[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 120,868
- 0
- 0
Hỗn Độn Giới
Chương 20: tính mạng
Chương 20: tính mạng
Sanh nghe rồi, đi vào căn phòng Khang đang nằm, chuẩn bị kéo ông ra khỏi giường.
Tay cầm đèn dầu nhỏ, anh bước tới cạnh giường Khang.
Ông vẫn còn có chút động tĩnh do cơn co giật để lại, anh liền lập tức làm vài động tác cơ bản, ép ông chìm hẳn vào cơn hôn mê.
Chẳng một chút cảm thông, anh tức khắc vác ông lên vai, đi một mạch tới chỗ Phương.
Thấy cô vẫn ngồi ở đó, tay không ngừng cấu lớp đất đang dần mềm do nước mắt, phía sau chỉ còn lác đác vài anh lính già, Sanh thở một hơi dài.
Anh đặt Khang xuống bên cạnh xác Phong, đặt lưng ông đối diện với ánh trăng, đưa cho Phương cây đèn dầu, nói:
- Chị dâu dùng nó hơ qua phần lưng đang mưng mủ kia đi, tôi đi lấy ngựa đây.
Sanh đi tới chuồng ngựa được làm tạm thời bằng vải, chuẩn bị hai con ngựa lớn và cái xe kéo, đưa chúng ra con đường dẫn về đế quốc.
Anh nói lớn:
- Ngựa xong rồi thưa chị dâu!
Có cần chuẩn bị thêm đồ nghề gì không?
Phía trong, Phương không thốt một câu nào, không khí chỉ có mùi tử thi thoát ra từ người còn sống và ngàn lời bàn tán từ quân lính.
Sanh tỏ vẻ khó chịu, gãi gãi đầu bước vào chỗ mọi người tụ tập, nói lại:
- Tất cả xong rồi đấy!
Chị có cần chuẩn bị thêm gì không?
- Cho năm người cấp dưới của Khang, và hai quân y kia đi cùng.
Nhất định phải bảo vệ thằng nhóc này và chồng tôi bằng mọi giá.
Nhất định....
- Phương gắng giọng, mang đậm thứ tình cảm đã méo đi dành cho cả hai.
Sanh đã chứng kiến cảnh này quá nhiều lần trước đây đâm ra chán.
Anh đi tới chỗ cô, bế hai cái thân sắp nát của Khang và Phong lên, đưa cả hai tới xe kéo gỗ, đặt xuống giữa phần xe kéo, Khang nằm sấp Phong nằm ngửa.
Đến lúc xong, anh chuẩn bị gọi ra thì đã thấy Phương sát cạnh.
Anh giật mình trong thoáng chốc, rồi lại thôi, cau có hỏi:
- Chị làm gì ở đây đấy?
Người chị bảo đi theo đâu?
Mà dẫn theo thì thêm tiền bảo vệ nữa đấy!
Phương chỉ tay ra đằng sau, mặt không một chút biểu cảm, nói:
- Họ đang chuẩn bị ngựa rồi, ta cứ đi thôi!
Còn tiền nong thì...
Tới đây, giọng cô trầm đi một khúc.
Cô chỉ về phía cái thân tàn của Phong, căm phẫn nói:
- Tiền đấy!
Thằng nhóc này đốt khỏe thế thì cho nó làm năng lượng hay làm gì cho quân đội cũng được.
Bán nó đi là vừa đủ.
Sanh gãi đầu, có chút không phục, định hỏi lại điều gì khác, nhưng thôi.
Lấy từ trong túi cây kẹo ra, đưa lên miệng ngậm như thói quen mỗi lần căng thẳng.
Bỗng quần của anh bị cái gì đó giật giật.
Anh cúi xuống, nhìn mãi mới ra con của Khang.
Đặt tay lên đầu cô bé, anh xoa, định hỏi câu thì đã bị hỏi ngược lại:
- Bố cháu sắp chết rồi ạ?
Do anh bị băng làm ạ?
Anh nghe được điều này, tay bỏ ra khỏi đầu cô, bế cô lên xe, ngồi cạnh người Khang đang thoi thóp từng hơi thở, bảo:
- Con không nên nói vậy, với lại bố con không thể chết được đâu!
Ta hứa.
Anh xoa dịu cảm giác buồn của con bé, rồi chìa tay ra trước mặt Phương, trịnh trọng:
- Chị dâu có lên xe không ạ?
Con chị đã lên rồi, chồng chị lên rồi, giờ còn mình chị thôi.
Ở phía sau, năm anh lính đã chuẩn bị xong ngựa.
Minh Hiếu - người già nhất - lên tiếng:
- Chuẩn bị đi thôi chị dâu!
Giờ đêm này đám thú vọng quỷ làm việc kinh lắm, đi càng sớm càng tốt.
- Ừ!
- Cô đáp lại, cảm giác mệt mỏi tràn ngập.
......
Bước lên xe kéo, con ngựa đã bắt đầu chạy.
Cả quãng đường đầu, không một tiếng nào được nói ra trong mười người đi chung.
Chỉ có tiếng vó ngựa lộp cộp giữa nền đất đá, và tiếng đêm khuya não ruột.
Sanh đưa lên miệng cây kẹo mút thứ ba trong ngày, ngậm lên miệng lúc cầm lái, hỏi:
- Mọi người sao đấy?
Chả có tiếng nói nào là sao?
Không khí vẫn im bặt như lúc ban nãy.
Lòng anh không còn chút niềm vui cơ bản nào với hai mẹ con Phương, liền hỏi sang hai quân y ngồi cạnh:
- Này anh Sùng, anh Thanh, hai mẹ con họ sao rồi?
- Suỵt!
Họ ngủ rồi, để yên đi.
- Sùng đáp lại, tay không ngừng băng lại vết thương hở cho Khang, xịt đống cồn vào Phong đang nằm cạnh.
Thanh đang đo đạc nhịp tim cho cả hai người bệnh, giơ ngón cái ra phía Sùng, thốt lên:
- Hay thật, thế mà Khang không còn có biểu hiện co giật nữa.
Thế này thì chắc không lo về vấn đề thần kinh nữa rồi.
Sau lời đó, mọi sự việc quay trở về quỹ đạo cũ.
Chỉ có cơn buồn ngủ của những người lính đang làm nhiệm vụ, và tiếng rừng rú là ngày một lớn hơn.
Ở dưới nhóm, Minh Hiếu bỗng hô lớn:
- Tiểu đội chuẩn bị, thú vọng quỷ sắp tới rồi.
Khuôn mặt ai nấy đều tái mét đi, nhịp tim đập to liên hồi.
Sanh lái ngựa không còn vững, rồi cố trấn an, hỏi:
- Anh chắc không?
Mà có thì khoảng bao nhiêu?
- Khoảng gần 10 cá thể, mà sao lại nhiều tới vậy chứ?
Đám này hoạt động độc lập mà?
Tới đây, cả nhóm mới sững sờ điều gì đó.
Sùng lấy đèn dầu soi dưới đất, thấy Khang đang chảy từng giọt máu một mới tá hỏa:
- Chết thật!
Chủ tướng nãy giờ dịch với máu rơi nhỏ giọt, chẳng thấy được.
- Hả?
Thế thì toang rồi!
Chạy nhanh lên!
- Sanh hét lớn, tay đập mạnh vào hông đám ngựa, cho chạy hết tốc lực.
Nhưng có vẻ đám thú vọng quỷ không cho phép cả đoàn chạy tiếp.
Chúng phát ra đống âm thanh hỗn tạp ghép từ chục chủng loài lạ hoắc vào, rền vang cả đoạn đường đất duy nhất tại cánh rừng sâu.
Cả đoàn bị thứ đấy làm rung lắc khả năng cảm thụ âm thanh.
Không thể nghe được lời chỉ đạo, và tiếng quen thuộc, cả đoàn rơi vào hỗn tạp.
"Á!!!!!!"
Tiếng hét ai oán từ một anh lính kêu lên.
Chúng đã tới kịp, cắt đi cả đôi chân của anh và bốn chân ngựa.
Cả đoàn ngoái đầu lại nhìn, nhưng ánh trăng chẳng thể kéo tầm nhìn đi xa.
Sanh thấy vậy đành hét thật lớn, kéo dậy tinh thần cả đội:
- Cứ chạy đi!
Mấy người từng chạy khỏi nó nhiều lần suốt 5 năm, chẳng nhẽ lần này là ngoại lệ?
Vừa dứt lời, từ phía xa, tiếng hú vang dội của đám sói sừng phá vỡ âm thanh khó nghe từ bọn thú vọng quỷ.
Sanh lập tức cho dừng đoàn ngựa, cả đội phía sau ngã nhào về phía trước, bị thương không ít.
Động tĩnh lớn đưa Phương và con khỏi giấc ngủ ngắn.
Cô dụi dụi mắt, ngó nhìn xung quanh khu vực, hỏi:
- Sao lại dừng rồi?
Chẳng phải bảo vè Mã Ly sao?
Cô vừa cất lời, tiếng hú của sói sừng kéo cô khỏi cảm giác mơ màng, đằng sau là cả đống sự hỗn tạp của đám thú vọng quỷ reo lên.
Sanh cau mày, quay về phía cô, mồ hôi nhễ nhại từ bao giờ, hô vang:
- Toàn đội chạy về phía Tây Bắc, hạn chế tối đa việc bị đám thú rừng này chú ý.
Nói rồi, anh bảo cô:
- Cô chuẩn bị tâm lý nhiệm vụ thất bại đi là vừa!
Khang khó sống sau đêm nay lắm!
Cái từ "khó sống" cứ thế đi vào nỗi đau tột cùng của cô làm nó xuống thấp hơn nữa.
Cô quay sang phía chồng vẫn thoi thóp, lấy từ ông con dao cùn được Mã Ly cấp phát cho, nói:
- Không phải lo!
Các anh nhận tiền rồi thì chắc chắn sẽ phải làm được!
Tôi cũng góp sức.
Cả đoàn lính chạy về phía Tây Bắc theo chỉ dẫn của Sanh.
Cả đội đã xác định trốn chạy thật nhanh về Mã Ly, nhưng có vẻ đã không còn kịp.
Đám sói sừng đã bao vây phía trước, chặn sạch lối đi bằng tiếng hú quyền uy.
Sanh chưa kịp nói điều gì, từ phía sau, đám thú vọng quỷ đã chạy tới nơi, ngoạm chết hai người lính nữa, kéo đội từ 5 người còn 2 người bảo vệ.
Anh cố trấn giữ bản thân, nhưng nhịp tim của anh đã đập lớn tới mức có thể nghe thấy trong không gian đầy tạp âm.
Rút sau lưng ra cây thương kim cương của Khang, mang màu sáng loáng trong màn đêm tĩnh mịch, Sanh giơ cao nó lên, tuyên bố:
- Nhất định phải cứu tướng lĩnh, dù có hy sinh cái gì đi nữa.
Ngài cho chúng ta quá nhiều rồi, giờ chúng ta phải đáp lại.
Chưa kịp nghe tiếng hô vang của quân lính, tiếng hú của đám sói đã lớn hơn, và tiếng kêu quằn quại của đám ngựa đã đi trước một bước.
Thêm một con ngựa và một kẻ xấu số nữa ra đi trước lực cạp của thú vọng quỷ.
Thủ cấp của anh ta lăn tới chân con ngựa Minh Hiếu đang cưỡi, lập tức nát bét.
Phương đứng trên xe ngựa, chứng kiến tất cả.
Cả đầu cô choáng váng, con dao trên tay không cầm vững nổi, nôn một bãi lớn xuống nền đất.
Nối tiếp điều tồi tệ đó, đám ngựa kéo xe hí một tiếng lớn, rồi nhảy cẫng lên, chạy về phía đám sói sừng đang tông tới.
Sanh hét lớn, cây kẹo mút cứ thế rơi ra ngoài:
- Mọi người, bỏ ngựa.
Tức khắc, anh chạy về phía xe kéo, bế Phương và con cô xuống xe, rồi giục hai người còn lại cùng xuống.
Sùng kéo lê cái xác Khang từng chút một, mãi mới ngã khỏi xe ngựa mà lưng Khang không chạm vào đất.
Còn Sanh cứ cố mãi vẫn không lê lết được xác Phong xuống.
Ông cứ chạm vào là theo phản xạ lại rụt tay vào, tự nói:
- Nóng quá!
Sanh thấy Thanh cứ rối với xác Phong, cú quá nhảy cả hai lên vai rồi đưa xuống xe ngựa.
Nhưng cũng như Thanh, chạm vào Phong là anh rụt tay lại, vô tình để xác Phong trên con xe ngựa mất kiểm soát.
Chưa kịp thở phào, đám thú vọng quỷ đã tới nơi, chạy qua chạy lại, cạp rồi trốn, kéo cả đội vào thế bí.
Cả đội bị bao vây tứ phía, không còn để lại được lời trăn trối nào.
Cây thương nắm chắc trong tay, Sanh cố lắng giọng, chặn được vài con nhưng chỉ toàn vẹn được mẹ con Phương, Khang với Sùng bị chúng cạp đi một chân phải.
Tiếng hét toáng của Sùng vang lên, và cái khó chịu từ mặt Khang tiết ra làm Sanh thêm phần khổ sở.
Đến lúc buông xuôi, anh chuẩn bị đón nhận cái chết thì, ngọn lửa đằng sau thu hút đám thú.
Chúng chạy đến bên cái xác cháy, tò mò về mùi thơm xác thịt của Phong, không đoái hoài tới đám người kia.
Lập tức, tiếng kêu la thảm thiết từ đám sói sừng và thú vọng quỷ tăng vọt.
Thân chúng cháy xém, chạy loạn xạ khắp khu rừng làm lửa lan rộng.
Mùi khói kéo đến, đưa cả đoàn lim dim đôi mắt, rồi ngất lịm.
.........
Đến khi tỉnh dậy, cả đoàn đã ở khu tập kết lính của Mã Ly.
Sanh hất nước vào mặt Phương và con, nói:
- Nhiệm vụ thành công rồi, chị dâu chuẩn bị tiền thưởng đi.
Phương lơ mơ tỉnh dậy, choáng váng đầu óc, rồi hỏi:
- Về Mã Ly rồi sao?
Rồi, cô sực nhớ ra, hốt hoảng kéo cổ áo Sanh xuống, hỏi:
- Con tôi đâu?
Chồng tôi đâu?
Sao tôi không thấy?
- Họ được đưa vào khu chữa trị quân y rồi, cả thằng nhóc kia nữa.
Chị không phải lo đâu!
Chỉ là chồng chị mất đi một cái chân thôi.
- Sanh đáp lời, rút từ túi áo ra cây kẹo mút đưa vào miệng.
Vừa mới bóc xong cái vỏ kẹo, anh đã thấy cô đứng trước cửa phòng khám quân y, không chịu nghe anh nói gì thêm.
Anh gãi đầu bứt óc, đi tới chỗ Cường, nói đùa:
- Tôi không nghĩ chú lại đi vào sâu trong rừng để cứu chúng tôi ấy!
- Tôi chỉ làm đúng nhiệm vụ thôi, kiểm tra và bảo vệ vùng đất phía Tây khỏi mấy vấn đề.
- Cường đáp không cảm xúc.
Sanh nghe mà chán, đút cho Cường cây kẹo mút nhưng anh ấy không nhận.
Sanh đành chịu trận đi về phía quân y.
Một đống mùi máu và dịch xộc vào mũi làm cây kẹo của anh tanh ngòm.
Anh vô thức nhả nó ra, làm rơi xuống nền đất, không đành lòng nhưng vẫn phải vất vào sọt rác bên cạnh.
- Đây không phải thùng rác cho chất hữu cơ đâu!
Mời anh đi qua chỗ khác.
Sanh ngẩng đầu lên, thấy Hải miệng lẩm bẩm điều đó, tay vẫn cặm cụi cho vết thương của Khang.
Sanh đành ném nó qua ô cửa sổ, đứng nhìn quân y xử lý vết bỏng bị nhiễm trùng nặng.
- Mấy anh làm gì mà để tướng lĩnh bị nhiễm trùng nặng thế này hả?
- Hải gắt với Sanh.
- Anh ấy hết tiền để mua băng mới rồi, lại còn dấu bệnh tình để khỏi phải mất thuốc hút nên mới vậy đấy.
Tôi có làm gì đâu?
- Sanh đáp, mặt không đổi sắc.
- Tướng lĩnh còn nhiều tiền mà, sao lại không đủ để tự chữa chứ?
- Sanh bị Hải hỏi ngược.
- Dĩ nhiên là cho thằng nhóc bị thương nặng kia rồi!
Nó bị cháy cấp độ 3 cả 80% cơ thể, dịch với máu mất đi liên tục nhưng đến giờ vẫn hấp hối đấy!
- Cái của nợ ấy thì cứu có ích gì chứ?
Mà....
Hải đáp lại, rồi ngẫm lâu, bất ngờ hỏi, đầy gấp gáp:
- Cái gì?
80% cơ thể cháy cấp 3 mà vẫn hấp hối á?
Thế này là quà ngon rồi chứ gì nữa?
- Đương nhiên!
Tiền viện phí của tướng lĩnh đấy!
Chữa cho cẩn thận vào.
Với lại có phải đưa cái xác mệt mỏi của chị dâu đi không?
- Đem đi đi!
Tôi đang bận, không rảnh.
- Hải nói ngay, như chờ đợi câu nói đó từ lâu lắm rồi.
Sanh liền đưa cái thân tàn của Phương ra ngoài, đưa cô tới giường bệnh, rồi tự thân tới trước phòng phẫu thuật.
Minh Hiếu đã đứng đấy từ lâu, hóng chờ kết quả từng phút một.
Sanh tiến tới vỗ vai ông như thói quen, bảo:
- Thằng nhóc này mạng lớn ấy chứ!
Nó sống sau mấy pha cháy giết được cả sói sừng cơ mà.
Không một chút thay đổi nét mặt, Hiếu nói:
- Hai ngày hai ca phẫu thuật lớn, nghỉ ngơi ở chỗ không thể nghỉ ngơi tốt, không biết nó có sống được không mà khen mạng lớn.
Sanh nghe mà cười, cười nhẹ, đáp lại:
- Là đội của tướng lĩnh chữa đấy, chắc chắn sống rồi.
- Ừ, mong vậy.......