Khác [ Honkai Impact ] Hi Vọng Và Hận Thù

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[ Honkai Impact ] Hi Vọng Và Hận Thù
Chương 20: Gặp mặt


Rồi rosalia hỏi với giọng, rất ngây ngô:

- Vậy chị ấy, giờ ở đâu ạ em rất muốn được gặp chị ấy tận mắt lắm ?

-

Khuôn mặt cậu trở nên, trầm hẳn rồi nói:

- Chỉ tiết là...

-

Rồi từ sự trầm tư đó, trở nên buồn bã và hiện lên một sự tiếc nuối không siết, như bị rắc muối vào vết thương vậy, rồi rosalia lên giọng hỏi, với thái độ lo lắng:

- Anh sao vậy, anh...

-

Rồi lilya chén vào lời cô rồi nói, với giọng trách móc:

- Thôi nào chị.

-

Lilya nhìn vào cậu rồi nói, với giọng hối lỗi:

- Bọn em xin lỗi, lẽ ra không nên hỏi anh như vậy.

-

Rồi cậu đáp lại với thái độ, có chút tích cực:

- À không có gì đâu, chỉ là chuyện cũ thôi mà.

-

Rồi lilya nói với giọng, an ủi:

- Nhưng bọn em như vậy, cũng không được cho lắm, bọn em xin phép về.

-

Rosalia hỏi với giọng, thắc mắc về mọi truyện:

- Là chuyện gì vậy nói cho chị nghe đi ?

-

Rồi cô cúi đầu, xuống rồi kéo rosalia đi kèm theo, giọng trách móc thân thuộc:

- Đi nào rosalia ngốc.

-

Cánh cửa đóng lại để lại cậu, cùng với sự trầm tư đó, về những kí ức tuy có chút, mơ hồ nhưng lại rõ như ban ngày vậy, nó khiến cậu có cảm giác hoài niệm, và chát chúa vậy.

Rồi cánh cửa lại mở, những cảm xúc đấy trôi đi, cậu hình về phía cửa đó là fuhua rồi cô ra hiệu là, có muốn ra ngoài không đi dạo, wolf gật đầu do cậu nằm trong đây mãi, không có gì để làm nên hơi chán.

Rồi wolf và fuhua đi, vòng quanh khu vườn sau bệnh viện, rồi cô nói với giọng có chút phiền lòng:

- Hai đứa trẻ có lẽ, đã làm phiền cậu rồi.

-

Cậu đáp lại, với giọng tích cực khiến sự phiền lòng đó vơi đi:

- À không hai đứa, nhỏ tới hỏi thăm tôi là vui rồi.

-

Cô nói với, giọng an ủi kèm giải thích:

- Nhưng rosalia có vẻ còn rất, ngây thơ và vô tình chạm vào nỗi đau cậu, mà không hề hay biết, tôi thay mặt con bé tôi xin lỗi cậu.

-

Wolf đáp lại với giọng khó xử:

- À thì nó cũng lại qua khứ rồi, không sao đâu tui ổn mà.

-

Rồi khi cả hai, về dọc hành làng thì cậu thấy, rita đang làm một việc gì đó, nhìn qua cửa số cậu thấy cô đang nhối kế bên, một chiếc hòm nhìn như quan tài.

Do tò mò nên cậu mở cửa ra và bước vào, cậu chào cô một cách thân thiện:

- Chào cô rita.

-

Rồi cô quay lại chào, rồi quay lại cặm cụi làm một thứ gì đó khá chăm chú, fuhua bước vào rồi, nói như thế cô biết mọi thứ:

- Cô vẫn không bỏ cuộc sao rita ?

-

Cậu hỏi với, giọng thắc mắc kèm, theo dấu chấm hỏi trong đầu:

- Có chuyện gì sao ?

-

Rita nói với giọng giải thích:

- Thực ra tôi đang, cố tái sinh một người.

-

Cậu đáp lại với giọng còn khó hiểu hơn:

- Tái sinh ai.

-

Rồi cậu nhìn vào trong quan tài, là một cậu thanh niên có mái tóc trắng, trên người cậu ta mặc là một cánh áo màu đen, với cỗ áo rộng với tay áo ngắn, nhìn qua thì cái áo này khá rộng và chất liệu vãi thì theo cậu nghĩ cũng khá đắt tiền, kèm theo đó là một chiếc quần nhìn không rộng cũng không ôm.

Cậu nghĩ rằng sở thích ăn mặc, của người này khá kì lạ, rồi cậu thấy vài điểm khả nghi là, một vài chỗ có những vết lõm.

Cậu khá thắc mắc nến, cậu đã nói:

- đây là ai vậy.

-

Rồi cô quay lại, và nói:

- Thì đây là một herrsche, ngài ấy là bạn của ngài cancer khoảng bốn trăm năm trước.

-

Nhưng cậu thấy có gì đó không bình thường, vì một herrsche rất hiếm khi chết thế này, kèm theo những vết lõm thế này, nên cậu lại hỏi thêm:

- Vậy lý do tại sao ngài ấy lại chết.

-

Cô đáp lại một cách bất lực:

- Tôi cũng không biết nữa, nhưng khi ngài cancer vác ngài ấy, về thì tôi đã thấy trên người ngài đã có mấy vết này, và bất tỉnh tới giờ.

Rồi fuhua nói với giọng suy luận:

- Theo tui nghĩ những, vết lõm này là nơi chứa tinh thạch của mọi herrsche, ai cũng có một cái như thế này.

-

Rồi cô nhìn vào quan tài rồi nói tiếp:

- Nhưng ngài này lại có tận năm cái, mà cũng bị cướp đi toàn bộ, bằng một cách nào đó khá trơn tru.

-

Rồi rita nói, kèm theo thái độ suy nghĩ:

- Vì thế nên tôi, lấy toàn bộ tinh thạch từ mọi chiều không gian, của cách herrsche nhưng nó không khả quan.

Cô thở dài, một cách chán nản rồi nói:

- Kể cả tôi xin god kiana bốn viên hư vô, và một viên của theresa sama, nhưng nó vẫn như con cóc.

-

Rồi eric bước vào, và thấy mọi người, rồi rita lại thở dài cho thấy nó lại thất bại một lẫn nữa.

Eric hỏi với giọng lo lắng:

- Lại về vụ anh ấy sao ?

-

Rồi ngay lúc đấy, cái xác đấy bổng bật dậy, và mở mắt để lộ màu mắt đỏ thẳm, rồi bước ra khỏi quan tài.

Rồi eric là người đầu tiên phát hiện, ra người đấy rồi nói:

- Anh masuka.

-

Rồi masuka nói với giọng vui vẻ, đó là lên của người này, theo cậu nghĩ:

- Oh là cậu sao eric.

-

- Hết chương 20.

-

Tác giả: chào mọi người, lại là do tôi thấy mỗi chương tôi viết đều ngắn nên tui, sẽ cải thiện và nhiều chữ hơn để, mọi người đọc nhiều hơn nhé cảm ơn mọi người đã xem.
 
[ Honkai Impact ] Hi Vọng Và Hận Thù
Chương 21


Rồi ngài ấy nhìn xuống thân, rồi giống hài hước:

- Ái chà trong tôi lộng lẫy nhỉ.

-

Rồi đi wolf đáp lại với, giọng bình luận:

- Nó khá tạm ổn theo tôi nghĩ.

-

Rồi ngài ấy quay ra, nhìn cậu rồi hỏi với giọng thắc mắc:

- Đây là ai vậy Rita.

-

Rồi cô nói:

- À thì đây là một người, bạn Cancer của cancer thưa ngài.

-

Makusa đáp lại với giọng thú vị:

- Ái chà không ngờ suốt, quá trình tôi bất tỉnh thì, ông bạn tôi lại có thể làm quen với người bạn mới đấy.

-

Bổng makusa hỏi về một thứ:

- Mà tôi ngủ được bao lâu rồi.

-

Rồi eric đáp lại nhanh chóng:

- À thì bốn trăm sáu bảy năm rồi.

-

Ngài quay về phía cậu, nở một nụ cười nhẹ rồi nói:

- Thôi ta đi ra ngoài với cậu nhóc này một chút nhé.

-

Rồi Rita hỏi với giọng lo lắng:

- Liệu có ổn không thưa ngài tại vì...

-

Rồi Makusa ra dấu hiệu im lặng, bằng cách để ngón tay lên miệng rồi nói:

- Suỵt đừng nói ra.

-

Rồi cô đáp lại, nhưng có hơi do dự:

- À ừm.

-

Rồi cậu và ngài, dạo bước trên thảm cỏ ở phía sau bệnh viện, rồi cậu là người bắt đầu bằng cách hỏi:

- Vậy là ngài là một herrsche.

-

Makusa đáp lại với giọng giải thích:

- Phải ta là một herrsche, đầy đủ hơn nữa là herrsche of chaostic.

-

Rồi tiếp đó cậu hỏi tiếp, về ngài cancer và ngài quan hệ như thế nào, thì makusa đáp lại:

- Về năng lực và cả phe phái, thì ta và cậu ấy là bạn, và hoàn toàn giống nhau trừ việc, ta là thực thể còn cậu ấy là rồng, do ta là một thực thể, nên hoàn toàn khác với con người như nhóc.

-

Rồi giọng makusa, bổng trở nên nghiêm túc đến lạ thường:

- Nhưng cả hai ta điều, có chung một kẻ thù.

-

Rồi trùng hợp thay, cả hai điều nói trùng một câu:

- Hakai.

-

Makusa nói lý do tại sao, mình lại bất tỉnh lâu đến thế:

- Chính hắn đã lấy những viên tinh thể của, ta vào bốn trăm sáu bảy năm trước, vì thế mà ta rơi vào hôm mê.

Và cậu đáp lại bằng một giọng ân hận tột cùng, theo một cách kiềm chế:

- Và hắn ta đã lấy đi hai thứ của tôi.

-

Rồi đôi mắt tỏ ra sự thấu hiểu, như thể rằng ngài đã biết trước mọi chuyện, rồi nói với giọng an ủi:

- Coi như là chúng ta điều có những mất mát vậy.

-

Rồi giọng ngài bổng trở nên đượng buồn:

- Ta đã rất hối hận khi, làm bạn với hắn chỉ có điều, hắn đã trở nên thâm độc và đâm sau lưng ta khi bất cẩn, và lấy đi " nguồn sống " của một cách dễ dàng.

-

Rồi cậu gật đầu vì, cậu hiểu cảm giác đấy một sự đau đớn, kèm tức giận vì nó giống như một gia vị, của sự cay đắng vậy.

Giọng của ngài, Makusa dần chuyển sang thái độ mong chờ:

- Vì thế nên ta đang, chờ đợi rằng một lúc nào, đó bạn ta sẽ lấy năm viên đó về, và chính ta sẽ kết liễu hắn.

-

Ngài nhìn cậu rồi, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt đấy, rồi nói:

- À sao cậu không giúp ngài Cancer, lấy lại đá cho ta và, cả hai ta cùng nhau kết liễu hắn được không ?

-

Cậu gật đầu, rồi một vết máu chảy trên đôi môi, rồi cậu lau đi Makusa thấy vậy hỏi:

- Nhóc dính hắc thuật của, hắn đúng chứ ?

-

Cậu không ngần ngại trả lời:

- Thì tui bị hắn đâm lén, trong cuộc đấu tay đôi.

-

Khi câu được hỏi về, việc thanh tẩy thì cậu đáp rằng là sẽ, được làm vào vài ngày tới bởi kallen.

Rồi Makusa cách nói giống như, đang chuẩn bị làm một thứ gì đó:

- Được rồi ta sẽ ban, cho cậu cái này nhé nhưng, sẽ hơi đau tí.

-

Ngài lấy hai ngón tay, để lên mắt cậu đâm bể, con ngơi của cậu, rối rút ra một cách nhanh chóng, nhưng nếu nhung quy luật tự nhiên, thì cậu sẽ bị mù, nhưng kì lạ thay khi rút ra, nó lại bị gì kể cả một viết xướt.

Rồi ngài đáp lại, với giọng trấn an:

- Ta xin lỗi, vì đâm hơi mạnh giờ ổn rồi, ta vừa ban cho cậu năng lực để tìm, viên đá dễ hơn trên cơ thể hắn.

-

Giọng nói Makusa, trở nên nghiêm túc:

- Thì trong trận chiến kế tiếp thì, nhất định giúp Cancer lấy lại những thứ, ta vốn thuộc về rõ chứ ?

-

Cậu nói với, một giọng quyết tâm:

- Rõ.

-

Rồi ngài Makusa bổng mất nhận thức và, ngã rẫm xuống thảm cỏ xanh mướt, khiến cho cậu lo lắng.

Rita bước tới trên tay cầm theo, một chiếc chăn đắp lên cơ thể của ngài rồi, nói với giọng nhắc nhở:

- Xin cậu đừng làm phiền ngài ấy, vì ngài Makusa bắt đầu ngủ đông rồi.

-

Rồi cậu thắc mắc hỏi:

- Vậy khi nào ngài ấy tỉnh dậy lại ?

-

Cô đáp lại cậu bằng cái, lắc đầu rồi nói:

- Chính tôi cũng không biết, nhưng khi cậu tìm được năm viên đá thì, ngài ấy sẽ trở lại bình thường.

-

Rồi cô hỏi lại thứ mà, Makusa đã nói rồi cậu trả lời rằng, cậu sẽ ghi nhớ nó cho tới khi cậu, gặp hắn thêm một lần nữa, rồi cô bắt đầu kéo ngài về do, nó nhìn hơi kì như mang xác đi phi tang vậy nên, cậu cũng giúp cô mang đi để lại vào trong quan tài.

Về tới nơi thì cậu, thấy khá thấm mệt sau khi, vác ngài về rồi cậu xin cô đi tới căn tin để mua nước khi, về trước cửa cậu thấy bóng dáng Cancer đang ngồi nói chuyện, một mình nhìn vào có vẻ hơi đôi chút giống cậu khi, đi thăm mộ vậy.

-

Cậu mở cổ khiến Cancer, để ý rồi ngài hỏi có chút vui vẻ:

- Cậu nghe hết rồi sao ?

-

Cậu đáp lại với giọng thú nhận:

- Thật ra là, không hẳn lắm nếu, có thì khả ổn với một người như tôi.

-

Rồi ngài ấy nói với giọng có chút đượng buồn:

- Thì bốn trăm sáu bảy năm đã, trôi qua mà ta chưa được nghe lại giọng đấy rồi.

-

Rồi cậu cũng nói kèm, theo tâm trạng hơi buồn nhưng, giọng nói như thể là cậu đã quen với chuyện này:

- Thì năm nào tôi cũng, ra thăm mộ của em ấy rồi nói chuyện như người sống ấy.

-

Rồi đáp lại đó là, một tiếng cười nhẹ của ngài rồi nói:

- Cậu cũng vậy sao coi, như chúng ta là hai hằng tự kỷ vậy.

-

Rồi giọng nói cậu đi vào thẳng, vấn đề một cách khéo léo:

- À thì về chuyện, của ngài Makusa.

-

Ngài đáp lại bằng sự, thản nhiên:

- Ta biết hết kể cả, ta không ở trong cuộc trò chuyện đó.

-

Rồi cậu nói với giọng chấn an:

- Đừng lo tôi sẽ, cố trợ giúp hết sức mình.

-

Rồi đáp lại là giọng cảm ơn, của Cancer:

- Cảm ơn cậu Ưolf.

-

Rồi kallen từ phía sau hô lên với, giọng quyết tâm:

- Em cũng sẽ giúp anh nữa.

-

Rồi cậu và ngài ấy quay lại, ngài ấy ngẩn người vì có chút bất ngờ rồi, seele và bronya phía sau cô rồi, giơ tay lên biểu hiện sự quyết tâm như, muốn giúp Cancer vậy.

Eric đứng kế bên kallen, rồi nói với một giọng vui vẻ:

- Thấy anh rể vậy mà, ngại gì không giúp nhỉ.

-

Rồi Kallen nhìn eric với, ánh mắt hình viên đạn rồi nói:

- Này em nói, gì đấy ?

-

Rồi Eric làm ánh mắt có chút xoa dịu cô:

- Không em chỉ nói giỡn thôi, chị bình tĩnh.

-

Rồi Plutia từ xuất hiện, từ phía sau mọi người rồi nói với động viên Cancer:

- Cố gắng lên nhé em trai, của chị.

-

Rồi Wolf bất chợt nhớ ra, một thứ gì đó rồi hỏi cô:

- Mà plutia tui muốn, hỏi cô cái này.

-

Rồi cô đáp lại khá thoải mái:

- Được cậu hỏi đi.

-

Cậu hỏi về cái, lúc chuẩn bị khi, dịch chuyển tới chỗ của Hakai thì, cô bảo rằng hắn ta có giữ một thứ gì đó quan trọng của, cậu rồi cô suy nghĩ một lúc rồi đáp:

- Tuy ta không thể tả được, nhưng ta biết rằng nói quan trọng với cậu, giờ ta hết năng lượng rồi, nên ta về trước.

-

Rồi cô gật gà gật gù, với dáng vẻ mệt mỏi rồi kallen đỡ cô rồi nói:

- Để em mang chị ấy về, chúc mọi người ngủ ngon, thôi em đi.

-

Cậu đứng dậy chào mọi người, rồi cũng đi về phòng của mình.

- Hết chương 21.

-

Tác giả: Chào mọi người, chúc tất cả mọi người năm mới vui vẻ và hạnh phúc nhé, và nhớ theo dõi nhé.
 
[ Honkai Impact ] Hi Vọng Và Hận Thù
Chương 22


- Bắt đầu từ mười ngày sau -

Sức khỏe cậu có đôi chút, cải thiện và được Kallen thanh tẩy trước đó không lâu, giờ cậu đang cùng ngài ấy dọn đồ của cậu, rời khỏi đây và về nhà.

Bổng Kallen bổng hỏi cậu, với đôi chút thắc mắc:

- Mà giờ cậu định, làm gì tiếp theo ?

-

Rồi Wolf đáp lại, một cách vui vẻ và mong chờ:

- À thì tôi sẽ về nhà nghỉ ngơi và, tiếp tục quay lại căn cứ làm nhiệm vụ, hằng ngày ở căn cứ.

-

Rồi cô đáp lại, với giọng vui vẻ:

-Ừ thì chúc cậu vui vẻ.

-

Rồi cô lướt qua thì, thấy một vật đặc biệt của cậu cô chộp lấy nhìn, đó là một bức ảnh của Wolf trong quá khứ chụp chung với Kibo, với đôi mắt không có viết sẹo đặc trưng đấy, và sắc màu rất vui vẻ và có sự quyết tâm, khác với Wolf bây giờ tĩnh lặng có đôi chút vô cảm, nhưng không nhiều và thụ động.

Rồi cô suy ra đây là cô gái mà, Wolf hay kể với Ngài cancer là một người con gái xinh xắn, với nét ngây thơ đáng yêu, tuy yếu đuối về thể chất nhưng cô lại rất kiên cường, với tính cách hiền hòa và dung thứ.

Bổng cô nhớ hình bóng ấy, mái tóc cùng với đôi tai màu hồng phai trắng ấy, kèm theo đôi mắt tím đậm với, bộ gokamiso trở nên rõ nét hơn.

Chúng làm tinh thần cô có chút sửng sờ, rồi tay cô không nghe theo cơ thể, có cứ run rẩy rồi vài bất giác vài giọt nước mắt nhỏ xuống, do Wolf thấy cô quá suốt động nên đã chộp lấy tấm ảnh, rồi nói với giọng nuối tiếc và ánh mắt chia buồn:

- Xin lỗi cô, tôi lại gợi chuyện đấy rồi.

-

Cô lau những giọt nước mắt, rồi nói với giọng thứ lỗi:

- Ơ không tôi mới phải là người xin lỗi, cậu mới đúng sao tôi thể quên thế này.

-

Cậu nói giọng an ủi, khiến cô nguôi ngoai đi:

- Tui từng trải qua rồi nên hiểu, cô đừng buồn nữa nhá.

-

Rồi cô để tấm ảnh vào rồi, nói với giọng an ủi:

- Cảm ơn cậu về lời, khuyên giờ tôi phải đi rồi.

-

Rồi Durandal bước vào rồi, nói với giọng vui vẻ:

- Con ơi con đã, chuẩn bị về nhà chưa.

-

Rồi cô rồi hỏi, nhưng cô chỉ đáp lại:

- Thôi hai mẹ con nói chuyên đi, tớ đi ra ngoài trước.

-

Rồi Kallen bỏ ra ngoài khi cậu định đi theo, thì Durandal ngăn rồi nói:

- Người như kallen mạnh mẽ lắm, con yên tâm đi.

-

Rồi giọng bà về với, vẻ hiền dịu vốn có:

- Nếu đã xong rồi thì, chúng ta cùng về nhà thôi, mẹ có nấu món con thích đó.

-

Rồi cậu gật đầu, rồi hai bọn họ đi về nhà, vào một cửa hàng gần đó, để mua đồ, rồi về khi bước nhàvào là cậu cảm nhận được, một không khí quen thuộc thay vì là sự lạnh lẽo đến rợn người mà, lần này là một không khí ấm cúng của ngôi nhà.

Cậu và bà bước vào bếp, để túi đồ đã mua để trên bàn rồi Durandal nói với, giọng vui vẻ:

- Tối này là Sona và, anh rể con sẽ tới đây đấy, nên mẹ cần con giúp ấy.

-

Bổng giọng cậu trở nên lo lắng, với ánh mắt lo ngại sâu xa:

- Chị à...

-

Rồi não của cậu, bổng nhớ về vài tháng trước khi, Sona nấu thức ăn cho cả nhà thì thứ, chị ấy mang ra là một mớ chất không nguồn gốc, và màu đặc trưng nhất là màu tím, và một vài thứ còn sót lại được gọi là thức ăn.

Durandal như nhìn thấy được, suy nghĩ của cậu rồi nói với, giọng trách móc nhưng nó khá nhẹ nhàng:

- Con lại suy nghĩ lung tung rồi, thật là thằng nhóc này.

-

Cậu nhớ ra được gì đó, rồi thò tay vào lòng bàn tay bên phải, rút ra một sợi dây chuyền có một chiếc răng cái mập đi kèm.

Wolf nói với giọng vui vẻ:

- Cho mẹ...

-

Chưa kịp nói xong bà ấy đã ôm cậu vào lòng, tuy không phải mẹ con ruột, nhưng mà bà vẫn chấp nhận và đối xử cậu như người nhà, kể cả lúc đấy cậu chỉ là một đứa trẻ bị bỏ rơi trước, cửa cô nhi viện nhận nuôi.

Durandal nói với giọng cảm kích:

- Cảm ơn con wolf.

-

Mặt cậu hơi có chút, đổi sang màu cà chua, wolf lúng túng nói:

- À thì....không, có gì đâu con chỉ....bẻ răng cá mập thôi.

-

Rồi bà ấy buông cậu ra, khiến cậu đỡ bối rối rồi cậu nói với giọng vui vẻ:

- Mẹ muốn ăn gì không, con nấu cho mẹ.

-

Durandal đáp lại với, giọng như muốn khích lệ cậu:

- Con hãy làm muốn ăn mẹ thích đi, nhớ là làm nhiều nhiều lên nhé con, giờ hai mẹ con ta bắt đầu thôi.

-

Khi định chuẩn bị bật bếp lên nấu, thì bà nhắc nhở cậu một cách nhẹ nhàng là, phải đeo tạp về điều duy nhất mỉa mai là cái, của cậu là một màu hồng từ trên xuống dưới, còn của bà ấy thì là màu trắng nhưng, ở ngay ở giờ có một hình trái tim màu hồng được khâu lên đấy, nó là thứ mà cậu đã may lên, khi cậu còn sự ngây thơ của trẻ con khi còn nhỏ, nghĩ lại thật hoài niệm.

Sau một lúc nấu nướng, và có chút vui vẻ giữa cậu và bà ấy cậu, cậu mang những dĩa thức ăn ống ánh.

Rồi mang để lên bàn rồi có tiếng chuông cửa, bà ấy thao tạp về rồi ra mở cửa cậu, có nghe âm thanh nói chuyện vui vẻ bên ngoài đấy, cậu cùng tháo chiếc tạp về rồi ra gặp bọn họ.

Wolf đi và chào một cách thân thuộc:

- Chào Blue, khỏe không anh.

-

Rồi blue đáp lại cậu:

- Anh khỏe cảm ơn em.

-

Đó là một người đàn ông tầm tuổi giống cậu có mái tóc xanh dương, với đôi mắt màu đen tuyền và, mặc một bộ đồ đơn giản, và chị sona cũng thế

Rồi giọng giọng nói của một đứa trẻ phía sau:

- Con chào bác trai, và bác gái.

-

Rồi Wolf xoa đầu con bé, rồi nói với giọng vui vẻ:

- Chào con karui.

-

Người mà

Rồi cả gia đình cậu vào trong, ngồi quay quanh chiếc bàn nhỏ nhưng đầy ấm cúng này.

Rồi sona nói với, giọng có chút hối tiếc trong đó:

- Hình như con cưới hỏi hơi, sớm nên thì phải nên mẹ đã phải...

-

Rồi Durandal đáp lại với giọng thoải mái:

- Không sao đâu với lại mẹ cũng muốn, thử cảm giác được có cháu cháu ngoại là, như thế nào đúng không Karui của bà. *

Rồi con bé đáp lại với, giọng nhí nhảnh:

- dạ, hi hi.

-

Rồi Wolf nói với giọng, thoải mái:

- Và mẹ lớn tuổi nhất.

-

Rồi sona đáp lại:

- Mẹ cũng chưa hắn, đến độ năm mươi.

-

Rồi Blue nói với giọng thắc mắc:

- Con không ngờ là, mẹ vẫn còn trẻ đến vậy.

-

Tiếp đó Blue quay qua bên cậu, rồi hỏi cậu với giọng thắc mắc:

- Vậy sau khi em xuất viện, rồi em sẽ làm gì tiếp theo.

-

Wolf đáp lại một cách bình tĩnh:

- À thì làm công việc hằng ngày.

-

Rồi Sona nói với, cậu một câu căn dặn:

- Vậy thì em nhớ giữ sức khỏe nhé.

-

Rồi cậu đáp lại bằng một nụ cười, khiến Sona có chút yên tâm, sau khi gia đình của chị Sona về thì, cậu kêu bà ấy lên ngủ trước còn cậu, thì ở dưới rửa bác đĩa thế là, một ngày bình yên đã trôi qua.

Sáng hôm sau cậu, vẫn làm những việc cậu hay làm rồi lên căn cứ, nhiệm vụ lần này là đi tuần tra khu vực xung quanh căn cứ.

Rồi trong lúc đi cậu đụng vô thức đụng phải, một cô gái nhân thú với máu tóc màu trắng với đôi tai mèo màu trắng.

Cậu vô tình làm con bé ngã, theo thói quen cậu đưa tay ra đỡ, cô gái với dáng vẻ nhỏ nhắn, con bé mặc một chiếc áo sơ mi trắng với chữ s bên ngực trái, và mặc váy đen ngắn chỉ tới đầu gối, và một đôi giày đen cổ cao.

Cậu đỡ con bé dậy rồi nói:

- Tôi xin lỗi cô có sao không.

-

Cô đứng dậy để lộ một đôi, mắt màu cầu vồng nó mê hoặc cậu, rồi cô gái hỏi lại cậu khiến cậu tỉnh táo:

- Tôi ổn còn cậu.

-

Cậu gật đầu, rồi cô nói với giọng có chút lỗi lầm:

- Xin lỗi vì đã đi không để ý đến cậu.

-

Rồi Wolf đáp lại với, giọng có chút hối lỗi:

- À thì nói cũng là lỗi của tôi khi đi không để ý đến cô.

-

Cô hỏi cậu với giọng thắc mắc:

- À mà cậu tên gì vậy.

-

Cậu trả lời rằng mình tên Wolf, rồi cô nói mình tên Aiko cười nhẹ rồi đưa tay ra, như thể cô muốn bắt tay cậu nụ cười đấy, làm cậu có cảm giác nhẹ nhõm như, được sống đúng con người thật vậy.

- Hết chương 22.

-

Tác giả: Chào mọi người cảm ơn, vì đã xem nhé nhớ theo dõi và đừng xem chùa nhá.
 
[ Honkai Impact ] Hi Vọng Và Hận Thù
Chương 23


Rồi aiko để ý cậu đeo bao tay, và treo thanh katana bên hông rồi, khuôn mặt cô hiện lên sự tò mò:

- Cậu cũng sài katana sao ?

-

Wolf đáp lại bằng khuôn mặt thân thiện, rồi nói một cách vui vẻ:

- À thì tôi có, sài hai cái nữa là lưỡi hái hai lưỡi và hai cây lục.

-

Rồi cô nói với thái độ ngưỡng mộ và nhìn cậu đôi mắt trầm trồ:

- Wow cậu giỏi thế, và còn dùng lưỡi hái nữa.

-

Do cậu thấy sự ngưỡng mộ này, đi hơi quá đà nên cậu nói giọng hơi không vui, với ánh mắt hơi ngại:

- Thôi cô đừng làm thế, nữa tôi ngại lắm.

-

Cô biết hành động mình hơi quá nên ngừng, Aiko bỗng nhớ ra gì rồi quay qua, nhìn cậu rồi hỏi:

- Mà cậu bao nhiêu tuổi thế , tôi lỡ mà nói chuyện với người tuổi thì bắt lịch sử lắm.

-

Rồi wolf nhớ lại rồi nói:

- Tôi tầm 22.

-

Rồi khuôn mặt cô khá bất ngờ, rồi ngay tức khắc cô cúi cùng chào cậu, rồi nói với giọng lễ phép:

- Ấy chết, anh trên hơn em một tuổi, em ngại quá, em xin lỗi.

-

Rồi thấy tình huống ngại, nên bảo cô đừng cúi chào cậu nữa, vì cậu là thằng con trai nên hơi ngại, rồi cô ngẩng đầu lên rồi nói, với giọng lễ phép cùng mới khuôn mặt nghiêm túc:

- Em rất tôn trọng người lớn, nên xin anh hãy chấp nhận lời xin lỗi của em ạ.

-

Để không vào trường hợp tiến thoái lưỡng nan, này nên cậu đã chấp nhận, rồi mặt cô chuyển sang ửng đỏ đôi chút với, ánh mặt hơi ngại.

Rồi Aiko đáp, giọng biết ơn cùng ánh mắt vui vẻ:

- tốt quá cảm ơn anh, vậy thì em sẽ không khách sao nữa đâu.

-

Rồi trong đầu cậu nảy ra, ý kiến rồi nói:

- Hay là hôm nay chúng ta đi tuần, coi như là lần đầu tiên chúng ta làm quen, và hợp tác.

-

Rồi wolf và aiko đi tuần tra, cả hai nhìn lên bầu trời hiện ra một vệt đen thẳng hiện lên, xuất hiện rồi cậu và cô rút katana ra khỏi bao kiếm.

Từ trong đám mây những hình hài tử sĩ cung thủ, nữ bước ra từ đám mây, bộ đồ mà chúng mặc là sự phai trộn giữa cam neon, và một màu đen đậm.

Aiko nói giọng nghiêm túc theo đó khuôn mặt nghiêm chỉnh, khác với lúc trước dễ thương và thân thiện :

- Anh hãy tấn công chúng cánh trái, và em sẽ ở bên cánh phải.

-

Cậu gật đầu rồi cả, hai cùng tách ra hai hướng, rồi lao lên rồi bọn chúng chia nhau ra và xả mũi tên, về phía cậu và cô.

Bọn chúng hướng hướng cung về phía cậu, rồi bắn cậu nhanh sử dụng thanh kiếm, và chém mũi tên.

Nhưng nó quá chậm, với phía bên kia cô gái nhân mèo, cô dùng thanh katana màu đen khéo léo, bắt từng mũi tên rồi ném phía chúng, vừa lao lên.

Cô nghĩ rằng cách này là hoàn hảo, không thể sai sót, tiếc là mọi thứ đều có thứ ngoài ý muốn xảy ra.

Khi cô chuẩn giơ kiếm lên chém, nó bỗng bị tuột ra khỏi tay cô có thể, là do tay cô đã có chuyện gì đó, hoặc khi bắt lấy mũi tên.

Khi cậu định lao tới với một hy vọng, là đỡ đợt mũi tên kế tiếp của chúng chuẩn bị bắn ra, bỗng một cái bóng lao tới đánh các mũi tên, bổng khuôn mặt cô sửng sờ, với ánh mắt hơi bất ngờ.

Rồi giọng cô trở nên lắp bắp, khuôn mặt cô biểu diễn sự lo lắng:

- sao...sao...anh...lại.

-

Khuôn mặt cậu ta quay lại, để lộ ra một nhân thú sói với, đôi mắt vàng kèm theo một bộ lông đen xám nhẹ rồi, khuôn miệng cậu cử động nói giọng có chút trách móc:

- Con ngốc này, thật là hai người để đó cho tôi đi.

-

Rồi anh ta rút hai thanh dao Kukris, gần bằng nửa cánh tay, điểm nổi bật mà cậu là, ở hai màu của chúng có là màu vàng và đen, rồi phi tới chém bay đợt mũi tên bay về phía ba người họ.

Khi lũ tử sĩ ngưng xả mũi tên về phía này , không do dư hay trần trừ người thanh niên đấy chạy tới rồi, nhảy lên đầu con ở phía thấp, lấy đà nhảy lên chém những con cao.

Sau một hồi tấn công bọn chúng, bỗng đám mây dần phơi đi, mà nó trở lại màu xanh dương và đám mây dần trở lại màu vốn có, rồi cậu ta đáp đất rồi đi lại về phía hai người.

Rồi ánh mắt và khuôn mặt cô hiện lên sự bất ngờ, khuôn miệng cô nói hiện lên sự không vui:

- Tidus sao anh lại...

-

Tidus đáp lại cô bằng ánh mắt nghiêm túc, và giọng không hài lòng:

- con ngốc này, sao cứ dấn thân vào nguy hiểm vậy, nếu không thể tự mình đánh bại được thì cứ rút lui, đi chứ sao em lại đứng lì ra đó.

-

Rồi cô nói với giọng như muốn, cãi lại sự nghiêm túc đấy của anh trai cô vậy:

- Nhưng em chỉ muốn được một lần bảo vệ người khác thôi, em cũng là Valkyrie cấp S mà.

Khuôn mặt anh ấy không phản ứng gì với, lời nói đấy của cô rồi người thanh niên đấy đi lại, cô rồi cầm bàn tay trái được, bao bọc bởi găng tay màu trắng cô lên, mặc cho cô vùng vẫy.

Anh ta rút một cách nhẹ ràng, để lộ một thứ ánh sáng chói chiều vào mắt cậu, khiến đôi lông mày nheo lại chút.

Rồi nó cũng dần phơi đi, khi đôi lông mày trở lại bình thường, thì cậu nhận ra một điều là nó là một cánh tay, pha lê long lanh với nhiều màu sắc, nhưng nó đã không còn nguyên vẹn khi nó đã, vỡ một nữa và phần bàn tay còn lại nằm gọn trong bao tay ấy.

Rồi cậu ta nói với giọng không vui, với ánh mắt đôi chút tức giận:

- Liệu em có nghĩ rằng đôi bàn tay, có thể gãy khi chộp lấy chúng không.

-

Rồi khuôn mặt cô trở nên, quá suốt động nói với giọng lắp bắp:

- Nhưng...nhưng....mà....

-

Rồi ánh mắt cậu, và cả khuôn mặt cậu trở nên quá lo lắng cho cô rồi nói:

- Nếu em mà còn như thế nữa, anh sẽ không cho em đi cặp với anh nữa đâu.

-

Rồi có thể do sức chịu đựng, cô đi quá giới hạn và đôi mắt cô trở nên long lanh, rồi cô chạy đi trong khi cánh tay còn lại chạy đi, trong khi nước mắt cô tung trào.

Rồi cậu ta chỉ thở dài một cách không vui, với đôi mắt có chút có lỗi, vì có thể mình đã trách hơi quá, cậu thắc mắc đi lại hỏi, về tên của cậu.

Anh ta nói mình tên Tidus và một nhân thú người sói như cậu đã thấy, cậu nói mình tên wolf, rồi hỏi về Aiko vì sao con bé lại có một cánh tau như thế:

- Cô bé là em gái nuôi, một thú nhân người mèo.

-

Tuy cậu đã biết một vài thứ rồi nhưng, cánh ta pha lê đó khiến cậu tò mò nên đã hỏi cậu ta, rồi cậu đáp lại bằng giọng giải thích:

- Thì con bé là người tinh thể, và chúng tập trung ở chân và tay, và cũng là lý do nó có màu mắt đẹp như thế.

Cậu có đôi chút bất ngờ, vì lâu lắm ra cậu mới thấy mấy người như thế, rồi Tidus giải thích tiếp:

- Và những tinh thể này, đặc biệt là chúng có các vi sinh vật sống , nên giúp tay con bé hoạt động bình thường, và linh hoạt.

-

Rồi cậu hỏi rằng nó có điểm yếu không, cậu gật đầu có nghĩa là có, nó khá mong manh trong những trường hợp thế này, nhưng may là ở đây bọn họ có keo sinh học, có thể gắn lại và hoạt động lại được, miễn là tìm được những mãnh vỡ

Rồi Tidus cầm bàn tay còn lại, của aiko quay lại rồi nói:

- Giờ tôi mang thứ, này về cho con bé cậu cứ tiếp tục công việc của cậu.

-

Đi được vài bước được vài bước chân, cậu quay lại hỏi, cậu đi với con bé để làm gì cậu đáp lại, hai người họ đi tuần tra.

Nhưng không có gì để níu kéo lại, nên cậu nên cậu ta cũng đã đi để lại cậu ở đấy, rồi cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, cậu cũng quay lại với công việc tuần tra.

- Hết chương 23.

-
 
Back
Top Bottom