Cập nhật mới

Tiểu Thuyết ( Hoàng x Huy ) Truyện ngắn

( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Mình ơi


Thương anh là bởi chữ tình, nhớ anh là bởi chữ mình anh trao.

Năm tháng trôi qua nhưng ký ức về anh vẫn là nỗi đau không nguôi.

Đêm nào em cũng tự hỏi , giá như hôm đó anh không quay lại, giá như anh đừng đứng chắn trước em, giá như viên đạn đó đừng tìm đến anh , thì có lẽ giờ em đã không phải sống với một khoảng trống lớn đến vậy

Anh đi mang theo hoài bảo , ước mơ mang theo cả một tuổi thanh xuân , cũng mang theo linh hồn của em .

Người đi rồi, còn nỗi nhớ thì cứ ở lại.

Em cũng chẳng biết mình chờ đợi điều gì ,

chỉ biết mỗi lần nghĩ đến, lòng lại nhói lên một chút, như vết sẹo chẳng bao giờ lành.

Người đi một nữa hồn em chết

Một nữa hồn đau đến dại khờ

Em đi trên con đường quen thuộc

Tìm bóng dáng người ở nơi đâu

_______

Ghi đại chứ cũng ko có ý nghĩa gì sâu xa hết á
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Nhật Huyên và 2 ông ba


Nhật Huyên có hai ông ba .

Ba lớn tên Nhật Hoàng , lúc nào cũng nghiêm, từ ánh mắt đến giọng nói đều làm con bé co người lại.

Chỉ cần nghe tiếng dép của ổng ngoài hành lang là Huyên đã nuốt nước bọt, đứng thẳng lưng, tim đập thình thịch.

Không phải ổng ghét con bé, chỉ là ổng quá kỹ, quá sợ con nít hư nên thành ra Huyên lúc nào cũng sợ ba lớn nhất nhà

Ba nhỏ của Nhật Huyên tên Nguyễn Huy và đúng nghĩa là một trời một vực so với ba lớn.

Ba lớn Nhật Hoàng thì nghiêm như kẻ thù của tiếng cười, còn ba nhỏ Huy lại là chỗ trú ẩn êm nhất của con bé.

Huyên lúc nào cũng né sau lưng ba nhỏ, nhất là mỗi lần ba lớn chau mày hay gọi đúng tên 2 chữ của con bé.

Ba nhỏ Huy hiền đến mức chỉ cần nhìn thấy Huyên rưng rưng là ba đã cúi xuống chùi nước mắt, giọng nhỏ xíu:

"Thôi mà, lại đây với ba nhỏ...

"

Ba nhỏ luôn đứng ra chắn mỗi khi ba lớn phạt:

" Hoàng, con còn nhỏ mà... có gì cứ từ từ bảo nó , làm vậy nó sợ"

Còn khi ba lớn quay đi rồi, ba nhỏ kéo con bé lại, xoa đầu:

"Huyên ngoan của ba...

đừng sợ, có ba đây."

Ba nhỏ chiều con bé đến mức chỉ cần Huyên chìa tay là sẽ có kẹo, có trái cây, có ôm, có bất cứ thứ gì con bé muốn.Huyên sợ ba lớn một thì thương ba nhỏ tới mười.

Nay con bé được ba lớn và ba nhỏ cho đi biển chơi .

Vừa tới nơi, ba lớn Nhật Hoàng vẫn giữ nguyên phong thái nghiêm như trời trưa

"Huyên, đi sát ba.

Đừng chạy trước."

Con bé gật đầu xong đúng ba giây sau nó chạy một phát ra cát như gió thổi.

Hoàng đứng sững người:

"Con bé này!!"

"Hoàng kệ con bé đi, để nó chơi xíu... nó đi biển lần đầu mà."

Hoàng bất lực nhìn anh , rồi cả hai cùng nắm tay nhau đi ra chỗ của con bé đang ngồi nghịch cát .

Từ xa, con bé Nhật Huyên đang ngồi chồm hổm, hai tay vùi trong cát, miệng lẩm bẩm nói chuyện với cái lâu đài méo mó nó vừa làm.

" Ba lớn !

Ba nhỏ !

Lại coi lầu đài của con nè "

Hoàng nhìn một vòng, rồi nhẹ gật đầu như đang kiểm tra công trình thật:

"Ừ.

Nhưng tường này yếu.

Lát ba lớn xây lại cho."

Huyên xòe tay ôm lấy cả hai ba một lượt, cười toe:

"Ba lớn xây, ba nhỏ coi.

Con là công chúa!"

Hai ông ba nhìn nhau một người cười, một người bó tay, rồi cả hai cùng ngồi xuống cạnh con bé, như thể hôm nay biển rộng hơn vì nhà ba người này quá đỗi bình yên.

________

Quá lười để ghi một bộ dài
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Bản tình ca


Bản tình ca ấy vốn được viết bằng những điều rất nhỏ của hai đứa, một cái nắm tay khẽ, một ánh nhìn dài hơn bình thường, một câu nói tưởng vô tình mà lại khiến tim rung lên cả buổi nhưng rồi thời gian qua đi, từng nốt nhạc một rơi rụng, chỉ còn lại giai điệu dang dở treo lơ lửng giữa lồng ngực, để mỗi lần nghe lại, lòng lại nhói lên như thể tình yêu ấy chưa bao giờ hoàn thành nhưng cũng chẳng bao giờ biến mất.

Bản tình ca năm ấy giờ chẳng còn người nghe nữa, giai điệu từng ấm áp giờ nằm lại giữa những khoảng lặng dài lê thê của ký ức, phủ bụi bởi thời gian và những điều không kịp nói.

Ngày xưa chỉ cần một câu hát là hai đứa nhìn nhau cười, còn bây giờ bài nhạc ấy vang lên chỉ khiến lòng người chùng xuống, như một lời nhắc nhẹ mà đau người đã đi rồi, chỉ còn những âm thanh cũ tự xoay vòng trong trái tim kẻ ở lại.

Từ ngày anh rời khỏi thế giới này, bài hát ấy bỗng trở thành điều em không dám chạm đến.

Mỗi giai điệu vang lên đều như một nhát dao nhỏ, âm thầm nhưng đủ để làm em nghẹn lại.

Ngày xưa anh bảo: "

Sau này nếu lạc nhau, chỉ cần nghe lại bài này, anh sẽ tìm về."

Vậy mà bây giờ, bài hát vẫn còn, chỉ là người hứa thì đã đi về một nơi rất xa , nơi mà em không thể thấy anh nữa .

Giữa cả thế giới rộng lớn này, thứ duy nhất còn thuộc về hai đứa, lại là một bài hát mà người hát đã nằm xuống, còn người nghe thì chẳng đủ can đảm để bật lại lần nào nữa.

______

Vui rồi cũng phải có buồn cho cân bằng
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Định kiến xã hội


Người ta cứ bảo tình yêu đồng tính là sai, là bệnh, là thứ không nên tồn tại giữa đời này.

Tụi mình đã cố sống mặc kệ những lời xì xào đó, đã cố nắm tay nhau đi qua cả trăm ánh mắt soi mói, tưởng như chỉ cần thương nhau đủ nhiều thì sẽ vượt qua được hết.

Nhưng rồi anh mệt.

Anh mệt vì mỗi ngày phải chứng minh tụi mình không có gì sai.

Anh mệt vì những câu nói độc ác mà người ngoài xem như trò đùa.

Anh mệt vì cứ phải giấu đi những lúc anh khóc để em khỏi lo và đến một ngày anh buông.

Không phải vì hết yêu, mà vì anh không còn đủ sức để chống lại cả một thế giới luôn muốn tụi mình biến mất.

Từ lúc anh rời đi, em mới hiểu định kiến xã hội không giết người bằng súng, mà giết bằng từng lời khinh bỉ , từng ánh nhìn nặng nề, từng ngày khiến trái tim người ta mục nát dần.

4 chữ định kiến xã hội , cái thứ định kiến có thể giết chết tất cả mọi thứ, giết luôn cả đoạn tình cảm của em và anh , giết những ngày mình còn nắm tay nhau trên phố , giết luôn cả nụ cười ấm áp của anh ngày nào

Anh à , chúng ta thua rồi , thua bởi 4 chữ định kiến xã hội , chúng ta thua một cách thảm hại.

Cuối cùng thứ khiến chúng ta xa cách không phải là chia tay mà là xã hội

________

Cũng không buồn lắm nhỉ
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Ánh trăng


Ánh trăng , thứ vừa đẹp vừa tàn nhẫn, nó chứng kiến đoạn tình cảm của tụi mình từ lúc bắt đầu đến lúc rơi vỡ, nhìn em và anh nắm tay nhau dưới đêm trời sáng bạc, rồi cũng chính nó soi rõ khoảnh khắc anh rời khỏi đời em không một lời từ biệt.

Ánh trăng lạnh lắm, lạnh như khoảng trống anh để lại sau lưng, lạnh đến mức mỗi lần em ngước nhìn lên, lòng lại nhói như bị ai bóp mạnh.

Người ta bảo trăng chỉ mượn vàng của mặt trời,

còn em thì nghĩ trăng đã mượn anh đi mất và chẳng buồn trả lại nữa , anh đi theo ánh trăng về nơi xa rồi , ánh trăng đem anh của em đi rồi , ánh trăng không trả lại anh cho em nữa

Ánh trăng treo lơ lửng trên đầu, lặng im như biết rõ em đang cố níu một người đã bước vào nơi mà tay em không với tới.

Nó rọi xuống con đường hai đứa từng đi qua, kéo theo những ký ức cũ mà em tưởng mình đã chôn sâu từ lâu.

Mỗi đêm trăng tròn là mỗi lần em thấy mình hụt hẫng, vì ánh sáng ấy giống hệt ánh mắt anh ngày trước , vừa dịu dàng, vừa xa xăm, như thể anh luôn đứng ở đâu đó, rất gần mà cũng rất xa và dù em biết trăng không thể mang anh về lại, em vẫn ngửa mặt nhìn lên, như một thói quen cố chấp,

chờ một điều kỳ diệu mà trời đất này chưa bao giờ chịu ban cho em.

Ánh trăng càng về khuya càng lạnh, từng tia sáng mỏng manh lướt qua mái tóc, qua vai em, qua cả khoảng không nơi anh từng đứng.

Em khẽ thở dài, bàn tay vô thức vươn ra như muốn chạm vào thứ đã biến mất nhưng chỉ có bóng đêm ôm trọn khoảng trống.

Em nhớ những lần anh cười dưới ánh trăng,

những lần anh bảo: "Trăng này cũng đẹp, nhưng không đẹp bằng em."

Giờ chỉ còn lại em và ánh trăng một chứng nhân thờ ơ, vẫn sáng trên cao, soi rõ nỗi cô đơn sâu thẳm trong lòng em.

Có lẽ ánh trăng cũng biết, rằng có những người đã đi, dù muốn quay lại, cũng chẳng còn con đường nào dẫn về.

_______

Toàn mấy bản nháp ghi từ đời nào giờ mới đăng , t còn nhiều bản nháp trong truyện ngắn Hoàng Huy lắm nên t sẽ đăng hết luôn nhé
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Con sáo sang sông


Con sáo sang sông, lướt qua mặt nước lặng,

cánh bay rẽ sóng, mang theo nỗi nhớ em chẳng dám thốt, vừa tự do vừa hụt hẫng, như trái tim em khi anh đã rời đi.

Tiếng sáo ngân dài, vang lên giữa khoảng không, như nhắc nhở em về những ngày hai đứa nắm tay nhau, về những lời chưa kịp nói, những khoảnh khắc chưa kịp ôm trọn.

Em nhìn con sáo đi qua và biết rằng có những thứ trong đời, dù muốn giữ lại cũng chỉ còn biết nhìn theo từ xa, giống như anh đã rời đi, để lại em ôm trọn nỗi nhớ.

Con sáo tiếp tục bay, đưa đôi cánh về phía chân trời, mỗi nhịp vỗ cánh như kể câu chuyện của hai đứa vừa đẹp, vừa mong manh, vừa không bao giờ trở lại.

Em đứng bên bờ, nhìn sóng vỗ lấp lánh dưới nắng chiều, như muốn tìm bóng dáng anh trong từng gợn nước, nhưng chỉ thấy khoảng trống và cảm giác hụt hẫng đầy tay.

Rồi em hiểu, có những người đi qua đời nhau,

không cần lời từ biệt, cũng chẳng để lại vật gì

chỉ còn lại nỗi nhớ và hình ảnh lướt qua,

như con sáo sang sông, tự do nhưng xa vời,

và em chỉ biết đứng nhìn, để lòng trôi theo từng nhịp cánh bay

_____

T sẽ đăng hết bản nháp lên nha chứ lười ghi quá
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Quảng Trị


Quảng Trị sau chiến tranh , ánh sáng dịu dàng như sợ làm đau những vết thương còn rướm máu của đất .

Trên những con đường , người ta vẫn thấy những người mẹ ngồi bên hiên nhà , đôi tay run run khâu lại manh áo cũ , từng đường kim như vá lại cả một kí ức đã rách nát bởi bom đạn .

Ánh mắt những người mẹ nhìn xa xăm nơi cuối chân trời , như thể vẫn đang đợi chờ con của mình dù biết rằng những đứa con ấy đã nằm lại mãi mãi ở nơi dòng sông Thạch Hãn.

Cũng có những người vợ , mái tóc sớm bạc khi tuổi còn xanh , vẫn giữ thói quen nhóm bếp mỗi khi trời sớm chiều , đặt thêm một đôi đũa lên mâm cơm như sợ người về muộn sẽ đói .

Mâm cơm nguội dần theo thời gian nhưng lòng họ vẫn chưa từng nguội .

Họ không khóc , vì nước mắt đã cạn cùng thời gian , giờ chỉ còn lại nỗi nhớ , nỗi chờ đợi thành thói quen hoá thành hơi thở của những ngày lặng lẽ trôi.

Trên dòng sông Thạch Hãn , dòng nước trong hơn bao giờ hết .

Không còn mùi thuốc súng , không còn tiếng bom đạn nhưng dư âm của nó vẫn để lại , hằn sâu vào trong trái tim của những người mẹ , người vợ , trên mặt sông loang ánh nắng .

Phản chiếu bầu trời trong trẻo , như thể đất mẹ cũng đang mỉm cười , tiếng mái chèo khua nhẹ trên nước , âm thanh nhỏ nhoi ấy lại khiến lòng người run lên , bởi đó là tiếng sống thứ âm thanh mà bao ngày tháng chiến tranh họ đã quên .

Mảnh đất ấy vẫn thở nhưng là hơi thở mặn đắng của kí ức và nước mắt .

Nơi mà mỗi tất đất đều có người nằm lại , nơi mỗi giọt sương rơi cũng như một lời tiễn biệt chưa dứt.

Bản giao hưởng hợp xướng vang lên trong khán phòng của nhà hát lớn , âm thanh trầm buồn , từng nốt nhạc được viết bằng nước mắt người ở lại .

Ánh đèn hắng xuống hàng ghế đầu , nơi có bốn người đang ngồi lặng lẽ giữa không gian rộng lớn , hai cậu con trai và hai người phụ nữ , người phụ nữ ấy cuối đầu hai bàn tay run run đan vào nhau , đôi mắt mờ đục , bên cạnh là một người phụ nữ khác nắm chặt tấm ảnh cũ trong tay , từng ngón tay run lên khi tiếng violin cất cao , như gợi lại tiếng gió riết của của chiến trường xưa .

Nơi người ta nghe được nhịp đập của trái tim mình , nghe thấy tiếng gọi của Tổ Quốc.

" Bình yên rồi , ta về thôi "

Cường đặt tay lên ngực mình , nghe những nốt nhạc mà mình viết , ánh mắt đỏ hoe , cậu khẽ thì thầm.

" Mình ơi..."

Tiếng gọi tan trong không gian , hoà vào bản giao hưởng đang dâng lên , da diết như tiếng vọng của linh hồn người đã khuất .

Ánh đèn soi lên đôi mắt ướt , soi lên tấm ảnh người lính trẻ đang mỉm cười .

Một nụ cười đã hoá thành kí ức , một cái tên đã hoá thành tiếng gọi trong gió.

Ngoài kia , Quảng Trị lặng lẽ , gió từ Thạch Hãn sông thổi về , mang theo hơi đất , hơi người và những âm thanh chưa kịp ngủ yên.

Đò lên Thạch Hãn xin chèo nhẹ

Đáy sông còn đó bạn tôi nằm

Có tuổi hai mươi thành sông nước

Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Thư cảm ơn 💖


Cảm ơn mấy bà nhỏ đã ủng hộ truyện của t nha , mới ngày nào còn ăn mừng 1k người xem mà giờ lên 3k gần 4k rồi thật sự là rất vui luôn , cảm ơn mấy bà nhỏ đã luôn đọc truyện của t nhé , coi như đây cũng là cột mốc trong sự nghiệp ghi truyện của t rồi , có thể là t mua bánh kem về ăn mừng luôn .

Cảm ơn vì luôn ủng hộ ạ , dù truyện không được chỉnh chu cho lắm nhưng t sẽ cố thay đổi để ghi hay hơn

Cảm ơn mấy bà nhỏ nha

Mái iuuuuuuuuuuuuu 💖
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Thằng ngốc


Ngày xx tháng xx năm 2000

Nay thằng ngốc làm hư ảnh của Hoàng và người con gái mà Hoàng yêu nhất , khung hình rơi xuống cứa một đường vào chân thằng ngốc , đau lắm nhưng thằng ngốc không dám khóc

" con mẹ nó chứ , anh có biết tấm hình này quan trọng với tôi lắm không hả "

" Huy....xin lỗi...Hoàng đừng giận mà "

Hoàng không nói gì chỉ liếc nhìn thằng ngốc , rồi quay lưng đi

Ngày xx tháng xx năm 2000

Thằng ngốc hôm nay sửa lại khung hình cho Hoàng , mong Hoàng sẽ không giận nữa

" Huy...sửa lại cho Hoàng , rồi nè đừng giận...Huy nữa "

" Phiền phức , sao không chết đi cho rồi "

Thằng ngốc đựng lặng tại chỗ , nước mắt từ rơi xuống , đúng thằng ngốc nên chết đi thì Hoàng sẽ vui hơn

Ngày xx tháng xx năm 2000

Thằng ngốc như mọi ngày lên công ty đưa đồ ăn trưa cho Hoàng , nay Thằng ngốc đặc biệt làm món mà Hoàng thích ăn nhất nhưng khi đi tới cửa phòng của Hoàng thì lại thấy Hoàng và một cô gái khác đang hôn nhau

Ngày xx tháng xx năm 2000

Dạo này Hoàng ít về nhà hơn rồi , thằng ngốc nhớ Hoàng lắm lúc nào cũng chờ Hoàng tới tận khuya , chắc là vì Hoàng thấy thằng ngốc phiền phức nên không muốn về nhà nữa

Ngày xx tháng xx năm 2000

Thằng ngốc dạo này hay ho ra máu lắm , ngực cũng đau , thằng ngốc sắp chết rồi sao liệu Hoàng có vui khi thằng ngốc chết không

Ngày xx tháng xx năm 2000

Thằng ngốc nhận được kết quả khám của bệnh viện rồi " ung thư giai đoạn cuối " .

Thằng ngốc sắp chết thật rồi sao

Ngày 22 tháng 12 năm 2000

Thằng ngốc mãi mãi ở tuổi 28...

________

T nhập viện do tái phát viêm phổi rồi trời ơi , ko sao t vẫn ổn vẫn ghi truyện đc , mấy bà nhỏ giữ gìn sức khoẻ nha

Huy chết sau khi phát hiện ra bệnh sau 1 tháng nha mấy bà nhỏ

Mái iuuuuuuuu 💓
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Kiếp sống khác


Ko biết còn ai nhớ bộ kiếp sau gặp lại ko ha , bộ đó t có hứa ghi kết he mà do sếp trừ lương nên t đã thất hứa ghi se nên giờ t bù lại cho mấy bà nhỏ nhé

__________

Ở một kiếp sống khác, chúng ta vẫn yêu nhau,

không còn chia ly, không còn những ngày phải buông tay trong lặng im.

Khi ấy Hoàng tìm thấy Huy giữa biển người xa lạ, chỉ cần một ánh nhìn thôi cũng đủ nhận ra là nhau.

Ở kiếp sống ấy, cái ôm không còn là lần cuối, lời hứa không bị bỏ quên giữa thời gian, và yêu thương không phải trả giá bằng nước mắt.

Dù kiếp này anh đã đi xa, nhưng nếu luân hồi thật sự tồn tại, thì ở một nơi nào đó, một đời nào đó, hai linh hồn quen thuộc vẫn sẽ tìm về nhau và yêu nhau như chưa từng mất nhau lần nào.

Đỗ Nhật Hoàng ở kiếp này không còn một cách sát hình sự nữa mà cậu là nhân viên văn phòng, mỗi ngày đều gồng mình trong mớ giấy tờ và deadline, nhưng vẫn giữ nụ cười lịch sự, đôi mắt lấp lánh chút gì đó mệt mỏi nhưng vẫn ấm áp

Nguyễn Huy ở kiếp này cũng chẳng còn là ông trùm bị hàng vạn người ghét nữa mà anh là chủ tiệm hoa , luôn bận rộn với những bó hoa đầy màu sắc , tay anh luôn dính chút nhựa hoa , nụ cười và ánh mắt của anh vẫn không thay đổi dù có trải qua bao nhiêu kiếp .

Vẫn là cái ánh mắt sắc lạnh nhưng nó đã dịu đi

Hoàng bước vào tiệm hoa của Huy , tiếng chuông nhỏ vang lên khi cậu mở cửa tiệm .

Huy đang cắt tỉa bó bông hồng đỏ , anh ngẩng lên mày khẽ nhíu lại , một cảm giác quen thuộc chợt ùa về hình như anh đã gặp cậu ở đâu rồi nhưng lại không nhớ là gặp khi nào .

Bỗng giọng nói của Hoàng cắt ngang dòng suy nghĩ của Huy

" Anh ơi , cho em hỏi tiệm mình có hoa hồng đỏ không ạ "

" À có , anh đang tỉa lại có gì em đứng đợi anh một xíu nhé "

Nói rồi , Huy cúi xuống cẩn thận cắt tỉa bó hoa lại cho đẹp rồi gói cẩn thận bó hoa lại .

Khi đưa hoa cho Hoàng tay Huy có chạm vào tay cậu một thoáng , tim anh bỗng dưng đập mạnh .

Anh nhìn Hoàng đứng đó một cảm giác vừa quen thuộc vừa nhói trong tim anh .

Hoàng mặc áo sơ mi gọn gàng , dáng người điềm tĩnh giống như dáng người từng mặc bộ đồ cảnh sát đứng trong phiên toà nhìn anh

Kể từ ngày hôm đó , Hoàng lúc nào cũng ghé tiệm hoa của Huy , ngày nào cũng thế cũng là bó hoa hồng ấy .

Không biết từ khi nào anh lại quen thuộc với tiếng bước chân của Hoàng quen thuộc với nụ cười của cậu và cả cảm giác ấm áp khôbg tên mỗi khi Hoàng đứng trước mặt mình

Ngày qua ngày , Hoàng vẫn đều đặn ghé tiệm hoa .

Mỗi lần Huy nhìn Hoàng cười với mình , tim anh lại khẽ nhói lên không chỉ là cảm giác quen thuộc nữa mà là cảm giác ấm áp và an toàn mỗi khi đứng kế Hoàng , khiến anh muốn ở gần cậu nhiều hơn

Hoàng cũng bắt đầu để ý Huy cách Huy tỉ mỉ sắp xếp từng bông hoa, ánh mắt lấp lánh khi thấy khách hài lòng, nụ cười hiền từ luôn khiến Hoàng muốn nán lại lâu hơn.

Ban đầu là những cuộc trò chuyện ngắn, rồi dần dần là những câu chuyện dài hơn, những câu hỏi quan tâm lẫn nhau.

Một buổi chiều nắng vàng, Hoàng đứng nép trong cửa tiệm, tay cầm bó hoa, Huy tiến lại gần

"Giờ này , em còn chưa về

"Chỉ... muốn ở lại lâu một chút."

Huy nhìn Hoàng, tim bỗng dưng nặng trĩu nhưng cũng đầy hạnh phúc.

Lúc đó, cả hai đều nhận ra tình cảm không còn là chỉ cảm giác quen thuộc nữa, mà là yêu thương thực sự.

Từ những bó hoa, những buổi chiều , đến nụ cười và ánh mắt, Hoàng và Huy bắt đầu yêu nhau, âm thầm nhưng chắc chắn, như những bông hoa nở dần dưới ánh nắng, ấm áp và dịu dàng

Một ngày cuối tuần, Huy bảo Hoàng giúp anh chăm hoa trong tiệm.

Hai người cười nói, tay lấm nhựa cây, ánh mắt va chạm nhau nhiều lần.

Mỗi khoảng lặng trôi qua, Hoàng cúi xuống chăm một chậu hoa, Huy đứng gần, nhìn theo, lòng bỗng dưng mềm nhũn.

" Hoàng này , sao em hay mua hoa hồng vậy "

" Vì người em yêu , thích hoa hồng "

Huy thoáng khựng lại , chẳng lẽ Hoàng nhớ lại được kiếp trước rồi sao .

Hoàng ngẩng lên nhìn khuôn mặt ngơ ngác của anh cậu đưa tay khẽ gõ vào đầu anh

" Ngốc à , em yêu anh dù kiếp này hay kiếp khác em vẫn yêu anh , em sẽ không quên anh "

" Anh cũng yêu em "

" Anh nhớ là lần này , đừng thất hứa mà bỏ em nữa nha , lần trước em tới muộn nhưng lần này sẽ không muộn nữa "

" Được sẽ không bỏ em nữa "

Dù kiếp trước họ có để lạc mất nhau, nhưng kiếp này, số phận đã buộc hai người trở về bên nhau.

Không còn khoảng trống, không còn tiếc nuối, chỉ còn nụ cười và vòng tay ấm áp, chạm vào nhau mà chẳng sợ mất đi lần nữa.

Những gì từng hụt hẫng, từng đau đớn, đều trở thành ký ức để nhắc nhở rằng tình yêu thật sự không bao giờ biến mất, chỉ chờ đúng thời điểm để hai trái tim tìm thấy nhau lần nữa và lần này không gì có thể chia lìa đôi ta nữa

_______

Cuối cùng cũng là kết he huhuhu xúc động quá đi 😇
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Thông báo


Mấy bà nhỏ ơi , t có nên cho bộ kiếp sau gặp lại hoạt động lại ko nhỉ , t sợ mấy bà nhỏ chán cái thể loài này rồi á , t định chuyển từ bên acc phụ qua rồi t chỉnh lại cho nó dài với chỉnh chu hơn á , còn bộ kiếp sống khác thì chắc sẽ là phần 2 của bộ kiếp sau gặp lại

Nếu mấy bà nhỏ muốn hoạt động lại bộ đó thì bl cho t biết nha để t còn chuyển qua rồi t đăng lên luôn
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Đêm giao thừa của gia đình Hoàng Huy


Chúc mấy bà nhỏ năm mới vui vẻ , học thật giỏi nha , luôn xinh đẹp , chúc mầy bà nhỏ có tất cả trừ vất vả nhé , năm mới tui chúc mấy bà nhỏ có thật nhiều sức khoẻ và thực hiện được ước mơ của bản thân mình nhé

Tui cũng cảm ơn vì 5k mắt xem ạ

___________

Đêm giao thừa, nhà nhà rủ nhau đi xem pháo hoa, treo đèn trang trí cho căn nhà nhỏ của mình.

Hoàng và Huy cũng không ngoại lệ.

Từ chiều, Huy đã kéo Hoàng đi mua mấy dây đèn nháy cùng vài món trang trí đơn giản.

Không phải thứ gì cầu kỳ, chỉ là mấy chiếc đèn vàng ấm, vài tấm câu đối đỏ và một cành mai giả nhỏ, vừa đủ đặt gọn ở góc phòng khách.

"Có cần mua nhiều vậy không anh?"

Hoàng vừa cầm cuộn đèn vừa hỏi.

"Tết mà, nhà có con nít, phải có không khí vậy mới vui."

Còn Khang thì ngồi trong xe đẩy, hai tay ôm chặt con gấu bông.

Đôi mắt thằng bé sáng rỡ, nhìn thấy gì cũng thích, cái gì cũng với tay đòi ôm cho bằng được, khiến cả hai người lớn cứ nhìn là lại bật cười

Khi về tới nhà thì trời cũng đã tối.

Hoàng và Huy vừa thay đồ xong là cùng nhau bắt tay vào việc.

Một người lo treo đèn, dán câu đối, chỉnh lại mấy món trang trí trong phòng khách, người còn lại vào bếp nấu nướng, mùi thức ăn nóng hổi dần lan khắp căn nhà nhỏ.

Còn thằng nhóc Khang thì cũng "xung phong" giúp bố và ba của mình.

À mà nói cho đúng hơn là, thằng bé giúp cả hai có thêm việc để làm.

Nó chạy tới đâu là phá tới đó, dây đèn vừa treo xong đã bị kéo lệch, mấy tấm câu đối còn chưa kịp dán chặt đã bị bóc ra cầm nghịch.

Không tìm được chỗ nào để phá nữa, nó lại lon ton chạy ra chọc Hoàng rồi quay sang bám lấy Huy, miệng cười khanh khách như vừa nghĩ ra trò gì ghê gớm lắm.

"Con đứng yên một chỗ cho bố nhờ coi," Hoàng vừa nói vừa với tay giữ lại cuộn đèn sắp rơi.

" Thôi kệ nó đi , để cho Khang nó quậy đi nay giao thừa mà "

Khang chẳng hiểu hết lời người lớn, chỉ biết cười thật to, ôm chặt con gấu bông trong tay, chạy vòng quanh nhà như thể cả căn nhà này là sân chơi riêng của mình

Đến khi mọi thứ trong nhà cũng tươm tất, nồi lẩu được bắc lên bàn, mùi thơm nóng hổi lập tức lan ra khắp gian bếp nhỏ.

Cả nhà ngồi quây quần bên nhau, ánh đèn vàng hắt xuống làm không khí càng thêm ấm áp.

Hoàng gắp thức ăn cho Huy, còn Huy thì cẩn thận thổi nguội rồi mới đặt vào chén cho Khang.

Thằng nhóc ngồi giữa, hai chân đung đưa dưới ghế, miệng vừa ăn vừa luyên thuyên mấy câu chẳng đầu chẳng cuối.

Có lúc nó làm rơi đũa, có lúc lại chấm nước lẩu lên cả má, vậy mà vẫn cười tít mắt, vui không tả nổi.

Hoàng nhìn cảnh đó, tự nhiên thấy lòng mình mềm ra, cảm giác bình yên mà trước đây anh chưa từng nghĩ tới.

Ăn xong, vừa dọn dẹp xong xuôi thì ngoài trời cũng bắt đầu rộn ràng hẳn lên.

Tiếng người nói cười, tiếng đếm ngược vọng lại từ đâu đó.

Hoàng bế Khang lên, Huy đứng cạnh, cả ba cùng nhau ra ban công.

Rồi những chùm pháo hoa đầu tiên nở bung trên bầu trời đêm, sáng rực cả một góc trời.

Khang tròn xoe mắt, vỗ tay liên tục, miệng reo lên đầy phấn khích.

Hoàng và Huy đứng sát bên nhau, vai chạm vai, cùng nhìn lên bầu trời đầy sắc màu ấy.

" Anh nè "

" Hả kêu anh gì đó "

" Cảm ơn anh vì đã ở bên em , em yêu anh nhiều lắm "

Huy không nói gì chỉ mỉm cười rồi dựa đầu vào vai vững chắc của Hoàng , giữa khung cảnh pháo hoa rực rở khắp bầu trời sao là một gia đình 3 người đang hạnh phúc bên nhau

________

Chúc mầy bà nhỏ năm mới vui vẻ 💖

À mà đừng hỏi vì sao tết tây mà ghi đêm giao thừa vì t đã hết ý tưởng , với lại chắc tết tây cx là tết mà kệ đi 💔

Định 12h mới đăng mà thôi t đăng luôn rồi đi ngủ nữa 💔
 
( Hoàng X Huy ) Truyện Ngắn
Mùa nước nổi


Mở bát năm mới với những giọt nước mắt 😇

___________

Mùa nước nổi năm ấy, nó lặng lẽ dâng lên rồi cuốn anh đi, người mà cậu yêu nhất trên đời,

người mà cậu từng hứa, dù có phải bỏ cả mạng sống của mình cũng sẽ đứng ra che chắn, bảo vệ đến cùng nhưng con nước quá lớn, lời hứa thì lại quá nhỏ trước định mệnh tàn nhẫn.

Cậu chỉ kịp gọi tên anh giữa mênh mang nước bạc, chỉ kịp nhìn bóng anh chìm dần trong hỗn loạn, để rồi cả đời sau này, mỗi mùa nước về là một lần tim cậu vỡ ra không tiếng động.

Cậu sống tiếp, mang theo lời hứa chưa tròn, mang theo một người đã không còn ở lại và có lẽ, nỗi đau lớn nhất không phải là mất anh, mà là phải học cách tha thứ cho chính mình vì đã không giữ được người mình yêu hơn cả sinh mạng.

Đỗ Nhật Hoàng là sinh viên năm ba của Nhạc viện.

Cậu có dáng người cao ráo, cân đối, vai rộng vừa đủ để khi đứng trên sân khấu luôn tạo cảm giác vững chãi.

Gương mặt Hoàng sáng, đường nét rõ ràng, đặc biệt là nụ cười rạng rỡ như nắng sớm mỗi lần cười lên đều khiến không ít nữ sinh trong trường phải lén nhìn thêm vài lần, rồi giả vờ quay đi

Còn anh là Nguyễn Huy , 29 tuổi , anh là cảnh sát Huy mang dáng vẻ chín chắn của người đã va chạm với đời nhiều hơn tuổi.

Thân hình rắn rỏi, nước da sạm nắng vì những ngày dài ngoài hiện trường.

Gương mặt anh không hay cười, ánh mắt luôn trầm và sắc, như đã quen nhìn thẳng vào những góc tối của con người.

Trên người Huy lúc nào cũng toát ra cảm giác nghiêm túc, kỷ luật, khiến người khác vừa nể vừa dè chừng.

Nhưng ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng ấy là một người đàn ông có trách nhiệm, biết giữ lời hứa và sẵn sàng đứng ra che chắn cho những ai anh coi là quan trọng.

Cả hai gặp nhau trong một lần mưa bão dữ dội ở miền Trung.

Hoàng người từng cầm bút viết nên những ca từ dịu dàng, từng ôm đàn gảy ra những nốt nhạc đầy cảm xúc giờ đây lại cúi mình giữa mưa gió, vai gánh từng thùng mì, bao gạo, từng món đồ cứu trợ nặng trĩu để trao tận tay bà con.

Áo ướt sũng, bùn đất bám đầy ống quần, có lúc mệt đến run tay, nhưng trên môi cậu vẫn luôn nở nụ cười, một nụ cười ấm áp như thể muốn trấn an tất cả mọi người xung quanh.

Còn Huy, trong bộ đồ cảnh sát lấm lem bùn đất, gần như không có phút nghỉ.

Anh cùng đồng đội dọn cây đổ chắn ngang đường, lội nước xiết tìm người mắc kẹt, bế từng cụ già, dìu từng đứa trẻ ra khỏi vùng nguy hiểm.

Gương mặt anh căng thẳng, ánh mắt luôn dõi theo từng chuyển động nhỏ, nhưng mỗi khi nhìn thấy bà con an toàn, nét mệt mỏi trong anh lại dịu đi đôi chút.

Giữa mưa bão xám xịt, giữa tiếng gió rít và nước lũ cuồn cuộn, hai con người đến từ hai thế giới khác nhau vô tình chạm mắt, như một nốt nhạc lạc giữa bản giao hưởng dữ dội của thiên tai, mở ra một khởi đầu mà cả hai chưa từng nghĩ tới.

Một người cầm đàn , một người giữ màu áo xanh ấy vậy mà tim tìm đến , yêu nhau giữa bao phen

Cứ tưởng như tình yêu này sẽ bền chặt với nhau,

như sau cơn bão trời rồi sẽ lặng.

Giữa những ngày nắng lên từ bùn đất, hai bàn tay từng nắm, ngỡ chẳng rời xa.

Cứ tưởng chỉ cần yêu là đủ,

là đi qua hết thảy phong ba.

Nào ngờ đời còn nhiều ngã rẽ, để một chữ "bên nhau" cũng hóa mong manh.

______

Chúc mấy bà nhỏ đọc truyện vui vẻ
 
Back
Top Bottom