Ngôn Tình Hồng Điệp Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hồng Điệp Yêu
Chương 80: 80: Kiểm Tra Năng Lực 1


"Bái kiến sư phụ! Ngân Hoa đến rồi!"
Lục Tư Đường nhìn bộ dạng của nàng, vừa đáng trách vừa xót thương.

Có muốn trách cũng không trách được, chỉ lắc đầu rồi nghiêm giọng nói một câu "Đến là tốt rồi! Lần sau nếu có ngủ quên thì không cần đến nữa.

Tỉnh dậy thì tự giác chạy mười vòng quanh sân này cho ta!"
Bạch Ngân Hoa nghe vậy liền cười trừ "Vâng! Lần sau con nhất định sẽ không phải chạy đâu!" nói rồi nàng đưa tay, dùng tay áo thấm nhẹ qua mồ hôi trên mặt.
Trần Khải Ngôn nhìn nàng mỉm cười trìu mến, hắn lấy trong tay áo một chiếc khăn tay nhỏ rồi từng bước lại gần đưa cho nàng "Ngân Hoa sư muội! Dùng cái này đi!"
Bạch Ngân Hoa nhìn hắn nở nụ cười rồi nhận lấy khăn, nhanh chóng lau đi những giọt mồ hôi còn lại.

Trần Khải Ngôn lúc này đột nhiên đưa tay sờ nhẹ qua tóc Ngân Hoa khiến nàng bất ngờ giương mắt nhìn hắn hoang mang.
"Huynh..?"
Trần Khải Ngôn cầm chiếc lá bồ đề nhỏ đưa ra trước mặt nàng mỉm cười "Tiện tay lấy!"
"Đa tạ!"_Ngân Hoa nhìn chiếc lá rồi lại mỉm cười nhìn hắn sau đó đưa chiếc khăn tay ra "Cái này lát ta dùng sau đó giặt lại rồi trả huynh sau nhé!"
"Muội cứ lấy đi, không cần trả lại đâu!"_Trần Khải Ngôn đáp.

"Vậy ta không khách sáo đâu nhé!"_Bạch Ngân Hoa lém lỉnh.
Trần Khải Ngôn đáp lời "Không cần khách sáo!"
Cảnh tượng tưởng chừng là bình thường ấy, Lục Thừa Phong đứng gần đó chứng kiến từ đầu đến cuối.

Trạng thái bình thường đột nhiên biến thành tâm trạng không vui vẻ là mấy.

Chàng lại ghen rồi! Một kẻ yêu đương còn phải sợ này sợ kia như họ Lục này có tư cách để ghen không nhỉ?
Trương Y Phàm nhìn thấy Bạch Ngân Hoa bận nói chuyện cùng Khải Ngôn liền tranh thủ đến gần Thừa Phong bắt chuyện "Thừa Phong ca ca!"
Lục Thừa Phong mắt vẫn nhìn đăm đăm về phía hai người kia nhưng vẫn không quên trả lời nàng ta "Có chuyện gì sao?"
Trương Y Phàm nhìn theo ánh mắt của Thừa Phong mà hướng về phía Ngân Hoa, Khải Ngôn đứng.

Giọng nói mang đầy sự ẩn ý cất lên "Huynh...!không sao đấy chứ?"
Thừa Phong hơi chột dạ rồi nhìn nàng ta đáp "Hả? Sao chuyện gì cơ?"
Trương Y Phàm lắc đầu đáp "Không có gì! À này Thừa Phong ca ca, lúc nãy ta xem qua kiếm pháp của huynh, quả thật có phần ngưỡng mộ.

Không biết sau này huynh có thể truyền đạt lại cho ta một chút ít được không? Nữ tử yếu đuối như ta đây thật sự rất cần một chút võ công để phòng thân."
"Cũng được!"_Thừa Phong nói rồi lại hướng mắt về đôi sư huynh muội kia.
Mặc dù nhận thấy đối phương dường như không để ý đến mình, nhưng Trương Y Phàm nhất quyết không bỏ cuộc mà hỏi thêm "Vậy chúng ta...!sẽ bắt đầu khi nào? Sau buổi tập hôm nay được không?"
"Ta cũng chưa biết nữa, có thể là khi khác đấy!"
"Vậy khi khác là lúc nào?"
"Ta sắp xếp xong sẽ nói với muội sau nhé!"_Lục Thừa Phong nói rồi mặc nàng ta mà tiến lại về phía cha của mình.
"Cha, chúng ta bắt đầu được chưa ạ?"
"Cũng không còn sớm nữa.

Bây giờ chúng ta tranh thủ một chút nhé!"_Lục Tư Đường nhìn lên trời nói rồi ra hiệu cho 3 người còn lại tập hợp.
Sau khi cả bốn người xếp thành một hàng ngang với nhau, Lục Tư Đường nói tiếp "Lúc đầu ta vốn có kế hoạch khác nhưng hôm nay đặc biệt có Trương tiểu thư ở đây, vậy nên ta sẽ cho các con tỉ thí theo cặp.

Hai nam hai nữ cứ thế mà chia.

Tuyệt đối phải dùng hết sức lực của mình, không nhượng nhau càng tốt.

Bởi vì khi các con chiến đấu cùng với các yêu ma bên ngoài, sức mạnh của bọn chúng thế nào ta cũng không thể lường trước được chuyện đó đâu.

Đã rõ cả chưa?"
"Rõ!"
"Được rồi!"_Lục Tư Đường nói sau đó phất nhẹ tay áo qua phía bên trái của mình.

Ngay lập tức, một sàn đấu lớn hiện ra, một khoảng cách vừa đủ gần đó là một kháng đài khá cao tiện quan sát toàn trận đấu.

Ông nhìn thành quả mình tạo ra, mãn nguyện rồi nhìn về phía mọi người "Đã là tỉ thí thì phải có sàn đấu.

Luật chơi không quá khó, đánh đến khi đối thủ không kháng cự nổi nữa thì thắng."
Bạch Ngân Hoa nghe xong liền tinh nghịch lên tiếng "Haha.

Như vậy thì con thắng chắc!"

Trương Y Phàm nghe câu nói của nàng không lọt tai liền đáp "Còn chưa chắc ai hơn ai, đừng có vội khoe mẽ như vậy! Ta nghe nói ai đó được chính người đứng đầu môn phái dạy võ công cho, vậy mà suốt hơn mười năm trời, kiếm pháp chỉ mới bằng ba phần của các đệ tử bình thường."
"Sư phụ nói rồi, đó là vì ta mắc bệnh nên mới không thể học được nhanh chóng thôi.

Nhưng bây giờ ta có Hồng Quang kiếm rồi.

Nhất định sớm muốn cũng sẽ tinh vi 18 tầng kiếm thuật của Thành Dương Phái thôi!"_Bạch Ngân Hoa đắc ý phản bác.
Lục Thừa Phong tiến lại gần Ngân Hoa, giọng điệu cố ý chọc ghẹo nói "Bạch tiểu thư đừng vội mừng.

Trương tiểu thư nhìn có vẻ yếu đuối nhưng tư chất không phải tầm thường đâu."
Lục Tư Đường cũng đồng quan điểm với Thừa Phong "Đúng vậy đó! Con đừng kiêu căng, kiếm pháp của con tuy là có tiến bộ không ít.

Nhưng người ta cũng là con gái của Trương đại hiệp, võ công chưa chắc tầm thường.

Phải khiêm tốn thì tinh thần mới vững chắc để thắng được đối thủ.".
 
Hồng Điệp Yêu
Chương 81: 81: Kiểm Tra Năng Lực 2


"Đúng vậy đó! Con đừng kiêu căng, kiếm pháp của con tuy là có tiến bộ không ít.

Nhưng người ta cũng là con gái của Trương đại hiệp, võ công chưa chắc tầm thường.

Phải khiêm tốn thì tinh thần mới vững chắc để thắng được đối thủ."
Bạch Ngân Hoa nghe hai cha con kia nói vào thì lại càng hưng phấn, nàng phất nhẹ tay áo rồi lên giọng nói "Ha! Để rồi xem ai sẽ chiến thắng!"
Nói rồi nàng với Trương Y Phàm bốn mắt nhìn nhau bằng ánh mắt đầy sát khí như muốn "ăn tươi nuốt sống" đối phương.

Đôi bên đều từ đó thể hiện sự hiếu thắng của mình.
"Được rồi đừng chần chờ nữa.

Chúng ta bắt đầu được chưa?"_Trần Khải Ngôn sốt ruột lên tiếng.
Lục Thừa Phong nhìn sư huynh của mình cười khiêu khích nói "Khải Ngôn sư huynh! Chúng ta đua xem ai bay đến sàn đấu trước nhé?"

"Được!"
Nói rồi sư huynh sư đệ hai người họ cùng lúc bay đến sàn đấu rộng lớn kia.
Lục Tư Đường cũng nóng lòng mà lên tiếng "Chung ta cũng đu thôi!"
"Vâng!"
Sau đó, cả Lục Tư Đường cùng hai nữ nhân theo sau nhanh chóng bay lên kháng đài.
Trận đấu đang dần bắt đầu, hai đấu sĩ đã có mặt trên sàn đấu, trong tay cả hai đều có sẵn một thanh kiếm làm vũ khí cho riêng mình.

Bên trên kháng đài, Lục Tư Đường uy nghiêm ngồi giữa bậc xem cao nhất.

Hai cô nương thì đứng hai bên quan sát trận đấu.
Lúc này Lục Tư Đường đưa hai ngón tay của mình lên rồi làm phép và chỉ hướng về phía cái trống duy nhất ở đây.

Tiếng "tùng tùng" vang lên cũng chính là lúc trận đấu thật sự bắt đầu.
Bên dưới sàn đấu, dù là Lục Thừa Phong hay Trần Khải Ngôn đều hừng hực khí thế.

Khuôn mặt cả hai đều toát lên sự tự tin kèm theo đó là sự hiếu thắng của bản thân.
"Sư huynh! Hôm nay phải nhờ huynh chỉ giáo rồi!"_Lục Thừa Phong lên tiếng khiêu khích.
"Không dám! Không dám! Sư huynh ta đây còn cần phải học hỏi thêm nhiều điều từ đệ đó!"_Trần Khải Ngôn đáp lời.
Lục Thừa Phong mỉm cười nói "Vậy chúng ta cứ xem như học hỏi lẫn nhau thôi nào!"
"Được! Tiếp chiêu!"
Trần Khải Ngôn nói rồi chỉa mũi kiếm về phía Thừa Phong cứ thế mà tiến đến.

Lục Thừa Phong cũng chẳng đứng yên mà nhanh chóng ngửa người ra sau để né kiếm, sau đó lại lập tức dùng kiếm của mình đỡ lấy đòn của đối phương.
"Bắt đầu rồi! Bắt đầu rồi!"_Bạch Ngân Hoa phấn khích vừa nói vừa vỗ tay háo hức.
Lục Tư Đường ngồi đó quan sát rồi nói "Hai đứa trẻ này vừa nhìn là biết ngang tài ngang sức.

Nhưng trên đời này chưa từng có chuyện một trận đấu sẽ không có kẻ thắng người thua."
"Vậy Lục chưởng môn nghĩ xem ai sẽ chiến thắng?"_Trương Y Phàm lên tiếng hỏi.
"Ta đây vốn không muốn phán đoán.

Đã gọi là kiểm tra năng lực thì ai thắng ai thua không quan trọng, quan trọng là võ công của chúng cao cường đến đâu, học hỏi như thế nào rồi.

Ta và các bậc tiền bối của Thành Dương phái dành hơn mười năm để dạy dỗ, huấn luyện cho chúng nó.

Vậy nên bây giờ điều ta muốn cũng chỉ là muốn xem một trận đấu mãn nhãn."_Lục Tư Đường bộc bạch.
"Sư phụ à! Ngoài mặt người nói như vậy nhưng quả thật trong lòng không trông chờ ai thắng sao?"_Bạch Ngân Hoa lém lỉnh hỏi.
"Kỳ vọng làm gì chứ? Con nhìn đi!"_Lục Tư Đường nhìn nàng vừa nói xong liền hất nhẹ cằm về phía sàn đấu rồi nói thêm "Chúng ta nói chuyện từ nãy đến giờ, hai đứa nó trong khoảng thời gian đó cũng chỉ đơn thuần là đối kháng bình thường như lúc tập kiếm, nếu nói khó nghe hơn cũng chỉ là cầm thanh kiếm chọt tới chọt lui cho vui.

Ai cũng không chịu xuất chiêu thật sự của mình.

Cứ như vậy, chúng ta dù có ngồi xem đến tối thì chúng nó vẫn gọi là ngang tài ngang sức mà thôi!"
Trương Y Phàm nghe ông nói thế, đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười mà đưa tay lên miệng tủm tỉm.

Bạch Ngân Hoa không biết là vì sao, đang yên đang lành bay về hướng sàn đấu rồi đứng lên một trụ gỗ ở đó mà lớn tiếng "Này các huynh! Hôm nay một trong hai người các huynh ai thắng cuộc sẽ được bổn tiểu thư khao ăn một chầu dê nướng."
"Có thật không?"_Lục Thừa Phong vừa đánh vừa nói.
Bạch Ngân Hoa nhanh chóng đáp "Thật đó! Vậy nên các huynh đánh cho đàng hoàng một chút đi, đừng giỡn nữa!"
"Hôm nay Bạch tiểu thư hào phóng đến vậy sao? Đừng có nói rằng muội khao nhưng bắt ta trả tiền đó"_Trần Khải Ngôn vừa đỡ kiếm của Thừa Phong vừa châm chọc nàng.
Bạch Ngân Hoa chống hai tay lên hông, mặt tỏ vẻ tức giận nói "Sư huynh! Huynh nghĩ ta là người như vậy hay sao?"
"Đúng vậy!"_Trần Khải Ngôn nhìn nàng nói rồi nhanh chóng chỉa mũi kiếm về phía Thừa Phong.
"Ta thấy sư huynh nói cũng đúng đó! Nhưng mà nếu muội đã nói như vậy thì ta với sư huynh cũng phải cố gắng dành được xuất ăn thịt dê nướng miễn phí rồi!"_Lục Thừa Phong vừa đỡ kiếm của đối phương vừa nói.
Trần Khải Ngôn tấn công không thành lập tức lộn về phía sau rồi nhìn đối thủ của mình mà nhếch môi nói "Đỡ kiếm cũng không tồi!"
"Sư huynh quá khen! Tiếp chiêu!"_Lục Thừa Phong nói rồi đưa kiếm tiến tới đối phương.

Trận đấu thật sự của hai nam nhân chính thức bắt đầu.
Bạch Ngân Hoa thấy tình hình như vậy liền thỏa mãn mà bay về chỗ của mình rồi nhìn người đàn ông kia nói "Sư phụ đừng lo, con giải quyết xong rồi!"
Lục Tư Đường nhìn nàng cười lớn "Haha! Con đúng là lắm trò đó!".
 
Hồng Điệp Yêu
Chương 82: 82: Kiểm Tra Năng Lực 3


"Haha! Con đúng là lắm trò đó!"
Bạch Ngân Hoa khoái chí cười nói "Bạch Ngân Hoa con mà ra tay, mọi chuyện ắt sẽ thành.

Haha"
"Hy vọng là không thành tai họa nhỉ?"_Trương Y Phàm mỉa mai.
"Được rồi đừng tranh cãi nữa, xem tiếp trận đấu nào!"
Lục Tư Đường đã lên tiếng, hai nữ nhân kia cũng nhanh chóng im phăng phắc mà hướng mắt về phía trận đấu.
Bên dưới sàn đấu, hai nam nhân kia đang giằng co nhau.

Kẻ tấn công, người đỡ đòn.

Tất cả thao tác đều thực hiện một cách rất nhuần nhuyễn.
"Hai người bọn họ sao vẫn cứ như cũ vậy.

Sư phụ người nhìn đi, cứ như vậy thì đến khi nào mới kết thúc trận đấu được chứ?"_Bạch Ngân Hoa sốt ruột nói.
"Con khoan hãy nóng vội.

Cứ tiếp tục quan sát!"_Lục Tư Đường nói rồi lại chăm chú nhìn xuống bên dưới hai người kia.
Lúc này, Trần Khải Ngôn và Lục Thừa Phong, cả hai dường như bất động.

Hai thanh kiếm có vẻ tựa như đang mắc kẹt vào nhau, pháp lực khá to lớn giao nhau càng lúc càng dồn nén, áp lực quá lớn làm cả hai bị bắn lại ra xa.

Dù vậy, hai nam nhân ấy vẫn mau chóng lấy lại phong thái mà đứng vững trên sàn đấu.
Lục Thừa Phong không ngừng nghỉ, lập tức đưa kiếm về phía đối thủ mà tấn công, thanh kiếm của y phát ra một luồng ánh sáng xanh mãnh liệt một mực tiến về phía đối phương.

Trần Khải Ngôn nhanh chóng đưa một tay về phía sau, tay còn lại dùng thanh kiếm của mình hướng ra phía trước tạo kết giới chắn đi pháp lực từ thanh kiếm của đối phương.

Tình thế lại căng thẳng, Khải Ngôn bên trong kết giới sắp không chịu nổi sức ép từ thần lực kia, đưa chân về phía sau lấy thế tiếp đó lại dùng một lực lớn đẩy thanh kiếm của mình lên.

Sau chiêu thức đó, kết giới nhỏ không còn, chiêu thức của Thừa Phong cũng bị hóa giải.
"Vị sư huynh này công lực rất khá.

Thật sự rất đáng gờm!"_Trương Y Phàm ngưỡng mộ lên tiếng.
Bạch Ngân Hoa dẩu môi đáp lại nàng "Còn phải nói sao? Sao không mau xem thử Khải Ngôn sư huynh được ai dạy dỗ chứ?"
"Chẳng lẽ huynh ấy cũng được Lục chưởng môn dạy cho pháp thuật sao?"_Trương Y Phàm có chút hoài nghi, vừa nói vừa nhìn về phía Lục Tư Đường.
"Không phải! Không phải! Năm đó ta vừa được ngồi lên chức vị chưởng môn.

Bận rộn vô cùng, dạy mỗi Ngân Hoa đã không dễ dàng gì.

Vậy nên giao Khải Ngôn cho Hàn Khởi dạy bảo."_Lục Tư Đường lắc đầu thanh minh.
Bạch Ngân Hoa tiếp lời "Lục sư bá tuy không lợi hại bằng sư phụ của ta nhưng ông ấy cũng rất rất phi thường, nếu so với sư phụ thì cũng chỉ kém một chút.

Với lại Khải Ngôn sư huynh tư chất siêu phàm, học hỏi rất nhanh.

Cho nên công lực của huynh ấy so với Phong ca ca thì cũng có thể gọi là ngang tài ngang sức."
Lục Tư Đường lắc đầu "Cũng không hẳn là hai đứa nó sẽ không thể phân thắng bại.

Có điều Hàn Khởi vốn dĩ có một loại chiêu thức kiếm khí vô cùng lợi hại, được gọi là Tam Thức Thần Kiếm.

Chiêu thức này có ba tầng để luyện thành nhưng hình như chiêu thức đó không dành cho ta nên dù ta muốn luyện cũng không thể luyện thành tầng thứ nhất."
"Tam Thức Thần Kiếm? Sao con chưa bao giờ nghe qua vậy ạ?"_Bạch Ngân Hoa thắc mắc hỏi.
"Chuyện này nói ra thì dài, lần khác ta sẽ kể sau.

Nhưng ta nghĩ rằng, nếu như Trần Khải Ngôn được sư đệ dạy dỗ thì ít nhiều gì cũng đã được học xong tầng thứ hai của chiêu thức này rồi."_Lục Tư Đường đáp.
"Phong ca ca từng bị trọng thương, liệu rằng huynh ấy có thể chống đỡ nổi không đây."_Bạch Ngân Hoa lo lắng nhìn về phía người thương của mình đang tỉ thí bên dưới mà lẩm bẩm.
Bên dưới, trận tỉ thí ngày một căng thẳng.

Nhìn chung, Lục Thừa Phong đã dần dần phơi bày ra những chiêu thức, nhứng pháp thuật mà bản thân y học được.

Nhưng từ đầu đến cuối chỉ có mình y là người đánh, Trần Khải Ngôn tuy có phản kháng nhưng dường như cũng chỉ là những chiêu thức cơ bản của Thành Dương phái, ngoài ra thì chẳng có lấy một chiêu thức nào đặc biệt.
Mặt trời lúc bấy giờ đã dần dần lên cao, độ căng thẳng của trận đấu cũng ngày một tăng.

Cả hai nam nhân bên dưới sàn đấu giằng co một hồi thì khựng lại một lúc để lại lấy tinh thần.

Lúc này Trần Khải Ngôn tung thanh kiếm của mình lên cao, hắn theo đó mà cũng bay lên.

Khải Ngôn đưa tay vẽ một vòng, thanh kiếm đột nhiên phóng to gấp ba bốn lần bình thường mà hướng về Thừa Phong để tấn công.
Bạch Ngân Hoa đứng từ trên quan sát, nhận thấy chiêu thức này của vị sư huynh kia quả thật lợi hại, trong lòng nàng sốt ruột, miệng bất giác kêu lên "Phong ca ca cẩn thận!"
Lục Thừa Phong trên sàn đấu quyết không để thua như vậy nên cũng dựng nên kết giới nhỏ chống đỡ lại tuyệt chiêu của đối thủ.
"Vị sư huynh kia dùng tuyệt chiêu gì mà trông lợi hại vậy? Đến Thừa Phong ca ca cũng sắp chống đỡ không nổi."_Trương Y Phàm lo lắng nói.
"Đây là tuyệt chiêu tầng thứ nhất của Tam Thức Thần Kiếm."_Lục Tư Đường đáp.
"Không ngờ công lực ở tầng thứ nhất đã lợi hại như vậy."_Bạch Ngân Hoa cảm thán.
Lục Tư Đường lên tiếng "Chiêu thức này khá hao tổn đến sức lực và linh lực, nếu như Thừa Phong phá giải được thì nắm chắc bảy phần thắng.".
 
Hồng Điệp Yêu
Chương 83: 83: Kiểm Tra Năng Lực 4


"Chiêu thức này khá hao tổn đến sức lực và linh lực, nếu như Thừa Phong phá giải được thì nắm chắc bảy phần thắng."
"Vậy nếu không chống đỡ nổi thì phải làm sao?"_Bạch Ngân Hoa lo lắng hỏi.
"Đối với yêu, chắc chắn hồn phi phách tán.

Đối với người thường chắc chắn sẽ chết trong giây lát.

Còn Thừa Phong là người tu tiên, tuổi tác tuy nhỏ nhưng tu vi thâm hậu nếu có bị thương thì cũng không nghiêm trọng.

Sức công phá của chiêu này tuy nhìn thì thấy lợi hại nhưng thực chất chỉ gần bằng Hỏa Lôi Kiếm của Thừa Phong thôi."_Lục Tư Đường giải thích.
"Thừa Phong ca ca vẫn chưa xuất chiêu Hỏa Lôi Kiếm.

Nếu chiêu này huynh ấy hóa giải được thì tiếp theo chắc sẽ dùng Hỏa Lôi Kiếm để đối phó với sư huynh rồi."_Trương Y Phàm nói.
Lục Tư Đường gật đầu "Khả năng cao sẽ là như vậy!"
Bên dưới sàn đấu, Lục Thừa Phong vẫn kiên định chống đỡ chiêu thức kia.

Nhưng vì sức công phá quá lớn, bản thân lại từng bị trọng thương nên cơ thể bất giác chịu không nổi mà sinh ra thổ huyết.

Trần Khải Ngôn hao tổn không ít linh lực nhưng vẫn không hạ được đối thủ nên thấy khó mà lui, bèn rút lại chiêu thức.
Lục Thừa Phong lúc này hơi đuối nhưng vì quyết thắng trận tỉ thí này nên vẫn gắng gượng đứng vững.
"Sư đệ quả nhiên lợi hại, bị Tam Thức Thần Kiếm làm nội thương rồi mà vẫn đứng tỉnh.

Sư huynh như ta phải khâm phục đệ đó!"_Trần Khải Ngôn nói khích.
"Sư huynh đừng nói như vậy.

Ngày thường không có cơ hội tỉ thí phân tranh cao thấp với huynh, cho nên hôm nay đệ quyết định phải đánh đến khi nào hết trụ nổi mới thôi!"_Lục Thừa Phong đáp.
Trần Khải Ngôn mỉm cười nói "Được! Ta cũng muốn tranh đấu hết mình với đệ.

Nhưng đây chỉ là tỉ thí để đánh giá năng lực, đệ đừng ép mình quá, nếu không thì vết thương cũ sẽ tái phát đó!"
"Ta biết rồi! Sư huynh tiếp chiêu!"
Lục Thừa Phong nói rồi vung thanh kiếm thẳng đến Trần Khải Ngôn, lưỡi kiếm của y bỗng nhiên biến sắc, trên đó xuất hiện một dòng điện màu đỏ che lấp đi màu bạc của thanh kiếm.
"Là Hỏa Lôi Kiếm!"
Trương Y Phàm bất giác kêu lên một tiếng, bên dưới sàn đấu Lục Thừa Phong cũng bắt đầu nhiệt liệt tấn công khiến Trần Khải Ngôn suýt trở tay không kịp.
"Phong ca ca lật ngược tình thế rồi!"_Bạch Ngân Hoa phấn khích nói.
Giữa tình thế căng thẳng, Trương Y Phàm lại bày ra vẻ mặt dường như đang toan tính gì đó.

Nàng ta dùng thuật truyền âm đến Trần Khải Ngôn đang chật vật bên dưới *Muốn thắng thì phải động đến vết thương cũ của Thừa Phong*
Nhận được truyền âm, Khải Ngôn thay đổi sắc mặt.

Hắn phá hủy kết giới chống đỡ rồi rẻ sang hướng khác.

Lục Thừa Phong háo thắng liền nhanh chóng đuổi theo.

Y lại tiếp tục đưa thẳng kiếm về phía đối thủ mà tấn công.

Trần Khải Ngôn không do dự mà dùng kiếm mình đỡ kiếm của đối phương sang một bên rồi hắn một chưởng đánh vào vết thương cũ trước kia của Thừa Phong làm y bay ra sàn đấu.

Vậy là trận đấu kết thúc và chiến thắng thuộc về Trần Khải Ngôn.
Sau khi thu hồi công lực, Trần Khải Ngôn nhanh chóng lại đỡ Thừa Phong rồi cùng nhau lên lại sàn đấu.

Ba khán giả phía trên nhìn thấy cũng liền bay về phía hai người.
"Xin lỗi nhé! Hình như ta động vào..."_Trần Khải Ngôn ra vẻ tội lỗi nói.
"Không sao! Ta về tịnh dưỡng một chút sẽ khỏi thôi."_Thừa Phong lắc đầu nói.
Bạch Ngân Hoa nhanh nhảu chạy lại phía Khải Ngôn rồi khoác lấy tay hắn nói "Sư huynh quả nhiên lợi hại.

Tại hạ sau này phải nhờ huynh chỉ giáo nhiều rồi!"
Trần Khải Ngôn xoa đầu nàng đáp "Võ công của muội tiến bộ không phải cũng nhờ công ta hay sao?"
Ngân Hoa bỏ tay hắn rồi lùi lại vài bước, bẻn lẻn nói "Thì đúng là có nhưng cũng nhờ Ngân Hoa thông minh, tư chất tốt đấy thôi!"
"Phải! Tư chất tốt cho nên công lực đến bây giờ cũng chỉ bằng Tiểu Đậu mà thôi!"_Lục Thừa Phong trêu ghẹo.
"Tiểu Đậu là ai?"_Ngân Hoa ngơ ngác nhìn y hỏi.

Thừa Phong nhíu mày "Là một đệ tử mới nhập môn được hai năm.

Muội không biết sao? Là cậu nhóc mập mập, cột bím hai bên ấy!"
Tiểu Đậu là một cậu nhóc ham ăn, suốt ngày chỉ ăn chứ chẳng lo luyện tập, giờ đây cậu ấy đến tâm pháp tầng thứ nhất vẫn chưa học xong, nhưng vì thương cậu không có chỗ để đi nên Lục Tư Đường vẫn giữ cậu ở lại.
Bạch Ngân Hoa ngẫm nghĩ lại, nhớ ra đúng là có gặp Tiểu Đậu này một vài lần.

Nàng chợt nhận ra là Thừa Phong đang dè bĩu mình, liền tức giận mà đi lại đánh vào bên vai y một cái.
"Ây yaaa! Đau!"
Ngân Hoa lườm y nói "Đáng đời huynh dám trêu ta!"
"Muội..."_Lục Thừa Phong tức giận trừng mắt nhìn nàng.
"Được rồi! Được rồi! Trưởng bối còn ở đây, hai người các con đừng càn quấy lung tung!"_Lục Tư Đường nghiêm giọng nói làm cho các tiểu bối kia im thinh thích.
Lục Tư Đường ho nhẹ một tiếng rồi lên tiếng nói "Khải Ngôn hôm nay rất xuất sắc đó! Tiếp tục phát huy nhé, ta chắc chắn tiền đồ sau này của con ắt sẽ như ta mong đợi! Còn về phần thưởng, chút nữa gặp riêng ta sẽ cho con một báo bối của Thành Dương Phái ta."
"Đa tạ Chưởng môn sư phụ!"_Trần Khải Ngôn vừa nói vừa đưa tay ra rồi cúi đầu hành lễ..
 
Hồng Điệp Yêu
Chương 84: 84: Kiểm Tra Năng Lực 5


"Đa tạ chưởng môn sư phụ!"
Bạch Ngân Hoa phấn khích vỗ tay chúc mừng sư huynh của mình.
Lục Tư Đường nói tiếp "Còn về Thừa Phong, hôm nay ta thấy con có vẻ hơi chủ quan và ta hy vọng tình huống này sẽ không lặp lại lần nữa."
"Vâng ạ!"_Lục Thừa Phong đáp.
Thấy mặt con trai thoáng buồn, ông cũng nói thêm để khích lệ y "Nhưng dù sao thì con phát huy cũng không tồi.

Rút kinh nghiệm nhé!"
"Con xin ghi nhận ạ!"_Lục Thừa Phong vừa nói vừa đưa tay hành lễ.
"Ừm! Bây giờ thì đến Bạch Ngân Hoa với cả Trương tiểu thư nhỉ? Nhưng vì hai người đều là nữ nhi nên thay vì đánh đấm như nam nhân thì chúng ta đổi cách tỉ thí khác nhé? Hai người thấy thế nào?"_Lục Tư Đường nhìn về phía hai tiểu cô nương bên cạnh nói.
"Cách tỉ thí khác? Là thế nào ạ?"_Bạch Ngân Hoa thắc mắc hỏi.
Lục Tư Đường nhìn nàng rồi lại phất tay áo, quay mặt về hướng Trương Y Phàm dặm hỏi "Không biết là...!Trương tiểu thư đây có biết dùng cung tên không nhỉ?"
"Tiểu nữ ngu ngốc không dám nhận mình tinh thông, chỉ dám nói là từng học qua."_Trương Y Phàm hạ giọng đối đáp.
Cái dáng vẻ tỏ ra mình nhu mì, thật trân của nàng ta, Ngân Hoa nhìn vốn không lọt được vào mắt.

Nàng hức một tiếng rồi tự mình lẩm bẩm "Ra vẻ gì chứ?"

Lục Tư Đường nghe thấy liền nghiêm mặt đốn chỉnh nàng rồi nhìn Trương Y Phàm nói tiếp "Nói vậy hẳn là có biết dùng rồi.

Tiểu thư không cần khiêm tốn, Ngân Hoa có cung pháp khá tốt nên hai người có thể so tài thử đấy."
"Nhưng thi như thế nào ạ?"_Trương Y Phàm ngơ mặt hỏi.
"Săn bắt."_Lục Tư Đường đáp.
Bạch Ngân Hoa phấn khích vỗ tay "Được đó nha! Cũng lâu rồi con cũng chưa được đi săn."
"Con cũng thấy được, từ nhỏ đã cùng cha săn bắt nhiều lần nên con cũng có kha khá kinh nghiệm."_Trương Y Phàm cười đáp.
Lục Tư Đường nhìn hậu bối gật đầu mãn nguyện "Vậy chúng ta quyết định thế nhé.

Thừa Phong và Khải Ngôn, nếu hai muốn có thể đi cùng hai người họ nhưng không được gian lận.

Ta còn có việc nên về xử lí trước.

Sau một canh giờ phải dừng lại việc săn bắn và nộp tất cả con mồi săn được, ai nhiều hơn ắt có thưởng."
"Vâng"
Hậu người trẻ đồng thanh nói rồi cùng lúc đưa tay hành lễ với bóng lưng dần xa của chưởng môn.
"Vậy chúng ta bắt đầu thôi.

Ta sẽ bắt được thật nhiều thỏ con báo con hổ con gì gì đó để chiến thắng."_Bạch Ngân Hoa đắc ý nói rồi nhanh chóng bay về hướng trường săn của Thành Dương Phái.
"Này! Đừng có hóng hách, ta nhất định sẽ thắng cô."_Trương Y Phàm nói rồi nhanh chóng đuổi theo Ngân Hoa.
Lục Thừa Phong nhìn theo bóng lưng hai cô nương kia thoáng chốc sởn gai óc nói "Sự đố kỵ của các cô nương quả thật đáng sợ!"
Trần Khai Ngôn cười vỗ vai y rồi bước đi "Chúng ta cũng đi thôi!"
"Nè chúng ta thật sự sẽ đi sao?"_Lục Thừa Phong níu lấy tay áo y hỏi.
Trần Khải Ngôn quay đầu nhìn y bất lực hỏi "Chứ còn thế nào nữa? Đệ có muốn nhìn Bạch Ngân Hoa sẽ bị thương ở đâu đó sau khi quay về không?"
Lục Thừa Phong lắc đầu.
Trần Khải Ngôn nói tiếp "Vậy còn không mau đi, đệ cũng biết Bạch tiểu thư một khi đã phấn khích thì cho dù khó khăn cỡ nào muội ấy cũng mặc kệ nguy hiểm để làm chuyện đó mà.

Đúng không?"
Lục Thừa Phong nghe xong thấy sư huynh này của mình nói không sai nên liền lập tức đi lại kéo Khải Ngôn vừa đi vừa nói"Phải! Huynh nói chí phải! Chúng ta mau đi thôi!"
...----------------...
Trong trường săn, hai cô nương một người bẻn lẻn một người từ tốn nhìn ngó xung quanh, theo sau đó là hai vị công tử theo sau vừa hộ tống vừa giúp họ quan sát.
Đột nhiên tất cả mọi người dừng lại.

Trong tiếng gió, cây cỏ đột nhiên phát ra tiếng động.

Lần theo hướng phát ra âm thanh, thì ra mà một con nai chạy xồng xộc ở phía trước mặt.
Lục Thừa Phong nhìn thấy liền chỉ về hướng nai đốm đang chạy rồi kêu lên "Nhìn kìa, đằng trước là một con nai!"
Cơ hội đã đến, hai nữ chính trong cuộc đua săn bắn nhanh chóng bay về phía trước đuổi theo.

Hai nam nhân đi cùng cũng nhanh chóng bám theo.
Đuổi một lúc, thời điểm thích hợp cũng đã đến.

Bạch Ngân Hoa và Trương Y Phàm cùng lúc bay lên không trung.

Một nhịp...!hai nhịp...!ba nhịp hai mũi tên cùng lúc hướng về phía chú nai ngơ ngác kia.
"Ta sẽ đến xem ai là người đã bắt được nai nhỏ!"_Trần Khải Ngôn nói rồi nhanh chóng chạy lại chỗ con mồi vừa được săn.
Nhưng đột nhiên, một con quạ từ đâu xuất hiện bay ra làm hai nữ nhân đang lơ lửng trên không trung giật mình cùng lúc rớt xuống mặt đất.

"Cẩn thận!"_Lục Thừa Phong hoảng hốt hét lên rồi nhanh chóng chạy đến rồi nhảy lên bắt lấy Bạch Ngân Hoa.
Một cú té hai số phận, Ngân Hoa được bắt gọn trong lòng Thừa Phong, Trương Y Phàm lại bị ngã xuống một cú đau điếng người.
Bạch Ngân Hoa sợ hãi nhắm chặt đôi mắt, ngỡ là đón cơn đau hóa ra lại nhận được sự ấm áp từ hơi thở của Thừa Phong.
"Đừng sợ, mở mắt ra, không sao nữa rồi!"
Sau câu nói ấy, nàng từ từ mở đôi mắt ra nhìn khuôn mặt anh tú của y.

Bốn mắt nhìn nhau, một lo lắng, một ngơ ngác nhìn chung lại trông cực thâm tình, lãng mạn.
"Không sao chứ?"_Lục Thừa Phong nhíu mày hỏi nàng.
Ngân Hoa lắc nhẹ đầu rồi cả hai buông nhau ra.

Lục Thừa Phong ngại ngùng nói thêm "Không sao là tốt!"
"Ừm!"
Lúc này Trần Khải Ngôn cũng quay lại với khuôn mặt hớn hở, trên tay cầm theo con nai lúc nãy "Đây rồi! Ngân Hoa sư muội đã bắn trúng nó."
Trương Y Phàm vừa bị té, vừa bị bơ từ người thương lại còn nghe kết quả đắng lòng như vậy liền tỏ thái độ không hài lòng đi đến "Sao lại không phải của ta? Rõ ràng ta nhìn thấy mình bắn trúng mà?".
 
Hồng Điệp Yêu
Chương 85: 85: Ta Thắng Rồi!


"Sao lại không phải của ta? Rõ ràng ta nhìn thấy mình bắn trúng mà?"
Trần Khải Ngôn nhún vai "Làm sao ta biết được, khi ta chạy đến đó thì chỉ thấy mũi tên đỏ của Ngân Hoa cắm lên mông của con nai này."
"Vậy...!vậy mũi tên màu xanh của ta thì sao?_Trương Y Phàm lắp bắp nói.
"Ta thấy nó bị cắm xuống đất.

Đúng là mém trúng đầu của nai con này rồi đó."_Trần Khải Ngôn đáp.
"Hứ...!Ta đi săn hướng khác, mặc kệ mấy người!"_Trương Y Phàm nói rồi quay mặt qua phía Thừa Phong dẩu môi "Phong ca ca! Huynh đi cùng ta có được không?"
"Ta..."_Lục Thừa Phong khó xử, miệng nói mắt lại đảo qua hướng Trần Khải Ngôn và Bạch Ngân Hoa như kêu "cứu".
Ngân Hoa nhìn y, ánh mắt cũng trông chờ câu trả lời.

Nhưng mãi chẳng thấy y lên tiếng, nàng bị hụt hẫng rồi giận lẫy kêu "Ta đi trước đây!"
Nói rồi nàng bỏ đi, mắc kệ ba người kia đứng đấy nhìn nhau.
"Này Ngân Hoa! Ta..."_Lục Thừa Phong gọi nàng, định nói thêm nhưng bị Khải Ngôn ngắt lời.
"Ta đi cùng muội!"_Trần Khải Ngôn nói rồi nhanh chóng đi theo Ngân Hoa.

"Này hai người..."_Lục Thừa Phong vừa nói vừa tính đuổi theo nhưng bị Trương Y Phàm mặt dày ôm lấy tay mình ngăn cản.
"Phong ca ca, chúng ta đi thôi!"_Trương Y Phàm nói rồi kéo tay y đi hướng ngược lại của hai người kia.

Lục Thừa Phong vì khách sáo nên cùng đi cùng nàng ta.
Bạch Ngân Hoa vừa đi vừa lấy tà thắt lưng của mình nghịch điên cuồng.

Nàng sốt ruột, liên tục quay người lại xem thử người mình muốn đi cùng có đuổi theo hay không.
Trần Khải Ngôn đi bên cạnh tất nhiên nhìn ra nàng đang trông ngóng Thừa Phong, trong lòng hắn một chút khó chịu lẫn buồn bực đan xen.

Nhưng rồi hắn mặc kệ, tỏ ra không để tâm mà nói chuyện phân tán sự phân tâm của nàng "Ngân Hoa sư muội! Chuyện lúc nãy muội nói ở sàn đấu giữa ta và sư đệ ấy, muội còn nhớ không?"
Ngân Hoa nhìn hắn bỗng nhớ lại lời hứa của mình lúc trước liền hồi đáp "Ta nhớ mà! Dê nướng thượng hạn, lát nữa sẽ cùng huynh đi!"
Trần Khải Ngôn hí hửng nói "Thật hay giả vậy? Ta chưa từng thấy Bạch tiểu thư mời người khác đi ăn bao giờ."
Bạch Ngân Hoa cười đáp "Vậy hôm nay bổn tiểu thư sẽ cho người sư huynh thân yêu của ta ăn một bữa ngon lành!"
"Có đủ tiền không vậy?"_Trần Khải Ngôn mặt hoài nghi hỏi.
"Dư sức! Đi săn tiếp nào!"_Bạch Ngân Hoa nói rồi khoát vai Khải Ngôn đi về phía trước.
...----------------...
Phía bên này khu rừng, Lục Thừa Phong đi cùng Trương Y Phàm nhưng tâm trí lại hướng về hai người phía xa kia.

Đi suốt một đoạn, Trương Y Phàm mải mê nói chuyện nhưng y chỉ nhìn xung quanh không tập trung nổi.
Cứ như vậy, sau một canh giờ cả bốn người họ dừng lại việc săn bắn.

Tất cả đem những con thú mà mình săn được đem đến trước Lục chưởng môn.
Nhìn số thú hai tiểu nữ bắt được, Lục Tư Đường mỉm cười gật đầu biểu hiện vừa ý.

Ông vuốt vuốt bộ râu dài vừa hô lên "Tốt lắm! Tốt lắm! Cả hai làm rất tốt, bây giờ bắt đầu tính điểm nhé." Nói rồi ông nhìn hai nam tử đứng một bên kia cất giọng "Thừa Phong! Khải Ngôn! Ra đếm xem ai là người chiến thắng nào!"

"Vâng!"
Nói rồi hai nam tử kia nhanh chóng đi lại, sau một lúc loay hoay, kết quả cũng đã có.
Trần Khải Ngôn quay lại nhìn chưởng môn nói "Thưa sư phụ! Của Ngân Hoa sư muội tổng công bắt được mười năm con."
Lục Thừa Phong vừa đếm xong cũng tiếp lời "Cha! Trương tiểu thư bắt được mười ba con."
"Cái gì?"_Trương Y Phàm kích động lên tiếng.
Phía bên cạnh, một giọng cười lớn nghe cực sảng khoái của Ngân Hoa vang lên "Hahahaha! Ta thắng rồi!"
"Cô!"_Trương Y Phàm nói rồi bỗng dừng lại, nàng ta có lẽ tức đến phát điên rồi.
Lục Tư Đường thấy vậy lên tiếng giải vây cho nàng ta "Ngân Hoa khiêm tốn lên nào!"
"Vâng!"_Ngân Hoa nói rồi đưa tay che miệng lại, trong lòng vẫn còn đang ăn mừng chiến thắng, khuôn mặt tựa lưu ly hiện lên tâm trạng vui vẻ đắc thắng của nàng.
Lục Tư Đường đưa tay ra, môn thanh đao nhỏ xuất hiện trên tay người "Đây là thanh đao ta mới làm, cán đao nhỏ gọn, lưỡi đao tuy mỏng mà cứng, vô cùng sắc bén.

Có thể làm vật phòng thân rất tốt.

Ta sẽ tặng nó cho người chiến thắng."
Nói rồi ông đưa thanh đao cho Ngân Hoa, nàng cũng vui vẻ liền nhận lấy.

"Đa tạ sư phụ!"
Nói rồi nàng quay ra khoe món quà với Trần Khải Ngôn, cả hai vui vẻ cưới cười nói nói.

Lục Thừa Phong đứng bên cạnh chứng kiến hiển nhiên thấy không vui.
"Con còn có việc, con xin phép đi trước!"_Lục Thừa Phong nói rồi đưa tay hành lễ chào chưởng môn rồi rời đi.
Trương Y Phàm nhìn theo y, vội vã cáo từ với trường bối rồi chạy theo "Phong ca ca! Đợi ta!"
Lục Tư Đường nhìn lên trời, dường như ông ấy còn có việc nên nhìn hai đứa trẻ kia nói "Ta còn chút chuyện chưa xử lí xong.

Hai đứa muôn làm gì thì cứ làm đi.

Chỗ thú này ta sẽ kêu người trị thương rồi thả chúng về rừng."
"Vâng! Vậy con xin phép rời đi ạ!"
Ngân Hoa cùng Khải Ngôn đồng thanh nói.

Rồi cả hai người cũng nhanh chóng rời đi..
 
Hồng Điệp Yêu
Chương 86: 86: Từ Chối Trần Khải Ngôn


"Chỗ thú này ta sẽ kêu người trị thương rồi thả chúng về rừng."
"Vâng! Vậy con xin phép rời đi ạ!"
Ngân Hoa cùng Khải Ngôn đồng thanh nói.

Rồi cả hai người cũng nhanh chóng rời đi.
Sau khi đi được vài bước, Bạch Ngân Hoa sực nhớ chuyện đã hứa với Khải Ngôn liền vội lên tiếng "Sư huynh! Chúng ta khi nào xuống núi đây?"
"Tùy ý muội thôi, ta sao cũng được mà!"_Trần Khải Ngôn nhìn nàng đáp.
Lúc này một âm thanh "rột rột" phát ra, Ngân Hoa nghe thấy vội ôm bụng xoa xoa, ngại ngùng đến không dám nhìn Khải Ngôn.
"Muội đói rồi?"_Trần Khải Ngôn cười hỏi.
Ngân Hoa khẽ gật đầu, nàng nhăn mặt nói thêm "Từ lúc thức dậy đến bây giờ, ta chỉ có đến xem các huynh tỉ thí, rồi sau đó lại đi săn.

Bây giờ đã là buổi trưa rồi vẫn chưa ăn gì."
Sự ngây ngô của nàng vừa cáu khỉnh lại dễ thương làm Khải Ngôn kia không nhịn được mà cười rồi xoa đầu nàng "Vậy bây giờ chúng ta đi ăn?"
Ngân Hoa nghe đến được ăn liền sáng mắt, nàng nhìn hắn vừa cười vừa gật đầu không ngớt "Được được! Vậy chúng ta xuống núi ăn dê nướng đi!"
"Được thôi!"
Nói rồi Khải Ngôn và Ngân Hoa cùng nhau bước đi.
...----------------...
Một quán rượu có tiếng tăm ở nội trấn, khách ra vào tấp nập, quán này cũng được bày trí đẹp mắt nhưng tối giản.

Người ra vào ngoài tiểu nhị phục vụ thì toàn là những người giàu có, họ ăn mặc vừa sang trọng vừa đẹp mắt.
"Cạn ly!"
Giọng nói vừa ngọt vừa say của Ngân Hoa không lẫn vào đâu được.

Nàng cùng sư huynh của nàng, cả hai đã ngồi ở đây gần ba canh giờ.

Cả hai vừa nói chuyện vừa ăn những món ngon vừa uống rượu ngọt, hết chum này tới chum khác thoáng chốc cũn đến lúc mặt trời sắp lặn.
Bạch Ngân Hoa giọng say sỉn tay nâng chén rượu nói "Hôm nay ta rất vui, ta cũng rất buồn và hoang mang nhiều chuyện nữa.

May mà có huynh.

Huynh luôn đối xử tốt với ta như vậy, luôn dịu dàng như vậy.

Ta thật sự coi trọng huynh đó sư huynh.

Ta kính huynh một chén nữa!"
Trần Khải Ngôn cũng nâng chén rượu của mình mà đáp trả lời nàng "Ta sẽ luôn luôn ở bên muội, dù thế nào đi nữa!"
Ngân Hoa nhăn mặt lắc đầu, xua tay tỏ ý không đồng tình "Không được, không được! Huynh còn phải thành hôn sinh con, sao có thể lúc nào cũng ở bên ta chứ.

Huynh phải cho ta một sư tẩu, còn cho ta có nhũng đứa cháu thật dễ thương nữa, chúng sẽ gọi ta một tiếng cô cô.

Haha nghĩ đến thôi đã thấy rất ngầu rồi!"
Rượu vào lời ra, Trần Khải Ngôn nghe nàng nói như vậy, tâm tư không thể giấu kín nữa liền bộc bạch "Không được, tâm ý của ta lẽ nào muội còn chưa hiểu sao.

Với cả hôn ước cũng đã định rồi.

Ngoài muội ra, ta sẽ không thành hôn với ai cả!"
Ngân Hoa nghe xong liền đáp "Huynh đừng nói đùa như vậy chứ sư huynh! Chúng ta.

Ta, huynh, Thừa Phong ở bên nhau bao lâu nay cùng nhau rèn luyện, cùng nhau chiến đấu với yêu, với người xấu.

Huynh không nhận ra ta thích Lục Thừa Phong sao? Chúng ta không thể nào đâu!"
Khải Ngôn nghe xong lời đó của nàng, hắn đau lòng vô cùng.

Tay cũng nắm lại chặt cứng như đang kìm chế sự ghen tức bên trong.

Hắn nhìn nàng, ánh mắt đầy thất vọng nói "Tại sao...!chọn Lục Thừa Phong?"
"Bởi vì...!bởi vì..."_Bạch Ngân Hoa nói chưa kịp dứt câu đã gục xuống bàn.

Hôm nay uống quá chén rồi.

Nàng say đến khuôn mặt trắng trẻo kia cũng trở thành màu đỏ.
Trần Khải Ngôn hụt hẫng, hắn nghĩ lại lời nàng nói thích Thừa Phong, ánh mắt liền thay đổi từ dịu dàng sang ẩn uất.

Bàn tay nắm chặt chặt đến nổi hết gân máu.

*Ngân Hoa, ta không thể để mất muội được.

Trước nay Trần Khải Ngôn chưa một lần mong muốn thứ gì.

Giờ đây ta chỉ muốn muội là của ta.

Hôn ước đã định, ta sẽ không bao giờ đánh mất muội.*
Nghĩ xong hắn uống cạn chén rượu còn dở rồi vội đứng dậy cõng nàng về.

...----------------...
Cả hai vừa về đến đại sảnh của Thành Dương, trời cũng tối hẳn.

Tối nay đại sảnh khá đông vui, có mặt khá nhiều người.

Lục chưởng môn, Hàn Khởi, Lục Thừa Phong, cả Trương Y Phàm cũng có mặt.

Thì ra là đôi phu thê mới cưới Lâm Mẫn Hằng và Thường Phỉ Phỉ ghé thăm.
Cả hai vừa tới liền thu hút sự chú ý của mọi người.

Nhìn dáng vẻ nửa say sửa tỉnh của hai người, mùi rượu lại nồng nặc làm người lớn đều nhăn mặt tỏ ý không hài lòng.
Trần Khải Ngôn tuy uống nhiều nhưng tửu lượng hắn cao nên vẫn còn tình táo, hắn thấy các trưởng bối nhìn với ánh mắt không vui liền cúi đầu hành lễ "Chưởng môn sư phụ! Sư bá! Sư thúc! Cô cô!"
"Khải Ngôn à, con cùng với Ngân Hoa tại sao là say sỉn như vậy?"_Thường Phỉ Phỉ tuy khó chịu nhưng cũng ân cần hỏi.
Trần Khải Ngôn vội chấn chỉnh bản thân đáp "Thưa cô cô! Chuyện là hôm nay sư muội được sư phụ khen thưởng, sư muội muốn cùng con ăn mừng nhưng bọn con có uống hơi nhiều.

Mong cô cô, sư phụ và hai vị sư thúc, sư bá thứ tội!"
"Bạch Ngân Hoa! Có nhìn thấy mọi người ở đây không?"_Lục Tư Đường nghiêm mặt nhìn Ngân Hoa đang đứng cúi gầm mặt quát lớn..
 
Hồng Điệp Yêu
Chương 87: 87: Đừng Bỏ Rơi Ta!


"Bạch Ngân Hoa! Có nhìn thấy mọi người ở đây không?"
Bạch Ngân Hoa nghe sư phụ quát liền lờ đờ cất giọng "Sư phụ!"
Lục Tư Đường "hừ" một tiếng rồi tức giận nói "Còn biết gọi ta hai tiếng sư phụ sao? Con xem con là nữ nhi, bình thường hoạt bát năng động quá mức ta không nói, hôm nay lại cả gan uống say đến không biết trời mây như vậy.

Có coi bậc trưởng bối chúng ta ra gì không?"
Trần Khải Ngôn thấy nàng bị mắng liền ra mặt nhận lỗi "Xin sư phụ bớt giận, đừng trách sư muội! Người có lỗi là con, con không nên dẫn sư muội xuống núi càng không nên để sư muội uống say như vậy.

Sư muội cũng chỉ là có tâm sự nên mới quá chén, sư phụ hãy trách phạt lên con."
"Chưởng môn sư huynh bớt giận.

Tuổi trẻ mà, càng để chúng hiếu động hơn thì càng tốt thôi."_Lâm Mẫn Hằng lên tiếng khuyên can.
"Cũng là nữ nhi như nhau, mà Trương tiểu thư người ta vừa dịu dàng, đoan trang vừa thông minh, hiểu chuyện còn nó thì...!haizz hết nói nổi!"_Lục Tư Đường lắc đầu ngai ngán nói.
Trương Y Phàm nghe ông khen ngợi, vui đến mức khuôn mặt không kiểm soát được biểu cảm mà cười nhẹ đắc ý.

Ngân Hoa dù say nhưng lại vô tình bắt gặp biểu cảm đó của nàng ta.

"Cô!"_Ngân Hoa nói rồi định đi lại chỗ họ Trương đó nhưng vì quá say, bước đi loạn choạng ngã về phía Lục Thừa Phong.

Theo phản xạ, y vội đứng lên đỡ lấy nàng.
"Còn định hung hăng với người ta kìa các người thấy không?"_Lục Tư Đường bất lực nhíu mày nói với Thường Phỉ Phỉ.
"Thừa Phong, mau đưa Ngân Hoa về phòng.

Kêu người nấu ít canh giải rượu cho nó uống, tránh bị phong hàn."_Thường Phỉ Phỉ nhẹ nhàng bảo ban.
"Vâng! Vậy con xin phép!"_Lục Thừa Phong nói rồi cúi người rồi nhẹ nhàng bế nàng lên, sau đó cẩn thận rời đi.
Sau khi Thừa Phong đưa Ngân Hoa rời đi, Y Phàm thấy hai người họ ở riêng không yên tâm mà lên tiếng "Canh giải rượu con biết nấu, để con phụ hai người họ!"
Thường Phỉ Phỉ thực ra có ý muốn hai đứa trẻ kia đến với nhau, bản thân của bà ấy thấy hai người họ rất hợp nhau.

Bà và Lâm Mẫn Hằng còn có ý nhận Ngân Hoa làm nghĩa nữ để kết thông gia cùng Lục chưởng môn.

Nghe Trương Y Phàm nói xong liền lên tiếng ngăn lại "Trương tiểu thư, không cần phiền như vậy đâu.

Cô cứ ngồi đó đi, mọi chuyện đều có người lo rồi."
Trương Y Phàm nghe xong không phục, nhưng nàng ta đang tỏ ý hiểu chuyện nên chỉ có thể gật đầu rồi yên vị.
Lúc này Hàn Khởi cũng đứng lên nói "Ta đưa Khải Ngôn về phòng nghỉ ngơi trước nha!"
Lục Tư Đường nghe vậy cũng nhắm mắt, hất cằm tỏ ý muốn nói họ cứ đi đi.
Hàn Khởi hiểu ý liền đưa đồ đệ của mình rời đi.
Lục Tư Đường nhìn theo bóng lưng của hai người họ rồi thở dài "Những đứa trẻ này, không thể làm ta bớt lo lắng mà!"
...----------------...
Bên này, Thừa Phong đã đưa nàng về đến phòng.

Nhìn dáng vẻ nàng lúc say lại yên tĩnh như vậy, thật có chút không quen.

Tuy rằng đang không vui trong lòng vì nhìn thấy nàng và Khải Ngôn thân thiết bên nhau, nhưng y vẫn rất nhẹ nhàng ân cần với nàng.

Thừa Phong khẽ mở cửa phòng nàng ra rồi đưa nàng đến giường, từ tốn đặt nàng xuống.

Lúc định đứng thẳng lên nhưng đột nhiên bị một lực tay giữ chặt không thể động đậy.
Là Ngân Hoa vẫn đang ôm lấy cổ y.

Nàng nửa mê nửa tỉnh lại phát ra tiếng nói "Phong ca ca...!đừng bỏ rơi ta."
Thừa Phong nghe thấy liền nhỏ nhẹ đáp "Ta bỏ rơi muội lúc nào?"
Giọng điệu say sỉn nàng còn nũng nịu nói "Vậy tại sao huynh lại chạy theo Trương Y Phàm? Rõ ràng là ta ở bên huynh lâu hơn mà."
Lục Thừa Phong bất chợt cười nhẹ rồi đáp "Chẳng phải muội cũng chạy theo Trần Khải Ngôn mà bỏ ta đó sao?"
Ngân Hoa nhăn mặt kêu lên "Ta mặc kệ! Tóm lại là không được bỏ rơi ta!"
Lục Thừa Phong nhìn nàng lúc say giận dỗi như vậy càng thấy nàng dễ thương, y mỉm cười rồi đáp vói giọng nuông chiều "Được được! Không phải ta vẫn luon ở đây sao? Ta sẽ không bao giờ bỏ rơi muội, được chưa?"
"Vậy thì tốt!"_Ngân Hoa nói rồi bật người lên hôn nhẹ lên môi nam tử kia một cái.
Lục Thừa Phong có chút bất ngờ mà trố mắt nhìn nàng.

Y giật mình chưa kịp trở tay, nàng đã buông cổ y ra mà quay ra tự lấy chăn đắp lên sau đó cuộn mình trong chăn.
*Cộc cộc*
Nghe tiếng gõ cửa, Thừa Phong liền trở lại phong thái rồi bình tĩnh ra trước.

Là người của nhà bếp đem đến canh giải rượu cho Ngân Hoa.

Y nhận lấy rồi đem đến đặt lên bàn ngay cạnh giường của nàng.
Lục Thừa Phong đứng khựng lại, ngắm dáng vẻ nàng ngủ rồi lắc đầu "Ngủ say như vậy, còn uống canh giải rượu gì nữa chứ." Nói rồi y đi lấy thau nước ấm cùng một chiếc khăn nhỏ.
Thừa Phong nhẹ nhàng chỉnh lại tư thế nằm cho Ngân Hoa tránh để nàng bị thức giấc.

Y lấy khăn nhún vào nước rồi vắt cho ráo nước, sau đó khẽ đưa lên lau mặt cho nàng.

Cũng thao tác đó, ân cần lau tay, cổ cho nàng.
"Sao lúc bình thường không thấy muội yên lặng như vậy nhỉ?"
Nói đến đây đột nhiên y khựng lại một giây rồi nói tiếp "Muội là người đã có hôn ước cùng sư huynh, ta có tư cách gì không cho muội thân thiết với huynh ấy chứ.

Sau này chúng ta vẫn là người một nhà, chỉ là không phải như ý mình thôi.

Hiện tại ta là Phong ca ca của muội, tuy bây giờ không phải thân thích nhưng tương lai sẽ là như vậy.".
 
Hồng Điệp Yêu
Chương 88: 88: Thừa Phong Hay Khải Ngôn


"Hiện tại ta là Phong ca ca của muội, tuy bây giờ không phải thân thích nhưng tương lai sẽ là như vậy."
Lau mặt cho nàng đã xong xuôi Thừa Phong mang thau nước để xuống sàn.

Xong xuôi, y chỉnh lại tư thế ngủ cho Ngân Hoa rồi rời đi.

Lúc định đóng cửa, y nuối tiếc quay lại nhìn nàng, ngắm nhìn khuôn mặt đang đỏ ửng vì say kia, dáng vẻ ấy lại khiến tâm tư không ngừng rung động.
Ngắm nhìn nàng lúc lâu, bất giấc cười nhưng rồi nụ người ấy cũng vơi đi, để lại trên khuôn mặt biểu cảm u sầu đầy tâm sự *Ngân Hoa, chúng ta sinh ra không phải dành cho nhau.

Cho dù chúng ta thích nhau nhưng mãi mãi không thể ở bên nhau.

Tha thứ cho ta vì không thể tự mình mang cho muội hạnh phúc.

Xin lỗi muội!*
Nghĩ lại thì từ nhỏ đến lớn, người ở cạnh y lúc vui hay buồn đều là nàng.

Từ bé đã có thói quen yêu thương, nuông chiều nàng.

Trước người trong lòng y chỉ có nàng.

Không ngờ số phận trêu ngươi như vậy, dù yêu thương nàng ra sao y cũng không thể vì nàng mà cãi người cha của mình.

Đành thôi!
...----------------...
Đại sảnh, Trương Y Phàm không được ở cùng Thừa Phong liền cảm thấy buồn chán nên đã xin lui về phòng nghĩ ngơi.

Chỉ còn lại ba bậc trưởng bối là Lục Tư Đường, Lâm Mẫn Hằng cùng Thường Phỉ Phỉ.

Cả ba cũng một thời gian không gặp nhau, nên ngồi đấy trò chuyện từ sớm đến giờ.
"Chậc! Nhớ lúc chúng ta còn trẻ, nuôi dạy mấy đứa trẻ kia từ khi chúng còn trong nôi.

Thoắt cái giờ chúng nó đã đến độ đuổi sắp thành gia lập thất cả rồi.

Chúng ta cũng già cả rồi! Haha"_Lục Tư Đường chép miệng nói.
Lâm Mẫn Hằng cũng cười cười gật đầu tán thành "Đúng đúng! Nhìn Ngân Hoa xem, mới mấy năm trước còn chạy theo ta, cứ luôn miệng đòi sư thúc mua kẹo.

Bây giờ đã biết chạy ra ngoài uống rượu đến say mềm ra rồi.

Haha, lớn nhanh thật đấy!"
Thường Phỉ Phỉ đột nhiên nhớ ra chuyện quan trọng liền nói "À đúng rồi sư huynh! Ngân Hoa cũng mười tám tuổi rồi nhỉ?"
"Đúng rồi!"_Lục Tư Đường nhìn bà đáp.
"Vậy là tốt rồi!"_Thường Phỉ Phỉ thái độ vui vẻ nói.
Lục Tư Đường thấy biểu cảm của bà vui khó hiểu liền hỏi "Hửm? Sao lại tốt hay không tốt ở đây?"
"Thật ngại quá! Sư huynh có điều không biết.

Ta cùng với Phỉ Phỉ có ý định nhận Ngân Hoa là nghĩa nữ.

Phỉ Phỉ từ lâu đã rất thích Ngân Hoa và đã có ý định này từ lâu rồi!"_Lâm Mẫn Hằng lên tiếng giải đáp.
Thường Phỉ Phỉ mỉm cười tiếp lời phu quân "Ta cảm thấy Ngân Hoa và Thừa Phong rất đẹp đôi.

Hai đứa trẻ này từ nhỏ đã sớm tối bên nhau, chúng nó vừa thấu hiểu đối phương lại còn vô cùng ăn ý nữa.

Trời sinh một cặp đó!"
Lục Tư Đường nghe vậy liền hoang mang đáp "Thừa Phong và Ngân Hoa? Không thể nào! Ta vừa định nói cho hai người biết, ta đã có ý định nhận Ngân Hoa làm nghĩa nữ để nó và Khải Ngôn thành hôn với nhau rồi."
"Khải Ngôn? Sư huynh, lẽ nào huynh không nhìn ra Thừa Phong đối với Ngân Hoa là tình cảm sâu đậm sao?"_Thường Phỉ Phỉ bất ngờ nói.
"Có sao?"_Lục Tư Đường cúi mặt ngây người nói.

Ông suy nghĩ một lúc rồi nói tiếp "Trước đây ta hỏi qua Thừa Phong, nó chỉ nói có tình cảm nhưng chỉ xem như huynh muội mà không có hơn."
Lâm Mẫn Hằng nghe xong liền phất tay phản biện lại "Trẻ mới lớn mà, ít nhiều gì cũng có đôi chút ngại ngùng khi bày tỏ tâm tư của mình với người khác.

Khẩu thị tâm phi thôi!"
"Thật vậy sao?"
Thường Phỉ Phỉ thấy dáng vẻ ngờ nghệch của người làm cha kia liền bức xúc nói "Sư huynh! Huynh không nhìn thấy ánh mắt thâm tình lúc hai đứa trẻ nhìn nhau sao? Tình cảm huynh muội dù sâu sắc đến mấy cũng chẳng thể dịu dàng như vậy được.

Ánh mắt đó chỉ có một mà thôi."
"Nhưng Khải Ngôn với Ngân Hoa cũng rất đẹp đôi.

Hai đứa nó lúc xuống núi rèn luyện, là Khải Ngôn đã dạy bảo Ngân Hoa.

Nếu để hai đứa trẻ này sớm tối bên nhau thì chẳng phải tốt cho việc tu hành sao?"_Lục Tư Đường nói với giọng chắc nịch.
"Nhưng mà Ngân Hoa đâu có thích Khải Ngôn.

Không lẽ huynh vì muốn tốt cho tu hành của con bé mà bỏ đi tình cảm cả đời của nó sao?"_Thường Phỉ Phỉ nhẹ nhàng khuyên can.
Lục Tư Đường thực ra vẫn muốn giữ ý định của mình nên vờ gật gù rồi nói cho qua chuyện "Bàn chuyện này thực ra cũng còn hơi sớm, hay là cứ để con bé lớn thêm tý nữa ta hẳn tính.

Để ta cân nhắc sau vậy!"
Lâm Mẫn Hằng thấy không khí có phần gượng gạo liền cất lời giải vây "Cũng không còn sớm nữa, sư huynh mau đi nghỉ ngơi đi."
"Ta đã kêu người dọn dẹp phòng của Mẫn Hằng trước kia rồi, hai người cứ ở đó cho tiện vậy."_Lục Tư Đường niềm nở đáp.
"Đa tạ chưởng môn sư huynh!"
"Ta về phòng nghỉ ngơi trước đây, hai người cũng tranh thủ nghỉ ngơi sớm đi ha!"_Lục Tư Đường nói rồi đứng dậy rời đi.
Phỉ Phỉ và Mẫn Hằng cũng đứng dậy hành lễ rồi về phòng nghỉ ngơi.
Vừa ra đến cửa, đôi phu thê kia bắt gặp Thừa Phong đứng ngoài Phỉ Phỉ liền hỏi "Sao con lại ở đây?"
Thừa Phong không nói gì, chỉ yên lặng nhìn về phía Lâm Mẫn Hằng.
Thường Phỉ Phỉ hiểu ý liền quay ra phu quân cùa mình nói "Chàng về trước đi, ta và Thừa Phong còn có chuyện.".
 
Hồng Điệp Yêu
Chương 89: 89: Ta Sẽ Không Để Mất Muội


"Chàng về trước đi, ta và Thừa Phong còn có chuyện."
"Được! Vậy ta đi đây!"_Lâm Mẫn Hằng nói rồi rời đi.
Đợi Lâm Mẫn Hằng đi được một đoạn xa, Thường Phỉ Phỉ liền lên tiếng "Sao vậy Thừa Phong? Ngân Hoa bị làm sao à?"
Thừa Phong vội xua tay nói "Dạ không! Ngân Hoa rất ổn, muội ấy đã ngủ rồi!"
"Vậy...!có phải là con đã nghe được chuyện của bọn ta bừa nói không?"_Thường Phỉ Phỉ giọng điệu ân cần hỏi.
Thừa Phong gật đầu.
"Vậy con có câu hỏi gì cần hỏi ta?"
"Con...!và Ngân Hoa...!thật sự có thể ạ?"_Thừa Phong ngập ngừng hỏi.
"Con trả lời cho ta biết, con có thích Ngân Hoa hay không?"
"Con...!con..."_Lục Thừa Phong bối rối chẳng nói nên lời, chỉ gật đầu.
"Vậy thì con sợ gì chứ?"_Thường Phỉ Phỉ mặt khó hiểu hỏi.
Thừa Phong im lặng một hồi rồi cũng lên tiếng đáp "Con từng nghe cha nói sẽ nhận muội ấy là nghĩa nữ, con và muội ấy sẽ là huynh muội.

Vậy làm sao con..."
Thường Phỉ Phỉ nghe đến đây liền vội ngắt lời y "Thừa Phong con làm sao vậy? Con có thể bày tỏ với cha của con mà?"
"Nhưng..."

Thường Phỉ Phỉ liền nói tiếp "Không sao cả, chỉ cần con và Ngân Hoa thật lòng với nhau.

Vậy hai đứa cứ mạnh dạn ở bên nhau đi.

Khải Ngôn thích Ngân Hoa, con cũng vậy.

Quyền quyết định là nằm ở Ngân Hoa.

Nếu con bé không yêu thương Khải Ngôn, ta tin nó sẽ không đồng ý mối hôn sự do cha con sắp xếp."
Thừa Phong nghe vậy liền vui mừng hỏi "Con với Ngân Hoa thật sự có thể ở bên nhau sao?"
Thường Phỉ Phỉ mỉm cười gật đầu rồi nói "Cũng không còn sớm nữa, mau về phòng nghỉ ngơi đi.

Ta cũng đi đây!"
"Vậy cô cô đi trước đi ạ!"_Thừa Phong cười đáp.
"Vậy ta đi đây!"_Thường Phỉ Phỉ nói rồi rời đi.
Lục Thừa Phong vẫn đứng đó, y nghĩ lại lời Phỉ Phỉ nói, tự cảm thấy lời bà nói đúng thầm nghĩ *Đúng rồi! Chỉ cần chúng ta yêu nhau là đủ.

Ta quyết định rồi, ta phải cùng muội ở bên nhau.

Dù sau này khó khăn ra sao, ta cũng không sợ nữa.*
Lúc bấy giờ mặt trăng đã lên cao, ánh trăng sáng chói rọi xuống khuôn mặt y.

Y theo đó nhìn lên bầu trời đầy sao, nhớ lại khoảnh khắc lúc y cùng nàng đứng bên bờ biển Tây Hải.

Lúc đó vừa mua được cây ngân trâm thật đẹp, y còn tự tay cài nó lên tóc nàng.

Khoảnh khắc ấy là lúc y cảm thấy hạnh phúc nhất trong hai năm xuống núi rèn luyện cùng nàng.
Cũng dưới ánh trăng sáng rực ấy, mấy hôm trước nàng chạy theo y.

Vừa bối rối vừa ngây ngô nói thích y, không màng danh tiếng mà tùy tiện cưỡng hôn y một cái.

Nhớ lại hôm đó, bản thân đã tự mình nói ra những lời tổn thương nàng, giờ nghĩ lại y cảm thấy bản thân thật nhu nhược, lại còn khốn nạn đến vậy.
"Không sao cả! Ngân Hoa, ta sẽ bù đắp lại tất cả.

Ta sẽ không để mất muội đâu.

Ta hứa!"
...----------------...
Sáng hôm sau...
Bạch Ngân Hoa lờ đờ tỉnh dậy, hôm qua vì quá chén nên đầu óc nàng lúc này đau không chịu được.

Nàng nheo mắt lại rồi từ từ mở ra, nhìn qua nhìn lại trông thấy bóng dáng quen thuộc của một nam nhân.
"Tỉnh rồi sao?"
Giọng nói vô cùng quen thuộc đó vừa nghe là nàng đã nhận ra là Thừa Phong, nàng vừa đưa dụi mắt vừa nói "Sao huynh lại ở đây?"
Lục Thừa Phong không nói gì, tay cầm chén canh giải rượu, tay kia khuấy nhẹ, miệng thổi thổi cho bớt nóng rồi từ từ đến ngồi cạnh nàng.
Ngân Hoa thấy y im lặng như vậy liền nhíu mày nói "Sao lại không trả lời?"
Thừa Phong hất cằm về phía thau nước và khăn được đặt trên tủ ngay đầu giường nàng rồi nói "Rửa mặt đi rồi qua đây uống chút canh giải rượu nào."
Bạch Ngân Hoa nghe vậy không biết đáp thế nào chỉ đành làm theo lời y nói.

Rửa mặt xong, nàng đưa tay ra định cầm lấy chén canh nhưng Lục Thừa Phong lại bất ngờ đưa muỗng canh ra trước mặt nàng.
Nàng nhìn y, đơ người ra không nói gì.

Thừa Phong thấy nàng không phản ứng liền lên tiếng "Này Ngân Hoa! Sao lại đơ ra đó? Mau uống đi!"
Nghe thấy lời y, nàng hơi giật mình rồi cũng ngoan ngoãn uống muỗng canh đó.

Thừa Phong mỉm cười với nàng rồi lại động tác khuấy khuấy, thổi thổi sau đó lại đưa ra đút cho nàng.
Ngân Hoa nhìn chằm chằm y, ánh mắt từ nghi hoặc trở nên long lanh lạ thường, nàng giọng nói cảm thán thốt lên "Ta là đang nằm mơ sao? Nếu là mơ vậy thì ta đành tạm thời không tỉnh dậy nữa vậy"
Thừa Phong nhăn mặt, giọng mắng yêu nói "Mơ gì mà mơ? Mơ cả buổi tối rồi lại còn muốn mơ? Mau uống nhanh đi!"
Ngân Hoa hạnh phúc mỉm cười rồi như chú cún con ngoan ngoãn uống từng muỗng canh y đút cho.
"Sao muội cứ cười suốt vậy? Không sợ bị sặc sao?"
Nàng lắc đầu rồi tủm tỉm nói "Từ nãy giờ là thật sao?"
Lục Thừa Phong trưng khuôn mặt với biểu cảm khó hiểu ra rồi nói "Cái gì thật với không thật ở đây?"
"Huynh!"
Thừa Phong nhướng mày, phồng má, trợn mắt làm bộ tức giận đưa tay kí nhẹ lên trán nàng "Muội nhìn ta có chỗ nào không giống thật hả? Còn chưa tỉnh rượu sao?".
 
Hồng Điệp Yêu
Chương 90: 90: Ta Không Lạ Chỉ Là Yêu Muội Hơn Hôm Qua


"Muội nhìn ta có chỗ nào không giống thật hả? Còn chưa tỉnh rượu sao?"
Ngân Hoa đưa tay sờ lên trán rồi nhíu mày kêu lên "Đau!"
Thừa Phong nghe vậy liền đưa tay xoa chỗ vừa kí lên vừa nói "Còn đau không?"
Nàng lắc đầu nói "Không sao! Nhưng sao hôm nay huynh lạ vậy?"
"Có gì lạ chứ?"
Ngân Hoa nghe liền vội đáp "Ân cần hơn mọi khi!"
"Bạch đại tiểu thư à, từ nhỏ đến lớn không phải đều là ta chăm sóc muội như vậy sao? Mới say một đêm mà khờ người rồi à?"_Lục Thừa Phong nhíu mày nói với giọng điệu không vui.
"Cũng đúng! Nhưng ta vẫn thấy huynh tốt lạ thường đó!"
Lục Thừa Phong cúi mặt lẩm bẩm "Ta không lạ, chỉ là yêu muội hơn hôm qua một chút thôi."
"Hả?"_Bạch Ngân Hoa nghe thoáng qua nhưng không chắc y nói gì, ngơ ngác hỏi.
Lục Thừa Phong nghe vậy cười đắc ý "ta vốn là người rất tốt mà!"
Bạch Ngân Hoa thuận thế hỏi "Vậy nếu Trương Y Phàm đó cũng say đến không biết trời trăng như ta lúc tối thì huynh có chăm sóc cô ta như vậy không?"

"Sao lại nhắc đến cô ấy chứ? Mau uống hết chén canh này đi!"_Lục Thừa Phong nói rồi đưa muỗng canh ra trước mặt nàng.
Bạch Ngân Hoa nhăn mặt đẩy muỗng canh ra xa "ta không muốn uống, huynh mau trả lời ta đi!"
Lục Thừa Phong nhíu mày, cố chấp đưa muỗng canh lại trước mặt nàng "Trả lời cái gì chứ? Mau uống đi!"
Nàng vẫn kiên định tránh đi "Không! Huynh trả lời ta đi rồi ta uống."
Thừa Phong bất lực bỏ muỗng xuống lại chén rồi đáp ngay "Tất nhiên là không rồi, ta chỉ như vậy mới mỗi mình muội thôi!"
"Thật sao?"
Thừa Phong gật đầu, giọng điệu bất lực nói "Là thật đó!"
"Huynh không lừa ta chứ?"
Thừa Phong đinh ninh đáp "Nha đầu ngốc! ta đã lừa muội bao giờ chưa?"
"Vậy tại sao hôm qua đi săn huynh lại chạy theo cô ta? Rõ ràng là huynh đang lừa ta."_Bạch Ngân Hoa giọng điệu giận dỗi hỏi.
Lục Thừa Phong vội giải thích "Là cô ấy kéo ta đi, muội cũng thấy rồi mà."
Bạch Ngân Hoa "hừ" một tiếng rồi vờ giận dỗi quay mặt đi.
"Tiểu tổ tông à, ta sai rồi! ta lấy thanh danh cả đời ra hứa với muội, từ nay về sau ta sẽ chỉ đứng về phía muội, không theo ai hết!"_Lục Thừa Phong vẻ mặt nghiêm túc hứa với nàng.
Ngân Hoa nghe vậy liền quay ra nhìn y với vẻ mặt miễn cưỡng "Thật chứ?"
Thừa Phong vội đáp "ta đã nói là dùng thanh danh cả đời ra hứa mà, không bao giờ nuốt lời.

Tha thứ cho ta ha?"
Ngân Hoa khẽ cười đáp "Vậy ta miễn cưỡng tin huynh, tha cho huynh chỉ lần này thôi đó!"
"Đa tạ đại ơn đại đức của tiểu thư, hạ nhân cầu xin tiểu thư uống hết chén canh này nhanh lên trước khi nó nguội đi ạ!"_Lục Thừa Phong nói rồi lại đưa muỗng canh ra trước mặt nàng.
Lần này Ngân Hoa không ương bướng nữa, yên phận làm một chú mèo con ngoan ngoãn uống hết chén canh giải rượu kia.
...----------------...
Vài ngày sau...
Sinh thần của Lục Tư Đường cuối cùng cũng đến, mọi người tụ tập đầy đủ ở đại sảnh.

Vì tính cách hơi trầm lặng nên bữa tiệc này có phần đơn giản nhưng lại trông rất ấm cúng.

Có đầy đủ mọi người từ bậc trưởng bối như Hàn Khởi, Lâm Mẫn Hằng, Thường Phỉ Phỉ, các đệ tử của Thành Dương phái cũng được tham gia.

Tất nhiên không thể thiếu được Bạch Ngân Hoa, Lục Thừa Phong, Trần Khải Ngôn.

Sinh thần năm nay cũng như mọi năm, có điều chỉ có thêm cha con họ Trương là Trương đại hiệp cùng con gái ông ấy là Trương Y Phàm cùng cũng góp mặt.
Bữa tiệc tuy có hơi đơn điệu, nhưng quan trọng là không khí vui vẻ, náo nhiệt lan tỏa khắp cả Thành Dương phái.

Ai nấy đều tham gia với một tâm trạng thoải mái và phấn khởi làm cho ngày hôm nay vui càng thêm vui.
"Các vị! Hôm nay bổn tọa đa tạ các vị đã dành chút ít thời gian tham gia tiệc sinh thần này của ta.

Cạn!"_Lục Tư Đường vừa nói vừa đưa ly rượu ra trước sau đó dứt câu liền một hơi uống hết.
"Cạn!"
Mọi người hưởng ứng cũng đồng loạt đưa ly rượu ra trước, hô một tiếng rồi uống cạn.

Lục Tư Đường hướng mắt về phía Trương đại hiệp kia cười nói "Thật sự hôm nay với sự góp mặt của Trương huynh quả thật ta rất quý đó.

Hahaha"
Trương đại hiệp cũng vui vẻ đáp lời "Khách sáo rồi Lục huynh!"
Lục Tư Đường nghe xong vui vẻ cười lớn rồi lại nói tiếp "Hôm nay, ngoài tổ chức bữa tiệc sinh thần này ra, ta còn có một chuyện muốn tuyên bố cho tất cả mọi người ở đây được biết."
Mọi người hào hứng nhốn nhào nói "Chuyện gì vậy?" "Phải đó, chuyện gì?" "Chuyện gì vậy ạ?"...
Lục Tư Đường lúc này ho một tiếng làm mọi người im lặng hết.

Lục này ông nhìn về phía Ngân Hoa rồi kêu tên nàng rõ to "Bạch Ngân Hoa!"
Ngân Hoa giật mình vội đáp "Vâng...!ạ?"
"Con mau lại đây, đứng cùng với ta nào!"_Lục Tư Đường vừa nói vừa vẫy tay về phía mình..
 
Hồng Điệp Yêu
Chương 91: 91: Nghĩa Phụ Nghĩa Mẫu


"Con mau lại đây, đứng cùng ta nào!"
Bạch Ngân Hoa không biết có chuyện gì nhưng cũng ngoan ngoãn nghe theo lời ông mà đi lại gần.
Lúc này Lục chưởng môn đưa tay chỉ về phía Ngân Hoa rồi nói "Như mọi người đã biết, đây là Bạch Ngân Hoa, là nữ đệ tử duy nhất của ta, hôm nay ta sẽ nói với tất cả mọi người ở đây một chuyện."
Nghe đến đây, tất cả mọi người đồng loạt trở nên háo hức và trông chờ điều sắp tới.
Lúc này Lục Tư Đường nhìn Ngân Hoa sau đó lại nhìn phía mọi người rồi nói "Ta thực ra muốn nhận Ngân Hoa làm nghĩa nữ từ rất lâu rồi, vốn tính hôm nay nhân tiện nói luôn.

Nhưng mà ở đây có một đôi phu thê mới cưới lại muốn đem đứa con này của ta về tay mình."
Nghe xong lời nói trên, ai ai cũng nhìn về phía Lâm Mẫn Hằng và Thường Phỉ Phỉ bởi vì ở đây ngoài họ ra thì chẳng có đôi phu thê nào nữa cả.
Lâm Mẫn Hằng lên nhìn Lục Tư Đường nói "Sư huynh nặng lời rồi! Bọn ta chỉ là nói muốn nhận Tiểu Ngân Hoa làm con gái, chứ đã nói đưa con bé đi đâu chứ!"
"Đúng đó!"_Thường Phỉ Phỉ nói theo.
Bạch Ngân Hoa ngạc nhiên nhìn đôi Lâm Thường mà kêu lên "Con?"
Lâm Mẫn Hằng nhìn biểu cảm kia của nàng liền hỏi với giọng điệu hơi dỗi "Tiểu Ngân Hoa, biểu cảm của con như vậy là sao đây? Lẽ nào con không thích Hằng sư thúc và Phỉ cô cô sao?"

Ngân Hoa nghe vậy liền xua tay phản bác "Không có! Con tất nhiên không hề có ý nghĩ đó rồi.

Đánh chết cũng không có.

Từ nhỏ đến giờ con đều rất thích hai người mà!"
Thường Phỉ Phỉ nắm lấy tay nàng nhẹ nhàng hỏi "Vậy ý con thế nào?"
"Con...!con..."_Bạch Ngân Hoa lưỡng lự lẩm bẩm, chuyện này nàng e là không quyết được nhanh như vậy liền nhìn về phía sư phụ của mình.
Lục Tư Đường thấy nàng nhìn về phía mình liền phản ứng "Nhìn ta làm gì? Nếu con không muốn thì thôi, con có thề chọn làm nghĩa nữ của ta sau đó thì..."
Ngân Hoa nghe đến đây, trong đầu thoáng qua lời nói của ông muốn gả nàng cho Trần Khải Ngôn trước kia liền vội lên tiếng "Đừng!"
Thường Phỉ Phỉ thấy nàng phản ứng lạ liền hỏi "Sao vậy Ngân Hoa?"
Ngân Hoa nghĩ một hồi, cuối cùng quay ra nhìn Thường phỉ Phỉ rồi nói "Cô cô thật sự muốn nhận con làm nghĩa nữ của mình sao?"
Thường Phỉ Phỉ "ùm" một tiếng rồi lại nói thêm "Thật ra ta và phu quân không thể có con, phu thê chúng ta nghĩ rằng nếu có một đứa con lo cho hương quả của chúng ta thì hay.

Nhưng mà nghĩ tới nghĩ lui, con chính là đứa trẻ mà chúng ta yêu thương như con ruột, dù sao cũng là chúng ta có công chăm sóc con từ nhỏ đến lớn.

Nếu như con đồng ý về ở với chúng ta thì cả nhà ba người chúng ta nhất định là sẽ rất hạnh phúc."
Bạch Ngân Hoa nắm lấy tay Thường Phỉ Phỉ nhẹ nhàng nói "Cô cô, con rất muốn nhận lời, nhưng con vẫn muốn ở lại Thành Dương phái tiếp tục tu luyện.

Con thật sự không nỡ rời ra mọi người, càng không nỡ bỏ dở việc tu luyện khi chỉ mới mười tám tuổi.

Con..."
Chưa để Ngân Hoa nói hết, Lâm Mẫn Hằng đứng cạnh vội lên tiếng "Nếu con vẫn muốn tiếp tục tu luyện thì không cần thiết phải xuống núi với bọn ta.

Con ở Thành Dương phái tu luyện nhưng thỉnh thoảng về thăm đôi phu thê già này là được rồi.

Bọn ta nhất định cũng sẽ lâu lâu đến thăm con.

Chuyện tu luyện thật sự không liên quan đến việc làm nghĩa nữ của bọn ta đâu, ha!"
Bạch Ngân Hoa ngơ người, mắt tròn xoe nhìn Thường Phỉ Phỉ lắp bắp hỏi "Thật...!thật sao?"
Thường Phỉ Phỉ đưa tay vuốt tóc nàng, ánh mắt hiền từ ngấn lệ, khẽ gật đầu.
"Vậy con đồng ý!"_Bạch Ngân Hoa nói rồi nhanh chân lùi về sau vài bước, nàng cẩn trọng quỳ trước Lâm Mẫn Hằng và Thường Phỉ Phỉ rồi đưa tay hành lễ.
"Nữ nhi đa tạ thúc thúc, cô cô yêu thương đón nhận.

Nay con dập đầu trước hai người thể hiện sự cung kính và biết ơn.

Nữ nhi tham kiến nghĩa phụ, nghĩa mẫu!"_Bạch Ngân Hoa nói rồi cúi người dập đầu trước đôi phu thê kia trong sự ngỡ ngàng của mọi người.
"Con ngoan! Chỉ cần gọi chúng ta một tiếng nghĩa phụ, nghĩa mẫu như vậy là bọn ta rất vui rồi.

Không cần đa lễ như vậy đâu."_ Thường Phỉ Phỉ nói rồi cùng Lâm Mẫn Hằng nhanh chóng đỡ nàng đứng lên.

Ước nguyện duy nhất thành sự thật, hai người họ vui mừng khôn siết, vội ôm lấy nàng.
Lục Tư Đường đứng một bên nhìn cả nhà ba người họ hạnh phúc như vậy thì cũng vui vẻ lây, ông phá lên vì vui mừng rồi nâng ly rượu của mình trước tất cả quan khách trước mặt nói "Nữ nhi này luon làm ta lo lắng, dù không như ý nguyện của ta, nhưng thấy con bé được vui vẻ như vậy, người làm sư phụ như ta cũng rất yên tâm.

Nào! Mọi người nâng ly chúc mừng đôi phu thê Lâm Thường này đón chào thành viên mới! Cạn!"
Tất cả khách khứa đều đồng loạt nâng ly hô một tiếng "Cạn!" thật lớn rồi uống ly rượu của mình.

Kèm sau đó là tiếng "Chúc mừng! của mọi người thay nhau nói lên.

Không khí buổi tiệc vui càng thêm vui..
 
Hồng Điệp Yêu
Chương 92: 92: Trong Tình Yêu Không Có Xứng Hay Không Chỉ Có Yêu Hay Không!


Phía bên dưới này, Lục Thừa Phong đang mừng thầm trong lòng.

Chỉ cần Bạch Ngân Hoa chỉ đơn thuần là đồ nhi của cha y thì hai người bọn họ có thể đường đường chính chính ở bên nhau.

Tâm trạng y lúc này tràn ngập sự hạnh phúc, khuôn mặt cũng như tự viết lên chữ "Hỷ" cho riêng mình.

Ánh mắt sáng rực nhìn về phía Ngân Hoa, trong lòng như dự định làm một chuyện gì rất trọng đại.
Mà bên bàn đối diện, một ánh mắt đầy sự căng thẳng kiêm lo sợ nhìn về phía Bạch Ngân Hoa.

Phải rồi, Trần Khải Ngôn lúc này ắt phải rất rối.

Hắn sắp xếp kế hoạch tỉ mỉ như vậy, cuối cùng lại đi sai ngay bước đầu.

Hắn giận, giận vì không thể kiểm soát tình hình.

Nhìn lên khuôn mặt ngập tràn sự vui sướng của Lục Thừa Phong, lòng hắn nóng như lửa đốt.

Tâm tư hắn biết rõ Ngân Hoa và Thừa Phong có một thứ tình cảm mãnh liệt nhưng thực chất hắn chẳng màng thừa nhận.

Ngay lúc này hắn sẽ phải đọng lại, suy tính kế hoạch lại từ đầu.
Trần Khải Ngôn mặt tối sầm lại, hắn nắm chặt bàn tay kiềm chế cảm xúc của mình lại *Bạch Ngân Hoa, dù thế nào ta cũng phải có được muội!*
Trương Y Phàm ngồi đó chứng kiến cảnh tượng trên, trong lòng không khỏi hụt hẫng *Ngân Hoa không phải nghĩa nữ của Lục chưởng môn, vậy bọn họ không phải có cơ hội sao?"
Hồi tưởng...
Hôm đi săn bắn, sau khi Trương Y Phàm kéo Lục Thừa Phong đi khỏi.

Thừa Phong không ngừng ngoảnh mặt về phía sau, thực ra y đang muốn chạy theo Bạch Ngân Hoa nhưng vì khó xử với Trương gia nên đành đi theo.
"Phong ca ca! Huynh nói xem chúng ta tiếp theo sẽ săn được con gì đây?"_Trương Y Phàm vô tư trò chuyện cùng Thừa Phong bên cạnh nhưng y lại bận tâm về hướng bên kia mà chẳng hồi âm nàng ta.
Trương Y Phàm không nghe Thừa Phong trả lời thì quay mặt nhìn y gọi "Phong ca ca! Phong ca ca!"
Lục Thừa Phong lúc này giật mình quay ra hỏi "Có...!có chuyện gì vậy?"
"Sao huynh cứ không trả lời ta vậy?"_Trương Y Phàm bĩu môi nói.
"Đâu có! Ta vẫn nghe mà!"
"Vậy huynh trả lời ta đi!"_Trương Y Phàm giọng thách thức nói.
Lục Thừa Phong nãy giờ vốn chẳng nghe thấy gì nên không biết trả lời thế nào, chỉ biết đưa tay lên giả bộ gãi đầu suy nghĩ.
Thấy mặt Trương Y Phàm không được vui, Lục Thừa Phong liền hạ giọng nói "Xin lỗi nhé! Vừa rồi ta không có để ý!"
Trương Y Phàm thở dài đáp "Ta biết ngay mà! Được rồi Phong ca ca, huynh cứ coi như ta chưa nói gì đi!"
"Được thôi.

Nhưng mà..."
"Sao vậy?"
Lục Thừa Phong im lặng một lúc, lấy một hơi rồi nói "Muội có thể nào đừng gọi ta là Phong ca ca nữa không?"
"Sao vậy? Lúc nhỏ ta cũng gọi huynh như vậy mà?"_Trương Y Phàm ngơ ngác hỏi.
Lục Thừa Phong vội đáp "Đó là lúc nhỏ thôi, bây giờ muội cứ gọi ta là Thừa Phong thôi cũng được, dù sao muội cũng chỉ kém ta một tuổi."
"Hay là vì Bạch Ngân Hoa đó sao?"_Trương Y Phàm ánh mắt đượm buồn nói.
"Ta..."_Lục Thừa Phong bị nói trúng, khó xử mà cúi mặt.
"Huynh thích cô ấy lắm sao?"_Trương Y Phàm nói mà nhíu mày như ngăn nước mắt ngấn lên.
Lục Thừa Phong khẽ gật đầu rồi nói "Ta nghĩ là cũng không nên giấu muội.

Thật ra ta thích Bạch Ngân Hoa từ rất lâu rồi.

Ba chữ Phong ca ca đó nghe từ muội ấy cũng quen rồi, giờ muội gọi như vậy ta thấy không quen."
"Nhưng hai người là huynh muội mà đúng không? Cha huynh sẽ nhận cô ấy là nghĩa nữ, không sớm thì muộn đúng không? Hai người vốn dĩ không hề có cơ hội."_Trương Y Phàm vẫn biểu cảm đó mà ra sức khuyên Lục Thừa Phong.
Lục Thừa Phong hạ giọng nói "Ta biết! Ta không hề cưỡng cầu.

Chỉ là ta không thể nào ngừng yêu muội ấy."
"Còn ta thì sao?"_Trương Y Phàm mắt ngấn lệ nói "Ta cũng thích huynh.

Hôm đó, lần đầu gặp mặt là ta đã thích huynh rồi.

Chúng ta cũng có một hôn ước, huynh không nhớ nữa sao?"
Nghe đến hôn ước, Lục Thừa Phong vội lên tiếng "Đó chỉ là lời nói vui của bậc trưởng bối thôi, muội không cần phải xem trọng đâu!"
"Ta chính là muốn xem trọng!"_Trương Y Phàm gằn giọng nói, mắt hướng lên nhìn khuôn mặt y, nước mắt không kìm được nữa mà lăn dài trên đôi má ấy.
Lục Thừa Phong thấy nàng ta khóc, không nỡ nói lời quá đáng mà chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo "Trương Y Phàm, không lẽ muội muốn cả đời sống cùng người không yêu muội sao? Muội là cô nương tốt, muội xứng đáng ở bên cạnh người yêu muội, trân trọng muội."
"Ta chỉ muốn người đó là huynh!" _Trương Y Phàm nói rồi cầm lấy tay Lục Thừa Phong mà nhẹ giọng khuyên "Phong ca ca, huynh suy nghĩ lại đi.

Bạch Ngân Hoa và huynh không hề có kết quả.

Huynh vì cô ta mà cắt bỏ hết tư tình với người khác, liệu cô ấy có xứng để huynh làm vậy không?"
"Trong tình yêu, làm gì có xứng hay không xứng chứ.

Vốn dĩ là chỉ có yêu hay không yêu thôi."
Lục Thừa Phong vừa nói vừa gạc tay của Trương Y Phàm ra rồi quay đi.

Ánh mắt nàng ta nhìn theo y mà tràn ngập sự thất vọng.

Đôi mi ngấn lệ, từng giọt nước mắt đua nhau lăn dài trên má.

Đau thật, cảm giác này tựa xé nát tâm can.

Nhưng rồi nàng ta đưa tay lau đi những giọt nước mắt đó, hít một hơi lấy lại tinh thần rồi nói.
"Huynh nói đúng, nhưng ta sẽ không từ bỏ.

Ta tin, rồi sẽ có ngày, Lục Thừa Phong huynh hồi tâm chuyển ý mà đến bên ta."
Lục Thừa Phong quay lại nhìn nàng ta, giọng nói trầm ấm vang lên "Đừng cố chấp nữa.

Đừng để bản thân vì ta mà đau khổ một đời!"
 
Hồng Điệp Yêu
Chương 93: 93: Thủ Đoạn


"Đừng cố chấp nữa.

Đừng để bản thân vì ta mà đau khổ một đời!"
Trương Y Phàm đưa tay lau nước mắt, giọng nghẹn ngào nói "Ta không quan tâm, ta chỉ cần huynh ở bên cạnh ta.

Chỉ cần như vậy, đau khổ đến thế nào ta cũng đều xem đó là hạnh phúc."
Lục Thừa Phong nhìn nàng ta, ánh mắt có chút khinh thường lẫn thương hại.

Những ngẫm lại, dường như người như vậy còn có phần dũng cảm hơn y.

Trương Y Phàm biết rằng người mình yêu không yêu mình nhưng vẫn một mực theo đuổi, cam tâm tình nguyện đánh đổi cả đời.

Còn bản thân y, biết rằng hai người tâm ý tương thông nhưng lại không dám nghe theo con tim mách bảo mà ở bên nàng.

Y có tư cách gì khinh thường họ Trương kia? Nếu có khinh thường thì cũng chính là khinh thường chính bản thân mình.
Quay lại buổi yến tiệc...
...Trương Y Phàm nhớ lại chuyện lúc đó, tim đau như muốn vỡ ra.

Tức giận nhưng chẳng làm gì được, nàng ta nắm chặt ly rượu trong tay rồi dứt khoát uống cạn nó....
...----------------...
Trời cũng đã tối, tiệc sinh thần của chưởng môn Lục Tư Đường cũng đã xong xuôi, tất cả mọi người dường như đã say mềm, ai về phòng người nấy nghỉ ngơi.

Buổi tiệc kết thúc trong vui vẻ.
Lục Thừa Phong lúc này cũng nửa tỉnh nửa say mà choáng voáng quay về phòng.

Hôm nay tâm trạng vui vẻ, do vậy y cũng uống khá nhiều.

Khuôn mặt với nét điển trai tuấn tú vốn có, nay có thêm chút sắc đỏ vì rượu lại làm cho vẻ đẹp ấy điểm thêm một chút phong lưu mê người.

Về đến phòng mình, rượu làm y thấy nóng trong người nên y cũng tùy y cởi bỏ lớp y phục bên ngoài rồi nằm ra giường ngủ thiếp đi.
Phía bên ngoài, Trương Y Phàm đang đi về phía phòng của Lục Thừa Phong.

Nàng ta nửa say nửa tỉnh, chẳng biết là đang muốn làm gì nhưng biểu hiện trên mặt dường như không có ý tốt.
Trong lúc đó, Bạch Ngân Hoa hí hửng trên đường quay trở về phòng mình thì nghe tiếng gọi tên vang tới.
"Ngân Hoa sư muội!"
Bạch Ngân Hoa giật mình quay lại.

Thì ra là Trần Khải Ngôn gọi nàng.

Nàng không nghĩ ngợi gì, vô tư chào hỏi "Sư huynh!"
Trần Khải Ngôn đi lại chỗ nàng, vẻ mặt ôn nhu mỉm cười nói "Chúc mừng sư muội trở thành nghĩa nữ của Lâm sư thúc và Thường cô cô!"
Ngân Hoa mỉm cười gật đầu "Đa tạ lời này của sư huynh!"
Trần Khải Ngôn đưa tay xoa đầu nàng, ánh mắt ôn như mỉm cười với nàng.
"Nhưng mà huynh kêu ta chỉ muốn nói như vậy thôi sao?"_Bạch Ngân Hoa nhíu mày hỏi.
Trần Khải Ngôn lắc đầu nói "Không phải, ta có chuyện nhờ đến muội!"
"Chuyện gì ạ?"
Trần Khải Ngôn tay đưa ra một bức thư rồi nói "Muội đem cái này đến cho Thừa Phong giúp ta được không?"
"Ta?"
"Ừm!"

"Vậy sao huynh không tự đưa mà phải nhờ đến ta?"
Trần Khải Ngôn bối rối một hồi rồi nói "Ta còn có việc Hàn sư bá nhờ làm nên không tiện lắm."
Bạch Ngân Hoa gật đầu nói "Vậy để ta đi.

Nhưng mà huynh đi cùng ta được không? Từ đây đến phòng của Phong ca ca có một đoạn rất tối, ta sợ."
"Ta vừa bảo muội ta còn có việc mà!"_Trần Khải Ngôn nhíu mày bảo.
Bạch Ngân Hoa nhõng nhẽo nói "Nhưng mà ta sợ thật đó.

Huynh đi cùng ta một lát thôi, chút nữa ta phụ huynh làm việc giúp Hàn bá bá được không?"
Trần Khải Ngôn tỏ vẻ bất lực rồi đồng ý "Được rồi Bạch tiểu thư! Đi thôi!"
Nói rồi cả hai cùng nhau đi về hướng phòng của Lục Thừa Phong.
...----------------...
Lúc này, Trương Y Phàm đã vào phòng của Lục Thừa Phong rồi.

Nàng ta tay cầm bình rượu, không nghĩ ngợi gì mà uống một hơi hết cạn.

Ném bình rượu lên bàn, nàng ta từng bước tiến đến chiếc giường mà Thừa Phong đang nằm ngủ say.
Trương Y Phàm nhìn ngắm khuôn mặt tuấn tú kia của y, tay không yên phận sờ lên bờ má đang ửng đỏ vì rượu mà vuốt.

Tay còn lại nàng ta nắm chặt lấy bàn tay y.
"Lục Thừa Phong, tại sao huynh chỉ yêu mỗi mình cô ta vậy? Ta ngày nào cũng dịu dàng đối tốt với huynh, cô ta thì suốt ngày cáu gắt với huynh.

Rốt cuộc cô ta có gì hơn ta cơ chứ? Chỉ vì cô ta ở bên cạnh huynh nhiều năm sao? Nhưng ta là người yêu huynh trước, chúng ta còn có hôn ước từ thuở nhỏ nữa, sao huynh dám động lòng với nữ nhân khác không phải ta? Tại sao?"
Nói rồi nước mắt của nàng ta lại rơi.

Từng giọt, từng giọt lăn dài trên đôi má hồng hồng trắng trắng trắng.

Vẻ đẹp tựa sương hoa bị những giọt lệ vô tình chắn đi.

Là một tiểu thư cao cao tại thượng, nhan sắc diễm lệ hiếm thấy.

Người như nàng ta ít nhiều gì cũng được gọi là giai nhân, nay lại vì một người không yêu mình mà đau lòng như vậy.

Liệu có đáng không?
"Ta đường đường là một tiểu thư có gia giáo.

Nay lại vì huynh mà hy sinh cả danh tiết thế này.

Tuy không biết sau này ta có hối hận hay không, nhưng hôm nay ta nhất định dù có thế nào cũng phải để huynh ở bên cạnh ta!"_ Trương Y Phàm nói rồi nàng ta gạt đi nước mắt của mình, chậm rãi mà cuối xuống về phía Lục Thừa Phong..
 
Back
Top Bottom