Ngôn Tình Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 60: Chương 60


Đan Tuệ Quân đối mặt với nụ cười của Giang Thanh Ba, khóe môi giương lên cứng đờ, phải một lúc sau nụ cười của bà ta mới trở lại.

"Đệ muội đối xử với hạ nhân của mình tốt thật đấy.""Bọn họ đã theo ta từ nhỏ, tình cảm như tỷ muội.

Đương nhiên ta không thể bạc đãi với họ được.

Chưa kể những thứ ta cho các nàng chẳng qua đều là đống nguyên vật liệu dư thừa, không đáng giá bao nhiêu tiền cả."Đan Tuệ Quân:...Bị nội hàm* rồi, cảm ơn!*Bị nội hàm: Một thuật ngữ internet, ý muốn nói bị người khác ám chỉ, chửi xéo trúng sở đoản, điểm yếu của bản thân."Nhị phu nhân, không lục soát thấy miếng ngọc bội của tiểu thư ạ." Một bà tử khá mập bẩm báo.Các bà tử và tỳ nữ lục soát khác đến vây quanh, thấy những thứ trong hộp trang sức của bốn người, ánh mắt toát ra vẻ ước ao.Đáng tiếc, chủ tử của bọn họ không hào phóng như Tam phu nhân.Đan Tuệ Quân nhìn thấy rất rõ sắc mặt của chúng hạ nhân, vẻ mặt bà ta đen dần.

Lại còn nghe nhắc đến ngọc bội, bà ta nhìn thoáng qua vòng tay bạch ngọc, phỉ thuý trong hộp trang sức của bốn người này...!cảm thấy mặt mình nóng bừng.

Bà ta vội vàng đứng lên, cố gắng gượng cười với Giang Thanh Ba."Làm phiền đệ muội rồi, ta phải tới chỗ khác.""Không tiễn." Giang Thanh Ba vẫy vẫy chiếc quạt tròn.Đan Tuệ Quân thấy nụ cười trên mặt Giang Thanh Ba rất chói mắt, bước chân cũng không thể không nhanh hơn.

Không lâu sau, cả hội đã rời khỏi Thu Thuỷ Uyển.Tiếng bước chân hoàn toàn biến mất.

Nhóm người Lục Y chợt thở phào nhẹ nhõm.

Ánh mắt Lục Mai lộ rõ vẻ hoảng sợ."Tiểu thư..."Giang Thanh Ba cắt ngang lời nàng ấy, phất tay cho các bà tử và nha hoàn khác rời đi.

Đợi đến khi trong viện chỉ còn lại năm người chủ tớ, nụ cười trên mặt nàng mới biến mất.Chiêu này của Đan Tuệ Quân thông mình thât.

Bà ta không xác định được là ai đã thấy thứ không nên thấy nên đã mượn cớ tìm kiếm ngọc bội để.

Chuyện này vừa mới xảy ra chưa được nửa ngày, tỳ nữ thấy bà ta nhất định sẽ hoảng hốt.

Nếu vừa rồi Lục Mai lộ ra một vẻ khác thường thì có thể bị đối phương phát hiện ngay, đến lúc đó Lục Mai chỉ còn đường chết.

Cũng may nàng đã sớm chuẩn bị, cho nhóm người Lục Y lấy hết bộ của cải để dành suốt mấy năm qua để hấp dẫn sự chú ý của đối phương, hiệu quả không tồi."Đừng hoảng hốt, mọi chuyện đều có ta ở đây." Nàng ngẩng đầu mỉm cười an ủi Lục Mai."Lúc nãy nô tỳ coi như đã qua cửa ải này rồi đúng không?" Đôi mắt ầng ậc nước của Lục Mai khẽ chớp, giọng nói run run."Bà ta vừa quan sát bốn người các ngươi, phỏng chừng cũng không biết là ngươi nhìn lén đâu." Giang Thanh Ba nheo mắt lại, phe phẩy chiếc quạt tròn.

"Vừa rồi ngươi làm rất tốt, bà ta không phát hiện bất thường."Lục Mai thở dài nhẹ nhõm, ánh mắt đã bớt hoảng hốt.

“Cảm ơn tiểu thư.”"Đừng vui mừng quá sớm.

Chuyện này liên quan đến danh tiết của Lục Tử Tuệ, bà ta không tìm được người nhìn lén thì e rằng sẽ không chịu bỏ qua.".
 
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 61: Chương 61


Giang Thanh Ba nhìn vẻ mặt lo sợ của Lục Mai, vỗ tay nàng ấy rồi nói.

"Mấy ngày này ngươi có đi ra ngoài thì tìm cùng bọn Lục Y đi cùng, đừng đi một mình.

Nếu có người tìm ngươi hỏi thăm cái gì thì cứ mạnh dạn đáp lại, đừng sợ.

Nếu Lục Tử Tuệ dám làm thì cũng đừng sợ người khác biết.

Ngươi cứ coi như là xem một vở kịch thôi.

Mọi chuyện đều có ta, đừng sợ.""Đúng, nàng ta dám làm thì cũng đừng sợ bị người khác biết." Lục Y nói."Tiểu thư nói rất đúng, đừng sợ." Lục Tùng."Đã theo tiểu thư nhiều năm như vậy rồi, chuyện gì cũng đã thấy thì sợ gì chứ...!Mọi chuyện đều có tiểu thư chống lưng mà." Lục Trúc.Lục Mai hít sâu, ánh mắt hoảng hốt hoàn toàn biến mất.

Nàng ấy gật đầu lia lịa.

"Phải, có tiểu thư bảo vệ ở phía trước rồi, dù cho là Hầu phủ cũng đừng hòng tự ý lấy mạng của ta.

Đúng vậy không , tiểu thư?""...Nha đầu chết tiệt này, ta thành hộ vệ cho các ngươi à.""Tiểu thư tốt nhất."Giang Thanh Ba nhìn dáng vẻ tươi cười nịnh nọt của nàng ấy mà không kìm được cười.

Nàng vươn ngón tay chọt vào trán của nàng ấy.

"Ở Hầu phủ thì hành động cẩn thận một chút, có một số việc có thể tìm hiểu, cũng có một số việc không thể.""Nô tỳ hiểu."*Đan Tuệ Quân không tìm được tỳ nữ nhìn lén, lại còn bị Giang Thanh Ba khoe khoang nên tức giận nhưng không có chỗ phát tiết.

Sắc mặt bà ta lạnh dần, vẫy tay gọi tới tỳ nữ áo xanh bên cạnh.

"Ngươi chắc chắn là tỳ nữ của Thu Thuỷ Uyển sao?""Nô..

nô tỳ cũng không rõ." Tỳ nữ áo xanh xoắn hai tay vào nhau, lắp bắp mở miệng.

Phát giác ánh mắt lạnh lùng của Đan Tuệ Quân liếc qua, nàng ấy vội vàng nói.

"Nô tỳ chỉ thấy một bóng lưng mặc áo màu xanh biếc, còn cái khác thì không thấy ạ.""Thứ vô dụng." Đan Tuệ Quân hít sâu.

Thấy tỳ nữ áo xanh còn ở đó, ánh mắt bà ta càng thêm lạnh.

"Còn ở lại đây để làm gì? Quay về chăm sóc Cố tiểu thư thật tốt đi.

Nếu có lời đồn không tốt truyền ra, coi chừng ta lột da ngươi.""Nô tỳ đã rõ."Đan Tuệ Quân nhìn tỳ nữ áo xanh chạy đi, trán nổi đầy gân xanh.

Bà ta hít sâu mấy hơi mới có thể đè xuống lửa giận trong lòng, vẫy tay gọi Hỷ Thuý."Ngươi sắp xếp hai người tiếp cận với mấy nha hoàn của Thu Thuỷ Uyển.

Nếu chắc chắn rồi..." Ánh mắt bà ta loé tia sát ý."Nô tỳ đã rõ.""Xử lý sạch sẽ, đừng để cho cái vị trong Thu Thuỷ Uyển kia túm được đuôi.""Phu nhân cứ yên tâm ạ."*Nửa tháng sau, hậu hoa viên.Lục Tử Tuệ đi vào hậu hoa viên, nhìn thấy bóng lưng thon dài kia mà e thẹn nắm lấy khăn thêu, nhỏ giọng nói."Sầm công tử.""Nhị tiểu thư." Sầm Dược lấy lại tinh thần, cúi đầu nghiên cẩn hành lễ.

Ngẩng đầu thấy ở phía sau nàng không có người mà hắn muốn nhìn, mày kiếm nhăn lại, vội vàng mở miệng.

"Hôm nay đại tiểu thư không khỏe sao?"Nụ cười trên khuôn mặt Lục Tử Tuệ cứng lại, nhưng lập tức khôi phục như cũ.

Ánh mắt nàng ta hiện lên vẻ ưu sầu.

"Không có.

Nhưng mấy ngày hôm nay c đại bá mẫu không được khỏe cho lắm.

Tỷ tỷ đang chăm sóc bà ấy.".
 
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 62: Chương 62


Sầm Dược lấy ra hai bức tượng gỗ điêu khắc Quan Thế Âm.

"Ta xin được gỗ bồ đề từ chùa Nam Sơn, tự tay khắc tượng Quan Thế Âm, lại đặt trong chùa cúng gần nửa tháng, có thể phù hộ bình an, làm phiền nhị tiểu thư đưa cho đại phu nhân."Đầu ngón tay đang nắm chặt khăn thêu của Lục Tử Tuệ trắng bệch, hít sâu vài hơi mới duy trì nụ cười trên mặt.

Nàng ta liếc qua tượng Quan Thế Âm, khuôn mặt lộ vẻ khó xử.

"Nhưng gần đây tỷ tỷ ta thích bộ đồ trang sức mới ra của Nguyệt Lâu, chứ không thích...!những bức tượng gỗ khắc vô ích này."Ánh mắt Sầm Dược tối dần, hắn buông tay.

"Nếu tiểu thư không thích nó thì cũng không đưa sang đó làm chướng mắt nàng ấy.""Ta có thể đưa giúp huynh mà." Lục Tử Tuệ giành lấy bức tượng Quan Thế Âm.

Trên khuôn mặt nàng ta lộ ra một nụ cười.

"Nhưng ta không cam đoan rằng tỷ ấy sẽ nhận đâu.""Không cần..." Sầm Dược muốn lấy lại, nhưng vừa nâng tay lên đã rút về.

Ánh mắt hắn mang theo chút hy vọng.

"Thế thì đa tạ Nhị tiểu thư.”"Chút chuyện nhỏ này không cần phải để trong lòng." Lục Tử Tuệ thấy tỳ nữ thiếp thân đang vẫy tay ở phía trước thì chợt biến sắc, cười nói.

"Thời gian không còn sớm nữa, Sầm công tử cứ về trước đi.

Bây giờ ta sẽ đi đưa cho đại tỷ."Sầm Dược chắp tay hành lễ đa tạ lần nữa rồi xoay người rời đi.

Tiếng bước chân dần biến mất, nụ cười trên khuôn mặt Lục Tử Tuệ cũng hạ xuống.

Nàng ta nắm chặt lấy bức tượng Quan Thế Âm."Tiểu thư.

Đại tiểu thư tới rồi."Lục Tử Tuệ hừ lạnh.

"Tỷ ấy tới cũng nhanh thật đấy, e là nóng lòng đến mức muốn xuất giá ngay lập tức.""Người nhỏ giọng chút, cẩn thận bị tiểu thư nghe thấy." Tỳ nữ nhỏ giọng khuyên nhủ.Lục Tử Tuệ hừ lạnh, còn muốn nói nữa thì thấy từ xa xa một bóng hình màu trắng.

Ánh mắt tức giận đột nhiên biến mất, nàng ta mỉm cười nghênh đón."Đại tỷ, sao giờ tỷ mới tới? Sầm công tử đã đi rồi."Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Lục Tử Oánh nghe thấy vậy thì chợt sửng sốt."Muội vừa bảo hắn chờ đại tỷ một chút, hắn nói rằng phải trở về chăm sóc mẫu thân.

Muội nói thế nào đi nữa hắn đều không ở lại."Lục Tử Oánh cụp mắt xuống, mím môi .Ánh mắt Lục Tử Tuệ loé tia sung sướng nhưng lại lập tức giấu đi.

Nàng ta chống nạnh, đột nhiên cất cao giọng.

"Từ khi Đại bá phụ đi, hắn mới dám làm càn như vậy."Lục Tử Tuệ thấy nàng không có phản ứng khác nên nhăn mày không vui.

Trong phút chốc, ánh mắt nàng ta loé qua một tia dữ tợn..
 
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 63: Chương 63


"Đại tỷ à, tên Sầm Dược kia thực sự chẳng ra gì cả."Lục Tử Oánh vẫn thờ ơ như cũ.

Lục Tử Tuệ nghiến răng nói tiếp."Vừa nãy hắn đột nhiên lấy lòng muội, kiên quyết cho muội haibức tượng Quan Thế Âm, còn nói đây là hắn có lòng đến chùa Nam Sơn xin được gỗ bồ đề, tự tay khắc thành tượng Quan Thế Âm, đưa cho mẫu thân và muội để phù hộ bình an." Lục Tử Tuệ hốc mắt đỏ hoe, đưa ra hai bức tượng gỗ khắc Quan Thế Âm.

"Hắn chính là… tên ngụy quân tử thích ra vẻ."Lục Tử Tuệ thấy Lục Tử Oánh vẫn yên lặng không nói gì, ánh mắt loé tia tức giận.

Nàng ta cầm bức tượng gỗ khắc Quan Thế Âm ném xuống vào hồ hoa sen bên cạnh."Không thể gả cho loại người như hắn.

Chuyện còn lại đều là đại tỷ quyết định.""Đa ta muội muội đã báo cho tỷ biết."Lục Tử Oánh cúi đầu xuống, không thể thấy được sắc mặt của nàng.

Lục Tử Tuệ không hề thoả mãn trước phản ứng của Lục Tử Oánh, hơi đảo mắt rồi mở miệng."Chúng ta là tỷ muội, muội muội cũng không muốn nhìn thấy tỷ gả cho người không tốt." Nàng ta cầm lấy bàn tay của Lục Tử Oánh, chân thành nói.

"Muội biết tỷ sợ ảnh hưởng đến tình hình bệnh của Đại bá mẫu, nhưng đây là chuyện lớn cả đời của tỷ.

Muội có thể giúp tỷ nói cho mẫu thân muội biết, để cho mẫu thân muội giải quyết giúp tỷ.""Ta sẽ bảo mẫu thân giải quyết chuyện này." Lục Tử Oánh nói.Lục Tử Tuệ hài lòng, trên mặt lộ ra cười chân thành tha thiết.

"Muội sẽ giúp tỷ tỷ."Hai người nói vài câu rồi Lục Tử Tuệ mới rời đi.

Chờ đến khi không nhìn thấy người nữa, Lục Tử Oánh vẫn luôn bình tĩnh chợt đỏ hốc mắt, nước mắt thấm ướt khăn thêu."Tiểu thư đừng khóc.

Sầm công tử là công tử khiêm tốn, không có khả năng giống như nhị tiểu thư nói." Tỳ nữ nãy giờ vẫn giả vờ như bản thân là người gỗ đứng bên cạnh thoải mái nói."Ai rồi cũng sẽ thay đổi." Lục Tử Oánh cười gượng.

"Đã năm năm ta không gặp hắn.

Có lẽ hắn thích Nhị muội thật.""Người của Nhị phòng thật quá đáng.

Mỗi lần Sầm công tử đến, Nhị phu nhân đều tìm ngươi có việc.

Mỗi lần chạy tới đều bỏ lỡ." Tỳ nữ tức giận giậm chân.

"Tiểu thư đừng tin lời Nhị tiểu thư nói.

Có lẽ nên nói cho đại phu nhân, để bà ấy sắp xếp cho hai người một lần gặp mặt.""Mẫu thân không khỏe, đừng để bà phiền lòng vì chút việc nhỏ này của ta.

Với cả..." Lục Tử Oánh mím môi, ánh mắt hiện lên sự bất đắc dĩ.

"Sư phụ vỡ lòng của A Diêm đã nói hắn rất có tài nên mẫu thân mong rằng Nhị thúc có thể tìm cho hắn một đại nho làm thầy.".
 
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 64: Chương 64


"Mẫu thân không khỏe, đừng để bà phiền lòng vì chút việc nhỏ này của ta.

Với cả..." Lục Tử Oánh mím môi, ánh mắt hiện lên sự bất đắc dĩ.

"Sư phụ vỡ lòng của A Diêm đã nói hắn rất có tài nên mẫu thân mong rằng Nhị thúc có thể tìm cho hắn một đại nho làm thầy."Tỳ nữ im lặng."Trở về thôi.

Cứ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, đừng để mẫu thân của ta biết được.""Nô tỳ đã rõ."Nhóm người Giang Thanh Ba đang hóng gió ở phía sau hòn non bộ bị ép lắng nghe toàn bộ quá trình.

Chờ đến khi tiếng bước chân dần biến mất, bốn người chủ tớ mới thở dài nhẹ nhõm.Bốn người đối mặt nhìn nhau, đình hóng gió đột nhiên rơi vào khoảng lặng."Nhị tiểu thư gan thật đấy.

Đó chính là vị hôn phu của đại tiểu thư mà.

Nửa tháng trước mới bị ta thấy nàng ta sà vào trong lòng Sầm công tử, hôm nay đã tới châm ngòi để ly gián rồi.

Thật là..." Lục Mai liếc nhìn Giang Thanh Ba, câu tiếp theo còn chưa nói ra đã im bặt."Có người nói sau khi thế tử qua đời, khi vị Sầm công tử này tới thì Nhị phu nhận sẽ dùng đủ loại lý do tìm Lục đại tiểu thư." Lục Y nhỏ giọng lại.

"Thật quá đáng...""Nghe nói khi thế tử bị ám sat, vì bảo vệ Quân thiếu gia của nhị phòng nên mới chết thảm dưới móng ngựa." Lục Tùng cẩn thận nhìn Giang Thanh Ba.

"Thật sự rất quá đáng...""..." Giang Thanh Ba nhìn thấy rõ vẻ mặt tức giận căm phẫn của các tỳ nữ, khoé môi nàng hơi run rẩy, phe phẩy chiếc quạt tròn, nhắm mắt lại.

" Đại phòng nhị phòng là huynh đệ ruột.

Bớt xen vào chuyện hai phòng bọn họ .""Chúng nô tỳ thân phận thấp, muốn nhúng tay cũng không nhúng tay được." Lục Y vò khăn thêu ra rồi nói thầm.

"Chỉ sợ tiểu thư không nhịn được mà gây chuyện.""...Ta nghe được đấy.""Thì đang nói cho người nghe mà.

Hai phòng kia vốn đã bất hòa với cô gia rồi."Giang Thanh Ba:...Hai ngày sau, người một nhà đều sum vầy ăn cơm ở Minh Kính Đường.

Cứ cách nửa tháng, người của Hầu phủ sẽ tụ tập một lần.Vị phu quân gương mẫu của nàng vẫn vắng mặt như mọi khi, Giang Thanh Ba phải mang theo Lục Y đi trước.

Khi tới cửa viện thì chạm mắt với oan gia Lục Tử Tuệ.

Hai người liếc nhau, đều tự giác cách xa.

Giang Thanh Ba từ từ bước đi, không lâu sau thì bị tụt lại phía sau."Người xấu còn thích kiếm chuyện, xấu đến mức này rồi mà vẫn không biết tìm cái lỗ trốn đi."Âm thanh trào phúng từ phía trước truyền tới.

Giang Thanh Ba đang đi chợt dừng lại, nghiêm mặt nhìn về phía Lục Y."Ta rất tức giận.

Nàng ta dám mắng trước mặt ta!".
 
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 65: Chương 65


"Sao đệ muội lại nhăn mặt thế? Ai chọc tức muội rồi à?" Giọng Đan Tuệ Quân cất cao lên mấy phần, khiến ánh mắt của mọi người đổ dồn vào Giang Thanh Ba vừa đi vào đại sảnh.Tính tình của Nhị phu nhân Lục gia thích gây chuyện, thật khiến người ta không thích nổi.

Giang Thanh Ba chẳng để ý đến ánh mắt mọi người ngồi xuống vị trí đối diện với nhị phòng, đưa mắt nhìn chằm chằm Lục Tử Tuệ, thấp giọng nói."Mới vừa gặp một tiểu bối, dám nói ta xấu ngay trước mặt ta, còn bảo ta phải trốn đi."Lục Tử Tuệ không ngờ Giang Thanh Ba không chỉ không xấu hổ, mà còn dám nói trước mặt mọi người, sắc mặt vô cùng khó coi.

Cảm nhận được ánh mắt Võ An Hầu liếc đến, trong lòng giận dữ nhưng chỉ có thể giả vờ luống cuống cúi đầu xuống."Tiểu bối không hiểu chuyện, đệ muội đừng so đo nhé." Đan Tuệ Quân nhìn nữ nhi của mình, lúng túng cười."Tuổi nhỏ đều còn giữ tính trẻ con.

Ta không so đo." Mới là lạ."Đệ muội rộng lượng." Đan Tuệ Quân thở phào nhẹ nhõm, bà ta thật sự sợ Giang Thanh Ba quậy ầm ĩ."Tam thiếu gia."Giang Thanh Ba nghe thấy giọng của nha hoàn, quay đầu nhìn thấy Lục Minh Châu cầm theo trường đao đi vào đại sảnh.

Ồ, sao người này lại trở về rồi, còn mấy ngày nữa mới đến một tháng đấy.Đại sảnh đột nhiên rơi vào khoảng yên lặng.Giang Thanh Ba tò mò đảo mắt nhìn quanh một vòng, phát hiện những người khác cũng đang nhìn chằm chằm Lục Minh Châu, vẻ mặt vô cùng khiếp sợ.

Thật giống như đối phương xuất hiện là chuyện ngoài ý muốn."Con còn biết đường về à, ta cho là con đã quên mất nhà ở đâu rồi." Giọng Võ An Hầu phá vỡ sự yên lặng.Lục Minh Châu tiện tay đặt trường đao lên bàn, nhắm mắt, không để ý Võ An Hầu.Bầu không khí đông lại, cảm giác lúng túng đã tràn khắp nơi trong đại sảnh.Giang Thanh Ba nhìn vẻ mặt lạnh tanh ngẩn ngơ của Lục Minh Châu, lại nhìn sang Võ An Hầu đang xụ mặt làm ra vẻ lạnh lùng.

Bầu không khí như thế này thì có thể ăn cơm đúng giờ không? Nàng xách bình trà đứng dậy rót cho Võ An Hầu một ly trà."Công công nói chuyện mệt chưa? Uống trà nhuận giọng."Võ An Hầu:...Ông ấy luôn cảm thấy lời này không phải lời khen.Giang Thanh Ba lại rót cho Lục Minh Châu một ly, đẩy đến trước mặt chàng nói: "Phu quân đi đường xa trở về, mệt không? Coi kia, mệt đến nói không ra hơi.

Uống chút trà nhuận giọng đi."Lục Minh Châu: ...Võ An Hầu:...Thoải mái!Những người khác:....
 
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 66: Chương 66


Can đảm, Giang Thanh Ba thật là quá can đảm!Bầu không khí trong đại sảnh cũng dịu lại đôi chút, nhưng cũng chỉ một chút.

Vẫn chẳng ai dám nói chuyện với ai.Giang Thanh Ba đảo mắt, cảm thấy lúc này nên làm nóng bầu không khí.

Liếc xéo Lục Tử Oánh đang ngồi đối diện.

Nàng ấy mặc một bộ đầm dài màu xanh nhạt, yên lặng ngồi bên cạnh đại phu nhân, cúi đầu giống như đã hòa làm một với đại sảnh, không hề có cảm giác tồn tại.

Nàng ngoắc ngoắc tay, Lục Y đang hầu hạ ngoài cửa ôm một cái hộp đi đến.

Nàng nhận lấy, chuyển tay thả đến trước mặt Lục Tử Oánh.Cái hộp vang lên tiếng giòn dã, thu hút tất cả ánh mắt của mọi người."Nhi tức Minh Châu, con làm gì thế?" Võ An Hầu hỏi."Tặng quà cho tiểu bối ạ.""Đệ muội, Tuệ tỷ cũng là tiểu bối." Mắt Đan Tuệ Quân nóng rực nhìn hộp gỗ đàn hương.

Từ khi tìm kiếm khắp Thu Thủy Uyển, bà ta rất thèm thuồng với mấy món đồ mà Giang Thanh Ba đưa tặng."Đều có." Lát nữa sẽ có, không muốn nhận cũng phải nhận.

Giang Thanh Ba nhìn Lục Tử Oánh ở đối diện đang sửng sốt, hất cằm về phía hộp gỗ đàn hương: "Mở ra xem thử có thích hay không."Lục Tử Oánh không nhúc nhích, đầu tiên là nhìn sang đại phu nhân Bùi Thục Nhàn, lại nhìn sang Võ An Hầu ngồi phía trước."Tam thẩm cho con, mau nhận đi." Võ An Hầu nói.Bùi Thục Nhàn yên lặng một lát, sau đó cũng gật đầu.Lục Tử Oánh được cho phép, dưới mắt nhìn của mọi người mở hộp gỗ đàn hương ra, sau đó trợn tròn đôi mắt.

Bùi Thục Nhàn cũng tùy ý liếc mắt nhìn sau đó mới sửng sốt.Đan Tuệ Quân ngồi rất gần, nhìn đồ trong hộp gỗ đàn hương, đôi mắt lộ vẻ ngạc nhiên và hâm mộ."Đệ muội thật hào phóng, tặng cả viên ngọc lục bảo tốt như thế.""Quà quý giá quá, Oánh tỷ tuổi còn nhỏ, nhận không nổi." Bùi Thục Nhàn từ trong khiếp sợ hoàn hồn, lập tức đẩy hộp gỗ đàn hương đến trước mặt Giang Thanh Ba: "Đệ muội cứ giữ lại dùng đi.""Giữ đi, cầm đi làm thành hai bộ trang sức." Giang Thanh Ba đẩy cái hộp ngược trở về: "Dù sao thì ta tặng cũng đỡ hơn để nam nhân ở bên ngoài tặng.

Lần sau cũng đừng đòi quà người ngoài, phủ Võ An Hầu chúng ta không thể mất mặt như thế được."Lượng tin tức quá lớn, mọi người trợn tròn mắt, giống như đã chấn động đến ngu người rồi.Võ An Hầu lấy lại tinh thần đầu tiên, nhìn thẳng Giang Thanh Ba: "Đã xảy ra chuyện gì."Bốp!Bùi Thục Nhàn vỗ bàn, đôi mắt tóe ra lửa: "Muội có ý gì? Tự nhiên đi bêu xấu Oánh tỷ thế.

Nếu hôm nay không nói rõ ràng, tẩu sẽ không để yên cho muội đâu.".
 
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 67: Chương 67


"Đại tẩu hung dữ thế làm gì, lời muội nói đều là thật.

Tuệ tỷ có thể làm chứng thay muội.""Sao Oánh tỷ lại có thể đòi quà của nam nhân khác được." Lục Tử Tuệ đối mặt với ánh mắt của mọi người, liều mạng lắc đầu, mặt lạnh xuống trừng Giang Thanh Ba: "Người đừng nói bậy nói bạ.""Ta nói bậy sao?" Giang Thanh Ba nghiêng đầu, chớp mắt: "Mấy ngày trước ở phía sau hòn non bộ, ta nghe thấy rõ ràng con nói Oánh tỷ không thích tượng gỗ Quan Âm không đáng tiền, còn nói nàng ấy thích trang sức mới ra của Nguyệt Lâu."Ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía Lục Tử Tuệ, người sau đứng lên."Con không ---""Bên cạnh ta có ba nha hoàn, hai bà tử và bốn người nha hoàn nhị tam đẳng đều nghe thấy.""Người..." Lục Tử Tuệ chỉ Giang Thanh Ba, tay run lên không ngừng."Ôi." Giang Thanh Ba than một tiếng: "Đáng tiếc Sầm tiểu công tử tự tay mình khắc hai hình Quan Âm.

Nghe nói là tự đi Nam Sơn thỉnh gỗ bồ đề, còn cúng trước phật nửa tháng, cố ý đưa cho đại tẩu cầu bình an đấy."“Tam thẩm nói thật sao?" Hầu gia và Bùi Thục Nhàn cùng mở miệng.""Con...!Con." Lục Tử Tuệ cúi thấp đầu, ậm à ậm ừ, một lúc lâu vẫn chưa nói một câu hoàn chỉnh."Mấy người đừng ép Tuệ tỷ mà, nàng ta vì muốn báo đáp công ơn cứu mạng phụ thân, sẽ không khai ra Oánh tỷ đâu." Giang Thanh Ba ngại bầu không khí chưa đủ nóng, nghiêng đầu nhìn Lục Tử Oánh đang đỏ hoe hai mắt, lạnh mặt nói: "Phụ thân con không có ở đây, ta là trưởng bối có một số việc không thể không nói.

Nếu con không muốn gả cho Sầm Dược thì có thể trực tiếp từ hôn.

Hà cớ gì mỗi lần đối phương đến Hầu phủ, con cứ phải tìm lý do để trốn đến chỗ nhị thẩm thế?""Con không..." Lục Tử Oánh há miệng phản bác.Giang Thanh Ba cũng không cho nàng có cơ hội mở miệng, lại nhìn sang Đan Tuệ Quân còn đang bối rối: "Nhị tẩu, không phải ta nói chứ.

Cho dù tẩu có áy náy vì đại ca cứu nhị ca nên mới qua đời, nhưng tẩu cũng không thể dung túng nàng ấy như thế.

Suốt ba năm qua mỗi lần đều tìm lý do trốn đến chỗ tẩu."Đan Tuệ Quân đụng phải đôi mắt của Võ An Hầu, nuốt nước bọt.

Tay đặt hai bên đang dần siết chặt thành quyền."Ta không có...!Ta...""Tẩu cũng thật chẳng có lòng gì cả." Giang Thanh Ba vẫn không cho Đan Tuệ Quân cơ hội nói chuyện, lại lạnh lùng nhìn về phía Lục Tử Oánh: "Nhị thẩm con vì con mà để Tuệ tỷ...""Im miệng...!Ngươi im miệng.".
 
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 68: Chương 68


Đan Tuệ Quân gầm lên, hai tròng mắt như muốn bốc lửa nhào đến chỗ Giang Thanh Ba.

Cũng may bà tử của Minh Kính Đường cũng từng có kinh nghiệm đối mặt với chuyện này, trước lạ sau quen, lập tức bắt được Đan Tuệ Quân đang kích động.Võ An Hầu lạnh lùng liếc nhìn sang, Đan Tuệ Quân không cam lòng ngậm miệng lại.

Lục Tử Tuệ mặt trắng bệch đang định cãi lại, nhưng mím môi không dám nói gì nữa."Nhị tẩu, làm chuyện tốt phải lưu danh.

Tẩu vì Oánh tỷ mà bằng lòng giấu diếm giúp nha đầu đấy, có đáng không? Nhiều năm qua mọi người bảo vệ đại phòng, ân cứu phu quân cũng đã trả hết rồi." Giang Thanh Ba không thèm để ý đến lửa giận của bà ta, vỗ ngực thành khẩn khuyên nhủ, an ủi.

Lại lạnh lùng trừng mắt nhìn Lục Tử Oánh: "Nhìn xem, vì mấy chuyện xấu mà con làm, nhị thẩm của con đã giận đến mức nào."Lục Tử Oánh:...???Những người khác:...Thật quá đáng!"Công công chuyện này người phải quản đấy, báo ân không phải báo như thế." Giang Thanh Ba không để ý đến Võ An Hầu đang lạnh mặt, chỉ chỉ người của đại phòng và nhị phòng, tiếp tục đốt lửa: "Nhị phòng đều bị Oánh tỷ hại đến nông nỗi này rồi.

Vì để nha đầu bạc tình hồi tâm chuyển ý, nhị thẩm đã phí hết tâm tư, thậm chí để Tuệ tỷ ra mặt giả vờ theo đuổi Sầm Dược, thậm chí còn nói với nàng là Sầm Dược tặng tượng Quan Âm đến cho nhị phòng, vậy mà Tử Oánh cũng chẳng phản ứng gì, tức giận ném tượng Quan Âm vào ao sen."Giang Thanh Ba thở dài, thương hại nhìn Tuệ tỷ: "Ta cũng thấy thương thay với Tuệ tỷ mà.

Mấy ngày trước giả vờ vô tình té vào lòng của Sầm Dược, nếu không phải động tác của tên họ Sầm kia nhanh xém nữa đã ôm nhau rồi.

Bởi vì Oánh tỷ mà xém nữa nàng ta đã mất sạch danh tiết, đến lúc đó gả đi, họ Sầm kia lại không thích nàng ta, lại xảy ra bi kịch tình yêu rồi."Lục Tử Tuệ được tội nghiệp giùm mặt trắng bệch, thân thể lung lay, ngã ngồi trên ghế.Lục Tử Oánh bị mắng mắt lại đỏ hoe, hai tay che mặt, nhẹ giọng khóc thút thít.Sắc mặt của đám người Võ An Hầu, Lục Minh Quân và Bùi Thục Nhàn đều rất khó coi, nhưng yên lặng.Nha hoàn đang đứng hầu hạ hai bên hai mắt tỏa sáng, muốn nhìn nhưng lại không dám ngẩng đầu.Cái này...!Là chuyện chúng ta có thể nghe sao?Thật k*ch th*ch mà!Giang Thanh Ba không thèm để ý đến ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác của Đan Tuệ Quân, ngồi thẳng người, chờ chuyện phát triển sau đó.

Kịch bản của vở kịch cũng viết xong, chỉ chờ đại phòng và nhị phòng đảm nhiệm đúng nhân vật lên biểu diễn.

Đang kích động thì cổ tay bị nắm lấy kéo đi khỏi đại sảnh."Làm gì thế? Còn chưa ăn cơm mà." Giang Thanh Ba kéo Lục Minh Châu lại, sống chết không chịu ra khỏi cửa Minh Kính Đường."...!Đi về rồi ăn."Đã thế rồi còn muốn ăn cơm?Lục Minh Châu đỡ trán, chàng không ngờ người thê tử mà Thái Thượng hoàng ban cho mình rất dễ chịu lại rất dễ chung sống, không về nhà cũng không oán giận, nhưng lại thích kiếm chuyện gây hấn, còn quậy hơn cả chàng nữa, không thấy mặt của phụ thân cũng đen lại rồi sao."Nhưng mà, hôm nay cả nhà cùng nhau dùng cơm, chúng ta cứ bỏ đi ăn cơm riêng thì công công sẽ không vui." Sân khấu chuẩn bị xong rồi, kịch hay sắp đến, lúc này rời đi chẳng phải sẽ lỗ to à.

Giang Thanh Ba nhìn về phía đại sảnh, đáy mắt lộ đầy lưu luyến.Mau để ta trở về lại vùng đất thị phi đó đi."Nói đi, nhị phòng chọc gì đến nàng.""Không có, ta thật sự cảm thông cho Tuệ tỷ mà.

Thấy tội nghiệp..."Lục Minh Châu nhìn nàng không nói gì.Hai người mặt đối mặt một lúc lâu, Giang Thanh Ba bại trận đầu tiên.

Nàng thu tầm mắt lại, trên mặt vô cùng tủi thân: "Tuệ tỷ dám chê ta xấu ngay trước mặt ta.

Tạo thành vết thương rất lớn trong lòng ta.

Bây giờ ta đã chẳng còn tự tin xuất hiện trước mặt người khác rồi."Lục Minh Châu:...Lúc nãy khi nàng châm ngòi tự tin như muốn bay lên trời luôn đấy."Sao nào, chàng cũng cảm thấy ta xấu xí, nên trốn góc xó xỉnh nào đó sao?".
 
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 69: Chương 69


"Tiểu thư, đại phu nhân đến.""Nàng ấy đến làm gì?" Cuộc tranh đấu giữa đại phòng và nhị phòng kết thúc nhanh thế sao? Chân mày Giang Thanh Ba nhíu lại, nhìn về phía Lục Tùng đang đứng ở cửa."Bà ấy còn ôm hộp gỗ đàn hương hôm qua người đưa sang."Thì ra là trả đồ.

Giang Thanh Ba đứng dậy đi đến đình hóng gió, phất phất tay, nha hoàn ở cửa lớn dẫn người tiến vào.

Hai mẹ con Bùi Thục Nhàn ngồi xuống vị trí phía đối diện, ánh mắt Giang Thanh Ba hơi ngừng lại, nhìn vào cổ của Bùi Thục Nhàn.

Trên cổ tay trắng sáng còn có một vết đỏ vô cùng nổi bật, bên cạnh còn có mấy vết móng tay như bị cào trầy.

Đây là...?"Giang Thanh Ba đột nhiên hoàn hồn, làm như không có gì xảy ra thôi không nhìn nữa, giả vờ như không thấy vết thương rõ ràng kia, Pha hai ly trà đẩy đến trước mặt mẹ con Bùi Thục Nhàn."Đại tẩu ngày thường không ra khỏi cửa, hôm nay sao lại rãnh rỗi đến viện của ta thế này.""Hôm qua cảm ơn đệ muội phơi bày âm mưu của hai mẹ con nhị phòng." Bùi Thục Nhàn lộ ra nụ cười khổ: "Những năm nay tẩu nằm trên giường bệnh suốt, quên mất Oánh tỷ, khiến nàng ấy chịu không ít tủi thân."Giang Thanh Ba phe phẩy cây quạt tròn, lười biếng chống tay lên bàn đá."Đại tẩu cũng không cần cảm ơn muội.

Hai phòng chúng ta cũng chẳng thân thiết gì, muội cũng không phải người tốt bụng.

Chẳng qua vừa lúc nhị phòng ăn h**p muội, nên muội bất đắc dĩ mới ra tay thôi.

Oánh tỷ cũng chỉ thuận tay được lợi.""Bây giờ tẩu đã hiểu vì sao công công cứ nhất quyết phải chọn muội làm con dâu rồi.

Thật thú vị, khiến người ta yêu thích." Bùi Thục Nhàn mím môi cười, từ khóe mắt toát ra mấy phần ý cười thật lòng, không còn giả tạo, cứ như đeo một lớp mặt nạ như lúc vừa bước vào nữa.Mỹ nhân lạnh lùng đột nhiên cười, lực sát thương cực lớn.

Giang Thanh Ba cứng đờ cơ thể, không chịu nổi đòn tấn công đến từ nụ cười đột ngột của Bùi Thanh Nhà, nàng giả vờ ho khan vài tiếng, cố gắng bình tĩnh.

Bùi Thục Nhàn đã từng cùng ngoại tổ phụ trải qua chiến trường, còn bày ra diệu kế khi lâm trận, cứu được một tòa thành, được người gọi đùa là nữ Gia Cát lượng.

Giang Thanh Ba cũng có ảo tưởng rất lớn về bà."Hai phòng chúng ta không thân." Cho nên đừng cám dỗ ta."Chuyện nam nhân của bọn họ thì có liên quan gì đế một quả phụ như tẩu chứ." Bùi Thục Nhàn bật cười."..."Hình như cũng không sai.

Nàng lại thích Bùi Thục Nhàn thêm một chút rồi.Bùi Thục Nhàn nhận ra Giang Thanh Ba đang chần chờ, nụ cười ở khóe mắt càng sâu, ra dấu với Lục Tử Oánh: "Cảm ơn Tam thẩm đi."Lục Tử Oánh là một đứa nhỏ thành thật, đứng dậy lùi về sau hai bước, quỳ xuống đất, trán đập mạnh xuống nền đất.

Giang Thanh Ba nghe thôi cũng đã thấy đau, không tự chủ mà xoa trán.

Nha đầu này thật sự làm người khác đau lòng quá."Cảm ơn hôm qua Tam thẩm đã trượng nghĩa giúp đỡ.""Mau đứng dậy đi." Giang Thanh Ba đứng dậy đỡ lấy Lục Tử Oánh, thở dài: "...!Thật ra thì ta cũng chẳng có giúp gì.".
 
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 70: Chương 70


Chẳng qua là nàng không ưa cách làm của nhị phòng, nên mới thuận tay dạy dỗ một chút."Lập gia đình là chuyện lớn cả đời của nữ nhi, nếu không phải tam đệ muội vạch trần nói toạc mánh khóe của hai mẹ con Đan Tuệ Quân, sau này nàng ấy gả qua đấy chắc là sẽ chật vật một thời gian dài, có lẽ cả đời đều bị người Sầm gia chán ghét." Bùi Thục Nhàn nói, mắt bốc lửa giận, khi nhìn sang Giang Thanh Ba khóe mắt lại hiện ý cười: "Tam đệ muội vạch trần sớm, còn có cơ hội cứu vãn, nhận lấy lễ quỳ lạy của Oánh tỷ là đương nhiên."Thời cổ đại, chuyện lập gia đình là một cửa ải quan trọng của nữ nhân.

Giang Thanh Ba quan sát Lục Tử Oánh đang im thin thít, đôi mắt nàng đỏ bừng, thoạt nhìn giống như vừa khóc xong, cứ trơ cái mặt đờ đẫn ra, vẫn không hề có cảm giác tồn tại gì giống như ngày hôm qua, trong lòng không khỏi thở dài."Từ nhỏ ca ca đã dạy ta "Con nít khóc mới có kẹo ăn"." Giang Thanh Ba vỗ vỗ mu bàn tay của Lục Tử Oánh: "Có chuyện thì cứ nói ra, đừng có luôn giấu trong lòng.

Cười nhiều lên, kiêu ngạo lên, vậy mới giống đại tiểu thư Hầu phủ.""Tử Oánh đã biết.

Cảm ơn tam thẩm."Bùi Thục Nhàn đau lòng kéo Lục Tử Oánh ngồi xuống: "Tam thúc con là người bạc tình, Tam thẩm gả đến vẫn có thể sống được như thế.

Chỉ cần conon học hỏi được một hai phần là ta đã cảm thấy yên tâm rồi.""Mẫu thân, con hiểu."Giang Thanh Ba:???Ta là một con sâu lười, học ta làm gì? Đang muốn mở miệng cãi lại, nghĩ lại thấy sâu lười cũng chẳng có gì không tốt.

Tính tình Lục Tử Oánh như thế, ở nhà chồng làm một con sâu lười trái lại cũng thoải mái hơn chút, đành im lặng.Bùi Thục Nhàn ngoắc ngoắc tay với tỳ nữ sau lưng, người phía sau tiến lên đặt hộp gỗ lên bàn đá.

Mở nắp ra, lộ ra một viên ngọc phỉ thủy."Tam đệ muội, trả lại cho muội.""Nhận đi, coi như là muội tặng của hồi môn cho Oánh tỷ.

Làm thành hai bộ trang sức, đi ra ngoài gặp bạn bè, tranh thủ hiện tại còn chưa gả chồng này để tận hưởng cuộc sống sung sướng.""Nếu đệ muội đã nói thế, ta cũng không từ chối nữa.""Cảm ơn tam thẩm." Lục Tử Oánh hành lễ nói cảm ơn.Giang Thanh Ba nhìn khuôn mặt sững sờ ngây ngô của nàng ấy, không khỏi đỡ trán: "Sau này bị ăn h**p thì tìm Võ An Hầu, nếu vẫn không được giải quyết thì cứ quậy ầm lên, bớt giấu tâm sự đi, mau già."Lục Tử Oánh sửng sốt, gật đầu: "Tử Oánh đã biết.".
 
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 71: Chương 71


"Bởi vì mẫu thân không khỏe, không thể nào dạy dỗ mọi chuyện cho con được.

Sau này con đến bên chỗ thím học hỏi nhiều một chút." Bùi Thục Nhàn nhìn Giang Thanh Ba đột nhiên ra chiêu mỉm cười: "Mong rằng tam đệ muội sau này để ý đến Oánh tỷ nhiều chút nhé.""...???" Nàng chỉ thuận miệng dặn dò vài câu thôi, chưa từng đồng ý sẽ chăm con hộ mà."Tẩu đích thân làm chút điểm tâm, cũng chẳng biết có hợp với khẩu vị của đệ muội không."Bùi Thục Nhàn nhận lấy hộp đựng thức ăn mà tỳ nữ đưa đến, đặt trên bàn đá mở ra.

Con thỏ nhỏ mập mạp đứng trên mâm.

Mùi hoa nhàn nhạt thoang thoảng khắp nơi.

Giang Thanh Ba nuốt nước miếng, cố gắng khống chế ánh mắt nhìn chằm chằm bàn đá."Thật ra Oánh tỷ cũng rất đáng yêu, lâu lâu đến chơi cũng được." Đáng ghét, lại bị thức ăn ngon cám dỗ.

Đừng trách nàng dễ bị dụ, tại vì Bùi Thục Nhàn làm thức ăn vừa thơm vừa đáng yêu, khiến nàng nhịn không được ăn nhiều thêm chút.Lục Y:...Tiểu thư lại vì một miếng ăn mà bán mình!Ngồi chưa bao lâu, hai mẹ con Bùi Thục Nhàn rời đi."Vết thương trên cổ Bùi Thục Nhàn là bị gì thế?" Giang Thanh Ba cắn mất đầu con thỏ, gọi Lục Y đến vội vàng nói.Giờ phút này nàng lại không nhịn được mà oán trách Lục Minh Châu, nếu tối qua hắn cứ nhất quyết kéo nàng đi, hại nàng bỏ lỡ mất vở kịch hay, cũng tự trách bản thân tại sao lại đi hỏi câu hỏi chí mạng kia, lúc ấy đã là đêm hôm khuya khoắc, nàng còn tưởng là đã chặn họng hắn.

Kết quả..."Trước đừng bàn đến có xấu xí hay không.

Hôm nay có thời gian, chúng ta thực hiện nghi thức động phòng hoa chúc đã."Giang Thanh Ba:...Nàng không biết Lục Minh Châu nhìn mình có bị ám ảnh không, dù sao nàng cũng sắp bị Lục Minh Châu ám đến phát sợ luôn rồi rồi.

Hắn nhìn cái mặt của nàng mà còn động phòng được, gu nặng đô đến mức nào chứ?Cũng may Lục Cửu xuất hiện kịp thời, nửa đêm Lục Minh Châu đã phải rời đi làm việc.

Lúc này nàng mới tránh được một kiếp, nếu không kết quả thật khó mà nói được.Giang Thanh Ba lấy lại tinh thần, cắn đứt chân thỏ, thúc giục nhìn về phía Lục Y."Tiểu thư, cái này là do đại phòng đưa đến." Lục Y kéo tay Giang Thanh Ba không cho nàng ăn nữa."Yên tâm, không có độc."Lục Y không nghe lời nàng, nói Lục Mai kiểm tra, cuối cùng chắc chắn không có độc mới để Giang Thanh Ba ăn tiếp."Nói mau đại phòng và nhị phòng..." Ta cũng đã ngồi ngay ngắn cả rồi này! Giang Thanh Ba không nhịn được hối."Tối hôm qua ở đại sảnh, đại phu nhân đè Đan Tuệ Quân xuống đánh cho một trận."Hai mắt Giang Thanh Ba sáng lên, không nhịn được giơ ngón cái lên.Trời ơi, k*ch th*ch ghê.Tình cảnh như thế, vậy mà lại chẳng có nàng.

Trong lòng lại bắt đầu rủa thầm Lục Minh Châu."Sau nửa đêm, đại phu nhân lại thắt cổ quậy lần nữa, đến tận trời sáng mới dừng."Khó trách vết thương trên người bà vừa có vết cào lại còn cả vết siết, té ra là như thế này."Đại phu nhân quậy ầm lên như thế thật nhưng cũng không có chuyện gì lớn.

Nhị phòng thì thảm rồi, bây giờ còn đang quỳ trong từ đường, nghe nói trước mặt còn đặt bài vị thế tử.""Tất cả mọi người của nhị phòng sao?" Giang Thanh Ba ngạc nhiên hỏi.Lục Y gật đầu.Chậc chậc, Lương Nghi Tĩnh thật là xui xẻo, nhìn xem đã tự mình chọn người đàn ông gì kìa.

Ngày thường phải nịnh nọt bà bà thì cũng thôi, bây giờ còn phải bị liên lụy phải quỳ trước bài vị nhận sai.Mặc dù thảm thật, những cũng coi như là đúng người đứng tội."Nha hoàn bên cạnh Lục nhị tiểu thư đều bị đổi hết, tất cả đều là bà tử do Hầu phu nhân chọn.

Hôm nay còn một vị ma ma trong cung đến, nghe nói là đến để dạy dỗ quy củ cho Lục nhị tiểu thư.Nhị phòng nhộn nhịp thật đó!.
 
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 72: Chương 72


Từ đó về sau, đại phòng và nhị phòng ầm ĩ không ngừng.

Mỗi ngày việc đầu tiên khi Giang Thanh Ba thức dậy chính là vừa tám chuyện vừa ăn sáng.Hôm nay, quyền quản lý nội trợ của Đan Tuệ Quân lại bị chia cắt nữa.

Hầu phu nhân thích yên lặng, Bùi Thục Nhàn sắp vực dậy nắm quyền rồi.Ngày mai, vị trí thế tử dự bị của Lục Minh Quân bị cắt.

Võ An Hầu chuẩn bị nuôi dạy tiểu tôn tử Lục Tử Ninh và Lục Minh Thần đã quá kế cho huynh đệ.Ngày mốt, cha con Lục Tử Ninh đến cửa cầu hòa, bị trưởng tẩu hất nước rửa chân lên người, đuổi khỏi cửa....Trong khoảng thời gian này, Giang Thanh Ba ra cửa đi dạo để tiêu hóa thức ăn gặp được hai mẹ con nhị phòng.

Lương Nghi Tĩnh ngồi bên cạnh Đan Tuệ Quân, cẩn thận nịnh nọt bà giống như nha hoàn.

Hai người nhìn thấy nàng, người trước thì yên lặng, người sau thì mắt đỏ ngầu giống như muốn nhào đến ăn nàng.Nàng sợ đến mức đêm hôm đó vội vã chạy đến chỗ Võ An Hầu mách lẽo.

Sau đó cho dù nàng gặp người của nhị phòng ở đâu, đều bị ngó lơ.Giang Thanh Ba rất oan uổng.

Nàng chỉ là sâu lười, không gây chuyện không làm gì.

Nếu không phải nhị phòng quá đáng, nàng chẳng thèm nhìn đến.Vẫn là đại phòng dễ thương hơn.

Mỹ nhân lạnh lùng đại tẩu sẽ đột nhiên dùng nụ cười kia tấn công nàng.

Giang Thanh Ba nhìn đám Lục Tùng và Lục Tử Ninh đang đá cầu trong sân, đôi mắt cong cong thành trăng lưỡi liềm.

Bạn nhỏ năm tuổi mới là dễ thương nhất, dễ thương giống cháu gái nàng vậy, chỉ có điều gầy quá, trên mặt chẳng có chút thịt nào."Tam thẩm, người xem thử phối màu thế này được không?" Lục Tử Oánh cầm khung thêu, nghiêng người đến gần Giang Thanh Ba, đôi mắt đầy chờ mong."Đẹp, đẹp lắm."Cô nương này chỉ muốn nghe nàng khen, tìm đủ mọi cách để đòi nàng khen.Lục Tử Oánh thỏa mãn, ngồi thẳng người tiếp tục vùi đầu vào khung thêu.

Giang Thanh Ba nhìn thấy cảm xúc xuất hiện trong ánh mắt nàng, không còn vẻ mặt ngây ngốc như khi xưa, hài lòng cong khóe môi.Lúc Lục Tử Oánh đến Thu Thủy Uyển, Giang Thanh Ba cũng thấy rất kinh ngạc, dẫu sao hai bên cũng chẳng thân thiết gì.

Lúc ấy nàng chỉ nghĩ Bùi Thục Nhàn chỉ nói chơi thôi, ai ngờ thỉnh thoảng Lục Tử Oánh lại đến đây đưa chút bánh trái.

Cái bánh hình con nhím dễ thương muốn chết, không ăn thì không được.Sau đó nàng ấy tìm Lục Tùng học cách thêu.

Tài nghệ thêu của Lục Tùng là do nàng cố ý mời đại sư về chỉ dạy.

Đôi bên giao tiếp nhiều, cũng dần thân thiết hơn.Thời gian Lục Tử Oánh ở Thu Thủy Uyển càng nhiều, mấy ngày gần đây cũng đưa đệ đệ đến chơi.Trong viện cũng náo nhiệt hơn xưa."Cô gia."Lục Tùng vừa dứt lời, Lục Minh Châu đã vào sân.

Lục Tử Oánh đang thêu mặt trắng bệch.

Lục Tử Ninh đang chơi đùa thì không biết làm sao đứng yên tại chỗ, trái cầu đỏ chói rơi trên mặt đất.

Giang Thanh Ba thấy mà đau lòng, vẫy tay để hai người về trước.Lục Tử Oánh dắt tay Lục Tử Ninh, thi lễ, vội vàng ra khỏi Thu Thủy Uyển.

Giang Thanh Ba cạn lời, mặc dù khí thế của Lục Minh Châu có hơi đáng sợ, nhưng cũng không đáng sợ như thế..
 
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 73: Chương 73


"Sao họ lại ở đây thế?"Giang Thanh Ba đi theo vào tẩm phòng, rót một ly trà đưa lên: "Bọn họ đến trả nợ thay phụ thân."Khụ khụ ---Sau khi Lục Minh Châu bình tĩnh lại, kinh nạc nhìn về phía Giang Thanh Ba: "Nàng vừa nói gì?""Bọn họ tới trả nợ thay phụ thân."Lục Minh Châu:..."Nghe nói trước đại phòng, nhị phòng đối xử với phu quân rất tệ, mặc dù đại ca không còn nữa, nhưng con cái vẫn còn, cũng là thời điểm đòi lại nợ trước kia." Hai mắt Giang Thanh Ba sáng lên: "Sau này để Lục Tử Ninh làm thuộc hạ cho chàng, chỉ đâu đánh đó, không nghe lời thì gọi về đánh một trận."Lục Minh Châu:..."Bị thương à? Mùi máu nồng thế." Giang Thanh Ba tháo đai lưng của chàng xuống, đi đến phía trước giúp chàng cởi áo choàng, chóp mũi ngửi thấy một mùi máu tươi thoang thoảng.

Nhìn kỹ thì phát hiện trước vạt áo choàng có dính vết bẩn, đột nhiên không dám nhúc nhích nữa, sợ đụng trúng vết thương trên người chàng."Không phải máu của ta." Lục Minh Châu nở nụ cười: "Sáng nay có một phạm nhân bắt cóc cai ngục, ta giết hắn.

Trước bẻ tay, sau đó siết cổ hắn, sau nữa ừm---"Giang Thanh Ba nhét điểm tâm vào miệng chàng, lộ ra một nụ cười không mất vẻ dịu dàng: "Nên tắm rồi, phu quân."Người nam nhân này có sở thích quái dị gì thế này? Mỗi lần đều phải kể chi tiết ra để hù dọa nàng.

Nếu không phải nể tình người này do Thái Thượng Hoàng ban hôn cho, thì chân chàng đã gãy rồi.Lục Minh Châu hơi nhíu mày, nhai điểm tâm, từ từ vào phòng tắm.Mười lăm phút sau, Lục Minh Châu mặc áo trong đi ra, Giang Thanh Ba đưa áo khoác, lại lấy đai lưng mới ra, màu đen với thêu hoa rất sống động."Nhìn xem, có phải rất đẹp không.""Nàng thêu à?" Lục Minh Châu nhướng mày."Oánh tỷ thêu đấy, nàng ấy còn làm một đôi giày cho chàng.

Thay phụ thân trả nợ cũng không phải nói suông, dĩ nhiên muốn làm thật." Giang Thanh Ba ngẩng đầu, đôi mắt lóe sáng: "Phu quân, có phải ta rất thông minh không?"Lục Minh Châu:...Cái từ thông minh này áp dụng đúng hoàn cảnh ghê luôn đó!"Đeo vào, để mọi người nhìn xem.

Đây chính là kết quả của người đại phòng khi đối xử không tốt với chàng."Lục Minh Châu:...Giang Thanh Ba nhìn Lục Minh Châu, nhìn chàng không kháng cự, lập tức tự tay đeo đai lưng lên, lại đưa đôi ủng màu đen đến chân chàng, ngẩng đầu đầy mong đợi nhìn chằm chằm chàng.Cuối cùng Lục Minh Châu cũng mang vào."Ừ, rất vừa vặn."Giang Thanh Ba tiếc nuối thở dài: "Sao mới một lần đã vừa rồi? Chàng nên nói không vừa, thế thì ta lại có thể khi dễ hai tỷ muội đấy, nhìn hai người thống khổ.""...!Nàng rất thích họ?""Thích?" Giang Thanh Ba hừ lạnh: "Mới không thèm thích nhé.

Ngày nào cũng líu ríu cãi nhau làm người khác đau đầu.

Nếu không nể mặt công công, ta sẽ đạp văng hai người đó ra ngoài đấy.""..." Lục Minh Châu xoa xoa mi tâm: "Nàng nói chuyện nghiêm túc xem.""Đúng thế, ta thích bọn họ.""..."Lục Minh Châu cảm thấy đầu mình bắt đầu thấy đau rồi."Nếu thích thì ngày sau để hai người đến chơi cùng với nàng nhiều hơn...!Ừ thay phụ thân trả nợ."Giang Thanh Ba lờ đi lời trêu chọc của chàng, đôi mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm.Thật ra Lục Minh Châu rất dễ nói chuyện!Sau khi ăn xong, Lục Minh Châu phải về Củng Vệ Ti làm việc.

Giang Thanh Ba đi theo ra khỏi viện, sẵn tiện đi bộ để thức ăn tiêu hóa tốt hơn, vừa quay đầu đã phát hiện ánh mắt đang quan sát mình của chàng, mờ mịt chớp mắt.Nhìn nàng làm gì?"Không cần tiễn, về đi." Lục Minh Châu nói.Giang Thanh Ba:...???Bây giờ nói ra ngoài đi bộ cho mau tiêu thì có bị đánh chết không ta?"Lâu rồi không gặp phu quân, ta muốn tiễn." À, thật ra nàng muốn tiêu cơm một chút, bụng căng quá.Lục Minh Châu nhìn Giang Thanh Ba, một lát sau thì thu hồi mắt nhìn: "Nàng muốn tiễn thì tiễn đi.""Đa tạ phu quân."Cuối cùng cũng được cho đi rồi.Giang Thanh Ba nghiêm túc dạo bộ cho tiêu cơm, Lục Minh Châu cụp mắt rơi vào suy tư.

Hai người không nói gì, vẫn luôn giữ yên lặng đi đến Thùy Hoa môn.

Nàng cảm giác bụng vẫn còn căng cứng như cũ, định tiếp tục đi vòng quanh hoa viên một vòng, lấy hộp đựng thức ăn trong tay Lục Y đưa cho chàng, vẫy tay, không chút lưu luyến xoay người rời đi."Phu quân tạm biệt."Lục Minh Châu:...Có phải đi hơi nhanh rồi không?Giang Thanh Ba tiêu thực xong, trở lại Thu Thủy Uyển, nhận được thiệp mời dự tiệc ngắm hoa của trưởng công chúa đưa đến.Minh Huệ trưởng công chúa là trưởng nữ của Thái Thượng Hoàng, cũng là đứa con mà Thái Thượng Hoàng thích nhất, cách hành xử có chút khác người.

Giang Thanh Ba gãi đầu, ngơ ngác.

Nàng và vị trưởng công chúa này chưa từng tiếp xúc, chỉ từ mấy hàng chữ viết rồng bay phượng múa trên thiệp mời là nàng đã biết được, người này không có ý tốt..
 
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 74: Chương 74


"Ta và Minh Huệ trưởng công chúa đã từng có xích mích gì sao?" Giang Thanh Ba không chắc nhìn sang đám người Lục Y."Tiểu thư, hai ngày nay nô tỳ đi nghe ngóng biết được Minh Huệ trưởng công chúa chưa từng gặp qua người.

Nhưng bà ấy và Lục nhị tiểu thư, Lương Nghi Tĩnh là tỷ muội thân thiết.""Thì ra là thế, trưởng công chúa là đang muốn thay tỷ muội thân thiết lấy lại mặt mũi sao?""Tiểu thư, đây là Hồng Môn yến đấy.

Hay là chúng ta đừng đi nữa." Trong mắt Lục Y lộ rõ vẻ buồn rầu: "Nói với bên ngoài là bị bệnh, không tiện ra cửa.""Bây giờ chúng ta đang ở kinh đô này.

Nếu hôm nay không gặp thì sau này cũng sẽ gặp trong những trường hợp khác.

Đừng lo." Giang Thanh Ba vỗ vỗ tay nàng ấy trấn an, quay đầu nhìn sang Lục Mai nói: "Đi chọn y phục và trang sức thích hợp để đến thưởng hoa, không có thì nói cửa tiệm làm đi."Lục Mai xoay người đi làm việc.Lục Y đứng bên cạnh không nhúc nhích, đôi mắt dao động, như muốn nói gì đó lại không dám.

Giang Thanh Ba nhướng mày: "Ngươi còn đang lo lắng về Minh Huệ trưởng công chúa gì đó sao?""Không phải.

Lúc nô tỳ hỏi thăm về công chúa, thì nghe được ít tin tức ngoài lề." Hai tay Lục Y xoắn lại, dè dặt nói: "Liên quan đến cô gia..."Lục Minh Châu?Giang Thanh Ba hơi nhướng mày lại, hai người thành hôn đã mấy tháng nhưng nàng đúng là chưa từng tìm hiểu về chàng.

Trước nay nàng luôn cảm thấy hai người là vợ chồng hờ, tìm hiểu làm chi, nếu thấy không hợp thì mỗi người ở mỗi nơi cũng rất tiện.

Bây giờ sống chung với nhau thì phát hiện phu quân Thái Thượng hoàng ban cho cũng không tệ.

Mặc dù không có chuẩn bị làm mối quan hệ này thân thiết hơn, nhưng giờ tìm hiểu một chút cũng có thể cuộc sống ngày sau càng trở nên hài hòa hơn, lập tức thấy hứng thú."Nói nghe chút nào.""Khi còn bé cô gia rất thảm.""Gia thế của mẫu thân cô gia không tốt, khó khăn lắm mới gả vào được, đều luôn bị Quân thiếu gia của Nhị phòng nhắm vào.

Năm cô gia bốn tuổi bị đối phương đẩy ngã xuống ao sen ở Hầu phủ.""Lục Minh Quân?"Lục Y tức giận gật đầu.Nhìn không ra nha!Giang Thanh Ba chậc lưỡi, nhớ đến dáng vẻ của Lục Minh Quân.

Mỗi lần xuất hiện hắn đều ra vẻ là quân tử khiêm nhường, ôn hòa lễ độ.

Cho dù có gây gổ với Đan Tuệ Quân thì ông ta cũng luôn thể hiện như "Xin lỗi, xin hãy tha thứ".

Thái độ khiêm tốn, tao nhã như một vị công tử thế gia.Không ngờ trước kia lại là người tồi tệ như thế.Lục Minh Châu bốn tuổi, Lục Minh Quân đã hai mươi tuổi.

Một nam nhân trưởng thành làm thế với một đứa con nít.

Nhị phòng thật là "Nhân tài" xuất hiện liên miên, núi sau còn cao hơn núi trước.

Giang Thanh Ba siết chặt nắm tay..
 
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 75: Chương 75


"Sau đó thì sao?" Giang Thanh Ba lại hỏi."Sau đó thế tử chạy đến cứu cô gia."Đáp án này khiến Giang Thanh Ba kinh ngạc, nhướng mày, nhìn về phía nơi sân của đại phòng, môi đột nhiên cong lên.

Nàng nói mà, rõ ràng quan hệ hai phòng không tốt, nhưng vì sao Lục Minh Châu thấy hai tỷ muội Oánh tỷ lại không tức giận như nàng nghĩ.

Thì ra vì nguyên nhân này."Cô gia có mẫu thân che chở, mặc dù trải qua chuyện nguy hiểm này, nhưng cuộc sống cũng coi như khá lắm rồi." Lục Y dừng một chút: "Chưa được mấy năm, mẫu thân cô gia vì suy nghĩ buồn phiền quá nhiều mà ra đi, cuộc sống của cô gia mới trở nên khó khăn.

thường xuyên bị người hầu trong phủ khi dễ.""Võ An Hầu mặc kệ à?" Giang Thanh Ba nghe thấy thì nhíu mày, khi đó Lục Minh Châu chỉ mới bảy tuổi, vẫn là một đứa bé cần phải bảo vệ."Lúc đó Thái Thượng Hoàng còn đang tại vị, Võ An Hầu bận rộn nhiều việc, thường xuyên phải ra khỏi kinh thành làm việc." Mắt Lục Y đột nhiên bốc lửa giận: "Cũng vì chẳng ai chăm sóc, bọn hạ nhân sơ sót, năm cô gia bảy tuổi bị mấy kẻ buôn người bắt đi, bán cho một gia đình không con trai nhà nông, nam nhân kia thích uống rượu cũng thích đánh người, lúc Hầu gia tìm được thì cô gia đã bị đánh cho thoi thóp rồi.

từ lúc đấy cô gia hoạt bát hiếu động cũng giống như trở thành một người khác, yên lặng không thích nói chuyện."Giang Thanh Ba nghe thấy chuyện này đến cả sợi tóc cũng muốn dựng đứng hết cả lên.Nàng đã quá rộng lượng với nhị phòng rồi, phải làm cho chết mới được.Không đúng! Giang Thanh Ba kinh ngạc nhướng mày.

Đến bây giờ nhị phòng vẫn còn tung tăng nhảy nhót, là bình thường sao?"Lục MInh Châu cứ để thế sao?"Mắt Lục Y chớp chớp, im lặng nhìn chằm chằm Giang Thanh Ba."...!Đừng giấu diếm nữa, nói nhanh đi.""Lão gia nhị phòng bị ngựa đạp gãy một chân, té gãy chân và tay, rớt sông hai lần.

Có lần ra khỏi kinh bị người trói đến trong hốc núi đào mỏ...!Nửa năm sau mới tìm thấy, gầy xém chút không nhận ra người nữa.""Lục Minh Châu làm tốt lắm."Lục Y dùng ánh mắt ung dung nhìn nàng: "Tiểu thư, chuyện lần đó lớn lắm.

Nhị phòng cũng cảm thấy là cô gia làm.

Sau đó thế tử tự đi kiểm chứng, phát hiện không liên quan đến cô gia, là đối thủ của Hầu phủ làm."Một chiêu này của Lục Minh Châu thật là cao tay.Đuôi mắt Giang Thanh Ba nhếch lên, nhìn thẳng vào mắt Lục Y, xụ mặt xuống, lộ ra vẻ mặt đau thương: "Ôi, cô gia của các ngươi thật là bao dung, vì hài hòa của gia đình mà hy sinh quá nhiều."Lục Y:...Nếu như ánh mắt của người bớt vui vẻ lại thì nô tỳ sẽ tin đấy."Mấy hôm trước lão gia nhị phòng thuyên chuyển đến hộ bộ thất bại, nghe nói đêm đó con đập vỡ mất hai bình hoa.""Làm rất tốt.""Tiểu thư, người coi chừng một chút, nhất định đừng chọc cô gia tức giận.

Nếu không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy." Lục Y nhìn khuôn mặt tươi cười kia, trong lòng lại thấy lo lắng.Mặc dù cô gia rất thảm, nhưng nàng ấy càng lo lắng cho người tiểu thư không biết sợ này hơn..
 
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 76: Chương 76


"Yên tâm, ta biết nặng nhẹ.

Hơn nữa, ta chưa từng khi dễ Lục Minh Châu, chàng ấy không có lý do gì để đối phó ta cả.""...!Chỉ sợ người làm chuyện đụng đến điểm mấu chốt của cô gia." Lục Y nhỏ giọng thì thầm.Giang Thanh Ba vờ như không nghe thấy, nhìn về hướng nhị phòng, hừ lạnh: "Nhị phòng thật không là gì cả, trước kia đã quá nhân từ với bọn họ rồi."Lục Y đồng tình gật đầu.Ai mà ngờ Lục nhị thiếu gia nhìn thì nho nhã kia, lòng dạ lại đen tối, nham hiểm như thế chứ."Tiểu thư, xe ngựa đã chuẩn bị xong rồi." Giọng Lục Tùng từ trong sân truyền vào.Giang Thanh Ba lấy lại tinh thần, bỏ những đề tài không vui vẻ kia đi, nhẹ nhàng đứng dậy."Hôm nay có hội hoa, đi dạo phố thôi."*Mỗi năm Kinh Đô sẽ sẽ tổ chức đại hội ngắm hoa một lần, các thương gia hai bên đường phố cũng để trước cửa một chậu hoa xinh đẹp, trên đường người đến người đi, cũng có rất nhiều người ôm một chậu hoa.

Giang Thanh Ba vén rèm che lên, nhìn bốn phía xung quanh, vàng xanh tím...!Đủ mọi loại hoa cỏ vây xung quanh trước mặt, ngay cả trong không khí cũng tản ra mùi hoa thơm.Đã rất lâu rồi chưa thấy kinh đô náo nhiệt thế này.Nụ cười trên mặt Giang Thanh Ba c**ng c*ng, ngẩng đầu nhìn thẳng về phía tửu lầu Bách Phương ở trước mặt.

Mới vừa nãy nàng còn cảm nhận được có người đang quan sát mình.

Nhưng nàng tìm một hồi, cũng không tìm được chủ nhân của ánh mắt kia.

Mà ánh mắt đang quan sát nàng cũng đã biến mất.Nàng khó hiểu thu hồi tầm nhìn, hạ màn xe xuống, ngồi về xe ngựa.Người khi nãy là ai?"Tiểu thư, chúng ta đến -- Cô, cô..."Cô?Lục Y không có người thân, thì cô từ đâu ra?Giang Thanh Ba vén rèm xe lên, đột nhiên ngạc nhiên.

Lục Minh Châu đứng bên cạnh xe ngựa, thẳng lưng, vẻ mặt lạnh lùng, giống như nàng là kẻ thù giết phụ thân của chàng."Sao bây giờ mới đến, biết bọn ta chờ ngươi bao lâu rồi chưa?" Giọng Lục Minh Châu cất cao lên: "Có tin ta hưu ngươi luôn không.""??"Giọng Lục Minh Châu đầy ác độc, cực kỳ nóng tính, giống hệt như mấy tên nam tử tồi tồi chờ thê tử đi dạo phố, không chờ được mà nóng nảy.

Giang Thanh Ba bối rối một lúc lâu, thấy hôm nay chàng mặc một bộ y phục bằng vải bông, hơi nhướng mày.Nàng hiểu rồi.

Người này đang thi hành nhiệm vụ.Giang Thanh Ba lại thấy hứng thú, vỗ một cái lên bả vai của Lục Minh Châu."Kêu gì đấy? Ăn của ta, dùng của ta.

Ở rể nhà ta còn muốn hưu ta?" Giang Thanh Ba hừ lạnh: "Chàng có tin bây giờ ta lập tức làm chàng thu dọn đồ đạc cút khỏi nhà của ta không.”"...???"Lục Minh Châu giật mình trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào Giang Thanh Ba.Giang Thanh Ba khẽ cầm một góc vải màn che, nháy mắt ra hiệu..
 
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 77: Chương 77


Giang Thanh Ba: Ta mặc tơ lụa, chàng mặc vải bông, thân phận nhìn cái là biết ngay.

Phú bà và chàng rể ở rể ăn nhờ ở đậu nóng tính.Lục Minh Châu:...Chàng sai rồi, chàng cũng không nên xuất hiện!Nhưng đây là chuyện bất đắc dĩ đấy ---Giang Thanh Ba đảo mắt: Có sẵn kịch bản rồi đấy, tới lượt chàng"..." Lục Minh Châu xoa vùng giữa mày, mím môi, yên lặng một lúc rồi mở miệng nói: "Ta sai rồi, đừng đuổi ta ra ngoài.""Hừ, coi như chàng xin lỗi khá thành tâm, tạm thời để chàng ở thêm bên cạnh ta mấy ngày."Lục Minh Châu:...Lục Cửu:...Lục Y:...Phu nhân/ tiểu thư người đang nhảy nhót bên bờ vực của cái chết đấy.Lục Minh Châu im lặng cầm lấy cổ tay trắng nõn của nàng.

Giang Thanh Ba ngạc nhiên, cảm nhận lòng bàn tay sần sùi lướt nhẹ qua, đôi mắt càng ngày càng sáng hơn.Thả tấm rèm che xuống che khuất đi nửa người, tiến lên một bước đến gần Lục Minh Châu, dùng giọng nói mà chỉ có hai người mới nghe được nói."Thuyền hoa?""Ta là một tiểu thư khuê cát đi đến nơi đó có phải không tốt lắm không?""Ta thật sự rất không thích hợp để lên thuyền hoa đúng không?""Nhưng nếu phu quân yêu cầu, ta chỉ có thể liều mình đi cùng chàng.""Ta hy sinh như thế...!Thật khó khăn quá đi..."Lục Minh Châu:...Nếu trong lúc nói chuyện nàng đừng hớn hở như thế thì ta sẽ tin đấy."Mau, chúng ta lên xe ngựa." GIang Thanh Ba tạm dừng, giống như cũng cảm nhận được mình đang rất vui vẻ, hơi ho khan, dịu dàng mở miệng: "Lên xe ngựa đi.""Khá gần, không cần đi xe ngựa." Lục Minh Châu cúi đầu, nhỏ giọng nhắc nhở.Đi bộ thì mệt quá, nhưng nghĩ đến việc sắp được đến hoa lâu mà nàng mong đã từ lâu, chút đường đi này cũng chẳng coi là gì.

Nàng cầm lấy cây quạt giấy trên xe ngựa đưa cho Lục Minh Châu."??? Làm gì?""Che nắng cho ta."Người nam nhân này chẳng có chút tự giác bản thân đang ở rể nào cả, diễn xuất kém quá."...!Không phải nàng có mang theo màn che sao?""Ta kêu chàng che, sao chàng lại nói nhiều thế."Bây giờ nàng là phú bà có quyền có thế, sợ ai chứ?Lục Minh Châu:...Lục Y:...Lục Cửu:...Phu nhân/ tiểu thư nguy hiểm!Đi đến ven hồ lớn cũng một khắc đồng hồ, Lục Minh Châu hóa thân thành dù che nắng hình người, im lặng ở bên cạnh.

Đến mục tiêu, Giang Thanh Ba nhìn trúng thuyền hoa sang trọng nhất trên hồ.

Nàng không làm bậy, mà núp ở bên trong rèm che im lặng quan sát bốn phía.Trên đường nàng đến đây, cảm thấy được mấy đôi mắt như hình với bóng đi theo nàng, cũng có thể là quan sát Lục Minh Châu.

Nàng ho khan, dùng âm lượng chỉ cho mỗi Lục Minh Châu nghe: "Phải làm sao?""Đi đến thuyền hoa sang trọng nhất.

Hấp dẫn ánh mắt người khác, quậy càng lớn càng tốt." Lục Minh Châu cúi đầu, tay phải nắm thành quyền đặt ở bên môi nói.Thuyền hoa sang trọng nhất?Quậy banh nóc?Giang Thanh Ba rất thạo việc này.Nàng mang "người ở rể" lên thuyển, gọi loại rượu tốt nhất, thức ăn ngon nhất, vũ cơ đẹp nhất, phục vụ thượng đẳng nhất..
 
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 78: Chương 78


"Phu nhân, kinh phí vượt quá mức rồi." Lục Cửu nhìn thấy nha hoàn bưng rượu và thức ăn lên, đôi mắt đầy đau lòng, đi đến sau lưng Giang Thanh Ba nhỏ giông nhắc nhở."??? Bây giờ ta mới bắt đầu đây nè."Lục Cửu:...Lục Minh Châu xoa vùng giữa mày, đang tính mở miệng thì bị Giang Thanh Ba cướp trước."Mấy người nghèo ghê.

Tự ta bỏ tiền." Hiếm có khi có thể quang minh chính đại đến thuyền hoa chơi một lần, không thể hưởng thụ thoải mái một chút được à?Lục Cửu nghèo:...Lục Minh Châu nghèo:...Tiếng nhạc vang lên, lớp váy lụa mỏng đong đưa theo bài múa, sóng mắt của mỹ nhân xoay chuyển, cảnh đẹp như tranh vẽ.Bên dưới, Giang Thanh Ba gọi những cô nương khác trên thuyền, dọn bàn chơi xúc xắc, vừa thưởng thức mỹ nhân, vừa vui đùa.

Quá sung sướngVán đầu tiên, Giang Thanh Ba mua nhỏ, thua.Mỹ nhân mặc y phục đỏ bên cạnh đưa ly rượu lên, định vén rèm che của Giang Thanh Ba lên, thì đã một đôi đũa ngăn lại, Lục Minh Châu đuổi người mỹ nhân bên cạnh Giang Thanh Ba đi, ngồi xuống bên cạnh, cầm ly rót rượu, uống một hơi cạn sạch.Mỹ nhân hậm hực thu ly rượu lại, cũng chẳng để ý.

Cầm đầu tiếp tục lắc xúc xắc.Giang Thanh Ba lại thua rồi.Lục Minh Châu lại im lặng uống một ly.Mấy vòng sau...Loảng xoảng ---Ly rượu rơi trên bàn, thân thể Lục Minh Châu nghiêng ngả, ngã vào lòng Giang Thanh Ba."??? Say rồi?" Giang Thanh Ba chặc lưỡi hai tiếng, nói Lục Cửu đỡ người đi đến bên tháp mềm bên cạnh, sau đó lại than thở lắc đầu: "Quá vô dụng.""Quả thật rất vô dụng, mới năm ly thôi!" Mỹ nhân xung quanh phụ họa thêm.Lục Cửu:...Lục Y:...Phu nhân/ tiểu thư im miệng đi.Mấy lần cá cược sau đó, Lục Y lại uống thay nàng.

Lại qua thêm mấy lượt, mấy mỹ nhân chơi cùng đều gục xuống, lại đến người nhảy múa, mỹ nhân tấu nhạc lên thay.Cuối cùng cũng say hết rồi.Ngoài cửa sổ trời đã tối xuống, bốn phía đều đã treo đèn lồng đỏ rực.

Tiếng nhạc, tiếng cười đùa loáng thoáng truyền đến từ thuyền hoa xung quanh.Đột nhiên pháo hoa xinh đẹp nổ vang giữa trời, Lục Minh Châu say đến bất tỉnh đang nằm trên giường mềm, đôi mắt tỉnh táo, làm gì có chút dáng vẻ người say rượu đâu.Giang Thanh Ba chẳng chút bất ngờ, nàng tình cờ nghe được phụ thân nói qua, Lục Minh Châu là người ngàn ly không say.Xung quanh đã được lên đuốc, thuyền hoa bị bao vây.

Một quân vệ mặc khôi giáp đi vào khoang thuyền, cúi thấp đầu, mắt nhìn thẳng."Đại nhân, kế hoạch thành công."Ánh mắt Lục Minh Châu lạnh lùng, nhận lấy trường đao từ tên quân vệ, đứng dậy đi ra ngoài, đi qua cửa thì dừng lại, quay đầu nhìn Giang Thanh Ba đang ăn trái cây."Nàng ở chỗ này chờ ta...".
 
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 79: Chương 79


Đôi mắt Giang Thanh Ba sáng lên, vội vàng gật đầu.Ôi, mấy trò trong thuyền hoa này thật sự chơi rất vui đấy."...!Thôi, ngươi đi chung với ta đi.""Chàng phải bận bịu công vụ, hay là để ta ở chỗ này chờ chàng trở lại nhé."Lục Minh Châu nhìn nàng không nói gì.Vài giây sau, Giang Thanh Ba thua cuộc, đứng dậy đến bên cạnh Lục Minh Châu, nặn ra một nụ cười: "Ta vẫn cảm thấy nên đi theo bên cạnh chàng thì sẽ có cảm giác an toàn hơn."Lục Minh Châu:...Đầu chàng lại bắt đầu đau rồi.Đoàn người cùng nhau rời khỏi thuyền hoa, quân vệ níu Lục Cửu đi phía sau lại, hất cằm về phía Giang Thanh Ba."Nữ nhân này là ai thế? Sao dám nói chuyện với đại nhân như thế."Thật dũng cảm, vừa nãy hắn còn đang lo lắng đại nhân bực bội rút đao ra đấy."Phu nhân."Quân vệ trợn tròn mắt: "Là vị xấu xí kia ---""Xuỵt." Lục Cửu che miệng hắn lại, lạnh lùng nói: "Ngươi muốn chết thì cũng đừng kéo theo ta."Cứ xem dạo gần đây nhị phòng đã trải qua những gì.Hắn không muốn trở thành cái đinh trong mắt phu nhân đâu.*Bắc thành.Đèn đuốc chiếu sáng khắp ngõ hẻm, nhà dân hai bên sáng bừng ánh nến.

Giang Thanh Ba tùy ý nghiêng đầu, vừa khéo thấy cái đầu đen kịt ở giữa khe cửa.

Đối phương cũng nhìn thấy nàng, giống như bị kinh sợ, đóng sầm cửa lại.Giang Thanh Ba nhíu mày, nàng mang màn che không đến nỗi hù dọa người khác mà.

Tùy ý nhìn Lục Minh Châu đi phía trước, trong lòng hiểu rõ.

Danh tiếng của Củng Vệ Ti trong dân gian cũng không tốt lắm.Trách nhiệm của Củng Vệ Ti là nắm giữa tình báo và bắt người, là đao phủ trong tay Thái Thượng hoàng.

Nhưng trong mắt người dân của Đại Ngụy Triều, bọn họ giết người không gớm tay, ngang ngược không nói trái phải, đều là người không dễ chọc vào.Bọn họ không biết, những người như Lục Minh Châu đều là người nghe lệnh làm việc.Đoàn người dừng trước cửa một khu nhà dân, ngoài cửa và trong sân đang đứng hai mươi Củng Vệ Ti với dáng người cao ngất, mặt lạnh như tuyết, bên trong nhà đèn đuốc sáng như ban ngày, ánh sáng chiếu lên khôi giáp của quân vệ lóe ra hàn băng, bỗng dưng khiến ngôi nhà bình thường càng thêm lạnh lẽo mấy phần.Lục Minh Châu đi vào sân, khí thế quanh người bỗng thay đổi, khiến đám người kia không dám tùy tiện nhìn thẳng.

Những quân sĩ đứng xung quanh xếp hàng ngay ngắn như cọc gỗ.Lần đầu tiên Giang Thanh Ba nhìn thấy Lục Minh Châu như thế, cũng bị khí thế lạnh lẽo của chàng làm sợ hãi lùi lại một bước.Nàng hoàn toàn không ngờ, khi Lục Minh Châu làm việc lại lạnh như băng như thế.Chàng ngạo nghễ nhìn chín nam tử đang ngồi bệt giữa sân, đôi mắt thâm thúy khẽ chớp."Thiếu một người."Một tên quân sĩ tiến lên một bước, khom người nói: "Đại nhân, chúng thần không thấy những người khác.""Ha ha ha, đồng bọn chúng ta đã sớm chạy mất rồi." Tên đàn ông mặc y phục màu xám đang ngồi xổm dưới đất ngẩng đầu: "Mấy người tốt nhất là thả chúng ta ra đi, nếu không đồng bọn ta sẽ giết người thân của Lục chỉ huy sứ.

Một nam một nữ kia đều rất đẹp."Một nam một nữ?Giang Thanh Ba trợn to mắt, hôm nay Oánh tỷ ra cửa thấy Sầm Dược.

Đây là lần đầu tiên họ gặp lại khi hết hiểu lầm.Chẳng lẽ là hai người họ?.
 
Back
Top Bottom