Ngôn Tình Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 80: Chương 80


Trong đêm tối, bó đuốc tạo thành con rồng lửa chui vào trong ngõ hẻm.

Giang Thanh Ba đi một đoạn trong hẻm nhỏ chật hẹp, chân loạng choạng, đụng phải tấm lưng của Lục Minh Châu đang đi ở phía trước."Bậc thang ở đây không bằng phẳng, cẩn thận chút." Lục Minh Châu đỡ lấy nàng, nhỏ giọng nhắc nhở: "Chừng nào ta chưa tới những tên tội phạm kia sẽ không ra tay với Oánh tỷ đâu.""Nha đầu kia là đứa nhát gan." Giang Thanh Ba hít sâu một hơi, nhíu mày lại: "Hình như ta ngửi thấy mùi dầu lửa?"Lục Minh Châu hít sâu một hơi, chân mày hơi nhíu lại: "Hình như là..."Hai người đưa mắt nhìn nhau, vô thức bước nhanh hơn."Theo sát ta."Lục Minh Châu cầm lấy tay Giang Thanh Ba, người phía sau cũng ngoan ngoãn nắm tay chàng.Cả đoàn người dừng lại trong một căn nhà dân bỏ hoang.Lục Minh Châu liếc mắt nhìn ngôi nhà dân đóng kín cửa ở phía trước, chân mày nhíu lại, chàng chưa mở lời, một tên vệ quân đã tiến lên bẩm báo."Đối phương cầm đuốc ở chung một chỗ với hai người làm tin, thuộc hạ không dám hành động thiếu suy nghĩ." Vệ quân nói.Lục Minh Châu ừ một tiếng, leo lên thang trúc dựng sát bên tường.Giang Thanh Ba không thể chờ nữa, vòng qua trước người vệ quân, leo lên một cái thang trúc khác dựng bên cạnh.Hành động của nàng thu hút sự chú ý của tất cả vệ quân, bọn họ lại sợ hãi mà nhìn sang Lục Minh Châu.

Chàng nhìn nàng một cái, cũng không để ý.Tất cả vệ quân: ???Bình tĩnh thế à, đại nhân không bình thường!Giang Thanh Ba không biết gì về sự oán thầm trong lòng của vệ quân, thò đầu nhìn nhà dân đối diện.

Những ngôi nhà bằng gạch ngói xanh trong việc được thắp đèn đuốc sáng trưng, cửa phòng đóng kín.

Không có cách nào đoán được thân phận của đối phương, cũng chẳng thấy người.

Giang Thanh Ba nhíu mày, leo xuống khỏi thang trúc, hỏi vệ quân bên cạnh."Ngươi nhìn thấy con tin bị giam cầm bên trong chưa?" Giang Thanh Ba hi vọng người bên trong không phải Oánh tỷ.Vệ quân nhìn về phía Lục Minh Châu đang xuống khỏi thang trúc, thấy chàng gật đầu mới mở lời: "Thuộc hạ chưa thấy, nhưng nghe bên trong chuyển lời là một nam một nữ.""..."Điều này không nói lên được điều gì cả!"Lục Minh Châu đến chưa?"Tiếng hét điên cuồng phát ra từ phía phía đối diện, mọi người cũng theo đó mà nhìn về phía trước.Một tên vệ quân thấy Lục Minh Châu gật đầu thì tiến lên mấy bước đi đến ngõ hẻm hô lên về phía nhà dân: "Đại nhân của bọn ta đến rồi, ngươi có thể nói ra yêu cầu của mình.""Để Lục Minh Châu nói chuyện với ta."Lục Minh Châu không cử động, cúi thấp đầu, ngón tay xoa nhẹ, sờ cán dao."Lục Minh Châu."Người bên trong không chờ Lục Minh Châu lên tiếng đã mở miệng trước..
 
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 81: Chương 81


Ngay cả kêu ba lần rồi, Lục Minh Châu vaanx không lên tiếng.

Ánh lửa chiếu đến gò má chàng, không thấy rõ vẻ mặt của chàng.

Trong lòng Giang Thanh Ba sốt ruột nhưng nàng cũng không lên tiếng làm phiền mà đứng yên tại chỗ chờ."Lục Minh Châu, nếu ngươi không ra, ta sẽ giết người của Lục gia."Người đối diện dường như rất nóng nảy, giọng nói mang theo chút vội vàng.

Giang Thanh Ba lo lắng người bên trong thật sự rơi vào bí bách, thiết tha nhìn về phía người đàn ông "yên lặng là vàng" kia.Mà hình như Lục Minh Châu cũng biết suy nghĩ của nàng, cuối cùng cũng ngước mắt lên nhìn, môi mỏng khẽ mở."Ta muốn thấy con tin."Bốn phía bỗng yên tĩnh lại, chỉ có tiếng ngọn lửa đang cháy lốp bốp.

Một hồi lâu sau, giọng nói thô lỗ ở đối diện lại vang lên lần nữa."Có thể nhìn, nhưng chỉ có thể đứng ở cửa.

Nếu không ta sẽ giết bọn họ.""Được."Âm thanh cót két lại vang lên.

Giang Thanh Ba đoán người ở phía trong đã mở cửa.Giọng nói thô lỗ lại vang lên."Ngươi mở cửa.

Không thể vào, nếu không, ta sẽ g**t ch*t bọn họ."Vệ quân đã đến từ lâu, đẩy cửa ra nhìn một lát, mới làm động tác tay thể hiện đã an toàn.Lục Minh Châu nhấc chân đi đến.

Giang Thanh Ba theo sát phía sau, nàng muốn xác nhận con tin có phải là Oánh tỷ hay không.

Người phía trước liếc mắt nhìn nàng, bước chân cũng dừng lại."Lát nữa đứng sau lưng ta.""Ta biết rồi." Giang Thanh Ba khôn khéo gật đầu một cái.Giang Thanh Ba núp sau lưng người đàn ông cẩn thận thò đầu ra, nhìn con tin ở bên trong viện, khẽ nhíu mày.

Lương Nghi Tĩnh và Lục Tử Ninh bị trói thành hai cái bánh chưng trong phòng khách, không thấy người đàn ông với giọng nói thô lỗ kia đâu.

Nàng thở phào nhẹ nhõm.À, thì ra là hai người này, vậy thì không phải là chuyện của nàng.Có lẽ hành động thở phào của nàng quá rõ ràng nên đã thu hút sự chú ý của người khác.

Giang Thanh Ba chạm phải ánh mắt quan sát của mọi người, ngẩng đầu nhìn về phía "Lưỡi hái" đang treo trên trời.Hôm nay trăng sáng quả thật hợp cảnh .Lục Minh Châu nhìn thấy vẻ mặt Giang Thanh Ba, xoa ấn đường.Đúng là không nên dẫn nàng đến mà!"Thấy người chưa?" Giọng nói thô lỗ của người đàn ông dừng lại một chút: "Chỉ cần ngươi thả tất cả mọi người tối nay ngươi vừa bắt được, ta sẽ thả bọn họ đi."Lục Minh Châu liếc mắt nhìn vào sân, không nói gì, phất tay một cái."Vậy ngươi giết đi."Giọng nam thô lỗ: ???Lục Tử Ninh và Lương Nghi Tĩnh: ???Vệ quân xung quanh: ???Giang Thanh Ba cong môi, cố gắng nhịn cười, cơ thể không kiềm chế được mà run lên.Ha ha ha, nam nữ chính rất bối rối nhỉ.

Lục Minh Châu hoàn toàn không để ý đến mấy người.

Tay trái đột nhiên bị nắm lấy, nhận được ánh mắt cảnh cáo của người đàn ông.

Nàng ho khan một tiếng, cố gắng để bản thân trong thật nghiêm túc và đứng đắn.Nếu có thể nàng vẫn muốn ngửa mặt lên trời mà cười to..
 
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 82: Chương 82


"Ngươi gạt ta, mau thả người, nếu không ta sẽ đốt chết bọn họ đấy." Dường như hắn ta cảm thấy dùng lời nói không cảm thấy hoảng sợ, nên lại mang bó đuốc từ cửa bên đi đến."Ta chưa bao giờ bị uy h**p cả." Lục Minh Châu đưa tay, một tên vệ quân dâng cung tên lên: "Nếu người không hạ thủ, vậy ta sẽ giúp ngươi."Giọng nam thô ráp: ???Giang Thanh Ba chỉ nghĩ Lục Minh Châu nói vậy mà thôi, cho đến khi tiếng xé gió chợt nổi lên, ngay sau đó một tiếng k** r*n vang lên.

Nàng giật mình sững sờ tại chỗ.Nhân vật phản diện có khác, sự dứt khoát này, thủ đoạn này, nàng thích!Giang Thanh Ba nhìn thấy Lục Tử Ninh ngã ngồi dưới đất, thầm thở dài.

Đáng tiếc, mũi tên bắn không đủ chính xác, chỉ bắn trúng bắp đùi của hắn ta.Đáng tiếc ghê, nếu là nàng...À, nàng không kéo nổi dây cung nặng như thế!"Các ngươi làm gì thế?""Buông ta ra.""Buông ta ra."Khi Lục Minh Châu bắn tên thu hút ánh mắt của người bên trong, vệ quân đã lén lẻn vào sân.

Thừa dịp đối phương vẫn đang run sợ, thì đồng loạt bắt người.Chẳng qua bên trong không chỉ có một người mà còn có một người đàn ông thanh tú.Hai mắt hắn ứ máu, hắn trừng mắt nhìn Lục Minh Châu như muốn ăn tươi nuốt sống chàng: "Lục Minh Châu, ngươi là tên nịnh thần, đao phủ, giết hại trương thần, ngươi sẽ chết không toàn thây...!Sớm muộn gì cũng sẽ gặp báo ứng."Những từ này nàng nghe rất quen, người la lên là một nhóm tham quan ở Giang Nam kia, họ vừa la hét vừa bị kéo đi.Những người này thật sự không biết gì.Giang Thanh Ba nhìn người kia, ngẩng ra, kéo Lục Minh Châu."Sao hắn ta lại quen mắt thế, giống người ta nhìn thấy ở kinh thành đó.""Nhi tử thứ hai của Chu Thanh, trên kinh đô dán đầy lệnh truy nã hắn ta."Khó trách nàng cứ cảm thấy quen quen, thì ra là nhìn thấy người này trong lệnh truy nã.

Hơn nữa...Giang Thanh Ba nhìn người đàn ông thanh tú giơ ngón tay cái lên: "Ngươi nói đúng, người ác sẽ gặp báo ứng."Người đàn ông thanh tú: ???Lời này nói ra bỗng không phân rõ được nàng là địch hay bạn.Củng vệ quân: ???Người đàn bà này chủ động tìm cái chết hả?"Nghe nói năm trước ngươi cướp của dân nữ, sau chuyện này còn tính sát hại cả nhà người phụ nữ kia nữa.

Trung thần có thể làm mấy chuyện này à?" Giang Thanh Ba nhìn từ đầu đến chân của hắn ta: "Nhìn ngươi càng giống người sẽ gặp báo ứng hơn đấy."Người đàn ông thanh tú: ...Ngươi lễ phép hả?Củng vệ quân: ...Tiếng thở mạnh chết tiệt!.
 
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 83: Chương 83


Lục Minh Châu mím môi cười, từ sâu trong đáy mắt lộ ra sự vui thích.

Chàng phất tay một cái, vệ quân áp giải hai người rời đi.Người đàn ông thanh tú kia vẫn không cam lòng mà la to."Thái Thượng hoàng giết phụ thân, giết huynh đệ đoạt vị, tội ác vô cùng.

Tề vương mới chính là chân mệnh thiên tử.""Thái Thượng hoàng..."Hắn vừa mở miệng lần nữa thì vệ quân ở bên cạnh cởi vớ thúi xuống chặn miệng hắn.

Đáy mắt giận dữ không giãy ra khỏi dây thừng, chỉ có thể tức giận trợn tròn mắt nhìn mọi người.Giang Thanh Ba nghe thấy tiếng người đàn ông thanh tú la lên, trong lòng lại thấy lộp bộp.

Lúc Thái Thượng hoàng kế vị, trên bầu trời ngày nào cũng được bao phủ huyết quang.

Tiên Hoàng ngu ngốc, có khuynh hướng thích sủng phi Quách thị, thậm chí còn muốn phế bỏ ngôi vị Thái tử của Thái Thượng hoàng để con trai Quách thị thừa kế ngôi Hoàng đế.

Âm thầm mang binh phù cho Quách gia.(*) Binh phù: Là phù tiết (Lệnh bài) điều binh khiển tướng khi xưa.Cuộc chiến tranh quyền đoạt vị máu tanh thê thảm, quý tộc chết cũng rất nhiều.

Tiên hoàng vì muốn bảo vệ Thái Thượng hoàng mà lấy thân làm mồi câu chết trong cuộc phản loạn kia.

Ngoại tổ mẫu của nàng, là tỷ tỷ của Thái Thượng hoàng, nên quân Liên Hòa đại thắng, mới để Thái Thượng hoàng thuận lợi kế vị như ngày hôm nay.Nhưng cuối cùng vẫn xảy ra sơ suất, để cho nhi tử nhỏ trong nhà Tề Vương chạy thoát.Từ đây, sự phản loạn này đã trở thành bí mật mà giới quý tộc ở kinh đô không dám nhắc đến nữa.Bây giờ người đàn ông thanh tú dũng cảm, lại dám lớn giọng kể lại.

Củng vệ ti sợ chỉ có bận rộn mãi.Nhưng bây giờ nàng lại lo lắng cho mình hơn."Mới nãy ta nghe thấy...!Không sao chứ?""Không sao."Giang Thanh Ba thở phào nhẹ nhõm, quay đầu thì đúng lúc nhìn thấy vệ quân đã mang Lục Tử Ninh đang hôn mê rời khỏi cửa.

Lương Nghi Tĩnh lảo đảo theo sát phía sau, không ai chăm sóc nàng ta, rất nhiều lần suýt ngã nhào ở trên con hẻm nhỏ không bằng phẳng.Nàng vờ như không nhìn thấy, xem như không có chuyện gì, không nhìn nữa.

Nàng quay đầu thì nhìn thấy đôi mắt thâm sâu của Lục Minh Châu, khẽ nhíu mày."Sao thế?""Hôm nay cảm ơn nàng.""Phải trả giá vì gia đình này, cho dù có khó khăn nhưng ta cũng bằng lòng trợ giúp phu quân."Lục Cửu: ...Nàng bỏ ra cái gì? Có gì khó khăn, hôm nay nàng khó khăn ăn ngon uống ngon ở thuyền hoa hả?"Chơi còn vui vẻ hơn người khác nữa.Ra khỏi hẻm, Giang Thanh Ba lên xe ngựa, nhìn Lục Minh Châu đang cưỡi trên lưng ngựa vẫy tay một cái: "Chàng đi làm việc đi, ta về phủ trước đây."Lục Minh Châu nhìn xung quanh: "Muộn rồi, ta đưa nàng về."Giang Thanh Ba muốn nói không cần nhưng nhìn thấy đáy mắt Lục Minh Châu đã quyết định nên cũng không từ chối, nàng có thể nhớ rõ người đàn ông này có rất nhiều kẻ thù, không sợ gì cả chỉ sợ nhỡ đâu.Hạ mành che xuống, ngả người trong xe ngựa, Giang Thanh Ba nghe tiếng vó ngựa kêu lên bên ngoài, nghe tiếng bánh xe lăn, từ từ nhắm mắt lại.Giằng co một ngày trời, quá mệt mỏi.Khi nàng tỉnh lại lần nữa thì vẫn còn trên xe ngựa, ngoài xe lại không có bất kỳ âm thanh nào thì giật mình sợ hãi.

Nàng vén rèm che lên thì phát hiện đã ở Thu Thủy Uyển, đám người Lục Y, Lục Tùng vẫn đang bận rộn bên ngoài.

Nàng thở phào, đứng dậy xuống xe ngựa."Tiểu thư, cuối cùng người cũng tỉnh rồi.""Sao không đánh thức ta?""Cô gia không cho gọi ạ, nói người mệt rồi để người ngủ nhiều một chút." Lục Y vừa ngẩng đầu quan sát Giang Thanh Ba, vừa nhỏ tiếng nói: "Cô gia đưa người đến cửa thì đi ngay."Người đàn ông thanh tú kêu lên như thế, sợ rằng tối nay Củng vệ ti sẽ làm thêm giờ rồi, sợ ngay cả cung của Thái Thượng hoàng cũng ngủ không yên đấy."Chuẩn bị nước tắm, tối nay tắm rửa thoải mái chút.""Tiểu thư, đừng tắm.

Phu nhân phòng nhị đang hung dữ đi đến." Lục Mai khép cửa viện lại, chạy đến nói..
 
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 84: Chương 84


"Giang Thanh Ba cút ra đây, dám làm mà không dám nhận à?"Giọng nói khàn khàn từ bên ngoài viện truyền vào.

Giang Thanh Ba từ phòng tắm đi ra, nâng tay lên để đám người Lục Y mặc y phục, nàng nghiêng đầu nhìn về phía cửa viện đang đóng chặt, khẽ nhíu mày."Bà ta còn ở đó à?""Người tắm bao lâu thì phu nhân Nhị phòng ở bên ngoài ầm ĩ lâu từng đấy.

Sợ là bây giờ khắp Hầu phủ đều biết chuyện bà ta đến Thu Thủy Uyển gây chuyện." Lục Y thở dài, giải thích."Đúng là nghị lực.

Nếu giờ không ra ngoài gặp thì thật có lỗi với giọng nói khàn khàn của Nhị tẩu thật đấy.""Tiểu thư, đêm đã khuya rồi, hay là người đi ngủ đi?"Đừng...!Đừng ra ngoài gây chuyện.

Lục Y mệt mỏi khuyên nhủ."Vậy thì không được, Nhị tẩu kêu ta chân thành như thế, không đi ra thì không lễ phép đấy.

Công công biết thì sẽ đau lòng."Lục Y: ...Công công đau lòng không thì không biết nhưng tối nay sợ là phu nhân nhị phòng sẽ phải đau lòng đấy.Giang Thanh Ba mặc y phục tử tế xong thì ra khỏi phòng ngủ với mái tóc dài xõa xuống ngang eo đã khô hơn phân nửa.

Nha hoàn đang đứng ngoài cửa cản nhị phòng cũng đứng dạt sang hai bên."Nhị tẩu tìm ta có chuyện gì thế?" Vẻ mặt Giang Thanh Ba lười biếng, nàng phẩy chiếc quạt tròn.Đan Tuệ Quân nhìn thấy nàng giống như thấy kẻ thù, trong mắt lộ ra vẻ nguy hiểm mà nhào đến, nhưng vừa mới đi được hai bước thì đã bị nha hoàn bên cạnh ôm lấy eo, còn ôm lấy hai chân."Phu nhân, tỉnh táo chút đi.""Buông ra, các nàng ta không dám làm gì ta đâu."Nha hoàn bên cạnh bà bà nhìn về những đốm lửa trong tay hạ nhân Thu Thủy Uyển, nuốt nước bọt.Phu nhân à, biết mình biết ta rất quan trọng đấy.

Chủ tử của Thu Thủy Uyển này đều là nhân vật hung ác, người mà xông tới sợ là các nàng ấy sẽ động thủ thật đấy.

Hạ nhân của Thanh Phong Uyển càng ôm càng chặt.

Chủ tử ở Thu Thủy Uyển nổi tiếng là bao che, xảy ra chuyện những hạ nhân kia có Tam phu nhân che chở.

Còn các nàng ta thì thảm rồi."Buông ra...!Ta nói buông ta ra." Đan Tuệ Quân giãy dụa một lát thì phát hiện nha hoàn nhất quyết không thả ra, tức giận té ngã, tát một cái vào mặt nha hoàn bên cạnh.

Ngẩng đầu nhìn về phía Giang Thanh Ba đứng đối diện, mới nãy lửa giận bị chôn vùi, bây giờ lại bắt đầu dâng lên rồi."Giang Thanh Ba, ngươi là người đàn bà có lòng dạ đen tối, có phải muốn phòng nhị chúng ta tuyệt tử tuyệt tôn không hả?" Đan Tuệ Quân kích động, vẻ mặt vì tức giận mà đỏ bừng lên.Giang Thanh Ba nghiêng đầu, đau lòng che ngực: "Thì ra tìm ta là muốn nói về chuyện này à? Sao Nhị tẩu không nói sớm chứ?"Hơi thở Đan Tuệ Quân dần chậm lại: "Ngươi...!ngươi cố ý trả thù Tử Ninh.""Nghe Nhị tẩu nói, trả thù cháu trai Lục Tử Ninh cần dùng nhiều sức lực như thế hả?" Giang Thanh Ba duỗi ngón trỏ mảnh khảnh ra, cong môi cười một tiếng: "Một ngón tay của phu quân ta, đã có thể nghiền chết hắn ta dễ như trở bàn tay rồi.""Ngươi… ngươi...".
 
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 85: Chương 85


Ngón tay Đan Tuệ Quân chỉ Giang Thanh Ba như đang run lên, một lúc lâu vẫn không thể phát ra câu nào.Giang Thanh Ba thở dài: "Có phải Nhị tẩu muốn nói bọn ta đang muốn nhắm vào Nhị phòng không?""Phu thê hai người lòng dạ đen tối, vốn dĩ các người muốn nhắm vào…""Vốn dĩ trong lòng Nhị tẩu cũng biết rõ, suy cho cùng các người không hành sự thích đáng, ngay cả phu quân phòng lớn liều mạng cứu các người cũng đoạn tuyệt quan hệ với các ngươi."Đan Tuệ Quân vừa nghe thấy phòng lớn thì sắc mặt giận đến xanh lè: "Tai Môn tinh, Tai tinh.

Cũng do ngươi, mọi chuyện đều do ngươi.""Nhị tẩu cảm thấy ta không nên nói ra, để cho ngươi tiếp tục lừa gạt phòng lớn, tốt nhất là lừa đến nỗi tang cửa nát nhà sao?" Giang Thanh Ba kêu Lục Y: "Mau viết xuống ngày mai truyền cho phòng lớn biết, nói họ cẩn thận một chút.

Tâm tư Nhị phòng thật đáng sợ, vừa nghe một chút đã cảm thấy thật đáng sợ.""Hay là ta về nhà mẹ đẻ nhỉ?""Ngươi…"Đan Tuệ Quân vừa mới phun ra một tiếng, cặp mắt chao đảo rồi ngất xỉu.Giang Thanh Ba chớp mắt mấy cái, vô tội nhìn về phía đám người Lục Y: "Đây là Nhị tẩu tức đến xỉu hả?"Bọn hạ nhân của Thanh Phong Uyển: ...Rõ ràng là tức đến choáng váng đấy!Giang Thanh Ba coi thường lời tố cáo của họ, thở dài: "Ôi, trời tối rồi ngủ thôi, đi nói chuyện phiếm thật chẳng tốt chút nào, Nhị tẩu chẳng coi cơ thể mình ra gì cả.

Làm ta đau lòng quá đi thôi."Hạ nhân Thanh Phong Uyển: ...Ngươi sờ thử lương tâm mình rồi lặp lại câu đó lần nữa xem, nhìn xem mình có tự tin được mình không thế!"Còn ngây ra ở làm gì nữa? Khiêng về rồi tìm đại phu đi."Hai giọng nói đồng thời vang lên.Giang Thanh Ba nhìn về phía Hầu phu nhân đang đến với ánh trăng, nghênh đón nghẹn ngào nói: "Ban đêm Nhị tẩu không ngủ, lại còn đến đây nói chuyện phiếm.

Kết quả khiến bản thân tức đến ngất xỉu.

Khiến con đau lòng quá."Ôn Tĩnh: ...Ngươi sờ lương tâm mình rồi lặp lại câu sau cùng lần nữa xem.Ôn Tĩnh thúc giục mọi người đưa Đan Tuệ Quân đi, rồi để nha hoàn của mình đi gọi y phủ, làm xong thì nhìn đôi mắt vô tội của Giang Thanh Ba, khóe môi khẽ giật."Con...!con mau đi về đi.""Mặc dù Nhị tẩu tự làm mình tức đến ngất xỉu nhưng nói thế nào thì chuyện này cũng xảy ra ngoài viện của con.

Có cần phải phụ trách không ạ?" Giang Thanh Ba lo lắng nhíu mày: "Hay là con cũng đi xem một chút, mặc dù Nhị tẩu thấy con thì ngất đi lần nữa nhưng con không thể không đi.

Để người ta biết thì nghĩ thế nào đây? Còn nghĩ mấy phòng chúng con bất hòa, cho dù có bất hòa thật...".
 
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 86: Chương 86


Ôn Tĩnh nghe mà trán nổi đầy gân xanh, trước khi Giang Thanh Ba nói câu tiếp theo thì đã kịp thời chặn lại: "Cơ thể con không tốt hay là về nghỉ ngơi đi.

Nhà lão Nhị biết cũng sẽ không trách con.""Có thật không ạ? Sợ là Nhị tẩu sẽ không tin lời người nói." Giang Thanh Ba mong ngóng nhìn về phía Nhị phòng, trong lòng bắt đầu rục rịch: "Hay là con vẫn nên đi nhìn một chút nhỉ?""...!Không cần, bây giờ con lập tức, lập tức trở về ngủ."Kẻ gây chuyện thì tối khuya nên đi nghỉ ngơi.Bà ấy chẳng dám nghĩ đến cảnh Giang Thanh Ba đến Phong Thanh Uyển,, sợ một khi thành sự thật, e là tối nay sẽ không được ngủ mất."Không cần thật sao?" Giang Thanh Ba không muốn buông tha dễ dàng như thế."...!Thật sự không cần." Ôn Tĩnh cắn răng nghiến lợi, hai tay rục rịch."Được rồi." Giang Thanh Ba là một người thức thời: "Con rất lo lắng cho Nhị tẩu, mẫu thân nhất định phải gửi lời quan tâm của con đến tỷ ấy đấy.""...!Được."Không phải bà ấy sợ nàng vừa nói xong, tối nay có thể lập tức sẽ không ngủ cả đêm mất.Giang Thanh Ba vẫn vẫy tay một cái, bất đắc dĩ trở về phòng ngủ, suy nghĩ một lát lại gọi Lục Y đến."Tối nay các ngươi cẩn thận một chút, nhỡ đâu Nhị phòng lại đến nữa thì để cho bà ta ngồi bên ngoài chờ một lát, chờ ta tỉnh ngủ sẽ tiếp tục trò chuyện với bà ta."Lục Y:...Người nói lời này không sợ Nhị phòng lại lập tức tức đến choáng váng nữa hả?Trong mơ Giang Thanh Ba cũng thấy háo hức mong chờ, đáng tiếc đêm đó Đan Tuệ Quân không xuất hiện nữa.*Đến hôm sau, Đan Tuệ Quân mới tỉnh lại, nàng nhớ đến chuyện tối ngày hôm qua thì lại muốn đến Thu Thủy Uyển tính sổ."Phu nhân, Hầu gia ban lệnh cấm túc."Đan Tuệ Quân tức giận đập vỡ mấy bình hoa mới đè được lửa giận trong lòng xuống.

Bà ta ăn mặc chỉnh tề đi đến chỗ của Lục Tử Ninh, sắc mặt Lục Tử Ninh tái nhợt nằm trên tháp quý phi, chân trái băng vải thưa, thấm máu đỏ tươi, bà ta vừa nhìn thấy mắt đã đỏ bừng lên."Ninh nhi, đau lắm phải không?" Đan Tuệ Quân cầm khăn tay lên lau nước trên khóe mắt: "Đều do Giang Thanh Ba và Lục Minh Châu làm, nếu không phải vì đầu óc của họ, chờ khi có cơ hội trả thù..."Đan Tuệ Quân nói đến thì lại tức, bắt đầu hùng hùng hổ hổ trách mắng Tam phòng.

Lục Tử Ninh mím môi cúi đầu, không cãi lại, trong lòng cũng cảm thấy mình bị thương là do Lục Minh Châu làm..
 
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 87: Chương 87


"Cũng tại ngươi, nếu ngươi không ra ngoài." Đan Tuệ Quân nhìn về phía Lương Nghi Tĩnh đang yên lặng đứng bên cạnh, giống như tìm được lối thoát, hai mắt trợn tròn lên: "Người thì tốt rồi, ra ngoài với ngươi có một chuyến về thì trở thành thế này.

Nếu không phải vì ngươi, Ninh nhi cũng sẽ không bị thương."Lương Nghi Tĩnh không cãi lại, cúi thấp đầu, răng cắn chặt môi, khóe mắt đẫm nước khẽ chớp, vừa khéo ngẩng đầu lên cho Lục Tử Ninh nhìn thấy.

Thấy hắn lộ vẻ mặt đau lòng, vội vàng kéo cảm xúc đang muốn tung bay của Đan Tuệ Quân lại."Mẫu thân, người trách Nghi Tĩnh làm gì chứ? Là con muốn ra ngoài ngắm hoa.""Con...!Có nhi tức thì quên mất mẫu thân.

Con cũng giống phụ thân con, chẳng có lương tâm gì." Không biết Đan Tuệ Quân vừa nghĩ đến chuyện gì mà đột nhiên ngừng khóc.Lục Tử Ninh lập tức sững người, muốn mở miệng khuyên một tiếng, nào ngờ đã thấy Đan Tuệ Quân khóc càng nhiều hơn.

Hắn nhíu mày, tay chân luống cuống nhìn sang Lương Nghi Tĩnh.

Nàng ta ra dấu một cái, đôi mắt hắn ta sáng lên, đột nhiên ngã ra phía sau."Ui da…"Đan Tuệ Quân ngừng khóc: "Sao thế? Mẫu thân đụng trúng vết thương của con sao?""Đầu con rất đau, rất khó chịu, có thể là di chứng của việc mất nhiều máu.""Mau nằm xuống nghỉ ngơi đi.""Mẫu thân đang không vui, để nhi tử ngồi nói chuyện cùng người...""Đã thế còn trò chuyện gì nữa? Con mau nghỉ ngơi cho khỏe đi." Đan Tuệ Quân đưa người trở về tháp nằm, nhìn sang Lương Nghi Tĩnh nói: "Ngươi chăm sóc cho Tử Ninh tốt vào đấy.""Mẫu thân, con biết rồi.""Con nghỉ ngơi đi, mẫu thân về trước đây.""Mẫu thân đi thong thả."Khi bóng Đan Tuệ Quân biến mất trước cửa viện, Lục Tử Ninh thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên ngồi dậy, áy náy kéo tay Lương Nghi Tĩnh: "Để nàng phải chịu oan ức rồi, mẫu thân không cố ý đâu, chẳng qua bà ấy lo lắng cho ta quá thôi."Lương Nghi Tĩnh bật cười thành tiếng: "Ta biết, mẫu thân là quan tâm quá hóa loạn, sao ta có thể đành lòng trách bà ấy được chứ?""Nghi Tĩnh, nàng thật tốt."Hai người liên tục tình ý nhìn nhau.

Lát sau, Lương Nghi Tĩnh thẹn thùng cúi đầu, cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng dưới lòng bàn tay, đột nhiên rút tay về: "Chàng dưỡng thương cho tốt đi, đừng nghĩ đến chuyện khác.""Nghi Tĩnh, ta có thể.""Không được, mẫu thân biết thì sẽ tức giận.""Nghi Tĩnh...""Trước tiên chàng đừng nghĩ đến những thứ này.

Ta còn muốn đến Tam phòng nói cảm ơn đấy." Lương Nghi Tĩnh dừng một chút: "Tối hôm qua Tam thúc cứu chúng ta đấy.".
 
Hôm Nay Ta Đã Được Kế Thừa Di Sản Của Phu Quân Chưa
Chương 88: Chương 88


Lục Tử Ninh nhìn chằm chằm bắp đùi bị thương, sắc mặt cũng lạnh xuống."Nếu chúng ta thờ ơ, Hầu gia biết thì sẽ không vui." Lương Nghi Tĩnh giọng dịu dàng nói tiếp.Lục Tử Ninh nghĩ đến Võ An hầu, sắc mặt mới hòa hoãn một chút, hắn cảm động kéo tay Lương Nghi Tĩnh: "Khổ cho nàng rồi, chờ sau này ta thừa kế tước vị của phụ thân, ta sẽ khiến những người đó trả lại gấp đôi.""Đều nghe theo phu quân." Hai người cùng nhìn nhau một hồi, Lương Nghi Tỉnh đứng dậy rời khỏi tẩm phòng, dẫn theo nô tì và lễ vật đến Thu Thủy Uyển.*Cả Hầu phủ đều đến Minh Kính Đường dùng cơm.Ngoài viện Minh Kính Đường, Giang Thanh Ba và một nhà Nhị phòng không hẹn mà gặp nên có chút lúng túng, dẫu sao lần gây chuyện trước đó cũng chỉ mới qua nửa tháng.

Người Nhị phòng hoàn toàn yên lặng, Giang Thanh Ba nghĩ đối phương có thể cảm thấy lúng túng thật nên chủ động nở nụ cười hâm nóng bầu không khí."Nhị tẩu, đã lâu không gặp, muội cũng hơi nhớ tỷ đó nha."Đan Tuệ Quân:...Sớm muộn gì bà ta cũng sẽ xé nát cái miệng của Giang Thanh Ba!Bà ta liếc mắt nhìn Lục Minh Châu đang cầm trường đao đứng bên cạnh, không dám lộ ra chút bất mãn nào, cố gắng nặn ra một nụ cười: "Ta cũng rất nhớ Tam đệ muội đó, ngày khác sẽ đến viện của muội ngồi một chút.""Được nha, ta ngâm cho tỷ chút vây cá ngâm.

Lần trước tủ đến giọng nói có chút khàn khàn..."Đan Tuệ Quân:...Đan Tuệ Quân đảo mắt nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Lục Minh Châu, cười không nói gì.Trước tiên bà cứ nhịn đã!"Nghe nói các ngươi có ý kiến đối với cách ta cứu Lục Tử Ninh à?" Lục Minh Châu ngước mắt nhìn, trường đao đổi sang bên tay phải, nhìn thẳng vào người nhà Nhị phòng.Đan Tuệ Quân không ngờ Lục Minh Châu sẽ chủ động hỏi chuyện này, bà ta ngây người tại chỗ."Không có đâu.

Đệ bôn ba cực khổ bên ngoài, huynh đã muốn nói cảm ơn đệ từ lâu rồi, chẳng qua vẫn chưa tìm thấy đệ.

Lần này đa tạ Tam đệ đã cứu Tử Ninh." Lục Minh Quân phá tan sự yên lặng ngắn ngủi."Cảm ơn Tam thúc, nếu không có người, sợ rằng con và Nghi Tĩnh đã lành ít dữ nhiều rồi." Sau đó Lục Tử Ninh nói."Đa tạ Tam thúc." Lương Nghi Tĩnh cong gối thi lễ một cái.

Sau đó kéo lấy Đan Tuệ Quân vẫn chưa nói gì: "Mẫu thân cũng rất cảm kích Tam thúc.

Chẳng qua lúc chúng con về tình hình có chút nguy cấp, chất tức chưa kịp giải thích, mới để mẫu thân hiểu lầm làm ra chút chuyện không tốt.

Đều do chất tức sai rồi xin Tam thúc thứ lỗi."Đây là lần thứ hai Giang Thanh Ba thấy Lương Nghi Tĩnh vì Đan Tuệ Quân mà nhận trách nhiệm về mình, trong lòng thầm bật ngón cái lên.

Nữ chính là nhi tức tốt nhất, vừa co được dãn được, diễn xuất lại quá hay.

Sau khi Đan Tuệ Quân làm ầm ĩ thì hôm sau nàng ta đã tự mình mang lễ vật đến cửa, vừa nói cảm ơn vừa nói xin lỗi, không có chút bất mãn nào.Sau khi tiếp xúc với Lương Nghi Tĩnh, nàng mới biết lòng dạ người này thâm sâu khó lường, là người không dễ đối phó.

Khuyết điểm duy nhất là mắt nhìn không tốt, tìm một tên đàn ông xấu xa như Lục Tử Ninh.Giang Thanh Ba mong đợi nhìn về phía Đan Tuệ Quân vẫn luôn hiểu rõ việc im lặng này: "Ta biết Nhị tẩu cũng chuẩn bị nói cảm ơn với phu quân ta mà.""...!Chuyện lần trước là ta không đúng."Đan Tuệ Quân cắn răng nói.

Thứ Giang Thanh Ba muốn nghe đã nghe được, chủ động coi thường biểu cảm không tình nguyện của bà ta.

Dù sao cũng khiến Đan Tuệ Quân nói ra lời xin lỗi, vậy thì khó hơn việc mưa vào mùa hạ.

Giang Thanh Ba vui vẻ vẫy chiếc quạt trong tay, môi cũng vô thức cong lên."Nhị tẩu biết sai là tốt rồi, sau này chúng ta lại là tỷ muội tốt.""..."Cảm ơn, nhưng ta cũng không muốn trở thành tỷ muội với ngươi.Sau khi ăn xong, Giang Thanh Ba và Lục Minh Châu kiếm việc rời khỏi Minh Kính Đường.

Tối nay người này còn phải làm thêm giờ, trở về Thu Thủy Uyển đổi y phục, cầm đao rời đi.

Một lát sau, chàng mới vừa đến cửa viện người lại quay trở về.Động tác phẩy chiếc quạt tròn trong tay của Giang Thanh Ba ngừng lại, nàng hỏi: "Sao thế? Rơi đồ à?""Ngày mai nàng đến phủ trưởng công chúa dự tiệc à?" Lục Minh Châu đứng ở cửa hỏi."Đúng thế, đã chuẩn bị xong rồi.

Yên tâm, ta sẽ đeo khăn che mặt, không làm mất mặt chàng đâu.""...!Ta không có ý này." Lục Minh Châu nhéo ấn đường: "Trưởng công chúa không dễ nói chuyện, nếu nàng không muốn có thể không đi."Giang Thanh Ba lắc đầu từ chối: "Người ở kinh đô cũng sẽ có lúc gặp mặt, không tránh được."Lục Minh Châu biết nàng nói đúng, cũng không khuyên nữa, im lặng lát rồi nói: "Nếu như bị khi dễ thì về nói lại với ta.""Vâng ạ, phu quân tốt ghê." Giang Thanh Ba cong mắt nhìn Lục Minh Châu, nở nụ cười rạng rỡ.Ngày mai ngắm hoa yến, hy vọng trưởng công chúa không làm khó nàng!.
 
Back
Top Bottom