Tiên Hiệp Hoàng Tử Yêu Nghiệt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 60: Chương 60


Mộ Phá trầm tư nhìn về phía lão tộc trưởng bên cạnh, mãi lâu không lên tiếng.

Lão tộc trưởng bên cạnh đột nhiên cười nói: “Ha ha, tương truyền tộc Hắc Thạch ta chính là người bảo vệ của hắc long thượng cổ, vốn dĩ ai ai cũng là những chiến sĩ trời sinh có thần lực, nhưng đã bị vây khốn ở núi Tuyết Long này nhiều năm.

Gần đây lão phu quan sát tinh tướng, mơ hồ nhìn thấy Hắc Long tinh phục vị, chính là tượng bá chủ quật khởi, thiết nghĩ tinh tướng này có lẽ chính là Thất hoàng tử rồi”.

Lãnh Thiên Minh nghe xong liền ngây người ra, mặc dù không hiểu lắm nhưng đại khái cũng hiểu, xem ra lão tộc trưởng đã chấp nhận hắn rồi, quả nhiên lão tộc trưởng tiếp tục nói với Mộ Phá: “Tiểu Phá, có lẽ đây chính là cơ hội tốt nhất cho tộc Hắc Thạch chúng ta quật khởi lại lần nữa”.

Mộ Phá nghe xong, gật đầu nói: “Nếu lão tộc trưởng đã đồng ý, vậy Mộ Phá đương nhiên không có ý kiến gì nữa”.

Cuối cùng nhìn về phía Lãnh Thiên Minh, chắp tay nói: “Thất hoàng tử, tộc Hắc Thạch ta đã trải qua trăm năm bể dâu, nhưng cầu một vị minh quân đốt cháy lại chiến huyết, nguyện từ nay trung thành với Thất hoàng tử, máu ta chưa cạn, chiến ý chưa chết”.

“Máu ta chưa cạn, chiến ý chưa chết”.

Đây là khẩu hiểu truyền thừa từ đời này sang đời khác của tộc Hắc Thạch, là niềm tin mà các chiến sĩ chân chính nên tuân theo, Lãnh Thiên Minh nghe được cũng rất kích động, cúi người với hai người.

“Thiên Minh nhất định không phụ sự ủy thác”.

Lão tộc trưởng nhìn Lãnh Thiên Minh cười nói: “Thất hoàng tử, đi theo ta”.

Lãnh Thiên Minh không biết là chuyện gì, nhưng vẫn đi theo, chỉ chốc lát mấy người đã đi tới một sơn động cực kỳ bí mật gần đó.

“Đây là?”, Lãnh Thiên Minh không hiểu hỏi.

“Vào trong xem là ngài sẽ biết thôi”, lão tộc trưởng cười đáp lời.

Mấy người cùng đi vào trong, dưới ánh sáng mặt chời chiếu vào, từng phiến kim quang sáng bóng dập dờn lập lòe.

“Đây là?”
Lãnh Thiên Minh đi gần tới nhìn, trường thương, chiến giáp? Đúng là trường thương và chiến giáp có tổng thể màu đen thui, Lãnh Thiên Minh không hiểu nhìn về phía Mộ Phá.

Mộ Phá chắp tay nói: “Không giấu Thất hoàng tử, đây là áo giáp Hắc Kim và trường thương do tộc Hắc Thạch ta đặc biệt chế tạo, không những kiên cố không phá vỡ nổi mà còn hoạt động linh hoạt, trọng lượng cực nhẹ, nhưng do nguyên thiệu ít ỏi, căn bản không thể sản xuất.

Tuy nhiên nhờ có Hắc Long thần phù hộ, mấy năm trước chúng ta đã phát hiện ra được mỏ khoáng thạch hắc kim lớn ở sâu trong núi Tuyết Long.

Từ đó luôn bí mật chế tạo áo giáp Hắc Kim này, nhưng do năng lực có hạn, bao nhiêu năm rồi cũng chỉ làm được vỏn vẹn 5 ngàn bộ, vốn định dùng để liều mạng một phen khi bộ lạc rơi vào tình trạng sinh tử tồn vong…”
Mộ Phá không nói tiếp nữa, nhưng Lãnh Thiên Minh hiểu, tộc Hắc Thạch đã đến thời khắc sinh tử tồn vong rồi, nếu như không phải hắn tới thì đoán chừng tộc Hắc Thạch không còn cách ngày dấy binh tạo phản bao xa nữa.

Lão tộc trưởng cười nói: “Cho nên nói, tất cả đều là nằm trong sự sắp đặt của vận mệnh, những áo giáp này để trang bị cho chiến sĩ tộc Hắc Thạch chúng ta trong thời gian ngắn, hơn nữa chỉ cần được sản xuất trong xưởng công binh trên diện rộng thì trong thời gian ngắn có lẽ sẽ sản xuất đủ được năm ngàn bộ nữa”.

“Quá tốt rồi”.

Trong lòng Lãnh Thiên Minh cực kỳ phấn khích, đây mới và vương đạo trên thế giới này.

“Vậy phiền Mộ tộc trường rôi, không cần ần nấp giấu diểm nữa, trực tiếp huy động đại đội nhân mã gia tăng tiến độ.

Sau khi Lãnh Thiên Minh nói xong liên vui vẻ tham quan áo giáp trong sơn động này, trưởng thương, áo giáp chạm vào đều cảm thấy trôn bóng mát lạnh trong tay, quả thực nhẹ hơn áo giáp bình thường rất nhiều, trường thương cũng có đủ độ dài hai mét ruười.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 61: Chương 61


Đây đúng là miếng bánh lớn mà ông trời ném xuống, Lãnh Thiên Minh vừa nhìn vừa nghĩ, đột nhiên một lá cờ màu đen xuất hiện trước mặt hắn, Lãnh Thiên Minh dựng thẳng lá cờ lên, tò mò hỏi: “Mộ tộc trưởng, đây là cờ gì vậy?”
“Đây là cờ hiệu cổ xưa nhất của tộc Hắc Thạch chúng ta, Hắc kỳ”.

“Hắc kỳ, cảm giác thật thần bí, hoa văn bên trên khi ở trong bóng tối lại ẩn ấn phát sáng, làm thế nào mà làm được vậy?”, Lãnh Thiên Minh tiếp tục hỏi.

Lão tộc trưởng đi tới: “Thất hoàng tử, đây là hiệu quả sau khi dùng một loại nguyên liệu đặc chế để ngâm vải, chúng ta gọi lá cờ này là Hắc Long kỳ, hoa văn chỉ là đồ đằng trong tộc chúng ta mà thôi”.

Lãnh Thiên Minh nhìn nhìn rồi nói: “Ta cũng muốn có quân kỳ của mình, có thể dùng loại nguyên liệu này để làm không?”

“Đương nhiên có thể, nhưng theo như lão phu biết, không có quân đội nào dùng màu đen để làm cờ, bởi vì màu đen tượng trưng cho chết chóc, không thuận lợi”, lão tộc trưởng trả lời.

Lãnh Thiên Minh nghĩ ngợi chốc lát, rồi kiên quyết nói: “Cho dù cờ đen đại diện cho chết chóc, vậy cũng phải xem người chết là ai, ta thích lá cờ đen này”.

Đợi mấy người quay lại đại sảnh, Mộ Phá triệu tập tất cả thống lĩnh tới, đồng thời cả bộ tộc Hắc Thạch đều vang lên một tiếng kèn đặc thù, cảm giác giống như tiếng gầm của một con rồng vậy, vô số nam nhân trong tộc Hắc Thạch đều cầm vũ khí tới tụ tập ở trước đại sảnh.

Lãnh Thiên Minh biết, đó nhất định là phương thức truyền tải tín hiệu chuyên dụng của bộ lạc Hắc Thạch.

Khi tất cả thống lĩnh đều đã có mặt tại đại sảnh, Mộ Phá liền lên tiếng.

“Mọi người, chúng ta đã bể dâu lưu lạc mấy trăm năm rồi, tứ phương làm nhà, bị người ta bắt làm nô dịch, nhưng ta tin chúng ta đều không quên mình là ai, chúng ta không thể để chiến sĩ hắc long vĩ đại vĩnh viễn trở thành truyền thuyết, Hắc Long tinh trên trời đã trở về vị trí cũ, Hắc Long chiến thần vĩ đại sắp giáng lâm, giúp chúng ta đốt cháy chiến huyết lần nữa, tẩy rửa những nỗi nhục trước đây, giúp chúng ta đứng bên cạnh Hắc Long thần lại từ đầu, xây dựng sự nghiệp vĩ đại nhất thế gian.

Máu ta chưa cạn, chiến ý chưa chết”, Mộ Phá dâng trào cảm xúc mãnh liệt, hô lớn lên.

“Máu ta chưa cạn, chiến ý chưa chết”.

Khi người trong đại sảnh bắt đầu hô to, bên ngoài cũng vang lên tiếng hô của hàng vạn người, Lãnh Thiên Minh không kiềm chế được tâm trạng kích động, trong lòng thầm nghĩ, Mộ Như Tuyết, cha nàng quả thực rất được, thế này cũng quá rung rinh rồi, đến mức khiến ta cũng muốn cầm đao ra trận.

Đúng lúc này, lão tộc trưởng đứng ra, xua xua tay, mọi người liền yên lặng trở lại.

“Ta tin mọi người đều đã biết chuyện Hắc Long tinh quay về vị trí rồi, lão hủ cũng đã tìm được người ứng nghiệm với tinh tướng, chính là Thất hoàng tử Lãnh Thiên Minh, đây là cơ hội duy nhất mà tộc Hắc Thạch chúng ta đã chờ đợi mấy trăm năm.

Giúp Thất hoàng tử gây dựng đại nghiệp, khiến chiến sĩ hắc long lần nữa sống lại, chính là việc mà hiện tại chúng ta phải làm”.

Lãnh Thiên Minh đi về phía trước vài bước, nhìn quần chúng rồi lên tiếng: “Các chiến sĩ của tộc Hắc Thạch, ta không biết mình có phải là hóa thân của thần Hắc Long hay không, nhưng ta biết các ngươi là huynh đệ và người nhà của ta, ta không biết bản thân có thể đi được bao xa, nhưng ta biết mình nhất định có thể cùng các ngươi đồng sinh cộng tử, ta không biết thế giới này rốt cuộc có đúng sai hay không, nhưng ta biết nếu như vận mệnh bất công thì sẽ chiến đấu với nó tới cùng, các ngươi có đồng ý trung thành với ta không”.

“Đồng ý, đồng ý, đồng ý…”
Khi tiếng hô hào hết lượt này tới lượt khác vang lên, lão tộc trưởng từ phía sau đại sảnh lấy ra một bộ áo giáp, cũng có tổng thể màu đen nhưng có điểm khác biệt là bên trên hiện lên hoa văn hình rồng, giống như một con hắc long đang ngao du vậy.

“Thất hoàng tử, đây là vật chí bảo quý giá nhất của tộc Hắc Thạch chúng ta, Hắc Long giáp, hôm nay ta chính thức trao nó và vận mệnh của cả tộc Hắc Thạch cho ngài”.

Khi dư quang của ánh chiều tà còn chưa tan hết đi, một người thanh niên mặc áo giáp Hắc Long bước ra từ trong đại sảnh, mặc dù nhìn trông trẻ tuổi nhưng lại bình tĩnh lạ thường, hắn đứng ở đó, quét mắt nhìn quần chúng trước cửa, đột nhiên giơ tay lên, hô lớn: “Máu ta chưa cạn, chiến ý chưa chết…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 62: Chương 62


Mấy ngày sau, vào đúng lúc mặt trời lên cao nhất, trên tường thành của thành Kim An, một binh lính đang buồn chán dựa vào tường nghỉ ngơi, đột nhiên từ phía xa mơ hồ ẩn hiện có vài đốm đen xuất hiện, hắn ta lập tức tập trung tinh thần quan sát.

Dần dần, càng lúc càng tới gần, đó là những lá cờ hiệu có màu đen, trên cờ có một chữ ‘Thất’ màu vàng kim, còn có vô số binh lính có tổng thể màu đen sẫm cưỡi chiến mã chạy về phía cổng thành, những bộ áo giáp đó lại lập lòe kim sắc dưới ánh mặt trời, trông như thiên quân hạ phàm vậy.

“Ai ya, mẹ kiếp, đây… đây… đây là đội quân gì vậy, lẽ nào là quân địch đột kích?”
Tay lính đó vừa chạy vừa hô lên: “Địch tập kích… có địch tập kích…”
Vô số binh lính bắt đầu trèo lên tường thành, cửa thành cũng nhanh chóng được đóng lại.

Lãnh Thiên Minh từ xa nhìn lại, trong lòng thầm nghĩ, con mẹ nó, không phải tưởng ta là quân địch đó chứ, lẽ nào ta mặc quá đẹp trai nên không nhận ra ư.

Có điều nói đi cũng phải nói lại, áo giáp Hắc Long này rất vừa với cơ thể ta, không phải ông lão đó dựa trên hình thể của ta để làm ra đó chứ? Lẽ nào bọn họ sớm đã biết ta sẽ tới sao?
Đến khi tới dưới thành, xa xa nhìn lại đã có vô số cung thủ đang giương cung, còn có vài máy ném đá đã được kéo lên, Lãnh Thiên Minh nhìn tới.

Phòng ngự này không được, nếu như thật sự là kẻ địch thì vừa nãy đã đánh đến dưới thành rồi, ngươi còn chưa kéo máy ném đá lên, trở về phải dạy dỗ lại bọn họ mới được.

Trình Khai Sơn đơn độc cưỡi ngựa chạy tới, hô lên: “Đừng vội vàng, là Thất hoàng tử”.

Kỳ thực thiết nghĩ cũng phải, ngài đã thay trang phục, đổi cả cờ xí, còn có thêm ba nghìn binh lính tinh nhuệ nhất của tộc Hắc Thạch, đúng đủ năm ngàn bộ giáp Hắc Kim, ai biết ngài là ai chứ.

Nghe thấy giọng của Trình Khai Sơn, người trên thành đều chết sững, lúc này Trình Phương Lạc mới đi lên, gào lớn: “Trình tướng quân, ở đâu ra nhiều quân đội vậy? Tiểu tử ngươi không phải muốn làm phản đó chứ?”
Trình Khai Sơn vừa nghe liền không hài lòng, chửi lớn: “Mẹ kiếp! Này ông nội, ông có làm phản ta cũng sẽ không làm phản đâu, mau mở cổng, Thất hoàng tử đang đợi ở phía sau kìa”.

Trình Phương Thạc gắng sức nhìn về phía xa, đen thùi một vùng lại còn bị ánh mặt trời phản chiếu, liền gào lên: “Không nhìn thấy, ngươi bảo Thất hoàng tử tới đây, không nhìn thấy Thất hoàng tử thì không mở cửa”.

Trình Khai Sơn thật sự hết cách, không ngừng mắng chửi hùng hổ chạy trở về.

Lãnh Thiên Minh đã nghe thấy đoạn nói chuyện của bọn họ rồi, trong lòng rất vừa ý, đây mới là quan thủ thành đủ tiêu chuẩn, vậy là Lãnh Thiên Minh cưỡi ngựa chạy tới, ngẩng đầu lên nói: “Ta ở đây, mở cổng đi”.

Trình Phương Thạc vừa thấy, quả nhiên là Thất hoàng tử, vội vàng hô lên: “Thật sự là Thất hoàng tử, mở cổng, lập tức mở cổng…”
Sau khi cổng thành được mở, năm ngàn hắc kỵ tiến vào trong thành, ai nấy toàn thân đều mặc áo giáp đen sẫm, toát lên một cỗ lực lượng thần bí, phải biết rằng để tập hợp đủ năm ngàn chiến mã này, Lãnh Thiên Minh đã tiêu tốn gần như tất cả tích lũy của hắn rồi.

Thậm chí còn có một đại bộ phận là được mua về từ bộ lạc Hồ Lang, đương nhiên việc này cũng đã chứng minh, bất luận ở thời đại nào, trên thế giới này cũng không có kẻ địch và bằng hữu vĩnh viễn.

Bách tính trong thành nhìn thấy Thất hoàng tử dẫn theo đội quân tựa như thiên thần hạ phàm, lập tức sinh ra cảm giác sùng bái khó hiểu.

Thất hoàng tử không được trọng dụng nhất, bị người khác coi thường nhất trong truyền thuyết sau khi tới thành Kim An, mỗi chuyện mà hắn làm đều đang thay đổi số mệnh của bọn họ.

Hiện tại mặc kệ lời đồn là thật hay giả, đều đã không thể lay động được địa vị của Thất hoàng tử trong lòng bọn họ nữa rồi…
Khi Lãnh Thiên Minh về đến vương phủ, Tiểu Lan và Mộ Như Tuyết đang đứng ngoài cổng lớn đợi sẵn, âm thanh ồn ào huyên náo bên ngoài sớm đã thu hút sự chú ý của các nàng.

Khi Mộ Như Tuyết nhìn thấy y phục trên người Lãnh Thiên Minh và cả cờ đen phía sau lưng thì nháy mắt liền hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Lãnh Thiên Minh đi tới cười nói: “Hai nàng, ta thế này trông được không?”
Tiểu Lan viừa vô tay vừa nhày lên: “Quá đẹp trai rồi, Thất hoàng từ”.

Nhìn sang Mệ Như Tuyết thì dường nhưe đang nghĩ gì đó, vẫn không nhúc nhích, sau đó đột nhiên quỳ xuống, nói: “Máu ta chưa cạn, chiến ý chưa chết.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 63: Chương 63


Tiểu Lan bên cạnh liền sững sờ: “Mộ tỷ tỷ, tỷ đang làm gì vậy?”
Lãnh Thiên Minh lại dường như hiểu ra, xem ra bộ lạc Hắc Thạch cổ xưa này quả thực có tinh thần tín ngưỡng rất cao, chủ nhân của Hắc Long giáp cũng chính là đối tượng để bọn họ trung thành, đây cũng là tư tưởng mà bọn họ từ nhỏ đã được thấm nhuần.

Lãnh Thiên Minh vội vàng đỡ nàng dậy: “Mộ cô nương, sao đột nhiên lại hành đại lễ như vậy”.

“Đây là sứ mệnh của một người thân là thành viên trong bộ tộc Hắc Thạch, nếu cha đã giao số mệnh của toàn tộc vào tay ngài, vậy sau này ngài chính là chủ nhân của bộ tộc Hắc Thạch ta, hy vọng ngài sau này có thể dẫn dắt tộc Hắc Thạch chúng ta thật tốt”.

Lúc này Trình Khai Sơn đang cùng Trình Phương Thạc miệt mài nghiên cứu ‘sổ tay quân sự’ mà Lãnh Thiên Minh lén lút nhét cho hắn ta.

Nhìn đống giấy bản lộn xộn trước mắt lại có mấy tờ là giấy vệ sinh, bên trên là biểu đồ thực nghiệm trận hình do Thất hoàng tử vẽ, quan trọng là những phương án và trận hình chiến đấu này trước nay chưa từng thấy qua.

Trình Phương Thạc nhìn Trình Khai Sơn, cười nói: “Lão Trình, ngươi có chắc chắn bài thơ đạt giải trong cuộc tỷ thí Đại Lương khi đó là do Thất hoàng tử viết không?”
“Hẳn là… có lẽ… đại khái là vậy”, Trình Khai Sơn không hoàn toàn trả lời.

“Chữ viết này nhìn thế nào… cũng không đẹp bằng chữ do con trai ta viết nữa nhỉ?”
Trình Khai Sơn nghĩ ngợi rồi nói: “Ông hiểu cái gì? Đây gọi là cảnh giới, cho thấy trình độ thư pháp của Thất hoàng tử đã vượt qua phạm vi thưởng thức của người bình thường chúng ta rồi, lợi hại.

Ông mau chóng nghiên cứu trận hình đi”.

Kỳ thực nói là trận hình, chẳng qua chỉ là do Lãnh Thiên Minh dựa vào ký ức của kiếp trước tưởng tượng ra mà thôi, hiện tại trên chiến trường, một khi rời khỏi thành trì, bộ phận có năng lực chiến đấu mạnh nhất chính là kỵ binh.

Giống như Hồ Lang và Bắc Lương đa số đều là kỵ binh nhẹ được trang bị đơn giản, còn Đại Lương đa số đều lấy kỵ binh trang bị nặng làm chính, cho nên muốn chiến thắng ở thời đại này thì phải xem kỵ binh của ai có thể sống sót được đến cuối cùng.

Lãnh Thiên Minh suy nghĩ rất lâu, nếu như gắng gượng với đối phương khi đánh trận, vậy căn bản chính là cục diện năm mươi năm mươi, đến cuối cùng vẫn là so tín niệm và ý chí.

Bản thân chỉ có một chút của cải, nhưng không muốn khiến mọi người phải liều mạng, ưu thế hiện tại duy nhất của hắn chính là hỏa dược đen, trước mắt vẫn chưa có quốc gia nào dùng hỏa dược đen vào trong chiến tranh, cho nên đây là lợi thế quan trọng thắng lợi trước của hắn.

Cho nên thứ Lãnh Thiên Minh thiết kế chính là trận hình phòng ngự nguyên thủy nhất, phòng ngự bộ binh trọng thuẫn ba lớp.

Mỗi 500 người làm một phương trận, lớp đầu tiên cầm bia chắn ngăn cản tấn công, lớp thứ hai dùng trường thương phụ trách đâm lê, lớp thứ ba là cung thủ phụ trách bắn giết.

Hơn nữa tất cả cung thủ đều được trang bị cung tên lửa, có bom pháo lượng lớn, dùng để tấn công từ xa.

Ở giữa là quan chỉ huy phương trận, cùng với chiến sĩ được trang bị áo giáp phụ trách chém giết kỵ binh tới phá thủng tuyến phòng ngự.

Để bảo đảm sự ổn định của trận hình, Lãnh Thiên Minh còn đặc biệt tìm người làm theo yêu cầu, bia chắn của ba góc trận hình là một cái có hình dạng chữ nhân nặng đến 500 cân, cần bốn người cùng lúc di chuyển, bên dưới có mấy chục gai nhọn dài 20 cen-ti-mét, có thể bất cứ lúc nào cố định vào trong đất, bảo đảm tính ổn định cho trận hình ba góc.

Lãnh Thiên Minh đã hiểu sâu sắc một đạo lý, muốn học được đánh nhau thì đầu tiên phải học được bị đánh.

Bất cứ trận đấu nào đến cuối cùng đều là so ý chí, chỉ cần phá hủy được ý chí của kẻ địch thì quân đội có mạnh thế nào cũng có thể chiến thắng.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 64: Chương 64


Bắc Lương gần đông lúc nào cũng là thế giới của tuyết, năm nay thời tiết gần vào đông còn lạnh hơn tưởng tượng của mọi người, chiến báo từ tiền tuyến bất ngờ truyền tới, trận chiến này quả nhiên khó khăn như trong dự đoán, nghe nói bộ lạc Hồ Lang sau khi bị thiệt hại nghiêm trọng đã tập kết lại, chuẩn bị quyết chiến một trận sống chết với đại quân Bắc Lương.

Lãnh Thiên Minh không biết hàng trăm vạn người quyết chiến là khái niệm gì, đối với hắn mà nói chỉ là một con số, tính từ mà hắn có thể nghĩ đến rất nhiều, rất nhiều…
Trong tộc Hắc Thạch có rất nhiều gia đình đã nhận được giấy báo tử đến từ triều đình, một tờ giấy mỏng manh, thậm chí đến câu giới thiệu cũng không có, hoàn toàn chặt đứt tương lai của một gia đình, khiến Lãnh Thiên Minh cũng bắt đầu ý thức được, chiến tranh tàn khốc biết bao đối với bách tính thường dân…
Cuộc chiến này đã bắt đầu được nửa tháng rồi, không biết đến trước cuối năm liệu có kết thúc được không, cũng không biết Bắc Lương có thể thắng không, đây đã là vấn đề mà Lãnh Thiên Minh không thể nghĩ tới trong lúc nhàn rỗi gần đây rồi…
Đại bản doanh thủ quân thành Kim An, Lãnh Thiên Minh đang hướng dẫn cách sử dụng bom pháo cho binh lính mới.

Dựa vào tưởng tượng của Lãnh Thiên Minh, đầu mũi của tất cả cung tên đều có một cái hộp giống như da gân, có thể nhanh chóng kẹp bánh pháo trên cung tên, đốt lửa b*n r*.

Lãnh Thiên Minh đang giảng giải: “Mặc dù trước mắt uy lực của bom pháo không phải rất lớn, nhưng cũng đủ để gây nên thương tổn trong vòng khoảng nửa thước, điều then chốt nhất là âm thanh cực lớn, đủ để khiến đám ngựa sợ hãi”.

Một tân binh hỏi: “Thất hoàng tử, tại sao không làm pháo to lên? Vậy uy lực không phải cũng lớn hơn rồi sao?”
Lãnh Thiên Minh nhìn tân binh, cười nói: “Ta tạo cho ngươi một cái 100 cân, ngươi có thể bắn đi được không?”
Xung quanh cười ồ cả lên.

Không ngờ người lính này lại nói: “Cung tên bình thường chắc chắn không bắn đi được, vậy không thể dùng cung tên lớn hơn được sao?”
Mọi người lại cười lớn lên, Lãnh Thiên Minh cũng bất đắc dĩ cười, đột nhiên… Lãnh Thiên Minh dừng cười.

Đúng vậy? Cung tên bình thường không bắn được, vậy thì tìm một cái có thể bắn được là được chứ gì.

Lãnh Thiên Minh hứng thú gọi lớn một tiếng: “Thưởng thật hậu hĩnh tân binh này cho ta”.

Nói rồi hắn liền chạy đi, để lại một đám tân binh ngây ngốc không hiểu gì.

“Bọn họ nói Thất hoàng tử có bệnh thần kinh gián đoạn, ngươi nói xem… liệu có phải là… thật không?”
“Đừng nói bừa, biết là được”.

“Thất hoàng tử nói muốn trọng thưởng cho ta là thật sao?”
Đương nhiên Lãnh Thiên Minh không nghe thấy những lời này, trong lòng hắn đang lên men một suy nghĩ cực kỳ táo bạo, nếu với trình độ khoa học kỹ thuật trước đây, vũ khí mà bản thân hắn có thể nghĩ tới hiện giờ đều không thể sản xuất được, vậy thì trực tiếp thử làm một lần đúng chỗ xem sao.

“Gọi quản sự Giáp Tử Thất của xưởng công binh tới cho ta”, Lãnh Thiên Minh nói lớn lên.

Không bao lâu sau, Giáp Tử Thất đi vào, nhưng nhìn thấy Lãnh Thiên Minh vẻ mặt liền tỏ ra bất đắc dĩ: “Thần xin ngài đấy Thất hoàng tử, đừng làm khó thần nữa, súng tiểu liên, Gia Đặc Lâm cái gì mà ngài nói đó thần đến nghe còn chưa từng nghe qua, không thể nào chế tạo ra được”.

Lãnh Thiên Minh mỉm cười nói: “Lần này không làm khó ngươi nữa, lần này thứ ta muốn ngươi làm rất đơn giản”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 65: Chương 65


Giáp Tử Thất dùng ánh mắt không tin nhìn Lãnh Thiên Minh, ngài đừng lừa thần nữa, khiến thần áp lực quá đến nỗi tối cũng không thể thực hiện nghĩa vụ của nam nhân rồi…
Lãnh Thiên Minh hỏi: “Ngươi có biết làm pháo hoa không?”
“Biết ạ”.

“Thế làm pháo hoa lớn hơn một chút được không?”
“Được ạ”.

“Ngươi có thể chế tạo bom pháo được không?”
“Được ạ”.

“Thế làm bom pháo lớn hơn 100 lần, ngươi làm được không?”
“Được ạ”.

“Vậy đặt bom pháo to gấp 100 lần lên pháo hoa cỡ đại ngươi làm được không?”
Nghe đến đây, Giáp Tử Thất đã hiểu ra Lãnh Thiên Minh muốn làm gì, cuối cùng nói ra một câu mà đã giấu trong lòng từ rất lâu.

“Thất hoàng tử, ngài điên rồi sao?”
Lãnh Thiên Minh sững người, Giáp Tử Thất tiếp tục nói: “Bom pháo lớn gấp 100 lần, ngài bảo thần lấy gì để lắp ráp? Hơn nữa ngài biết có uy lực thế nào không? Một khi nổ thì cả cái xưởng công binh này cũng sẽ bị nổ cho tan tành”, nói rồi nói rồi Giáp Tử Thất oan ức đến mức mắt đỏ cả lên.

“Lão Giáp… lão Giáp đừng như vậy, chúng ta không phải đang thảo luận nghiên cứu sao? Trên con đường phát triển khoa học, chúng ta phải dũng cảm tìm tòi, dám hi sinh chứ”, Lãnh Thiên Minh trịnh trọng nói.

Giáp Tử Thất nhìn người thanh niên trẻ tuổi này, tủi thân nói: “Thất hoàng tử, thần… thần không muốn làm nữa, thần muốn về nhà”.

“A?”
Lãnh Thiên Minh vội vàng giải thích: “Đừng đừng, không phải ta đang thảo luận với ngươi sao, 100 lần không được thì 50 lần cũng được, thực sự không được thì 20 lần”.

Giáp Tử Thất tâm tình dịu lại nói: “Nếu như khoảng 20 lần thì còn có thể, nhưng không có công cụ chứa thích hợp thì thần không thể bọc được quả bom tận mười mấy cân hỏa dược, phải bọc rất lớn”.

Lãnh Thiên Minh nghĩ ngợi rồi nói: “Dùng thùng sắt thế nào?”
Giáp Tử Thất đột nhiên ngừng khóc lóc, vẻ mặt nghiêm túc suy nghĩ.

Mãi lâu sau mới lên tiếng: “Nếu như có thể sản xuất ra thùng sắt đạt tiêu chuẩn thì có thể làm được, nhưng với trình độ bắn pháo hoa hiện tại, phương hướng b*n r* căn bản không thể kiểm soát, thần cần thử nghiệm đã”.

Nói xong liền quay đầu rời đi.

Lãnh Thiên Minh cũng vẻ mặt bất đắc dĩ, rơi vào trầm tư sâu sắc.

Bổ sung thêm tộc Hắc Thạch, hiện tại thủ quân của thành Kim An cũng đã đạt đến hai vạn năm ngàn người rồi, bộ binh hai vạn, kỵ binh năm ngàn, hơn nữa trải qua mấy tháng nỗ lực, bộ binh cũng đã một nửa được trang bị áo giáp Hắc Kim.

Còn Lãnh Thiên Minh sau khi trải qua suy nghĩ cặn kẽ, cuối cùng đã đặt được một cái tên tương đối bình thường cho quân đội của mình – ‘Hắc Kỳ Quân’…
Chớp mắt đã chỉ còn một tháng nữa là sang năm mới, đây cũng là lần đầu tiên đón năm mới của Lãnh Thiên Minh khi đến thế giới này, không biết năm mới ở thời đại này rốt cuộc có cảm giác thế nào, chiến tranh với Hồ Lang đã diễn ra rất lâu, gần ba tháng trời, nghe tin tc giải về từ tiền tuyến, chỉ riêng Bắc Lương đã có gần mười vạn tướng sĩ từ trận.

“Chiến trường cổ đại chỉ có hơn chứ không có kém so với hiện đại, trận chiến cắt thịt danh xíng với thực”, Lãnh Thiên Minh nhìn thư giửi về tc biên ải trong tay thẩm nói.

“Thất hoàng t… Thất hoàng từ, không hay rối.

Trình Phương Thạc vừa hô lớn va chay tới.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 66: Chương 66


“Sao vậy Trình tướng quân?”
Trình Phương Thạc hớp một hơi thật lớn rồi nói: “Tình hình quân sự, tình hình quân sự cấp bách, bộ tộc Hồ Lang đã tấn công tới phía đông rồi”.

Lãnh Thiên Minh đứng bật dậy: “Cái gì? Việc này sao có thể, chiến trường chính cách nơi này chúng ta ít cũng phải 20 ngày đi đường, bọn chúng sao lại tới đây được?”
“Nguyên nhân cụ thể thần cũng không rõ lắm, đây là thư cầu viện vừa được gửi đến từ thành Sùng An, bảo chúng ta cần phải nhanh chóng xuất quân, xem nội dung trong thư đoán chừng bọn họ đã không chống cự được nữa rồi”, Trình Phương Thạc tiếp tục nói.

Lãnh Thiên Minh nhận lấy thư tín rồi mở ra đọc.

“Tình hình quân sự khẩn cấp:
Hôm nay thành Sùng An đột nhiên bị tộc Hồ Lang tập kích, quan thủ thành Mân Thanh Lương tự mình dẫn toàn bộ một vạn hai ngàn quân thủ thành liều chết bảo vệ, nhưng kẻ địch quá đông, ước chừng đã vượt hơn năm vạn quân, hơn nữa còn được huấn luyện bài bản, chiến lực cường hãn, vỏn vẹn hai ngày toàn bộ quân thủ thành đã chết một nửa, quan thủ thành Mân đại nhân cũng đã chết trận sáng sớm nay, mong nhanh chóng xuất quân cứu viện.

Tri phủ thành Sùng An: Thời Hậu Sinh”.

Xem xong thư, Lãnh Thiên Minh tỏ ra không thể tin nổi, Sùng An là tòa thành trì duy nhất bên phía đông của hắn, cách chỗ hắn cũng phải đến năm ngày đường, nhưng vì Kim An và Sùng An đều nằm ở biên giới hoang vắng, cũng không phải là điểm trọng yếu chiến lược, cách đô thành cũng rất xa xôi, tấn công nơi này là vô lý.

Lãnh Thiên Minh rơi vào trầm tư, Hồ Lang không thể nào vô duyên vô cớ tấn công nơi này, lẽ nào là vì than đá và quặng sắt của thành Kim An ta?
Không phải chứ, bọn chúng du mục khắp nơi, cần lấy khu mỏ làm gì? Nếu như nói là vì cướp đoạt vậy thì cũng nên tìm nơi có nhiều người chứ.

Mặc dù Bắc Lương có hơn mười toà thành trì lớn nhỏ khác nhau, nhưng tuyệt đại đa số đều tập trung ở phía nam Đại Lương, phía bắc lạnh lẽo căn bản không có bao nhiêu thành trì.

“Thất hoàng tử, phải làm thế nào? Có cần lập tức xuất binh cứu viện không?”, Trình Phương Thạc hỏi.

Lãnh Thiên Minh nhắm mắt hít sâu một hơi, gọi người đưa thư tới.

Không lâu sau, một người vẻ mặt tiều tụy được đưa vào trong.

“Ngươi xuất phát khỏi thành Sùng An từ khi nào?”, Lãnh Thiên Minh hỏi.

“Thất… Thất hoàng tử, hai ngày trước ạ, Thời đại nhân đích thân viết thư, tiểu nhân ngày đêm gấp rút lên đường, đêm đến cũng không dám ngủ, hôm nay mới đưa được thư tới đây”.

“Lúc ngươi đi, tình trạng của thành Sùng An thế nào?”, Lãnh Thiên Minh tiếp tục hỏi.

“Tàn, quá tàn khốc, tử thương vô số, do thành Sùng An từ trước đến nay chưa từng đánh nhau, kẻ địch lại đột nhiên phát động tấn công, chúng tiểu nhân không có chút chuẩn bị nào, lúc tiểu nhân rời đi, tướng sĩ thủ thành đã bị tử thương hơn một nửa rồi”.

Lãnh Thiên Minh im lặng, nhìn bản đồ mãi không nói gì.

Trình Phương Thạc và Trình Khai Sơn bên cạnh đã sốt ruột lắm rồi.

“Thất hoàng tử, mau chóng đưa ra chủ ý đi ạ…”
“Đúng vậy Thất hoàng tử, chúng ta có đến chi viện cho Sùng An không?”
Lãnh Thiên Minh ngẩng đầu lên nói: “Chỉ hai ngày mà tướng sĩ thủ thành đã tử thương hơn nửa, cho dù bây giờ chúng ta xuất phát thì đại đội người ngựa nhanh nhất cũng phải mất bốn ngày mới đến kịp Sùng An, cả đi và về cũng là sáu ngày, các huynh cảm thấy thành Sùng An có thể phòng thủ nổi không?”
Tất cả mọi người đều không nói nữa…
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 67: Chương 67


Người đưa thư quỳ dưới đất vừa khóc vừa gào lên: “Thất hoàng tử, cầu xin ngài hãy cứu thành Sùng An, trong thành vẫn còn 15 vạn dân chúng, người nhà của tiểu nhân cũng ở trong thành, tiểu nhân đã đồng ý với họ nhất định sẽ về cứu họ”.

Lãnh Thiên Minh không đành lòng nói: “Ngươi đường vội, cứu thì nhất định sẽ cứu, nhưng chúng ta bắt buộc phải làm rõ tình hình trước đã, ta cũng phải có trách nhiệm với tướng sĩ thành Kim An”.

Lãnh Thiên Minh đi đi lại lại trong phòng mấy vòng, cuối cùng cũng lên tiếng.

“Truyền lệnh thủ quân thành Kim An tiến vào trạng thái phòng ngự thời chiến, quan thủ thành Trình Phương Thạc dẫn năm ngàn người ngựa thủ vững thành trì, chủ tướng Trình Khai Sơn dẫn năm ngàn kỵ binh cùng ta đi đầu mau chóng tập hợp ở Ngọc Lưu Cốc, phó tướng Mạc Nhị Cẩu dẫn nốt một vạn năm ngàn người còn lại ở phía sau tiếp ứng”.

“Truyền lệnh xưởng công binh tăng tốc sản xuất bom pháo, mỗi một cung thủ đều phải mang theo đủ số bom pháo, đồng thời nói với Giáp Tử Thất, dùng thùng gỗ và bình sứ làm ra một đợt thuốc nổ cỡ lớn đơn giản, dùng để phòng ngừa khi có biến”.

“Truyền lệnh tất cả lính trinh sát toàn bộ lên đường, không chỉ là hướng thành Sùng An, mà đều phải tìm kiếm ở cả bốn phía”.

“Lập tức dùng bồ câu đưa tin cho đô thành, báo cáo tình hình ở đây, xin quân cứu viện”.

“Nói cho bách tính trong thành tình hình hiện tại để mọi người có sự chuẩn bị trước”.

Bồ câu đưa tin ở thời đại này là rất quý giá, mỗi thành trì nhiều nhất đều nuôi vài con bồ câu đưa tin có thể bay tới đô thành, tin tức không thể truyền đạt kịp thời khiến trong lòng Lãnh Thiên Minh rất bất an, đây là lần đầu tiên hắn gặp phải chiến tranh thật sự, mặc dù không biết sắp xếp của bản thân có đúng hay không, nhưng hắn đã nỗ lực đưa ra phương án tốt nhất có thể rồi.

Lãnh Thiên Minh mặc Hắc Long giáp vào, chuẩn bị xuất phát, Tiểu Lan và Mộ Như Tuyết đi tới.

Tiểu Lan lo lắng nói: “Thất hoàng tử, nghe nói đánh nhau sẽ chết rất nhiều người, ngài nhất định tuyệt đối không được xảy ra chuyện gì nhé”.

Lãnh Thiên Minh xoa đầu Tiểu Lan nói: “Yên tâm, muốn giết ta đâu có dễ như vậy”, rồi lại nhìn về phía Mộ Như Tuyết: “Mộ cô nương, ta giao Tiểu Lan cho cô chăm sóc nhé”.

Mộ Như Tuyết nhìn Lãnh Thiên Minh, cắn môi nói: “Ta có thể đi cùng ngài không? Ngài biết thân thủ của ta mà, tuyệt đối sẽ không gây thêm phiền phức cho ngài”.

“Không được, đây không phải là ra ngoài đánh lộn, đây là chiến tranh, mỗi giây đều có vô số người chết, ta không thể để cô đi mạo hiểm được”, Lãnh Thiên Minh không chút do dự từ chối.

Mộ Như Tuyết đột nhiên không biết nên nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu rồi nói: “Được, ta nghe lời ngài”.

Rất nhanh năm ngàn kỵ binh mặc áo giáp Hắc Kim tựa như đại quân u linh đã xuất phát.

Lúc này, trên thảo nguyên Bắc Lương, trong đại trướng sáu mươi vạn liên quân của vương triều Bắc Lương, Lãnh Liệt Vương đang nhìn chằm chằm vào bản đồ bằng ánh mắt sắc bén.

“Chúng ta đã tới gần sông Mạc, theo lý mà nói thì đại quân liên minh của tộc Hồ Lang cũng nên xuất hiện rồi, tại sao đến bây giờ vẫn chưa thấy đâu”.

Chủ tướng trong quân bên cạnh, Dụ Long, bước lên hai bước nói: “Đại vương, trước đây chúng ta chiến đấu với tộc Hồ Lang, khi chúng không rút lui được nữa thì nhất định sẽ liều chết một trận với chúng ta, mặc dù lần này giai đoạn trước hai bên đều đã phải trả cái giá thảm thiết, nhưng từ tháng trước đến giờ, đại quân Hồ Lang từ đầu đến cuối lại không hề xuất hiện, việc này quả thực có điểm kỳ lạ”.

Một vị phó tướng cũng nói: “Tiến thêm về trước chính là sông Bắc Mạc, nơi đó là lãnh địa của tộc Hồng Mao, phía nam chính là thổ địa của Đại Lương, theo

20220227044716-tamlinh247-vn.jpg

.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 68: Chương 68


Lãnh Liệt Vương nhìn bản đồ, đột nhiên ánh mắt trở nên lạnh lẽo, đấm mạnh xuống mặt bàn, Lãnh Liệt Vương rất ít khi tức giận nên mọi người đều cả kinh.

Lãnh Liệt Vương ngẩng đầu lên nhìn mọi người nói: “Nếu như Hồ Lang mượn đường tộc Hồng Mao hoặc Đại Lương, vậy các khanh có thể biết được không?”
Mọi người nghe xong đều trợn mắt há mồm…
Hai ngày sau, năm ngàn quân kỵ binh Hắc Kỳ đã đến Ngọc Lưu Cốc, đây là đường đi bắt buộc phải đi qua giữa hai thành Kim An và Sùng An, nếu như thành Sùng An đã bị sụp đổ, đại quân Hồ Lang muốn tiếp tục tấn công thì nhất định sẽ phải đi qua nơi này, quân Hắc Kỳ đang tu sửa lại nơi này trong thời gian ngắn.

Lãnh Thiên Minh nhìn về phía thành Sùng An, trong lòng cực kỳ lo lắng, đây là lần đầu tiên hắn đối mặt với chiến tranh chân chính, bất cứ quyết định nào cũng đều liên quan đến sự sống chết của hàng vạn người.

Trình Khai Sơn đứng bên cạnh hỏi: “Thất hoàng tử, nghỉ ngơi hồi phục xong có tiếp tục đi tiếp không?”
Lãnh Thiên Minh quay đầu lại nhìn Trình Khai Sơn: “Ta không biết”.

Trình Khai Sơn lại thở dài một hơi đáp: “Nếu như tiếp tục tiến lên, dựa vào tốc độ này thì sáng sớm ngày mốt là có thể đến được thành Sùng An”.

Trình Khai Sơn dừng lại một chút rồi tiếp tục nói: “Nhưng với kinh nghiệm suy đoán của mạt tướng, Sùng An có lẽ đã thất thủ rồi…”
“Nơi đó vẫn còn 15 vạn sinh mạng nữa?”
Lãnh Thiên Minh lẩm bẩm một câu, liền nói: “Tiếp tục đi tiếp, huynh phái người truyền thư cho Mạc Nhị Cẩu, bảo đại quân mai phục ở Ngọc Lưu Cốc, nếu như chúng ta gặp phải đại quân Hồ Lang trên đường đi thì chứng minh Sùng An đã thất thủ, lập tức rút lui, nếu như không gặp thì chứng tỏ Sùng An có lẽ đang trong tình trạng tộc Hồ Lang sau khi cướp đoạt xong đã rời đi, vậy chúng ta cũng có thể vào thành cứu viện nạn dân”.

Lãnh Thiên Minh biết Hồ Lang là một dân tộc vì sinh tồn mà bất chấp thủ đoạn, trước đây bọn chúng mặc kệ là chiến tranh với Bắc Lương hay là Đại Lương, chỉ cần là thành trì bị chiếm lĩnh thì đều bị cướp sạch không có ngoại lệ.

Cứ như vậy đại quân tiếp tục tiến lên, tảng sáng ngày thứ hai, mặt trời đang dần lên cao, thành Sùng An từ từ hiện ra trước mắt, không có quân đội, xem ra đã đánh xong rồi.

Lãnh Thiên Minh vừa dẫn người tiến vào vừa nghĩ, đại quân năm vạn của Hồ Lang vượt ngàn dặm xa xôi từ chiến trường chính chạy tới đây chỉ để cướp chút đồ ăn vặt này sao? Một tiểu thành vắng vẻ hẻo lánh như Sùng An thì có được bao nhiêu lương thực, thực sự là không thể hiểu nổi.

Đột nhiên một con chiến mã chạy đến từ phía trước, là trinh sát báo tin về, người lính trinh sát này trực tiếp cưỡi ngựa, chạy đến gần Lãnh Thiên Minh rồi quỳ xuống, vừa quỳ xuống liền òa lên khóc.

“Sao vậy? Khóc cái gì, đại quân Hồ Lang đi đâu rồi? Cư dân trong thành tử thương thế nào?”, Trình Khai Sơn bên cạnh hỏi.

Trinh sát ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe, khóc nói: “Thất hoàng tử, thành Sùng An mất rồi”.

“Mất rồi? Vậy là ý gì, không phải thành Sùng An ở ngay trước mặt sao?”
“Tiểu nhân vừa nãy đã vào trong thành kiểm tra rồi, thi thể trong thành Sùng An chất đống khắp nơi, không một ai còn sống”, trinh sát trả lời.

Lãnh Thiên Minh căng thẳng thần kinh, cảm giác sau ót nặng trĩu.

“Không một ai may mắn thoát chết? Tàn sát toàn bộ dân trong thành?”
Phải biết rằng tộc Hồ Lang mặc dù hung tàn, nhưng mục đích chỉ là vì lương thực và kim ngân, chuyện tàn sát quân đội đầu hàng là việc thường xuyên xảy ra, nhưng g**t ch*t toàn thành thế này thì đúng là lần đầu tiên, Lãnh Thiên Minh đột nhiên có một dự cảm rất không tốt.

Trong thành Sùng An, Lãnh Thiên Minh chỉ vào trong đứng một lát đã không thể chịu được phải chạy ra, các loại tay chân bị chặt đứt, thậm chí còn có người già và trẻ nhỏ, Lãnh Thiên Minh cảm nhận được nỗi đau đớn trong lòng, không phải chỉ là cảm giác mà là thật sự đau đớn.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 69: Chương 69


Hắn vốn cho rằng bản thân sẽ sợ hãi, nhưng khi thật sự nhìn thấy địa ngục nhân gian đó gần như vậy, trong lòng lại đều là sự thù hận, một cảm giác thù hận nếu không báo thù thì trời đất khó chứa.

Trình Khai Sơn cũng rất buồn bã, hắn ta vừa mới thu thập và thiêu xác, bản thân cũng không thể đếm được, lúc mọi người ngồi xuống nghỉ ngơi, một binh lính mang tới một chút điểm tâm còn sót lại trong thành.

“Thất hoàng tử, Trình tướng quân ăn chút đi”.

Lãnh Thiên Minh nhận lấy điểm tâm, cắn vài miếng, là loại bánh rất thịnh hành ở thời đại này, gần giống với cơm cháy của thời hiện đại, đột nhiên Lãnh Thiên Minh ngẩng đầu lên lớn tiếng hỏi: “Cái này lấy ở đâu ra?”
Bính lính giật mình hoảng sợ: “Đây là vừa nãy thu dọn thi thể, tiểu nhân đã lấy từ mấy cửa hàng”.

“Có nhiều không?”
Lãnh Thiên Minh căng thẳng hỏi.

“Rất nhiều ạ, Thất hoàng tử muốn ăn, tiểu nhân sẽ đi lấy thêm cho ngài…”
Nói còn chưa nói xong, Lãnh Thiên Minh đột nhiên hô hoán.

“Lập tức tập hợp quân đội, trở về thành Kim An, nhanh, nhanh…”
Trình Khai Sơn vừa thu dọn đồ đạc vừa hỏi: “Thất hoàng tử, sao vậy?”
Lãnh Thiên Minh trịnh trọng nói: “Thức ăn trong thành không bị lấy, chứng tỏ bọn chúng không thiếu lương thực, không thiếu lương thực nhưng vẫn tấn công nơi này, giết phá xong lại lập tức rời đi, chứng tỏ mục tiêu c*̉a chúng tuyệt đối không phải thành Sùng An”.

Trình Khai Sơn chợt bừng tỉnh.

“Không lẽ bọn chúng nhằm vào thành Kim An?”
Lãnh Thiên Minh gật đầu: “Quanh núi Tuyết Long chỉ có hai tòa thành này, nếu không phải thành Sùng An, vậy chỉ có thể là thành Kim An, trừ phi còn có thứ gì khác thu hút bọn chúng, như thế chỉ có thể là núi Tuyết Long, không lẽ chúng nhằm vào núi Tuyết Long mà tới?”
Lãnh Thiên Minh nhắm mắt, bắt đầu suy đoán, Trình Khai Sơn thì lại vô c*̀ng sốt sắng.

“Thất hoàng tử, nhưng trên đường tới đây chúng ta không hề gặp người bộ lạc Hồ Lang mà?”
“Giờ ta c*̃ng chưa rõ chuyện này, nhưng mục đích c*̉a bọn chúng tuyệt đối không đơn giản là thành Sùng An”.

Suy xét hồi lâu, Lãnh Thiên Minh tiếp tục nói: “Chúng ta đặt giả thiết, nếu bọn tới núi Tuyết Long, vậy mục đích là gì?”
“Vậy chắc chắn là mỏ than và quặng sắt”.

“Cứ cho là chúng chiếm được than và sắt đi, đợi lúc đại quân Bắc Lương tới, chúng sẽ phải rút lui, vậy còn cướp than sắt làm gì?”, Lãnh Thiên Minh hỏi.

Trình Khai Sơn do dự một lúc rồi trả lời: “Trừ khi chúng không định bỏ đi”.

“Đúng, vậy nên chúng mới chiếm thành, bởi vì mục tiêu c*̉a chúng căn bản không phải là lương thực, mà là chiếm lĩnh cả vùng xung quanh núi Tuyết Long”.

Trình Khai Sơn đáp: “Nhưng bộ lạc Hồ Lang là dân du mục, làm sao chúng có thể lên núi Tuyết Long?”
Lãnh Thiên Minh lạnh giọng nói: “Cho nên, ta hoài nghi kẻ thực sự chiếm núi Tuyết Long, không chỉ có một mình tộc Hồ Lang”.

Nghe vậy, Trình Khai Sơn như chợt hiểu ra điều gì.

“Thất hoàng tử, ý c*̉a ngài là Đại Lương hoặc tộc Hồng Mao?”
“Đúng, khả năng cao là tộc Hồng Mao, vẻ bề ngoài chúng giống với tộc Hồ Lang, khoảng cách lại gần, nếu thật sự là chúng, chứng minh tộc Hồ Lang và Hồng Mao đã liên thủ, vậy chúng ta nguy hiểm rồi”, Lãnh Thiên Minh nói.

Nói xong, hắn cầm tấm bản đồ lên: “Trình Khai Sơn, hiện tại nếu kẻ tiến công là bộ tộc Hồng Mao, vậy chúng sẽ tiến vào từ đâu?”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 70: Chương 70


Trình Khai Sơn nghiêm túc quan sát tấm bản đồ: “Nếu thật sự là tộc Hồng Mao, vậy kế hoạch ban đầu chúng ta vạch ra hoàn toàn uổng phí rồi, bọn chúng căn bản không cần đi qua Ngọc Lưu Cốc, mà trực tiếp tiến vào từ Đột Ô Đài cực bắc núi Tuyết Long, vòng qua sườn Tây chúng ta”.

Một binh sĩ bỗng nhiên chạy vào: “Thất hoàng tử, không hay rồi, phía bắc đột nhiên xuất hiện một đoàn kỵ binh đang tiến gần”.

“Là Hồng Mao hay Hồ Lang?”
“Điều này…không rõ ạ”.

“Kẻ địch tấn công thành Sùng An vẫn ở đây? Rút binh, lập tức di dời về thành Kim An, phái người đến Ngọc Lưu Cốc, nói Mạc Nhị Cẩu mau chóng hồi thành…”, Lãnh Thiên Minh hét lớn.

Lúc này tại đại trướng liên quân Bắc Lương, thần sắc tất cả mọi người đều căng thẳng, các tướng lĩnh quân đoàn đang ngồi suy tính đủ loại tình hình sắp xảy ra.

Dụ Long lên tiếng đầu tiên: “Đại vương, vi thần đã suy luận đủ đường, cuối c*̀ng chỉ có ba khả năng, thứ nhất, bọn chúng men qua Đại Lương, tấn công phía Nam chúng ta, nhưng khả năng này cực kỳ thấp, bởi vì thù c*̃ c*̉a Đại Lương với Hồ Lang c*̃ng không kém gì chúng ta, hơn nữa còn có 5 vạn Mãnh Hổ quân ở phía đó, có thể đến cứu viện”.

“Trường hợp thứ hai, đó là bọn chúng hoàn toàn chưa di chuyển, vẫn đang trong vòng vây, còn về tại sao đến giờ vẫn không có bất kỳ động tĩnh nào, mạt tướng c*̃ng không chắc chắn”.

“Khả năng cuối c*̀ng, chính là khả năng có xác suất cao nhất, bọn chúng mượn đường tộc Hồng Mao, thoát khỏi vòng vây c*̉a chúng ta, nhưng dù vậy, có rất ít thành trì nằm ngoài phạm vi vòng vây phía bắc, không có ý nghĩa chiến lược lớn”, Dụ Long nói một loạt các khả năng.

“Phía bắc có thành trì nào nhiều?”, Lãnh Liệt Vương hỏi.

“Tân Hoài, Kim An, Sùng An”.

Lãnh Liệt Vương khẽ nhướn mày: “Thành Kim An? Là phong địa c*̉a thất hoàng tử đúng không?”
Dụ Long đáp: “Dạ phải”.

Khi Lãnh Thiên Minh đến Ngọc Lưu Cốc, 1,5 vạn bộ binh đã rút lui, hắn nghĩ thầm trong lòng, hy vọng kẻ địch phía sau không đuổi kịp, nhưng lại có do thám tới báo cáo.

“Thất hoàng tử, không ổn rồi, mấy ngày trước thành Tân Hoài ở phía tây bị Hồ Lang công chiếm, có người nói, kẻ địch không ít hơn 5 vạn người, hơn nữa sau khi chiếm thành Tân Hoài, đã…đã tiến hành tàn sát…”, do thám đau khổ nói.

“Cái gì?”
Lãnh Thiên Minh vội vàng lấy bản đồ ra, tức thì đổ đầy mồ hôi lạnh, thành Kim An, Sùng An và Tân Hoài là một hình tam giác, thành Kim An nằm ngay phía trên, chiếm lĩnh hai thành trì kia, đồng nghĩa với việc cắt đứt hoàn toàn đường lui c*̉a thành Kim An.

“Mẹ nó đây là định gói lão tử làm sủi cảo hay gì, đám súc sinh không có nhân tính này”.

Lãnh Thiên Minh nói với Trình Khai Sơn: “Lần này chúng ta e là lành ít dữ nhiều, nếu ta đoán không nhầm, tấn công thành Sùng An và Tân Hoài không phải c*̀ng một đội quân, mà là hai đội tiến công c*̀ng lúc”.

Trình Khai Sơn kinh ngạc nói: “Vậy không phải là, hiện có ít nhất 10 vạn binh đang chuẩn bị tấn công thành Kim An ư?”
“Chính xác, không ngại trở mặt với Bắc Lương, xem ra địch nhân muốn có núi Tuyết Long cho bằng được, đồng thời chứng minh sự thèm thuồng c*̉a chúng với mỏ than và quặng sắt, không còn nghi ngờ gì nữa, chính là tộc Hông Mao”.

Phia bắc Siberia, tức đia phân nước Nga ngày nay, môt người đàn ông trung niên tóc đỏ đang chi vào bản đồ, nói với người bên canh: “Nữ vương.

chi cần người chiếm đựợc thành Kim An cua Bắc Lương, vậy núi Tuyết Long sẽ nằm trong tay chúng ta, đến lúc đó, nguồn khoáng sản – than vô tận sẽ nằm trongtay chúng ta, vấn đề lạnh giá màu đông sẽ được giải quyết
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 71: Chương 71


Người kia gật đầu, nói: “Vậy đại quân Bắc Lương liệu có đến kịp thời không”.

Người đàn ông cười lớn, đáp: “Nữ vương bệ hạ yên tâm, chúng ta chỉ cần vài ngày đã chiếm được hai thành Sùng An và Tân Hoài, hơn nữa còn thực hiện giết phá để đảm bảo kế hoạch, hiện giờ chỉ xót lại thành Kim An nhỏ bé, dưới sự tấn công c*̉a 10 vạn quân ta, ước chừng không cần tới vài ngày”.

“Tộc Hồ Lang c*̃ng phối hợp ngăn chặn quân giúp chúng ta, đợi lúc chúng tới nơi, ít nhất c*̃ng phải một tháng sau, khi đó đại quân ta sớm đã chuẩn bị xong, chỉ cần bọc hậu, không có chướng ngại thành Kim An, chúng ta chẳng sợ gì hết”.

Nữ vương cười, nói: “Vương tước Phi Nhĩ Đắc, chỉ cần chiếm được núi Tuyết Long, ngài sẽ lập đại công, trước đây không biết công dụng c*̉a than, nếu không, ta tuyệt đối không dễ dàng đưa nó cho Bắc Lương.

Lần này chúng ta bỏ ra lượng lớn lương thực, thảo nguyên, tiền tài để giao dịch với Hồ Lang, nếu sự không thành, hậu quả ngài không gánh nổi đâu…”

Lãnh Thiên Minh dẫn 5000 kỵ binh liều mạng quay về, ba ngày sau tới nơi, nhìn hắc kỳ trên tường thành, tảng đá trong lòng hắn cuối c*̀ng c*̃ng được đặt xuống, may thay, kẻ địch vẫn chưa tấn công thành Kim An.

Trong thành lúc này đang gấp rút chuẩn bị, máy bắn đá, thuốc pháo, dầu hỏa, và hàng đống đá được vận chuyển về cổng thành.

Lãnh Thiên Minh không dám nghỉ ngơi, hắn chạy vào quân doanh, Trình Phương Thạc, Mạc Nhị Cẩu và tất cả các quan thiên hộ trở lên đều đang có mặt.

Lãnh Thiên Minh chỉ vào bản đồ, nói: “Trước mắt chúng ta có thể khẳng định có hai đoàn nhân mã tấn công thành Sùng An và Tân Hoài, mỗi đoàn số lượng đều hơn 5 vạn, c*̃ng tức là kẻ địch giờ có ít nhất 10 vạn quân, hơn nữa đều là chuẩn bị mà tới, sức chiến đấu tuyệt đối không kém Hồ Lang”.

Đám đông sửng sốt, 10 vạn kẻ địch, quân ta chỉ có 2,5 vạn người, thành trì có thể viện trợ xung quanh thì đã bị chiếm lĩnh.

Tân Cửu lên tiếng: “Lời c*̉a thất hoàng tử không sai, số nạn dân mấy ngày nay chúng ta thu nhận đã vượt hơn 5 vạn, những bách tích chạy khỏi thành Sùng An, Tân Hoài và cả những người sống ngoài thành trước đây, số lượng không ngừng gia tăng, trước mắt, thành Kim An chính là hy vọng cuối c*̀ng c*̉a phương bắc”.

Trình Phương Thạc c*̃ng cất lời: “Bọn chúng chiếm được Sùng An, Tân Hoài trong thời gian ngắn như vậy, nhưng lại không vội vã tiến công Kim An, chắc chắn là có mục đích”.

Lãnh Thiên Minh: “Ừm, nếu ta đoán không lầm, bọn chúng không nhằm vào Kim An, mà là núi Tuyết Long phía sau chúng ta, bởi vì độ cao núi hơn 5000 mét, không thể trực tiếp trèo qua.

Chỉ đành vượt qua hai bên rìa núi, c*̃ng may là thành Kim An xây sát mạch núi, có núi cao bọc sau lưng, chỉ có thể tiến công từ cửa nam”.

Lãnh Thiên Minh chỉ vào bản đồ, nói tiếp: “Mọi người nhìn này, đây là Sùng An, đây là Tân Hoài, bọn chúng không vội tấn công, đó là vì bọn chúng biết rõ vị trí đặc biệt c*̉a Kim An, biết chúng ta đã không có đường thoát, xem ra chúng đang tính toán, làm sao để nuốt trọn chúng ta”.

Tân Cửu: “Muốn chiếm núi Tuyết Long, vậy chắc chắn là nhằm vào mỏ than, đột nhiên xuất hiện nhiều quân đội như này, triều đình lại không có cảnh báo gì, lẽ nào là tộc Hồng Mao”.

Lãnh Thiên Minh gật đầu: “Về cơ bản có thể xác định là tộc Hồng Mao, bọn chúng nhất định đã giao dịch với Hồ Lang, mục đích c*̉a Hồng Mao rất rõ ràng, chính là tiêu diệt hoàn toàn chúng ta trước khi đại quân kịp tới, bao vây Kim An, Sùng An, Tân Hoài, thiết lập ranh giới giữa hai nước”.

“Mục tiêu cốt lõi, chính là núi Tuyết Long ở giữa, vậy nên hiện giờ việc chúng ta cần làm là bắt buộc cố thủ thành Kim An, chỉ cần giữ được thành, bọn chúng sẽ không cách nào hình thành tuyến phòng thủ mới, đợi đại quân đến cứu viện, chúng ta mới có cơ hội sống tiếp, một khi thành bị phá, ta và tất cả bách tính trong thành chỉ có đường chết”.

Mọi người đương nhiên hiểu được ý nghĩa và khó khăn c*̉a cuộc chiến lần này, tất cả đều chắp tay, nói: “Đều nghe thất hoàng tử an bài, chúng thần đồng sinh cộng tử với thành Kim An”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 72: Chương 72


Lãnh Thiên Minh hít sâu một hơi: “Trận chiến này sẽ có rất nhiều người phải bỏ mạng, bao gồm cả ta và mọi người, cách chúng ta gần nhất là Tuyết Lang quân, cho dù kịp đến cứu viện, ít nhất cần nửa tháng, c*̃ng tức là, chúng ta bắt buộc phải chống cự được nửa tháng”.

“Mặc dù binh lực thành Kim An gấp đôi Sùng An và Tân Hoài, thế nhưng bọn họ chỉ chống cự được ba bốn ngày, hy vọng mọi người chuẩn bị sẵn tâm lý”.

Sáng hôm sau, toàn bộ cư dân thành Kim An đã chuẩn bị hành lý sẵn sàng lên đường, cả đêm hôm qua, binh sĩ đã đến từng nhà nhắc mọi người thu dọn đồ đạc quý giá và lương thực, tập trung tới bắc thành.

Lãnh Thiên Minh đứng trên cổng thành phía bắc, quan sát đoàn người đông nghịt trước mắt, theo danh sách Tân Cửu đưa cho hắn, ở đây có đến 30 vạn người, có lẽ họ c*̃ng nhìn thấy hắn, tất cả đều dừng bước, ngước nhìn lên.

Lãnh Thiên Minh cất tiếng.

“Hỡi cư dân thành Kim An, ta tin rằng mọi người đã biết tình hình hiện giờ, không giấu mọi người, ngoài thành có đến hàng chục ngàn quân địch hung hãn đang chuẩn bị tấn công vào đây, vậy nên từ hôm nay, tất cả cư dân ở phía nam thành trì đều di chuyển tới phía bắc sinh sống, ta hy vọng mọi người yên tâm, ta và các tướng sĩ sẽ liều mạng bảo vệ thành, chỉ cần Hắc Kỳ quân vẫn ở đây, thì sẽ không để một kẻ địch nào bước vào trong thành”.

Dừng lại một chút, Lãnh Thiên Minh tiếp tục nói: “Nhưng nếu như nam thành bị phá cũng chứng minh rằng đơn vị thủ thành của ta đã toàn quân bị diệt, vậy mọi người lập tức rút lui từ cổng bắc, tiến về núi Tuyết Long lánh nạn, ta sẽ sắp xếp người phá hủy toàn bộ cổng thành và đường đi tới núi Tuyết Long, tranh thủ chút thời gian cho mọi người, đợi quân cứu viện tới.

Trong lúc sinh tử tồn vong này, hy vọng bách tính toàn thành đều có thể giúp đỡ lẫn nhau, cũng hy vọng tất cả binh lính đều hiểu đã đến lúc hi sinh vì nghĩa lớn, đền đáp tổ quốc rồi”.

“Máu ta chưa cạn, chiến ý chưa chết”, Lãnh Thiên Minh hô lớn.

“Máu ta chưa cạn, chiến ý chưa chết”.

Binh lính xung quanh cũng bắt đầu đồng thanh hô lớn, tiếp theo toàn bộ dân chúng trong thành càng lúc càng có nhiều tiếng hô hào…

Bắc Lương, Lãnh Liệt Vương năm thứ 21, biên giới phía Bắc sắp vào đông, năm mới của trung nguyên sắp tới gần.

Bắc Lương, thành Kim An.

Mấy ngày sau, kẻ địch cuối cùng đã đến…
Lãnh Thiên Minh đứng trên tường thành nhìn về phía xa, vừa nhìn đã thấy biển người vô biên đang líu nhíu tiến về phía thành Kim An.

Trình Phương Thạc bên cạnh nói: “Thất hoàng tử, bây giờ đã đủ để chắc chắn chúng tiến đến bằng thế gọng kìm từ thành Sùng An và thành Tân Hoài rồi, quả thực là tộc Hồng Mao hiện tại đã tập kết mười vạn quân địch bên ngoài thành Kim An ta, cộng thêm quân địch đóng giữ ở Sùng An và Tân Hoài, lần này binh lực mà tộc Hồng Mao xuất ra tuyệt đối không dưới 15 vạn quân, thậm chí còn nhiều hơn, chủ soái là một kẻ tên là Phi Nhĩ Đức”.

Lãnh Thiên Minh hít ngược một ngụm khí lạnh.

“Đúng là một vố lớn, xem ra việc xuyên không của mình đã hoàn toàn khiến lịch sử của thời đại này xảy ra thay đổi rồi, hoặc là nói từ lúc mình đến thời đại này thì đã thay đổi thời đại này, cho nên mới có nhiều điều không giống trong lịch sử như vậy”.

Kẻ địch rất nhanh đã bắt đầu đóng quân ngoài thành, vô số quân địch đã hoàn toàn bao vây chặt lấy thành Kim An.

“Thông báo cho tất cả mọi người, chuẩn bị kỹ lưỡng, chiến tranh sắp bắt đầu rối.

Ngày hôm sau, trời via sáng…
Cập nhật nhanh tại Tamlinh247.

com
“Ong… eng…”
Am thanh cực lớn vang lên bên ngoài thành, là kẻ địch phát hiệu lệnh tấn công.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 73: Chương 73


Ngẩng đầu lên nhìn, đại quân tiên phong của kẻ địch đã xuất động, là bộ binh số lượng khoảng một vạn người, phân thành 10 phương trận hình chữ nhật tiến về phía thành Kim An.

“Lệnh cho cung thủ, lượt tấn công đầu tiên toàn bộ sử dụng cung tên bình thường, không thể quá sớm bại lộ chiến thuật của chúng ta, kéo dầu hỏa lên cho ta”, Lãnh Thiên Minh hô lớn lên.

Kẻ địch xem ra căn bản không hề coi hắn ra gì, một vạn bộ binh cứ như vậy cưỡng ép công thành, đúng là tìm đến cái chết.

Kẻ địch càng lúc càng tới gần, khi còn cách thành 500 thước thì bắt đầu tăng tốc, càng lúc càng nhanh, đến khi tất cả kẻ địch bắt đầu hò hét xông về phía thành Kim An.

“A ha…”
“Cung thủ chuẩn bị”, Trình Phương Thạc giơ cờ hiệu lệnh hô lên.

“300 thước”.

“200 thước”.

“Phóng tên…”
Năm ngàn cung thủ sau khi b*n r* lượt cung tên đầu tiên liền nhanh chóng b*n r* lượt thứ hai, thứ ba.

Bia chắn của kẻ địch đa số dùng để bảo vệ người leo thang và xe đâm, vào khoảnh khắc không có bảo hộ, vô số người đã bị trúng tên, tử thương khắp trên mặt đất.

Nhưng kẻ địch không hề để ý đến cái chết của đồng đội bên cạnh, chỉ liều mạng xông lên, 200 thước chẳng qua chỉ là khoảng cách trong nháy mắt, kẻ địch sau khi tổn thất hơn 1000 người thì đã xông tới dưới chân thành, vô số thang leo được dựng lên tường, chuẩn bị leo lên.

“Cung thủ rút về, đổi thành bắn tự do, chiến sĩ tiến lên, ném đá và cây xuống”.

Bắn tự do là Lãnh Thiên Minh dạy bọn họ, nói trắng ra chính là đứng ở phía sau bắn lên trên trời, khiến mũi tên rơi xuống tự do, mặc dù như vậy thì tỉ lệ chính xác cực thấp, nhưng lại có thể bảo vệ được cho cung thủ, đồng thời có thể khiến cung thủ vẫn duy trì được năng lực tấn công.

Vô số thân cây lớn dưới sự hợp sức của vài binh lính đã được ném xuống tường thành, nháy mắt khiến thang leo và quân địch đang leo lên bên dưới cùng lúc bị đập rơi xuống, bên dưới tránh không kịp cũng bị đập trúng, không chết cũng thương nặng, còn có rất nhiều đá được ném từ trên thành xuống, nhất thời dưới thành tử thương vô số.

Kẻ địch cũng rất nhanh chóng tổ chức tấn công, dưới sự yểm trợ của bia chắn đã bắn tên lên, binh lính trên tường thành tránh không kịp cũng bị bắn trúng.

Rất nhanh, xe đâm cỡ lớn trong sự yểm hộ của đám đông líu nhíu đã đến trước cổng thành, mấy chục người cùng kéo cây gỗ, sau đó buông tay, ‘uỳnh’ một tiếng cực lớn, cây gỗ đụng mạnh lên cổng thành khiến Lãnh Thiên Minh đang ngồi trong công sự che chắn dưới thành cũng run lên.

“Thất hoàng tử, có cần thần lên trên trợ giúp không?”, Trình Khai Sơn nói.

“Không cần, nếu như một vạn người đến công kích như vậy cũng không chống cự được thì trận này không cần đánh nữa”, Lãnh Thiên Minh lạnh giọng nói.

Trên tường thành, Trình Phương Thạc nhìn kẻ địch đã toàn bộ tụ tập dưới thành rồi, lớn giọng hô lên: “Chuẩn bị dầu hỏa… đổ”.

Nhanh chóng vô số dầu hỏa được đổ từ trên tường thành xuống, nhất là khu vực cổng thành nhận được sự quan tâm đặc biệt, khi kẻ địch còn chưa kịp phản ứng đã có rất nhiều mồi lửa được phóng xuống, dưới thành chớp mắt biến thành một vùng biển lửa.

“A…”
“Chết ta…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 74: Chương 74


Trận hình của quân địch dưới thành lập tức loạn cào cào.

“Cung thủ lên trước, bắn tự do”, Trình Phương Thạc nhân cơ hội hô to.

5000 cung thủ bắt đầu nhắm xuống quân địch dưới thành, ra sức bắn đi cung tên trong tay.

Âm thanh ‘Coong… coong…’ vang lên.

Quân địch dưới thành bắt đầu rút lui, cung thủ nhân cơ hội tăng tốc độ bắn, cuồi cùng sau khi kẻ địch để lại gần một nửa quân số bị tử thương liền rút lui khỏi trận địa, kẻ địch vẫn chưa chết hẳn trên trận địa nằm ở đó k** r*n thống khổ.

“Thất hoàng tử, dưới thành có hàng ngàn binh lính chưa chết, xử lý thế nào ạ?”, Trình Phương Thạc chạy tới hỏi.

Lãnh Thiên Minh không có quá nhiều do dự mà buông ra đúng một chữ ‘giết’.

Trong đại trướng tộc Hồng Mao, một người đàn ông mặt đầy râu nói với Phi Nhĩ Đức trên vị trí chủ tọa: “Đợt tấn công đầu tiên chúng ta đã tổn thất 5000 người, còn khiến chúng ta đứng trơ mắt ra nhìn những binh lính chưa chết bị bắn chết, việc này rất đả kích sĩ khí trong quân, ngài tốt nhất nhanh chóng điều chỉnh lại phương án tấn công đi”.

Phi Nhĩ Đức cười nói: “Thân vương Bỉ Đặc, ngươi hoảng cái gì, thành Kim An chẳng qua chỉ là nhận được tin tức biết chúng ta sẽ tới nên đã có chuẩn bị trước mà thôi, sở dĩ ta cho 1 vạn bộ binh tấn công trước là để tiêu hao vật tư của chúng, chúng ta có mấy chục vạn đại quân ở đây, ngươi còn sợ không hạ được một thành Kim An nhỏ bé sao?”
Trong thành Kim An, dân phu vừa được điều động tới tức thì đang giúp đỡ vận chuyển binh lính tử thương, bổ sung cung tiễn vật tư.

Lãnh Thiên Minh đang xem thống kê sau trận chiến vừa được Trình Phương Thạc gửi tới.

Tổng cộng thương vong 1250 người, tử vong 329 người, may mắn là ở trong thành nên thương binh có thể được cứu chữa kịp thời, với tình trạng hiện tại, thương vong này vẫn nằm trong phạm vi có thể chấp nhận được.

Lãnh Thiên Minh đứng trước mặt những binh lính tử vong được thu thập lại, nói lớn lên với những binh lính còn sống: “Bọn họ đã hoàn thành sứ mệnh của mình rồi, tấn công của kẻ địch lại chỉ vừa mới bắt đầu, nhưng ta có dự cảm, cho dù có một ngày kẻ địch công phá được cánh cổng lớn này cũng nhất định phải trả cái giá gấp năm thậm chí gấp mười lần so với chúng ta, các chiến sĩ, hiện tại chúng ta không phải chiến đấu vì Bắc Lương, không phải chiến đấu vì thành Kim An, mà chỉ chiến đấu vì mình, vì người nhà và vì 30 vạn bách tính sau lưng chúng ta, tiến thêm một bước chưa chắc đã thắng, nhưng lùi một bước thì ta thà chết còn hơn”.

Binh lính xung quanh có rất nhiều người là lần đầu tiên ra trận, cũng có sợ hãi, nhưng bọn họ biết một khi thành bị phá thì toàn thành ắt chết không nghi ngờ, phải biết rằng, bản thân chiến tranh chính là một quá trình từ sợ hãi đến phiền phức rồi đến điên cuồng.

Lãnh Thiên Minh nhìn những binh lính xung quanh, tiếp tục nói: “Tiếp theo ta sẽ sắp xếp mỗi người đã ngã xuống chôn cất ở đường chính nam bắc xuyên qua thành Kim An, để mưa tuyết làm lễ rửa tội cho linh hồn của họ, giúp họ có thể tận mắt nhìn thấy những người đi sau họ sẽ không khiến họ hi sinh oan uổng”.

Liên tiếp mấy chục ngày gần đây, tinh thần của Lãnh Thiên Minh luôn ở trong trạng thái căng thẳng cao độ, đến nỗi bản thân vừa dừng suy nghĩ là đột nhiên như mất hồn, toàn thân không có sức lực, sau khi sắp xếp xong công việc phòng ngự, Lãnh Thiên Minh đã trở về vương phủ.

Tiểu Lan và Mộ Như Tuyết lâu ngày không gặp nhìn thấy Lãnh Thiên Minh đều rất kích động, Tiểu Lan còn bắt đầu bật khóc.

“Thất hoàng tử, đánh nhau tiền tuyết đáng sợ quá, nô tỳ rất sợ, sợ ngài sẽ xảy ra chuyện gì”.

“Đừng sợ, không phải ta vẫn còn sống đây sao?”, Lãnh Thiên Minh cười nói.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 75: Chương 75


Mộ Như Tuyết nhìn Lãnh Thiên Minh lo lắng hỏi: “Ngài quay về có phải có chuyện gì quan trọng không?”
Lãnh Thiên Minh sững người, đột nhiên buông lơi bật cười, hắn đã dần dần nhập vai vào thời đại này rồi, sắp quên đi bản thân vốn dĩ là ai rồi, kỳ thực hắn chẳng qua chỉ là muốn tìm một người phụ nữ mình thích, bình an sống qua ngày cả đời là được, ai ngờ…
“Không có việc gì, ta chỉ là muốn về… muốn về… thăm các nàng thôi, ta nhớ các nàng rồi”, Lãnh Thiên Minh bình thản nói.

Vẻ mặt Mộ Như Tuyết liền trở nên ngưng trọng: “Có phải không trụ được nữa rồi không? Thực sự không được thì… chúng ta chạy thôi… ta bảo vệ hai người trốn vào núi tuyết, tộc Hồng Mao tuyệt đối không thể tìm được chúng ta”.

Lãnh Thiên Minh cuối cùng không kiềm chế được vươn tay ra xoa đầu Mộ Như Tuyết, tiểu nha đầu chỉ mới 16 tuổi này, Mộ Như Tuyết cũng không phản kháng, chỉ im lặng cúi đầu xuống.

Cuối cùng, Lãnh Thiên Minh cắn răng nói: “Ta đã dặn dò lão Trình, một khi ta xảy ra chuyện thì các nàng lập tức mang theo hành lý vào núi, có thể đi tìm Gấu đại và Gấu nhị, ta sẽ để lại đủ ngân lượng cho các nàng.

Đời người vội vã, tất cả đều là mây khói trôi đi, đến lúc đó các nàng nhất định phải sống cho tốt, coi như chúng ta chưa từng gặp nhau đi, ha ha…”
Nói đến cuối, Lãnh Thiên Minh không nhịn được mà cười khổ.

Mắt Mộ Như Tuyết đã đỏ lên, còn Tiểu Lan thì lập tức òa khóc, gào lên ‘đừng’.

Bản thân Lãnh Thiên Minh cũng không cam tâm, chỉ có bản thân hắn biết, hắn không muốn làm anh hùng gì cả, hắn chỉ muốn yên ổn sống tiếp, nhưng thói đời này thật sự là không tránh được.

“Thất hoàng tử… Thất hoàng tử…”
Trình Khai Sơn chạy vào gọi lớn lên: “Cổng nam vừa phát tín hiệu, có lẽ là kẻ địch đã chuẩn bị tấn công đợt thứ hai rồi”.

Lãnh Thiên Minh vội đứng lên đi ra ngoài, đi đến cổng liền dừng lại nhưng trước sau gì cũng không quay đầu lại…
“Thất hoàng tử, ngài nhìn kìa, kẻ địch đang chuẩn bị lượng lớn chiến xa, đoán chừng sắp tấn công rồi”, Trình Phương Thạc nói với Lãnh Thiên Minh vừa đến thành lầu.

Lãnh Thiên Minh nhìn về phía xa, là loại công cụ phòng ngự cỡ lớn nhìn bên ngoài thì tương tự giống như xe buýt, chỉ có điều không có hai mặt sườn, bên dưới có người đẩy đi, lượng lớn binh lính núp ở bên dưới.

“Giáp Tử Thất hiện tại đã làm được bao nhiêu thùng hỏa dược rồi?”, Lãnh Thiên Minh hỏi.

“200, hắn ta nói thứ này rất nguy hiểm, sơ hở một chút thôi là sẽ nổ ngay nên không dám làm quá nhiều”, Trình Phương Thạc trả lời.

“Vớ vẩn, lúc này đã là lúc nào rồi, mặc kệ đi, đem tất cả thùng hỏa dược lên đây, lần này phải cho chúng một vố thật đau, bảo cung thủ bắn quấy nhiễu như lần trước, cho chúng tụ lại với nhau, đợi khi chúng tới dưới tường thành thì trực tiếp dùng thùng hỏa dược nổ chết cho ta”, Lãnh Thiên Minh hung hăng nói.

“Mạt tướng tuân lệnh”.

Ước chừng sau khoảng một canh giờ, kẻ địch cuối cùng đã tập kết xong, hàng trăm chiến xa phòng ngự cỡ đại xếp hàng phía trước, bên dưới và phía sau chiến xa lúc nhúc lại người, đếm sơ bộ thì số người có lẽ đã vượt qua 2 vạn, 5 ngàn người rồi.

Do bánh xe của chiến xa đều được làm từ gỗ, tính linh hoạt không cao nên âm thanh cực lớn, tiếng âm âm ẩm…” khiến người ta đinh tai nhức óc.

“Cung thủ chuẩn bị”.

“Phóng tên”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 76: Chương 76


Cơn mưa tên trút xuống, mặc dù không ít kẻ địch thương vong, nhưng so với lần đầu thì kém đi nhiều.

Chẳng bao lâu sau kẻ địch đã tiến vào dưới thành, rồi cứ hai cỗ xe liền kề bắt đầu tiến lên, chắp lại, tạo thành một bệ lớn, rút ngắn gần một nửa khoảng cách với tường thành, sau đó, dưới sự yểm hộ c*̉a cung thủ, vô số kẻ địch bắt đầu leo lên thành.

Trình Phương Thạc thấy thế, vội quát lớn: “Không hay rồi!”
“Cung thủ lui về sau, trường thương thủ tiến lên, phía sau chuẩn bị sẵn thuốc pháo, chờ mệnh lệnh c*̉a ta”.

Vô số trường thương thủ lao ra đâm thẳng vào kẻ địch đang trèo lên, trong tích tắc, kẻ địch gào thét, ngã lăn xuống bệ thành và mặt đất, nhưng dù vậy, vẫn có rất nhiều quân địch trèo lên, đại đao thủ phía sau c*̃ng lập tức xông lên chém giết bọn chúng.

Phó tướng bên cạnh Trình Phương Thạc gấp gáp nói: “Tướng quân, kẻ địch trèo lên tường thành ngày càng đông”.

Trình Phương Thạc trầm mặc không nói, hai mắt đỏ như máu nhìn chằm chằm những người phía dưới, càng ngày càng đông, càng ngày càng nhiều, khi ông ta nhìn thấy vô số quân địch tụ tập trên chiến xa, liền hét lớn: “Châm ngòi thùng thuốc súng, tất cả bảo vệ nó, ném chuẩn vào chiến xa kẻ địch”.

Hàng trăm thùng thuốc súng được châm ngòi, hơn chục binh sĩ đứng quanh canh chừng, di chuyển thùng thuốc súng đến sát tường thành.

Khi quân địch chưa kịp phản ứng lại, hơn trăm thùng thuốc súng đã được ném vào bệ gỗ c*̉a chúng.

“Đùng đoàng…đoàng…”
Bởi vì rất đông người tụ tập, phạm vi nổ chừng năm mét lập tức biến thành địa ngục trần gian, rất nhiều bệ gỗ cùng binh lính phía trên bị bom nổ bay lên.

Vô số quân địch thiệt mạng, thương nặng và ngất xỉu.

Trong một thời gian, không thể tính được có bao nhiêu người chết trong đợt ném bom này, số kẻ địch đã đổ bộ vào tường thành nhanh chóng bị thu dọn vì mất quân yểm trợ.

“Đợt thứ hai chuẩn bị…”, Trình Phương Thạc chớp thời cơ, hét lớn.

Đợt ném bom thứ hai được thực hiện, lần này không bị địch cản trở, hàng trăm quả bom bằng thùng gỗ, vại sành dễ dàng ném xuống những kẻ địch còn đang bàng hoàng phía dưới, bách tính phía xa cổng bắc có thể nghe rõ tiếng nổ đinh tai nhức óc.

Lần này, tiếng lui quân vẫn chưa vang lên, nhưng kẻ địch còn có thể di chuyển đã bắt đầu bỏ chạy, thậm chí không kịp nhặt vũ khí.

“Cung thủ tiến lên, bắn tự do”, Trình Phương Thạc ra hiệu.

Phi Nhĩ Đức đứng phía xa quan sát, hai mắt muốn rớt ra khỏi tròng, thân vương Bỉ Đặc thì ném mạnh chiếc ly trong tay xuống đất.

“Phi Nhĩ Đức, chuyện này là như nào?”
Phi Nhĩ Đức định thần, nói: “Không phải ngài c*̃ng thấy đó ư? Bọn chúng sử dụng vũ khí chúng ta chưa từng gặp, trông có vẻ giống thuốc súng, nhưng uy lực sao lại lớn như vậy?”

“Phi Nhĩ Đức, ban nãy có những ba vạn binh sĩ, hơn trăm chiếc chiến xa, vốn là định dùng khi chiến đấu với đại quân Bắc Lương, kết quả, chỉ một đợt tiến công, tất cả đều mất hết, ngài cần chịu trách nhiệm lớn nhất!”, thân vương Bỉ Đặc căm phẫn nói.

“Ngậm cái mồm thối c*̉a ngài lại, ngài mù rồi chắc, ban nãy binh sĩ chúng ta đã leo lên tường thành, nếu không phải bỗng dưng có bom đạn, thì giờ đã vào trong thành rồi, việc đột ngột xảy ra như vậy sao có thể trách ta được”, Phi Nhĩ Đức c*̃ng nổi điên, tiếp tục gào lên: “Đưa tất cả xe ném đá qua!”
Thi thể chất đầy dưới chân thành Kim An, nhìn ra xa trông như ngọn núi nhỏ, không thể đếm được c*̣ thể có bao nhiêu người chết.

Trong phòng chiến sự, Lãnh Thiên Minh vỗ mạnh vào vai Trình Phương Thạc, lớn tiếng khen ngợi: “Trình tướng quân, đánh tuyệt lắm, nếu ta có thể sống sót đến c*̀ng, ta nhất định sẽ xin trọng thưởng cho ngài”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 77: Chương 77


Trình Phương Thạc cười, đáp: “Đây đều là làm theo chỉ đạo c*̉a thất hoàng tử, thần chẳng qua chỉ hạ lệnh, nói vậy thì thiệt cho ngài quá”.

Tân Cửu bên cạnh nói: “Vừa nãy vi thần đã thăm dò qua, quân địch rút lui không ít, trong thời gian ngắn không thể tiến công lần nữa, chúng ta có thể tranh thủ thời cơ, có điều chiêu nào dùng được đều đã dùng, mà kẻ địch bị tổn thất hai lần lớn như vậy, lần tới e là sẽ liều mạng”.

Lãnh Thiên Minh khẽ gật đầu: “Không biết quân viện trợ đã tới chưa”.

Trong doanh trướng đại quân Bắc Lương, Lãnh Liệt Vương mấy ngày nay đã mất hết kiên nhẫn, thậm chí điên cuồng cướp bóc các bộ lạc đi qua, bao gồm vũ khí, lương thực, chỉ để lại người già, phụ nữ và trẻ nhỏ, trong khoảng thời gian lập đông, không có thức ăn đồng nghĩa với mất mạng.

Một người truyền tin chạy vào, cấp báo: “Đại vương, không hay rồi, mấy ngày trước đô thành nhận được vô số tin cầu cứu từ ba thành Sùng An, Kim An và Tân Hoài”.

Lãnh Liệt Vương đứng dậy, xem xét bản đồ, các tướng quân xung quanh không ngừng bàn bạc.

“Còn có thư nào khác không?”
“Chỉ nhận được thư từ thành Kim An, bên trong nhắc tới việc thành Sùng An và Tân Hoài đã bị chiếm lĩnh, bách tính toàn thành bị giết hại, những người trốn thoát được đều chạy đến Kim An, hiện giờ có hơn mười năm vạn quân Hồng Mao đang tập hợp chuẩn bị tấn công thành Kim An, yêu cầu viện trợ cấp bách”.

“Mười năm vạn quân? Tộc Hồng Mao?”
Cả doanh trướng nổ tung.

“Sao có thể? Tộc Hồng Mao sao lại tấn công phương bắc, hai tộc chúng ta đã bao năm không xảy ra tranh chấp rồi”.

“Tộc Hồng Mao? Vậy tộc Hồ Lang đi đâu? Tại sao đến giờ vẫn chưa xuất hiện? Có phải họ nhìn nhầm không?”
“Đúng vậy, liệu có phải tộc Hồ Lang tiến vào phương bắc, bọn họ sợ đến ngây ngốc, không phân biệt rõ”.

“Im hết ngay”, Dụ Long quát lên: “Các người tưởng cả thành Kim An ngốc hay sao? Không phân biệt rõ kẻ địch là ai, bọn họ đã khẳng định là tộc Hồng Mao, vậy không cần nghi ngờ nữa, hiện giờ chúng ta phải nhanh chóng quyết định bước tiếp theo”.

Dụ Long tiếp tục nói với Lãnh Liệt Vương: “Đại vương, lần này xem ra Hồng Mao và Hồ Lang đã liên thủ với nhau, trước mắt có nên lập tức phái binh cứu viện hay không, mong đại vương quyết định”.

Lãnh Liệt Vương nhắm mắt, mãi không đáp…
Lúc này, người truyền tin lại chạy vào.

“Đại vương, trinh sát báo cáo, phát hiện dấu vết liên quân Hồ Lang, đến giờ mới phát hiện, là vì bọn chúng sớm đã thoát khỏi vòng vây c*̉a chúng ta, trú tại địa phận bộ tộc Hồng Mao”.

“Hay cho tộc Hồng Mao, hay cho bộ lạc Hồ Lang, bổn vương chinh triến một đời, chưa từng bị kẻ khác trêu đùa như vậy, ta nhất định sẽ khiến chúng phải trả giá”, Lãnh Liệt Vương cuối c*̀ng c*̃ng cất tiếng.

Dụ Long: “Đại vương, vậy chúng ta có tiếp tục tiến công tộc Hồ Lang không, đây là cơ hội ngàn năm khó gặp, bọn chúng đã cách ly khỏi bộ lạc, lương thực chắc chắn c*̃ng sắp hết, chỉ cần lần tấn công này đủ nặng, từ nay về sau, Bắc Lương sẽ chính thức trở thành vua c*̉a phương bắc”.

Phó tướng Đa Đoạt bên cạnh lên tiếng: “Đại vương, Dụ tướng quân, mạt tướng cho rằng cứu thành Kim An trước là quan trọng nhất, thử tưởng tượng, bao nhiêu năm nay chúng ta và Hồng Mao nước sông không pham nước giêng, tại sao bon chung lai đôt nhiên không ngai liên thu với Hô Lang chư.

Dung, ba thanh tri phia bãc co gi đang gia đê chung lam như vây?”, môt ve tương khac nei.

“Nui Tuyết Long?”, Lanh Liêt Vương đêt nhiên hiệu ra.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 78: Chương 78


Đa Đoạt tiếp tục: “Đúng vậy, tộc Hồng Mao nhất định nhằm vào núi Tuyết Long, trước đây chúng không chú ý đến nó, nhưng giờ đã khác, đại vương, đó là núi than và sắt vô tận, chẳng phải thứ quan trọng nhất với tộc Hồng Mao hay sao? Vậy nên, Hồ Lang ta có thể đánh sau, nhưng núi Tuyết Long một khi bị chiếm, muốn lấy lại, e là rất khó, huống hồ…huống hồ thất hoàng tử c*̃ng đang ở thành Kim An”.

Lãnh Liệt Vương nhíu mày: “Thất hoàng tử…”
Dụ Long tiến lên, nói: “Đa Đoạt tướng quân nói không sai, nhưng mạt tướng vẫn kiến nghị tiêu diệt quân Hồ Lang trước, không phải mạt tướng nhẫn tâm, các vị thử nghĩ xem, thư cầu cứu đến từ lúc nào? Đã bao lâu rồi? Đợi đại quân tới nơi c*̃ng phải nửa tháng, mọi người cho rằng thành Kim An vẫn trụ được ư? Cuối c*̀ng, chưa giết được Hồ Lang, không cứu được thành Kim An, đó mới là sai càng sai…”
Tất cả mọi người đều im lặng.

Đa Đoạt lại thở dài, nói: “Haiz…nhớ ngày đó, thất hoàng tử rời đô thành đến Kim An, mạt tướng may mắn c*̀ng đi bái kiến ngài ấy với Phương Thư Thần lão sư, nghe những lời ngài ấy dạy bảo, một người lòng nuôi chí lớn thiên hạ, trung trinh hào kiệt đến thế, cuối c*̀ng lại không có kết đẹp…thất hoàng tử, ngài và ta chỉ đành kiếp sau gặp lại”.

Mặc dù không ai tranh luận, nhưng tất cả đều mặc nhận kiến nghị c*̉a Dụ Long, thực sự, nếu giờ đến thành Kim An cứu viện, phải nửa tháng mới kịp, nhưng thành Kim An nhỏ bé liệu có cố thủ nổi trước 15 vạn đại quân trong nửa tháng không? Khó, đừng nói là nửa tháng, e là năm ngày c*̃ng khó…

Lãnh Liệt Vương nhắm mắt, ngước mặt lên trời, sau một hồi suy nghĩ, ông ta chỉ nói một câu: “Truyền lệnh, toàn lực tiến công tộc Hồ Lang, càn quét bất cứ mọi nơi, kẻ nào không nghe lời, đều giết chết”.

Thành Kim An.

Sau lần tấn công thứ hai thất bại, ba ngày kế tiếp kẻ địch vẫn không có động tĩnh gì, cho đến ngày thứ tư.

“Thất hoàng tử, thất hoàng tử”, khi Lãnh Thiên Minh đang bàn bạc gia cố phòng thủ, một binh sĩ chợt chạy vào.

“Sao vậy?”, Lãnh Thiên Minh hỏi.

“Quân địch…quân địch điều tới rất nhiều xe bắn đá cỡ lớn, to hơn nhiều so với c*̉a chúng ta”.

“Ồ, xem ra chúng thất bại hai lần, đã ghi thù rồi, đến tường thành xem thử chút nào”, Lãnh Thiên Minh ngồi dậy.

Nhìn ra xa, có thể thấy ít nhất năm, sáu chục chiếc xe bắn đá cỡ lớn, xem chừng kẻ địch đã chuẩn bị rất kỹ trong mấy ngày này.

“Lập tức thông báo binh sĩ gia cố toàn bộ khâu phòng thủ trong thành, nhắc nhở tất cả mọi người, tiếp theo sẽ là một trận chiến khó nhằn”.

“Vâng”.

Một ngày sau khi máy bắn đá đến, vô số tảng đá khổng lồ được kéo lên chiến trường.

“Chết tiệt, ta còn chưa từng thấy loại tình huống này ở đô thành Bắc Lương, đây là muốn hoàn toàn đập nát thành Kim An của chúng ta mà”, Trình Phương Thạc chửi thề.

Mặt trời dần lặn, ánh hoàng hôn xế chiều nhuộm đỏ một nửa bầu trời, sau khi điều chỉnh vị trí, sáu mươi chiếc máy bắn đá cuối cùng cũng bắt đầu tấn công.

“Bùm…bùm…”, vô số viên đá khổng lồ từ trên trời bay xuống, Lãnh Thiên Minh vẫn tưởng rằng thứ mà máy bắn đá ném ra chỉ là một viên đá bình thường, nhưng sau khi nhìn thấy, hắn mới nhận ra mình quá ngây thơ, những viên đá đó có đường kính hơn một mét, mượn lực quán tính, có thể đập nát một căn nhà.

Gần như toàn bộ nam thành đều nằm trong tầm tấn công của máy bắn đá, chỉ trong nửa giờ, số lượng đá ném ra ít nhất đã vượt ngàn viên, và cuộc tấn công vẫn tiếp tục.

Hàng trăm ngàn ngôi nhà bị phá hủy, hầu hết các ụ đá trên tường thành đều vỡ vụn, thậm chí tòa tháp ở cổng nam cũng bị đập tan.

Trình Khai Sơn núp trong ụ đá, tức giận nói: “Thất hoàng tử, có vẻ đám súc sinh này định dùng máy bắn đá tàn phá mọi thứ trong thành.

Bây giờ các ụ đá trên tường thành đều đã bị hư hại, không thể sửa chữa trong thời gian ngắn, nếu quân địch phát động tấn công vào lúc này, e rằng khó mà chống đỡ”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 79: Chương 79


Lãnh Thiên Minh c*̃ng vô c*̀ng căng thẳng, hắn biết kẻ địch làm vậy là để phá thành, đoán chừng khi máy bắn đá ngừng, bọn chúng sẽ lập đội tấn công, chỉ là không chắc khi nào mà thôi.

Cuối cùng, khi sắc trời dần tối, máy bắn đá ngừng công kích, địch quân ở phía đối diện bắt đầu tập hợp lại, không thể xác định có bao nhiêu người, bọn chúng rất nhanh đã phát động tiến công, nhìn từ xa chỉ thấy mập mờ toàn người, chúng không triển khai chiến thuật hay phương hướng chủ công nào, mà là tất cả đồng thời tấn công.

“Thất hoàng tử, quân địch tiến công toàn diện, binh sĩ phân đều, uy lực c*̉a thùng thuốc súng sẽ bị giảm sút, cách tiến công này mặc dù thiệt hại lớn, nhưng lại đánh vào điểm yếu c*̉a chúng ta”, Trình Phương Thạc lo lắng báo cáo.

Trình Khai Sơn nói: “Thất hoàng tử, có cần cho đội dự bị lên không?”
Cuộc chiến lần này, ngoại trừ năm ngàn kỵ binh, Lãnh Thiên Minh còn chia hai vạn binh sĩ làm hai đội, luân phiên ra trận, một đội chiến đấu, một đội dự bị.

“Cứ đợi đã, ra lệnh cho tất cả cung thủ có thể sử dụng bom pháo, thùng thuốc súng có bao nhiêu dùng bấy nhiêu, Trình Phương Thạc, ngài đích thân phụ trách cổng thành, chỉ cần cổng thành không sập, chúng ta sẽ không thua”, Lãnh Thiên Minh phân phó.

Nhìn thấy đội quân của mình đang tiến đến bức tường thành đổ nát, Phi Nhĩ Đức cười lớn: “Thân vương Bỉ Đặc, ngài nhìn xem, lần này là năm vạn đại quân, thành Kim An c*̀ng lắm có một vạn nhân mã, hơn nữa rất nhiều vật đã bị máy bắn đá phá hỏng, nếu không có gì ngoài ý muốn, sáng mai chúng ta có thể ngồi trong phủ tiểu vương gia, ôm người phụ nữ c*̉a hắn ta dùng bữa rồi, ha ha…”
Thân vương Bỉ Đặc vừa nghe tới nữ nhân, lập tức hưng phấn, tuy nhiên sắc mặc vẫn không thay đổi: “Ngài xem, kia là gì?”
Phi Nhĩ Đức nhìn ra xa, nhất thời không dám tin vào mắt mình.

Chỉ thấy khắp nơi trên chiến trường phát nổ, tuy sức mạnh không lớn nhưng cũng đủ để giết hoặc làm bị thương hai, ba người xung quanh.

Nhất là binh sĩ cầm khiên phía trước, hàng chục mũi tên mang theo bom đạn bắn vào khiên, cả khiên và người phía sau đều bị nổ tan thành từng mảnh trong tích tắc.

Khắp nơi vang lên tiếng nổ, tốc độ tấn công của kẻ địch giảm xuống, nhưng ai định bỏ chạy đều bị giết ngay lập tức, cuối c*̀ng, đám binh sĩ tộc Hồng Mao đỏ lừ mắt, liều mạng xông lên.

Đạn pháo kèm theo âm thanh nhức óc của thùng thuốc súng hết lần này đến lần khác biến cả thành Kim An trở thành hiện trường thảm sát, đám binh sĩ Hồng Mao mất trí sau khi thương vong vô số, cuối c*̀ng c*̃ng trèo được lên tường thành, dần dần kẻ địch leo qua thành ngày càng tăng lên.

“Thất hoàng tử, kẻ địch lên thành rồi, rất nhiều chỗ đã thất thủ”, Trình Khai Sơn báo cáo.

Lãnh Thiên Minh chầm chậm nói: “Kẻ địch xem ra muốn liều mạng, cho quân dự bị ra đi, bảo bọn họ tiếp theo không có chiến thuật gì cả, chỉ có liều mạng đánh thôi”.

Quân dự bị rất nhanh đã tiến lên, đẩy lui khí thế kẻ địch.

Trong đại doanh tộc Hồng Mao, Phi Nhĩ Đức nổi nóng: “Sao có thể, sao có thể, rốt cuộc từ đâu ra lắm quân như vậy, không phải thành Kim An chỉ có không tới một vạn năm ngàn quân ư”.

Thân vương Bỉ Đặc c*̃ng phát điên, mắng chửi: “Đám người chó chết, Phi Nhĩ Đức, hay là ngài cho lui quân trước đi, loại cung tên phát nổ đó khiến binh sĩ chúng ta bị thương rất nặng, cứ tiếp tục sẽ không cứu vãn nổi”.

“Không được, đã lên được tường thành rồi, hiện giờ lui quân coi như mất hết, ra lệnh cho hai vạn quân dự bị ra trận đi, đêm nay bắt buộc phải chiếm thành Kim An, ta muốn không một ai trong thành sống sót”, Phi Nhĩ Đức gầm lên.

“Ngài điên rồi ư? Chúng ta chỉ còn hai vạn quân dự bị, cho họ ra trận hết, ngộ nhỡ thất bại thì sao?”
“Còn tám vạn quân ở Sùng An với Tân Hoài không phải ư, huống hồ đều là kỵ binh sức chiến đấu cao, nếu thất bại thì vẫn còn họ cơ mà”.

“Ngài…ngài điên thật rôi, điều hết quân tư Sung An va Tân Hoai, môt khi đai quân Bắc Lương đên cueu viên, bao vây chúng ta thì sao?”, Bi Đặc sốt sắng.

“Yên tâm đi, đợi bọn chúng đến bao giờ cơ chứ,
Chỉ cần chiếm đựợc thành Kim An, dãy núi Tuyết Long, nữ vướng sẽ phái binh tới ứng cứu, người đâu cho quân dự bị ra trận” Phi Nhĩ Đức ra lệnh
 
Back
Top Bottom