Ko biết còn ai nhớ bộ kiếp sau gặp lại ko ha , bộ đó t có hứa ghi kết he mà do sếp trừ lương nên t đã thất hứa ghi se nên giờ t bù lại cho mấy bà nhỏ nhé
__________
Ở một kiếp sống khác, chúng ta vẫn yêu nhau,
không còn chia ly, không còn những ngày phải buông tay trong lặng im.
Khi ấy Hoàng tìm thấy Huy giữa biển người xa lạ, chỉ cần một ánh nhìn thôi cũng đủ nhận ra là nhau.
Ở kiếp sống ấy, cái ôm không còn là lần cuối, lời hứa không bị bỏ quên giữa thời gian, và yêu thương không phải trả giá bằng nước mắt.
Dù kiếp này anh đã đi xa, nhưng nếu luân hồi thật sự tồn tại, thì ở một nơi nào đó, một đời nào đó, hai linh hồn quen thuộc vẫn sẽ tìm về nhau và yêu nhau như chưa từng mất nhau lần nào.
Đỗ Nhật Hoàng ở kiếp này không còn một cách sát hình sự nữa mà cậu là nhân viên văn phòng, mỗi ngày đều gồng mình trong mớ giấy tờ và deadline, nhưng vẫn giữ nụ cười lịch sự, đôi mắt lấp lánh chút gì đó mệt mỏi nhưng vẫn ấm áp
Nguyễn Huy ở kiếp này cũng chẳng còn là ông trùm bị hàng vạn người ghét nữa mà anh là chủ tiệm hoa , luôn bận rộn với những bó hoa đầy màu sắc , tay anh luôn dính chút nhựa hoa , nụ cười và ánh mắt của anh vẫn không thay đổi dù có trải qua bao nhiêu kiếp .
Vẫn là cái ánh mắt sắc lạnh nhưng nó đã dịu đi
Hoàng bước vào tiệm hoa của Huy , tiếng chuông nhỏ vang lên khi cậu mở cửa tiệm .
Huy đang cắt tỉa bó bông hồng đỏ , anh ngẩng lên mày khẽ nhíu lại , một cảm giác quen thuộc chợt ùa về hình như anh đã gặp cậu ở đâu rồi nhưng lại không nhớ là gặp khi nào .
Bỗng giọng nói của Hoàng cắt ngang dòng suy nghĩ của Huy
" Anh ơi , cho em hỏi tiệm mình có hoa hồng đỏ không ạ "
" À có , anh đang tỉa lại có gì em đứng đợi anh một xíu nhé "
Nói rồi , Huy cúi xuống cẩn thận cắt tỉa bó hoa lại cho đẹp rồi gói cẩn thận bó hoa lại .
Khi đưa hoa cho Hoàng tay Huy có chạm vào tay cậu một thoáng , tim anh bỗng dưng đập mạnh .
Anh nhìn Hoàng đứng đó một cảm giác vừa quen thuộc vừa nhói trong tim anh .
Hoàng mặc áo sơ mi gọn gàng , dáng người điềm tĩnh giống như dáng người từng mặc bộ đồ cảnh sát đứng trong phiên toà nhìn anh
Kể từ ngày hôm đó , Hoàng lúc nào cũng ghé tiệm hoa của Huy , ngày nào cũng thế cũng là bó hoa hồng ấy .
Không biết từ khi nào anh lại quen thuộc với tiếng bước chân của Hoàng quen thuộc với nụ cười của cậu và cả cảm giác ấm áp khôbg tên mỗi khi Hoàng đứng trước mặt mình
Ngày qua ngày , Hoàng vẫn đều đặn ghé tiệm hoa .
Mỗi lần Huy nhìn Hoàng cười với mình , tim anh lại khẽ nhói lên không chỉ là cảm giác quen thuộc nữa mà là cảm giác ấm áp và an toàn mỗi khi đứng kế Hoàng , khiến anh muốn ở gần cậu nhiều hơn
Hoàng cũng bắt đầu để ý Huy cách Huy tỉ mỉ sắp xếp từng bông hoa, ánh mắt lấp lánh khi thấy khách hài lòng, nụ cười hiền từ luôn khiến Hoàng muốn nán lại lâu hơn.
Ban đầu là những cuộc trò chuyện ngắn, rồi dần dần là những câu chuyện dài hơn, những câu hỏi quan tâm lẫn nhau.
Một buổi chiều nắng vàng, Hoàng đứng nép trong cửa tiệm, tay cầm bó hoa, Huy tiến lại gần
"Giờ này , em còn chưa về
"Chỉ... muốn ở lại lâu một chút."
Huy nhìn Hoàng, tim bỗng dưng nặng trĩu nhưng cũng đầy hạnh phúc.
Lúc đó, cả hai đều nhận ra tình cảm không còn là chỉ cảm giác quen thuộc nữa, mà là yêu thương thực sự.
Từ những bó hoa, những buổi chiều , đến nụ cười và ánh mắt, Hoàng và Huy bắt đầu yêu nhau, âm thầm nhưng chắc chắn, như những bông hoa nở dần dưới ánh nắng, ấm áp và dịu dàng
Một ngày cuối tuần, Huy bảo Hoàng giúp anh chăm hoa trong tiệm.
Hai người cười nói, tay lấm nhựa cây, ánh mắt va chạm nhau nhiều lần.
Mỗi khoảng lặng trôi qua, Hoàng cúi xuống chăm một chậu hoa, Huy đứng gần, nhìn theo, lòng bỗng dưng mềm nhũn.
" Hoàng này , sao em hay mua hoa hồng vậy "
" Vì người em yêu , thích hoa hồng "
Huy thoáng khựng lại , chẳng lẽ Hoàng nhớ lại được kiếp trước rồi sao .
Hoàng ngẩng lên nhìn khuôn mặt ngơ ngác của anh cậu đưa tay khẽ gõ vào đầu anh
" Ngốc à , em yêu anh dù kiếp này hay kiếp khác em vẫn yêu anh , em sẽ không quên anh "
" Anh cũng yêu em "
" Anh nhớ là lần này , đừng thất hứa mà bỏ em nữa nha , lần trước em tới muộn nhưng lần này sẽ không muộn nữa "
" Được sẽ không bỏ em nữa "
Dù kiếp trước họ có để lạc mất nhau, nhưng kiếp này, số phận đã buộc hai người trở về bên nhau.
Không còn khoảng trống, không còn tiếc nuối, chỉ còn nụ cười và vòng tay ấm áp, chạm vào nhau mà chẳng sợ mất đi lần nữa.
Những gì từng hụt hẫng, từng đau đớn, đều trở thành ký ức để nhắc nhở rằng tình yêu thật sự không bao giờ biến mất, chỉ chờ đúng thời điểm để hai trái tim tìm thấy nhau lần nữa và lần này không gì có thể chia lìa đôi ta nữa
_______
Cuối cùng cũng là kết he huhuhu xúc động quá đi 😇