Tiên Hiệp Hoàng Tử Yêu Nghiệt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 20: Chương 20


“Bùm… bùm… bùm”
Những tiếng súng cực lớn và một vùng khói dày đặc bay lên.

Sau đó lần lượt đến hàng thứ hai, hàng thứ ba…
“Bùm…bùm… bùm…”
“Bùm… bùm… bùm…”
Lại nhìn về những con chiến mã ở phía đối diện, lúc này bọn chúng đã chết lả tả, chỉ còn mấy con kinh hãi chạy toán loạn.

Lần này không có ai lên tiếng, đặc biệt là mặt của Lãnh Liệt Vương khó coi đến cực điểm, là một người quanh năm chinh chiến nên ông ta liền nhận ra trang bị của loại vũ khí này có ý nghĩa gì.

Mặc dù tam hoàng tử ở bên cạnh cũng rất kinh ngạc, nhưng hắn ta cũng nhanh chóng trở lại bình thường.

“Lưu đại nhân, tuy rằng thanh uy của súng kíp khá lớn, nhưng nếu là trong thực tế, không phải là mục tiêu sống sao? Cho dù ông có lợi hại đến mức nào cũng chỉ có thể bắn một lần, chỉ cần hoàn thành phát súng đầu tiên, kỵ binh của chúng ta có thể tiêu diệt trong giây lát, vậy đội súng kíp của ông sẽ không có năng lực đánh trả”.

Đám người bắt đầu phụ họa theo, Lãnh Thiên Minh cũng đồng tình với quan điểm của tam hoàng tử, mặc dù Đại Lương phát minh ra súng kíp, nhưng nó cũng quá lạc hậu, có thể nói là phiên bản cổ nhất.

Nếu không nạp hỏa dược và kíp nổ trước, khi gặp địch, có kịp b*n r* lượt đầu tiên không là một vấn đề.

Lưu Bất Đắc mỉm cười nói: “Ha ha… Tam hoàng tử nói rất đúng, đó là lý do tại sao vi thần nói loại súng kíp này chỉ có thể dùng để phòng thủ, nếu mang ra ngoài chiến đấu thì chẳng khác nào tự tìm đường chết”.

“Vậy Lưu đại nhân cho chúng ta xem cái này có ý gì?”
“Chỉ là một buổi biểu diễn nhỏ mà thôi, vi thần cho rằng cuộc thi thơ ca lần này phải thêm chút màu sắc mới thú vị, cho nên vi thần có một đề xuất, nếu Đại Lương chúng thần thua, chúng thần sẽ tặng bản vẽ mô phỏng của loại súng kíp này cho quý quốc, nếu chúng thần thắng, vậy quý quốc… cắt cho chúng thần hai dặm đất”.

Các quan đại thần bên cạnh bắt đầu cười ồ lên, phải biết rằng đối với Bắc Lương mà nói, hai dặm đất chẳng đáng là bao nhiêu, còn nói cái gì mà cắt với không cắt?
“Ông đang nói đùa đúng không?”

Tiếng cười nhạo vang lên không dứt, mà lúc này Lãnh Liệt Vương lại mang theo vẻ mặt nghiêm túc, dường như ông ta đang suy nghĩ điều gì đó.

“Vậy Lưu đại nhân, ông muốn hai dặm đất ở chỗ nào?”
Lưu Bất Đắc bình thản nói: “Tuyệt Mệnh Nhai”.

Sắc mặt của mọi người giờ đã thay đổi rất nhiều…
Tuyệt Mệnh Nhai chính là con đường duy nhất thông từ Bắc Lương đến Đại Lương, là một hẻm núi nằm giữa hai ngọn núi lớn, núi cao đường hẹp, dễ thủ khó công, có thể nói là một trận địa phòng thủ tự nhiên, nhưng phải nói rằng diện tích nơi này rất hẹp, chỉ khoảng 2 km đổ lại.

“Ông đang nằm mơ à?”
“Đúng, ta thấy ông bị điên rồi đó? Ông như vậy là đang khiêu chiến với Bắc Lương chúng ta”.

Tam hoàng tử ở một bên cũng tức giận nói.

“Muốn Tuyệt Mệnh Nhai, ta thấy Lưu đại nhân ông điên thật rồi, chẳng lẽ ông cho rằng Bắc Lương chúng ta sợ các ông sao, chỉ cần phụ vương cho ta 200 ngàn quân, ta có thể giết đến tận hoàng thành Thiên Khải Đại Lương các

ppjpg

.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 21: Chương 21


Hiển nhiên tam hoàng tử rất tức giận.

“Chỉ bằng đám lính già Đại Lương các người, ta có thể đánh tan tác trong vòng một lượt, muốn Tuyệt Mệnh Nhai, ta thấy ông chán sống rồi đó”.

Lưu Bất Đắc đột nhiên cười lớn.

“Ha ha, tam hoàng tử từ chối như vậy, e rằng là sợ quý quốc sẽ thua trong cuộc thi thơ ca à? Phải biết rằng vừa rồi là ngài khởi xướng ra cuộc thi này trước”.

“Ông…”

Tam hoàng tử nhất thời không biết phải trả lời thế nào thì Lãnh Liệt Vương liền lên tiếng.

“Lưu đại nhân, muốn Tuyệt Mệnh Nhai, ông cho rằng mình có khả năng sao?”
Lưu Bất Đắc nói một cách bình tĩnh: “Đại vương, thần nghĩ ngài cũng nên hiểu rằng muốn Tuyệt Mệnh Nhai là ý của ai, hy vọng ngài có thể hiểu rằng đây không phải là sự vô lễ của nước chúng thần, trên thực tế là để tự bảo vệ mình, quý quốc và Hồ Lang sẽ sớm có một trận chiến quyết định, nếu Hồ Lang bị tiêu diệt, vậy ngài chính là vị vua duy nhất ở phương Bắc, từ đó cho về sau, cả phương Bắc sẽ không có ai dám chống lại ngài nữa, lúc đó quý quốc có làm trái với minh ước mà tấn công Đại Lương chúng thần không, ai cũng không dám cam đoan, cho nên chúng thần muốn Tuyệt Mệnh Nhai chẳng qua chỉ là muốn tự bảo vệ mình”.

“Vậy nếu ta không cho thì sao?”
“Vi thần nhận được sự ủy thác của hoàng đế Đại Lương, nếu không giành được Tuyệt Mệnh Nhai, vi thần cũng không thể chắc chắn rằng liệu hoàng đế bệ hạ nước thần có liên minh với Hồ Lang hay không.

Xét cho cùng thì so với quý quốc, Hồ Lang là mối đe dọa nhỏ hơn nhiều, thứ bọn họ mưu cầu chỉ là thức ăn và tiền bạc, mà thứ quý quốc mưu cầu lại là đất đai và bách tính”.

“Ông đang lợi dụng điểm yếu để áp chế ta?”, Lãnh Liệt Vương lạnh lùng nói.

“Không phải là áp chế mà là thương lượng, huống hồ vi thần cũng đã nói rằng coi Tuyệt Mệnh Nhai là tặng vật trong hội thi thơ ca lần này, kết quả như thế nào vẫn chưa biết, đại vương ngài cứ suy nghĩ đi, cho dù kết quả thế nào, Đại Lương chúng thần không có lý do và cũng không cần can thiệp vào cuộc chiến giữa quý quốc với Hồ Lang, đối với yêu cầu như vậy, đại vương phải cảm thấy an tâm mới đúng”.

Lãnh Thiên Minh nhìn vào Lưu Bất Đắc, trong lòng hắn không khỏi cảm thán, ông ta chính là một thiên tài, chuyện này mà cũng có thể xoay chuyển được, rõ ràng tuyên bố là mình muốn lấy đồ của người khác, nhưng còn cho người ta cảm thấy rằng rất có đạo lý, đây chính là cảnh giới cao nhất của vô liêm sỉ…
Phải biết rằng, thái độ hiện tại của Đại Lương là mấu chốt cho việc Bắc Lương có dám dùng toàn lực chiến đấu với Hồ Lang hay không, tuy Lưu Bất Đắc ăn nói có chút thất lễ nhưng đã nói trúng đáy lòng của Lãnh Liệt Vương.

Nói trắng ra, đó chính là lấy Tuyệt Mệnh Nhai để đổi lấy việc Đại Lương không nhúng tay vào cuộc chiến giữa hai nước, nếu thật sự như vậy, đối với Bắc Lương mà nói chưa chắc là chuyện xấu, huống hồ nếu Bắc Lương thắng, Đại Lương chẳng khác nào trộm gà không được còn mất nắm gạo, rất đáng để thử.

Một lúc sau, Lãnh Liệt Vương lạnh giọng đáp: “Được, ta đồng ý”.

Lần đầu tiên tham gia buổi họp triều đình đã đưa nhận thức về thế giới của Lãnh Thiên Minh lên một tầm cao mới.

Bắc Lương không mạnh như hắn nghĩ, Đại Lương cũng không yếu như hắn nghĩ, đoạn lịch sử này giống với ký ức của hắn nhưng lại không tồn tại khiến cho hắn bắt đầu có chút mờ mịt.

Lẽ nào hắn xuyên không dẫn đến hiệu ứng bươm bướm sao? Lãnh Thiên Minh suy nghĩ miên man đi về phía thiên điện lại nhìn thấy Tiểu Lan đang lo lắng đứng đợi ở cửa.

“Thất hoàng tử, ngài về rồi, Lưu tỷ… mấy người đó bị bắt rồi”.

Lưu tỷ là một nô tỳ hầu cận túc trực ở điện của hắn từ khi hắn còn nhỏ, bởi vì lớn hơn vài tuổi nên Tiểu Lan luôn gọi cô ấy là Lưu tỷ.

“Bị bắt rồi, ai bắt? Xảy ra chuyện gì vậy?”
Tiểu Lan lo lắng nói: “Nô tỳ không biết, nghe nói là Dụ quý phi ra lệnh cho một nhóm người đến bắt”.

Dụ quý phi? Mẫu thân của tam hoàng tử, bà ta bắt người của hắn để làm gì, lẽ nào hắn đã đắc tội với bà ta? Lãnh Thiên Minh bày ra vẻ mặt khó hiểu.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 22: Chương 22


“Dụ quý phi giá đáo”.

Khi bộ máy xử lý não của Lãnh Thiên Minh đang ở trong trạng thái bị sốc thì giọng nói truyền đến, Lãnh Thiên Minh thầm nghĩ, không phải chứ, mình còn chưa đến tìm bà ta, bà ta đã tìm tới cửa nhà mình trước?
Lãnh Thiên Minh vừa rủa thầm vừa đi ra ngoài cửa, chỉ thấy một người phụ nữ ăn mặc lộng lẫy đang chậm rãi bước xuống kiệu.

Lãnh Thiên Minh nhìn vào Dụ quý phi đang bước đi chậm rãi với thân hình quyến rũ thướt tha, trong lòng hắn chỉ có một suy nghĩ, woa! Mẹ tam hoàng tử thật đẹp…
Hóa ra Dụ quý phi, người mà khiến người người trong cung đều phải sợ hãi lại trẻ trung xinh đẹp như vậy, thật ra nghĩ đi nghĩ lại cũng đúng, mặc dù Dụ quý khi đã sinh con nhiều năm, nhưng vì 16 tuổi đã nhập cung, 17 tuổi đã hạ sinh tam hoàng tử cho nên tính ra bây giờ vẫn chưa quá 36 tuổi.

Lãnh Thiên Minh dán mắt lên người vị quý phi không thể che giấu vẻ ung dung kiều diễm tựa như thiếu nữ này.

Hắn hung hăng mắng thầm mình, hừ hừ hừ, hắn nghĩ gì vậy, người phụ nữ này không dễ chọc.

“Tham kiến Dụ quý phi”.

Lãnh Thiên Minh chỉnh đốn lại suy nghĩ của mình, vội vàng hành lễ.

Dụ quý khi cẩn thận quan sát Lãnh Thiên Minh một lượt, sau đó không nhanh không chậm nói.

“Con chính là lão thất, một đứa trẻ khá đáng yêu, bổn cung đến cũng không có chuyện gì khác, chính là đến nói với con một tiếng, ta đã giúp con xử lý đám nô tỳ biếng nhác đó rồi”.

Lời này khiến Lãnh Thiên Minh nhất thời cảm thấy khó hiểu, người phụ nữ này có ý gì? Rốt cuộc là muốn giúp hắn hay là muốn hại hắn?
Mặc dù trong lòng có chút bất ổn nhưng Lãnh Thiên Minh vẫn lập tức đáp lại: “Vậy nhi thần xin tạ ơn Dụ quý phi, phải đám nô tài đó dạy dỗ thật tốt, ít nhất phải phạt bọn họ một tháng bổng lộc, xem sau này bọn họ còn dám lười biếng nữa không”.

“Ha ha…”
Dụ quý khi đột nhiên bật cười.

“Phạt bọn họ một tháng bổng lộc? Ha ha… không cần đâu, bọn họ không có cơ hội nhận bổng lộc nữa”.

Trong lòng Lãnh Thiên Minh cả kinh, không phải chữ, lẽ nào tất cả bị đuổi ra khỏi cung rồi?
Dụ quý khi vẫn duy trì nụ cười như cũ, nói: “Ta đã xử tử tất cả bọn họ rồi”.

Lãnh Thiên Minh nhìn Dụ quý phi bằng ánh mắt thất thần, mồ hôi lạnh ứa ra, hắn cảm thấy rất nóng nhưng mồ hôi lại lạnh run người, xử… xử tử? Nhiều người sống cứ như vậy mà giết sao?
Thấy Lãnh Thiên Minh không nói chuyện, Dụ quý phi lại nói tiếp: “Thất hoàng tử không cần lo lắng, mặc dù ta đã xử tử bọn họ, nhưng ta sẽ sớm phái người hầu mới đến cho con, sẽ không để chỗ con thiếu người đâu”.

f*ck, đây là điều hắn lo lắng sao?

ppjpg

.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 23: Chương 23


“Quý phi nương nương, bọn họ thỉnh thoảng lười biếng chút, có đến nỗi bị xử tử hết không ạ?”
Dụ quý phi liếc nhìn Lãnh Thiên Minh sau đó tiến lên trước vài bước, tiến đến gần hắn.

“Cả gan bất kính với hoàng tử thì nhất định phải chết, bọn họ lười biếng không phải là chuyện ngày một ngày hai, còn cho rằng không ai biết chuyện, giữ lại đám nô tài không biết tốt xấu này để làm gì?”
Dụ quý phi lại nhìn vào Tiểu Lan ở bên cạnh: “Con xem giống như tiểu nha đầu này thì có bằng gì? Luôn dốc lòng chăm sóc thất hoàng tử!”
Lúc này Lãnh Thiên Minh xem như là đã hiểu ra mọi chuyện, bà ta không chỉ biết người khác lười biếng mà còn biết Tiểu Lan siêng năng chăm chỉ, cũng chính là nói hắn luôn luôn nằm trong tầm kiểm soát của bà ta, hơn nữa qua cách nói này liền biết được bà ta đang lấy Tiểu Lan ra uy h**p hắn, người phụ nữ đáng chết….

“Tiểu Lan đối xử rất tốt với nhi thần, mấy năm qua con là do một tay nàng ấy chăm sóc”.

Tạm thời Lãnh Thiên Minh chỉ có thể phụ họa theo, hắn sợ Dụ quý phi sẽ xuống tay với Tiểu Lan.

Dụ quý phi mỉm cười nói: “Đương nhiên ai gia biết, thất hoàng tử yên tâm, với tư cách là trưởng bối của con, bất luận ta làm gì đều là vì con, chỉ cần sau này con biết rằng mình nên đứng về phía ai thì người bên cạnh con sẽ không sao cả”.

Nhìn vào Dụ quý phi lúc nào cũng tươi cười, Lãnh Thiên Minh biết hôm nay Dụ quý khi đến đây là muốn kêu hắn về đội tam hoàng tử, còn lấy Tiểu Lan ra uy h**p hắn nữa chứ, thủ đoạn và sự tàn ác của người phụ nữ này vượt ra ngoài sức tưởng tượng của hắn.

“Nhi thần đã rõ”.

“Rất tốt, đúng là đứa trẻ ngoan biết nghe lời, vậy bổn cung về đây, sau này thất hoàng tử có khó khăn gì cứ đến tìm ta, bởi vì bên trong hoàng cung này không có chuyện gì là ta không biết và không thể làm được cả”.

Câu nói tưởng chừng như giúp đỡ này lại tràn ngập sự uy h**p, nó khiến cho Lãnh Thiên Minh hoàn toàn câm nín, xem ra hắn không thể đợi thêm nữa, nếu không muốn chờ chết ở trong cung, hắn phải nhanh chóng tìm cách thay đổi vận mệnh của mình.

Mỗi người trên thế giới này đều mơ về một tương lai tốt đẹp hơn, đã có rất nhiều lần tưởng chừng như họ đã khám phá ra chân lý của cuộc sống, nhưng kết quả cuối cùng sẽ cho bạn biết rằng dù ở thời đại nào thì cái gọi là công bằng và công lý sẽ do con người định đoạt, đôi khi không tự phá bỏ quy tắc của mình thì sẽ không bao giờ thoát ra khỏi cái vòng tròn do số phận vẽ ra…
Khi linh hồn hắn đến thời đại mà mạng người như cỏ rác này, hắn mới biết rằng có nhiều chuyện không phải là hắn giả vờ không hiểu là được, có rất nhiều chuyện không phải là hắn không làm thì sẽ không phải chịu tổn thương, nếu hắn vẫn còn nghĩ đến việc làm một vị hoàng tử ăn nằm chờ chết, vậy thì có lẽ khoảng cách đến cái chết không còn xa nữa…
Trong đại điện Bắc Lương tráng lệ, hôm nay hội thi thơ ca giữa hai nước sẽ chính thức diễn ra tại đây.

Cách thức của cuộc thi rất đơn giản, để đảm bảo tính công bằng, mỗi bên đã cử ra năm nhà nho lớn làm giám khảo, sau đó hai bên lại cử ra năm học giả tiến hành sáng tác trong vòng một canh giờ.

Cuối cùng, mười giám khảo chọn ra bài thơ mà họ cảm thấy hay nhất, bài thơ của bên nào có lượt bình chọn cao nhất thì bên đấy thắng.

Vẫn còn hai canh giờ trước khi hội thi diễn ra, hai bên đang lựa chọn thí sinh tham gia và giám khảo.

Còn giờ này Lãnh Thiên Minh lại đến tẩm cung của Lãnh Liệt Vương.

Đây là lần đầu tiên hắn đến đây, nếu vẫn là hắn của lúc trước, có lẽ hắn không có đủ dũng khí để đến đây, nhưng hắn không cam tâm làm một kẻ vô dụng như vậy, nếu không muốn bị người khác chi phối, hắn phải chiến đấu cho chính mình…
Lãnh Liệt Vương đang uống trà trong tẩm cung, ông ta đứng bên cửa sổ phòng trà cao lớn trong tẩm cung nhìn về phía núi Thủ Thần xa xa, không biết Lãnh Liệt Vương đang suy tư điều gì.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 24: Chương 24


“Đại vương, thất hoàng tử cầu kiến”, một tên thái giám bước vào bẩm báo.

Lãnh Liệt Vương quay đầu lại, ngạc nhiên hỏi: “Thất hoàng tử?”
“Vâng… chính là thất hoàng tử, ngài ấy nói có chuyện muốn cầu kiến”.

Lãnh Liệt Vương xoay đầu lại tiếp tục nhìn vào núi Thủ Thần.

“Cho thằng bé vào”.

Mang theo tâm trạng vừa kích động vừa lo lắng, Lãnh Thiên Minh bước vào phòng trà.

“Nhi thầm tham kiến phụ vương”.

“Có chuyện gì?”, Lãnh Liệt Vương vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Nhi thần muốn tham gia hội thi thơ ca”, Lãnh Thiên Minh nói bằng giọng điệu chắc chắn.

Lãnh Liệt Vương quay đầu lại nhìn Lãnh Thiên Minh đang quỳ trên mặt đất.

“Đứng dậy nói đi”.

Lãnh Thiên Minh đứng lên nói tiếp: “Bởi vì từ nhỏ cơ thể nhi thần yếu ớt nên chỉ có thể sống lâu ngày ở trong cung, lúc rảnh rỗi nhi thần có nghiên cứu về lịch sử và văn hóa thơ ca của các nước, mặc dù nhi thần không dám nói là mình đã đọc đủ các loại thi thư nhưng nhi thần dám chắc rằng mình có hiểu biết nhất định về lĩnh vực này”.

Trên mặt Lãnh Liệt Vương vẫn không có gì thay đổi.

“Con có biết hội thi lần này quan trọng thế nào không?”
“Đương nhiên nhi thần biết ạ, Tuyệt Mệnh Nhai là mạch máu thông từ Bắc Lương đến Đại Lương, có thể nói trong hai nước ai nắm trong tay Tuyệt Mệnh Nhai thì người đó nắm được quyền chủ động trong chiến tranh”.

Lãnh Liệt Vương gật đầu, hỏi tiếp: “Thật ra, chúng ta không có cơ hội thắng trong hội thi lần này, vậy con biết tại sao ta lại đồng ý tham gia không?”
Lãnh Thiên Minh suy nghĩ một chút sau đó đáp: “Phụ vương người đang đánh cược, cược rằng Đại Lương sẽ không xuất binh, bởi vì căn cứ theo lịch sử quá khứ, bất luận là vương triều nào ở trung nguyên đều phải nỗ lực tự bảo vệ mình và không muốn nổ ra chiến tranh.

Sở dĩ người đồng ý là muốn cho Đại Lương một ân tình và để cho họ hiểu rằng vương triều của chúng ta không có ý định trở thành kẻ thù của bọn họ, như vậy bọn họ cũng sẽ không can thiệp vào cuộc chiến giữa chúng ta với Hồ Lang”.

“Vậy con cho rằng Đại Lương có xuất binh không?”
Nghe được câu hỏi này, Lãnh Thiên Minh liền sửng sốt, ai mà biệt được chứ, theo sử sách mà hắn đã đọc qua, các vương triều trung nguyên chưa bao giờ chủ động tấn công các nước phương Bắc, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là sau này sẽ không.

Nghĩ đến đây, Lãnh Thiên Minh không chút do dự đáp: “Nhi thần không biết”.

Lãnh Liệt Vương khẽ mỉm cười nhìn đứa con trai mà mình mới gặp vài lần, bản thân ông ta cũng không biết tại sao mình đột nhiên lại có hứng thú với thằng bé, trong mắt ông ta tình thân không bao giờ chiếm vị trí số một, tất cả đều có thể trở thành vật trao đổi.

“Muốn tham gia hội thi thơ ca thì đi đi”.

Lãnh Liệt Vương bình thản nói ra câu này sau đó quay đầu tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ.

ppjpg

.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 25: Chương 25


Nói thì nói như vậy, nhưng trong lòng Tề Dung lại biết rõ rằng hy vọng chiến thắng của Bắc Lương là rất mong manh.

“Kính mời học giả hai nước nhanh chóng ngồi vào chỗ, cuộc thi sắp bắt đầu rồi…”
Sau đó, một nhân viên phục vụ đứng trong đại điện bắt đầu đọc thể lệ cuộc thi:
“Đối với cuộc thi lần này, hai vị quan giám thị sẽ ngẫu nhiên rút ra thanh tre trên đó có ghi đề tài, học giả hai bên cần hoàn thành tác phẩm trong vòng một canh giờ, sau đó nhân viên giám thị đôi bên sẽ tiến hành sao chép trích dẫn, cuối cùng sẽ trình lên mười giám khảo để sàng lọc, bài thơ nào được nhiều phiếu bầu nhất sẽ chiến thắng”.

Lưu Bất Đắc đúng là người tinh ranh, căn bản không có lỗ hổng trong quy chế thi lần này, Lãnh Thiên Minh vừa nghĩ vừa ngồi vào một vị trí trống.

“Sao đệ lại ở đây? Lẽ nào đệ cũng tham gia thi à?”
Tam hoàng tử vừa bước vô cùng ngạc nhiên sau khi nhìn thấy Lãnh Thiên Minh.

“Đúng vậy, tam ca, phụ vương kêu đệ tham gia”.

Lãnh Thiên Minh không có chút chột dạ nào, nói.

Mặc dù tam hoàng tử vẫn mang theo vẻ mặt khó tin nhưng vừa nghe thấy hai chữ phụ vương, hắn ta không dám hỏi thêm nữa, hắn tìm một chiếc bàn trống sau đó liền ngồi xuống…
Thật ra không chỉ có tam hoàng tử mà sự xuất hiện của Lãnh Thiên Minh đã khơi dây sự tò mò của tất cả mọi người, chỉ là ban nãy Trần công công dẫn hắn đến, ai dám hỏi chứ?
Những người bên phía Bắc Lương đều đang nghĩ rằng thất hoàng tử này có làm được không? Bọn họ chưa bao giờ nghe nói hắn biết làm thơ mà chỉ nghe nói lần trước hắn suýt chút nữa chết cóng, sao lại kêu hắn tham gia hội thi? Xem ra đại vương cũng biết không có cơ hội chiến thắng nên đã hoàn toàn bỏ cuộc.

Còn đám người bên phía Đại Lương bao gồm Lưu Bất Đắc cũng bày ra vẻ mặt ngờ vực, trước đó bọn họ đã tiến hành điều tra sơ bộ, hễ là học giả có chút danh tiếng bọn họ đều nắm rõ như lòng bàn tay, sao đột nhiên lại lòi ra một thất hoàng tử, trước đây chưa từng nghe qua mà nhỉ, lẽ nào đây là nhân tài ẩn dật? Chắc là không phải đâu.

“Cuộc thi bắt đầu, mời hai vị đại nhân tiến lên rút đề tài”.

Lưu Bất Đắc và Tề Dung đi đến chỗ ống tre, Lưu Bất Đắc chìa tay ra cười nói.

“Tề Dung đại nhân, mời…”
Tề Dung mang theo tâm trạng ngổn ngang tùy ý rút ra một thanh tre, bên trên đó có ghi chữ “Phong”.

“Đề tài lần này là phong, bây giờ bắt đầu tính giờ”, người phục vụ hét lớn.

“Phong?”
Não Lãnh Thiên Minh bắt đầu hoạt động, sách giáo khoa từ tiểu học đến trung học xoay quanh tâm trí hắn, đột nhiên một bài thơ nhảy vào não hắn, Lão thi thánh (Đỗ Phủ), hôm nay ta mượn bài thơ của ông nhé, mong ông lượng thứ.

Lãnh Thiên Minh vừa lẩm bẩm một mình vừa viết, may mà hắn vẫn nhớ mấy bài thơ cổ, cuối cùng hôm nay cũng có đất dụng võ.

Bài ca nhà tranh bị gió thu phá
Tháng tám thu cao gió thét già, cuộn mất ba lớp tranh nhà ta.

Tranh bay sang sông rải khắp bờ, mảnh cao treo tót ngọn rừng xa, mảnh thấp quay lộn vào mương xa.

Trẻ con thôn nam khinh ta già không sức, nỡ nhè trước mặt xô cướp giật, cắp tranh đi tuốt vào lũy tre.

Môi khô miệng cháy gào chẳng được, quay về chống gậy lòng ấm ức!
Giây lát gió lặng mây tối mực, trời thu mịt mịt đêm đen đặc.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 26: Chương 26


Mền vải lâu năm lạnh tựa sắt, con nằm xấu nết đạp lót nát.

Đầu giường nhà dột chẳng chừa đâu, dày hạt mưa mưa chẳng dứt.

Từ trải cơn loạn ít ngủ nghê, đêm dài ướt át sao cho trót?
Ước được nhà rộng muôn ngàn gian, che khắp thiên hạ kẻ sĩ nghèo đều hân hoan, gió mưa chẳng núng vững vàng như thạch bàn!
Than ôi!
Bao giờ nhà ấy sừng sững dựng trước mắt, riêng lều ta nát chịu chết rét cũng được!
Bài ca nhà tranh bị gió thu phá của thánh thơ Đỗ Phủ rất đúng với đề tài được đưa ra, hơn nữa bài thơ cũng nói lên mối quan tâm lo lắng của một người với nước nhà, đặt biệt các câu “Ước được nhà rộng muôn ngàn gian, che khắp thiên hạ kẻ sĩ nghèo đều hân hoan, gió mưa chẳng núng vững vàng như thạch bàn” đã trở thành những danh ngôn thiên cổ được lưu truyền qua các thời đại.

Sau khi viết xong, Lãnh Thiên Minh liền nhìn vào những người khác, tất cả đều đang vui đầu suy nghĩ, thậm chí còn có người vẫn chưa động bút.

Hắn nhìn vào đồng hồ, mới qua một phần tư canh giờ, thời gian còn quá sớm, bây giờ không thể nộp bài ngay nếu không sẽ bị nghi ngờ.

Vì vậy Lãnh Thiên Minh kiên trì thêm nửa canh giờ nữa, sau đó hắn cảm thấy đầu mình hơi khó chịu, thực sự là quá nhàm chán, hắn không giả bộ được nữa.

“Hai vị quan giám thị, ta làm xong rồi, ta xin cáo từ trước”.

Nói xong Lãnh Thiên Minh liền đưa bài thơ cho người phụ trách sao chép, sau đó hắn đứng dậy rời đi.

Tất cả mọi người trong phòng đều bày ra vẻ mặt khó tin, nhanh như vậy mà đã làm xong rồi sao?
Đoán rằng lúc này mọi người đều cho rằng thất hoàng tử là một tên sống tạm bợ, tể tướng Tề Dung chán nản lắc lắc đầu, xem ra thật sự không có hy vọng gì rồi…
Lưu Bất Đắc cười ha hả nói.

“Hôm nay là lần đầu tiên ta gặp thất hoàng tử Bắc Lương, quả nhiên không giống bình thường, chỉ cần chưa đầy nửa canh giờ để hoàn thành việc sáng tác, phải công nhận rằng quý quốc có nhiều nhân tài thật… Haha, ngưỡng mộ, thật ngưỡng mộ…”
Tề Dung lại không muốn nói chuyện với ông ta.

Trong tẩm cung, Lãnh Liệt Vương vẫn yên lặng ngồi ở đó ngắm cảnh và uống trà thì đột nhiên có một tên thái giám chạy vào.

“Đại vương, người đầu tiên làm xong ra rồi”.

“Ồ, nhanh vậy? Là ai?”

“Là thất hoàng tử, thất hoàng tử là người xong đầu tiên, chỉ dùng khoảng nửa canh giờ”.

“Cái gì? Thất hoàng tử? Chỉ mất nửa canh giờ?”
“Vâng, chính là thất hoàng tử”.

“Vậy sau khi hoàn thành, thằng bé không tiếp tục sửa đổi sao?”
“Không có ạ, nộp bài xong thất hoàng tử liền rời đi, nói là muốn về đi ngủ”.

Lúc này, trên mặt Lãnh Liệt Vương lộ ra vẻ nghi ngờ.

Trong đại điện, thời gian trôi qua từng chút một.

Một canh giờ sau, nhân viên phục vụ hô lên.

“Hết giờ”.

Mọi người trong đại điện đồng loạt dừng lại nộp những bài thơ do mình sáng tác, nhìn nét mặt của bọn họ có người mừng có người lo, mặc dù nói thơ ca coi trọng kỹ năng nhưng tài năng và cảm hứng lại quan trọng như nhau.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 27: Chương 27


Có đôi khi cảm hứng đến, nói không chừng có thể sáng tác ra mấy câu kiệt tác truyền đời, có đôi khi não quá bí chưa chắc đã viết được một câu, mười người có mặt tại đây thuộc đủ loại tình huống khác nhau.

Theo quy định, mười giám khảo không được tiếp xúc với bất kì ai trước khi kết thúc bình chọn, vì vậy bọn họ chỉ có thể yên tâm chờ đợi.

Chẳng mấy chốc đã đến trưa, cuối cùng mười vị giám khảo cũng kết thúc bình chọn, bài thơ chiến thắng được giao cho Lưu Bất Đắc và Tề Dung.

Lưu Bất Đắc rất vui, trên mặt ông ta lộ ra vẻ quyết tâm giành chiến thắng, trên tay ông ta cầm bài thơ vừa được đưa đến.

“Các vị, kết quả đã có trên tay lão phu, bài thơ này đã giành được nửa số phiếu bầu, điều đó đủ chứng tỏ tài năng của tác giả, để lão phu đọc bài thơ này cho các vị nghe nhé”.

Lưu Bất Đắc mở tập tài liệu ra lướt qua một lượt trước, vẻ mặt ông ta lập tức cứng lại, ông ta hít một ngụm khí lạnh.

“Thơ hay, thơ hay, không ngờ cuộc thi hôm nay lại cho ra đời một tác phẩm kinh thiên động địa như vậy, thật là khó tin mà”.

Nói xong ông ta mỉm cười nhìn về phía năm học giả bên mình, hân hoan vui mừng gật gật đầu, cũng không biết ai là người sáng tác ra tác phẩm thiên cổ này, trở về ông ta nhất định phải báo cáo với triều đình trọng thưởng mới được, Lưu Bất Đắc vừa nghĩ vừa bắt đầu đọc to.

Bài ca nhà tranh bị gió thu phá
Tháng tám thu cao gió thét già, cuộn mất ba lớp tranh nhà ta.

Tranh bay sang sông rải khắp bờ, mảnh cao treo tót ngọn rừng xa, mảnh thấp quay lộn vào mương xa.

Trẻ con thôn nam khinh ta già không sức, nỡ nhè trước mặt xô cướp giật, cắp tranh đi tuốt vào lũy tre.

Môi khô miệng cháy gào chẳng được, quay về chống gậy lòng ấm ức!
Giây lát gió lặng mây tối mực, trời thu mịt mịt đêm đen đặc.

Mền vải lâu năm lạnh tựa sắt, con nằm xấu nết đạp lót nát.

Đầu giường nhà dột chẳng chừa đâu, dày hạt mưa mưa chẳng dứt.

Từ trải cơn loạn ít ngủ nghê, đêm dài ướt át sao cho trót?
Ước được nhà rộng muôn ngàn gian, che khắp thiên hạ kẻ sĩ nghèo đều hân hoan, gió mưa chẳng núng vững vàng như thạch bàn!
Than ôi!
Bao giờ nhà ấy sừng sững dựng trước mắt, riêng lều ta nát chịu chết rét cũng được!
Lưu Bất Đắc càng đọc càng thích thú, đọc xong ông ta không nhịn được hô lớn.

ppjpg

.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 28: Chương 28


Một lúc sau, nhân viên phục vụ bước vào với một ống tre bịt kín, Lưu Bất Đắc nóng lòng mở ống tre rồi lấy bản gốc ra xem, chỉ thấy mặt ông ta mang theo vẻ ngờ vực.

“Sao… sao chữ xấu vậy?”
Lại tiếp tục nhìn xuống, ông ta rất sửng sốt, hoàn toàn sửng sốt đứng ở đó…
Tề Dung nhận ra có gì đó không đúng, ông ta vội vàng lấy bản gốc ra xem.

“Chữ xấu thật”.

Vẻ mặt Tề Dung đột nhiên trở nên kích động, đến cả môi ông ta cũng bắt đầu run lên, thô lỗ hét lên: “Bài thơ này… tác giả của bài thơ này là….

là thất hoàng tử Lãnh Thiên Minh của Bắc Lương chúng ta”.

Các học giả Đại Lương có mặt đều sửng sốt, ban đầu bọn họ còn đoán xem là đồng đội nào của mình tạo ra kiệt tác như vậy, nhưng đến cuối cùng hóa ra không phải là người bên mình?

Các học giả Bắc Lương cũng sửng sốt không kém, bài thơ này do thất hoàng tử sáng tác? Lúc này… tất cả các mạch máu trong não bọn họ đều bị tê liệt…
5 vị giám khảo c*̉a Đại Lương sửng sốt, bởi vì 5 người bọn họ đều bỏ phiếu cho bài thơ này, kiệt tác như vậy chiến thắng là điều không cần nghi ngờ, đây hẳn là tác phẩm c*̉a đại học giả Đại Lương…
5 vị giám khảo c*̉a Bắc Lương c*̃ng sửng sốt, bởi vì 5 người bọn họ đều không bỏ phiếu cho bài thơ này, không phải vì không hiểu, mà bọn họ cho rằng, kiệt tác như vậy, chắc hẳn không phải c*̉a người bên mình làm ra, vậy nên chỉ tùy tiện bầu một bài…
Cả đại điện, ngoại trừ Tề Dung, tất cả đồng loạt cảm thấy lúng túng…xấu hổ quá đi.

Tẩm cung Lãnh Liệt Vương, Tề Dung hăm hở xông vào.

“Đại vương, đại vương, cuộc thi kết thúc rồi”.

Lãnh Liệt Vương gật đầu.

“Biết rồi, nhớ sắp xếp ổn thỏa, khi bàn giao Tuyệt Mệnh Nhai, nhất định phải sao chép lại bản đồ, đồng thời an bài người ẩn nấp nhiều nhất có thể”.

Tề Dung hưng phấn đáp: “Đại vương, không cần giao nữa, chúng ta thắng rồi…ha ha ha”.

Lãnh Liệt Vương kinh ngạc hỏi: “Chúng ta thắng rồi?”
“Đúng vậy, đại vương, chúng ta đã thắng, hơn nữa còn thắng rất đẹp, khiến cho đám văn nho Đại Lương không nói được lời nào, thua một cách tâm phục khẩu phục”.

“Người chiến thắng là ai?”
“Thất hoàng tử, là thất hoàng tử, không ngờ thất hoàng tử gieo vần làm thơ lại giỏi đến vậy, đúng là bậc kỳ tài, chúc mừng đại vương…”
Rất nhanh tin tức chấn động Bắc Lương thắng Đại Lương, bài thơ kiệt tác c*̉a thất hoàng tử đã truyền khắp đô thành, thậm chí cả Bắc Lương, đến mức rất nhiều văn nhân Đại Lương xa xôi khi đọc bài thơ này xong, đều thán phục không ngừng.

“Nghe nói thất hoàng tử là do một tỳ nữ sinh ra, không những không sa đọa, mà còn làm thơ, đọc sách từ nhỏ và rất siêng năng, chăm chỉ”.

“Ta nghe nói, vài tháng trước thất hoàng tử suýt mất mạng trong cung, đây là đại nạn không chết, ắt có phúc lớn, ấy vậy mà có thể làm ra bài thơ kinh hãi thế tục đến thế”.

“Hà hà…ta nghe nói vị thất hoàng tử này là Văn Khúc Tinh hạ phàm, vậy nên bị quản túc trong một thời gian dài, lần này vì để bảo vệ Tuyệt Mệnh Nhai, cho nên mới không thể không để lộ tài năng”.

“Vậy ư? Ta còn tưởng thất hoàng tử không được đại vương xem trọng, hóa ra là bảo bối, giấu lâu như vậy, đúng là không ngờ mà”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 29: Chương 29


Đường lớn ngõ nhỏ bắt đầu lan truyền đủ loại tin bát nháo, thể loại gì c*̃ng có.

Nhưng quan trọng hơn cả là bài thơ kia, lần đầu tiên trong lịch sử, đã trở thành tác phẩm mà tất cả người đọc sách trong nước tôn sùng, phải biết kể từ khi Lãnh Liệt Vương lập vị đến nay, luôn cổ vũ văn hóa nho gia, hiện giờ người đọc sách ở Bắc Lương, đã được xếp vào nhân sĩ hàng đầu.

Thậm chí rất nhiều người đọc xong còn dâng tấu lên triều, hy vọng mời được thất hoàng tử tới giảng bài, trong đó có cả học giả hàng đầu Bắc Lương, Phương Thư Thần.

Trong đại điện, triều nghị náo nhiệt khác thường, có thể chiến thắng Đại Lương trên phương diện văn thơ, khiến cho nhiều người cảm thấy còn thú vị hơn thắng trận, Lãnh Thiên Minh hiển nhiên vẫn chưa ý thức được ảnh hưởng bài thơ này đem lại, khi hắn bước vào đại điện, thì bỗng phát hiện mọi thứ đều thay đổi.

“Chào buổi sáng thất hoàng tử”.

“Thất hoàng tử, ti chức Lưu Khải, hôm nào rảnh rỗi, mong được đến chỗ ngài chào hỏi”.

“Thất hoàng tử, vi thần đã đọc bài thơ c*̉a ngài hơn chục lần, không hổ là kiệt tác”.

Một số đại thần nhanh tay nhanh mồm, lần đầu tiên để ý vị thất hoàng tử đột nhiên thể hiện này, mặc dù trong thâm tâm biết rằng thất hoàng tử không có cơ hội chiến thắng trong cuộc chiến giành ngai vàng, nhưng đã giành được chiến thắng, nên chắc chắn sẽ được đại vương trọng dụng.

Dù được phong hậu bái tướng trong tương lai là chuyện hiển nhiên, vậy nên cứ làm thân lôi kéo quan hệ c*̃ng chẳng mất gì.

Lãnh Thiên Minh không phản đối, gật đầu chào hỏi, sau đó chậm rãi đi về phía vị trí của hắn.

“Thất hoàng tử, ngài đã lập đại công cho Bắc Lương, lão thần thật muốn thay mặt vô số người dân Bắc Lương và biên quan tướng sĩ cảm tạ ngài, nếu không sau này muốn lấy lại Tuyệt Mệnh Nhai, không biết sẽ phải tốn bao nhiêu sinh mệnh nữa”.

Người nói là tể tướng Tề Dung.

“Tể tướng đại nhân quá khen, tận sức vì Bắc Lương, giúp phụ vương phân ưu, đó là chức trách c*̉a ta”.

“Ha ha…nói hay lắm, không ngờ thất hoàng tử tuổi trẻ mà lại tài hoa như vậy, hơn nữa còn là người trọng tình nghĩa, sau này có việc cần đến vi thần, vi thần nhất định sẽ giúp hết sức”.

Sắc mặt tam hoàng tử và ngũ hoàng tử thì không tốt lắm, đặc biệt là ngũ hoàng tử, vẻ mặt âm trầm cổ quái, nói.

“Lão thất, đệ được đó, giấu tài kỹ quá, cuộc thi văn thơ bao năm nay, nhị ca thua tam ca, c*̃ng không thấy đệ có động tĩnh gì, đợi nhị ca phục hồi, xem chừng sẽ tìm đệ nói chuyện”.

Tam hoàng tử nghe xong, mỉm cười nói.

“Ngũ đệ quá lời rồi, đệ nói thất đệ không có hành động gì, vậy xin hỏi đệ và nhị ca đã bao giờ cho đệ ấy cơ hội chưa, theo ta biết, lúc cuộc thi diễn ra, thất đệ đến tư cách dự thi còn không có, vậy nói gì đến hành động?”
Ngũ hoàng tử khinh thường ra mặt.

“Huynh…hừ…ta nói này tam ca, không phải huynh định lôi kéo lão thất chứ, cho 10 lá gan, ta e là đệ ấy c*̃ng chẳng dám phản bội nhị ca, làm bài thơ thôi mà, chẳng lẽ còn muốn làm phản nữa”.

“Ngũ đệ, lời này là đại bất kính đấy, huynh đệ chúng ta tận trung với phụ vương, đâu phải trung với nhị ca, phản bội chỗ nào chứ? Không lẽ ý đệ là, nhị ca muốn tạo phản?”
Ngũ hoàng tử hốt hoảng giải thích: “Không…không, huynh đừng có ngậm máu phun người, ý của ta là, lão thất trước đây đều theo nhị ca, lúc nào nói nhị ca muốn tạo phản chứ, lão tam huynh đừng nói linh tinh”.

Tam hoàng tử cười cười.

“Được rồi, chúng ta đừng tranh luận thứ vô nghĩa này nữa, trước đây theo người khác vì không còn lựa chọn, chỉ cần sau này biết lựa chọn sao là được, đúng chứ? Thất đệ?”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 30: Chương 30


Tam hoàng tử đứng bên cạnh quay lại nhìn Lãnh Thiên Minh.

“Hai vị ca ca đều có lý, thất đệ ngày sau còn phải theo các vị ca ca học hỏi nhiều”.

Lãnh Thiên Minh không hề khinh suất thể hiện lập trường, hiện giờ bản thân hắn ai c*̃ng không đắc tội được, nếu những người này muốn hại chết hắn, xem ra c*̃ng không phải chuyện khó khăn lắm…
Khổ quá đi, không thân thích, không chống lưng, có điều các ngươi đừng mừng vội, nếu một ngày lão tử trở mình, nhất định sẽ cho các ngươi biết tay…
Đúng lúc này, bên ngoài đại điện truyền đến tiếng hô.

“Đại vương đến…”
Lãnh Liệt Vương xuất hiện, vẫn dáng vẻ tâm sự ngổn ngang, không biết là đang nghĩ gì? Tâm tư đế vương à, chính là thứ đoán không ra.

Đám đông bái kiến xong, Lãnh Liệt Vương nhìn Lãnh Thiên Minh một cái, rồi lại nhìn Tề Dung.

“Tể tướng, sứ thần Đại Lương rời khỏi rồi, những chuyện lễ nghĩa cần làm sau cuộc thi, đã chuẩn bị thỏa đáng chưa?”

“Hồi bẩm đại vương, sứ thần Đại Lương đã rời khỏi từ hôm qua, Lưu Bất Đắc c*̃ng giữ đúng lời hứa, giao sơ đồ chế tạo súng kíp cho chúng ta, có điều, hôm qua thần triệu tập bộ Công và bộ Binh để tính toán cẩn thận, sau đó rút ra kết luận là, súng kíp này không phù hợp với phong cách chiến đấu c*̉a triều ta, hơn nữa khi sử dụng trong thực chiến, thực sự không có tác dụng quá lớn, lại còn tốn nhân lực, vật dụng, vì vậy chế tạo súng kíp không có ý nghĩa gì lớn cho chúng ta”.

Lãnh Liệt Vương gật đầu.

“Bản vương vốn không để tâm súng kíp này, chỉ cần biết đến nó là được rồi”.

Tề Dung tò mò hỏi lại: “Nếu đại vương đã không hứng thú với nó, vậy sao còn đồng ý so tài?”
Lãnh Liệt Vương thở dài một hơi.

“Bởi vì ta định giao Tuyệt Mệnh Nhai cho Đại Lương”.

Chúng thần kinh ngạc trợn mắt.

Đậu xanh, chơi bài không theo lệ à?

Trong lúc mọi người đang dò đoán tâm tư Lãnh Liệt Vương, thì Lãnh Liệt Vương đã mở lời.

“Trận chiến giữa triều ta và Hồ Lang sắp nổ ra, mà phía Đại Lương chưa có bất kỳ biểu hiện gì, mặc dù khả năng chủ động khai chiến không lớn, nhưng điều đáng lo ngại là chúng sẽ giở trò sau lưng”.

“Nếu Đại Lương lo sợ triều ta hùng mạnh độc kiêu, âm thầm ủng hộ Hồ Lang, cuộc chiến sẽ đi vào bế tắc, vô c*̀ng bất lợi cho triều ta, vậy nên bản vương đáp ứng Lưu Bất Đắc là để tặng Tuyệt Mệnh Nhai cho Đại Lương, c*̃ng là nhắc nhở lão già Hiên Vũ, ta không mưu đồ gì Trung Nguyên, tốt nhất lão ta đừng giở mặt”.

Lãnh Thiên Minh đứng phía dưới, trong đầu chỉ vang lên 2 chữ.

“Vãi shit”.

Tâm tư đế vương đúng là không tầm thường, cuộc thi này ra là 2 bên c*̀ng tình nguyện, kết quả bị hắn làm loạn? Không lẽ hắn đây vô công, lại còn có tội?
Tề Dung lên tiếng.

“Lời đại vương nói có lý, nhưng giao Tuyệt Mệnh Nhai cho Đại Lương đối với triều ta mà nói, thực là vô c*̀ng mạo hiểm, không có quan khẩu Tuyệt Mệnh Nhai, nếu Đại Lương khai chiến với chúng ta, kỵ binh không đến 5 ngày là tới Định An, Trấn An, giả như quân ta ứng cứu muộn, hậu quả thật không dám tưởng tượng”.

Tam hoàng tử bước lên trước.

“Tể tướng lo xa rồi, mấy trăm năm nay, đã bao giờ vương triều Trung Nguyên chủ động tấn công Bắc Lương chưa?”
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 31: Chương 31


“Cho dù bọn chúng dám, c*̃ng không cần phải sợ, kỵ binh Đại Lương yếu đuối, sức chiến đấu kém, quân đoàn bộ binh mặc dù năng lực phòng bị cao, nhưng tốc độ chậm chạp, trong thời gian ngắn căn bản không thể gây ra tổn thất lớn cho chúng ta, vậy nên ta cho rằng, chỉ cần chuẩn bị trước thì không cần quá lo lắng”.

Lãnh Liệt Vương phất tay.

“Như hiện giờ, c*̃ng chưa chắc không phải chuyện tốt, ít nhất Đại Lương không có lý do chủ động tấn công, việc cấp bách trước mắt, là chuẩn bị lương thảo, trước khi mùa đông tới, nhất định phải khai chiến với Hồ Lang”.

Tiếp đó, Lãnh Liệt Vương quay sang nói với Lãnh Thiên Minh.

“Nói sao đi nữa, cuộc thi lần này, thất hoàng tử đã lập đại công, con muốn phần thưởng gì?”
Đầu óc Lãnh Thiên Minh bắt đầu nhảy số, cuối c*̀ng nhắc đến hắn rồi, phần thưởng gì ư? Vậy hắn không khách khí nữa.

“Nhi thần muốn phong Thái ấp”.

“Thái ấp?”
Tất cả mọi người kinh ngạc nhìn hắn, phải biết rằng đa số các hoàng tử đều không muốn được phong đất riêng quá sớm, bởi vì như vậy bắt buộc rời khỏi hoàng cung, đồng nghĩa với việc vĩnh viễn mất đi tư cách tranh giành hoàng vị.

Nhưng Lãnh Thiên Minh không vậy, bởi vì hắn biết rõ, nếu cứ ở lại trong cung, không chỉ không phát triển được thế lực c*̉a mình, lỡ mà có kẻ động sát tâm, bản thân lại không khả năng đánh trả, vậy thà rằng nhanh chóng rời đi.

Lãnh Liệt Vương hiếm khi đứng dậy, bước xuống ngai, đi đến bên cạnh Lãnh Thiên Minh.

“Con chắc chắn muốn phong Thái ấp?”
“Dạ, nhi thần chắc chắn”.

“Con biết ý nghĩa c*̉a việc phong Thái ấp chứ?”
“Nhi thần biết rõ”.

“Được, vậy muốn vùng đất nào, nói thử ta nghe”.

“Nhi thần muốn thành Kim An”.

Triều đường lại một trận kinh ngạc.

Thành Kim An thuộc nơi xa nhất phương bắc Bắc Lương, cách núi Tuyết Long năm mươi dặm về phía nam, có thể nói là thành trì hoang vắng và lạnh lẽo nhất trong toàn bộ lãnh thổ Bắc Lương.

Hơn nữa thành Kim An giáp bộ tộc Hồng Mao ở phương bắc, bộ tộc đó đã nhiều lần khiêu chiến, là một trong những mối lo c*̉a Bắc Lương.

Đến cả một hoàng tử bị phế, c*̃ng không bị điều tới vùng đất hẻo lánh như vậy, nhưng Lãnh Thiên Minh lại muốn đến đó, không lẽ thất hoàng tử này bị lạnh hỏng não luôn rồi?
Tất cả những người trong đại điện đều nhìn Lãnh Thiên Minh như nhìn một kẻ ngốc.

Còn Lãnh Liệt Vương, ngược lại, lần đầu nảy sinh hứng thú với người con này, 16 năm im ắng mờ nhạt, 1 bài thơ nổi danh kỳ tài.

ppjpg

.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 32: Chương 32


“Nhi thần tạ ơn phụ vương, nhi thần còn có vài thỉnh cầu, một là sơ đồ chế tạo súng kíp, hai là tự lựa chọn người hầu và thị vệ đi theo”.

“Hạ nhân con tự mình lựa chọn là được, nhưng tại sao muốn có sơ đồ chế tạo súng kíp?”
“Bởi vì nhi thần cảm thấy súng kíp mặc dù hiện giờ không có đất dụng võ, nhưng sau này ắt sẽ trở thành vũ khí lợi hại, vậy nên nhi thần muốn chế tạo chúng khi ở thành Kim An, hơn nữa thành Kim An gần núi Tuyết Long, có thể tự cung cấp nguyên liệu than và thuốc súng, tiết kiệm nhân lực và vật lực, dù sao nhi thần c*̃ng rảnh rỗi, không có việc gì khác”.

Tề Dung tò mò hỏi: “Tại sao thất hoàng tử lại cho rằng súng kíp sẽ trở thành vũ khí lợi hại, vi thần đã thử súng vô số lần, lực chiến đấu c*̉a nó thực sự rất kém”.

Lãnh Thiên Minh ngừng một lúc rồi đáp.

“Tể tướng nói không sai, dựa vào trình độ hiện tại c*̉a súng kíp, hiệu quả chiến đấu không lớn, nhưng ngài có từng nghĩ qua, kỹ thuật chế tạo nó sẽ không ngừng cải tiến, sau này có khả năng trở thành súng hai đạn, ba đạn, thậm chí không cần ngòi nổ, c*̃ng có thể bắn”.

Tể tướng kinh ngạc nói: “Điều này vi thần chưa từng nghĩ tới, nếu thực được như thất hoàng tử nói, vậy uy lực súng kíp sẽ gia tăng gấp bội, chỉ là những dự định này, thật sự khiến người ta chấn kinh”.

Ngũ hoàng tử đột nhiên bật cười lớn.

“Không cần châm ngòi c*̃ng bắn được, đây không phải là nói xằng bậy ư, không lẽ thuốc súng có thể tự phát nổ, lão thất đừng có nói quá như vậy”.

“Không cần biết là nói quá hay không, nhi thần vẫn luôn cho rằng, cần thúc đẩy việc nghiên cứu súng kíp, hơn nữa nhi thần vô c*̀ng hứng thú với nó, hy vọng phụ vương ân chuẩn”.

Lãnh Liệt Vương gật đầu.

“Tùy con, muốn chế tạo thì cứ tới thành Kim An chế tạo”.

Nói xong, Lãnh Liệt Vương bước lên ngai, lớn giọng nói.

“Từ hôm nay, phong thất hoàng tử làm Thân vương, Thái ấp thành Kim An, trừ nhân mã thuộc về thành Kim An, có thể tùy ý lựa chọn 2000 cận vệ c*̀ng đi”.

“Nhi thần tạ phụ vương”.

Lãnh Thiên Minh không kiềm được kích động trong lòng, mặc dù phương bắc đói rét, nhưng dù sao c*̃ng là địa bàn riêng c*̉a hắn, sau này không cần phải lo này sợ kia, đợi khi tới thành Kim An, có thể nghĩ cách giúp bộ tộc Hắc Thạch c*̉a lão Trình, một việc quan trọng nữa là, có thể kiếm mấy cô nàng ngực bự, không cần ngày ngày ở lì trong cung điện như con rùa rụt cổ.

Khi ra khỏi đại điện, Tề Dung bỗng ngăn Lãnh Thiên Minh lại.

“Thất hoàng tử, lão thần quả thực nghĩ không thông, tại sao ngài lại chọn phong đất, thật sự quá đáng tiếc, mặc dù lão thần lần đầu quen biết ngài, nhưng từ bài thơ kia có thể nhìn ra, thất hoàng tử là một người lòng ôm hoài bão, chí lớn thiên hạ, nếu ở lại trong cung, sau này chắc chắn sẽ kiến công lập nghiệp”.

“Tể tướng quá lời, điều Thiên Minh mong cầu, chỉ là bình an sống qua ngày mà thôi, huống hồ đến thành Kim An, Thiên Minh có thể dốc sức canh giữ biên cương, tận lực vì Bắc Lương”.

Tề Dung thở dài.

“Hầy, lão thần c*̃ng hiểu nỗi ưu sầu c*̉a thất hoàng tử, hoàng cung này với ngài mà nói, đích thực là chốn thị phi, nếu đã vậy, lão thần chỉ đành chúc thất hoàng tử mọi chuyện thuận lợi”.

“Cảm tạ tể tướng”.

Trong lòng Lãnh Thiên Minh lúc này vui như nở hoa, ha ha…lão tử cuối c*̀ng c*̃ng có lãnh thổ c*̉a riêng mình, sau này thành Kim An chính là địa bàn c*̉a hắn, ăn uống chơi bời, không có ai quản, mới nghĩ thôi đã sướng cả người…
Sau khi trở về điện phụ, hắn lập tức lên kế hoạch, đã đi được bước đầu tiên, kế tiếp cần nghĩ cách khiến bản thân trở nên mạnh mẽ hơn, đủ sức nắm giữ vận mệnh c*̉a mình.

“Đợi lúc ta trở về…hừ, ta sẽ cho các người biết ta là ai”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 33: Chương 33


Lãnh Thiên Minh ngắm nhìn bầu trời, trong lòng đầy ắp dự tính.

“Thất hoàng tử, thất hoàng tử…”
Tiểu Lan vừa gọi vừa chạy, gương mặt đỏ hồng, giống như vừa khóc.

“Tiểu nha đầu, sao thế này?”
“Thất hoàng tử, nô tỳ nghe nói ngài sắp rời khỏi hoàng cung có đúng không?”
Tiểu Lan đau lòng hỏi.

“Đúng vậy, không phải nàng luôn hy vọng ta có lãnh thổ c*̉a riêng mình ư, giờ ta đã làm được, đại vương còn phong ta làm Thân vương, nàng nên vui mừng mới đúng”.

“Ưm, nô tỳ chúc mừng ngài, vậy sau này ngài có quay lại đây không? Ngài sẽ không quên nô tỳ chứ?”
Lãnh Thiên Minh cười, nói: “Đồ ngốc, ta sao bỏ lại nàng ở đây chứ, đương nhiên sẽ đưa nàng đi c*̀ng”.

Tiểu Lan vui mừng nhảy cẫng lên.

“Thật…thật ư? Nô tỳ c*̃ng được đi c*̀ng? Nô tỳ vốn phải ở trong cung cả đời”.

“Đương nhiên là thật, ta đã được đại vương cho phép, có thể tùy ý chọn người đi c*̀ng, sao thế? Nàng không muốn đi c*̀ng ta ư?”
“Không, không, không…nô tỳ, nô tỳ nguyện ý đi c*̀ng ngài, dù là nơi nào đi nữa, thật sự tốt quá rồi”.

Tiểu Lan mỉm cười.

“Mặc dù đại vương cho ta chọn người, nhưng trừ nàng, ta thật sự không muốn đem theo ai nữa, trong 2 ngày nữa nàng tự chọn nhé, có tỷ muội nào muốn đi c*̀ng đều được”.

Tiểu Lan vui mừng đáp.

“Đa tạ thất hoàng tử, ngài đối với nô tỳ tốt quá”.

“Đương nhiên, ai bảo nàng là bảo bối ta yêu thương nhất chứ, vậy nàng có nên cảm ơn ta chút không?”
Tiểu Lan tức thì đỏ bừng mặt, ngại ngùng nói: “Thất hoàng tử lại trêu đùa nô tỳ, nô tỳ sao xứng với ngài chứ”.

Lãnh Thiên Minh trông Tiểu Lan xấu hổ, trong lòng liền vui vẻ, thực ra nếu muốn cưới vợ, vậy một cô vợ yêu kiều như Tiểu Lan đúng là tuyệt đỉnh, chỉ có điều nha đầu này nhỏ tuổi quá.

ppjpg

.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 34: Chương 34


Ôi trời, hắn phải trả lời thế nào đây? Chẳng lẽ nói cảm ơn phụ vương 16 năm qua không thèm quan tâm tới con?
“Phụ vương nói gì vậy, sao nhi thần lại hận phụ vương được”.

Lãnh Liệt Vương nói tiếp: “Vậy con biết hôm nay ta đến có ý gì không?”
Lãnh Thiên Minh nói: “Nhi thần biết ạ”.

Lãnh Liệt Vương gật gật đầu.

“Có rất nhiều lời không thể nói ở trong đại điện, nhưng trước khi con đi, bổn vương vẫn có vài lời muốn nói với con, ta có lỗi với mẫu thân con, nhưng người ta có lỗi cũng không chỉ có mình nàng ấy, sinh ra ở trong gia đình đế vương, ta phải gánh vác vận mệnh của toàn bộ đất nước, đối với ta mà nói, tình cảm gia đình không chiếm vị trí số một, hoàng tộc Lãnh Thị chúng ta có một sứ mệnh quan trọng hơn, con có hiểu không?”
“Nhi thần hiểu ạ”.

Khi hắn đến thế giới này, hắn không hề có một chút cảm giác với mẹ ruột thất hoàng tử nên lấy đâu ra sự hận thù chứ.

Tuy nhiên Lãnh Liệt Vương quả thực rất nhẫn tâm, đối với ông ta mà nói nữ nhân chỉ là một công cụ, nhưng ông ta cũng không cần nói với hắn một cách thẳng thắn như vậy chứ?
“Mặc dù bổn vương không biết rốt cuộc con nghĩ thế nào, nhưng ta mong con hiểu rằng với tư cách là con cháu hoàng tộc Lãnh Thị, con phải chấp nhận số phận của mình, bất kể sau này chủ nhân của Bắc Lương là ai thì con đều phải ra sức phục tùng, nếu mang hai lòng, hậu quả con tự rõ”.

“Nhi thần hiểu ạ”.

Lãnh Thiên Minh đáp, có vẻ như biểu hiện gần đây của hắn vẫn khiến Lãnh Liệt Vương cảm thấy có gì đó không ổn nên ông ta mới dặn dò như vậy.

“Từ lúc con sinh ra đến nay, đây là lần đầu tiên bổn vương đến thăm con, cũng có thể là lần cuối cùng, cho nên bổn vương tặng con một món quà coi như là quà tặng trước khi con đến thái ấp”.

Nói xong, Lãnh Liệt Vương phất phất tay sau đó quay đầu rời đi.

Trần công công ở một bên bưng một chiếc hộp đi tới.

“Thất hoàng tử, đây là bảo vật mang tên “Kim Giáp Tằm”, có thể khiến người khác bất khả xâm phạm.

Ở Bắc Lương chúng ta không có mấy người sở hữu món bảo vật này đâu”.

Lãnh Thiên Minh khẽ sửng sốt, món đồ này hay đó, tuy nhiên Lãnh Liệt Vương thật khiến cho người khác đoán không ra mà, lúc lạnh lúc nóng, nhưng nhìn vào món quà ông ta tặng, người này hẳn là vẫn có chút tình người…
Thôi mặc kệ, món quà không tệ, hắn xin nhận…
Chớp mắt đã tới ngày khởi hành, cuối cùng hắn cũng sắp rời khỏi cái lồng giam này rồi, sau này hắn có thể yên ổn làm một vị vương gia, giờ phút này Lãnh Thiên Minh rất vui vẻ.

Mấy ngày nay, cả nhị hoàng tử và tam hoàng tử đều đến tìm hắn nói chuyện, bọn họ nếu không lôi kéo thì là đe doạ, Lãnh Thiên Minh cũng không đắc tội với ai cả, huynh nói gì thì đệ nghe đấy, phải biết rằng dưới tình thế trước mắt, vị vua tiếp theo của Bắc Lương chắc chắn là một trong hai người bọn họ.

Đến cả các quan đại thần trong triều định cũng đã xuất hiện bè phái, đây cũng là một lý do rất quan trọng khiến hắn muốn rời đi càng sớm càng tốt, hắn không muốn nhúng tay vào vũng bùn này.

Tiểu Lan đã tìm được năm sáu cô gái thân thiết với mình có thể đi cùng thất hoàng tử, đối với bọn họ mà nói đây cũng là chuyện tốt, bởi vì thất hoàng tử có thể xem như là người đối xử tốt nhất với bọn người dưới trong số các hoàng tử, hơn nữa có thể rời cung khi còn trẻ như vậy cũng là một loại giải thoát đối với bọn họ…
Sau khi ra khỏi cửa cung, một nhóm người ngựa đã đứng đợi sẵn ở đó, người dẫn đầu là Trình Khai Sơn, thấy Lãnh Thiên Minh đi ra, Trình Khai Sơn lập tức chạy tới, vẻ mặt hắn ta vô cùng kích động.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 35: Chương 35


“Thất hoàng tử… không, vương gia, mạt tướng và các huynh đệ đã đợi ở đây rất lâu rồi, kể từ khi nhận được lệnh cùng đến thành Kim An với tư cách là cận vệ của thất hoàng tử, mạt tướng kích động đến nỗi mất ngủ mấy ngày, thần cảm thấy vinh hạnh khi nhận được sự công nhận của ngài, Trình Khai Sơn thần sẽ không phụ sự ủy thác”.

Lãnh Thiên Minh cười nói: “Lão Trình à, huynh cứ gọi là thất hoàng tử đi, gọi vương gia ta nghe không được tự nhiên cho lắm, nhưng tại sao đột nhiên huynh lại văn hay chữ tốt thế, không giống với phong cách của Trình đại tướng quân cho lắm, kêu huynh tìm người huynh tìm được chưa?”
“Vâng, thất hoàng tử yên tâm, hai ngàn cận vệ này đều do thần đích thân tuyển chọn, bọn họ vốn là dân cư núi Tuyết Long, người nào người nấy lực lưỡng cường tráng, nghe nói có thể trở về quê hương làm lính, bọn họ rất kích động.

Tiếc rằng chỉ có thể chọn được số này, còn có rất nhiều người muốn trở về cùng thần mà không có cơ hội”.

Nói xong, Trình Khai Sơn xoay người lại hô lớn về phía hai ngàn người đằng sau.

“Các huynh đệ, vị này chính ân nhân cứu mạng của Trình Khai Sơn ta, ngài ấy cũng là người duy nhất xin tha mạng cho đám tướng sĩ chúng ta trong sự cố săn bắn trên núi Tuyết Long.

Trong hội thi thơ ca với Đại Lương, ngài ấy đã đánh bại văn nhân Đại Lương, giữ được Tuyệt Mệnh Nhai cho chúng ta, và ngài ấy chính là thất hoàng tử, ngài ấy sẽ là vị chủ nhân mà ta sẽ bảo vệ bằng cả mạng sống của mình trong tương lai, mọi người có bằng lòng không?”
“Thề sống chết trung thành với thất hoàng tử”.

“Thề sống chết trung thành với thất hoàng tử”.

Tiếng hô đồng thanh vang vọng khắp trời đất.

Lãnh Thiên Minh vội khua tay ngăn cản, hắn nói với Trình Khai Sơn: “Lão Trình, đây không phải là nơi để nói chuyện, có chuyện gì thì chúng ta đến thành Kim An rồi nói sau nhé, bây giờ nhanh chóng xuất phát thôi”.

Lãnh Thiên Minh không muốn mọi người hò hét ở đây, đây là cổng chính hoàng cung, nói không chừng sẽ bị người khác hãm hại gài bẫy.

Vì vậy đoàn người chậm rãi xuất phát, vì là cá nhân xuất hành nên không có quyền hạn phong tỏa đường đi cho nên dọc đường có rất nhiều người vây quanh xem, trong đó có không ít người đang bàn tán về vị thất hoàng tử đột nhiên lòi ra này, Trình Khai Sơn đi ở phía trước vừa mở đường vừa bảo vệ.

“Đây chính là thất hoàng tử của chúng ta sao?”
“Thất hoàng tử trông khí phách thật…”
Thỉnh thoảng lại có dân chúng hò hét, khi ra khỏi cổng chính Bắc Thành thì đoàn người đột nhiên dừng lại.

Lão Trình cưỡi ngựa chạy tới.

“Thất hoàng tử, phía trước có một đám học giả chặn cổng thành, bọn họ nói là muốn gặp thất hoàng tử, mạt tướng không dám dùng biện pháp mạnh cho nên tới đây xin chỉ thị của ngài”.

“Học giả?”
Hắn mới xuất cung được mấy lần và chưa từng gặp bọn họ, lẽ nào là vì hắn sáng tác ra bài thơ đó?
Lần trước nghe Tề Dung nói có rất nhiều học giả muốn hắn lên lớp giảng bài, nhưng hắn đâu có biết chứ, hắn cứ giả mù mờ mãi nhưng lần này dường như không thoát được rồi.

Thôi được rồi, gặp đám văn nhân trí thức của Bắc Lương chút vậy.

“Chúng ta qua đó xem sao”.

Bên ngoài cổng Bắc Thành, Lãnh Thiên Minh vừa bước xuống xe ngựa liền nhìn thấy một ông lão râu tóc bạc trắng đứng ở phía trước còn hàng trăm học giả tri thức đứng ở phía sau.

“Viện trưởng thư viện Lập Đức- Phương Thư Thần dẫn theo hàng trăm học sinh tới tham kiến thất hoàng tử”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 36: Chương 36


Trước đó, Lãnh Thiên Minh có nghe nói đến thư viện Lập Đức, đây là học viện trực thuộc hoàng thất, nói trắng ra học sinh trong đó toàn là con nhà quyền quý, vậy vị viện trưởng này chắc chắn không phải là người bình thường rồi.

“Phương viện trưởng khách sáo quá, Thiên Minh tài hèn học ít, quả thực không xứng để ông đích thân tới bái kiến!”
Ông lão vui mừng nhìn vào Lãnh Thiên Minh.

“Thần nghe nói thất hoàng tử mới chỉ mười sáu tuổi đã có thể tạo ra kiệt tác muôn đời như vậy, thật khiến lão già này hổ thẹn mà, nói thật, ban đầu mới nghe nói bài thơ này được một chàng thiếu niên 16 tuổi viết ra, thần còn nghi ngờ không tin, nhưng hầu hết giám khảo lúc đó đều là học trò của thần, nghe bọn họ kể về quá trình của cuộc thi, thần mới biết ông trời phù hộ cho Bắc Lương chúng ta nên mới xuất hiện một nhân tài là thất hoàng tử”.

Danh tiếng của Phương Thư Thần rất lớn, ông ta cũng là học sĩ nho gia duy nhất của Bắc Lương nhận được sự công nhận của cả hai nước Đại Lương và Bắc Lương, học giả trí thức là những thứ thanh cao cho nên không bao giờ bị giới hạn bởi ranh giới quốc gia.

Lãnh Thiên Minh chắp chắp tay.

“Phương viện trưởng quá khen rồi, Thiên Minh chỉ là nhất thời sinh ra cảm hứng bùng phát, nếu luận về tài năng chân chính, Thiên Minh kém xa các vị học giả ở đây”.

“Thất hoàng tử chớ quá khiêm tốn, lão phu đã đọc thơ của ngài rất nhiều lần, thậm chí còn kêu học sinh của toàn viện cùng đọc, những bài thơ có tâm có tầm như vậy mới là thứ mà các học giả như chúng thần nên đọc, hôm nay chúng thần mạo muội chặn đường cũng là muốn đưa ra một vài vấn đề để nghiên cứu thảo luận”.

“Lẽ nào bọn họ muốn kiểm tra mình?”
Tuy trong lòng Lãnh Thiên Minh không chắc lắm nhưng ngoài miệng hắn vẫn nói: “Phương viện trưởng cứ nói đừng ngại”.

Phương Thư Thần dừng một chút rồi nói: “Thất hoàng tử, từ trong thơ của ngài, lão phu có thể cảm nhận được một lý tưởng cao cả và thậm chí là sự gửi gắm của bách tích trong thiên hạ, cho nên thần muốn hỏi ngài đang nhìn nhận thế nào về xu hướng chung của xã hội ngày nay?”
Có thể đối với người khác, câu hỏi này quá vĩ mô và thực sự rất khó trả lời, nhưng đối với Lãnh Thiên Minh- một người đến từ tương lai mà nói, hắn hiểu rất rõ về sự thay đổi của thời thế sau này.

Lãnh Thiên Minh hít một hơi thật sâu, lớn giọng nói.

“Câu hỏi này nói khó cũng khó, nhưng nói dễ cũng rất rất dễ, xin hỏi các vị ở đây, mọi người cảm thấy ai mới là kẻ thù thực sự của Bắc Lương chúng ta?”
Phương Thư Thần và đám học giả sững người trong giây lát, sao lại hỏi ngược lại chúng tôi?
Đám người bắt đầu đưa ra những câu trả lời khác nhau, có người nói là Hồ Lang, có người nói là Đại Lương.

Thấy hiện trường ngày càng rối ren vì đủ loại ý kiến khác nhau, Lãnh Thiên Minh liền xua xua tay.

“Trên thực tế Thiên Minh cho rằng, kẻ thù thực sự của chúng ta không phải là Hồ Lang càng không phải là Đại Lương.

Đối với bọn họ, cuối cùng vấn đề chỉ là liệu Bắc Lương chúng ta thắng hay thua, nhưng bất luận thế nào thì trong tiến trình phát triển của toàn bộ trung nguyên nhất định phải đi tới thống nhất, đến lúc đó sẽ không còn sự phân biệt giữa Bắc Lương, Hồ Lang và Đại Lương”.

Lãnh Thiên Minh liếc nhìn đám người xung quanh rồi nói tiếp: “Vậy kẻ thù thực sự của chúng ta là ai? Thật ra là đến tự bộ tộc Hồng

ppjpg


Đến cả Phương The Thần cũng không còn bình tĩnh được nữa, giọng ông ta bắt đầu run lên.

.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 37: Chương 37


“Những gì thất hoàng tử nói quả thực là danh ngôn thiên cổ, nhưng nếu kẻ thù của chúng ta không phải là Hồ Lang và Đại Lương, nếu chúng ta không nhìn vào thành công hay thất bại, vậy thì chủ nhân sau này của Hoa Hạ sẽ là ai chứ?”
Lãnh Thiên Minh liếc nhìn đám người, nghiêm túc nói.

“Phương viện trưởng, Hoa Hạ chưa bao giờ thuộc về riêng ai, không phải hoàng tộc Lãnh Thị chúng ta, cũng không phải bộ tộc của Hiên Vũ, chủ nhân của Hoa Hạ chỉ có một, đó chính là bách tính thiên hạ, ai lấy được lòng dân thì người đó sẽ có được Hoa Hạ, trong dòng sông dài lịch sử, chỉ có bách tính thiên hạ mới là bất tử”.
Phương Thư Thần cả người bắt đầu run rẩy, đối với một ông già nắm rõ cả kinh thi và thư kinh, tự nhận thông hiểu thiên đạo như ông ta mà nói, mấy câu nói ngắn ngủi hôm nay đã khiến ông ta nháy mắt hiểu ra ý nghĩa của cái gọi là thiên đạo, cảm thấy một đời hạn hẹp này của bản thân thật sự đã sống uổng phí rồi.

“Thất hoàng tử, xin hãy nhận của lão phu một lạy”.

Phương Thư Thần cúi thật sâu người xuống, tâm trạng kích động nói: “Lão hủ đã theo đuổi ý nghĩa của việc đọc sách cả đời, nhưng mãi đến hôm nay mới phát hiện ra bản thân vẫn luôn giậm chân tại chỗ trên thế đạo này, mà một câu nói hôm nay của Thất hoàng tử đã khiến lão hủ hiểu ra thiên đạo là thế nào, vương giả là thế nào, lão hủ cảm kích vô cùng, cảm kích vô cùng”.

Lãnh Thiên Minh vội đỡ Phương Thư Thần lên, nói: “Phương viện trưởng tuyệt đối đừng như vậy, Thiên Minh không dám nhận, những lời Thiên Minh nói cũng chỉ là suy nghĩ của bản thân, đạo thế gian vốn không sai, suy nghĩ của mỗi người sẽ đều có ý nghĩa riêng của mình”.

“Thất hoàng tử, nhưng ngài đã rời đi rồi, vậy lý tưởng này của ngài nên làm thế nào để trở thành hiện thực đây?”, Phương Thư Thần tiếc nuối nói.

Lãnh Thiên Minh cười đáp lại: “Ha ha… Phương viện trưởng, ta chẳng qua chỉ là một người qua đường trong thế gian đại đạo này mà thôi, dòng chảy thời đại đương nhiên ắt sẽ có người khác làm được”.

Nói xong liền chắp tay: “Thiên Minh đi trước nhé, chúng ta có duyên sẽ gặp lại”.

Hoàng cung Bắc Lương, Lãnh Liệt Vương đang cầm một bức mật hàm xem, mà nội dung bên trong rõ ràng là đoạn hội thoại giữa Lãnh Thiên Minh và Phương Thư Thần…
Lời Thất hoàng tử này nói đúng thật khiến người khác ngạc nhiên, phải biết rằng chỉ mỗi lời bàn này đã có thể định hắn tội bất kính rồi.

“Hừ… tên tiểu tử này, khá thú vị đấy…”
Trên đường tới thành Kim An, Lãnh Thiên Minh dẫn theo Tiểu Lan khá vui vẻ, ghé thăm các loại cửa tiệm, nếm thử các món ăn bên vệ đường.

Tiểu Lan bắt đầu than phiền rằng sợ chưa đến được thành Kim An thì nàng đã béo lên mất rồi.

Trong lúc cả đoàn nghỉ chân, Lãnh Thiên Minh đứng trên một nơi cao quan sát thiên địa vạn vật, thật thoải mái, đây mới là cuộc sống mà bổn thiếu gia muốn có, thường ngày uống rượu ăn thịt, về nhà trêu đùa Tiểu Lan, nhàn rỗi thì dẫn theo người ra ngoài đổi gió, ăn nhậu cờ bạc, đó mới là nhân gian chính đạo…
“Thất hoàng tử, ngài đang nghĩ gì vậy?”, Tiểu Lan đi tới hỏi.

“À, chuyện là… ta đang nghĩ đợi đến thành Kim An rồi thì khi nào sẽ cưới nàng về nhà”, Lãnh Thiên Minh cười nói.

Tiểu Lan lập tức đỏ mặt, cúi gằm đầu xuống.

“Thất hoàng tử, ngài lại trêu nô tỳ rồi, sao nô tỳ có thể gả cho ngài được chứ, người mà ngài lấy nhất định phải là khuê tú thế gia có thân phận…”
Sau đó Tiểu Lan liên tục ấp úng không nghe rõ đang nói gì.

“Cái gì? Nàng nói to lên”, Lãnh Thiên Minh hỏi.

Tiểu Lan càng cúi đầu xuống thấp hơn.

“Có điều… có điều… nếu như Thất hoàng tử không chê… nô tỳ có thể làm một nha đầu làm ấm giường”, nói xong liền ôm mặt bỏ chạy.

Lãnh Thiên Minh mặt mày hoang mang.

Nha đầu làm ấm giường? Xã hội phong kiến chết tiệt này, rốt cuộc ta nên thích hay là… rất thích đây.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 38: Chương 38


Nhưng trong lòng Lãnh Thiên Minh tự mình biết rõ, hắn cũng không để ý đến những lễ nghi rườm rà đó, thích thì phải quanh minh chính đại cưới về chứ không thể chạy tới thời đại này làm một tên tra nam được, đương nhiên, bản thân vẫn phải kế thừa truyền thống tốt đẹp năm thê bảy thiếp ở thời đại này rồi.

Lão Trình vẫn luôn đi bên cạnh cười ha ha hỏi: “Thất hoàng tử, có phải ngài đã nghĩ tới nữ nhân rồi không?”
“Cút, đồ khô khan như huynh thì hiểu cái quái gì”.

Đoàn người vừa đi vừa dừng nghỉ, phải mất 25 ngày mới đến được thành Kim An, lính canh và quan viên trong thành sớm đã nhận được mệnh lệnh tới chờ đợi trước.

Lãnh Thiên Minh vừa xuống xe ngựa, cảm giác đầu tiên chính là lạnh… mẹ kiếp đúng là quá lạnh…
Chỉ thấy trước cửa thành có hai quan viên một văn một võ đi tới.

“Ty chức là thủ tướng của thành Kim An, Trình Phương Thạc, bái kiến thân vương điện hạ”.

“Ty chức là quan tri phủ thành Kim An, Tân Cửu, bái kiến thân vương điện hạ”.

Tân Cửu? Cái tên này nghe cứ thế nào ấy nhỉ? Trình Phương Thạc? Cùng họ với lão Trình ư? Cái tên này nghe có vẻ khá khí phách.

Lãnh Thiên Minh nhìn hai người rồi cười nói: “Hai vị đại nhân vất vả rồi, sau này Thiên Minh phải nhờ cậy vào hai vị đại nhân.

Mọi người cũng không cần khách sáo, sau này cứ gọi ta là Thất hoàng tử là được”.

“Ty chức tuân mệnh”.

Tân Cửu tiếp tục nói: “Bên ngoài thời tiết lạnh giá, mời Thất hoàng tử về phủ thân vương, ty chức đã cho người dọn dẹp sạch sẽ và chuẩn bị tiệc rượu trước rồi”.

Đám người rất nhanh liền đi vào trong thành, trong thành có rất nhiều dân chúng đang quỳ hai bên đường, Lãnh Thiên Minh nhìn ra bên ngoài, phát hiện có rất nhiều trẻ em và người già, liền gọi Tân Cửu tới.

“Tân đại nhân, thời tiết này đừng để dân chúng tới nghênh đón nữa, có cả người già và trẻ nhỏ, nhiễm lạnh rồi sẽ không tốt đâu”.

Tân Cửu kinh ngạc nhìn Lãnh Thiên Minh, mỉm cười.

“Vậy vi thần xin được thay mặt bách tính cảm tạ Thất hoàng tử”.

Nói xong liền dặn dò người đi thông báo cho dân chúng hủy bỏ lễ nghênh đón.

Kỳ thực, Lãnh Thiên Minh biết những dân chúng tới nghênh đón này chắc chắn cũng đều là bị ép tới, đây cũng là lưu truyền tàn độc của vương triều phong kiến, từ trước tới nay đều không để ý tới việc dân chúng có muốn hay không.

Đến khi tới cửa chính phủ thân vương, Lãnh Thiên Minh ngẩng đầu lên nhìn, trên tấm biển giữa cửa chính có viết ba chữ lớn ‘Phủ Thân Vương’, mặc dù không đến mức hùng vĩ đồ sộ, nhưng so với thiên điện kia của hắn thì cũng là một trời một vực rồi.

Bản thân cuối cùng cũng có một nơi thuộc về mình rồi, không tệ, không tệ…
Tân Cửu bên cạnh nói: “Nơi này vốn là hành cung xây dựng để đại vương tới tham gia săn bắn, nhưng vì đại vương chỉ mới tới một lần cho nên vẫn luôn để trống, lần này cũng là nhận được thư truyền từ thư viện, đổi tên nơi này thành phủ Thân Vương, mặc dù diện tích không lớn, nhưng hiện tại cũng là phủ đệ tốt nhất của thành Kim An, mong Thất hoàng tử không chê”.

“A… ta rất hài lòng”.

Lãnh Thiên Minh cười nói: “Vương phủ này rộng bao nhiêu?”
Phải biết rằng hắn mang theo tới hai ngàn thân vệ, dựa theo quy định, những thân vệ này phải ngày đêm bảo vệ bên cạnh, nếu như không lo liệu được thì nên làm thế nào.

Tân Cửu dường như nhìn ra được sự lo lắng của Lãnh Thiên Minh, bèn trả lời: “Bẩm Thất hoàng tử, vương phủ rộng khoảng hai trăm năm mươi mẫu, nội viện hai mươi mẫu, hoa viên, hòn non bộ, hồ cá đầy đủ mọi thứ, ngoại viện có hành cung, kho vũ khí, sân luyện võ, đủ cho hai ngàn người ngựa sinh sống”.
 
Hoàng Tử Yêu Nghiệt
Chương 39: Chương 39


Mẹ nó, thế này vẫn còn nhỏ sao? Lần đầu tiên Lãnh Thiên Minh cuối cùng cũng cảm nhận được đãi ngộ của vương triều quý tộc thời phong kiến, có điều con số hai trăm năm mươi này là do ai định ra vậy?
Nhưng không sao cả, bắt đầu từ hôm nay, lão tử chính là chủ nhân của thành Kim An này, cũng coi như là cường hào một phương rồi, sảng khoái…
Mọi người đi vào vương phủ, sau khi qua cổng chính thì lại đi qua ba cửa ngoài nữa mới vào tới nội viện, trong đại đường còn có mấy chục hạ nhân đang đứng sẵn, tiệc rượu sớm đã được bố trí xong xuôi.

Lãnh Thiên Minh dặn dò người đi sắp xếp chỗ ở, dọn dẹp phòng ốc, sau đó liền gọi Tiểu Lan và Trình Khai Sơn cùng tới dùng bữa.

“Thất hoàng tử, nô tỳ không thể cùng ngồi với ngài được, vậy sẽ phá hỏng quy tắc”, Tiểu Lan lo lắng nói.

“Bảo nàng ngồi thì nàng cứ ngồi đi, ở đâu ra lắm quy tắc như vậy, nàng không nghe lời ta nói không phải cũng là phá hỏng quy tắc sao?”
Tiểu Lan rất khó xử nhưng vẫn ngồi xuống, lão Trình lại chẳng bận tâm, thoải mái tùy tiện ngồi xuống, cả đường đi tình cảm giữa hắn ta và Lãnh Thiên Minh đã ngày càng thân thiết hơn, sớm đã không còn phân biệt lớn bé nữa.

Tân Cửu và Trình Phương Thạc mặc dù không hiểu nhưng cũng không dám hỏi, thế là mọi người đều ngồi xuống cùng nhau như vậy.

Lãnh Thiên Minh cười nói: “Ta giới thiệu với hai vị một chút, vị này là Trình Khai Sơn, thống lĩnh thân vệ của ta, trước đây là một thiên hộ của Tuyết Lang quân Kim Tự doanh, vị này là nha hoàn Tiểu Lan của ta, cũng là ân nhân của ta, cho nên hy vọng hai vị không để bụng”.

Trình Phương Thạc luôn im lặng cuối cùng cũng lên tiếng.

“Chúng thần sớm đã biết chuyện của Trình thiên hộ và Thất hoàng tử rồi, việc Thất hoàng tử liều chết can gián đại vương, cầu xin cho tướng sĩ của Tuyết Lang quân đã lan truyền đến chỗ chúng thần, chỉ là không biết Thất hoàng tử đối xử với hạ nhân cũng gần gũi giản dị như vậy, mạt tướng bội phục”.

Lãnh Thiên Minh cười đáp lại: “Tướng quân quá lời rồi.

Tiếp đây chúng ta nói chuyện chính sự đi, hiện giờ ta muốn biết tình hình chi tiết của các khu trực thuộc xung quanh thành Kim An, làm phiền nhị vị đại nhân báo cáo một chút”.

Tân Cửu chắp tay nói: “Thành Kim An là một thành nhỏ thuộc vùng biên thùy, dân số trong thành khoảng hai mươi vạn, cộng thêm khu trực thuộc và tộc Hắc Thạch trên núi Tuyết Long xung quanh, tổng cộng là ba mươi lăm vạn”.

Lãnh Thiên Minh gật đầu rồi nhìn về phía Trình Phương Thạc.

Trình Phương Thạc cũng chắp tay nói: “Hiện tại toàn bộ khu vực trực thuộc thành Kim An ta tổng cộng có một vạn năm trăm ngàn thủ quân, trong thành tám ngàn, ngoài thành hai ngàn, còn năm ngàn… đang đóng quân gần bộ lạc Hắc Thạch trên núi Tuyết Long”.

Lãnh Thiên Minh vẻ mặt ngờ vực hỏi: “Tại sao phải đóng quân gần bộ lạc Hắc Thạch?”
Trình Phương Thạc lập tức không nói nữa, ngẩng đầu nhìn về phía Trình Khai Sơn, Trình Khai Sơn cũng tỏ ra bối rối.

“Không sao, sau này mọi người đều là người mình cả rồi, Trình tướng quân cứ nói đi đừng ngại”.

Trình Phương Thạc cắn răng nói: “Quân đội đóng quân gần bộ lạc Hắc Thạch là truyền thống xưa nay của Bắc Lương, cũng là vì… vì để… đề phòng bộ tộc Hắc Thạch chạy trốn hoặc làm phản”.

Trình Phương Thạc nói rồi lại liếc nhìn Trình Khai Sơn một cái, ông ta biết rõ thân phận của Trình Khai Sơn.

Lãnh Thiên Minh sững người, việc này… việc này… việc này khó xử rồi.

Sau một lúc lâu Lãnh Thiên Minh mới lên tiếng: “Ta không quan tâm trước kia thế nào, hiện giờ nơi này là địa bàn của ta, sau này do ta nói là được, cho nên bất luận sau này ta làm gì, nhị vị đều phải bắt buộc toàn lực phối hợp, các ngươi hiểu chưa?”
“Ty chức đã hiểu…”

ppjpg

.
 
Back
Top Bottom