Ngôn Tình Hồng Điệp Yêu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hồng Điệp Yêu
Chương 40: 40: Câu Chuyện Không Lời Giải Đáp


Trong lúc Cố Nhất Long sắp xếp công việc cho những người sắp phải đi hái thuốc, Bạch Ngân Hoa luôn nhìn chằm chằm vào hắn với ánh mắt khó hiểu.
*Kì lạ? Tại sao mình nghĩ mãi không ra nhỉ? Một tên công tử bột như hắn sao có thể làm việc cho lão Dương? Hắn thiếu tiền sao? Chuyện này đương nhiên là không phải.

Vậy cuối cùng là vì cái gì cơ chứ?*_Bạch Ngân Hoa cau mày nhìn hắn nghĩ.
Cố Nhất Long từ xa đã cảm nhận được nàng đang chăm chú hướng mắt về phía mình, hắn từ từ lại gần nàng ánh mắt đắc ý, nhếch mép "Bạch cô nương là cảm thấy ta vừa tuấn tú vừa tốt bụng nên có ý với ta sao? Nhưng mà bổn thiếu gia không thích nữ nhi chủ động cho nên cô nương phải thẹn thùng một chút nhé!"
Nói rồi Cố Nhất Long đột nhiên đưa mặt lại về phía của Ngân Hoa, nàng nhanh như cắt lùi lại một bước sau đó đưa kiếm lên vai hắn nghiêm giọng.
"Ngươi nghĩ mình là ai chứ? Bổn cô nương chưa lấy mạng của ngươi là may chứ đừng nói là thích ngươi."
Cố Nhất Long hoảng đến xanh tái mặt mày, hắn nhìn nàng sợ hãi, rung giọng "Ba… Bạch cô nương, ta giỡn tý thôi mà.

Cô đừng nóng giận như vậy ha." Nói rồi hắn đưa tay lên gạc nhẹ thanh kiếm ra.
Bạch Ngân Hoa trừng mắt nhìn hắn, lạnh giọng "Ta hỏi ngươi, tại sao ngươi lại thông đồng với lão Dương để bắt ta?"
Cố Nhất Long ấp úng "Ta… ta nói là vì tiền, cô nương có tin không?"
"Cố đại thiếu gia nghĩ xem ta có tin không?"_Bạch Ngân Hoa nói rồi đi đến khoát vai hắn.
Hành động của nàng khiến hắn cảm thấy hơi sợ, lúc này hắn chầm chậm lên tiếng "Ta nói, ta nói.

Cô đứng qua kia chút đi ha."
Bạch Ngân Hoa cũng theo ý hắn đứng xa ra một tý "Rồi ngươi nói đi!"
"Thật ra chuyện là như vầy…"
-Hồi tưởng 2 ngày trước…
Cố Nhất Long đang một mình dạo phố, đột nhiên có một nam nhân không rõ lý lịch đi lại gần rồi vỗ nhẹ vào vai hắn.
"Thiếu gia!"
Cô Nhất Long giật bắn người quay qua "Áaaa, ngươi là ai vậy?"
"Ta? Ta là… người làm mới trong phủ."
"Người làm? Người làm tại sao không đi làm việc mà lại đứng ở đây?"_Cố Nhất Long nhíu mày hỏi hắn.
"À thì… lão gia sai ta đi mua ít đồ.

Nhưng mà người đang đi đâu vậy?"
"Đương nhiên là đi tìm mỹ nhân rồi."_Cố Nhất Long nói rồi khoát vai của tên kia "Ngươi đi mua đồ nãy giờ có nhìn thấy mỹ nhân nào không?"
"Mỹ nhân? Thiếu gia à, người thấy cô nương áo đỏ kia thế nào?"
Cố Nhất Long nhìn theo hướng tên kia chỉ "Quả thật là một cô nương." nói rồi hắn đẩy tên kia qua một bên sau đó đi lại chỗ nàng.
Tên người làm trá hình kia thì đắc ý nhìn theo.
Một lúc sau, Cố Nhất Long bế Ngân Hoa đang ngất xỉu đi lại chỗ tên kia.

Hắn nhếch môi cười ranh mãnh "Có thấy bổn thiếu gia lợi hại không hả?"
Tên người làm kia liền cười mỉm rồi nịnh hót vài câu "Thiếu gia quả nhiên lợi hại! Cô nương này chắc phải tu mười kiếp mới được người để ý đó."
Cố Nhất Long đắc ý cười lớn rồi rời đi.
Đi được vài bước thì tên người làm kia từ sau đánh vào sau gáy của hắn khiến hắn ngất xỉu.
Bạch Ngân Hoa đang hôn mê trên tay Nhất Long cũng rơi xuống may mà lúc này tên người làm kia đã mau chóng đỡ lấy nàng nhưng cây Ngân trâm trên đầu nàng may mắn rơi xuống để làm dấu.
-Quay về hiện tại…
"Rồi lúc sau ta tỉnh dậy không thấy cô đâu ta cũng đi về luôn."
"Vậy tên kia là ai?"_Bạch Ngân Hoa nghiêm mặt hỏi.
Cố Nhất Long mau chóng trả lời "Hôm sau ta cũng đi tìm hắn nhưng tìm khắp phủ không thấy liền biết bản thân mình bị lừa.

Ta cũng thừa biết là cô chắc chắn có chuyện nhưng ta nghĩ lại liền cảm thấy mình không quen cô nên ta cũng mặc kệ luôn."
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó thì ta đi dạo phố nhưng bị cô lôi đến cái chuồng ngựa kia."
*Xem ra lão Dương kia đã lên kế hoạch từ lâu cho nên mọi thứ đều hoàn hảo như vậy.

Còn tên người làm trá hình kia… không lẽ cũng chết trong hôm đó luôn sao? Chuyện này đúng là khó hiểu*_Bạch Ngân Hoa cúi mặt xuống tự nghĩ.
Thấy nàng không nói gì Cố Nhất Long liền lên tiếng "Tóm lại bây giờ cô cũng không bị gì.

Ta nghĩ là cô nên chăm sóc cho ca ca của cô thì hơn, đừng truy cứu việc này nữa."
*Cứ như vậy trước đi thì hơn*_Bạch Ngân Hoa nghĩ xong liền nhìn chằm chằm vào mặt Cố Nhất Long "Ngươi đi theo ta vài ngày đi.

Ta muốn đảm bảo ngươi không lừa ta."
"Cô nương à, ta cũng ở trấn Tây Thủ này chứ có ở xa xôi gì đâu."
Bạch Ngân Hoa gằn giọng "Không đi ta sẽ giết ngươi!"
Cố Nhất Long sợ hãi liền kêu lên "Người đâu!"
Nha hoàn ban nãy nhanh chóng chạy ra "Thiếu gia có căn dặn gì cứ nói với nô tì."
Cố Nhất Long cúi người căn dặn "Ngươi nói với cha và mẹ của ta là ta đi cứu người, vài hôm nữa sẽ về.

Hai người làm kia là đi theo ta."
"Dạ!"

Ngay sau đó Cố Nhất Long cùng Bạch Ngân Hoa rời khỏi Cố phủ.
...----------------...
Để đảm bảo Cố Nhất Long kia không giở trò, Bạch Ngân Hoa đưa hắn đi thuê một căn phòng khác ở trong quán trọ mà họ đang thuê rồi mới yên tâm trở về phòng thăm Lục Thừa Phong.
Nàng vừa đến trước cửa đã thấy Trần Khải Ngôn đứng túc trực ở đó.

Nàng thấy vậy liền vội vã đi vào.
"Sư huynh!"
"Muội quay lại rồi.

Muội đã đi đâu từ sáng đến bây giờ vậy?"_Trần Khải Ngôn vẻ mặt lo lắng hỏi.
"Huynh lại đây ta kể cho huynh nghe."
Trần Khải Ngôn nghe xong liền khó hiểu đi tới.

Bạch Ngân Hoa cũng mau chóng kể lại mọi chuyện cho hắn.
Khải Ngôn nghe xong liền bất ngờ hỏi "Vậy bây giờ hắn ở cùng chúng ta sao?"
 
Hồng Điệp Yêu
Chương 41: 41: Ta Muốn Bản Thân Lợi Hại Hơn!


"Vậy bây giờ hắn ở cùng chúng ta sao?"
Bạch Ngân Hoa nhanh chóng đáp "Đâu có! Cùng trọ thôi, tiện quan sát.

Trên đời này ta chỉ tin mỗi hai người bọn huynh và sư phụ thôi."
Trần Khải Ngôn mỉm cười xoa đầu nàng "Muội chỉ giỏi nói thôi."
"Hihi! À mà Thừa Phong ca ca sao rồi? Có tiến triển gì mới không?"_Bạch Ngân Hoa nói rồi nhìn về phía Thừa Phong.
Trần Khải Ngôn nhanh chóng đáp "Ta vừa cho đệ ấy uống thuốc thì muội đến cho nên ta chưa kịp kiểm tra gì hết."
"Vậy huynh mau qua xem đi!"_Bạch Ngân Hoa nói rồi đẩy hắn lại gần chiếc giường.
Trần Khải Ngôn lắc đầu nhìn nàng rồi ngồi xuống bắt mạch cho Thừa Phong.
Lúc này Bạch Ngân Hoa nhìn thấy trên trán Thừa Phong lấm tấm mồ hôi, khuôn mặt y dần tái nhợt liền lo lắng nói "Sư huynh! Hình như Thừa Phong ca ca không ổn rồi."
Mặt Khải Ngôn lúc này biến sắc, hắn hốt hoảng kêu lên "Mạch tượng không ổn định.

Không hay rồi! Thuốc này hình như có một loại thảo dược xung khắc với thể chất hiện tại của đệ ấy."
Bạch Ngân Hoa sốt ruột "Vậy phải làm sao đây?"
"Truyền chân khí!"
Nói rồi Trần Khải Ngôn đứng dậy, mau chóng dùng pháp lực truyền chân khí của mình qua cho Thừa Phong.

Bạch Ngân Hoa lo lắng, tay nắm chặt vạt, khuôn mặt cũng toát mồ hôi theo.
Nhìn thấy trạng thái của Thừa Phong vẫn như cũ Bạch Ngân Hoa mau chóng hỏi "Sư huynh! Sao không thấy huynh ấy khá hơn chút nào vậy?"
"Hình như cách tu hành của ta khác đệ ấy nên chân khí không thể thuận lợi đi vào trong cơ thể được."_Trần Khải Ngôn nói rồi đổi tư thế tiếp tục truyền chân khí.
"Vậy phải làm sao?"
"Dùng sức mạnh của Yêu Hồng ngọc trong thanh kiếm của muội, ta nghĩ nó sẽ giúp được ít nhiều."
Bạch Ngân Hoa nhanh chóng rút kiếm ra, nhưng nàng lay hoay mãi không sử dụng được liền kêu lên "Sư huynh, ta không biết làm."
"Muội làm theo ta!"
Nói rồi Trần Khải Ngôn dừng lại rồi dạy cho Ngân Hoa cách dùng sức mạnh của Yêu Hồng ngọc.
May là Bạch Ngân Hoa vốn thông minh cho nên nàng nhanh chóng học được.
Cả hai cùng nhau ra sức truyền chân khí cho Thừa Phong.
Sau nửa canh giờ, cảm thấy Thừa Phong có vẻ đã ổn, Trần Khải Ngôn ra hiệu dừng lại.
"Huynh mau xem thử đi!"_Bạch Ngân Hoa hối thúc.
Trần Khải Ngôn gật đầu rồi mau chóng ngồi xuống bắt mạch cho Thừa Phong.
"May quá! Trạng thái của đệ ấy ổn hơn rất nhiều rồi.

Nhưng chúng ta nhất định không được lơ là cho đến khi có được thần u thảo."_Trần Khải Ngôn nhìn Ngân Hoa nói.
Bạch Ngân Hoa "ừm" một tiếng rồi ním môi nhìn Thừa Phong *Thừa Phong ca ca, huynh nhất định không được xảy ra chuyện gì đâu đấy.*
...----------------...
Hai ngày sau, hôm nay là ngày cuối cùng, cũng là thời khắc quyết định sinh thời của Lục Thừa Phong.
Hơi thở của y lúc này trở nên yếu đi, trán liên tục ra mồ hôi, toàn thân từ nóng hổi trở nên lạnh dần.
Trần Khải Ngôn thì liên tục truyền chân khí cho y suốt hai ngày một đêm không ăn không uống.

Bạch Ngân Hoa thì ngồi cạnh theo dõi rồi dùng khăn lau đi mồ hôi lấm tấm trên trán người bệnh.
Trong lúc cả hai đang sắp kiệt sức vì mệt mỏi thì Cố Nhất Long hớt ha hớt hải chạy đến phòng của bọn họ.
"Bạch cô nương… thần u thảo về tới rồi.

Vu đại phu đang chờ ở dưới… các người mau xuống đi."_Cố Nhất Long vừa thở gấp vừa nói.
Bạch Ngân Hoa nghe thấy liền vui mừng khôn siết "Thật sao? Sư huynh, huynh mau xuống dưới đi.

Ở đây để ta."
Trần Khải Ngôn thu hồi pháp thuật, hắn ôm lấy ngực rồi thở nhẹ một cái rồi sau đó đi xuống gặp Vu đại phu.
...----------------...
Sau khi sắc xong thuốc Trần Khải Ngôn mau chóng đem thuốc đến phòng của Thừa Phong.
"Sư muội, thuốc tới rồi!"
Bạch Ngân Hoa khẩn trương chạy đến bưng lấy chén thuốc "Để ta!"
Nói rồi nàng nhẹ nhàng đưa từng miếng thuốc vào miệng cho Thừa Phong uống.
Trần Khải Ngôn lên tiếng "Sau khi uống xong khoảng vài canh giờ nữa đệ ấy sẽ tỉnh lại."
"Thật sao?"
Khải Ngôn mỉm cười đáp lại nàng "Đúng vậy!"
"Tốt quá rồi! Chúng ta sẽ được nghe tiếng của huynh ấy."_Bạch Ngân Hoa nói rồi tự mỉm cười sau đó nhìn về phía Khải Ngôn "À sư huynh! Huynh có thể giúp ta một việc này không?"
"Việc gì?"
Bạch Ngân Hoa để chén thuốc qua một bên rồi đứng lên nhìn thẳng vào mặt hắn "Huynh có thể dạy ta kiếm pháp không?"
"Hả?"
"Huynh từng nói nếu tu luyện cùng với Yêu Hồng ngọc trên kiếm của ta tu vi có thể tăng gấp bội.

Vậy huynh giúp ta luyện được không?"_Bạch Ngân Hoa nghiêm mặt nhìn thẳng vào mắt hắn.
Trần Khải Ngôn thấy nàng có gì đó khác thường liền hỏi "Muội có phải ăn trúng gì không? Sao hôm nay lại muốn học kiếm pháp?"
Bạch Ngân Hoa nhanh chóng trả lời "Ta biết bản thân mình mang bệnh, nhất thời không thể tiến bộ bình thường như các huynh.

Nhưng có Yêu Hồng ngọc này rồi, ta muốn cùng luyện với nó, muốn bản thân trở nên lợi hại hơn!"
"Được thôi! Nhưng ta nói trước cho muội biết, ta rất nghiêm khắc đó.

Muội có muốn cân nhắc thêm không hả?"
"Sư phụ khó thế ta còn vượt qua được.

Huynh sẽ không dọa được ta đâu.

Với cả Khải Ngôn sư huynh của ta yêu thương ta như vậy, sao có thể làm hại ta chứ.

Đúng không?"_Bạch Ngân Hoa nói rồi lại gần ôm lấy tay hắn nũng nịu đưa qua lại.
Trần Khải Ngôn cười hiền xoa đầu nàng "Vậy thì còn phải xem thái độ của muội nữa đó."
Lúc này Cố Nhất Long từ bên ngoài bước vào.

Hắn nhìn thấy hai người như vậy liền ngứa mắt kêu lên "Nè nè! Hai người có thật sự là sư huynh sư muội với nhau không vậy?".
 
Hồng Điệp Yêu
Chương 42: 42: Sự Thật


"Nè nè! Hai người có thật sự là sư huynh sư muội với nhau không vậy?"
Bạch Ngân Hoa liền đáp lại hắn "Đương nhiên rồi! Huynh ấy là sư huynh tốt nhất của ta!"
"Ta mặc kệ đấy.

Bạch cô nương cô đi theo ta xuống đây.

Ta có chuyện muốn nói."_Cố Nhất Long nói rồi đi xuống dưới.
Bạch Ngân Hoa ngơ ngác nhìn Khải Ngôn "Chuyện gì vậy không biết.

Sư huynh, ta xuống trước nha!"
"Ừm, muội đi đi!"
Trần Khải Ngôn vừa dứt lời Bạch Ngân Hoa cũng gật đầu rồi xuống theo.
Còn Khải Ngôn hắn thì đi sắc thuốc cho Thừa Phong.
...----------------...
Bên dưới, Cố Nhất Long đứng chờ dưới chân cầu thang, vừa thấy nàng xuống hắn liền vội lên tiếng.
"Cô đi cùng ta đến chỗ này có được không?"
Bạch Ngân Hoa nhìn hắn ngơ ngác rồi cũng gật đầu "Được!"
Cố Nhất Long không nói gì mà bỏ đi, Bạch Ngân Hoa thấy hắn có vẻ nghiêm túc lạ thường nên cũng đi theo.

Đi được một quãng đường thì trước mặt bọn họ là một khu nghĩa trang vô cùng yên ắng.

Xung quanh không có lấy một tiếng động, không gian chỉ còn lại tiếng gió thổi kèm những tiếng xào xạc của lá cây.
Bạch Ngân Hoa ngơ ngác nhìn nam nhân bên cạnh, chầm chậm lên tiếng "Nè Cố Nhất Long! Ngươi muốn nói chuyện với ta ở nơi này thật sao?"
Cố Nhất Long không trả lời, hắn nắm lấy cổ tay của nàng đi thẳng vào bên trong.
Trên trước một phần mộ thì hắn dừng lại.

Bạch Ngân Hoa ngơ ngác nhìn lên dòng chữ được khắc trên bia gỗ.
* Phần mộ Dương cửu cửu - Dương Châu *
"Đây là…?"
Cố Nhất Long mặt không đổi cảm xúc nhìn về phía nàng "Đây là cửu cửu của ta, cũng là người đã bắt cóc cô."
Bạch Ngân Hoa bất nhờ nhìn lên mặt hắn "Lão Dương?"
Cố Nhất Long dùng ánh mắt đau xót nhìn về hướng phần mộ kia, lạnh giọng "Thật ra ông ấy không hẳn là người xấu, từ nhỏ ông ấy đã rất yêu thương ta, hay giúp đỡ mọi người nữa.

Từ lúc ông ấy nhận chức quản lý trấn Tây Hải thì ta không còn gặp ông ấy nhiều.

Cũng không biết ông ấy từ khi nào đã trở thành ra như vậy."
Bạch Ngân Hoa vừa nghe nhắc tới lão Dương thì ký ức xấu xa về lão trong tâm trí nàng ùa về, nàng hơi tức giận nhìn về hướng Cố Nhất Long "Ngươi kể với ta làm gì chứ? Cho dù hắn lúc trước có tốt đẹp đến đâu thì trong mắt ta lão già này chỉ là tên tiểu nhân, biến th/ái, vô sỉ, tàn độc mà thôi.

Nếu ngươi đưa ta đến đây chỉ muốn nói những điều này thì bổn cô nương xin phép đi trước."
Nói rồi Bạch Ngân Hoa quay người đi.

Cố Nhất Long thấy vậy liền nắm lấy cổ tay nàng níu lại "Cô nghe ta nói hết có được không? Ta biết cô hận ông ấy nhưng xin hãy nghe ta nói một lần này thôi."
Bạch Ngân Hoa hít thở một hơi thật sâu để nén lại cơn giận rồi hạ giọng "Được rồi, ngươi nói đi!"
Cố Nhất Long nhìn nàng bằng ánh mắt ôn nhu như đang cảm tạ nàng vì chịu lắng nghe hắn.

Hắn trầm ngâm một lúc rồi lên tiếng "Hơn nửa tháng trước, ông ấy đến Cố phủ tìm chúng tôi.

Lúc đó trông ông rất thảm.

Nghe kể mới biết được là ông ấy bị cắt chức và tịch thu toàn bộ tài sản."
Bạch Ngân Hoa nghe đến đây liền giương mắt nhìn nam nhân đứng bên cạnh, giọng điệu hoang mang hỏi "Ông ta tìm đến nhà ngươi? Vậy tại sao lúc trước ông ta nói với ta là bản thân phải lăn lộn ở trên đường không nhà ở, miếng ăn cũng không có?"

"Là mẹ của ta.

Bà ấy sợ mất mặt liền đuổi cửu cửu đi, nhà cũ đã bị mẹ ta bán đi từ lâu nên ông ấy không còn nơi nào để đi cả.

Sau đó ta mới phái tầm mười người võ nghệ cao cường đi theo bảo vệ ông rồi chỉ ông đến chỗ hang đá ở tạm.

Không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy."_Cố Nhất Long mặt buồn rủ rượi nói.
"Vậy câu chuyện hôm trước ngươi kể ta là giả sao?"_Bạch Ngân Hoa nhìn hắn, ánh mắt như đang trông chờ câu trả lời là câu phủ định.

Nàng đã thật sự tin tưởng và coi hắn như một bằng hữu, vậy nếu hắn gật đầu thì không phải là hắn đánh mất đi niềm tin của nàng sao?
Cố Nhất Long gật đầu đáp "Đúng! Là ta đã lừa cô."
Bạch Ngân Hoa hụt hẫng nhìn hắn "Tại sao?"
"Ta cứ nghĩ là bản thân sẽ chết nếu như nói sự thật.

Nhưng vì cảm thấy có lỗi nên ta quyết định khi nào chữa bệnh được cho sư ca của cô thì ta sẽ nói sự thật cho cô biết."
"Vậy tất cả mọi chuyện là vì cái gì?"_Bạch Ngân Hoa thất vọng gặng hỏi.
Cố Nhất Long không do dự đáo "Vì ta cảm thấy có lỗi và cũng mong cô tha thứ cho cửu cửu của ta."
"Hahaha… Buồn cười thật!"_Bạch Ngân Hoa nói rồi nhìn về phần mộ kia "Lão Dương à, ông có đứa cháu tốt thật đấy.

Hắn vì ông làm tất cả mọi chuyện mà không cần biết đúng sai như thế nào.

Hắn từng hại ta sau đó lừa ta bây giờ quay ra cứu người của ta như một ân nhân rồi sau đó nói những lời vô bổ này với ta." nàng nói xong nhìn về phía Cố Nhất Long lạnh giọng "Có ích gì sao?"

Cố Nhất Long trầm mặt, hắn quỳ xuống trước mặt nàng rồi kêu lên "Ta xin lỗi! Nếu không thể tha thứ được, vậy cô hãy giết ta đi."
Nàng nhắm đôi mắt lại, hít một hơi sâu rồi dùng ánh mắt chán ghét nhìn hắn "Giết ngươi thì có ích sao?"
Hắn không nói gì chỉ quỳ ở đó, khuôn mặt hiên lên sự hối lỗi cùng sợ hãi đan xen.

Bây giờ hắn chẳng thiết tha gì sống chết, đối với hắn thì tình thương dành cho người cửu cửu này to lớn hơn cả sinh mạng của bản thân rồi.
Bạch Ngân Hoa cúi xuống đỡ hắn đứng lên "Ta sẽ không giết ngươi.

Cho dù ngươi lừa ta nhưng cũng giúp ta cứu chữa Phong ca ca, coi như huề vậy."
"Thật sao?"_Cố Nhất Long vui mừng hỏi, khóe miệng cong lên thể hiện sự sung sướng trong đáy lòng hắn.
Bạch Ngân Hoa gật đầu đáp "Dù sao sau khi ca ca của ta tỉnh lại thì ta cũng sẽ rời khỏi đây.

Cho nên ta cũng không muốn bản thân mình có thêm sự thù hận hay sự ganh ghét dành cho ai ở nơi này cả.

Cho dù lão Dương kia đã hãm hại ta nhưng bây giờ lão cũng không còn trên đời này nữa rồi, vậy thì coi như đó là hậu quả mà hắn phải chịu."
"Vậy xem như cô tha thứ cho chúng tôi rồi đấy nhé?"
Bạch Ngân Hoa cũng mỉm cười rồi gật đầu đáp lại hắn.
Lúc này Cố Nhất Long đột nhiên ngại ngùng nói "Cô có muốn cùng ta đi dạo không?".
 
Hồng Điệp Yêu
Chương 43: 43: Biển Hoa


"Cô có muốn đi dạo cùng tôi không?"
Bạch Ngân Hoa bất ngờ trố mắt nhìn nam nhân vừa hỏi kia chầm chậm lên tiếng "Đi dạo?"
"Một lát thôi.

À ừm… dù sao cô cũng sắp rời khỏi đây rồi.

Ta muốn cùng coi vui chơi ở trấn Tây Thủ này một lần, được không?"_Cố Nhất Long ngại ngùng nói.
Bạch Ngân Hoa bĩu môi "Trấn Tây Thủ này thì có gì để vui chơi cơ chứ? Ra đường chẳng có lấy một nụ cười trên khuôn mặt của ai.

Nhìn khung cảnh trầm lặng như vậy ngươi nghĩ ta có hứng thú sao?"
Cố Nhất Long mỉm cười "Nếu vậy thì cô đi theo ta đến nơi này đi, ở đó chắc chắn cô sẽ rất thích."
"Đi đâu?"
Cố Nhất Long không nói gì, vẻ mặt hơn hở mà nắm lấy cổ tay nàng kéo đi.
...----------------...
Cố Nhất Long dùng tay bịt mắt Ngân Hoa rồi chầm chậm đưa nàng tiến đến một nơi mà hắn gọi là độc nhất vô nhị, chỉ có Tây Thủ trấn mới có.
Bạch Ngân Hoa dùng tay giữ thăng bằng, không cẩn thận suýt té liền kêu lên "Nè Cố Nhất Long! Ngươi cẩn thận chút đi chứ."
Nam nhân kia vẫn đặt hai tay lên mắt nàng, khóe môi nở nụ cười mà nhắc nhở nàng "Ta biết rồi, cô đi chậm thôi ha."
"Rốt cuộc là ngươi muốn dẫn ta đến đâu vậy?"_Bạch Ngân Hoa nôn nóng kêu lên, nàng không chịu được liền lấy tay của Nhất Long xuống.
Trước mắt nàng là một nơi có thể tạm gọi là rừng hoa rộng lớn.

Bạch Ngân Hoa bất ngờ kêu lên.
"Wa~ Thật là đẹp quá đi!"
Nói rồi Bạch Ngân Hoa chạy ra trước đó, khuôn mặt hơi ngửa lên trời rồi quay vòng vòng thể hiện sự thích thú không nguôi.

Nàng dừng lại, ánh mắt hướng về phía nam nhân cao lớn kia, khóe môi nở nụ cười ngây ngô chạy lại chỗ hắn.
"Không ngờ Tây Thủ trấn còn có một nơi tuyệt vời như này nha!"
"Có thích không hả?"_Cố Nhất Long mỉm cười hỏi nàng.
Ngân Hoa nhanh chóng gật đầu đáp "Rất thích! Rất là thích luôn đó!"
Cố Nhất Long nói tiếp "Ta biết ngay là cô sẽ thích mà.

Nơi này gọi là Biển Hoa.

Chỉ có duy nhất ở Tây Thủ trấn thôi đó."
"Huynh thường ra đây lắm sao?"_Bạch Ngân Hoa thuận miệng hỏi.
"Đúng vậy! Ở đây rất vui mà."
Bạch Ngân Hoa nghiên đầu nhìn hắn "Vui sao? Ta nghĩ nếu ở một mình thì chắc là không vui đâu.

Sư phụ ta từng nói, cho dù mỹ cảnh có đẹp đến đâu nếu không có người cùng thưởng thức thì mọi thứ đều là một sự nhạt nhẽo."
"Coi còn có cả sư phụ sao?"
"Đương nhiên rồi.

Ta, sư huynh và Thừa Phong ca ca đều là đệ tử của Thành Dương Phái ở núi Thái Dương đó."_Bạch Ngân Hoa đắc ý đáp.

Đột nhiên khuôn mặt nàng biến sắc hiện lên một sự buồn bã "Nói thật thì bọn ta xa nhà cũng rất lâu rồi.

Không biết sư phụ và các sư thúc có khỏe không nữa."
Cố Nhất Long nhận thấy sắc mặt nàng không vui liền lên tiếng an ủi "Bọn họ đều là bậc tiền bối của cô, cô sống tốt như vậy tất nhiên là bọn họ cũng không sao rồi."
"Ừ nhỉ? Sư phụ bọn họ lợi hại như vậy, chắc chắn là sẽ ổn thôi!"
Lúc này bảy tám đứa trẻ không biết từ đâu xuất hiện, bọn trẻ lăn tăn xuyên qua từng bụi hoa chạy đến chỗ hai người họ.

Bọn chúng đồng loạt vây quanh Cố Nhất Long rồi vui vẻ kêu tên hắn.
"Nhất Long ca ca! Nhất Long ca ca!"
Bạch Ngân Hoa trố mắt nhìn hắn "Nè Cố Nhất Long! Mấy đứa trẻ này biết huynh sao?"

Cố Nhất Long nhìn nàng trả lời "Bọn trẻ này ở cô nhi viện đó, bình thường đến giờ này ta sẽ ra đây cùng chơi với chúng.

Những đứa trẻ này rất ngoan, lại còn lễ phép nữa.

Khi chơi cùng bọn chúng ta rất thoải mái."
Một đứa bé trai tầm khoảng bảy tám tuổi giật lấy tay áo của Cố Nhất Long, ánh mắt hướng về Ngân Hoa vô tư hỏi "Nhất Long ca ca, vị tỷ tỷ xinh đẹp này là ai vậy?"
Bạch Ngân Hoa nghe hỏi đến mình liền mỉm cười với nó "Ta là bằng hữu của Cố Nhất Long, mấy đứa có thể gọi ta là Bạch tỷ tỷ."
Một bé gái trong đó lên tiếng "Bạch tỷ tỷ! Tỷ xinh đẹp quá!"
Bạch Ngân Hoa mỉm cười xoa đầu nó "Tiểu cô nương, muội cũng rất xinh đẹp!"
"Nè nè các người định khen qua khen lại vậy hoài sao? Mấy đứa có Bạch tỷ tỷ rồi thì không quan tâm ta nữa hả?"_Cố Nhất Long vẻ mặt ganh tỵ gằn giọng nói.
"Không có đâu! Ca ca đệ đem đồ huynh nói tới rồi nè!" Một bé trai khoảng tám tuổi lên tiếng, nó nói rồi tháo cái túi giấy đằng sau lưng đưa cho hắn.
Bạch Ngân Hoa nhìn thấy liền hỏi "Ể? Ngươi lấy cái đó làm gì vậy?"
"Cô bị ngốc sao? Ta lấy giấy vẽ đương nhiên để vẽ rồi."_Cố Nhất Long nói rồi nhận lấy túi.
Bạch Ngân Hoa gật đầu hiểu ý "Ồ! Ngươi biết vẽ hả? Ngươi định vẽ gì vậy?"
Cố Nhất Long kiên định đáp "Cảnh đẹp như vậy, không vẽ thì phí lắm."
Ngân Hoa bĩu môi rồi dán lên người hắn hai chữ "Nhạt nhẽo!" nói rồi nàng nhìn về phía bọn trẻ "Các đệ đệ, muội muội có muốn cùng Bạch tỷ tỷ qua bên kia chơi không?"
Đám trẻ kia háo hức đồng thanh "Có ạ!"
Bạch Ngân Hoa cười đáp lại bọn chúng sau đó đi ra đằng trước mà vui chơi.

Cả ngươi bọn họ vừa hát vừa nhảy, mặt ai nấy đều cười tít cả mắt.

Buổi chiều hôm ấy khiến cho ai nhìn vào cũng cảm thấy tâm trạng tốt hơn.

Bạch Ngân Hoa cũng nhờ đó mà mọi sự lo âu trong đầu đều tan biến hết, dần dần hòa nhập vào khung cảnh thơ ngây này.

Chơi mãi một lúc lâu, mặt trời dần dần lặn xuống, ánh hoàng hôn rực sáng trên bầu trời cao.

Bạch Ngân Hoa cùng đám trẻ kia đã thấm mệt từ lâu, bọn họ ngồi lại thành vòng tròn lớn, Ngân Hoa thì ngồi kể chuyện cho bọn trẻ nghe.

Những đứa trẻ ấy thật ngoan, chúng ngồi im phăng phắc chăm chú nghe kể chuyện, không một ai dám lên tiếng phá đám.
Lúc này tự xa có một người phụ nữ khoảng chực tuổi mẹ của nàng đi ra.

Bà đưa một tay lên vầng trán cao che bớt ánh sáng chiếu vào mắt, khuôn mặt hơi nhăn lại.

Khóe miệng dần mở la lớn "Mấy đứa ơi! Mau trở về ăn cơm nào! Mau lên!"
Cố Nhất Long nghe thấy tiếng kêu của bà liền đứng lên nhìn thử, khóe miệng động đậy "Cô cô!" nói rồi hắn đi lại chỗ Ngân Hoa cùng bọn trẻ đang ngồi "Nè mấy đứa! Cô cô gọi về ăn cơm kìa!"
Bọn trẻ ngoan ngoãn kia mau chóng đứng dậy, chúng đồng loạt khoanh tay lại rồi đồng thanh "Tạm biệt Bạch tỷ tỷ, tạm biệt Nhất Long ca ca!"
Bạch Ngân Hoa tươi cười đáp lại "Ừm! Mau đi cùng cô cô của mấy đứa đi!"
"Vâng ạ!"
Bạch Ngân Hoa nhìn theo bóng lưng của bọn trẻ kia, khóe miệng bất giác nở nụ cười "Mấy đứa trẻ đáng yêu thật.

Dù là cô nhi, chúng cũng vô tư giống như chẳng có chuyện gì to tát."
"Cô cũng rất dễ thương!".
 
Hồng Điệp Yêu
Chương 44: 44: Kỷ Vật


Cố Nhất Long nhìn nàng, ánh mắt ôn nhu hướng về nữ nhân nhỏ nhắn kia chậm rãi nói "Cô cũng rất dễ thương mà!"
"Hả? Ta dễ thương sao?"_Bạch Ngân Hoa nói rồi ngại ngùng đưa tay áp lên má.
Lúc này nàng nhìn về phía hắn, mặt biểu cảm như sựt nhớ ra gì đó mà lên tiếng hỏi "Ủa mà nãy giờ ngươi vẽ cái gì vậy? Mau đưa ta xem thử!"
"Đây!"_Cố Nhất Long nói rồi liền đưa bức tranh vừa vẽ ra đưa cho nàng xem.
Trên tranh là hình ảnh của một cô nương mặc y phục đỏ tối nắm tay bảy tám đứa trẻ quay vòng giữa biển hoa đầy màu sắc, lại còn đang rất vui vẻ.
Bạch Ngân Hoa vừa nhìn thấy đã nhận ra người trong tranh là mình liền vui vẻ cầm lấy.

Khóe miệng cười tươi đến lộ cả chân răng, nàng thích thú kêu lên "Là ta! Thật sự là ta đó!"
"Nếu cô thích thì ta sẽ tặng cô, coi như kỷ vật."_Cố Nhất Long nhìn nàng rồi cười nói.
Bạch Ngân Hoa phấn khích hỏi "Thật sao? Ngươi tặng cho ta hả?"
"Đương nhiên rồi! Ta vẽ cho cô mà."
Ngân Hoa hơn hở mở to đôi mắt tựa ngọc kia nhìn hắn, khóe miệng lại động đậy "Vậy ta không khách sáo đâu nhé?"

Hắn mỉm cười rồi khoác tay qua vai nàng, khuôn mặt đắc ý nói "Lấy tranh rồi thì lấy ta để báo đáp đi."
Sắc mặt nữ nhân kia bắt đầu thay đổi, nàng bĩu môi rồi nhẹ nhàng hất tay của hắn xuống.

Từ từ cuộn lại bức tranh, Ngân Hoa trả lại cho hắn, giọng điệu hụt hẫng kêu lên "Vậy ta trả cho ngươi này! Không lấy nữa." Nói rồi nàng quay lưng bỏ đi.
Cố Nhất Long kia hốt hoảng kéo tay nàng lại, nhanh chóng bào chữa "A nè! Ta giỡn xíu thôi mà." Nói rồi hắn đưa lại tranh cho nàng, hạ giọng nói "Được rồi, cô cầm lấy đi.

Bổn thiếu gia không giỡn với cô nữa, đừng giận ha?"
"Vậy còn nghe được."
Lúc này từ xa có một ánh sáng vàng, nhỏ bay tới.

Bạch Ngân Hoa như theo bản năng mà kêu lên "Sư huynh!" nàng bắt lấy nó, nhắm mắt lại.
*Ngân Hoa! Mau về, sư đệ tỉnh lại rồi!*
Nghe xong nàng liền vui mừng quay ra nhìn Nhất Long "Ca ca của ta tỉnh lại rồi!"
Hắn cũng bất ngờ mà kêu lên "Thật sao? Vậy coi mau quay về đi!"
"Ngươi không đi sao?"_Bạch Ngân Hoa nhíu mày hỏi.
"Ta phải quay về nhà, cha mẹ chắc lo cho ta lắm.

Cô đi mau đi!"_Cố Nhất Long mỉm cười giục nàng.
"Vậy ta đi trước nhé!"
Nói rồi Bạch Ngân Hoa gọi Hồng Quang kiếp ra, nhanh chóng nhảy lên nó, nàng định đi nhưng đột nhiên lại quay đầu nhìn nam nhân kia "Cố Nhất Long, đa tạ ngươi! Ngươi là người bạn tốt nhất trong số những người bạn mà ta quen biết ở ngoài Thái Dương sơn đó.

Hy vọng sau khi rời khỏi, chúng ta sẽ còn có thể gặp lại."
"Có duyên tự khắc sẽ gặp được thôi! Cô cũng là người bạn tốt nhất của ta."_Cố Nhất Long giọng đầy tâm huyết nói, hắn đối với nàng là tuyến tình cảm sâu sắc khó tả được.

Dù chỉ mới gặp nhau hơn một tuần nhưng thời gian ngắn ngủi đó cũng đủ cho hắn thấy được kết giao là việc rất có ý nghĩa.
Ngân Hoa mỉm cười rồi quay mặt mà bay đi.

Cố Nhất Long nhìn theo bóng lưng nàng, tâm trạng vừa vui lại vừa buồn, hy vọng sẽ có một ngày hai người được gặp lại nhau.
...----------------...
Trấn Tây Thủ lúc này đã tối hẳn đi, ngoài đường bây giờ cũng không còn bóng người, chỉ có ánh đèn của những ngôi nhà xung quanh hòa cùng với ánh trăng để thắp sáng cả thị trấn.
Bạch Ngân Hoa vừa về đến liền nhanh chóng chạy lên phòng của Thừa Phong.

Vừa đến trước cửa thì nhìn thấy y đang ngồi trên giường uống thuốc, nàng mừng rỡ chạy đến ôm chầm lấy y.
"Thừa Phong ca ca! Cuối cùng huynh cũng tỉnh lại rồi, ta lo chết đi được!"
Khải Phong nhìn thấy cằm của nàng gần miệng viết thương liền mau chóng kéo ra "Muội cẩn thận đi! Kẻo vết thương của đệ ấy lại rách ra thì khổ."
Bạch Ngân Hoa ngước mặt lên nhìn hắn "Lâu như vậy rồi còn có thể rách ra sao?"
"Được rồi đừng nghịch nữa Ngân Hoa, ta còn phải uống thuốc."_Lục Thừa Phong lo sợ nàng gây sự với sư huynh liền lên tiếng nói.
Bạch Ngân Hoa nghe y nói vậy liền ngoan ngoãn nghe lời "Được thôi! Huynh uống đi!"
"Được rồi hai người nói chuyện đi! Ta đi coi thuốc cái đã."_Trần Khải Ngôn nói rồi liên quay mặt đi.

"Sư huynh hình như không được vui lắm thì phải."_Bạch Ngân Hoa ngơ người nói.
"Mặc kệ huynh ấy đi.

Mà muội mới đi đâu về vậy hả?"_Lục Thừa Phong nói rồi để chén thuốc vừa uống xong qua một bên.
Bạch Ngân Hoa mau chóng trả lời "Ta đến Biển Hoa cùng với Cố Nhất Long ấy."
"Cố Nhất Long? Là ai vậy?"_Lục Thừa Phong thắc mắc hỏi.
"Chính là người bạn ta quen được ở đây, huynh ấy cũng là người có công chữa bệnh cho huynh đấy."_Bạch Ngân Hoa mỉm cười nói.
"À! Là vị Cố công tử đúng không? Sư huynh vừa kể với ta xong."
"Chính là huynh ấy!"_Bạch Ngân Hoa gật đầu đáp.

Lúc này nàng lấy ra bức tranh vừa nãy ra mà khoe với y "Huynh nhìn thử xem có đẹp không?".
 
Hồng Điệp Yêu
Chương 45: 45: Tạm Biệt Tây Thủ Trấn


"Huynh xem! Có phải đẹp lắm không?"
Lục Thừa Phong nhìn vào tranh liền gật đầu khen ngợi "Ừm! Không tệ! Ta rất thích!"
Bạch Ngân Hoa thích thú cười đáp "Ta biết ngay là huynh sẽ thích mà!"
"Muội lấy nó ở đâu ra vậy?"_Lục Thừa Phong nói rồi với lấy cốc nước trên bàn uống.
Bạch Ngân Hoa mau chóng trả lời "Là Cố Nhất Long vẽ cho ta đó."
Vừa nghe xong Thừa Phong đang bỗng nhiên bị sặc "Khụ khụ..."
"Huynh phải cẩn thận một chút chứ!"_Bạch Ngân Hoa nói rồi bỏ bức tranh một bên, rồi dùng tay áo lau nước trên khóe miệng cho y.
Lục Thừa Phong đưa mắt về hướng mái tóc đen mượt kia rồi nhẹ nhàng đẩy tay của nàng ra "Ơ Bạch tiểu thư, trâm cài tóc ta tặng muội đâu rồi? Vẫn còn ở chỗ ta sao?" nói rồi y tự sờ soạn trong người mình tìm kiếm đồ vật.
Bạch Ngân Hoa "À" một tiếng rồi lấy cây trâm trong túi tiền vắt ngang hông ra rồi đưa cho y "Đừng tìm nữa, nó ở đây!"
Lục Thừa Phong nhìn thấy liền nhíu này "Sao muội giữ nó mà không cài lên? Chê rồi sao?"
Nghe y dứt lời Bạch Ngân Hoa liền vội lắc đầu phủ định, tay thì để cây trâm kia vào tay y "Sao có thể chứ? Huynh từng nói cây trâm này chỉ mình huynh mới được cài lên cho ta, đương nhiên là ta đợi huynh tỉnh dậy để cài cho ta rồi!"

Lục Thừa Phong nhất thời nhớ ra, khuôn mặt bắt đầu thả lỏng rồi gật đầu nói "Ra là như vậy! Ta quên mất, ta hiểu lầm muội rồi."
Bạch Ngân Hoa mỉm cười rồi hơi cúi đầu xuống "Cài lên cho ta đi!"
"Đây!"_Lục Thừa Phong nói rồi liền lập tức cài lên trên mái tóc được chải gọn gàng kia.
Xong, y liền nhìn nàng một lúc, ánh mắt dịu dàng ôn nhu đến thỏa mãn đều có.

Đến cả Bạch Ngân Hoa nàng nhìn vào mắt y cũng muốn mất tự chủ, tim đập ngày càng mạnh như tiếng trống vào các ngày hội ở trên phố, tạo nên một cảm giác lạ thường đến khó tả.
Lúc này Trần Khải Ngôn từ bên ngoài bước vào, thấy hai người họ không ai lên tiếng hắn đành gõ nhẹ vào cửa vài cái rồi bước vào.
Ngân Hoa và Thừa Phong cũng như tỉnh lại, ánh mắt lập tức đổ về phía hắn.
"Hai người làm gì mà chẳng ai lên tiếng vậy? Ta vào còn phải đợi gõ cửa mới thấy sao?"_Trần Khải Ngôn hoang mang hỏi.
Lục Thừa Phong bối rối mà ấp úng "Không… không có gì đâu!"
Bạch Ngân Hoa cũng nhanh chóng chữa cháy "Đúng! Đúng vậy! À mà sư huynh tiếp theo chúng ta sẽ đi đến đâu vậy?"
Trần Khải Ngôn vừa nói vừa kéo cái ghế đến rồi ngồi đối diện bọn họ "Ta chưa có xem nữa nhưng chắc phải năm ngày nữa chúng ta mới xuất phát được."
"Hả? Tại sao chứ?"_Bạch Ngân Hoa chán nản kêu.
Trần Khải Ngôn nhanh chóng trả lời "Tất nhiên là phải đợi vết thương của Thừa Phong lành hẳn rồi.

Dù là khỏe nhưng cơ thể chưa hoàn toàn ổn, vẫn cần thời gian hồi phục."
Bạch Ngân Hoa ngẩn người rồi sắc mặt trở nên hưng phấn, nàng vổ nhẹ tay rồi lên tiếng "Ừ nhỉ? Vừa hay sư huynh cũng có nhiều thời gian để dạy ta rồi."
"Dạy cái gì cơ? Muội định học gì thế?"_Lục Thừa Phong hoang mang dồn dập hỏi.
Bạch Ngân Hoa đứng lên, nhanh như cắt rút kiếm ra chỉa thẳng vào hai nam nhân kia mà hô lớn "Học kiếm pháp!"
Thừa Phong và Khải Ngôn bị giật mình đến ngơ người ra nhưng vân đưa ngón cái lên khích lệ nàng "Có khí chất!"
...----------------...

Năm ngày, khoảng thời gian không dài nên chắc sẽ qua nhanh thôi.

Ngày qua ngày ba người họ luôn quấn quýt bên nhau như một thể.
Trần Khải Ngôn lớn nhất, trách nhiệm cũng to lớn hơn, ngày ngày hắn hết dạy kiếm pháp cho tiểu sư muội ngốc nghếch kia thì phải lo chạy đi sắc thuốc cho Thừa Phong.
Thể chất Thừa Phong khá tốt, chỉ mới hơn ba ngày đã hoàn toàn hồi phục, chân khí cũng đã ổn định dần.

Rõ là đã có thể xuất phát nhưng Trần Khải Ngôn kia lại cứ lo lắng nên muốn ở lại thêm hai ngày để quan sát thêm.

Sư huynh nhưng dường như sắp trở thành sư mẫu luôn rồi.
Còn về Bạch Ngân Hoa, thanh Hồng Quang Kiếm này tựa như sinh ra là dành cho nàng.

Đối với những thanh kiếm tốt bình thường ở Thành Dương phái, nàng muốn cầm nó luyện một chiêu cũng khó mà thực hiện nhưng từ sau khi luyện với kiếm mới công lực của nàng cải thiện rõ rệt.
Từ những chiêu thức căn bản cho đến khó nhọc nàng cũng dễ dàng thực hiện nó.

Có lẽ sự tiến bộ này một phần là sự cố gắng của nàng còn phần còn lại thì nhờ vào viên Yêu Hồng ngọc kia, dẫu sao nó cũng là vật của yêu quái, yêu lực chuyển sang pháp lực tất nhiên phải mãnh liệt hơn bình thường.

...----------------...
Ngày tháng trôi qua thật không dễ dàng, cuối cùng ba đứa trẻ kia cũng biết được mình phải đi đến đâu.

Ai nấy cũng đều mau chóng thu dọn đồ đạc chuẩn bị lên đường.
Hôm nay trời trong xanh tuyệt đẹp, không khí trong lành thích hợp dạo phố.

Nhưng đối với trấn này thì nếu không có biển hoa đầy thơ mộng kia thì hẳn là chẳng ai muốn đến đây đâu.
Ngân Hoa, Thừa Phong, Khải Ngôn với ba túi vải đeo bên vai xếp thành hàng ngang mà từng bước đi ra khỏi cửa trấn.
Trần Khải Ngôn chăm nhìn bản đồ tự họa xác định địa điểm tiếp theo.
Bạch Ngân Hoa thấy thế liền chậm rãi lên tiếng hỏi "Sao vậy sư huynh? Không phải hôm qua huynh bảo biết nơi tiếp theo để đến hả? Sao hôm nay lại tỏ vẻ như vậy?".
 
Hồng Điệp Yêu
Chương 46: 46: Mở Mang Tầm Mắt


"Sao vậy sư huynh? Không phải hôm qua huynh bảo biết nơi tiếp theo để đến hả? Sao hôm nay lại tỏ vẻ như vậy?"
Trần Khải Ngôn nhìn nàng, ánh mắt có phần do dự mà thốt lên "À không có gì đâu!" nói rồi hắn chỉ tay vào bản đồ tự họa kia "Tiếp theo chúng ta sẽ phải đi qua ngọn núi này sau đó thì sẽ đến được trấn Nam Thị."
"Vậy thì có làm sao?"_Thừa Phong cũng tò mò hỏi.
Trần Khải Ngôn gấp gọn tấm bản đồ rồi cất vào trong người, đôi mày hơi thả lỏng rồi trả lời y "Không sao! Chỉ là đột nhiên ta cảm thấy hơi bất an."
Bạch Ngân Hoa đột nhiên thở dài, mặt xị xuống than thở "Haizz...!không biết bao giờ mới đến được Hoàng Ngô trấn của ta nữa."
Lục Thừa Phong ra vẻ như bất ngờ rồi nhanh chóng nói "Ơ muội không biết à Bạch tiểu thư? Đi qua Nam Thị là đến Hoàng Ngô đấy!"
Bạch Ngân Hoa nghe xong liền vui mừng rồi vỗ tay một cái nhẹ "Thật sao? Huynh đừng có lừa ta đấy nhé?"
Trần Khải Ngôn nhìn nàng ôn nhu đáp "Thừa Phong nói thật đó! Muội sắp được thăm quê nhà rồi."
"Hay quá! Ta đi trước nhé các huynh!"_Bạch Ngân Hoa tươi cười, nói xong liền mau chóng lấy thanh Hồng Quang ra rồi dùng chú ngự kiếm rồi bay đi trước.
"Bạch tiểu thư, đợi ta với!"_Lục Thừa Phong nói rồi cũng dùng ngự kiếm bay theo.
Trần Khải Ngôn tính tình ảm đạm vốn chẳng hiểu nổi những trò con bò này của bọn họ, hắn chỉ biết lắc đầu ngao ngán rồi bay theo.

...----------------...
Cả một ngày dài mệt mỏi, hết bay lượn trên trời thì bây giờ phải ngủ ở giữa rừng cây.

Mùa này là mùa đông, đôi lúc trời đổ mưa nên trong rừng đương nhiên có nhiều côn trùng.

Ba người họ không bị muỗi đốt thì lại bị tiếng dế kêu làm phiền đến không ngủ được.
Sáng hôm sau, cả ba trong trạng thái mệt mỏi từ từ tiến đến một thung lũng.

Trước mặt họ có một cái to cổng lớn bằng thép được dựng hai bên chân núi.
Bạch Ngân Hoa nhìn lên phía trên thì thấy có dòng chữ, khóe miệng khẽ động đậy mà đọc theo "Trấn Nam Thị" nói rồi khuôn mặt nàng đột nhiên biến sắc, ánh mắt khó hiểu nhìn về phía trước rồi kêu lên "Đây rõ ràng là một thung lũng, tại sao lại gọi là thị trấn?"
"Chắc người ta thích thì đặt vậy thôi.

Cũng không phải muội tạo nên thung lũng này, ý kiến cái gì chứ?"_Lục Thừa Phong nói rồi khoác vai nàng kéo đi lên đằng trước.
Bạch Ngân Hoa khó chịu kêu lên "Này huynh từ từ thôi!"
Trần Khải Ngôn kia thấy vậy cũng không nói nên lời chỉ biết mỉm cười, lắc nhẹ đầu rồi đi theo phía sau.
Vừa đi vào trong một chút đã thấy khắp nơi đông đúc người.

Khung cảnh này không khác ở thành Lâm An là mấy, chỉ là địa chỉ hình ở nơi này thấp nên làm cho không khí ở đây ít thoáng hơn nơi ấy.
Ba người họ từng bước đi vào trong, nơi này dường như sắp có sự kiện gì đó, trước mắt ba người họ là một đám người vây quanh một cái hồ lớn được xây ở giữa thị trấn.
Bạch Ngân Hoa tò mò liền chạy đến chen vào trong đám người đó.

Không ngờ nàng lại giỏi chen lấn như vậy, làm hai nam nhân kia bất ngờ một phen nhưng rồi cũng đi theo nàng.
Chen lấn một lúc cuối cùng cũng có một chỗ tốt.

Cả ba dừng lại nhìn lên một chút, ai nấy đều ngạc nhiên đến mắt chữ A mồm chữ O.
Bên trong đó là một đám người múa nước nghệ thuật trông cực kì mới lạ.

Mỗi trang phục bọn họ mặc lên đều không giống người khác, trang sức trên đầu chủ yếu làm bằng bông và những viên đá được khác điêu luyện mà tạo thành, trang phục chỉ hai màu chủ đạo là đỏ và trắng, ấy mà lại làm người xem cảm thấy thật đẹp mắt.
Cả đám trẻ kia là lần đầu nhìn xem người ta múa ở dưới nước, đương nhiên không khỏi thích thú đến thái hóa.

Nhưng vũ điệu kia thật sự rất mãn nhãn người xem, từng điệu múa, cách họ chuyển động đều khớp hoàn toàn với nhịp trống và những tiếng hò hét xung quanh.
Lúc này ba cô gái nhanh chóng đi lên ba bước rồi tất cả bọn họ cùng nhau cúi nhẹ người, chân phải bước ra rồi đồng loạt xoay vài vòng rồi bay lên không trung.

Nước ở dưới chân tạo thành nhiều vòng xoáy dần nâng cao theo bọn họ nhưng vài giây sau liền mau chóng hạ xuống.

Màn múa nước kết thúc với tạo hình bảy tám người bọn họ xếp chồng lên nhau.

Lúc này một cô bé tầm khoảng mười tuổi đem ra một cái thau lớn rồi đi lại gần chỗ khán giả đứng, cô bé ấy chỉ cười rồi cúi đầu sau đó đến chỗ từng người một ở xung quanh.

Những người kia đều đồng loạt bỏ tiền vào, người có ít bỏ ít, người có nhiều bỏ nhiều, trông vẻ mặt ai cũng thỏa mãn chi ra mà không nghĩ ngợi.
Cô bé kia đi một vòng từ phải qua trái cuối cùng lại gần chỗ bọn họ.

Cô bé lại cười sau đó cúi đầu xuống rồi đưa cái thau ra.

Ba người họ nhìn cô ngơ ngác, lúc này Bạch Ngân Hoa lên tiếng.
"Này nhóc! Muội muốn tiền sao?"
Cô bé kia không nói gì, chỉ trưng khuôn mặt ấy ra, tư thế như cũ.
Bạch Ngân Hoa ngơ ngác ra rồi hỏi thêm "Tại sao ta phải đưa tiền cho muội vậy chứ?".
 
Hồng Điệp Yêu
Chương 47: 47: Lễ Tế Cô Nhi


"Tại sao ta phải đưa tiền cho muội vậy chứ?"
Cô bé kia vẫn như lúc đầu, không nói, chỉ cười và cuối mặt xuống.
Lúc này một người phụ nữ tướng mạo phúc hậu khẽ nhẹ vào vai nàng.
"Này cô nương! Cô mới đến sao? Đây là phong tục của người Nam Thị.

Nếu cô đã xem mải nghệ thì phải đưa tiền cho bọn họ."
"Vậy sao?"_Bạch Ngân Hoa ngơ ngác bẩm bẩm nói rồi quay mặt về phía hai nam nhân kia cười ngượng rồi chớp mắt hai lần tỏ vẻ nũng nịu.
Lục Thừa Phong quá hiểu ý của nàng rồi nên liền móc tiền ra đưa cho cô bé kia.
Trần Khải Ngôn lúc này lên tiếng "Hai người cứ ở đây chơi đi, ta đi tìm quán trọ." nói rồi hắn quay người đi.
Bạch Ngân Hoa mau chóng lại gần người phụ nữ kia, lễ phép hỏi "Vị thẩm thẩm này, người có thể nói cho ta nghe về Nam Thị không? Bởi vì ta là người từ nơi khác đến nên không biết nhiều ấy."
"Cái gì mà thẩm thẩm chứ? Gọi ta là Trương tỷ là được rồi." Người phụ nữ họ Trương kia nói xong liền nở nụ cười với nàng khiến nàng cảm thấy bà có thể tin tưởng được.

Lúc này Bạch Ngân Hoa vội tiếng lên xích lại gần bà, tươi cười nói "Trương tỷ vậy ta nhờ tỷ nhaaaa!"
Trương tỷ kia cũng gật đầu rồi đáp "Cô nương cô tìm đúng người rồi đó.

Nhưng mà..." đến đây đột nhiên bà dừng lại, khuôn mặt hơi ngước lên nhìn về phía Lục Thừa Phong rồi từ từ lên tiếng "Vị công tử này là lang quân của cô sao? Trông hai người xứng đôi quá!"
Mặt hai người đột nhiên đỏ ửng lên, giữa khung cảnh náo nhiệt ấy mà đột nhiên mỗi ba người họ đột nhiên thấy gượng gạo, không ai lên tiếng.
Lúc này, vì để xua tan bớt sự ngượng ngùng này nên Lục Thừa Phong ngập ngừng trả lời "À… không phải như người nghĩ đâu Trương… tỷ.

Bọn ta chỉ là huynh muội thôi."
"Huynh muội? Sao trông không có nét giống vậy?"
Bạch Ngân Hoa nhanh chóng trả lời "Cha huynh ấy nhận ta làm nghĩa nữ, ông ấy cũng là sư phụ của ta."
"Sư phụ? Các người tu tiên sao?"_Trương tỷ bất ngờ hỏi thêm.
"Tỷ đoán đúng rồi đó.

Bọn ta là người của Thành Dương phái."_Bạch Ngân Hoa lanh lợi đáp lại bà.
"Ta kể cô nương nghe chuyện này! Nhưng ở đây ồn quá, hay chúng ta đi dạo một chút sẵn tiện vừa đi vừa nói nhé?"_Trương tỷ kia nói xong rồi liền nắm tay nàng đi ra trước.

Lục Thừa Phong vì rảnh rỗi nên cũng muốn đi theo.
"Trương tỷ! Tỷ mau kể đi, ta thích nhất là nghe kể chuyện đó."_Bạch Ngân Hoa phấn khích nói.
Người phụ nữ họ Trương kia hất nhẹ tay ra trước rồi hạ giọng nói "Lúc trước ở đây cũng có một môn phái tu tiên tên là cái gì mà Nam Hiên phái."
"Nam Hiên Phái?"_Bạch Ngân Hoa hoang mang tự lẩm bẩm rồi quay ra phía Thừa Phong "Phong ca ca, huynh có từng nghe đến chưa?"

Lục Thừa Phong nghe liền cảm thấy một chút ấn tượng với cái tên này, nghĩ ngợi một chút liền nhớ ra vài thông tin cũng mau chóng nói "Ta từng nghe cha mà các sư thúc nói một vài lần về môn phái này.

Lần cuối ta nghe thấy là vào 5 năm trước thì phải.

Lúc đó ta có nghe Mẫn Hằng sư thúc nói là môn phái này bị tiêu diệt không rõ lí do."
"Vậy tại sao chúng ta không điều tra?"_Bạch Ngân Hoa thắc mắc hỏi.
Trương tỷ kia vẻ mặt hơi lo sợ rồi từ từ lên tiếng "Lí do môn phái này bị tiêu diệt là bí mật của Nam Thị bọn ta, cho nên vào 5 năm trước có một vài người đến dò hỏi thì người ở đây không ai dám hó hé một lời."
Bạch Ngân Hoa lên tiếng "Tại sao?"
"Trương tỷ! Rốt cuộc là có chuyện gì?"_Lục Thừa Phong hơi sốt ruột hỏi.
Trương tỷ nhìn qua lại cảm thấy không ai để ý đến bọn họ, bà chần chừ một lúc rồi cũng từ từ nói "5 năm trước, ở đây xuất hiện một con Xà yêu hung tợn.

Có có sở thích là ăn đầu của những đứa trẻ khoảng mười lăm tuổi trở xuống.

Vào thời điểm đó, Nam Hiên phái cùng nhau hợp lực tiêu diệt con quái thú đó nhưng kết quả..." nói đến đây thì bà dừng lại vẻ mặt như lo lắng gì đó rồi cúi xuống đất.
Bạch Ngân Hoa biết bà sợ bị người khác biết bà nói chuyện riêng của thị trấn liền nói nhỏ tiếng hết mức có thể với bà "Trương tỷ, tỷ cứ nói đi bọn ta cam đoan không nói với ai khác về bí mật này."

"À thì kết quả là nó dùng thiên hỏa đốt sạch Nam Hiên phái kia rồi ăn thịt luôn tất cả bọn họ.

Lúc đó người dân ở đây ai cũng hoảng sợ nên cả trấn chúng tôi hứa với nó hể tới ngày này hằng năm, chúng tôi sẽ tế cho nó mười đứa trẻ để nó không quậy phá ở trấn nữa.

Nhưng mà ai cũng sợ con mình phải đi nộp mạng cho nên chúng tôi đành phải hiến tế những đứa trẻ trong cô nhi viện.

Những đứa trẻ nhảy múa và xin tiền lúc nãy sẽ là những nhân vật được chọn để đi tế cho quái thú.

Và ngày ngày được gọi là Lễ Tế Cô Nhi."_Trương tỷ nói xong, ánh mắt vừa có sự thương cảm vừa sợ hãi nhìn hai người trẻ tuổi trước mặt.
Hai người kia cũng bất ngờ đồng thanh nói lớn "LỄ TẾ CÔ NHI??".
 
Hồng Điệp Yêu
Chương 48: 48: Câu Chuyện Thảm Khốc


"LỄ TẾ CÔ NHI??"
Trương tỷ lo lắng kêu lên "Sao hai người lại nói to như vậy chứ hả?"
"Xin lỗi Trương tỷ bọn ta quên mất!"_Lục Thừa Phong đặt tay lên sau gáy gãi nhẹ rồi nói.
Bạch Ngân Hoa biểu cảm như nhớ ra gì đó liền hỏi "Vậy tại sao những đứa trẻ đó lại múa hát có vẻ vui mừng như vậy? đã vậy khuôn mặt ai nấy còn rất vui vẻ nữa"
"Mặt nạ thôi!"_Trương tỷ nói xong trong lòng trở nên chua xót mà lên tiếng nói thêm "Ai mà biết được đằng sau lớp mặt nạ đó là những biểu cảm tội nghiệp gì chứ, bọn chúng còn rất nhỏ vậy mà… Ta luôn thắc mắc tại sao không nhờ những người từ nơi khác đến để tiêu diệt con quái thú ác ôn đó? Tại sao lại để cho tụi nhỏ phải hy sinh vô bổ như vậy? Bọn chúng vốn sinh ra đã không được công bằng rồi mà..."
Nói đến đây tim bà như thắt lại, giọng nói nghẹn ngào không phát lên thành tiếng, những giọt lệ đau xót trên mí mắt kia không còn trụ vững mà từ từ lăn xuống hai bên gò má.
Bạch Ngân Hoa nhìn bà rơi nước mắt trong lòng cũng thấy nóng ran, giọng nói nhỏ nhẹ chầm chậm thốt lên "Vậy nghi thức đó diễn ra như thế nào..?"
Trương tỷ kia lau đi nước mắt, cố gắng hết sức lấy lại bình tĩnh nói "Tối mai những đứa trẻ đó sẽ lại nhảy múa như hôm nay, sau đó khi gió nổi to lên những đứa trẻ đó phải dừng lại sau đó lần lượt nằm ra mặt nước chờ...!chết!"
"Không ngờ chuyện như thế này còn có thể xảy ra.

Suốt năm năm trời, năm mươi đứa trẻ phải chết một cách tức tưởi như vậy.

Ta thật sự không thể tin được."_Bạch Ngân Hoa rùng mình nói, ánh mắt nhìn trong vô thức, trong đầu đột nhiên hiện lên khung cảnh ghê tợn đó.
Nghĩ đến cảnh tượng máu me nhuộm đỏ cả hồ nước lớn.

Tiếng khóc, tiếng hét trong đau đớn của bọn trẻ từ mãnh liệt đến yếu dần rồi ngưng hẳn đi.

Sau khi làm bữa cơm ngon lành cho con quái thú ác ôn đó, tất cả chỉ còn lại xương tủy và những mảnh thi thể không lành lặn.
Thật đáng sợ! Nhưng thứ đáng sợ thật sự ở đây thực chất không phải là khung cảnh kinh dị trên hay con quái thú đó thật đáng sợ, mà sự đáng sợ ở đây chính là sự vô cảm của những con người đứng bên ngoài, chính xác là sự thờ ơ và không biết cầu tiến của những con người sắt đá kia.

Một sự nhẫn tâm đến tàn độc!
Lúc này Trương tỷ đột ngột quỳ xuống trước mặt hai người khóc lóc "Ta cầu xin hai người, nếu đã là người tu tiên ở Thành Dương phái, nếu đã là đệ tử của môn phái bậc nhất thiên hạ, thì xin hãy cứu bọn trẻ, xin hãy cứu Nam Thị này!"
"Này Trương tỷ! Tỷ đừng có làm như vậy mà.

Trời ơi!"_Bạch Ngân Hoa vừa nói vừa mau chóng đỡ bà đứng dậy.
Lúc này một ánh sáng nhỏ bay đến chỗ ba người họ.

Lục Thừa Phong mau chóng bắt lấy nó, từ trong đó giọng nói của Trần Khải Ngôn phát lên.
*Ta tìm được nhà trọ rồi, các đệ đi theo hướng đông nếu nhìn thấy bảng lớn ghi chữ "Nam Thị Quán" thì vào đó nhé!*
Bạch Ngân Hoa biết Thừa Phong nhận thư liền mau chóng vô nhẹ vào vai y "Là sư huynh sao?"

Lục Thừa Phong quay ra "Ừm" một tiếng rồi nhìn Trương tỷ sau đó căn dặn "Trương tỷ, bây giờ tỷ tìm cho ta một bộ y phục nữ i hệt y phục của những đứa trẻ sắp bị hiến tế rồi ngày mai đem đến Nam Thị Quán cho bọn ta nhé?"
Trương tỷ nghe xong liền xác định được cứu giúp liền mừng rỡ trả lời "Được! Được! Ta nhất định đem đến cho công tử."
Bạch Ngân Hoa trầm trồ kêu lên "Phong ca ca, nhanh như vậy mà huynh đã nghĩ ra cách rồi sao?"
Lục Thừa Phong thấy nàng ra vẻ bất ngờ như vậy liền mau chóng ra vẻ khoác lác "Muội nghĩ Phong ca ca của muội là ai chứ? Bổn công tử ta từ bé đã rất thông minh, tất nhiên mấy chuyện này không làm khó ta được rồi."
Bạch Ngân Hoa nghe xong liền dùng ánh mắt hình viên đạn rồi lườm y một một phát, sau đó liền mau chóng quay qua Trương tỷ kia "Trương tỷ, tỷ yên tâm.

Bọn ta hứa với tỷ sẽ cố gắng hết sức tiêu diệt ác thú kia tránh cho nó làm hại đến những đứa trẻ và người dân ở đây."
Nghe xong nữ nhân họ Trương kia liền vui mừng kêu lên "Thật sao? Nếu vậy ta sẽ không lo lắng nữa rồi.

Thật sự đa tạ các vị! Đa tạ!"
Bạch Ngân Hoa vui vẻ đáp lại "Trương tỷ không cần phải làm như vậy! Bọn ta mang tiếng là người tu tiên, trừ yêu diệt quái vốn là bổn phận của bọn ta mà!"
Trương tỷ nghe thấy liền cười với nàng rồi nói thêm "À, nếu như các vị cần gì thì cứ bảo ta, ta nhất định sẽ cố gắng tận lực mà làm theo!"
Lục Thừa Phong mỉm cười đáp "Tạm thời thì cần bấy nhiêu đó trước, nếu sau này có cần gì thì nhờ vào Trương đại tỷ tỷ hết đó nha!"
"Không cần khách sáo! Cứ thoải mái nha!"

Bạch Ngân Hoa đưa mắt nhìn lên trời, nhận thấy cũng không còn sớm nữa liền nhìn Trương tỷ kia nói "Bọn ta bây giờ phải về gặp mặt sư huynh để bàn chuyện rồi.

Tạm biệt tỷ tỷ nha!"
"Ừm! Tạm biệt hai vị!"
Sau đó Ngân Hoa mau chóng kéo tay Thừa Phong đi.

Hai người họ từng bước đi qua đám đông, vừa tìm đường lại vừa nói chuyện, một lúc sau không hợp ý lại cãi nhau một phen.
Ấy thế mà quan hệ của cả hai không rạn nứt đi dù chỉ là một chút mà càng ngày càng thân thiết hơn.

Tuyến tình cảm tốt đẹp này là được duy trì từ bé, liệu sau này giữa bọn họ có còn được như vậy nữa hay không?.
 
Hồng Điệp Yêu
Chương 49: 49: Bánh Chiên Định Mệnh


Loanh quanh quanh khắp đường đi một lúc lâu vậy mà vẫn chưa tìm thấy quán trọ mà Trần Khải Ngôn nói.

Cái bụng của Bạch Ngân Hoa kia bắt đầu kêu réo lên.

Trên trán nàng bắt đầu lấm tấm mồ hôi tay chân cũng mệt rã rời.

Lục Thừa Phong đi cùng cũng nhìn thấy được sự thống khổ của nàng liền mau chóng kéo nàng tới cái quầy bán bánh ở phía bên đường.
"Khách quan! Hai người muốn mua gì thì cứ gọi ta, ta sẽ làm cho hai người."
Bạch Ngân Hoa dùng ánh mắt khó hiểu nhìn Thừa Phong "Huynh kéo ta đến đây làm gì? Không phải là đi tìm sư huynh sao?"
Nghe nàng nói xong Lục Thừa Phong liền mau đánh búng nhẹ vào trán nàng "Muội đó! Bây giờ mà đi tiếp liệu cái bụng của muội có để yên cho muội không hả?"
Bạch Ngân Hoa nghe xong cũng mau chóng cúi đầu xuống rồi đưa tay lên v**t v* cái bụng đang kéo réo của mình, vẻ mặt có phần thỏa mãn mà đáp "Vẫn là Phong ca ca huynh hiểu ta nhất." nói rồi nàng ngay lập tức kêu to "Chủ quán, ở chỗ ông có bán những gì vậy?"

Ổng chủ kia liền mau chóng đi ra "Chỗ tôi chỉ có những món ăn vặt như bánh bột chiên, bánh gạo chiên, bánh chuối chiên à nói chung là các loại bánh chiên.

Không biết hai người muốn mua loại bánh nào?"
Bạch Ngân Hoa kia không kiên nể mà mau chóng lớn tiếng dứt khoát nói "Tất cả các loại bánh ông có.

Mỗi loại hai cái...!à thôi, mỗi loại ba cái đi!"
Lục Thừa Phong nghe xong liền tá hỏa mà kéo nàng lại gần "Này bà cô của tôi ơi! Muội mua nhiều như vậy, ăn có hết không?"
Nhìn y phát hoảng như vậy nàng lại chẳng để ý lấy một chút mà lại vô tư đáp "Chúng ta phải mua cho sư huynh nữa chứ? Nếu ăn không hết thì cho heo ăn vậy.

Hihi!"
"Bạch tiểu thư à! Muội thương túi tiền của ta chút đi ha!"_Lục Thừa Phong nói rồi kêu lại ông chủ "Chủ quán cho tôi ba loại bánh ngon nhất bên ông, mỗi loại hai cái nha!"
Bạch Ngân Hoa lườm y một phát rồi mắng "Huynh đúng là cái đồ keo kiệt mà!"
Lục Thừa Phong nghe xong vội quay qua đáp nàng "Ta là tiết kiệm lộ phí thôi!"
Sau nửa tiếng chờ đợi cuối cùng ông chủ quán cũng đem ra sáu cái bánh chiên ngon nhất của tiệm ông ấy.

Hai nam tử, nữ tử kia người thì lo nhận bánh người lo trả tiền rồi sau đó cùng nhau tiếp tục tìm đường đến Nam Thị Quán.
Trên đường đi Bạch Ngân Hoa một mình trên tay ôm lấy sáu cái bánh, ăn hết cái này lại đến cái kia, mỗi lần cắn một miếng đều luôn miệng khen ngon nức nở.

Làm cho Lục Thừa Phong kia đi bên cạnh cũng cảm thấy thèm mà lên tiếng.
"Nè Bạch tiểu thư! Không phải muội nói để phần cho sư huynh sao?"
"Thì ta có để phần cho huynh ấy mà! Huynh nhìn xem!"_Bạch Ngân Hoa nói rồi lấy ra hai cái bánh đưa cho y "Hai cái này là cho huynh ấy đó!"

Lục Thừa Phong nghe xong cảm thấy hơi ganh tỵ mà có phần kích động "Nè Bạch Ngân Hoa! Tiền là bổn công tử ta trả cho muội, sao muội có lại để phần cho sư huynh mà không để phần cho ta chứ? Ta..."
Chưa để y nói hết câu, Bạch Ngân Hoa đã vội lấy cái bánh mà nàng đang ăn đưa vào miệng y rồi sẵn tiện nói thêm "Huynh lo ăn bánh của huynh đi! Cằn nhằn cái gì chứ? Chuyện ăn uống như thế này của hai chúng ta từ nhỏ không phải cũng là huynh để ta ăn trước sao?"
Lục Thừa Phong cắn một miếng bánh rồi nói lại nàng mấy câu "Còn không phải là do muội chỉ để phần riêng cho sư huynh sao? Dù sao muội cũng gọi ta hai tiếng ca ca mà!"
Bạch Ngân Hoa nghe xong liền đáp "Sư huynh là huynh trưởng, cho nên không thể thất lễ như vậy! Còn giữa hai chúng ta từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, không phải là không cần để ý phép tắc sao? Bây giờ huynh ý kiến gì chứ?"
"Tại sao lại không cần để ý phép tắc? Muội không cần nhưng mà ta cần đó!"_Lục Thừa Phong nhìn nàng đáp lại.
"Mặc kệ huynh! Hức!"_Bạch Ngân Hoa nói rồi liền bỏ đi lên trước.
Lúc này đột nhiên có một đám người đồng loạt chạy về phía hai người họ, người nào người nấy đều mang vẻ mặt rất gấp gáp như sắp có chuyện quan trọng gì đó.

Cả đám người kia đều đống loạt la to.
"Tránh ra! Tránh ra!"
Bạch Ngân Hoa lúc này chẳng để ý đến bọn họ nên cứ dửng dưng đi về phía trước.

Không ngờ mấy người kia cũng như nàng, không để ý đến vóc dáng nhỏ bé trước mặt nên vô ý đụng trúng nàng.

Lục Thừa Phong đi theo sau nhìn thấy liền vứt hết bánh trên tay mau chóng chạy lên đỡ lấy nàng.

Bạch Ngân Hoa thì vẻ mặt hoảng hốt, hoang mang, Lục Thừa Phong thì từ lo lắng chuyển qua ngây người.

Hai người cứ như vậy mà bốn mắt nhìn nhau, tựa như xung quanh chẳng còn ai, chỉ còn lại đôi nam nữ bọn họ.
Bạch Ngân Hoa tâm trạng lần nữa chuyển đổi rồi ngây người theo y, bánh chiên trên tay cũng rớt hết xuống đất.

Hai khuôn mặt khả ái kia khoảng cách càng ngày càng gần nhau.
Lúc này, Trần Khải Ngôn không biết từ đâu đi ra nhìn thấy hai người họ.

Hắn nhẹ ho một cái, đôi nam nữ kia cũng giật mình mà mau chóng thả ra.
Lục Thừa Phong ấp a ấp úng "Sư...!sư huynh! Sao huynh lại...!lại ở đây vậy ạ..?"
 
Hồng Điệp Yêu
Chương 50: 50: Tiêu Diệt Quái Thú - Xà Yêu 1


"Sư...!sư huynh! Sao huynh lại...!lại ở đây vậy ạ..?"
Trần Khải Ngôn không nói không rằng, hắn nhướng mày nhìn về một phía.

Hai người kia nhìn theo thì thấy cái bảng hiệu to tướng trước mắt ghi ba chữ "Nam Thị Quán".
Bạch Ngân Hoa kia liền mau chóng nói "Thì ra đã đến nơi rồi, may quá!"
"Hai người làm gì mà đứng trước cửa nơi làm ăn của người ta ôm ôm ấp ấp, còn làm rơi rớt đồ ăn xuống đất như vậy hả?"_Trần Khải Ngôn nghiêm mặt hỏi.
Hai người kia lưỡng lự một lúc thì Bạch Ngân Hoa nhanh trí lên tiếng "Sư huynh! Bây giờ đã là lúc nào rồi mà huynh còn hỏi mấy chuyện linh tinh này." Nói rồi nàng nhanh chóng tiến lại gần rồi đẩy hắn đi vào bên trong "Ta đói sắp chết rồi nè, chúng ta còn phải tính chuyện đại sự nữa đó!"
Trần Khải Ngôn chưa kịp nắm tình hình đã bị đẩy đi làm cho hắn xém té mà kêu lên "Đại sự cái gì? Muội từ từ thôi!"
Lục Thừa Phong đứng bên ngoài cũng thở phào nhẹ nhõm, khóe miệng động đậy lẩm bẩm "May mà muội ấy nhanh trí.

Mình bị gì vậy nè, không phải chỉ là đỡ muội ấy thôi sao?" tự hỏi rồi tự y cũng chẳng có câu trả lời, y chỉ biết lắc đầu rồi đi vào trong.

Bên trong quán trọ này bên trong thoáng mát, sạch sẽ lại còn có quán ăn nhỏ ở bên dưới rất tiện lợi, vừa hay không cần phải mua thức ăn bên ngoài.
Ba người kia chọn đại một cái bàn ở bên trong rồi ngồi đó bàn chuyện "đại sự" mà Bạch Ngân Hoa kia nói.

Vì Trần Khải Ngôn kia vốn chưa biết chuyện gì nên hai người bọn họ lần lượt kể chuyện Lễ Tế Cô Nhi cho hắn nghe.
Trần Khải Ngôn nghe xong không những không kích động hay bất ngờ mà lại rất điềm tỉnh.

Hắn nhíu mày, suy ngẫm một lúc rồi lên tiếng "Không ngờ trên đời này lại có câu chuyện đáng sợ như vậy."
Bạch Ngân Hoa nghe xong liền đập bàn một phát rồi kêu lên "Cho nên chúng ta phải cứu bọn trẻ đó khỏi con quái thú kia mới được."
Lục Thừa Phong nghe nàng nói to như vậy liền mau chóng bịt miệng lại nhắc nhở "Bạch Ngân Hoa muội nhỏ tiếng thôi!"
Bạch Ngân Hoa nhăn mặt cầm lấy tay y rồi bỏ ra, tiện mồm mà mắng thêm một câu "Cái tay thối của huynh vậy mà lại dám để vào miệng ta."
"Muội!"
"Được rồi! Được rồi! Xin hai người đó! Đừng có mà cãi nhau nữa, ta nghe nhức đầu chết đi được!"_Trần Khải Ngôn nhíu mày nói.
Bạch Ngân Hoa kia lại còn cố nói thêm "Là tại huynh ấy..."
Không để nàng nói dứt câu Trần Khải Ngôn đã vội lên tiếng chặn họng "Muội bớt nói vài câu đi! Không phải là nói muốn cứu người sao? Ta thấy hai người cứ cãi nhau như vậy, con quái thú đó không chừng thấy tức giận mà ăn luôn đầu hai người đó!"
Lúc này hai người kia im lặng không nói gì, Trần Khải Ngôn bắt đầu vào vấn đề chính "Hai người đã có kế hoạch gì chưa?"
Lục Thừa Phong nhanh chóng lên tiếng "Ta có một cách! Chúng ta sẽ để Bạch Ngân Hoa giả làm một cô nhi, muội ấy sẽ nhảy múa cùng những đứa trẻ khác để nắm bắt tình hình.

Hai chúng ta bên ngoài dùng lưới bắt yêu mai phục sẵn."
Trần Khải Ngôn nghe xong liền lắc đầu "Làm vậy quá nguy hiểm! Theo ta biết thì con quái thú đó rất to lớn.

Đợi chúng ta thi triển pháp thuật cho lưới bắt yêu đó e là Ngân Hoa cùng với những đứa trẻ khác sẽ đồng loạt bị ăn mất đầu rồi."
"Hả.....?"_Bạch Ngân Hoa nói kéo đai ra rồi mau chóng ôm lấy cái đầu của mình, vẻ mặt hoang mang "Ta không muốn bị mất đầu đâu!"
Lục Thừa Phong ngẫm nghĩ một lúc rồi lên tiếng "Hay là chúng ta làm kết giới vô hình xung quanh đó có được không? Vừa hay có thể kéo dài thêm một ít thời gian."
Trần Khải Ngôn hạ giọng nói "Nếu tạo kết giới vậy thì..." nói đến đây hắn nhìn về phía Bạch Ngân Hoa định nói gì đó nhưng hơi lưỡng lự.
"Huynh nhìn ta làm gì chứ?"_Bạch Ngân Hoa thấy hắn nhìn chằm chằm mình như vậy liền căn thẳng nói.
Trần Khải Ngôn cúi đầu thấp xuống rồi kéo hai người lại gần.

Hắn ngó qua lại rồi nhìn hai người lên tiếng "Ta có một cách này, mặc dù hơi mạo hiểm một chút nhưng nhìn chung có thể thấy nó khá hiệu quả đó."
Lục Thừa Phong sốt ruột hối thúc "Là cách gì huynh mau nói đi!"
Trần Khải Ngôn cũng mau chóng nói "Cứ như kế hoạch của Thừa Phong, Ngân Hoa sẽ cải trang thành cô nhi rồi nhảy múa cùng với bọn trẻ kia.

Còn ta và Thừa Phong sẽ dựng kết giới trong suốt xung quanh hồ nước đó.

Đợi đến khi Xà yêu kia đến, nó sẽ mất thời gian một chút.

Lúc này Bạch Ngân Hoa nhanh chóng rời khỏi kết giới, bay thẳng vào rừng.

Con Xà yêu này ta nghe nói lớn xác, tàn nhẫn nhưng bù lại thì rất ngu xuẩn, chúng ta có thể dựa vào đặt điểm này dụ nó vào lưới bắt yêu.

Lúc đó cả ba chúng ta hợp lực làm nó yếu đi trong thời gian nó cố thoát ra khỏi tấm lưới.

Chúng ta sẽ..."
Bạch Ngân Hoa không để cho hắn nói xong liền nhảy vào nói "Chúng ta sẽ liều mạng mà đánh bại nó!".
 
Hồng Điệp Yêu
Chương 51: 51: Tiêu Diệt Quái Thú - Xà Yêu 2


"Chúng ta sẽ liều mạng mà đánh bại nó!"
Nghe nàng nói xong, Lục Thừa Phong liền lo lắng nói "Không được! Như vậy quá nguy hiểm rồi!"
"Ta không sợ, huynh sợ cái gì chứ? Đừng để một nam tử hán như huynh bị một cô nương như ta khinh thường đó nha."_Bạch Ngân Hoa nói xong cười lớn mỉa mai y.
Lục Thừa Phong thẹn quá hóa giận mà kêu lên "Muội được lắm! Ngày mai muội sống hay chết ta đều mặc kệ.

Lúc đó đừng có khóc lóc ỉ ôi kêu Phong ca ca này cứu đó."
"Ta tự biết, không cần huynh quản!"_Bạch Ngân Hoa nhấn mạnh từng chữ nói với y rồi "Hức!" một tiếng sau đó nhanh chóng quay mặt bỏ đi.
Thấy nàng đi nhanh như vậy Trần Khải Ngôn sợ nàng đi nhầm phòng đành nói với theo "Phòng muội là phòng thứ mười ba đó!"
...----------------...
Sáng hôm sau, như lời dặn của Lục Thừa Phong thì người phụ nữ họ Trương kia lấy một bộ y phục múa nước lộng lẫy i hệt mấy bộ đồ của binh đoàn múa nước hôm qua.

Bạch Ngân Hoa theo kế hoạch trà trộn vào đám trẻ sắp bị hiến tế đó.

Nàng chỉ mới mười bảy tuổi, thân hình lại còn nhỏ nhắn nên cũng khá dễ hòa nhập với nhưng đứa trẻ khác.
Mới đầu vào còn hơi khó khăn một chút, từng bước di chuyển đó đối với nàng đều quá khổ sở.

Nàng lướt đi trong nước một chút thì đã ngã xuống, bởi đôi giày nàng mang là một kiểu giày hoàn toàn khác so với kiểu giày bình thường.

Nhưng cuối cùng sau gần một canh giờ bị té lên té xuống thì nàng cũng quen dần.

Những động tác khó hơn đều không làm khó nàng, bởi dù sao nàng cũng là người học võ, chỗ cần dứt khoát thì không quá mãnh liệt, chỗ cần thướt tha thì lại rất uyển chuyển.

Dần dần bộ môn múa nước nghệ thuật này sau nửa ngày cũng trở thành bộ môn mà nàng yêu thích nhất cũng là bộ môn nàng "giỏi nhất".
Cũng trong nửa ngày đó, Lục Thừa Phong cùng với Trần Khải Ngôn vào rừng luyện kiếm, nhân cơ hội này huynh đệ bọn họ cũng muốn thử sức với những chiêu thức lợi hại hơn.

Cả hai vừa luyện kiếm xong thì bắt đầu bố trí trận pháp để mai phục con quái thú đó.
Kế hoạch có hơi thay đổi một chút.

Bởi Trần Khải Ngôn vốn kĩ tính, đối với hắn, mọi thứ hắn làm phải luôn hoàn hảo nhất, hoàn thiện nhất cho nên lần này cũng thế.

Hắn suy nghĩ cả đêm vẫn cảm thấy có lẽ lưới bắt yêu chưa hề hấn gì với con xà yêu đó, cho nên nếu bày ra trận pháp này thì ít nhiều cũng khiến nó suy yếu đi ba phần công lực.
...----------------...
Trời tối, Lễ tế cô nhi kia cũng bắt đầu.

Ngoài đường lúc này nhìn đâu cũng thấy người.

Tất cả người dân từ già trẻ đến lớn bé đều có mặt và cùng đổ về một hướng, bọn họ vây quanh hồ nước lớn như ngày đầu mới đến.

Không khí náo nhiệt như Tết, trên mặt ai nấy đều xem nó như một lễ hội truyền thống.

Nhưng "cái" này cũng đáng gọi là lễ hội ư?
Sau khi tất cả cư dân bá tánh đều có mặt đông đủ thì buổi biểu diễn cũng bắt đầu.

Bạch Ngân Hoa cùng với đám trẻ kia bắt đầu buổi biểu diễn.

Lục Thừa Phong cùng với Trần Khải Ngôn ẩn nấu trong biển người mai phục sẵn chờ thời cơ đến rồi bắt đầu hành động.
Trên hồ nước, Bạch Ngân Hoa cùng chín đứa trẻ kia bắt đầu di chuyển, bên dưới những người dân phấn khích vỗ tay, hú hét cổ động.

Diễn viên múa ở trên trừ Ngân Hoa ra thì ai cũng đều đeo mặt nạ tươi cười như có hỷ, chín người kia lùi về sau một bước Bạch Ngân Hoa xoay vòng đi vào giữa rồi hơi cúi người xuống sau đó dùng khinh công quay vòng tròn rồi bay lên cao.

Chín người còn lại ở bên dưới đưa nhẹ một chân rồi xoay vòng cố ý để xoáy nước lên cao trông đẹp mắt vô cùng.
Bên dưới, hai nam nhân kia cũng thấy mãn nhãn mà khen ngợi không ngớt.

Lục Thừa Phong vừa nhìn thấy Ngân Hoa bay lên lên há hốc mồm "Waaa~ Xem ra Bạch Ngân Hoa này cũng khá quá chừng.

Động tác bay lên trông rất đẹp."
Trần Khải Ngôn nghe y nói xong liên tục gật đầu đồng tình "Đúng là rất đẹp, xem ra sư muội này ở Nam Thị hai ngày thu hoạch cũng không ít.

Haha!"
Lúc này đột nhiên có mấy người phụ nữ đi lên trước, trên tay bọn họ cầm theo một giỏ tre đựng đầy cánh hoa hồng đỏ.

Rồi từng người, từng người một cùng nhau ném cánh hoa vào bên trong hồ nước, cánh hoa đỏ che lấp mặt hồ dường như muốn che đậy thứ gì đó.
"Mấy người đó là gì vậy? Huynh có biết không?"_Lục Thừa Phong khó hiểu đưa mắt về phía Khải Ngôn hỏi.
Trần Khải Ngôn ghé sát tai y, hạ giọng "Cái này là để che đậy máu của những đứa trẻ.

Giống như che đậy sự tội lỗi của người dân Nam Thị."
Lục Thừa Phong nghe xong liền cảm thấy rùng mình đến sởn gai ốc rồi cũng chỉ biết lắc đầu ngao ngán.

Bởi đây là lần đầu y nhìn thấy một nơi không có tình người như nơi này.

Thực ra, nếu không phải muốn xóa bỏ đi cái lễ hội đẫm máu này thì y cũng khuyên hai người kia mặc kệ mà rời khỏi từ lâu.
Buổi biểu diễn múa nước kia cuối cùng cũng đến đoạn kết, Bạch Ngân Hoa lại một lần nữa dùng khinh công bay lên cao, vừa bay lên vừa lượn mấy vòng, tà váy nhiều màu sắc lộng lẫy xòe ra trông cực kì hút mắt.
Trong lúc nàng vẫn đang nở nụ cười mà xoay vòng thì đột nhiên có một đứa nhóc chạy tới đứng trước hồ nước lớn.

Nó nghịch ngợm lấy một hòn đá nhỏ rồi thẳng tay ném về phía Ngân Hoa.

Nàng nhìn thấy liền né qua một bên, do đó mà nàng bị phân tâm khinh công cũng biến mất.

Nụ cười chợt tắt, thay vào đó là tiếng la thất thanh cùng cơ thể dần rơi tự do xuống phía dưới.
"Aaaaaa~ Phong ca ca mau cứu taaaa!".
 
Hồng Điệp Yêu
Chương 52: 52: Tiêu Diệt Quái Thú - Xà Yêu 3


"Aaaaaa~ Phong ca ca mau cứu taaaa!"
Lục Thừa Phong nghe thấy sắc mặt liền biến đổi, khóe miệng động đậy, giọng nói trầm ấm nhẹ kêu lên "Không hay rồi!" vừa dứt lời y liền mau chóng bay lên rồi dùng hai tay đỡ lấy nàng.
Bạch Ngân Hoa sợ hãi nhắm chặt mắt, miệng không ngừng la hét đến khi cảm nhận được hơi thở quen thuộc của Thừa Phong mới từ từ mở mắt ra.
Lục Thừa Phong nhíu mày lo lắng hỏi "Đừng sợ! Phong ca ca của muội ở đây!"
Câu nói đầy sự ấm áp đấy đã xoa dịu được nỗi sợ hãi của nàng.

Nàng nhìn y, trái tim dường như có chút rung động mà đập không ngừng.

Nàng chẳng biết bản thân bị gì, nhưng chỉ cần ở cạnh y với khoảng cách gần như thế này thì tim nàng dần trở nên bấn loạn.
Khoảnh khắc đó đến nhanh rồi cũng biến mất một cách nhanh chóng.

Lúc này nàng ưỡn nhẹ người, lấy đà một cái rồi hai tay đặt lên vai y.

Khóe môi nhếch lên một cái rồi đẩy y xoay vòng vòng vài cái rồi tiếp đất an toàn.
Chín người kia cùng nhau xoay vòng vài cái, nước theo đó tạo thành vòng xoáy rồi bắn tung tóe ra, Bạch Ngân Hoa đẩy Thừa Phong ra phía sau rồi cùng đồng đội tạo nên một màn kết đẹp mắt.

Buổi biểu diễn kết thúc suông sẻ trong tiếng vỗ tay và những âm thanh hú hét vì phấn khích.
Đột nhiên gió bắt đầu nổi lớn, khung cảnh náo nhiệt bỗng trầm lặng.

Tất cả mọi người đồng loạt quỳ xuống, bọn họ cúi người đến trán chạm đất.

Tiếp đó tám, chín người đàn ông cao to bước lên hồ nước.

Ai nấy đều đồng loạt lấy dây thừng ra, một người đô con đi lại chỗ Thừa Phong rồi đưa một sợi dây cho y, giọng nói khàn đặc cất lên.
"Chàng trai trẻ, giúp bọn ta một tay.

Trói nó lại!"
Lục Thừa Phong nhìn theo hướng tay hắn chỉ thì thấy Bạch Ngân Hoa đang đứng nói chuyện với cô bé đứng bên cạnh.

Y suy nghĩ một lúc, cảm thấy như vậy cũng khá ổn, lúc nàng cố thoát ra kết giới cũng dễ dàng hơn.
Lúc này Bạch Ngân Hoa chạy lại gần chỗ Thừa Phong, khóe miệng mở rộng cười tươi, giọng nói trong veo cất lên "Lục thiếu gia, đa tạ huynh lúc nãy đã cứu ta nhé!"
"Không cần khách sáo!"_Lục Thừa Phong ngang giọng đáp nàng.

Vừa dứt câu thì y mau chóng hành sự.
Bạch Ngân Hoa thấy mình bị trói lại liền kêu lên "Này...!này! Huynh làm cái gì vậy? Tại sao lại trói ta?"
"Muội nhìn chín người kia đi!"
Bạch Ngân Hoa nhìn tới nhìn lui nhận thấy những người khác cũng bị trói liền hiểu ý mà yên lặng.
Lục Thừa Phong liếc ngang liếc dọc rồi nhìn nàng nhắc nhở "Muội cẩn thận một chút! Muội còn nhớ tuyệt chiêu cởi trói nhanh mà lúc trước cha đã dạy cho hai chúng ta không?"
Bạch Ngân Hoa nghe xong liền đáp "Đương nhiên là còn!"
"Tốt! Ta giúp muội một chút."_Lục Thừa Phong nói rồi thắc dây trói thành một hình nơ nhỏ sau đó đặt sợi dây là mánh khóe tháo nút vào tay nàng "Chút nữa khi sư huynh hô "Chạy" muội nhớ là phải giật sợi dây này đó.

Sau khi được cởi trói thì phải mau chóng rời khỏi kết giới."
"Được! Huynh mau xuống dưới đi.

Chúng ta sẽ phải hành động sớm thôi!"

Lục Thừa Phong "Ừm" một tiếng rồi liền trở lại chỗ của Khải Ngôn.
Gió ngừng thổi.

Bầu trời nổi sấm sét, con xà yêu kia lấp ló qua từng đám mây.

Nó lượn vài vòng rồi dừng lại ở phía trên đó.

Chân thân của nó lộ ra là một con rắn khổng lồ màu xanh ngọc, vảy của nó trông rất cứng cáp, phần đầu khác với loài rắn bình thường ở chỗ là có hai cái sừng nhỏ ở hai bên đỉnh đầu, đôi mắt đỏ rực tựa màu máu là đặc điểm nhận dạng.

Từ hướng của quái thú, tiếng cười thánh thót và có phần ma mị thường thấy ở loài yêu nữ cất lên.
"Hahaha! Lão nương ta cuối cùng cũng đợi được ngày này.

Một năm rồi nhỉ Nam Thị? Có gì cho ta đây?"
Từ trong đám đông, một người đàn ông bước ra đằng trước "Bẩm Ngải Xà đại nhân.

Như mọi năm, Nam Thị chúng ta sẽ lại cống hiến cho ngài mười đứa trẻ từ mười lăm tuổi trở xuống.

Mong ngài sẽ thích món quà này và giúp cho Nam Thị của chúng ta luôn mưa thuận gió hòa."
Lục Thừa Phong nghe xong liền thấy tức cười mà thì thầm với Khải Ngôn "Ngải Xà đại nhân? Buồn cười thật! Vậy mà con xà yêu to xác đó vẫn để yên cho bọn họ gọi được sao?"
"Ta đã nói là nó ngu ngốc mà.

Chân thân lớn thì sao chứ? không phải cũng là do ăn nhiều mà có sao?"_Trần Khải Ngôn nói giọng điệu mỉa mai đáp lại y.
Giọng nói kia lại vang lên thêm lần nữa, lần này nó lại có thêm một ít bất mãn và phẫn nộ lẫn lộn "Lại chỉ có mười đứa? Trẻ con ở Nam Thị các người chết hết rồi sao?"
"Vậy không biết Ngải Xà đại nhân đây là có ý gì ạ?"
"Ta muốn các ngươi nộp thêm năm người nữa, năm sau sẽ là hai mươi người sau đó cứ tăng dần như vậy.

Các ngươi hiểu chưa? Bây giờ thì giao người ra đây mau!"
Bạch Ngân Hoa ở bên trong kết giới nghe xong liền nực cười mà hét lên "Này! Ngươi là Ngải Xà hay Ngải Lợn vậy? Ăn nhiều như vậy làm gì chứ? Không lẽ ngươi thật sự là lợn sao? Ahahaha..."
Bị nàng chọc giận, con ác thú kia liền nổi điên lên.

Sấm chớp nổi lên liên tục, tiếng sấm hòa lẫn với giọng nói của nó tạo nên một âm thanh nghe vừa rùng rợn vừa chói tai "Nhóc con! Ngươi muốn chết sao? Dù sao hôm nay ngươi cũng mau chóng đi gặp tổ tiên của ngươi thôi.

Để lão nương tiễn ngươi đi trước vậy!"
Nói rồi con rắn khổng lồ đó đột ngột lao tới với tốc độ cực nhanh nhưng vừa được một đoạn ngắn thì đầu nó tông phải kết giới được tạo từ trước mà choáng váng.

Nó phẫn nộ chửi rủa "Mẹ kiếp! Nam Thị các ngươi không muốn sống nữa sao? Lại còn dám tạo kết giới chống đối ta? Được rồi! Ta xử lí con ranh hỗn láo đó trước sau đó sẽ thiêu trụi Nam Thị các ngươi!".
 
Hồng Điệp Yêu
Chương 53: 53: Tiêu Diệt Quái Thú - Xà Yêu 4


"Ta sẽ xử lí con ranh hỗn láo đó trước sau đó sẽ thiêu trụi Nam Thị của các ngươi."
Nói rồi rắn khổng lồ kia ngửa nhẹ đầu lên rồi phả xuống kết giới một luồng hỏa khí.
Bên dưới, Trần Khải Ngôn nhận thấy thời cơ đã đến liền mau chóng lên tiếng "Sư muội.

Chạy mau!"
Bạch Ngân Hoa nghe thấy lời hắn nói, khóe miệng khẽ nhếch lên rồi mau chóng rút dây trói thoát thân.

Vừa dùng ngự kiếm bay ra khỏi kết giới, nàng mau chóng kêu gọi để thu hút sự chú ý từ nó "Này Ngải Xà đại quái! Ta ở đây! Có giỏi thì bắt ta đi!"
Xà yêu nghe thấy liền quay đầu lại, nó thấy nàng biết ngự kiếm liền biết ngay nàng là người tu tiên, tức giận quát "Được lắm! Nam Thị các ngươi đủ bản lãnh để gọi môn phái tu tiên khác giúp đỡ.

Không lẽ các ngươi đã quên Nam Hiên phái năm xưa rồi hay sao?"
Nó vừa nói xong sấm sét liền nổi lên dữ dội thể hiện sự phẫn nộ ở bên trong nó.

Người dân nghe thấy liền sợ hãi mà đồng loạt mau chóng biện hộ.
"Đại nhân tha mạng! Chúng hạ dân thật sự không biết gì!"
"Bọn ta thật sự không biết gì hết!"
"Ngải Xà đại nhân tha mạng!"
"Xin tha mạng!"
Trong lúc đó Thừa Phong cùng Khải Ngôn đã mau chóng đi thiết lập trận pháp ở chỗ hẹn.

Bạch Ngân Hoa ở bên nhận thấy tình hình không ổn, liền cố gắng thu hút nó lần nữa.
"Này rắn thối! Xem ra ngươi cũng không quá ngu ngốc nhỉ? Nhưng không phải người nói muốn ăn đầu ta sao? Ngươi còn chờ gì nữa mà không đuổi theo ta!"_Bạch Ngân Hoa nói rồi liền mau chóng bay thẳng về phía rừng sâu.
Xà yêu nghe thấy liền bị thu hút, nó nhìn lại bá tánh đang quỳ bên dưới rồi chua ngoa nói "Ta đi xử nó trước! Sau khi ta quay lại, ngày hôm sau sẽ không còn Trấn Nam Thị trên bản đồ nữa đâu." Vừa dứt lời nó liền đuổi theo hướng của Bạch Ngân Hoa rồi đi vào rừng sâu, mặc kệ tiếng khóc thảm thiết, tiếng gọi vang xin của bá tánh bên dưới.
...----------------...
Trong rừng, hai nam nhân kia vừa bố trí xong trận pháp thì Bạch Ngân Hoa trên ngự kiếm bay tới.
Thấy nàng chạy tới Lục Thừa Phong liền lo lắng thăm dò "Sao rồi? Muội có bị thương không đấy?"
Bạch Ngân Hoa nghe xong liền nhăn mặt vẩy vẩy tay ngụ ya bảo không sao "Ây yaaa! Đã là lúc nào rồi còn lo cho ta? Hai người đã xong chưa? Con quái thú đó sắp bay tới rồi đấy!"
Trần Khải Ngôn mau chóng đáp "Đã xong cả rồi! Chúng ta mau tìm một nơi ẩn náu để chờ thời cơ.

Ở đây không tiện cho nó bay cho nên chắc chắn nó sẽ luồng lách xuyên qua những cái cây mà đến chỗ chúng ta nhanh thôi."
Hai người kia nghe xong liền gật đầu rồi cả ba mau chóng nấp ở bên trong tán cây lớn gần đó.
Quả thật chưa bao lâu thì từ phía bắc đã nghe thấy tiếng xào xạc của những tán cây gần đó.

Âm thanh đó càng ngày càng đến gần kèm theo đó là hơi thở mãnh liệt của xà yêu.

Bạch Ngân Hoa nôn nóng mau chóng nhảy ra thu hút sự chú ý của nó, khiến nó tiến đến nhanh hơn "Này đồ rắn thối! Ta ở đây!"
Rắn khổng lồ kia nghe thấy liền mau chóng mắc bẫy mà lao tới với tốc độ nhanh đến chóng mặt.
Bạch Ngân Hoa thấy nó lao đến liền sốc trợn tròn cả mắt, tay chân cứng đờ ra đến không động đậy được, nàng sợ hãi mà hét to lên "Mau hành động!!!!"
Hai nam nhân kia cũng mau chóng nhảy ra, Trần Khải Ngôn nhìn Thừa Phong gật đầu, y cũng hiểu ý rồi mau chóng nhảy qua một bên, mặt đối diện với Khải Ngôn.
Xà yêu lao tới, toàn thân trải trên khu vực có trận pháp.

Trong lúc nó còn hoang mang, Lục Thừa Phong cùng với Trần Khải Ngôn kết hợp ăn ý với nhau tạo nên một trận pháp phong ấn nó lại.
Trong lúc nó đang còn hoang mang, Trần Khải Ngôn mau chóng ném lưới bắt yêu qua cho Ngân Hoa "Sư muội! Mau dùng lưới bắt yêu trói nó lại!"
Bạch Ngân Hoa nhận lấy, mau chóng thi triển pháp thuật.

Chiếc lưới nhỏ hóa lớn bao trọn thân hình to lớn của xà yêu.
Nàng thấy vậy mau chóng đắc ý cười lớn "Hahaha.

Xà yêu ngốc nghếch! Ngươi có gì mà ghê gớm chứ? Mau lại đây lấy đầu của bổn cô nương đi!"
Xà yêu bị khiêu khích, nó tức giận giãy giụa tìm đường thoát.

Mồm cũng không quên dùng giọng điệu ngoa ngắt đáp lại nàng "Được lắm ranh con, ngươi lại còn có quý nhân trợ giúp? Đợi ta thoát khỏi cái trận pháp quỷ quái này sẽ xé tan cái lưới rách nát kia, tiếp đến là đến ngươi!"
Bạch Ngân Hoa nghe xong liền đáp lại "Hahaha.

Đợi ngươi thoát ra được, ta đã thành bà cụ tóc trắng rồi nhỉ?"
Nhận thấy sức mạnh của trận pháp phong ấn cùng với lưới bắt yêu làm cho công lực dần dần bị hao tổn, Lục Thừa Phong mau chóng lên tiếng "Bạch tiểu thư, muội đừng nói nhiều với nó nữa.

Mau dùng Hồng Quang Kiếm của muội tiếp thêm sức mạnh cho trận pháp này đi."
"Được!"_Bạch Ngân Hoa nói rồi đưa tay ra triệu hồi thanh kiếm, nàng tinh nghịch xoay hai vòng rồi chiếu thẳng vào trung tâm trận pháp.

Cả ba dồn lực lại khiến con quái thú kia đau đớn về thể xác mà liên tục hét lên..
 
Back
Top Bottom