Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hoàn][ĐM/NP] Nhật ký thuần dưỡng chó con

[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
39


Tả Linh Xuyên vẫn lạnh nhạt với cậu như mọi khi, chẳng buồn giải thích lý do mình tới đây.

Sau khi ngồi dậy, Mạnh Triều Nhân cũng không dám nhìn nam sinh nhiều quá.

Đối phương không nói chuyện với cậu thì cậu sẽ chẳng hỏi gì cả.

Cậu đã quen nấp trong bóng tối nhìn trộm những thứ rực rỡ, chỉ cần cảm nhận được một tia sáng le lói cũng có thể làm cậu hò reo nhảy cẫng.

Nhìn trộm, tương tư đơn phương, tự làm mình cảm động, đây chính là cách sống của cậu.

Phá hủy vỏ bọc của cậu, xông vào thế giới tối tăm rách nát của cậu, phơi bày cả người cậu dưới ánh mặt trời sẽ khiến cậu hoảng loạn không biết làm sao.

Cậu rất cảm kích Tề Kha Hàn vì đã thỏa mãn nguyện vọng của mình trên cả mong đợi.

Nhưng cậu không quen bị Tả Linh Xuyên nhìn chằm chằm lâu như vậy, ánh mắt kia hệt như lông vũ quét qua lưng cậu.

Mạnh Triều Nhân xỏ tay vào áo khoác vải bông rộng thùng thình rồi vuốt tóc mái xuống che khuất mắt mình.

Khi hai mắt bị che kín, cậu âm thầm thở phào một hơi, rốt cuộc đã tìm lại được chút cảm giác an toàn.

Cậu không quen Tề Kha Hàn, nhưng đối với cậu Tả Linh Xuyên càng khó gần hơn.

Vì vậy sau khi tỉnh lại cậu cứ mãi nép sau lưng Tề Kha Hàn để ngăn mình đến quá gần Tả Linh Xuyên.

Tề Kha Hàn vui vẻ kéo cậu tới bàn ăn.

Trên bàn đặt cháo hoa mới hâm nóng và mấy món thanh đạm.

Hình như Tề Kha Hàn tưởng cậu bệnh nặng đến nỗi mất khả năng tự chăm sóc mình nên cứ nằng nặc đòi đút cho cậu.

Mạnh Triều Nhân cũng lười từ chối, đành phải ngồi trên ghế đợi hắn đút từng muỗng cháo vào miệng mình.

Đã lâu lắm rồi cậu không được ai chăm sóc như vậy nên cảm giác hơi vi diệu.

Tề Kha Hàn ngẩn người nhìn quai hàm cậu khẽ nhúc nhích khi nhai nuốt, đột nhiên hỏi cậu: "Mùi vị thế nào?"

Mạnh Triều Nhân liếm môi hồi tưởng lại cháo hoa vừa ăn.

Cậu không nghĩ ra được từ nào để hình dung vị cháo nên chỉ có thể nói thật: "Chẳng có vị gì cả."

Tề Kha Hàn khuấy khuấy chỗ cháo còn lại: "À...... cũng đúng nhỉ."

Mạnh Triều Nhân ăn được nửa chén cháo thì Tả Linh Xuyên ngồi cạnh đột nhiên kéo tay cậu sang nhét nhiệt kế vào: "Kẹp dưới nách đi, đợi lát nữa xem nhiệt độ bao nhiêu."

Cậu lúng túng gật đầu rồi kéo áo ra làm theo lời y.

"Hôm qua cậu xóa tớ," chờ Mạnh Triều Nhân kẹp nhiệt kế xong, Tề Kha Hàn đá dép cậu dưới gầm bàn rồi thấp giọng nói, "Mau add tớ lại đi."

Mạnh Triều Nhân đang định gật đầu thì Tả Linh Xuyên bên cạnh lập tức sầm mặt nhéo mạnh cánh tay cậu.

Sau khi bị nhéo đau cậu mới nhớ ra mình đã hứa với Tả Linh Xuyên sau này không tìm Tề Kha Hàn giao dịch nữa.

Nhưng cậu vẫn chưa báo đáp Tề Kha Hàn, người ta đã đưa Tả Linh Xuyên tới đây cho cậu cơ mà.

"Tả, Tả Linh Xuyên, tớ add cậu ấy được không?"

Cậu thì thào hỏi Tả Linh Xuyên để trưng cầu ý kiến đối phương, "Tớ sẽ không nhờ cậu ấy lấy đồ của cậu nữa đâu."

Tả Linh Xuyên nhìn chằm chằm cậu đang cúi thấp đầu rồi bóp mạnh cổ tay cậu hỏi: "Sao lại theo dõi tôi?"

Mạnh Triều Nhân lí nhí trả lời: "Vì thích......"

Tả Linh Xuyên nói: "Vậy cậu còn add cậu ta làm gì nữa?"
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
40


Từ nhỏ đến lớn Tả Linh Xuyên luôn là "con nhà người ta".

Y không thích đùa giỡn và ghét các hội nhóm ồn ào, tính tình kiêu căng.

Y có thể làm bạn với kiểu người như Tề Kha Hàn chủ yếu là vì cha mẹ hai bên rất thân nhau.

Họ ở chung một cư xá, đi học chung đường, thỉnh thoảng tán gẫu vài câu, tặng quà cho nhà đối phương, bao năm nay vẫn luôn duy trì một mối quan hệ hài hòa.

Nhưng có lẽ sự hài hòa này sẽ bị phá vỡ rất nhanh.

"Add tớ đi!"

Tề Kha Hàn thấy vẻ dao động của Mạnh Triều Nhân thì bực bội túm lấy cánh tay còn lại của thiếu niên, "Tớ cố ý trốn học tới chăm cậu còn gì, Mạnh Triều Nhân, cậu không cảm kích tớ chút nào sao?"

Mạnh Triều Nhân do dự: "Nhưng......"

Người ra lệnh chính là Tả Linh Xuyên mà.

Tề Kha Hàn nói: "Cậu ta đâu phải chủ nhân của cậu, cậu nghe lời cậu ta thế làm gì?"

Mạnh Triều Nhân vừa sốt một trận nên đầu óc cực kỳ chậm tiêu, cảm thấy hình như Tề Kha Hàn nói cũng có lý.

Cậu quay sang liếc trộm Tả Linh Xuyên, phát hiện nam sinh đang trừng mình bằng ánh mắt lạnh như băng.

"Tớ còn mua vòng cổ cho cậu, chơi mấy trò kích thích với cậu nữa."

Tề Kha Hàn cúi đầu tới sát Mạnh Triều Nhân tiếp tục thổi gió bên tai, ngón tay vẽ một vòng trên bụng cậu rồi nói, "Chẳng phải cậu thích lắm sao?"

Hắn vừa dứt lời thì Tả Linh Xuyên chợt lên tiếng: "Cậu cũng đâu phải chủ nhân của cậu ấy, sao cậu ấy phải nghe lời cậu chứ?"

Tề Kha Hàn đột ngột đứng phắt dậy xô ghế phát ra một tiếng chói tai, cắn răng nghiến lợi nói: "Trên người cậu ấy có viết tên cậu đâu, dựa vào cái gì tớ không được dùng hả?"

"Tớ đánh dấu rồi."

Tả Linh Xuyên nheo mắt vén tóc dài trên cổ Mạnh Triều Nhân ra để Tề Kha Hàn thấy được vết cắn rõ mồn một cạnh cổ thiếu niên, "Nên giờ là của tớ."

Khi vết thương bị ngón tay hơi lạnh của nam sinh đụng vào, Mạnh Triều Nhân bất giác chớp mắt.

"Theo cách nói của cậu thì tớ đã đánh dấu chỗ phía dưới của cậu ấy từ lâu rồi."

Tề Kha Hàn tức quá hóa cười, cảm thấy hành vi của thằng bạn mình cực kỳ vô sỉ.

Nói xong hắn cúi người cắn một cái vào chỗ thịt mềm trên cổ Mạnh Triều Nhân.

Răng nanh hắn làm chỗ kia bị rách da, trong miệng nếm được vị máu tanh ngai ngái.

Mạnh Triều Nhân hơi đau nhưng cũng không lên tiếng phản đối.

Chờ Tề Kha Hàn nhả miệng ra, cậu mới ngơ ngẩn đưa tay sờ chỗ đau.

"Đừng sờ lung tung."

Tề Kha Hàn liếm bờ môi dính máu rồi cúi đầu nắm chặt cổ tay cậu nói, "Để tớ đi lấy băng cá nhân dán cho cậu."

Mạnh Triều Nhân ậm ừ.

Cả hai bên cổ đều đau nhói.

Thì ra bị Tả Linh Xuyên cắn không phải mơ sao?

Vậy giờ cậu là vật sở hữu của y rồi đúng không?

Trong lúc cậu suy nghĩ, Tả Linh Xuyên cũng đứng phắt dậy chẳng chút lưu tình vung nắm đấm vào mặt Tề Kha Hàn.

Nhưng hai người sau lưng chưa đánh nhau được bao lâu thì Mạnh Triều Nhân đột nhiên quay lại nắm thành ghế hớn hở hỏi Tả Linh Xuyên: "Tả, Tả Linh Xuyên, cậu chịu hiếp tớ rồi sao?"

Tả Linh Xuyên và Tề Kha Hàn đang vật lộn, nắm đấm cũng chưa buông ra: "."

Mạnh Triều Nhân chẳng buồn quan tâm họ đang làm gì mà tự lẩm bẩm với mình: "Nhưng Tả Linh Xuyên sẽ không đụng vào mấy thứ dơ bẩn đâu......"

Tả Linh Xuyên chưa kịp lên tiếng thì lại nghe Mạnh Triều Nhân tươi cười đề nghị với mình: "Vậy dùng đạo cụ chơi hỏng tớ đi!

Trong nhà Tề Kha Hàn có nhiều lắm......"

Mới nói nửa chừng, Mạnh Triều Nhân đã bị Tề Kha Hàn bịt chặt miệng.
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
41


Mạnh Triều Nhân bị cấm phát ngôn.

Nhưng cậu cũng chẳng thấy lời mình nói có vấn đề gì cả.

Nói vậy là vì cậu vẫn tưởng Tề Kha Hàn là người trung gian cần thiết, dù sao Tả Linh Xuyên cũng sẽ không vô duyên vô cớ xuất hiện ở đây.

Hơn nữa cậu rất có hứng thú với những món đồ chơi kỳ quái kia.

"Còn hơi sốt nhẹ."

Tả Linh Xuyên ngồi trên ghế salon đọc nhiệt kế rồi lạnh lùng liếc cậu, "Ngủ đến mai sẽ khỏe thôi."

Mạnh Triều Nhân ngoan ngoãn gật đầu.

Tề Kha Hàn ngồi bên kia ghế salon hỏi cậu: "Tối nay muốn ăn gì?"

Mạnh Triều Nhân tròn xoe mắt, chỉ nhếch môi nhìn hắn chứ không nói năng gì.

Tề Kha Hàn hít sâu một hơi rồi nói: "Lúc trả lời cậu được phép lên tiếng."

"Chẳng muốn ăn gì hết."

Mạnh Triều Nhân nghĩ ngợi, "Trong nhà có rau, tớ sẽ tự nấu cháo."

Sau tuổi dậy thì, giọng Mạnh Triều Nhân không trở nên ồm ồm mà vẫn rất trong trẻo êm tai.

Nhưng cậu hiếm khi nói chuyện với người khác, dù có mở miệng cũng chỉ nói lí nhí nên ở trường có mấy người còn tưởng cậu thật sự bị câm.

"Cậu là bệnh nhân," Tề Kha Hàn tì khuỷu tay lên đầu gối, quay sang nhìn đôi mắt bị tóc mái che khuất của cậu rồi nói, "Ngoan ngoãn để người khác chăm sóc là được rồi, đừng có làm gì hết."

Ánh mắt Mạnh Triều Nhân và Tề Kha Hàn giao nhau giây lát, cậu lẩm bẩm: "Cậu không cần chăm sóc tớ đâu."

Trong thế giới của cậu chỉ có nỗ lực từ một phía và trao đổi, quen Tề Kha Hàn chỉ vì giao dịch chứ không muốn thiết lập quan hệ xa hơn với đối phương.

"Cậu đúng là có bản lĩnh lắm đấy Mạnh Triều Nhân," Tề Kha Hàn nắm hai môi mỏng của cậu, "Nói mười câu thì hết chín câu tớ không thích nghe rồi."

Trong lúc hai người nói chuyện thì Tả Linh Xuyên bên cạnh đang loay hoay điện thoại của cậu, lấy vân tay cậu để mở khóa.

Mạnh Triều Nhân cũng không ngại nam sinh khám phá bí mật của mình, dù sao mọi bí mật cậu đang giữ đều có liên quan đến Tả Linh Xuyên.

Sau khi nhận lại điện thoại, cậu giật mình phát hiện trong danh bạ có thêm một người.

Cậu đang nhìn sững ảnh đại diện của Tả Linh Xuyên thì điện thoại lại bị Tề Kha Hàn cướp mất.

Sau đó trong danh bạ lại có thêm một người nữa.

"Tả Linh Xuyên, cậu nghĩ cho kỹ đi."

Tề Kha Hàn nắm chặt cánh tay Mạnh Triều Nhân nói với đứa bạn bắt cậu xóa mình, "Cậu và tớ chẳng khác gì nhau đâu.

Dù cậu không cho cậu ấy add tớ thì tớ vẫn có thể chịch mông cậu ấy thôi."

Mạnh Triều Nhân nhìn thì ngoan nhưng mạch não vô cùng khác người nên người bình thường không cách nào khống chế được cậu.

Cậu chỉ muốn kiểu kích thích tức thời chứ không phải kiểu tình cảm nhẹ nhàng, vết thương và đau đớn sẽ làm tâm trạng cậu vui vẻ, chỗ lở loét sẽ liên tục làm cậu hưng phấn như thuốc phiện, để cậu mãi sống trong trạng thái mơ màng.

"Chẳng phải muốn tôi chơi cậu à?"

Tả Linh Xuyên không còn khăng khăng xóa Tề Kha Hàn nữa mà nói với Mạnh Triều Nhân, "Vậy rửa bên trong cho sạch đi, bất cứ lúc nào cũng làm được cả."

Mạnh Triều Nhân há hốc miệng như đang ngây dại.

Một lát sau, cậu nắm chặt điện thoại của mình rồi bắt đầu huyên thuyên như vòi nước bị vặn ra: "Chơi tớ trong nhà vệ sinh ở trường được không?

Xem tớ như cái bô, bịt miệng tớ lại, bắn phồng bụng tớ, sau đó bắt tớ mang theo những thứ đó về lớp học......"

Cậu càng nói càng hăng, còn kéo tay Tả Linh Xuyên áp lên khuôn mặt đỏ bừng của mình: "Đúng rồi, cậu còn có thể bắn vào miệng tớ nữa, không cho tớ nuốt xuống mà bắt tớ ngậm về nhà, nếu vậy tớ sẽ không thể há miệng nói chuyện với bất cứ ai nữa."

Mạnh Triều Nhân ra sức phát huy trí tưởng tượng, hoàn toàn không để ý người nghe mình nói có phản ứng gì.

Cả hai nam sinh đều cạn lời.

Tề Kha Hàn nghĩ thầm khá khen cho Mạnh Triều Nhân, nói đến đây cổ họng hết đau ngay đúng không.

Hắn rất cáu tiết nhưng lửa dục phía dưới cũng cháy rất mạnh, thế là càng tức hơn.

Hắn quay đầu nhìn, Tả Linh Xuyên còn bày đặt ra vẻ lạnh lùng nhưng rõ ràng chỗ khóa quần cũng đang nhô lên như túp lều.
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
42


Sau khi Mạnh Triều Nhân liệt kê xong một đống ảo tưởng, Tả Linh Xuyên và Tề Kha Hàn lần lượt vào phòng vệ sinh khiến cậu nhịn không được tự hỏi mình nói câu nào làm người ta mắc tè đến vậy.

Sau đó cậu bị Tề Kha Hàn túm đi uống thuốc.

Không ai tỏ vẻ đồng tình với đề nghị của cậu nên cậu hơi khó xử.

Cậu bưng ly thủy tinh, rốt cuộc yên tĩnh lại, tóc mái dài quá trán được nam sinh vén sang bên tai để lộ đôi mắt tròn sáng.

"Bao lâu rồi chưa cắt tóc vậy?"

Tề Kha Hàn túm đuôi tóc vểnh lên hỏi cậu.

"Khi nào dài đến vai sẽ cắt."

Mạnh Triều Nhân làm động tác cắt bằng kéo rồi nói, "Tớ tự cắt luôn."

Tề Kha Hàn phì cười xoa đầu cậu: "Bảo sao nhìn như bị chó gặm vậy."

Mạnh Triều Nhân với kiểu tóc độc nhất vô nhị này hệt như cây nấm mọc giữa đám người, chuyên chọn chỗ tối để cắm rễ.

Cảm xúc của cậu tách biệt với chung quanh, mọi niềm vui đều do cậu tự tạo ra chứ chẳng can hệ gì đến người khác cả.

Cậu không bao giờ buồn bã hay đau khổ.

Những ảo tưởng hạnh phúc chính là pháo đài bất khả xâm phạm.

Tại sao Tả Linh Xuyên lại muốn đến gần cậu?

Mạnh Triều Nhân suy tư vấn đề này một hồi, nhưng đối với cậu đáp án cũng chẳng quan trọng cho lắm.

Cậu đung đưa chân dưới bàn rồi quay đầu nhìn Tả Linh Xuyên đang định vứt sủi cảo đông mỡ trên bàn, khẽ gọi tên y rồi nói: "Sủi cảo ngon lắm, tại hôm qua khẩu vị tớ không tốt thôi......"

Tả Linh Xuyên quay lại nhìn cậu.

Cậu nói tiếp: "Đừng vứt nó đi, hâm nóng tớ sẽ ăn hết mà."

"Đừng ăn nữa."

Tả Linh Xuyên ném hộp vào thùng rác trong bếp rồi nói, "Cậu ăn cháo đi."

Mạnh Triều Nhân: "Ừm."

Tả Linh Xuyên: "Đừng có lượm nó ra khỏi thùng rác để ăn đấy."

Mạnh Triều Nhân không đáp ứng ngay mà nhìn thùng rác do dự hồi lâu mới chậm chạp gật đầu.

-

Trán Mạnh Triều Nhân không còn nóng phỏng tay nữa, chỉ còn hơi sốt nhẹ mà thôi.

Đo nhiệt độ xong, Tề Kha Hàn mở xem khung chat Wechat mới có lại.

Ảnh đại diện của Mạnh Triều Nhân là một chú chó con đeo vòng cổ.

Tề Kha Hàn thuận miệng hỏi cậu: "Chó nhà cậu đấy à?"

Mạnh Triều Nhân gật đầu.

"Thì ra cậu cũng nuôi chó," Tề Kha Hàn nói, "Nhìn dễ thương phết."

Mạnh Triều Nhân lại gật đầu rồi nói: "Mẹ tớ cũng thấy nó dễ thương nên ngày nào đi làm về cũng ôm nó vào lòng cả."

Lúc đó cậu đeo vòng cổ của chó con vào cổ mình rồi háo hức chờ mẹ về để được ôm, ai ngờ lại bị mẹ xáng cho một bạt tai.

Bà nói cậu là người, là con trai bà chứ không phải chó.

Cũng không cho cậu bắt chước chó sủa vì rất mất mặt.

Tuy bị đánh nhưng cậu vẫn cảm thấy làm chó cũng chẳng phải chuyện gì xấu.

Đã gần năm giờ chiều.

Mặt trời lặn khuất sau những tòa nhà cao tầng làm ánh sáng trong phòng tối đi.

Nhà trẻ cách cư xá không xa đang phát một bài hát thiếu nhi vui tươi vào giờ tan học.

Khi tay Tả Linh Xuyên sắp chạm vào mặt cậu, cậu chủ động tựa cằm lên đó rồi khẽ "gâu" một tiếng.

Ban cho cậu vòng cổ, trở thành chủ nhân của cậu.

Rồi ra lệnh cho cậu, sai khiến cậu, chơi hỏng cậu đi.
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
43


Trong mắt người ngoài, Tả Linh Xuyên tuyệt đối là người nắm quyền chủ đạo trong tình cảm.

Đương nhiên chính y cũng nghĩ vậy.

Y có ưu thế vượt trội so với các bạn đồng trang lứa, thích kiểm soát, tính tình lại kiêu ngạo, ánh mắt nhìn người khác luôn mang theo vẻ khinh thường.

Chẳng ai dám bàn tán lung tung về y, cũng không ai dám đối nghịch với y.

Y là học sinh gương mẫu được các giáo viên xem trọng nhất, gia cảnh ưu việt, trong lớp chẳng ai dám cãi lời y.

Cãi nhau với kiểu người như y quả thực là tai họa.

Mọi người đều biết y đẹp trai, cũng biết y lạnh lùng.

Tính cách khó gần này giúp y tránh được rất nhiều giao tiếp xã hội vô bổ, nhưng đồng thời cũng làm y không có người bạn nào để tâm sự cả.

Y cố ý biến mình thành một ngọn núi tuyết trắng xóa chỉ có thể ngắm từ xa, ai muốn tới gần đều bị cái lạnh thấu xương làm chùn bước.

"Về rồi à?"

Mẹ y đang bỏ chén vào máy rửa thì nghe tiếng mở khoá, bà thò đầu ra khỏi bếp nhìn Tả Linh Xuyên thay dép trước cửa rồi nói, "Đây là lần đầu tiên con nói ăn cơm với bạn học ở ngoài đấy."

"Dạ."

Tả Linh Xuyên trả lời qua loa rồi đeo cặp về phòng mình.

Mẹ lại hỏi y: "Chơi vui không con?"

Bước chân Tả Linh Xuyên ngừng lại, nhìn bà một cái rồi nói: "Cũng tạm ạ."

Vui?

Y cũng chẳng rõ hôm nay mình có vui không nữa.

Thực ra ban đầu y rất phẫn nộ —— Mạnh Triều Nhân và bạn y trao đổi số liên lạc, thậm chí còn lên giường với nhau nữa.

Y có lý do để tin rằng hai người kia đã làm rất nhiều lần sau lưng mình.

Nhưng phẫn nộ là cảm xúc cực kỳ mất mặt, sau khi nhận ra điều này, y nhanh chóng kìm nén những dao động trong nội tâm.

Y không nên để ý Mạnh Triều Nhân như vậy, dù sao đây cũng chỉ là một con ruồi suốt ngày lượn quanh y mà thôi.

Tề Kha Hàn chơi Mạnh Triều Nhân thế nào cũng chẳng liên quan gì đến y, tốt nhất là chơi quá đáng một chút, chơi hỏng thì vứt vào thùng rác.

Chắc mình bị điên mất rồi.

Khi đưa tay nhấn chuông cửa, Tả Linh Xuyên nghĩ thầm.

Sau khi xin chủ nhiệm lớp địa chỉ của Mạnh Triều Nhân, giữa trưa y đón xe tới đó.

Y không biết mình đang nghĩ gì nữa.

Tới xem hai người kia làm loạn à?

Y cũng chẳng có hứng thú này.

Lừa đảo.

Y nghĩ Mạnh Triều Nhân hoàn toàn chẳng thích gì mình mà cứ làm bộ theo đuổi mình, vừa chớp mắt đã bám theo mông người khác vẫy đuôi.

Mạnh Triều Nhân là điếm thúi gạt người.

Tả Linh Xuyên đứng ở cửa kết luận.

Đã đến đây rồi thì ít nhất y phải xông vào đánh Tề Kha Hàn một trận cho vơi bớt lửa giận vô cớ đang sôi trào trong ngực mình.

Khi y sắp vung nắm đấm vào mặt thằng bạn, Mạnh Triều Nhân bị chơi toàn thân đầy vết tích mặc áo khoác đồng phục của y thò đầu ra khỏi phòng, còn mừng rỡ mời y vào nhà.

Mạnh Triều Nhân là điếm thúi vô sỉ.

Khi vào cửa, Tả Linh Xuyên tin chắc như vậy.

-

Giờ Mạnh Triều Nhân đang oanh tạc y bằng tin nhắn.

Tả Linh Xuyên vừa lấy bài tập ra khỏi cặp vừa liếc nhìn tin nhắn liên tục hiện ra trên màn hình điện thoại.

Y cũng không định trả lời bất kỳ câu hỏi nào của cậu.

Mạnh Triều Nhân hỏi y thích ăn món gì, hỏi y lần sau có ăn cơm hộp không, còn hỏi y thích hoa gì.

Hỏi xong cả đống câu lại gửi cho y một đoạn suy đoán dài thòng.

Oanh tạc mười phút, có lẽ Mạnh Triều Nhân đã mệt nên rốt cuộc dừng lại hành vi vô nghĩa này.

Tả Linh Xuyên nghĩ: Thật chẳng có nghị lực gì cả.

Thế là y cất điện thoại rồi tập trung làm bài.

Đang định đóng ngăn kéo thì thấy Mạnh Triều Nhân gửi cho y một đoạn video ngắn.

Thiếu niên vỗ mặt mình một cái rồi hớn hở gác di động lên bàn học, co chân lên banh rộng hai đùi rồi thò ngón tay vạch ra lối vào mềm mại hồng hào bên dưới cho y thấy.

"Chỗ này sạch lắm rồi," Mạnh Triều Nhân chậm rãi vén áo ngủ lên để lộ dòng chữ "Tả Linh Xuyên chuyên dùng" trên bụng, sau đó tươi cười bảo y, "Cho cậu kiểm tra nhé."
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
44


Hôm nay tâm trạng Tề Kha Hàn cũng chập trùng lên xuống.

Vốn dĩ hắn đã lên kế hoạch bài bản, thừa dịp Mạnh Triều Nhân bị bệnh sẽ đến tạo ấn tượng tốt để làm tên sói mắt trắng này cảm động.

Ai ngờ Tả Linh Xuyên đột nhiên ập tới cướp hết mọi sự chú ý của Mạnh Triều Nhân.

Thôi kệ.

Ít nhất cũng biết nhà Mạnh Triều Nhân rồi, sau này còn nhiều cơ hội mà.

Sau khi trở về hắn không vào nhà ngay mà leo lên tầng cao nhất.

Hắn vứt cặp sang một bên rồi nằm ngửa trên sân thượng nhìn chằm chằm bầu trời đêm lấp lánh sao.

Chết tiệt, ngắm sao cũng nhớ đến đôi mắt Mạnh Triều Nhân nữa.

Tề Kha Hàn gác tay che mặt, nghĩ thầm mẹ nó mình thích Mạnh Triều Nhân đúng là sai lầm mà, đối phương chẳng thèm ngó ngàng gì đến hắn khiến hắn cứ như thằng ngốc si tình vậy.

Mẹ, không thích hắn cũng chẳng từ chối mà còn chủ động quấn lấy hắn rồi hôn hít lên giường......

Báo hại hắn dạo này học hành chểnh mảng, tan học lại nhịn không được chạy xuống máy lọc dưới lầu lấy nước chỉ để đi ngang qua lớp Mạnh Triều Nhân nhìn cậu một lần.

Sau khi chửi thầm Mạnh Triều Nhân mấy phút, tâm tình hắn mới khá hơn chút ít, ngồi dậy lấy điện thoại ra khỏi cặp rồi xụ mặt nhắn tin cho Mạnh Triều Nhân hỏi xem cậu đã khỏe chưa.

Cũng may lần này không có dấu chấm than đỏ chót trước tin nhắn nữa.

Mạnh Triều Nhân nhanh chóng trả lời hắn: [ Khỏe lắm rồi ]

Một lát sau, Mạnh Triều Nhân lại nhắn: [ Cảm ơn cậu nhé ]

Mẹ nó chứ, ai thèm một câu cảm ơn của cậu hả?

Tề Kha Hàn lại nổi cáu vô cớ, cầm điện thoại đi vòng quanh sân thượng.

Đi hai vòng thì thấy Mạnh Triều Nhân nhắn tin cảm tạ hắn bằng ngữ khí chân thành tha thiết vì đã đưa Tả Linh Xuyên đến nhà mình.

Hả?

Hắn đưa Tả Linh Xuyên tới?

Hắn cau mày gõ chữ định giải thích, nhưng chưa kịp gửi thì lại thấy Mạnh Triều Nhân nhắn một câu: [ Phải làm mấy lần để báo đáp cậu đây?]

Hửm, báo đáp...... báo đáp?

Tề Kha Hàn nhìn màn hình lóe sáng, mím môi suy nghĩ hồi lâu rồi xóa hết chữ vừa gõ trong khung chat.

Hắn lại ngồi xuống nhắn cho Mạnh Triều Nhân: [ Tớ gọi cậu phải đến ngay, làm đến khi nào tớ thỏa mãn mới thôi.]

Mạnh Triều Nhân cũng không do dự mà trả lời hắn: [ Ừ ]

Đồ đĩ gì chứ, đồ ngốc thì có.

Tề Kha Hàn lầm bầm, gương mặt cáu kỉnh dần nở nụ cười, còn nhịn không được ngửa cằm hát ngâm nga.

Hắn nhớ tới Mạnh Triều Nhân nép vào ngực mình, hắn dụi mũi ngửi tóc cậu, cảm giác như đang ôm một chú chó mực thơm thơm vậy.

[ Bé đĩ, ] Hắn cúi đầu gõ chữ, [ Sủa mấy tiếng nghe coi.]

Mạnh Triều Nhân gửi cho hắn tin nhắn thoại mấy giây.

Hắn sờ mũi áp di động vào tai, nghe thấy thiếu niên sủa gâu gâu mấy tiếng.

Sau trận sốt, giọng Mạnh Triều Nhân hơi khàn nhưng bắt chước tiếng chó sủa vẫn rất mềm mại.

Nghe một lần.

Lại nghe lần nữa.

Sau khi nghe mười lần, Tề Kha Hàn phát hiện khóe miệng mình sắp bay lên trời luôn rồi.

Hắn nghĩ đây là cạm bẫy chó con mà Mạnh Triều Nhân bày ra.

Hắn không được nghe nữa, phải mau thoát thân thôi.

Nghĩ vậy hắn xách cặp chuẩn bị về nhà, đúng lúc đó Mạnh Triều Nhân lại gửi tin nhắn thoại cho hắn: "Cậu nói sẽ mua vòng cổ cho tớ, nói phải giữ lời đấy nhé?"
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
45


Trên bục giảng có một chậu hoa nở rất đẹp.

Khi ngẩng đầu lên mọi người đều nhịn không được nhìn về phía nó.

Tả Linh Xuyên sửa lại cổ áo rồi cúi đầu nhìn hộp cơm trong hộc bàn.

Xem ra đã hết bệnh rồi.

Tuy y đã cho số liên lạc nhưng vẫn không muốn công khai qua lại với Mạnh Triều Nhân.

Mạnh Triều Nhân không dám tới gần y, y cũng không thể dẹp bỏ sĩ diện để bắt chuyện với cậu.

Thế thì cứ tiếp tục giữ khoảng cách như vậy đi.

Tả Linh Xuyên hờ hững nghĩ thầm, đang định cất bài tập trên bàn thì chợt nghe ngoài lớp có người oang oang gọi tên Mạnh Triều Nhân.

......

Đúng là âm hồn không tan mà.

Y không quay đầu lại nhưng có thể nghe thấy tiếng ghế của Mạnh Triều Nhân bị xê dịch phát ra tiếng ken két chói tai.

Không do dự chút nào à?

Nghe Tề Kha Hàn gọi là hớn hở đi ra ngay à?

Tả Linh Xuyên nhíu mày, cố phớt lờ động tĩnh bên ngoài nhưng lỗ tai lại không chịu nghe lời y mà phóng đại giọng nói của Tề Kha Hàn và Mạnh Triều Nhân.

Sắp đến giờ vào lớp mà Mạnh Triều Nhân vẫn chưa chịu về chỗ.

Hình như hai người kia đã ra góc cầu thang vì lúc y nhìn ra cửa sổ chẳng thấy bóng dáng bọn họ đâu.

Càng không muốn để ý thì càng để ý.

Tả Linh Xuyên bị quỷ thần xui khiến đứng dậy ra khỏi lớp, lạnh lùng đứng trước mặt hai người đang kéo qua kéo lại kia, sau khi bình tĩnh lại từ nỗi bực tức mới phát hiện mình đang nắm chặt cổ tay Mạnh Triều Nhân.

Y buông tay ra, nhìn thấy xương cổ tay thiếu niên bị mình bóp ra mấy vết đỏ lờ mờ.

"Đang nói gì với cậu ta thế?"

Y hỏi Mạnh Triều Nhân.

Mạnh Triều Nhân mờ mịt quay đầu ngó quanh rồi lấm lét nhìn y, tựa như không dám tin y nói chuyện với mình ở nơi công cộng.

Sau khi biết chắc y thật sự đang hỏi mình, Mạnh Triều Nhân mới thì thầm trả lời y: "Cho cậu ấy chìa khoá dự phòng nhà tớ ấy mà."

Một tay Tề Kha Hàn nhét vào túi áo, tay kia quàng cổ Mạnh Triều Nhân, không chê chuyện lớn mà nói thêm: "Để tớ còn tiện chăm sóc cậu ấy nữa chứ."

Mang tiếng là chăm sóc nhưng thực chất là lên giường.

Trong lòng bọn họ đều biết rõ.

"Còn nữa," Tề Kha Hàn nhếch miệng cười rồi cúi đầu vén tóc trên cổ Mạnh Triều Nhân để thằng bạn thân thấy chiếc khóa nhỏ hắn vừa đeo lên cổ thiếu niên, "Tới tặng cậu ấy chút quà."

Mạnh Triều Nhân không phản kháng, không cự tuyệt mà nhận hết.

Có vẻ như còn rất thích món quà của Tề Kha Hàn nữa.

Khi tiếng chuông vào học reo lên, Tả Linh Xuyên mấp máy đôi môi mỏng: "Chuyên dùng?"

Y không nên để cảm xúc của mình dao động.

Mọi lời Mạnh Triều Nhân nói đều không thể tin được.

"Tớ chưa tẩy đi đâu."

Sau khi Mạnh Triều Nhân nắm bắt được từ mấu chốt của y thì hồn nhiên vén áo lên rồi ân cần cho y xem chữ phía trên, "Tả Linh Xuyên, cậu có muốn dùng tớ không?"
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
46


Độ dày da mặt của Mạnh Triều Nhân tuyệt đối không thể so với người bình thường, làm chuyện này chẳng những không xấu hổ mà còn hưng phấn đến nỗi hai mắt tỏa sáng.

Cậu vừa mới khỏi bệnh, thế mà giờ đã hăng hái vẫy đuôi trước mặt Tả Linh Xuyên.

Tề Kha Hàn đứng cạnh nhìn một hồi, bực tức nhắm mắt tự nhủ tên nhóc này chính là đồ ngốc nên đừng quá để ý.

"Về lớp."

Tả Linh Xuyên lạnh lùng vỗ mạnh một cái lên mu bàn tay Mạnh Triều Nhân để cậu kéo áo xuống, "Trưa nay nói tiếp."

Chuông vào học reo lên lần nữa.

Mạnh Triều Nhân đứng yên tại chỗ, khẽ chớp mắt rồi cúi đầu nhìn bàn tay bị đánh đau.

Bị người mình thích đánh khiến cậu cảm thấy khoảng cách giữa hai người đã rút ngắn lại.

Thật hạnh phúc làm sao.

Tả Linh Xuyên cũng không biết Mạnh Triều Nhân đang nghĩ gì, thấy cậu còn muốn dính chung một chỗ với tên họ Tề kia thì nhíu mày, rõ ràng không muốn ra tay nhưng vẫn nhịn không được kéo mạnh cánh tay gầy gò của thiếu niên, muốn kéo người tới cạnh mình.

Mạnh Triều Nhân bị y kéo ngã chúi tới trước.

Theo tình huống bình thường, Mạnh Triều Nhân sẽ loạng choạng ngã vào lòng y.

Khoảnh khắc này hệt như một thước phim quay chậm, đại não Tả Linh Xuyên vận chuyển cực nhanh, nghĩ xem nên thuận thế ôm Mạnh Triều Nhân hay đẩy phắt cậu ra.

Lỡ đẩy xong Mạnh Triều Nhân bị Tề Kha Hàn túm đi thì sao?

Tả Linh Xuyên chưa kịp suy nghĩ thấu đáo thì đã bị khí nóng trên đũng quần làm bừng tỉnh.

Tay y còn đang nắm cánh tay Mạnh Triều Nhân, thiếu niên lảo đảo kia thế mà ngồi thụp xuống áp khuôn mặt đỏ bừng vào quần y, còn thè lưỡi liếm nút quần tây màu trắng.

"Mạnh Triều Nhân!

Đừng có liếm bừa bãi!"

Tề Kha Hàn nghiến răng kéo cậu lên, "Lỡ bị ai thấy......"

Hôm qua phát sốt, hôm nay phát tình đúng không?

"Rửa sạch rồi, có thể dùng được rồi......"

Mạnh Triều Nhân bị túm gáy vẫn không chịu thôi mà còn đánh bạo ôm chặt eo Tả Linh Xuyên.

Bị người khác thấy càng tốt chứ sao.

Tưởng tượng ra cảnh bị những người khác thấy mình mút chim, cậu lập tức cảm thấy miệng đắng lưỡi khô.

Tả Linh Xuyên không giống những gì cậu nghĩ.

Hình như cũng chẳng xa cách cho lắm.

Tuyết rơi vào lòng bàn tay cậu không hề lạnh mà trong khoảnh khắc tan thành nước ấm.

Mạnh Triều Nhân si mê hít hà mùi thơm quen thuộc trên người đối phương, đôi môi mềm mại mơn trớn chỗ tỏa ra hơi nóng qua lớp vải.

Khi bị kéo đứng dậy, cậu đưa tay sờ chỗ cứng rắn nhô lên dưới người nam sinh.

Tề Kha Hàn vừa bịt miệng Mạnh Triều Nhân đề phòng cậu nói nhảm vừa giương mắt nhìn bạn mình: "Tả Linh Xuyên, có lên lớp không?"

Tả Linh Xuyên nhìn Mạnh Triều Nhân.

Hồi lâu sau y mới mở miệng nói:

"Lên."
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
47


Điên rồi sao.

Thế mà lại làm chuyện này ở trường.

Tả Linh Xuyên cởi nút áo sơ mi trên cùng rồi điều chỉnh nhịp thở, rốt cuộc trái tim đập loạn dần ổn định lại.

Lý trí nói cho y biết cả thời gian và địa điểm này đều không thích hợp, nhưng dục vọng bị khiêu khích hệt như chiếc lồng sắt nhốt chặt y tại chỗ.

Biết mình đang làm liều vì có nguy cơ bại lộ nhưng nội tâm càng thêm hưng phấn kích thích.

Có lẽ sau khi về lớp sẽ bị người khác bàn tán.

Nhưng nếu y quay lưng bỏ đi, ném Mạnh Triều Nhân cho Tề Kha Hàn thì y cũng chẳng cam tâm.

Mặc dù không muốn thừa nhận nhưng quả thực y rất ghét kiểu tự tiện nhảy ra ngáng đường của Tề Kha Hàn.

Tả Linh Xuyên cúi đầu nhìn chằm chằm thiếu niên bị bạn mình bịt miệng, đối phương nhìn y bằng đôi mắt đen láy như con mèo đen hay bám người xin ăn trong cư xá.

Khung xương Mạnh Triều Nhân nhỏ nhắn, thấp hơn bọn họ một cái đầu nên khi đứng giữa hai người hệt như nhân bánh quy.

Ba người trong phòng vệ sinh hơi chật, đứng sát nhau như vậy có thể cảm nhận được thân nhiệt của đối phương.

"Im lặng."

Tả Linh Xuyên nói, "Lát nữa đừng có phát ra tiếng nghe chưa?"

Mạnh Triều Nhân ngoan ngoãn gật đầu.

"Muốn đeo bao không?"

Tề Kha Hàn đấu tranh nội tâm một lát rồi hỏi nhỏ Tả Linh Xuyên, "Tớ còn mấy cái đây này."

Tả Linh Xuyên cau mày.

Rốt cuộc đã làm bao nhiêu lần rồi?

Sao lại thành thạo cất áo mưa trong túi đồng phục vậy chứ?

......

Thôi, để mai mốt nói sau.

"Cởi ra."

Tả Linh Xuyên không cầm bao cao su bạn mình đưa mà tiếp tục nhìn vào mắt Mạnh Triều Nhân nói, "Cởi hết quần áo ra."

Sau khi Tề Kha Hàn buông tay, Mạnh Triều Nhân lập tức nghe lời Tả Linh Xuyên cởi từng món đồ trên người, suốt quá trình này cậu không hề do dự, trần truồng trước mặt người khác đối với cậu là lẽ tất nhiên như hít thở vậy.

Mạnh Triều Nhân không thích vận động, khung xương nhỏ, ăn cũng ít, dáng người mảnh khảnh, trên bụng một chút mỡ thừa cũng không có.

Nhưng không phải toàn thân đều gầy mà cặp mông rất đầy đặn, vỗ mạnh một cái sẽ thấy sóng thịt trắng nõn rung rinh hết sức gợi cảm.

Nhìn dọc sống lưng còn thấy được hõm eo hơi cạn, lúc ân ái bóp mạnh chỗ này có thể làm Mạnh Triều Nhân lắc lư trên người mình như chiếc thuyền con.

Tề Kha Hàn cúi đầu nhìn chằm chằm, bàn tay vô thức bóp lấy.

Vết tích hôm qua để lại trên người Mạnh Triều Nhân vẫn chưa phai.

"Đừng có viết tên tôi bừa bãi trên người cậu."

Tả Linh Xuyên không cho Mạnh Triều Nhân mút chim mình ngay mà tiếp tục lạnh lùng răn đe thiếu niên đã lột sạch đồ đứng trước mặt, ngón tay vuốt ve từ ngực cậu xuống cái rốn nho nhỏ.

Trước khi bị Tả Linh Xuyên cắn môi, Mạnh Triều Nhân ngẩn người nghĩ thầm:

Không được viết tên, vậy lần sau cậu viết tắt được chứ?
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
48


Hôn Tả Linh Xuyên......

Đây cũng là ảo tưởng của cậu sao?

Khi bị đầu lưỡi thoang thoảng hương bạc hà vạch mở hai hàm, Mạnh Triều Nhân mở to mắt ngơ ngác nhìn khuôn mặt phóng đại của Tả Linh Xuyên trước mắt mình.

Đây tựa như phát hiện ốc đảo trên sông băng, xác suất xảy ra vốn dĩ phải bằng không.

Mạnh Triều Nhân từng tưởng tượng Tả Linh Xuyên bị cậu chọc giận sẽ chửi mắng cậu, lạnh lùng khinh bỉ cậu, hiếp cậu với mục đích làm nhục......

Nhưng chưa bao giờ tưởng tượng ra cảnh Tả Linh Xuyên hôn mình cả.

Bao lâu nay cậu vẫn luôn sống một cách bệnh hoạn như thế, trở thành một kẻ lập dị, tìm được khoái cảm từ sự tổn thương của người khác.

Tại sao lại hôn cậu?

Mạnh Triều Nhân chưa kịp nghĩ rõ ràng thì đã bị Tả Linh Xuyên bịt mắt lại.

Cậu từng ngửi trộm mùi hương của Tả Linh Xuyên rất lâu, đây là lần đầu quang minh chính đại cảm nhận mùi hương và nhiệt độ của y.

Sau khi mất đi thị giác, xúc cảm nóng ướt mềm mại của đầu lưỡi chạm nhau càng thêm rõ ràng.

Cậu thử đáp lại đối phương, ngậm lấy đôi môi mỏng bạc tình của Tả Linh Xuyên rồi bắt đầu mút đầu lưỡi nam sinh như mút một viên kẹo bạc hà.

Nhiệt độ cơ thể Tả Linh Xuyên luôn luôn thấp, bàn tay phủ lên mặt cậu mới đầu hơi lạnh, sau khi bị hơi thở của cậu phả vào thì tựa như có cùng nhiệt độ với mặt cậu.

Gáy Mạnh Triều Nhân bị tay kia của Tả Linh Xuyên giữ chặt, đầu lưỡi vươn ra bị đối phương ngậm vào miệng.

Quá trình hôn như bị tua nhanh gấp 0.5 lần, cảm giác tê dại từ lưỡi cậu lan xuống sống lưng, đầu hơi choáng vì thiếu dưỡng khí nhưng cậu vẫn không nỡ kết thúc quá trình trao đổi nước bọt này.

Đôi môi mềm mại của cậu bị Tả Linh Xuyên hôn bóng loáng, còn bị mút hơi sưng lên.

Mạnh Triều Nhân thở hổn hển, đang hồi tưởng về trải nghiệm tuyệt diệu vừa rồi thì Tề Kha Hàn nãy giờ im lặng đứng sau đột nhiên nhét ngón tay dính chất lỏng nhơn nhớt vào dưới người cậu, còn cầm côn thịt cứng ngắc đánh vào mông cậu.

Cậu khẽ rên một tiếng, dương vật non nớt có phản ứng vì nụ hôn ban nãy bị Tả Linh Xuyên nắm trong tay.

"Cậu bận hôn rồi," Tề Kha Hàn thấy Tả Linh Xuyên nhìn mình thì cáu kỉnh nói, "Vậy để tớ làm trước nhé?"

Tả Linh Xuyên nói: "Tớ trước."

Nếu chuyện này nghe theo ý kiến của chó con bất công thì còn lâu hắn mới chiếm thế thượng phong.

Nghĩ vậy Tề Kha Hàn cố nén bực bội, quyết định thỏa hiệp tạm thời để đổi lấy lợi ích lâu dài.

Mạnh Triều Nhân bị nâng mông bế lên, bắp chân trắng nõn vòng quanh eo Tả Linh Xuyên.

Cậu rất nhẹ, cũng rất nghe lời nên có thể ôm dễ dàng, hơn nữa xúc cảm còn rất tốt.

Sau khi tiếp nhận cậu, Tả Linh Xuyên chỉ luồn ngón tay nới lỏng qua loa cho cậu mấy lần rồi nhanh chóng chĩa quy đầu đỏ thẫm vào.

Cửa huyệt hơi ướt mềm miễn cưỡng nuốt vào một đoạn ngắn, ruột thịt quấn chặt dương vật cứng rắn của nam sinh, đường hành lang chặt khít nên không thể tiến vào chỗ sâu nhất chỉ bằng một cú thúc.

Mạnh Triều Nhân không có điểm tựa để dùng lực mà toàn phụ thuộc vào Tả Linh Xuyên, cậu cố gắng vặn eo nhưng mới nuốt vào một nửa đã mệt toát mồ hôi.

Côn thịt Tề Kha Hàn cọ xát giữa khe mông mềm mại của cậu, hõm eo hơi cạn cũng dính đầy dâm dịch.

Mặc dù cậu thường xuyên tưởng tượng ra cảnh làm tình nhưng kinh nghiệm thực tế chỉ có mấy lần với Tề Kha Hàn nên động tác khó tránh khỏi vụng về.

Cậu có chút không quen nên tựa đầu lên vai Tả Linh Xuyên muốn nghỉ ngơi một lát rồi tiếp tục cố gắng, nào ngờ bị Tề Kha Hàn đột ngột đánh mông mấy cái làm cậu rên rỉ vì đau, cùng lúc đó cửa huyệt bị vạch ra, côn thịt tiến vào sâu hơn rồi ma sát chỗ thịt mềm làm cậu run bắn người.
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
49


Tả Linh Xuyên chưa bao giờ có trải nghiệm này cả.

Theo lý mà nói thì y nên thuộc về phái cấm dục.

Y chưa từng xem AV mà các nam sinh trạc tuổi hay bàn tán, không thích nói chuyện dâm ô, một tuần cũng chẳng thủ dâm mấy lần.

Mạnh Triều Nhân ôm chặt lưng y, bị y đâm chọc làm tiếng rên rỉ trở nên đứt quãng, ruột thịt trơn mềm quấn chặt dương vật hưng phấn của y như muốn hút nó vào sâu hơn.

Y ra sức tăng tốc làm Mạnh Triều Nhân chịu không nổi vùi mặt vào vai y, trong tiếng rên rỉ xen lẫn tiếng khóc nhỏ xíu.

"Ngẩng đầu lên."

Y tạm thời giảm bớt tốc độ rồi bắt Mạnh Triều Nhân ngẩng lên nhìn mình.

"Ư, Tả Linh Xuyên......"

Mạnh Triều Nhân ngoan ngoãn ngẩng mặt lên nhìn y, vừa gọi tên y vừa thè lưỡi liếm khóe môi y, đôi mắt bị tóc mái che khuất phủ một màng sương mỏng, "Sướng, sướng quá......

Muốn chim của Tả Linh Xuyên cắm vào sâu hơn......

Thích cậu, thích cậu lắm......"

Bình thường trong lớp Mạnh Triều Nhân luôn tỏ vẻ "mọi thứ trên đời chẳng là cái đinh gì với mình", chỉ có những thứ liên quan đến Tả Linh Xuyên mới có thể khơi dậy niềm hứng thú của cậu.

Đây là lần đầu tiên Tả Linh Xuyên đối mặt với Mạnh Triều Nhân từ khoảng cách gần như vậy.

Chẳng hiểu sao tim y hẫng đi một nhịp, sau đó lại đập dữ dội như có một bầy chó con vừa chạy nhảy vừa sủa ầm ĩ trong lòng làm y hơi luống cuống.

Thật ra y không ghét vẻ si mê của Mạnh Triều Nhân khi nhìn mình, cũng không ghét đối phương bám theo mình.

Tả Linh Xuyên nhắm mắt lại rồi hôn lên cái miệng líu lo nói "thích cậu" của Mạnh Triều Nhân, thầm nhớ đến đôi mắt đen láy tràn ngập hạnh phúc và yêu thương của thiếu niên.

Đôi mắt kia khiến y liên tưởng đến bầu trời sau cơn mưa mùa hạ.

Thanh tịnh, trong trẻo, thuần khiết.

Những từ này vốn chẳng liên quan gì đến Mạnh Triều Nhân cả.

"Mạnh Triều Nhân, muốn no căng bụng không?"

Giọng thằng bạn thân cắt đứt suy nghĩ của Tả Linh Xuyên.

Tề Kha Hàn chờ không nổi nữa nên luồn tay dưới nách Mạnh Triều Nhân, ôm nửa người trên của thiếu niên vào ngực mình.

Mạnh Triều Nhân bị hôn chóng mặt, cánh tay ôm hờ cổ Tả Linh Xuyên bị Tề Kha Hàn kéo xuống.

Cậu thở hổn hển, ánh mắt đờ đẫn không biết chuyện gì xảy ra.

"Cậu ấy chưa nuốt hết cậu kìa," Tề Kha Hàn vừa xoa núm vú đỏ hồng trước ngực Mạnh Triều Nhân vừa giương mắt hỏi Tả Linh Xuyên, "Đổi tư thế để vào sâu hơn nhé?"

Tấm lưng láng mịn của Mạnh Triều Nhân kề sát lồng ngực Tề Kha Hàn, chỗ giao hợp với Tả Linh Xuyên không ngừng phát ra tiếng da thịt va chạm và tiếng nước lép nhép theo động tác đâm rút của nam sinh.

Tề Kha Hàn đột ngột đẩy nửa thân dưới của cậu về phía Tả Linh Xuyên, côn thịt còn ở bên ngoài một đoạn bỗng nhiên vạch ra thành ruột đi vào sâu hơn, tựa như đâm lên bụng cậu.

Mạnh Triều Nhân mở ra đôi mắt vô hồn rồi thở hổn hển, có thể cảm nhận được côn thịt nảy lên dưới bụng mình.

Quá, quá sâu......

Còn hơi đau nữa, da đầu tê rần......

Khi Tả Linh Xuyên giữ chặt cánh tay cậu rồi ưỡn lưng đâm vào trong tư thế này, đầu óc Mạnh Triều Nhân trống rỗng, ngón chân dưới bít tất cuộn tròn, suýt nữa mất khống chế rên ra tiếng.

Nhưng Tề Kha Hàn đã nắm cằm cậu rồi cắn mạnh lên bờ môi run rẩy, đầu lưỡi nhanh chóng xâm chiếm lãnh địa của cậu, phá tan mọi thanh âm cậu muốn phát ra.

"Bắn vào không?"

Cậu nghe thấy nam sinh hỏi mình.

"Không sao, bắn, bắn vào đi......"

Ánh mắt Mạnh Triều Nhân tan rã, trên mặt vừa có nước mắt vì đau đớn vừa có nụ cười vì hạnh phúc.

"Mạnh Triều Nhân, đồ đĩ nhà cậu......"

Tề Kha Hàn say sưa hôn môi cậu rồi thở dốc, đưa tay lau sạch nước mắt trên mặt cậu, "Ngoan chết đi được."
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
50


Mạnh Triều Nhân hoàn toàn giao phó thân thể mình cho hai người kia xử trí.

Thành ruột chặt khít bị côn thịt cứng rắn của nam sinh vạch ra liên tục, lông mày cậu hơi nhíu lại, bàn tay run rẩy bị Tề Kha Hàn nắm chặt, trong cổ phát ra tiếng khóc khe khẽ.

Khoái cảm tinh thần còn lớn hơn cả nỗi đau thể xác, hệt như có một luồng điện nhỏ đang kích thích vỏ não của cậu vậy.

Cậu thầm nghĩ đây chính là Tả Linh Xuyên bằng xương bằng thịt đang xâm phạm mình, có tính xung kích hơn nhiều so với mơ mộng ảo tưởng, nhất định phải cảm nhận thật kỹ vì biết đâu sau này sẽ không còn cơ hội này nữa.

Trong khoảnh khắc lên đỉnh, cậu tưởng tượng mình có tử cung, nụ hồng vạch mở cổ tử cung rồi bỗng nhiên nở rộ, bụng dưới thít chặt ép cánh hoa tiết ra chất mật ngọt ngào, cùng lúc đó gai nhọn sẽ cứa rách vách trong non mềm, cơn đau rỉ máu sẽ đẩy khoái cảm ân ái lên đến tột đỉnh.

Khi thịt mềm mẫn cảm nhất ở chỗ sâu bị va chạm liên tục, trước mắt Mạnh Triều Nhân trắng xóa, theo bản năng giãy giụa làm cửa phòng vệ sinh bị đá trúng phát ra âm thanh trầm đục.

Tề Kha Hàn hôn thô bạo hơn Tả Linh Xuyên, thuộc kiểu người muốn gì làm nấy chẳng chút kiêng dè.

Mạnh Triều Nhân có chút ngạt thở, không ứng phó nổi nên đành thuận theo tiết tấu của nam sinh, để mặc đối phương quấn lấy đầu lưỡi bị mút sưng của mình.

Mạnh Triều Nhân rất thích câu "đồ đĩ nhà cậu" mà Tề Kha Hàn vừa mắng, cửa huyệt vì vậy mà thít chặt hơn.

Tả Linh Xuyên bị cậu siết thở hổn hển, chồm tới cắn vành tai ửng đỏ của cậu, khi nghiêng đầu hôn cậu có thể nhìn thấy mạch máu trên cần cổ thanh mảnh.

Trận vận động kịch liệt vừa rồi làm Mạnh Triều Nhân toát mồ hôi đầm đìa, đuôi tóc ướt nhẹp dính bết vào gáy càng làm tăng thêm vẻ mong manh yếu đuối cho cậu.

Cậu vừa thấy hưng phấn thỏa mãn vừa nhịn không được khóc nấc, chẳng những nắm nhàu chiếc áo ngắn tay của Tả Linh Xuyên mà còn để lại mấy vết tích dâm uế trên bộ đồ sạch sẽ của y.

Đây là một cuộc làm tình trái phép, là yêu đương vụng trộm ở nơi mọi người không thấy được, tựa như cây nắp ấm bắt côn trùng, dùng chất lỏng ngọt ngào dẫn dụ thiếu niên rơi vào cạm bẫy dục vọng.

Khi sắp xuất tinh, Tả Linh Xuyên bóp chặt eo thiếu niên rồi vùi dương vật vào chỗ sâu nhất, cảm nhận thành ruột ấm áp siết chặt lấy mình làm cổ họng khô khốc, vị giác trên lưỡi tựa như nếm được sự ngọt ngào mà tình dục mang lại.

Y khẽ nhíu mày nhìn chằm chằm chỗ kết hợp chặt chẽ của hai người rồi nặng nề thở dốc, bắn đầy tinh dịch đặc sệt vào trong Mạnh Triều Nhân.

Là y làm bẩn Mạnh Triều Nhân.

Nhìn bụng dưới thiếu niên run lên, Tả Linh Xuyên chợt cảm nhận được một nỗi khoái cảm tinh thần biến thái.

Trong bụng Mạnh Triều Nhân chứa đầy tinh dịch của y, sau khi về lớp sẽ tiếp tục nhìn y bằng ánh mắt si mê, ở trường sẽ không ai phát hiện ra bí mật bẩn thỉu dưới đáy quần thiếu niên.

Mạnh Triều Nhân...... chó của y thì phải nghe lệnh y.

Y sẽ không bao giờ nhường cho người khác cả.
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
51


Tuy đã sớm đoán trước nhưng Tả Linh Xuyên qua cầu rút ván cũng thật quá nhanh!

Tề Kha Hàn suýt nữa bị thằng bạn lật lọng chọc cho tức quá hóa cười.

"Chẳng phải đã nói thay phiên nhau rồi sao?"

Hắn không chịu giao Mạnh Triều Nhân vào tay Tả Linh Xuyên mà ôm chặt nửa người trên của thiếu niên, phía dưới càng cứng trong lòng càng tức, "Cậu muốn ăn gian à?"

Tả Linh Xuyên lạnh lùng nói: "Không cho."

Mạnh Triều Nhân bị kẹp ở giữa thở hổn hển, ánh mắt tan rã, vẫn chưa lấy lại tinh thần sau trận ân ái kịch liệt ban nãy.

Ấm áp, trong bụng nóng hổi......

Thật lợi hại, thật tuyệt vời!

Đây chính là cảm giác được Tả Linh Xuyên hiếp sao?

Muốn, muốn thêm lần nữa!

Mạnh Triều Nhân đắm chìm trong thế giới của riêng mình, không hề để ý hai thiếu niên bên cạnh đang cãi cọ gì.

Ba người cùng làm chuyện này với cậu mà nói chẳng có gì lạ cả, cậu thích ôm ấp nóng bỏng, thích toàn thân nhớp nháp mồ hôi, còn thích người khác để lại vết cắn trên người mình nữa.

Ngọn lửa hạnh phúc như đang sắp hòa tan cậu.

"Cậu không thèm cơ mà," Tề Kha Hàn nói, "Tớ nhặt được thì phải là của tớ chứ?"

Tả Linh Xuyên nói: "Buông tay ra."

"Ồ?

Cậu ấy tự nguyện làm tình với tớ, cậu dựa vào cái gì mà quyết định thay cậu ấy hả?"

Tề Kha Hàn ôm Mạnh Triều Nhân chặt hơn, khi lửa giận lên đến đỉnh điểm lại nhếch miệng cười, "Tả Linh Xuyên, nghĩ cho kỹ đi, ba chúng ta đều là châu chấu trên một sợi thừng, bí mật này đâu thể để người khác biết đúng không?"

Tả Linh Xuyên nói mà chẳng hề biến sắc: "Chỉ có cậu là châu chấu thôi."

"Từ nhỏ đến lớn cậu vẫn luôn tự tin như vậy."

Tề Kha Hàn liếm môi trên khô khốc rồi cười nói, "Tả Linh Xuyên, điện thoại trong túi áo tớ đã ghi âm toàn bộ quá trình lúc nãy rồi......

Cậu mà đẩy tớ ra thì coi chừng."

Khóe miệng Tả Linh Xuyên nhếch lên nhưng trên mặt chẳng có chút ý cười nào: "Bỉ ổi."

"Cậu còn có tư cách nói tớ nữa à......"

Tề Kha Hàn đang định cãi với thằng bạn thêm mấy câu thì chợt nghe Mạnh Triều Nhân trong ngực mình nói phải tranh thủ làm thêm mấy lần, tan học sẽ có người tới đây nên không tiện làm tiếp nữa.

Khi nói lời này cổ họng Mạnh Triều Nhân hơi khàn, còn mang theo giọng mũi rất nhỏ, đôi mắt đen láy chớp chớp, lúc cười trên má lộ ra lúm đồng tiền nhỏ, nhìn như chú chó con chạy quanh cắn ống quần người ta.

Dưới vẻ trầm lặng thường ngày lại cất giấu một mặt ngây thơ như thế, còn hay nói mấy câu dâm đãng nữa.

Tề Kha Hàn nghĩ chắc mình có kính lọc dày tám trăm mét với Mạnh Triều Nhân rồi, bất kể cậu làm gì hắn cũng thấy đáng yêu, dù có bực tức cũng không thể nổi giận với đối phương.

Bắp chân cong cong đáng yêu, núm vú nho nhỏ đáng yêu, bị chơi nhịn không được khóc nấc cũng siêu cấp đáng yêu.

Vượt qua muôn vàn khó khăn, rốt cuộc vật cứng chờ đợi đã lâu cũng được lỗ nhỏ ấm áp kẹp chặt, Tề Kha Hàn thở phào một hơi, cả thể xác lẫn tinh thần đều sảng khoái.

Tâm trạng hắn tốt hơn nhiều, đang định xoay mặt thiếu niên lại để hôn đôi môi mềm mại kia thì Tả Linh Xuyên đã đi trước hắn một bước, giành được quyền chiếm hữu miệng Mạnh Triều Nhân.

"Thích, thích hôn hôn......"

Mạnh Triều Nhân bị chơi đùa làm tiếng nói đứt quãng, miễn cưỡng tỉnh táo lại sau lúc thiếu dưỡng khí rồi nói, "Ngày mai cũng ôm tớ được không, cảm ơn cậu......"
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
52


Tâm trạng Mạnh Triều Nhân vui sướng hơn bất cứ lúc nào.

Sau khi hòa vào đám đông và theo Tả Linh Xuyên vào lớp, trên mặt cậu vẫn còn lộ rõ nụ cười tươi tắn.

Vì bình thường cậu rất ít biểu lộ, cũng không ngẩng đầu nói chuyện với người khác nên số bạn học chú ý tới cậu không nhiều lắm.

Điều duy nhất ở cậu thu hút sự chú ý của người khác là mái tóc dài và chiếc áo dài tay mà mùa hè cũng không cởi ra.

Nhưng sự vui vẻ toát ra từ Mạnh Triều Nhân hôm nay thực sự quá mạnh, trong giờ học cũng luôn nở nụ cười, nhìn là biết vừa gặp chuyện vui.

Người chung quanh ít nhiều gì cũng phát hiện ra sự khác thường của cậu, nhưng bọn họ không thể tính là bạn nên không tiện hỏi cậu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Cậu chẳng buồn để ý ánh mắt dò xét của người khác, khi cúi đầu làm bài, trong lòng vẫn đang nghĩ đến cảm giác ẩm ướt trong quần lót.

Tề Kha Hàn chơi nửa chừng thì đeo bao vào côn thịt, nhưng không phải để tiện cho việc xử lý.

Sau khi thắt nút bao cao su chứa đầy tinh dịch, nam sinh nhét nó vào lỗ nhỏ của cậu rồi vỗ mông cậu mấy cái, bảo cậu phải mang thứ này học hết hai tiết sau.

Mạnh Triều Nhân cầu còn không được.

Cậu rũ mắt nhìn dây kéo đồng phục của mình rồi chậm chạp đưa tay sờ bụng, nhếch môi nghĩ thầm: Tuyệt thật, cảm giác như mang thai con của Tả Linh Xuyên vậy.

Đương nhiên cậu không thể mang thai nhưng sự tưởng tượng này làm cậu hưng phấn đến nỗi sởn da gà, suýt nữa còn cương cứng ngay trên lớp.

Trong khoảnh khắc cậu còn nghĩ hay là nói chuyện này cho mẹ biết để xem bà có tức tốc bỏ việc chạy tới đây không, tức giận tát cậu mấy cái rồi quát cậu đừng có làm ra hành động bán mình thấp hèn như thế.

Có lẽ bà sẽ cúp ngang điện thoại rồi chặn số cậu, xem như không có thằng con biến thái này nữa.

Hiện thực sẽ không cuồng loạn như cậu tưởng tượng, thật ra dù cậu có mang thai thì sau khi mẹ biết cũng chỉ gửi cho cậu một khoản tiền để cậu tự tới bệnh viện giải quyết mà thôi.

Nghĩ vậy Mạnh Triều Nhân lại nhịn không được nhếch môi cười.

Chẳng ai hiểu được điểm cười của cậu cả.

Cậu nhịp chân trên sàn, bút bi lướt trên giấy phát ra tiếng sột soạt.

Cậu nghe thấy bên cạnh có người đang ngáp, có người đang xì xào nói chuyện, thầy giáo đang viết trên bảng đen, còn có tiếng bóng rổ từ dưới lầu vọng lên.

Bịch bịch.

Xoẹt xoẹt.

Lá cây bị gió thổi xào xạc, còn nghe được tiếng côn trùng rả rích xa xa.

Tai cậu bắt được những âm thanh nhỏ bé vô nghĩa này, trong nháy mắt nghe thấy tiếng mở nắp bình, theo phản xạ có điều kiện quay đầu nhìn về phía Tả Linh Xuyên ngồi.

Đúng là y mới vặn nắp bình nước.

Sau khi rót nước vào miệng, hầu kết nam sinh nhấp nhô lên xuống, qua ánh mắt tự gắn kính lọc của cậu càng tăng thêm vẻ gợi cảm.

Ánh mắt cậu quá lộ liễu nên Tả Linh Xuyên nhanh chóng quay sang liếc nhìn cậu, lông mày hơi nhíu lại.

[ Học đàng hoàng vào.]

Mạnh Triều Nhân gối đầu lên hai cánh tay khoanh lại rồi mở to mắt đọc khẩu hình của Tả Linh Xuyên.

Cậu sờ chiếc khóa nhỏ trên cổ mình, cảm nhận được một niềm hạnh phúc khó tả.

Lúc nãy vội thay quần áo nên chưa kịp hỏi Tả Linh Xuyên và Tề Kha Hàn......

Giờ cậu đã là chó của họ rồi sao?

Chẳng những có chủ nhân mà còn có tận hai người.

Điều này đã mở rộng nhận thức của cậu, trước đây cậu chưa từng nghĩ ba người có thể làm chung với nhau.

Tuy hơi đau nhưng sướng không tưởng.

Mạnh Triều Nhân hờ hững nhìn nội dung trong sách giáo khoa rồi chống cằm nghĩ: Tan học phải đi năn nỉ Tề Kha Hàn giúp mình chơi 3P thêm mấy lần nữa mới được.
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
53


Tả Linh Xuyên khống chế mình đừng chú ý đến Mạnh Triều Nhân.

Y có thể cảm nhận được ánh mắt cậu thỉnh thoảng dán vào người mình, lý trí nói cho y biết phải mau dứt ra nhưng mùi hương ngọt ngào pha lẫn chút dục vọng kia lại khiến tinh thần y dao động.

Y nắm chặt cây bút trong tay, cố quên đi xúc cảm mềm mại ấm áp trên da Mạnh Triều Nhân.

Chẳng những không quên mà còn nhớ tới nụ hôn đầu tiên mình vừa đánh mất, nhớ mái tóc đen thoang thoảng mùi dầu gội của Mạnh Triều Nhân, nhớ đôi mắt đen láy khi cậu nghiêm túc nhìn mình chăm chú, giọng mũi nũng nịu gọi tên mình......

Chẳng đáng yêu chút nào hết.

Tả Linh Xuyên nhắm mắt tự nhủ.

Y lặp đi lặp lại trong lòng mấy lần, quyết tâm sau này không làm bất cứ điều gì thất thố trước mặt Mạnh Triều Nhân nữa.

Chuông tan học reo lên.

Cuối cùng y cũng giải cứu được mình ra khỏi cuộc ân ái hoang đường trong nhà vệ sinh ban nãy, đang nhíu mày trấn tĩnh lại thì nghe thấy chỗ ngồi của Mạnh Triều Nhân bên kia vang lên một tiếng động không nhỏ.

Phải lờ đi mối quan hệ của mình với Mạnh Triều Nhân trước mặt người khác.

Tả Linh Xuyên kiềm chế bản thân, rốt cuộc nhịn được không quay đầu lại.

-

Thỉnh thoảng tình huống này cũng xảy ra.

Có mấy nam sinh hay tụm năm tụm ba quậy phá khắp nơi, lúc nhàm chán lại chọc ghẹo mấy kẻ xui xẻo trong lớp để tìm vui.

Mạnh Triều Nhân quá trầm tính nên dù có bị bắt nạt cũng im re như khúc gỗ.

Cậu không đáp lại bọn hắn mà cứ như người câm điếc, trêu chọc mãi cũng chán nên không trở thành lựa chọn hàng đầu để bọn hắn bắt nạt.

Nhưng hôm nay nhìn Mạnh Triều Nhân khác xa ngày thường.

Sự vui vẻ của cậu đã khơi dậy tính tò mò của đám người này.

Trong nhóm có kẻ đồn Mạnh Triều Nhân là gay.

Nhưng chuyện này không có chứng cứ mà chỉ là suy đoán chủ quan thuộc dạng tin đồn ác ý.

Ngay khi tan học, một tên dựa vào bàn sau lưng cậu rồi giật mạnh mái tóc đen mượt dài chấm vai của cậu, cười hỏi: "Để tóc dài định thắt bím à?"

Nam sinh ngồi cạnh nói: "Mạnh Triều Nhân, tóc cậu buộc đuôi ngựa được rồi đấy."

Mạnh Triều Nhân mở to mắt, không để ý tới bọn hắn mà cúi đầu tiếp tục vẽ chó con trên giấy ghi chú của mình.

Dù có trêu chọc cỡ nào cậu cũng không tức giận nên bọn hắn càng thêm hăng hái, muốn tìm ra nguyên nhân làm cậu vui vẻ.

Có kẻ giật tờ giấy ghi chú của cậu rồi nhận xét hình chú chó cậu vẽ: "Dễ thương thế, cho tớ một tờ đi."

Mạnh Triều Nhân đưa tay giật lại giấy ghi chú của mình rồi lầm bầm nói: "Không cho."

Đó là chó con cậu muốn tặng cho Tả Linh Xuyên.

Không thể tặng người khác được.

Nhưng cậu không với tới cánh tay giơ cao của đối phương nên đành phải thôi, ngồi xuống ghế im lặng cúi thấp đầu.

"Kẹp tóc mái lên thì sẽ trả lại cho cậu."

Nam sinh cướp tờ giấy vừa cười nói với cậu vừa xòe tay ra đưa một cái kẹp tóc hoạt hình màu hồng cho cậu.

Mạnh Triều Nhân ngẩn người nhìn kẹp tóc trước mặt giây lát, muốn sớm lấy lại tranh vẽ nên vén tóc mái của mình lên rồi vụng về kẹp lại, lộ ra đôi mắt vừa đen vừa sáng như chó con.

"Trả cho tôi đi."

Cậu ngước mắt lên rồi chìa tay ra với nam sinh đang sửng sốt kia, "Cậu nói phải giữ lời......"

Cậu còn chưa nói xong thì tờ giấy ghi chú trong tay nam sinh đã bị người khác giật mất.

Tả Linh Xuyên lạnh lùng hơn bao giờ hết đứng trước mặt, tiện tay ném tờ giấy lên bàn cậu.
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
54


Đây là lần đầu tiên Tả Linh Xuyên cố ý đến cạnh chỗ ngồi của cậu.

Mạnh Triều Nhân có chút hưng phấn làm gương mặt lại đỏ bừng, muốn mở miệng nói gì đó với Tả Linh Xuyên nhưng ánh mắt y không rơi vào người cậu mà chỉ cảnh cáo đám nam sinh vây quanh cậu đừng quậy trong lớp nữa.

Vóc dáng Tả Linh Xuyên cao lớn, cơ bắp đều do tập gym luyện ra được chứ không phải để cho có, khi lạnh mặt nói chuyện với bạn đồng lứa cực kỳ có uy nên chỉ chốc lát sau đã đuổi đám kia ra khỏi Mạnh Triều Nhân.

"Tả......"

Mạnh Triều Nhân chớp mắt, muốn lén lút nắm góc áo Tả Linh Xuyên nhưng chưa kịp chạm vào thì y đã cau mày trừng cậu một cái, hoàn toàn khác xa biểu lộ trong nhà vệ sinh lúc nãy.

Được rồi.

Mạnh Triều Nhân thu tay về rồi lúng túng cúi đầu nhìn chó con trên giấy ghi chú của mình bị nam sinh bất cẩn làm nhòe, nghĩ thầm:

Cũng đúng thôi, đây đâu phải hẹn hò, cậu nên ngoan ngoãn làm công cụ phát tiết bí mật của Tả Linh Xuyên, không được để lộ quan hệ của họ ra ánh sáng.

"Tháo xuống."

Cậu đang nghĩ miên man thì chợt nghe Tả Linh Xuyên đứng cạnh thấp giọng bảo mình, "Xấu chết đi được."

Cậu ngơ ngác ngẩng đầu nhìn y một lát mới hiểu ra y đang nói đến chiếc kẹp trên tóc mái kia.

Không đẹp sao?

Mạnh Triều Nhân cũng chẳng chú trọng bề ngoài của mình, hiếm khi soi gương và hầu như không chụp ảnh.

Tả Linh Xuyên không thích nghĩa là không đẹp đúng không?

Cậu phục tùng mệnh lệnh của Tả Linh Xuyên vô điều kiện nên lập tức tháo xuống kẹp tóc màu hồng kia, khi cúi đầu tóc mái rũ xuống che lại mắt cậu, tựa như có một đám mây đen bay qua che khuất sao trời lấp lánh.

-

Chuông tan học vừa reo thì Tề Kha Hàn đã đeo ba lô đứng ngoài, hoàn toàn không có ý định tránh né hiềm nghi mà nhìn chằm chằm vào Mạnh Triều Nhân ngồi cuối lớp.

Giáo viên vẫn còn nán lại viết bài giải trên bảng.

Mạnh Triều Nhân đang cúi đầu ghi chép hết sức nghiêm túc.

Tề Kha Hàn xỏ tay vào túi, vừa cảm thấy thiếu niên cắn nắp bút nhìn rất đáng yêu vừa nhớ đến cái bao mình nhất thời nóng đầu nhét vào dưới người cậu.

Tên nhóc này còn ngoan ngoãn kẹp lại không nhỉ?

Tề Kha Hàn thất thần nghĩ ngợi một hồi, đột nhiên phát hiện vật trong đũng quần mình lại bắt đầu rục rịch ngóc đầu lên, hắn vội vã cốc đầu mình mấy cái để xua đi những tưởng tượng dâm đãng kia.

Khác hẳn Tả Linh Xuyên, hắn ra sức tuyên bố chủ quyền của mình với Mạnh Triều Nhân trước mặt người ngoài.

Nếu không phải lý trí nhắc nhở hắn phải chú ý hình tượng thì hắn đã áp mặt vào cửa kính từ lâu rồi.

Giáo viên vừa đi xong, hắn lẻn vào cửa sau đi thẳng tới chỗ ngồi của Mạnh Triều Nhân rồi đưa tay vò rối mái tóc đen mềm của thiếu niên.

"Lát nữa đi ăn với tớ nhé."

Tề Kha Hàn nói, "Tớ mời cậu uống trà sữa."

Mạnh Triều Nhân ngẩng đầu nhìn hắn, không gật đầu cũng chẳng trả lời mà quay sang nhìn Tả Linh Xuyên bên kia.

"Nhìn cậu ta làm gì?"

Tề Kha Hàn nói, "Cậu ta là chúa sĩ diện mà, ở trường không chịu đi chung với cậu đâu."

-

Chúa sĩ diện Tả Linh Xuyên đang giả bộ xếp bài thi, nhưng thật ra trong lòng hít sâu một hơi rồi nghĩ thầm:

Nhất định phải tìm cách bóp chết con châu chấu họ Tề kia mới được.
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
55


Ban đầu Mạnh Triều Nhân không định đi với Tề Kha Hàn.

Cậu đoán lát nữa Tả Linh Xuyên sẽ vứt cơm hộp của mình vào thùng rác, phải nhân lúc không có ai tìm hộp cơm về mới được.

Nhưng Tề Kha Hàn xách cổ áo cậu như túm gáy mèo con rồi dễ dàng nhấc cậu lên, giọng nói đã hơi mất kiên nhẫn: "Nhanh lên, dẫn cậu ra cổng trường ăn."

Mạnh Triều Nhân không quan tâm đến ánh mắt người khác nhưng cũng chẳng muốn bị chú ý quá mức.

Vì vậy mặc dù không muốn đi nhưng cậu cũng không cãi lại Tề Kha Hàn, càng không giãy giụa thoát ra sự khống chế của hắn.

Nói thật thì cậu rất thích Tề Kha Hàn, cũng không bài xích hắn nắm tay mình.

Nhưng thích và yêu của cậu chẳng liên quan gì nhau cả, chỉ vì Tề Kha Hàn giữ lời hứa, lại còn sẵn lòng giúp cậu thực hiện những nguyện vọng phi lý kia nữa.

Nói muốn vòng cổ, muốn khóa nhỏ, hôm sau Tề Kha Hàn sẽ đem ngay cho cậu.

Muốn làm tình với Tả Linh Xuyên giờ cũng thực hiện được rồi, hệt như đang mơ vậy, thật hạnh phúc làm sao.

Vì vậy khi bị kéo ra ngoài, cậu nghĩ ngợi rồi ngẩng đầu nhìn nam sinh cao hơn mình nửa cái đầu đi phía trước, nhịn không được gọi tên hắn.

Khi Tề Kha Hàn quay đầu nhìn cậu, Mạnh Triều Nhân hết sức tự nhiên nhào tới ôm eo đối phương rồi nhỏ giọng nói: "Cảm ơn cậu nhé."

"Cậu......"

Tề Kha Hàn không ngờ Mạnh Triều Nhân đột ngột nhào tới nên ánh mắt run lên một hồi, trước khi kịp định thần lại tay đã khoác lên lưng gầy của thiếu niên, thuận thế ôm cậu vào lòng.

Sau khi bị ôm chầm, Tề Kha Hàn mới cảm nhận được ánh mắt của các bạn học khác trên hành lang, tai hắn như bị đốt cháy, mặt cũng nóng lên nhưng vẫn không muốn đẩy Mạnh Triều Nhân ra.

Thậm chí hắn còn thấy hơi đắc ý, vui vẻ cúi đầu ôm Mạnh Triều Nhân chặt hơn rồi nghĩ thầm: Xem đi xem đi, đây chính là chó con hắn nuôi, là chó ngoan Triều Nhân đáng yêu của hắn đó.

"Cậu gầy quá," Tề Kha Hàn giơ tay nhấc bổng Mạnh Triều Nhân lên, "

Sau này tớ sẽ giám sát cậu ăn thịt, nuôi cho cậu mập lên."

Ôm xong hắn vén tóc mái lòa xòa trước trán Mạnh Triều Nhân, đang định hôn trán cậu một cái thì chợt nghe thiếu niên thì thầm hỏi mình: "Không đẹp à?"

"Hả?

Cái gì không đẹp cơ?"

Tề Kha Hàn cúi đầu cẩn thận sờ hai gò má trắng mịn của Mạnh Triều Nhân, đôi tai tròn, sống mũi cao thanh tú và hàng mi cong vút rồi nói, "Nhìn đâu có vấn đề gì."

Mạnh Triều Nhân lấy kẹp tóc ra khỏi túi kẹp lại tóc mái như lúc nãy, chớp mắt mấy cái rồi hỏi Tề Kha Hàn tốt bụng: "Thế này xấu lắm à?"

Tề Kha Hàn nhìn một hồi mới nói: "Đệt."

Mạnh Triều Nhân mờ mịt gỡ kẹp tóc xuống, sờ cổ mình nghĩ thầm: Ồ, xấu đến nỗi phải chửi thề luôn sao?

-

Khi Tề Kha Hàn cúi đầu đọc menu, trong lòng nhịn không được nhớ lại hình ảnh chó con sáng lấp lánh mà Mạnh Triều Nhân phóng vù vù về phía mình lúc nãy.

Hắn ngẩng đầu nhìn thiếu niên đối diện đang bưng ly hút nước, đưa lưỡi đụng hàm trên rồi nghĩ thầm: Mẹ, rốt cuộc Mạnh Triều Nhân là sinh vật gì vậy?

Sao lại đáng yêu thế chứ?
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
56


Khi thấy thằng bạn mình ngồi cạnh Mạnh Triều Nhân, nụ cười trên mặt Tề Kha Hàn lập tức tắt ngấm.

Trong tiệm này còn có mấy học sinh của trường họ, Tả Linh Xuyên ngồi đây mà không sợ bị người ta bàn tán à?

Không giữ hình tượng ở lại trường làm đóa hoa kiêu kỳ mà chạy tới đây phá đám hắn và Triều Nhân hẹn hò làm gì......

Tề Kha Hàn đang quạu thì thấy Tả Linh Xuyên lấy từ ba lô ra hộp cơm có dán mảnh giấy ghi chú vẽ hình chó con.

Lần trước hắn đã thấy hộp cơm này ở nhà Mạnh Triều Nhân, mang đậm bản sắc của cậu.

Mạnh Triều Nhân cúi đầu nhìn chằm chằm hộp cơm Tả Linh Xuyên đang cầm, hồi lâu sau mới thì thầm: "Chưa vứt đi......"

Cậu đoán chắc Tả Linh Xuyên sẽ không ăn, cố ý đem tới hẳn là muốn trả cho mình, định lấy hộp lại theo thói quen thì bị nam sinh lạnh lùng trừng mắt.

Tả Linh Xuyên hỏi cậu: "Cậu chỉ có một hộp cơm thôi à?"

Mạnh Triều Nhân gật đầu.

Tả Linh Xuyên nói: "Cậu chỉ làm cơm hộp cho tớ mà không làm cho mình sao?"

Mạnh Triều Nhân tiếp tục gật đầu.

Cậu chẳng mấy để tâm chuyện ăn uống của mình, suốt một thời gian dài chỉ ăn bánh mì và bánh quy, thành công làm mình suy dinh dưỡng.

Hộp cơm này đúng là mua cho Tả Linh Xuyên.

Khi làm đồ ăn Mạnh Triều Nhân luôn mong đợi vẻ mặt nhấm nháp của đối phương nên lần nào cũng dồn hết tâm sức vào đó.

Cha mẹ ly dị, từ lúc còn nhỏ xíu cậu đã bắt đầu tập nấu ăn cho mình.

Mới đầu chưa quen nên bị phỏng và đứt tay như cơm bữa, nhưng nhờ kiên trì nỗ lực bền bỉ mà không cần công thức cậu vẫn có thể nấu được món ngon.

Tả Linh Xuyên chưa từng nếm đồ ăn cậu làm.

Nhưng cũng không sao, cậu sẽ nhặt về ăn hết, không lãng phí bất kỳ thứ gì cả.

"Này, cậu có ăn không hả?"

Tề Kha Hàn trừng hộp cơm đến nỗi hai mắt sắp tỏa ra ánh sáng xanh lè, nhịn không được xen vào nói với thằng bạn, "Không ăn thì cho tớ đi."

Tả Linh Xuyên nhíu mày, không lên tiếng mà dời hộp cơm lại gần mình hơn.

Nếu không có Tề Kha Hàn ở đây, nhất định y sẽ trả lại đồ ăn còn nguyên vẹn cho Mạnh Triều Nhân rồi nói vài câu không mấy dễ nghe với thiếu niên tràn đầy háo hức bên cạnh.

Y thầm thở dài trong lòng rồi suy nghĩ một lát, cuối cùng hạ quyết tâm, rũ mắt mở ra hộp cơm mỗi sáng đều xuất hiện trong hộc bàn này.

Thịt chiên và súp lơ xào trong hộp vẫn còn ấm, khi mở ra mùi thịt xen lẫn mùi tiêu ập vào mặt.

Trình bày rất đẹp mắt, trên cơm còn xếp cà chua thái lát và trứng chiên vàng ươm.

"Tớ......"

Mạnh Triều Nhân khẩn trương nhìn mặt y rồi nhỏ giọng nói, "Tớ chẳng biết cậu thích ăn gì cả, có lẽ tớ vô ý nấu phải món cậu ghét rồi."

Tề Kha Hàn ghen tị muốn chết, đứng dậy xoa đầu thiếu niên như vò lông chó rồi nói: "Tớ không kén ăn đâu, lần sau cậu cũng làm cho tớ một......"

Hắn còn chưa nói xong thì Tả Linh Xuyên đã quay đầu sang, mượn thành ghế che chắn hôn vội một cái lên môi Mạnh Triều Nhân.

Còn hôn rất mạnh làm phát ra một tiếng chụt.
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
57


Hôn xong Tả Linh Xuyên cũng không nói thêm lời nào mà cầm đũa lên bắt đầu ăn cơm trong hộp.

Lúc ăn vẻ mặt y hết sức nghiêm túc, người ngoài rất khó đoán ra cảm xúc của y.

Ngay cả ăn cơm bình thường mà cũng có phong cách như thế, bảo sao người khác gọi y là đóa hoa kiêu kỳ.

Mạnh Triều Nhân vốn không có dây thần kinh xấu hổ nên được hôn cũng không đỏ mặt, cũng chẳng lộ ra vẻ kinh ngạc nào.

Cậu chỉ hơi sững sờ, cảm thấy bờ môi tê tê, dường như trên đó còn đọng lại hương bạc hà thơm mát.

Có lẽ đó là mùi kem đánh răng Tả Linh Xuyên hay dùng, cũng có thể là mùi hương do cậu tưởng tượng ra.

Suy nghĩ một hồi, cậu liếc trộm Tả Linh Xuyên, những lời muốn nói lăn mấy vòng trong cổ rồi bị nuốt xuống bụng.

Xưa nay Mạnh Triều Nhân chưa bao giờ cân đong đo đếm tình cảm mình trao đi, tốn công theo đuổi vô ích đã mang lại niềm hạnh phúc lớn lao cho cậu nên không cần hồi báo để tăng thêm giá trị cho tình cảm đó nữa.

Tề Kha Hàn đẩy cơm bỏ thêm đùi gà tới trước mặt cậu, cậu lơ đãng ăn mấy miếng rồi liếm bờ môi dính nước tương của mình, còn đang suy nghĩ về giao dịch giữa họ.

Sức ăn của cậu rất yếu nên mới ăn chút xíu đã no, nhưng e ngại ánh mắt nhìn chằm chặp của Tề Kha Hàn đối diện nên vẫn miễn cưỡng ăn hết đùi gà đối phương tốt bụng bỏ thêm cho mình.

"Ăn nhiều vào."

Tề Kha Hàn nhìn Mạnh Triều Nhân ngoan ngoãn ăn hết rau và thịt, khuôn mặt hung dữ mới lộ ra vẻ hài lòng, đưa tay vỗ đầu chó con nói, "Không chịu ăn nhiều thì ôm cấn xương lắm."

Mạnh Triều Nhân thầm nghĩ cũng đúng, đã làm giao dịch bằng thân thể thì cậu phải tận tâm mang đến cho khách trải nghiệm thoải mái dễ chịu mới được.

Thế là cậu lại múc cơm vào miệng, cố gắng mập lên để làm vui lòng Tề Kha Hàn.

"Hai, hai cậu có cần không?"

Cậu nuốt cơm xuống rồi ấp úng hỏi hai nam sinh, "Tớ có thể làm thêm hai chiếc chìa khóa nhà, các cậu tới lúc nào cũng được cả."

Hỏi xong cậu gãi cổ bị tóc che kín rồi nhỏ giọng nói tiếp: "Tớ sẽ tuân thủ quy tắc giao dịch, không đeo bám các cậu ở trường, cũng không để lộ quan hệ của chúng ta.

Cứ xa lánh và chà đạp tớ như những người khác là được rồi, đừng quan tâm cảm nhận của tớ, cũng không cần phải để ý tớ đâu......"

"Giao dịch gì?"

Tả Linh Xuyên ngắt lời cậu.

Mạnh Triều Nhân bám vào cạnh bàn lí nhí: "Vì tớ muốn có đồ của cậu......"

Cậu vừa mở miệng thì bắp chân dưới bàn đã bị Tề Kha Hàn đá mấy cái không nhẹ không nặng.

Ơ, chuyện này không được nói sao?

Mạch não Mạnh Triều Nhân rất kỳ lạ nhưng cũng không ngốc.

Cậu lập tức hiểu ra động tác của Tề Kha Hàn là muốn mình im miệng nên kịp thời mím môi ngừng lại câu chuyện, không nói rõ chi tiết giao dịch với Tả Linh Xuyên.

Nhưng sao lại không được nói nhỉ?

Mạnh Triều Nhân băn khoăn suy nghĩ một hồi, cảm thấy có thể là do Tề Kha Hàn đã bịa chuyện gì đó để lừa Tả Linh Xuyên lên giường với cậu.

Cậu tin Tề Kha Hàn là người tốt nên trong đầu lập tức đưa ra một lời giải thích hợp lý rằng đối phương luôn trước sau như một với mình.

Họ vẫn chưa đối chất nên không cần nói thêm lời thừa thãi nào cả.

"Trưa nay cậu có về ký túc xá không?"

Tề Kha Hàn đổi chủ đề hỏi cậu, "Buổi trưa đến ký túc xá của tớ ngủ đi, có phòng tắm nên cậu có thể tắm sơ qua."

Mạnh Triều Nhân nhớ đến chỗ nhờn nhẫy dưới người nên gật đầu với đối phương xem như đồng ý.

-

Mạnh Triều Nhân có ký túc xá nhưng bình thường đều ở lại phòng học nghỉ trưa một mình để né tránh những giao tiếp không cần thiết.

Cậu không thích nói chuyện với đám nam sinh cười nhạo mình kia.

Bọn họ thừa dịp cậu ngủ cắt đuôi tóc của cậu, chỉ trỏ những thứ cậu cất giữ, ép cậu mở miệng nói chuyện.

Những người kia khác với Tả Linh Xuyên, hành vi của bọn họ không thể làm cậu vui vẻ, cũng không thể làm cậu đau khổ được.

Tách biệt khỏi tập thể, lập dị mới là tự do nhất.
 
[Hoàn][Đm/Np] Nhật Ký Thuần Dưỡng Chó Con
58


Nếu không phải trong ký túc xá còn có những người khác, nhất định Tề Kha Hàn sẽ chen vào tắm chung với Mạnh Triều Nhân.

Hắn cược không sai, tuy ngoài miệng Tả Linh Xuyên không nói ra nhưng trong lòng cực kỳ để ý ánh mắt người khác, bởi vậy còn lâu mới ngang nhiên đưa chó con về ký túc xá của mình như hắn, cũng chẳng ngăn được hắn.

Nếu có ai hỏi quan hệ giữa hắn và Mạnh Triều Nhân, hắn cũng không ngại để họ nghĩ theo hướng mờ ám.

Yêu sớm nguy hiểm nhất ở chỗ bị giáo viên chủ nhiệm bắt gặp và phê bình, còn người khác bàn tán thế nào cũng chẳng quan trọng với hắn.

Tề Kha Hàn để quần áo sạch ở ký túc xá vì sáng thứ năm lớp họ có tiết thể dục, trưa về sẽ tắm nước lạnh rồi ngủ trưa.

Nam sinh bọn họ để tóc ngắn nên tắm xong chỉ cần lấy khăn lau là sẽ khô ngay, nhưng tóc Mạnh Triều Nhân vừa dài vừa dày, nếu không sấy thì phải cầm khăn lau rất lâu.

Tề Kha Hàn dựa vào thành giường nghĩ ngợi, chợt nhớ lại lần trước đến nhà Mạnh Triều Nhân, mình lấy khăn nóng ướt nhẹp lau người cho cậu, thiếu niên hệt như công chúa hạt đậu, hơi chà mạnh một chút sẽ làm làn da trắng nõn kia ửng đỏ, phải đợi hồi lâu mới tan đi.

Hắn phát hiện mình lại cương lên.

Mạnh Triều Nhân tựa như chiếc chìa khóa mở ra chiếc hộp tình dục của hắn, là đối tượng ý dâm không bao giờ thay đổi trong mộng xuân của hắn, ngay cả khí chất u ám kia hắn cũng thấy cực kỳ gợi cảm.

Tay nhỏ hơn hắn, khi nắm mềm mềm, điểm này hắn cũng rất thích.

Hắn đang nghĩ ngợi thì Mạnh Triều Nhân thơm ngào ngạt mặc đồng phục của hắn xuất hiện trước mặt.

Vóc dáng hai người chênh lệch rất lớn, Mạnh Triều Nhân hệt như đứa trẻ mặc trộm đồ người lớn, ống quần phải xắn lên, nếu không sẽ quết đất, còn phải túm lưng quần lại để tránh chiếc quần quá cỡ đối với cậu tụt xuống.

Đuôi tóc ướt sũng nước lúc tắm dính bết vào cổ cậu, nút cổ không cài để lộ vùng ngực trắng như tuyết, mơ hồ thấy được đầu vú nhô lên dưới lớp vải.

"Lão Tề, ai vậy?"

Bạn cùng phòng ở giường đối diện tò mò ngắm nghía Mạnh Triều Nhân một hồi, rốt cuộc nhịn không được hỏi Tề Kha Hàn.

"Nhìn mà không biết à?

Cậu ấy là bạn trai tớ đấy."

Tề Kha Hàn lấy khăn lông trong ngăn kéo ra lau tóc cho Mạnh Triều Nhân rồi thuận miệng đáp.

Mạnh Triều Nhân chớp mắt, không lên tiếng phản bác.

"Thật hay giả vậy?"

Ba tên bạn cùng phòng đều bị câu này của hắn làm kinh ngạc bật dậy trên giường, ai cũng nghĩ Tề Kha Hàn đang giỡn, nhưng hắn nói thì hời hợt mà vẻ mặt lại hết sức nghiêm túc.

"Lừa các cậu làm gì?"

Tề Kha Hàn vén tóc mái Mạnh Triều Nhân sang một bên để lộ đôi mắt đen láy như cún con vừa đáng thương vừa đáng yêu của thiếu niên, đắc ý khoe khoang với mấy huynh đệ trong ký túc xá, "Mạnh Triều Nhân học lầu dưới đấy, dễ thương không?"

Hắn cũng chẳng sợ Mạnh Triều Nhân phủ nhận vì những lúc này thiếu niên rất tinh ý, biết cái gì nên nói và cái gì không nên nói.

Mạnh Triều Nhân không thích giao tiếp với những người mình không quan tâm.

Nhưng khi Tề Kha Hàn giới thiệu cậu với bạn bè, cậu cảm thấy như chủ nhân đang khoe chó con mình nuôi với người qua đường vậy.

Làm chó con, cậu phải tỏ ra ngoan ngoãn đáng yêu hết mức để đáp ứng nhu cầu khoe khoang của chủ nhân.

Thế là cậu nhìn sang mấy nam sinh không quen biết kia, trên mặt nở nụ cười ngoan hiền, ngón chân trên mép giường bất an quặp lại, nhỏ giọng nói: "Tớ sẽ không ồn ào, không quấy rầy các cậu đâu."
 
Back
Top Bottom