Khác Huyết Ấn Trên Lá Bùa Cổ

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407406700-256-k59002.jpg

Huyết Ấn Trên Lá Bùa Cổ
Tác giả: lavi_Nguyen
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

kịnh đi



lavi​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Tiểu thuyết Phong Thanh
  • Tiểu thuyết Phan Đình Giót
  • Truyền Thuyết Nhân Ngư
  • Khuyết Giang Lưu Đằng [Truyện lịch sử]
  • Huyết phượng hồi triều
  • Trăng đỏ I: Huyết hồn lệnh
  • Huyết Ấn Trên Lá Bùa Cổ
    Chương 2: Người Không Thuộc Về Gương


    Sau đêm rằm, Liên thay đổi.

    Cô vẫn cười, vẫn nói, vẫn ngồi chờ Lâm mỗi chiều trước hiên nhà.

    Nhưng nụ cười ấy giống như được nhớ lại, không phải tự nhiên sinh ra.

    Lâm nhận ra điều bất thường đầu tiên khi soi gương.

    Anh đứng trước gương gỗ cũ, chỉnh lại bùa hộ mệnh trên cổ.

    Trong gương, chỉ có một mình anh.

    Liên đang đứng ngay sau lưng anh ngoài đời.

    “Em đứng sát vậy mà không thấy à?” – cô hỏi, giọng nhẹ tênh.

    Lâm quay phắt lại.

    Liên nghiêng đầu, ánh mắt long lanh nhưng sâu thẳm.

    “Không sao đâu,” cô nói, như đang an ủi chính mình.

    “Em quen rồi.”

    Đêm đó, mưa rừng nặng hạt.

    Lâm mơ thấy mình đứng giữa nghĩa địa làng An Mộ.

    Những ngôi mộ không có tên, chỉ có ảnh…

    đều là ảnh Liên, nhưng mỗi tấm lại mang một biểu cảm khác nhau: khóc, cười, oán hận, trống rỗng.

    Từ lòng đất, một giọng nói vang lên:

    “Thứ con giữ lại…

    không còn là người nữa.”

    Lâm giật mình tỉnh dậy.

    Trên ngực anh, lá bùa tự cháy âm ỉ, mùi khét len vào không khí.

    Ngoài sân, Liên đang đứng dưới mưa, không ướt một sợi tóc.

    “Liên!

    Em làm gì ngoài đó?!”

    Cô quay lại, ánh trăng phản chiếu trong mắt—nhưng không có đồng tử.

    “Em nghe thấy tiếng gọi,” Liên nói khẽ.

    “Họ bảo… em về trễ rồi.”

    Lâm kéo cô vào nhà, tay run rẩy vẽ phù trấn.

    Nhưng lạ thay—phù không có tác dụng.

    Liên nhìn những ký tự pháp trận tan biến, khẽ mỉm cười.

    “Đừng sợ,” cô thì thầm.

    “Em sẽ không hại anh.”

    Câu nói ấy…

    khiến Lâm lạnh sống lưng hơn bất cứ lời đe dọa nào.

    Sáng hôm sau, cả làng có người chết.

    Một ông lão được phát hiện nằm yên trên giường, nét mặt thanh thản như đang ngủ.

    Nhưng trên ngực ông, in hằn dấu tay mờ mờ, lạnh như sương.

    Sư phụ cũ của Lâm xuất hiện trước cổng nhà.

    Ông nhìn thẳng vào Liên, không né tránh.

    “Cô đã bắt đầu vay dương thọ rồi.”

    Liên cúi đầu.

    Lâm bật lên:

    “Không!

    Con không cho phép!”

    Sư phụ thở dài.

    “Khi một linh hồn ở lại quá lâu…

    tình yêu của con sẽ trở thành neo giữ,

    còn sinh mạng người khác là giá phải trả.”

    Liên siết chặt tay Lâm, móng tay cắm sâu vào da anh—nhưng anh không thấy đau.

    “Anh chọn em,” Lâm nói.

    “Dù có phải chống lại cả âm giới.”

    Liên nhắm mắt.

    Một giọt nước đen rơi xuống nền đất.

    “Em sợ,” cô thì thầm.

    “Em sợ một ngày…

    người đầu tiên em làm hại

    lại chính là anh.”

    Xa xa trong rừng, chuông âm giới vang lên một tiếng.

    Không ai gõ.

    Nhưng đã có kẻ… bắt đầu tìm Liên.
     
    Back
    Top Dưới