Tiên Hiệp Hoàng Tử Yêu Nghiệt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 620: 620: “công Chúa Điện Hạ”


Phó hội trưởng tỏ vẻ nghiêm túc: “Thư của hội trưởng đến chưa?”
Tên người hầu bên cạnh vội nói: “Đến rồi, đây là thư mà hội trưởng vừa gửi đến”.

Advertisement
“Đọc đi!”
“Các vị đồng liêu trong thương hội, ta biết các vị luôn để tâm đến dự án tuyến đường sắt.

Nhưng Cổ mỗ muốn hỏi một câu, các vị có thiếu tiền không?”
“Hiện tại, thương hội của chúng ta gần như kinh doanh trong hầu hết các ngành nghề, tuy ở Hoa Hạ không dám xưng là thiên hạ đệ nhất, nhưng khó có ai sánh ngang được.

Các vị có từng nghĩ đến hậu quả nếu như chúng ta tham gia vào việc xây dựng tuyến đường sắt hay không? Cây to đón gió, đạo lý đơn giản như vậy mà các vị vẫn không hiểu à?”
“Cho nên theo ta, chúng ta nên đặt trọng tâm vào việc xây dựng xưởng luyện sắt, khai thác mỏ than,… Sau này, tính ứng dụng của than đá và sắt thép ngày càng lớn, đây mới thực sự là mỏ vàng.

Đối với thương hội Duyên Hải của chúng ta, lui về sau hai bước, tránh đầu sóng ngọn gió mới là thượng sách!”
Sau khi nghe xong, mọi người đều im lặng.

Phải biết, tất cả những người trong phòng này đều là dạng phú ông thắt lưng quấn bạc triệu, nhưng có ai mà không muốn kiếm tiền chứ? Hội trưởng nói quả thật rất có lý, thương hội của bọn họ đã lớn mạnh đến mức khiến hoàng thượng phải chú ý, nếu như không khiêm tốn một chút thì e là sẽ có rắc rối lớn.

Phó hội trưởng nói: “Các vị, mọi người cũng đã nghe… lời của hội trưởng.

Ta cũng thấy nên dời trọng tâm vào xưởng luyện sắt, mỏ sắt, mỏ than vẫn tốt hơn, hơn nữa, lợi nhuận từ đó cũng không phải là ít, lại còn ít bị để ý.

Chưa kể, đối thủ lớn nhất của chúng ta trong cuộc đấu thầu lần này là em gái ruột của hoàng thượng, nếu cứ cố chấp thì chẳng khác nào tìm đường chết”.

“Chúng ta nghe theo hội trưởng”.

“Đúng… nghe hội trưởng, chúng ta từ bỏ quyền nhận thầu đường sắt, đổi thành cung cấp nguyên vật liệu”.

“Đúng… cách này rất tốt!”
Bởi vì thương hội Duyên Hải nhượng bộ hết mức có thể nên rất nhiều thương hội nhỏ đã có được cơ hội, đương nhiên, thương hội Tấn Minh được lợi lớn nhất, gần như bọn họ đã thầu hết các tuyến đường lớn, trở thành người hưởng lợi lớn nhất trong dự án xây dựng tuyến đường sắt.

Tại thương hội Tấn Minh, tất cả các thành viên đều hết sức vui vẻ, lúc này, Lãnh Hàm bước đến.

“Công chúa…”

“Công chúa điện hạ”.

Lãnh Hàm gật đầu nói: “Các vị thúc bá, ở đây cứ gọi ta là hội trưởng được rồi”.

“Vâng, hội trưởng, lần này đấu thầu, có thể nói là chúng ta giành được thắng lợi hoàn toàn, tất cả đều nhờ vào sự quyết đoán của người”.

“Đúng vậy…”
Lãnh Hàm cười lắc đầu.

“Sở dĩ lần này chúng ta giành thắng lợi lớn nhất là vì thương hội Duyên Hải đã cố hết sức né tránh.

Tuy ta không biết nguyên nhân vì sao, nhưng chúng ta đã giành được quyền thầu thì nhất định phải dốc toàn lực mà làm, không để dự án xây dựng đường sắt này xảy ra bất kỳ sai sót nào.

Tất cả các đoạn đường đều phải thi công dựa trên những nguyên tắc nghiêm ngặt, không được để xảy ra vấn đề”.

“Xin hội trưởng cứ yên tâm, tuyến đường sắt này chính là mạch máu của nước ta, chúng ta tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai ăn bớt ăn xén vật liệu”.

Đúng lúc này, có người đi đến.

“Công chúa… công chúa, có người của nội cung đến”.

Lãnh Hàm tỏ vẻ nghi hoặc: “Nội cung? Là vị nào trong nội cung?”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 621: 621: “là Do Huynh Nhiều Lời…”


“Hoàng cung, hoàng cung thành Thiên Khải”.

Hoàng cung thành Thiên Khải ư? Lãnh Hàm là một cô gái thông minh, nàng lập tức đoán ra được, người ở hoàng cung thành Thiên Khải đến tìm nàng chỉ có thể là…
Lãnh Hàm lập tức chạy ra ngoài.

Từ nhỏ, nàng đã rất thích Thất ca, sau khi theo phụ vương đến thành Kim An, phụ vương cũng thường xuyên nhắc đến vị ca ca này.

Không hiểu vì sao, ngày trước, Thất ca không hề để tâm đến ai, đến nay, khi đã nhất thống thiên hạ, đám huynh đệ tỷ muội bọn họ muốn gặp hắn càng khó khăn hơn.

Advertisement
Ngoài cửa có một thiếu niên trẻ tuổi đang đứng đấy, hắn chắp tay sau lưng, nhìn về phía Lãnh Hàm.

“Người là công chúa điện hạ? Tại hạ là Lãnh Hàn, bái kiến công chúa điện hạ”.

“Lãnh Hàn? Huynh cũng tên Lãnh Hàm?”
Lãnh Hàn lúng túng nói: “À… không sai, thần cùng công chúa cùng tên nhưng khác chữ”.

Nói đến đây, Lãnh Hàn thầm mắng hoàng thượng, ngài ấy bảo hắn ta đến đây khác nào cố ý gây rắc rối cho hắn ta.

Lãnh Hàm cười nói: “Lãnh đại nhân tìm ta có việc gì?”
“Là như thế này, tuy rằng mỗi ngày hoàng thượng đều có rất nhiều việc, nhưng ngài ấy vẫn luôn nhớ mong các huynh muội ruột thịt của mình.

Lần này hoàng thượng phái ta đến đây là để mời mọi người đến tham gia gia yến tại thành Thiên Khải”.

“Gia yến?”
Từ khi Lãnh Liệt Vương qua đời, đã lâu lắm rồi nàng chưa nghe từ này.

Trước kia, hằng năm, vương thất Bắc Lương đều cử hành mấy lần gia yến, nhưng từ lúc Lãnh Thiên Minh kế vị thì cũng không còn gia yến nữa.

Hôm nay đột nhiên nghe thấy, khiến nàng có rất nhiều cảm xúc.

Lãnh Hàm vừa cảm thấy vui vẻ, lại vừa cảm thấy uất ức.

“Thất ca… còn nhớ chúng ta sao?”
“A… việc này… hoàng thượng, đương nhiên là ngài ấy nhớ rồi, ngài ấy còn thường xuyên nói với ta về mọi người nữa đấy”.

“Thật vậy à? Huynh ấy đã nói những gì?”
Lãnh Hàn ngớ ra, cái cô nàng này, đào sâu vấn đề làm gì hả? Bộ ngươi không thấy là ta đang trả lời cho có lệ thôi à? Suýt nữa hoàng thượng còn tính sai mình có bao nhiêu huynh đệ tỷ muội cơ đấy, với cái đức hạnh của ngài ấy thì có thể nói được gì?
“Hoàng thượng… nói… nói các ngươi, công chúa, ta thật sự bịa không được, chúng ta đi tìm những người khác nhé…”
Nghe nói thế, Lãnh Hàm lập tức xụ mặt.

“Huynh… hóa ra là huynh nói bậy”.

“Cũng không hẳn, nếu hoàng thượng không quan tâm đến mọi người thì sao phải bảo ta đến mời các ngươi, có đúng không?”
“Theo như huynh nói, nếu huynh ấy quan tâm chúng ta thì sao lâu như vậy mới nhớ đến?”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 622: 622: Không Biết Là Do Ai Phát Minh Ra”


Nhưng có một người không cảm thấy vui vẻ, đó chính là ngũ hoàng tử Lãnh Thiên Thành.

Lúc trước, hắn ta không ít lần khi dễ thất đệ, sau đó, hắn ta được phong Vương, lập tức lĩnh chỉ xuất cung, không còn quay lại triều đình nữa, mãi đến khi Lãnh Thiên Minh thống nhất thiên hạ, nhập chủ trung nguyên, hắn ta cứ cho rằng người thất đệ này đã quên mình, vì thế bản thân cũng rất tự do tự tại, làm một vị vương gia an nhàn.

“Vương gia… khởi hành thôi, khinh khí cầu của nội cung đã đến rồi”.

“Quản gia… nếu như… nếu như lần này ta không về được, ngươi nhớ phải mang phu nhân và thiếu gia lập tức rời khỏi đây, đi đâu cũng được, càng xa càng tốt”.

Advertisement
“Vương gia, ngài có ý gì?”
“Ngươi đừng hỏi gì cả, cũng đừng nói gì, cứ nhớ kỹ lời ta là được”.

“Vâng, vương gia, ngài cứ yên tâm”.

Con cháu của Lãnh Liệt Vương cũng rất ít khi lui tới thăm hỏi nhau, sinh ra trong hoàng thất, tình thân vốn luôn lạnh nhạt như vậy.

Nhưng Lãnh Thiên Minh thì khác, người huynh đệ này đã trở thành một tồn tại cao đến mức bọn họ không cách nào với tới, cho nên mọi người rất muốn thân cận với hắn thêm một chút.

Thành Thiên Khải, viện khoa học.

Lý Tấn Hỉ vừa đến thì Giáp Tử Thất đã bước ra đón hắn.

“Ngươi là Lý Tấn Hỉ?”
“Vâng, thảo dân chính là Lý Tấn Hỉ”.

“Ừm, không tệ, ngươi từng học sửa đường à?”
“Không có… gia đình thảo dân vốn là thợ rèn đã nhiều đời”.

“Chưa từng học mà có thể dựa theo suy nghĩ của mình để đưa ra thiết kế hợp lý nhất, xem ra ngươi rất có thiên phú về mặt này.

Hiện tại, triều đình đang cần dùng người, ngươi cứ ở lại đây, trợ giúp hoàng thượng thiết kế lắp đặt đường sắt, đồng thời cũng phải học tập thật tốt để báo đáp ơn tri ngộ của hoàng thượng”.

“Vâng… thảo dân nhất định dốc hết toàn lực”.

“Ngươi có suy nghĩ thế nào về đường ray?”
“Suốt mấy ngày nay, thảo dân vẫn luôn suy nghĩ, đường ray hình chữ U thì có lẽ không có vấn đề, nhưng nếu diện tích tiếp xúc giữa đường ray và bánh xe quá lớn thì sẽ gia tăng lực cản, còn ít quá lại khiến xe lắc lư dữ dội, cho nên ta đã nghĩ ra một cách, lắp một cái bánh xe nhỏ nằm ngang giữa các bánh xe lớn, nhờ vào sự hỗ trợ của bánh xe nhỏ để đảm bảo bánh xe lớn di chuyển ổn định”.

Giáp Tử Thất suy tư trong chốc lát rồi nói: “Hay đấy, chỉ cần cải biến một chút thôi mà đã mang đến hiệu quả to lớn, không tệ, không tệ, đến đây, mau đến đây… Ngươi nói lại một lần nữa về ý tưởng của ngươi đi”.

Một chiếc Tinh Thần số 1 cực lớn, theo sau đó là 10 chiếc khinh khí cầu loại nhỏ đang phi hành trên bầu trời.

Lãnh Hàm đứng ở lan can bảo hộ, kinh ngạc nhìn thành trấn dần lướt qua phía dưới.

Dù gì bản thân nàng cũng là nhân vật có tiếng tăm ở phương bắc, nhưng đây là lần đầu tiên nàng được ngồi khinh khí cầu đấy.

Gia yến lần này gần như đều do Mộ Như Tuyết tự tay sắp xếp, vì muốn đảm bảo thể diện cho hoàng thượng, nàng đã phái Tinh Thần số 1 đến đón khách.

Sau khi được cải tạo, Tinh Thần số 1 không chỉ có khu vực ngắm cảnh, thưởng trà, mà còn có phòng nghỉ, quả thật khiến người ta khó mà tưởng tượng nổi.

“Lãnh công tử, chiếc khinh khí cầu này quả thật rất thần kỳ, không biết là do ai phát minh ra?”
Lãnh Hàn cưới nói: “Còn ai được nữa, đương nhiên là hoàng thượng rồi!”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 623: 623: “chẳng Phải Hai Người Vốn Là Người Một Nhà Sao”


“Thất ca còn biết phát minh ra khí cầu sao? Lúc còn nhỏ, huynh ấy ít nói nhất, không ngờ có một ngày, huynh ấy lại trở thành người đứng đầu trung nguyên, đúng là thế sự khôn lường!”
“Ngài ấy biết nhiều thứ lắm, không chỉ mỗi khí cầu, còn cả súng kíp, chiến xa thiết giáp đều do người nghĩ ra”.

Advertisement
“Thật vậy sao? Thật mong bọn ta có thể giống như người một nhà thực sự”.

“Chẳng phải hai người vốn là người một nhà sao?”
Lãnh Hàm nói bằng giọng có chút thất vọng: “Đâu có người một nhà nào mà vài năm mới gặp nhau được lần đâu”.

“À… Yên tâm, nếu sau này người muốn gặp hoàng thượng có thể nói với ta, bọn ta hay đi chung với nhau”.

“Hi hi…”
“Công chúa, người cười gì vậy?”
“Ta cười huynh, cũng cười bản thân.

Huynh nói xem, ta muốn gặp ca ca mình mà còn phải thông qua một người ngoài như huynh, huynh không cảm thấy rất nực cười sao?”
Lãnh Hàn cũng cười gượng.

Rất nhanh, khí cầu đã đến thành Thiên Khải, đáp xuống ngoài cửa thành, hai bức tượng hổ Tuyết Sơn cực lớn đứng sừng sững trước cửa thành Thiên Khải, nhìn trông rất uy nghiêm.

Ai nấy đều không nhịn được mà cảm thán, thành Thiên Khải tráng lệ thật đấy, chẳng trách mà được gọi là thiên hạ đệ nhất thành.

Lãnh Hàn nói: “Các vị vương gia, công chúa, quý phi nương nương, chỗ ở của các vị đã được chuẩn bị cả rồi.

Hai ngày tới, mọi người có thể đi dạo chơi quanh thành Thiên Khải.

Khi nào hoàng thượng sắp xếp được thời gian rảnh rỗi, thần sẽ phái người tới thông báo cho các vị”.

Huynh đệ, tỷ muội của hoàng thượng tới thành Thiên Khải, đây chắc chắn là một tin tức rất lớn.

Mặc dù nhiều người biết, hồi còn nhỏ, hoàng thượng không được yêu quý cho lắm, nhưng điều đó không ảnh hưởng tới mối quan hệ của bọn họ.

Rất nhiều quan lại, quý nhân tới bái kiến bọn họ.

Mặc dù những vị vương gia này còn chẳng có lấy thái ấp riêng cho mình nhưng bọn họ vẫn là vương gia thôi…
Đế quốc Khoa Nhĩ Man, đại lục Tây Âu.

Trong hoàng cung Khoa Nhĩ Man đang mở hội nghị bàn cách đối phó với tộc La Sát.

“Ngải Mã Ốc Sâm, ngươi cũng xuất thân từ tộc La Sát, những năm qua đều là do ngươi đưa ra quyết định, chuyện tấn công tộc La Sát, ngươi có ý kiến gì không?
“Đại hãn Khoa Nhĩ Man, mấy năm qua, người của ta vẫn luôn bí mật giám sát bọn họ, từ khi An Na Nhất Thế có con, dường như nàng ta biến thành một người khác vậy, đã không còn khí phách như trước đây nữa.

Hiện giờ, đại chiến của Khoa Nhĩ Man chúng ta đã chấm dứt, ta cho rằng, đây là thời cơ tốt nhất để tiêu diệt bọn chúng”.

“Theo tin tình báo, tộc La Sát vẫn còn khoảng năm mươi vạn đại quân, tên nào cũng dũng mãnh, hung hãn, e là không dễ đối phó đâu”.

“Đại hãn, hiện giờ tộc La Sát chỉ còn được cái vỏ ngoài mà thôi.

Mặc dù quân đội của tộc La Sát trông rất hung hãn nhưng thường xuyên ăn không no, đã sớm mất đi sức chiến đấu năm xưa rồi.

Hơn nữa, kỵ binh của bọn họ gần như đã bị huỷ diệt trong cuộc chiến với Hoa Hạ.

Trận này, chúng ta nhất định sẽ thắng”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 624: 624: “ta… Ta Nói Sự Thật Mà”


“Ấy… cô nương này, cô tới đây làm gì vậy?”
Đột nhiên có người canh cửa ngăn công chúa lại.

“Đương nhiên là đi dạo chơi rồi.

Quanh đây đều là nơi náo nhiệt nhất của các ngươi nên ta muốn vào trong thăm thú”.

Advertisement
“Thật xin lỗi, chỗ này của chúng tôi không tiếp khách nữ”.

“Tại sao?”
“Chuyện này… cô nương, cô không biết câu lạc bộ Vạn Quốc là gì đúng không?”
Công chúa lắc đầu.

“Không biết, nhưng chẳng phải có rất nhiều cô gái ra vào đó sao?”
Người kia cười nói: “Bọn họ không giống cô nương.

Thật không giấu gì, câu lạc bộ Vạn Quốc của bọn ta là nơi dành cho đàn ông”.

Công chúa rất thông minh, mặc dù chưa từng thành gia lập thất nhưng nghe vẫn hiểu câu này có ý gì, mặt đỏ bừng bừng, quay đầu bỏ đi.

Nhưng ngay lúc này, một chàng thanh niên từ bên trong câu lạc bộ bước ra, hai người nhìn nhau, đồng thời lên tiếng: “Sao ngươi lại ở đây?”
“Lãnh Hàn!”
“Công chúa!”
Công chúa nhìn Lãnh Hàn bằng ánh mắt đầy hứng thú.

“Lãnh công tử, thật không ngờ, trông huynh cũng rất có khí chất, không giống loại người này cho lắm!”
“Ta… ta là loại người nào?”

“Đàn ông đến nơi như này còn có thể là loại người nào?”
“Không, không… công chúa, người nhất định hiểu lầm rồi, ta tới đây là vì công việc của triều đình thôi”.

“Hi hi…”
Công chúa cười nói: “Lần đầu ta nghe có người nói đến kỹ viện vì công việc đấy”.

“Ta… ta nói sự thật mà”.

“Được rồi, huynh làm gì là tự do của huynh, không cần giải thích với ta, ta đi trước đây”.

“Đợi đã…”
Lãnh Hàn tủi hờn, kéo người gác cửa đứng bên cạnh lại
“Ngươi mau nói cho công chúa, ta tới đây làm gì?”
Người kia nghe được rằng cô gái là công chúa, lại nhìn vẻ mặt của công chúa, trong lòng hắn nghĩ thầm, lẽ nào công chúa cũng tới bắt gian, chuyện này ngày nào chẳng gặp.

“Đúng đúng, Lãnh… Lãnh đại nhân tới tìm Tân đại nhân bàn công việc thôi”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 625: 625: Không Uống Say Đấy Chứ”


Công chúa không nhịn được cười.

“Hai người có nói dối cũng tìm một lý do nào hợp lý hơn được không, lẽ nào Tân đại nhân làm việc ở kỹ viện?”
Advertisement
Ai ngờ rằng, Lãnh Hàn và tên gác cửa kia cùng nhau gật đầu.

“Đúng vậy, Tân đại nhân đúng là làm việc ở đây”.

Chuyện này, Lãnh Hàn không hề nói dối.

Từ khi nhận được thẻ hội viên của hoàng thượng, một người thủ thân trong sạch như Tân Cửu đại nhân đã chôn chân trong câu lạc bộ Vạn Quốc, có chỗ dựa vững chắc như hoàng thượng, ai dám bất kính với ông ta.

Không những chẳng tốn đồng tiền nào, ngày ngày còn được cơm no rượu say.

Lâu dần, những người bạn của ông ta cũng tới đây ăn uống rồi bàn chuyện luôn.

Tới đây rồi, cho dù có tiêu tốn cả trăm vạn thì bọn họ cũng không dám thu tiền.

Công chúa lắc đầu, cười nói: “Ta nói không cần giải thích với ta mà.

Lãnh công tử, ta đi trước đây”.

“Không được!”
Lãnh Hàn lớn tiếng: “Lãnh Hàn ta là người trong sạch, đến tuổi này rồi vẫn chưa từng động tới phụ nữ.

Sự trong sạch của ta không thể bị huỷ hoại như vậy được, công chúa đi theo ta”.

Sau đó, Lãnh Hàn kéo tay công chúa đi vào bên trong câu lạc bộ Vạn Quốc rồi dừng lại trước một gian phòng rất lớn.

“Tân Cửu, ông ra đây cho ta”.

Tân Cửu đang ngồi nói chuyện, nghe thấy có người gọi tên mình.

Con mẹ nó, tên nào ngông cuồng vậy.

Khi ra tới cửa thì ông ta trông thấy Lãnh Hàn.

“Lãnh đại nhân, đại nhân… không uống say đấy chứ?”
“Ông giải thích rõ đi, có phải ông làm việc ở đây không, vậy nên ta mới chỉ có thể tới đây tìm ông”.

“Đúng vậy, sao thế? Ta có phải mới ở đây một hai ngày đâu, hôm nay đại nhân bị làm sao thế.

Ấy, Lãnh đại nhân, chẳng phải đại không ham thích nữ sắc sao? Sao còn kéo tay một cô gái vậy?”
Lãnh Hàn mới phản ứng lại, công chúa lại càng đỏ mặt.

“To gan, đây là… hoàng muội của hoàng thượng - công chúa Lãnh Hàm”.

Tân Cửu vừa nghe xong, lập tức cúi người: “Thần đáng chết, không biết công chúa giá đáo, mong công chúa thứ tội, nhưng sao công chúa lại ở đây?”
Lãnh Hàm nhất thời không biết nên đáp lại như nào, ai ngờ Lãnh Hàn lại lên tiếng: “Uống rượu của ông đi, không cần ông lo chuyện bao đồng”.

Sau đó hắn ta lôi tay công chúa đi ra ngoài.

Sau khi rời khỏi câu lạc bộ Vạn Quốc, công chúa nhìn Lãnh Hàn, bộ dạng vừa nghiêm túc, vừa buồn cười của hắn ta khiến nàng bật cười, còn Lãnh Hàn thì hết sức ngượng ngùng.

“Công chúa, vừa rồi ta đã mạo phạm đến người.

Nếu… người không chê, để ta làm người hướng dẫn cho công chúa, có được không?"
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 626: 626: Còn Nơi Đây Mới Thuộc Về Vương Giả Thực Sự


Công chúa gật đầu, cười nói: “Được…”
Viện khoa học, thành Thiên Khải.

Advertisement
Tuyến đường sắt hình vòng cung mới đã được chế tạo thành công, đang tiến hành thử nghiệm chạy xe, kèm theo đó là những âm thanh và sự rung động cực lớn, đoàn tàu bắt đầu lăn bánh, càng ngày càng nhanh.

“Thực sự thành công rồi…”
“Quá tốt rồi…”
Những người làm ở trong viện khoa học đều vui mừng hoan hô.

Thiết kế theo hình chữ U ban đầu đã qua nhiều lần thử nghiệm nhưng không đạt được hiệu quả, khiến rất nhiều người nản lòng.

Nhưng đường sắt sau khi được thay thế đã thành công ngay trong lần đầu thử nghiệm, thực hiện được việc lăn bánh bình thường của tàu hoả, sao có thể không vui được chứ.

Rất nhanh, tất cả mọi người vây quanh Lý Tấn Hỉ, nhân lúc hắn chưa kịp phản ứng bèn bế hắn tung lên.

“Lý Tấn Hỉ…”
“Lý Tấn Hỉ...”
Người người vui mừng, hô vang tên của Lý Tấn Hỉ, còn Lý Tấn Hỉ cũng không kìm được nước mắt.

Đời người có điều gì sánh được với sự kích động khi được người khác công nhận chứ!
Đến lúc này, việc xây dựng tuyến đường sắt đã đi đúng hướng.

Hoàng cung, thành Thiên Khải.

Lãnh Thiên Minh đứng bên cửa sổ, nhìn ra ngọn núi phía xa.

Hôm nay là ngày tổ chức gia yến.

Huynh đệ, tỷ muội của hắn đã tới đây mấy ngày, đến lúc nên gặp mặt bọn họ rồi.

Thực ra, nội tâm của Lãnh Thiên Minh vô cũng phức tạp.

Mặc dù những người thân này của mình không có quá nhiều tình cảm hay hận thù gì, nhưng dù sao bọn họ cũng là người thân của hắn ở thế giới này.

Buổi chiều ở hoàng cung Thiên Khải trông vô cùng trang nghiêm, tráng lệ, từng hàng binh sĩ Hắc Kỳ quân mặc áo giáp vàng đen, tay cầm kiếm dài đứng ngay ngắn ở hai bên lối đi, trông vào như những pho tượng.

Mười mấy chiếc khí cầu đang đi tuần tra xung quanh hoàng cung, từng đợt cấm quân liên tiếp ra vào, bên trên bức tường cao còn có rất nhiều Hắc Kỳ quân tay cầm súng, ngắm nhìn phía xa, giống như chỉ cần một chú chim bay qua cũng có thể bị bắn chết bất cứ lúc nào.

Người đến thành Thiên Khải lần đầu chỉ có một cảm giác chính là cảm thấy bản thân vô cùng nhỏ bé, còn nơi đây mới thuộc về vương giả thực sự.

Mọi người lập tức được đưa vào trong một toà đại điện.

Nhớ năm đó, bữa gia yến của Lãnh Liệt Vương cũng có mặt tất cả, nhiều năm trôi qua lại được tụ hội một lần, nhưng trong lòng lại dấy lên những cảm xúc khác biệt.

“Hoàng hậu nương nương giá đáo…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 627: 627: Nhất Định Sẽ Quan Giữ Tốt Đền Thờ”


“Mộ quý phi giá đáo…”
“Lan quý phi giá đáo…”
“Nhan quý phi giá đáo…”
Advertisement
Lãnh Thiên Minh chưa tới, bốn người phụ nữ tới trước, mọi người đều đứng dậy hành lễ.

Hiên Vũ Ngọc Nhi cười nói: “Mọi người đều là người thân của hoàng thượng, cũng có nghĩa là huynh đệ, tỷ muội của bọn ta, đến đây cũng như về nhà vậy, không cần đa lễ”.

Mộ Như Tuyết nhìn Lãnh Hàm.

“Muội là tiểu công chúa đúng không?”
“Phải, muội là Lãnh Hàm”.

“Ừm, ta từng nghe người khác nhắc tới muội, nói rằng muội là một cô gái rất tài giỏi, đến cả hoàng thượng cũng nói muội kế thừa được khí phách của phụ vương”.

Lãnh Hàm cười nói: “Đâu có, Thất ca mới đúng là niềm kiêu ngạo của gia tộc Lãnh thị”.

“Được lắm, hoàng thượng có được một cô em gái như muội cũng là một chuyện tốt.

Muội cũng phải cố gắng hơn để làm rạng danh hoàng thất”.

“Thần muội nhất định sẽ cố gắng hết sức”.

Bỗng, ngoài cửa vang lên tiếng hô.

“Hoàng thượng giá đáo…”
Lãnh Thiên Minh mặc đồ thường ngày, bước vào bên trong, đằng sau còn có đại hoàng tử Lãnh Thần An và nhị hoàng tử Lãnh Tinh Thần đi theo.

Thời gian trôi nhanh thật đấy, đến Tinh thần cũng đã ba tuổi rồi.

Mọi người đều đứng dậy quỳ xuống.

Lãnh Thiên Minh xua tay: “Hôm nay là gia yến, mọi người không cần đa lễ, đứng dậy cả đi”.

Sau đó, Lãnh Thiên Minh đi tới bên cạnh Trần công công.

“Trần công công, dạo này cuộc sống ổn chứ?”
“Nhờ phúc của hoàng thượng, lão nô sống rất tốt”.

“Vậy trẫm yên tâm rồi, cả đời này ông đã chăm sóc cho phụ vương, là người nô bộc trung thành nhất của gia tộc Lãnh Thị rồi, có bất cứ yêu cầu gì, ông có thể nói với trẫm”.

“Lão nô tạ ơn hoàng thượng!”
Sau đó, Lãnh Thiên Minh lại đi tới chỗ Lãnh Thiên Thành.

Lãnh Thiên Thành chỉ cảm thấy sống lưng ớn lạnh.

Hiện giờ, Lãnh Thiên Minh không còn là đứa trẻ như ngày xưa nữa, chỉ mặc bộ đồ bình thường cũng không che lấp được bá khí của kẻ làm vua, khiến người khác không khỏi run sợ.

“Ngũ ca, đã lâu không gặp”.

“Hoàng… hoàng thượng, đã lâu không gặp”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 628: 628: Không Biết Như Hiện Giờ Đã Tính Chưa”


“Ngồi đi…”
Chỉ một động tác đơn giản, Lãnh Thiên Thành đã không kiềm nổi cảm xúc, nước mắt rơi lã chã, c*̃ng không biết là kích động hay sợ hãi.

Lãnh Thiên Minh tiến tới chỗ Lãnh Hàm: “Tiểu muội phải không?”
Advertisement
“Là ta”.

“Nghe nói muội thành lập thương hội Tấn Minh, không hổ là con cháu Lãnh thị”.

“Thất ca quá lời, còn nhớ hồi nhỏ ta từng nói với huynh, ta nhất định sẽ nỗ lực, tuyệt đối không thua gì nam nhi, không biết như hiện giờ đã tính chưa”.

“Đương nhiên là tính, có điều đừng để mệt quá, nếu có kẻ nào bắt nạt muội, hãy nói với thất ca, ta giúp muội xử bọn chúng”.

Lãnh Hàm có chút bất ngờ, một câu nói đơn giản lại mang nhiều ý nghĩa đến vậy, trong lòng thất ca vẫn để tâm tình huynh đệ.

Lãnh Thiên Minh nhìn những người huynh đệ tỷ muội, nói: “Những năm qua trẫm bề bộn chính sự, lơ là việc quan tâm mọi người, có lỗi với sự ủy thác c*̉a phụ vương, trẫm c*̃ng chỉ vừa biết, các đệ đệ thậm chí còn chưa có đất phong”.

“Trẫm đã cho Trung Thư Viện nhanh chóng sắp xếp đất phong, ban tước vị, cuộc sống c*̉a ba công chúa sau này, toàn bộ do nội khố chịu trách nhiệm”.

“Tạ hoàng thượng…”
Cảnh tượng ngoài dự đoán này khiến cho tất cả huynh muội Lãnh thị không khỏi kích động, mặc dù là huynh đệ, nhưng họ từ nhỏ đã không mấy qua lại, không mong cầu quá nhiều, nay hoàng thượng lại quan tâm đến vậy, đúng là hoàng ân lồng lộng…
Việc tiếp đãi huynh đệ tỷ muội sau đó giao cho Mộ Như Tuyết và Hiên Vũ Ngọc Nhi.

Trong ngự thư phòng.

“Dạo này các nước có gì bất thường không?”
“Hoàng thượng, theo thông tin mới nhất c*̉a Thiên Võng, phương tây đang rất bận rộn, những binh lính Phù Tang rải rác khắp nơi, ngày thường bọn chúng trốn trong núi, không có gì ăn thì xông ra cướp bóc, những người phương tây đều bất lực, tức giận đốt núi phóng hỏa”.

“Sau trận chiến này, Phù Tang sẽ càng suy yếu, vì để tiết kiệm lương thực, rất nhiều người già đã bị vứt bỏ”.

“Tại Nam Dương, Nguyệt Hộ Vương vừa hoàn thành thống nhất nước Ấn Độ cổ đại, thành lập vương triều Khổng Tước”.

“Một khu vực có liên quan đến chúng ta là đế quốc Khoa Nhĩ Mạn, bọn họ vừa kết thúc cuộc chiến đối đầu với đế quốc Hoa Lạt Tử Mô nhiều năm, nghe nói chuẩn bị tấn công tộc Hồng Mao”.

Lãnh Thiên Minh nghiêm túc lắng nghe.

“Khá lắm, trẫm rất hài lòng, ngươi nói xem, nếu muốn ngắt một quả hồng mềm, Hoa Hạ nên xuống tay với nước nào?”
"Theo lý thuyết bình thường thì nhất định phải là Phù Tang, nhưng sự điên cuồng mà người Phù Tang thể hiện trong trận chiến đầu tiên của cuộc xâm lược, thực sự khiến người ta kinh hãi.

Thay vì mang tiếng thừa nước đục thả câu, hãy để chúng tự sinh tự diệt, chẳng bao lâu nữa, Phù Tang sẽ mất sạch lòng dân, vì vậy nếu phải chọn một, thần nghĩ Tây Vực là thích hợp nhất, nơi đó vẫn thuộc thời đại kỵ binh thống lĩnh".

Lãnh Thiên Minh gật đầu: “Ngươi nói rất đúng, thực ra trẫm luôn muốn tiến quân Tây Vực, nhưng ngàn năm nay chúng ta chưa từng phát sinh mâu thuẫn với họ, không có lí do thích hợp, không thể xuất binh đột ngột”.

“Hoàng thượng muốn tìm lí do thế nào?”
“Trẫm đang suy nghĩ, ví dụ như, quốc vương Khoa Nhĩ Mạn trộm nồi nhà ta thì thế nào?”
“Hả?”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 629: 629: “vậy Tại Sao Ma Ma Không Đến”


Cổng bắc thành Thiên Khải.

Vài người ngoại quốc tóc vàng mắt xanh lập tức lọt vào tầm ngắm c*̉a lính gác cổng, tuy rằng hiện giờ Hoa Hạ không thiếu người dị tộc, nhưng đa phần đều là nô lệ.

“Các ngươi là ai? Có chứng nhận công dân hạng ba không?”
Advertisement
“Chứng nhận công dân hạng ba? Không có…chúng ta là người phương tây đến đây buôn bán”.

“Từ phương tây tới sao có thể đi cổng bắc, các ngươi không phải gián điệp chứ?”
“Không không không…chúng ta không phải gián điệp mà là thương nhân, ngươi xem, chúng ta còn đem theo trẻ nhỏ”.

Binh sĩ gác cổng quan sát đứa trẻ.

“Được rồi…ra cổng thành đăng ký và soát hành lý, sau khi vào thành phải báo ngay cho nha phủ, nếu không sẽ bị coi là gián điệp và bị bắt, hiểu chưa?”
“Đã rõ, đã rõ…”
Cậu bé nhìn cổng thành cao lớn, quay sang hỏi ông lão bên cạnh: “Ông ơi...ba ba ở đây ạ?”
“Đúng vậy thưa vương tử điện hạ, phụ thân c*̉a người ở đây”.

“Vậy tại sao ma ma không đến?”
Ông lão muốn nói lại thôi: “Mẫu thân c*̉a người, sau này…mới đến”.

Dứt lời, ông lão c*́i thấp đầu, vành mắt đỏ hồng, chỉ có ông ta biết, cậu bé e là không bao giờ được gặp lại mẫu thân nữa.

Bởi không lâu trước đây, một trăm vạn đại quân Khoa Nhĩ Mạn đã tràn vào tộc La Sát như hồng thủy, quân La Sát mất thành trì và chiến mã, chỉ có thể rút lui liên tục, giờ chỉ còn vài thành trì trụ lại, ước chừng cả tộc La Sát không lâu nữa sẽ diệt vong.

Ông lão hồi tưởng lại, lời khẩn cầu cuối c*̀ng c*̉a nữ vương, là nhờ ông ta bảo vệ con trai, nếu không được, hãy đưa cậu bé đến Trung Nguyên cho phụ thân, ít nhất có thể bảo đảm tính mạng, bởi nữ vương biết rõ, người đó đến giờ vẫn chưa thành thân, chắc chắn không đến mức giết hại con trai mình.

Lúc này Đa Đoạt đang kéo tay Tân Cửu, cười nịnh nọt.

“Tân đại nhân, thẻ đó c*̉a ngài tốn bao nhiêu tiền?”
“Đừng đừng đừng…Đa tướng quân, hoàng thượng cho ta tấm thẻ này, ta không thể suốt ngày khoe ra, như vậy người ta sẽ đồn Tân Cửu ta vô sỉ”.

“Thế này đi, ta tặng ngài năm lượng bạc, ngài dẫn ta đi, dù sao ngài c*̃ng không mất tiền, nên kiếm được bao nhiêu thì kiếm”.

“Ngài xem, ta quan tâm năm lượng bạc ư? Ta là cảm thấy Đa tướng quân ngài lập vô số chiến công cho triều đình, giờ đến một người vợ c*̃ng không tìm nổi, vậy nên mới dẫn ngài đi, phải không nào? Ây…tiền đâu?”
Lúc này, trong câu lạc bộ Vạn Quốc, Đa Đoạt đang cực kỳ phong lưu khoái hoạt, có đánh chết ông ta cũng không ngờ được hôm nay mình lại rơi vào tình huống có em gái Lâm từ trên rời rớt xuống, à không… có con từ trên trời rớt xuống.

Trời sẩm tối, trong câu lạc bộ Vạn Quốc, Đa Đoạt đang cầm chung rượu trên tay, cười nói vui vẻ với Tân Cửu.

“Đa tướng quân, ông nói xem, đến bây giờ sao ông vẫn chưa có vợ hả? Trước kia ta… ta còn tưởng là… ông không được đấy!”
“Ông điên à, sao Đa Đoạt ta có thể không được hả? Ngay cả nữ vương mà ông đây còn thử qua, ông dám nói ta không được?”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 630: 630: Ông Đúng Là Khoác Lác”


“Ôi chao… ta còn chưa thử qua đấy! Hâm mộ thật! Nghe đồn ông và nữ vương An Na đã đại chiến suốt một đêm đúng không? Nhưng cũng vô dụng thôi, suy cho cùng cũng không phải người phụ nữ của ông, nàng ta sẽ không sinh con cho ông”.

“Khụ… Muốn thứ đồ chơi đó làm gì? Ngày nào cũng khóc oa oa, ta mà có con, ta sẽ đá chết nó…”
“Ha ha… ông đúng là khoác lác”.

Lúc này, một thị vệ bước đến.

Advertisement
“Đa tướng quân, ở cửa có người tìm ngài”.

“Hử… là ai vậy nhỉ, bảo hắn vào đây cùng uống luôn đi”.

“Việc này… nhưng đó là một đứa bé…”
“Đứa bé à? Nó có bệnh hả? Một đứa bé đến tìm ta làm gì? Bảo nó đi đi”.

“Thuộc hạ đã đuổi rồi nhưng nó không đi, nó đã đứng đợi bên ngoài rất lâu rồi”.

Đa Đoạt tỏ vẻ nghi ngờ: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Đứa bé kia muốn gì?”
“Nó nói… nó nói… thuộc hạ không dám nói…”
“Mẹ kiếp, ngươi lằng nhà lằng nhằng cái gì, có tin ta đánh cho ngươi một trận không hả?”
“Đừng đừng… đứa bé kia nói ngài là ba ba của nó…”
“Phụt!”
Đa Đoạt lập tức phun ngụm rượu vừa uống ra.

“Con cháu nhà ai lại chạy đến nhận ông đây là cha chứ hả? Ông đấy ngủ với con gái nhà ai mà ông đây còn không biết à? Chắc chắn không có chuyện mang thai, bảo nó cút”.

Tân Cửu ngồi bên cạnh bật cười ha hả.

“Ôi dào, Đa tướng quân hay nha, có con luôn rồi! Tuy nhiên, người của chúng ta luôn gọi là cha, còn đứa bé kia lại gọi ba ba, chẳng lẽ là… ha ha ha…”
Ai ngờ thị vệ lại nói: “Quả thực không giống trẻ con tộc ta, đứa bé kia nói nó đến từ phương bắc, mẹ nó gọi là An Na…”
“An Na… ha ha… Đa Đoạt, ông…”
Tân Cửu còn chưa nói dứt câu thì đột nhiên nhớ ra cái gì đó, thoáng cái, ông ta không cười nổi nữa.

Ông ta bèn quay sang nhìn Đa Đoạt thì thấy đồng liêu của mình cũng lộ vẻ nghiêm túc.

“Đa tướng quân, lúc trước ông… cùng nữ vương tộc Hồng Mao… có khi nào?”
“Mẹ kiếp…”
Đa Đoạt nhớ lại đêm hôm đó, hình như không có dùng biện pháp an toàn gì thì phải, lại còn làm nhiều lần như vậy, không lẽ dính thật?
“Không thể nào… chắc chắn không có chuyện đó, dù đêm đó có thì nữ vương An Na kia cũng sẽ không sinh đứa bé ra…”
Tân Cửu nói: “Chỉ có một mình đứa bé kia đến à?”
“Còn có một người lớn tuổi”.

Sắc mặt hai người sầm xuống, có một dự cảm mãnh liệt trào dâng trong lòng họ.

“Cmn, Đa tướng quân, chẳng lẽ ông…?”
“Ta… ta… sao có thể chứ?”
“Đa tướng quân, ta cảm thấy chuyện này có hơi kỳ quái, hay là ra ngoài xem thử đi?”
Đa Đoạt trầm mặc, một lúc lâu sau, ông ta khẽ gật đầu.

Cứ thế, hai vị trọng thần của Hoa Hạ, một người là tể tướng đương triều, một người là nguyên soái đại quân lại chẳng khác nào kẻ trộm, lén lút đi ra cửa.

Đa Đoạt thấy Tân Cửu tỏ vẻ phấn khích, bèn nói: “Tân đại nhân, đâu có liên quan gì đến ông, ông phấn khích cái khỉ gì hả?”
“Ta không biết, ta nghĩ nếu đây thực sự là con của ông thì… cmn quá k1ch thích luôn”.

“K1ch thích cái đầu ông đấy…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 631: 631: “ba Ba Có Thể Ôm Con Không”


“Đa Đoạt, nếu thật là của ông, ông có định đá chết nó không?”
Đa Đoạt lườm Tân Cửu, lạnh lùng nói: “Mẹ nó, giờ tôi muốn đá chết ông đấy!”
Cổng câu lạc bộ Vạn Quốc, một đứa bé trai đang đứng đó ngóng nhìn vào trong, đứng bên cạnh cậu bé là một người lớn tuổi, xung quanh đó còn mấy mấy tên tùy tùng.

Không bao lâu sau, Tân Cửu và Đa Đoạt đã đi ra, ngay khi vừa nhìn thấy cậu bé kia, cả hai đều ngẩn người.

Advertisement
Không hiểu sao khi nhìn đứa bé kia, Đa Đoạt lại có cảm giác rất khó để hình dung, tóm lại là cảm thấy cực kỳ thân thiết.

Còn Tân Cửu thì khỏi phải nói, trong lòng ông ta chỉ có một suy nghĩ.

Mẹ nó, đây nhất định là con của tên Đa Đoạt này, không chệch đi đâu được, nhìn đi, chẳng phải đó là tiểu Đa Đoạt à?
Cậu bé nhanh chóng chú ý đến hai người, cậu từ từ bước qua, rồi cứ thế đứng lẳng lặng nhìn Đa Đoạt, không khóc cũng không la.

“Người là… ba ba…”
Cậu bé còn chưa phát âm rõ, hiển nhiên, mấy chữ này là vừa học được.

Nhưng sau khi nghe thấy, Đa Đoạt lại đứng sững như bị sét đánh, một lúc lâu sau, cả người ông ta bắt đầu run rẩy, cuối cùng, ông ta cũng nhịn không được ngồi xổm xuống.

“Con tên là gì?”
Dường như cậu bé không hiểu lời của Đa Đoạt, lúc này, một tùy tùng bên cạnh đã bước đến phiên dịch.

“Con tên Khắc Đa”.

Khắc Đa? Ý muốn khắc ta à?
“Con… mẹ của con là ai?”
“An Na, nữ vương tộc La Sát, An Na Nhất Thế, người nói ngài là ba ba của con, có đúng không?”
“Ta… ta… ta…”
Đa Đoạt mãi vẫn không nói được lời nào, lúc này, Tân Cửu vội bước đến, cười nói: “Đúng, là ông ta, là ông ta đấy!”.

Cậu bé vừa tròn ba tuổi lại có vẻ mặt y hệt người lớn, vừa nghe người đàn ông này là ba mình, mắt cậu đỏ hoe.

Nhưng dù là vậy, Khắc Đa vẫn không khóc, chỉ là nước mắt không khống chế được rơi xuống.

“Ba ba, sao ba không về nhà?”
“Ta… ta…”
Đa Đoạt, chủ soái của trăm vạn đại quân Hoa Hạ, giết người như ngóe, vậy mà giờ lại không biết làm như thế nào.

Ông ta không biết phải nói gì, phải làm gì…
“Mẹ của con đã nói về ta như thế nào?”
“Mẹ nói người đang ở rất xa, phải đợi đến khi ta trưởng thành thì người mới có thể quay về, cho nên con chưa từng khóc.

Bởi vì mọi người nói chỉ có đứa bé mới khóc, không khóc sẽ trưởng thành…”
“Huhuhuh…”
Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Tân Cửu đứng bên cạnh cũng không nhịn được nữa, bất giác khóc nấc lên.

Ôi má ơi, con nhà ai mà lại ngoan như vậy chứ…
Đa Đoạt liếc nhìn Tân Cửu bằng ánh mắt chán ghét, sau đó lại quay sang nhìn người cao tuổi kia, bởi vì ông ta biết, người này mới là người có thể giải thích rõ mọi chuyện.

“Đa Đoạt, giờ con về nhà cùng ta trước nhé, về đến nhà rồi từ từ nói chuyện, có được không?”
Khắc Đa khẽ gật đầu, sau đó giơ hai tay ra.

“Ba ba có thể ôm con không?”
Đa Đoạt cũng không nhịn nổi nữa, liền bước đến ôm lấy Khắc Đa, sau đó dẫn theo đoàn người quay về phủ.

Lúc này, Tân Cửu vẫn đang đứng ở cửa khóc, vừa khóc vừa mắng: “Mẹ kiếp, vừa rồi là tên nào nói nếu có con sẽ đá chết nó, má nó, giờ có rồi đó, ông đá thử ta coi…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 632: 632: Rốt Cuộc Là Sao”


Tại phủ đệ của Đa Đoạt, thành Thiên Khải.

Mặc dù bảo rằng xưa giờ Đa Đoạt là một tên lưu manh không hơn không kém, nhưng phủ tướng quân của ông ta vẫn đứng số một số hai thành Thiên Khải, tuy đây là phủ đệ do Hoàng thượng ban cho, nhưng ông ta lại chưa từng ở đó bao giờ.

Lúc này, Đa Đoạt đang ngồi ở đại sảnh, trong lòng là Khắc Đa đã ngủ say.

Advertisement
“Lão tiên sinh, rốt cuộc là có chuyện gì?”
“Đa tướng quân, tôi là thúc thúc của nữ vương An Na, Diệp Luật Khâm, đứa trẻ này là nữ vương An Na nhờ tôi giao cho ngài”.

“Nhưng thằng bé này… Rốt cuộc là sao?”
“Ta cũng mới biết gần đây thôi, sau khi nước Hoa Hạ các người xâm chiếm tộc La Sát chúng ta, nữ vương đã mang thai, nhưng nàng ấy vẫn giữ kín trong lòng, không cho ai biết cha đứa trẻ này là ai.

Mãi đến tháng trước, nữ vương cảm thấy không thể bảo vệ đứa trẻ này được nữa, mới cầu xin ta đưa nó đến Trung Nguyên, đi tìm cha ruột của nó”.

“Nữ vương An Na… xảy ra chuyện gì? Tại sao lại không thể bảo vệ đứa trẻ này được nữa?”
“Haiizzz… Từ sau cuộc chiến với Hoa Hạ, tộc La Sát chúng ta đã tổn thương nguyên khí nặng nề, kỵ binh càng thiệt hại triệt để, không thể không lui về phương Bắc lạnh lẽo khắc nghiệt, suốt hai năm nay, cuộc sống vô cùng khó khăn, hiện giờ còn bị trăm vạn đại quân Khoa Nhĩ Mạn tiến sát biên cảnh, e rằng không chống chịu được bao lâu nữa, nếu như để đứa trẻ này đi theo nữ vương thì chỉ có cầm chắc cái chết”.

Đa Đoạt nghe xong, không hiểu vì sao lại vô thức siết chặt nắm đấm, mẹ nó chứ, dám đụng đến con của lão tử, lão tử giết sạch các ngươi…
“Công tước Diệp Luật Khâm phải không? Vậy đứa trẻ này…”
“Vương tử điện hạ… sau này phải nhọc lòng Tướng quân rồi, dù sao cậu ấy cũng là cốt nhục thân sinh của ngài, hy vọng ngài có thể đối xử tốt với cậu ấy, nữ vương có nói, không cần cậu ấy đại phú đại quý, chỉ mong cậu ấy có thể bình an mà lớn lên”.

Sau khi nói xong, Công tước Diệp Luật Khâm sai người đưa mấy bao đồ vào trong.

“Đa tướng quân, đây là quần áo và đồ chơi nữ vương đã chuẩn bị cho đứa trẻ, hôm nay lão phu chính thức ủy thác vương tử điện hạ cho ngài, cáo từ…”
“Các người muốn đi đâu?”

Diệp Luật Khâm cười.

“Đương nhiên là trở về La Sát, cho dù có bị diệt tộc, chúng ta cũng phải chết vì nữ vương”.

Đa Đoạt suy nghĩ hồi lâu.

“Công tước các hạ, với tốc độ của các ngươi, về đến La Sát e là quá muộn, các ngươi cứ ở lại đây trước đi, nếu thật sự muốn quay về, ta sẽ phái phi thuyền đưa các ngươi trở về”.

“Vậy thì xin cảm tạ Đa tướng quân”.

Đa Đoạt bế Khắc Đa trong tay, Khắc Đa dù đang say ngủ cũng đã khôi phục trạng thái một đứa trẻ nên có, ôm chặt lấy Đa Đoạt, cứ thế ngủ.

Lúc này, Đa Đoạt rốt cuộc cũng để lộ ánh mắt hiền từ như mọi người cha khác, ngắm nghía đứa trẻ trong lòng, càng ngắm càng yêu, mẹ nó chứ, còn phải nói, con trai lão tử đẹp trai quá đi mất…
Sáng sớm hôm sau, trên đường vào Hoàng cung, đầu óc Đa Đoạt rối bời, mình phải làm gì đây? Mình có làm được không? Chắc chắn không thể dẫn binh đi cứu tộc Hồng Mao đúng không? Đó là kẻ thù của Hoa Hạ mà.

Nhưng chẳng lẽ lại bỏ mặc không lo? Vì sao trong lòng lại cảm thấy khó chịu thế này?
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 633: 633: “đa Đại Nhân Thật Là Trâu Bò…”


Đa Đoạt rất nhanh đã đến trước đại điện, hôm nay bầu không khí trên điện cũng đặc biệt kỳ lạ, sau khi nhìn thấy Đa Đoạt, chẳng có ai tươi cười với ông ta cả, ngược lại, mặt mày ai nấy đều nghiêm túc.

“Chết bầm, bầu không khí quái quỷ gì thế này?”
Đa Đoạt cũng phát hiện ra vấn đề ngay lập tức, sau đó ông ta đi tới chỗ Tân Cửu, lúc này Tân Cửu đang nhìn ông ta cười tít mắt.

Đa Đoạt hỏi nhỏ: “Tân Cửu, con mẹ nó, ông không có nói với người khác đấy chứ?”
Advertisement
Tân Cửu vẫn cười.

“Không không… ta chẳng nói với người khác…”
Lúc này Đa Đoạt mới thở phào một hơi, ai ngờ Tân Cửu nói tiếp.

“Ta nói với mọi người…”

“Đồ chết tiệt nhà ông…”
Đa Đoạt túm lấy Tân Cửu, mọi người chung quanh lập tức vây lại chung quanh.

“Haiiizzz… Đa đại nhân, đừng kích động …”
“Đa đại nhân, đây là chuyện vui mà, ông cũng coi như là… được cho không đứa nhỏ, chúc mừng chúc mừng…”
“Phải phải… chúc mừng Đa đại nhân…”
“Đa đại nhân thật là trâu bò…”
Đa Đoạt cảm thấy mặt mình tái mét rồi, nhưng lại không biết phải làm sao, chỉ có thể quắc mắt lên với Tân Cửu.

Còn Tân Cửu thì cười ngây ngô: “Ông coi ông kìa, kích động làm gì chứ, chẳng phải ta chỉ muốn tốt cho ông sao?”
Đúng lúc đó, Hoàng thượng đến…
Sau khi mọi người quỳ bái xong, Lãnh Thiên Minh ngồi trên hoàng vị, cũng không lên tiếng, ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm xuống phía dưới, hắn đang nhìn gì đó.

Đồng thời, ánh mắt hắn cũng hướng về Đa Đoạt, vì hắn cũng biết…
Lúc Lãnh Thiên Minh biết tin thì nó đã bung bét hết cả rồi, Đa Đoạt, ông được lắm, mẹ nó chứ ta quá lắm vớ được công chúa thôi, còn ông khoèo thẳng nữ vương luôn, ta không phục!
Đa Đoạt rõ ràng cũng cảm nhận được ánh mắt của Hoàng thượng, sau một lúc bắt đầu nhịn không nổi nữa, quỳ sụp xuống đất.

“Hoàng thượng, thần đáng chết…”
“Hửm, Đa tướng quân làm sao thế?”
“Thần… thần thật sự không biết”.

“Rốt cuộc ông đang nói cái gì vậy?”
“Là… đứa bé, con của thần… thần cũng mới biết hôm qua đây thôi, đứa bé…”
Lãnh Thiên Minh vờ vịt nói: “Ừm, vậy thì phải chúc mừng Đa tướng quân, ta nghe Tân đại nhân nói, ông muốn đá chết đứa nhỏ, vậy đứa bé này, rốt cuộc là ông cần hay không cần?”
“Thần… thần… thần cần…”
Lãnh Thiên Minh đột nhiên đứng dậy, đá một cước vào kệ hoa bên cạnh khiến nó ngã rầm xuống đất.

“Choang… Rầm rầm…”, âm thanh chát chúa vang lên.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 634: 634: Diễn Xuất Của Trẫm Không Tệ Chứ”


Mọi người trong đại điện chưa bao giờ thấy Hoàng thượng giận dữ như thế, ai nấy đều hoảng đến nỗi quỳ mọp xuống, không dám hó hé.

Lãnh Thiên Minh tức giận: “Khốn kiếp, lẽ nào lại thế, lẽ nào lại thế?”
Tân Cửu cũng không nghĩ Hoàng thượng lại giận dữ đến vậy, liền ngẩn đầu lên thưa: “Hoàng thượng bớt giận, việc này… cũng không thể trách Đa đại nhân…”
“Câm miệng…”
Advertisement
Lãnh Thiên Minh bước xuống bậc thềm, đảo mắt nhìn quanh mọi người.

“Các khanh nghe cho rõ đây, Đa Đoạt là Thống quân Đại soái của Hoa Hạ chúng ta, vậy thì con trai ông ta chính là con dân nước Hoa Hạ, người phụ nữ của ông ta chính là phụ nữ Hoa Hạ, bây giờ có người muốn giết vợ các khanh, đánh con các khanh, nói xem, phải làm sao hả?”
Mọi người ai nấy thộn ra nhìn Lãnh Thiên Minh, lại chuyện cười gì nữa đây?
Tân Cửu run rẩy nói: “Đập bỏ mẹ nó…”
“Đúng, đập bỏ mẹ nó, bọn Đế quốc Khoa Nhĩ Mạn đáng chết đang khinh thường nước Hoa Hạ chúng ta không có đàn ông à, đúng là khinh người quá đáng, đúng là đáng ghét mà”.

Mọi người trên đại điện đều trố mắt nhìn Lãnh Thiên Minh độc diễn.

Vẫn câu nói đó, chỉ cần bản thân không xấu hổ, phải xấu hổ sẽ là người khác.

Lãnh Thiên Minh dìu Đa Đoạt dậy, dùng sức rặn nước mắt, nhưng mãi không ra giọt nào, chỉ đành từ bỏ.

“Đa tướng quân, trẫm có lỗi với ngươi, để cho vợ c*̉a chúng ta…không, vợ c*̉a ngươi bị ức hiếp, những tên Khoa Nhĩ Mạn sỉ nhục ngươi, c*̃ng chính là sỉ nhục ta, sỉ nhục cả triều đình, sỉ nhục cả Hoa Hạ, ngươi nói nên làm thế nào?”
Đa Đoạt giờ mới phản ứng lại, mẹ kiếp, giờ hắn ta chỉ muốn xuất binh chém giết.

“Hoàng thượng…đánh chết bọn chúng”.

“Đúng, đánh chết chúng, nếu ngươi còn là đàn ông, vậy hãy đánh chết bọn chúng…”
Tân Cửu c*̃ng đứng dậy, hét lên: “Đánh chết chúng…”
“Đánh chết chúng…”
“Đánh chết chúng…”
Tất cả mọi người trong điện đều hô lên…
Lãnh Thiên Minh hài lòng gật đầu, sau đó bước tới cạnh Đa Đoạt.

“Sao nào? Diễn xuất c*̉a trẫm không tệ chứ?”

Đa Đoạt hết cách, gật đầu, thực ra trong lòng thầm phản đối, tại vì diễn xuất c*̉a Lãnh Thiên Minh quá ngượng ngịu.

Lãnh Thiên Minh quay về chỗ ngồi.

“Tấn Giang, ngươi báo cáo một chút tình hình đế quốc Khoa Nhĩ Mạn”.

“Vâng, đế quốc Khoa Nhĩ Mạn là một trong những đế quốc thống trị lục địa Tây Âu, hiện giờ, nó và đế quốc Hoa Lạt Tử Mô đang chia cắt Tây Âu thành hai thế lực”.

“Đế quốc Khoa Nhĩ Mạn sở hữu hơn một ngàn năm trăm vạn nhân khẩu, hai trăm vạn quân đội, hai vạn kỵ binh, và vô số đồng bằng, bộ lạc, cộng thêm gần năm mươi vạn nhân mã”.

“Khoa Nhĩ Mạn là một quốc gia bán du mục, bán buôn, mặc dù phần lớn người dân sống bằng nghề chăn gia súc nhưng tường thành của họ rất cao, rất dễ phòng thủ và rất khó bị tấn công”.

“Hiện giờ, đế quốc Khoa Nhĩ Mạn đang phát động cuộc chiến tấn công Hồng Mao.

Khi chúng ta nhận được tin tức cuối cùng, bộ tộc Hồng Mao đã rút lui về phía cực bắc, ước tính không chống trọi được bao lâu nữa".

Tấn Giang nói xong, chúng thần trong đại điện đều trợn tròn mắt, chi tiết như vậy, rõ ràng là chuẩn bị sẵn, cuối c*̀ng, họ chợt nhận ra chúa hề ở đây không ai khác ngoài mình…
Lãnh Thiên Minh gật đầu.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 635: 635: Hoa Hạ Không Thiếu Chứng Nhận Công Dân Hạng Ba


“Mọi người đều nghe rồi chứ? Chính đế quốc Khoa Nhĩ Mạn muốn giết vợ con mọi người, vậy nên, nếu không cướp lại đất đai, tiền tài, trâu ngựa, nữ nhân c*̉a chúng thì chúng ta không phải nam nhân!”
Tất cả im lặng, chuyện này liên quan quái gì đến họ?
Đa Đoạt đứng dậy.

Advertisement
“Hoàng thượng, thần nguyện ý dẫn binh xuất chinh Khoa Nhĩ Mạn, vì Hoa Hạ…vì…”
Trong lúc Đa Đoạt không biết phải nói thế nào, Tân Cửu bất ngờ tiếp lời: “Đúng, vì Hoa Hạ, vì vợ c*̉a chúng ta”.

Đa Đoạt quay sang nhìn Tân Cửu, không có một chút cảm kích, chỉ muốn đá chết ông ta.

Lãnh Thiên Minh: “Được, trẫm phong Đa tướng quân làm Đại nguyên soái tây chinh, dẫn trăm vạn binh mã tiến công Khoa Nhĩ Mạn, vũ khí và trang bị tự chọn, đại quân tập hợp xong lập tức xuất phát”.

Đa Đoạt: “Hoàng thượng…nhưng…xử lý tộc Hồng Mao như thế nào?”
“Tộc Hồng Mao? Tùy ngươi, chỉ cần họ chịu quy phục, Hoa Hạ không thiếu chứng nhận công dân hạng ba”.

Đa Đoạt cảm kích nhìn Lãnh Thiên Minh, thực ra khi nãy hoàng thượng hỏi hắn ta có muốn con trai không, tức là đã quyết định cứu tộc Hồng Mao, hoàng thượng hao tâm tổn sức diễn vở kịch đó vì mình…
Lúc này Lãnh Thiên Minh vui muốn nở hoa, đây chính là trời giúp ta, ha ha, trong lúc chưa tìm được lí do, ông trời liền tặng cho, trên đời này làm gì còn chuyện gì khiến người ta căm phẫn hơn phụ nữ trẻ con bị hà hiếp.

Rất nhanh, cả Hoa Hạ đều biết vợ con Đa tướng quân bị vũ nhục, mấy trăm vạn đại quân Hoa Hạ nộ khí xung thiên, nhiệt huyết bừng bừng chủ động tham chiến, tiến chinh Tây Âu, báo thù cho Đa đại nhân.

“Nghe nói, nữ nhân c*̉a Đa tướng quân bị kẻ khác chà đạp, hình như còn có rất nhiều nam nhân…”
“Aiz, các ngươi không biết đó thôi…hoàng thượng lần đầu đại nộ giữa triều đường, nói rằng dám động đến vợ con Đại nguyên soái chúng ta, tuyệt không thể để yên, nếu không san bằng cả Khoa Nhĩ Mạn, đại quân Hoa Hạ không xứng làm đàn ông, dù là làm quân vương hay bằng hữu, hoàng thượng quả là quá trượng nghĩa”.

“Ôi trời, đám Khoa Nhĩ Mạn thật đáng chết, dám động đến nữ nhân c*̉a Đa tướng quân, lão tử đánh chết chúng…”

“Đa tướng quân có ân với ta, vợ ngài ấy chính là vợ c*̉a chúng ta, lần này, không hủy diệt Khoa Nhĩ Mạn thì chúng ta không đáng làm nam nhân”.

Nghe đủ loại tin tức, ngôn luận như vậy khắp nơi, Đa Đoạt ngày càng muốn giết người, kẻ nào dám tung tin đồn vớ vẩn? Tân Cửu? Chắc chắn là ông ta…chắc chắn là tên khốn đó…sớm muộn hắn ta c*̃ng cho Tân Cửu biết tay…
Đại quân Hoa Hạ hùng hậu tiến về phương bắc, Đa Đoạt ngồi trên chiếc Tinh thần số một, chỉ huy toàn quân, đội quân biên giới phía bắc đã nhận được tin tập kết, theo kế hoạch, hắn ta sẽ dẫn quân đến cứu tộc Hồng Mao trước, đợi đại quân theo sau đuổi tới liền phát động xâm lược…à không, phát động chiến tranh báo thù Khoa Nhĩ Mạn.

Người buồn nhất trong trận chiến này không ai khác ngoài Trình Khai Sơn, hải quân c*̉a hắn ta không có đất dụng võ, mà khinh khí cầu thì bị điều đi hơn nửa.

Trên trời, vô số khinh khí cầu dày đặc c*̀ng với hai chiếc Tinh thần số một và bốn trăm tàu bay hiên ngang tiến về biên giới phía bắc, khí thế hùng mạnh khiến người ta không rét mà run, tất cả binh sĩ đều nộ khí xung thiên, chỉ có Đa Đoạt đang…chơi với con.

“Nào, Khắc Đa, làm theo ta, như này…sau đó có thể nói được rồi, uông uông, giống không nào…?”
Trông bộ dạng c*̉a Đa Đoạt, Khắc Đa thích thú bật cười khanh khách…

Đa Đoạt chỉ vào người phiên dịch bên cạnh: “Không được, từ giờ trở đi ngươi dạy con trai ta nói tiếng Trung Nguyên, nếu không dạy được ta sẽ treo ngươi lên rồi ném xuống, biết chưa?”
“Biết…biết rồi ạ”.

“Nào, Khắc Đa, cho ba ba ôm một cái…”
Biên giới phía bắc đại lục Tây Âu.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 636: 636: Những Thành Trì Khác Thế Nào


Kỵ binh Khoa Nhĩ Mạn thế như chẻ tre, nếu như không có tường thành ngăn cản thì binh lính tộc La Sát căn bản hoàn toàn không có khả năng trở tay, hiện nay toàn bộ tộc La Sát chỉ còn lại mấy tiểu thành cuối cùng, hơn nữa không thể ra ngoài thì không thể đi săn, lương thảo trong thành không đủ, cả tộc La Sát đã rơi vào tuyệt vọng.

Trong thành chủ tộc La Sát.

"An Na bệ hạ, không hay rồi, người Khoa Nhĩ Mạn đang xông về phía thành chủ, chúng ta hoàn toàn không thể ngăn cản được".

Advertisement
"Những thành trì khác thế nào?"
"Vẫn còn thủ vững, nhưng lượng lớn bách tính vào thành, lương thực trong thành e là không còn cầm cự được bao lâu nữa".

"Chúng ta còn lại bao nhiêu người ngựa?"
"May mà từ khi khai chiến đến giờ chúng ta vẫn luôn né tránh chiến đấu nên quân đội vẫn còn gần 40 vạn, nhưng đều là binh lính thiếu ăn thiếu mặc, sức chiến đấu kém xa Khoa Nhĩ Mạn".

An Na trầm mặc một lát.

"Nơi này đã là hy vọng cuối cùng rồi, không thể tiếp tục rút lui được nữa, thông báo quân đội chuẩn bị sẵn sàng liều chết một phen, đồng thời thông báo cho bách tính trong thành cũng phải chuẩn bị cho tốt, nếu như thực sự không trụ được nữa thì quân đội sẽ bảo vệ mọi người rời đi, về phần chạy đi đâu thì đành dựa vào số trời".

"Nhưng...!nữ vương bệ hạ, thực sự không được thì chúng ta đầu hàng đi?"
An Na lắc đầu.

"Các ngươi tưởng đầu hàng thì đám người Khoa Nhĩ Mạn đó sẽ tha cho chúng ta sao? Đám binh lính theo Ngải Mã Ốc Sâm bỏ trốn hiện tại có kết cục thế nào? Còn cả những bách tính đã từng đầu hàng nữa, không phải đều trở thành nộ lệ thấp kém nhất sao, đều sẽ bị dồn vào chỗ chết, kết cục như vậy thì ta thà tử chiến còn hơn".

"Đúng, nữ vương bệ hạ, vậy ta sẽ sắp xếp xuống bên dưới, chúng ta quyết chiến đến chết với người Khoa Nhĩ Mạn".

Đợi mọi người rời đi, An Na Nhất Thế lấy một món đồ chơi trẻ con trong lòng ra thì thầm tự nói.

"Khắc Đa, con đã đến nơi chưa? Tên đàn ông thối đó có nhận ra con không? Hắn ta có làm tổn thương con không? Mẹ nhớ con..."
Chủ thành cuối cùng của tộc La Sát trước kia chịu sự quản lý của Khoa Nhĩ Mạn, là một tiểu thành gần bắc cảnh nhất, sau khi tộc La Sát bị bức lưu vong đã chiếm lĩnh lại nơi này.

Mấy năm nay, tộc La Sát luôn dốc hết sức lực để tu sửa lại tiểu thành này, nhưng cho dù như vậy thì nạn dân ùn ùn kéo đến khắp nơi đã khiến tiểu thành đến bên bờ vực sụp đổ.

Điều khiến người ta tuyệt vọng nhất là đại quân Khoa Nhĩ Mạn đã đuổi tới, bọn họ không còn đường lui nữa...!
Đợt quân đầu tiên của Khoa Nhĩ Mạn bao gồm 10 vạn kỵ binh, 50 vạn bộ binh dưới sự dẫn dắt của nguyên soái Vưu Nhân đã đem theo lượng lớn vũ khí công thành tới, rất nhanh đã đóng quân xong bên ngoài thành, đại chiến hết sức căng thẳng...!
Trong đại trướng quân Khoa Nhĩ Mạn.

"Ngãi Mã Ốc Sâm, người phụ nữ đó tại sao lại quật cường như vậy? Chỉ cần nàng ta đầu hàng, hiến mình cho đại hãn thì có lẽ có thể đổi lấy một con đường sống".

"Nguyên soái Vưu Nhân, người phụ nữ này từ nhỏ đã có tính cách như vậy, chưa từng nhận thua, càng không có khả năng đầu hàng, trở thành nô lệ của chúng ta, cho nên ngài không cần thương hại chúng, trực tiếp tiêu diệt chúng là được".

"Ồ...!có điều, ta rất tò mò các ngươi dù sao cũng là đồng tộc, tại sao ngươi lại hận người phụ nữ đó hơn chúng ta vậy?"
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 637: 637: Đặc Điểm Lớn Nhất Của Họ Chính Là Thiên Về Leo Trèo


"...!Ha ha, việc này...!do đại hãn đã từng nói chỉ cần giết được An Na nữ vương thì ta sẽ chính là quốc vương mới của tộc La Sát, đến lúc đó ta nhất định sẽ khiến cả tộc La Sát thề chết trung thành với đại hãn, trở thành nô bộc trung thành nhất của đại hãn".

Vưu Nhân khinh thường nhìn Ngải Mã Ốc Sâm.

"Rất tốt, có thể trở thành nô bộc cho đế quốc Khoa Nhĩ Mạn ta cũng là vinh hạnh cho ngươi, không đến mấy năm là chúng ta có thể càn quét Hoa Lạt Tử Khuông, trở thành bá chủ của cả Âu châu đại lục, chỉ cần ngươi trung thành thì sẽ không thiếu phần của ngươi đâu".

Advertisement
"Vâng, cảm ơn nguyên soái..."
Chủ thành La Sát.

An Na nhìn vô số quân đội từ phía xa đó, ánh mắt tràn ngập vẻ kiên nghị, mặc dù tất cả đã không thể thay đổi nữa nhưng cũng phải chiến đấu vì tôn nghiêm cuối cùng.

"Tùng...!tùng...!tùng..."
Tiếng trống trận tiến công của Khoa Nhĩ Mạn vang lên, hàng trăm chiếc xe ném đá khổng lồ dẫn đầu bắt đầu tấn công.

"Sưu...!sưu...!sưu..."
"Sưu...!sưu...!sưu..."
Sau khi vô số đá lớn xẹt qua trên bầu trời thành đường vòng cung rồi rơi xuống thành chủ La Sát, đế quốc Khoa Nhĩ Mạn đã lựa chọn tấn công không khác biệt ngay từ đầu, căn bản không bận tâm đến đá lớn này có thể tấn công được tường thành hay không, mục đích của chúng chính là hoàn toàn phá hủy cả tòa thành trì này.

Lượng lớn nhà cửa trong thành trực tiếp bị phá hủy, khắp nơi đều là dân chúng bị đè chết và chấn thương...!
"A...!đau chết ta rồi..."
"Cứu mạng..."
"Không...!con ta...!hãy cứu con ta..."

Đối mặt với đợt tấn công này, binh lính tộc La Sát lại không thể làm gì, bọn họ chỉ đành chờ đợi quân địch tấn công tới sau khi ngồi không canh giữ trên tường thành.

Đúng hai canh giờ sau, xe ném đá mới dừng tấn công, khắp nơi trong thành La Sát đã tử thương vô số, khắp nơi đều là những tiếng k3u rên thống khổ...!
"Tấn công..."
"Tùng...!tùng...!tùng...!tùng..."
Vô số binh lính Khoa Nhĩ Mạn phát động tấn công, những binh lính này đầu cuốn vải bố, lưng đeo lưỡi câu, sau lưng dắt hai thanh đoản đao, vừa nhìn đã biết là tộc du mục điển hình.

Những người này là bộ binh mà chỉ có Khoa Nhĩ Mạn mới có, chuyên môn dùng để phá thành, đặc điểm lớn nhất của họ chính là thiên về leo trèo.

"Sưu...!sưu...!sưu..."
Vô số cung tên b*n r* từ tường thành, lượng lớn binh lính Khoa Nhĩ Mạn ngã xuống đất, thế nhưng thế tấn công của đại quân không hề chậm lại.

"Nhanh...!nhanh tăng tốc, những người dẫn trước leo lên được tường thành sẽ được thăng chức ba bậc, thưởng trăm lượng vàng..."
"Giết..."
Một tháng nay, những người Khoa Nhĩ Mạn này gần như đã càn quét tất cả nơi đóng quân của tộc La Sát, khiến chúng tràn ngập quyết tâm tất thắng...!
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 638: 638: Không Có Mùi Vị Truy Sát Thì Thực Sự Rất Vô Vị


Rất nhanh, rất nhiều binh lính chạy đến phía dưới tường thành, xoay tròn móc câu trong tay rồi quẳng lên phía trên tường thành.

Binh lính trên tường thành thử dùng trường đao cắt đứt dây thừng, còn có rất nhiều binh lính cầm trường thương đâm vào kẻ địch đang trèo lên.

Binh lính trèo lên đông nhung nhúc không ngừng có người rơi xuống đất, khắp nơi là một mảng k4u rên thảm thiết...!
"A..."
Advertisement
"Tiếp tục tấn công...!xông lên..."
Binh lính Khoa Nhĩ Mạn phía sau bắt đầu bắn tên lên tường thành, rất nhiều binh lính tộc La Sát để lộ thân thể nháy mắt bị bắn chết.

Sau nửa canh giờ, không ít binh lính Khoa Nhĩ Mạn cuối cùng đã trèo lên nhưng lập tức bị bảy chi đội trường thương đâm chết tán loạn, cùng với càng lúc càng có nhiều người trèo lên tường thành, hai bên rất nhanh đã chém giết lẫn nhau...!
"Xe đâm tiến lên..."
"Ầm ầm ầm..."
Khi đã có không ít binh lính Khoa Nhĩ Mạn ở trên tường thành thì một cỗ xe đâm khổng lồ nhắm thẳng vào cổng thành La Sát mà lao tới.

Trên thành lâu.

Tộc chủ La Sát đang căng thẳng quan sát cả chiến tường.

"Công tước đại nhân, xe đâm của kẻ địch đã xuất động rồi".

"Vận chuyển dầu hỏa lên thành lâu, bất luận thế nào cũng phải giữ vững cổng thành, nhanh chóng xử lý sạch sẽ quân địch trên tường thành, nói với tất cả binh lính nếu như dám lùi lại một bước thì tất cả mọi người đều phải chết".

"Ầm ầm ầm..."
Xe đâm dưới sự yểm trợ của lính công thành rất nhanh đã tiến tới khu vực cổng thành, mấy chục binh lính giơ cao lá chắn bắt đầu kéo dây thừng.

"Dùng lực vào...!hắc...!hắc...!hắc...!thả..."
"Ầm..."
Thanh gỗ khổng lồ trực tiếp đâm sầm vào cổng thành, cả cổng thành liền dao động kịch liệt.

Nhưng đúng lúc này, trên thành lâu đang có rất nhiều chất dịch màu đen được đổ xuống, binh lính xung quanh liên quan đến xe đâm toàn bộ đều bị đổ đầy lên người.

"Dầu...!dầu hỏa...!cẩn thận".

Đúng lúc này một mồi lửa được ném xuống,
"Hô..."
Dưới trợ lực của dầu hỏa, xe đâm trước cổng thành và mấy chục binh lính nháy mắt bị biển lửa bao vây.

"A...!đau chết ta rồi..."
Chiếc xe đâm đầu tiên của kẻ địch đã bị phá hủy.

Kế tiếp đó, binh lính La Sát không ngừng xông lên tường thành cũng nhanh chóng gia nhập vào cuộc chiến, bọn họ đã không còn đường lui, chỉ có thể liều chết một phen...!
Đại doanh của quân Khoa Nhĩ Mạn.

Nguyên soái Vưu Nhân đang quan sát từ xa.

"Cuối cùng cũng có chút thú vị rồi, ta còn tưởng rằng tộc La Sát này hữu danh vô thực, giờ mới ra dáng chiến binh, không có mùi vị truy sát thì thực sự rất vô vị".

Ngải Mã Ốc Sâm bên cạnh nói: "Nguyên soái, không cần lo lắng, bọn chúng đây là biết bản thân không còn đường lui nên đang cố gắng giãy dụa cuối cùng, không bao lâu nữa chúng sẽ mất đi ý chí chiến đấu thôi".
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 639: 639: Vậy Liều Mạng Với Chúng Đi


"Ha ha...!ta thực ra không hề lo lắng chúng phản kháng mà ta lo rằng chúng sẽ không chiến đấu đã đầu hàng, như vậy thì quá nhàm chán rồi".

Sau đó Vưu Nhân ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

"Được rồi, xe đâm đã bị hủy, hôm nay cứ tạm tới đây thôi, truyền lệnh đại quân rút lui, ngày mai tiếp tục tấn công, đánh trận nhất định phải từ từ mới thú vị".

Advertisement
"Vù...!vù..."
Tiếng kèn hiệu rút lui của Khoa Nhĩ Mạn đã vang lên, binh lính đang leo lên dưới thành lập tức tụt xuống bắt đầu rút lui về sau, còn binh lính đã leo lên trên tường thành lại đành liều chết đến cùng.

Đô thành cũ của tộc La Sát, Pháo Đài Đỏ.

20 vạn binh lính quân Hắc Kỳ bắc cảnh lúc này đã tập kết tại đây...!
Trên Tinh Thần số 1, Đa Đoạt nhìn Khắc Đa đang vui đùa, trong lòng lại có cảm giác hạnh phúc khó hiểu, con mẹ nó hóa ra có con là cảm giác thế này, nhưng sau này...!phải làm sao để đối mặt với người phụ nữ điên đó đây? Khó nhằn đây...!khó nhằn...!

Thành chủ La Sát.

Đại chiến một ngày cuối cùng đã kết thúc, binh lính tử trận tạm thời không tính, chỉ riêng người bị thương do xe ném đá gây nên đã nhiều vô số kể, số lượng vốn đông đúc căn bản không thể chấp nhận loại tấn công này.

An Na dẫn người tuần tra khắp nơi trong thành trì, đâu đâu cũng là bách tính đã chết và vô số âm thanh k3u rên vì bị thương.

"Nữ vương bệ hạ, người bị thương nhiều quá, căn bản không thể kịp thời chữa trị, làm thế nào đây?"
"Cứu những người bị thương nặng trước..."
"Nhưng...!lương thực trong thành đã sắp hết rồi".

An Na dừng chân lại, nhìn đống hỗn độn xung quanh, nàng ta biết tất cả đều sắp kết thúc rồi, số mệnh của mình chỉ đành đến đây, còn tiếp tục đánh nữa chẳng qua cũng chỉ khiến nhiều người chết hơn mà thôi.

"Triệu tập tất cả tướng lĩnh trong thành, mở hội nghị khẩn cấp".

Nói xong câu này, An Na nhắm mắt lại, một giọt nước mắt rơi xuống, An Na dùng tay gạt đi rồi mỉm cười...!

Hóa ra ta cũng biết khóc, bản thân đã từng là một nữ nhân cao ngạo như vậy, không ngờ lại có ngày hôm nay, có lẽ ta thật sự nên chịu trách nhiệm cho tất cả việc này...!
Trong thành chủ La Sát.

An Na nhìn tướng lĩnh các quân rồi chậm rãi lên tiếng.

"Chư vị, trước mắt đại quân Khoa Nhĩ Mạn áp sát, còn chúng ta lại cạn kiệt đạn lương, tin rằng không cần ta nói thì các vị cũng biết chúng ta đã không thể chống cự được bao lâu nữa".

"Vậy liều mạng với chúng đi..."
"Đúng, nữ vương bệ hạ, chúng ta liều mạng với chúng đi..."
An Na mỉm cười lắc đầu.

"Hai ngày nay ta vẫn luôn nhớ lại những chuyện đã qua, nếu như ban đầu chúng ta không hợp tác với Hồ Lang, không chọc vào Bắc Lương thì có lẽ...!có lẽ sẽ không có kết cục như ngày hôm nay.

Mọi quyết định ban đầu đều là do ta làm cho nên ta nên chịu trách nhiệm cho kết quả ngày hôm nay".

"Nữ vương bệ hạ, việc này sao có thể trách người được, tất cả những gì người làm đều là vì tương lai của tộc La Sát ta, chỉ có điều sự việc không như mong muốn, nhưng ít nhất chúng ta đã cố hết sức rồi".
 
Back
Top Bottom