Tiên Hiệp Hoàng Tử Yêu Nghiệt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 320: 320: Ký Tên Hắc Kỳ Quân


“Lấy ra!”
Đại tướng tiên phong nhận thư, mở ra xem, càng xem càng lộ vẻ nghi hoặc.

“Tạm thời dừng tiến công, lập tức quay về báo cho Bạch đại nhân”.

Advertisement
Không bao lâu sau, thư đã được đưa đến trước mặt Bạch Đoàn.

Sau khi đọc nội dung bên trong, tay Bạch Đoàn giận run người.

“Bạch tướng quân, vì tránh cho người dân vô tội ở Biện Lương chịu thương vong, Hắc Kỳ Quân ta sẽ chờ các ngươi ở Lão Hà Khẩu.

Nếu thật sự là nam nhân thì đừng làm hại dân chúng”.

Ký tên: Hắc Kỳ Quân.

“Hắc Kỳ Quân đang bày trò gì? Tòa thành tốt như vậy không thủ, lại chạy đi thủ Lão Hà Khẩu”, Bạch Đoàn cả giận nói.

“Tướng quân, chẳng phải Hắc Kỳ Quân thật tâm suy nghĩ cho dân chúng Biện Lương đó sao? Bọn họ không muốn tổn thương người vô tội nên mới rút khỏi thành đấy!”
“Láo toét, đây là chiến tranh, nào có tâm tư quan tâm đến chết sống của dân chúng, chắc chắn có vấn đề gì đó”.

Bạch Đoàn nhìn chằm chằm vào bản đồ, hồi lâu vẫn không nhúc nhích, mãi một lúc sau, hắn ta đột nhiên quát to: “Hỏng rồi, đám phản tặc này muốn đánh lén thành Thiên Khải”.

Trong đại trướng, tất cả mọi người đều tỏ vẻ khiếp sợ.

“Bạch đại nhân, ngài có chắc không? Người của chúng ta đã tiến đến Lão Hà Khẩu để điều tra, chẳng mấy chốc sẽ có tin tức truyền đến.

Hơn nữa, đường đến thành Thiên Khải xa xôi, dọc đường phải trải qua mấy chục tòa thành, nếu như phản tặc thật sự làm vậy, chúng ta đã sớm nhận được tin tức rồi”.

Những người khác im lặng không nói, trong lòng mỗi người đều có tính toán của riêng mình.

Bạch Đoàn trầm mặc trong chốc lát rồi nói: “Bất kể thế nào, mau chóng công phá Lão Hà Khẩu, xác minh thật giả.

Nếu phản tặc thật sự muốn tiến công thành Thiên Khải thì chúng ta nhất định phải quay về cứu viện, dạy cho bọn họ một bài học”.

“Vậy còn thành Biện Lương thì nên xử trí thế nào?”
“Nếu phản quân đã không còn trong thành thì đánh cái quái gì nữa? Chẳng lẽ lại đi đồ sát dân chúng? Phân ra hai vạn nhân mã tiếp quản thành, những người còn lại dùng tốc độ nhanh nhất tiến đến Lão Hà Khẩu”.

Lão Hà Khẩu, tên như ý nghĩa, nó vốn là cửa sông đầu nguồn, hiện tại, nơi đây đã hoang phế, tạo thành một vùng đất hẹp dài, hai bên bờ nhô cao.

Tuy nhiên đường sông khá rộng, thế nên muốn phòng thủ không hề đơn giản.

Trong doanh trướng quân trấn thủ Lão Hà Khẩu.

“Lý tướng quân, ta đã xem qua địa hình phụ cận Lão Hà Khẩu, cơ hội duy nhất của chúng ta chính là tử thủ xung quanh đường sông, một khi đường sông bị đột phá, phía sau là vùng đồng bằng rộng lớn, với binh lực của chúng ta, chắc chắn không cầm cự được bao lâu”.

“Mạc tướng quân có ý gì xin cứ nói, đừng ngại”.

“Tướng quân nhìn xem, hai bên đường sông là dốc núi và rừng rậm, hơn nữa địa thế lại rất cao, đại quân không thể nào thuận lợi đi qua được.

Ta đã lệnh cho Hắc Kỳ Quân phá núi lấy đá, phá hỏng một bên rừng rậm, dù bọn họ có cường công thì cũng không được lợi”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 321: 321: “không Rõ Tung Tích”


“Ý kiến hay đấy, ta đồng ý xây dựng đập lớn, giằng co với kẻ địch ở đây”.

“Nhưng như vậy thì chúng ta buộc phải giáp lá cà cùng kẻ địch, đến lúc đó, sẽ tạo thành thương vong rất lớn”.

Advertisement
Lý Thành trầm mặc trong chốc lát rồi nói: “Một khi đã lưu lại thì không còn ý định sống sót rời đi nữa, nếu chúng ta chết có thể đổi lấy thái bình cho Trung Nguyên, đó là một cái chết ý nghĩa”.

Mạc Nhị Cẩu mỉm cười, duỗi tay ra và nói: “Đời này tìm được một tri kỷ, xem như chết có ý nghĩa”.

Lý Thành cũng mỉm cười và duỗi tay ra, nắm thật chặt tay Mạc Nhị Cẩu.

Khi gần 200 vạn liên quân Đại Lương đuổi đến Lão Hà Khẩu, Bạch Đoàn nhìn bản đồ, ánh mắt lóe lên tia hung tợn.

“Dò xét tình hình như thế nào?”
“Bạch tướng quân, theo như những gì chúng ta tra được, quả thực Lão Hà Khẩu có quân phòng thủ, nhưng theo suy tính thì… tối đa… tối đa chỉ có 20 vạn nhân mã mà thôi”.

“Cái gì? Chỉ 20 vạn thôi à? Vậy còn 60 vạn kia đâu?”
“Không rõ tung tích”.

“Vô liêm sĩ”.

Bạch Đoàn cảm giác mí mắt mình giật liên tục, tay hắn ta có hơi run, khẽ quát: “Chẳng lẽ bọn họ đến thành Thiên Khải thật sao? Vì sao đến giờ vẫn không nhận được hồi báo từ các thành trì? Có lẽ nào… bọn họ đều muốn tạo phản?”
“Đại nhân, nếu như phản quân thật sự tiến đến thành Thiên Khải, vậy thì chúng ta cần phải tranh thủ quay về cứu viện, người nhà của chúng ta… đều đang ở đó!”
“Làm sao quay về cứu viện bây giờ? Nếu đi đường cũ thì cần ít nhất mười ngày, hơn nữa, nếu phản quân không đến thành Thiên Khải như dự liệu thì xem như chúng ta phí công vô ích.

Làm vậy khác gì muốn chết? Trừ phi nhận được mệnh lệnh từ bệ hạ, bằng không, không thể quay về một cách đơn giản như vậy”.

“Hiện tại, chỉ có thể nhanh chóng công phá Lão Hà Khẩu, giành lấy quyền chủ động.

Dù phản quân có đến thành Thiên Khải đi nữa thì chúng ta cũng có thể đến cứu viện được.

Ba ngày, trong vòng ba ngày phải đánh hạ Lão Hà Khẩu”.

“Báo…”
Một binh sĩ chạy vào.

“Tướng quân, toàn bộ quân địch tập trung ở đường sông của Lão Hà Khẩu.

Ở giữa có đắp sáu cái đập lớn bằng bùn đất và đá, hai bên đường sông cũng không thể di chuyển được”.

“Xem ra là muốn quyết chiến với chúng ta ở giữa đường sông, được, ta sẽ khiến bọn họ hài lòng, lệnh cho 50 vạn nhân mã chuẩn bị sẵn sàng, ngày mai bắt đầu tiến công”.

Ngày hôm sau, khi mặt trời vừa mọc, trận chiến chắc chắn sẽ lưu vào sử sách này chính thức mở màn…
Bởi vì đường sông bị đập lớn chắn ngang nên hai bên quyết định từ bỏ kỵ binh.

Mười vạn quân Đại Lương xếp thành hàng chỉnh tề, bắt đầu tiến công lần thứ nhất.

Ở vị trí cách đường sông chưa đến 500 mét đã có tầng tầng lớp lớp binh sĩ tiến hành công kích.

“Đội súng kíp chuẩn bị… Ba phát một lượt… bắn…”
“Hàng thứ hai… ba phát một lượt… bắn…”
“Đoàng… đoàng… đoàng…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 322: 322: Bọn Họ Đã Sớm Buông Vũ Khí Bỏ Trốn


Đội súng kíp của Hắc Kỳ Quân xếp thành hàng tại đập lớn, bắt đầu điên cuồng xạ kích.

Vô số binh sĩ Đại Lương chen chúc lao đến, chẳng mấy chốc, bởi vì đường sông khá hẹp nên một lượng lớn người cùng tụ lại một chỗ.

Súng kíp không ngừng xạ kích khiến cho những binh sĩ dẫn đầu liên tục ngã xuống.

Còn quân đội Đại Lương thì nhanh chóng lấy ra từng tấm sắt thật to, ngăn ở phía trước.

Ngay lập tức, đội súng kíp mất tác dụng.

“Lệnh đội pháo nổ súng, tiết kiệm hỏa dược, tập trung bắn vào những binh lính cầm khiên của phe địch”.

Advertisement
“Ầm… ầm… ầm…”
Ngay khi kẻ địch đẩy mạnh tiến công, bỗng nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên, vô số binh sĩ hàng đầu cùng với khiên trên tay bị đánh bay.

“Á… đau chết mất…”

“Cứu ta…”
Trên chiến trường, những binh sĩ chưa chết hẳn kêu gào tê tâm liệt phế, khiến cho cả đoạn đường sông phút chốc biến thành địa ngục trần gian.

Nhìn thấy trận hình của quân địch đại loạn, đội súng kíp lại bắt đầu xạ kích.

Chẳng mấy chốc, đợt tấn công đầu tiên của kẻ địch đã bị đánh lui.

Đầu giờ chiều, vô số máy ném đá đã tập kết xung quanh đường sông, bắt đầu ném những tảng đá lớn vào đường sông nhỏ hẹp.

Rất nhiều công sự và đập lớn do Hắc Kỳ Quân xây dựng bị phá hủy, khắp con đường sông toàn là đá tảng.

Khi máy ném đá vừa dừng hoạt động, bên ngoài đường sông, quân đội Đại Lương nhanh chóng xếp thành hàng, chuẩn bị một đợt tiến công mới.

“Mau… mau… dọn dẹp sạch sẽ đá trên đập, dọn vị trí cho đội súng kíp, nhanh chóng đưa những binh sĩ bị thương rời khỏi chiến trường”.

Mười vạn binh binh sĩ Hắc Kỳ Quân nhận được lệnh ngừng bắn, chỉ lưu lại 2 vạn quân của đội súng kíp.

Khi một binh sĩ súng kíp chết, sẽ lập tức có người khác thay vào.

Mười vạn quân thủ thành Biện Lương thì tạm thời giữ nhiệm vụ hậu cần, phụ trách khiêng các binh sĩ bị thương ra ngoài và dọn dẹp chiến trường.

Không bao lâu sau, đợt tiến công thứ hai đã bắt đầu.

Lần này quân địch không công kích ồ ạt như trước, mà chia nhóm, xếp thành hàng, mang theo một loại cung nỏ được đặc chế, mỗi lần có thể b4n ra ba mũi tên ngắn.

Khi đội súng kíp của Hắc Kỳ Quân xạ kích, cung nỏ cũng tiến vào phạm vi xạ kích.

Vô số mũi tên đón gió lao ra, ngay lập tức, hai bên đều có rất nhiều binh sĩ bị thương và chết.

Nhìn thấy có người trên đập bị ngã xuống, những binh sĩ phía dưới sẽ lập tức xông lên, nhặt súng kíp và tiếp tục bắn.

Có lẽ đây là trận chiến tàn khốc nhất mà rất nhiều người trong số họ từng trải qua, đặc biết là đối với những binh sĩ Đại Lương đã rất nhiều năm không giao chiếm.

Gần như mỗi một người tiến vào đường sông đều không thể sống sót trở ra, chỉ có người mới liên tục thay vào.

Binh sĩ Đại Lương tái mặt, nếu không phải có quan giám trảm sau lưng, bọn họ đã sớm buông vũ khí bỏ trốn.

Đại doanh của liên quân Đại Lương.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 323: 323: Đội Súng Kích Chuẩn Bị


"Báo..."
Một binh lính chạy vào.

"Tướng quân, quân địch toàn bộ tập trung ở đường sông Lão Hà Khẩu, hơn nữa còn đang xây dựng sáu con đập lớn làm bằng bùn đất và đá ở giữa đường sông, hai bên bờ sông cũng không thể đi lại".

Advertisement
"Xem ra đây là muốn quyết chiến với chúng ta ở giữa đường sông rồi, được, vậy thì thỏa mãn bọn chúng, mệnh lệnh tiền quân 50 vạn người ngựa ngày mai bắt đầu phát động tấn công".

Ngày hôm sau khi mặt mới mọc, trận chiến định sẵn sẽ ghi vào lịch sử này đã bắt đầu...!
Do đập nước lớn trong đường sông được xây dựng cao lớn, hai bên đều từ bỏ kỵ binh, 10 vạn quân đội Đại Lương chỉnh tề xếp thành hàng bắt đầu đợt tấn công đầu tiên, đội tiên phong rậm rạp đã bắt đầu cách đường sông bên ngoài chưa đến 500 thước.

"Đội súng kích chuẩn bị...!tất cả cùng bắn...!bắn..."
"Hàng thứ hai...!tất cả cùng bắn...!bắn..."

"Bịch...!bịch...!bịch..."
Đội súng kích quân Hắc Kỳ xếp hàng phía trên đập nước lớn đã bắt đầu điên cuồng nhắm bắn, vô số binh lính Đại Lương chen chúc mà tới rất nhanh do đường sông chật hẹp tập trung lại với nhau, súng kích không ngừng bắn, khiến đội binh lính phía trước từng lớp ngã xuống.

Còn quân đội Đại Lương cũng nhanh chóng lấy ra một tấm thiết bản khổng lồ, chắn ở phía trước, súng kích lập tức mất đi tác dụng.

"Truyền lệnh đội đại bác khai hỏa, tiết kiệm hỏa dược, chỉ tập trung nhắm vào thuẫn bài thủ của kẻ địch".

"Oanh...!oanh...!oanh..."
Khi quân địch từng bước bước về phía trước, những cú nổ khổng lồ bắt đầu vang lên, vô số binh lính hàng đầu, thiết bản khổng lồ đó cũng bị nổ cho bay đi.

"A...!đau chết ta rồi..."
"Cứu ta..."
Binh lính chưa chết trên chiến trường cùng hò hét k3u rên tê tâm liệt phế, khiến cả đường sông trong thời gian ngắn trở thành luyện ngục nhân gian.

Nhìn thấy trận hình tiền tuyến của quân địch đại loạn, đội súng kích cũng không ngừng tiếp tục bắn phá, rất nhanh lượt tấn công đầu tiên của kẻ địch đã bị đánh cho rút lui...!
Buổi chiều vừa mới bắt đầu, vô số máy ném đá được tập kết xung quanh đường sông, bắt đầu ném đá vào đường sông chật hẹp.

Rất nhiều công sự và đập lớn do quân Hắc Kỳ xây dựng trực tiếp bị phá hủy, cả đường sông khắp nơi đều là đá rơi.

Khi máy ném đá dừng tấn công, quân đội Đại Lương bên ngoài nhanh chóng xếp hàng, chuẩn bị bắt đầu vòng tiến công mới.

"Nhanh...!nhanh...!nhanh dọn dẹp sạch sẽ đá trên đập lớn, dọn dẹp vị trí cho hàng ngũ súng kích, những người tử thương nhanh chóng rút khỏi chiến trường".

Mệnh lệnh mà 10 vạn binh lính quân Hắc Kỳ nhận được chính là người nghỉ súng không nghỉ, súng kích còn lại chỉ có 2 vạn khẩu, sau khi binh lính đội súng kích tử thương, lượt mới nhanh chóng được đưa lên thay thế.

10 vạn thủ quân Biện Lương thì tạm thời đảm nhận nhiệm vụ hậu cần, phụ trách vận chuyển người thương vong, dọn dẹp chiến trường.

Rất nhanh đợt tiến công thứ hai đã bắt đầu, lần này quân địch không tấn công như ong vỡ tổ nữa mà phân thành hai lượt xếp hàng, toàn bộ mang theo một loại cung nỏ đặc chế, một lần có thể bắn được ba mũi tên ngắn.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 324: 324: Người Mình Mà Cũng Giết Ư


Khi đội súng kích của quân Hắc kỳ bắt đầu bắn, cung nỏ đã tiến vào phạm vi ngắm bắn, vô số tên ngắn b4n ra nhanh như gió, chớp mắt hai bên đều tử thương khắp nơi trên mặt đất.

Nhìn thấy có người ngã xuống từ trên đập lớn, binh lính ngồi xổm dưới đập lập tức xông lên nhặt súng kích tiếp tục bắn.

Advertisement
Đây là trận chiến tranh tàn khốc nhất mà rất nhiều người trải qua, đặc biệt là đối với những binh lính Đại Lương nhiều năm không chiến đấu đó, gần như mỗi người đi vào trong đường sông đều không có một ai sống sót trở ra, chỉ có không ngừng bù đắp vào...!
Vô số binh lính Đại Lương mặt mày tái mét, nếu như không phải có quan giám sát sau lưng thì căn bản không muốn bước tiếp nữa.

Đại doanh liên quân Đại Lương.

"Bạch tướng quân, cứ tiếp tục đánh như vậy thì tổn thương thực sự quá lớn, ngắn ngủi một ngày đã tử thương vượt quá 5 vạn, rất nhiều binh lính thậm chí còn bắt đầu sợ chiến đấu rồi".

"Đánh trận làm gì có chuyện không có người chết, phía đối diện quân Hắc Kỳ cũng tử thương 2 3 vạn người rồi, các người không nhìn thấy sao? Bọn chúng không sợ, 200 vạn người chúng ta ở đây còn sợ cái gì?"
Đại trướng trong quân liên quân Đại Lương.

"Chư vị, tin rằng các vị đều rõ tình hình hiện tại, 60 vạn nghịch tặc không rõ đi về phía nào, nhưng rất có khả năng là chạy thẳng tới thành Thiên Khải, mặc dù ta cũng không dám chắc chắn, nhưng nghịch tặc còn lại ở Lão Hà Khẩu đã tỏ rõ rằng muốn chúng ta ngăn cản gắt gao ở đây, bọn chúng chống cự càng điên cuồng chứng minh rằng vấn đề càng nghiêm trọng, chư vị có ai có ý kiến gì không?"
"Bạch tướng quân, đường sông Lão Hà Khẩu thực sự chật hẹp, người ngựa của chúng ta có nhiều hơn cũng không thể phát huy, cứ tiếp tục giằng co chỉ khiến hai bên cùng tiêu hao, chi bằng chúng ta để lại một nửa đóng quân ở đây, lại phân ra một nửa quay về đường cũ, đề phòng bất trắc, ngài thấy thế nào?", một vị tướng quân nói.

Một vị tướng quân khác lo lắng nói: "Việc này e rằng không ổn, một là chúng ta vẫn chưa nhận được mệnh lệnh rút lui của thành Thiên Khải, hai là nếu như phân quân ra hành động, ngộ nhỡ 60 vạn đại quân nghịch tặc đột nhiên tập kích, người ngựa chúng ta để lại e rằng không thể chống cự được.

Khả năng chiến đấu của quân Hắc Kỳ thiết nghĩ các vị đều biết rõ, nếu như không có ưu thế về số người tuyệt đối, chúng ta căn bản không hề có phần thắng, mạt tướng đề nghị trong toàn quân rút thăm sinh tử, không ngừng tiến công, hiện tại bọn chúng nhiều nhất còn có 15 vạn người ngựa, tin rằng không thể chống đỡ được bao lâu".

Bạch Đoàn thở dài, nói: "Vốn dĩ cho rằng ba ngày là có thể hạ được Lão Hà Khẩu, giờ đã quá bốn ngày rồi, đại quân ta lại không tiến được nửa bước, Bạch Đoàn ta một đời chưa từng thúc thủ chịu trói như thế này, trước mắt cũng chỉ có thể rút thăm sinh tử thôi, đi đi".

Trong cả liên quân Đại Lương, lòng người hoảng sợ, thăm sinh tử đã rất nhiều năm chưa xuất hiện rồi, rất nhiều binh lính biết về lá thăm sinh tử, đều biết đây có nghĩa là gì.

"Ca...!thăm sinh tử này rốt cuộc là cái gì thế, sao mọi người đều căng thẳng như vậy?"
"Chính là mỗi 10 binh lính sẽ chọn ra một người tạo thành đội cảm tử, tấn công kẻ địch, nếu như không hạ được kẻ địch thì tiếp tục rút, đến khi chiến thanh kết thức.

Binh lính rút trúng thăm một khi gia nhập chiến tường chỉ có thể không ngừng xông lên, một khi lùi bước sẽ bị quân đội giám sát bắt chết lập tức".

"Cái gì? Người mình mà cũng giết ư?"
"Hết cách rồi, chỉ cần cứ nghĩ ôm suy nghĩ may rủi, con người sẽ không dốc toàn lực ứng phó, cho nên quân đội phát minh ra thăm sinh tử là để chúng ta hoặc là hạ được trận địa của kẻ địch, hoặc là chết".
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 325: 325: Cho Người Của Ta Lên Nhé


Thống soái thân quân rất nhanh bắt đầu tới từng quân đoàn, từng quân doanh.

"Ai là con trai độc nhất trong nhà ra khỏi hàng, đã có vợ con ra khỏi hàng...!những người này có thể miễn rút thăm, những người khác theo thứ tự, mỗi tổ 10 người bắt đầu rút thăm..."
Rất nhanh lớp đầu tiên gần 10 vạn người được rút ra, ai ai mặt cũng xám ngoét như tro tàn.

Advertisement
"Ca...!đệ...!đệ rút trúng rồi, làm thế nào đây?"
"Đừng sợ, ca thay đệ đi, sau này nhớ không được khiến mẫu thân tức giận nữa, chăm sóc mẫu thân cho tốt nhé".

"Ca...!vậy còn huynh thì sao?"
"Huynh đệ, đây là số mệnh, tránh cũng không được".

"Ca..."
10 vạn binh lính rút thăm sinh tử được phân thành hai tổ, mỗi tổ 5 vạn, uống xong rượu hùng tráng là bắt đầu đợt tấn công của bọn họ.

Gần 5 vạn người ngựa không một ai hô hào, ai ai cũng ánh mắt đỏ ngầu nhìn về phía trước, khi còn cách khoảng 500 thước là bắt đầu tru lên như sói đói lao tới...!
Mạc Nhị Cẩu từ xa nhìn thấy đội quân tấn công hôm nay, có một dự cảm rất không tốt.

"Lý đại nhân, binh lính hôm nay cảm giác có gì đó không đúng".

Lý Thành cũng lo lắng nói: "Nếu như ta đoán không nhầm thì bọn họ nhất định là đã rút thăm sinh tử, cho nên hôm nay những người này căn bản không có ý định sống quay về".

Mạc Nhị Cẩu thở dài nói: "Haiz, đều là anh hùng, chiến tranh đánh đến mức này đã không còn phân đúng sai nữa, bảo mọi người chuẩn bị kỹ lưỡng, trận đánh tiếp theo e rằng sẽ khó đánh hơn đấy".

Khi loạt bắn của đội súng kíp khiến từng hàng quân địch ngã xuống, kẻ địch phía sau lại không còn tránh né mà mượn sự che chắn của người phía trước, càng xông lên liều mạng hơn.

Vô số cung nỏ không ngừng bắn về phía đập lớn trong đường sông, mặc dù cự ly bắn và lực sát thương của bọn họ còn lâu mới bằng súng đạn, nhưng dạng tấn công cường hãn không sợ chết này vậy mà lại khiến bọn họ áp tới càng lúc càng gần.

Rất nhanh có không ít binh lính xông đến đập nước lớn, đội súng kíp nhất thời căn bản không có thời gian để ý đến quân đội ở phía trước và hai bên sườn phía sau, chớp mắt vô số người bị bắn giết.

"Rút...!rút về đập lớn số ba, thuẫn bài thủ lên, chặn kẻ địch lại".

Đội súng kíp nhanh chóng bắt đầu rút lui về sau, rất nhiều thuẫn bài thủ, trường thương thủ quân Hắc Kỳ xông lên đập nước lớn, hai bên chớp mắt liền giáp lá cà với nhau.

Từng cỗ thi thể trượt xuống từ hai bên sườn đập nước, từng binh lính mới lại xông lên đập nước.

Lý Thành lo lắng đứng nhìn, nói với Mạc Nhị Cẩu: "Cứ tiếp tục như vậy thì người của chúng ta sẽ tiêu hao không chịu nổi đâu".

"Hết cách rồi, trận này bắt buộc phải vượt qua".

"Cho người của ta lên nhé?"
"Không được, tình hình trận chiến lúc này có cho người của ông lên cũng vậy, mệnh lệnh cho đội đại bác, hỏa lực chi viện, mỗi khẩu pháo bắn 10 phát".

"Oanh...!oanh...!oanh".

Tuyệt đại đa số hỏa dược đều được Lãnh Thiên Minh mang tới thành Thiên Khải, bởi vì nếu như không có hỏa lực cường đại, muốn hạ được thành Thiên Khải trong thời gian ngắn căn bản là không thể, cho nên Mạc Nhị Cẩu vẫn luôn không nỡ sử dụng hàng loạt.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 326: 326: Lại Rút Thêm Một Lượt Thăm Sinh Tử Nữa Ư


Lượt pháo này hiệu quả vượt qua những lần trước đây, gần như mỗi khẩu pháo đều rơi vào trong đám người, hàng vạn quân địch trực tiếp bị nổ thương vong, khi mặt trời sắp xuống núi, hai mặt sườn của con đập nước lớn đầu tiên đã bị thi thể lấp đầy, hình thành nên một con đường thi thể...!
Số ít binh lính Đại Lương đã hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu, muốn bỏ chạy, nhưng vừa chạy ra khỏi đường sông thì bị quân giám sát phía sau bắn chết toàn bộ.

"Đội thứ hai chuẩn bị...!tiến công...!ai rút lui sẽ phải chết".

Advertisement
Chém giết cả một ngày trời, mặc dù quân Hắc Kỳ chiếm ưu thế nhưng cũng còn lại không đến 3 vạn người, khi lại thấy 5 vạn quân địch điên cuồng xông tới, ánh mắt Mạc Nhị Cẩu tràn ngập sự điên cuồng.

"Truyền lệnh toàn quân, rút về đập lớn cuối cùng, đội súng kíp quân Hắc Kỳ dàn trận đợi lệnh".

Vô số quân đội chen chúc kéo tới, rất nhanh đã chật ních cả đường sông, Mạc Nhị Cẩu lạnh lùng nhìn những binh lính này, hô lớn: "Nổ..."
Khi bốn năm vạn quân địch vượt qua 4 5 con đập lớn phía trước, sắp xông tới con đập cuối cùng thì cả con đường sông bắt đầu nổ tung, bên dưới mỗi đập chắn nước đều đã được chôn rất nhiều hỏa dược và dầu hỏa từ trước, vụ nổ khiến dầu hỏa cùng phát nổ...!
Cả con đường sông chớp mắt biến thành địa ngục, quân địch chưa bị nổ chết cơ thể bắt đầu bén lửa bùng cháy, 5 vạn binh lính Đại Lương tiến công căn bản không có chỗ để tránh, binh lính quan sát trận chiến hai bên đều không kiềm chế được phải nhắm mắt lại.

"Đội súng kíp...!tất cả cùng bắn...!bắn..."
"Bịch...!bịch...!bịch..."
Lần này không phải vì tàn sát mà là để cứu vớt, giúp bọn họ sớm được giải thoát, rời khỏi địa ngục...!
Khi mặt trời xuống núi, cả con đường sông vẫn còn thi thể đang bốc cháy âm ỉ, mùi hôi thối bốc lên khiến vô số người cả hai bên không nhịn được mà nôn mửa.

Chiến tranh chính là như vậy, đến cuối cùng đúng sai đã không còn ý nghĩa gì nữa, gi3t ch3t đối phương mới là mục đích duy nhất.

Đại trướng liên quân Đại Lương.

Tất cả mọi người đều trầm mặc đứng ở đó, không có một ai lên tiếng, Bạch Đoàn đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt đã ngấn nước.

"Bạch Đoàn ta một đời giết người vô số, tự cho rằng là vì thiên hạ đại đạo, được làm vua thua làm giặc, có vương giả nào mà không dẵm lên vô số thi thể để bước lên, nhưng hôm nay ta thật sự không biết việc bản thân làm rốt cuộc là đúng hay sai".

"Bạch tướng quân, trước mắt sĩ khí trong quân giảm sút, rất nhiều quân đoàn đã bắt đầu xuất hiện lượng lớn đào binh, nhưng quân Hắc Kỳ ở Lão Hà Khẩu đã không còn lại bao nhiêu, chỉ cần tấn công mạnh mẽ thêm mấy lần nữa thì tin rằng có thể hạ được".

Bạch Đoàn lạnh lùng nói: "Lại rút thêm một lượt thăm sinh tử nữa ư?"
"Việc này..."
"Hiện tại đập lớn trong đường sông cơ bản đã bị nổ tung, phát chiến xa thiết giáp lên đi, cường công...!ta không tin Lão Hà Khẩu này được làm bằng sắt".

Đại Lương, đại điện thành Thiên Khải.

Hiên Vũ Khuyết lúc này đã càng lúc càng gắt gỏng, hắn ta hiện tại không chấp nhận được người khác có một chút phản đối nào.

"Bệ hạ...!bệ hạ...!không hay rồi".

Một quan viên chạy vào.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 327: 327: Khiến Chúng Mặc Kẹt Lại Trong Đường Sông


Hiên Vũ Khuyết cũng đứng bật dậy, tức giận quát: "Việc này sao có thể, bọn chúng không phải đang ở Biện Lương sao? Bạch Đoàn vừa gửi thư về không phải nói đang giao chiến sao?"
"Thần cũng không biết, nhưng quân Hắc Kỳ đã vượt qua Minh Hà, sắp tới thành Thiên Khải rồi".

Advertisement
Hiên Vũ Khuyết phẫn nộ gào lên: "Việc này sao có thể, từ Biện Lương tới đây cho dù có bí mật thế nào cũng phải vượt qua mười mấy thành trì, lẽ nào không có một thành trì nào phát hiện ra? A...!một đám nghịch tặc, ta phải gi3t ch3t hết bọn chúng".

"Bệ hạ, trước mắt vẫn phải nghĩ sách lược đối phó đã, một khi thành Thiên Khải rơi vào tay quân Hắc Kỳ thì chúng ta sẽ không còn khả năng trở tay nữa".

"Dựa vào chúng mà cũng muốn đoạt được giang sơn của Hiên Vũ ta ư, nằm mơ giữa ban ngày, lập tức truyền lệnh cho Bạch Đoàn, dẫn đại quân quay về chi viện, không được chậm chễ một khắc nào, vệ quân tập kết trong thành tiến hành phòng ngự, thành Thiên Khải ta từ ngày xây dựng đến nay chưa từng bị thất thủ lần nào, lần này cũng không thể".

Thành Biện Lương, Lão Hà Khẩu.

Mấy trăm chiếc chiến xa bọc thép tiến vào đường sông, bởi vì khắp nơi đều là đá vụn, thậm chí còn có thi thể chưa kịp dọn đi, cho nên tốc độ di chuyển rất chậm.

"Lão Mạc, tiếp theo để thủ quân thành Biện Lương chúng ta lên đi, quân Hắc Kỳ các cậu đã không còn lại bao nhiêu nữa".

Mạc Nhị Cẩu cười nói: "Biết tại sao ta vẫn luôn không nỡ dùng hỏa dược không? Chính là để đợi đám chiến xa bọc thép này của Đại Lương, hiện tại vũ khí mà hai bên sử dụng căn bản đều đã tiêu hao, ta sẽ giải quyết khó khăn cuối cùng này cho ông, còn lại thì phải dựa vào các ông rồi, nhất định phải tiếp tục kiên trì ít nhất ba ngày để tranh thủ càng nhiều thời gian càng tốt cho đại vương".

"Cậu muốn đối phó với đám chiến xa bọc thép này thế nào?"
"Còn đánh thế nào được nữa, cùng cách với cửa khẩu Biện Lương Trường Thành trước đây".

"Nhưng lần này không giống nhau, số lượng chiến xa của đối phương nhiều như vậy, các cậu nổ cũng không hết được đâu".

"Không cần phải nổ hết, chỉ cần có thể phá hủy những chiếc tiến vào đường sông là được, đám chiến xa rậm rạp này có thể giúp ông chặn đứng lại quân địch".

Lý Thành từ xưa tới nay chưa từng sợ chết, nhưng nhìn thấy ánh mắt tràn ngập tín ngưỡng, không sợ chết đó của quân Hắc kỳ lại khiến ông ta có cảm giác vô lực, bản thân có lẽ vĩnh viễn cũng không đạt được đến cảnh giới này.

Vô số chiếc chiến xa đi theo số binh lính không đếm hết được sắp tiến tới đập lớn cuối cùng, đột nhiên hàng loạt tiếng đại bác vang lên, chiến xa phía trước lại bình yên vô sự.

"Nhắm chuẩn vào chiến xa kẻ địch phía sau bắn phá, khiến chúng mặc kẹt lại trong đường sông".

Khi chiến xa phía trước nhận ra được vấn đề thì chỉ còn lại một lựa chọn cuối cùng.

"Đường phía sau bị chặn đứng rồi, xông lên đi, vượt qua đường đập cuối cùng này là chúng ta thắng rồi".

Đúng trong lúc này, gần vạn quân Hắc Kỳ sớm đã mai phục trên ngọn cây cao ở hai bên sườn lại đột nhiên xông ra, có người thì trực tiếp nhảy từ trên xuống, có người lại men theo sườn núi chạy ra, có người thì trượt dây thừng xuống.

Khi đội xe không kịp quay đầu giương mắt lên nhìn mới phát hiện ra, rất nhiều người trong đó trên người còn mang theo pháo hoa, những quân đội Đại Lương này chưa từng trải qua trận chiến cửa khẩu Biện Lương cho nên căn bản không ngờ được lại có cách đánh đồng quy vu tận này...!
"Oanh...!oanh...!oanh..."
"Chặn bọn chúng lại, không được để bọn chúng tiếp cận chiến xa".
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 328: 328: Đây Là Tướng Lĩnh Của Quân Hắc Kỳ


Bên trong mỗi chiến xa đều có mười mấy binh lính điều khiển, căn bản không kịp bỏ chạy, binh lính phía sau bạt mạng tiến lên, muốn ngăn cản quân Hắc Kỳ nhưng quân Hắc Kỳ xông tới lại không hề có ý định đánh thắng rồi sống sót quay về, có người đã bị trúng tên nhưng vẫn cắn răng xông về phía chiến xa của kẻ địch...!
Lý Thành và Mạc Nhị Cẩu đứng từ xa nhìn, nước mắt của Mạc Nhị Cẩu tuôn xuống từng giọt từng giọt, 10 vạn quân Hắc Kỳ của mình đã không còn lại bao nhiêu, nhưng bọn họ không một ai sợ hãi...!
Advertisement
Lý Thành đột nhiên bật khóc.

"Lão Mạc, cứ tiếp tục đánh thì quân Hắc Kỳ thật sự sẽ chết sạch mất, để chúng ta lên đi, cậu dẫn quân Hắc Kỳ còn lại mau chóng rút lui, các cậu đã làm rất tốt rồi".

Mạc Nhị Cẩu đột nhiên quay đầu, lau nước mắt đang chảy, cười nói: "Binh lính của ta đều đã tử trận rồi, sao ta có thể một mình rời đi, Lý Thành, tiếp theo phải dựa vào các ông rồi".

Nói xong Mạc Nhị Cẩu liền đi về phía trước.

"Lão Mạc, cậu muốn làm gì?"
Mạc Nhị Cẩu không quay đầu lại mà đi đến phía trước quân trận quân Hắc Kỳ còn sót lại cuối cùng.

"Các huynh đệ, khoảnh khắc cuối cùng đã đến rồi, từ khi đại vương rời đi, chúng ta đã kiên trì thủ vững tại nơi này 20 ngày, các vị đều làm rất tốt, kiếp sau mọi người đừng quên nhìn đàn trâu ngựa mình nuôi trong nhà nhé, đó chính là Mạc Nhị Cẩu ta đang báo đáp ân tình kiếp này của các vị đấy, giết..."
Quân Hắc Kỳ còn lại cứ như vậy mà toàn bộ xông ra, Mạc Nhị Cẩu đã nghĩ qua rất nhiều cách, muốn thủ vững tại đây 15 ngày gần như là nhiệm vụ không thể hoàn thành, cho nên từ bắt đầu hắn ta đã chuẩn bị trước tinh thần ắt sẽ phải chết rồi.

Trận chiến này càng thêm người càng bất lợi, cho nên chỉ có thể tự mình tiến lên, có thể kiên trì được bao lâu thì kiên trì bấy lâu, còn lại thì đành nghe theo số trời vậy...!
Lý Thành muốn ngăn cản nhưng lại biết sẽ không có tác dụng, đã đánh đến tình hình này rồi, mạng của ai cũng đều đã không còn quan trọng nữa, đến khi ông ta tận mắt nhìn thấy đầu của Mạc Nhị Cẩu bị một đao chém rơi xuống...!
Lý Thành cuối cùng lau nước mắt, hô lớn lên: "Truyền lệnh toàn quân xếp hàng, chuẩn bị nghênh chiến..."

Binh lính Biện Lương đã ở đây quan sát trận chiến gần 10 ngày, lúc này ai ai cũng ánh mắt đỏ ngầu, trong mười mấy ngày cùng chiến đấu với quân Hắc Kỳ, mọi người sớm đã trở thành huynh đệ rồi, quân Hắc Kỳ lại càng trở thành tín ngưỡng của bọn họ, đúng 10 vạn binh lính quân Hắc Kỳ trừ những người bị thương ra thì đã toàn quân bị diệt, đến cuối cùng cũng không có một ai bỏ chạy.

"Đây là tướng lĩnh của quân Hắc Kỳ, ta đã chém rơi đầu hắn ta, quân Hắc Kỳ đã bị tiêu diệt..."
"Tốt quá rồi, quân Hắc Kỳ cuối cùng đã bị giết sạch rồi..."
Vô số binh lính Biên Lương vỗ tay hoan hô, đột nhiên lại trở nên yên tĩnh, do bọn chúng nhìn thấy vô số thủ quân Biện Lương mặc trang phục giống bọn họ lại đang đứng trên con đập lớn cuối cùng...!
"Quân Hắc Kỳ đã chết hết rồi, Đại Lương chúng ta đừng đánh người mình nữa".

"Đúng, các ngươi đầu hàng đi, các ngươi không phải là đối thủ của chúng ta đâu".

"Lý tướng quân, ta biết ông, các ngươi mau chóng đầu hàng đi".

Ánh mắt Lý Thành hằn lên tia máu, nhìn tên binh lính tay đang xách đầu của Mạc Nhị Cẩu, gào lên nói: "Giết..."
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 329: 329: Hắc Kỳ Quân Không Thể Chiếm Được”


Không đợi quân đội Đại Lương bên dưới đập kịp phản ứng, quân thủ thành Biện Lương đã ồ ạt xông lên.

Trên khoảng đất trống nhỏ hẹp, nơi chiến xa bị hư hỏng, quân Biện Lương tựa như phát điên, dùng đao chém và đá nện, thậm chí có người còn dùng răng cắn…
Nay, sĩ khí quân Đại Lương đang trên đà giảm xuống, bọn họ đã khi nào nhìn thấy kiểu đấu đá như vậy chứ, gần như tất cả đều bị dọa đờ ra, cả đám lật đật lui về sau, hòng tránh thoát khỏi đường sông.

“Tướng quân, tiền phương hồi báo, Hắc Kỳ Quân đã bị diệt toàn quân, hiện tại chỉ còn lại 10 vạn quân thủ thành Biện Lương”.

Advertisement
Rốt cuộc, Bạch Đoàn cũng nở nụ cười.

“Được, cuối cùng thì Hắc Kỳ Quân cũng đã bị diệt, vậy mà khiến chúng ta tổn thương gần 30 vạn nhân mã, đúng là không thể tưởng tượng được.

Lệnh cho đại quân, ngày mai vượt đường sông, nhanh chóng tìm kiếm tung tích của kẻ địch”.

“Tướng quân… đường sông… đường sông vẫn chưa chiếm được…”
Bạch Đoàn giật mình nói: “Cái gì? Không phải Hắc Kỳ Quân đã chết sạch rồi sao? Sao vẫn chưa chiếm được hả?”
“Còn có mười vạn quân thủ thành Biện Lương…”
“Đám ô hợp kia à? Chẳng phải chỉ một lần công kích là có thể giải quyết được à…?”
“Nhưng mà… nhưng mà bọn họ đã cản được 5 đợt công kích của chúng ta rồi, các binh sĩ trốn về được đều nói bọn họ… bọn họ còn đáng sợ hơn Hắc Kỳ Quân”.

Bạch Đoàn sững sờ, lộ vẻ không dám tin, đột nhiên, hắn ta quát to: “Sao có thể thế chứ? Sao có thể? Ta đã từng gặp đội quân đóng ở đây, cùng lắm chỉ là một đám già yếu, sao có thể trở nên lợi hại chỉ trong thời gian ngắn như vậy được? Nói cho ta biết, vì sao?”
“Tướng quân, hiện tại các binh sĩ đều đang điên cuồng truyền tai nhau, nói rằng Bắc Lương Vương chính là chiến thần hạ phàm, đội quân của hắn sẽ được thần linh phù hộ, dù chúng ta có đánh thắng thì cũng sẽ bị trời phạt…”
Bạch Đoàn lộ vẻ nghiêm túc, nói: “Không đúng, chắc chắn có vấn đề, chắc chắn có vấn đề…”
“Báo… thành Thiên Khải gửi thư, cấp tốc…”
Một binh sĩ vội vàng chạy vào.

Bạch Đoàn đột nhiên có cảm giác bất an, sau khi mở thư ra xem, thoáng cái, hắn ta ngã ngồi trên ghế…
“Bạch tướng quân, ngài sao vậy? Ngài nói gì đi…”
Bạch Đoàn đờ đẫn nói: “Sáu mươi vạn đại quân của Hắc Kỳ Quân đã đến dưới thành Thiên Khải, chắc có lẽ hiện tại đã công thành rồi”.

“Cái gì?”
Trong đại trướng, tất cả mọi người đều sững sờ, những người có mặt ở đây đều là các tướng lãnh quyền cao chức trọng, đương nhiên, bọn họ biết điều này có ý nghĩa như thế nào…
“Bạch tướng quân, chúng ta phải lập tức quay về cứu viện, nếu lỡ như thành Thiên Khải bị chiếm, chúng ta… chúng ta còn đánh thế nào nữa?”
Bạch Đoàn cười khổ: “Quay về cứu viện bằng cách nào, hiện tại đường sông đã bị chặn, đại quân không thể triển khai thế công, chỉ có thể tiêu hao lẫn nhau.

Nếu vòng qua Lão Hà Khẩu, lộ trình sẽ tăng ít nhất 5 ngày”.

“Bạch tướng quân, vậy giờ chúng ta phải làm sao?”
“Chỉ có thể trông mong tường thành Thiên Khải đủ cao lớn, trong vòng nửa tháng, Hắc Kỳ Quân không thể chiếm được”.

Bạch Đoàn suy tư trong chốc lát rồi nói: “Tướng trấn thủ Lão Hà Khẩu hiện tại là ai?”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 330: 330: Có Thật Nhiều Đèn Biết Bay…”


“Lý Thành, vốn là phó tướng mặt trận Đông Hải”.

“Lý Thành… giúp ta viết một phong thư, nói rằng ta muốn gặp ông ta”.

Thành Thiên Khải.

Advertisement
“Ầm… ầm… ầm…”
Mấy trăm khẩu pháo hướng về phía tường thành Thiên Khải, không ngừng công kích.

Suốt hai canh giờ, tường thành cao lớn đã bị oanh tạc thê thảm, có rất nhiều nơi bị nổ chỉ còn một nửa…
“Hỏa lực của Hắc Kỳ Quân quá mạnh, sao thủ được bây giờ? Hay là chúng ta chạy đi!”
“Ngươi điên rồi à? Không thấy bệ hạ đích thân đến đây sao? Nếu lúc này bỏ chạy, coi chừng bị diệt cửu tộc đấy…”
Hiên Vũ Khuyết hiện đang ngồi trong công sự dưới cổng thành, lớn tiếng mắng: “Gần 200 vạn đại quân đánh với 20 vạn quân mà mất gần nửa tháng, đúng là sỉ nhục mà.

Tiếp tục gửi thư cho Bạch Đoàn, nói với hắn ta, trong vòng mười ngày, nếu không thể quay về cứu viện thì bảo hắn xuống suối vàng mà gặp con của mình”.

Trong doanh trướng 60 vạn liên quân.

Lãnh Thiên Minh nhìn thành Thiên Khải ở đằng xa, nói: “Thành Thiên Khải quả không hổ là tòa thành số một trong thiên hạ.

Độ cao cùng sự to lớn của nó khiến người ta phải chấn động, nếu là thành trì bình thường, với sức công phá bậc này e là đã sớm bị phá hủy?”
Lãnh Thiên Minh nói: “Hiện tại chỉ có thể cường công, cũng không biết có đủ thời gian hay không.

Ta và các vị tướng quân đã từng phân tích, tuy trong thành chỉ có vỏn vẹn 10 vạn quân canh giữ, nhưng tường thành cao lớn, có đủ các loại công sự phòng ngự, chỉ sợ phải mất ít nhất 1 tuần mới có thể chiếm được.

Hơn nữa, nếu Hiên Vũ Khuyết từ bỏ bên ngoài thành, dốc toàn lực thủ hộ hoàng thành Thiên Khải thì càng rắc rối hơn”.

Lưu Bất Đắc nói: “Chúng ta nhất định phải chiếm được thành Thiên Khải trong vòng 10 ngày, có như vậy, mới đảm bảo không xảy ra chuyện.

Lão phu cũng không biết Lão Hà Khẩu có cầm cự nổi không, hiện tại, phải mau nghĩ đối sách mới được”.

Đột nhiên, Lãnh Thiên Minh cười rộ lên, mọi người đều quay sang nhìn hắn bằng ánh mắt khó hiểu.

“Thành Thiên Khải có hùng vĩ cỡ nào thì đó cũng chỉ là mặt ngoài, binh pháp hữu mây, công thành chỉ là thứ yếu, công tâm mới là chính yếu, hiện tại chính là cơ hội tốt nhất để công tâm”.

“Ý của Đại Vương là…”
Lãnh Thiên Minh cười nói: “Công tâm chiến”.

Khi màn đêm buông xuống, người dân trong thành Thiên Khải đều bàng hoàng lo sợ, từ khi dựng thành cho đến nay, bọn họ chưa từng trải qua tình huống nào như vậy.

Mọi người đều bất lực trốn trong nhà, không biết một khắc sau, vận mệnh của mình sẽ như thế nào?
“Cha, mẹ… nhìn lên trời kìa, có thật nhiều đèn biết bay…”
Rất nhiều dân chúng tò mò đổ ra đường, bọn họ nhìn thấy vô số ngọn đèn bay lọt vào thành Thiên Khải, giấy viết thư từ những ngọn đèn đó rơi lả tả xuống đường.

Mọi người hiếu kỳ mở ra xem.

“Các binh sĩ cùng dân chúng thành Thiên Khải, ta là công chúa Đại Lương – Hiên Vũ Ngọc Nhi, người thừa kế ngôi vị hoàng đế theo lệnh của phụ hoàng.

Hiên Vũ Khuyết mưu nghịch tạo phản, sát hại phụ hoàng, không để ý đến an nguy của bá tánh trăm họ mà chinh chiến khắp nơi, tăng lao tăng thuế, khiến người dân khổ không thể tả, quả thật khiến trời đất căm phẫn”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 331: 331: “ngươi Không Biết Lời Này Rất Buồn Cười Sao”


“Công chúa không chết, ta biết ngay mà, sao công chúa có thể tạo phản được chứ? Chúng ta được cứu rồi…”
Trong đại trướng Hắc Kỳ Quân, Lưu Bất Đắc nhìn những ngọn đèn đang lơ lửng trước mặt, tò mò hỏi: “Đại Vương, đây là gì, sao có thể bay được?”
Advertisement
“Thứ này gọi là đèn Khổng Minh, dùng khí đốt để bay, rất đơn giản”.

“Ôi chao, không đơn giản đâu, thứ này vậy mà có thể bay đến thành Thiên Khải, đúng là khiến người ta được mở rộng tầm mắt mà”.

Lãnh Thiên Minh mỉm cười, lúc ở phủ Thanh Châu, hắn từng nói nguyên lý này cho Giáp Tử Thất với hi vọng hắn ta có thể tạo ra được khinh khí cầu.

Nhưng hiện tại vẫn chưa tìm được vật liệu phù hợp, trái lại, đèn Khổng Minh có thì có thể tạo được một cách dễ dàng.

Đêm tĩnh lặng, phía Tây thành Thiên Khải, có vài tên lính núp trong bóng tối.

“Tống tướng quân, chúng ta xuống đi thôi, bên ngoài có thể là công chúa và Lưu đại nhân, sao bọn họ có thể tạo phản cho được?”

“Đúng, nhớ ngày đó, Tề đại ca bị tên thái giám chết tiệt kia lừa đi, kết quả bị độc chết, tru sát cả nhà, khi đó, ta đã sớm muốn báo thù thay hắn.

Đáng tiếc thay, ta không có đủ năng lực, nhưng giờ thì khác rồi, công chúa đã đến, chúng ta không thể trợ Trụ vi ngược được”.

“Đúng, Tống tướng quân, chúng ta đầu hàng đi, công chúa sẽ không trách tội chúng ta đâu”.

Một tướng quân có dáng người khôi ngô khẽ gật đầu: “Mọi người quay về gọi các huynh đệ có thể tin tưởng được, đêm nay chúng ta sẽ cướp cổng Tây, nghênh đón đại quân của công chúa vào thành”.

Bạch Đoàn mặc thường phụ đứng ở lối vào đường sông.

Từ khi Hiên Vũ Khuyết đăng cơ cho đến nay, có thể nói hắn ta đã dốc hết tâm huyết, không dám có một chút sơ sẩy, nhưng đến lúc này, ở thời khắc sinh tử tồn vong, hắn ta lại cảm thấy lòng mình vô cùng bình tĩnh…
Quan sát đoạn đường sông đã từng an bình này ở khoảng cách gần, hắn ta không khỏi thở dài.

Bởi vì hiện tại, nơi đây thây chất thành núi, cả một vùng tiêu điều, hoang phế.

Không bao lâu sau, Lý Thành khoác trên người chiến giáp, bước ra từ con đường sông thấm đẫm máu tươi.

Bạch Đoàn cười nói: “Lý tướng quân”.

Lý Thành lạnh lùng nói: “Không biết Bạch đại nhân hẹn gặp ta có việc gì?”
“Hiện tại Hắc Kỳ Quân đã bị giệt, ta và ông đều là quân nhân của Đại Lương, tội gì chém giết lẫn nhau.

Nếu như ông chịu dừng lại, ta có thể đảm bảo để ông trở thành Thượng tướng quân Đại Lương, cả đời hưởng vinh hoa phú quý”.

“Ha ha…”, Lý Thành cười to đáp: “Ngươi không biết lời này rất buồn cười sao?”
“Lý tướng quân, hi vọng ngươi hiểu rõ, các người hiện đang mưu phản đấy, đây là tội lớn, ắt sẽ bị tru di cửu tộc.

Một khi chiến tranh kết thúc, chắn chắn bệ hạ sẽ xử lý các người, các người có biết mình đang làm gì không?”
Đột nhiên, Lý Thành lớn tiếng nói: “Rốt cuộc là ai mưu phản? Người khác không biết, chẳng lẽ kẻ khởi xướng như Bạch đại nhân cũng không rõ ràng à?”
Bạch Đoàn trầm mặc trong chốc lát rồi nói: “Ta làm hết thảy cũng là vì Đại Lương.

Các nước khác đã dòm ngó Đại Lương ta từ lâu, chỉ có đại hoàng tử chí khí hùng tâm mới có thể trọng trấn Đại Lương ta, há lại để giang sơn này rơi vào tay một nữ tử?”
“Ngươi nói thật dễ nghe, vậy bây giờ, đại hoàng tử của ngươi đã trở thành hoàng đế rồi đó, kết quả thế nào? Dân chúng trong thiên hạ lầm than, thế cục Đại Lương ta chưa bao giờ rung chuyển dữ dội như thế, đây là cái mà ngươi gọi là hùng tâm tráng trí đó sao?”
“Ta…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 332: 332: Thành Thiên Khải…


Bạch Đoàn nhất thời nghẹn lời, hắn ta im lặng hồi lâu rồi nói: “Đại hoàng tử còn trẻ, khó tránh khỏi làm việc có hơi xúc động.

Nhưng dù gì đi nữa thì ngài ấy cũng là vị hoàng tử duy nhất của Đại Lương ta.

Với tư cách là quân nhân Đại Lương, chẳng lẽ chúng ta không quy thuận triều đình hay sao?”
“Hừ, cũng chỉ có ngươi tự cho là đúng, thuần phục tên nghịch tặc Hiên Vũ Khuyết kia mà thôi.

Miệng lúc nào cũng lễ nghi nhân đức, lấy thiên hạ dân chúng làm đầu, nhưng kết quả thì sao, khiến dân chúng lầm than cơ khổ.

Có một triều đình như các ngươi, há chẳng phải ông trời không có mắt hay sao?”
Advertisement
“Lý Thành to gan, ông có biết mỗi một câu của ông đều là tử tội không?”
“Ha ha… Bạch đại nhân, theo như cách nói của ngươi, ta đã chết cả trăm lần rồi, ta chờ ngươi đến lấy mạng ta lần thứ nhất đấy”.

Nói xong, Lý Thành quay người bước đi.

“Đợi đã…”
Bạch Đoàn gọi Lý Thành lại.

“Ông không sợ chết thật ư?”
Lý Thành quay đầu lại, cười nói: “Trên đời này nào có ai không sợ chết, nhưng có một số việc, dù có chết cũng đáng, ví dụ như vĩnh viễn ngăn đám nghịch tặc các ngươi ở chỗ này”.

Lý Thành không quay đầu lại nữa, chỉ để lại cho Bạch Đoàn một bóng lưng quyết tuyệt.

“Bạch tướng quân, kế tiếp nên làm sao bây giờ?”
“Haiz… phân ra một nửa nhân mã đi đường vòng trợ giúp thành Thiên Khải, những người còn lại tiếp tục cường công.

Kết quả như thế nào thì đành phải xem ý trời rồi, ta đã cố hết sức”.

Chẳng mấy chốc, song phương lại lần nữa giao chiến, chỉ khác là, sĩ khí của quân đội Đại Lương ngày càng suy yếu rõ rệt, trong quân đoàn đã bắt đầu xuất hiện một lượng lớn đào binh.

Còn quân Biện Lương thì càng đánh càng hăng.

Trận chiến tại Lão Hà Khẩu đã không còn bất kỳ chiến thuật gì, chỉ có những chiến sĩ không ngừng ngã xuống…
Và mỗi khi màn đêm buông xuống, hai bên sẽ ăn ý ngừng chiến, dọn dẹp chiến trường.

Có đôi khi, người của hai bên gặp nhau nhưng không đánh, cũng không nói gì, phần ai lo việc người nấy, cứ như không thấy lẫn nhau…
Thành Thiên Khải…
Giờ dần, cổng Tây thành Thiên Khải, đột nhiên, lửa bốc lên cao, giữa đêm khuya càng thêm chói mắt…
“Báo…”
Lãnh Thiên Minh đang ngủ thì bị gọi dậy.

“Đại Vương, cổng Tây thành Thiên Khải xảy ra hỏa hoạn, còn có âm thanh đánh nhau”.

Lãnh Thiên Minh lập tức chạy ra đại doanh, nhìn sang…
“Chắc hẳn có người quy hàng, truyền lệnh kỵ binh Hắc Kỳ Quân lập tức tiến đến cổng Tây trợ giúp, cần phải thủ vững cửa thành”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 333: 333: “đầu Hàng Thì Không Chết…”


Khi Lưu Bất Đắc ra khỏi quân trướng, đứng từ xa nhìn lại, ông ta không khỏi há hốc mồm kinh ngạc.

Bởi vì ông ta thấy rất rõ quân thủ thành Biện Lương còn chưa rời giường, vậy mà Hắc Kỳ Quân đã xếp thành hàng và đang xông ra ngoài.

“Rốt cuộc đây là đội quân như thế nào?”
Lưu Bất Đắc ngước nhìn Lãnh Thiên Minh đang đứng trên cao chỉ huy, đột nhiên trong đầu ông ta vụt qua một suy nghĩ.

Advertisement
“Chẳng lẽ hắn thật sự là chiến thần hạ phàm?”
Kỵ binh Hắc Kỳ Quân nhanh chóng vọt đến cổng thành phía Tây thì phát hiện cổng đã mở, mấy trăm binh sĩ Đại Lương đang dốc toàn lực bảo vệ cổng thành, mà bên trông, có vô số binh sĩ đang tập kết về hướng này.

Nhìn thấy kỵ binh của Hắc Kỳ Quân đang lao đến, những binh sĩ kia kích động hô to.

"Thần nguyện ý phục tùng công chúa, mở cổng đón đại quân vào thành."
Thủ lĩnh Hắc Kỳ quân vừa xung phong vừa hét lớn: “Đa tạ, các huynh đệ, mọi người hãy lập tức rút lui, tiếp theo giao cho bọn ta, toàn quân, giết…”
Khi đội thủ thành Thiên Khải dẫn quân ra phòng thủ, chợt thấy hàng vạn binh sĩ Hắc Kỳ quân trong bộ sĩ giáp đen c*̀ng vẻ mặt hung thần ác sát đang xông vào trong thành, càn quét toàn bộ những kẻ ngáng đường…
Gần hai mươi vạn đại quân ép vào thành Thiên Khải, khí thế ngút trời, vừa xông lên vừa hét…
“Đầu hàng thì không chết…”
“Đầu hàng thì không chết…”
Tiếng hô rầm rộ c*̉a mười mấy vạn quân vang khắp thành Thiên Khải, khiến phòng tuyến cuối c*̀ng c*̉a những binh sĩ vốn đã mất sạch ý chí chiến đấu triệt để vỡ nát, bọn họ thậm chí không còn ý định chạy trốn, ai nấy đều buông vũ khí, quỳ xuống đất…
Hiên Vũ Khuyết đang yên giấc trong tẩm cung, tay ôm hai mỹ nữ, chìm đắm vào giấc mộng đế vương…
“Bệ hạ…bệ hạ…không hay rồi…”, một thị vệ hớt hải xông vào.

Hiên Vũ Khuyết trợn mắt, sát khí bao phủ gương mặt, hắn ta nhìn thị vệ kia, lạnh lẽo nói: “Nếu ngươi không đưa ra lí do hợp lý, ta lập tức…”
Thị vệ hoàn toàn không đợi hắn ta nói hết câu.

“Bệ hạ…Hắc Kỳ quân đánh tới nơi rồi”.

Hiên Vũ Khuyết bật dậy.

“Làm sao có thể? Bọn chúng đã vào thành Thiên Khải ư?”
“Bệ hạ, bọn chúng đã đuổi đánh đến hoàng cung rồi…”
Hiên Vũ Khuyết hét ầm lên: “Đánh đến hoàng cung rồi? Ngươi đùa với ta à?”
“Bệ hạ, cửa tây thành Thiên Khải bị lính gác cổng mở, dẫn Hắc Kỳ quân vào, đội thủ thành hoàn toàn không có ý chí chống chọi, Hắc Kỳ quân vừa xông đến, liền…liền đầu hàng…”
Hiên Vũ Khuyết đứng hình tại chỗ, đột nhiên bật cười lớn.

“Ha ha ha…ha ha…, không thể nào, ta mới là hoàng đế thực sự c*̉a Đại Lương, ai c*̃ng không thể ngăn cản, ta phải đích thân giết chết đám nghịch tặc đó”.

Hiên Vũ Khuyết cầm kiếm lao ra ngoài, thị vệ kia vội vàng giữ hắn ta lại.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 334: 334: “đại Cữu Vẫn Khỏe Chứ”


“Bệ hạ…đã chấm dứt rồi, ngài mau chạy đi, chạy khỏi thành Thiên Khải, không chừng sẽ có một đường sống”.

Hiên Vũ Khuyết lạnh lùng nhìn thị vệ.

“Ta không thể thua, ta là hoàng đế, ta vĩnh viễn không rời khỏi đây”.

Sau đó, hắn ta đột nhiên chém một đường ngang cổ thị vệ kia, hét lên: “Kẻ nào cản ta đều phải chết…”
Advertisement
Khi Hiên Vũ Khuyết bước ra khỏi đại điện, quân đội Hắc Kỳ quân đang đứng đầy ở đó, hắn ta cười lớn: “Đám sâu bọ Bắc Lương các ngươi, dám chiếm giang sơn Đại Lương ta, si tâm vọng tưởng…”
Lãnh Thiên Minh từ từ cưỡi ngựa bước ra giữa đám đông.

“Đại cữu, vẫn khỏe chứ?”
Hiên Vũ Khuyết nhìn hắn, hét lên: “Ban đầu ta nên không màng tất cả giết tên hoàng tử phế vật ngươi, không dám đánh trực tiếp với Đại Lương, chỉ biết dùng mưu hèn kế bẩn, ngươi đúng là một trò cười, ha ha…”
“Ngươi nói rất đúng, ta chính là thích dùng kế, sập bẫy chết ngươi, ngươi làm gì được chứ?”, Lãnh Thiên Minh thản nhiên thừa nhận.

“Ngươi…”, Hiên Vũ Khuyết biết đại c*̣c đã mất, muốn vũ nhục Lãnh Thiên Minh, nhưng không ngờ hắn lại thẳng thừng như vậy.

“Ha ha…cho dù ngươi làm hoàng đế, c*̃ng chỉ là một tên phế vật…”
“Cái này không phiền đại cữu nhọc lòng, ta đã nghĩ xong rồi, ngày mai, ta sẽ lột sạch quần áo ngươi, treo trên xe, diễu hành thị chúng, để bách tính thành Thiên Khải đều nhìn thấy cơ thể ngươi, sao nào?”
Hiên Vũ Khuyết căn bản không nghĩ tới Lãnh Thiên Minh lại nói ra mấy lời như vậy, hắn ta tức đến đỏ bừng mặt, nhưng lại chẳng thể làm gì.

Cuối c*̀ng, hắn ta nhấc thanh kiếm lên, hét: “Hiên Vũ Khuyết ta, mới là hoàng đế thực sự c*̉a Đại Lương..”
Sau đó rạch một đường trên cổ mình…
Lão Hà Khẩu, Biện Lương.

Liên tiếp ba ngày giao tranh, quân thủ thành Biện Lương chỉ còn không tới hai vạn, Lý Thành đang dẫn binh huyết thủ.

“Lý tướng quân, ngài đầu hàng đi, cầu xin các người đó”.

“Lý tướng quân, đừng đánh nữa…”
Đến cả quân Đại Lương phía đối diện c*̃ng không ngừng nài nỉ Lý Thành đầu hàng, nhưng ông ta chỉ đáp lại duy nhất một câu.

“Muốn ngừng chiến, hãy rút khỏi con đường này”.

Vào lúc quân thủ thành Biện Lương sắp bại, tiếng rút quân bỗng vang lên từ một phía đường, đây là lần đầu hiệu lệnh rút quân xuất hiện giữa ban ngày, vô số binh sĩ Đại Lương mặc dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng vẫn nhanh chóng chấp hành, không ai muốn tiếp tục giao chiến nữa…
Lý Thành dẫn theo số quân còn lại, tranh thủ chỉnh đốn lại, một binh sĩ đột nhiên chạy tới, hồ hởi thông báo…
“Lý tướng quân, Lý tướng quân…Bạch đại nhân bảo chúng ta ra ngoài thu quân”.

Lý Thành quát lớn: “c*́t, Lý Thành ta tuyệt đối không hàng”.

“Lý tướng quân, không phải đầu hàng, mà là thu dọn quân đầu hàng, chúng ta thắng rồi…”
“Thu quân? Thắng rồi?”
Lý Thành sững sờ…
Hóa ra không lâu trước đó, hầu hết tất cả quan tướng Đại Lương đã nhận được tin từ thành Thiên Khải, được gửi bởi Trung Thư Viện, tức đương kim triều đình.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 335: 335: “đình Chiến…lập Tức Dừng Tiến Công…”


Mỗi phong thư đều viết rất rõ vàng, nghịch phản Hiên Vũ Khuyết đã bị giết, hiện giờ công chúa tiếp quản Đại Lương, tất cả tướng sĩ tham chiến lập tức quy hàng Hắc Kỳ quân gần nhất và quân thủ thành Biện Lương, có thể miễn tội, nếu không đồng loạt quy tội tạo phản, tru di cửu tộc.

Đồng thời mỗi phong thư còn kèm theo một gia thư, nhắn rằng Đại Lương giờ đã là thiên hạ c*̉a công chúa, khuyên tướng sĩ nhanh chóng đầu hàng, được miễn tội chết…
Tất cả tướng sĩ đọc thư xong liền náo động kéo quân đến đại trướng trung quân.

Advertisement
Khi bọn họ tới nơi, chỉ thấy cảnh máu tươi rỏ đầy đất, Bạch Đoàn đã tự sát, trên tay cầm thư, trong đó có một trang là bút tích c*̉a Lãnh Thiên Minh…
“Bạch đại nhân, Hiên Vũ Khuyết đã bị giết, đại quân Đại Lương không thể nghe theo ngươi nữa, ngươi tội nghịch nặng nề, nhất định phải chết, nhưng niệm tình ngươi c*̃ng là một anh hào, một lòng vì nước, bổn vương cho phép ngươi tự sát, người nhà có thể miễn tội chết”.

Lãnh Thiên Minh.

Còn có một bức là bút tích xiên vẹo c*̉a con trai Bạch Đoàn.

“Phụ thân, con nhớ người quá, tại sao người vẫn chưa về nhà…”
Nhìn thấy cảnh này, tất cả tướng sĩ đều không còn do dự hét lên.

“Đình chiến…lập tức dừng tiến công…”
Lý Thành đem theo một vạn binh sĩ còn lại lê từng bước trên đường, ngoài kia chính là đồng bằng vô bờ bến, hàng chục vạn đại quân đang đứng ở đó…
Vài vị tướng quân bước tới, chắp tay, nói: “Lý tướng quân, bọn ta đều là kẻ phục hoàng mệnh, thân bất do kỷ, giờ đây công chúa đã lấy được thành Thiên Khải, chúng ta nguyện ý quy phục công chúa”.

Lý Thành không nói gì, quay lại nhìn những tướng sĩ thương tích đầy mình, mặt mày bầm tím, sau đó nhớ tới Mạc Nhị Cẩu và những binh sĩ Hắc Kỳ quân dù chết vẫn kiên quyết không đầu hàng, đột nhiên giơ cao thanh đao trong tay, hét lớn.

“Chúng ta thắng rồi…những huynh đệ trên trời, mọi người nhìn thấy không…chúng ta thắng rồi…”
Một cảnh tượng thần kỳ xuất hiện tại đường Hà Khẩu, vài chục vạn đại quân đứng trầm mặc một bên, bên còn lại là một vạn quân tàn dư, đang không ngừng hô hào chiến thắng, lệ rớm khóe mắt…

Thành Thiên Khải, Đại Lương.

Trên đại điện, Lãnh Thiên Minh và Hiên Vũ Ngọc Nhi ngồi phía trước, Lưu Bất Đắc đứng giữa đại điện, tay cầm một bức thư.

“Các vị, đây là di chiếu c*̉a hoàng đế Hiên Vũ, truyền vị trí kế thừa cho công chúa Hiên Vũ Ngọc Nhi, c*̀ng phu quân trị an thiên hạ, hiện giờ, công chúa chuẩn bị gả tới Bắc Lương, vậy Bắc Lương vương có quyền tiếp quản Đại Lương, hy vọng các vị hiểu rõ, đây có lẽ là kết quả tốt nhất cho Đại Lương”.

Lãnh Thiên Minh nhìn Hiên Vũ Ngọc Nhi, thấy nàng im lặng, mỉm cười với hắn, Lãnh Thiên Minh đứng dậy, nói.

“Ta hy vọng từ nay về sau, Trung Nguyên sẽ không còn phân chia Đại Lương, Bắc Lương, toàn dân thiên hạ về một nhà, trong lần bình phản đảng này, những người có công sẽ được trọng thưởng, những nghịch đồ tham gia mưu phản, xử chết toàn bộ…những người thân bất do kỷ có thể miễn tội”.

Hắn hít một hơi sâu, rõng rạc nói: “Tuyên chỉ”.

Một thái giám bước tới, đón lấy thánh chỉ.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 336: 336: “ngươi Là Nữu Khắc Man”


Lãnh thiên Minh đã thực hiện lý tưởng thống nhất Trung Nguyên, nhưng đây mới chỉ là bước đầu trong kế hoạch c*̉a hắn, trong lòng hắn vẫn còn ấp ủ điều lớn lao hơn, muốn đi con đường dài hơn…
Phiến điện hoàng cung Thiên Khải, Lý Thành bưng một chiếc hộp, đứng trước mặt Lãnh Thiên Minh.

“Ta…ta đưa Mạc tướng quân trở về…”
Lãnh Thiên Minh từ từ nhắm mắt lại, hồi lâu mới lên tiếng: “Đưa tướng quân về cố hương an táng, sắp xếp ổn thỏa cho người nhà ông ấy”.

Advertisement
Lưu Bất Đắc đứng bên cạnh, nói: “Hoàng thượng, vậy người nhà Bạch Đoàn và những nghịch đồ kia xử lý như nào?”
Lãnh Thiên Minh không ngoảnh đầu, nói: “Diệt cửu tộc…”

Tô Cách Lan Đảo, Đại Bất Liệt Điên.

Một thiếu nữ bước đi trên bờ biển, làn gió thổi qua mái tóc, cuốn lấy những sợi tóc vàng óng ả tung bay…

“Ba Đốn tướng quân, ta có thể cho ngươi thuyền chiến, hải quân cường đại nhất trên đời, các ngươi không được để ta thất vọng, ta hy vọng sớm có ngày quân kỳ c*̉a đất nước mặt trời không bao giờ lặn chúng ta, được cắm trên khắp mọi nơi c*̉a thế giới”.

“Nữ vương bệ hạ, người yên tâm, ta nhất định sẽ dốc hết sức, tạo nên một hải quân lớn mạnh nhất trên đời cho người, theo như tình báo, hiện giờ chỉ mỗi hạm đội c*̉a chúng ta được làm từ sắt thép, một vấn đề duy nhất là trọng lượng quá lớn, khởi động kém, nhiều người trên thuyền sẽ khó sử dụng”.

“Đám phế vật Khoa Học Viện, chỉ biết ăn nói hàm hồ, chẳng có chút thành tựu thực tế nào, sớm có một ngày, ta sẽ xử lý bọn chúng…”
“Ha ha ha… ha ha…ta bảo được mà…”
Có vài thanh niên từ phía trước chạy đuổi, trong đó, một người đang ngồi trên chiếc xe chạy tự động.

“Đó là thứ gì? Qua xem xem…”, Y Lệ Sa Bạch hiếu kỳ nói.

Nhìn gần, chiếc xe kia chỉ là một chiếc xe ngựa phổ thông, nhưng được lắp ba bánh, giữa các bánh xe được nối bằng một xích sắt kỳ lạ, còn có một bộ phận máy cực lớn trông như ngọn đuốc đang cháy, thanh niên kia đang hứng khởi thêm than vào đó…
“Nữu Khắc Man, tại sao chiếc xe này có thể tự chạy? Thần kỳ quá…”
“Đây là khoa học, hiểu không? Dùng than cháy tạo ra năng lượng, giúp cỗ xe tự khởi động”.

“Cỗ máy này gọi là gì?”
“Ta gọi nó là Cỗ Máy Nữu Khắc Man, ha ha…”
Y Lệ Sa Bạch là một người thông minh tuyệt đỉnh, vừa nghe đã lập tức phản ứng lại, nàng ta hét lên với thị vệ.

“Bắt hắn ta lại”.

Nữu Khắc Man cứ thế bị bắt vào căn phòng kín trong hoảng sợ, một nữ nhân xinh đẹp bước vào.

“Ngươi là Nữu Khắc Man?”
“Hả…đúng…xin hỏi ta phạm tội gì? Tại sao bắt ta?”
“Ngươi không có tội, ta chỉ muốn cho ngươi một công việc”.

“Công việc? Việc gì?”
“Viện trưởng Khoa Học Viện đế quốc Đại Bất Liệt Điên, ngươi có hứng thú không?”
“Cái gì?”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 337: 337: “ta Là Nữ Vương Của Đại Bất Liệt Điên…”


Khoa Học Viện là nơi rất nhiều người mơ ước đặt chân đến, ở đó có thể phát huy toàn bộ trí tưởng tượng và ý tưởng, quan trọng hơn là được cung cấp vốn vô hạn, rất nhiều thứ như súng mô-ze, trọng pháo, chiến hạm cách tân, kính thiên văn đều sinh ra từ Khoa Học Viện…
“Ngươi đùa đấy à? Ta có thể tới đó? Lại còn làm viện trưởng?”
“Đúng vậy, nhưng tiền đề là ngươi bắt buộc phải chế tạo ra phiên bản Máy Nữu Khắc Man tinh vi hơn, hoàn hảo hơn”.

Mắt Nữu Khắc Man lóe sáng: “Chỉ cần có đủ vốn, nhất định có thể”.

Nữ nhân kia mỉm cười: “Tiền không phải vấn đề, ngươi cứ thỏa sức nghiên cứu”.

Advertisement
Nữu Khắc Man hồ nghi hỏi: “Ngươi…ngươi rốt cuộc là ai?”
“Ta là nữ vương c*̉a Đại Bất Liệt Điên…”
Vương thị Bắc Lương và các quan viên đã tới thành Thiên Khải sau hành trình một tháng đằng đẵng.

Tiểu Lan quan sát tường thành cao vời vợi, không nhịn được thốt lên.

“Mộ tỷ tỷ, tỷ nhìn này, thành Thiên Khải lớn quá, đúng là không tin nổi”.

“Ừm, ta c*̃ng lần đầu nhìn thấy thành trì đồ sộ thế này, sau này chúng ta sống ở đây rồi, có thể đi thăm quan khắp nơi”.

“Đúng, bảo Ngọc Nhi đưa chúng ta đi, thử mọi món ngon thành Thiên Khải”.

Trong lúc hai người đang trò chuyện vui vẻ, một cô gái chạy tới.

“Mộ tỷ tỷ, Tiểu Lan tỷ tỷ…”
Là Hiên Vũ Ngọc Nhi.

Mộ Như Tuyết cười nói: “Muội đó, sau này phải chú ý hình tượng một chút, muội giờ đã là hoàng hậu vương triều Hoa Hạ chúng ta rồi đó”.

Hiên Vũ Ngọc Nhi c*̃ng cười, đáp: “Bất kể ta là ai, chúng ta đều là hảo tỷ muội, không ngờ thật sự có một ngày, mọi người đến thành Thiên Khải, ta phải bảo hiệp sĩ Giang Tiểu Bạch tiếp đón thật chu đáo mới được…”
“Ha ha…”
Mấy cô gái cười đùa vui vẻ.

Thành Thiên Khải, Hoa Hạ.

Tể tướng Lưu Bất Đắc, Tề Dung, thượng tướng quân Đa Đoạt, Lý Thành, Trình Khai Sơn, nội các Tân Cửu và Quản c*̀ng trở thành bộ máy quản lý mới c*̉a tân triều.

Hai mươi vạn Hắc Kỳ quân trực tiếp cai quản hoàng cung Thiên Khải.

Lúc này, Lãnh Thiên Minh đứng trong tẩm cung, quan sát cả thành Thiên Khải, chợt cảm thấy áp lực trên người ngày càng lớn.

Đánh dễ trị khó, hiện giờ mặc dù không còn phân chia lãnh thổ, nhưng vẫn rất nhiều kẻ ôm mộng tranh đế.

Vương triều Hoa Hạ hiện nay có thể nói là nhiều họa nạn nhiều khó khăn, đặc biệt là cuộc chiến tranh vừa qua đã khiến cho cuộc sống c*̉a người dân đã nghèo còn thêm khó.

Vô số gia đình biệt ly, mất đi trụ cột, vô số bách tính đến việc ăn c*̃ng trở thành gánh nặng.

Phương nam lũ lụt không ngừng, phương bắc quanh năm khô hạn, thương gia buôn bán ruộng đất hàng vạn mẫu, nhưng dân thường lại không có đất để trồng trọt.

Càng nghiêm trọng hơn nữa là nạn tham ô c*̉a quan viên, đây thực sự là vấn đề khiến người ta nhức nhối, nghe nói đến một huyện lệnh c*̃ng dám tham ô hàng chục vạn lượng, ăn cơm vàng bát bạc, thê thiếp thành đàn.

“Hầy…xem ra đã đến lúc công sở Liêm Chính thể hiện rồi”.

Tại thành Kim An ở phương bắc xa xôi, Lãnh Liệt Vương đang đọc thư c*̉a Lãnh Thiên Minh gửi tới.

“Ha ha…không ngờ, thật không ngờ, con trai ta vĩ đại như vậy, chỉ trong thời gian ngắn đã hoàn thành được giấc mộng mấy đời Bắc Lương chúng ta…”
Lãnh Liệt Vương cười lớn, chốc chốc lại bật ho, Trần công công bên cạnh lo lắng nói: “Đại vương, phải chú ý sức khỏe”.

“Không sao, có thể nghe được tin này khi còn sống, bổn vương chết c*̃ng yên lòng, thật hy vọng có thể đến thành Thiên Khải đó tham quan một chuyến”.

“Đại vương, nhất định sẽ có cơ hội”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 338: 338: “công Sở Liêm Chính…”


“Haiz…sức khỏe mình thế nào ta tự rõ, không thể gây thêm phiền phức cho bọn họ, vương triều Hoa Hạ…Hoa Hạ…”
Đại điện hoàng cung Thiên Khải.

Lãnh Thiên Minh nói với chúng thần.

“Nước ta bước đầu thành lập, còn tồn tại nhiều vấn đề, lũ lụt hạn hán dẫn đến nạn đói khắp nơi, rất nhiều quan viên tham ô, người dân lầm than, và cả đảo Di Châu bị chiếm, bách tính trên đảo không biết sống chết thế nào, đây đều là những vấn đề cần giải quyết hiện giờ, mọi người có kiến nghị gì không?”
Advertisement
“Hoàng thượng, đảo Di Châu bị chiếm từ lâu, hai đầu liên lạc đã mất, không rõ tình hình bách tính trên đảo, mạt tướng cho rằng nhanh chóng nghĩ cách lấy lại đảo là việc quan trọng nhất hiện tại”, Trình Khai Sơn đứng ra phát biểu đầu tiên.

Lãnh Thiên Minh gật đầu, Di Châu, chính là Đài Loan sau này, trong mỗi giai đoạn lịch sử đều nhiều lần bị xâm chiếm.

Trong lịch sử, vương triều Trung Nguyên không chú trọng hải quân, dẫn đến đánh mất những vùng lãnh thổ trên biển, hắn không thể để việc như vậy xảy ra với mình.

Lưu Bất Đắc: “Trình tướng quân nói không sai, chỉ là lực lượng hải quân Hoa Hạ yếu kém, cho dù liên kết hai nước, c*̃ng có không quá ngàn chiến hạm, còn cả rất nhiều chiếc đã c*̃ hỏng cần tu sửa, e là trong thời gian ngắn khó mà chống lại hạm đội c*̉a Ba Nhĩ Đồ”.

“Ta đã truyền lệnh Giáp Tử Thất nhanh chóng chuyển xưởng công binh đến thành Thiên Khải, lúc đó, hắn ta sẽ đích thân cải tạo chiến hạm, Trình Khai Sơn phụ trách huấn luyện, trong vòng một năm nhất định phải xây dựng nên một hải quân hùng hậu, bảo vệ lãnh hải chúng ta”.

“Nhưng…hoàng thượng, cải tạo và luyện binh cần vô số tiền bạc, trước mắt triều đình bốn bề đói kém, chỗ nào c*̃ng cần dùng tiền, lúc hoàng đế Hiên Vũ còn, ngài ấy trì hoãn kế hoạch hải quân, c*̃ng bởi không đủ ngân lượng”.

Lãnh Thiên Minh mỉm cười: “Ta đã lệnh cho Tân Cửu sắp một lượng lớn nhân viên đến các vùng trên nước, quảng bá khoai lang và ngô, đồng thời phái nhiều thương đoàn tới Tây Vực tìm kiếm lương thực và rau quả phù hợp, cộng thêm tích trữ lương thực ở Sơn Đông, ta cho rằng có thể ứng phó nạn đói trong một thời gian ngắn, còn về tiền…”
Lãnh Thiên Minh nhìn một lượt các đại thần trong điện.

“Còn về tiền, phải nhờ vào các vị đại nhân và mỏ vàng c*̉a Đại Lương rồi”.

“Mỏ vàng?”
Lưu Bất Đắc không hiểu gì, nhưng Trình Khai Sơn, Đa Đoạt và Tân Cửu thì ngẩng phắt đầu lên, trong lòng tỏ rõ.

“Không lẽ hoàng thượng lại phát khùng, chuẩn bị nói liên thiên về địa điểm mấy mỏ vàng, sau đó bảo do cao nhân chỉ điểm”.

Lãnh Thiên Minh lấy ra một tấm bản đồ, nói với Lưu Bất Đắc.

“Lưu Đại Nhân, chỗ này, cách thành Thiên Khải không xa, có một ngọn núi ba vành, gọi là Dương Sơn, cho người tới đây đào vàng đi”.

Lưu Bất Đắc trợn mắt kinh ngạc.

“Đây…chỗ này có mỏ vàng? Hoàng thượng…ngài đang đùa lão phu à?”
Tân Cửu đứng bên cạnh, dường như tường tận mọi việc, cười nói: “Lưu đại nhân, sao hoàng thượng lại đem loại chuyện như này ra đùa chứ, nếu ngài ấy nói có, vậy chắc chắn có”.

“Dám hỏi hoàng thượng tại sao lại biết, vùng đất Dương Sơn vốn thuộc Đại Lương này có mỏ vàng?”
“À…cái này…ừm…là một vị cao nhân chỉ cho ta”.

Lưu Bất Đắc mặc dù chẳng hiểu gì, nhưng c*̃ng không hỏi nhiều nữa.

“Nếu vậy, lão thần lập tức an bài, còn câu ‘dựa vào các vị đại thần’ là như nào ạ?”
Lãnh Thiên Minh mỉm cười: “Công sở Liêm Chính…”
Hải cảng, Đại Bất Liệt Điên, hàng trăm hạm đội Phù Tang giơ cao cờ thông thương, chậm rãi cập bến, rất nhanh sau đó, vô số binh sĩ đã bao vây hạm đội.

“Các ngươi là người nước nào, đến đây làm gì?”
Một kẻ biết nói tiếng bản địa bước ra trả lời.

“Chúng ta đến từ đất nước lớn mạnh nhất phương Đông, Phù Tang, lần này phụng mệnh Đức Xuyên tướng quân đến quý quốc, hy vọng được hợp tác với quý quốc”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 339: 339: Không Phải Thần Nguyện Không Gả”


“Vị binh sĩ này, xin ngươi chớ hiểu lầm, chúng ta đến đây với thành ý, ngươi xem, trên con thuyền đằng sau có 1000 mỹ nữ phương Đông cùng vô số châu báu, là do chúng ta đem đến đấy”.

“Mỹ nữ?”
Vừa nghe có mỹ nữ, đám binh sĩ ở bến cảng lập tức phát cuồng.

Advertisement
Phiên dịch Phù Tang cười nói: “Chỉ cần các ngươi có thể thông báo cho nữ vương bệ hạ giúp chúng ta, không chỉ mỹ nữ, còn có vàng bạc dâng lên nữa đấy!”
“Ồ… ha ha ha… được… được, tất cả đều là bạn…”
Vài ngày sau, Giáp Tử Thất đã đến thành Thiên Khải, việc đầu tiên hắn ta làm chính là chạy đến xưởng công binh.

Phải biết, nơi này từng là nơi mà vô số thợ thủ công ở Trung Nguyên hướng đến, Thiên Châu – được xưng là kiệt tác quỷ thủ thần công – vốn xuất thân từ đây đấy…
Giáp Tử Thất hệt như một đứa nhỏ chưa trải việc đời, mân mê mỗi một loại binh khí trong xưởng.

“Lợi hại… thật là lợi hại, không hổ là xưởng công binh trăm năm.

Rất nhiều kỹ thuật của Đại Lương có thể xem là đệ nhất thiên hạ đấy!”

Đột nhiên, ánh mắt hắn ta rơi vào một tấm vải.

Giáp Tử Thất bước đến gần, cẩn thận nghiên cứu một phen.

“Đây là vật gì?”
“Hồi bẩm đại nhân, đây là vải bạc dùng cho chiến hạm mà chúng ta vừa nghiên cứu ra.

Bởi vì từ xưa đến nay, cánh buồm trên biển rất dễ bị tổn hại, cho nên xưởng công binh đã bỏ ra vài năm để đặc chế một loại vải có tính dẻo dai, hòng giảm thiểu hư tổn”.

Giáp Tử Thất suy tư một lát, rồi đột nhiên cười khoái chí: “Đúng là đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu, lão phu muốn thứ này”.

Tất cả mọi người đều nhìn hắn ta bằng ánh mắt khó hiểu.

“Cắt cho ta một miếng, ta muốn đi gặp Đại Vương”.

“Giáp đại nhân, hiện tại nên gọi là hoàng thượng…”

“À… Hoàng thượng… đúng, đúng… ta muốn đi gặp hoàng thượng”.

Nghe Giáp Tử Thất tiến cung, Lãnh Thiên Minh cũng rất vui sướng.

Đã lâu không gặp, cũng không biết cái tên này có mang đến niềm vui bất ngờ gì cho hắn không.

“Vi thần bái kiến hoàng thượng…”
Giáp Tử Thất bước đến, cười nói.

“Lão Giáp, nghe nói dạo này ngươi sống tốt lắm nhỉ? Lại cưới thêm một tiểu thiếp nữa à? Thân thể ngươi có chịu được không đấy?”
“Hoàng thượng chê cười, nàng cứ một mực đòi lấy vi thần, không phải thần nguyện không gả”.

“Haha, da mặt ngươi dày bằng trẫm rồi đấy, lần này đến thành Thiên Khải cảm giác như thế nào?”
“Ôi chao, so với thành Thiên Khải thì xưởng công binh ở phủ Thanh Châu ta chẳng khác nào đụng phải dân chơi thứ thiệt, căn bản không thể so sánh được”.

“Yên tâm đi, sau này toàn bộ xưởng công binh ở thành Thiên Khải đều thuộc về ngươi, ngươi có thể thỏa thích phát huy tài năng của mình.

Lần này đến tìm ta chắc có tin gì tốt đúng không?”
Giáp Tử Thất cười hề hề lấy ra một tấm vải, tỏ vẻ thần bí: “Hoàng thượng, ngài xem đây là gì?”
Lãnh Thiên Minh tỏ vẻ nghi hoặc: “Đây là… vải?”
 
Back
Top Bottom