Khác [ Honkai Impact ] Hi Vọng Và Hận Thù

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
248059489-256-k523722.jpg

[ Honkai Impact ] Hi Vọng Và Hận Thù
Tác giả: minhtrvs
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Sau cuộc chiến thảm khốc đối đầu với tổ chức khủng bố, Wolf là người duy nhất sống sót duy nhất, nhưng ngoài cái mạng này ra, Wolf còn lại gì đâu?

Đồng đội người thân, thậm chí cả người mà Wolf yêu quý nhất cũng đã bỏ mình trong cuộc chiến.

Vào thời khắc bốn năm sau định mệnh đã cho Wolf đến với tổ chức density, mọi chuyện sau đó sẽ diễn biến như thế nào?

Liệu Wolf có đi vào vết xe đổ của mình trước đây hay không.

Mong mọi người đón xem.



honkai​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Bản Năng Của Đơn Phương [boylove]
  • [ FaYing ] Cây Nhà Lá Vườn
  • [rhycap] người giúp việc
  • [Rorasa] Em bé ngốc và mafia!
  • [ Nữ Cường ] Hoa Hồng Thép
  • [GL] The Accursed
  • [ Honkai Impact ] Hi Vọng Và Hận Thù
    Chương 1: Chuyện chẳng lành


    mở đôi mắt ra, wolf thấy mình đang ở một nơi nào đó giống như một khu vườn hoa cúc.

    Nơi này gắn liền mới một sở thích làm cho, cậu trạch lòng với một cảm xúc khó tả, dạo nhìn quanh một lúc, một hình bóng quen thuộc của một cô gái đi dạo trong khu vườn.

    Dáng hình cổ như một Thiếu nữ, với mái tóc nâu, cùng với cặp kính tròn, với ánh mắt vàng pha chút xanh lá khiến cậu sửng sờ.

    Cô quay lại nhìn cậu rồi, nở một nụ cười nhẹ như gió ngang qua, như mãn nguyện một thứ gì đó về cậu, nụ cười đó khiến cậu tuy vui nhưng nó cũng thật đau lòng làm sao.

    Cổ nhìn wolf nói :" Không phải là lỗi anh đâu, đừng tự trách mình nhé wolf.

    " cô nói với giọng hiền từ và đôi chút đáng yêu, nhưng nó làm cho cậu có chút buồn và tội lỗi.

    Wolf lắp bắp nói:" Nhưng mà, đáng lẽ anh.

    "

    Cô chỉ ôm wolf vào lòng: " Shhhhhh, tất cả không phải là lỗi của anh, sẽ không sao đâu đừng lo, em sẽ vẫn ở bên anh, dù ra sao đi chăng nữa.

    "

    Sau câu nói mọi thứ ngay trước mắt đã không còn, để lại cậu trước mắt là căn phòng ngủ và tâm trạng mệt mỏi do những thứ đã xảy ra trong quá khứ.

    Cậu nhức từng bước một vào nhà vệ sinh, nhìn vào gương thì , chỉ có khuôn mặt cậu một mái tóc bạc, hai con mắt khá đặc biệt bên trái là màu đỏ của máu, bên phải là màu xanh sâu thẳm cùng với một vết sẹo ngắn ngang mắt, do cuộc chiến đó.

    một tiếng gọi từ dưới gác mái: " Wolf ơi xuống ăn sáng nè con.

    "

    Wolf vừa đánh răng trả lời: " Dạ.

    "

    Khi xuống lầu, thứ mà đập vào mắt cậu không phải là đồ ăn , mà là một người phụ nữ tóc đen dài đang từ đặt những món ăn, bà vừa nấu xuống.

    Wolf đi tới và hỏi: " Vậy mẹ cần, con giúp gì không con thấy mẹ có vẻ mệt mỏi?

    "

    Bà ấy trả lời lại vui vẻ: " À không mẹ khỏe, nên không sao đâu, nên con cứ ngồi xuống đi, mẹ làm được.

    "

    Cậu ngồi xuống ghế và chờ, một lúc sau bà ấy mang đồ ăn và ngồi xuống ăn.

    Bà ấy vừa ăn vừa hỏi: " Vậy con có đối xử mọi người, đàng hoàng ở căn cứ không vậy?

    "

    Wolf trả lời lại: " Dạ cũng bình thường thôi mẹ ạ.

    "

    Bà ấy nói nhẹ nhàng: " Tốt bởi vì bọn họ, là những người tốt, bọn họ sẽ giúp đỡ con.

    "

    Trong khi ngồi ăn trong không khí vui vẻ, bỗng nhiên có tiếng ho từ bà ấy, nó cứ liên tục rồi dừng lại, phá vỡ sự vui vẻ.

    Wolf lo lắng hỏi: " Mẹ có sao không, hay là hôm nay con ở nhà chăm sóc mẹ đc không.

    "

    Bà ấy trấn an Wolf, khiến cậu bình tĩnh: " À chỉ là sốt nhẹ thôi con đừng lo.

    Wolf ra tới cửa cậu vảy tay chào bà ấy:" Vậy thì con đi chào, mẹ con đi.

    Bà ấy vảy tay lại: " Chào con, nhớ về sớm nhé.

    "

    Sau đó cậu ra khỏi nhà và bắt đầu đi tới căn cứ density.

    Căn cứ mà cậu đang làm việc, là một trong những chi nhánh của căn cứ Density gần tại nơi cậu ở, nó cũng được thành lập được 47 năm trước , còn cậu làm ở đây, với vai trò lính đánh thuê, cũng được 4 năm, cậu đã làm việc ở đây, sau trận chiến đã lấy đi thứ mà cậu yêu quý nhất, nhưng giờ nó cũng là quá khứ rồi, nên cậu gạt đi và đi tiếp

    Tới nơi trước mặt cậu là khuôn viên trước của căn cứ, Không khí ở đây rất tấp nập và vừa đông người, vì gần đây có trường đào tạo những thành viên mới cho căn cứ density.

    Cậu bước vào trong ở đại sảnh chính, cậu đang đi thì gặp một người đàn ông, với mái tóc đen cùng với đôi mắt vàng, với một cô gái nhìn như người hầu phía sau với mái tóc này nâu phía sau.

    Wolf tiến lại chào hai người họ: " Chào ngài Cancer, và cô Rita nhé.

    "

    Như phản ứng tự nhiên, hai bọn họ chào lại Wolf: " Chào cậu Wolf.

    "

    Wolf nói nhiệt huyết : " Vậy hôm nay có nhiệm vụ, săn thú honkai hoặc là tử sĩ để tui xử lý không?

    "

    Rita đáp lại và đưa cho Cancer một tập hồi sơ: Hôm nay không có, dấu hiệu của thú honkai hay tứ sĩ hoạt động nên.

    "

    Cancer tiếp lời:" Giờ cậu sẽ đi tuần tra ở cánh đồng phía sau căn cứ.

    "

    Sau đó cậu trang bị vũ khí, và bắt đầu đi tuần tra.

    Dưới ánh nắng chiều tà, wolf ngồi trên đồi và nhìn xuống phía dưới, cậu ấy từng ngọn cỏ những cái cây đu đưa theo gió, thật yên bình làm sao, cậu chỉ ước rằng mọi thứ sẽ được yên bình như những ngọn cỏ này.

    Tối đên cậu đã đi mua một vài món ăn, về nhà với ý nghĩ là sẽ nấu một món ăn ngon cho mẹ cậu.

    Khi tới nhà không phải là sự chào đón của mẹ cậu như thường ngày mà chỉ có sự yên lặng đến rợn người.

    Wolf đặt túi đồ ăn xuống hô lên lầu: " Mẹ ơi trên đó ổn không vậy.

    "

    Nhưng không một tiếng đáp lại của bất kì ai, ngay lặp tức cậu phi lên như chớp phòng bà ấy để mở của.

    Nhưng kì lạ thay nó đã bị khóa, cậu liên tục đạp, vào cánh cửa đang ngán đường phía trước mặt cậu.

    Cách cửa mở tung ra, và trước mặt cậu là.

    " mẹ..."

    ( hết chương 1 mong mọi người thích và theo dõi mình nhé)
     
    [ Honkai Impact ] Hi Vọng Và Hận Thù
    Chương 2: Sợi dây chuyền


    Trước mặt cậu là bà ấy, nằm trên chiếc giường mặt thì mặc kệ tiếng kêu của cậu, dù có lớn hay gần đi nữa.

    Wolf lo lắng hỏi bà ấy: " Mẹ, mẹ à không sao chứ, cần con mua thuốc hay thứ gì đó không?

    "

    Bà ấy đáp lại với cậu giọng vừa ngọt ngào mà cũng vừa yếu ớt: " Mẹ, không sao chỉ là cảm nhẹ thôi, con lo lắng cho mẹ quá.

    "

    Rồi một thứ gì đó khiến bà ấy từ từ chìm vào giấc ngủ.

    Wolf đã định đi xuống dưới nấu súp, nhưng với trực quan của một người quân nhân trải qua chiến tranh, khiến tâm can cậu không thể nguôi ngoai.

    Wolf vạch tay áo, cách tay bà đã tặng cậu một bất ngờ không tưởng, như một cú búa gáng.

    Cậu nói với ánh mắt hớt hải: " Gân xanh cái quái gì, không thể nào!

    "

    Trước mặt cậu là vài dây gân xanh, chúng nổi từ cánh tay và tiếp tới khuôn mặt nhỏ bé của bà, rồi cậu từ từ để tay với, một thái độ lo lắng tột cùng, một cảm giác nóng như để tay chạm vào lò sưởi.

    Cậu bỏ tay ra khỏi cách tay rồi, nhìn bà ấy với ánh mắt đầy rẫy sự sợ hãi và bất lực, trái tim cậu như muốn gục ngã ngay lặp tức, may thay lý trí đã giúp cậu lấy lại bình tĩnh trong chốt lát, cậu tức tốc lấy điện thoại và gọi cho một người.

    - Tại căn cứ Density -

    Cancer đang ngồi trong văn phòng trong không gian yên tĩnh của tổng giám đốc, ngài là người đủ tư cách và mạnh nhất để làm tổng giám đốc dẫn đầu căn Density, và là trong bộ ba bao gồm: Cancer, và hai người khác một nam và một nữ, vì một lý do nào đó mà hai bọn họ đã biến mất chỉ còn lại mình ngài.

    Ngài làm những công việc tương đối bình thường đối với một Tổng Giám đốc, như kiểm tra hồ sơ, sét quyệt thành viên mới cho căn cứ Density.

    Do những thành viên mới, còn quá tự cao và thiếu kiến thức về honkai nên, coi thường thú Honkai và Tử sĩ nên rất dễ mất mạng trước chúng, do tính chất chúng phức tạp và luôn luôn tiến hóa thêm những đặc tính mới, nếu không cẩn thận thì bọn họ sẽ gây ra hậu quả khối lường được, may thay có khi một số ít những thành viên sức mạnh khá tốt, bao gồm cả những kinh nghiệm chiến đấu thứ mà những thành viên mới điều cần, bao gồm cả một số ít lính đánh thuê.

    Bổng nhiên một gõ cửa từ phía ngoài phá tan, bầu không khí yên tĩnh của ngài.

    Cancer vừa nói vừa làm: " Ai đấy.

    "

    Rita trả lời lại: " Tôi đây rita.

    "

    Cancer đóng dấu xong: " Cô vào đi.

    "

    Rita bước vào và cúi đầu chào Cancer: " Chào ngài, Cancer tôi tới để lấy mấy tập tài liệu đó ạ "

    Cancer cầm hai tay đưa cho cô: " Của cô đây.

    "

    Rita cầm Sấp giấy rồi bất chợt hỏi Cancer: " Cảm ơn ngài, à mà tôi có điều này muốn hỏi mặc dù, nó có phạm quy tắc người hầu ?

    "

    Ngài ngồi tựa ghế với khuôn mặt thư thái: " Không sao cô hỏi đi .

    "

    Rita hỏi với giọng điệu nghiêm túc: " Vậy tại sao, ngài lại không cho Wolf làm thành viên, căn cứ dù ngài biết cậu ta đủ mạnh, có một tính cách lạnh lùng và nghiêm túc trong công việc và kiến thức của một chiến binh dày dặn kinh nghiệm, mà chúng ta cần cho hiện tại và sau này.

    "

    Cancer chỉ đáp lại cô một câu: " Cô biết quy tắc để trở thành thành viên của căn cứ chứ.

    "

    Rita đáp lại với giọng dứt khoát: " Là phải nghiêm túc với công việc và từ bỏ nỗi đau trong quá khứ.

    "

    Rồi Cancer trả lời cô một cách từ tốn: " Đó là lý do ta không cho cậu nhóc vào vì cậu ta cứ lưu luyến đến quá khứ chỉ vì một.

    "

    Chưa kịp nói xong tiếng điện thoại của đã chen ngang tiếng nói của Cancer, ngài bắt mái và thứ mà Cancer đầy dây bên kia là Wolf nhưng với giọng lo lắng và sợ hãi.

    Giọng cậu trở nên lắp bắp:" ngài, ngài Cancer mẹ tôi bà ấy bị, bị.

    "

    Cancer nói với cậu với giọng trấn an: " Wolf à, bình tĩnh nào nhóc, trước hết mẹ cậu có chuyện gì?

    "

    Cậu nói với giọng hoảng sợ: " Tôi không biết, chức, nhưng giờ tui cần ngài, ngài có thể tới đây được không, xin ngài.

    "

    Cancer nói với giọng nghiêm túc: " Được ta sẽ tới, sẽ không lâu đâu nên cậu bình tĩnh.

    "

    Giọng cậu bình tĩnh trở lại: " Được.

    "

    Sau đó cậu tắt máy, lúc này ngài Cancer đứng dậy khỏi ghế, đi ra khỏi phòng khiến Rita thắc mắc.

    Rita hỏi với ngài, với giọng thắc mắc: " Vậy là ngài sẽ chuẩn bị đi tới nhà của cậu ta.

    "

    Cancer bước tới cách cửa, và mở ra kèm theo câu trả lời: " Ta sẽ đi thăm người trợ lý cũ của ta.

    "

    Rita chưa kịp hỏi người đó là ai thì ngài Cancer đã đi mất, kèm theo một dấu hỏi rất lớn trong lòng rita.

    Rita mang sắp xếp lại giấy tờ, mang đi cùng với suy nghĩ: " Tại sao ngài có biết cô ở đâu trong cô ấy đã được cho là biến mất không một dấu vết mà?

    "

    - Tại nhà của Wolf-

    Cậu đang ngồi trên ghế sofa, với không khí vô cùng căn thẳng lẫn chút sợ hãi, cậu bồn chồn vì trong khi cậu đang đi tần tra, thì mẹ cậu đã bị bệnh mà cậu không biết mà không giúp được gì.

    Cậu chìm vào những dòng suy nghĩ nhưng, một tiếng chuông đã phá tan những suy nghĩ bất tận, khi ra mở cửa thì trước mắt cậu là ngài Cancer với một khuôn mặt bình tĩnh mà cậu từng thấy.

    Ngay lặp tức cậu dẫn ngài ấy lên phòng cậu, mặc dù điều này không tôn trọng khách nhưng cậu không có thời gian cho chuyện đó nên cậu đã tức khắc dẫn ngài ấy lên phòng bà.

    Khi hai chúng tôi bước vào phòng nhưng, khuông mặt của Cancer khiến cho cậu bất ngờ, khuôn mặt ngài cực kỳ bình thản và lẫn chút tức giận.

    Cancer nói giọng trách móc lẫn một chút tức giận: " Tại sao cô lại ngu ngốc durandal, tại sao cô lại quá bất cẩn vậy .

    "

    ( nếu ai chơi mới honkai mà, thì đây là nhật vật mới trong bản cập nhật mới của, game honkai Impact 3rd chúng ta tiếp tục. )

    Cậu bất ngờ nói: " Hả làm thế nào mà ngài, biết tên bà ấy vậy?

    "

    Cancer nói với giọng nghiêm túc: " Cứ cho là lúc trước, mẹ cậu là trợ lý của ta.

    "

    Tuy đó là một bất ngờ khá lớn, đối với cậu nhưng cậu không quan tâm, thứ duy nhất cậu muốn là tình cách chữa cho Durandal, mẹ của cậu.

    Cậu hỏi Cancer với giọng lo lắng: " Theo suy đoán của ta thì bà ấy đã bị nhiễm một lượng băng hoại lớn và không mang theo kháng thể chống lại nó.

    "

    Sau đó Cancer lấy một ống tiêm chứa dung dịch màu hồng, tiêm vào bà ấy khiến cho cậu lo lắng.

    Ngài Cancer nói với giọng trấn an: Đừng lo nó là kháng thể, giờ tiếp theo chúng ta sẽ tới một nơi, ở đó ta sẽ lấy một thứ mà chúng ta cần.

    "

    Cậu lo lắng hỏi: " Vậy còn bà ấy thì sao.

    "

    Cancer vừa nói vừa, gửi một thứ gì đó: " Ta sẽ gọi rita tới, chăm sóc cô ấy đừng lo quá.

    "

    Trong tích tắc căn phòng Durandal biến mất, chỉ còn cậu và Cancer được dịch chuyển, trước mặt cậu là một Torll ( Nó là những cánh cổng, chùa ở nhật ).

    Cancer vừa đi vừa nói: " Nhanh nào cậu không muốn bị lạc đâu.

    "

    Wolf tức tốc chạy theo: " Chờ tui với.

    "

    Hai người bước đi, trong một khu rừng tre xanh mát với một chút ánh ánh nắng mặt trời đổ xuống khiến không gian yên tĩnh và không khímát mẻ, đi được một đoạn, phía trước hai người họ là một ngôi đền vốn, được bao phủ bởi rừng tre, kiến trúc nhìn như nó đã được 10000 tuổi rồi.

    Khi cậu có ý định bước vào thì Cancer giơ tay ra cản cậu.

    Wolf thắc mắc hỏi: " Tại sao ngài không cho tôi vào.

    "

    Cancer đáp lại cậu một câu: " Không khí bên trong rất loãng, nó sẽ giết cậu trong vài phút ngắn ngủi, ta là người vào còn cậu chờ ở bên ngoài.

    "

    Sau đó Cancer bước vào ngôi đền để, lại cậu ở đó.

    Trong lúc cậu đợi thì có một thứ gì đó đáng nghi, ở xung quan đó cậu triệu hồi một cặp súng từ chiếc găng tay tưởng chừng như để làm ấm tay, cậu đặt tên nó là găng tay quá khứ.

    Vì nó liên quan tới một thứ mà cậu từng có trong quá khứ, ngay sau đó một con tử sĩ có hình dạng như ninja lao vào cậu.

    Cậu nã thẳng viên đạn vào đầu tên đó, ngay tức khắc một vài tên khác lao tới cậu, có thể là do tiếng súng của cậu quá lớn, cậu né được nhào lộn về phía sau trước cửa ngôi đền và giơ súng về những tên tử sĩ và.
     
    [ Honkai Impact ] Hi Vọng Và Hận Thù
    Chương 3: Hi vọng và sợ hãi


    Cậu khai hỏa từng viên một, từng viên một tất cả điều chính xác, vì ngày xưa cậu đã từng được huấn luyện khắc nghiệt trong quân đội, cậu vừa bắn vừa nhẩm lại, từng viên đạn mà cậu đã bắn.

    Wolf vừa bắn vừa, đếm lại từng viên đạn: " Một, hai, ba, bốn, năm.

    "

    Khi tên cuối cùng ngã xuống, khi này nòng súng của cậu bóc khói, do tốc độ bắn liên tục như đang viết, và hai cây đều sạch đạn do trận chiến vừa rồi.

    Cậu nạp đạn cho cây đầu tiên, nó có hình dạng hình dạng của một cây súng có ổ quay đạn sáu viên ở trên thân súng cậu đặt tên nó là red.

    Cậu mở ổ đạn và nhấn một cái nút, khiến sáu vỏ đạn vàng lấp lánh rơi xuống đất, rồi cậu lấy từng viên đạn màu vàng từ găng tay bỏ vào từng ổ chứa, cậu đóng lại rồi quay ổ đạn như một thói quen.

    Tiếp đó cậu nhấn một nút trên thân súng còn lại, hình dạng nó nhìn như một cây súng lục thời hiện đại, và băng đạn màu đen rơi xuống đất, rồi cậu đút một băng khác vào thân súng, cây này cậu đặt là wither.

    Cũng được một lúc lâu, tưởng chừng vô hạn đối với cậu, Cancer đi ra với một món gì đó trên tay.

    Cancer nói vừa đưa cậu: " Lấy thứ này làm, dây chuyền đeo cho bà ấy, nó sẽ giúp ngăn chặn sự lây lan, căn bệnh của mẹ cậu.

    "

    Hình dạng của thứ Cancer đưa cho cậu, trong nó giống như mà một viên đá màu đỏ là phần lõi, được bao quanh quanh bởi một thứ gì đó, bên trái thì phần nhọn khá nếm đâm lên phía trên,

    Wolf bỏ vào găng tay: " À được tui cảm ơn.

    "

    Cancer nói một cách nhấn mạnh: " TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC, ĐỂ BÀ ẤY THÁO NÓ, KỂ CẢ KHÓ CHỊU rõ chứ.

    "

    Wolf hứa với giọng nghiêm túc: " Tôi hứa.

    "

    Giọng Cancer trở lại bình thường: " Tốt chúng ta về.

    "

    Khi cậu vừa chớp mắt, thì cậu đã ở nhà chính mình và, thấy rita đang nấu một nồi súp khá thơm.

    Rita thấy hai người vảy tay chào: " Chào cậu và ngài Cancer, chuyến đi thế nào rồi thưa ngài "

    Cancer vừa ngồi xuống ghế vừa nói: " Khá ổn thỏa, cô mang thứ này lên đeo cho Durandal đi.

    "

    Rita chụp lấy và mang theo bát súp: " Dạ được.

    "

    Cậu ngồi xuống cùng Cancer, khuôn mặt của ngài Cancer trái ngược cậu, ngài thì thông thả còn cậu thì lo lắng như bài kiểm tra, của một học sinh đi thi sắp hết giờ vậy vậy.

    Cậu lo lắng hỏi: " Vậy căn bệnh này có thuốc, chữa không ngài Cancer.

    "

    Cancer chỉ đáp lại cậu bằng cái lắc đầu.

    " Ta rất tiết là không, nhưng mà cậu cứ thông thả đi sợi dây chuyền nó sẽ.

    "

    Giọng cậu cắt ngang và, trở nên căng thẳng hơn: "Lỡ may, một ngày bà ấy biến thành tử sĩ thì sao.

    "

    Tuy dây chuyền nó giúp kìm hãm tạm thời căn bệnh, nhưng cậu không muốn vậy vì nếu lỡ một ngày, bà biến thành tử sĩ sẽ là nỗi sợ lớn nhất của cậu, động lực sống cuối cùng cậu sẽ rời xa cậu , chính tay cậu sẽ nhúng tràn, cướp lấy sinh mạng của bà, và nhìn bà ấy ra đi như những người mà, cậu tin tưởng và em ấy.

    Cậu sẽ như bốn năm trước không phương hướng, không mục đích.

    Giọng cậu trở nên nghiêm túc: "Tui không muốn bà ấy biến thành tử sĩ, được bằng bất cứ giá nào.

    "

    Ngài Cancer không nói gì chỉ đứng dậy, mở một cánh cổng.

    Ngài Cancer bước qua vừa nói: "Ta sẽ đi về, thế giới rồng của ta để xem có cách nào không, cậu cứ bình tĩnh.

    "

    Cánh cổng đóng lại để lại cậu ngồi trên ghế, động cảm giác khó tả, nó vừa tội lỗi, hối hận, và yếu đuối.

    Cậu biết mình phải làm mọi cách để bảo vệ, thứ duy nhất và cuối cùng còn ý nghĩa với cậu, bằng bức cứ giá nào.

    Rồi rita từ trên, tầng xuống với khuôn mặt lo âu nhưng không thể hiện trực tiếp.

    Cô nhìn xung quanh, rồi hỏi cậu: "Cậu có thấy, ngài Cancer đâu không.

    "

    Cậu đáp lại, lẫn chút bối rối: "Ngài ấy có thể là về thế giới của ngài ấy, tôi chắc vậy.

    "

    Rita vừa nói vừa đi ra cửa: " Tôi sẽ đi ra ngoài, mua vài món đồ về nấu cho mẹ cậu, đừng lo bà ấy sẽ không sao khi còn ngài Cancer ở đây.

    "

    Lời nói đó có thể xoa dịu những ai đã có một gia đình hạnh phúc, nhưng cậu thì không.

    25 Năm trước cậu chỉ là đứa trẻ bị bỏ rơi ở trại mồ côi, được bà ấy và chị gái nuôi lúc nhỏ nhận nuôi chăm sóc.

    Đối với cậu, một kẻ không người thân, không một nơi nương tựa, điều đó thật sự rất may mắn, phải... rất may mắn...

    đặc biệt là với một con quái vật như cậu.

    Rồi chị gái nuôi cậu lấy chồng năm cậu 20 tuổi, để lại một trách nhiệm lớn đè lên vai cậu, là phải chăm sóc và bảo vệ bà ấy.

    Cậu nhớ rằng có một lời đồn, cách đây không lâu, có cách chữa được băng hoại, là tìm được 7 loại cây ở những nơi, khắc nghiệt trên thế giới.

    Cậu đã từng có ý định đi lấy về xét nghiệm, nhưng lúc này hi vọng duy nhất mà cậu có, vừa nhỏ nhoi vừa nguy hiểm.

    Nó vừa có thể tóm lấy sinh mạng, bà nếu nó là tin đồn bịp.

    Trước khi kịp suy nghĩ gì thêm, cổng mà cậu thấy lúc trước xuất hiện, Cancer đi ra với khuôn mặt lo lắng và lẫn chút hoài nghi.

    Lúc này Rita cũng đã về, tới nơi cùng với mớ đồ trên tay.

    Khi cô thấy Cancer, cô lập tức cúi đầu chào ngài ấy rồi, rồi để túi đồ trong phòng bếp.

    Cancer nhìn cô với, ánh mắt ra lệnh: " Rita cô, có thể đi theo lên phòng, bà ấy giúp ta được không."

    Rita cúi đầu xuống: " Dạ vâng, theo lệnh của ngài.

    "

    Wolf đứng dậy và, đi lại hỏi: " Vậy hai người, có thể cho tôi theo, để giúp được không.

    "

    Cancer đáp lại cậu: ta nghĩ là, không cần đâu, cậu cứ chờ ở đây.

    "

    Sao đó hai bọn họ, đi lên tầng còn cậu, thì ngồi đó tuy, buồn bã cũng vừa bất lực, nó khiến cậu nhớ, về chiến trường 4 năm trước.

    - hết -
     
    [ Honkai Impact ] Hi Vọng Và Hận Thù
    Chương 4: Một chiến phiêu lưu mới


    Mọi thứ lúc ấy rất mơ hồ, dòng kí ức tưởng chừng như đã phai mờ theo thời gian nay bỗng trở lại vô cùng rõ nét, cảm tưởng mọi chuyện chẳng khác nào mới xảy ra ngày hôm qua, in đậm trong tâm trí cậu, hình ảnh làn khói mờ đục của chiến trường, những tiếng súng đỏ lửa vang trời, xác người chất đống, khắp nơi nhuộm một màu máu đỏ, những con người vô danh lặng thầm ngã xuống, đôi mắt mệt mỏi của cậu không ngăn nổi những bước chân vẫn tiếp tục, bỗng...trong vô thức cậu chợt rơi lệ, giọt nước mắt lăn dài trên má rồi rơi xuống đất, thấm vào đó nỗi đau bất ngờ ập đến, cậu gục ngã...

    Đôi mắt cậu mờ dần, cậu khẽ gọi:" Không ...mọi người...ki...bo... cậu vươn tay về phía trước trong vô vọng, tâm trí cậu hoàn toàn sụp đổ.

    "

    Cậu thấy những hình hài của từng người trong đội cậu, cả cô gái mang cặp kính mà cậu từng rất yêu quý, chỉ nở nụ cười nhẹ rồi không nói gì cả.

    Trước mặt cậu mọi thứ biến mất, tiếng bước chân, của hai người họ bước xuống, cậu vội vàng lao nước mắt đi.

    Cậu hỏi với thái độ lo lắng: " Vậy nó có.

    "

    Nhưng đáp lại cậu là một sự yên lặng, không lời nói của hai người họ, nó chỉ có thể là.

    Không thể nào, những suy nghĩ cứ xâm chiếm tâm trí cậu cũng càng lúc nhiều hơn, nó mãi bám theo tâm trí cậu, khiến không khí trở nên ngộp ngạt hơn, rồi cậu nghĩ ra một ý kiến.

    Wolf nói với thái độ nghiêm túc: " Hình như là, tôi có cách .

    "

    Cancer trả lời cậu: " Rồi cậu nói đi.

    "

    Khi cậu nói về lời đồn, thì ngay sau khi cậu nói xong, Rita lặp tức đáp lại cậu.

    Rita nói với thái độ nghiêm túc: " Tôi hoàn toàn bác bỏ, ý kiến của cậu nó chỉ là trò lừa bịp từ một tên dở hơi nào đó.

    "

    Cancer trả lời lại Rita: " Ta nghĩ rằng , cậu nhóc này nói đúng, có thể là sự thật thì sao.

    "

    Rita trả lời: " Nhưng.

    "

    Cancer ngắt lời cô: " Cô đừng lo quá, tôi sẽ lo liệu.

    "

    Rita trả lời với giọng trầm: " Vâng thừa ngài.

    "

    Rồi Rita lên lầu có chút tức giận, không nói một lời nào, để lại cậu và ngài với đôi chút khó xử.

    Rồi có tiếng điện thoại, từ đâu đó vang lên.

    Wolf đáp lại, với thái độ khó xử: " À xin lỗi, tui xin phép.

    "

    Cancer thoải mái, nói: " Cậu cứ tự nhiên đi.

    "

    Ở ngoài sân vườn yên tĩnh, lúc này đã là nữa đêm rồi, xung quanh khu vườn là hoa huệ, hoa hồng,v.v, bao gồm cả hoa cúc để tưởng nhớ, người con gái mà cậu thương.

    Cậu nhìn vào chiếc điện thoại, danh tính của người gọi khiến cậu bất ngờ, đó là Sona chị nuôi cậu, cũng được 4 năm rồi, kể từ khi chị ấy lấy chồng.

    Đầu dây kia, là một tiếng nói quen thuộc: " Chào em wolf.

    "

    Cậu đáp lại với giọng nhẹ nhàng: " chị à Sona, sao giờ này, chị không ngủ đi, chị không sợ anh rể lo cho chị với lại con bé sao rồi..

    "

    Sona đáp lại: " À anh ấy với con bé ngủ rồi, chị đang làm một số giấy tờ ấy mà.

    "

    Tuy wolf có thể lạnh lùng, nhạt nhòa không, quan tâm tới mọi thứ xung quanh, nhưng mà những người quan trọng trong cuộc đời cậu, luôn quan tâm một, cách sâu sắc và thầm lặng, không thể hiện ra nhưng những người khác.

    Khi gặp chuyện gì cậu, sẽ bất chấp làm mọi thứ để người họ được an toàn, kể cả cậu mất cái mạng đáng ra phải chết từ 4 năm trước, với những người trong căn cứ Density, như bạn bè vì lúc nhỏ cậu, không lấy một ai làm bạn tri kỉ, vì sự ghen tị và sợ hãi ngoại hình cậu.

    Sona hỏi wolf với thái độ vui: " Dạo này bà ấy thế nào rồi, chị định là dẫn cả gia đình chị, qua nhà em ăn tối.

    "

    Wolf ngặp ngừng nói: " Mẹ, có chuyện rồi.

    "

    Giọng của sona lặp tức, bộc lộ một cách đầy lo lắng: " Cái gì có chuyện !!!

    Chị sẽ đi qua nhà em ngay, chị sẽ.

    "

    Wolf cắt ngang: " Tạm thời, là mọi thứ trong tầm kiểm soát của em rồi, chị hãy bình tĩnh đi.

    "

    Sona tỏ ra lo lắng: " chị sợ nếu, chị không giúp em thì, vết thương lòng của em sẽ hiện về.

    "

    Wolf nói một cách lạnh lùng: " Em sẽ, không để bà ấy phải chết, dưới tay em.

    "

    Tuy lời nó có, xoa dịu sona, nhưng chỉ là một phần nhỏ, vì cô là con ruột của bà ấy, nhưng cô còn trách nhiệm, bổn phận là một người mẹ, người vợ cho gia đình, vì vậy trách nhiệm đều là Wolf gánh vác.

    Nhưng trong thâm tâm, cô vẫn lo cho cậu và Durandal( mẹ cô )từng ngày không nguôi ngoai.

    Sona trả lời lại cậu: " Ukm chị tin, Nhưng mà vài ngày nữa chị vẫn sẽ đi thăm, bà ấy để kiếm tra.

    "

    Wolf nói xong tắt máy: " Em hiểu rồi.

    "

    Wolf đi vào trong, với một tâm lý khá lo lắng, mà cũng vừa nghi ngờ.

    Lúc này Rita từng trên nhà với tâm trạng, bình tĩnh hơn lúc trước.

    Cậu hỏi với thái độ, lo lắng: " Rita, tình trạng hiện tại, mẹ tôi sao rồi.

    "

    Rita ngồi xuống ghế, và trả lời: " Bà đã khỏe hơn một chút nhưng vẫn rất yếu.

    "

    Cancer vừa nói vừa, uống trà: " Vài ngày nữa chúng ta có thể, đi lấy mấy cái cây mà cậu nói, hoặc là ngay đêm nay, nếu cậu muốn.

    Trà cậu ngon đấy.

    "

    Wolf chỉ trả lời một cậu: " Tui sẽ đi chuẩn bị đồ.

    "

    Đối với hai người họ nó có ý nghĩa là.

    - hết chương 4 -

    ( tác giả: mong mọi người, thích và ủng hộ mình chứ không, ai thích mình buồn lắm nhé 🙁 , còn không thì yêu mọi người nhiều, và chúc mọi người một ngày tốt lành. )
     
    [ Honkai Impact ] Hi Vọng Và Hận Thù
    Chương 5: Quá khứ và hiện tại


    Sau cậu nói đó cậu đi lên lầu, với một thần thái lạnh lùng để, lại hai người họ không khí tĩnh mịch.

    Rita hỏi Cancer, với giọng thắc mắc: " Vậy...là.

    "

    Cancer trả lời cô, với giọng nghiêm túc: " ta nghĩ là cậu nhóc khá nghiêm túc, với mấy cái cây đó.

    "

    Rita đáp lại ngài: " Mặc dù các nhà nghiên cứu bên ta nói rằng, mấy thứ đó chỉ là độc dược vô cùng nguy hiểm.

    "

    Cancer trả lời với giọng trấn an: " Đừng lo ta sẽ xử lý được.

    "

    Rita đáp lại, ngài một cách nhẹ nhàng: " Vâng thưa ngài.

    "

    Ở trên phòng, Wolf đang chẩm bị đồ để đi lấy những cái cây đó, cậu lướt nhìn trên bàn làm việc, ở đó có những tấm ảnh kỉ niệm của cậu, mà cả đời khi chết đi cũng không quên.

    Cậu mở tủ ra trong đó gồm có, một câu lưỡi hái hai đầu điều, đặc biệt của cây này là hai lưỡi dao đều nằm ở, hai hướng ngược lại phía trên bên trái là lưỡi dao, còn bên dưới là lưỡi còn lại.

    Mỗi lưỡi đều mang một màu xanh đỏ, vô cùng huyền bí, trên thân cây này có giữ một vài viên đá phát sáng, mục đích là để triệu hồi những linh thú trong viên đá đấy.

    Cậu bỏ Vào, trong chiếc bao tay quá khứ, qua một cái lỗ trên lồng bàn tay trái.

    Tiếp đó Cậu lấy một thanh kiếm màu đỏ như mùa thu bỏ vào bao tay.

    Rồi cậu lấy một tấm hình trên bàn, trong hình có cậu và Durandal chụp với nhau khi, cậu chưa có vết sẹo chính cậu cũng mặc cảm với nó, trước khi cậu mất người quan trọng nhất cuộc đời cậu.

    Rồi cậu ra khỏi phòng, với một tâm trạng của sự lo lắng lẩn lộn với bồn chồn, đi xuống dưới nhà cậu thấy hai người họ, đang bàn về một thứ gì đó.

    Wolf nói với giọng trầm tĩnh: " Tui chuẩn bị xong rồi.

    "

    Cancer đừng dậy và trả lời: " Rita, nhớ kĩ lời ta đấy.

    "

    Rồi ngay sau câu nói đó một cánh cổng hiện ra trước mắt, rồi ngài Cancer bước qua bỏ lại cậu phía sau.

    Cậu đứng đó chừng trừ, một điều diệu kỳ nhưng cậu biết rằng, trên thế giới này không bao giờ có điều đó cả, chỉ đánh liều hoặc cố gắng thôi.

    Và cậu chọn cả hai.

    Cậu quay đầu lại nói: " Cô hãy chăm sóc, mẹ tôi và giữ bí mật này.

    "

    Lời nói ấy có thể là lời, nói cuối cùng của cậu trước khi chết, nhưng cậu không quan tâm hay mả may đến mạng sống của chính mình.

    Cậu bước qua để lại Rita cùng với không gian yên tĩnh, khi cô định lên xem người bạn mình như thế nào, khi cô quay lại.

    Durandal đang cố gắng đi xuống nhà, cùng với ánh mắt tìm, một ai đó vừa lo lắng vừa quen thuộc với cô, nhưng do căn bệnh nên cô ho liên tục, dáng đi loạn choạng.

    Rita đi lại đỡ cô: " Cậu sao lại, xuống đây vậy cậu đang bệnh mà.

    "

    Durandal đáp lại cô, với giọng lo lắng: "Tớ cần phải tìm thằng bé.

    "

    Rita nói dối: " À thằng bé đi làm một số thứ với ngài Cancer rồi cô đừng lo.

    "

    Durandal đáp lại cô: " Cậu chắc chắn là, thằng bé đi cùng chứ.

    "

    Rita đáp lại cô với thái độ xoa dịu: " Thằng bé sẽ, không sao đâu cậu đừng lo.

    "

    - Ở một nơi nào đó -

    Qua khỏi cánh cổng, trước mắt cậu là một khu rừng nguyên sinh màu cam thảo, lướt hình cậu thấy ngài Cancer đang đứng chờ cậu, và nhìn vào khu rừng.

    Cancer quay lại nhìn cậu và nói: " Cậu tới rồi à nào, chúng ta đi.

    "

    Rồi hai người bọn họ đi vào khu rừng, xung quanh đây nó có rất nhiều loại cây, nhưng không phải là thứ cậu tìm.

    Rồi hai người họ vừa đi, vừa tán gẫu một vài thứ, rồi trong lúc đi tâm trí cậu đã lạc về, kí ức của bốn năm trước khi cậu lần đầu làm lính đánh thuê của căn cứ desity.

    - bốn năm trước -

    Sau khi tổ chức cậu chiến thắng tổ chức khủng bố, cậu giải ngũ vì bị chấn thương tâm lý, và cậu không muốn thấy những, con người tin tưởng cậu ngã xuống một lần nữa.

    Bây giờ cậu cần việc làm, cậu không thể ăn bám mẹ cậu được, lẽ ra cậu là phải người phải trả ơn bà ấy, trên tay là một bài báo xin việc ở nơi được gọi là desity, cùng với một tập hồ sơ xin việc.

    Trước mắt cậu là khuôn viên ở giữa là 4, chiếc ghế bao quanh xung quanh đó và, vài cá ghế gần đó không khí ở đây khá tĩnh lặng , cũng có người qua lại nhưng không nhiều.

    Cậu nhìn vào tờ giấy và nói: " Chắc nơi này đc gọi là density, thôi kệ vậy đằng nào mình chả muốn ăn bám bà ấy nữa.

    "

    Cậu vẫn nghi ngờ, khi bước vào trong sự nghi ngờ vụt tắt, xung quanh là mọi thứ như bàn ghề được sắp xếp gọn gàng như nơi tiếp khách, vậy trong khi cậu đang, lúng túng tìm quầy tiếp tân.

    Thì một cô gái với, mái tóc màu đen sâu thẳm cùng cặp kính bên trong nó, là ánh mắt màu vàng óng ánh.

    Cô ấy trả lời một cách từ tốn: " Chào cậu.

    "

    Wolf lúng túng hỏi: " À thưa đây có phải là nơi mà...

    "

    Chưa kịp nói xong cô ấy đáp lại cậu: " À cậu tới đúng nơi rồi, vậy cậu muốn xin gia nhập làm thành viên căn cứ desity.

    Cậu đáp lại một cách lịch sự: " À tôi chỉ muốn làm lính đánh thuê thôi.

    "

    Cổ trả lời cậu: " vậy mời cậu đi theo tôi.

    "

    Khi tới cửa cậu lo lắng, những kí ức ấy ùa về, sự sống và cái chết rất mong manh khiến cậu do dự.

    Cô ấy gõ cửa: " Cô Leeuwenhoek ơi, chúng ta khách.

    "

    Người tiếp đó mở cửa, cậu thấy một gái tóc vàng óng ánh, cùng với cặp kính tròn, đi kèm với ánh mắt màu xanh lá.

    Leeuwenhoek ngồi xuống và rót trà cho cậu: " Mời cậu ngồi xuống.

    "

    Xung quanh cậu được sắp xếp khá gọn gàng, và bàn ghế được sắp xếp như một phòng phỏng vấn.

    Wolf lo lắng hỏi: " Cô chắc đây có phải là nơi tôi...

    "

    Cô ấy nói, một cách từ tốn nhưng nghiêm túc: " Nếu bước desity của, chúng tôi để làm lính đánh thuê, mà đến giờ cậu vẫn hỏi câu đó, là cậu hơi phiền phức đấy.

    "

    Tuy nó làm tổn thương cậu, nhưng cậu không để tâm lắm do cậu quen rồi, vì quá khứ cậu còn tàn khốc hơn những lời nói ấy.

    Wolf đáp lại vừa đưa tập hồ sơ: " À xin lỗi do lúc trước tôi, từng trải qua chiến tranh, nên kiếm việc làm hơi vụng về, cô thông cảm.

    "

    Leeuwenhoek vừa xem tập hồ sơ vừa nói: " Tôi không quan tâm đến, chuyện đó nên xin cậu đừng, hỏi thừa.

    "

    Leeuwenhoek đóng tập hồ sơ, và cất vào tủ: " Xem nào thông tin, trong tập hồi sơ đẹp đấy.

    "

    Cô ấy nhìn cậu: " Có lẽ tui sẽ chú ý đến cậu hơn, và nhân tiện tôi muốn hỏi.

    "

    Wolf đáp Lại với giọng thắc mắc: " Có gì sao cô.

    "

    Leeuwenhoek nói đổi ý nói: " À thôi khỏi.

    "

    Cô ấy đưa cho cậu một tờ giấy: " Nếu cậu nhân công vực này, thì lương sẽ là 10000 ( ngàn ) yên, 1 tuần khi làm việc ở đây cậu chịu không, bao gồm những chi phí khác, và cậu sẽ bắt đầu làm việc vào tuần sau.

    "

    Cậu nhìn vào tời giấy, nó có tất cả những mà cậu cần để giúp bà ấy, cậu không trừng trừng kí vào tới giấy và đưa cho cổ.

    Wolf suy nghĩ lạc quan: " Coi như là, mình có thể chi trả hóa đơn rồi.

    "

    Lúc leeuwenhoek đứng dậy và đi câu bất chợt hỏi: " Vậy vũ khí có được cho không.

    "

    Leeuwenhoek đáp lại rồi đi: " Về vấn đề đó, chúng tôi sẽ cung cấp cho cậu, hẹn gặp lại cậu tuần sau.

    "

    Cậu ra về, tinh thần cậu rất phấn khởi lẫn với phấn chấn, vì cậu có thể làm được một thứ gì đó giúp ích cho bà ấy, sau tất cả những gì cậu gây ra, do không để ý cậu vô tình, đụng trúng một cô gái đang cầm sấp giấy.

    Cô gái ấy cúi lụm: " Xin lỗi, lỗi của tôi do không để ý tới cậu.

    "

    Ngay lặp tức, cậu cúi xuống nhặt lại: " À không đó là lỗi, của tôi để tôi nhặt lại đống giấy tờ.

    "

    Lúc cầm tời cuối cùng, cậu cô ấy có một mái tóc màu nâu nhạt, với đôi mắt màu hồng trong suốt.

    Rita cầm sấp giấy lên: " Cảm ơn, chắc cậu là người mới ở đây, cậu tên gì.

    "

    Wolf đứng dậy: " À tôi tên Wolf, chỉ là một gã quân nhân đi tìm việc ấy mà.

    "

    Rita cười nhẹ, rồi trả lời cậu: " Tôi tên rita.

    "

    Rồi Rita để ý, trên khuôn mặt cậu, vết sẹo trên mắt phải, vết tích của cậu sau cuộc chiến, cùng với ánh mắt vui vẻ, như nó để che giấu vết thương trong lòng cậu, nhưng bị cô nhìn xuyên thấu.

    Cô ấy mất hồi lâu đáp lại với giọng thông cảm: " khổ tâm cho cậu rồi, chắc trong cuộc chiến đó, cậu vất vả nhỉ.

    "

    Wolf đưa, cho cô tờ giấy cuối cùng, rồi trả lời nhưng trầm xuống: " À chỉ là tại nạn thôi, cùng lắm chỉ là,..., à mà thôi.

    "

    Cậu đi về, bỏ lại cô nhìn cậu với ánh mắt thắc mắc, nhưng sự thắc mắc không tồn tại được lâu nó biến mất khi cô phải mang sấp giấy cho ngài Cancer.

    - một tuần sau, tại căn cứ Desity.

    -

    Do cậu được, Leeuwenhoek dẫn tới một căn phòng, khi bước vào trong cậu, thấy xung quanh được trình bày như là một khó vũ khí, với rất nhiều loại súng cậu chưa từng thấy được trong chiến đấu, trước mắt là bàn dài tới tận tường của căn phòng, và có một cô gái ngồi chăm chú đọc sách.

    Leeuwenhoek gõ trên thành cửa rồi nói: "

    Newtoon khách mở hàng này.

    "

    ( Newton này Newton khác, không phải Newton nhà lý học người anh, mọi người đừng lo )

    Cô ấy quay lại, để lội ngoại hình như một nữ sinh, cùng với mái tóc vàng, đi kèm với ánh mắt xanh dương của biển.

    Cô ấy quay đầu lại, bỏ cuốn sách xuống, rồi nhìn cậu với đôi mắt hào hứng: " vậy à, cậu tới nhận vũ khí đúng không.

    "

    Wolf trả lời: " Đúng vậy, cô giống có những loại gì.

    "

    Newton mất một hồi lâu, rồi liệt kê: " bao gồm: Súng lục đôi, đại kiếm, tachi.

    "

    Wolf ngập ngừng một lúc rồi nói: " tôi muốn lấy súng đôi,và tachi.

    "

    Newton cúi xuống lấy một vài khẩu súng lạ rồi để lên bàn: " Đây cậu chọn đi, toàn là loại tốt đấy.

    "

    Cậu nhìn số, tất cả đều mang hình dáng nhỏ học, nhưng cậu thấy thấy một sự cồng kềnh, qua từng loại một, cậu để mắt xung quanh và, một thứ khiến cậu chú ý.

    Cậu về phía góc tường phía trước, và chỉ vào hướng theo ánh mắt: " Tôi muốn lấy hai cây đó.

    "

    Nó là một bảng trưng bày một bộ súng có tên Red and Wither, Red là một cây súng R8 revolver, phân thân xung quanh được phủ xung quanh bằng một loại sơn đỏ nhìn khá bắt mắt.

    Cây còn lại là Wither, nó là glock 7 được chỉnh sửa nhỏ gọn, nhưng chứa đầy sức mạnh, và cũng phủ sơn như cây Red nhưng màu trắng.

    Newton cầm cầu thang để dưới bản treo súng: " Được tôi sẽ, lấy cho cậu.

    "

    Newton chộp lấy hai khẩu rồi, từ từ trèo xuống đưa cho cậu, cùng với vài băng đạn.

    Wolf thắc mắc, nên chợt hỏi: " Vậy còn tachi.

    "

    Newton nói vừa lắc đầu: " Tiết là giờ chỉ còn loại làm thủ công nên không tiện, cậu cứ đi làm nhiệm vụ đi, rồi tui sẽ báo.

    "

    Rồi cổ quay lại ngồi xuống, và đọc tiếp cuốn sách đang đọc giở, rồi cậu đi ra khỏi phòng bước tới bảng nhận nhiệm vụ, nhìn lướt qua thì toàn bộ đã được nhận hết chỉ một nhiệm vụ.

    Nó ghi rằng là, giết một đoàn tử sĩ ở thành phố, gần nơi cậu sống, và cần hai người trở lên.

    Trong đầu cậu chỉ chửi một câu chó chết, vì cậu chỉ một mình, với lại trả ai muốn giúp một kẻ như cậu.

    Trong vẫn đang phân vân có nên lấy hay không, thì một cảm giác, như một thứ chạm vào cậu khiến cậu quay đầu lại, thì đó là cô gái lúc trước mà cậu gặp Rita.

    Cô đáp lại với giọng đôi chút nhẹ nhàng: " Có vấn đề gì sao.

    "

    Cậu quay lại đáp với giọng, điệu vui vẻ: " À thì chỉ là và vấn đề, ấy mà.

    "

    Rita đáp lại, kèm theo nụ cười: " Nếu khó quá thì, để tôi đi nhé.

    "

    Do liêm sỉ của một thằng con trai, nên cậu không cho phép mình để một cô gái đi chiến đấu, cậu không muốn viễn cảnh đó lặp lại, cậu chộp lấy tờ giấy và đi, mặc kệ nguy hiểm..

    Rita đứng đó, nhìn Wolf với ánh mắt vui vẻ: " Chúc cậu may mắn, chàng trai.

    "

    Cũng mất khoảng thời gian, để tới đó cậu xung quanh thành phố, náo nhiệt tiếng xe cộ chạy xối xả, cậu thường tới khi có chuyện cần làm hoặc dạo quanh.

    Khi dạo quanh đây, cậu nghe được một tiếng hét, nhưng nó gần giống một tiếng vang xin của một cô gái trong con hẻm nào đó, do nghi ngờ cậu đã rút Red and Wither, và đi vào trong.

    - hết chương 5-

    ( tác giả: mong là mọi người, thích xin lỗi vì nó có thể hơi dài, và chúc mọi người một ngày vui vẻ. ^^ )
     
    [ Honkai Impact ] Hi Vọng Và Hận Thù
    Chương 6: Cuộc chiến đầu tiên.


    Đi ngỏ hẻm tối tăm, và có mùi bẩn thỉu của rác, tiếng hét đấy càng ngày càng, gần hơn cậu từ từ bước tới, cảm xúc giống như lúc cậu chiến đấu, nó hồi hộp sợ hãi và quá may rủi.

    Khi cái chết có thể chỉ tới với, một cái chớt mắt cậu gạt bỏ cảm xúc ấy, và bước đi.

    Một tiếng hét Thất thanh vang lên:

    - LÀM ƠN THA CHO LÀM ƠN.

    -

    Âm thanh đấy vang vọng ở gần đấy vang tới chỗ cậu, khi chạy tới nơi ngay trước mắt là một cô gái đang bị át xác, bởi một tên tử sĩ có hình dáng như một con thỏ lai người vậy.

    Không chần chừ cậu hét thẳng vào nó, và giơ súng lên:

    - Tao mới là bữa ăn của mày này.

    -

    Nhưng dự đoán, nó lặp tức lao vẽ phía cậu để tấn công, cậu chỉa hai khẩu súng về phía nó hướng tới, và bắn nó chết ngay tức khắc.

    Cậu bước lại gần cô gái, đưa tay ra với mục đích để đỡ cô dậy:

    - Không sao đâu tôi không phải là một trong số chúng.

    -

    Cô ấy nắm lấy tay cậu rồi đứng dậy, rồi cậu chỉ hướng mà cậu đã vào cho cổ, khi cổ vừa đi thì có một tiếng gần giống như gọi đồng bọn tới vậy.

    Cậu lặp tức thay đạn, và chuẩn bị cho nhũng thứ phía trước, ngay khi mọi thứ yên tỉnh thì, con đường trước mặt cậu, ào ta nhưng con tử sĩ khác có hình dạng như con lúc nảy.

    Cậu bắn vào từng tên một, và tiếc thay hai cây điều hết đạn, cậu ngay tức khắc nạp lại nhanh với tất cả mình có, nhưng lúc trong lúc cậu còn phục vụ trong quân ngũ.

    Tốc độ của bọn chúng nhanh nhẹn tới mức, khi súng hết bọn chúng đã tới chộp lấy cậu, khi chưa nạp kịp lúc.

    Cậu giơ cán súng của Red dập vào đầu tên tử sĩ, và cán của cây còn lại vào tên tiếp theo, khi nhưng tên khác lao tới, lúc ấy cậu tưởng mình đã cận kề cái chết.

    Rồi Một thứ gì đó nhìn như, mũi giáo băng màu xanh dương, phi thẳng vào những tử sĩ lao vào cậu, khiến chúng đóng băng trong giây lát, rồi vỡ vụng rồi một thanh niên có vóc dáng như cậu, bước tới ánh mắt màu xanh huyền bí, cùng với mái tóc màu đen của bóng tối, tâm trạng rất thản nhiên như chưa có xảy ra.

    Cậu ta từ từ tiến tới, rồi quay lại nhìn cậu:

    - Người mới à.

    -

    Chưa kịp nói xong một tên tử sĩ, từ phía sau lao tới tấn công như chưa kịp phản ứng gì, thì thứ cậu thấy chỉ là một tản băng.

    Cậu ấy nói với giọng thách thức:

    - Bọn này nghĩ, rằng chúng có thể chạm được tôi ư, còn lâu coi như chúng không ở đâu ai là chủ rồi.

    -

    Rồi từ phía sau Rita bước tới, và nói:

    - Ngài Eric.

    -

    Rồi Eric quay lại trả lời:

    - À Rita à cô làm gì, ở đây vậy.

    -

    Cô nói với thái độ, như thể cô có lỗi:

    - Tôi xin lỗi vì, để ngài bận rộn tay chân với bọn tử sĩ, thần xin lỗi.

    -

    Eric vừa nói vừa cầm ăn,một miếng táo trên tay:

    - À không sao, đâu để ta xử lý hết đám tử sĩ đã.

    -

    Sau câu nói đó, xung quanh không khí từ từ lạnh dần, như mùa đông vậy, nhiều tên tử sĩ khác lao tới eric, như chúng đã chết ngay tức khắc khi những thanh băng lao vào, mặc dù không có lệnh của cậu ta, như điều khiển bằng ý nghĩ vậy.

    Rồi không còn tên nào, lao tới nữa cậu ấy đã giết toàn bộ tử sĩ, trong vài phút khiến cậu bất ngờ.

    Cậu nói với giọng, hơi ngại vì lẽ ra cậu là người phải tự đi giết bọn chúng:

    - Cảm ơn cậu đã giúp tôi như mà...

    -

    Eric hiểu ý và trả lời lại cậu:

    - Ta không ý lấy tiền lương cậu đâu, do loại tử sĩ này là loại chạy nhanh, nên cậu mang Tachi hoặc vũ khí cận chiến ấy.

    -

    Rồi Eric cắn miếng táo đang ăn giở, và nói với giọng điệu thoải mái

    - Cứ coi như là một buổi, gặp xã giao đi.

    -

    Rồi cậu nhìn vào đồng hồ, lúc ấy cũng gần sáu giờ rồi, nên cậu đã cất súng vào túi, và chào hai bọn họ đi, để lại bọn họ trong hoàng hôn ấm áp.

    - thời điểm hiện tại -

    Cancer và cậu đã tới nơi, chỗ cậu cho là có loài cây thứ nhất, trước mắt hai người là một cửa hang hùng vĩ, như thói quen cậu bước vào.

    Cậu vừa đi, vừa nói:

    - Tôi sẽ đi, vào trước nếu tôi không ra thì ngài chăm sóc mẹ tôi nhé.

    -

    Rồi thứ đáp lại cậu là, một tiếng cười lớn, và có chút cười nhạo cậu:

    - cậu đừng, chọc cười, được không, nếu có gì nguy hiểm quá thì chạy ra, để tôi xử lý cho.

    -

    Rồi cậu bước vào trong, xung quanh là một khoảng không rộng lớn, thật yên mà cũng vừa nguy hiểm, cậu lướt nhìn xung quanh nơi này.

    Rồi cậu thấy một thức gì đó trên bức tường, phía kia nghi ngờ cậu đi lại đó.

    Thứ mà cậu thấy trước mắt, là một cây thảo mộc nhỏ màu cam thảo mọc trên bức tường, mừng rỡ cậu gật lấy bỏ vào trong găng tay.

    rồi khi cậu quay đầu lại và, định đi ra thì một cơn chấn động nhẹ, một con sói to như một tòa nhà ba tầng, ngoại hình của nó giống như từ địa ngục lên vậy, cùng với bộ lông đỏ như lửa, xuất hiện trước mắt cậu.

    Cậu ngay lặp tức triệu hồi Red and Wither bắn nó như, hầu như không một vết xước.

    - Hết chương 6 -

    ( tác giả: Hi mọi người, mong là mọi người xem xong nhớ like và theo dõi, bộ truyện nhé chứ đừng xem chùa xấu lắm, nhé yêu mọi người nhiều, và chúc một ngày tốt lành. )
     
    [ Honkai Impact ] Hi Vọng Và Hận Thù
    Chương 7: Danh dự và biển cả


    Rồi nó ngay lặp tức phun ra những ngọn lửa đỏ rực rỡ, nóng như mặt trời về phía cậu.

    Luồng khí nóng bay tới cậu như một con thú săn mồi , nhưng cậu không phải là con mồi của nó.

    Rồi cậu rút thanh kiếm đỏ nhìn như một thanh kiếm samurai, với những hoa văn của gợn sóng nhỏ bao quanh thanh kiếm cậu đặt tên là firehell.

    Cậu gâm cây kiếm xuống đất rồi thi triển một loại phép.

    Rồi thì thanh kiếm xuất hiện một cơn lốc lửa lao về phía nó, như thứ đáp lại cậu chỉ là một vết thương nhỏ, và rồi nó điên lên và lao về phía cậu.

    Cậu lướt một cách chớp nhoáng qua nó, và bỏ thanh kiếm vào găng tay một cách nhanh chóng.

    Ngay khi nó không để ý, cậu thi triển phép dịch chuyển.

    Cậu dịch chuyển mình lên lưng của con sói, nhưng sợi lông cảm nhận được cậu, nó bắt đầu rung lắc mạnh.

    Còn cậu cố gắng đứng vững lên lưng nó, giống cưỡi bò tót vậy.

    Rồi cậu rút thanh kiếm ra, và chém một nhát trí mạng vào cổ, thứ cậu thấy là một dòng máu từ vết thương cổ chảy ra.

    Rồi nó hất văng cậu ra khỏi lưng nó, cậu nhận ra rằng vết thương đó không đủ để giết nó.

    Cậu ngã xuống đất và làm rớt thanh kiếm, rồi nó ngay lặp tức lao về phía.

    Cậu và giơ móng vuốt sắt nhọn để giết cậu.

    Cậu cố đứng dậy lao về phía thanh kiếm, để tránh đòn tấn công và hộp lấy hi vọng để giúp bà ấy khỏe lại.

    Cậu chém một phát vào chân, nó khiến nó chạy ngang qua cậu, vụt qua cái chết trước trong gan tức.

    Chân mà bị cậu chém trúng, ngay lặp tức đứt lìa, máu từ đôi chân của phun ra như vòi sen, rồi nó hét lên một tiếng chói tai.

    Tiếng hét đó khiến tai cậu nhức, rồi nó quay đầu lại rồi lao tới cậu với ba chân còn nguyên vẹn.

    Cậu vào thủ thế lao tới chém nhưng bất ngờ thay, nó đã phun lừa thẳng vào cậu.

    Rồi cậu chém được chân thứ hai của nó, rồi cậu cũng bị trúng đòn phun của nó, những vết bỏng xuất hiện tay như nó không là gì đó với cậu.

    Nó ngay tức khắc gục xuống phần thân và đầu, không thể đứng dậy được.

    Rồi nói nhìn cậu với một ánh mắt thỏa mãn, giống như vừa trải qua một cuộc chiến thỏa mãn vậy.

    Không một hành động chống trả hay tự vệ.

    Lúc cậu định quay lại đi thì, một suy nghĩ thoáng qua, liệu nó còn có thể sống sót sau khi chiến đấu với cậu không.

    Khi hai chân điều mất khiến nó không thể di chuyển, kể cả săn mồi thế là nó sẽ thành một con mồi béo bở.

    Trong khu rừng toàn thú hệ lửa như thế này, nếu cậu bỏ đi thì chả khác gì.

    Một kẻ hèn đâu chứ thậm chí nó còn hơn cậu.

    Vì cậu không bảo vệ được ai trong cuộc chiến ấy.

    Rồi cậu rút thanh kiếm ra, và nói với giọng khen ngợi:

    " Làm tốt lắm, chiến binh "

    Cậu đâm thanh kiếm ngay tim nó, điểm yếu trí mạng của một sinh vật, rồi nó từ từ lìa khỏi thế giới tàn nhẫn này để tới.

    Nơi tốt đẹp hơn giống như cô gái mà cậu yêu quý.

    Rồi một cảm xúc chớp nhoáng, qua cậu để lại cảm giác khó tả.

    Nhưng cậu đã gạt đi và quay lại mục tiêu quan trọng hiện tại, là tìm 6 loại cây còn lại.

    Cậu bước từng bước đi ra khỏi hang với chiến tích đầu tiên.

    Cậu thấy Cancer đứng chờ với một tâm trạng thư thái.

    Cancer quay ra nhìn, cậu rồi trả lời như thể khen ngợi cậu:

    " Cũng khá là nhanh đấy.

    "

    Rồi cậu đáp lại, với giọng có chút vui vẻ:

    " À cũng chỉ là mấy, vấn đề nhỏ ấy mà.

    "

    Rồi Cancer giơ tay rồi rạch một thẳng giữa không trung.

    Rồi xuất cách cổng nó, giống cái cậu thấy lúc trước.

    Cancer bước qua cánh cổng rồi, tiếp đó là cậu bước ra khỏi.

    Trước mắt cậu là một cái hồ xung quanh là một làn nước trong xanh, và xung quanh đây là một khu rừng nguyên sinh,

    Rồi cánh cổng tan biến để lại cậu và Cancer.

    Rồi ngài ấy đi lại gần, bề mặt của hồ nước và nói:

    " Nào cậu có đi theo không.

    "

    Cậu lấy một viên thuốc nhỏ, hình viên bi và đáp lại với giọng khấn khích, rồi nuốt vào:

    " được tôi tới ngay.

    "

    Viên thuốc cậu uống, là nó có thể giúp cậu thở dưới nước.

    Chỉ là thời gian không phải là vĩnh cửu, nó chỉ giúp cậu thở trong một tiếng, nên cậu phải nhanh chóng lấy và lên bờ.

    Trước khi thuốc hết tác dụng, và cậu sẽ chết vì thiếu oxi.

    Cậu và Cancer nhảy xuống làn nước trong xanh, bình thường thì cậu lặn xuống nước, cậu chỉ có thể nhịn thở tối đa 15 phút.

    Vì vậy viên thuốc cậu uống cộng dụng là, giúp thở khi ở dưới và nói chuyện bình thường.

    Rồi Cancer chỉ tay về phía dưới, vực thẳm và nói:

    " Hình như ta, nhìn thấy cây mà cậu nói, ở dưới đây này đi nào.

    "

    Rồi cậu và Cancer bắt đầu bơi xuống, ánh sáng trên bời phai mờ rồi biến mất hẳn đi.

    Khi lội xuống dưới đáy, một cảnh tượng khiến cậu và Cancer cực kỳ bất ngờ.

    Dưới đấy hồ là một rạn san hô sáng lên, một màu xanh dương, giống đèn pha nhưng không chói mắt, nhìn thoáng qua hệ sinh thái, đang rất phát triển trước lúc cậu và Cancer đặt chân tới đây.

    Rồi cậu nhìn xung quanh, một thứ gì đó khiến cậu chú ý và nghi ngờ, cậu bơi tới chỗ đó trong khi ngài Cancer ngắm nghía những sinh vậy ở đây.

    Trước mắt là rạn san hô, trong chúng thật đẹp đẽ làm sao, giá như cậu có thể cho cô ấy xem, nếu cổ còn trên cõi này.

    Một thứ đập vào mắt cậu, một mần non nhỏ mang màu xanh dương, trên thân nó có rất nhiều lỗ từ thân đến cành, rồi cậu lấy một cách nhẹ nhàng rồi, cất vào trong găng tay.

    Cùng với tâm trạng mừng rỡ, giống như khi hoàn thành bài thi.

    Ngoảnh mặt lại cậu thấy bóng đen, của thứ gì đó lúc xa cậu tiến tới nơi cậu đang đứng, lúc đầu thì nhỏ như một chú cá, rồi càng gần hơn thì nó là...

    Wolf hốt hoảng nhận ra sau vẻ bề ngoài nhỏ bé đấy đó là một con honkai hệ nước lớn, bơi tới chỗ cậu như muốn nuốt chửng cậu.

    - hết chương 7 -

    ( tác giả: hi mọi người là tôi đây, mong là mọi người đọc nhớ nhấn nút theo dõi tác phẩm này để, cho mình động lực nhé và đừng xem chùa xấu lắm. )
     
    [ Honkai Impact ] Hi Vọng Và Hận Thù
    Chương 8: Nước và khí thải


    Rồi nó lướt qua cậu, lướt thấy thân thể to lớn màu trắng mút bơi vụt một cái qua, khiến toàn thân đứng hình trong vài giây.

    Như rằng nó không quan tâm đến một kẻ như cậu, chỉ chú tâm một thứ khác.

    Rồi ba sinh vật giống người cá, bơi qua nhìn bọn họ giống như đang đi săn vậy.

    Cùng với hành trang là những cây thương sắt nhọn, chứng tỏ rằng họ là kẻ đi săn.

    Rồi cậu tiến lại Cancer và hỏi, với giọng vui vẻ:

    - " Tui có rồi lên thôi.

    " -

    Cancer đáp lại :

    - " Được chúng ta lên.

    " -

    Lúc chuẩn bị ngoi lên, một cảm giác không lành xuất hiện trong suy nghĩ của cậu về những người cá nên cậu náng lại.

    Cậu nói với giọng xin phép:

    " Tôi cần làm một số thứ, dưới đó ngài có thể chờ được không.

    "

    Cancer đáp lại với giọng cho phép:

    - " Được nhưng phải nhanh đấy.

    " -

    Rồi cậu lặn xuống, và đi theo máu mà con honkai , mặc dù máu lẫn vào nước Khiến nó khá mờ nhưng cậu cảm nhận theo đó mà đi.

    Đi được một đoạn cậu thấy xung quanh như, một thứ nghiêm trọng vừa xảy ra.

    Mọi thứ đều bị đổ nát cậu đi theo vết tích mà nó để lại.

    cuộc đi săn của bọn họ đi săn có vấn đề.

    Cậu triệu hồi cây lưỡi hái giữ không trung, rồi chộp lấy chiếc lười hái mà cậu cầm nó mang tên, the cursed scythe.

    Phần thân có màu đen có phần , đậm làm từ kim loại tốt nhất mà cậu thu nhập về, và rèn bởi một thợ rèn tài ba.

    Hai lưỡi liềm sắt nhọn đều nằm trên cây gậy, lưỡi trên hướng trái nó mang màu đỏ từ phía trong rồi nhạt dần tới đầu lưỡi, thân lưỡi có một viên đá ruby gắn vào, để cậu triệu hồi linh thú đầu tiên.

    Lưỡi còn lại nằm ở phía dưới, chỉa phía ngược lại nó mang, màu xanh dương đậm rồi như lưỡi phía trên nó cũng gắn một viên sapphire, cũng để triệu hồi.

    Rồi một trấn động khiên xung quanh di chuyển, rồi dừng hẳn từ đâu một âm thanh, không mấy tốt lành cậu lần theo tiếng hét.

    Khung cảnh trước mắt là một cô gái đang đỡ một ai đó, người còn lại là một chàng trai, đang cố bảo vệ hai người họ bằng những gì mình có, khỏi con honkai ấy.

    Rồi cậu phi thanh lưỡi hái, nó bay tới cổ con honkai, ngây ra một nhát đâm sau rồi bay về tay cậu.

    Khiến nó chú ý tới cậu, kéo thời gian cho bọn họ chạy đi.

    Rồi con thú lao vào cậu rồi chém thêm, một nhát trí mạng của người nó, cả cơ thể nó tông vào bức tường kế bên cậu.

    Quay lại nhìn thì cậu thấy bọn họ, đã chạy mất điều đó khiến Wolf vui trong lòng, vì bọn họ đã khác khỏi nanh vuốt tử thần, cậu từ từ ngôi lên khỏi hồ sâu thẳm.

    Ngoi lên cậu hít một hơi sâu, thuốc đã hết tác dụng trong lúc cậu ngôi khỏi mặt nước.

    Cậu mệt mỏi nằm trên bãi cát mềm mại, những tia nắng từ phía trên chiếu vào cậu, giống như nó hối thúc cậu đứng dậy, và tìm loại cây thứ tiếp theo.

    Cậu đứng dậy phủ những hạt cát bám trên quần áo cậu, quay lại cậu thấy Cancer đã mở cổng ra và đứng chờ cậu.

    Cậu hào hứng bước vào cánh cổng, dẫn đến nơi tiếp theo để lại Ngài Cancer đằng sau.

    Ra khỏi cổng khung cảnh trong thật ẩm ướt, xung quanh giống như đầm lầy và không khí cũng kì độc.

    Cancer bước qua cách cổng,và hít một hơi thật sâu rồi nói:

    - " Quả nhiên như cậu nói, mùi hương ở đây khá nồng.

    Nếu cậu không chịu được, cậu có thể bước qua cảnh cổng chờ ta.

    " -

    Wolf lấy chiếc mặt nạ phòng độc:

    - " Đừng lo tôi có thứ này rồi đi thôi.

    " -

    Rồi hai người họ bước đi trong khu đầm lầy độc này, rồi hai người thấy một cây cổ thụ to nằm tỏa lạc ở giữa khu rừng, toàn bộ cành của nó hầu như trơ trụi không có lá, khác với toàn bộ cậu còn lại.

    Wolf lại gần cái cây và nói:

    - " Hình như là cái này, để tôi trèo lên ngài trông chừng dưới đó được không.

    " -

    Cancer đáp lại:

    - " Được, cậu cứ trèo lên đi.

    Đằng nào đây cũng là tổ của bọn quái vật ở đây mà.

    " -

    Cancer nói với giọng không ổn:

    - " Xuống đi ta thấy, cây này có gì đó không đúng.

    " -

    Sau câu nói đó, cây mà cậu đang trèo cành biến đổi thành gai nhọn và bắn vào cậu, khiến cậu rơi xuống làm rơi chiếc mặt nạ.

    Ngay lặp tức một làn máu đỏ pha lẫn chút màu đen bao quanh cậu giúp cậu thở.

    Cancer nói với giọng lo lắng:

    - " Cậu không sao chứ.

    "

    Wolf vừa ho vừa nói:

    - " Tôi cảm ơn ngài, ựa, ựa, tôi ổn.

    " -

    Cancer nói với giọng trấn an:

    - " Tốt cậu ở trong này đi, ta sẽ lo từ đây.

    " -

    Rồi Cancer búng tay một cách nhẹ nhàng, ngay tức khắc cái cây đó bị cháy, kèm với tiếng gào thét vang lên.

    Cancer nói một cách phán đoán:

    - " Đúng nhưng ta nghĩ cây này, là honkai hệ độc đang nguy trang.

    " -

    Rồi những dòng máu xuất hiện phía sau lưng Cancer, và biến thành nhiều gương sắt nhọn, lao vào cắt nhiều nhát xuyên qua lòng cây.

    Cancer đưa cho cậu, một mần cây nhỏ có hình dạng như, nắm kí sinh màu nâu rồi nói:

    - " Cái này phải không.

    " -

    Wolf đáp lại:

    - " Đúng rồi, nhưng làm thế nào mà.

    "

    Cancer nói với giọng bình thản:

    - " Ta tìm được nó khi thu lại, ta nghĩ nó là ở trong cơ thể nó, khó tìm là phải.

    "

    Wolf nói với giọng cảm kích:

    - " Tôi cảm ơn ngài, nếu không có.

    " -

    Cancer tiếp lời, với giọng có chút đen tối:

    - " Chắc là cậu, sẽ sủi bọt theo nghĩa đen đấy.

    " -

    Rồi Cancer mở ra một cánh cổng khác, và ngài ấy tiến vào cậu thì theo sau.

    - hết chương 8 -

    (

    Tác giả: Chào mọi người, cảm ơn đã dành thời gian ra xem và, nhớ theo dõi không xem chùa nhé, hãy để lại bình luận và like cho mình nhé. )
     
    [ Honkai Impact ] Hi Vọng Và Hận Thù
    Chương 9: Hư vô và máu


    Ra khỏi cổng, điều bất ngờ là xung quanh hầu như, mang một màu xám của sự suy tàn, cây cối ở đây hầu như đã héo mòn, và sự yên tĩnh đến chết người ở đây.

    Rồi anh ta quay lại nhìn, thì cánh cổng màu đỏ biến mất, thay vào đó đó một cách cổng mang, màu tím đậm của hư vô.

    Khi cậu có ý định bước vào, thì ngay lặp tức Cancer để tay lên vai cậu ấy.

    Cancer nói với giọng cảnh báo, nhìn với biểu cảm sắt đá:

    - "Ta sẽ vào còn cậu sẽ đứng ở đây, vì hai lý do.

    " -

    Wolf tiếp lời Cancer, với khuôn mặt bình tĩnh giải thích:

    - " Vì đây là cõi hư vô nên, người thường sẽ bị tan biến, kể cả tôi đúng chứ.

    " -

    Rồi Cancer với giọng một chút khen ngợi, cũng với khuôn mặt vui vẻ:

    - " Một chút, mà là nó sẽ bóp méo cậu, và khiến cậu không thể xác định tuổi tác.

    Nó là nơi giao tiếp của herrcher, cũng từng là lãnh địa Herrcher Of The Void.

    " -

    Cancer từ từ, bước vào cánh cổng rồi nói, quay lại nhìn chàng:

    - " Đưa ta tấm ảnh của cây thứ tư cho ta, để ta tìm cũng seele.

    " -

    Cậu lấy một tấm ảnh có, hình một loại hoa dại phần thân của có mang một màu đen nhợt nhạt, cánh hoa và nụ có trộn với ba màu, tím,đậm vàng, và cam.

    Cậu thắc mắc vừa nói rồi đưa tấm ảnh, với ánh mắt một chút khó hiểu:

    - " Vậy làm thế nào mà, em ấy không thể tới đây được.

    " -

    Ngài ấy trả lời cậu, kèm theo nụ cười nhẹ, vẫn với ánh mắt vui tính:

    - " Đừng lo con bé có đường tắt.

    " -

    Người thanh niên đấy để ngài ấy bước vào, cánh cổng huyền bí đấy, để lại cậu ở nơi đồng không mông quạng xám xịt này.

    Wolf ngồi xuống một bệ đá gần đấy, suy nghĩ bâng quơ về mọi thứ, về sự sống lẫn cái chết của đồng đội thứ, khiến anh ám ảnh tới tận bây giờ.

    Ngồi suy nghĩ được một lúc, một cánh cổng y chang cái anh thấy lúc trước hiện ra, và Cancer và cô gái cao gần bằng phân nửa Cancer bước ra.

    Cổ mặc một bộ đồ nữ sinh thường thấy, ở các trường trung học, cũng với một vài phụ kiện xung quanh.

    Anh ta vui vẻ chào, với giọng vui vẻ:

    - " chào em, seele dạo này khỏe chứ.

    " -

    Seele cũng đáp lại, sự thân thiện đó của cậu, bằng giọng ấm áp:

    - " Chào anh Wolf lâu rồi, mới gặp anh.

    " -

    Cuộc trò chuyện đang tiếp diễn vui vẻ, bổng một tiếng hét phá đi bầu không khí đấy.

    Cancer nói với giọng, như chưa có gì xảy:

    - " À chỉ là bọn Tử sĩ cấp thấp ấy mà.

    " -

    Rồi ánh mắt xanh biển thân thiện của seele, đổi sang một màu đỏ của sự nguy hiểm.

    Rồi một giọng nói khá trầm, vừa nguy hiểm mà cũng vừa trêu chọc trong đấy phát lên, cùng với ánh mắt một chút thèm khát, được chém giết.

    -" Nếu được thì để ta giết nhé, lâu rồi mới giải trí được không.

    " -

    Rồi một linh hồn giống như của seele, như hơi mờ hiện lên từ phía sau, rồi gập đầu có nghi ngờ là cho phép điều khiển cơ thể.

    Rồi dark seele nói với giọng nham hiểm, và ánh mắt hiện lên sự nguy hiểm:

    - " Nào tới đây, chơi với ta đi nào, lũ tử sĩ thấp hèn kìa.

    -

    Rồi cô ấy lao vào đám tử sĩ ấy, rồi trong đầu cậu xuất hiện, một giọng nói trẻ trung trộn lẫn với một chút của trung niên, nó vừa có chút kiêu ngạo và thượng đẳng, và mưu mô.

    Giọng nói ấy nói với cậu, như một người bạn lâu ngày, rủ đi đâu đó:

    - " Này Wolf cho, ta điều khiển để giết đám đó được không.

    " -

    Cậu nói với giọng dè chừng, với ánh mắt cảnh giác:

    - " Là người z ta nghĩ chắc không, hay là để kẻ như ngươi chiếm hữu ta chứ.

    " -

    Giọng nói ấy trở nên, vui tính và giúp sự nghi ngờ cậu giảm, một phần nào đó:

    - " Thôi nào ta sẽ không làm thế đâu, với lại ta và ngươi đã ràng buộc với nhau rồi, ta chết thì ngươi cũng sẽ chết hợp lí chứ.

    " -

    Wolf nói với giọng cho phép, nhưng vẫn giữ thái độ cảm giác:

    - " Được ta sẽ cho phép ngươi điều khiển, nhưng chỉ được một chút thôi.

    " -

    Rồi giọng nói ấy trở nên vui mừng:

    - " Ta cảm ơn.

    " -

    Rồi ngay lặp tức mắt, Wolf thay đổi từ màu đỏ xanh biến thành một màu đỏ như trái dâu rồi tâm trí cậu mất kết nối với cơ thể, khiến ý thức cậu kẹt cứng lại trong tâm trí, để cho một kẻ khác điều khiển, hắn ta trá ngược cậu.

    - góc nhìn của Z.

    -

    Gã ta nhìn xung quanh như thể là, mình đã bị giam hãm hàng ngàn năm vậy, rồi gã khởi động cổ, và những bài tập thể dục cơ bản.

    Cancer thấy sự kì lạ, của Wolf nên hơi với ánh một chút vui vẻ:

    - " Z ngươi à, lâu rồi mới gặp.

    " -

    Rồi Z đáp lại với ánh mắt vui tính, cùng với giọng nói hoạt bát:

    - " À không có gì đâu, ta chỉ muốn giải trí một thôi mà.

    "

    Cancer thắc mắc hỏi, trong khi dark selee chém tiếp bọn tử sĩ ở phía xa:

    - " Ngươi chắc là thằng nhóc đã, cho phép chưa.

    " -

    Z vừa trả lời một cách nguy hiểm, cùng mắt khát máu:

    - " rồi bây giờ ta xin phép đi tập THỂ DỤC."

    -

    Rồi Z triệu hồi thanh lưỡi hái vốn là vũ khí của Wolf, rồi Z lao vào lúc khi selee, đang làm mỗi buổi tiệc máu.

    (

    Tác giả: Chào mọi người, cảm ơn đã dành thời gian ra xem và, nhớ theo dõi không xem chùa nhé, hãy để lại bình luận và like cho mình nhé. )
     
    [ Honkai Impact ] Hi Vọng Và Hận Thù
    Chương 10: Chết chóc và lạnh lẽo


    Khi Dark seele đang xuyên từng tên xấu số một, với lưỡi hái của mình rồi một tên chuẩn bị đâm lén vào lưng.

    Một thanh lưỡi hái bay thẳng vào đầu tên đó, và Z trong hình hài Wolf bay tới lấy tay giựt lấy lưỡi hái.

    Một vài giọt máu màu tím văng vào mặt Z, khiến khuôn mặt hiện lên một ánh mắt tức giận, cùng với giọng nói khát máu:

    - " Chết tiệt, thật bẩn thỉu máu bắn vào mặt rồi.

    " -

    Z lau đi vết đó rồi, kết liễu tên tử sĩ tội nghiệp đấy.

    Rồi Dark selee quay lại nhìn Z với ánh sắt đá, rồi cô tưởng là Wolf, rồi nói giọng có chút gì đó nguy hiểm:

    - " Ta cảm ơn Wolf.

    " -

    Z nói với giọng giới thiệu, cùng ánh mắt sắt bén:

    - " Tạm thời Wolf ngủ rồi, chỉ còn ta kẻ nói chuyện với ngươi thôi.

    " -

    Dark selee nói với giọng thỏa mãn, và với ánh mắt thèm muốn hướng tới bọn tử sĩ:

    - " Ta không quan tâm ngươi là ai, nhưng miễn là đừng tranh lũ tử sĩ của ta.

    " -

    Rồi ngay sau câu đó, rồi dark seele, bất ngờ lao vào đám tử sĩ và liên tiếp xuyên từng đám một, khiến cho Z bất ngờ.

    Z nói với giọng kêu gọi, với ánh mắt bất ngờ:

    - " Này chờ ta với, ta cũng muốn giết mà.

    " -

    Gã ta cũng lao vào tạo ra một buổi tiệc máu theo nghĩa đen, vì có rất nhiều kẻ ngã xuống, và những cái xác la liệt dần tan biến đi.

    Khi chỉ còn tên cuối cùng, do quá hoảng sợ nên đã chạy đi, nhưng buồn thay điều đó chỉ khiển hai kẻ nghiện chém giết, càng thêm hứng thú.

    Rồi Z lao tới chộp lấy khống chế tên đó, rồi khi chuẩn bị khiến tên đó lìa đời, thì tên đó biến mất khỏi tay.

    Rồi gã ta quay Thì thấy tên đó, bị dark seele kết liễu bằng cây lưỡi hái của cô ta khiến Z rất mất bình tĩnh.

    Rồi Z đi lại mà nói với giọng bất bình tĩnh, nhìn dark selee kèm theo ánh mắt tức giận:

    - " Này cô chơi ăn gian, lẽ ra tôi phải là người kết liễu chứ.

    " -

    Rồi dark selee Nói với giọng cợt nhả, và ánh triệu ghẹo:

    - " Ai bảo bảo cây lưỡi hái, của ta sắt nhọn quá chi hehe.

    " -

    Rồi Z bình tĩnh lại nói, cùng với ánh mắt vô tư:

    - "kệ đi đằng nào nhường, con gái cùng là tốt mà, đúng không Wolf " -

    Rồi trong tâm trí Wolf thấy vậy gặp đầu, vì cậu và Z đều là linh hồn gắn liền nhau, giống như âm dương vậy và một, phần sức mạnh của cậu cũng từ Z mà ra.

    Cả hai cộng sinh cho nhau không thể thiếu nhau, như hình với bóng vậy, hầu hết thời gian Z ở trong tâm trí Wolf Hầu như để ngủ, gã sẽ thức dậy nếu có chuyện thú vị để xem, hoặc nói chuyện thông qua tâm trí của người còn lại.

    Rồi dark seele nghe thấy, cô ta quay lại nói với giọng thách thức:

    - " Ôi người khinh thường ta à, muốn đánh nhau à.

    " -

    Rồi Z đáp lại với giọng thách thức, cũng không kém. :

    - " May là nhường ngươi giết rồi, nếu không ngươi đi chung với bọn tử sĩ đó rồi, trước giờ ta cũng không ngán herrcher đâu.

    " -

    Ngay lúc cả hai lấy vũ khí choảng nhau, thì Cancer đi lại, nói với giọng vui vẻ và, giọng nói xoa dịu:

    - " Nếu đánh nhau thì được nhưng, phần thắng có thể về phía seele, nên thôi bỏ qua đi Z.

    " -

    Rồi gã kiềm chế lại cơn giận, rồi nói với giọng thoải mái lúc đầu:

    - " Được vì người và wolf thôi đấy, giờ ta trả lại cơ thể cho cậu, chém giết nãy giờ làm ta mệt quá ( ngáp ).

    " -

    Rồi màu mắt Z biến đổi rất nhanh, từ màu đỏ của máu của dâu tây thì biến thành, màu đỏ xanh quên thuộc có nghĩa lúc này Wolf, đang nắm quyền điều khiển cơ thể.

    Rồi cậu nói với giọng có chút hối hận:

    " Xin lỗi vì Z làm phiền tới hai người.

    " -

    Rồi mắt của seele cũng, trở lại màu xanh bình thường rồi con bé nhìn hai người bằng ánh mắt vui vẻ, rồi nói:

    - " Xin lỗi vì đã làm tốn thời gian ạ.

    " -

    Wolf đáp lại với giọng an ủi, cùng ánh mắt vui vẻ có chút an ủi:

    - " Không có sao đâu, có em đi là vui rồi, anh cảm kích lắm.

    " -

    Rồi Cancer ngài, mở cách cổng tiếp theo đến địa điểm, của loại cây thứ năm.

    Ba người bước ra khỏi cổng, thì chào đón bọn họ là, một không khí lạnh lẽo, xung quanh chỉ là những tảng băng to lớn.

    Cùng với những làn gió lạnh thấu xương, ngài Cancer quay sang hỏi seele, với giọng lo lắng:

    - " Seel em có thấy lạnh không, nếu có thì anh mở cổng, cho em về.

    " -

    Seele đáp lại với giọng, có chút vui vẻ cùng với ánh mắt hiền dịu, khiến Cancer đỡ lo phần nào:

    - " Có một chút, nhưng có ngài đi theo là vui rồi.

    " -

    Cancer tiến lại gần Wolf rồi nói một cách bình thản:

    - " Chúng ta sẽ có, thêm một người người cộng sự nữa.

    " -

    Wolf thắc mắc hỏi:

    - " Ai thế ?

    " -

    Cancer trả lời với ánh mắt thích thú:

    - " Em trai kallen, người mà tôi điều đến đây để tuần tra.

    " -

    Rồi một tiếng nói của, một chàng trai phía sau khiến hai người để ý:

    - " Ai đó vừa nhắc đến tôi à.

    " -

    - Hết chương 10 -

    -

    Tác giả: Chào lại là tôi, Trí Hinh cảm ơn mọi người đã xem và theo dõi, mong mọi người theo dõi, bình luận và đừng xem chùa nhé tôi buồn lắm nhé, và chúng mọi người có một ngày vui vẻ và tuyệt vời, tôi yêu quý mọi người nhiều lắm.

    -
     
    [ Honkai Impact ] Hi Vọng Và Hận Thù
    Chương 11: Sự nhầm lẫn và tảng băng.


    Ba người họ quay lại, trước mắt là eric mặc mặc một chiếc áo khoác màu trắng, và chiếc áo thun bên trong cũng vậy.

    Trên cổ anh ta có một chiếc vòng cổ, thứ được treo ở giữa cổ nhìn giống như một chiếc phi tiêu nhỏ, và anh mặc một chiếc quần dài màu đen.

    Eric tiến lại với ánh mắt vui vẻ, và giọng vui tính:

    - " Oh là anh cancer và bé seele đây mà.

    " -

    Rồi seele đáp lại với giọng nhõng nhẽo với ánh tức tối:

    - " Đừng gọi em là em bé, em lớn rồi.

    "

    Do seele là người nhỏ tuổi nhất trong nhóm, và cả căn cứ thế con bé lúc nào cũng được gọi là bé seele.

    Cậu cất tiếng chào:

    - " Chào cậu eric.

    " -

    Rồi cậu ta quay lại nhìn cậu rồi nói:

    - " À Wolf đây là người hay nói chuyện với anh đúng không, lâu không gặp nhìn cũng ra ngô ra khoai đấy.

    " -

    Cậu đáp lại với giọng cảm kích:

    - " Không phải phải vậy đâu.

    " -

    Rồi eric mới đổi sang, từ giọng vui vẻ sang nghiêm túc:

    - " Quay lại với vấn đề, thì tôi nghe nói cậu tìm loại cây gì đúng không.

    " -

    Cậu đáp lại vừa đưa tấm ảnh có hình một loại cây gần như trong suốt, nhìn ở giữa có một cục nhân màu xanh dương:

    - " đây nè, cô biết chỗ ở đâu không....

    " -

    Rồi não của cậu ngay lặp tức, báo cậu một lỗi cục kỳ ngu thay thì gọi là cậu, thì cậu nói là cô với một lý do ngu đần nào đó, it was at this moment that he knew, he fucked up.

    ( Dịch ra nếu ai không hiểu là: Vào khoảng khắc đấy wolf biết rằng, anh ta sắp ăn lìn )

    Rồi seele bịt miệng cười nhỏ, rồi nói với giọng sắp không nhìn được cười, với khuôn mặt với khuôn mặt sắp ăn lìn của cậu:

    - "Em xin lỗi, nhưng thực sự là anh có bị làm sao không vậy.

    " -

    Rồi Eric nói với giọng cực kì tức giận:

    - " CẬU VỪA MỚI GỌI TÔI LÀ GÌ.

    "

    Rồi Cancer Lắc đầu, nói với giọng bó tay:

    - " Ta không biết cậu có vấn đề về, trí nhớ hay thị giác không, chia buồn là cậu sắp chết rồi.

    " -

    Rồi một người phụ nữ với vóc dáng của một nữ sinh bước ra, cổ một bộ nhìn như nội y, cùng một đôi vớ màu đen dài, với đôi cao gót cùng màu.

    Cô ta có màu tóc tím, trộn lẫn với màu xanh dương, được xõa dài tới giữa lưng cùng với ánh mắt màu đỏ pha chút hồng, ở mỗi mắt mang đồng tử nhìn giống nút tắt, hai bên tai là khuyên tai hình tròn dẹp màu đen, và một viên pha lê hồng nhỏ được lơ lửng ở giữa.

    Chị ấy bước ra và nói với, giọng có một chút nguy hiểm :

    - " Ara mọi người làm gì ở nơi này mà vui vậy.

    " -

    Rồi Cancer quay lại, rồi nói với ánh mắt vui vẻ:

    - " Plutia, chị hai.

    "

    Rồi plutia nói với giọng có một chút buồn:

    - " Thật là mọi người đi chơi, mà không nói với chị lời nào, em có biết chị chán với buồn không hả.

    " -

    Ngài Cancer đáp lại có chút với chị khác tuổi này:

    - " À thì là việc đột xuất ấy mà.

    " -

    Rồi eric chạy tới ôm plutia, và nói với giọng không được vui lắm:

    - " chị thằng nhóc đó gọi em là cô mặc dù em là trai.

    " -

    Plutia nhẹ nhàng an ủi bằng cách xoa đầu,và nói với giọng hiền hậu:

    - " ôi tội nghiệp em rể chị ngoan nào.

    " -

    Rồi não Wolf load lại, và ngay lặp tức cúi đầu và nói những lời biện hộ:

    - " tôi xin lỗi, tôi do không để với lại, tuyết làm tui hoa mắt nên, xin lỗi cậu.

    " -

    Rồi Cancer và seele điều cười khúc khích, plutia đáp lại an ủi eric, xoa dịu cơn giận:

    - " Thôi em rể bé bỏng của chị, cậu ấy lỡ lần đầu, mà em cho cậu nhóc đấy thêm cơ hội đi.

    " -

    Rồi eric quay ra nhìn cậu bằng ánh mắt nguy hiểm, và nói với wolf bằng giọng cảnh báo:

    - " May là, nhờ phúc của chị ấy đấy, còn không là thành băng cho nam cực rồi đấy.

    " -

    Một chấn động nhẹ, như rung bàn khiến wolf, và những người khác biết đó là gì.

    Cậu thắc mắc hỏi mọi người, cho tâm trạng đỡ lo lắng.

    - " Tiếng đó là...

    " -

    Chưa kịp nói gì eric đáp lại khiến cho, sự bồn chồn phơi đi:

    - " chỉ là đám tội nhân thôi, đừng lo gì nhiều.

    " -

    Sau câu đó, giọng cancer tiếp lời, cùng thái độ vô tư và thoải mái:

    - " Chúng chỉ là những tảng băng, biết đi thôi đừng lo quá.

    " -

    Có một tiếng hét giống, như sắp bị giết hại vang một chói tai vang lên, rồi Cancer vẫn nhắc lại lời cũng với giọng thoải mái:

    - " Chỉ là những tảng băng.

    "-

    Eric nói với giọng gọi tất cả, mọi người trong nhóm:

    - " Nào mọi người đi thôi.

    " -

    Wolf vừa đi, nhìn xung quanh, và hỏi với giọng lo lắng:

    - " Cậu biết ở chỗ nào không vậy.

    " -

    Eric đáp lại Wolf là một giọng tự tin, và có chút kêu ngạo:

    - " tôi ở chỗ này khá là lâu rồi cậu, sợ lạc à cứ đi theo tôi.

    " -

    Rồi plutia nhìn với, ánh mắt đảo qua lại rồi nói với giọng, nhàm chán:

    - " Chỉ là mấy tảng băng trôi thôi.

    " -

    Trước mắt là những tảng băng trôi nổi, bổng một tiếng hét giống lúc nãy phát lên.

    Eric đáp lại, với giọng vui vẻ, cùng với ánh mắt sắt bén:

    - " Và đây cũng là chỗ em lấy cây cho, cậu ta và làm nhiệm vụ luôn.

    " -

    - Hết chương 11.

    -

    -

    Tác giả: chào mọi người, là tôi Trí Hinh cảm ơn mọi người đã xem và theo dõi, tôi rất cảm kích nhớ nhắn nút theo dõi, để xem thêm nhé chúc mọi người một ngày tốt lành.

    -
     
    [ Honkai Impact ] Hi Vọng Và Hận Thù
    Chương 12: Sâu thẳm và câu hỏi


    Eric sang nhìn Wolf, rồi nói với giọng phân

    công:

    - " Bây giờ tôi và cậu, sẽ tìm cách phá mấy tảng băng đang trôi đó.

    " -

    Wolf đáp lại với giọng thắc mắc:

    - " Vậy làm thế nào.

    " -

    Rồi eric đáp lại cậu hỏi đó một cách nhanh chóng:

    - " Cậu có kiếm không.

    " -

    Wolf rút thanh Fire Hell ra và đáp lại:

    - " Cái này phải không ?

    " -

    Rồi eric đáp với giọng, như đúng kế hoạch:

    - " Càng tốt, rồi giờ nghe này.

    " -

    Cánh tay eric chỉ về tảng băng phía bên phải , rồi nói với giọng chỉ dẫn:,

    - " Giờ cậu chạy lên chỏm tảng băng đó, dịch chuyển ra qua bên trái.

    Khi tiếp đất an toàn cậu ngay lặp tức, đâm thanh kiếm đó xuống thật mạnh vào tảng băng, hiểu chứ rồi tui làm trước cho.

    Sau câu đó eric chạy thẳng xuống và dịch chuyển tới một tảng băng gần đó, anh ta rút hai cây kiếm màu xanh của bầu trời.

    Và bổ một nhát mạnh xuống, rồi eric ra hiệu tới phiên cậu.

    Rồi hai người cứ làm vậy những tảng băng trôi vỡ ra, và những tiếng hét mọi người nghe lúc nãy, cũng từng từng lắng xuống.

    Rồi plutia, vời ánh mắt thích thú rồi nói:

    " - Ara ara, thì ra mấy tảng băng cho trôi đó là tội nhân.

    " -

    Trong lúc đi cậu nhìn thấy thứ, mà cậu đang tìm ở giữa một lớp tuyết, cậu đi lại và giật lấy bỏ vào găng tay, và vui mừng chỉ hai loại nữa là đủ.

    Quay về với nhóm, bổng eric quay đầu lại rồi nhìn cậu:

    - " cậu tìm được thứ cậu cần chưa.

    " -

    Anh ấy gập đầu rồi, cancer mở cảnh cổng ra, bốn người họ chào tạm biệt eric, và bước qua cánh cổng để lại eric phía sau.

    Bước qua cánh cửa, trước mắt mọi người thấy là một cái hố rồng bằng, một cái sân thi đấu của căn cứ density.

    Rồi wolf suy nghĩ, và nói giọng phán đoán:

    - " Xem nào, nếu theo phán đoán của tôi, thì cây thứ sáu đâu đó ở vách đá."

    -

    Rồi seele hướng mắt hình xuống dưới và nói:

    - " dưới hố sâu quá, vậy anh Cancer cổng em được không.

    " -

    Cancer trả lời, lại người mà ngài quý như em gái:

    - " được anh sẽ cổng em.

    " -

    Plutia vương vai, một đôi cánh bướm màu đen hiện diện, và cô nói với giọng thoải mái:

    - " Vậy thì chị sẽ bay cho nhanh vậy.

    " -

    Rồi seele nhìn vào cậu, nói với giọng lo lắng:

    - " Vậy còn anh wolf thì sao.

    " -

    Rồi plutia trả lời:

    - " Vậy thì để chị cổng cậu nhóc đi, nào đi không.

    " -

    Anh ta, nói với giọng từ chối:

    - Tôi chắc không cần cổng đâu, là con trai mà.

    " -

    Đáp lại sự từ chối đấy, là một giọng nói có chút khinh thường trong đó:

    - " ara ara, cậu xem thường tôi sao.

    " -

    Rồi cậu rút từ trong găng tay, ra dây leo núi, cọc đóng, móc khóa chuyên dụng, và rìu phá băng chuyên để leo.

    Rồi Wolf lấy cọc đóng xuống thảm cỏ xanh mướt.

    Cancer hỏi cậu với giọng tìm kiếm:

    - " vậy cậu nghĩ cây đó ở đâu.

    " -

    Suy nghĩ một lúc trong khi buộc sợi dây vào móc, cậu nói với giọng suy luận:

    - " có thể ở ngay thành của cái hố.

    " -

    Wolf đứng lên nói với giọng phân chia:

    - " Thì ba người sẽ đi trước, tôi đi sau cùng, nhưng mọi người phải mang, theo thứ này đã.

    " -

    Sau câu đó cậu lấy tay phải, bỏ vào lỗ lòng bàn tay trái, và mật một lúc mò mẫm lấy ra hai cái bộ đàm, plutia tò mò hỏi cậu:

    - " Vậy cái này là gì vậy, ta chưa bao giờ thấy thứ này, ở chiều không gian ta sống cả.

    " -

    Rồi cậu nói, với giọng giải thích:

    - " đây là bộ đàm, nó sẽ giúp liên lạc được với nhau, bóp nhẹ phần nhô lên bên trái để nói chuyện, thử đi.

    " -

    Rồi cô làm theo lời cậu, khi bóp nó phát ra tiếng của phía tay cậu cầm, rồi một âm thanh giống tiếng của bên, còn lại phát lên do tiếng cậu nghe hơi to và ồn, nên cậu tỉ mỉ chỉnh lại.

    Cậu định đưa lại cho plutia, khi ngước mặt nhìn lại. thì không còn thấy bóng dáng của cổ đâu, cancer nói với giọng giải thích:

    - " chị tôi đi rồi, để tôi gửi một cái, đề phòng chuyện xấu vậy.

    " -

    Cậu đưa thiết bị liên lạc rồi nói:

    - " đây hai người đi trước đi, tôi sẽ ở phía sau.

    " -

    Sau câu đó, giọng nói của dark seele phát ra, nó có vẻ hơi chế giễu cậu:

    - " Đó là điều đương nhiên, rồi bọn ta phải đi chung với người biết biết bay rồi, chứ không tên ngốc leo xuống như rùa.

    "

    Seele đáp lại với giọng trách móc:

    - " Thôi nào, đừng nói như thể anh ấy sẽ buồn đấy.

    " -

    Rồi cancer và seele bay xuống, để lại cậu với nữa bản thể nữa kia seele, gã ấy buộc dây quanh thân, rồi từ từng bước một trèo xuống.

    Rồi giọng của dark seele, vang lên để hỏi một điều gì đó:

    - " Này Wolf, gọi gã ta ra, chơi với ta được, chứ chán quá, chỉ bay lượn quanh ngươi thôi.

    " -

    Cậu đáp lại, là zuser đã ngủ rồi, thái độ dark seele chán hẳn đi, rồi bay xung quanh đôi khiến cậu gật mình.

    Rồi dark seele hỏi một câu, khiến cậu chú ý:

    - " Wolf ta muốn hỏi điều này, về máy cái cây ấy.

    " -

    Cậu đáp lại:

    - " Nói đi, ta không ngại đâu.

    " -

    Phía dưới cậu trông thấy, một thứ ánh sáng màu tím, rồi ánh mắt cậu trở nên, vui vẻ và mừng rỡ và khiến cậu nhanh trèo xuống.

    - Hết chương 12.

    -

    Tác giả: Ô chào mọi người, tôi Trí hinh đây, tôi mong là tất cả, mọi người like theo dõi nhé, đừng xem chùa tội tôi nhé.
     
    [ Honkai Impact ] Hi Vọng Và Hận Thù
    Chương 13: Do dự và kẻ thù


    Tới nơi trước mặt là, một dạng giống nấm rơm, đang bám vào thành của vách đá, thay vì màu của các loại cậu thường mua ngoài chợ.

    Lần này nó lại là màu tím, không nghĩ ngợi nhiều anh lấy câu đó rồi bỏ vào chiếc bao tay.

    Rồi wolf liên lạc, nói qua bộ đàm với giọng có chút vui:

    - Tôi tìm thấy rồi mọi người lên đi.

    " -

    Thứ đáp lại, khiến cậu mừng rỡ là, tiếng bên kia giọng cancer:

    - " được rồi.

    " -

    Sau câu đấy, cậu từng bước một trèo lên khỏi đây, bổng dark seele tiếp tục nói tiếp:

    - " Ta chỉ thắc mắc, tại sao ngươi lại cần mấy, thứ toàn độc ấy.

    " -

    Cậu cười khỉnh đáp:

    - " Thì nó sẽ giúp bà ấy khỏe lại, một cách nào đó.

    " -

    Rồi đáp lại giọng hoài nghi của dark seele:

    - " Cậu thật sự, nghĩ là thứ này sẽ giúp, được sao.

    " -

    Giọng wolf, vẫn bình tĩnh và nói:

    - " Mọi thứ, sẽ ổn thôi mà.

    "

    Giọng dark seele từ từ, chuyển thành một lời nói ngăn cản:

    - " Ta cảnh báo đấy, vì cậu sẽ làm hại người thân, mà không hề hay biết đấy.

    " -

    Cậu trả lời lại bằng giọng nghiêm túc:

    - " Tôi sẽ tự chịu mọi trách nhiệm.

    " -

    Sau câu đấy dark seele, nói với giọng giường như không cản cậu nữa:

    - " Nếu cậu quyết tâm đến thế, thì ta sẽ không cản.

    " -

    Lên mặc đất cậu đã thấy ba người họ, thái độ cậu thoải mái hơn, một chút rồi, đứng dậy Wolf đi tới chỗ cancer, trong khi bọn họ trò chuyện.

    Cậu nói với giọng cắt ngang:

    - " Ngài cancer, vậy chừng nào chúng ta đi vậy ? ."

    Rồi ngài quay với, khuôn mặt có chút thân thiện rồi nói:

    - " À được chúng ta sẽ đi.

    " -

    Khi cậu nói về nơi, tiếp theo mà mọi người tới, cancer nói rằng ngài chưa tới nơi đó bao giờ, nhưng có biết một người trồng thứ đó, rồi ngài ấy mở cổng và ra hiệu mọi người vào.

    Bước ra khỏi cổng, thứ trước mắt là một cách cổng lớn đang chắn phía trước mặt, cùng với khung cảnh xung quanh khá hẻo lánh, cancer gõ cửa giống như kêu một ai đó ở bên trong bên trong vậy.

    Rồi cánh cửa, từ từ hé ra một cô gái, mái tóc màu bạch kim, rồi cô nhìn cancer lộ cặp mắt màu sinh tố dâu, rồi nói với giọng có chút dịu dàng:

    - " Chào ngài Cancer, điều gì khiến cho ngài tới, một nơi như thế này vậy ?

    " -

    Cancer đáp lại với giọng trầm tính:

    - " À chào cô allan chỉ là ta và, mọi người tới đây, nhờ cô một số thứ ấy mà.

    " -

    Rồi cô ấy mở cánh cửa to ấy, một cách nhẹ nhàng rồi tất cả mọi người đi vào, cánh cửa lúc này cũng đóng lại.

    Rồi Wolf chào và nói với giọng lịch sự:

    - " Chào cô, tôi tên wolf tên, của cô là gì.

    " -

    Trả lời lại đó, là giọng giới thiệu của cô gái bí ẩn:

    - " Allan poe rất hân hạnh, hoặc cậu gọi có thể tôi là allan .

    " -

    Sau câu nói ấy cô nhìn chăm chú, vào cậu một hồi lâu, vì thấy lạ nên hỏi:

    - " Có chuyện gì sao, mà cô nhìn chằm chằm tôi vậy ?

    " -

    Rồi trả lời lại cậu, là giọng đổi ý của allan:

    - " À không gì đâu, chỉ là tôi cảm nhận, một thức đặc biệt bên trong cậu thôi, nào cậu theo tôi, còn mọi người chờ nhé.

    " -

    Cô dẫn cậu đi bỏ lại nhóm đằng sau, tới một cánh đồng hoa trắng lung linh huyền ảo, rồi cô nhìn cậu giống như, ra hiệu, rằng cậu hãy vào lấy.

    Cậu bước vào không khí ở đây, thật mát mẻ và trong lành, cậu đi mãi tưởng như vô tận ấy, bổng có bóng dáng của cây hoa anh đào, từ từ hiện lên trước mắt.

    Bàn tay cậu bám thân và, treo lên cậu nhẹ nhàng túm lấy cành cây và bẻ cạch, rồi lúc anh sắp về tới chỗ allan thì...

    Hình bóng người, con gái cậu gặp trong mơ, lượn lờ trên thảm hoa trắng ấy, rồi cô nhìn cậu nở một ánh mắt hiền hòa, ánh mắt cậu hiện lên, đóm sáng hi vọng nhỏ nhoi, thì có một thứ cản cậu khiến bước chân khụng lại.

    Nó giống như, một thế lực hoặc chính bản thân, không muốn đối diện với quá khứ ấy, rồi cậu quay đầu, chối bỏ sự mọi thứ và bỏ đi về phía allan.

    Rồi cô nói với giọng mang một chút sự châm biếm:

    - " Không gặp người ấy sao, không lẽ cậu không muốn đối diện quá khứ, mà đó là lựa chọn của cậu rồi.

    " -

    Trong đầu hiện lên hình bóng ấy, khi cậu cố quên đi hình ảnh thì nó cần rõ ràng, và tội lỗi hơn, rồi hình ảnh ấy tan biến khi nghe thấy tiếng của cả nhóm đang trò chuyện vui vẻ.

    Mọi người ra cổng và chào allan, nhưng lúc này một tiếng vỗ tay, giống như chúc mừng một gã từ một phía xa đi lại, hắn mang một mái tóc màu vàng kim, và nhìn cậu một ánh mắt đỏ thẳm.

    Tuy không ai biết đó là ai, nhưng kẻ đó là thứ khiến, như bây giờ và để lại vết thương không bao giờ được chữa lành trong tâm trí.

    Gã đấy vừa vỗ tay và hoan hô:

    - " xin chúc mừng, ngươi đã dành thời gian, chỉ để làm theo một lời đồn, ôi ta sắp cười chết mất.

    " -

    Rồi allan, tiếp lời:

    - ngươi là ai.

    " -

    Gã giới thiệu với thái độ có chút nguy hiểm:

    - " ta chỉ là kẻ từng đánh bại wolf, và để lại vết sẹo đấy.

    " -

    - Hết chương 13 -

    Tác giả: Hi mọi người, tôi mong là tất cả đã xem vui và nhớ bình luận, và like nhé không xem chùa.
     
    [ Honkai Impact ] Hi Vọng Và Hận Thù
    Chương 14: Thách đấu và Bại trận.


    Cậu đáp lại một cách tức giận:

    - Là mày sao, Hakai.

    -

    Hắn thông thả, nói một cách cợt nhả:

    - Mày sao wolf, sau ngần ấy thời gian, tao tưởng mày sẽ mạnh lên một cách nào đó chứ, nhưng tao đã sai, mày vẫn như thế.

    -

    Rồi hắn rút thanh kiếm đỏ nhạt và lướt tới chém cậu, một tấm khiên bằng màu trồi lên, che chắn cho cậu.

    Cancer nói cùng với anh mắt dè chừng:

    - Không nhanh vậy đâu, tên nhóc kia.

    -

    Khuôn mặt hakai hiện lên có chút bất ngờ, nhưng cũng không nhiều, sau lần chém thất bại, hắn lùi lại đồng thời tấm khiên cũng hạ xuống.

    Gã đáp với giọng điệu có chút bất ngờ:

    - Ôi một herrcher ở nơi như thế này, ta có hơi bất ngờ, tuy rằng ta không thể đấu lại một herrcher, nhưng tên yếu kém này thì được.

    " -

    Rồi allen đáp lại với giọng so sánh:

    - Ít ra cậu ta còn hơn kẻ nhưng ngươi đấy, tuy rằng có thể xem là yếu đuối, nhưng cậu ta là một kẻ có sức mạnh hắc ám, và được mọi người tôn trọng và chấp nhận, còn ngươi chỉ là kẻ tội đồ.

    -

    Rồi một cái chớp mắt, hakai phi vào cậu, kể cả cancer không phản ứng kịp, một cú trực diện , khiến bật về phía sau xuyên qua cánh cổng để lại một lỗ lớn trên đấy.

    Còn cậu cùng hắn bay thẳng về phía vườn hoa kí ức, cậu dùng chân đá bay hắn, rồi cậu triệu hồi thanh red hell đâm xuống đất, lực ma sát khiến cậu dừng lại tại giữa thảm hoa kí ức.

    Cậu nói với một giọng nguy hiểm:

    - Ta cá rằng nhiệm vụ của mày, tới đây để tiêu hủy toàn bộ, chỗ hoa kí ức này, vì ngoài tự nhiên không còn nhiều nữa.

    -

    Gã đáp lại với giọng khinh bỉ:

    - Ít ra một kẻ như mày vẫn có thể đoán được, mày nói khá đúng, nhưng bây giờ mày còn chuyện khác để lo đấy.

    -

    Rồi hắn ta rút thanh kiếm đấy, xông vào và chém đấu với cậu, nhưng đường chém điêu luyện pha vào nhau, cùng với tiếng kem kem của kim loại, của hai đấu sĩ.

    Rồi cậu nhận ra, cây trong khu vườn từng cây một héo đi, và thanh kiếm của hắn càng lúc càng đỏ hơn, khiến cậu nhắn ra rằng thanh kiếm đấy, hấp thụ hoa trong khu vườn này.

    Cậu chém một cú đánh bật khiến hắn văn ra xa, rồi cậu dùng phép, dịch chuyển hắn ta đi một chỗ khác.

    Bọn họ đã tới và thấy cảnh tượng, một thảm hoa đang mất dần sức sống, cậu thì đứng đó để những dòng máu ấm chảy xuống.

    Allen nhìn xung quanh, hoảng hốt:

    - Không, hoa của tôi.

    -

    Chưa kịp nói xong, cậu lấy một bịch túi bột màu trắng ném cho cancer, rồi cậu nói một cách nghiêm túc:

    - Thứ bột này sẽ giúp hoa của cô trở lại bình thường, tôi sẽ đi xử lý hắn.

    -

    Rồi plutia nói với giọng ngăn cản, kẻ như Wolf làm điều dại dột:

    - Wolf dừng lại đi, cậu không có cửa thắng đâu, với lại hắn ta có một thứ rất quan trọng của cậu.

    -

    Cậu nói một câu trước khi dịch chuyển:

    - Đây là việc tôi phải làm từ lâu rồi, vài phút nữa tôi, mà không về thì nói là tôi xin lỗi.

    -

    Rồi hình bóng Wolf biến mất để lại hai bọn họ, rồi plutia bắt đầu nói thái độ lo lắng:

    - Cancer em hãy dịch chuyển theo cậu ta, để giúp đi.

    -

    Giọng cancer hơi ấp úng, rồi chuyển sang bất ngờ:

    - Vậy là chỉ có...

    Hả sao hắn nói là không đủ sức đánh lại một herrcher giống em.

    -

    Plutia đáp, lại bằng giọng giải thích:

    - Nó có nghĩa là hắn không giết được em, là em đấu với hắn thì không ai chết cả.

    -

    Cancer lo lắng hỏi:

    - Chị sẽ chờ được, giờ em giúp Wolf đánh bại hắn đi.

    -

    Cancer nói với giọng chấp nhận:

    - Được em sẽ...

    -

    Một giọng lạnh lùng nói cắt ngang giọng cancer, khiến không khí trở nên lạnh lẽo:

    - Xin ngài hãy yên tâm, tôi sẽ mang cậu wolf về an toàn.

    -

    Phía cậu, hai người đều đánh bay thanh kiếm của nhau, rồi hai gã quân nhân một kẻ tốt, kẻ phản bội, vào đấu tay đôi với nhau.

    Khi phần thắng sắp về tay cậu, thì hắn rút ra một con dao màu đen, tuyền vào vai cậu khiến cậu quỵ xuống giữa thảm cỏ xanh mát, như tuyên bố phần thắng thuộc về hắn.

    Nó cũng thật trái ngược làm sao, khi nơi cậu chết sẽ là nơi này không ai biết cả, rồi tên đó từ từ tiến lại cậu rút súng, và cho một phát bắn .

    Nhưng không có tiếng súng vang lên, tên đó lại chỉa về một phía khác, hắn nhìn thấy rita đang bước lại một cách điềm tĩnh.

    Hắn hạ súng xuống, và nói với một kiểu ngạo có vẻ chế nhạo cô:

    - Ôi chỉ là một ả, Valkyrie của cái căn cứ đấy, cứ tưởng là một herrcher, ngươi muốn nộp cái mạng của ngươi sao.

    Cô trả lời với giọng nghiêm trang:

    - Giống lời người nói nhưng ngược lại, vậy người có muốn đấu lại năm herrcher, đang chuẩn bị tới đây không.

    -

    Rồi hắn nhìn wolf đang gần sắp bất tỉnh và, đầy máu và nói với giọng tức giận:

    - Mẹ nó chứ!

    Mày nhớ mặt tao đấy.

    -

    Hắn dịch chuyển như, một cách chạy trốn để lại cậu và rita, rồi cô đi lại cậu đỡ cậu dậy một cách nhẹ nhàng ra khỏi chỗ này.

    Cô vừa vác, và hỏi với chất giọng lo lắng:

    - Này Wolf cậu có làm sao không.

    -

    Wolf cố gắng đáp lại:

    - Tôi không sao.

    -

    Sau câu đấy cậu ngất, rồi rita âm thầm, vác cậu về nhóm, có thể rằng phương thuốc, đó cứu được mẹ cậu hoặc không, cậu chỉ là một quân nhân có sức mạnh hắc ám, nhưng cậu vẫn sẽ cố gắng làm mọi thứ trong khả năng của mình.

    - hết chương 11.

    -

    (

    Tác giả: Chào mọi người là tôi trí hinh đây, mong mọi người đọc, và đừng xem chùa, chúc một ngày tốt lành. )
     
    [ Honkai Impact ] Hi Vọng Và Hận Thù
    Chương 15: Viếng thăm


    Rồi rita nhìn cậu , với ánh mắt tò hỏi:

    - Vậy ngài ấy đối xử với cậu thế nào.

    -

    Wolf suy nghĩ trong, chốt lát rồi đáp lại:

    - Thì tôi thấy cũng bình thường.

    -

    Cô ngẫm nghĩ đáp lại, với giọng suy nghĩ:

    - Nhưng sao tôi, thấy ngài ấy lúc nào cũng căn thẳng, như dây đàn ấy.

    -

    Bổng cô thấy mình đã, thấy mình hỏi quá nhiều, nên cô đáp lại:

    - À mà tôi hơi, bới móc chuyện quá khứ của cậu, hơi sâu rồi.

    -

    Rồi cô đứng dậy, cúi đầu chào cậu rồi nói:

    - Nhất là khi tôi là, một hầu gái của ngài ấy.

    -

    Cậu đáp lại với ánh mắt, ấy nấy:

    - Thôi cô đừng vậy thế, tôi ngại lắm với lại tôi thấy ngài ấy không giống vẻ ngoài lắm đâu.

    -

    Cô đi tới cửa phòng, rồi nói với giọng suy nghĩ:

    - Tôi đồng ý với cậu, mà tôi có việc rồi chào.

    -

    Cánh cửa đóng lại, để lại cậu tại nơi này, phía ngoài có hai cô gái quỷ bé nhỏ, đang quanh sát cậu từ phía ngoài cửa vào trong, do thân hình bé nhỏ nên cậu cũng không thấy hoặc để tâm lắm.

    Rồi con bé đầu tiên nói với giọng tò mò:

    - Chúng ta có nên làm quen với anh ấy không, chị rosalia.

    -

    Rồi lilya cảm thấy, có mùi lươn lẹo trong câu nói nên, quay lại hỏi:

    - Có phải chị đang không, muốn làm bài tập về nhà phải không.

    -

    Giọng rosalia trở nên ấp úng:

    -À thì...

    -

    Rồi lilya véo lấy má cô, một nhẹ nhàng nhưng nó chặt và khá đau rồi kéo cô đi, cùng với dáng vẻ của rosalia có một sự đáng thương nhẹ.

    Rồi cảnh mở ra, hình bóng Cancer từ bước đi vào trong, kèm theo một hộp cơm trưa màu đen.

    Rồi ngài để chiếc hộp nhỏ, đấy lên bàn kế bên cậu, lấy một cái ghế gần đó và ngồi xuống.

    Ánh mắt Cancer nhưng có, đôi chút thân thiện rồi nói với giọng, có chút thân thuộc:

    - Thì cậu tỉnh lại lâu chưa.

    -

    Cậu đáp lại với giọng, thoải mái:

    - Thì cũng mới đây thôi.

    -

    Một tiếng kêu khá khó xử phát, lên từ bụng cậu rồi Cancer nhìn cậu, với ánh mắt khá bắt bài rồi nói:

    - Tôi biết cậu sẽ đói nên, tôi có nhờ kallen làm súp trứng đất, có gì chút nữa ăn.

    -

    Một lần nữa cánh cửa lại mở, một hình bóng của phụ nữ với mái tóc vàng, ôm chầm lấy cậu để lộ, một ánh mắt màu nâu nhạt long lanh.

    Màu của sự quan tâm, một sự chở che và quan tâm vô đấy vậy, cô nói với giọng hiền từ và dễ chịu khiến cậu có chút yên tâm:

    - Ôi em tôi, sao em đi mà không nói một thứ gì cho chị, biết là chị và mẹ lo lắng không.

    -

    Cậu thấy có chút thắc mắc, nên hỏi với giọng lo lắng:

    - Đáng lẽ ra chị phải, cùng anh rể đang chỉ huy nhiệm vụ chứ sao lại, ở đây.

    Sau khi cậu cùng sona, tốt nghiệp cả hai điều vào trường quân đội, cậu được trở thành đại tá nhờ những chiến công hiển hách, tiếc thay trong một chiến dịch cậu đã thất bại, với cái giá là toàn bộ đội bị giết, nó gáng lên lưng chấn thương tâm lý, cùng sự ám ảnh từ bóng ma quá khứ, đã chấn dứt cậu và giải ngũ vào bốn năm trước, người còn lại thì vẫn trụ vững là trở thành thiếu tướng, là chị cậu cũng nhờ trí thông minh, và am hiểu kẻ thù như trở bàn tay, bất ngờ hơn cô đã có thể lấy một người chống đầy tâm lý, có thể làm bờ vai tựa vào khi nhưng lúc cần thiết, và là người lính có thể kề vai cùng.

    Sona đáp lại một cách trấn an:

    - Em đừng lo nhiệm vụ, đó đã xong rồi nên em đừng lo quá, và mẹ cũng sắp tới rồi.

    -

    - Wolf.

    -

    Một tiếng thân thuộc khiến cậu chú ý, Durandal chạy tới và ôm cậu thật chặt, nó tạo nên một cảnh rất cảm động, nhưng cậu sấp tắt thở rồi, cậu vỗ nhẹ lên vai bà.

    Rồi bà buông cậu ra, cô quay đầu và cúi đầu chào cancer một cách lịch sự:

    - Chào ngài Cancer.

    -

    Giọng cô trở nên có chút lo lắng, cùng với ánh mắt hiện lên điều đó:

    - Không biết con tôi bị nặng lắm không ạ.

    -

    Rồi cancer đáp lại, với ánh mắt trấn an:

    - À thì không có gì đâu, cô yên tâm.

    -

    Cậu đáp lại với giọng có chút chủ quan:

    - Nó cũng là một vài vết xước nhỏ thôi.

    -

    Durandal chỉ cười nhẹ, và nói với giọng như thể cô đã bắt bài cậu:

    - Ôi con dối tệ lắm đấy, bị đánh như thế mà, vẫn bảo là vết xước.

    -

    Rồi khuôn mặt bà hiện, lên một nụ cười nó sưởi ấm, cho trái tim lạnh lẽo ấy, như một ngọn lửa cho một kẻ như cậu, thế này là đủ cho cậu rồi.

    - Năm ngày sau.

    -

    Sức khỏe cậu được cải thiện hơn đôi chút, nhưng vẫn phải ở trong bệnh một vài ngày để kiểm tra, và cậu cũng được lấy những mảng hắc thiết còn lại ra khỏi người.

    Và cậu cùng nghe được thông tin là bà ấy đã khỏi bệnh nhờ một loại thuốc bí ẩn, từ một cô gái theo như như mô tả của rita, thì cổ có một đôi tai cáo.

    Rồi trong khi đang suy ngẫm về, điều gì bổng cánh cửa mở ra, và bước vào là rosalia do không giữ được thăng bằng nên ngã xuống sàn.

    Con bé vừa xoa đầu để đỡ đau, và rồi với giọng có chút đáng thương:

    - Nó hơi đau.

    -

    Rồi rosalia đứng dậy, phủ đấy trên người rổi nói với giọng, thỏa vì một thứ gì đó:

    - Cuối cùng cũng gặp được anh rồi.

    -

    - hết chương mười sáu.-

    Tác giả: Chào mọi người cảm ơn vì đã đọc truyện, và nhớ bình luận theo dõi chuyện nhé, chúc mọi người một ngày tốt lành.
     
    [ Honkai Impact ] Hi Vọng Và Hận Thù
    Chương 16: Viếng thăm và gia đình.


    Rồi rita nhìn cậu , với ánh mắt tò hỏi:

    - Vậy ngài ấy đối xử với cậu thế nào.

    -

    Wolf suy nghĩ trong, chốt lát rồi đáp lại:

    - Thì tôi thấy cũng bình thường.

    -

    Cô ngẫm nghĩ đáp lại, với giọng suy nghĩ:

    - Nhưng sao tôi, thấy ngài ấy lúc nào cũng căn thẳng, như dây đàn ấy.

    -

    Bổng cô thấy mình đã, thấy mình hỏi quá nhiều, nên cô đáp lại:

    - À mà tôi hơi, bới móc chuyện quá khứ của cậu, hơi sâu rồi.

    -

    Rồi cô đứng dậy, cúi đầu chào cậu rồi nói:

    - Nhất là khi tôi là, một hầu gái của ngài ấy.

    -

    Cậu đáp lại với ánh mắt, ấy nấy:

    - Thôi cô đừng vậy thế, tôi ngại lắm với lại tôi thấy ngài ấy không giống vẻ ngoài lắm đâu.

    -

    Cô đi tới cửa phòng, rồi nói với giọng suy nghĩ:

    - Tôi đồng ý với cậu, mà tôi có việc rồi chào.

    -

    Cánh cửa đóng lại, để lại cậu tại nơi này, phía ngoài có hai cô gái quỷ bé nhỏ, đang quanh sát cậu từ phía ngoài cửa vào trong, do thân hình bé nhỏ nên cậu cũng không thấy hoặc để tâm lắm.

    Rồi con bé đầu tiên nói với giọng tò mò:

    - Chúng ta có nên làm quen với anh ấy không, chị rosalia.

    -

    Rồi lilya cảm thấy, có mùi lươn lẹo trong câu nói nên, quay lại hỏi:

    - Có phải chị đang không, muốn làm bài tập về nhà phải không.

    -

    Giọng rosalia trở nên ấp úng:

    -À thì...

    -

    Rồi lilya véo lấy má cô, một nhẹ nhàng nhưng nó chặt và khá đau rồi kéo cô đi, cùng với dáng vẻ của rosalia có một sự đáng thương nhẹ.

    Rồi cảnh mở ra, hình bóng Cancer từ bước đi vào trong, kèm theo một hộp cơm trưa màu đen.

    Rồi ngài để chiếc hộp nhỏ, đấy lên bàn kế bên cậu, lấy một cái ghế gần đó và ngồi xuống.

    Ánh mắt Cancer nhưng có, đôi chút thân thiện rồi nói với giọng, có chút thân thuộc:

    - Thì cậu tỉnh lại lâu chưa.

    -

    Cậu đáp lại với giọng, thoải mái:

    - Thì cũng mới đây thôi.

    -

    Một tiếng kêu khá khó xử phát, lên từ bụng cậu rồi Cancer nhìn cậu, với ánh mắt khá bắt bài rồi nói:

    - Tôi biết cậu sẽ đói nên, tôi có nhờ kallen làm súp trứng đất, có gì chút nữa ăn.

    -

    Một lần nữa cánh cửa lại mở, một hình bóng của phụ nữ với mái tóc vàng, ôm chầm lấy cậu để lộ, một ánh mắt màu nâu nhạt long lanh.

    Màu của sự quan tâm, một sự chở che và quan tâm vô đấy vậy, cô nói với giọng hiền từ và dễ chịu khiến cậu có chút yên tâm:

    - Ôi em tôi, sao em đi mà không nói một thứ gì cho chị, biết là chị và mẹ lo lắng không.

    -

    Cậu thấy có chút thắc mắc, nên hỏi với giọng lo lắng:

    - Đáng lẽ ra chị phải, cùng anh rể đang chỉ huy nhiệm vụ chứ sao lại, ở đây.

    Sau khi cậu cùng sona, tốt nghiệp cả hai điều vào trường quân đội, cậu được trở thành đại tá nhờ những chiến công hiển hách, tiếc thay trong một chiến dịch cậu đã thất bại, với cái giá là toàn bộ đội bị giết, nó gáng lên lưng chấn thương tâm lý, cùng sự ám ảnh từ bóng ma quá khứ, đã chấn dứt cậu và giải ngũ vào bốn năm trước, người còn lại thì vẫn trụ vững là trở thành thiếu tướng, là chị cậu cũng nhờ trí thông minh, và am hiểu kẻ thù như trở bàn tay, bất ngờ hơn cô đã có thể lấy một người chống đầy tâm lý, có thể làm bờ vai tựa vào khi nhưng lúc cần thiết, và là người lính có thể kề vai cùng.

    Sona đáp lại một cách trấn an:

    - Em đừng lo nhiệm vụ, đó đã xong rồi nên em đừng lo quá, và mẹ cũng sắp tới rồi.

    -

    - Wolf.

    -

    Một tiếng thân thuộc khiến cậu chú ý, Durandal chạy tới và ôm cậu thật chặt, nó tạo nên một cảnh rất cảm động, nhưng cậu sấp tắt thở rồi, cậu vỗ nhẹ lên vai bà.

    Rồi bà buông cậu ra, cô quay đầu và cúi đầu chào cancer một cách lịch sự:

    - Chào ngài Cancer.

    -

    Giọng cô trở nên có chút lo lắng, cùng với ánh mắt hiện lên điều đó:

    - Không biết con tôi bị nặng lắm không ạ.

    -

    Rồi cancer đáp lại, với ánh mắt trấn an:

    - À thì không có gì đâu, cô yên tâm.

    -

    Cậu đáp lại với giọng có chút chủ quan:

    - Nó cũng là một vài vết xước nhỏ thôi.

    -

    Durandal chỉ cười nhẹ, và nói với giọng như thể cô đã bắt bài cậu:

    - Ôi con dối tệ lắm đấy, bị đánh như thế mà, vẫn bảo là vết xước.

    -

    Rồi khuôn mặt bà hiện, lên một nụ cười nó sưởi ấm, cho trái tim lạnh lẽo ấy, như một ngọn lửa cho một kẻ như cậu, thế này là đủ cho cậu rồi.

    - Năm ngày sau.

    -

    Sức khỏe cậu được cải thiện hơn đôi chút, nhưng vẫn phải ở trong bệnh một vài ngày để kiểm tra, và cậu cũng được lấy những mảng hắc thiết còn lại ra khỏi người.

    Và cậu cùng nghe được thông tin là bà ấy đã khỏi bệnh nhờ một loại thuốc bí ẩn, từ một cô gái theo như như mô tả của rita, thì cổ có một đôi tai cáo.

    Rồi trong khi đang suy ngẫm về, điều gì bổng cánh cửa mở ra, và bước vào là rosalia do không giữ được thăng bằng nên ngã xuống sàn.

    Con bé vừa xoa đầu để đỡ đau, và rồi với giọng có chút đáng thương:

    - Nó hơi đau.

    -

    Rồi rosalia đứng dậy, phủ đấy trên người rổi nói với giọng, thỏa vì một thứ gì đó:

    - Cuối cùng cũng gặp được anh rồi.

    -

    - hết chương mười sáu.-

    Tác giả: Chào mọi người cảm ơn vì đã đọc truyện, và nhớ bình luận theo dõi chuyện nhé, chúc mọi người một ngày tốt lành.
     
    [ Honkai Impact ] Hi Vọng Và Hận Thù
    Chương 17: Câu truyện của quá khứ


    Lilya bước vào với khuôn mặt, có chút do dự và nói với giọng hơi có chút hối lỗi:

    - Xin lỗi vì đã làm phiền anh rồi.

    -

    Rồi rosalia nói với, giọng điệu đắc ý vì thấy cậu còn khỏe, theo như con bé nghĩ:

    - Thấy chưa, chị đoán đúng mà, anh ấy đã khỏe như thế này, là có thể nói chuyện với chúng ta rồi.

    -

    Cô lắc đầu ngán ngẩm, rồi nói:

    - Chị thật là.

    -

    Wolf đáp lại để, tình hình êm dịu hơn đôi chút:

    - Không sao đâu em cứ nói đi.

    -

    Rosa nói với giọng giới thiệu:

    - Bọn em xin được giới thiệu chúng em là những cô gái vodka.

    -

    Khuôn mặt cậu biểu hiện, có chút khó hiểu nên lilya đã nói với rosalia:

    - chị chỉ cần nói chuyện bình thường là được rồi.

    -

    Rồi rosalia nói với giọng giải thích:

    - Nếu anh không biết, thì chúng em là những idol nỗi tiếng của destiy này đấy.

    -

    Rồi một kí ức chợp xuất hiện, cậu nhớ là mình đã từng có tìm hiểu qua về nhóm này, rồi cậu bước vào vấn đề chính:

    - Vậy hai em tìm tới anh để làm gì.

    -

    Ngay lặp tức rosalia, đáp lại với giọng phấn khích:

    - Em muốn biết tại sao, anh được gọi là con sói cô độc vậy, và trước khi vào đây anh đã làm gì.

    -

    Bổng một cảm giác gì đó, khó tả hiện lên vì đây là biệt danh mà cậu được, gọi kể từ khi cậu làm lính đánh thuê, tại đây vì cậu chỉ luôn chiến đấu, một mình và không có ai kề vai sát cánh cả.

    Rồi cậu nói với giọng như chuẩn bị cho một thứ gì đó:

    - Vậy hai đứa lấy ghế ngồi xuống đi anh sẽ kể về một chút về phần quá khứ của anh.

    -

    Rất nhanh chóng, hai đứa đã lấy ghế ngồi, và dáng vẻ của hai người rất mong chờ.

    - Rất nhiều năm trước.

    -

    Khi ấy tên thật của cậu là sato sabishi, một người không có gì đặc biệt cả, cậu chỉ là một học sinh nhạt nhòa trong trường, không bạn bè không ai cả.

    Lúc này cậu đang ngồi trong lớp, đang ngắm nhìn ngoài cửa sổ, không đối hoài gì lắm tới bài học.

    Rồi một tiếng gọi, của vị giáo viên do để ý cậu không chú ý gì tới bài học nên đã gọi cậu:

    - Này sabishi, em có thể trả lời câu hỏi, ban nãy cô vừa hỏi cả lớp không.

    -

    Sabishi đứng dậy và trả lời, một cách hài hước:

    - À thì bài này là, một thứ gì đó cao siêu em chưa đạt tới được.

    -

    Cô giáo ấy chỉ thở dài, rồi nói với giọng nhắc nhở cậu:

    - Em ngồi xuống đi lần sau, nhớ tập trung nghe cô giảng đấy.

    -

    Rồi cô hỏi với thái độ thắc mắc:

    - Mà sao lúc nào, em lúc nào cũng nhìn qua cửa sổ vậy.

    -

    Cậu nói với một giọng điệu hài hước:

    - À nó là sở thích của em thôi cô, và có chút hóng hớt thôi.

    -

    Sau cậu nói đó, trong lớp phát lên những tiếng cười khe khẽ, có nghĩ là câu cũng có chút hài hước, theo một nghĩa nào đó.

    Rồi vị giáo viên nâng giọng nhắc cả lớp trật tự, khiến một thứ yên ắng trở lại, rồi cô nói với cậu với thái độ nghiêm túc:

    - Sabishi à em đùa như thế là đủ rồi đấy, em hãy ngồi xuống và tập trung nghe giảng đi, còn không đừng trách tại sao em lại về trễ hơn mọi người đấy.

    -

    Rồi cậu ngồi xuống, bắt đầu tập trung nghe bài giảng, dòng chảy thời gian trôi qua, giờ này là cậu đã trên đường về nhà rồi.

    Khi đang trên đường thì cậu thấy, một đám côn đồ đang lấy một thú nhìn như kẹp tóc hoa cúc, và chuyền qua chuyền lại.

    Cô gái tức giận vừa nói vừa, cố lấy lại trong vô vọng:

    - Các người làm gì thế mau trả lại cho tôi.

    -

    Nhưng thứ đáp lại chỉ là tiếng cười, của bọn họ bà vẫn tiếp tục truyền cho nhau, không đành lòng, cậu đi lại và chụp lấy chiếc kẹp tóc.

    Cậu nói giọng khó chịu với ánh mắt, đầy sắt đá:

    - Chúng mày làm thế, tao ngứa mắt rồi đó.

    -

    Rồi bọn nó quay lại nhìn cậu cũng với, ánh mắt khó không kém gì cậu.

    Rồi tên cầm đầu, nói với giọng đe dọa:

    - À là mày à, hôm trước mày bị chúng tao đập, rồi giờ mày tới đây để, muốn ăn tiếp à không thì cút.

    -

    Cậu không sợ mà đáp, với giọng thách thức:

    - Tao đã đập tụi mày hay vì, tụi mày xúc phạm tao rồi làm bao cát hả.

    -

    Khuôn mặt gã, trở nên nguy hiểm hơn, và hắn nói với giọng như sắp đánh nhau vậy:

    - Mày ngon, nêu vậy thì ngay bây giờ chúng tao đập mày, để cho mày thấy ai kẻ có quyền ở đây.

    -

    Cậu đáp lại với giọng khiêu khích:

    - Thấy đừng mày dùng võ mồm với tao, hãy lại đây đập tao.

    -

    Không chần chừ hay do dự, cậu sử dụng cái cặp cậu mang trên người đánh một phát thẳng vào mặt tên, cầm đầu ra xa.

    Gã ngồi dậy, và nói với giọng tức giận:

    - Mẹ nó, mày được lắm.

    -

    Bọn chúng quay quay quanh cậu, với ý định đánh hội đồng cậu, nhưng những tình huống này, cậu đã quá quen nên, cậu đánh hạ từng tên một, và lãnh những vết thương, nhưng nó không nặng lắm.

    Bất ngờ thấy một tên phía sau rút, một chiếc ống nước và đánh thẳng vào đầu cậu, tầm nhìn cậu trở nên mờ đi, rồi như phản dạ cậu quay, lại tung một cú đấm vào tên đó.

    Hắn đứng dậy rồi, nói với giọng điệu mỉa mai:

    - Cho tao xin lỗi.

    -

    Một câu nói có chút chê trách, và có chút thản nhiên trong đấy phát lên:

    - Bọn trẻ ngày nay thật hư đốn quá mà.

    -

    Rồi tất cả chú ý đó là một người đàn ông tầm tuổi trung niên, lão mang cho mình một bộ com lê sạch sẽ, kèm một chiếc kính đeo bên mắt phải, trên tay lão đang cầm một bịch đồ, có vẻ lão đang trên đường về.

    - Hết chương 17.

    -

    Tác giả: Cảm ơn mọi người đã xem, và chúc mọi người một ngày tốt lành nhé, và đừng xem chùa.
     
    [ Honkai Impact ] Hi Vọng Và Hận Thù
    Chương 18: Sự giúp đỡ kì lạ.


    Lão nói với một bộ dạng, rất thản nhiên có chút không vui:

    - Này mấy đứa có thể ra ,chỗ khác chơi được không hả, có biết chơi ở đây gây mất trật tự không hả.

    -

    Cô gái phía sau đi tới, nói cho với ông lão, cùng giọng lo lắng:

    - Ông ơi, ông hãy cẩn thận.

    -

    Rồi người đàn ông bí ẩn đấy quay lại, hỏi với giọng có chút thắc mắc:

    - Cháu gái, bộ có vấn đề gì sau.

    -

    Không nói gì nhiều, cô chỉ tay về phía chỗ cậu, ông hiểu ra vấn đề rồi nói với giọng chê trách:

    - À thì ra là lũ trẻ đầu gấu sau trườn,g đúng là mấy đứa trẻ vô giáo dục.

    -

    Rồi một tên thấy ông lão, rồi quát ông với giọng đe dọa:

    - Đây không chuyện của ông cút ra chỗ khác.

    -

    Thứ đáp là hắn là, một cú đấm từ cậu khiến hắn choáng váng, rồi cậu với cơ thể đã thấm mệt, quay về phía hai người họ, cậu cố gắng nói để cho hai người họ không lo lắng, với giọng mệt mỏi:

    - Hai người đi trước, và báo cảnh sát đi, hay để tôi xử lý.

    -

    Rồi gã thủ lĩnh rút một con dao rọc giấy ra, và đâm thẳng vào lưng cậu, ngay tức khắc ông lão nhưng một cơn gió, lao tới và rút lấy con dao rọc đấy.

    Ông vừa cầm con dao ấy, vừa nói với giọng nhắc nhở:

    - Mấy đứa có biết thứ sắt nhọn này nguy hiểm không hả.-

    Rồi tên đó nói với giọng nguy hiểm:

    - Này lão già mau đưa thứ đấy cho tôi.

    -

    Thứ đáp lại là giọng chê trách của ông:

    - Chả lẽ cha mẹ mấy nhóc không dạy về, cách cư xử sao.

    -

    Rồi tên đó đáp lại ông, bằng sự thô lỗ:

    - Ông im đi lão già, biết đéo gì mà nói.

    -

    Rồi đôi lông mài nheo lại, biểu hiện sự không hài lòng, nhưng sau đó nó trở lại bình thường vui vẻ đến kì lạ.

    Ông nói với giọng vui vẻ:

    - Được nếu các cháu muốn, gọi ta như thế cũng được.

    -

    Rồi tên thủ lĩnh nói với giọng đắc ý:

    - Ông biết điều đấy giờ trả, lại cho tôi nếu không thì...

    -

    Rồi giọng ông cắt ngang, trở nên nguy hiểm:

    - Thì sao.

    -

    Bổng biểu cảm ông bắt đầu thay đổi, nói trở nên đáng sợ chính cậu cũng phải đề phòng, bọn côn đồ cũng hoang mang không kém gì cậu.

    Rồi biểu cảm đó biến mất, để lại sự vui vẻ kì lại đấy, rồi ông nói với thái độ chấp thuận:

    - Được ta sẽ trả với điều kiện, là trả lời câu hỏi của ta.

    -

    Hắn đáp lại bằng giọng dè bỉu:

    - Lão già này thật nhiều chuyện.

    -

    Ông vẫn trả lời một cách vui vẻ:

    - Nếu cách cháu trả lời đúng thì, ta sẽ trả lại thứ này, và để các cháu chơi đùa với hai cô cậu kia, còn không...

    -

    Rồi không khí trở nên được bất bình thường, ông ấy nói với giọng nguy hiểm:

    - Thì lưỡi dao bé nhỏ này, sẽ vào cổ từng người nhé.

    -

    Đám côn đồ vẫn chưa tin, nên đã phản bác lại:

    - Ôi lão chỉ nói được, chứ có lão có dám...

    -

    Chưa hết câu, không chần chừ ông lấy con dao đó, và đâm thẳng vào lòng bàn tay mình, một dòng máu nóng chảy ra, khiến tất cả sửng sốt.

    Điều kì lại, là khuôn mặt ông bình thản nhưng sắc thái trở nên đáng sợ:

    - Các cháu thấy thân thể, của ta còn bị thương được hốn, chi là các cháu.

    -

    Khuôn mặt của bọn chúng, bổng trở nên sợ hãi và khác thường, rồi ông nói với giọng thắc mắc:

    - vậy mấy đứa có muốn lấy lại dao không, vì ta sẽ hỏi những câu vô cùng khó đấy.

    -

    Rồi ông nói với giọng suy đoán:

    - Ta nghĩ rằng với trình độ hiểu biết, của mấy cháu thì lưỡi dao này, sẽ khá dễ dàng rạch cổ mấy đứa đấy.

    -

    Rồi cả bọn đứng một hồi lâu rồi tên, cầm đầu nói với giọng e ngại:

    - Thôi chúng bây đi thôi.

    -

    Rồi một tên trong số đó phản đối, vì đây là một sự xúc phạm cả:

    - Tại sao chứ đại ca, ông ta chỉ dọa chúng ta thôi mà.

    -

    Rồi hắn quay đầu lại, và quát tên kia:

    - Thế địt mẹ mày không thấy sao, hành động đấy không phải giả tạo đâu, chúng ta không thể chơi lại lão điên này đi thôi.

    -

    Rồi ông lão nhắc bọn chúng, trả món đồ mà bọn chúng đã lấy, mặc dù khuôn mặt bọn nó thể hiện, có chút cay cú nhưng bọn con đồ đấy, ném lại cho cô chiếc vòng tay màu trắng.

    Sau khi hình bóng bọn côn đồ mất hút, ông lão rút con dao đấy, khỏi lòng bàn tay và băng lại bằng băng y tế.

    Ông nói với giọng hỏi thăm hai người:

    - Hai đứa có sao không.

    -

    Rồi sabishi đáp với cứng rắn:

    - Cháu ổn nhưng còn vết thương của ông.

    -

    Ông nói với giọng hỏi ngược lại:

    - Con không cần phải lo cho ta, quan trọng là vết thương của con kìa.

    -

    Rồi ông đỡ cậu, dậy mặc dù tuổi ông đã cao rồi, ông quay lại nói với giọng yêu cầu:

    - Cháu mang giúp ta túi đồ nhé.

    -

    Cô đáp lại bằng giọng có chút, biết ơn:

    - Được dạ vâng.

    -

    Trong lúc đi cậu thấy người bí ẩn cậu cứu, là một cô gái đang mặc đồ, tiêu chuẩn của nữ sinh trường cậu, có một mái tóc màu nâu, rồi cô nhìn bằng sự cảm ơn để lộ ánh mắt màu vàng, nhạt trộn lẫn cùng màu xanh lá, hiền dịu tạo nên một con mắt hút hồn, và bình yên.

    - Hết chương 18.

    -

    Tác giả: Cảm ơn mọi người đã xem, truyện của mình và cố gắng sống sót sau tết nhé, để còn xem chuyện của mình 🙂)
     
    [ Honkai Impact ] Hi Vọng Và Hận Thù
    Chương 19: Sự đổi thay


    Tại nhà ông ấy, một nơi ấm cúng và có chút an toàn, cậu ngồi trên ghế sofa được băng lại viết thương đấy, ông lão nói kèm theo giọng điệu an tâm:

    - May cho cháu là, chúng nó sài dao rọc giấy đấy, vết thương cũng không sâu lắm.

    -

    Rồi ông thắc mắc hỏi một số thứ về cậu:

    - Vậy cháu có số điện thoại, của gia đình không nếu cháu không muốn nói cũng không sao, ta sẽ đưa về tận nhà, ta sẽ dấu chuyện cháu bị lũ trẻ đánh.

    -

    Ông lão quay đầu qua hướng cô gái, rồi nói với giọng yêu cầu:

    - Cháu gái, cháu tên gì.

    -

    Cô đáp lại, một cách từ tốn:

    - dạ, cháu tên kibo.

    -

    Rồi ông đưa túi đồ, cho cô rồi nói:

    - Vậy Kibo có thể đi pha trà, giùm bác nhé.

    -

    Rồi ông chỉ tay về phía hành lang, rồi nói:

    - Cháu đi theo, đường đó rồi rẻ phải là tới nhà bếp.

    -

    Rồi Kibo đi để lại cậu và ông rồi, quay lại hỏi cậu:

    - Vậy còn cháu, chàng trai dũng cảm.

    -

    Cậu đáp lại, với thái độ chấp nhận:

    - Sato sabishi.

    -

    Một cái tên hợp với cậu làm sao, một kẻ cô đơn không, bàn bè không gì cả kể cả trong tiếng nhật từ sabishi, cũng dịch ra tiếng việt là sự cô đơn.

    Khuôn mặt ông lão, hiện lên sự hiền lành rồi nói:

    - Một cái tên rất hợp với người như cháu, đấy luôn đứng ra bảo vệ kẻ yếu thế, không cần biết có nhận được gì hay không.

    -

    Cậu cười một cách mỉa mai rồi, nói với giọng bất cần đời:

    - À thì cháu chỉ là một kẻ không cha không mẹ thôi.

    Khuôn mặt ông tỏ ra ngạc nhiên, rồi hỏi:

    - Vậy cháu được nhận nuôi sao.

    -

    Rồi kibo bước ra mang theo, trà và những chiếc bánh kem, nhìn rất ngon miệng.

    Vẫn với giọng nói mỉa mai,cậu đáp lại:

    - Cháu được, một người mẹ nhận nuôi và một người chị gái thôi.

    -

    Rồi giọng cậu trở, nên có chút đen tối:

    - Vì nếu cháu chết thì, chả có ai nhớ tới cháu cả, vì cháu là con cừu đen trong bày cừu trắng.

    -

    Rồi kibo phản bác đáp lại:

    - Anh nói gì vậy, anh còn mẹ mà.

    -

    Rồi ông hỏi, với thái độ thắc mắc:

    - Nhưng mà cháu có nhận được tình yêu thương, từ người mẹ đấy không.

    -

    Cậu đáp một cách trầm lắng:

    - Thì có, nhưng điều đấy, khiến cháu thấy mình thật...

    -

    Chưa kịp kết thúc câu, cô đã chen và phản đối.

    - Anh không hề, tuy rằng anh không giỏi trong việc học, nhưng mà về những việc khác anh rất hoàn hảo, một người liều bảo vệ người khác.

    -

    Không nhân nhượng, anh cũng phản lại:

    - Có thể cô, đứng nhưng mà còn nhưng người tui ngoài kia, mặc dù không nhiều.

    -

    Rồi cô giải thích:

    - Không anh khác hẳn hơn họ, rất nhiều.

    -

    Cậu đáp lại bằng giọng mỉa mai:

    - Vậy sao không cha mẹ ư.

    -

    Cô vẫn đáp lại, để khiến thái độ đó của cậu, biến mất đi:

    - Sao anh lại cứu cố chấp như thế, anh cứ suốt ngày tự khiển trách bản thân, thì làm sao anh có thể hiểu được cảm giác, của người khác khi anh mất chứ.

    -

    Rồi cậu đáp lại với giọng, lớn tiếng hơn:

    - Cô nghĩ vậy sao vậy, bọn họ sẽ nhớ tới tôi, vì những gì đánh nhau giỏi hả.

    -

    Cô liên tát một vào mặt cậu, rồi cô bổng rơi lệ xuống, khiến cậu nhận ra mình, ngu dốt thế nào khi những thứ, mà cậu từng làm luôn được mọi người nhớ đến.

    Khi cậu thốt ra câu xin lỗi, thì cô đã xen vào và nói tiếp:

    - Anh đứng nói mấy thứ vớ vẩn nữa, anh chỉ suy nghĩ những thứ tồi tệ về mình, mà anh chả nghĩ tới những thứ tốt đẹp mà mình làm cả.

    Anh chỉ nghĩ rằng không ai sẽ nhớ tới mình, nhưng anh có biết rằng, khi mất đi họ sẽ đau khổ tới chừng nào không HẢ !

    -

    Rồi đôi tay cậu lên má cô, lau đi hàng nước mắt, rồi nói với giọng hối hận, nhưng lời nói kèm theo nhẹ nhàng và chân thành:

    - Tôi xin lỗi, tôi sẽ thay đổi lối suy nghĩ đó được không.

    -

    Cô hiểu sai ý và hét, một cách tức giận:

    - ANH ĐỪNG CÓ XEM TÔI LÀ TRẺ CON.

    "

    Rồi ông lão nhìn thấy không khí, trở nên khá căng thẳng nên ông bày khá nhiều trò hài, tiếng gọi của ông khiến cô chú ý:

    - Này cháu gái.

    -

    Cô quay lại đáp:

    - Dạ.

    -

    Rồi ông giơ hai lòng bàn tay, nhưng nó nắm lấy một thứ gì đó:

    - Nào cháu chọn đi, tay trái hay phải, kể cả con nữa sabishi.

    -

    Rồi cậu chỉ về lòng bàn tay trái và nói:

    - Đây vì nó là tay cháu thuận.

    -

    Kibo chỉ về phía lòng bàn tay còn lại, và ông nói với giọng bất ngờ:

    - Ngạc nhiên chưa.

    -

    Cả hai lòng bàn tay mở ra, trên lòng cả hai, điều có móc khóa, nhưng đặc biệt là bên kibo là mặt cười, còn của cậu là mặt buồn bã.

    Cậu cười nhạt, rồi nói với giọng châm biếm:

    - Một cái móc khóa buồn, hợp với con nhỉ.

    -

    Rồi ông vui vẻ nói, kèm theo giọng suy đoán:

    - Ta tặng hai đứa và, tui chắc rằng hai đứa sau này có tương lai hạnh phúc đấy.

    -

    Rồi cậu nhìn lên, đồng hồ, kim phúc đã chỉ về con số tám giờ tối, nó có nghĩ là trể rồi, mẹ cậu sẽ lo phát ốm mất.

    Rồi cậu mang chiếc cặp, và nói:

    - Giờ này trể rồi chắc, con sẽ hộ tống kibo về.

    -

    Rồi ông lão đưa, chiếc cặp cho kibo rồi nói:

    - Ta sẽ đi cũng hai đứa.

    -

    Rồi cả ba người rồi, khỏi nhà ông ấy đi được lúc lâu, rồi tới một ngôi nhà một lầu rồi, kibo đi tới đó rồi chào hai người.

    Rồi khi tới nhà cậu nhưng, cậu đã dừng lại ở gần đó, rồi lão đã hiểu ý định của cậu, nên đã quay lại rồi đi.

    Còn cậu đi tới và, mở cánh cửa thân thuộc và là chấp nhận người như cậu, như hai người kia.
     
    Back
    Top Bottom