[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Hoanghuy] Tổng Hợp Plot 2H Sáng
Hiến tế
Hiến tế
Mới hôm trước viết ao3, hôm sau bất tỉnh suýt đi viện là bị dính lời nguyền hả ae?
R16, triển có thể lên tới r18, mpreg.
______________
Nguyễn Huy là con trai trưởng của già làng, người con trai hoàn hảo không một khuyết điểm.
Cơ thể cậu ta rắn chắc dẻo dai của một người làm việc chân tay, làn da bánh mật hay được phơi dưới nắng khiến nó trở nên căng bóng, điểm xuyết trên khuôn mặt những nốt ruồi li ti càng tôn lên vẻ đẹp trai ngời ngời của Nguyễn Huy.
Không chỉ nổi bật về ngoại hình, Nguyễn Huy còn cho dân làng thấy sức mạnh và tài năng về trí thông minh của mình.
Cậu ta chính là niềm tự hào đại diện cho cả làng.
Chỉ tiếc làng quê sâu thằm trong rừng rậm núi cao.
Con người lại mê tín dị đoan.
Trong khi những đứa em của Nguyễn Huy đều đã lập gia đình, con cái khéo biết tính nguyên hàm tích phân luôn rồi thì cha vẫn không cho phép Huy được nên duyên vợ chồng với ai.
Thực ra hồi trước Nguyễn Huy cũng từng làm ầm trời lên rồi, cuối cùng bị phạt ăn roi mây.
Cũng đau phết chứ đùa đâu.
Năm nay Nguyễn Huy đã 27 tuổi, chúc mừng vì 27 năm sống trên đời thậm chí cầm tấm tạp chí nóng bỏng của ông bô lên còn bị chửi, huống hồ gì mấy trò giao phối mất dạy.
Sinh nhật năm nay của Nguyễn Huy được tổ chức rất hoành tráng, chắc chắn trong làng chưa có ai được tổ chức sự kiện lớn như vậy.
Chỉ là trong bánh kem có gì đấy khiến Nguyễn Huy choáng váng mà ngã vật ra đất.
Thuốc ngủ được già làng - cha của cậu ta - bỏ vào với liều lượng đủ để Nguyễn Huy bất tỉnh trong 12 tiếng.
Dân làng trong lúc Nguyễn Huy bất tỉnh đã thay cho anh ta bộ đồ cưới truyền thống màu đỏ rực sắc lửa nổi bật, trang điểm cho anh ta để trở nên thật xinh đẹp, đặt anh vào kiệu mà làm lễ đưa dâu.
Già làng đau khổ chỉ biết khóc trong im lặng, ông ta thương con trai nhưng cũng không thể chống lại lệnh thần, Nguyễn Huy là chìa khoá duy nhất có thể hoá giải được lời nguyền cho ngôi làng.
Lễ đưa dâu tràn ngập tiếng than khóc nẫu ruột, chẳng ai vui vẻ mà tận hưởng niềm vui lễ cưới, chỉ ròng ròng nước mắt như ngày tang, niềm tự hào của cả làng giờ chẳng còn ở lại nữa.
Tỉnh dậy dưới lớp voan đỏ, Nguyễn Huy choáng váng mà vén voan lên chỉ để hoảng hốt nhận ra bản thân đang mặc bộ y phục cưới đỏ và ngồi trong chiếc kiệu đưa dâu, được đặt ngay ngắn trước cửa một hang động.
Nguyễn Huy hiểu rằng chỉ có thể dựa vào bản thân để sống, biết một khi đã bước vào nơi hang sâu kia sẽ khó có ngày trở lại, nhưng nếu đã là lời thỉnh cằu của cả làng, anh vẫn sẽ thử.
"Xin chào tân nương của ta, ta đã đợi nàng từ rất lâu rồi, hôm nay trông nàng thật lộng lẫy."
Nguyễn Huy sững người nhìn sinh vật nửa người nửa rắn cao hơn mười thước (xấp xỉ hơn 400 cm) sừng sững trước mắt mà hoảng loạn tột độ.
Cái quái gì vậy?
"Hình như người trong làng chưa nói cho em biết."
Con sinh vật kia nhìn Nguyễn Huy, nó lấy đầu ngón tay sắc nhọn to dữ tợn ấy mà sờ lấy mặt anh ta.
"Em tới đây để đẻ trứng cho ta, như vậy, làng em sẽ được sống trong nhung lụa, không lo đói kém, thiên tai, và em cũng sẽ được ta chăm sóc thật tử tế."
Ôi không, Nguyễn Huy không thể nào, anh ta thà chết còn hơn là hiến thân cho cái tên quỷ quái trước mặt.
"Ta là Đỗ Nhật Hoàng, xà thần cai quản vùng đất này."