[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Huyết Họa Trên Gấm Giao Long
XX
XX
Vài ngày sau, mưa phùn lất phất như màn sa xám phủ nhẹ xuống thành Bình Giang.
Gió từ bến cảng thổi qua từng ngõ ngách, mang theo mùi muối biển và khói thuốc đen âm ỉ từ những toa tàu chở hàng chưa rõ điểm đến.
Mẫn Doãn Kỳ đứng trước bản đồ treo trong phòng họp bí mật của phủ Đốc quân, tay phải gác sau lưng, ánh mắt lặng lẽ rà dọc theo từng tuyến đường vận tải chủ lực—từ con đường sắt chạy ngang qua kho hàng phía Bắc, đến sòng bạc dưới trướng Hội Tam Hoàng ở khu Tây, rồi cả bến tàu số chín nơi từng mất tích ba kiện hàng quân dụng tháng trước.
“Đường dây buôn hàng lậu bọc rất kỹ” anh trầm giọng nói, mắt không rời bản đồ.
“Nhưng càng kỹ bao nhiêu, lúc bị tóm lại càng lộ sơ hở bấy nhiêu.”
Anh quay sang, khẽ gật đầu ra hiệu.
Lập tức, ba nhóm trinh sát đồng phục xám tro tản ra như bóng câu qua cửa lớn, mỗi nhóm mang theo lệnh khám xét niêm phong được ký tay chỉ vài phút trước.
Chưa đến trưa, sòng bài lớn nhất thành Bình Giang bị kiểm tra ba lượt, sổ sách bị mang đi rà soát.
Một giờ sau, người của anh đến kho hàng đường sắt, lần theo tuyến toa lạnh đi xuyên đêm, tìm được dấu vết bất thường bên dưới lớp vôi vừa quét lại.
Đến chiều, đội đặc nhiệm mặc thường phục vây kín bến cảng—nơi mà theo lời chỉ điểm, một lô hàng “trà Phúc Kiến cao cấp” vừa cập bến đêm qua.
Ba hướng tấn công, một đòn phủ đầu đầy hiểm hóc, khiến các tuyến vận chuyển ngầm dưới trướng Hàn Tử Uyên lâm vào cảnh hỗn loạn.
Trong căn phòng ẩm thấp ngập khói thuốc, Hàn Tử Uyên đứng dựa vào cửa sổ, tay chắp sau lưng, mắt nhìn ra con hẻm nhỏ phía sau Đường Quảng Tế.
Mưa trút xuống mái tôn rỉ sét thành tiếng lộp bộp nặng nề.
Không ai dám lên tiếng, kể cả gã trợ lý thân tín nhất đang cầm tấm bản đồ đánh dấu các kho hàng vừa bị lục soát.
“Bao nhiêu tuyến bị cắt rồi?”
Hắn hỏi, giọng trầm như sấm vọng trong ngực.
“Dạ… tuyến sòng bài tạm ngưng, tàu hàng phía Bắc bị giữ lại từ sáng, bến cảng đã bị niêm phong.
Còn kho số B-7…”
“B-7 thì sao?”
“Có vẻ… bị cài người.
Một trong ba gã lái xe vận chuyển tối qua bị bắt sống.
Có thể đã khai.”
Rầm!
Hàn Tử Uyên giáng mạnh bàn tay lên thành cửa gỗ, gương mặt tái mét vì giận dữ.
“Khốn kiếp!” – hắn rít lên – “Tụi mày để cho Mẫn Doãn Kỳ nhảy nhót trên đầu bao nhiêu ngày rồi hả?!
Một thằng Đốc quân thôi mà khuấy đảo cả đường dây?!”
Gã trợ lý quỳ hẳn xuống, mồ hôi đổ ròng trên trán.
Nhưng hắn ta chưa kịp mở miệng, Hàn Tử Uyên đã xoay người lại, ánh mắt tối sầm như vực sâu:
“Đi gọi Ảnh Hổ.
Bảo hắn đích thân sang Cổ Thạch.
Chuyến hàng ở đó tuyệt đối không được để rơi vào tay phủ quân.”
“Vâng, tôi đi ngay!”
“Khoan đã.” – Hắn cười lạnh – “Trước đó, cho người rải tin giả ra chợ.
Bảo là phủ Đốc quân sắp ra lệnh khám xét toàn bộ khu dân sinh.
Dân loạn lên càng tốt.
Còn ở Bến Trà… bắt đầu ‘dọn dẹp’ đi.”
“Dọn… dọn dẹp?” – Gã trợ lý run giọng hỏi lại.
Hàn Tử Uyên rút điếu thuốc từ bao da, châm lửa, nhả khói rồi gằn từng chữ:
“Thủ tiêu tất cả những ai từng vận chuyển lô hàng đêm qua.
Không chừa một ai.”
---
Cùng lúc đó, tại phủ Đốc quân.
“Bọn chúng bắt đầu phản ứng.” – Một binh sĩ báo lại – “Hai giờ trước, kho B-7 có tiếng súng.
Ba người của ta chưa rõ tung tích.”
Mẫn Doãn Kỳ ngồi nghiêng mình trên ghế, ngón tay nhịp nhè nhẹ lên thành cốc trà sứ.
Gió thổi qua cửa sổ mở, kéo rèm lụa khẽ lay, hòa vào vẻ trầm ngâm của người đàn ông đang tính toán giữa ranh giới sống còn.
“Có bản đồ nội khu kho Cổ Thạch không?”
“Có, thưa Đốc quân.
Vừa được lấy từ trụ sở Hội buôn ba hôm trước.”
Anh gật đầu, đứng dậy, bước chậm rãi đến trước bản đồ.
Ánh mắt như lưỡi dao lạnh lẽo lướt qua từng khu đánh dấu đỏ.
“Hàn Tử Uyên bắt đầu dồn về phía Đông...
Được lắm.”
Anh quay sang người phụ tá thân tín – Lữ Nhạc – ra lệnh:
“Lập đội đặc nhiệm.
Đêm nay ta sẽ đích thân đến Cổ Thạch.
Nhưng trước đó…”
Anh ngừng lại, mắt hơi nheo lại như có tia cảnh giác.
“...bảo vệ Phác Trí Mẫn thật chặt.
Có thể hắn sẽ đánh vào chỗ ta không ngờ tới nhất.”
Đêm buông xuống Cổ Thạch như một tấm màn dày đặc thấm mùi mưa và khói than.
Trên con đường lát đá men theo sườn đê, ánh lửa lập lòe từ những ngọn đuốc cắm rải rác như những con mắt ma trơi lặng lẽ soi rọi một bí mật lớn đang chuyển mình.
Bên dưới lòng đất lạnh ngắt và ẩm thấp, những toa tàu cũ kỹ rền rĩ lăn bánh từng đoạn chậm chạp.
Trên lưng chúng, từng thùng gỗ đóng kín bị cột dây thừng quấn quanh như xác chết chờ tẩm liệm.
Kẻ ra lệnh điều phối đứng lặng trước miệng hầm – một bóng người cao lớn, khoác áo choàng đen, đội mũ trùm thấp quá nửa mặt.
Ảnh Hổ.
Tên này ít nói, tàn độc và tuyệt đối trung thành với Hàn Tử Uyên.
Dưới tay hắn, từng khâu vận chuyển đều như bánh răng ăn khớp hoàn hảo, không một tiếng nói thừa, không một động tác dư.
Thậm chí cả những kẻ khiêng hàng, kẻ kéo ròng rọc, đều không dám thở mạnh, như thể chỉ một âm thanh lạ cũng đủ khiến đầu họ rời cổ.
Ảnh Hổ quay đầu lại, giọng trầm đục như lưỡi dao kéo lê trên đá:
“Thùng số tám…
đưa lên toa cuối.
Không được để chạm nước.”
Một tên lính gật đầu, lưng đẫm mồ hôi.
Từ xa xa, trên sườn đồi phủ đầy bụi lau, nhóm trinh sát của Mẫn Doãn Kỳ đã vào vị trí từ rất sớm.
Người cầm ống nhòm là Tào Chính – đội trưởng đội cận vệ – đưa mắt dõi theo từng động tác của nhóm vận chuyển phía dưới.
“Bọn chúng làm rất bài bản.” – Tào Chính nói nhỏ. – “Ít nhất năm mươi người.
Cảnh giới có vũ khí.
Dẫn đầu là...
Ảnh Hổ.”
Một binh sĩ ngồi kế bên khẽ giật mình:
“Là hắn?
Tên đó từng một mình tiêu diệt cả tiền đồn Lạc Hòa năm ngoái…”
Tào Chính nhíu mày:
“Chính hắn.
Kế hoạch không thể sơ suất.”
Bên kia, từ sau vách đá, một bóng người tiến lại – là Mẫn Doãn Kỳ.
Áo khoác quân phục màu chàm sẫm khiến vóc dáng anh hòa vào bóng đêm như không hiện hữu.
Ánh mắt sắc như lưỡi kéo, không cần ống nhòm vẫn thấy rõ từng sự dịch chuyển.
“Tàu sẽ chuyển bánh trong vòng mười lăm phút.” – anh nói, giọng thấp và dứt khoát. – “Chúng ta chỉ có một cơ hội.”
Tào Chính gật đầu, rút lệnh bài bạc khắc hình huy hiệu phủ quân.
“Ra hiệu?”
Mẫn Doãn Kỳ khẽ lắc đầu, nheo mắt:
“Chưa.
Còn thiếu một thứ...”
Anh quay sang nhìn phương xa, nơi Cổ Thạch giáp ranh với ngọn đồi Thủy Hổ.
Một tiếng tín hiệu rất nhỏ vang lên – ba tiếng còi ngắt đoạn – truyền qua ống sắt chôn ngầm dưới lòng đất.
“Chờ thêm năm phút.
Người bên trong đã cài xong mìn ở trục đường số ba.”
Anh thầm nói, đáy mắt hiện lên tia lạnh buốt.
“Đêm nay, Cổ Thạch phải cháy.
Nếu có kẻ sống sót, chỉ có thể là người của ta.”
Tiếng súng đầu tiên vang lên như sấm đánh giữa lòng đêm tịch mịch.
Không phải đùng đoàng vội vã, mà là một tiếng nổ khô khốc, gọn gàng, như giáng thẳng vào lồng ngực từng kẻ đang khuân vác dưới sân ga.
Rồi tiếp theo đó, từng tràng đạn nối nhau như dệt gấm trên nền trời đen kịt.
“Chúng ta bị phục kích!”
Tiếng hô hoán thất thanh vang vọng khắp khu trạm, khiến bầy quạ đêm đang ngủ vội vã tung cánh khỏi rặng cây già.
Những ngọn đuốc bị gió thốc tắt ngúm, bóng người vấp ngã vào nhau, thùng hàng đổ lăn lóc như xác thịt trong địa ngục.
Ảnh Hổ đứng yên, cánh tay giơ cao ra hiệu cho thuộc hạ:
“Chặn đường thoát phía tây.
Không ai được phép sống sót rời khỏi đây!”
Hắn vừa dứt lời, một viên đạn sượt qua thái dương, cắm thẳng vào thân cột gỗ sát bên.
Gỗ vỡ toác, lửa bắt cháy.
Cả kho bãi lập tức sáng rực lên bởi ánh cháy và mùi khói thuốc súng.
Từ bên triền đồi, Mẫn Doãn Kỳ đã bước ra, như thể bóng tối cũng phải rẽ đường cho anh.
Mỗi bước chân anh đi đều vững vàng, dứt khoát, không chút chần chừ.
“Bao vây tuyến đường sắt.
Lính thiện xạ tập trung phía bắc.”
Giọng anh vang lên giữa trận địa như lệnh truyền của Diêm Vương.
Tào Chính cùng toán binh sĩ liền chia nhau tản ra như làn sóng vỡ bờ, từng loạt đạn vang lên như pháo giao thừa.
Nhưng phía địch cũng không dễ đối phó – Ảnh Hổ, một con thú dữ đã quen lội máu mà sống, nay bị dồn đến đường cùng, càng hung tợn.
Một toán người từ phía sau nhà kho lén lút trốn chạy – nhưng vừa mới nhô đầu khỏi bức tường đất, đã lập tức bị hạ gục.
Máu loang ra từng vệt trên nền đất đá, bốc lên mùi tanh nồng lẫn với mùi thuốc nổ khét lẹt.
Tiếng súng không dứt, chỉ thay đổi vị trí, khi thì trước ngực, khi thì bên tai, khi lại vang vọng từ mái ngói đã cháy lửa.
Phía xa, một thân ảnh nhỏ hơn, lặng lẽ nấp sau ụ than – Phác Trí Mẫn.
Cậu đến bằng cách nào, không ai rõ.
Nhưng gương mặt cậu trong ánh lửa lập lòe mang một thứ quyết tâm rất lạ – không phải nông nổi, càng không phải sợ hãi.
Cậu nhìn thấy Mẫn Doãn Kỳ giữa vòng khói và đạn, như một vị thần giáng thế, đứng giữa chiến tuyến đầy máu và lửa.
Gió thổi tung tà áo khoác quân phục của anh, vạt áo vướng vào khung sắt cong, nhưng ánh mắt anh – ánh mắt ấy – không hề lay chuyển.
Phác Trí Mẫn nắm chặt mép áo mình, thầm thì:
“Đốc Quân…
đừng chết.”
===========
Gió đêm rít qua con hẻm hẹp như gươm mỏng lướt trên da thịt.
Gạch đá sậm màu nhuốm máu, loang lổ khắp lối, trộn lẫn mùi khói súng, bụi đất và mồ hôi.
Mẫn Doãn Kỳ ngồi tựa lưng vào tường, một tay siết chặt bả vai đang thấm ướt máu, từng nhịp tim đập như đập vào vết thương, đau nhức đến tê dại.
Anh thở hắt ra một hơi dài.
Tay còn lại gỡ đai văn quân phục, vứt xuống bên cạnh không chút lưu luyến.
Chiếc áo khoác ngoài – từng là biểu tượng cho quyền lực và nề nếp – lúc này trở thành vướng víu, anh từ tốn tháo nút áo, từng cái, từng cái một, dường như chẳng vội vàng gì giữa một trận đánh sắp đến hồi kết.
Lớp sơ mi trắng bên trong bị máu nhuộm đỏ một mảng lớn trên vai trái, thấm xuống cả lưng.
Vết thương không chí mạng, nhưng nếu không xử lý sớm thì có thể lấy luôn mạng người.
Anh nghiêng đầu, đôi mắt lạnh lẽo liếc qua đầu con hẻm tối – nơi mà hắn, Ảnh Hổ, cũng đang rút về.
Ảnh Hổ lúc này chẳng khá hơn bao nhiêu.
Gã bị thương ở chân, một vết chém sâu đến tận xương, máu chảy không ngừng.
Nhưng hắn không kêu rên, chỉ nhai chặt răng, lục trong túi lấy một viên đạn, rút ruột thuốc nổ trong đó mà đổ lên vết thương đang rỉ máu.
Một tiếng khò khè trầm đục bật ra từ cổ họng, da thịt cháy xém bốc khói, mùi hăng hắc lan khắp không khí.
Gã dựa lưng vào cột đèn gãy đổ, thở hồng hộc như thú bị thương nhưng mắt vẫn ánh lên sự tàn độc.
“Mẫn Doãn Kỳ… hôm nay tao chết thì mày cũng đừng mong sống sót.”
Bên kia hẻm, Doãn Kỳ khẽ nhếch môi, máu từ môi anh chảy xuống cằm nhưng ánh mắt thì vẫn tĩnh lặng như mặt hồ mùa đông.
Anh cúi đầu, rút từ thắt lưng một con dao quân dụng, cắm phập vào tấm gỗ mục bên cạnh để giữ tỉnh táo.
“Kẻ như mày… chết chưa đủ để chuộc lại máu đã đổ ở Cổ Thạch này.”
Hơi thở bắt đầu nặng nhọc, mắt dần hoa lên nhưng tay anh vẫn không buông súng.
Giữa hai con người – một bên là kẻ phản loạn liều chết, một bên là Đốc Quân mang trên vai danh dự của cả miền trấn thủ – chỉ còn lại làn ranh sinh tử.
Đêm không còn yên nữa.
Những bước chân lặng lẽ từ phía xa đang tiến lại gần.