[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Huấn Văn - Bl] Mật Ngọt
Chương 40: Bảo kê
Chương 40: Bảo kê
Ngày thường Thế Ngôn hay gọi xe để đi học.
Gia đình cậu thuộc diện khá giả ở nước ngoài, tiền tiêu vặt của Thế Ngôn cũng dư sức để chi trả thoải mái cho vấn đề sinh hoạt cá nhân.
Các ví điện tử của Thế Ngôn lúc nào cũng sẵn tiền triệu bên trong, Thế Ngôn chẳng phải dạng tiêu hoang, gia đình có điều kiện, con cái lại chịu thiệt thòi nên muốn bù đắp cho cậu về vật chất một chút.
Cậu cũng chẳng muốn tới trường, nhưng nghĩ cảnh Khải Châu phải làm thủ tục chuyển trường cho mình cậu cũng ngại, hơn nữa tên kia đã đảm bảo sẽ xin lỗi cậu rồi.
-Tao đi chung.
Xe vừa đậu trước cửa, Phong Tuất đã lên trước, hắn nghiêng người trên xe.
-Lên đi, anh Khuyển bảo tao đưa đón mày mà!
Hắn là đang tranh thủ cơ hội được hưởng ké, giờ mà bảo hắn lôi xe đạp điện ra đi với cái mông sưng này chắc hắn chỉ có ngất ngây.
Thế Ngôn ngồi ở ghế trên, quãng đường đi chẳng ai nói năng câu nào.
Hắn xuống xe, muốn đi thẳng nhưng mông nhói đau.
Phong Tuất đã nói là làm, hắn đi lên trên sân khấu của trường, mượn micro, gửi lời xin lỗi đến Thế Ngôn.
-Tôi là Phong Tuất lớp 11A9 trường trung học Châu Sơn, ngày hôm qua tôi đã có hành vi gửi video quay lén bạn học Thế Ngôn cho các học sinh khác trong lớp, hiện tại video lan truyền khắp toàn trường, gây ảnh hưởng không nhỏ đến bạn Thế Ngôn.
Tôi mong các bạn dừng chia sẻ đoạn video này và cũng gửi lời xin lỗi chân thành với bạn Thế Ngôn vì hành vi nông nổi, thiếu suy nghĩ của tôi.
Hy vọng các bạn có thể hiểu và thông cảm cho thói quen sinh hoạt cá nhân của mỗi người, đoàn kết giúp đỡ bạn bè, chấm dứt hành động tẩy chay, trêu chọc bạn học.
Một lần nữa tôi xin gửi lời xin lỗi đến bạn Thế Ngôn.
Hắn đã phải suy nghĩ cả đêm qua cùng lấy động lực để hôm nay xin lỗi cậu công khai.
Thế Ngôn nghe xong cũng không phản ứng gì đặc biệt, các bạn học trong lớp nhìn cậu, đến mức đại ca của trường phải xin lỗi thế này ắt hẳn không phải dạng vừa.
Ngồi trong lớp học như cực hình tra tấn với Phong Tuất, khi mà mông hắn cứ phải tiếp xúc với mặt ghế vừa cứng vừa lạnh.
Hắn cảm giác mình đau đến độ mồ hôi ở mông chảy ra, dính vào ghế.
Tiết đầu tiên là môn Sử, giáo viên trả bài kiểm tra, phê bình lớp học quá kém, không có ý thức đến mức cả lớp không một ai có điểm trên trung bình.
-Cô đặc biệt phê bình em Thế Ngôn, tại sao em có thể chép lời bài hát vào bài kiểm tra được?
Thế Ngôn cúi mặt xấu hổ khi bị giáo viên chỉ đích danh.
Cả lớp cười ầm, chẳng ngờ một kẻ luôn đứng nhất lớp lại dám viết lời bài hát như vậy.
Có vài tên thấy Thế Ngôn thú vị, mấy nữ sinh có cái nhìn khác, xem ra Thế Ngôn cũng không nhạt nhẽo quá mức, có thể kết bạn.
-Các em không cười bạn nữa!
Giáo viên dạy Sử phải đập mấy cái vào bàn.
-Hay bảo Ngôn đứng dậy đọc bài cho bọn em tham khảo!
-Hát luôn cũng được ạ!
Tiếng bạn học nhao nhao, Thế Ngôn mặt càng lúc càng đỏ.
-Hay lắm mà đùa?!
Cả lớp im phăng phắc, ngờ đâu tiếng nói dằn mặt lại là từ Phong Tuất.
Không biết hôm nay hắn có phải ăn nhầm cái gì không?
Hay là do nhà Thế Ngôn cơ to quá nên mới khiến một kẻ cầm đầu các trò trong trường như hắn chịu khuất phục?
Phong Tuất vò đầu bứt tai, hoá ra Thế Ngôn không phải dạng làm được bài nhưng ích kỷ không cho các bạn chép, mà cậu vốn không làm được thật, chép lời bài hát vào trông cho nhiều chữ.
Trần đời hắn mới gặp một kẻ làm màu một cách ngu ngốc nhường này.
-Không hiểu mày ăn gì mà ngu thế?
Không làm được thì để giấy trắng bày đặt hì hục viết!
Hắn chọc nhẹ bút vào lưng cậu cằn nhằn.
Thà rằng cậu để giấy trắng hay dịch bài ra cho hắn xem có phải đỡ gây ra sự hiểu nhầm tai hại đó không?
Vậy mà Thế Ngôn cũng chẳng giải thích cậu viết lời bài hát, nhưng nghĩ lại nếu cậu nói liệu hắn có tin nổi không?
-Ăn cùng thứ với cậu.
Thế Ngôn tựa sát lưng vào ghế, nghiêng mặt đáp lại hắn.
Mặc dù trong lớp đã không còn lời đàm tiếu nữa, mọi người vì nể mặt Phong Tuất nên cũng chẳng đề cập đến chuyện của Thế Ngôn, nhưng trong trường khó tránh khỏi những lời xì xào.
Thế Ngôn ra căn tin, cậu vốn thui thủi một mình một thế giới, có mấy học sinh lớp khác đi qua đi lại cố tình làm điệu bộ dẻo kẹo như phong cách mà Thế Ngôn thể hiện trong video.
Cậu nắm chặt đũa, định đứng dậy bỏ luôn tô mì mới lấy ra ăn.
-Nói cái gì?
Dẹo thì làm sao?
Ăn hết của chúng mày à?
Thế Ngôn ngửng mặt, là Phong Tuất đứng ngay trước mặt cậu.
-Đớp đi nhìn cái gì?
Thích ăn mì trương à?
Hắn hất hàm nói.
Thế Ngôn không hiểu tên này bị gì, lúc thì ra sức bắt nạt cậu, lúc lại đứng ra bảo kê.
Có vẻ như hắn thật sự không sợ trời không sợ đất, sợ mỗi anh Khuyển của hắn.
-Cậu cũng chưa ăn sáng đúng không?
Giờ ra chơi Thế Ngôn tranh thủ xuống căn tin ăn tô mì, cậu sực nhớ ra tên này chắc cũng chưa ăn.
Sáng nay cả hai đều dậy muộn, Khải Châu đã đi làm trước, Thang Khuyển còn ngủ muộn hơn họ nữa.
-Tao có ý tưởng này, giờ tao bảo kê cho mày, mỗi lần bảo kê trả tao 50 nghìn!
Thế nào?
Hắn cúi người, nhìn vào mắt cậu.
-Cậu thiếu tiền mua thuốc trị thương à?
Thế Ngôn cố ý nói đểu hắn.
-Mày muốn ăn đấm không?
Phong Tuất giơ tay doạ đấm.
-Tôi là đứa thích mách, sẽ không để cậu bắt nạt tôi đâu.
Tuy tôi yếu ớt, không đủ khả năng chống trả cậu nhưng có thể nhờ đến người lớn.
Hắn nhìn ra ánh mắt cương nghị của cậu.
Tên này chiều cao có khoảng 1m75, thấp hơn hắn, khung xương cũng thanh mảnh, không đô con, mà sao thần thái cậu toát ra lại cứng rắn đến vậy.
-Mày không biết nhục sao?
Cái gì cũng thích mách?
Phong Tuất hỏi.
-Không có gì phải nhục cả.
Chuyện nhục hơn cậu còn gây ra cho tôi rồi mà.
Thế Ngôn nói xong vục mặt vào ăn cho kịp giờ.
-Tao bảo mày này, có đứa nào xin lỗi mày đến bốn lần chưa?
Tao nói câu xin lỗi mày hẳn bốn lần, đấy là còn chưa tính lần trước mà mày vẫn nhắc lại được.
Phong Tuất cục súc nói.
Thế Ngôn nghe chẳng ra giọng điệu của kẻ đã biết lỗi trong từng câu chữ của hắn.
Nhưng cậu cũng chẳng buồn bận tâm, cãi cọ nhau có ích gì khi ngày nào cũng phải thấy mặt.
Phong Tuất bỏ đi trước, hắn vào trong nhà vệ sinh nam.
Đi vệ sinh xong hắn mới phát hiện ra sự thật oái oăm, ban nãy bảo sao học sinh trong trường đi qua cứ nhìn hắn, hắn còn tưởng họ vẫn ngưỡng mộ vì hắn là đại ca, lại học giỏi, còn đẹp trai.
Hoá ra là quần của hắn bị rách sau mông, lộ nguyên quần lót màu đỏ phía trong.
Do hắn là đại ca ở trường nên không đứa nào dám chỉ trỏ cười cợt, nhưng giờ hắn muối mặt chẳng dám bước ra.
Có ai số nhọ như hắn không?
Mông đã bị đánh sưng tím rồi quần còn rách!
Cũng tại hắn ở bẩn, quần đồng phục hôm qua không giặt, cứ để nguyên hôm nay mặc tiếp, anh Khuyển ơi là anh Khuyển!
Anh đánh sao mà rách cả quần em thế này?!!!
-Này... tao bị rách quần, mày xem có kiếm được ở đâu cái quần không mang vào hộ tao?
Đi vào nhà vệ sinh lúc này là Thế Ngôn.
Hắn vừa nhìn thấy cậu như thấy cứu tinh của cuộc đời.
Tầm này mọi ân oán cho qua hết, quan trọng là phải che được quần lót đỏ đã.
Thế Ngôn nhìn hắn, cậu nhìn ra phía sau, hắn ngượng ngùng lấy tay che khu vực bị rách lại.
-Đợi tôi.
Thế Ngôn đi một lúc rồi quay lại.
-Quần đâu?!
Hắn tưởng cậu đi tìm quần cho hắn mặc.
-Ai mang dư quần đi học để làm gì?
Cậu cởi ra tôi khâu lại cho, vừa xin kim chỉ ở phòng giáo viên xong.
Thế Ngôn nói.
-Mày biết khâu cơ à?
Hắn không tin tưởng lắm vào tay nghề của cậu.
-Ừ.
Nhờ cái "ẻo lả" mà cậu tả nên tôi biết đủ khâu thêu may vá.
Thế Ngôn đáp.
Hắn cởi quần ra đưa cậu, Thế Ngôn đánh mắt đi chỗ khác, tên này đã biết cậu là gay rồi mà còn cởi tồng ngồng ra như vậy.
Hắn thấy Thế Ngôn không muốn nhìn mình trong trạng thái này mới nhớ ra tình cảnh gượng gạo, hắn vào trong phòng vệ sinh đứng chờ tạm.
Mặc dù nghe Thế Ngôn vừa tự tin về khả năng, cũng nghe thấy cậu trách móc mình, nhưng Phong Tuất vẫn không đặt niềm tin lắm, hắn vẫn phải thò đầu ra ngó xem cậu xử lý thế nào.
Tay Thế Ngôn thon dài, trắng mịn như tay con gái, cách cậu cầm kim chỉ cũng rất điêu luyện, nhìn toát lên sự mềm mại, đảm đang.
Phong Tuất chú ý từng chi tiết, tên này... xem ra cũng tốt tính đi.
Hắn đối xử với cậu như vậy, mà lúc cần giúp đỡ cậu vẫn giúp hắn.
-Mặc đi, xong rồi.
Thế Ngôn đưa lại quần.
Phong Tuất kiểm tra, cậu khâu rất chuẩn, cũng khá chắc chắn, hắn nhịn đau mặc quần vào, tính cảm ơn cậu một tiếng nhưng người đã chẳng thấy đâu.
Hắn cần phải nghĩ xem làm cách nào để giảng hoà, mọi sự hiểu nhầm cũng từ bài kiểm tra mà ra.
Sau này hắn phải rút kinh nghiệm, không thể đem suy nghĩ của mình áp đặt lên người khác nữa.
Có lẽ cách duy nhất là cần phải trở thành một bảo kê chân chính cho Thế Ngôn, để cho học sinh trong trường không ai dám nói cậu ẻo lả nữa.
Hắn thừa nhận có hơi ghê ghê khi thấy cậu có phong thái như vậy.
Nhưng hắn lại bị lăn tăn khi có người tử tế với mình.
Tan học, Thế Ngôn bước đi rất nhanh, tránh những ánh mắt soi mói của mọi người.
Bỗng chốc có ai đó khoác tay lên vai cậu, Thế Ngôn nhìn sang là Phong Tuất.
-Đi nhanh như ma đuổi thế?
Tao gọi mày rát cả họng mà vẫn cắm đầu vào đi.
Đi chậm thôi chờ tao, mông đau không lết được.
Thế Ngôn bước chậm hơn, cậu để ý, có hắn đi bên cạnh chẳng có ai dám nhìn mình.
-Tao quyết định sẽ bảo kê cho mày miễn phí, mày khâu quần cho tao, tao bảo kê cho mày thế là hoà.
Đi ăn nem nướng không?
Phong Tuất rủ cậu.
-Nem nướng là gì?
Thế Ngôn hỏi.
-Tao tưởng mày giống con gái phải ăn vặt nhiều chứ?!!!
Hắn buột miệng, nhưng xong nhìn Thế Ngôn có vẻ không vui hắn mới chột dạ.
-Ý tao là... tao tưởng mày... thì đấy đấy...
Hắn bí từ, không biết phải chọn lựa ngôn từ nào cho phù hợp, không làm người khác tự ái.
Thế Ngôn không đáp, Phong Tuất dẫn hắn đi, chính xác là hắn dìu cậu đi.
Hàng nem nướng ở trong ngõ, hắn gọi mười xiên nem nướng.
Hai người một đứng một ngồi, Thế Ngôn thấy hắn sừng sững trước mặt, bóng hắn chiếu xuống cứ như tán cây cao to khổng lồ.
Cậu quyết định đứng dậy cùng hắn.
Phong Tuất đỡ lấy khay nem nướng, cả hai chấm chung bát tương ớt, Thế Ngôn ban đầu còn không dám ăn, chờ hắn ăn hết một xiên cậu mới dám động.
-Như có độc không bằng!
Mày cũng khôn, cho tao ăn chết trước à?
Phong Tuất nửa đùa nửa thật nói.
-Không phải, từ lúc về đây đến giờ, một là ăn ở nhà nấu, hai là đi ăn nhà hàng, tôi chưa ăn vỉa hè thế này bao giờ, sợ không đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm.
Thế Ngôn giải thích.
-Đúng là con nhà đại gia.
Để tao khai thông cho mày tinh hoa văn hoá ẩm thực, muốn ăn đồ chuẩn chỉ đúng vị chỉ có ăn ở vỉa hè, còn mấy nhà hàng sang trọng đó ăn đồ Tây Tàu thôi chứ mấy món đặc sản vừa đắt vừa ít lại không chuẩn vị.
Tao có danh sách các hàng ăn trong máy, mày cần tao gửi sang cho.
Phong Tuất thể hiện sự hiểu biết.
-Cũng tuỳ khẩu vị, tôi thấy ăn cũng ngon mà...
Thế Ngôn nói.
-Ừ.
Với tao thích ngồi lê la hàng quán hơn!
Phong Tuất cười.
Lần đầu tiên cậu thấy hắn cười tươi như vậy trước mặt mình, Phong Tuất cũng không đến mức khó ưa, nhìn hắn đối đãi với cậu cũng khá chân thật.
-Mày đừng có giống tụi con gái, xích mích cái không nhìn được mặt nhau.
Mình đàn ông con trai, đánh nhau một trận hoà giải vẫn thành bạn được.
Đừng có xưng "tôi - ông" nữa, mày - tao đi cho thân quen!
Phong Tuất tranh thủ cơ hội nói vài lời cho cậu xí xoá chuyện hắn đã gây ra.
-Nhưng tôi không quên được.
Thế Ngôn đáp thẳng.
-Mày không thể giả bộ "ừ" một tiếng sao?
Mất hứng ghê!
Mặt hắn xám xịt, hắn không phải chịu cảnh bị bắt nạt như người ta nên không hiểu cảm giác của nạn nhân là thế nào.
Hắn chỉ đơn thuần nghĩ mình đã bị đánh, cũng đã xin lỗi vài lần là xong xuôi mọi chuyện.
Thế Ngôn gọi xe, hai người cùng về nhà.
Hắn đã có phòng riêng, cảm giác thoải mái hơn ở chung với tên kia rất nhiều.
Nhìn lên tường, hắn thấy tấm ảnh to đùng hình hắn chụp chung với Thang Khuyển.
Mặt hắn nghệt ra, này là do anh quá đỗi yêu quý hắn, hay là anh muốn hắn ngày ngày trước khi nhắm mắt đi ngủ hoặc mở mắt bình minh đều thấy gương mặt anh.
Khải Châu ngó vào phòng hắn, anh cũng ghi nhận sự thay đổi của hắn ở trường hôm nay.
Mặc dù không thích cậu học sinh này, nhưng dẫu sao hắn cũng do anh chủ nhiệm, là người lớn vẫn nên bao dung một chút, để cho Thang Khuyển lấy anh làm gương mà học tập theo.
-Song Cẩu à?
Khải Châu vừa nhìn ảnh treo trên tường đã bật cười.
-Cái gì mà Song Cẩu?
Thầy nói thế là xúc phạm em.
Hắn nghe thấy liền phản bác.
-Thầy nhầm... là Song Cún...
Khải Châu vừa nói vừa ôm bụng cười đi mất.
...
Bạn bè trong lớp, ở trường Châu Sơn ai nấy đều ngạc nhiên không hiểu nguyên nhân tại sao thái độ của Phong Tuất lại thay đổi nhanh đến thế.
Những tưởng hắn chỉ làm màu hai ba hôm cho qua mắt thầy cô, ngờ đâu hắn dằn mặt học sinh trong trường không được động đến Thế Ngôn.
Có người còn bắt gặp hắn và Thế Ngôn đi học chung, tan học cũng đi chung, còn thấy la cà ăn quà cùng nhau.
Thể dục là môn yếu nhất của Thế Ngôn, cậu thực hiện những bài kiểm tra thể dục luôn trong tình trạng trở thành trò cười cho cả lớp.
Bao nhiêu công sức gồng của cậu bể banh hết thảy.
Phong Tuất cũng nhịn không được, hắn cười đến chảy nước mắt.
Thế Ngôn đến trước mặt hắn, lườm hắn một cái thật dài.
-Chúng mày cười cái gì?
Phong Tuất biết ý, tuy lời là cảnh cáo bạn học hưng miệng hắn vẫn không ngậm được.
Thực sự quá khôi hài.
Hắn thấy Thế Ngôn hay tay vẩy vẩy, chân chạy mông đánh bên nọ, ngoáy bên kia, xong những khoảnh khắc cậu giật mình, hai tay ôm lấy ngực... hắn đã cố kìm nén nhưng không thể trụ nổi.
-Tao thề với mày chứ mày bảo thầy Châu xin cho mày miễn thể dục đi.
Chứ tao cứ nhìn mày học là như xem phim hài quốc dân!
Phong Tuất thẳng thắn góp ý.
Hắn chẳng muốn lúc nào cũng phải đứng ra bảo kê cho cậu những chuyện không đâu thế này.
-Tôi cố lắm... nhưng lúc đấy cứ... bung hết cả ra...
Thế Ngôn xấu hổ đáp.
-Này!
Sao mà phải ngại!
Mình thế nào thì cứ sống như thế đi!
Như tao chả hạn, người lớn nhìn tao ai chả lắc đầu, kêu thằng này ngông nghênh, phụ huynh chúng nó cũng có muốn con em chơi chung với tao đâu!
Nhưng tao tự tin, tao tốt tính, tao đẹp trai, tao học giỏi, tao xởi lởi, tao...
-Cậu tự khen vừa vừa thôi.
Lấy gương chiếu yêu mà soi lại mình.
Thế Ngôn nghe hắn tự sướng mà sởn da gà.
-Sư bố cái thằng!
Phong Tuất giơ tay doạ đánh hắn.
-Đừng quên tôi giỏi mách!
Thế Ngôn câng mặt thách hắn.
-Tao bảo này, mày đã như thế này thì mày học cách chửi sao cho đanh đá vào, khi nào bị đứa nào đấy nó gây khó dễ, mày không đánh được thì cũng phải chửi được.
Mày dẻo kẹo thế này học chửi chắc nhanh lắm, mà tao thấy có nhiều người kiểu như mày chửi như hát hay, tao nghe còn thấy rát tai.
Phong Tuất xui Thế Ngôn.
Hắn đã nghĩ kỹ rồi, phải để cậu tự biết bảo vệ mình như vậy sẽ không cần đến hắn nữa, trên vai hắn cũng bớt được gánh nặng.
-Anh Khuyển cũng dẹo sao mà thấy bảo chửi cũng chanh chua lắm.
Thế Ngôn chưa được nghe Thang Khuyển chửi bao giờ, cậu mới chỉ nghe danh, nay tò mò hỏi thăm Phong Tuất.
-Mày mà nói câu anh Khuyển dẹo trước mặt ông ấy cứ chuẩn bị ăn đấm cho vêu mỏ đi!
Phong Tuất nói.
-Ồ...
-Đây để tao dạy cho.
Nào, đéo, mẹ nó, tổ sư bố, tổ cụ, vãi ***,...
Phong Tuất bắt đầu thể hiện khả năng ngôn ngữ thần sầu của mình, truyền thụ lại cho Thế Ngôn.
Thế Ngôn ban đầu không dám nói, nhưng nhờ hắn động viên giúp cậu có thêm nghị lực.
Thế Ngôn bắt chước theo từng từ, xong học hắn cách ghép câu.
-Tổ sư nhà mày.
Phong Tuất đang nhiên bị ăn chửi, hắn sôi máu tóm lấy cổ áo của Thế Ngôn.
-Mày chửi tao?!
-Cậu đang dạy tôi còn gì, học phải đi đôi với hành.
Thế Ngôn nói.
Khổ ở chỗ mặt cậu quá ngây thơ, trông đúng kiểu công tử chưa trải sự đời khiến hắn chẳng thể nào cáu tiếp được.
Phong Tuất buông tay, dừng tạm bài học tại đây.
...
Trường học tổ chức cuộc thi văn nghệ ở các khối, lớp 11A9 có nhóm nữ 10 người tham gia trình diễn một bài nhảy hiện đại kết hợp cùng múa cổ trang.
Phần thi được lên ý tưởng cầu kỳ, họ tìm đến B.I để được tư vấn, biên đạo.
Trang phục được thuê thiết kế riêng, một nửa bên trái là hiện đại, nửa bên phải là cổ phong, vậy nên việc trang điểm cũng phải làm sao cho thật hợp lý.
Khải Châu ghi nhận sự táo bạo của cả lớp, anh cũng đồng ý cho lớp mang băng rôn, bảng đèn led đến cổ vũ các bạn.
Khải Châu còn nhiệt tình mượn phòng thể chất ở trường cho lớp mình tập nhảy.
Ngày diễn ra cuộc thi, thợ trang điểm được thuê tới đi có một mình, mà có tận 10 người cần trang điểm.
Lớp 11A9 cãi nhau một trận với bên nhận trang điểm vì làm ăn thất trách, rõ ràng hẹn với họ sẽ có ba người đến mà giờ chỉ còn một người.
Đã vậy còn cò quay kêu rằng nếu muốn thêm thợ tới phải thêm tiền.
-Này, mày có biết trang điểm không?
Phong Tuất hỏi Thế Ngôn.
Cậu khẽ gật đầu.
Tuy rằng nhóm nữ dự thi không tin tưởng Thế Ngôn, nhưng giờ méo mó có còn hơn không, họ đành phải để cho Thế Ngôn phụ giúp.
Thế Ngôn tập trung trang điểm trước sự ngỡ ngàng của tất cả, cậu rất khéo léo, thêm nữa còn khá chuyên nghiệp.
Ngay cả thợ trang điểm thuê tới tay nghề còn không bằng Thế Ngôn.
Cũng nhờ sự cứu trợ kịp thời mà lớp 11A9 kịp giờ thi, bên dưới cổ vũ nhiệt tình.
Lúc công bố kết quả tất cả nín thở, ngay cả Khải Châu cũng hồi hộp không kém.
Cuối cùng lớp 11A9 đạt được giải nhất, tiếng hò reo vang lên, Phong Tuất ôm Thế Ngôn nhảy tưng bừng.
Thế Ngôn lần đầu cảm giác được công nhận, lời cảm ơn của các bạn dự thi cũng có cả phần của cậu.
-Mày cứ bung thoải mái đi, có tài gì thể hiện hết ra đây cho bọn tao xem!
Phong Tuất sung sướng cười nói.
Thế Ngôn nhờ sự khích lệ của bạn học mà tự tin hơn hẳn, cậu dần nhận ra mình không nhất thiết phải che giấu làm gì, có thể những bộ môn mà con trai trong lớp giỏi cậu không có năng khiếu, nhưng không phải cậu được trời cho con mắt thẩm mỹ và đôi tay khéo léo đó sao.
Khải Châu tổ chức cho học sinh ăn mừng chiến thắng, anh đặt pizza, nước ngọt về tận trường, nhìn nụ cười vui vẻ cùng những màn trêu đùa nhau của lứa tuổi học trò anh cũng vui theo.
Thứ Khải Châu cảm nhận rõ nhất là Thế Ngôn dường như đã phá bỏ bức tường bao bọc mình bấy lâu nay.
Vì cậu ở xa anh nên anh không kịp thời góp ý với gia đình Thế Ngôn, đáng ra không nên dạy cậu gồng lên như vậy, phải để cậu được sống với chính mình.
Giờ nhìn em họ được các bạn học cùng ngưỡng mộ, chịu chơi cùng anh mới thấy an tâm phần nào.
-Tuất!
Mày chờ tí tao gọi xe!
Thế Ngôn gọi Phong Tuất lại khi thấy hắn đang định lên xe đạp điện nhờ bạn học chở về.
-Cái gì?
Mày - tao?!
Hắn vỗ lưng bảo bạn mình đi trước, tiến sát đến chỗ Thế Ngôn.
-Trước mày bảo cứ gọi mày - tao cho thân còn gì.
Tao gọi xe rồi xe đến luôn đây.
Thế Ngôn vô tư nói, mắt nhìn về phía tay trái theo chỉ dẫn trên bản đồ định vị.
Phong Tuất cứng họng, hắn thấy bản thân mình có chút khó hiểu, rõ ràng lúc nghe cậu xưng hô "tôi - cậu" hắn thấy giả dối, xa cách, nhưng không hiểu sao giờ cậu xưng hô "mày - tao" hắn lại hơi khó chịu, dường như cảm thấy mình không được tôn trọng...
-Nhưng mà mày quen mồm nhanh thế?
Phong Tuất lạ lẫm.
-Cũng phải cảm ơn mày đã mở lời, nếu không tao chẳng dám giúp gì cho lớp.
Mấy bạn nữ trong lớp thêm tao vào nhóm chat riêng rồi, ở trong đấy vui lắm, còn hỏi tao về mỹ phẩm nữa!
Thế Ngôn khoe với hắn.
-Ờ... hội chị em...
Phong Tuất nói.
-Chị em cũng được, vui là được, mày bảo rồi mà!
Thế Ngôn chẳng để tâm.
Ngồi trên xe, hắn vẫn mông lung không hiểu nổi chính mình.
Ban nãy tất cả cùng ăn pizza, uống nước ngọt mà, có phải mình hắn ăn nhầm cái gì đâu mà giờ hắn lại lú lẫn đến vậy.
Hắn có hơi ân hận, biết thế không bảo cậu gọi "mày - tao" cho xong.
Phong Tuất rất nhanh bình ổn lại tâm trạng, bạn học thôi mà, trước lạ sau thân, có thể hắn đã nghe cậu ăn nói khiêm nhường, lễ độ quen rồi nên giờ mới khó thích nghi như vậy.
...
Tủ đồ của Thế Ngôn có đến chục chiếc quần short kaki đủ các màu.
Năm nay trời tiết biến đổi thất thường, lạnh được hai ba hôm gió mùa về xong lại chuyển nóng.
Thế Ngôn khi không phải đi học, đi chơi cậu hay mặc quần short kaki phối với áo phông hoặc áo polo cộc tay.
Ngày nghỉ cuối tuần, Thế Ngôn đi cùng mấy bạn nữ trong lớp hẹn nhau đi uống trà sữa rồi mua sắm.
Cậu có con mắt thẩm mỹ rất khá, họ thích nhờ cậu tư vấn trang phục.
Bọn họ đang đi dạo phố thì bị nhóm thanh niên ba người trêu chọc.
Họ nhìn qua cũng biết Thế Ngôn không phải dạng nam tính mạnh mẽ, hơn nữa đi có một mình cùng mấy cô gái nên chẳng ngại ngần chọc mấy cô nữ sinh họ thấy ưng mắt.
Đôi bên lời qua tiếng lại với nhau, thấy chúng hung hãn họ cũng chẳng muốn dây dưa, nhưng người muốn đi mà có kẻ cứ thích chặn lại.
Thế Ngôn không thể để các bạn nữ bị bắt nạt, cậu nhớ lại Phong Tuất dạy mình chửi bậy, còn bật cả video quay lén Thang Khuyển chửi lên cho cậu học tập.
Thế Ngôn quyết định không thể nhút nhát thêm nữa, cậu quyết định tung võ miệng cho họ một bài.
-Ôi trời ơi đàn ông đàn ang không ra thể thống cống rãnh gì cả!
Thiếu hơn gái đến mức chúng mày mò đến đây thấy mấy đứa đáng tuổi con em để giở trò sao?
Tao nói cho chúng mày nghe loại như chúng mày đéo đáng mặt đàn ông, nhìn thấy gái gầm rú lên có khác mẹ gì tinh tinh xổng chuồng không?
Hay là chúng mày thiếu thốn quá nên phải ra giữa đường để xả?
Đ*m* cả lò nhà chúng mày!
Sao?
Muốn đánh nhau?
Chúng mày chửi lại không được muốn làm gì bố mày?
Nhìn cái mặt đã thấy hãm cành cạch bảo sao không có gái theo phải đi ghẹo gái ngoài đường!
Mấy bạn học nữ đi chung trợn tròn mắt xem Thế Ngôn đanh đá trong vòng một nốt nhạc.
Không thể tin nổi từ một cậu học sinh chuyển trường nhút nhát mà giờ cậu có thể nhảy tưng tưng lên chửi người ta.
Thanh âm của cậu trong, khi cố tình cao giọng lên nghe ra điệu bộ ngoa ngoắt thu hút sự chú ý của người đi đường.
Đám kia không ngờ bị chửi thẳng mặt như vậy, còn là một đứa con trai chửi nên phải rút lui.
Thế Ngôn chửi hăng thế nhưng tim cũng đập thình thịch, đến khi thấy chúng lảng lảng té mất mới đắc ý quay sang.
Xem ra cậu cái gì cũng giỏi, học một biết mười, không uổng công đào tạo của thầy giáo Phong Tuất.
-Thế Ngôn!
-Thầy Châu...
Đám nữ sinh nghe giọng quen quen quay ra trước, Thế Ngôn nhìn về phía cất giọng giật mình một cái.
Sao anh xuất hiện đúng lúc như vậy?
Chắc không phải đã nghe thấy hết những từ mà cậu vừa phát ngôn ra đó chứ?
-Chào các em.
Mấy đứa rủ nhau đi chơi à?
Khải Châu tiến đến hỏi.
-Vâng ạ.
Cả lũ đồng thanh đáp.
-Ngôn chửi mượt quá em.
Đi chơi tiếp đi nhé!
Khải Châu vỗ vai cậu, Thế Ngôn nhận thấy luồng khí lạnh toát ra từ câu nói của anh.
Thôi chết!
Anh nghe thấy cậu chửi thật rồi!
Khải Châu vốn đang định tiến đến bảo vệ học trò trước ba tên lưu manh kia, nhưng sau khi nghe Thế Ngôn chửi xong anh choáng váng đến mức chôn chân tại chỗ.
Anh chưa từng nghĩ có ngày Thế Ngôn lại có thể ăn nói mất lịch sự như vậy, cũng không thể tin cậu học được đâu kiểu đanh đá thế này.
Khải Châu để cho cậu đi chơi tiếp cho tròn ngày nghỉ, anh về nhà đợi cậu, nhân tiện hỏi thăm Thang Khuyển có bao giờ chửi bậy trước mặt Thế Ngôn hay không.