Tiên Hiệp Hoàng Tử Yêu Nghiệt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 660: 660: Đương Nhiên Là Thật”


“Nguyên soái Đa Đoạt, xin hỏi quý quốc vì sao vô duyên vô cớ tấn công chúng ta?”
“Ta tấn công các ngươi lúc nào?”
“Mấy ngày trước, ngay tại thành La Sát…”
Advertisement
Đa Đoạt như bừng tỉnh: “Ngươi nói đám lưu manh đó?”
“Lưu manh? Đa tướng quân là ý gì?”
“Không ý gì, ta chỉ muốn hỏi, nếu người khác muốn giết vợ ngươi, con ngươi, ngươi sẽ làm thế nào?”
“Đương nhiên là liều mạng với chúng”.

“Chính là vậy đó, đám lưu manh tấn công thành La Sát, muốn giết vợ và con ta, ta không đánh chúng thì đánh ai? Chúng là lũ hạ lưu, vô sỉ, không biết xấu hổ…”
Khóe miệng Hách Đạt co giật, đây là lần đầu hắn ta thấy có người mặt dày vô sỉ như vậy.

“Nguyên soái Đa Đoạt, ta không hiểu ý ngài, không lẽ vợ và con ngài đều ở trong thành trì này?”
“Đúng thế”.

“Sao có thể? Ngài là người Trung Nguyên, trong thành này không hề có người Trung Nguyên nào”.

“Ai bảo là người Trung Nguyên, vợ ta nhất định phải là người Trung Nguyên ư? Ngươi tin hay không, sau này ta sẽ nạp thêm mấy nữ nhân Khoa Nhĩ Mạn làm thiếp, mỗi ngày hầu hạ rửa chân chùi mông”.

“Ngài…được, nguyên soái Đa Đoạt, cứ coi lời là thật, vậy hiện giờ phu nhân và con ngài chắc không vấn đề gì rồi chứ? Hai nước ta c*̃ng không cần giao chiến nữa, đại hãn đã nói, chỉ cần mọi người chịu rút quân khỏi lãnh thổ Khoa Nhĩ Mạn, đồng thời bồi thường thích đáng, chuyện này sẽ không truy cứu”.

“Ai da…Hách Đạt đại nhân phải không? Ngươi nói thật chứ?”
Hách Đạt mỉm cười: “Đương nhiên là thật”.

“Vậy quá đa tạ, vợ ta nói rồi, chỉ cần chặt đầu tên lưu manh cầm đầu ức hiếp nàng ấy, chúng ta liền rút quân, bồi thường”.

“Tên lưu manh cầm đầu? Không biết kẻ nào có mắt không thấy Thái Sơn đắc tội với phu nhân, chúng ta nhất định sẽ xử lý”.

“Hình như là…Hỗ Đặc Mạc Nhĩ, dù sao c*̃ng là tên chó chết”.

Sắc mặt Hách Đạt sa sầm.

“Nguyên soái Đa Đoạt…ngài có biết đây là nơi nào, dám bất kính với đại hãn như vậy, ngài có biết đại hãn là sứ giả thần thánh trên trời?”
“Ha ha ha…”
Đa Đoạt bật cười: “Đại hãn các ngươi có phải sứ giả thần thánh hay không ta không biết, nhưng rất xin lỗi, ta, là, sứ giả c*̉a ma quỷ, chuyên diệt mấy tên khốn trên trời”.

“To gan, những kẻ phương đông các ngươi, ức hiếp người quá đáng, đại hãn chúng ta hảo tâm giảng hòa, các ngươi lại làm khó đủ đường, giờ ta sẽ về bẩm với đại hãn, lập tức phát binh, để đại quân dẫm bẹp đại doanh các ngươi”.

“Ể…tức giận rồi? Đừng, ta còn một tin tốt muốn nói cho ngươi”.

“Ngươi…ngươi còn gì muốn nói?”
Đôi mắt Đa Đoạt đột nhiên tràn ngập sát khí.

“Ta có một thói quen, đó là chuyên tiễn những tên tín đồ về trời gặp thần c*̉a chúng…”
Hách Đạt giật thót.

“Ngươi…vô sỉ, hai nước giao chiến trước giờ không động đến sứ giả, lễ tắc hiển nhiên như vậy, người Trung Nguyên không hiểu ư?”
“Không hiểu, nhưng ta thích…người đâu, đưa Hách Đạt gì đó ra ngoài, chém đầu, đem thủ cấp tặng cho phía đối diện”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 661: 661: “vậy Chúng Ta Thì Sao”


“Ngươi…đừng…xin đừng giết ta, ta là sứ thần, ta là sứ giả thần thánh phái tới…”
Tướng lĩnh bên cạnh lên tiếng: “Tướng quân, giết người này, Khoa Nhĩ Mạn ắt đại nộ, đại quân không lâu nữa sẽ tiến công”.

“Ừm…ta còn sợ chúng không tới đây, truyền lệnh xuống dưới, nhanh chóng chiếm lĩnh các cứ điểm trên cao, tìm góc bắn thích hợp cho xạ thủ…”
Advertisement
“Vâng”.

Khi thủ cấp Hách Đạt được thả từ trên không xuống đại doanh Khoa Nhĩ Mạn, hai tay Vưu Nhân run lên.

“Lập tức tập trung quân đội, ta phải giết sạch đám người Trung Nguyên và La Sát…”
Hai ngày sau, binh sĩ Khoa Nhĩ Mạn đã tập kết gần một trăm vạn, nhanh chóng tiến về thành La Sát.

Đại trướng Hắc Kỳ quân.

“Tướng quân, kẻ địch đã tới, đánh thế nào đây?”

“Cho đội hỏa tiễn dàn trận ngoài thành, đội khiên thủ phòng ngự, không cần hạ thủ lưu tình với đám súc sinh đó, nhất định phải hủy diệt toàn bộ ý niệm c*̉a chúng trong trận chiến này”.

Tướng lĩnh La Sát bên cạnh: “Vậy chúng ta thì sao?”
“Các ngươi đợi trong thành, khi nào có thể tấn công, ta sẽ thông báo”.

“Nhưng…”
“Hay là các ngươi lên trước?”
“Rõ, chúng ta nghe lệnh Đa tướng quân”.

Trời xanh mây trắng, thảo nguyên mênh mang, trăm vạn chiến mã phi nước đại, như cơn hồng thủy, dâng lên không ngừng.

Chẳng bao lâu sau, trăm vạn đại quân Khoa Nhĩ Mạn đã đặt chân đến thành La Sát, lần này rõ ràng chúng có chuẩn bị, đủ loại boongke, khiên sắt, ván gỗ,…được đem ra che chắn cho toàn quân.

“Nguyên soái, những người Trung Nguyên không hề ở trong thành mà dàn trận bên ngoài”.

“Bọn chúng sử dụng vũ khí gì, có bao nhiêu kỵ binh?”
“Không có kỵ binh, chỉ có khiên thủ và hỏa tiễn, và cả hỏa pháo”.

Vưu Nhân cười lớn: “Đám người Trung Nguyên đúng là cuồng vọng, lần trước chúng ta không chuẩn bị tốt mới để thua, lần này, ta nhất định khiến chúng hối hận”.

Khoa Nhĩ Mạn biết súng hỏa tiễn và hỏa pháo, trên thảo nguyên c*̃ng có người sử dụng, và bọn chúng cho rằng, thứ đó c*̀ng lắm chỉ dùng được một lần, không hề hấn gì với quân xung phong, vậy nên chẳng chút sợ sệt.

Khi mặt trời lên cao, Khoa Nhĩ Mạn bắt đầu tiến công.

“Tùng…tùng…tùng...”
“Kỵ binh xung phong…trường thương thủ, cung thủ…tiến lên”.

Binh sĩ phía ngoài khiên chắn chính là miếng đậu phụ đối với những kỵ binh, Vưu Nhân không hề đề phòng, trực tiếp cho năm mươi vạn kỵ binh và hai mươi vạn bộ binh xuất trận.

“Rầm rầm…”
Mặt đất rung chuyển trước sự tác động c*̉a vó ngựa.

“Yaa…”
“Giết…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 662: 662: “mẹ Nó…chua Quá Thế Này Sao Ăn Nổi”


Gần mười vạn hỏa tiễn Hắc Kỳ quân chia làm năm nhóm, dàn trận thành hình bán nguyệt, bao vây cả thành trì, đối diện với khí thế hung hãn c*̉a kỵ binh đối phương, các binh sĩ Hắc Kỳ quân vẫn vững như bàn thạch, không hề dao động.

Trên thành, vô số người La Sát đang quan sát, đều không khỏi run thay cho họ, mặc dù biết hỏa khí Hoa Hạ lợi hại, nhưng vô số kỵ binh xông tới, một khi trận địa bị phá, vậy tất cả sẽ tan xác.

An Na đứng bên cạnh Đa Đoạt, nắm chặt tay hắn ta, mồ hôi lạnh túa ra khắp lòng bàn tay.

Còn Đa Đoạt đang gặm quả táo một cách thô lỗ…
Advertisement
“Mẹ nó…chua quá, thế này sao ăn nổi?”
Rất nhanh, năm vạn kỵ binh đã xông đến chân tường thành.

“Khai hỏa…”
“Đùng…đùng…đoàng…viu…viu…”

Hỏa pháo giấu ở nhiều chỗ đồng loạt được bắn ra.

“Đùng…đoàng…đoàng…”
Những vụ nổ khiến cả chiến trường rung chuyển, vô số chiến mã, kỵ binh trong phạm vi đều bị văng ra ngoài, thậm chí có chiến mã trực tiếp nổ làm nhiều khúc, máu đỏ tung tóe…
Không ít chiến mã hoảng sợ mất khống chế, chạy loạn tứ phía, thế tấn công c*̉a kỵ binh bị suy giảm đáng kể, nhưng rất nhanh sau đó, những kỵ binh không bị ảnh hưởng lại dàn trận tiếp tục xông lên.

“Tiến lên, chỉ cần tiếp cận được, chúng sẽ không cách nào chống trả”.

“Ya…giết…”
“Đùng…”
“Viu…bùm…”
Tiếng bom nổ nhức óc lẫn với tiếng vó ngựa dày xéo.

“Năm trăm mét…”

“Bốn trăm mét…”
“Ba trăm mét…chuẩn bị…”
“Hai trăm mét…hàng thứ nhất, khai hỏa…súng tam liên…”
“Pằng…pằng…pằng…”
“Hàng thứ hai, khai hỏa...”
“Pằng…pằng…pằng…”
c*̀ng với khói thuốc súng mù mịt, đội hỏa tiễn Hắc Kỳ quân bắt đầu đợt xạ kích.

“Nhanh chóng xếp hàng, trang bị đạn dược, không được ngừng bắn”.

Khi hỏa tiễn khai nòng, vô số chiến mã đồng loạt bật về phía sau, giống như va phải bức tường vô hình, ngã ngửa xuống đất, lực quán tính khổng lồ khiến nhiều con chiến mã trượt dài hơn mấy chục mét.

Tiếng kêu đau đớn vang lên khắp nơi.

“AA..chân c*̉a ta…”
“Đau chết mất...”
“Xông lên…không được dừng lại…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 663: 663: “ta Là Nhị Bách Ngũ…”


Kỵ binh Khoa Nhĩ Mạn không hổ là tinh anh trên thảo nguyên, những con ngựa chiến còn trụ lại, lần nữa dàn trận lao lên…
“Súng máy sáu nòng chuẩn bị…nhắm chuẩn những kẻ địch trong phạm vi năm mươi mét…bắt đầu…”
Advertisement
“Pằng pằng pằng…pằng pằng pằng…pằng pằng pằng…”
Hàng trăm cỗ máy súng sáu nòng bắn c*̀ng lúc, lực công kích cực đại thậm chí có thể khiến cả cơ thể con người vỡ vụn, chỉ thấy tứ chi quân địch văng vãi khắp nơi, nhuộm đỏ một vùng…
Vưu Nhân đứng phía xa quan sát, sắc mặt tối dần, hỏa tiễn, hỏa pháo, không phải hắn ta chưa từng thấy, nhưng uy lực khủng khiếp như vậy, tốc độ kinh người như vậy, thì đúng là lần đầu gặp.

“Nguyên soái, hỏa lực kẻ địch quá mạnh, kỵ binh tổn thất hơn nửa, có nên rút lui?”
“Nói nhảm, đánh trận phải có khí thế, một khi rút lui thì sẽ không có cơ hội xông lên, kỵ binh c*̉a chúng ta chỉ còn cách kẻ địch không tới năm mươi mét, lúc này sao có thể rút lui, cho chiến mã quân đoàn số hai ra trận đi”.

Vưu Nhân biết, bất luận phải trả giá lớn như nào, chỉ cần trận địa đội hỏa tiễn bị vỡ, quân hắn ta sẽ nắm phần thắng, vậy nên hắn ta không chỉ không rút lui, mà còn phái thêm kỵ binh.

Rất nhanh, thêm năm vạn chiến mã đã gia nhập chiến trường, hung hăng lao về phía Hắc Kỳ quân.

Trên tường thành La Sát, tất cả mọi người đều căng thẳng đến nỗi không dám thở mạnh, An Na lo lắng nhìn Đa Đoạt.

“Đa tướng quân, kẻ địch phái đợt chiến mã thứ hai, phạm vi quá rộng, rất nhiều khu vực hỏa pháo không thể yểm trợ, có cần cho khinh khí cầu xuất trận không?”
“Không kịp rồi, kẻ địch quá hung hãn, đôi bên rất nhanh sẽ hỗn chiến, không ngờ tên Vưu Nhân này lại độc đến vậy, mới bắt đầu đã liều mạng, thông báo phía dưới, cho đội khiên thủ xếp hình tam giác, bảo hộ đội hỏa tiễn rút lui, chỉ cần kỵ binh c*̉a chúng mất thế tấn công, sẽ chẳng khác nào cừu non chờ bị thịt”.

Chẳng mấy chốc, hàng trăm chiếc khinh khí cầu đã xuất hiện trên bầu trời, khi mọi người còn tưởng rằng chúng sắp thả bom, thì lại nhìn thấy vô số thùng gỗ với làn khói dày đặc được ném xuống, đó là vũ khí đặc chế c*̉a Khoa Học Viện Hoa Hạ, Lãnh Thiên Minh đặt tên là bom khói.

Mấy trăm quả bom khói phát nổ khiến cả chiến trường bị bao phủ bởi làn sương mù, hoàn toàn không thể quan sát được tình hình.

Kỵ binh Khoa Nhĩ Mạn tiếp tục xông lên theo bản năng, cho tới lúc chúng phát hiện, bản thân đã đâm vào chân thành.

Đám kỵ binh ngừng lao lên, bắt đầu tìm kiếm tung tích kẻ địch, nhưng chỉ thấy những tấm khiên chắn dựng khắp nơi, không cách nào đột phá, mà đội hỏa tiễn Hắc Kỳ quân thì đã ngừng bắn, cả chiến trường tĩnh lặng dị thường, chỉ có tiếng ngựa phì phò và tiếng nói chuyện đâu đó.

“Ta còn chưa vào trong…mở khiên ra chút…”
“Mẹ ngươi chậm thế, không muốn sống à?”
“Khẩu hiệu, thiên vương cái địa hổ…câu tiếp theo…nhanh…”
“Ta là nhị bách ngũ…”
“Khẩu hiệu chính xác, mau vào trong…”
Khi làn khói tan hết, tất cả người Khoa Nhĩ Mạn và La Sát sững sờ phát hiện đội hỏa tiễn đã biến mất, thay vào đó là vô số phương trận tam giác.

“Các phương trận tự do tấn công”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 664: 664: “người Trung Nguyên Lợi Hại…”


“Pằng…pằng…pằng…”
“Viu…viu…viu…”
Vô số phương trận hình tam giác, được hỗ trợ bởi ba tấm khiên khổng lồ, bắt đầu từ từ di chuyển về phía trước...!
Advertisement
Kỵ binh Khoa Nhĩ Mạn ngừng lại, cho đến khi tiếng hỏa tiễn lần nữa vang lên, chúng mới bắt đầu tiến công.

Đối điện với những tấm khiên đặc chế sừng sững, đội kỵ binh đã mất đi khí thế hoàn toàn không thể xông lên, thêm vào đó, đội hỏa tiễn vẫn đang liên tục bắn vào chúng, tất cả kỵ binh bỗng nhiên trở thành miếng mồi ngon.

“Pằng pằng pằng…”
“Á…cứu với...”
“Giết bọn chúnggg…”

“Pằng…”
Tiếng súng, tiếng ngựa, tiếng khiên va đập vào nhau vang lên khắp nơi, cả chiến trường trở nên hỗn loạn.

Đại doanh Khoa Nhĩ Mạn.

Con ngươi Vưu Nhân như sắp lồi ra khỏi tròng, trận chiến này đã làm đổ bể tam quan hắn ta, những thứ vũ khí, chiến thuật mà hắn ta chưa từng nghe, chưa từng thấy bao giờ.

“Nguyên soái, cứ tiếp tục đánh kỵ binh c*̉a chúng ta sẽ bị tiêu diệt sạch sẽ”.

Vưu Nhân nghiến lợi, rít qua kẽ răng: “Rút lui…cho kỵ binh rút lui, bộ binh và cung thủ ra trận”.

“Tuu…tuuuu…”

Kỵ binh Khoa Nhĩ Mạn mất sạch ý chí chiến đấu bắt đầu nháo nhào bỏ chạy, nhưng đội hỏa tiễn Hắc Kỳ quân vẫn liên tục nhắm bắn.

“Pằng…pằng…pằng…”
Trận đấu mới kéo dài hai tiếng, kỵ binh Khoa Nhĩ Mạn đã tổn thất hơn hai phần ba, trên chiến trường, thi thể chiến mã và kỵ binh chất cao như núi, tiếng kêu ai oán văng vẳng.

“Cứu ta với…ta không muốn chết…”
“Đau…đau chết mất…”
An Na và toàn bộ người La Sát đều sửng sốt trước cảnh tượng này, mười vạn kỵ binh xung phong, tử vong hơn nửa, nhìn lại Hắc Kỳ quân, tuy rằng thương vong không ít, nhưng so với kẻ địch, hoàn toàn không thấm vào đâu.

“Những người Trung Nguyên rốt cuộc là người hay quỷ?”
“Hay…đánh hay lắm…”
Đột nhiên, không biết từ đâu vang lên tiếng hô hào, tiếp đến, tất cả mọi người đều hưởng ứng theo.

“Đánh hay lắm…quá đỉnh…”
“Người Trung Nguyên lợi hại…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 665: 665: “ta…ta Sợ Quá…”


“Cung thủ…phóng tiễn…”
“Phập…phập…phập…”
Mũi tên trút xuống trận địa Hắc Kỳ quân như mưa.

“Mau, mau đổi trận…”
Advertisement
Trong giây lát, đội hình tam giác đã tách ra hai bên, các binh sĩ đội hỏa tiễn c*̃ng nhanh chân nấp phía sau khiên thủ.

“Hai hàng xạ kích tự do…”
Mệnh lệnh liên tục vang lên.

Khiên thủ để lộ ra các khoảng trống, đội hỏa tiễn bắt đầu nhắm bắn từ đó.

“Pằng…pằng…pằng…”

“Phập…phập…phập…”
Dưới sự bảo hộ c*̉a khiên thủ, hai bên không ngừng tấn công đối phương, mặc dù uy lực hỏa tiễn vượt xa cung tên, nhưng số lượng cung thủ lại hơn hẳn, từng đợt phóng tên dày đặc khiến đội hỏa tiễn Hắc Kỳ quân thương vong không ít.

Lúc này, khinh khí cầu đã xuất hiện.

“Các huynh đệ, nhắm thẳng vào khiên chắn c*̉a kẻ địch cho ta…”
“Viu…đùng…đoàng…”
“Viu…đùng…đoàng…”
Tức thì cả trận địa Khoa Nhĩ Mạn nổ tung, vô số mảnh khiên vỡ, người văng tứ phía.

“Mau chạy đi…tránh xa thứ vũ khí đó…”
Khi các khiên thủ hoảng loạn bỏ chạy, những cung thủ phía sau liền bị lộ.

“Cho súng máy sáu nòng lên, tiếp tục bắn…không được ngừng…”

“Pằng…pằng…pằng…”
Hắc Kỳ quân bắt đầu thu dọn tàn quân Khoa Nhĩ Mạn vỡ trận, khi súng máy sáu nòng xuất trận, c*̣c diện đã hoàn toàn nghiêng về một bên.

“Pằng pằng pằng…pằng pằng pằng…”
Những viên đạn cỡ lớn xuyên qua mấy người, trực tiếp bắn nát cơ thể, trận địa Khoa Nhĩ Mạn ngập trong bể máu.

“Á…tay c*̉a ta…”
“Ta…ta sợ quá…”
“Cứu ta với…”
Mấy chục vạn quân Khoa Nhĩ Mạn chen chúc xô đẩy, trong một thời gian ngắn, dù muốn rui lui c*̃ng khó.

Vưu Nhân đứng quan sát từ xa, cảm giác muốn phát điên.

“Không thể đánh nữa, phải tiếp cận, cho họ xông lên, xông lên…”
“Tùng tùng tùng”
Còi hiệu tấn công nổi lên, vô số binh sĩ Khoa Nhĩ Mạn bắt đầu lao về phía Hắc Kỳ quân như mất trí.

“Đừng để chúng tới gần đội hỏa tiễn, quăng bom cháy ra…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 666: 666: E Là Không Ổn Lắm!”


“Viu…đoàng…đoàng…”
Từng thùng thuốc súng được ném xuống, một bức tường lửa tức thì ngăn cách giữa hai quân, binh sĩ Khoa Nhĩ Mạn tức đến nghiến răng nghiến lợi nhưng không làm gì được.

“Pằng pằng pằng…pằng pằng pằng…”
Advertisement
“Pằng…pằng…pằng…”
Súng máy sáu nòng không hề ngừng tấn công, tốc độ nằm xuống c*̉a quân địch ngày càng tăng, xác chết chất cao từng gò, những binh sĩ Khoa Nhĩ Mạn hồn phi phách tán nằm sấp sau đống xác chết, không dám cử động…
“Đội hỏa tiễn…nhanh chóng dàn trận…chuẩn bị tiến lên…”
Khiên chắn Hắc Kỳ quân đột ngột xoay dọc, đội hỏa tiễn mới dàn trận, xếp thành ba hàng, bắt đầu tiến lên…
“Pằng…pằng…pằng…”
“Pằng…pằng…pằng…”

Binh sĩ Khoa Nhĩ Mạn hoảng loạn, sớm đã mất sạch ý chí chiến đấu, khi thấy đội hỏa tiễn xông về phía mình, liền vô thức bỏ chạy.

“Mau chạy đi, bọn chúng là ác quỷ…”
“Ta không muốn chết…”
“Không ai quan tâm sống chết c*̉a các ngươi đâu, mau chạy thôi…”
Dù chưa có lệnh rút lui, các binh sĩ Khoa Nhĩ Mạn đã rút như thủy triều, không ai cản nổi…
Vưu Nhân điên cuồng gầm lên: “Khốn khiếp, lệnh chúng dừng lại, như này sẽ ảnh hưởng đến cả đại quân…”
Thế nhưng, tất cả đã trễ, tiền quân bỏ chạy, đâm vào binh sĩ hậu phương, hiệu ứng cánh bướm khiến những binh sĩ hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra c*̃ng rút lui theo.

“Được, chính là lúc này”.

Chương 369: Tổn thất quá nửa
Tướng quân Đa Đoạt ở trên cổng thành hét ầm lên: “An Na, đội hình của quân địch đã rối loạn, bây giờ chính là thời cơ tốt nhất để tấn công! Cho người của nàng xông lên đi, ta sẽ cho khinh khí cầu yểm hộ họ!”
An Na gật gật đầu, nói với tướng lĩnh ở bên cạnh: “Tiếp theo đến lượt chúng ta rồi”.

“Vâng…”
Chịu ảnh hưởng từ khí thế toàn thắng của Hắc Kỳ quân, mấy chục vạn chiến sĩ của tộc La Sát như được tiếp thêm sức mạnh, lao ra khỏi thành trì.

“Nguyên soái, không hay rồi, người La Sát đã xông ra, hiện giờ đội hình quân ta rối loạn, e là không ổn lắm!”
Lúc này đây hai mắt của Vưu Nhân đỏ ngầu, đúng là sỉ nhục, nỗi nhục này không gì sánh bằng, đại quân mấy trăm vạn người, vậy mà bị vài chục vạn người đuổi đánh.

“Rút… lập tức rút lui, truyền lệnh xuống các quân, thoát khỏi sự truy kích của kẻ địch, tập kết lại với nhau!”
Khi mệnh lệnh rút lui được truyền xuống, tất cả người Khoa Nhĩ Mạn không còn ý chí chiến đấu nữa, suy nghĩ duy nhất là mau chóng trốn thoát, thậm chí nhiều lương thảo vừa được vận chuyển tới cũng không kịp mang theo.

“Các dũng sĩ của tộc La Sát, thời cơ rửa nhục của chúng ta đến rồi, giết…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 667: 667: “tình Hình Chiến Sự Thế Nào Rồi”


“Đuổi theo… giết bọn chúng…”
Đội hình của đại quân Khoa Nhĩ Mạn kéo quá dài, phía trước và phía sau không kịp liên kết với nhau, nhiều đoàn quân không hiểu tình hình chỉ có thể tản ra khắp nơi, tự mình chạy trối chết, vô tình mang lại cơ hội cho người La Sát truy đuổi và tấn công.

Bộ đội khinh khí cầu không ngừng cho nổ trong không trung, người La Sát thì điên cuồng đuổi theo kẻ địch, cuộc truy kích kéo dài tới buổi trưa ngày hôm sau, vô số binh lính Khoa Nhĩ Mạn bị chém bị giết.

Advertisement
Khi Vưu Nhân đã rời khi thành La Sát và tập kết lại quân đội, hắn ta mới phát hiện ra đại quân của mình thậm chí không còn được một nửa.

Với đội hình này, hắn ta tổn thất gần năm chục vạn người, phải giải thích thế nào với Đại Hãn đây? E rằng lần này thực sự khó thoát khỏi tội chết rồi.

Chủ thành La Sát.

Vô số binh sĩ tộc La Sát áp giải theo tù binh đồng loạt chạy về, ai nấy mừng rỡ phấn khởi, đã bao nhiêu năm rồi, các dũng sĩ của tộc La Sát vĩ đại chưa được một lần sảng khoái như ngày hôm nay.

Nhiều binh sĩ của tộc La Sát không khỏi cúi người hành lễ khi đi ngang qua Hắc Kỳ quân, đây là sự kính nể và tôn trọng dành cho kẻ mạnh.

Thậm chí nhiều người La Sát còn dùng tiếng Trung Nguyên ngọng nghịu mà hô to: “Quá đỉnh…”
“Hắc Kỳ quân… quá đỉnh…”
Lúc này đây, Đa Đoạt cũng vừa mới thức giấc, tối qua An Na như biến thành một con mèo vậy, ngoan ngoãn đến mức ông ta còn cảm thấy không thích ứng được.

Điều khiến ông ta ngạc nhiên hơn là mấy hôm nay An Na điên cuồng học tiếng Trung Nguyên.

“Đa… dậy rồi sao?”
“À… các tướng sĩ… trở về rồi, cũng nên dậy thôi…”
An Na gật gật đầu.

“Ngài mệt… đừng động… để ta…”
“Ối chao…”

Sau khi “vận động” lần nữa, Đa Đoạt cuối cùng cũng ra khỏi phòng, lúc này vô số đại tướng đã đợi ở nơi này từ lâu rồi.

“Bái kiến tướng quân…”
Đến cả các tướng lĩnh của tộc La Sát cũng nhìn Đa Đoạt bằng ánh mắt sùng bái.

“Tình hình chiến sự thế nào rồi?”
“Đa tướng quân, chúng ta truy sát cả một đêm, kết quả rất nhiều, tổng cộng chém chết mười lăm vạn kẻ địch, bắt giữ gần hai mươi vạn tù binh, đại quân Khoa Nhĩ Mạn đã cách xa nơi này”.

“Khá lắm, các tướng sĩ đều cực khổ rồi, phân phát hết lương thảo thu được từ đại quân Khoa Nhĩ Mạn ở ngoài thành cho bách tính trong thành, nhanh chóng đưa họ quay về, nơi này không phải nơi ở lại lâu dài”.

“Vâng, tướng quân, vậy tiếp theo có phải chúng ta nên thừa thắng mà đuổi theo?”
“Không vội, lần này đại thắng chỉ vì Khoa Nhĩ Mạn không hiểu rõ hỏa khí của quân ta, đối đầu với quân ta ở bên ngoài thành mới cho ta cơ hội.

Sau trận này, chắc chắn chúng sẽ thay đổi chiến thuật.

Một khi chúng cầm cự trong thành trì, chúng ta sẽ rất bị động, thế nên phải đợi đại quân chạy tới mới tiến hành thương lượng tiếp”.

“Rõ!”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 668: 668: “bạn Thật Xinh Đẹp…”


Sau đó, Đa Đoạt nhìn về phía các tướng lĩnh của tộc La Sát.

“Thế nào hả? Trận này đánh có sướng không?”
“Tướng quân Đa Đoạt vĩ đại, tộc La Sát ta chưa từng có lúc nào chiến đấu sảng khoái như hôm nay.

Khả năng chiến đấu của Hắc Kỳ quân khiến chúng ta tâm phục khẩu phục, sau này chúng ta nguyện chết đi theo tướng quân”.

Advertisement
“Đây là công lao của hoàng đế bệ hạ nước Hoa Hạ ta, các vị chỉ cần có lòng quy thuận, không những nhận được thực phẩm, đất đai, thậm chí còn có thể gia quan tiến tước, nhận được chứng nhận công dân hạng hai, trở thành người của vương triều Hoa Hạ ta.

Sau này còn có vô số nô lệ phục vụ cho các vị”.

Các tướng lĩnh của tộc La Sát kích động vô cùng, con người mà, ai không mong bản thân được sống tốt, hi vọng bản thân được vinh hoa phú quý.

Chỉ cần có cơ hội và hi vọng, ai mà không muốn nắm bắt.

“Đa tướng quân, chỉ cần nữ vương bệ hạ ở đây, chúng tôi nhất định sẽ trung thành”.

Đa Đoạt gật gật đầu.

“Rất tốt, nếu nữ vương bệ hạ là người phụ nữ của ta thì chính là công dân hạng đặc biệt của nước Hoa Hạ, sau này đi theo ta tất nhiên sẽ hưởng vinh hoa phú quý bất tận.

Việc các vị cần làm là đừng để nữ vương mất mặt, hiểu chưa?”
“Đã hiểu, Đa tướng quân cứ chờ xem biểu hiện của chúng ta!”
Thực ra Đa Đoạt nghĩ rất đơn giản, thời gian tới người Khoa Nhĩ Mạn chắc chắn sẽ cố thủ trong thành, mà tường thành của Khoa Nhĩ Mạn rất cao, trong lúc tấn công khó tránh khỏi tử thương, đúng lúc có thể để cho người La Sát xông lên…
Sau khi cuộc họp kết thúc, Đa Đoạt trở về chỗ ở của An Na.

Bây giờ An Na thậm chí chẳng buồn tham gia cuộc họp, mọi thứ cứ để Đa Đoạt quyết định.

Trong viện, An Na đang cùng Khắc Đa học tiếng Trung Nguyên.

“Xin chào…”
“Xin chào…”
“Bạn thật xinh đẹp…”
“Bạn thật… xinh đẹp…”
Đa Đoạt mỉm cười bước tới.

“Con trai… bế nào…”
Khắc Đa nhìn thấy Đa Đoạt cũng rất vui mừng.

“Ba ba… ba ba…”
An Na nhìn hai người họ, lộ ra nụ cười hạnh phúc.

“Đa… ăn cơm…”
Đa Đoạt nhìn người phụ nữ quyến rũ kia, không kiềm lòng được mà nói: “An Na… nàng thật… xinh đẹp…”
An Na đỏ mặt: “Ngài thật… xấu xa…”
Hoàng cung của Khoa Nhĩ Mạn.

Hỗ Đặc Mạc Nhĩ cầm tin chiến báo vừa được truyền về mà không thể tin nổi.

“Sao có thể chứ? Sao có thể như vậy chứ? Một trăm vạn đại quân… một trăm vạn quân đấy, thế mà tổn thất mất quá nữa, cho dù là một trăm vạn con lợn rừng cũng không thể nào…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 669: 669: “chiến Xa Thiết Giáp Thế Nào Rồi”


“Đại Hãn, đây chắc chắn là trách nhiệm của Vưu Nhân, Khoa Nhĩ Mạn ta chưa từng trải qua tổn thất nào khủng khiếp đến thế.

Một khi tin tức truyền tới đế quốc Hoa Lạt Tử Mô, Na Ma Kha Mạt chắc chắn sẽ khiêu chiến thêm lần nữa, đến lúc đó Khoa Nhĩ Mạn sẽ rơi vào hiểm cảnh trước nay chưa từng có trong lịch sử!”
Hốt Giác vương gia nói: “Chuyện này cũng không thể đổ hết tội cho Vưu Nhân, uy lực từ hỏa khí của người Trung Nguyên hoàn toàn vượt xa tưởng tượng của chúng ta.

Bây giờ trách tội bất kỳ ai cũng chẳng có ý nghĩa gì, điều chúng ta cần làm là nhanh chóng rút quân về, triệu tập các bộ lạc cùng nhau cố thủ thành trì, có phải phái sứ thần đi sứ Hoa Lạt Tử Mô, nếu không một khi Hoa Lạt Tử Mô xuất binh, hai bên kìm kẹp sẽ cực kỳ bất lợi đối với chúng ta”.

“Hốt Giác vương gia, ý của ông là để Đại Hãn cúi đầu với Na Ma Kha Mạt à?”
Advertisement
“Đây cũng là điều bất đắc dĩ thôi, dù sao thì tương lai của Khoa Nhĩ Mạn mới là quan trọng nhất”.

Hỗ Đặc Mạc Nhĩ nhắm hai mắt lại, bản thân mình khó khăn lắm mới đi tới ngày hôm nay, bây giờ sắp thành vương giả của cả đại lục Tây Âu, tại sao đột nhiên gặp phải vấn đề này?

“Tại sao? Người Trung Nguyên tại sao phải chen chân vào?”
“Nghe nói… nghe nói là vì một người phụ nữ…”
“Chỉ vì một người phụ nữ? Chỉ vì một người phụ nữ, người Trung Nguyên không quản hàng vạn dặm đường sá chạy tới Tây Âu khai chiến cùng đế quốc Khoa Nhĩ Mạn?”
Hỗ Đặc Mạc Nhĩ cảm thấy tức nổ phổi, đầu óc mấy người Trung Nguyên này bị làm sao thế? Thiếu phụ nữ đến thế à…
“Hốt Giác, phái sứ thần tới Hoa Lạt Tử Mô biểu đạt thành ý của chúng ta, rút toàn bộ đại quân về, đề phòng chuyện ngoài ý muốn, đồng thời… đồng thời chọn ra một trăm mỹ nữ tặng cho người Trung Nguyên, nói với họ rằng...!chỉ cần họ chịu rút quân… chúng ta… chúng ta có thể không trách chuyện xưa”.

“Đại Hãn, tại sao có thể như thế được? Gần năm mươi vạn quân Khoa Nhĩ Mạn chết trong tay người Trung Nguyên, sao có thể kết thúc như vậy được?”
“Vậy ông đi nhé?”
“Ta… chuyện này…”
Hỗ Đặc Mạc Nhĩ tinh tường nên hiểu rằng, một khi khai chiến toàn diện với người Trung Nguyên, bản thân ông ta sẽ không được lợi.

Tuy rằng ông ta không cho rằng người Trung Nguyên có thể đánh bại mình, nhưng vũ khí trên bầu trời cũng đủ khiến ông ta đau đầu.

Lúc này đây biên giới phía Bắc của Hoa Hạ, Hắc Kỳ quân từ mọi nơi tập kết lại với nhau, đang tiến về chiến trường dưới sự dẫn dắt của Lý Thành...!
Năm trăm chiến xa thiết giáp đi ở vị trí tiên phong của đội hình, cùng với làn khói đen đặc, phát ra tiếng nổ đì đùng…
“Keng keng keng… keng keng keng…”
Trên bầu trời, mấy chục khinh khí cầu tuần tiễu khắp nơi, có cả mười chiếc Tinh Thần số 1 vừa mới sản xuất chở theo loại pháo Đông Phương số 2 nặng gần năm trăm cân đi ngay phía sau, dưới mặt đất là mười vạn đại quân áp tải đủ loại khí giới công thành, chầm chậm tiến về phía trước.

“Lý tướng quân, đi thêm hai ngày nữa chắc hẳn có thể tới Pháo Đài Đỏ rồi”.

“Ừm, bảo các cánh quân tăng tốc, tập kết ở Pháo Đài Đỏ, Đa tướng quân đã hồi âm chưa?”
“Hồi âm rồi, bảo chúng ta cứ tiến quân theo kế hoạch là được”.

“Chiến xa thiết giáp thế nào rồi?”
“Có vài chiếc lại xuất hiện vấn đề, nhưng các thợ từ viện khoa học đã sửa xong rất nhanh ạ”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 670: 670: Nhan Như Ý Đỏ Mặt


Nhìn đoạn đường sắt đang được xây dựng nền móng, Lý Thành nói: “Bây giờ ta mới biết tại sao hoàng thượng đòi xây đường sắt, nếu bây giờ có đường sắt, chắc chúng ta đã đến nơi từ nửa tháng trước rồi…”
Thành Thiên Khải, Hoa Hạ.

Lãnh Thiên Minh cầm lá thư mà Đa Đoạt gửi tới, mỉm cười với Tân Cửu và Lãnh Hàn: “Thế nào hả, ta nói đúng chứ! Đa Đoạt này và nữ vương đã ở bên nhau rồi!”
Advertisement
Tân Cửu đáp: “Hầy… ta đã biết từ lâu rồi, với bản tính của hắn ta ấy mà, từ khi gặp được con trai, hắn ta đã không tới câu lạc bộ Vạn Quốc nữa.

Cái tên thiếu tiền đồ này, về sau chắc chắn cũng là một kẻ sợ vợ!”
“Ha ha ha…”
Lãnh Thiên Minh bật cười: “Có điều chuyện chung thân đại sự của Đa tướng quân cuối cùng cũng được giải quyết rồi.

Nghe nói nữ vương của La Sát là một mỹ nữ tuyệt sắc, chỉ sướng cho tên khốn kia”.

Tân Cửu cười đáp: “Đúng vậy, cũng không biết em dâu trông thế nào nhỉ?”

Lãnh Thiên Minh liếc mắt nhìn ông ta: “Ông già thiếu liêm sỉ này, chắc là không có ý đồ gì với người ta đấy chứ?”
“Không không không… sao lại thế được…”
Sau đó Tân Cửu nhìn về phía Lãnh Hàn vẫn im lặng nãy giờ: “Tiểu Lãnh à, cậu cũng phải đẩy nhanh tốc độ đi, vừa vặn, tối nay hẹn Giáp Tử Thất tới câu lạc bộ Vạn Quốc, cậu đi không?”
“Mấy nơi như thế, ta không đi đâu…”
Tân Cửu cười cười: “Hề hề… vậy chúng ta đổi nơi khác cũng được…”
“Không cần, tối nay ta có hẹn với người khác…”
“Hẹn người khác? Bình thường đâu thấy cậu có bạn bè nào khác, hẹn ai thế?”
“À… hẹn với… hẹn với công chúa Lãnh Hàm…”
Lãnh Thiên Minh đang uống trà và thong dong lắng nghe đột nhiên phun luôn ngụm trà ra ngoài…
“Ối chao… ta coi cậu như anh em, cậu lại có ý đồ với em gái ta?”
Sau cùng, ba người kết thúc cuộc trò chuyện trong một bầu không khí cực kỳ quái lạ.

Về tới hậu cung, Lãnh Thiên Minh nhìn thấy Nhan Như Ý đang bước tới.

“A… Như Ý, nàng định đi đâu thế?”
“Hoàng thượng, ta đi tìm Mộ tỷ, ban nãy tỷ ấy cho người đưa Gấu đại và Gấu nhị vào cung, bảo ta qua xem, ta còn chưa được gặp bao giờ”.

Gấu đại, Gấu nhị? Nghe thấy mấy cái tên này, Lãnh Thiên Minh bỗng chốc cảm thấy đau lòng.

Từ khi Tiểu Hoa bị giết vì cứu Thần An và Tiểu Lan, mình cũng không chú ý tới cảm nhận của chúng nó, chắc hẳn chúng nó cũng rất nhớ mẹ.

“Đi, chúng ta đi cùng nhau”.

“Thật sao? Tốt quá rồi, Mộ tỷ còn nói người bận như thế chắc chắn không có thời gian nên không báo với người”.

“Yên tâm, ta chỉ bận vào ban ngày thôi, tuyệt đối không làm lỡ dở công việc buổi tối”.

Nhan Như Ý đỏ mặt.

“Hoàng thượng, sao người...!cứ nói chuyện kỳ lạ thế...”
“Tiểu cô nương hiểu gì chứ? Đây là tình thú…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 671: 671: “mạt Tướng Tham Kiến Đa Tướng Quân”


Thỉnh thoảng trêu ghẹo vợ mình đôi câu đã trở thành lạc thú lớn nhất kể từ khi đến với thế giới này.

Làm hoàng đế khổ quá, sớm biết thế này chi bằng đi làm hải tặc, muốn làm gì thì làm, muốn “yêu” ai thì “yêu”.

Hôm nào đó mình cũng phải cải trang một chút, tới câu lạc bộ Vạn Quốc trong truyền thuyết kia, mới không uổng phí kiếp này…
Lối vào hậu hoa viên, Mộ Như Tuyết, Hiên Vũ Ngọc Nhi và Tiểu Lan đều có mặt, nhìn thấy Lãnh Thiên Minh cũng vui vẻ vô cùng.

Sau khi đám đông hành lễ xong, Lãnh Thiên Minh dẫn đầu tiến vào trong.

Hai thần thú hộ quốc Gấu đại và Gấu nhị đang biếng nhác phơi nắng, thực ra cũng không phải Lãnh Thiên Minh muốn giam cầm chúng, mà là Lãnh Thiên Minh sợ hãi.

Bây giờ hắn không còn là phế hoàng tử của Bắc Lương cần hổ trên núi để phô trương uy thế nữa, vậy nên bây giờ hắn càng lo lắng cho sự an toàn của chúng hơn.

Advertisement
“Gấu đại, Gấu nhị, đại ca của chúng mày đến rồi đây…”

Sau khi nhìn thấy Lãnh Thiên Minh, hai con Tuyết Sơn Hổ cũng lập tức chạy đến, vùi đầu vào lòng hắn hệt như nhìn thấy cha mình…
Nhan Như Ý ngạc nhiên hỏi: “Wow… Tuyết Sơn Hổ… lại lớn thế sao? Sẽ không… có nguy hiểm chứ?”
Mộ Như Tuyết cười nói: “Muội nhìn biểu cảm của hoàng thượng xem có giống gì sẽ nguy hiểm không?”
Lãnh Thiên Minh ôm chặt hai con Tuyết Sơn Hổ, hai con Tuyết Sơn Hổ cũng không ngừng cọ vào người hắn.

“Được rồi… ta biết các ngươi nhàm chán, yên tâm đi, đợi lúc ta ra ngoài chơi chắc chắn sẽ dẫn các ngươi theo”.

Hiên Vũ Ngọc Nhi vui vẻ nói: “Hoàng thượng, lúc nào thì đi chơi? Có thể dẫn theo bọn ta không? Ngày nào cũng ở trong cung, sắp nghẹn chết rồi”.

Lãnh Thiên Minh cười nói: “Các nàng muốn ra ngoài chơi sao?”
Bốn người đồng thanh nói: “Muốn…”
“Vậy có một điều kiện?”
“Gì cơ?”
“Trừ khi… Trừ khi… Trừ khi bốn người cùng thị tẩm…”
“…”

“Ôi… ngươi… ngươi muốn làm gì?...!Ha ha..

nhột quá… cứu ta… Gấu đại, Gấu nhị cứu ta…”
Thành La Sát, đại lục Tây Âu.

Mấy ngày sau, Lý Thành đi khinh khí cầu đến thành chính La Sát, không lâu sau gặp được mấy người Đa Đoạt.

“Mạt tướng tham kiến Đa tướng quân”.

“Ừ, đại quân đã đến đâu rồi?”
“Đã đi qua biên giới Khoa Nhĩ Mạn, đến dưới thành A La Mộc Đồ”.

“Ừ, chúng ta quấy nhiễu… không, là báo thù cuộc chiến tranh của Khoa Nhĩ Mạn, bắt đầu từ A La Mộc Đồ, chỉ cần chiếm được A La Mộc Đồ thì có thể biến nơi này thành trạm trung chuyển chiến lược của chúng ta.

Như thế vật tư của chúng ta có thể được vận chuyển đến liên tục, đến lúc đó thống nhất cả đại lục Tây Âu chỉ là vấn đề thời gian”.

“Tướng quân, Tây Âu không chỉ có một nước nhỏ Khoa Nhĩ Mạn, nghe nói quân đội của Hoa Lạt Tử Mô không thua kém gì người Khoa Nhĩ Mạn”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 672: 672: Rốt Cuộc Hai Tên Thần Kinh Này Đang Nói Gì Thế


“Haizzz… sao có thể làm được… Hoa Hạ chúng ta trước giờ không đi gây chuyện với ai, trừ khi người khác chọc vào chúng ta, Hoa Lạt Tử Mô lại không chọc gì ngươi, tại sao ngươi lại đánh người ta?”
“Tướng quân… ta hơi không hiểu lắm…”
“Hê hê… thành trì to lớn này không có cái nào là không dễ ăn, muốn cố chấp đánh thì chắc chắn sẽ chịu tổn thất cực kỳ nặng nề, đây không phải là phong cách của Hắc Kỳ quân ta, thế nên chúng ta phải học cách tóm lấy cơ hội”.

Advertisement
“Tóm lấy cơ hội? Tướng quân, là thế nào?”
“Ha ha ha…”
Đa Đoạt bật cười nói: “Lý Thành, phong cách của Hắc Kỳ quân của chúng ta là gì?”
Lý Thành suy nghĩ hồi lâu vẫn khó xử nói: “Không… Vứt thể diện đi…”
“Mẹ kiếp, từ khi nào mà vứt mặt mũi đi thế, đó gọi là mượn lực đánh lực, hiểu chưa?”
Lý Thành bừng tỉnh.

“Tướng quân, ta hiểu rồi, chiêu này của ngài đúng là xuất sắc, phải vứt thể diện đi”.

“Ha ha ha…”
Hai người bật cười thành tiếng, những người bên cạnh thì lại ngơ ngác, rốt cuộc hai tên thần kinh này đang nói gì thế?
Người dân tộc La Sát đã phân tán quay về đất tổ dưới sự dẫn dắt của Hắc Kỳ quân, Hoa Hạ là quê hương của họ, chọn hai thành trì ép sát tộc Bổng Chùy.

Vị trí của mấy thành trì này đều đã được lên kế hoạch chi tiết, xung quanh đều là nơi ở của Hắc Kỳ quân, chỉ cần ngươi thành thật thì mọi người sẽ không làm gì, nhưng nếu có dã tâm khác thì cũng có thể khiến ngươi lập tức mất mạng.

Thật ra với họ, có thể quay về lại quê hương, có cơm ăn, có công việc, có thu nhập, cảm thấy biết ơn còn không kịp nữa là.

Chỉ thoáng chốc, rất nhiều người La Sát quay về đất tổ cũng đồng loạt đăng ký gia nhập vào đội tu sửa, xây dựng đường sắt.

“Haizz… ngươi nghe nói chưa? Tộc Bổng Chùy bên cạnh thế mà lại muốn vượt mặt chúng ta”.

“Tộc Bổng Chùy đó à? Nằm mơ đi, chắc chắn đoạn đường sắt này của chúng ta sẽ hoàn thành sớm hơn”.

“Ngươi không biết rồi, phụ nữ tộc Bổng Chùy đó vứt hết thể diện chỉ vì muốn gả cho một tên công dân hạng nhất, thấy mấy người mặc váy kia không? Nếu vén lên, bên trong chẳng có gì cả, ngày nào cũng chỉ biết đi khắp nơi quyến rũ công dân hạng nhất”.

“Ta biết mấy ngày trước có ba người phụ nữ của tộc Bổng Chùy thi nhau vén váy chỉ vì muốn gả cho một tên lưu mạnh công dân hạng nhất, suýt nữa khiến ông đây chết mất, may mà Hắc Kỳ quân đến kịp, cho mỗi người hai mươi roi vì tội dâm ô công dân hạng nhất”.

“Ôi trời… đừng nói nữa, nghe nói mấy ngày nay sẽ có không ít tên lưu manh công dân hạng nhất đến chỗ chúng ta chọn vợ, ta phải nhanh chóng bảo con gái ta chuẩn bị mới được, con gái ta đẹp như hoa chắc chắn sẽ được chọn”.

“Ngưỡng mộ quá… Con gái ta… còn mập hơn cả ta, có lẽ không có cơ hội rồi…”
Giờ đây, đối với người dân nhiều quốc gia của nhiều nước đã di cư đến Hoa Hạ, chẳng hạn như tộc Bổng Chùy, tộc La Sát và tộc Ba Nhĩ Đồ, hạnh phúc lớn nhất là gì? Đó là gả cho công dân hạng nhất.

Công dân hạng ba một khi gả cho công dân hạng nhất thì sẽ được cất nhắc lên công dân hạng hai, phúc lợi, đãi ngộ thay đổi nghiêng trời lệch đất.

Không ít các thiếu nữ công dân hạng ba cũng hao tổn tâm tư để gả cho công dân hạng nhất, còn nhiều nơi đặc biệt mở các lớp huấn luyện, giảng dạy mười thức công năng thần kỳ để mua vui cho công dân hạng nhất, mỗi cái đều có động tác độ khó cao.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 673: 673: “con Mẹ Ngươi Có Chọn Hay Không”


Nếu bây giờ có người ước nguyện, cũng chẳng cần hỏi, nguyện vọng của hắn chắc chắn là kiếp sau được làm một người Hoa Hạ.

Biên giới phía Bắc của Hoa Hạ hiện giờ là một vùng đất rộng lớn đã được dành ra và xây dựng hàng trăm thành trì, nhưng chỉ mới sử dụng được một số ít trong đó, Tân Cửu cũng bắt đầu khó hiểu với cách làm này.

Cho đến khi có lần hoàng thượng hỏi ông ta ngộ nhỡ một trăm thành trì này không đủ dùng thì phải làm sao? Tân Cửu mới hiểu ra, sắp xếp, kế hoạch hoàng thượng bày ra há có thể là thứ mình có thể đoán được sao?
Biên giới phía Bắc, nước Hoa Hạ.

Advertisement
Vài ngày sau, mấy trăm tên ngốc không tìm được vợ ở địa bàn của mình đã đến biên giới phía Bắc theo sự sắp xếp thống nhất của quan phủ, lúc này đã có hàng ngàn thiếu nữ của các tộc người đang đợi sẵn ở đó.

“Ê ê…nghe đây, mỗi lần công dân hạng một chọn trước một thiếu nữ, phải nộp mười lượng bạc, ai không có tiền có thể trả định kỳ, trong đó năm lượng coi như tiền sính lễ, năm lượng còn lại làm tiền đặt cọc, sau khi nữ tử được chọn sinh con cho công dân hạng một, có thể lĩnh số tiền đó, hơn nữa, triều đình c*̃ng sẽ thưởng thêm năm lượng, hiểu chưa?”
“Đã rõ…”
“Còn một vấn đề nữa, ta phải nói trước, một khi các ngươi được công dân hạng một chọn, phải học cách tạ ơn, tuyệt đối không được phụ ân tình c*̉a họ, đương nhiên, các công dân c*̃ng phải đối đãi tử tế, nếu cảm thấy không ổn, có thể trả hàng vô điều kiện, tuyệt không được đả thương người khác, như vậy là vô đạo đức, hiểu chưa?”

“Dạ…”
“Được rồi, bắt đầu chọn đi, chọn bằng số hiệu, ai báo trước được trước…”
Một ông lão dẫn theo người con trai ngốc nghếch bước đến chỗ một thiếu nữ.

“Con trai, mau chọn đi, thích người nào?”
“Cha…ai c*̃ng thật đẹp…ai c*̃ng muốn…”
“c*́t…chỉ được chọn một…”
“Nhưng mà…họ đẹp quá, mỗi người một vẻ…con chọn kiểu gì?”
“Con mẹ ngươi có chọn hay không?”
“Vậy…vậy chọn vị tỷ tỷ này đi…da thật là trắng, chân c*̃ng dài, mông căng tròn, ngực rõ lớn, chắc chắn nhiều sữa…”
Ông lão kia nhìn nhìn, khẽ gật gù.

“Được, đích thực không tệ, chọn người này đi”.

Nói xong, ông lão định đi tới lấy số hiệu, thiếu nữ Ba Nhĩ Đồ kia đối diện với hai cha con, giơ chiếc chân dài lên đỉnh đầu, dùng tiếng Trung Nguyên bập bẹ yêu kiều nói: “Ta biết làm hai mươi mốt động tác, nhiều hơn những người khác ba cái…”
Tiểu tứ ngốc kia lập tức hí hửng.

“Cha…cha…chúng ta…chúng ta mau đi nộp tiền thôi…”
Ông lão nắn túi tiền, cắn răng nói: “Đợi chút…để…để cha chọn một người…”
Thành A La Mộc Đồ, Khoa Nhĩ Mạn.

Gần trăm vạn Hắc Kỳ quân từ khắp nơi kéo tới, cộng thêm ba mươi vạn quân La Sát đã tập kết ngoài thành, nhìn ra xa, chỉ thấy vô số lều trướng, những con quái vật nhả khói đen, đủ loại vũ khí chưa gặp bao giờ, và cả trăm ngàn khinh khí cầu bay kín bầu trời.

Người Trung Nguyên một mực đóng quân ngoài thành, đánh không đánh, đi không đi, người Khoa Nhĩ Mạn c*̃ng bắt đầu sợ hãi…
Trong đại trướng Hắc Kỳ quân, Đa Đoạt và mọi người đang giết mổ những con bò và dê vừa “nhặt được” ven đường.

“Ta nói cho các ngươi biết, lẩu ăn với thịt dê là ngon nhất, lát nữa các ngươi đi nhặt thêm mấy con, nếu có người ngăn cản, hãy học theo ta, kêu họ gọi tên con dê, nếu nó không đáp, vậy chính tỏ không phải dê c*̉a họ”.

“Ha ha…Đa tướng quân, mặt ngài dày thật, Lý Thành ta cả đời học không nổi”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 674: 674: Ai Dẫn Các Ngươi Đi Nữa”


“Đây gọi là tri thư lễ đạt, hoàng thượng đã nói, Hắc Kỳ nhất định nhớ rõ, muốn khởi đầu thuận lợi, phải dựa vào phong cách làm việc, như vậy mới có thể thắng trận, ngươi hiểu không?”
“Hi hi…ta không hiểu, ngài hiểu không?”
“Ha ha ha…”
Mọi người bật cười vang.

Advertisement
Đa Đoạt bối rối nói: “Mẹ nó nhanh làm việc đi, nếu không lát nữa đừng có ăn, lần nào c*̃ng là lão tử làm cho các ngươi, hồi trước do không có vợ, giờ khác rồi”.

“Ha ha ha…Đa tướng quân, tại sao không để chị dâu đi c*̀ng, có phải ngài không được rồi?”
“c*́t…ta mà không được nỗi gì, ta là muốn đưa các ngươi trải nghiệm hương vị mỹ nữ thảo nguyên hiểu chưa? Đưa nàng ấy đi c*̀ng, ai dẫn các ngươi đi nữa”.

“Đa tạ Đa đại nhân…không, Đa đại ca…”
“Ha ha ha…”
Một thị vệ bước vào.

“Tướng quân, có sứ thần Khoa Nhĩ Mạn cầu kiến”.

“Sứ thần? Lần trước giết một tên vẫn còn dám tới? Lần này có mấy tên?”
“Không phải…người dẫn đầu là vương gia c*̉a Khoa Nhĩ Mạn, còn đem theo một trăm thiếu nữ”.

“Thiếu nữ?”
Tướng lĩnh trong trướng lập tức hăng hái đứng dậy, nghiêm túc dỏng tai nghe.

“Chuyện quái gì vậy?”
“Không biết? Ông ta chỉ nói muốn gặp ngài”.

Đa Đoạt suy nghĩ một lúc rồi nói: “Được, cho ông ta vào”.

Một ông lão người Khoa Nhĩ Mạn bước vào.

“Đa tướng quân vĩ đại, chào ngài, ta là Hốt Giác vương gia, thúc thúc đại hãn Khoa Nhĩ Mạn, nhận sự ủy thác c*̉a đại hãn, tới đây chào hỏi Đa tướng quân”.

“Ừm, Hốt Giác vương gia, ngài tìm ta có việc gì à?”
“À…Khoa Nhĩ Mạn và Hoa Hạ trước giờ không thù không oán, hà tất giương đao đọ kiếm, đại hãn nghe nói có kẻ ức hiếp nữ nhân c*̉a ngài, nên cho ta đưa một trăm mỹ nữ Khoa Nhĩ Mạn tới bồi thường, mỗi người bọn họ đều rất giỏi ca vũ”.

“Ai da…thế thì ngại biết mấy, vậy ta sẽ nhận chỗ mỹ nữ này”.

Hốt Giác ngập ngừng hỏi: “Thế còn trận…”
“Sao vậy? Hốt Giác vương gia, nhận quà và đánh trận có liên quan gì tới nhau?”
Hốt Giác quẫn bách nhìn Đa Đoạt, chết tiệt, đúng là không biết xấu hổ.

“Đa tướng quân, đại hãn đã nói, nếu Khoa Nhĩ Mạn có chỗ nào sai sót, chúng ta có thể bù đắp, nếu quý quốc một mực đòi giao chiến, vậy kết c*̣c cuối c*̀ng, chỉ có lưỡng bại câu thương”.

“Aiz…Hốt Giác vương gia, chẳng giấu gì ngài, thực ra ta không hề muốn đánh, tại vì dân số Hoa Hạ quá đông, hết cách, chỉ có thể chiến tranh giảm bớt, nhưng quanh đây chẳng còn nước nào để đánh, nên mới đến lượt chỗ các người”.

Trong lòng Hốt Giác sóng dâng cuộn trào, đám người Trung Nguyên thật là mặt dày, e là đến bức tường c*̉a vương thành c*̃ng thẹn không bằng.

“Đa tướng quân, chúng ta…dân số Khoa Nhĩ Mạn chúng ta…c*̃ng không nhiều lắm, hay là ngài tới Ấn Độ xem? Nghe nói nơi đó rất đông đúc…”
“Ha ha ha…”
Đa Đoạt bật cười: “Không vội, từng người một, bắt đầu từ Khoa Nhĩ Mạn đi”.

“Đa tướng quân, phải làm sao ngài mới ngừng chiến?”
“Ta nói rồi, muốn ngừng chiến rất đơn giản, dâng thủ cấp tên cẩu lưu manh cầm đầu lên đây”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 675: 675: “lừa Ngài Có Lợi Ích Gì”


Hốt Giác chần chừ đôi phút rồi nói: “Nếu ta là đại hãn, ta nhất định sẽ giao nộp thủ cấp Hỗ Đặc Mạc Nhĩ”.

“Ừm…”
Đa Đoạt đột nhiên hứng thú nhìn Hốt Giác.

“Lời này c*̉a vương gia, bổn tướng cảm thấy rất thú vị…”
Advertisement
“Tên Hỗ Đặc Mạc Nhĩ trước giờ chưa từng coi ta ra gì, Khoa Nhĩ Mạn có ngày hôm nay, hơn nửa nhờ công lao c*̉a ta, nhưng nay đến cả một tên thầy tế c*̃ng dám lên giọng với ta, nhưng trong tay ta không có binh quyền, chỉ có thể mặc người sai khiến, đến cả lần này c*̃ng vì chúng sợ chết, nên mới sai ta đi, hắn ta trước giờ không hề coi ta như người thân”.

Đa Đoạt nhìn Hốt Giác: “Hốt Giác vương gia, xem ra hai chúng ta có cơ hội hợp tác?”
“Ta đã nói, nếu ta là đại hãn Khoa Nhĩ Mạn, ta có thể đáp ứng mọi điều kiện”.

“Ha ha ha…được, rất tốt, Hốt Giác vương gia, chỉ cần ngài nói cho ta tất cả tin tức, ta đảm bảo trong vòng nửa năm, ngài sẽ trở thành đại hãn mới c*̉a thảo nguyên”.

“Ngài không lừa ta?”
“Lừa ngài có lợi ích gì?”
“Được, quyết định vậy đi…”
Rất nhanh sau đó, Hốt Giác đã nói cho Đa Đoạt tất cả chiến lược c*̉a Khoa Nhĩ Mạn, tướng lĩnh trong trướng đều nghe đến trợn tròn mắt, đợi khi Hốt Giác rời đi, Lý Thành mới không nhịn được hỏi: “Tướng quân, Hốt Giác này đáng tin không?”
“Đáng tin hay không không quan trọng, quan trọng là ông ta thực lòng muốn trở thành đại hãn, đã phái sức thần tới Tô Đan chưa?”
“Đã phái đi, không lâu nữa sẽ nhận được tin tức”.

“Ừm, ban nãy ngài nghe rồi, Khoa Nhĩ Mạn c*̃ng phái sứ thần đi, xem ra Hốt Đặc Mạc Nhĩ không phải kẻ ngốc, nếu c*̣c diện đã rõ ràng, vậy không cần thiết đợi nữa, truyền lệnh đại quân, ngày mai bắt đầu tấn công”.

Sáng hôm sau, tất cả mọi người trong đại doanh Hắc Kỳ quân bận rộn thu xếp…
“Nhanh, nhanh, giúp ta chuyển hỏa dược lên khinh khí cầu…”
“Đừng đặt sát phần trước quá, đợi khi khinh khí cầu phá hủy máy bắn đá hẵng chuyển qua…”

“Đem Thiên Hỏa qua chỗ máy bắn đá, nhanh lên…”
“Trận địa pháo binh nằm ngay phía trước, bọn họ không có hỏa pháo, khỏi sợ…”
“Ê ê…mấy người La Sát kia, qua một bên đứng xem thôi, đừng có thêm loạn…”
Trên đài cao, mấy chục tướng lĩnh Hắc Kỳ quân đang bàn bạc, một tướng lĩnh La Sát chợt chạy tới.

“Đa tướng quân, chúng ta làm gì giờ?”
“Các ngươi? À…các ngươi nghỉ ngơi trước, đợi phá thành xong, các ngươi phụ trách thu dọn, được không?”
“A…vậy có ổn không?”
“Không ổn ư?”
“Ổn ạ…”
Lý Thành c*̃ng bước tới.

“Tướng quân, đã chuẩn bị xong”.

“Bắt đầu đi…”
“Viu…”, một chùm pháo hoa màu vàng phóng lên không trung và nổ tung…
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 676: 676: Màn Thả Bom Bắt Đầu


Thủ quân thành A La Mộc Đồ không đến bốn mươi vạn, một nửa là quân chi viện vừa tới, mệnh lệnh mà chúng nhận được, chính là tử thủ thành trì.

Những người Trung Nguyên đã đóng trại ngoài thành nhiều ngày nhưng không hề tiến công, các tướng lĩnh trong thành còn cho rằng, do họ e ngại tường thành cao dày.

Nhưng sáng hôm nay, tình hình đã thay đổi.

Advertisement
“Hỏa pháo, chuẩn bị…phóng…”
“Pằng…pằng…pằng…”
Vài trăm cỗ hỏa pháo bắn thẳng vào tường thành A La Mộc Đồ, những vụ nổ inh tai liên tiếp không ngừng, rất nhiều chỗ trên tường thành bị nứt vỡ, các binh sĩ thủ thành tử vong vô số…
“Pằng…pằng…pằng…”
Hỏa pháo Hắc Kỳ quân bắn liên tiếp một giờ đồng hồ, đợi khi ngừng lại, thành A La Mộc Đồ đã không khác gì đống đổ nát.

“Nhanh, mau lấp lỗ hổng, một khi hỏa pháo ngừng, quân địch chắc chắn sẽ tấn công ngay lập tức, binh sĩ bên dưới, mau chóng lấp chỗ trống…”

Binh sĩ Khoa Nhĩ Mạn liều mạng phòng thủ, tuy nhiên, bọn chúng kinh ngạc nhận ra, những người Trung Nguyên không hề tiến công.

“Phụt…”, một chùm pháo hoa lại được bắn lên không trung.

Ngay tức khắc, bốn trăm chiếc khinh khí cầu xuất chiến.

“Pháo binh vừa cho nổ xong, bọn chúng chắc chắn sẽ ưu tiên bảo vệ khu vực cốt lõi như kho lương thực, kho tiền, kho vũ khí,…truyền lệnh xuống dưới, lát nữa thấy chỗ nào đông thì thả bom chỗ đó”.

“Rõ…”
Đoàn đội khinh khí cầu hiển nhiên có chuẩn bị mà tới, những ngày qua bọn họ đã điều tra một lượt những khu vực trọng yếu trong thành trì.

Bốn trăm chiếc khinh khí cầu tựa như đoàn tử thần hắc ám xâm chiếm bầu trời thành A La Mộc Đồ, những người Khoa Nhĩ Mạn phía dưới chỉ biết bất lực ngước lên.

“Viu…viu…viu…”

Màn thả bom bắt đầu.

Kho lương thực, kho gạo, trường học, kho vũ khí, hầm trú ẩn,…tất cả những nơi quan trọng đều được “chăm sóc”, tiếng than khóc vang vọng thành A La Mộc Đồ…
Các binh sĩ trên thành bất lực nhìn cảnh tượng kinh hoàng trước mắt.

“Thánh Allah, ngài lẽ nào không nhìn thấy, những tín đồ c*̉a ngài đang bị giết hại…”
“Ông trời ơi, đánh thế nào đây? Chúng ta không chống cự nổi…”
“Tướng quân, xuất thành liều mạng với chúng đi…”
“Im mồm, bất luận thế nào c*̃ng phải thủ thành, lập tức cầu cứu vương thành…”
“Viu…viu…viu…”
“Đùng…đoàng…đoàng…”
Cuộc ném bom có mục tiêu của khinh khí cầu đã trực tiếp làm tê liệt tất cả các hệ thống trong thành A La Mộc Đồ.

Vô số người không thể bám trụ được nữa, bắt đầu chạy trốn ra ngoài thành...!
“Đa tướng quân, có rất nhiều bách tình trong thành muốn chạy ra ngoài, có ngăn cản không?”
“Không cần, chiến tranh không liên quan tới họ, huống hồ những bách tính này ngày sau rất có thể sẽ trở thành công dân hạng ba c*̉a Hoa Hạ, cứ giữ lại đã”.

Sau khi đội quân khinh khí cầu hoàn tất thả bom, trong thành A La Mộc Đồ chỉ còn một mảnh tang thương, tiếng kêu ai oán vang vọng…
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 677: 677: “quân Cứu Viện Của Chúng Tới Rồi


Người Khoa Nhĩ Đồ cho rằng cuộc tấn công đã chấm dứt, nhưng không hề hay biết, đây mới chỉ là bắt đầu.

“Máy bắn đá…chuẩn bị…phóng…”
“Vù…”
Advertisement
“Vù…”
Thứ được bắn đi không phải đá tảng, mà là vũ khí Giáp Tử Thất đặc chế, tên Thiên Hỏa, nghĩa trên mặt chữ, tức là một là bom có thể bắt dẫn lửa, gây ra những vụ cháy quy mô lớn.

Đây là lần đầu tiên nó được sử dụng, các tướng lĩnh Hắc Kỳ quân c*̃ng háo hức quan sát xem Thiên Hỏa hoạt động thế nào.

Chỉ thấy những quả bom Thiên Hỏa khổng lồ vừa chạm đất liền phát nổ, dầu hỏa lan ra khắp phạm vi gần một trăm mét, sau đó, đám lửa rực cháy bùng lên…

“Ù…ù…”
Đám cháy lớn hoàn toàn không cách nào dập tắt, những công trình và binh sĩ xung quanh bị bao phủ bởi ngọn lửa, đau đớn thét gào.

“Thánh Allah, cứu với…”
“AAA…giết ta đi…”
“Thần thánh ơi…”
Đến cả Hắc Kỳ quân đứng xa quan sát c*̃ng sửng sốt.

“Ôi vãi, phạm vi rộng như vậy, Giáp Tử Thất quá ác…”
“Lão Giáp được đấy, cứ tưởng chỉ biết nốc rượu cơ…”
“Đa tướng quân, đám cháy lan khắp nơi thế này, đợi khi chúng ta vào thành, A La Mộc Đồ chắc chỉ còn đống tro tàn…”
“c*̃ng đúng…bảo phía máy bắn đá chú ý một chút, ném vào chỗ thành trì, đừng có ném quanh khu vực nhà cửa”.

“Vâng…”
Binh sĩ Khoa Nhĩ Mạn trên thành hoàn toàn không kịp phản ứng, từng quả Thiên Hỏa khổng lồ nổ tung ngay trên đầu chúng, bọn chúng thậm chí không kịp hét lên tiếng nào, thì đã bị ngọn lửa nuốt chửng…
Đám cháy kéo dài một ngày một đêm, cho đến khi ngừng hẳn, cả thành A La Mộc Đồ tĩnh lặng lạ thường, tướng lĩnh Hắc Kỳ quân bối rối phát hiện, hình như có gì đó không đúng?
“Tướng quân…trong thành hình như không có động tĩnh?”
“Con mẹ nó, có khi nào thiêu chết hết rồi không?”
“Không thể nào, bọn họ c*̃ng đâu có ngu…”
“Sao lại yên tĩnh như vậy…”
Đa Đoạt lưỡng lự đôi chút rồi nói: “Kệ bọn chúng, cho đại quân nghỉ ngơi, sáng mai phóng hỏa thêm đợt nữa, lúc đó chúng ta công thành, ý chí chiến đấu c*̉a kẻ địch c*̃ng chẳng còn bao nhiêu”.

“Tướng quân, tướng quân…”
Một binh sĩ hớt hải chạy vào.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 678: 678: “đại Lục Tây Âu Chỉ Có Thể Có Một Vương…”


“Cái gì?”
Tất cả tướng lĩnh trong trướng đều không thể tin nổi.

“Lý Thành, theo kế hoạch ban đầu, chúng ta cần bao nhiêu lâu để đốn hạ thành A La Mộc Đồ?”
Advertisement
“Hồi tướng quân, một tháng ạ”.

“Mẹ ơi, mới mấy ngày, sao Khoa Nhĩ Mạn lại không theo đúng kế hoạch gì thế…”
Vô số quân nhân Khoa Nhĩ Mạn bước ra khỏi thành, trên người bọn chúng hầu hết đều bị thương nặng nhẹ khác nhau, toàn bộ bách tính trong thành quỳ rạp dưới đất…
Thực ra, không phải bọn chúng sợ chết, mà là cuộc chiến này quá tàn phá tinh thần, nhìn những chiến hữu, người thân,…từng người bị chết cháy, bản thân lại không thể làm gì, nhất là khi thấy kẻ địch lớn mạnh áp đảo, bản thân thì hoàn toàn không có khả năng chiến thắng, loại cảm giác đó, thực sự là sống không bằng chết…
Đa Đoạt bước tới trước mặt binh sĩ Khoa Nhĩ Đồ.

“Ở đây ai là người làm chủ?”
“Đại…đại nhân, bọn họ đều bị thiêu chết rồi…”
“Ồ…”
Thảo nào đầu hàng.

“Nếu các ngươi đã đầu hàng, vậy tức là các ngươi đã nhận ra lỗi lầm c*̉a mình, cải tà quy chính, tục ngữ nói rất đúng, đúng lúc…ờ…cái gì mà…quay đầu là bờ, quân tử quay đầu…dù sao đại ý là rất tốt”.

Đến những tướng lĩnh Hắc Kỳ quân nghe c*̃ng ngại thay, da mặt Đa tướng quân rốt cuộc làm từ gì?
Đa Đoạt tiếp tục: “Các tướng sĩ đầu hàng toàn bộ di chuyển về biên giới phía bắc, góp phần xây dựng sự nghiệp đường sắt vĩ đại, bên đó vừa hay đang thiếu người”.

“Những bách tính tình nguyện đầu hàng, lĩnh chứng nhận công dân hạng ba, di chuyển tới biên giới phía bắc, còn ai không quy hàng, đuổi ra khỏi thành, nhưng ta phải nói trước, mỗi người chỉ có một cơ hội, bỏ lỡ lần này, sẽ không có lần thứ hai”.

Binh sĩ và bách tính trong thành A La Mộc Đồ bắt đầu di chuyển theo hướng dẫn c*̉a Hắc Kỳ quân, nơi đang chờ đón bọn chúng, là một xã hội yêu học tập, yêu lao động, yêu cuộc sống.

Vương thành Hoa Lạt Tử Mô.

Khả hãn Hoa Lạt Tử Mô, Ma Kha Mạt lúc này vô c*̀ng khoan khoái, hắn ta vừa gặp sứ thần Khoa Nhĩ Mạn, Khoa Nhĩ Mạn đã đồng ý giao tặng Đột Quyết, xem ra là đang lấy lòng hắn ta.

“Khả hãn, Khoa Nhĩ Mạn trước giờ là tử địch c*̉a chúng ta, hai nước khai chiến chỉ là vấn đề thời gian, tại sao chúng đột nhiên lại tỏ thiện ý?”
“Không rõ, lẽ nào là do người Trung Nguyên tấn công chúng? Không thể nào, nghe nói người Trung Nguyên không có nổi một kỵ binh, chẳng chút uy hiếp…”
“Khả hãn, từ khi đám Trung Nguyên lần đầu đặt chân đến phương tây, ta cảm giác sự tình không đơn giản như vậy, chúng ta vẫn nên chuẩn bị tốt”.

“Ồ…ý c*̉a ngươi là…?”
“Đại lục Tây Âu chỉ có thể có một vương…”
Đúng lúc này, một thị vệ bước vào.

“Khả hãn, có sứ giả cầu kiến”.

“Lại có sứ giả, ở đâu?”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 679: 679: “gọi A Đạt Bộ Đến Đây Cho Ta”


“Trung Nguyên, Hoa Hạ”.

Ma Kha Mạt đứng dậy, bắt đầu suy tính.

“Cho vào…”
Rất nhanh, một người Trung Nguyên bước vào.

Advertisement
“Khả hãn Hoa Lạt Tử Mô tôn kính, ta nhận sự ủy thác c*̉a Đa tướng quân Hoa Hạ, tới bái kiến khả hãn”.

“Có việc gì?”
“Tướng quân c*̉a chúng ta muốn làm một giao dịch với ngài”.

“Giao dịch? Giao dịch gì?”

“Thứ ngài muốn, là cả thảo nguyên này, mà thứ tướng quân chúng ta muốn, là thủ cấp Hỗ Đặc Mạc Nhĩ, nếu chúng ta có thể hợp tác c*̀ng đánh gục Khoa Nhĩ Mạn, chẳng phải là việc đại hỉ hay sao”.

“Ha ha ha…”
Ma Kha Mạt cười lớn: “Khoa Nhĩ Mạn tung hoành thảo nguyên hàng ngàn năm nay, không phải muốn diệt là diệt, Hoa Lạt Tử Mô ta, đúng là muốn độc bá thảo nguyên, nhưng tuyệt đối không trở thành đá lót đường cho kẻ khác”.

Sứ thần Hoa Hạ mỉm cười, đáp: “Khả hãn, có lẽ ngài không nắm rõ tình hình, tướng quân chúng ta hợp tác với ngài không phải vì chúng ta không thể đánh bại Khoa Nhĩ Mạn, mà là vì có đánh bại c*̃ng vô dụng, dù sao chúng ta c*̃ng không thể ở lại đây mãi mãi, nếu Khoa Nhĩ Mạn lập tân quân, vậy công sức chúng ta coi như bỏ phí”.

“Ha ha ha… Đám người Trung Nguyên các ngươi đúng là lớn giọng thật, đáng tiếc cái cớ mà các ngươi đưa ra cũng quá qua loa đi! Khoa Nhĩ Mạn có bốn tòa thành lớn, hai mươi bảy tiểu thành, còn có vô số bộ lạc, đừng nói các ngươi đánh không được, dù là đánh được cũng không biết phải mất bao nhiêu năm, Hoa Lạt Tử Mô ta sẽ không nhảy vào vũng nước đục này đâu”.

“Khả Hãn, xem ra hệ thống tình báo của Hoa Lạt Tử Mô thật sự không được tốt cho lắm!”
“Có ý gì?”
“Thật không dám giấu giếm, ngày hôm trước, đại quân của chúng ta đã chiếm được thành A La Mộc Đồ, bắt bốn mươi vạn binh sĩ Khoa Nhĩ Mạn làm tù binh, trong trận chiến tại thành chủ La Sát, chúng ta đã tiêu diệt được 50 vạn quân địch, chủ soái Vưu Nhân của bọn chúng phải bỏ chạy thục mạng, dù có cộng thêm các bộ lạc phụ thuộc thì nhiều nhất bọn họ cũng chỉ có 150 vạn quân, đối với Hoa Hạ, chỉ cần vài tháng là có thể tiêu diệt hết sạch”.

“Cái gì?”
Ma Kha Mạt lập tức đứng bật dậy, tỏ vẻ không dám tin, thành A La Mộc Đồ đã bị chiếm rồi ư, sao có thể chứ? Nơi đó tường thành cao lớn, dù là Hoa Lạt Tử Mô thì ít nhất cũng phải mất một năm rưỡi mới có thể chiếm được.

“Ngươi… ngươi đang nói dối…”
“Ha ha ha… Ta có nói dối hay không thì chẳng phải ngươi chỉ cần tra là rõ hay sao?”
Ma Kha Mạt không phải kẻ ngu, tên Trung Nguyên này đã tự tin như vậy thì chắc chắn những điều này là thật.

“Gọi A Đạt Bộ đến đây cho ta”.

Không bao lâu sau, một thanh niên chạy vào.

“A Đạt Bộ, tên Trung Nguyên này nói rằng A La Mộc Đồ đã rơi vào tay giặc, ngươi có biết chuyện này không?”
“Vâng… thưa Khả Hãn, chúng ta thật sự đã nhận được tin tức như vậy, nhưng chuyện này quá mức quan trọng, ty chức sợ có sai sót nên đã phái người đi xác nhận lại một lần nữa, cho nên mới không kịp báo cáo”.

Ma Kha Mạt tỏ vẻ kinh ngạc: “Chẳng lẽ A La Mộc Đồ đã thật sự bị chiếm rồi sao?”
“Vâng, Khả Hãn, A La Mộc Đồ đã thật sự rơi vào tay giặc, nghe nói còn chưa thủ được ba ngày…”
“Chưa đến ba ngày? Là quân đội như thế nào…”
Đột nhiên, Ma Kha Mạt im bặt, quay sang nhìn chằm chằm vào sứ giả của nước Hoa Hạ.

Mãi một lúc lâu sau, hắn ta nói: “Xin hỏi sứ giả, nếu nước Hoa Hạ của ngươi đã hùng mạnh như thế, thì sao phải hợp tác cùng chúng ta?”
 
Back
Top Bottom