Tiên Hiệp Hoàng Tử Yêu Nghiệt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 100: Chương 100


Tất cả mọi người đều sững sờ nhìn Lãnh Thiên Minh, lộ vẻ khó có thể tin được.

Đột nhiên, trên quảng trường có một ông lão đứng dậy và nói: “Ta tin Thất hoàng tử, không có ngài, chúng ta đã sớm chết đói.

Nếu Thất hoàng tử đã nói được vậy thì chắc chắn được, sau khi quay về, lão phu sẽ khuyến khích các hương thân bắt đầu gieo trồng”.

Vì vậy, lớp học nông nghiệp của Thất hoàng tử tại thành Thanh Châu bắt đầu khai giảng.

Kiếp trước, Lãnh Thiên Minh vốn có xuất thân từ nông dân, cuối cùng, cũng có lúc hắn cảm thấy hãnh diện.

Hắn dạy cho dân chúng cách thúc mầm khoai lang, làm như thế nào để bổ luống, bảo vệ cây trồng, không hề giữ lại một chút gì, đồng thời cũng tiến hành gây giống sớm cây ngô để chuẩn bị gieo trồng đại trà khi vào thu.

Mỗi ngày Lãnh Thiên Minh đều cùng dân chúng xới đất, ra sức lao động, chẳng mấy chốc, đất đai của toàn bộ Duy huyện đều đã bị lúa mì cùng khoai lang bao phủ.

Còn Tuyết Lang Quân của Đa Đoạt thì nghiễm nhiên trở thành dân công, tương tự với Hắc Kỳ Quân của Trình Khai Sơn, mỗi ngày đều vội vàng đào rãnh, tu chỉnh kênh mương…
Từ mùa xuân trăm hoa đua nở đến ngày hè ánh nắng chói chang, trên khắp lãnh thổ Tề Lỗ, tiếng reo hò vang lên không dứt.

Di dân đến từ thành Kim An cùng với lão bách tính thành Thanh Châu cũng ngày càng vững tin, nơi đây thật sự là một chỗ tốt.

Cuối cùng, tới mùa thu hoạch khoai lang, với tư cách là chủ thành cùng người phát minh ra khoai lang, đương nhiên, Lãnh Thiên Minh là kẻ hưởng lợi đầu tiên.

“Chu cha! Lớn vậy à, xem ra… những cánh đồng mục nát, quanh năm bị bỏ hoang này vẫn có dinh dưỡng đầy đủ nha, không có phân bón mà vẫn có thể lớn như vậy”, Lãnh Thiên Minh vừa đào khoai lang vừa nghĩ.

Khi nhìn thấy giỏ khoai lang mình vừa đào xong, Lãnh Thiên Minh bỗng bật khóc.

Không biết vì sao, có lẽ hắn cũng bị bản thân khiến cho cảm động.

Tất cả mọi người cùng chăm chú nhìn Lãnh Thiên Minh và chờ đợi, vì để phòng ngừa khoai bị trộm, hắn cũng không nói cho người dân biết thứ này ăn như thế nào.

Mọi người chỉ thấy Thất hoàng tử của chúng ta lấy ra một cái nồi lớn, gọt vỏ khoai lang rồi cắt khối, sau đó ném vào nồi, cho nước vào và bắt đầu luộc.

Một bên khác, hắn lấy ra một cái bếp lò khá đặc biệt, cứ thể ném khoai lang vào đó, dùng lửa than để nướng.

Cuối cùng, hắn lấy ra một củ khoai vừa đào được, há miệng cắn một ngụm.

Dân chúng trợn mắt há hốc mồm nhìn Lãnh Thiên Minh, chuyện này… quả thật khó mà lý giải được…
Thời gian trôi qua từng phút một, hơn mười phút sau, khoai lang luộc cùng khoai lang nướng đã bắt đầu bốc mùi thơm, người dân vây xem cùng binh sĩ ngửi được, không khỏi tứa nước miếng.

Lãnh Thiên Minh mời các vị cao tuổi đức cao vọng trọng ngồi phía trước, múc cho mỗi người một chén cháo khoai, ban đầu bọn họ còn hơi do dự, nhưng thứ mùi thơm kia lại khiến lòng người khó cưỡng, cuối cùng, tất cả đều bưng bát đũa lên.

“Xì xụp… xì xụp…”
“Ngon… ăn rất ngon”, ông lão đầu tiên uống xong canh, nhịn không được kêu lên.

Sau đó, Lãnh Thiên Minh lấy ra khoai lang đã nướng chính, gọi Tiểu Lan và Mộ Như Tuyết đến, chia làm hai phần cho hai người họ.

Hai vị cô nương cũng không nghĩ nhiều, vừa thổi vừa ăn.

“Ồ… ăn rất ngon, đây là món ngon nhất mà nô tỳ từng ăn”, Tiểu Lan vui sướng kêu lên.

Mộ Như Tuyết cũng lộ vẻ vui sướng, hướng về phía Lãnh Thiên Minh khẽ gật đầu.

Lãnh Thiên Minh xoay người, hô lớn với mọi người: “Tất cả mọi người đều đã thấy được đúng không? Cách ăn rất đơn giản, lúc đào mọi người phải cẩn thận, đừng có làm hỏng khoai đấy!”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 101: Chương 101


Một ông lão vừa ăn xong kích động nói: “Vậy thì… Thất hoàng tử, khoai lang cùng lúa mì này… chúng ta có thể lưu lại bao nhiêu phần?”
Lãnh Thiên Minh sững sờ, ngẫm nghĩ vài giây.

Thời đại này, dân chúng đều phải nộp thuế, thông thường, lương thực do bọn họ trồng ra, có thể lưu lại 3 đến 5 phần đã là không tệ rồi.
Lãnh Thiên Minh nhìn dân chúng xung quanh, hô to: “Năm nay, vụ mùa đầu tiên, mọi người không cần phải giao thuế, có thể lưu lại toàn bộ, sau này, số lượng lương thực trồng được chỉ cần giao ra hai phần là được, còn lại đều là của các vị.

Hơn nữa, chỉ cần là đất đai hoang phế, ai khai hoang thì là của người đó”.

Sau một thoáng yên tĩnh, đám đông bỗng nhiên bùng nổ, tiếng reo hò hệt như sấm rền…
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, tin tức về sản lượng lương thực tại thành Thanh Châu tăng vọt, cùng với truyền thuyết về một vị hoàng tử anh hùng giáng thế cứu vớt chúng sinh lan truyền khắp lãnh thổ Tề Lỗ.
Nghe đồn vị hoàng tử kia có thể biến ra lương thực ăn không hết, còn có mỹ thực chưa từng thấy trước đó, lại còn có thể khống chế thần thú trăm tuổi – Tuyết Sơn hổ, điều khiển vạn vật, hô phong hoán vũ…
Đương nhiên, Lãnh Thiên Minh không biết được những chuyện này, tuy nhiên, việc khiến hắn cảm thấy bất đắc dĩ chính là sáng nay, Trình Khai Sơn đột nhiên chạy đến báo với hắn rằng hiện tại, rất nhiều người dân đã họa tranh của hắn, đem treo trong nhà, mỗi ngày quỳ lạy cúng bái.

Nghe xong, Lãnh Thiên Minh lập tức đổ mồ hôi lạnh…
Thời gian dần trôi qua, ngày càng có nhiều dân chạy nạn không có cơm ăn tìm đến, việc này khiến cho số lượng nhân khẩu tại thành Thanh Châu vượt qua 10 vạn chỉ trong khoảng thời gian ngắn, Tân Cửu đành phải di dời những lưu dân mới đến, sắp xếp cho họ ở các thành trấn phụ cận như thành Lâm An, thành Phượng Hoàng,… đồng thời, dạy cho bọn họ cách gieo trồng khoai lang và ngô…
Lãnh Thiên Minh cũng bắt đầu tiến hành kế hoạch tiếp theo của mình, sau gần nửa năm thu thập tình báo, rốt cuộc, hắn đã có được bản đồ phân bố đạo phỉ nguyên vẹn, chuyện tiếp theo chính là làm cách nào để huấn luyện đội quân của mình cho thật tốt…
Sáng hôm sau, trời vừa sáng, Lãnh Thiên Minh liền đi đến quân doanh, tất cả binh lính có mặt tại đó đều bị triệu tập đến giáo trường.
Nhìn hàng vạn binh sĩ xếp hàng ngay ngắn, chỉnh tề, tâm trạng Lãnh Thiên Minh vô cùng kích động.

Hai ngày nay, hắn vẫn luôn cân nhắc nên làm thế nào để cải thiện sức chiến đấu của những binh lính này, làm sao để bọn họ thuần phục hắn.

Cuối cùng, Lãnh Thiên Minh cũng đã có đáp án, cho nên hắn quyết định nói ra cách nghĩ của mình với mọi người.

Đứng trên đài cao, Lãnh Thiên Minh mở miệng: “Các tướng sĩ, đại đa số các vị là bộ hạ cũ trong Hắc Kỳ Quân ta, đã từng cùng ta trải qua trận chiến bảo vệ thành Kim An.

Với tư cách một chiến sĩ, ý nghĩa sinh mệnh không chỉ đơn thuần là sống.

Ở đây cũng có rất nhiều người từng thuộc quân đoàn Tuyết Lang tinh nhuệ của Bắc Lương ta, mấy năm chiến tranh liên tục khiến cho nhiều người phải mất đi người thân cùng bạn bè, còn có những tân binh vừa gia nhập, có lẽ ngày hôm qua các vị vẫn còn cố gắng liều mạng vì miếng cơm.

Vậy thì, mọi người có từng nghĩ, mỗi một ngày trôi qua, rốt cuộc, chúng ta đang chiến đấu vì điều gì không? Các vị có từng tự hỏi, liệu cuộc chiến này đến khi nào mới kết thúc?”
Tất cả các tướng sĩ đều nghiêm túc lắng nghe, không ai lên tiếng, những binh sĩ này đã theo Lãnh Thiên Minh từ rất lâu, bọn họ biết hắn đối đãi với mọi người như thế nào, biết hắn liều mạng bảo vệ các anh em như thế nào, biết hắn làm cách nào để cho dân chúng cùng khổ có cơm ăn.

Thật ra, trong lòng bọn họ, vị thế của Lãnh Thiên Minh đã sớm không thể thay thế được.

“Hiện tại, chiến tranh liên miên, lưu dân khắp nơi, dân chúng lầm than, thử hỏi có ai thật sự để tâm đến sống chết của dân chúng? Một tướng công thành vạn cốt khô, có bao nhiêu vương công sĩ tộc vùng lên mà không phải giẫm lên máu tươi của dân? Lại có ai để tâm đến những chiến sĩ đã đấu tranh anh dũng, đổ máu trên chiến trường? Cũng bởi vì cái gọi là xuất thân mà có bao nhiêu người bị cướp đoạt công lao vốn nên thuộc về mình? Ngươi… ngươi cùng ngươi… Các ngươi có thật sự cam tâm không?”
“Không cam tâm… Không cam tâm!”, tất cả mọi người hô vang.
“Tốt, nếu đã không cam tâm, vậy chúng ta hãy cùng nhau đối đầu với vận mệnh bất công.

Từ hôm nay trở đi, chỉ cần là binh sĩ Hắc Kỳ Quân ta, tất cả đều phải dựa theo chiến tích để đánh giá quan cấp, con em của binh sĩ có thể đến học đường miễn phí, người thân của minh sĩ sẽ do triều đình trông nom, nếu như ngươi bất hạnh chết trận trên sa trường, triều đình sẽ thay ngươi chăm sóc người thân, ta sẽ khiến binh sĩ trở thành chức nghiệp vĩ đại nhất đất nước này”.

Hoang-tu-yeu-nghiet-3-1-163x300.jpg

.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 102: Chương 102


“Bằng lòng… bằng lòng…”
“Máu ta không cạn, chiến ý không nguôi…”
Tiếng hò hét vang vọng trên giáo trường…
Trong doanh trướng, Đoạt Đa bước vào, ông ta cởi chiến giáp tướng quân Bắc Lương của mình ra, sau đó thay vào áo giáp đen của Hắc Kỳ Quân.

Thấy vậy, Lãnh Thiên Minh nghiêm túc hỏi: “Đa tướng quân, một khi thay bộ giáp này vào, ông có biết ý nghĩa của nó không? Ông đã nghĩ kỹ chưa?”
“Thất hoàng tử, ta đã sớm nghĩ kỹ, chỉ sợ ngài có băn khoăn mà thôi.

Thuở nhỏ, Đa Đoạt ta đã đi theo lão sư học tập, từng gặp qua không ít vương hầu tướng lãnh, có người nào mà không dối dân lừa mình đâu chứ, nhưng đến khi gặp Thất hoàng tử, ngài đã khiến ta tin rằng người mà lão sư từng nhắc đến có tồn tại, ngài cho ta thấy hi vọng về một thế giới đại đồng”, nói đến đây, Đa Đoạt bỗng quỳ xuống.

“Đã dám khoác bộ giáp này lên, từ nay về sau, ta chỉ trung với một người”.

Lãnh Thiên Minh vội nâng Đa Đoạt dậy, cười nói: “Đa tướng quân, con đường này còn nhiều gian nan, khổ cực, nhưng nếu ông đã chuẩn bị sẵn sàng, chúng ta hãy cùng nhau cố gắng đi về phía trước”.

Có rất nhiều chuyện vốn là như vậy, ngươi không cần nói, nhưng chỉ cần một ánh mắt, những người tin tưởng ngươi chắc chắn sẽ hiểu được.

Lãnh Thiên Minh thiết lập phương thức huấn luyện cực kỳ nghiêm khắc cho Hắc Kỳ Quân dựa theo phương pháp huấn luyện quân đội hiện đại.

Mỗi sáng sớm thổi còi báo hiệu, tất cả binh sĩ đều phải rời giường, bắt đầu chạy việt dã mười cây số, hơn nữa, di chuyển trong quân và bắn súng kíp được liệt vào các mục cần được huấn luyện nghiêm khắc nhất.

Xưởng công binh trong thành Thanh Châu, Giáp Tử Thất đang cho bay thử nghiệm quả Số 1 Đông Phong mới nhất.

“Giáp đại nhân, Thất hoàng tử đến”, một thị vệ chạy vào báo.

Giáp Tử Thất “à” một tiếng, sau đó lập tức chạy ra đón, còn chưa ra ngoài thì Lãnh Thiên Minh đã đi vào.

“Lão Giáp, đột nhiên ta nhớ ra cách khiến cho súng kíp b*n r* tốc độ nhanh hơn”, Lãnh Thiên Minh vui vẻ nói.

Giáp Tử Thất thản nhiên đáp: “Ồ!”
Thật ra không phải hắn ta không kích động, mà là đã sớm chết lặng với việc Thất hoàng tử hay nói ra mấy câu kinh người rồi.

Lãnh Thiên Minh bất đắc dĩ hỏi: “Lão Giáp, ngươi không vui à?”
Giáp Tử Thất cười đáp: “Vui vẻ cũng vô dụng, bỏ qua đi!”
Lãnh Thiên Minh á khẩu, đành cười nói: “Trước cứ nghe ta nói đã, hiện tại súng kíp vừa ra đời, vẫn còn ở vào giai đoạn sơ cấp, thao tác nhét hỏa dược rồi châm ngòi nổ mất quá nhiều thời gian, làm hạn chế tác dụng của nó rất nhiều, nếu có thể lược bỏ những thao tác này, ngươi ngẫm lại xem, chẳng phải khi đó súng kíp của chúng ta là vô địch sao?”
Giáp Tử Thất nhìn Lãnh Thiên Minh, bất đắc dĩ nói: “Lược bỏ hết rồi… ngài định dùng tay ném à?”
Lãnh Thiên Minh sững sờ, gãi gãi đầu nói: “Không phải lược bỏ luôn, mà là đổi.

Ngươi ngẫm thử xem, nếu có thể đổi dây lửa thành đá lửa, chẳng phải có thể đốt cháy hỏa dược ngay lập tức sao?”
Giáp Tử Thất vừa định cười, nhưng chợt nghĩ lại, sau đó hắn ta vỗ đùi cái đét, hào hứng nói: “Đúng rồi, sao ta không nghĩ đến nhỉ?”
Kế đó, hắn ta xoay người chuẩn bị đi thử nghiệm, nhưng lại bị Lãnh Thiên Minh giữ chặt.

“Ngươi khoan đi đã, ta còn chưa nói xong mà, còn có hỏa dược, cứ mỗi lần đều nhét như vậy thật rất phiền phức, nếu có thể làm một cái hộp xoay, chia hỏa dược làm mấy phần đổ vào đó, cứ bắn một phát lại dùng tay xoay hộp một lần, đợi bắn hết rồi thay mới hộp hỏa dược khác, chẳng phải tốc độ sẽ nhanh hơn sao?”, Lãnh Thiên Minh tiếp tục nói.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 103: Chương 103


Giáp Tử Thất nhíu chặt mày, sau một lúc suy tư, cuối cùng hắn ta nói: “Vì sao ngài không nói sớm?”
Mùa hè ở phủ Thanh Châu rất nóng, hôm nay Lãnh Thiên Minh không có việc gì, liền dẫn Tiểu Lan và Mộ Như Tuyết cùng đi dạo chơi, ngắm cảnh khắp các nơi ở Thanh Châu.

Cứ thế đi về phía trước, bất giác, bọn họ đã đi đến núi Vân Môn.

Ngước nhìn ngọn núi trước mặt, Lãnh Thiên Minh không khỏi cảm thán thế sự vô thường, hắn nhớ đến kiếp trước, bản thân cũng đã từng đến nơi này, tuy nhiên, khi đó phải mua vé mới có thể tiến vào.

Cảm giác bùi ngùi xúc động bất chợt ập đến, hắn liền nói với hai người bên cạnh: “Chúng ta leo l*n đ*nh Vân Môn ngắm cảnh, được không?”
“Được”, Tiểu Lan vui vẻ đáp.
Mộ Như Tuyết không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

Dạo gần đây, nàng dường như thay đổi thành một người khác, khiến Lãnh Thiên Minh không kịp thích ứng: “Chẳng lẽ bản thân trời sinh thích bị đánh?”

Ba người vui vẻ leo lên núi, không mảy may chú ý trong rừng có bốn, năm tên áo đen đang nhìn chằm chằm vào bọn họ.
“Các huynh đệ, chúng ta đã theo dõi suốt mấy tháng rồi, hôm nay là cơ hội khó có được, nếu vẫn không hoàn thành được nhiệm vụ của Nhị hoàng tử, e là đừng nghĩ quay trở về nữa.

Mau đuổi theo bọn họ, tìm cơ hội ra tay”, tên thủ lĩnh cứng nhắc nói.
Thác nước nguyên sơ ở núi Vân Môn có phong cảnh đẹp đến mức khiến người ta lưu luyến quên lối về.
Hiếm có khi Mộ Như Tuyết chủ động nói: “Lãnh Thiên Minh, ở đây đẹp thật đấy, lúc trước Tân Cửu hô hào mọi người đến đây, nhưng không mấy ai bằng lòng đến, nếu không phải ông ta nói chuyện này có liên quan đến sinh tử của ngài, chúng ta chắc chắn sẽ không đến”.
Lãnh Thiên Minh nói: “Không ngờ Tân Cửu lại nói như thế, vô sỉ thật đấy, tuy nhiên… Tiểu Tuyết, ý cô có phải là… vì có liên quan đến an nguy của ta nên cô mới đến đúng không?”
Mộ Như Tuyết sững sờ, lập tức vung chân đá vào mông Lãnh Thiên Minh: “Ngài đúng là đồ miệng mồm tép nhảy!”
“Được rồi… được rồi, không đùa nữa, tuy nhiên, Mộ thúc thúc đã giao cô cho ta, vậy thì cô cứ yên tâm, ta nhất định sẽ chăm sóc cô thật tốt.

Đợi chúng ta lớn thêm chút nữa, ta sẽ cưới cô”, Lãnh Thiên Minh cười nói.
“Ngài… Hai ngày này ta không đánh ngài nên ngài ngứa mình đúng không… đứng lại cho ta!”
“Vèo!”, ngay khi bọn họ không hề chuẩn bị, một mũi tên đột nhiên bắn về phía Lãnh Thiên Minh.

Mộ Như Tuyết đuổi theo phía sau cảm nhận được nguy hiểm, nàng không kịp báo động mà tung người nhảy lên, trực tiếp đá ngã Lãnh Thiên Minh.
Lãnh Thiên Minh không ngờ Mộ Như Tuyết lại ra tay mạnh như vậy, vừa định quay đầu mắng thì một mũi tên xẹt qua, c*m v** bãi cỏ bên cạnh hắn.
“Có thích khách, mau trốn đến phía sau tảng đá”, Mộ Như Tuyết hô lớn.
Ba người lập tức lùi ra sau tảng đá, sau một hồi căng thẳng chờ đợi, phía đối diện có năm, sáu người bịt mặt xông đến.
“Mẹ kiếp, bọn chúng không ra thì trực tiếp đánh, chớ có làm bị thương hai vị cô nương xinh đẹp kia, giữ lại cho ta, ha ha…”
Thoáng chốc, đám người đã ùa đến, Mộ Như Tuyết đột nhiên rút ra hai thanh đoản đao từ bên hông, xoay người nhảy lên, thẳng tay chém gục tên áo đen gần đó.
“Mọi người cẩn thận, cô nương kia biết võ công”, tên cầm đầu hô vang.
Đám người kia lập tiức chuyền mục tiêu, cùng chém về phía Mệ
Như Tuyết.

Thân hình nàng vô cùng nhẹ nhàng và linh hoạt, tựa như cá chép vượt vũ môn, ngay lập tiéc có thêm hai gã thích khách bị thương.

Tên cầm đầu đứng phía sau thấy thế bèn vụng trộm lấy ra một cây cung khá đặc biệt, nhắm thẳng vào Mộ Nhu Tuyết.
“Cần thận!”, Lãnh Thiên Minh hô to, sau đó vợt thẳng ra, chắn truước mặt Mộ Như Tuyết.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 104: Chương 104


Một tiếng xé rách vang lên, mũi tên đâm vào cơ thể Lãnh Thiên Minh, lực xung kích khiến hắn ngã ra đất.

Thấy thế, mắt Mộ Như Tuyết đỏ lên, nàng liều lĩnh giải quyết sạch đám thích khách, sau đó chạy đến bên cạnh Lãnh Thiên Minh.

Tên áo đen cầm đầu thấy tình thế không ổn bèn xoay người bỏ chạy, Mộ Như Tuyết liền phóng ra một thanh đoản kiếm, bắn thẳng vào người hắn ta.
“Lãnh Thiên Minh…”
“Thất hoàng tử…”
Mộ Như Tuyết cùng Tiểu Lan hô to, khóe miệng Lãnh Thiên Minh rỉ ra máu tươi, hắn mỉm cười nói: “Các ngươi… các ngươi không sao là tốt rồi!”
“Ngài cũng không được có chuyện gì đấy!”, Mộ Như Tuyết bật khóc.
Lãnh Thiên Minh nhìn nàng: “Xin… xin lỗi, hình như… ta… ta không xong rồi!”
“Không… ngài đã bằng lòng với phụ thân rằng sẽ chăm sóc ta cả đời, ngài còn nói sẽ kết hôn với ta, ngài không thể gạt người như vậy được”, Mộ Như Tuyết khóc rống lên.

Lãnh Thiên Minh cười khổ đáp: “Vậy… vậy cô… có bằng lòng gả cho ta không?”
Mộ Như Tuyết gật đầu thật mạnh và nói: “Bằng lòng… Ta bằng lòng… Ta sẽ luôn bằng lòng…”
Đúng lúc này, Lãnh Thiên Minh từ từ ngồi dậy, dùng sức rút mũi tên trên người ra rồi nói: “Mũi tên này là thứ gì không biết, suýt nữa đâm thủng cả kim ti tằm giáp của ta, đau chết đi được, tuy nhiên cũng coi như nhân họa đắc phúc, nhặt được một nàng dâu… ui da… ui… Mộ Như Tuyết… đau… đau”.
Khi Trình Khai Sơn dẫn người đuổi đến, hai tên thích khách chưa chết hẳn bị hắn ta áp giải về.

Còn Lãnh Thiên Minh tuy bị ám sát nhưng lại cực kỳ vui vẻ, hắn nhìn Mộ Như Tuyết nói: “Nói lời phải giữ lấy lời đấy, khi trở về ta nhất định sẽ chọn một ngày lành”.
Mộ Như Tuyết đỏ bừng mặt, cúi đầu không nói một lời.
Tiểu Lan đứng bên cạnh bật cười nói: “Mộ tỷ tỷ, tỷ còn thẹn thùng gì nữa!”
Thấy Tiểu Lan cũng giễu cợt mình, Một Như Tuyết cả giận nói: “Muội là đồ không có lương tâm, lại còn cười ta, chẳng phải mỗi ngày muội nằm mộng cũng đều muốn gả cho Thất hoàng tử à?”
Nghe vậy, Tiểu Lan lập tức đỏ mặt, cúi đầu, còn Lãnh Thiên Minh thì ngớ ra…
Buổi tối, Trình Khai Sơn cùng Đa Đoạt tiến đến.
“Thất hoàng tử, là người của Nhị hoàng tử”, Đa Đoạt nói.

“Nhị hoàng tử? Bởi vì trên triều ta đã nói một câu chống đối nên hắn ta muốn giết ta?”
Đa Đoạt nói: “Hắn ta có thể làm ra loại chuyện như vậy, từ nhỏ Nhị hoàng tử vốn đã ngang ngược, ngoại trừ Đại Vương, hắn ta chưa từng để ai vào mắt”.
Lãnh Thiên Minh đứng lên, đi vài bước rồi nói: “Vậy thì… Đa tướng quân cảm thấy ta nên làm thế nào?”
Đa Đoạt suy nghĩ một lúc rồi đáp: “Mạt tướng cảm thấy trước hết ta cứ để chuyện này lắng xuống, dù sao hiện tại cũng không phải thời điểm trở mặt, không cần chọc vào hắn ta, cũng không phải lo hắn ta sẽ tiếp tục làm bậy.

Nói gì đi nữa thì nơi này cũng là Sơn Đông, tay hắn ta còn chưa duỗi dài được như vậy!”
Lãnh Thiên Minh ngẫm nghĩ rồi nói: “Được, vậy trước hết giam hai tên thích khách còn sống kia lại.

Nhị ca của ta gấp gáp muốn ta chết như vậy, há chẳng phải ép buộc ta đầu nhập vào phe của Tam hoàng tử? Hắn ta đã muốn chơi, ta đây sẽ phụng bồi đến cùng”.
Bây giờ, Lãnh Thiên Minh đã không còn là thiếu niên ngây ngô lúc trước.

Sáu tòa thành phụ thuộc Duy huyện đã thuộc quyền sở của Lãnh Thiên Minh, lưu dân từ các nơi đổ về khiến nhân khẩu ở Duy huyện đạt đến con số 300 vạn người, phải nói là trước nay chưa từng có.

Nơi đây nghiễm nhiên trở thành thiên đường ở nhân gian, đi cùng với sự gia tăng dân số, dã tâm của Lãnh Thiên Minh cũng ngày càng lớn.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 105: Chương 105


Sau khi cân nhắc cẩn thận, Lãnh Thiên Minh gọi quản sự của tất cả các bộ Đa Đoạt, Trình Khai Sơn, Mạc Nhị Cẩu, Giáp Tử Thất và Tân Cửu cùng đến thương thảo về việc tăng cường quân bị.
“Các vị đồng liêu, hiện tại thành Thanh Châu của chúng ta đã có được nền tảng để mở rộng quân đội, nhân lực và lương thực.

Việc kế tiếp là chúng ta cần xem xét nên mở rộng quy mô như thế nào, mọi người có thể nói ra suy nghĩ của mình”, Lãnh Thiên Minh nói.
Đa Đoạt nói: “Thất hoàng tử, mạt tướng nhận thấy trước mắt chỉ nên mở rộng thêm 20 vạn quân là đủ.

Dù sao hệ thống quản lý của chúng ta còn tương đối non yếu, vì thế việc cấp bách hiện tại là bồi dưỡng lực lượng thiên hộ cùng vạn hộ, chỉ cần có đủ tướng lĩnh thì việc mở rộng quân đội không còn là vấn đề”.
Tân Cửu gật đầu nói: “Ta tán thành cách nhìn của Đa tướng quân, Đa tướng quân từng là phó tướng liên quân của Bắc Lương ta, có khả năng khống chế đại cục, chúng ta khó có thể sánh bằng được.

Tuy nhiên, bổn quan có một điều lo ngại, đó chính là chất lượng quân lính.

Hiện tại tuy nhân khẩu trong khu vực chúng ta quản hạt khá đông, nhưng hầu hết đều là lưu dân từ các nơi đổ về, hơn nữa, vấn đề quan trọng là bọn họ có bằng lòng tòng quân khi vừa đủ lương thực hay không?”
Mọi người đều gật đầu đồng ý.
Lãnh Thiên Minh ngẫm nghĩ rồi nói: “Nếu chúng ta đã không yêu cầu về số lượng, vậy thì cần phải khống chế về chất lượng.

Cho nên nhất định phải để người dân tự nguyện tòng quân, đồng thời, phải khiến bọn họ cảm thấy có thể trở thành một binh sĩ của Hắc Kỳ Quân là chuyện đáng tự hào, chỉ có như vậy chúng ta mới có thể tạo nên một đội quân bách chiến bách thắng”.
Dừng lại một lát, Lãnh Thiên Minh lại tiếp tục diễn giải: “Cho nên ta đã chế định sơ lược một vài phương án.

Mọi người có thể nghiên cứu và cùng thảo luận.

Một, chỉ cần là binh sĩ tòng quân thì người nhà của hắn có thể được miễn trừ tất cả thuế má; hai, chỉ cần là binh sĩ tòng quân thì con em của hắn có thể nhập học miễn phí; ba, chỉ cần là binh sĩ tòng quân thì mỗi người đều có cơ hội thăng chức dựa trên thành tích tích góp được trên chiến trường; bốn, chỉ cần là binh sĩ tòng quân thì mỗi tháng sẽ được nhận hai mươi lượng bạc bổng lộc; năm, nếu binh sĩ chết trận, người nhà của hắn sẽ được Hắc Kỳ Quân trợ cấp một trăm lượng bạc, đồng thời sẽ được miễn thuế trọn đời, Hắc Kỳ Quân sẽ phụ trách nuôi dưỡng con em của hắn trong giai đoạn vị thành niên”.
Lãnh Thiên Minh nói một mạch năm phương án mà hắn đã cân nhắc rất lâu, nghe xong, mọi người đều chấn động.

Phải biết, ở thời đại này, một lượng bạc đủ để một gia đình bình thường sinh hoạt một tháng, thế nên năm mục phúc lợi này quả thật rất lớn đối với bất kỳ ai.
Tân Cửu đứng ra nói: “Thất hoàng tử, những đãi ngộ này tuy rằng tốt, nhưng phí tổn dành cho nó sẽ là một con số khổng lồ.

Tuy thành Kim An của chúng ta có không ít của cải dư dả, mấy ngày gần đây, lợi nhuận từ việc bán lương thực cũng rất khả quan, nhưng chỉ sợ không thể duy trì lâu dài được”.
Lãnh Thiên Minh mỉm cười đáp: “Tân đại nhân cứ yên tâm, về vấn đề tiền, ta đã sớm có biện pháp”.
Tuy mọi người cảm thấy khó hiểu, nhưng nếu Thất hoàng tử đã nói vậy rồi thì chắc chắn đã sớm có dự định, thế nên không ai lên tiếng phản bác.
Lãnh Thiên Minh tiếp tục nói: “ Kế tiếp, mời Giáp đại nhân giới thiệu với mọi người vũ khí mới của chúng ta, và đây cũng là vũ khí quan trọng của Hắc Kỳ Quân ta trong tương lai: Súng kíp”.
Mọi người liếc nhìn nhau.

Súng kíp? Không phải nói thứ này không thích hợp dùng trong chiến tranh à?
Tại đây có hình ảnh

Hoang-tu-yeu-nghiet-13-163x300.jpg

.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 106: Chương 106


Nói đoạn, mọi người cùng đi ra khỏi lều, đến trên sân tập, một loạt binh sĩ của xưởng binh khí đã chờ sẵn ở đó cùng với một đống súng kíp.

Giáp Tử Thất bước đến và nói: “Mời các vị xem, đây chính là súng kíp kiểu mới.

Chúng ta đã điều chỉnh vị trí nhồi đạn, trang bị thêm vào đó một cái hộp xoay tròn.

Nhưng vì vấn đề an toàn, hộp này chỉ có ba ngăn, mỗi một lần bắn, ta sẽ xoay qua một ngăn, nói cách khác, với một hộp có thể bắn liên tục ba lượt”.

Nghe xong, mọi người không khỏi hít sâu một hơi.

Tất cả đều biết uy lực của súng kíp, có điều tốc độ quá chậm, khó có thể chiếm được ưu thế, nhưng nếu có thể tăng từ một thành ba phát thì sức chiến đấu sẽ tăng trưởng không biết bao nhiều lần.

Đột nhiên, Trình Khai Sơn lên tiếng hỏi: “Sao loại súng kíp này không có kíp nổ, vậy thì bắn như thế nào?”
Giáp Tử Thất cười nói: “Vậy thì phải nói đến cải tiến thứ hai của loại súng mới này rồi, chúng ta đã dùng đá lửa để thay thế cho dây lửa, không những có thể đánh lửa và bắn ngay lập tức, hơn nữa tính an toàn và thuận tiện cũng được đề cao hơn rất nhiều”.

Mọi người sững sờ, bắn ngay lập tức ư? Đây là loại khái niệm gì vậy? Việc này… có thể sao?
Giáp Tử Thất cũng đoán được suy nghĩ của mọi người, hắn ta liền gọi một loạt binh sĩ của xưởng công binh đã chờ sẵn đến, bọn họ nhanh chóng xếp thành hàng, nhắm vào mục tiêu phía trước, một gã đội trưởng hô to: “Chuẩn bị… Bắn ba lượt…”
“Đoàng… đoàng… đoàng…”
Ba tiếng nổ vang lên liền mạch, những mục tiêu phía trước đều bị phá hủy.

“Thật sự làm được?”, Trình Khai Sơn reo lên mừng rỡ, đám binh sĩ vây xem cũng nhịn không được hô vang.

Mấy ngày nay, mỗi ngày bọn họ đều phải luyện tập bắn súng kíp, thế nên hiểu rất rõ ý nghĩa của việc có thể bắn ba phát một lượt là như thế nào.

Ngay cả Đa Đoạt cũng cảm thấy phấn khích, ông ta liền chắp tay với Giáp Tử Thất: “Ví công lao của Giáp đại nhân sánh ngang với trời cũng không ngoa!”
Giáp Tử Thất vội đáp lễ: “Hổ thẹn, hổ thẹn, những thứ này đều là Thất hoàng tử nghĩ ra, kẻ hèn chỉ làm theo lệnh mà thôi”.

Mọi người không khỏi nhìn về phía Lãnh Thiên Minh, dường như bọn họ đã nhìn thấy được tương lai tươi đẹp phía trước.

Lãnh Thiên Minh cười nói: “Chư vị, kế tiếp cần phải sàng lọc trong quân ra một vạn binh sĩ có tài xạ kích để thành lập một đội súng kíp.

Lần này duyệt binh, đội súng kíp chính là điểm sáng của chúng ta!”
“Duyệt binh?”, mọi người tỏ vẻ nghi hoặc.

Lãnh Thiên Minh cười to: “Đúng vậy, duyệt binh, nếu muốn hấp dẫn dân chúng tự nguyện tham gia quân đội thì phải cho bọn họ biết một đội quân là như thế nào.

Truyền lệnh của ta, tất cả binh sĩ nghiêm túc huấn luyện, mùng một tháng sau, ta muốn toàn bộ dân chúng Duy huyện biết chúng ta là đội quân như thế nào”.

Trong vương cung tại thủ đô Bắc Lương, Tam hoàng tử vừa xem mật thư vừa cười to: “Ha ha, Nhị ca à, ngươi đúng là tự gây nghiệt không thể sống mà, vậy mà vội vã đẩy lão Thất về phía ta, lại còn tự đào hố cho mình nữa chứ.

Nếu ta không nhận phần lễ vật này, há chẳng phải có lỗi với ngươi sao? Ha hả…”

Trong đại doanh Hắc Kỳ Quân, mấy người lính đang cố gắng luyện tập các tư thế tiến, lùi, đứng nghiêm.

Bên cạnh có vài binh sĩ đang nghỉ ngơi, vừa xem vừa nói: “Ngươi nói xem, mỗi ngày Thất hoàng tử bắt chúng ta luyện tập đi đều thế này để làm gì? Có tác dụng gì sao? Trước kia ta chưa từng nghe nói đến việc này!”
Một tên lính khác đáp: “Ngươi không hiểu rồi, ta nghe Thiên hộ của chúng ta nói rằng làm vậy để huấn luyện sự phối hợp và ổn định của mọi người, hình thành nói quen trong tiềm thức của chúng ta.

Một khi tướng lãnh không ra lệnh, chúng ta không thể nhúc nhích”.

“Cái đó có liên quan gì đến chiến tranh à?”
“Ta cũng không rõ lắm, tuy nhiên, những người luyện tốt đều được tuyển vào đội súng kíp đấy, ngươi chưa thấy uy lực của súng kíp đâu, phải nói là lợi hại…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 107: Chương 107


Trong khi hai người đang thảo luận thì một binh sĩ khác đi đến và nói: “Hai người còn ngồi đó tám chuyện à? Không thấy mọi người đều đang luyện tập sao? Nếu còn lười biếng, e là sẽ không được tuyển vào đội ngũ duyệt binh tháng sau đâu”.
“Đúng, đúng đó, chúng ta phải cố gắng lên”.
Toàn bộ sáu tòa thành của Duy huyện, ngoại trừ việc dân chúng ngày càng ăn nên làm ra, thay đổi to lớn nhất chính là việc ngày càng có nhiều người xuống đường kinh doanh, việc buôn bán cũng ngày một phát triển.
Lại nói, trong tòa thành cổ phủ Thanh Châu, bỗng có thêm một phong cảnh đặc sắc.

Đó chính là hình ảnh của Mộ Như Tuyết và Tiểu Hoa.

Một thiếu nữ trẻ tuổi cưỡi trên một con Tuyết Sơn hổ trăm tuổi dạo bước trong thành cổ, đó là cảnh tượng như thế nào? Ban đầu, rất nhiều người đều cảm thấy sợ chết khiếp, nhưng dần dần, mọi người cũng cảm thấy quen, đặc biệt là Gấu đại và Gấu nhị, chúng đã sớm trở thành những người bạn thân thiết của trẻ nhỏ trong thành.

Lãnh Thiên Minh hết cách, chỉ đành phái người hộ tống bọn họ mỗi ngày, đề phòng mấy con vật này đả thương người.
Hôm nay, sau khi Mộ Như Tuyết cưỡi Tuyết Sơn hổ đi tuần một vòng ngoài thành, vừa tiến vào cổng thì đã thấy Lãnh Thiên Minh cười ha hả bước tới.
“Tiểu Tuyết, thương lượng chuyện này một chút!”, Lãnh Thiên Minh nói.

“Việc gì?”
Lãnh Thiên Minh: “Cô xem, ha ha, có phải Tiểu Hoa là do ta phát hiện trước không? Có phải chính ta đã giới thiệu cho đôi bên quen biết không?”
“Đúng vậy, thì sao?”
“Vậy thì… có phải nên để ta cưỡi Tiểu Hoa một chút không? Ta cũng muốn thử…”, Lãnh Thiên Minh ngượng ngùng nói.
Mộ Như Tuyết nhoẻn miệng cười rồi nói: “Muốn thì ngài cứ nói, sao phải thẹn thùng như thế, đây cũng không giống tác phong của ngài”.
Nói xong, Mộ Như Tuyết nhảy xuống, kề sát mặt Tuyết Sơn hổ, nói: “Thất hoàng tử, ân nhân cứu mạng của ngươi muốn ngươi mang ngài ấy đi ra oai một vòng, có được không?”
Tuyết Sơn hổ chỉ gầm nhẹ một tiếng, Mộ Như Tuyết mỉm cười nói: “Nó không phản đối, chắc là có thể!”
“Có thể?”, Lãnh Thiên Minh bước đến v**t v* lưng Tuyết Sơn hổ, cuối cùng, hắn vẫn cảm thấy chân có hơi nhũn ra, lẩm bẩm nói: “Hay là thôi đi!”
Nói xong liền quay đầu định đi.
“Quay lại!”, Mộ Như Tuyết kêu lên: “Nhìn lá gan của ngài kìa, lúc ra chiến trường giết giặc sao không thấy ngài sợ như vậy hả? Lại đây, ta và ngài cùng đi”.
Nói xong, Mộ Như Tuyết nhảy lên lưng Tuyết Sơn hổ, rồi duỗi tay về phía Lãnh Thiên Minh.
Nhìn Mộ Như Tuyết mỉm cười đưa tay về phía mình, đột nhiên Lãnh Thiên Minh có cảm giác hạnh phúc, hắn vô thức giữ chặt tay nàng, rồi nhảy lên.
Cứ như vậy, hai người một hổ phóng như bay trong thành cổ, mà Lãnh Thiên Minh ngồi sau bất giác ôm chặt lấy Mộ Như Tuyết, nàng cũng không phản kháng.

Khi Tuyết Sơn hổ chạy thẳng đến dốc núi, hai người cứ thế cùng ngắm mặt trời đang từ từ lặn xuống ở đằng xa.
Mội Như Tuyết nhịn không được reo lên: “Đẹp quá!”
Lãnh Thiên Minh ôm chặt nàng, ngẩng đầu nhìn trời, tâm trạng hắn vô cùng phức tạp nhưng cũng rất phấn khích, vô thức nói: “Tiểu Tuyết, chúng ta kết hôn nhé?”
Câu hỏi bất ngờ của hắn khiến Mộ Như Tuyết giật mình, cả người nàng run lên, mãi một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Vậy còn Tiểu Lan thì sao? Tuy nàng chỉ là nha hoàn của ngài, nhưng ta xem nàng như muội muội ruột thịt, mà nàng ấy… vẫn luôn thích ngài!”
Lãnh Thiên Minh nghẹn lời, hắn không biết nên đáp lại thế nào?
Mộ Như Tuyết lại hỏi: “Ngài thích Tiểu Lan ư?”
Lãnh Thiên Minh suy nghĩ một lúc rồi nói: “Trước kia, là sự yêu thích của một ca ca đối với muội muội, nhưng trải qua nhiều chuyện như vậy, quả thực đã có tình cảm, trong lòng ta, nàng ấy đã sớm là người nhà của ta rồi!”
Mộ Như Tuyết đột nhiên nở nụ cười, rồi đỏ mặt nói: “Thật ra có một cách!”
“Cách gì?”, Lãnh Thiên Minh ngơ ngác.

Mộ Như Tuyết cắn cắn môi, nói: “Ngài có thể lấy hai người chúng ta cùng lúc!”
“Hả?”
Mãi một lúc lâu sau, Lãnh Thiên Minh mới kịp phản ứng.

Đúng vậy, ở thời đại này, nam nhân có thể ba vợ bốn nàng hầu, việc có nhiều vợ là rất bình thường, nhưng… làm vậy có được không? Là một người xuyên không, mặc dù trong lòng hắn cũng có hơi phấn khích, thế nhưng…
“Ngài không muốn sao?”, Mộ Như Tuyết nói.
Lãnh Thiên Minh cười đáp: “Đương nhiên ta bằng lòng, chỉ sợ khiến các ngươi uất ức!”
Mộ Như Tuyết cúi đầu nói: “Ngài bằng lòng là được, ta sẽ nói với Tiểu Lan”.
Rốt cuộc Lãnh Thiên Minh cũng không khống chế bản thân được nữa, hắn nhìn vào mắt Mộ Như Tuyết và nói: “Ta sẽ đối tốt với các ngươi mãi mãi!”, nói rồi liền hôn nàng…
Mấy ngày nay, Lãnh Thiên Minh rất vui vẻ, cứ như đã tìm được ý nghĩa sinh mệnh và động lực sống.

Việc này khiến mọi người cảm thấy rất khó hiểu.
Sắp đến ngày mùng một, sau khi cùng mấy vị quản sự quan trọng thảo luận xong về vấn đề duyệt binh, đột nhiên, Lãnh Thiên Minh đứng dậy nói: “Các vị, ta còn có một chuyện muốn thông báo… Ta chuẩn bị thành hôn.

Sau rất nhiều chuyện, ta đã hiểu được một điều, nhất định phải nhân lúc có cơ hội mà làm những chuyện mình muốn, ở bên cạnh những người mình thích, có như vậy, cũng không uổng phí một kiếp này!”
Trình Khai Sơn kinh ngạc hỏi: “Thất hoàng tử, là ai? Tiểu Lan hay Tiểu Tuyết?”

Lãnh Thiên Minh nhịn hồi lâu mới ngượng ngùng nói: A.

hai người cùng một lúc!”
Tất cả mọi ngườời lập tức sôi trào.
“Hay nha.

Thất hoàng từ.”
“Lại hại.

lại hại!”
“Thật hâm mệ nha!”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 108: Chương 108


Tân Cửu đột nhiên nói: “Thất hoàng tử, có vài lời, thần không thể không nói, dựa theo lệ cũ của Bắc Lương, hoàng tử muốn kết hôn nhất định phải có ý chỉ của triều đình.

Tuy hiện tại ngài đã cắt đất phong vương, nhưng dù sao trên danh nghĩa chúng ta vẫn là quân đội Bắc Lương.

Theo thần thì chuyện này vẫn nên bẩm báo với Đại Vương để xin chỉ thị trước, phòng ngừa kẻ có dụng tâm kín đáo bắt được nhược điểm”.

Đa Đoạt cũng nói: “Tân đại nhân nói có lý, việc này vẫn nên xin chỉ thị Đại Vương thì hơn.

Nếu để bên kia cảm thấy chúng ta làm việc không kiêng nể thì cũng không hay lắm đâu!”
Lãnh Thiên Minh ngẫm nghĩ rồi nói: “Cũng được, vậy thì làm phiền Tân đại nhân dùng bồ câu đưa tin về đô thành, về phần hôn kỳ, đợi Đại Vương hồi đáp, ta sẽ lựa chọn ngày cử hành!”
Cuối cùng, thời điểm duyệt binh cũng đã đến, toàn bộ Hắc Kỳ Quân đều bận rộn.

Năm vạn nhân mã được tuyển chọn tham gia duyệt binh lần này đã chuẩn bị sẵn sàng, trên người khoác chiến giáp chỉnh tề, vẻ mặt tràn đầy tự hào.

Còn những binh lính không được tuyển chọn thì phụ trách việc đảm bảo trận tự trị an.

Nửa tháng trước, toàn bộ Duy huyện đều nhận được thông báo duyệt binh, hơn nữa, trong thông báo còn nêu rõ, hễ là thanh niên nam nữ từ mười sáu đến hai mươi tuổi thì bắt buộc phải tham gia, tuy không có hạ lệnh chính thức, nhưng đại đa số người dân đều ủng hộ Hắc Kỳ Quân – những binh lính có thể mang đến cuộc sống ấm no cho bọn họ trong thời đại này.

Buổi sáng, mặt trời vừa mọc, đã có vô số nam nữ trẻ tuổi từ các thành trì ùn ùn kéo về thành Thanh Châu, tiến đến khu vực được quy hoạch tạm thời để tổ chức cuộc duyệt binh cỡ lớn của Hắc Kỳ Quân.

Tuy nhiên, dù đã chuẩn bị kỹ lưỡng, nhưng một giờ trước thời điểm bắt đầu, toàn bộ sân bãi và hai bên dốc núi, thậm chí là những ngọn núi ở đằng xa đều chật kín người, không cách nào thống kê được số liệu cụ thế.

“Có nghe gì chưa? Hôm nay ta đến đây là muốn xem buổi duyệt binh của Hắc Kỳ Quân dưới trướng Thất hoàng tử!”, một người trẻ tuổi nói với người bên cạnh.

“Chuyện này ta đã biết từ sớm, nhưng không hiểu vì sao duyệt binh lại yêu cầu chúng ta đến xem?”, người nọ đáp.

Trong đám đông chật kín, một tiểu cô nương đột nhiên phấn khích hô to: “Ôi chao, ngươi nhìn những binh lính kia xem, thật là oai phong!”
“Đúng vậy, đúng vậy, nam nhân mặc khôi giáp quả thật rất soái!”, mấy vị cô nương tíu tít nói, khiến đám thanh niên bên cạnh ghen tị không thôi…
Cách thời điểm duyệt binh ngày càng gần, mấy vạn binh sĩ Hắc Kỳ Quân đã bước từng bước chỉnh tề tiến vào giáo trường.

“Oa, xem kìa, đó chính là Hắc Kỳ Quân…”
“Hoành tráng quá, thật đẹp mắt, á…”
Đám người lập tức reo hò phấn khích.

Những binh sĩ tiến vào sân từ từ tản ra xung quang, cho đến khi xếp thành một vòng, vây xung quanh sân diễn tập.

“Ca ca, các ngươi là binh sĩ tham gia duyệt binh ư? Thật là lợi hại!”
Một tiểu cô nương hô to với binh sĩ vừa dừng lại bên cạnh mình.

Binh sĩ kia cười ngượng ngùng đáp: “Tiểu muội muội, ta không được tuyển, hôm nay ta đến để canh gác mà thôi, nhưng ngươi yên tâm, lần sau ta nhất định sẽ được tuyển!”
“Binh sĩ vừa tiến vào không phải đội ngũ tham gia duyệt binh à? Chỉ đến canh gác thôi sao?”
“Canh gác mà trông cũng lợi hại ghê…”
“Không biết chúng ta có cơ hội gia nhập Hắc Kỳ Quân hay không…”
“Cỡ như ngươi mà cũng muốn tham gia Hắc Kỳ Quân à? Mơ đi nha…”
Khi mọi người còn đang bàn tán xôn xao, xa xa, trên sườn núi, 100 cái trống trận đã được lắp xong và bắt đầu được gõ vang theo tiết tấu.

“Coong… thùng thùng… Coong…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 109: Chương 109


Tân Cửu bước lên đài duyệt binh, lớn tiếng hô: “Hoan nghênh tất cả các vị thanh thiếu thiêu đã có mặt ngày hôm nay.

Mọi người có biết vì sao mình được mời đến không? Bởi vì Thất hoàng tử từng nói, tương lai của thiên hạ nhất định phải dựa vào người trẻ, đặc biệt, với tư cách là nam nhân thì nên chí tại bốn phương, ở thời loạn thế, khai sáng một thời đại mới”.
Khi người phụ trách truyền tin truyền đạt thông tin ra ngoài, đám người lập tức reo hò ầm ĩ, Tân Cửu cũng không nói gì thêm, ông ta giơ tay áo ra hiệu với mọi người: “Ta tuyên bố, duyệt binh… chính thức bắt đầu!”
Dưới đài, những người phụ trách nhanh tay đốt pháo hoa cỡ lớn mà Giáp Tử Thất đã chuẩn bị từ trước, vô số pháo hoa nổ tung, bắn thẳng lên trời, khiến cho bầu không khí lập tức sôi trào.
“Xem kìa, mau đến nhìn, đến rồi…”
Mỗi năm trăm người tạo thành một phương trận, dưới sự dẫn dắt của hai gã quan tướng, bước từng bước chỉnh tề tiến về phía trước.

Khôi giáp đồng bộ, âm thanh nện bước hòa cùng tiếng trống khiến cho bầu nhiệt huyết của mọi người sục sôi…

“Coong… Coong… Coong…”
Trước khi từng phương trận đi đến lễ đài, quan tướng dẫn đầu đều hô to: “Bước đều… bước!”
Ngay lập tức, 500 người đồng loạt đá chân tiến lên, mặt đất bị giẫm phát ra âm thanh chấn động, quần chúng vây xem thoáng chốc trở nên yên tĩnh, thậm chí bọn họ không dám hô hấp, đó chính là thái độ kính sợ hình thành bởi sự sùng bái…
Trên đài, Tân Cửu hô vang với phương trận đang bước nghiêm đến: “Các binh sĩ khổ cực!”
Năm trăm binh sĩ thuộc phương trận lập tức đáp lời: “Thề sống chết thuần phục Hắc Kỳ Quân!”
Cứ thế, trọn vẹn hai mươi phương trận với những binh sĩ khôi giáp đen lần lượt tiến lên, cảnh tượng đó đã hoàn toàn khiến những thanh thiếu niên có mặt tại hiện trường rung động.
Mà theo sau bọn họ chính là 20 phương trận của các binh sĩ mặc áo giáp Hắc Kim.

Khi phương trận của binh sĩ áo giáo Hắc Kim xếp thành hàng bước ra, ánh mặt trời phản chiếu trên khải giáp tựa như lóe kim quang, khiến mọi người kinh ngạc không thôi.

Đối với những người mà ý thức còn dừng lại ở cấp độ đạo phỉ, giặc cỏ thì những binh lính trước mắt có thể nói sánh ngang với tồn tại của thiên binh thiên tướng.
Sau đó là 20 phương trận của cung tiễn thủ và hai mươi phương trận của đội súng kíp.
Cuối cùng là sự xuất hiện của một vạn kỵ binh áo giáp Hắc Kim, khi một vạn con chiến mã xuất hiện trong tầm mắt mọi người, phải nói là k*ch th*ch hooc môn tăng vọt… chấn động… hưng phấn… kích động không thôi…
Trước mắt, trên sân duyệt binh, một vạn con chiến mã xếp hàng chỉnh tề, Trình Khai Sơn cưỡi ngựa tiến lên trước, hô to: “Kỵ binh Hắc Kỳ Quân… Công kích…”
Âm thanh một vạn chiến mã lao nhanh hệt như hồng thủy mãnh thú, khiến cho mặt đất chấn động, sau khi đã công kích đến phía bên kia sân duyệt binh, bọn họ lại quay đầu ngựa, tiếp tục công kích lần thứ hai.
Chỉ hai đợt công kích đơn giản như vậy đã khiến cho toàn bộ người trẻ có mặt tại hiện trường nhiệt huyết sôi trào.
Sau đó, sáu phương trận súng kíp tiến vào sân duyệt binh, đối diện bọn họ được bày vô số hũ.

Khi hiệu lệnh của đội trưởng vừa dứt, 3000 người nhanh chóng xếp
thành ba hàng, mỗi hàng 1000 người, giơ vũ khí trong tay lên, nhắm ngay phía trước.
“Bon họ định làm gì vậy? Sao lại câm côn?”
“Không biết! Đây hần là vũ khi gì đé.”, đám thanh niên xung quanh xì xào bàn tán.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 110: Chương 110


Lúc này, quan tướng thống lĩnh phương trận bỗng giơ cờ đỏ trong tay lên, hô to: “Chuẩn bị!”
“Ba phát một lượt…”, cờ đỏ chỉ thẳng về phía trước.
“Đoàng đoàng đoàng… Đoàng đoàng đoàng… Đoàng đoàng đoàng…”
Mỗi một hàng sau khi bắn xong lập tức ngồi xổm xuống, hàng sau tiếp tục bắn, với cách thức hoạt động như thế này, đến khi hàng thứ ba hoàn thành lượt bắn của mình, hàng thứ nhất đã nạp xong đạn, hoàn tất việc thay đổi hộp xoay hỏa dược.
“Đợt thứ hai, ba phát một lượt…”
“Đoàng đoàng đoàng… Đoàng đoàng đoàng… Đoàng đoàng đoàng…”

Nhìn thấy mấy cái hũ đằng xa đã hoàn toàn vỡ nát, không có cái nào còn nguyên vẹn, toàn hiện trường thoáng chốc rơi vào yên tĩnh.

Tất cả những gì được chứng kiến ngày hôm nay đã vượt khỏi phạm vi nhận thức của mọi người.
Có lẽ bọn họ từng có mộng tưởng rong ruổi nơi sa trường, nhưng bởi những áp lực của cuộc sống mà lý tưởng dần bị quét sạch.

Nhưng giờ phút này, ngọn lửa kia đang được thổi bùng lên, một khi bản thân ở trong đó, ngươi tất yếu sẽ bị thiêu đốt…
Đột nhiên, trong đám đông có người hô to: “Nhìn kìa… cái đó… đó là thứ gì?”
“Trợi ạ, là hổ, thật sự là hổ, ta cứ tưởng việc Thất hoàng tử có thể điều khiển được hổ chỉ là truyền thuyết thôi chứ, hóa ra lại là thật…”
“Ngươi thì biết cái gì, đó là Tuyết Sơn hổ, hổ bình thường sao có thể so được, ta đã từng tận mắt thấy ở thành Thanh Châu, lúc đó, phải nói là cách rất gần…”
“Mau nhìn kìa, chẳng phải Thất hoàng tử đang ngồi trên người Tuyết Sơn hổ sao? Trời ạ, có khi nào Thất hoàng tử thật sự là Võ Thần hạ phàm không…”
Lãnh Thiên Minh cưỡi Tuyết Sơn hổ vọt xuống từ sườn núi đằng xa, Tuyết Sơn hổ nhảy chồm lên một cái, hình thể khổng lồ của nó lập tức khiến toàn trường chấn động, đi kèm với đó là một tiếng hổ gầm vang vọng tận trời xanh.

Lúc này, toàn bộ binh sĩ Hắc Kỳ Quân đồng loạt hô vang: “Thề sống chết thuần phục Hắc Kỳ Quân…”
“Thề sống chết thuần phục Thất hoàng tử…”
Gần mười vạn hùng binh hò hét khiến âm thanh quanh quẩn khắp sân duyệt binh mãi không dứt.

Lãnh Thiên Minh nhìn những binh sĩ dưới đài cùng vô số thiếu niên vây xem, hắn biết, từ nay về sau, bản thân hắn không còn là một người bình thường nữa, mà hắn phải gánh trên vai vô số mong mỏi và hi vọng.
Dân chúng ở thời đại này cần một vị thần có thể cứu giúp bọn họ, tuy hắn không biết mình có thể làm được hay không, nhưng khi bánh xe lịch sử chuyển động đến một khắc này, hắn biết, mình không dừng lại được nữa…
Lãnh Thiên Minh giơ tay lên, mười vạn binh sĩ lập tức im lặng, dân chúng xung quanh cũng không dám lên tiếng.
“Các tướng sĩ Hắc Kỳ Quân, cùng với tất cả những thiếu niên tràn đầy nhiệt huyết, chúng ta thật bất hạnh khi sinh ra ở thời đại cơm không đủ no, mạng người như cỏ rác, thậm chí, có người người ngay từ lúc sinh ra đã mất đi hi vọng sống.

Nhưng chúng ta cũng thật may mắn vì vận mệnh đã thôi thúc chúng ta tề tụ nơi đây, chính vì muốn nhen nhóm lên ngọn lửa hi vọng cho thế giới tăm tối này!”
“Ta từng vô số lần nói với binh lính của mình rằng, mỗi một người đều sợ hãi cái chết, mỗi một người đều sợ hãi sự mất mát, nhưng các ngươi có từng tự hỏi, liệu sợ hãi… có tác dụng gì không? Chạy trốn… có hữu dụng không? Các ngươi bằng lòng để con cháu đời sau… vĩnh viễn sống cuộc sống như vậy ư?”
“Thế giới này không cần thần linh, bởi vì cứu vớt chúng ta chỉ có chính chúng ta mà thôi, cho nên… nếu các ngươi bằng lòng gia nhập Hắc Kỳ Quân, cùng ta… cùng Hắc Kỳ Quân sánh bước, dùng vũ khí trong tay chúng ta thay đổi những bất công trên thế gian này, dùng máu tươi của chính chúng ta gột rửa thời đại dơ bẩn này”.
Tại đây có hình

Cao-thu-tu-chan-14-163x300.jpg

.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 111: Chương 111


“Gia nhập Hắc Kỳ Quân chính là cơ hội lớn nhất trong cuộc đời của các ngươi… Kề vai sát cánh với Hắc Kỳ Quân khiêu chiến vận mệnh bất công…”
“Máu ta chưa cạn, chiến ý chưa chết…”
“Máu ta chưa cạn, chiến ý chưa chết…”
Sau khi Lãnh Thiên Minh dứt lời, mười vạn Hắc Kỳ Quân dưới đài lập tức hô vang khẩu hiệu của Hắc Kỳ Quân, âm thanh đinh tai nhức óc vang vọng khắp sân duyệt binh, khiến cho rất nhiều người trẻ cảm thấy phấn khích, bất giác trào nước mắt, cũng có vô số thiếu nhiên nhịn không được quát to…
“Máu ta chưa cạn, chiến ý chưa chết…”
“Ta muốn gia nhập Hắc Kỳ Quân… Ta muốn liều một lần vì bản thân…”
“Hắc Kỳ Quân vạn tuế… Thất hoàng tử vạn tuế…”
Hiện trường vang lên đủ loại âm thanh hò hét, Lãnh Thiên Minh cưỡi Tuyết Sơn hổ chạy một vòng quanh sân duyệt binh, một thân áo giáp Hắc Long tựa như một con rồng đang bay lượn, hơn nữa, tiến lại gần mới thấy được hình thể của Tuyết Sơn hổ vô cùng vĩ đại, việc này càng khiến lòng người trào dâng hi vọng…
Cuối cùng, sau khi chạy xong một vòng, Lãnh Thiên Minh đi đến giữa sân, ở đó đã tụ tập vài trăm người, còn có một thứ có hình dạng giống với pháo hoa cỡ lớn đã được bày biện sẵn.

Thứ kia quay mặt về ngọn núi phía bắc, đây chính là Số một Đông Phong, tuy trước mắt, xác suất bắn trúng của nó còn rất kém, nhưng phương hướng cơ bản thì không có vấn đề.

Quần chúng vây xem tò mò nhìn, hôm nay bọn họ đã thấy được rất nhiều thứ không tưởng, kế tiếp sẽ là gì đây?
Lãnh Thiên Minh chỉ vào Giáp Tử Thất đang giữ vai trò chỉ huy, cười nói: “Lão Giáp, màn diễn cuối cùng là của ngươi…”
Giáp Tử Thất cười ngượng, gãi gãi đầu, sau đó quay đầu hô to: “Chuẩn bị… kích nổ đầu đạn… châm ngòi phóng…”
Chỉ thấy hàng chục quả pháo hoa quy mô lớn bay về phía ngọn núi đối diện, khi mọi người còn đang thắc mắc rốt cuộc là chuyện gì, thì đột nhiên vang lên tiếng “đoàng…đoàng…đùng” cực lớn.

Những con ngựa chiến không kiềm chế hí lên, vô số tiếng nổ dữ dội làm rung động cả chân núi, cùng với tiếng “đoàng”, phần trên của ngọn núi sụp xuống, những người có mặt hoàn toàn chết sững…
Cuộc duyệt binh hôm đó kết thúc như nào, không ai nhớ nổi, chỉ nhớ rằng đến tận khi trời tối mịt, vẫn không một ai rời khỏi, vô số thanh niên báo danh tham gia quân đội, gần như dẫm nát đại doanh Hắc Kỳ quân, nhiều người được chọn hứng khởi hét lớn, ai không trúng tuyển thì thất thểu buồn rầu…
“Thất hoàng tử, không đến ba ngày, chúng ta đã tuyển chọn xong mười vạn tân binh, tất cả đều là thanh niên cường tráng”, Tân Cửu nói với Lãnh Thiên Minh.

“Rất tốt, tiếp theo nhất định phải tăng cường huấn luyện, ai kiên trì được mới là người chúng ta cần.

Những người bỏ cuộc, hãy để họ trở về nhà, bất kể ra sao, họ đều vì tin tưởng chúng ta mới đến đây, không thể để họ vì vấn đề c*̉a mình mà dễ dàng vứt bỏ tính mạng…”
Đa Đoạt bên cạnh c*̃ng nói: “Thất hoàng tử yên tâm, chạy bộ buổi sáng, rèn luyện thể lực, diễn tập tập kích, mỗi ngày đều không thiếu mục nào, nếu ai bỏ tập, đều sẽ cho về nhà”.

Tân Cửu nghe vậy, nói tiếp: “Chỉ là người báo danh quá đông, rất nhiều người không được chọn, vẫn không chịu rời đi, đúng là khiến người ta đau đầu…”
Lãnh Thiên Minh mỉm cười, nói: “Bảo với bọn họ quay về rèn luyện thân thể, mỗi năm chúng ta đều chiêu mộ tân binh, chỉ cần có chí, ắt sẽ có ngày dùng tới”.

Cứ thế, mười vạn tân binh dưới tiếng hô hào quát tháo c*̉a lão binh bắt đầu cuộc huấn luyện gian khổ nhưng vui vẻ.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 112: Chương 112


“Nhanh lên, nhanh lên, mỗi ngươi chậm nhất, ra chiến trận muốn chạy c*̃ng không chạy kịp…”
“Đúng rồi, giương đúng rồi, không được di chuyển…đến cái này c*̃ng không biết, còn muốn vào đội hỏa tiễn…nằm mơ đi…”
Trong đại điện hoàng cung Bắc Lương lúc này, Lãnh Liệt Vương đang nghiêm nghị quan sát mọi người…
Một quan văn c*̉a Trung Thư Viện nhìn nhị hoàng tử, sau đó bước ra: “Đại vương, chuyện thành hôn c*̉a thất hoàng tử, quả thực hoang đường c*̀ng cực, đường đường là một hoàng tử, lại đi thành hôn với nữ nô, nha hoàn, như vậy mặt mũi Vương thị Bắc Lương biết đặt đâu?”
Nói xong lại liếc nhị hoàng tử một cái, thấy hắn ta gật đầu xác nhận mới an tâm.

Các đại thần c*̃ng lần lượt phụ họa.

Tam hoàng tử bước ra, nói: “Lưu đại nhân, lời này có chút quá đáng, thất đệ thành hôn c*̀ng nữ nô và nha hoàn, đúng là không ổn lắm, nhưng c*̃ng chỉ là hành vi tuổi trẻ bồng bột, hà tất căng thẳng vậy”.

Nhị hoàng tử bật cười lớn: “Vậy theo ý tam đệ, tuổi trẻ thì có thể tùy ý làm bừa, thất đệ hiện giờ ở Sơn Đông xa xôi, vốn đã thoát ly khỏi sự quản lý c*̉a triều đình, nếu cứ buông thả như thế, chẳng phải loạn hay sao?”
Tam hoàng tử mỉm cười, đáp: “Tùy ý làm bừa, dù tùy ý làm bừa đến mấy c*̃ng không bằng mưu sát huynh đệ thân sinh nhỉ, ta nghe nói thất hoàng tử suýt bị ám sát trên đường tới Sơn Đông…”
Nhị hoàng tử lập tức nổi điên: “Lãnh Thiên Tinh, đệ đừng có ăn nói hàm hồ, ta sai người ám sát thất đệ lúc nào?”
Tam hoàng tử cười cười, nói: “Nhị ca, ta đâu có nói là huynh làm, sao huynh phải vậy chứ?”
“Câm miệng!”, Lãnh Liệt Vương quát lớn, thâm ý nói: “Các con tốt nhất tiết chế lại cho ta”.

Sau đó ông ta quay sang nói với tam hoàng tử: “Con nói thất hoàng tử bị ám sát, có chứng cứ gì không”.

Tam hoàng tử: “Thích khách ám sát thất đệ có hai kẻ bị bắt sống, đã khai ra người đứng sau, đó là…”

Chưa dứt câu, Lãnh Liệt Vương đã ngắt lời: “Đừng nói nữa, kết thúc triều nghị rồi bàn riêng với ta…”
Tam hoàng tử không cam tâm, đáp: “Vâng”.

Còn nhị hoàng tử đối mặt với cái nhìn chằm chằm c*̉a Lãnh Liệt Vương, toàn thân lạnh toát…
Tề Dung nãy giờ vẫn im lặng chợt lên tiếng.

“Đại vương, thất hoàng tử hiện sống ngoài biên giới, vốn đã rất khó khăn, đặt nặng quá mức về lễ tiết quy tắc c*̃ng không có ý nghĩa gì lớn, hơn nữa, nghĩ ngược lại, thất hoàng tử thành hôn c*̀ng nữ nô, nha hoàn, chẳng phải thể hiện rằng Vương thị Bắc Lương đồng lòng với người dân hay sao, vì vậy lão thần cho rằng, nếu đó là tâm ý thất hoàng tử, triều đình hà tất ngăn cản”.

Lãnh Liệt Vương khẽ gật đầu: “Bỏ đi…tùy thất hoàng tử vậy”.

Trong đại sảnh nghị sự thành Thanh Châu, Lãnh Thiên Minh đang tập trung các quan…
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 113: Chương 113


“Các vị, hiện giờ sáu thành trì thuộc quyền quản lý của chúng ta, về cơ bản đã ổn định, việc trồng lượng lớn khoai lang và ngô hoàn toàn đủ để người dân sinh sống, vấn đề lớn nhất tiếp theo chính là tiền bạc”, Lãnh Thiên Minh nói.

Đám đông gật đầu đồng ý.

Tân Cửu tiếp lời: “Hiện nay bách tính bước đầu cải thiện cuộc sống, bắt đầu phát triển kinh tế, nhưng lưu dân không ngừng đổ về đây, cộng thêm đạo tặc hoành hành, thiếu thốn ngân lượng nghiêm trọng, thực sự khó khăn vô c*̀ng”.

Lãnh Thiên Minh đáp: “Hôm nay gọi mọi người tới, chính là để giải quyết vấn đề này, muốn hoàn thành mục tiêu thống nhất Sơn Đông, bắt buộc phải có lượng lớn tiền bạc, khu vực giàu có nhất bây giờ là Đại Lương, cho nên, ta định thông thương với bên đó”.

“Thưa thất hoàng tử, hiện kim chúng ta có hạn, hơn nữa trong vùng Sơn Đông vẫn có đạo tặc khắp nơi, vận chuyển một lượng lớn bạc e là không ổn chút nào”, Tân Cửu nói tiếp.

Lãnh Thiên Minh tiến đến cạnh bản đồ, nói: “Không cần bạc trắng, chúng ta dùng vàng”.

“Hả”, tất cả mọi người đều kinh ngạc, phải biết rằng thời đại này vô c*̀ng thiếu thốn vàng, vậy nên nếu đổi vàng sang bạc sẽ là một đổi ba mươi năm, quan trọng hơn là vàng có thể sử dụng ở tất cả các quốc gia.

“Nhưng mà, chúng ta lấy đâu ra vàng?”, Tân Cửu thắc mắc.

Lãnh Thiên Minh chỉ vào thành Phủ Ninh: “Chúng ta không có, nhưng ở đây có”.

Thành Phủ Ninh mà Lãnh Thiên Minh nói chính là thành phố Chiêu Viễn, Yên Đài ngày nay, Lãnh Thiên Minh biết khu vực này có một mỏ vàng lộ thiên khổng lồ, chỉ cách mặt đất khoảng mười mét.

Đám đông đều không hiểu chuyện gì, thành Phủ Ninh chỉ là một thành trì nhỏ bé vắng vẻ, lấy đâu ra vàng?
Lãnh thiên Minh tiếp tục nói: “Đa Đoạt tướng quân, tiếp theo ngài phải chuẩn bị thật kỹ, tập trung nhân mã, giúp ta nhanh chóng lấy được thành Phủ Ninh.

Trình Khai Sơn, huynh phụ trách tập hợp những công nhân ở núi Tuyết Long, sau khi Đa Đoạt tướng quân lấy được thành Phủ Ninh, mọi người hãy nhanh chóng đến đó”.

Mặc dù không ai hiểu gì, nhưng dường như họ đã quen với tác phong c*̉a Lãnh Thiên Minh, cho nên cứ thế làm theo.

Đa Đoạt nhanh chóng dẫn năm ngàn kỵ binh, năm ngàn cung thủ và hai vạn bộ binh tiến về thành Phủ Ninh.

Nơi này cách Duy huyện không đến ba ngày đường, rất nhanh, đại quân đã đuổi tới chân thành, người đang chiếm giữ thành gọi là Thiết tướng quân, sở hữu binh mã từ gần hai vạn đạo tặc hợp thành.

“Thiết tướng quân…Thiết tướng quân, không hay rồi, có kẻ muốn công thành”, một binh sĩ hớt hải chạy vào, báo cáo với Thiết tướng quân đang rượu thịt.

“Có kẻ muốn công thành? Ai, bao nhiêu người?”, Thiết tướng quân vội hỏi.

“Là Hắc Kỳ quân, nửa năm trước từng chiếm Duy huyện, nghe nói là thất hoàng tử Bắc Lương, lần này có khoảng ba đến bốn vạn quân”.

ppjpg

.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 114: Chương 114


Một tiếng sau, Đa Đoạt thấy cổng thành vẫn đóng, trên thành còn đang vận chuyển lượng lớn dầu hỏa và đá tảng, vậy là liền phát lệnh.

“Công thành”.

Hai hàng binh sĩ giơ cao khiên đứng đầu, năm ngàn cung thủ theo sát phía sau, điều kỳ lạ là họ đem theo rất nhiều bếp lửa, khi bước vào phạm vi phóng tên c*̉a địch, vô số mũi tên lao tới, hàng loạt binh sĩ phía trước trúng tên lập tức ngã xuống…
Rất nhanh Hắc Kỳ quân đã tiến vào vị trí ngắm bắn tốt nhất, dưới sự bảo hộ c*̉a binh sĩ phía trước, các cung thủ đằng sau ồ ạt bắn ra những mũi tên gắn bom đạn, nhắm thẳng lên trời.

Thấy cảnh đó, Thiết tướng quân thầm nghĩ trong lòng: “Ha ha, đám người này không biết đánh trận, tự dưng bắn tên lên trời, đòi giết ai chứ…”
“Bùm…bùm”.

Ngay khi hắn ta đang cười thầm, chỉ thấy những cung thủ trên thành đã bị trúng đạn, tất cả trở nên hỗn loạn, vô số người bị bỏng, bị thương, và rất nhiều thùng dầu hỏa dính lửa, tạo ra đám cháy dữ dội.

“Cái gì? Chuyện gì thế này?”, Thiết tướng quân hét lên, cung thủ Hắc Kỳ quân vẫn đang bắn tên, đám binh sĩ trên thành sau khi phản ứng lại, lập tức nháo nhào chạy xuống dưới thành để núp.

“Khốn khiếp, giữ vững cho ta, ai dám bỏ chạy ta sẽ giết kẻ đó”, Thiết tướng quân vừa vung đao vừa quát.

Những người còn lại tức thì sợ hãi, chỉ đành quay lại trên thành, nép cạnh bờ tường.

Lúc này, các binh sĩ Hắc Kỳ quân đã chuẩn bị xong thuốc súng, dưới sự bảo vệ c*̉a quân mình, dễ dàng đặt thuốc súng dưới dân thành, sau đó lui về khoảng cách an toàn…
“Đùng…đoàng…”, một tiếng nổ chói tai vang lên, cổng thành Phủ Ninh nổ tan tành, cung thủ Hắc Kỳ quân dừng bắn, năm ngàn kỵ binh lập tức xông lên.

“Thiết tướng quân, thành…cổng thành bị phá rồi…”
“Cái gì? Sao có thể…mẹ kiếp, mau rút lui”.

Lúc này bách tính trong thành đều sợ hãi trốn vào nhà không dám ra ngoài, chỉ có vô số đạo tặc tản mác khắp nơi.

Bọn chúng vốn tham sống sợ chết, sao có thể chống chọi được với sự tấn công dữ dội của kỵ binh, khi Hắc Kỳ quân xông vào thành, hầu hết kẻ thù đã sớm bị giết hoặc quỳ gối đầu hàng.

Đa Đọat tướng quân dẫn quân đuổi theo Thiết tướng quân đang bỏ chạy, thấy không còn đường lui, trong lúc cấp bách, hắn ta liền bắt những người dân xung quanh về làm lá chắn.

Khi Đa Đoạt đuổi tới, trông thấy người dân đứng chắn phía trước, có cả trẻ nhỏ và người già.

Thiết tướng quân hét lên: “Nghe nói thất hoàng tử các người yêu dân như con, ta còn có rất nhiều người để chạy đến Duy huyện, hôm nay chỉ cần ngươi cho ta một đường sống, ta sẽ không làm khó những bách tính này, thành Phủ Ninh c*̃ng tặng ngươi, còn không, ta sẽ để họ toàn bộ bồi táng”.

Đa Đoạt nhìn hắn ta trốn phía sau, nói: “Lấy cả bách tính c*̉a mình ra làm lá chắn, ngươi đúng là vô sỉ”.

Thiết tướng quân bật cười: “Ha ha, muốn trách thì trách thất hoàng tử c*̉a các ngươi, chúng ta không thù không oán, tại sao tấn công thành Phủ Ninh c*̉a ta?”
“Hừ”.

Đa Đoạt lạnh lùng nói: “Chỉ tiếc ta không phải thất hoàng tử, tấn công…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 115: Chương 115


Khi tin tức thành Phủ Ninh bị chiếm đóng được gửi về phủ Thanh Châu, Lãnh Thiên Minh lập tức dẫn theo Trình Khai Sơn và đội thợ mỏ của tộc Hắc Thạch tiến đến Phủ Ninh, sau khi Lãnh Thiên Minh đến nơi, cả thành Phủ Ninh đã bị càn quét sạch sẽ.

“Thất hoàng tử, cầm đầu Thiết tướng quân đã bị mạt tướng g**t ch*t, còn có rất nhiều tù binh bị bắt giữ trong thành chờ đợi ngài xử lý”, Đa Đoạt nói.

Lãnh Thiên Minh suy nghĩ một lát rồi nói: “Theo tướng quân thì nên xử lý tù binh thế nào”.

“Số lượng tù binh rất nhiều, hơn nữa đều là một đám thổ phỉ lưu lạc, chắc chắn không thể thả đi, bằng không chúng vẫn sẽ tiếp tục gây họa, nếu như không có biện pháp xử lý thích đáng, mạt tướng đề nghị giết hết toàn bộ”, Đa Đoạt nói.

Trong lòng Lãnh Thiên Minh cũng biết những đám thổ phỉ này làm nhiều việc ác nhưng hắn lại không xuống tay được, bèn nói: “Được rồi, vừa hay chuẩn bị mở núi, cho chúng đi lao động khổ sai đi, cho người canh gác chặt chẽ”.

Dựa vào ký ức của mình, Lãnh Thiên Minh bắt đầu tìm kiếm vị trí cụ thể của mỏ vàng, mặc dù môi trường xung quanh khu mỏ hoàn toàn không giống với hình dạng trong trí nhớ của hắn, nhưng cũng may có thể xác định vị trí đại thể.

“Lão Trình, kêu người trong tộc của huynh lần lượt mở núi ở xung quanh đây đến khi phát hiện ra mỏ vàng thì thôi”, Lãnh Thiên Minh nói với Trình Khai Sơn.

Trình Khai Sơn tỏ ra ngờ vực nói: “Thất hoàng tử, ngài chắc chắn ở đây có mỏ vàng à?”
“Phí lời, không thì ta dẫn huynh tới phá đá để chơi à”.

Rất nhanh, tộc nhân tộc Hắc Thạch liền bắt đầu mở từng tòa từng tòa núi một….

lượng lớn tù binh thì vận chuyển đá dưới sự giám sát của quân Hắc Kỳ.

Sau khi Lãnh Thiên Minh trở về thành Phủ Ninh liền sắp xếp người đi dán cáo thị dân an trong toàn thành:
Bách tính thành Phủ Ninh:
Chúng ta là quân Hắc Kỳ của Duy huyện, lần này tới đây là để giúp đỡ mọi người thoát khỏi sự hãm hại của bọn thổ phỉ, bách tính trong thành không cần sợ, mấy năm nay mọi người bị thổ phỉ chiếm đoạt tài vật có thể căn cứ tới phủ nha môn lãnh lại, hai ngày tới chắc hẳn cũng có lượng lớn lương thực được vận chuyển tới thành Phủ Ninh, phân phát cho dân chúng trong thành, hy vọng quân dân ta một lòng xây dựng lại gia viên.

Nha môn phủ Thanh Châu.

Bách tính trong thành nhìn những binh lính vào thành nhưng không vào nhà dân cướp đoạt nên cũng từ từ đi ra, sau khi nhìn thấy cáo thị dân an liền lần lượt chạy đi báo tin cho nhau.

“Là quân Hắc Kỳ… nghe nói bọn họ từ trước đến nay chưa từng cướp đoạt của dân thường…”
“Đúng, nhà tỷ tỷ ta tháng trước vừa chạy nạn tới Duy huyện, nghe nói bên đó còn có lương thực và đất đai miễn phí, nếu không phải ta không nỡ rời khỏi nhà mình ở đây thì đã đi từ lâu rồi”.

Rất nhanh hai ngày sau, khi Lãnh Thiên Minh và Đa Đoạt đang thương lượng xem nên làm thế nào để bố trí lại phòng ngự thành cho Phủ Ninh thì Trình Khai Sơn chạy vào.

“Thất hoàng tử… Thất hoàng tử… thần kì, chúng ta thật sự đã tìm ra mỏ vàng rồi, hơn nữa… hơn nữa không chỉ có một mỏ, cái này… chúng ta đã tìm ra rồi, ha ha”, Trình Khai Sơn vui vẻ hô lớn lên.

Đa Đoạt bên cạnh cũng hưng phấn nói: “Thất hoàng tử đúng là thần nhân hạ phàm, đến mỏ vàng ở đây cũng có thể đoán được”.

Lãnh Thiên Minh cười nói: “Chỉ là ngẫu nhiên nghe một số người già nói qua thôi, nơi này đã từng xuất hiện mỏ vàng, cho nên ta nghĩ nên thử vận may xem sao, may mà chuyến này không tệ”.

Tin tức thành Phủ Ninh tìm ra nhiều mỏ vàng rất nhanh đã được truyền về phủ Thanh Châu, Tân Cửu lập tức phái rất nhiều xe ngựa tới thành Phủ Ninh vận chuyển vàng, còn trong thành Thanh Châu cũng chuyên môn xây dựng nhà hầm để tinh luyện kim khoáng.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 116: Chương 116


Đêm khuya thanh vắng, Lãnh Thiên Minh đang nghỉ ngơi trong phủ nha môn thành Phủ Ninh tâm trạng đặc biệt thoải mái, tưởng tượng sau này nên tiêu tiền thế nào, vàng mà, bất kể ở thời đại nào cũng đều là thứ khiến người ta điên cuồng.

“Thất hoàng tử, xảy ra chuyện rồi…”, Đa Đoạt đột nhiên xông vào.

“Sao vậy?”, Lãnh Thiên Minh vội vàng hỏi.

“Mỏ vàng… sau khi nổ ra vàng thì đám thổ phỉ lại liên kết với nhau đã phát sinh ra bạo loạn rồi, cướp đi rất nhiều vàng, việc đột nhiên xảy ra nên không ít binh lính phụ trách canh gác đã bị giết, may mà thần đưa người tới kịp, trước mắt đám phổ phỉ đã bị dồn vào trong hẻm núi, nên xử lý thế nào?”, Đa Đoạt nói.

Lãnh Thiên Minh lập tức giận dữ đến đỏ cả mắt, những binh lính này là gốc rễ vận mệnh của hắn, nhưng do lòng nhân từ của hắn mà đã khiến họ mất đi mạng sống…
“Điều tân binh của Thanh Châu phủ qua cho ta”, Lãnh Thiên Minh gằn lên nói.

Hai ngày sau, 10 vạn tân binh hành quân cấp tốc tới thành Phủ Ninh, cũng rất nhanh được đưa đến hẻm núi nơi lũ thổ phỉ đang bị bao vây, bên ngoài hẻm núi đặt hơn trăm cỗ thi thể của binh lính quân Hắc Kỳ.

Lãnh Thiên Minh nhìn tân binh vừa đến: “Trong hẻm núi chính là đám tù binh vừa bị bắt ở thành Phủ Ninh, đều do bổn vương nhân từ nương tay nên mới khiến chúng thừa cơ lợi dụng g**t ch*t hơn trăm binh lính quân Hắc Kỳ ta, hiện tại ta muốn các ngươi giết hết toàn bộ cho ta, không để lại một tên nào, đây cũng là trận chiến đầu tiên khi làm lính của các ngươi”.

“Giết… giết… giết”.

10 vạn tân binh đồng thanh hô lớn.

Đám tù binh trong hẻm núi thấy hai ngày nay quân Hắc Kỳ không giết tới, vốn đang lo lắng sợ hãi, đột nhiên nghe thấy những tiếng hô giết ngợp trời liền hoảng hoạn, hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu.

Rất nhanh, mấy cung thủ xếp thành hàng tiến vào hẻm núi, bắt đầu bắn tên vào những thổ phỉ đang ẩn nấp bốn phía, vô số thổ phỉ bị bắn giết bỏ chạy, cuối cùng có vài tên to gan dẫn đầu hô lên: “Huynh đệ, liều mạng với chúng đi”.

Mấy ngàn thổ phỉ xông ra, những cung thủ này nhanh chóng lùi về sau, ba hàng đội ngũ súng kíp tiến lên phía trước, giơ súng về phía đám thổ phỉ đang xông tới.

“Chuẩn bị….

tất cả cùng bắn… bắn”.

“Bịch… bịch… bịch”.

“Hàng thứ hai, tất cả cùng bắn… bắn”.

“Bịch… bịch… bịch”.

Hàng này tiếp nối hàng kia bắn khiến đám thổ phỉ đang xông ra tấn công không chút phòng bị bắn cho ngã hết xuống đất, rất nhiều thổ phỉ chưa chết đau đớn k** r*n.

“A…a… đau chết ta rồi…”
“Cứu mạng… đó là vũ khí gì vậy…”
“Mọi người mau chạy đi, bọn chúng là ma quỷ…”
Trông thấy những tên đạo tặc đang lao tới, đội quân tan vỡ nháo nhào bỏ chạy, chỉ huy tân binh Mạc Nhị Cẩu hét hớn: “Toàn quân xuất kích”.

Đây là yêu cầu c*̉a Lãnh Thiên Minh, dù là không giết được, c*̃ng phải tận mắt chứng kiến đám cướp bị giết, đó là quá trình mà bất kỳ binh sĩ nào đều phải trải qua.

Quả nhiên rất nhiều tân binh không kiềm được nôn thốc nôn tháo, các lão binh phía sau liền quát: “Đừng có nôn, tiếp tục tiến lên, mở to mắt ra mà nhìn, những tên súc sinh đã giết hại binh sĩ Hắc Kỳ quân
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 117: Chương 117


của chúng ta, nếu bắt kẻ nào còn sống, lập tức đâm một đao thật mạnh cho ta.


Cuộc chiến kéo dài không lâu, lúc sau, Mạc Nhị Câu chạy ra báo cáo: “Thất hoàng tử, đã xử lý sạch sẽ đám đạo tặc, tuy nhiên lại có gần hai ngàn người đầu hàng, giải quyết thế nào ạ?”
Lãnh Thiên Minh không hề do dự, nhấn mạnh:
“Giết.


Uy Hải Vệ, một tòa thành khổng lồ nằm sát biển, đây chính là hang ổ c*̃ c*̉a bang Hải Đảo, ban đầu, chúng là tổ hợp những tên cướp biển bán mạng, sau đó bắt đầu tập trung ngày càng đông, dần trở thành tổ chức lớn mạnh nhất Đông Hải, bang Hải Đảo hoành hành khắp nơi, thậm chí liên kết với bọn ngụy khấu, xâm chiếm các vùng ven biển Đại Lương.

Đối lập với bang Hải Đảo là bang Triêu Nam ở thành Thanh Đảo, họ đều xuất thân từ những ngư dân nghèo, gắn kết với nhau vì mưu sinh, nhiều năm qua, do kháng lại sự xâm phạm c*̉a bọn hải tặc và ngụy khấu, họ nhận được sự ủng hộ nhiệt tình c*̉a bách tính, mặc dù không lớn mạnh bằng bang Hải Đảo, nhưng nội bộ vô c*̀ng đoàn kết, thủ lĩnh là một người phụ nữ trung niên gọi là Hải Nương.

“Nghe nói thành Phủ Ninh đào được vàng”, một người đàn ông trung niên nói với tay sai đang quỳ phía sau, người này chính là thủ lĩnh bang Hải Đảo, Kế Chư.

“Đúng vậy thưa thủ lĩnh, tin tức vô c*̀ng chuẩn xác”, người kia đáp.

“Ha ha…mỏ vàng, vậy chúng ta càng phải cướp”, Kế Chư cười to.

Một người trông giống quân sư đứng bênh cạnh nói: “Nhưng ta nghe nói, người trấn thủ nơi đó là thất hoàng tử Bắc Lương, từ năm ngoái tới Đông Hải, Hắc Kỳ quân c*̉a người này chỉ dùng một năm, đã chiếm được sáu thành Duy huyện, giờ lại tìm ra mỏ vàng ở thành Phủ Ninh, thực lực không tầm thường”.

“Hừm”, Kế Chư âm trầm suy nghĩ, sau đó nói: “Lập tức phái người đi tìm hiểu, thực hư tình hình c*̉a vị thất hoàng tử này, nếu chúng ta không xử được, vậy chỉ đành liên thủ với Bổn Nguyên Sĩ Nhất lang”.

Trong phủ Thanh Châu.

Sau khi an táng cho những binh sĩ hy sinh trong lúc khai quật mỏ vàng, Lãnh Thiên Minh rất buồn bực, một mình ngồi trong phòng.

“Thế giới này dù sao c*̃ng không giống thế giới trước kia, nhân từ sẽ hại chết những người xung quanh ta, nếu ta không thể nhẫn tâm đối mặt với kẻ thù, vậy thì trong tương lai e rằng sẽ lại xảy ra sự việc như vừa rồi…”
“Thất hoàng tử…không sao chứ?”, Tiểu Lan tiến vào.

“Ta không sao”, Lãnh Thiên Minh khẽ mỉm cười.

“Thất hoàng tử, nếu ngài có chuyện gì không vui, hãy nói với ta, giống như hồi nhỏ vậy, ta sẽ luôn lắng nghe”.

Lãnh Thiên Minh nắm tay Tiểu Lan, cười, nói: “Còn gọi ta là thất hoàng tử, chúng ta sắp thành hôn rồi, sau này hãy gọi là Thiên Minh”.

Tiểu Lan c*́i thấp đầu: “Ta…ta…không được đâu, ta đã quen rồi”.

“Đồ ngốc, sau này chúng ta là phu thê, là người một nhà cả, có gì ngại ngùng chứ”, Lãnh Thiên Minh vừa nói vừa ôm chặt Tiểu Lan, còn nàng c*̃ng mỉm cười hạnh phúc ôm lấy hắn.

Sáng hôm sau, Lãnh Thiên Minh, Tiểu Lan và Mộ Như Tuyết đang dùng bữa, sau khi xác định chuyện c*̉a ba người, hai nàng mỗi lần gặp Lãnh Thiên Minh đều sẽ xấu hổ, còn Lãnh Thiên Minh lại rất thích dáng vẻ ngại ngùng c*̉a họ, thường xuyên tìm đến.

“Thiên Minh, không biết đại vương có đồng ý hôn sự c*̉a chúng ta không?”, Mộ Như Tuyết hỏi.

“Yên tâm, dù đồng ý hay không, đời này ta nhất định sẽ thành hôn với hai nàng”.

“Ừm”, Mộ Như Tuyết mím môi, khẽ gật đầu, còn Tiểu Lan thì xấu hổ c*́i đầu ăn cơm.

“Thất hoàng tử, Tân Cửu đại nhân cầu kiến”, một cận vệ tiến vào nói.

“Chuyện gì vậy?”
“Là tin tức từ đô thành”.

“Ừm”, Lãnh Thiên Minh đứng dậy, Tireeur Lan và Mộ Như Thuyết đều không kiềm được đi cùng.

Tiểu lan lo lắng nói: “Thất hoàng tử, ta sợ qu đại vương sẽ không đồng ý chứ?”
Lãnh Thiên Minh mĩm cười với nầng: “Đã nói không được gọi thất hoàng tử rồi mà”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 118: Chương 118


Tiểu Lan yêu kiều đáp: “Ta không gọi được…Thiên Minh, hay là ta gọi Lãnh ca ca nhé?”
“Được, miễn đừng gọi thất hoàng tử”.

Tiểu Lan cười nói: “Tuân mệnh, Lãnh ca ca”.

Ba người đi đến phòng khách, Tân Cửu đang đợi ở đó, thấy bọn họ, vội vàng đứng dậy: “Tham kiến thất hoàng tử và nhị vị cô nương…không đúng, sau này phải gọi là nhị vị vương phi rồi, ha ha”.

Lãnh Thiên Minh vui mừng nói: “Đại vương đồng ý rồi ư?”, Tiểu Lan và Mộ Như Tuyết c*̃ng tràn đầy hy vọng.

Tân Cửu rút bức thư ra: “Đúng vậy, đại vương đã đồng ý hôn sự c*̉a thất hoàng tử”.

Lãnh Thiên Minh vội vàng cầm lấy bức thư, có những hai bức.

Thư đầu tiên:
Phụng vương mệnh:
Thất hoàng tử dung hòa đất trời, hoàng tộc Bắc Lương hòa hợp vạn dân, đặc biệt sắc phong hai vị phu nhân làm quận chúa, tặng mỗi người hai trăm lượng vàng, một bộ quan phục.

Trung Thư Viện, đô thành.

Tiểu Lan và Mộ Như Tuyết nghe xong kích động nắm tay nhau, sắc phong quận chúa nghĩa là đại vương nhận họ làm con gái, quan phục hoàng gia chỉ có hôn sự trong cung mới được sử dụng, có thể thấy đại vương coi trọng bọn họ, bức thư này mặc dù nội dung đơn giản ngắn gọn, nhưng đã chứng minh đại vương chấp nhận hôn sự, đồng thời gửi tặng sính lễ.

Đọc tới bức thứ hai, đầu thư có ghi “Thất hoàng tử thân khải” nên nó chưa được mở ra, thế là Lãnh Thiên Minh xé mở phong bì lấy thư ra.

“Thiên Minh:
Ta đã biết chuyện Lãnh Thiên Ngạo ám sát con, nhưng cần suy xét đến quốc gia nên chỉ đành âm thầm xử phạt, chuyện này tuyệt đối không có lần sau.

Không biết ta làm đúng hay sai, cũng không biết lựa chọn của con, mong con có thể tha thứ.

Lãnh Liệt Vương”.

Đọc bức thư xong, Lãnh Thiên Minh biết là Tam hoàng tử đã tố cáo Nhị hoàng tử, còn ý trong bức thư của Lãnh Liệt Vương là ông ta biết nhưng không thể công khai chuyện này, dù sao Nhị hoàng tử cũng là một trong những người được chọn cho vị trí Đại vương tương lai, một người công khai giết huynh đệ ruột của mình thì sao có thể làm Đại vương được?
Lãnh Thiên Minh không quan tâm lắm, từ nhỏ hắn đã không được xem trọng, cách làm của Lãnh Liệt Vương cũng không kỳ quái, điều kỳ lạ là ông ta lại viết thư cho hắn, đúng là hiếm thấy!
“Sao thế Thiên Minh?”, Mộ Như Tuyết thấy Lãnh Thiên Minh bỗng im lặng thì hỏi.

“Ha ha, không sao!”, Lãnh Thiên Minh cười rồi quay qua nói với Tân Cửu: “Làm phiền Tân đại nhân chọn ngày lành tháng tốt để ba người bọn ta tổ chức hôn lễ”.

Tân Cửu cười nói: “Xin Thất hoàng tử cứ yên tâm, ta nhất định sẽ cố gắng hết sức…”
Ngày càng có nhiều vàng được tinh luyện ra từ trong các cửa hàng của phố luyện vàng thành Thanh Châu, tất cả thợ thủ công tham gia vào việc luyện vàng đều là thị vệ thân cận của Lãnh Thiên Minh, cũng chỉ có cực ít những người cốt cán mới được biết số lượng vàng được tinh luyện.

“Thất hoàng tử, vì hàm lượng vàng của mỏ vàng Phủ Ninh cực kỳ cao, thậm chí rất nhiều vàng đã biến thành vàng nguyên khai nên số lượng luyện ra cũng vượt quá mong đợi của chúng ta.

Tính đến hôm nay, tổng số tinh luyện đã lên đến bốn vạn năm ngàn lượng vàng, vượt quá số lượng ở kho trong thành của chúng ta rồi”, Đa Đoạt nói với Lãnh Thiên Minh.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 119: Chương 119


“Ừ, tốt lắm, tiếp tục đẩy nhanh tốc độ tinh luyện, phải bảo quản cẩn thận vàng đã được tinh luyện, không thể để lộ tin tức thành Thanh Châu có nhiều vàng ra ngoài!”, Lãnh Thiên Minh nói.
“Thần đã rõ, nhưng chắc chắn không thể giấu giếm được tin tức về mỏ vàng, mạt tướng nghĩ nên báo với đô thành càng sớm càng tốt.

Chúng ta có thể thay đổi sản lượng mỏ vàng, còn về việc đô thành có điều động gì thì chúng ta cũng có thể chấp nhận”.
Lãnh Thiên Minh nhìn Đa Đoạt, nghĩ một lúc rồi nói: “Ông nghĩ báo cáo bao nhiêu là hợp lý?”
“Cứ báo tổng sản lượng mỏ vàng Phủ Ninh không vượt quá năm ngàn lượng vàng”, Đa Đoạt nói.
Lãnh Thiên Minh vui mừng nhìn Đa Đoạt, ông ta đã hoàn toàn trở thành người thân cận nhất của mình.

Nên biết là lúc này vẫn chưa đào xong một khu mỏ mà đã tinh luyện được gần năm vạn lượng vàng, trời mới biết rốt cuộc là có bao nhiêu…
Bây giờ hắn đã đi được bước đầu tiên trong việc ổn định thế cục ở Sơn Đông, tiếp theo là lên kế hoạch thành lập đoàn thương nhân để đến Đại Lương giàu có mua bán làm ăn, chỉ có thế mới có cơ hội phát triển kinh tế, để cuộc sống của người dân ngày càng tốt hơn.
Lãnh Thiên Minh từng nghĩ đến rất nhiều kế hoạch làm ăn mua bán, chẳng hạn như sản xuất một số công cụ, gốm sứ và các sản phẩm bán chạy mà đời sau mới có nhằm nâng cao thành tựu kinh tế của người dân khu vực mình.

Nhưng dù sao thời đại này đã có sự cách biệt rất lớn với thời đại trong trí nhớ của mình, thế nên cuối cùng Lãnh Thiên Minh quyết định đến Đại Lương khảo sát một chuyến.
Rất nhanh, Lãnh Thiên Minh đã dẫn Trình Khai Sơn và mấy chục thị vệ thân cận mặc đồ cải trang đã chuẩn bị xuất phát.

Khoảng cách từ Duy Huyện đến Đại Lương không xa, đi qua Ngự Hải Vệ ở phía nam (Nay là Đông Nhật), nhưng đi đường khoảng năm ngày là có thể đến biên giới lãnh thổ của Đại Lương.
Trên cả đường đi vẫn là cảnh tượng khắp nơi hoang tàn, đìu hiu, Lãnh Thiên Minh không khỏi cảm thán: “Nơi này gần Đại Lương như thế, người dân sống ở đây khá nhiều, tại sao Đại Lương lại chưa từng đặt chân đến, để mặc cho bọn lưu manh tàn phá, hung dữ cướp bóc.

Theo lịch sử trong trí nhớ của mình, Sơn Đông hẳn là một nơi mạnh về quân sự mới phải.

Hầy! Chắc phải nhanh chóng trở nên lớn mạnh, sớm ngày thống nhất Sơn Đông để nhiều người dân được sống trong những ngày tháng ăn no mặc ấm”.
Tối hôm thứ năm…
“Thất hoàng tử, đi qua ngọn núi phía trước là tới Đại Lương”, Trình Khai Sơn nói.
Lãnh Thiên Minh đứng ở xa xa nhìn sang đó, gật đầu nói: “Vậy đưa chúng ta đến xem quốc gia giàu nhất, mạnh nhất trong thiên hạ này đi”.
Khi đoàn xe chạy đến đỉnh núi, đứng xa xa nhìn sang, Lãnh Thiên Minh ngây người, không hề động đậy…
“Thất hoàng tử… Thất hoàng tử, ngài sao thế?”, Trình Khai Sơn hỏi.
“Đó… đó là cái gì?”, Lãnh Thiên Minh chỉ dưới núi hỏi.
Trình Khai Sơn nhìn sang nhìn bình thản nói: “Trường Thành đấy, sắp mấy ngàn tuổi rồi, đừng nói là ngài không biết?”

“Trường Thành? Trường Thành ở đây…?”, sau khi đến thế giới này, Lãnh Thiên Minh từng đọc rất nhiều sách, cũng biết thời đại này có Tần Hoàng, Hán Ngô tồn tại, thậm chí còn nhắc đến Trường Thành được xây dựng để phòng thủ chống ngoại xâm ở biên giới phía Bắc, trước đây mình cũng không để ý lắm nhưng giờ lại có thể nhìn thấy ở đây.
“Chẳng trách Đại Lueong chưa bao giờ đặt chân tới Sơn Đông, hóa ra là phía Bắc của Truường Thành được coi là nói hoang vu.

Chiến lược của các vương triều ở Trung Nguyên xưa nay luôn coi nhiệm vụ giữ vững Tuường Thành nới biên giới là quan trọng nhất, xem ra việc mình xuyên không quả thật khiến cà thời gian và không gian đếu có thay đôi rất lên”, Lãnh Thiên Minh thẩm nói.

Trình Khai Sơn thấy Lãnh Thiên Minh không nói gì một hôi lâu cũng lo lắng nói: Thất hoàng tử phải chăng có gì đó không ổn?”
 
Back
Top Bottom