Tiên Hiệp Hoàng Tử Yêu Nghiệt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 40: Chương 40


“Bạn ư?”
Hai người đều tỏ ra không hiểu, nhưng không hỏi gì nhiều.

“Vậy thần đi chuẩn bị người ngựa cùng xuất phát với Thất hoàng tử”.

Lãnh Thiên Minh nói: “Không, chỉ ba chúng ta đi là được”.

“Chỉ ba chúng ta ư? Việc này không được đâu Thất hoàng tử, phải biết rằng Tuyết Sơn Hổ trăm năm trong núi Tuyết Long này đến nay vẫn chưa tìm được tung tích, chỉ ba chúng ta đi ngộ ngỡ gặp phải thì nhất định sẽ chết chắc”.

Lãnh Thiên Minh cười nói: “Yên tâm, cứ nghe ta”.

Các ngươi sợ gặp phải Tuyết Sơn Hổ, ta còn sợ không gặp được ấy chứ, vậy chẳng phải đi uổng công rồi sao? Có điều Tuyết Sơn Hổ này liệu vẫn còn nhận ra hắn chứ? Nếu như thứ không có lương tâm đó quên mất hắn, lại ngoặm một cái cắn chết hắn thì đúng thật sự là chuyện cười rồi…

Trình Khai Sơn thấy Lãnh Thiên Minh kiên quyết như vậy cũng không tiện phản đối nữa, chỉ đành đồng ý.

Thế là Trình Khai Sơn đánh một cỗ xe ngựa, đưa hai người tới núi Tuyết Long, do đường núi không dễ đi, mãi đến giữa trưa mới đến được núi Tuyết Long.

Tiểu Lan kinh ngạc kêu lên: “Ôi! Đẹp quá, nơi này chính là địa điểm mà đại vương mỗi năm đều tới săn bắn đó ư?”
Lãnh Thiên Minh cười nói: “Đúng vậy, sau này không có việc gì ta sẽ thường đưa nàng tới, có điều hôm nay hơi lạnh”.

Trình Khai Sơn bên cạnh nói: “Sắp tới mùa đông rồi, đến lúc đó còn lạnh hơn, bây giờ vào núi vẫn ổn, đến lúc đó còn không dám vào núi.

Phải biết rằng, bộ tộc chúng thần mỗi năm đều có rất nhiều thợ săn bị đóng băng đến chết ở núi này”.

“Vậy nếu đã lạnh thế tại sao họ còn muốn vào núi?”
“Việc này… đương nhiên là vì không đủ ăn rồi”.

Lãnh Thiên Minh ngại ngùng mỉm cười.

Thành Kim An này quả thực quá lạnh, tộc Hắc Thạch lại còn quanh năm sống ở ngoài vùng hoang dã, vậy chẳng phải càng lạnh hơn sao? Trở về hắn nhất định phải nghĩ ra biện pháp giải quyết mới được.

Ba người tiếp tục đi thêm một đoạn nữa, đến khi xe ngựa không thể đi tiếp mới đổi sang đi bộ.

Không biết lại đi thêm bao lâu, Tiểu Lan trông có vẻ đã hơi mệt rồi, Lãnh Thiên Minh cũng không nhịn được hỏi: “Lão Trình, đi tiếp về phía trước chính là nơi gặp phải Tuyết Sơn Hổ lần trước đúng không?”
Trình Khai Sơn ngốc nghếch gật đầu, đột nhiên nói: “Thất hoàng tử, ngài muốn làm gì? Không phải ngài muốn đến đó chứ? Việc này không được đâu, Tuyết Sơn Hổ còn ở đó hay không chưa biết chắc được”.

Lãnh Thiên Minh cười nói: “Không sao, ta nắm chắc”.

Trình Khai Sơn mặt mày hoang mang.

“Ngài nắm chắc?”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 41: Chương 41


Những người bị cắn chết ở núi này, người nào là không nắm chắc?
Cứ như vậy ba người tiếp tục đi, chỉ có điều một người thì bừng bừng hứng khởi, một người tràn ngập tò mò, còn một người thì mặt mày tái mét…
Khi đến hẻm núi, Lãnh Thiên Minh liếc mắt một cái liền nhận ra nơi này, dẫn theo lão Trình tiếp tục đi về phía trước, đi tới cái sơn động đó, kỳ thực trong lòng Lãnh Thiên Minh cũng nghĩ thầm, con Tuyết Sơn Hổ này không thể nào không nhận ra hắn đâu nhỉ, nhưng nghĩ thì không thể nào, nói thế nào cũng là bạn chí cốt mà…
“Thất hoàng tử, sao ngài biết nơi này có cửa động?”, Trình Khai Sơn tò mò hỏi.

“Ha ha, lát nữa huynh sẽ biết”.

Về chuyện của Tuyết Sơn Hổ, Lãnh Thiên Minh cũng không định giấu diếm Trình Khai Sơn và Tiểu Lan, bởi vì bọn họ đã là những bằng hữu đáng tin nhất của hắn rồi, huống chi trong lòng Lãnh Thiên Minh còn đang ấp ủ kế hoạch lớn hơn.

Mấy người cẩn thận đi vào trong sơn động, cảnh tượng quen thuộc trước mắt lại gợi lên hồi ức của Lãnh Thiên Minh về Gấu đại, Gấu nhị, nhưng sơn động này lại trống trơn.

“Không còn ở đây nữa rồi ư?”

Nhìn sơn động trống không, trong lòng Lãnh Thiên Minh trào lên cảm giác thất vọng khó hiểu, thứ không có lương tâm đó cứ như vậy mà đi rồi sao? Còn không thèm báo ơn, thế này không giống với kịch bản mà hắn nghĩ trong đầu.

Trình Khai Sơn không nhịn được lên tiếng hỏi: “Thất hoàng tử, rốt cuộc ngài đang tìm ai vậy? Nơi này không thể nào có người sống được”.

“Nói ra huynh cũng không hiểu, nói ra huynh cũng không tin, thôi bỏ đi, làm việc chính trước đã”.

Trình Khai Sơn vẻ mặt mù mờ hỏi: “Chuyện chính? Chuyện chính gì chứ? Thất hoàng tử”.

“Đương nhiên là tới bộ lạc Hắc Thạch các huynh rồi”.

Trình Khai Sơn vừa nghe vậy liền phá lên cười: “Thật ư? Thất hoàng tử, sao ngài không nói sớm để thần báo cha mẹ chuẩn bị đồ ăn ngon”.

Lãnh Thiên Minh nghĩ cũng phải, nhưng lại không biết nên giải thích thế nào, chỉ đành cười nói: “Việc này… sau này sẽ có cơ hội, để lần sau, lần sau…”

Khi mọi người trở lại xe ngựa, chuẩn bị tiếp tục xuất phát thì trời đã dần chuyển tối, Trình Khai Sơn không khỏi tỏ ra lo lắng.

“Thất hoàng tử, trời đã muộn quá rồi, đi đường núi rất nguy hiểm, hay là chúng ta quay về thành Kim An trước, ngày mai lại đi?”
Lãnh Thiên Minh suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Từ đây đến bộ lạc Hắc Thạch các huynh mất bao lâu nữa?”
“Đường đi cũng không xa, khoảng hai canh giờ, chỉ là đường núi rất nhiều, thần sợ sẽ gặp phải nguy hiểm”.

“Chúng ta quay về cũng phải mất gần bốn canh giờ, chi bằng cứ đến bộc lạc các huynh đi”.

Kỳ thực, Lãnh Thiên Minh nghĩ rằng thứ nguy hiểm nhất trên núi này chính là Tuyết Sơn Hổ rồi, những thứ khác còn nguy hiểm bằng nữa ư?
Vậy là ba người tiếp tục lên đường, còn Trình Khai Sơn cũng thể hiện được những đặc điểm mà một người sống trong núi nên có đủ, mỗi khi tới cao điểm đều sẽ dừng lại kiểm tra, hoặc là áp sát xuống đất lắng nghe, mặc dù Lãnh Thiên Minh không hiểu, nhưng hắn biết lão Trình nhất định là vì sự an toàn của hắn nên cũng không hỏi gì nhiều.

Sau khi đi thêm được một đoạn nữa, Trình Khai Sơn lại dừng lại.

“Thất hoàng tử, phía trước cần phải đi xuyên qua một rừng cây, chúng ta xuống dắt ngựa đi bộ để tránh động tĩnh quá lớn dẫn đến sự chú ý của dã thú”.

“Được…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 42: Chương 42


Đi bộ trong rừng rậm quả thực có cảm giác đáng sợ khó tả, Tiểu Lan sợ hãi đến mức nắm chặt lấy cánh tay Lãnh Thiên Minh, Lãnh Thiên Minh liền xoa đầu Tiểu Lan, nói nàng không phải sợ.

Đột nhiên, Trình Khai Sơn dò đường phía trước chạy tới, vẻ mặt ngưng trọng.

“Thất hoàng tử, không hay rồi, phía trước âm thanh rất lớn, có lẽ là đám thợ săn không kịp xuống núi đã gặp phải nguy hiểm”.

“Vậy phải làm thế nào?”
Lãnh Thiên Minh chưa từng gặp qua tình huống thế này, chỉ có thể hỏi Trình Khai Sơn.

Trình Khai Sơn cắn răng nói: “Nếu chỉ có một mình lão Trình thần thì nhất định thần sẽ đi giúp đỡ, nhưng bây giờ thần không thể để Thất hoàng tử có bất cứ sơ xuất nào, những thứ khác không nói, ngộ nhỡ gặp phải Tuyết Sơn Hổ…”
“Dừng lại”.

Còn chưa đợi cho lão Trình nói hết, Lãnh Thiên Minh liền nói: “Ta đường đường là Thất hoàng tử Bắc Lương, sao có thể thấy chết không cứu, chúng ta mau qua đó xem sao, xem có thể giúp đỡ được gì hay không”.

Thực ra, vừa nãy Lãnh Thiên Minh đã nghĩ xong rồi, chuẩn bị bỏ chạy… nhưng lão Trình đột nhiên nói rằng có thể là Tuyết Sơn Hổ, Lãnh Thiên Minh lập tức thay đổi chủ ý.

Trình Khai Sơn lại tỏ ra ngưng trọng, không biết đang nghĩ gì nhưng Lãnh Thiên Minh đã kéo theo Tiểu Lan từ từ tiến tới gần.

Vốn dĩ Lãnh Thiên Minh muốn để Tiểu Lan lại trong xe, nhưng một là Tiểu Lan sợ hãi, hai là ngộ ngỡ gặp phải nguy hiểm ở đây thì càng phiền phức hơn.

Ba người chậm rãi tiếp cận, âm thanh phía trước càng lúc càng lớn, Lãnh Thiên Minh và Trình Khai Sơn đều phát giác ra có điều không đúng.

Khi một tiếng sói tru truyền ra, Trình Khai Sơn liền biến sắc.

“Không ổn, là bầy sói, Thất hoàng tử mau chạy…”
Lãnh Thiên Minh cũng được một trận hoảng hốt, định kéo Tiểu Lan bỏ chạy, nhưng đúng lúc này mới nhìn thấy vài cặp mắt sáng quắc trong bóng đêm đang nhìn chằm chằm vào mình.

Mẹ kiếp, đám dã lang này bám theo sau từ bao giờ vậy?
Trình Khai Sơn vội vàng rút ra một thanh đoản đao đưa cho Lãnh Thiên Minh.

“Thất hoàng tử cẩn thận, hiện giờ rốt cuộc bầy sói có bao nhiêu con vẫn chưa rõ, chỉ nhìn phạm vi đám sói canh gác có lẽ số lượng không ít, nhưng phía trước đã đánh nhau lâu như vậy rồi, chứng minh số người chiến đấu với bầy sói cũng không ít.

Tiến lên hay lùi lại, Thất hoàng tử ngài quyết định đi”.

Phía trước còn có một tia sinh cơ, phía sau một khi đàn sói đuổi tới thì sẽ rất nguy hiểm, Lãnh Thiên Minh nghĩ ngợi chốc lát, nhìn những cặp mắt lạnh lẽo đó, cuối cùng lên tiếng: “Đã không rút lui được nữa vậy thì tiến lên, tụ họp với đám người phía trước”.

Ba người nhanh chóng di chuyển về phía trước, tiếng sói tru và tiếng gào thét càng lúc càng lớn, Lãnh Thiên Minh trong lòng mừng rỡ, nghĩ rằng chỉ cần phía trước có nhiều người thì đàn sói sớm muộn gì cũng phải rút lui, bản thân cũng được cứu rồi.

Không bao lâu, mấy người đã đến nơi xảy ra chiến đấu, bầy sói xung quanh cũng không tấn công nữa, chỉ đứng từ xa nhìn.

Lãnh Thiên Minh biết đám sói đang bị gậy ông đập lưng ông, nhưng không có cách nào, chỉ đành kiên trì tiến về phía trước.

Đến khi tới gần mới phát hiện ra, dưới đất ngổn ngang lộn xộn, phía xa mấy chục người đang dựa sát vào nhau phòng ngự, lúc này những người đó cũng đã nhìn thấy ba người bọn hắn.

“Các ngươi muốn chết ư, đến đây làm gì?”
Một người trong nhóm đại hán quát.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 43: Chương 43


“Chúng ta định tới đây giúp đỡ, không ngờ lại gặp phải nhiều sói như vậy”.

Trình Khai Sơn c*̃ng hét lớn.

Khi Trình Khai Sơn hét xong, đối diện rộ lên tiếng tranh luận.

“Giọng nói này? Liệu có phải?”
“Có phải là Trình đại ca?”
“Ê…huynh…là Trình đại ca ư?”
Trình Khai Sơn nghe vậy, lớn tiếng đáp: “Là ta, ta là Trình Khai Sơn, các người thuộc bộ lạc Hắc Thạch đúng không?”
“Trình đại ca…mau qua đây”.

Một vài người phía đối diện vừa hét vừa bắn tên yểm trợ ba người.

Tới gần mới nhìn rõ tình hình c*̉a họ, mười mấy người, nhưng còn sức chiến đấu chỉ có ba, bốn người, hầu như ai c*̃ng bị thương, trong đó duy nhất một nữ tử chưa bị thương, đang đứng trên mỏm đá cao nhất, cầm cung bắn đám sói, gần như bách phát bách trúng.

Lãnh Thiên Minh mượn ánh trăng ngước lên nhìn, bỗng chốc cả người ngẩn ngơ.

Nếu như có thứ gọi là nhất kiến chung tình, vậy hắn giờ đã gặp được rồi, trước mắt hắn, là một tiên nữ toàn thân y phục trắng muốt, mái tóc dài thắt bím, sắc mặt bình thản, không chút hoảng loạn, đôi tay nàng cầm cung bảo vệ mọi người, xin đừng trách hắn lăng nhăng, đây là do nữ nhân thật sự quá thần kỳ…
“Mộ Như Tuyết muội muội”.

Trình Khai Sơn gọi nữ tử đó.

Nàng liếc nhìn Trình Khai Sơn, bình tĩnh nói: “Trình đại ca, mọi người chạy tới đây làm gì?”
Trình Khai Sơn chỉ vào Lãnh Thiên Minh: “Vị này là thất hoàng tử Bắc Lương chúng ta, ngài ấy đến giúp tộc Hắc Thạch, vốn định tối nay tới bộ lạc, kết quả thấy tiếng đánh nhau, nên đã qua giúp đỡ”.

Mộ Như Tuyết không đổi sắc mặt, nhìn Lãnh Thiên Minh, bình thản nói: “Hân hạnh gặp mặt, thất hoàng tử, hiện số lượng đám sói không suy giảm, lần này e là chúng ta phải bỏ mạng tại đây”.

Trình Khai Sơn hét lớn: “Hả, không được, nếu thất hoàng tử xảy ra chuyện, Trình Khai Sơn ta dù chết một vạn lần c*̃ng không gánh nổi tội, bất luận thế nào, đều phải nghĩ cách đưa thất hoàng tử rời khỏi”.

Mộ Như Tuyết nhìn Lãnh Thiên Minh, suy nghĩ một lúc rồi nói.

“Những ai có thể cử động, chuẩn bị một chút, lát nữa ta bắn tên yểm hộ, mọi người nghĩ cách đưa thất hoàng tử vào giữa hai khe núi phía sau, để ngài ấy rời khỏi từ đường đó, nếu có sói đuổi theo, các người phụ trách kéo dài thời gian”.

“Vậy Mộ Như Tuyết muội muội thì sao?”, có vài người hỏi.

“Không cần quan tâm ta, hôm nay ta dẫn mọi người tới đây, nếu không thoát được, ta c*̃ng phải ở lại c*̀ng mọi người”, Mộ Như Tuyết bình thản nói.

Trình Khai Sơn nói lớn: “Ta vừa mới gặp mọi người, đã phải sinh tử ly biệt ư? Ta không đi, mấy người các ngươi bảo vệ thất hoàng tử, ta và Mộ Như Tuyết muội muội yểm hộ”.

Lãnh Thiên Minh coi như đã hiểu, những người này chuẩn bị dùng tính mạng bảo hộ hắn, đối diện với cái chết mà bọn họ lại ung dung như vậy, Lãnh Thiên Minh không khỏi cảm thấy máu nóng trong người cuộn sôi, mẹ nó, hắn dù sao c*̃ng là nam nhi thân cao bảy thước.

“Ta không đi, nếu chết thì c*̀ng chết”.

Mộ Như Tuyết nhìn hắn, hét lên: “Hai người mau chóng rời khỏi đây, đừng có dùng dằng như nữ nhân vậy”.

“Hừ!”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 44: Chương 44


Lãnh Thiên Minh bực bội, dám xem thường ta, để xem…sớm muộn ta c*̃ng khiến nàng khuất phục dưới…
Mộ Như Tuyết tiếp tục nói lớn.

“Bọn ta còn kiên trì ở đây, bởi vì không muốn bỏ những bằng hữu bị thương lại, nhưng ngài quan trọng hơn chúng ta, vậy nên bắt buộc phải rời khỏi”.

Lãnh Thiên Minh hoang mang, không biết làm thế nào.

Nữ nhân này quá lý trí, mạng mình mà c*̃ng không cần? Trông nàng chỉ tầm tuổi hắn, nếu không biết còn tưởng nàng lớn tuổi lắm rồi.

Lãnh Thiên Minh không nhịn được, hỏi: “Mộ Như Tuyết cô nương phải không? Cô nương không cần nói nữa, trong từ điển c*̉a ta không có từ một mình bỏ chạy”.

Vài người khó hiểu nhìn hắn, hắn c*̃ng chẳng quan tâm họ nghe hiểu hay không.

“Ta không cần biết trước đây những người Bắc Lương mọi người biết là như nào, nhưng hiện giờ, thất hoàng tử ta, muốn đưa tất cả mọi người c*̀ng đi, muốn chết c*̀ng chết”.

Không ai lên tiếng, chỉ dùng ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết nhìn Lãnh Thiên Minh, còn Mộ Như Tuyết c*̃ng bắt đầu tò mò nhìn về phía hắn.

“Đám sói lại xông tới…”
“Mọi người cẩn thận…”
“Bảo vệ thất hoàng tử…”
Trình Khai Sơn quát lớn, lao ra chắn trước mặt mọi người, không hổ là lão tướng chinh chiến nhiều năm, thoáng chốc đã chém bay những con sói vừa vồ tới, khiến cho mấy người phía sau trầm trồ khen ngợi.

Lãnh Thiên Minh c*̃ng khẽ nói: “Lão Trình quả nhiên lợi hại, nếu không một người tộc Hắc Thạch, sao có thể lên chức Vạn hộ chứ, đúng là giỏi thật…”
Lãnh Thiên Minh và Tiểu Lan c*̀ng mấy người bị thương nép sát vào nhau, Tiểu Lan lúc này đã sợ mất mật, nàng nắm chặt y phục Lãnh Thiên Minh, đột nhiên, một người phòng thủ bị sói vồ ngã, con sói kia liền xông vào bên trong, trực tiếp bổ nhào về phía lưng Lãnh Thiên Minh…
“Thất hoàng tử cẩn thận”.

Tiểu Lan hét lên một tiếng, nàng lao ra sau lưng Lãnh Thiên Minh, móng vuốt con sói rạch một đường vào lưng Tiểu Lan, máu tươi bắn ra.

Mắt Lãnh Thiên Minh lập tức đỏ lên, hắn dùng dao đâm vào bụng con sói, nhưng vì chưa có kinh nghiệm chiến đấu, không giết được nó, con sói bị thương điều chỉnh lại cơ thể và lao tới lần nữa một cách hung hãn hơn.

Tiểu Lan đã bị thương nhưng không hề do dự dang tay chắn trước Lãnh Thiên Minh, hắn căn bản không kịp cản nàng lại.

“Tiểu Lan, mau chạy đi…không được…”
Chính vào giây phút con sói vồ vào Tiểu Lan.

“Vút” một tiếng.

Một mũi tên cắm thẳng vào đầu con sói, sói hoang lăn ra chết ngay tức khắc, là tên c*̉a Mộ Như Tuyết.

Lãnh Thiên Minh ôm lấy Tiểu Lan.

“Nàng điên rồi à?”
Sắc mặt Tiểu Lan tái nhợt, mim cươi: Nêu cơ thể chết vi thất hoang tư.

vâ đó chính là may mắn lớn nhất cua Tiêu Lan”.

Luúc nay.

Lanh Thiên Minh thực sư muốn tát bản thân môt cái, hắn đúng là tự tìm chỗ chết, tai sao
Lạii đưa Tiêu Lan tới chỗ này, hơn nữa môt thi vê cũng không đem theo.

Tiểu Lan nắm chặt tay Lãnh Thiên Minh, nói
: “Thất hoàng tử, không sao đâu, ngài nhất định phải tìm cách thoát khỏi đây, đừng lo cho nô tì”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 45: Chương 45


“Grrru…”
Một tiếng hú vang lên, đám sói đang tấn công liền lùi lại, chỉ đứng phía xa bao vây họ, c*̃ng có thể do sự xuất hiện c*̉a Trình Khai Sơn, bên này lại phải chịu thêm một đợt tấn công nữa.

Nhưng tình hình ngày càng căng thẳng, chỉ còn Trình Khai Sơn và một người nữa có thể chiến đấu, đến cung tên c*̉a Mộ Như Tuyết c*̃ng đã dùng hết.

Mộ Như Tuyết bước xuống dưới, nhìn Tiểu Lan đang bị thương.

“Nha hoàn này coi như trung thành với ngài, ban nãy ngài nên đưa nàng ta rời khỏi, giờ muốn đi c*̃ng không đi được nữa rồi, còn gì cần nói mau nói đi”.

Lãnh Thiên Minh quay lại nhìn Mộ Như Tuyết, hét lớn.

“Nàng ấy không phải nha hoàn, mà là người thân c*̉a ta, chết thì chết, ta đây c*̃ng không phải chưa từng chết qua, mỗi ngày ta sống giờ đều vô nghĩa, chẳng có gì lưu luyến, nếu nói còn điều gì tiếc nuối, thì chính là chưa lấy được một người vợ như cô nương”.

Tất cả mọi người ở đây câm nín, vị thất hoàng tử này tâm hồn thật vĩ đại, đã lúc nào rồi, còn có tâm trạng trêu ghẹo nữ nhân? Lãnh Thiên Minh ngược lại không quan tâm, dù sao c*̃ng chết, ai sợ ai chứ?
Còn Mộ Như Tuyết cuối c*̀ng c*̃ng thay đổi biểu tình, gương mặt nàng đỏ hồng, mím chặt môi, bối rối nhìn Lãnh Thiên Minh.

Đám sói rất nhanh lại tập trung, lần này số lượng là hơn ba mươi con, mấy con sói bao vây bên ngoài c*̃ng đều tiến vào trong.

Xem ra bọn chúng muốn liều mạng, dù sao chúng c*̃ng bị mất rất nhiều đồng loại rồi.

Chỉ còn Lãnh Thiên Minh, Trình Khai Sơn, Mộ Như Tuyết và một đại đứng được, những người phía sau đều mất máu mà ngất đi…
“Chuẩn bị liều mạng thôi”.

Mộ Như Tuyết cầm đoản đao, phủ người xuống, lạnh lùng nói.

Trình Khai Sơn thì đứng cạnh Lãnh Thiên Minh, không đủ sức quan tâm người khác.

“Huynh đừng lo cho ta, tới bảo vệ những người bị thương đi”, Lãnh Thiên Minh nói với Trình Khai Sơn.

“Xin lỗi, thất hoàng tử, ta là cận vệ c*̉a ngài, chỉ cần ta còn sống, nhất định sẽ không để ngài xảy ra chuyện, đây là lời thề đã lập từ ngày đầu tiên ta làm cận vệ cho ngài, hôm nay, trừ khi ta chết tại đây, nếu không, ta nhất định không để ngài xảy ra bất kỳ chuyện gì”.

Một lúc sau, đàn sói cuối cùng cũng lao tới lần nữa, cũng may mục tiêu của chúng không phải người đã nằm xuống, mà là bốn người bọn họ, Lãnh Thiên Minh không thể dùng dao nên chỉ đành cầm một thanh đao dài vung vẩy ngăn đám sói lại gần.

Có Trình Khai Sơn kề bên, bầy sói không thể lại gần Lãnh Thiên Minh, nhưng tình hình hai người kia thì khác, dù võ công Mộ Như Tuyết cao cường, nhưng dù sao cũng là một cô nương, sau nhiều lần bị đàm sói xô đẩy, nàng sắp không trụ nổi nữa, còn đại hán kia vì bảo vệ Mộ Như Tuyết nên đã bị sói cắn vào chân, dường như sắp ngã xuống.

Đúng lúc này, một con sói hoang lông trắng to lớn đột nhiên từ bên cạnh lao về phía Mộ Như Tuyết, Lãnh Thiên Minh đứng sau lưng nàng, vừa hay nhìn thấy, hắn không có thời gian suy nghĩ, vô thức lao ra.

Lãnh Thiên Minh ôm trọn lấy Mộ Như Tuyết, lăn sang một bên, Mộ Như Tuyết nhất thời chưa kịp phản ứng, đang định quát hắn, thì bỗng nhận ra một con sói to lớn đang vồ trên không trung.

Lãnh Thiên Minh ôm chặt Mộ Như Tuyết thì chợt thấy cảm giác không đúng lắm, ầy…sao lại lớn dữ vậy?
Mộ Như Tuyết đỏ bừng mặt, hét lớn: “Mau buông ta ra”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 46: Chương 46


Lãnh Thiên Minh giờ mới nhận ra, vội vàng buông tay, con sói kia quay người tiếp tục nhào tới, Mộ Như Tuyết bật dậy, chắn trước Lãnh Thiên Minh, lao tới đối đầu với con sói.

“Xoẹt…”
“Bịch…”
Mộ Như Tuyết bị đánh ngã lăn xuống đất, miệng bật ra một ngụm máu tươi.

Lãnh Thiên Minh vội bò dậy, nhặt đoản đao và hét lớn: “Mẹ kiếp, lão tử liều mạng với mày”.

“Grru…”
Tiếng hú lần nữa vang lên, đàn sói lập tức ngừng tấn công.

Sau vài tiếng sói tru, bầy sói nhanh chóng tụ tập lại, như thể kẻ thù sắp tới, lúc này, trong rừng rậm sâu thẳm, một con hổ với bộ lông vàng óng lấp lánh từ từ bước ra.

Đàn sói dường như sợ hãi, chúng bắt đầu lùi lại, nhưng vẫn không cam tâm, có vài con tiến đến định tấn công con hổ, kết quả bị nó vả một cái ngã xuống đất.

Cuối cùng, sau khi con sói lông trắng rú lên, bầy sói đã nhanh chóng rời khỏi đây…
Nhìn con hổ từ từ tiến tới, Trình Khai Sơn bật cười.

“Thất hoàng tử, xem ra vận khí c*̉a chúng ta thật kém, trong sách nói trước sói sau hổ, chính là thế này đi, Tuyết Sơn Hổ mà người ta săn lùng mấy tháng trời c*̃ng không thấy, giờ lại xuất hiện trước mặt chúng ta, xem ra đây là đại kiếp định sẵn trong vận mệnh rồi”.

Những người khác nhìn thấy Tuyết Sơn Hổ liền hiểu tình cảnh hiện giờ, tất cả đều cảm thấy tuyệt vọng.

Nhưng Lãnh Thiên Minh lại hứng khởi quan sát con hổ, không ngờ có thể gặp được Tuyết Sơn Hổ ở đây, nhưng lỡ nó không nhận ra hắn thì sao nhỉ, vậy thì đúng là…
Lãnh Thiên Minh vừa suy nghĩ vừa đi về phía trước vài bước, đứng ở trước nhất, Tuyết Sơn Hổ sau khi nhìn thấy Lãnh Thiên Minh cũng dừng lại.

“Thất hoàng tử, ngài làm gì vậy, mau quay lại đi”, Trình Khai Sơn hô lớn lên.

Lãnh Thiên Minh không để ý đến hắn ta, vẫn nhìn chằm chằm về phía Tuyết Sơn Hổ bất động, đến khi hắn nhìn thấy hai con hổ con hoạt bát chạy ra từ sau lưng Tuyết Sơn Hổ thì Lãnh Thiên Minh liền bật cười.

“Ha ha, ta đợi chính là các ngươi”.

“Gấu đại, Gấu nhị”.

Lãnh Thiên Minh gọi lớn một tiếng rồi chạy tới, còn hai con hổ con cũng chạy về phía Lãnh Thiên Minh.

Quần chúng đứng phía sau hoàn toàn sững sờ.

“Lẽ nào Thất hoàng tử điên rồi ư?”
“Thất hoàng tử… mau quay lại…”
Đúng lúc Trình Khai Sơn rút dao ra, cũng chuẩn bị xông lên liều mạng thì lại nhìn thấy một màn khiến tròng mắt hắn ta thiếu chút nữa là bay ra ngoài.

Lãnh Thiên Minh cùng lúc ôm chầm lấy cả hai con hổ con vào lòng, còn dùng tay v**t v* đầu chúng, nắm tai và đuôi của chúng, cuối cùng còn vỗ vài cái vào mông hai con hổ con, nhìn trông rất vui vẻ.

Quay lại nhìn hai con hổ con nào có giống mãnh thú gì chứ, con nào cũng dán lấy người Lãnh Thiên Minh, ngoan ngoãn như con mèo nhỏ vậy.

Tuyết Sơn Hổ cũng chậm rãi đi đến bên cạnh Lãnh Thiên Minh, vươn đầu ra cọ cọ vào người Lãnh Thiên Minh.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 47: Chương 47


Tất cả mọi người đều chết sững, cảnh tượng trước mắt đã hoàn toàn vượt khỏi phạm vi hiểu biết của bọn họ, đây rốt cuộc là tình huống gì vậy? Lẽ nào bản thân bị điên rồi ư.

Hồi lâu sau, Lãnh Thiên Minh dẫn theo hai con hổ con ngênh ngang đi tới, vừa đi vừa hô lớn.

“Mọi người đừng sợ, bỏ hết đao xuống, đừng dọa Gấu đại và Gấu nhị”.

“???”
“Gấu đại và Gấu nhị?”
Mặc dù mọi người đều tỏ ra không hiểu, nhưng cũng đều có thể nhận ra Tuyết Sơn Hổ không có địch ý với Thất hoàng tử, vì thế mà Trình Khai Sơn và Mộ Như Tuyết cũng bỏ vũ khí xuống.

Lãnh Thiên Minh dẫn hai con hổ con tới, còn Tuyết Sơn Hổ lại đứng từ xa nhìn.

“Các vị, giới thiệu với mọi người, hai con hổ con này là tiểu đệ của ta, Gấu đại và Gấu nhị”.

Nói rồi hắn bế Gấu đại lên giơ về phía trước mặt mọi người.

“Đây là Gấu đại, có điều ta nói này Gấu đại, sao ngươi lại nặng như vậy? Lớn cũng nhanh quá rồi nhỉ? Ta sắp không bế nổi ngươi nữa rồi”.

Lúc này, Mộ Như Tuyết cũng tỏ ra rất tò mò, cô nương này quả thật cũng can đảm, lại học theo Lãnh Thiên Minh vươn tay ra sờ Gấu đại.

Con súc sinh Gấu đại cũng không biết xấu hổ giơ đầu ra cọ cọ vào tay Mộ Như Tuyết, sau đó Mộ Như Tuyết liền bật cười thích thú.

Trong lòng Lãnh Thiên Minh tức tối, con Gấu Đại này đúng là chẳng có cốt khí gì cả? Thấy người đẹp là liền như vậy sao?
Mộ Như Tuyết liếc nhìn Lãnh Thiên Minh một cái rồi lại trở nên nghiêm túc.

“Mọi người mau cứu người, cầm máu cho họ trước rồi hãy đốt lửa, giờ này chúng ta còn chưa quay về, người trong bộ lạc nhất định sẽ tới cứu chúng ta”.

Vậy là những người còn có thể hoạt động liền bắt đầu cầm máu, băng bó cho mình và những người không thể cử động.

Tiểu Lan do đã ngất xỉu nên Lãnh Thiên Minh chợt không biết nên làm thế nào, cũng không thể cởi y phục của nàng ở đây, nhưng không cởi thì không thể băng bó.

“Ngài tránh ra, để ta làm”.

Mộ Như Tuyết đi tới, trực tiếp dùng dao rạch y phục của Tiểu Lan từ đằng sau lưng rồi bắt đầu băng bó.

Lãnh Thiên Minh xót xa đứng nhìn, muốn giúp đỡ nhưng Mộ Như Tuyết quay đầu lại nói: “Ngài tránh qua một bên đi, cơ thể của phụ nữ có thể tùy tiện nhìn sao?”
“A… được được được, ta đi, cô làm đi”.

Lãnh Thiên Minh liền biết điều rời đi.

Đến khi băng bó xong, mọi người đều nằm bệt xuống đất, Trình Khai Sơn bò đến bên cạnh Lãnh Thiên Minh: “Thất hoàng tử, bằng hữu mà ngài nhắc đến với thần không phải chính là nó đó chứ?”
Nói rồi hắn ta chỉ vào con Tuyết Sơn Hồ đó.

“Đúng vậy, đây chính là bằng hữu của ta”.

Trình Khai Sơn nhìn Lãnh Thiên Minh rối giơ ngón tay cái lên.

“Trâu bò, đánh chết cũng không có ai tin, lão Trình đêm hôm nay lại được Tuyết Sơn Hồ cứu sống.

ha ha…”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 48: Chương 48


Nói rồi Trình Khai Sơn cũng đưa tay ra chạm vào Gấu đại và Gấu nhị, kết quả hai con hổ con liền gầm lên với Trình Khai Sơn, dọa cho Trình Khai Sơn sợ hãi lăn về sau ba vòng.

“Con hổ con này đúng là trọng sắc khinh bạn, nha đầu Mộ Như Tuyết chạm vào thì được, tại sao ta chạm thì không được?”
Mộ Như Tuyết bên cạnh cười nói: “Đó là vì Trình đại ca trông xấu quá”.

Đột nhiên từ phía xa có tiếng la hét truyền đến, Mộ Như Tuyết quay đầu lại nhìn.

“Là người trong bộ lạc tới cứu rồi”.

Trình Khai Sơn đứng lên nhìn qua.

“Thất hoàng tử, người ngựa trong bộ lạc sắp đến rồi, con Tuyết Sơn Hổ này làm thế nào đây?”
Việc này lập tức khiến Lãnh Thiên Minh khó xử, bảo chúng đi vậy sau này biết đi đâu tìm chúng? Nhưng giữ chúng lại thì cũng có thể đưa đi đâu?
“Nếu như không có nơi nào đi thì có thể đưa chúng đến quặng mỏ phía bắc núi Tuyết Long, nơi đó là quặng mỏ, rất an toàn, hơn nữa ta cũng có thể thường xuyên tới thăm chúng, chỉ là không biết Tuyết Sơn Hổ có chấp nhận ta hay không?”

Lãnh Thiên Minh nhìn Mộ Như Tuyết, trong lòng không khỏi thầm nghĩ: “Người con gái này trông thanh tú như vậy mà sao to gan thế, lại còn muốn đưa Tuyết Sơn Hổ về nhà nuôi nữa”.

Lãnh Thiên Minh không nhịn được hỏi: “Cô không bị bệnh đấy chứ?”
Mộ Như Tuyết sững sờ, vẻ mặt tức giận đáp lại: “Ngài mới có bệnh ấy”.

“Tiểu Tuyết… không được vô lễ”.

Trình Khai Sơn đứng bên cạnh xấu hổ nói, nhưng không ngờ Lãnh Thiên Minh và Mộ Như Tuyết đều cùng lúc lên tiếng: “Không cần huynh quản”.

Trình Khai Sơn lại ngây người, xấu hổ quá…
“Ngài yên tâm, người già trong bộ lạc đã từng nói, Tuyết Sơn Hổ không phải là hổ bình thường, bọn chúng là động vật có nhân tính, nghe nói Tuyết Sơn Hổ trừ trường hợp tự bảo vệ mình ra thì sẽ không chủ động tấn công con người, nếu không chúng ta ở trong núi này nhiều năm như vậy, chẳng phải từ lâu đã xảy ra chuyện rồi ư?”
Lãnh Thiên Minh gật đầu, nhưng mặt vẫn tỏ ra lo lắng.

Mộ Như Tuyết nhìn xung quanh, tiếp tục nói: “Hơn nữa đã có rất nhiều người ở đây nhìn thấy rồi, chắc chắn không thể giấu được, ngài quyết định đi”.

Lãnh Thiên Minh lại suy nghĩ một lát nữa.

“Được, ta thì không thành vấn đề, quan trọng là ta không biết Tuyết Sơn Hổ có nghe lời ta không”.

“Ngài dẫn ta qua đó”.

Mộ Như Tuyết bình tĩnh nói, Lãnh Thiên Minh thấy nàng kiên quyết như vậy, nghĩ nếu như có thể tìm được một nơi an toàn cho Tuyết Sơn Hổ cũng là chuyện tốt, nên chỉ yên lặng gật đầu.

Nhưng vừa quay người định đi thì Mộ Như Tuyết lại nói: “Ta… ta có chút lo lắng, ngài nắm tay ta đi”.

Lãnh Thiên Minh quay đầu nhìn người con gái giả vờ mạnh mẽ này, không nhịn được mà bật cười rồi nắm tay nàng đi về phía trước.

Lúc này trong lòng Lãnh Thiên Minh cũng vừa vui vừa lo lắng đến nỗi đổ cả mồ hôi, mãi đến khi Mộ Như Tuyết nói ‘Ngài có thể nắm nhẹ một chút không?’ thì mới phản ứng lại….

Đến bên cạnh Tuyết Sơn Hổ, Tuyết Sơn Hổ thấy Lãnh Thiên Minh nắm tay Mộ Như Tuyết cũng không thể hiện phản ứng quá khích gì.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 49: Chương 49


Lãnh Thiên Minh nói với Tuyết Sơn Hổ: “Lão hổ đại ca…không không không… đại tỷ… Haiz… chị em bằng hữu… chị em bằng hữu.

Ngươi và Gấu đại Gấu nhị cứ ở bên ngoài như vậy ta cũng không yên tâm, ta muốn để cô ấy đưa chúng ta đến một nơi an toàn, ngươi có đồng ý không?”
Tuyết Sơn Hổ ngẩng đầu nhìn nhìn Mộ Như Tuyết, dường như cũng không có ác ý gì.
Sau đó, một màn khiến người khác kinh ngạc đã xuất hiện, Mộ Như Tuyết lại giơ tay ra xoa đầu Tuyết Sơn Hổ, phải biết rằng đến Lãnh Thiên Minh cũng không dám chạm bừa bãi, Lãnh Thiên Minh còn chưa kịp ngăn cản thì nàng đã chạm tay vào rồi.
Điều kỳ lạ là con Tuyết Sơn Hổ này cũng không chống đối, xem ra Mộ Như Tuyết đã nói đúng, Tuyết Sơn Hổ quả nhiên có nhân tính, nhất định đã coi Mộ Như Tuyết là người mình rồi, cho nên mới không có địch ý.

Quay sang nhìn Mộ Như Tuyết thì thấy đang cười rất vui vẻ.
“Mẹ kiếp, cô gái này không phải muốn cướp hổ của mình đấy chứ?”
Ngày hôm sau, Lãnh Thiên Minh vừa ngủ dậy liền đi ra khỏi căn phòng làm bằng gỗ và cỏ khô, quan sát khung cảnh xung quanh.

Tình trạng cuộc sống của nơi này quả thực kham khổ, căn phòng mà hắn ở đoán chừng đã là căn phòng tốt nhất rồi.
Hôm qua bận suốt cả buổi tối, khó khăn lắm mới đưa những người bị thương trở về, rồi lại đưa Tuyết Sơn Hổ tới mỏ quặng, không ít người trong tộc cũng đã nhìn thấy Tuyết Sơn Hổ, đều vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, cũng không biết sau này sẽ thế nào.

Mặc kệ, bây giờ đã không còn nghĩ ngợi nhiều nữa rồi, đi xem Tiểu Lan ra sao trước đã.
Lãnh Thiên Minh tới gọi Trình Khai Sơn ở căn phòng bên cạnh dậy để dẫn đường cho mình.
“Đúng rồi, Thất hoàng tử, hôm qua tộc trưởng đã tới, thấy ngài ngủ rồi nên không làm phiền nữa, bảo thần đợi ngài tỉnh thì đến thông báo cho ông ấy sau”.
“Không cần, đợi đi thăm Tiểu Lan xong chúng ta sẽ cùng tới bái kiến tộc trưởng”.
Đến trước cửa phòng của Tiểu Lan, gõ cửa nhưng không có động tĩnh gì.
Lãnh Thiên Minh do dự một lát rồi đẩy cửa ra thì thấy Tiểu Lan vẫn chưa ngủ dậy, Lãnh Thiên Minh chậm rãi đi tới, nhìn gương mặt đáng yêu của Tiểu Lan, không kiềm chế được mà vươn tay ra v**t v*, nhưng cái chạm này đã khiến Tiểu Lan thức giấc.
“A… Thất hoàng tử, nơi này là nơi nào vậy?”
Lãnh Thiên Minh vội vàng bối rối cười nói: “Trong bộ lạc của lão Trình, nơi này rất an toàn, nàng yên tâm nghỉ ngơi là được.

Lần này đều tại ta, đã khiến nàng chịu khổ rồi”.
Tiểu Lan gật đầu, sau đó dường như đột nhiên nhớ ra gì đó liền xốc chăn lên nhìn, xấu hổ hỏi: “Thất hoàng tử, y phục của nô tỳ đâu rồi? Ai giúp nô tỳ thay vậy?”
Lãnh Thiên Minh sững sờ, thiết nghĩ có lẽ là Mộ Như Tuyết đã thay nhưng lại nở nụ cười xấu xa.
“Đương nhiên là ta thay cho nàng rồi, ngoài ta ra, ai dám thay cho nàng thì bổn hoàng tử nhất định sẽ chặt tay của hắn”.
Tiểu Lan đỏ bừng mặt nói: “Ai yo, Thất hoàng tử, ngài… ngài… sao ngài lại như vậy?”
“Ha ha, ta làm sao? Nàng không phải còn nói bằng lòng làm nha đầu làm ấm giường cho ta sao? Mới nhìn mà đã không cho rồi”.
Tiểu Lan oan ức nói: “Việc này không giống nhau mà… người ta còn chưa chuẩn bị nữa”.

Đột nhiên một con dao chìa về phía trước mặt Lãnh Thiên Minh, khiến Lãnh Thiên Minh giật mình hoảng sợ.
Quay người lại nhìn, dĩ nhiên là Mộ Như Tuyết.
“Cô… cô làm gì vậy?”
“Không làm gì, cho ngài dao, vừa nãy không phải ngài nói muốn chặt tay của ta sao?”
Lãnh Thiên Minh xấu hổ mỉm cười.
“Đừng mà, ta không nỡ đâu”.
Mộ Như Tuyết cười nói: “Không nỡ thì đừng ở đây bắt nạt tiểu cô nương này nữa”.
Tiểu Lan trên giường cũng đã phản ứng lại, lén mỉm cười nhìn Thất hoàng tử bị chọc giận.
“Cảm tạ Mộ tỷ tỷ đã giúp ta băng bó, rửa ráy thay đồ”.
Mộ Như Tuyết cầm tay Tiểu Lan, cười đáp: “Không có gì, muội nghỉ ngơi cho tốt, ta lớn hơn muội một tuổi, nếu muội đã gọi ta là tỷ tỷ vậy thì nếu muội không ngại, ta nhận muội làm muội muội, thế nào?”
“Thật ư? Đương nhiên ta không ngại rồi, từ nhỏ ta đã bị bán vào trong cung, không có người thân nào, nằm mơ cũng muốn có một tỷ tỷ”.
“Ừ, muội biết không, hôm qua muội thật sự quá dũng cảm”.
“Ta… đó chỉ là…”
Lãnh Thiên Minh bên cạnh nhìn đến ngây người.

Ai yo, con mẹ nó, Mộ Như Tuyết này thuộc dạng gì vậy? Sao cái gì cũng muốn cướp thế? Tối hôm qua trên đường trở về, hai con không biết xấu hổ Gấu đại và Gấu nhị đều không thèm để ý đến hắn nữa, chỉ quẩn quanh người Mộ Như Tuyết, giờ cũng hay rồi, lão tử đây chỉ có một người phụ nữ mà cô cũng muốn cướp luôn sao?
Sau khi rời khỏi phòng của Tiểu Lan, hai người liền đi tới đại sảnh của bộ lạc, trong đại sảnh tụ họp của bộ lạc Hắc Thạch lúc này đã tụ tập rất nhiều người có thân phận trong tộc.
Một người đàn ông trung nhiên vóc dáng cường tráng đang ngồi ở chính giữa, Mộ Như Tuyết cũng đi tới, đứng bên cạnh ông ta.

Sau khi Lãnh Thiên Minh dẫn theo Trình Khai Sơn đi vào, mọi người đều đứng lên rồi quỳ xuống bái kiến.
“Bái kiến Thất hoàng tử”.
Lãnh Thiên Minh nhìn những người này, và cả Mộ Như Tuyết đang quỳ rất thành thật nữa, trong lòng cực kỳ sảng khoái, đây mới gọi là cuộc sống chứ.
“Mộ tộc trường không cần đa lễ, mau đứng lên.
Từ chỗ Trình Khai Sơn mà Lãnh Thiên Minh đã biết được, tộc trường hiện tại của bộ lạc Hắc Thạch chính là phụ thân của Mộ Như Tuyết, tên là Mộ
Phá, chẳng trách Mê Như Tuyết lại hiên lành như vậy trước mặt ông ta.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 50: Chương 50


Mộ Phá đứng dậy, mời Lãnh Thiên Minh Ngồi và phân phó Mộ Như Tuyết pha trà, Mộ Như Tuyết khách khí châm trà rót nước cứ như không quen biết hắn, nhưng sau đó vẫn dùng ánh mắt sắc lạnh trừng hắn một cái, Lãnh Thiên Minh không lấy làm sợ, thư thái hưởng thụ.

“Không biết lần này thất hoàng tử tới đây là vì chuyện gì?”, Mộ Phá hỏi.

“c*̃ng không có chuyện gì lớn, chỉ là lần đầu tới thành Kim An, đến vùng xung quanh quan sát tình hình”.

Mộ Phá liền đáp: “Thất hoàng tử muốn tìm hiểu việc gì, Mộ Phá nếu biết ắt sẽ nói”.

“Xem ra tâm lý phòng bị c*̉a họ với ta vẫn rất nặng nề, phải từ từ vậy”.

Lãnh Thiên Minh thầm nghĩ, ngoài miệng thì nói: “Ta muốn biết số lượng nhân khẩu bộ lạc Hắc Thạch, tình trạng cuộc sống, và cả tình hình khai thác”.

Mộ Phá suy nghĩ một lúc rồi đáp: “Bộ lạc Hắc Thạch núi Tuyết Long, nhân số khoảng 60 ngàn người, tầm 10 ngàn đang đi làm binh, còn lại là người già, trẻ nhỏ, phụ nữ và gần 15 ngàn nam nhân, thông thường khai thác, đánh bắt mưu sinh”.

Lãnh Thiên Minh thầm nhủ: “Khó trách cuộc sống chật vật, đàn ông sức dài vai rộng đều đi lính, số còn lại bị kéo đi khai thác, dù là mỏ nào thì tỷ lệ tử vong c*̃ng rất cao, phụ nữ và trẻ em không có việc nào khác kiếm sống, cứ vậy tiếp diễn không phải là cách”.

“Mọi người có muốn đưa phụ nữ và trẻ nhỏ tới thành Kim An không?”
Lãnh Thiên Minh đột nhiên hỏi.

Mọi người giật mình nhìn hắn.

“Thất hoàng tử, lời này là ý gì?”
“Chỗ này lạnh lẽo quá, đến nơi tránh gió c*̃ng không có, phụ nữ, trẻ con sống ở đây, thật không biết lúc nào sẽ bị cóng mà chết, vậy nên, ta muốn mọi người chuyển đến thành Kim An sinh sống”.

Nghe vậy, Mộ Phá rơi vào trầm tư.

Không phải bọn họ chưa từng nghĩ tới việc đó, mỗi năm ở đây có không ít bộ tộc bị đông cóng mà chết, nếu có thể chuyển vào thành sinh sống, vậy thì quá tốt rồi, nhưng dựa vào thái độ c*̉a triều đình đối với bọn họ trước giờ, đâu có chuyện tốt đẹp được…
Lãnh Thiên Minh dường như nhận ra tâm sự c*̉a ông ta.

“Tộc trưởng yên tâm, thành Kim An hiện giờ không phải là thành Kim An ngày trước nữa, mà là địa bàn c*̉a Lãnh Thiên Minh, 2000 cận vệ c*̉a ta c*̃ng đều là người tộc Hắc Thạch, thống lĩnh thị vệ Trình Khai Sơn, chắc ông biết chứ”.

Trình Khai Sơn đứng bên cạnh liền bước lên, nói: “Mộ thúc, thất hoàng tử thật tâm với chúng ta đó, tính mạng cháu và mấy trăm tộc nhân chúng ta là do ngài ấy cứu, hôm qua gặp sói tấn công, thất hoàng tử sống chết sát cánh, Tiểu Tuyết và những người khác đều có thể làm chứng”.

Mộ Phá nhìn con gái, Mộ Như Tuyết nhẹ nhàng gật đầu.

“Trình đại ca nói không sai, tiểu tử này…không, thất hoàng tử đích thực thà chết không lui, dũng cảm giống như những người tộc Hắc Thạch”.

Mộ Phá suy nghĩ một hồi.

“Xem ra thất hoàng tử thật tâm đối với chúng ta, chỉ là tộc ta trước giờ chịu sự áp bức c*̉a triều đình, hiện giờ vẫn còn 5000 binh mã đang đóng dưới chân núi Tuyết Long, thất hoàng tử mới đến thành Kim An, hành xử cần phải cẩn thận”.

Nhắc nhở c*̉a Mộ Phá không phải vô lý, xem ra c*̃ng đã tìm hiểu hoàn cảnh c*̉a hắn, ông ta đang lo lắng hắn mới được phong Thái Ấp, nhiều chuyện quyết định quá vội vàng, sẽ gây sự chú ý.

“Thiên Minh đa tạ Mộ tộc trưởng nhắc nhở, có điều ta c*̃ng mong ông yên tâm, nếu ta đã dám làm, thì ắt sẽ chuẩn bị trước, để bộ lạc nhập thành, giúp đỡ mọi người, thậm chí là cả bách tính thành Kim An, giải quyết vấn đề sinh sống c*̉a mọi người chính là mục đích quan trọng lần này tới đây c*̉a ta”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 51: Chương 51


Mộ Phá khó hiểu nhìn hắn.

Lãnh Thiên Minh tiếp tục: “Giờ ta muốn biết núi Tuyết Long có bao nhiêu mỏ than và quặng sắt”.

Mộ Phá đáp: “Hồi bẩm thất hoàng tử, núi Tuyết Long không phải một ngọn núi đơn giản, mà là một dãy núi liền kề, trong số đó, 4 ngọn núi có sắt và 6 ngọn có than, muốn biết c*̣ thể bao nhiêu mỏ, thật sự không thể thống kê, ví dụ như mỏ than, chúng ta khai thác bao năm nay, mà vẫn chưa hết 1 ngọn núi”.

Lãnh Thiên Minh mừng rỡ trong lòng.

Sắp phát tài rồi, hắn biết rằng than trong thời đại này được sử dụng cực kỳ ít và không đáng tiền.

Bởi vì than tạo ra nhiều khói, có thể gây chết người, người thường sẽ không dùng để sưởi ấm, ngoại trừ việc trưng dụng lò nung trong triều đình, chỉ có rất ít hoàng thân và quý tộc, hoặc một số nơi phụ trách đặc biệt mới dùng đến nó, hơn nữa còn phải đốt than thật kỹ, rồi mới cho vào lò nung sưởi ấm.

Lãnh Thiên Minh hỏi tiếp: “Vậy quặng sắt thì sao?”
“So với than thì quặng sắt được dùng nhiều hơn chút, chủ yếu là bộ Binh, nhưng lượng khoáng sản vẫn vô c*̀ng lớn”.

“Hiện giờ, quặng dư của chúng ta đều chất thành đống, không biết để đâu cho hết, nhưng vì số lượng triều đình yêu cầu có hạn, nên lương thực chúng ta đổi được cũng bị hạn chế”.

“Thời gian gần đây, do bầy sói hoang tấn công thường xuyên, khiến nhiều người bỏ mạng, tiểu nữ mới tự ý đưa người vào núi, muốn diệt sạch đàn sói, không ngờ số lượng sói đông đến mức suýt mất mạng.

Chuyện này còn phải cảm tạ ân cứu mạng c*̉a thất hoàng tử”.

Lãnh Thiên Minh có chút ngại ngùng.

“Không cần cảm ơn, có muốn thì hãy cảm ơn Gấu đại Gấu nhị và mẹ nó, nếu không phải chúng xuất hiện kịp thời, e là tất cả đều phải bỏ mạng”.

Mọi người khó hiểu nhìn hắn.

Mộ Như Tuyết vội giải thích: “Phụ thân, Gấu đại Gấu nhị là Tuyết Sơn Hổ nhỏ, còn mẹ chúng chính là Tuyết Sơn Hổ lớn”.

Một vị lão nhân đứng dậy, nói.

“Ha ha, xem ra thất hoàng tử quả nhiên không phải người thường, có thể làm bạn với Tuyết Sơn hổ, chắc chắn là người có thần linh che chở”.

Mộ Phá giải thích: “Vị vày là lão tộc trưởng đồng thời là thần sử của tộc Hắc Thạch”.

“Thần sử?”
Lãnh Thiên Minh tỏ vẻ khó hiểu.

Mộ Như Tuyết cười nói: “Thần sử chính là sứ giả có thể giao tiếp với thiên thần, sao ngài cái gì cũng không biết vậy?”
Mộ Phá tức giận nói: “Tiểu Tuyết, không được vô lễ với thất hoàng tử”.

Mộ Như Tuyết lè lè lưỡi rồi không nói gì nữa.

Lãnh Thiên Minh chắp tay hành lễ với ông lão, sau đó hắn lại nhìn vào Mộ Phá.

“Mộ tộc trưởng, tiếp theo ta muốn ông tổ chức cho các thành viên trong thị tộc giám sát xây hầm và luyện quặng sắt”.

Luyện quặng sắt? Quặng sắt này chi có thể dùng để chế tạo binh khi, nhưng hiện tại chúng ta đâu có thiếu binh khi?”, Mệ Phá hỏi bằng vẻ mặt khó hiểu.

Ta không muốn kêu các ông chế tạo binh khí mà là muốn cho các ông kiếm tiền, kiếm được rất nhiều rất nhiều tiền để cho dân chúng thành Kim An và bộ tộc Hắc Thạch các ông có của ăn của để.

“Kiếm tiền?”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 52: Chương 52


Đám người càng thêm khó hiểu.

“Thất hoàng tử, buôn bán binh khí lậu là trọng tội có thể bị chém đầu đó”.

“Yên tâm, ta không muốn chế tạo binh khí mà là chế tạo bếp lò…”
“Bếp lò?”, đám người không hiểu.

Lãnh Thiên Minh cười nói: “Mộ tộc trưởng yên tâm, ông chỉ việc nhanh chóng sắp xếp thi công hầm sắt để luyện quặng sắt là được rồi”.

Mặc dù Mộ Phá cảm thấy khó hiểu nhưng ông ta vẫn tuân lệnh nghe theo.

Sau đó, Lãnh Thiên Minh bắt đầu tiến hành cuộc cải cách lớn đầy sôi động ở tộc Hắc Thạch.

Hắn phái Trình Khai Sơn tức tốc trở lại thành Kim An, huy động cận vệ của riêng mình đồng thời triệu tập Tân Cửu và Trình Phương Thạch đến.

Mặc dù hai người bọn họ không hiểu tại sao lại phải sắp xếp sơ tán nơi đóng quân trên núi Tuyết Long và lập ra kế hoạch di dân ở thành Kim An, nhưng theo tư tưởng cũ của các triều đại phong kiến, vương thái ấp chính là chủ nhân tối cao ở đây, tất cả mọi người chỉ có thể tuân lệnh nghe theo.

Còn về việc tại sao lại giải quyết công việc ở tộc Hắc Thạch thì chỉ có Lãnh Thiên Minh là rõ nhất, bởi vì ở đây hắn có thể thường xuyên đến thăm gấu nhị gấu đại, đương nhiên đây không phải là nguyên nhân quan trọng nhất, quan trọng nhất là bởi vì như vậy hắn có thể thường xuyên gặp Mộ Như Tuyết, tán gái cũng là một sự nghiệp cách mạng vĩ đại…
Dạo gần đây, ngày nào nha đầu chết tiệt Mộ Như Tuyết đó cũng dẫn Tiểu Lan ra ngoài, lúc thì đến khu quặng mỏ xem hổ, lúc thì lên núi chơi, khiến cho bây giờ Tiểu Lan không có thời gian ở bên hắn nữa.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, hơn một tháng đã trôi qua.

Bộ tộc Hắc Thanh tập trung ở trong đại sảnh, Lãnh Thiên Minh triệu tập mọi người đến họp, trong phòng họp có bày một dụng cụ bằng sắt giống như một chiếc thùng nước, bên trên còn cắm một chiếc ống khiến cho mọi người rất tò mò.

Lãnh Thiên Minh nói với Mộ Phá trước: “Mộ tộc trưởng, dưới sự sắp xếp của Tân đại nhân, thành Kim An đã quy hoạch đủ chỗ ở cho tộc Hắc Thạch đồng thời đã dựng xong các căn nhà đơn giản, khi mọi người chuyển đến đó có thể tự hoàn thiện thêm”.

Mộ Phá cảm kích nói: “Mộ Phá thay mặt người trong tộc tạ ơn thất hoàng tử, nếu sau này ngài có việc gì cần đến tộc Hắc Thạch, ta sẽ toàn tâm toàn ý giúp đỡ”.

“Trình tướng quân, bản vẽ súng kíp ta đưa cho ông bây giờ chế tạo đến đâu rồi?”

Lãnh Thiên Minh lại hỏi Trình Phương Thạc.

Trình Phương Thạc đáp: “Thất hoàng tử, xưởng chế tạo vũ khí thành Kim An đã hoàn thành việc chế tạo, chỉ là chất lượng hơi kém, hơn nữa mạt tướng cũng đã nhiều lần thử nghiệm loại súng kíp này, thần thấy nó không có tác dụng lớn trong thực tế chiến đấu”.

“Cái này ông yên tâm, việc ông cần làm bây giờ là chiêu mộ một lượng lớn thợ thủ công và tích trữ thuốc súng.

Nếu thành Kim An không có thì tìm ở bên ngoài, khi nào trở lại thành Kim An, tự ta có sắp xếp”.

Tân Cửu ở một bên lại lo lắng nói: “Thất hoàng tử, trong khoảng thời gian này để cải tạo thành thị, xây dựng hầm sắt, xưởng chế tạo vũ khí v.

v đã tiêu tốn gần hết số tiền tiết kiệm của thành Kim An chúng ta, hiện tại tài chính không còn bao nhiêu, vi thần sợ rằng nếu tiếp tục như vậy sẽ…”
Tân Cửu không nói nữa nhưng tất cả mọi người đều hiểu rằng mặc dù thời gian qua bọn họ đều chấp hành theo mệnh lệnh của Lãnh Thiên Minh, nhưng bọn họ thật
không biết là mình đang làm gì, còn Lãnh Thiên sự

Minh lại tìm một lượng thợ rèn lớn về, cả ngày đập đập gỡ gỡ.

bn họ cũng không biết hắn muốn làm gì.

Tiếp sau đây mọi người sẽ biết ta muốn làm gì, đây chính là lý do tại sao hôm nay ta triệu tập các vị đến hợp.

Dù cho chúng ta muốn làm gì thì cũng không thể thiếu tiến đúng không, cho nên theo, ta sẽ dẫn mọi người đi kiếm tiện kiếm được nhiều đến nỗi không thể tiêu hết”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 53: Chương 53


Đám người ngây ngốc nhìn Lãnh Thiên Minh.

Lãnh Thiên Minh nói tiếp: “Mọi người nhìn xem, đây là một cái lò, nó không chỉ có thể giải quyết vấn đề lạnh giá của thành Kim An chúng ta, khiến cho người dân không bị chết cóng nữa mà còn giúp chúng ta kiếm được rất nhiều tiền”.

“Hả, đây là thứ gì?”
“Thất hoàng tử không bị điên đó chứ?”
Đám người khó hiểu nhìn Lãnh Thiên Minh.

Lãnh Thiên Minh cũng không quan tâm, hắn cười nói: “Mọi người nhìn ta này”.

Chỉ thấy Lãnh Thiên Minh lấy ra một ít cỏ khô, rơm củi và than đã chuẩn bị từ trước, hắn bắt đầu châm lửa trong lò, ban đầu ai cũng lo rằng khói sẽ bay nghi ngút, nhưng đến cuối cùng bọn họ lại kinh ngạc phát hiện ra rằng khói bay lên theo đường ống đó…

Khi than bắt đầu cháy trong lò, nhiệt độ trong đại sảnh bắt đầu tăng nhanh, bởi vì thời tiết ở đây lạnh giá nên mọi người mặc rất dày, nhưng khi lửa trong bếp lò càng lúc càng cháy mạnh mẽ thì Trình Khai Sơn là người đầu tiên không chịu được.

“Thất hoàng tử, đây là thứ gì vậy, sao nóng thế?”
Trình Khai Sơn vừa nói vừa cởi áo.

Còn tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn vào cái lò, Tân Cửu là người phản ứng đầu tiên, ông ta kích động nhìn vào Lãnh Thiên Minh, nói: “Thất hoàng tử, thần hiểu rồi, ngài muốn dùng cái lò này để sưởi ấm, để không ai bị chết cóng trong mùa đông khắc nghiệt nữa”.

Lãnh Thiên Minh mỉm cười, gật đầu.

Tân Cửu lo lắng nói: “Nhưng chế tạo bếp lò cần một lượng lớn thép, mặc dù chúng ta không thiếu sắt, nhưng không có nhiều tiền để hỗ trợ, hơn nữa bếp lò này giá như nào? E là cả thành Kim An, chẳng mấy người mua nổi”.

Lãnh Thiên Minh mỉm cười: “Bếp lò này không cần mua, mỗi hộ gia đình trong thành Kim An c*̉a ta đều được miễn phí sử dụng”.

“Hả? Vậy phải tốn bao nhiêu tiền? Ngân quỹ thành Kim An không đủ hỗ trợ đâu”.

“Tân đại nhân yên tâm, trước tiên, núi Tuyết Long có lượng thép và than dùng không hết, chúng ta phát theo số lượng gia đình trong thành là được, đã có bản mẫu bếp lò, chỉ cần tiến hành sản suất hàng loạt, còn về tiền bạc, thì sẽ bán bếp lò lấy tiền, đương nhiên không phải bán cho người c*̉a chúng ta, mà bán cho thành trì khác”.

Cả phương bắc lẫn Trung Nguyên, một khi mùa đông tới, không mấy ai chịu nổi giá rét, các thành khác mặc dù không lạnh bằng Kim An, nhưng số người bị cóng chết mỗi năm tuyệt đối không nhỏ.

Tân Cửu suy nghĩ một lúc rồi nói: “Dù vậy, bếp lò này tuy mới, nhưng có thể bị mô phỏng, một khi bọn họ biết cách chế tạo, chúng ta làm sao bán được nữa?”
Lãnh Thiên Minh bật cười: “Mô phỏng càng nhiều càng tốt, thứ nhất, chế tạo cần phải có thép, vậy chúng ta sẽ bán được thép, thứ hai, tiền chúng ta kiếm không phải tiền bán bếp lò, mà là bán than, chỉ cần dùng đến bếp lò, vậy than c*̉a chúng ta có thể bán ra không ngừng, phải biết rằng phương bắc chẳng có mấy núi khoáng sản, vậy nên núi khoáng sản c*̉a chúng ta, chính là những núi vàng núi bạc”.

Tân Cửu đã hiểu ra, ông ta vỗ đùi bốp một cái.

“Thất hoàng tử…đúng là thần kỳ, ngài đã biến gỗ mục thành tài vật, ha ha ha”.

Cả núi Tuyết Long bắt đầu trở nên nhộn nhịp, những lò nung được dựng lên, hàng vạn người dân bộ tộc Hắc Thạch, cộng thêm 2000 cận vệ c*̉a Lãnh Thiên Minh, tất cả đều tham gia khai khoáng, luyện thép, chế tạo bếp lò.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 54: Chương 54


Tân Cửu tập hợp thương nhân, tiểu thương, móc nối với các thành trì khác, bắt đầu đưa hàng mẫu bếp lò đi tuyên truyền khắp nơi.

Nghiên cứu nhu cầu c*̉a người dùng, bếp lò định giá 120 văn tiền, than định giá 20 văn một bao, có thể đốt trong một tháng, với mức thu nhập 5 văn một ngày c*̉a bách tính Bắc Lương, mức giá này hoàn toàn chấp nhận được.

Ngoài ra, Tân Cửu khôn lanh đã đặc biệt yêu cầu các thợ thủ công làm một mẫu bếp khác, là loại cỡ lớn, mạ vàng, giá tăng gấp mười lần.

Dùng tên gọi mỹ miều là bếp lò cao cấp đặt riêng, chuyên bán cho những người giàu có.

Còn với Lãnh Thiên Minh mà nói, dù định giá như nào, dù là lãi xấp xỉ số 0, thì vẫn là lời.

Một tháng sau.

Đô thành Bắc Lương, tẩm cung Lãnh Liệt Vương, Lãnh Liệt Vương đang ngồi bên bếp lò, đọc thư mật báo, bên trong ghi chép sự việc xảy ra ở thành Kim An, Lãnh Liệt Vương đọc xong, đưa cho Trần công công bên cạnh, hỏi: “Ngươi thấy sao?”
Trần công công nhận bức mật thư, mỉm cười đáp: “Theo lão nô, thất hoàng tử này đúng là thiên tài, sáng chế ra bếp lò, đây là giúp Bắc Lương chúng ta giải quyết mùa đông giá rét, nghe nói hiện giờ khắp nơi trên toàn quốc đều đang ồ ạt mô phỏng nó, than đốt vốn không ai cần giờ lại trở thành bảo vật”.

Lãnh Liệt Vương không nói gì, chỉ đi quanh quan sát bếp lò…
Đứa con thất hoàng tử này, sao trước đây ông ta chưa từng chú ý tới?
Bắc Lương, thành Kim An.

Hôm nay, Lãnh Thiên Minh vừa trêu đùa với Gấu đại Gấu nhị xong, lại đi khai thác than c*̀ng mọi người, qua mấy tháng tiếp xúc, tất cả người dân ở đây đều đã coi thất hoàng tử như người nhà, lúc này, Tân Cửu chợt chạy tới.

“Thất hoàng tử…thất hoàng tử…”, Tân Cửu chạy như bay.

“Tân đại nhân, ông không ở trong thành kiếm tiền cho ta, lại chạy tới đây làm gì?”, Lãnh Thiên Minh thắc mắc.

Tân Cửu phấn khởi nói: “Thất hoàng tử, có tin tốt, các thương nhân trở về đều đang gấp rút đặt hàng, thương nhân, tiểu thương, thậm chí cả phủ nha và quân đội ở các thành trì lân cận cũng ồ ạt đổ về thành Kim An.

Thành Kim An, trước giờ chưa từng náo nhiệt như vậy”.

“Ồ, đúng là tin vui, vậy mau đẩy nhanh chế tạo”.

“Thế nhưng khi nghe nói cư dân thành Kim An được miễn phí bếp lò và than, một lượng lớn người dân xung quanh bắt đầu chuyển về đây, vì vậy ta đã đặc biệt dọn vài mảnh đất để chuẩn bị, nhưng người đến ngày càng nhiều, ta không dám tự quyết, nên mới chạy tới đây hỏi ngài”.

“Nhận hết, đến bao nhiêu nhận bấy nhiêu, người dân, chính là lực lượng sản xuất hàng đầu”, Lãnh Thiên Minh nói.

Tân Cửu gật gù, nói: “Còn một việc nữa, thất hoàng tử ngài tới thành Kim An lâu vậy rồi, dù sao c*̃ng không thể ở bộ lạc Hắc Thạch mãi, sắp đến mùa thu, nhiều việc cần lo liệu, ngài không có mặt, ta không an tâm”.

Lãnh Thiên Minh nghĩ thấy c*̃ng đúng, bản thân đầu tiên tới đây là để giải quyết vấn nạn giá rét c*̉a người dân, vậy nên cứ ở mãi trong núi, giờ vấn đề đã giải quyết gần hết, đến lúc nên trở về rồi.

“Được, ta báo với Mộ tộc trưởng một tiếng rồi sẽ quay về”.

Lãnh Thiên Minh chào hỏi Mộ Phá xong, Trình Khai Sơn dẫn 2000 hộ vệ xếp thành 2 hàng ngay ngắn, còn hắn cưỡi ngựa đi ở giữa.

Đến giờ, 2000 hộ vệ
đã nhìn Lanh Thiên Minh bằng con mắt hoàn tòan khác, khỏang thời gian vừa
qua, cơ thể nói là thơi điểm vui vẻ nhất đôi với họ, người thân đước chia nha trong thanh, con cơ bếp lo và than miễn phí, bản thân lai thường xuyên đước gặp người nhà nữa.

Hơn nữa số tiền bàn bếp lo, than đôt của thất hòang tử tòan bộ đều đổi lấy lương thực, phân phát cho moi người, một chủ nhân như vây, sao có thể không cam tâm tinh nguyên phục tùng.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 55: Chương 55


Đi hơn khoảng nửa giờ, tại lối ra núi Tuyết Long, xuất hiện một thiếu nữ bạch y phiêu dật, tóc vén cao, bên hông dắt một thanh đao ngắn.

“Mộ Như Tuyết, lúc nãy chào hỏi c*̃ng không thấy cô ấy, sao giờ lại ở đây”.

Lãnh Thiên Minh cưỡi ngựa qua bên đó.

“Mộ cô nương, sao cô lại ở đây?”
“Đợi ngài”, Mộ Như Tuyết bình tĩnh nói.

“Đợi ta, đợi ta làm gì?”
“Ta muốn vào thành c*̀ng với ngài”.

Giọng nói Mộ Như Tuyết vẫn đều đều.

Lãnh Thiên Minh vui vẻ nói: “Thật ư? Cô nương muốn đi c*̀ng ta, Mộ tộc trưởng có biết không?”
“Biết”.

Trong lòng Lãnh Thiên Minh vui mừng hết sức, nhất thời không biết nói gì, không ngờ Mộ Như Tuyết lại thêm một câu.

“Ta đi theo ngài, vì sợ ngài ức hiếp muội muội c*̉a ta”.

“Hở?”
Lãnh Thiên Minh quay lại nhìn, Tiểu Lan ở trong xe ngựa đang cười trộm hắn, Mộ Như Tuyết nói xong thì không để ý Lãnh Thiên Minh nữa, chủ động đi lên xe ngựa.

“Hừ…tiểu cô nương ngang ngạnh thật, xem ra vẫn chưa biết xã hội này tàn khốc như thế nào, ha ha…”
Khi vào đến thành Kim An đã là chiều tối, nhưng từ xa có thể nhìn thấy, trong thành ánh lửa bập bùng, Lãnh Thiên Minh mừng rỡ, lúc hắn mới tới đây, một khi trời tối, dân chúng hầu hết đều ở trong nhà, rất hiếm khi ra ngoài, nhưng thời gian gần đây, bởi vì lượng lớn thương nhân, dân di cư nhập vào thành Kim An, đã khiến cho tiểu thành bỗng chốc trở nên nhộn nhịp.

Đến trước cổng thành, còn chưa vào trong đã nghe thấy tiếng hô vang lên.

“Thất hoàng tử tới rồi, thất hoàng tử tới rồi…”
Tiếp đó là vô số tiếng reo chào đón, Lãnh Thiên Minh sững sờ, chuyện gì đây, có lẽ chính hắn c*̃ng không biết, ở thời đại nay, dù chỉ một chút quan tâm từ người cai trị cũng sẽ khiến dân chúng biết ơn vô c*̀ng.

Càng huống hồ Lãnh Thiên Minh cho bọn họ bếp lò, than đốt, giải quyết vấn đề cuộc sống, lại còn miễn phí lương thực, đây là điều mà đánh chết họ c*̃ng không dám tin.

Khi đội xe vào thành, tiếng hoan hô càng lớn hơn, hàng đoàn người tấp nập đứng chắn cả đường đi, khiến Trình Khai Sơn phải cho người phòng ngự
“Thất hoàng tử…”
“Đa tạ thất hoàng tử…”
“Thất hoàng tử…”
Trong đám đông vang lên từng đợt reo hò, Lãnh Thiên Minh vô c*̀ng kích động, nhìn cảnh này, trong lòng tràn đầy cảm xúc, hắn không biết phải nói gì, liền vẫy tay chào mọi người.

“Hỡi những người dân thành Kim An, mọi người không cần cảm ơn ta, hãy cảm ơn những người c*̉a bộ tộc Hắc Thạch đã khai thác khoáng sản cho chúng ta, cảm ơn Tân đại nhân và các đội thương nhân đã lao động vất vả vì chúng ta, cảm ơn Trình tướng quân và những binh sĩ đi khắp nơi vận chuyển hàng hóa, lương thực cho chúng ta, nếu không có bọn họ, thì không có thành Kim An như ngày hôm nay”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 56: Chương 56


Lãnh Thiên Minh nhìn bách tính, ngừng một lúc rồi nói.

“Ta biết mọi người đều cho rằng, những thứ đó là do ta ban cho, ta muốn nói với mọi người, đây không phải ban ơn, mà là báo đáp, báo đáp mọi người bao nhiêu năm qua, dù khó khăn đến đâu c*̃ng luôn bảo vệ thành trì, báo đáp mọi người giúp ta có cơ hội đến đây gieo hạt giống, bởi vì, mọi người mới chính là chủ nhân thực thụ c*̉a tòa thành này”.

“Tạ ơn thất hoàng tử…”
“Tạ ơn thất hoàng tử…”
Đám đông lại lần nữa hò reo…
“Thất hoàng tử nói hay lắm…”
Tiểu Lan ngồi trong xe ngựa c*̃ng không nhịn được hô lên c*̀ng mọi người.

Lãnh Thiên Minh quay lại nhìn, Tiểu Lan và Mộ Như Tuyết đều đang hí hửng quan sát hắn, c*̀ng với tiếng reo hò không ngớt, xe ngựa không cách nào di chuyển được, hết cách, Trình Khai Sơn chỉ đành cử người chen lên trước dẹp đường, tốn bao nhiêu sức mới tới được vương phủ.

Xuống xe ngựa, Lãnh Thiên Minh nhìn Mộ Như Tuyết, cười nói: “Mộ cô nương, ban nãy ta nói thế nào?”
“c*̃ng tạm…”
Mộ Như Tuyết ném ra 2 chữ xong liền đi vào trong.

Tiểu Lan bật cười, nói.

“Thất hoàng tử, sao nô tỳ cảm thấy ngài có ý với Mộ tỷ tỷ nhỉ, ha ha”.

Nói xong liền chạy đi mất.

Lãnh Thiên Minh trong lòng ngứa ngáy, hai mỹ nữ ngay trước mắt, hắn còn không xuống tay, thì mặt mũi nào nhìn người huynh đệ ở dưới chứ…
Trong bữa tối, Lãnh Thiên Minh ngồi trên bàn ăn, nghĩ cách mở rộng quân đội, hiện tại có tiền rồi, cần dùng cho quân đao, dù sao triều đình cũng không có yêu cầu gì đối với quân đội của Thái Ấp, miễn là hắn có thể tự nuôi quân.

Trình Khai Sơn ngồi xuống.

“Tiểu Lan và Tiểu Tuyết đâu? Sao vẫn chưa tới, thần đói rồi đây này”.

Lãnh Thiên Minh nhìn chằm chằm Trình Khai Sơn, kinh ngạc nói: “Huynh tới đây làm gì?”

“Ăn cơm đó”.

“Ăn cơm thì huynh tới đây làm gì?”
Trình Khai Sơn lắc đầu, nói: “Thất hoàng tử không phải luôn để thần dùng bữa c*̀ng hay sao”.

Lãnh Thiên Minh cười cười, ngữ điệu trịnh trọng: “Lão Trình à, nhưng hiện giờ không giống trước rồi, huynh phải để cả nhà ta có thời gian riêng tư chứ?”
Trình Khai Sơn khó hiểu, hỏi: “Ai người một nhà với ngài, ngài đã thành hôn đâu”.

Lãnh Thiên Minh hết kiên nhẫn.

“Đi…đi mau, đi ra ngoài, nói huynh c*̃ng không hiểu”.

Trình Khai Sơn đột nhiên bật cười: “Ồ…thất hoàng tử thích Tiểu Tuyết rồi hả? Ngài thật tham lam quá, có một lại đòi thêm một, ngài hiểu chứ?”
“Biến…biến…biến, ta không cần huynh dạy”.

Trinh Khai Sơn cừơi lớn, chạy ra ngòai, một lúc thì Tiêu Lan va Mê Như Tuyết đi vào, hai
người đang thảo luân về cách bài trí trong Vương Phủ.

Khi ba người ngồi vào bàn ăn, Lanh Thiên Minh quan sát bọn họ, môi người môt bên, trong lòng thầm khen, tuyêt với, đây mới la tiêu chuân người xuyên không đáng đước nhân,
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 57: Chương 57


Tiểu Lan mở lời trước.

“Thất hoàng tử, hôm này là một ngày quan trọng, nô tỳ đã cho người chuẩn bị rượu, tối nay chúng ta uống thật thống khoái nhé!”
“Ngày quan trọng? Ngày quan trọng gì?”
Tiểu Lan mỉm cười: “Sao ngài lại quên chứ, hôm nay là sinh thần c*̉a ngài”.

“Hả? Sinh thần c*̉a ta?”
Lãnh Thiên Minh nào biết sinh thần c*̉a hắn, nhưng nghe Tiểu Lan nói vậy, c*̃ng liền cảm thấy vui vẻ.

“Được, vậy chúng ta hãy uống thật thống khoái, không say không về”.

Từ khi Lãnh Thiên Minh tới thời đại này, vẫn luôn kiềm nén bản thân, giờ cuối c*̀ng c*̃ng có thể thả lỏng, ba người cứ cười cười rồi khóc lóc, kết quả càng uống càng hăng, Tiểu Lan vốn không biết uống rượu, gục trên bàn đầu tiên, Lãnh Thiên Minh và Mộ Như Tuyết không ai phục ai, sau c*̀ng đều say mềm…
Sáng hôm sau, Lãnh Thiên Minh mở mắt liền phát hiện ra cảnh tượng khiến hắn không dám nhìn thẳng, ba người họ nằm lăn lộn trên giường, mặc dù quần áo vẫn còn đó, nhưng tư thế thì…
Tiểu Lan ôm cánh tay Lãnh Thiên Minh, một tay hắn ôm eo nàng, Mộ Như Tuyết thì nằm cuộn lại như đứa trẻ, một cánh tay còn lại c*̉a hắn bị Mộ Như Tuyết giữ chặt, năm ngón tay đặt trong y phục nàng, đang ôm trọn chiếc “màn thầu”.

Rất to, rất mịn…thôi xong, chết chắc rồi…
Đó là suy nghĩ duy nhất hiện lên trong đầu Lãnh Thiên Minh lúc này.

Có nên dậy không? Nếu hắn dậy trước, đánh thức hai bọn họ, liệu có bị cho là cố ý chăng, nếu không dậy, đợi bọn họ thấy cảnh này, liệu có đánh chết hắn không, sao bây giờ, làm sao bây giờ?
“Thất hoàng tử, nên thức dậy thôi, Trình Phương Thạc tướng quân tới rồi”.

Bên ngoài truyền đến giọng nói c*̉a Trình Khai Sơn, âm thanh chết tiệt, Lãnh Thiên Minh không nhịn được chửi thầm, chết cha rồi, sau đó liền nhắm mắt giả vờ ngủ.

Ầy, không có động tĩnh gì…
Lãnh Thiên Minh mở mắt, nhìn sang phía Tiểu Lan trước, giật cả mình, Tiểu Lan đang mở to mắt nhìn hắn, hai người chạm mắt, Tiểu Lan bất chợt c*́i đầu xấu hổ.

Nhìn sang phía Mộ Như Tuyết, vẫn chưa tỉnh, không đúng…sao mặt lại đỏ thế kia?
“Á…”
Một tiếng hét chói tai vang lên.

Lãnh Thiên Minh quần áo chưa chỉnh tề, chạy vội ra bên ngoài, lúc nãy nắm được chiếc “màn thầu” nhẵn mịn kia, thật sự quá đã, vậy nên hắn không nhịn được bóp vài cái…
“Lão Trình cứu ta”.

Mộ Như Tuyết nộ khí bừng bừng xông ra ngoài, căm hận nhìn Lãnh Thiên Minh, Tiểu Lan vừa níu Mộ Như Tuyết vừa khuyên: “Mộ tỷ tỷ, tỷ đừng kích động quá, thất hoàng tử uống say thôi mà, hơn nữa chúng ta chỉ ngủ c*̀ng một chiếc giường, không hề làm gì cả”.

“Ngài…ngài sao có thể…không biết xấu hổ như vậy, dám sờ ngực ta mấy lần”, Mộ Như Tuyết ủy khuất nói.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 58: Chương 58


“Cô nói bừa, ta mới sờ hai lần”.

Mọi người nghe thấy thì kinh ngạc nhìn về phía Lãnh Thiên Minh.

“Mọi người đừng nghĩ linh tinh, lần đầu là lúc bị đám sói tấn công, vì cứu người mới bất cẩn đụng phải, lần này là do uống say, ta c*̃ng không biết đã sờ bao lâu, nhưng chỉ tính là một lần thôi chứ”.

Mộ Như Tuyết cả mặt đỏ bừng, lắp bắp nói: “Ngài…không biết xấu hổ, uống say rồi vào phòng ta làm gì? Rõ ràng là ủ mưu từ lâu”.

Trình Khai Sơn đứng chắn trước hai người: “Tuyết muội muội, nghe muội nói vậy ta phải nói một lời công bằng, tối qua là muội lôi kéo thất hoàng tử, nói gì mà không phục thì tiếp tục, ta thấy hai người khá vui vẻ, nên đã không can thiệp, sao giờ muội lại trách ngài ấy”.

Mộ Như Tuyết ngẩn người: “Muội lôi kéo ngài ấy?”
“Đúng thế, tất cả người trong viện đều có thể làm chứng”, Trình Khai Sơn đáp.

Mộ Như Tuyết đỏ bừng mặt, vừa tức vừa thẹn, gắt: “Muội không quan tâm, dù sao c*̃ng là lỗi c*̉a ngài ấy”.

Lãnh Thiên Minh lên tiếng: “Đại tỷ, coi như ta sai được chưa, chúng ta có gì từ từ nói, đừng lao đến làm bừa”.

Mộ Như Tuyết hòa hoãn lại một chút: “Ngài…được, nhưng ngài phải xin lỗi ta và Tiểu Lan”
“Xin lỗi? Xin lỗi như thế nào?”
“Nói xin lỗi mười lần”.

Trình Khai Sơn và Tiểu Lan đều lo lắng khuyên Mộ Như Tuyết: “Hay là thôi đi…”, nhưng bọn họ còn chưa nói xong, liền xảy ra một cảnh tượng khiến họ sững sờ.

Thất hoàng tử cao cao tại thượng, vừa nói xin lỗi vừa gập người, cuối c*̀ng còn nói nhiều hơn một lần, bảo là coi như tặng thêm…
Lãnh Thiên Minh nói xong liền rời đi, không phải chỉ xin lỗi thôi ư, ha ha, lão tử đây da mặt dày, không quan tâm chuyện này….

Khi ra tới đại sảnh, Trình Phương Thác đã đợi sẵn, thấy Lãnh Thiên Minh liền đứng dậy bái kiến.

“Trình tướng quân, sớm vậy tới đây, xảy ra chuyện gì ư?”
“Thất hoàng tử, đại vương và Hồ Lang khai chiến rồi, trước mắt Huyền Vũ quân làm quân tiên phong, đã vượt qua ranh giới Bạch Hà, tiến vào thảo nguyên phía Bắc, Tuyết Lang quân làm quân dự bị, đã khởi hành c*̀ng, Phong Lôi quân phía Tây và Mãnh Hổ quân phía Nam c*̃ng bắt đầu xuất phát”, Trình Phương Thác nói.

“Cuối c*̀ng đã khai chiến”.

Lãnh Thiên Minh biết ngày này sẽ đến rất nhanh, cho nên sớm chuẩn bị sẵn tâm lý, theo hiểu biết c*̉a hắn về Lãnh Liệt Vương, ông ta chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội khi đại hàn mùa đông kéo đến, bộ lạc Hồ Lang phần lớn là dân du mục, thời tiết băng tuyết lạnh giá, chính là lúc sức chiến đấu bọn họ yếu nhất.

“Vậy chúng ta cần làm gì?”, Lãnh Thiên Minh hỏi.

“Mời thất hoàng tử xem, đây là văn thư c*̉a bộ Binh, họ đã hạ lệnh cho quân phòng bị toàn quốc tiến vào trạng thái chiến đấu, một khi tiền tuyến nguy cấp, sẽ phải bổ sung quân phòng bị từ các thành”.

“Theo kinh nghiệm c*̉a ngài, kết quả c*̉a cuộc chiến lần này sẽ thế nào? Liệu có cần đến nhân mã từ chỗ chúng ta không?”, Lãnh Thiên Minh tiếp tục hỏi.

“Trước đây không cần điều động, thông thường, nhân số c*̉a bốn quân đoàn chủ lực cộng thêm cấm quân, doanh Thần Cơ và doanh Hỏa Pháo đã vượt quá 500 ngàn, nhưng lần này thì khác, đại vương rõ ràng muốn khai chiến với 21 bộ lạc c*̉a Hồ Lang c*̀ng lúc, mặc dù quân sĩ chính quy c*̉a họ cộng lại chưa tới 300 ngàn, nhưng ai ai c*̃ng cứng cáp, kết quả thế nào mạt tướng không dám đoán bừa”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 59: Chương 59


Lãnh Thiên Minh bắt đầu tính toán, hiện giờ hắn có 15 ngàn quân phòng bị, cộng thêm 2 ngàn cận vệ, 500 tri phủ nha môn trong thành, tổng cộng có thể chiến đấu, c*̃ng chỉ có 17 ngàn 500 người.

Mặc dù không biết liệu hắn có bị cuốn vào chiến tranh, nhưng trực giác mách bảo Lãnh Thiên Minh, phải mau chóng mở rộng thế lực c*̉a mình, dù gì đây c*̃ng là thời đại kẻ thắng làm vương.

“Vậy theo Trình đại nhân, giờ ta nên làm gì?”, Lãnh Thiên Minh hiểu rõ hắn không có kinh nghiệm thực chiến, cần tham khảo ý kiến c*̉a Trình Phương Thác nhiều hơn.

Trình Phương Thác suy nghĩ một lúc rồi đáp: “Ở góc độ c*̉a thất hoàng tử, cần phải nhanh chóng kiến quân, ngài dù sao c*̃ng là Thân vương được phong đất, quân đội không chịu quản lý c*̉a triều đình, nhưng nếu triều đình thật sự hạ lệnh tiếp viện, chúng ta không thể không đi, vì thế, ngài nên nhanh chóng thiết lập cờ hiệu mới, xây dựng đội quân thuộc về mình, đề phòng vạn nhất”.

Lãnh Thiên Minh đột nhiên phẩn khởi, hỏi: “Thiết lập cờ hiệu mới? Đó không phải tạo phản ư, liệu được không?”
“Đương nhiên có thể, hiện nay mỗi Thái Ấp đều sở hữu quân đội, giống như Hắc Lang quân, Huyền Vũ quân, chỉ là quân phục và cờ hiệu không giống nhau mà thôi”.

Trình Khai Sơn dừng lại một chút, nhìn Lãnh Thiên Minh cực kỳ hứng thú, còn nói thêm một câu: “Thất hoàng tử, chỉ có như vậy thì nhánh quân đội này mới có thể thật sự thuộc về ngài”.

Lãnh Thiên Minh nghĩ ngợi, đột nhiên hiểu ra gì đó, chắp tay lại nói với Trình Khai Sơn: “Đa tạ Trình tướng quân nhắc nhở”.

Sau đó hai người đến xưởng công binh thành Kim An, các loại vũ khí và cả súng kíp đều đã bắt đầu sản xuất số lượng lớn, Lãnh Thiên Minh kiểm tra súng kíp trước, cuối cùng đưa ra kết luận là những súng kíp này cũng chỉ có thể dùng để huấn luyện, muốn dùng trong thực chiến thì vẫn cần phải cải tiến.

Mặc dù bản thân hắn biết phương hướng cải tiến cơ bản rồi nhưng chắc chắn là không kịp.

Lãnh Thiên Minh gọi người phụ trách xưởng công binh tới, Giáp Tử Thất.

Giáp Tử Thất này năm nay 40 tuổi, nhìn trông rất nhanh nhẹn, Lãnh Thiên Minh đã nói lại toàn bộ ý tưởng về những vũ khí này của mình với hắn ta, cũng mặc kệ hắn ta có thể hiểu hay không, hiện tại chỉ có thể trông chờ vào hắn ta mà thôi, dù sao Lãnh Thiên Minh cũng không có khả năng cử động ngón tay là có thể tạo ra súng ống đại bác, việc này không hề dễ dàng.

Nhưng có một điểm khiến Lãnh Thiên Minh rất vui mừng, đó là Giáp Tử Thất đã tạo ra được bánh pháo trái phá dựa trên yêu cầu của hắn, kỳ thực chính là đổi hỏa dược ban đầu trong bánh pháo thành hỏa dược đen.

Phải biết rằng mặc dù thời đại này đã có đại bác rồi, nhưng những thứ đó đều chỉ để trợ giúp đốt cháy hỏa dược, nhưng hỏa dược đen này thì không giống vậy mà là bom thật sự, hơn nữa kỹ thuật chế tác bánh pháo cũng thành thục, có to có bé.

Rời khỏi xưởng công binh, đầu tiên Lãnh Thiên Minh liền tới bộ lạc Hắc Thạch, đây là nơi đầu tiên sau khi hắn rời khỏi hoàng cung đã có ý định xây dựng quân đội thực sự thuộc về mình, đó nhất định là đội quân can tâm tình nguyện, hiện giờ thời cơ cũng đã chín muồi rồi.

Đến được bộ tộc Hắc Thạch cũng đã là buổi chiều, Lãnh Thiên Minh dẫn theo Trình Khai Sơn đi thẳng đến nơi ở của Mộ Phá, vừa hay gặp được Mộ Phá đang nói chuyện với lão tộc trưởng trong phòng, nhìn thấy Lãnh Thiên Minh đều lập tức đứng dậy bái kiến.

“Mộ tộc trưởng, lão tộc trưởng không cần đa lễ”.

Lãnh Thiên Minh đi thẳng vào vấn đề nói: “Thiên Minh lần này tới là có chuyện muốn nhờ giúp đỡ”.

Mộ Phá nhìn Lãnh Thiên Minh hỏi: “Thất hoàng tử có chuyện gì? Xin mời nói đừng ngại”.

“Ta muốn xây dựng một đội quân thuộc về mình”
Mệ Phá về mặt kinh ngạc: “Thất hoàng từ… ý của ngài là?”
Ta hy vọng tộc Hắc Thạch có thể gia nhập vào đội quân của ta”.
 
Back
Top Bottom