Oak khoác lên mình bộ đồ màu xanh như sân cỏ cricket, tung tăng nhảy nhót trước cỗ xe ngựa.
Vừa trông thấy tôi, thằng bé chạy ào đến, giơ tay đòi bế nhưng trước khi tôi kịp chạm vào, nó lại ríu rít chạy đi vuốt ve những con ngựa.
Em ấy là một đứa trẻ faerie, mang theo những ý thích bất chợt của một đứa trẻ faerie.
Taryn trông thật xinh đẹp trong chiếc váy thêu hoa văn cầu kỳ, còn Vivi thì rạng rỡ trong sắc xám tím dịu dàng, với những cánh bướm được may một cách tinh tế như thể đang bay ra từ vai chị ấy, lướt qua ngực rồi tụ lại ở một bên eo.
Tôi chợt nhận ra mình hiếm khi nào thấy chị ấy diện những bộ đồ thực sự lộng lẫy như vậy.
Mái tóc chị búi cao gọn gàng, tôn lên đôi bông tai của tôi lấp lánh trên vành tai mảnh mai phủ lớp lông tơ mềm mại.
Đôi mắt mèo của chị ánh lên trong những tia sáng mờ ảo, phản chiếu chính xác đôi mắt giống hệt của Madoc.
Lần đầu tiên, điều đó khiến tôi mỉm cười.
Tôi nắm lấy tay Taryn bằng bàn tay không bị thương của mình, và chị ấy cũng siết lấy nó thật chặt.
Chúng tôi nhìn nhau rồi cùng nở nụ cười như những kẻ đồng lõa.
Trong cỗ xe có một giỏ thức ăn được chuẩn bị sẵn—một sự chu đáo đáng khen vì cả ngày nay, chẳng ai trong chúng tôi nhớ đến chuyện phải ăn uống đầy đủ.
Tôi tháo một bên găng tay, lấy hai cuộn bánh mì nhỏ và cắn thử.
Chúng nhẹ và xốp đến mức gần như tan ngay trên đầu lưỡi, với phần nhân ở giữa là hỗn hợp nho khô tẩm mật ong và các loại hạt, vị ngọt đậm đà khiến tôi suýt rơi nước mắt.
Madoc đưa cho tôi một miếng phô mai vàng nhạt và lát thịt nai tẩm tiêu cùng quả bách xù thơm lừng, bên trong vẫn còn ửng đỏ.
Chúng tôi nhanh chóng xử lý gọn gàng đống đồ ăn trong giỏ.
Tôi nhìn thấy chiếc mũ đỏ của Madoc, một nửa ở trong và một nửa thò ra khỏi túi áo trước.
Có lẽ đó giống như một huân chương của ông ấy, thứ chỉ được mang theo trong những dịp trọng đại.
Không ai trong chúng tôi thực sự lên tiếng.
Tôi không biết những người khác đang mải suy nghĩ về điều gì, nhưng đột nhiên, một ý nghĩ ập đến khiến tôi đứng hình, tôi nhận ra mình sẽ phải khiêu vũ.
Tôi nhảy rất tệ, bởi ngoài những buổi học đầy bẽ bàng ở trên trường, nơi tôi phải ghép cặp cùng Taryn, tôi hầu như chẳng có cơ hội được luyện tập.
Tôi nghĩ đến Ghost, Roach và Bomb, những người đang cố gắng bảo vệ Dain khỏi bất cứ âm mưu nào mà Balekin sắp đặt.
Tôi ước gì mình biết phải làm gì, tôi ước gì mình biết cách để giúp họ.
GIẾT KẺ MANG BỨC THƯ NÀY.
Tôi liếc nhìn Madoc và thấy ông ấy vẫn đang ung dung uống rượu vang pha hương liệu.
Trông ông hoàn toàn thoải mái, dường như chẳng hề hay biết, hoặc chẳng hề bận tâm đến việc đã mất đi một trong những gián điệp của mình.
Tim tôi đập nhanh hơn.
Tôi liên tục nhắc mình không được lau tay vào váy vì sợ làm bẩn lớp vải với vụn thức ăn.
Cuối cùng, Oriana rút ra vài chiếc khăn tay thấm nước hoa hồng và bạc hà để chúng tôi lau sạch.
Điều đó lập tức châm ngòi cho một cuộc rượt đuổi—Oak cố gắng né tránh việc bị lau mặt.
Trong không gian chật hẹp của cỗ xe, thằng bé cũng chẳng có nhiều chỗ để chạy nhưng vẫn xoay xở kéo dài trò chơi lâu hơn tưởng tượng, giẫm lên tất cả chúng tôi trong quá trình trốn chạy.
Tâm trí tôi rối bời đến mức khi cỗ xe lao thẳng qua vách đá để tiến vào cung điện, tôi cũng không kịp phản xạ để giữ thăng bằng.
Chúng tôi lắc lư mạnh một cái rồi dừng lại, và chỉ khi ấy tôi mới nhận ra mình đã đến nơi.
Một người hầu mở cửa xe, để khung cảnh náo nhiệt của sân trong hiện ra trước mắt tôi.
Âm nhạc vang lên hòa cùng tiếng cười nói rộn rã và niềm hân hoan tràn ngập.
Cả một rừng nến tỏa sáng khắp nơi, sáp chảy xuống tạo thành những hình thù như gỗ bị mối đục khoét.
Chúng được đặt trên các cành cây, ngọn lửa lay động theo từng đợt gió thoảng qua khi những chiếc váy lướt ngang bên dưới.
Chúng xếp hàng dọc theo bức tường như những người lính gác, túm tụm lại thành từng cụm trên nền đá, thắp sáng cả ngọn đồi.
"Sẵn sàng chưa?"
Taryn khẽ hỏi tôi.
"Rồi," tôi đáp, có phần hụt hơi.
Chúng tôi lần lượt bước xuống khỏi cỗ xe.
Oriana lấy ra một sợi dây bạc nhỏ, cẩn thận cài vào cổ tay Oak.
Tôi nghĩ đó không phải là ý tồi, mặc dù thằng bé rên rỉ phản đối rồi ngồi bệt xuống đất như một con mèo bướng bỉnh.
Vivienne đảo mắt nhìn quanh sân.
Có điều gì đó hoang dã ẩn trong ánh nhìn sắc lạnh của chị.
Cánh mũi chị khẽ phập phồng như đang đánh hơi.
"Chúng ta có cần phải diện kiến Đức Vua Tối Cao lần cuối không?" chị ấy hỏi Madoc.
Ông khẽ lắc đầu.
"Không.
Chúng ta sẽ được gọi lên khi đến lúc tuyên thệ.
Còn bây giờ, ta phải đứng bên cạnh Hoàng tử Dain.
Các con hãy cứ tận hưởng buổi lễ đi, cho đến khi chuông vang lên và Val Moren bắt đầu nghi thức.
Khi ấy, hãy đến đại sảnh để chứng kiến lễ đăng quang.
Ta muốn các con đứng ở gần bệ đài, nơi các hiệp sĩ của ta có thể bảo vệ mấy đứa."
Tôi quay sang Oriana, chuẩn bị tinh thần để đón nhận một bài thuyết giảng khác về việc không được gây rắc rối, hoặc tệ hơn, một bài răn đe mới về việc giữ khoảng cách với hoàng tộc.
Nhưng bà ấy còn đang bận rộn với việc năn nỉ Oak không đứng ra giữa đường.
"Quẩy lên nào!"
Vivi nói rồi kéo cả Taryn và tôi theo chị ấy.
Chúng tôi lách vào đám đông, và chỉ trong chốc lát, cả ba đã hoàn toàn bị nhấn chìm trong biển người.
Cung điện Elfhame chật kín những thân người.
Các faerie hoang dã chưa quy phục, các triều thần và các bậc quân vương cùng hòa lẫn vào nhau.
Những Selkie đến từ vương quốc dưới đáy biển của Nữ hoàng Orlagh đang đứng trò chuyện bằng thứ ngôn ngữ riêng của họ, lớp da hải cẩu vắt hờ trên vai như những chiếc áo choàng.
Tôi nhận ra Roiben, lãnh chúa của cung điện Termites, kẻ được đồn đã giết chính người tình của mình để giành lấy ngai vàng.
Hắn đứng gần một trong những chiếc bàn dài, và dù cho khán phòng có đông đúc chật chội, xung quanh hắn vẫn có một khoảng trống như thể chẳng ai dám đến quá gần.
Mái tóc hắn mang sắc muối biển, y phục thuần đen và bên hông lấp ló một thanh kiếm cong sắc bén.
Trái ngược một cách kỳ lạ, bên cạnh hắn là một cô gái tiểu tiên da xanh, khoác lên mình chiếc váy lụa xám ngọc trai cùng đôi bốt buộc dây nặng nề—rõ ràng đó là trang phục của người phàm.
Và đứng hai bên cô ta là hai hiệp sĩ khoác lên mình sắc phục của Roiben, một trong số đó có mái tóc đỏ thẫm tết thành vòng trên đầu.
Là Dulcamara, người đã từng giảng giải cho chúng tôi về vương miện.
Còn có những nhân vật khác, những cái tên tôi từng nghe nhắc đến trong các bản ballad: Rue Silver của New Avalon, người đã cắt hòn đảo của mình ra khỏi bờ biển California, đang trò chuyện cùng với Severin, con trai của Alderking bị lưu đày.
Anh ta có thể sẽ tìm cách liên minh với Tân Đức Vua Tối Cao hoặc gia nhập triều đình của Lãnh chúa Roiben.
Đi cùng anh ta là một cậu trai loài người tóc đỏ, trạc tuổi tôi.
Điều đó khiến tôi khựng lại, tò mò quan sát.
Cậu ta là người hầu của Severin sao?
Hay bị yểm bùa?
Tôi không thể đoán ra chỉ từ ánh mắt cậu ta lướt quanh căn phòng, nhưng khi bắt gặp tôi đang nhìn, cậu ta nhoẻn miệng cười.
Tôi vội quay đi.
Và đúng lúc ấy, đám selkie khẽ dịch chuyển, để lộ ra một bóng hình quen thuộc đang đứng giữa bọn họ.
Làn da xám xịt, đôi môi tái xanh, mái tóc rũ rượi bết dính quanh gương mặt hốc hác.
Dù trông cô ấy có thay đổi thế nào, tôi vẫn có thể nhận ra.
Sophie.
Tôi đã từng nghe câu chuyện về nhân ngư dưới đáy biển giam giữ những thủy thủ chết đuối, nhưng chưa bao giờ tin.
Khi nhìn thấy miệng cô ấy mấp máy để lộ ra hàm răng sắc nhọn, một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng tôi.
Tôi vội vã bước theo Vivi và Taryn, tim đập loạn.
Khi ngoái đầu nhìn lại, Sophie đã biến mất.
Tôi không chắc liệu mình đã thực sự nhìn thấy cô ấy, hay đó chỉ là một ảo giác do trí tưởng tượng bày ra.
Chúng tôi lướt qua một con shagfoal và một con barghest.
Không khí xung quanh tràn ngập tiếng cười lớn và những điệu nhảy cuồng nhiệt.
Khi tôi đi ngang qua một kẻ đeo mặt nạ yêu tinh, hắn bất ngờ kéo mặt nạ lên và nháy mắt với tôi.
Là Roach.
"Nghe chuyện đêm trước rồi.
Làm tốt lắm," hắn nói.
"Giờ thì hãy để mắt đến mọi thứ bất thường.
Nếu Balekin định ra tay với Dain, hắn sẽ không đợi đến khi buổi lễ bắt đầu đâu."
"Tôi sẽ để ý," tôi nói, khẽ rút tay khỏi hai người chị của mình để nán lại với hắn một chút.
Giữa đám đông thế này, lạc mất nhau trong chốc lát chẳng có gì khó.
"Thế thì tốt."
Roach gật đầu.
"Tôi đến đây để tận mắt chứng kiến Hoàng tử Dain giành lấy vương miện."
Hắn thọc tay vào chiếc áo khoác nâu xanh lá, lấy ra một bình bạc nhỏ, bật nắp rồi nhấp một ngụm.
"Với cả, còn gì thú vị hơn việc ngắm nhìn đám quý tộc nhảy múa điên cuồng và tự biến mình thành trò hề chứ."
Hắn chìa bình rượu về phía tôi bằng bàn tay xám xanh với móng vuốt sắc nhọn.
Dù còn cách cả một đoạn, tôi vẫn có thể ngửi thấy mùi hương nồng nặc bốc lên, mạnh và phảng phất hơi ngai ngái của đầm lầy.
"Tôi không uống đâu," tôi lắc đầu từ chối.
"Hẳn là vậy rồi," hắn cười rồi lại kéo mặt nạ xuống.
Tôi đứng đó, miệng vẫn nở nụ cười khi nhìn theo bóng lưng hắn hòa vào đám đông.
Chỉ cần thấy hắn thôi cũng đủ để khiến tôi cảm thấy mình thật sự thuộc về nơi này.
Roach, Ghost và Bomb không hẳn là bạn tôi, nhưng họ có vẻ thực sự quý tôi.
Tôi không cần phải bận tâm phân định rạch ròi.
Tôi có một chỗ đứng giữa bọn họ, và có chung một mục đích—chỉ thế là đủ.
"Em đi đâu nãy giờ vậy?"
Vivienne túm lấy tôi.
"Em cũng cần một cái dây dắt như Oak đấy.
Đi nào, chúng ta sẽ khiêu vũ."
Tôi bị cuốn theo họ, xoay tròn giữa dòng người.
Âm nhạc vang vọng khắp nơi, nhẹ nhàng nâng bước chân ta vào điệu nhảy.
Người ta nói nhạc faerie không thể cưỡng lại, nhưng điều đó không hoàn toàn đúng.
Thứ không thể cưỡng lại là cơn cuồng say khi đã bắt đầu khiêu vũ, bởi chừng nào nhạc còn vang lên, cơ thể vẫn sẽ tiếp tục di chuyển.
Và tiếng nhạc cứ thế ngân nga suốt đêm, điệu nhảy này hòa vào điệu nhảy khác, bài hát này nối tiếp bài hát kia mà chẳng có lấy một khoảnh khắc để ta kịp lấy hơi.
Bị cuốn vào đó thật phấn khích, thật choáng ngợp, như thể tan ra trong từng nhịp điệu, để mặc bản thân trôi theo dòng chảy cuồng say.
Tất nhiên, Vivi với bản chất là một faerie, có thể dừng lại bất cứ khi nào chị ấy muốn.
Chị ấy cũng có thể kéo chúng tôi ra khỏi vòng xoáy này, khiến việc nhảy cùng chị ấy gần như an toàn.
Chỉ là Vivi không phải lúc nào cũng quan tâm đến điều đó.
Nhưng thực lòng mà nói, tôi là người cuối cùng có quyền phán xét bất kỳ ai về chuyện này.
Chúng tôi nắm lấy tay nhau, hòa vào vũ điệu vòng tròn, vừa nhảy vừa cười không ngớt.
Giai điệu như len lỏi vào huyết quản tôi, dẫn dắt mạch máu chảy theo nhịp điệu rộn ràng, ngân lên theo những hợp âm đầy mê hoặc.
Vòng tròn tản ra, và bằng một cách nào đó, tôi lại thấy mình đang tay trong tay với Locke.
Anh ấy xoay tôi một vòng, khiến tôi lảo đảo trong cơn choáng váng ngất ngây.
"Em thật đẹp," anh nói.
"Tựa như một đêm đông vậy."
Anh mỉm cười nhìn xuống tôi bằng đôi mắt cáo lấp lánh.
Mái tóc hung đỏ xoăn nhẹ ôm lấy đôi tai nhọn.
Chiếc khuyên vàng đong đưa, bắt lấy ánh nến và phản chiếu nó như một tấm gương nhỏ.
Chính anh mới là kẻ đẹp đẽ ở đây, một vẻ đẹp siêu thực, mê hoặc lòng người.
"Em mừng là anh thích chiếc váy này" tôi cố gắng nói.
"Nói cho tôi biết, em có thể yêu tôi không?"
Anh bất ngờ hỏi, gần như không hề liên quan đến câu nói của tôi.
"Tất nhiên rồi," tôi bật cười, không chắc đâu mới là câu trả lời anh muốn nghe.
Nhưng cách anh ấy hỏi thật kỳ lạ, đến mức tôi chẳng thể phủ nhận.
Tôi đã yêu kẻ sát hại cha mẹ mình—vậy thì tôi cho rằng mình có thể yêu bất kỳ ai.
Tôi muốn yêu anh ấy.
"Tôi tự hỏi," anh ấy nói, giọng trầm ngâm.
"Em sẽ làm gì vì tôi?"
"Em không hiểu ý anh," Người đàn ông đứng trước mặt tôi lúc này, với đôi mắt sắc như đá lửa, không giống với Locke đã từng đứng trên mái hiên nhà, dịu dàng thủ thỉ cùng tôi, hay người từng đuổi theo tôi qua những dãy hành lang vang vọng tiếng cười.
Tôi không chắc Locke của lúc này là ai, nhưng anh ta đã khiến tôi hoàn toàn mất phương hướng.
"Em có thể phá bỏ một lời hứa vì tôi không?"
Anh mỉm cười, như thể chỉ đang bông đùa.
"Lời hứa nào?"
Anh xoay tôi vòng quanh mình, khiến đôi giày da ma sát trên mặt đất chặt cứng.
Ở đằng xa, tiếng sáo của người nhạc công bắt đầu vang lên.
"Bất kỳ lời hứa nào," anh nhẹ nhàng nói, dù điều anh đang đòi hỏi chẳng hề nhẹ nhàng chút nào.
"Em đoán là... còn tùy," tôi đáp, bởi vì câu trả lời thật sự, một lời từ chối thẳng thừng, không phải là điều mà bất kỳ ai cũng muốn nghe.
"Em có yêu tôi đủ để chấp nhận từ bỏ tôi không?"
Tôi chắc chắn nét mặt mình đã lộ rõ vẻ bàng hoàng.
Anh ấy nghiêng người sát hơn, hơi thở phả nhẹ lên má tôi.
"Đó chẳng phải là một phép thử của tình yêu sao?"
"E—em không biết," tôi lúng túng đáp.
Tất cả những lời nói này hẳn đang dẫn đến một điều gì đó—hoặc là một lời tỏ tình, hoặc là một lời chối bỏ.
"Em có yêu tôi đủ để khóc vì tôi không?"
Giọng anh thì thầm sát bên cổ tôi.
Hơi thở ấm áp phả lên da khiến từng sợi lông tơ dựng đứng, tôi rùng mình trong một cảm giác kỳ lạ—vừa khao khát, vừa bất an.
"Ý anh là... nếu anh bị tổn thương?"
"Ý tôi là nếu tôi làm tổn thương em."
Da tôi gai lên.
Tôi không thích điều này.
Nhưng ít nhất, lần này tôi biết phải nói gì.
"Nếu anh làm tổn thương em, em sẽ không khóc.
Em sẽ khiến anh đau đớn hơn gấp bội những gì mà anh đã gây ra cho em."
Bước chân anh khựng lại trong khoảnh khắc khi chúng tôi lướt trên sàn.
"Tôi chắc là em sẽ—"
Anh đột ngột im lặng, ánh mắt hướng ra phía sau tôi.
Tôi gần như không thể suy nghĩ.
Mặt tôi nóng bừng.
Tôi không muốn nghe những lời tiếp theo anh sắp nói.
"Đến lúc đổi bạn nhảy rồi," một giọng nói cất lên, trầm thấp và lười biếng không thể nhầm lẫn.
Tôi quay lại và thấy người tệ nhất có thể xuất hiện vào lúc này: Cardan.
"Ồ," hắn nói với Locke.
"Ta có vô tình cướp mất lời thoại của ngươi không?"
Giọng điệu của hắn chẳng mấy thân thiện, và khi tôi nghiền ngẫm những lời hắn nói trong đầu, chúng cũng chẳng mang lại chút an ủi nào.
Locke buông tay, nhường tôi lại cho vị hoàng tử út theo đúng phép tắc trong những tình huống như thế này.
Từ khóe mắt, tôi thoáng thấy Taryn đang nhìn chúng tôi.
Chị ấy đứng bất động, trông lạc lõng giữa buổi vũ hội trong khi những faerie khác vây quanh, cuốn lấy bạn nhảy của họ vào những vòng xoáy chóng mặt.
Tôi tự hỏi liệu Cardan có quấy rầy chị ấy trước khi tìm đến tôi không.
Hắn nắm lấy bàn tay bị thương của tôi.
Hắn mang găng tay đen, làn da ấm áp ngay cả khi cách một lớp lụa mỏng trên ngón tay tôi.
Bộ y phục cũng một màu đen tuyền, với những chiếc lông quạ bao phủ nửa trên của áo kép.
Đôi ủng của hắn có mũi kim loại sắc nhọn một cách quá mức, khiến tôi không thể không ý thức được rằng hắn có thể dễ dàng đá tôi một cách dã man như thế nào trong lúc khiêu vũ.
Trên trán hắn là một chiếc vương miện được làm bằng những cành kim loại đan xen, hơi nghiêng lệch một cách tùy tiện.
Những vệt sơn bạc sẫm quệt qua gò má, và những đường kẻ đen kéo dài theo hàng mi.
Bên mắt trái, nét vẽ đã bị lem nhẹ, như thể hắn đã quên mất lớp trang điểm rồi vô tình quệt tay vào.
"Anh muốn gì?"
Tôi cất lời, cố gắng ép từng chữ thoát ra khỏi miệng.
Tâm trí tôi vẫn còn mắc kẹt với Locke, vẫn chưa thoát khỏi dư âm của những lời anh nói và cả những điều anh không nói.
"Cứ làm đi.
Tiếp tục lăng mạ tôi ấy."
Cardan nhướng mày, khóe môi nhếch lên nụ cười tàn nhẫn quen thuộc.
"Ta không nghe lệnh từ phàm nhân."
"Vậy anh định nói điều gì đó tử tế sao?
Tôi không nghĩ vậy.
Người faerie đâu thể nói dối."
Tôi muốn tức giận, nhưng thứ tôi cảm thấy lúc này lại chỉ là sự biết ơn.
Má tôi không còn nóng bừng, mắt cũng không còn cay xè.
Tôi đã sẵn sàng đối đầu và điều đó tốt hơn nhiều.
Dù chắc chắn đó không phải là ý định ban đầu của hắn, nhưng việc kéo tôi ra khỏi Locke lại vô tình trở thành một ân huệ lớn lao.
Bàn tay hắn trượt xuống thấp hơn trên hông tôi.
Tôi nheo mắt nhìn hắn đầy cảnh giác.
"Ngươi thực sự căm ghét ta đến vậy sao?"
Hắn hỏi, nét cười chỉ càng sâu thêm.
"Gần bằng anh ghét tôi vậy," tôi đáp, trong đầu hiện lên hình ảnh trang giấy viết tên tôi chằng chịt đến rách nát.
Nghĩ đến ánh mắt hắn dành cho tôi khi say khướt trong mê cung.
Nghĩ đến cả cách hắn đang nhìn tôi ngay lúc này.
Hắn buông tay tôi ra.
"Hẹn gặp lại vào lần giao đấu tiếp theo," hắn nói, cúi chào theo một kiểu cách mà tôi thấy không có gì khác ngoài sự chế nhạo.
Tôi dõi theo bóng lưng hắn loạng choạng di chuyển qua đám đông, không chắc mình phải hiểu thế nào về cuộc trò chuyện này.
*****
Chuông ngân vang, báo hiệu buổi lễ sắp bắt đầu.
Tiếng đàn violin và đàn hạc dần lặng đi.
Trong khoảnh khắc, cả ngọn đồi chìm vào tĩnh lặng như đang lắng nghe, rồi đám đông bắt đầu di chuyển về vị trí của mình.
Tôi len lỏi về phía trước, nơi những quý tộc của triều đình Đức Vua Tối Cao đang tập hợp.
Nơi gia đình tôi sẽ đứng.
Oriana đã ở đó, bên cạnh một trong những hiệp sĩ xuất sắc nhất của Madoc, khuôn mặt miễn cưỡng trông như thể bà ấy ước mình có thể ở bất cứ nơi nào khác thay vì chỗ này.
Oak đã được tháo khỏi sợi dây bạc trói buộc, giờ đang ngồi vắt vẻo trên vai Taryn.
Chị ấy thì thầm điều gì đó với Locke, và anh ấy bật cười.
Tôi khựng lại.
Dòng người xung quanh vẫn cuồn cuộn chuyển động, nhưng tôi thì đứng sững như thể bị đóng chặt vào mặt đất.
Taryn nghiêng người, nhẹ nhàng vén một lọn tóc lòa xòa sau tai Locke.
Một cử chỉ nhỏ bé, nhưng chất chứa quá nhiều điều.
Tôi cố thuyết phục bản thân rằng nó chẳng có ý nghĩa gì cả.
Nhưng sau cuộc trò chuyện kỳ lạ giữa tôi và Locke, tôi không thể tự lừa dối chính mình nữa.
Taryn đã có người thương, một người tối nay sẽ cầu hôn chị.
Và chị ấy biết rõ giữa Locke và tôi... có gì đó.
Em có yêu tôi đủ để chấp nhận từ bỏ tôi không?
Đó chẳng phải là một phép thử của tình yêu sao?
Vivienne bước ra từ đám đông, đôi mắt mèo của chị sáng rực, mái tóc buông lơi quanh gương mặt.
Chị ấy bế bổng Oak lên, xoay thằng bé vòng vòng trong không trung cho đến khi cả hai ngã nhào xuống nền đất giữa những lớp váy tung bay của chị.
Lẽ ra tôi nên bước tới chỗ họ, nhưng tôi đã không làm vậy.
Tôi chưa thể đối diện với Taryn, nhất là khi trong đầu tôi vẫn còn quẩn quanh ý nghĩ phản bội này.
Thay vào đó, tôi đứng lùi lại, lặng lẽ quan sát gia đình hoàng gia tề tựu trên bệ đài.
Đức Vua Tối Cao an tọa trên ngai vàng đan từ những nhành cây, chiếc vương miện nặng nề đặt trên đầu.
Đôi mắt đồng hun sắc sảo, ẩn sâu trong gương mặt già nua hằn rõ những nếp nhăn, khiến ông trông như một con cú già khôn ngoan đang lặng lẽ quan sát.
Bên cạnh ông, Hoàng tử Dain ngồi trên một chiếc ghế gỗ đơn sơ, y phục trắng tinh, tay chân để trần.
Phía sau là phần còn lại của hoàng tộc —Balekin và Elowyn, Rhyia và Caelia.
Ngay cả Taniot, mẹ của Hoàng tử Dain cũng có mặt, khoác trên mình bộ đồ dát vàng lấp lánh.
Người duy nhất vắng mặt là Cardan.
Đức Vua Tối Cao Eldred đứng dậy, và cả ngọn đồi lập tức lặng ngắt như tờ.
"Triều đại của ta đã kéo dài qua bao năm tháng, nhưng hôm nay, ta xin từ biệt các ngươi."
Giọng ông vang vọng khắp không gian, mạnh mẽ mà trầm lắng.
Hiếm khi nào ông cất lời trước một hội chúng đông đảo như vậy, và tôi chợt nhận ra sự tương phản giữa uy quyền trong giọng nói và vẻ ngoài gầy yếu của một bậc quân vương.
"Khi lần đầu tiên ta nghe thấy tiếng gọi của Miền Đất Hứa, ta đã nghĩ rằng nó rồi cũng sẽ qua đi như một giấc mộng.
Nhưng giờ đây, ta không thể kháng cự lại được nữa.
Hôm nay, ta không còn là vương giả, mà chỉ là một kẻ lữ hành."
Mặc dù ai nấy đều biết đây chính là lý do chúng tôi tụ họp hôm nay, vẫn có những tiếng kêu than vang lên khắp nơi.
Một tinh linh bắt đầu khóc thút thít trong mái tóc xù xì của một phooka đầu dê.
Thi Nhân và Tổng Quản của triều đình, Val Moren, bước ra từ bên cạnh bệ đài.
Ông ta gầy gò, lưng hơi còng, mái tóc dài lộn xộn vướng đầy cành khô, một con quạ cháy sém đậu hờ hững trên vai.
Tay ông bám chặt lấy cây trượng bằng gỗ nhẵn, phần ngọn của nó đang đâm chồi như thể vẫn còn sự sống.
Người ta đồn rằng thuở thiếu thời, ông từng bị mê hoặc mà rời bỏ cõi người để trở thành tình nhân của Eldred.
Tôi tự hỏi rằng giờ đây, khi không còn nhà vua nữa, ông sẽ làm gì?
"Chúng thần không nỡ để ngài ra đi, thưa bệ hạ," Val Moren cất giọng, và những lời ấy vang lên với một dư âm đặc biệt, vừa ngọt ngào vừa nhuốm một nỗi tiếc thương da diết.
Eldred chắp hai bàn tay lại, và ngai vàng làm từ cành cây bắt đầu rung chuyển, những chồi non xanh mướt vươn lên xoắn xuýt trong không trung, lá bung nở, những nụ hoa dọc theo thân cành đồng loạt nở rộ.
Trên trần nhà, những rễ cây bắt đầu vươn dài, trườn bò ngoằn ngoèo như những sợi dây leo, lan rộng khắp bề mặt của ngọn đồi.
Trong không khí dậy lên một mùi hương dịu nhẹ tựa như làn gió mùa hạ, nặng trĩu lời hứa của những trái táo chín.
"Kẻ khác sẽ thay ta đứng ở đây.
Ta cầu xin các ngươi, hãy để ta ra đi."
Đám đông faerie đồng thanh cất giọng, khiến tôi không khỏi ngạc nhiên.
"Chúng thần giải thoát cho ngài."
Lời tuyên thệ của họ vang vọng khắp không gian.
Đức Vua Tối Cao buông chiếc áo choàng nặng trĩu khỏi đôi vai, để nó rơi xuống nền đá, biến thành đống nhàu nhĩ đính đầy ngọc ngà châu báu.
Ngài từ tốn nhấc chiếc vương miện kết từ lá sồi khỏi đầu mình.
Ngay lập tức, dáng vẻ ngài như trở nên thẳng thớm hơn, trong ánh mắt lóe lên một sự háo hức lạ lùng.
Eldred đã trị vì Elfhame lâu hơn cả ký ức của nhiều faerie nơi đây.
Trong mắt tôi, ngài ấy luôn là một vị vua cổ xưa và già nua.
Thế nhưng giờ đây, theo từng lớp quyền lực được trút bỏ, dương như những dấu vết năm tháng cũng dần rơi khỏi người ngài.
"Ngài sẽ truyền ngôi cho ai, để trở thành Đức Vua Cao Tối của chúng thần?"
Val Moren cất tiếng hỏi.
"Đứa con thứ ba của ta, Dain."
Eldred đáp.
"Hãy bước lên nào, con trai."
Hoàng tử Dain chậm rãi đứng dậy từ chiếc ghế gỗ khiêm nhường.
Mẹ của ngài nhẹ nhàng gỡ bỏ tấm vải trắng phủ trên người ngài, để lộ thân thể trần trụi.
Tôi chớp mắt.
Tôi đã quen với sự phóng túng ở vùng đất Faerie này, nhưng chưa từng thấy điều đó giữa hoàng tộc.
Đứng cạnh các thành viên hoàng gia khác trong những bộ lễ phục gấm vóc xa hoa, lộng lẫy, Dain trông mong manh đến lạ thường.
Tôi tự hỏi liệu ngài ấy có đang cảm thấy lạnh không.
Nhìn xuống bàn tay bị thương đang đau nhức của mình, tôi thầm mong là có.
"Ngài có chấp nhận không?"
Val Moren hỏi.
Con quạ đen đậu trên vai ông vỗ cánh mạnh mẽ, khuấy động trong không khí.
Tôi không chắc đó có phải là một phần của nghi lễ hay không.
"Ta sẽ gánh vác cả trọng trách lẫn vinh quang của vương miện."
Dain đáp với giọng trầm tĩnh.
Và ngay khoảnh khắc đó, sự trần trụi của ngài ấy không còn là dấu hiệu của sự mong manh nữa, mà trở thành biểu tượng của quyền uy.
"Ta sẽ nhận lấy nó."
"Tiên tộc Hắc Ám, đoàn tùy tùng của màn đêm, hãy bước tới và ban phước cho hoàng tử của các ngươi," Val Moren cất tiếng.
Một người lùn lực lưỡng chậm rãi tiến lên bệ đài.
Toàn thân bà ta phủ kín lớp lông vàng dày cộm, đôi tay dài đến mức có thể chạm đất nếu không được gập lại.
Bà ta trông vô cùng cường tráng, đủ để có thể bẻ gãy Hoàng tử Dain chỉ bằng một cái siết nhẹ.
Quanh eo bà là một chiếc váy làm từ nhiều mảnh da thú chắp vá.
Trong bàn tay to lớn của mình, bà cầm thứ gì đó trông giống như một lọ mực.
Bà ta vẽ lên cánh tay trái của Dain những đường xoắn dài bằng máu đông đặc quánh, tiếp tục kéo dọc qua bụng rồi xuống chân trái.
Hoàng tử không hề nao núng.
Khi hoàn tất, bà ta lùi lại một bước, ngắm nhìn tác phẩm rùng rợn của mình rồi cúi đầu nhẹ trước Eldred.
"Tiên tộc Ánh Sáng, thần dân của chạng vạng, hãy tiến lên và ban phước cho hoàng tử của các ngươi," Val Moren tiếp tục.
Một cậu bé nhỏ nhắn, khoác trên mình lớp vỏ bạch dương mỏng manh bước lên bục.
Mái tóc rối bù của cậu vểnh lên theo những góc kỳ lạ.
Trên lưng cậu là đôi cánh nhỏ màu xanh nhạt.
Khi cậu ban phước cho phía còn lại của Dain, những vệt phấn hoa vàng rực như bơ được quét thành từng dải dày trên làn da ngài.
"Tiên hoang dã, những kẻ ẩn mình, hãy tiến lên và ban phước cho hoàng tử của các ngươi".
Lần này, một gia tinh bước lên, khoác trên mình bộ vest nhỏ gọn được may vá cẩn thận đến từng đường kim mũi chỉ.
Hắn mang theo một nắm bùn và nhẹ nhàng bôi nó lên giữa ngực Hoàng tử Dain, ngay phía trên trái tim.
Giữa đám đông, cuối cùng tôi cũng tìm thấy Cardan.
Hắn đứng loạng choạng, tay cầm một túi rượu, rõ ràng đã uống đến mức say mèm.
Khi nhớ lại vệt sơn bạc nhòe trên mặt hắn và cái cách bàn tay hắn lướt qua eo tôi lúc trước, tôi đoán rằng hắn đã bắt đầu chuếnh choáng từ lúc đó.
Một sự hả hê cay độc trào dâng trong tôi khi nhận ra hắn không đứng cùng với hoàng tộc vào thời khắc quan trọng nhất của triều đình suốt hàng thế kỷ qua.
Hắn chắc chắn sẽ gặp rắc rối to.
"Ai sẽ khoác y phục cho ngài?"
Val Moren cất giọng hỏi.
Lần lượt, từng người chị em của Dain, rồi đến mẹ ngài, mang đến cho ngài một chiếc áo chẽn và quần trắng làm từ da, một chiếc cổ áo bằng vàng và đôi ủng cao bằng da dê non.
Giờ đây, ngài trông chẳng khác nào một vị vua bước ra từ những trang truyện cổ tích, một vị quân vương khôn ngoan và công minh.
Tôi tưởng tượng Ghost đang ẩn mình trên những thanh xà ngang, và Roach với chiếc mặt nạ, lặng lẽ dõi theo đầy kiêu hãnh.
Tôi cũng cảm thấy niềm tự hào đó, vì tôi đã thề trung thành với ngài.
Nhưng tôi không thể quên những lời mà ngài ấy đã nói với tôi: Ngươi là người của ta, Jude Duarte.
Tôi chạm bàn tay bị thương vào chuôi thanh kiếm bạc, thanh kiếm mà cha tôi đã rèn nên.
Sau đêm nay, tôi sẽ trở thành gián điệp của Đức Vua Tối Cao, một thành viên thực thụ của triều đình ngài.
Tôi sẽ lừa dối kẻ thù của ngài, và nếu lời dối trá không đủ, tôi sẽ tìm cách làm ra điều tồi tệ hơn.
Và nếu ngài phản bội tôi, tôi cũng sẽ tìm ra cách để đối phó.
Val Moren giáng mạnh cây gậy xuống đất, tạo ra một rung chấn vọng lên tận chân răng tôi.
"Ai sẽ là người trao vương miện cho ngài?"
Eldred mang vẻ mặt đầy kiêu hãnh.
Chiếc vương miện lấp lánh trong đôi tay gầy guộc của ông phát ra hào quang như thể ánh dương đang tỏa ra từ chính lớp kim loại ấy.
"Ta sẽ làm điều đó."
Các vệ binh bắt đầu thay đổi vị trí một cách tinh vi, có lẽ để chuẩn bị hộ tống Eldred rời khỏi cung điện.
Ở rìa đám đông, số lượng hiệp sĩ đã nhiều hơn hẳn so với lúc buổi lễ bắt đầu.
Đức Vua Tối Cao cất tiếng.
"Đến đây, Dain.
Quỳ trước mặt ta."
Vị Hoàng Tử lặng lẽ cúi mình trước ngài ấy và toàn thể triều thần.
Ánh mắt tôi lướt nhanh về phía Taryn, chị ấy vẫn đứng bên cạnh Locke.
Oriana vòng tay bảo vệ quanh Oak, trong khi một trong những tướng lĩnh của Madoc cúi xuống thì thầm với bà.
Hắn ra hiệu về phía một cánh cửa, Oriana nói gì đó với Vivi rồi bắt đầu bước đi.
Taryn và Locke cũng nối gót theo sau.
Tôi nghiến chặt răng, bắt đầu len lỏi qua đám đông tiến về phía họ.
Tôi không muốn làm mất mặt bản thân như Cardan, bằng cách không có mặt ở nơi đáng lẽ mình phải ở.
Giọng nói của Val Moren vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
"Vậy còn các ngươi, thần dân của Elfhame, có chấp nhận Hoàng tử Dain làm Đức Vua Tối Cao của mình hay không?"
Tiếng hô đồng loạt vang lên từ đám đông, hòa quyện giữa giọng nói ríu rít và những tiếng gầm dội: "Chúng thần chấp nhận!"
Ánh mắt tôi lướt qua hàng hiệp sĩ bao quanh bệ đài.
Ở một cuộc đời khác, có lẽ tôi đã là một trong số họ.
Nhưng khi dừng lại để quan sát kỹ hơn, tôi chợt nhận ra những gương mặt quen thuộc, đó là những tướng lĩnh giỏi nhất của Madoc, những chiến binh vô cùng trung thành.
Họ không mặc quân phục thường thấy.
Bên ngoài bộ giáp sáng loáng, họ khoác lên mình phù hiệu của nhà Greenbriar.
Có lẽ Madoc chỉ đang cẩn trọng, chỉ đơn thuần sắp xếp những người xuất sắc nhất của mình vào vị trí quan trọng.
Nhưng tên sứ giả mà tôi từng giết—kẻ đã để lại lá thư đầy thách thức—cũng là người của Madoc.
Và giờ đây, Oriana, Oak, cùng hai người chị của tôi đều đã biến mất.
Họ được một trong những tướng lĩnh của Madoc hộ tống rời khỏi ngọn đồi, ngay khi bệ đài bắt đầu được canh gác nghiêm ngặt hơn.
Ta đã có một kế hoạch để bảo đảm tương lai của chúng ta.
Tôi cần tìm Roach.
Tôi cần tìm Ghost.
Tôi cần báo cho họ biết rằng có điều gì đó không ổn.
Một chiến lược gia lão luyện sẽ luôn chờ đợi thời cơ thích hợp.
Tôi len lỏi qua một nhóm bộ ba yêu tinh, một tên troll và một trong số những tiên Still.
Một con spriggan gầm gừ khi tôi lướt qua, nhưng tôi chẳng bận tâm.
Buổi lễ đăng quang sắp kết thúc.
Và tôi thấy những chiếc cốc và vại rượu đang được rót đầy trở lại.
Trên bục cao, Balekin đã rời khỏi vị trí của mình bên cạnh các hoàng tử và công chúa khác.
Thoạt đầu, tôi tưởng đó chỉ là một phần của nghi lễ—cho đến khi hắn rút ra một thanh kiếm dài và mảnh, thứ vũ khí tôi đã từng nhìn thấy trong trận đấu tập kinh khủng giữa hắn và Cardan.
Tôi khựng lại.
"Anh trai," Hoàng tử Dain cất giọng cảnh cáo.
"Ta sẽ không chấp nhận ngươi," Balekin tuyên bố.
"Ta đến đây để giành lại vương miện."
Xung quanh bệ đài, tôi thấy các hiệp sĩ đồng loạt rút kiếm.
Nhưng Elowyn, Eldred và những người còn lại—cả Val Moren, Taniot lẫn Rhyia—không ai có vũ khí trong tay.
Chỉ có Caelia rút ra một con dao từ trong áo, nhưng lưỡi dao quá nhỏ để có thể làm nên chuyện.
Tôi muốn rút thanh kiếm của mình ra, nhưng đám đông quá chật chội khiến tôi không thể nào cử động nổi.
"Balekin," Eldred cất giọng nghiêm nghị.
"Con à.
Cung Điện Tối Cao không thể giống như những vương triều thấp hơn.
Chúng ta không truyền ngôi theo thứ tự huyết thống.
Một trận đấu với em trai con cũng sẽ không khiến ta trao vương miện lên đầu một kẻ không xứng đáng.
Hãy chấp nhận lựa chọn của ta.
Đừng tự làm nhục mình trước toàn thể Faerie."
"Đây chỉ nên là chuyện giữa hai ta," Balekin nói với Dain, chằng buồn đoái hoài đến lời của cha mình.
"Hiện giờ không còn ai là Đức Vua Tối Cao.
Chỉ còn lại ta, ngươi, và một vương miện."
"Ta không cần phải đấu với ngươi," Dain nói, đưa tay chỉ về phía các hiệp sĩ đang tập trung dày đặc quanh bệ đài, chực chờ một mệnh lệnh.
Madoc cũng ở trong số đó, nhưng tôi đứng quá xa để có thể nhìn rõ.
"Và ngươi thậm chí còn chẳng xứng đáng để ta bận tâm đến mức đó."
"Vậy thì hãy để điều này cắn rứt lương tâm ngươi suốt đời."
Balekin bước hai bước về phía trước rồi vung tay.
Hắn không thèm nhìn theo hướng đường kiếm đi qua, nhưng lưỡi gươm của hắn đã xuyên thẳng vào cổ họng Elowyn.
Ai đó hét lên, rồi tất cả đám đông cùng gào thét.
Trong khoảnh khắc đầu tiên, vết thương chỉ là một vệt tối loang lổ hằn trên làn da cô ấy.
Rồi máu tuôn ra, ồ ạt như một dòng suối đỏ thẫm.
Elowyn loạng choạng rồi ngã gục xuống.
Chiếc váy dát vàng lộng lẫy, những viên đá quý lấp lánh chìm dần trong sắc đỏ của máu.
Đó chỉ là một cú vung kiếm nhẹ nhàng, gần như hờ hững của Balekin.
Eldred đưa tay lên.
Tôi nghĩ ông định triệu hồi thứ ma thuật đã khiến rễ cây vươn dài, khiến những nhánh cây trên ngai vàng đâm chồi và nở rộ.
Nhưng quyền năng đó đã biến mất—ông đã từ bỏ nó cùng với vương quốc của mình.
Thay vào đó, những bông hoa vừa mới chớm nở trên ngai bắt đầu úa tàn, cánh hoa chuyển sang màu nâu và héo rũ.
Con quạ đậu trên vai Val Moren vỗ cánh bay vút lên, cất tiếng kêu quang quác khàn đục khi lao về phía những chùm rễ buông lơi từ mái vòm của ngọn đồi.
"Lính đâu," Dain cất giọng nói mang theo quyền uy tuyệt đối.
Nhưng không có một hiệp sĩ nào tiến về phía bệ đài.
Thay vào đó, họ đồng loạt xoay người, quay lưng về phía hoàng tộc, lưỡi kiếm chĩa thẳng vào đám đông.
Họ đang để chuyện này xảy ra.
Họ đang để Balekin tiến hành cuộc đảo chính.
Nhưng tôi không thể tin rằng đây là kế hoạch của Madoc.
Không thể nào.
Dain là bạn của ông.
Dain đã từng sát cánh bên ông trong các trận chiến vào sinh ra tử.
Và một khi Dain lên ngôi, ngài ấy sẽ ban thưởng cho Madoc xứng đáng.
Đám đông cuộn trào, cuốn tôi theo dòng người hỗn loạn.
Mọi người xô đẩy, kẻ lao về phía trước, kẻ hoảng loạn tháo chạy khỏi khung cảnh đẫm máu kinh hoàng.
Tôi thấy vị vua tóc muối tiêu của cung điện Termites đang cố gắng lội ngược dòng người, lao về phía cuộc giao tranh, nhưng chính các hiệp sĩ của hắn đã chặn đường, ngăn không cho hắn tiến lên.
Gia đình tôi đã biến mất.
Tôi đảo mắt tìm Cardan, nhưng hắn cũng đã lẫn vào biển người hỗn loạn.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh.
Caelia lao đến bên Đức Vua Tối Cao, tay chỉ có một con dao nhỏ—quá ngắn để trở thành vũ khí thực sự nhưng cô ấy vẫn dũng cảm siết chặt nó trong tay.
Taniot quỳ sụp xuống bên thi thể Elowyn, cố gắng cầm máu bằng chính tà váy của mình.
"Giờ thì người nói gì đây, thưa cha?"
Balekin gằn giọng.
"Còn ngươi thì sao, em trai?"
Từ trong bóng tối, hai mũi tên lao ra, cắm phập vào sườn Balekin.
Hắn loạng choạng bước về phía trước.
Lớp vải trên áo choàng bị xé rách, để lộ ánh kim loại bên dưới.
Là áo giáp.
Tôi lập tức quét mắt tìm Ghost trên những thanh xà ngang.
Tôi là cánh tay của hoàng tử, cũng như ngài ấy chính là chủ nhân của tôi.
Bổn phận của tôi là phải đến được chỗ Dain.
Tôi lại lao về phía trước.
Trong đầu tôi, một viễn cảnh rõ ràng được vẽ lên, như một câu chuyện tôi đang tự kể cho chính mình, một dòng chảy sáng tỏ đối lập hoàn toàn với cơn hỗn loạn xung quanh.
Bằng cách nào đó, tôi sẽ đến được chỗ hoàng tử và bảo vệ ngài ấy khỏi sự phản bội của Balekin, cầm cự cho đến khi những cận vệ trung thành kịp thời tiếp ứng.
Tôi sẽ là người hùng, người dám đứng giữa kẻ phản bội và vị vua của mình.
Nhưng Madoc đã đến đó trước tôi.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi cảm thấy nhẹ nhõm.
Lòng trung thành của các tướng lĩnh có thể bị mua chuộc, nhưng Madoc thì sẽ không bao giờ—
Lưỡi kiếm sắc bén đâm thẳng vào ngực Dain.
Cú đâm của Madoc mạnh đến mức mũi kiếm xuyên ra tận phía sau.
Ông ấy kéo lưỡi kiếm lên, rạch ngang qua lồng ngực vị hoàng tử, xuyên qua xương sườn, chạm đến trái tim.
Tôi khựng lại, để mặc dòng người xô đẩy qua mình.
Người tôi cứng đờ như đá.
Trong tầm mắt tôi lóe lên màu trắng của xương, lộ ra sắc đỏ ướt đẫm của cơ thịt bị xé toạc.
Hoàng tử Dain—người gần như đã trở thành Đức Vua Tối Cao—ngã xuống trên tấm áo choàng đỏ rực kết đầy đá quý của hoàng gia.
Máu của ngài hòa lẫn vào ánh sáng của những viên đá lấp lánh.
"Một lũ phản nghịch" Eldred thì thầm, nhưng trong không gian rộng lớn này, giọng nói của ông lại như vang vọng khắp đại sảnh, dội lại trong từng phiến đá, từng nhánh rễ đang vươn dài từ trần nhà.
Madoc khựng lại một thoáng, rồi siết chặt quai hàm như thể ông đang thực hiện một nhiệm vụ nghiệt ngã nào đó mà bản thân chẳng thể né tránh.
Giờ đây, ông ấy đã đội lên đầu chiếc mũ đỏ—chiếc mũ mà tôi từng thấy thò ra từ túi áo, chiếc mũ mà tôi từng dành hàng giờ để ngắm nhìn trong lồng kính.
Đêm nay, chiếc mũ ấy sẽ được ông làm mới.
Sẽ có những vệt máu mới thấm loang lổ lên lớp vải.
Nhưng tôi không tin rằng ông ấy làm điều này theo mệnh lệnh của bất kỳ ai.
Hẳn là Madoc đã liên minh với Balekin, đánh lạc hướng gián điệp của Dain.
Sắp đặt các tướng lĩnh trung thành của mình vào những vị trí quan trọng, cô lập hoàng gia khỏi bất kỳ ai có thể đứng ra giúp đỡ.
Xúi giục Balekin ra tay vào thời điểm không ai ngờ tới.
Thậm chí còn tính toán được rằng cách duy nhất để không kích hoạt lời nguyền chết chóc của vương miện là ra tay khi nó chưa thuộc về ai.
Với những gì tôi biết về Madoc, tôi chắc chắn đây chính là kế hoạch do ông ta dày công sắp đặt.
Ông ấy đã phản bội Eldred, và Dain cũng đã chết, mang theo tất cả hy vọng, kế hoạch của tôi tan thành tro bụi.
Lễ đăng quang là thời khắc mà mọi điều đều có thể xảy ra.
Balekin trông vô cùng thỏa mãn, vẻ đắc thắng hiện rõ trên gương mặt.
"Đưa vương miện cho ta."
Eldred buông tay để nó rơi xuống, lăn vài vòng trên sàn.
"Tự mình nhặt lấy đi, nếu ngươi khao khát nó đến vậy."
Caelia phát ra một tiếng khóc thảm thiết.
Rhyia như chết lặng, ánh mắt kinh hoàng hướng về phía đám đông.
Val Moren đứng bên cạnh Eldred, gương mặt thanh tú của một thi nhân giờ đây tái nhợt không còn chút huyết sắc.
Với những hiệp sĩ vây chặt xung quanh, bệ đài chẳng khác nào một sân khấu bi kịch, nơi tất cả những kẻ có mặt đều chỉ là diễn viên bị số phận buộc phải đi đến một kết cục đẫm máu không thể đổi thay.
Bàn tay Madoc giờ đây đã nhuốm đỏ.
Tôi không thể nào rời mắt khỏi đôi găng tay đã thấm đẫm máu ấy.
Balekin nâng lên chiếc Vương Miện Tối Cao.
Những mảnh lá sồi bằng vàng lấp lánh dưới ánh nến, phản chiếu thứ ánh sáng chập chờn, huyễn hoặc.
"Cha đã chần chừ quá lâu trong việc rời bỏ ngai vàng.
Người đã trở nên yếu đuối.
Người để mặc bọn phản bội cai trị những lãnh địa nhỏ bé của mình, để các vương triều thấp hơn ngang nhiên lộng hành mà không ai kiểm soát và để bọn dã yêu tự do tung hoành.
Dain cũng chẳng khá hơn, một kẻ hèn nhát luôn lẩn trốn đằng sau những mưu mô.
Nhưng ta thì không, ta không sợ nhuốm máu."
Eldred không nói gì.
Ông không hề đưa tay về phía vương miện hay tìm kiếm bất kỳ vũ khí nào.
Ông chỉ đứng đó lặng lẽ chờ đợi.
Balekin ra lệnh cho một hiệp sĩ mang Taniot đến.
Một nữ chiến binh Redcap trong bộ giáp tiến lên bục, tóm lấy vị phi tần đang giãy giụa.
Taniot vùng vẫy, đầu bà quăng mạnh sang hai bên, cặp sừng đen dài cứa sâu vào vai hiệp sĩ Redcap.
Nhưng điều đó chẳng còn quan trọng.
Chẳng còn gì quan trọng nữa.
Số lượng lính của Balekin quá đông.
Hai hiệp sĩ khác tiến lên.
Và thế là sự chống cự chấm dứt.
Balekin đứng thẳng trước mặt cha mình.
"Hãy tuyên bố ta là Đức Vua Tối Cao, đội vương miện lên đầu ta, và người có thể rời khỏi nơi này, tự do và bình an vô sự.
Các em gái của ta sẽ được bảo vệ.
Phi tần của người cũng sẽ được sống.
Bằng không, ta sẽ giết Taniot.
Ta sẽ giết bà ta ngay tại đây, trước mặt tất cả.
Và mọi người sẽ biết rằng chính người đã để điều đó xảy ra."
Tôi dõi mắt về phía Madoc, nhưng ông ta chỉ đứng trên bậc thềm, thấp giọng trao đổi cùng một trong những tướng lĩnh của mình—một gã yêu tinh khổng lồ đã từng ngồi chung bàn ăn với chúng tôi, từng trêu đùa Oak và làm thằng bé bật cười.
Lúc ấy tôi cũng cười.
Nhưng giờ đây, tay tôi chỉ biết run rẩy, cả cơ thể cũng đang run lên bần bật.
"Balekin, ngươi là con cả, nhưng dù có đổ bao nhiêu máu đi chăng nữa, ngươi cũng sẽ không bao giờ cai trị được Elfhame."
Eldred cất giọng.
"Ngươi không xứng đáng với vương miện này."
Tôi nhắm mắt lại, và trong đầu vang vọng lời Oriana từng nói với tôi: Trở thành tình nhân của một vị vua chưa bao giờ là điều dễ dàng.
Đó là chấp nhận trở thành một con tốt thí trên bàn cờ quyền lực.
Taniot đón nhận cái chết của mình một cách thanh tao đến kỳ lạ.
Bà ấy vẫn đứng đó, dáng vẻ vừa uy nghiêm, vừa nhuốm màu bi kịch, như thể bà đã trở thành một phần của những khúc ballad tang thương.
Những ngón tay bà đan chặt vào nhau.
Không một tiếng kêu than khi lưỡi kiếm của hiệp sĩ Redcap—kẻ có bờ vai bị sừng bà cứa rách—vung xuống một nhát chém dứt khoát, tàn nhẫn.
Chiếc đầu mang cặp sừng đen của Taniot lăn lóc trên nền đá, chỉ dừng lại khi chạm vào thi thể lạnh lẽo của Dain.
Tôi cảm nhận được có gì đó ươn ướt trên mặt mình.
Như những giọt mưa rơi xuống.
Có vô số kẻ trong cõi Faerie này coi việc giết chóc là thú vui, và còn nhiều kẻ khác lại mê đắm những màn trình diễn đẫm máu.
Một cơn cuồng loạn ngây ngất dường như đang tràn qua đám đông, một cơn đói khát được chứng kiến thêm những cảnh tượng tàn sát đẫm máu hơn nữa.
Tôi sợ rằng bọn họ sẽ không bao giờ cảm thấy thỏa mãn.
Hai hiệp sĩ khác bắt lấy Eldred.
"Ta sẽ không hỏi lại lần nữa."
Balekin cất giọng.
Nhưng Eldred chỉ bật cười.
Ông vẫn cười ngay cả khi lưỡi kiếm của Balekin đâm xuyên qua người ông.
Ông không ngã xuống như những kẻ khác.
Thay vì máu tuôn trào từ vết thương, những con bướm đêm đỏ thẫm ào ạt bay ra, tràn ngập khắp không gian.
Chúng lao ra khỏi cơ thể ông nhanh đến mức chỉ trong chớp mắt, thân xác của Đức Vua Tối Cao đã tan biến, chỉ còn lại một cơn lốc xoáy những đôi cánh mềm mại, đỏ rực, xoáy cuộn trong không trung.
Nhưng phép thuật nào đã tạo nên chúng cũng không thể kéo dài mãi.
Chúng bắt đầu rơi xuống, từng con một, cho đến khi vương vãi khắp bệ đài như những chiếc lá bị gió cuốn.
Không thể tin được, Đức Vua Tối Cao Eldred đã chết.
Bệ đài giờ đây la liệt toàn là những xác chết và máu.
Val Moren quỳ gục xuống, gương mặt tái nhợt.
"Các em gái yêu quý của ta," Balekin cất giọng, sải bước về phía họ.
Một phần ngạo mạn trong giọng nói hắn đã biến mất, thay vào đó là một sự mềm mỏng ghê rợn.
Hắn nghe giống như một kẻ đang mắc kẹt trong cơn ác mộng kinh hoàng mà hắn nhất quyết không chịu tỉnh dậy.
"Ai trong số các ngươi sẽ đội vương miện cho ta?
Hãy trao vương miện cho ta, và các ngươi sẽ giữ được mạng sống."
Tôi nghĩ đến Madoc, nghĩ đến giọng ông khi nói với mẹ tôi đừng bỏ chạy vào ngày hôm ấy.
Caelia bước lên phía trước, buông con dao nhỏ của mình xuống.
Nàng vận trên người chiếc áo yếm bằng vàng và chân váy xanh thướt tha, mái tóc xõa tự nhiên điểm xuyết bằng một vòng nguyệt quế kết từ những quả mọng.
"Ta sẽ làm điều đó," nàng ấy nói, giọng nhẹ như gió thoảng.
"Thế là đủ rồi.
Ta sẽ phong ngươi làm Đức Vua Tối Cao, dù rằng vết nhơ từ những gì ngươi đã gây ra sẽ mãi mãi bám lấy triều đại này."
Không bao giờ chẳng khác nào mãi mãi, tôi chợt nhớ đến những lời Cardan từng nói rồi ngay lập tức cảm thấy bực bội vì đã để tâm đến hắn vào thời điểm này.
Dù ghê tởm Balekin, dù hiểu rõ triều đại của hắn chỉ có thể là một cơn ác mộng không hồi kết, một phần trong tôi vẫn nhẹ nhõm khi nàng ấy khuất phục.
Ít nhất thì mọi chuyện cũng sẽ kết thúc tại đây.
Một mũi tên lao ra từ bóng tối trên xà nhà—lần này theo một quỹ đạo hoàn toàn khác so với những mũi trước đó.
Nó cắm thẳng vào ngực Caelia.
Đôi mắt nàng mở lớn, bàn tay run rẩy đặt lên trái tim mình, như thể vết thương kia là một điều khiếm nhã cần phải được che giấu.
Rồi đôi mắt ấy trợn ngược, nàng đổ gục xuống mà không thốt ra một lời nào.
Chính Balekin là kẻ đã gầm lên trong cơn tức tối tột độ.
Madoc lập tức ra lệnh cho binh lính của mình, chỉ tay về phía trần nhà.
Một nhóm lính tách khỏi đội hình, lao nhanh lên những bậc cầu thang trong khi vài vệ binh khác dang rộng đôi cánh xanh nhạt, phóng mình vào không trung với lưỡi kiếm sắc lạnh trong tay.
Anh ta đã giết nàng.
Ghost đã giết nàng.
Tôi mù quáng xô đẩy về phía bệ đài, luồn lách qua một bầy sluagh đang tru tréo đòi thêm máu.
Tôi không biết mình định làm gì khi đến đó.
Rhyia cúi xuống nhặt con dao của em gái mình lên, siết chặt nó trong lòng bàn tay run rẩy.
Chiếc váy xanh khiến nàng trông như một cánh chim nhỏ, bị bắt lại ngay trước khi có thể cất cánh bay đi.
Nàng ấy là người bạn duy nhất của Vivi ở vùng đất Faerie này.
"Ngươi thực sự định đấu với ta sao, em gái?"
Balekin cất giọng.
"Ngươi chẳng có kiếm, cũng chẳng có giáp.
Thôi nào, đã quá muộn để làm điều đó rồi."
"Đã quá muộn rồi," nàng nói rồi đưa lưỡi dao lên cổ mình, mũi nhọn áp ngay dưới tai.
"Không!"
Tôi hét lên, nhưng giọng tôi chìm nghỉm giữa tiếng ồn ào của đám đông, giữa tiếng hét giận dữ của Balekin.
Và rồi, vì không thể chịu đựng thêm một cái chết nào nữa, tôi nhắm chặt mắt lại.
Tôi giữ chúng nhắm nghiền ngay cả khi bị đẩy ngã bởi một thứ gì đó nặng nề, lông lá.
Balekin bắt đầu gào lên, ra lệnh tìm Cardan, mang Cardan đến cho hắn.
Và theo phản xạ, mắt tôi lập tức mở to.
Nhưng không có dấu vết nào của Cardan cả.
Chỉ có thân thể quằn quại của Rhyia và thêm một cảnh tượng kinh hoàng nữa.
Những cung thủ có cánh giương cung, nhắm thẳng vào chùm rễ nơi Ghost đang ẩn nấp.
Chỉ một khoảnh khắc sau, anh ta rơi xuống giữa đám đông.
Tôi nín thở, sợ rằng anh đã trúng tên.
Nhưng không—anh ta lăn một vòng, bật dậy rồi lao lên cầu thang với đám lính đuổi sát gót.
Ghost không có cơ hội.
Bọn chúng quá đông và đại sảnh thì chật kín người, chẳng còn chỗ nào để chạy trốn nữa.
Tôi muốn giúp anh ta, muốn lao đến bên anh ta, nhưng tôi bị vây chặt giữa biển người.
Tôi chẳng thể làm gì.
Tôi chẳng thể cứu được ai cả.
Balekin quay sang vị thi nhân kia, chỉ thẳng vào ông ta.
"Ngươi sẽ đội vương miện cho ta.
Hãy đọc lời tuyên thệ của buổi lễ."
"Ta không thể," Val Moren đáp.
"Ta không có huyết thống với ngài, cũng chẳng có quan hệ gì với vương miện."
"Ngươi sẽ làm," Balekin gằn giọng.
"Vâng, thưa bệ hạ," vị thi nhân đáp, giọng run rẩy.
Ông ấy lắp bắp đọc qua loa nghi thức đăng quang khi cả đại sảnh chìm trong im lặng.
Nhưng khi đến phần yêu cầu đám đông chấp nhận Balekin là Tân Đức Vua Tối Cao, không một ai lên tiếng.
Chiếc vương miện kết từ những lá sồi vàng vẫn nằm trong tay Balekin, nhưng chưa đội lên đầu hắn.
Ánh mắt Balekin quét qua khán phòng, và dù biết hắn sẽ không dừng lại trên người mình, tôi vẫn cảm thấy run sợ.
Giọng hắn vang vọng khắp đại sảnh.
"Thề trung thành với ta."
Chúng tôi không đáp lại.
Các quân vương không quỳ gối.
Giới quý tộc giữ im lặng.
Những tiên hoang dã chỉ lặng lẽ quan sát và đánh giá.
Tôi thấy Nữ hoàng Annet của một vương triều hắc ám nằm ở phía cực nam—vương triều Moths— đang ra hiệu cho các cận thần của bà rời khỏi đại sảnh.
Bà ta quay đi với một nụ cười khinh miệt.
"Các ngươi đã thề trung thành với Đức Vua Tối Cao" Balekin gầm lên.
"Và bây giờ, ta chính là vua."
Hắn nhấc vương miện và đặt nó lên đầu mình.
Nhưng ngay sau đó, một tiếng thét đau đớn vang lên, và hắn vội vã hất nó xuống.
Trên trán hắn hằn lên một vết bỏng đỏ rực, in dấu hình của một chiếc vương miện.
"Chúng ta không thề trung thành với nhà vua, mà là với vương miện," một giọng nói vang lên.
Đó là Lãnh chúa Roiben của cung điện Termites.
Hắn đã tiến lên phía trước, đứng đối diện với hàng hiệp sĩ.
Mặc dù có hơn một chục kẻ chắn giữa hắn và Balekin, Roiben vẫn có vẻ hoàn toàn điềm tĩnh, chẳng mảy may lo ngại.
"Ngươi có ba ngày để đội nó lên đầu mình, kẻ sát nhân.
Ba ngày trước khi ta rời khỏi nơi này mà không thề nguyện, không bị ràng buộc bởi bất cứ quyền lực nào, và hoàn toàn không hề ấn tượng.
Và ta chắc chắn rằng mình sẽ không phải là kẻ duy nhất."
Một tràng cười rải rác vang lên, xen lẫn những tiếng thì thầm khi lời nói của hắn lan rộng khắp sảnh.
Căn phòng vẫn chật kín những kẻ đến từ đủ mọi phe phái: những tiên Ánh Sáng lộng lẫy và những tiên Hắc Ám đáng sợ; những sinh vật hoang dã hiếm khi rời khỏi đồi núi, sông ngòi hay gò mộ của chúng; lũ yêu tinh, mụ phù thủy; bọn tiểu tiên và phookas.
Tất cả bọn họ vừa tận mắt chứng kiến gần như toàn bộ hoàng tộc bị tàn sát chỉ trong một đêm.
Tôi tự hỏi sẽ còn bao nhiêu máu phải đổ xuống nếu không có một vị vua mới lên nắm quyền để cai trị bọn họ.
Tôi tự hỏi có kẻ nào đang mong chờ sự hỗn loạn ấy hay không.
Những đốm sáng lập lòe của tinh linh nhỏ bay lượn trong không khí nồng nặc mùi máu tươi.
Bữa tiệc vẫn sẽ tiếp diễn.
Mọi thứ vẫn sẽ tiếp diễn.
Nhưng tôi không chắc liệu bản thân có thể tiếp tục được hay không.