Phủ Cục trưởng Cục Mật vụ Giang Thành, khu Tây thành cổ.
Nơi ấy là một tòa dinh thự lặng như xác pháo, cổng đá hoa cương đen kịt, trên chạm hình kỳ lân dữ tợn, hai bên trụ đồng cao lớn phủ đầy lớp rêu xanh mốc thế kỷ.
Bên trong, qua hai lần sân lát đá xanh, là gian chính thất nơi Hàn Tử Uyên thường tiếp khách và bàn chuyện cơ mật.
Buổi chiều thành Giang sũng sượt một màu xám bạc.
Trời chưa mưa, nhưng gió thổi qua những tấm lam mành gỗ trên cửa sổ kêu cót két như tiếng rên khẽ của gió già.
Hàn Tử Uyên ngồi sau bàn làm việc làm bằng gỗ tử đàn, phía sau là giá sách cao chạm trần, toàn là các hồ sơ và báo cáo mật đóng bìa cứng bọc da dê.
Trên bàn là một ấm trà Định Diêu men ngọc thạch, bên cạnh chén Tuyên Đức sứ trắng, viền lam, nghiêng nghiêng nửa vành men.
Hắn đang thong thả rót trà, động tác như người không có gì gấp gáp trên đời.
Hương trà nhài ướp sen phảng phất, nhưng không át nổi mùi giấy cũ, mực tàu, và cả thứ âm khí lặng lẽ tỏa ra từ chính nơi này.
Đối diện, Phó Cục trưởng Tào Dật Phong đứng nghiêm, áo khoác đen ướt một bên vạt vì sương sớm còn đọng.
Giọng y hạ thấp:
"Cục trưởng...
Thi thể của Chu Quý Thành đã được chuyển đến phòng lưu thi của Bệnh viện Tây Dương ở Giang Bình.
Người của ta theo sát, báo về rằng...
Mẫn Doãn Kỳ vẫn chưa buông tay."
Hàn Tử Uyên ngừng tay, chén trà dừng giữa không trung.
Hắn không lập tức đáp lại, chỉ khẽ liếc nhìn vào tấm ảnh bán thân đen trắng của một người đàn ông dán trong hồ sơ bên cạnh.
Gió nhẹ hất trang giấy bay lên, để lộ một dấu mực đỏ - con dấu của Quân khu Bình Giang.
Một thoáng yên lặng, chỉ còn tiếng đồng hồ quả lắc cũ kỹ sau lưng tích tắc tích tắc, nhịp đếm thời gian như gõ vào mặt nước loang máu.
"Cứ để hắn điều tra," Hàn Tử Uyên buông lời, giọng nhàn nhạt như kẻ đã đoán được ván cờ ba nước trước.
"Đốc Quân mà, quân kỷ chưa chắc nắm vững đã muốn nhúng tay vào án mạng...
Chà, cũng thú vị."
Tào Dật Phong tỏ ra không yên tâm.
Y cúi đầu thấp hơn:
"Nhưng...
Cục trưởng, Mẫn Doãn Kỳ vốn không đơn giản.
Chức vụ tuy là quân nhân, nhưng thế lực lại trải từ Bộ binh đến Thống đốc Giang Nam..."
Một tiếng "cạch" vang lên - nắp chén sứ được đặt lại hơi mạnh.
Hàn Tử Uyên ngước nhìn, con ngươi tối sẫm như bầu trời trước giông.
"Dật Phong, cậu đang nhắc tôi sợ hắn sao?"
Tào Dật Phong cứng người.
Hàn Tử Uyên đứng dậy, áo lụa đen viền bạc phất nhẹ theo gió, dáng người gầy cao như cây trúc non.
Hắn tiến đến gần Tào Dật Phong, đưa tay phủi một vết sương trên vai áo thuộc cấp, động tác dịu dàng đến quỷ dị.
"Cậu vẫn còn non quá, Dật Phong à.
Mẫn Doãn Kỳ... cũng là người.
Mà người thì có nhược điểm.
Để hắn điều tra, càng lâu càng tốt.
Người càng chạm vào nhiều sự thật... càng dễ lún sâu."
Tào Dật Phong cúi đầu, vừa sợ vừa bối rối:
"Tôi chỉ e... hắn tra ra manh mối gì đó, ảnh hưởng đến cục diện..."
"Cục diện?"
Hàn Tử Uyên bật cười, một tiếng cười nhỏ nhưng kéo dài, vang lên như tiếng dao chém vào gỗ mục.
"Cục diện này... là do chúng ta vẽ ra.
Mà người nắm bút... chưa từng là hắn."
Hắn quay lại bàn, tay vuốt qua tấm bản đồ treo trên tường - bản đồ quân sự khu Giang Bình - trên đó, điểm đỏ đánh dấu thôn Mạch Trầm, biệt thự Ngụy gia và Dinh Thự Đốc Quân được vẽ thành hình vuông.
Mắt hắn dừng ở điểm trung tâm - dấu chấm đen không ghi chú.
"Cứ để hắn đi...
Càng đi sâu, càng mờ lối.
Đến lúc ấy, hắn sẽ phải lựa chọn giữa sự thật... và sinh mạng của chính mình."
Dinh Thự Đốc Quân Phủ.
Gió đêm lùa qua khe cửa, rít khẽ như hơi thở lặng lẽ của kẻ đứng trong bóng tối.
Trong thư phòng nơi góc Đông phủ, ngọn đèn dầu treo tường đã cháy đến cạn, chỉ còn lại ánh sáng mờ nhòe, vàng úa như ánh mắt của một người đã thức suốt ba đêm.
Mẫn Doãn Kỳ ngồi đó, bất động, như một pho tượng ngẫm nghĩ thời cuộc.
Trên bàn là hàng chồng hồ sơ đã ngả màu, những bản ghi chép tay, ảnh chụp thi thể mờ nhòe và cả sơ đồ kiến trúc biệt thự Ngụy gia ở thôn Mạch Trầm - một nơi âm u, biệt lập, xưa kia từng là bãi luyện binh thời loạn.
Vị Đốc quân trẻ tuổi lật từng trang như chạm vào bụi đất quá khứ.
Nhưng càng lật, mạch suy nghĩ trong anh lại càng trở nên rối rắm.
Có thứ gì đó không đúng - một lớp sương mù che khuất chân tướng.
Tiếng cộc, cộc vang lên giữa không khí đặc quánh.
Anh không ngẩng đầu, giọng trầm lạnh cất lên:
"Vào đi."
Cửa gỗ mở ra, chậm rãi như một khung cảnh cũ kỹ đang hé lộ.
Người bước vào là Phác Trí Mẫn.
Trong khoảnh khắc, ánh mắt Đốc quân khẽ nheo lại.
Thiếu niên ấy - với nụ cười nửa phần hồn nhiên nửa phần ngỗ nghịch - vừa đặt chân vào thư phòng đã sững người lại.
Căn phòng như hút cạn sự bông đùa vốn có trong cậu.
"Vào đây làm gì?"
- giọng anh vang lên, không cao, nhưng đủ khiến cả gian phòng như lạnh đi một độ.
Phác Trí Mẫn giật mình, rồi như nhớ ra mục đích của mình, liền nhanh nhảu bước tới.
Cậu không đợi được cho phép, tự ý ngồi xuống ghế đối diện, bày ra bộ dáng thân thiết đến vô lễ.
Thật khác với Trương Mộc Tân - cấp dưới luôn kính cẩn.
Nhưng điều lạ là...
Mẫn Doãn Kỳ không nổi giận.
Anh chỉ yên lặng nhìn cậu, ánh mắt như dao mỏng lướt qua từng cử động của người đối diện.
Phác Trí Mẫn mở túi vải đeo bên người, lôi ra một tập hồ sơ cũ kỹ, bìa ngoài đã sờn mép.
Cậu đẩy tới trước mặt anh như trao một báu vật.
"Cái gì đây?"
- anh hỏi, tay nâng tập hồ sơ lên bằng hai ngón, giọng lạnh hơn sương khuya.
"Đốc Quân... tôi muốn vào đội điều tra của anh!"
- Phác Trí Mẫn nói nhanh, như sợ không kịp.
Mẫn Doãn Kỳ nhướng mày, một nụ cười rất nhạt hiện nơi khóe môi.
"Phác Trí Mẫn, cậu đang đùa tôi đấy à?
Tập hồ sơ nát này... cậu nghĩ tôi sẽ nhận người bằng trò trẻ con này sao?"
"Không nát đâu!"
- cậu vội xua tay - "Tôi giữ kỹ lắm!
Đốc Quân, cho tôi một cơ hội đi.
Tôi không đến đây để chơi.
Tôi... có lý do riêng."
Anh im lặng, mở hồ sơ, lật từng trang chậm rãi.
Giấy ố vàng, chữ viết tay nghiêng nghiêng, là đơn trình báo, là bản trích lục nhân khẩu, là ảnh chụp một ngôi nhà bị cháy - có dấu mộc của Ty cảnh sát Tây Thành mười lăm năm trước.
Phác Trí Mẫn ngồi im, bàn tay nắm chặt, khớp ngón tay trắng bệch.
Cậu thấy được đôi mắt Đốc Quân chậm rãi thay đổi - từ lãnh đạm, sang chú ý, rồi nheo lại.
Khi xem đến trang cuối, Mẫn Doãn Kỳ ngẩng đầu, đặt hồ sơ xuống.
Giọng anh nhẹ mà sắc như dao lùa qua giấy mỏng:
"Phác Trí Mẫn... thì ra là vậy.
Mười lăm năm trước, vụ thảm sát ở Tây Thành - tôi từng nghe nói, nhưng không biết gia đình bị hại là ai.
Không ngờ, là Phác gia của cậu."
Cậu gật đầu.
Mắt anh chằm chằm nhìn cậu, không còn vẻ đùa cợt nào nữa.
"Vì vậy... cậu đến Tây Bắc.
Tự nộp mình vào lưới sóng, chỉ để tìm lại sự thật đã bị chôn vùi trong tro tàn."
Phác Trí Mẫn không phủ nhận.
Gương mặt vốn hay cười trở nên nghiêm nghị lạ thường.
Cậu hít một hơi, giọng khẽ run:
"Năm ấy... tôi mới năm tuổi.
Cha tôi là giáo sư y học, ông không có kẻ thù.
Mẹ tôi dạy dương cầm.
Cả nhà tôi... chưa từng làm hại ai.
Nhưng đêm đó - có kẻ đập cửa.
Mẹ tôi ôm tôi trốn dưới gầm giường, cha tôi ra mở cửa... rồi không bao giờ quay lại nữa."
Giọng cậu nghẹn đi.
"Một tiếng súng... rồi nhiều tiếng súng.
Mẹ tôi lấy thân mình che tôi.
Bà chết... máu ướt hết người tôi.
Tôi phải cắn tay mình để không hét lên.
Đến sáng... cảnh sát đến.
Bọn họ lần lượt đưa ba mẹ tôi đi... vụ thám sát năm đó chẳng ai cho rằng gia đình tôi bị hại, mà họ tự đặt điều vu khống nói gia đình tôi dùng thuốc phiện... ba tôi giết mẹ tôi, giết tôi nhưng đem xác tôi đi dấu."
Căn phòng rơi vào im lặng.
Chỉ còn tiếng tích tắc đều đặn của đồng hồ cổ trên tường - như đang đếm từng nhịp đau đớn.
Mẫn Doãn Kỳ khẽ nhắm mắt, tay đặt lên tập hồ sơ.
Một lát sau, anh mở mắt, chậm rãi hỏi:
"Cậu muốn tôi giúp cậu điều tra?"
"Không," Phác Trí Mẫn lắc đầu, "Tôi muốn tự điều tra - dưới sự bảo hộ của anh.
Tôi cần anh... không phải vì tôi yếu.
Mà vì... tôi biết, anh cũng đang đi tìm những bí mật bị chôn dưới máu."
Mẫn Doãn Kỳ bật cười - rất khẽ.
"Cậu đúng là... to gan."
Anh đứng dậy, đi về phía cửa sổ, nhìn ra màn đêm đầy sương.
Sau một lúc rất lâu, anh mới quay đầu lại:
"Ngày mai, tám giờ sáng, tập hợp tại tiền viện.
Cậu sẽ đi cùng tôi đến hiện trường vụ án."
Phác Trí Mẫn sững người.
"Anh...
đồng ý rồi sao?"
"Chưa.
Tôi chỉ đang kiểm tra xem... liệu một người mang nỗi thù mười lăm năm... có đủ tỉnh táo để không trở thành con dao cắm vào tim chính mình hay không."
Mẫn Doãn Kỳ vừa khép tập hồ sơ lại thì đã thấy Phác Trí Mẫn nhanh như chớp thò tay với lấy một chồng tài liệu bên góc bàn.
Cậu ta lật tới lật lui, mày cau lại đầy vẻ chăm chú, chẳng chút e dè trước ánh mắt dõi theo như lưỡi dao mỏng của vị Đốc quân.
Chưa đầy vài nhịp thở, "bốp" một tiếng vang lên khiến cả thư phòng như khựng lại.
Mẫn Doãn Kỳ ung dung thu tay về, trên tay còn cầm nguyên tệp bìa cứng - vừa vặn hạ xuống đầu Phác Trí Mẫn như thể đang dạy một học trò không biết phép tắc.
Phác Trí Mẫn ôm đầu, giậm chân nhè nhẹ, mũi chun lại như mèo con bị vỗ mông oan uổng.
Cậu trừng mắt nhìn anh, giọng chực khóc mà vẫn không kìm nổi vẻ trách móc:
"Đốc Quân... ngài ra tay mạnh quá đi!"
Mẫn Doãn Kỳ không thèm ngẩng lên, chỉ nhàn nhạt đáp, giọng khô lạnh như đá:
"Chưa là cộng sự, đã dám động vào tài liệu mật.
Không biết phép tắc, cậu ngứa đòn thật rồi."
Câu nói khiến Phác Trí Mẫn cứng họng, cậu chỉ biết cười trừ, nhanh chóng thu lại vẻ giận dỗi.
Một tay ôm đầu, tay còn lại xua lấy xua để như đuổi tà, cậu lom khom bước lùi ra cửa:
"Đốc Quân đại nhân tha mạng... tiểu nhân lui ra, không dám quấy rầy nữa."
Vừa nói, cậu vừa bước lui với dáng vẻ vô cùng điệu nghệ.
Nhưng đến sát cửa, cậu lại nghển cổ lú đầu vào, đôi mắt sáng rỡ như đèn lồng đêm rằm:
"Nhưng...
Đốc Quân à, mong ngài sớm xét duyệt.
Tôi viết báo cáo tốt lắm đó, thật đấy."
Nói xong, cậu nhe răng cười, rồi đóng cửa lại "cạch" một tiếng, mất hút như cơn gió nghịch ngợm.
Trong thư phòng trở lại yên ắng.
Mẫn Doãn Kỳ khẽ nhếch môi, một nụ cười thoáng qua đáy mắt.
Cả ngày hôm nay, anh đã cười tới hai lần - điều hiếm thấy kể từ ngày về nhậm chức tại thành Bình Giang.
Nếu chuyện này để thuộc hạ biết được, e rằng cả dinh thự sẽ nhao nhao tìm xem rốt cuộc Phác Trí Mẫn có phải bùa hộ mệnh trời ban cho Đốc Quân của họ hay không.
Phác Trí Mẫn bước ra khỏi thư phòng, đầu cúi gằm, bàn tay nhỏ vẫn ôm lấy đỉnh đầu bị gõ đến tê điếng.
Dáng vẻ vừa tội nghiệp vừa buồn cười.
Dọc hành lang lát đá xanh, ánh tà dương rơi thành từng vạt dài qua những song cửa khắc hình trúc mai.
Cậu vừa đi vừa rủ rỉ một mình, miệng nhỏ lầm bầm:
"Đốc Quân gì mà như ác quỷ đầu thai...
Đánh mạnh thế, lỡ mình bị chấn thương não rồi về sau không điều tra nổi nữa thì sao?"
Tất nhiên, những lời ấy chẳng dại gì mà nói lớn.
Ở phủ Đốc Quân này, một cái liếc thôi cũng đủ làm người ta lạnh sống lưng, huống chi là dám than phiền thành tiếng.
Cậu chỉ là khách ăn nhờ ở đậu, có cơm ăn, có chăn ấm, có góc khuất để yên ổn viết sổ tay điều tra, đã là may mắn trời ban rồi.
Còn muốn ở lại lâu, lại càng phải biết điều.
Cậu ngẩng đầu, định rẽ sang hành lang phía Tây thì -
Bộp!
Một va chạm bất ngờ.
Cả người Phác Trí Mẫn lảo đảo, mông cậu đáp xuống nền đá, đầu óc ong lên như vừa bị trời trừng.
"Á á á đau đau đau...!"
Ngay trước mặt cậu là một cô gái trẻ cũng đang ngồi bệt dưới đất, tay cầm một túi vải vừa bung ra, bên trong là vài cuộn băng gạc lăn lóc.
Cậu hoảng hốt chồm dậy.
"Chị có sao không ạ?!
Em xin lỗi... em không nhìn đường..."
Cô gái ấy ngước lên, đôi mắt dịu dàng, trong vắt như nước hồ mùa thu.
Mái tóc dài được buộc gọn, sắc mặt không chút khó chịu.
"Chị không sao, cảm ơn em đã đỡ," cô nói, giọng nhỏ nhẹ.
"Chị... chị có bị thương chỗ nào không?"
Cậu cuống quýt hỏi, tay luống cuống nhặt đồ giúp.
"Không có, ngã nhẹ thôi mà.
Mà em là... ai thế?
Chị ở đây lâu rồi mà chưa từng gặp em."
Phác Trí Mẫn vội vàng cúi đầu, hai tay chắp trước ngực như học sinh mới đến trường:
"Dạ em mới đến hôm qua.
Em là... bạn của Đốc Quân ạ."
Cô gái nhướng mày, không tỏ vẻ kinh ngạc, chỉ mỉm cười, đoạn cúi xuống nhặt nốt túi y tế:
"Bạn của Đốc Quân?
Thật hiếm thấy.
À, chị là Lâm Nhiễm, y sư riêng trong phủ."
Cậu tròn mắt: "Y sư riêng luôn ạ?
Oa... chị giỏi quá!"
Lâm Nhiễm khẽ cười, tiếng cười nhẹ như chuông gió:
"Chị không giỏi đến thế đâu.
Chị từng học cùng Đốc Quân ở Tây mấy năm, rồi sau được mời về đây làm việc."
Nghe đến đó, cậu chớp chớp mắt, đôi đồng tử ánh lên tia hiếu kỳ:
"À, em là Phác Trí Mẫn.
Chị cứ gọi em là Trí Mẫn là được."
"Trí Mẫn..."
Cô nhắc lại cái tên, khẽ gật đầu.
"Tên đẹp và thông tuệ.
Rất hợp với em."
"Em cảm ơn chị," cậu gãi đầu, cười đến độ đôi mắt cong cong như trăng non.
"Thôi, em đi trước nha chị.
Chắc chị cũng bận rồi."
Lâm Nhiễm nhẹ nhàng đứng dậy, tay cầm túi vải như cũ:
"Ừm.
Hẹn gặp lại em lần sau."
"Vâng ạ!"
Phác Trí Mẫn bước đi, lòng bỗng nhẹ nhõm lạ.
Gió cuối chiều thổi ngang qua hành lang cổ kính, mang theo mùi gỗ thơm và hoa nhài trong sân.
Cậu nghĩ, ở nơi trang nghiêm đến nghẹt thở như phủ Đốc Quân, hóa ra vẫn có một góc dịu dàng đến vậy.
Thư phòng.
Ánh sáng ngoài cửa sổ dịu đi, len lỏi qua lớp rèm dày, để lại những mảng sáng nhạt nhòa như hoài niệm.
Trong căn phòng rộng lớn với kệ sách cao chạm trần, chiếc ghế tựa bọc da màu gụ đặt sát cửa sổ là nơi Mẫn Doãn Kỳ đang ngồi.
Anh ngả đầu ra sau, mắt khép hờ, môi không cử động nhưng thần sắc vẫn sáng suốt lạ thường - như thể chỉ là đang tạm ngắt dòng tư duy chứ không hề thực sự nghỉ ngơi.
"Cộc, cộc..."
Tiếng gõ cửa khẽ khàng nhưng vẫn không tránh khỏi quấy nhiễu sự tĩnh lặng.
Anh không quay đầu lại, cũng chẳng nhìn ra cửa.
Cằm vẫn hơi hếch, tay đặt lỏng trên tay vịn.
Chỉ có giọng nói bật ra, trầm mà lãnh:
"Vào đi."
Cửa mở, tiếng bản lề vang lên rất khẽ.
Người bước vào là một nữ nhân mặc y phục giản dị, mái tóc đen buộc gọn sau gáy, tay cầm một túi thuốc.
Cô cúi đầu rất thấp, rồi nhẹ nhàng đặt túi xuống thảm, không ngồi, cũng không dám thở mạnh.
Khác với một tiểu tử nghịch ngợm nào đó ban nãy vừa thấy ghế đã ngồi phịch xuống, người này - Lâm Nhiễm - như chiếc bóng đi qua ánh đèn, vừa dè dặt vừa cung kính.
Mẫn Doãn Kỳ vẫn không nhìn cô.
Anh chỉ khẽ giơ tay lên, làm một động tác gập xuống nhè nhẹ trong không trung - như một dấu hiệu ngầm cho phép.
Lâm Nhiễm lúc ấy mới từ từ ngồi xuống, hai tay vẫn đặt lên đùi, ngón tay đan vào nhau.
"Đốc Quân... tôi xin bắt mạch cho ngài trước."
Giọng cô nhỏ nhẹ như lá rơi đầu ngõ, nhưng đâu đó vẫn có chút căng thẳng lẩn khuất.
Mẫn Doãn Kỳ không đáp, cũng chẳng buồn liếc nhìn.
Anh chỉ từ tốn đưa tay lên, đặt lên chiếc gối kê sẵn trên bàn.
Lâm Nhiễm dùng hai ngón tay đặt lên mạch cổ tay anh, yên lặng cảm nhận trong một lúc.
Rồi cô rút tay lại, cúi đầu thấp hơn, nhẹ giọng:
"Gần đây ngài vẫn thường mất ngủ, đúng không?"
Anh cũng thu tay lại, gác khuỷu tay lên mặt bàn gỗ mun, chắp lại trước miệng như đang suy tư, rồi đáp gọn:
"Ừ."
Một âm tiết ngắn gọn mà lạnh như sương mai.
Lâm Nhiễm khẽ thở ra, vẫn giữ thái độ đúng mực, nhưng ánh mắt ánh lên chút lo âu thực sự:
"Đốc Quân... tình trạng mất ngủ kéo dài suốt nhiều năm như vậy thật sự khiến tôi lo ngại.
Mạch tượng không đều, can khí uất kết, tinh thần bị tổn hao...
Nếu không điều dưỡng cẩn thận, sau này e là sẽ ảnh hưởng đến tâm mạch."
Im lặng.
Một khoảng yên lặng như thể không gian bị dừng lại.
Mẫn Doãn Kỳ vẫn không nhìn cô.
Mắt anh khép hờ, ngón tay gõ nhịp chậm rãi lên mặt bàn - thói quen mỗi khi anh đang cố nén lại điều gì đó không muốn nói ra thành lời.
Cuối cùng, anh cất giọng.
Vẫn là chất giọng trầm thấp, nhưng giờ đây có thêm chút lạnh lùng:
"Tôi biết sức khỏe sa sút.
Không cần nói thêm."
Anh nghiêng người, tựa hẳn vào ghế, cánh tay vắt ngang tay vịn.
Rồi nói tiếp, ngắn gọn như phán quyết:
"Về đi.
Tiền thuốc thì xuống tìm Phùng quản gia.
Đưa thuốc cho ông ấy luôn."
"Đốc Quân..."
Lâm Nhiễm hơi nghiêng người về phía trước, ánh mắt dịu dàng giờ đây lộ ra sự xót xa.
"Ngài nên nghỉ ngơi điều độ.
Chỉ dùng thuốc mà không dưỡng tâm thì cũng bằng không..."
"Lâm Nhiễm."
Anh ngắt lời, giọng không lớn nhưng đủ khiến cả căn phòng trùng xuống.
"Tôi nói, về đi."
Lần này, không còn dư âm nào vang vọng.
Lâm Nhiễm cứng người trong khoảnh khắc.
Rồi cô từ từ cúi đầu, thu dọn đồ nghề, từng động tác như đã được luyện tập ngàn lần nhưng lại nặng nề một cách khác lạ.
"Vâng... xin cáo lui."
Cánh cửa khép lại sau lưng cô, rất khẽ.
Thư phòng lại trở về với tĩnh lặng quen thuộc.
Mẫn Doãn Kỳ ngửa đầu ra sau một lần nữa, tay vắt lên trán, đôi mắt khép lại như đang tránh né cả thế giới.
Bên ngoài, gió lướt qua hàng trúc cạnh cửa sổ, phát ra những tiếng rì rào khe khẽ.
Anh không cần nhìn cũng biết bản thân đã mệt.
Nhưng có những điều, dù thân xác có gục ngã, tâm trí anh vẫn buộc phải gồng mình chống đỡ - vì có những ký ức, một khi buông xuống... sẽ mãi mãi không còn lối quay về.