Tiên Hiệp Hoàng Tử Yêu Nghiệt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 720: 720: “cảm Ơn Đại Gia… Chúng Ta Không Mệt…”


Kỵ binh hô lớn: “Vượt qua sườn núi phía trước chính là thành Tân Đồng, có chút bách tính vây xem, tướng quân có lệnh, không thể làm mất mặt mũi của Hắc Kỳ quân ta”.

Mọi người bừng tỉnh hiểu ra nhưng trong lòng vẫn khó tránh được nghi ngờ, quân đội của mình chỉ đi qua, cũng không vào thành, những dân chúng này vây xem làm cái gì? Trước đây cũng chưa từng gặp loại chuyện thế này.

Mặc dù trong lòng không hiểu, nhưng đại quân vẫn nhanh chóng chỉnh đốn tác phong, bắt đầu đều đặn nện bước tiến về phía trước.

Advertisement
“Cộp… cộp… cộp… cộp…”
Khi mấy người Bàn Đôn vượt qua sườn núi, tròng mắt suýt nữa trừng ra ngoài, mẹ nó đây mà là có chút dân chúng à, đoán chừng là dân chúng toàn thành đều đến cả rồi…
Chỉ thấy hai bên đường đứng chi chít người, phóng mắt nhìn ra căn bản không thấy điểm cuối, khi nhìn thấy Hắc Kỳ quân đi đến, vô số dân chúng bắt đầu hoan hô.

“Hoan nghênh Hắc Kỳ quân về nhà…”
“Hoan nghênh về nhà…”
“Các huynh đệ… khổ cực rồi…”
“Hắc Kỳ quân vạn tuế… các huynh đệ Hắc Kỳ quân giỏi lắm…”
“Cậu trai trẻ thật lanh lợi, có nàng dâu chưa? Xem vẻ tuổi tác không chênh lệch với nữ nhi nhà ta nhiều lắm…”
“Con à… nào, cầm mấy quả trứng gà ăn dọc đường…”
“Bọn nhỏ à… đến uống chút rượu, nghỉ ngơi chốc lát, đừng để mệt mỏi…”
Đám binh sĩ Hắc Kỳ quân vừa kinh ngạc vừa cảm động.

Từng có lúc, những người bọn họ đều bị gọi là binh lão gia, dân chúng trốn còn không kịp, nhưng hôm nay, dân chúng lại cam tâm tình nguyện lấy đồ ăn mình không nỡ ăn ra đưa cho bọn họ, loại tình cảm này là không thể nào giả vờ được…
“Đại nương… quân đội chúng ta có quy định, không thể cầm đồ của dân chúng, ngươi giữ lại đi…”
“Cảm ơn đại gia… chúng ta không mệt…”

Nhưng dân chúng thật sự quá mức nhiệt tình, đại quân căn bản không đi được, chỉ thoáng chốc, lính truyền lệnh lại chạy đến.

“Tướng quân có lệnh… chỉnh đốn tại chỗ mười lăm phút, có thể uống nước, ăn chút gì đó, nhưng không cho phép mang theo…”
“Tướng quân có lệnh… chỉnh đốn tại chỗ mười lăm phút, có thể uống nước, ăn chút gì đó, nhưng không cho phép mang theo…”
Ngay lập tức, vô số nước trà, trứng gà, bánh bao, bánh màn thầu bị nhét vào trong ngực các binh sĩ, nhìn đồ ăn không ngừng được nhét đến, rất nhiều binh lính đều xúc động rưng rưng nước mắt…
Lúc này tri phủ của thành Tân Đồng đi đến.

“Các huynh đệ Hắc Kỳ quân, ta đại diện cho dân chúng thành Tân Đồng, hoan nghênh các ngươi đến đây, ta biết mọi người gấp gáp lên đường, trở về đoàn tụ gia đình, vì vậy cũng không nên níu giữ lâu.

Nhưng ta muốn nói cho các ngươi biết, các ngươi đều là niềm tự hào của Hoa Hạ, rất nhanh nữa thôi, con trai của lão phu cũng sẽ nhập ngũ, trở thành một chiến sĩ Hắc Kỳ quân vĩ đại, Hắc Kỳ quân vạn tuế… hoàng thượng vạn tuế…”
“Hắc Kỳ quân vạn tuế… hoàng thượng vạn tuế…”
“Hắc Kỳ quân vạn tuế… hoàng thượng vạn tuế…”
Tất cả mọi người đều hô to theo, tiếng hô vang vọng trên khắp đất nước Hoa Hạ.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 721: 721: An Na Do Dự Một Chốc


Mỗi một đội quân trở về quê nhà đều được nhận sự hoan nghênh nhiệt tình của dân chúng ven đường, trong lúc nhất thời, toàn bộ nước Hoa Hạ sẵn lòng phục vụ quân nhân, cho rằng đó là một chuyện đáng kiêu ngạo, rất nhiều quán rượu, phường vải, tiệm lương thực, bán hàng rong đều nhằm vào quân nhân, đẩy ra một loạt chính sách ưu đãi, quân nhân đã trở thành nhân vật vĩ đại nhất của quốc gia này.

Đa Đoạt đi đến thành thị của tộc La Sát, An Na và Khắc Đa đã chờ ở ngoài thành từ trước, Khắc Đa nhìn thấy Đa Đoạt đầu tiên, lập tức chạy đến.

“Cha… Cha…”
Advertisement
“Ôi… con trai cưng…”
“Cha… con biết… rất nhiều… chữ Trung Nguyên, con rất… cố gắng…”
Đa Đoạt không nhịn thơm Khắc Đa hai cái, sau đó nhìn về phía An Na đang đi đến.

“Các nàng sống vẫn tốt chứ?”
“Ừm… rất tốt…”
“Ta…”

An Na kéo tay Đa Đoạt.

“Về nhà rồi nói…”
Ba người quay về phủ đệ An Na dưới sự bảo vệ của thân vệ, phủ đệ này được thiết kế theo phong cách Pháo Đài Đỏ nguyên bản, có thể thấy Hoàng thượng cũng cũng suy nghĩ đó, Đa Đoạt cũng cảm thấy biết ơn.

Đến khi vào trong phòng, Đa Đoạt mới thấy cả phòng đầy sách và được ghi chú bằng tiếng Hán, còn có rất nhiều giấy trắng, trên đó là nét chữ xiêu vẹo, An Na khẽ cười cầm một cuốn lên xem.

“Phiên dịch… sau này có thể… giao tiếp…”
Đa Đoạt ôm chặt lấy An Na.

“Cảm ơn nàng…”
An Na ngượng ngùng cúi đầu xuống, mặt đỏ bừng nói: “Đừng khách sáo… Phu quân…”
Đa Đoạt sửng sốt, sau đó cười nói: “Ngày mai ta phải quay về thành Thiên Khải, mọi người đi với ta chứ?”

An Na do dự một chốc.

“Hiện giờ thì không được… đợi thêm… đến khi yên ổn… chúng ta sẽ đi… sau này… không chia xa nữa”.

“Cảm ơn…”
An Na cười nói: “Sao chàng lại… khách sáo quá vậy…”
Đa Đoạt nhìn Khắc Đa đứng một bên.

“Khắc Đa, Lý Thành thúc mang tới đồ chơi vui lắm, đi chơi…”
Khắc Đa gật đầu nói: “Ừm… Vâng...!không thể về trước giờ cơm...!đúng chứ?”
Đa Đoạt ngơ ngác, thằng nhóc này có ý gì? Nhóc con này hiểu ư?
Còn An Na lại đỏ mặt, ghé sát tai Đa Đoạt nhỏ giọng nói: “Ta đi tắm trước…”
Đa Đoạt ôm lấy An Na cười nói: “Không cần…”
Thành Thiên Khải, nước Hoa Hạ.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 722: 722: “bái Kiến Đa Tướng Quân…”


Một đám tướng lĩnh chinh chiến ở phía Tây đã lên khinh khí cầu, quay về thành Thiên Khải, lúc này khắp nơi trong thành Thiên Khải đều là tiếng hô hoán vui mừng, đèn đuốc ở cả thành đều sáng rực, khắp nơi nhảy múa tưng bừng để chúc mừng Hắc Kỳ quân quay về, từng phong lệnh giải thưởng của thư viện được phát xuống…
Mấy cuộc chiến tranh với ngoại tộc khiến người dân trên mảnh đất này ôm chặt lấy nhau, không phân biệt ai với ai.

Lãnh Thiên Minh đứng ở nơi cao nhất của hoàng cung Thiên Khải, nhìn xuống toàn thành trì, trong lòng cũng cảm thấy cảm khái.

Advertisement
“Tốt lắm… có lẽ đây chính là giá trị của sự tồn tại nhỉ”.

Hiên Vũ Ngọc Nhi đi đến.

“Bệ hạ… có lạnh không?”

Lãnh Thiên Minh ôm lấy Hiên Vũ Ngọc Nhi cười nói: “Lúc không có người thì vẫn nên gọi ta là Thiên Minh ca đi, hiệp khách thành Thiên Khải của ta – Giang Tiểu Bạch…”
“Ừm… Thiên Minh ca… vậy khi nào chàng mới dẫn ta ra ngoài chơi?”
“Chuyện này… hẳn là sắp rồi…”
Trên đại điện ở thành Thiên Khải.

Đa Đoạt đã đến hoàng cung tham gia triệu nghị từ sớm, lúc này đã có không ít người đến.

“Ôi… Đa tướng quân, một năm không gặp, tinh thần của ông vẫn rất tốt nhỉ…”
“Chào Đa tướng quân, nghe nói lần chinh chiến phía Tây này thu hoạch không ít à…”
“Bái kiến Đa tướng quân…”
Lúc này Tân Cửu cũng nhìn thấy Đa Đoạt, mỉm cười đi đến.

“Đa tướng quân, em dâu rất xinh đẹp nha, hôm nào ta cũng phải tìm một người tộc La Sát về làm vợ mới được”.

Đa Đoạt cười nói: “Bằng bản lĩnh của ngươi à, nằm mơ cũng không thấy…”
“A… ngươi…”
“Ha ha ha…”
Mọi người đều bật cười thành tiếng.

“Hoàng thượng giá đáo…”
Lãnh Thiên Minh bước vào đại điện, sau khi mọi người quỳ xuống hành lễ, Lãnh Thiên Minh nói.

“Lần này Đa tướng quân dẫn quân chinh chiến phía Tây, cống hiến công sức cho Hoa Hạ chúng ta, ông muốn được thưởng gì?”
“Bẩm hoàng thượng, hiện giờ thần không thiếu thứ gì, cũng không cần ban thưởng gì cả, chỉ cần vẫn có thể dẫn binh đi chinh chiến bốn phương vì hoàng thượng đã là phần thưởng lớn nhất với thần rồi”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 723: 723: “thế Ông Nghĩ Chúng Ta Nên Chiêu Mộ Bao Nhiêu Tân Binh”


Có thêm vài năm nữa, diện tích lãnh thổ càng được mở rộng, nhu cầu về quân đội đóng quân ở nước ngoài ngày càng lớn, hiện có quân đội ba triệu người đã bắt đầu hơi không gánh vác nổi, tăng thêm số lượng binh lính cũng là việc rất cấp bách”.

“Thế ông nghĩ chúng ta nên chiêu mộ bao nhiêu tân binh?”
Advertisement
Đa Đoạt do dự một chốc.

“Cố thủ thì chỉ cần một trăm vạn là đủ, nhưng nếu tiếp tục mở rộng thì phải cần đến hai trăm vạn”.

Mọi người trong đại điện đều hiểu rõ, hiện giờ, thật ra điều mọi người quan tâm nhất là hoàng thượng có còn muốn tiếp tục mở rộng nữa không, dù sao Hoa Hạ hiện tại đã đạt đến đỉnh cao lịch sử, giờ có nói hoàng thượng là Thiên Cổ Nhất Đế cũng không quá, nhưng nếu tiếp tục mở rộng thì vấn đề về lợi ích và rủi ro cùng tồn tại.

Lãnh Thiên Minh mất một lúc mới nói.

“Bảo Binh Bộ nhanh chóng soạn thảo công văn chiêu mộ, tuyển hai trăm vạn tân binh trong phạm vi cả nước, đồng thời phải chiêu mộ năm mươi vạn quân đánh thuê ngoại tộc rồi phân cho các quân”.

“Hoàng thượng, tại sao lại phải chiêu mộ năm mươi vạn quân đánh thuê?”
“Chiến tranh ắt sẽ có người chết, cho họ một cơ hội đổi lấy sự giàu có và vinh quang bằng chiến công, như thế họ mới yên phận, đồng thời binh sĩ Hoa Hạ chúng ta sẽ ít bị thương vong hơn”.

Mọi người đều đột ngột hiểu ra, ý của hoàng thượng là để đám ngoại tộc đó làm lá chắn, đây là thủ đoạn rất vô liêm sỉ nhưng mọi người đều không thể nói thẳng ra chuyện này.

Lãnh Thiên Minh nói tiếp: “Các vị, mặc dù chúng ta đã chiếm được thảo nguyên Tây Âu, nhưng trên thế giới này vẫn còn khá nhiều quốc gia lớn mạnh hơn, chẳng hạn như Đại Bất Liệt Điên, đến giờ chúng ta vẫn không thể mô phỏng lại chiến hạm và áo giáp của chúng.

Mặc dù chúng ta có khinh khí cầu, nhưng một khi gặp mưa to gió lớn, khinh khí cầu không thể xuất chiến nên chúng ta nhất định phải chuẩn bị trước”.

Lãnh Hàn nói: “Hoàng thượng nói đúng, đám người phương Tây này lam tham thành thói, cứ suốt ngày thèm khát lãnh thổ Hoa Hạ.

Lần trước liên quân các nước xâm lược Phù Tang, mục đích cuối cùng là chúng ta.

Đám phương Tây này sớm muộn gì cũng là tai họa ngầm, huống gì lần chinh chiến phía Tây này, chúng ta đã đến đến cửa nhà của chúng, ta nghĩ chúng sẽ không ngồi yên”.

Lãnh Thiên Minh gật đầu.

“Đúng thế, nên phải nhanh chóng chiêu mộ tân binh, tăng nhanh tốc độ nghiên cứu phát triển khinh khí cầu và xây dựng đường sắt, ta mong mọi người có thể hiểu mọi chuyện chúng ta làm chỉ có một mục đích, đó là không thể để lại rủi ro cho thế hệ sau, ngay cả khi chúng ta bị tai tiếng sau lưng…”
“Vâng, hoàng thượng…”
Trong một trấn nhỏ của nước Hoa Hạ, mấy chục thanh niên đang vây quanh trước quầy thông cáo, lũ lượt bàn tán.

"Ai yo...!triều đình lại chiêu mộ tân binh rồi, đây là đợt chiêu binh trên toàn quốc lần đầu tiên từ khi Hoa Hạ ta lập nước đến nay".

"Cũng không biết yêu cầu có cao không, ngươi nói xem nếu như chúng ta đi báo danh thì có thể được chọn không?"
"Ngươi mà cũng muốn làm quân Hắc Kỳ sao? Ta nhớ thời Đại Lương, triều đình chiêu mộ trai tráng, tiểu tử ngươi chạy nhanh hơn bất cứ ai mà..."
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 724: 724: Nhưng Người Đạt Yêu Cầu Cũng Rất Nhiều


"Lúc đó có thể so sánh với hiện tại sao, ngày ngày chịu khổ chịu mệt thôi không nói, đến lương bổng có chút xíu còn thường xuyên bị cắt xén, thậm chí còn bị đánh bị chửi, có kẻ ngốc mới đi lính thôi".

"Cũng phải, ngươi xem đãi ngộ của quân Hắc Kỳ người ta có thể ngang với hai công nhân lành nghề rồi, hơn nữa nghe nói quân Hắc Kỳ lựa chọn quan viên đều cạnh tranh công bằng, cho chiến sĩ tự mình ứng cử, chỉ cần ngươi có bản lĩnh thì nhất định có thể trở nên nổi bật".

"Haiz...!ngươi nói đều là người trẻ, dựa vào cái gì mà chúng ta không thể kiến công lập nghiệp, nhìn binh lính quân Hắc Kỳ người ta hồi hương khí phái thế nào, người đến cầu thân đều xếp hàng đến tận ngoài ngõ, nào giống hai người chúng ta đến một công việc tử tế cũng không có.

Mặc kệ đi, ta cũng phải đi lính..."
Advertisement
"Được, hai chúng ta cùng đi báo danh, đại trượng phu thì phải nên đi lính..."
"Đi..."

Mấy chục thanh niên hừng hực khí thế đi tới huyện nha báo danh, nhưng khi bọn họ tới nơi thì đều phải trợn tròn mắt, trước cổng huyện nha đã có tới 700 người chật như nêm.

"Đừng vội...!đừng vội...!từng người một..."
"Ơ...!ngươi mới 14 tuổi, đi lính cái gì chứ? Cút, ranh con tới đàn đúm cái gì..."
"Đại ca, ngươi đã 40 tuổi rồi, mau về nhà đi..."
"Rảnh rỗi không có việc gì làm tới góp vui à..."
Huyện lệnh trong huyện nha lúc này cũng không biết làm sao, còn nhớ trước đây chiêu binh thì ngày nào ông ta cũng phải xuống thôn làng bắt người còn không bắt được, nhưng giờ cáo thị vừa mới ra chưa được một ngày đã có gần một ngàn người tới, tổng cộng số lượng chiêu binh của cả huyện nha cũng chỉ mới có 200 người.

"Đại nhân...!người đông quá rồi, làm thế nào đây?"
"Còn làm thế nào được nữa, đuổi hết những người không đủ yêu cầu về".

"Nhưng người đạt yêu cầu cũng rất nhiều..."
"Vậy thì nâng yêu cầu lên cao hơn chút nữa, tuổi quá nhỏ không được, quá lớn cũng không được, con trai độc đinh cũng không được, cơ thể yếu ớt cũng không cần, thực sự không được thì xấu xí cũng không chọn, đừng ra ngoài làm mất mặt huyện chúng ta".

"Đại nhân...!việc này, như vậy có phải hơi..."
"Cứ làm theo lời ta nói, nếu không có mỗi 200 suất ngươi bảo cho ai đi?"
"Được ạ...!vậy ta sẽ đi sàng lọc ngay..."
Rất nhanh, rất nhiều người đã phải lẩm bẩm chửi mát rời khỏi nha môn.

"Cẩu tử...!sao ngươi cũng không được chọn vậy, ngươi mà còn không phù hợp yêu cầu sao?"
"Mẹ kiếp, ta cũng không rõ, nói cái gì mà hình tượng không phù hợp, con mẹ nó từ bao giờ đánh trận còn cần xem ngoại hình nữa vậy, đi cái ông nội nhà hắn, ta tới huyện bên báo danh".

"Đúng...!đi, hai chúng ta cùng đi..."
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 725: 725: Ngươi Có Chỗ Nào Dài


Cảnh Nhị Ngưu đang nhễ nhại mồ hôi, cha của Nhị Ngưu đi tới.

"Nhị Ngưu à, thanh niên trong thôn đều đã đi báo danh tòng quân cả rồi, sao con không đi?"
Advertisement
"Cha, con ngoài có thể làm pháo đốt ra thì chả biết làm gì, đi làm gì chứ? Hơn nữa, ngộ nhỡ con được chọn thì việc buôn bán trong nhà ai lo đây?"
"Haiz...!Nhị Ngưu à, nhưng con cũng không thể ở trong cái thôn này cả đời được, đều tại cha không có bản lĩnh, đến một người vợ cũng không tìm được cho con, thực sự không được thì đợi làm xong đợt pháo hoa này cha sẽ dẫn con tới Bắc Cảnh mua một cô nương ngoại tộc về làm vợ, thế nào?"
"Con không cần, con đường đường là nam nhi bảy thước, chạy đi xa như vậy mua vợ, vậy chẳng phải làm mất mặt hai cha con ta sao?"
"Việc này có gì không tốt, nghe nói những cô nương ngoại tộc đó rất nghe lời".

"Cha, cha đừng khuyên con nữa, con sẽ không đi mua vợ đâu".

"Vậy con đi lính đi, chỉ cần làm được quân Hắc Kỳ thì lo gì không tìm được vợ".

"Vậy việc buôn bán nhà ta làm thế nào?"
"Con yên tâm, nếu như con thật sự được chọn thì việc buôn bán này không làm cũng không sao, nhưng nếu như con cứ thế này, vĩnh viễn chôn thân ở trong nhà làm pháo thì cả đời này còn có tiền đồ gì nữa".

Cảnh Nhị Ngưu nghĩ một lát rồi nói: "Được, vậy con đi báo danh, nhưng có thể được chọn hay không thì con không chắc đâu".

Mấy đời nhà Cảnh Nhị Ngưu đều làm nghề làm pháo, bánh pháo, các loại pháo hoa, pháo ném không gì là không giỏi, sản phẩm nổi tiếng nhất nhà hắn chính là pháo bắn, bắn được rất xa, là kỹ thuật độc môn của nhà hắn, nhưng hiện nay các thương hội lớn đều có xưởng chế tạo pháo riêng của mình, việc làm ăn nhà hắn cũng vì thế mà càng ngày càng kém, ngoại trừ hương thân và mấy khách hàng cũ thì căn bản không có ai ghé thăm.

Cảnh Nhị Ngưu tới nơi báo danh của thành Thiên Khải, lúc này việc trưng binh đã gần kết thúc.

"Đại nhân, tham gia quân Hắc Kỳ là báo danh ở đây sao?"
"Đúng vậy, ngươi cũng muốn bao danh ư?"
"A...!đúng..."
"Ngươi có chỗ nào dài?"
"A...!ta...!ta...!cánh tay ta đặc biệt rất dài..."
"Ta hỏi ngươi sở trường là cái gì, không phải hỏi chỗ nào dài".

"Dài sao...!bên dưới cũng hơi dài nhưng việc này có liên quan gì đến việc đi lính?"
Nhân viên ghi danh đó trợn mắt há mồm nhìn Cảnh Nhị Ngưu.

"Đại ca...!ta đang hỏi ngươi có kỹ năng nào đặc biệt không, không phải hỏi trên người ngươi chỗ nào dài..."
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 726: 726: Ngươi Là Tân Binh À


"Ồ...!hiểu rồi, ta...!ta biết làm pháo đốt, ta biết nã pháo..."
"Nã pháo? Ồ...!hiện tại pháo binh vẫn đang thiếu, vậy ngươi trực tiếp tới pháo binh báo danh đi".

"Đại nhân, như vậy là được tuyển chọn rồi ư?"
"Chưa chắc, vào quân doanh còn tiếp tục tiến hành sàng lọc, hôm qua có một tên tiểu tử ngốc vừa đốt pháo đã suýt nữa làm nổ chết đội trưởng của mình..."
Advertisement
Vậy là Cảnh Nhị Ngưu đem theo thư giới thiệu của huyện môn tới doanh Hỏa Pháo bên ngoài thành Thiên Khải, chỉ thấy mấy trăm khẩu đại bác mới tinh được đặt hai bên sườn quân doanh, mỗi khẩu ít cũng phải 4-500 cân, nhìn trông cực kỳ đồ sộ.

"Ngươi tới báo danh sao?"
"Đúng..."
"Đến tập hợp ở thao trường bên phải".

Trên thao trường lúc này đã được bày sẵn mấy khẩu đại bác lắp đặt sẵn, một sĩ quan đang đứng nói ở đó.

"Đại bác này không phải là súng kíp, mỗi một lần khai hỏa đều phải hết sức thận trọng cẩn thận, thứ này một khi mà nổ thì các ngươi có chạy cũng không biết chạy đi đâu.

Đại bác ở thời kỳ Đại Lương chỉ có cự ly bắn 200 bước, nhưng cự ly bắn của đại bác Hoa Hạ ta hiện nay đã đạt tới 500 bước, không hề thua kém đại bác của người Tây Dương, cho nên có thể trở thành một pháo binh chính là vinh dự lớn nhất, hơn nữa doanh Hỏa Pháo của chúng ta cũng là đơn vị tử thương ít nhất trong chiến đấu từ trước đến nay".

"Đại nhân, đại bác này bắn càng xa càng tốt sao?"
"Phí lời, chắc chắn là càng xa càng tốt rồi, để tăng cường cự ly bắn cho những đại bác này, triều đình đã tốn không ít tiền của".

Cảnh Nhị Ngưu đứng từ xa nhìn khẩu đại bác này, trong lòng có cảm giác như đã từng quen biết, đây chẳng phải là pháo nổ cỡ lớn sao?
Chỉ thấy sĩ quan đó gác đại bác lên sau đó châm lửa đốt dây dẫn...!
"Ầm...!ầm..."
Vụ nổ mạnh vang lên xa xa, đám tân binh trên thao trường đều không kiềm chế được vẻ kinh hãi.

"Oa...!quá trâu bò rồi..."
"Quá lợi hại rồi..."
"Đã nhìn thấy chưa? Đây chính là đại bác của chúng ta, tiếp theo ta sẽ nói cho các ngươi những việc mà pháo binh chúng ta cần chú ý trên chiến trường..."
Mãi đến khi trời nhá nhem tối, đám tân binh đều ai về nhà nấy, binh lính trong quân doanh cũng đang tuần tra khắp nơi thì đột nhiên phát hiện ra một người đang trèo lên đại bác, còn ra sức chui đầu vào trong nòng pháo.

"Trời ơi, tên ngốc đó là ai vậy? Muốn chết sao..."
Mấy binh lính đi tuần xông tới ấn người đó xuống đất.

"Ngươi là ai, dám giờ trò trong doanh Hỏa Pháo ta, sao ngươi vào đây được?"
"Ta...!ta là Cảnh Nhị Ngưu, ta...!ta đi bộ vào trong..."
"Đi bộ vào trong? Con mẹ nó ngươi còn biết bay vào nữa à? Ta hỏi sao ngươi lại ở trong này?"
"Các người bảo ta vào đây nhưng ta vẫn chưa rời đi thôi".

"Ngươi là tân binh à?"
"Đúng vậy..."
"Giờ là mấy giờ rồi mà ngươi không về nhà còn ở đây lén lút làm trò gì?"
"Ta đang nghiên cứu đại bác này..."
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 727: 727: Các Ngươi Nghe Có Hiểu Không


"Ngươi nghiên cứu cái rắm, ta thấy ngươi chính là gian tế, người đâu...!lôi hắn ta đi".

Cảnh Nhị Ngưu cao lớn như tảng đá cứ như vậy bị 4 5 binh lính khiêng đi áp giải nhốt vào trại lính.

"Tướng quân, vừa bắt được một người...!cũng không biết là gian tế hay là tên ngốc đang trèo lên đại bác, còn ra sức nhét đầu vào trong nòng pháo".

Advertisement
"A...!còn có người như vậy sao? Đưa hắn lên đây".

Cảnh Nhị Ngưu lúc này đã bắt đầu sợ hãi, mặc dù hắn cao lớn nhưng từ trước đến nay chưa từng đánh nhau, huống chi là còn phải đối mặt với quân Hắc Kỳ tay cầm lăm lăm súng kíp, nói không sợ thì ai tin chứ.

"Đại nhân, ta...!ta thật sự không phải là gian tế".

"Vậy ngươi trèo lên đại bác làm gì?"

"Ta đang trông đại bác thôi".

"Đại bác cần ngươi trông sao, pháo doanh ta có mấy ngàn thủ vệ còn cần ngươi lo lắng ư?"
"Không không...!ta nói là ta đang xem cấu tạo của đại bác".

"Mẹ kiếp ngươi chỉ là một tân binh, đại bác chưa từng được thấy, ngươi xem cấu tạo cái gì, không phải ngươi thật sự là gian tế đó chứ? Vậy trình độ nằm vùng của ngươi cũng quá kém rồi".

"Đại nhân, ta thật sự không phải gian tế, chỉ là ban ngày nghe các người nói về đại bác này ta thấy rất có hứng thú, do nhà ta cũng làm pháo đốt, ta thấy nguyên lý có lẽ cũng không khác biệt mấy, sở dĩ đại bác này bắn không xa chính là do vấn đề thiết kế, ống pháo quá ngắn, trọng lượng quá lớn, di chuyển cũng không tiện, phần lồng pháo phía sau lại quá nhẹ, vừa không an toàn vừa lãng phí hỏa dược, hơn nữa cách đốt lửa phóng ra này cũng sẽ làm giảm mạnh tốc độ bắn của đại bác, cho nên ta mới nghiên cứu thử một chút".

Tay sĩ quan đó vẻ mặt hoang mang nhìn Cảnh Nhị Ngưu, không phải vì kinh ngạc bởi những lời hắn ta nói mà là bản thân căn bản nghe không hiểu.

"Ngươi...!ngươi...!ngươi nói cái gì vậy?"
"A...!ta nói...!thiết kế của đại bác này...!không được...!hợp lý lắm, cho nên có thể bắn được 500 bước là đã không tệ rồi".

"Ngươi...!ngươi như vậy có phải là muốn tìm đến cái chết không? Ngươi cho rằng ngươi nói năng bừa bãi ở đây là có thể bịp bợm trót lọt sao?"
"Không không...!đại nhân, ta không nói bừa, không tin thì ngài có thể cho người kiểm tra, nhà ta thật sự là mấy đời làm pháo, pháo hoa đó".

Sĩ quan đó nhìn mấy người xung quanh.

"Các ngươi nghe có hiểu không?"
Mấy người đều lắc đầu.

"Đại nhân...!ta chỉ biết châm lửa, mỗi lần điều chỉnh khẩu pháo đều là do lão Trần làm, ta nào có thể hiểu được hắn ta đang nói gì”.

"Đại nhân...!ta cũng nghe không hiểu, có điều...!hình như hắn nói rất có lý thì phải".

"Cút đi...!lập tức cho người tới nhà tên tiểu tử này, điều tra rõ ràng xem hắn có nói dối hay không".

"Rõ..."
Mấy canh giờ sau, binh lính đi điều tra đã quay trở về.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 728: 728: Vâng Đại Nhân Ta Nhất Định Sẽ Dốc Toàn Lực


Thành Thiên Khải, viện khoa học.

Giáp Tử Thất dẫn theo một đám người đang vây quanh một mô hình chiến hạm cỡ đại, đang họp với một đống sơ đồ phác thảo.

Advertisement
"Chư vị mời xem, đây đã là số liệu chi tiết nhất mà chúng ta có thể có được, nhưng chiến hạm của Đại Bất Liệt Điên này có quy trình chế tạo tỉ mỉ, chúng ta căn bản không thể biết được, chúng ta đã thử nghiệm mấy chục lần rồi, toàn bộ đều kết thúc thất bại cho nên các vị phải cố gắng lên".

"Giáp đại nhân, chúng ta vốn hoàn toàn không không biết gì về việc dùng sắt thép chế tạo chiến hạm, còn phải so sánh với hạm đội Vô Địch của người Tây Dương, trong thời gian ngắn thật sự là khó như lên trời vậy".

"Đúng thế, Giáp đại nhân, hay là chúng ta trộm một chiếc về nghiên cứu cho kỹ".

"Mẹ kiếp ngươi tưởng đây là con gà con vịt nhà ngươi sao, muốn trộm là trộm được à.

Đại Bất Liệt Điên coi chiến hạm thiết giáp này là cơ mật tối cao, cho dù có bị hỏng thì bọn họ cũng sẽ trực tiếp tiêu hủy, căn bản không thể nào có được, hơn nữa cho dù có cho ngươi một chiếc thì cũng có rất nhiều điểm then chốt mà ngươi không nhìn ra được.

Cho nên hoàng thượng đã nói rồi, chúng ta chỉ có thể dựa vào bản thân mình, chế tạo ra chiến hạm phù hợp với chúng ta, không nhất định phải hoàn toàn giống với hạm đội Vô Địch, nhưng ít nhất cũng không thể lạc hậu quá nhiều".

"Giáp đại nhân, ta cảm thấy chúng ta có thể đổi cách suy nghĩ, nếu như trong thời gian ngắn chúng ta không thể chế tạo ra chiến hạm bằng sắt phép 100%, vậy chúng ta chỉ đổi toàn bộ thân tàu thành sắt thép, như vậy thì có thể giảm bớt rất nhiều độ khó, dù sao người Tây Dương cũng không có khinh khí cầu, chẳng đánh tới được boong tàu của chúng ta".

"Ta thấy suy nghĩ này được đấy, kỳ thực chỉ cần không phải hải chiến ở cự ly gần thì chúng ta sẽ không gặp nguy hiểm, đồng thời còn không ngừng cải tiến khinh khí cầu và đại bác của chúng ta, khiến khinh việc bay liên tục của khinh khí cầu trở nên dài hơn, cự ly bắn của đại bác xa hơn.

Phải biết rằng cự ly bắn của đại bác của hạm đội Vô Địch đó gần ngàn bước, còn của chúng ta lại chỉ có 500 bước, cho nên mọi người phải nỗ lực hơn nữa".

"Vâng, đại nhân, ta nhất định sẽ dốc toàn lực..."
Họp xong Giáp Tử Thất tản bộ trong viện khoa học, khắp nơi đều là những tiếng gõ đinh đinh, Giáp Tử Thất trong lòng cảm thấy vừa vui mừng vừa lo lắng, vui mừng vì học viện khoa học Hoa Hạ này mặc dù không dám nói đứng đầu thế giới nhưng tuyệt đối có thể xếp hàng đầu, lo lắng vì bản thân không thể hoàn thành giao phó của hoàng thượng, cô phụ sự tín nhiệm của hoàng thượng.

Đúng lúc này đột nhiên vang lên âm thanh cãi cọ.

"Đại ca, ngươi biết chúng ta bận thế nào không? Làm gì có thời gian đi gặp một tên ngốc chứ, các ngươi mau về đi".

"Nhưng...!nhưng tên ngốc đó nói có lý có lẽ, chúng ta cũng không hiểu, tướng quân của chúng ta nói ngộ nhỡ lại là một nhân tài thì chẳng phải sẽ bị chôn vùi sao?"
"Hắn ngốc các ngươi cũng ngốc sao? Ngươi biết đại bác này do bao nhiêu người trong viện khoa học chúng ta tốn biết bao tâm huyết mới chế tạo ra được không? Một tên làm pháo nổ như hắn hiểu cái quái gì, mau về đi...!ở đây còn phải làm bộc phá hỏa dược kiểu mới nữa".

Giáp Tử Thất không kiềm chế được đi tới.

"Có chuyện gì vậy?"

"A...!Giáp đại nhân, là binh lính của doanh Hỏa Pháo ngoài thành, chỗ bọn họ có một tên ngốc nói thiết kế đại bác của chúng ta không hợp lý, muốn chúng ta qua đó xem thử".

"Ồ...!có chuyện vậy sao? Hắn ta đã nói những gì?"
Binh lính báo tin trả lời: "Việc này tiểu nhân...!cũng không nhớ rõ nữa, dù sao hắn nói...!việc chế tạo đại bác và pháo nổ cũng không khác nhau mấy, còn nói đại bác của chúng ta quá ngắn, hỏa dược còn bị lãng phí...!cho nên chắc chắn không bắn được xa.

Hắn ta nói một tràng nhưng chúng ta không ai hiểu".
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 729: 729: Thật Sự Coi Ta Là Gian Tế Rồi Giao Cho Quan Phủ Sao


Giáp Tử Thất nhíu mày, ống pháo của đại bác quá ngắn thì bản thân ông ta cũng biết, nhưng với kỹ thuật hiện tại và uy lực bắn của lồng pháo phía sau căn bản không dám làm quá dài, như vậy rất dễ bị nổ lồng, xem ra tên ngốc này có lẽ ít nhiều cũng hiểu được chút ít...!
"Tên ngốc đó...!không, người đó giờ đang ở đâu?"
Advertisement
"Đang bị nhốt trong doanh Hỏa Pháo của chúng ta, nếu như hắn nói lung tung thì chúng ta sẽ áp giải giao hắn cho quan phủ điều tra một lượt, thành Thiên Khải dạo gần đây có không ít gian tế trà trộn lẫn vào".

"Không được...!ta phải gặp người này xem sao, lập tức đưa hắn đến chỗ ta".

"Rõ, Giáp đại nhân".

Cảnh Nhị Ngưu đang ngồi chồm hổm trong đại lao của quân doanh, vò đầu bứt tóc, hai hàng nước mắt không ngừng rơi, ngươi nói con mẹ nó, sao lại bị coi thường thế này, ta tự dưng đi đùa với đại bác làm gì? Đây không phải là tự tìm đến cái chết sao, giờ thì hay rồi, ngộ nhỡ thật sự bị coi là gian tế thì cha mẹ làm thế nào đây...!
"Này này...!Cảnh Nhị Ngưu, ra đây".

"A...!đại nhân, ta thật sự tới đi lính, ta không phải là gian tế".

"Đừng nói với ta, đến thành Thiên Khải mà nói đi".

"Hả..."
Cảnh Nhị Ngưu hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa là quỳ xuống đất, trời ơi, thật sự coi ta là gian tế rồi giao cho quan phủ sao?
"Hừ...!vẫn chưa xác định ngươi có phải là gian tế hay không, là Giáp đại nhân của xưởng công binh muốn gặp ngươi, rốt cuộc ngươi có tài hay là chỉ nói linh tinh thì tới đó là sẽ rõ thôi".

"Đúng vậy...!cảm ơn đại nhân, cảm ơn đại nhân".

"Không cần cảm ơn ta, muốn cảm ơn thì cảm ơn tướng quân của chúng ta đi, không phải ngài ấy bảo chúng ta tới xưởng công binh tìm người thì chúng ta sớm đã đưa ngươi tới quan phủ rồi".

"Vậy tướng quân...!của các người tên là gì?"

"Cùng họ với ngươi, cũng họ Cảnh, Cảnh Phong Hà".

Nước Phù Tang, trên cảng biển còn chưa tu sửa xong hoàn toàn, hàng ngàn chiếc chiến hạm đang đậu ở bờ biển, 50 vạn quân đội Phù Tang đã được trang bị súng kíp và đại bác đang lên tàu.

Việc tháo chạy của quân liên minh đã để lại lượng lớn vũ khí đạn được cho Phù Tang, đây cũng trở thành niềm hi vọng cuối cùng của bọn họ.

Đức Xuyên Nhất Nam đích thân tới cảng biển, hắn ta vỗ vai Thủ Chân Danh Phá.

"Thổ Tang, hy vọng của nước Phù Tang giao lại cho ngươi, ta tin ngươi nhất định có thể hạ được Ấn Độ cổ, đem toàn bộ vàng bạc ở đó về, đến lúc đó ngươi chính là công thần số một của Phù Tang, con cái ngươi sẽ được thừa kế vị trí danh giá của ngươi, tên tuổi ngươi cũng sẽ được khắc ở trên cùng thần xã, Thổ Tang, nhờ cả vào ngươi".

Thổ Chân Danh Phá kích động quỳ gối xuống đất.

“Cám ơn tướng quân đã tin tưởng, ta nhất định sẽ chiếm được lãnh thổ phía nam của Cổ Ấn Độ trong thời gian ngắn nhất, sau đó vận chuyển toàn bộ của cải và lương thực ở đó về nước để giải quyết khó khăn hiện tại của nước ta”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 730: 730: “đưa Bản Vẽ Chế Tạo Pháo Cho Hắn”


“Rất tốt, tuy nhiên, Thổ Tang, ngươi phải hiểu rõ, trong trận chiến chống lại người phương Tây, quân đội của chúng ta đã tổn thất hơn phân nửa.

Hiện tại chỉ còn có hơn 10 vạn người.

Trước khi các quốc gia phương Tây xâm lược, vốn dĩ chúng ta cũng chỉ có 150 vạn, thế nên tương lai e là sẽ không giúp được nhiều cho ngươi.

Vì thế, ngươi phải làm việc thật cẩn thận!”
“Tướng quân yên tâm, ta sẽ cẩn thận, trừ phi bất đắc dĩ, nếu không sẽ không cầu viện cố quốc.

Chỉ cần có thể chiếm được Ấn Độ, chắc chắn Phù Tang ta sẽ có cơ hội trở mình”.

Đức Xuyên Nhất Nam khẽ gật đầu, rồi bước đến vị trí cao ở bến tàu, nhìn về phía hàng vạn binh sĩ sắp xuất chinh.

Advertisement
“Các dũng sĩ Phù Tang, đại thần Thiên Chiếu đang dõi theo các ngươi, Thiên Hoàng bệ hạ đang chờ các ngươi, hôm nay, tất cả những gì mà các ngươi làm đều có thể vực dậy Phù Tang và thay đổi vận mệnh con em của các ngươi.

Phù Tang ta là quốc gia do mặt trời sinh ra, là con dân của thiên thần, tuy chúng ta đã phải trải qua rất nhiều khó khăn và trắc trở, nhưng tất cả đã sắp kết thúc.

Hỡi các dũng sĩ Phù Tang vĩ đại, chỉ cần chúng ta không chấp nhận bại, vận mệnh sẽ cúi đầu trước chúng ta, Phù Tang vạn tuế… Thiên Hoàng bệ hạ vạn tuế…”
“Phù Tang vạn tuế… Thiên Hoàng bệ hạ vạn tuế…”
“Phù Tang vạn tuế… Thiên Hoàng bệ hạ vạn tuế…”
Thành Hoa Hạ, viện khoa học.

Cảnh Nhị Ngưu nhanh chóng được đưa đến đây, tim hắn đập thình thịch, không biết nên đối mặt như thế nào.

Vừa đến nơi, Giáp Tử Thất đã đón tiếp hắn.

Nhìn tên ngốc trước mặt, Giáp Tử Thất không khỏi hoài nghi.

“Chàng trai, ngươi tên là gì?”
“Đại nhân, ta tên… Cảnh Nhị Ngưu”.

“Nghe nói ngươi cho rằng cách lắp đặt pháo của chúng ta có vấn đề?”
“Ồ… việc này… hình như có hơi ngắn, bắn không xa được…”
“Việc này ta biết, nhưng nếu không làm vậy, đạn pháo rất dễ bị tạc nòng, ngươi có biết điều đó không?”
“Biết rõ… hôm qua ta còn chưa nhìn rõ, có thể cho ta xem lại lần nữa không?”
Giáp Tử Thất do dự trong chốc lát rồi nói: “Đưa bản vẽ chế tạo pháo cho hắn”.

Cảnh Nhị Ngưu nghiêm túc xem bản vẽ được đưa đến trước mặt, những người xung quanh đều tò mò nhìn hắn.

“Tên ngốc này có hiểu hay không vậy, đừng có nói là đang giả vờ nha?”
“Ta cảm thấy hắn chỉ nói lung tung mà thôi, chúng ta học lâu vậy mà còn không hiểu, sao hắn hiểu được?”
Khoảng một phút sau, mọi người đã mất hết kiên nhẫn, nhưng Giáp Tử Thất vẫn còn đứng đây, hắn ta đã không nói gì thì những người khác cũng đành phải im lặng chờ đợi.

Đột nhiên, Cảnh Nhị Ngưu nói:
“Ta hiểu… đại nhân, nguyên lý của loại pháo này cũng không khác pháo đốt của nhà ta là bao.

Mục đích không có gì khác, cũng vì muốn pháo có thể bắn cao hơn, xa hơn.

Nhưng rõ ràng là pháo của các vị lạc hậu quá nhiều, ta cảm thấy… còn không tiên tiến bằng pháo nhà ta…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 731: 731: Đúng Là Tên Ngốc Mà


“Ngươi giải thích rõ xem nào…”
“Việc này… ví dụ như loại pháo này, ngài xem… đạn dược kiểu viên bi sắt cỡ lớn này đã được dùng nhiều năm rồi, sao các ngươi không nghĩ đến việc… thay đổi một chút? Trước kia bởi vì công nghệ luyện kim chưa đáp ứng được, nhưng bây giờ đã có thể tạo được những khối kim loại không có khe hở rồi, không phải sao? Dùng đầu đạn dài nhỏ để thay thế cho viên bi sắt vừa có thể tiết kiệm hỏa dược, lại thích hợp để bay hơn, đồng thời hạ thấp thể tích lòng pháo, giảm thiểu sức nặng.

Khi đó, há chẳng phải khoảng cách xạ kích sẽ… tăng lên gấp mấy lần sao?”
Advertisement
“Lại nói đến phương thức phóng hỏa dược, vốn dĩ các vị đang dùng cách bắn cũ, vừa bất tiện lại không an toàn.

Trong ngành sản xuất pháo, chúng ta đã sớm không còn sử dụng nữa, chúng ta có thể… đổi thành đốt trong để phóng.

Nói thế nào nhỉ… Đại loại là giống với pháo kép của nhà ta, sử dụng hai đoạn hỏa dược, cái bên dưới làm trợ lực cho cái bên trên, tăng lực đẩy pháo kép ra ngoài…”
“Cụ thể phải làm thế nào thì… ta cần phải suy nghĩ lại một chút, nhưng có thể chắc chắn với cách bắn như vậy, ít nhất có thể tăng gấp hai lần khoảng cách bay… Nói chung, đại khái chính là vậy, đương nhiên còn phải cân nhắc đến vấn đề an toàn của đầu đạn, có thể kích nổ cùng lúc hay không… những vấn đề này cần phải thí nghiệm để nghĩ biện pháp cải thiện”.

Dù có hiểu hay không hiểu thì mọi người cũng đứng ngây ra như phỗng, bởi vì giả sử như tên nhóc này nói mò thì nói mò được nhiều vậy cũng là một nhân tài rồi đấy…
Giáp Tử Thất cảm thấy rất kinh ngạc, rồi sau đó rơi vào trầm tư.

Thật ra, hắn ta cũng không sành sỏi về đạn pháo, bởi lẽ, nói gì thì nói, hắn ta phải chịu trách nhiệu rất nhiều hạng mục.

Nhưng Giáp Tử Thất có thể hiểu được những gì mà Cảnh Nhị Ngưu vừa nói, hắn ta liền túm lấy bản vẽ, bắt đầu săm soi nghiên cứu.

Một lúc lâu sau, rốt cuộc Giáp Tử Thất cũng ngẩng đầu lên: “Thiên tài… Mẹ nó chứ, tên này đúng là thiên tài về pháo, đây chính là thiên tài mà viện khoa học ta muốn tìm… ha ha ha…”
Mọi người ngơ ngác, không kịp phản ứng.

Giáp Tử Thất túm lấy tay Cảnh Nhị Ngưu.

“Ngươi… ngươi tên là gì?”

“Cảnh… Nhị Ngưu…”
“Đúng… Cảnh Nhị Ngưu! Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là viện sĩ của viện khoa học nước Hoa Hạ, ngươi không cần làm gì cả, chỉ cần tập trung cải tạo pháo cho ta.

Nếu có thể thành công, ngươi chính là anh hùng của nước Hoa Hạ ta”.

“Đại… đại nhân, nhưng… nhưng ta còn phải làm binh sĩ…”
“Binh cái gì mà binh, ở đây cũng là đền đáp quốc gia thôi”.

“Vậy… vậy lương bổng ở đây… có giống với Hắc Kỳ Quân không?”
Giáp Tử Thất sững sờ, rồi bật cười ha hả: “Đúng là tên ngốc mà… ha ha…”
Bên ngoài thành Thiên Khải, doanh Hỏa Pháo.

Cảnh Phong Hà liếc nhìn binh sĩ vừa quay về, hỏi: “Sao rồi? Kết cục của tên nhóc kia thế nào?”
“Ôi chao… Cảnh tướng quân, ngài không biết đâu, Giáp đại nhân nâng niu tên nhóc kia như bảo bối ấy, còn nói muốn đến chỗ hoàng thượng xin ban thưởng cho hắn.

Suýt nữa hù chết ta, may mà hôm qua ta không có ngược đãi hắn, có ai ngờ một tên ngốc… lại là thiên tài chứ…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 732: 732: Ta Nhất Định Phải gi3t ch3t Cả Nhà Hắn…”


“Ha ha ha…”
Cảnh Phong Hà cười nói: “Người không thể nhìn bề ngoài được, thường thì những nhân vật nhỏ mà ngươi không ngờ tới lại là người mà ngươi không nên trêu vào đấy.

Chỉ mong tên nhóc kia có thể chế tạo ra pháo mới vì nước Hoa Hạ ta…”
Advertisement
Nước Hoa Hạ, thành Thiên Khải, câu lạc bộ Vạn Quốc.

Trong một căn phòng cực lớn, có mấy người Trung Nguyên đang ngồi, vẻ mặt không chút cảm xúc.

Bọn họ đang nói chuyện với một vài người, thoạt nhìn có vẻ là người nước ngoài.

“Chư vị, chỉ cần xong việc, chủ nhân nhà ta bằng lòng chi ra mười vạn lượng vàng ròng.

Có số tiền đó, các vị có thể đến bất kỳ quốc gia nào trên thế giới và sống phú quý cả đời”.

“Tiên sinh, vấn đề không phải là tiền, tuy chúng tôi làm công việc mua bán mạng người, nhưng thân phận của người này thật sự quá đáng sợ, làm vậy chẳng khác nào tự tìm đường chết”.

“Ta biết… nhưng ta tin có trọng thưởng ắt sẽ có dũng phu.

Nếu các vị cảm thấy khó xử, ta cũng không dám miễn cưỡng.

Tuy nhiên, các vị nên nghĩ cho kỹ, vụ làm ăn lớn như vậy e là cả đời cũng khó gặp”.

“Xin hỏi tiên sinh… sao nhất định phải giết người này?”
“Hận diệt quốc, thù diệt tộc không đội trời chung, ám sát kẻ này chính là sứ mạng của toàn dân tộc ta”.

“Hừ… nhưng theo ta được biết, dân chúng của các ngươi đang sống rất tốt đấy, còn thoải mái hơn nhiều so với lúc trước.

Trái lại, những kẻ vứt bỏ quốc gia, một mình chạy trốn như các ngươi… thật sự nực cười…”
“Ngươi… xem ra hội Thông Thiên không muốn tiếp vụ làm ăn này rồi!”
“Không sai… Đừng nói là mười vạn vàng ròng, dù là trăm vạn thì hội Thông Thiên cũng không nhận vụ làm ăn này.

Chúng ta tuy là hạng giết người cướp của, nhưng vẫn biết phân biệt phải trái, phân định rạch ròi.

Nếu thật sự ám sát người này, há chẳng phải mang đến tai họa cho toàn bộ Hoa Hạ sao? Ta khuyên các ngươi nên từ bỏ suy nghĩ này đi, đừng si tâm vọng tưởng, hôm nay, vì quy tắc trong nghề, ta có thể để các ngươi rời khỏi đây, nhưng nếu các ngươi để chúng ta gặp lại, hội Thông Thiên chắc chắn sẽ lấy mạng chó của các ngươi…”
Nhìn người của hội Thông Thiên rời đi, những người nước ngoài kia nghiến răng nghiến lợi nói: “Má nó, đám… người Trung Nguyên chết tiệt này, lại còn giả vờ chính nhân quân tử”.

“Đại nhân, đây đã là nhóm thích khách thứ ba mà chúng ta liên hệ rồi, nhưng không ai chịu nhận vụ làm ăn này.

Mục tiêu của chúng ta quá lớn, việc này nên làm thế nào bây giờ?”
“Tiếp tục tìm… nếu tìm không được nữa thì chúng ta tự ra tay.

Cho người theo dõi hắn, còn có vợ con hắn.

Ta nhất định phải gi3t ch3t cả nhà hắn…”
Cổ Ấn Độ, vương triều Khổng Tước.

Một người đàn ông được xưng là A Dục Vương vừa hoàn thành thống nhất toàn bộ bán đảo Ấn Độ, lúc này, hắn ta đã hoàn toàn mất đi hứng thú đối với chiến tranh và giết chóc.

Từ lúc còn nhỏ, A Dục Vương đã bắt đầu chiến đấu, tham gia vào các khóa huấn luyện quân sự của hoàng gia, được xưng là thợ săn đáng sợ nhất.

Nghe đồn hắn ta chỉ dùng một thanh gỗ đã có thể gi3t ch3t một con sư tử.

Bởi vì danh tiếng đáng sợ đó nên ngay khi còn trẻ, người này đã được phái ra chiến trường tham dự chiến lược bình định, trải qua mười một năm, A Dục Vương đã hoàn toàn thống nhất bán đảo, trở thành quốc vương đời thứ ba của vương triều Khổng Tước, cũng được xưng là vị vua vĩ đại nhất từ trước đến nay.

Lúc này, hắn ta đang đứng trước tượng phật Thái Cơ Lăng, thành tâm cầu nguyện, hồi tưởng lại số người đã chết trên tay mình suốt mười năm qua.

Con số đã vượt quá 150 vạn, mỗi khi nhớ đến cảnh tượng giết chóc năm xưa, trong lòng hắn ta lại tràn đầy hối hận.

“Vương, đại quân của đế quốc Quý Hoắc đã rút lui về phía bắc Khắc Thập Mễ, ngài có muốn tiếp tục truy đuổi không?”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 733: 733: Địch Đát Lỗ Công Dát Hầu Đả Hắc


“Ngừng tấn công đi, nơi đó không phải lãnh thổ của chúng ta.

Có thể đoạt lại Thánh Sơn đã xem như hoàn thành nguyện vọng của tổ tiên rồi”.

“Vâng… còn có một tin tình báo rất quan trọng.

Nghe nói phía bắc Khắc Thập Mễ, hai đế quốc hùng mạnh nhất thảo nguyên là Hoa Lạt Tử Mô và Khoa Nhĩ Mạn đã bị vương triều của người Trung Nguyên nằm ở bờ bắc Thánh Sơn tiêu diệt.

Từ xưa đến nay, vương triều của chúng ta không đối ngoại, nhưng hiện tại, tốc độ phát triển của bọn họ quá nhanh, chúng ta có nên chuẩn bị trước không?”
“Phía bắc chúng ta có núi thánh nữ Himalaya phù hộ, người Trung Nguyên không thể vượt qua được Thánh Sơn, cho nên không cần phải lo lắng.

Hiện tại, việc chúng ta cần làm chính là trấn an người dân trong chiến loạn, dẫn dắt những vong linh chuyển thế trọng sinh”.

Advertisement
“Vâng…”

Dưới sự ủng hộ của A Dục Vương, gần ngàn ngôi chùa, mấy chục vạn tượng phật xuất hiện khắp bán đảo Ấn Độ.

Quốc gia này bước vào thời đại tôn giáo tín ngưỡng trước nay chưa từng có.

Cổ Ấn Độ, đảo Tích Lan.

Đây là một đảo nhỏ thuộc phía nam Cổ Ấn Độ, người dân vừa quét sạch đám thực dân Bồ Đào Nha, có được cuộc sống bình an, nhưng không ai ngờ, tai họa sắp ập đến…
Hơn một ngàn chiến hạm Phù Tang đã tiến đến gần đảo Tích Lan, hiện tại, Thổ Chân Danh Phá không thèm kiêng nể gì cả, bởi vì hắn ta biết vương triều Khổng Tước vốn không có hải quân chính quy.

“Tướng quân, quân đội đóng trên đảo Tích Lan chỉ có mấy vạn người, hơn nữa đều là thành trấn thấp bé, có thể công phá nhanh chóng”.

“Tốt, truyền mệnh lệnh của ta, đêm nay sẽ phát động tiến công.

Lệnh cho hạm đội phong tỏa vùng biển xung quanh đảo, phòng ngừa có tiếp viện, bảo các binh sĩ cứ thỏa sức cướp bóc, chỉ cần chiếm được đảo Tích Lan, biến nơi đây thành trạm đóng quân, chúng ta sẽ từng bước thôn tính toàn bộ vương triều Khổng Tước…”
“Vâng…”
Khi màn đêm buông xuống, các dân chúng trên đảo Tích Lan đang ngồi quây quần quanh một cái chậu khổng lồ bên bờ biển, líu ríu nói cười, dùng tay nắn mì vắt bên trong thành một khối cầu, thêm vào một ít cà ri được chế biến đặc biệt và ăn một cách ngon lành.

“Nhìn kìa… đó là gì?”
“Hình như là thuyền…”
Vài người Tích Lan đi chân chần chạy đến sát bờ biển quan sát.

“Là thuyền, chắc chắn là thương thuyền, vậy…
“Có thể đổi được thức ăn ngon… nào, chúng ta cùng chào đón bạn hữu từ phương xa…”
Mười mấy người Tích Lan giơ đuốc lên, bắt đầu ca hát và nhảy múa.

A kei khổ lực hầu á hầu bôn
Địch đát lỗ công dát hầu đả hắc
Cải sei cải hồng diệt âu nha lạp dã
Á…
Nhưng khi nhảy được nửa chừng, họ phát hiện mọi thứ không ổn lắm, bởi vì mấy chiếc thuyền càng lúc càng nhiều, vả lại hình như không phải thuyền buôn.

“Mấy con thuyền… cứ sai sai…”
“Bên trên hình như có hỏa pháo…”
“Chạy mau…”
“Đùng… đùng… đùng…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 734: 734: “không Bây Giờ Người Chính Là Đại Nhân”


Khi họ hiểu ra vấn đề thì hỏa pháo trên thuyền của người Phù Tang đã khai hỏa rồi.

Cả bãi biển bỗng chốc ngập trong chiến hỏa, chỗ nào cũng nghe thấy tiếng nổ, vô số binh sĩ Phù Tang vượt qua bãi cạn, đặt chân lên phần đất liền của đảo Tích Lan.

“Á...”
Advertisement
“Giết cho ta...”
Binh sĩ Phù Tang chịu cảnh uất nghẹn suốt mấy năm cuối cùng cũng tìm được nguồn cơn để xả giận, thành phố và thị trấn bên bờ biển nhanh chóng bị cướp sạch sành sanh.

Vô số bách tính trên đảo Tích Lan bị g**t ch*t không nương tay, nhiều phụ nữ bị đưa về quân doanh, tiếp tục sênh ca...!
Các binh sĩ của vương triều Khổng Tước thử dùng cung tên để phản công, nhưng họ phát hiện ra mình không bắn được tới chỗ đối phương, mà vũ khí của đối phương thì cứ như sấm sét vậy.

“Đùng...!đùng...!đùng...”
Bách tính trên đảo Tích Lan cũng không còn tâm trạng gì mà ca hát nhảy múa, chỉ biết tháo chạy khắp nơi...!
Viện khoa học, thành Thiên Khải, nước Hoa Hạ.

Mười mấy người được chia cho Cảnh Nhị Ngưu làm trợ thủ của hắn ta, nhưng Cảnh Nhị Ngưu trước giờ rất hướng nội, căn bản không biết phải giao thiệp với người khác thế nào, chỉ có thể một mình nằm phủ phục lên hỏa pháo mà nghiên cứu.

“Cảnh...!Cảnh đại nhân, có cần bọn ta giúp gì không?”
“Ôi chao...!ta chỉ là người làm pháo thôi, các vị đại nhân đừng gọi ta là đại nhân”.

“Không...!bây giờ người chính là đại nhân”.

“Không không...!các vị mới là đại nhân”.

“Vậy...!xin hỏi mấy đại nhân như bọn ta, bây giờ nên làm gì?”
“Điều này...!ta đâu dám sai sử các đại nhân...”
Ôi mẹ ơi...!đám đông đực mặt ra, tên ngốc này rốt cuộc từ đâu chui ra vậy, đây chẳng phải một tên ngốc sao.

“Cảnh...!Cảnh à, là thế này...!Giáp đại nhân bảo bọn ta làm cùng ngươi, nghiên cứu hỏa pháo kiểu mới.

Một mình ngươi vùi đầu làm việc thì bọn ta sẽ bị mắng đấy, ngươi không thể hại bọn ta được...”
“Ồ, vậy ta hiểu rồi, hiện giờ quả thực có vài vấn đề cần giải quyết đấy.

Thứ nhất là làm thế nào đưa đầu đạn vào trong vỏ đạn, còn phải đảm bảo đầu đạn sẽ không bị dẫn nổ cùng một lúc.

Ý tưởng của ta là thiết kế một thiết bị dẫn nổ ở phần đầu của đầu đạn, chỉ khi đầu đạn bị va chạm mới phát nổ.

Thứ hai là phương thức b4n ra, ta định làm một thiết bị có dạng như dây thừng ở máy bắn đá, lắp đặt vào phần đáy của nòng pháo, gắn thêm một cây gậy sắt, thông qua dây thừng dẫn sang gậy sắt, va chạm vào phần đáy của vỏ đạn, dẫn đến thuốc súng bên trong vỏ đạn bốc cháy, đẩy đầu đạn b4n ra ngoài.

Các vị cảm thấy thế nào?”
Đám đông suy xét trong thoáng chốc, tuy rằng những ý tưởng này quá to gan lớn mật, nhưng về lý thuyết, chỉ cần làm ra được đầu đạn phù hợp với yêu cầu là hoàn toàn có thể thực hiện.

Tất cả mọi người nhìn Cảnh Nhị Ngưu với vẻ ngạc nhiên, ôi chao...!xem ra tên tiểu tử này đúng là một thiên tài?
“Cảnh...!Cảnh đại nhân, thiết bị dẫn kia do đội của bọn ta phụ trách thiết kế, bọn ta nhất định sẽ dốc hết sức...”
“Cảnh đại nhân, đầu đạn này cứ giao cho bọn ta thiết kế...”
“Cảnh đại nhân, chủ thể cứ để đội của bọn ta làm...”
Cảnh Nhị Ngưu mỉm cười ngượng ngùng.

“Vậy làm phiền chư vị đại nhân rồi, nhưng có một điều này cần chú ý: đường kính của đầu đạn không được quá to, vả lại còn phải phù hợp với đường kính của nòng pháo mới có thể kéo giãn độ dài của nòng pháo, tạo ra hỏa pháo thực sự bắn được xa”.

“Vâng...!Cảnh đại nhân...”
Hoàng cung, thành Thiên Khải.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 735: 735: “thứ Này Do Ai Thiết Kế”


Khi một đống bản thảo thiết kế hỏa pháo mới được đưa tới trước mặt Lãnh Thiên Minh, Lãnh Thiên Minh cũng không dám tin vào mắt mình.

Sức mạnh của loài người đúng là điên cuồng thật, một khi mở cánh cửa của khoa học kỹ thuật ra thì không thể nào ngăn cản được bước chân họ tiến về phía trước nữa.

“Lão Giáp, hỏa pháo kỳ lạ như thế này, các ngươi nghĩ ra thế nào vậy, có ổn không?”
Advertisement
“Nói thật lòng, thần cũng không dám chắc, thế nên mới muốn để hoàng thượng đưa ý kiến.

Đây là mẫu hỏa pháo mà chúng thần thiết kế ra dựa trên lý luận của Cảnh Nhị Ngưu, nhưng sau cùng dùng phiên bản nào, thần cũng không dám mạo muội quyết định...”

“Cảnh Nhị Ngưu chính là...!tên ngốc làm pháo mà lần trước ngươi nhắc đến?”
“Đúng...!chính là hắn”.

Lãnh Thiên Minh lẳng lặng gật đầu, sau đó xem xét từng tờ giấy.

Tuy rằng hắn cũng không hiểu về hỏa pháo, nhưng những thiết kế này căn bản không hề tồn tại trong trí nhớ của hắn, điều này chứng minh nó chắc chắn có vấn đề.

Đúng lúc này, ánh mắt của hắn dừng lại trên một trang giấy rồi trở nên cực kỳ khiếp sợ, mẹ kiếp...!đây không phải là pháo Ý Đại Lợi của Lý Vân Long trong ti vi sao? Thứ này có thể tạo ra được không?”
“Thứ này do ai thiết kế?”
Giáp Tử Thất nhận lấy bản vẽ.

“Là do Cảnh Nhị Ngưu thiết kế, nhưng chúng thần từng nghiên cứu và cảm thấy không hiện thực lắm, thế nên chưa quyết định được”.

“Cái này...!thiết kế theo bề ngoài của cái này, nhất định có thể thành công, còn về việc thực hiện thế nào, các ngươi tự nghĩ cách giải quyết...”
Giáp Tử Thất chấn động, nhưng vẫn lặng lẽ gật đầu, vì hắn ta tin tưởng hoàng thượng.

Trước giờ tất cả phát minh chỉ cần do hoàng thượng cho phép thì nhất định có thể thành công, thế nên hắn ta mới tới xin chỉ thị của hoàng thượng.

“Tốt...!vậy hoàng thượng, hỏa pháo kiểu mới này, người cảm thấy nên đặt tên là gì?”
“Tên? Pháo Ý Đại Lợi được không?”
“Hả...!pháo...!Ý Đại Lợi...”
Giáp Tử Thất nhìn Lãnh Thiên Minh với vẻ mờ mịt, đánh chết hắn ta cũng không ngờ hoàng thượng sẽ nói “pháo Ý Đại Lợi”.

“Hoàng thượng… tại sao phải gọi là pháo Ý Đại Lợi, thứ này có ý nghĩa gì?”
Lãnh Thiên Minh sững người, ở thế giới này hình như không có quốc gia Ý Đại Lợi, cái tên này quả thực có chút đường đột, thế nên hắn đành cười: “Trẫm chỉ buột miệng nói vậy thôi, thực ra trẫm đã nghĩ xong rồi, cứ gọi là… pháo Thiên Hỏa Lưu Tinh, ý nghĩa là khí thế như lửa trời như sao băng, bình định thiên hạ…”
“Cái tên này hay… vậy thì cứ gọi là Thiên Hỏa Lưu Tinh đi, thần cũng sẽ dốc lòng dốc sức sớm ngày giúp hoàng thượng chế tạo ra pháo Thiên Hỏa Lưu Tinh, mở mang bờ coi cho Hoa Hạ ta”.

“Ừm… đường sắt xây dựng thế nào rồi?”

“Nhờ hồng phúc của hoàng thượng, tất cả tiến triển thuận lợi, sáng nay đường sắt tuyến Đông khởi công sớm nhất đã sắp hoàn tất, các tuyến đường khác cũng đang gấp rút hoàn thành”.

“Tốt lắm… quy hoạch tiến đường tiến tới Tây Âu, viện khoa học của các ngươi cũng phải mau chóng hoàn thành bản vẽ đi, bây giờ chúng ta đã đánh tới trước cửa nhà của người Tây Dương rồi, họ nhất định sẽ không trơ mắt nhìn rồi mặc kệ đâu.

Nếu không có đường sắt, tương lai của Hoa Hạ nhất định sẽ rơi vào thế cục lúng túng khó vẹn toàn cả đầu lẫn đuôi, thế nên bất kể phải bỏ ra cái giá lớn tới mức nào, công cuộc xây dựng đường sắt phải theo kịp, dân phu không đủ thì tiếp tục tập trung từ biên giới phía Bắc, cho dù thủ đoạn tàn nhẫn hơn nữa… ngươi hiểu ý ta không?”
“Thần hiểu… đấu thầu đường sắt Tây Âu đã bắt đầu rồi, chúng thần đã quy hoạch ra tuyến chính đầu tiên tới thẳng Ba Cách Đạt, nhưng dù sao thì đường sá xa xôi, e rằng chí ít cũng phải vài năm mới hoàn tất được”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 736: 736: Nhị Ngưu Nhất Định Sẽ Không Để Ngài Thất Vọng


Lãnh Thiên Minh lặng lẽ gật đầu.

“Chỉ cần cố gắng hết sức thì nhất định sẽ có hi vọng…”
Bản vẽ hỏa pháo được quyết định sau cùng được phóng to và treo trên bức tường của viện khoa học, tất cả mọi người bất giác vây quanh nó.

Advertisement
“Pháo Thiên Hỏa… Lưu Tinh, ôi chao… cái tên này nghe khí phách quá, không hổ là tên do hoàng thượng đặt”.

“Hỏa pháo này… là do Cảnh Nhị Ngưu thiết kế nhỉ? Thật không ngờ… một người làm pháo lại có thể thiết kế ra hỏa pháo…”
“Tiếc rằng đây mới là phác thảo, có làm ra được hay không còn chưa biết…”
Giáp Tử Thất bước tới.

“Chư vị, pháo Thiên Hỏa Lưu Tinh này là tên do hoàng thượng ban cho loại hỏa pháo kiểu mới, có thể thấy được mức độ coi trọng dành cho nó.

Hi vọng tất cả đồng môn tham gia nghiên cứu hỏa pháo kiểu mới có thể dốc lòng dốc sức, nhất định không được phụ lòng tín nhiệm của hoàng thượng.

Bây giờ việc nghiên cứu chiến hạm mới của Hoa Hạ ta đang gặp trở ngại, tất cả hi vọng ký thác vào hỏa pháo này.

Chỉ khi nào pháo Thiên Hỏa Lưu Tinh được chế tạo ra, hải quân của Hoa Hạ ta mới có thể sở hữu khả năng đối đầu cùng hạm đội vô địch kia.

Điều này liên quan trực tiếp tới vận mệnh của Hoa Hạ trong tương lai, cũng liên quan tới hạnh phúc của vô số đời con cháu chúng ta sau này, mọi người có hiểu không?”
Tất cả mọi người nhìn Giáp Tử Thất, nhiệt huyết dâng trào, lớn tiếng hô lên: “Đã rõ…”
Giáp Tử Thất gật gật đầu, sau đó nhìn về phía Cảnh Nhị Ngưu ở trong góc.

“Cảnh Nhị Ngưu, từ hôm nay trở đi, ngươi chính là người phụ trách chế tạo pháo Thiên Hỏa Lưu Tinh này, bất kể ngươi có khó khăn hay yêu cầu gì, viện khoa học cũng nhất định sẽ dốc hết toàn lực.

Hi vọng ngươi đừng suy xét quá nhiều, cứ thoải mái mà làm, can đảm tiến hành, nhất định có thể tạo ra loại pháo lớn cho Hoa Hạ ta”.

“Vâng… Giáp đại nhân… Nhị Ngưu nhất định sẽ không để ngài thất vọng…”
Từ một tên tiểu tử ngốc không ai hỏi han, chỉ trong thoáng chốc đã trở thành người phụ trách thiết kế hỏa pháo kiểu mới cho Hoa Hạ, Cảnh Nhị Ngưu thấy áp lực đè nặng trong lòng, nhưng đồng thời cũng tràn đầy động lực.

Bởi vì mỗi khi nhìn đống sắt thép lạnh lẽo cùng cả đống thuốc nổ đó, hắn như nhìn thấy người bạn thân thiết của mình.

Cảnh Nhị Ngưu thầm nói với bản thân, Cảnh Nhị Ngưu ta nhất định phải trở nên xuất chúng…
Bên ngoài thành Thiên Khải, Hoa Hạ.

Mấy ngày này, cha mẹ của Cảnh Nhị Ngưu không lúc nào là không nơm nớp lo sợ.

Con trai mình đi làm lính, thế rồi suýt nữa bị người ta bắt đi vì tưởng là gian tế, tuy là bây giờ không sao rồi, nhưng mình vẫn không khỏi sợ hãi.

Con trai mình đúng là hơi ngốc, mẹ đẩy nó ra ngoài, liệu có phải là hại nó không…
“Cha Nhị Ngưu… có nhà không?”
Một người phụ nữ tiến vào nhà Cảnh Nhị Ngưu.

“Lý thẩm… sao thím lại đến đây? Có chuyện gì sao?”
“Ôi chao… coi trí nhớ của ông kìa, không phải ông nhờ tôi, tìm một mối hôn nhân nào đó cho Nhị Ngưu nhà ông sao? Tôi đến vì chuyện này đấy”.

Cha Nhị Ngưu trợn tròn hai mắt, nghi hoặc hỏi: “Lý thẩm, chẳng lẽ đã có cô nương nào phù hợp rồi chăng?”
“Phải… tìm được rồi, con gái của Mã gia ở thôn trước - Mã Hương Hương, cũng tầm tuổi Cảnh Nhị Ngưu nhà ông, người ta bảo bằng lòng gả con cho Nhị Ngưu”.

“Thật à?”
Cha Nhị Ngưu nhìn Lý thẩm với vẻ khó tin, chuyện nhờ bà ta tìm hôn sự đã qua lâu như thế rồi, bản thân cũng không còn hi vọng gì.

Nhà ông ta nghèo, con trai còn hơi ngây ngô, các thôn trang xung quanh chẳng ai bằng lòng gả cho con trai mình, thế nên mình mới luôn nghĩ, hay là tới biên giới phía Bắc mua một cô gái ngoại tộc cho con trai.

“Thế Lý thẩm… bao giờ chúng tôi phải đi cầu thân, nhà gái có yêu cầu gì không?”
“Ha ha ha…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 737: 737: “hôn Ước”


“Lý thẩm… bà… bà không nhầm đấy chứ?”
“Sao có thể nhầm được, người ta điểm mặt gọi tên, chính là muốn gả cho Cảnh Nhị Ngưu nhà ông!”
“Lý thẩm… có phải cô nương… cô nương này có vấn đề gì hay không?”
Advertisement
“Ôi chao… cha Nhị Ngưu à, ông cứ yên tâm đi, con gái người ta không có vấn đề gì, tuyệt đối là hoàng hoa khuê nữ, khỏe mạnh vẹn toàn, dáng vẻ cũng cực kỳ xinh đẹp”.

Cha Nhị Ngưu nuốt một ngụm nước miếng, vậy thì càng không thể nào, tuyệt đối có vấn đề! Cho dù mặt trời mọc ở đằng tây cũng không thể nào có chuyện tốt như vậy được.

“Lý thẩm… sao… sao ta cảm thấy…”
Không đợi ông ta nói xong, Lý thẩm đã lấy một tờ giấy đỏ ra.

“Cha Nhị Ngưu, ông nhìn xem đây là cái gì?”
“Hôn ước?”
“Không sai, ngay cả ngày sinh tháng đẻ của hai đứa trẻ, người ta cũng xem rồi, tuyệt đối là trời sinh một cặp, ta mang cả hôn ước này đến cho ông rồi, bây giờ chỉ cần ông ký tên là hôn sự này định chắc rồi”.

Cha Nhị Ngưu đột nhiên cảm thấy dở khóc dở cười, đây là lần đầu tiên nghe nói cầu hôn còn mang luôn cả hôn thư đính ước đến, đây quả thật là phục vụ tận tình đến nơi đến chốn.

“Cha Nhị Ngưu, sao ông vẫn ngập ngừng lưỡng lự chứ, con gái người ta còn không sợ, ông sợ cái gì? Bên cạnh đó, ông cũng có thể gặp cô nương kia, nếu như ta lừa ông, dù các người hủy bỏ hôn ước cũng không tổn thất gì, người ta cũng không cần một xu tiền lễ hỏi nào, ông còn lo lắng cái gì?”
Cha Nhị Ngưu ngẫm nghĩ thấy cũng đúng.

“Được… vậy thì cảm ơn Lý thẩm, giờ chúng ta đồng ý xuống hôn sự này…”
“Xin hỏi đây là nhà của Cảnh Nhị Ngưu sao?”
Nhưng đúng lúc này, một người ăn mặc lộng lẫy, tươi cười đi đến.

“Đúng… đúng vậy, đây là nhà của Cảnh Nhị Ngưu, ta là cha hắn, xin hỏi bà là?”
“Ôi chao… ông chính là cha của Cảnh Nhị Ngưu à… ta nhận ủy thác của ông chủ Thích của phường vải Thích gia thành Thiên Khải, đến đề nghị kết thông gia với ông, gả cho Nhị Ngưu nhà các người…”
“Hả…”
Cha Nhị Ngưu ngây ngẩn cả người…
Ông chủ của phường vải thành Thiên Khải lại đến nhà mình cầu hôn? Chẳng lẽ mặt trời thật sự mọc từ đằng tây?
“Thích gia này… xưa nay chúng ta chưa từng qua lại, sao ông chủ Thích lại đến nhà ta cầu hôn?”
Người phụ nữ kia cười nói: “Chuyện này còn cần phải nói sao? Bây giờ Nhị Ngưu nhà ông là người được tin dùng trong viện khoa học, chắc chắn tương lai sau này xán lạn rực rỡ, trong nhà ông chủ Thích không chỉ có tiền, mà còn quen biết không ít người trong triều đình, nếu như Nhị Ngưu nhà ông cưới tiểu thư Thích gia, vậy chẳng phải tiền đồ càng rộng mở hơn sao”.

Sắc mặt Lý thẩm ở bên cạnh lập tức thay đổi.

“Ơ kìa… xem ra bà không biết, Nhị Ngưu đã định thân với cháu gái nhà ta rồi”.

“Đính hôn rồi, hôm qua chúng ta vừa mới hỏi thăm, Cảnh Nhị Ngưu này căn bản chưa định hôn sự, định thân khi nào?”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 738: 738: “bà Mới Không Biết Xấu Hổ…”


“Ngay vừa rồi, ông xem ta mang cả hôn ước đến rồi”.

“Ha ha ha… không phải vẫn chưa ký tên sao? Con gái nhà ai mà nóng lòng như vậy…”
Cha Nhị Ngưu cũng tỏ vẻ khó hiểu nhìn về phía Lý thẩm.

Advertisement
“Lý thẩm, Mã gia này là thân thích của bà?”
Lý thẩm lúng túng mỉm cười.

“Đúng… Mã Hương Hương này là cháu gái ta, ông yên tâm, đứa nhỏ Hương Hương này vừa xinh đẹp vừa giỏi giang, hơn nữa còn vô cùng hiểu chuyện, cũng không ít nhà giàu mười dặm quanh đây muốn cưới Hương Hương nhà ta đâu”.

Người phụ nữ ăn mặc lộng lẫy cười nói: “Cha Nhị Ngưu, cô nương Thích gia này mới thật sự là tiểu thư nhà giàu, tinh thông cầm kỳ thư họa, có tri thức hiểu lễ nghĩa, hiếu kính phụ mẫu, hơn nữa Thích lão gia người ta cũng đã nói, chỉ cần hôn sự này thành, cả nhà các ông có thể đến thành Thiên Khải ở, nhà cũng đã chuẩn bị sẵn cho các ông rồi”.

Lý thẩm lập tức cuống lên.

“Người phụ nữ này, có biết xấu hổ hay không, không phải ta vừa nói rồi sao, Nhị Ngưu đã có hôn ước, sao bà còn ăn vạ ở đây không đi”.

“Ôi… cái này mà bà gọi là có hôn ước, không phải khiến người ta chê cười sao? Nào có đạo lý định thân mà trưởng bối hai nhà không gặp mặt, chẳng lẽ cháu gái bà không gả ra được?”
“Bà… bà nói xằng nói bậy, cha Nhị Ngưu, vừa rồi ông đã đồng ý hôn sự này rồi, cũng không thể đổi ý được”.

Trên mặt cha Nhị Ngưu lộ vẻ lúng túng và không hiểu.

“Nhị Ngưu… thật sự có tiền đồ rồi sao?”
Người phụ nữ ăn mặc lộng lẫy nói: “Đúng, bây giờ Nhị Ngưu nhà ông chính là viện sĩ của viện khoa học, tiền đồ không thể đo lường, sao có thể tìm một nha đầu quê mùa làm vợ”.

“Ta nhổ vào…”
Lý thẩm tức giận nói: “Cô nương nhà bà mới là nha đầu nhà quê, Hương Hương nhà ta là một cô nương tốt, thứ đồ cướp đàn ông không biết xấu hổ, không biết xấu hổ…”
“Bà mới không biết xấu hổ…”
Cha Nhị Ngưu căn bản không biết nên nói cái gì, chỉ có thể ngơ ngác đứng yên tại chỗ, đúng lúc này, ngoài cửa lại có một người phụ nữ đi đến.

“Xin hỏi đây là nhà của Cảnh Nhị Ngưu phải không?”
“Hả… Bà lại là ai?”
“Hi hi… ta đến là để cầu hôn Nhị Ngưu nhà ông.

Cam đại nhân – tuần sứ thành Thiên Khải nhìn trúng Nhị Ngưu nhà ông, muốn định ra cửa hôn sự này với ông”.

“Hả…”
Cha Nhị Ngưu hoàng toàn choáng váng…
Đảo Tích Lan, Ấn Độ cổ đại.

Chưa đến nửa tháng, năm mươi vạn đại quân của Phù Tang đã chiếm giữ toàn bộ đảo Tích Lan, khắp nơi đều giống như địa ngục trần gian, vô số dân chúng của đảo Tích Lan bị ép phải trốn đi, nhưng chờ đợi bọn họ lại là mênh mông mịt mù…
“Tướng quân… bây giờ toàn bộ đảo Tích Lan đã bị quân ta chiếm giữ, các binh sĩ đang vơ vét khắp nơi, tin chắc rằng sẽ có thu hoạch không nhỏ”.

“Ừ… rất tốt! Những dân tộc yếu ớt này vốn nên bị đào thải, bây giờ có thể trở thành nô lệ của Phù Tang, đó là vinh hạnh của bọn chúng.

Mấy ngày nay cho đại quân mặc sức thả lỏng, nói cho bọn họ biết, chỉ cần chiếm lĩnh toàn bộ Ấn Độ cổ, vậy sẽ được hưởng của cải và mỹ nữ dùng mãi không hết …”
“Vâng, tướng quân”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 739: 739: “đúng… Giết Những Tên Man Rợ Kia…”


Vương thành Đức Lý, vương triều Khổng Tước.

A Dục Vương bây giờ đã một lòng hướng Phật vừa mới nhận được tin tức đảo Tích Lan bị chiếm đóng, vô số quý tộc của Bà La Môn và Sát Đế Lợi tụ tập trong vương thành Đức Lý, bàn tán sôi nổi.

“Đám người Phù Tang đáng chết này từ đâu đến, dám cả gan xâm lược vương triều Khổng Tước ta”.

Advertisement
“Đúng… A Dục Vương vĩ đại, ngài nhất định phải lập tức xuất binh, tiêu diệt toàn bộ bọn họ, không cho phép bất kỳ người nào vấy bẩn vương triều Khổng Tước vĩ đại.

“Đúng… giết những tên man rợ kia…”
A Dục Vương nhìn những quý tộc này, trong lòng lại tràn đầy bất đắc dĩ.

Mình đã chán ghét không còn hứng thú với chiến tranh, vậy mà những người Phù Tang này dám chủ động đánh đến cửa, vậy mình cũng chỉ có thể đối mặt.

“Vương triều Khổng Tước đã trải qua ba thời đại, sao có thể so sánh với một đám giặc Oa thấp bé, chẳng qua là mấy chục vạn tên cướp nhân lúc đối thủ suy yếu mà thừa cơ.

Đừng sợ, bảo đại quân năm mươi vạn do Ô Nhĩ Ngõa dẫn đầu tập kết ở phía Nam, đồng thời phái sứ thần cảnh cáo đám người Phù Tang, nếu lập tức rút lui thì có thể tránh được bị giết”.

“A Dục Vương vĩ đại, đám người Phù Tang đó đã giết người, phóng hỏa, ăn cướp và vô số chuyện xấu khác, lẽ nào coi như không có gì sao?”
“Người có oán thù với nhau cùng nhau báo thù, chỉ cần họ có thể quay đầu thì vẫn còn hy vọng, nếu không chỉ sẽ khiến nhiều sinh vật bị thiêu rụi hơn thôi, đây chẳng lẽ là ý trời?
“Chuyện này…”
Các quý tộc của Bà La Môn hoàn toàn hết cách, hiện giờ A Dục Vương cũng không phải là “thợ săn” khiến mọi người nghe danh đã sợ như lúc đầu nữa, ngược lại càng giống một tín đồ sùng đạo thành kính, nhưng lúc này uy danh của A Dục Vương quá cao, mọi người cũng chỉ đành nghe theo.

Thổ Chân Danh Phá dẫn đầu đội khinh khí cầu vừa đi qua eo biển Ấn Độ, cập bến tại bờ biển thành Mạt Lạp Ngõa, sứ thần A Dục Vương đã đến.

“Tướng quân, sứ thần của Dục A Vương đã đến, nói là muốn nói chuyện với chúng ta một chút”.

“Hưm… ta rất muốn biết dân tộc thấp kém này đang nghĩ gì, cho hắn vào”.

Người thanh niên mặt để râu đi đến.

“Ngươi là Thổ Chân Danh Phá – người đã dẫn quân đội xâm nhập vào vương triều Khổng Tước?”
“Đúng thế… là ta!”
“Ngươi nên biết bản thân đang phạm phải một sai lầm cực lớn, chiến thần A Dục Vương vĩ đại nể tình các ngươi không biết nên đã bảo ta đến, mong các ngươi có thể trân trọng cơ hội này”.

“Ha ha… cơ hội, không biết A Dục Vương vĩ đại lại đưa ra cơ hội thế nào?”
“Chỉ cần bây giờ các ngươi chịu rời đi và thành tâm hối lỗi về sai lầm mà mình phạm phải, A Dục Vương có thể tha thứ cho sai lầm của các ngươi, bỏ qua cho!”
“Hả?”
“Ha ha ha…”
Không chỉ Thổ Chân Danh Phá mà các tướng lĩnh Phù Tang xung quanh cũng bật cười.
 
Back
Top Bottom