Tiên Hiệp Hoàng Tử Yêu Nghiệt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 700: 700: “các Ngài Cũng Sẽ Gửi Quân Cứu Viện”


Hốt Giác nhanh chóng nhảy số, quỳ xuống dưới đất.

“Đa tạ Đa tướng quân, ta hiểu rồi, nhưng hiện trong tay ta chỉ có mười vạn quân, mà Hoa Lạt Tử Mô có đến hai trăm vạn đại quân”.

“Yên tâm, các người không phải vẫn có mười vạn quân thủ thành ư, cộng thêm bảo vệ thành trì, dư sức đối phó, ta c*̃ng sẽ phái một phần khinh khí cầu giúp các người”.

Advertisement
“Vậy…Đa tướng quân, quân đội c*̉a ngài lớn mạnh như vậy, có thể giúp chúng ta một tay không?”
“Đương nhiên, Hắc Kỳ quân chính là muốn giúp các người chiến thắng Hoa Lạt Tử Mô”.

Hốt Giác vui mừng nói: “Các ngài c*̃ng sẽ gửi quân cứu viện?”
“Không…chúng ta phải tới…chỗ quê nhà c*̉a người Hoa Lạt Tử Mô…”
Hốt Giác trợn tròn mắt nhìn Đa Đoạt, cảm giác những người Trung Nguyên đây là muốn san bằng cả Hoa Lạt Tử Mô, không lẽ Ma Kha Mạt c*̃ng từng vũ nhục nữ nhân c*̉a bọn họ?
Hốt Giác đột nhiên nghĩ rằng, trận chiến này từ lúc bắt đầu đã là một cái bẫy, người Trung Nguyên trước mặt, thật không biết xấu hổ, nói những lời đó không chớp mắt, e là trên đời này tìm không ra kẻ thứ hai mặt dày vô sỉ như vậy nữa…
Đột Quyết Tư Thản, Khoa Nhĩ Mạn.

Thảo nguyên xanh tươi phì nhiêu c*̀ng với thành trì giờ đã trở thành bãi tan hoang, gần một trăm vạn quân Hoa Lạt Tử Mô ngày đêm tấn công, trong thành trì có không đến mười vạn thủ thành, thất thủ chỉ là vấn đề thời gian.

Trên tường thành Đột Quyết Tư Thản, quan thủ thành một thân đầy máu dõi mắt nhìn quân địch bất tận, cảm giác tuyệt vọng dâng lên…
“Tướng quân, rất nhiều huynh đệ bị thương chưa được chữa trị, vết thương ngày càng tệ”.

Quan thủ thành nặng nề nói.

“Chữa trị người bị thương nhẹ trước, những người bị nặng chỉ có thể tự sinh tự diệt thôi”.

“Tướng quân, như vậy…sẽ khiến mọi người chạnh lòng…”
“Vậy thì sao? Chúng ta chỉ còn lại từng này người, kẻ địch thì không hề suy giảm, quân cứu viện c*̃ng chưa tới…không lẽ đầu hàng?”
“Tướng quân, có câu này không biết nên nói thẳng hay không…nếu đại hãn đã bỏ rơi chúng ta…chúng ta ở đây chống cự, có cần thiết không?”
“Ngươi nhớ kĩ, hiện giờ chúng ta chiến đấu, không phải vì bất kì ai, mà là vì vạn dân trong thành, ngươi đã từng nghĩ tới, một khi đầu hàng, Hoa Lạt Tử Mô sẽ tha cho chúng ta? Bách tính trong thành có đường sống không? Với tính cách c*̉a bọn chúng, đồ sát cả thành không chừng…”
“Tiểu nhân hiểu rồi, nhưng mà, sợ là chúng ta thực sự không kiên trì được bao lâu nữa…”
“Haiz…chống cự được ngày nào hay ngày đó, thật ngưỡng mộ những huynh đệ đã nằm xuống, không cần phải lo sợ nữa…”
Lúc này, một binh sĩ chạy vào: “Tướng quân, thành Cát Á Tư Thản có thư”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 701: 701: Không Ai Dám Tin…


“Cái gì?”
Không ai dám tin…
“Các vị, thành Cát Á Tư Thản thực sự đã thất thủ, hơn nữa…hơn nữa đến cả đại hãn…c*̃ng không còn…”
Advertisement
Bầu không khí hoảng loạn bao trùm, tất cả không dám tin, thậm chí có người nhịn không được khóc rống lên…
“Đại hãn mất rồi? Vậy Khoa Nhĩ Mạn…không phải chấm hết rồi ư…”
“Thánh Allah…đây là sự thực? Rốt cuộc là tại sao…”
“Tướng quân…chúng ta làm sao giờ?”
Quan thủ thành phất tay, ra hiệu mọi người yên lặng.

“Các vị, đây là thư c*̉a Hốt Giác vương gia, ngài ấy bảo chúng ta kiên trì thêm mấy ngày, ngài ấy đang dẫn quân tới cứu viện”.

“Thật ư? Có quân cứu viện?”
“Tốt quá…chúng ta được cứu rồi…”
Mọi người vừa rồi còn tuyệt vọng không thiết sống, giờ lại như nắm được cọng rơm cứu mạng.

“Tướng quân, nhưng bọn họ nói Hốt Giác vương gia bán nước?”
Những người xung quanh khó hiểu nhìn nhau, quan thủ thành trầm mặc đôi phút, nói.

“Hốt Giác vương gia có phản bội hay không ta không biết, ta chỉ biết một điều, ngài ấy không bỏ rơi chúng ta, người duy nhất có thể cứu chúng ta hiện giờ, chỉ có Hốt Giác vương gia”.

“Đúng, đại hãn đã mất, còn so đo phản hay không phản, ai cứu chúng ta, người đó chính là chủ nhân”.

“Đúng vậy…”

Quan thủ thành lặng lẽ gật đầu.

“Được, truyền lệnh cho mọi người, quân cứu viện rất nhanh sẽ tới, chúng ta buộc toàn lực chống đỡ…”
“Rõ…”
Khi tin tức quân cứu viện sắp tới truyền xuống, bách tính và binh sĩ thành Đột Quyết Tư Thản ai nấy đều vui mừng không thôi, chỉ cần chống cự thêm chút, là có hi vọng được cứu…
Trong đại doanh Hoa Lạt Tử Mô.

Ma Kha Mạt cảm giác sự nhẫn nại c*̉a mình sắp cạn kiệt, hắn ta đã điều động tất cả quân đội có thể đến đây, nhưng hiện giờ, vẫn chưa chiếm được bất kì thành trì nào, thật sự quá nhục nhã…
Ma Kha Mạt nhìn các tướng quân chỉ huy.

“Các ngươi có thể cho ta một câu trả lời chính xác, bao giờ hạ được thành Đột Quyết Tư Thản?”
“Khả hãn…rất nhanh…nếu không có gì ngoài ý muốn, hai ngày nữa chắc chắn phá được thành”.

“Lại hai ngày nữa, ta đã nghe bao nhiêu lần rồi? Ba ngày, đúng ba ngày, trong vòng ba ngày này, nếu các ngươi không đốn hạ nổi thành Đột Quyết Tư Thản, chuẩn bị đi gặp thánh Allah đi!”
Các tướng lĩnh c*̃ng một bụng chướng khí, vốn sắp chiếm được thành, nhưng không hiểu tại sao, bách tính và binh sĩ trong thành lại đột nhiên liều mạng chống trả như phát điên…
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 702: 702: Chúng Ta Đã Tận Lực Rồi”


Rất nhanh sau đó, các tướng lĩnh tập trung bàn bạc, trông tòa thành Đột Quyết Tư Thản đổ nát, trong lòng mất hết kiên nhẫn…
“Các vị, chúng ta không còn nhiều thời gian, nếu vẫn không đánh vào thành, e là khả hãn sẽ lấy đầu chúng ta thị uy”.

“Vậy phải làm sao? Chúng ta đã tận lực rồi”.

Advertisement
“Mặc dù không biết người Khoa Nhĩ Mạn trong thành tại sao đột nhiên bộc phát, nhưng quân số chúng có hạn, những vị trí phòng thủ được c*̃ng giới hạn”.

“Ý c*̉a ngài là…”
“Cách phá thành nhanh nhất bây giờ, là tấn công đồng loạt tứ phía, quét sạch đám tàn binh còn lại…”

“Nhưng tấn công đồng loạt sẽ gây ra thiệt hại vô c*̀ng lớn với quân ta…”
“Vậy thì sao? Ngài muốn binh sĩ chết hay chúng ta chết? Khả hãn hoàn toàn không hiểu chiến sự, ngài ấy giờ chỉ muốn phá thành, chết thêm vài binh sĩ, chẳng đáng là gì với ngài ấy”.

Mọi người rơi vào trầm tư…
“Được, nghe theo ngài, giữ mạng mới là quan trọng nhất”.

“Đúng, chúng ta đều nghe ngài, mẹ nó…dù gì c*̃ng không thể để đầu chúng ta cắm trên cột cờ…”
“Phải đó…”
“Được, vậy đêm nay bắt đầu hành động, bất kể thương vong bao nhiêu, chỉ cần giết sạch quân địch, chính là thắng lợi…”
Nửa đêm…

Một cảnh tượng quân thủ thành Đột Quyết Tư Thản không thể tin nổi xảy ra, vô số quân đội Hoa Lạt Tử Mô xông tới từ tứ phía, với đủ loại vũ khí, máy móc trên tay, bọn chúng tấn công không theo bất kì chiến thuật nào, mà chỉ liều mạng lao lên…
Cách đánh này có thể chiếm thành rất nhanh chóng, nhưng cái giá phải trả c*̃ng vô c*̀ng lớn, ít nhất sẽ thương vong gấp năm, thậm chí gấp mười…
Hơn một tháng qua, chỉ riêng tiến công đã mất gần năm mươi vạn quân, điều này đã đạt tới giới hạn c*̉a Hoa Lạt Tử Mô, mà nay, chúng không những không kiềm chế, ngược lại càng điên cuồng…
“Viu…viu…viu…”
“Viu…viu…viu…”
Nửa đêm, vô số máy bắn đá hoạt động không ngừng công kích thành Đột Quyết Tư Thản, đủ loại vũ khí máy móc đều được đem ra, tiếng chém giết ầm ĩ mọi nơi…
“Giết…”
“Kẻ đầu tiên đặt chân lên thành, thưởng trăm lạng vàng…”
“Giết…”
Quan thủ thành Đột Quyết ý thức được, mọi chuyện đang vô c*̀ng cấp bách, kẻ địch không màng tất cả muốn phá thành, xem ra chúng đã mất hết kiên nhẫn.

“Thông báo các quân, hiện giờ chỉ có thể tự do đánh trả, một khi thành trì bị phá, lập tức lui vào trong thành, lập đội chiến đấu, tóm lại, nhất định phải kiên trì cho đến khi quân cứu viện tới, nếu không bách tính sẽ chịu thảm sát…”
“Rõ…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 703: 703: Hỗ Đặc Mạc Nhĩ Đã Bị Giết”


Chỉ còn lại mười vạn binh sĩ Khoa Nhĩ Mạn, hoàn toàn không lo được hết, rất nhanh sau đó, quân địch đã phá cổng thành, hai bên hỗn chiến…
c*̀ng lúc đó, Hốt Giác đang dẫn mười vạn đại quân chạy thẳng tới thành Đột Quyết Tư Thản…
Advertisement
Trong đại trướng liên quân, Hốt Giác tập họp tướng lĩnh.

“Các vị, bất luận các vị đánh giá ta thế nào, thì tất cả những việc ta làm, đều là vì tương lai Khoa Nhĩ Mạn, ta không thẹn với lòng”.

“Đột Quyết Tư Thản và Khải La Can Đạt có hàng trăm vạn con dân Khoa Nhĩ Mạn, đại hãn có thể không màng sống chết c*̉a họ, nhưng ta không làm được, ta tuyệt đối không bỏ rơi bách tính, dù cho sau này ai làm đại hãn, ta c*̃ng không quan tâm, hiện giờ, mọi người phải toàn lực trợ giúp ta, đi cứu những người dân vô tội khỏi chiến hỏa”.

“Hốt Giác vương gia, ta thề chết theo ngài…”

“Đúng, đại hãn đã chết, Hốt Giác vương gia chính là người thừa kế vương vị duy nhất, ta nguyện tận trung với ngài…”
“Phải đó, vương gia lao tâm khổ tứ để cứu giúp những bách tính Khoa Nhĩ Mạn, không ngại lời gièm pha chỉ trách, vương gia mới là đấng cứu thế thực thụ c*̉a Khoa Nhĩ Mạn…”
Vài tướng lĩnh được sắp xếp sắp bắt đầu hô hào, những người khác đa phần chỉ im lặng lắng nghe, nhưng họ c*̃ng hiểu rõ, c*̣c diện đã định, rất nhanh, tất cả tướng quân quỳ xuống, tuyên thệ tận trung…
Hốt Giác nở một nụ cười hài lòng…
“Nếu các vị đã ủng hộ, Hốt Giác ta nhất định sẽ tận lực, truyền lệnh c*̉a ta, các quân tăng tốc, hãy chắc chắn rằng ta sẽ tới thành Đột Quyết Tư Thản trong vòng hai ngày, tống cổ đám người Hoa Lạt Tử Mô khỏi lãnh thổ Khoa Nhĩ Mạn…”
“Rõ…”
Thành Đột Quyết Tư Thản, Khoa Nhĩ Mạn.

Qua hai ngày tấn công luân phiên, thương vong gần hai mươi vạn quân, Hoa Lạt Tử Mô cuối c*̀ng c*̃ng tiến vào trong thành Đột Quyết Tư Thản.

Chúng mặc sức đốt phá, đây chính là giờ khắc góc tối con người lộ ra, phàm người nào định phản kháng đều bị giết hại…
Trong đại doanh Hoa Lạt Tử Mô, Ma Kha Mạt nở nụ cười.

“Cuối c*̀ng đã đốn hạ thành Đột Quyết Tư Thản, từ hôm nay trở đi, nơi này chính là thành trì c*̉a Hoa Lạt Tử Mô, thảo nguyên bất tận c*̉a Đột Quyết c*̃ng sẽ trở thành vùng đất sinh sống c*̉a chúng ta, ha ha ha…”
“Khả hãn, thành Cát Á Tư Thản vừa gửi tin tới, người Trung Nguyên đã xông vào thành, Hỗ Đặc Mạc Nhĩ đã bị giết”.

“Cái gì? Đám người Trung Nguyên lợi hại vậy ư? Hỗ Đặc Mạc Nhĩ một đời anh hùng, mà lại có kết c*̣c này, ngươi nói xem tại sao không dưng dây vào đám người Trung Nguyên, để giờ cả thảo nguyên Tây Âu rơi vào tay ta, ha ha ha…”
“Chúc mừng khả hãn, Hỗ Đặc Mạc Nhĩ chết, thảo nguyên giờ không còn ai chống đối ngài nữa rồi”.

“Ừm, cho đại quân nhanh chóng thu dọn tàn dư quân địch, hỗ trợ Khải La Can Đạt, không thể để người Trung Nguyên cười nhạo”.

“Rõ…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 704: 704: “ước Chừng Hơn Năm Mươi Vạn”


Đúng lúc này, một binh sĩ chạy vào.

Advertisement
“Khả hãn…cấp báo”.

“Sao thế?”
“Phát hiện số lượng lớn quân viện trợ Khoa Nhĩ Mạn ở sườn đông”.

“Cái gì? Cát Á Tư Thản không phải thất thủ rồi ư, viện trợ ở đâu ra? Bao nhiêu người?”
“Ước chừng hơn năm mươi vạn”.

“Sao có thể, đã đánh nhau hai tháng, không hề thấy bất kỳ quân viện trợ nào, giờ phá thành xong lại đột nhiên nhảy từ đâu ra, có phải người Trung Nguyên không?”
“Không phải người Trung Nguyên, là quân tinh nhuệ Khoa Nhĩ Mạn, đại quân vương thành không biết tại sao lại ở đây, hiện giờ bọn chúng đã tiến vào thảo nguyên Đột Quyết, rất nhanh sẽ đụng độ hậu quân”.

Ma Kha Mạt mặc dù hồ nghi, nhưng vẫn nhanh tay giở bản đồ.

“Năm mươi vạn…quân số hiện giờ c*̉a ta là bao nhiêu?”
“Tiến công thành Đột Quyết Tư Thản tử vong hơn mười vạn, quân đội có thể chiến đấu được không tới năm mươi vạn, số còn lại đều đã điều tới Khải La Can Đạt”.

“Mẹ nó…đám người Khoa Nhĩ Mạn lì lợm, chúng là muốn cá chết lưới rách với chúng ta, truyền lệnh hậu quân, chặn chúng lại, những quân đội khác lập tức đóng quân tại Đột Quyết Tư Thản, chờ cứu viện…”

“Khả hãn, có cần điều quân đội ở Khải La Can Đạt về không?”
“Không cần, năm mươi vạn này hẳn là số quân cuối c*̀ng c*̉a Khoa Nhĩ Mạn, chỉ cần chúng ta thủ trong thành, bọn chúng sẽ không làm gì được, đợi quân cứu viện tới nơi, chúng ta trong ngoài kết hợp, bọn chúng chỉ có đường chết”.

“Khả hãn, quân đội có thể điều động c*̉a nước ta không nhiều, nếu lại điều binh tới đây, thì lớp phòng thủ tối thiểu c*̉a thành…c*̃ng không còn bảo đảm”.

“Giờ là thời khắc quyết định vận mệnh c*̉a Hoa Lạt Tử Mô, trong nước c*̃ng không bị xâm lược, sợ gì chứ? Lập tức truyền lệnh, các thành cắt một nửa quân thủ thành nhanh chóng đến đây cứu viện”.

“Vâng, khả hãn”.

Hốt Giác dẫn mười vạn quân tinh nhuệ Khoa Nhĩ Mạn tấn công đại quân Hoa Lạt Tử Mô, sức ép c*̉a gần hai mươi vạn kỵ binh khiến những binh sĩ Hoa Lạt Tử Mô vừa trải qua chiến trận khốc liệt hoàn toàn không sức chống cự, chưa đến ba ngày, Hoa Lạt Tử Mô đã bại trận…
“Báo…vương gia, toàn bộ quân đội Hoa Lạt Tử Mô đã rút lui vào thành Đột Quyết Tư Thản, kỵ binh ta c*̃ng đã thu quân”.

“Xem ra chúng ta tới muộn một bước, nên làm thế nào mới phải, chúng ta không đem theo máy móc công thành, hiện giờ Khải La Can Đạt vẫn đang nằm trong nguy hiểm, ta buộc phải nhanh chóng nghĩ cách…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 705: 705: Tất Cả Mọi Người Ngước Nhìn Lên Trời


“Vương gia, hay là…cầu cứu Trung Nguyên, không phải bọn chúng có thứ vũ khí thả bom trong thành ư, Đột Quyết Tư Thản cách Khải La Can Đạt không xa, chắc chắn không thành vấn đề”.

Hốt Giác thở dài.

Advertisement
“Người Trung Nguyên…haiz…có lẽ chúng đang hi vọng chúng ta lưỡng bại câu thương, chúng ta đã mất quyền chủ động trong cuộc chiến này, chỉ có thể đánh theo đường chúng vạch sẵn”.

“Báo với khinh khí cầu đi c*̀ng chúng ta…ta cần giúp mở đường công thành”.

“Vâng…”
Rất nhanh, Đa Đoạt đã nhận được tin thỉnh cầu…

“Tốc độ c*̉a Hốt Giác nhanh thật, nếu sớm hơn mấy ngày, thành Đột Quyết Tư Thản chưa mất thì gay to”.

“Đa tướng quân, lời này c*̉a ngài ý là? Sao ta nghe không hiểu…”
“Ha ha…ý là ta hi vọng Hoa Lạt Tử Mô chiếm được Đột Quyết Tư Thản, chúng mới không chịu bỏ đi, như vậy, thành Đột Quyết Tư Thản sẽ trở thành mồ chôn c*̉a cả hai bọn chúng”.

“Đã hiểu…ngài muốn Hoa Lạt Tử Mô ép chết Khoa Nhĩ Mạn, để chúng không thể cầu cứu”.

“Ừm…đợi đến lúc chúng đánh nhau hăng say, c*̃ng là lúc Hắc Kỳ quân chiếm lĩnh Hoa Lạt Tử Mô, trận chiến này đánh đủ lâu, đã tới lúc nên kết thúc, truyền lệnh khinh khí cầu điều hai cỗ Tinh Thần số một mở đường cho Khoa Nhĩ Mạn, hãy để hai đế quốc thảo nguyên quyết tử với nhau đi…”
Thành Mộc Lộc, Hoa Lạt Tử Mô.

Đây là một trong bốn vương thành c*̉a Hoa Lạt Tử Mô, c*̃ng là tòa thành gần kề nhất với Khoa Nhĩ Mạn, hiện nay trong thành một mảng hỗn loạn, lượng lớn quân thủ thành đã bị điều đến Khoa Nhĩ Mạn, số còn lại không đến mười vạn.

“Biết gì chưa, đại quân chúng ta đã đốn hạ thành Đột Quyết Tư Thản, đến Khải La Can Đạt c*̃ng sắp thất thủ…”
“Không ngờ…khả hãn đột nhiên phát động tấn công quy mô lớn với Khoa Nhĩ Mạn, hơn nữa càng đánh càng quyết liệt, đến quân thủ thành c*̃ng bị điều động gần hết”.

“Ai da…trận chiến này không biết sẽ chết bao nhiêu người nữa…”
“Các ngươi biết không, riêng công thành Đột Quyết Tư Thản đã thương vong hơn mười vạn, nếu không tại sao lại điều cả quân thủ thành đi chứ”.

“Được rồi…được rồi, đây không phải chuyện chúng ta có thể bàn luận, chúng ta chỉ nên an phận làm việc, nếu khả hãn thật sự đánh bại Khoa Nhĩ Mạn, vậy chúng ta c*̃ng được thơm lây”.

“Haiz…nhìn kìa, đó là thứ gì?”
Tất cả mọi người ngước nhìn lên trời.

Chỉ thấy vô số bóng đen kéo đến bầu trời thành Mộc Lộc, gần trăm vạn đại quân c*̃ng đã chặn kín đường ngoài thành…
Ma Kha Mạt liều lĩnh bất chấp vì bá nghiệp c*̉a hắn ta và không hề hay biết, ngày tàn c*̉a mình sắp tới…
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 706: 706: Dọa Chết Lão Tử Rồi


Khoa Nhĩ Mạn, thành Đột Quyết Tư Thản.

Khi mặt trời lần nữa xuống núi, hai chiếc Tinh Thần số 1 khổng lồ xuất hiện ở phía đường chân trời, người Khoa Nhĩ Mạn ngoài thành đều không dám tin vào mắt mình.

"Đây...!đây là khinh khí cầu của người Trung Nguyên đó sao? To vậy ư?"
"Trời ơi...!may mà kẻ địch của chúng ta không phải là người Trung Nguyên".

Advertisement
Hai chiếc khinh khí cầu không dừng lại mà trực tiếp bay đến khu vực bên trên tường thành Đột Quyết Tư Thản.

"Tháo chốt an toàn...!đưa Đông Phong số 2 lên bệ đỡ..."
"Lắp đặt bệ bắn..."
"Mở nòng pháo..."
"Nhắm chuẩn mục tiêu..."
"Chuẩn bị...!3...!2...!1...!bắn..."

Quân đội Hoa Lạt Tử Mô lúc này đang trên tường thành trong khi vẫn còn hoang mang thì đã nhìn thấy hai quả Đông Phong số 2 khổng lồ được thả xuống...!
"Ầm...!ầm ầm ầm..."
Khí lưu nổ mạnh cường đại trực tiếp thổi bay binh lính xung quanh, ngọn lửa hừng hực bao phủ cả tường thành Đột Quyết Tư Thản...!
"Vị trí chính xác...!chuẩn bị quả thứ hai..."
Vụ nổ tựa như địa ngục lửa cháy này trực tiếp khiến toàn bộ người Hoa Lạt Tử Mô trong thành trì nổ tung đến mộng mị.

"Đó...!đó là cái gì thế?"
"Thánh A La ơi...!thứ ta tận mắt nhìn thấy là sự thật sao?"
"Nhanh...!nhanh đi báo cáo cho khả hãn..

tường thành bị phá hủy rồi..."
Chỉ thấy tường thành vốn đã rách nát thảm thương đó sau khi bị Đông Phong số hai nổ tung thì trực tiếp sụp xuống, để lộ ra một lỗ hổng.

Nhưng vụ nổ vẫn chưa ngừng lại, ngay sau đó quả Đông Phong số 2 đã được ném xuống.

"Ầm...!ầm...!ầm..."
Nháy mắt lỗ hổng xuất hiện tứ phía, vô số đá vụn bị nổ tung bay lên trời, người Hoa Lạt Tử Mô vừa đến kịp chuẩn bị tu bổ tường thành cũng bị nổ chết trong chốc lát.

Trong đại doanh Khoa Nhĩ Mạn, tất cả binh lính đều trợn mắt há mồm, thậm chí còn quên cả tấn công.

"Đừng ngây ra đó nữa, xông lên cho ta..."
"Giết..."
Lúc này tất cả mọi người mới phản ứng lại được rồi xông về phía lỗ hổng khổng lồ đó.

Trong một tòa cung điện của thành Đột Quyết Tư Thản, Ma Kha Mạt đang ôm phụ nữ Khoa Nhĩ Mạn vừa mới bắt được vui vẻ thì bị mấy tiếng nổ lớn dọa cho giật mình...!
"Mẹ kiếp, tiếng gì vậy? Dọa chết lão tử rồi".

Lúc này, một đại thần đến cửa cũng không kịp gõ mà liền xông thẳng vào trong.

"Khả hãn..

khả hãn, không hay rồi, quân địch tấn công tới rồi".
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 707: 707: Liều Mạng Với Chúng Đi


"Con mẹ nó ngươi điên rồi sao? Cái gì mà quân địch tấn công, nói rõ ra xem nào".

"Khoa Nhĩ Mạn, đại quân của Khoa Nhĩ Mạn đã phá thành rồi..."
Ma Kha Mạt suýt chút nữa là lòi con ngươi ra ngoài.

Advertisement
"Việc này sao có thể? Mới có mấy ngày, bọn chúng sao có thể phá thành được?"
"Đại hãn, hoàn toàn chính xác, chính là vụ nổ vừa nãy đã khiến tường thành sụp đổ rồi".

Ma Kha Mạt ngồi phịch xuống đất.

"Người Khoa Nhĩ Mạn sao có thể làm được, việc này là không thể nào, quá vô lý".

"Không biết bọn chúng dùng vũ khí gì, có chút giống với vũ khí của người Trung Nguyên trong thư..."
"Người Trung Nguyên? Sao có thể? Người Trung Nguyên đang hợp tác với chúng cơ mà".

"Thần cũng không biết, khả hãn, hiện tại quân địch đã vào thành rồi, người đưa ra chủ ý đi".

"Bảo binh lính trụ vững, chúng ta còn gần 50 vạn quân đội, sợ cái gì? Liều với chúng đi, đợi quân chi viện tới thì chúng ắt chết không cần bàn cãi..."
Trận chiến tàn khốc nhất trong lịch sử thảo nguyên Tây Âu đã bắt đầu, thành Đột Quyết Tư Thản to lớn gần trăm vạn đại quân và cả vô số tàn binh, thậm chí bách tính cũng đều tham gia chiến đấu, nhất thời khắp nơi trong thành đều là binh lính hai nước đang chém giết lẫn nhau.

"Người Hoa Lạt Tử Mô đáng chết, đi chết đi..."
"Thánh A La ban phúc...!đế quốc Hoa Lạt Tử Mô vạn tuế..."
"Liều mạng với chúng đi..."
"g**t ch*t chúng, đế quốc Khoa Nhĩ Mạn vĩ đại vạn tuế..."
Chiến đấu trên đường phố trong thành, tất cả vũ khí hạng nặng thậm chí là chiến mã cơ bản đều mất đi tác dụng, quân đội hai bên cũng hoàn toàn trộn lẫn với nhau, căn bản không biết bên cạnh chỗ nào sẽ có kẻ địch xuất hiện.

Rất nhiều người thậm chí còn không dám ăn cơm, không dám ngủ, chỉ còn sự giết chóc không ngừng...!
Mấy ngày sau, người Hoa Lạt Tử Mô đã mất đi lí trí lại càng chém giết dân chúng ác liệt hơn, cả thành Đột Quyết Tư Thản hoàn toàn biến thành địa ngục trần gian…
Cuộc chiến tranh chưa từng có trong lịch sử này trải qua đúng nửa tháng trời, người Khoa Nhĩ Mạn do tham gia vào giai đoạn sau nên sĩ khí dâng cao, cộng thêm sự giúp đỡ của bách tính trong thành nên rất nhanh đã đánh cho người Hoa Lạt Tử Mô liên tiếp thối thui.

Ma Kha Mạt trốn trong công sự lúc này cũng đã hoảng loạn.

"Sự việc diễn ra thế này không đúng, những người Trung Nguyên đó đang ở đâu? Có tin tức gì của chúng chưa?"
"Vẫn chưa có...!người của chúng ta đã mất dấu rồi..."
"Mẹ kiếp, nếu như vũ khí hủy tường thành đó thật sự là của người Trung Nguyên vậy thì e là sắp xảy ra chuyện lớn rồi".

"Khả hãn không cần lo lắng, cho dù nơi này không giữ được thì chúng ta cũng có thể rút lui, đợi quân cứu viện tới rồi xử lý chúng sau".

"Không được, ta có một dự cảm rất không ổn, truyền lệnh cho đại quân Khải La Can Đạt lập tức ngừng tấn công, tập kết về phía thành Đột Quyết Tư Thản".
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 708: 708: Bọn Họ Gọi Là Thánh A La


"Khả hãn, vậy thì sự nỗ lực trước đây của chúng ta đã bị uổng phí rồi..."
Đúng lúc này thì có người chạy vào.

"Khả hãn, đại sự không hay rồi, đại sự không hay rồi".

Advertisement
"Lại làm sao nữa?"
"Vừa nãy nhận được thư gửi đến từ trong nước, người Trung Nguyên thất tín bội nghĩa, đã phát động tấn công chúng ta, hiện nay Mộc Lộc và Gia Sắc Ni đều đã thất thủ...!bọn chúng đang thẳng đến thành Ngọc Long".

Tất cả những người có mặt đều ngẩn ra, phải biết rằng người nhà của họ đều đang ở trong nước, mà quân đội trong nước lại đều đã bị điều đi hết, hiện nay chỉ là một tòa thành trống, người Trung Nguyên đột nhiên tấn công thì sao có thể trụ vững được đây? Không phải đã nói sẽ hợp tác sao? Đám người Trung Nguyên này sao lại vô liêm sỉ thế?
Trong đại doanh quân Hắc Kỳ, Đa Đoạt không kiềm chế được mà hắt xì vài cái.

"Mẹ kiếp, nhất định là người Hoa Lạt Tử Mô đang chửi ta không biết xấu hổ rồi..."
"Ha ha...!tướng quân, nói về việc không biết xấu hổ này thì ngài đứng thứ hai không ai dám nhận thứ nhất".

"Cái gì cơ? Đa Đoạt ta xưa nay thật thà thủ tín, tôn trọng hiệp ước đồng minh, ngươi thấy ta đồng ý với người Hoa Lạt Tử Mô rằng sẽ báo đáp tốt bọn họ, chẳng phải đã đến rồi sao, ta đang giúp họ thoát nghèo làm giàu, sống cuộc sống hạnh phúc đó thôi".

"Vậy...!tướng quân, còn cho nổ thành Ngọc Long này không?"
"A...!đương nhiên phải cho nổ rồi...!đây không phải là muốn giúp bọn họ tu sửa lại sao?"
"Vậy...!tướng quân..."
"Cút...!ngươi hỏi xong chưa vậy..."
"Tướng quân, tiền quân đã đến vương thành của Hoa Lạt Tử Mô rồi, thành Ngọc Long trông...!khá đẹp..."
Đa Đoạt không kiềm chế được đi ra ngoài đứng trên sườn núi nhìn về phía xa.

Chỉ thấy kiến trúc của thành Ngọc Long đều có màu trắng tinh, nóc nhà hình tròn trông đặc biệt đáng yêu, ngay đến tường thành cũng được làm từ đá cẩm thạch màu trắng, trông toát lên vẻ cực kỳ thần thánh trang nghiêm.

"Người Hoa Lạt Tử Mô này theo đạo gì vậy?"
"Bọn họ gọi là thánh A La..."
"A Lạp? Vậy xem ra bọn chúng đều khá tham tiền..."
"A...!là thánh A La An Lạp...!tương truyền là thần linh tạo ra vạn vật, không phải A Lạp".

"Ồ...!ta biết rồi, An Lạp sao...!nghe nói vợ ba của Giáp Tử Thất tên là An Kỳ Lạp..."
....!
"Ồ..

là An Lạp, không phải An Kỳ Lạp..."
...!
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 709: 709: Khi Nào Đầu Xe Lửa Sẽ Tới


Hoa Lạt Tử Mô, thành Ngọc Long.

"Sưu...!sưu...!sưu..."
"Ầm...!ầm...!ầm".

Advertisement
Sự tấn công của quân Hắc Kỳ đã bắt đầu, vô số pháo đài màu trắng xinh đẹp trong thành toàn bộ bị nổ tan thành tro bụi.

"Đa tướng quân, Lý Thành tướng quân gửi thư đến, đã hạ được thành Ba Cách Đạt rồi".

"Rất tốt, còn lại bao nhiêu quả Đông Phong số 2?"
"Còn lại hai quả cuối cùng".

"Vậy thì dùng lên tường thành này đi".

"Đa tướng quân, đại đội khinh khí cầu vừa gửi thư tới, người Hoa Lạt Tử Mô đã bắt đầu rút lui, có cần phái người chi viện các thành không?"
"Không cần, phòng thủ tốt nhất chính là tấn công, điều toàn bộ người La Sát đi, để họ ngăn chặn người Hoa Lạt Tử Mô, đem theo đại bác và khinh khí cầu của chúng ta tấn công chi viện..."
Trong lòng Đa Đoạt biết rõ, An Na dù sao cũng chỉ là một người phụ nữ, mất đi vương vị cũng mất đi sự uy h**p, nhưng đại quân mấy chục vạn này thì không giống vậy.

Không cùng chủng tộc thì ắt sẽ không thể đồng lòng, bất luận là quân đội Khoa Nhĩ Mạn, quân đội Hoa Lạt Tử Mô hay là quân đội La Sát đều không thể giữ...!
Nước Hoa Hạ.

Trên nền đường sắt đã được hoàn thành, đường sắt dài nhỏ đang được tiến hành giai đoạn lắp đặt cuối cùng, Lý Tấn Hỉ đang bò rạp trên mặt đất để chỉ huy.

Lý Tấn Hỉ hiện nay đã trở thành kỹ sư thiết kế công trình đường sắt của nước Hoa Hạ, nhìn từng đoạn đường sắt do chính mình tận tay thiết kế được cố định trên mặt đất, Lý Tấn Hỉ lại không kiềm chế được mà rơi nước mắt.

"Ở khu vực đầu nối nhất định phải làm tốt phần tiếp giáp, tuyệt đối không được để xảy ra sai sót..."
"Những người tộc Bổng Chùy bên cạnh kia, mau dọn dẹp sạch đá bên cạnh đường đi..."
Công việc bận rộn liên tục mãi đến tận nửa đêm.

"Lý đại nhân, đoạn đường sắt khu sông Hoài đã hoàn thành lắp đặt, tiếp theo chỉ cần đợi chạy thử thôi".

"Ừ, khó quá...!đã nửa năm trời rồi, bốn con đường sắt chủ đạo đến một nửa cũng chưa hoàn thành, quá khó rồi..."
"Lý đại nhân, thế này là đã nhanh lắm rồi, hoàng thượng còn khen ngợi chúng ta nữa, ngài nên vui mừng mới đúng".

"Khi nào đầu xe lửa sẽ tới?"
"Ngày mai là có thể vận chuyển tới rồi".

"Đây là lần đầu tiên triều đình chạy thử đường dài như vậy, tất cả mọi người đều phải chú ý, tuyệt đối không được xảy ra sai sót gì".

"Đại nhân yên tâm, chúng ta đã kiểm tra cả tuyến đường nhiều lần rồi, sẽ không có vấn đề gì đâu".

Lý Tấn Hỉ lặng lẽ gật đầu, hiện tại các đoạn đường sắt tiến độ không đồng nhất, ngay đến xe lửa cũng không thể chạy suốt, còn cần lượng lớn ngựa kéo tới.

Để xây dựng đường sắt này, triều đình thật sự đã bỏ ra toàn bộ vốn liếng, hắn ta thân là kiến trúc sư khâm mệnh không thể phụ lòng hoàng ân được.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 710: 710: Lập Tức Bãi Giá Tới Phủ Tề Quốc


Sáng sớm ngày hôm sau, vô số người từ sớm đã đứng đợi bên đường sắt, một đầu xe lửa cực lớn đã được chuyển tới điểm xuất phát.

"Chuẩn bị...!châm lửa...!khởi động..."
Advertisement
"Ầm ầm ầm..."
Cùng với tiếng ồn cực lớn, đầu xe lửa bắt đầu từ từ chuyển động.

"Lộc cộc...!lộc cộc...!lộc cộc...!lộc cộc".

Chỉ thấy đầu xe lửa đó càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh, khi xe lửa chạy băng băng vút qua bên cạnh, vô số công nhân thi công đường sắt đều hưng phấn nhảy lên, khắp nơi tràn đầy những tiếng hoan hô...!
"Thành công rồi...!thành công rồi...!xe lửa thật sự đã chạy được rồi...!vạn tuế...:
"Đây là đường sắt do chúng ta thi công, là do chúng ta thi công..."

Lý Tấn Hỉ cũng kích động đến mức không kiềm chế được mà hô hào lên.

"Các vị đồng nghiệp, chỉ cần ta tiếp tục cố gắng thì sẽ có một ngày đường sắt này sẽ phủ kín khắp các thành trấn nước Hoa Hạ ta, đến lúc đó chúng ta ai ai cũng có thể ngày đi ngàn dặm, nước Hoa Hạ ta cũng ắt sẽ ngạo thị quần hùng, nước Hoa Hạ vạn tuế, hoàng thượng vạn tuế..."
"Nước Hoa Hạ vạn tuế...!hoàng thượng vạn tuế..."
"Nước Hoa Hạ vạn tuế...!hoàng thượng vạn tuế..."
Rất nhanh, tin tức đường sắt vận hành thành công đã truyền khắp cả nước, đường sắt đoạn sông Hoài càng tỏ ra có tác dụng hơn, toa xe được thiết kế đặc biệt đang vận hành qua lại trên đoạn đường này.

Vô số quan viên, thương nhân, dân chúng các nơi trên toàn quốc đều lũ lượt đến đoạn đường sông Hoài đứng xem, thử ngồi, cả nước Hoa Hạ lần nữa đã bước vào cao trào đại tu đường sắt, thậm chí rất nhiều thành trì không có công trình cũng bắt đầu tiến hành quy hoạch.

Nước Hoa Hạ, thành Thiên Khải, hoàng cung.

Lãnh Thiên Minh đang thư thả thưởng thức đồ ăn vặt đặc sản các nơi thì một thái giám đi vào.

"Hoàng thượng...!ngoài cung đưa tin tới, tề tướng nằm liệt giường không dậy, sức khỏe mỗi ngày một tệ hơn rồi".

"Cái gì?"
Lãnh Thiên Minh thất kinh hoảng sợ, đúng vậy, Tề Dung đã hơn 70 tuổi, ở thời đại này như vậy là đã sống thọ lắm rồi, nhưng cho dù ở tuổi này thì Tề Dung vẫn hàng ngày xử lý việc triều chính còn hắn thì ngày ngày uống rượu tán gái...!
"Lập tức bãi giá tới phủ tề quốc".

Khi Lãnh Thiên Minh tới phòng ngủ của Tề Dung, Tề Dung tỏ ra vừa kinh ngạc vừa kích động.

"Hoàng thượng...!sao người lại tới đây, quốc sự quan trọng hơn cả..."
"Tề tướng, trẫm tới là muốn nói cho khanh biết đường sắt đã thử vận hành thành công rồi".

"Tốt quá...!khụ khụ...!hoàng thượng, đoạn đường sông Hoài vận hành thử thành công, dân chúng toàn quốc chắc chắn sẽ vô cùng phấn khởi, càng khiến những người phản đối á khẩu không nói gì được nữa.

Tất cả những việc này đều là nhờ hoàng thượng anh minh quả quyết, thần bội phục".
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 711: 711: Chúng Ta Còn Bao Nhiêu Người Ngựa Nữa


"Ừ, đường sắt chính là mạch máu quốc gia, bất luận phải trả cái giá nhiều thế nào đều bắt buộc phải làm được, tề tướng nhất định phải an tâm dưỡng bệnh, đợi đường sắt toàn quốc thông suốt, trẫm sẽ cùng đi với khanh".

"Được, được...!hoàng thượng, mấy ngày nay thần vẫn luôn nghiên cứu bản đồ thế giới mà ngài làm mới kinh ngạc phát hiện ra vượt qua thảo nguyên Tây Âu rồi tiến tiếp về phía Tây chính là những cường quốc phương Tây như Hung Nha Lợi, Bồ Đào Nha.

Một khi Đa tướng quân hạ được đại lục Tây Âu thì biên giới của chúng ta sẽ rộng lớn vô hạn, e rằng không dễ phòng thủ, dù sao chúng ta cũng đã bành trướng quá nhanh".

"Ừ, tề tướng nói có lý, cho nên bá quyền trên biển mới trọng yếu như vậy, chỉ cần hải quân có được ưu thế thì có thể đảm bảo gần nửa quốc thổ ta bình an, về phần các nước phương Nam, ngoài trừ cổ quốc Ấn Độ ra, những nước khác đều không cần lo lắng, trẫm đã quyết định sẽ tiêu diệt toàn bộ rồi".

Advertisement
"Hoàng thượng, các nước phương Nam xưa nay vốn yên ổn, tùy tiện phát động chiến tranh sợ rằng sẽ làm tổn hại đến uy danh của nước Hoa Hạ ta".

"Trẫm đã suy nghĩ rất lâu, rất nhiều chuyện nhất định phải có người đi làm, nếu như đời sau muốn mắng chửi thì hãy mắng chửi trẫm, trẫm cũng không có dã tâm xưng bá thế giới, nhưng bắt buộc phải dọn dẹp sạch sẽ đại lục Á Âu này".

Tề Dung trầm lặng một lát.

"Hoàng thượng, tại sao nhất định phải làm vậy?"
"Tề tướng còn nhớ năm đó khi lần đầu tiên ta rời vương đô tới thành Kim An không?"
"Thần nhớ...!ngài từng nói qua bất cứ chuyện gì đều sẽ có người cần làm hoàn thành".

"Không sai...!ta hiểu rõ bản tính của con người, bất kể là trước đây hay là trăm ngàn năm sau, thế giới này vĩnh viễn chỉ có kẻ mạnh làm chủ, nhưng ta không dám đánh cược cho sau này, vì thế việc hiện tại ta có thể làm chính là trong khi ta còn sống sẽ xử lý sạch sẽ những hiểm họa có thể phát sinh, cho dù có để lại tiếng xấu về sau".

Tề Dung đột nhiên cười nói: "Còn nhớ khi lần đầu hoàng thượng đến Đông Hải, tất cả mọi người đều nói ngài là kẻ điên, đến giờ nhìn lại câu nói này quả nhiên không sai, có điều lão thần lại phải cảm tạ trời xanh thay cho vạn dân Hoa Hạ đã cho chúng ta một hoàng đế tốt thế này".

"Ha ha...!vậy tề tướng, khanh hứa với ta phải chứng kiến được ngày đó nhé, có được không?"
"Được..."
Đến khi đi ra khỏi phòng, Lãnh Thiên Minh nhìn về phía thị vệ đi cùng.

"Truyền lệnh xuống dưới, tề tướng cần an tâm dưỡng bệnh, bắt đầu từ giờ bất cứ sự vụ tạp vụ nào đều không được làm phiền tề tướng, truyền ngự y và đồ bổ tốt nhất trong cung đưa đến, trẫm không cho phép tề tướng xảy ra chuyện, hiểu chưa?"
Thảo nguyên Tây Âu.

Ma Kha Mạt toàn thân thảm hại cuối cùng đã trốn trở về biên giới, lúc này còn có 50 vạn quân đội Khoa Nhĩ Mạn bám sát không rời, nếu như nguyền rủa có tác dụng thì đoán chừng hiện tại Đa Đoạt đã được đầu thai một vạn lần rồi.

"Khả hãn, chúng ta đã trở về nước rồi, nhưng hiện tại các thành đều đã thất thủ, chúng ta bây giờ đi đâu đây?"
"Thành Ngọc Long còn không?"
"Vẫn chưa nhận được tin tức thành Ngọc Long thất thủ, tin rằng trong thời gian ngắn có thể trụ vững được, dù sao chúng ta cũng chưa từng điều động thủ quân của thành Ngọc Long".

"Chúng ta còn bao nhiêu người ngựa nữa?"
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 712: 712: Khoảng 30 Vạn Người


"Mặc kệ bọn chúng, truyền lệnh đại quân toàn lực chi viện thành Ngọc Long, không thể mất thành Ngọc Long được, tâm huyết và tài phú mấy đời của Hoa Lạt Tử Mô ta đều nằm ở đó cả".

"Báo...!khả hãn, cửa khẩu phía trước xuất hiện lượng lớn quân địch".

"Cái gì? Là người Trung Nguyên sao?"
Advertisement
"Không phải, là người La Sát".

"Người La Sát? Ha ha...!nực cười, Hoa Lạt Tử Mô ta từ khi nào lại trầm luân đến mức độ bất cứ ai cũng có thể giẫm đạp thế này".

"Khả hãn, phải làm thế nào đây, bọn chúng đã chặn đường chi viện thành Ngọc Long cuối cùng rồi, hay chúng ta đổi đường khác đi? Dù sao bảo tồn thực lực mới là việc quan trọng nhất..."
"Còn có thể đi đâu nữa? Nếu như bị chặn lần nữa thì sao? Đám người La Sát này có bao nhiêu binh lực?"
"Khoảng 30 vạn người".

"Mẹ kiếp, truyền lệnh hậu quân chặn người Khoa Nhĩ Mạn lại, tiền quân nhanh chóng phát động tấn công với người La Sát, bắt buộc phải mau chóng tiêu diệt bọn chúng".

Trong đại trướng Khoa Nhĩ Mạn.

"Vương gia, người Trung Nguyên gửi thư tới, bên đó sắp giao chiến rồi, bảo chúng ta ngừng rút lui, toàn lực tấn công".

Hốt Giác thở dài một hơi.

"Hiện nay đã không còn đường lui nữa rồi, bất kể tương lai thế nào cũng chỉ có thể lựa chọn đối mặt thôi, chúng ta là hy vọng và tự tôn cuối cùng của Khoa Nhĩ Mạn, tuyệt đối không thể bỏ cuộc, truyền lệnh đại quân phát động tấn công với người Hoa Lạt Tử Mô".

Chiến tranh thảo nguyên Tây Âu xảy ra gần một năm cuối cùng đã đến trận chiến cuối cùng.

"Tùng...!tùng...!tùng..."
"Vù...!vù...!vù..."
Trên chiến trường phía đông, kỵ binh Khoa Nhĩ Mạn dẫn đầu tấn công, phóng mắt ra nhìn trên thảo nguyên vô tận, hai bên không còn sự bảo hộ của thành trì nữa mà chỉ còn lại tấn công và chém giết đơn thuần...!

Hơn 10 vạn kỵ binh phi nước đại tựa như một mảng đại dương mênh mông cuồn cuồn mà tới, sau đó kỵ binh của Hoa Lạt Tử Mô cũng phát động tấn công, hai màu chiến phục trắng đen phân thành hai thái cực trên khắp thảo nguyên, tựa như một bức tranh phong cảnh thiên nhiên tráng lệ vậy...!
"Vù...!giết..."
"Giết sạch đám người Hoa Lạt Tử Mô đê tiện này đi..."
"Xông lên...!không được dừng lại..."
Vô số chiến mã nháy mắt đan xen, chiến phục hai màu trắng đen xen lẫn vào nhau, lượng lớn kỵ binh bị mã tấu chém ngã xuống đất, sau một đợt tấn công, kỵ binh dẫn đội phía trước gần như không còn một ai sống sót.

Rất nhanh chiến mã hai bên đã dừng chạy, đều tự quay đầu lại rồi bắt đầu đợt tấn công mới...!
"Kỵ binh...!tấn công..."
"Giết..."
Lý Thành tới quan sát trận chiến đứng trên khinh khí cầu nhìn mấy chục vạn kỵ binh chém giết, trong lòng cũng chấn động không thôi.

"Có lẽ đây mới là thực lực thật sự của người thảo nguyên, nếu như không phải do Đa tướng quân bỉ ổi vô liêm sỉ...!không là đa mưu túc trí thì muốn hạ được thảo nguyên này không hề dễ dàng".

"Lý tướng quân, ngài nhìn chiến mã trên thảo nguyên này, con nào cũng cao lớn, dũng mãnh có lực, hơn nữa tốc độ tấn công cực nhanh, không hổ là chiến mã ưu tú nhất trên thế giới".

"Ừ, yên tâm...!sắp đều là của chúng ta rồi".
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 713: 713: Bọn Chúng Chính Là Ma Quỷ”


Chiến trường phía tây, quân La Sát mượn thế hỏa pháo, chiếm cứ các điểm trên cao, chặn đứng đường Hoa Lạt Tử Mô, khiến bọn chúng không còn đường lui, chỉ có thể liều lĩnh xông lên…
“Tiếp tục tấn công…đừng sợ hỏa pháo, thánh Allah sẽ bảo hộ chúng ta”.

“Các huynh đệ, thành Ngọc Long đang chờ cứu viện, giết sạch đám người La Sát, mới có thể cứu người dân Hoa Lạt Tử Mô, giết…”
“Xông lên…”
Advertisement
“Viu…viu…viu…”
“Đùng…đoàng…đoàng…”
Tiếng nổ nhức óc liên tiếp vang lên, hàng tá binh sĩ xung phong bị đánh văng.

Trên thảo nguyên không hề có công trình phòng ngự quy mô lớn nào, sau khi hi sinh vô kể, Hoa Lạt Tử Mô cuối c*̀ng c*̃ng phá vỡ phòng tuyến c*̉a La Sát, mà tộc La Sát lúc này c*̃ng bắt đầu phát động tấn công…
“Các dũng sĩ La Sát, đã đến lúc chứng tỏ bản thân, nữ vương và người nhà đều đang đợi tin chiến thắng c*̉a chúng ta, không thể để họ mất mặt, hãy chứng minh dũng khí với người Trung Nguyên, dũng sĩ La Sát, thiên hạ vô địch…”
“Giết…”

Vốn là những quốc gia không có liên hệ, giờ phút này, đã rơi vào cuộc chiến bất tận, chiến tranh thảo nguyên, hoàn toàn không có nơi nào để trốn, chỉ có thể liều mạng.

Chẳng thể thống kê c*̣ thể có bao nhiêu người đã tử vong sa trường, ngước mắt ra xa, chỉ thấy bốn bề hoang tàn, thi thể đầy đất.

Ma Kha Mạt ném mạnh bức thư vừa nhận được xuống đất.

“Hết rồi…hết cả rồi, Hoa Lạt Tử Mô xong rồi…”
“Khả hãn, đã xảy ra chuyện gì?”
“Thành Ngọc Long thất thủ, Ba Cách Đạt c*̃ng thất thủ, Hoa Lạt Tử Mô tàn rồi…”
“Cái gì? Sao…sao có thể, mới mấy tháng, người Trung Nguyên đã làm thế nào”.

“Người Trung Nguyên, bọn chúng chính là ma quỷ”.

“Khả hãn, vậy giờ phải làm sao?”
Ma Kha Mạt từ từ đứng dậy, đột nhiên rút bảo kiếm bên hông ra, thị vệ xung quanh vội cản hắn ta lại.

“Khả hãn, không thể”.

“Khả hãn…ngài không thể chết, ngài chết rồi, Hoa Lạt Tử Mô coi như diệt vong…”
Ma Kha Mạt thống khổ nói: “Nước đã mất, ta sống còn có ý nghĩa gì?”
“Khả hãn, chúng ta có thể xuất hải, chúng ta vẫn có vài tiểu đảo hải ngoại, Trung Nguyên sẽ không đến đó, chỉ có giữ mạng, mới có thể Đông Sơn Tái Khởi”.

“Đúng vậy…khả hãn, chúng ta chạy thôi”.

Ma Kha Mạt kiềm nén nước mắt.

“Nhưng…nhưng người nhà bổn vương đều ở thành Ngọc Long, giờ bọn họ…bổn vương có lỗi với họ”.

“Khả hãn, tất cả là tại đám người Trung Nguyên, chúng quá vô sỉ, bội tín bạc nghĩa, bày trò sau lưng, nghe nói trận chiến này là kế hoạch c*̉a gã Đa Đoạt, chính hắn ta…”
“Đa Đoạt…ta phải giết ngươi, bất luận trả giá thế nào, ta c*̃ng sẽ giết ngươi…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 714: 714: “tự Do Đánh Bom…tấn Công…”


Trong đêm tối, một đội nhân mã âm thầm tẩu thoát khỏi chiến trường, thẳng tiến về nam hải, từ đó, hai cường quốc lớn mạnh nhất đại lục Tây Âu hoàn toàn bị xóa sổ.

Tam quân loạn chiến, các bên ngang tài ngang sức, c*̃ng phải đến lúc đuối dần, ba mươi vạn quân La Sát chống chọi với năm mươi vạn quân Hoa Lạt Tử Mô, đã tổn thất hơn hai mươi vạn.

“Lý tướng quân, La Sát e là không kiên trì được bao lâu nữa, có cần hỗ trợ không?”
Advertisement
Lý Thành trầm mặc một lúc rồi nói: “Đợi thêm chút nữa, người La Sát không thể chết trong tay chúng ta, cho đại quân chuẩn bị sẵn sàng, ngày mai thu dọn chiến trường”.

“Vâng…”
Vô số Hắc Kỳ quân đã tới gần chiến trường, nhưng không hề tấn công, mà chỉ đứng yên chờ lệnh.

Buổi trưa hôm sau, khi La Sát sắp bại trận và bị bao vây, cuối c*̀ng c*̃ng có lệnh rút lui…
“Lý tướng quân có lệnh…tộc La Sát lập tức rút khỏi chiến trường…”
“Lý tướng quân có lệnh…tộc La Sát lập tức rút khỏi chiến trường…”
“Người Trung Nguyên tới rồi…”
“Cuối c*̀ng c*̃ng tới, các huynh đệ làm tốt lắm…”
Vài vạn binh sĩ La Sát còn sống sót nhanh chóng lui khỏi chiến trường, khi Hoa Lạt Tử Mô tưởng rằng trận chiến đã kết thúc, đột nhiên phát hiện từng tốp quân đội như sứ giả địa ngục xuất hiện.

“Tiến lên…”
“Bộp…bộp…bộp…”
Từng nhóm binh sĩ chỉnh tề cứ thế tiến lên từ bốn phía, không đến năm mươi vạn nhân mã Hoa Lạt Tử Mô và Khoa Nhĩ Mạn còn lại bị dồn vào một chỗ.

“Bộp…bộp…bộp…”

Dưới ánh nắng gay gắt c*̉a mặt trời, chiến giáp đen tuyền và mặt nạ binh sĩ Hắc Kỳ quân thêm phần chói mắt, tựa như sát thần giáng thế.

“Lý tướng quân, đã bao vây toàn bộ chiến trường, có cần thông báo Khoa Nhĩ Mạn rút lui không?”
Lý Thành nhìn thư c*̉a Đa Đoạt, im lặng rồi nói.

“Không cần…giết…”
“Vậy người Khoa Nhĩ Mạn thì sao…”
“Giết hết…”
“Rõ…”
Bốn trăm chiếc khinh khí cầu phát động cuộc chiến đầu tiên, khi những khinh khí cầu màu đen lần nữa che lấp bầu trời, quân đội Khoa Nhĩ Mạn và Hoa Lạt Tử Mô hoàn toàn chưa kịp phản ứng lại.

“Tự do đánh bom…tấn công…”
“Viu…viu…viu…”
“Đùng…đoàng…đoàng…”
Vô số pháo đạn được thả xuống, hai bên hoàn toàn không cách nào né tránh, khắp nơi đều là địch, là bom đạn, cơ hội rút lui c*̃ng không có…
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 715: 715: Ngài Phải Mau Bảo Chúng Ngừng Đánh Bom”


Đại trướng Khoa Nhĩ Mạn.

Hốt Giác không tin vào mắt mình, ông ta đã nhận ra, trận chiến này từ lúc bắt đầu đã là một ván cờ, đất nước c*̉a mình và Hoa Lạt Tử Mô chẳng qua chỉ là quân cờ trong tay kẻ khác, mà mục đích c*̉a Trung Nguyên, chính là tiêu diệt cả hai.

“Vương gia, khinh khí cầu người Trung Nguyên thả bom khắp nơi, chúng ta c*̃ng bị ảnh hưởng, rốt cuộc là sao? Ngài phải mau bảo chúng ngừng đánh bom”.

Advertisement
Hốt Giác cười khổ: “Còn có thể là sao? Những kẻ Trung Nguyên phản bên này bán bên kia, đúng là vô sỉ c*̀ng cực, chuyện đến nước này, tất cả đã chấm dứt, với tư cách là những chiến sĩ cuối c*̀ng c*̉a Khoa Nhĩ Mạn, chúng ta nên chiến tử sa trường”.

“Vương gia…để ta cho người đưa ngài ra ngoài”.

Hốt Giác lắc đầu.

“Là tộc nhân vương thị Khoa Nhĩ Mạn, ta thề tận trung với Khoa Nhĩ Mạn, ta đã phản bội đại hãn, vì quyết định c*̉a hắn ta tổn hại đến bách tính, tất cả những gì ta làm đều chỉ muốn giữ lại một tia hi vọng cho Khoa Nhĩ Mạn, nhưng giờ, không còn cơ hội nào nữa…”
“Vương gia…Khải La Can Đạt vẫn còn, ngài có thể tới đó”.

“Khải La Can Đạt đã là thành trống, không cần liên lụy bách tính nơi đó nữa, ta hiểu rõ, mục đích từ đầu c*̉a người Trung Nguyên, không phải thủ cấp c*̉a ai cả, mà thứ chúng nhắm đến, chính là thảo nguyên Tây Âu, vì vậy, chúng sẽ không cho phép bất kì vương tộc nào tồn tại”.

“Vương gia…”

“Đem giáp c*̉a ta lại đây, Hốt Giác Mạc Nhĩ ta…phải bỏ mạng trên sa trường…”
“Vương gia…”
Hốt Giác tại tuổi xế chiều, lần nữa khoác lên chiến giáp, cơ thể già yếu, đến việc mặc giáp c*̃ng khó khăn, nhưng ông ta vẫn vô c*̀ng kiên quyết, tay cầm đao, chĩa thẳng lên trời…
“Hỡi những người con Khoa Nhĩ Mạn, hãy c*̀ng ta đổ máu trên thảo nguyên, đem máu chúng ta nhuộm thẫm cỏ xanh, linh hồn chúng ta sẽ hợp nhất với thánh Allah…giết…”
“Giết…”
Hai bên đều hiểu rõ, bản thân đã rơi vào bẫy c*̉a Trung Nguyên, nhưng lúc này không thể ngừng chiến nữa, anh dũng chiến tử là con đường tốt nhất cho chúng bấy giờ…
Những binh sĩ muốn giữ mạng bắt đầu bỏ chạy tứ phía, nhưng chờ đợi chúng chỉ có hỏa tiễn, vòng vây ngày càng thu hẹp, kẻ còn sống c*̃ng ngày càng ít, đến ngày thứ ba, chiến trường cuối c*̀ng triệt để yên tĩnh…
“Mau chóng dọn dẹp chiến trường…tướng quân có lệnh…không giữ lại một ai…”
“Mau chóng dọn dẹp chiến trường…tướng quân có lệnh…không giữ lại một ai…”
Hắc Kỳ quân bắt đầu thu dọn, xác chết được chất thành gò, thêm dầu, bốc cháy, những tia lửa như vì sao trên trời sáng bừng thảo nguyên.

“Lý tướng quân, đã tìm thấy thi thể Hốt Giác, nhưng không thấy tay đâu…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 716: 716: “kết Thúc Rồi”


“Vì hoàng thượng đã nói, đáng sợ nhất trên đời không phải quân đội, mà là tín ngưỡng, nếu không hủy diệt toàn toàn tín ngưỡng kẻ địch, đồng hóa bọn chúng, chắc chắn sẽ có một ngày bọn chúng cầm vũ khí chống lại ta”.

“Giống như Hốt Giác vương gia, giống như Mạc Nhị Cẩu tại Lão Hà Khẩu năm đó, rõ ràng biết sẽ chết, nhưng tuyệt không lùi bước, đây mới là thứ tín ngưỡng đáng sợ nhất, vì thế, chúng ta phải diệt trừ tận gốc, đó là điều bắt buộc…”
“Tướng quân…ta hiểu rồi…”
Advertisement
Đa Đoạt lúc này đang ở trong hoàng cung thành Ngọc Long, từng rương vàng được chất thành đống, chỉ riêng vàng thỏi đã xếp đầy hơn trăm khinh khí cầu, buôn bán phương tây trước giờ đều phải thông qua thảo nguyên, độ giàu có c*̉a chúng vượt xa tưởng tượng c*̉a Đa Đoạt.

“Đa tướng quân, đã bắt hết người nhà Ma Kha Mạt và vương tộc Hoa Lạt Tử Mô”.

Đa Đoạt nhìn những bước tượng thần phật khổng lồ: “Nghe nói đây là thần thánh c*̉a chúng, mặc dù ta không biết bọn họ có tồn tại hay không, nhưng ta hi vọng bọn họ nhớ rõ ta”.

“Tướng quân…ngài…”
“Tay ta dính quá nhiều máu, nhưng ta chưa từng sợ hãi…cho đến một ngày ta có con trai…ha ha ha…vậy nên, nếu trên đời thật sự có thần linh, hãy tới báo thù ta, Đa Đoạt tuyệt không lùi nửa bước”.

“Tướng quân, bất cứ chuyện gì c*̃ng có hai mặt, không có đúng sai tuyệt đối, với bách tính Hoa Hạ mà nói, ngài chính là chiến thần”.

Đa Đoạt không đáp, mà chỉ quỳ xuống trước những bức tượng phật, sau đó bình tĩnh đứng dậy nói: “Cho người phá hủy tất cả tượng thánh Allah, trong nước Hoa Hạ, không cho phép có vị thần thứ hai”.

“Rõ…tướng quân, người nhà Ma Kha Mạt và vương tộc Hoa Lạt Tử Mô xử lý thế nào?”
“Giết…”
Vô số bách tính thảo nguyên rời khỏi quê hương, di chuyển tới biên giới phía bắc Hoa Hạ, bất kì kẻ nào phản kháng đều phải chết, cuộc chiến kéo dài một năm trời này, đã khiến dân số thỏa nguyên Tây Âu suy giảm quá nửa, trừ những tòa thành chính, các tiểu thành khác đều bị san bằng…
Thành Thiên Khải, Hoa Hạ.

Một kỵ binh vừa phi nước đại vừa điên cuồng hét lớn.

“Đại thắng…đại thắng…Hắc Kỳ quân tiêu diệt toàn quân Khoa Nhĩ Mạn và Hoa Lạt Tử Mô, tây chinh đại thắng…”

“Đại thắng…đại thắng…Hắc Kỳ quân tiêu diệt toàn quân Khoa Nhĩ Mạn và Hoa Lạt Tử Mô, chúng ta thắng rồi…”
Bách tính trên khắp đường phố lập tức bùng nổ.

“Thắng rồi…chúng ta thắng rồi…”
“Hoa Hạ vạn tuế…hoàng thượng vạn tuế…Hắc Kỳ quân vạn tuế…”
“Cuối c*̀ng c*̃ng thắng…con trai ta có thể về nhà…”
“Ca…huynh nghe không, chúng ta thắng rồi, huynh không chết vô ích, huynh là anh hùng…”
Người dân nô nức bắn pháo hoa ăn mừng, cả Hoa Hạ lần nữa chìm trong không khí hoan hỉ.

Lãnh Thiên Minh đứng ngoài đại điện, nhìn pháo hoa ngập trời, Lãnh Hàn kích động chạy tới.

“Hoàng thượng…hoàng thượng…Đa tướng quân gửi thư”.

“Kết thúc rồi?”
“Kết thúc rồi, quân ta đại thắng, quân đội Hoa Lạt Tử Mô và Khoa Nhĩ Mạn đã bị tiêu diệt hoàn toàn”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 717: 717: “đã Đưa Thi Thể Các Huynh Đệ Đi Hết Chưa”


“Quân ta…tổng cộng tổn thất bao nhiêu?”
Lãnh Hàn ngẩn người.

“Mười năm vạn, đây…đây đã là…”
Advertisement
“Trung Thư Viện truyền lệnh, toàn bộ thành trì và bách tính dùng quy cách cao nhất chào mừng các anh hùng trở về…”
Quân phòng ngự mới đã tới thảo nguyên Tây Âu, trận chiến kết thúc, các quân nhân cuối c*̀ng c*̃ng được trở về nhà, ai c*̃ng vui vẻ lạ thường…
"Tướng quân, cuối cùng chúng ta đã được trở về, không biết sau này còn có cơ hội đến đây nữa không".

“Yên tâm, đợi có đường sắt, không đến mười ngày là có thể đến đây, lúc đó, chúng ta sẽ c*̀ng ăn lẩu dê, uống rượu, thống khoái biết mấy…”
“Được, một lời đã định…”
“Đã đưa thi thể các huynh đệ đi hết chưa?”
“Ngài yên tâm, mỗi tử sĩ đều có người chuyên trách vận chuyển, nghe nói triều đình còn tăng gấp đôi tiền trợ cấp cho người nhà họ, các huynh đệ hi sinh, c*̃ng có thể yên lòng”.

“Ừm…nói với các binh sĩ, xốc lại tinh thần cho ta, vô số bách tính đang nhìn, đợi khi trở về, lão tử cho các ngươi nghỉ ngơi một tháng…”
“Đa tạ tướng quân…”
Hoa Hạ, chiếu thư từ Trung Thư Viện rất nhanh đã phát đi khắp nơi trên đất nước.

Trung Thư Viện chiếu lệnh:
“Phàm là đại quân tây chinh trở về, toàn thể quan viên phải lấy tiêu chuẩn cao nhất chào mừng.

Phàm là binh sĩ chiến tử, đích thân tướng lĩnh cấp cao phải trao danh hiệu Anh hùng bảo vệ tổ quốc và đưa về tận nhà, phụ mẫu c*̉a họ được miễn thuế suốt đời, tăng gấp đôi tiền trợ cấp, phàm là thương binh trở về, thưởng một năm lương bổng”.

“Toàn thể nhân dân trong nước nên biết ơn và tưởng niệm các quân nhân Hoa Hạ, bất kì kẻ nào dám bất kính với quân nhân, nhất loại nghiêm trị".

“Hi vọng con dân Hoa Hạ đồng lòng, xây dựng cơ nghiệp vạn thế”.

“Chiếu thư thông truyền hải ngoại, chiếu lệnh thiên hạ, xâm phạm danh dự Hoa Hạ ta, xa đâu cũng giết”.

Dưới sự tuyên truyền và dẫn dắt c*̉a triều đình, bách tính toàn quốc dần coi quân nhân là hi vọng c*̉a đất nước, địa vị quân nhân ngày càng nâng cao, không còn bị áp bức coi thường như trước đây.

Phù Tang.

Đã gần một năm kể từ khi liên quân xâm lược, Phù Tang bây giờ, không còn khí thế như hồi xưa…
Vô số thành trấn bị phá hủy, một lượng lớn binh sĩ tử vong, còn phải cống nạp vàng theo kì cho Hoa Hạ, Phù Tang rơi vào nghèo khó c*̀ng cực, nhưng dã tâm c*̉a chúng vẫn không suy giảm.

Mạc Phủ Đức Xuyên, kinh đô Phù Tang.

Một nhóm người vội vã bước vào phòng Đức Xuyên Nhất Nam.

“Đức Xuyên tướng quân, thành Thiên Khải có thư”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 718: 718: “xem Ra Ta Phải Đổi Kế Sách”


“Không rõ, hệ thống tình báo c*̉a chúng ta tại Trung Nguyên gần như tê liệt, những tin tức có được đều là công khai, cơ quan tình báo c*̉a Hoa Hạ tên là Thiên Võng ngược lại kín như bưng”.

“Đến cả đại thần Trung Nguyên c*̃ng rất khó mua chuộc…tên cẩu hoàng đế đó cho phép đại thần đến kỹ viện, bổng lộc quan viên lại cao, cộng thêm công sở Liêm Chính chết tiệt giám sát gắt gao, những thủ đoạn c*̉a chúng ta hoàn toàn không có tác dụng”.

Advertisement
“Xem ra ta phải đổi kế sách”.

“Ý c*̉a tướng quân là, xâm nhập theo đường khác?”
“Không, ý ta là, không thể động vào đám Trung Nguyên, bọn chúng lớn mạnh vượt xa tưởng tượng c*̉a ta, nếu còn dây vào chúng, e là khó mà giữ mình”.

“Thế nhưng, chúng ta hoàn toàn không có khả năng trả hết số vàng nợ người Trung Nguyên, tên Cổ Bách Vạn chết tiệt mỗi lần đều đòi cống nạp mỹ nữ trừ lãi, hiện giờ…hiện giờ đô thành c*̉a ta, phàm là thiếu nữ có chút nhan sắc đều đã bị chúng bắt đi, nghe nói tên Cổ Bách Vạn đưa họ đến Câu lạc bộ Vạn Quốc, c*̀ng với thiếu nữ Ba Nhĩ Đồ và các nước khác, dựng nên cái gì mà…đảo thiên đường, thiếu nữ Phù Tang chiếm số lượng lớn nhất trong đó!”
“Chỉ là chút nữ nhân, có gì to tát, việc chúng ta cần làm hiện giờ là mau chóng khôi phục kinh tế, nếu không Phù Tang chẳng còn hi vọng gì nữa”.

“Tướng quân…nước ta thiếu hụt tài nguyên, bách tính đến cơm c*̃ng không có, trước đây chúng ta có thể cướp lương thực c*̉a Cao Ly, nhưng hiện giờ…chúng ta…”
“Sai lầm lớn nhất c*̉a chúng ta, là luôn nhắm đến Trung Nguyên, trên thế giới này, vẫn còn đầy đất nước giàu có hơn, lạc hậu hơn Trung Nguyên không phải ư?”
“Ý c*̉a ngài là?”
Đức Xuyên Nhất Nam nhìn ra cửa: “Vào đi…”
Một người trung niên toàn thân giáp đen bước vào: “Bái kiến Đức Xuyên tướng quân”.

Người kia kinh ngạc thốt lên: “Thổ Chân Danh Phá…ngươi…vẫn còn sống?”
“Trong trận chiến Đại Lương, tướng quân Đức Xuyên Nhất Hùng trúng kế c*̉a tên thất hoàng tử, chiến tử Đại Lương, ti chức vô năng không còn mặt mũi quay về Phù Tang, nên đã dẫn những binh sĩ còn lại lưu lạc phương nam, những năm qua, chúng ta liên tục cướp bóc các nước ở phía nam, từ một trăm tàu chiến phát triển thành một ngàn.

Vốn nghĩ sẽ phiêu dạt cả đời như vậy, nhưng khi biết Phù Tang gặp nạn, hải quân bị diệt, ta sao có thể nhắm mắt làm ngơ…mong Đức Xuyên tướng quân tha cho ta một mạng”.

“Đứng dậy đi…hải quân ta bại lụi, c*̃ng may có ngươi giữ lại những tàu chiến đó, giờ đây quốc nội thiếu hụt tài nguyên, cần bổ sung gấp, ngươi có ý kiến gì không?”
“Tướng quân, chúng ta tuyệt đối không thể đụng đến Trung Nguyên, nhưng ta biết có một chỗ, tài nguyên phong phú, quan trọng là lực chiến đấu c*̉a chúng vô c*̀ng lạc hậu, đến hỏa tiễn c*̃ng không có”.

“Nơi nào?”
“Ấn Độ cổ đại khu vực hải ngoại phương nam, quốc gia đó khắp nơi đều là vàng, tài nguyên phong phú, nếu xâm lược chúng, Phù Tang nhất định có thể tái khởi”.

“Ấn Độ cổ đại…hay lắm, Thổ Chân Danh Phá, giờ ta sẽ phong ngươi làm Đại tướng quân chinh di Phù Tang, thống lĩnh toàn quân tiến quân Ấn Độ”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 719: 719: “tốt Vậy Ngươi Đi Xuống Chuẩn Bị Đi”


Chinh Di đại tướng quân, ý chỉ đại tướng viễn chinh, Đại Đức, là chức vị chỉ đứng sau Đức Xuyên Nhất Nam của Mạc Phủ, có thể nói là sự tồn tại dưới một người, trên muôn vạn người trong đất Phù Tang.

Thổ Chân Danh Phá lại quỳ rạp xuống đất.

“Tạ tướng quân, Thổ Chân Danh Phá nhất định không phụ kỳ vọng”.

Advertisement
“Tốt, vậy ngươi đi xuống chuẩn bị đi”.

Chờ Thổ Chân Danh Phá rời đi, một người ở bên cạnh nói: “Tướng quân, sắc phong Đại Đức… phải có ý chỉ của Thiên Hoàng bệ hạ mới được”.

“Lão già kia cũng chỉ là vật trang trí, cần gì đến ông ta?”
“Tướng quân, dù sao Thiên Hoàng cũng là tín ngưỡng của dân chúng, chúng ta vẫn phải xử lý cẩn thận”.

“Vậy thì viết ra một phần ý chỉ, để ông ta ký tên”.

“Vâng…”
Ấn Độ cổ đại.

Bây giờ Ấn Độ cổ đại đang nằm trong thời đại của vương triều Khổng Tước, A Dục Vương trẻ tuổi dùng mười một năm hoàn thành việc thống nhất toàn bộ Ấn Độ cổ đại, cả quốc gia đang trong thời kỳ mạnh mẽ nhất của tín ngưỡng tông giáo.

Vương triều Khổng Tước thống trị lên đến hai ngàn năm trăm vạn dân chúng, hai trăm vạn quân, vũ khí chính là trường mâu, loan đao, cung tiễn, tượng xa.

Nhưng mà, ai cũng không biết, các loại hiệu ứng bươm bướm chồng chất lên nhau sẽ đẩy cổ quốc này đến nơi nào…
Trải qua hành trình kéo dài hơn một tháng, cuối cùng Hắc Kỳ quân tây chinh đã về đến vùng lãnh thổ phía bắc, đại quân đóng quân chỉnh đốn ở nơi này, mỗi người trở về vùng đất của riêng mình.

Xuất phát đi đầu là một đội mười vạn quân di chuyển về phía nam, bọn họ vòng qua thành Sùng An, xuôi thẳng về phía nam.

“Bàn Đôn, lần tây chinh này ngươi lập công lớn, chắc chắn trở về sẽ được khen thưởng, đến lúc đó đừng quên mời ta uống rượu”.

“Đâu nào, các huynh đệ có ai không phải lấy mạng ra liều, có thể sống sót trở về nhà là mạnh hơn bất cứ điều gì rồi”.

“Ngươi nói cũng đúng, lần này về nhà, ta sẽ nhờ thím đến nhà Thúy Hoa cầu hôn, ban thưởng của triều đình đủ để ta mua sắm sính lễ thành thân với Thúy Hoa”.

“Ồ… nhóc con ngươi có phúc lắm nha, đây đều phải cảm ơn hoàng thượng nói chuyện giúp binh lính chúng ta, nhớ ngày đó khi còn là Đại Lương, nhà nào bằng lòng gả con gái cho người làm lính”.

“Đúng… chuyện vẻ vang nhất đời này của ta chính là gia nhập Hắc Kỳ quân, bây giờ mỗi lần ta về thôn, ngay cả trưởng thôn cũng sẽ đến nhà ta thăm hỏi”.

“Ha ha… huynh đệ chúng ta dốc lòng làm việc cho hoàng thượng, tin chắc rằng sau này sẽ còn tốt hơn”.

Khi các binh sĩ vừa bàn tán vừa gấp rút tiến về phía trước, kỵ binh đi ở đằng trước xông tới.

“Tướng quân có lệnh… chỉnh đốn tác phong quân đội, dậm chân tiến lên…”
“Tướng quân có lệnh… chỉnh đốn tác phong quân đội, dậm chân tiến lên…”
Tất cả binh lính đều tò mò không thôi, sao đột nhiên lại muốn chỉnh đốn tác phong quân đội, thống nhất nhịp chân.

“Ôi… xảy ra chuyện gì vậy?”
 
Back
Top Bottom