Cập nhật mới

Khác Huyết Họa Trên Gấm Giao Long

Huyết Họa Trên Gấm Giao Long
XX


Vài ngày sau, mưa phùn lất phất như màn sa xám phủ nhẹ xuống thành Bình Giang.

Gió từ bến cảng thổi qua từng ngõ ngách, mang theo mùi muối biển và khói thuốc đen âm ỉ từ những toa tàu chở hàng chưa rõ điểm đến.

Mẫn Doãn Kỳ đứng trước bản đồ treo trong phòng họp bí mật của phủ Đốc quân, tay phải gác sau lưng, ánh mắt lặng lẽ rà dọc theo từng tuyến đường vận tải chủ lực—từ con đường sắt chạy ngang qua kho hàng phía Bắc, đến sòng bạc dưới trướng Hội Tam Hoàng ở khu Tây, rồi cả bến tàu số chín nơi từng mất tích ba kiện hàng quân dụng tháng trước.

“Đường dây buôn hàng lậu bọc rất kỹ” anh trầm giọng nói, mắt không rời bản đồ.

“Nhưng càng kỹ bao nhiêu, lúc bị tóm lại càng lộ sơ hở bấy nhiêu.”

Anh quay sang, khẽ gật đầu ra hiệu.

Lập tức, ba nhóm trinh sát đồng phục xám tro tản ra như bóng câu qua cửa lớn, mỗi nhóm mang theo lệnh khám xét niêm phong được ký tay chỉ vài phút trước.

Chưa đến trưa, sòng bài lớn nhất thành Bình Giang bị kiểm tra ba lượt, sổ sách bị mang đi rà soát.

Một giờ sau, người của anh đến kho hàng đường sắt, lần theo tuyến toa lạnh đi xuyên đêm, tìm được dấu vết bất thường bên dưới lớp vôi vừa quét lại.

Đến chiều, đội đặc nhiệm mặc thường phục vây kín bến cảng—nơi mà theo lời chỉ điểm, một lô hàng “trà Phúc Kiến cao cấp” vừa cập bến đêm qua.

Ba hướng tấn công, một đòn phủ đầu đầy hiểm hóc, khiến các tuyến vận chuyển ngầm dưới trướng Hàn Tử Uyên lâm vào cảnh hỗn loạn.

Trong căn phòng ẩm thấp ngập khói thuốc, Hàn Tử Uyên đứng dựa vào cửa sổ, tay chắp sau lưng, mắt nhìn ra con hẻm nhỏ phía sau Đường Quảng Tế.

Mưa trút xuống mái tôn rỉ sét thành tiếng lộp bộp nặng nề.

Không ai dám lên tiếng, kể cả gã trợ lý thân tín nhất đang cầm tấm bản đồ đánh dấu các kho hàng vừa bị lục soát.

“Bao nhiêu tuyến bị cắt rồi?”

Hắn hỏi, giọng trầm như sấm vọng trong ngực.

“Dạ… tuyến sòng bài tạm ngưng, tàu hàng phía Bắc bị giữ lại từ sáng, bến cảng đã bị niêm phong.

Còn kho số B-7…”

“B-7 thì sao?”

“Có vẻ… bị cài người.

Một trong ba gã lái xe vận chuyển tối qua bị bắt sống.

Có thể đã khai.”

Rầm!

Hàn Tử Uyên giáng mạnh bàn tay lên thành cửa gỗ, gương mặt tái mét vì giận dữ.

“Khốn kiếp!” – hắn rít lên – “Tụi mày để cho Mẫn Doãn Kỳ nhảy nhót trên đầu bao nhiêu ngày rồi hả?!

Một thằng Đốc quân thôi mà khuấy đảo cả đường dây?!”

Gã trợ lý quỳ hẳn xuống, mồ hôi đổ ròng trên trán.

Nhưng hắn ta chưa kịp mở miệng, Hàn Tử Uyên đã xoay người lại, ánh mắt tối sầm như vực sâu:

“Đi gọi Ảnh Hổ.

Bảo hắn đích thân sang Cổ Thạch.

Chuyến hàng ở đó tuyệt đối không được để rơi vào tay phủ quân.”

“Vâng, tôi đi ngay!”

“Khoan đã.” – Hắn cười lạnh – “Trước đó, cho người rải tin giả ra chợ.

Bảo là phủ Đốc quân sắp ra lệnh khám xét toàn bộ khu dân sinh.

Dân loạn lên càng tốt.

Còn ở Bến Trà… bắt đầu ‘dọn dẹp’ đi.”

“Dọn… dọn dẹp?” – Gã trợ lý run giọng hỏi lại.

Hàn Tử Uyên rút điếu thuốc từ bao da, châm lửa, nhả khói rồi gằn từng chữ:

“Thủ tiêu tất cả những ai từng vận chuyển lô hàng đêm qua.

Không chừa một ai.”

---

Cùng lúc đó, tại phủ Đốc quân.

“Bọn chúng bắt đầu phản ứng.” – Một binh sĩ báo lại – “Hai giờ trước, kho B-7 có tiếng súng.

Ba người của ta chưa rõ tung tích.”

Mẫn Doãn Kỳ ngồi nghiêng mình trên ghế, ngón tay nhịp nhè nhẹ lên thành cốc trà sứ.

Gió thổi qua cửa sổ mở, kéo rèm lụa khẽ lay, hòa vào vẻ trầm ngâm của người đàn ông đang tính toán giữa ranh giới sống còn.

“Có bản đồ nội khu kho Cổ Thạch không?”

“Có, thưa Đốc quân.

Vừa được lấy từ trụ sở Hội buôn ba hôm trước.”

Anh gật đầu, đứng dậy, bước chậm rãi đến trước bản đồ.

Ánh mắt như lưỡi dao lạnh lẽo lướt qua từng khu đánh dấu đỏ.

“Hàn Tử Uyên bắt đầu dồn về phía Đông...

Được lắm.”

Anh quay sang người phụ tá thân tín – Lữ Nhạc – ra lệnh:

“Lập đội đặc nhiệm.

Đêm nay ta sẽ đích thân đến Cổ Thạch.

Nhưng trước đó…”

Anh ngừng lại, mắt hơi nheo lại như có tia cảnh giác.

“...bảo vệ Phác Trí Mẫn thật chặt.

Có thể hắn sẽ đánh vào chỗ ta không ngờ tới nhất.”

Đêm buông xuống Cổ Thạch như một tấm màn dày đặc thấm mùi mưa và khói than.

Trên con đường lát đá men theo sườn đê, ánh lửa lập lòe từ những ngọn đuốc cắm rải rác như những con mắt ma trơi lặng lẽ soi rọi một bí mật lớn đang chuyển mình.

Bên dưới lòng đất lạnh ngắt và ẩm thấp, những toa tàu cũ kỹ rền rĩ lăn bánh từng đoạn chậm chạp.

Trên lưng chúng, từng thùng gỗ đóng kín bị cột dây thừng quấn quanh như xác chết chờ tẩm liệm.

Kẻ ra lệnh điều phối đứng lặng trước miệng hầm – một bóng người cao lớn, khoác áo choàng đen, đội mũ trùm thấp quá nửa mặt.

Ảnh Hổ.

Tên này ít nói, tàn độc và tuyệt đối trung thành với Hàn Tử Uyên.

Dưới tay hắn, từng khâu vận chuyển đều như bánh răng ăn khớp hoàn hảo, không một tiếng nói thừa, không một động tác dư.

Thậm chí cả những kẻ khiêng hàng, kẻ kéo ròng rọc, đều không dám thở mạnh, như thể chỉ một âm thanh lạ cũng đủ khiến đầu họ rời cổ.

Ảnh Hổ quay đầu lại, giọng trầm đục như lưỡi dao kéo lê trên đá:

“Thùng số tám…

đưa lên toa cuối.

Không được để chạm nước.”

Một tên lính gật đầu, lưng đẫm mồ hôi.

Từ xa xa, trên sườn đồi phủ đầy bụi lau, nhóm trinh sát của Mẫn Doãn Kỳ đã vào vị trí từ rất sớm.

Người cầm ống nhòm là Tào Chính – đội trưởng đội cận vệ – đưa mắt dõi theo từng động tác của nhóm vận chuyển phía dưới.

“Bọn chúng làm rất bài bản.” – Tào Chính nói nhỏ. – “Ít nhất năm mươi người.

Cảnh giới có vũ khí.

Dẫn đầu là...

Ảnh Hổ.”

Một binh sĩ ngồi kế bên khẽ giật mình:

“Là hắn?

Tên đó từng một mình tiêu diệt cả tiền đồn Lạc Hòa năm ngoái…”

Tào Chính nhíu mày:

“Chính hắn.

Kế hoạch không thể sơ suất.”

Bên kia, từ sau vách đá, một bóng người tiến lại – là Mẫn Doãn Kỳ.

Áo khoác quân phục màu chàm sẫm khiến vóc dáng anh hòa vào bóng đêm như không hiện hữu.

Ánh mắt sắc như lưỡi kéo, không cần ống nhòm vẫn thấy rõ từng sự dịch chuyển.

“Tàu sẽ chuyển bánh trong vòng mười lăm phút.” – anh nói, giọng thấp và dứt khoát. – “Chúng ta chỉ có một cơ hội.”

Tào Chính gật đầu, rút lệnh bài bạc khắc hình huy hiệu phủ quân.

“Ra hiệu?”

Mẫn Doãn Kỳ khẽ lắc đầu, nheo mắt:

“Chưa.

Còn thiếu một thứ...”

Anh quay sang nhìn phương xa, nơi Cổ Thạch giáp ranh với ngọn đồi Thủy Hổ.

Một tiếng tín hiệu rất nhỏ vang lên – ba tiếng còi ngắt đoạn – truyền qua ống sắt chôn ngầm dưới lòng đất.

“Chờ thêm năm phút.

Người bên trong đã cài xong mìn ở trục đường số ba.”

Anh thầm nói, đáy mắt hiện lên tia lạnh buốt.

“Đêm nay, Cổ Thạch phải cháy.

Nếu có kẻ sống sót, chỉ có thể là người của ta.”

Tiếng súng đầu tiên vang lên như sấm đánh giữa lòng đêm tịch mịch.

Không phải đùng đoàng vội vã, mà là một tiếng nổ khô khốc, gọn gàng, như giáng thẳng vào lồng ngực từng kẻ đang khuân vác dưới sân ga.

Rồi tiếp theo đó, từng tràng đạn nối nhau như dệt gấm trên nền trời đen kịt.

“Chúng ta bị phục kích!”

Tiếng hô hoán thất thanh vang vọng khắp khu trạm, khiến bầy quạ đêm đang ngủ vội vã tung cánh khỏi rặng cây già.

Những ngọn đuốc bị gió thốc tắt ngúm, bóng người vấp ngã vào nhau, thùng hàng đổ lăn lóc như xác thịt trong địa ngục.

Ảnh Hổ đứng yên, cánh tay giơ cao ra hiệu cho thuộc hạ:

“Chặn đường thoát phía tây.

Không ai được phép sống sót rời khỏi đây!”

Hắn vừa dứt lời, một viên đạn sượt qua thái dương, cắm thẳng vào thân cột gỗ sát bên.

Gỗ vỡ toác, lửa bắt cháy.

Cả kho bãi lập tức sáng rực lên bởi ánh cháy và mùi khói thuốc súng.

Từ bên triền đồi, Mẫn Doãn Kỳ đã bước ra, như thể bóng tối cũng phải rẽ đường cho anh.

Mỗi bước chân anh đi đều vững vàng, dứt khoát, không chút chần chừ.

“Bao vây tuyến đường sắt.

Lính thiện xạ tập trung phía bắc.”

Giọng anh vang lên giữa trận địa như lệnh truyền của Diêm Vương.

Tào Chính cùng toán binh sĩ liền chia nhau tản ra như làn sóng vỡ bờ, từng loạt đạn vang lên như pháo giao thừa.

Nhưng phía địch cũng không dễ đối phó – Ảnh Hổ, một con thú dữ đã quen lội máu mà sống, nay bị dồn đến đường cùng, càng hung tợn.

Một toán người từ phía sau nhà kho lén lút trốn chạy – nhưng vừa mới nhô đầu khỏi bức tường đất, đã lập tức bị hạ gục.

Máu loang ra từng vệt trên nền đất đá, bốc lên mùi tanh nồng lẫn với mùi thuốc nổ khét lẹt.

Tiếng súng không dứt, chỉ thay đổi vị trí, khi thì trước ngực, khi thì bên tai, khi lại vang vọng từ mái ngói đã cháy lửa.

Phía xa, một thân ảnh nhỏ hơn, lặng lẽ nấp sau ụ than – Phác Trí Mẫn.

Cậu đến bằng cách nào, không ai rõ.

Nhưng gương mặt cậu trong ánh lửa lập lòe mang một thứ quyết tâm rất lạ – không phải nông nổi, càng không phải sợ hãi.

Cậu nhìn thấy Mẫn Doãn Kỳ giữa vòng khói và đạn, như một vị thần giáng thế, đứng giữa chiến tuyến đầy máu và lửa.

Gió thổi tung tà áo khoác quân phục của anh, vạt áo vướng vào khung sắt cong, nhưng ánh mắt anh – ánh mắt ấy – không hề lay chuyển.

Phác Trí Mẫn nắm chặt mép áo mình, thầm thì:

“Đốc Quân…

đừng chết.”

===========

Gió đêm rít qua con hẻm hẹp như gươm mỏng lướt trên da thịt.

Gạch đá sậm màu nhuốm máu, loang lổ khắp lối, trộn lẫn mùi khói súng, bụi đất và mồ hôi.

Mẫn Doãn Kỳ ngồi tựa lưng vào tường, một tay siết chặt bả vai đang thấm ướt máu, từng nhịp tim đập như đập vào vết thương, đau nhức đến tê dại.

Anh thở hắt ra một hơi dài.

Tay còn lại gỡ đai văn quân phục, vứt xuống bên cạnh không chút lưu luyến.

Chiếc áo khoác ngoài – từng là biểu tượng cho quyền lực và nề nếp – lúc này trở thành vướng víu, anh từ tốn tháo nút áo, từng cái, từng cái một, dường như chẳng vội vàng gì giữa một trận đánh sắp đến hồi kết.

Lớp sơ mi trắng bên trong bị máu nhuộm đỏ một mảng lớn trên vai trái, thấm xuống cả lưng.

Vết thương không chí mạng, nhưng nếu không xử lý sớm thì có thể lấy luôn mạng người.

Anh nghiêng đầu, đôi mắt lạnh lẽo liếc qua đầu con hẻm tối – nơi mà hắn, Ảnh Hổ, cũng đang rút về.

Ảnh Hổ lúc này chẳng khá hơn bao nhiêu.

Gã bị thương ở chân, một vết chém sâu đến tận xương, máu chảy không ngừng.

Nhưng hắn không kêu rên, chỉ nhai chặt răng, lục trong túi lấy một viên đạn, rút ruột thuốc nổ trong đó mà đổ lên vết thương đang rỉ máu.

Một tiếng khò khè trầm đục bật ra từ cổ họng, da thịt cháy xém bốc khói, mùi hăng hắc lan khắp không khí.

Gã dựa lưng vào cột đèn gãy đổ, thở hồng hộc như thú bị thương nhưng mắt vẫn ánh lên sự tàn độc.

“Mẫn Doãn Kỳ… hôm nay tao chết thì mày cũng đừng mong sống sót.”

Bên kia hẻm, Doãn Kỳ khẽ nhếch môi, máu từ môi anh chảy xuống cằm nhưng ánh mắt thì vẫn tĩnh lặng như mặt hồ mùa đông.

Anh cúi đầu, rút từ thắt lưng một con dao quân dụng, cắm phập vào tấm gỗ mục bên cạnh để giữ tỉnh táo.

“Kẻ như mày… chết chưa đủ để chuộc lại máu đã đổ ở Cổ Thạch này.”

Hơi thở bắt đầu nặng nhọc, mắt dần hoa lên nhưng tay anh vẫn không buông súng.

Giữa hai con người – một bên là kẻ phản loạn liều chết, một bên là Đốc Quân mang trên vai danh dự của cả miền trấn thủ – chỉ còn lại làn ranh sinh tử.

Đêm không còn yên nữa.

Những bước chân lặng lẽ từ phía xa đang tiến lại gần.
 
Huyết Họa Trên Gấm Giao Long
XXI


Trăng đêm phủ một màu bạc nhợt lên mái ngói gãy, ánh sáng len lỏi qua khe hẻm như gươm lụa, soi rõ hình bóng người thiếu niên đang chạy thục mạng giữa những bức tường đổ nát.

Phác Trí Mẫn thở hổn hển, bàn tay siết chặt khẩu súng lục cậu lén giấu trong áo khoác, trái tim đập dồn dập như muốn trồi khỏi lồng ngực.

Cậu không màng tiếng cảnh báo từ đám lính ở hậu tuyến, chỉ theo bản năng, lao về phía trận địa – nơi mà người ấy đang ở, nơi có bóng dáng người mà cậu… không thể để bị thương, không thể để một lần nữa biến mất trước mắt mình.

Mùi máu tanh trộn lẫn khói thuốc súng lẩn khuất trong không khí khiến bước chân Trí Mẫn càng thêm vội vã.

Khi rẽ qua một khúc quanh nhỏ, ánh mắt cậu bỗng khựng lại.

Cách đó không xa, dưới một thân tường đổ, một người đàn ông đang ngồi tựa lưng, vạt áo trắng loang lổ máu, khuôn mặt tái nhợt vẫn giữ vẻ điềm nhiên như thể đau đớn chẳng hề liên quan đến anh.

“Doãn Kỳ!!”

Trí Mẫn hét lên, không kịp nghĩ ngợi gì, cậu lao tới quỳ sụp bên cạnh anh.

Đôi tay run rẩy chạm vào bờ vai đẫm máu, giọng nghèn nghẹn như bị thứ gì chặn ngang cổ họng.

“Anh bị thương… sao lại bị thương nặng như vậy…”

Doãn Kỳ quay mặt nhìn cậu, khóe môi khẽ nhếch, nụ cười nhàn nhạt mà vẫn bá đạo như thường ngày.

“Ai cho cậu đến đây?”

“Tôi... tôi theo dấu mà đến… tôi không yên tâm…”

Giọng Trí Mẫn run lên vì gió và vì hoảng loạn.

Cậu không còn giữ được vẻ bướng bỉnh thường ngày, mắt đã hoe đỏ.

Doãn Kỳ khẽ lắc đầu, đưa tay lên, ngón tay vẫn còn dính máu nhưng vẫn thản nhiên búng nhẹ vào trán cậu:

“Cậu ngốc quá.

Chỗ này không phải nơi để đùa giỡn.”

Trí Mẫn không đáp, chỉ siết chặt tay anh lại, ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt sâu hoắm kia.

Gió thổi lật mái tóc cậu bay tán loạn.

“Tôi không đùa, tôi lo cho anh.”

Một câu nói buông nhẹ nhưng mang theo cả một trời chân thành, khiến trong khoảnh khắc, đôi mắt của Mẫn Doãn Kỳ khựng lại, ánh nhìn khẽ lay động.

“Ở lại đây.

Đừng bước ra nữa.” – Giọng anh trầm khàn, như thể đã dồn hết sức lực để dặn dò.

Phía xa, tiếng giày nện trên mặt đất, tiếng la hét, còi rít.

Kẻ thù đang lùng sục từng ngõ hẻm.

Mẫn Doãn Kỳ với tay lấy lại khẩu súng, tay kia vẫn giữ chặt Trí Mẫn trong lòng, che chắn bằng cả thân người.

“Nếu chúng lại gần, cậu bắn, hiểu chưa?”

“Nhưng anh—!”

“Không ‘nhưng’ nữa.

Trí Mẫn, tôi không thể chết… khi cậu vẫn còn ở đây.”

Trí Mẫn quỳ sát bên anh, hơi thở hổn hển hòa cùng tiếng tim đập dồn dập trong ngực.

Bàn tay cậu vòng qua lưng anh, siết lại như sợ buông ra một khắc thôi người này sẽ tan biến vào màn đêm đầy mùi máu tanh và khói thuốc súng.

Cậu gục đầu vào bờ vai anh, chẳng màng vệt máu đang loang dần trên vạt áo trắng của mình.

Doãn Kỳ híp mắt, đưa mắt liếc quanh trong bóng tối – ánh trăng lờ mờ chỉ đủ để soi rõ những bóng đen lẩn quẩn sau bức tường đổ.

Khi đã chắc chắn trước mắt chưa có động tĩnh gì khả nghi, anh mới khẽ thở ra một hơi dài, rồi nghiêng mặt nhìn cậu thiếu niên trong lòng.

Anh cười khẽ, một nụ cười có chút bất lực, có chút dịu dàng, mà lại như cười với chính mình.

Rồi anh dùng giọng trầm khàn mà vững chãi, cố nuốt lại cơn đau đang thốc lên từ vết thương rỉ máu sau vai trái, chậm rãi cất lời:

“Đáng nhẽ ra… tôi đã định sẽ một sống một còn với hắn… trận này, có chết cũng phải kéo Ảnh Hổ theo cùng.”

Bàn tay đầy máu của anh đặt lên lưng Trí Mẫn, vỗ nhẹ một cái như trấn an.

“Nhưng bây giờ cậu lại ở đây…”

Giọng anh bỗng chùng xuống, tựa như có một đoạn xao động không tên trôi ngang qua gió.

“Tôi nhất định phải sống.

Phải sống cho bằng được…

để còn đưa cậu ra khỏi cái đầm lầy tội ác này.”

Trí Mẫn ngẩng mặt lên, môi mím chặt, đôi mắt hoe đỏ trừng trừng nhìn anh.

Trong ánh mắt ấy, là đau lòng, là cảm kích, là sợ hãi… và cả một điều gì đó chưa kịp gọi tên.

“Anh không được chết…

Doãn Kỳ, tôi cấm anh chết!”

Doãn Kỳ bật cười khẽ, tiếng cười như nứt ra từ kẽ răng.

“Nếu tôi chết mà cậu dám khóc… tôi chắc chắn sẽ hóa thành quỷ mà kéo cậu xuống theo.”

“Vậy thì tôi theo anh thật đấy!” – Trí Mẫn đáp như gắt, rồi vùi mặt vào vai anh, nước mắt đã rơi từ lúc nào chẳng rõ.

Trong bóng tối đặc quánh, giữa tiếng còi hụ xa xa và tiếng bước chân đang rình rập, hai người ngồi dựa vào nhau – một kẻ đang cố níu lấy sự sống, một người thì ôm lấy cả trời lòng đau đớn.

Gió thổi lạnh, mà khoảnh khắc ấy lại nóng rực tựa như máu đang trào ngược trong tim.

Tiếng súng lại một lần nữa vang lên, chát chúa và lạnh lùng như nhát dao rạch ngang màn đêm.

Tiếng vang vọng giữa những bức tường gạch đổ nát khiến không gian run rẩy, khói súng lập tức lan ra mù mịt, mùi thuốc súng lẫn với mùi máu, gay gắt đến nghẹt thở.

Doãn Kỳ theo bản năng mà ôm chặt lấy thân hình nhỏ bé trước mặt.

Cánh tay phải siết lại, kéo Trí Mẫn áp chặt vào lòng như thể chỉ cần chậm một khắc thôi, làn đạn kia sẽ cướp đi người quan trọng nhất trong đời anh.

Lưng anh khẽ run lên, bởi khi giật mạnh cơ thể để che chắn cho cậu, vết thương nơi bả vai cũng bị kéo giãn, đau như lửa thiêu.

Nhưng anh không hề kêu một tiếng, chỉ cắn chặt răng đến nỗi quai hàm siết cứng, từng thớ cơ nơi cổ nổi lên, máu trên vai loang thành vệt lớn thẫm đẫm áo sơ mi trắng ngà bên trong.

Trí Mẫn ngẩn người trong vòng tay ấy, đầu cậu dụi vào ngực anh, cảm nhận rõ nhịp tim đập thình thịch, mạnh mẽ đến kinh hoàng – như thể mỗi nhịp là một lần anh đẩy chính mình đến gần ranh giới tử sinh.

“Doãn Kỳ!

Anh—”

Cậu chưa kịp nói tròn câu, thì một bàn tay to lớn đã siết lấy gáy cậu, ghì đầu cậu áp sát hơn vào ngực mình.

“Đừng động đậy!” – Anh nghiến răng rít khẽ, giọng nói lạc đi vì đau nhưng vẫn đầy kiên định –

“Nghe tiếng súng chưa?

Bọn chúng chưa rút đâu.

Im lặng.”

Gió thổi xộc qua hẻm nhỏ, cuốn theo tro bụi và tàn lửa chưa tắt.

Cả hai nấp sau một bức tường gạch cháy xém, phía sau lưng là sinh tử, phía trước là bóng tối, nhưng vòng tay kia vẫn vững chãi như tường đồng vách sắt.

Chỉ có điều...

áo anh đã nhuộm máu, và hơi ấm ấy đang yếu dần theo từng phút.

Khói đạn dày đặc phủ kín một góc bãi hàng, những đốm lửa tàn âm ỉ cháy trên từng kiện gỗ vỡ nát.

Ảnh Hổ gác lưng vào vách tường vỡ, thở hồng hộc như con thú bị thương đang hấp hối giữa chiến trường.

Chân gã nát bấy, máu thấm qua ống quần đen sì mà chảy thành vệt dài, nhưng miệng vẫn ngậm điếu thuốc, môi bật run vì lạnh và vì đau, hít một hơi mà như hút vào cả mùi máu tanh và thất bại.

Gã vẫn không chịu gục.

Đôi mắt vốn sáng quắc giờ phủ màn đỏ ngầu, không biết do máu hay do giận.

Đạn bay loạn xạ từ bốn phương tám hướng, đồng đội hay kẻ thù giờ cũng khó phân biệt.

Mỗi âm thanh vang lên như rạch một đường vào óc – sắc lạnh, hỗn loạn, và tuyệt vọng.

Đúng lúc ấy, một bóng người loạng choạng chạy tới giữa làn khói mờ – là đàn em thân cận của gã, tên Tiểu Lộ.

Thằng này cũng chẳng khá hơn, trán bị rạch một đường dài, máu trộn với bụi đen, mắt mở không lên nổi.

Nhưng vừa thấy Ảnh Hổ, nó lập tức nhào tới, hai tay run rẩy muốn đỡ đại ca đứng dậy rút lui.

“Đại ca!

Mau đi thôi, không còn đường nữa rồi!

Phía bắc bị bao vây, phía nam bắn tỉa, chỉ còn lối hẻm phía sau nhà kho số ba, em dắt anh—”

“Buông ra.” – Giọng Ảnh Hổ khàn đục nhưng sắc như dao cạo.

Gã không nhìn tên đàn em, mà chỉ giương mắt nhìn vào khoảng không phía trước, nơi lửa đạn vẫn chưa dứt, nơi máu vẫn còn đang đổ xuống từng khắc một.

“Mày muốn lôi tao chạy trối chết như chó hoang à?”

“Đại ca…!” – Tiểu Lộ sững lại.

“Tao còn chưa phân định thắng bại với cái tên Doãn Kỳ chết tiệt kia, mày dắt tao về để Hàn Tử Uyên tự tay moi tim tao à?” – Gã cười khẩy, nụ cười như vết cắt trên mặt – đầy tuyệt vọng mà hung bạo.

“Nếu có chết... thì cũng phải chết trên chiến trường, chết trong thế ngẩng đầu mà máu vẫn chưa cạn.

Hiểu chưa?”

Tiểu Lộ cắn chặt răng, hai mắt hoe đỏ.

Gió gào qua bãi hàng cháy dở, cuốn theo tiếng đạn như tru quỷ rống hồn.

Một tia lửa lướt ngang mặt đất, chiếu lên bóng hai kẻ sống sót giữa địa ngục, không biết còn có thể gượng đến phút cuối hay không.

Lời khuyên của Tiểu Lộ như gió thoảng qua tai, không làm gợn một sợi thần kinh nào trong đầu Ảnh Hổ.

Nó gần như quỳ xuống giữa đống tàn dư hỗn độn mà van nài, nước mắt hòa lẫn với mồ hôi và máu, môi bật run vì lo sợ mà cũng vì bất lực.

“Đại ca… mạng anh giờ quan trọng hơn bất cứ thứ gì!

Còn đường là còn hy vọng, chỉ cần anh sống, tụi nó không dám làm càn—”

“Im miệng.”

Ảnh Hổ rít một hơi thuốc ngắn, rồi dụi tàn vào vách gỗ cháy xém bên cạnh.

Hơi khói đậm đặc lẫn theo mùi thịt cháy và máu, như khắc thêm đường nét quỷ dữ lên gương mặt vốn đã méo mó vì đau đớn của gã.

“Tao không phải cái thứ sống thoi thóp để về làm vật tế cho Hàn Tử Uyên giết dằn mặt đàn em.”

Gã khịt mũi, miệng ngoác ra cười – nụ cười chẳng khác gì con thú bị dồn đến bước đường cùng nhưng vẫn còn nanh vuốt.

Gã nhìn về phía chiến trường phía trước, nơi loáng thoáng ánh đèn pha chiếu rọi qua khói bụi, nơi những tiếng súng vẫn cứ nổ từng tràng đều đều, như nhắc nhở: cuộc chơi này chưa có kẻ thắng.

“Mày nghĩ tao lăn lộn mười năm trong máu, ăn gạch đá, uống rượu pha máu người, là để đến lúc này lết về nhà như thằng què?”

Giọng gã khô đặc, từng chữ như rít qua răng.

Tiểu Lộ ngẩng đầu nhìn gã, ánh mắt gã không còn là người nữa – mà là một con thú bị vây, vẫn sẵn sàng nhào lên cắn cổ bất kỳ ai dám chạm vào phẩm giá cuối cùng.

“Doãn Kỳ còn chưa chết.

Tao còn chưa rút máu hắn.

Mày dắt tao đi bây giờ… coi như giết tao sớm.”

Tiểu Lộ nắm chặt tay, đôi mắt ầng ậng nước.

Hắn biết – lúc này không có ai, không có điều gì lay chuyển được Ảnh Hổ nữa.

Trận chiến này không còn là chuyện sống còn, mà là danh dự cuối cùng còn sót lại.

Nếu thua, không chỉ là mất mạng – mà là mất tất cả những gì gã từng chém giết để có được.

Gió đêm rít qua khe tường đổ, thổi bạt khói thuốc và máu tanh.

Trong cái khung cảnh nhuốm màu tận diệt ấy, có một con người vẫn ngồi yên, mắt nhìn về phía trước như thể ánh sáng nơi đó chính là con đường chết – và gã không hề chùn chân.
 
Huyết Họa Trên Gấm Giao Long
XXII


Dưới ánh sáng lay lắt của những ngọn đuốc cuối cùng còn sót lại, Mẫn Doãn Kỳ ngồi dựa lưng vào vách tường gạch loang lổ, mồ hôi lấm tấm thấm ướt cả áo sơ mi trắng, hòa vào máu tạo thành một vệt đỏ nhòe, lạnh ngắt.

Vai anh đau buốt, nhưng ánh mắt vẫn như thép nguội – không mảy may có dấu hiệu lạc thần.

Phác Trí Mẫn quỳ bên anh, tay chân luống cuống nhưng kiên định.

Cậu dùng tấm vải rách được xé vội từ áo mình quấn chặt lấy vết thương.

Những ngón tay nhỏ nhắn khẽ run, song vẫn cố nén nước mắt mà xiết chặt vòng băng, như thể cậu đang nắm lấy sinh mệnh người đàn ông trước mặt bằng tất cả lòng can đảm vốn có.

“Không được rút ra đâu… nếu không máu chảy càng nhiều hơn,” Trí Mẫn thì thầm, mắt nhìn vào vết thương như muốn cướp nó về phía mình.

Doãn Kỳ khẽ gật, khóe môi cong lên một nụ cười nhạt như gió thoảng.

Anh đặt tay lên đầu cậu, vuốt nhẹ mái tóc bết mồ hôi và bụi.

“Làm tốt lắm.

Còn lại…

để tôi lo.”

Rồi không một phút ngơi nghỉ, anh đứng dậy.

Lảo đảo một chút, nhưng khi hai chân anh dẫm xuống nền gạch rêu lạnh, toàn thân liền thẳng tắp.

Người lính phía sau báo cáo ngắn gọn: quân đã tập hợp lại phía sau nhà máy cũ – chỗ con đường mòn dẫn ra bến tàu, tránh được tầm nhìn của lũ còn sót lại bên địch.

Lực lượng của anh giờ chỉ còn hơn năm mươi người, nhưng từng người một đều là thân tín – là xương sống mà anh đào tạo, rèn từng bước trong lửa đạn.

Mắt ai nấy đều đỏ hoe, không vì sợ hãi mà vì căm giận.

Cái chết của đồng đội như từng mũi gai cắm sâu vào máu họ, làm trái tim sôi sục không yên.

Trong màn đêm đặc quánh mùi khói súng, Doãn Kỳ đứng trên bậc tam cấp bằng đá, lưng vẫn đẫm máu, mắt quét một lượt những gương mặt còn sống sót.

Giọng anh trầm thấp, vang đều như tiếng trống điểm lệnh:

“Trận này… không phải chỉ là truy bắt một nhóm buôn lậu.

Đây là bàn cờ chính trị, và chúng ta—đã đến nước phải sang sông.”

“Nếu lui, không còn đường sống.

Nếu tiến, dù có ngã xuống, cũng là vì một lý tưởng xứng đáng.”

Từng lời như gõ mạnh vào tim từng người.

Không ai trả lời, nhưng tiếng súng lên nòng đồng loạt vang lên như một hồi trống nghiêm nghị.

Một người lính phía sau nắm chặt tay, hét lên:

“Sống chết với Đốc Quân!”

Một người rồi hai người… cả nhóm gần năm chục mạng người hô theo như sấm dậy.

Mắt họ đỏ rực trong ánh lửa lụi tàn, nhưng tinh thần thì sáng như sao trời.

Doãn Kỳ khẽ nghiêng đầu, mỉm cười.

Anh quay lại, nhìn Trí Mẫn đang lo lắng đứng ở phía sau, rồi nói như thể đó là lời hứa cuối cùng trong đời:

“Chờ tôi.”

Rồi anh rút súng, lao về phía trước.

Đêm Cổ Thạch – nơi trận huyết chiến sẽ là dấu mốc không thể quay đầu…

________

Trong gian phòng lát đá cẩm thạch, ánh sáng đèn dầu vàng vọt phản chiếu lên gương mặt lạnh lùng của Hàn Tử Uyên.

Mùi thuốc phiện còn vương vất trong không khí chưa kịp tan, nhưng giờ phút này, hắn không còn tâm trí đâu mà đắm chìm vào khói sương.

Hắn đứng bên cửa sổ, đôi tay giấu trong tay áo lụa thêu chỉ vàng, nhưng từng đầu ngón vẫn run nhẹ như thể có cơn bão đang cuộn chảy dưới lớp da.

“Gửi thêm người đến Cổ Thạch,” giọng hắn khản đặc nhưng gằn từng chữ như thép mài, “giết sạch… không để bất kỳ kẻ nào của Mẫn Doãn Kỳ sống sót.”

Tên thuộc hạ đứng sau lưng – một gã trai trẻ mặt mũi sẹo sắt – khẽ cúi đầu, nhưng vẫn không giấu được sự chần chừ trong giọng.

“Dạ… chuyện đó e rằng không ổn.”

“Không ổn?”

Hàn Tử Uyên quay phắt lại, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi đao, “Cái gì gọi là không ổn?”

“Thuộc hạ vừa nhận được tin từ nội tuyến.

Có người của cục mật vụ…

đã bắt đầu lẻn vào doanh địa.”

“Chưa rõ là bên nào cài vào, nhưng có khả năng... kế hoạch của ta đã bị rò rỉ.”

Không khí trong phòng đột ngột chìm vào một khoảng trống lạnh buốt.

Gió từ ngoài song sắt lùa vào, thổi tung tấm rèm mỏng, như cào xé vào mặt Hàn Tử Uyên.

Hắn nhấc tay hất đổ toàn bộ ấm trà lên bàn, bể sành vỡ tan, nước nóng văng vào ống tay hắn mà hắn chẳng buồn chớp mắt.

Gằn từng tiếng qua hàm răng siết chặt:

“Cái lũ phế vật!

Một chuyện đơn giản vậy mà cũng để lộ được?”

Tên thuộc hạ cúi gằm mặt, không dám thở mạnh.

Một lúc lâu sau, Hàn Tử Uyên ngồi phịch xuống ghế, trầm mặc, hai mắt đỏ au như loài thú dữ đang bị dồn đến cùng đường.

“Dương Hạo Nhiên chết chưa bao lâu…

Mấy năm qua hắn là mối ngon, che mặt cho ta lấy hàng từ bên kia biên giới.

Bây giờ hắn ngã, các đầu mối Thượng Hải cũng chùn bước.”

“Bọn thương nhân đó chẳng khác gì ruồi thấy mùi tanh thì bay tới, ngửi thấy khói súng thì quay lưng bỏ chạy.”

Hắn nhếch môi cười, mà nụ cười lạ lùng như khóc.

Đôi mắt hắn dừng lại ở góc bàn, nơi đặt một cuốn sổ tay cũ kỹ – là nhật ký liên lạc giữa hắn với các băng đảng hải ngoại.

Hắn giơ tay đập mạnh lên nó một cái, cất giọng rít qua kẽ răng:

“Nếu giờ mà không đạp Mẫn Doãn Kỳ xuống bùn… thì không bao lâu nữa, ta mới là kẻ bị kéo xuống vũng máu.”

Tên thuộc hạ định mở lời, nhưng chưa kịp thốt ra đã bị Hàn Tử Uyên chặn ngang:

“Tạm hoãn kế hoạch.

Dùng đám thương lái miền Nam để đánh lạc hướng.

Và điều ‘Phu Tử’ đến liên lạc lại với người Nhật…

Nếu phải bán thêm vài con đường huyết mạch, ta cũng phải giữ được gốc rễ.”

Ánh mắt hắn lúc này không còn đơn thuần là tức giận, mà là một ngọn lửa âm ỉ, của một con mãnh thú bị thương đang dồn nén chuẩn bị phản kháng.

“Còn Mẫn Doãn Kỳ… sớm muộn gì cũng phải chết.

Nhưng không phải chết dưới đạn, mà là chết trong tay người của chính hắn.”

_____

Đêm vẫn chưa tàn, mà lòng người đã loạn.

Cách đó không xa, Ảnh Hổ đang lê đôi chân nhuốm máu, từng bước dằn từng cơn đau như thể rút gân lóc thịt.

Gã vẫn cắn chặt răng không để bật ra tiếng rên, tay phải vẫn còn nắm chặt khẩu súng đã xước trầy.

Mắt vằn đỏ, thân hình khập khiễng, nhưng ý chí thì chưa chịu khuất.

Gã đang tìm người.

Không phải để trốn chạy, mà để kết thúc.

Đến khi trời đêm rút lại một phần, gió đêm se lạnh thổi lướt qua vành tai, gã thấy bóng một người đàn ông đứng phía trước – dưới ánh lửa hừng hực, dáng người thẳng tắp, áo choàng lật theo gió, ánh mắt thản nhiên lạnh lùng.

Mẫn Doãn Kỳ.

Khí thế ấy, phong thái ấy – không thể lẫn vào đâu được.

Gã khựng lại, khóe môi méo xệch nhếch lên một nụ cười:

“Đốc quân… ngài tìm tôi sao?”

Doãn Kỳ cũng mỉm cười, nụ cười của người biết rõ mình đang đối mặt với kẻ tử địch – nhưng không hề dao động.

Anh khẽ nghiêng đầu, nói:

“Chân đã liệt, mà nhiệt huyết vẫn chưa nguội à?

Thật không hổ là tay chân thân tín nhất của Cục trưởng Hàn.”

Ảnh Hổ thoáng khựng người.

Không phải vì lời châm chọc, mà vì sự thản nhiên đến đáng sợ của người trước mặt.

Thì ra... hắn biết.

Không chỉ là suy đoán, mà là biết rõ.

“Thì ra, đốc quân đã tỏ tường mọi chuyện...”

Doãn Kỳ không phủ nhận, cũng chẳng xác nhận.

Anh chỉ nhẹ giọng:

“Không còn đường lùi nữa.

Kết thúc tại đây đi.”

Ảnh Hổ bật cười khan, nhưng rồi khựng lại vì máu lại dâng tràn lên cổ họng.

Gã cúi người khạc một ngụm máu tươi đỏ lòm xuống đất.

“Nếu ngài hạ được tôi, thì coi như…

Hàn Tử Uyên cũng chẳng còn mặt mũi mà chống cự nữa.

Nhưng nếu tôi còn sống mà bước ra khỏi đây… thì cái danh Đốc quân của ngài e rằng cũng sẽ chôn theo cùng máu của đêm nay rồi.”

Doãn Kỳ không đáp.

Chỉ nhấc súng lên, ánh lửa lập lòe phản chiếu trong con mắt đen thẳm.

Đêm nay, máu sẽ đổ – hoặc là vì chính nghĩa, hoặc là vì tội ác phải trả giá.
 
Huyết Họa Trên Gấm Giao Long
XXIII


Khẩu súng trong tay Doãn Kỳ nâng lên, tiếng búa cò bật ra một cách lạnh lùng.

Đối diện anh, Ảnh Hổ cũng nắm chặt súng lục, mũi súng run nhẹ theo từng nhịp thở gấp gáp.

Gió đêm thổi qua tàn tích của khu cảng, mùi máu tanh lẫn trong tro bụi và khói đạn, dường như khiến cả đất trời cũng phải cúi đầu.

Không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở.

“Đốc quân…” – Ảnh Hổ rít qua kẽ răng, “Tôi giết người từ khi còn chưa học xong viết tên mình.

Đến bây giờ... máu tôi mang nặng mùi sát khí.

Còn ngài thì sao?

Một vị đốc quân có thể giết người vì quốc gia, nhưng liệu có đủ máu lạnh để giết vì công lý?”

Doãn Kỳ không đáp, chỉ hơi nghiêng đầu, ánh mắt như tảng đá lặng trong hồ nước mùa đông.

Một giây sau, tiếng súng đầu tiên vang lên.

Chớp lửa lóe sáng giữa màn đêm đặc quánh.

Cả hai không kịp tránh, không chọn né tránh.

Một viên đạn sượt qua tay áo Doãn Kỳ, để lại vệt rách loang máu; một viên khác xuyên xéo qua bắp tay Ảnh Hổ, máu bắn tung tóe nhưng hắn vẫn không rên lấy một tiếng.

Không ai lùi.

Không ai nhượng bộ.

Ảnh Hổ lăn người sang bên, nhanh như cọp đói vồ mồi.

Gã xoay súng, bắn liên tiếp, nhưng Doãn Kỳ đã kịp lách người sau một thùng gỗ vỡ.

Mảnh gỗ bắn tung tóe, ánh lửa rực lên trong khoảnh khắc, phản chiếu lên ánh mắt sắc như dao của hai kẻ đàn ông.

Tiếng bước chân lao đến, tiếng súng tiếp tục nổ ra như chuỗi trống trận giục hồn.

Cả hai đều đã bị thương, nhưng đều liều lĩnh như chẳng còn đường sống.

“Đốc quân!

Giỏi thật.

Không ngờ ngài không chỉ biết ra lệnh mà còn biết giết người!” – Ảnh Hổ cười lớn, tiếng cười pha lẫn máu, vang như rạn đá trong lòng núi.

Doãn Kỳ nheo mắt, máu chảy từ cánh tay xuống ướt đẫm phần áo sơ mi, nhưng anh vẫn nhấc súng, giọng không gợn cảm xúc:

“Muốn làm sạch đất nước này…

đôi tay cũng phải nhúng máu thôi.”

Lần nữa, súng lại vang.

Hai bóng người như quỷ ảnh giữa đêm đen, không lùi, không run.

Một người vì chính nghĩa.

Một người vì sự trung thành mù quáng với bóng tối.

Màn đêm che giấu đôi chân run của họ, nhưng không giấu được ánh sáng của ý chí và thù hận.

Từng viên đạn được bắn ra không chỉ bằng tay, mà bằng cả niềm tin và những đoạn đời chằng chịt máu cùng nước mắt.

Cả hai đều trúng thương thêm.

Doãn Kỳ loạng choạng, đầu gối khụy xuống đất, miệng bật ra một hơi thở dài như buông tất cả.

Ảnh Hổ lùi lại một bước, máu chảy từ trán xuống phủ đầy một mắt, nhưng ánh nhìn vẫn như chó sói rừng – sắt đá và căm hận.

Gió táp lên da thịt, mặn vị biển và rát cả lòng người.

Trên bầu trời đêm, không một vì sao.

Trận giao chiến kéo dài tưởng chừng đến tận cùng sinh lực.

Lửa đạn gào rít như gió bấc, khói thuốc súng vương mùi nồng đặc quanh những dãy hành lang gãy vụn.

Tiếng đạn cạch khô khốc khi lên nòng trở thành bản nhạc cuối cùng của hai khẩu súng đã cạn sạch hơi thở.

Ảnh Hổ nghiến răng, lưng dán vào bức tường loang lổ máu khô.

Khẩu Mauser trong tay hắn trống rỗng, chỉ còn là khối sắt lạnh lẽo vô dụng.

Hắn nghiêng đầu, ánh mắt rọi qua bức tường đổ sập—im ắng như thể cái chết đang nín thở chờ đợi.

Phía bên kia, Mẫn Doãn Kỳ cũng không khá hơn.

Viên đạn cuối cùng đã rời khỏi nòng súng từ giây trước, để lại một khoảng trống lạnh buốt giữa lòng bàn tay anh.

Nhưng lạ thay, anh không có vẻ hoảng loạn.

Trái lại, Doãn Kỳ cười.

Một nụ cười nhẹ tênh nhưng rắn rỏi, như thể bản thân anh vừa bước ra từ một vở kịch đã thuộc lòng hồi kết.

Máu chảy từ trán vương qua chân mày, anh dùng mu bàn tay gạt đi, động tác bình thản như thể đang sửa lại cổ tay áo cho chỉn chu.

Rồi anh ném khẩu súng sang một bên, âm thanh sắt thép va chạm vào xi măng rỗng vọng lên như tiếng chuông cuối lễ tang.

Không che chắn, không vũ khí, anh từ tốn sắn tay áo lên.

Từng động tác dứt khoát, toát ra sự bình thản đến lạnh người.

Con đường phía trước trống rỗng—chỉ có một mình anh đối mặt với cánh cửa định mệnh.

“Không còn đạn” giọng anh vang lên, không lớn nhưng đủ để xuyên qua màn khói đục.

Ảnh Hổ khựng lại.

Đầu hắn nhô ra chậm rãi từ sau cột trụ đã mẻ góc.

Lúc thấy tay đối phương trống không, hắn mới lảo đảo bước ra.

Cái chân bị thương kéo lê trên nền xi măng, phát ra thứ âm thanh chát chúa, như dây xích lết qua sân nhà tù.

Gã cũng không còn gì trong tay.

Khẩu súng trong tay gã đã hết đạn từ lâu, và bàn tay phải của gã vẫn còn run rẩy vì vết đạn xuyên qua vai lúc nãy.

Nhưng hắn vẫn cười, một nụ cười nhếch mép mệt mỏi nhưng ngoan cố.

Giữa họ, chỉ còn sự sống đang rút ngắn từng hơi thở.

Và bầu không khí ấy—kỳ lạ thay—không hề yên ắng.

Mà như thể cả thế gian đang nín thở, chờ xem ai sẽ là người cuối cùng còn đứng vững.

Trận chiến đã đi đến tận cùng của sức lực.

Gió từ bến cảng thổi ngược vào, mang theo hơi lạnh muối biển và mùi sắt gỉ của máu chưa kịp khô.

Những ngọn cỏ mục bên rìa đê lắc lư như phướn trắng đợi tang.

Trên nền đất nứt vỡ, hai con người đối diện nhau—không còn là hai kẻ thù, mà là hai tượng đài sinh ra từ cùng một thời loạn.

Mẫn Doãn Kỳ thấm mệt.

Anh biết mình đã đến giới hạn.

Cơ thể rệu rã, cánh tay máu vẫn rỉ xuống từng giọt nặng trĩu, tim đập như trống trận sau cùng của đoàn quân đã kiệt.

Chỉ cần một cú hạ nòng, anh sẽ ngã.

Nhưng anh vẫn đứng.

Lưng anh vẫn thẳng như thanh trường kiếm dựng trên tuyết trắng.

Đôi mắt anh, dù mờ vì máu thấm vào tròng, vẫn nhìn thẳng như đợi một buổi tuyên án cuối cùng.

Ảnh Hổ cũng chẳng hơn.

Gã lảo đảo, bước chân nghiêng ngả như bóng ma sau cơn mộng dữ.

Mỗi hơi thở đều như lửa đốt ngực, máu chảy xuống trán, hòa cùng mồ hôi tạo thành thứ chất lỏng đặc sệt rơi từng giọt.

Gã lùi một bước, rồi lại cố gượng về phía trước.

Đó là thứ ngoan cố không phải của con người bình thường.

Đó là bản năng của chó săn được nuôi để chết vì chủ.

Phải.

Gã là chó của Hàn Tử Uyên.

Và vì thế... gã không được phép gục trước Mẫn Doãn Kỳ.

Bàn tay rớm máu của Ảnh Hổ chậm rãi thò vào túi áo trong.

Một chuyển động đầy toan tính.

Một ván cờ đã giăng từ lúc đầu.

Gã đã phòng sẵn khẩu súng thứ hai.

Lúc cận vệ ngã xuống khi nãy, hắn nhanh tay đoạt lấy một khẩu trong đống máu loang.

Không ai để ý, cũng chẳng ai nghĩ gã còn cơ hội.

Gã nhếch miệng cười.

Nụ cười méo mó, nhưng lại khiến không khí trở nên lạnh buốt hơn cả gió đêm.

Gã lên nòng.

"Lạch cạch"—tiếng búa cò bật ra như tiếng răng va nhau nơi miệng vực sâu.

“Mẫn Đốc Quân?” – giọng gã khản đặc như dội từ cổ họng trộn tro bụi.

“Ngài... không sợ chết sao?”

Doãn Kỳ vẫn nhìn thẳng, không nhăn mày.

Chỉ có ánh mắt sâu thêm, như mặt hồ dậy gió.

“Đến bước này rồi” – anh cười nhẹ, “Sinh tử kề cận... có chết cũng an lòng.

Nếu thân xác tôi được chôn cùng máu kẻ phản loạn, thì cũng là một cách ghi công với tổ quốc.”

Lời nói ấy, nhẹ như gió thoảng, nhưng lại khiến Ảnh Hổ nghẹn một nhịp.

Gã sững lại trong thoáng chốc.

Rồi cười.

Nhưng lần này, tiếng cười không giống trước—nó mang màu của cay đắng.

“Mẹ nó... thật chói mắt.” – gã nói, giọng trầm như thầm rủa một vầng mặt trời mà cả đời chưa từng với tới.

Gã giơ súng.

Từng giây trôi dài như kỷ nguyên sụp đổ.

Mũi súng hướng về Doãn Kỳ.

Gió thốc ngang qua.

Hai bóng người như hai pho tượng thời cổ, đối mặt nhau dưới một bầu trời không sao.

“Mẫn Doãn Kỳ... tạm biệt.”

“Đoàng!”

“Đoàng!”

“ĐOÀNG!!!”

Tiếng súng chát chúa vỡ tung trong đêm.

Tiếng cuối cùng dội lên cao nhất—như đập tan cả màn đêm, tan cả tội nghiệp đời người.

Mẫn Doãn Kỳ vẫn đứng.

Ngực phập phồng, hai chân lảo đảo, nhưng anh vẫn đứng.

Tay anh trống không.

Nhưng tim anh vẫn chưa ngừng đập.

Người đổ xuống lại là Ảnh Hổ.

Máu phụt ra từ ngực hắn như suối vỡ đập.

Hắn trừng mắt, nhưng không còn sức mà thốt nổi một lời.

Trong đôi mắt ấy, có sự hoang mang... và giải thoát.

Gã ngã sấp xuống nền gạch nứt, không kêu một tiếng.

Phía sau gã, là bóng người cao gầy đang từ từ hạ súng xuống.

Trương Mộc Tân.

Khuôn mặt Mộc Tân trắng bệch, như thể bản thân cũng không tin được mình vừa bóp cò.

Khẩu súng còn nóng trong tay, nhưng tay anh run rẩy không thể giữ nổi.

“Đốc quân...” – anh gọi, hoảng hốt.

Doãn Kỳ khẽ nghiêng người, ánh nhìn vừa đủ để thấy gương mặt người thanh niên trẻ tuổi.

Anh mỉm cười.

Một nụ cười cuối cùng, rồi cơ thể anh đổ sụp về phía trước như cây cổ thụ vừa bị đốn ngã.

“Đốc quân!!!”

Mộc Tân nhào đến đỡ lấy thân người đang đẫm máu.

Anh gào lên, như thể giọng hét đó có thể gọi linh hồn anh quay lại.

“Người đâu!

Mau!

Mau đưa Đốc quân về…”

“NHANH LÊN!!”

Có tiếng bước chân vội vã, tiếng la hét, tiếng súng rơi xuống đất.

Cảnh tượng hỗn độn, nhưng bên dưới tất cả, chỉ còn tiếng sóng biển âm thầm vỗ bờ xa xa—lạnh lẽo và u uẩn như một khúc mặc niệm cổ xưa.

Bầu trời vẫn không sao.

Mà có lẽ, những vì sao đã cúi đầu khi chứng kiến một người đàn ông ngã xuống vì điều mình tin.
 
Back
Top Bottom