Tiên Hiệp Hoàng Tử Yêu Nghiệt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 340: 340: Thứ Này Là Cái Quái Gì Vậy


“Ngài còn nhớ đã từng nói với thần về đèn Khổng Minh cỡ lớn không? Bởi vì mãi vẫn không tìm được vải phù hợp, cho nên chúng ta thí nghiệm vô số lần đều thất bại.

Nhưng loại vải bạt do xưởng công binh thành Thiên Khải nghiên cứu chế tạo lại có độ dẻo dai cực cao, hoàn toàn phù hợp với yêu cầu của chúng ta.

Chỉ cần bôi một lớp nhựa cây lên để làm kín là có thể đáp ứng được”.

Lãnh Thiên Minh bỗng đứng bật dậy, nhận lấy tấm vải kia, xem xét.

Advertisement
“Lão Thất, ngươi có biết nếu đèn Khổng Minh cỡ lớn được nghiên cứu thành công thì có ý nghĩa như thế nào không?”
“Thần không biết”.

“Có nghĩa là Hoa Hạ ta sẽ có thêm một binh chủng mới”.

“Binh chủng mới?”
“Đúng, đây chính là binh chủng mà ta nằm mơ cũng nghĩ đến.

Một khi thực hiện được, mục tiêu thống nhất thế giới của Hoa Hạ ta thật sự có hi vọng”.

“Binh chủng gì mà lợi hại như vậy?”
“Không quân”.

“À? Không quân…”
Giáp Tử Thất lộ vẻ khó hiểu, trong quan niệm của hắn ta, bầu trời vĩnh viễn là tồn tại không thể với đến được.

Nhưng thấy Lãnh Thiên Minh kích động như vậy, đột nhiên, một suy nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu hắn ta.

“Giáp Tử Thất, kế hoạch chế tạo chiến hạm đến đâu rồi?”
Giáp Tử Thất vẫn còn sững sờ, nhưng đã nhanh chóng đáp lại: “Đều đã chuẩn bị xong, những xưởng đóng tàu có thể điều động đều đã huy động, nhưng dù là vậy, ước chừng mỗi tháng chỉ có thể sản xuất được năm chiến tàu bọc thép cỡ lớn.

Hơn nữa, phí tổn là rất lớn.

Tuy nhiên, hoàng thượng cứ yên tâm, chúng thần nhất định dốc toàn lực”.

“Không, ngươi mau trở về thông báo với bọn họ, đình chỉ sản xuất tất cả chiến hạm”.

“Hả? Đình chỉ sản xuất?”
“Đúng, tiến hành bảo hành sửa chữa những chiến hạm sẵn có đã đủ dùng, kế tiếp, tập trung sản xuất chiến hạm mới.

Ta sẽ cho ngươi bản vẽ và ý tưởng, ngươi cứ làm theo lời ta nói, một lần nữa điều chỉnh thiết kế”.

Giáp Tử Thất nhìn Lãnh Thiên Minh, tương tự lúc trước, khi hoàng thượng nói với hắn ta mấy chữ “Gatling”, suýt nữa hắn ta đã phát rồ.

Cũng may, đây không phải trải nghiệm lần đầu.

Lãnh Thiên Minh tiếp tục nói: “Lão Giáp, chắc chắn ngươi có thể chế tạo ra được đèn Khổng Minh cỡ lớn.

Việc này có liên quan đến tương lai của hải quân Hoa Hạ ta, đợi đến lúc bay thử, trẫm muốn đích thân đến đó”.

Tuy Giáp Tử Thất vẫn còn nghi hoặc, nhưng xuất phát từ tín nhiệm đối với Lãnh Thiên Minh, hắn ta nói: “Vi thần nhất định không phụ sự kỳ vọng của hoàng thượng”.

Hai ngày sau, nhận được bản vẽ từ hoàng cung đưa đến, Giáp Tử Thất đờ ra.

“Thứ này là cái quái gì vậy? Ngay cả pháo cũng không có, ra biển chẳng phải sẽ biến thành bia ngắm sao?”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 341: 341: “công Sở Liêm Chính Là Nơi Quỷ Quái Gì”


Chiến hạm được thiết kế như vậy hoàn toàn vượt khỏi tư duy người bình thường.

Giáp Tử Thất nghiên cứu hồi lâu rồi cắn răng nói: “Làm theo ý của hoàng thượng, sửa chữa bản vẽ”.

Không bao lâu sau, tất cả các xưởng đóng tàu đều nhận được bản vẽ từ xưởng công binh thành Thiên Khải.

“Sư phụ, triều đình làm vậy là có ý gì? Bọn họ muốn tạo ra món đồ gì?”
Advertisement
“Sao ta biết được, không phải bên trên có viết à? Đáy của chiến hạm càng lớn càng tốt, ngoại trừ buồng quan sát thật cao thì không được gắn bất kỳ một khẩu pháo nào”.

“Nếu vậy, chiến hạm này không hề có lực công kích, ra biển chẳng phải chịu chết à?”
“Câm miệng lại, mau làm việc đi…”
Chẳng mấy chốc, tất cả xưởng đóng tàu đã bắt tay vào chế tạo.

Dù mọi người dều cảm thấy rất khó hiểu với chiến hạm kiểu mới này, nhưng đây là mệnh lệnh của tân hoàng, không có ai dám làm trái.

Trên cổng lớn của một phủ nha đồ sộ trong thành Thiên Khải có treo một tấm hoành phi to lớn.

“Ồ lão Trương, đó là nha môn gì vậy?”
“Trên tấm hoành phi viết là… công sở Liêm Chính?”
“Công sở Liêm Chính là nơi quỷ quái gì?”
“Không biết, nhưng cũng không có gì phải ngạc nhiên, trên đường phố đằng sau còn vừa mở một tòa soạn báo Hoa Hạ đấy”.

“Vị Hoàng thượng này quả nhiên không giống với người bình thường, nhưng những bộ phận này làm về cái gì nhỉ?”
“Bách tính chúng ta xem là được rồi, ít can thiệp vào chuyện triều đình thôi”.

Lúc này Quản Cùng đang ngồi bên trong đại sảnh của công sở Liêm Chính, nhìn chồng thư tín ở trước mặt, đôi mắt đỏ bừng vì tức giận…
“Đúng là coi trời bằng vung, còn có để cho bách tính sống nữa hay không, ở ngay thành Thiên Khải dưới chân thiên tử mà đã như thế, vậy không dám tưởng tượng những thành trì khác sẽ ra sao nữa rồi, con người tham ô mục nát đến cực hạn, thật sự đáng giận”.

“Quản đại nhân, chúng ta mới đến Đại Lương, có rất nhiều tình huống còn chưa hiểu rõ ràng, vẫn nên làm việc cẩn thận thì tốt hơn”.

“Cẩn thận cái gì, những chuyện này mới chỉ là một góc nhỏ của tảng băng chìm vừa điều tra ra được, nếu như không trừng trị nghiêm khắc, chỉ sợ ngày sau sẽ càng ngang ngược hống hách”.

“Nhưng chẳng phải Hoàng thượng đã nói rằng nhất định phải cẩn thận rồi sao, hơn nữa còn đặc biệt dặn dò, không có mấy người làm quan mà trong sạch, nếu thật sự muốn tra xét từng người, vậy triều đình này không còn quan viên để dùng nữa, muốn đánh thì đánh vào hổ lớn, tự nhiên đám tôm tép kia sẽ thu mình lại”.

“Haizz, cũng chỉ có thể làm như vậy, đạo lý lẽ phải trong thiên hạ này vốn mâu thuẫn như vậy đấy, muốn dọn sạch tham quan nhưng mãi mãi không thể dọn hết, mà triều đình lại không thể không có bọn họ, thật sự khiến người ta lo lắng… Ngày mai ta sẽ bẩm báo với hoàng thượng, ta muốn cải trang vi hành”.

Bên trong ngục giam tại kinh thành Thiên Khải, Lãnh Thiên Minh đứng trong thiên lao, bên trong nhà lao là một người đàn ông trung niên có nét mặt an lành đang ngồi.

“Ngươi chính là Tấn Giang từng khiến cho lòng người Đại Lương bàng hoàng?”
Tấn Giang thoáng nhìn Lãnh Thiên Minh, cười nói: “Ngài chính là Bắc Lương Vương? Không ngờ trẻ như vậy mà đã có thể thống nhất Trung Nguyên, bội phục”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 342: 342: Đúng Là Tự Tìm Cái Chết”


“Ta nghe nói trước kia ngươi chính là thủ lĩnh cơ quan phụ trợ của Đại Lương, nắm giữ tất cả tình báo của các nước và quan viên Đại Lương, tại sao muốn phản bội Đại Lương?”
Tấn Giang cười nói: “Xem ra tin tức của ngài cũng không chính xác, không phải cơ quan phụ trợ ta phản bội Đại Lương, mà là Đại Lương phản bội chúng ta, hoàng đế Hiên Vũ vốn không quan tâm đến chiến tranh, cơ quan phụ trợ chúng ta lại biết quá nhiều, vì vậy bị tiểu nhân hãm hại, trở thành đứa con rơi trong mắt hoàng gia, cũng khiến cho vô số gián điệp của phụ trợ chết ở nơi đất khách quê người, chuyện ta làm chỉ là giúp bọn họ lấy được thứ mình nên có thôi”.

“Vậy vì sao ngươi còn có thể sống ở nơi này?”
Advertisement
“Ha ha, ngoài hoàng đế Hiên Vũ, không ai có thể động đến ta, về phần vì sao không giết ta, ngài cũng chỉ có thể đến hỏi hoàng đế Hiên Vũ thôi”.

Lãnh Thiên Minh nhìn Tấn Giang hoàn toàn không giống như trong tưởng tượng của mình, khi mình nói với Lưu Bất Đắc rằng muốn thành lập một tổ chức gián điệp, tiến hành xâm nhập vào các quốc gia xung quanh thậm chí là trên toàn thế giới, Lưu Bất Đắc đã ngay lập tức nói ra tên người này.

Một người không gì không biết trong lịch sử Đại Lương, cũng bởi vì hắn ta biết quá nhiều nên khiến cho mọi người sợ hãi.

Cuối cùng không biết vì sao cơ quan phụ trợ bị giải tán, còn hắn ta lại bởi vì tự ý điều động một số ngân lượng lớn trong quốc khố phân phát cho các thành viên của cơ quan phụ trợ mà bị bắt vào thiên lao, mà danh sách các thành viên thì chỉ có mình hắn ta biết, đến nay vẫn chưa nói ra tên người nào.

“Có thể vì thuộc hạ của mình mà không màng sống chết, chắc hẳn ngươi cũng là người có tình có nghĩa, về phần vì sao hoàng đế Hiên Vũ không giết ngươi, ta không có hứng thú, ta chỉ quan tâm một điều, ngươi có bằng lòng khởi động lại cơ quan của ngươi hay không?”
Tấn Giang khẽ nhíu mày: “Ngài muốn ta bán mạng cho ngài?”
“Cách nói này của ngươi không đúng, không phải vì ta mà là vì bách tính trong thiên hạ này”.

“Bách tính trong thiên hạ? Ha ha… ngay cả Đại Lương cũng mất rồi, còn nói gì đến thiên hạ”.

“Ngươi là người thông minh, ta không nói ngươi cũng hiểu rõ, tất cả những gì ta làm mới thật sự là tạo phúc cho bách tính Trung Nguyên, kẻ thù thật sự của Đại Lương và Bắc Lương chưa bao giờ nằm ở nơi này, mà là ở bên ngoài, Phù Tang, Hồng Mao, Phiên tộc, và cả thế giới chưa biết ở phương tây kia nữa”.

Tấn Giang nhìn Lãnh Thiên Minh hồi lâu, đứng dậy nói: “Muốn ta giúp ngài cũng được thôi, nhưng ta có một điều kiện”.

“Ngươi nói đi”.

“Ta sẽ dốc hết sức thu thập tin tức ngài cần, nhưng chỉ mình ta biết danh sách nhân viên là gì, số lượng tiền bạc mà tổ chức gián điệp cần, có lẽ ngài không cách nào tưởng tượng ra đâu, vì vậy nếu như không tin ta, vậy thì không cần bàn nữa”.

Lãnh Thiên Minh cười nói: “Chỉ cần ngươi có thể thu thập được tin tức ta cần, ta sẽ thỏa mãn mọi yêu cầu của ngươi… về sau tổ chức của ngươi gọi là Thiên Võng, do một mình ta phụ trách, không cần báo cáo với bất kỳ ai”.

Tấn Giang cười nói: “Có thể…”
Thành Long Hải, Đại Lương.

Bên trong một tòa phủ đệ vô cùng rộng lớn, mấy người áo đen đứng trước mặt một người đàn ông mặc trang phục lộng lẫy.

“Lão gia, nên xử lý người nhà của Ngưu Nhị như thế nào?”

“Diệt khẩu, làm sạch sẽ chút, lại dám cáo trạng ta, đúng là tự tìm cái chết”.

“Lão gia, nghe nói triều đình vừa thành lập một nha môn tên là công sở Liêm Chính, người đứng đầu là một người gốc Bắc Lương, tên là Quản Cùng, người này vừa nhận chức không lâu đã có rất nhiều người trong thành Thiên Khải thua dưới tay hắn ta, giờ vẫn không rõ tung tích của Ngưu Nhị, chúng ta phải làm việc cẩn thận mới được”.

“Hừ, ta biết Quản Cùng này, một quả dưa non chưa trải sự đời, chỉ là vừa mới làm quan, vẫn chưa biết mùi vị thật sự trên thế gian này, đối phó với loại người này cực kỳ dễ dàng, trên đời này không ai thoát được cám dỗ của tiền tài và người đẹp”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 343: 343: Cả Đời Này Chúng Ta Sẽ Không Ra Mặt!”


“Vậy phải trả lời bên chỗ Lưu đại nhân như thế nào?”
“Bảo hắn ta cứ yên tâm, ta sẽ xử lý sạch sẽ chuyện này, cho dù ai làm hoàng đế, thành Hải Long này sẽ mãi mãi là thiên hạ của chúng ta”.

Người này chính là Ninh Hùng – cường hào ác bá lớn nhất thành Hải Long, mà người vừa bị bắt chính là cha mẹ của Ngưu Nhị.

Advertisement
Bởi vì muội muội Ngưu Kim Hoa của Ngưu Nhị có vẻ ngoài xinh đẹp nên bị Ninh Hùng cướp đi, Ngưu Kim Hoa không nghe theo, bị đánh đập đến chết, cha mẹ của Ngưu Nhị đến huyện nha cáo trạng, nhưng lại bị bắt đưa đến chỗ của Ninh Hùng.

Lúc này Ngưu Nhị cầm dao phay, muốn đến phủ của Ninh Hùng liều mạng, lại bị các bà con xung quanh ngăn lại.

“Ngưu Nhị, ngươi đi chính là tự tìm đường chết, ngươi đấu không lại bọn họ”.

“Đấu không lại thì ta liều mạng với bọn họ, tiểu muội bị hắn ta làm nhục, cha mẹ thì không rõ tung tích, chắc chắn là Ninh Hùng này cấu kết với quan phủ, sao ta có thể sống tạm bợ một mình cho được”.

“Nhưng ngươi đi tới đó cũng chỉ có chết mà thôi, như vậy sẽ không còn ai giải oan cho nhà ngươi nữa.

Nghe lời thúc, mau chạy đi! Đến thành Thiên Khải để báo án.

Thúc nghe nói, Hoàng thượng mới lên ngôi là một ông vua tốt, còn thành lập một cơ quan chuyên trừng trị th*m nh*ng”.

“Nhưng thúc, lúc trước có rất nhiều khâm sai của Đại Lương tới đây, cuối cùng vẫn bị Ninh Hùng mua chuộc, liệu cơ quan mới thành lập sẽ lo chuyện này sao?”
“Ngươi đó, cho dù ra sao, bình dân như chúng ta chỉ có thể đi con đường này mà thôi, kể cả dù chỉ có một tia hy vọng cũng phải thử.

Nếu như công sở Liêm Chính cũng chỉ để trưng, vậy cũng chỉ có thể nói ông trời không có mắt thôi!”
Bên sông Minh Hà.

Đã nhiều năm qua, Tấn Giang chưa được thoải mái như hôm nay rồi, ngồi trên tửu lầu sang trọng nhất bên cạnh sông Minh Hà, nhìn cảnh vật bên ngoài, nhâm nhi ly rượu.

Bỗng một chàng thanh niên bước vào.

“Thế nào rồi?”
“Tấn thống lĩnh, có thể xác định không có người theo dõi!”
“Ồ, xem ra vị vua mới này rất yên tâm về ta.

Nếu đã vậy, ta cũng nên làm việc thôi.

Tung tín hiệu liên lạc ra đi, đến lúc gặp mặt mọi người rồi!”
“Rõ, Tấn thống lĩnh …”
Không lâu sau, bảy, tám người ăn mặc đủ kiểu cách bước vào trong quán rượu.

“Tấn thống lĩnh, thật là ngài sao? Chúng ta cứ nghĩ cả đời này không được gặp ngài nữa chứ!”
“Đúng đó, Tấn thống lĩnh.

Bây giờ huynh đệ đã tản đi khắp các nơi trong nước rồi, chỉ còn vài người chúng ta ở lại thành Thiên Khải thôi, còn có vài huynh đệ ẩn núp ở những nước khác, không rõ hiện giờ ra sao”.

“Mọi người làm rất tốt, không phạm phải quy tắc ta đã đặt ra, ta vui vì điều đó”.

“Mạng của chúng ta là do ngài ban cho, không có tín hiệu của ngài, cả đời này chúng ta sẽ không ra mặt!”
“Ừm, lần này ta đứng ra cũng là để vận hành lại hệ thống, nhanh chóng liên lạc với tất cả các thành viên cả trong và ngoài nước, nói cho bọn họ biết, từ nay trở đi, Tấn Giang ta quay trở lại rồi.

Tổ chức của chúng ta sẽ có tên Thiên Võng…”
Mấy người đều vui mừng đáp lại: “Rõ!”
Xưởng công binh của thành Thiên Khải.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 344: 344: “nhúc Nhích Rồi… Thực Sự Bay Lên Rồi…”


“Chắc không có vấn đề gì đâu, thần đã làm thử nghiệm mười mấy lần rồi, chỉ là chưa cho người lên.

Nhưng nếu không có người ở trong, ta chẳng thể khống chế mức độ mạnh yếu của ngọn lửa, dẫn tới dễ bị rơi!”
“Vậy, lần này ai lên?”
Giáp Tử Thất nhìn về phía sau: “Lưu Đại Đảm…”
Advertisement
Lãnh Thiên Minh quay đầu nhìn, thấy một người đàn ông vạm vỡ đứng bên cạnh.

“Thảo dân Lưu Đại Đảm bái kiến Hoàng thượng”.

“Ngươi có sợ không?”
“Sợ gì chứ.

Hoàng thượng, ngài đừng thấy thần to con vạm vỡ, thần làm việc gì cũng luôn rất cẩn thận.

Thần đã tham gia mấy lần thử nghiệm trước, chắc sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu.

Hơn nữa, từ bé thần đã không còn người thân, chỉ có một mình… Không có gì phải sợ!”
Lãnh Thiên Minh cười nói: “Giỏi lắm, chỉ cần thử nghiệm thành công, ta nhất định thưởng lớn cho ngươi”.

“He he… Hoàng Thượng, thưởng lớn thì không cần, nhưng sau này người có thể cho thần làm không quân không?”
“Ngươi biết không quân?”
“Lưu đại nhân nói, Hoàng Thượng đang muốn dùng đèn Khổng Minh tạo dựng một chi không quân sao?”
“Vậy ngươi biết ý nghĩa của không quân không?”
“Đương nhiên thần biết.

Lúc đầu thì thần không hiểu lắm nhưng sau mấy lần thử nghiệm, thần đã rõ rồi.

Ý nghĩa của không quân mà Hoàng Thượng muốn thành lập chính là chiếm lĩnh bầu trời.

Nếu chúng ta có thể phát động tấn công kẻ địch ở trên không, vậy kẻ địch không có khả năng đánh trả rồi”.

Giáp Tử Thất đứng bên cạnh kinh ngạc.

“Ái chà chà, Lưu Đại Đảm, ngươi được phết nhỉ, giấu đông giấu tây với ta, nhưng Hoàng Thượng tới lại ăn nói lưu loát”.

Lãnh Thiên Minh cười nói: “Được lắm, xem ra ngươi rất có năng lực làm không quân”.

Khi mọi thứ đã chuẩn bị xong, tất cả mọi người đều hồi hộp chờ đợi.

Lưu Đại Đảm bước vào trong chiếc đèn Khổng Minh cỡ lớn, bắt đầu đốt lửa, vì để dễ điều chỉnh độ lớn nhỏ của ngọn lửa, phía dưới lò lửa có lắp đặt hai chiếc quạt gió thủ công để thổi lớn lửa, dùng thêm bao cát treo lên để điều chỉnh phương hướng.

Mặc dù không thể so được với máy bay sau này nhưng đối với thời đại này đã được coi là rất hoàn hảo rồi.

Hơn nữa, để bảo đảm hiệu quả của cuộc thử nghiệm, còn đựng thêm lượng đá lớn, bảo đảm đèn Khổng Minh có thể bay lên trong trạng thái nặng nhất có thể.

Khi cái túi vải lớn dần được lấp đầy bằng khí nóng, càng ngày càng to ra…cho đến khi hoàn toàn phồng lên, tất cả mọi người đều mở to mắt.

“Nhìn kìa, bay lên rồi, bay lên rồi…”
“Nhúc nhích rồi… thực sự bay lên rồi…”
Chiếc đèn Khổng Minh cỡ lớn lắc lư rời khỏi mặt đất, bay lên trời, càng ngày càng nhanh.

Người đứng dưới đất bắt đầu hò hét.

Lãnh Thiên Minh cũng kích động đến mức run run môi.

Nếu thực sự có được không quân, vậy sức mạnh quân sự của đất nước chắc chắn sẽ được thay đổi, sao bản thân không kích động cho được.

Còn trong lòng Lưu Đại Đảm lúc này lại càng cảm xúc dâng trào, từ nhỏ hắn ta đã ước mơ được bay lên cao, ai ngờ rằng đã thành hiện thực rồi.

Nhìn thấy những ngôi nhà càng ngày càng nhỏ bé lại, từ trên cao thu trọn được toàn bộ thành Thiên Khải trong tầm mắt, làm cho người khác cảm thấy rất tự hào.

Lưu Đại Đảm không nhịn được mà hét lên.

“Ta bay lên rồi…”
Dựa theo kế hoạch thử nghiệm, Lưu Đại Đảm bắt đầu lợi dụng sự điều tiết của bao cát, di chuyển trọng lượng về một phía cho khinh khí cầu bay lên, từ đó khống chế được hướng bay, bay quanh thành Thiên Khải một vòng.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 345: 345: Chúng Ta Thành Công Rồi!”


Rất nhiều thợ thủ công ở thành Thanh Châu tham gia thử nghiệm cũng đều không nhịn được mà khóc.

Lúc này, trong thành Thiên Khải, rất nhiều người dân đi trên đường, nhìn thấy cảnh tượng thần kỳ này trên trời.

Trong ý thức của người dân thời đại này, tất cả mọi thứ ở trên trời đều là thần thánh, rất nhiều người còn cho rằng đấy là thần linh giáng thế, vội quỳ xuống dưới đất dập đầu.

Chỉ thấy một mảnh vải lớn từ từ hạ xuống từ khinh khí cầu.

Advertisement
“Hoa Hạ vạn tuế, Hoàng Thượng vạn tuế!”
Tám chữ rõ ràng cực dễ thấy kia lập tức khiến thành đô Thiên Khải sôi sục, có người bắt đầu hét to.

“Hoa Hạ vạn tuế, Hoàng thượng vạn tuế...”
“Hoa Hạ vạn tuế, Hoàng thượng vạn tuế...”

Lãnh Thiên Minh thắc mắc nhìn sang Giáp Tử Thất, Giáp Tử Thất cười nói: “Thần sợ một khi đèn Khổng Minh này bay lên thì dân chúng sẽ bàn tán lung tung nên nhân cơ hội này tuyên truyền Hoàng quyền luôn!”
Lãnh Thiên Minh cười mà không nói gì.

Sau nửa canh giờ, thời khắc quan trọng nhất cũng đến, nó rơi xuống...!
Trước kia họ thí nghiệm đèn Khổng Minh, tất cả hầu như đều rơi xuống vì hết nhiên liệu, mà lần này họ phải thông qua công tắc điều khiển ở miệng lò để khống chế ngọn lửa, làm cho khí cầu từ từ đáp xuống.

Lưu Đại Đảm khá là căng thẳng, bản thân không có trải nghiệm hay kinh nghiệm nào để tham khảo nên chỉ có thể điều tiết mức độ lửa to nhỏ theo cảm giác, mắt chỉ thấy khinh khí cầu chao đảo bắt đầu rơi xuống.

Tim mọi người giật thót lên tới cổ họng, tuy khinh khí cầu cũng không phải quá ổn định nhưng cuối cùng vẫn an toàn đáp đất...!
Giờ phút này, toàn bộ người của xưởng công binh đều chạy tới, cả đám gắng sức reo hò mà Lưu Đại Đảm thì kích động tới mức mắt hoen lệ.

Tất cả chạy tới vây quanh hắn ta, cùng nhau tung người đàn ông gần một mét tám này lên trời...!
Lãnh Thiên Minh cũng không nhịn nổi mà khen: “Tốt!”
Chỉ trong chốc lát, Lưu Đại Đảm chạy tới kích động nói: “Hoàng thượng, Giáp đại nhân, chúng ta thành công rồi!”
Lãnh Thiên Minh cười đáp lại: “Lưu Đại Đảm, lần này, ngươi lập công lớn trong việc thí nghiệm, trẫm phong người làm Đội trưởng huấn luyện của không quân, từ nay về sau, không quân Hoa Hạ đều do ngươi chịu trách nhiệm huấn luyện!”

Lưu Đại Đảm kích động quỳ xuống.

“Tạ ơn Hoàng thượng, thảo dân nhất định sẽ không phụ kỳ vọng của ngài!”
“Từ hôm nay trở đi, ngươi sẽ là người quản lý không quân, chức vị chưa có, tạm thời cứ hưởng thụ bổng lộc của quan lại nhị phẩm đi!”
“Nhị phẩm?”
Lưu Đại Đảm thật sự không tin vào tai mình, mấy ngày trước hắn ta còn khoác lác với người khác là ngày nào đó, hắn ta sẽ làm quan, ít nhất cũng phải là thất phẩm, không ngờ chỉ trong buổi trưa ngắn ngủi, mình đã biến thành quan nhị phẩm, dù nằm mơ thì cũng không dám mơ kiểu đó.

Ai cũng dùng ánh mắt hâm mộ nhìn Lưu Đại Đảm.

Lãnh Thiên Minh nhìn về phía Giáp Tử Thất.

“Giáp Tử Thất đã tạo ra công lao truyền kỳ cho Hoa Hạ, hôm nay trẫm phá lệ phong Giáp Tử Thất là Vương khác họ đầu tiên của Hoa Hạ, chịu đãi ngộ như Thân Vương, có thể kế thừa qua nhiều đời!”
“Bụp bụp!”
Vừa rồi còn đang ghen tỵ với Lưu Đại Đảm, Giáp Tử Thất lập tức quỳ xuống.

Thân Vương, đây là vinh dự, đều này có nghĩa hắn ta sẽ thành người nhà với Hoàng thượng.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 346: 346: “đừng Lo Lắng Ngươi Cứ Từ Từ Kể!”


“Thần, Giáp Tử Thất xin tạ ơn Hoàng thượng, kính mong Hoàng thượng ban tên cho chiếc đèn Khổng Minh này!”
“Vậy gọi là...!Khí cầu Hoa Hạ!”
“Khí cầu Hoa Hạ...!tên rất hay!”
Advertisement
“Ha ha, lão Giáp, ngôi Vương gia này không thể chỉ ngồi hưởng đâu nhé, ngươi phải nhanh chóng tạo ra nhiều khí cầu, đồng thời Lưu Đại Đảm cũng phải nhanh chóng huấn luyện ra một tốp lính tinh nhuệ có thể bay nhé.

Cần gì cứ báo, dù sao cũng chỉ có một mục đích, đó là bằng bất cứ giá nào, chúng ta cũng phải xây dựng được không quân!”
“Thần tuân chỉ!”
Thành Thiên Khải, công sở Liêm Chính.

Quản Cùng đang thu dọn hành lý, chuẩn bị dẫn người rời khỏi thành Thiên Khải, đi xuôi nam để tuần tra.

“Thùng...!thùng...!thùng...”
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ trống, vì dân chúng thời này vẫn có thói quen gióng trống kêu oan nên ở công sở Liêm Chính vẫn giữ truyền thống đó, nhưng từ đó tới giờ, cái trống này vẫn chưa được gõ bao giờ, hôm nay lại đột nhiên vang lên...!
Quản Cùng khó hiểu nhưng cũng khá là hưng phấn, cuối cùng cũng có người chịu kiện cáo.

Vì dân chúng đã quen tới nha môn để cáo trạng, tuy tòa báo thành Thiên Khải đã giải thích tác dụng của công sở Liêm Chính nhưng chẳng ai chịu tin đây là thật.

Phải biết chuyện kiện quan lại chẳng khác nào là đi chết đối với dân chúng bình thường.

“Là ai gióng trống, dẫn kẻ đó vào!”
Không lâu sau, một người trẻ tuổi được dẫn vào trong công đường, trong mắt còn mang theo tia sợ hãi.

“Ngươi có oan khuất gì?”
Vừa nghe hỏi xong là người trẻ tuổi kia đã nằm sấp trên đất khóc lóc.

“Đại nhân, tiểu nhân là Ngưu Nhị, nhà ở thành Hải Long, hôm nay đã thật sự cùng đường bí lối nên mới tới thành Thiên Khải cáo trạng!”
“Đừng lo lắng, ngươi cứ từ từ kể!”
“Tiểu nhân có một muội muội tên Ngưu Kim Hoa, năm nay 15, khi đi dạo phố thì bị ác bá thành Hải Long – Ninh Hùng bắt đi, ép buộc làm thiếp, muội muội tiểu dân không nghe thì bị đánh đến chết.

Sau khi cha mẹ tiểu dân biết chuyện, họ lên nha phủ để kiện nhưng ai ngờ tri phủ thành Hải Long lại cấu kết với Ninh Hùng, bắt bớ cha mẹ tiểu dân, nghe nói...!họ đã bị giết hại.

Còn tiểu dân vì phải ra ngoài chạy thuyền nên mới thoát được một kiếp...”
“Cái gì? Còn có loại hành động coi trời bằng vung thế sao?”
“Đại nhân, ngài có điều không biết.

Ninh Hùng này là súc sinh, nhiều cô nương trong thành Hải Long đã bị hắn giày xéo, còn mấy cửa hàng buôn bán ở đó cũng phải nộp phí cho hắn.

Dù là dân chúng trồng trọt như chúng ta thì cũng phải nộp một phần thuế cho kẻ này, người thành Hải Long mà thấy hắn là trốn ngay!”
Trên mặt Quản Cùng là lửa giận ngút trời: “Tri phủ nhậm chức mà để hắn làm xằng làm bậy như thế, không ai đi lên triều đình kiện sao?”
“Tri phủ thành Hải Long Lưu Trạch Tề là một phe với ác bá kia, trước kia có rất nhiều người đi Thiên Khải kiện cáo nhưng sau đó khâm sai đều bị hắn mua chuộc, ngược lại còn bắt bỏ tù người đi kiện, không ai dám đi tố cáo nữa.

Nay tiểu nhân tới đây là đã ôm quyết tâm liều chết để thử!”
Quản Cùng vốn xuất thân bình dân, tất nhiên cũng hiểu cảm giác bất lực này.

Trong lòng phẫn nộ, tham quan ác bá cỡ này mà không nghiêm khắc trừng trị thì làm gì còn mặt mũi đối diện với dân.

“Ngưu Nhị, ngươi yên tâm, hễ là việc gì cũng phải có chứng cứ xác thực, nếu Ninh Hùng này đúng như ngươi nói, vậy là kẻ tàn nhẫn hung ác, ta quyết định tự mình tới thành Hải Long trước để điều tra, trả lại công bằng cho dân thành Hải Long”.

“Tạ ơn đại nhân, tạ ơn ngài!”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 347: 347: “ông Ơi Ông Không Sao Chứ”


Quản c*̀ng dẫn theo bốn thị vệ vào thành Hải Long, thành trì ven biển trước giờ đều tương đối sung túc, đường phố đông nghịt người qua lại, tiếng rao bán không ngớt.

“Kẹo hồ lô…kẹo hồ lô đi…”
“Bánh hoa lê đây…”
Advertisement
“Này, bán hàng ở đây à?”
Đột nhiên bảy tám tên lưu manh xuất hiện, quát lớn vào mặt mấy người bày sạp trên đường: “Còn chưa nộp thuế, hôm nay không giao tiền, đừng trách huynh đệ chúng ta không khách khí”.

Ông lão bán rau khổ sở cầu xin: “Tráng sĩ, chúng ta một ngày kiếm được mấy đồng, đã nộp quan phủ một lần rồi, không phải mấy người vừa thu xong ư? Tại sao lại bắt đóng nữa”.

“Lão già, lần trước là nộp cho tháng trước, lần này là c*̉a tháng này, không sai chứ”.

“Nhưng triều đình quy định nửa năm thu thuế một lần mà?”

“Con mẹ ông, triều đình gì, ở đây lão gia chính là triều đình, nói cho ông biết, mau nôn tiền ra đây, nếu không đừng hòng bày sạp ở thành Hải Long này nữa”.

Ông lão tiếp tục van nài: “Nhưng ta thật sự hết tiền, có thể khất vài hôm không?”
“Hết tiền? Hết tiền ông còn bán hàng ở đây, đùa ta chắc? Huynh đệ đâu, phá nát chỗ này”.

Bảy tám tên vô lại xông lên, hất tung gánh hàng, ông lão muốn ngăn cản chúng, liền bị đạp ngã xuống đất, kêu lên một tiếng đau đớn, nhưng đám khốn nạn kia căn bản không bận tâm.

Phá xong, chúng tiếp tục đến sạp hàng tiếp theo, rất nhiều người chỉ có thể bất lực rút tiền ra…
Quản c*̀ng trông thấy cảnh tượng vừa rồi, thực sự nộ khí xung thiên, nhưng biết rằng đây chỉ là đám tay chân tạp nham, vậy nên đành cố gắng nín nhịn, đợi lúc chúng rời đi, hắn ta mới hỏi han một người bán hàng.

“Đại thúc, đám người kia là ai, ban ngày ban mặt dám tự ý thu thuế, quan phủ không quản ư?”
Người kia tò mò nhìn hắn ta, nói: “Người thanh niên, cậu là người nơi khác đúng không? Đám kia đều là người c*̉a Ninh Hùng, quan phủ và bọn chúng c*̀ng một giuộc, tất nhiên sẽ không quản”.

“Vậy mọi người cứ thế mặc chúng đè đầu cưỡi cổ?”
“Hầy…bách tính thường dân chúng ta làm gì được? Quan phủ c*̃ng giúp chúng, mấy năm nay không ít người định phản kháng, cáo trạng, kết c*̣c đều bị bắt hoặc giết, hiện giờ…chẳng còn mấy ai dám đứng lên nữa”.

Quản c*̀ng thở dài một hơi, xem ra chuyện này là thật, thành Hải Long đã trở thành một nơi vô pháp vô thiên, c*̃ng không biết thiên hạ còn bao nhiêu thành trì như thế nữa, bên ngoài hào hoáng phồn hoa, sâu bên trong mục nát thối rữa.

Quản c*̀ng bước tới chỗ ông lão đang nức nở.

“Ông ơi, ông không sao chứ?”
“Ai da, cậu nói ta làm sao sống đây, hai người con trai bị bắt đi lính và tử trận, lão bà ốm liệt giường, vốn định bán chút rau kiếm sống, nhưng…ông trời ơi…ta phải làm sao đây”.

“Ông lão, ông đừng quá đau thương, ông cầm lấy ít tiền này đi, tin ta, Ninh Hùng hống hách không được mấy ngày nữa đâu”.

Ông lão ngẩn người, nhìn Quản c*̀ng, nói: “Chàng thanh niên, cậu đừng làm chuyện dại dột, Ninh Hùng không phải kẻ mà thường dân chúng ta dây vào được đâu, tiền c*̉a cậu ta c*̃ng không thể nhận”.

“Ông lão, ông cứ coi như ta mua rau đi, ông cầm lấy, hiện giờ đã là vương triều Hoa Hạ, tân hoàng yêu dân như con, nhất định sẽ chủ trì công đạo cho mọi người”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 348: 348: Đang Trưa Mà Không Để Ai Nghỉ Ngơi”


Ông lão trầm tư nhìn Quản c*̀ng, mặc dù không biết thân phận hắn ta, nhưng dựa vào thần thái lúc nói câu vừa rồi c*̀ng bốn thị vệ bên cạnh, ông lão dường như hiểu ra gì đó, gật gật đầu.

“Vậy phải cảm ơn cậu rồi, nếu thật sự có người dẹp trừ được tên ác bá Ninh Hùng kia, thì quả đúng là phụ mẫu tái sinh c*̉a bách tính thành Hải Long”.

Trong thành Thiên Khải.

Advertisement
Tại một nhà kho khổng lồ dưới lòng đất, hàng trăm nam nữ cải trang đủ loại thân phận khác nhau đứng đó, khi nhìn thấy một người bước ra, tất cả đồng loạt kích động quỳ xuống.

“Tham kiến Tấn thống lĩnh”.

Người đến là Tấn Giang, hắn ta quan sát mọi người, hài lòng gật đầu.

“Không ngờ còn sống gặp lại chư vị, thật sự khiến người ta vui mừng".

Một người đứng đầu lên tiếng: “Tấn thống lĩnh, ban đầu ngài bất chấp sống chết, giúp mọi người giành được số tiền cả đời dùng không hết, các huynh đệ đã nhiều lần thương lượng muốn cứu ngài ra ngoài, thế nhưng vương thành Thiên Khải canh giữ nghiêm ngặt, bọn ta đều không thể làm gì…”
“Đó đều là những thứ mọi người xứng đáng nhận được, còn ta, đời này định sẵn không thể rời khỏi thành Thiên Khải, ta vốn muốn từ bỏ, chôn thân trong ngục, không làm phiền các vị nữa”.

“Nhưng tân hoàng đăng cơ, lắm người ôm chí thiên hạ, các vị lại đều là long chi phụng tử không cam làm kẻ thường, vậy nên mới quyết định khôi phục hệ thống, giống như lời tuyên thệ ban đầu c*̉a chúng ta, vĩnh viễn theo đuổi chân lý”.

“Chúng ta sẵn sàng theo Tấn thống lĩnh đến chết…”
“Ừm, những thành viên đang ở nước ngoài, mau chóng liên lạc cứ điểm, từ nay về sau, chúng ta chính là tổ chức Thiên Võng Hoa Hạ, tập hợp tất cả những nhân vật tinh anh nhất, không ngại khó khăn thu thập thông tin cho hoàng thượng, giúp Hoa Hạ thống nhất thiên hạ”.

“Thề chết đi theo thống lĩnh, giúp Hoa Hạ thống nhất thiên hạ…”
Phủ nha thành Hải Long.

Quản c*̀ng một mình tới đây, gõ trống đòi công bằng, vài nha dịch mất kiên nhẫn, quát: “Đừng gõ nữa, đừng gõ nữa…đợi đó”.

Không lâu sau, một người bước ra từ trong nha phủ.

“Kẻ nào gõ trống kêu oan, bước ra đây”.

Quản c*̀ng tiến vào đại đường, chỉ thấy hai hàng bảy tên nha dịch lười nhác đứng hai bên, còn phía trên không có một ai.

“Xin hỏi đại nhân các người đâu?”
“Đợi đi…”
Lát sau, một người thân mặc quan phục, ưỡn eo thủng thẳng bước vào.

“Là kẻ nào? Đang trưa mà không để ai nghỉ ngơi”.

Quản c*̀ng: “Đại nhân, là tiểu nhân gõ trống, có oan tình muốn cáo trạng”.

“Oan tình gì? Cáo trạng ai?”
“Tiểu nhân muốn cáo trạng ác bá Ninh Hùng thành Hải Long, khinh nam bá nữ, coi thường mạng người, tự ý thu thuế, vô pháp vô thiên, hy vọng đại nhân có thể theo pháp luật trừng trị ông ta”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 349: 349: Nói Dối Không Chớp Mắt Chẳng Qua Là Thế


“Đúng, chính là Ninh Hùng”.

“Ngươi có biết Ninh Hùng là ai không?”
“Bất kể ông ta là ai, chỉ cần phạm pháp, đều đáng nhận sự trừng phạt c*̉a pháp luật, không lẽ thành Hải Long là một nơi vô pháp hay sao?”
Advertisement
“To gan!”
Lưu Trạch Tề nổi giận quát: “Thường dân hỗn xược, thành Hải Long nhận hoàng ân, trước giờ mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an, lúc nào là nơi vô pháp”.

“Vậy tại sao Ninh Hùng làm càn một phương lại không ai xử lý?”
Lưu Trạch Tề hiếu kỳ quan sát Quản c*̀ng, chỉ cảm thấy người thanh niên này không tầm thường, phải biết rằng, ở thành Hải Long, không một ai không biết lai lịch Ninh Hùng, cho mười lá gan đi nữa bọn họ c*̃ng không dám cáo trạng.

“Ngươi rốt cuộc là kẻ nào? Đến từ phương nào?”
“Lưu đại nhân, không lẽ cáo trạng còn phải phân biệt người đến từ đâu ư?”
“Ha ha ha…”
Lưu Trạch Tề bật cười: “Xem ra ngươi không phải người bản địa, ngươi có điều không biết, Ninh Hùng là một đại thiện nhân ở thành Hải Long, tu miếu tế phật khắp nơi, rất nhiều địa điểm trong thành được Ninh Hùng giúp tu sửa, không phải ác bá như trong lời ngươi nói, chắc chắn ngươi bị kẻ nào lừa rồi”.

Quản c*̀ng kinh ngạc nhìn Lưu Trạch Tề, kẻ này đúng là đã thay đổi tam quan c*̉a hắn ta, nói dối không chớp mắt chẳng qua là thế.

“Vậy thủ hạ c*̉a Ninh Hùng, tự ý thu thuế, tiểu nhân tận mắt chức kiến, sao có thể là giả?”
Lưu Trạch Tề sầm mặt: “Người trẻ tuổi, ta khuyên ngươi bớt lo chuyện bao đồng, phàm chuyện gì c*̃ng cần nói lý, ngươi vu oan Ninh lão gia như vậy, có chứng cứ gì không? Có nhân chứng nào không?”
Quản c*̀ng mỉm cười đáp: “Xem ra Lưu đại nhân muốn bao che cho Ninh Hùng đến c*̀ng?”
“To gan, ngươi dám coi thường triều đường, bổn quan phải trị kẻ bất kính ngươi, người đâu, đánh hai mươi đại bản, ném ra ngoài…”

“Ông dám…”, Quản c*̀ng đang định nói ra thân phận, đột nhiên đổi ý, loại người này nếu bị ép đến c*̀ng, e là có khả năng giết người diệt khẩu, vậy bản thân hắn ta chết oan không chừng, đều trách hắn ta quá sơ xuất, không đem theo thị vệ nào.

Thế là, một Quản c*̀ng nho nhã mảnh khảnh bị kéo xuống, đánh hai mươi đại bản, may thay hắn ta xuất thân nhà nông, thường xuyên làm việc vất vả, đổi lại là người khác chắc sớm gục ngã.

Khi Quản c*̀ng nhịn đau trở về, các thị vệ đều trợn mắt há mồm.

“Quản đại nhân, kẻ nào lớn gan như vậy, tiểu nhân sẽ đi lấy mạng chó c*̉a hắn”.

“Chết tiệt, thành Hải Long thực sự vô pháp vô thiên, ta phải cho chúng biết tay, lập tức truyền lệnh nhân mã ngoài thành vào trong, lấy thủ lệnh c*̉a ta đưa cho quân thủ thành, lệnh phong tỏa tất cả cổng thành, tiếp quản phủ nha”.

Ngay sau đó, những binh sĩ thủ thành nhanh chóng nhận thủ lệnh, tiếp quản thành trì, phủ nha thành Hải Long c*̃ng bị quân đội bao vây, Lưu Trạch Tề hoảng loạn hỏi.

“Vị quan gia này, phủ nha với quân thủ thành trước giờ không liên quan, quân thủ thành không có lệnh không thể can thiệp nội vụ thành trì, các người đây là làm gì?”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 350: 350: “ra Tay Hào Phóng Nhỉ”


“Chúng ta phụng chỉ ý khâm sai đại nhân, tiếp quản phủ nha, các người không cần hỏi nhiều”.

“Khâm sai đại nhân?"
“Đó chính là Quản c*̀ng - Quản đại nhân c*̉a công sở Liêm Chính do chính hoàng thượng sắc phong”.

“Công sở Liêm Chính? Quản c*̀ng? Vị đại nhân đó hiện ở đâu?”
Advertisement
“Nghe nói bị chó cắn mông, đang phải trị thương, ta chỉ có thể đợi lệnh mà thôi”.

“Bị chó cắn mông?”
Lưu Trạch Tề bất chợt cảm giác sự chẳng lành, vội vàng bảo người thông báo cho Ninh Hùng.

Tên Ninh Hùng này xưng bá thành Hải Long nhiều năm, không phải dựa vào sức mạnh, mà là nhờ sự khôn khéo, vừa nhận tin, ông ta lập tức đánh hơi được vấn đề, nhanh tay cầm lễ vật đến chỗ Quản c*̀ng thăm dò tình hình.

Hành quán thành Hải Long.

Quản c*̀ng nằm sấp trên giường, một vị đại phu đang thoa thuốc.

“Đại nhân, bên ngoài có người cầu kiến”.

“Ai?”
“Ninh Hùng?”
Quản c*̀ng khó hiểu, Ninh Hùng? Ông ta tới đây làm gì? Không lẽ đã thăm dò được tin tức trước, không thể nào.

“Cho ông ta vào”.

Một lúc sau, Ninh Hùng tiến vào, trên tay bưng một hộp đồ.

“Tiểu nhân Ninh Hùng bái kiến khâm sai đại nhân”.

Quản c*̀ng không thể ngồi, chỉ đành đứng đó, nhìn kẻ tươi cười hiền hòa trước mặt, nếu không biết sự tình, thật khó liên tưởng ông ta với những hành vi súc sinh kia.

“Ninh Hùng? Bổn quan không hề quen biết ông, ông tới đây làm gì?”
“Đại nhân không biết tiểu nhân, nhưng tiểu nhân nhận ra ngài, sớm đã nghe danh Quản đại nhân c*̉a công sở Liêm Chính, là một vị quan vô c*̀ng thanh liêm, tiểu nhân ngưỡng mộ đã lâu, đặc biệt tới bái phỏng”.

Quản c*̀ng ghét bỏ nhìn ông ta, quả thực biết múa mép.

“Công sở Liêm Chính lần đầu xuất hiện tại Đại Lương, chỉ vừa mới thành lập, đâu ra thanh quan? Ninh lão gia nghe ở đâu tin này vậy?”
Ninh Hùng chưng hửng: “A ha…Quản đại nhân tuổi trẻ đã trở thành kim khoa đầu giáp Bắc Lương, giờ lại là đại thần thân tín c*̉a hoàng thượng, sau này nhất định sẽ bay cao bay xa, tiền đồ vô lượng, tiểu nhân c*̃ng không dám trèo cao, chỉ có điều đại nhân lần đầu tới thành Hải Long, nên tiểu nhân muốn thay bách tính nơi đây bày tỏ chút tấm lòng”.

Vừa nói liền bưng hộp đồ qua.

Quản c*̀ng không nói gì, bên trong có bánh bao, bánh trung thu, bánh hoa quế, nhưng là làm bằng vàng…
Quản c*̀ng thầm nghĩ trong lòng.

“Ra tay hào phóng nhỉ”.

“Ninh lão gia đây là ý gì?”
Ninh Hùng mỉm cười giả lả: “Chỉ là chút đồ điểm tâm, không hề vi phạm luật lệ triều ta, đại nhân xin hãy yên tâm”.

Quản c*̀ng bật cười: “Tục ngữ có câu không công không nhận thưởng, đại lễ c*̉a Ninh lão gia ta nhận sao nổi”.

Ninh Hùng đột nhiên bật khóc.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 351: 351: “thu Hi Tư Ức Khán Đông Phương”


“Vậy không biết Ninh lão gia có quen biết Ngưu Nhị? Hay có quen biết Ngưu Kim Hoa và bố mẹ cô ấy?”
Lời vừa nói ra, sắc mặt Ninh Hùng tức thì sầm xuống.

Advertisement
“Quản đại nhân, đây là ý gì?”
“Hừ, ý gì? Chuyện tốt mà ông làm, bản thân ông không biết hay sao?”
Ninh Hùng trầm tư đôi lát rồi nói: “Quản đại nhân, tuyệt đối không thể nghe những lời bịa đặt đó, tên Ngưu Nhị kia nhất định do kẻ khác sai khiến, muốn hãm hại nên mới cáo trạng tiểu nhân”.

Quản c*̀ng lạnh lùng nói: “Ta lúc nào nói hắn ta cáo trạng ông chưa?”
Ninh Hùng đứng hình, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, mỉm cười nói.

“Quản đại nhân, hiện giờ là tân triều, tân hoàng đăng cơ, chuyện gì c*̃ng cần có chứng cứ, Ninh Hùng ta trước giờ tuân thủ luật pháp, đại nhân phải xem xét rõ ràng”.

“Khỏi mất công ông nói, coi thường mạng người, tự ý thu thuế, thông đồng quan phủ, vô pháp vô thiên, ông còn dám đòi chứng cứ với ta?”
Khóe miệng Ninh Hùng co giật.

“Quản đại nhân, tiểu nhân là thật tâm kết giao, chỉ cần ngài nguyện ý, sau này thành Hải Long sẽ là thiên hạ c*̉a ngài, vàng bạc mỹ nữ nhiều không đếm xuể, người ta làm quan không phải vì những thứ này ư, ngài hà tất làm khó tiểu nhân”.

“Vậy lúc ông giết người, đã từng nghĩ cho họ chưa?”
Ninh Hùng cuối c*̀ng c*̃ng không kiềm chế được nữa, lật mặt nói.

“Đại nhân, ngài nói ta giết người, chứng cứ đâu? Không thể chỉ dựa vào miệng Ngưu Nhị chứ, nếu là vậy, ta c*̃ng có thể tìm vài người bảo rằng Ngưu Nhị giết người”.

“Ông…”
Quản c*̀ng nhìn ông ta, không ngờ ông ta lại vô sỉ đến mức này.

Ninh Hùng tiếp tục nói: “Quản đại nhân, nếu ngài thích hộp đồ này, ngày mai ta có thể cho người đem qua mười hộp nữa, chỉ cần ngài làm chủ cho ta là được”.

Quản c*̀ng c*̃ng nhẫn nại hết nổi, bật cười lớn.

“Ông thật sự cho rằng tiền bạc mua được tất cả? Nói cho ông biết, trên đời này luôn có vài kẻ ngốc không cần tiền, rất tiếc, ngươi đã gặp phải một kẻ”.

Ninh Hùng bật lại: “Nếu là vậy, ta không còn gì để nói, hy vọng Quản đại nhân có thể cầm chứng cứ đến chất vấn, còn hộp đồ này, là hạ nhân nhà ta bỏ nhầm đồ vào trong, mong đại nhân lượng thứ”.

“Ta sẽ tìm ra chứng cứ”.

“Được, vậy ta cung kính trông chờ”.

Dứt lời ông ta quay bước bỏ đi, Quản c*̀ng quay sang nói với thị vệ bên cạnh: “Đi theo, trông chừng ông ta”.

Mạc Phủ Đức Xuyên, Phù Tang.

Một nữ nhân đang thản nhiên đi dạo trong phủ, đột nhiên bị thu hút bởi một con diều hồ điệp bay ngoài phủ.

Nữ nhân tròn mắt quan sát, tay không tự chủ nắm lại, người này chính là Lâm Nguyệt, mật thám Đại Lương ẩn nấp ở Phù Tang nhiều năm nay.

Đã năm năm không liên lạc, nàng ta tưởng rằng đời này sẽ cứ thế trôi qua, thậm chí suýt quên mất thân phận thực sự c*̉a mình, hôm nay đột nhiên lại nhận được tín hiệu.

Lâm Nguyệt bước vào trà lâu, một người cải trang thành ngư dân chờ sẵn ở đó, mỉm cười với nàng ta.

“Thu hi tư ức khán đông phương”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 352: 352: “hai Vị Muốn Đi Đâu Đây”


Lâm Nguyệt: “Xuân quy cố nhân niệm vô miên”.

Người kia gật đầu: Lâm thống lĩnh, Tấn thống lĩnh đã quay lại, tổ chức sẽ nhanh chóng trùng khởi, tất cả tin tức quan trọng tại Phù Tang hãy truyền đi theo kế hoạch như c*̃”.

Lâm Nguyệt gật đầu, không nói thêm câu nào, chỉ đáp đúng một chữ.

“Được”.

Người kia đứng dậy rời đi, nước mắt Lâm Nguyệt chợt rơi xuống, bản thân trà trộn ở Phù Tang gần mười năm, sau đó nhờ kỹ năng trà nghệ tinh thâm, được triệu vào Mạc Phủ, nhiều năm qua thu thập không ít tin tức, nhưng không cách nào truyền đi, chính nàng ta đã tâm tàn ý nguội.

Advertisement
Giờ đây tổ chức trùng khởi, bản thân trong phút chốc cảm giác như nhận thức được giá trị sống, con người sợ nhất là nỗ lực không được công nhận…
Thành Hải Long, Hoa Hạ.

Ninh Hùng và Lưu Trạch Tề đang ngồi bàn bạc, sắc mặc u ám.

“Ý c*̉a Ninh huynh là người thanh niên kia là Quản c*̀ng?”
“Rất có khả năng, uổng cho ông một đời anh minh, đến khâm sai đại nhân c*̃ng dám đánh, làm sao ta thu dọn chuyện này nổi đây”.

Lưu Trạch Tề đổ mồ hôi.

“Toi rồi toi rồi, vậy phải làm sao?”
“Làm sao? Tên Quản c*̀ng đó mềm cứng không ăn, hiện giờ chỉ có thể tạm thời bịt miệng”.

“Ninh huynh, những thi thể kia đã xử lý sạch sẽ chưa?”
“Yên tâm, trừ nhân chứng thì chẳng còn chút chứng cứ nào, tạm thời không thể định tội chúng ta, c*̀ng lắm thì rời khỏi thành Hải Long, một đi không trở lại là xong”.

“Đúng…đúng, chúng ta chạy thôi, nhân lúc hắn ta chưa có chứng cứ, chúng ta mau rời khỏi Hải Long, ta biết đường ngầm ra khỏi thành”.

Ninh Hùng thở dài, nói: “Chỉ đành vậy, con mẹ nó, lão tử vất vả kinh doanh bao năm, đúng là đáng tiếc”.

Hai bọn chúng bắt đầu thu dọn hành lý trong đêm, đem theo thật nhiều ngân lượng chuẩn bị bỏ chạy.

Quản c*̀ng vừa thay thuốc xong, đang nằm trên giường chửi bới.

“Mẹ kiếp, ngủ c*̃ng không ngủ nổi, đợi khi ta xử tội tên Lưu Trạch Tề, nhất định sẽ khiến mông ông ta nở hoa”.

“Báo…”
Bên ngoài có tiếng hô.

“Sao thế?”
“Quản đại nhân, Ninh Hùng và Lưu Trạch Tề đang thu dọn hành lý, chuẩn bị rời khỏi thành Hải Long”.

“Muốn chạy, nào dễ như vậy, gọi đội thị vệ, đuổi theo…”
Khi Ninh Hùng và Lưu Trạch Tề đang đánh xe chuẩn bị ra khỏi thành từ cổng bí mật, đột nhiên bị một toán binh sĩ toàn thân khôi giáp đen tuyền lấp lánh chặn đường.

“Hai vị muốn đi đâu đây?”
Quản c*̀ng bước ra.

Ninh Hùng gượng cười: “Quản đại nhân, ý gì đây?”
Lưu Trạch Tề nhìn Quản c*̀ng, chính là thanh niên bị ông ta đánh hai mươi đại bản, tức thì nhũn cả người, quỳ phịch xuống.

“Quản đại nhân, hạ quan có mắt không thấy Thái Sơn, Quản đại nhân tha mạng”.

Ninh Hùng khinh thường liếc Lưu Trạch Tề: “Lưu đại nhân, ông sợ cái gì? Quản đại nhân hôm đó không hề nói ra thân phận, hơn nữa công khai phỉ báng mệnh quan triều đình trên công đường, chỉ phạt hai mươi đại bản đã là nhẹ tay rồi”.

Lưu Trạch Tề ngượng ngùng nhìn Ninh Hùng, Ninh Hùng đánh mắt với ông ta.

Lưu Trạch Tề hắng giọng nói: “Đúng…đúng, Quản đại nhân ngài không nói ra thân phận, hạ quan lúc đó tưởng chỉ đơn giản dạy dỗ thường dân, hiểu lầm cả”.

“Hiểu lầm, vậy hai ngươi hiểu lầm nhiều thứ thật đấy, người đâu, bắt chúng lại cho ta”.

“Gượm đã”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 353: 353: “xem Ra Ông Trời Đã Chịu Mở Mắt Rồi”


“Nói đạo lý, ta việc gì phải nói đạo lý với các ngươi, lão tử hôm nay sẽ cho các ngươi biết, không có chứng cứ, ta vẫn có thể bắt người”.

“Quản đại nhân, ngài làm như vậy là bất hợp pháp”.

Quản c*̀ng cảm thấy nực cười vô c*̀ng, không nén nổi buông lời thô lỗ.

Advertisement
“Ông nội ngươi, bắt chúng lại, tống vào nhà lao, chờ ngày xét xử”.

Mấy người y phục đen lập tức xông lên, tiện bắt luôn tên hộ vệ đi c*̀ng.

“Lập tức truyền lệnh cho quan binh thủ thành, đồng loạt tống Ninh Hùng và toàn bộ binh sĩ phủ nha vào ngục, chờ đợi thẩm xét”.

Ninh Hùng vừa bị lôi đi vừa ngoảnh lại hét lên: “Quản c*̀ng, ngài không có chứng cứ, đây là lạm dụng tư pháp, ta phải kiện lên triều đình”.

Quản c*̀ng nhìn ông ta, bật cười: “Đứng lại”.

Lưu Trạch Tề như vớ được cọng rơm, vội vàng cười hòa: “Quản đại nhân, vạn sự đều thương lượng được, Ninh lão gia có tiền, có nữ nhân, muốn hưởng thụ bao nhiêu c*̃ng được”.

Không ngờ Quản c*̀ng không thèm để ý ông ta, chỉ mỉm cười nói.

“Trước khi tống vào đại lao, hãy đánh mỗi kẻ hai mươi đại bản cho ta, đánh lão tử xong mà muốn yên ổn hả, nằm mơ…”
Hôm sau, hầu hết bách tính thành Hải Long đều biết tin khâm sai đại nhân công khai xét xử Lưu Trạch Tề và Ninh Hùng, ai nấy lũ lượt kéo đến cáo trạng.

“Thật ư? Khâm sai triều đình muốn công khai xét xử hai tên súc sinh đó”.

“Là thật.

Nghe nói khâm sai đại nhân tên Quản c*̀ng, nội trong đêm đã cho thuộc hạ bắt hai kẻ kia về”.

“Xem ra ông trời đã chịu mở mắt rồi”.

“Vị Quản c*̀ng này là kim khoa đầu giáp Bắc Lương hồi trước, tính tình cương trực, bất kể là ai, chỉ cần vi phạm vương pháp, đều sẽ nghiêm trị không tha”.

“Vậy Quản đại nhân đúng là Thanh Thiên lão gia tái thế, nếu lần này có thể diệt trừ hai tên súc sinh cho thành Hải Long, ta nhất định sẽ thắp hương khấn bái vị thanh quan này”.

Hôm thứ ba, tại quảng trường trung tâm thành Hải Long, biển người bách tính đã sớm tập trung ở đó, đến trưa, một đoàn binh sĩ Hắc Kỳ quân áp giải những tên tội phạm tiến vào quảng trường, đi đầu chính là Lưu Trạch Tề và Ninh Hùng.

“Giết chúng…giết bọn chúng…”
“Súc sinh…”
Vô số trứng gà thối, rau hỏng bay đến như mưa, khi nhìn thấy Quản c*̀ng, Ninh Hùng tức đỏ cả mặt.

“Quản đại nhân, ngài dựa vào cái gì bắt chúng ta, ngài có chứng cứ không?”
Quản c*̀ng mỉm cười: “Ninh lão gia, vẫn nên giữ mồm miệng một chút, đã lúc này rồi, vẫn cư xử như ông có lý vậy, không lẽ ông không nghe thấy tiếng chửi mắng c*̉a hàng vạn bách tính thành Hải Long à?”
“Pháp luật triều đình quy định, bắt buộc đầy đủ nhân chứng, vật chứng mới có thể định tội, ngài không có chứng cứ, vậy không thể định tội chúng ta”.

“Ha ha…vương triều Hoa Hạ, ông nghĩ còn hủ bại như Đại Lương ngày trước ư? Hoàng thượng đã nói vô số lần, lê dân mới là chủ nhân thực sự c*̉a thiên hạ, kẻ nào phá hoại cuộc sống người dân, kẻ đó đừng hòng sống”.

Quản c*̀ng vừa nói vừa bước đến trung tâm, quan sát những người dân vây quanh, nói dõng dạc.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 354: 354: “giết Bọn Chúng…”


“Bách tính thành Hải Long, những năm qua mọi người chịu khổ rồi, không ngờ lại có kẻ dám cấu kết gây chuyện, bóc lột bách tính dưới mắt thiên tử, thực là nỗi sỉ nhục c*̉a triều đình, mặc dù hoàng thượng mới đăng cơ không lâu, nhưng Quản c*̀ng ta với tư cách khâm sai đích thân ngài sắc phong, có trách nhiệm thay triều đình đền tội với mọi người”.

Dứt lời, Quản c*̀ng quỳ xuống trước mặt bách tính, đám đông tức thì lặng yên, có thể diệt trừ Ninh Hùng và Lưu Trạch Tề đã là chuyện tốt lắm rồi, vậy mà khâm sai đại nhân còn quỳ xuống bồi tội, phải có tấm lòng thương dân như thế nào đây…
Một ông lão khập khiễng bước ra.

Advertisement
“Chàng thanh niên, còn nhận ra ta không?”
Là ông lão bán rau hôm trước.

Quản c*̀ng tiến đến, dìu ông lão.

“Ông à, sao ta không nhận ra chứ, ta đã nói bọn chúng ngông cuồng không nổi mấy hôm nữa, ta nhất định sẽ làm được”.

Ông lão rớm nước mắt, nói lớn: “Lão già ta chẳng biết nói gì, việc duy nhất có thể làm là c*́i đầu tạ ơn, Thanh Thiên lão gia trên trời, xin hãy nhận c*̉a ta một bái”.

“Thanh Thiên lão gia…”
Hầu như tất cả mọi người đều quỳ xuống, đồng thanh hô lên.

Quản c*̀ng c*̃ng vô c*̀ng kích động, vốn hắn ta xuất thân bần nông, biết rõ cuộc sống không dễ dàng, nhu cầu lại càng đơn giản.

“Mọi người mau đứng dậy, hôm nay, tại đây, ta công khai xét xử đám súc sinh này, mọi người có oan tình gì cứ việc bẩm báo, ta đảm bảo nhất định sẽ chủ trì công đạo cho mỗi người".

Khi từng tờ cáo trạng đưa đến trước mặt Quản c*̀ng, hắn ta mới cảm thấy tam quan sụp đổ, c*̀ng là con người, vậy mà có thể cầm thú đến mức độ này, tàn nhẫn đến mức mà, hắn ta không cách nào tưởng tượng nổi.

Quá trình xét xử kéo dài một ngày trời, khi mặt trời dần lặn xuống, Quản c*̀ng nhìn những kẻ đang bị trói ở dưới.

“Các ngươi còn lời nào muốn nói?”

Lưu Trạch Tề đã sợ mất mật, gào lớn: “Quản đại nhân, xin đừng giết ta, tất cả đều do Ninh Hùng làm, ta chỉ giúp ông ta thu dọn chút thôi”.

Ninh Hùng gầm lên: “Tên phế vật nhà ngươi, ăn c*̉a lão tử, uống c*̉a lão tử, vậy mà dám bán đứng ta”.

Quản c*̀ng nhìn Lưu Trạch Tề, nói: “Vậy chuyện phụ mẫu c*̉a Ngưu Nhị và những bách tính biến mất mấy năm nay thì sao?”
Lưu Trạch Tề hét lên: “Đều bị…đều bị Ninh Hùng trừ khử, nghe nói Ninh Hùng đã thiêu xác bọn họ, đến xương cốt c*̃ng không còn”.

“Súc sinh…”
“Giết bọn chúng…”
Bách tính bên dưới ồ ạt phẫn nộ, chửi mắng không ngừng, những người ở thời đại này đều khá coi trọng sinh tử lão bệnh, bình thường đều hy vọng có thể chết toàn thây.

“Ha ha ha…”
Ninh Hùng bật cười: “Ninh Hùng ta một đời anh hùng, tất cả những gì có được hôm nay đều dựa vào bán mạng mà thành, cuộc sống vốn dĩ là vậy, chỉ có kẻ nhẫn tâm quyết đoán mới tồn tại được, ta không hề làm sai”.

Quản c*̀ng nhìn Ninh Hùng đến giờ vẫn không chịu tỉnh ngộ, lạnh lùng nói: “Ngươi có sai hay không, không do ngươi định đoạt, giết người cướp c*̉a, tàn sát bách tính, tự ý thu thuế, cho dù giết ngươi một vạn lần c*̃ng không rửa sạch hết tội nghiệp”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 355: 355: Thanh Thiên Đại Lão Gia


"Đừng...!đừng...!xin hãy tha cho ta".

"Quản đại nhân, xin tha mạng..."
Mấy người dưới đài đều gào lên cầu xin, nhưng bách tính cũng bắt đầu hô hoán...!
Advertisement
"Thanh thiên đại lão gia..."
"Giết chúng đi..."
Chuyện thành Hải Long có một vị quan thanh liêm rất nhanh đã được truyền khắp cả nước Hoa Hạ, cho dù là quan lớn thế nào, công sở Liêm Chính cũng sẽ thay bách tính đòi lại công đạo, ngay đến tòa báo Hoa Hạ cũng đưa tin này mấy ngày liên tiếp, nháy mắt người người chen chúc tấp nập ở cổng lớn của công sở Liêm Chính...!
Lãnh Thiên Minh lúc này đang trong xưởng công binh, say mê với tàu bay của mình.

"Lão Giáp, tiến độ của tàu bay này thế nào rồi?"
"Bẩm hoàng thượng, đã tạo ra hơn 20 chiếc, chủ yếu là vì đảm bảo an toàn cho nên tiến độ rất chậm, có điều ngài yên tâm, chỉ cần vượt qua giai đoạn đầu thì giai đoạn sau có thể sản xuất số lượng lớn rồi".

"Vậy năng lực bay liên tục hiện tại của tàu bay này thế nào?"
"Không vấn đề, chỉ cần có đủ nhiên liệu thì có thể liên tục phi hành".

Lãnh Thiên Minh gật đầu nói: "Ta muốn thử ngồi tàu bay, có được không?"
Giáp Tử Thất kinh ngạc: "Việc này...!có lẽ không vấn đề gì, chúng thần đã thử nghiệm nhiều lần rồi, nhưng ngài nhất định phải làm theo yêu cầu của chúng thần".

"Được, ta muốn dùng tàu bay bay đến thành Kim An đón phụ vương, cơ thể của người hiện không chịu được vất vả, nếu như có thể dùng tàu bay thì có thể đón người tới thành Thiên Khải rồi".

"Cái gì? Ngài muốn đi tàu bay tới thành Kim An? Mặc dù tốc độ của tàu bay này vượt xa xe ngựa nhưng lộ trình tới thành Kim An quá xa, cho dù là tàu bay thì ước chừng cũng phải mất trên dưới 10 ngày, trong hành trình ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì thần không đảm đương nổi đâu".

"Không sao, nếu như có vấn đề thì chúng ta sẽ tìm thành trì gần đó để hạ xuống, hơn nữa chỉ bay ban ngày, ban đêm thì đáp xuống nghỉ ngơi hồi sức, như vậy là được chứ?"

"Việc này...!nếu như hoàng thượng vẫn muốn như vậy thì để Lưu Đại Đảm đích thân dẫn đội, sau đó cho các tàu bay khác bay theo để đề phòng vạn nhất".

Lãnh Thiên Minh vui vẻ nói: "Được, cứ quyết định vậy đi".

Tàu bay hiện tại hoàn toàn không giống với tàu bay ở kiếp trước của hắn, nhưng một chiếc tàu bay đã đủ chứa được năm người cùng lượng lớn vật tư rồi, hơn nữa tàu bay sau lần thử nghiệm thành công đầu tiên toàn bộ đã được lắp đặt quạt tay cầm, dùng để cung cấp động lực cho tàu bay.

Đương nhiên những thứ này đều là do Lãnh Thiên Minh đưa ra, Giáp Tử Thất ban đầu còn không hiểu dụng ý là gì đợi tàu bay sau khi bay lên trời mới thất kinh, trong không trung chỉ cần chút trợ lực của cánh quạt thôi là tốc độ di chuyển của tàu bay đã được gia tăng rất nhiều.

Lần xuất hành này Giáp Tử Thất đã điều động đúng 20 chiếc tàu bay, đã phái ra gần như toàn bộ tàu bay, do Lưu Đại Đảm dẫn đội, trong đó 10 chiếc chỉ có một người, không gian còn lại toàn bộ dùng để đựng vật tư, đảm bảo sự thuận lợi cho chuyến bay này.

Đối với Lãnh Thiên Minh mà nói, chuyến bay này không chỉ đơn giản là để đón Lãnh Liệt Vương về, đây cũng là bước quan trọng nhất trong kế hoạch của hắn, đối với hắn đây là một lần thực nghiệm, mục đích thật sự của bản thân chính là không quân mà có nằm mơ hắn cũng muốn có.

Rất nhanh đã đến ngày xuất phát rồi, Lãnh Thiên Minh dậy rất sớm, thấy Hiên Vũ Ngọc Nhi bên cạnh lại không nhịn được hôn vài cái, Hiên Vũ Ngọc Nhi mở mắt ra.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 356: 356: Châm Lửa


"Thiên Minh ca ca, chàng phải chuẩn bị xuất phát rồi à?"
"Ừ, ta không ở trong cung, nàng không được chạy lung tung đâu đấy".

Hiên Vũ Ngọc Nhi cười nói: "Thiếp là hiệp khách Giang Tiểu Bạch của thành Thiên Khải, còn rất nhiều kẻ xấu chờ thiếp đi xử lý đó".

Advertisement
"Ha ha, nàng đó, vậy nàng xử lý ta trước đi đã".

Hiên Vũ Ngọc Nhi đỏ mặt nói: "Xấu xa, lần này chàng tới thành Kim An đón phụ vương, nhất định phải cẩn thận nhé, có điều nói thực thiếp cũng rất muốn ngồi tàu bay, nghĩ thôi cũng thấy lợi hại rồi".

"Yên tâm, đợi ta trở về ta sẽ dẫn mấy người các nàng đi tàu bay, có điều nàng cũng cần phải cố gắng hơn".

Hiên Vũ Ngọc Nhi tò mò hỏi: "Thiếp phải cố gắng cái gì?"
"Không phải nàng vẫn luôn ngưỡng mộ Mộ tỷ tỷ của nàng có con rồi sao?"

Hiên Vũ Ngọc Nhi đã phản ứng lại.

"Nhưng...!việc này đâu phải mình thiếp quyết định là được".

"Ha ha..."
Lãnh Thiên Minh bật cười lớn.

Khi đến xưởng công binh, tàu bay đều đã chuẩn bị xong xuôi, mỗi chiếc tàu bay đều được đánh số hiệu, chiếc mà Lãnh Thiên Minh ngồi chính là chiếc mang số hiệu 01 do Lưu Đại Đảm đích thân điều khiển.

"Hoàng thượng, thần đã cho người chuẩn bị đủ nhiêu liệu và thực phẩm rồi, phải có lợi cho kết cấu của tự thân tàu bay, ngoài thời tiết gió lớn ra thì cho dù có gặp phải mưa tuyết nhỏ cũng không ảnh hưởng tới hành trình bay, thần còn chuyên môn thiết kế riêng cho mỗi tàu bay tấm bảo hộ", Giáp Tử Thất nói.

Lãnh Thiên Minh gật đầu nói: "Được lắm lão Giáp, đợi ta đi xong ngươi hãy tiếp tục theo sát việc chế tạo tàu bay, còn cả t4u chiến mô hình mới nhé.

Đến hiện tại vẫn chưa giành lại được Di Châu, trong lòng ta luôn cảm thấy ăn ngủ bất an".

"Hoàng thượng yên tâm, chúng thần nhất định sẽ đẩy nhanh tiến độ sản xuất, còn cả t4u chiến mô hình mới, nghe nói chiếc đầu tiên trong hai ngày nữa là có thể xuống nước rồi".

"Ừ, rất tốt, đợi ta trở về sẽ đích thân tới thị sát xưởng đóng tàu".

"Châm lửa..."
Lưu Đại Đảm hô lớn: "Nhất định phải chú ý sự cân bằng của tàu bay, điều chỉnh phương hướng trước rồi hãy khởi động tiến trình cánh quạt, tuyệt đối không được bay sai hướng".

Tàu bay số 01 chầm chậm bắt đầu bay lên, Lãnh Thiên Minh kích động giống như một đứa trẻ, nhìn bên này một chút ngó bên kia một ít.

"Hoàng thượng, người cứ ngồi xuống nghỉ ngơi là được, ở đây có thần không cần phải lo lắng ạ", Lưu Đại Đảm nói.

Trên tàu bay số 01 cũng không có quá nhiều người, chỉ có Lãnh Thiên Minh, Lưu Đại Đảm và một thân vệ.

Chỉ thấy tàu bay rất nhanh đã bay lên không trung, Lưu Đại Đảm sau khi ổn định lại thế lửa thì bắt đầu chuyển động tay cầm của quạt gió, khi cánh quạt gió khổng lồ bắt đầu xoay tròn, tàu bay liền chầm chầm bay đi, càng lúc càng nhanh...!
Lãnh Thiên Minh nhìn về phía đội ngũ hàng dài phía sau, trong lòng cực kỳ vui mừng.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 357: 357: Hải Chiến Tương Lai


Lãnh Thiên Minh gật đầu, người ngốc đúng là có cách làm của người ngốc, còn chưa nói cách này của Lưu Đại Đảm quả thực có tác dụng, những người sàng lọc ra đều là những người có hứng thú với bầu trời.

"Được lắm, vậy ngươi phải tiếp tục cố gắng lên, tiếp tục chọn ra những phi công đủ tiêu chuẩn, phải ưu tiên chọn người trong quân Hắc Kỳ trước".

"Vâng, hoàng thượng yên tâm, thần nhất định sẽ nỗ lực hết mình, vậy hoàng thượng, người rốt cuộc muốn có bao nhiêu phi công?"
Advertisement
Lãnh Thiên Minh sững lại, bản thân hắn cũng chưa từng nghĩ tới vấn đề này, hắn đứng lên nhìn giang sơn dưới chân, không kiềm chế được nói: "Càng nhiều càng tốt, nhiều đến mức đủ để chiếm hết bầu trời của toàn thiên hạ này".

Lưu Đại Đảm nhìn về phía Lãnh Thiên Minh bằng ánh mắt sùng bái: "Hoàng thượng, thần tin nhất định sẽ có một ngày, tất cả dân chúng đều nói người là hoàng đế tốt, chuyện người muốn làm nhất định sẽ thành công".

Bên trong một xưởng đóng tàu vùng duyên hải Hoa Hạ, một chiếc t4u chiến quân sự khổng lồ đang được chầm chậm đưa ra khỏi xưởng đóng tàu, trên boong tàu bằng phẳng chỉ có một tòa lầu các ba tầng hơi nghiêng về một bên.

Cho dù đến hôm nay tàu đã được xuống nước rồi nhưng công nhân đóng thuyền sản xuất đều không biết rằng tạo ra con thuyền như thế này rốt cuộc là với mục đích gì.

"Lưu sư phụ, ông nói xem hoàng thượng rốt cuộc muốn chế tạo con tàu này để làm gì, sao đến bây giờ ta vẫn không hiểu nhỉ".

"Ông nói xem liệu có phải là để vận chuyển vật tư thuận tiện hơn không?"
"Việc này sao có thể, như thế này thì chở được bao nhiêu hàng, ta đoán là để vận chuyển binh lính, nghe nói đương kim hoàng thượng vẫn luôn muốn tiêu diệt Phù Tang, tạo ra con thuyền thế này liệu có phải là để vận chuyển binh lính không nhỉ?"
"Vận chuyển cái đầu ngươi, dùng con tàu thế này để chở binh lính không phải là tiễn bọn họ đi chết à?"
"Haiz, đừng đoán nữa, đương kim hoàng thượng chính là chiến thần hạ phàm, tạo ra con thuyền thế này chắc chắn là có nguyên nhân, đến lúc đó là sẽ biết thôi".

Chiến hạm khổng lồ bắt đầu chạy bên trong cảng biển, Trình Khai Sơn cũng đích thân tới đây.

Trình Khai Sơn đứng trên tầng cao nhất của chiến hạm, phóng mắt nhìn ra phía xa.

"Không tồi, quả nhiên là đứng càng cao nhìn càng xa, giúp người đứng ở trên tòa lầu các này có thêm tầm nhìn quan sát, như vậy thì có thể nhìn được xa hơn rồi".

Hải Nương bên cạnh tò mò hỏi: "Trình đại ca, vì sao hoàng thượng muốn tạo ra con thuyền thế này, không lắp đặt đại bác sao?"
Trình Khai Sơn mỉm cười nói: "Hoàng thượng đã nói rồi, đây gọi là hải chiến tương lai, đừng tưởng chiến hạm của chúng ta đơn giản, nhưng lại đã đi trước các quốc gia khác mấy thế kỷ rồi đó, sau này muội sẽ hiểu thôi".

"Hải chiến tương lai?"
"Đúng, trước mắt đây vẫn là cơ mật, ta cũng không biết nhiều, nhưng hoàng thượng đã từng nói chỉ cần tiến hành tu sửa lại t4u chiến quân sự hiện đang có, lắp đặt đại bác đã đủ dùng rồi, sau này chế tạo thêm sẽ đều là những tàu vận chuyển binh lính cỡ lớn và chiến hạm kiểu này, những thứ khác đều không cần thiết sản xuất nữa".

Trong học viện đế quốc Đại Bất Liệt Điên lúc này, một thanh niên đang điên cuồng gào thét ở đó.

"Thành công rồi, ta thành công rồi..."
Trước mắt hắn ta là một cỗ máy móc cao lớn, phát ra âm thành ầm ầm, còn có mấy cái bánh răng cỡ lớn đang chầm chậm chuyển động ở đó.

"Nhanh, đưa chiếc máy Nữu Khắc Man này tới xưởng đóng tàu, ta phải đích thân lắp đặt, đây rất có khả năng sẽ trở thành phát minh vĩ đại nhất trên thế giới, sự xuất hiện của máy Nữu Khắc Man nhất định sẽ thay đổi thế giới này..."
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 358: 358: Nhi Thần Bái Kiến Phụ Vương


Trên bầu trời Hoa Hạ, 20 chiếc tàu bay hùng dũng đang bay, tốc độ bay vượt xa dự kiến, dựa vào tốc độ này thì đoán chừng ngày mai là sẽ tới được thành Kim An.

"Hoàng thượng, đây đúng là ông trời phù hộ, cả đường đi đều không gặp phải thời tiết gió to, cả hành trình lại chỉ mất có 12 ngày".

"Ừ, sau này tàu bay của chúng ta sẽ càng ngày càng lớn, tốc độ bay cũng sẽ càng ngày càng nhanh, đến lúc đó chúng ta có thể chân chính chinh phục bầu trời này rồi, ngươi cũng phải nỗ lực lên nhé, đến lúc đó trẫm sẽ phong ngươi làm tổng tư lệnh không quân của Hoa Hạ ta".

Advertisement
"Thần chẳng biết được mấy chữ, thật sự để cho thần đảm đương chức thủ lĩnh không quân này thì chẳng phải là để người ta chê cười sao?"
"Có thể làm thủ lĩnh hay không là phải dựa vào năng lực, chứ không phải biết bao nhiêu chữ, giống như tư lệnh hải quân Trình Khai Sơn của chúng ta vậy, cũng chẳng hơn ngươi bao nhiêu, nhưng trời sinh là để cai quản hải quân, ngươi phải cố gắng lên".

"Vâng..."

Buổi trưa ngày hôm sau khi mặt trời lên cao, binh lính đứng ở trên thành lâu thành Kim An nhìn ra xa đã nhìn một chiếc tàu bay cỡ lớn trên bầu trời bay đến.

"Đó...!đó là gì vậy?"
"Không biết, lẽ nào là thần tiên trên trời ư?"
"Mau xem, bên trên có chữ, là tàu bay Hoa Hạ, lẽ nào đây là tàu bay do thành Thiên Khải chế tạo ra? Thật sự bay được ư?"
"Nhanh...!mau đi thông báo cho đại vương".

Khi 20 chiếc tàu bay trực tiếp hạ cánh xuống bên ngoài thành Kim An, Lãnh Thiên Minh dẫn theo vài thị vệ đi xuống.

"Là Thất hoàng tử...!không, là hoàng thượng, hoàng thượng đến rồi..."
"Hoàng thượng đến rồi..."
Binh lính cả thành trì đều hô hào lên, Lãnh Thiên Minh đã trở thành tín ngưỡng trong lòng rất nhiều binh lính, có thể nhìn thấy vị chiến thần mà mình hâm mộ trong lòng sao có thể không kích động chứ.

Bách tính của thành Kim An cũng cùng hò reo, hoan hô sự trở về của vị anh hùng thành Kim An, Lãnh Thiên Minh sau khi thăm chào mọi người xong thì đến thẳng tẩm cung của Lãnh Liệt Vương.

Nghe thấy Lãnh Thiên Minh đến, trong lòng Lãnh Liệt Vương cũng rất kích động, không biết từ khi nào mà bản thân ông lại càng ngày càng trở nên tình cảm hơn, xem ra người cho dù có lợi hại thế nào đến lúc sắp gần đất xa trời thì đều có suy nghĩ nhớ mong như vậy...!
Lãnh Thiên Minh đi vào trong tẩm cung của Lãnh Liệt Vương, Lãnh Liệt Vương đang ngồi trên một chiếc ghế lớn, sau khi nhìn thấy Lãnh Thiên Minh thì chầm chậm đứng lên...!
"Nhi thần bái kiến phụ vương".

"Ừ, đứng lên đi, bây giờ con mới là vua của thiên hạ này, có thể gặp lại con bổn vương thật sự rất vui mừng".

"Phụ vương, sức khỏe của người thế nào rồi?"
"Từ trận chiến núi Tuyết Long lần trước đến giờ là đổ bệnh, đoán chừng không tốt lên được, có thể sống đến ngày hôm nay là ta đã thấy đủ rồi".

"Phụ vương, cơ thể người xưa nay cường tráng, nhất định sẽ không có việc gì".
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 359: 359: Việc Này Sẽ Rất Khó Khăn


"Ha ha...!cơ thể của ta ta tự biết, con không cần lo lắng cho ta, phải lấy đại sự triều đình làm trọng".

"Phụ vương, lần này con tới là muốn đón người đến thành Thiên Khải, ở đó có thái y và môi trường tốt hơn, nhất định có thể trị khỏi bệnh cho người".

Lãnh Liệt Vương lắc đầu nói: "Không cần đâu, ta đã không thể đi xa được thế nữa rồi, có thể còn sống mà chứng kiến con làm chủ trung nguyên là ta đã mãn nguyện rồi".

Advertisement
"Phụ vương, người không cần phải lo về đường xá xa xôi, chúng ta đã có tàu bay rồi, có thể bay thẳng đến thành Thiên Khải".

"Tàu bay? Ta đã nghe bọn họ nói qua, tàu bay mà thành Thiên Phải vừa phát minh ra ư? Lẽ nào thật sự có thể bay được?"
"Đúng vậy, tàu bay thật sự có thể bay".

Lãnh Liệt Vương lập tức trợn tròn mắt lên.

"Thế giới này lại có kỳ vật như vậy ư, bổn vương phải tận mắt xem mới được".

"Nhi thần sẽ cho người mang tàu bay tới".

Không bao lâu, hai chiếc tàu bay cỡ lớn từ ngoài thành từ từ bay vào, Lãnh Liệt Vương kích động nhìn, bàn tay không kiềm chế được mà run run.

"Kỳ tích, kỳ tích...!thật sự có thể bay được, ông trời phù hộ Bắc Lương ta, ông trời phù hộ con trai ta".

Khi tàu bay chậm rãi hạ xuống, Lãnh Liệt Vương ngắm nhìn chiếc tàu bay khổng lồ này, rồi lại nhìn về phía Lãnh Thiên Minh, cười nói: "Chiếc tàu bay này bay mất bao lâu mới có thể đến được thành Thiên Khải?"
"Không quá 15 ngày là có thể đến được thành Thiên Khải".

"Nhanh vậy sao?"

"Đây chỉ là bản đầu tiên do chúng ta sản xuất ra, sau này sẽ còn nhanh hơn".

Lãnh Liệt Vương vui mừng gật đầu, sau đó vươn tay ra rồi đột nhiên dừng lại...!sau đó lại run rẩy vươn tay ra, cuối cùng đặt lên đầu Lãnh Thiên Minh, nhẹ nhàng xoa đầu hắn...!
Lãnh Thiên Minh cũng giật mình.

"Con à, đây là lần đầu tiên bổn vương chạm vào con, mặc dù không biết con có từng hận ta không nhưng ta thật sự rất tự hào về con".

Cảm xúc trong lòng Lãnh Thiên Minh cũng rất phức tạp, cảm giác không nói ra được thành lời, cười nói: "Phụ vương, người yên tâm, con sẽ không khiến người thất vọng đâu".

Lãnh Liệt Vương thở dài nói: "Ta có nằm mơ cũng muốn đến thành Thiên Khải một lần, đó là chí hướng mà ta muốn theo đuổi kể từ ngày đầu tiên ta lên làm vua, nhưng hiện tại tộc Hồng Mao lại bắt đầu rục rịch, bắc cảnh bất cứ lúc nào cũng có thể khai chiến, làm sao ta có thể rời đi được".

"Phụ vương, người yên tâm, chuyện ở bắc cảnh người không cần lo nữa, trận chiến với tộc Hồng Mao là không thể tránh khỏi, nhi thần đã lệnh cho Đa Đoạt bắt đầu chuẩn bị, khi thời tiết nóng lên cũng là ngày tiêu diệt tộc Hồng Mao".

"Con quyết định khai chiến với tộc Hồng Mao rồi ư?"
Lãnh Thiên Minh trầm mặc một lát rồi nói: "Há có thể chấp nhận kẻ khác nằm ngáy dưới giường, không phải là khai chiến đơn giản, con phải hoàn toàn đuổi tộc Hồng Mao ra khỏi phương bắc, chỉ cần là sự tồn tại uy h**p đến Hoa Hạ ta, nhi thần sẽ tiêu diệt toàn bộ".
 
Back
Top Bottom