cúi dọn mớ đồ nghề.

    Dọn xong Trí Tú xách cái giỏ trên tay đi lai rai vào nhà.

    Đi đến sau nhà Trí Tú đứng nhìn Trân Ni đang ngủ khò ở cái chổng tre, chiều giờ lo làm cô quên mất Trân Ni vẫn đang ngồi ở đây.

    - Vậy mà cũng dễ thương he, đặt đâu ngủ đó hong có hó hé quậy phá.

    Trí Tú đứng chống hông nhìn Trân Ni còn dùng mấy lời như khen một đứa con nít để nói.

    Trân Ni ngủ ngoan trên giường, Trí Tú vội vào nhà cất giỏ xách đồ vào nhà kho rồi đảo ra.

    Trân Ni nằm gọn trên tay Trí Tú, cái cổ thì lật lìa dịu quật.

    - Ẩm lên mạnh vậy mà vẫn hông tỉnh, ngủ dì mà như heo.

    Trí Tú lí nhí khi Trân Ni vẫn còn ngáy ngủ.

    Người khác chạm nhẹ vào người thôi đã giật bắn mình rồi, đằng này là bế xốc lên đi thêm một đoạn xa mà vẫn không chịu tỉnh.

    Bước vào nhà Trí Tú đặt nhẹ người Trân Ni xuống giường.

    Đây là phòng cô, Trân Ni chép chép miệng một cái thì quơ tay kiếm cái gối ôm vào lòng.

    Thấy dáng vẻ đáng yêu đó Trí Tú lại bất giác cười mỉm.

    - Ủa chị hai má chưa dề hả?

    Vừa bước ra khỏi phòng con Quýt đã chạy đến hỏi cô.

    Trí Tú nhìn lên đồng hồ rồi mới xoay mặt sang đáp:

    - Má sáng mai mới dề, dô đây chị ai tắm cho rồi đi ngủ.

    - Dạ.

    Giờ hơn bảy giờ rồi chắc má sáng mai mới về.

    Quýt đi lọt tọt theo sau lưng cô vào nhà tắm, tắm rửa cho mát mẻ sạch sẽ rồi đi ngủ.

    Tối nay nó sẽ được ngủ cũng với chị hai.

    - Ủa chị hai, chị Ni ngủ chung với mình hả?

    - Ừm, ngủ ngoan đừng có quậy nghe chưa.

    - Dạ.

    Con bé dạ một tiếng khẽ rồi chui vào mùng, Trí Tú thì bước tới tắt đèn rồi mới chui vào sau.

    Trân Ni được Trí Tú đặt nằm gọn trong vách còn cô thì nằm phía ngoài Quýt nằm ở giữa.

    Quýt nó sợ đụng chạm Trân Ni cứ rút vào lòng Trí Tú.

    Trí Tú ôm nó vỗ nhè nhẹ lưng con bé cho đến khi nó thiu thiu ngủ mới thôi.

    Cả một ngày làm không nghỉ Trí Tú cũng mệt ra nên cũng rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
     
    [Jensoo] Duyên Quê
    Chap 14


    Lại một ngày mới trôi qua.

    Lây lắc thì qua hôm sau, người dưới quê làm miết có biết ngày nào là ngày nghỉ đâu.

    Trí Tú nheo mắt hít một hơi sâu rồi thở mạnh.

    Hôm qua chắc do làm việc nhiều nên cô cảm thấy cái tay nặng chịt tê cứng không nhắc lên nổi.

    Nhưng lạ thay cảm giác này mãi mà chẳng chịu hết, Trí Tú mở hí mắt nhìn thì giật thót khi thấy Trân Ni đang nằm trên ngực mình tay cô còn để lên bả vai Trân Ni.

    Má Trân Ni ép chặt vào ngực Trí Tú khiến cho cái môi chu chu ra nhìn rất đáng yêu.

    Mấy tiếng gà vịt kêu đói khiến Trí Tú phải tỉnh dậy.

    Cô để Trân Ni nằm xuống gối xoay mặt tìm kiếm con bé Quýt.

    Đêm qua không biết ngủ làm sao mà sáng dậy Trân Ni thì nằm trong lòng Trí Tú còn con bé Quýt thì nằm co ro dưới chân hai người họ, chân thì vác lên thanh chõng.

    Trí Tú cười mò đến sửa cái thế ngủ cho đàn hoàng rồi mới ra sau hè đánh răng súc miệng.

    Trời này tầm 6 giờ chứ mấy.

    Trí Tú lau mặt xong xỏ đôi dép cầm theo thùng lúa trộn thức ăn ra ngoài mấy cái chuồng gà vịt.

    - Yên lặng chút đi, tao còn chưa ăn gì thì tụi bây đã có đồ dân tận mỏ rồi còn la lối dì nữa.

    Trí Tú vừa rải lúa vừa mắng mấy con vịt trong chuồng.

    Kêu nhoi trời hết trơn, đợi Trí Tú rải đủ vào máng thì mấy nó mới chịu thôi la ăn tới tắp.

    Hết vịt qua đến gà, đi một vòng cho tụi nó ăn hết thì cô lại vòng ra nhà trước.

    Vừa bước ra trước lại thấy má cô với cái giỏ bước xuống từ cái xe khách bảy chỗ:

    - Má!

    Đây con xách cho.

    Trí Tú xách cái giỏ trên tay bà rồi đi vào trong.

    Bà Lương dáng đi khập khiễng do phải ngồi xe mấy tiếng, đặt đít xuống cái ghế gỗ liền than vãn:

    - Lâu lâu đi xa mệt hết biết, ngồi trên đó ê hết cả đít.

    Mà công nhận đám năm nay làm lớn ghê hồn.

    - Bộ cậu làm đám ngoại năm nay lớn hả má?

    -Ừm, lúa trúng nên cậu con làm lớn.

    Bà hớp miếng trà âm ấm vào bụng phe phảy quạt, Trí Tú vừa bớp vai cho bà vừa hỏi chuyện.

    Năm nay bận quá nên giỗ ngoại cô không về được.

    Ngồi một lát bà sực nhớ ra ngoái nhìn ra sau nói với Tú:

    - Mấy cậu mợ ở bển nhắc con miết, hỏi sao năm nay hông dề bển chơi.

    - Rồi má nói sao?

    - Thì nói bây bận quá không dề được chứ sao.

    Mà má nói thiệt tình chứ có dối gạt ai đâu, bây mà nghỉ được bữa nào má cũng mừng.

    Trí Tú cười phá lên khi nghe mấy câu than phiền của má.

    Má cô lúc nào cũng mắng cô ham việc hết, nhưng mà biết sao giờ nhà ít người thì cô phải chịu khó làm mới có cái ăn.

    Đang yên lặng thì một giọng nói hơi say khe cất lên.

    - Dì mới dề.

    - Ni hả con?

    - Dạ.

    Bà nhíu mắt nhìn phía sau tắm màn.

    Trân Ni một chân cà nhắc lần theo cái vách bước ra ngoài, nhìn thấy cảnh đó bà liền vỗ cái chát vào bắp tay Trí Tú lớn giọng kêu cô:

    - Con đứng đó chi, đỡ em lại đây cho má.

    Trí Tú xoa xoa cái bắp tay đau rát bước đến ẩm luôn Trân Ni ra ghế ngồi cho nhanh.

    Vừa ngồi xuống bà đã nắm lấy tay Trân Ni hỏi liên tục:

    - Sao vậy con?

    Đi đứng cái kiểu dì mà để trật chân băng bó thế kia.

    Tú!!

    Má dặn con ở nhà coi em sao con để em té ra nông nổi này!!

    - Dạ con...

    - Thôi khoải nói, má xử lí con sao!!

    Còn chưa kịp giải thích má cô đã buộc tội cô rồi.

    Trí Tú ấm ức đến muốn khóc, chỉ biết bĩu môi làm nũng nhưng tiếc cái má cô chỉ quan tâm mỗi Trân Ni còn cô thì không.

    Trân Ni ngại ngùng xua tay đáp khi thấy Trí Tú mới bị má rầy:

    - Dạ hông phải tại chị ấy đâu dì, tại con ham hơi chạy nhanh quá nên tự té à.

    - Rồi thuốc men gì chưa con?

    - Dạ chị Tú có kêu thầy đến bó thuốc cho con ngày hôm qua, trưa nay chắc sẽ thay thuốc một lần.

    Bà lo cho Trân Ni còn hơn con ruột nữa.

    Cứ hỏi miết con dò xét xung quanh người cô, Trân Ni hơi bất ngờ bước phản ứng của bà.

    Cô còn tưởng không ai quan tâm cô chứ, Trí Tú đứng một góc khoanh tay nhoẻn miệng.

    Hỏi thăm Trân Ni xong bà liền day mặt sang Trí Tú sai biểu cô:

    - Con chạy lại đằng nhà bà tư Nhái mua cho má hai con cá lóc trọng trọng coi.

    - Mà chi dị má?

    - Thì nấu cháo cho em nó ăn chứ chi hỏi ngộ.

    Trí Tú lại bị sai vặt chỉ biết ngậm cục tức bước ra trước nhà.

    Lúc đi còn không quen liếc xéo con báo đang ngồi trên ghế chỉ thấy con báo đó cười giả lả với cô thôi.

    ....

    - Nè ăn đi con cho bổ.

    Cá lóc thịt ngọt ăn ngon lắm.

    - Dạ...con...

    Trân Ni hơi e dè khi bà gắp một miếng cá to đùng trắng nõn vào chén cô.

    Thấy Trân Ni còn sợ dụ cá dồ lần trước bà liền cười phá lên giải thích:

    - Cá lóc đồng, hông có giống cá dồ đâu mà lo.

    Ăn đi...ăn đi.

    Bà hối thúc, Trân Ni chầm chậm nâng chén cháo lên vừa thổi vừa húp một miếng, gắp thêm một miếng cá nữa.

    - Umm...

    - Ngon đúng hông?

    - Dạ ngon lắm dì.

    Ăn được một miếng Trân Ni tỏ vẻ thích thú ăn một cách nhanh hơn, đến súc cả mồ hôi hột.

    Nhìn Trân Ni ăn ngon miệng như thế bà cũng vui lây, Trí Tú nhìn thấy cái vẻ mặt đó thì không thèm để ý chỉ lo ăn chén cháo của mình.

    - Tú!!

    - Dạ?

    Đang ăn tự nhiên má cô lại kêu lớn làm cô có chút giật mình đáp.

    Bà nhăn mặt lên giọng trách cô:

    - Sao hông gắp cho em ăn mà cứ cắm cúi ăn của mình không dị!!?

    Trí Tú bị mắng oan liền lên tiếng thanh minh:

    - Cô ta có tay thì tự ăn đi chứ, cần gì phải gắp cho!!

    - Con nói vậy nghe được sao!!

    Hửm??

    Dứt câu bà nhéo vào eo cô một cái khiến Trí Tú phải buông luôn chén đũa la ché lên:

    - Aaaa....ui da..đau con má..

    Trí Tú chà chà lòng bàn tay vào eo nơi má cô vừa bỏ tay ra.

    Má cô bị nhầm lẫn rồi sao, cô mới là con của má mà, sao lại đi bênh người dưng chứ.

    Trân Ni bên này nghênh mặt còn chề miệng thách thức Trí Tú khiến cô càng điên lên.

    Thấy Trân Ni đắc ý Trí Tú không vội chỉ cười khẩy một cái rồi đứng bật dậy:

    - Đây, để tôi chăm nước máng cho cô nha.

    Tay Trí Tú múc một miếng nước mắm ớt chang vào chén cháo của Trân Ni.

    Nghe đến câu mỉa móc của Trí Tú, Trân Ni như hóa điên bật lại:

    - Chị nói dậy là có ý dì!?

    - Cô không hiểu sao?

    Tôi nói rõ ràng vậy mà.

    - Chị!!!

    Hai người cứ cự cãi qua lại như thế một lúc vẫn chưa chịu thôi.

    Trí Tú nhãn nhã ngồi xuống ghế ăn tiếp:

    - Cô biết tôi nói cái gì sao?

    - Thì chị nói là chăm nước máng, nói vậy chẳng khác nào là cho heo ăn.

    Trân Ni bực tức đáp lại, Trí Tú nhai nuốt hết miếng cá trong hộng liền cười ồ lên:

    - Chăm nước máng là chang nước mắm.

    Dưới miền tây người ta nói chuyện vậy, cô không hiểu thì đừng có trách bừa, tội người ta.

    Nghe mấy câu tưởng chừng vô lí nhưng lại rất thuyết phục khiến Trân Ni có muốn cãi, cãi cũng không được.

    Trí Tú ăn trong vẻ mặt hả hê, vừa báo được thù vừa không bị má la.

    Trân Ni bên này cứ liếc nhìn Trí Tú như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.

    - Nay có ra đồng hông Tú?

    Nghe hỏi Trí Tú liền ngẩn mặt đáp:

    - Dạ chắc chiều chiều con ra coi ruộng chuẩn bị mai xới đất luôn.

    - Có làm thì cũng coi nghỉ ngơi đi nhe, làm miết sanh bệnh thì khổ thân.

    - Dạ con biết rồi má.

    Trân Ni ngồi đó cứ nhìn đăm đăm Trí Tú, nay có dì về cô sẽ hành Trí Tú cho mà coi.

    Trí Tú mà dám ho hé cô sẽ mách dì ngay lập tức.

    Ăn uống xong Trân Ni vờ gượng dậy dọn đóng chén, thấy cảnh này bà liền đè nhẹ vai Trân Ni xuống ghế rồi nhéo vào bắp tay Trí Tú:

    - Con ngồi nghỉ đi để Tú nó làm.

    - Đau con má...

    Trí Tú ấm ức xoa lấy cái bắp tay rồi đi đến bàn dọn chén.

    Trân Ni bên này cứ cố nhịn cười chỉ biết cắn môi quay mặt đủ hướng.

    Dọn dẹp xong Trí Tú bưng nguyên mâm chén ra sau hè rửa dọn.

    Cô cũng chẳng phải là đứa thù dai gì, nếu không có Trân Ni cô cũng làm vậy thôi.

    Trí Tú ra sau nhà kho nơi đậu cái mái xới đất ở đó.

    Lâu rồi không chạy cũng nên coi sóc lại máy móc, chạy êm thì thôi còn cái nào cũ thì thay mới.

    Làm thì quằn quặn từ sáng đến chiều có giờ nào là giờ nghỉ đâu.

    Mới đó lay lắc mà lại chiều.

    Cũng cơm nước xong Trí Tú lại đi rảo ra mấy cái chuồng gà chuồng vịt.

    Mấy đứa trộm dạo này dữ lắm, gà vịt của ông nội nó nuôi để lại, thèm là lại bắt ăn.

    Trí Tú cầm cái đèn pin trên tay rọi đến con đường đất từ từ dô nhà thì...

    - Aaaa...

    Một tiếng hét thất thanh từ phía nhà tắm vang lên.

    Trí Tú liền chạy nhanh đến đó, mà sao hôm nay sau hè lại tối thui nhớ lúc nảy cô đã bật đèn hết rồi mà.

    - Cô bị sao đó?

    - Chị muốn trả thù thì để lần khác đi.

    Chân tui bị đau lại còn đang tắm nữa, mau bật đèn nhanh đi.

    Trân Ni sợ đến phát khóc cứ trách móc Trí Tú khiến cô phải nhíu mày gắt gỏng đáp lại:

    - Tôi không có rảnh đến mức đi so đo với đứa con nít như cô đâu.

    Chắc là cúp điện rồi.

    - Cúp điện hả!?

    Vậy còn tui thì sao?

    Tui còn chưa mặc đồ nữa đó.

    - Treo cái đèn ở đây cho cô tắm tạm chứ biết sao dờ, chiều kêu đi tắm sớm hông chịu.

    Trí Tú nhón chân lên treo cái đèn lên cái cột tre rọi vào nhà tắm, do cái nhà tắm không có nóc nên rất dễ treo.

    Do chân còn khá đau Trân Ni phải ngồi lên cái ghế ở trong nhưng miệng thì chí chóe:

    - Chị đừng có thừa cơ hội mà nhìn dô đó nha.

    - Chắc tôi thèm, cái dì cô có mà tôi không có.

    - Ừ thì có nhưng mà nhỏ xíu.

    Trí Tú không quan tâm mần xong định đi vào nhà thì nghe được giọng tha thiết cầu xin của ai đó:

    - Nè, chị ở lại đợi tui đi.

    - Phiền chết đi được!!

    Cô khó chịu bước đến ngồi lên cái chõng tre.

    Tiếng cọt kẹt làm Trân Ni phải rít giọng gọi lớn dò hỏi:

    - Chị còn ngoài đó hông?

    -.....

    Một khoảng không im lặng chỉ nghe thấy tiếng kẹt kẹt và cơn gió lạnh lùa qua.

    Trân Ni bên trong thì sợ đến thất hồn mếu máo khóc ồ lên thì Trí Tú mới thôi trêu.

    - Có...

    - Chị làm tui hết hồn.

    - Tắm lẹ đi muỗi quá, tôi cho cô năm phút nếu không chịu ra thì tôi sẽ vào nhà.

    - Ra...ra mà, đợi xíu nữa đi tui đang bận đồ.

    Trân Ni vội vả đáp vọng ra khi nghe Trí Tú nói mấy câu hù dọa.

    Ở đây vừa lạnh vừa tối thêm cái đèn chớp nhá như sắp hết pin của Trí Tú làm Trân Ni sợ muốn chết khiếp.

    Trí Tú cười gian nhận ra được điểm yếu của Trân Ni liền nghĩ ra cách để chơi khâm.
     
    [Jensoo] Duyên Quê
    Chap 15


    Trân Ni được Trí Tú bế vào nhà, căn nhà tối thui chỉ có cái đèn dầu leo lóe trên bàn thờ của cha Tú.

    Trân Ni chỉ biết nhắm tịt mắt vì sợ cứ rút vào ngực Trí Tú.

    Bước vào phòng Trí Tú để Trân Ni xuống giường rồi phủ mùng, tấn lại đàn hoàng định bước đi thì Trân Ni lại gọi cô:

    - Chị đi đâu?

    - Ra thắp nhang cho cha tui, cô đi hông?

    Nghe đến đó Trân Ni lắc đầu liền tục.

    Ra đó chắc cô chết xĩu ở ngoải luôn quá, Trí Tú chỉ cười nhẹ trước cái vẻ nhát cấy đó.

    Trân Ni nằm trên giường hai mắt mở trân.

    Cái phòng tối thui không có đèn gió ngoài cửa xổ cứ lùa vào lành lạnh đến sởn gai óc.

    Vách mùng cứ dũ dũ làm Trân Ni mím môi tao vò vò cái mền trên bụng.

    Lâu lâu mấy con quỷ vịt lại kêu lên làm Trân Ni muốn rớt tim ra ngoài.

    - Chưa ngủ hả?

    - Chời ơi hú hồn.

    Đang im im Trí Tú lại lù lù chui vào, còn cất tiếng nói làm Trân Ni phải ôm tim tát mấy cái vào tay cô trách móc:

    - Bộ chị dô trước rồi nói hông được hả!?

    Mắc cái dì nói trước rồi mới dô.

    Trí Tú xoa xoa lấy cái bắp tay rít giọng đáp:

    - Ai mà biết cô nhát gan dậy đâu.

    Đợi khi Trí Tú nằm xuống Trân Ni mới lấy cái gan nhích nhích lại con níu lấy bắp tay cô.

    Trí Tú vờ cự quậy giật tay lại:

    - Mới đánh xong mà đụng chạm cái dì!?

    - Chị cho tui dựa xíu đi, tui sợ tối lắm.

    Trí Tú không nói chỉ mặc cho Trân Ni tựa đầu lên bả vai.

    Có Trí Tú nằm cạnh, Trân Ni cũng đỡ sợ mắt lim dim ngủ, từ khi về quê Trân Ni chẵ quen ở đây nên ngủ rất sớm.

    Nằm được một lát Trân Ni cảm thấy mồ hôi chảy nhễ nhại liền chọt nhẹ vào bắp tay Trí Tú hỏi:

    - Tui nực quá, chị có gì quạt hông?

    Vừa mới lân lân ngủ lại bị Trân Ni phá đám, Trí Tú nheo nhoe mắt hít một hơi dài mò mẫm cái cây quạt trên đầu nằm.

    - Nằm lên đây tôi quạt cho, xem như nể mặt chú Bảo, mắc công cô lại đi mách lẻo tồi bắt nạt đài ải cô.

    Trí Tú mắt vẫn nhắm híp lại gác tay chàng qua đầu Trân Ni.

    Trân Ni hơi bất ngờ nhưng vẫn nằm lên đó, còn rút sát rạt vào người cô.

    Trí Tú phe phảy cái quạt trên tay hơi mát mát khiến Trân Ni dễ chịu nên đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

    Vừa quạt Trí Tú còn vỗ nhè nhẹ lên vai như đang ru em bé ngủ.

    Với cái đà tiếp xúc này thì hai người họ có nảy xin tình cảm không đây?

    .....

    - Quýt à, dô kêu chị hai dậy má nhờ chút chuyện.

    - Dạ má.

    Quýt nó chạy lọt tọt vào trong phòng kêu Trí Tú như lời má dặn.

    Bà phe phảy quạt trên tay trong đầu lại có chút suy nghĩ hoài nghi.

    Bình thường Tú nó thức sớm lắm, 5 giờ hơn là dậy cho gà vịt ăn rồi sau nay muốn qua bảy giờ mà chưa chịu dậy.

    Đang bần thần suy nghĩ thì Quýt chạy ra hồn nhiên đáp với má:

    - Chị hai với chị Ni ôm nhau ngủ ở trỏng á, thấy ngủ ngon quá nên con hông có kêu.

    Bà ngớ mặt sau câu nói tưởng chừng như đơn giản đó.

    Cái gì mà ôm nhau ngủ?

    Con bé nói vậy là sao?

    - Ôm nhau?

    Có bận đồ hông con!?

    - Dạ có má.

    Con bé hơi nghiêng đầu đáp trong dáng vẻ ngây thơ.

    Má hỏi vậy là sao ta?

    Sao lại hỏi chuyện bận đồ hay cởi đồ.

    Bà ôm ngực thở phào, may mà Trí Tú không có làm gì con người ta nếu không bà cũng hông biết ăn nói sao nữa.

    Mới ngồi được một chút bà lại nghe tiếng Trí Tú sau lưng.

    - Má, sao nay thứ sớm dạ?

    Trí Tú ngồi xuống bàn rót tách trà đưa lên miệng thổi qua lại.

    Bà vỗ cái quạt vào đầu Trí Tú rồi mắng Tú khi biết nó lại ghẹo bà:

    - Mã cha mày, má có bao giờ thức trễ đâu mà kêu nay thức sớm.

    Già rồi ngủ được bao nhiêu.

    Trí Tú cười khoái chí khi chọc được bà.

    Ngày nào không chọc má Trí Tú ăn không ngon ngủ không yên.

    - Phái con người ta rồi hả?

    - Phái..phái ai?

    Má nói vậy là sao?

    Vừa hớp hết tách trà má cô lại hỏi một câu khó hiểu.

    Ý má là phái ai?

    Thấy Trí Tú ngơ ngơ ngẩn ngẩn bà nói hoạch toẹt ra luôn:

    - Thì con bé Ni chứ ai, nảy má nghe em nói hết rồi thấy hai đứa ôm nhau ngủ trong buồng.

    Nghe xong Trí Tú liền hiểu ra cười phá lên đáp:

    - À...đêm qua cô ta nói sợ tối nên tự chui vào lòng con thôi chứ con có phái cô ta đâu má.

    Tiêu chuẩn con gái má cũng cao lắm chứ bộ.

    - Xời...để coi có qua ải mỹ nhân được hay không.

    - Chắc chắn là qua nổi rồi, vì cô ta đâu có phải là mỹ nhân đâu.

    Hahaa....

    Nói xong Trí Tú ôm bụng cười quằn quại vì hạ bệ được Trân Ni.

    Bà thì chỉ nhìn Trí Tú rồi nâng tách trà lên uống, ghét của nào trời trao của náy.

    Trí Tú cười đến chảy nước mắt rồi đi luồng ra sau hè chuẩn bị thay đồ ra đồng.

    Nay phải đi xới cho xong còn phải trồng vụ mới nữa.

    ....

    - Ủa Quýt, chị Tú đâu?

    - Dạ chị hai đi ra ruộng xới đất rồi chị.

    Trân Ni nhích nhích chân ra ghế trước nhà ngồi đó, nhìn quanh một lượt không nhìn thấy Trí Tú thuận miệng hỏi con bé Quýt đang chơi trước nhà.

    Trân Ni gật gù rồi nhìn ra khoảng sân đang nắng gắt.

    Chân cô cũng đỡ nhiều rồi đã bớt xưng nhưng đi lại một mình thì vẫn còn rất đau.

    Ngồi không cũng chán Trân Ni ngoắc ngoắc tay gọi con bé Quýt lên nói nhỏ:

    - Quýt nè, ở đây có gì chơi hông?

    Chứ chán quá à.

    Nghe hỏi xong con bé xoa cằm suy nghĩ.

    Chơi thì có nhiều cái lắm nhưng mà chị Ni đang bị đau chân nên phải tìm cái gì đó thật an toàn.

    - Hmm...để em coi, hay là mình ra sông câu cá đi.

    - Dính hông đó, mùa này mà có cá gì.

    - Có..có chứ...đi nè.

    Nói xong con bé hào hởi chạy ra sau lấy cái cần câu mà chị hai làm cho nó, xong lại lạng vào nhà xin phép má rồi mới đi.

    Trân Ni được con bé đưa cho cái nón lá rồi nhắc nhắc ra cây cầu cập mé sông.

    Trân Ni ngồi duỗi chân ra cầu, gió dưới sông lọng lên mát rượi, dưới cái bóng cây cồng bự Trân Ni nhắm mắt hít một hơi.

    Ở đây đúng là dễ chịu hơn ở Sài Gòn nhiều, sao giờ cô mới nhận ra nhỉ.

    - Em làm gì đó?

    Thấy con bé đang trộn trộn cái gì đó Trân Ni thắc mắc hỏi.

    Con bé cười híp mắt múc thêm miếng nước cho vào gáo dừa.

    - Dạ trộn mồi câu cá.

    - Giỏi quá ta, còn nhỏ mà biết nhiều thứ quá ha.

    Quýt còn giỏi hơn chị nữa.

    - Dạ mấy cái này chị Tú chỉ em á.

    Chị Tú của em giỏi lắm cái gì cũng biết hết trơn mấy người con trai trong sớm hông có ai làm lại luôn.

    Quýt khoe mẻ về chị hai nó khiến cho Trí Tú đang làm trên đồng cũng phải hắt hơi liên tục.

    Nhìn con bé hồn nhiên như thế cô chỉ cười nhẹ xoa đầu con bé, người ở đây ai cũng thân thiện đáng yêu hết.

    Chả trách ở Sài Gòn tiếp xúc với ai cũng phải cảnh giác.

    Làm mồi câu xong Quýt lấy một miếng nhỏ móc vào lưỡi chỉ cho Trân Ni từng cái nhỏ một:

    - Chị ở thành phố chắc hông biết dụ câu cá này đâu hé, để em chỉ cho.

    Đầu tiên là phải móc mồi dô như này, mồi nhỏ thôi hông là con cá mắc nghẹn chết.

    Móc mồi xong chị để nhẹ xuống nước như này rồi đợi khi nào cái phao đó bị cá kéo lúc xuống nước rồi thì chị giật mạnh lên.

    Con bé vừa nói vừa làm một cách chậm rãi.

    Trân Ni bên này liền tục trố mắt nhìn, từ nhỏ giờ cô có biết câu cá là gì đâu ngoài uống rượu và đi bar ra cô chẳng biết gì hết.

    Hai người ngồi đó nhìn chằm chằm vào cái phào đang nổi trên nước.

    Câu cá thì phải kiên nhẫn chứ đâu phải mới bỏ xuống ra dính liền đâu.

    - Giật...giật lên đi chị.

    Nghe con bé kêu lớn Trân Ni giật hết sức lên thì một cái bọc ni lông dính trong lưỡi.

    Con bé nằm lăn ra cầu ôm bụng cười quằn quại:

    - Chị Ni câu dính bọc...đó giờ em chưa thấy ai câu dính được cái bọc như chị luôn á.

    - Câu không dính cá còn bị em chọc quê nữa.

    Trân Ni bĩu môi chán nản.

    Mang danh đi câu cá mà lại câu dính cái bọc, khởi đầu vậy là xu quá rồi.

    - Thôi không câu nữa, mình kiếm cái gì khác chơi đi.

    Quýt không cười nữa bật dậy cố nghĩ ngợi ra trò mới.

    Nhưng nghĩ mãi cũng không biết làm gì, Trân Ni đâu thể chơi lò cò được.

    Đợi con bé lâu quá Trân Ni tự có ý hay, cô rít giọng nói:

    - Hay là ra chỗ chị hai em chơi đi, thấy sao?

    Quýt đột nhiên hốt hoảng xua tay liên tục:

    - Dạ thôi thôi, giờ này nắng lắm chị hai mà thấy em ra ngoải chắc quánh em tét đính luôn quá.

    Chân chị con bị thương đi sao được mà đi, chị dô nhà nghỉ đi khi nào lành hẳn chị em mình chơi chung.

    Trân Ni gật gù trong vẻ mặt buồn chán rồi lê cái chân đau vào nhà.

    Chân như vậy thì chơi không được làm cũng không xong chỉ có nước ở nhà đợi đến khi hết thôi chứ biết sao.

    Vừa vào đến nhà Trân Ni đã chui tọt vào căn phòng cũ trước sân đánh một giấc.

    Mới lim dim một chút lại có cuốc điện thoại gọi đến:

    - Alo con nghe cha?

    - Mấy nay ở đó sao rồi?

    - Dạ bình thường, dì tốt với con lắm.

    Nhưng mà khi nào con mới được về lại Sài Gòn hả cha?

    Trân Ni cố làm ra dáng vẻ ngoan ngoãn để ông ấy sẽ động lòng cho người đến đưa cô về lại Sài Gòn.

    Cha cô nghe thoát qua đã có chút khó tin, mới có hơn hai tuần mà nó thay đổi nhanh vậy sao.

    Giọng ông chắn nịch đáp:

    - Qua tết!

    Nếu đến đó cha cảm thấy con ngoan ngoãn thay đổi tánh nết thì cha sẽ cho người đón con.

    Còn không cha sẽ gửi con lên rừng ở với thú chứ không có ở dưới quê đó nữa đâu.

    Vậy thôi nhe, cha có chút chuyện.

    Còn chưa kịp để Trân Ni phản pháo gì hết thì điện thoại đã cúp ngang.

    Trân Ni tức tối nằm dài ra giường giẫy giụa, qua tết là còn hơn một tháng nữa lận.

    Lâu như thế thì làm sao cô chịu nổi đây trời.

    ___
     
    [Jensoo] Duyên Quê
    Chap 16


    Trí Tú nay cũng như thường ngày lại ra đồng làm việc.

    Xới đất hôm qua đến thẳng đét tối mờ Trí Tú mới về đến nhà, người cô vừa mỏi vừa nhức nhưng vẫn phải cố làm cho xong.

    Thoa thoa được miếng dầu nóng cho đỡ xíu rồi lại đi.

    Khoai và dưa Trí Tú đều chất đủ trên xe tải chuẩn bị cho mùa mới.

    Tờ mờ thì mấy cô chú xung quanh ra đồng sớm một phần làm lúa một phần thì làm thuê cho Tú.

    Chạy ra tới ruộng đàn ông con trai thì đem cây khoai xuống chuẩn bị trồng.

    Mới vào vụ thì bận lắm hầu như ngày nào Trí Tú cũng ở ngoài ruộng từ sáng đến tối mờ.

    Đợi khi nào cây hơi lơn lớn thì mới dãn việc.

    - Tú, nhìn bây sao phờ phạc dữ ạ?

    - Dạ hôm qua rán xới cho xong sáng lại thức sớm nên có hơi uể oải một chút.

    Chú tám đi từ sau đến vỗ vai làm cho Trí Tú giật mình xoay lại.

    Trí Tú chỉ cười trừ gãi nhẹ sau ót lễ phép đáp.

    Chú tặc lưỡi vỗ nhẹ lưng Tú khuyên bảo nhưng lại có ý châm chọc:

    - Bây làm dừa dừa nó, làm riết nhìn cứ như con khô phơi mấy chục nắng teo húm hà.

    Về nhà coi cưới vợ mẹ đi, chứ như mày cưới đàn ông về làm gì thêm bệnh tức.

    Mày cái gì làm cũng được cưới nó về rượu chè gái gú không làm được con mẹ gì hết.

    Trí Tú cười ngại nhìn chú tám cười khoái chí đi xuống ruộng.

    Chú tám hễ gặp cô là chọc cô chuyện lấy vợ, mà cũng không riêng gì chú tám bà con xóm ghiền xung quanh ai cũng nói.

    Ngay cả má cô còn bắt cô cưới vợ trong năm nay nữa mà.

    Cô chỉ cười cười cho qua rồi lại đi vòng vòng coi việc.

    Trồng khoai thì mau cắp kì, còn dưa hấu thì phải phũ bạc nên có phần lâu hơn.

    - Chị Tú...

    - Thắm kêu chị có chuyện gì sao?

    Nghe gọi Trí Tú liền xoay lưng cười hiền đáp.

    Thắm có vẻ ngại khi đưa cho Trí Tú một cái bánh khoai nướng.

    - Cho chị nè, sáng giờ chắc chị chưa ăn gì đúng hông?

    Thấy cái bán khoai thơm phức Trí Tú hớn hở cầm nó lên cắn một cái to.

    Món bánh khoái khẩu của cô.

    - Cảm ơn em nha.

    - Dạ hông có dì...

    Thắm nhìn Trí Tú ăn ngon miệng vậy thì cũng vui trong lòng, nhìn thì nhìn nhưng công việc thì vẫn phải làm.

    Ăn xong cái bánh Trí Tú no căng cả bụng nhìn Thắm nở một nụ cười cuống hút.

    Trí Tú mà làm vậy quài chắc Thắm lụy cả đời luôn quá.

    Đi thêm mấy vòng ruộng Trí Tú mỏi nhừ chân nên đã nằm ở chồi trên bờ nghỉ ngơi.

    Mọi người ở dưới thì lại tiếp tục làm việc, làm lay quay là chiều đến nơi chứ có lâu gì đâu.

    .....

    - Chân con nay đỡ hơn chưa?

    - Dạ đỡ hơn rồi dì, hổm thầy thuốc nói là bó thuốc một tuần lận nhưng chân con chất lành mau nên nay là bỏ thuốc luôn.

    Bà ngồi trên ghế cất giọng hỏi khi thấy Trân Ni bước vào từ căn nhà phía trước.

    Chân cô cũng lành, có thể tự đi lại nhưng vẫn còn rất chậm.

    Bà gật gù một cái rồi lại nói tiếp:

    - Khi nào con về Sài Gòn?

    - Dạ chắc là qua tết lận, cha con trên đó còn bận việc nhiều.

    Nghe thấy Trân Ni sẽ ở đây bận qua tết bà vui ra mặt niềm nở cảm thán:

    - Dị hé, năm nay ăn tết dưới quê cho biết.

    Tết dưới đây thì hông có cao sang nhưng mà được cái dui dữ lắm, bà con lói xóm chụm lại tám chuyện gói bánh dui hú hồn.

    Con nít thì chạy giỡn ì xèo.

    - Nghe dui quá ha dì.

    - Dui chứ sao hong, năm nay ở đây chơi thử đi rồi ghiền.

    Trân Ni hào hứng khi nghe dì kể về tết ở dưới quê.

    Sài Gòn thì chỉ quanh quẩn ở quán bar quán ăn thôi chứ làm gì có dụ gói bánh tám chuyện như dưới miền tây.

    Thấy Trân Ni có vẻ hào hứng bà được mồi cứ tám chuyện tới tới.

    Tại không chịu nói chứ Trân Ni với bà hợp gơ quá chớ, nói chuyện đến chập tối luôn mờ.

    - Mới đó mà tối nhanh quá he dì.

    - Ờ..dưới quê là dị đó, lây lắc là tối lây lắc là tối à.

    - Ủa mà chị Tú sao giờ chưa về dì, trời cũng tối rồi.

    Nghe Trân Ni hỏi bà mới sực nhớ, day mặt lên cái đồng hồ treo tường thở dài một hơi rồi mới đáp:

    - Haizz....mới có sáu giờ rưỡi mà về gì con.

    Tú nó ham việc lắm, nào làm xong nó mới chịu về có hôm nó ngủ luôn trên đồng.

    Trân Ni có hơi bất ngờ trước câu nói của bà.

    Trí Tú là con gái sao mà cực khổ quá dị, đám con trai cô từng gặp chắc thua xa Trí Tú.

    Con bé Quýt từ trong nhà tắm chạy tọt ra trước nhào vào lòng Trân Ni ngẩn mặt hai mắt tròn xoe hỏi:

    - Nay em muốn ngủ chung với chị được hông?

    - Được chứ.

    Trân Ni nhéo mũi con bé cười híp mắt đáp, con bé có vẻ mến cô lắm.

    - Quýt, ngủ với má.

    Ngủ với chị quậy sao chị ngủ được.

    - Dạ hông sao đâu dì.

    Thấy con bé bị má la Trân Ni liền ôm con bé xoa đầu.

    Con bé vui ra mặt cứ cười cười rồi nhảy tung tăng trong nhà.

    Đang ngồi đó thì một ánh đèn pha chiếu vào cộng thêm tiếng xe đang đến gần ồn ồn.

    Trí Tú đánh lái xe qua bên hông nhà cho ngay ngắn rồi mới bước xuống xe.

    Như thường lẹ Quýt là người ra mừng cô đầu tiên, con bé bổ nhào đến choàng tay ôm ngang thắt lưng cô:

    - Yeah...chị hai dề.

    - Xời...làm như mấy người nhớ tui lắm hông bằng, thôi dô nhà đi chị hai đi tắm cái, người dính sình với mồ hôi thúi quắc mà ôm cái dì.

    Xoa đầu con bé một cái rồi kéo tay nó vào trong.

    Đối diện cô trên bàn là má và Trân Ni đang trò chuyện vô cùng vui vẻ.

    Trí Tú lễ phép hỏi má:

    - Má, con mới về.

    - Về rồi thì tắm rửa đi con, coi cơm nước gì đó má có chừa con đồ ăn dưới bếp.

    - Dạ.

    Đáp dứt câu Trí Tú xách cái nón tay bèo đi ra nhà sau, xem Trân Ni như người vô hình.

    Cô đi ra sau hè tắm rửa cho mát.

    Lúc chiều trên đồng có có ăn cơm với chú thím tám với Thắm, giờ bụng cô còn no căng chắc sẽ không ăn cơm.

    Tắm xong thì má cô chắc đã vào phồng nghỉ ngơi rồi, nhà cũng tắt đèn tối thui chỉ chừa mỗi phòng cô.

    Bước đến gần Trí Tú nghe được tiếng giỡn hớt lại có tận hai giọng nói.

    - Sao giờ này chưa ngủ nữa Quýt?

    Còn cô nữa, sao lại ở trong phòng tôi!?

    Trân Ni với con bé Quýt chơi giỡn với nhau trên giường.

    Nghe Trí Tú hỏi một câu như đuổi khéo Trân Ni liền đứng dậy ra khỏi giường rồi mới đáp:

    - Con bé rũ tui dô chơi một chút, chứ tui hông có tự ý vào phòng chị.

    Cái giọng nói nhẹ nhàng từ tốn đó làm Trí Tú sợ đến phát khiếp.

    Trân Ni bình thường đâu có phải vậy, nếu thường ngày chắc là Trân Ni sẽ táp cái đầu cô rồi nhai rộp rộp.

    Trân Ni định rời đi thì bị con bé níu tay lại giọng nỉ non cầu xin:

    - Chị Ni ngủ ở đây với em đi mà...

    Giọng con bé kéo dài con lắc lư tay cô liên tục.

    Trí Tú kéo tay con bé lại làm ra bộ mặt đáng yêu hỏi:

    - Quýt hông thích ngủ với chị hai hả?

    - Dạ thích, nhưng mà ngủ với hai chị thì thích hơn.

    Trí Tú bất lực thở dài một hơi đứng dậy nhìn Trân Ni nói một câu hời hợt:

    - Dô mùng đi, tôi tắt đèn rồi dô sau.

    Quýt nhảy lên vì vui sướng, nó biết chị hai là thương nó nhất mà, nó muốn cái gì mà hông được.

    Thấy Trí Tú đổi ý thì Trân Ni liền mò vào trong để con bé nằm chính giữa Trân Ni bên trong và Trí Tú nằm ở bên ngoài.

    Nằm ngay ngắn ở đó con bé đột nhiên đưa bàn tay nhỏ, một tay đan vào tay Trân Ni một tay thì đan vào tay Trí Tú.

    Nó cứ siết chặt rồi đập đập hai mu bàn tay của hai người vào nhau.

    Nhìn họ cứ như gia đình nhỏ vậy.

    Trí Tú nghiêng đầu liếc mắt nhìn sang, chỉ thấy Trân Ni nhìn con bé rồi lại cười rất tươi.

    Tuy đèn chỉ lấp ló nhưng Trí Tú vẫn bắt trọn được khoảnh khắc dễ thương đó.

    Lần đầu tiên Trí Tú thấy con bé lại mến một người như vậy.

    Dù mới quen biết chưa được bao lâu nhưng con bé có vẻ rất thích Trân Ni, nó cứ nhắc đến Trân Ni trước mặt cô suốt.

    Mặc cho con bé xoa tay Trí Tú muốn nhanh nhanh đánh một giấc cho khỏe người chứ mình mảy cô nó ê ẩm hết rồi.

    ......

    Loáng thoáng thì Trân Ni cũng ở dưới quê ngót nghét gần một tháng trời rồi.

    Ba cái chuyện làm đồng giờ Trân Ni làm mướt rượt, nhưng có điều vẫn chưa quen lắm.

    Dân Sài Gòn mà, làm thì làm chứ đâu có chịu cực chịu khó như dân làm ruộng lâu năm được.

    Nhắc tới mới nhớ, còn hơn tuần lễ nữa là tới tết dưới quê người ta chuẩn bị đồ đạc sắm sửa trong nhà từ từ rồi.

    Chợ tết dưới quê thì ta nói dui bà cố, ra đó nghe mấy bà 8 , bà 9 nói chuyện nghe mệt nghỉ.

    Coi dị nhưng mà dui lắm, có mấy người muốn mà hông ra đó.

    Dưới quê ta nói tết thì tết ăn uống xong thì ra ruộng làm tiếp chứ có nghỉ bữa nào đâu.

    Tết có dịp thì được dịp gia đình đoàn tụ con cháu nó tụm lại ăn uống đồ thôi.
     
    [Jensoo] Duyên Quê
    Chap 17


    - Tú à...Tú ơi....

    - Dạ má?

    Nghe giọng má hơi hơi gọi Trí Tú lớn vọng đáp từ phía sau hè.

    Cô đang dót ba cây tre sau hè thì má cô bước tới.

    - Nghỉ tay xíu rồi dô đi chợ dới má coi, tết nhất rồi mua mớ đồ sắm sửa trong nhà cho có với người ta.

    - Dạ má dô trước đi, dót xong cây này con dô liền.

    Miệng thì nói nhưng tay mắt cô cứ dán vào cây tre trên tay.

    Bà tặc lưỡi nhìn Tú:

    - Tết rồi con làm ơn nghỉ ngơi dùm má đi Tú, làm riết mày đổ bệnh má già má hông lo được cho con má rầu chắc chết.

    Nghe má lại than phiền Trí Tú liền bỏ cái mác qua một bên đứng dậy choàng tay qua xoa xoa vai bà cười đáp:

    - Rồi rồi, con dô liền.

    Cô dẫn bà vào nhà để chuẩn bị đồ đi lên chợ.

    Giờ còn sớm bửng mặt trời còn chưa ló nữa mà, dưới quê người ta đi giờ này không chứ đâu 6 giờ đi là còn muốn trễ.

    Thay cho mình cái quần tay đen với cái áo thun đen được quắn cao phần tay áo Trí Tú đi ra trước đã thấy Quýt hớn hở đợi sẵn.

    Con bé thích đi chợ lắm, bởi đòi cái gì chị hai cũng mua cho mà không thích sao được.

    - Cô cũng đi nữa hả?

    Trân Ni với cái nón bo trắng thêm bộ đồ bộ hình con gấu đứng trước nhà.

    Trí Tú nhíu mày dựa vai vào cột cái bản mặt xéo sắc vô cùng.

    Còn chưa để Trân Ni lên tiếng má cô từ sau đi đến nhéo vào bắp tay cô một cái đau điếng khiến Trí Tú phải rít lên.

    - Cái con bé này ăn nói kì khôi hôn!!

    Lâu lâu em nó dề quê chở nó đi đây đi đó cho biết dới người ta.

    Để má biết con ăn hiếp em má quánh con tét đít cho coi, hông phải lớn là má hông quánh đâu.

    Lớn nhỏ dì tao quánh ráo.

    Bà làm một tràn ca cổ rồi kéo tay Trân Ni đi ra cái vỏ dưới bến, lúc đi Trân Ni còn không quên quay lại lè lưỡi chọc ghẹo.

    Vừa bị chửi vừa vị chọc quê làm Trí Tú giận đến bóc khói nhưng chỉ biết xách cái giỏ mếu máo đi theo.

    Chạy máy được một xíu lại gặp hai má con Thắm lội bộ trên đường Trí Tú liền rít giọng rồi tấp vỏ vào cây cầu gần đó.

    - Thắm với dì tám đi chợ hả?

    Xuống đây con cho có dang nè.

    - Mấy má con cũng đi chợ đó he, có bây cho đi nhờ dì cũng mừng.

    Trí Tú chỉ cười hiền.

    Dân dưới quê là dị đó, tốt tánh dữ lắm giúp được gì là giúp thẳng đét chứ có biết từ chối ai đâu.

    Ở đây người ta đi chợ bằng ghe bằng võ lải không à, không có vỏ thì đi xe đi bộ thôi.

    Nhanh đến chợ, Trí Tú cài cộng dây xích vào đầu câu dìu má cô lên.

    Chợ hôm nay đông kinh khủng, người thì nghẹt cứng hết trơn nhìn thôi đã thấy mệt rồi.

    Trân Ni trố mắt nhìn khu chợ đông đúc đó.

    Ở Sài Gòn cô có bao giờ đi chợ đâu nên khi thấy chợ cô bất ngờ là đúng rồi.

    - Má với dì dô chợ mua đồ mấy đứa cứ đi vòng vòng chơi đi, Tú dẫn em đi chơi cho biết.

    Nói rồi bà xách cái giỏ lên tay kéo tay bà tám đi cùng.

    Trí Tú vừa mệt vừa phải dẫn theo Trân Ni và con bé Quýt còn mệt hơn.

    Thắm đi cạnh Trân Ni nhưng cứ cúi mặt e ngại không dám bắt chuyện, đi được thêm mấy bước Thắm mới dám hỏi nhỏ:

    - Chị Ni lần đâu đi chợ quê hở?

    - Ừm lần đầu luôn á, mà công nhận dưới quê dui thiệt còn mát nữa.

    Vừa đáp Trân Ni vừa cưới híp hai mắt, chân thì còn đi tung tăng trong dui lắm.

    Nhìn Trân Ni cũng giống gái quê chứ có khác gì đâu nói chuyện thì gặt ghi người miền tây.

    Hợp gơ nên Trân Ni với Thắm cứ nói chuyện qua lại suốt dọc đường.

    Mấy cái hàng quán nước bánh trái Trân Ni ghé đều hết Trí Tú phải moi tiền túi ra trả muốn nghèo luôn.

    - Cô ăn no chưa?

    - Tất nhiên là chưa rồi, đồ ăn dưới quê chị ngon quá trời ăn quài mà hông biết ngán luôn á.

    Trí Tú thở dài khó chịu hỏi Trân Ni đang cầm cái bánh bò nhốp nhép trên tay.

    Trân Ni, Quýt hai người hai cái trên tay ăn y chang nhau độn phồng hai cái má căng tròn.

    Trí Tú bất lực tựa lưng ra cái ghế.

    - Nè chị ăn đi, sáng giờ em chưa thấy chị ăn.

    Thắm cầm cái bánh khoai nướng bằng hai tay đưa về phía Trí Tú trong dáng vẻ e ngại.

    Trí Tú bật cười nhận ngay lấy cắn một cái rít giọng ngọt lịm:

    - Em mua làm chi cho tốn tiền, bánh của người ta làm sao ngon bằng của em được.

    Khen chi làm người ta ngại đến đỏ mặt.

    Trí Tú cười tươi rói khi thấy Thắm ngại đỏ mặt.

    Trân Ni chứng kiến cảnh đó thì chề môi liếc mắt, trong miệng vẫn nhai cái bánh bò.

    Cả bốn đang ngồi ở quán nước cạnh mé sông.

    Gió thổi mát rượi, trời cũng bắt đầu nắng rồi.

    Đợi đến khi má cô với dì tám bước ra từ trong chợ Trí Tú khiên hết mớ đồ lỉnh khỉnh xuống vỏ thì toát cả mồ hôi.

    Tết là má cô gôm muốn hết một cái chợ, cứ như chuẩn bị chạy giặc hông bằng.

    ....

    Về đến nhà Trí Tú còn phải khiên mớ đồ đó vào nhà, nào là đường nào là nếp, đậu, bánh mức....

    Ta nói búa xua hết ai đâu mà đếm cho hết.

    Sau một hồi vật vã với đóng đồ Trí Tú nằm sải lải trên cái giường trước nhà thở hỗn hển mồ hôi thì đầm đìa.

    - Nay có ra đồng hông con?

    Nghe má hỏi Trí Tú liền bật dậy đáp:

    - Dạ đi chứ má, mới ra mầm non nên tưới thúc cho tốt cây.

    - Haizz...tết rồi bây nghỉ ở nhà một bữa được hông Tú, đi dì mà đi miết hông biết nữa.

    Năm sau để ruộng đó cho người ta mướn cho rồi.

    Tú biết bà lo liền bước đến đấm bớp vai cho bà, trấn an:

    - Thì làm nông mà má, có giờ nào nghỉ đâu.

    Với lại con còn trẻ còn sức làm mệt thì nghỉ mấy hồi lại khỏe re liền.

    Má khỏi lo cho con.

    - Mẹ mày!

    Làm riết ốm tông ốm teo má xót đứt ruột sao hông.

    Bà kéo tay Tú tát nhẹ lên đó còn bóp bóp nắn nắn.

    Tú chỉ cười hề hề, biết là má thương cô nhưng mà biết sao giờ có việc thì làm miết chứ nghỉ sao được.

    Tính cô là vậy, thà không làm chứ đừng có làm cho có.

    Nói xong Trí Tú đi vòng ra sau thay đồ chuẩn bị ra đồng.

    Vừa ra sau đã thấy hai chị em nó giỡn hớt ngoài xích đu, Trí Tú cười nhẹ hướng mặt về đó một hồi mới chịu quay dô.

    - Quýt nè, lại đây chị hỏi nhỏ cái này coi.

    Đang đung đưa trên xích đu Trân Ni đột nhiên ngoắc ngoắc tay, mắt thì nhìn láo liên vào trong nhà.

    Đợi khi con bé lại Trân Ni mới nhướng mày thắc mắc:

    - Bộ cái người tên Thắm gì đó thích Trí Tú hở?

    Nghe Trân Ni hỏi hai mắt con bé mở to gật đầu lia lịa:

    - Dạ đúng ời, chị Thắm thích hai em lâu lắm rồi mà tại hông có chịu nói, cứ dấu trong lòng quài à.

    - Tú hông biết hả?

    - Dạ biết chứ, mà chị hai em sợ chị Thắm bị thiệt thòi nên bơ luôn.

    - Vậy Tú có thích Thắm hông!?

    Hỏi được Trân Ni hỏi sấn tới nhưng tôn giọng và dáng vẻ trong vô cùng gấp gắp nhìn có phần giận dữ nữa chứ.

    Quýt nó hơi giật mình nhưng vẫn đáp:

    - Cái này thì em hông biết rõ nữa, nhưng mà em nghĩ chất cũng có.

    Chị hai em khoái ăn bánh khoai nướng lắm nên chị Thắm qua học lổm má, lâu lâu lại làm rồi đem qua tận nhà cho chị hai.

    Chị hai ăn xong khen quá trời khen luôn, chị Thắm vừa đẹp vừa nấu ăn ngon làm bánh cũng ngon nữa.

    Nhắc về Thắm thì không biết bao nhiêu cho đủ, giỏi giang ngoan hiền lễ phép được lòng mọi người.

    Trân Ni nghe xong thì làm cảm thấy tự ti hắn, nhìn con người ta xem bao nhiêu thứ tốt bao nhiêu thứ giỏi.

    Còn nhìn lại mình chả có cái gì ngoài báo cha báo mẹ.

    Đang ngồi bần thần thì con né khiều tay cô nói tiếp:

    - Trong xóm này hông phải riêng gì chị Thắm thích hai em đâu nhe, còn nhiều lắm.

    Trai gái dì có đủ.

    Nghe xong Trân Ni có chút bất ngờ hỏi lại cho rõ:

    - Chị hai em có giá dậy luôn á hở!?

    - Chứ sao nữa, nhìn vậy thôi chứ gái trong xóm này mê chị hai em lắm.

    Vừa đẹp gái vừa giỏi giang lại còn là người vô cùng ấm áp nữa đó, người thì cơ bắp cuồn cuộn còn có sáu múi nữa.

    Đêm nào ngủ mà em hông sờ bụng chị hai.

    Mặt con bé nhìn hớn hở vô cùng khi nhắc đến Trí Tú.

    Trân Ni chề môi đáp:

    - Nhìn như con nhái khô mà múi cái gì, chắc múi mít.

    Thấy Trân Ni cười cợt như thế con bé liền hắng giọng:

    - Nhìn bên ngoài dị đó chứ gặp bên trong bảo đảo chị mê liền chi coi, múi sầu riêng không đó hông phải dỡn chơi đâu.

    Lúc đi ruộng nhìn bần bần dơ dơ dậy thôi chứ lên đồ là ngon nghẻ liền chứ đùa.

    - Nhìn vậy mà hông phải vậy hé?

    - Chứ sao nữa.

    Con bé quẹt ngón tay sang mũi khi thấy Trân Ni có vẻ tin những câu con bé nói.

    Trân Ni chỉ cười gượng nhìn vẻ mặt tự hào của con bé.

    Trí Tú nhìn cũng đẹp đó nhưng không đến mức cả trai gái xóm này đều mê như lời Quýt nói, còn về múi của Trí Tú chắc là múi sầu riêng lép là cái chắc.

    Đang bận suy nghĩ chút chuyện đột nhiên con bé hỏi một câu giật gân:

    - Chị có thích chị hai em hông?

    - Tất nhiên là hông rồi!!

    - Hồi đó mấy người trong xóm em cũng nói vậy á...hahhaaa..

    Con bé đột nhiên cười phá lên rồi chạy vào nhà.

    Để lại Trân Ni ngớ người ngồi đó, ý con bé là sao đây?

    Trí Tú thì có mười năm nữa cô mới thích!
     
    [Jensoo] Duyên Quê
    Chap 18


    - Aaa...tui xin lỗi nha...

    - Không sao...

    Trân Ni làm đổ nguyên một ly nước vào người Trí Tú khiến nước chảy thấm ước hết từ mảng ngực tới bụng.

    Trân Ni vội vả rút khăn giấy trên bàn lau còn liên tục rít giọng xin lỗi.

    Trí Tú xua tay một cái rồi đi vào phòng thay đồ.

    Mới tắm xong, bây giờ lại phải đi thay đồ khác thì có chút phiền phức nhưng là sự cố nên thôi vậy.

    Thấy Trí Tú đi vào phòng hai mắt Trân Ni láo liên rồi lù lù theo sau.

    - Aizzz...bị đổ một ly nước lạnh vào người đúng là bực mình chết được.

    Trí Tú khó chịu cởi bỏ từng cú áo sơ mi rồi lột phăng nó quăng sang cái sọt dưới gốc giường, chỉ còn mỗi cái áo ngực đen bên trong.

    Trân Ni nheo một bên mặt nhìn qua khe cửa.

    Vừa thấy Trí Tú xoay người lại thì hai mắt sáng như đèn pha ô tô.

    Cơ bụng Trí Tú hiện rõ còn hơn tương lai cô, cộng với làn da bánh mật rắn rỏi đó nữa, chắc Trân Ni chết xĩu mất.

    Đang ngắm nghía đến khúc hay thì Trí Tú đột nhiên xoay lưng lại khiến Trân Ni phải luyến lầm bầm trong đầu:

    " Đừng...đừng có quay lại.

    Aizz...đang ngắm ngon lành à!!

    Cái bóng lưng gây thương nhớ đó khiến Trân Ni cắn môi đến đau rát.

    Trí Tú cởi luôn cái áo ngực đó quăng vào xọt, từng xớ cơ trên lưng Trí Tú hiện rõ mồn một nhìn thì khô khan vậy thôi chứ bên trong ngon lành dễ sợ.

    Múi nào ra múi náy đều go.

    *** Cạch...

    - Cô đứng đây làm gì!?

    Trí Tú mở cửa thì giật bắn người khi gặp Trân Ni đang đứng cúi cúi ở gần khe cửa.

    Mồ hôi nhiểu đến hai bên thái dương, Trân Ni sợ Trí Tú phát hiện thì cứ ú ớ một hồi mới đáp:

    - Coi..coi chị thay đồ xong chưa, tui vào phòng ngủ.

    Dứt câu Trân Ni luồng người vào phòng.

    Trí Tú chả quan tâm đến chỉ nhún vai một cái rồi đi ra trước bàn.

    Giờ mới có 7 giờ mấy Trí Tú cảm thấy có chút khó ngủ.

    Cô nâng tách trà lên miệng chép chép vài cái cho thấm giọng nhìn ra màn đêm tĩnh lặng trước mặt.

    Trăng rọi xuống sáng hực, mấy dàn bạch đằng dưới mé sông thì đung đưa theo gió, tiếng ếch nhái ngoài ruộng kêu lềnh khênh.

    Đang tận hưởng không gian yên tĩnh đột nhiên hai mày cô lại dính chặt lại khi nhìn thấy Trân Ni với bộ đồ ngủ lụa bóng còn là áo dây hờ hững, làm lộ ra phần cổ và xương quai.

    Cộng thêm làn da trắng trẻo nõn nà, quần thì chỉ qua được vòng ba một chút.

    Trân Ni cứ lượng lờ trước mặt Trí Tú vài vòng mới chịu ngồi xuống ghế.

    - Ra đây làm dì!?

    Sao nói buồn ngủ?

    Ăn bận kiểu đó muỗi nó tha cô đi thì đừng có trách!!

    - Trỏng hơi nóng, tui ra đây cho mát thui.

    Nhấp hết một tách trà Trân Ni mới nhàn nhã đáp.

    Trí Tú cũng chẳng để tâm gì mấy chỉ để mắt nhìn phần cảnh trước mặt.

    - Chị hai...dô phòng ngủ đi, em muốn ngủ với chị hai.

    - Gì đây!?

    Ngủ với má tới giấc này còn đòi dô ngủ với chị hai nữa hả!?

    Quýt đi lững thững từ phòng má ra hai mắt thì nhắm híp.

    Nó ôm Tú gục luôn đầu lên đùi cô mè nheo, Trí Tú bất lực cười trừ một tay bế nó lên để đầu nó nằm lên vai một tay đóng cánh cửa nhà lại.

    Trân Ni cười đắc ý nháy mắt với con Quýt đang vờ ngủ trên vai Trí Tú.

    Vào đến phòng Trân Ni chui tọt vào trong trước kéo mềm lên đắp ngang ngực, Trí Tú để con bé nằm gọn ở giữa ngay ngắn xong thì chui ra tắt đèn.

    Nhúc nhích lưng qua lại cho thoải mái hai mắt cũng nhắm híp.

    Đột nhiên Trí Tú cảm nhận được một bàn tay đặt lên bụng thì giật mình mở tròn mắt.

    Chỉ thấy con Quýt nắm lấy tay Trân Ni đặt lên bụng cô, miệng con bé chép chép say ngủ.

    - Là..là con bé...

    - Ngủ đi!

    Trân Ni vội giải thích khi thấy Trí Tú liếc mắt nhìn sang.

    Trí Tú đáp một câu ngắn gọn rồi nhắm mắt lại ngủ tiếp.

    Bên này Trân Ni cứ nuốt nước miếng ừng ực khi chạm vào cơ bụng Trí Tú thông qua cái áo sơ mi mỏng loét.

    Mấy ngón tay nhích nhích từ từ cũng đủ làm Trân Ni ngại đến đỏ mặt.

    .....

    - Yeah!!

    Chị thấy em diễn đỉnh hông?

    Trân Ni với con bé Quýt đập tay nhau hớn hở:

    - Quá đỉnh luôn!!

    - Em nói thiệt mờ, chị hai em ngon lém luôn.

    Con bé kề sát tay Trân Ni rỉ vào đó làm Trân Ni khoái đến run người.

    Hôm qua là một vỡ kịch thành công mỹ mãn Trân Ni với con bé lại tiếp tục rù rì kế hoạch mới.

    Trí Tú nay lại ra đồng, nay lại tới cử nước nên Trí Tú phải ra đồng xem mới được.

    Tuần nữa là đến tết ở nhà dì chuẩn bị làm bánh mứt tết.

    Trân Ni chạy lon ton theo bà muốn phụ giúp.

    - Dì có cái dì dễ dễ mà con làm được hông?

    - Muốn làm hen?

    - Dạ.

    Trân Ni dạ gọn hơ bắt cái ghế ngồi sát bên bà học hỏi.

    Tay bà làm nhanh thoáng đảo đảo cái thao mứt dừa, Trân Ni thấy lạ nghiêng mặt hỏi:

    - Dừa này làm món gì hả dì?

    - À, cái này trộn đường dô nữa sênh làm mứt để dành ăn tết.

    Trân Ni gật gù nhìn theo tay bà, mấy món này cô có ăn bao giờ đâu nói chi là biết cách làm.

    Trộn xong thao mứt bà bỏ nó sang một bên để thấm đường chiều chiều Tú về bắt nó sênh tiếp.

    Trân Ni cứ tò tò theo muốn phụ cái này phụ cái nọ nhưng đụng đến cái nào Trân Ni cũng hông biết làm.

    - Đây con làm cho dì.

    - Biết làm hông đó?

    - Dạ hông.

    Bà cười phá lên trước dáng vẻ tỉnh bơ đó, cái gì cũng không biết làm mà đòi phụ.

    - Đây dì chỉ làm cho biết dới người ta.

    Này là làm tắc xí muội, cắt hết ra nặng nước để riêng võ để riêng như này.

    Làm này để uống giấc trưa đã lắm.

    Giọng của người có kinh nghiệm có khác nghe già dặn hơn.

    Bà vừa chỉ vừa cầm tay chỉ Trân Ni làm từng cái nhỏ một, cứ như mẹ chồng đang dậy cho con dâu thành phố hông bằng.

    Trân Ni chăm chú xem từng cái thật kỹ rồi làm theo, lúc đầu có chút lọng cộng nhưng không sao.

    Mới mà, ai hông vậy.

    Làm lây lắc thì đến chiều Trân Ni nằm sải lai ở cái giường trước nhà.

    Cái đít thì tê cứng, hai cái tay thì mỏi nhừ hết trơn.

    Tết đáng lí ra được nghỉ ngơi, sao dưới quê người ta toàn làm ngược lại không vậy.

    Đang nằm thở phì phò thì bỗng nhiên điện thoại trong túi Trân Ni run lên.

    Cô bật dậy nghe máy:

    - Alo?

    - Anh nè, em không khỏe hả sao nghe giọng mệt mỏi quá vậy?

    Biết đó là Hiển Trân Ni cảm thấy có chút phiền phức chẳng còn chút thích thú gì với anh ta.

    Thấy Trân Ni cứ im lặng anh lại nói tiếp:

    - Hổm giờ con nhỏ đó còn ăn hiếp em yêu của anh hông?

    Nếu còn thì anh kêu người xuống đó xử nó liền sẵn tiện đón em về Sài Gòn.

    Nghe cái giọng điệu hoang tưởng xạo ke của anh ta Trân Ni chỉ biết thở dài ngao ngán đáp một câu thẳng thắn:

    - Thôi khỏi đón!!

    Tui dới anh từ nay không là gì nữa, chia tay đi!

    - Chia tay gì chứ?

    Em đừng có dỡn với anh kiểu đó không vui đâu!!

    - Vui hay không kệ anh!!!

    Trân Ni rút máy ra khỏi tai thì lại nghe một giọng gọi lớn của anh ta, cô miễn cưỡng nghe tiếp.

    Giọng anh ta vừa khó chịu vừa có phần tức tối:

    - Em có người khác rồi đúng không?

    - Tôi không có ai hết, chỉ là chán anh thôi.

    - Em nói dối!!

    - Thì coi như tôi nói dối đi!

    Anh biến đi cho đẹp trời, từ nay về sau đừng có gọi cho tôi nữa phiền lắm!!

    - Vậy hơn năm qua tình cảm em đối với anh là gì!!?

    - Thấy anh khờ, lừa chơi vậy thôi!!

    Giờ thú thật là tui có người mới ngon hơn anh nhiều.

    Trân Ni nói thẳng một câu rồi cúp máy ngang.

    Đúng là cái tên phiền phức công tử bột, nhìn Trí Tú rồi nhìn lại anh ta mới thấy.

    Anh ta so với Trí Tú chắc chỉ là một con khô cá nhái phơi một năm thịt teo hóp dính vào xương.

    Cái điện thoại đáng thương bị Trân Ni quăng lăng lóc ở giường.

    Cô ra sau hè phụ dì nấu cơm chiều, giờ đã gần 5 giờ rồi chắc Trí Tú cũng sắp về.

    ....

    - Má dô nhà nằm nghỉ đi để con sênh cho.

    - Mình con làm chắc đến tối luôn quá.

    - Thì có sao đâu, khi nào rồi thì rồi.

    Mới rửa mâm chén dô đã thấy bà bắt cái lò nhóm lửa ở trước nhà.

    Trí Tú đỡ tay bà vào phòng rồi mới đảo ra chuẩn bị sênh mứt.

    Năm nay má làm có một mẻ nên chắc cũng nhanh hơn mọi năm, má cô năm nay dồn vào gói bánh.

    Trí Tú khom lưng thổi thổi vào bếp lò cho bắt lửa, bắt cái chảo bằng gang to nặng chịt lên lò đổ nguyên cái thao mứt đã trộn thấm lúc sáng vào trong.

    Tiếng xèo lớn khi chảo nóng gặp nước.

    Trí Tú ngồi xuống cái ghế một gần lò tay thì dùng hai cái sạn đảo đảo.

    Nói nhanh thì hông nhanh lắm, cái này để lửa liu riu mứt thấm dô mới ngon.

    Xào thì phải xào cho điều tay chứ hông thôi nó khét, coi dị chứ khó lắm

    - Dì đây?

    Ra đây chi?

    - Bộ chị nói chuyện với tui nhẹ nhàng chút hông được hả?

    - Cô muốn nhẹ nhàng như thế nào?

    Trân Ni bước ra với bộ đầm hai dây khác có phần hôm nay còn hờ hững hơn.

    Trân Ni nheo mày khi nhận thấy cái chất giọng khô cứng không có chút cảm tình nào từ Trí Tú.

    Trí Tú tay vẫn sênh mặt miệng thì thuận đáp.

    Trân Ni không chút do dự dõng dạc đáp:

    - Thì nhẹ nhàng như cách chị nói chuyện với cô Thắm gì đó đó!!

    - Vậy cô có dịu dàng giỏi giang như người ta hông mà bày đặt so sánh, nhìn lại mình đi.

    Một góc cũng không bằng!?

    Trí Tú xoay mặt bình thản đáp.

    Trân Ni cứng họng không nói được, hai mắt Trân Ni rưng rưng môi thì mím chặt như sắp khóc.

    Trân Ni đứng dậy hít hít mũi vài cái nhìn Trí Tú bằng cặp mắt long lanh đỏ hoe nói một câu rồi bỏ luôn vào trong:

    - Tui là tui!!

    Tuy tui hông giỏi nhưng chị đừng có đem tui ra so sánh với người khác kiểu đó!!

    Trí Tú chau mày khó hiểu.

    Là ai so sánh ai trước chứ, tự nhiên lại nổi cấu với cô, ai làm gì đâu mà nhảy đỏng lên.

    Đúng là tiểu thư con nhà giàu quen thói, không xem ai ra gì hêt.

    Trí Tú lắc đầu ngao ngán tiếp tục sệnh chảo mứt, được một lát thì Quýt chạy ra.

    - Cà phê của chị hai.

    Quýt chạy ra bê ly cà phê đá đưa cho Trí Tú.

    Đợi khi cô hớp một hớp con bé mới cất giọng:

    - Ngon hé chị hai?

    - Ngon!!

    Nhưng mà vẫn chưa được.

    Nghe hỏi Trí Tú cười đáp, tay thì vẫn trộn trọn chảo mứt.

    Quýt nó nhoẻn miệng cười rồi chạy tọt vào nhà.

    Hai chị em nhà này đang nói tới cái gì vậy?

    Cái gì ngon?

    Cái gì chưa được?
     
    [Jensoo] Duyên Quê
    Chap 19


    Đến 8 giờ hơn thì cái chảo mứt cũng sênh xong.

    Trí Tú cất dọn xong mới đi về phòng ngủ, chỉ thấy Trân Ni nằm sát vào dách người thì quắn mền co rúm lại.

    Trí Tú dũ dũ vách mùng vài cái rồi chui vào trong, cô mò sang sửa lại tư thế ngay ngắn cho Trân Ni rồi bản thân mới nằm xuống.

    Má cô bắt Trí Tú phải cho Trân Ni vào nhà ngủ không cho con bé ngủ ở ngoải một mình.

    Trân Ni thỏ thẻ với bà răng cô rất sợ ma nên không dám ngủ một mình, thế là đã có sự việc hai người không đội trời chung ngủ cùng giường.

    .....

    - Chân cô hết đau rồi chứ gì?

    Nay cũng tới đợt nhổ cỏ...

    - Tui biết rồi!!

    Trí Tú mặc đồ đi đồng như thường ngày đi vào phòng đang gặp Trân Ni đứng đó gấp chân thì cất giọng.

    Trân Ni không biết có hiểu hay không bỏ ra sau một mạch.

    Cái giọng nói lạnh tanh làm Trí Tú có phần dợn ốc.

    Bình thường cô ta có vậy đâu, chả lẽ giận chuyện tối qua sao?

    Trí Tú nhún vai tỏ vẻ không để tâm đi ra trước nhà.

    Ra được một lúc Trân Ni bước theo sau với bộ đồ tay dài quần thun công thêm cái nón lá.

    Nhìn ra vẻ lắm chứ, nếu còn quắn luôn cái mền như lần trước chỉ có nước chết ngoài đồng vì nóng.

    Hai người đi xuống vỏ chuẩn bị lên đồng trên.

    Trân Ni cứ ngồi một cục dưới đó không nói không rằng gì hết, Trí Tú liếc mắt nhìn Trân Ni suốt chặn đường đi nhưng cũng câm như hến.

    Tới cầu Trân Ni chạy tọt lên trước, trời còn chưa hé nắng mà mấy cô chú ra đồng hết biết.

    Trí Tú bước đến đứng cạnh Trân Ni cất giọng:

    - Nay cô nhổ cỏ dưới ruộng dưa, xuống đó đi Thắm chỉ cô.

    Trân Ni không thèm đáp đi một mạch qua ruộng.

    Cái dáng người nhỏ xíu đội cái nón lá làm Trí Tú bất giác cười tươi rói.

    Xuống đến ruộng đã thấy Thắm đang lúi cúi nhổ cỏ với mấy cô dì.

    Gặp Trân Ni Thắm cười hiền:

    - Nay chị ra làm hả?

    - Ừm, nay tui ra làm.

    - Chắc chị Tú cho chị ra nhổ cỏ chớ gì, đầu vụ thì có nhổ cỏ thôi à.

    Trân Ni ngồi thụp xuống xem Thắm chỉ biết rồi học theo.

    Nhổ cỏ thì dễ ẹc chứ có khó khăn gì đâu, Trân Ni ngồi xổm nhổ cỏ nhưng không phải thái độ than cực than khổ như lần đầu.

    Làm miết đến cử trưa thì nghỉ mệt, mấy cô dì đều lên cái chòi trên bờ ăn uống.

    - Chị Ni ăn đi.

    - Thôi Thắm cứ ăn đi, tui không đói.

    Thắm bới sẵn chén cơm nấu chung với hạt sen đưa về phía Trân Ni.

    Cô chỉ cười đáp tay thì phảy cái nón lá cho mát, bị từ chối Thắm có vẻ hơi buồn.

    - Cô không ăn đói rán chịu!!

    Cái này là cô từ chối không phải tôi ép không cho cô ăn.

    Trí Tú tay gắp miếng cá cho vào chén xoay sang nhìn Trân Ni đang dựa cột đằng góc.

    Trân Ni không đáp mắt chỉ nhìn chăm chăm ra ruộng.

    Trí Tú định nói tiếp thì đã bị Thắm lắc đầu ra hiệu, có như thế Trí Tú mới chịu thôi.

    Ăn uống xong ngồi nghỉ một lát cho qua giờ trưa lại ra làm tiếp.

    - Chị!!

    Để chị ấy ngủ đi, sáng giờ chị ấy làm cũng nhiều lắm rồi còn chưa ăn uống nữa.

    - Làm thì ai mà không làm em!!

    Đâu phải riêng cô ra, ăn cũng đâu ai cấm.

    Thắm kéo tay Trí Tú khi thấy cô có ý định gọi Trân Ni dậy.

    Trân Ni ngồi co gối đầu dựa vào góc cột ngủ ngon lành.

    Trí Tú có phần khó chịu khi Thắm lại lên tiếng bênh vực cô ta, chắc gì có mình cô ta mệt chứ, ai cũng làm mà.

    - Thôi đi, ẫm chỉ lên võng ngủ cho thoải mái, ngủ vậy lỡ bật ra sau nguy hiểm lắm.

    Trí Tú hừ lạnh một cái rồi mới chịu tiến đến ẫm Trân Ni để gọn lên võng.

    Cái dáng vẻ ngủ mê đó, có ẫm lên có sửa tay sửa chân cũng không hay.

    Trân Ni nằm trên võng ngủ một cách ngon lành, gió thì mát rượi còn nằm cập mé sông thì còn gì để nói nữa.

    Trân Ni đánh một giấc đến chiều sập tối, mấy cô dì dề hết rồi chỉ còn mỗi Trí Tú chống hông nhìn Trân Ni vẫn đang say ngủ.

    Trí Tú đá đá vào võng, ngay chăng cái đít của Trân Ni.

    - Ngủ nhiêu đó chưa đủ hả?

    - Umm....

    Trân Ni ưỡn người vươn tay trên võng còn cộng thêm cái chất giọng khè khè mới thức.

    - Đi làm mà khỏe như cô chắc ai cũng muốn đi!!

    Mới mở mắt ra đã nghe Trí Tú xỉa xói, Trân Ni hai mắt còn lờ đờ ngước lên nhìn trời chập chiều tối xung quanh đồng chỉ còn mỗi cô và Trí Tú.

    Trân Ni liếc ngang liếc dọc xách cái nón lá đứng dậy muốn đi một mạch xuống vỏ lạn nghe giọng của Trí Tú phía sau.

    - Trên áo cô dính dì kìa.

    Trí Tú chỉ lên cái vai áo có dính cái gì đó xanh xanh to hơn ngón tay út còn có cả mắt nữa.

    - Á..á..aa..c..ứu..cứu tui...

    Trân Ni hét toát lên chân thì dậm nhảy đùng đùng dưới đất tay cứ phủi phủi lên bả vai liên tục.

    Trí Tú giật mình nhắm mặt bịt chặt hai tai lại, Trân Ni sau một hồi khóc lóc thì nhảy luôn lên mình Trí Tú đu dính trên đó.

    Hai tay choàng qua cổ, chân thì siết chặt vào eo.

    - Lấy..lấy..nó ra dùm tui đi....

    Giọng Trân Ni run run cầu xin như sắp khóc.

    Trí Tú xém mất đà ngã nhào vì lực ôm nhưng đã trụ lại một tay vòng qua giữ người em một tay bắt lấy con sâu trên bả vai.

    Trân Ni nhắm híp hai mắt, tay cứ siết rồi túm chặt lấy cái áo sau lưng cô.

    Trí Tú nghe được tiếng hít hít nơi hổm cổ vội đưa tay đến vuốt vuốt tấm lưng run rẩy trấn an:

    - Thôi nín đi, tôi lấy nó xuống rồi.

    - Thiệt...thiệt hông?

    - Tôi nói dóc cô chi!

    Trân Ni leo xuống khỏi người cô mắt lại đảo lia lịa xung quanh.

    Nước mũi chảy lòng thòng nước mắt thì tèm lem, cái vẻ mặt mếu máo vì sợ nhưng lại cúi thấp người xuống tìm kiếm con sâu lúc nảy.

    - Tôi quăng nó xuống sông rồi khỏi kiếm nữa.

    Trí Tú xách cái giỏ sách trên tay đi xuống cây cầu dưới bến Trân Ni trên bờ cũng chạy lót tót theo sau.

    Trân Ni hai mắt không dám chớp cứ nhìn ngó xung quanh sợ lại gặp thêm con nào nữa chắc cô xĩu mất.

    Trí Tú chỉ biết cười bất lực, suốt chặn đường chạy vỏ về nhà Trân Ni vẫn như thế.

    Về đến nhà Trí Tú buộc dây vào đầu cầu xách giỏ lên trước.

    - Á..aa..cứu tui dới...

    Mới bước sụp lên bờ lại nghe tiếng la thánh thoát, cô quay người đã thì thấy Trân Ni bay như chim từ dưới vỏ lên bờ rồi xà vào lòng cô ôm chặt cứng.

    Trí Tú dang hai cái tay cầm đồ sang hai bên để tránh trúng Trân Ni.

    Trí Tú khó hiểu hạ thấp đầu xuống một chút hỏi:

    - Có chuyện gì?

    - S..âu..sâu..trên đầu tuii...

    Nghe nói Trí Tú ngước mặt nhìn lên chỉ thấy mỗi cái lá bạch đằng trên đó, Trí Tú cười đưa tay gỡ cái lá đó ra quơ qua lại trước mặt Trân Ni:

    - Chỉ là cái lá thôi.

    Trân Ni buông vội người Trí Tú chạy một tèo vào nhà vì ngại.

    Cô nhún vai một cái rồi đi vào nhà tắm rửa cho sạch sẽ, sáng giờ cũng mệt rồi.

    ....

    Tắm rửa cơm nước xong hai người vào buồng chuẩn bị ngủ.

    Trân Ni vào trước, Trí Tú thì phải ra trước nhà thấp hương cho cha.

    Trân Ni xếp hai tay lên bụng tâm trạng rối bời:

    - Không lẽ mình thích chị ta sao?

    Nhớ lại lúc chiều, khi ôm Trí Tú Trân Ni luôn cảm thấy ấm áp an toàn đến lạ thường, mặc dù lúc đó có sợ đến sắp xĩu.

    Lúc dứt ra còn cảm thấy có chút luyến tiếc, còn ngại ngùng khi phải đối mặc với chị ta.

    Đang bận suy nghĩ Trí Tú đột nhiên dở mùng chui vào.

    - Chị làm gì mà như ma như quỷ dị, đi kiểu dì mà hông có miếng tiếng động nữa!!

    Trí Tú bày ra vẻ mặt ương ngạnh nhìn Trân Ni đáp một câu trêu ghẹo:

    - Do cô yếu bóng día nên hay giật mình thôi, tôi đi vào lấy đồ ầm ầm nảy giờ tại cô không hay.

    Trân Ni tạm thời không đáp được chỉ biết ôm cục tức nhắm mắt lại.

    - Có muốn nghe kể chuyện hông?

    Tiếng Trí Tú rù rì bên tai làm Trân Ni nổi hết da gà, Trí Tú nhướng mày day mặt nhìn.

    Trân Ni nuốt ực một cái hai mắt tròn xoe trông chờ.

    - Dưới quê thì nhiều chuyện lắm, cô muốn nghe chuyện gì?

    - Gì cũng được.

    - Chắc chưa?

    Trân Ni gật gù kéo mền lên ngang ngực nhắm hờ mắt chờ câu chuyện từ cô.

    - Thú thật thì dưới quê này nhiều ma lắm, nhất là về khuya ma quỷ hay đi lang thang ngoài đường.

    Nếu tối nay cô nghe mấy tiếng gọi tên đại loại như Trân Ni ơi...Trân Ni ơi..

    Trí Tú đột nhiên hạ tôn giọng xuống nó vừa trầm vừa khàn đến đáng sợ, cứ như từ dưới vọng lên.

    Trân Ni nhảy bổ nhào vào lòng cứ dụi dụi mặt vào ngực cô.

    Trí Tú giật thoát môi thì mím chặt nhịn cười.

    Trân Ni trong trong lòng sợ đến nổi giọng nhỏ xíu xiu trách Trí Tú:

    - Chị bị điên hả!?

    Bộ hết chuyện nói rồi sao mà lựa chuyện đó nói vào ban đêm.

    - Thì cô kêu chuyện gì cũng được mà.

    - Thôi thôi chị dẹp dùm tui cái chuyện ghê gớm đó đi!!

    - Ờ, vậy thôi.

    Dứt câu Trí Tú vờ rụt tay lại đẩy Trân Ni về phía vách.

    - Dì ạ!?

    Hai mắt mở to mặt thì nhăn nhúm hốt hoảng.

    Trí Tú chớp chớp mắt đáp một cách ngây thơ:

    - Thì tôi không kể chuyện nữa cô qua kia nằm đi chứ tôi còn ngủ nữa.

    Trân Ni không chịu buông cứ nắm chặt cái cổ áo cô muốn ngạt thở.

    Trân Ni dụi vào lòng Trí Tú kéo mền đắp lúc đầu nói vọng ra:

    - Ai mượn chị làm tui sợ chi, giờ việc của chị là đợi cho tui ngủ chị mới được ngủ!!

    Trí Tú bị cái giọng đanh đá ra lệnh đó làm cho ngơ ngác.

    Cô không đáp chỉ nằm yên đó để Trân Ni cứ như con dế dũi nhụi nhụi trong lòng, hơi thở cứ phà vào cổ làm Trí Tú có phần khó chịu.

    Để Trân Ni nằm trên tay hơn nửa tiếng tay Trí Tú như tê rần, cô vén nhẹ cái mền ra chỉ thấy Trân Ni đang say ngủ, tay thì còn che hờ trên miệng.

    Trí Tú cười nhẹ hôn vào đỉnh đầu em một cái chỉnh lại mền cho đàn hoàng rồi mới ngủ, Trân Ni vẫn nằm gọn trong lòng cô.

    " Tui biết ngay là chị cũng thích tui mà!!"
     
    Back
    Top Bottom