Hài Hước [HoangHuy] Tổng hợp plot 2h sáng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Hoanghuy] Tổng Hợp Plot 2H Sáng
Hiến tế


Mới hôm trước viết ao3, hôm sau bất tỉnh suýt đi viện là bị dính lời nguyền hả ae?

R16, triển có thể lên tới r18, mpreg.

______________

Nguyễn Huy là con trai trưởng của già làng, người con trai hoàn hảo không một khuyết điểm.

Cơ thể cậu ta rắn chắc dẻo dai của một người làm việc chân tay, làn da bánh mật hay được phơi dưới nắng khiến nó trở nên căng bóng, điểm xuyết trên khuôn mặt những nốt ruồi li ti càng tôn lên vẻ đẹp trai ngời ngời của Nguyễn Huy.

Không chỉ nổi bật về ngoại hình, Nguyễn Huy còn cho dân làng thấy sức mạnh và tài năng về trí thông minh của mình.

Cậu ta chính là niềm tự hào đại diện cho cả làng.

Chỉ tiếc làng quê sâu thằm trong rừng rậm núi cao.

Con người lại mê tín dị đoan.

Trong khi những đứa em của Nguyễn Huy đều đã lập gia đình, con cái khéo biết tính nguyên hàm tích phân luôn rồi thì cha vẫn không cho phép Huy được nên duyên vợ chồng với ai.

Thực ra hồi trước Nguyễn Huy cũng từng làm ầm trời lên rồi, cuối cùng bị phạt ăn roi mây.

Cũng đau phết chứ đùa đâu.

Năm nay Nguyễn Huy đã 27 tuổi, chúc mừng vì 27 năm sống trên đời thậm chí cầm tấm tạp chí nóng bỏng của ông bô lên còn bị chửi, huống hồ gì mấy trò giao phối mất dạy.

Sinh nhật năm nay của Nguyễn Huy được tổ chức rất hoành tráng, chắc chắn trong làng chưa có ai được tổ chức sự kiện lớn như vậy.

Chỉ là trong bánh kem có gì đấy khiến Nguyễn Huy choáng váng mà ngã vật ra đất.

Thuốc ngủ được già làng - cha của cậu ta - bỏ vào với liều lượng đủ để Nguyễn Huy bất tỉnh trong 12 tiếng.

Dân làng trong lúc Nguyễn Huy bất tỉnh đã thay cho anh ta bộ đồ cưới truyền thống màu đỏ rực sắc lửa nổi bật, trang điểm cho anh ta để trở nên thật xinh đẹp, đặt anh vào kiệu mà làm lễ đưa dâu.

Già làng đau khổ chỉ biết khóc trong im lặng, ông ta thương con trai nhưng cũng không thể chống lại lệnh thần, Nguyễn Huy là chìa khoá duy nhất có thể hoá giải được lời nguyền cho ngôi làng.

Lễ đưa dâu tràn ngập tiếng than khóc nẫu ruột, chẳng ai vui vẻ mà tận hưởng niềm vui lễ cưới, chỉ ròng ròng nước mắt như ngày tang, niềm tự hào của cả làng giờ chẳng còn ở lại nữa.

Tỉnh dậy dưới lớp voan đỏ, Nguyễn Huy choáng váng mà vén voan lên chỉ để hoảng hốt nhận ra bản thân đang mặc bộ y phục cưới đỏ và ngồi trong chiếc kiệu đưa dâu, được đặt ngay ngắn trước cửa một hang động.

Nguyễn Huy hiểu rằng chỉ có thể dựa vào bản thân để sống, biết một khi đã bước vào nơi hang sâu kia sẽ khó có ngày trở lại, nhưng nếu đã là lời thỉnh cằu của cả làng, anh vẫn sẽ thử.

"Xin chào tân nương của ta, ta đã đợi nàng từ rất lâu rồi, hôm nay trông nàng thật lộng lẫy."

Nguyễn Huy sững người nhìn sinh vật nửa người nửa rắn cao hơn mười thước (xấp xỉ hơn 400 cm) sừng sững trước mắt mà hoảng loạn tột độ.

Cái quái gì vậy?

"Hình như người trong làng chưa nói cho em biết."

Con sinh vật kia nhìn Nguyễn Huy, nó lấy đầu ngón tay sắc nhọn to dữ tợn ấy mà sờ lấy mặt anh ta.

"Em tới đây để đẻ trứng cho ta, như vậy, làng em sẽ được sống trong nhung lụa, không lo đói kém, thiên tai, và em cũng sẽ được ta chăm sóc thật tử tế."

Ôi không, Nguyễn Huy không thể nào, anh ta thà chết còn hơn là hiến thân cho cái tên quỷ quái trước mặt.

"Ta là Đỗ Nhật Hoàng, xà thần cai quản vùng đất này."
 
[Hoanghuy] Tổng Hợp Plot 2H Sáng
Bẫy chuột


Đỗ Nhật Hoàng thích anh Nguyễn Huy.

Ảnh học lớp 12, còn Hoàng học lớp 11.

Anh Nguyễn Huy cao 1m78, thấp hơn Đỗ Nhật Hoàng 2cm.

Đỗ Nhật Hoàng là bisexual, Nguyễn Huy thẳng.

Anh Huy là trai thẳng.

Số lượng người yêu cũ của Nguyễn Huy sắp cán mốc 12 em trong cùng một năm rồi.

Em nào cũng xinh trắng, thế nào lại bị Nguyễn Huy đá không thương tiếc.

Ừ, đoán ảnh chỉ đá mấy em gái thôi, em trai thì chắc ảnh không đá đâu.

Thôi thì tự an ủi bản thân vậy thôi, Đỗ Nhật Hoàng không buồn đâu, ném hình ảnh anh ra sau đầu là ok hết, không quan tâm nữa là được.

Cố quên, cố lên!

"Ù uây, cưng là trai tân à?"

Ơ cái gì đấy?

Hoàn cảnh này là sao?

Tình thế gì đây?

Tại sao anh Huy lại ở trên người nó mà đè ép nó xuống với bộ ngực khủng hơn cả tương lai nó vậy?

Anh ta còn độc ác tới mức liên tục cọ xát hạ bộ của Nhật Hoàng, mặc cho cậu bé đang run hết cả người lên.

"Làm gì căng thế?

Anh không phải gay, chú cứ yên tâm."

Nguyễn Huy bĩu môi đáp lại, việc không thích trai là thật.

Ai nói ngồi cưỡi cu trai là thích trai đâu.

À.

Hai đứa chưa 18 tuổi.

Nguyễn Huy chợt nghĩ đến việc cả hai đứa còn chưa đủ tuổi để quan hệ nên anh quyết định dừng lại, vui vẻ dọn đồ cho cả hai rồi rời đi.

Một loạt hành động nhanh đến mức Nhật Hoàng đơ hẳn ra.

Anh ta bỏ mặc cậu bé đang căng cứng hạ bộ bên dưới, dương vật chật ních khoá quần, khó chịu vô cùng.

Quá vô đạo bất lương!
 
[Hoanghuy] Tổng Hợp Plot 2H Sáng
Alice in wonderland


Một con thỏ trắng muốt chạy ngang qua chàng trai, thẳng tiến tới chiếc lỗ.

Một con thỏ.

À không.

Một con người với đôi tai thỏ.

Nó mặc bộ đồ của quý tộc, tay cầm đồng hồ quả quýt, lắc lắc cơ thể cao lớn của mình mà dụ dỗ chàng trai kia tiến tới.

Ngoại hình và sự bí ẩn của người đàn ông cùng đôi tai thỏ đã thành công kéo Nguyễn Huy đi vào cái lỗ dẫn tới thế giới thần tiên.

Nguyễn Huy trượt chân rơi xuống cái lỗ thỏ sâu hun hút mà ngã oạch xuống nền đất lạnh.

Cơ thể ê ẩm mà nhìn ngó, tìm kiếm hình bóng con thỏ béo mà không hề nhận ra kích thước cơ thể càng ngày càng trở nên khổng lồ.

Cho tới khi Nguyễn Huy gặp cánh cửa màu hồng bé tí tẹo dưới chân, anh ta mới nhận ra bản thân đã đi xa tới nhường nào.

Bước một bước lùi lại, kích thước lại nhỏ đi, bước một bước tiến lên, cơ thể lại lớn hơn.

Nguyễn Huy hơi cáu mà chộp lấy ấm trà của đôi chị em song sinh dính liền nhỏ xíu bên cạnh mà nốc.

Ú oà, cơ thể anh ta trở lại bé tí, ngang bằng với kích thước của một con kiến.

Nguyễn Huy thô lỗ mặc kệ tiếng chửi đổng của đôi chị em dính liền kia mà bước ra ngoài, tiếp tục hành trình tìm kiếm hình bóng con thỏ đẹp mã béo ị kia.

Thực ra thì làm gì có con thỏ nào, chỉ có Đỗ Nhật Hoàng đang ngồi chăm sóc Nguyễn Huy trong phòng chăm sóc đặc biệt của bệnh nhân được phẫu thuật thùy não.

Anh yêu của cậu bị chẩn đoán mắc tâm thần phân liệt, may mắn là vào năm 1934 này anh cũng được phẫu thuật và chữa trị.

Chỉ là Nhật Hoàng không còn thấy Nguyễn Huy như trước nữa.
 
[Hoanghuy] Tổng Hợp Plot 2H Sáng
Đảo chiều


Đỗ Nhật Hoàng, đường đường là một thằng nhóc cao 1m8, học giỏi, chơi thể thao tốt, lúc nào cũng xếp đầu khối, được cử đi thi rất nhiều giải khoa học quốc gia, nhưng cậu ta bị phân thành một Omega.

Thật đấy, không đùa đâu.

Cậu ta bị phân hoá thành một Omega, cái tầng lớp đáy xã hội, dựa dẫm gần như hoàn toàn vào các Alpha để tồn tại.

"Đùa bố mày à?"

Nhật Hoàng nắm chặt tờ giấy trong tay tới mức nhàu nát, nó biết rõ chuyện gì sẽ xảy ra khi bản thán bị phân hoá thành Omega.

"Ôi, hoá ra cậu hotboy tài giỏi cao to rồi cũng bị phân hoá thành Omega luôn hả?"

Một giọng nói hơi trầm nhẹ truyền tới tai Nhật Hoàng, nó liếc nhẹ sang cái đầu thấp hơn mình bên cạnh, ghét bỏ nhìn cái tên Alpha đang híp mắt cười bên cạnh.

Cái thứ côn đồ chẳng có tý giáo dục nào lại được thành Alpha, còn cậu thì thành Omega.

Càng nghĩ càng bực, Nhật Hoàng giật mạnh tóc tên côn đồ kia khiến hắn kêu oai oái rõ to.

"Anh Nguyễn Huy, một tên côn đồ vô giáo dục như anh cẩn thận cái mồm đi, ai nói với anh là một Omega như tôi đéo làm cho thứ Alpha cặn bã như anh mang bầu được đấy?"

Cơ thể của Alpha vốn sinh ra không thể thụ thai hay hậu huyệt không mềm mại được như của Omega, nhưng Nhật Hoàng không quan tâm.

Không có bầu được thì tiêm thuốc, cấy tử cung, mà không bầu cũng tốt, không lo mấy về vấn đề con cái.

Còn về Nhật Hoàng à, kệ đi, đời cho như nào thì như thế ấy, chim vẫn to, sức vẫn bền, học vẫn giỏi, Hoàng vẫn được hâm mộ, khổ nỗi đi đâu cũng bị mấy thằng Alpha nó ngó.

Chỉ tội Ngyễn Huy vốn côn đồ, đầu gấu giờ ở nhà trở thành chỗ xả những khó chịu hay những cơn phát tình của Nhật Hoàng.

Alpha hay Omega đều bình đẳng thôi, chúng nó đã muốn thì kể cả Alpha đứng đầu chuỗi thức ăn như Nguyễn Huy cũng thành bình chứa như bình thường nhé!
 
[Hoanghuy] Tổng Hợp Plot 2H Sáng
Lính Cộng sản


W: BDSM, trôn có lài.

___

Chết dở rồi.

Nguyễn Phúc Quang đang vật lộn với một tên lính Cộng sản, bản thân sức khoẻ dù tương đương với hắn nhưng vì vẫn còn một chút hơi men còn sót lại sau trận nhậu nhẹt tối qua.

Trong cái không gian tràn ngập tiếng mưa đạn ầm trời này, chỉ cần hơi không để ý cũng có khả năng mất mạng như chơi.

Chỉ là Phúc Quang lơ là lạc hồn vào trong cái ánh mắt tràn nắng hoà bình ấy.

Một chút lơ là ấy dễ khiến con người ta để ý tiểu tiết hơn là những nguy hiểm xung quanh, và tên trung úy dày dặn kinh nghiệm chiến đấu cũng không ngoại lệ.

Chà, thằng Quang cũng tự nhận bản thân khá đẹp trai, đủ để khiến mấy cô em ngay từ lần đầu gặp đã nguyện lên giường mà rên rỉ dưới thân hắn.

Vậy mà bây giờ cái bản mặt tiền đắt xắt ra miếng ấy lãnh trọn một cú đấm giáng mạnh xuống từ tên Cộng quân.

Cảm giác rát bỏng khẽ khàng chạy đọc ra từ miệng hắn.

Thậm chí khi còn chưa kịp định thần lại mọi chuyện thì đôi bàn tay chai sạn đầy gân guốc của tên lính kia đã bóp chặt lấy cổ Quang, thành công khiến trung úy đau đớn gỡ tay mà mãi không xong.

Miệng Nguyễn Phúc Quang trào đầy nước bọt, hoà cùng đám máu khi ăn đủ những cú đấm lên khuôn mặt bầm tím của mình, cảm giác nghẹt thở và nỗi sợ cái chết như truyền thẳng lên đại não, mặt hắn tái đi vì không có không khí.

Nhưng len lỏi trong cảm giác sợ hãi cái chết tột cùng ấy lại có một chút gì thật sung sướng.

Mặc dù biểu hiện trên mặt Nguyễn Phúc Quang cho thấy cảm giác tuyệt vọng cùng cực, nhưng bên dưới lên quần dày cộp của hắn đã ướt đẫm dâm thủy từ bộ phận sinh dục vốn không bình thường của hắn.
 
[Hoanghuy] Tổng Hợp Plot 2H Sáng
No Smoking Here


Tôi bị chứng nghiện thuốc lá.

Ừ, cái chất nicotine độc hại ấy.

Rôi chẳng biết từ bao giờ, những ngọn khói bắt đầu chui vào buồng phổi mà len vào não bộ của tôi.

Cảm giác vừa choáng váng mà vừa giải toả khiến chúng trở thành người bạn duy nhất mà tôi có thể dựa dẫm.

Tôi khá thích viết nhạc, nhưng vì một lý do nào đó mà những bản nhạc tôi viết ra trở nên thật xa lạ.

Sau mỗi lần như thế, tôi chỉ biết đốt đi những bản nhạc ấy.

Mùi cháy đắng gần như đã quá quen thuộc trong cuộc sống của tôi.

Cây guitar bên cạnh cũng lâu rồi tôi chẳng đụng tới, nó như ám ảnh tôi rất lâu.

Nó làm tôi nhớ tới anh.

Anh tên là Huy, màu mè lên thì là Steven, anh thích được gọi thế.

Hồi xưa, tôi quen anh khi cùng bị phạt đi muộn, rồi cùng dọn dẹp nhà kho.

Tôi còn quen mấy người nữa, chúng tôi từng chơi cùng nhóm với nhau, thân lắm.

Chỉ là những gương mặt ấy trở nên đầy nhoè nhạt trong tôi, tôi chẳng còn muốn nhớ ai cả, chỉ còn mỗi anh Huy là tôi còn mang máng nhớ, vì tôi thích anh.

Tôi mồ côi mẹ, và bà ấy từng là ngọn lửa truyền động lực âm nhạc cho tôi, anh Huy cũng thế.

Tôi từng có một khoảng thời gian thật điên cuồng bên những người bạn của tôi.

Bạn biết đấy, tuổi trẻ thì không bao giờ quay lại, nên tất cả mọi người đã rất vui.

Ít nhất là trong khoảng thời gian đó, cho đến khi tất cả mọi người tách nhau ra.

Điếu thuốc tàn dần, chỉ còn một chút ánh sáng le lói trong bóng đêm phòng tôi.

Tôi nhìn lại bản nhạc tôi đã viết, một lần cuối.

Nó làm tôi nhớ tới cái ngày anh gục ngã bên vệ đường mà tôi đã chọn không tới đỡ anh dậy, hay cái ngày tôi phát điên mà đánh nhau với nhau một trận.

Nó làm khoảng cách chúng tôi trở nên thật khó cứu vãn.

Tôi nhớ những ngày anh giả vờ tỏ ra quyến rũ trước mặt tôi như thể một trò đùa vô hại giữa những thằng đực rựa với nhau, rồi nhào đến ném thẳng chiếc bánh kem vào mặt, như một cách để mừng sinh nhật.

Hơi nóng xung quanh căn phòng khiến tôi không thở nổi, tôi chẳng còn muốn mở mắt làm gì nữa.

Điếu thuốc bùng lên dữ dội cùng những bản nhạc tôi viết cho anh nhanh chóng lụi tàn cùng mùi xăng dầu quanh căn phòng, ít nhất thì cảm giác nghẹt thở ấy cho tôi gặp được mẹ, hoặc may mắn hơn thì anh sẽ tới cứu tôi, nhưng tôi chẳng còn muốn tồn tại trong cái địa ngục này nữa.

"Anh Huy này, anh nghe tin gì chưa?"

"Chưa, có gì à?"

"Hoàng nó tự sát chết rồi, nó tự phóng hoả."
 
Back
Top Bottom