Tiên Hiệp Hoàng Tử Yêu Nghiệt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 640: 640: Thuốc Súng Đem Đủ Chưa


"Nữ vương, người nói vậy là có ý gì?"
"Thứ đế quốc Khoa Nhĩ Mạn muốn là đầu của ta, chỉ cần nộp mạng thì mục đích của chúng đã đạt được, như vậy ít nhất các ngươi vẫn còn hy vọng sống tiếp".

"Nữ vương bệ hạ, người....!người nói gì vậy, chúng thần sao có thể giao nộp người được? Nếu như chúng thần là loại người đó thì không cần phải đến ngày hôm nay mà từ lâu đã đầu hàng Khoa Nhĩ Mạn theo Ngải Mã Ốc Sâm đó rồi".

Những người khác cũng nói phụ theo: "Đúng, nữ vương bệ hạ, chúng thần thề chết trung thành với người, tuyệt đối không phản bội".

Advertisement
An Na xua tay.

“Ta biết mọi người đều là những chiến sĩ trung thành, ta hy vọng mọi người có thể sống tiếp, ta không bảo mọi người phản bội, mà là hy vọng mọi người hãy đồng ý dùng mạng c*̉a ta đổi lấy cơ hội sống sót”.

Nghe thấy lời này, tất cả đồng loạt quỳ xuống.

“Nữ vương bệ hạ, không thể được, chúng ta…chúng ta sao làm loại chuyện đó”.

“Nữ vương bệ hạ…cho dù chết, ta c*̃ng không đầu hàng trước đám người Khoa Nhĩ Mạn…”
“Đúng…chúng ta thà chiến tử…”
“Các vị…”
An Na tiếp tục: “Đến hôm nay ta mới hiểu ra một đạo lí, trên đời này, không phải cứ nỗ lực là có kết quả, đây là thế giới lấy sức mạnh làm tiêu chuẩn, thắng làm vua thua làm giặc, dù đúng hay sai…”
“Đứng trước sức mạnh tuyệt đối, tất cả thứ gọi là kiên cường, tôn nghiêm đều thật nực cười, sống sót mới là quan trọng nhất, ta là nữ vương, ta có trách nhiệm với bách tính trăm họ c*̉a tộc La Sát”.

“Vì thế, mọi người không cần khuyên ta, ta đã quyết, hãy giao nộp ta và mở cổng đầu hàng”.

"Không…nữ vương bệ hạ…không thể…”
“Nữ vương bệ hạ…”
An Na không lên tiếng, quay người rời đi, bỏ lại phía sau mấy chục tướng lĩnh vẫn quỳ bất động dưới đất…
Biên giới phía bắc, Pháo Đài Đỏ.

Cuối cùng thì Đa Đoạt cũng đến được Pháo Đài Đỏ, hai mươi vạn quân Hoa Hạ đã đợi ở đây rất lâu.

“Thuốc súng đem đủ chưa? Nghe nói ngựa Khoa Nhĩ Mạn chạy cực kỳ nhanh”.

“Đa tướng quân yên tâm, tất cả thuốc súng ở các thành trì xung quanh đều đã đưa đến đây, đảm bảo đánh gãy chân chó c*̉a Khoa Nhĩ Mạn”.

“Ừm, tốt lắm, ta rất thích cách ăn nói c*̉a ngươi, thẳng thắn”.

“Hi hi, đều do Đa tướng quân dạy hay”.

“Được rồi, đây là bản đồ, ta dẫn khinh khí cầu tiến về phía trước, ngươi dẫn đại quân hỗ trợ phía sau, trong vòng năm ngày bắt buộc phải đến được vương thành La Sát, nếu không là toi”.

“Đa tướng quân yên tâm, vì chị dâu, chúng ta nhất định đến đúng thời gian, đánh chết đám súc vật Khoa Nhĩ Mạn, báo thù cho chị dâu”.

Đa Đoạt nghe xong câu này thì trợn mắt, đá vào mông tướng lĩnh kia.

“Tiểu tử thối, còn nói linh tinh, ta cho ngươi biết tay, chúng ta là vì hoàng thượng chứ không phải…aiz…c*́t ra ngoài”.

Diệp Luật Khâm trông thấy hàng ngàn binh sĩ Hắc Kỳ quân xuất hiện, còn có vô số hỏa pháo và thuốc súng, giống như nhìn thấy ánh sáng hi vọng trong đêm tăm tối.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 641: 641: “huyết Chiến Đến Cùng…”


“Đa tướng quân, ngài thực sự đồng ý cứu giúp tộc La Sát?”
Đa Đoạt bối rối không biết đáp như nào, dù sao c*̃ng không thể nói, Hoa Hạ tới đây giành địa bàn, chẳng qua tiện tay cứu giúp, nếu bọn họ không chịu quy thuận, liền hủy diệt luôn cả La Sát chứ?
“Công tước Diệp Luật Khâm, Hoa Hạ là quốc gia đứng đầu các nước, với những đất nước đang bị ức hiếp, ra tay giúp đỡ là lẽ thường tình, ngài yên tâm, chúng ta nhất định sẽ cứu tộc nhân c*̉a ngài”.

Advertisement
“Thật ư? Tốt quá rồi…tốt quá rồi, xem ra nữ vương không nhìn nhầm người, mặc dù ta không biết hai người tiến đến thế nào, nhưng nữ vương chịu sinh con cho ngài, vậy chứng tỏ hai người tình sâu như biển”.

“Gì?”
Đa Đoạt cảm giác có một ngàn lẻ một dấu chấm hỏi chạy quanh đầu mình…đại ca, ngài đang chơi ta à?
“Công tước Diệp Luật Khâm…việc này…”
“Đa tướng quân, ngài không cần giải thích, chúng ta mau chóng lên đường thôi, ta e là không kịp mất…”
Đa Đoạt nhìn Diệp Luật Khâm, hết cách, dù sao c*̃ng không thể nói với ông ta, hắn ta và An Na là một đêm bảy hiệp liền sinh ra Khắc Đa…

“Được được, chúng ta bổ sung nguyên liệu rồi lập tức xuất phát, ngài yên tâm, khinh khí cầu di chuyển rất nhanh…”
Vương thành La Sát biên giới phía bắc.

Lúc này trời đã hửng sáng, đại quân bên ngoài thành tập kết đội hình mới, An Na đến cổng thành, hơn chục tướng quân đã đợi sẵn ở đây…
“Các vị, nhất định phải ghi nhớ, không được nói rằng ta bảo mọi người làm vậy, phải bảo rằng do mọi người không thể chịu nổi sự thống trị c*̉a ta, vậy nên mới tạo phản, bắt sống ta”.

Mấy chục tướng lĩnh không lên tiếng.

An Na nhìn họ, sau đó lại nhìn một lượt toàn cảnh.

“Các vị, nếu sau này, mọi người…mọi người có cơ hội gặp được vương tử Khắc Đa, phiền mọi người chuyển lời thay ta, ta rất yêu nó…vậy đi, chúng ta nhanh chóng lên đường, nếu không kẻ địch tấn công trước thì phiền to”.

Nhưng những người xung quanh vẫn bất động.

An Na sốt ruột, nói: “Mọi người còn đợi gì nữa?”
“Nữ vương bệ hạ, những lời muốn nói với vương tử, người hãy đích thân nói, bọn ta không thể nào bán đứng người, hôm qua bọn ta đã bàn bạc xong, nếu ông trời muốn diệt tộc La Sát, vậy cứ tới đi, c*̀ng lắm là chết, tộc nhân La Sát trước giờ không hề sợ hãi”.

“Đúng vậy…thà chết không hàng…”
“Thà chết không hàng…”
An Na nhìn mọi người, vừa cảm động vừa bất lực.

“Mọi người làm vậy không có bất kì ý nghĩa nào, thức ăn chỉ duy trì được mấy ngày nữa, đến cả thuốc trị thương c*̃ng đã hết, giao nộp ta là biện pháp cuối c*̀ng, đây là mệnh lệnh…”
“Nữ vương bệ hạ, chúng thần có tội, chỉ đành kháng mệnh, người đâu, đưa nữ vương tới nơi an toàn, truyền lệnh toàn quân mài đao thật sắc, tộc nhân La Sát thề huyết chiến đến c*̀ng…”
“Huyết chiến đến c*̀ng…”
"Huyết chiến đến c*̀ng…”
Quân đội Khoa Nhĩ Mạn ngoài thành đã tập kết xong, bắt đầu lượt tấn công mới.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 642: 642: Đại Doanh Khoa Nhĩ Mạn


“Máy bắn đá…tiến công…”
“Viu…viu…rầm…”
Giống như lần trước, máy bắn đá của Khoa Nhĩ Mạn chủ trì phát động cuộc tấn công.

Những tảng đá khổng lồ bắn vào bức tường thành tộc La Sát, tàn phá khủng khiếp...!
“Ầm…rầm…”
Advertisement
Bức tường thành được làm từ đất và đá rung chuyển dữ dội dưới sự tấn công.

“Tướng quân, tường thành quá c*̃, cứ thế này sẽ không chống chịu được bao lâu nữa”.

“Tập hợp đội cảm tử, một khi thành sập, liều chết chặn địch ngoài thành, thu thập đá vụn trong thành, sẵn sàng sửa chữa bất kì lúc nào”.

“Rõ…”
“Viu…viu…viu…”
“Rầm…”

Dưới sự đả kích không ngừng c*̉a những tảng đá khổng lồ, tường thành bắt đầu nứt vỡ.

“Kỵ binh chuẩn bị…tiến công…”
Mấy vạn kỵ binh xông lên tựa như cơn lốc xoáy, mặt đất rung chuyển, bụi bay mịt mù, mục tiêu c*̉a chúng rất rõ ràng, chính là đâm thẳng qua những lỗ hổng trên tường thành.

“Húyy…”
“Tấn công…”
Đột nhiên, vô số binh sĩ La Sát xông ra từ lỗ hổng, giáo, khiên, súng trường c*̉a họ lấy lỗ hổng làm tâm, tạo thành đội hình bán nguyệt.

“Các huynh đệ, đã đến lúc quên mình, phía sau là nữ vương và người nhà chúng ta, hôm nay, chúng ta tuyệt đối không được lùi bước”.

“Tuyệt không lùi bước…”
“Tuyệt không lùi bước…”
“Sầm…”
Chiến mã bổ nhào vào khiên, tạo ra âm thanh va chạm điếc tai, rất nhiều người cầm khiên văng ra xa, không ít người bị ngựa đạp chết, đồng thời c*̃ng có vô số kỵ binh Khoa Nhĩ Mạn bị giáo đâm thành nhím…
“Giữ vững, lấp kín lỗ hổng…nhanh…”

Binh sĩ La Sát trong thành đang liều mạng lắp đá vào tường thành, còn có vô số ván gỗ, đá vụn, bất cứ thứ gì có thể dùng đều được tận dụng.

“Tiến lên…không được để chúng lấp lỗ hổng…”
Những kỵ binh Khoa Nhĩ Mạn trực tiếp vượt qua lỗ hổng, lao vào trong thành…
Đại doanh Khoa Nhĩ Mạn.

Vưu Nhân đứng từ xa quan sát trận chiến, một giây không rời.

“Nguyên soái, đã có không ít kỵ bị vào được thành”.

“Truyền lệnh bộ binh c*̀ng tiến lên, chiếm cứ khu vực lỗ hổng”.

“Tùng…tùng…tùng…”
Tiếng trống cổ vũ quân đội Khoa Nhĩ Mạn vang lên.

“Giết…”
Binh sĩ Khoa Nhĩ Mạn đông như kiến xông về phía thành trì La Sát.

Trên thành, chủ tướng tộc La Sát căng thẳng quan sát chiến trận.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 643: 643: “thế Còn Những Người Ngoài Thành”


“Dặn dò các binh sĩ, một khi lỗ hổng bị chiếm, chúng ta xong đời”.

“Tướng quân, không thể cản nổi kỵ binh c*̉a địch…”
“Vậy thì phóng hỏa…”
Advertisement
“Thế còn những người ngoài thành?”
“Không lo được nhiều như thế, mau chóng phóng hỏa đi”.

Chẳng bao lâu, một đống cỏ khô khổng lồ phủ đầy dầu hỏa được đẩy ra khỏi khe hở, tên lửa bắn tới như mưa.

“Phừng…”
Đống cỏ khô bốc cháy ngay lập tức, cộng thêm những tấm ván gỗ xung quanh, toàn bộ lỗ hổng bị lửa bao trùm, những con ngựa sợ hãi dừng lại.

“Nhanh, nhanh lấp lỗ hổng lại…”

Các kỵ binh ngoài thành không thể tiến công, đành phải quay sang chém giết những binh sĩ La Sát bị kẹt bên ngoài.

c*̀ng với ngọn lửa dữ dội, mấy vạn binh sĩ thủ thành La Sát đã bị nhấn chìm trên chiến trường.

Những binh sĩ trên thành chỉ có thể giương mắt nhìn huynh đệ đồng đội bị giết hại, nghiến răng cầm cung phản kích.

“Tu…tu…tuuuu…”
Tiếng còi hiệu lệnh từ phía Khoa Nhĩ Mạn vang lên, toàn quân như thủy triều xuống, lập tức rút lui…
Trong doanh trại đại quân Khoa Nhĩ Mạn.

“Đám người La Sát đúng là tàn độc, mấy vạn binh sĩ, nói bỏ là bỏ”.

Ngải Mã Ốc Sâm sượng sùng nói: “Bọn chúng đang giãy chết, biết rõ bại trận nhưng vẫn cố chống cự đến c*̀ng, nhất định là do An Na không chịu đầu hàng, nguyên soái, không thể ngừng tiến công”.

“Hừ, bọn chúng giờ như chim mất tổ, có thể chạy đi đâu, tính mạng dũng sĩ Khoa Nhĩ Mạn quý giá, cho xe công thành tăng tốc, trước khi trời sáng nhất định phải tới nơi, ta muốn xem xem, đám La Sát còn có trò gì”.

Trên trời, mấy trăm chiếc khinh khí cầu đang hướng về vương thành La Sát.

“Ba ba...khi chúng ta gặp ma ma, người nhất định sẽ rất vui”.

“Ừm…”
Đa Đoạt vốn không định đưa Khắc Đa đi c*̀ng, nhưng nói thế nào cậu bé c*̃ng không chịu, còn bảo ma ma từng nói, sẽ đưa cậu bé đi tìm hắn ta, nhưng không ai giữ lời…
Đứa trẻ này quá hiểu chuyện, hiểu chuyện đến mức khiến người ta đau lòng, đợi lúc hắn ta gặp An Na, thật sự chẳng biết nói gì, đành dứt khoát đưa Khắc Đa đi theo, dù sao c*̃ng có khinh khí cầu, xảy ra việc gì c*̀ng lắm là bỏ chạy.

“Đa tướng quân, chỉ còn cách vương thành La Sát không xa, khoảng tối nay sẽ tới nơi”.

“Rất tốt, đừng để lộ vội, tìm một nơi thích hợp nghỉ ngơi, cho người đi do thám tình hình đã”.

“Rõ…”
An Na lúc này đang tức giận đùng đùng.

“Ta đã nói làm như vậy là vô nghĩa, các ngươi đang dồn đồng bào vào chỗ chết, không thể tiếp tục nữa, nghe rõ chưa?”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 644: 644: “còn Bao Nhiêu Dầu Hỏa”


“Nữ vương bệ hạ...!coi như chúng ta van xin người, người đã bao giờ nghĩ đến điều đó chưa? Ngay cả khi chúng ta đầu hàng, bọn họ sẽ bỏ qua cho chúng ta sao? Thứ bọn họ muốn là những nô lệ nghe lời, chứ không phải chiến binh, một khi chúng ta đầu hàng, thì chắc chắn sẽ chết”.

An Na sửng sốt, nàng ta thật sự không nghĩ tới, những binh sĩ này lại trung thành với mình như thế, hơn nữa sức chiến đấu của họ rất mạnh, người Khoa Nhĩ Mạn sao có thể tha cho bọn họ.

An Na trầm tư một hồi lâu.

Advertisement
“Tốt...!nếu đã vậy, ta sẽ chiến đấu cùng mọi người để bên Khoa Nhĩ Mạn biết, dũng sĩ La Sát chúng ta chắc chắn không phải để mặc người chia cắt xâu xé.

Hãy phân phát lương thực dư thừa cho người dân, một khi thành trì bị công phá, lập tức cho bọn họ rút lui bằng cổng sau, đừng để họ dính vào trận chiến này, ta tin người Khoa Nhĩ Mạn sẽ tha cho bọn họ một mạng”.

Bình minh nhuốm màu máu chiếu sáng bầu trời phía đông, ánh nắng ban mai cuối cùng cũng từ từ xuất hiện.

Vô số binh lính Khoa Nhĩ Mạn đang vội vàng chuẩn bị, tấn công liên tục mấy ngày khiến bọn họ hiểu ra những binh sĩ tộc La Sát này không phải là loại chẳng chịu nổi một đòn như bọn họ tưởng tượng.

Điều khác biệt so với mấy ngày trước, lần này khi bọn họ ra trận địa, có thêm rất nhiều chiếc thang gỗ.

Thang gỗ thật ra là một cái dốc khổng lồ làm bằng ván gỗ, phía trước là bệ gỗ cao, phía dưới là bánh xe gỗ, ván gỗ kéo dài từ điểm cao nhất xuống mặt đất.

Đây là vũ khí công thành lớn nhất đại lục Tây Âu, đối với một số tường thành thấp, chiếc thang này thậm chí có thể giúp con người xông thẳng lên từ tấm ván.

“Tùng...!Tùng...!Tùng...”
Âm thanh của chiếc trống chiến lớn vang lên, những chiếc máy bắn đá cũng bắt đầu tấn công.

“Vèo...!vèo...vèo...”

Cùng lúc đó, hàng chục chiếc thang bằng gỗ khổng lồ do binh lính đẩy bắt đầu chậm rãi chạy về phía thành chính của tộc La Sát.

Trong thành của La Sát.

“Tướng quân, làm thế nào giờ? Thang của bọn họ cao quá, trong chốc lát nữa có lẽ kẻ địch sẽ trèo lên tường thành mất”.

“Còn bao nhiêu dầu hỏa?”
“Chỉ còn lại vài thùng...”
“Lấy hết ra, đốt được bao nhiêu thang trời thì đốt...!những thùng còn lại thì để chống đỡ”.

Người Khoa Nhĩ Mạn rõ ràng cũng rất quan tâm đến chiếc thang trời này, không phải dồn hết vào chiến trường cùng một lúc mà chia thành 10 cái một tốp, thay nhau tấn công, vô số binh sĩ Khoa Nhĩ Mạn đã bám chặt vào xung quanh chiếc thang trời.

Mặc dù binh sĩ tộc La Sát không ngừng sử dụng cung tên để ngăn cản, nhưng không hề hấn gì với mấy cái thang trời kia, mười cái thang trời to lớn liền áp sát vào tường thành ngay sau đó...!
“Các anh em, giây phút chiến thắng đã tới, xông lên, giết bọn chúng...”
“Nguyên soái có lệnh, chiếm giữ thành, phụ nữ trong thành có thể thỏa thích sử dụng...”
“Giết...”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 645: 645: Chúng Ta Cần Chi Viện Ngay Lập Tức”


Những binh sĩ Khoa Nhĩ Mạn trèo xung quanh chiếc thang trời xông lên như ong vỡ tổ, tường thành của tòa thành, chẳng qua cũng chỉ cao hơn chiếc thang trời một chút, những binh sĩ Khoa Nhĩ Mạn vươn tay ra là có thể chạm tới mép tường thành...!
“Đổ dầu hỏa…”
Advertisement
Trong chốc lát, vô số dầu hỏa được đổ từ tường thành xuống, năm chiếc thang được phủ đầy dầu hỏa, vài ngọn đuốc bị ném qua.

“Vù...!vù...”
Thang lập tức bốc cháy, vô số binh lính đứng trên và bên dưới chiếc thang trời bị đốm lửa bay vào người, bắt đầu gào thét dữ dội.

“A...!cứu ta...”
“Tránh ra...!coi chừng dầu hỏa..”
Những chiếc thang trời bị dầu hỏa thấm ướt bắt đầu bốc cháy dữ dội, nhưng những chiếc còn lại không bị tấn công thì có thêm số lượng lớn binh sĩ Khoa Nhĩ Mạn bắt đầu leo lên tường thành...!
Trong đại doanh của Khoa Nhĩ Mạn.

“Nguyên soái, có lẽ dầu hỏa của kẻ địch đã cạn kiệt, người của chúng ta đã bắt đầu trèo vào tường thành, chúng ta cần chi viện ngay lập tức”.

“Rất tốt, điều động toàn bộ những chiếc thang trời còn lại, nhất định phải chiếm được tường thành, mở cổng thành, ra lệnh kỵ binh chuẩn bị sẵn sàng”.

Hàng chục thang trời đang chờ đợi ở hậu phương cuối cùng cũng di chuyển, chậm rãi di chuyển về phía tường thành...!
Một chiếc, hai chiếc, ba chiếc...!
Càng ngày càng nhiều thang được gắn vào tường thành, vô số binh sĩ Khoa Nhĩ Mạn điên cuồng xông lên.

An Na đang trốn trong công sự phòng thủ mà hồi hộp chờ đợi, chợt một viên chiến tướng chạy vào.

“Nữ vương bệ hạ, nữ vương bệ hạ! Dầu hỏa của chúng ta đã hết rồi, kẻ địch đã tấn công tường thành, ta lo sẽ không cầm cự được bao lâu, người nên nhanh chóng rút lui đi”.

An Na nở nụ cười.

“Ta còn có thể rút lui đi đâu được nữa chứ? Đây là chốn trở về cuối cùng của ta, lập tức tập trung người dân ra cửa sau, sẵn sàng sơ tán bất cứ lúc nào”.

“Nữ vương bệ hạ...!vậy còn người? Người...!đi thôi, nói không chừng, sẽ có cơ hội chạy trốn, ta sẽ cho người yểm hộ người”.

“Ta đã không còn nơi nào để đi rồi, ta sẽ cùng đối diện bọn họ với các binh sĩ của chúng ta”.

Nói xong, An Na chạy ra khỏi công sự che chắn.

“Nữ vương, người định đi đâu?”
“Ta muốn lên tường thành để tận mắt nhìn binh sĩ của ta chiến đấu, dù có chết, ta cũng sẽ chết trong tư thế đứng”.

“Nữ vương bệ hạ...”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 646: 646: Đời Này Là An Na Ta Có Lỗi Với Các Ngươi…


An Na không nói gì nữa, từng bước đi về phía tường thành.

Trên con dốc cao cách đây không xa, hàng trăm chiếc khinh khí cầu đã được sửa chữa xong và đang chuẩn bị những khâu cuối cùng.

Advertisement
“Đa tướng quân, người Khoa Nhĩ Mạn bắt đầu tấn công rồi, bọn họ còn dùng rất nhiều vũ khí công thành, bây giờ chính là lúc để oanh tạc”.

“Được, truyền lệnh xuống! Hai đội chia ra tấn công, nhất định phải tấn công trong một lần, phá hủy toàn bộ vũ khí công thành của kẻ địch, thuốc nổ chúng ta mang theo có hạn, không được để mất.

Chỉ phá hủy toàn bộ vũ khí công thành của bọn họ thì chúng ta mới có thể chống đỡ đến khi quân tiếp viện đến, đến lúc đó thì dạy dỗ bọn họ sau”.

“Vâng thưa tướng quân”.

“Toàn thể khinh khí cầu, theo kế hoạch, xuất phát...”
Gần bốn trăm khinh khí cầu bắt đầu cất cánh lên trời một cách chậm rãi, bay về phía đang giao chiến, Đa Đoạt cũng dẫn Khắc Đa và Diệp Luật Khâm theo, trèo lên Tinh Thần số 1, chiếc Tinh Thần số 1 khác cũng đi theo sát Đa Đoạt để đề phòng có biến cố xảy ra.

An Na lúc này không hề quan tâm đến sự ngăn cản của mọi người, leo lên đến đỉnh thành, đứng từ tường thành có thể nhìn khắp nơi, hai phe địch ta đang giao chiến, những kẻ địch đong như kiến, nhiều đếm không xuể, thỉnh thoảng còn thấy cung tên bay qua.

“Bảo vệ nữ vương bệ hạ...”
Hàng chục binh sĩ vây chặt An Na, không ít binh sĩ của tộc La Sát cũng nhìn thấy nữ vương xuất hiện.

“Các anh em, nữ vương đang theo dõi chúng ta từ cổng lầu, liều mạng với bọn họ…”
“Bảo vệ nữ vương, nước La Sát vạn tuế”.

“Nước La Sát vạn tuế...”
Lúc này mọi người đều nhận ra thắng thua trận đấu đã không còn nhiều ý nghĩa nữa, nhưng chiến sĩ thật sự lại có tư cách lựa chọn cách chết.

Trên tường thành, phía trên mỗi bậc thang trời có đám đông chen chúc nhau, có người Khoa Nhĩ Mạn, cũng có người La Sát, thi thể liên tục rơi xuống, thậm chí độ cao của bậc thang trời còn được nâng lên đến mép tường thành, lúc này không có bất kỳ ai có thể chọn rút lui.

An Na thấy các chiến sĩ của mình liều mạng chiến đấu cũng cảm thấy đau lòng, đời này là An Na ta có lỗi với các ngươi…
“Nữ vương bệ hạ, mau nhìn… bên kia… đó… đó chẳng phải là khinh khí cầu của người Hoa Hạ sao?”
Chỉ thấy khinh khí cầu dày đặc chia thành hai nhóm đang lao về phía mình, An Na ngờ vực nhìn bầu trời không có phản ứng gì.

Lúc này người Khoa Nhĩ Mạn cũng đã phát hiện ra khinh khí cầu.

“Đó là thứ gì vậy? Là của người La Sát sao?”
Ngải Mã Ốc Sâm ở một bên lại bắt đầu run rẩy.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 647: 647: Lúc Này Càng Bị Sốc Hoàn Toàn…


“Nguyên soái… đó… đó là khinh khí cầu… là khinh khí cầu của người Hoa Hạ…”
“Khinh khí cầu của người Hoa Hạ, là nước Hoa Hạ ở phương Đông kia sao? Sao chúng lại xuất hiện ở đây?”
“Ta không biết, nhưng… chúng… chúng là kẻ thù của An Na, chắc chắn chúng cũng đến để tấn công An Na?”
Advertisement
Vưu Nhân nghiêm túc nói, dù người Hoa Hạ muốn tấn công La Sát cũng sẽ không chọn thời điểm này, thế nên giờ chúng xuất hiện chỉ có một khả năng…
Hai nhóm khinh khí cầu, mục tiêu của nhóm một là thang trời của Khoa Nhĩ Mạn, nhóm còn lại là xe bắn đá.

Không lâu sau khinh khí cầu đã đến được khung trời trong mục tiêu, rất nhiều người trên chiến trường đều nhìn chằm chằm vào khinh khí cầu này, thậm chí có hai bên đang đánh nhau cũng dừng lại, cả chiến trường rơi vào yên tĩnh đến kỳ lạ.

Người Khoa Nhĩ Mạn chưa từng nhìn thấy khinh khí cầu, họ vốn dĩ có sự kính ngưỡng với bầu trời, lúc này càng bị sốc hoàn toàn…
“Đó… đó là cái gì vậy?”
“Trường Sinh Thiên trên đó, đây chắc chắn là thần trên trời giáng trần, đến giúp chúng ta tiêu diệt La Sát…”

“Trường Sinh Thiên bảo vệ chúng ta nhé…”
Rất nhiều binh sĩ không tham gia chiến đấu ngoài thành đều bị chấn động, thậm chí có nhiều người đều quỳ xuống.

Thế nhưng điều khiến họ sốc thật sự mới vừa bắt đầu…
“Vù… Vù… Vù…”
“Vù… Vù… Vù…”
Khinh khí cầu trên thang trời bắt đầu tấn công, vô số bom cháy được thả xuống.

“Vút… Bùm… Bùm”.

Chiếc thang trời định mệnh ngay lập tức bị nổ tung thành từng mảnh, thậm chí trên chiếc thang còn có vô số binh lính Khoa Nhĩ Mạn cùng bị nổ tung, dầu hỏa bắn tung tóe khiến xung quanh chiếc thang là một biển lửa...!
“A… Cứu mạng…”
“Bùm...!Bùm...!Bùm...”

“Tiếp tục tấn công… Phá hủy tất cả thiết bị máy móc…”
“Bùm...!Bùm...!Bùm...”
Thang trời cực lớn không thể dịch chuyển trong thời gian ngắn, chỉ có thể trở thành mục tiêu sống của khinh khí cầu.

Cho đến lúc này người Khoa Nhĩ Mạn mới phản ứng lại, mấy thứ ở trên trời này không phải là thần tiên gì mà là ác quỷ muốn lấy mạng họ.

Mặc dù các binh sĩ La Sát trên tường thành cũng ngây người bởi cảnh tượng này, nhưng sau khi thang trời bị hủy, kẻ địch đã không thể leo lên tường thành nữa.

Các binh sĩ La Sát lập tức bùng lên ý chí chiến đấu, bắt đầu tàn sát kẻ địch đã leo lên tường thành.

Trong đại doanh Khoa Nhĩ Mạn, mọi người đứng đằng xa quan sát trận đấu cũng há hốc miệng.

Vưu Nhân tức giận gầm lên.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 648: 648: Chúng Muốn Lấy Mạng Của Chúng Ta


“Đám người chết tiệt này sao lại nhảy vào cuộc chiến của chúng ta? Đúng là ức h**p người quá đáng”.

“Nguyên soái, mau nhìn bên kia…”
Chỉ thấy một nhóm khinh khí cầu khác đã đáp trên bầu trời xe bắn đá.

Advertisement
“Không ổn, nhanh chóng giấu xe bắn đá đi”.

Thế nhưng không đợi hắn nói hết câu, bom pháo trên khinh khí cầu đã thả xuống.

“Vút… Bùm…”
“Vút… Bùm…”

Chỉ trong thoáng chốc, cả trận địa xe bắn đá rơi vào biển lửa.

“A… Cứu mạng…”
“Trời ạ… rốt cuộc đó là gì thế? Đáng sợ quá…”
“Mau chạy đi…”
Trên tòa tháp thành chính của La Sát, An Na Nhất Thế há hốc miệng nhìn mọi chuyện vừa xảy ra, vì quá bất ngờ, sao đám người này lại đến đây? Đến lúc nào? Rồi tại sao lại muốn giúp mình? Lẽ nào…
Vô số khả năng hiện lên trong đầu An Na Nhất Thế, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu, đều không thể nào…
Ngay lúc này trên trời xuất hiện hai khinh khí cầu cực lớn, nhìn từ xa thì giống hai con rồng cực lớn đang chậm rãi bay đến.

“Trời ạ… rốt cuộc… đó là gì thế?”
“Lớn… lớn quá…”
An Na đứng trên thành lâu bỗng ngây người ở đó, cả người bắt đầu run rẩy, vì nàng ta nhìn thấy trước đầu khinh khí cầu cực lớn đó có một chàng trai, chính là con trai Khắc Đa mà nàng ta ngày đêm mong nhớ, lúc này Khắc Đa đang ôm chặt một người đàn ông, người đàn ông đó có hóa thành tro, nàng ta cũng nhận ra, chính là người đàn ông nàng ta hận nhất, Đa Đoạt…

Tiếng nổ ầm ầm của khí khinh cầu vẫn chưa có dấu hiệu dừng, vì mệnh lệnh họ nhận được là thả hết tất cả thuốc nổ một lần này.

“Vút… Bùm…”
“Vút… Bùm…”
Thang trời dưới tường thành đã hoàn toàn bị nổ tung, đội khinh khí cầu mất đi mục tiêu lại bắt đầu nhắm vào Khoa Nhĩ Mạn dưới thành.

Đám người Khoa Nhĩ Mạn này lần đầu thấy sự tấn công khủng b0 như thế nên không có sức đánh trả, rất nhiều người bắt đầu liều mạng chạy về sau.

“Chạy mau… đó là quân đội ác quỷ… Chúng muốn lấy mạng của chúng ta…”
“A… Mau chạy…”
Vẫn chưa có lệnh rút lui nhưng đám binh sĩ Khoa Nhĩ Mạn đã hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu này cũng không còn kiên trì nổi nữa, nhiều người liên tục lùi về sau…
“Tấn công… không được phép lùi bước…”
Binh sĩ giám sát trận chiến ở phía sau tiếp tục hò hét, nhưng đã quá muộn, tinh thần của đại quân Khoa Nhĩ Mạn đã bắt đầu lung lay.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 649: 649: Chúng Ta Giữ Vững Được Rồi


Ngải Mã Ốc Sâm cũng tỏ ra kinh ngạc, nhưng đây là cơ hội duy nhất để hắn ta quay lại La Sát, trở thành quốc vương, hắn ta không muốn bỏ lỡ.

"Nguyên soái, khinh khí cầu của chúng to như vậy, hỏa dược chắc chắn có hạn, chỉ cần tiếp tục tấn công, chúng rất nhanh sẽ mất đi tác dụng".

"Bốp".

Advertisement
Ngải Mã Ốc Sâm vừa dứt lời thì một cái bạt tay giáng xuống thật mạnh lên mặt của hắn ta, khiến khóe miệng hắn ta chảy cả máu tươi...!
"Thứ thất tín bội nghĩa nhà ngươi im miệng cho ta, không phải ngươi nói người Trung Nguyên đó và An Na là tử địch của nhau sao? Tại sao? Tại sao bọn họ lại tấn công chúng ta? Ngươi...!không phải ngươi đã bán đứng chúng ta đấy chứ?"
Ngải Mã Ốc Sâm nghe được vậy thì mặt mũi tái mét.

"Nguyên soái...!nguyên soái Vưu Nhân, sao có thể như vậy được, sao ta có thể bán đứng các ngài được, ngài biết mà ta muốn An Na chết hơn bất cứ ai khác, ta không thể nào giúp đỡ cô ta được".

"Đừng nói nữa, lượng lớn máy móc công thành bị hủy, trận chiến này không biết còn kéo dài bao lâu, ta đã bảo đảm với đại hán, giờ lại gặp phải chuyện này, dù sao cũng phải có người chịu trách nhiệm".

Ngải Mã Ốc Sâm đột nhiên cảm thấy đại sự không lành, lập tức quỳ xuống đất.

"Nguyên soái, ta hiểu người La Sát nhất, ta có thể giúp ngài đánh bại bọn chúng, ta trung thành với đại hãn nhất, trung thành với đế quốc Khoa Nhĩ Mạn".

Vưu Nhân lạnh lùng cười nói: "Ngươi chẳng qua chỉ là một con chó săn cho đế quốc Khoa Nhĩ Mạn ta, giữ ngươi lại đến bây giờ là đã đủ rộng lượng lắm rồi, người đâu, lôi tên phản đồ này xuống chém đầu đi".

"Không...!đừng...!nguyên soái tha mạng...!đừng giết ta..."
Đợi đến khi Ngải Mã Ốc Sâm bị lôi ra ngoài, Vưu Nhân vẻ mặt ngưng trọng nhìn lên bầu trời, khinh khí cầu bay tới đó khiến người khác quá sợ hãi.

"Truyền lệnh đại quân, rút lui về sau 20 dặm rồi lại hạ trại, lập tức báo về cho đại hãn, nói Ngải Mã Ốc Sâm bội tín, lén câu kết với người Trung Nguyên bán đứng chúng ta, hại lượng lớn máy móc công thành của đại quân chúng ta bị tiêu hủy".

"Vù...!vù...!vù..."
Khi kèn hiệu rút lui của đại quân Khoa Nhĩ Mạn vang lên, binh lính khắp nơi ngoài thành đều bắt đầu rút lui, bọn chúng không muốn nhìn thấy thứ trên bầu trời kia nữa, vì không biết lúc nào sẽ lại có một quả bom được ném xuống.

Binh lính tộc La Sát trên tường thành nhìn thấy kẻ địch rút lui từ xa mà không kiềm chế được sự kích động trong lòng, điên cuồng gào hét lên.

"Chúng ta giữ vững được rồi..."
"Nữ vương bệ hạ vạn tuế..."
"La Sát quốc vạn tuế...!nữ vương vạn tuế..."
Nhưng rất nhanh tiếng hoan hô liền ngừng lại, vì bọn họ đã nhìn thấy những khinh khí cầu trên bầu trời lại đang bay về phía mình...!
"Đây...!đây...!là gì vậy?"
"Bọn họ...!rốt cuộc có phải là quân cứu viện không?"
"Nhìn đi...!là công tước Diệp Luật Khâm và vương tử điện hạ..."
"Đúng là vương tử điện hạ rồi, là quân cứu viện của chúng ta..."
"Vương tử điện hạ..."
Sau khi xác nhận những khinh khí cầu này không có địch ý thì mọi người lại lần nữa reo hò lên.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 650: 650: Ngài Rốt Cuộc Có Mục Đích Gì


Nhưng trong lòng An Na lại ngập tràn sự phức tạp, nếu như Đa Đoạt ném bom nổ chết nàng ta thì nàng ta ngược lại sẽ chết cũng yên lòng, nhưng ông ta lại cứu nàng ta và bách tính của nàng ta, việc này khiến nàng ta rất khó đối mặt.

Ban đầu nước La Sát là do ngài tiêu diệt, giờ ngài lại dám quay lại ư? Nhưng Khắc Đa đang trong lòng của ông ta, rốt cuộc nàng ta nên làm thế nào đây?
Sau khi xác nhận an toàn, Tinh Thần số 1 đã hạ cánh xuống, Đa Đoạt ôm Khắc Đa xuống khỏi khinh khí cầu, An Na từ xa sớm đã chạy tới, ôm chặt lấy Khắc Đa vào trong lòng".

Advertisement
"Mẹ, tại sao mẹ không đi tìm con và ba ba?"
"Mẹ...!mẹ có việc nên đã bị trì hoãn lại".

"Mẹ, con tìm thấy ba ba rồi, ba ba đối xử với con rất tốt, hơn nữa ba ba còn là một đại anh hùng nữa".

"Mẹ..."
Nghe con nói vậy, An Na căn bản không biết nên trả lời thế nào, còn Đa Đoạt cũng đi tới.

Vốn dĩ Đa Đoạt dự định sẽ ra oai phủ đầu nàng ta, cho nàng ta biết lão tử mới là người mạnh nhất, nhưng khi đến gần nhìn thấy gương mặt của An Na thì lại đột nhiên nói không nên lời.

Gương mặt vốn cao ngạo, mỹ miều, động lòng người như vậy giờ lại đầy vẻ tang thương và phiền muộn, may mà xinh đẹp nên coi như thêm vài phần ý nhị...!
Đa Đoạt lên tiếng: "Cô...!ta...!ta đã đưa Khắc Đa về cho cô rồi đây".

An Na nhìn Đa Đoạt, không biết nên nói cảm ơn hay là căm hận, nhưng dù sao nàng ta cũng là nữ vương của La Sát, biết rất nhiều sự việc không thể nói công khai được.

"Vào trong rồi nói đi".

Nói xong, An Na liền bế Khắc Đa đi về phía sau.

"Không, con muốn ba ba bế con".

"Con..."
An Na lập tức ngơ ra, đúng là tên tiểu tử không tim không phổi, không hổ là giống nòi của tên đàn ông thối này, mới có mấy ngày đã thân với ba ba như vậy rồi?
An Na không nói gì, chỉ hung hăng lườm Đa Đoạt một cái rồi lại đi tiếp về phía sau.

Còn Đa Đoạt thì vui mừng mỉm cười, bế Khắc Đa lên rồi đi tới.

Việc này lập tức khiến thân vệ của Đa Đoạt hết hồn, mấy chục người bao vây chặt chẽ quanh người Đa Đoạt, chỉ sợ sẽ có người bắn lén.

Khinh khí cầu trên bầu trời lại càng bám sát Đa Đoạt, chỉ sợ xảy ra bất cứ tình huống bất ngờ nào.

Phải biết rằng, đây là thống quân đại soái của nước Hoa Hạ, ngộ nhỡ xảy ra chút sai sót nào thì hoàng thượng nhất định sẽ khiến họ phải bồi táng cùng...!
Không lâu sau, Đa Đoạt đã đi theo An Na vào trong một căn phòng, Khắc Đa cũng được đưa cho công tước Diệp Luật Khâm, ngoại trừ phiên dịch bên cạnh Đa Đoạt ra thì những người khác đều ở lại bên ngoài điện.

An Na lạnh lùng nhìn Đa Đoạt.

"Ngài rốt cuộc có mục đích gì?"
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 651: 651: Vậy Rốt Cuộc Ngài Muốn Làm Gì


An Na cười lớn: "Đa Đoạt, ngài không phải đang nằm mơ đó chứ? Bách tính tộc La Sát ta vì nước Hoa Hạ nên mới rơi vào kết cục thế này, muốn chúng ta thần phục ư, ngài đừng nằm mơ nữa".

"Ha Ha Ha..."
Đa Đoạt cũng bật cười.

Advertisement
Đa Đoạt cũng bật cười.

"An Na, có phải cô mắc chứng hay quên không? Nước Hoa Hạ ta tại sao lại đánh La Sát, cô quên rồi à?"
An Na ngẩn người ra, đúng vậy, nếu như không phải nàng ta hết lần này đến lần khác muốn chiếm lĩnh núi Tuyết Long, khiến người Trung Nguyên ghi hận trong lòng thì cũng sẽ không có kết cục ngày hôm nay.

"Vậy hôm nay ngài tới đây rốt cuộc là vì điều gì?"
Đa Đoạt cười nói: "Đương nhiên là vì tiêu diệt đế quốc Khoa Nhĩ Mạn rồi".

An Na tỏ ra không dám tin.

"Ngài...!chính là vì đế quốc Khoa Nhĩ Mạn đó tấn công La Sát ta nên ngài muốn tiêu diệt bọn chúng, lẽ nào nói ngài là vì ta ư?"
Con mẹ nó, nữ vương đại nhân, khả năng nghe hiểu của cô không ổn rồi, ta nói là để tiêu diệt Khoa Nhĩ Mạn chứ nói vì cô khi nào? Đa Đoạt biết người phụ nữ này nhất định sẽ hiểu nhầm ý của mình nhưng vẫn không trả lời ra làm sao.

Đa Đoạt ngại ngùng nói: "A...!coi vậy cũng được..."
An Na khinh miệt nói: "Hừ...!tên đàn ông thối, ngài tưởng làm như vậy ta sẽ cảm động sao? Nếu như không phải vì ngài là phụ thân của Khắc Đa thì bây giờ ta đã giết ngài rồi".

Đa Đoạt không phục, người phụ nữ này đã đến mức độ này mà vẫn còn mạnh miệng vậy sao? Bèn trả lời: "Nếu như không phải vì Khắc Đa thì ta cũng sẽ không tới đây".

"Ồ...!vậy là ngài đã thừa nhận mục đích ngài tới đây chính là vì cứu ta?"
"Ta...!ta...!coi như vậy đi, sao hả?"

"Hừ...!đúng là một tên nam nhân không biết xấu hổ, vậy ta hỏi ngài, sau khi cứu ta thì ngài muốn làm gì?"
Đa Đoạt tính khí nóng nảy, ta muốn làm gì ư? Ta muốn làm mẹ gì cô.

"Ta muốn làm gì thì làm..."
"Vậy rốt cuộc ngài muốn làm gì?"
"Ta việc gì phải nói với cô ta muốn làm gì?"
"Vậy việc gì ngài không dám nói với ta ngài muốn làm gì?"
"Ta nói ta muốn làm gì thì làm..."
"Vậy rốt cuộc ngài muốn làm gì?"
Phiên dịch đứng bên cạnh cũng không nhịn được nữa.

"Đa tướng quân, ngài nói cái khác đi, ta thực sự không thể dịch được nữa..."
Đa Đoạt cười nói: "Được, vậy ta sẽ nói cho cô biết ta muốn làm gì, con mẹ nó, ta muốn làm cô..."
Phiên dịch nhìn Đa Đoạt sau đó nói với An Na: "Đa tướng quân nói, mục đích của ngài ấy là người, ngài ấy muốn ở bên người".

"Hừ...!đúng là một tên đàn ông thối tha không biết xấu hổ..."
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 652: 652: Hắn Ta Thật Sự Như Ngươi Nói Sao


Nói xong An Na liền quay đầu rời đi, để lại một mình Đa Đoạt đứng ngơ ra ở đó.

Không lâu sau, công tước Diệp Luật Khâm đi vào cười nói: "Đa tướng quân, thật sự rất cảm ơn các ngài đã tới cứu viện La Sát ta, nữ vương nói muốn ở cạnh Khắc Đa vương tử, những chuyện còn lại để chúng ta bàn bạc là được".

Advertisement
Đa Đoạt tỏ vẻ hoang mang hỏi: "Bàn bạc cái gì?"
"Không phải ngài nói muốn ở bên nữ vương sao? Nữ vương nói có thể cho ngài một cơ hội nhưng phải xem thể hiện của ngài".

Đa Đoạt trợn mắt há mồm nhìn về phía phiên dịch bên cạnh, phiên dịch đó vội nói: "Tướng quân, ta đều phiên dịch lại theo ý của ngài...!a, đau quá, tướng quân..."
Diệp Luật Khâm tiếp tục nói: "Nữ vương đã nói rồi, mối thù giữa La Sát và Hoa Hạ quả thực bắt nguồn từ La Sát ta, nhưng nếu như bây giờ muốn chúng ta quy thuận thì bách tính e là rất khó chấp nhận, cho nên chuyện này cần tính kế lâu dài.

Nhưng hiện tại La Sát ta đã đến bước đường cùng rồi, dân chúng thực sự không đợi được nữa, bắt buộc phải nhanh chóng giải quyết vấn đề cuộc sống cho dân".

Đa Đoạt suy nghĩ một lát.

"Hoa Hạ ta có thể cung cấp lương thực cho các ông, cũng có thể cung cấp đất đai thậm chí có thể cho dân chúng của các ông trở về nhưng nhắc trước là các ông bắt buộc phải chấp nhận sự thống trị của nước Hoa Hạ, bằng không ta cũng không thể làm gì được".

"Chuyện này quá lớn rồi, không thể quyết định dễ dàng được, chúng ta phải mở hội nghị thảo luận đã".

"Được, nhưng ta hy vọng ông chuyển lời lại với bọn họ chỉ có quy thuận Hoa Hạ ta mới là con đường sống duy nhất của các ông, ít nhất các ông có thể quay lại cuộc sống như trước đây, dù sao cũng tốt hơn là làm nô bộc cho Khoa Nhĩ Mạn, hơn nữa còn có thể quay lại tổ quốc, trở thành công dân bậc ba của nước Hoa Hạ ta, vĩnh viễn được Hoa Hạ ta bảo vệ, việc này có gì không ổn?"
Diệp Luật Khâm nói: "Đa tướng quân, kỳ thực ta biết ngài là vì Khắc Đa nên mới đến đây, chúng ta cũng không có tư cách để đàm phán với quý quốc, nhưng nữ vương dù sao cũng là phụ mẫu của Khắc Đa, ngài lại là chồng của cô ấy, một khi chúng ta quy thuận thì nữ vương nên làm thế nào?"
"Cái này ông yên tâm, lúc đến hoàng thượng đã dặn dò rồi, chỉ cần các ông quy thuận, trung thành với Hoa Hạ ta thì nữ vương vẫn là nữ vương, bách tính của La Sát vẫn do các ông tự quản lý, nhưng quân đội bắt buộc phải giải tán".

Diệp Luật Khâm suy nghĩ một lát.

"Được, vậy Đa tướng quân đợi chút, ta sẽ đi báo cáo với nữ vương sau đó mở hội nghị tiến hành quyết định".

Nói xong Diệp Luật Khâm kính cẩn đi ra ngoài.

Trong phòng hội nghị của chủ thành La Sát mấy chục người đang họp khẩn cấp...!
"Nữ vương, ta thấy điều kiện của người Hoa Hạ có thể chấp nhận, chúng ta đã lưu vong quá lâu rồi, cứ tiếp tục thế này thì mọi người đều phải chết thôi..."
"Đúng...!nữ vương bệ hạ, mặc dù trong lòng ta cũng không dễ chịu nhưng đây chính là hiện thực, nếu như người Hoa Hạ muốn diệt chúng ta thì căn bản dễ như trở bàn tay, bọn họ quá mạnh rồi..."
Công tước Diệp Luật Khâm nhìn mọi người.

"Nữ vương bệ hạ, người đồng ý đi, như vậy ít nhất chúng ta vẫn còn một tia sinh cơ, huống chi, Đa tướng quân lần này vì cứu người mà tới, không chỉ có vậy đại quân của họ cũng sắp tới nơi, mục đích là để tiêu diệt Khoa Nhĩ Mạn, báo thù thay cho người, có thể thấy ngài ấy thích người tới mức nào.

Mặc dù không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng Đa tướng quân đó lại vì người mà phát động chiến tranh giữa hai nước, đủ để thấy tình ý đủ sâu đậm"
Gương mặt An Na không kiềm chế được mà thoáng đỏ lên.

"Hắn ta thật sự như ngươi nói sao?"
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 653: 653: Chúng Ta Đã Quyết Định Xong Rồi


"Việc này còn cần phải nói ư? Lão phu tận mắt nhìn thấy, hơn nữa hiện nay trong khắp cả nước Hoa Hạ không ai là không biết, không ai không hiểu, nghe nói đến vị hoàng đế của Hoa Hạ đó cũng phẫn nộ vì chuyện này".

"Hắn thật sự đến vì ta sao?"
"Nữ vương bệ hạ, người nghĩ thử đi, đây là lần đầu tiên người Trung Nguyên bước chân lên lãnh thổ Âu châu đại lục, nếu như không phải vì người, vì Khắc Đa thì bọn họ tới đây làm gì?"
Advertisement
An Na im lặng, nàng ta từ nhỏ đã trở thành nữ vương, chưa từng được người khác quan tâm, càng không biết tình yêu là gì, nàng ta cũng không tin, nhưng khi thật sự có một người đàn ông vì mình mà bất chấp tất cả, cảm giác đó hình như thật sự cũng không tệ...!
Còn Đa Đoạt lúc này thì đang lôi người phiên dịch đó, vừa đá vừa mắng.

"Tên đao hai lưỡi này, con mẹ nó, rốt cuộc ngươi phiên dịch thế nào? Thuật lại cho lão tử nghe..."
Rất nhanh, kết quả hội nghị của tộc La Sát đã có, An Na lần nữa đến phòng của Đa Đoạt.

"Chúng ta đã quyết định xong rồi".

"Ồ, vậy các người quyết định thế nào? Nữ vương của ta..."
"Dân chúng tộc La Sát sẽ quy thuận nước Hoa Hạ, ngài phải nhanh chóng sắp xếp cho bọn họ hồi hương, đồng thời bảo vệ an toàn cho họ".

"Được, chỉ cần bọn họ an phận thủ thường, nước Hoa Hạ ta nhất định sẽ bảo vệ an toàn cho họ, hơn nữa còn sẽ phân phát đất đai cho họ, cung cấp lương thực, nhưng bọn họ bắt buộc phải tuân theo sự quản lý của Hoa Hạ ta".

"Không vấn đề...!nhưng ta và binh lính của ta vẫn còn một yêu cầu nữa".

"Cô nói đi..."
"Không phải ngài muốn tiêu diệt Khoa Nhĩ Mạn sao, chúng ta cũng muốn tham gia, đây là tự tôn cuối cùng của chiến sĩ tộc La Sát ta, chỉ cần đánh bại được Khoa Nhĩ Mạn, ta bảo đảm bọn họ từ nay về sau sẽ bỏ vũ khí xuống, yên ổn sống qua ngày".

Đa Đoạt do dự một lát.

"Việc này...!không phải và không được, chủ yếu là cách thức chiến đấu của chúng ta hoàn toàn không giống nhau, nếu các người nhất định muốn tham gia cùng thì bắt buộc phải tuân theo sự chỉ huy của ta".

"Được".

"Vậy thì tốt, nữ vương bệ hạ, chúc mừng người đã đưa ra được lựa chọn chính xác nhất".

"Ngài cũng đừng đắc ý, nếu như không vì Khắc Đa và nể phần ngài vì ta mà phát động chiến tranh hai nước thì ta sẽ không đồng ý với ngài đâu".

"Ta..."
Đa Đoạt cũng lười giải thích, quay người muốn rời đi...!
"Ngài đi đâu vậy?"
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 654: 654: Con Trai Ta Nói Gì Vậy


"Nếu đã nói xong chuyện rồi thì đương nhiên ta phải quay về chứ, quân đội của chúng ta hai ngày nữa sẽ tới, đến lúc đó ta sẽ cho người thông báo cho cô".

"Ngài không thể đi".

"Tại sao?"
Advertisement
"Vì Khắc Đa muốn ngài ở lại đây, huống chi bên ngoài thành cũng không an toàn".

Đa Đoạt nghĩ ngợi, cũng phải, dù sao với tình hình hiện tại những người La Sát này cảm kích mình còn không kịp nên không có nguy hiểm gì.

"Được, vậy ta sẽ ở tạm lại đây".

An Na liếc mắt nhìn Đa Đoạt rồi nói: "Đi ăn cơm với ta đi".

"Ăn cơm?"
"Đúng vậy, là Khắc Đa đòi, bằng không nó sẽ không ăn, hay là ngài cho rằng ta muốn ăn cùng ngài?"
Người đàn bà này vẫn nghĩ bản thân là nữ vương trước đây, đừng để lão tử tóm được cơ hội, nhất định sẽ xử lý cô thật tử tế, khiến cô biết thế nào là đàn ông thật sự...!
Trong đình viện tư nhân của nữ vương, Khắc Đa đang ngồi đợi bên bàn, khi cậu nhóc nhìn thấy ba ba và mẹ cùng đi tới thì liền hưng phấn nhảy lên, không ngừng reo hò.

"Con trai ta nói gì vậy?"
"Cậu ấy nói gặp ngài rất vui, người một nhà cuối cùng có thể ăn cơm với nhau rồi".

Đa Đoạt nhìn về phía người phiên dịch.

"Hừm, lát nữa ngươi thông minh lên chút cho ta, đừng nói linh tinh đấy".

"Ha ha...!Đa tướng quân, ngài yên tâm".

An Na đi tới thơm Khắc Đa, xoay đầu lại nói: "Ta vào trong thay y phục rồi chúng ta ăn cơm".

Sau đó liền đi vào trong, Khắc Đa chạy tới bổ nhào vào lòng Đa Đoạt.

"Ba ba, sao ba cũng tới vậy?"
"???"
Đa Đoạt không hiểu, dường như Khắc Đa không biết mình sẽ tới.

"Khắc Đa, không phải con bảo mẹ mẹ con kêu ta tới sao? Nói ta không tới thì con không ăn cơm".

"Không có, con tưởng ba ba rất bận, Khắc Đa hiểu chuyện mà".

Đa Đoạt nháy mắt cạn lời, phụ nữ ơi là phụ nữ! Rốt cuộc cô là thứ gì vậy? Rốt cuộc cô làm gì?
Không bao lâu An Na liền đi ra thì thấy nàng ta thay sang một bộ váy lụa màu trắng tinh giống như váy cưới vậy, chiếc váy không dài, chỉ qua đầu gối mà thôi, đôi chân dài cứ như vậy lộ ra bên ngoài, khiến mắt người ta sáng quắc lên, đầu tóc thì trông như tiểu cô nương, buộc cao lên kiểu đuôi ngựa, trên môi còn được tô một lớp son đỏ thẫm, cộng thêm khí chất độc nhất chỉ có của nàng ta và làn da trắng nõn, khiến người ta xao động trong lòng, Đa Đoạt khi ấy đã lên rồi...!à không, là sững người...!
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 655: 655: Ngài Biết Uống Rượu Không


"Ngài nhìn cái gì? Còn không ngồi xuống ăn cơm".

Đa Đoạt không biết nàng ta nói gì, nhìn về phía phiên dịch thì thấy tên tiểu tử đó cũng ngây người ra, Đa Đoạt lập tức đá cho một cái.

"Con mẹ nó ngây ra làm gì? Ngươi dịch đi..."
"A...!xin lỗi ngài, Đa tướng quân, cô ấy bảo ngài ngồi xuống ăn cơm".

Advertisement
Thấy vẻ lúng túng của hai người, An Na lại phá lệ bật cười, hai người lại sững sờ tập hai...!
"Mau ăn đi, ăn xong còn rất nhiều việc quan trọng cần nói".

Đa Đoạt ngồi xuống, An Na gắp thức ăn cho Khắc Đa.

"Khắc Đa, con nhất định phải ăn nhiều vào mới có thể mau chóng trưởng thành, mới có thể trở thành...!trở thành một anh hùng".

Khắc Đa reo lên: "Con muốn trở thành anh hùng giống như ba ba".

"Được, chỉ cần con ăn cơm đúng giờ thì nhất định có thể".

Nhìn cảnh tượng này, Đa Đoạt đột nhiên có cảm giác chua sót lạ kỳ, đây dù sao cũng là con của mình, một người phụ nữ như vậy lại chăm sóc con của mình.

Mặc dù nàng ta không thích mình nhưng ít nhất trước giờ chưa từng nói một lời nào xấu xa về ba ba.

"Mấy năm nay cô đều một mình chăm sóc Khắc Đa sao?"
An Na gần như đã nhìn ra được suy nghĩ của Đa Đoạt.

"Có hạ nhân chăm sóc, hai người chúng ta sống rất tốt, phụ nữ không nhất định phải có nam nhân mới có thể sống được".

"Bỏ qua chuyện hai nước không nói mà chỉ nói trên phương diện cá nhân, là ta có lỗi với cô, ta cũng rất cảm ơn cô đã sinh Khắc Đa cho ta, còn nuôi dưỡng nó ưu tú như vậy".

An Na cười nhạt nói: "Không cần".

"Mặc dù giữa hai ta có lẽ không thể nhưng cô yên tâm, sau này ta sẽ chăm sóc tốt cho hai người, sẽ không để bất cứ ai ức h**p hai người".

An Na vẻ mặt không cảm xúc nhìn Đa Đoạt.

"Ngài chăm sóc chúng ta thế nào?"
"Sau này hai người ăn ở đi lại đều sẽ do ta phụ trách".

"Được thôi, vậy thì để xem thể hiện của ngài rồi".

Đa Đoạt căn bản không biết người phụ nữ này trong lòng rốt cuộc nghĩ thế nào, chỉ đành đi bước nào hay bước đó.

Sau khi ăn cơm xong, Khắc Đa được người đưa về phòng, An Na nhìn về phía Đa Đoạt đang ngây ngẩn nhìn chằm chằm vào hai cặp vú tức mắt của mình.

"Ngài biết uống rượu không?"
"Đương nhiên rồi".

"Vậy chúng ta uống rượu nhé?"
"Tại sao?"
"Chỉ là muốn uống rượu thôi, ngài không dám à?"
"Nực cười, tại sao ta lại không dám".
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 656: 656: “ta Bảo Ngươi Cút…”


Rất nhanh, rượu mạnh c*̉a tộc La Sát đã được đem lên, cả hai bắt đầu cạn chén, uống đến cao hứng, An Na chỉ vào Đa Đoạt mà mắng…
“Đồ nam nhân vô sỉ, chơi đùa ta xong thì chạy, ngươi là tên cầm thú…ta nói cho ngươi biết, nếu không phải vì Khắc Đa, ta sẽ giết ngươi ngay bây giờ…”
“Ngươi biết ta mệt mỏi như nào không hả? Khắc Đa vừa ra đời liền bị người ta chỉ trỏ, là ta…ta hi sinh thế nào mới nuôi nó lớn khôn…nam nhân các người chẳng có kẻ nào tốt đẹp…”
Advertisement
An Na không ngừng chửi, người phiên dịch c*̃ng vô c*̀ng nghiêm túc dịch từng câu.

Đa Đoạt chỉ cảm giác đầu càng ngày càng nóng, thấy người phiên dịch liên tục chửi mình, thế là nổi khùng.

“Con mẹ ngươi, ngươi bị đuổi việc, c*́t đi…”
“Hả, Đa tướng quân, ta không dịch sai đâu…”

“Ta bảo ngươi c*́t…”
Người phiên dịch trông dáng vẻ liêu xiêu c*̉a hai người, nói: “Đa tướng quân, ngài uống nhiều rồi, ta dìu ngài trở về nhé?”
Đa Đoạt thật muốn nổi cáu, ngươi ngu thật hay ngu giả, hắn ta rút thanh đao bên người một tiếng “xoẹt”.

“Ta đếm đến năm…ngươi còn không c*́t, ta sẽ chém chết ngươi”.

Người phiên dịch giật nảy mình, quả nhiên say rồi: “Đừng, đừng…Đa tướng quân, ngài uống nhiều rồi, nguy hiểm quá, giờ ta sẽ đi ngay…”
Dứt lời liền chạy mất, chỉ còn hai kẻ say mềm, đối mắt nhìn nhau…
An Na vẫn không ngừng chửi mắng, Đa Đoạt không quản nhiều nữa, ăn mặc vậy c*̃ng quá mê người đi, lão tử hôm nay không tới, sẽ bị người ta chê cười.

Đa Đoạt nhấc bổng An Na lên, hôn sâu xuống…
An Na lúc này hoàn toàn không có sức kháng cự, chỉ giãy dụa vài cái, sau đó cuốn lấy hắn ta…
Đây gọi là c*̉i khô bén lửa, một nữ nhân xinh đẹp như vậy, Đa Đoạt sao có thể khống chế bản thân, rất nhanh đã cởi sạch y phục, khi hắn ta đang chuẩn bị đụng vào y phục An Na, đột nhiên có người xông vào…
Bị bắt tại trận…
An Na xấu hổ vùi mặt vào lòng Đa Đoạt, Đa Đoạt thì nộ khí xung thiên trừng mắt nhìn người kia, chỉ thấy cận vệ đứng đầu chắp tay nói: “Tướng quân, đây…đây không thể trách bọn ta, là…là tên phiên dịch kia nói ngài đang động đao, ta…chúng ta mới…chúng ta chưa thấy gì hết, lập tức rút lui…”
“Đúng, đúng…chúng ta chưa thấy gì hết…”
“Ai da…mắt ta mù rồi…”
Đa Đoạt nhìn tên phiên dịch bỏ chạy không hề ngoảnh lại, thật sự muốn giết người…
Sáng hôm sau, Đa Đoạt tỉnh dậy đã là trên giường, An Na nằm ấp trên người hắn ta, Đa Đoạt nhịn không được nhìn chăm chú, nói thực lòng, đẹp quá đi mất…
An Na lúc này c*̃ng đã tỉnh, ngước mắt nhìn, tuyệt nhiên không còn vẻ cao ngạo thường ngày, thay vào đó là nét ngượng ngùng c*̉a một thiếu nữ, rúc mặt vào lòng hắn ta…
“Chúng ta…cái này…”
Đa Đoạt muốn nói gì đó, nhưng nàng ta nghe không hiểu, làm sao giờ?
Không ngờ An Na lại đột nhiên kề sát tai hắn ta, dùng tiếng Trung Nguyên khập khiễng nói: “Ngài ngầu lắm…ta rất thích…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 657: 657: Chúng Ta Phải Đích Thân Lấy Lại


An Na như biến thành người khác, còn cả lời này…Đa Đoạt tức thì cứng…à không, sững người…
Mẹ nó, lại quyến rũ ta, đừng hòng rời giường nữa…
Cho đến chiều vẫn không ai dám đến hỏi, Đa Đoạt lúc này chỉ cảm thấy mồ hôi đầy người, cơ bắp ở chân mỏi nhừ, vô thức run lên…
Advertisement
Mẹ nó, không làm tiếp nữa, lão tử đói rồi…
Đợi khi hai người rời khỏi phòng ngủ, bước vào đại sảnh thì mọi người sớm đã đợi ở đó, tướng lĩnh La Sát, đội trưởng khinh khí cầu, cả tên phiên dịch chết tiệt.

Chỉ thấy An Na gương mặt hồng hào, nét cười ẩn hiện đứng cạnh Đa Đoạt, còn Đa Đoạt cả người kiệt quệ, hai chân run run…
“Tướng quân, ngài tỉnh rồi?”
“Tướng quân…cái đó…ngài chú ý thân thể…”
Đa Đoạt quát: “Khốn kiếp, chuyện gì?”
“Đại quân Khoa Nhĩ Mạn đóng quân cách đây hai năm dặm, xem chừng vẫn chưa từ bỏ ý định tiến công”.

“Người c*̉a chúng ta thì sao? Đến đâu rồi?”
“Trưa mai sẽ tới nơi”.

“Tốt lắm, Khoa Nhĩ Mạn đã không chịu đi, vậy càng tốt, chúng ta khỏi mất công tìm, cho khinh khí cầu chuẩn bị, đại quân đến nơi thì lập tức bổ sung đạn dược, ta muốn Khoa Nhĩ Mạn có đi không có về”.

Sau đó hắn ta quay sang nói với các tướng lĩnh La Sát.

“Các ngươi chắc chắn muốn tiêu diệt Khoa Nhĩ Mạn c*̀ng bọn ta?”
“Đúng vậy, Đa tướng quân, tôn nghiêm tộc La Sát, chúng ta phải đích thân lấy lại”.

“Được, nhưng ta phải nói trước, đánh trận c*̀ng ta thì phải nghe lệnh ta, nếu không sẽ xử theo quân pháp, rõ chưa?”
“Rõ!”
Đa Đoạt quay lại phía An Na.

“Nữ vương bệ hạ, người có gì cần nói không?”
An Na lắc đầu: “Ta không có gì để nói, tộc La Sát như hôm nay, ta có trách nhiệm rất lớn, ta cần phải chịu trách nhiệm, Hoa Hạ hùng mạnh, mọi người c*̃ng đã thấy, chỉ có dựa vào Hoa Hạ chúng ta mới có cơ hội sống sót, vì thế từ ngày hôm nay, mệnh lệnh Đa tướng quân chính là mệnh lệnh c*̉a ta”.

“Vâng, thưa nữ vương bệ hạ”.

Đa Đoạt hài lòng nhìn An Na, có vẻ rất thức thời, đột nhiên nghe lời vậy? Không lẽ do hôm qua rất thoải mái?
Thấy Đa Đoạt nhìn chằm chằm mình, An Na không hề bận tâm mọi người, ghé sát tai hắn ta, thủ thỉ: “Ta…sau này…đều nghe chàng…”
Đậu…Đa Đoạt chỉ cảm thấy hai chân nhũn ra, lòng dạ nữ nhân quả nhiên sâu như đáy biển.

Thành Cát Á Tư Thản, vương thành Khoa Nhĩ Mạn.

Tình hình chiến sự tộc La Sát đã được hồi báo, Hỗ Đặc Mạc Nhĩ sắc mặt âm u ngồi trên đại điện.

“Những kẻ Trung Nguyên tại sao đột nhiên xuất hiện, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
“Đại hãn, chúng ta trước giờ không dính dáng đến Trung Nguyên, nhưng bọn chúng lại đột nhiên chen vào, nhất định là do Ngải Mã Ốc Sâm bán đứng chúng ta”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 658: 658: Vương Thành La Sát


Một người khác lên tiếng: “Nực cười, đây chỉ là cái cớ c*̉a Vưu Nhân, dựa vào tên Ngải Mã Ốc Sâm, có thể làm được gì? Đại hãn, đám người Trung Nguyên nói thẳng ra là cố ý gây hấn, hoàn toàn không coi chúng ta ra gì, chúng ta nhất định phải cho chúng biết tay”.

“Nhưng trong thư Vưu Nhân đã nói rõ, vũ khí c*̉a người Trung Nguyên khủng khiếp thế nào, chúng ta phải cẩn thận”.

“Những thứ hỏa khí đó chúng ta đâu phải chưa từng thấy, chẳng qua là phô trương thanh thế mà thôi, chỉ cần binh sĩ quân ta xông lên, liền có thể mở đường”.

Advertisement
“Nhưng những thứ trên trời thì sao? Tấn công kiểu gì?”
“Thế thì đã sao? Vưu Nhân nói chỉ có vài trăm chiếc? Hơn nữa thứ đó không thể tấn công liên tục, có gì phải sợ, không lẽ đế quốc Khoa Nhĩ Mạn chịu thua chỉ vì thứ vũ khí vô danh đó?”
Hỗ Đặc Mạc Nhĩ phất tay: “Những kẻ Trung Nguyên đột nhiên xuất hiện, chắc chắn có lí do, trước tiên phái sứ thần thăm dò mục đích c*̉a chúng, đồng thời điều binh lực phương bắc tới đây, nếu chúng không biết điều, vậy hãy hủy diệt toàn bộ”.

“Đại hãn, phải cẩn thận, theo tình báo, thực lực Hoa Hạ hiện giờ vô c*̀ng lớn mạnh, một khi hai nước khai chiến, chắc chắn không thể kết thúc trong thời gian ngắn, rất có khả năng chúng ta sẽ mất cả đại lục Tây Âu”.

“Hốt Giác vương gia, ngài cần hiểu rõ là đám người Trung Nguyên tấn công chúng ta trước, không lẽ chúng ta phải nuốt c*̣c tức này”.

Hỗ Đặc Mạc Nhĩ nổi giận: “Được rồi, im mồm cho ta, trước tiên cho người thăm dò mục đích c*̉a chúng rồi bàn tiếp”.

“Vâng, thưa đại hãn”.

Vương thành La Sát.

Hai mươi vạn Hắc Kỳ quân đại quân tiên phong tây chinh Hoa Hạ cuối c*̀ng đã tới nơi, lúc này, Đa Đoạt vẫn chưa xuống giường…
Bên ngoài có tiếng gọi khẽ.

“Đa tướng quân, ngài…ngài đừng nổi nóng, ta có chuyện cần hồi báo, đại quân tiên phong đã tới nơi”.

“Biết rồi, cho họ vào thành đóng quân trước đã, ta sẽ đến sau”.

Đa Đoạt ngồi dậy, chuẩn bị mặc y phục, bỗng nhiên một cánh tay thon dài trắng muốt vắt qua eo hắn ta…
“Hm…chuyện đó, An Na…quân đội c*̉a ta đến rồi…nàng nghe hiểu chứ?”
An Na như hiểu như không, gật đầu.

“Một chút…”
“Vậy ta phải mau chóng rời giường”.

An Na lắc đầu, giơ một ngón tay ra.

“Ý gì?”
“Một lần…”
“Một lần gì?”
An Na ngại ngùng c*́i đầu.

“Một lần nữa…”
Đa Đoạt tái mặt, trời ạ, tối qua bảy lần còn chưa đủ, lão tử phải lo chính sự.

“Cái đó…tối nhé…ok?”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 659: 659: “chị Dâu Tuyệt Nhất…”


An Na lắc đầu: “Không thích…”
“Ta…có chuyện…quan trọng, hiểu không?”
“Chàng…không được…rồi?”
Advertisement
Đậu xanh, có chút sỉ nhục người ta rồi đó, súng đạn Đa Đoạt ta tích cóp bao nhiêu năm qua, lại bị nói “không được”, quá tổn thương.

“Nào…nào…tới đây, cái đồ nhõng nhẽo…”
Nói xong liền phủ lên An Na…
******
Đại trướng Hắc Kỳ quân.

Đa Đoạt triệu tập mọi người, mở họp cấp tốc.

“Tình hình Khoa Nhĩ Mạn thế nào?”
“Tướng quân, quân địch khoảng năm mươi năm vạn người, cách ta mấy chục dặm, thống lĩnh chúng tên là Vưu Nhân, là một tên Khoa Nhĩ Mạn lòng dạ độc ác, ra tay thâm độc điển hình, trong trận chiến phía tây c*̉a Khoa Nhĩ Mạn, hắn ta lập chiến công vang dội, nhưng lại vô c*̀ng tai tiếng, còn có năm mươi vạn quân đang tiến về phía chúng ta”.

“Ừm…vậy là một trăm vạn, Khoa Nhĩ Mạn ra tay hào phóng, ta thích, theo tình báo Thiên Võng, Khoa Nhĩ Mạn cộng với bộ lạc trực thuộc là tầm hai trăm năm mươi vạn người, như vậy chúng ta sẽ giành được ưu thế trong trận tiếp theo, vì thế lần này, phải toàn lực chống đỡ, rõ chưa?”
“Tướng quân yên tâm, chúng ta tuyệt đối dốc lòng báo thù cho chị dâu”.

Người phát ngôn là tướng lĩnh Hắc Kỳ quân vừa đến, An Na nghe thế lập tức đỏ bừng mặt.

Đa Đoạt nhéo tai hắn ta: “Ngươi đánh trận thì cứ đánh, còn dám nhắc hai chữ chị dâu, ta đánh chết ngươi”.

An Na đứng bên cạnh đột nhiên nói: “Đa Đoạt, chàng nên trân trọng binh sĩ mới phải”.

Đa Đoạt không đáp, buông tướng sĩ kia ra, bực bội nhìn mọi người, An Na lại nói tiếp: “Mọi người yên tâm, ta không hiểu chuyện đánh trận, nhưng nếu Đa Đoạt ức hiếp mọi người, chị dâu…sẽ…sẽ làm chủ cho mọi người…”

“Ồ…đa tạ chị dâu…”
“Chị dâu tuyệt nhất…”
“Chúng ta thích chị dâu nhất…”
F*ck, Đa Đoạt mặt đỏ gay, cảm giác như đầu mọc cỏ xanh…
Trong lúc mọi người đang cười nói, một binh sĩ chạy vào.

“Đa tướng quân, Khoa Nhĩ Mạn phái người tới, muốn trao đổi với chúng ta”.

“Ồ, Khoa Nhĩ Mạn c*̃ng lịch sự ghê, được…trao đổi thì trao đổi”.

Đa Đoạt gặp mặt sứ giả Khoa Nhĩ Mạn, đó là một người trẻ tuổi, trên đầu quấn khăn.

“Ngài chính là Đa Đoạt đại nguyên soái đến từ Hoa Hạ ở phương đông?”
“Là ta”.
 
Back
Top Bottom