Khác Huyết Chiến Hoả Thần

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
233332699-256-k891530.jpg

Huyết Chiến Hoả Thần
Tác giả: Deawolf
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thức dậy tại một thảo nguyên lớn, ký ức mơ hồ.

Cô nhận ra mình đáng lý ra phải là một ông chú ba mươi đã chết vì chuyện gì đó, không hiểu sao giờ là một cô gái trẻ mang trong mình sức mạnh đáng kinh ngạc.



oln​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Truyền Thuyết Chi Chủ Đích Phu Nhân
  • ĐẶC THÙ TRUYỀN THUYẾT (Anh Chàng Xấu Số/ Peculiar...
  • Huyết Hồ Thiên Hạ: Cuồng Ngạo Sát Thủ Phi
  • Ngôn tình tiểu thuyết
  • [Huyền huyễn] Lăng Thiên Truyền Thuyết - dịch, full
  • Vô Hạn Huyết Thần
  • Huyết Chiến Hoả Thần
    Chương 1: Thức giấc trên thảo nguyên


    Cái cảm giác trống rỗng này là gì nhỉ?

    Tôi tự hỏi mà nhìn lên bầu trời sao lộng lẫy phía trên.

    Tôi nghĩ là mình đã chết, nhưng không hiểu sao lại bị đưa đến nơi này.

    Một đồng cỏ xanh bát ngát, với những cơn gió mát thổi qua đủ khiến cho chân tay tôi tê cống.

    Chết rồi mà nhỉ?

    Vậy mà, mình còn cảm thấy lạnh ư?

    Tôi lại tự hỏi, tay đưa lên trước miệng để thổi nhẹ cố gắng làm ấm nó.

    Hum?

    Mình chết thế nào ấy nhỉ?

    Sao lại chết ấy nhỉ?

    Giây sau đó tôi tự nhiên phát hiện ra một điều kỳ lạ trong đầu.

    Dù biết mình đã chết, nhưng trong trí nhớ lại chẳng hề có một đoạn trí nhớ nào về nó cả.

    - ???

    Tôi hơi bối rối, cảm giác mọi thứ không đúng lắm, chóng tay ngồi dậy.

    Điều không đúng lắm ở đây không phải chỉ có trí nhớ của tôi, mà còn cái khác nữa.

    Cái đó chính là cơ thể tôi.

    Theo tôi nhớ thì mình phải là đàn ông, một người trung niên ba mươi.

    Nhưng, cơ thể của tôi bây giờ lại là một cô gái nhỏ nhắn.

    Nhỏ theo kích cỡ trước của tôi thôi, cơ thể này cũng xem như đã trưởng thành và vô cùng phổng phao, từ ngực, mông đến đùi.

    - Là sao nhỉ?

    Tôi gãi đầu, có chút cảm giác nghĩ không thông chuyện này.

    - Gender bender gì đó?

    Mình tưởng cái đó chỉ là thể loại xem cho vui?

    Tôi nhớ hình như có cái thể loại này trong mấy thứ mình hay xem, nhưng thường thì chỉ xem cho nó hài hài, chứ không nghĩ một ngày nó diễn ra trước mắt của mình thế này.

    - Khó hiểu nhỉ?

    Vậy mình chết chưa?

    Hay cái này gọi là chuyển sinh, tái sinh gì đó?

    Cái việc này làm tôi rối rắm thấy mà sợ.

    Kiểm tra lại cơ thể thì tôi thấy mình đang mặc trên người một bộ váy đỏ hở vai có óng tay rời ôm sát người, chân đeo vớ cùng một đôi giầy cao.

    Mái tóc trên đầu rủ xuống cùng là một màu đỏ tươi bắt mắt.

    Da dẻ cơ thể thì trắng sáng hiếm thấy.

    - Đây...

    Bên hông tôi đang nằm là một thanh đại kiếm lớn, trông cứ như là một bộ với chiếc váy đang mặc.

    - Mình là một chiến binh?

    Tôi lại tự hỏi một lần nữa, tay đưa sang thắc mắc cầm vào chui thanh kiếm.

    Nhẹ thật.

    Tôi đã nghĩ thanh kiếm nặng lắm, nhưng lúc cầm mới thấy, nó lại nhẹ cực kỳ.

    Cảm giác đó cứ như đang cầm một sợi lông vậy, không có chút trọng lượng nào.

    - Hay nhỉ?

    Tôi vung nhẹ nó, tiếng gió vù vù đã phát ra, gió cũng không thể làm nó suy chuyển khỏi tay tôi giống một miếng xếp.

    Điều này chứng tỏ nó phải nặng hơn thế mới đúng, một cảm giác thật mới lạ.

    - Ngôn ngữ này là gì?

    Quơ thanh kiếm một lúc, tôi mới chợt nhận ra những câu từ mình nói nãy giờ nghe lạ hoắc, nhưng lại có nghĩa rất rõ bên trong đầu.

    Tôi đã không để ý đến ngay là vì từ đầu hiểu được nó nói gì như tiến mẹ đẻ, giờ tập trung lại mới thấy nó không phải là cái mà đã từng học.

    Tôi hạ thanh kiếm, một tiếng uỵch nặng nề đã vang lên.

    - Thật nhiều điều kỳ lạ.

    Nhìn thanh kiếm, lại để ý đến ngôn ngữ, ngoài gãi đầu tôi chẳng thể làm gì hơn vào cái tình trạng không có lời giải đáp này của mình.

    - Trước mắt, mình có thể xác định là tái sinh đi.

    Nhưng ký ức của mình đâu rồi nhỉ?

    Cái kiểu này thì đúng là khiến mình khó chịu.

    Tôi đưa tay vịnh đầu, nhắm mắt suy nghĩ, nhưng cố thể nào cũng chẳng ra cái gì nên tóm lại cái tái sinh để suy ngẫm.

    Tôi nghĩ mình đang nằm ở tình trạng này, nhưng thật khó chịu là ký ức lại bay sạch gần như hoàn toàn và chỉ chừa lại đúng mấy cái kiến thức cơ bản.

    - Vậy nói ra nơi này không phải thiên đường.

    Tôi chóng tay, cầm lấy thanh kiếm và đứng lên.

    Tôi đưa tay làm thế quan sát và phóng tầm mắt của mình ra phía xa, đảo một vòng quanh nơi của mình đứng.

    Trước là một thảo nguyên lớn với toàn cỏ và cỏ.

    Phía sau tôi thì là một cánh rừng cây như thông, lá thì lại giống bình thường.

    Phía bên trái vẫn là thảo nguyên, còn bên phải thì là nửa thảo nguyên nửa rừng vì một phần ở đó đang bị rừng xâm chiếm lan về phía xa theo chiều ngang.

    - Không thấy một bóng ngươi hay kiến trúc nào luôn.

    Tôi mờ nhạt nói.

    Bởi vì sau khi phóng tầm mắt thiệt xa, tôi chẳng thấy có con người hay ngôi nhà nào cả.

    - Không có mặt trời, trăng thì cũng không.

    Rốt cuộc thì hướng nào đây nhỉ?

    Tôi quay xung quanh, phân vân giữa rừng và thảo nguyên một lát, xong thì cứ nhắm hướng phía trước mà đi.

    Bình thường trong trí nhớ của tôi, rừng rất nguy hiểm, còn có thú dữ nữa cho nên là chọn thảo nguyên vẫn chắc hơn.

    Thảo nguyên bình thường cùng sẽ không rộng, tôi mong là mình không gặp trúng cái thảo nguyên tầm cỡ nào đó ở đây.

    Phải chi cái kiếm này có thể đeo hay cất đi nhỉ?

    Tôi nhìn thanh kiếm to tổ bố vác trên vai mà nghĩ thầm.

    Nó không nặng với tôi, nhưng việc vác nó đi thế này trông rất bất tiện nếu có ai đó.

    Họ thấy tôi như vậy, khẳng định sẽ hoảng hốt bỏ chạy mất vía thì mệt.

    Không biết có phải là cây kiếm này có thể hiểu ý tôi hay không, vài giây sau khi tôi nói thì nó bỗng làm ra một hiện tượng khiến cho tôi giật hết cả mình.

    Một hào quang nhạt đã xuất hiện trên thân cây kiếm và nó độ ngột nhỏ lại rồi quấn lên ngón tay giữa của tôi, biến thành một chiếc nhẫn đỏ rực với nhiều hoa văn tinh tế.

    - Guh?

    Chiếc nhẫn này bên trong giống như có gì đó.

    Chiếc nhẫn không thì thôi, tiếp sau đó tôi lại cảm nhận được một không gian rộng lớn bên trong nó.

    Cứ như thể nếu bây giờ tôi muốn, nhét bất cứ thứ gì vào bên trong đều được cả.

    Tôi đưa ngón tay của mình lên để săm soi chiếc nhẫn, một lúc thì mỉm cười.

    - Vậy ra đây là nhẫn không gian?

    Vừa là kiếm vừa là nhẫn sao?

    Một thứ thần kỳ.

    Tôi cảm thán, mắt cũng không thể ngừng nhìn chiếc nhẫn.

    Phải một lúc lâu sau thì mới dừng lại mà mỉm cười, kiềm nén cảm xúc muốn thử đồ chơi để hướng tới trước đi tiếp.

    Càng đi thì tôi càng nhận ra nhiều điểm thú vị ở cơ thể của mình.

    Ví dụ như dù có mang guốc cao thì tôi cứ đi như thể mang một đôi dép lào, di chuyển, có chạy cũng chẳng có cảm giác gì là sẽ khó khăn.

    Đi bộ, hay giờ là đang chạy với một tốc độ cao bằng đôi chân dài của mình, tôi vẫn không cảm thấy hộc hơi hay đổ dù một giọt mồ hôi trên cả chặng đường dài.

    - Thật ghê gớm.

    Đây là tốc độ ngang chiếc xe máy rồi.

    Khung cảnh hai bên vút qua mắt tôi, tiếng gió rít bên tay và những bước chân, tôi chỉ là thử chạy nhưng không biết bao giờ đã đạt đến vận tốc của một chiếc xe máy đang lưu thông ngoài đường cao tốc.

    Tôi không biết mình xác nhận được nó thông qua ký ức hay không, nhưng trước mắt thì có cảm giác nó là vậy.

    - Nếu như mình làm thế này.

    Tôi khom ngươi và đạp mạnh chân phải vào mặt đất.

    Một tiếng bùm như cái gì đó vừa bị va vào và cả cơ thể tôi đã bị bắn về phía trước bằng một thứ tốc độ khó tin.

    Cái này tôi chỉ là đang tò mò thôi.

    Điều dẫn đến làm tôi tò mò chính là sức nặng của thanh kiếm và thể lực giống như dùng hoài không hết của mình.

    Tôi chỉ là thử, nhưng giờ có thể xác định được rằng cơ thể này chưa một sức mạnh không phải của con người.

    - Thành công!

    Tôi thử bước thứ hai khi mình dần chậm lại để gia tốc thêm và nó đã thành công dễ đến mức không cần phải thử lại lần nữa.

    Chính vì vậy, tôi nhận ra được khả năng này từ mình thì cứ thế mà chạy cho đến khi nhận ra một chuyện rất khó xử.

    - Cảm giác này vui thật...nhưng làm sao để dừng?

    Tôi cảm giác như việc dừng lại nó sẽ không đơn giản giống như là việc phóng đến một cái như mình làm đâu.

    Ở cái tốc độ này, một là té lăn, hay là phải lết rất xa mới dừng kịp.

    Hoặc trước là nghĩ thế thôi, chứ bây giờ tôi có sức mạnh không phải của con người kia mà.

    Thắng lại bằng một cái giậm mạnh, có lẽ sẽ hợp lý ở đây.

    Hoặc phóng lên cao để giảm lực lao và đáp xuống cũng không phải là ý tệ.

    Tôi kiếm thử cách trong đầu, nó làm tôi nhớ đến mấy cái game mình chơi thì liền thử nghiệm.

    Thắng lại thì có hơi khó, cho nên tôi đã quyết định sẽ giậm mạnh vào mặt đất để mình bay cao lên trời thay cho việc lao đến để giảm quán tính.

    Rầm, một cú thật lớn với cảm giác như cả mặt đất bị lúng xuống, tôi đã lao lên trời như đúng ý muốn.

    Chỉ là...

    - ....Dệt.

    Tôi bay cao hơn mình nghĩ và mặt đất trong đêm tối thì thật đáng sợ khi lại quá xa bên dưới chân.

    Nó làm tôi khá sợ hãi, nhưng với sức mình đang có, một chút thôi thì chuyện đáp xuống lành lặng không phải là không thể.

    Cho nên thay vì cứ hoảng lên lo lắng rơi xuống sẽ chết, tôi cũng không biết mình lấy đâu ra sự tự tin, chuyển tư thế trên không lại một chút và chờ đợi tiếp đất.

    Tôi nghĩ mình sẽ tiếp đất bằng hai chân theo quán tính rơi nghiên về phía trước, nó sẽ lếch một đoạn, nhưng chỉ cần điều chỉnh chút chắc là sẽ được.

    - ...?

    Tôi bay khá cao cộng với quán tính lao thẳng chỉ tiêu được hơn nửa, nên tốc độ rơi cũng hơi lâu và trong khi chờ đợi thì bỗng nghe một tiếng gầm gừ, cùng kim loại va chạm ở phía trước.

    Phóng mắt đến, tôi đã thấy có một nhóm người ở nơi đó, đang choảng nhau với một con thú khá lớn cơ màu đen, thân như báo nhưng đầu có sứng và đuôi thì lại có bốn chiếc nanh chỉa ra hai bên.

    - Có người...guh!?

    Phát hiện ra người thì tôi cảm thấy khá vui, nhưng đến khi nhận ra nơi tiếp đất của mình lại bị làm cho phải giật mình.

    Cũng không sai đâu, nơi tôi sẽ tiếp đất chính là chỗ con báo kia đang đứng, nếu mà nó không chịu rời đi chuyện va chạm sẽ xảy ra.

    Tôi thật mong nó đi, nhưng xung quanh nó lại có rất nhiều người mặc giáp đang bao quay, phía ngoài còn có người giống game RPG trước mặt xuất hiện một vòng tròn ma thuật phức tạp rồi phóng một quả cầu lửa to đùng vào.

    Với sự bao vây và tấn công này, chuyện con báo có thể rời đi gần như là không thể.

    - T-Tránh ra đi!!!

    Không thể trông mong vào vận may, tôi chỉ còn nước hét lên khi đã đến thật gần.

    Thế nhưng có vẻ như điều đó là quá muộn...để không bị hôn đất từ tư thế chuẩn bị chịu va chạm, tôi đã chuyển nó sang một cú đá thẳng.

    Khi chân tôi va chạm vào con báo, một tiếng ầm đã vang lên và nó liền bị sút văng đi.

    Cũng nhờ nó thì tôi đã giảm lực đẩy của mình lại và chỉ cần nhào lộn một cái trên không để tiếp đất nữa là không sao cả.

    Cơ thể này của tôi cũng thật tuyệt, dù không biết làm sao, nhưng khi tôi nghĩ đến hành động là nó cứ như rằng sẽ làm được tất cả.

    Ngay khi tôi tiếp đất thì phía trước lại xuất hiện thêm nhiều tiếng ầm ầm vang lên nữa, cuối cùng thì là một tiếng gầm lớn đau đớn và những tiếng bước chân phóng đi.

    - Ui, chà.

    Cú đó vậy mà mạnh như thế.

    Một con báo cũng ít nhất to ba mét, thế mà bị tôi sút bay đi gãy mấy cái cây thì mới dừng lại.

    - ...?

    Nhìn con báo xong, tôi để ý xung quanh thì nhận ra mình đã thể chỗ con báo và rơi vào giữa một nhóm người mặc giáp mất rồi.

    Mặt họ lúc này thật ngộ, ai cũng đơ ra nhìn tôi cứ như thấy một vật thể thần kỳ rời từ trời xuống.

    Mà nghĩ thì điều đó cũng đúng, tôi quả nhiên là từ trển rơi xuống lúc nãy.

    - Babalos...

    Một người trong đó bỗng lên tiếng, quay mặt về phía con báo chạy, lại quay sang tôi với vẻ khó tin.

    - Cô là...ai?
     
    Huyết Chiến Hoả Thần
    Chương 2: Gặp chuyện không may


    - Hahaha.

    Rosalia, cô đúng là một người hài hước.

    - Đó là sự thật mà.

    Saner, ông phải tin tôi đi, cú đó chỉ là tôi đang cố tùy tiện dừng lại thôi.

    Giờ thì tôi đang cố thuyết phục mình chỉ là vô tình nhảy xuống chỗ này từ chuyện vừa rồi.

    Người tôi giải thích đó chính là Saner, đội trưởng của đội hộ vệ hoàng gia nhìn đã hơn ba mươi, đang hộ tống một hoàng tộc qua nơi này và bị tấn công.

    Rosalia chính là tên mà tôi bịa ra cho thân phận của mình.

    Và tất cả những gì tôi cố nói là vô tình thì đều bị ông ta xem là một trò đùa.

    - Mặc dù cô nói vậy...nhưng trước thì vẫn cảm ơn cô vì đã giúp đỡ.

    Ông ta cười đến ra cả nước mắt, mới đưa tay với tôi.

    - Không có gì.

    Cái đó tôi cũng chỉ là tình cờ thôi.

    Tôi mỉm cười bắt tay lại, cầm nhau một giây thì đã thả ra.

    - Cảm ơn cô vì đã giúp đỡ.

    Những người xung quanh cũng giống hệt như những đám yazuka với ông chủ, theo sau nghiêm chỉnh cuối đầu xuống.

    - Làm sao không có gì được.

    Nếu không phải có cô xuất hiện.

    Chúng tôi có lẽ đã không thể lành lặng như thế này rồi.

    - Ya.

    Tôi nói là chỉ tình cờ mà.

    Ánh mắt cảm kích của Saner và mọi người xung quanh, nó khiến tôi cảm giác khá ngại ngùng.

    Nói ra, có lẽ đây là lần đầu tiên tôi được nhiều người cảm ơn thế này.

    - Không phải ông nói là xe ngựa hoàng gia đã chạy trước sao?

    Ông không tính đuổi theo à?

    Theo như lời giới thiệu trước đó, Saner vì giữ chân con báo tên là Babalos đã để cho chiếc xe ngựa hoàng gia mình đang hộ tống chạy trước cùng những hộ vệ khác.

    - Điều đó là tất nhiên.

    Tôi nói, Saner mới chịu nhận ra và quay mặt đi một hướng con đường mòn, xong thì lại nhìn sang tôi.

    - Còn cô thì sao?

    - Tôi.

    Đang tính kiếm nơi đến.

    Tôi cũng nhìn về phía con đường mà Saner quay đi để nói.

    Nếu xe hoàng gia đi hướng đó, vậy hẳn là có một toà thành hay nơi nào đó con người sinh sống.

    - Nhìn cô.

    Cô là mạo hiểm giả à?

    Có muốn đi chung không?

    Giống như hiểu ý tôi, Saner đã cười hỏi và ra hiệu cho mấy người khác trong đội.

    - Được không?

    Tôi tỏ ra khá bất ngờ.

    - Tất nhiên là được.

    Tôi thấy giống như cô không biết được.

    Ngoài ra, nếu không phiền, tôi muốn thuê cô để giúp đỡ hộ tống công chúa hết chặn đường còn lại.

    - Hoàng gia đó là công chúa?

    Tôi còn tưởng là ông vua già khọm nào đó.

    - Ông không nghi ngờ tôi làm gì đó mờ ám sao?

    Tôi tỏ ra hơi nghi ngờ với Saner, cảm giác như sự đề phòng của ông ấy quá thấp.

    - Vậy cô sẽ tính làm gì?

    Hại công chúa hay bắt cóc người?

    - Ấy, ấy, ông nghiêm mặt thế làm gì.

    Tôi chỉ hỏi chơi thôi mà.

    Đi cũng được, tôi cũng không rành đường ở đây.

    - Hahaha, vậy đi.

    Người chắc giờ cũng đã chạy xa lắm rồi.

    Tôi cũng không muốn tốn thời gian ở đây thêm.

    Giống như thể đã doạ tôi thành công, Saner cười lên một cái rồi theo đồng đội của mình mà chạy đi.

    Tôi ở sau cũng chỉ biết gãi đầu mình cái, khó hiểu cách nhìn người của ông ta rồi cũng từ từ chạy nhẹ theo sau.

    - Mà này.

    Tôi không phải mạo hiểm giả đâu.

    Đến gần Saner thì tôi khó xử nói.

    - Hả?

    Ông ta đã thể hiện ra một bộ như thể không tin.

    - Tôi mới lên đường hôm nay thôi.

    Cũng không biết mạo hiểm giả là gì cả.

    Nó là gì thế?

    Tôi có phần nào đoán được, nhưng hỏi cho biết vẫn chắc hơn.

    - Cô...thật sự không biết à?

    Saner lia mắt từ trên xuống dưới tôi một lượt, xong thì biểu hiện ra vẻ hơi suy ngẫm.

    - Cô từ đâu đến đây?

    - Không rõ.

    Xin lỗi.

    Từ nhỏ đến lớn tôi ít ra ngoài lắm, nơi ở cũng không biết nhiều.

    Đại khái là ở hướng kia.

    Đến một cọng cỏ ở đây tên gì còn không biết, tôi làm sao bịa ra được nơi đến nên chỉ còn nước nói bậy chỉ về phía mình đến.

    - Hướng đó?

    Vương quốc Auren?

    Saner đã tạo ra một nét mặt kỳ lạ.

    - Bên đó là vương quốc khác?

    Tôi tò mò hỏi.

    - Đúng vậy.

    Bên đó gần một thảo nguyên lớn chính là ranh giới giữa vương quốc Alisa nơi đây và Auren bên đó.

    Nói vậy, cô đến từ vương quốc khác?

    - Nếu như ông nói thì có lẽ vậy.

    Tôi gật đầu mà có chút suy ngẫm, bởi vì cũng chưa thể xác định được mình có phải là phóng từ bên kia vương quốc nọ sang bên đây vương quốc này hay không.

    - Vậy thì phiền đấy.

    Thân phận của cô thật đáng ngờ.

    - Ấy.

    Ông đừng biểu hiện ra cái vẻ đó được không?

    Saner lại dùng cái bản mặt nghi ngờ nhìn tôi.

    - Nếu tôi là kẻ xấu thì đã bịa đại cái nơi mình biết cho rồi rồi.

    - Tôi biết.

    Chỉ là...

    - Ông biết á?

    Tôi kinh ngạc.

    - Chứ cô nghĩ sao về chuyện tôi không thèm nghỉ cô là kẻ thù?

    Đó không phải là vì cô bí ẩn hay mạnh mẻ.

    Mà là vì biểu hiện của cô, thật sự quá đáng ngờ để làm sát thủ hay gì đó.

    - Ầy.

    Không hiểu sao tôi cảm giác mình bị khinh thường.

    Dù biết mình không phải kẻ xấu, nhưng nếu thật là kẻ xấu, tôi nhất định sẽ phải đau lòng lắm khi bị người khác nói kiểu thiếu chuyên nghiệp như vậy.

    - Mà chỉ là sao?

    - Chỉ là ngoài cái tên ra thì cô không có thêm thông tin nào nữa thì mọi thứ sẽ rất phiền phức.

    Chả lẽ cô không biết rằng để cần ra vào một thành phố, sẽ luôn cần dùng đến thẻ thân phận sao?

    Nếu cô không phải là mạo hiểm giả, sẽ không có thẻ mạo hiểm giả thì thẻ khác như thẻ công dân có không?

    Đến đất nước còn không rõ, tôi không nghĩ là cô sẽ có.

    Một lời khẳng định thật phũ phàng.

    - ...Đ-Đúng là không có.

    X-Xưa giờ tôi không có rời khỏi nơi ở thì làm sao mà rõ được.

    Tôi chỉ còn nước gãi đầu cười khó khăn.

    - Vậy là giờ tôi không thể đến một nơi có người được?

    Có cách nào để tôi vào không?

    Hiện tôi không có tiền, nhưng hứa là sau này sẽ tạ ơn.

    Tôi dùng một gương mặt năng nỉ để nói.

    - Có thể thì có thể.

    Nhưng yêu cầu cô phải là công dân của vương quốc Alisa thì mới được.

    Kể cả cô có muốn làm mạo hiểm giả thì cũng phải có thẻ thân phận.

    Điều đó cô chấp nhận hay không?

    - Thật hả?

    Được, tất nhiên là được.

    Tôi gật đầu một cách nhanh chóng mà vui mừng.

    Bị vứt só và có chỗ nương thân, tôi tất nhiên là sẽ chọn ngay chỗ nương thân vào lúc này.

    - Vậy thì với công lao của cô.

    Tôi nghĩ mình sẽ giúp được.

    Ngoài ra, tôi cũng không cần tiền của cô đâu.

    Cứ giữ lấy mà dùng và xem đây như một sự trả ơn cho cô vì đã giúp là được.

    - Thật hả?

    Cảm ơn ông nhiều nha Saner.

    Ông đúng là một người tốt bụng.

    - Hahaha, không có gì.

    Nghe Saner nói, tôi không thể nào mà không ngừng cảm kích.

    Tôi cũng không dừng được việc thử nghĩ cách để sống tiếp theo như thế nào ở nơi này.

    Có được thẻ thân phận, tôi nghĩ mình sẽ kiếm một công việc để làm kiếm tiền mà sống.

    Nhưng việc gì mới được, tôi thật sự vẫn chưa nghĩ ra bởi vì nơi này không giống chỗ tôi biết, mọi thứ giống như tồi tàn, thiếu thốn hơn rất nhiều.

    Một lát sau tôi quyết định quay sang Saner để hỏi chuyện.

    - Saner, ông có biết ở đây có nghề nào có thể kiếm tiền được ngay lập tức không?

    Đúng rồi, cái nghề mạo hiểm giả ông nói ấy, nó như thế nào vậy, có kiếm tiền dễ không?

    Trước tôi có hỏi Saner, nhưng dường như chuyện này đã bị bỏ qua vì việc thẻ thân phận.

    - Cô muốn biết nghề đó?

    Saner đưa tay xoa nhẹ cầm, nheo mắt suy nghĩ rồi lắc đầu một cái.

    - Cô làm cũng được thôi.

    Nhưng cô nghĩ sao về một cái công việc tốt hơn?

    - Có sao?

    Tôi mừng rỡ hỏi.

    - Có, cô nghĩ sao về hộ vệ hoàng gia?

    - Cái đó...

    Đây là muốn mình gia nhập vào quân đội của vương quốc sao?

    Tôi hơi suy ngẫm một chút, xem no lợi và hại ở chỗ nào.

    Làm cho nhà nước chắc chắn là sẽ được lắm cái lợi rồi, chỉ là nó sẽ có hơi gò bó mà thôi.

    Nhưng...nhìn lại một chút thì, mọi thứ ở nơi này gần như bằng không với tôi, cứ đi loạn lung tung cũng không ổn lắm.

    Trước mắt, tôi vẫn nên kiếm được một nơi để ở tạm và tìm hiểu về mọi thứ sẽ ổn hơn rất nhiều.

    Chỉ là...

    - Tôi được sao?

    Ý tôi là, người như tôi, mọi thứ đều bí ẩn cũng ổn sao?

    Tôi cảm giác cái vương quốc như vậy thì thật tùy tiện.

    - Tất nhiên là không ổn.

    Nhưng với thực lực của cô, có thể miễn cưỡng được chấp nhận.

    Tất nhiên, cô sẽ chịu một ít giới luật của hoàng gia cho đến khi đủ để tin tưởng như một hộ vệ thật sự.

    Cô thấy thế nào?

    - Ông nói vậy tôi cũng yên tâm.

    Chỉ là, để làm hộ vệ cho hoàng gia, có điều kiện gì không?

    Tôi cầm cằm hơi suy nghĩ.

    - Không nhiều.

    Chủ yếu mạnh là chính và cô dư sức với nó.

    Nên mọi thứ đều sẽ ổn thôi.

    Nếu cô đồng ý, phần còn lại cứ để tôi lo là được.

    Saner nói một cách chắc chắn bằng một nụ cười tự tin.

    - Cũng được.

    Mặc cho thấy cái này có chút kỳ lạ, nhưng tôi cứ tạm thời chấp nhận.

    Dù sao thì, tôi vẫn là người đang không có nơi thân chốn về.

    Tạm thời cảm thấy mình được nhận việc, tôi cứ cái tính cũ mà làm, bắt đầu suy ngẫm về nghề nghiệp đó ra sao, mình phải sinh hoạt thế nào để cho tốt nhất.

    Cứ như vậy, không biết từ lúc nào, không khí xung quanh lại bỗng nhiên trở nên kỳ lạ xuống.

    - Rosalia?

    - Saner.

    Ông có thấy không?

    Tôi giảm tốc độ lại khiến cho Saner chú ý và đưa mắt nhìn xung quanh.

    Mọi thứ dường như yên tĩnh đến mức kỳ lạ, đủ làm cảm thấy khắp cơ thể cảm giác bất an.

    - Ren!?

    Ren!?

    Cậu đâu rồi!?

    - Không ổn, người của chúng ta đâu!?

    Kế đó, những người hộ vệ phía sau cũng bắt đầu trở nên xôn xao.

    Nghe qua thì giống như đã có chuyện xảy ra, vài người hình như đã bị mất tích mà không hay không biết.

    - Tất cả nghe lệnh, tập trung lại với nhau để phòng xung quanh!

    Saner nghe thế thì liền hét lên ra lệnh, gương mặt hiện rõ sự sợ hãi.

    Nghĩ cũng phải, một kẻ địch có thể âm thầm bắt cóc người của mình...không, chỉ sợ ở trường hợp này sẽ không đơn giản là vậy nữa.

    Một tiếng dây xích nhỏ, như phản xạ với âm thanh đó, tôi đã giẫm mạnh chân vào mặt đất lao về phía mục tiêu.

    Một cú đấm tung ra, tôi liền đánh bay một cái mũi nhọn như cây cọc văng đi khi nó định tấn công vào một người hộ vệ.

    - Cẩn thận, kẻ địch ở phía trước.

    Tôi đánh xong thì vội lùi lại mà lớn giọng.

    Ngay sau đó hàng chục cái mũi nhọn dây xích khác đã đâm ra từ vùng bóng tối lao về phía tôi vừa đứng cày nát nó.

    - Chậc.

    Một kẻ khó nhằn.

    Sau đó, một giọng nói bỗng vang vọng khắp khu rừng, nó nghe khá lanh lãnh, là của một người đàn ông.

    Tôi không thể xác định vị trí của hắn được khi mà nó cứ như vậy.

    Tôi nghĩ hắn ở phía trước, nhưng sau đó có rất nhiều dây xích đã hướng đến tôi mà đâm, đến từ khắp mọi hướng xung quanh.

    - A!!!

    Cứu...cứu!!!

    - Không!!

    Đội trưởng!!!

    - Eaaaaa!!!

    ...

    Tôi thì có thể né tránh được, những người hộ vệ xung quanh không thể làm điều đó đều bị những sợi dây xích - không đâm qua cũng sẽ quấn quanh kéo đi.

    Saner có thể chống lại chúng, nhưng lại chật vật như sắp đỡ không nổi rồi.

    Thấy thế tôi cũng chỉ đành lao đến đó giúp đỡ.

    Tôi đánh bay một số ít dây xích đi, một số nắm lại dùng sức dựt bay nó đi trong sự tức giận.

    - Ngươi là ai!?

    Vì sao lại tấn công bọn ta!?

    Cầm một sợi dây xích bị dựt đứt, tôi khó chịu nhìn về phía khu rừng xung quanh.

    - Hahaha, ngươi còn hỏi?

    Không phải rõ ràng hay sao, tiêu diệt toàn bộ các ngươi không chừa một ai.

    Hắn đã cười rộ lên để trả lời tôi, thể như xem câu hỏi vừa rồi là một trò đùa.

    - Ngươi...

    Tôi tức giận, muốn gọi thanh kiếm để liều mạng thì Saner bỗng chật vật áp sát lên tiếng.

    - Rosalia tôi có thể nhờ cô một chuyện được không?

    - Chuyện?

    Đợi đã...

    Tôi muốn ngăn, nhưng Saner đã thì thào lên tiếng.

    - Tiến về phía trước.

    Công chúa đang đợi ở đó, cầm lấy cái này, nó sẽ chỉ hướng cho cô.

    Hãy nói với người, đây là một cuộc ám sát chứ không phải là vô ý ma thú tấn công.

    Làm đi, làm ơn.

    Tôi biết cô có thể thoát khỏi đây, nên đừng ở lại đây nữa.

    Xin hãy báo tin này lại về cho công chúa.

    - Cái.

    Không được.

    Saner nhét vào tay tôi một tấm thẻ pha lê, nó có hiện thị hai chấm trên đó.

    Như một thiết bị định vị, tôi nghĩ thứ này hoạt động trên nguyên tắc đó.

    Nhưng mà thay vì nhận rồi chạy, tôi kiên quyết nói không và gọi ra thanh kiếm.

    - Ông còn phải hướng dẫn tôi làm hộ vệ.

    Không thể chết ở đây.

    Nói, tôi vung thanh kiếm chém đứt hết những sợi xích xung quanh.

    - Có đi cùng đi.

    - Hự...

    Nói xong, tôi nắm lấy cổ tay của Saner, dùng sức phóng mạnh lên trời hướng về phía trước.

    Kẻ địch rất mạnh, lại vô ảnh vô tung, tôi không thể cứ thế liều mạng được.

    Chạy vào lúc này chính là thượng sách, chỉ tiếc là những người khác...

    - Ngươi hãy đợi đấy.

    Một ngày ta nhất định sẽ bắt ngươi trả giá vì những gì mà người đã cho ta thấy!

    Tôi ghiến răng gầm về phía trận chiến mới diễn ra, rồi quay người lại hạ xuống đất phóng đi, gia tăng thêm tốc độ.

    Thật khó chịu, tôi không biết mình đã thấy người chết trước mặt bao giờ chưa, nhưng việc hắn đang làm đủ để khiến cảm xúc giận dữ trong lòng tôi dâng trào lên, hận chỉ không thể lúc này tìm ra kẻ đó mà dạy cho một bài học.
     
    Huyết Chiến Hoả Thần
    Chương 3: Thiên thần bạc


    Vụt qua từng ngọn cây, tôi cảm giác như mình chạm vào một vách ngăn và phá nó ra thì cảm giác khó chịu trước đó mới mất đi.

    Đáng ghét, mấy chục mạng người.

    Tôi siết chặt thanh kiếm, đầu không thể quên được những hình ảnh máu me vừa rồi.

    Thật kỳ lạ khi tôi không sợ hãi với nó, nhưng chính cảm giác đó mới khiến cho tôi cảm giác được một sự giận dữ khi chứng kiến một lúc nhiều người tốt bị chết như vậy.

    Tôi cũng không dừng lại để kẻ kia đuổi theo, mà vận dụng toàn bộ sức mạnh để phóng đi, ngày một nhanh hơn cho đến khi nhớ sực lại một chuyện.

    Ấy chết!

    Tôi đang kéo theo Saner ở phía sau.

    Lúc tôi nhìn lại, đã thấy ông ta nằm ở trạng thái giống như bất tỉnh rồi.

    Là do tốc độ nhanh quá, hay là do cú sốc lúc mình kéo đi?

    Tôi tự hỏi rồi cảm giác thật bất dắt dĩ.

    Tay đảo một cái, tôi tạm thời cất đi thanh kiếm, tay khác kéo Saner lên vai chuyển sang thế cõng rồi mới bình ổn phóng đi.

    Saner có đưa tôi một miếng pha lê.

    Giờ sau khi đã bình ổn lại mọi việc, tôi đã lấy nó ra để xem hướng đi.

    Tôi thấy mình đã trệt qua bên phải một khoảng nên nhanh chóng chỉnh lại mà vụt đi.

    - Saner cố ngượng, sắp đến rồi.

    Ba mươi phút có lẽ với tốc độ của Saner, còn với tôi thì nó nhanh hơn vậy.

    Chỉ mất khoảng không đến vài phút, tôi đã tiếp cận nơi của điểm sáng bên kia.

    Nhưng...

    Khi tôi tiếp đó, quanh đây chỉ là một vùng trống.

    - Sao lại?

    Tôi cầm miếng pha lê, xem xét xung quanh.

    - Đúng chỗ này phải không nhỉ?

    Tôi cảm giác thật bối rối khi địa điểm chính là ở đây, vậy mà chẳng thấy một ai cả.

    - Không lẽ...

    Tôi dẫm mạnh một cái phóng thẳng lên bầu trời.

    Tôi nghĩ có lẽ miếng pha lê đã đưa thông tin sai lệch giống như cái định vị kém mà từng nhớ, nên muốn dùng cách này thử tìm nơi chính xác.

    Tôi đoán là nó chỉ ở đâu đây nhưng...

    - Lạ vậy?

    Không có?

    Quét mắt một vòng, trong đêm tối tôi không thể thấy được nhiều thứ, nhưng có thể xác định được nơi đây chẳng có dấu vết của con người nào cả, chứ đừng nói là xe ngựa.

    Khi tiếp đất, tôi chỉ có thể rối rắm nhìn miếng pha lê trong tay.

    Nếu như vừa rồi tôi nghe theo lời Saner rời đi, bây giờ có lẽ đã chẳng thể giao lại tin tức.

    Nhưng thật may, trên lưng của tôi lúc này vẫn còn ông ta.

    Bằng một cách nhẹ nhàng nhất, tôi dỡ Saner xuống khỏi lưng mình và để ông ta tựa vào một gốc cây gần đó.

    - Saner...

    Tôi định gọi Saner dậy, nhưng vào lúc đó bỗng lưng cảm giác như ai đó đang nhìn mình.

    Bằng một cái liếc sắt bén, tôi quay phắc lại.

    Tôi dám cá cái cảm giác này không phải là giả, tay thanh kiếm cũng nhanh được gọi ra.

    Nếu như đoán không sai, người đang nhìn tôi lúc này chính là kẻ vừa rồi hoặc đồng bọn của hắn đã ở đây từ trước.

    Tôi đứng thẳng trước Saner, nâng cảnh giác đến mức cao nhất nhìn về phía xung quanh.

    - Ngươi là ai.

    Có giỏi đừng ở trong bóng tối giở trò, bước ra đây đi.

    Tôi lạnh lùng nhìn về hướng mình cảm giác được.

    Vừa rồi tôi có thể bỏ chạy vì không biết nên chiến đấu ra sao, nhưng giờ phút này, chuyện chạy đi sẽ không có lần thứ hai nữa.

    Tôi cũng đã nghĩ kỹ rồi.

    Tôi sẽ không thể để thêm ai chết trước mắt mình nữa.

    Bây giờ có liều mạng chiến đấu, tôi cũng phải dốc toàn lực của cơ thể của mình ra, muốn xem xem nó mạnh đến mức nào tại thế giới này.

    Tôi nói được vài giây, không thấy ai trả lại thì tiếp tục.

    - Vậy ngươi không muốn ra đúng không.

    Tôi siết chặt thanh kiếm, cúi người thấp một chút sẵn sàng tư thế phóng đi, giết nhanh truy gọn mục tiêu được mình cảm giác đến.

    Nhưng đúng vào lúc đấy, một giọng nói lại vang lên.

    - Ngươi...ngươi là ai?

    Một giọng nói nghe trẻ con, rụt rè và dễ nghe, không hề giống như tiếng nói khó chịu trước đó.

    - Trẻ con?

    Tôi dừng lại vẻ mặt lạnh lùng của mình, bất ngờ nhìn về phía trước, vẫn không thể xác định đối phương, nhưng có thể xác định đó là một cô bé nhỏ tuổi.

    - Ta không nhỏ!

    Ta là công chúa của vương quốc Alisa, Selina Rensaber.

    Ngươi hãy cẩn thận cái miệng của mình!

    Lời lẽ thanh kiêu căng và chanh chua, tôi nghĩ là vậy khi cô bé kia bật lại mình ngay khi vừa đặt câu hỏi.

    - Không nhỏ...công chúa?

    Hơi phân tâm một chút việc cãi lại của cô bé kia bằng chất giọng non nớt, tôi vẫn kịp phản ứng lại khi nhận ra người vừa nói với minh là một công chúa.

    Nói vậy, đó không phải là người mà tôi đang tìm kiếm vừa nãy hay sao?

    - Sao?

    Ngươi sợ hãi rồi à?

    Giống như nhận ra tôi kinh ngạc, cô bé kia tiếp tục bằng giọng kiêu căng.

    - Nếu biết sợ rồi thì hãy quỳ xuống ngay đi!

    Đừng để ta phải ra đó mà bắt người quỳ xuống.

    - ...

    Gì chứ?

    Tôi đưa tay lên đầu gãi nhẹ rồi thở dài, tay cũng thu đi thanh kiếm.

    Nhưng thay vì quỳ xuống, tôi lại quay lưng lại bước đến chỗ của Saner.

    - Saner, Saner.

    Tôi vỗ nhẹ lên mặt của ông ta để đánh thức.

    - Dậy, dậy đi, tôi tìm ra công chúa của ông rồi này.

    - C-Công chúa!?

    Saner mới đầu có phần mơ màng, nhưng rất nhanh chấn kinh bật dậy bàng hoàng nhìn xung quanh.

    - Công chúa, người ở đâu rồi!?

    Nhanh lên, chúng ta đi mau thôi.

    Nơi đây không an toàn!

    Dường như ông ta cũng không thể xác định được vị trí của cô công chúa bé nhỏ của mình, nên đã hét loạn về mọi hướng với bộ dạng vô cùng gấp gáp hơn bao giờ hết.

    Thấy Saner như vậy, tôi cũng không làm cái gì cả.

    Chỉ đứng lên, nhìn ngó xung quanh để kiểm tra một chút, tôi lại nhìn về phía của tiếng cô công chúa vừa rồi.

    Phải mất một lát sau, dường như cô bé đã phải phân vân một lúc, nhiều tiếng chân mới xuất hiện.

    Phía trước mặt tôi, một hiện tượng như màn nước bị giao động xảy ra, nhiều bóng người mới xuất hiện ở sau nó trong sự cảnh giác nhìn về phía tôi.

    Ở đó, tôi thấy kha khá pháp sư đang sử dụng các vòng tròn phép nhắm về phía mình, còn có cả các kiếm sĩ đang chờ đợi để rút kiếm nữa.

    Mà đứng ở phía sau những người đó là một cô bé tóc bạc kim...

    - Ôi.

    Thiên thần!

    Tôi không thể kiềm nén được cảm xúc mà bịch miệng của mình lại than nhẹ.

    Mái tóc bạch kim lấp lánh dưới ánh sáng của bầu trời đêm, nước da trắng như gốm sứ, ánh mắt tím to tròn mở rộng như một viên bảo thạch, gương mặt đáng yêu không tì vết, đôi môi mỏng, hàng mi trắng dày mọi thứ ở cô bé gần như đều đem đến cho người như tôi cảm giác hoàn mĩ nhất.

    Thật khó khăn, tôi mới kiềm chế được xúc cảm nhào lên như một tên biến thái để ôm lấy cô bé vào lòng mình mà vuốt ve.

    Cách kiềm chế nó cũng đơn giản thôi, tôi cố gắng không nhìn cô bé nữa mà quay lưng sang cái cây phía sau, dùng đầu của mình tán vào đó với một câu "kiềm chế đi tôi ơi" ở trong đầu.

    - Công chúa!

    - Saner chuyện gì đã xảy ra?

    Những người khác đâu hết rồi?

    Cô ta là ai?

    Trong khi tôi đang làm việc đó, ở phía sau, một cuộc trò chuyện đã diễn ra giữa Saner và cô bé công chúa thiên thần.

    - Tất cả...tất cả đều đã bị tiêu diệt.

    Saner nói bằng một giọng đè nén.

    - Sau khi chúng thần ở lại ngăn cản Babalos.

    Cô ấy, Rosalia đã đến vô tình đi ngang qua nên giúp đỡ bọn thần đuổi nó đi.

    Nhưng tưởng như mọi chuyện êm xui, chúng thần đang đến chỗ người...thì có một kẻ đã mai phục trên dường, chúng thần bị lọt vào kết giới của hắn.

    Toàn bộ mọi người đều bỏ mạng ở đó trừ thần vì đã được cô ấy cứu.

    - !!!

    Saner vừa nói dứt lời, tôi đã quay phắc lại.

    Không biết lấy đâu ra cảm giác, tôi đưa tay lấy ra thanh kiếm phóng nó một đường lao đến chỗ của cô bé công chúa thiên thần.

    Một tiếng keng lớn vang lên, thanh kiếm của tôi trong quá trình bay ngang qua chỗ Saner đang đứng trước cô bé công chúa, vụt qua gương mặt thiên thân kia thì đã chắn ngang môt con dao chỉ suýt chút nữa thì phá hoại sự mỹ miều đó.

    - Ngươi dám!?

    Làm gì với bọn đực kia, tôi có lẽ chỉ tức giận, nhưng với thiên thần này chính là sự phẩn nộ.

    Bằng một tốc độ nhanh nhất có thể, mặc cho không biết kia đang ở đâu, tôi đã phóng thẳng về hướng con dao được ném ra.

    Vụt qua những hàng cây, một cái bóng giống như bị sự tức giận của tôi làm cho sợ hãi, liền nhanh chóng bỏ chạy.

    Nhưng tôi nào để chuyện đó xảy ra, chỉ một cái điều chỉnh người nhẹ.

    Bằng sự phẩn nộ của mình, tôi đã lao thẳng một hơi đến hướng chặn đầu kẻ kia.

    - Chạy đi đâu!

    Ngươi sẽ phải trả giá cho việc ngươi đã làm!

    Tôi giận dữ gầm lên, vung thẳng nắm đấm của mình về phía tên đó.

    - N-Nhanh quá.

    Hắn rên lên một, cái tay bỗng xuất hiện một tấm bùa.

    Nó bỗng sáng lên những hình thù của vòng tròn phép.

    Rồi vụt một cái, tay tôi xuyên qua không gian phía trước, nơi đang ra phải có người nay đã đột nhiên biến mất.

    - Đâu rồi?

    Mất thế sau khi đấm, tôi hơi chúi người về phía trước nhưng kịp thời nhàu lộn để đáp lên một cái thân cây giảm lại quán tính theo chiều dọc, sau đó quan sát xung quanh một chút mới phóng lại xuống mặt đất bên dưới.

    Chạy thoát rồi à?

    Tôi nghiến răng có phần tức giận với sự mau lẹ của kẻ kia.

    Bỏ đi, lần sau gặp lại mình sẽ không để hắn cơ hội.

    Tôi nghĩ mình sẽ truy tìm hắn, nhưng nhờ lại còn cô bé thiên thần thì chỉ có thể tạm thời bỏ qua, để chạy ngược về lại thật nhanh, tránh bị tình trạng dương Đông kích Tây thường gặp.

    Về lại nơi cũ, tôi cảm thấy thật may khi mọi thứ đều không có gì thay đổi.

    Trừ việc, nhưng người ở đây ai cũng nhìn tôi theo kiểu một con quái vật mới nhảy ra khỏi rừng thôi.

    Đến cô bé công chúa vừa còn hống hách với tôi, giờ đã lẫn sau một người pháp sư lo sợ ngó đầu ra.

    - Rosalia, sao rồi?

    Cũng chỉ có Saner là đối xử với tôi bình thường, có phần hấp tấp đi đến hỏi.

    - Chạy rồi.

    Tôi bất mãn lắc đầu.

    - Hắn lấy ra một tờ giấy, sau đó nó sáng lên thì hắn đã biến mất.

    Tôi đuổi theo không kịp.

    - Chết tiệt!

    Saner nghe tôi nói xong thì đấp mạnh xuống không khí mà nghiến răng, đôi mắt thể hiện rõ sự phẩn nộ.

    - Suýt nữa công chúa đã bị giết.

    Vậy mà lại để hắn chạy thoát.

    Chết tiệt!

    Saner phải mắng mỏ thêm lần nữa mới ngẩng đầu lên nhìn tôi.

    Thấy nó tôi cũng mở lời.

    - Đúng, thật chết tiệt!

    Nếu mà có lần sau hắn đến, tôi thề bằng toàn bộ sức của mình sẽ đánh cho hắn một trận nhừ tử!

    Mẹ kiếp!

    Công chúa đáng yêu như vậy mà hắn cũng nỡ động tay, hắn không biết sống chết sao?

    Tôi nói bằng tất cả sự cay cú của mình với tên kia trong khi nhắm mắt ghiến răng.

    Lúc mở mắt ra thì tôi đã nhận một ánh mắt ngạc nhiên đến từ Saner.

    Sau đó, ông ta bỗng nhiên bật cười.

    - Hahaha.

    Rosalia cô đúng là một cô gái kỳ lạ.

    - Hả!?

    Ông giờ mà còn cười được!?

    Thấy vẻ mặt Saner như vậy, tôi nhịn không được mà cảm thấy giận.

    - K-Không, cô bình tĩnh chút.

    Chỉ là...chỉ là...đây là lần đầu tiên tôi thấy một cô gái xinh đẹp nói như vậy thôi.

    Saner đã nhảy dựng lên ngay lập tức lùi ra, nhưng ông ta cũng chỉ nén cười mà quay mặt đi nói ra sự thật không ngờ.

    - Cô gái...

    Nhờ Saner, tôi mới nhận ra mình bây giờ không phải là đàn ông.

    Cái hình tượng vừa rồi, chắc khó coi lắm.

    Không hiểu sao, tôi thấy chuyện này thật ngượng ngùng, mặt không biết từ lúc nào đã quay đi.

    Một lúc sau, tiếng cười của Saner lại khúc khích xuất hiện, làm tôi xấu hổ đến nổi dùng tay che mặt của mình lại muốn hét lên nhưng không thể.

    Tôi đã ức đến nổi muốn đào cái hố nhảy xuống.

    Nhưng thay vì làm vậy, bằng một bước xoay người, tôi đã lao về phía Saner và cho ông ta một đấm vào giữa bụng.

    - Ngậm cái mồm của ông lại!

    - A!

    Aaaaaaaaaaa!!!

    Trước người của Saner là một bộ giáp, tôi đấm cũng chỉ khiến ông ta bay lên một cái rồi rơi uỵch xuống trong một tiếng la hét đau đớn mà thôi.

    Nhưng tôi vẫn chưa từ bỏ, xoa tay bước nhanh đi đến chỗ của ông ta vì sự giận dữ cùng ngượng ngùn khi bị cười vào mặt.

    - Bây giờ ông có ngậm miệng lại không?

    - Đ-Đợi.

    Tôi không cười nữa, không cười nữa.

    Có chuyện gì từ từ nói!

    Saner trông rất đau đớn sau cú đấm, nhưng vẫn kịp bò lên lùi ra mà hoảng lên khi tôi bước đến.

    - Tốt.

    Quên ngay cái chuyện trước đó, tôi hỏi có được không?

    Tôi bước đến chỗ ông ta, tay liền đưa lấy nắm lấy bộ giáp xách ông ta lên de doạ.

    - Được, được được được.

    Tôi quên tôi quên.

    Mà cô đang nói đến chuyện gì vậy?

    Sao cô lại nắm lấy áo giáp của tôi vậy!?

    Tốt!

    Thức thời!

    Saner nói mà còn diễn như thật.

    Thấy tôi cũng chỉ còn nước siết nhẹ bộ giáp của ông ta rồi ném phứt sao một bên, khoanh tay...

    Tôi muốn tỏ ra tư thế nào đó ngầu ngầu một chút, nhưng trước sự ngượng ngùn đang có, cũng chỉ có thể đứng quay đi sang hướng khác.

    Thật tình.

    Sao mình lại có thể quên bây giờ mình là một cô gái.

    Tôi tự thầm nhủ với mình.

    Hành động vừa nãy.

    Thật là phá hoại hình tượng.

    Đó là hành động của một ông chú ba mươi và nó khiến cho tôi cảm giác thật quê vào lúc này.

    Người ta sẽ nhìn tôi ra sau khi dùng cái thân thể một cô gái để nói nó chứ, nhất là cô bé thiên thần, chẳng khác gì một con điên thô tục đi.

    A...mình điên mất!

    Tôi rên rĩ mà ôm lấy đầu của mình quần quại trong sự đau khổ.

    K-Không đúng.

    Tôi quay phắt người lại phía của cô công chúa và Saner.

    Bây giờ không phải là lúc để tự kỷ với cảm xúc nhục nhã của mình.

    Tôi nghĩ và vội nói.

    - Nhanh rời khỏi đây thôi.

    Tên vừa nãy không phải là kẻ trước đó.

    Đừng ở đây nữa, nếu tên trước đến tôi không thể giúp mọi người được.
     
    Huyết Chiến Hoả Thần
    Chương 4: Nhận thức


    Tiếng xe ngựa lạch cạch trong đêm khuya, những tiếng phi ngựa hối hả theo sau.

    Trên một con ngựa ở đó có một cô gái độ tuổi trăng tròn vô khuyết, quyến rũ với thân hình nở nang.

    Mái tóc cô đỏ rực như máu hiếm thấy và đôi mắt cùng màu, sắt bén đánh giá liếc loác đề phòng xung quanh.

    Dù mới cưỡi ngựa lần đầu, tay cầm dây cương của cô lại vững vàng như thể đã cưỡi nó từ lâu.

    Và...

    Thật đắng lòng chính là tôi, một người từng biết mình là một ông chú ba mươi trước khi nhảy tụt xuống một cô gái trẻ tuổi.

    Tôi mới nhận ra khoảng một lúc trước sau khi Saner bỗng xác nhận nó trong lúc giới thiệu với bé thiên thần công chúa Selina.

    Một cô gái mười tám sao?

    Tôi đã phải suy nghĩ nó thật lâu mới dần chấp nhận được sự thật này.

    Nếu không phải đang ở tình hình không có phép, tôi đã muốn đến nơi nào đó hét lên "tôi đã già rồi" với cái cơ thể non trẻ này.

    Thiết nghĩ, có lẽ là do cái bộ dạng này, nên Saner mới không đề phòng tôi đến mức như vậy, cộng thêm mấy cái hành động như người lớn trước đó có phần ngây thơ, thật không khó hiểu.

    Về phần con ngựa, nhóm chạy đi trước đã đem theo số của những người ở lại trước đó, giờ tôi chỉ cần chọn một con rồi cưỡi thôi.

    Có một con ngựa màu đen trong số chúng khá đẹp, tôi đã lấy nó để dùng.

    Còn về việc cưỡi ngựa, thực chất tôi chẳng rành nhưng cứ nghĩ việc bản thân có một sức mạnh lớn thì lại chẳng cảm thấy lo lắng.

    Nhảy lên cưỡi, cứ vậy mà điêu luyện chạy đi thôi.

    Cần học hỏi thì cứ nhìn đến mấy người xung quanh xem là được.

    - Rosalia.

    Đã được một thời gian lâu chúng tôi gấp rút lên đường, Saner mới tiếp cận tôi.

    - Tôi có thể nhờ cô một chuyện được không?

    Lại cái câu hỏi nghe quen quen này!?

    Tôi cảm giác như Saner lại muốn giao cho mình trọng trách gì đó với câu này.

    - Ông lại hỏi câu này, làm tôi cảm giác bất an đấy.

    Tôi nhăn nhó nhìn Saner.

    Mới trước đó còn suýt nữa thì muốn bỏ mạng, giờ không lẽ còn tính thế nữa?

    - Haha.

    Saner lại cười, lần này ngắn hơn một chút như thể muốn cho qua chuyện.

    - Thật đúng là xin lỗi cô.

    Nhưng, nếu như lại có cuộc tấn công như trước đó.

    Cô có thể giúp tôi mang công chúa đi được không?

    Xin cô đấy.

    Saner thả dây cương và chấp tay với tôi.

    Đây là một kiểu vang xin ở đây?

    Tôi nhìn cái hành động của ông ta mà cảm thấy kỳ lạ, sau đó gật đầu nhẹ.

    - Được rồi.

    Chuyện đó cứ giao cho tôi.

    Nhưng ông nên thôi dựng cờ đi.

    Trước là vụ thứ ba rồi, ông đừng có nghĩ đến chuyện lần thứ tư nữa được không?

    Ông không mệt, nhưng tôi phiền đấy.

    Lần thứ nhất là con báo, tôi nhảy xuống cứu.

    Lần thứ hai là người thần bí kia, tôi cũng cứu.

    Lần thứ ba tên sát thủ, tôi cũng cứu.

    Nên tôi nói ba lần không có sai.

    Và cái gì người ta cũng nói bất quá tam, tôi không tin chuyện sẽ có kẻ dai đến mức như vậy, muốn giết hại một cô bé mà làm đến mức đó.

    - Hahaha, cảm ơn và xin lỗi cô.

    Nhưng cái gì cũng phải lo xa một chút.

    Không nghĩ đến, khi xảy ra chuyện mới nghĩ cách, nó sẽ rất khó để giải quyết.

    - Ông nói cũng có lý.

    Tôi cũng hay làm nó, nhưng là với công việc này nọ của mình thôi, đâu hơi mà nghĩ chuyện mình sẽ bị phục kích giết hại kiểu gì.

    Người như tôi, nghĩ đến nó thì não mới có vấn đề, cần đi khám bác sĩ gấp đấy.

    Nhưng thật sự mà nói thì, Saner nói không có sai chút nào, chuyện này vẫn nên tính trước một bước sẽ tốt hơn là cứ đợi nó đến mới bắt đầu giải quyết.

    - Mà, phải rồi.

    Cô là người sở hữu thánh khí sao?

    - Thánh khí?

    Ý ông là chiếc nhẫn này?

    Tôi thắc mắc đưa chiếc nhẫn của mình lên.

    - Cô không biết sao?

    - Làm sao mà biết?

    Saner kinh ngạc, tôi cũng tỏ ra một bộ như vậy.

    - Cô từ cái nơi nào chui ra vậy?

    - Đừng hỏi câu đó, tôi không thể trả lời được nha!

    Trước cũng nói rồi, tôi thậm chí còn chẳng biết nơi mình đến nữa là.

    - Ừm, cô nói cũng phải.

    Vậy chẳng lẽ cô ký giao ước với nó mà không biết?

    - Không biết.

    - ...

    Tôi dứt khoát trả lời và sau đó liền nhận lại sự im lặng từ Saner.

    Thấy vậy, tôi không thể kể rõ, vẫn có thể bổ sung thêm vài chi tiết mơ hồ vào.

    - Nói ra cũng khó nói lắm.

    Đại khái là tôi nhớ mình tỉnh lại sau một giấc ngủ thì nó nằm bên cạnh.

    Tôi cầm nó lên sau đó thì chỉ vậy thôi.

    - ...

    Saner thể hiện ra một vẻ mặt giật giật sau đó, biết là không tin rồi.

    Một lát thì ông ta thở ra, lắc đầu chán nản.

    - Bỏ đi, bỏ đi, cô không muốn nói thì thôi, tôi cũng không ép.

    - Ầy, thật mà.

    Tôi cố gắng nói nhưng có vẻ Saner không muốn nghe.

    - Vậy, vậy ông có thể nói cho tôi biết về thánh khí được không?

    Tôi thật sự mù mịch với nó.

    Không thể thuyết phục, tôi quyết định chuyển qua đào thông tin.

    - Thật tình.

    Cô nói thiệt à?

    Gì đây trời?

    Saner thật sự đã giật mình kinh ngạc một cái.

    - Thiệt.

    Một trăm phần trăm không giả dối.

    Tôi nghiêm mặt.

    - Thật...

    Saner ôm đầu của mình, chả biết chữ thật đó là muốn nói cái câu gì, sau thì thở dài ra nhìn tôi nghiêm trọng nói.

    - Đó là bảo vật thuộc hàng quốc gia.

    Trên thế giới này không có bao nhiêu người sở hữu.

    Số lượng của nó cũng không nhiều nhưng sức mạnh lại vô cùng to lớn, vang danh khắp nơi không ai không biết.

    Mới đầu tôi có hơi nghi ngờ, nhưng giờ cũng có thể hiểu được nguồn sức mạnh to lớn của cô là ở đâu ra.

    Thật sao?

    Là do nó?

    Tôi có hơi thắc mắc nhìn chiếc nhẫn, từ sức mạnh tôi cảm nhận được trong thân thể, tôi không nghĩ là đến từ thứ này.

    Nhưng nếu Saner đã nói vậy, tôi cũng chỉ còn nước tin trước vậy.

    - Tôi thật muốn khuyên cô hãy cẩn thận.

    Nhưng trước cái sức mạnh đó.

    Thì thôi, cô muốn làm sao thì hãy làm.

    Chắc sẽ không có mấy ai dám nghĩ đến chuyện sẽ đụng vào cô đâu.

    - Làm sao tôi cảm giác ông đang xúc phạm mình thay cho việc khen vậy?

    Saner nói bằng ánh mắt như rất nhạt nhoà, làm tôi không thể không cảm thấy mình đang bị nói xéo.

    - Đó là cô nghĩ thôi, sự thật chính là như vậy.

    - Nhưng đó là tất nhiên.

    Tôi nở nụ cười có phần tự tin.

    - Tôi cũng sẽ cảm thấy rất phiền nếu như mình bị đánh cướp.

    Thật may là tôi đủ mạnh.

    Không biết người khác sở hữu một thánh khí nhưng không thể bảo vệ mình thì sao nhỉ?

    - ...

    Hum?

    Mặt Saner bỗng nhiếu lại tỏ ra nghiêm trọng.

    - Tôi nói sai gì sao?

    - Không.

    Cô nói rất đúng.

    Bởi vì công chúa chính là người đó.

    - !!!

    Bây giờ tôi chính là giật mình.

    - Dừng dừng, đây chắc là bí mật quốc gia đúng không?

    Ông không cần nói cho tôi nghe đâu.

    Thấy Saner định tiếp tục câu chuyện, tôi liền ngăn lại, cảm giác cứ như sẽ bị dính vào chuyện gì đó rất lớn.

    Bằng thân phận của mình hiện tại, tôi có cảm giác như mình cần phải không biết càng nhiều càng tốt.

    Nếu không đến lúc bị kéo ra làm mục tiêu tội phạm thì sẽ phiền phức lắm.

    - ...Được rồi.

    Saner im lặng nhìn tôi một lúc rồi cũng gật đầu, nhưng đó cũng không phải là kết thúc.

    - Nhưng tôi vẫn muốn nói với cô một chuyện.

    Là về công chúa.

    Người chính là vận mệnh của Alisa.

    Nên sau này tất cả trông cậy vào cô.

    Cùng là người sở hữu thánh khí, tôi mong cô sẽ giúp đỡ cho người.

    - Tôi chưa làm hộ vệ.

    Ông đừng có giao cho tôi trách nhiệm lớn được không?

    Tôi mở lớn mắt nhìn Saner, tình hình bây giờ vẫn đang là người ngoài mà!

    - Không, tôi nói thật đấy.

    Khác với cô, công chúa từ trước đến giờ đã suýt mất mạng rất nhiều lần.

    Cho nên, tôi mong cô sẽ bảo vệ người trong tương lai.

    Dù không biết thế nào.

    Nhưng cô đấy, từ khi gặp nhau đến giờ, đều làm tôi có cảm giác không thể nghi ngờ và rất tin tưởng.

    - Dẹp nha!

    Cái lời đó không phải là cố ý ép buộc người khác vào một trách nhiệm sao!?

    Tôi tức giận với Saner với cái câu nói muốn khiến người nghe cảm giác được coi trọng kia.

    Nhưng đó cũng không phải là tôi muốn từ chối Saner.

    - Nhưng cũng không cần ông nói đâu.

    Công chúa cứ để tôi lo là được.

    Cô bé thật dễ thương.

    Tôi nhất định sẽ không để bất kỳ tên biến thái nào tiếp cận cô bé trong tương lai.

    Gặp tên nào tôi sẽ dùng kiếm sả tên đó ra bã!

    Công chúa cứ như là thiên thần nhỏ vậy, thật khó chịu khi tôi có thể nghĩ đến chuyện sẽ để cô bé có chuyện gì ở tương lai.

    Nên thề với thanh kiếm của mình, tôi sẽ bảo vệ cô bé đến cùng dù có chống lại thế giới đi nữa!

    Ách!

    Nghe thật sặc mùi lolicon!

    - Hahaha.

    Cô đúng là một người thú vị.

    Nhưng xin cô hãy dùng kính ngữ với công chúa.

    Cứ gọi người là cô bé, nó sẽ xem như là một sự vô lễ với hoàng tộc, cô biết không?

    - ...Không, nhưng được rồi.

    Vậy tôi sẽ gọi công chúa là người.

    Đại từ nhân xưng thời trung cổ thật mệt mỏi, nhưng để tránh bị người ta gán ghép tội, thì thôi tôi đành nghe theo vậy.

    - Vậy mới đúng.

    Saner gật đầu với tôi và cười cợt.

    Mặc dù mới giây trước thì trông ông ta cứ như là rất lo lắng, nhưng giờ để ý kỹ mới thấy, người này rõ ràng cơ một tính cách rất lạc quan, dù có bất cứ chuyện gì xảy ra vẫn có thể cười đùa được.

    - Mà nói tiếp đến chuyện thánh khí đi.

    Nó có năng lực thế nào?

    - Gì nữa?

    Cô không biết?

    - Còn hỏi?

    Tất nhiên là không biết mới hỏi rồi.

    Saner lại trưng ra cái mặt kinh ngạc của mình với tôi.

    Sau đó tôi với ông ta nhìn nhau một lúc.

    Cuối cùng thì ông ta mới thở dài nói.

    - Nó không có năng lực cụ thể.

    Nhưng tôi có thể cho cô biết rằng, nó sẽ khiến cho cô mạnh hơn người thường nếu dùng đúng cách.

    Ở cô, nếu tôi nghĩ không sai thì chính là cường hoá thể chất đi.

    Sức mạnh khổng lồ của cô chính là đến từ đó.

    Ngoài ra tôi cũng có thấy một loại thánh khí khác, nó sẽ giúp cho người ký giao ước có thể nhân gấp mười tác dụng của phép thuật lên.

    Nói chung là nó khá mạnh đấy.

    - Ra thế.

    Tôi gật đầu ra vẻ hiểu, nhưng thực sự cảm thấy khá mơ hồ.

    Mà chắc là cứ nghĩ thế đi.

    Dù sao cái tôi mơ hồ cùng chính là đến từ năng lực thật sự của thanh kiếm...đợi chút, không lẽ là chỉ có thể biến thành cái nhẫn giữ đồ?

    - À đúng rồi Saner, nó biến thành nhẫn có thể bỏ đồ vào có tính là một năng lực không?

    - ...

    Saner mở trừng mắt nhìn tôi, một bộ chấn kinh.

    - Nhẫn có thể bỏ đồ?

    Cái đó là năng lực gì?

    Mặc dù không biết nhưng ông ta phản ứng cũng thật ghê gớm.

    - Ông không biết sao?

    - Làm sao mà biết?

    Đây là lần đầu tiên tôi nghe đến chuyện có thể bỏ đồ vào nhẫn.

    - Ồ!

    Tôi ồ lên một cách kinh ngạc mắt sáng quắc nhìn về chiếc nhẫn của mình.

    Hoá ra đây là hàng độc nhất, tôi có cảm giác như vậy vì lời Saner.

    Tôi cười cười quay sang Saner.

    - Muốn xem không?

    Năng lực bỏ đồ vào của chiếc nhẫn này.

    - ...

    Saner không nói nhưng đôi mắt lại ánh lên sự tò mò nhìn sang.

    - Muốn thì đưa tôi thứ gì đi.

    Tôi muốn biểu diễn lắm, nhưng nhận ra trên người chẳng có món đồ nào cả.

    Saner không nói gì cả, nhìn tôi gật đầu, tay đưa vào một cái túi bên hông để lấy ra một đồng tiền trắng đưa đến.

    - Chỉ vậy thôi?

    Tôi cầm đồng tiền có phần coi thường, cứ nghĩ sẽ nhận được thanh kiếm.

    - Không được, đưa tôi thanh kiếm của ông đi.

    Như vậy mới dễ cho ông thấy năng lực thật sự của nó.

    - ...

    Saner đã biểu lộ ra một bộ nghi ngờ nhìn tôi, nhưng rồi cũng gật đầu rút thanh kiếm bên hông đưa sang.

    - Xem này.

    Cầm lấy nó, tôi liền vui vẻ nhìn một cái rồi đưa lên như những gì mình cảm nhận được và kích hoạt chiếc nhẫn, thanh kiếm liền biến mất trên tay tôi.

    - Làm thế nào!?

    Saner đã biểu hiện ra vẻ chấn kinh ngay lập tức.

    Tôi chỉ cười với nó rồi lại lấy ra thanh kiếm cứ như một màng ảo thuật.

    - Trả đấy.

    Tôi nghĩ đây là năng lực thánh khí của tôi.

    Có thể cất mọi vật vào trong, không gian còn rất lớn.

    Bên trong vô cùng to, nên tôi cũng không biết sẽ bỏ được bao nhiêu thứ vào bên trong.

    Về phần con người, tôi càng không rõ có bỏ vào được không.

    Nhưng nhét người vào nhẫn sao?

    Tôi nghĩ là mình không nên thử điều đó nếu như chưa kiểm nghiệm chính xác.

    - Thật ảo diệu.

    Đúng là một thánh khí đặc biệt.

    Saner cầm lấy thanh kiếm lại mà ca thán.

    - Đúng không?

    Cái này...đúng rồi, để làm thương nhân thì hết xảy nhỉ?

    - Này.

    Cô quên mình sắp sửa làm hộ vệ cho hoàng gia sao?

    Cô tính nói mà không giữ lời đấy à?

    - Ầy.

    Ông nghiêm mặt cái gì?

    Tôi chỉ là ý nghĩ bộc phát thôi mà.

    Tôi cực kỳ phản đối gương mặt Saner nhìn mình cứ như bị phản bội lúc này, nó thật khó chịu.

    - Với lại thì.

    Tôi cũng muốn bảo vệ công chúa.

    Nên tất nhiên là sẽ không đi làm thương nhân vào thời điểm này.

    Tôi mỉm cười nói.

    - Vậy sau này cô sẽ đi?

    - Hm.

    Không biết nữa.

    Tôi nhìn lên bầu trời.

    - Đi hay không chưa chắc.

    Nhưng tôi mong mình sẽ có cuộc sống tốt ở đây.

    Ít nhất thì mong là sẽ lâu dài.

    Bé công chúa rất dễ thương, nhưng cái gì rồi cũng sẽ thay đổi, tôi có thể bảo vệ cô bé vào lúc này, nhưng tương lai chưa chắc đã cần, đến lúc đó có lẽ là sẽ chia tay được để làm gì khác.

    Nói sao thì nói, tôi cũng không có ý định sẽ làm công chức nhà nước suốt đời.

    - Cô nói cứ như là một người có tuổi vậy.

    - Có lẽ vậy...

    Tôi cười trừ khi mà Saner bỗng nói ra một sự thật đắng lòng đó.
     
    Huyết Chiến Hoả Thần
    Chương 5: Hoàng tử Graness


    Một đêm trôi qua, bình minh không biết ló dạng đằng nào...hẵng đằng Đông đi.

    Chuyến đi của chúng tôi đã gần như kết thúc sau một chặng đường dài.

    Cổng thành đã xuất hiện phía trước không xa, chỉ cần đến đó chúng tôi đã xem như về đích và công chúa thiên thần sẽ được an toàn.

    - Oap~ thật mệt mỏi.

    Cả đêm cưỡi ngựa cứ như tra tấn với tôi vậy, giờ cả cơ thể không mệt nhưng đầu vẫn cảm giác khó chịu và muốn kiếm cái chốn nào đó lăn lên.

    Đây là không biết bao nhiêu lần tôi ngáp rồi, cảm giác thật không thể tuyệt hơn với đôi mắt cố mở căn ra để quan sát xung quanh, tậm trung canh chừng cho đến giây phút cuối cùng.

    Những hộ vệ quanh tôi đều có bộ dạng như vậy.

    Mà họ thậm chí còn tốt chán, riêng tôi thì tệ hơn họ rất nhiều.

    Cố chịu đựng, cố chịu đựng nào.

    Tôi thầm nhủ rồi quay sang Saner với bộ mơ màng của mình.

    - Saner, có thể nhờ ông kiếm chỗ cho tôi ngủ sau khi vào thành phố trước không?

    Con người ta không ngủ là làm cái gì cũng khó, tôi sẽ không muốn phí thêm thời gian để làm cái này cái nọ đâu.

    - Oap~, cũng được.

    Để tôi chuẩn bị cho cô.

    Oáp~, sau khi vào cung điện hoàng gia đi.

    - Ừm, thansk kiều.

    Tôi mỉm cười cảm ơn.

    - Than kiều?

    - Một từ cảm ơn thôi.

    Tôi nghĩ vậy đó.

    - Ra vậy.

    Không có gì.

    Xem như trả ơn cô vì đã giúp đỡ nhiều lần.

    - Hể?

    Tất nhiên là phải vậy rồi.

    Tôi thật sự là mệt lắm rồi, lời nói cũng không thể dễ dàng nghĩ ra được.

    Để tránh buồn ngủ thêm, nói chuyện xong với Saner, tôi lại tăng cường thêm cảnh giác nhìn xung quanh, ưởng người làm đủ các kiểu tránh buồn ngủ, cho tới khi đến được cổng thành và đi vào trong.

    Có kha khá lính canh ở đó, nhưng có vẻ như hoàng gia được đặc cách, nên tôi cứ theo họ phóng mà vào.

    - Hầy~.

    Không chỉ tôi, toàn bộ người lính khác đều thở ra một cái mắt lim dim trên ngựa.

    Nhìn cũng biết, bọn họ đã mệt như thế nào cả đêm hôm qua.

    - Mọi người cố gắng rồi.

    Đến hoàng cung, tất cả có thể ngủ thoải mái, chuyện tiếp đó cứ để ta lo là được.

    - Được đội trưởng.

    Ngài thật tốt bụng!

    - Cảm ơn đội trưởng.

    Nếu không ngủ nữa chắc tôi sẽ chết thật quá.

    ...

    Saner thấy nó thì liền lên tiếng và nhận lại những lời cảm kích vô bờ bến của những người đồng đội.

    Riêng tôi thì chỉ cười hê hê với ông bạn này, rồi nằm dài lên trên ngựa ôm lấy cổ nó mà mệt mỏi.

    - Sắp được ngủ rồi.

    Thật mệt chết mình.

    Tôi thì thào mà cảm giác thật nhẹ nhỏm.

    Nói thì có thể sắp ngủ, nhưng thực chất hoàng cung xa vãi linh hồn!

    Kể từ lúc vào thành cho đến khi đến cửa chính của cung điện, tôi cảm giác như mất cả tiếng đồng hồ.

    Nói cả tiếng là chỉ phóng đại, nói ra chắc khoản hai ba chục phút là cùng, nhưng phải nói là cực kỳ dài bởi vì buồn ngủ.

    Đến đây, dường như không thể phóng ngựa vào trong, tôi và những người khác đành phải nhảy xuống dưới đất.

    - Đây là cung điện à?

    Lớn khủng khiếp đấy!

    Cơn buồn ngủ của tôi dễ dàng bị xua tan đi một chút khi thấy một cái toà kiến trúc cầu kỳ to lớn ở trước mặt.

    Cái cảm giác này, tôi thấy mình hệt như một con kiến bên dưới cái chậu cây vậy, thật to và hùng vĩ như một ngọn núi.

    Hình dạng tôi không thể tả cụ thể, nhưng nó thật sự to lớn và trắng sáng.

    - Đẹp đúng không?

    - Ừm.

    Rất đẹp, nếu có điện thoại ở đây thì phải nói là hết xảy!

    Chụp một tấm, đăng lên facebook phải nói là nổi tiếng luôn chẳng chơi.

    - Điện thoại là cái gì?

    - À, nó là một thứ tiện ít, có chức năng giúp lưu lại mọi hình ảnh khá tiện.

    Tiếc là giờ tôi không có nó.

    - Là một ma cụ à?

    Nghe có vẻ thú vị.

    - Tôi cũng nghĩ thế.

    Mà Saner đi đâu để ngủ?

    Ừm...mấy cái chỗ cỏ kia hợp lý...

    Buồn ngủ qua rồi, tôi cảm giác như cứ quơ đại chỗ ở đây cũng có thể ngủ ngon.

    Tôi muốn lạng qua chỗ một góc cây thì Saner bỗng nắm lấy bắp tay tôi kéo lại.

    - Đừng có mớ sản!

    Đi lối này.

    - Ờ được.

    Buồn ngủ quá, tôi thậm chí còn chẳng muốn để tâm đến Saner biểu hiện ra cái vẻ gì lúc này, chắc là đang mệt mỏi cộng bất đắt dĩ hay khó chịu đi, mà thôi ai quan tâm chứ!

    Theo Saner tôi cứ vậy lê thân mình đi thẳng vào cung điện.

    Nhìn lại thì cũng không có ai theo ngoài tôi, chắc là mấy người kia có chỗ ngủ hết rồi.

    Bên trong cung điện có thật nhiều người hầu.

    - Woa~.

    - Này này này.

    Cô kia, đừng có tia người ta như thế!

    Tôi gặp ai đều bay đến mơ mơ màng mang nhìn họ từ trên xuống dưới, làm mấy lần thì Saner đã phải nhảy đến kéo tôi đi.

    - Ê đợi chút, để tôi ngắm hầu gái.

    Ê cô gái kia xinh quá kìa!

    Woa, trong đây sao toàn hot girl thế này.

    Ê ê ê...đừng kéo mà...

    Tôi muốn nhìn thêm nhưng Saner không hiểu sao càng kéo càng nhanh.

    Vậy là sau đó, tôi cũng chỉ thấy trời đất quay cuống, một lát thì dừng lại ở một căn phòng ở đâu đó phía sau cung điện.

    - Ngài Saner.

    Mừng ngài trở về an toàn.

    Ở đây tôi gặp một cô hầu gái có tuổi, mắt đeo kính, tóc hoa râm cuống gọn, ánh mắt có phần sắt bén.

    - Alivia.

    Trùng hợp.

    Cô giúp ta chọn một cái giường cho cô ấy ngủ trước được không?

    - Tiểu thư đây là?

    - Rosalia.

    Cô ấy sau này sẽ là một hộ vệ cho hoàng gia.

    Bây giờ chưa có phòng riêng, cứ để cô ấy ngủ tạm ở phòng người hầu này đi.

    - Tôi đã hiểu, chuyện đó cứ để tôi là được.

    Phải rồi ngài Saner, hoàng tử có việc một gặp ngài.

    Ngài ấy có bảo, nếu gặp ngài hãy nói một tiếng.

    - Được rồi.

    Ta giao cô ấy cho cô đấy.

    Hai người họ trao đổi một chút thì tôi đã được ném cho cô hầu gái Alivia.

    - Mời cô đi hướng này.

    - À được.

    Cô hầu gái Alivia mở cửa, tôi theo sau nhanh bước theo.

    Vào căn phòng, tôi có thể ngửi được mùi hương dễ chịu ở đây.

    Cảm giác này...mùi hương này...biến thái chút, nhưng đây quả nhiên là thiên đường của đàn ông, phòng của hầu gái trong cung điện!

    Nơi đây là một cái phòng khá lớn, có rất nhiều giường và toàn là loại có tầng, trên đó tôi có thể thấy được ít vật dụng cá nhân của người chủ, thậm chí là cả đồ lót vứt vải lung tung nữa.

    Ồ, quần ren à?

    Cô gái này táo bạo thật.

    Trắng thuần sao?

    Sự ngây thơ à nghen.

    Ánh mắt láo lia, tôi tia một lượt qua những nơi cần tia ở nơi này, trước khi dừng lại ở một chiếc giường trống, đến cái gối cũng không có để nằm.

    - Đây là giường chưa có người sử dụng, cô có dùng để ngủ tạm.

    Nếu có...

    - Ok, ngủ ngon!

    Không quá nhiều lời, tôi ngắt luôn câu nói của hầu gái và phóng lên giường nằm lăn ra nhắm mắt, nhanh chóng theo sự mệt mỏi của mình chìm vào giấc ngủ ngàn thu.

    Tôi không biết mình ngủ bao nhiêu lâu, bỗng bên tai truyền đến một giọng nói gọi tên.

    Rosalia, Rosalia...nó như vậy.

    Mà đứa nào tên Rosalia thế?

    Người ta kêu kia trả lời đi chứ!

    Phiền chết được!

    Để giảm âm lượng và bớt phiền, tôi co người lại trên giường và đưa hai tay giấu lỗ tai đi.

    Nhưng rồi âm thanh thì không nói, bỗng có một tiếng rút kiếm nhẹ phát lên, tay tôi tự chuyển động đưa ra bắt lấy một thứ gì đó cứng cứng nắm chặt nó lại.

    Không đến nửa giây thì tôi đã cảm giác mình vừa siết nát cái gì đó.

    - Cái...cái con nhỏ này!

    Rồi một giọng phẩn nộ đã xuất hiện.

    Đến lúc này, tôi mới nhớ sực ra một chuyện.

    Một chuyện cực kỳ quan trọng.

    Thật ra, tôi mới nhận ra tên mình là Rosalia.

    Nghĩ thế tôi hơi mệt nhưng vẫn mở mắt ra trong sự khó chịu.

    - Có chuyện gì.

    Saner, không phải tôi...

    Ể...ai đây?

    Tôi cứ tưởng người gọi mình là Saner, nhưng lúc mở mắt ra thì lại thấy một người con trai lạ hoắc đang đứng đấy, mái tóc bạch kim có phần quen thuộc cùng đôi mắt tím như bảo thạch.

    Trong tay của cậu nhóc này đang cầm một thanh kiếm đẹp, nhưng thân kiếm đã bị gãy nửa.

    - ...

    Tôi nhìn nó, lại nhìn tay mình và những mảnh vụn sắt dưới đất.

    Ấy.

    Tôi không hiểu sao có cảm giác như đac bóp nát thanh kiếm của người ta.

    Tôi khó xử nhìn lên lại cậu nhóc kia.

    - Cậu nhóc tha cho tôi nhé.

    Lỡ tay.

    Tôi cười trừ mà khó khăn nói.

    - Ngươi tên là Rosalia?

    - Ờ đúng rồi.

    Cậu nhóc trông có vẻ khó chịu, nhưng lại thu kiếm đi mà hỏi thường.

    Thật vậy, tôi cũng nhanh gật đầu đáp trả, tay cũng đưa lên dụi mắt vài cái và ngáp.

    - Còn cậu nhóc là ai thế?

    Không biết lựa giờ mà trò chuyện sao?

    Không thấy tôi đang ngủ à?

    - Ta lớn hơn cô đấy.

    - Hể...không thể nào.

    Nhìn cậu mới chỉ có mười tám mười chín thôi mà.

    Tôi ba mươi nha.

    Tôi nói thầm như vậy trong đầu mà khinh thường.

    - Ta hai mươi.

    Cô năm nay bao nhiêu tuổi mà dám nói thế?

    - Tôi...

    Ờ ha.

    Tôi chợt nhận ra hình như mình có mặc định tuổi mười tám ở đây.

    - Xin lỗi.

    Quên mất, ây ya.

    Do mơ màng nên nhìn lộn tưởng anh còn nhỏ.

    Tôi nở một nụ cười chân thành nhìn cậu nhóc, dù nói vậy, cậu nhóc vẫn là cậu nhóc trong mắt tôi thôi.

    - Mà cậu...khụ khụ.

    Mà anh là ai thế?

    Tự nhiên xuất hiện thế này đúng là kỳ lạ, cũng chả chịu xưng tên họ gì.

    Tôi hơi tò mò nhìn cậu nhóc, có cảm giác thân phận chắc phải có giá lắm ờ đây, khi tóc tai đến quần áo đều được chỉnh chu đến từng nếp gấp mà.

    Sang chảnh, công tử thiếu gia, quý sờ tộc?

    Tôi nghĩ là nằm ờ dạng này.

    - Ta là hoàng tử Graness Resaber, người sẽ kế thừa Alisa sau này.

    - Ồ...

    Một sự giới thiệu không ngờ.

    - ...

    - ...

    Tôi ồ lên và sau đó thì chúng tôi bắt đầu nhìn nhau.

    - Sao thế?

    Không khí im lặng có chút không hợp, tôi đành lên tiếng khó hiểu.

    - Ngươi, không tính làm gì tiếp sao?

    - Tôi...làm gì tiếp?

    Hoàng tử nhỏ khó chịu hỏi, tôi cũng một bộ bối rối ngược lại.

    - ...

    - ...

    Không khí sau đó lại yên lặng.

    - Ngươi thật sự không biết?

    - Biết nói làm gì.

    Nó lại yên lặng lần nữa.

    Tôi cảm giác mình có thể nghe tiếng côn trùng kêu xung quanh ở tình trạng này.

    - Bình thường người người khác sẽ quỳ xuống với ta.

    Ngươi không tính làm sao?

    - Quỳ?

    Phụt.

    Tôi nhìn cậu nhóc mà bật cười.

    - Đùa hả?

    Quỳ thiệt sao?

    Mặt cậu nhóc bỗng nghiêm lại với nó và khiến tôi cười cũng ngừng lại.

    - Thiệt hả?

    Tôi có chút khó xử với cái tình huống này.

    Quỳ?

    Đó là khái niệm gì?

    Trước giờ bị cha mẹ bắt quỳ chứ ai lại đi làm cái hành động ngượng ngùng đó với người khác, còn nhỏ tuổi hơn cả mình thì đúng là mất mặt.

    - Ngươi đây là muốn giỡn mặt với hoàng tộc?

    Muốn tạo phản hay sao?

    - Ấy.

    Đôi mắt đó thật doạ người.

    Cậu nhóc bỗng tỏ ra khó chịu với đôi mắt, tôi không muốn cũng phải miễn cưỡng lê thân đứng dậy khỏi giường.

    Nói sao thì nói, người ta cũng xem là vua chúa, thân phận thường dân như tôi, vẫn không nên làm trái lệnh, nếu không chỉ sợ là sẽ rất khổ.

    - Được rồi, được rồi.

    Anh...à không, ngài phiền quá đấy.

    Quỳ thì quỳ.

    Như vầy hả?

    Tôi nói vừa đi ra một khoảng trống rồi phiền phức lê hai đầu gối khụy xuống đất, chuẩn tư thế quỳ gối mà mình biết!

    - ...

    Tiếp đó tôi liền nhận được một gương mặt khó chịu cộng tức giận từ cậu nhóc và nó rõ hàng chữ, cô giỡn mặt với ta à trên đó.

    - Không phải?

    Vậy như vầy?

    Tôi hơi suy ngẫm rồi cúi người xuống úp hai tay trước mặt làm kiểu khấu đầu truyền thống.

    Vẫn chỉ có một sự im lặng đáp lại, tôi ngó ngó lên thì đã thấy cậu nhóc hoàng tử đã ghiến răng với cộng gân trên đầu.

    - Thật tình đấy.

    Không phải ngài bắt tôi quỳ sao?

    Sao kiểu nào cũng không chịu vậy?

    - Quỳ một chân lên con ngốc kia!

    Giống như kiềm nén hết cỡ, vừa khó chịu hỏi xong thì cậu nhóc hoàng tử đã quát thẳng vào mặt tôi.

    - C-Cái gì!?

    Này này, ngài nói thế là không tốt biết không!?

    Không quỳ cái quái gì nữa, bị chửi, tôi liền đứng bật dậy khó chịu.

    - Người ta không biết ngài hãy chỉ.

    Không chỉ thì thôi, người ta còn chưa làm thì nói người ta ngốc là sao!?

    Đó là xúc phạm, xúc phạm đấy biết chưa!?

    - Ngươi còn dám nói!?

    Hành động của ngươi bây giờ chính là xúc phạm hoàng gia đấy.

    Ngươi không biết mình sẽ nhận tội gì khi làm vậy à!?

    Cậu nhóc không chỉ không hiểu mà còn bật lại tôi trong sự bực tức.

    - À...

    Tôi muốn nói thêm nhưng đã khự lại, chậc lưỡi nhẹ rồi quỳ một chân xuống.

    - Thứ lỗi cho tôi, thưa hoàng tử.

    Thảo dân ngu muội không rõ lễ nghi, mong người bỏ qua cho.

    - Cô vừa chậc lưỡi đúng không?

    Tôi không đáp trà câu hỏi rõ cáu kia, chỉ cười trừ nhìn lên.

    - Hoàng tử à.

    Ngài đẹp trai như vậy có cần phải đi so đo với nữ nhân không?

    Chỉ là chút biểu tình của thiếu nữ thôi mà, không nhất thiết phải hẹp hòi để bụng thế chứ.

    Mai sau làm vua rồi, một thành công phải có cái tâm lớn, biết rộng lượng, biết vị tha thì con dân mới yêu, đất nước mới vượng biết không?

    - ...Bây giờ ngươi muốn dậy đời ta?

    - Không có.

    Đó là châm ngôn và kiến thức đời đời mà thôi.

    Tôi một mặt chính nghĩa lẫm liệt nói.

    Tôi có cảm giác như mình vừa chọc phải hoạ lớn rồi.

    - Ngươi...mà thôi đi.

    Ta nghe nói ngươi đã giúp đỡ em gái ta?

    Cậu nhóc hoàng tử muốn cãi nữa nhưng lại kiềm chế mà quyết định chuyển chủ đề.

    Cái này chắc là ý chính khi mà cậu nhóc này đến đây.

    - Đúng rồi.

    Tôi không giúp thì ai giúp nữa.

    Công chúa là tuyệt nhất.

    Tôi sẽ mãi là fan của người!

    Tôi giơ ngón tay cái đắt ý nói.

    Cậu nhóc đã cho tôi một ánh mát quái lạ sau đó.

    Tiếp đó, cậu nhóc mới nói nữa.

    - Ngươi có muốn làm hộ vệ cho hoàng gia không?

    - Có.

    Saner bảo tôi có thể.

    Đừng nói ngài đến đây là để nhận tôi?

    - Đúng vậy.

    Ta tính thử ngươi trước.

    Nhưng biểu hiện trước đó của người khá tốt.

    Nên đã xem như ngươi đậu rồi.

    - Thật sao?

    Bẻ gãy cây kiếm nhỉ?

    Yay, đậu mà không còn phải tự làm!

    Vô thức thật ngon lành!

    Tôi mỉm cười và thầm hoan hô trong lòng.

    - Từ bây giờ ta sẽ phong người là hộ vệ của hoàng gia, thuộc đại đội 7 dưới sự quản lý của Saner.

    Ngươi có ý kiến gì không?

    - Không thưa hoàng tử.

    Thần rất vui lòng nhận chức vụ này.

    Tôi vui mừng cúi đầu để cảm ơn.

    - Tốt.

    Vậy bây giờ hãy theo ta.

    Ta có chuyện muốn nhờ ngươi làm.
     
    Huyết Chiến Hoả Thần
    Chương 6: Điểm yếu chết người


    Nói chuyện muốn nhờ tôi, kết quả là kéo ra cái sân lớn ở phía sau của hoàng cung.

    Thiệt chứ, mình còn muốn ngủ nữa mà.

    Tôi đứng ở đây, nhìn một vòng thở dài một cái.

    Việc tôi được nhờ chính là đối chiến với cậu nhóc hoàng tử.

    Quanh sân bây giờ có rất nhiều người, trong đó có cả Saner đang giơ ngón cái về phía tôi.

    Tôi nhìn ông ta có chút mệt mỏi thì chỉ nhận lại một nụ cười bất dắt dĩ.

    Thật tình chứ.

    Cái ông nói làm ăn chán vậy.

    Có cho mình một giấc ngủ thôi cũng khó nữa sao?

    - Oap~.

    Nhìn thời gian giống như tôi chỉ mới ngủ được vài tiếng ngắn ngủi, giờ chắc khoảng tám chín giờ gì thôi, quá sớm quá mệt mỏi rồi.

    - Hoàng tử.

    Ngài không thể đợi khi khác sao?

    Tôi đã hộ tống công chúa cả đêm rồi, mệt mỏi lắm.

    Tôi muốn ngủ thêm.

    - Đừng nhiều lời.

    Nhanh chọn vũ khí đi.

    Ta nghe nói người có thánh khí, không thì có thể gọi nó ra cũng được.

    - Gọi ra?

    Thôi đi.

    Tôi lắc đầu từ chối cái ý điên rồ đó.

    Vũ khí của cậu nhóc hoàng tử mà một cây kiếm mỏng, khui cây đại kiếm ra chém một cái thì xem như xong, lỡ tay còn hại người thì rất mệt.

    Cho nên, tôi đã ngáp ngắn ngáp dài bước đến chỗ bàn vũ khí, lựa đại một thanh kiếm dài vừa tay.

    - Ok, cái này được.

    Không chỉ với thanh đại kiếm kia, cây kiếm sắt này với tôi cũng nhẹ không kém.

    Tôi vung vài lần thì gật đầu ưng ý quay lại về phía cậu nhóc hoàng tử.

    - Thật sự thì tôi cũng không có kỹ năng chiến đấu đâu.

    Được cái có sức mạnh thôi, nếu như thấy xấu quá thì bỏ qua nha.

    Tư thế cầm kiếm còn không biết ra sao, tôi chỉ có thể cười trừ với cậu nhóc đang khó chịu với mình các đó không xa.

    - Ngươi thật hóng hách đấy.

    Nhưng cũng đừng nghĩ có thể khinh thường ta.

    - Ây.

    Hoàng từ, ngài nói thế là ý gì.

    Đây chỉ là tập chơi thôi nhé.

    Không đánh thật, ngài lưu ý như...

    - Không nhiều lời!

    Cậu nhóc nói dứt cây thì phóng mạnh đến chỗ tôi với một nhát đâm.

    Chậm quá...

    Tôi nghĩ nó phải rất nhanh, nhưng lại có cảm giác vô cùng chậm trong mắt mình.

    Bằng một cái quơ kiếm nhẹ, tôi hất bay nó đi rồi thuận thế mà vụt tới kê kiếm trước cổ cậu nhóc hoàng tử.

    Tất cả không mất quá nửa giây để tôi chiến thắng.

    - Ngủ được chưa?

    Thời gian bây giờ là cực kỳ quý báo, tiếc kiệm được chút nào hay chút đó, nên giải quyết xong vụ này tôi muốn liền đi ngủ ngay.

    Mặt cậu nhóc hoàng tử lúc này đầy cay cú.

    Nhìn cũng biết thua nhanh như vậy làm cậu nhóc nhục thế nào rồi.

    - Chưa được.

    Lại.

    - Ơ?

    Bất chấp thanh kiếm bị tôi kề trên cổ, cậu nhóc hoàng tử bước lùi lại bằng sự tức giận để lấy khoảng cách, sẵn sàng làm ván mới.

    Tôi nhìn nó cũng chỉ có thể nói là, cảm giác cực kỳ khó chịu.

    Được rồi.

    Vì công việc ổn định và chỗ ở.

    Tôi cố chấn an mình bằng chuyện này rồi thu thế bước lùi lại sau.

    - Được rồi.

    Lại đi, lần này nữa thôi đấy.

    Tôi nghiêm nghị nói, tư thế chiến đấu bung ra hết, vẻ mặt mớ ngủ cũng dẹp qua bên để toả ra một sự de doạ nhẹ.

    Không cho tôi ngủ sao?

    Được lắm nhóc con, đừng trách tôi hù nhóc đến phát khóc!

    Tôi nghĩ là vậy, nhưng sự thật phũ phàn là cậu nhóc hoàng tử chẳng sợ miếng nào.

    Không chỉ không mất ý chí chiến đấu, tay còn xuất hiện một vòng tròn phép.

    - Ấy.

    Tôi mới vừa phát hiện thì một quả cầu lửa đã vụt đến.

    Nó bay khá nhanh nhưng chỉ một nhát vung kiếm tôi đã chém nó làm đôi.

    Thật chứ, cái này mà bay vào người nhất định là đau lắm!

    Quả cầu lửa vừa tan đi, bóng cậu nhóc đã mất biệt và tôi nghe được vài tiếng tia điện phát ra từ bên hông cùng một tiếng rít gió nhẹ.

    Chỉ là ngẫu nhiên, tôi đưa tay cầm kiếm ngang qua đó.

    Một tiếng keng vang lên, tôi lúc này mới nhận ra cậu nhóc hoàng từ vừa tấn công lén mình sau pha cầu lửa che mắt.

    Tôi vừa đỡ xong thì một tia điện đã bay đến làm giật nãy mình.

    Một bước tiến nhỏ, tôi vội nhảy ra sau để né nó.

    Điện á?

    Cái tia điện đó trông nguy hiểm đó!

    Tôi biết là ở đây có tồn tại thứ gọi là phép thuật, nhưng sử dụng kiểu này thật là nguy hiểm.

    Cái tia điện vừa mới bắn tôi cũng phải to bằng hai ngón tay chụm lại, cỡ đó bay được trên không khí thì rõ biết nó đến cả ngàn v không chừng.

    Đánh vào người khẳng định sẽ đau đến điếng hồn chứ chẳng đùa được.

    Tôi né đi thì tia sét đã hướng xuống mặy đất mà đâm và sau đó thì để lại một vệt cháy đen bên dưới.

    Nhìn một cái thôi, cũng đủ để khiến tôi đôt mồ hôi hột vì sợ.

    Nhớ lại thì, trước giờ tôi sợ nhất chính là sấm sét, cái tia điện này chẳng khác gì nó cả.

    - Đ-Đợi chút hoàng tử.

    N-Ngài có thể đổi thuộc tính không?

    Đừng điện ra đánh tôi có được không thế?

    Cậu nhóc hoàng tử muốn thừa cơ xong lên khi tôi lùi về.

    Vào lúc đó thì tôi liền nhảy lui về sau vội đưa tay ngăn lại.

    Nhưng thật sự nó vô ích, cậu nhóc hoàng tử hoàn toàn bỏ ngoài tai.

    Bao quanh người bởi những tia chớp trắng từ dầu chân chân, cả kiếm trên tay, cậu nhóc hoàng tử cứ thế mà dùng vẻ mặt nghiêm túc lao đến tôi như gặp kẻ thù.

    - Không phải chứ?

    Thấy nó tôi khó khăn cười méo mó một cái, cảm giác trút hoạ vào thân vội nhảy lùi về sau tránh xa hơn nữa cậu nhóc hoàng tử cả người đầy điện.

    Không cần đoán mò, định luật vật lý cũng có nói, kim loại sẽ truyền điện.

    Mà kiếm của tôi bằng kim loại nên một khi đụng vào cậu nhóc, tôi nhất định sẽ lãnh đủ.

    Cậu nhóc hoàng tử này thật ghê gớm, đây đúng là thế công không phòng thủ nhưng tuyệt đối rồi còn gì!?

    - Ngươi không tính chiến đấu sao?

    - Bằng niềm tin à!?

    Ngài có giỏi thì đổi ngay cái thuộc tính sang lửa hay gì đó đi!

    Một hồi chạy nhảy, tôi dường như đã chọc cho cậu nhóc hoàng từ phát cáu mà lên tiếng tức giận hỏi.

    Nghe nó, tất nhiên tôi liền đáp lại ngay lập tức bằng toàn bộ sự khó chịu vì cái chơi ăn gian kia.

    - Không phải ngươi mạnh lắm sao?

    Đánh đi chứ!?

    - Không!

    Tôi sợ nhất là sấm sét đấy.

    - Ha!

    Nói điểm yếu của mình ra, ngươi quả nhiên mà một con nhỏ ngu ngốc!

    - Gì!?

    Tôi vừa muốn tức giận thì một tia sét lớn đã đột ngột xuất hiện giáng xuống chỗ đứng cách không xa.

    - Hi!

    Nó làm tôi giật nãy mình, gần như mất hết ý chí chiến đấu thả cây kiếm xuống mà vội hấp tấp sợ hãi lùi về sau.

    - N-Ngài đúng bỉ ổi vô liêm sỉ!

    Người ta đã bảo là sợ sâm sét, ngài còn...

    Một tia sét nữa lại giáng xuống và chân tôi như nhũng ra té khụy trên mặt đất, đưa hai tay ôm lấy đầu.

    - Tôi nhận thua!

    Tôi nhận thua!

    Dừng lại đi, đừng dùng sấm sét nữa!

    Tôi gào lên trong một sự sợ hãi tột cùng.

    Bình thường nhìn sấm sét đánh bên ngoài xa cũng đủ khiến tôi tim đập chân run rồi, giờ nó giáng ngay bên cạnh thì đúng là khủng bố.

    Nếu được, tôi thật muốn phá hình tưởng để khóc oà lên vì sợ.

    - Ha...hahaha, hoá ra ngươi chỉ có như vậy?

    Tiếp đó tôi bỗng cảm nhận được những tiếng rè rè lẹt sẹt phía trên đầu.

    Mồ hôi tôi tuông ra như tắm, thậm chí còn chẳng màng đến sự trêu chọc của cậu nhóc hoàng tử mà mắt càng chặt mắt, người càng thu lại vì sợ.

    Thật đang hận!

    Nếu không phải là sấm sét, mình đã đánh chết cái thằng nhóc này rồi!

    Tôi bất quá cũng chỉ dám nghĩ như vậy.

    Điểm yếu của mình vẫn còn sờ sờ ra đó, muốn đánh tôi cảm giác như cả thế giới này đang chống lại mình vậy.

    - ...

    Đứng lên đi.

    Ngươi đúng là làm ta thất vọng.

    Sau nụ cười mỉa thì cậu nhóc hoàng tử đã im lặng một hồi lâu mới lên tiếng lân nữa với giọng khó chịu.

    Có tiếng kiếm đút vào.

    Tôi nghĩ là cậu nhóc đã thu kiếm của mình lại rồi.

    Biết vậy, tôi mới từ từ kiềm chế cảm xúc sợ hãi hé mắt ra nhìn lên.

    - Đứng lên không?

    Một bàn tay đưa ra ngay sau đó cho tôi.

    Nó đến từ cậu nhóc hoàng tử có vẻ khó chịu.

    - Đ-Được.

    Tay tôi đã trở nên run rẩy hơn bao giờ hết, chân cũng vậy, nên theo phản xạ cũng đưa lên cầm lấy để được đỡ dậy.

    - Ngươi thật sự sợ sao?

    - Cho là vậy...ngài thật biết cách doạ người đấy.

    Nhìn cậu nhóc hoàng tử nhiếu mày hỏi với mình, tôi cũng chỉ còn biết đứng hít thở trong sự khó khăn mà nói.

    Một chút nữa, chỉ còn một chút nữa, nếu cậu nhóc hoàng tử cứ doạ tôi, chắc là không cần ngủ thì nó cũng tìm đến mất rồi.

    - Như vậy...như vậy xong rồi chứ?

    - Xong.

    Nhưng ngươi làm ta cảm thấy thất vọng.

    Dù ngươi có thánh khí cả sức mạnh.

    Nhưng lại có một điểm yếu như vậy.

    Ngươi thật làm ta nghi ngờ có đủ tốt chất để làm hộ vệ cho hoàng gia.

    Cậu nhóc hoàng tử nói như thể chỉ trích tôi bằng chất giọng khó chịu.

    - Hà...

    Cái đó biết sao giờ?

    Làm người thì ai mà không sợ bị sét đánh?

    Có không sợ mới bất bình thường.

    Tôi thở dài mà nghĩ sau đó cũng chỉ có thể bất đắt dĩ tiếp tục bằng lời xin lỗi.

    - Tôi xin lỗi.

    Sau này tôi sẽ cố gắng hơn.

    - Không đâu.

    Ta nghĩ lại rồi.

    - Hả?

    Sự thay đổi đột ngột gì đây?

    Tự nhiên cậu nhóc nghiêm mặt thay đổi ý định, nó làm tôi cảm giác nguy cơ.

    - Hộ vệ.

    Ngươi cứ làm.

    Nhưng ngươi không được phép dùng thân phận hộ vệ hoàng gia.

    Trước mắt ngươi có nhược điểm lớn như vậy, hay là ngươi nên làm hộ vệ ngầm đi.

    Lấy thân phận hầu gái mà làm việc, sau này có chuyện cần nhờ ngươi hãy ra tay.

    Như vậy có được không?

    - Hầu gái?

    Nói sao nhỉ?

    Cảm giác sợ hãi của tôi hoàn toàn bay sạch trong phút chóc.

    Hầu gái, là hầu gái đó biết không?

    Người ta mặc tôi nhất định sẽ thích, nhưng mình mặt thì như thế nào?

    Nhất định là không còn gì để bàn cãi rồi!

    - Hoàng tử ngài không nên làm vậy.

    Rosalia dù có điểm yếu như vậy.

    Nhưng việc đó chính là một sự sỉ nhục với cô ấy...

    - Không!

    Tôi ngăn cản ngay Saner giúp đỡ mình bằng bộ dạng hào hứng.

    - Không không không.

    Saner, tôi rất biết ơn ý tốt của ông.

    Nhưng xin lỗi.

    Hoàng tử xin hãy cho phép tôi làm hầu gái!

    Tôi có cảm giác như mắt mình giờ đã rực rỡ muôn màu nhìn về phía cậu nhóc hoàng tử.

    Trên cái thế giới này, có vẻ như chỉ có một mình cậu nhóc này là tốt và hiểu ý tôi đến vậy.

    So với một hộ vệ, là một cô gái, tôi cảm thấy ưng việc làm hầu gái hơn nhiều...khụ, chứ tôi thật ra không có thích mặc đồ hầu gái nên mới vậy đâu nha!

    Tin tôi đi và quên những gì đã nói ở trên!
     
    Huyết Chiến Hoả Thần
    Chương 7: Hầu gái, hầu gái!


    Một cái tạp dề trắng đặc trưng, bộ váy đen tuyền từ đầu đến chân kính đáo, một cái cài tóc ren, đây là trọn bộ hầu gái mà tôi được nhận sau khi yêu được được phép làm hầu gái.

    Tôi mặc nó bên trong phòng thay đồ dành cho hầu nữ.

    Ở đây tôi đã phát hiện ra một sự mới mẻ từ bộ váy mình mặc trước đó, kể cả đồ lót màu đen ren kết hợp cả garter betl đầy quyền rũ cùng đôi vớ tất nhìn mà muốn xịt máu mũi, nguyên bộ váy cũng là một thánh khí nữa.

    Lúc tôi muốn cởi ra, nó đã tự động hoá thành một ngọn lửa, in lên trên vai tôi ngay bên ngực một dấu ấn đoá hoa lửa màu đỏ.

    Cảm nhận một chút, tôi phát hiện ra mình có thể gọi nó ra bất cứ khi nào muốn chỉ cần suy nghĩ là được.

    Kể cả có mặc một trang phục khác, lúc gọi thì cứ kiểu như biến hình thiếu nữ ma pháp ấy.

    Một ngọn lửa bùng lên đem cả cơ thể tôi bao trọn, bộ váy lại xuất hiện mà không chừa bất cứ khe hở không cần thiết nào.

    Hoàn toàn ổn kể cả khi biến hình ngoài đường.

    Còn khi muốn thu đi thì bộ đồ đang mặc sẽ lại xuất hiện, cứ như là hoán chuyển cho nhau vậy, vô cùng là tiện lợi.

    Đồng thời, tôi cũng có thể tùy ý để một phần của nó như đồ lót, vớ với giày ở lại mà không phải thu vào hết.

    - Một hai ba yay!

    Ba hai một yay!

    Kun kun kun trái tim!

    Ra đây là hầu nữ sao?

    Nice nice nice nice!

    Tôi tạo ra mấy cái tư thế với một cái gương trong phòng mà cảm giác ngập tràng phấn khởi.

    Có một cơ thể xinh xắn, lại cộng thêm bộ đô hầu gái mình ưa thích, cảm giác này khiến tôi thật là phấn khích đến mức muốn nổi ý định dâm tà.

    Nhưng...khụ, tôi không ghê tởm đến vậy, nên cũng chỉ dừng lại ơ mức nghĩ bậy, biểu diễn các kiểu trước gương mà thôi.

    - A~ em yêu anh!

    Cuối cùng dù gượng đến mức muốn độn thổ, tôi vẫn đứng trước gương mà nhìn chính mình một cách đấm đuối để tự kỷ.

    - Ôi một lời tỏ tình.

    Mình được một cô gái tỏ tình.

    Xong thì tôi đã phải che miệng khi cảm giác cả người đều nóng nãy vì cô gái trong gương thật quá xinh đẹp.

    Đây chính là gu ưa thích của tôi rồi!

    Mặc dù ngượng ngùng, tôi vẫn cố gắng quay lại gương đáp trả cô gái kia.

    - A-Anh...

    - Này.

    Ngươi làm cái quái gì bên trong thế hả?

    Thế nhưng vào ngay lúc đó, một tiếng đập cửa cùng một giọng khó chịu đã vang lên bên ngoài cắt ngang.

    Tiếng nói đó, chất giọng đó, không ai khác chính là của cậu nhóc hoàng tử khó chịu kia.

    Thế mà vẫn chưa đi sao?

    Tôi khịt mũi tức giận nhìn ra cửa.

    Người ta còn chưa đồng ý lời tỏ tình của em gái xinh đẹp, nhóc có thể thôi phiền được không?

    Tôi không nói gì cả, xong liền nhanh chóng quay lại mặt kính.

    - Anh...

    - Này.

    Ta biết ngươi nghe được, khôn hồn thay đồ xong thì cút ra đây, đừng để ta ném sấm sét vào đó!

    - Đ-Đợi một chút!

    Lại sấm sét?

    Không hiểu sao tôi có cảm giác sau này mình sẽ ăn khổ với nó.

    Bị hù doạ kiểu ác độc như vậy bởi một thằng nhóc hóng hách, tôi không thể làm gì khác ngoài cuống lên, chưa kịp chấp nhận lời tỏ tình thì đã vội nhảy đến cửa để mở nó ra.

    - Tôi đây, tôi đây, ngài đừng doạ tôi.

    Tôi hấp tấp bước ra cửa mà lo sợ nhìn cậu nhóc hoàng tử.

    Thế giới này cũng quá khắc nghiệt rồi.

    Trời xanh giáng thiên lôi thì không ai nói, con người cũng có thể làm thì quả là một sắp đặt ác độc.

    - Ngươi rốt cuộc thì lãi nhãi cái gì bên trong thế hả?

    - Có sao?

    À, chẳng qua tôi đang thử tỏ tình với mình.

    Ôi tôi thật xinh đẹp và quyến rũ đến chết người.

    Đúng là nhan sắc trời ban yêu diễm, tôi phải cảm tạ thần linh với nó, tôi yêu mình chết mất!

    Trông sự phấn khởi, tôi ôm má mình mà ngại ngùng phấn khích.

    - Được kết hôn.

    Ở đây có được kết hôn với chính mình không?

    Tôi muốn làm nó ngay!

    A~ bộ váy đen, tạp dề trắng, ren đội đầu, ngực căn mông to, eo thon đùi dài.

    Cái gì đây!?

    A~ sao mình mặc đồ hầu gái lại hoàn mĩ thế này!

    Dần dần tôi bắt đầu cảm thấy mình tự luyến mà xoay vòng trong khi đem toàn bộ cả cơ thể mình ra nói một lần.

    Tất nhiên rồi, thay vì nhận được sự đồng tình, nhưng ánh mắt kỳ lạ đã quét đến tôi.

    - Có phải cô ta sợ sấm sét đến điên rồi không?

    Cậu nhóc hoàng tử hỏi ra một điều vô cùng tàn nhẫn với Saner kế bên.

    Saner chỉ có thể giật giật má, quay đi, cứ như mọi chuyện ở đây tôi không biết đâu vậy.

    - Không có.

    Đây là tôi quá đẹp quá quyền rũ!

    Không lẽ ngài không thấy điều đó sao?

    Khắp cái nơi này ai ngực to hơn tôi?

    Mông căng hơn tôi?

    Tóc dài mềm mượt như tôi?

    Tôi bật lại cậu nhóc hoàng tử ngay tức khắc vì câu hỏi đó, tay khoanh dưới ngực nâng nó lên, đứng tạo thế khoe cả body phải nói là nice nice nice ra.

    - ...

    Tiếp đó, một cái vòng tròn phép thuật đã xuất hiện trên tay của cậu nhóc hoàng tử và một tia sét đánh cái đùng xẹt qua mặt tôi về phía tường.

    - Hiii!!!

    Nó khiến cho tôi phải khiếp vía mà lách người sang bên khác, đứng nép sát vào vách tường mà run rẩy.

    - H-Hoàng tử.

    N-Ngài điên rồi sao!?

    - Ngươi mới điên ấy!

    Não ngươi bị ngu rồi sao!?

    - Hả!?

    T-Tôi xin lỗi.

    Có gì từ từ nói, đừng động tay.

    Tôi bật lại cậu nhóc hoàng từ, nhưng những tia sét đã xuất hiện và cảm xúc muốn khóc dâng trào khiến tôi phải non nỉ vang xin.

    Cậu nhóc hoàng tử hừ lạnh một tiếng mới chịu thu tay.

    - Vậy ngài ở đây làm gì vậy chứ?

    - Ngươi còn hỏi.

    Tất nhiên là để sắp xếp công việc cho ngươi.

    Đi theo ta mà ngậm mồm vào.

    - Ơ?

    Việc gì cần để cả hoàng tử...tôi theo!

    Cậu nhóc này quá hung dữ rồi đấy!

    Tôi cực kỳ phản đối hành động lúc nào cũng lôi sấm sét của mình ra kia.

    - Rosalia, cô cảm thấy như vậy ổn sao?

    Tôi không nghĩ một chiến binh như cô sẽ thích hợp làm một hầu gái.

    - Chiến binh?

    Ơ Saner, ông hiểu lầm gì sao?

    Tôi bốí rối nhìn Saner có phần khó xử kia.

    - Tôi đâu phải chiến binh.

    Ngay từ đầu ông quên rồi à?

    Tôi từng nói mình sống ở nhà ông nhớ không?

    Nơi đó tôi chưa từng phải đánh đấm bao giờ đấy.

    Vả lại bây giờ làm hầu gái cũng tốt, tôi sẽ ít động vào kiếm đao!

    Sống thay đổi hay như cũ cũng không phải là không có ích với tôi.

    Kiếm tiền và chỗ ở mới là quan trọng với tôi nhất.

    Trang phục hầu gái, cái này thật sự quá khó cưỡng lại, bởi vì mặc nó nên tôi cảm xúc dâng trào, làm cái gì cũng thấy ok hết cả!

    - Hả?

    Cô nói thật?

    - Thật!

    Sao có cảm giác như ông không thèm tin tôi thế?

    Tôi bất mãn với Saner, người có gương mặt cứ như từ trước đến nay chưa có tin tưởng lần nào vậy.

    - Ách.

    Không phải là tôi không tin cô.

    Ông ta ngại ngùng gãi đâu.

    - Chỉ là tôi thấy cô mạnh thế, nên cứ nghĩ trước giờ cô sống như một chiến binh.

    - Mới lạ ấy.

    Tôi mạnh thì mạnh thật, nhưng chiến binh?

    Tôi chưa chắc đã hợp với nó.

    Công việc hợp với tôi...phải rồi chính là hầu gái siêu cấp!

    Tôi đưa tay lên nắm chặt phấn khởi nói.

    - Cơ động ở mọi mặt, có thể vừa chiến đấu lại vừa dọn dẹp.

    Quá tuyệt!

    Nghĩ thôi mà tôi cảm thấy mình xinh đẹp dã man!

    Saner lại cho một cái giật giật mà rồi thở dài lắc đầu.

    - Tôi thua rồi.

    Thật khó hiểu rốt cuộc cô nghĩ cái gì bên trong đầu của mình.

    - Hahaha, tất...

    - Ta nói ngươi câm miệng mà nhỉ?

    Tôi cười lớn một tiếp tục, phía trước cậu nhóc hoàng tử khó chịu quay lại, làm tôi muốn khét nữa cũng phải nghẹn lời.

    Có ngon thì đừng dùng sấm sét!

    Tôi tỏ ra ngoan ngoãn cho đến khi cậu nhóc hoàng tử quay lại thì nghiến răng đưa ngón giữa lên mà mắng thầm.

    Fuck you!

    Saner bên cạnh thấy như vậy thì biểu hiện ra vẻ khó hiểu.

    Tôi mỉm cười hê hê rồi cũng thu tay, cứ như chuyện trước đó chưa xảy ra, mong là Saner sẽ không bán đứng tôi báo lại.

    Tiếp đó chúng tôi cũng không nói gì thêm nữa cứ vậy mà đi tiếp.

    Đến một đoạn đường, một mùi hương thơm ngát của đồ ăn đã bay qua mũi tôi.

    Nó làm cho tôi phải nuốt ngụm nước miệng.

    Nhớ lại thì, từ hôm qua đến giờ, tôi đã chưa ăn được bữa nào rồi, đêm qua lại còn hoạt động cả đêm.

    Giờ để ý lại thì cảm thấy rất đói, bụng như trống rỗng từ hôm qua đến giờ vậy.

    Mà nghĩ lại thì...đúng là vậy thật.

    - Sao thế?

    - À ờ...

    Bị đồ ăn thu hút, tôi không biết lúc nào đã đứng lại.

    Saner hỏi thì tôi cũng chỉ có thể tỏ ra ngại ngùng rồi ngậm ngùi mà bước tiếp.

    - Không có gì.

    Chỉ là mùi đồ ăn nghe thơm thật đấy.

    - À tôi cũng nghe.

    Dù sao ở đây cũng gần nhà bếp...

    Cô đói à?

    Saner tinh ý nhận ra ý của tôi.

    - Đói, đói chứ.

    Từ hôm qua đến giờ, tôi chưa có bỏ gì vào bụng rồi.

    Ây!?

    Tôi nói và cứ tiếp tục đi thì bỗng va thẳng vào một ai đó trước mặt.

    Tôi không vận sức nên cũng chỉ chạm vào người đó một cái nhẹ rồi bị đẩy ra.

    Nhìn kỹ lại, tôi mới nhận ra người mình va vào chính là cậu nhóc hoàng tử.

    - !???

    Xin lỗi!

    Tôi không cố ý va vào ngài!

    Tôi đã giật nảy mình một cái, trước khi sợ cậu nhóc hoàng tử như cọp mà nhảy phóc ra sau vài mét miệng xin lỗi trong sự lo lắng.

    - Phiền phức.

    Cậu nhóc hoàng tử nhìn tôi khó chịu nói.

    Gì chứ?

    Cậu nhóc này thần kinh à!?

    Dừng lại chặn đường để người ta va vào rồi còn bảo phiền phức!?

    Muốn đánh luôn hả!?

    Đánh lộn đúng không!?

    - Ngươi chưa ăn gì kể từ hôm qua?

    - À ừm.

    Sự phẩn nộ bùng nổ trong lòng tôi tắt rụp bởi câu hỏi kia của cậu nhóc hoàng tử.

    Không hiểu sao, tôi có cảm giác mình sẽ được ăn, nếu như trả lời một cách thành thật.

    Vì vậy, tôi đã gật đầu ngay tức khắc.

    - Vậy theo ta.

    Ngươi dù sao cũng đã vào làm ở đây, ta sẽ không để ngươi nhịn đói mà làm việc.

    - T-Thật sao!?

    Dù tôi biết chắc là vậy, nhưng vẫn không thể không tỏ ra kinh ngạc.

    - Wao!

    Hoàng tử.

    N-Ngài tốt bụng đến vậy sao!?

    Trời ạ.

    Tôi...

    Một tiếng sét vang trời xuất hiện, phía sàng chỗ cách tôi không xa một vết cháy xén đã xuất hiện khi một tia điện thô to bay ngang qua.

    Nhìn nó, cơ thể tôi không ngừng run lên, chỉ chút nữa đã té khụy xuống vì điếng người.

    - Câm miệng.

    Ngươi lãi nhãi đủ lắm rồi đấy.

    Trước mặt tôi, cậu nhóc hoàng tử vẫn tiếp tục dùng gương mặt khó chịu của mình để nói.

    Q-Quả nhiên là một tên ác ôn!

    Tôi run rẩy, cố gắng lấy lại bình tĩnh nghiến răng với cậu nhóc.

    - Đủ lắm rồi đấy nhóc con.

    Có ngon thì tiếp thêm phát nữa xem!

    Tôi móc tay chỉ về phía cậu nhóc bằng toàn bộ sự khó chịu của mình về vụ lấy tia sét ra doạ người.

    Nhưng sau đó...kết quả ư?

    Hàng chục tia sét đã ầm ầm xuất hiện mà không có đến một giây để tôi kịp suy ngẫm về hành động mình đã làm.

    Chúng không đánh vào tôi mà xẹt qua người tôi một cách đầy kiếp đảm.

    - Không, không, không, không, không, không...

    Thụp người xuống dùng tay ôm đầu nhắm mắt, mỗi tia xét đánh xuống, tôi cảm giác như cả linh hồn của mình như tê tái vì sợ đến điếng người.

    Miệng tôi không thể ngừng việc hét hoảng lên, nước mắt trước giờ chưa bao xuất hiện cũng không hiểu lúc nào đã dàng dụa trên má.

    Đáng sợ đáng sợ đáng sợ!

    Mình sợ sấm sét!!!!

    - Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!!!!

    Dừng lại đi!!!!!

    Dừng lại đi mà!

    Tôi biết lỗi rồi!

    Tôi không nhiều lời nữa!

    Không nhiều lời nữa mà!
     
    Huyết Chiến Hoả Thần
    Chương 8: Chỉ định phục vụ


    Bao nhiêu tia sét?

    Tôi thậm chí còn chẳng thể nào đếm nổi, chỉ rõ đã sở đến phát điên lên thì mới được tha cho.

    Bây giờ.

    Tay tôi run mà không thể nào kiềm chế được, đưa muỗng súc đấy cơm trên dĩa cho vào miệng mà nhai.

    Bề ngoài cũng không còn chút cảm xúc nào, gần như đã mất hoàn toàn niềm tin vào thế giới này.

    - Híc.

    Tôi không thể ngừng chảy nước mắt được kể từ lúc đó.

    Tôi đưa tay dụi, nhưng nó vẫn không ngừng chảy ra kể cả lúc này.

    Gì chứ.

    Đã nói mình sợ sấm sét.

    Còn đem nó ra hù doạ mình.

    Đúng là một thằng nhóc ác độc!

    Nếu như mình không sợ, mình chắc chắn sẽ đập nó ra bã!

    Mặc dù nói vậy, nhưng nghĩ đến việc lại bị những đòn sấm sét đến tới, cơ thể của tôi chỉ có thể run lên một cái, nước mắt đổ ra thêm mà ngập ngụi ăn dĩa cớm trên bàn.

    Thật nhục nhã, tôi nghĩ vậy.

    Bởi vì cũng đã được rất là lâu rồi kể từ khi tôi đổ ra những giọt nước mắt.

    Tôi không thể nhớ rõ khi nào, nhưng chắc chắn là rất lâu.

    Mà một người đàn ông phải khóc đến mức thể này trước mặt người khác, nó càng khiến tôi nhục thêm mấy chục lần mặc cho bây giờ có vẻ ngoài như một cô gái trẻ.

    - Hầy.

    Được rồi, được rồi.

    Cô đừng khóc nữa, ăn đi.

    Xong rồi chúng ta đi tiếp.

    - Nói...nói thì dễ...nhưng tôi đâu thể ngừng được.

    Hức.

    Saner cố an ủi tôi, nhưng nó gần như vô ích, còn chạm vào nổi đau khiến cho nước mắt tôi dàng dụa chảy ra thêm.

    - Bây giờ tôi có thể đổi ý không?

    Tôi không muốn ở đây nữa...tôi muốn đi.

    Có thể không?

    - Nói thì dễ.

    Nhưng nếu cô chỉ mới vào làm một ngày mà đòi nghỉ.

    Ít nhất phải nói với hoàng tử mới được.

    Saner tội lỗi nhìn tôi rồi hướng mắt đến kẻ ác ôn nào đó đang khoanh tay nhắm, tựa vào vách tường ở đằng xa.

    Không sai, người đó không ai khác chính là tên nhóc hoàng tử chết tiệt kia, doạ tôi xong cứ lạnh lùng khoanh tay đừng đợi ở đấy.

    - Ngài đồng ý cô mới được đi.

    Hoàng gia cũng không phải cô muốn đến thì đến muốn đi thì đi Rosalia à.

    Nếu như cô trốn, có thể sẽ quy vào tội phản quốc, đến lúc đó đừng nói là sống yên, cô có thể còn bị cả vương quốc truy nã đấy.

    Nên đừng có nghĩ bậy.

    - Hức.

    Nhưng mà cái công việc như vậy.

    Có người như vậy sao mà tôi có thể làm việc?

    Lâu lâu chạy đến phóng sấm sét vào tôi, nghĩ đến thôi đã cảm giác như cả thế giới này thật mờ mịch rồi.

    - Cái này...hà.

    Saner nói rồi thở dài.

    - Là do cô đấy.

    Nếu như cô cư xử như người bình thường một chút.

    Sẽ chẳng có gì xảy ra đâu.

    Nghe tôi này.

    Sau này đừng có khích hoàng tử hai trêu ghẹo ngài nữa.

    Như vậy cô sẽ chẳng sao đâu.

    - ...

    Nghe Saner nói, tôi chỉ có thể ngậm ngùi cuối xuống, cắn chặt răng mà cảm thấy thật sai lầm.

    Không phải là vì lựa chọn vào nơi này làm hộ vệ để ở bên cô bé thiên thần, mà chính là day vào cái tên nhóc khốn nạn ở đằng kia.

    Nếu biết trước kết quả thế này, ngay từ đầu tôi cứ ngậm cái miệng vào, tỏ ra lạnh lùng một chút thì tốt biết bao.

    Bao nhiêu hình tượng tốt đẹp, chỉ vì những tia sét đều nát bét hết sạch rồi.

    - Tôi hiểu rồi.

    Từ sau này có chuyện gì, cứ né xa tên kia ra là được.

    Đó là những gì tôi nghĩ lúc này.

    Nếu không tiếp cận sẽ không bị doạ là điều tôi hiểu.

    - Cô ăn thêm không?

    - Thêm.

    Nhờ ông.

    Tôi run run đưa cái dĩa cơm đã trống cho Saner.

    Đây là dĩa thứ ba rồi, mà cái bụng của tôi cứ như không có đáy vậy, cảm giác muốn ăn thêm ít nhiều nữa.

    Tôi phải đưa cho Saner lý do cũng chỉ có để nhờ ông ấy lấy thêm cơm cho mình.

    Mà tại sao tôi lại phải nhờ, không thể tự đi lấy là bởi vì chân hiện giờ đã tê cứng.

    Vừa rồi, để đến được nơi đây, tôi đã phải nhờ đến Saner đỡ mình đi.

    - Thật là.

    Cái cơ thể nhỏ chút của cô, chứa ở nơi nào nhiều thức ăn như vậy vậy?

    - Cảm ơn ông nhiều.

    Dĩa này nữa thôi là được rồi.

    Nhìn Saner cầm dĩa cơm bất đắt dĩ đứng dậy, tôi chỉ có thể cảm ơn vì đã làm phiền.

    Sau đó, tôi ở lại thì lo dụi nước mắt, cố gắng nhanh một chút nính khóc.

    Dĩa cơm thứ tư cũng nhanh đến, Saner còn cố ý lấy nhiều hơn cho tôi một chút trước đó.

    Nó là một dĩa cơm trắng bình thường thôi, đồ ăn ở trên là nhiều rau xào, rưới lên nước sốt thịt và thịt kho với hương vị đặc biệt ở trên.

    Ăn vào, tôi thấy rất vừa miệng và còn rất ngon.

    Vẫn giữ tốc độ như trước, tôi ăn, nhai nuốt một lúc thì mới xong xuôi.

    Saner lúc này lại còn chu đáo đưa cho tôi cái ly nước lớn và nhỏ để rót uống.

    - Cô đi được không?

    - Có lẽ được.

    Vẫn còn hơi run.

    Nhưng tôi nghĩ mình có thể đi rồi.

    Nhét vào bụng thật nhiều thức ăn, tôi thấy như nổi sợ của mình đã vơi đi phần nào.

    Nên chân vào lúc này cũng đã bớt tê cứng, thiết nghĩ, chỉ cần tôi cố là chuyện đi cũng không phải vấn đề.

    Nói là tôi liền làm, thử đỡ cơ thể mình dạy bằng đôi tay run run khập khiển đứng lên.

    - Cô được không đấy?

    Saner nhìn tôi bằng đôi mắt lo lắng khi suýt chút nữa thì đã vấp té ra sau.

    - K-Không sao.

    Tôi đứng vững thân thể của mình hít thở nhẹ rồi cố gắng ổn định nó lại lắc đầu.

    - Tôi nghĩ mình có thể đi được rồi.

    P-Phiền ông đi trước có được không?

    Tôi hỏi và lý do của nó chính là, muốn mong Saner biến thành tấm khiên cho mình với tên nhóc hoàng tử khốn nạn chết dẫm.

    Saner dường như hiểu ý, gật đầu một cái rồi quay lưng đi đến chỗ tên nhóc hoàng tử.

    Tôi ở phía sau, cũng từ từ né tránh mà bước theo sau bằng toàn bộ sự can đảm của mình.

    - Ngươi ăn hơi bị lâu rồi đấy.

    Thật phí thời gian của ta.

    Do né ở phía sau Saner, tôi không thể thấy được tên nhóc hoàng từ, nhưng giọng nói thật khó nghe.

    Là do ai chứ?

    Không phải vì cậu nhóc doạ tôi sợ sao!?

    Tôi muốn bực bội nói vậy ngay, nhưng nhớ lại mọi chuyện trước đó, chỉ có thể ngậm miệng chặt vào cúi mặt xuống đất, mặc kệ mọi thứ.

    Như đã quyết trước đó, giờ tôi chẳng muốn để tâm đến tên nhóc hoàng từ đáng hận này thêm nữa.

    Chuyện gì tiếp đó làm lẹ thì lẹ đi, xong từ sau này trở đi, tôi với cậu nhóc này xem như không quen không biết.

    Tôi không nói, tên nhóc hoàng tử cũng không nói thêm.

    Sau đó, tiếng bước chân phát lên, Saner di chuyển, tôi cũng nhanh bước theo sau.

    Cũng không có tươi vui như ban đầu, giờ tôi chỉ biết ngậm ngùi cuối xuống đất mà di chuyển.

    Thật nhanh, thật nhanh, rồi đi đi.

    Đó là những gì tôi nghĩ vào lúc này.

    Một ý nghĩ tên nhóc hoàng tử sẽ dẫn đến nơi mình làm việc thật nhanh xong thì phắng đi.

    Quả đúng là như vậy, bởi vì thật nhanh sau đó tiếng bước chân ở phía trước đã dừng lại.

    Tôi ngẩng đầu lên thì mới thấy mình đang đứng trước một cánh cửa phòng lớn.

    Một cánh cửa màu trắng với hoa hoạ tiết vàng những cây hoa và lá đẹp mắt.

    Đứng ở bên ngoài là một số người hầu khác, họ dường như đang túc trực ở đây.

    Bây giờ thì đang cúi đầu với tên nhóc hoàng tử.

    - Selina tỉnh chưa?

    - Rồi thưa hoàng tử.

    Người đang xửa soạn bên trong.

    Cảm phiền người hãy đợi một chút.

    - Được.

    Selina?

    Nghe một cái tên quen thuộc, trong sự tò mò, tôi tiến đến một chút nép phía sau Saner mà ngó lên phía trước.

    Ra mình sẽ được phân phó cho thiên thần sao?

    Nổi sợ của tôi vời đi phần nào vì nhận ra điều này.

    Hèn gì phải cần đến hoàng tử, tôi còn tưởng tên nhóc này rỗi hơi đến mức phải đi phân phó công việc bình thường cho người hầu như tôi chứ.

    Đoạn đối thoại giữa tên nhóc hoàng tử và một người hầu đơn giản là ngắn như vậy.

    Kế đó, tên nhóc đó cứ đứng im lặng mà chờ đợi.

    Một lát sau thì tiếng bước chân mới vang lên phía sau cánh cửa và nó mở dần ra, để một cô bé có mái tóc bạch kim hơn mười tuổi đẹp như một thiên thần đi ra.

    - Hoàng huynh?

    Cô.

    Cô bé vừa đi ra, đã liền mừng rỡ nhìn tên nhóc hoàng tử sau đó thì kinh ngạc quay sang nhìn tôi.

    Ánh mắt giữa tôi và cô bé chạm nhau.

    Tôi có cảm giác như tim mình trúng một mũi tên, bộ váy đó, điệu bộ đó, mọi thứ hành động cô bé làm lúc thật thật sự quá tuyệt vời, như không khí của một thiên thần đang toả ra.

    Nổi sợ của tôi cũng vì thế mà tan đi mất phần lớn.

    Nếu không phải sợ tên nhóc hoàng tử, người khác xem mình là kẻ biến thái, tôi đã muốn bay đến ôm cô bé và nựng rồi.

    Ôi, đúng là một tiểu thiên thần đáng yêu!

    Nhìn ngắm, không biết bao giờ tôi đã có cảm giác nước miếng chảy ra khoé miệng rồi.

    Tôi đã nhanh tay chùi nó đi, nhưng đã để cô bé thiên thần nhìn thấy và cho một đôi mắt đề phòng.

    Chết toi.

    Hình ảnh mới vừa rồi không ổn rồi.

    Tôi cảm thấy như vậy muốn sửa hình tượng, nhưng mọi thứ dường như cũng đã muộn màng, cô bé đã chuyển ánh mắt sang tên nhóc hoàng tử.

    - Hoàng huynh đây là có chuyện gì?

    - Không có gì cả.

    Tên nhóc hoàng từ dưới con mắt hoài nghi của tiểu thiên thần thì nở ra một nụ cười hiền lành đưa tay xoa đầu cô bé.

    Nó khiến cho tôi nổi lên một mớ da gà, cái dáng vẻ lạnh lùng trước, với cái bộ dạng ấm áp lúc này thật trái ngược.

    - Vì sự an toàn của em.

    Không để chuyện hôm qua xảy ra thêm lần nào.

    Ngày hôm nay ta đem đến cho em một người hầu có khả năng bảo vệ em trong tình huống nguy cấp.

    Chắc em cũng biết rồi đúng không?

    - ...Biết...

    Tiểu thiên thần hơi ngập ngừng, rồi nhìn qua tôi mà khó chịu gật đầu.

    Nhìn cứ như, cô bé đang cố tỏ ra chán ghét với tôi vậy.

    - Nhưng không lẽ không có người khác sao?

    Không phải là cứ như, quả nhiên là vậy thì sẽ đúng hơn.

    - So với những nữ hộ vệ.

    Cô gái này có khả năng chiến đấu cao hơn.

    Cô ấy sẽ dư sức bảo vệ em sau này.

    Đừng chối bỏ cô ấy, nó sẽ khiến ta cảm thấy không an tâm khi để em đi ra ngoài thêm lần nữa.

    - Được rồi.

    Em hiểu rồi.

    Cũng được.

    Em sẽ nhận cô ấy.

    Thật tốt.

    Vậy đấy, cứ thế là tôi đã được nhận vào làm việc cho cô bé thiên thần rồi.

    Mặc cho mọi điểm đều kỳ lạ khi tôi rõ thần bí.

    Nhưng nếu được mọi người ở đây tin tưởng như vậy, tôi sẽ thề trên bộ đồ hầu gái của mình, nhất định sẽ làm một hầu gái tốt, phục vụ chăm sóc chu đáo cho cho tiểu thiên thần này!
     
    Huyết Chiến Hoả Thần
    Chương 9: Tiểu thư Sarana


    Một buổi chiều mát mẻ, gió thổi xào xạc những tán cây một cách vừa phải dưới bầu không khí đầu Hạ, tôi ngồi trên một chiếc ghế trắng bên trong khuôn viên phía sau trường học, tay cầm một quyển sách nhẹ nhàng lật từng trang để đọc.

    Đã được một tuần kể từ khi tôi trở thành người hầu của tiểu thiên thần.

    Nó không hề tốt đẹp như tôi đã nghĩ.

    Đúng hơn thì do hình tượng đã mất từ đầu nên kể từ lúc đó đến giờ, tiểu thiên thần luôn biểu lộ ra một bộ dạng đề phòng với tôi.

    Làm tôi chẳng thể tạo ra chút tình cảm gắn kết nào cả.

    Đến cả chuyện như có thể lợi dụng cơ thể nữ giới này tiếp cận cô bé lúc thay đồ hay tắm rửa cũng khó, bởi vì ngoài mấy hầu gái phụ trách việc đó, kẻ như tôi sẽ bị tống ra bên ngoài chờ đợi.

    Lịch trình của cô bé trong một ngày, đến bây giờ tôi cũng đã nắm rõ trong tay.

    Buổi sáng thức dậy tám giờ đúng, thay đồ ăn sáng.

    Một tuần ba ngày thứ hai đến thứ tư sẽ đến thư viện, hai ngày năm sáu sẽ dạo vườn, thứ bảy học nghi lễ, ngày còn lại chủ nhật sẽ đơn giản là ăn no xong thì phơi nắng và ngủ đến trưa như cô tiểu thư giàu có.

    Buổi trưa dùng bữa xong sẽ bắt đầu rời khỏi cung điện để đi học ở học viện hoàng gia ngay thủ đô.

    Nó diễn ra từ hai đến sáu như một tuần bình thường mà tôi rõ.

    Thời gian học thì là chỉ từ trưa cho đến chiều bốn giờ hơn sẽ về.

    Lịch học thì có chữ, tính toán, rèn luyện, văn hoá, sinh vật và phép thuật chia theo từng ngày.

    Về phép thuật, thứ đó ở đây được xem như là một môn học được truyền bá rộng rãi.

    Theo một quyển sách tôi tìm được trong thư viện, đã xác nhận rằng ở thế giới này ai cũng có một lượng ma lực lớn bên trong cơ thể.

    Nhưng không phải ai cũng biết dùng phép thuật, đơn giản thì thứ đó rất khó, chỉ có những người ưu tú thì mới học được và sử dụng nó.

    Thường sẽ mất đến vài năm để một người sử dụng được một phép thuật cơ bản, tài năng thì vài tháng, còn thiên tài là vài ngày.

    Kể cả tôi, có thử xem qua một quyển sách phép thuật cơ bản, cũng chả thể hiểu được nó phải làm sao cả.

    Nào là nhận biết ma lực, thiết lập kết cấu phép thuật, thực hiện từng bước theo sách...nó vô cùng nhiều và rắc rối.

    Kết quả là đọc xong, tôi đã vứt nó về lại kệ luôn.

    Điều này chứng tỏ cái gì?

    Tôi không hề có thiên phú với phép thuật, nên thôi cũng không có mơ mộng hão với nó, có sức mạnh cũng như thoả mãn rồi.

    Nói đi cũng phải nói lại, lịch buổi chiều đến tối của tiểu thiên thần sau khi tan học về sẽ đi tắm trước, rồi dùng bữa, sau đó sẽ đến thăm cha và mẹ, đôi khi là tên nhóc hoàng tử kia sau đó sẽ ngủ vào đúng tám giờ tối.

    Cuộc sống của cô bé trong cung điện từ sáng đến chiều cứ như tách biệt với người thân của mình vậy.

    Trong bảy ngày, nếu không phải cứ chiều đến cô bé đi gặp họ, tôi còn nghĩ rằng những người này chắc là không tồn tại trong cái cung điện này rồi.

    Về phần cha cô bé, đó là một người đàn ông có tuổi đã hơn bốn mươi, tóc trắng chính là di truyền từ dòng máu người này.

    Bình thường, ông ta chỉ ngồi ở trong phòng làm việc của mình với những giấy tờ được gửi đến từ khắp nơi trên đất nước.

    Từ sự quan sát, tôi có nghe loáng thoáng dường như đất nước này đang ở vào tình thế bất đắt dĩ nào đó, đến mức khó lòng ông vua này có thể rời khỏi phòng làm việc của mình được.

    Tình cảm của tiểu thiên thần với cha cũng rất tốt.

    Họ thường ôm lấy nhau mỗi khi gặp mặt và trò chuyện một cách thân thiết như con gái với người cha thương con thường thấy.

    Còn mẹ của cô bé, đó là một cô gái xinh đẹp với mái tóc xanh lục, đôi mắt của tiểu thiên thần chính là di truyền từ người này.

    Bà ấy...sức khoẻ dường như không được tốt, bình thường chỉ có thể ở bên trong phòng.

    Một tuần tôi cũng không có thấy bà ấy nhiều.

    Nhưng bộ dạng tiều tụy mà lần đầu gặp, tôi nghĩ bà ấy sẽ không cầm cự được lâu nữa.

    Thật khó mà nói thế này, nhưng nếu bà ấy mà mất, tiểu công chúa sẽ buồn lắm đây.

    Bởi vì họ rất thân với nhau, dù chỉ đứng bên ngoài phòng mỗi lần cô bé đến thăm, tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng cười khúc khích của cả hai truyền ra từ bên trong.

    Đất nước nguy nang, cha bận, mẹ bệnh...một tình cảnh không thể khó hơn nữa trong sự trưởng thành của tiểu thiên thần.

    Tôi đã nghĩ mình muốn làm gì đó, nhưng mức độ thân mật với cô bé gần như bằng không kể từ đầu giờ thì thật khó.

    Còn về thằng anh cô bé, tên oắt hoàng tử kia, nhóc ấy là người nằm quyền quân đội trong hoàng gia, mỗi ngày gặp nhau đều sẽ thấy hắn đang ở sân huấn luyện với các hộ vệ và luyện tập kiếm thuật của mình.

    - Hà.

    Thật tệ khi mình từng là một ông chú.

    Tôi thở dài một cách mệt mỏi.

    Quyển sách tôi đang đọc chính là về một cô hầu với cô chủ của mình.

    Ở đó khác tôi, cô ấy có thể kết thân được với cô chủ bằng cách của mình.

    Và tất cả những điều đó là vì sự hiểu biết giữa con gái với nhau.

    Tôi đã thử kiếm cách ở trong đó, nhưng đọc đến gần cuối mới nhận ra mình hoàn toàn không có mấy kinh nghiệm này.

    - Mình chẳng thể nào kiếm ra được cách gì ở đây cả.

    - Cô hầu Chalies và cô tiểu thư của mình.

    Ngươi đọc nó là đang gặp rắc rối với cô chủ của mình sao?

    Tôi định gấp quyển sách lại vì đã biết kết cuộc, bỗng một giọng nói dễ nghe xuất hiện làm cho khự lại.

    Bằng sự tò mò, tôi nhìn lên người có thể xác định được tên của quyển sách mình đang đọc và thấy đó là một cô gái trẻ, tóc vàng chăm chuốt gọn gàn.

    Cô ấy mặc trên người là một bộ đồ học sinh nên tôi đoán đây hẳn là một học viên ở đây, mà nơi đây người vào học cũng chỉ có hai thể loại, một là giàu có hai cũng là quý tộc.

    - À phải rồi tự giới thiệu.

    Tên ta là Sarana Kilya, con gái thứ ba của một Tử tước ở vùng Serien của vương quốc.

    - ...

    À à vâng.

    Thất kính với tiểu thư.

    Tên tôi là Rosalia.

    Rất hân hạnh được gặp tiểu thư.

    Tôi có phản ứng hơi chậm một chút nhưng vẫn kịp đứng dậy cuối chào như một lễ nghi bình thường của hầu gái với quý tộc.

    Tôi được dạy nó từ các hầu gái quanh tiểu thiên thần, giờ chỉ là phục chế lại để dùng khi gặp quý tộc.

    - Ta cũng vậy.

    Rất hân hạnh được gặp ngươi.

    Cô hầu gái đặc biệt của công chúa mà dạo gần đây mọi người hay đồn đại.

    - Tôi sao?

    Tôi khó hiểu nhìn cô tiểu thư Sarana Kilya.

    - Đúng vậy.

    Ngươi không nhận ra mình sao?

    Khác hẳn với một hầu gái bình thường.

    Mái tóc đỏ tươi hiếm thấy trong trang phục hầu gái, bộ dạng u buồn với nét mặt tuyệt mĩ như suy ngẫm chuyện gì đó, thường hay ngồi tại chiếc ghế ở đây chỉ để ưu tư lật từng trang sách không màn đến xung quanh cho đến khi tan học.

    Đó là những tin đồn ta nghe về ngươi.

    Kể cả lúc này, cũng có rất nhiều người đang lén lút quan sát ngươi đấy biết không?

    Nghe cô tiểu thư Sarana Kilya nói, tôi nhìn xung quanh mới nhận ra có vài người đang lấp ló quanh đây nhìn về phía mình.

    Tôi nhìn đến thì họ cứ quay đi, người thì lẫn luôn không quay đầu lại như thể bị bắt gặp nhìn lén vậy.

    Những người đó nam nữ đều có đủ, nhiều nhất vẫn là nam và họ dường như trông rất kỳ lạ khi tôi nhìn đến.

    Hoá ra cảm giác hơi khó chịu mà mình ngồi ở đây là do nó.

    Vào lúc này, tôi mới nhận ra sự kỳ lạ mà mình cảm nhận mấy ngày hôm nay là đến từ đâu.

    - Tôi không biết điều này.

    Thật khó xử.

    Tôi có làm phiền mọi người không?

    Tôi mỉm cười bất đắt dĩ hỏi, có cảm giác mình gây phiền phức và cô gái này đến là để cảnh báo chăng?

    - Không sao.

    Không phiền.

    Để mà nói thì ngươi bây giờ khá là nổi tiếng đấy.

    Nó làm ta tò mò nên muốn xem thử thế nào mà thôi.

    Vậy ngươi gặp vấn đề với công chúa sao?

    Cô tiểu thư Sarana Kilya nhìn về phía quyển sách trên tay tôi đặt câu hỏi.

    - Nó?

    Không.

    Không hẳn.

    Tôi với công chúa không có vấn đề gì.

    Chỉ là tôi mới được nhận vào làm người hầu cách đây không lâu.

    Cho nên muốn thử tìm cách kết thân với người mà thôi.

    Chỉ đơn giản là vậy.

    Không có vấn đề gì cả.

    - Ra là vậy.

    Tôi nói thì cô tiểu thư liền tỏ ra một bộ hiểu ý và suy ngẫm.

    - Trông cô giống như chưa tìm ra được cách nào?

    Một lúc cô tiểu thư Sarana Kilya dường như nhận ra mà hỏi.

    - Đúng vậy.

    Tôi gật đầu có chút cay đắng.

    - Nó thật khó.

    Tôi làm cách nào cũng không thể rút ngắn khoảng cách giữa mình và người được.

    Có lẽ, tôi nghĩ mình cũng chỉ có thể dừng ở đây thôi.

    Bảo vệ tiểu thiên thân, đó dường như là điều tôi muốn nhất rồi, còn chuyện thân thiết có lẽ không cũng chả phải vấn đề quá lớn.

    Bởi vì, chỉ cần đứng ở một bên thấy cô bé hạnh phúc, tôi cũng cảm thấy vui lây.

    - Ngươi tính bỏ cuộc sao?

    - Cũng không có.

    Tôi vẫn tìm cách.

    Nhưng tạm thời vẫn chưa có được.

    - Ngươi nghĩ thế nào về việc để ta giúp đỡ?

    - Vậy tôi có phiền tiểu thư không?

    - Không vấn đề.

    Ta cảm thấy rất hứng thú với ngươi và cả chuyện này.

    Cô tiểu thư Sarana nói rồi bước qua tôi đến chiếc ghế mà ngồi xuống.

    Xong thì cô vỗ nhẹ kế bên ghế.

    - Lại đây ngồi đi, chúng ta cùng nói chuyện.

    Làm theo cô tiểu thư, tôi gật nhẹ đầu, bước đến ngồi xuống.

    Đây là một cơ hội tốt tôi khó mà bỏ qua được.

    Vì khác tôi, cô tiểu thư này là một người con gái chính hiệu từ đầu đến chân.

    Về mặt suy nghĩ, tôi thấy nhất định sẽ tốt hơn mình rất nhiều.

    - Kể ta nghe xem.

    Tình hình giữa cô và công chúa thế nào?

    Tôi vừa ngồi xuống cô tiểu thư Sarana Kilya liền vào thẳng chủ đề.

    Để đáp trả cô ấy, tôi cũng kể sơ lược tình hình của mình cho cô tiểu biết, cũng như tiết lộ chút ít thân phận đặc biệt của mình ra.

    Kiểu như tôi thật ra không phải người hầu bình thường mà là một hộ vệ đặc biệt luôn ở bên coi chừng cho công chúa mỗi khi đi ra bên ngoài.

    Lý do mà tôi hay ngồi ở đây chứ không phải ra về như mọi người hầu khác cũng chính là do nó.

    - Thật sao?

    Cô là một hộ vệ hoàng gia?

    Cô tiểu thư Sarana Kilya có phần bất ngờ với nó.

    - Đúng là vậy.

    Đừng nhìn tôi thế này, nhưng thực sự rất là mạnh đấy.

    Tôi dùng sự tự tin của mình để khẳng định.

    - Ta thật sự rất kinh ngạc với nó.

    Vậy cô là một pháp sư hay gì?

    - Tôi không có thiên phú với phép thuật.

    Nên chắc chắn không phải là pháp sư rồi.

    Tôi thật ra là một kiếm sư.

    Nhưng ngoài sức mạnh với tốc độ ra, tôi cũng không biết nhiều về kiếm thuật cho lắm.

    Dạo gần đây tôi có thử quan sát các hộ vệ khác luyện tập và học hỏi theo một ít.

    Đó là lúc tiểu thiên thần đến thăm thằng nhóc hoàng tử kia, tôi đã né xa chỗ đó, nhưng vẫn để ý đến ở một góc không bị phát hiện.

    Thường thì tôi chỉ nhìn tiểu thiên thần, đôi khi mới chú ý đến các hộ vệ khác.

    - Một kiếm sư?

    Cô tiểu thư bỗng đưa mắt nhìn quanh tôi, như để tìm kiếm gì đó hơn là quan sát.

    - Cô nói thật sao?

    Làm thế nào để cô bảo vệ công chúa khi cần thiết mà bên người không có thanh kiếm nào?

    - Không, tôi có nó.

    Nó luôn ở bên tôi ở đây.

    Tôi đưa tay phải của mình lên để lộ ra chiếc nhẫn đỏ ở đó.

    - Nó là thánh khí.

    Tôi dứt lời thì cô tiểu thư Sarana Kilya liền đưa tay che miệng bất ngờ.

    - Một thánh khí?

    Đó đúng là một điều bất ngờ không tưởng.

    Cô có thể cho ta xem nó được không?

    Ta từng nghe về thánh khí từ công chúa, nhưng chưa nghe đến nó từ ai khác bao giờ cả.

    - Cũng được thôi.

    Đôi mắt của cô tiểu thư Sarana Kilya tràng ngập sự chờ mong.

    Nó làm tôi cũng không thể từ chối, đành gật đầu đứng dậy bước lùi ra một chút để lấy khoảng cách.

    Xem như là một sự trả công trước cho sự giúp đỡ, tôi gọi ra thanh huyết kiếm của mình.

    Sắc đỏ của nó tựa như máu tươi, tôi nghĩ cứ cho đại một cái tên như vậy cũng dễ gọi.

    Còn bộ váy sẽ là hoả diễm y, cũng là một cái tên không tệ với hình tượng của nó mỗi khi thay ra thay vào.

    Gọi ra thanh cự kiếm to gần bằng cả mình ra, tôi vung nó nhẹ một cái rồi chống xuống đất, sức nặng khá khủng khiếp nên phần lưỡi đã lúng hơi sâu.

    Nhưng để mà nói chiều dài của nó thì đã cao ngang tôi, còn thân thì rộng muốn bằng eo của tôi.

    Hình dạng thon dài, to ở phần gần cán nhỏ dần đến mũi như một ngọn thương một lưỡi.

    - T-Thật là một thanh kiếm hoa lệ.

    Cô tiểu thư Sarana phấn khích thấy rõ đứng dậy khỏi ghế, đi đến quan sát thanh kiếm.

    - Cảm ơn vì đã khen.

    - Không, ta không có khen.

    Nó là sự thật.

    Đúng là thánh khí.

    T-Ta có thể chạm vào không?

    - Tự nhiên.

    Cứ như một người đang quan sát đồ cổ, cô tiểu thư Sarana Kilya được sự đồng ý của tôi thì dùng một cách hơi rụt rè để tiếp cận thanh kiếm, nhẹ tay sờ lên nó như một thứ cực kỳ trân quý mà run run mừng rỡ.

    - Thật tuyệt vời.

    Nhìn nó giống như kim loại, nhưng cảm giác sờ vào lại khác hẳn.

    Cảm giác này thật bóng loáng cứ như.

    A!

    Cô tiểu thư sờ một hồi thì đã chạm vào lưỡi kiếm.

    Ngay giây phút đó cô ấy bỗng la lên với ngón tay chạm vào lưỡi kiếm đã lưu lại một vết cắt.

    - Không sao chứ?

    - K-Không sao, chỉ là một vết xước nhỏ.

    N-Nó thật sắt bén.

    Dường như bị thanh kiếm làm bị thường, cô tiểu thư trông có phần sợ hãi hơn vừa rồi.

    Ngón tay bị thương cũng nhanh chóng đưa lên miệng để múp để cầm máu cho nó.

    - Thật xin lỗi.

    Tôi cũng không biết nó bén như vậy...

    Cái cảm giác này...

    Tôi khó xử nói, để tránh cô tiểu thư sợ hãi muốn thu thanh kiếm lại, ngay vào lúc đó một cảm giác thần kỳ đã xuất hiện.

    Nó rất mờ nhạt, nhưng thanh kiếm trong tay của tôi đã truyền đến một nguồn năng lượng nhỏ.

    Không nhiều nhưng khiến tôi cảm giác mạnh hơn.

    Tôi nhìn lại mới để ý vết máu cô tiểu thư Sarana Kilya để lại đã biết mất khi nào không hay.

    Đây là nó hút máu của người khác sao?

    Tôi có hơi tò mò, nhưng không lâu thì bỏ qua một bên, thu nó lại.

    - Không sao.

    Là do ta đã tò mò.

    - Ừm.

    Vậy giờ chúng ta nói đến chuyện kia được không?

    Trả công rồi, cảm thấy thời gian cũng không còn nhiều trước khi công chúa ra về, tôi liền vào thẳng chủ đề trước đó.

    Chuyện này chuyện nọ với tôi mọi thứ đều không quan trọng bằng một góc với việc làm thân với công chúa vào lúc này.

    - Được.

    Nó như thế này, cô nghe thử xem...
     
    Huyết Chiến Hoả Thần
    Chương 10: Kế hoạch kéo thiện cảm


    Tiếng chuông vang lên inh ỏi, những con chim đang yên ả bay lượn phải đột ngột hoảng loạn vỗ cách rời đi, đây là báo hiệu cho thời gian học một ngày của công chúa đã kết thúc.

    Tôi chia tay với Sarana sau khi được cô ấy chỉ cho một cách hay để kéo thiện cảm, đến sân trường lối ra của học viện như mọi ngày để chờ đợi.

    Sarana không nói thì thôi, thường ngày tôi cũng không có chú ý lắm vì chỉ nghĩ đến công chúa ở đâu rồi, giờ nhìn lại thì mới thấy có thật nhiều người đang nhóm ngó đến phía này.

    Dòng người đi qua, thiếu niên, thiếu nữ, những đứa trẻ, người lớn, rất nhiều thể loại người xuất hiện ở sân trường kể từ khi tiếng chuông vang lên, cuối cùng tôi cũng thấy được bóng dáng thiên thần của công chúa.

    Cô bé nổi bật như cái cách toả sáng trong mắt tôi.

    Trong dòng người qua lại, cũng chỉ có mỗi cô bé là được phép bước đi ở một khu vực trống, những người xung quanh đều không dám khinh nhờn mà tránh xa, không hai cũng ba mét.

    Thấy được cô bé, cố gắng điều chỉnh tâm tình một chút, tôi mỉm cười nhẹ nhàng bước đi đến, mỗi bước đều tinh chuẩn không quá nhanh, không quá chậm được tập luyện gần đây.

    - Công chúa, mừng người tan học.

    Xin hãy để thần cầm giúp người cặp sách.

    Tôi cuối người, như một cô hầu thật sự từ tốn nói và đưa tay như mọi ngày để nhận chiếc cặp sách từ tay tiểu thiên thần.

    Cô bé chẳng nói gì, cứ đưa nó cho tôi rồi vậy mà đi qua, một tư thế lạnh nhạt đến mức khó tả.

    Đây cũng chính là lý do, mấy ngày qua khoảnh cách giữa chúng tôi chả tiến triển chút nào.

    Không biết có ổn không, tôi thầm cỗ vũ mình một cái, rồi hướng đến gần tiểu thiên thần.

    - Công chúa, hôm nay thay vì về sớm, người có muốn đến thủ đô chơi không?

    - ...

    Dường như có phần để tâm, thay vì lạnh nhạt bỏ qua hay trả lời một cách hời hợt, cô bé đã quay đến nhìn tôi.

    - Không, ta muốn về hoàng cung.

    Một lời từ chối ngay sau đó, nhưng trong đôi mắt kia của cô bé tỏ ra sự do dự thoáng qua.

    Thật sự sao?

    Bình thường, cô bé trả lời như vậy, tôi khẳng định sẽ bỏ qua, chấp nhận nó như một điều hiển nhiên.

    Nhưng giờ lại khác, bởi vì biết được nguyên nhân lời từ chối của cô bé từ Sarana, tôi không thể để nó xuống.

    - Không sao đâu mà.

    Bình thường thần thấy người cũng không đi chơi.

    Hay là hôm nay đi một chút đi.

    Ở tuổi của người, không phải rất muốn đi chơi đây đó hay sao.

    Phải rồi, thần có nghe ngóng được một tiệm bánh ngọt nổi tiếng ở thủ đô, tên gì đó là Safie, chuyên làm ra những chiếc bán dễ thương ngọt lịm với số lượng giới hạn gì đó, bây giờ chúng ta đến có lẽ còn kịp.

    Cái đó người có biết không?

    - Ta...

    Sự do dự trong mắt của cô bé tăng thêm khi tôi làm như lời Sarana, ban đầu chỉ đưa lời dạo chơi, nhưng thực chất tiệm bánh Safie mới là điểm nhấn chính.

    Nó khá nổi tiếng ở lứa tuổi học sinh như tiểu thiên thần.

    Mà nổi tiếng như vậy, tiểu thiên thần không thể nào mà không nghe đến được.

    Phản ứng lo âu của cô bé vào lúc này, chính là minh chứng lớn nhất cho điều đó.

    - Ta không thể đi.

    Bên ngoài rất nguy hiểm, ta không thể khiến cho người thân mình lo lắng thêm nữa.

    - Cái đó người đừng lo.

    Người quên có thần rồi sao?

    Thề trên thánh khí của mình, chuyến đi này, dù mất cả tính mạng, thần sẽ bảo vệ người an toàn về đến cung điện.

    Nhân ngay lúc đó, tôi liền mười phần vững tin mà nói.

    Lấy cả thánh khí của mình ra thề chỉ để lấy lòng tiểu thiên thần.

    Cùng là người sở hữu thánh khí với nhau, cô bé nhất định sẽ nghĩ lại nếu tôi làm nó.

    Đó là những gì Sarana dự liệu trước.

    Cô ấy trông có vẻ như hiểu rất rõ tình hình của tiểu thiên thần.

    - Người không lẽ không tin thần sao?

    Còn nhớ ngày hôm đó không?

    Người cũng đã nhìn thấy sức mạnh của thần mà đúng không?

    Sức mạnh, tốc độ, cả thánh khí.

    Thần dư sức để đảm bảo an toàn cho người cho dù có chống lại một quốc gia.

    Cho nên...

    Tôi không dừng lại, để khiến tiểu thiên thần lây động, vẫn tiếp tục nói và tay trái đặt nơi tim mà quỳ một chân xuống, ánh mắt tỏ ra chân thành.

    - Người có thể thư giản một ngày không?

    Như một đứa trẻ bình thường.

    Xin đừng lo lắng đến thánh khí của mình hay những điều nhỏ nhặt xung quanh.

    Mọi thứ có thần ở đây rồi.

    Là một người trưởng thành, cứ để thần lo điều đó cho.

    Có rất nhiều người nhìn đến từ xung quanh, tôi không hề để tâm đến nó, chỉ ngước nhìn tiểu thiên sứ đang tỏ ra do dự.

    Một hồi sau, không biết cô bé nghĩ gì thì gật đầu một cái, chấp nhận.

    - Đ-Được rồi.

    Hôm nay thôi, ngươi đứng lên đi.

    Cô bé có phần hơi ấp úng, lời lẽ mang đầy vẻ mừng rỡ nhưng lại kiềm nén nó đi.

    Cái này chứng tỏ chắc chắn cô bé đang háo hức lắm.

    - Điều đó là tất nhiên thưa công chúa của thần.

    Ngon!

    Sarana cảm ơn cô!

    Xong chuyện này mình phải cảm tạ Sarana nhiều mới được!

    Tôi thúc tay chiến thắng một cái trong lòng, còn bên ngoài thì chỉ mỉm cười nhẹ dấu đi sự phấn kích, cũng thầm cảm ơn Sarana vì diệu kế này.

    Đúng là tôi suy đoán không hề sai, trừ phi là con gái thật sự, sẽ không đời nào có việc hiểu được con gái sẽ suy nghĩ cái gì.

    Theo dòng người di chuyển, như thường ngày, chúng tôi đã đến chiếc xe ngựa của hoàng gia đợi trước cổng trường từ sớm.

    Nhưng thay vì sẽ trở về hoàng cung ngay, tôi và tiểu thiên thần lúc này đã cho người đánh xe rẻ sang hướng khác để đi.

    Nơi chúng tôi đến kế tiếp không đâu khác chính là tiệm bánh Safie.

    Nói thật, tôi cảm thấy thật vui mừng với nó.

    Bởi vì khác với bộ dạng mọi ngày, tiểu thiên thần hiện tại có vẻ rất mong chờ, thường xuyên sẽ nhìn ra cửa sổ lại ngó nghiên đây đó.

    - Công chúa.

    Người có bao giờ ra bên ngoài thủ đô đi chơi chưa?

    Để bắt chuyện, tôi cảm thấy mình nên nhân cái cơ hội này.

    - Chưa.

    Ta chưa bao giờ ra bên ngoài đây.

    Cứ mỗi lần ta ra sẽ lại bị truy sát, nên chuyện đi chơi này rất khó khăn.

    Ngươi nhớ hôm đó chứ, ta chỉ là đi tham gia một buổi tiệc trà, nhưng cũng đã suýt nữa thì bỏ mạng rồi.

    Tiểu thiên thần nói, mới đầu có vẻ hơi phấn khích nhưng sau đó thì dần trầm đi và tỏ ra nghiêm trọng.

    - Người nói thì thần cũng nhớ.

    Một đứa trẻ như người.

    Nó thật sự không hề công bằng chút nào.

    Tôi cảm thấy tiếc thương mà nói.

    Nhưng nó ngay tức khắc nhận lại một sự mỉa mai.

    - Công bằng?

    Ta ngay từ đầu đã không công bằng như một đứa trẻ bình thường rồi.

    Ta sinh ra là một công chúa, lại được thánh khí lựa chọn.

    Ta hơn người, ngươi sẽ nghĩ ta chịu sống một cuộc sống bình thường?

    Cô bé, đừng tỏ ra cứng cỏi có được không?

    Dùng đôi mắt đó để nói, liệu rằng sẽ có ai tin sao?

    Tiểu thiên thần đã tỏ ra một đôi mắt cứng cỏi, nhưng cũng chỉ có người phải tự lừa đối mình thì mới biểu hiện ra nó để nói về số phận mà thôi.

    - Thần cũng không nghĩ người sẽ có một cuộc sống bình thường.

    Tôi đưa tay đến trước, nhanh chóng bắt lấy một con dao, ném ngược lại nó về phía đã được phóng đi.

    Thật không ngờ đấy, chỉ mới đi có một chút thì có chuyện đã xảy ra rồi.

    Một tiếng thét chói tai đã phát lên sau đó, tôi nghĩ kẻ ném con dao đã bị phóng trúng.

    Nhưng thay vì để tâm, tôi chỉ tỏ ra bình thường tiếp tục lời nói của mình.

    - Nhưng kể cả khi người có cuộc sống trên tất cả mọi người.

    Người vẫn nên tận hưởng một chút cảm giác sống thoải mái là thế nào.

    Ví dụ như hiện tại, người không nên lo lắng gì về chuyện mình sẽ bị tấn công cả, cứ thản nhiên làm điều mình muốn là được.

    Như đã nói, có thần ở đây, thần sẽ bảo vệ người bằng cả mạng sống của mình.

    - ...

    Tiểu thiên thần không nói gì cả, chỉ mở lớn mắt nhìn tôi, lại nhìn ra bên ngoài xe như muốn kiếm cái gì đó.

    Không nghĩ cũng biết, chính là kẻ mới vừa rồi.

    Biết vậy, tôi lại tiếp tục nói để thu hút sự chú ý.

    - Người đừng quan tâm.

    Đó chỉ là một lời cảnh báo nhỏ mà thôi.

    Như một lời nhắn.

    Tôi nháy mắt đưa ngón tay lên mỉm cười.

    - Từ bây giờ trở đi sẽ có một người vô cùng mạnh đang ở bên cạnh người.

    Cho nên, hôm nay người hãy tận hưởng một buổi chiều vui vẻ nhé?

    - Ta...

    Tiểu thiên thần có vẻ nghẹn lời, tay bấu lấy váy rồi gật đầu.

    - Ta trông cậy ở ngươi.

    Hôm nay xin hãy giúp đỡ cho ta.

    - Đó là trách nhiệm của thần.

    Một thành công tuyệt vời và phải cảm tạ cái tên ngu nào đó.

    Con dao đó không phải của kẻ trước, tôi nghĩ đây là một tên khác muốn ám sát tiểu thiên thần.

    Nếu không, đừng bảo là cảnh báo, con dao vừa nãy chắc chắn đã giết kẻ đó rồi.

    Tôi nhớ mình từng sống ở một nơi hoà bình, chứ không phải là bản thân ngại giết chóc.

    Để bảo vệ ai đó dễ bị lấy mạng, thật hiển nhiên là tôi phải lấy mạng lại kẻ muốn làm nó mà không nhất thiết phải tuân theo quy tắt.

    - Phải rồi.

    Hôm nay người còn muốn đi đâu nữa không?

    Từ trước đến giờ người ít ra ngoài hẳn có rất nhiều nơi muốn đi đúng không?

    Không biết...

    - Không.

    Hôm nay đi một nơi là được rồi.

    Ta ra khỏi vùng an toàn quá lâu, nó sẽ khiến cho hoàng huynh và cha lo lắng.

    Một lời từ chối dứt khoát, không có lấy một chút do dự.

    - Được, tôi hiểu ý của người rồi.

    Vậy cứ ăn xong chúng ta sẽ về.

    Thật là một ngõ cụt, đáng lý ra tôi không nên đưa ý kiến đó, giờ thì chả biết nói gì với tiểu thiên thần nữa.

    Tôi hơi buồn một chút, cũng cuối đầu xuống tập trung để ý xung quanh.

    Vùng an toàn mà tiểu thiên thần nói chính là đoạn đường từ học viện về cung điện.

    Nó được hoàng gia quản lý và chuyện như ám sát chưa bao giờ diễn ra nếu tiểu thiên thần đi qua nó.

    Từ khi hộ tống tiểu công chúa ngày đầu tiên, tôi đã biết điều đó rồi.

    Mà người nói cho tôi không phải ai chính là tên nhóc hoàng tử kia, bảo hãy luôn cẩn thận khi ra khỏi tuyến đường đó trong tương lai.

    Nó không hề sai chút nào.

    Điều đó thật làm tôi tự hỏi, rốt cuộc thì thánh khí và tiểu thiên thần tại sao lại bị như vậy.

    Hay đó chỉ là một điều rất bình thường ở nơi này?

    Thật khó giải thích, có lẽ hỏi sẽ rõ, nhưng ai mới cho tôi câu trả lời đó đây?

    Saner...hay...

    - Nhưng...

    Trong khi tôi đang cảm nhận về sự kỳ lạ, tiểu thiên thần bỗng lên tiếng, một giọng đầy miễn cưỡng.

    - Nếu ngày khác, có lẽ ta sẽ được.

    Ngó lên thì mới thấy, tiểu thiên thần đang ngại ngùng bấu lấy váy mình ngồi ở đó.

    Điều này là...

    Yes!

    Yes!

    Yes!

    Tôi cảm thấy một sự thành công khó tả nên lời vào lúc này.

    Nói như vậy, kể từ bây giờ, sau khi tan học, tôi sẽ có một khoảng vui chơi bên tiểu thiên thần chứ không phải ngồi xe về rồi lạnh nhạt làm việc của mình nữa sao?

    Nó thật sự rất tuyệt vời!

    Nụ cười, ánh mắt hạnh phúc mừng rỡ khi được đi chơi của tiểu thiên thần trong tưởng tượng, tôi thật muốn nhìn nó ngay vào lúc này.

    - Đến lúc đó, ngươi có thể bảo vệ ta nữa được không?

    - Tất nhiên rồi thưa công chúa.

    Thề trên thánh khí của mình.

    Cho dù người có muốn phiêu lưu bốn phương trời.

    Thần sẽ luôn ở bên cạnh, bảo vệ người bằng toàn bộ sức mạnh của mình.

    - Phiêu lưu bốn phương trời...

    Là sao?

    Đôi mắt của tiểu thiên thần đã ánh lên một sự kỳ lạ gì đó khi nhắc đến chuyện này.

    - Cảm ơn người Rosalia.

    Hự!

    Một nụ cười nhẹ, một ánh mắt mang một tia sức sống, tên lần đầu được nhắc sau một tuần, tim tôi không hiểu cảm giác như vừa bị đâm một nhát bằng mũi tên đáng yêu.

    Một cảm giác đau, nhưng vô cùng hạnh phúc.

    - Không có gì.

    Tôi vội chụp tay lên mặt mình, quay đi trước khi một nụ cười méo mó xuất hiện trên mặt, phá hỏng hết hình tượng tạo ra từ đầu.

    Hê hê hê...tiểu thiên thần dễ thương quá.

    Dễ thương chết mình mất.

    - Không có gì hết thưa công chúa.

    Tất cả cứ để thần lo là được.

    Để không làm mọi thứ quá đáng nghi, tôi vẫn cố gắng kiếm chế dùng tay che lấy phần bên dưới miệng đang cười nụ cười kinh tởm, mà nói.

    Mặc dù để mà nói, bộ dạng này của tôi phải nói là vô cùng khó hiểu và đáng nghi rồi.

    - Cái này là do thần vui qua thôi.

    Tiểu thiên thần đã bắt đầu nhìn tôi theo kiểu kỳ lạ, nên tôi đành phải vội giải thích.

    - Đây là lần đầu tiên người nói ra tên thần kể từ ngày đầu tiên.

    Thần còn tưởng là người đã quên đi mất tên của mình mất rồi.

    - ...Ta...tên của ngươi ta cũng không quên.

    Nó rất đẹp và còn dễ nhớ nên ta sẽ không quên.

    Mà ngươi còn là người sở hữu thành khí như ta, tất nhiên là ta sẽ không quên được rồi.

    Tiểu thiên thần không hiểu sao lại chuyển sang áy náy.

    - Ra vậy, ra vậy, thần hiểu rồi.

    Người không cần phải để ý điều đó.

    Là do thần nghĩ bừa cả thôi.

    Nhận ra điều đó, tôi liền không muốn nói đến chuyện này nữa, nhanh chóng chuyển chủ đề đi hướng khác, nó là đến từ gợi ý của Sarana, như để tạo ra một cuộc trò chuyện.

    - Phải rồi.

    Người có biết về các loại bánh ngọt ở tiệm Safie hay không?

    Thần chỉ mới nghe nói, thật sự cũng không rõ lắm về nó.

    - Ta biết, ta cũng nghe rất nhiều người nói.

    Chủ đề cuộc trò chuyện thế là được thay đổi.

    Nó chuyển qua việc chúng tôi nói về những chiếc bánh ngon và đẹp, được làm ngay ở tiệm bánh và tránh đi chuyện nặng nề trước đó.
     
    Back
    Top Dưới